Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#audio

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Gia đình phá sản, tôi và anh trai cùng lúc bị ép buộc đi liên hôn.
00:03Vào ngày cưới, đối tượng liên hôn của anh tôi cao dọng tuyên bố đào hôn,
00:07còn tuyên bố mình đã có một ánh trăng sáng nhiều năm.
00:10Anh trai tôi không chịu nổi nhục nhã, nhắn tin hỏi tôi, chạy không?
00:14Tôi trả lời ngay lập tức, chạy.
00:17Tối đó, tôi và anh trai bàn kế hoạch dẫn theo người yêu cũ của mỗi người cùng bỏ trốn.
00:21Nhưng vừa leo lên xe, hai anh em đều ngứa người.
00:25Giang băng nhuế ôm chầm lấy tôi, cười như không cười, hèn gì,
00:28chia tay tôi hóa ra là để muốn làm chị dâu tôi sao.
00:32Ở phía bên kia, Giang biệt trần rồn anh trai tôi vào góc tường,
00:36ánh mắt u ám, cậu có muốn giải thích chút không, chuyện này là thế nào?
00:40Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:43nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để mau có người yêu nhé.
00:46Chúc mọi người Giáng sinh vui vẻ, hẹ hẹ hẹ.
00:49Vào chuyện, con thực sự là đồng tính nữ mà hu hu hu.
00:52Tôi ôm chặt đùi mẹ, nhất quyết không chịu ra ngoài.
00:55Mọi người không thể bắt con gà cho một người đàn ông thật được chứ.
00:59Mẹ tôi bất lực vỗ vai tôi, con à, giờ dù con có cong hay thằng,
01:03là nam hay nữ, vì sự hưng thịnh của gia tộc, con cũng phải gà đi.
01:07Như vớt được cọng dơm cứu mạng cuối cùng, tôi nhìn sang anh trai bên cạnh.
01:11Ngay sau đó, một tiếng gào thét xé lỏng vang lên,
01:14con là đồng tính nam, con không muốn lấy vợ.
01:17À không, con không muốn cưới phụ nữ.
01:20Khóe miệng tôi giật giật.
01:21Dù có phản kháng liên hôn thì hạ chạm bác cũng không cần dùng cái cớ giống hệt tôi thế
01:25chứ.
01:26Nhưng anh ấy dường như chẳng hề hay biết, vẫn tiếp tục kêu gào thảm thiết.
01:30Mẹ tôi cạn lời nhìn hai đứa, hai đứa bay diễn giỏi lắm.
01:33Để trốn liên hôn mà ngay cả cái cớ này cũng bịa ra được.
01:36Đừng nói nhảm nữa, đám cưới này của hai đứa quyết định rồi.
01:40Nói xong, bà một tay xách một đứa,
01:43nhét tôi và anh trai vào hai chiếc siêu xe sang trọng khác nhau.
01:46Tôi và anh trai nhìn nhau qua cửa kính xe,
01:49đọc được sự đau khổ trong mắt đối phương.
01:51Anh trai ra khẩu hình cho tôi, nhịn vài ngày trước, nhịn không nổi thì chạy.
01:55Tôi đẫm lệ gật đầu, vâng.
01:57Xe dừng lại trước một căn biệt thự xa hoa.
02:00Theo tài liệu mẹ đưa, tôi biết sơ qua về kim chủ của mình.
02:04Đối tượng liên hôn tên là Giang Biệt Trần,
02:06cao 1m86, ngoại hình tuấn tú, sạch sẽ,
02:09chưa từng yêu đương hay có scandal nào.
02:11Nghe nói tuổi trẻ tài cao, đã tự tách ra khỏi gia tộc lập công ty riêng.
02:16Đúng là một cực phẩm.
02:18Lúc mới đến Giang ra, tôi định thà chết không động phòng,
02:21liều mạng kháng cự,
02:22thậm chí còn thủ sẵn giao trong người để phòng trường hợp Giang Biệt Trần dùng vũ lực.
02:26Kết quả là đêm đầu tiên, anh ta đã đưa ra 3 điều giao kèo,
02:3050 triệu đã chuyển vào thẻ của cô rồi.
02:32Ở đây phải giữ quy tắc của tôi.
02:34Thứ nhất, cô có thể tự do đi lại, ra ngoài.
02:37Thứ hai, phòng ngủ và phòng làm việc của tôi đừng tùy tiện vào.
02:41Hai điều đầu tôi đều chấp nhận.
02:43Thứ ba, cô tự lo liệu cho mình là được.
02:46Tôi có người tình bên ngoài, tốt nhất cô đừng xen vào.
02:49Tôi dưng dưng nắm lấy tay Giang Biệt Trần,
02:51vậy là anh không thích tôi đúng không?
02:53Anh ta lạnh lùng rút tay ra, phải, tôi không thích.
02:56Cô tốt nhất nên cách xa tôi một chút,
02:58để tránh, người của tôi nhìn thấy lại ghen.
03:01Tôi gật đầu, tôi hiểu, tôi hiểu hết.
03:04Trước mặt thiên hạ mình diễn kịch,
03:05sau lưng anh chơi bời thế nào cũng được đúng không?
03:08Giang Biệt Trần nhíu mày,
03:10cô nói năng hơi.
03:11Anh ta vắt óc không tìm được từ nào hay hơn,
03:14cuối cùng gật đầu, phải.
03:15Thế là, tôi bắt đầu đóng vai người vợ bù nhìn.
03:18Đối với những người Giang Biệt Trần dẫn về,
03:20tôi đều mắt nhắm mắt mở.
03:22Nhưng tại sao, người anh ta dẫn về dường như lại là một người đàn ông?
03:26Vì tò mò, tôi áp tay vào cửa phòng Giang Biệt Trần nghe ngóng.
03:30Anh là người có vợ rồi,
03:32còn tin tôi làm gì?
03:33Giọng người đàn ông kia nghe có vẻ vừa thẻ thùng vừa phẫn ốt.
03:37Nhưng sao tôi có cảm giác quen quen nhỉ,
03:39nhưng tạm thời chưa nhớ ra.
03:41Giọng Giang Biệt Trần vang lên,
03:42chẳng lẽ cậu không phải cũng là người có vợ sao?
03:45Còn ở đó mà nói tôi,
03:47ồ hô, hai người này chơi mặn thật đấy.
03:49Tôi tiếp tục hóng hớt.
03:51Phòng im lặng hồi lâu,
03:52lâu đến mức tôi tưởng mình bị phát hiện.
03:54Vừa định chuồn đi thì nghe Giang Biệt Trần dỗ rành,
03:57được rồi, đừng khóc nữa.
03:59Tôi sẽ không rung động với một người phụ nữ đâu.
04:01Khẩu vị của Giang Biệt Trần cũng lạ thật,
04:03thích kiểu mít ướt.
04:05Nếu không vì liên hôn,
04:06gia đình sẽ không để tôi ra ở riêng đâu.
04:09Giờ chuyển ra rồi,
04:10vừa hay không cần lén lút nữa.
04:12Cậu có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào.
04:14Giọng nam kia lại vang lên,
04:16như đang rỗi,
04:17thế còn vợ anh thì sao?
04:19Giọng Giang Biệt Trần lạnh lùng,
04:20chưa kết hôn,
04:21cô ta chưa tính là vợ.
04:23Hơn nữa,
04:24nếu cô ta dám làm gì cậu,
04:25tôi nhất định không tha cho cô ta.
04:28Bỗng nhiên bị gọi tên,
04:29tôi rụt cổ lại.
04:30Trời đất chứng dám,
04:31tôi nào dám làm gì người tình của Kim Chủ.
04:34Tôi còn muốn nghe tiếp,
04:35nhưng lại nghe thấy những âm thanh không nên nghe.
04:38Giọng Giang Biệt Trần kìm nén,
04:39giờ là ở nhà tôi,
04:41cậu cứ thoải mái kêu ra đi.
04:42Không ai nghe thấy đâu.
04:44Giang Biệt Trần,
04:45anh đồ không biết xấu hổ.
04:47Tôi,
04:47chấm hỏi,
04:48chấm hỏi,
04:49thế hóa ra tôi không phải là người hạ.
04:52Nghe tiếng động bên trong ngày càng lớn,
04:54mặt tôi đỏ bừng,
04:54vội vàng nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi cửa phòng.
04:58Giang Biệt Trần đang gặp người tình,
04:59vậy tôi cũng có thể đi tìm người yêu mình chứ.
05:02May mà Giang Biệt Trần là một Kim Chủ biết lý lẽ,
05:05không hạn chế tự do của tôi.
05:07Tôi hiên ngang bước ra khỏi biệt thự,
05:09không những không ai cản mà còn có xe chuyên dụng chờ sẵn.
05:12Ngồi xe của Kim Chủ đi gặp người yêu mình,
05:14cảm giác cứ kỳ kỳ,
05:15nhưng có xe không đi thì phí.
05:17Tôi gửi địa chỉ mà Giang Bang Nhuế đưa cho tài xế,
05:20bác tài,
05:21đến đây là được ạ.
05:22Tài xế gật đầu, đưa tôi đến nơi.
05:24Tôi mở cửa xe,
05:26đứng trước một căn biệt thự xa hoa mà ngớ người.
05:28Bác tài,
05:29bác chắc là không nhầm đường chứ.
05:31Tài xế khẳng định,
05:32địa chỉ cô đưa là ở đây,
05:34thành phố A không có nơi thứ hai tên là Thompson Riviera đầu.
05:38Nói xong,
05:39bác ấy vẫy tay,
05:40thiếu phu nhân,
05:40lúc nào về cứ gọi điện cho tôi,
05:42tôi sẽ có mặt ngay.
05:44Chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt tôi,
05:46tôi hơi do dự tiến lên vài bước,
05:48chân trừ một lát rồi nhấn chuồng.
05:50Cửa mở ra rất nhanh,
05:52một bàn tay từ bên trong thò ra,
05:54kéo tuột tôi vào nhà.
05:55Tôi chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã bị ép vào tường,
05:58hai tay bị khống chế dơ cao quá đầu,
06:00không thể cử động.
06:02Những nụ hôn nóng bỏng rơi loạn xã trên cổ tôi.
06:04Nam Chi,
06:05em nhớ chị đến bấn loạn cả lên rồi.
06:08Tôi vất vả lắm mới chống đỡ được sự nhiệt tình của Giang Bang Nhuế.
06:11Mới vài ngày không gặp,
06:12hình như em ấy lại càng đói khát hơn rồi.
06:15Tạm nén những nghi ngờ trong lòng,
06:17tôi bế Giang Bang Nhuế vào phòng.
06:18Phải thoả mãn yêu cầu của bạn gái trước đã,
06:21chuyện khác tính sau.
06:23Tôi xa xa cổ tay mỏi nhừ,
06:25nằm xuống cạnh Giang Bang Nhuế.
06:26Bình thường em ấy sẽ giúp vào lòng tôi nũng mịu thêm lúc nữa,
06:29nhưng hôm nay là im lặng đến lạ thường.
06:32Thấy em cứ im lặng mãi,
06:33tôi mở lời,
06:34Nhuế Nhuế,
06:35đây là nhà em à.
06:36Giang Bang Nhuế gật đầu,
06:38vâng,
06:38đây là nhà em.
06:40Trước đây căn hộ mình hay tới là em thuê để ở riêng.
06:43Như sự tôi nghĩ nhiều,
06:44em ấy vội giải thích,
06:45em không cố ý giấu chị đâu,
06:47chỉ là nhà em quản kỹ quá.
06:49Chị biết đấy,
06:50bố mẹ em bảo lập gia đình mới cho đứng tên nhà,
06:53em cũng vừa mới dọn qua đây không lâu.
06:55Tôi bắt lấy trọng điểm,
06:56hơi nhíu mày,
06:57lập gia đình.
06:59Giang Bang Nhuế im lặng hồi lâu,
07:00rồi út ức gật đầu,
07:02phải,
07:02bố mẹ tìm cho em một đối tượng liên hôn.
07:04Nói cái gì mà đối phương biết rõ gốc gác,
07:07thấy em mãi không chịu yêu đương nên muốn định đoạt sớm cho em.
07:10Em đã nói là có bạn gái rồi mà họ nhất định không tin,
07:13vẫn bắt em đính hôn.
07:15Khung cảnh này nghe sao mà quen thế nhỉ?
07:17Tôi trột dạ sờ mũi.
07:19Bang Nhuế thấy tôi không nói gì,
07:21tưởng tôi giận,
07:22bèn ôm chặt lấy cánh tay tôi.
07:23Nam Chi,
07:24chị đừng giận nhé.
07:25Em không thích gã đàn ông đó đâu,
07:27em chỉ thích bà xã của em thôi.
07:29Cùng lắm thì em dẫn chị về nhà,
07:31nói thẳng với bố mẹ là em có người yêu rồi,
07:34bắt họ hủy hôn.
07:35Tôi giật nảy mình,
07:37dù cảm thấy Giang Biệt Trần có vẻ sẽ bao dung chuyện tôi có người tình bên ngoài,
07:41nhưng tôi không dám chắc chắn.
07:43Lỡ như Bang Nhuế quậy tung lên đến tận nhà tôi,
07:45liệu anh ta có còn nhẫn nhịn được không?
07:47Vạn nhất anh ta nổi giận không giúp nhà tôi trả nợ,
07:50tôi không muốn bị chủ nợ đánh gãy chân đầu.
07:53Tôi mím môi suy nghĩ hồi lâu,
07:55cảm thấy vẫn nên thành thật,
07:56Nhuế Nhuế,
07:57thực ra,
07:57chị cũng đính hôn rồi.
07:59Giang Bang Nhuế sững sờ một lúc lâu,
08:01rồi tuổi thân nói,
08:02em không tin,
08:03chị chắc chắn là lừa em.
08:05Không,
08:06chị đính hôn thật rồi,
08:07sắp cưới đến nơi rồi.
08:08Nhưng mà,
08:09cái anh chồng sắp cưới đó hình như chấp nhận được việc chị có người bên ngoài,
08:13nên chúng ta có thể.
08:14Chưa nói rứt câu,
08:16Bang Nhuế đã ngồi bật dậy,
08:17đôi mắt to tròn trừng lên nhìn tôi,
08:19chị muốn kết hôn rồi vẫn tiếp tục ở bên em sao?
08:22Chị coi em là hạng người gì hả?
08:24Nói đoạn,
08:25hốc mắt Bang Nhuế đỏ hoe,
08:26em ấy quay mặt đi không nhìn tôi nữa,
08:29em đã nói với tên đối tượng liên hôn kia rồi,
08:31em không bao giờ gả cho hắn,
08:33bảo hắn dẹp ngay cái ý định đó đi.
08:35Nếu hắn không quốc khỏi nhà em thì em đi.
08:37Kết quả là chị,
08:39tôi vội vàng ôm lấy em từ phía sau,
08:41không có,
08:42chị cũng không muốn mà.
08:43Nhưng tình cảnh nhà chị thực sự rất đặc biệt,
08:45người này chị không thể đẩy đi được.
08:47Bang Nhuế quay lại,
08:49vẻ mặt rõ ràng là đang rất giận dữ,
08:51em không quan tâm.
08:52Nếu chị không đẩy đi được,
08:53thì chúng ta mãi mãi không bao giờ làm hòa nữa.
08:56Cùng lắm thì chị đi lấy chồng,
08:58còn em thì.
08:59Em ấy nhích ra xa,
09:01tạo khoảng cách giữa hai người,
09:02nhưng đôi mắt vẫn rán chặt lấy tôi
09:04như mong chờ một lời hứa hạnh.
09:06Đấu tranh tâm lý hồi lâu,
09:07tôi thở dài,
09:08xin lỗi Nhuế Nhuế,
09:09lần này chị không thể đồng ý với em.
09:12Bang Nhuế tức phát điên,
09:13nhưng lại không nỡ đánh tôi thật,
09:15chỉ vừa lấy cái gối bên cạnh ném thẳng vào người tôi,
09:17chị đi đi,
09:18bây giờ em không muốn nhìn thấy chị nữa.
09:21Tôi im lặng một hồi,
09:23đứng dậy vừa lấy quần áo rồi rời khỏi phòng.
09:25Tiếng khóc thét của Giang Bang Nhuế vang lên sau lưng,
09:28nếu hôm nay chị bước ra khỏi đây,
09:30em sẽ thực sự không bao giờ tha thứ cho chị nữa.
09:32Lòng tôi rằng xé dữ dội,
09:34nhưng cuối cùng vẫn nhức chân rời đi.
09:36Thôi thì để sau này có cơ hội sẽ giải thích với em ấy vậy.
09:39Tôi đó,
09:40tôi gọi điện cho Hạ Trạm Bắc,
09:41hôm nay em đi gặp bạn gái rồi.
09:44Hôm nay anh cũng đi gặp bạn trai rồi.
09:46Tôi kinh hãi,
09:47không phải chứ,
09:48anh thực sự là gây hả?
09:50Hạ Trạm Bắc hừ lạnh một tiếng,
09:51sao,
09:52em tưởng anh đùa à?
09:53Thì đúng là tôi tưởng anh ấy đùa thật.
09:56Tôi thở dài thường thượt,
09:57bạn gái em hôm nay có vẻ giận lắm,
09:59không muốn nói chuyện với em nữa,
10:01còn đòi chia tay,
10:02em chẳng biết phải làm sao.
10:04Ai mà chẳng thế?
10:06Hạ Trạm Bắc nói,
10:07bạn trai anh hôm nay biết anh sắp kết hôn,
10:10hình như còn mạnh bạo hơn,
10:11anh sắp chịu không nổi luôn rồi đây này.
10:13Khóe miệng tôi giật giật,
10:15vội chặn họng trước khi anh ta kịp kể thêm chi tiết,
10:17thôi thôi được rồi,
10:18em biết rồi.
10:19Em đau lòng bạn gái,
10:21hay là một mình anh đi liên hôn thôi nhé?
10:23Chắc là tiền cũng đủ rồi mà,
10:25vất vả cho anh rồi,
10:26anh trai yêu quý.
10:28Hạ Trạm Bắc nghiến răng ken kết,
10:30đến lúc này mới chịu gọi anh là anh à.
10:32Tại sao lại chỉ có một mình anh đi liên hôn?
10:35Hai ta là anh em cơ mà,
10:36có phúc cùng hưởng có họa tự chịu chứ?
10:39Im lặng một lát,
10:40Hạ Trạm Bắc do dự lên tiếng,
10:41hay là hai đứa mình cùng chạy đi.
10:43Dù sao tiền cũng không phải mình nợ,
10:45để bố mẹ tự trả đi.
10:47Hai người họ thích liên hôn thế thì để họ tự đi mà liên.
10:50Tôi đập bàn tán thưởng,
10:52ý này hay.
10:53Chờ đấy,
10:54nếu em sống không nổi mà định chạy,
10:56em sẽ gọi cho anh đầu tiên.
10:57Tôi và anh trai đồng lòng nhất trí,
11:00hai đứa chỉ còn thiếu một cái cớ
11:01để cùng nhau bùng kèo tập thể.
11:03Nào ngờ,
11:04cái cớ đó đến nhanh không tưởng.
11:06Ngày thứ ba là đám cưới của Hạ Trạm Bắc.
11:08Hội trường chật kín khách hứa,
11:10tiếc là nữ chính mãi chẳng thấy đâu.
11:12Tôi nhìn đồng hồ,
11:14đã quá giờ hẹn 15 phút.
11:15Hạ Trạm Bắc mặc bộ đồ chú rể,
11:17ngồi không yên mà đứng cũng chẳng xong.
11:19Tôi đắc ý nhìn anh trai,
11:21cười hớn hở,
11:22anh cưới ai mà tiểu thư nhà người ta kêu kỳ thế.
11:25Hi hi hi.
11:26Hạ Trạm Bắc nhìn tôi cười như không cười.
11:28Hạ Nam Chi,
11:29em tưởng em khá hơn anh chắc.
11:31Chẳng phải em cũng bị ông già bán đi lấy tiền trả nợ à?
11:34Đừng có chó chê mèo lắm lông.
11:36Tôi tắt đài ngay lập tức.
11:38Dù bị vạch trần không thương tiếc
11:39nhưng tôi vẫn cố cãi chảy cãi cối.
11:41Nhưng anh cưới trước em mà,
11:43anh có tư cách gì mà nói.
11:45Anh trai tôi đảo mắt trắng dã,
11:47khinh khỉnh không thèm cãi tiếp.
11:48Tôi hừ một tiếng rồi mở điện thoại ra.
11:51Một dòng tin tức nóng hổi nhảy ngay vào mắt.
11:53Thăng tiểu thư nhà họ Giang công khai
11:54bản thân là đồng tính nữ thăng.
11:56Thăng tiểu thư nhà họ Giang tuyên bố
11:58có ánh trăng sáng nhiều năm thăng.
12:00Thăng tiểu thư nhà họ Giang đào hôn thăng.
12:03Ma xuôi quỷ khiến thế nào?
12:04Tôi huyết khỉu tay anh trai.
12:06Đối tượng kết hôn của anh không phải là cô này đấy chứ?
12:09Anh trai tôi ghé đầu vào xem,
12:11rồi đột nhiên im bặt.
12:13Trong đó là văn bản phỏng vấn cô tiểu thư nhà họ Giang.
12:15Đúng vậy, tôi chỉ thích phụ nữ thôi.
12:18Mấy gã đàn ông yếu xìu thì có gì tốt chứ?
12:20Các cô gái vừa thơm vừa mềm không tốt hơn sao?
12:23Bạn gái tôi có thể trụ được 3 tiếng đồng hồ,
12:26đàn ông làm được không?
12:28Hơi thở của hạ chạm bác bắt đầu rồn rập.
12:30Anh ta nghiến răng nắm chặt điện thoại,
12:32nó đào hôn thì thôi đi,
12:34mắc gì đem anh ra so sánh.
12:363 tiếng cái khỉ gì,
12:37bộ không sợ bị viêm bao gân chắc.
12:39Hạ chạm bác bắt đầu vỡ trận,
12:40ai yếu xìu hả?
12:42Để anh xem cái đứa 3 tiếng kia là đứa nào.
12:44Tôi lý nhí phản bác,
12:463 tiếng chắc không bị viêm bao gân đầu.
12:48Hạ chạm bác nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng,
12:50giúp cuộc em bênh vực ai hả?
12:52Tôi vội dỗ dành,
12:53thôi thôi,
12:54anh là nhất,
12:55anh là giỏi nhất được chưa?
12:57Hạ chạm bác càng nghĩ càng tức,
12:59nó dám xỉ nhục anh trước mặt bao nhiêu người như thế,
13:01mặt mũi anh để đâu nữa.
13:03Tôi đúng kiểu xem kịch không sợ chuyện lớn,
13:05thế nên là,
13:06anh cũng làm được 3 tiếng hả?
13:08Hạ chạm bác gào lên,
13:09anh của em không cần đến 3 tiếng.
13:12Tôi cười nổ mắt,
13:13ha ha ha,
13:14anh trai ơi,
13:15hóa ra anh là nằm dưới à,
13:17nhìn không ra luôn nha.
13:18Hạ chạm bác hừ một tiếng không thèm chấp tôi.
13:21Quan khách xung quanh đa số đều đã nhận được tin cô dâu bỏ trốn,
13:24tiếng bàn tán xôn xao,
13:25vô số ánh mắt xem kịch chiếu thẳng về phía chúng tôi.
13:28Hạ chạm bác không nhịn nổi cảnh bị vây xem như khỉ trong sở thú nữa,
13:32bèn lôi tôi đi,
13:33đi,
13:33về thôi,
13:34cưới xin gì tầm này nữa.
13:36Vừa về đến nhà,
13:38còn chưa kịp thay giày thì điện thoại kêu tinh tinh 2 tiếng.
13:41Tôi mở ra,
13:42hóa ra là tin nhắn của Giang Bang Nhuế,
13:44Nam Chi,
13:44em đã nói với gia đình là em có bạn gái rồi,
13:47nhưng họ vẫn không tin.
13:48Hôm qua em không nên hung dữ với chị,
13:51đều là lỗi của em.
13:52Nhưng em không muốn kết hôn,
13:54em muốn ở bên chị.
13:55Tôi còn chưa kịp trả lời thì điện thoại lại kêu thêm 2 tiếng nữa.
13:59Lần này là tin nhắn của anh trai.
14:01Nam Chi,
14:02anh thực sự chịu hết nổi rồi.
14:04Cái người kia không chỉ nhục nhã anh trước mặt mọi người,
14:06mà còn nhắn tin bảo anh một là anh cút khỏi nhà,
14:09hay là cô ta cút.
14:10Cái nhà này không ở nổi nữa rồi,
14:13đêm nay anh sẽ chạy trốn,
14:14em có đi cùng không?
14:16Tôi chuyển lại khung chat với Giang Bang Nhuế,
14:18Nhuế Nhuế,
14:19chúng mình bỏ trốn có được không?
14:21Chị cũng không muốn kết hôn nữa.
14:23Giang Bang Nhuế gần như trả lời ngay lập tức,
14:25được,
14:25đêm nay bỏ trốn luôn được không?
14:27Em nhớ chị quá đi mất hù hù hù.
14:30Tôi không chút do dự nhắn lại cho hạ chạm bác,
14:32chạy,
14:33chạy ngay lập tức,
14:34bỏ lại cô vợ vừa thơm vừa mềm thế này không muốn,
14:37lại đi canh chừng cái gã chồng hờ kia sao.
14:40Khi não tôi có vấn đề tôi mới ở lại.
14:42Hơn nữa, Giang Bang Nhuế đã đưa bậc thang cho tôi xuống rồi,
14:45chẳng có lý do gì mà không đồng ý.
14:48Tôi tiếp tục gõ chữ,
14:49chạy thế nào?
14:50Chạy chung hay chạy riêng?
14:52Hạ chạm bác,
14:52chạy chung đi.
14:53Đêm nay anh qua tìm em,
14:55đối tượng của anh cũng nói là sẽ chạy.
14:57Tôi,
14:58ok,
14:5912h đêm liên lạc.
15:00Tôi giòn rén bước ra khỏi phòng,
15:02nhưng vừa đến góc cầu thang thì đâm sầm vào một vật thể lạ.
15:05Vốn dĩ đang trột dạ,
15:07giờ bị phát hiện khiến tôi hồn siêu phách lạc,
15:09thốt lên một tiếng kinh hãi.
15:11Một giọng nam chầm thấp vang lên,
15:12nửa đêm không ngủ,
15:14cô định làm gì?
15:15Tôi lùi lại vài bước,
15:17nương theo ánh trăng mở ảo mới nhận ra đó là Giang Biệt Trần.
15:20Tôi vội cười gượng vài tiếng,
15:21không có gì,
15:22tôi khát nước nên xuống lầu uống miếng nước thôi.
15:25Để tránh không khí đông cứng,
15:26tôi vội hỏi ngược lại,
15:28sao anh cũng chưa ngủ?
15:29Giang Biệt Trần im lặng vài giây rồi đáp,
15:31tôi cũng khát.
15:32Tôi cười nịnh nọt,
15:33thế thì tốt quá,
15:34mình cùng xuống lầu nào.
15:36Trời đánh thánh đâm thật chứ.
15:38Sớm không uống,
15:39muộn không uống,
15:40đúng lúc bà đây định chuồn thì anh đòi uống nước.
15:43Dù trong lòng chửi bới thậm tệ,
15:44nhưng ngoài mặt tôi không dám biểu lộ phân nửa.
15:47Mãi cho đến khi Giang Biệt Trần uống nước xong xuôi đi lên,
15:50tôi mới dám hành động.
15:52Nửa tiếng sau,
15:53thấy bên ngoài không còn động tĩnh,
15:54tôi nhẹ nhàng mở cửa lớn chạy ra ngoài.
15:57Tại điểm hẹn,
15:58tôi gặp được anh trai.
15:59Anh ấy nhìn quanh quất,
16:04tôi bỉu môi,
16:05còn chẳng phải tại cái gã chồng đại thiếu gia kia sao,
16:08nửa đêm nửa hôm bày đặt ra ngoài uống nước,
16:10làm em hú hồn hú vía,
16:12phải đợi mãi mới ra được.
16:13Hạ chạm bắc gật đầu,
16:14cẩn thận cũng tốt.
16:16Nói xong,
16:17hai anh em chúng tôi thừa dịp đêm đen gió cao,
16:20bắt đầu kế hoạch bỏ trốn.
16:21Điểm hẹn hội quân ngay gần đây thôi.
16:23Tôi thầm nghĩ,
16:24không biết sáng mai khi Giang Biệt Trần phát hiện tôi biến mất,
16:27anh ta sẽ có biểu cảm gì?
16:29Bố mẹ tôi sẽ có biểu cảm gì?
16:31Thôi kệ,
16:32giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.
16:34Quan trọng nhất là gặp được Giang Băng Nhuế,
16:36rồi cùng nhau cao chạy xa bay sống đời hạnh phúc.
16:39Một chiếc xe đen đang đỗ dưới ánh đèn đường phía trước.
16:42Tôi kéo tay hạ chạm bắc,
16:43có phải xe đó không?
16:45Hạ chạm bắc gật đầu,
16:46đúng,
16:46chính là nó.
16:48Tôi mừng rỡ,
16:49cùng anh trai lao như bay đến bên xe.
16:51Tôi nhanh tay mở cửa ngồi vào ghế sau,
16:54còn anh tôi thì ngồi vào ghế trước.
16:56Thế nhưng,
16:56lên xe rồi mà mãi chẳng thấy xe nổ máy.
16:59Tôi ngửi thấy một mùi vị bất thường,
17:01quay sang nhìn Giang Băng Nhuế đang ngồi bên cạnh.
17:03Chuyện này là thế nào?
17:05Người ở ghế lái đột nhiên quay đầu lại,
17:08cười như không cười nhìn tôi và hạ chạm bắc,
17:10hai người,
17:10hay là cứ giải thích trước xem chuyện này là sao đi.
17:13Tôi mặt cắt không còn giọt máu,
17:15Giang biệt trần.
17:16Hạ chạm bắc cũng ngưng ác quay đầu lại,
17:18sau khi nhìn rõ người ngồi cạnh tôi thì kinh hãi kêu lên,
17:21Giang Băng Nhuế.
17:22Tôi và anh trai nhìn nhau,
17:24cả hai đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
17:27Giang Băng Nhuế vươn tay ôm lấy eo tôi,
17:29hơi thở như lan phả vào tay tôi,
17:31hèn gì.
17:31Mấy ngày trước đi rất khoát thế,
17:33hóa ra là muốn làm chị dâu tôi sao.
17:36Đại não tôi bắt đầu vận hành với tốc độ ánh sáng.
17:38Khoan đã,
17:39chị dâu,
17:40Giang biệt trần là anh trai em,
17:42người sắp kết hôn với hạ chạm bắc chẳng lẽ là em sao.
17:45Trong bóng tối,
17:46đầu ngón tay của Giang Băng Nhuế lướt qua cầm tôi,
17:49hơi nâng lên,
17:50chứ còn ai nữa.
17:51Tôi bị Băng Nhuế bá đạo ôm chặt trong lòng,
17:54không thể nhúc nhích,
17:55tại sao chị lại muốn kết hôn với anh trai em.
17:57Chỉ vì anh ấy là đàn ông sao?
17:59Nếu chị nhất định phải kết hôn với người nhà em,
18:02thà rằng kết hôn với em còn hơn.
18:04Anh ấy là gây 24k nguyên chất,
18:06chẳng có tí hứng thú nào với phụ nữ đâu.
18:09Cạch một tiếng,
18:10hai tay tôi bị khóa ngược ra sau.
18:12Tôi thử vùng vẫy nhưng phát hiện mình bất lực hoàn toàn.
18:15Giọng điệu của Giang Băng Nhuế không còn như trước mà mang theo một tia lạnh lẽo,
18:19nói xem,
18:20anh ta cho chị cái gì,
18:21mà khiến chị sẵn sàng bỏ rơi em để kết hôn với anh ta.
18:25Nhìn điệu bộ này,
18:26chắc chắn là Giang Băng Nhuế giận thật rồi.
18:28Trước đây tôi từng nghe em ấy kể,
18:30mình có một ông anh trai hơn 3 tuổi,
18:32từ nhỏ cái gì cũng tranh với em ấy,
18:35từ thứ hạng,
18:35thành tích đến gia sản,
18:37cái gì cũng muốn cướp.
18:38Lần này đến lượt cô bạn gái bên nhau mấy năm là tôi lại định gả cho anh trai em
18:42ấy,
18:43hay gì Băng Nhuế không chịu nổi.
18:45Tôi vội giải thích,
18:46không phải,
18:47là do nhà chị phá sản,
18:49họ vì tiền nên mới đem bán chị và anh trai đi.
18:52Không ngờ lại bán đúng cho 2 anh em em,
18:54chỉ là,
18:55bán nhầm người thôi.
18:56Sắp mặt Giang Băng Nhuế giữ đi một chút,
18:58nhưng vẫn lạnh lùng,
18:59thảo nào bố mẹ bảo em phải chiếu cố kinh tế cho hạ trạm bác nhiều hơn.
19:03Nhưng chị thiếu tiền sao không nói với em,
19:05tôi mếu máu,
19:06oan cho chị quá.
19:08Chị đâu có biết nhà mình đột ngột phá sản,
19:10và lại em cũng đâu có nói em giàu nước đố đổ vách thế này.
19:13Giang Băng Nhuế gật đầu,
19:15vậy thì dễ giải quyết thôi.
19:16Em đưa tiền cho chị,
19:18chị ở bên em là được chứ gì.
19:20Tôi hơi nhíu mày,
19:21thế còn anh trai chị thì sao?
19:23Giang Băng Nhuế nhìn ra ngoài cửa sổ,
19:25thẳng nhiên nói,
19:26không sao,
19:26có anh trai em ở đó rồi.
19:28Tôi cũng thuận theo ánh mắt của em ấy nhìn sang,
19:31vừa rồi mới khích bác nhau xong,
19:33anh trai tôi đã bị Giang Biệt Trần túng cổ lôi ra khỏi xe.
19:36Hai người đứng bên đường không biết đang nói gì,
19:39nhưng anh tôi có vẻ hoàn toàn lép vế,
19:41bị Giang Biệt Trần rồn vào góc tường,
19:43khi thế thấp hơn hẳn một cái đầu.
19:45Gió đêm thổi qua,
19:46đưa những mảnh đối thoại đứt quãng của họ tới chỗ chúng tôi,
19:49đây là lý do mấy ngày nay cậu ép buộc tôi à?
19:52Chẳng phải cậu chạy giỏi lắm sao?
19:54Giờ sao không chạy nữa đi?
19:56Muốn chạy cách xa tôi bao nhiêu?
19:58Cách xa âm 20cm có được không?
20:01Tôi, chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi
20:04Giang Băng Nhuế, chấm hỏi, chấm hỏi, chấm hỏi
20:07Đây có phải là những gì chúng tôi nên nghe không vậy?
20:10Giang Băng Nhuế vội vàng quay kính xe lên,
20:12cắt đứt mọi âm thanh.
20:13Tôi quay đầu lại,
20:15liền bắt gặp đôi mắt cười như không cười của em ấy.
20:17Trong lòng thầm gọi, thôi xong.
20:19Giang Băng Nhuế leo lên ghế lái,
20:21phóng thẳng xe về biệt thự.
20:23Em ấy bế thúc tôi xuống xe,
20:25đi thẳng vào phòng rồi khóa trái cửa lại.
20:27Cổ họng tôi khô khốc,
20:29vội nịn nọt,
20:29Nhuế Nhuế.
20:30Giang Băng Nhuế mỉm cười nhìn tôi,
20:32nhẹ nhàng còng tay tôi vào đầu giường,
20:34đầu ngón tay lướt qua cổ áo,
20:36gọi Nhuế Nhuế cũng vô ích thôi nhé.
20:38Đêm nay sẽ không có ai đến cứu chị đâu.
20:41Ngày hôm sau,
20:42tôi phải chống cái eo đau nhất,
20:44từng bước khó khăn đi xuống lầu.
20:46Giang Băng Nhuế dậy sớm hơn tôi,
20:47đã đợi sẵn dưới nhà,
20:49Nam Chi tỉnh rồi hả?
20:50Mau lại ăn sáng đi.
20:52Nhìn Giang Băng Nhuế đang cười dịu dàng trước mặt,
20:54tôi khó mà tin nổi đây là cùng một người với kẻ săn mồi đêm qua.
20:58Khoảng cách này lớn quá rồi đấy.
21:00Em ấy cười nhìn tôi,
21:01vỗ vai bảo,
21:02ăn nhanh đi,
21:03ăn xong chúng ta về nhà chị.
21:05Tôi xiết thì sặc sữa,
21:06khụ khụ,
21:07về nhà chị làm gì?
21:09Giang Băng Nhuế nghiêng đầu suy nghĩ,
21:11chuyện này phải nói cho rõ ràng chứ.
21:13Nếu không,
21:14lát nữa thấy em ở chung với chị,
21:16anh em ở chung với anh chị,
21:17người lớn lại chẳng đàm tiếu sao.
21:19Tôi gật đầu,
21:20cũng phải,
21:21cũng phải.
21:22Thế là sau bao nhiêu ngày,
21:23tôi lại hội ngộ anh trai mình trước cửa nhà.
21:26Rõ ràng là tối qua cả hai chúng tôi đều phải chịu đựng sự tra tấn tàn khốc.
21:30Anh tôi còn thê thảm hơn,
21:32giữa mùa hè nóng nực mà mặc áo cao cổ,
21:34rõ là để che giấu dấu vết gì đó.
21:36Tôi nhịn không được phụt cười thành tiếng.
21:38Hạ chạm bác lườm tôi một cái,
21:40định mắng thì Giang Băng Nhuế đã nhanh hơn.
21:42Em ấy nắm tay tôi,
21:44dịu dàng nói,
21:45Nam Chi,
21:46lần sau em cũng để chị mặc như vậy có được không?
21:49Tôi,
21:50chấm hỏi,
21:50chấm hỏi,
21:51chấm hỏi.
21:51Dĩ nhiên là không.
21:53Đang định phản đối thì Giang Biệt Trần đã tiến lên gõ cửa.
21:56Cửa mở ra,
21:57mẹ tôi đon đả đón cả nhóm vào nhà,
21:59Nhuế Nhuế và Biệt Trần à.
22:01Mau vào đi,
22:02đừng đứng ngoài đó.
22:03Bốn người chúng tôi lúng túng tiến vào nhà.
22:06Tôi và Giang Băng Nhuế ngồi một góc sofa,
22:08hai ông anh ngồi một góc khác.
22:10Mẹ tôi thấy cảnh này thì mừng thầm,
22:12không ngờ các con mới sống chung vài ngày mà đã hòa thuận thế này rồi.
22:15Bà nắm tay tôi và Băng Nhuế,
22:17sau này hai đứa cứ như chị em,
22:19chung sống êm đẹp là mẹ yên tâm rồi.
22:22Giang Băng Nhuế cười,
22:23nắm chặt tay mẹ tôi,
22:24dì ơi,
22:25con và Nam Chi không phải quan hệ chị em đâu ạ.
22:28Mẹ tôi ngơ ngác,
22:29thế là quan hệ gì?
22:30Băng Nhuế dơ bàn tay tôi lên,
22:32để lộ hai chiếc nhẫn đôi y hệt nhau,
22:34con và Nam Chi là quan hệ người yêu ạ.
22:36Ánh mắt mẹ tôi di chuyển qua lại giữa tôi và Băng Nhuế,
22:39cuối cùng dừng lại ở tôi,
22:41thật à?
22:41Tôi gật đầu,
22:43mẹ tôi lại nhìn sang hai người đang ngồi ở góc sofa bên kia với vẻ đồng cảm,
22:47thế thì,
22:47vất vả cho hai đứa rồi.
22:49Hạ chạm bác mỉm cười,
22:51không sao đâu mẹ,
22:51con và Giang Biệt Trần cũng là người yêu mà.
22:54Sắp mặt mẹ tôi trở nên cực kỳ kỳ quặc,
22:57bà nhìn chầm chầm hai anh em tôi,
22:59vậy là những gì hai đứa nói ngày hôm đó đều là thật à?
23:02Tôi và anh trai gật đầu như bổ củi,
23:04mẹ tôi đột nhiên bật cười,
23:05tốt,
23:06tốt lắm,
23:07vậy bốn đứa tự thương lượng mà sống với nhau đi.
23:10Nhờ sự giúp đỡ của nhà họ Giang,
23:12nhà tôi nhanh chóng trả sạch nợ,
23:14thực ra cũng chẳng phải nợ nần gì to tát,
23:16chỉ là dòng tiền của công ty bị kẹt một chút,
23:19thế mà mẹ tôi đã vội vàng bán con ngay sau khi phá sản.
23:22Tôi lén treo anh trai,
23:24hóa ra anh chính là cái người tình nhân mà Giang Biệt Trần kể với em à.
23:27Hai người chơi cũng mặn thật đấy,
23:29anh trai tôi vội bịt miệng tôi lại,
23:31thôi đi,
23:32đừng nhắc chuyện cũ nữa,
23:33có gì vẻ vang đâu.
23:35Sau đó,
23:36chúng tôi sống một cuộc đời kín tiếng,
23:38thế nhưng vẫn có không ít truyền thông bám lấy chủ đề Giang Băng Nhuế đào hôn năm xưa,
23:42xin hỏi chuyện cô nói thích phụ nữ là thật sao?
23:45Hôn ước giữa cô và anh hạ trạm bắc hiện giờ thế nào rồi?
23:48Gia đình cô có thái độ gì về việc này?
23:51Giang Băng Nhuế phát phiền,
23:52tôi đó liền đăng ảnh nhẫn cưới lên Weibo,
23:55tắt thẳng tên tôi,
23:56A Còng Hạ Nam Chi,
23:57bà xã ơi mở cửa.
23:59Nhưng nhầm rồi,
24:00em ấy lại tắt chúng anh trai tôi,
24:02tôi bình luận phía dưới,
24:03bà xã ơi mở cửa.
24:05Em cũng là anh trai em,
24:07anh tôi cũng vào góc vui,
24:08em rể mở cửa.
24:09Anh là em gái anh,
24:11Giang Biệt Trần,
24:12em rể mở cửa,
24:13tôi cũng là em gái tôi.
24:15Phiên ngoại,
24:16góc nhìn của Giang Băng Nhuế
24:18Không biết tại sao,
24:19vốn dĩ định cùng Hạ Nam Chi bỏ trốn,
24:22kết quả tại điểm hẹn lại thấy ông anh trai mình ở đó.
24:25Cái người này sao cứ như âm hồn không tan vậy,
24:28tôi định quay đầu đi thẳng,
24:29thì nghe thấy có người gọi tên mình,
24:31Giang Băng Nhuế.
24:32Tôi miễn cưỡng quay đầu lại,
24:34cười như không cười nhìn anh ta,
24:35anh không có việc gì làm mà đứng đây làm cái gì.
24:38Giang Biệt Trần hơi nhíu mày,
24:40tôi cũng đang định hỏi cô đấy,
24:42cô ở đây làm gì.
24:43Tôi cười lạnh một tiếng,
24:44cái đám cưới này tôi không kết nổi nữa,
24:46tôi chuẩn bị đi bỏ trốn với bạn gái mình đây.
24:49Sao, anh định đi mách lẻo với bố mẹ à?
24:52Nào ngờ lần này Giang Biệt Trần không hề mỉa mai tôi như mọi khi,
24:56trái lại đôi lông mày còn nhíu chặt hơn,
24:58trùng hợp thật, tôi cũng tới đây để bỏ trốn.
25:00Tôi nhớ mày kinh ngạc, anh nói nghiêm túc đấy chứ.
25:04Giang Biệt Trần như sực nhớ ra điều gì đó,
25:06hỏi tôi, đúng rồi,
25:07cái đối tượng kết hôn mà bố mẹ sắp xếp cho cô tên là gì ấy nhỉ?
25:11Tôi thiếu kiên nhẫn vẫy vẫy tay,
25:13ai mà nhớ nổi anh ta tên gì,
25:15hình như họ hạ, hạ chạm bác à,
25:17hình như là cái tên này.
25:19Giang Biệt Trần gật đầu, sao anh biết?
25:22Sắp mặt Giang Biệt Trần đột nhiên trở nên cực kỳ quái dị,
25:25cậu ta là bạn trai của tôi,
25:26tôi đứng hình tại chỗ,
25:28hồi lâu không thốt nên lời,
25:29anh, anh trai, anh là gây hả?
25:32Giang Biệt Trần không thèm trả lời câu hỏi của tôi,
25:35tự lầm bẩm tiếp,
25:36hạ chạm bác nói với tôi là còn phải đợi em gái cậu ta nữa.
25:39Người mà cô đang đợi,
25:40không lẽ là hạ nam chi đấy chứ?
25:42Sắp mặt của tôi giờ đây cũng quái dị không kém,
25:45sao anh biết?
25:46Giang Biệt Trần cười lạnh một tiếng,
25:48còn bỏ trốn cái nỗi gì nữa?
25:50Để tôi xem hai người định trốn đi đâu.
25:52Mấy hôm trước hạ chạm bác nói với tôi là cậu ta sắp kết hôn rồi,
25:56hóa ra là kết hôn với cô à.
25:58Tôi cũng sực tỉnh,
25:59hạ nam chi nói muốn chia tay với tôi vì tìm được người tốt hơn,
26:02hóa ra người nhà họ hạ tìm chính là anh sao.
26:05Tôi và anh trai nhìn nhau chân chân,
26:07cuối cùng quyết định,
26:08đêm nay nhất định phải cho hai cái người này biết tay.
26:11Hai anh em tôi kẻ trước người sau leo lên xe.
26:14Anh trai tôi là người phá vỡ bầu không khí im lặng trước,
26:16tôi chưa có đụng tay đụng chân gì với bạn gái cô đâu đấy.
26:20Tôi hử lạnh,
26:21tôi cũng đã vạch rõ danh giới với bạn trai anh từ sớm rồi.
26:24Lúc đầu tôi còn không hiểu tại sao hạ nam chi lại mắt mù mà nhìn chúng kiểu người như
26:28anh trai tôi,
26:29sau này mới biết là vì tiền.
26:31Chuyện này thì quá dễ giải quyết,
26:33thứ tôi không thiếu nhất chính là tiền.
26:35Vốn dĩ tôi còn sợ là hạ nam chi đã chán ghét tôi rồi,
26:38may mà sau đó hiểu lầm đã được hóa giải,
26:41chị ấy vẫn chọn ở bên tôi.
26:43Chúng tôi sẽ mãi mãi là chúng tôi.
26:44Hoàn, hôm nay Giáng sinh nên khúc tặng bạn nào nghe đến đây một chuyện ngắn nhẹ nhàng nhé,
26:50hẹ hẹ hẹ.
26:50Vào chuyện, tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài,
26:53tôi bàng hoàng phát hiện mình bỗng dưng mọc ra một chiếc đuôi cáo.
26:56Trong cơn hoảng loạn tột độ,
26:58tôi vội vàng gọi điện cầu cứu Lý Mộng,
27:00người bạn cùng phòng mà tôi tin tưởng nhất,
27:02nhưng không ngờ lại bị cô ấy đè nghiến xuống giường.
27:05Đến lúc này tôi mới cay đắng nhận ra,
27:07đây chính là một kế hoạch giam cầm đã được tính toán từ trước.
27:10Tôi và Lý Mộng là bạn thân cùng phòng suốt thời đại học.
27:13Trong những năm tháng ở trường,
27:15Lý Mộng đối xử với tôi chú đáo như một người mẹ,
27:17lo lắng tỉ mỉ từng chút một cho cuộc sống hàng ngày của tôi.
27:21Bản thân tôi cũng đã sớm quen với kiểu sống cơm bưng nước gióp,
27:24ỉ lại vào cô ấy.
27:25Vì thế, khi bắt đầu giai đoạn thực tập,
27:28nghe Lý Mộng rủ cùng thuê nhà để tiện tìm việc,
27:30tôi đã đồng ý ngay lập tức mà không mảy may như ngờ.
27:33Cạn ly,
27:34ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu hành trình tìm việc.
27:37Khi nói câu đó, Lý Mộng cứ nhìn chầm chầm vào cổ áo tôi,
27:41gương mặt cô ấy hơi ứng hồng.
27:43Tôi thuận theo ánh mắt đó nhìn xuống
27:45thì giật mình thấy cúc áo cổ đã tuột từ lúc nào,
27:47để lộ đường rãnh ngực thấp thoáng.
27:49Cảm thấy mặt nóng bừng lên,
27:51tôi vội vàng cải lại cúc áo.
27:53Lý Mộng khẽ cười,
27:54Tiểu Ân, sao tự dưng lại ngại ngùng thế?
27:57Lúc trước tụi mình đi tắm chung suốt,
27:59có thấy cậu thẹn thùng bao giờ đâu?
28:01Đừng trêu tớ nữa mộng mộng,
28:03tôi chưa bao giờ nghe cô ấy nói những lời trêu chọc như vậy,
28:06cảm giác đỏ nóng đã lan từ mặt xuống tận cổ.
28:09Nhưng mà,
28:10ráng người của Tiểu Ân nhà ta đúng là càng ngày càng chuẩn,
28:13vòng nào ra vòng đấy nha.
28:15Lý Mộng vừa rứt lời đã đưa tay chạm nhẹ vào người tôi.
28:18Tôi vẫn chưa thích nghi được với sự thay đổi này
28:20nên khẽ đẩy tay cô ấy ra.
28:21Mộng mộng,
28:22cậu đã có định hướng tìm việc gì chưa?
28:25Đại khái là có rồi,
28:26không cần gấp đâu Tiểu Ân,
28:28để tớ đi thám thính trước đã,
28:29khi nào ổn định thì hai đứa mình cùng nộp CV.
28:32Hai ngày này cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.
28:35Khi nói những lời này,
28:36Lý Mộng toát ra vẻ dịu dàng đầy mẫu tính.
28:39Tôi nhìn cô ấy mà lòng cảm động,
28:41mộng mộng,
28:41cậu đúng là người tốt nhất thế giới.
28:43Tớ thật sự muốn ở bên cậu cả đời luôn ấy.
28:46Cạn ly.
28:47Nói xong,
28:48tôi nhấc ly dự chạm mạnh vào ly của Lý Mộng,
28:50rồi ngửa cổ uống cạn thứ nước ngọt màu vàng nhạt.
28:53Còn uống được nữa không Tiểu Ân.
28:55Lý Mộng vừa hỏi vừa mở thêm một chai bia nữa.
28:58Tớ không uống nổi nữa đâu,
29:00đầu óc quay cuồng rồi.
29:01Dù tôi đưa tay đẩy ly ra,
29:03nhưng Lý Mộng vẫn rót đầy.
29:04Ly cuối cùng thôi,
29:06bia mở ra rồi không uống sẽ hỏng đấy,
29:08đừng lãng phí.
29:10Được, được.
29:11Suốt 3 năm đại học,
29:12tôi đã hình thành thói quen nghe lời Lý Mộng một cách tuyệt đối.
29:15Men rượu bốc lên khiến ý thức tôi dần mơ hồ.
29:18Trong cơn say,
29:19tôi nhìn thấy Lý Mộng đang khẽ cắn môi,
29:21cảnh tượng đó khiến tôi cảm thấy khô khốc cổ họng,
29:24liên cầm ly bia tuống sạch vào bụng.
29:26Cảm thấy vị bia này có chút kỳ lạ,
29:28nhưng bộ não không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ thêm nữa.
29:31Tôi cũng chẳng nhớ nổi mình đã leo lên giường bằng cách nào,
29:34chỉ cảm thấy giấc ngủ đó thật êm đềm.
29:37Sáng hôm sau tỉnh dậy,
29:38tôi bàng hoàng thấy quần áo trên người đã bị lột sạch,
29:41vùng xương cụt cảm thấy ngứa ngáy lạ thường.
29:44Tôi đưa tay sờ thử thì thấy nổi lên một cục u nhỏ.
29:47Đồ mũi chết tiệt,
29:48tôi vừa lầm bầm vừa gãi chỗ đó.
29:50Mặc xong bộ đồ ngủ bước ra khỏi phòng,
29:52tôi thấy Lý Mộng đã đi làm từ sớm.
29:55Trên bàn ăn có dán một tờ giấy,
29:57bữa sáng trong nồi,
29:58nhớ ăn nhé tiểu ân.
29:59Nhìn thấy dòng chữ đó,
30:01lòng tôi chẳng ngập ấm áp.
30:02Lý Mộng luôn bao dung tôi như thế,
30:04vừa giống mẹ, giống chị,
30:06lại vừa giống như, người tình.
30:08Sau khi ăn xong, tôi dọn dẹp nhà cửa qua loa.
30:11Lúc đang lau nhà,
30:12cảm giác ngứa ngáy ở xương cụt ngày càng dữ dội.
30:15Tôi liền nhắn tin cho Lý Mộng nhờ cô ấy mua hộ chai nước hoa lộ,
30:18nước trị mũi đốt.
30:20Sao thế tiểu ân?
30:21Hình như tớ bị mũi đốt ở xương cụt,
30:23ngứa kinh khủng, nổi lên một cục to rồi.
30:26Được rồi, khoảng một tiếng nữa tớ về.
30:29Lúc Lý Mộng về đến nhà,
30:30tôi đang nằm nghiêng trên sofa xem TV,
30:32tay vẫn không ngừng gãi chỗ ngứa.
30:34Nước hoa lộ về rồi đây, còn ngứa không?
30:37Càng lúc càng ngứa,
30:39sao con mũi này nó độc thế không biết?
30:41Tôi vừa nói vừa sờ vào chỗ xương cụt,
30:43cảm giác cục u đó dường như đang to dần lên.
30:46Để tớ bôi cho,
30:47sẵn tiện xoa bóp cho cậu.
30:49Lý Mộng tiến lại gần.
30:51Cảm ơn mộng mộng, cậu là nhất.
30:53Nói xong tôi còn quay sang thơm đại một cái vào má cô ấy.
30:56Cái đồ dẻo mồm,
30:58nằm sấp xuống đi.
30:59Lý Mộng vỗ nhẹ vào mông tôi.
31:01Nghe lệnh, tôi lập tức nằm sấp xuống.
31:04Lý Mộng kéo thấp quần ngủ của tôi ra.
31:06Vì đang nằm sấp nên tôi không thể nhìn thấy
31:08ánh mắt thâm trầm đầy toan tính của Lý Mộng
31:10khi nhìn chầm chầm vào cái mầm đăng nhú lên
31:12ở xương cụt của tôi.
31:13Cô ấy đổ một ít nước hoa lộ ra tay,
31:16rồi nhẹ nhàng xoa đều lên vùng ra đó.
31:18Một cảm giác mắt lạnh ập đến làm tôi
31:20sướng đến mức thở dài.
31:21Mộng mộng, cậu giỏi thật đấy.
31:23Giờ tôi thấy hết ngứa hẳn rồi.
31:25Nói rồi tôi đưa tay ra sau sờ thử.
31:27Ơ, sao cục mũi đốt vẫn còn nguyên thế này?
31:30Lý Mộng búng nhẹ vào đầu tôi một cái.
31:33Nghĩ gì thế?
31:34Hết ngứa là may lắm rồi.
31:35Muốn nó lặn ngay lập tức
31:36thì thuốc tiên cũng trào thua.
31:38Nghe cô ấy nói vậy,
31:40tôi hỉ hục ngồi dậy,
31:41kéo lại quần ngủ rồi dựa dẫm vào người Lý Mộng.
31:43Tôi hoàn toàn không nhận ra rằng
31:45cả bầu ngực của mình đang dán chặt vào cánh tay cô ấy.
31:48Mộng mộng, công việc hôm nay thế nào rồi?
31:51Tôi bốc nắm hạt điều trên bàn trà bỏ vào miệng hỏi.
31:54Không ổn lắm, mai lại đi tìm tiếp.
31:56Ăn được vài miếng, tôi bỗng cảm thấy đói cồn cào.
32:00Tôi lay lay cánh tay Lý Mộng,
32:01dùng cái giọng nũng miệu cố ý bóp nghẹt lại để làm nũng.
32:04Mộng mộng, bụng tớ sắp xẹp lép rồi này.
32:07Lý Mộng nung chiều xoa đầu tôi,
32:09muốn ăn gì để tớ làm.
32:11Gì cũng được ạ,
32:12mộng mộng làm gì cũng ngon hết.
32:14Nói rồi, tôi như ban thưởng mà nhét hạt điều cuối cùng trên tay vào miệng cô ấy.
32:18Lý Mộng làm món sườn xào.
32:20Sau khi sới cơm,
32:21cô ấy lấy từ tủ lạnh ra một chai nước đưa cho tôi.
32:24Nước gì đây?
32:26Trước đây tớ chưa thấy bao giờ.
32:28Lúc mua bia hôm qua thấy tiệm bảo là hàng mới nên mua về thử,
32:31tớ cũng chưa uống.
32:32Nghe cô ấy nói vậy,
32:34tôi vặn nắp chai.
32:35Một mùi hương cỏ xanh thoang thoảng bay ra,
32:37cảm giác có chút quen thuộc.
32:39Mộng mộng uống không?
32:40Tớ rót cho cậu một ly nhé.
32:42Tôi định đứng dậy lấy thêm ly.
32:44Không cần đâu tiểu ân,
32:46dạo này tớ đang kiêng đường.
32:47Câu uống đi,
32:48tớ đặc biệt mua cho cậu đấy.
32:50Thần sắc Lý Mộng vẫn bình thường,
32:52cô ấy kéo tôi ngồi lại ghế.
32:54Tôi cứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ,
32:56nhưng không tài nào diễn tả được.
32:58Không suy nghĩ nhiều,
32:59tôi tu ứng ức hết sạch chai nước.
33:01Vị của nó tuy quái lạ nhưng lại khiến tôi không cưỡng lại được
33:04mà uống hết ngụm này đến ngụm khác.
33:06Ngon không tiểu ân?
33:08Hơi lạ,
33:09có mùi cỏ xanh.
33:10Nói xong câu này,
33:11tôi trật khựng lại.
33:12Mùi này,
33:13sao giống hệt vị của ly bia cuối cùng đêm qua thế nhỉ?
33:17Thế à,
33:17nước này cũng mua từ hôm qua,
33:19chắc tớ uống nhiều quá nên cầm nhầm thôi,
33:22đều là chai thủy tinh cả mà.
33:23Nghe cô ấy giải thích hợp lý,
33:25tôi cũng không nghĩ ngợi gì thêm,
33:27gật đầu bắt đầu ăn cơm.
33:28Ăn xong,
33:29không hiểu sao tôi thấy buồn ngủ vô cùng.
33:32Lúc rửa bát,
33:33tôi cứ ngáp ngắn ngáp dài liên tục.
33:35Buồn ngủ thì đi ngủ đi tiểu ân,
33:37để tớ rửa cho.
33:38Cám ơn cậu,
33:40cứ để cậu chăm sóc mãi tớ cũng thấy ngại.
33:42Ngại suốt 3 năm rồi,
33:44giờ mới biết ngại à.
33:45Lý Mộng vừa nói vừa vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau,
33:48đón lấy chiếc bát.
33:50Tôi ngước nhìn nghiêng gương mặt cô ấy.
33:52Cô ấy cao hơn tôi một cái đầu,
33:54khi bị ôm gọn trong lòng thế này,
33:56tôi bỗng thấy thạnh thùng.
33:57Có lẽ thấy mặt tôi đỏ ứng,
33:59Lý Mộng không kìm được mà nhéo má tôi một cái,
34:01mau đi ngủ đi.
34:03Khi tôi mở mắt ra lần nữa thì đã là sáng hôm sau,
34:06vừa tỉnh dậy,
34:07vùng xương cụt của tôi vừa đau vừa ngứa.
34:09Lúc chạm tay xuống đó,
34:11tôi sững sở,
34:11tôi chạm phải một thứ gì đó mềm mại,
34:14đầy lông lá.
34:15Xoay gương xong,
34:16tôi sợ hãi bật khóc nước nở.
34:18Ngón tay run dẩy nhấn số gọi cho Lý Mộng mấy lần mới được.
34:21Mộng Mộng,
34:22mau về đi,
34:23tớ mọc đuôi rồi.
34:24Lý Mộng đẩy cửa phòng ngủ ra,
34:26đập vào mắt là cảnh tôi đang co dùm lại ở cuối giường,
34:29hai tay ôm chặt lấy chân,
34:31trước đuôi thì cứ vẫy qua vẫy lại một cách không tự chủ.
34:33Thấy cô ấy về,
34:35như thấy cứu tinh,
34:36tôi bò nhào tới ôm chầm lấy cô ấy.
34:38Mộng Mộng,
34:39tớ phải làm sao bây giờ?
34:41Nhìn tôi khóc đến mức không thở ra hơi,
34:43không hiểu sao tôi cảm thấy cảm xúc của Lý Mộng có một sự biến chuyển cực lớn.
34:47Cô đưa tay vút ve chiếc đuôi của tôi một cái.
34:50Cậu,
34:51tôi chưa kịp nói hết câu thì đã bị Lý Mộng chặn miệng lại.
34:54Khi cái bịt miệng dạng quả cầu được khóa chặt sau gáy,
34:57tôi không tin nổi vào mắt mình,
34:59định dơ tay tháo ra thì hai tay đã bị cô ấy chói chặt vào nhau.
35:02Tôi dốc sức muốn lên tiếng nhưng chỉ phát ra được những tiếng ươm ươm,
35:06hoa hoa vô nghĩa, một dòng nước theo quả cầu chảy xuống.
35:09Nhìn dáng vẻ hoang mang bất lực của tôi,
35:12Lý Mộng khẽ nhắc môi.
35:13Cô ấy như làm ảo thuật,
35:15lấy ra một chiếc bờm tay cáo rồi cẩn thận đeo lên đầu tôi trước ánh mắt kinh hoàng của
35:18tôi.
35:19Làm xong,
35:20Lý Mộng lùi lại nhìn tôi đang ngồi bệt trên giường,
35:23vẻ đắc ý trong mắt càng hiện rõ,
35:24đeo cái tay này vào trong càng giống cáo nhỏ hơn rồi đấy,
35:28bảo bối của tớ.
35:29Đến lúc này,
35:30tôi mới bừng tỉnh nhận ra tất cả mọi chuyện đều là do một tay Lý Mộng sắp đặt,
35:34bao gồm cả chiếc đuôi này.
35:36Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng,
35:38tôi vùng vẫy đứng dậy lao vào người cô ấy nhưng bị cô ấy nhẹ nhàng né được.
35:42Sao thế tiểu ân?
35:44Chẳng phải hôm uống rượu cậu nói muốn ở bên tớ mãi mãi sao tớ thích cậu lâu lắm rồi,
35:48không thì việc gì phải tốt với cậu như thế.
35:51Lý Mộng bóp lấy cổ tôi,
35:53cảm giác nghẹt thở khiến tôi cận kề cái chết,
35:55nhưng trong mắt tôi chỉ toàn là sự nhục nhã và không cam tâm.
35:58Lý Mộng cười khẽ,
35:59cáo nhỏ không nghe lời là phải chịu phạt đấy nhé.
36:03Giọng dữ dàng nhưng lại mang theo sự đe dọa lạnh người,
36:06tôi cảm thấy một dòng nước ấm nóng chảy xuống,
36:08nước mắt trào ra.
36:09Lý Mộng cúi đầu nhìn,
36:11khẽ hít hà rồi cúi xuống hôn đi giọt nước mắt của tôi,
36:14tiểu ân đúng là sinh ra để làm cáo mà,
36:16mùi vị thật là.
36:18Dù lời chưa nói hết,
36:19nhưng sự si mê trong mắt cô ấy khiến tôi bất giác đỏ mặt một cách không đúng lúc.
36:23Lý Mộng bế tôi lên giường,
36:25tỉ mỉ lau dọn vết tích mà tôi vừa tạo ra.
36:27Sự đụng chạm vào những nơi nhạy cảm
36:29khiến một kẻ chưa từng chảy như tôi cảm thấy đầu óc nóng bừng.
36:32Có thứ gì đó,
36:33tiết ra,
36:34Lý Mộng dùng ngón tay quệt một ít rồi đưa lên miệng nếm,
36:37mắt vẫn nhìn chầm chầm vào tôi,
36:39suy nghĩ cho kỹ nhé,
36:40cáo nhỏ của tớ.
36:42Nói xong,
36:43cô ấy quay người đi ra ngoài.
36:44Tôi vùng vẫy bò xuống giường,
36:46cô dùng đôi tay đang bị chói để vặn nắm cửa
36:48nhưng mới biết cửa đã bị khóa trái.
36:50Định gọi điện cầu cứu thì mới phát hiện điện thoại cũng bị lấy mất.
36:54Tôi tuyệt vọng nằm vật ra giường.
36:56Mỗi ngày ba bữa,
36:57Lý Mộng đều đút cho tôi ăn,
36:59chỉ lúc đó cô ấy mới tháo quả cầu bịt miệng ra.
37:02Tôi hận cô ấy,
37:03tôi mắng nhức,
37:04tôi cắn,
37:05nhưng Lý Mộng vẫn luôn dự dàng như thế.
37:07Sau này,
37:08tôi không còn sức để mắng nữa,
37:09chỉ biết tê dại nhai đống thức ăn được đu cho.
37:12Hôm nay,
37:13cả ngày tôi không thấy Lý Mộng đâu.
37:15Điều này khiến tôi có cảm giác không thích nghi được,
37:18một sự hụt hẵng như một con thú cưng bị bỏ rơi.
37:20Nửa đêm,
37:21khi tiếng lệch cạch mở khóa vang lên,
37:23chiếc đuôi cáo của tôi tự động vẫy lên một cách vui sướng đón chờ Lý Mộng.
37:27Tôi biết,
37:28mình tiêu đời rồi.
37:29Nhìn thấy Lý Mộng,
37:30tôi như nhìn thấy sự cứu rỗi,
37:32chủ động chạy nhào xuống giường xà vào lòng cô ấy.
37:35Chiếc đuôi cáo cứ từng nhịp từng nhịp quất nhẹ vào người kia.
37:38Ngay khi Lý Mộng vừa tháo quả cầu ra,
37:40tôi đã ngửa đầu chủ động hôn lên môi cô ấy.
37:43Lý Mộng bế bổng tôi lên đặt xuống giường rồi đè ép tới.
37:46Sau những giây phút đám say,
37:48chiếc đuôi của tôi vẫn không ngừng vẫy vùng,
37:50cọ sát vào người Lý Mộng.
37:52Cô ấy vút ve chiếc đuôi của tôi,
37:54thì thầm,
37:55xem ra,
37:55cáo nhỏ của tớ cuối cùng cũng thích nghi được với thân phận của mình rồi nhỉ.
37:59Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo