- 2 ngày trước
- #audio
#audio
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Trong con hẻm tối tăm, tôi đang chuẩn bị ráng một cái tát trời ráng lên mặt tên côn đồ
00:04trước mặt,
00:05thì đột nhiên một dòng bình luận hiện ra đây là sự tuyệt vọng của lesbian sao vừa không chú
00:09ý đã bộc lộ mặt tối tăm nhất của mình cho chị gái trong lòng thấy rồi.
00:13Tôi khựng lại một lát, không thể tin được nhìn về phía cửa hẻm, thậm chí ý thở hồn hền,
00:18tóc tai dối bời, tay cầm một chiếc ô đang tìm kiếm thứ gì đó.
00:23Khoảnh khắc chị ấy nhìn qua, tôi khẽ đổi hướng tay, nắm lấy nắm đấm của tên côn đồ rồi
00:28đấm mạnh vào chính mình.
00:30Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:34luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé, hẹ hẹ hẹ.
00:37Vào chuyện, cú đấm này tôi đã dùng hết 10 phần sức lực, má tôi đau rát và tôi hơi
00:42tróng váng trong chốc lát.
00:44Mơ hồ quay đầu nhìn về phía cửa hẻm, tôi đối mặt trực tiếp với thẩm chí ý.
00:48Sau đó mới nhận ra mình vừa làm gì, đầu tôi ủ lên một tiếng, vội vàng quay người lại
00:53không nhìn chị ấy nữa.
00:55Tên côn đồ trước mặt vẫn đang trong trạng thái sững sờ, thấy tôi nhìn chầm chầm vào lòng bàn
00:59tay một cách khó hiểu.
01:00Sợ lại bị đánh như trước, hắn nhanh chóng móc trong túi ra một miếng băng cá nhân đặt vào
01:05tay tôi, rồi vừa bò vừa chạy đi xa.
01:08Còn tất cả sự chú ý của tôi đều đổ rồn vào bóng dáng ở cửa hẻm, miếng băng cá
01:12nhân nhẹ nhàng rơi xuống đất.
01:13Chị ấy có nhìn thấy rõ không, nếu chị ấy thấy rõ liệu có nghĩ tôi bị điên không?
01:18Nếu không nhìn thấy, vậy vết thương trên mặt tôi, liệu chị ấy có giúp tôi xử lý không?
01:23Đúng lúc tôi đang dối bời, một gầu áo màu xám nhạt lọt vào tầm mắt tôi.
01:28Thậm chí ý nhặt miếng băng cá nhân lên, đặt lại vào lòng bàn tay tôi, tên côn đồ này
01:32cũng khá tốt bụng, đánh xong còn để lại một miếng băng cá nhân.
01:36Đầu óc tôi tràn ngập hình ảnh cánh tay trắng nõn của chị ấy, những mạch máu ẩn hiện.
01:41Tôi chợt nhớ đến lời một cô gái rảnh rỗi ở trường đã nói với tôi.
01:44Người có mạch máu quá rõ ràng thường là người có tình cảm nhạt nhẽo.
01:48Nhưng từ khi tôi quen thậm chí ý đến nay, chị ấy luôn dịu dàng.
01:52Thậm chí ý là thanh mai trúc mã của anh kế tôi, Tống Thanh Ngôn.
01:56Mỗi lần chị ấy đến tìm Tống Thanh Ngôn, chị ấy đều mang cho tôi những chiếc bánh ngọt nhỏ
02:00xinh xắn,
02:01mặc dù tôi hoàn toàn không thích những thứ ngọt người đó.
02:04Dòng bình luận biến mất một lúc lại xuất hiện, kinh ngạc chưa?
02:07Cô em này đang làm cái quái gì vậy? Tự mình đấm mình.
02:11Xem ra lần này nữ chính có thể sớm hơn phát hiện ra nữ phụ bị điên rồi.
02:15Ngôn ý của chúng ta mau chóng hạnh phúc bên nhau đi.
02:18Cái người vừa cô độc vừa bạo lực này hãy tránh xa bé cưng nữ chính của chúng tôi ra.
02:22Nữ chính là mặt trời bé bỏng mà.
02:24Đúng đó, nữ chính của chúng ta chắc chắn thích cô em gái ngoan ngoãn, chứ không phải cái kẻ
02:29tối tăm này.
02:30Lòng tôi dối như tơ vò.
02:32Dựa trên thông tin từ bình luận, thế giới tôi đang sống có lẽ là một cuốn tiểu thuyết.
02:36Nữ chính là Thẩm Chi Ý, nam chính là Tống Thanh Ngôn.
02:39Và tôi dường như là nữ phụ thần kinh luôn cản trở tình cảm của họ.
02:43Nhưng mà, Tống Thanh Ngôn thật sự, thật sự, rất không xứng với chị ấy.
02:47Cuối cùng chị ấy ghét tôi hoàn toàn là vì Tống Thanh Ngôn sao?
02:51Tôi càng nghĩ càng tủi thân, nước mắt không kìm được chảy xuống, nhưng lại không muốn chị ấy thấy,
02:56nên chỉ biết cuối đầu càng sâu.
02:58Ưm, trong tầm mắt, đầu ngón tay thẩm chi nhẹ nhàng miết một giọt nước, lau nhẹ lên mu bàn
03:04tay tôi.
03:05Giọng nói mang theo ý cười truyền đến từ phía trên, tâm tâm, có phải trời mưa rồi không?
03:10Cuối cùng trời thật sự đổ mưa và có xu hướng ngày càng lớn.
03:13Thẩm chi ý cầm ô đưa tôi tùy tiện tìm một quán cà phê để chú mưa.
03:17Miếng băng cá nhân của tên con đồ kia rốt cuộc vẫn không được dùng đến, thậm chi ý rất
03:21ghét bỏ nói nó quá bẩn, vứt đi rồi mua cái mới.
03:25Và từ khi chúng tôi ngồi xuống đây, chị ấy vẫn chưa nói với tôi một câu nào.
03:29Chị im lặng đi gọi đồ, tự mình đổ lượng đường vừa đủ vào cà phê cho tôi, đẩy chiếc
03:34bánh ngọt nhỏ về phía tôi, rồi lấy băng cá nhân mới mua rán lên cho tôi.
03:38Một loạt thao tác trôi chảy, nhưng tay chị ấy hơi mạnh, tôi khẽ rên lên một tiếng.
03:43Ngừng một giây, chị ấy dùng lực mạnh hơn chọc vào vết thương một cái.
03:47Bực bội nói, bây giờ mới biết đau à? Lúc nãy không phải ghê gớm lắm sao?
03:51Tôi đột ngột nhìn chị ấy, lẽ nào chuyện tôi tự đánh mình chị ấy thật sự đã thấy?
03:57Gặp phải lưu manh ra tay cứu người là đúng, nhưng em cũng phải tự lượng sức mình chứ, lỡ
04:01hắn có đồng bọn thì sao?
04:03Thậm chí ý bất lực xoa vết thương của tôi, nếu không phải chị gặp được cô bé được em
04:07cứu ở giao lộ và cô bé đó nói cho chị biết vị trí của em, nhớ em bị thương
04:12nặng hơn thì sao?
04:13Tôi ngượng nghịu nhét một miếng bánh ngọt vào miệng, chật nhớ đến vài nội dung đã thấy trên bình
04:17luận, ấp úng mở lời.
04:19Xin, xin lỗi, chị, chị ơi, bình luận nói thậm chí ý thích người ngoan, tôi làm vậy có tính
04:25là ngoan không?
04:26Nói ra câu này gần như đã tiêu hao hết dũng khí của tôi, tôi thậm chí không dám ngẩn
04:30đầu nhìn phản ứng của chị ấy.
04:32Sau một lúc lâu, thậm chí ý cầm nhĩa lên, xin một miếng nhỏ từ chỗ bánh ngọt tôi vừa
04:37múc, chị phải nếm thử xem loại bánh ngọt nào mà lại ngọt đến thế.
04:41Ngọt, bánh cà phê không đường thì có gì ngọt chứ, tôi nghi hoặc ngẩn đầu lên, vừa vạn chạm
04:46vào ánh mắt chị ấy đang nhìn tôi.
04:49Mắt chứa đầy ý cười, nhiệt độ trên mặt tôi như muốn nổ tung, tôi vội vàng vơ lấy cà
04:54phê đá uống một ngụm lớn.
04:55Nhưng trong lòng lại không tự chủ dâng lên một chút ngọt ngào, lời của bình luận hình như có
05:01chút tác dụng.
05:02Đợi mưa tạnh, thậm chí ý đưa tôi về nhà. Vừa bước vào cửa thì thấy Tống Thanh Ngôn bước
05:07ra từ trong nhà, cơ thể tôi lập tức căng cứng.
05:10Tống Thanh Ngôn không có ý tốt đánh giá tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt cố ý dừng lại
05:142 giây trên ngực tôi đang bị mưa làm ướt.
05:16Sau khi thưởng thức ánh mắt hung dữ của tôi được 2 giây, hắn liếm môi, lịch sự nhìn về
05:21phía thẩm chí ý.
05:22Chí ý, em vất vả rồi, trời mưa to thế này còn đưa em gái anh về.
05:27Thẩm chí ý khẽ lắc đầu, không phiền gì đâu, nếu sau này anh có việc, em đều có thể
05:32đi đón em ấy.
05:33Trước đây tôi thấy thẩm chí ý nói chuyện với Tống Thanh Ngôn chỉ cảm thấy bực bội, nhưng giờ
05:37lại thêm một chút lo lắng và bất an.
05:39Bởi vì bình luận lại tiết lộ nội dung cốt truyện.
05:42Tống Thanh Ngôn thực ra đã quen không ít bạn gái bên ngoài, nhưng chỉ trước mặt thẩm chí ý
05:46mới giả vờ là một công tử ôn nhận như ngọc.
05:49Mọi người bình luận đều phát cuồng, đây chính là sức hút của nam chính đấy.
05:53Dù bên ngoài có lăng nhăng đến mấy, nhưng trước mặt người mình thật lòng yêu vẫn luôn cẩn thận
05:57từng ly từng tí.
05:58Tôi xem mà trận mắt há hốc mồm, cuồng cuồng cái gì mà cuồng, chừng đó người liệu có ghép
06:03lại được một bộ óc tốt không?
06:05Yêu chị ấy thì để chị ấy chấp nhận một quả dưa thôi à? Tôi khinh.
06:09Tống Thanh Ngôn lại mở lời, giọng điệu mang theo chút mong chờ và cầu khẩn.
06:13Chí ý, sắp khai giảng chúng ta phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi, em đã lập nhóm chưa?
06:18Hay là chúng ta?
06:20Thấy thẩm chí ý sắp mở miệng, tôi lao tới ôm chầm lấy chị ấy.
06:23Bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của Tống Thanh Ngôn và cơ thể cứng đầu của thẩm chí ý.
06:28Tôi vùi đầu vào hõm cổ chị ấy, nghe nhẹ nói, chị ơi, năm lớp 12 khó quá, em không
06:33theo kịp.
06:34Tống Thanh Ngôn cười khẩy, lớp 12 toàn là tiết ôn tập, em không theo kịp cái quái gì chứ.
06:39Tôi mặc kệ hắn, chỉ ôm thẩm chí ý nhẹ nhàng lay, chị ơi, chị có thể giúp em kèm
06:44học một thời gian không ạ, em sẽ rất nghe lời.
06:47Thẩm chí ý đưa tay ôm lấy eo tôi, ngại ngùng nhìn Tống Thanh Ngôn, không được rồi Thanh Ngôn.
06:53Tâm tâm học lớp 12 rất quan trọng, hơn nữa điểm luận văn và điểm thi đấu của em đã
06:57đủ rồi.
06:58Đồ án tốt nghiệp ngược lại không quan trọng lắm, anh đi tìm người khác lập nhóm đi nhé.
07:02Không thể để tâm tâm của chúng ta gọi chị nhiều tiếng như vậy mà không được gì chứ.
07:07Cứ thế, chị ấy phớt lờ ánh mắt không vui của Tống Thanh Ngôn, đưa tôi lên lầu.
07:12Tay chị ấy vẫn đặt trên eo tôi không buồn.
07:14Nhưng khi vào phòng, thẩm chí ý thực sự ngồi xuống kèm học cho tôi, không nói một lời vô
07:19nghĩa nào.
07:20Đến khi tôi đầu óc quay cuồng và cuối cùng tiễn chị ấy đi, trời đã khuya.
07:24Tôi bước ra khỏi phòng định giót cốc nước uống, nhưng bị một bóng người đẩy vào tường.
07:29Dưới ánh đèn lờ mờ, Tống Thanh Ngôn cười như một bóng ma, em gái ngoan, em không muốn anh
07:34và thẩm chí ý ở bên nhau đến thế sao.
07:36Thậm chí không tiếc giả vờ bắt đầu học hành.
07:38Ai mà chẳng biết em ghét đi học nhất, màn lạt mềm buộc chặt này, học không tệ chút nào.
07:44Nói rồi, hắn cúi đầu ghé sát mặt tôi.
07:47Trong khoảnh khắc, sự bất lực và phẫn nộ từ thời nhỏ ập đến, tôi dồn hết sức lực nâng
07:51đầu gối lên và dùng lực thật mạnh.
07:54Tống Thanh Ngôn nằm dưới đất la ó đòi giết tôi.
07:56Tôi đặt một chân lên cổ hắn.
07:58Tống Thanh Ngôn, tao không còn là đứa lớp 9 nữa đâu, cất hết những suy nghĩ dơ bẩn của
08:02mày đi.
08:03Tao thực sự không muốn chị chí ý ở bên mày, tao thậm chí nhìn thấy mày nói chuyện với
08:08chị ấy đã thấy ghê tởm.
08:09Biết rồi thì tránh xa chị ấy ra cho tao.
08:12Nói xong, tôi bưng cốc nước quay về phòng.
08:15Tống Thanh Ngôn cười quá dị phía sau, mày không hề hiểu thẩm chí ý.
08:18Về bản chất, chị ấy và tao là cùng một loại người, vì vậy chúng tao định sẵn sẽ ở
08:23bên nhau.
08:24Sự bạo tàn trong mắt tôi không thể giấu được nữa, bởi vì khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi lại
08:29nhìn thấy các dòng bình luận.
08:31Hàng loạt bình luận lướt qua, Tống Thanh Ngôn lại đối với em kế của mình có ý đồ.
08:35Đây là nam chính thâm tình mà các người tôn thờ sao.
08:38Kinh tởm quá, kinh tởm quá, chỉ nghĩ đến việc cuối cùng nữ chính còn bị hắn giam cầm trong
08:43căn nhà nhỏ kia là tôi lại thấy dùng mình.
08:46Trong nguyên tác là sau khi thương tri tâm chết, nữ chính mới nản lòng và khuất phục.
08:50Cảm giác như nữ chính thực ra cũng có tình cảm với em gái mà.
08:54Người đằng trước kia, dù nam chính có tệ đến đâu cũng đừng gắn ghép bừa, rõ ràng là thương
08:59tri tâm rất ghét thẩm trí ý.
09:00Hồi đầu thẩm trí ý đối xử với cô ta tốt như vậy, cô ta không cảm kích thì thôi
09:04còn tỏ thái độ.
09:06Nhưng giờ bé em biết gọi chị rồi, bé em gọi chị thật đáng yêu, ủng hộ bé em hiện
09:11tại bán đứng Tống Thanh Ngôn.
09:13Cái gì mà giam cầm, cái gì mà căn nhà nhỏ, cái gì mà khuất phục, họ đang nói về
09:18thẩm trí ý sao?
09:19Tôi cẩn thận đọc từng dòng bình luận.
09:21Dần dần ghép lại được toàn bộ cốt truyện.
09:24Thế giới tôi đang ở làm một cuốn tiểu thuyết nam chủ và Tống Thanh Ngôn là nam chính tiêu
09:28chuẩn, mọi người trong đó đều là công cụ cho hắn.
09:30Thời gian đầu, Tống Thanh Ngôn vì muốn nhận được sự giúp đỡ của nhà họ thẩm nên luôn tỏ
09:35vẻ khiêm tốn trước mặt thẩm trí ý, còn tôi thì dùng mọi cách để ngăn cản họ.
09:39Cuối cùng tôi bị bố Tống gửi ra nước ngoài, tự hủy hoại bản thân và chết vì dùng thuốc
09:44quá liều.
09:44Sau khi kết hôn, Tống Thanh Ngôn từng bước mở rộng thế lực của mình, đến cuối cùng nhà họ
09:49thẩm cũng không còn là đối thủ của hắn nữa, và lúc này, hắn cuối cùng đã lộ ra bộ
09:53mặt thật.
09:54Hắn dày vò thẩm trí ý không ngừng nghỉ, thậm chí mặc kệ bố mẹ chị ấy chết, để chị
09:59ấy phải tận mắt nhìn cha mẹ lâm bệnh qua đời.
10:02Nhưng kết cục lại là thẩm trí ý không còn chống cự, trở thành con chim hoàng yến bị Tống
10:06Thanh Ngôn giam cầm trong lâu đài xinh đẹp.
10:08Tôi nắm chặt tay nắm cửa, dùng tất cả lý trí để kiểm soát nhân tố bạo lực trong cơ
10:13thể.
10:13Mặc kệ Tống Thanh Ngôn là cái gọi là nam chính vĩ đại thì sao chứ, người đang có ý
10:17thức tự chủ bây giờ là tôi.
10:20Thẩm trí ý là một người dịu dàng như vậy, nếu tôi ngoan ngoãn hơn Tống Thanh Ngôn, chị ấy
10:24chắc chắn sẽ không ghét tôi như trong nguyên tác.
10:27Hơn nữa thẩm trí ý là cung thiên bình, mà tôi lại đẹp hơn Tống Thanh Ngôn nhiều.
10:31Lùi một bước mà nói, dù chị ấy thực sự không thích tôi, cũng tuyệt đối không thể lấy Tống
10:36Thanh Ngôn.
10:36Lùi thêm một bước nữa, hôm nay chị ấy còn vì tôi mà từ chối Tống Thanh Ngôn, biết đâu
10:41chị ấy thực sự thích tôi thì sao.
10:44Ngày hôm sau, tôi đặc biệt đến trường thẩm trí ý để đợi chị ấy.
10:47Sau một đêm đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định kể cho chị ấy nghe tất cả mọi chuyện tôi
10:52biết, bao gồm cả sự tồn tại của bình luận.
10:54Dù chị có nghĩ tôi bị điên cũng đành chịu, miễn là có thể khiến chị tránh xa Tống Thanh
10:59Ngôn.
10:59Tôi buồn chán ngồi trên chiếc ghế đầu nhỏ trước cửa ký túc xá của chị ấy, xem con mèo
11:04dưới lầu của họ rốt cuộc ăn bao nhiêu.
11:06Một con mèo hoang to béo hơn cả con mèo tôi từng thấy ở quán cà phê mèo.
11:11Tâm Tâm, giọng nói quen thuộc và dịu dàng vang lên, khóe miệng tôi nhét lên, rồi lại xịu xuống
11:16khi thấy một nam sinh bên cạnh chị ấy.
11:19Thậm chí ý bước đi nhẹ nhàng, sao Tâm Tâm lại đến đây, để chị giới thiệu, đây là một
11:23em khóa dưới trong hội sinh viên của chúng ta.
11:26Ngay sau đó chị ấy cười xin lỗi với nam sinh đó, xin lỗi nha, đây là em gái chị,
11:31em ấy thấy người lạ sẽ hơi.
11:33Chào anh ạ, tôi cúi người chào, mỉm cười. Lời thậm chí ý chưa nói hết cứ thế nghẹn lại,
11:39tôi lướt nhìn biểu cảm của chị.
11:41Tôi nhớ hồi nhỏ, phụ huynh đều gọi những đứa trẻ nhiệt tình cho hỏi như vậy là trẻ ngoan,
11:46như vậy có đủ không.
11:47Nhưng ngoài dự đoán của tôi, sắc mặt thậm chí ý đột nhiên lạnh đi rất nhiều, chị ấy nói
11:52với nam sinh kia là có việc rồi kéo tôi đi.
11:55Đi đến khu rừng nhỏ phía sau ký túc xá, chị ấy khoanh tay, nhìn tôi từ trên xuống dưới.
12:00Thương trí tâm, em thích anh trai vừa rồi sao?
12:03Tôi ngây người lắc đầu, tôi thậm chí còn không nhớ mặt người đó như thế nào.
12:07Chị thấy biểu cảm của tôi không giống giả vờ, thở phào nhẹ nhõm, không được yêu sớm, cũng không
12:12được thích những người linh tinh.
12:14Tôi gật đầu, thậm chí ý không phải là người linh tinh.
12:17Tôi kéo cánh tay chị ấy, muốn nhanh chóng kể cho chị nghe về chuyện bình luận.
12:21Nhưng ngay khi tôi mở miệng, tôi phát hiện mình không thể phát ra bất kỳ âm tiết nào.
12:26Về bình luận, tiểu thuyết, cốt truyện, tôi không thể nói ra được một từ nào.
12:30Tôi chỉ có thể nắm lấy cánh tay thậm chí ý, há miệng phát ra những âm thanh không rõ
12:35nghĩa một cách bàng hoàng và lo lắng.
12:37Tôi không thể nói gì cả, điều này có nghĩa là thậm chí ý sẽ không biết gì hết.
12:41Nếu tôi không hành động, chị ấy vẫn sẽ lấy tống thanh ngôn.
12:44Nếu tôi còn muốn phá hoại tình cảm của họ, chị vẫn sẽ ghét tôi.
12:48Nước mắt không tự chủ được rơi xuống từng giọt, thậm chí ý trước mặt đột nhiên hoảng hốt.
12:53Tâm tâm, sao thế tâm tâm, không thích thì không thích cũng không sao mà.
12:57Chị ấy ôm tôi vào lòng, vừa an ủi vừa xoa lưng tôi.
13:01Người thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người chị, tôi càng khóc thương tâm hơn.
13:05Tâm tâm, rốt cuộc là sao, có phải chị làm sai gì rồi không?
13:09Nín đi rồi nói với chị được không?
13:11Không phải, thậm chí ý chị không làm sai gì cả.
13:14Lòng tôi lạnh như cho tàn, nằm vật trong vòng tay chị ấy.
13:18Vừa nức nở vừa nói, em, em không học được toán, toán khó quá, em không hiểu gì hết.
13:23Ồ, cô giáo còn giảng nhanh quá trời, chị hứa hôm qua sẽ kèm em học là phải giữ lời.
13:28Hôm nay chị vẫn chưa đến kèm em, có phải chị lại hối hận muốn lập nhóm với tống thanh
13:33ngôn rồi không?
13:34Vừa khóc vừa ước gì mình có thể hồn xuyên vào con mèo hoang kia, để nó chịu đựng tất
13:38cả sự xấu hổ này thay tôi.
13:40Thậm chí ý bật cười, xoa đầu tôi, buổi chiều chị dành hết thời gian cho em được không?
13:45Tôi lại thấy vui một chút, nằm lấy tay áo chị, với lại, người em thích không phải người linh
13:50tinh, chị, chị không được nói người đó như vậy.
13:53Trước mặt lại bay qua một loạt bình luận, trời ơi, tôi chết mệt chết mệt rồi, đây mới là
13:58thứ tôi nên xem, hoa bách hợp nở rồi.
14:01Mắt bé em toàn là chị gái, thiếu điều trực tiếp tỏ tình.
14:04Chị gái cũng cưng chiều quá trời, thậm chí ý, thật sự chỉ coi cô ấy là em gái thôi
14:09sao.
14:10Nhưng sắp đến lễ tình nhân rồi, nút thắt cốt truyện quan trọng nhất, nam chính sẽ tỏ tình với
14:15nữ chính vào ngày này.
14:17Ban đầu nữ chính định đi du học nước ngoài, nhưng vì đồng ý với nam chính nên đã không
14:21đi, dẫn đến bi kịch sau này.
14:23Tôi nhảy ra khỏi vòng tay chị ấy, mở điện thoại ra xem, còn đúng một tháng rưỡi nữa.
14:28Trước kỳ thi cuối kỳ, tôi tủi thân nhìn chị ấy, chị chi ý, chị nói nếu em đạt điểm
14:33trung bình môn toán thì sẽ dẫn em đi chơi, không được lừa em đâu đấy.
14:37Cái chuyện làm đũng và giả vờ ngoan ngoãn này, lần đầu còn bỡ ngỡ, lần sau đã quen.
14:42Và thực tế chứng minh, thậm chí ý thực sự rất thích.
14:45Thế là tôi ghé sát bên chị ấy, dưa điện thoại lên trước mắt chị, trên màn hình là trang
14:50đặt vé Disneyland.
14:51Thời gian là ngày 14 tháng 2, vậy nếu lần này em thi được vào top 10, chúng ta đi
14:56đến đây nhé.
14:57Thậm chí ý nhau mắt nhìn một lúc, cười chọc vào khóe miệng tôi, thế nếu không thi được thì
15:02sao? Không thể nào.
15:04Không lâu sau khi mẹ tôi tái hôn với bố Tống, Tống Thanh Ngôn đã từng nửa đêm cậy khóa
15:09phòng tôi.
15:10Đêm đó tôi đã đánh chật khớp tay Tống Thanh Ngôn.
15:12Sau khi bố tôi qua đời, mẹ và tôi nương tựa vào nhau, tôi từng dành đồ ăn với côn
15:17đồ,
15:17từng đánh nhau với Lưu Manh vì mẹ, chỉ một Tống Thanh Ngôn thôi, cân bản không phải đối thủ
15:22của tôi.
15:23Nhưng ngày hôm sau mẹ lại bắt tôi đi xin lỗi Tống Thanh Ngôn,
15:26thậm chí còn bóng gió nói tôi và Tống Thanh Ngôn không có quan hệ máu mủ.
15:29Bố Tống cũng nhìn bảng điểm và lời phê của giáo viên tôi mà gật gù liên tục.
15:34Từ đó về sau, tôi trở thành một học sinh cá biệt điển hình,
15:37đánh nhau, nói tục, ngủ trong lớp, trốn học đi quán nét chơi game.
15:42Sau này bố Tống gần như coi tôi là người vô hình,
15:44mẹ cũng dần từ bỏ việc quản lý tôi, Tống Thanh Ngôn cũng không quấy dối tôi nữa.
15:49Tôi thậm chí đã tự bung thả nghĩ rằng cứ thế này cũng được, sống tùy tiện cũng khá vui.
15:53Nhưng trên mạng nói rằng, một người có xu hướng như tôi,
15:56nếu muốn ở bên thẩm chí ý, ít nhất phải đỗ vào một trường 211.
16:01Vì vậy, tôi lại bắt đầu nỗ lực học tập sau lưng cả thế giới.
16:04Ngày công bố kết quả thi cuối kỷ, Tống Thanh Ngôn cố ý gọi thẩm chí ý đến nhà chúng
16:09tôi ăn cơm.
16:10Hừ, không phải là muốn tôi mất mặt trước mặt cả nhà sao?
16:13Thân phận nam chính, thủ đoạn của nhân vật pháo hôi.
16:16Thương chi tâm, có kết quả điểm chưa?
16:18Hắn hỏi một cách thờ ơ.
16:20Tôi gật đầu, bảng điểm gửi trong nhóm rồi, anh bớt gọi tên tôi đi.
16:25Hắn vừa cầm điện thoại xem vừa cười khẩy,
16:27lãng phí bộ óc tốt như chí ý để kèm học cho đồ bùn non không thể chắt lên tường
16:31như mày.
16:32Sau này bớt quấn lấy người ta đi.
16:34Ừm, hạng 7 toàn khối.
16:36Mày ra lận à?
16:37Mọi người trên bàn ăn đều kinh ngạc nhìn bảng điểm,
16:39chỉ có thẩm chí ý chầm tư nhìn tôi.
16:42Tôi lén lút nắm tay chị ấy dưới gầm bàn,
16:44viết 214 vào lòng bàn tay chị.
16:47Đúng ngày lễ tình nhân, tôi vừa chọn quần áo cho chị ấy
16:50vừa lắng tay nghe chị nói chuyện điện thoại với Tống Thanh Ngôn.
16:53Em đã hứa với Tâm Tâm từ lâu rồi, vé cũng mua rồi,
16:57hôm nay thực sự không thể ăn tối với anh được.
16:59Anh đi cùng bọn em ư.
17:01Thôi đi, em nhớ anh từ nhỏ đã không thể đi tàu lượn siêu tốc được rồi,
17:05anh cũng không muốn nôn mửa đầy người đâu nhỉ.
17:07Với lại lần trước rõ ràng anh nói chỉ có những cô gái nhỏ không có não mới thích những
17:11nơi như thế này.
17:12Thôi nhé, em cúp máy đây.
17:15Khóe miệng tôi cong lên, lòng thấy nhẹ nhóm.
17:18Sáng nay, tôi tận mắt thấy thẩm chi ý đã phản hồi nhận lời mời nhập học của trường đại
17:22học nước ngoài.
17:23Tống Thanh Ngôn không thể trói buộc chị ấy dù chỉ một giây phút nào nữa,
17:26thẩm chi ý đã được tự do.
17:28Cảm giác như chút được gánh nặng ngàn cân, toàn thân thư thái.
17:32Ngay cả bước đi cũng nhẹ nhàng hơn.
17:34Tôi lặng lẽ ngởng đầu, trên không trung không có gì cả.
17:37Hơi nhớ bình luận rồi đấy.
17:39Hai tháng trước, tôi tuyệt đối không thể tưởng tượng được mình lại có thể nắm tay thẩm chi ý
17:43đi chơi công viên giải trí.
17:45Chị ấy mua một cây kem, rồi hai chúng tôi mỗi người một miếng ăn hết.
17:49Chị ấy mua cho tôi những chiếc túi hình thú nhồi bông đáng yêu.
17:52Mặc dù tôi đã khẳng định một cách hùng hồn rằng tôi hoàn toàn không thích những thứ lông là
17:56đó.
17:57Mọi thứ quá tốt đẹp, thậm chí khiến tôi có chút lo lắng.
18:00Liệu ngủ dậy có quay về như trước không, tôi chỉ dám lén lút nhìn chị ấy từ phía sau.
18:06Pháo hoa nổ tung trên bầu trời, xung quanh vàng lên tiếng gieo hò.
18:09Màu sắc rực rỡ nhưng thoáng qua trong đêm tối, là rung động tôi cố gắng che giấu suốt năm
18:14này qua năm khác.
18:16Đến khoảnh khắc cao trào nhất của màn trình diễn pháo hoa, tôi phân khích quay đầu kéo cánh tay
18:20thẩm chi ý.
18:21Chị ơi nhìn này.
18:23Vừa quay đầu, tôi vừa vặn lọt vào ống kính của chị ấy.
18:26Trong khoảnh khắc tôi sững sở, tiếng màn chập vang lên.
18:29Tâm tâm của chúng ta ngốc nghếch, thật đáng yêu.
18:32Như khẩu hình miệng xinh đẹp của chị ấy mất máy, cả người tôi lơ mơ, tim đập như trống.
18:37Tôi mân mây chiếc cả vạt trước ngực chị, hãy dùng sức kéo chị lại gần hơn một chút.
18:42Nhẹ nhàng cúi người về phía trước, ngay khoảnh khắc sắp chạm vào nhau, thậm chí ý lùi lại một
18:47bước, chiếc cả vạt tuột khỏi tay tôi.
18:50Tôi ngây người nhìn lòng bàn tay trống rỗng, ánh sáng bừng lên, giấc mộng vừa tỉnh, thậm chí ý
18:55định đưa tay ra xoa tóc tôi như trước, nhưng lại hạ tay xuống.
18:59Tâm tâm.
19:00Giọng nói dự dàng, như một lời phán quyết, hai ngày nữa chị phải đi nước ngoài rồi, trường bên
19:05đó yêu cầu đến sớm, nên chị có lẽ không thể đồng hành cùng em đến kỳ thi đại học
19:09được.
19:10Kỳ thi đại học rất quan trọng, không được giả vờ là không biết làm đề.
19:14Chị sẽ quay về để tổ chức sinh nhật cho em.
19:17Từ đó về sau tôi không bao giờ nhìn thấy những bình luận kia nữa.
19:20Tôi sống như một nữ sinh trung học bình thường, học hành, thi cử theo đúng lịch trình.
19:25Kỳ thi đại học cũng diễn ra xuôn sẻ, tôi thành công trở thành đàn em cùng trường với thẩm
19:29chí ý.
19:31Đàn chị, liệu lần gặp mặt tiếp theo có cơ hội gọi chị ấy như vậy không?
19:35Cốt chuyện dường như bị đình trệ, tôi bắt đầu cảm thấy bất an mơ hồ.
19:39Nhưng dù sao đi nữa Tống Thanh Ngôn cũng không còn cố chấp tìm kiếm thẩm chí ý nữa.
19:43Sau khi tốt nghiệp đại học, hắn tiếp quản công việc của bố Tống, quen không ít bạn gái nhưng
19:48thời gian đều rất ngắn.
19:49Chỉ qua vài lời thỉnh thoảng mẹ tôi tiết lộ, tôi biết quy mô của tập đoàn Tống Thị ngày
19:53càng lớn.
19:54Đây là lần đầu tiên tôi thực lòng cảm thấy vui mừng cho Tống Thanh Ngôn, như vậy có lẽ
19:59sẽ không cần liên hôn với nhà họ thẩm nữa.
20:01Tôi nghĩ cuộc sống cứ thế trôi qua bình lặng, cho đến ngày sinh nhật tôi.
20:05Đúng lúc lớp tổ chức tiệc tri ân giáo viên, bản thân tôi không muốn đi, nhưng mấy người thích
20:10hóng chuyện nói đúng dịp tổ chức sinh nhật cho tôi luôn.
20:13Trong lúc nhất thời không thể từ chối được, tôi thay váy xã hội, vừa bước ra khỏi cửa đã
20:18thấy Tống Thanh Ngôn tựa vào.
20:19Hắn nhớ mày, không ngờ nha, tâm tâm bây giờ lại nở nang thế này.
20:23Tôi tùy tiện cầm cốc nước hắt vào mặt hắn, đừng gọi tao như thế, thật ghê tẩm.
20:28Ừ ừ, tao không được gọi, nhưng thẩm chí ý có thể gọi đúng không?
20:32Hắn móc từ túi ra mấy tấm ảnh quăng vào mặt tôi, là bức ảnh hôn đó chúng tôi suýt
20:36hôn nhau.
20:38Rốt cuộc ai mới là kẻ ghê tẩm hả thương chi tâm, nói đi nói lại, mày đoán xem bố
20:42mẹ nhà họ thẩm nhận được những thứ này sẽ nghĩ gì,
20:45tao đã nói với mày từ lâu rồi, thẩm chí ý và tao là cùng một loại người, cùng một
20:50loại bạc tình bạc nghĩa.
20:51Tôi nhặt hai tấm ảnh lên, khoảnh khắc pháo hoa nổ tung, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, khung cảnh
20:57vô cùng đẹp.
20:58Tôi vào phòng bọc hai tấm ảnh bằng mang bảo vệ, đặt vào cuốn album,
21:02rồi tôi bước ra khỏi cửa dưới ánh mắt nhìn như thể tôi bị thần kinh của Tống Thanh Ngôn.
21:07Sau bữa tiệc trì ân giáo viên là buổi hát karaoke, tôi đã mệt muốn về nhà, nhưng lại bị
21:12kéo đi.
21:13Ánh đèn lờ mờ, các cặp đôi trong lớp giờ không thèm giả vờ nữa, mỗi người cầm một mic
21:17song ca tình ca.
21:19Một nam sinh sát đến trước mặt tôi, rót hai ly rượu, trị tâm, ngày xưa trị đúng là một
21:24huyền thoại trong khối bọn em.
21:26Không ngờ nói rứt là rứt, rứt khoát tự đấm mình một cú, từ đó vọt lên top 10 toàn
21:31khối, đàn em xin bái phục, đàn em kính trị.
21:34Tôi nheo mắt, à, là tên con đồ trong con hẻm hôm đó.
21:38Nói đi thì nói lại, tôi và thậm chí ý quan hệ được cải thiện còn phải cảm ơn thằng
21:42nhóc đó.
21:42Thế là tôi nâng ly rượu, dòng bình luận đã lâu không xuất hiện đột nhiên hiện ra trước mặt
21:47tôi,
21:47à tâm tâm bảo bối, trong ly rượu đó có thuốc.
21:51Cốt truyện gốc là nam chính phái người hạ thuốc cô ấy, kết quả ngày hôm sau phái người đi
21:55chụp ảnh nhạy cảm của tâm tâm,
21:57còn cố ý gửi cho chí ý.
21:59Tôi dừng động tác, tên con đồ đang nhìn chầm chầm tôi một cách cứng nhắc cười gượng gạo, sao
22:03thế trị tâm.
22:04Tôi tính toán thời gian, quyết tâm, đánh cực như một con bạc mà uống cạn ly rượu đó.
22:09Không lâu sau, tôi cảm thấy cơ thể bắt đầu nóng lên.
22:13Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một lát.
22:15Ra khỏi phòng, tôi dựa sát vào tường, cảm giác lạnh đột ngột khiến tôi tỉnh táo hơn một chút,
22:21xung quanh đã dần có những kẻ mang ý đồ xấu vây lại.
22:23Tôi nhìn chầm chầm về phía cửa lớn, hơi hối hận, lại hơi tủi thân,
22:27cho đến khi cánh cửa kính được một bàn tay gầy gò trắng noãn đẩy ra.
22:31Thứ đến trước mặt tôi nhanh hơn cả thậm chí ý là chiếc áo khoác gió màu đen chị ấy
22:35ném tới.
22:37Cho đến khi bị chị đẩy vào dưới vòi hoa sen, tôi vẫn ôm chặt chiếc áo khoác gió của
22:41chị.
22:41Mùi gỗ thoang thoảng, càng ngửi cơ thể càng nóng gian, càng nóng gian lại càng muốn ngửi.
22:47Tôi muốn kéo chị ấy lại, nhưng chị cứ né tránh hết lần này đến lần khác.
22:51Toàn thân tôi mềm nhũn, cổ họng khản đặc, thậm chí ý, chị giúp em đi, được không?
22:56Thậm chí ý đưa tay nắm lấy giái tay tôi, chậm rãi xoa, em sỏ khuyên tay khi nào?
23:01Cứ như đổ dầu vào lửa, thiêu đốt cả người tôi sắp nổ tung,
23:05chân tôi mềm nhũn, nhân cơ hội ôm chặt lấy chị.
23:08Nhẹ nhàng cọ sát vào người chị, thở dài, hôm đó mơ thấy chị, tỉnh dậy nhớ chị rất nhiều,
23:13nên đi sỏ, nửa năm lâu quá rồi thậm chí ý.
23:16Chị ơi!
23:17Chị ấy mở vòi nước, một dòng nước lạnh thấu xương ngay lập tức đổ xuống đầu tôi,
23:21thương chi tâm, như vậy có tỉnh táo hơn chút nào không?
23:24Tôi ngừng đầu nhìn chị ấy, hai mắt đỏ hoe, sự tuổi thân lại trào lên từ tận đáy lòng.
23:30Đến lúc này rồi, tại sao chị ấy vẫn còn từ chối tôi?
23:34Tôi đẩy mạnh chị ra, em đã trưởng thành rồi thậm chí ý, em biết mình đang làm gì.
23:39Nếu chị thực sự không muốn, em sẽ coi như mọi chuyện trước đây chưa từng xảy ra, tối nay
23:43là do em ngốc.
23:45Tôi tắt nước lạnh, loạn trọng đi mở cửa, mùi hương gỗ thanh mát đó lại bao quanh,
23:50thậm chí ý ôm tôi từ phía sau, em định đi đâu?
23:53Đi tìm người, mỹ nữ dịu dàng thông minh đeo kính gọng không vảnh thì khó tìm,
23:57nhưng chị gái ngón tay dài thì không phải đầy dễ sao?
24:00Thậm chí ý khẽ cắn một cái vào cổ tôi, giữ nguyên tư thế ôm tôi, từ từ tháo chiếc
24:05nhẫn chân trên tay ra.
24:07Một tiếng cạch giòn tan, chiếc nhẫn rơi xuống đất, nụ hôn rơi trên vai tôi,
24:11tâm tâm, em định ôm áo khoác của chị đi tìm người khác sao?
24:14Tôi nhắm chặt mắt, bám chặt lấy cánh tay chị ấy, chân mềm đến mức không đứng vững được.
24:20Thương chi tâm, lần cuối cùng chị hỏi em, em chắc chắn.
24:23Tôi quay đầu lại, một tay giữ lấy đầu chị ấy, hôn mạnh lên môi.
24:27Em thích chị, đặc biệt thích chị, thích chị nhất trên đời, thậm chí ý.
24:31Cho nên đừng nói những lời vô nghĩa này nữa.
24:34Khi tôi mơ màng mở mắt ra, đập vào mắt tôi là một đôi tay thon dài đang cầm một
24:39cốc nước.
24:40Nhìn thấy đôi tay này, tất cả những ký ức của đêm qua ủa về như thủy chiều.
24:44Tôi không nhịn được nhìn thêm vài giây, một tiếng cười mang ý nghĩa khó tả truyền đến,
24:48tâm tâm tỉnh rồi.
24:50Tôi quay đầu nhìn thầm chí ý, đêm qua quá mệt mỏi,
24:54niềm vui hội ngộ cùng nỗi nhớ tích tụ bấy lâu nay giờ đây ủa về.
24:57Chui vào chăn, ôm chặt eo chị ấy, ừm.
25:00Thầm chí ý, lần này chị định ở lại bao lâu.
25:03Chị ấy ven chăn lên, nhẹ nhàng áp má vào tôi, một năm rưỡi.
25:07Tâm tâm, cho chị một năm rưỡi, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.
25:12Lòng tôi an ổn, muốn ngủ tiếp, đột nhiên lại nhớ ra điều gì đó.
25:15Thầm chí ý, hôm qua em đã tỏ tình với chị rồi, chẳng lẽ chị không có chút phản hồi
25:20nào sao?
25:22Thầm chí ý ngẩn người một chút, véo eo tôi, thương chi tâm em bị ngốc chị còn chưa đáp
25:26lại mà em đã ngoan như vậy rồi.
25:28Chị ấy lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ tủ đầu giường đưa cho tôi, quả sinh nhật.
25:33Hi hi hi, còn có quả nữa sao?
25:35Tôi cứ nghĩ đêm qua đã là quả sinh nhật của tôi rồi.
25:38Mở ra xem là chiếc nhẫn chân cùng kiểu với chị.
25:41Mặt trong khắc chữ cái viết tắt tên của chúng tôi, chị luôn yêu em như cách em yêu chị.
25:46Sau khi vào đại học, tôi không bao giờ về nhà nữa.
25:49Mặc dù mẹ có gọi cho tôi nhiều cuộc điện thoại, nhiệt tình, lịch sự, nhưng tôi từ chối về
25:54nhà.
25:55Tôi không trách bà ấy, bà ấy luôn phải cố gắng để sống tốt cho bản thân, có lẽ phải
26:00chịu đựng, có lẽ phải hy sinh.
26:02Nhưng sự hy sinh đó không nên có tôi.
26:04Cả tập đoàn Tống Thị trở thành cái tên thỉnh thoảng xuất hiện trên tin tức tài chính hoặc báo
26:08chí.
26:09Tống Thanh Ngôn cũng trở thành một doanh nhân trẻ xuất sắc.
26:12Nghe mẹ tôi nói, không ít gia đình tìm hiểu sở thích của Tống Thanh Ngôn, ý định liên hôn
26:17lộ rõ mồn một.
26:18Nhưng Tống Thanh Ngôn từ chối tất cả, duy chỉ có treo một bức ảnh của thẩm chi ý trong
26:22phòng.
26:23Cái tên biến thái chết tiệt này ở đâu ra, rõ ràng chưa bao giờ tôn trọng nữ chính,
26:28bây giờ lại phải giả vờ thâm tình.
26:30Dòng bình luận đã lâu không thấy lại xuất hiện.
26:33Mặc dù vậy, cốt truyện lớn vẫn đi theo nguyên tác, dù nam nữ chính không ở bên nhau,
26:37nhưng nam chính vẫn trở thành một doanh nhân hàng đầu.
26:40Bé em có thấy chúng tôi không? Em phải chú ý.
26:44Tống Thanh Ngôn đang lên kế hoạch hủy hoại nhà họ thẩm.
26:46Sau đó tự biên tự diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân để ép nhà họ thẩm gà chị
26:51ấy cho hắn.
26:52Đúng lúc bình luận đang cuộn nhanh, điện thoại tôi gieo lên.
26:55Một số lạ, tôi bắt máy, thương chi tâm phải không?
26:59Tôi là mẹ của chi ý, chúng ta có thể gặp nhau được không?
27:02Quán cà phê trên tầng 3 căng tin trường học.
27:05Bác gái thẩm ngồi đối diện tôi, trang sức ngọc ngả, vô cùng quý phái.
27:09Bà ấy khịt mũi lạnh lùng, chiếc áo hoodie đó của cô, con gái người giúp việc nhà tôi còn
27:14không thèm mặc.
27:16Tôi gật đầu, dạ, chiếc áo hoodie này cháu mua với giá 29 tệ bao xíp,
27:20còn nhờ bạn cùng phòng dùng phiếu giảm giá 3 tệ nữa, cháu mặc được 2 năm rồi hả?
27:25Người phụ nữ đối diện lộ vẻ không đành lòng, cô dù gì cũng là con gái kế nhà họ
27:30Tống, họ đối xử với cô như vậy sao?
27:32Tôi cười cười không nói, ý tứ đã quá rõ ràng rồi, một cô con gái trên danh nghĩa còn
27:37bị đối xử như vậy, nhân phẩm của họ có thể thấy rõ.
27:40Bác gái thẩm lấy ra một chiếc thẻ, xin lỗi cô thương, gia đình chúng tôi hiện đang gặp khó
27:45khăn,
27:46chỉ có thể để chi ý kết hôn với thanh ngôn mới giải quyết được vấn đề cấp bách.
27:50Vì cô đang thiếu tiền, chi bằng đồng ý điều kiện của tôi, trong này có 5 triệu, sau đó
27:55cô hiểu ý tôi rồi đấy.
27:57Tôi há hốc mùm kinh ngạc, cốt chuyện này chẳng phải quá sao rỗng sao.
28:01Ngay sau đó, tôi cung kính gật đầu, rồi cung kính tiễn bà ấy xuống lầu.
28:05Đội xe sang trọng của nhà họ thẩm đậu ngay trước cửa căng tin, như thể sợ người khác không
28:10biết ai đến.
28:11Tôi nhìn đội xe rời đi, gọi điện cho thẩm chi ý, em biết lúc này chị đang bận đi
28:15học tiết sáng sớm,
28:16nhưng vừa nãy gì đã tặng em 5 triệu tiền gặp mặt.
28:20Thẩm chi ý đang xem tài liệu về Tống Thị mà cấp dưới trong nước gửi cho chị ấy,
28:24môi khẽ cong lên, ừm, mẹ rất thích em.
28:27Nghe nói Tống Thị và Thẩm Thị đang xảy ra mâu thuẫn không mấy vui vẻ.
28:31Tống Thị vì thiên kim nhà họ thẩm mà không tiếc dùng cả nhà họ thẩm để ép buộc người
28:35ta chia tay với người yêu.
28:36Người yêu chỉ là một sinh viên nghèo, không giúp ích gì cho nhà họ thẩm.
28:41Bà Thẩm đích thân ra mặt dùng tiền để giải quyết người yêu đó,
28:44nhưng thẩm chi ý lại không tiếc dùng cái chết để từ chối kết hôn với thanh mai trúc mã
28:48của mình.
28:49Tin tức rầm rộ khắp nơi, tôi đội một chiếc mũ lưỡi chai rộng vành, lén lút đến sân bay
28:53đón thẩm chi ý.
28:55Bố mẹ chị đã sớm đề phòng những hành động nhỏ của Tống Thanh Ngôn đối với Thẩm Thị rồi,
29:00quá trẻ, nhiều thủ đoạn còn chưa đủ lão luyện.
29:03Nếu hắn ta không thể đột phá trong thời gian dài,
29:06theo chị được biết thì hắn ta rất có thể sẽ dùng một số thủ đoạn hèn hạ, ví dụ
29:10như bắt đầu từ em.
29:11Tôi nhớ lại lời thẩm chi ý, lại mặc thêm một chiếc áo khoác đen, cố gắng hỏa mình vào
29:16đám đông nhất có thể.
29:17Nhưng tôi vẫn bị bắt cóc ngay khi vừa đến sân bay.
29:20Đám đông ồn ào, không ai chú ý đến sự dãy dụa và kháng cự của tôi.
29:24Và thế là, tôi thấy người anh kế quen thuộc trong một căn hầm quen thuộc.
29:29Tôi khá là bất lực, mày chơi trò bắt cóc nhất thiết phải ở hầm nhà mình à?
29:33Đây thực sự là chỉ số IQ của nam chính sao?
29:36Tống Thanh Ngôn cười lạnh, tốt hơn là mày tự cho rằng mình nguy trang rất tốt
29:40nhưng kết quả cả sân bay ai cũng thấy rõ ràng nhất là mày.
29:43Thương trì tâm, thẩm chi ý bây giờ vừa cất cánh,
29:46cô ấy hoàn toàn không biết trái tim và lá gan của cô ấy đang bị tao trói ở đây.
29:51Hai đứa bay thật ghê tởm.
29:53Ngược lại, tôi thấy nhẹ nhóm, hóa ra lần này hắn chỉ muốn nhắm vào tôi.
29:57Tống Thanh Ngôn vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt trước mặt tôi,
30:00nếu không phải tao cho người hách máy tính của cô ấy,
30:03tao còn không nghĩ tới cô ấy đã đối với mày từ sớm.
30:06Người mà tao luôn coi là vợ tương lai,
30:08thanh mai trúc mã của tao,
30:09và em gái mà tao luôn coi là người nhà,
30:12lại lần lượt phản bội tao.
30:14Tao khinh, nghe hắn nói nhảm không ngừng,
30:16tôi thực sự không thể chịu đựng được nữa.
30:18Cái gọi là tình yêu của mày,
30:20chính là ngủ với hết người này đến người khác bên ngoài sao.
30:23Còn em gái,
30:24tên biến thái nào lại nảy sinh ý nghĩ dơ bẩn đó với em gái vừa học lớp 9.
30:29Tống Thanh Ngôn ném một chồng giấy qua,
30:31hừ, thương chi tâm,
30:32tất nhiên là chị gái tốt của mày.
30:34Tôi vừa cố gắng mài đứt sợi dây trói cổ tay,
30:37vừa nhìn những tờ giấy đó.
30:39Toàn bộ là nhật ký của thẩm chi ý.
30:41Tôi càng đọc càng đỏ mặt,
30:42sau đó nhìn Tống Thanh Ngôn với vẻ mặt phức tạp,
30:45thốt ra hai chữ, cảm ơn.
30:47Tống Thanh Ngôn không thể tin được nhìn tôi,
30:49tao chửi thề.
30:50Thật kinh tẩm.
30:52Hai đứa bay rốt cuộc còn cần thể diện không?
30:54Không biết điều gì đã kích động hắn,
30:56hắn cầm một cây gậy đi về phía tôi.
30:58Tóm lại, chỉ cần tao giết mày,
31:00tao vẫn là nam chính tôn quý,
31:02mọi thứ sẽ trở lại đúng quỹ đạo,
31:04tao mới là vua của giới thương trường này.
31:06Thứ đón chờ vị vua thương trường
31:08không phải là lời cầu xin của tôi,
31:10mà là cú đấm tôi vung lên
31:11và thậm chi ý cùng cảnh sát xông cửa vào.
31:14Cảnh sát nhanh chóng không chế hắn.
31:16Ngoài tội danh bắt cóc với bằng chứng
31:17không thể chối cãi,
31:19còn có tội danh cạnh tranh thương mại độc hại,
31:21cài gián điệp kinh doanh vào thẩm thị
31:22trong thời gian qua,
31:23và các tội khác.
31:24Tôi nhanh chóng nhét những tờ giấy A4 vào túi,
31:27không để thẩm chi ý nhìn thấy.
31:29Chuyện chị ấy đã thầm yêu tôi
31:31từ khi tôi còn rất nhỏ,
31:32tôi vẫn muốn nghe chính miệng chị nói.
31:35Tống Thanh Ngôn mắt đờ đẫn,
31:36nhìn thẩm chi ý lẩm bẩm,
31:37không đúng, không đúng,
31:39tao mới là nam chính,
31:40mày là vợ tao dù tao có xỉ nhục thế nào
31:42cũng không rời bỏ,
31:43thương chi tâm đã là kẻ bãi trận dưới tay tao rồi.
31:46Chi ý,
31:47thực ra mày thích tao đúng không,
31:49rõ ràng chúng ta mới là cùng một loại người,
31:51chúng ta là những kẻ vị kỷ rất hợp nhau,
31:53chúng ta là vợ chồng định mệnh mà.
31:55Tao rõ ràng đã kiểm tra kỹ chuyến bay của mày rồi,
31:58đáng lẽ giờ này mày mới cất cánh,
32:00tại sao,
32:01tại sao mày lại đến nhanh như vậy?
32:03Để đối xứng,
32:04tôi đấm thêm một cú vào má phải hắn,
32:06chú cảnh sát đưa tay ngăn lại,
32:08tiếc là không kịp.
32:10Tống Thanh Ngôn,
32:11mày vẫn không hiểu tao rồi,
32:12một người lười biếng như tao làm sao
32:14có thể ra khỏi nhà sớm như vậy được chứ?
32:16Tống Thanh Ngôn chừng mắt nhìn tôi,
32:18thương chi tâm,
32:19con khốn.
32:20Mày đừng vui mừng quá sớm,
32:22sau này sẽ có một ngày,
32:23thậm chí ý sẽ từ bỏ mày vì lợi ích,
32:26cô ấy là người như vậy.
32:27Hắn la hét không ngừng,
32:29cảnh sát trực tiếp kéo hắn đi,
32:30ngay khoảnh khắc hắn bị kéo ra khỏi cửa,
32:33dòng bình luận lại xuất hiện.
32:35Tống Thanh Ngôn làm nhiều điều ác,
32:36tiêu hao khí vận nam chính không giới hạn,
32:39nay đã bị tức đoạt hào quang nam chính,
32:41sẽ phải chịu sự trừng phạt thích đáng.
32:42Tôi biết chúng tôi đều nhìn thấy,
32:44bởi vì hắn hoàn toàn mềm nhũn người,
32:46bị kéo đi.
32:48Từ đó về sau,
32:49dòng bình luận hoàn toàn tạm biệt tôi,
32:51và cuộc sống mới của tôi và thậm chí ý mới thực sự bắt đầu.
32:55Tôi thường tự hỏi tất cả chuyện này xảy ra vì điều gì,
32:57và làm thế nào lại dẫn đến kết cục như ngày hôm nay.
33:01Có lẽ là do nguyện vọng tái ngộ của thậm chí ý
33:03và thương chí tâm trong nguyên tắc đã đủ mạnh mẽ.
33:06Và lần này, tôi và thậm chí ý,
33:08ở mỗi ngã rẽ của số phận,
33:10đều kiên định chọn lựa nhau.
33:11Tôi không còn ưu tối trốn tránh,
33:13chị ấy không còn nhẫn nhịn im lặng.
33:15Bất kể kết cục nguyên tắc là gì,
33:17thậm chí ý là của tôi.
33:19Vào ngày thậm chí ý tốt nghiệp,
33:21chúng tôi đã đăng ký kết hôn tại quốc gia nơi chị ấy đang học.
33:24Lúc này, thậm chí ý đã là một blogger khoa học nổi tiếng trên mạng xã hội,
33:28chị cũng thường chia sẻ những câu chuyện thú vị giữa chúng tôi với người hâm mộ.
33:32Theo lời chị ấy nói,
33:34tâm tâm rất đáng yêu,
33:35khó mà không khoe.
33:36Vì vậy, chị cũng công khai chuyện chúng tôi kết hôn.
33:39Mẹ tôi đã gọi điện thoại cho tôi sau một thời gian dài.
33:42Sau khi Tống Thanh Ngôn xảy ra chuyện,
33:44cái gia đình Tống Thị đầy dãy vết nước này cuối cùng cũng tan vỡ.
33:47Tâm tâm, trước đây mẹ đã có lỗi với con trong nhiều chuyện.
33:51Nhìn thậm chí ý đang chờ tôi ở phía xa,
33:53tôi cười rất dạng dỡ,
33:55mẹ, mẹ không cần xin lỗi đâu.
33:57Sau này nếu mẹ gặp khó khăn,
33:58chỉ cần nằm trong phạm vi trách nhiệm của con,
34:01con nhất định sẽ giúp mẹ.
34:02Nhưng tình cảm mẹ con dư thừa,
34:04con xin lỗi, con không thể cho mẹ được.
34:07Cút điện thoại, tôi thở phào nhẹ nhõm.
34:09Cho đến bây giờ tôi mới thực sự xác nhận,
34:12tôi đã hoàn toàn nói lời tạm biệt với thương tri tâm gượng gạo,
34:15đe nén và suy đổi kia.
34:16Tôi hiện tại, dũng cảm yêu thẩm chí ý,
34:19dũng cảm hôn chị ấy dưới sự chứng kiến của vài người bạn thân.
34:22Tối đó, sau khi kết thúc buổi tụ tập với bạn bè,
34:25tôi và thẩm chí ý ôm nhau về khách sạn.
34:28Uống vài ngụm rượu, tôi đè chị ấy xuống dưới,
34:31thẩm chí ý, chị biết không,
34:32thực ra trước đây đều là em nhường chị đấy,
34:35với võ lực cao như em,
34:36muốn không chế chị chẳng phải dễ như trở bàn.
34:39Ngón tay chị ấy sờ nhẹ vào bên dưới tôi,
34:42toàn thân tôi mềm nhũng, ngã vật lên người chị ấy,
34:45đôi mắt ứng đỏ nhìn chị ấy như thế đang tố cáo.
34:47Thẩm chí ý cười,
34:49cuối xuống hôn lên mắt tôi,
34:50tâm tâm, đừng dãy ruộn nữa,
34:52gọi thêm vài tiếng chị ơi cho nghe nào.
34:55Đến khi tôi mệt mỏi không muốn động đậy nữa,
34:57tôi cuối cùng cũng hiểu ra,
34:59thẩm chí ý mới là kẻ trắng bên ngoài,
35:01đen bên trong thực sự.
35:03Ngoại chuyện, góc nhìn của thẩm chí ý.
35:064 giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì một cơn ác mộng,
35:09thương chi tâm trong mơ rất xa lạ,
35:10mỗi lần tôi đến nhà họ tống,
35:12em ấy đều nhìn tôi chầm chầm một cách u ám,
35:14rồi chạy về phòng,
35:15thỉnh thoảng cũng nhìn lén qua khai cửa.
35:18Tống Thanh Ngôn luôn nói với tôi
35:20em gái hắn nổi loạn đến mức nào,
35:22tôi nghĩ có lẽ em ấy thực sự rất ghét tôi,
35:24dần dần tôi cũng không làm phiền em nữa.
35:27Sau này vì lời khuyên của bố mẹ,
35:28tôi và Tống Thanh Ngôn ở bên nhau.
35:31Mặc dù tôi biết hắn chơi bời
35:32rất phóng túng bên ngoài,
35:34nhưng chúng tôi hiểu rõ nhau,
35:35và hắn cũng sẵn lòng giả vờ
35:36là một quân tử trước mặt tôi.
35:38Đây là lựa chọn tốt nhất cho gia đình tôi,
35:41nhưng tôi gây tẩm sự dơ bẩn của hắn,
35:42nên luôn giữ khoảng cách và không có tiếp xúc sâu hơn.
35:46Thương Tri Tâm lớn hơn nhiều,
35:48em ấy vẫn ít nói,
35:49vẫn ưu ám,
35:50cứ thấy tôi là em chừng mắt,
35:52bảo tôi rời khỏi nhà họ Tống,
35:53nói sẽ không bao giờ công nhận tôi.
35:56Bố mẹ Tống Thanh Ngôn vẻ mặt ái nái
35:57nói sẽ gửi em ấy ra nước ngoài,
35:59đảm bảo sẽ không làm phiền tôi.
36:02Nhìn cô bé cố chấp kìm né nước mắt đó,
36:04tôi bày ra vẻ mặt dịu dàng thường thấy,
36:06nói không sao cả.
36:08Nhưng Thương Tri Tâm lại chừng mắt nhìn tôi
36:09một cách dữ tợn hơn.
36:10Sau đó cô ấy đi nước ngoài,
36:12còn tôi và Tống Thanh Ngôn tổ chức
36:14một đám cưới rất lớn.
36:15Tống Thanh Ngôn dần dần lộ ra bộ mặt thật
36:18sau khi kết hôn.
36:19Hắn ta âm mưu làm sụp đổ thẩm thị,
36:21bắt đầu dùng mọi thủ đoạn để hành hạ tôi.
36:23Tôi luôn cố gắng tìm cơ hội phản háng.
36:26Cho đến khi hắn nói với tôi
36:27tin Thương Tri Tâm đã chết,
36:29cô gái trong bức ảnh đã bị biến dạng
36:31vì dùng thuốc quá liều.
36:32Chỉ là trong lòng bàn tay em ấy
36:34nắm chặt một chiếc túi trong suốt.
36:36Trong túi là con hạc giấy tôi tặng em
36:37khi chúng tôi gặp nhau.
36:39Khoảnh khắc đó,
36:40tôi mới hiểu ra tất cả,
36:42nhưng đã quá muộn.
36:43Tôi rơi vào trạng thái tự ghê tởm
36:45bản thân rất nặng.
36:46Tại sao mình không kiên nhẫn hơn một chút?
36:48Tại sao không sớm hiểu được
36:49tâm ý của Thương Tri Tâm?
36:50Sau khi tôi khuất phục,
36:52Tống Thanh Ngôn dần nới lỏng cảnh giác với tôi.
36:55Chúng tôi thực sự bắt đầu sống
36:56cái gọi là kết cục hạnh phúc trong tiểu thuyết.
36:58Chỉ là vào một buổi sáng nắng đẹp,
37:00tôi đã bỏ thuốc độc gây chết người vào cốc nước của cả hai chúng tôi.
37:04Trái tim tôi nhói lên từng cơn,
37:06như thế vẫn còn mắc kẹt trong giấc mơ đó,
37:08rất lâu không thể bình tĩnh lại.
37:10Thậm chí ý,
37:11tôi quay sang bên phải,
37:13tâm tâm cuộn tròn bên cạnh tôi,
37:15một tay nắm lấy gấu áo tôi,
37:16miệng lầm bẩm nói mớ.
37:18Là biểu hiện của sự thiếu an toàn,
37:20rõ ràng đã kết hôn rất lâu,
37:22nhưng em ấy vẫn luôn lo sợ sẽ mất tôi.
37:24Tôi chợt nhận ra,
37:26hình như tôi chưa bao giờ nói với em
37:27rằng tôi yêu thầm em còn lâu hơn cả khoảng thời gian em biết.
37:31Lần đầu gặp lại tại buổi lễ tái hôn của bố Tống,
37:34tôi thấy hội trường quá ngồ ngạt nên đi dạo ở vườn sau.
37:37Và thấy cô bé mới học lớp 9 buộc nửa mái tóc đuôi ngựa,
37:41bướng bỉnh ngồi sổm dưới đất tranh giành một quả anh đào
37:43đã héo trên chiếc bánh ngọt với một con mèo hoang.
37:45May là mèo hoang trong khu vườn lớn như vậy,
37:48chắc chắn đã ăn không ít đồ ngon rồi.
37:51Quả này không thể trả lại cho tao sao?
37:53Tôi hiếm khi này xinh lòng chắc ẩn,
37:55đang định quay lại hội trường lấy cho em một chiếc bánh ngọt nhỏ tươi mới,
37:58thì nghe thấy tiếng nói vọng lại từ xa,
38:00trời ơi, Thẩm Chi Ý và Tống Thanh Ngôn thật sự là một cặp sao.
38:04Chắc là vậy, dù sao họ là thanh mai trúc mã,
38:07hơn nữa nghe nói bạn thân của Tống Thanh Ngôn đều gọi Thẩm Chi Ý là chị dâu rồi.
38:11Vậy Thẩm Chi Ý thảm quá, nghe nói Tống Thanh Ngôn chơi bời đủ thứ.
38:16Hài biết đâu Thẩm Chi Ý cũng là loại người như vậy,
38:18đừng nhìn cô ấy bình thường giả vờ cấm dục,
38:21thực ra biết đâu phóng đáng lắm,
38:22dưới nhà giàu toàn là dựng hình tượng thôi.
38:24Tôi lắc đầu, định rời đi,
38:26thì nghe thấy tiếng bục một cái,
38:28sau đó là tiếng hét trói tai của một cô gái.
38:31Mày là con nhà ai?
38:32Mặc đồ nghèo hèn như vậy,
38:33dựa vào đâu mà ném bánh ngọt lên váy tao,
38:36cái váy này mày đền nổi không?
38:38Miệng mày thối quá nên tao ném chút bánh ngọt cho bớt mùi.
38:41Người đang làm tiệc trong kia là bố hợp pháp của tao,
38:44mày cứ việc đi tìm ông ấy mà đòi bồi thường,
38:46tiện thể nói rõ ràng chuyện mày tung tin đồn bôi nhọ người khác trong vườn nhà tao.
38:52Trong lòng tôi ngoài sự thương cảm ban đầu,
38:54còn có một thứ gì đó mơ hồ, khó tả.
38:57Mấy cô gái kia kéo nhau bỏ đi,
38:59tôi lấy ra vài tờ giấy gói kẹo đã ăn xong chưa kịp vứt trong túi,
39:02rồi bước tới, cô bé, em có thấy nhàm chán không?
39:06Cùng chị gấp hạc giấy nhé.
39:07Em nhìn tôi một cách khó hiểu, định bỏ đi,
39:10tôi lại gọi em ấy lại,
39:12trò tâm tâm, chị tên là Thẩm Chí Ý, cảm ơn em vừa nãy.
39:16Em ấy gật đầu một cách khó khăn,
39:18sau này mỗi lần tôi đến nhà họ Tống,
39:20tôi đều mang cho em những chiếc váy xinh xắn và bánh ngọt nhỏ.
39:23Mặc dù em chưa bao giờ mặc những chiếc váy đó
39:26và những chiếc bánh ngọt em cũng chỉ nếm thử một miếng rồi bỏ.
39:29Nhưng mắt luôn sáng lên mỗi lần,
39:31ánh mắt của trẻ con sẽ không lừa dối.
39:33Chỉ là thái độ của em ấy rất tệ,
39:35giống như trong mơ vậy.
39:37Tôi không thể tin được nhìn em,
39:39hình như là từ một ngày nào đó,
39:41em ấy bắt đầu học cách làm nũng với tôi.
39:43Hóa ra trong khoảng thời gian tôi không biết,
39:45tâm tâm của tôi lại một mình gánh vác rất nhiều,
39:48rất nhiều chuyện.
39:49Đưa tay chạm vào má em,
39:50dù đang ngủ,
39:51em cũng khẽ cọ vào tay tôi.
39:53Bao giờ thì nên nói cho em biết
39:55về chuyện tôi đã thầm yêu em từ lâu rồi nhỉ?
39:58Hay là sáng mai đi?
39:59Hoàn.
Bình luận