Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00:00Lâm Quý Dĩ đã thích học mụi Tần Thuyết cùng Khoa, nhưng Tần Thuyết đã có bạn trai.
00:00:04Lâm Quý Dĩ hiểu rõ câu nói tránh xa gái thẳng, nếu không sẽ gặp bất hạnh nên cứ thấy
00:00:09Tần Thuyết là cô lại lần tránh.
00:00:11Một lần, sau cuộc họp thường kỳ, mọi người đều đã về hết, chỉ còn lại Tần Thuyết và cô.
00:00:17Vừa mới hỏi cô ấy còn chuyện gì không, Tần Thuyết đã ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng cắn nhẹ
00:00:21lên giái tay cô, học tỉ cứ lẳng tránh em làm gì.
00:00:25Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại 1 like và bình
00:00:30luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:00:33Vào chuyện, cuộc sống đại học của tôi trôi qua thật tẻ nhạt, vô vị như nước lã.
00:00:37Có lẽ do tính cách của tôi nghiêm túc và ngoan ngoãn từ bé đến lớn.
00:00:41Nghe lời cha mẹ, không làm chuyện quá đáng, giữ đúng khuôn phép bước vào đại học, tham gia hội
00:00:46sinh viên, làm việc chăm chỉ.
00:00:48Năm thứ 2, tôi còn làm bộ trưởng bộ lễ tân và văn nghệ, rồi tiếp tục nỗ lực làm
00:00:53việc.
00:00:54Mùa hè sắp tàn và đầu thu năm nay lại là lúc hội sinh viên tuyển thành viên mới.
00:00:58Bận rộn mấy ngày, tổng cộng 5 ban đã tuyển được hơn trăm tân sinh viên.
00:01:02Sau đó là họp, phổ biến công việc cho các em.
00:01:05Tôi ít nói, khi họp, sau phần tự giới thiệu của mình, tôi để bộ trưởng kia trình bày, tôi
00:01:11chỉ bổ sung bên cạnh.
00:01:12Nghe những lời đó nhiều, dù là bộ trưởng, tôi cũng thấy chán ngán.
00:01:16Mặt tỏ vẻ nghiêm túc nhưng đầu óc đang lơ đáng, không ai nhìn ra được.
00:01:20Tôi muốn thời gian trôi qua nhanh, muốn thi cao học, muốn tìm cách kiếm tiền tiêu vặt ngoài giờ
00:01:25học.
00:01:26Thật nhàm chán.
00:01:27Ánh mắt lơ đáng của tôi lướt xuống hàng tân sinh viên phía dưới.
00:01:31Tân sinh viên đều rất sợ hãi các quy tắc, các bộ trưởng, ai nấy đều cúi gặm mặt.
00:01:36Trừ tân thuyết, tôi vừa mới chú ý đến em ấy.
00:01:39Cô gái này, rất xinh đẹp.
00:01:41Em không cúi đầu, ngầm cao nhìn thẳng vào chúng tôi, trên môi còn nở nụ cười nhẹ.
00:01:46Tôi nhận ra em ấy có trang điểm.
00:01:48Điều đó càng làm em ấy trở nên tươi tắn và nổi bật.
00:01:51Em ấy có tham vọng, nhưng không cùng loại người với tôi.
00:01:55Thời gian trôi qua thật nhanh.
00:01:57Tuyển sinh xong là đến Tết Trung Thu và Quốc Khánh.
00:01:59Kỳ nghỉ rất dài, tận 8 ngày.
00:02:01Bạn cùng phòng nhà gần nên đều về hết.
00:02:04Nhà tôi hơi xa nên tôi không về.
00:02:06Tôi tìm việc làm thêm ở một quán trà sữa gần đó, hơi mệt một chút.
00:02:10Hôm nay là Trung Thu.
00:02:12Tan làm buổi tối, một mình đi bộ về ký túc giá.
00:02:15Tôi ngước nhìn mặt trăng, cảm thấy hơi cô đơn.
00:02:18Nhưng thành phố lớn thì đêm rất nhộn nhịp.
00:02:20Trên đường về, thấy những người qua lại vui vẻ.
00:02:23Tôi cũng thấy vui lây.
00:02:24Tôi thấy tần thuyết.
00:02:25Cô ấy đi ở phía trước, không xa không gần.
00:02:28Bên cạnh còn khoác tay một chàng trai vừa đi vừa cười nói.
00:02:32Gặp nhau lúc này hơi khó xử.
00:02:33Tôi kéo thấp vành mũ, bước nhanh đi.
00:02:36Gần đến ký túc giá, tôi không kìm được suy nghĩ về cảnh tượng vừa rồi.
00:02:39Và đoán rằng, đó hẳn là bạn trai cô ấy.
00:02:42Cái ý nghĩ chúng tôi không cùng loại người càng sâu sắc hơn.
00:02:45Tôi thích con gái.
00:02:47Kỳ nghỉ trôi qua rất nhanh.
00:02:49Lại đến lúc tổ chức đại lễ tân sinh.
00:02:51Chủ yếu do ban chúng tôi trong hội sinh viên lên kế hoạch.
00:02:53Xác định ngày, lập kế hoạch áp phích, xây dựng cơ chế.
00:02:57Dù đã là bộ trưởng, nhưng tôi vẫn phải hướng dẫn các em từng bước.
00:03:02Tần thuyết rất tích cực nhận nhiệm vụ, tham gia vào mọi khâu và làm rất tốt.
00:03:06Nhưng vấn đề lại xảy ra ở chỗ tôi.
00:03:08Tôi đã xem tấm áp phích tần thuyết làm, rất đẹp, rất đặc sắc, chúng tôi đều thích.
00:03:13Nhưng khi giao cho chủ tịch duyệt, anh ta cứ hay bới lông tìm vết,
00:03:17nói những điều không đâu, biến cái tốt thành cái dở.
00:03:19Cứ liên tục gửi trả lại yêu cầu sửa.
00:03:22Rồi tôi lại phải nhờ tần thuyết đi sửa.
00:03:24Em ấy chỉ là một thành viên mới, đành phải nghe lời các học tỷ học trường,
00:03:28nghiêm túc sửa những lỗi không tồn tại.
00:03:30Tôi thực sự ghét cái thói quan liêu của hắn.
00:03:33Tôi nổi máu phản kháng.
00:03:34Tôi chẳng sợ hắn.
00:03:36Lần thứ năm hắn gửi trả lại, tôi gửi thẳng một đoạn dài phản bác lại.
00:03:40Cái gã chết tiệt, ai mà chẳng biết cái trò bẩn thiểu của hắn,
00:03:43còn ra vẻ quan quyền gì nữa.
00:03:45Một lúc lâu sau hắn mới trả lời tôi, lời lẽ có thể thấy rõ là lạnh lùng hơn.
00:03:50Mặc kệ hắn, nhìn những lời giả nhân giả nghĩa của hắn tôi còn thấy phiền.
00:03:54Dám nhắm vào tôi, tôi sẽ rút khỏi ban, có gì đáng sợ.
00:03:58Tần thuyết cuối cùng cũng không cần phải sửa áp phích hết lần này đến lần khác nữa.
00:04:02Em ấy còn ngọt ngào nữa.
00:04:04Khi tôi hướng dẫn em làm áp phích, em luôn miệng nói cảm ơn học tỷ.
00:04:08Học tỷ vất vả rồi, làm phiền học tỷ và những lời tương tự.
00:04:12Một lần, khi Tôn Khải Trừng lại gửi trả lại, tôi tức chết,
00:04:15nhưng nhịn xuống, biểu môi nói với tần thuyết, đừng nghe hắn, hắn bị điên đấy.
00:04:20Tôi thấy tần thuyết cười, rồi nói với tôi, học tỷ, chị đáng yêu quá.
00:04:25Tôi lặng người, dùng lưỡi đẩy vào vòng miệng trên, mỉm cười,
00:04:28rồi lại nói thêm vài điều về tấm áp phích của em ấy.
00:04:31Khi em quay lại nhìn vào máy tính, tôi xoa xoa vành tay đang ửng đỏ của mình.
00:04:36Trong lòng thầm nghĩ, có bạn trai rồi mà còn biết tán tỉnh người khác.
00:04:40Tôi là tần thuyết, năm nay học tại đại học gia thực.
00:04:43Trong xương tủy tôi có cái máu không chịu thua, cái gì cũng muốn làm tốt nhất.
00:04:48Vì vậy, khi tổ chức tuyển thành viên, tôi không chút do dự ứng tuyển vào hội sinh viên.
00:04:52Có lẽ tôi cũng có chút tài lẻ, tôi đã phỏng vấn vào bộ lễ tân và văn nghệ và
00:04:57đã trúng tuyển.
00:04:58Buổi họp đầu tiên, tôi đã gặp hai vị bộ trưởng.
00:05:01Các sinh viên khác có lẽ bị sự uy nghiêm của bộ trưởng làm cho sợ hãi, không dám ngẩn
00:05:05đầu.
00:05:06Nhưng tôi phải ngẩn đầu, phải nhìn thẳng.
00:05:08Tôi nhìn vị bộ trưởng đang thao thao bất tuyệt, rồi lại nhìn sang vị bộ trưởng ít nói kia.
00:05:13Lâm Quý Dĩ, vừa nghe chị ấy tự giới thiệu tên.
00:05:17Vẻ mặt vô cảm, trông có vẻ lạnh lùng, hờ hững.
00:05:20Nhưng sao tôi lại cảm thấy chị ấy đang lơ đám.
00:05:22Càng cảm thấy càng giống, trong lòng tôi lại thấy chị ấy như vậy hơi đáng yêu.
00:05:27Vừa khai giảng không lâu là đến kỳ nghỉ Trung Thu và Quốc Khánh kéo dài.
00:05:31Nhà tôi ở ngay đây, về nhà rất dễ dàng.
00:05:34Nhìn các bạn cùng phòng cuốn cuồng dành vé tàu xe, tôi không chút nương tay cười nhạo.
00:05:39Kết quả là bị đánh.
00:05:40Trần Uyển Nhược một tay đặt lên vai tôi, tay kia lướt điện thoại, lơ đáng hỏi tôi, cậu làm
00:05:45gì trong kỳ nghỉ này?
00:05:47Đi du lịch à, hay đi kiếm người yêu?
00:05:50Ngón tay đang lướt điện thoại của tôi khựng lại, rồi tôi nói, không biết, tính sao đi?
00:05:55Chủ đề tình yêu, hoặc những chủ đề liên quan, ở đâu cũng có thể gây ra tranh luận.
00:05:59Nhậm an thò đầu ra, nói một cách lén lút, tân thuyết, bạn trai cậu đẹp trai quá, mấy anh
00:06:05đẹp trai toàn chơi chung với nhau, có thể giới thiệu cho tớ một người được không?
00:06:09Tôi cười cười, không biết trả lời thế nào.
00:06:12May mắn là họ cũng không để tâm lắm, chuyển sang chủ đề khác.
00:06:15Bạn trai tôi, tôi bắt đầu suy nghĩ, tạ dệ dương, theo đuổi tôi sau khi tốt nghiệp cấp 3.
00:06:21Anh ấy rất đẹp trai, tim tôi cũng đã từng đập nhanh.
00:06:24Tôi nghĩ tim đập nhanh tức là thích rồi.
00:06:27Qua thời gian đồng ý với cha mẹ không được hẹn hò trước khi kết thúc cấp 3, tôi đã
00:06:31đồng ý vào mùa hè đó.
00:06:32Chúng tôi xem phim, đi dạo, nắm tay, nhưng mỗi lần anh ấy muốn hôn, tôi đều tránh đi.
00:06:38Thực ra tôi không muốn thân mật với anh ấy lắm.
00:06:41Nhìn vẻ mặt thất vọng của anh ấy, tôi cũng không có chút sao động nào.
00:06:45Có lẽ tim đập nhanh là một chuyện, nhưng thực ra tôi không thích anh ấy đến vậy.
00:06:49Nghĩ đến đây, tôi khẽ thở dài.
00:06:51Đêm trung thu, tạ dệ dương rủ tôi ra ngoài.
00:06:54Trên đường về, thấy tôi không nói nhiều, anh ấy kể một câu chuyện cười để chọc tôi.
00:06:59Không cười nổi, nhưng tôi cũng giả vờ cười để hợp tác một chút.
00:07:03Tôi khép lại đôi mắt mệt mỏi, vừa ngước lên, tôi thấy một cái bóng lưng quen thuộc ở phía
00:07:07trước, hình như là lâm quý dĩ.
00:07:09Tôi chớp mắt, trời tối, lỡ nhìn nhầm thì sao?
00:07:13Chẳng mấy chốc đã khai giảng.
00:07:15Bộ phận chúng tôi chịu trách nhiệm tổ chức đại lễ tân sinh, tôi rất tích cực, tham gia vào
00:07:19mọi công việc.
00:07:20Chỉ có việc làm áp phích là hơi khó khăn, cứ bị trả về liên tục.
00:07:24Lâm quý dĩ hướng dẫn tôi làm, lần đầu tiên tôi làm xong, chị ấy nói tôi làm rất tốt,
00:07:29tôi rất vui.
00:07:30Nhưng không hiểu sao bên chủ tịch cứ trả lại hoài.
00:07:32Đã mấy lần rồi, tôi nén tính nóng này, sửa đi sửa lại.
00:07:36Lúc tôi đang sửa áp phích, lâm quý dĩ đứng bên cạnh, mặt lạnh lùng nhìn chầm chầm vào điện
00:07:41thoại.
00:07:42Dưới ánh đèn lạnh, nhìn từ góc độ của tôi, chị ấy càng trắng hơn mấy phần, đôi mày lạnh
00:07:47nhạt lộ ra vẻ hơi bất mãn.
00:07:49Chị đột nhiên nhìn sang tôi, dường như đang cố kìm nén điều gì đó, rồi biểu môi nói với
00:07:54tôi, đừng nghe tôn khải trừng, hắn bị điên đấy.
00:07:56Tôi nhìn vị học tỷ bình thường ít nói, trông rất ngoan ngoãn này, lại dám phạm thượng gọi thẳng
00:08:01tên chủ tịch.
00:08:03Nhìn dáng vẻ không nghe lời của chị ấy, trái tim tôi rung động một chút.
00:08:06Tôi cảm thấy lâm quý dĩ có chút đáng yêu, và tôi đã nói ra, học tỷ, chị đáng yêu
00:08:12quá.
00:08:13Lâm quý dĩ trông có vẻ hơi sững sờ, rồi chuyển đề tài, chỉ vào tấm áp phích trên máy
00:08:17tính của tôi nói gì đó.
00:08:19Tôi nể tình nhìn vào máy tính, đoán rằng lâm quý dĩ có lẽ đã đỏ thai.
00:08:23Nhĩ đến đây, tôi khẽ nhắc mồi.
00:08:26Góc nhìn học tỷ
00:08:28Khi mọi việc đã được chốt, ngày diễn ra buổi biểu diễn cũng đến.
00:08:31Tôi là một trong những người phụ trách hoạt động này, đương nhiên phải túc trực suốt buổi.
00:08:35Tất nhiên, tôi cũng có được một vị trí tốt để xem.
00:08:38Khi làm danh sách chương trình, tôi biết tần thuyết cũng đăng ký tham gia hoạt động lần này.
00:08:43Nhảy múa, tôi không biết nhảy, cố hình dung xem tần thuyết nhảy sẽ như thế nào,
00:08:47nhưng không thể tưởng tượng ra.
00:08:49Cứ chờ đợi, rồi tần thuyết cũng xuất hiện.
00:08:52Em ấy trang điểm rất đẹp, mặc đồ đen toàn thân.
00:08:55Động tác rất khoát, ánh mắt quyến rũ, mỗi cử chỉ đều vô cùng mê hoặc.
00:08:59Bất cứ ai cũng sẽ thích tần thuyết lúc này.
00:09:02Tôi nghĩ, cảm nhận nhịp tim đập nhanh đột ngột của mình.
00:09:05Ánh đèn lộng lẫy phủ lên em ấy một lớp màn mờ ảo.
00:09:08Em ấy thật xinh đẹp, nhưng cũng thật khó tiếp cận.
00:09:11Bên dưới khán đài là những tiếng gieo hò cuồng nhiệt,
00:09:14nhưng tôi lại bình tĩnh lại giữa những tiếng gieo hò đó.
00:09:17Tôi nhớ đến hình bóng thân mật hôm trung thu,
00:09:19kim nén khóe miệng đang muốn cong lên, vỗ tay một cách bình thản.
00:09:23Sau đó chương trình còn kéo dài bao lâu tôi không nhớ rõ,
00:09:26đêm về đến ký túc giá, tôi chỉ thấy thật mệt mỏi,
00:09:29muốn nghỉ ngơi ngay lập tức.
00:09:31Thời gian trôi đi không nhanh không chậm,
00:09:33tôi cũng sống cuộc sống của mình theo một chương trình định sẵn.
00:09:36Lên lớp, tan học, ăn cơm, họp hội sinh viên.
00:09:39Đã vào thu, ra thực là thành phố phía Bắc,
00:09:42rất tuân theo thời tiết, lá rụng, hoa khổ.
00:09:45Trời trở lạnh, tôi thay sang quần áo dày hơn một chút.
00:09:48Sau đại lễ tân sinh,
00:09:50thời gian tôi gặp tần thuyết chỉ còn là những buổi họp bàn.
00:09:53Cuộc họp là quy định của cấp trên,
00:09:55mỗi tuần một lần, thực ra chẳng có gì để nói,
00:09:58chỉ lặp đi lặp lại những điều cần chú ý.
00:10:00Nhưng mỗi lần họp, tôi bắt đầu chú ý xem tóc mình thế nào,
00:10:03quần áo phối ra sao, sắp mặt có tốt không.
00:10:06Thái độ của tôi đối với tần thuyết cũng giống như đối với các thành viên khác,
00:10:10hỏi gì đáp nấy, cũng không quan tâm quá mức.
00:10:13Nhưng tôi biết đã khác rồi,
00:10:14đối với các thành viên khác là phản ứng tự nhiên,
00:10:17còn đối với tần thuyết là sự che đậy.
00:10:19Tôi luôn muốn nhìn em ấy,
00:10:21xem em ấy mặc gì, đang làm gì,
00:10:23nhưng tôi không dám nhìn thẳng.
00:10:25Tôi không dám đối diện với em,
00:10:27tôi đã thích em ấy rồi,
00:10:29nhưng tôi không muốn thừa nhận,
00:10:30thừa nhận mình đã thích một cô gái đã có bạn trai,
00:10:33có lẽ là do lòng tự trọng vô cớ trỗi dậy.
00:10:36Đến lúc buộc phải nói chuyện,
00:10:37tôi lại che giấu tất cả cảm xúc thật,
00:10:39dưới nụ cười hoàn hảo là 3 phần giả tạo và 7 phần chân thật.
00:10:43Mỗi lần gặp em ấy,
00:10:44tôi lại vừa hưng phấn vừa đau lòng.
00:10:46Tôi cảm thấy cảm xúc của mình không còn thuộc về mình nữa,
00:10:49cảm giác như sắp phát điên.
00:10:51Vì vậy, tôi muốn trốn tránh.
00:10:53Thế nên, tôi thường xuyên suy nghĩ trong các buổi họp hàng tuần.
00:10:57Ngay cả khi đang học trên lớp,
00:10:58tôi vẫn nghĩ về tần thuyết.
00:11:00Tôi tự nhủ, yêu gái thẳng sẽ không có kết quả tốt đâu,
00:11:03tránh xa sớm thì tốt hơn.
00:11:06Tôi vẫn có chút nhớ em ấy.
00:11:07Em rất xinh đẹp, điệu nhảy hôm đó rất đẹp,
00:11:10lúc khen tôi đáng yêu cũng khiến người ta rung động.
00:11:13Nghĩ như vậy,
00:11:14trưa hôm đó tôi đã gặp em ấy lúc đi ăn cơm.
00:11:16Lúc tôi lấy cơm xong đi về phía bàn ăn,
00:11:19em và bạn bè vừa hay đến lấy cơm,
00:11:21thế là chạm mặt.
00:11:22Tôi quên mất mình quen em,
00:11:24quên mất mình là học tỷ,
00:11:26quên mất mọi thứ trong giây lát.
00:11:27Đầu óc tôi trống rỗng trong khoảnh khắc đó,
00:11:30khoảnh khắc đó tôi quên mất mình là bộ trưởng,
00:11:32tôi chỉ muốn nhanh chóng trốn đi,
00:11:34rồi lén lút nhìn bóng lưng em.
00:11:36Tôi quên, nhưng em ấy thì không.
00:11:38Em chạy về phía tôi,
00:11:40rồi cười gọi, học tỷ.
00:11:41Em vừa gọi, tôi mới sực tỉnh.
00:11:44Rồi quay đầu nhìn em ấy,
00:11:45cười hỏi, đến ăn cơm à?
00:11:47Với các học mũi khác tôi cũng nói như vậy thôi mà.
00:11:50Vâng ạ, học tỷ lát nữa ăn chung với em nhé.
00:11:54Tôi rất ngạc nhiên,
00:11:55bỏ qua hoạt động nội tâm của tôi,
00:11:57em nghĩ chúng tôi thân thiết làm sao?
00:11:59Chẳng phải chỉ chào hỏi rồi đi thôi sao?
00:12:02Não tôi ngừng hoạt động,
00:12:03nhưng miệng lại nhanh hơn một bước, được thôi.
00:12:06Sau đó em ấy cười một cái,
00:12:08bảo tôi qua đó chờ,
00:12:09em chạy đi lấy cơm trước.
00:12:11Tôi thở dài một hơi,
00:12:12nghĩ rằng em đi ăn cùng bạn bè,
00:12:14chắc sẽ không quá ngượng nghịu đâu,
00:12:16thế là tôi đi tìm chỗ ngồi.
00:12:17Nhưng lúc ăn cơm,
00:12:19bạn bè của em không biết đi đâu mất.
00:12:21Chúng tôi ngồi đối diện nhau,
00:12:22nói vài câu khách sáo rồi im lặng.
00:12:24Học tỷ,
00:12:25mấy buổi họp gần đây sao chị không đến?
00:12:27Tần thuyết mở lời trước.
00:12:29Vì không muốn gặp em,
00:12:31tôi nghe thấy em nói,
00:12:32nhưng không ngẩn đầu,
00:12:33nhìn chằm chằm vào bát cơm,
00:12:35trong lòng nghĩ,
00:12:36vì em, tôi thích em,
00:12:37không biết phải đối diện với em như thế nào.
00:12:40Nhưng tôi nói là,
00:12:41gần đây có hơi nhiều việc,
00:12:43nên không đi.
00:12:44Vậy lần họp sau học tỷ có đến không ạ?
00:12:46Tôi đột nhiên cảm thấy hơi ấm ức,
00:12:49em không phải có bạn trai sao,
00:12:50tại sao lại hỏi với giọng điệu vừa thất vọng vừa mong đợi như vậy.
00:12:54Tôi bứng bỉnh ngừng đầu nhìn thẳng vào em,
00:12:56rồi cười,
00:12:57thật ra các buổi họp thường kỳ của chúng ta cũng không có gì đáng để họp cả,
00:13:01chỉ loanh quanh mấy chuyện đó thôi.
00:13:03Tuần sau tôi vẫn còn hơi nhiều việc,
00:13:05nên sẽ không đi.
00:13:06Tôi thấy ánh mắt mong đợi của em trở nên bình tĩnh,
00:13:09rồi em àm một tiếng,
00:13:10tiếp tục ăn.
00:13:11Ăn xong,
00:13:12chúng tôi chào hỏi khách sáo rồi chia tay.
00:13:14Trên đường quay về,
00:13:15tôi nghĩ về chuyện vừa rồi,
00:13:17cảm thấy Tần Thuyết hơi giận rồi.
00:13:19Giận gì cơ chứ?
00:13:20Trong lòng tôi có chút mong chờ nho nhỏ,
00:13:23nhưng kịp thời tự cắt đớt,
00:13:24miếm nhẹ môi,
00:13:25rồi tự nhủ,
00:13:26lâm quý dĩ,
00:13:27em ấy có bạn trai.
00:13:29Góc nhìn Tần Thuyết
00:13:31Tôi thích thể hiện bản thân,
00:13:32thích nghe tiếng vỗ tay của người khác,
00:13:34thích lời khen ngợi của người khác.
00:13:36Vì vậy,
00:13:36tôi đã đăng ký tham gia đại lễ tân sinh,
00:13:39tôi đã học múa từ nhỏ.
00:13:41Tranh thủ thời gian luyện tập
00:13:42sau khi hoàn thành công việc ở hội sinh viên,
00:13:44muốn thể hiện phong thái tốt nhất trên sân khấu.
00:13:47Đến ngày biểu diễn,
00:13:48khi đang chờ ở hậu trường,
00:13:49tôi thấy lâm quý dĩ ngồi ở hàng ghế đầu tiên của khán giả.
00:13:53Hơi vui một chút,
00:13:54tôi đột nhiên cảm thấy toàn thân chàn đầy sức lực,
00:13:56cơ thể có sức mạnh,
00:13:58vì vậy khi lên sân khấu,
00:13:59trạng thái của tôi tuyệt vời hết mức.
00:14:01Nghe nhạc nhảy múa,
00:14:03làm các động tác đã thuộc nằm lòng theo nhịp điệu,
00:14:05thể hiện những biểu cảm quyến rũ
00:14:06đã được thiết kế sẵn trước ống kính và khán giả.
00:14:09Nghe thấy tiếng gieo hò cuồng nhiệt bên dưới,
00:14:11tôi cảm thấy sảng khoái toàn thân.
00:14:14Liếp nhanh qua vị trí của lâm quý dĩ,
00:14:16mặc dù dưới sân khấu hơi tối,
00:14:18có chút không rõ,
00:14:19nhưng ánh sáng từ cây lightstick chiếu lên mặt chị ấy,
00:14:22tôi mơ hồ thấy khóe môi chị hơi nhét lên.
00:14:25Không hiểu sao,
00:14:26tôi lại cười dạng dỡ hơn.
00:14:27Có lẽ nhìn từ dưới sân khấu tôi trông rất dạng dỡ trăng,
00:14:30tiếng gieo hò càng lớn hơn.
00:14:32Khi kết thúc,
00:14:33tôi thở nhẹ cúi trào,
00:14:35lúc rời sân khấu,
00:14:36tôi lại liếc nhìn vị trí của lâm quý dĩ.
00:14:38Chị ấy tạo ra sự tương phản rõ rệt
00:14:40với đám đông đang phấn khích xung quanh.
00:14:42Lâm quý dĩ chỉ vỗ tay một cách bình thản.
00:14:45Trái tim tôi trùng xuống.
00:14:46Rõ ràng tôi đã nhảy rất tốt mà,
00:14:48tại sao chị ấy lại bình tĩnh như vậy?
00:14:50Vũ đạo của tôi không làm chị ấy vui sao?
00:14:53Lúc xuống sân khấu,
00:14:55tôi cũng có chút thất vọng,
00:14:56nhưng tôi lại không hề nghĩ tại sao
00:14:58mình lại phải bận tâm đến suy nghĩ của lâm quý dĩ.
00:15:01Khi cầm điện thoại lên,
00:15:02rất nhiều người gửi lời khen ngợi,
00:15:04cả tạ dễ dương cũng vậy.
00:15:05Anh ấy không học cùng trường với tôi,
00:15:07không biết lấy đâu ra video tôi nhảy.
00:15:09Anh ấy nói,
00:15:10thuyết thuyết,
00:15:11em nhảy tuyệt vời quá.
00:15:13Anh thích không?
00:15:14Thích chứ,
00:15:14ai mà chẳng thích.
00:15:16Tôi nhìn tin nhắn anh ấy gửi,
00:15:18lại nhớ đến cái khung ảnh đại diện
00:15:19chưa từng rung lên và chàng vỗ tay bình thản kia.
00:15:22Thật là ai cũng thích sao.
00:15:24Tôi nghĩ mình và lâm quý dĩ
00:15:26nên được coi là bạn bè rồi chứ.
00:15:27Chị ấy đã hướng dẫn tôi làm affix nhiều ngày như vậy,
00:15:30còn lén lút mắng chủ tịch trước mặt tôi
00:15:32nên được coi là bạn bè rồi chứ.
00:15:34Nhưng sau đại lễ tân sinh thì ít gặp nhau hơn.
00:15:37Trong các buổi họp thường kỳ,
00:15:39lâm quý dĩ thường xuyên xin nghỉ.
00:15:41Trời đã lạnh rồi.
00:15:42Buổi họp hôm đó,
00:15:43chị ấy mặc một chiếc áo khoác ngắn màu cà phê,
00:15:46vẻ mặt không biểu cảm
00:15:47cũng khiến chị trông dịu dàng và xinh đẹp.
00:15:49Cũng không phải hoàn toàn không có biểu cảm.
00:15:51Khi có người hỏi,
00:15:53chị cũng cười ôn hòa trả lời.
00:15:55Nụ cười ấy giả tạo và xa cách làm sao.
00:15:57Tôi lại nhớ đến đêm nọ
00:15:59chị nén giận mắng tuôn khải trừng.
00:16:01Sau khi tôi khen,
00:16:02chị cười ngượng nghịu,
00:16:03trông sống động và xinh đẹp,
00:16:04càng nghĩ càng thấy xinh đẹp.
00:16:06Tôi nghĩ chỉ có mình tôi mới thấy
00:16:08Lâm Quý Dĩ cười sinh động như vậy.
00:16:09Tôi chắc chắn không phải là người bình thường
00:16:11trong mắt học tỷ.
00:16:12Sau đó tôi cũng tìm được cơ hội đặt câu hỏi cho chị.
00:16:15Chị cũng cười trả lời tôi.
00:16:17Nụ cười vẫn giả tạo và xa cách.
00:16:19Tôi đột nhiên cảm thấy mất mát.
00:16:21Có lẽ Lâm Quý Dĩ không coi tôi là bạn bè.
00:16:23Tôi chỉ là một học mụi bình thường.
00:16:25Phải không?
00:16:26Học tỷ.
00:16:27Nhưng các buổi họp sau đó Lâm Quý Dĩ đều không đến mấy.
00:16:30Tôi không biết sao lại thấy hơi thất vọng.
00:16:32Mỗi lần ngồi vào chỗ,
00:16:34tôi luôn giả vờ vô ý nhìn chầm chầm vào cửa ra vào.
00:16:37Nhưng chỉ có một vị bộ trưởng đến.
00:16:39Và lời mở đầu luôn là
00:16:40tuần này Lâm học tỷ của các em có chút việc nên xin nghỉ.
00:16:43Không đến được.
00:16:44Buổi họp đó tôi nghe mà lời đã hẳn.
00:16:47Trưa hôm đó,
00:16:48tôi cùng các bạn cùng phòng đến ăn món cơm trộn thịt nướng mới mở ở tầng 2.
00:16:52Ngẩm đầu lên,
00:16:53tôi thấy Lâm Quý Dĩ đang bưng cơm đi về phía bàn ăn.
00:16:56Tôi và chị ấy nhìn nhau.
00:16:57Rồi chị quay đầu định bỏ đi.
00:16:59Bỏ đi luôn sao?
00:17:01Không được.
00:17:01Tôi chạy đến gọi.
00:17:02Học tỷ.
00:17:04Lâm Quý Dĩ quay đầu lại,
00:17:05giả vờ như lần đầu tiên thấy tôi,
00:17:07rất ngạc nhiên,
00:17:08đến ăn cơm à.
00:17:10Chứ còn gì nữa,
00:17:11chẳng lẽ em đến nhà ăn để tập vũ đạo.
00:17:13Tôi nghĩ,
00:17:14chị diễn rửa quá.
00:17:15Tôi lại nói,
00:17:16đợi em một chút học tỷ,
00:17:17chúng ta ăn cơm cùng nhau nhé.
00:17:19Nhìn vẻ mặt sững sờ của chị ấy,
00:17:21tôi cảm thấy thật sảng khoái.
00:17:23Lúc mua cơm,
00:17:24tôi bảo Trần Uyển Hiệp và các bạn tự đi tìm chỗ ngồi
00:17:27và hứa sẽ đại mỗi người một ly trà sữa.
00:17:30Mua cơm xong tôi đi tìm Lâm Quý Dĩ,
00:17:32thầy chị ngồi một mình ở đó,
00:17:34chưa động đũa,
00:17:35cũng không nghịch điện thoại,
00:17:36chỉ ngồi một mình.
00:17:37Lại đang lơ đáng rồi.
00:17:39Tôi nghĩ,
00:17:40tôi cười một chút.
00:17:41Học tỷ,
00:17:42ngoan ngoãn quá.
00:17:43Lúc ngồi xuống ăn cơm,
00:17:44cả hai chúng tôi đều không nói gì nhiều.
00:17:47Sao không nói gì vậy,
00:17:48Lâm Quý Dĩ?
00:17:49Nghỉ học nhiều ngày như vậy,
00:17:51không nên giải thích gì với thành viên của mình sao?
00:17:53Lâm Quý Dĩ thực sự không có ý định giải thích,
00:17:55vậy thì đành phải để tôi hỏi vậy,
00:17:57tôi có miệng mà.
00:17:59Học tỷ,
00:17:59mấy buổi họp gần đây sao chị không đến?
00:18:02Gần đây có hơi nhiều việc,
00:18:04cô ấy không ngẩn đầu,
00:18:05không có thời gian để họp một chút nào sao?
00:18:08Vậy lần sau chị có đến không?
00:18:10Tôi không muốn nghe thấy câu trả lời là không,
00:18:12nên giọng điệu hơi vội vàng mang theo chút mong đợi.
00:18:15Chị ấy đột nhiên ngẩn đầu nhìn tôi,
00:18:17cười,
00:18:17nụ cười giả tạo và xa cách đó.
00:18:19Thật ra các buổi họp thường kỳ của chúng ta
00:18:21cũng không có gì đáng để họp cả,
00:18:23chỉ loanh quanh mấy chuyện đó thôi.
00:18:25Tuần sau tôi vẫn còn hơi nhiều việc,
00:18:27nên sẽ không đi.
00:18:28Nghe chị nói vậy,
00:18:29tôi rất thất vọng,
00:18:30lại có chút giận dữ,
00:18:32nhưng lại không biết mình đang giận điều gì.
00:18:34Đâu phải cần chị đến bằng mọi giá,
00:18:36chị không đến thì liên quan gì đến tôi,
00:18:38không đến thì thôi,
00:18:39như thế tôi rất mong chị đến vậy.
00:18:41Hừ,
00:18:42bữa ăn sau đó diễn ra trong im lặng,
00:18:44ăn xong thì mỗi người một ngả.
00:18:46Nhìn bóng lưng lâm quý dĩ rời đi,
00:18:48tôi nhớ lại việc chị sẽ không đến buổi họp tiếp theo.
00:18:51Trường hợp lớn như vậy,
00:18:52lần gặp mặt tiếp theo sẽ là khi nào đây?
00:18:54Tôi có một chút luyến tiếc,
00:18:56chỉ một chút thôi.
00:18:58Gốc nhìn học tỉ
00:18:59Sau khi ăn cơm với tần thuyết,
00:19:01tôi thấy mình thật nhát gan,
00:19:03trốn tránh làm gì chứ?
00:19:04Thật là,
00:19:05cứ như tôi đang trột dạ vậy,
00:19:07đâu có ai biết đâu,
00:19:08ha ha ha.
00:19:09Vì vậy,
00:19:10buổi họp thường kỳ tiếp theo,
00:19:11tôi đã đi.
00:19:12Thực ra mấy lần không đến họp này,
00:19:14cũng coi là không tích cực làm việc.
00:19:16Tôi đã mời Trịnh Chi Lạc một bữa cơm để xin lỗi,
00:19:19làm phiên vị bộ trưởng này đã làm thay tôi liên tục.
00:19:22Ngày đi họp,
00:19:23vừa vào cửa tôi cũng không ngừng đầu nhìn tần thuyết,
00:19:25không dám đối diện lắm.
00:19:26Có người chào hỏi,
00:19:28học tỉ,
00:19:28chị đến rồi.
00:19:29Ừ,
00:19:30trước đây có hơi nhiều việc,
00:19:31gần đây đã xong rồi.
00:19:33Trong cuộc họp,
00:19:34vẫn là thói quen Trịnh Chi Lạc nói các nội dung chính,
00:19:37tôi bổ sung.
00:19:38Thực ra không có gì để bổ sung,
00:19:40Trịnh Chi Lạc rất tỉ mỉ,
00:19:41không có gì bị sót.
00:19:43Tôi lại thẫn thở,
00:19:44nhìn vào cuốn sổ của mình.
00:19:46Nghe Trịnh Chi Lạc nói,
00:19:47thứ bảy tuần sau chúng ta sẽ hợp tác với thanh niên tình nguyện thanh hiệp
00:19:50để đến viện dưỡng lão làm từ thiện.
00:19:52Tôi lấy lại tinh thần.
00:19:54Thôi được rồi,
00:19:55nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái,
00:19:56làm những việc mình nên làm đi.
00:19:59Thời gian trôi qua rất nhanh,
00:20:00thứ bảy cũng mau chóng đến.
00:20:02Chúng tôi đi xe của trường đến viện dưỡng lão gần đó.
00:20:04Lúc tập hợp,
00:20:06tôi bị vướng việc trên đường lên đến cuối cùng.
00:20:08Khi tôi tìm chỗ ngồi,
00:20:09thấy giáo viên đi cùng đang ngồi cạnh Trịnh Chi Lạc
00:20:12và chỉ còn một chỗ chống bên cạnh Tần Thuyết.
00:20:15Tôi khẽ thở dài,
00:20:16thôi được rồi,
00:20:17tôi bước tới bên cạnh Tần Thuyết.
00:20:19Bạn học,
00:20:19chỗ này có ai ngồi chưa?
00:20:21Em ấy kinh ngạc nhìn tôi,
00:20:23đôi mắt xinh đẹp chứa đầy vẻ nghi hoặc vả,
00:20:25bực bội.
00:20:26Chưa.
00:20:27Rồi em ấy quay đầu đi,
00:20:29không nhìn tôi nữa.
00:20:30Lòng tôi ngủi lạnh,
00:20:31thấy thái độ lạnh nhạt của em,
00:20:32tôi thấy hơi khó chịu.
00:20:34Ngồi xuống,
00:20:35tôi quyết định chập mắt một lát.
00:20:37Tối qua,
00:20:38tôi đã nghĩ về việc hôm nay
00:20:39phải tham gia hoạt động cùng Tần Thuyết suốt đêm,
00:20:41nên không ngủ ngon.
00:20:42Không biết qua bao lâu,
00:20:44tôi cảm thấy có người gọi mình,
00:20:46Lâm Quý Dĩ,
00:20:46tỉnh dậy đi,
00:20:47sắp đến nơi rồi.
00:20:49Giọng nói nhẹ nhàng,
00:20:50như đang dỗ rảnh tôi.
00:20:51Tôi hơi miễn cưỡng mở mắt,
00:20:53vùng vẫy một chút,
00:20:54rồi hé mí mắt,
00:20:55thấy Tần Thuyết đang nhẹ nhàng vỗ vai tôi,
00:20:57khẽ gọi tôi,
00:20:58Lâm Quý Dĩ.
00:21:00Mơ rồi à,
00:21:01tôi khẽ lắc đầu,
00:21:02cuối cùng cũng tỉnh táo được một chút.
00:21:04Không phải mơ,
00:21:05nhưng đầu óc tôi vẫn tua lại cảnh Tần Thuyết vừa gọi tôi,
00:21:08thật dịu dàng,
00:21:09thật dịu dàng.
00:21:10Tôi đột nhiên cảm thấy thật buồn.
00:21:12Tần Thuyết,
00:21:13làm ơn tránh xa tôi được không,
00:21:15rõ ràng em có bạn trai mà.
00:21:17Tôi ngồi thẳng dậy,
00:21:18xoa mặt,
00:21:18rồi quay sang Tần Thuyết hỏi,
00:21:20sắp đến trưa.
00:21:21Đôi mắt em ấy tràn ngợp ý cười,
00:21:24rồi ạ,
00:21:24còn khoảng 2 phút nữa thôi.
00:21:26Vừa nói em vừa lắc lắc điện thoại trong tay,
00:21:29giao diện hiển thị bản đồ định vị.
00:21:30Em cứ nhìn chầm chầm vào nó đấy.
00:21:33Tôi chầm chậm chớp mắt,
00:21:34gượng cười với Tần Thuyết,
00:21:35rồi quay đầu đi.
00:21:37Trong lòng đột nhiên mềm nhũng,
00:21:39nhưng Tần Thuyết,
00:21:40một đại mỹ nhân,
00:21:41chỉ cần hỏi thăm một chút trong trường là có thể biết em ấy là ai.
00:21:45Xinh đẹp,
00:21:45học giỏi,
00:21:46biết nhảy,
00:21:47lại còn tỉ mỉ như vậy.
00:21:49Rõ ràng lúc đầu tôi muốn tránh xa em ấy,
00:21:51nhưng tôi nhận ra,
00:21:52không thể tránh được.
00:21:53Càng tiếp xúc càng thích,
00:21:55càng trốn tránh càng không thể quên.
00:21:57Phải làm sao đây Tần Thuyết,
00:21:58nhưng em có bạn trai.
00:22:00Sau khi đến nơi và xuống xe,
00:22:02chúng tôi được phân công nhiệm vụ.
00:22:04Các thành viên sẽ đi dọn dẹp cùng với thanh niên tình nguyện,
00:22:06còn các bộ trưởng như chúng tôi chủ yếu là tổ chức và trò chuyện với các cụ già.
00:22:10Bà lão mà tôi trò chuyện rất hoạt bát,
00:22:13kể rất nhiều chuyện thú vị thời trẻ.
00:22:15Thật thú vị,
00:22:15tôi chưa từng nghe trước đây,
00:22:17nên không khỏi bị cuốn hút.
00:22:18Lúc này, một thành viên trong ban tôi đến tìm tôi,
00:22:21học tỷ,
00:22:22dọn dẹp xong rồi hả?
00:22:24Tôi vẫn còn đắm chìm trong câu chuyện của bà nên chưa kịp định thần,
00:22:27quay đầu nhìn cô bé,
00:22:28tiện miệng nói,
00:22:29dọn dẹp xong rồi hả?
00:22:31Không có việc gì nữa đúng không?
00:22:33Lại đây nghe bà kể chuyện đi,
00:22:34thú vị lắm.
00:22:35Cô bé có vẻ rất vui,
00:22:37vâng,
00:22:38học tỷ đợi em đi rửa tay đã.
00:22:39Đi đi.
00:22:41Rồi tôi ngước mắt lên,
00:22:42thấy Tần Thuyết đang đứng ở đằng xa nhìn tôi.
00:22:45Tôi theo bản năng muốn lẳng tránh ánh mắt,
00:22:47nhưng sao em ấy trông có vẻ hơi buồn.
00:22:49Tôi dừng lại vài giây,
00:22:51hé miệng,
00:22:51rồi vẫn rời mắt đi.
00:22:53Nhưng cuộc trò chuyện tiếp theo,
00:22:55tôi có hơi mất tập trung,
00:22:56cứ nghĩ đến ánh mắt của Tần Thuyết.
00:22:58Em ấy bị sao vậy?
00:23:00Cãi nhau với bạn trai à?
00:23:01Hay có chuyện gì không vui lúc dọn dẹp?
00:23:04Hay là,
00:23:04tôi đã không gọi em ấy đến nói chuyện,
00:23:07không dám nghĩ nữa,
00:23:08không dám nghĩ nữa.
00:23:09Tôi lắc đầu.
00:23:10Thời gian sau đó trôi qua rất nhanh,
00:23:13buổi tối,
00:23:13chúng tôi phải về trường.
00:23:15Tôi sớm ngồi lên xe chờ,
00:23:16rồi giả vờ nghịch điện thoại,
00:23:18tự hỏi lát nữa Tần Thuyết có đến ngồi cạnh tôi không.
00:23:21Lúc đang thất thần,
00:23:22có tiếng nói vọng đến bên cạnh,
00:23:23học tỷ,
00:23:24chỗ này có người ngồi chưa ạ?
00:23:26Tôi ngẩn đầu,
00:23:27là lưu ý điểm,
00:23:28thành viên vừa nãy trò chuyện với bà lão cùng tôi.
00:23:31Trong lòng thì nghĩ có người rồi,
00:23:33mở miệng ra lại trả lời,
00:23:34chưa có ai,
00:23:35vậy em ngồi nhé.
00:23:37Ừm,
00:23:38tôi rời mắt đi,
00:23:39thấy Tần Thuyết vừa bước lên xe.
00:23:41Em nhìn tôi,
00:23:42tôi nhìn em,
00:23:43tôi hiểu ánh mắt của em ấy,
00:23:45rồi rời mắt đi.
00:23:46Hơi giận,
00:23:47hơi buồn,
00:23:47Tần Thuyết,
00:23:48chỉ là một chỗ ngồi thôi mà,
00:23:50đâu phải chỉ có em mới được ngồi,
00:23:52và lại,
00:23:52em có bạn trai.
00:23:54Sắp đến mùa đông,
00:23:56trời tôi rất nhanh,
00:23:57có không khí lạnh thổi vào xe,
00:23:58chiếc xe di chuyển nhanh,
00:24:00ánh đèn bên ngoài cũng di chuyển nhanh chóng,
00:24:02không nhìn rõ,
00:24:03cứ chập trờn.
00:24:04Tần Thuyết ngồi ở hàng ghế phía trước,
00:24:06cảnh vật bên ngoài lướt qua nhanh chóng,
00:24:08em ấy tựa đầu vào cửa sổ,
00:24:10ánh đèn chập trờn chiếu lên người em.
00:24:12Em nhìn ra ngoài cửa sổ,
00:24:14không nhìn điện thoại,
00:24:15thật cô đơn,
00:24:16như thể sắp hòa vào màn đêm đen bên ngoài.
00:24:18Tôi thấy hơi khó chịu,
00:24:20mở điện thoại lên xem bản đồ,
00:24:22còn 50 phút nữa,
00:24:23tôi có thể thoát khỏi không gian khó chịu này rồi.
00:24:26Góc nhìn Tần Thuyết,
00:24:28Sau khi ăn cơm với Lâm Quý Dĩ xong,
00:24:30tôi có hơi mất tập trung.
00:24:31Tại sao lại như vậy?
00:24:33Tại sao tôi phải quan tâm đến Lâm Quý Dĩ như thế?
00:24:36Trịnh Chi Lạc,
00:24:37học tỉ trịnh Chi Lạc cũng rất tốt mà.
00:24:39Khi làm nhiệm vụ chị ấy cũng thường giúp đỡ chúng tôi,
00:24:42rất nghiêm túc và có trách nhiệm,
00:24:43đối xử với chúng tôi cũng rất tốt.
00:24:45Lâm Quý Dĩ còn thường xuyên không đến họp,
00:24:47trịnh học tỉ thì hiếm khi váng mặt.
00:24:49Tôi lại nhớ đến Lâm Quý Dĩ.
00:24:51Lần đầu tiên gặp là lúc phỏng vấn.
00:24:53Chị ấy và học tỉ trịnh ngồi cùng nhau,
00:24:55họ hỏi từng người một,
00:24:57xung quanh rất đông người,
00:24:58nhưng tôi không thấy căng thẳng lắm.
00:25:00Lúc đó là cuối hẻ,
00:25:01cũng không lạnh lắm.
00:25:03Khi tôi xếp hàng phía sau,
00:25:04tôi thấy Lâm Quý Dĩ mặc áo phong trắng,
00:25:06so với trịnh Chi Lạc mặc áo sơ mi bên cạnh,
00:25:09trông chị ấy rất thoải mái.
00:25:11Chị ngồi rất thẳng,
00:25:12cầm câu hỏi hỏi tân sinh viên một cách nghiêm túc,
00:25:14nếu nghe không rõ sẽ hơi nghiêng người về phía trước,
00:25:17cười nhẹ nhàng,
00:25:18mí mắt hẹp cong cong,
00:25:19trông rất đẹp,
00:25:20rất dịu dàng.
00:25:21Lúc đó tôi đã rất muốn Lâm Quý Dĩ phỏng vấn mình,
00:25:24để được nghe chị ấy nói chuyện,
00:25:26nhưng đến lượt tôi,
00:25:27Lâm Quý Dĩ đang phỏng vấn người khác,
00:25:29tôi đến chỗ học tỉ trịnh.
00:25:31Lần gặp lại là trong buổi họp,
00:25:32khác hẳn với người lần trước.
00:25:34Trông có vẻ lạnh lùng,
00:25:35không nói lời nào,
00:25:36nhưng bị tôi phát hiện đang ngẩn ngơ,
00:25:38thật đáng yêu.
00:25:39Hướng dẫn tôi làm áp phích,
00:25:41để lộ cảm xúc nhỏ,
00:25:42vỗ tay không biểu cảm.
00:25:44Thực ra đôi khi tôi rất muốn gặp chị ấy,
00:25:46có chút,
00:25:47quan tâm.
00:25:48Buổi họp lần này,
00:25:49tôi đã chuẩn bị tinh thần là Lâm Quý Dĩ sẽ không đến,
00:25:52nhưng chị ấy đột nhiên xuất hiện ở cửa,
00:25:54tôi rất vui.
00:25:55Nhưng chị vào mà không nhìn tôi,
00:25:57tôi lại thấy hơi thất vọng.
00:25:58Khi ngồi xuống,
00:25:59lưu ý điểm ngồi phía trước hỏi thăm,
00:26:01chị ấy cười trả lời,
00:26:02nụ cười không hề giả tạo chút nào.
00:26:05Tôi mím môi,
00:26:06cuối đầu,
00:26:07nụ cười cũng chia sẻ với người khác sao,
00:26:09thì ra tôi cũng không phải là người đặc biệt.
00:26:11Học tỷ trịnh nói thứ 7 tuần sau sẽ đi viện dưỡng lão tham gia hoạt động,
00:26:15phải không?
00:26:16Tôi ngẩn đầu lên,
00:26:17nhìn Lâm Quý Dĩ,
00:26:18hơi mong đợi.
00:26:20Theo thông lệ,
00:26:21tối thứ 7 tôi gọi video cho tạ Duệ Dương,
00:26:23tôi thấy chúng tôi càng ngày càng ít nói chuyện,
00:26:26đến cuối cùng thì gọi video rồi mỗi người tự lướt điện thoại riêng.
00:26:29Gần kết thúc cuộc gọi,
00:26:31anh ấy nói,
00:26:31thuyết thuyết,
00:26:32chủ nhật tuần sau chúng ta gặp nhau nói chuyện nhé.
00:26:35Được,
00:26:36thời gian trôi qua rất nhanh,
00:26:37sắp đến thứ 7 tuần sau,
00:26:39tôi đã lên xe rất sớm để chờ.
00:26:41Người dần dần đông lên,
00:26:43nhưng không có Lâm Quý Dĩ.
00:26:44Chỗ ngồi bên cạnh tôi vẫn trống,
00:26:46thật ra ai ngồi cũng như nhau thôi.
00:26:49Thuyết thuyết,
00:26:49bên cạnh có ai ngồi không?
00:26:51Xin lỗi,
00:26:52chỗ này có người rồi.
00:26:53Có người rồi,
00:26:54là ai đây?
00:26:55Lâm Quý Dĩ có lẽ sẽ không ngồi với tôi,
00:26:58tôi cũng chưa nói với chị ấy.
00:26:59Lỡ chị không ngồi đây,
00:27:01tôi phải giải thích với bạn học vừa rồi thế nào đây?
00:27:04Tôi thở dài,
00:27:05đợi một lúc,
00:27:06Lâm Quý Dĩ vẫn chưa đến,
00:27:07sao lại thế này?
00:27:09Có chuyện gì xảy ra không?
00:27:10Tôi không kìm được suy nghĩ lung tung,
00:27:13không kìm được lo lắng.
00:27:14Ngay lúc này,
00:27:15Lâm Quý Dĩ lên xe.
00:27:16Nhưng tôi phát hiện,
00:27:18tim mình đập nhanh hơn.
00:27:19Chị nhìn quanh một vòng,
00:27:20rồi đi đến trước mặt tôi,
00:27:22bạn học,
00:27:22chỗ này có người không?
00:27:24Bạn học,
00:27:25không biết tên tôi sao,
00:27:26rất xa lạ phải không?
00:27:28Tôi hơi tức giận,
00:27:29cũng rất vui,
00:27:30vui vì chị đến chỗ tôi.
00:27:32Không,
00:27:33rồi tôi quay đầu đi.
00:27:34Tôi cảm nhận được sự động đậy bên cạnh,
00:27:36sau khi ngồi xuống hình như không có tiếng động gì.
00:27:395 phút sau,
00:27:40xe bắt đầu khởi hành.
00:27:42Tôi quay đầu lại,
00:27:43thấy Lâm Quý Dĩ đã ngủ gật rồi.
00:27:45Tối qua không ngủ ngon sao.
00:27:47Hàng mi dài,
00:27:48lông mày hơi nhíu lại.
00:27:49Ánh nắng chiếu vào mặt,
00:27:51có thể thấy chị ấy hơi khó chịu.
00:27:52Tôi kéo dèm lại,
00:27:54tôi muốn kéo đầu chị ấy dựa vào vai tôi mà ngủ.
00:27:57Nhưng tôi không làm,
00:27:58chỉ cố kìm chế động đậy các ngón tay.
00:28:00Rồi mở điện thoại xem bản đồ,
00:28:02còn hơn 50 phút nữa.
00:28:04Ngủ ngon đi Lâm Quý Dĩ,
00:28:06tôi giúp chị canh thời gian.
00:28:07Khi sắp đến nơi,
00:28:08tôi nhẹ nhàng vỗ vai chị ấy,
00:28:10thì thầm,
00:28:11Lâm Quý Dĩ,
00:28:12tỉnh dậy đi,
00:28:13sắp đến nơi rồi.
00:28:14Tôi thấy chị lại nhíu mày,
00:28:16vật lộn mở đôi mắt mỏng manh,
00:28:18hãy lắc đầu,
00:28:19từ từ ngồi thẳng dậy.
00:28:20Giọng nói khi vừa tỉnh ngủ rất chầm khàn,
00:28:23sắp đến trưa,
00:28:24hay đến mức chết người.
00:28:25Ánh mắt nhìn tôi vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo,
00:28:27theo bản năng nhăn mũi,
00:28:29rất đáng yêu.
00:28:30Tôi cũng theo bản năng trở nên dịu dàng,
00:28:32rồi ạ,
00:28:33còn khoảng 2 phút nữa thôi,
00:28:34em cứ nhìn chầm chầm vào nó đấy.
00:28:36Tôi lắc lắc điện thoại,
00:28:38vẫn hiển thị bản đồ.
00:28:39Lâm Quý Dĩ,
00:28:40em đã canh rất lâu rồi,
00:28:42có lòng thì khen em một câu đi.
00:28:44Lâm Quý Dĩ đáng ghét,
00:28:45không có lương tâm,
00:28:46chỉ cười với tôi một cái rồi quay đi.
00:28:49Nụ cười đó còn không đẹp bằng nụ cười với lưu ý điểm.
00:28:52Nhưng thôi được,
00:28:53em tha thứ cho chị,
00:28:54ai bảo em phát hiện ra chị đáng yêu như vậy chứ.
00:28:57Đến viện dưỡng lão,
00:28:58tôi luôn bận rộn dọn dẹp.
00:29:00Khi xong việc,
00:29:01tôi ngởng đầu tìm Lâm Quý Dĩ.
00:29:03Chị ấy đang trò chuyện với một bà lão,
00:29:05trông có vẻ rất say mê.
00:29:07Tôi nhức chân định đi tìm chị,
00:29:08nhưng có người nhanh hơn tôi một bước.
00:29:11Học tì,
00:29:12em dọn dẹp xong rồi ạ.
00:29:13Dọn dẹp xong rồi ạ.
00:29:15Vậy lại đây nghe chuyện của bà đi,
00:29:17vui lắm.
00:29:18Tôi nghe thấy.
00:29:19Vậy,
00:29:19Lâm Quý Dĩ,
00:29:20bất cứ ai cũng có thể được chị mời sao.
00:29:23Em không phải là học mũi tốt nhất của chị sao.
00:29:25Tôi nhìn Lâm Quý Dĩ,
00:29:27có chút thất vọng.
00:29:28Chị quay đầu lại,
00:29:29chỉ quay đầu lại,
00:29:30không nói gì cả.
00:29:31Tôi bỏ đi,
00:29:33không muốn để ý đến chị nữa Lâm Quý Dĩ.
00:29:35Đến tối,
00:29:36trời tối hẳn,
00:29:37chuẩn bị về trường.
00:29:39Lúc sắp lên xe,
00:29:40học tỉ trịnh nhờ tôi quay lại nhắn lời với viện trưởng viện dưỡng lão.
00:29:43Khi trở lại xe,
00:29:45tôi thấy Lưu Y Điểm đứng cạnh Lâm Quý Dĩ hỏi chỗ bên cạnh chị ấy có ai không?
00:29:49Chưa có ai.
00:29:50Ồ,
00:29:51không có ai à,
00:29:52không chừa chỗ cho ai cả.
00:29:53Ai ngồi cũng được,
00:29:54tôi có thể,
00:29:55Lưu Y Điểm cũng có thể.
00:29:57Lòng hơi nhẹn lại,
00:29:58tôi đi lên phía trước,
00:29:59tìm đại một chỗ ngồi.
00:30:01Bận rộn cả ngày,
00:30:02hơi mệt,
00:30:03tôi tựa đầu vào cửa sổ,
00:30:04muốn ngủ một lát.
00:30:05Nhưng tôi nghĩ,
00:30:06lát nữa xuống xe sẽ không ai gọi tôi,
00:30:08thôi bỏ đi.
00:30:10Góc nhìn học tỉ.
00:30:12Sau khi xuống xe,
00:30:13tôi thấy Tần Thuyết tự đi về ký túc xá một mình,
00:30:16không trò hỏi ai cả.
00:30:17Bóng lưng em ấy trông thật cô độc.
00:30:19Về đến ký túc xá,
00:30:21lòng tôi đau âm ỉ,
00:30:22tim như nở ra rồi co lại,
00:30:24vừa chua sót vừa căng tức,
00:30:25thật khó chịu.
00:30:26Tôi nằm trên giường,
00:30:28chằn chọc không ngủ được,
00:30:29bắt đầu nghĩ về quá khứ của mình.
00:30:31Lúc tôi mới vào cấp 2,
00:30:33cũng là lúc dậy thí bắt đầu.
00:30:35Nhưng lúc đó,
00:30:35tôi phát hiện mình khác biệt với mọi người,
00:30:38tôi thích một học tỉ hơn tôi một khóa.
00:30:40Tôi phát hiện ra mình thích con gái.
00:30:42Bình thản chấp nhận sự thật này,
00:30:43nhưng cô gái đó là gái thẳng.
00:30:45Cô ấy rất xinh đẹp,
00:30:47nhiều người trong trường biết đến,
00:30:48dù sao cô ấy cũng rất đẹp mà.
00:30:50Cô ấy cũng đã hẹn hò với vài người bạn trai,
00:30:53tôi đều biết.
00:30:54Bạn cùng phòng rất buôn chuyện,
00:30:55tôi không ngủ được lại lén kể.
00:30:57Tôi cũng không ngủ,
00:30:58lén nghe,
00:30:59kể hôm nay cô ấy và ai đó đã xảy ra chuyện gì.
00:31:02Từ lúc đầu nghe thấy tôi cảm thấy lòng chua sót,
00:31:05đến cuối cùng có chút chai sạn.
00:31:07Thích vẫn là thích,
00:31:08trên đường thấy sẽ lén nhìn theo,
00:31:10thấy tên cô ấy sẽ đọc đi đọc lại,
00:31:12lúc tự học lơ đáng sẽ vô thức viết tên cô ấy,
00:31:14rồi lại trột dạ sợ hãi mà xóa đi.
00:31:17Tôi thích một cách lý trí và bình tĩnh.
00:31:19Từ lúc ban đầu mê mẩn,
00:31:21đến sau này tỉnh táo nhận ra chúng tôi căn bản sẽ không ở bên nhau,
00:31:24tôi chỉ muốn nghe tin tức về cô ấy,
00:31:26nghe xong lại quay đầu đi,
00:31:28không liên quan đến mình.
00:31:29Cuối cùng, cô ấy tốt nghiệp cấp 2,
00:31:32tôi cũng không biết cô ấy học cấp 3 trường nào,
00:31:34càng không biết học đại học nào.
00:31:36Tôi cũng dần dần quên đi,
00:31:38không còn thích nữa.
00:31:39Nhiều năm qua, cùng với việc dần quên đi,
00:31:42tôi cũng đọc được nhiều câu chuyện về đồng tính nữ và gái thẳng trên mạng.
00:31:45Điều này khiến trái tim vốn đã bình tĩnh của tôi càng trở nên bình tĩnh hơn.
00:31:49Tần thuyết cũng tương tự như vậy.
00:31:51Sau khi tốt nghiệp đại học,
00:31:53chúng tôi sẽ chia tay, mỗi người một nơi.
00:31:55Em ấy sẽ dần quên tôi,
00:31:57tôi cũng sẽ dần làm nguội đi tình cảm này.
00:32:00Giống như học tỷ kia,
00:32:01cô ấy có lẽ không bao giờ biết có một người đã thầm lặng dõi theo mình.
00:32:05Tần thuyết cũng phải chờ thời gian trôi qua,
00:32:07quên đi tôi, một người khách qua đường thoáng qua trong chốc lát,
00:32:10rồi mọi người sẽ không có gì phiền não,
00:32:13thật tốt biết bao.
00:32:14Tôi chở mình,
00:32:16ngủ nhanh đi, ngủ nhanh đi,
00:32:17tôi thúc giục bản thân.
00:32:19Chẳng qua là tái diễn lại lịch sử yêu gái thẳng,
00:32:21sau này có lẽ phải lặp đi lặp lại cảnh tượng này nhiều lần cho đến bạc đầu thôi,
00:32:25phải suy nghĩ thoáng lên,
00:32:27tôi tự an ủi mình.
00:32:28Ngày hôm sau,
00:32:29cuối tuần,
00:32:30không có tiết học,
00:32:31tối qua ngủ muộn nên tôi dậy hơi trễ.
00:32:34Hôm nay là sinh nhật bạn cùng phòng,
00:32:36chúng tôi định tối đi ăn ngoài,
00:32:37chọn một nhà hàng gần trường,
00:32:39được sinh viên đánh giá khá tốt.
00:32:41Trời đã rất lạnh,
00:32:42buổi tối càng lạnh hơn,
00:32:43tôi mặc đồ khá dày,
00:32:45vào quan ấm áp thì nóng lên,
00:32:47rồi cởi áo khoác.
00:32:48Bầu không khí náo nhiệt khiến tôi thấy ấm áp,
00:32:50lúc này nhìn ra ngoài thấy hơi lạnh cóng,
00:32:53sương mù,
00:32:53tôi đột nhiên cảm thấy rất mãn nguyện.
00:32:56Chúng tôi cùng nhau trò chuyện ăn uống,
00:32:58mọi người cười nói vui vẻ.
00:32:59Tôi lại tỉnh táo lại ngay lúc đó,
00:33:01trên mặt vẫn giữ nụ cười,
00:33:03nhưng trong đầu lại ghi lại vẻ mặt vui vẻ của mọi người,
00:33:06rồi nghĩ khi nào chúng tôi sẽ chia ra.
00:33:08Tôi rất ghét bản thân,
00:33:09cứ thích nghĩ đến chuyện kết thúc khi đang vui vẻ.
00:33:12Ăn xong chuẩn bị về trường,
00:33:14lúc tính tiền,
00:33:14tôi nhìn quanh,
00:33:15ánh mắt đột nhiên dừng lại.
00:33:17Tần Thuyết đang ăn cùng một chàng trai,
00:33:20bạn trai của em ấy.
00:33:21Sau khi nhìn thấy,
00:33:23tôi đè nén nỗi đau âm ỉ trong lòng,
00:33:25thu ánh mắt lại,
00:33:26thở ra một hơi.
00:33:27Quý dĩ,
00:33:28đi thôi,
00:33:29các bạn thanh toán xong gọi tôi.
00:33:31Ừ,
00:33:31tôi đi theo họ ra ngoài,
00:33:33chuyển khoản tiền thanh toán.
00:33:34Đè nén nỗi buồn trong lòng,
00:33:36tôi cười nói vui vẻ với mọi người.
00:33:38Học tỉ,
00:33:39có tiếng gọi quen thuộc từ phía sau,
00:33:41là Tần Thuyết.
00:33:42Tôi rất,
00:33:43rất ngạc nhiên,
00:33:44sao em ấy lại chạy ra ngoài.
00:33:46Tôi quay đầu lại,
00:33:47nhìn em.
00:33:48Bên ngoài trời rất lạnh,
00:33:49em đuổi theo còn hơi thở dốc,
00:33:51hơi thở trắng mờ ảo.
00:33:52Tôi cảm thấy hơi không nhìn rõ em,
00:33:55chậm thôi,
00:33:55sao lại chạy ra ngoài.
00:33:57Tần Thuyết nhìn tôi một cái,
00:33:59tôi cắn nhẹ môi dưới,
00:34:01nói sai rồi.
00:34:02Lâm quý dĩ,
00:34:03chị thấy em rồi sao không gọi em.
00:34:05Trông có vẻ hơi oán trách,
00:34:06em đang ăn cơm với bạn trai,
00:34:08tôi gọi em làm gì.
00:34:10Không nhìn rõ lắm,
00:34:11sợ nhận nhầm.
00:34:12Nói dối,
00:34:13tôi lại cắn nhẹ môi,
00:34:15không nói gì.
00:34:16Bạn cùng phòng vẫn đang đứng nhìn,
00:34:17tôi bảo họ về trước.
00:34:19Rồi tôi nói với Tần Thuyết,
00:34:20nói đi,
00:34:21tìm tôi có chuyện gì.
00:34:23Em ấy cười với tôi,
00:34:24không có gì,
00:34:25Lâm quý dĩ,
00:34:26bây giờ chúng ta có thể coi là bạn tốt chưa.
00:34:29Bạn tốt,
00:34:30tôi nhớ mày nghi ngờ,
00:34:31chỉ vì chuyện này,
00:34:32em chạy ra đây để nói với tôi chuyện này thôi sao.
00:34:35Không nên vì chuyện này mà chạy ra ngoài,
00:34:37bạn trai em đâu,
00:34:38hai người ăn xong chưa,
00:34:40chạy ra như vậy,
00:34:40có xảy ra mâu thuẫn không.
00:34:42Tôi thấy mình bị thần kinh rồi,
00:34:44tại sao đã thích em ấy rồi mà còn lo lắng em và bạn trai xảy ra mâu thuẫn.
00:34:48Tôi tự cười nhạo,
00:34:50tôi nên,
00:34:50tôi mong muốn tình cảm của họ giãn nước nhất,
00:34:53mong họ chia tay nhất,
00:34:54ý nghĩ trong lòng ngày càng mãnh liệt.
00:34:56Đột nhiên tôi hiểu ra,
00:34:57tôi hy vọng điều đó,
00:34:59chỉ là không muốn thừa nhận mình có ý nghĩ tệ hại như vậy,
00:35:02càng muốn che đậy,
00:35:03lại càng không kìm được.
00:35:05Sao vậy,
00:35:06làm bạn tốt em thấy điều này khá quan trọng mà.
00:35:08Vậy sao,
00:35:09vậy thì là bạn bè đi.
00:35:11Tôi mỉm cười.
00:35:12Em ấy đột nhiên rất vui,
00:35:14tiến lại khoác tay tôi,
00:35:15đi thôi,
00:35:16bạn tốt,
00:35:16còn hơn một tiếng nữa là đóng cửa ký túc xá rồi,
00:35:19đi dạo với em nhé.
00:35:20Tôi đứng hình,
00:35:22không biết phải làm sao với cánh tay mình,
00:35:24cũng không biết nói gì,
00:35:25vậy,
00:35:25vậy đi thôi.
00:35:27Tim tôi đập quá nhanh,
00:35:28rung đến mức tay tôi có hơi ủ đi.
00:35:30Trong cơn tróng váng vẫn ngửi thấy mùi hương thơm thoang thoảng bên cạnh.
00:35:34Khoảnh khắc này thậm chí tôi còn muốn khóc,
00:35:36bởi vì tôi lại tỉnh táo nghĩ đến,
00:35:38khi nào thì kết thúc đây.
00:35:40Đi hết đoạn đường này,
00:35:41đi hết quãng đời đại học này,
00:35:43chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa.
00:35:45Do này,
00:35:45em có nhớ đến chuyện nhỏ này không?
00:35:48Hành động vô tình nhất,
00:35:49sao lại khuấy động lòng người đến vậy,
00:35:51vừa sao xuyến vừa đau lòng.
00:35:52Tôi rất thích em,
00:35:54càng tỉnh táo nghĩ,
00:35:55càng tuyệt vọng nhận ra chúng tôi sẽ không có quan hệ gì trong tương lai.
00:35:58Gió đêm thổi qua khiến tôi lạnh quá.
00:36:00Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện,
00:36:02em ấy nói,
00:36:03tôi lắng nghe chăm chú.
00:36:05Đi thôi,
00:36:06về thôi,
00:36:07sắp đến giờ rồi.
00:36:08Được,
00:36:08về thôi.
00:36:09Một lúc sau,
00:36:10tôi cảm thấy em có chút ấm ức,
00:36:12quay đầu lại,
00:36:13mắt long lanh nói với tôi,
00:36:15lâm quý dĩ,
00:36:15tay em hơi lạnh.
00:36:17Tôi thở dài một tiếng,
00:36:18đưa đây,
00:36:19tôi sửa ấm cho em.
00:36:21Góc nhìn tần thuyết
00:36:22Tối chủ nhật,
00:36:23tôi hẹn tạ Duệ Dương ở một nhà hàng gần trường.
00:36:26Thực ra tôi đã đoán được nội dung anh ấy muốn nói là gì rồi.
00:36:29Tôi không biết diễn tả tâm trạng mình ra sao,
00:36:32có chút mơ hồ.
00:36:33Tôi không nhận được gì từ mối quan hệ này,
00:36:35đồng thời cũng không cho đi gì.
00:36:37Mối tình sắp tan vỡ này đối với tôi hình như đã trở nên không quan trọng rồi.
00:36:41Điều này khiến tôi cảm thấy mình thật tàn nhẫn.
00:36:44Tôi hay đọc những phân tích tính cách trên mạng và tự đối chiếu.
00:36:47Chúc chúc lại thấy mình lạnh lùng vì là cung thiên bình.
00:36:50Chúc chúc lại nghĩ mình bị trứng thở ơ cảm xúc.
00:36:52Nghĩ đến đó tôi lại bật cười.
00:36:54Vậy thì sau khi chia tay mình chắc sẽ không ủ rũ,
00:36:57khóc lóc om sòm đâu nhỉ.
00:36:59Tôi nghĩ mình không phải loại người đó,
00:37:01nhưng đọc nhiều chuyện quá,
00:37:02ai mà biết được.
00:37:03Nghĩ lung tung,
00:37:04thời gian dần trôi qua,
00:37:06tôi đến,
00:37:06tôi đi ra ngoài theo lời hẹn.
00:37:08Vào nhà hàng tôi thấy tạ Duệ Dương đã ngồi đó rồi.
00:37:11Chào anh.
00:37:12Nói xong tôi thấy rất ngượng,
00:37:14có phải quá xa lạ rồi không?
00:37:15Thấy anh ấy cười gượng gạo một chút,
00:37:18rồi nói,
00:37:18ngồi đi.
00:37:19Sau khi nói vài chuyện vô thưởng vô phạt,
00:37:22tạ Duệ Dương cuối cùng cũng nói với tôi,
00:37:24thuyết thuyết,
00:37:25cả hai chúng ta đều không còn nhận được gì
00:37:26từ mối quan hệ này nữa rồi.
00:37:28Hay nói đúng hơn,
00:37:30mối quan hệ này không còn nền tảng nữa.
00:37:32Anh không cảm nhận được chút tình cảm nào của em,
00:37:34ngược lại,
00:37:35anh cũng không còn thích em nữa.
00:37:37Anh ấy nói,
00:37:38dừng lại một chút,
00:37:39rồi khẽ thở,
00:37:40thuyết thuyết,
00:37:40chúng ta chia tay đi.
00:37:42Tôi thở vào một hơi,
00:37:43cuối cùng anh ấy cũng nói ra rồi.
00:37:46Điều này khiến tôi đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm,
00:37:48như chút được gánh nặng nào đó.
00:37:50Được,
00:37:51vậy,
00:37:51vậy ăn xong bữa này đã nhé.
00:37:53Ừm,
00:37:54bầu không khí thật ngượng nghịu,
00:37:55còn ngượng hơn cả lần ăn cơm với Lâm Quý Dĩ trước đó.
00:37:59Sao lại nghĩ đến Lâm Quý Dĩ nữa rồi?
00:38:01Tôi lại nhớ đến chuyện ngày hôm qua,
00:38:03thật bực mình.
00:38:04Tôi không hiểu nổi,
00:38:06tôi tốt như vậy,
00:38:06lại xinh đẹp,
00:38:07hát hay nhảy giỏi,
00:38:09tích cực lạc quan,
00:38:09tại sao Lâm Quý Dĩ cứ lẳng tránh tôi hết lần này đến lần khác cơ chứ?
00:38:13Ăn được một lúc,
00:38:14tôi thấy hơi hậm hực.
00:38:16Lúc này,
00:38:17Tạ Duệ Dương nói,
00:38:18em ăn trước đi,
00:38:19anh đi vệ sinh một lát.
00:38:21Ừm,
00:38:21tôi đã ăn khá no rồi,
00:38:23nhà hàng này hương vị không tệ.
00:38:25Lần sau có thể dẫn Lâm Quý Dĩ đến,
00:38:27món ăn ngon như vậy,
00:38:28chị ấy chắc sẽ thích ăn.
00:38:30Điện thoại của Tạ Duệ Dương trên bàn đột nhiên rung lên,
00:38:33là một cuộc gọi,
00:38:34tôi theo bản năng liếc qua,
00:38:35lại thấy phần ghi chú là bảo bối.
00:38:37Đột nhiên tôi cảm thấy hơi ghê tởm,
00:38:39có gì mà không hiểu chứ,
00:38:41ai cũng là người lớn cả rồi.
00:38:43Tạ Duệ Dương đã lén lút hẹn hò với người khác từ lâu rồi phải không,
00:38:46ở đây còn giả vờ làm gì nữa.
00:38:48Nghĩ đến vừa rồi mình còn cảm thấy hơi hổ thẹn,
00:38:51tôi thấy mình thật giả tạo chết đi được.
00:38:53Đàn ông,
00:38:54quả nhiên đều như nhau.
00:38:56Tôi lại đột nhiên nhớ đến ánh mắt né tránh nửa vời của Lâm Quý Dĩ khi nhìn tôi.
00:39:00Cô gái tồi tệ đó,
00:39:01tôi đột nhiên hơi nhớ chị ấy.
00:39:03Tạ Duệ Dương quay lại,
00:39:05tôi nhìn anh ta với vẻ mặt không cảm xúc,
00:39:07vừa rồi,
00:39:08bảo bối gọi cho anh,
00:39:09vì tôn trọng quyền riêng tư,
00:39:10em không nghe máy.
00:39:12Mặt anh ta tái mét ngay lập tức.
00:39:14À, à,
00:39:15đó là em họ anh.
00:39:16Buồn cười,
00:39:17em có nói là người khác đâu,
00:39:19anh lắp bắp làm gì.
00:39:21Còn muốn giả vờ trong sạch,
00:39:22giả làm người đàn ông tốt sao?
00:39:24Tự mình không chịu được cô đơn,
00:39:26lại còn ở đây nói là cả hai hết tình cảm rồi.
00:39:29Vậy thì tôi quả thật hết tình cảm với anh rồi.
00:39:31Anh ta vẫn đang lắp bắp giải thích,
00:39:33tôi không muốn nói gì nữa,
00:39:35cảm thấy hơi phiền phức với anh ta.
00:39:37Tôi bực bội ngừng đầu lên,
00:39:38lại thấy Lâm Quý Dĩ đang đứng ở quầy thanh toán.
00:39:41Chị ấy cũng quay đầu lại,
00:39:43chị chắc chắn đã thấy tôi,
00:39:44nhưng lại bỏ đi,
00:39:45không trào hỏi,
00:39:46không cười,
00:39:47bỏ đi luôn.
00:39:48Trong lòng đột nhiên hốt hoảng,
00:39:50Tạ Duệ Dương vẫn đang nói,
00:39:52tôi đứng dậy,
00:39:53dừng lại đi.
00:39:54Anh đã làm gì thì tự anh biết rõ.
00:39:56Sau này muốn yêu đương thế nào thì cứ yêu,
00:39:58không liên quan gì đến tôi.
00:40:00Chỉ là sau này ra ngoài tuyệt đối đừng nói chúng ta từng quen nhau,
00:40:03tôi thấy mất mặt.
00:40:04Nói xong,
00:40:05tôi không thèm nhìn anh ta mà chạy ra ngoài,
00:40:08tiện tay xóa luôn số anh ta.
00:40:10Trời hơi lạnh,
00:40:11tôi cũng không kịp dùng mình.
00:40:12Thấy Lâm Quý Dĩ và các bạn đang đi phía trước,
00:40:15tôi đuổi theo.
00:40:16Học tỷ,
00:40:17tôi gọi chị ấy,
00:40:18chị quay đầu lại.
00:40:19Lâm Quý Dĩ đã quay đầu lại với tôi vô số lần,
00:40:22rồi chỉ nhìn một cái,
00:40:23lại quay đi,
00:40:24như thể sợ ánh mắt sẽ làm phiền tôi,
00:40:26rồi bỏ đi.
00:40:27Luôn luôn như vậy,
00:40:29luôn luôn đối xử với tôi như vậy.
00:40:31Rõ ràng đối với người khác chị không như thế,
00:40:33cũng mặc kệ tôi nghĩ gì.
00:40:34Chị ấy có vẻ rất ngạc nhiên,
00:40:36hỏi tôi sao lại chạy ra ngoài.
00:40:38Thấy chưa,
00:40:39rõ ràng là thấy tôi nhưng lại giả vờ như không thấy mà bỏ đi.
00:40:43Chị ấy biết tôi ở đó nhưng cũng không trò hỏi tôi.
00:40:46Tôi thức giận trong lòng,
00:40:47chất vấn ngay.
00:40:48Lâm Quý Dĩ nói sợ nhận nhầm.
00:40:50Sợ nhận nhầm,
00:40:50vậy thì sao chị lại hỏi tôi sao lại chạy ra ngoài.
00:40:54Nói dối,
00:40:55Lâm Quý Dĩ không nói gì,
00:40:57bảo bạn cùng phòng về trước,
00:40:58rồi nhẹ nhàng hỏi tôi,
00:40:59tìm tôi có chuyện gì.
00:41:01Tìm Lâm Quý Dĩ có chuyện gì?
00:41:03Không biết,
00:41:04trong lòng tôi cũng rất mơ hồ,
00:41:05chỉ là thấy Lâm Quý Dĩ,
00:41:07thì muốn tìm chị ấy.
00:41:08Tôi thừa nhận mình rất để tâm đến Lâm Quý Dĩ,
00:41:11nên chắc là tôi muốn kết bạn với chị ấy.
00:41:13Lâm Quý Dĩ,
00:41:14bây giờ chúng ta là bạn tốt rồi phải không?
00:41:17Chị hỏi tôi điều đó có quan trọng không?
00:41:19Quan trọng,
00:41:20là bạn tốt rồi,
00:41:21chị sẽ không thấy tôi mà lờ đi nữa,
00:41:23sẽ trừa chỗ cho tôi trên xe,
00:41:25sẽ cười với tôi một nụ cười thật đẹp.
00:41:27Nếu chị ấy không làm như vậy,
00:41:29tôi cũng có thể chất vấn.
00:41:31Chúng tôi là bạn bè mà,
00:41:32bạn bè đều sẽ như vậy.
00:41:34Lâm Quý Dĩ cười,
00:41:35nụ cười đẹp tuyệt vời,
00:41:36không giả tạo chút nào.
00:41:38Vậy thì là bạn bè đi.
00:41:39Tôi rất vui mừng,
00:41:41vui đến mức bước tới khoác chặt cánh tay chị,
00:41:43rủ chị đi dạo cùng tôi,
00:41:44để tiêu hóa thức ăn.
00:41:46Trên người Lâm Quý Dĩ thơm quá,
00:41:47mùi hương rất nhẹ nhàng.
00:41:49Lấp ló,
00:41:50tôi muốn cúi sát vào người kỹ hơn,
00:41:52rồi hỏi đó là sữa tắm gì,
00:41:54tôi cũng muốn dùng.
00:41:55Nhưng tôi không làm vậy,
00:41:56vừa mới kết bạn,
00:41:57làm vậy sẽ tạo ấn tượng không tốt.
00:42:00Gió đêm lạnh bút,
00:42:01nhưng tôi không thấy lạnh chút nào.
00:42:03Cứ vui là tôi muốn nói thật nhiều chuyện với Lâm Quý Dĩ.
00:42:06Chị ấy lắng nghe chăm chú,
00:42:07còn gật đầu,
00:42:08trên mặt vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng nhưng đặc biệt đẹp đó.
00:42:11Không biết đã qua bao lâu,
00:42:13chị nói về thôi.
00:42:14Sắp đến giờ đóng cửa rồi,
00:42:16được rồi,
00:42:17vậy về thôi.
00:42:18Tôi có chút luyến tiếc.
00:42:19Trên đường về,
00:42:20tôi không nói thêm lời nào.
00:42:22Lâm Quý Dĩ cũng im lặng,
00:42:24vừa rồi tôi đã nói nhiều như vậy,
00:42:25tại sao Lâm Quý Dĩ không nói gì?
00:42:27Tôi đột nhiên cảm thấy hơi ấm ức,
00:42:30thấy Lâm Quý Dĩ không phải là một người bạn tốt.
00:42:32Nếu chị ấy quan tâm đến tôi,
00:42:34chị ấy nên trò chuyện với tôi,
00:42:36nên chủ động hơn,
00:42:37nhưng Lâm Quý Dĩ chẳng nói gì cả.
00:42:39Tôi quay đầu lại nói,
00:42:40Lâm Quý Dĩ,
00:42:41tay em lạnh,
00:42:42chị khẽ thở dài một tiếng,
00:42:44rồi nói,
00:42:44đưa đây,
00:42:45tôi sửa ấm cho em.
00:42:47Lời nói nhẹ nhàng,
00:42:48giọng điệu bất đắc dĩ,
00:42:49khiến tôi nhầm tưởng mình là người yêu của chị ấy.
00:42:52Ánh đèn đường chiếu lên người chị,
00:42:53như được mạ vàng,
00:42:55khiến chị trông như một tiên nữ.
00:42:57Rồi tiên nữ nắm lấy tay tôi,
00:42:58sợ tôi lạnh,
00:42:59nhẹ nhàng xoa xoa.
00:43:00Tôi đột nhiên cảm thấy cả thế giới sụp đổ,
00:43:03chỉ còn lại Lâm Quý Dĩ tồn tại,
00:43:05chỉ còn lại hai chúng tôi.
00:43:06Sau khi thế giới sụp đổ cần phải xây dựng lại,
00:43:08đống đổ nát biến mất,
00:43:10cỏ cây nảy mầm,
00:43:11tôi nghe thấy tiếng tim đập của mình.
00:43:14Góc nhìn học tỉ,
00:43:15em ấy đã đến cửa ký túc xá,
00:43:17chúng tôi không học cùng chuyên ngành,
00:43:19không ở cùng một tòa nhà.
00:43:21Tôi nói với Tần Thuyết,
00:43:22về nhanh đi,
00:43:23trời lạnh rồi.
00:43:24À,
00:43:25em ấy rút cánh tay ra,
00:43:26rồi đi về phía ký túc xá.
00:43:28Tôi xoa xoa tay,
00:43:29trời lạnh thật,
00:43:30tôi cũng định quay về.
00:43:32Lâm Quý Dĩ,
00:43:33em lại gọi tôi.
00:43:35Sao thế?
00:43:35Tần Thuyết do dự hé miệng,
00:43:37rồi nói,
00:43:38không có gì.
00:43:38Chỉ là,
00:43:39nghỉ ngơi tốt nhé,
00:43:41ngủ ngon.
00:43:41Ừm,
00:43:42ngủ ngon.
00:43:43Nói xong tôi cất bước đi,
00:43:45tôi không nhìn em ấy nữa,
00:43:47càng nhìn càng nghĩ càng không ngủ được.
00:43:49Thực ra,
00:43:49tôi rất để tâm đến cảnh tượng thấy
00:43:51ở nhà hàng hôm đó,
00:43:52nhưng tôi không có tư cách để bận tâm.
00:43:55Có lẽ Tần Thuyết chỉ là tình cờ thấy tôi,
00:43:57chạy ra tìm tôi đi dạo nói chuyện một chút,
00:44:00qua đêm nay,
00:44:00mọi chuyện sẽ qua đi hết.
00:44:02Tôi nghĩ như vậy,
00:44:03nhưng không biết Tần Thuyết nghĩ gì,
00:44:05bởi vì em bắt đầu nhắn tin WeChat cho tôi mỗi ngày.
00:44:07Cứ hỏi những chuyện vụn vật.
00:44:10Học tì dậy chưa ạ?
00:44:12Lâm Quý Dĩ hôm nay chị ăn gì?
00:44:14Sáng nay chị có mấy tiết?
00:44:15Đang làm gì thế?
00:44:17Trong lòng tôi thực ra rất vui,
00:44:18nhưng tần suất này quá cao rồi.
00:44:20Bình thường em ấy không nói chuyện với người yêu sao?
00:44:23Người yêu?
00:44:24Ồ,
00:44:25đúng rồi,
00:44:25em ấy có người yêu.
00:44:27Vì vậy,
00:44:28Lâm Quý Dĩ,
00:44:28mày không được đắm chìm vào cảm giác này,
00:44:31mày biết không?
00:44:32Cuối tháng 11,
00:44:33mùa đông đến rất nhanh.
00:44:34Phương Bắc rất lạnh,
00:44:36sáng sớm ra khỏi ký túc giá,
00:44:38vỏ cây trước cửa cũng bắt đầu kết xương,
00:44:40mặt đất lạnh bút và cứng ngắt,
00:44:41cảm giác như hơi lạnh có thể lan từ lòng bàn chân khắp cơ thể.
00:44:44Tôi khá sợ lạnh,
00:44:46hồi bé từng bị tê cóng.
00:44:47Hội sinh viên cũng bắt đầu tổ chức liên hoan giữa các bộ phận.
00:44:51Tôi mới nói Tôn Khải Trừng bị điên mà,
00:44:53liên hoan không tổ chức lúc tân sinh viên mới vào,
00:44:55lại đợi đến khi học kỳ sắp kết thúc mới tổ chức.
00:44:58Rất bận rộn chứ bộ,
00:45:00thật cạn lời.
00:45:01Hơn nữa,
00:45:02cái người này tuyệt đối rất để bụng chuyện tôi từng vì tần thuyết làm áp phích mà chống đối
00:45:06hắn,
00:45:06nên hắn giao toàn quyền tổ chức liên hoan này cho tôi và một nam sinh viên của bộ phận
00:45:10khác.
00:45:11Thêm nữa,
00:45:12hắn biết rõ thượng quân hách từng theo đuổi tôi,
00:45:14tôi không thích con trai,
00:45:16đương nhiên là đã từ chối hắn,
00:45:18nhưng thật sự rất xấu hổ có được không?
00:45:20Tôi thấy người của bộ kỷ luật là phải đi đường vòng.
00:45:23Tôi nghiến răng,
00:45:24được rồi được rồi,
00:45:25ai bảo anh ta là chủ tịch cơ chứ?
00:45:27Sau đó tôi bận rộn cả ngày với việc tổ chức liên hoan hội sinh viên này.
00:45:31May mắn là thượng quân hách cũng biết giữ khoảng cách,
00:45:34chúng tôi ngầm hiểu xóa bỏ đoạn ký ức đó,
00:45:36chỉ làm việc công.
00:45:37Sắp xếp danh sách chương trình của các bộ phận nộp lên,
00:45:40đặt đạo cụ,
00:45:41mượn sân khấu,
00:45:42đặt nhà hàng.
00:45:43Rất bận,
00:45:44nhưng vẫn phải họp thường kỳ,
00:45:45bộ phận chúng ta ai có thể biểu diễn tiết mục,
00:45:48ca hát nhảy múa diễn kịch,
00:45:52tần thuyết biết mà, lời này là nói cho em ấy nghe đấy,
00:45:55lần trước đại lễ tân sinh nhảy tốt đến thế cơ mà.
00:45:58Nhưng im lặng như tờ,
00:46:00tôi ngừng đầu nhìn tần thuyết,
00:46:01sao không nói gì vậy,
00:46:03em không biết sao.
00:46:04Vẫn im lặng như tờ,
00:46:05tôi đành phải nói rõ hơn,
00:46:07à, tần thuyết,
00:46:08tôi nhớ em biết nhảy đúng không?
00:46:10Vâng,
00:46:11rồi sao nữa?
00:46:12Câu tiếp theo chẳng phải nên là học tỷ,
00:46:14vậy để em biểu diễn nhé sao,
00:46:16sao lại không nói gì?
00:46:17Tôi lại ngừng đầu nhìn em ấy,
00:46:19em ấy cũng nhìn tôi,
00:46:21nhưng vẫn không nói gì.
00:46:22Hơi ngượng rồi,
00:46:23tôi sờ mũi,
00:46:24không dám truy cứu em ấy,
00:46:26dừng một chút nói,
00:46:27thôi được rồi,
00:46:28tạm thời vậy đã,
00:46:29hôm nay chỉ có bấy nhiêu việc,
00:46:30tan họp thôi.
00:46:31Các em lần lượt rời đi,
00:46:33tần thuyết vẫn ngồi yên tại chỗ,
00:46:35chỉ còn lại hai chúng tôi,
00:46:36ừm,
00:46:37càng thêm ngượng.
00:46:38Em còn chuyện gì không?
00:46:40Tôi đành phải lên tiếng hỏi,
00:46:42em ấy đứng dậy,
00:46:43đóng cửa lại,
00:46:44rồi đi về phía tôi.
00:46:45Tôi nghĩ tần thuyết có lẽ muốn tìm tôi đối chất,
00:46:48có thể là em không vui vì tôi vừa điểm danh em làm tiết mục.
00:46:52Không biết phải nói gì,
00:46:54thật bất ngờ,
00:46:55em đi tới,
00:46:56vòng ra sau ghế,
00:46:57hai tay ôm lấy cổ tôi.
00:46:59Tôi không dám động đậy,
00:47:00tim đập càng nhanh hơn,
00:47:01hơi thở dốc.
00:47:02Sao thế?
00:47:03Bạn bè mà,
00:47:04hành động này giữa các cô gái cũng có,
00:47:06tôi thấy bạn cùng phòng tôi thường xuyên làm vậy,
00:47:09rất bình thường.
00:47:10Tôi tự thôi miên bản thân,
00:47:12đừng nghĩ lung tung lâm quý dĩ.
00:47:13Nhưng,
00:47:14tại sao tần thuyết lại hôn tay tôi?
00:47:16Tần thuyết từ từ cắn nhẹ vành tay tôi,
00:47:18rồi khẽ hỏi,
00:47:19học tỉ muốn em đi biểu diễn tiết mục sao?
00:47:22Đầu óc tôi đã trống rỗng,
00:47:23không nghe rõ em nói gì.
00:47:25Tôi trả lời bừa,
00:47:26ừm,
00:47:27muốn,
00:47:27muốn à,
00:47:28cũng được.
00:47:29Chị tránh xa thượng quân hách ra thì em sẽ đi.
00:47:32Tôi đột nhiên tỉnh táo lại.
00:47:34Tránh xa thượng quân hách ra,
00:47:35em ấy thích thượng quân hách sao?
00:47:37Nhưng em ấy không phải còn có bạn trai sao?
00:47:40Cảm giác xấu hổ vừa rồi tan biến,
00:47:42tim tôi lại bắt đầu đau âm ỉ.
00:47:44Tôi nhẹ nhàng gỡ tay em ra,
00:47:45rồi điều hòa hơi thở,
00:47:47đứng dậy,
00:47:47đối diện với em.
00:47:49Cười,
00:47:49tôi và cậu ấy không có quan hệ gì,
00:47:51chỉ là làm việc công thôi.
00:47:53Em muốn tham gia tiết mục cũng được,
00:47:55không tham gia cũng không sao.
00:47:56Rồi tôi không nhìn em nữa,
00:47:58tôi đi trước đây.
00:47:59Góc nhìn tần thuyết.
00:48:01Đến cửa ký túc xá rồi,
00:48:03nên chia tay thôi.
00:48:04Hơi luyến tiếc sự chia ly,
00:48:06tôi từ từ rút cánh tay ra,
00:48:07bước về phía ký túc xá.
00:48:09Trời lạnh thật,
00:48:10vừa nãy tay và cánh tay đều dựa vào lâm quý dĩ,
00:48:13bây giờ lạnh quá.
00:48:14Tôi không muốn chị ấy đi,
00:48:15muốn luyến tiếc,
00:48:16muốn quyến luyến,
00:48:17muốn giữ lại,
00:48:18nhưng không có lý do.
00:48:20Tôi quay đầu gọi chị ấy,
00:48:21lâm quý dĩ chị nhìn tôi,
00:48:23ánh mắt rõ ràng và dịu dàng nhìn tôi.
00:48:25Hỏi tôi sao thế?
00:48:27Tôi đột nhiên á khẩu.
00:48:28Tôi muốn nói chị có thể luyến tiếc em một chút không?
00:48:31Đã là bạn tốt rồi,
00:48:32có thể đừng trốn tránh em nữa không?
00:48:34Nghỉ ngơi sớm nhé,
00:48:36ngủ ngon.
00:48:36Lâm quý dĩ cười,
00:48:38là kiểu cười rất đẹp và dịu dàng mà tôi rất thích.
00:48:41Chị nói với tôi,
00:48:42ngủ ngon.
00:48:43Lòng tôi đột nhiên chua sót và mềm mại,
00:48:45đột nhiên rất muốn khóc.
00:48:47Một cảm xúc mãnh liệt ập đến.
00:48:49Cảm xúc này khác với nhịp tim đập nhanh khi gặp tạ dễ dương.
00:48:52Tim tôi đập bình thường,
00:48:53nhưng bên ngoài lộ ra một cảm giác đau đớn lan khắp tứ chi,
00:48:57báo cho não tôi biết,
00:48:58mày thích Lâm quý dĩ rồi.
00:49:00Tôi thích Lâm quý dĩ,
00:49:01đã rất rất thích rồi.
00:49:03Sau khi chia tay lại càng nhớ,
00:49:05nhưng chúng tôi không có quan hệ gì cả,
00:49:07mặc dù nói tôi là bạn của chị ấy,
00:49:09nhưng tôi biết,
00:49:10chúng tôi không có quan hệ gì cả.
00:49:12Tôi kìm nén một cơn muốn khóc,
00:49:13trong gió lạnh,
00:49:14tôi chầm chậm bước về ký túc xá,
00:49:16từ từ tiêu hóa cảm xúc của mình.
00:49:18Lâm quý dĩ sẽ không chủ động tìm tôi,
00:49:20vậy thì để tôi làm.
00:49:22Tôi bắt đầu nói chuyện với chị trên WeChat,
00:49:24những lời chị trả lời khiến tôi rất hài lòng,
00:49:26dậy rồi,
00:49:27bây giờ đi học đây.
00:49:28Ăn thịt heo viên trên giòn,
00:49:30em cũng có thể thử.
00:49:31Có ba tiết,
00:49:32học tập tốt,
00:49:33đừng nghịch điện thoại trong giờ.
00:49:35Đang trả lời tin nhắn của em.
00:49:37Chị ấy sẽ không gửi cho tôi những biểu tượng cảm xúc dễ thương,
00:49:40nhưng chị sẽ trả lời nghiêm túc cho tôi.
00:49:43Sự quan tâm tiết lộ qua tin nhắn khiến tôi vui vẻ rất lâu,
00:49:46thật sự rất thích chị.
00:49:47Trời ngày càng lạnh hơn,
00:49:49cây cối đã trụi lá,
00:49:50khiến cả khuôn viên trường trở nên lạnh lẽo và vắng vẻ.
00:49:53Mọi người đều vội vã đi đường,
00:49:55vội vã thoát khỏi không khí lạnh phía sau.
00:49:58Thời gian trôi qua trong ánh mắt vội vã của mọi người.
00:50:01Con đường từ ký túc xá đến lớp đã đi qua bao nhiêu lần.
00:50:04Đi qua hàng trăm lần,
00:50:05nhìn lá cây từ xanh chuyển vàng,
00:50:07chuyển vàng rồi rụng,
00:50:08nhìn thân cây dần dần kết một lớp xương mỏng,
00:50:10rồi chợt nhận ra,
00:50:11ồ, cuối năm rồi,
00:50:13thời gian trôi nhanh quá.
00:50:17Dừng lại ở trạng thái bạn bè trò chuyện qua WeChat,
00:50:19rất ít khi có thể hẹn chị ấy ra ngoài,
00:50:21mà có hẹn ra ngoài cũng chỉ là đi ăn uống bình thường.
00:50:25Thời gian trôi nhanh quá,
00:50:26hội sinh viên chuẩn bị bắt đầu liên hoan rồi.
00:50:29Tôi nghĩ đây là một cơ hội tốt,
00:50:31lần này tôi sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn,
00:50:33luyện tập chăm chỉ hơn,
00:50:34để bộ lễ tân và văn nghệ tự hào,
00:50:36để Lâm Quý Dĩ tự hào,
00:50:37để tôi có thể trở thành niềm tự hào nhỏ bé của chị.
00:50:40Vì vậy tôi phải tham gia.
00:50:42Tôi chờ đợi buổi họp thường kỳ tiếp theo,
00:50:44tôi sẽ đăng ký.
00:50:45Gần đây Lâm Quý Dĩ thường trả lời tin nhắn rất muộn
00:50:48khi tôi nhắn trên WeChat.
00:50:49Sao vậy nhỉ?
00:50:51Tôi hôm đó trong ký túc giá,
00:50:52khi tôi đã tắm rửa xong và nằm trên giường
00:50:54đợi tin nhắn của Lâm Quý Dĩ,
00:50:56tôi nghe thấy các bạn cùng phòng đang buôn chuyện,
00:50:58hình như là chuyện của hội sinh viên,
00:51:00tôi nghe thấy tên Lâm Quý Dĩ.
00:51:02Mẹ ơi, Lâm Quý Dĩ!
00:51:04Tôi vội vàng thò đầu ra nghe.
00:51:06Nhậm An cũng là thành viên hội sinh viên,
00:51:08nhưng cô ấy thuộc bộ kỷ luật.
00:51:10Cô ấy nói rằng họ nghi ngờ bộ trưởng của họ,
00:51:12hình như tên là Thượng Quân Hách,
00:51:14đang hẹn hò.
00:51:15Họ nghi ngờ anh ta đang hẹn hò với Lâm Quý Dĩ,
00:51:18bộ trưởng bộ lễ tân và văn nghệ.
00:51:20Tôi nói cho mấy bà nghe,
00:51:21gần đây nhiều người trong bộ phận chúng tôi thấy
00:51:23hai người họ ở cùng nhau.
00:51:25Cùng xem chung một máy tính trong văn phòng hội sinh viên,
00:51:28còn cùng nhau trò chuyện, cùng nhau đi bộ.
00:51:31Có người còn nói,
00:51:32trước đây Thượng Quân Hách từng tỏ tình với Lâm Quý Dĩ,
00:51:34nhưng Lâm Quý Dĩ không đồng ý.
00:51:36Xem ra lần này chắc thành công rồi.
00:51:38Cả hai đều đẹp, nhìn cũng xứng đôi.
00:51:41Tôi nhìn bức ảnh chụp lén trong điện thoại của Nhậm An.
00:51:44Hai người ngồi cạnh nhau xem chung một máy tính,
00:51:46ánh đèn không sáng lắm,
00:51:48trông rất có không khí.
00:51:49Tôi không thể nói ra cái không khí đó là gì,
00:51:52không thể nói ra từ đó, sự mập mờ.
00:51:54Tôi như rơi xuống hầm băng,
00:51:56cảm thấy toàn thân lạnh bút,
00:51:58nhìn cánh tay mình, nổi cả da gả.
00:52:00Đột nhiên một nỗi buồn khổng lồ đổ ấp xuống lòng.
00:52:03Tôi rụt đầu vào dèm giường,
00:52:04dùng tay che mắt, lặng lẽ rơi nước mắt.
00:52:07Tôi đã nghĩ từ từ thôi,
00:52:09từ từ thôi, từ từ tiếp cận Lâm Quý Dĩ,
00:52:11rồi từ từ, thuận lý thành chưng ở bên nhau.
00:52:14Nhưng tôi quên mất,
00:52:15có thể chị ấy không thích con gái,
00:52:17chị ấy có thể sẽ thích người khác.
00:52:19Nhưng Lâm Quý Dĩ còn chưa biết tôi thích chị.
00:52:22Chị không thể ở bên người khác,
00:52:23không thể cười đẹp với người khác,
00:52:25không thể sửa ấm tay cho người khác trong mùa đông,
00:52:27không thể nhắn tin chúc ngủ ngon mỗi ngày với người khác.
00:52:30Tôi vừa nghĩ đến việc Lâm Quý Dĩ sẽ làm những điều này với người khác
00:52:34là tim tôi lại đau nhói.
00:52:35Tôi phải cho chị biết tôi thích chị,
00:52:37tôi không thể để Lâm Quý Dĩ và Thượng Quân Hách ở bên nhau.
00:52:41Buổi họp thường kỳ tuần này,
00:52:43Lâm Quý Dĩ hỏi bộ lễ tân và văn nghệ chúng tôi ai có thể tham gia tiết mục.
00:52:46Không ai trả lời, bởi vì tôi không nói gì,
00:52:49vì chỉ có tôi có thể tham gia tiết mục.
00:52:51Chị dừng lại, nhìn tôi,
00:52:53tần thuyết, em biết nhảy đúng không?
00:52:55Vâng.
00:52:56Tôi ngẩn mắt lên, nhưng tôi sẽ không đi.
00:52:59Rồi chị sẽ tìm tôi nói chuyện,
00:53:01chị sẽ nói lời hay ý đẹp với tôi,
00:53:03tôi sẽ đưa ra yêu cầu là chị đừng ở bên Thượng Quân Hách.
00:53:06Chị đồng ý chuyện này,
00:53:07tôi sẽ đi.
00:53:08Điều này rất hợp lý.
00:53:09Tan họp, Lâm Quý Dĩ không giữ tôi lại,
00:53:12vậy thì tôi tự ở lại.
00:53:13Chị ấy nhìn tôi, hỏi tôi còn chuyện gì không?
00:53:16Tôi rất tức giận,
00:53:18cảm thấy Lâm Quý Dĩ đã phản bội mình.
00:53:20Sao chị còn bình thản như không có chuyện gì vậy?
00:53:22Mau giải thích cho tôi đi.
00:53:24Tôi rất tức giận,
00:53:25không kiểm soát được bản thân.
00:53:26Bước tới, đi ra sau ghế Lâm Quý Dĩ,
00:53:29ôm lấy chị.
00:53:30Thất thơm,
00:53:31mùi hương thoảng thoảng đó,
00:53:32tôi muốn hôn quá.
00:53:34Nhìn đôi tay nhỏ nhắn trắng trẻo kia,
00:53:36tôi không nhịn được ghé sát vào.
00:53:38Hôn một chút,
00:53:38lại hôn một chút.
00:53:40Học tỉ muốn em đi biểu diễn tiết mục sao?
00:53:42Muốn.
00:53:43Chị ấy cứng đờ toàn thân.
00:53:46Sa thượng quân hách ra,
00:53:48tôi khẽ nói bên tai,
00:53:49như đang quyến rũ.
00:53:50Nhưng Lâm Quý Dĩ đột nhiên như tỉnh lại,
00:53:52gỡ tay tôi ra,
00:53:53đứng dậy,
00:53:54cười với tôi,
00:53:55nụ cười lại giả tạo và xa cách đó.
00:53:57Càng thêm xa lạ,
00:53:58tôi và cậu ấy không có quan hệ gì,
00:54:00chỉ là làm việc công thôi.
00:54:02Em muốn tham gia tiết mục cũng được,
00:54:03không tham gia cũng không sao.
00:54:05Nói rồi quay người bỏ đi.
00:54:07Tôi đột nhiên cảm thấy lòng trống rỗng.
00:54:09Không có người biểu diễn tiết mục cho bộ phận cũng không sao sao.
00:54:12Thượng quân hách quan trọng đến thế sao?
00:54:15Thật bất lực,
00:54:16thượng quân hách có cái quyền gì chứ?
00:54:18Tôi buông xuôi,
00:54:19khẽ nói với bóng lưng Lâm Quý Dĩ,
00:54:21nói một cách chậm rãi,
00:54:22được rồi,
00:54:23Lâm Quý Dĩ,
00:54:24tôi sẽ tham gia tiết mục.
00:54:25Lâm Quý Dĩ,
00:54:26chị chọn tôi hay thượng quân hách?
00:54:28Tôi xiết chặt mép bàn,
00:54:30không dám nhìn chị.
00:54:31Câu nói này thật ngây thơ,
00:54:33thật vô lý,
00:54:34nói ra câu này đã dùng hết can đảm của tôi rồi.
00:54:36Nhưng tôi phải hỏi,
00:54:38như vậy Lâm Quý Dĩ buộc phải chọn.
00:54:40Lâm Quý Dĩ,
00:54:41chọn tôi đi,
00:54:42xin chị đấy.
00:54:45Tần Thuyết đang nói gì vậy?
00:54:47Tôi đứng xứng ở cửa,
00:54:48bảo tôi chọn giữa em ấy và thượng quân hách.
00:54:50Tại sao chứ?
00:54:52Lúc đi,
00:54:53thực ra tôi không nhịn được,
00:54:54có một chút nước mắt trào ra,
00:54:56không rõ ràng,
00:54:56nhưng giọng nói ngại ngào thì thấy rõ.
00:54:59Tôi quay đầu lại hỏi em,
00:55:00Tần Thuyết,
00:55:01em có ý gì?
00:55:03Giọng điệu thực ra hơi gắt,
00:55:04nhưng không sao,
00:55:05tôi đã chuẩn bị sẵn rồi.
00:55:07Vốn dĩ bước ra khỏi cánh cửa này
00:55:08thì bạn bè cũng không làm được nữa,
00:55:10giấc mơ nên tỉnh rồi.
00:55:12Nhưng tôi phải làm rõ.
00:55:14Tôi hiếm khi cãi nhau với ai,
00:55:15xảy ra mâu thuẫn cũng chưa từng đối chất lớn tiếng.
00:55:18Đây là lần đầu tiên tôi quay lưng lại
00:55:20để đòi một lời giải thích,
00:55:21không ngờ lại là Tần Thuyết,
00:55:23lại là người mình thích.
00:55:24Lâm Quý Dĩ,
00:55:25chị là khúc gỗ hả?
00:55:27Chị không nhìn ra em thích chị sao?
00:55:29Không thì em bị điên à,
00:55:30vô cớ cứ tìm chị nói chuyện,
00:55:32sao em không tìm học tỉ trịnh chi lạc?
00:55:34Em bị điên à,
00:55:35nghe nói thượng quân hách từng theo đuổi chị
00:55:37mà em đau khổ muốn chết.
00:55:39Không thích chị,
00:55:40ai theo đuổi chị thì liên quan gì đến em?
00:55:42Tần Thuyết không hiểu sao đột nhiên bùng nổ.
00:55:45Tôi thấy vành mắt em ấy cũng đỏ hoe,
00:55:47tay nắm chặt mép bàn.
00:55:49Bùng nổ nhưng không hề la hét,
00:55:51em ấy nén giọng nói những lời mạnh mẽ nhất,
00:55:53giọng run dày,
00:55:54tim tôi cũng run dày.
00:55:56Em nói gì?
00:55:57Em thích tôi,
00:55:58tôi đột nhiên không kìm được nữa.
00:56:00Em ấy nói thích tôi,
00:56:01tôi không giữ được bình tĩnh nữa,
00:56:03không nhịn được khóc lóc nói với em,
00:56:05ai mới là người bị điên hả Tần Thuyết.
00:56:06Em thích tôi ư,
00:56:08em có biết em đang nói gì không?
00:56:10Em có biết em có bạn trai không?
00:56:12Em thích con trai mà,
00:56:14em nói thích tôi.
00:56:15Tần Thuyết,
00:56:16em đừng đùa nữa được không?
00:56:17Không buồn cười đâu,
00:56:19bởi vì,
00:56:19tôi thật sự thích em,
00:56:21cuối cùng tôi nghẹn ngào không nói nên lời.
00:56:23Tôi cố tình xa lánh,
00:56:25lần nào cũng trốn tránh,
00:56:26nhưng tôi không nhịn được nhớ em.
00:56:28Buổi tối,
00:56:29nằm trên giường không ngủ được lại nghĩ đến em,
00:56:32nhưng bóng dáng bạn trai em lại cứ chốc chốc hiện ra.
00:56:34Mỗi lần em và tôi gần gũi,
00:56:36tôi đều phải dùng cảm xúc lý trí nhất để cảnh báo bản thân,
00:56:39Lâm Quý Dĩ đừng nghĩ nhiều,
00:56:41em ấy có bạn trai.
00:56:43Tôi tự cảnh báo bản thân hết lần này đến lần khác,
00:56:46Lâm Quý Dĩ,
00:56:46mày là học tỷ,
00:56:47mày lớn hơn em ấy,
00:56:49đừng hiểu lầm Tần Thuyết.
00:56:50Nén chịu sự rung động hết lần này đến lần khác,
00:56:53cố gắng xé nát từng lần nhớ nhung,
00:56:55tôi thực sự rất đau khổ,
00:56:56không hề dễ chịu chút nào.
00:56:58Nhưng em nói thích tôi,
00:57:00vừa có bạn trai vừa thích tôi sao?
00:57:01Vậy thì tôi đã làm tất cả những điều này để làm gì hả Tần Thuyết?
00:57:05Làm như vậy có đúng không?
00:57:07Càng nghĩ càng buồn,
00:57:08tôi cố gắng nén sự tắc nghẹn trong cổ họng,
00:57:10nhưng không ngăn được nước mắt.
00:57:12Thật mất mặt,
00:57:13tôi dùng hết sức lực nói với em,
00:57:15tôi đi trước đây.
00:57:16Lúc sắp quay người đi,
00:57:17Tần Thuyết chạy tới ôm lấy tôi,
00:57:19hai tay ôm lấy mặt tôi,
00:57:20dùng ngón cái lau nước mắt cho tôi,
00:57:22cũng ngại ngào nói,
00:57:24không khóc nữa,
00:57:24không khóc nữa lầm quý dĩ.
00:57:26Em không thích người khác,
00:57:27em không thích người khác,
00:57:29em đã chia tay anh ta từ lâu rồi.
00:57:31Em xin lỗi,
00:57:32em xin lỗi.
00:57:33Em không biết chị cũng thích em,
00:57:35em nên nói với chị sớm hơn.
00:57:37Lầm quý dĩ,
00:57:38em thích chị,
00:57:39đặc biệt thích chị.
00:57:40Em thật sự rất vui khi nghe chị nói chị thích em,
00:57:42thật sự rất vui.
00:57:44Sau đó cảm xúc của cả hai chúng tôi đều biến động rất lớn,
00:57:47ôm nhau,
00:57:48vùi đầu vào vai đối phương mà nức nở khóc.
00:57:50Bây giờ nghĩ lại,
00:57:51may mà lúc đó không có ai đến phòng họp.
00:57:54Sau đó khi tổ chức chương trình,
00:57:56tôi đều cố gắng tránh mặt thượng quân hách
00:57:57và tần thuyết cũng tham gia biểu diễn.
00:58:00Vẫn là một điệu nhảy tuyệt đẹp.
00:58:02Sau khi kết thúc,
00:58:03em nhìn tôi cười trên sân khấu,
00:58:04tôi nhìn em,
00:58:05vỗ tay thật mạnh.
00:58:07Sau khi tất cả các tiết mục kết thúc,
00:58:09mọi người cùng nhau đến nhà hàng đã đặt trước để ăn uống.
00:58:12Chơi trò chơi là điều không thể thiếu,
00:58:13và thật hay thử thách càng không thể thiếu.
00:58:16Mỗi bộ phận ngồi một bàn,
00:58:17bộ lễ tân và văn nghệ chúng tôi ngồi cùng nhau.
00:58:20Bàn tròn lớn,
00:58:21tần thuyết ngồi đối diện tôi.
00:58:23Tôi rất may mắn khi chơi trò chơi,
00:58:25mấy lần đều không đến lượt tôi.
00:58:27Bầu không khí rất tốt,
00:58:28các em cũng không còn sợ chúng tôi nữa,
00:58:30bắt đầu bất mãn trêu chọc.
00:58:32Học tỉ lâm,
00:58:33sao chị mà may mắn vậy?
00:58:34Ván sau nhất định phải đến lượt chị.
00:58:36Tôi cười mà không nói gì.
00:58:38Nhưng ván sau quả nhiên đến lượt tôi.
00:58:40Các em bắt đầu vui vẻ gieo hò,
00:58:42thật hay thử thách.
00:58:44Tôi tựa vào ghế,
00:58:45hơi nhớng mí mắt,
00:58:46thật.
00:58:47Các em trêu chọc càng lúc càng lớn,
00:58:49cơ hội buôn chuyện tốt như vậy,
00:58:51sao có thể không hỏi chuyện tình cảm chứ?
00:58:53Học tỉ người chị thích có ở đây không?
00:58:55Những người khác im lặng,
00:58:57chờ đợi câu trả lời của tôi.
00:58:58Tiếng ôn từ các bộ phận khác xung quanh cũng nhỏ dần.
00:59:01Tôi thấy có người thường xuyên nhìn về phía thượng quân hách.
00:59:04Nhưng tôi nhìn tần thuyết đối diện,
00:59:06em ấy cũng nhìn tôi,
00:59:07ánh mắt dịu dàng,
00:59:08lòng tôi đột nhiên mềm nhũng.
00:59:10Trong điện thoại còn có tin nhắn WeChat em vừa gửi,
00:59:13uống ít thôi,
00:59:14không tôi sẽ bị đau dạ dày.
00:59:16Tôi lướt qua ánh mắt mong chờ của mọi người,
00:59:18rồi mỉm cười,
00:59:19có.
00:59:20Họ lập tức la lên,
00:59:22rồi hỏi tới tấp,
00:59:23ai vậy ai vậy học tỉ?
00:59:24Có phải người trong hội sinh viên mình không?
00:59:26Có đẹp trai không?
00:59:28Dừng dừng dừng dừng,
00:59:29chỉ một câu hỏi thôi,
00:59:31sao lại được đà lấn tới vậy?
00:59:33Họ thất vọng ngồi xuống,
00:59:34rồi chuẩn bị hào hứng bắt đầu vòng tiếp theo.
00:59:37Thật trùng hợp,
00:59:38vòng tiếp theo,
00:59:39vừa đúng là Tần Thuyết.
00:59:40Đời sống tình cảm của mỹ nhân luôn bị buôn chuyện.
00:59:43Tần Thuyết cũng chọn lời thật,
00:59:44Tần Thuyết,
00:59:45bây giờ em có bạn trai không?
00:59:47Tần Thuyết lắc đầu,
00:59:48không.
00:59:49Wow,
00:59:50mọi người kêu lên những tiếng kỳ lạ,
00:59:52nhưng lập tức im lặng,
00:59:53vì Tần Thuyết lại nói,
00:59:54nhưng có bạn gái.
00:59:55Im lặng khoảng 3-4 giây,
00:59:57vài người bạn Tần Thuyết lập tức chạy đến bên em ấy đấm nhẹ,
01:00:00trời ơi, Tần Thuyết cậu cong từ lúc nào vậy cậu mau khai thật đi,
01:00:04sao tớ không biết?
01:00:05Họ nhao nhao nói,
01:00:07Tần Thuyết dùng tay nhẹ nhàng che chắn,
01:00:09rồi cười với tôi nói,
01:00:10Lâm Quý Dĩ,
01:00:11họ đánh em,
01:00:12chị mau đến giúp bạn gái chị đi.
01:00:14Góc nhìn Tần Thuyết,
01:00:16tôi thấy Lâm Quý Dĩ quay lại,
01:00:18Lâm Quý Dĩ đã quay đầu lại với tôi vô số lần,
01:00:21nhưng ánh mắt luôn không dừng lại.
01:00:23Lần này thì dừng lại,
01:00:24nhìn thẳng vào tôi,
01:00:25đối diện với tôi,
01:00:26ánh mắt không còn thở ơ nữa.
01:00:28Mắt chị đỏ hoe,
01:00:29có chút nước mắt trào ra,
01:00:31giọng nói ngại ngào nói với tôi,
01:00:33Tần Thuyết,
01:00:33em có ý gì?
01:00:34Ý gì ư,
01:00:35Lâm Quý Dĩ,
01:00:36chị thật sự không hiểu hay là không muốn hiểu.
01:00:39Hành động của chị không làm ra một chút gì quá giới hạn,
01:00:42nhưng ánh mắt của chị,
01:00:43có giấu được không?
01:00:44Tại sao ánh mắt nhìn tôi lại buồn bã và cô đơn đến vậy?
01:00:47Tại sao đôi khi ánh mắt chạm nhau lại lẳng đi?
01:00:50Tại sao thực sự thích tôi nhưng lại không chịu thừa nhận?
01:00:53Chị không nói,
01:00:54nhưng tôi sẽ cảm nhận.
01:00:56Chị không dám thừa nhận,
01:00:57tôi cũng không dám thừa nhận.
01:00:59Chị không dám thừa nhận Lâm Quý Dĩ thích Tần Thuyết,
01:01:01tôi cũng không dám thừa nhận thực ra đã phát hiện Lâm Quý Dĩ thích Tần Thuyết.
01:01:05Trong tình yêu,
01:01:06chúng ta đều là những kẻ nhát gan,
01:01:08dùng cách thức ngây thơ nhất để dò xét,
01:01:11đặt mình vào vị trí bị chi phối,
01:01:13bị xem nhẹ,
01:01:13không chịu thừa nhận tình cảm đã nhận ra.
01:01:16Cam tâm tình nguyện hiểu sai mỗi ánh mắt,
01:01:18mỗi lần tiếp xúc,
01:01:19rồi lần lượt đi đến kết luận mình không đủ tốt,
01:01:21rồi lại phủ nhận bản thân,
01:01:23tự ti,
01:01:23thay người kia hạ thấp mình,
01:01:25tìm kiếm hết lý do này đến lý do khác.
01:01:28Rồi ngày càng xa cách,
01:01:29rồi thời gian trôi qua,
01:01:31cảnh vật đổi thay,
01:01:32rồi tự tay trôn vùi mối tình mà cả hai chúng tôi đều đã biết.
01:01:35Rồi vào một mùa đông nào đó,
01:01:37cảm nhận cùng một không khí lạnh như năm đó,
01:01:39tự hỏi nếu gặp lại không đỏ mặt,
01:01:41liệu có thể đỏ mắt không?
01:01:43Muốn tôi nhìn chị thêm một lần từ Nam Chí Bắc,
01:01:45tua lại những ký ức buồn bã nhưng ấm áp,
01:01:48thở dài một tiếng nói,
01:01:49mùa đông lạnh quá, tôi không thích mùa đông.
01:01:53Chuyển lá rụng, ký ức giết người nhất lại chính là vào mùa đông.
01:01:56Mỗi hơi thở đều là nỗi đau xé lòng.
01:01:59Nhớ đến người sẽ không bao giờ gặp lại nữa,
01:02:01ước gì thời gian quay ngược lại.
01:02:03Quay ngược lại lúc này,
01:02:04chị hỏi tôi có ý gì?
01:02:06Không có ý gì cả,
01:02:07chỉ là muốn chị tự miệng nói ra thích tôi,
01:02:10tôi muốn nghe chị nói,
01:02:11tần thuyết, tôi thích em.
01:02:13Lúc đó tim tôi sẽ đập 10.000 lần vì chị,
01:02:16tôi muốn sự dũng cảm của chị,
01:02:17muốn chị dũng cảm vì tôi.
01:02:19Chúng ta cùng tần số, tôi sẽ ôm chị,
01:02:21nắm tay chị, cùng nhau đi qua mùa đông này.
01:02:24Lâm Quỳ Dĩ nhát gan,
01:02:26tôi làm mẫu cho chị xem trước nhé,
01:02:28lát nữa chị phải cho tôi một câu trả lời thỏa đáng đấy.
01:02:31Tôi khẳng rộng,
01:02:32nhìn thẳng vào chị,
01:02:33từng chữ từng câu giải thích với chị.
01:02:35Tôi nói em thích chị,
01:02:36rất thích,
01:02:37nên chị cũng phải thích tôi nha.
01:02:39Lâm Quỳ Dĩ
01:02:40Chị ấy không kìm được nước mắt,
01:02:42vừa khóc vừa nói với tôi,
01:02:44buộc tội tôi,
01:02:45chỉ trích tôi.
01:02:46Chị ấy nói tôi có bạn trai,
01:02:47nói tôi thích con trai,
01:02:49chị ấy nói,
01:02:49mình thích tôi.
01:02:51Tôi đột nhiên nhớ lại bóng dáng quen thuộc thấy
01:02:53ở phía trước vào hôm Trung Thu,
01:02:54chính là Lâm Quỳ Dĩ.
01:02:56Vậy là chị ấy biết về tạ dễ dương ngay từ đầu,
01:02:59nên mới luôn trốn tránh tôi.
01:03:00Lòng tôi đột nhiên đau nhói.
01:03:02Tôi chạy tới ôm lấy mặt chị,
01:03:04giải thích,
01:03:05dỗ rành,
01:03:05ôm,
01:03:06rồi hôn chị ấy.
01:03:07Ngày hôm đó chúng tôi đã khóc rất lâu.
01:03:09Sau khi cảm xúc lắng xuống,
01:03:11khi cùng nhau đi ra ngoài,
01:03:13Lâm Quỳ Dĩ có vẻ ngại ngùng,
01:03:14không dám nhìn tôi.
01:03:16Đúng là kẻ nhát gan,
01:03:17kẻ nhát gan dễ xấu hổ.
01:03:19Tôi nắm lấy tay chị,
01:03:20nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay,
01:03:22Lâm Quỳ Dĩ,
01:03:23chị đặt quy trác của em lên đầu đi.
01:03:25Tại sao?
01:03:26Chị quay đầu lại,
01:03:27nhìn tôi,
01:03:28nhìn thẳng vào tôi,
01:03:29đối diện với tôi,
01:03:30vành mắt vẫn còn hơi đỏ.
01:03:32Tôi nhìn chị,
01:03:33cười,
01:03:33đặt bạn gái lên đầu không phải bình thường sao?
01:03:36Còn nữa,
01:03:37tránh xa thượng quân hách ra,
01:03:38kể cả là công việc cũng không được.
01:03:40Không thì bạn gái chị sẽ ghen.
01:03:42Lâm Quỳ Dĩ quay đầu đi,
01:03:44tôi thấy tay chị ấy đỏ bừng,
01:03:45rồi chị nhẹ nhàng xoa xoa tay,
01:03:48thì thầm,
01:03:48biết rồi.
01:03:49Những công việc sau đó,
01:03:51Lâm Quỳ Dĩ thật sự giữ khoảng cách rất lớn với thượng quân hách.
01:03:54Thấy chưa?
01:03:54Lời nói của bạn gái thật sự có tác dụng,
01:03:57đây chính là tác dụng của thân phận có chỗ dựa.
01:04:00Ngày liên hoan,
01:04:01tôi nhảy điệu nhảy đã chuẩn bị từ rất lâu trên sân khấu,
01:04:03và tôi cũng thấy nụ cười tự hào của Lâm Quỳ Dĩ,
01:04:06chàng vỗ tay tự hào của chị ấy.
01:04:08Lúc kết màn,
01:04:09chàng pháo tay vang rội,
01:04:11tôi không nhìn rõ phía dưới sân khấu,
01:04:15đi chiếu sáng bằng que phát sáng ở hàng ghế đầu.
01:04:18Chị cùng mọi người nhìn tôi,
01:04:20nhưng tôi chỉ nhìn về phía chị,
01:04:21cúi trào,
01:04:22bước xuống sân khấu.
01:04:24Rồi đi ăn cơm,
01:04:25chơi trò chơi.
01:04:26Lâm Quỳ Dĩ bị bắt phải nói sự thật,
01:04:28chị nói có người mình thích ở đây,
01:04:30không nói là ai.
01:04:31Nhưng những người khác nhìn thượng quân hách là có ý gì?
01:04:34Lòng tôi không thoải mái,
01:04:35nên ván sau tôi thua,
01:04:37tôi cố ý.
01:04:38Tôi nói,
01:04:39không có bạn chài.
01:04:40Khi mọi người xôn xao,
01:04:41tôi lại nói,
01:04:42nhưng có bạn gái.
01:04:43Những người bạn thân thiết quả nhiên súng
01:04:45tôi khai ra.
01:04:46Tôi nhẹ nhàng chặn cánh tay họ đang tiến lại,
01:04:49nhìn về phía Lâm Quỳ Dĩ đối diện,
01:04:51cười với chị ấy,
01:04:52đến giúp bạn gái chị đi.
01:04:53Đến giúp bạn gái chị đi,
01:04:55tần thuyết,
01:04:55bạn gái của em.
01:04:57Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người,
01:04:59chị đứng dậy,
01:05:00đi về phía tôi,
01:05:01ôn hòa nói với những người xung quanh tôi,
01:05:03xin lỗi,
01:05:04tôi đến giúp em ấy,
01:05:05cho tôi xin chút thể diện được không?
01:05:07Thật là hết thuốc chữa.
01:05:09Tôi kéo tay chị,
01:05:10cười với những người khác,
01:05:11xin lỗi,
01:05:12Lâm Quỳ Dĩ hơi say rồi,
01:05:15không cần biết những người khác gọi gì phía sau,
01:05:18tôi nắm tay Lâm Quỳ Dĩ rồi chạy ra ngoài.
01:05:20Chạy đến nơi không có người,
01:05:22tôi đưa tay vào tay chị,
01:05:23lạnh,
01:05:24sửa ấm cho em đi.
01:05:25Lâm Quỳ Dĩ nghe vậy liền nắm chặt tay tôi,
01:05:28xoa xoa.
01:05:29Ngoan quá,
01:05:30Lâm Quỳ Dĩ.
01:05:31Tôi khẽ cúi xuống chạm vào chán chị,
01:05:33hôn chị,
01:05:34thì thầm,
01:05:34hôn một cái,
01:05:35đây là phần thưởng cho sự dũng cảm của bạn gái em.
01:05:38Lâm Quỳ Dĩ nhìn tôi,
01:05:40ánh mắt dịu dàng bao bọc tôi như nước,
01:05:42khẽ nói,
01:05:42Tần Thuyết,
01:05:43tình yêu là phần thưởng của người dũng cảm.
01:05:45Tình yêu của chúng ta là phần thưởng cho sự dũng cảm của tôi.
01:05:48Đúng vậy,
01:05:49tôi ôm chị,
01:05:50trong gió lạnh,
01:05:51lòng tôi vô cùng ấm áp và mãn nguyện.
01:05:54Tháng 12,
01:05:55tháng cuối cùng của một năm,
01:05:56chúng tôi sẽ cùng nhau đi qua mùa đông giá rét,
01:05:59viết lại cái kết tồi tệ của những chuyện đã qua,
01:06:01rồi cùng nhau bước tới năm sau,
01:06:03bước tới tương lai của cả hai,
01:06:05cùng nhau yêu thương đến cuối cùng.
01:06:07Hoàn
01:06:07Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo