Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Sư tỉ tu vô tình đạo, muốn thành thần thì phải giết phu để chứng đạo.
00:04Ngày đại hôn của sư tỉ, ta lén biến thành ráng vẻ vị hôn phu của nàng, ta và nàng
00:08bái đường.
00:10Đêm đó, ta chủ động lao vào mũi kiếm của nàng, trừng kiếm xuyên tim, máu nhộm đỏ ruột gan,
00:16ta ngã vào lòng nàng.
00:17Giọt lệ kinh hãi của nàng rơi xuống khóe mắt, phúc hiểu sao lại là mụi.
00:22Sư tỉ, ta không muốn nhìn nàng trở thành vợ người khác, dù chỉ là một tấm bình phong.
00:27Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:32luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:35Vào chuyện, ta đi đầu thai rồi, uống canh mạnh bà, tiền chân vãng sự tan biến sạch sẽ, mọi
00:41chuyện quá khứ đều không còn.
00:42Ta căn bản không nhận ra nàng, ta tỏ ra hung dữ, đối mặt với nữ tử hoàn toàn xa
00:47lạ trước mắt, trong lòng đầy cảnh giác, ta gặp nàng khi đang lên núi hái thuốc.
00:52Ta tìm ngươi suốt 18 năm rồi, trong mắt nàng lộ ra 3 phần thất thần, dung mạo thanh lãnh,
00:58nhưng sâu trong đáy mắt lại giấu đầy sóng ngầm và tình ý.
01:01Tìm ta 18 năm, thường thì có ý chí vậy, chỉ có 2 loại, đòi nợ hoặc đòi mạng.
01:0718 năm trước ta còn nằm trong bụng mẹ, ta gây tội gì mà đuổi theo ta lâu như vậy.
01:12Nàng lại nói, ngươi và ta đã bái đường thành thân rồi, ta lùi thêm một bước, ôm chặt lấy
01:17bản thân, hứa hôn từ nhỏ, hay là con dâu nuôi từ bé.
01:21Ta từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ rơi, hôn ước bọn họ định làm sao tính vào đầu ta
01:26được.
01:27Nàng nhìn ta, ánh mắt phức tạp, ngươi không nhớ sao, ta càng thêm áp lực, chuyện đùa cũng không
01:32thể nói bừa được đâu.
01:34Nàng nói, lâm phúc hiểu, ta đưa ngươi về nhà, ta xoay ngươi chạy ngay, bới người ta bắt cóc.
01:40Đùa thôi, ta chạy được vài bước đã dừng lại, vị tỉ tỉ xinh đẹp này nhìn cũng không giống
01:45người có ý xấu.
01:47Lúc nãy ta lên núi hái thuốc, may nhờ nàng giúp, nếu không chắc bị giã thú tấn công rồi.
01:52Nơi này núi sâu rừng độc, hồ báo lang sói thường tụ đàn xuất hiện, nếu không phải nàng đến
01:57kịp, chắc ta chẳng còn cơ hội đứng ở đây.
02:00Dù ta không hiểu nàng nói gì, nhưng ta luôn biết báo ân, tỉ tỉ, nói đi, muốn ta báo
02:06đáp thế nào.
02:07Ta quay đầu nhìn nàng, cứ bỏ mặc ân nhân cứu mạng mà bỏ đi, thì thật vô lễ.
02:12Mắt nàng đẹp cực kỳ, như sao trời rực rỡ, như tuyết sơn phản chiếu bên hồ.
02:17Nàng khẽ cuối mắt, ánh nhìn rơi xuống, môi ta, ta khựng lại, quỷ thần ơi, chẳng lẽ nàng muốn
02:23hôn ta.
02:24Không trách ta nghĩ xa, vừa nãy câu nào nàng nói, cũng đều mang ý đồ với ta cả.
02:29Nàng định làm thật rồi.
02:31Ngươi muốn hôn ta, à, vậy thì, ngươi cứ làm đi.
02:35Nhiến răng một cái, ba hồn bảy vía đều không cần nữa, chỉ còn lại sự xả thân vì nghĩa.
02:40Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục.
02:42Nàng cứu mạng ta, chỉ muốn hôn một cái.
02:45Nàng còn xinh như tiên, cũng đầu lỗ.
02:48Nàng như được cổ vũ, thật sự bước lại gần.
02:50Càng lúc càng gần, ta từ từ nhắm mắt, đợi.
02:54Đợi hồi lâu, ta còn ngửi được hương thơm nhạt nhạt trên người nàng, nhưng lại không cảm được môi
02:59nàng chạm xuống.
03:00Làm gì vậy?
03:01Dù dè thế, lừa tình ta à.
03:04Ta mở mắt nhìn trộn nàng, gương mặt trắng như ngọc của nàng lại ứng lên một màu hồng rõ
03:08rệt.
03:09Dưới ánh sáng ban mai, hàng mi như cánh bướm, khẽ run.
03:13Nàng đứng rất gần, rất gần, nhưng vẫn không dám hôn xuống.
03:17Tai nàng cũng đỏ, gò má càng đỏ, ngón tay còn xoắn lấy tà áo.
03:21Tiên nữ tỉ tỉ, hóa ra là ngại.
03:23Nhưng ta không ngại, thế tự mình chủ động vậy.
03:26Ta nghiêng người tới, chạm lên đôi môi mềm mại thơm tho của nàng.
03:30Mềm quá.
03:31Đây là nụ hôn đầu, ta chưa từng gần gũi ai như vậy.
03:34Trong thoáng chốc ta hơi ngẩn ngơ, vô thức nâng mặt nàng lên.
03:38Một lúc lâu sau mới sực nhớ mục đích chính là báo ân.
03:41Ta đang làm gì vậy đang hưởng thụ à?
03:43Thật vô dụng.
03:44Ta vội buông tay, luông cuống, ngẩn lên, bắt gặp ánh nhìn sâu xa của nàng.
03:49Ánh mắt đó, chẳng lẽ làm quá tay.
03:52Đa, ta đi đây sợ nàng đổi ý, lát nữa lại tắt ta, bảo ta là lưu manh,
03:57đành nhanh chống trốn khỏi hiện trường phạm tội.
03:59Trong nhà, cha nuôi toàn đánh mắng ta.
04:02Ông muốn gả đứa con gái nuôi này đi nhanh để lấy xin lễ cưới vợ cho con trai rượt
04:06của ông ta.
04:07Tên đó béo núc nít, cả ngày chẳng làm nên cho chống gì.
04:10Dù có tiền cũng chẳng cô nào thèm lấy.
04:13Buổi chiều, nhà ta đến một vị viên ngoại họ Trương, trẻ tuổi phong lưu lại giàu có.
04:18Nói là đến thăm bệnh cha nuôi, nhưng thực ra, cả buổi ánh mắt của hắn chỉ dán lên người
04:22ta không rời.
04:24Trương viên ngoại là thương nhân giàu nhất chấn.
04:26Cách một bức tường, ta nghe hắn nói chuyện với cha nuôi, đứa nhỏ này, xinh xắn, từ nhỏ ở
04:32cạnh ta nuôi lớn, dễ nuôi, cho miếng cơm là sống được.
04:35Nó đó, từ nhỏ chưa từng đụng vào đàn ông, tay còn chưa cầm, đơn thuần lắm, sạch sẽ.
04:41Đại gia, nếu ngài thích, thì cái cây này bán cho ngài.
04:45Hai người ra khỏi phòng, cha nuôi cười đến không khép được miệng.
04:48Bọn họ đã nói xong xuôi, sắp bán ta giá cao cho người đàn ông xa lạ ấy.
04:53Trương viên ngoại nhìn ta như sói nhìn thấy thỏ.
04:56Đáng tiếc, ta vốn không phải con thỏ ngoan, ngồi yên chờ chết không phải phong cách của ta.
05:01Hắn chỉa cái bàn tay béo như chân heo, định chạm vào eo, sau này nàng là người của ta
05:06rồi, ta thương nàng.
05:08Đừng chạm vào ta, tay ta sau lưng nắm chặt con dao ngắn, xoay một cái sáng lóa,
05:13vừa định đâm thẳng vào ngực gã đàn ông toàn thân bốc mùi hôi thối ấy.
05:17Chưa kịp ra tay, một luồng ánh sáng trắng từ bên cạnh quét tới, hất chương viên ngoại bay, mấy
05:22vạn dạm không thấy bóng.
05:24Ta tróng vàng ngay tại chỗ, phản ứng đầu tiên của ta, trời ơi, hắn là tôn ngộ không chuyển
05:29thế à.
05:30Người chắn trước mặt, chính là vị thần tiên tỉ tỉ xinh đẹp lúc trước.
05:33Nàng không đi, nàng vẫn lặng lẽ theo sau bảo vệ ta.
05:37Xác nhận không còn nguy hiểm, nàng quay đầu lại, chỗ ở của ngươi nguy hiểm thế này, sao không
05:42đi cùng ta.
05:44Ta đáp thẳng, đi theo người lạ lung tung, ta làm sao biết ngươi có ác ý hay không.
05:49Nhưng nghĩ lại nàng mấy lần cứu mình khỏi hiểm cảnh, miễn cữ xem nàng là người tốt.
05:53Nàng nhìn quanh nơi ta sống, ánh mắt phức tạp, cha nuôi ngươi đối xử với ngươi như vậy, sao
05:58ngươi không.
05:59Phản kháng chứ gì, ta nói tiếp, ta phản kháng rồi.
06:03Hôm nay ta lên núi hái thuốc, toàn hái thuốc độc.
06:06Ông ta uống rồi, chờ 12 canh giờ nữa là chết chắc.
06:10Mưu tài hại mạng, ta mang theo nửa đời tích góp của ông ta, cuốn gói đi.
06:14Không ai tìm được hung thủ đâu, đến lúc phát hiện thì ta đã chuồn từ đời nào rồi.
06:19Con trai ruột của ông ta vài ngày nữa mới về, lúc đó đã muộn rồi.
06:23À mà, cha nuôi của ta đâu? Lúc nãy còn đứng đó mà, giờ biến mất tiêu rồi.
06:28Ta nhìn quanh, chẳng thấy bóng dáng ông ta đâu.
06:31Biến mất như chưa từng tồn tại.
06:33Nàng ngạnh nhạt mở miệng, ta đưa hắn đi luân hồi rồi.
06:36Nàng chỉ nhẹ nhàng vung tay, cha nuôi liền rời khỏi thế gian mà không gây một tiếng động.
06:41Không đúng, là bị đánh cho chết mà không bị đau.
06:44À, lợi hại thật, ngươi là thần tiên à, bản tôn là thần.
06:48Ta thu dọn đồ đạc, chỗ này ta không ở nổi nữa.
06:52Ngươi vẫn muốn đi nàng hỏi, ta muốn tìm nơi núi non hữu tình dưỡng già.
06:56Giờ người trẻ tuổi đang thịnh hành nghỉ hưu sớm mà.
06:59Ta ham muốn chẳng nhiều, tiêu xài chẳng bao nhiêu, từng nay tiền đủ cho ta sống cả đời.
07:04Lâm Phúc hiểu, theo ta về cửu trùng thiên đi.
07:07Nơi đó thích hợp để ở, không lo ăn mặc, núi đẹp nước trong.
07:11Nàng như đang cố nghĩ cách thuyết phục ta.
07:13Nàng thật kỳ lạ, rõ ràng là thần tiên, một cái phẩy tay có thể nghiền nát người.
07:18Muốn bắt ta đi thì bắt, ta là phàm nhân đâu chống được.
07:22Vậy mà nàng lại chọn nói chuyện đàng hoàng, tôn trọng ý ta, hỏi từng chút.
07:26Thật không hiểu nàng muốn gì.
07:28Thôi kệ, ta đồng ý cho rồi.
07:30Cũng muốn xem thử chỗ thần tiên sống trong thế nào.
07:33Nàng tên là Tĩnh Tử, âm như thơ, đẹp như cảnh trời mây đỏ ứng.
07:38Đi được hai bước ta đã thở dốc, mà Tĩnh Tử rất kiên nhẫn chờ, còn quan tâm hỏi, ngươi
07:42khó chịu à?
07:43Ta bóp mạnh huyệt nhân chung.
07:45Ai nói không?
07:46Cửu trọng thiên cao quá, hơi thiếu oxy.
07:49Đúng lúc có một tiểu tiên quân đi ngang.
07:51Thấy Tĩnh Tử liền cung kính hành lễ, tiểu tiên bái kiến Tĩnh Tử thần quân.
07:55Tĩnh Tử khẽ gật đầu.
07:57Ta thì ngoan ngoãn đứng sau lưng nàng.
07:59Thật ra là vì thiếu oxy, hế cử động mạnh là chóng, nên trông càng giống người huyền lành.
08:04Tiểu tiên quân nhìn sang ta, lập tức hiểu lầm, vị cô nương này là tiên Nga vừa phi thăng
08:09từ nhân gian sao.
08:10Xin thật đấy.
08:11Tiểu tiên quân ấy còn trẻ, trong mắt thoáng lên ba phần ngưỡng mộ.
08:15Tĩnh Tử lập tức phủ nhận, không phải.
08:17Ta cũng tiếp lời, không phải đâu, ta chỉ là phàm nhân, không phải tiên.
08:22Tĩnh Tử nhìn đối phương, giọng lạnh băng nhưng trang trọng, nàng không phải tiên Nga.
08:27Nàng là người bản tôn hướng tâm.
08:29Lời vừa rứt, ta và tiểu tiên quân đều sững sở.
08:31Tiểu tiên quân vội vàng đổi giọng, không ngờ, là, là ái thê của tĩnh Tử thần quân, là tiểu
08:37tiên vô lễ rồi.
08:38Vừa nói xong, tiểu tiên quân lập tức phóng đi như tên rời cung.
08:42Chỉ còn ta đứng đó bị gió tạt loạn hết tóc.
08:45Khoan đã, không đúng.
08:47Ta quay đầu lại, thấy tĩnh Tử toàn thân sát khí, nhìn trầm trầm hướng tiểu tiên quân vừa bỏ
08:51chạy.
08:52Có lẽ nàng bắt gặp ánh mắt ta, nên ánh mắt nàng lập tức mềm xuống.
08:56Ta là gái thẳng trăm phần trăm, ba đời nhà ta đều thẳng.
09:00Tĩnh Tử đang nói linh tinh cái gì vậy?
09:03Dù nàng là thần quân cũng không được nói bừa, ta hơi bất mãn.
09:07Xin lỗi, nàng nói rất khẽ, như đang thật lòng xin ta tha thứ.
09:11Ta không thích ánh mắt hắn nhìn nàng.
09:13Đó là ánh mắt đàn ông trẻ dành cho thiếu nữ mình thích thầm.
09:17Lâm Phúc hiểu, ta không hề nói dối.
09:19Lời vừa rồi, ta có thể lập lời thề trước trời.
09:22Trong cử trùng thiên, tĩnh Tử dường như có địa vị cực kỳ cao.
09:26Tất cả tiểu thần tiên gặp nàng đều phải cung kính hành lễ.
09:29Với tất cả mọi người, nàng là thần tôn cao quý nhất.
09:32Duy chỉ trước mặt ta, nàng lại dè dạt giải thích, lo lắng suy nghĩ của ta.
09:37Ta từ nhỏ lớn lên trong đòn roi trách mắng, chẳng mấy khi cảm nhận được thiện ý.
09:41Tim không phải sắt thép, bị nàng đối xử vậy, cũng hơi mềm lòng.
09:46Nhưng ta là gái thẳng, đây là sự thật.
09:48Thần quân nhỏ, đừng hòng bẻ cong ta.
09:51Cuối cùng ta vẫn ở lại cử trùng thiên.
09:53Nơi này mạnh được yếu thua, muốn sống phải có kỹ năng tự vệ.
09:57Ta đề nghị được học học kiếm pháp, tu luyện.
09:59Tính từ không nghĩ ngợi liền đồng ý, còn muốn tự tay dạy ta.
10:03Khi điền đơn chọn hệ tu hành, tiểu tiên quân bên cạnh đề cử.
10:06Cô nương có thể chọn vô tình đạo, hợp với khí chất cô nương lắm.
10:10Đúng ha, không ham muốn, không rục niệm, không vướng bận.
10:14Tiểu tiên quân bổ sung, năm xưa thần tôn cũng tu vô tình đạo.
10:17Đêm tân hôn, tự tay chém chết ái thế giới trường kiếm.
10:21Xấm xét rung trời, ngân hà đổ xuống.
10:24Vạn sinh than khóc, bảy sắc mây che phủ nhân gian.
10:27Một niệm thành thần.
10:28Ngầu chết đi được.
10:30Nghe chất như phim, ta cũng muốn tu vô tình đạo.
10:33Khoan khoan, hình như trong câu chuyện này có điểm khả nghi.
10:36Kết hợp cảnh lần đầu gặp tĩnh tử, ánh mắt nàng nhìn ta rất quen thuộc,
10:40như quen từ kiếp trước, lại mang chút bi thường.
10:43Càng nghĩ càng thấy sai sai.
10:45Không lẽ, ta là thế thân của Bạch Nguyệt Quang đã chết của nàng?
10:48Tĩnh tử quá đáng thật, đến cả văn hóa thế thân cũng áp lên đầu ta.
10:52Ta chọn kiếm tu.
10:54Lý do, kiếm tu hợp với người hướng nội như ta hơn.
10:57Chứ tu vô tình đạo, ta còn phải đi yêu ai đó trước.
11:01Trừ khi thiên đình phân luôn cho ta một đối tượng.
11:03Ngày hôm sau, trời vừa sáng, tĩnh tử đã kéo ta khỏi giường luyện kiếm.
11:08Đừng mà, chăn ấm nệm êm đang mời gọi, ta còn chưa kịp mặn nồng với cái gối của ta
11:13mà.
11:13Ngoài trời lạnh chết người, hu hu hu, tĩnh tử tàn nhẫn quá.
11:17Phúc hiểu, nhìn kỹ.
11:19Chiêu này gọi là nhất kiếm song hàn thập tư thức.
11:22Rứt lời, kiếm trong tay nàng tự chim hồng kinh hãi, như du long uốn lượn, sống động như có
11:27linh tính, xoay chuyển chê không.
11:2914 tia hàn quang, tương ứng 14 tử huyệt của đối thủ.
11:32Ta xem mà hoa cả mắt.
11:34Diễn xong, tĩnh tử ném kiếm cho ta, đến lượt người.
11:38Ta đứng yên, cầm kiếm, ngần người, đến lượt, là đến lượt cái gì?
11:42Chiêu của nàng nhanh quá, ta nhìn chẳng rõ gì cả.
11:45Tốc độ như để lại tàn ảnh, học cho mới nhập môn kiểu gì theo kịp.
11:49Rõ ràng đây là đề thi tốt nghiệp chứ không phải bài nhập môn.
11:53Không nhìn rõ, nàng thấy được vẻ khốn đốn của ta.
11:56Nàng bước lại gần, tay phải nắm lấy tay ta đang cầm kiếm, cơ thể kề sát lưng.
12:01Gò má thanh ngọc khẽ chạm vào mặt ta, mùi hương nhẹ nhẹ phủ xuống.
12:05Nàng nâng tay ta, dẫn đi từng động tác, từng bước di chuyển.
12:09Chậm rãi, ổn định, tỉ mì, dẫn dắt từng chút.
12:13Hơi thở nhẹ của nàng lướt qua cổ, làm ta dùng mình tê tê.
12:17Nàng hoàn toàn biết cách làm chậm kiếm pháp mà.
12:20Vừa nãy động tác còn nhanh như gió, chẳng lẽ lúc nãy là cố ý diễn cho ta xem.
12:24Ta nghi ngờ sâu sắc rằng nàng làm vậy để ta nhìn không rõ kiếm chiêu,
12:28tiện thể kiếm cớ lại gần ôm ôm ấp ấp thế này.
12:31Đúng là đồ thần tôn xấu xa với nghìn tầng tâm cơ, như là vẫn là gái thẳng đấy.
12:36Sau một thời gian dài khổ luyện, bất kể là kiếm thuật hay tu vi của ta đều tiến bộ
12:40vượt bậc.
12:41Ta đúng là thiên tài tu tiên.
12:43Thời gian này, ngày hai đêm tĩnh tử đều kề tay dạy ta luyện kiếm.
12:47Phải thừa nhận là ta hơi, nghiện mùi hương trên người nàng ấy rồi.
12:50Nàng không có thói quen mang túi hương, nhưng khí thức đặc biệt của nàng lạnh lạnh,
12:54trong trẻo, lại lẫn một chút ngọt ngào, khiến ta nảy sinh cái ý nghĩ muốn,
12:59cắn nhẹ lên má nàng một cái.
13:01Tất nhiên là ta sẽ không làm vậy.
13:02Ta là gái thẳng mà.
13:04Hai có lẽ nên giữ khoảng cách với tĩnh tử một chút.
13:07Mỗi lần đến gần nàng, tim ta đều tăng nhịp, huyết áp đều tăng vọt.
13:11Phải rồi, gần đây ta bị cao huyết áp là tại nàng ấy.
13:15Nhưng thời gian này ta hơi có ma tính phát tác,
13:17thậm chí còn ngửi thấy mùi hương của tĩnh tử trên lưng mình.
13:21Thơm đến mức khiến người ta mê mẩn.
13:23Trong cơn mưa màng, ta còn chở mình theo hướng có mùi ấy,
13:26sát thêm một chút, rồi chạm phải một thứ mềm mềm ngay bên cạnh.
13:30Ta hoảng hồn bật dậy, lập tức tỉnh như chưa từng ngủ.
13:34Không xong rồi, tĩnh tử lén vào tẩm điện của ta,
13:37leo lên giường ta, biên thái quá đi.
13:40Khoan, người biên thái là ta mới đúng.
13:42Tình hình đảo chiều, đây là phòng tĩnh tử.
13:45Ta đang nằm trên giường của nàng, tay còn bóp đảo của nàng.
13:48Ta tái mặt, rồi nhớ ra tối qua ham vui,
13:51lén cùng mấy tiểu tiên nga uống hai bình tiên tử.
13:54Tiên nhân uống tiên tử chỉ hơi say,
13:56còn ta thì uống vô lạ, mất luôn trí nhớ.
13:59Thế là tối qua ta đi nhầm phòng, leo thẳng lên giường của tĩnh tử.
14:03Tĩnh tử nằm ngay bên cạnh, hơi thở đều đều, lông mày thư giãn.
14:07Môi nàng ánh lên một lớp nước nhẹ, dưới ánh trăng nhìn mê người đến run tim.
14:11Gần như thế này, đúng thật sáng vẻ thiên tiên.
14:14Đúng là sẽ khiến người ta muốn, muốn nhào tới hôn một cái.
14:17Ta lắc đầu điên cuồng, ta đang nghĩ gì vậy trời?
14:21Nhất định là còn men rượu, ta sao có thể như vậy?
14:24Thật là tội đáng muôn chết, ta quyết định đào tẩu.
14:27Nhẹ nhàng ngồi dậy, định lén lút rời đi trong im lặng.
14:31Giữa đêm mờ ảo, hình như thấy tĩnh tử khẽ nâng tay, một ít bụi phấn tản vào không khí.
14:36Hít vào một hơi, ta lập tức mất chi giác, ngã vào một vòng tay mềm mại lạnh lẽo.
14:41Và ngủ mê man, đúng là bị bỏ thuốc mê rồi.
14:44Hôm sau tỉnh dậy, chẳng có gì xảy ra.
14:47Ta dám chắc là tĩnh tử lén bỏ mê dược.
14:50Đừng nhìn vẻ ngoài nàng siêu thoát trần thế, lạnh lùng, vô dục vô cầu.
14:54Nàng hư hỏng lắm, nhưng ta hoàn toàn không có bằng chứng.
14:58Không chứng minh được đêm qua là mình nằm mơ hay là thật sự có chuyện.
15:01Đêm tối mờ mịt, nàng tung bột lên là ta ngủ luôn.
15:05Chẳng lẽ do ta còn trẻ, nằm xuống là ngủ ngay.
15:08Ta tức tối chạy đi tìm nàng tính sổ.
15:10Nàng vẫn bình thản, đêm qua người uống say, lạc vào phòng ta.
15:14Ta thấy gió bên ngoài lạnh quá nên không nỡ đuổi người đi.
15:17Sao? Như vậy ta còn sai sao?
15:20Nàng vừa nói vừa mỉm cười nhàn nhạt.
15:22Nàng nói vậy thì ta cắn răng cũng chẳng phản bác được.
15:25Ta còn cố chống cự cuối cùng, tối qua ta bị sắc lang chiếm tiện nghỉ.
15:30Nàng đáp trơn tru, có lẽ người nằm mơ.
15:32Đêm qua ta vẫn luôn trong phòng, chẳng có gì xảy ra cả.
15:36Ta điên lên rồi.
15:37Ai bảo người tu vô tình đạo đều là người tốt chứ?
15:40Để dỗ ta, nàng dẫn ta xuống phàm gian đi dạo.
15:43Tức thì tức, nhưng đi chơi nhân gian ta vẫn hứng thú.
15:46Nàng dẫn ta đến hàng vải nổi tiếng nhất kinh thành,
15:49rồi đến từ lâu mà chỉ hoàng quyền quý tộc mới dám bước vào.
15:52Ta thở nhỏ từng nghèo đến mức vọng tưởng cũng không dám.
15:55Lụa ở đó mềm nhẹ như nước, tấm nào cũng cực phẩm.
15:59Tính từ hỏi ta thích tấm nào, ta chỉ vào một giải lụa xanh nhạt.
16:02Tính từ hạ tay xuống, bùng ngón một cái,
16:05tấm vải lập tức biến thành một bộ y phục ôn dáng.
16:08Nàng nâng tay lần nữa, y phục đã tự mặc lên người ta.
16:11Đúng là, thần tiên, tiện ghê, đỡ phải tốn thêm tiền may.
16:16Trong từ lâu, sơn hào hải vị bày đầy bàn, ta ăn đến phát sáng mắt,
16:20đừng để ý ta thô lỗ, ta quen rồi.
16:22Ta cười với nàng, hồi nhỏ nghèo, chưa từng ăn ngon.
16:26Trên cửu trùng thiên thì thức ăn nhạt như nước lã.
16:29Hôm nay ta được một bữa thật sự.
16:31Đến trạng vạng, tàn bộ một vòng, ta dẫn nàng ra biển.
16:34Cởi dây đi, sao tin ta đi.
16:37Ban ngày mặt trời để lại chút ấm áp,
16:39sóng biển vỗ vào mắt cá chân, vừa nhột vừa ấm.
16:42Ta buông tay nàng, chạy chậm chậm lên phía trước,
16:45để gió biển táp vào mặt, sóng đánh ướt vạt váy.
16:49Ta quay lại gọi lớn, tính từ.
16:51Từ xa nhìn thế này, bóng dáng nàng, thật sự rất đẹp.
16:55Nửa câu sau ta nuốt vào bụng, lại gần nhìn,
16:57nàng còn đẹp đến khiến người run dày.
16:59Trong ánh hoàng hôn cuối cùng, hai chúng ta ngồi bên cảng cá.
17:03Trước khi dẫn binh xuất trinh, ta muốn ở bên người lâu hơn chút.
17:06Tính từ đưa cho ta một cây kẹo hồ lô hình người.
17:10Trong ánh mắt nàng có chút u buồn khó nhận ra.
17:12Xuất trinh, thần tiên các ngươi cũng đánh trận ả.
17:15Gần đây ma tộc quấy loạn, gây họa nhân gian.
17:18Là thần, không thể đứng nhìn.
17:20Ta đưa xiên kẹo hồ lô đến sát môi nàng.
17:23Tính từ hơi do dự, rồi cắn một miếng.
17:25Vất vả cho thần quân rồi.
17:27Ta mỉm cười, nó nguy hiểm không?
17:30Khó nói.
17:31Tính từ, ngươi nhất định phải bình an trở về.
17:33Chăm sóc bản thân cho tốt.
17:35Trên người mà chỉ cần chây sước, ta cũng sẽ đau lòng, sẽ rất không nỡ.
17:39Dứt lời, ta mới thấy câu này hơi quá mập mờ.
17:43Ta định tranh thủ giải thích, kéo lại khoảng cách tâm lý giữa hai bên.
17:46Như nàng đã ôm lấy ta rồi.
17:48Ta nhất định sẽ.
17:50Tay nàng càng xiết càng mạnh, như muốn ép cả hai hòa vào nhau.
17:54Ta há miệng định nói.
17:55Rồi thôi.
17:56Không muốn phá hỏng bầu không khí.
17:58Tiên ma khai chiến.
18:00Tính từ thống lĩnh trong vạn thiên binh.
18:02Đánh ma tộc tan tác chạy chối chết.
18:04Ma tôn thấy tình hình bất lợi.
18:06Liên chơi chiêu rút củi đáy nổi.
18:08Hắn đột kích vào đại doanh.
18:09Rồi, bắt góc ta.
18:11Một người đang ở tận cử trùng thiên.
18:13Ủa rồi liên quan gì đến ta?
18:15Hắn chưa từng hỏi ta có muốn bị bắt hay không là một dân thường đáng thương yếu đuối.
18:19Tay không sách nổi.
18:20Vai không vác nổi.
18:21Sao không bắt thiên đế, thiên hậu, tiên tử, thái tử, bắt nguyên một loạt ấy.
18:26Cũng không thể nào tới lượt ta chứ.
18:28Khi tỉnh lại, thì thấy bản thân đã ở ma giới, bị trói dưới đất.
18:33Ta lướt nhìn xung quanh, binh lính canh phòng nghiêm ngặt, cân bản chạy không được.
18:37Ôi tính từ, ta đang nhớ nàng đây.
18:39Nhớ nàng đến nổi gió thổi ta bay sang doanh trại địch.
18:43Lão đại, đây chính là người trong lòng của tính từ à.
18:46Ta lập tức chối bay, ta không phải.
18:48Ta không có.
18:49Đừng nói bậy.
18:50Tính từ là ai, ta không quen.
18:53Lão đại, ngay không bắt nhầm chứ.
18:55Trông thế nào cũng giống nhà hoàn mà.
18:57Ta chừng hắn, ngươi nhìn cái gì đấy.
19:00Ta chỉ là trước khi bị bắt cóc đang luyện kiếm trong sân, nên ăn mặc có hơi, không chỉnh
19:04chú chút thôi.
19:06Tên ba tộc khác lên tiếng, ngươi hiểu gì.
19:08Tính từ lão tặc kia dũng mãnh vô song, lên trận chém giết một người trận vạn người.
19:13Nàng ở ngoài vất vả cả ngày, về nhà muốn có một tiểu kiều thê hầu hạ cũng bình thường.
19:18Ta xít phun máu.
19:19Kiều thê.
19:21Ta, ta mới là người chủ động hơn khi đứng cạnh tính từ đấy.
19:24Mười lần ôm có chín lần là ta chủ động.
19:27Lần hôn kia cũng là ta chủ động.
19:29Ta từng chủ động tặng hoa hồng, thậm chí từng vô thức leo lên giường nàng nữa đấy.
19:33Trời đất chứng giám.
19:35Khoan đã, ta đang nghĩ cái gì vậy?
19:37Bị họ rắt đi lung tung rồi.
19:39Ta với tính từ chỉ là bạn bè.
19:41Bạn bè.
19:42Ta là gái thẳng, không gì thẳng hơn.
19:44Nam mùa.
19:46Ta tự đóng cửa lòng.
19:47Cảm giác tình bạn của mình hơi sai sai.
19:50Ta đã chủ động làm nhiều chuyện vượt mức bạn bè.
19:52Thế mà lại không muốn chịu trách nhiệm với tính từ.
19:55Ta có tội.
19:56Còn chưa kịp ăn năn thì nghe tiếng bước chân.
19:58Binh lính đồng loạt cuối đầu.
20:00Tham kiến ma tôn.
20:02Ma tôn đến.
20:03Hắn nhìn xuống ta.
20:04Giọng trầm.
20:05Mụi mụi.
20:05Ta bị hô một tiếng mà giật nảy người.
20:08Đừng có thấy sang bắt quảng làm họ.
20:10Ma tộc còn bày đặt nhận họ hàng à.
20:12Ta ngẩn đầu nhìn hắn.
20:14Xuyên qua lớp trang điểm đen xì như khói tử vong.
20:16Vẫn thấy được chút nét mặt thật bên dưới.
20:19Ta.
20:19Ta xỉu.
20:20Con trai rụt của cha nuôi đã khuất của ta.
20:23Chính là ma tôn.
20:24Nói cách khác.
20:25Hắn là anh trai ta.
20:26Quan hệ gì mà dối như mớ bòng bong.
20:29Hai hôm trước còn là người phàm mà.
20:31Sao giờ thành ma tôn rồi?
20:32Ta kinh ngạc tột độ.
20:34Câu hỏi bật ra khỏi miệng.
20:36Ma tôn đáp.
20:37Ta về nhà.
20:38Phát hiện cha chết rồi.
20:39Tiền trong nhà bị ngươi gom sạch.
20:41Ta tức quá.
20:42Nên liền hác hóa.
20:43Hác hóa một đường.
20:44Chức vị thăng một đường.
20:45Cuối cùng thành ma tôn.
20:47Ta nghe mà đờ người.
20:49Không phải chứ.
20:50Giờ chi phí hác hóa lại thấp như vậy.
20:52Tức một cái là hác hóa.
20:54Yếu đuối vậy luôn hả?
20:55Dễ hác hóa vậy sao?
20:57Theo lý mà nói.
20:58Mấy chị vợ ở thôn núi chắc phải hác hóa hết rồi.
21:01Ma tôn bóp cổ ta.
21:02Lúc đó sao ngươi lại hại chết cha ta?
21:05Pháp luật quy định không được mua bán phụ nữ.
21:07Cha ngươi phạm pháp.
21:09Ta khi đó chỉ vì tự vệ mới làm vậy.
21:11Bà không phải mua bán.
21:13Là.
21:13Người gắm cho người đàn ông thật thà nhờ cưu mang ngươi là phụ nữ.
21:16Ngươi hiểu cái gì?
21:18Được rồi.
21:19Cả nhà là xúc sinh.
21:20Cha con các người có chết hết ta cũng chẳng thấy đáng thương nửa điểm.
21:24Ma tôn thả ta xuống.
21:26Ta tạm thời không giết ngươi.
21:28Ta phải dùng ngươi để uy hiếp tính từ.
21:30Ta thì vẫn thắc mắc.
21:31Cùng tu hành.
21:32Sao hắn có thể trong thời gian ngắn thực lực nhảy vọt đến mức này.
21:36Còn ta vẫn quanh quẩn ở trúc cơ trung kỳ.
21:38Mắc kẹt mãi không đột phá.
21:40Vô lý quá.
21:41Ta nghĩ mãi không hiểu.
21:43Cuối cùng nghĩ ra điểm mấu chốt.
21:45Hóa ra.
21:45Là nhờ hác hóa.
21:47Hác hóa thắng hết thảy công pháp.
21:49Hác hóa rồi thì chẳng cần nói lý.
21:51Chẳng cần nói đạo lý.
21:52Cũng mạnh như hách game.
21:54Thật hả?
21:55Tò mò nổi lên.
21:56Ta quyết định.
21:57Thử.
21:58Trong ngục.
21:59Ta bắt đầu.
22:00Ta từ chối.
22:01Ta phẫn nộ.
22:01Ta gào thét lên trời.
22:03Ta đập bàn đấm đất điên cuồng.
22:04Ta khóc hu hu hu.
22:06Phòng bên la lên.
22:07Cô ta điên rồi.
22:08Tâm thần phân liệt rồi.
22:10Ta quát lại.
22:11Im đi.
22:12Đừng cản trở ta tiến hóa tối thượng.
22:14Ta hắc hóa rồi.
22:15Khói mắt đen xỉ.
22:16Áo tràng đen.
22:17Nón đen.
22:18Dày da đen kêu cục cục.
22:20Đệt.
22:20Không biết còn tưởng ta là quạ thành tinh.
22:22Dân ma dưới đồng loạt kéo đến vây quét.
22:25Ta trở thành ẩn họa số một của ma tộc.
22:28Ta mạnh quá mức rồi.
22:29Sao không ai nói sớm chứ?
22:31Biết vậy ta khỏi tu tiên.
22:33Chuyển ngành tu ma cho nhanh.
22:35Một mình một kiếm.
22:36Ta xông thẳng vào ma cung.
22:38Gió nổi lên cuốn áo tràng bay phần phật.
22:40Tóc tung bay dữ dội.
22:41Ta chém nát cửa ma cung.
22:43Lao thẳng vào trong.
22:44Kiếm quang rơi xuống.
22:46Ta chặt luôn đầu ma tôn.
22:48Lúc rời đi còn phóng ra một ngọn hồng liên dạ hỏa.
22:50Thiêu dụi cả ma cung.
22:52Vạn kiếm trở về.
22:54Một kiếm một ma.
22:55Lửa đỏ nhụn nửa bầu trời.
22:57Tiếng kêu thảm vang khắp ma cung.
22:59Chỉ trong nháy mắt ta đã chém dụng hàng triệu quân tộc.
23:02Ma tộc quỳ dạp xuống.
23:03Xin tha mạng.
23:04Không ai là đối thủ của ta.
23:06Tất cả đồng loạt cuối đầu.
23:07Thuộc hạ tham kiến ma tôn đại nhân.
23:10Ta an nhiên ngồi lên bảo tọa.
23:12Ta.
23:12Lâm phúc hiểu.
23:13Trở thành ma tôn mới.
23:15Còn chưa kịp phản ứng.
23:17Từ trên trời.
23:18Tĩnh tử ráng xuống.
23:19Trường kiếm dí thẳng vào cổ ta.
23:21Ánh mắt lạnh như băng.
23:22Ma tôn đê tiện.
23:23Thả lâm phúc hiểu của ta ra.
23:25Nàng đến để cứu ta.
23:26Thấy ma tôn bị thượng thần uy hiếp.
23:28Đám ma quân che lên.
23:29Chịa vũ khí vào tĩnh tử.
23:31Ta dơ tay.
23:32Ra hiệu.
23:33Bỏ vũ khí xuống.
23:34Ta nói với nàng.
23:36Đợi chút.
23:36Quay đầu rửa mặt.
23:38Trà sát trà sát.
23:39Mà vẫn không tẩy được lớp khói mắt.
23:41Không ai nói với ta là loại make up này bán vĩnh viễn.
23:44Nghe tiếng ta.
23:45Tĩnh tử nhận ra ngay.
23:46Phúc hiểu.
23:47Sao ngươi thành bộ dạng này nàng còn có lý mà trách ta.
23:50Ta nhìn nàng.
23:51Vì trinh chiến suốt thời gian qua.
23:53Trên người nàng có đến hàng trăm vết thương lớn nhỏ.
23:56Có vài chỗ rách còn chưa liền.
23:58Đang dỉ máu.
23:58Nhụm đỏ áo trắng.
24:00Vậy mà việc đầu tiên khi nàng đến ma giới lại là.
24:03Tìm ta.
24:03Lo cho ta.
24:04Không màng bản thân sẽ gặp nguy hiểm.
24:07Nhỡ đâu ta không phải ma tôn thì sao nàng vẫn lao vào ma giới cứu ta.
24:11Nhìn nàng như vậy.
24:12Tim ta đau nhói.
24:13Ôm nàng.
24:14Kéo nàng sát vào lòng.
24:15Tĩnh tử.
24:16Đồ lừa đảo.
24:17Ta không biết ngươi đã trải qua gì.
24:19Phúc hiểu.
24:20Xin lỗi.
24:21Ta đến muộn rồi.
24:22Nàng nhẹ nhàng vỗ về.
24:24Nàng đang ăn ủi ta.
24:25Lúc đi nàng đã hứa với ta.
24:27Rằng sẽ không bị thương.
24:28Sẽ chăm sóc bản thân.
24:30Sẽ bình an trở về.
24:31Bây giờ nàng thành ra thế này.
24:33Ta buồn lắm.
24:34Nước mắt rơi lã trã.
24:36Ta lo cho nàng đến mức tim thắt lại.
24:38Nàng chỉ cười nhẹ.
24:39Bình thản.
24:40Nhưng thấy ngươi bình yên vô sự.
24:41Ta cảm thấy.
24:42Tất cả đều đáng.
24:43Ta nắm lấy bàn tay lạnh của tĩnh tử.
24:46Cùng bước về phía trước.
24:47Đi.
24:47Ta đưa nàng đến Linh Y giỏi nhất ma giới.
24:50Lấy được thuốc.
24:50Tĩnh tử cảm ơn Linh Y rồi rời đi.
24:53Đóng cửa lại.
24:54Nàng nói thẳng.
24:55Phúc hiểu.
24:55Ta không quen để người khác nhìn thấy thân thể của mình.
24:58Có thể phiền ngươi.
24:59Giúp ta bôi thuốc không?
25:01Còn chưa kịp đáp thì nàng đã cởi bỏ chiến giáp.
25:04Chờ ta ngẩn đầu lên.
25:05Nàng đã chân chần ngồi trên giường.
25:07Ta vốn phải hung hăng núng túng mới đúng.
25:09Nhưng nhìn ráng vẻ nàng lúc này.
25:11Ta vẫn không tránh khỏi tim đập loạn.
25:13Trên làn da trắng như ngọc ấy.
25:15Khắp nơi là những vết thương sâu đến thấy xương.
25:17Máu thấm đỏ cả drap giường.
25:19Từ vai đến chân.
25:20Chẳng còn chỗ nào lành lặn.
25:22Ai làm nàng bị thương như vậy?
25:24Ngày mai ta cho người chém đầu chúng.
25:26Ta xiết chặt nắm tay.
25:28Những kẻ dám làm nàng bị thương đều đã chết dưới tay ta rồi.
25:31Tĩnh tử nhìn ta bằng đôi mắt lạnh trong.
25:33Đưa thuốc vào tay ta.
25:35Phúc hiểu.
25:36Phiền người.
25:37Ta do dự một thoáng.
25:39Rồi cúi xuống.
25:40Làm sao ta nỡ từ chối nàng?
25:42Có chút đau.
25:42Nàng dáng chịu một chút.
25:44Giọng ta run run.
25:45Đầu ngón tay nhẹ nhàng thoa thuốc lên từng vết thương.
25:48Tĩnh tử hít mạnh một hơi.
25:50Đau đến run dẩy.
25:51Sao mà không đau cho được?
25:53Có chỗ đã rách tới mức nhìn thấy cả phần xương trắng.
25:56Ta khẽ thổi vào vết thương.
25:58Mong giảm bớt cho nàng chút đau đớn.
26:00Từ bắp chân.
26:01Từng chút từng chút.
26:02Tay ta men dần lên.
26:04Da nàng thật tốt.
26:04Mềm.
26:05Trắng.
26:06Chân như lụa.
26:07Càng bôi thuốc.
26:08Mặt ta càng nóng bừng như muốn bốc khói.
26:10Động tác cũng dần dừng lại.
26:12Tĩnh tử cũng chịu đau đến không trụ nổi.
26:14Ngã vào lòng ta.
26:15Ai cũng nói tĩnh tử thần quân dũng mãnh vô song.
26:18Như nàng đâu phải cỗ máy chiến tranh.
26:20Nàng cũng biết đau.
26:21Cũng biết mệt.
26:22Cũng có lúc muốn ngã xuống.
26:24Phúc hiểu.
26:24Còn.
26:25Còn chỗ chưa bôi thuốc.
26:26Nhưng.
26:27Chỗ đó thì.
26:28Ta đỏ bừng cả người.
26:30Thấy ta do dự.
26:31Tĩnh tử yếu ớt nói.
26:32Phúc hiểu.
26:33Ta xin ngươi.
26:34Quả nhiên.
26:35Cô nam quả nữ.
26:36À không.
26:37Cô nữ quả nữ một phòng đúng là dễ xảy ra chuyện.
26:40Toàn thân ta nóng như bị bỏ vào nồi ninh.
26:42Nhất định bị bỏ mê rược rồi.
26:44Đều là nữ cả.
26:45Nàng có ta cũng có.
26:46Sao lại phải lại?
26:47Ta đưa tay.
26:48Nhẹ nhàng bôi thuốc lên nơi cuối cùng ấy.
26:51Mẹ kiếp là đứa nào dám chém vào hai quả đào của ta.
26:54Đến giờ ta còn không dám sờ mạnh mà chúng nó dám chém để lại một vết thương sâu như
26:58vậy.
26:59Đến khi ngừng đầu lên.
27:00Liên chạm phải nụ hôn đã chờ sẵn của nàng.
27:02Ta không né tránh.
27:04Thậm chí còn say mê đáp lại.
27:06Đầu óc ta mơ màng.
27:07Thuận thế đẩy nàng ngã xuống giường.
27:09Rồi chuyện gì đến cũng đến.
27:11Chuyện không cần đến thì cũng đến luôn rồi.
27:13Nhưng sao ta cảm thấy chuyện này thật quen thuộc.
27:15Giống như mình đã từng cùng nàng làm rồi.
27:18Giờ thì chúng ta rất khó xử.
27:20Nàng là thần.
27:21Ở lâu trong ma giới sẽ bị ma khí ăn mòn.
27:24Ta là ma.
27:25Lên cửu trùng thiên thì sẽ bị thần tiên chèn ép.
27:27Ai dám chèn ép ngươi.
27:29Ta sẽ chém đầu kẻ đó.
27:30Thiên đế nếu không nhận ngươi.
27:32Ta sẽ đoạt luôn cái vị trí ấy của ông ta.
27:35Lời tĩnh tử vừa nói.
27:36Ta tin nàng làm thật.
27:38So với ta.
27:39Nàng còn giống đại ma đầu vô tình hơn.
27:41Trước đây binh lính ma tộc nói đúng.
27:43So ra thì ta thật sự giống tiểu thê tử của tĩnh tử thần quân hơn.
27:47Thê tử thì không xấu.
27:48Nhưng tiểu thê tử nghe cứ như chọc ta vậy.
27:50Rõ ràng lần đầu tiên là ta nằm trên mả.
27:52Nói tĩnh tử là tiểu thê tử thì mới đúng chứ.
27:55Ta không có trí lớn muốn thống nhất tam giới.
27:58Chỉ thích được tự do.
27:59Thích trời đất tự nhiên hơn tranh đấu.
28:01Khéo thay.
28:02Tĩnh tử cũng như vậy.
28:03Ta đề nghị.
28:04Hay chúng ta xuống nhân gian sống một thời gian.
28:07Dạo núi.
28:07Ngắm hồ vài năm.
28:09Rồi sống đời cây cấy dệt vải vài năm.
28:11Nàng đồng ý ngay.
28:12Chúng ta nhất trí.
28:14Tĩnh tử từ trước thiên quân.
28:15Thiên đế nghe xong thì đau lòng đứt ruột.
28:17Khóc như trời sập.
28:18Nói mất tĩnh tử thì thiên giới như mất đi một cánh tay.
28:21Sau này khó chống ma giới.
28:23Tĩnh tử nói.
28:25Thiên đế yên tâm.
28:26Bản tôn và ma tôn đã kết liên minh.
28:28Vạn năm này.
28:29Ma giới sẽ không xâm phạm nửa bước.
28:31Nàng đi rồi.
28:32Thiên đế vẫn khóc đầm đìa.
28:34Ta cũng giao lại chức ma tôn cho người đáng tin.
28:36Xuống nhân gian.
28:37Ta nắm tay nàng chọn một nơi ở thật thích hợp.
28:40Tĩnh tử hỏi.
28:41Ngươi không muốn biết chuyện kiếp trước sao.
28:43Ta cười.
28:44Muốn chứ.
28:45Trên đường.
28:46Nàng từ từ kể cho ta nghe.
28:47Nhân gian vạn dặm.
28:48Biển xanh nương bóng trời.
28:50Chúng ta nắm tay nhau.
28:52Cười nói giữa phong nguyệt vô biên.
28:54Phiên ngoại.
28:55Góc nhìn của tĩnh tử.
28:56Khó nói hết bằng lời.
28:58Khó đếm hết trong thơ.
28:59Cái khó giữ nhất chính là.
29:01Con người nơi nhân thế.
29:02Sư mụi lâm phúc hiểu.
29:04Luôn nói tên ta rất hay.
29:05Nàng thích dính ta.
29:07Đi đâu cũng gọi.
29:08Sư tỉ.
29:08Sư tỉ.
29:09Mau nhìn cái này.
29:10Sư tỉ.
29:11Nếm cái này thử xem.
29:12Sư tỉ.
29:13Ghi.
29:14Phúc hiểu ôm tỉ rồi này.
29:16Giọng nàng mềm.
29:17Ngọt.
29:17Lại ngoan.
29:18Thời gian trôi.
29:19Sư mụi từ đứa nhỏ bám áo ta.
29:21Trưởng thành cao hơn ta một chút.
29:23Dù lớn rồi.
29:24Nàng vẫn thích kéo tay áo ta.
29:27Sư tỉ.
29:27Chiêu kiếm này ta không hiểu.
29:29Dạy ta đi.
29:30Ngươi có thể hỏi sư tôn mà.
29:32Không đâu.
29:33Sư tôn cứng nhắc.
29:34Chỉ nói đạo lý.
29:36Chẳng linh hoạt.
29:37Ta thích nghe sư tỉ dạy.
29:38Nàng trống cầm.
29:39Đôi mắt long lanh như muốn nói hết vạn điều trong lòng.
29:42Sư mụi rất thích lén xuống núi đi nhân gian.
29:45Nàng thường mang về cho ta những món đồ kỳ quái thú vị của nhân gian.
29:48Rồi kể ta nghe bao chuyện vui nơi đó.
29:51Sư tỉ.
29:52Để mụi nói cho nghe.
29:53Ở nhân gian có hoàng mai hí.
29:55Hát nghe y y nha nha thế này.
29:57Nói rồi.
29:57Nàng dơ tay tạo tư thế.
29:59Một mình diễn luôn một đoạn hí khúc.
30:01Hát xong.
30:02Ngón tay nàng lại khẽ móc lấy vạn áo ta.
30:04Mời cùng lên đài.
30:05Mà nhảy múa theo nàng.
30:07Đôi mắt nàng lúc ấy.
30:08Như sáng nhất thế gian.
30:10Ở bên lâm phúc hiểu.
30:11Ta dần nhận ra.
30:12Ngày tháng tu tiên cũng chẳng còn quá khổ cực hay đơn điệu nữa.
30:16Nàng là thiên sinh tu luyện thánh thể.
30:18Linh căn tuyệt phẩm.
30:19Thiên phú kiếm đạo đứng đầu.
30:20Tuổi còn nhỏ.
30:21Nhưng kiếm pháp lưu loát hơn cả lão kiếm tu trăm năm.
30:24Một kiếm phá vạn pháp.
30:26Sư tôn từng nói.
30:28Lâm phúc hiểu là thiên tài đáng kinh ngạc nhất trong nghìn năm của ta.
30:31Chẳng quá 30 năm nữa.
30:32Nàng chắc chắn có thể khai phái lập tông.
30:34Khiến anh hùng thiên hạ cuối mình.
30:36Nhưng chính thiên chi kiêu tử ấy.
30:38Lại chết vào đêm đại hôn của ta.
30:41Ta tu vô tình đạo.
30:42Cần phải giết đúng người để phi thăng.
30:44Phải có một mạng làm tế lễ.
30:46Người phu quân kia vốn do sư tôn tùy tiện kéo từ nhà lao.
30:49Một tội nhân chờ chém đầu.
30:51Ta vốn chưa từng gặp hắn.
30:53Nhưng đúng lúc ấy.
30:55Chính phúc hiểu đã đánh ngớt người kia.
30:56Rồi hóa thành nam nhân.
30:58Thay hắn bái đường thành thân với ta.
31:00Dựa hợp hôn uống xong.
31:01Nghi thức hoàn tất.
31:03Đến lúc rồi.
31:04Ta tế ra bản mệnh kiếm.
31:05Nàng không chút do dự.
31:07Nghen thẳng mũi kiếm của ta.
31:09Trường kiếm xuyên qua ngực nàng.
31:11Máu tươi văng lên áo cưới đỏ rực.
31:13Nàng ngã xuống.
31:14Kiệt sức.
31:14Nhưng đôi mắt lại mỉm cười.
31:16Sư tỉ.
31:17Sư mũi rút tỉ phi thăng.
31:19Phúc hiểu.
31:19Vì sao lại là người.
31:21Ta phát điên.
31:22Cố cầm máu cho nàng.
31:24Nhưng vô ích.
31:24Tim nàng đã vỡ.
31:26Khí quản đầy máu.
31:27Thở cũng không thể.
31:28Ta ôm nàng vào lòng.
31:30Thân thể nàng từ từ lạnh đi.
31:31Còn ta.
31:32Hoàn toàn bất lực.
31:34Ta phải làm gì đây.
31:35Phúc hiểu.
31:36Đừng.
31:36Đừng rơi khỏi sư tỉ.
31:38Đáp lại chỉ là sự lặng ngát của căn phòng.
31:40Nàng đi rồi.
31:41Thân thể hóa thành từng điểm sáng.
31:43Tan biến trong vòng tay ta.
31:45Ta nhớ rõ câu cuối cùng nàng nói.
31:47Mũi không muốn tỉ trở thành vợ người khác.
31:49Dù chỉ là danh nghĩa.
31:51Ta tìm nàng suốt 18 năm.
31:53Cuối cùng.
31:54Cũng thấy nàng.
31:55Đã vào luân hồi.
31:56Thành phàm nhân.
31:57Đang lên núi hái thuốc.
31:58Ta dẫn theo yêu thú.
32:00Giả vờ nó đuổi giết nàng.
32:01Rồi ta từ trời ráng xuống.
32:03Diễn chọn vai anh hùng cứu mỹ nhân.
32:05Nàng nhìn ta xa lạ.
32:06Lễ phép nói.
32:07Cảm ơn tỉ tỉ.
32:09Khách khí đến đau lòng.
32:10Ta tiến một bước.
32:12Nàng lại lùi một bước.
32:13Giữ đúng khoảng cách của người xa lạ.
32:15Rõ ràng nên vui.
32:16Mà tim lại đau như vạn dao cắt.
32:18Lần gặp lại đầu tiên sau luân hồi.
32:20Nàng lại hôn ta.
32:21Tim đập như muốn nổ tung.
32:23Đó là điều mà tiền kiếp.
32:24Ta luôn muốn làm mà không dám.
32:27Ta từng tự nhắc mình.
32:28Là sư tỉ.
32:29Không thể có ý niệm vượt lễ như vậy.
32:31Nhưng lần này.
32:32Không được phép bỏ lỡ nữa.
32:34Phúc hiểu.
32:34Kiếp này.
32:35Chúng ta đừng sai lầm nữa.
32:37Được không?
32:38Cuối cùng.
32:39Ta cũng dụ được nàng lên cửu trùng thiên.
32:41Nàng bỡ ngỡ nhìn mọi thứ mới lạ.
32:43Đi sát sau lưng ta.
32:44Gần đến mức hơi thở chạm lưng.
32:48Nàng ngạc nhiên hỏi.
32:49Ừ.
32:50Nhưng ngươi không cần gọi thế.
32:52Hồi nãy ngươi hung dữ với tiểu tiên kia ghê quá.
32:55Yên tâm.
32:56Ta tuyệt đối không hung dữ ngươi.
32:58Khi nãy.
32:59Tiểu tiên ấy thấy phúc hiểu như tiểu tiên mới lên trời.
33:02Còn nhìn nàng bằng ánh mắt ba phần mờ ám.
33:04Ngươi của bản tôn.
33:06Ngoại nhân không được chạm đến nửa phần.
33:08Nàng muốn luyện kiếm.
33:09Ta liền đích thân dạy.
33:10Ta cố ý tăng tốc.
33:12Nàng đứng bên nhìn hoa cả mắt.
33:13Ta hỏi.
33:14Không thấy rõ.
33:15Nàng gật đầu.
33:16Mục đích đã đạt.
33:17Ta bước lại gần.
33:19Nắm lấy tay nàng.
33:20Tay kề tay.
33:21Chỉ từng chiêu.
33:22Tay nàng đỏ đến sắp chảy máu.
33:24Tóc còn khẽ quyệt vào má ta.
33:26Rồi ta nghe nàng lầm bầm rất nhỏ.
33:28Thần tôn đúng là.
33:29Đồ sâu xa.
33:30Cố ý.
33:31Phải.
33:31Ta cố ý đấy.
33:33Đêm ấy.
33:34Cửa phòng bất ngờ mở.
33:35Ta giật mình.
33:36Định dung thuật chói người.
33:38Không ngờ lại là lâm phúc hiểu.
33:40Người nàng phẳng phất mùi rượu.
33:41Chắc vừa uống cùng vài tiểu tiên.
33:43Đi còn loạn trọng.
33:44Ấy.
33:45Hôm nay sao giường ta đặt trong nội viện.
33:47Nàng loạn trọng vài bước tiến lại gần.
33:50Ngã xuống mép giường.
33:51Nàng.
33:51Đi nhầm phòng sao.
33:53Trong lòng ta lại dâng lên một tiếng mất mát.
33:55Chỉ là đi nhầm phòng thôi sao.
33:57Thôi vậy.
33:58Nàng ngủ bốn chân tám hướng.
34:00Ta đứng dậy nhẹ nhàng đắp lại chân cho nàng.
34:03Vừa uống rượu xong.
34:04Đừng để nhiễm lạnh.
34:05Không ngờ.
34:06Nàng đột nhiên mở đôi mắt hoa đào.
34:11Cho nàng lại ở trên giường của ta.
34:13Ta còn chưa kịp nói gì.
34:15Nàng đã cúi đầu hôn xuống.
34:16Nàng rõ ràng còn chưa tỉnh rượu.
34:18Nói toàn lời mê sảng.
34:20Nàng thơm quá.
34:21Ta cắn nàng một cái được không?
34:23Lâm.
34:24Lâm Phúc hiểu.
34:25Ngươi.
34:25Lời còn chưa rớt.
34:26Nàng lại hôn xuống.
34:28Một tay luồn qua tóc ta.
34:29Tay kia từ từ tháo dần y phục của ta.
34:32Dù say đến mơ màng.
34:33Nhưng trong hỗn loạn ấy.
34:34Nàng vẫn nhớ hỏi ý ta.
34:36Rất dịu dàng.
34:37Tính từ.
34:38Được không?
34:39Được.
34:41Nàng toàn bộ tháo xuống.
34:42Cơ thể ta hoàn toàn phơi bày trước mặt nàng.
34:45Nàng chậm dãi hôn xuống từng tất da thịt.
34:47Tay nàng chơi đùa trên cơ thể ta.
34:49Khi đến nơi thầm kín ẩm ướt kia.
34:51Tay nàng trượt dừng lại.
34:53Nàng đang say mê mút lấy hai đoá hoa.
34:55Thì ngừng lại ngừng đầu.
34:56Hôn lên khóe môi ta.
34:58Hàn giọng hỏi.
34:58Tính từ.
34:59Được không?
35:00Lần này ta không trực tiếp trả lời nàng.
35:02Mà làm sao thêm nụ hôn.
35:04Tay ta dẫn dắt tay nàng tiến vào nơi ấy.
35:06Trong lòng thầm nghĩ.
35:07Được.
35:07Những gì nàng muốn ta đều cho nàng.
35:10Nửa đêm.
35:11Lâm Phúc Hiểu tỉnh dự.
35:12Nàng xoa xoa thái dương đang đau.
35:14Khẽ cảm thán.
35:15Không thể nào.
35:16Ta đi nhầm phòng rồi.
35:18Nàng nhẹ chân nhẹ tay định rời đi.
35:20Ta khẽ rung tay.
35:21Rắc chút mê hương trong không khí.
35:23Nàng lập tức lại ngủ mê man.
35:25Lâm Phúc Hiểu.
35:26Nàng ăn ta sạch sẽ rồi.
35:27Không thể không chịu trách nhiệm.
35:29Tin từ nhân gian truyền đến.
35:31Ma tộc đại loạn.
35:32Thảm sát nhân loại.
35:33Máu chảy thành sông.
35:34Thiên đế lệnh ta dẫn thiên binh xuống trần diệt mà.
35:37Hai bên sắp sửa đại chiến.
35:39Mười đại ma tướng ngông cuồng tuyên bố muốn lấy mạng ta.
35:42Chém ta thành trăm mảnh.
35:43Trước khi rời đi.
35:44Ta mời Phúc Hiểu đến nhân gian du ngoạn.
35:46Ta sợ trận này đi rồi.
35:48Sẽ không còn cơ hội trở về.
35:50Nếu thật có ngày ta ngã xuống.
35:51Người ta muốn ở bên cạnh.
35:53Là nàng.
35:54Mười ma tướng.
35:55Pháp lực mạnh hơn cả ma tôn.
35:57Mười người tầng tầng trùng trùng vây lấy ta.
36:00Tính từ thần quần.
36:01Hôm nay chính là ngày chết của ngươi.
36:03Họ gào thét dữ tợn.
36:04Không.
36:05Hôm nay không phải ngày ta chết.
36:07Ta còn người muốn gặp.
36:08Còn niềm tin để sống.
36:10Trong vòng vây loạn kiếm.
36:11Ta chém mở một lối máu.
36:13Mười ma tướng đều ngã dưới kiếm của ta.
36:15Ma dưới bị nhổ tận gốc đại họa nghìn năm.
36:18Nhưng cái giá.
36:19Nội đan vỡ.
36:20Tu vi phế.
36:21Ngũ tạng nát vụn.
36:22Ta lào đảo đi được hai bước.
36:24Cả người đầy vết thương.
36:25Máu gần như chảy cạn.
36:26Vẫn nôn ra từng mụn lớn.
36:28Có thuộc hạ hấp tấp báo tin.
36:30Thần.
36:30Thần quân.
36:31Không.
36:31Không hay rồi.
36:33Hắn nhìn ta.
36:34Run dày không dám nói tiếp.
36:35Trên cửu trùng thiên.
36:37Lâm.
36:37Lâm phúc hiểu cô nương bị ma tôn bắt đi rồi.
36:40Máu trong người ta như chảy ngược.
36:42Bọn họ biết.
36:43Phúc hiểu chính là nhược điểm của ta.
36:45Ta phải đi cứu nàng.
36:46Thần quân.
36:47Người bây giờ đến ma giới.
36:49Chính là tự tìm chết.
36:50Thị vệ khuyên ngăn.
36:51Ta hiện giờ quá yếu.
36:55Cũng có thể mất mạng.
36:57Nhưng phúc hiểu.
36:58Không chờ được.
36:59Ta nói.
36:59Nếu ta bỏ mạng.
37:00Thì đem cho cô ta giải xuống nhân gian.
37:03Phúc hiểu thích nhân gian.
37:04Biết đâu.
37:05Một ngày nào đó.
37:06Chúng ta sẽ gặp lại bằng cách khác.
37:08Ta bị thương nặng đến mức.
37:10Xuyết nữa không nhận ra nàng.
37:11Phúc hiểu đã trở thành ma tôn.
37:13Tốt quá rồi.
37:15Chỉ cần nàng còn sống.
37:16Nàng trở thành ai.
37:17Ta đều thấy tốt.
37:18Nàng nắm tay ta.
37:20Bước trên đống tàn tích của ma cung bị nàng thiêu dụi.
37:23Tính từ.
37:23Bên này ta sẽ xây chính điện.
37:25Chỗ bên kia bỏ trống.
37:27Làm tẩm điện của nàng.
37:28Được không?
37:29Nàng nháy mắt.
37:30Hoặc nàng muốn ở gần ta hơn cũng được.
37:33À.
37:33Nếu không thì.
37:34Ở chung một phòng với ta luôn đi.
37:36Quyết vậy nhé.
37:37Ta sẽ dựng xích đu.
37:38Trồng hoa.
37:39Làm một nhà ăn thật to.
37:40Ngày nào cũng có món ngon.
37:42Cái gì ăn uống dùng mặc.
37:44Chỉ cần nói một câu.
37:45Có người dâng lên.
37:47Nàng thiếu gì.
37:48Cứ nói.
37:48Phú quý tột đỉnh.
37:50Vạn dân quỷ bái.
37:51Nghe xong những lời mơ ước ấy.
37:53Ta khẽ cười mà lắc đầu.
37:55Phúc hiểu.
37:56Ta không thể sống ở ma giới.
37:58Ma khí hỗn loạn.
37:59Ở lâu sẽ tổn hại thân thể người không thuộc ma tộc.
38:01Phúc hiểu gật đầu rất nhanh.
38:03Vậy ta.
38:03Không làm ma tồn nữa.
38:05Nàng nói mình không cần vinh hoa phú quý.
38:08Không cần vạn dân quỷ bái sao.
38:10Ta cần nàng.
38:11Nàng nhìn ta.
38:11Nghiêm túc lặp lại một lần nữa.
38:13Ta chỉ cần nàng.
38:15Ngoài nàng.
38:16Tất thảy đều là mây khói.
38:17Rồi nàng cúi xuống.
38:19Đặt một nụ hôn lên tâm mi ta.
38:20Hoàn.
38:21Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo