Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Ta xuyên không thành nữ phụ độc ác.
00:02Khoảnh khắc ta xuyên qua, đúng lúc nguyên chủ đang ép nữ chính nuốt viên đại hòa ta dược hoàn.
00:07Nhìn thấy nàng sắp đọc tuyên ngôn phụng thiên, hoảng hốt vì sợ mất mạng, ta liền, cướp môi nữ
00:12chính.
00:13Sau đó ta đối xử tốt với nàng bằng đủ mọi cách, chỉ mong sau này lúc nàng tính sổ
00:17sẽ tha cho ta một mạng.
00:19Không ngờ cuối cùng chính nàng lại đưa cho ta một viên thuốc giống hệt.
00:22Ta dưng dưng nước mắt, yếu ớt nói, sư tỉ, tha cho ta đi mà.
00:27Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:32luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:35Vào chuyện, ta xuyên rồi, ngay dây đầu tiên đã biết rõ điều đó.
00:39Bởi vì ta nhìn thấy trên chán của người con gái tuyệt sắc đang nằm dưới thân mình có một
00:43dòng chữ vàng lấp lánh, nữ chính.
00:46Còn ta lại không giống người tốt chút nào cả.
00:48Nàng dưới thân nhíu mày, chừng ta, giọng lạnh lẽo mang theo tức giận.
00:52Hôm nay ta, tư đầu tư nguyệt, xin thề trước trời đất.
00:55Khoan đã, dì cơ nàng ấy nói mình tên gì, tư đầu tư nguyệt.
01:00Chưa kịp suy nghĩ thêm, cơ thể ta đã rất thành thật mà giữ chặt lấy đôi môi mỏng ấy,
01:04chặn lại lời thề nàng sắp nói.
01:06Nữ chính hít thở gấp gáp, luôn cuống đẩy ta ra, nhưng ta lại hôn lên lần nữa.
01:11Một lúc sau, ta cảm nhận được cơ thể nàng dần thả lòng, mới chịu buông ra.
01:16Tạ ơn trời, hình như hiện giờ nàng vẫn còn đánh không lại ta.
01:20Ta cố ra vẻ bình tĩnh, đứng dậy trong khi nàng chừng mắt như muốn giết người, nhìn gì mà
01:25nhìn.
01:25Không được nói chuyện, nói nữa ta lại hôn đấy.
01:28Đã xảy ra chuyện xuyên không, thì việc nữ phụ độc ác bị nữ chính treo lên tường thành rút
01:33máu cho chảy dòng dòng cũng chẳng có gì lạ.
01:35Đại sư Huynh tặng ta linh quả, mời ta cùng đi bí cảnh dạo chơi.
01:39Nhìn thấy trên đầu hắn có hai chữ xám xịt, nam chính, ta liền từ chối thẳng, rồi cầm linh
01:44quả tìm đến nữ chính.
01:46Linh quả tặng mỹ nhân.
01:48Sư tỉ, bí cảnh thương hải sắp mở, có nể mặt đi cùng ta không?
01:52Tư đầu tư Nguyệt thẳng thừng phốt lờ, chẳng thèm để ý.
01:55À, người phụ nữ này, nàng đã thành công thu hút sự chú ý của ta rồi đấy.
02:00Ta tức mà không chịu thua, chặn đường không cho nàng đi.
02:03Trong bí cảnh thương hải có nhiều bảo vật lắm, chúng ta hợp tác, chia đôi nhé.
02:08Tư đầu tư Nguyệt quay người định đi, ta vội vàng tăng giá, ê, đừng đi mà.
02:12Ba, bảy chia cũng được.
02:15Nàng quay đầu, ánh mắt lạnh nhạt, ngươi rõ ràng biết chỉ có tu sĩ kim đan trở lên mới
02:19được vào bí cảnh thương hải,
02:21còn cố tình nhục mạ ta sao?
02:23Cái gì cơ, ta cũng đâu có kim đan, ta còn vào được kia mà, sao nữ chính lại không
02:28thể?
02:28Chỉ cần sư tỉ đồng ý, ta chắc chắn sẽ đưa tỉ vào, có đi không?
02:33Tư đầu tư Nguyệt vẫn lạnh như băng, định rời đi, không còn cách nào.
02:37Ta đành ôm chặt chân nữ chính không buông, sư tỉ, đồng ý đi mà.
02:42Đúng là nữ chính có khác, cõng theo ta, nặng như vậy mà vẫn giữ được vẻ lạnh lùng kiên
02:46cường.
02:47Không biết đi bao lâu, tay ta mỏi nhừ, thấy sư tỉ có vẻ sắp mềm lòng thì đột nhiên
02:52có tiếng hét vang lên từ xa,
02:54tư đầu tư Nguyệt, đồ phế vật, lại bắt nạt sư mũi à.
02:58Đúng là đồ phá đám, mù chắc rồi, tam sư huynh hùng hổ sông tới, chỉ vào sư tỉ mà
03:03quát, ngươi xem ngươi kìa, lại làm sư mũi khóc.
03:06Sao lại có người phụ nữ độc ác như ngươi chứ?
03:09Ờ, con mắt nào của hắn thấy ta khóc vậy?
03:12Sư tỉ nhân cơ hội đá ta ra, nhìn tam sư huynh bằng ánh mắt như nhìn thằng ngốc, thích
03:17thì mau rắt đi, đừng chắn đường.
03:19Ta định nhào lên ôm lại, nhưng bị tam sư huynh tún giữ.
03:23Mũi yên tâm, tư đầu tư Nguyệt cái đồ phế vật này dám đánh mũi, ta sẽ đòi lại công
03:27bằng cho mũi ngay.
03:29Nhìn sư tỉ sắp đi mất, ta tức đến trợn trắng mắt, không phải vì nàng ấy yếu nên mới
03:34bị bắt nạt sao?
03:35Nếu là đại sư huynh, ngươi dám ra mặt không?
03:38Tư đầu tư Nguyệt chắc là đi nhận nhiệm vụ của tông môn rồi.
03:41Để mạnh hơn, nàng không ngừng rèn luyện, làm nhiệm vụ ngày đêm, nhưng vẫn chẳng thể đột phá.
03:46Rõ ràng khi xưa sư tỉ là thiên tài ngàn năm có một của huyền minh tông, từng phá kỷ
03:51lục nhập môn nhanh nhất trong trăm năm.
03:53Nhưng ta biết rõ, do thể chất của nàng, dù cố đến mấy cũng là vô ích.
03:57Tư đầu tư Nguyệt, nữ nhân độc ác, mau xin lỗi sư mụi đi.
04:01Thấy tam sư huynh còn định nói thêm, ta nhét luôn quả linh vào miệng hắn.
04:05Phí thật, quả ngon như vậy mà cho thằng ngu ăn.
04:08Đủ rồi, sư tỉ không phải người như ngươi nói.
04:11Nói thêm câu nào nữa, đừng trách ta không khách khí.
04:15Tam sư huynh tu vi cao hơn ta một cảnh giới, ta vất vả lắm mới đuổi được hắn đi,
04:20rồi lại vội chạy theo sư tỉ.
04:22Ngươi lại muốn dở cho gì?
04:24Còn tưởng ta sẽ bị lừa thêm lần nữa sao?
04:26Ta chật nhớ ra, hình như nguyên chủ từng giả vờ làm bạn tốt với nữ chính.
04:31Khi đó, nữ chính vừa từ danh hiệu thiên tài rớt xuống đáy, cả tông môn đều chế diễu nàng.
04:36Nguyên chủ lại đứng ra bảo vệ, tưởng như là ánh sáng cứu rỗi.
04:39Ai ngờ lại ném nàng vào đầm khí độc tối tăm, vừa cười vừa nhục mạ.
04:43Lần đó suýt nữa lấy nửa mạng tư đồ tư nguyệt, còn suýt bị hủy dung.
04:48Ta nhìn khuôn mặt lạnh lẽo thanh khiết của sư tỉ, bỗng nhiên ôm lấy nàng, vùi đầu vào hõm
04:52vai khẽ nói.
04:53Xin lỗi, tin ta thêm lần nữa được không?
04:56Ta sẽ thay đổi.
04:57Từ sau lần đó, thái độ sư tỉ với ta quả thật tốt hơn, ít ra không còn nói năng
05:02cay nghiệt nữa.
05:03Sư tỉ, ta có viên cựu linh đan, tặng tỉ này.
05:06Vô công bất thụ lộc, cất đi.
05:09Thấy nàng không nhận, ta chắn trước mặt, cố ý đưa viên đan ra, cười nói.
05:13Các sư huynh chưa từng từ chối ta đâu nhé.
05:15Nếu tỉ không nhận, ta cho họ vậy.
05:18Vừa rứt lời, không khí xung quanh như lạnh đi mấy độ.
05:21Sư tỉ liếc ta, ánh mắt lạnh như băng, thay vì nịnh bỡ mấy sư huynh đó,
05:25chi bằng lo mà nâng cao tu vi của chính mình.
05:28Là con gái của trưởng môn, tài nguyên cả tông đều rồn cho ngươi,
05:32vậy mà bao năm qua vẫn chưa kết đan, đúng là phế vật.
05:35Nghe nàng châm chọc, ta chẳng những không giận mà còn cười gian,
05:39ghé sát tay tư đồ tư nguyệt, thế nào?
05:41Ta nịnh họ làm tỉ ghen à?
05:43Vậy ta không nịnh họ nữa, chỉ nịnh tỉ thôi, được không?
05:47Sư tỉ im lặng, nhưng ta tinh mắt thấy đôi tay nàng đỏ dần lên,
05:51đáng yêu không chịu nổi.
05:52Ta khúc khích cười, ép viên cựu linh đan vào miệng nàng,
05:55ngón tay còn khẽ miết qua môi, quyết định vậy nhé.
05:59Sư tỉ mặt đỏ bừng, trừng to mắt,
06:01chẳng còn giữ được vẻ lạnh nhạt nhìn dạm kia nữa.
06:03Khi ta tưởng nàng đã bị ta làm cảm động đến mềm lòng,
06:07sư tỉ cuối cùng mở miệng, giọng như đang chịu đựng cơn đau dữ dội.
06:10Ngươi, cho ta ăn cái gì vậy?
06:12Nhìn cơ thể tư đồ tư nguyệt đổ sụp xuống,
06:15ta chết lặng, rồi oà khóc nức nở,
06:17hu hu hu, sư tỉ đừng chết mà.
06:20Dạo gần đây trong tông môn lan truyền một tin đồn,
06:22nói rằng thiên tài sang hã năm xưa,
06:24sau năm năm, cuối cùng đã đột phá.
06:27Tam sư huynh nghe song khinh thường ra mặt,
06:29phế vật trúc cơ sơ kỳ dù có đột phá
06:31thì cũng chỉ là phế vật trúc cơ trung kỳ thôi.
06:34Mà nhân vật chính của tin đồn, tư đồ tư nguyệt,
06:36vẫn đang lặng lẽ tu luyện.
06:38Ta cầm viên đan mới, trượt đến bên cạnh nàng,
06:41sư tỉ, đây là thuốc ta cải tiến,
06:43tuyệt đối không xảy ra chuyện như lần trước đâu.
06:45Thử xem nhé.
06:47Sư tỉ nhìn viên đan đỏ rực trong tay ta,
06:49không lập tức nhận, mà hỏi,
06:51thuốc này, là người tự luyện.
06:52Đúng rồi ta ngẩn cao đầu tự hào.
06:55Sao hả? Không ngờ chứ.
06:57Ta còn có thiên phú luyện đan nữa đó.
06:59Ta cũng đâu phải phế vật.
07:01Mau khen ta đi.
07:02Sư tỉ lặng lẽ quan sát,
07:04ánh mắt khiến ta bỗng thấy hơi run,
07:06đảo mắt nhìn quanh,
07:07thì ra là tên tam sư huynh xui xẻo lại mò tới.
07:10Vừa đến, hắn liền kéo ta ra sau lưng,
07:13giận dữ nhìn sư tỉ,
07:14tư đầu tư nguyệt,
07:155 năm mới đột phá được một tiểu cảnh giới,
07:17có gì đáng tự hào?
07:19Đừng tưởng vậy là có thể bắt nạt sư mụi nữa.
07:22Ủa, mắt nào của người thấy tỉ ấy bắt nạt ta vậy?
07:25Muốn gây sự với nữ chính thì cứ nói thẳng,
07:28đừng lôi ta vào.
07:29Còn chưa kịp nói,
07:30đã thấy sư tỉ rút kiếm ra,
07:32ánh mắt lạnh như thép nhìn chầm chầm vào tay hắn đang nắm cổ tay ta.
07:36Vậy thì, tỉ thí đi.
07:38Sau trận đấu hôm đó,
07:39danh tiếng của tam sư huynh rớt xuống đáy.
07:41Đường đường kim đan trung kỷ,
07:43lại bị đánh bại bởi trúc cơ trung kỷ,
07:45đúng là nực cười.
07:46Phải nói không hổ là nữ chính,
07:48đánh vượt cấp cứ như ăn cơm uống nước.
07:51Ngay khoảnh khắc tư đầu tư nguyệt đá bay tam sư huynh,
07:54ta lập tức chạy tới,
07:55nắm lấy tay áo nàng,
07:56đưa viên đan lên,
07:57sư tỉ.
08:02Sư tỉ nhận viên đan,
08:03nhưng đầu nhìn ta,
08:04khuôn mặt thanh lạnh hiện lên chút ý vị khó hiểu,
08:07sau này đừng luyện nữa.
08:08Ta đỡ nàng ngồi xuống,
08:10thấy sư tỉ đau đến co giật mà vẫn cố giữ lưng thẳng,
08:13liền biểu môi bất mãn,
08:14tại sao?
08:15Tỉ sợ ta lại làm tỉ.
08:16Nghe thở hả?
08:18Không được, tỉ phải tin ta chứ.
08:20Lần trước chỉ là tai nạn thôi mà.
08:22Một tháng sau,
08:23ta lại luyện xong một viên tâm đan mới,
08:25vốn định cho sư tỉ một bất ngờ,
08:27ai ngờ vừa ra khỏi cửa đã thấy đại sư huynh và sư tỉ đang,
08:30kéo kéo đẩy đẩy.
08:32Ừm,
08:32ta chỉ bế quan có một tháng mà bị cắm sừng luôn rồi hả?
08:36Ta nấp trong bụi cỏ,
08:37lặng lẽ quan sát hai bóng người kia.
08:39Đại sư huynh lúc nào cũng mặc một thân áo trắng,
08:42dưới ánh sáng ngược chiếu,
08:43trông đúng kiểu ngọc thụ lâm phong,
08:45phong độ người người.
08:47Tư Nguyệt,
08:48nàng tin ta,
08:48ta với tiểu sư mụi chỉ là làm theo lệnh của sư tôn.
08:51Trong lòng ta,
08:52nàng ấy mãi chỉ là em gái.
08:54Người ta yêu,
08:55từ đầu đến cuối chỉ có nàng.
08:57Gần đây bí cảnh Thương Hải sắp mở,
08:59ta khó khăn lắm mới xin được tư cách vào bí cảnh.
09:02Tin ta,
09:03lần này nhất định chúng ta sẽ đột phá.
09:05Nghe xong mấy lời mặt dày này,
09:07ta tức đến muốn nổ tung.
09:09Cái đồ đàn ông rác rửa.
09:10Rõ ràng là ta quỷ xin sư tôn cho cái tư cách đó,
09:13còn bị lão cha tiện nhân của ta phạt ra một tháng.
09:16May mà sư tỉ vẫn giữ ráng vẻ lạnh nhạt như băng,
09:19đối diện lời lẽ thâm tình của hắn,
09:21chỉ khẽ cao mày rồi thốt hai chữ,
09:23cút đi.
09:24Đúng vậy,
09:25sư tỉ nói hay lắm,
09:26nghe mà sẵn khoái cả lòng người.
09:28Nữ chính đầu đội chữ vàng sáng trói,
09:30còn hắn,
09:31một thằng nam chính đầu đội chữ sám xịt,
09:33lấy tư cách gì mà nói yêu nàng ấy chứ.
09:36Đại sư huynh còn định nói gì đó,
09:38nhưng bị sư tỉ rút kiếm kề sát cổ,
09:40đành sám mặt bỏ đi.
09:42Ta vừa định đứng dậy,
09:43thì xoẹt một luồng hàng quang sượt qua má,
09:45sợi tóc bị cắt đớt,
09:46thanh kiếm cắm phập xuống đất sau lưng ta.
09:49Ta tròn mắt,
09:50nhảy dựng lên,
09:51tỉ làm gì ta vậy?
09:52Tư đầu tư Nguyệt chẳng buồn để ý đến cơn giận dữ vô dụng của ta,
09:56ánh mắt lạnh như xương nhìn chầm chầm vào lọ đan rượu trong tay ta.
09:59Ta nói rồi,
10:00không được luyện đan nữa,
10:01sao không nghe?
10:02Ta đã quen với vẻ cao lãnh của nàng,
10:04nên vẫn mặt dày tiến lại gần,
10:06thì,
10:07sắp vào bí cảnh Thương Hải rồi mà.
10:09Ăn viên cựu linh đan này đi,
10:10tỉ sẽ đột phá lên trúc cơ hậu kỳ,
10:13đến lúc vào bí cảnh gặp được cơ duyên,
10:15nhất định có thể một bước lên kim đan.
10:17Đến khi đó xem còn ai dám chê tỉ nữa.
10:20Sư tỉ vẫn chẳng nói gì,
10:22chỉ thu kiếm rồi quay lưng rời đi.
10:24Ta vội chạy theo,
10:25nhét mạnh cái lọ vào tay nàng,
10:27sư tỉ,
10:27tỉ mà không nhận thì ta cho đại sư huynh đấy.
10:30Hắn chắc chắn rất vui lòng nhận lấy.
10:32Sau khi bị năn nỉ giam 3 lần,
10:34cuối cùng tư đầu tư Nguyệt cũng uống viên thuốc màu đỏ đó.
10:37So với 2 lần trước,
10:38viên này coi như thành công,
10:40sư tỉ chỉ đau đến mức mặt trắng bệch thôi,
10:43chưa đến mức ngất.
10:44Sau đó ta bị sư tỉ lôi đi tu luyện ngày đêm,
10:47mắt thâm như gấu trúc,
10:48sống không bằng chết.
10:49Nghe có vẻ tốt đấy,
10:51nhưng kiểu tu luyện dã man này chắc chắn không phải báo đáp,
10:54mà là báo thủ.
10:55Thời gian trôi qua,
10:57cuối cùng cũng đến ngày vào bí cảnh.
10:59Hu hu hu,
10:59những ngày bị sư tỉ luyện đến gân cốt muốn gãy rụng sắp kết thúc rồi.
11:03Đại sư huynh dẫn theo tam,
11:05ứ, ngũ,
11:05lục sư huynh ngự kiếm mà đến.
11:08Một thân áo trắng tung bay,
11:09ráng vẻ phong lưu khiến vô số nữ đệ tử trong tông môn hét ẩm trời.
11:13Còn ta chỉ nhìn thấy mấy chữ sám nguét nam chính hiện lên lớp loáng lao về phía mình,
11:18dọa ta co giò nếp ngay sau lưng sư tỉ.
11:20Đại sư huynh đáp đất nhẹ nhàng,
11:22khóe môi nở nụ cười vừa phải.
11:24Hai sư mụi,
11:25bí cảnh hiểm trở,
11:27lát nữa cứ đi sau ta,
11:28sư huynh ta sẽ bảo vệ tốt cho hai người.
11:31Nghe xong,
11:32tứ và ngũ sư huynh cao mày nhưng không nói gì.
11:35Còn tam sư huynh thì nhảy cẫn lên,
11:37đại sư huynh,
11:37mang theo tiểu sư mụi thì thôi đi,
11:39chứ tư đồ tư nguyệt cái đồ phế vật đó chỉ làm vướng chân thôi.
11:43Đôi khi ta thật sự nghi ngờ hắn là nờ PC chuyên chọc tức người khác,
11:47hở tí là kéo ta cùng xuống bùn.
11:49Lục sư huynh,
11:50một kẻ cười cười nhưng tâm đầy mưu mô,
11:52nhanh chóng đứng ra làm hỏa.
11:54Tam sư huynh đừng nói bậy,
11:56đại sư huynh là tu sĩ nguyên anh,
11:57chỉ một bí cảnh thương hải nhỏ nhỏ,
11:59bảo vệ hai vị sư mụi có gì khó đâu.
12:02Đại sư huynh quét mắt một lượt,
12:04ánh nhìn sắc bén khiến tam sư huynh lập tức ngậm miệng.
12:07Khi các sư huynh còn đang bàn xem ai đi với ai,
12:10giọng nói lạnh lùng của sư tỉ trợt vang lên,
12:12đè bẹp hết mọi tiếng ổn,
12:14xin lỗi, hình như các người nhầm rồi,
12:16ta và sư mụi không cùng tổ đội với các người.
12:19Câu nói vừa rớt,
12:20xung quanh lập tức rơi vào tĩnh lặng,
12:22phần lớn người nhìn sư tỉ với ánh mắt khinh thường.
12:25Cũng có một vài người nhìn đại sư huynh với vẻ mặt khó nói,
12:28rõ ràng là cảm thấy mất mặt thay cho hắn.
12:31Bị sư tỉ thẳng thừng làm mất mặt trước bao người,
12:34biểu cảm của đại sư huynh thoáng trở nên dữ tợn,
12:36nhưng rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ ôn hòa,
12:39nho nhã thử ngày.
12:40Tam sư huynh,
12:41cái tên NPC này lại nhảy ra trước tiên,
12:44quát lên, tư đầu tư nguyệt,
12:45thật là một nữ nhân ác độc.
12:47Đây là bí cảnh thương hải,
12:48ngươi muốn tìm chết thì thôi,
12:50sao còn kéo theo tiểu sư mụi liên lụy vào.
12:53Ngũ sư huynh nhìn ta,
12:55ánh mắt chầm xuống,
12:56bích giao sư mụi,
12:57tư đầu tư nguyệt muốn chết thì cứ để nàng ta đi,
13:00mụi tuyệt đối không được hồ đồ.
13:01Tứ sư huynh thì cười phóng túng,
13:03đúng đó sư mụi,
13:04nếu mụi còn bướng bỉnh như vậy,
13:06lần sau sư huynh sẽ không dẫn mụi ra ngoài chơi nữa đâu.
13:09Đại sư huynh vẫn giữ vẻ dịu dàng,
13:11nói với giọng tràn đầy tình ý,
13:13tư nguyệt,
13:14ta biết mụi luôn mạnh mẽ,
13:15nhưng bí cảnh không phải chỗ để đùa.
13:17Ngoan nào,
13:18nghe lời ta,
13:19chỉ có lục sư huynh lặng lẽ lùi về sau,
13:22ta lập tức nhận ra bàn tay sư tỉ đang nắm lấy tay ta dần xiết lại.
13:26Cánh cổng bí cảnh cuối cùng cũng mở ra,
13:28sư tỉ dắt ta vào,
13:29lập tức biến mất khỏi chỗ đang đứng.
13:32Cổ tay bị bóp đến đau,
13:34ta dứt khoát ôm lấy sư tỉ,
13:35cầm đặt lên vai nàng,
13:37dịu dọng dỗ,
13:37đừng giận,
13:38đừng giận,
13:38bọn họ đắc ý không được bao lâu đâu.
13:41Tư đầu tư nguyệt hạ mí mắt,
13:43ngón tay khẽ xoa chỗ ta đang đặt trên eo nàng,
13:45giọng vốn lạnh lùng này cũng mang chút giao động,
13:47ta không để tâm lời người khác,
13:49nhưng sư mụi,
13:50ngươi không được phản bội ta.
13:52Ta dán mặt vào người nàng,
13:53hứa chắc nịch,
13:54không đâu,
13:55ta sẽ dành cho sư tỉ điều tốt nhất.
13:57Mục đích vào bí cảnh chủ yếu là để hái tiên thảo,
14:00nó mọc ở bờ vực hồi đầu,
14:01có yêu thú cấp bậc ngang nguyên anh kỳ chân dữ.
14:04Vì vậy,
14:05ta đã bỏ ra một khoản lớn để luyện đan dược có thể tạm thời dẫn dụ yêu thú đi
14:09chỗ khác.
14:10Mọi chuyện vốn diễn ra thuận lợi,
14:12nhưng ngay khi tiên thảo sắp vào tay,
14:14một luồng uy áp khủng khiếp bất ngờ ập đến.
14:16Ta quay đầu lại,
14:17thì thấy đại sư huynh đang bị yêu thú quấn bằng đuôi,
14:20ném lên ném xuống như ném bóng.
14:22Ừm,
14:23lý do bị như vậy chắc cũng chẳng oan ức gì.
14:25Lúc này mấy sư huynh khác cũng lần lượt đến.
14:28Thấy đại sư huynh nhét nhát như vậy,
14:30ai nấy cố nhịn cười,
14:31chỉ đứng ngoài xem.
14:33Lúc sư huynh thậm chí còn lấy ảnh thạch lưu ảnh ra quay lại.
14:36Sư tỉ muốn đưa ta rời khỏi bờ vực,
14:39nhưng bị yêu thú chặn đường.
14:40Trên lệch cảnh giới quá lớn,
14:42nàng nhất thời không thể thoát ra.
14:44Đại sư huynh lại nhân lúc yêu thú đang quấn lấy sư tỉ,
14:47bấm pháp quyết chuồn mất.
14:49Ta khinh thường liếc hắn một cái,
14:50chỉ thấy hắn tóc tai dối tung,
14:52vẫn cố giả vờ trầm tĩnh mà truyền âm cho chúng ta.
14:55Tiểu sư mụi đừng sợ,
14:56con yêu thú này đã bị ta đánh trọng thương,
14:59các mụi cứ đánh vào điểm yếu của nó là được.
15:01Ta cạn lời,
15:03nghe hay lắm,
15:04thế sao không tự lên mà đánh đi.
15:06Thấy sư tỉ dần yếu thế,
15:07ta lén hái tiên thảo,
15:09ném thẳng về phía mấy vị sư huynh.
15:11Yêu thú gầm lên,
15:12quay đầu phun ra một luồng lửa đỏ rực,
15:14bao trọn đại sư huynh trong đó.
15:16Ngọn lửa rút lại,
15:17đại sư huynh không giữ nổi vẻ dịu dàng,
15:20tức giận quát, tiểu sư mụi.
15:21Cùng là đồng môn,
15:22ta không ngờ người lại độc ác như vậy,
15:24dám hại người trong cùng tông môn.
15:26Hắn vừa mắng vừa bấm pháp quyết đổi chỗ với tam sư huynh.
15:30Đáng thương thay,
15:31tam sư huynh chưa chịu nổi hai chiêu đã bị yêu thú vỗ bẹp như,
15:34bánh tráng.
15:35Nhân lúc ấy,
15:36đại sư huynh tung hết lá bài tẩy,
15:38cuối cùng khiến yêu thú tạm thời mất sức.
15:41Ta bắt chức hắn,
15:42cười lạnh,
15:43đại sư huynh,
15:43cùng là đồng môn,
15:44ta không ngờ người lại độc ác như vậy,
15:46dám hại người trong cùng tông môn.
15:48Các sư huynh khác đều tỏ vẻ khó chịu,
15:51đồng loạt tránh xa đại sư huynh.
15:52Hắn ánh mắt lóe lên vẻ oán độc,
15:54nhưng có lẽ vì ta là con gái của trưởng môn,
15:57nên chỉ đành nhịp.
15:59Khi ta và sư tỉ chuẩn bị rời đi,
16:01tai họa lại ập đến,
16:02có lẽ vì trận chiến vừa rồi quá kịch liệt,
16:04đã ở mép vực gãy rời,
16:06kéo cả hai rơi xuống vực sâu.
16:08Ta hít sâu một hơi,
16:09lập tức kích hoạt pháp bảo giữ mạng mà cha cho,
16:12dịch chuyển trở lên.
16:13Cuối đầu nhìn lại,
16:14chạm phải ánh mắt kinh ngạc tột độ của sư tỉ,
16:16rồi quay người rời đi.
16:18Giải quyết xong tư đồ tư nguyệt,
16:20ta nhận ảnh thạch từ tay lục sư huynh,
16:22nhìn hình ảnh trong đó rồi quay sang hỏi đại sư huynh.
16:25Giết hại đồng môn,
16:26nhân chứng vật chứng đều đủ cả.
16:28Đại sư huynh,
16:29ngươi nói xem ta nên xử lý thế nào.
16:31Đại sư huynh phản ứng lại,
16:33trận mắt,
16:34tay đặt lên linh kiếm,
16:35sẵn sàng động thủ,
16:36ngươi dám tính kế ta.
16:38Là ngươi bảo lục sư đệ dẫn ta đến vách núi hồi đầu đúng không?
16:41Ta thu lại ảnh thạch lưu ảnh,
16:43không khẳng định cũng chẳng phủ nhận,
16:45chỉ nhanh nhạt nói,
16:46cái này sao có thể gọi là tính kế chứ.
16:49Đại sư huynh,
16:50chân là ở trên người huynh,
16:51đâu phải ta ép huynh tới đó.
16:53Pháp bảo ở trong tay huynh,
16:54cũng chẳng phải ta ép huynh ra tay.
16:57Ta chỉ là,
16:58thành thật ghi lại mọi chuyện thôi mà.
17:00Đại sư huynh liếc qua tứ
17:01và ngũ sư huynh đang tỏ vẻ không liên quan,
17:03lại nhìn lục sư huynh đứng sau ta,
17:05trong lòng hắn càng thêm không cam lòng.
17:07Nhưng rõ ràng là ngươi ném tiên thảo tới chân ta.
17:11Ta nghiêng đầu,
17:12giả vờ suy nghĩ,
17:13ừm, ta có ném tiên thảo sao?
17:15Đại sư huynh,
17:16nói chuyện phải có bằng chứng chứ,
17:18sao lại vu khống người khác trong sạch như vậy?
17:21Lục sư huynh cười hiếp mắt,
17:23giọng điệu vừa gian vừa nhẹ,
17:24đúng thế,
17:25đại sư huynh à,
17:26tiểu sư mụi chúng ta đơn thuần và thiện lương như vậy,
17:28sao có thể làm chuyện tàn nhẫn như hại đồng môn được?
17:31Nói mới lạ,
17:32lúc đó ảnh thạch lại vừa đúng lúc bị kẹt,
17:35không ghi được cảnh đại sư huynh lấy được tiên thảo thế nào.
17:37Nhưng với tu vi của huynh cao thâm như vậy,
17:40hái một gốc tiên thảo nhỏ nhoi chắc chẳng là gì đâu,
17:43đúng không?
17:44Chuyện hại đồng môn này có thể lớn cũng có thể nhỏ.
17:47Nếu là con gái của trưởng môn tố cáo,
17:49thì dù có thoát ra được,
17:50kết cục tốt nhất của người bị tố cũng chỉ là bị xử theo môn quy.
17:54Đại sư huynh nắm chặt linh kiếm,
17:55hơi thở nặng dần,
17:57ánh mắt nhìn ta càng lúc càng âm độc,
17:59trong đó còn ẩn cả tham vọng và dục vọng chiếm đoạt.
18:02Ta lập tức hiểu ý hắn,
18:04người trong thiên hạ biết thể chất đặc biệt của ta không nhiều,
18:06mà hắn là một trong số đó.
18:08Hắn vốn là đệ tử đứng đầu tông môn,
18:10được phụ thân ta vô cùng tín nhiệm,
18:12từng có ý để hắn bảo vệ ta suốt đời.
18:15Nhưng đáng tiếc,
18:16trong nguyên tắc hắn chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
18:18Trước khi nữ chính nhập ma,
18:23quay về, thấy nàng tu vi tăng vọt,
18:25lập tức lao đến bám theo,
18:27thậm chí còn bắt chói tiểu sư mụi ác độc,
18:29là ta, tặng cho nàng để phát tiết.
18:32Chưa hết, hắn còn nhân danh báo thủ thay nữ chính,
18:35thừa lúc trưởng môn bế quan mà tập kích,
18:37dâng cả tông môn làm tế phẩm cho bản thân thăng cấp.
18:40Đến khi nữ chính bị toàn tu chân giới truy sát,
18:42hắn lại đổ hết tội diệt môn cho nàng,
18:44bản thân sạch như nước suối.
18:46Thật đúng là loại người vừa ăn vừa chùi mép.
18:49Ta lệnh giọng nói,
18:50Đại sư Huynh, Huynh nên suy nghĩ cho kỹ,
18:53nếu giờ ra tay,
18:54mọi chuyện sẽ không còn đường lui.
18:56Huynh không cho rằng phụ thân không chuẩn bị phát bảo giữ mạng cho ta đấy chứ.
19:00Nghe vậy,
19:01ánh oán độc trong mắt hắn càng sâu,
19:03nhưng gương mặt lại phải gượng nặn ra nụ cười lấy lòng,
19:05tiểu sư mụi nói phải,
19:07là sư huynh tự mình hái tiên thảo.
19:09Ra ngoài rồi,
19:10mong sư mụi giúp sư huynh nói tốt đôi lời.
19:13Trước khi rời khỏi vách hồi đầu,
19:14ta lướt nhìn cái ký hiệu nam chính sáng trói trên đầu hắn,
19:17trong lòng chỉ thấy càng thêm ghê tởm.
19:20Tư đầu tư Nguyệt rơi xuống vực,
19:22sống chết chưa rõ,
19:23Huynh không có gì muốn nói sao.
19:25Đại sư Huynh nhíu mày nhìn ta,
19:27trong mắt trợt lóe lên một tiêm mờ ảo,
19:29rồi đáp,
19:29tiểu sư mụi yên tâm,
19:31tư đầu tư Nguyệt chẳng qua là một phế vật tầm thường.
19:34Trước kia ta đối xử tốt với nàng,
19:35chỉ là tình cảm đồng môn,
19:37tuyệt không có tư tình.
19:39Đại sư Huynh đúng là giỏi giả vờ,
19:41vừa nãy còn hận ta đến mức muốn lột ra sẻ thịt,
19:44vậy mà giờ đây,
19:45đôi mắt đào hoa kia lại có thể chứa đầy tình ý thâm sâu.
19:48Hắn nói tiếp,
19:49giọng đầy dối trá.
19:50Ta biết tiểu sư mụi đối với ta tình sâu nghĩa nặng,
19:53thậm chí vì ta mà lừa ta phạm sai lầm lớn.
19:56Nhưng ta không trách mụi,
19:57chỉ trách trước kia không biết trân trọng.
19:59Yên tâm đi,
20:00sau này nhất định sẽ yêu thương mụi nhiều hơn.
20:03Ta khẽ cười lạnh,
20:04không thèm đáp lại.
20:05Từ đó về sau,
20:07lục sư Huynh thỉnh thoảng lại đến cuối giày,
20:09nói rằng ta nuốt lời hứa,
20:10khiến ta vô cùng đau đầu.
20:12Tính ra,
20:13từ lần vào bí cảnh đó đến nay đã 3 năm,
20:15mọi người trong tông môn đã gần như quên mất tư đồ tư nguyệt.
20:19Người chết trong bí cảnh vốn là chuyện bình thường,
20:21một đệ tử được cho là phế vật,
20:23thì ai mà để tâm.
20:24Ngược lại,
20:25tam sư Huynh có thiên phú tốt chết đi,
20:27còn có người tiếc thương.
20:29Đến giờ,
20:30trong cả tông môn,
20:31người vẫn còn nhớ đến sư tỷ e rằng chỉ còn 2 người,
20:34một là ta,
20:35một là lục sư Huynh,
20:36kẻ cứu đến làm phiền ta.
20:38Hồi đó ngươi bảo ta giúp ngươi bắt thóp đại sư Huynh,
20:41đổi lại sẽ để ta làm đệ tử đứng đầu.
20:433 năm rồi,
20:44ngươi câu ta suốt 3 năm như thế à?
20:47Sư mụi,
20:48lòng ngươi thật độc.
20:49Ta phủi lớp bụi không tồn tại trên vai,
20:51lặng lẽ lùi xa hắn vài bước.
20:53Ngoài cửa sổ,
20:54một con chim nhỏ xà xuống đậu trên cành,
20:57díu dít gọi xuân.
20:58Ta trật nhớ ra,
20:59vài ngày nữa là giao thừa.
21:01Thêm một năm nữa trôi qua,
21:02mà tư đồ tư Nguyệt vẫn bật vô âm tín.
21:05Dù trong nguyên tác,
21:06nàng phải mất 10 năm mới từ vạn ma cốc mở đường máu trở về,
21:10nhưng khi chỉ mới một ngày chờ đợi,
21:11ta đã bắt đầu hoài nghi liệu quyết định năm đó của mình có đúng hay không.
21:15Ánh nắng ngoài cửa sổ dịu dàng,
21:17ta chạm vào chiếc lá mọc trên bệ,
21:19lại vẽ cho lục sư Huynh một chiếc bánh vẽ,
21:21đợi thêm chút nữa thôi,
21:23sư tỷ sẽ sớm quay lại.
21:24Khi nàng về,
21:25ta sẽ xin tra tiếng cử Huynh.
21:27Nụ cười của hắn lập tức đông cứng,
21:30khóe môi giật giật,
21:31tiểu sư Mụi,
21:31dù Mụi không định giữ lời,
21:33cũng không cần châu ta như vậy.
21:35Tư Nguyệt sư Mụi đã mất 3 năm rồi,
21:37Mụi không biết vì sao nơi đó gọi là vọng hồi nhai sao.
21:40Tất nhiên ta biết,
21:42nhưng tư đầu tư Nguyệt không giống người khác.
21:44Nàng là nữ chính,
21:45là người mang thể vạn ma.
21:47Dưới vọng hồi nhai nối liền với vạn ma cốc,
21:49nơi giam giữ vô số ma vật trong vực sâu.
21:52Tu sĩ một khi rơi vào,
21:53lập tức bị lũ ma vật xé xác,
21:55nhưng trong đó lại ẩn chứa một truyền thừa đặc biệt,
21:57chỉ thuộc về thể vạn ma.
21:59Kẻ mang thể vạn ma là ma sinh ra đã định,
22:02không thể tu tiên.
22:03Mà ma thì không thể rời vạn ma cốc,
22:05trừ phi tự mình bò ra từ vực sâu khủng khiếp nhất,
22:08bị ma khí xé rách thịt ra,
22:10trải qua vô số lần tẩy luyện máu thịt,
22:12mới có một tia sống sót.
22:14Nguyên tác từng biểu tả cảnh nữ chính bò ra khỏi vạn ma cốc vô cùng thê thảm.
22:18Ta dẫn tư đồ tư nguyệt đến vọng hồi nhai,
22:20quả thật mang chút ý muốn khiến nàng sợ mà rơi xuống vực.
22:24Ta biết nàng muốn tu tiên,
22:25nhưng tu tiên không giúp nàng đạt đỉnh cao,
22:28chỉ có tu ma mới được.
22:30Thế nên, khi biến cố xảy ra,
22:32ta không cứu nàng,
22:33ta muốn trao cho nàng cơ hội lựa chọn.
22:36Cơ hội tu tiên,
22:37ta đã giao cho nàng,
22:38còn con đường tu ma,
22:39e rằng vạn ma cốc là nơi thích hợp nhất.
22:42Ta tin tư đồ tư nguyệt,
22:44nàng ấy sẽ quay lại tìm ta.
22:46Ngày giao thừa,
22:47ta lén xuống núi.
22:48Tiên môn không ăn Tết nhân gian,
22:50nên ở lại chỉ càng lạnh lẽo.
22:52Phàm giới thì khắp nơi rộn ràng,
22:54người người vui vẻ.
22:55Ngừng đầu nhìn,
22:56có đôi vợ chồng trẻ đang mua tranh đàm họa ở quầy hàng.
22:59Người chồng bàn với người bán vẽ thêm một chữ mãn,
23:02tượng trưng cho viên mãn.
23:03Người bán cười chúc phúc rồi vẽ.
23:05Ta không hiểu sao lại bước tới gần.
23:08Dù không tin mấy thứ này,
23:09nhưng là con gái trưởng môn,
23:11đâu thiếu tiền,
23:12mua một bức tranh thì sao chứ?
23:14Ông chủ,
23:14ta cũng muốn vẽ một chữ mãn.
23:16Được thôi,
23:17ba văn một chữ,
23:18hai cô nương muốn mấy chữ,
23:20vậy thêm chữ viên nữa.
23:22Giọng nói quen thuộc vang lên,
23:24lan khí lạnh lẽo lan tỏa bao quanh ta.
23:26Theo lý,
23:27người tu chân không bị ảnh hưởng bởi thời tiết.
23:29Nhưng lúc này,
23:30ta cảm giác rõ ràng,
23:31có người đang nói với ta,
23:33nàng ấy trở lại rồi.
23:34Ta nhận lấy bức họa từ tay người bán,
23:37cô chấp không chia cho nàng,
23:38ai bảo nàng về trễ như vậy.
23:40Ba năm không gặp,
23:41tư đầu tư nguyệt thay đổi không nhiều,
23:42chỉ là khí chất lạnh hơn.
23:44Thấy ta im lặng,
23:45nàng cười khẽ,
23:46lấy từ trong lòng ra một viên đan dược,
23:48ăn kẹo khô nhạt lắm,
23:50tỷ có thứ ngon hơn,
23:51muốn thử không.
23:52Ta nhận ra đó chính là viên đan dược ta từng cầm trong tay khi xuyên tới thế giới này.
23:57Không hiểu sao,
23:58tim ta trùng xuống,
23:59mắt ướt đi,
24:00ta ôm chặt lấy nàng,
24:02nước mắt lấm lem áo nàng.
24:04Tỷ giống hệt bọn buông người chuyên lừa trẻ con,
24:06tư đầu tư nguyệt bật cười,
24:08khẽ thở dài,
24:08rõ ràng là tiểu sư mụi mới là kẻ lừa gạt cơ mà.
24:12Có vẻ nàng đã đoán ra điều gì đó,
24:14ta vừa định ngừng đầu thì bị nàng bóp má,
24:17buộc phải nhìn vào đôi mắt cong cong kia.
24:19Tiểu sư mụi,
24:20ta từng nói rồi,
24:21nỗi nhục năm xưa,
24:22ta sẽ từng chút một trả lại.
24:24Đối diện vẻ mặt cố tỏ ra dữ dằn của nàng,
24:27ta nhớ mày,
24:27giả vờ sợ hãi,
24:29cầu xin,
24:29ta sai rồi,
24:30sư tỉ,
24:31tha cho ta đi,
24:32được không?
24:33Tiếng nũng nịu mềm mại như mèo con khiến nàng khựng lại,
24:36nụ cười trong mắt vụt tắt,
24:38tha cho người.
24:39Giọng cười thấp khẽ vang,
24:41ta run lên,
24:41không dám nói nữa,
24:43chỉ cảm thấy một luồng lạnh lẽo từ tim chạy dọc sống lưng.
24:46Bầu trời bỗng vang tiếng đùng,
24:48pháo hoa nở rộ,
24:49sáng rực như sao,
24:50rơi khắp trời đêm,
24:51năm mới đến rồi.
24:53Khuôn mặt tư đồ tư nguyệt bỗng phóng đại trước mắt,
24:56ánh sao tan trong đôi mắt nàng.
24:58Giữa đêm yên tĩnh của quán trọ,
24:59ta nắm chặt vai nàng,
25:00các đầu ngón tay trắng bệch.
25:02Sư tỉ,
25:03tay tỉ lạnh quá,
25:04rút ra đi,
25:05ngoan,
25:06lát nữa sẽ không lạnh nữa,
25:07sắp được mụi làm ấm lên rồi.
25:10Khi lục sư huynh lại đến tìm ta,
25:12ta đang ngồi trong lòng sư tỉ,
25:13ăn nho mà nàng đã bóc vỏ rút,
25:15vô cùng hưởng thụ.
25:16Ngày xưa tư đồ tư nguyệt thờ ơ lạnh nhạt,
25:19nay ta và nàng lại thân mật ngọt ngào như vậy.
25:21Lục sư huynh nhìn thấy sư tỉ như gặp ma,
25:24ngươi,
25:24ngươi sao lại ở đây.
25:26Đa số đệ tử nội muôn từng bắt nạt hoặc chế diễu sư tỉ,
25:29số ít còn lại cũng chỉ rừng rưng làm ngờ.
25:32Vì vậy sư tỉ chẳng thích họ chút nào,
25:34vừa thấy lục sư huynh,
25:36mặt nàng lập tức lạnh xuống,
25:37ta vội vàng hôn nhẹ lên má nàng,
25:39nàng mới hử một tiếng rồi im lặng.
25:41Ta quay sang lục sư huynh,
25:43cố tình nghiêm mặt trách,
25:44có gì lạ đâu,
25:45ta đã nói rồi mà,
25:47sư tỉ nhất định sẽ trở lại.
25:49May là lục sư huynh cũng không quá kinh ngạc,
25:51chỉ lát sau liền vui mừng hẳn lên,
25:53vậy thì,
25:53tiểu sư mụi,
25:54chuyện mụi hứa với ta,
25:56chẳng phải nên thực hiện rồi sao.
25:58Tiến hắn đi xong,
25:59sư tỉ nắm lấy cầm ta,
26:00mặt lạnh tanh,
26:01dường như có phần không vui.
26:03Ta lại khẽ hôn lên môi nàng,
26:05thấy nàng như bị điện giật mà buông ta ra,
26:07đôi tay lại đỏ ửng,
26:08ta liền treo,
26:09sao thế,
26:10lại ghen à.
26:11Không có,
26:12ta chỉ tò mò,
26:13mụi đã hứa gì với hắn.
26:15Sư tỉ dù vừa giận vừa xấu hổ,
26:17nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn ta,
26:19như thế nhất định phải nghe được lời giải thích.
26:21Cũng chẳng có gì to tát,
26:23ta đáp,
26:23chỉ là hứa giúp hắn giành lấy danh sưng đại sư huynh thôi.
26:27Nói đến đây,
26:28ta nhìn sư tỉ bằng ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy,
26:31ta biết tỉ không thích huyền minh tông,
26:32nhưng chúng ta chỉ nên trừ bỏ kẻ ác thôi,
26:35còn đệ tử bình thường thì nên tha cho họ,
26:37được không?
26:38Trong nguyên tác,
26:39huyền minh tông bị đại sư huynh diệt sạch,
26:41nhưng trước đó,
26:42nữ chính thực sự đã có ý muốn tàn sát toàn môn.
26:45Cũng chính vì sự kiện diệt tông môn ấy
26:47mà nữ chính bước lên con đường trở thành đại ma đầu,
26:50không còn đường quay đầu,
26:51ta không muốn sư tỉ lặp lại vết xe đồ đó.
26:54Sư tỉ ngần người,
26:56đôi mày khẽ nhíu rồi dần dãn ra,
26:57tiểu sư mụi quả thật là người hiền lành.
27:00Không phải hiền lành,
27:01ta chỉnh lại lời nàng,
27:03ánh mắt sáng rực,
27:04là con gái trưởng môn,
27:05được cả tông môn nuôi dưỡng,
27:07ta có trách nhiệm bảo vệ nơi này.
27:09Nếu có ngoại địch xâm phạm,
27:10ta cũng nên đứng trước vạn người,
27:12góp chút sức mọn.
27:13Sư tỉ,
27:14ta cần có tỉ.
27:15Từ đầu tư nguyệt hừ nhẹ,
27:17mụi lại quan tâm tông môn này đến thế sao?
27:19Cũng không biết nữa,
27:21từ khoảnh khắc ta đặt chân tới đây,
27:22ta đã thấy nơi này quen thuộc rồi.
27:25Nghe vậy,
27:26sư tỉ không nói thêm gì,
27:27chỉ nhìn ta,
27:28rồi bất ngờ dơ ba ngón tay,
27:30tim ta giật thoát,
27:31ánh mắt lập tức dán vào ngón út sắp bật ra kia,
27:34vội vàng ấn xuống,
27:35định mặc cả.
27:36Sư tỉ,
27:37như vậy sẽ có người chết đấy.
27:39Ngoan,
27:39không làm vậy mới có người chết.
27:41Rõ ràng muốn trả thù ta,
27:43bốn ngón làm sao chịu nổi.
27:45Từ sau sự kiện bí cảnh,
27:46đại sư huynh càng thêm cẩn trọng,
27:48tu vi cũng tiến bộ vượt bậc.
27:50Vừa thấy ta từ xa,
27:51hắn lập tức chạy lại nịnh bợ.
27:53Tiểu sư mụi hôm nay thật xinh đẹp,
27:55sư huynh nhìn mà lòng vui như hoa nở.
27:57Không biết có thể mời mụi cùng tới quảng trường tông môn không?
28:01Được thôi,
28:01hôm nay đại sư huynh cũng phong độ phi phàm lắm.
28:04Trước kia mỗi lần hắn như thế,
28:06ta đều lời đi.
28:07Nhưng hôm nay biết sư tỉ đang ở phía sau,
28:10ta lại cố ý nhận lời.
28:11Xem như trả thù nàng vụ bốn ngón kia.
28:14Ba năm rồi,
28:15thấy ta rốt cuộc cũng chịu nói năng hòa nhã.
28:17Hắn còn chưa kịp vui thì đã bị một cước của sư tỉ đạp ngã lăn ra đất.
28:21Đại sư huynh loạn trọng đứng dậy,
28:23nhìn sư tỉ,
28:24gượng cười.
28:25Tư Nguyệt,
28:26mụi,
28:26mụi về khi nào vậy?
28:28Hắn hơi nghiêng đầu,
28:29ánh mắt sâu thẳm nhìn ta,
28:30mang theo chút bi thương,
28:32xin lỗi,
28:32Tư Nguyệt,
28:33chúng ta,
28:34không thể quay lại nữa.
28:35Phải nói hắn diễn cũng khá đấy,
28:37vừa ra chiều đã nhập vai,
28:39ai không biết chắc còn tưởng hắn bất đắc dĩ thật.
28:42Sư tỉ chẳng buồn để tâm,
28:43bước lên nửa bước chắn trước mặt ta,
28:45khí lạnh tỏa ra quay người,
28:47linh kiếm trong tay lóe sáng,
28:48sát ý ngập trời.
28:50Đại sư Huynh lùi lại,
28:51mồ hôi dịn trên chán,
28:52ánh mắt nhìn sư tỉ vừa kinh vừa sợ.
28:55Ta vội đặt tay lên chuôi kiếm,
28:57khẽ lắc đầu,
28:58sư tỉ,
28:58đây là tiên môn,
29:00không tiện.
29:00Tư đầu tư Nguyệt hừ một tiếng,
29:02nắm lấy tay ta kéo đi về phía quảng trường.
29:05Ta nắm lại cánh tay nàng,
29:06nhẹ rộng rỗ rành,
29:07được rồi mà,
29:08A Nguyệt,
29:09đừng giận nữa,
29:10không phản ứng.
29:11Ta lại kéo tay nàng,
29:13nhẹ rộng rỗ rành,
29:14được rồi,
29:14ta sai rồi mà,
29:15lát nữa cho nàng xem một màn kịch hay nhé.
29:18Trên quảng trường của tông môn,
29:20người đông như hội,
29:21ta kéo tư đầu tư Nguyệt đứng cạnh tứ sư Huynh và ngũ sư Huynh.
29:25Hai vị sư Huynh vừa thấy tư đầu tư Nguyệt thì cao mày,
29:28định mở miệng châm chọc,
29:29nhưng lại bị ánh mắt lạnh lùng của nàng dọa sợ,
29:31im bặt ngay.
29:32Đúng là kẻ yếu thì sợ kẻ mạnh,
29:34trên đời này e rằng chỉ có tam sư Huynh là người tử tế.
29:38Lục sư Huynh cầm một viên lưu ảnh thạch,
29:40đứng trước mặt trưởng môn,
29:45lúc đầu nhìn đại sư Huynh, gương mặt vốn luôn ôn hòa như gió xuân,
29:49vậy mà khi nhìn thấy hình ảnh trong lưu ảnh thạch,
29:51máu trên mặt hắn rút sạch,
29:53đuôi mắt đỏ rực,
29:54biểu cảm dần trở nên dữ tợn.
29:56Đại sư Huynh đột nhiên xoay người lại nhìn ta,
29:58ánh mắt ngập tràn oán độc và linh lực hỗn loạn.
30:01Ta chẳng né tránh,
30:03nhìn thẳng lại hắn.
30:04Giọng nói uy nghiêm của trưởng môn vang lên từ trên cao,
30:07gần đây, tông môn phát hiện một vụ việc không thể tha thứ,
30:09làm hại đồng môn.
30:11Theo quy tắc môn phái,
30:12kẻ phạm tội sẽ bị phế tu vi,
30:14trục xuất khỏi tông môn.
30:16Nghe lão tra trưởng môn tuyên đọc,
30:18ta còn tốt bụng dơ tay trái lên,
30:20vẫy vẫy với đại sư Huynh.
30:21Tiếng si sao bàn tán vang lên khắp quảng trường,
30:24người trong hình,
30:25hình như là đại sư Huynh nó.
30:27Đại sư Huynh thường ngày kêu ngạo lắm,
30:29giờ mới thấy bản chất.
30:30Đúng đó, kẻ tiểu nhân lúc nào cũng giả nhân giả nghĩa.
30:34Hắn bị yêu thú cho đùa đến thảm vậy,
30:36còn mặt mũi mà giữ chức thủ đồ sao.
30:38Vừa độc ác vừa vô dụng,
30:40nếu là ta thì đã nhảy xong tự vẫn cho rồi,
30:42đỡ làm mất mặt tông môn.
30:44Đại sư Huynh mắt đỏ rực,
30:46giận dữ đến run dày,
30:47hắn liếc quanh,
30:48ánh mắt dữ tợn khiến vài đệ tử sợ hãi lùi bước.
30:51Nhưng rồi họ nhớ ra hắn sắp bị phế tu vi,
30:54liên lấy lại can đảm,
30:55một người trong số đó phun thẳng nước bọt vào mặt hắn,
30:58nhìn gì mà nhìn, đồ rác rưỡi.
31:00Đại sư Huynh ngẩn người một lúc,
31:02rồi rút kiếm ra,
31:03lao thẳng về phía ta.
31:04Có người kêu to,
31:06không xong rồi.
31:07Đại sư Huynh nhập ma rồi,
31:09tư đầu tư Nguyệt kéo ta vào lòng,
31:11vung tay đỡ lại kiếm hắn.
31:12Tứ sư Huynh và ngũ sư Huynh vốn định khoanh tay đứng nhìn,
31:15nhưng nghĩ đến việc trưởng môn đang dõi theo từ trên cao,
31:18họ cũng rút kiếm ra tham chiến.
31:20Đại sư Huynh, đừng cố chấp nữa.
31:23Tứ sư Huynh hô,
31:24Huynh hà tất phải làm thế này.
31:26Ngũ sư Huynh gào lên.
31:28Lời vừa rước,
31:29ma khí đen kỳ từ người đại sư Huynh bùng phát,
31:31bao trùm cả bọn.
31:33Không ai rõ chuyện gì xảy ra,
31:34chỉ biết khi ma khí tan đi.
31:36Ừ, ngũ sư Huynh đã ngã xuống,
31:38mặt vẫn đọng nét kinh hoàng.
31:40Đại sư Huynh tóc dối bời,
31:42máu chảy từ miệng,
31:43vẻ mặt như kẻ điên.
31:45Hắn trừng trừng nhìn ta và sư tỉ,
31:47khàn giọng nói mấy tiếng không rõ,
31:48rồi quay sang nhìn trưởng môn,
31:50ánh mắt đầy tuyệt vọng.
31:51Còn ta,
31:52chỉ lặng lặng nhìn dòng chữ nam chính trên đầu hắn tan biến,
31:55dù sao người chết thì làm gì còn danh hiệu.
31:58Ta đã ngứa mắt với mấy chữ đó từ lâu rồi.
32:01Thật ra,
32:02sư tỉ vốn chẳng có thủ án gì sâu nặng với đại sư Huynh,
32:05nếu không,
32:06hắn đâu sống đến tận giờ trong cốt truyện gốc.
32:08Nhưng ta lại muốn nhìn nữ chủ của ta tự tay giết chết nam chủ không thuộc về nàng.
32:13Đêm đó,
32:14lão cha trưởng môn đích thân đến tiểu viện của ta.
32:16Ta và tư đồ tư Nguyệt đang ngồi trên xích đù.
32:19Bích giao,
32:20con và nó có gì muốn giải thích không?
32:23Giải thích gì chứ?
32:24Chính là như cha thấy đó,
32:26sư tỉ là ma tu,
32:27mà con đang giúp nàng bằng linh thể vô cấu.
32:29Lão cha trưởng môn tức giận đến mức dâu tóc dự ngược,
32:32con rõ ràng biết linh thể vô cấu hấp dẫn ma đạo đến mức nào.
32:36Mà con dám,
32:37đồ bất hiếu.
32:38Linh thể vô cấu là thể chất hiếm có,
32:41đối với tu tiên giả,
32:42máu của người này có thể tinh lọc linh khí,
32:44còn với tu ma giả,
32:45lại có thể phá tan gông cùng,
32:47mở ra con đường tiên đạo.
32:49Đây cũng là lý do trong chuyện gốc,
32:51nữ chính không giết tiểu sư mụi độc ác kia,
32:53mà chỉ lấy máu nàng ta.
32:55Sư tỉ cuối người hành lễ,
32:57trưởng môn,
32:58sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với giao nhi.
33:00Người nói thì dễ nghe lắm.
33:02Ông ấy hừ lạnh,
33:03quay sang mắng ta,
33:04ba năm trước,
33:05con hiến tim hiến máu cũng là vì nó chứ gì.
33:08Ta còn tưởng là vì linh nhi,
33:10làm bao năm nay ta lạnh nhạt với nó vô cớ.
33:12Ừ, thôi được.
33:14Đại sư huynh vốn chẳng ra gì,
33:16cha ghét hắn là đáng.
33:17Nhưng con và tư nguyệt là thiên định lương duyên,
33:19con muốn sớm được gả cho nàng.
33:22Đáng tiếc,
33:23lão cha trưởng môn vẫn kiên quyết không công nhận sư tỉ,
33:25con sao có thể gả cho một ma tu chứ.
33:28Ta cười khẽ,
33:29vậy thì,
33:30con cưới nàng là được rồi chứ lão cha im lặng,
33:33cuối cùng chỉ phất tay áo bỏ đi.
33:35Đêm trăng tròn,
33:36ta tự cầm lên cổ sư tỉ,
33:38ghé sát tay nàng khẽ nói,
33:39tối nay xong tu nhé.
33:41Sư tỉ lại nhíu mày,
33:42làm sao mụi biết linh thể vô cấu khi xong tu cũng có hiệu quả giống như dùng máu.
33:46Ta cha khắp cổ tịch cũng chẳng thấy ghi chép gì cả.
33:50Ta nhảy miệng cười,
33:51vậy A Nguyệt đoán xem,
33:52đồ hũ dầm chùa.
33:54Phiên ngoại,
33:55Tư Đồ Tư Nguyệt
33:56Ta tên Tư Đồ Tư Nguyệt,
33:58từng là thiên tài,
33:59giờ lại là phế nhân.
34:00Ta có một tiểu sư mụi rất đáng ghét,
34:02à không,
34:03thực ra cũng không đến mức quá đáng ghét.
34:05Hôm đó,
34:06không hiểu sao,
34:07nàng hôn ta,
34:08môi nàng mềm đến nỗi khiến ta hiểu vì sao bọn nam nhân ngu ngốc kia cứ vây quanh nàng.
34:13Nàng từng bị nam nhân hôn chưa nhỉ?
34:15Chỉ vừa nghĩ đến khả năng đó thôi,
34:17ta đã thấy toàn thân khó chịu.
34:19Nhất là khi nhìn thấy tam sư huynh ngu ngốc kia,
34:21ta càng tức giận.
34:22Nhưng rồi tiểu sư mụi nói nàng yêu ta,
34:25còn nói sau này sẽ chỉ xoay quanh ta mà thôi.
34:28Nghe nàng nói,
34:29ta lại vui như trẻ nhỏ.
34:31Một lần khác,
34:32tiểu sư mụi đưa cho ta một viên đan dược,
34:34viên thuốc có mùi tanh nhẹ,
34:36ta thấy hơi kỳ lạ.
34:37Nắm tay nàng,
34:38ta phát hiện trên tay nàng có vết thương,
34:40còn chưa kịp hỏi thì ta đã ngất đi.
34:43Tỉnh lại,
34:43ta phát hiện tu vi của mình đột nhiên tăng mạnh.
34:46Nghĩ đến vết thương trên tay nàng,
34:48ta bắt đầu lo lắng.
34:49Rồi nàng lại đến tìm ta,
34:51vết thương trên tay đã khỏi,
34:52nhưng tim nàng lại có một vết cát nhỏ,
34:55rất nhỏ,
34:55nhưng ta vẫn nhận ra.
34:57Nàng lại mang đến một viên đan dược khác,
34:59ta không biết phải làm sao để khuyên nàng đừng luyện đan nữa,
35:02đừng làm tổn thương thân thể mình nữa.
35:05Tam sư huynh ngu ngốc lại tới gây chuyện,
35:07hắn chẳng biết tu vi của mình toàn do thuốc mà có sao.
35:10Ta tức,
35:11nhưng cũng nhân cơ hội khen tiểu sư mụi,
35:13muốn nàng vui mà bỏ cái thói tự làm khổ mình đi.
35:16Đã một tháng rồi nàng không đến tìm ta,
35:18vì sao chứ,
35:19chẳng phải đã hứa sẽ chỉ quen quẩn bên ta thôi sao.
35:22Ta buồn,
35:23mà đúng lúc ấy,
35:24đại sư huynh lại suốt ngày dây dưa,
35:26thật phiên phức,
35:27hôm nay nàng lại đến.
35:29Để trừng phạt nàng vì đã bỏ mặt ta suốt cả tháng qua,
35:32định hù dọa nàng một chút.
35:34Nhưng khi thấy sắc mặt nàng tái nhợt,
35:36tay lại cầm lọ thuốc,
35:37ta nổi giận,
35:38lại luyện đan sao.
35:39Chẳng phải ta đã nói đừng làm vậy nữa ư.
35:42Không được,
35:43ta phải giữ nàng lại bên mình,
35:44để canh chừng,
35:45không để nàng tự hại mình thêm lần nào nữa.
35:48Ta không vào được động phủ của nàng,
35:50nhưng nếu nàng ở lại đây,
35:51thì ngày nào ta cũng có thể thấy nàng.
35:53Quá thông minh rồi còn gì.
35:56Nàng nói trong bí cảnh thương hải
35:57có một loại linh thảo có thể cải thiện thể chất của ta,
36:00giúp ta đột phá kim đan.
36:01Ta tin,
36:02nhưng khi tìm được linh thảo,
36:04nàng lại ném nó đi.
36:05Ta ngạc nhiên,
36:06rồi thấy vách đá nứt ra.
36:08Ta định kéo nàng tránh đi,
36:10nhưng phát hiện linh lực của mình
36:11bị khóa lại bởi một sức mạnh lạ.
36:13Ngẳng đầu,
36:14ta thấy tiểu sư mụi tự mình nhảy lên vách đá.
36:17Ta đau lòng,
36:17nhưng chỉ cần nàng bình an là được.
36:20Những ngày trong vạn ma cốc thật khổ cực,
36:22ma khí chản lan,
36:24sơ sẩy một chút là bị thương.
36:25Hôm nay,
36:26ta biết được thân phận thật của mình,
36:28ta là vạn ma thể.
36:29Hèn di từ sau khi thức tỉnh thể chất này,
36:32tu vi mãi chẳng tiến bộ.
36:33Một đại ma bị phong ấn trong cốc nói với ta,
36:35vạn ma cốc chính là nhà tù dành cho ma vật,
36:38chỉ vào mà không ra được.
36:40Ta thử thoát ra,
36:41rất khó,
36:42nhưng không phải là không thể.
36:44Từ miệng hắn,
36:45ta biết được về linh thể vô cấu,
36:47hắn nói thể chất của ta
36:48từng được linh thể vô cấu cải tạo
36:49và hỏi ta có từng luyện hóa tim máu
36:51của người mang thể chất đó không.
36:53Ta nhớ đến viên thuốc lần thứ ba
36:55tiểu sư mụi tặng ta.
36:56À,
36:57thì ra nàng yêu ta đến vậy.
36:59Nhưng ta vẫn quyết định
37:00ở lại nhận truyền thừa của ma tổ.
37:02Bởi vì tiểu sư mụi là linh thể vô cấu,
37:05để bảo vệ nàng.
37:07Cuối cùng,
37:08ta cũng có thể rời khỏi nơi ấy,
37:10đi tìm nàng.
37:11Nàng đang mua kẹo hồ lô,
37:12ta cũng mua.
37:13Nàng ăn đồ có độc,
37:14thật quá đáng.
37:16Ta phải cho nàng ăn thứ khác mới được.
37:18Nàng thật đáng yêu,
37:19ta muốn hôn nàng quá.
37:21Tìm cái cớ gì đây?
37:22Ta chật nhớ đến tiểu sư mụi trước kia.
37:25Dù nàng bây giờ có khác đi,
37:27thì vẫn là tiểu sư mụi của ta.
37:29Những gì ta nợ nàng khi trước,
37:30giờ đều nên bù lại.
37:32Ừ,
37:32cứ lấy lý do đó đi.
37:34Ôi trời,
37:35tiểu sư mụi thật sự đáng yêu đến chết mất thôi.
37:38Lục sư huynh đến tìm nàng.
37:40Hai người họ dường như có bí mật gì đó.
37:42Ta không vui,
37:43nhưng ta giấu đi.
37:44Nàng bảo ta tha cho các đệ tử của huyền minh tông.
37:47Dù không hiểu vì sao nàng đột nhiên nhắc đến chuyện đó,
37:50nhưng yêu cầu của tiểu sư mụi,
37:51ta nhất định phải nghe theo.
37:54Thực ra,
37:54từ khi có tiểu sư mụi rồi,
37:56ta vốn cũng chẳng định làm khó mấy tên đệ tử đó làm gì.
38:00Kẻ yếu thì bị bắt nạt,
38:01kẻ mạnh thì được nể sợ,
38:02lòng người ở đâu cũng thế cả.
38:04Nhưng mà,
38:05tiểu sư mụi đã mở miệng rồi,
38:07vậy thì nhất định phải.
38:08Hi hi hi.
38:09Tiểu sư mụi sao lại khen đại sư huynh chứ?
38:12Không phải nàng yêu ta nhất sao?
38:14Giận thật,
38:15muốn đánh hắn.
38:16Đại sư huynh vốn chẳng phải người tốt gì,
38:18bị người ta tố giác cũng đáng đời.
38:20Nhưng hắn tuyệt đối không nên,
38:22vì cầu mạng mà tiết lộ thể chất của tiểu sư mụi.
38:24May mà ta đã sớm đề phòng,
38:26tách riêng chúng ta vài người khỏi đám đệ tử bên ngoài.
38:29Ta thật thông minh.
38:31Còn tứ sư huynh,
38:32ngũ sư huynh kia,
38:33nghe được bí mật rồi,
38:34mà cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì,
38:37tiện tay giết luôn cho rồi.
38:38Cuối cùng là đại sư huynh,
38:40cái miệng to như vậy,
38:41nên xuống địa ngục mà chịu tội thôi,
38:43nhưng để ta thiến hắn trước rồi giết sau.
38:462. Vô tình thế nào lại giết sạch hết đám đàn ông quanh tiểu sư mụi,
38:50chỉ còn lại lục sư huynh.
38:52Nhưng mà lục sư huynh bận rộn kế nhiệm chức thủ tọa,
38:54chắc chẳng có thời gian dây dưa với giao nhi của ta đâu.
38:57Tiểu sư mụi giờ là của ta rồi.
38:59Hi hi hi.
39:01Một đêm nọ, ta hỏi tiểu sư mụi,
39:03khi nào thì nàng bắt đầu thích ta.
39:05Tiểu sư mụi im lặng một lúc,
39:07rụ ta lại gần,
39:08rồi khi ta cúi xuống,
39:09nàng bất ngờ lật người,
39:11đè ta xuống.
39:12Hai tay bị nàng cố định trên đầu,
39:14nàng nở nụ cười ta mị mà ta chưa từng thấy.
39:16Từ khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt này của nàng,
39:18ta đã muốn làm vậy rồi.
39:20À, thì ra tiểu sư mụi là vì sắc mà động lòng với ta à?
39:24Phiên ngoại 2
39:25Chuyện tiểu sư mụi biết về hiệu quả của song tu cũng hiệu quả như dùng máu.
39:30Sau khi tư đồ tư nguyệt rơi vào vạn ma cốc chưa được bao lâu,
39:33ta bắt đầu nằm mơ.
39:34Trong mơ,
39:35ta xuyên thẳng đến đoạn cuối của nguyên tác,
39:37bị trói trước mặt tư đồ tư nguyệt đã ma hóa
39:39và sắp bị treo lên cổng thành,
39:41chảy máu cho đến chết.
39:43Lôi đi ta gắng sức mở mắt,
39:45chưa kịp nhìn rõ xung quanh thì nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo.
39:48Ngừng đầu lên,
39:49ánh mắt lạnh như băng của tư đồ tư nguyệt đâm thẳng vào tim,
39:52đau bút.
39:53Sư tỷ sao lại nhìn ta như vậy?
39:55Cảm giác như trở lại thời kỳ đen tối của cốt truyện gốc.
39:59Hai bên,
39:59ma binh giữ chặt lấy ta,
40:01lôi đi.
40:02Ta liều mạng vùng vẫy,
40:03lớn tiếng gọi tư đồ tư nguyệt,
40:04muốn đánh thức chút tình cảm trong người nàng.
40:07Sư tỷ,
40:08sư tỷ,
40:09tỷ không còn nhớ ta sao?
40:11Tư đồ tư nguyệt chẳng buồn nhắc mí mắt,
40:13xem ra chiêu này vô dụng,
40:14vậy đổi chiêu khác thôi.
40:16Tư đồ tư nguyệt,
40:17đồ nữ nhân cạn bá.
40:19Tỷ đã làm đủ chuyện đó với ta,
40:21còn khiến ta mang thai con của tỷ,
40:23giờ có địa vị rồi lại muốn đá ta đi sao?
40:25Chân mày của tư đồ tư nguyệt khẽ co giật một cái,
40:28có hiệu quả ta tiếp tục khóc lóc thảm thiết.
40:30Sư tỷ,
40:31tỷ thật sự không cần ta nữa sao?
40:33Rõ ràng chúng ta từng yêu nhau đến thế cơ mà.
40:36Chưa dứt lời,
40:37tư đồ tư nguyệt đã dơ tay,
40:39lập tức kéo ta bay đến trước mặt.
40:41Bàn tay bóp chặt cổ,
40:42ánh mắt ẩn chứa cơn giận,
40:43cái dáng giận dữ ấy sao mà quen thuộc quá.
40:47Bích giao,
40:47để cầu xin tha mạng,
40:49ngươi đúng là chuyện gì cũng dám nói,
40:50lời nào cũng dám thoại.
40:52Đáng tiếc,
40:53lời tiếp theo tư đồ tư nguyệt chưa kịp nói ra
40:55thì ta đã nhân lúc nàng cuối xuống mà hôn nàng lần nữa.
40:58Giống hệt lần trước,
41:00tư đồ tư nguyệt luôn cuốn muốn đẩy ta ra,
41:02kết quả dĩ nhiên vẫn là bị đè lại,
41:04tiếp tục hôn sâu hơn.
41:05Hôn đến mức tư đồ tư nguyệt
41:06chẳng còn hơi sức mà nổi giận nữa,
41:08ta mới cẩn thận mở miệng,
41:10sư tỷ,
41:10sao ta cảm thấy như tỷ không còn nhận ra ta nữa,
41:13lại còn hung giữ với ta như vậy.
41:15Đừng hung giữ với ta mà,
41:16được không?
41:18Trong mắt tư đồ tư nguyệt lóe lên một tiếng nghi hoặc,
41:20nhưng rất nhanh lại bốc lên cơn giận.
41:23Nàng đẩy ta mạnh ra,
41:24lạnh lùng nói,
41:26Bích giao,
41:26hôm nay ngươi bị điên rồi à,
41:28ngươi tưởng làm vậy thì ta sẽ tha cho ngươi sao?
41:31Ta cảnh cáo ngươi,
41:32ta nhất định phải có được thể chất linh thể vô cấu.
41:35Ta ngồi phịch xuống đất,
41:36nước mắt lưng tròng,
41:38kéo lấy vạt áo của nàng,
41:39tiếp tục giả bộ đáng thương,
41:41vậy,
41:41sư tỷ,
41:42tỷ định giết ta thật sao?
41:44Nhìn tiểu sư mụi từng kêu ngạo,
41:46nay lại tỏ ra yếu đuối cầu xin dưới chân mình,
41:48trong lòng tư đồ tư nguyệt bỗng dâng lên một thứ khoái cảm kỳ lạ.
41:52Giọng nàng cũng dần mềm xuống,
41:53ngươi mà ngoan ngoãn như bây giờ,
41:55thì không giết cũng được,
41:56chỉ cần,
41:57định kỳ hiến máu cho ta.
41:59Hiến máu định kỳ à?
42:00Thôi bỏ đi,
42:01đau lắm đó.
42:02Ta thử mặc cả,
42:03không hiến máu có được không?
42:05Sắp mặt tư đồ tư nguyệt lập tức đen như mực,
42:07hừ,
42:08được đăng chân lân đằng đầu.
42:10Thấy thương lượng không xong,
42:11ta liền giả chết luôn,
42:13ngã ra đất,
42:14hay là,
42:14tỷ cứ giết ta cho rồi,
42:16cảm ơn.
42:17Sắp mặt tư đồ tư nguyệt càng thêm ưu ám,
42:20nàng dơ tay triệu ra ma kiếm,
42:21lưỡi kiếm tỏa ra hàn khí giận người.
42:24Thấy sắp bị đâm thủng tim,
42:25ta vội bật dậy,
42:26ôm chặt lấy chân nàng cầu xin.
42:28Thực ra,
42:29cũng đâu nhất thiết chỉ có cách hiến máu mới được,
42:31ta đây chẳng phải đang ở ngay trước mặt tỷ sao.
42:34Chúng ta có thể thử mấy cách khác mà,
42:36ví dụ như,
42:37song tu chẳng hạn.
42:38Rồi từ đó,
42:39mọi chuyện trượt dài không thể dừng lại được nữa.
42:42Ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ,
42:44nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo,
42:45điên cuồng của sư tỷ trong mộng,
42:46còn vong vẳng bên tay là câu,
42:48đây là những gì nguyên nợ ta.
42:50Thoáng chốc,
42:51ta chẳng biết mình vừa trải qua một giấc mộng đẹp hay ác mộng nữa.
42:54Nhưng khi ta nhìn ra ngoài cửa sổ,
42:57ánh nắng rực rỡ,
42:58trời xanh quang đáng,
42:59dường như bị hơi ấm ấy lan tỏa,
43:01khóe môi ta khẽ cong lên.
43:02Hôm nay lại là một ngày mong chờ sư tỷ trở về.
43:05Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo