- 2 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Tôi xuyên sách rồi, trở thành thanh mai chúc mã trà xanh luôn bám lấy nam chính không buông.
00:04Trong đầu vang lên giọng điện tử lạnh lùng, nhiệm vụ, sắm vài nữ phụ trà xanh,
00:09không được sai thiết lập nhân vật, tác hợp nam chính bùi thần kinh và nữ chính Vân Xuân Noãn
00:13thành một đôi.
00:14Thành công sẽ được trở về thế giới thực.
00:17Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:19nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:25Tôi hít một hơi thật sâu, lập tức nhập vai, bùi thần kinh ca ca.
00:29Tôi dùng tông giọng ngọt đến nổi da gà, nhẹ nhàng lắp cánh tay anh ta,
00:33tan học anh đưa em về nhà được không? Chỉ một lần thôi mà.
00:36Cái ngõ đó tối om, người ta sợ lắm.
00:39Theo đúng kịch bản, anh ta sẽ chán ghét hất tay tôi ra và mắng mỏ thậm tệ.
00:44Quả nhiên, bùi thần kinh cao mày, rút mạnh tay lại khiến tôi loạn trọng.
00:48Giọng anh ta lạnh như băng, lời tôi nói không bao giờ nhắc lại lần hai.
00:52Tránh xa tôi ra, đừng chơi mấy trò vô bổ này nữa.
00:56Hoàn hảo, tôi thầm gieo hò cổ vũ cho phản ứng chuẩn xác của anh ta,
01:00nhưng ngoài mặt lại đỏ hoe mắt, ấm ức cắn môi.
01:03Bùi thần kinh, cậu đừng hung dữ với cậu ấy như thế.
01:06Một giọng nói mềm mại vang lên.
01:08Là nữ chính Vân Xuân Noãn, cô ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi,
01:12lòng bàn tay ấm áp mịn màng, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ.
01:16Cô ấy ngước nhìn tôi, ánh mắt trong veo như suối nhỏ trong rừng.
01:20Uyển Uyển, đừng buồn, mình đưa cậu về nhà nhé.
01:23Đến rồi, điểm mâu chốt của cốt truyện.
01:25Trong lòng tôi sướng dân nhưng mặt vẫn ra vẻ sụt sùi.
01:28Thật, thật không?
01:29Noãn noãn, cậu tốt quá, chỉ có cậu là chịu để ý đến tôi thôi.
01:34Tan học, tôi dẫn Vân Xuân Noãn vào con hẻm ưu ám dẫn đến căn nhà đồ nát của nguyên
01:38chủ.
01:39Mặt đường lồi lõm, chân tường bám đầy reo ướt, không khí phẳng phát mùi ẩm mốc.
01:44Uyển Uyển này, giọng Vân Xuân Noãn có chút lúng túng trong không gian tĩnh lặng,
01:48rồi cô ấy gần như thốt lên kinh ngạc, giọng nói đầy sự xót xa chân thành, hóa ra là
01:52vậy.
01:53Chẳng trách cậu lúc nào cũng muốn đi cùng bùi thần kinh.
01:56Sau này để tôi đưa cậu về nhé.
01:58Cô ấy đột ngột rừng bước, trịnh trọng nhìn tôi, ánh mắt kiên định như muốn kết nạp tôi vào
02:03đội.
02:03Uyển Uyển, sau này có khó khăn gì nhất định phải nói với tôi. Chúng ta là bạn, tôi chắc
02:08chắn sẽ giúp cậu.
02:10Tiểu nhân trong lòng tôi đã đảo mắt trắng giã 360 độ.
02:13Trên đời sao lại có sinh vật đa bào và lương thiện đến mức vô lý thế này.
02:17Điều này khiến mấy cảnh diễn sau của tôi khó triển khai quá đi mất.
02:21Theo nguyên tác, tiếp theo tôi sẽ nhân lúc cô ấy cúi xuống buộc dây dày mà bỏ rơi cô
02:25ấy,
02:26khiến cô ấy lạc đường trong con hẻm như mê cung này và đụng chúng đám lưu manh lẳng vàng
02:30gần đó.
02:30Sau đó sẽ là màn anh hùng cứu mỹ nhân kinh điển của nam chính,
02:34còn tôi sẽ là hòn đá cây chân hoàn hảo để tình cảm của họ thăng hoa, ngồi vững cái
02:38danh nữ phụ độc ác.
02:40Thời cơ đến, nhân lúc cô ấy cúi đầu chỉnh lại dây dày, tôi lách người thật nhanh,
02:45trốn vào bóng tối góc tường, nín thở quan sát.
02:48Quả nhiên, phát hiện tôi biến mất, Vân Xuân Noãn lập tức hoảng loạn.
02:51Uyển Uyển, Uyển Uyển cậu đi đâu rồi?
02:54Cô ấy như con ruồi mất đầu, lo lắng chạy đi tìm trong hẻm nhỏ, giọng nói đã mang theo
02:59tiếng khóc.
03:00Sau đó, không ngoài dự đoán, cô ấy đụng thẳng vào nút thắt kịch bản.
03:04Một tên lưu manh chặn đường cô ấy,
03:06Ồ, em gái nhỏ ở đâu ra mà sinh thế này?
03:09Lạc đường à?
03:10Tên tóc vàng ngậm thuốc lá, cười hèn hạ tiến lại gần.
03:14Xin, xin lỗi, làm ơn tránh đường, tôi đang tìm người.
03:18Vân Xuân Noãn mặt cắt không còn giọt máu,
03:20lùi lại từng bước cho đến khi lưng đụng vào bức tường lạnh lẽo ẩm ướt.
03:23Tìm người gì chứ, chơi với đại ca tí đi.
03:26Tên lưu manh đưa tay kéo áo khoác đồng phục của cô ấy.
03:30Đừng, làm ơn đừng làm thế.
03:32Cô ấy vùng vẫy vô vọng, đôi mắt trong veo ngập nước.
03:35Tôi, tôi cũng không dễ bắt nạt đâu.
03:37Tôi trốn trong góc tối, nóng ruột nhìn đồng hồ.
03:40Không đúng, bùi thần kinh đâu.
03:42Theo kịch bản, lúc này hắn ta đáng lẽ phải xuất hiện như một vị thần rồi chứ.
03:47Mẹ kiếp, dám cắn tao à.
03:49Thấy tên tóc vàng bị chọc giận,
03:51hắn thô bạo túm lấy cánh tay Vân Xuân Noãn định lôi vào sâu trong ngõ.
03:55Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi lao thẳng ra khỏi chỗ nấp,
03:58dưa điện thoại về phía hắn, hét lớn hết mức có thể, dừng tay.
04:02Tôi báo cảnh sát rồi, tôi đã quay lại toàn bộ hành động của các người.
04:06Tên lưu manh khượng lại, sự chú ý thành công bị tôi thu hút.
04:09Ồ, lại thêm một em xinh tươi nữa kìa.
04:12Uyển Uyển, cậu chạy mau đi, đừng quản mình.
04:15Vân Xuân Noãn thấy tôi thì ban đầu vui mừng,
04:17nhưng sau đó càng hoảng sợ hét lên.
04:19Tên tóc vàng tiến về phía tôi, đưa tay định cướp điện thoại.
04:22Trong lúc sô sát, chân tôi trượt một cái,
04:25ngã nhào xuống đất, khỉu tay và đầu gối truyền đến cảm giác đau rát.
04:29Uyển Uyển, thấy thế, Vân Xuân Noãn lập tức nhào tới đỡ tôi dậy,
04:33nhưng dây sau lại bị tên lưu manh đè xuống đất.
04:36Tôi xít chút nữa thì tức chết vì cái thói thanh mẫu hy sinh vì người khác của cô nàng
04:40này.
04:41Ngay khoảnh khắc ngón tay bẩn thỉu của tên kia sắp túm lấy cổ áo cô ấy,
04:45một tiếng gầm đầy dẫn dữ vang lên như sấm nổ đầu hẻm.
04:48Tụi bay đang làm gì đó?
04:49Buông cô ấy ra.
04:51Bùi thần kinh, cuối cùng hắn ta cũng tới.
04:54Hắn xử lý tên lưu manh nhanh gọn và đẹp mắt,
04:56quả thực có tư chất của nam chính chuyện thanh xuân vườn trường.
04:59Thế nhưng, sau khi giải quyết xong rắc rối,
05:02đối tượng đầu tiên hắn ta hỏi tội lại là tôi.
05:05Hắn xa sầm mặt, bước tới xiết chặt cổ tay tôi,
05:08lực mạnh đến mức tưởng như muốn bóp nát xương, lâm thanh uyển.
05:11Từng chữ gần như bị hắn nghiến ra từ kẽ răng,
05:14tôi biết ngay là cô chẳng có ý tốt gì mà.
05:17Cô ý đưa Sơn Noãn đến nơi này là muốn cô ấy gặp chuyện sao?
05:20Sao cô có thể độc ác đến thế?
05:23Không phải đâu, bùi thần kinh, cậu hiểu lầm rồi.
05:26Vân Sơn Noãn vừa khóc vừa lao tới,
05:28cô sức gỡ tay bùi thần kinh ra,
05:30đuyền uyển tới để cứu tôi mà.
05:32Cậu ấy còn quay phim để báo cảnh sát nữa.
05:35Bùi thần kinh hiếp nhìn chiếc điện thoại vẫn còn sáng màn hình dưới đất,
05:38cười lạnh một tiếng, tôi thấy cô ta rõ ràng là muốn quay lại cảnh em bị làm nhục để
05:42đe dọa em thì có.
05:44Tôi cảm thấy nghẹt thở, một nửa là vì sức mạnh của hắn ta,
05:48một nửa là vì cái cốt chuyện bị cưỡng ép đến mức vô lý này.
05:51Ngay lúc tôi chuẩn bị diễn kỹ năng trà xanh của mình,
05:53Vân Sơn Noãn lại làm một việc nằm ngoài dự tính.
05:56Cô ấy không giải thích vô ích nữa mà cúi xuống,
05:59cẩn thận nhặt điện thoại của tôi lên,
06:01dùng tay áo lau sạch bụi bẩn trên nó.
06:03Sau đó, cô ấy đứng dậy, không thèm nhìn bùi thần kinh mà cúi đầu,
06:07dùng đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng vô cùng trong trẻo nhìn chầm chầm vào vết chầy sức dưỡng
06:12máu trên khỉu tay và đầu gối tôi.
06:14Cô ấy ngừng đầu lên, dùng ánh mắt bất mãn và bứng bỉnh nhìn thẳng vào bùi thần kinh.
06:19Bùi thần kinh, cậu buông Uyển Uyển ra.
06:22Giọng cô ấy không lớn nhưng đầy kiên định, cậu làm Uyển Uyển đau rồi.
06:25Và nữa, cô ấy dừng lại, nhấn mạnh từng chữ, Uyển Uyển là bạn của tôi, cậu không được vu
06:31oan cho cậu ấy như thế.
06:32Bùi thần kinh hừ lạnh một tiếng, mạnh bạo hất tay tôi ra.
06:36Trên cổ tay tôi lập tức hiện lên một lần đỏ trói mắt.
06:39Có đau không?
06:40Vân Xuân Noãn lập tức áp sát lại, quỳ một chân xuống,
06:43lấy từ trong cặp sách ra khăn giấy ướt gói riêng và miếng rán vết thương in hình hoạt hình,
06:48đừng cử động, mình xử lý cho cậu.
06:50Tôi đứng hình tại chỗ, chờ đã, có gì đó sai sai.
06:54Theo nguyên tác, lúc này bùi thần kinh phải là người bị thương khi đánh nhau với Lưu Manh.
06:58Vân Xuân Noãn sẽ vừa khóc vừa băng bó cho hắn ta, tình cảm hai người thăng hoa nhanh chóng.
07:03Thế quái nào bây giờ tôi lại cướp luôn vai diễn của nam chính rồi.
07:07Đều, đều tại tôi.
07:09Tôi cố gắng cứu vãn cốt chuyện, giọng ngại ngào giả vờ giả vịt là tôi làm liên lụy đến
07:13Noãn Noãn.
07:14Noãn Noãn, cậu đừng quản tôi nữa, mau qua xem thần kinh ca ca đi, vừa nãy anh ấy cứu
07:19chúng ta chắc là bị thương rồi.
07:21Bùi thần kinh hừ mũi lạnh lẽo, tôi chẳng mỏng manh như cô đâu.
07:25Uyển Uyển!
07:26Vân Xuân Noãn ngởng đầu, mắt đỏ hoe, giọng điệu đầy vẻ sót ra.
07:30Bản thân cậu bị thương thế này rồi mà còn lo lắng cho người khác.
07:33Cậu lúc nào cũng mạnh mẽ và lương thiện như thế.
07:36Hu hu hu, tôi chỉ muốn diễn xong kịch bản thôi mà.
07:40Theo đúng quỹ đạo, sau sự kiện lưu manh, ham muốn bảo vệ của nam chính sẽ tăng cao, tình
07:45cảm hai người đáng lẽ phải tiến triển thần tốc.
07:47Dưới sự gán ghép của bạn bè xung quanh, dù họ chưa chính thức hẹn hò nhưng đã được coi
07:52là một cặp trời sinh.
07:53Còn tôi, lẽ đương nhiên, trở thành con trà xanh bị người người ghét bỏ.
07:57Nhưng thực tế là, lớp kính lọc mà Vân Xuân Noãn dành cho tôi có lẽ còn dày hơn cả
08:02góc tường thành.
08:03Bùi thần kinh, tôi thấy Uyển Uyển không phải loại người đó đâu.
08:06Vân Xuân Noãn nghiêng đầu thắc mắc, có phải cậu có hiểu lầm gì với Uyển Uyển không?
08:11Hiểu lầm, bùi thần kinh như một phong pháo bị châm ngòi, giọng cao vút lên, tôi lớn lên cùng
08:16cô ta, tôi còn không hiểu cô ta sao.
08:18Chính vì cô ta mà mấy cô bạn gái trước đây của tôi không ai là không hiểu lầm.
08:22Tất cả đều bị cô ta phá hỏng.
08:25Tôi vừa đi ngang qua, thầm cười khẩy trong lòng.
08:28Rõ ràng là chính hắn ta tận hưởng sự ngưỡng mộ và theo đuổi của Thanh Mai,
08:32thái độ mập mờ không dứt khoát mới khiến các mối tình tan vỡ.
08:35Giờ lại đổ hết lỗi lên đầu tôi.
08:37Nhưng thôi, ai bảo tôi là nữ phụ trà xanh cơ chứ?
08:41Hóa ra là vậy sao?
08:42Vân Xuân Noãn ra vẻ suy tư, rồi mắt sáng rực lên,
08:46điều đó chứng tỏ Uyển Uyển là người rất nặng tình, từ nhỏ đã xác định là cậu rồi.
08:50Hơn nữa cô ấy xinh đẹp như vậy, mà vì cậu lại từ chối tất cả những vệ tinh khác
08:54xung quanh.
08:55Bùi thần kinh, hai người là Thanh Mai chúc mã, nghe lãng mạn thật đấy.
08:59Bùi thần kinh như bị nghẹn họng, sắc mặt khó coi,
09:02mãi mới nặn ra được một câu,
09:04thôi đi, người tôi trân trọng luôn là những cô gái thuần khiết như Xuân Noãn Cờ.
09:08Mọi người đang nói chuyện gì mà vui thế?
09:10Tôi cầm một ly nước đá,
09:12mỉm cười ra nhập cuộc trò chuyện,
09:14trong lòng đang tính toán góc độ và thời cơ.
09:16Theo kịch bản, lúc này tôi nên trượt chân vào khoảnh khắc nhào
09:20về phía bùi thần kinh sẽ hát ly nước này thật chuẩn xác lên người Vân Xuân Noãn.
09:24Lúc đó, bùi thần kinh sẽ vừa mắng mỏ tôi,
09:26vừa cởi áo khoác của mình tròn lên vai Vân Xuân Noãn.
09:29Đây là tình tiết mấu chốt để tình cảm của họ thăng hoa.
09:33Uyển uyển, cẩn thận sàn trơn.
09:34Vân Xuân Noãn khẽ nhắc nhở.
09:37Hành động, tôi lầm nhầm trong lòng,
09:39chân lập tức loạn trọng.
09:40Thế nhưng, cái sàn nhà này còn chân hơn tôi tưởng,
09:43lực trượt đi hoàn toàn mất kiểm soát.
09:45Cả người tôi ngã ngửa ra sau,
09:47ly nước đá vẽ một đường vòng cung trên không chung rồi ảo một phát,
09:50đổ sạch lên ngực áo tôi.
09:53Hỏng rồi, cảm giác lạnh bút thấu vào bộ đồng phục.
09:56Cơn đau do ngã xuống đất mà tôi dự tính đã không đến,
09:59thay vào đó là một đôi tay từ bên cạnh vững vàng đỡ lấy tôi.
10:02Trời đất quay cuồng, tôi ngã vào một vòng tay thơm ngát mềm mại.
10:06Uyển Uyển, cậu không sao chứ?
10:08Tôi ngẩn đầu, đập ngay vào mắt là đôi mắt chàn đầy lo lắng của Vân Xuân Noãn.
10:13Trong kịch bản đâu có nói nữ chính cũng chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân đâu.
10:17Trong cái kho lo cái khôn, tôi nương theo vòng tay cô ấy,
10:20như một con thú nhỏ bị kinh động, khẽ cọ cọ vào vai cô ấy,
10:23thành công làm nước trên ngực áo mình thấm sang đồng phục của Vân Xuân Noãn.
10:27Xin lỗi, Noãn Noãn, mình làm ướt cả áo cậu rồi.
10:31Hu hu hu mình thật là vụng về quá.
10:33Sau đó tôi cố tình run dày, giọng run run rất đúng lúc.
10:37Bùi thần kinh, có thể cho em mượn áo khoác của anh một chút không?
10:40Bùi thần kinh không nói hai lời,
10:42dứt khoát cởi áo khoác của mình tròn lên vai Vân Xuân Noãn.
10:45Cảm ơn.
10:46Vân Xuân Noãn ngẩn đầu nhìn hắn ta đầy cảm kích.
10:49Tốt lắm, cuối chuyện đã quay về quỹ đạo.
10:52Tôi thầm vui mừng.
10:53Thế nhưng, hơi thở phào của tôi chưa kịp rứt thì giây sau,
10:56Vân Xuân Noãn đã chẳng hề do dự cởi phăng chiếc áo đó ra,
10:59quay sang quấn chặt lên người tôi.
11:01Em đưa cho cô ta làm gì?
11:03Giọng bùi thần kinh đầy vẻ phẫn nộ không thể tin nổi.
11:06Áo cậu ấy ướt hết rồi, sẽ bị cảm lạnh mất.
11:09Vân Xuân Noãn không nhường bước, bảo vệ tôi càng chặt hơn,
11:13ngẩn đầu nhìn thẳng hắn ta.
11:14Cậu nhìn xem, Uyển Uyển lạnh đến mức run cầm cập rồi kìa.
11:18Tùy em.
11:19Gân xanh trên chán bùi thần kinh giật giật,
11:21cuối cùng chỉ thốt ra được hai chữ đó.
11:23Vân Xuân Noãn thở phào, quay người lại,
11:26hai tay giữ vai tôi,
11:27dùng một tông giọng khẳng định như đã thấu hồng trần nói nhỏ với tôi.
11:30Uyển Uyển, cậu thấy không?
11:32Anh ấy rõ ràng là quan tâm cậu,
11:34nhưng cứ phải bày ra bộ mặt hung giữa đó.
11:39Bằng giọng phấn khích, nói thật nhé,
11:41mình bắt đầu thấy hai người đẹp đôi rồi đấy.
11:43Tôi, ba chấm.
11:45Theo đúng nguyên tác,
11:46ngày hôm sau Vân Xuân Noãn sẽ mang bánh quy tự tay nướng đến
11:49để cảm ơn chiếc áo của bùi thần kinh.
11:51Hành động này sẽ tăng mạnh điểm thiện cảm.
11:53Nhưng hiện tại,
11:54cốt chuyện đã nát bét đến mức không nhận ra nổi nữa.
11:57Tôi đành phải tự mình ra tay kéo nó lại.
12:00Sau một ngày lăn lộn,
12:01ngày hôm sau, tôi đẩy hộp bánh quy
12:03chứa đựng bao tâm huyết đến trước mặt Vân Xuân Noãn.
12:05Noãn Noãn, nhờ cậu đưa cái này cho thần kinh ca ca nhé.
12:09Cứ nói là do cậu làm,
12:10để cảm ơn chiếc áo khoác hôm qua của anh ấy.
12:13Vân Xuân Noãn đầu tiên là ngần người,
12:15sau đó lộ ra một ánh mắt kiểu mình hiểu mà.
12:18Cô ấy trịnh trọng đón lấy hộp quà,
12:20hai tay nắm chặt tay tôi,
12:22giọng nói xúc động đến mức run dày.
12:23Uyển uyển, cậu thế mà lại vì cậu ấy
12:25mà tự tay làm bánh quy.
12:27Bùi thần kinh có một người thanh mai
12:29như cậu đúng là phúc đức tám đời.
12:31Yên tâm đi, cậu thích cậu ấy như vậy,
12:33cậu ấy nhất định sẽ cảm nhận được tấm lòng của cậu.
12:36Tôi cố gắng duy trì nụ cười cứng đờ,
12:38không quên dặn dò kỹ lưỡng,
12:40Noãn Noãn, cậu nhất định,
12:41nhất định đừng có nhắc đến tên mình đấy.
12:44Sau giờ học,
12:45trong lớp học chống trải chỉ còn lại hai người họ.
12:47Tôi khom lưng, nín thở nhìn trộm qua khai cửa.
12:50Vân Xuân Noãn chậm dãi lấy ra một hộp quà tinh tế,
12:53đẩy đến trước mặt nam chính.
12:55Bùi thần kinh,
12:55đây là tâm ý của một người rất đặc biệt dành cho cậu,
12:58hy vọng cậu có thể cảm nhận được.
13:00Khóe môi bùi thần kinh khẽ nhất lên một chút,
13:02chỉ là vào khoảnh khắc nhìn thấy đống bánh quy,
13:05hắn ta có chút so dự nhìn Vân Xuân Noãn.
13:08Không thích sao,
13:09đôi lông mày thanh tú của Vân Xuân Noãn lo lắng nhíu lại.
13:12Thích, thích chứ.
13:13Nói đoạn, hắn ta như hạ quyết tâm hy sinh oanh liệt,
13:16bốc lấy một miếng bánh,
13:17vừa rưng rưng nước mắt vừa mỉm cười.
13:20Dưới ánh nhìn đầy an lòng của Vân Xuân Noãn,
13:22hắn ta nhét từng miếng,
13:23từng miếng vào họng,
13:24chỉ để bảo vệ nụ cười không chút vần đục
13:26trên gương mặt cô gái trước mắt.
13:28Thế nào rồi?
13:30Vân Xuân Noãn vừa bước ra khỏi lớp,
13:32tôi đã không nhịn được lao tới hỏi,
13:33anh ấy thích lắm đúng không?
13:35Gương mặt cô ấy nở nụ cười ngọt ngào quá mức cho phép,
13:38mấy cái bánh quy sô-cô-la cậu làm ấy,
13:40cậu ấy ăn sạch rồi.
13:42Ờ, mình đâu có bỏ sô-cô-la đâu,
13:45thế sao chúng nó lại đen thủi lùi thế kia?
13:47Không khí bỗng im lặng như tờ.
13:50Mình, mình lại đẩy thuyền thành công rồi.
13:52Vân Xuân Noãn hai tay ôm lấy tim,
13:54trong mắt lấp lánh lệ vì cảm động,
13:56cậu ấy rõ ràng biết bánh bị nướng cháy khét,
13:58nhưng vì không muốn làm cậu buồn nên
14:00mới cắn răng ăn hết sạch.
14:02Đây tuyệt đối là chân ái.
14:04Chờ đã, Noãn Noãn,
14:05cậu, cậu không nói với anh ấy là mình tặng đấy chứ?
14:09Dĩ nhiên là không nói trực tiếp rồi.
14:11Cô ấy nháy mắt với tôi,
14:12hạ thấp giọng đầy vẻ bí mật,
14:14mình len nhét một tờ giấy nhỏ vào bên trong,
14:16ghi là cậu thích cậu ấy.
14:18Đầu tôi bỗng vang lên một tiếng ủỉnh.
14:20Gần như ngay lúc đó,
14:22cửa lớp học bị tông sầm ra.
14:23Bùi thần kinh vịn vào khung cửa,
14:25khóe môi vẫn còn dính vụn bánh cháy đen,
14:28tay xiết chặt tờ giấy,
14:29sắc khí đằng đằng,
14:30lâm, thanh, uyển.
14:32Chạy mau, tôi kéo tay Vân Xuân Noãn,
14:35co giò chạy biến.
14:36Tiếng gió giít bên tai,
14:37tôi chạy thục mạng,
14:38nhưng bên cạnh lại truyền đến
14:40giọng nói run dẩy vì phấn khích của cô ấy,
14:42uyển uyển cậu thấy không?
14:44Cậu ấy xúc động đến mức đỏ cả mặt kìa,
14:46bùi thần kinh chưa bao giờ mất bình tĩnh
14:48vì ai như thế đâu.
14:49Trong lòng tôi hoàn toàn sụp đổ,
14:51cái mặt đỏ đó rõ ràng là muốn xé xác tôi luôn thì có.
14:55Cậu thệ thùng chạy trốn,
14:56bùi thần kinh dũng cảm đuổi theo,
14:58đây đúng là tình tiết tiểu thuyết thanh xuân mà.
15:00Những sợi tóc đẫm mồ hôi của cô ấy
15:02dính trên gò má ửng hồng,
15:04đôi mắt chứa đầy ánh sao.
15:06Giây phút đó,
15:06tôi cảm thấy tuyệt vọng tột độ với nhiệm vụ của mình.
15:10Trường học,
15:11mây đen bao phủ,
15:12mưa như chút nước,
15:13những hạt mưa lớn đập xuống mặt đất
15:14tạo thành màn xương trắng xóa.
15:16Vân xuân noãn và bùi thần kinh
15:18bị kẹt lại ở cửa tòa nhà dạy học
15:20bởi trận mưa bất trợt này.
15:21Tôi nhanh chóng giả soát lại cốt chuyện trong đầu.
15:24Theo nguyên tác,
15:25tôi sẽ mang đến cho nam chính chiếc ô duy nhất.
15:27Anh ta sẽ ở trước mặt bao người,
15:30xoay người che ô cùng nữ chính rời đi,
15:31để lại kẻ bại trận là tôi đứng đó
15:33chịu đựng sự cười nhạo của mọi người
15:35và sự gột rửa của nước mưa.
15:37Thành bại tại lần này,
15:38tôi hít một hơi thật sâu,
15:40lấy từ trong cặp ra chiếc ô nhỏ đã chuẩn bị sẵn,
15:42chạy nhỏ đến trước mặt họ.
15:44Thần kinh ca ca,
15:46tôi đưa chiếc ô ra như dâng báu vật,
15:48rồi chưng ra vẻ mặt cam chịu và tủi thân.
15:50Em, em chỉ mang theo một chiếc ô này thôi.
15:53Mưa lớn quá, anh cầm lấy dùng trước đi.
15:55Em, em có thể đợi mưa nhỏ bớt rồi về sau cũng được,
15:59thật sự không sao đâu ạ.
16:00Mau, cầm lấy đi,
16:02rồi che cho noãn đoạn ấy.
16:04Ánh mắt bùi thần kinh rơi trên chiếc ô nữ tính nhỏ nhắn,
16:07lông mày xoắn chặt lại thành một cái nút thắt,
16:09sự thiếu kiên nhẫn trong giọng nói không thèm che giấu.
16:12Lâm Thanh Uyển, cô lại muốn chơi trò gì nữa đây?
16:15Tim tôi thắt lại,
16:16vội vàng tăng liều lượng,
16:18cụp hàng mi xuống,
16:19giọng càng mềm mỏng hơn,
16:20thậm chí còn mang theo tiếng nước nở.
16:22Em, em chỉ không muốn anh bị dầm mưa rồi cảm lạnh thôi,
16:25anh đừng quản em.
16:27Đương nhiên là,
16:28nếu, nếu thần kinh ca ca chịu che ô đưa em về,
16:30em sẽ vui lắm.
16:32Tiếng cười lạnh của bùi thần kinh như những mảnh băng vụn,
16:34cô cứ ở đó mà đợi một mình đi.
16:37Hắn ta quả nhiên đưa tay giật lấy chiếc ô,
16:39xoạch một tiếng bật mở,
16:41rồi nghe người che về phía Vân Xuân Noãn.
16:43Xuân Noãn, chúng ta đi thôi,
16:44để tôi đưa cậu về.
16:46Thành công rồi.
16:47Tôi mừng giỡn điên cuồng trong lòng,
16:49gần như đã nhìn thấy cảnh tượng mỹ lệ
16:51khi họ vai kề vai bước vào màn mưa,
16:53cơ thể vô tình chạm nhau trong không gian nhỏ hẹp,
16:56tình cảm thăng hoa vùn vụt.
16:57Nhưng chớ treo thay,
16:59bước chân của Vân Xuân Noãn không hề di chuyển.
17:01Cô ấy đứng trôn chân tại chỗ,
17:03trong đôi mắt trong veo dần dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp.
17:06Bùi thần kinh,
17:08giọng cô ấy không lớn,
17:09nhưng xuyên thấu rõ ràng qua tiếng mưa sối xả,
17:11cậu vẫn chưa hiểu sao.
17:13Uyển Uyển đã nhường chiếc ô duy nhất,
17:15nhưng cả cơ hội không bị ướt mưa của mình cho cậu đấy.
17:18Bùi thần kinh như vừa nghe thấy chuyện gì đó nực cười lắm,
17:21giọng điệu càng tệ hơn,
17:22hừ, đó là cô ta tự nguyện.
17:24Hơn nữa,
17:25cô ta rõ ràng đang giả vờ đáng thương
17:27để tìm cách tiếp cận tôi thôi.
17:29Uyển Uyển quan tâm cậu như thế,
17:31sao cậu lại có thể vô tình đến vậy?
17:33Giọng Vân Xuân Noãn mang theo một chút nghẹn ngào khó nhận ra.
17:36Còn cậu nữa,
17:37Uyển Uyển,
17:38giọng cô ấy dịu lại nhưng không cho phép phản kháng,
17:41thích một người không phải là hy sinh hèn mọ như thế,
17:43mà phải là bình đẳng và đôi bên cùng hướng về nhau.
17:46Thôi mà Xuân Noãn,
17:48cậu đừng quản cô ta nữa được không?
17:50Giọng bùi thần kinh mang theo sự nôn nóng,
17:52mau qua đây,
17:53cậu không đi là tôi đi thật đấy.
17:55Thế nhưng,
17:56dây tiếp theo,
17:57trong ánh mắt ngỡ ngàng của bùi thần kinh
17:58và sự ngơ ngác tột độ của tôi,
18:03một tay tung ra che trên đỉnh đầu.
18:05Cô ấy không chút do dự vòng tay ôm lấy vai tôi,
18:08kéo chặt tôi vào vùng chú ẩn
18:09mang theo mùi hương thanh khiết đặc trưng của cô ấy.
18:12Đi thôi.
18:13Giọng cô ấy kiên định và ấm áp,
18:15Uyển Uyển,
18:15mình đưa cậu về nhà.
18:17Nói xong,
18:18cô ấy chẳng thèm liếc bùi thần kinh lấy một cái,
18:21cứ thế ôm lấy tôi,
18:22lúc này người đang cứng đờ,
18:23đầu óc trống rỗng,
18:25hiên ngang bước vào màn mưa mịt mù.
18:27Để lại bùi thần kinh và chiếc ô đơn độc
18:29cùng tiếng xì xào bàn tán của đám đông ở phía sau.
18:31Nước mưa lập tức làm ướt đẫm tóc mai
18:33và bờ vai của Vân Xuân Noãn,
18:35nhưng cô ấy chẳng hề hay biết,
18:37trái lại còn kéo tôi sát vào lòng hơn,
18:39nhưng hẳn chiếc áo khoác về phía tôi.
18:41Phía trước có chạm xe buýt,
18:43chúng ta chạy ra đó.
18:44Mùi hoa sen thoang thoảng trên người cô ấy
18:46trộn lẫn với sự thanh mát của nước mưa sọc vào mũi tôi.
18:50Nước mưa rội lên người thì lạnh,
18:51nhưng mỗi tắc da thịt tiếp xúc với cô ấy
18:53lại nóng đến đáng sợ.
18:55Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất,
18:57xong đời rồi,
18:58cốt chuyện nát bét hết rồi.
18:59Nhưng, tại sao tim tôi lại đập nhanh thế này?
19:02Chúng tôi chạy vào chạm xe nhỏ
19:04đang tỏa ra ánh đèn vàng vọt,
19:06đó là tia sáng duy nhất trong thế giới mờ mịt này.
19:09Xung quanh yên tĩnh lại,
19:10chỉ còn tiếng mưa gõ trên mái tre
19:12và nhịp thở rồn rập chưa kịp bình ổn của hai đứa.
19:15Uyển Uyển, tặng cậu cái này.
19:17Một chiếc thẻ xe buýt in hình chú mèo con đáng yêu
19:19được nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay tôi,
19:22thẻ vẫn còn vương lại hơi ấm từ người cô ấy.
19:24Đi chuyến xe này là về thẳng gần nhà cậu,
19:27sau này đừng đi con hẻm tối đó nữa,
19:29không an toàn đâu.
19:30Nếu thiếu tiền thì bảo mình,
19:32không được khách sáo.
19:33Thực ra tôi cố tình dẫn cô ấy
19:35đi đường hẻm đó là vì kịch bản mà.
19:37Nhìn ráng vẻ đôi mắt cong cong của cô ấy,
19:39một luồng cảm xúc hỗn độn giữa ái náy
19:41và bực bội dâng lên trong lòng.
19:43Cậu quản nhiều thế làm gì chứ?
19:45Đâu có cần thiết.
19:46Tôi cúi đầu,
19:47giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt chừng.
19:50Ui ra,
19:51chán tôi bị cô ấy búng nhẹ một cái.
19:53Uyển Uyển không được nói như thế.
19:55Chúng ta là bạn tốt mà,
19:57tất nhiên mình phải quản cậu rồi.
19:59Cô ấy để tôi rút dưới cánh tay mình,
20:01đưa ống tay áo vẫn còn khô ráo nhẹ nhàng
20:03lau đi những lọn tóc ướt sũng cho tôi.
20:05Động tác dịu dàng như đang nâng niu
20:07một món bảo vật chân quý.
20:09Uyển Uyển,
20:10cậu rõ ràng là một cô gái chân thành
20:11và lương thiện như vậy,
20:12tại sao cứ luôn tự hạ thấp bản thân mình.
20:15Giọng cô ấy rất hẽ,
20:17hòa vào tiếng mưa,
20:18nhưng từng chữ lại rơi thẳng vào tim tôi.
20:20Cậu thế này khiến mình không kìm lòng được
20:22mà muốn mãi mãi bảo vệ cậu.
20:24Tự dưng nói mấy lời xến xua đó làm gì?
20:26Tôi quay mặt đi,
20:27vành tay có chút nóng bừng.
20:29Đây chính là cái gọi là năng lực mê hoặc lòng
20:32người của nữ chính hệ thiên sứ sao.
20:34Thật là đáng sợ.
20:35Cứ đà này,
20:36có vẻ như ngay cả tôi cũng sắp dính trưởng mất rồi.
20:39Trận bóng rổ đang diễn ra kịch liệt,
20:41không khí chẳng ngập mùi mồ hôi
20:43và hơi thở nôn nóng của tuổi trẻ.
20:45Bùi thần kinh ở giữa sân bóng lách trái lách phải,
20:47mỗi một động tác giả,
20:49mỗi một cú nhảy ném rổ
20:50đều khiến đám nữ sinh vây xem thét trói tai.
20:53Tôi nắm chặt chai nước đá,
20:54đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực,
20:56tay run đến mức gần như không giữ nổi.
20:59Theo đúng cốt chuyện,
21:00sau trận đấu,
21:01tôi, cô Thanh Mai Trà Xanh si tình,
21:03sẽ đẩy Vân Xuân Noãn đang định tiến lên tặng nước ra,
21:06dành lấy cơ hội tỏ tình trước đám đông.
21:08Sau đó, tôi sẽ bị hắn ta từ chối không thương tiếc.
21:11Còn hắn ta sẽ cầm lấy chai nước của Vân Xuân Noãn,
21:14dùng một màn mập mờ hôn gián tiếp
21:15để vào mặt tôi thật đau,
21:17đồng thời hoàn thành bước tiến triển tình cảm quan trọng của họ.
21:20Uyển Uyển, đừng lo lắng.
21:22Vân Xuân Noãn nhẹ nhàng giữ lấy bàn tay đang run dẩy của tôi,
21:25giọng nói dịu dàng,
21:27cứ dũng cảm nói ra lòng mình là được,
21:28bùi thân kinh chắc chắn sẽ không từ chối cậu đâu.
21:31Tôi giật giật khóe miệng.
21:33Sự lo lắng của tôi không giống như cậu nghĩ đâu.
21:35Điều tôi sợ là ngộ nhỡ lại xảy ra sai sót nào đó
21:38khiến cốt chuyện sụp đổ hoàn toàn,
21:40khiến tôi bị kẹt lại thế giới này mãi mãi.
21:43Tuyết, tiếng còi kết thúc vang lên,
21:45bùi thân kinh ném vào quả bóng quyết định,
21:47tiếng hoan hô chấn động màng nhĩ.
21:49Tôi căng thẳng liếc nhìn Vân Xuân Noãn,
21:51cô ấy đáp lại bằng một cái nhìn khích lệ,
21:53thậm chí còn nhẹ nhàng đẩy tôi một cái.
21:56Làm ơn, nhất định phải thuận lợi.
21:58Tôi đâm lao phải theo lao,
21:59bước những bước nhỏ chen qua đám đông,
22:01nũng nịu sấn tới trước mặt bùi thân kinh
22:03đang mồ hôi đầm đỉa.
22:04Tôi đưa chai nước ra,
22:06dùng kỹ năng diễn xuất đạt giải cành cọ vàng
22:08hét lên lời thoại,
22:09bùi thân kinh ca ca, em, em thích anh.
22:12Xung quanh lập tức vang lên tiếng la ó đầy ẩn ý,
22:15bùi thân kinh dừng động tác lau mồ hôi,
22:17nhìn sang.
22:18Sự chê bai và chắn ghét trong mắt hắn ta không hề che giấu,
22:21như thể đang nhìn thấy thứ gì đó bẩn thiểu.
22:24Bốp,
22:25một tiếng động giòn giã vang lên.
22:27Hắn ta dơ tay,
22:28chuẩn xác hất vang chai nước trong tay tôi xuống đất.
22:31Nước đá bắn tung tué làm ướt dày và gấu váy tôi,
22:34mang theo một cơn lạnh thấu xương.
22:36Thứ hàng rẻ tiền ở đâu ra mà cũng đòi xuất hiện trước mặt tôi hắn ta cười nhạo,
22:40giọng điệu khinh miệt khiến tiếng cười nhạo xung quanh càng lớn hơn.
22:43Sau đó,
22:44như muốn nghiền nát lòng tự trọng của tôi,
22:46hắn ta ôm quả bóng,
22:48mang theo uy thế của kẻ thắng cuộc,
22:50dùng vai hất mạnh tôi ra.
22:51Tôi lặng trọng một bước,
22:53ngã ngồi xuống đất,
22:54cổ chân chuyển đến cảm giác đau giác.
22:56Ngay sau đó,
22:57hắn ta xảy bước tiến về phía Vân Xuân Noãn ở phía sau tôi,
23:00vẻ mặt băng giá lập tức tan biến,
23:02thay bằng nụ cười dịu dàng.
23:03Xuân Noãn,
23:04cảm ơn nước của cậu.
23:05Hắn ta thẳng nhiên cầm lấy chai nước còn chưa mở trong tay cô ấy,
23:09ngửa đầu định uống một ngụm lớn.
23:11Vân Xuân Noãn hơi há miệng,
23:12định nói gì đó nhưng đã muộn một bước.
23:15Không phải cho cậu đâu,
23:16cô ấy khẽ nhíu mày.
23:18Bùi thần kinh xử người.
23:19Đám đông bắt đầu xì xào.
23:21À, đây là muốn hôn gián tiếp sao?
23:23Bùi thần kinh cao tay thật đấy.
23:25Lâm Thanh Uyển đúng là trò hề mà,
23:27cười chết mất.
23:29Ngay khoảnh khắc miệng chai sắp chạm vào môi,
23:31tim tôi vọt lên tận cổ họng.
23:33Nhưng bùi thần kinh lại chẳng chút do dự ngửa đầu ra sau,
23:36tranh né cái nhìn của mọi người.
23:38Vân Xuân Noãn không thèm để ý đến nụ cười đang cứng đờ của bùi thần kinh,
23:42cô ấy bước nhanh tới trước mặt tôi.
23:44Sau đó, ngồi thụp xuống,
23:46lấy ra chiếc khăn tay trắng mút luôn mang theo người,
23:48chẳng hề bận tâm mà giữ lấy cổ chân đang dính đầy bụi bẩn và ướt nhẹp của tôi,
23:52bắt đầu tỉ mỉ lau đi những vết nước và vết bẩn.
23:55Tôi ngây người nhìn góc nghiêng tập trung của cô ấy,
23:58nhìn cai ráng vẻ vì một nữ phụ trà xanh như tôi mà cúi người xuống.
24:02Xuân Noãn, cậu đứng lên đi.
24:04Bùi thần kinh hoàn hồn, tiến lên định kéo cánh tay cô ấy nhưng bị tránh thoát.
24:08Vân Xuân Noãn ngừng đầu nhìn bùi thần kinh,
24:10đôi mắt vốn luôn dịu dàng chứa chan ý cười lúc này đầy sự khó hiểu và thất vọng.
24:14Bùi thần kinh, tại sao cậu lại làm như vậy cậu có biết cậu trà đạp lên chân tình của
24:19Uyển Uyển như thế là rất quá đáng không?
24:21Tôi quá đáng.
24:22Bùi thần kinh như bị châm ngòi nổ,
24:24nhìn tôi rồi bắt đầu kể tội với giọng điệu gây gắt.
24:26Cô ta, Lâm Thanh Uyển, là một con trà xanh chính hiệu.
24:30Rõ ràng biết tôi ghét cô ta,
24:32vậy mà ngày nào cũng thần kinh ca ca bám theo sau tôi như âm hồn không tan,
24:36đó không phải là rẻ rúng thì là gì.
24:38Trước đây cô ta còn cố tình ngã trên đường tôi đi để giả vờ chật khớp,
24:42đó không phải là tâm cơ thâm hiểm sao.
24:44Còn có lần ở căng tin,
24:46cô ta rõ ràng tự vặn được nắp chai,
24:48lại cứ sấn tới bắt tôi giúp,
24:50đó không phải là làm bộ làm tịch sao.
24:51Mỗi người bạn gái tôi quen đều bị cô ta dùng đủ mọi thủ đoạn trà xanh chọc tức đi
24:56mất.
24:56Cô ta giống như một miếng cao da chó không thể rứt ra được.
25:00Bùi thần kinh
25:01Giọng của Vân Xuân Noãn rất hẽ,
25:03nhưng lại mang một sức mạnh kiên định,
25:05vang vọng rõ ràng khắp sân bóng.
25:07Phải, có lẽ Uyển Uyển đã dùng những cách thức vụn về,
25:09nhưng đó là vì cậu ấy quá thích cậu.
25:12Cậu ấy chỉ đang dùng cách của riêng mình để theo đuổi hạnh phúc,
25:15điều đó có gì sai sao.
25:17Giọng cô ấy dần cao vút lên,
25:18mang theo vẻ đau lòng lộ rõ,
25:20chẳng lẽ thích một người thì xứng đáng bị xỉ nhục như vậy à?
25:24Thấy cốt truyện hoàn toàn mất kiểm soát,
25:26tôi cuống đến mức nước mắt trực trào,
25:28noãn noãn,
25:29cậu đừng trách thần kinh ca ca,
25:30đều là tại mình không tốt,
25:32là mình không nên dùng chai nước rẻ tiền này để tỏ tình.
25:35Hai người đừng vì mình mà cãi nhau có được không,
25:37đều là lỗi của một mình mình thôi.
25:40Bùi thần kinh cười khẩy một tiếng,
25:41thứ hàng rẻ tiền mà tôi nói lúc nãy.
25:44Anh ta dừng lại,
25:45nở một nụ cười ác ý,
25:46là đang chỉ cô đấy, Lâm Thanh Uyển.
25:48Loại người như cô,
25:50đeo bám dai rằng,
25:51không biết tự trọng,
25:52tự dâng sát đến tận cửa.
25:53Anh ta cố tình kéo dài giọng điệu,
25:56ánh mắt nhìn tôi đầy ẩn ý,
25:57tặng không cho tôi,
25:58tôi còn thấy bẩn.
26:00Thế giới bỗng trúc như bị chỉnh chế độ im lặng,
26:02tôi chố mắt nhìn ánh sao trong đôi mắt Vân Xuân Noãn vỡ tan tành.
26:06Vân Xuân Noãn nhìn bùi thần kinh với vẻ không thể tin nổi,
26:09như thế đây là lần đầu tiên cô ấy thực sự nhìn rõ con người này.
26:13Sau đó, cô ấy như hạ quyết tâm,
26:15cẩn thận đỡ tôi đứng dậy,
26:16Uyển Uyển, chúng ta đi.
26:18Loại người như hắn không xứng đáng với tình cảm của cậu.
26:21Cô ấy kéo tay tôi định đi.
26:24Noãn noãn, cậu đi chậm thôi,
26:25Ây ra,
26:26chân tôi bỗng mềm nhũn,
26:28ngã nhào về phía cô ấy theo bản năng.
26:30Xong đời,
26:31đóng vai trà xanh yếu đuối quá lâu,
26:33bộ động tác này đã trở thành phản xạ của cơ bắp rồi.
26:36Uyển Uyển,
26:36cổ chân còn đau không?
26:38Cô ấy kịp thời đỡ lấy tôi,
26:43đừng quản chuyện đó vội,
26:45tôi vội vàng nắm lấy cánh tay Vân Xuân Noãn,
26:47cậu cứ đi tìm bùi thần kinh nói chuyện cho rõ ràng đi.
26:50Mình không muốn hai người vì mình mà nảy sinh mô thuẫn đâu,
26:53nếu không thì cái cốt chuyện này thực sự không cứu vãn nổi nữa,
26:56dù bây giờ nó đã nát đến mức không dám nhìn rồi.
26:59Uyển Uyển,
27:00hắn ta xỉ nhục cậu như thế mà cậu vẫn chỉ lo lắng cho mối quan hệ giữa mình và
27:04hắn ta sao?
27:05Giọng cô ấy run rảy vì đau lòng.
27:07Không, cậu nghe mình nói.
27:09Đừng nói gì nữa hết,
27:10Vân Xuân Noãn ngắt lời tôi,
27:13ánh mắt kiên định,
27:13từ hôm nay trở đi,
27:15mình tuyệt sao với bùi thần kinh.
27:17Mình tuyệt đối không cho phép bất cứ ai làm tổn thương cậu như thế nữa.
27:20Tôi chết lặng tại chỗ vì logic của nữ chính.
27:23Tôi chỉ muốn về nhà thôi mà.
27:25Vân Xuân Noãn thấy tôi không đi được,
27:27cánh tay bỗng luồn qua chân tôi,
27:29đột ngột dùng lực.
27:30Dây tiếp theo,
27:31trời đất quay cuồng.
27:32Khi tôi kịp phản ứng lại,
27:34cả người đã lơ lửng trên không,
27:35được Vân Xuân Noãn bế kiểu công chúa một cách vững trãi trong lòng.
27:39Dừng lại,
27:40Noãn Noãn cậu làm gì vậy?
27:42Thả mình xuống.
27:43Đi phòng y tế kiểu này là nhanh nhất,
27:45cổ chân của cậu không được để lâu.
27:47Cô ấy cúi đầu nhìn tôi,
27:49ánh mắt trong veo,
27:50giọng điệu đầy vẻ hiển nhiên.
27:51Thậm chí còn khẽ nhún nhún để thử sức.
27:53Cậu xem,
27:54mình bế nổi mà,
27:55quyển quyển chẳng nặng chút nào cả.
27:57Ánh mắt xung quanh chiếu thẳng vào như đèn sân khấu.
28:00Tôi thực sự không còn mặt mũi nào nhìn ai,
28:02đành tự lừa mình dối người mà vùi khuôn mặt nóng bừng vào hõm cổ cô ấy.
28:07Đến phòng y tế,
28:08Vân Xuân Noãn nhẹ nhàng đặt tôi lên giường.
28:10Tôi thẫn thờ nhìn lên trần nhà,
28:12gần như đã dự đoán được ngày mai diễn đàn trường sẽ bùng nổ tiêu đề kinh thiên động địa
28:16cỡ nào.
28:16Nghĩ đến đây,
28:17tôi muốn khóc mà không có nước mắt.
28:20Khóc đi.
28:21Vân Xuân Noãn ngồi bên mép giường,
28:23dịu dàng vỗ lưng tôi,
28:24giọng đầy vẻ thương xót,
28:25ấm ức thì cứ khóc ra đi,
28:27sẽ thấy dễ chịu hơn đấy.
28:29Tôi gào khóc thật sự,
28:30tôi muốn về nhà.
28:31Cái nhiệm vụ rách nát này ai thích làm thì làm đi.
28:34Sau một hồi khóc lóc,
28:36tôi sụt xịt dần bình tĩnh lại.
28:38Vân Xuân Noãn im lặng mang thuốc sát trùng và tăm bông tới,
28:41cẩn thận xử lý vết chày sức ở cổ chân cho tôi.
28:43Tôi nhìn góc nghiêng tập trung của cô ấy,
28:45bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc là sai ở bước nào.
28:48Rõ ràng tôi đi theo đúng tuyến cốt truyện của nguyên tác,
28:51một bước cũng không dám lệch.
28:52Ngoại trừ việc, nữ chính đội mưa đưa tôi về,
28:55ngoại trừ việc, nữ chính giúp tôi theo đuổi nam chính,
28:58và ngoại trừ việc, nữ chính lúc này đang xót xa bôi thuốc cho tôi.
29:02Nói như vậy, có vẻ như mọi chuyện đã sai ngay từ đầu rồi.
29:06Đáng lý ra, lần gặp lưu manh ở hẻm đó,
29:08căn bản không có đất diễn của tôi.
29:10Nam chính sau màn anh hùng cứu mỹ nhân sẽ nhân cơ hội
29:13xúi dục nữ chính tuyệt giao với tôi,
29:15công khai hành vi xấu xa của tôi trước bàn dân thiên hạ.
29:18Từ đó, nữ chính thất vọng về tôi,
29:21dù thi thoảng có chút thương hại cũng tuyệt đối không thể như bây giờ,
29:24vì tôi mà cắt đứt hoàn toàn với nam chính,
29:26thậm chí còn, bế kiểu công chúa.
29:29Tôi đã tìm ra gốc rễ của vấn đề,
29:31Vân Xuân Noãn căn bản không hề ghét tôi,
29:33mà chỉ khi cô ấy ghét tôi,
29:35cốt chuyện mới có thể quay trở lại quỹ đạo của nguyên tắc.
29:38Tôi hít một hơi thật sâu, lấy lại cảm xúc.
29:41Noãn Noãn, tại sao cậu lại đối xử tốt với mình như vậy?
29:45Đã bảo rồi mà, chúng ta là bạn tốt mà.
29:47Vân Xuân Noãn ngởng đầu lên,
29:49nở một nụ cười thuần khiết không chút tạp nhiệm với tôi.
29:52Nhưng Noãn Noãn,
29:53vì mình mà cậu không tiếc tuyệt sao với bùi thần kinh,
29:56người vốn có cảm tình với cậu.
29:58Cậu bảo vệ mình trước mặt mọi người,
30:00cậu còn nói sẽ mãi mãi che chở cho mình.
30:02Tôi cúi người áp sát cô ấy,
30:05giọng chầm xuống,
30:05loại bạn bè nào mà lại làm đến mức này.
30:08Nụ cười trên mặt Vân Xuân Noãn bỗng cứng lại.
30:11Mình đã nhìn người mà mình thích bao nhiêu năm dùng những lời độc địa nhất để xỉ nhục mình.
30:15Giây phút đó,
30:16tất cả tình cảm mình dành cho anh ta đều đã chết rồi.
30:19Và khi trái tim mình nguội lạnh nhất,
30:21chính cậu đã xông tới,
30:22không chút do dự chắn trước mặt mình.
30:25Ánh mắt tôi khóa chặt lấy cô ấy,
30:27giọng run dẩy,
30:28giây phút đó,
30:28mình chật nhận ra cảm giác trong lòng mình đã thay đổi rồi.
30:31Mình thích cậu mất rồi.
30:33Thế nào, Vân Xuân Noãn?
30:35Cậu thấy việc mình thích con gái thật ghê tởm đúng không?
30:38Cậu thấy mình vừa bị đàn ông từ chối đã vội vàng tìm một người phụ nữ khác để thay
30:42thế sao?
30:43Cảm xúc trong mắt Vân Xuân Noãn giao động dữ dội,
30:46từ bàng hoàng chuyển sang lo lắng
30:47và cuối cùng động lại thành một sự xót xa sâu sắc.
30:51Uyển Uyển,
30:52cô ấy khẽ mở lời,
30:53giọng dự dàng đến mức khiến người ta muốn sụp đổ.
30:56Uyển Uyển,
30:56mình không ngờ bùi thần kinh lại làm cậu tổn thương sâu sắc đến thế,
31:00khiến tâm trí cậu dối bời cả lên.
31:02Cậu yên tâm,
31:03mình sẽ không đi đâu hết.
31:04Mình sẽ ở bên cậu,
31:06giúp cậu bước ra khỏi bóng tối này.
31:08Cô ấy thậm chí còn thử giang rộng vòng tay với tôi,
31:10cậu có cần một cái ôm không?
31:13Đúng là cái đồ thẳng như thép này.
31:15Tôi hạ quyết tâm,
31:16dùng lực đẩy ngã Vân Xuân Noãn xuống giường bệnh.
31:19Sau đó,
31:20tôi chống hai tay hai bên tay cô ấy,
31:22giam giữ dưới cái bóng của mình.
31:24Đôi môi Vân Xuân Noãn khẽ mở,
31:26đôi mắt đẹp đẽ mở to tròn,
31:27đầy sự vô tội và hoang mang.
31:30Noãn noãn,
31:30cậu vẫn chưa hiểu sao,
31:32cậu đối xử với mình quá tốt,
31:34tốt đến mức vượt qua cả tình bạn.
31:36Mình biết cậu chỉ đơn thuần muốn bảo vệ mình,
31:38nhưng mình không muốn loại dự dàng như ban ơn này nữa.
31:41Mình muốn,
31:42độc chiếm tất cả những gì thuộc về cậu.
31:44Rứt lời,
31:45tôi đột ngột cuối đầu,
31:47hôn thật mạnh lên môi cô ấy.
31:48Cơ thể Vân Xuân Noãn cứng đờ,
31:50đông tử co rụt lại.
31:52Môi Noãn Noãn mềm hơn tôi tưởng,
31:53mang theo vị ngọt thanh như quả hồng mềm.
31:56Tôi có thể cảm nhận được hơi thở ngừng trệ của cô ấy
31:58và những ngón tay run dày,
32:00lúng túng đặt bên hông tôi.
32:02Tôi càng dùng sức nhấm nháp đôi môi ấy,
32:04quyết tâm để lại một vết nhơ không thể xóa nhòa
32:06trong thế giới thuần khiết của Vân Xuân Noãn.
32:08Không biết bao lâu trôi qua,
32:10cho đến khi dưỡng khí trong phổi cạn sạch,
32:12tôi mới buông cô ấy ra.
32:14Vân Xuân Noãn ánh mắt mất tiêu cự,
32:16lồng ngực phập phòng dữ dội,
32:17cả khuôn mặt lan đến tận cổ đều đỏ bừng.
32:20Đại não rõ ràng đã bị chấn động quá lớn
32:22mà hoàn toàn tê liệt.
32:23Thành công rồi.
32:24Vân Xuân Noãn chắc chắn sẽ cảm thấy gây tẩm
32:26về mặt sinh lý,
32:27sẽ đi tìm bùi thần kinh để khóc lóc kể lề,
32:30làm hòa với hắn ta,
32:31rồi cùng nhau phỉ báng kẻ biến thái là tôi.
32:34Quả nhiên, khi ý thức của Vân Xuân Noãn quay lại,
32:37cô ấy lập tức vùng ra khỏi người tôi,
32:39thậm chí không dám nhìn tôi lấy một cái,
32:41lào đảo nhảy xuống rừng bệnh rồi lao thẳng ra cửa.
32:44Mã cho đến khi tiếng cửa rầm một cái đóng lại,
32:46tôi mới cuộn tròn trên chiếc giường
32:48vẫn còn vương hơi ấm của Noãn Noãn,
32:50kéo chăn quấn chặt lấy mình.
32:52Cơ thể bắt đầu run dày không kiểm soát,
32:54tôi cuối cùng cũng nhận ra mình đang sợ hãi.
32:56Tôi sợ lúc nãy Vân Xuân Noãn quay đầu lại,
32:59sợ ánh mắt cô ấy nhìn mình đã trở nên lạnh lẽo
33:01và khinh bỉ giống như bùi thần kinh.
33:03Phần góc nhìn của Vân Xuân Noãn
33:05Tôi tên là Vân Xuân Noãn.
33:07Hôm nay, Uyển Uyển đã hôn tôi.
33:09Không phải kiểu hôn chúc ngủ ngon của mẹ lúc nhỏ,
33:12mà là kiểu hôn khiến tim tôi đập loạn nhịp.
33:14Tôi chạy ra khỏi phòng y tế,
33:16chạy mãi trong dãy hành lang vắng vẻ
33:18cho đến khi không còn thở nổi mới dừng lại.
33:20Trên môi rừng như vẫn còn cảm giác của cậu ấy,
33:23mềm mềm, ngọt ngọt.
33:25Thú thật, tôi không hiểu lắm mấy lời Uyển Uyển nói về độc chiếm,
33:28cũng không hiểu tại sao cậu ấy lại làm thế.
33:31Nhưng bùi thần kinh đã nói những lời quá đáng như vậy,
33:33chắc chắn tim cậu ấy đã tan nát rồi.
33:36Nếu làm thế này có thể giúp cậu ấy chút hết những ấm ức ra,
33:39khiến cậu ấy thấy dễ chịu hơn một chút,
33:41ừm, tôi không sao cả.
33:43Lúc cậu ấy hôn tôi, tôi không biết phải phản ứng thế nào,
33:47chỉ có thể đờ người ra cảm nhận.
33:49Uyển Uyển giống như một chú mèo con sợ bị bỏ rơi,
33:52vừa căng thẳng vừa vụn về liếm láp đôi môi tôi.
33:54Nhưng điều thực sự khiến tôi hoảng loạn lại là chuyện xảy ra sau đó.
33:58Sau khi Uyển Uyển dừng lại,
33:59mắt cậu ấy đỏ bừng đến mức không tưởng nổi.
34:02Khi nhìn qua bằng đôi mắt ngấn nước đó,
34:04một ý nghĩ tồi tệ chưa từng có đã nổ tung trong đầu tôi mà không báo trước.
34:09Chặt Uyển Uyển vào lòng,
34:10muốn hôn trả lại cậu ấy còn mãnh liệt hơn thế,
34:13muốn nhìn thấy cậu ấy trong vòng tay tôi bị thiếu oxy.
34:16Bật khóc và cầu xin tha thứ.
34:17Ý nghĩ này làm chính tôi cũng phải giật mình.
34:20Vân Xuân Noãn, sao mày có thể có ý nghĩ xấu xa như vậy?
34:23Sao mày có thể muốn bắt nạt Uyển Uyển chứ?
34:26Lúc nãy Uyển Uyển hỏi tôi,
34:28loại bạn bè nào mà lại làm đến mức này?
34:30Đúng vậy, loại bạn bè nào mà lại giống tôi,
34:33luôn muốn bảo vệ cậu ấy,
34:35muốn được cậu ấy dựa dẫm,
34:36thậm chí còn muốn hôn cậu ấy.
34:38Chẳng lẽ miệng tôi nói là che chở,
34:40nhưng trong lòng lại giấu giếm những ý nghĩ kỳ lạ sao?
34:44Ánh mắt tôi bất giác lại rơi trên đôi môi hơi sưng đỏ của Uyển Uyển.
34:47Thôi xong,
34:48ý nghĩ xấu xa đó lại hiện lên rồi.
34:50Tôi hoảng loạn lao vào nhà vệ sinh,
34:53vừa dùng nước lạnh rửa mặt,
34:54vừa cố gắng dập tắt ý nghĩ đó.
34:56Sau khi bình tĩnh lại,
34:57tôi nghiêm túc suy nghĩ xem tại sao Uyển Uyển lại hôn mình.
35:00Nụ hôn đó ngốc nghếch nhưng lại rất dùng lực,
35:02không giống như đang chiêu đùa.
35:04Cậu ấy giống như đem hết tất cả những gì trôn giấu rất lâu trong lòng
35:08trao hết cho tôi trong một khoảnh khắc.
35:10Cậu ấy không tìm kiếm sự an ủi,
35:12cậu ấy đang tỏ tình.
35:13Cậu ấy dùng cách trực tiếp nhất để nói với tôi rằng cậu ấy thích tôi,
35:17không phải là tình cảm bạn bè.
35:19Nhưng giữa hai đứa con gái,
35:21còn có thể là loại tình cảm nào nữa chứ?
35:23Hơn nữa,
35:24tại sao khi nghĩ đến việc cậu ấy thích tôi,
35:26trong lòng lại thấy,
35:27hơi vui nhỉ?
35:28Nghĩ lại thì,
35:30hình như tôi chưa bao giờ đặt ra khoảng cách an toàn với Uyển Uyển.
35:33Cậu ấy càng tiến gần,
35:34tôi lại càng thấy hân hoan.
35:36Đêm đó tôi mất ngủ.
35:38Dưới ánh sáng mờ ảo của màn hình điện thoại,
35:40tôi lén đăng bài cầu cứu trên diễn đàn.
35:43Người dùng A,
35:44đây mà chỉ là bạn bè thôi á.
35:46Rõ ràng là tình cảm từ hai phía rồi.
35:48Người dùng B,
35:49xíp quá đi mất,
35:50cô ấy chắc chắn thầm thích chủ thất rồi.
35:52Chủ thất mau đồng ý đi thôi.
35:54Người dùng C,
35:55quan trọng là cảm giác của bạn.
35:57Hãy thử tưởng tượng xem,
35:58bạn có muốn phát sinh quan hệ thân mật hơn với đối phương không?
36:02Tôi nín thở,
36:03tưởng tượng một chút về chuyện đó với Uyển Uyển.
36:05Mặt lập tức nóng bừng,
36:07xấu hổ đến mức vùi cả người vào trong chăn.
36:09Nếu đó là đôi tay của Uyển Uyển,
36:11hơi ấm của Uyển Uyển,
36:13hơi thở của Uyển Uyển.
36:14Nếu là Uyển Uyển,
36:15hình như mọi chuyện đều có thể.
36:17Tôi đột nhiên hiểu ra tất cả.
36:19Hóa ra,
36:19con gái với con gái cũng có thể yêu nhau.
36:22Hóa ra,
36:23tình cảm mình dành cho Uyển Uyển
36:24không chỉ là sự yêu thích muốn che chở.
36:27Ngày hôm sau,
36:28tôi mang theo bí mật này,
36:29nóng lòng muốn gặp Uyển Uyển.
36:31Muốn nói với cậu ấy rằng
36:32tôi đã hiểu ý nghĩa của từ độc chiếm
36:34mà cậu ấy nói hôm qua rồi,
36:36tôi cũng có cảm giác y hệt như vậy.
36:38Thế nhưng,
36:39vừa thấy tôi,
36:40cậu ấy đã giống như một chú thỏ con bị kinh động,
36:43lập tức cúi đầu,
36:44đi thẳng không thèm ngoảnh lại.
36:45Khi lướt qua nhau ở hành lang,
36:47tôi cảm nhận được bờ vai cứng đờ của cậu ấy.
36:50Lúc tình cờ gặp ở căng tin,
36:51cậu ấy bưng khay cơm gần như chưa động đũa đứng dậy đi ngay.
36:55Thậm chí khi tôi đưa cho cậu ấy
36:56một chai sữa dâu cậu ấy thích nhất,
36:58cậu ấy cũng rụt tay lại như bị bỏng,
37:00từ chối khách hàng,
37:01không cần đâu,
37:02cảm ơn cậu.
37:04Uyển Uyển cứ né tránh không dám nhìn vào mắt tôi.
37:06Mỗi lần cậu ấy trốn tránh là một lần tim tôi thắt lại.
37:10Uyển Uyển chắc chắn nghĩ rằng tôi ghét cậu ấy rồi.
37:12Đều tại tôi,
37:13lúc cậu ấy dâng ra một trái tim chân thành,
37:16tôi lại đáp bằng cách bỏ chạy tệ hại nhất.
37:18Vân Xuân Noãn,
37:19mày luôn muốn nói muốn bảo vệ Uyển Uyển,
37:21nhưng lại trở thành người làm cậu ấy tổn thương sâu đậm nhất.
37:24Không thể tiếp tục thế này được nữa,
37:26không thể để Uyển Uyển một mình
37:27chịu đựng nỗi bất an và hiểu lầm này.
37:30Quay lại góc nhìn của Uyển Uyển.
37:32Thực sự thì sau khi cưỡng hôn Vân Xuân Noãn ngày hôm đó,
37:35tôi đã hối hận rồi.
37:37Cốt chuyện không quay về quỹ đạo,
37:38mà tôi thì có lẽ sắp mất cô ấy thật rồi.
37:41Tôi từng thầm oán trách cô ấy,
37:43nếu không phải tại nữ chính này không chịu diễn theo kịch bản
37:46thì chắc chắn tôi đã được về nhà rồi.
37:48Nhưng tôi lại không thể nào ghét cô ấy được.
37:50Ngoại trừ cô ấy ra,
37:52chưa từng có ai trân trọng tôi một cách thuần khiết
37:54và không giữ lại chút gì như thế.
37:56Vậy mà tôi lại nhẫn tâm vấy bẩn sự thuần khiết độc nhất vô nhị đó.
38:00Được rồi,
38:01tôi thừa nhận tôi có lòng riêng,
38:03tôi tham luyến sự dự dàng của cô ấy,
38:04muốn độc chiếm sự ấm áp khiến tôi an lòng này,
38:07đến mức cái thế giới không thể quay về kia
38:09dường như cũng chẳng còn quan trọng đến thế nữa.
38:12Tôi đã thận trọng tránh mặt noãn noãn suốt mấy ngày nay,
38:14chỉ sợ sự xuất hiện của tôi sẽ làm bẩn mắt cô ấy.
38:17Thế nhưng,
38:18vào một buổi chiều tại góc cầu thang vắng người qua lại,
38:21tôi vẫn bị cô ấy tóm được.
38:23Vân Xuân noãn giống như đã lên kế hoạch từ lâu,
38:25chặn đứng tôi vào góc tường.
38:27Uyển Uyển,
38:28hai tay cô ấy trống lên tường ở hai bên tay tôi,
38:31tạo thành một vòng vây thu hẹp.
38:32Chúng ta nói chuyện được không?
38:34Tôi không còn đường lui,
38:35chỉ biết cuối đầu,
38:36thành thục khoác lên mình lớp vỏ bọc đáng thương quen thuộc,
38:39giọng nói mang theo tiếng nức nở,
38:41hy vọng có thể giành lấy một chút lòng chắc ẩn cuối cùng.
38:44Xin lỗi,
38:45noãn noãn,
38:46mình biết mình sai rồi,
38:48hôm đó mình bị ma xui quỷ khiến,
38:50mình không nên đối xử với cậu như vậy.
38:52Cậu tha lỗi cho mình có được không?
38:54Tôi không dám nhìn vào mắt cô ấy,
38:56sợ hãi sẽ thấy trong đó ngập tràn sự chán ghét.
38:58Như đầu ngón tay Vân Xuân Noãn lại nhẹ nhàng nâng cầm tôi lên,
39:02ép tôi phải đối diện với ánh mắt của cô ấy.
39:05Tôi đã nhìn thấy rồi,
39:06trong đôi mắt trong veo nhìn thấu tận đáy kia không hề có một chút chán ghét nào,
39:10mà chỉ có sự xót xa và nghiêm túc như sắp chản ra ngoài.
39:14Uyển Uyển,
39:14cậu nhìn mình này.
39:15Vân Xuân Noãn nói từng chữ rõ ràng,
39:17mình không hề tức giận.
39:19Tôi sững sở,
39:19gần như không tin vào tay mình nữa.
39:22Cậu,
39:23tại sao cậu không ghét mình?
39:24Giọng tôi run dẩy không ngừng,
39:26mình quá đáng như vậy,
39:27mình cữ hôn cậu,
39:28mình còn nói những lời đó để làm cậu ghê tởm.
39:31Sao cậu có thể không ghét mình cho được?
39:33Tôi nhìn chầm chầm vào mắt Vân Xuân Noãn,
39:36cố gắng tìm kiếm một chút do dự hay lừa dối trong đó.
39:39Nhưng Vân Xuân Noãn lại mỉm cười,
39:41ánh mắt dự dàng như ánh trăng soi bóng xuống mặt hồ.
39:43Cô ấy đưa tay,
39:44nhẹ nhàng vén lọn tóc dối bên gò má tôi ra sau tai,
39:48cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay khiến tôi khẽ dùng mình.
39:51Tôi đưa ra một câu hỏi sắc bén khác để vùng vẫy lần cuối,
39:54vậy còn bùi thần kinh thì sao?
39:56Cậu có biết hắn ta có ý với cậu không?
39:59Cậu thực sự không?
40:00Không hề thích hắn ta một chút nào sao?
40:03Lông mày Vân Xuân Noãn khẽ nhíu lại,
40:05cô ấy lắc đầu,
40:06giọng điệu chém đinh chặt sắt,
40:07trước đây mình chỉ coi cậu ta là bạn,
40:09nhưng sau khi cậu ta xỉ nhục cậu như vậy,
40:11mình đối với cậu ta chỉ còn lại sự chán ghét.
40:14Uyển Uyển,
40:15trong lòng mình từ đầu đến cuối chỉ có,
40:17ánh mắt cô ấy lướt qua đôi môi đang mím chặt vì căng thẳng của tôi,
40:20cậu.
40:21Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết những lời này
40:24thì Vân Xuân Noãn đã có một hành động gây chấn động hơn.
40:26Cô ấy bắt chức cách thức của tôi ngày hôm đó,
40:29mang theo chút vụn về và sự quyết tâm,
40:31đặt lên môi tôi một nụ hôn.
40:33Nhưng nụ hôn này rất nhẹ,
40:34giống như một chú bướm đậu trên cánh hoa,
40:36chứa đựng sự nâng niu và trân trọng vô hạn.
40:39Khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra,
40:41hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe,
40:43nhưng không phải vì đau lòng.
40:44Tôi vừa thẹn vừa giận lường Vân Xuân Noãn,
40:47vô lý buộc tội đều tại cậu hết.
40:49Vân Xuân Noãn,
40:50đều tại cậu cả đấy.
40:51Hả?
40:52Cô ấy ngẩn người vì lời buộc tội đột ngột này.
40:55Tại sao cậu lại làm thế?
40:57Cậu, cậu hại chết mình rồi.
40:59Miệng tôi nói ra những lời phàn nàn hung dữ nhất,
41:01nhưng nước mắt lại không tự chủ được mà rơi xuống,
41:06mình không về được nữa rồi.
41:08Mình không bao giờ về được nữa cậu có biết không?
41:11Xin, xin lỗi.
41:13Vân Xuân Noãn trở nên luống cuống,
41:15ánh mắt đầy vẻ xót xa.
41:16Tôi dùng lực lau đi giọt nước mắt,
41:18cuối cùng cũng chịu đầu hàng trước số phận,
41:20nhưng đồng thời cũng đã nắm chặt được kho báu của riêng mình.
41:23Tôi tiến lên một bước,
41:24vùi mình thật sâu vào vòng tay ấm áp mềm mại của cô ấy,
41:28dùng giọng nói ngại ngào vì nước mũi.
41:30Thốt ra câu nói mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ nói với nữ chính,
41:33cậu đã nhốt mình ở lại đây rồi,
41:34cho nên cậu phải chịu trách nhiệm với mình.
41:37Bây giờ mình chỉ cần cậu thôi.
41:39Được, Noãn Noãn sẽ mãi mãi yêu Uyển Uyển.
41:42Cô ấy xiết chặt vòng tay,
41:43đưa ra một lời hứa từ tận đáy lòng mình.
41:46Hoàn.
Bình luận