- 8 giờ trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00:00Từ ngày khai quốc đến nay, dân chúng Vân Giang Quốc không một ai là không tín phụng thần nữ
00:00:04cửu lê.
00:00:05Vị hoàng đế đời thứ 15 của Vân Giang Quốc đã hạ sinh một hoàng nữ đúng vào ngày thần
00:00:09giáng.
00:00:09Từ lúc mới lọt lòng, xung quanh hoàng nữ đã luôn xuất hiện những điểm lành.
00:00:13Quốc sư nói, hoàng nữ được thần nữ che chở nên đưa đến bên cạnh thần nữ để hầu hạ.
00:00:17Và ta, chính là thần nữ cửu lê trong miệng thế gian.
00:00:21Người đời nói, thần nữ cao khiết không chút tì vết, thương xót chúng sinh.
00:00:24Bách tính Vân Giang nói, đại hoàng nữ điện hạ cao quý vô song.
00:00:28Thế nhưng ngay lúc này, vị đại hoàng nữ cao quý vô song của bọn họ lại đang phủ phục
00:00:32bên váy ta, làm những chuyện báng bổ thần linh.
00:00:34Thế gian giam cầm ta trên thần tọa, còn đại hoàng nữ của họ lại muốn ta bước xuống thần
00:00:39đài, không cho phép ta thương xót chúng sinh thêm nữa.
00:00:42Nàng muốn ta chỉ yêu duy nhất một mình nàng.
00:00:44Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:00:48luận để mau có người yêu nhé.
00:00:50Hẹ hẹ hẹ.
00:00:51Vào chuyện, ta ngồi trên thần tọa, nhìn thiếu nữ đang chăm chú đọc sách bên ngoài thần điện.
00:00:55Thiếu nữ mặc một chiếc áo dài màu xanh lục nhạt, lông mày như họa, nét mặt vẫn còn vài
00:01:00phần non nớt nhưng lại mang vẻ trầm ổn không phù hợp với lứa tuổi.
00:01:03Có lẽ nhận ra ánh mắt của ta, thiếu nữ xoay người nhìn về phía này.
00:01:06Tâm niệm vừa động, ta đã hạ xuống đứng sau lưng nàng.
00:01:09Thiếu nữ đứng dậy hành lễ với ta, ánh mắt thành kính và chuyên trú.
00:01:13Nàng vốn là đại hoàng nữ khương linh của Vân Gian Quốc, lẽ ra phải được sống trong cung vàng
00:01:17điện ngọc, cẩm y ngọc thực.
00:01:18Nhưng chỉ vì một lời của quốc sư mà bị đưa lên núi cửu lê này, ngày đêm bầu bạn
00:01:22với ta.
00:01:23Vân Gian Quốc lập quốc 800 năm, bất kể thế sự đổi thay thế nào, đất nước vẫn luôn mưa
00:01:27thuận hòa.
00:01:28Bách tính an khang, là vùng đất phúc lành chốn nhân gian khiến thiên hạ phải ngưỡng mộ.
00:01:32Tất cả đều nhờ có thần nữ là ta đây che chở.
00:01:35Bách tính Vân Gian vì thần nữ mà đúc kim thân, xây miếu mạo, hương hỏa không bao giờ rước.
00:01:39Thần nữ cửu lê cầu gì được nấy, là vị thần thương xót phảm nhân nhất thế gian.
00:01:44800 năm sau, Vân Gian Quốc bỗng nhiên đó nhận điềm lành từ trời cao.
00:01:48Mây lành bao phủ, trời đất thanh minh, bách điều chiều cống, cảnh tượng hùng vĩ như vậy mấy trăm
00:01:52năm qua chưa từng thấy.
00:01:53Hậu dệ đời thứ 16 của hoàng thất Vân Gian ra đời, chính là đại hoàng nữ.
00:01:57Quốc sư lên vấn thiên đài bói toán mệnh cách cho đại hoàng nữ, là đại cát.
00:02:01Quẻ tượng dự ngôn rằng, nữ nhi này chính là tương lai của Vân Gian, sẽ tiếp nối vận nước.
00:02:06Ngày hôm đó cũng chính là ngày thần giáng của Vân Gian.
00:02:08Quốc sư lại nói, đại hoàng nữ có duyên với thần nữ, nên đưa đến bên cạnh thần nữ hầu
00:02:13hạ.
00:02:14Vì vậy, vị đại hoàng nữ như nàng mới phải lớn lên một cách tẻ nhạt trên ngọn núi cửu
00:02:18lê này.
00:02:18Như nàng luôn nói, nàng không thấy tẻ nhạt, được ở bên cạnh ta đã là điều tốt đẹp nhất
00:02:22rồi.
00:02:23Ánh mắt nàng nhìn ta rất khác với những bách tính cầu xin ta thực hiện tâm nguyện.
00:02:26Ta không đọc hiểu được suy nghĩ trong lòng nàng, nàng dường như chẳng bao giờ cầu xin ta điều
00:02:31gì.
00:02:31Nhưng ta là thần, không quá quan tâm đến những tâm tư vụn vặt của phàm nhân như nàng.
00:02:35Khương Linh đi đến bên cạnh ta, ta vươn ngón tay gãi nhẹ dưới càm nàng, bài học hôm nay
00:02:40đã hoàn thành chưa?
00:02:41Tuy nàng sống trên núi cửu lê, nhưng bài vở của một đại hoàng nữ thì không hề giảm bớt
00:02:45phần nào.
00:02:46Cứ mỗi ba ngày sẽ có công nhân đến lấy các bài sách luận của nàng để hoàng đế ngự
00:02:50lãm.
00:02:50Khương Linh nắm lấy tay ta, đặt lên đó một nụ hôn thành kính, thưa thần nữ, bài vở lúc
00:02:55nào làm cũng được, có phải thần nữ thấy buồn chán không?
00:02:58Hôn xong, nàng bao bọc tay ta trong lòng bàn tay mình, nàng luôn không thích tay ta lạnh lẽo
00:03:02như vậy.
00:03:03Ta từng mỉm cười đáp rằng, ta vốn không phải người, không có thân nhiệt của con người là chuyện
00:03:07bình thường.
00:03:08Nàng chỉ khẽ nhíu mày, tránh không đáp lại.
00:03:11Ngàn vạn năm qua đều như vậy, có gì mà buồn chán?
00:03:14Ta luôn cảm thấy đứa trẻ này khá thú vị.
00:03:16Khi nàng chưa đến, một mình ta ở trên núi cửu lê này, không được ra vào, mấy trăm năm
00:03:21cũng đã trôi qua.
00:03:22Nàng đến rồi lại có thêm vài phần niềm vui, sao gọi là buồn chán được?
00:03:26Khương Linh cong mắt cười, vậy để con diễn một vở kịch cho thần nữ giải khuây nhé.
00:03:30Dù sao cũng không có việc gì làm.
00:03:32Ta là thần nữ của Vân Gian Quốc, thụ hưởng hương hỏa của Bách Tính, bất lão bất tử, cũng
00:03:36chẳng cần ăn đồ ăn nhân gian.
00:03:38Trước đây nhìn trời đất mây tụ mây tan cũng qua một ngày.
00:03:41Từ khi nàng đến, ta bỗng nhiên không nhớ nổi những năm tháng đằng đắng trước kia mình đã vượt
00:03:45qua như thế nào.
00:03:46Chuẩn tấu, ta lười biếng ngồi vào vị trí nàng vừa ngồi, một tay chống đầu, đợi xem vở kịch
00:03:51nàng sắp diễn.
00:03:52Nàng bê ra một chiếc hộp, sau khi mở ra, bên trong toàn là những hình nhân bằng giấy đã
00:03:57cắt sẵn.
00:03:57Thần nữ hôm nay muốn nghe chuyện gì?
00:03:59Khương Linh có một đôi mắt đẹp đến cực điểm, khi nhìn ta, luôn giống như ánh sao phản chiếu
00:04:04trên mặt hồ trong vắt.
00:04:05Thậm chí còn ẩn chứa một sự dự dàng mà ta không thể hiểu thấu.
00:04:09Năm nàng lên núi Cửu Lê, nàng mới 3 tuổi, được phụ hoàng của mình đưa đến bằng một nghi
00:04:13lễ vô cùng long trọng.
00:04:14Đứa trẻ 3 tuổi, từng bước một leo lên những bực thang dẫn đến thần điện, khóc đến đỏ cả
00:04:18mắt mà vẫn chưa thấy cửa điện đâu.
00:04:20Ta vốn định lạnh lùng nhìn nàng tiếp tục bò lên, nhưng thấy vị đại hoàng nữ cao quý bị
00:04:24chày sức cả tay mà chẳng ai đến đỡ lấy một lần.
00:04:27Đứa nhỏ tinh khôi nhìn về phía mây ngàn với ánh mắt đầy mịt mờ, nàng không biết thần là
00:04:31gì, cũng không hiểu tại sao phụ hoàng nhất định bắt nàng phải leo lên đến đỉnh.
00:04:34Nhưng dẫu nước mắt có rơi lã trã, nàng cũng không hề phát ra một tiếng khóc nào.
00:04:39Đêm đến, đứa nhỏ đã ngủ say, ta dùng thần lực chữa lành vết thương cho nàng.
00:04:43Vốn định lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi, nhưng đứa trẻ đột nhiên tỉnh giấc, đôi mắt đẹp đẽ
00:04:47nhìn ta vừa ngương ác vừa kinh diễm, giọng nói mềm mại gọi ta là thần nữ điện hạ.
00:04:51Đối diện với đôi mắt trong veo ấy, ta chẳng thể nảy sinh một chút ác ý nào.
00:04:55Ta đưa nàng về điện cửu lê, chót mắt một cái đã mười mấy năm trôi qua.
00:04:59Mỗi ngày chỉ uống sương sớm mà cũng chẳng chết đói, lại còn lớn thế này, quả là kỳ diệu.
00:05:04Nhìn thiếu nữ đang nghiêm túc diễn kịch dối trước mặt, nàng đã không còn là cục bột nếp năm
00:05:08nào nữa.
00:05:09Kịch dối rất thú vị, rõ ràng là những câu chuyện dân gian đã nghe hàng ngàn lần, nhưng thốt
00:05:13ra từ miệng nàng lại như chưa từng được nghe bao giờ.
00:05:16Khi mặt trời lặn về tay, từng tia sáng vàng ống chiếu xuống núi cửu lê, bao quanh lấy ta.
00:05:21Nhìn những ánh sáng đó, lòng ta không nén nổi vài phần chán ghét.
00:05:24Đó chính là lời cầu nguyện của bách tính vân gian quốc, mà ý nghĩa tồn tại của ta chính
00:05:28là hoàn thành nguyện vọng của họ.
00:05:30Thế nhưng chưa kịp để ta nói gì, một thân thể ấm áp đã ngã vào lòng ta, xua tan
00:05:34đi vài phần phiền muộn.
00:05:35Kim quang thấm vào chân mày ta, cùng lúc đó, những siềng xích trói buộc ta hiện hình, rồi khi
00:05:40kim quang tan đi, siềng xích cũng biến mất.
00:05:43Dù chỉ trong khoảnh khắc, ta biết Khương Linh đã nhìn thấy.
00:05:46Đầu ngón tay nàng chạm vào hư không, ánh mắt nhìn ta chẳng ngập sự xót xa.
00:05:50Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống cổ tay ta, rồi sau đó là trên môi.
00:05:53Đôi mắt đẹp đẽ và thân tình của nàng phản chiếu dung nhan của ta, một gương mặt vốn không
00:05:57vui không buồn.
00:05:58Nàng dùng môi lưỡi gỡ bỏ dài lụa vàng trên người ta, lớp thần bào uy nghiêm bị nàng chút
00:06:02bỏ.
00:06:03Khương Linh nắm lấy tay ta, tự tay tháo thắt lưng của chính mình.
00:06:06Ánh mặt trời dần khuất hẳn, nàng ngồi trên người ta, khẽ nói, thần nữ điện hạ, đêm xuống rồi.
00:06:12Nguyện vọng của phàm nhân chỉ có 3 ngày mới linh ứng.
00:06:14Sau khi mặt trời lặn, nên để phàm nhân hầu hạ ngài rồi.
00:06:17Môi lưỡi ấm nóng chạm lên làn da trắng muốt.
00:06:20Ta lười biếng nhắc môi, khẽ nhắc chân, dung túng cho mọi hành động của nàng.
00:06:24Nếu con dân của ngươi biết ngươi ngăn chở tâm nguyện của họ, chắc hẳn họ sẽ oán trách ngươi.
00:06:28Khương Linh cuối đầu, thấp giọng đáp, vậy thì cứ để họ oán.
00:06:31Khương Linh chỉ biết rằng, sự ân ái của thần nữ chính là đặc ân lớn nhất đối với Khương
00:06:35Linh.
00:06:36Ta nhìn Khương Linh vì ta mà cuối đầu, nhìn nàng làm những chuyện báng bổ thần linh.
00:06:40Trong lòng lại dâng lên một cảm giác sàng khoái không thể diễn tả bằng lời.
00:06:44Ta ngửa đầu nhắm nghiền đôi mắt, mặc cho nàng muốn làm gì thì làm.
00:06:47Tâm nguyện của con dân vân gian quốc hóa thành siềng xích,
00:06:50giam cầm ta trên núi cửu lê này nghìn năm vạn năm.
00:06:52Nhưng hoàng nữ điện hạ của họ lại nhất mực muốn kéo thần linh vào trốn hồng trần.
00:06:57Siềng xích trên người khiến ta cam hận,
00:06:58nhưng người dưới thân lại khiến ta nến trải niềm khoái lạc tột cùng.
00:07:02Sau cuộc mây mưa, Khương Linh chống tay tựa sát bên người ta.
00:07:05Ta nâng mắt nhìn thấy vệt nước nơi khóe miệng nàng, đưa tay lào đi.
00:07:09Ánh mắt Khương Linh lại rơi vào những sợi xích xuyên thấu qua cơ thể ta.
00:07:12Rõ ràng lúc này nàng không nên nhìn thấy chúng,
00:07:14nhưng sự đau xót trong mắt nàng khiến ta bàng hoàng cảm thấy như thế nàng có thể nhìn thấu
00:07:18tất cả.
00:07:19Có đau không?
00:07:20Đầu ngón tay nàng chạm vào cổ tay ta.
00:07:23Quen rồi.
00:07:23Ta khẽ cười một tiếng, chẳng mấy bận tâm.
00:07:25Nàng đặt nụ hôn lên cổ tay, ta nhất định sẽ để người rời khỏi đây.
00:07:30Ánh mắt nàng chuyên trú và cố chấp, nhưng nghe lời nàng nói, ta chỉ muốn cười.
00:07:34Ta lười biếng nhìn nàng, ngươi là đại hoàng nữ của vân gian quốc,
00:07:37là hy vọng của cả vương triều, trên người ngươi mang theo thiên mệnh,
00:07:40vậy mà ngươi lại muốn sát thần.
00:07:41Khương Linh chỉ lắc đầu, không đáp lời ta.
00:07:44Ta chẳng hề để tâm đến lời nàng.
00:07:46Nàng là đại hoàng nữ, không thể ở trên núi cửu lê hầu hạ ta cả đời.
00:07:50Ta có kỳ hạn thi hành án nghìn năm vạn năm,
00:07:55hết những năm tháng tươi đẹp nhất tiêu tốn ở nơi này.
00:07:58Nàng ôm lấy ta, rút vào lòng, xiết chặt lấy tay ta.
00:08:02Khương Linh rất thích như thế, nàng nói,
00:08:04chỉ có một cửu lê như vậy mới thuộc về riêng nàng.
00:08:06Ta cười nàng ngây ngô, ta là thần của cả vân gian quốc,
00:08:09ta thuộc về cả đất nước này chứ chẳng thuộc về riêng bất kỳ ai.
00:08:12Nàng vẫn chỉ cố chấp lắc đầu.
00:08:14Khi Khương Linh tỉnh dậy, nàng thấy quanh thân ta bị kim quang bao phủ.
00:08:18Ở bên ta những năm qua, nàng cũng hiểu những lùm kim quang đó là gì.
00:08:22Đó là lời cầu nguyện của thế gian, họ cầu xin thần linh che chở,
00:08:25cầu xin thần linh bảo vệ vân gian quốc vạn đời Thái Bình.
00:08:28Khương Linh cho mắt nhìn những kim quang đó chui tọt vào cơ thể ta,
00:08:31hòa làm một với những sợi xích vàng vốn có,
00:08:33trở thành những gông củng không thể phá vỡ.
00:08:35Nỗi đau như xé rách linh hồn khiến ta quỳ dạp xuống đất.
00:08:38Đây chỉ là một trong vô số lần ta phản kháng suốt mấy trăm năm qua.
00:08:42Ba năm nay, ta không thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào của bách tính vân gian,
00:08:45ta từ chối mượn sức mạnh của trời để che chở họ.
00:08:48Sự phản kháng của ta khiến dân chúng vân gian bất bình, cửu lê.
00:08:52Khương Linh cho mắt nhìn ta đau đớn, nhưng nàng bất lực.
00:08:55Nàng chỉ là một phàm nhân, làm sao giúp được thần linh.
00:08:58Ta càng vùng vẫy, xương xích trên người càng thắt chặt.
00:09:01Ha ha ha, ta không nhịn được mà cười lớn, thần linh ư.
00:09:04Sự kinh yêu của thế gian đối với thần linh,
00:09:06chẳng qua là vì họ có thể đòi hỏi và tức đoạt từ ngày mà thôi.
00:09:10Ta huyễn hóa ra một mặt quan thế kính ngay giữa thần điện.
00:09:12Trong gương, không ít bách tính vân gian đang cầm roi quất vào tượng thần của ta,
00:09:16bởi vì hai năm qua, vân gian quốc không còn mưa thuận gió hỏa như trước nữa.
00:09:20Khương Linh, ngươi nói xem họ có thực sự kinh yêu thần linh không?
00:09:23Đối diện với câu hỏi của ta, Khương Linh chỉ lắp đầu.
00:09:26Đôi mắt nàng đỏ hoe, nước mắt không ngừng rơi xuống.
00:09:29Xin lỗi, nàng xin lỗi ta.
00:09:31Nàng quỳ dưới chân ta, nhưng lại rè rặt không dám chạm vào.
00:09:35Trong ba năm này, dù ta không chủ động thực hiện bất kỳ tư nguyện nào của dân chúng,
00:09:39vân gian quốc cũng không còn bốn mùa rõ rệt như xưa.
00:09:41Nhưng so với sự vô thường của thế đạo bên ngoài, vân gian quốc vẫn được coi là bình yên
00:09:45giàu có.
00:09:46Chỉ là họ đã quen với việc thần linh chuyện gì cũng đáp ứng.
00:09:49Khi ta bắt đầu từ chối, họ liên nảy sinh oán hận.
00:09:52Bách tính vân gian nói, mấy năm nay chẳng qua là thần linh ngủ quên,
00:09:55cần thế gian đi đánh thức ngài lần nữa.
00:09:57Mỗi lần nhìn thấy những lời này, ta chỉ biết cười nhạo.
00:10:00Không phải ta bị đánh thức, mà là ta đã thỏa hiệp rồi.
00:10:03Trên núi cửu lê phong vân biến sắc, từng đạo thiên lôi ráng xuống người ta,
00:10:07nhưng không làm tổn hại đến khương linh dù chỉ một phần.
00:10:10Bách tính vân gian tấu lên thiên đạo rằng ta là thần phương nào mà lại không làm tròn bổn
00:10:14phận.
00:10:14Đây là hình phạt mà thiên đạo ráng xuống.
00:10:16Thiên đạo thương xót thế nhân, nhưng duy nhất không thương xót ta.
00:10:20Đạo thiên lôi thứ ba ráng xuống, ta cuối cùng cũng gục ngã xuống đất.
00:10:23Nhắm mắt lại, thần lực thuần khiết trắng ngần trên người bắt đầu phát tán về phía vân gian.
00:10:27Cho đến khi núi cửu lê khôi phục lại sự tĩnh lặng thường ngày, thiên lôi mới tan đi lần
00:10:31nữa.
00:10:32Chưa đủ, vẫn chưa đủ.
00:10:34Ta cuối đầu, trong mắt hắc khí cuộn trào.
00:10:36Sẽ có một ngày, ta muốn cả vân gian này phải rơi vào địa ngục giống như ta.
00:10:40Khương Linh hốt hoảng lao đến ôm chặt lấy ta, nàng đang run dậy.
00:10:44Tiên tổ của ngươi giam cầm ta ở đây, vậy mà ngươi chỉ nguyện cầu ta có thể thoát khỏi
00:10:48siềng xích.
00:10:48Khương Linh, vị đại hoàng nữ như ngươi quả thực có thể khiến tiên tổ mình tức chết đấy.
00:10:53Ta cười nhìn nàng.
00:10:54Nàng run dọng nói, cửu lê, ta phải làm gì, làm thế nào mới có thể cứu người.
00:10:59Ta không cần người che chở vân gian, không cần.
00:11:02Ta đẩy nàng ra, nhìn nàng phụ phục dưới chân mình.
00:11:04Ta đứng dậy, tao nhã chỉnh lại y bào, lời biếng ngồi lại lên thần tỏa.
00:11:08Được thôi, ngươi hãy khiến vân gian diệt quốc đi, ta sẽ được giải thoát.
00:11:12Ngươi làm được không?
00:11:13Ta nhìn nàng với ánh mắt chế diễu.
00:11:15Ta cứ ngỡ nàng sẽ từ chối, hoặc ít nhất là đắn đo.
00:11:18Như nàng chỉ đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn ta, được.
00:11:22Sau ngày hôm đó, ngoại trừ việc ta không còn cố chấp từ chối thực hiện lời cầu nguyện của
00:11:26dân chúng,
00:11:27mọi thứ dường như không có gì khác biệt so với mười mấy năm qua.
00:11:30Khương Linh vẫn hầu hạ ta tỉ mỉ đến từng chân tơ kẽ tóc.
00:11:33Nàng hai xương sớm để pha trà, dùng những đoá hoa tươi nhất để làm bánh,
00:11:36và cũng thành kính quỳ dưới thân ta tận tâm hầu hạ.
00:11:39Nhưng nàng chưa bao giờ yêu cầu ta thực hiện bất kỳ tâm nguyện nào của mình.
00:11:43Ta có thể đọc thấu tâm nguyện của tất cả mọi người ở vân gian,
00:11:45nhưng lại không đọc được tâm nguyện của tiến đồ thành kính nhất bên cạnh mình.
00:11:49Những ngày tháng ấy kéo dài cho đến ngày sinh thần 18 tuổi của nàng.
00:11:52Nguyện vọng sinh thần của nàng còn không bằng một lời cầu xin nhỏ nhoi của bách tính.
00:11:56Ta hỏi nàng muốn quà sinh thần gì, nàng lắc đầu,
00:11:59chỉ chút bỏ siêm y, ngồi vào lòng ta.
00:12:01Cửu Lê, yêu ta có được không?
00:12:03Trước đây nàng còn quá nhỏ, ta chưa từng chạm vào nàng.
00:12:06Nhưng giờ đây, nàng chân trụi ngồi trong lòng ta, khẩn cầu ta yêu nàng.
00:12:10Thần Cửu Lê sẽ thỏa mãn mọi tâm nguyện của bách tính vân gian,
00:12:13tâm nguyện của nàng, ta tự nhiên cũng không từ chối.
00:12:15Ta ấn nàng lên thần tọa, nhìn thần tọa bị thấm đẫm.
00:12:19Hoàng đế phái người đến đón nàng về cung.
00:12:21Hàng dài quan viên, cung nhân quỷ dưới chân núi Cửu Lê,
00:12:24phụ hoàng của nàng chờ trực bên ngoài thần điện.
00:12:26Thế nhưng vị hoàng nữ điện hạ tôn quý lại đang kẹp chặt lấy eo ta,
00:12:30hết lần này đến lần khác đòi hỏi.
00:12:31Tinh khí ác liệt của ta trỗi dậy, ta huyễn hóa quan thế kính,
00:12:35bắt nàng ngồi trong lòng ta nhìn vào các thần dân và phụ hoàng của nàng.
00:12:37Cửu Lê, đừng mà, nàng đỏ mặt cầu xin ta, nhưng ta không muốn tha cho nàng.
00:12:43Đại hoàng nữ điện hạ, nhìn cho kỹ thần dân của ngươi đi, nhìn phụ hoàng của ngươi đi.
00:12:47Họ đang đợi ngươi trở về, đợi ngươi về để nối dài vận nước cho vân gian.
00:12:51Còn ngươi thì sao?
00:12:52Ngươi đang cầu xin sự ân sủng của thần nữ, một vị thần đang muốn hủy diệt tất cả những
00:12:56thứ này.
00:12:57Khương Linh rơi một giọt lệ, nàng run dày, không biết là vì quá đỗi sàng khoái hay là vì
00:13:02hổ thẹt.
00:13:03Ta không biết, cũng chẳng muốn biết.
00:13:04Sau khi nàng cắn vào vai ta và đặt đến đỉnh điểm của khoái lạc, nàng buông tay.
00:13:09Ta cũng không chút lưu tình mà rời khỏi thần điện.
00:13:12Khương Linh lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, chỉnh đốn trang phục, mặt không cảm xúc bước ra khỏi
00:13:16điện.
00:13:17Trong tiếng gieo hò của bách tính vân gian, nàng trở về hoàng cung của mình.
00:13:20Ta vốn chỉ coi tất cả những gì nàng nói là lời nói đùa.
00:13:23Nhưng ta không ngờ rằng, vài năm sau, đại hoàng nữ điện hạ lại trở thành kẻ phản thân đầu
00:13:28tiên không còn tín phụ thần nữ cửu lê.
00:13:30Nàng bất chấp sự ngăn cản của thế gian, phá hủy từng ngôi miếu thần, đập nát từng bức tượng
00:13:34thần nữ.
00:13:35Khương Linh trở về với thân phận đại hoàng nữ tôn quý của vân gian quốc trong sự chào đón
00:13:39của dân chúng.
00:13:40Nàng không còn là một tiểu thần thị trên núi cửu lê nữa.
00:13:42Nàng đi rồi, núi cửu lê lại khôi phục vẻ thanh tĩnh trước đây.
00:13:46Rõ ràng 800 năm qua đã quen với sự yên lặng này, nhưng giờ đây, ta bỗng thấy núi cửu
00:13:50lê quá đỗi quạnh hiu.
00:13:51Đôi khi nhìn vào một góc nào đó, ta lại nhớ đến bóng hình thanh mảnh, ôn như ấy.
00:13:59Nàng trăm năm trước đã bị giam cầm nơi này rồi.
00:14:01Chỉ cần ta muốn bước chân ra khỏi núi, nỗi đau xé rách linh hồn sẽ ập đến, xương xích
00:14:06trên người sẽ kích hoạt cấm chế.
00:14:08Nỗi đau đó không phải ai cũng chịu đựng được, nhưng ta đã chịu đựng hơn 800 năm.
00:14:12Khương Linh đi rồi, ta cũng chẳng cần phải diễn nữa.
00:14:15Vẻ ngoài tường hòa của núi cửu lê tan biến.
00:14:17Cả ngọn núi bị bao phủ bởi màn sương đen kịt, trăm hoa héo tàn, oán khí ngút trời, âm
00:14:22u đáng sợ.
00:14:23Thần bao trắng vàng biến thành đen vàng.
00:14:25Ta ngồi trên thần tọa nhìn núi cửu lê như thế này, mới cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn
00:14:29đôi chút.
00:14:30Những sợi xích giam cầm ta phát ra từng đạo kim quang, mưu toan su tàn oán khí chẳng ngập
00:14:34núi.
00:14:35Nhưng oán khí đen đặc tỏa ra từ cơ thể ta đã che lấp đi những ánh sáng đó.
00:14:39Thế nhân ép ta thành thần, nhưng ta nhất định phải thành ma.
00:14:42Khi Khương Linh trở lại, ta đã sắp thực hiện bước cuối cùng để thực sự thành ma.
00:14:46Thế nhưng, hơi thở của thiên đạo chi tử trên người nàng khiến ta nảy sinh ý định chưa đùa.
00:14:50Với ma lực hiện tại, ta vẫn chưa thể giết chết một đứa con của trời như nàng.
00:14:54Vậy nên thay vì giết, chẳng tha ta cứ tiếp tục đóng vai một vị thần nữ đáng thương trước
00:14:58mặt nàng.
00:14:59Dù biết lời hứa đưa ta rời đi của nàng chẳng qua cũng chỉ là lời chót lưỡi đầu môi.
00:15:03Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, ta vẫn cảm nhận được khoái cảm khi ngu ý kẻ khác.
00:15:08Ngu ý? Thật sự chỉ là ngu ý thôi sao?
00:15:10Đứa trẻ đó đáng yêu như thế, mỗi lần hầu hạ ngươi đều thành kính như thế.
00:15:14Trong lòng trong mắt đều là ngươi, ngươi thực sự không có lấy một chút thương xót nào ừ.
00:15:18Một giọng nói trong thâm tâm đột nhiên vang lên chất vấn ta.
00:15:21Nghe thấy tiếng nói ấy, lòng ta dâng lên nỗi chán ghét tột cùng, dĩ nhiên chỉ là đùa giỡn.
00:15:26Nàng ta là người của hoàng thất vân gian, là thiên mệnh chi tử, tại sao ta phải thương xót
00:15:30nàng?
00:15:31Như nàng ấy nói bất kể thế nào cũng sẽ đưa ngươi rời đi, sẽ để ngươi được giải thoát.
00:15:35Lời này mà ngươi cũng tin sao? Miệng lưỡi thế gian có bao giờ được nửa câu thật lòng?
00:15:39Họ chỉ biết dỗ dành ngươi, khiến ngươi tự nguyện hiến dâng cho họ.
00:15:43Ngươi tin tưởng họ, cuối cùng ngoài việc tự chôn vùi bản thân thì nhận lại được gì?
00:15:47Đó là thiện niệm của ta, nó luôn xuất hiện để quấy nhiễu mỗi khi ta sắp đạt đến bước
00:15:51đột phá.
00:15:52Ta cần thiện niệm làm gì chứ? Thật nực cười.
00:15:55Không phải ai cũng vậy, ít nhất hương linh thì không.
00:15:58Nàng ấy là tín đầu chân chính của ngươi.
00:16:00Ta nhìn thấy bản thân mình trong bộ thần bào trắng vàng đang đứng trước mặt, mưu toan thuyết phục
00:16:04ta.
00:16:05Tín đầu. Ta không nhịn được mà ngửa đầu cười lớn, tín đầu của ta giam cầm ta trên núi
00:16:09cửu lê này.
00:16:10Tín đầu của ta chỉ vì ta không thỏa mãn dục vọng của họ mà cầu xin thiên đạo dáng
00:16:14thiên phạt xuống đầu ta.
00:16:15Khương Linh cũng chẳng khác gì những kẻ còn lại.
00:16:18Ta đứng dậy, huyến hóa ra một thanh kiếm đen kỳ trong tay.
00:16:21Ta nhứt môi cười lạnh lùng, đôi nhãn màu bị sắc đỏ của máu chiếm lấy.
00:16:24Ta không cần tín đầu, cũng không cần ngươi.
00:16:26Đứng trước thiện niệm, thanh kiếm trong tay ta không chút do dự đâm thẳng vào tim nàng ta.
00:16:31Nỗi đau thấu xương truyền đến, ta không nhịn được máu ngực quỳ dạp xuống đất.
00:16:35Oán khí vô tận một lần nữa phát tán ra từ lồng ngực ta.
00:16:38Ta huyến hóa quan thế kính, thấy Khương Linh đã trở về Hoàng Cung.
00:16:42Nàng khoác lên mình bộ hoàng bào lộng lẫy tượng trưng cho thân phận đại hoàng nữ, đó nhận sự
00:16:45chiều bái của con dân.
00:16:47Ta không nhìn thấy suy nghĩ của nàng, cũng không thấy tâm nguyện trong lòng nàng.
00:16:51Nàng đứng trên thần đàn, bên cạnh là quốc sư Vân Gian Quốc.
00:16:54Nàng cử hành đại lễ tế trời và tế thần giữa tiếng quỳ lạy của thần dân.
00:16:57Trên người những kẻ khác ít nhiều đều có những tâm nguyện hóa thành luồng sáng bay về núi cửu
00:17:01lê,
00:17:01nhưng trên người Khương Linh chẳng có gì cả.
00:17:03Nàng đối với ta vô sở cầu, nàng thực sự có chút khác biệt với đám phàm nhân ngu xuẩn
00:17:08và tham lam kìa.
00:17:09Nhưng thì đã sao?
00:17:10Nàng mang dòng máu hoàng thất Vân Gian, là đại hoàng nữ, mang trên mình sứ mệnh nối dài vận
00:17:15nước.
00:17:15Nàng là thiên mệnh hoàng nữ, là chứng ngại vật cản trở ta lật đổ Vân Gian.
00:17:19Ta đóng quan thế kính, nhìn những tâm nguyện phàm trần bay vào thần điện,
00:17:23oán khí hủy diệt đi những nguyện lực đó.
00:17:25Ta ngưng tụ toàn bộ sức mạnh, oanh kích vào kết giới vàng rực trên núi cửu lê.
00:17:29Oán khí chạm vào kết giới, cả ngọn núi rung chuyển, thậm chí cả đất nước Vân Gian cũng chấn
00:17:34động theo.
00:17:34Trên núi cửu lê kim quang tỏa sáng rực rỡ,
00:17:37bách tính thấy vậy tưởng thần nữ hiển linh, đua nhau bái lại.
00:17:40Vô số nguyện lực bay vào núi, trở thành một phần của siềng xích trên người ta.
00:17:44Sợi xích nối liền với thần điện một lần nữa giam cầm ta trên thần tọa.
00:17:47Ánh sáng vàng rực muốn gột rửa sạch oán khí trên người ta.
00:17:50Dẫu không cam lòng, ta cũng chỉ có thể bất lực ngồi lại lên ghế thần.
00:17:54Oán khí trong núi bị thần lực tinh khiết thanh lọc,
00:17:56hác bào trên người lại biến về thần bào trắng vàng.
00:17:59Ta dường như nhìn thấy sự nhạo báng của khai quốc hoàng đế và quốc sư Vân Gian quốc.
00:18:03Họ đang ở trên cửu thiên thực thụ mà cười nhạo sự phản kháng của ta chỉ như châu chấu
00:18:07đá xe.
00:18:07Họ mới là những vị thượng thần thực sự, công đức viên mãn, phi thăng thượng giới tự tại tiêu
00:18:12giao.
00:18:12Nhưng vì thương xót con dân không ai che chở, họ đã giam cầm ta ở đây suốt mấy trăm
00:18:16năm.
00:18:17Ta buông tay, oán khí quanh quẩn trong mắt.
00:18:20Xuyết chút nữa, chỉ thiếu một chút nữa thôi.
00:18:22Không sao, lại đợi thêm một trăm năm nữa.
00:18:24Đợi đến khi ta triệt để giết chết chính mình, ta sẽ biến Vân Gian quốc thành địa ngục trần
00:18:28gian.
00:18:29Ta không thấy bên ngoài núi Kiểu Lê, cả nước Vân Gian đang phủ phục chiều bái.
00:18:33Ta cũng không thấy đại hoàng nữ điện hạ đứng trên thần đàn, nhìn thân dân của mình với gương
00:18:37mặt lạnh lùng.
00:18:38Núi Kiểu Lê khôi phục sự tĩnh lặng, thần lực bao phủ.
00:18:41Sau đại lễ tế trời, đại hoàng nữ bắt đầu tiếp quản chính sự.
00:18:44Hoàng đế đã già, lại không có con nối rõi nào khác.
00:18:47Khương Linh đường hoàng tiếp xúc với quốc vụ.
00:18:50Mỗi ngày trên núi đều có đỗi buồn chán, ta bắt đầu oán hận Khương Linh.
00:18:53Nàng đến đây một chuyến, để lại một khoảng náo nhiệt, nhưng lại không chịu náo nhiệt mãi mãi.
00:18:58Ta không biết tại sao mình luôn dùng quan thế kính để dõi theo nàng.
00:19:01Nhìn nàng từ một đại hoàng nữ hữu danh vô thực trở thành người kế vị sát phạt quyết đoán.
00:19:05Nhìn nàng từ vật trang trí của hoàng thất, con dối của phủ quốc sư, trở thành người giám quốc.
00:19:10Chiều thần sợ nàng, nhưng bách tính lại kính yêu nàng.
00:19:13Nàng rất giống tiên tổ của mình, ngày càng giống một hoàng nữ thực thụ.
00:19:17Xuống núi ba năm, nàng ngày càng lãnh khốc, ngày càng giống một vị đế vương.
00:19:21Nàng trí quốc tận tụy, nhưng với chiều thần lại ngày càng tàn nhẫn.
00:19:24Gần đây nàng lại bắt đầu chương binh, nói là muốn mở mang bờ cõi.
00:19:27Những kẻ phản đối đều bị nàng dùng thủ đoạn xâm xét chấn áp.
00:19:31Nàng bận rộn đến mức dường như hoàn toàn quên mất những lời đã nói với ta.
00:19:34Ta tự nhủ rằng lời phàm nhân vốn chẳng thể tin.
00:19:37Khương Linh cũng vậy, nàng chỉ thích khoái cảm khi được báng bổ thần linh mà thôi.
00:19:40Thế nhưng ta lại không kìm được lòng oán hận vì sự quên lãng của nàng.
00:19:44Núi cửu lê lại bị oán khí chiếm lĩnh.
00:19:46Chỉ có điều lần này, ta sẽ nhất kích tất thắng, không làm những phép thử vô dụng nữa.
00:19:51Nhưng ta không ngờ, vào một đêm khuya, Khương Linh lại đơn thương độc mã đi vào núi cửu lê.
00:19:56Dưới ánh trăng, gương mặt nàng rũ bỏ mọi sự lạnh lùng, thậm chí còn thoáng chút thấp thỏng bất
00:20:00an.
00:20:01Dưới phút nàng bước vào núi, ta thu hồi toàn bộ oán khí, núi cửu lê trở lại ráng vẻ
00:20:05như ngày nàng rời đi.
00:20:07Khương Linh từng bước đi đến trước thần điện, lần này nàng thực sự tự mình leo lên từng bậc
00:20:11thang.
00:20:12Con đường mà năm 3 tuổi nàng đi mãi không hết, giờ đây khi trưởng thành, lại vượt qua thật
00:20:16dễ dàng.
00:20:17Nàng đứng ngoài thần điện, ánh mắt dịu dàng nhìn vào bên trong.
00:20:20Cửu lê, ta về rồi. Ta lười biếng nâng mắt, không buồn đáp lời.
00:20:24Nhưng nàng cũng không đi, thậm chí định bước chân vào điện.
00:20:27Thế nhưng khi ngón tay nàng vừa chạm vào cửa điện, ta đã dùng thần lực đưa nàng ra khỏi
00:20:31núi cửu lê.
00:20:32Ta nhìn Khương Linh đang ngương ác trong quan thế kính, ác ý nhất môi.
00:20:36Không cho đùa được với thế nhân, thì chưa chọc vị đại hoàng nữ tôn quý của họ cũng tốt.
00:20:40Nhưng Khương Linh không giận, nàng lại bước chân vào núi lần nữa.
00:20:43Cửu lê, xin lỗi vì lâu như vậy mới về, người đừng giận.
00:20:47Nàng vẫn ô nhu dỗ dành ta, nàng biết trong núi cửu lê này không có chuyện gì mà ta
00:20:51không biết.
00:20:52Ta thấy hơi bực, nàng lấy quyền gì mà nghĩ rằng ta giận vì nàng chậm chẽ không về.
00:20:56Ta nhìn nàng từng bước đi lên, gió núi ban đêm lạnh lẽo, nàng mặc không dày nên vô thức
00:21:00ho khẽ vài tiếng.
00:21:02Sắp mặt nàng tái nhợt, trông không hề hồng nhuận như những ngày ở trên núi.
00:21:05Nhìn sự cố chấp của nàng, cuối cùng ta cũng để nàng trở lại thần điện.
00:21:09Khương Linh thấy ta, ánh mắt tràn ngợp niềm vui.
00:21:11Cửu lê, người hết giận rồi sao?
00:21:13Ta nằm trên ghế dài, lười biếng liếp nàng một cái, có gì mà phải giận?
00:21:17Nàng cười bỏ áo khoác, đi đến bên cạnh ta ngồi xuống, ngoan ngoãn tựa vào người ta.
00:21:22Cửu lê, ta nhớ người lắm.
00:21:24Khoảnh khắc đó, dường như mọi sự chua chát trong lòng ta tan biến sạch sành xanh.
00:21:27Thân thể sao lại suy kiệt thế này?
00:21:29Ta nhíu mày hỏi.
00:21:31Khương Linh tựa đầu vào ta, khẽ nói, không sao, có lẽ gần đây thức đêm xử lý quốc sự
00:21:35nên hơi mệt.
00:21:36Ngươi đúng là một vị minh quân cần chính thương dân.
00:21:39Ta lạnh giọng hừ một tiếng, biết rõ ta ghét đám dân ngu mụi đó, vậy mà nàng vẫn tận
00:21:43tâm tận lực bảo vệ.
00:21:45Khương Linh đứng dậy, mặt dày rút vào lòng ta.
00:21:47Cửu lê, ta không thường xót họ, sau này người sẽ hiểu.
00:21:50Thân thể ấm nóng của nàng ôm chặt lấy ta, đầy vẻ quyến luyến.
00:21:54Cửu lê, ôm ta được không?
00:21:56Bình thường qua quan thế kính, nàng luôn là vị đế vương máu lạnh vô tình.
00:21:59Giờ đây lại là ráng vẻ yếu đuối ủi khuất, cần gì phải diễn kịch trước mặt ta.
00:22:03Thật không hiểu nổi, nhưng thấy đôi mắt ngập nước của nàng nhìn mình đầy tủi thân,
00:22:07khiến ta nảy sinh cảm giác như chính mình đã phụ bạc nàng.
00:22:10Cuối cùng, vẫn miễn cưỡng ôm lấy nàng.
00:22:12Ta nhắm mắt không muốn nhìn nàng nữa, nhìn nhiều sẽ thấy tâm thần bất định.
00:22:16Khương Linh cũng không quấy phá, cứ ngoan ngoãn tựa vào ta rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
00:22:20Nàng đúng là chẳng khách khí, coi ta như gối ôm vậy.
00:22:23Nhìn quầng thâm dưới mắt nàng, cuối cùng ta vẫn bế nàng về giường.
00:22:27Cuối đầu hôn lên môi nàng, chuyện một luồng thần lực vào cơ thể nàng.
00:22:31Nhân gian quả là tồi tệ, ở trên núi kiểu lê chỉ uống sương sớm mà không chết,
00:22:34xuống núi mấy năm lại thành ra nông nỗi này.
00:22:36Sau khi làm phép ngủ cho nàng, ta định rời đi,
00:22:39nhưng Khương Linh lại nắm chặt lấy tay ta, lầm bầm nhỏ xíu, cử lê, đừng bỏ dưới ta.
00:22:44Vị hoàng nữ thống trị cả vân gian quốc lại đi khẩn cầu sự thương hại của vị thần mà
00:22:48nàng không còn tín phụ, thật nực cười.
00:22:50Nàng nắm quá chặt, ta chỉ đành nằm xuống bên cạnh nàng.
00:22:53Ngay khi ta vừa nằm xuống, nàng đã rút sâu vào lòng ta, nàng thật biết cách làm nỗng.
00:22:58Một đêm ngủ ngon, đã lâu lắm rồi ta mới ngủ yên ổn như vậy.
00:23:01Khi Khương Linh tỉnh lại, nàng đang nằm cạnh ta, đầu ngón tay chạm khẽ lên môi ta.
00:23:06Ta định nói gì đó, nàng lại nhân cơ hội đưa ngón tay vào miệng ta.
00:23:09Vô thức dùng đầu lưỡi lướt qua ngón tay nàng, ánh mắt nàng lập tức trở nên mê lì.
00:23:14Nàng rút ngón tay ra, vòng tay qua vai ta, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, gọi tên ta đầy
00:23:18quyến luyến.
00:23:19Khi ta định thần lại, Khương Linh đã phủ trên người ta, làm những chuyện báng bổ thần linh.
00:23:23Nàng rất thích hôn môi ta, cũng rất thích để lại những dấu vết trên người ta.
00:23:27Nhưng phàm nhân sao có thể để lại dấu vết trên thần thể.
00:23:30Dẫu có sâu đến đâu cũng sẽ tan biến trong chớp mắt.
00:23:33Nhưng dù biết vậy, nàng vẫn chẳng hề thấy chán.
00:23:36Khương Linh ở lại núi Cửu Lê một tháng.
00:23:38Ta hỏi nàng không xuống núi quản lý con dân sao.
00:23:40Nàng lắc đầu, trong mắt ẩn chứa một sự răng xé mà ta không hiểu nổi.
00:23:44Mỗi ngày vào một giờ cố định, ta sẽ thực hiện tâm nguyện của dân chúng.
00:23:47Lúc đó nàng luôn lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn ta.
00:23:50Trong mắt nàng là sự xót xa mà ta thấy thật nực cười.
00:23:52Ta giữ nàng lại trên núi chẳng qua vì nơi này quá đỗi buồn chán mà thôi.
00:23:56Sự thương hại của đế vương nhân gian làm sao có thể coi là thật.
00:24:00Một tháng sau, Khương Linh vẫn rời đi.
00:24:02Ta không giữ, cũng không tiễn, mặc cho nàng tự mình bước xuống núi.
00:24:06Ba tháng sau, đế vương Vân Gian Quốc băng hạ, tân hoàng đăng cơ.
00:24:09Từ đó, Vân Gian Quốc có vị nữ hoàng đầu tiên.
00:24:12Nàng sát phạt quyết đoán, lạnh lùng vô tình.
00:24:15Nàng thậm chí bắt đầu rầm rộ chưng binh, đem quân đi thảo phạt các lân bàng.
00:24:19Năm năm sau, lãnh thổ của Vân Gian Quốc đã mở rộng thêm không ít.
00:24:22Thế nhưng dã tâm của Khương Linh không dừng lại ở đó.
00:24:25Nàng thậm chí còn đề xuất rời đâu, ngay lập tức khiến cả triều đình rúng động bởi những lời
00:24:29phản đối.
00:24:30Khương Linh không hề lắng nghe họ, nàng tống giam tất cả những kẻ phản kháng vào Đại Lao.
00:24:34Đám đại thần vốn đã quen hưởng lạc.
00:24:36Các đời hoàng đế trước đây của Vân Gian đều cho rằng có thần nữ che trở nên không cần
00:24:39binh lực quá mạnh,
00:24:40khiến các võ tướng chẳng bao giờ có ngày ngóc đầu lên nổi.
00:24:43Nhưng khi Khương Linh đăng cơ, võ tướng được ra trận giết địch, được công thành chiếm đất, địa vị
00:24:47trong nhé mắt tăng vọt.
00:24:49Sự phản đối của đám văn thần kia rốt cuộc chẳng thể tạo nổi một gợn sóng nào.
00:24:53Ngày Khương Linh mới đăng cơ, người người ca tụng nàng là bậc minh quân trị quốc.
00:24:57Thế nhưng chỉ vài năm sau, nàng đã trở thành một vị bạo quân trong miệng thế gian.
00:25:01Ta dõi theo nàng qua quan thế kính, thấy nàng ngày đêm lao lực vì quốc sự.
00:25:05Dù dùng vũ lực bình định tứ phương, nàng lại không hề thực hiện bạo chính.
00:25:08Thần dân cũ của vân gian oán hận nàng, như những dân mới của vân gian lại yêu kính nàng.
00:25:12Ta ngày càng không hiểu nổi nàng.
00:25:14Việc Khương Linh chấp nhất rời đâu đã dẫn đến nội loạn.
00:25:17Hoàng thúc của nàng dế binh tạo phản, khiến vân gian quốc rơi vào cảnh chấn động bất ổn.
00:25:21Chẳng hiểu sao, ta bỗng nhớ lại nhiều năm trước, nàng từng hỏi ta làm sao để ta có thể
00:25:25rời đi, làm sao để cứu ta.
00:25:28Ta bảo nàng hãy để vân gian diệt quốc, nàng đã nhìn ta với ánh mắt kiên định mà đáp
00:25:31rằng, được.
00:25:33Thu lại dòng suy nghĩ từ hồi ước, ta tự cười nhạo chính mình khi lại đi tin lời một
00:25:37vị đế vương nói rằng sẽ thân thủ tiêu diệt giang sơn của mình.
00:25:40Ta đóng quan thế kính.
00:25:41Giờ đây vân gian nội loạn, bách tính bảng hoàng lo sợ, mỗi ngày số lượng tâm nguyện bay vào
00:25:45núi cửu lê càng lúc càng nhiều.
00:25:47Nhìn những bong bóng vàng chứa đựng hàng xa số ước muốn đó, ta chỉ thấy tẻ nhạt vô cùng.
00:25:51Ta không nhìn Khương Linh thêm nữa, cũng chẳng buồn ngó ngàng đến nhân gian.
00:25:55Thế nhưng trong lúc thiên hạ bất ổn ấy, Khương Linh vẫn còn tâm trí để leo lên núi cửu
00:25:59lê.
00:26:00Ngay khi nàng vừa đặt chân vào núi là ta đã biết, chỉ là lúc này ta chẳng có hứng
00:26:04thú, cũng chẳng buồn đói hoài đến nàng.
00:26:06Khương Linh vẫn như lần trước, từng bước từng bước leo lên.
00:26:09Lần này nàng mang theo rất nhiều món đồ mới lạ.
00:26:12Cửu lê, đây là những vật phẩm mới lạ ta thu thập được từ phương xa, người xem thử đi.
00:26:16Ta cầm lấy những món đồ nàng dâng lên, quả thực cũng có vài phần thú vị.
00:26:20Nhưng chơi vài lần lại thấy chán ngắt, ta ác ý nhắc môi, nhìn nàng, hoàng đế bệ hạ diễn
00:26:25một vở kịch dối cho ta xem thì sao.
00:26:27Nàng hơi sững lại, ta cứ ngỡ nàng sẽ từ chối, như nàng chật mỉm cười.
00:26:31Đôi mắt trong veo vẫn y như thở ban đầu, phản chiếu hình bóng ta, không có lấy nửa phần
00:26:35uy nghiêm của đế vương, trái lại có vài phần khí chất trẻ con.
00:26:39Được chứ, cửu lê muốn nghe chuyện gì?
00:26:41Tùy ý, ta cũng chẳng biết mình muốn nghe gì, chỉ là thấy buồn chán mà thôi.
00:26:45Vậy thì nghe thử một cuốn thoại bản ta nghe được từ bên ngoài nhé.
00:26:49Nàng nghiêng đầu nhìn ta, ta tự hỏi, bao nhiêu năm trôi qua rồi, tại sao nàng vẫn chẳng hề
00:26:54thay đổi chút nào?
00:26:55Ừm.
00:26:56Khương Linh tìm lại chiếc hộp năm xưa trong thần điện, mở ra rồi bắt đầu nghiêm túc vẽ lại
00:27:00các nhân vật.
00:27:01Vẽ xong, nàng năn nỉ ta dùng thần lực biến chúng thành những hình dối.
00:27:04Nàng bận rộn suốt cả một ngày trời mới song xuôi.
00:27:07Ta cứ thế ngồi nhìn nàng, có lẽ vì quá buồn chán nên nhìn thấy một người sống cũng thấy
00:27:11mới mẻ.
00:27:12Khi trăng treo đầu cành, nàng bắt đầu hát kịch cho ta nghe.
00:27:15Câu chuyện lần này kể về hai nữ tử, chuyện về một nữ phỏ mã và một công chúa.
00:27:19Kết cục rất viên mãn, nghe qua quả là hỉ hả cho cả đôi bên.
00:27:23Khương Linh nhìn ta, ánh mắt mang theo vài phần mong đợi.
00:27:26Ta thấp dọng, khá lắm.
00:27:27Nàng lại tiến đến hôn ta, nhỏ giọng khẩn cầu, cử lê, thương ta một chút có được không?
00:27:32Ta chật nhớ ra, chẳng phải đế vương nhân gian đều có hậu cung ba ngàn giai lệ sao.
00:27:36Bệ hạ sao không nạp thêm người vào hậu cung.
00:27:39Như vậy cũng không cần mỗi lần đều phải lặn lội đến đây tìm ta.
00:27:42Giọng ta có chút lạnh lùng, ngón tay mân mê cằm nàng, ánh mắt lộ vẻ chế diễu.
00:27:46Khương Linh nghe ta hỏi vậy, vành mắt dần đỏ hoe.
00:27:49Nước mắt nói đến là đến, đã là bậc đế vương rồi sao vẫn còn ham khóc như vậy.
00:27:53Ta nhớ lại ngày nàng rời đi, cũng đã khóc đầy ủi khuất như thế này.
00:27:57Cử lê, ta không cần ai khác.
00:27:59Vị đế vương ngãnh khóc vô tình này, cờ sao cứ luôn khóc lóc trước mặt ta, nhìn thật phiền
00:28:04lòng.
00:28:04Không cần thì thôi, khóc cái gì.
00:28:06Thuổi nhỏ uống nhiều sương sớm quá nên giờ nhiều nước mắt thế sao?
00:28:09Ta có chút thiếu kiên nhẫn mà mắng nàng.
00:28:12Nhìn ráng vẻ nàng cam chịu, khung đúng trước mặt, lẽ ra ta phải thấy vui mừng.
00:28:16Nhưng lúc này chẳng thấy vui nổi một chút nào.
00:28:18Ta lười biếng tựa vào ghế, bổn tọa vui thì sẽ thương người.
00:28:21Đôi mắt Khương Linh sáng lên vài phần.
00:28:24Nàng áp sát lại, vén lớp thần bào của ta ra, vẫn thành kính hầu hạ thần linh như thời
00:28:28thiếu nữ.
00:28:29Ánh trăng đêm ấy vắt trên người nàng, vị tiểu hoàng đế đẹp đến mức không giống một đế vương
00:28:33nhân gian, mà giống như một tinh linh dễ vỡ.
00:28:35Ngày hôm sau khi Khương Linh tỉnh dậy, ta không có ở bên cạnh nàng.
00:28:39Những năm gần đây, tiếng oan thán của bách tính vân gian ngày một nhiều, tâm nguyện bay vào thần
00:28:43điện cũng ngày một giày đặc.
00:28:44Ta không thực hiện hết tất cả, vì thế những tâm nguyện ấy hóa thành kim quang, trở thành một
00:28:48phần của siềng xích.
00:28:49Từ khi Khương Linh bắt đầu trinh chiến bốn phương, siềng xích ấy càng lúc càng ăn sâu vào xương
00:28:54tủy máu thịt.
00:28:55Cứ cách một khoảng thời gian, nó lại khiến ta đau đến chết đi sống lại.
00:28:59Khi Khương Linh tìm thấy ta, ta đang ngồi trên thần tọa, cắm sâu con dao găm vào chính trái
00:29:03tim mình.
00:29:04Máu chảy lênh láng, cả thân điện bị bao phủ bởi oán khí.
00:29:07Khương Linh chân chần chạy về phía ta, nhìn thấy vết thương, nước mắt nàng không ngừng tuôn rơi.
00:29:11Nàng run rảy vươn tay, nhưng oán khí quanh thân ta đã quấn chặt lấy nàng, đừng lại gần.
00:29:17Đừng ép ta phải giết ngươi, trong mắt là oán khí không thể xua tan, đôi mắt đỏ rực, hoàn
00:29:21toàn không có ráng vẻ của một thần nữ.
00:29:23Rõ ràng là một ác ma bước ra từ vực thẳm, thế nhưng Khương Linh vẫn vật lộn để tiến
00:29:27lại gần ta.
00:29:28Cửu lê, đừng mà! Nàng từng bước lại gần, dù trên người đã bị oán khí cứa chảy máu.
00:29:33Nàng vẫn cố chấp lao đến ôm chặt lấy ta, nắm lấy tay ta, từ từ rút con dao găm
00:29:38ra khỏi trái tim.
00:29:39Dao vừa rút ra, vết thương liền khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
00:29:43Ta lạnh lùng nhìn nàng, thấy chưa? Con dân vân giang kính ta, ta liền chỉ có thể đứng trôn
00:29:48chân trên núi cửu lê này,
00:29:49thực hiện giấc mộng của họ một cách tê dại. Con dân vân giang oán ta, oán niệm đó sẽ
00:29:53trở thành hình phạt.
00:29:55Ngươi có biết tâm nguyện sâu nhất hiện tại của họ là gì không?
00:29:57Họ đang cầu xin ta cho vân giang đổi một vị đế vương khác, cầu xin ta để ngươi bước
00:30:01xuống khỏi ngai vàng.
00:30:03Họ cầu xin ta trả lại sự bình yên như cũ, họ không muốn tiếp nhận những thần dân ngoại
00:30:07lai,
00:30:07họ cho rằng vân giang càng lớn, ngươi được thần nữ che chở sẽ càng ít đi.
00:30:11Chỉ là một lũ ngu xuẩn ích kỷ, tại sao ta phải che chở?
00:30:15Khương Đinh, ngươi nói ta nghe, tại sao ta phải che chở một lũ tham lam không đấy?
00:30:19Dùng nỗi đau của ta để đổi lấy bình an và vui vẻ cho họ sao?
00:30:22Ta từng câu từng chữ chức vấn Khương Linh, Khương Linh chỉ nhìn vết thương đang khép lại mà nước
00:30:27mắt đầm đỉa.
00:30:28Cửu Lê, xin lỗi, xin lỗi, sắp rồi, nhanh thôi, ngươi hãy tin ta, ta sẽ để ngươi rời đi,
00:30:34hãy tin ta.
00:30:35Nàng ôm chặt lấy, giọng nói run rảy liên tục hứa hẹn, làm sao ta tin được?
00:30:39Ta huyễn hóa ra quan thế kính, bắt nàng nhìn xem con dân của nàng đã đối xử với tượng
00:30:43thần của ta như thế nào.
00:30:45Không thỏa mãn nguyện vọng của họ, họ liên dùng đủ mọi thủ đoạn mà họ tự cho là đúng
00:30:49để mưu toan đánh thức ta.
00:30:50Sự bất mãn của họ đối với ngươi lại trở thành hình phạt của ta.
00:30:54Khương Linh, làm sao ta tin ngươi đây?
00:30:56Khương Linh nhìn vào mặt kính, lệ khí trong mắt ngày càng đậm, cửu Lê, ta đã hứa với ngươi,
00:31:01nhất định sẽ làm được.
00:31:02Ta cười nhạo một tiếng, nỗi đau trên ngươi vẫn tiếp diễn, ta ấn Khương Linh xuống thần tọa, hoàng
00:31:07đế bệ hạ, con dân của ngươi bất kính với thần, vậy thì để ngươi bổi thường đi.
00:31:11Nhìn Khương Linh trên thần tọa hết lần này đến lần khác cầu xin, cuối cùng lộ ra vẻ đau
00:31:15đớn, nghe tiếng nàng rên rỉ, ta chỉ thấy sảng khoái, dường như cả nỗi đau trên người cũng vơi
00:31:20bớt vài phần.
00:31:21Nhưng khi nhìn thấy vết máu trên đầu ngón tay, ta lại vô thức run dày, ta đã làm nàng
00:31:25bị thương.
00:31:26Nhìn sắc mặt tái nhật của nàng, sự bạo liệt trong mắt ta tan biến, đối diện với ánh mắt
00:31:30cầu khẩn của Khương Linh, sự tội lỗi vô tận răng lên trong lòng.
00:31:34Cửu lê, đừng giận nữa, được không? Những gì ta hứa với người, nhất định ta sẽ làm được, người
00:31:39tin ta có được không?
00:31:41Nàng ôm lấy ta, lại nhỏ giọng nói lần nữa. Ta cúi đầu hôn lên môi nàng, truyền thần lực
00:31:45vào cơ thể nàng để chữa lành vết thương.
00:31:47Buông nàng ra, ta đè nén sự nôn nóng trong lòng, cuối cùng cũng đáp lại nàng một chữ, được.
00:31:53Khương Linh tựa vào lòng ta, mỉm cười. Giúp cuộc người muốn làm gì?
00:31:57Nàng mở rộng lãnh thổ, muốn rời đâu, trọng võ khinh văn, tất cả đều là những việc vô cùng
00:32:01bất thường.
00:32:02Khi bình tĩnh lại, ta nhận ra quả thực có điều gì đó rất không ổn.
00:32:06Hoàng Cung, núi Cửu Lê và cả những ngôi miếu thần giải rác trong dân gian, hợp lại thực chất
00:32:10là một trận pháp phong ấn khổng lồ.
00:32:12Dưới núi Cửu Lê là nơi ngự của Long Mạch Vân Gian Quốc, cố đô có đế vương khí, vừa
00:32:16hay đóng vai trò là nhãn trận để chấn áp toàn bộ núi Cửu Lê.
00:32:20Dưới đô là để khiến trận pháp khổng lồ này mất đi nhãn trận, như vậy Cửu Lê mới có
00:32:24thể rời khỏi núi.
00:32:25Không thể nào, chỉ cần Vân Gian Quốc còn tồn tại, siêng sích trên người ta sẽ không tan biến,
00:32:30cho nên ta sẽ phá hủy tín ngưỡng của họ.
00:32:32Nhân tộc có thể có tín ngưỡng, nhưng không thể dự dẫm vào tín ngưỡng, càng không thể coi sự
00:32:37che chở của thần linh là lẽ đương nhiên.
00:32:42Cứ quên mất rằng trên đời này ngoài Vân Gian còn có biết bao quốc gia hùng mạnh khác.
00:32:46Khương Linh khẽ nói, phương Đông có Thiên Khởi, phương Nam có Yến Vân, tất cả đều đang nhìn Vân
00:32:50Gian chằm chằm.
00:32:51Bất kỳ quốc gia lớn mạnh nào cũng sẽ không bỏ qua tham vọng đối với một vùng đất được
00:32:55mệnh danh là tiên cảnh trần gian.
00:32:57Thế nhưng người Vân Gian không chịu bước ra ngoài, coi khinh người ngoại quốc, cho rằng họ là những
00:33:01kẻ bị thần bỏ rơi.
00:33:02Họ ngạo mạn và ngu xuẩn, luôn nghĩ rằng có thần nữ che chở thì họ có thể không sợ
00:33:06hãi bất cứ điều gì.
00:33:08Khương Linh đưa tay ôm lấy eo ta, đối mặt với sự xâm lược của nước khác, nếu bách tính
00:33:12Vân Gian tự mình không có khả năng phản kháng.
00:33:14Dù cửu lê người có tình nguyện đi chăng nữa, e rằng cũng không bảo vệ nổi Vân Gian đâu
00:33:18nhỉ.
00:33:19Dốc hết thần lực thì không phải là không thể.
00:33:21Ta cười một tiếng, nhưng ta không tình nguyện.
00:33:23Ta nâng cầm nàng lên, khẽ cười, vậy nên người làm vậy là để cứu họ.
00:33:28Khương Linh không đáp lời, thậm chí không dám nhìn ta.
00:33:31Nàng cắn môi hồi lâu, cửu lê, cùng bọn họ đồng quy vu tận, không đáng.
00:33:35Ta hừ lạnh một tiếng, nói thì nghe hảo nhoáng lắm, trung quy cũng chỉ là thương xót con dân
00:33:39của người mà thôi.
00:33:41Nàng cũng quyết nắm lấy tay ta, ta chỉ muốn người được sống.
00:33:44Cửu lê, oán khí của người sẽ nốt chừng cả Vân Gian là đúng, nhưng chính người cũng sẽ lâm
00:33:48vào cảnh vạn kiếp bất phục.
00:33:49Nói đoạn, nàng lại đỏ hoe mắt, bắt đầu rơi lệ.
00:33:52Vạn kiếp bất phục.
00:33:53Ta sớm đã vạn kiếp bất phục kể từ khi bước chân vào điện cửu lê này rồi.
00:33:57Ta thấy lời nàng nói thật nực cười.
00:33:59Khương Linh ngồi trong lòng ta, ghé sát lại hôn ta.
00:34:02Nàng hôn thật dịu dàng, môi lưỡi nóng bỏng như muốn làm ta tan chảy.
00:34:06Ta không cho phép.
00:34:07Cửu lê, hãy tin ta một lần.
00:34:09Nếu không thành, người muốn thế nào cũng được, có được không?
00:34:12Đối diện với dáng vẻ đó của nàng, trong lòng ta vô cớ này sinh chút oán hận.
00:34:16Oán hận chính mình khi chẳng thể nào từ chối được nàng.
00:34:20Lần này, Khương Linh không ở lại núi cửu lê lâu, chỉ ba ngày đã rời đi.
00:34:24Trước khi đi, nàng dặn dò ta sau này đừng quản tâm nguyện của bất kỳ ai nữa.
00:34:28Nếu thấy đau, muốn phát tiết thế nào cũng được.
00:34:30Nàng quấn chiếc áo tràng lông cáo lên người ta, dự dàng dặn dò đủ thứ chuyện.
00:34:35Hủy diệt cả núi cửu lê này cũng được sao?
00:34:37Ta hỏi khẽ.
00:34:38Được.
00:34:38Nàng nhìn ta đầy sủng ái và rung túng.
00:34:41Ta cười nhạt, đi đi, bổn tọa không cần ngươi dạy cách làm việc.
00:34:45Khương Linh có chút lưu luyến, nhưng nàng buộc phải rời đi.
00:34:48Trước khi khuất bóng, nàng còn quấn quyết hôn ta thật lâu, chẳng khác nào một con hồ ly nhỏ
00:34:52mười gọi.
00:34:53Thế nhưng vừa bước chân khỏi núi cửu lê, nàng lại trở về với bộ dạng băng sơn vạn năm
00:34:57không đổi.
00:34:58Hoàng thúc của Khương Linh thế như trẻ tre, đánh thẳng đến tận chân thành Hoàng Cung.
00:35:02Ngay chuẩn bị công thành, Hoàng thúc tổ chức lễ tế trời long trọng, dĩ nhiên không quên tế lễ
00:35:06cả vị thần nữ là ta đây.
00:35:08Ông ta nói mình là người được thần linh đoái hoài, là hoàng thất chính thống được thần nữ hộ
00:35:11quốc thừa nhận.
00:35:12Ông ta mắng Khương Linh là kẻ lăng nhục bề tôi, làm trái thiên đạo.
00:35:16Thế nhưng Khương Linh chỉ đứng trên tường thành nhìn xuống, như đang xem một tên hề nhảy nhót.
00:35:20Kết cục cuối cùng dĩ nhiên là Khương Linh thắng, một chiến thắng không hề có chút hồi hộp nào.
00:35:25Nàng thực sự rất giống tổ tiên của mình, có tâm cơ và thủ đoạn không ai bì kịp, lại
00:35:29có thiên phú giàn binh bố trận vô song thiên hạ.
00:35:31Sau trận chiến ấy, Khương Linh bước lên thần đàn, thân thủ đập nát tượng thần của ta.
00:35:36Thần nữ ư? Chậm đã sống trên núi Kiểu Lê mười mấy năm, chưa từng thấy vị thần nữ nào
00:35:40cả.
00:35:41Nếu thực sự có thần nữ, liệu bà ta có nghe thấy lời cầu khẩn của các người không?
00:35:45Nếu thực sự có thần nữ, tại sao Văn Gian Quốc không phải là quốc gia hùng mạnh nhất thế
00:35:49gian?
00:35:50Nếu thực sự có thần nữ, tại sao Hoàng Thúc lại không thành công?
00:35:53Hoàng Thúc ạ, vị thần nữ của ông chẳng hề che chở cho ông, cũng không che chở cho những
00:35:57kẻ đi theo ông đâu.
00:35:59Dẫu có thực sự tồn tại, thì vị thần của thế gian này cũng phải là chấm.
00:36:03Đây mới chính là đế vương, là chủ tể của thế gian này, là nhân hoàng của nhân loại.
00:36:07Vị Hoàng Thúc kia vẫn không ngừng gào thét, rằng nàng xỉ nhục thần nữ như vậy sẽ bị thần
00:36:11nữ trừng phạt.
00:36:12Nhưng Khương Linh lại ra lệnh cho thuộc hạ, trước mặt bàn dân thiên hạ, đập nát tượng thần của
00:36:16ta và thiêu dụi các ngôi miếu.
00:36:18Ngươi nhìn xem, thần nữ của ngươi có bất kỳ phản ứng nào không?
00:36:22Thần phạt ở đâu? Ở chỗ nào?
00:36:24Nàng cười một cách phóng túng. Sau đó, nàng hạ lệnh chém đầu vị Hoàng Thúc kia ngay tại chỗ.
00:36:29Và ta thực sự cảm nhận được, tín đồ của mình đã giảm đi rất nhiều.
00:36:33Những gì nàng làm không phải là vô dụng.
00:36:35Khương Linh bắt đầu rời đô, yêu cầu hàng loạt quý tộc của Vân Gian Quốc chuyển đến Kinh Đô
00:36:39mới.
00:36:40Nơi đặt Kinh Đô mới là nơi thần lực của ta không thể chạm tới, cũng là nơi mà đế
00:36:44vương khí không thể ảnh hưởng đến ta.
00:36:45Nàng thực sự đang rất nghiêm túc thực hiện lời hứa của mình.
00:36:48Khương Linh đi tới Tân Đô, quan thể kính của ta vẫn có thể nhìn thấy nàng.
00:36:52Sau khi rời đô, nàng dường như càng bận ruộn hơn, phải an phủ cựu dân, vừa phải an đốn
00:36:57tân dân.
00:36:58Lãnh thổ mở rộng, rất nhiều thứ cũng cần phải thay đổi, ví dụ như luật pháp.
00:37:02Luật pháp của Vân Gian Quốc hiện nay so với Thiên Khởi và Nhạn Vân đã lạc hậu quá nhiều.
00:37:06Khương Linh mỗi ngày đều tất bật, nàng quả thực là một vị đế vương tốt cần chính thương dân.
00:37:10Nhưng cựu dân Vân Gian không hề biết ơn, bởi vì nàng đang ra sức phá hủy đền miếu và
00:37:15tượng thần trên khắp cả nước.
00:37:17Đứng đầu là quốc sư, đám thần sĩ bắt đầu tỏ thái độ bất mãn.
00:37:20Họ nói Khương Linh là kẻ phản sư diệt tổ, đang hủy hoại tương lai của Vân Gian Quốc.
00:37:24Thật nực cười cho đám thần sĩ này, ta còn chưa từng gặp mặt họ bao giờ.
00:37:29Khương Linh nằm trong lòng ta, nghe lời nhạo báng ấy, nàng lười biếng nghịch lọn tóc của ta.
00:37:33Họ không thực sự lo lắng việc người có mất đi hương hỏa hay không.
00:37:36Họ chỉ lo sợ quyền lực trong tay mình sẽ tan biến cùng với sự biến mất của người mà
00:37:39thôi.
00:37:40Ở Vân Gian Quốc, quốc sư có tiếng nói rất lớn, quyền uy ngang ngửa đế vương.
00:37:44Ngươi xem, hoàng thúc mưu phản cũng không gây ra chấn động lớn bằng một câu nói của quốc sư.
00:37:49Khương Linh cùng ta xem quan thế kính.
00:37:51Nhìn đám bách tính dưới sự suối rục của quốc sư, dù phải mang danh mưu phản cũng nhất quyết
00:37:55đòi xây lại thần miếu và tượng thần.
00:37:57Ta lười biếng nhìn đám dân chúng đang kích động kia, khẽ cười, ngươi làm thế này, khiến ta trông
00:38:02rất giống một vị tà thần đấy.
00:38:03Khương Linh ngửa đầu hôn ta, là họ không xứng làm tín đầu của người.
00:38:07Câu nói này thật lọt tai, nàng hiện tại ở Tân Đô, lại là nơi thần lực của ta không
00:38:11tới được, mỗi lần trở về núi cửu lê không hề dễ dàng.
00:38:14Lần nào nàng cũng lấy danh nghĩa đi săn để về, thời gian ở lại không dài, 5 ngày đã
00:38:19là cực hạn rồi.
00:38:20Nhưng lần nào đến, nàng cũng mang cho ta vài thứ mới lạ, trở về rồi ngươi định làm gì?
00:38:24Ta hỏi Khương Linh.
00:38:26Khương Linh mỉm cười, không làm gì cả, cứ để ông ta náo loạn.
00:38:29Nào đến mức dân oán khắp nơi, nào đến mức những kẻ khác không được yên ổn, lúc đó chấm
00:38:34xuất binh chấn áp, chấm vẫn sẽ là vị đế vương anh mình.
00:38:37Đầu ngón tay ta đặt lên lồng ngược nàng, cười nói, trái tim này của ngươi, mổ ra chắc chắn
00:38:42là màu đen.
00:38:43Khương Linh thanh thoát cười nhìn ta, như vậy không tốt sao?
00:38:46Rất tốt, bổn tọa thích.
00:38:47Ta cúi đầu hôn nàng.
00:38:49Tín đầu ngày càng ít đi, siêng sích trên người cũng không còn nhiều như trước, tâm trạng tự nhiên
00:38:53tốt lên không ít.
00:38:55Sau khi Khương Linh trở về, nàng quả nhiên hành động theo đúng kế hoạch.
00:38:58Đám người quốc sư bị bắt giữ, lòng dân vô cùng hả hê.
00:39:01Chúng nghỉ ngơi bồi dưỡng.
00:39:02Trong mắt những người dân mới, nàng là vị minh quân anh minh thần võ đã giải cứu họ khỏi
00:39:06khổ nạn.
00:39:08Nhưng trong mắt đại đa số cựu dân Vân Gian, nàng là kẻ phản thần.
00:39:11Bởi vì nàng, Vân Gian quốc không còn là tiên cảnh nhân gian, trở thành một cõi trần tầm thường,
00:39:16không còn nhận được sự đoái hoài của thần linh.
00:39:18Ngày ngày nghe những tín đồ đó nguyền rùa Khương Linh, nhưng ta chỉ muốn cười.
00:39:22Khương Linh đã cứu họ mới đúng.
00:39:23Nếu không có nàng, e rằng Vân Gian quốc giờ đây đã thực sự diệt vong, và họ cũng chỉ
00:39:28là những vong hồn dưới oán khí của ta mà thôi.
00:39:30Một lũ vô trì.
00:39:31Khi tâm trạng tốt lên, oán khí cũng không còn nặng nề như trước.
00:39:35Ta vốn cũng tưởng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch của Khương Linh.
00:39:38Khi tín đồ ngày càng ít đi, chỉ cần vài mươi năm nữa, ta sẽ bị người đời lãng quên,
00:39:42và có thể rời khỏi núi cửu lê.
00:39:45Năm thứ năm sau khi rời đô, Khương Linh đổi quốc hiệu thành thiên thần, ý là kế thừa ý
00:39:49trời, tự lập làm nhân hoàng.
00:39:51Thế nhưng cựu dân Vân Gian bất mãn, quốc sư bất mãn, và cả những tín đồ cố chấp của
00:39:55ta cũng bất mãn.
00:39:56Vào ngày hành hình quốc sư, họ đã bao vây pháp trường.
00:39:59Ngay khoảnh khắc quốc sư bị hành hình, họ đồng loạt tự sát tại chỗ.
00:40:02Họ dùng máu của chính mình làm vật tế, thực hiện một buổi lễ tế người quy mô lớn.
00:40:06Không chỉ ở pháp trường, mà tại các tế đàn mới dựng khắp nơi cũng đang diễn ra lễ tế
00:40:10người.
00:40:11Lượng oán niệm mạnh mẽ ấy một lần nữa giam cầm ta trên núi Cửu Lê.
00:40:15Núi Cửu Lê vốn đang nắng ráo bỗng chốc mây đen phủ kín, sấm chớp đủng đoàn.
00:40:19Ta thấy từ trên 9 tầng trời một đạo kim quang hạ xuống, một người quen cũ lại xuất hiện.
00:40:24Cửu Lê, ngươi là thần một phương mà không che chở tín đồ, để nhân gian oán khí ngút trời,
00:40:29tử thương vô số, ngươi có biết tội không?
00:40:31Nhìn người quen cũ này, vị quốc sư khai quốc của Vân Gian quốc, đang chất vấn, ta không nhịn
00:40:36được mà cười lớn.
00:40:37Những việc này liên quan gì đến ta? Con cháu nhà họ Khương các người tự mình dã tâm bừng
00:40:41bừng, không tin thần linh, cũng không cho phép tử dân tín phụng thần linh, bắt họ chỉ được tín
00:40:46phụng nàng, chuyện này cũng đổ lên đầu ta được sao?
00:40:49Ta thực sự không thể hiểu nổi, tại sao con cháu nhà họ Khương muốn khai cương thác thổ cũng
00:40:53thành lỗi của ta?
00:40:54Nhưng nếu không phải người xúi dục, nàng vốn là thiên mệnh hoàng nữ, sao có thể làm ra những
00:40:58chuyện này?
00:40:59Ta cười lạnh, những chuyện nào? Là thu nhận những bách tính lưu lạc bên ngoài Vân Gian về dưới
00:41:03chướng, giúp họ an cư lạc nghiệp là sai?
00:41:06Hay là bảo dân chúng Vân Gian đừng quá ỉ lại vào thần linh, phải tự lập tự cường là
00:41:10sai?
00:41:10Cái câu Vân Gian quốc là tiên cảnh nhân gian, đám cựu dân ngu mụi tin thì thôi đi, sao
00:41:15đến một vị thần trên 9 tầng trời như ngươi cũng tin thế?
00:41:18Oán khí trên người ta bắt đầu từ từ bao phủ lấy cả núi cửu lê, đôi mắt đỏ rực
00:41:22bị oán khí vây quanh, ta gần rọng, Khương Kỳ, ta vốn nghĩ nếu Khương Linh thực sự có thể
00:41:26giúp ta giải thoát như nàng nói, ta sẽ bỏ qua cho đám dân ngu kia, chỉ tìm các người
00:41:30tính sổ.
00:41:31Nhưng nếu chúng đã muốn tìm cái chết thì đừng trách ta, ta cười khẽ đầy âm hiểm, ngươi đã
00:41:36thành ma, Khương Kỳ nhìn ta, mắt đầy vẻ không thể tin đổi.
00:41:40Ta khẽ nghiêng đầu nhìn hắn, có gì lạ sao? Khương Linh là thiên mệnh hoàng nữ, chẳng lẽ cửu
00:41:45lê ta lại không phải?
00:41:46Ta từ khi sinh ra đã có thể câu thông với trời đất thần linh và vạn vật, nếu không
00:41:50có sự giam cầm của các người, ta sớm đã là vị thần đích thực trên 9 tầng trời rồi.
00:41:54Sao lại đến nông nỗi này?
00:41:56Đối diện với lời chất vấn của ta, ánh mắt Khương Kỳ khẽ lay động, đôi nhãn màu vốn tĩnh
00:42:00lặng như giếng cổ trợt thoáng qua một tia sát ý nồng đậm.
00:42:03Kẻ thanh thần đều cần phải có công đức to lớn.
00:42:05Cửu lê, là do bản thân ngươi không đủ công đức, huynh trưởng thương xót ngươi nên mới để ngươi
00:42:10thủ hộ vân gian, đợi đến khi công đức viên mãn tự khắc sẽ được phi thăng.
00:42:13Chính vì chấp niệm của ngươi quá sâu nên mới đoạn lạc thành ma, Khương Kỳ vẫn thốt ra những
00:42:17lời đường mật đầy vẻ đạo mạo ấy.
00:42:20Ha ha ha, ta cười lớn, hắn ta thật sự dám nói ra những lời đó sao?
00:42:24Huynh trưởng của ngươi gặp thời loạn thế, mang chân mệnh đế vương, cứu dân khỏi cảnh lầm than, hắn
00:42:29thành thần là chuyện nghiền nhiên.
00:42:30Nhưng còn ngươi, ngươi dựa vào cái gì chứ? Dựa vào việc ngươi đã đánh cắp công đức từ trên
00:42:35người ta sao?
00:42:36Dựa vào việc mỗi lần ta cứu người xong, ngươi liền mạo danh ta, khiến thế gian lầm tưởng rằng
00:42:40tất cả những việc đó đều do ngươi làm sao.
00:42:43Chuyện của mấy trăm năm trước, ta cứ ngỡ mình đã quên sạch rồi, nhưng giờ đây hồi tưởng lại,
00:42:47mọi thứ vẫn hiện rõ mồn một như mới ngày hôm qua.
00:42:50Ta và Khương Kỳ, cùng với huynh trưởng của hắn là Khương Miểu, vốn là Thanh Mai Trúc Mã, cùng
00:42:55nhau lớn lên.
00:42:56Anh em nhà họ Khương là những quý tộc xa cơ lỡ vận, còn ta là một thần sĩ trong
00:42:59thần miếu, sinh ra đã mang mệnh hầu hạ thần linh.
00:43:02Ta là trẻ mồ côi được Nico trong miếu nhận nuôi.
00:43:05Từ lúc biết nói, ta đã có thể câu thông với thiên địa vạn vật, từng nhanh cây ngọn cỏ
00:43:09giữa đất trời, ta đều nghe được tiếng lòng của chúng, cũng có thể giữ chi tay ương của thế
00:43:13gian.
00:43:14Bây giờ thế đạo hỗn loạn, bách tính lầm than, ngôi miếu nơi ta ở cũng bị loạn quân san
00:43:18phẳng.
00:43:19Khương Kỳ và Khương Miểu cùng chúng ta chạy loạn khắp nơi.
00:43:22Cùng nhau lớn lên, năng lực của ta không ai rõ hơn hai người bọn họ.
00:43:25Sau này Khương Miểu trưởng thành, mang hoài bão lớn lao muốn kết thúc loạn thế này.
00:43:29Ta dĩ nhiên ủng hộ hắn, dùng năng lực của mình giúp hết sức bình sinh giúp hắn.
00:43:33Ta cứu giúp bách tính, bi mẫn thương xót chúng sinh.
00:43:36Thế nhưng Khương Kỳ lại bảo, ta là nữ nhi, cứ ra mặt như vậy không tốt, sẽ rước lấy
00:43:41những lời đàm tiếu không hay.
00:43:42Hắn nói, ta chỉ cần phụ trách cứu người là được, còn những việc ngoài ánh sáng cứ để hắn
00:43:47xử lý.
00:43:47Từ đó, hình mẫu thần nữ cửu lê bắt đầu hình thành.
00:43:50Chỉ là Khương Kỳ mới là quốc sư, là người phụng lệnh thần nữ để cứu chữa bách tính.
00:43:55Sau đó, thế gian đều ca tụng quốc sư, nói hắn là người được thần linh đoái hoài.
00:43:59Họ tin tưởng hắn, yêu đài hắn, thậm chí đúc kín thân cho hắn ngay trong kiếp này.
00:44:06Chay trở vân gian vạn đời vạn kiếp. Nếu không làm vậy, với chút công đức mọn của hắn, sao
00:44:10có thể phi thăng?
00:44:11Tính kỹ lại, đống công đức đó chẳng qua cũng chỉ là trộm cắp từ chỗ ta mà thôi.
00:44:16Về sao Khương Miểu thực sự dẹp yên loạn thế, lập nên vân gian quốc.
00:44:19Hắn dốc lòng trị quốc, yêu dân như con, quả thực là một vị đế vương tốt, nhưng cũng là
00:44:24kẻ thù mà ta hận không thể ăn tươi nuốt sống.
00:44:26Kim thân của ta và Khương Kỳ trải khắp vân gian, trong thoáng chốc, ta thực sự cảm nhận được
00:44:31hơi thở của hương hỏa phụng thờ,
00:44:32thậm chí có thể thực hiện tâm nguyện cho những bách tính có mong cầu mãnh liệt.
00:44:36Nhưng Khương Kỳ không vui.
00:44:37Thế gian bắt đầu yêu kính nữ thần là ta hơn mà dần quên lãng vị nam thần là hắn.
00:44:41Hắn muốn phi thăng, nên đã thuyết phục Khương Miểu xây dựng điện cửu lê huy hoàng, rồi từ đó
00:44:45giam cầm ta tại nơi này.
00:44:47Mấy chục năm sau đó, hương hỏa của nam thần không bao giờ rước, còn điện cửu lê lại ngày
00:44:52một quạnh hiu.
00:44:53Nếu chỉ có vậy, ta vốn cũng chẳng bận lòng.
00:44:55Thế nhưng Khương Miểu và Khương Kỳ đã lập nên kim thụ pháp trận trong điện cửu lê, chuyển toàn
00:44:59bộ công đức ít ỏi còn lại của ta sang người bọn họ.
00:45:01Còn ta bị siềng xích xuyên thân, cầu sống không được, cầu chết không xong.
00:45:06Về sau hai người bọn họ công đức viên mãn, phi thăng thượng giới, trước khi đi cũng không quên
00:45:10để ta lại để che chở con dân của chúng.
00:45:12Trước khi phi thăng, chúng đã mưu tính nhiều năm, dùng kinh đô và long mạch làm nhãn trận,
00:45:16dùng 12 kim thân tương ứng với 12 hành tú tạo thành trận pháp phong ấn khổng lồ.
00:45:20Từ đó giam cầm ta suốt 800 năm, không thể phi thăng, cũng chẳng thể giải thoát.
00:45:25Ngoại trừ việc phải che chở cho con dân vân gian theo sự sắp đặt của chúng ra, ta không
00:45:29còn cách nào khác.
00:45:30Nếu không thực hiện thần chức, ta sẽ phải chịu đựng nỗi đau thấu tim gan ngày qua ngày, sống
00:45:35không bằng chết.
00:45:36Ngu mụi mất lý trí, Khương Kỳ chấn tĩnh lại, lạnh lùng quát.
00:45:40Ta cười nhạt một tiếng, oán khí quanh thân tỏa ra ngút trời.
00:45:43Trong vòng nghìn dặm quanh núi Cửu Lê bắt đầu xấm xét vang rội, cơn mưa tầm tã khiến người
00:45:47ta không dám bước chân ra ngoài.
00:45:49Vô số ngọn núi bắt đầu đổ sụp, khởi đầu từ chính thần điện này.
00:45:52Trên người Khương Kỳ mang thần lực thuần khiết, nhưng ta đã hóa thành ma.
00:45:56Thiên đạo không dung ta, thần đạo không chứa ta, vậy thì nhập ma cũng chẳng sao.
00:46:00Ta và Khương Kỳ giao chiến đến mức trời đất mù mịt.
00:46:02Trên con đường dẫn tới núi Cửu Lê, có một nữ tử khoác chiến giáp đỏ rực đang thúc ngựa
00:46:07phi nước đại hướng về phía ngọn núi.
00:46:09Đá vụn rơi xuống làm chảy sức gò má, cánh tay và cơ thể nàng, nhưng vẫn không ngăn nổi
00:46:13bước chân nàng tiến tới.
00:46:15Cửu Lê, đợi ta.
00:46:17Trong cơn điên cuồng, ta dường như nghe thấy tiếng của Khương Linh.
00:46:20Phất trần trong tay Khương Kỳ quất mạnh xuống người ta, để lại những vệt máu dài.
00:46:24Những sợi xích trên người một lần nữa phản ứng, treo ngược ta lên giữa không chung.
00:46:27Trong lúc mơ màng, ta dường như nhìn thấy Khương Linh.
00:46:30Kỳ thực, ta có tin nàng, có lẽ cũng đã yêu nàng.
00:46:33Từ khi sinh ra, ngoại trừ lão Nico đã nhận nuôi ta, chẳng có ai thực sự yêu thương ta
00:46:38cả.
00:46:38Thế gian yêu ta luôn kèm theo điều kiện.
00:46:40Ngoại trừ lão Nico, ngoại trừ Khương Linh.
00:46:43Nàng nỗ lực ngày đêm như thế nào, ta đều thu vào tầm mắt.
00:46:46Chỉ là chấp niệm quá sâu, ta không buông bỏ được hận thù đối với hoàng tộc nhà họ Khương
00:46:50cũng không thể tha thứ cho bách tính vân gian quốc.
00:46:52Nhưng khoảnh khắc này, ta bỗng nhiên hiểu ra, ta hận thế nhân, hận thiên địa, nhưng duy nhất không
00:46:57hận nàng.
00:46:58Ta yêu nàng.
00:46:59Nàng ngốc như thế, lại chẳng biết quý trọng mạng sống.
00:47:02Nếu không có ta, chắc nàng sẽ chết sớm thôi.
00:47:04Ta mỉm cười, tản hết thần lực quanh thân, để luồng thần lực thuần khiết nhất xuyên qua núi non,
00:47:09rót thẳng vào cơ thể Khương Linh.
00:47:11Thiên đạo không thương ta, thượng thân phớt lờ nỗi khổ của ta.
00:47:14Duy chỉ có Khương Linh yêu ta, và việc ta yêu nàng đã trở thành lẽ đương nhiên.
00:47:18Dù có đoạn ma, ta cũng từng là vị thần duy nhất còn tồn tại trên mảnh đất này, thần
00:47:22tính của ta cao hơn Khương Kỳ nhiều lắm.
00:47:24Nếu không, một kẻ bình thường dù có bị giam cầm cũng chẳng thể hóa thần.
00:47:28Khương Kỳ vẫn cao cao tại thượng nhìn ta, ánh mắt còn mang theo mấy phần ganh ghét.
00:47:33Lúc bọn chúng phi thăng, ta thậm chí còn chưa được coi là thần, chỉ có chút thần lực yếu
00:47:37ớt.
00:47:37Nhưng mấy trăm năm sau, hắn quay lại hạ giới, bách tính vân gian đã chẳng còn nhớ đến vị
00:47:42nam thần từng tồn tại là hắn nữa.
00:47:43Ngay cả khi Khương Linh hủy đi tất cả đền miếu, thì nơi nơi cũng chỉ có thần miếu cửu
00:47:47lê mà thôi.
00:47:48Hắn ganh ghét ta vì bản thân hắn quá phế vật, thật nực cười.
00:47:52Hạ thần cửu lê, phản bội thần cách, đọa vàng ma đạo, tàn hại thế nhân,
00:47:56theo thần luật đáng chịu cực hình, hủy đi thần hồn, tán sát thịt để nuôi dưỡng thế gian.
00:48:01Nhân danh thượng thần, lập tức hành hình.
00:48:03Theo lời hắn vừa dứt, trên màn trời xuất hiện một luồng bạch quang ráng xuống người ta,
00:48:07mang theo nỗi đau xé rách thần hồn.
00:48:09Ta không nhịn được mà cười lớn, ha ha ha, thượng thần ư, loại người như ngươi cũng xứng sao,
00:48:14ngươi đã làm được gì cho thế gian này.
00:48:16Một kẻ trộng cắp công đức cũng có thể thành thần, chỉ có thể nói rằng, cái thiên đạo này
00:48:20cũng mù mắt rồi.
00:48:22Rứt lời, trời đất một lần nữa biến sắc, oán khí giữa đất trời tụ hội về thân thể ta,
00:48:26những sợi xích vàng gãy vụn từng đoạn.
00:48:28Khương Kỳ, một vị thần cấp thấp nhất ở thần giới như ngươi,
00:48:31lấy tư cách gì mà đòi thẩm phán ma thần duy nhất trên thế gian này là ta.
00:48:35Thần lực trên người ta tan biến hết, tia thiện niệm duy nhất trong lòng cũng đã tán đi.
00:48:39Được cười thay Khương Linh một lòng muốn cứu thiên hạ,
00:48:41tận tâm kiệt lực để giữ lại tia thiện niệm đó cho ta,
00:48:44nhưng tổ tiên của nàng lại một lần nữa tự tay đẩy ta vào ma đạo.
00:48:47Oán khí hóa thành lợi kiếm, xuyên thấu qua thần thể mà Khương Kỳ vẫn hằng tự đắc là bất
00:48:51khả xâm phạm,
00:48:52trong ánh mắt không thể tin nổi của hắn.
00:48:54Khi Khương Linh chạy đến nơi, bàn tay ta đang xuyên qua lồng ngực Khương Kỳ,
00:48:58tự tay móc trái tim chàn đầy thần lực của hắn ra ngoài.
00:49:00Khương Linh đứng từ xa nhìn ta, đôi mắt còn vương vài phần kinh hoàng.
00:49:04Nàng trông thật thê thảm, thê thảm đến mức không giống một vị nhân hoàng,
00:49:07mà giống như một chiến sĩ bại trận vừa bò ra từ đống sát chết.
00:49:11Ta bóp nát trái tim của Khương Kỳ ngay trước mặt nàng, khóe môi nở nụ cười khát máu.
00:49:15Khương Linh, đây là tổ tiên Khương Kỳ của người đấy.
00:49:18Ánh mắt Khương Linh khẽ rung động, nàng kéo lê thân thể đầy vết thương từng bước tiến về phía
00:49:22ta,
00:49:22tay vẫn nắm chặt thiên chảm kiếm.
00:49:24Ta hỏi nàng, ngươi muốn báo thủ sao?
00:49:27Thế nhưng nàng lại ôm chặt lấy ta, cơ thể vốn luôn ấm áp của nàng lúc này lạnh lẽo
00:49:31vô cùng,
00:49:32thậm chí còn run dậy.
00:49:33Nàng ôm lấy ta mà khóc, cử lê, nàng gọi tên ta hết lần này đến lần khác, ta đây.
00:49:38Nàng không đến để báo thủ, cũng không phải đến để giết ta, nàng chỉ đơn thuần là lo lắng
00:49:43cho ta,
00:49:43lo lắng ta sẽ chết.
00:49:45Xin lỗi, ta đến muộn rồi.
00:49:47Nàng nhìn những vết máu trên người ta và đôi mắt đỏ rực kia, giọng nói run dậy.
00:49:51Ta khẽ cười, đặt một nụ hôn lên môi nàng, ngươi nên thấy mừng cho ta mới phải,
00:49:55ta đã thành thần rồi, vị ma thần duy nhất trên thế gian.
00:49:59Khương Linh vòng tay qua cổ, nụ hôn nóng bỏng ập đến bất ngờ.
00:50:02Ta ôm lấy nàng, mặc cho nàng hôn, cảm giác sảng khoái chưa từng có.
00:50:06Điện kiểu lê khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, ta bế nàng trở lại thần điện, đặt nàng lên
00:50:10thần tọa.
00:50:11Chỉ là thần tọa lúc này không còn là sự tồn tại thánh khiết vô ngần nữa,
00:50:14mà là nơi tụ hội oán khí của nhân gian.
00:50:16Cơ thể lạnh lẽo của Khương Linh dần ấm lại, ta vẫn thích nàng ấm áp, mềm mại như thế
00:50:21này,
00:50:21ngay cả đầu lưỡi cũng ấm hơn nhiều.
00:50:23Ta ôm lấy nàng, trong thần điện điên loan đảo phượng, triền miên đến chết đi sống lại.
00:50:27Khương Linh giờ đây đã có thần lực của ta, nên cũng chịu đựng được sự dày vò hơn nhiều.
00:50:32Thế nhưng luôn có những kẻ không biết điều, thích quấy dày sự thanh tịnh của người khác.
00:50:36Núi kiểu lê một lần nữa bị thiên phạt bao phủ.
00:50:38Khương Linh quỷ dưới chân ta, khoe mắt còn vương giọt lệ.
00:50:41Rõ ràng lúc này nàng mới là kẻ báng bổ thần linh, vậy mà lại khóc lóc đáng thương đến
00:50:45thế.
00:50:46Thiên lôi dáng xuống điện kiểu lê, Khương Linh khẽ dùng mình một cái.
00:50:49Ta ấn đầu nàng xuống, đừng dừng lại, cũng đừng nghe.
00:50:53Khương Linh trước mặt ta luôn là kẻ nghe lời.
00:50:55Đến đạo thiên lôi thứ năm dáng xuống, ta cuối cùng cũng bế Khương Linh dậy.
00:50:59Ta mặc lại hoàng bào cho nàng, thậm chí còn chỉnh sửa vương miệng cho nàng một cách tỉ mỉ,
00:51:03không chút sai sót.
00:51:04Đừng khóc, chẳng phải người tự phong là nhân hoàng sao.
00:51:07Đã là nhân hoàng, thiên đạo cũng phải để người ba phần, dáng vẻ này của người trông chẳng giống
00:51:11chút nào.
00:51:13Khương Linh ngước mắt nhìn ta, dường như đoán được ta định làm gì, nàng xiết chặt lấy cổ tay
00:51:17ta.
00:51:17Lần đầu tiên nàng thể hiện uy nghiêm đế vương trước mặt ta, cử lê, chẳng không cho phép người
00:51:22đi.
00:51:23Ta mỉm cười nhéo cái mặt nhỏ của nàng, tiểu hoàng đế, nói ngươi là nhân hoàng mà ngươi cũng
00:51:27lên mặt thật đấy à.
00:51:28Bổn cô nương là thần, ngươi lấy quyền gì mà ra lệnh cho ta.
00:51:31Ta nhất môi nhìn nàng, sau đó dùng thuật cấm chế giam giữ nàng trên thần tọa.
00:51:35Ta và tổ tiên ngươi có chút thù hẳn, nhìn cái thiên đạo này cũng thấy không thuận mắt.
00:51:40Con dân vân gian nợ ta rất nhiều, nhưng đó đều là chuyện của ta.
00:51:43Khương Linh, đạo của ta, ta tự chọn, không đến lượt ngươi chi phối.
00:51:47Nếu ta thắng, ngươi vẫn là đế vương của thiên thần.
00:51:50Khương Linh lạnh lùng nhìn ta, nếu người bại, ta vẫn sẽ chọn con đường đó.
00:51:54Đạo của người là người tự chọn, đạo của chấm cũng là chấm tự mình chọn lấy.
00:51:57Thiên đạo không xoay chuyển được người, thì dù người là ma thần, cũng không xoay chuyển được chấm.
00:52:02Ta cười, sau đó đặt một nụ hôn lên môi nàng, không ủng công ta nuôi dạy.
00:52:06Mặc kệ Khương Linh không thoát được cấm chế của ta, giữa đạo thiên lôi thứ 5, ta thả nhiên
00:52:10bước ra khỏi thần điện.
00:52:11Ta lười biếng ngước nhìn bầu trời, đã đến đạo lôi thứ 5 rồi mà vẫn chưa đánh trúng thần
00:52:15điện của ta, khó làm được cho chống gì không đấy.
00:52:18Cái gọi là thượng thần, xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
00:52:21Lời nói của ta dường như đã chọc giận vị thượng thần đang thi hành thiên phạt, một đạo xâm
00:52:25xét mang theo tia sáng tím ngay lập tức ráng xuống.
00:52:28Quanh thân ta được oán khí và ma khí bảo vệ, tia điện tím kia cũng chẳng làm gì được.
00:52:32Ta hóa thành một làn ma khí đen kịch, quấn lấy tia điện tím, đi ngược chiều mà lao thẳng
00:52:37lên trên, phá vỡ xỉnh xích của trời đất, đứng trước mặt những vị thượng thần đang thi hành thần
00:52:41pháp.
00:52:42Nhìn thấy vẻ kinh hoàng trên mặt bọn chúng, ta cảm nhận được một sự sảng khoái chưa từng có.
00:52:46Huyết khí răng trào trong mắt, sợi roi dài sắc máu trong tay ta quấn chặt lấy vị thượng thần
00:52:50đó.
00:52:51Các thần tướng dọc đường lao ra ngăn cản, nhưng ta vẫn từng bước tiến gần đến ngôi thần điện
00:52:55uy nghiêm và thánh khiết nhất.
00:52:56Ta treo vị thượng thần phụ trách thi hành thần pháp lên cửa thần điện, lười biếng ngồi trước điện,
00:53:01bảo khương miểu ra đây, ta không giết những người khác.
00:53:04Đám thần tướng nhìn ta, nhưng không một ai dám tiến lên phía trước.
00:53:07Dọc đường đi, ta đã đánh trọng thương vô số thần tướng rồi.
00:53:10Ta không có nhiều kiên nhẫn, trong vòng một nén nhang, nếu hắn không đến, các ngươi sẽ phải chết.
00:53:15Ta đã đợi ở hạ giới 800 năm rồi, sinh hai tử đối với ta chẳng còn ý nghĩa gì
00:53:19cả, ta không quan trọng, nhưng các ngươi thì có đấy.
00:53:22Nửa nén nhang sau, khương miểu xuất hiện.
00:53:24Ta nhìn hắn, hắn vẫn mang sáng vẻ thanh tao, tuấn tú như gió mát trăng thanh năm nào.
00:53:29Khương Đinh và tổ tiên nàng quả thực không giống nhau lắm, Khương Đinh đẹp hơn nhiều.
00:53:33Cửu Lê, cửu trùng thiên không phải là nơi ngươi nên đến.
00:53:36Ta cười, nhưng đầu nhìn hắn, vậy ta nên đi đâu?
00:53:39Tiếp tục bị giam cầm trên núi cửu Lê sao?
00:53:41Ý định của ta vốn không phải là giam cầm ngươi.
00:53:44Loại lời nói dối đạo đức giả này đến quỷ cũng không tin, nhưng phải thừa nhận, Khương Miểu giỏi
00:53:48giả tạo hơn em trai hắn nhiều.
00:53:50Ta vung sợi roi dài trong tay, cho ngươi hai lựa chọn, tự sát, hoặc chết dưới tay ta.
00:53:55Nói xong ta lại nhìn sang các vị thượng thần khác, cửu Lê ta hôm nay đến đây chỉ để
00:53:59đòi lại một sự công bằng cho chính mình, không có ý định đối đầu với chư thần của cửu
00:54:03trùng thiên.
00:54:04Nhưng kẻ ngươi muốn giết là thượng thần được thiên đạo công nhận.
00:54:07Một nữ tử mặc y phục thanh nhã nhìn ta quát lớn.
00:54:09Ta cười nhạt, trong nhé mắt đã xuất hiện trước mặt nàng ta, ma khí lạnh lẽo xiết chặt cổ
00:54:13nàng, muốn ra mặt thay người trong lòng thì cũng phải xem mình có bản lĩnh đó hay không.
00:54:17Bồn cô nương đã nói rồi, thiên đạo không có mắt, vị ma thần này sẽ thay trời đất giữa
00:54:22mắt.
00:54:22Nếu chư vị cũng không có mắt, thì ta sẽ huyết tẩy cửu trùng thiên này, các ngươi thấy sao?
00:54:27Không biết trên cửu trùng thiên này có bao nhiêu người chịu đựng được oán khí vô tận của đất
00:54:31trời đây.
00:54:31Trong mắt họ, ta thực sự là kẻ ngông cùng cực độ, nhưng lại chẳng ai làm gì được ta.
00:54:36Khương miểu thượng thần, đây là ân oán do ngươi để lại ở hạ giới, chuông buộc phải có người
00:54:40cười chuông.
00:54:41Một giọng nói giả nua, phiêu miểu vọng lại.
00:54:43Ánh mắt khương miểu thoáng qua một sự chấn động và không thể tin nổi, còn không mau đi.
00:54:48Sắp mặt khương miểu ưu ám đến cực điểm, nhưng hắn vẫn phải bước đến trước mặt ta, cửu lê,
00:54:53ngươi đã đọa vào ma đạo, tự khắc phải chấp nhận thần pháp chừng trị.
00:54:56Ta cười nhạo lũ thần minh khắp cõi trời này, cũng giống như phàm nhân, đều là hạng hiếp yếu
00:55:00sợ mạnh.
00:55:01Ta cười nhạo chúng công đức viên mãn, phi thăng thành thần mà vẫn thị phi bất phân.
00:55:05Thần minh, thiên đạo, thật là vô tình đến cực điểm.
00:55:09Khương miểu tự phụ cho rằng bản thân là thượng thần, Khương kỳ không thể sánh với hắn, và ta
00:55:13cũng chẳng thể bằng hắn.
00:55:15Hắn đầy tự tin ra chiêu với ta, nhưng không quá mười chiêu đã mất mạng dưới sợi roi dài
00:55:19của ta.
00:55:20Ta đã móc tim của Khương kỳ, nay cũng móc luôn tim của hắn.
00:55:23Ta dùng oán khí hóa thành siềng xích, giam cầm hắn dưới vực sâu vạn trượng cách núi cửu lê
00:55:27ngàn dặm, nơi đó từng là vùng đất oán khí nặng nề nhất của vân gian quốc.
00:55:32Ta đứng trên vực thẳm, hỏi hắn, mất đi thất khiếu linh lung tâm, tận mắt nhìn thần huyết của
00:55:36chính mình bị rút cạn từng chút một, cảm giác thế nào.
00:55:39Khương miểu cười dài điên dại vào mặt ta, ta chê hắn ồn ào nên đã cắt đứt cổ họng
00:55:43hắn.
00:55:43Sau đó, ta nghiền nát trái tim linh lung kia, để nó rơi rụng xuống vực sâu.
00:55:48Khương miểu thượng thần vì thương xót thương sinh, không nỡ thấy nhân gian oán khí hút trời, vì bi
00:55:52mẫn cho tử dân cũ mà nguyện dùng thần huyết của chính mình để thanh lọc vô tận oán hồn
00:55:56nơi vực thẳm.
00:55:57Giọng nói lạnh lùng của ta xuyên thấu trời đất, chuyên thẳng lên cửu trọng thiên, chư thiên thần Phật
00:56:02đều im lặng không một lời.
00:56:03Chiến lực của Khương miểu ở thần giới xếp hạng thứ 10, vậy mà trong vòng 10 chiêu đã bị
00:56:07ta móc tim cắt lưỡi, họ nhìn ta như nhìn một quái vật không thể lai chuyển.
00:56:12Đã quá lâu rồi thế gian không có ma, những vị thần chuyên lòng bi mẫn này đã quên mất
00:56:16ma có thể đáng sợ đến nhiều nào.
00:56:18Chưa thiên thần Phật lặng thinh, nhưng giữa đất trời một lần nữa phong vân biến sắc.
00:56:21Một luồng sức mạnh hạo đáng, hiện diện ở khắp mọi nơi ép xuống khiến ta gần như không thể
00:56:25hít thở.
00:56:26Vô số sợi xích xuất hiện giữa hư không, choi chặt lấy ta.
00:56:30Xấm xét vang rội, lần này mới thực sự là thiên pháp.
00:56:33Ta phản thần thành ma, xem thường thương sinh, đồ sát thượng thần, suốt cuộc đã chọc sận thiên đạo.
00:56:37Ta cúi đầu, rũ mắt nhìn sát ý cuồn cuộn từ đất trời đang ập về phía mình, rồi cùng
00:56:42vọng cười lớn.
00:56:43Oán khí tụ lại không tan giữa đất trời một lần nữa chàn về phía ta.
00:56:46Bộ trường bào đen vàng trên người hóa thành sắc đỏ rực, sợi roi trong tay biến thành trường kiếm.
00:56:51Ta đã nói thiên đạo không có mắt, vậy để ta thấy người rửa mắt.
00:56:55Trường kiếm vung ra, thiên địa chấn động.
00:56:57Chưa thiên thần Phật chố mắt nhìn ta chỉ bằng một kiếm đã chém đứt vô số siềng xích trên
00:57:01người,
00:57:01thêm một kiếm nữa chém rách cả tầng mây xét đầy trời.
00:57:04Thiên đạo chấn nộ, nhất quyết muốn diệt ma.
00:57:07Từng đạo thiên lôi ráng xuống liên tiếp nhưng vẫn không phá nổi oán khí hộ thân của ta.
00:57:11Ta một lần nữa nghịch thiên mà lên, lần này ta đứng ở nơi cao nhất của cửu trọng thiên,
00:57:15oán khí sung thiên quét sạch cả thần giới.
00:57:17Đám thần Phật đó nhìn ta chịu đựng hết lần này đến lần khác sự trừng phạt của thiên Pháp.
00:57:21Nhưng dường như thiên Pháp cũng đã mệt mỏi, quy lực ngày càng yếu dần.
00:57:25Thế nhưng thiên đạo trung quy vẫn là thiên đạo, dẫu có thành thần cũng không hủy hoại được nó.
00:57:29Nó là quy tắc của vạn vật thế gian, mà ta đã phá vỡ quy tắc đó, nên nó không
00:57:33thể dung thứ cho ta.
00:57:35Ngay khi ta tưởng rằng mình sẽ phải dừng bước tại đây,
00:57:38một luồng ánh sáng tím huyền bí bao phủ lấy ta, xua tan sát ý nồng nặc đang bổ vây.
00:57:42Ta nghe thấy tiếng của Khương Linh, nàng đang chất vấn, nàng đang chất vấn thiên đạo.
00:57:47Làm thần thì phải thương xót người đời, đó vốn là lẽ dĩ nhiên.
00:57:50Những kẻ có thể thành thần trên thế gian đều mang công đức hạo đáng,
00:57:53khi còn là người họ tạo phúc cho đời, người đời đáp lại bằng hương hỏa phụng thờ,
00:57:57giúp họ trường thọ, phi thăng thành thần, đó là đại thiện.
00:58:00Thần Minh thụ hưởng hương hỏa của thế nhân để thọ ngang trời đất, bảo vệ nhân gian bình an,
00:58:05đó là đôi bên cùng có lợi.
00:58:06Nhưng kiểu Lê đã nhận được gì?
00:58:08Một trăm năm, một ngàn năm, vạn năm chịu hình phạt?
00:58:11Hay là nỗi đau vô tận mỗi khi không thực hiện được lời thỉnh cầu của thế nhân?
00:58:14Giọng nói của nàng như vang lên bên tai ta,
00:58:16nhưng ta đã không còn một chút sức lực nào để đáp lại.
00:58:19Khương Đinh vẫn tiếp tục hỏi,
00:58:21Khương Kỳ vì để bản thân phi thăng mà đánh cắp công đức của người khác,
00:58:24hành vi này có tội không?
00:58:25Ta nghe thấy giọng nói giả nua phiêu miểu kia đáp, có tội.
00:58:28Đã có tội thì không xứng thành thần,
00:58:30không xứng mà vẫn thành thần,
00:58:32đó là lỗi của cửu trùng thiên,
00:58:33là lỗi của thiên đạo,
00:58:34liên quan gì đến cửu Lê?
00:58:36Người chẳng qua là trừng trị kẻ có tội,
00:58:38nói vậy chẳng phải là có công sao.
00:58:40Nàng lại hỏi,
00:58:41Khương Miểu thương xót tử dân tuy không sai,
00:58:43nhưng vì bản thân muốn thành thượng thần,
00:58:45không muốn ở lại hạ giới mà cưỡng ép giam cầm người khác,
00:58:47mặc cho tử dân của mình tùy ý đoạt lấy sức lực của người đó,
00:58:50liệu có phải là thực sự bi thiên mẫn nhân?
00:58:52Không phải, đó là tội lỗi.
00:58:54Người cũng là thương sinh,
00:58:56thần cũng là thương sinh.
00:58:57Đã như thế,
00:58:58nay hắn dùng chính thân mình để độ hóa oán hồn thiên hạ,
00:59:00có tính là chuộc tội không?
00:59:02Ta không còn nghe rõ nàng nói gì nữa,
00:59:04thậm chí chỉ thấy mờ ảo luồng tử khí đang quấn quyết trên người nàng.
00:59:07Nàng thực sự đã mang trong mình tử khí chỉ có ở bậc nhân hoàng,
00:59:10và vị trí đó không phải nàng tự phong,
00:59:12mà là do thiên đạo buộc phải ban thụ.
00:59:15Ta là Khương Linh,
00:59:16đế vương của thiên thần,
00:59:17vị vua tương lai của lục địa Cửu Châu.
00:59:19Hôm nay ta lấy thân phận nhân hoàng,
00:59:21xác nhận Cửu Lê vô tội.
00:59:22Nàng cầm thiên chảm kiếm,
00:59:24đứng trước điện Cửu Lê,
00:59:25lời nói vang rội như gươm đao chạm vào đá.
00:59:27Đó là một Khương Linh mà ta chưa từng thấy,
00:59:29nhưng nhìn kỹ lại chẳng hề thấy xa lạ,
00:59:31bởi đó chính là vị đế vương do một tay ta nuôi dạy nên.
00:59:34Khoảnh khắc ấy,
00:59:35vạn vật như lặng đi.
00:59:37Ngươi đã là nhân hoàng,
00:59:38càng nên nghĩ cho nhân tộc,
00:59:39sao có thể dung thứ cho một ma thần vô tội.
00:59:42Chỗ làm vậy chính là đang nghĩ cho nhân tộc.
00:59:44Cựu dân vân gian vì có thần nữ che chở mà sinh tính lười biếng,
00:59:47ích kỷ.
00:59:48Mọi việc chỉ biết cầu xin thần linh,
00:59:50thần không cho liền oán hận đến tận thiên đạo.
00:59:52Dám hỏi chư vị,
00:59:53đây là hạng dân mà các người muốn che chở sao?
00:59:56Những gì chẳng làm chỉ là để loại bỏ tận gốc sự mục nát của họ.
00:59:59Nhân tộc đáng ra phải có một tương lai phồn vinh hơn,
01:00:02nhưng sự lười nhát,
01:00:03ích kỷ và tham lam của họ đã khiến vân gian quốc trở thành nơi mục nát nhất thế gian.
01:00:07Dù không có cử lê,
01:00:08sớm muộn gì nơi này cũng sẽ thối giữ từ bên trong.
01:00:11Bên ngoài vân gian,
01:00:12sao chết khắp nơi,
01:00:13mạng người như cỏ rác,
01:00:14kẻ nghèo phải đổi con mà ăn.
01:00:16Vậy mà đám cựu dân này vẫn oán trách chấm không nên khai cương tháp thổ,
01:00:19không nên cho người ngoài một trốn dung thân.
01:00:21Họ lo sợ dân quá đông thì thần che chở không sể.
01:00:24Những hạng người như thế,
01:00:25các người có sẵn lòng bảo vệ không?
01:00:28Chư thần im lặng,
01:00:29thiên chảm kiếm của Khương Linh phát ra tiếng ngâm vang như hưởng ứng cơn thịnh nổ của nàng.
01:00:33Chư vị đã không muốn che chở,
01:00:34tại sao lại ép cử lê phải bảo vệ họ?
01:00:36Ép nàng phải đáp ứng mọi lời cầu xin của họ.
01:00:38Lúc này sao không thấy các người nói mỗi người đều là thương sinh đi?
01:00:42Nàng từ khi nào mà trở nên sắc xảo như thế?
01:00:45Dù đầu óc còn chút mụ mị,
01:00:46ta vẫn không nhịn được mà bật cười.
01:00:48Trước mặt ta,
01:00:49nàng luôn là kẻ yếu đuối hay khóc.
01:00:51Trước mặt quần thần,
01:00:52nàng là vị vua máu lạnh.
01:00:53Vậy mà trước thiên đạo và chư thần,
01:00:55nàng lại hùng biện đến nhiều này.
01:00:57Lâu lâu sau,
01:00:58sát ý ngưng tụ của thiên đạo dần tan biến,
01:01:00trời quang mây tạnh trở lại.
01:01:02Ta rơi từ cửu trọng thiên về lại núi cửu lê.
01:01:04Khương Linh ôm chặt lấy ta,
01:01:06khi thế lẫm liệt lúc nãy tan biến sạch sành xanh,
01:01:08nàng lại rơi một giọt lệ nóng hổi.
01:01:10Nhưng chư thần vẫn chưa chịu tản đi,
01:01:12dường như vẫn còn do dự có nên tiêu diệt ma thần hay không.
01:01:15Ta cười nhạt,
01:01:16ngay trước mặt họ mà hôn sâu lên môi Khương Linh,
01:01:18thu hồi luồng thần lực bản mệnh đã chuyển cho nàng.
01:01:21Thần lực quanh thân ta một lần nữa tỏa ra mạnh mẽ.
01:01:23Lúc này,
01:01:24trên người vừa có thần lực hộ thể,
01:01:26vừa có tử khí của nhân hoàng che chở.
01:01:28Ta nhìn họ đầy khiêu khích,
01:01:34chiến một trận sao.
01:01:35Đến thiên đạo còn phải thừa nhận sai lầm của mình,
01:01:37họ lại còn muốn thay trời hành đạo,
01:01:39cũng chẳng nhìn lại xem mình có đủ bản lĩnh đó không.
01:01:42Ngay sau đó,
01:01:43giọng nói giàn đua phiêu miểu kia lại vang lên,
01:01:45ma thần cửu lê,
01:01:46chuyện cũ đã qua,
01:01:47xét thấy ngươi cũng là nạn nhân,
01:01:49lại có nhân hoàng đứng ra bảo lãnh,
01:01:51cửu trùng thiên sẽ không truy cứu nữa.
01:01:52Nhưng nếu sau này ngươi còn gây ra sát nghiệp,
01:01:54cửu trùng thiên nhất định sẽ bắt giữ.
01:01:56Ta cười nhạo,
01:01:57vậy thì cũng phải xem các người có bản lĩnh đó không đã.
01:02:00Ta nghe thấy một tiếng hừ lạnh từ hư không,
01:02:02sau đó lối vào cửu trùng thiên đóng lại,
01:02:04cuối cùng cũng được thanh tịnh.
01:02:06Đợi đám đông tản hết,
01:02:07ta vung tay sửa lại kết giới của núi cửu lê,
01:02:09khiến ngay cả thần linh cũng không thể nhòm ngó được bên trong.
01:02:12Sau đó,
01:02:13ta lại hôn Khương Linh một lần nữa,
01:02:15đưa lùng thần lực bản mệnh kia trở lại cơ thể nàng.
01:02:17Ngoan,
01:02:18giữ hộ ta cho kỹ.
01:02:19Khương Linh đỡ lấy ta,
01:02:20mặt đỏ bừng.
01:02:22Lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà chưa chọc nàng,
01:02:24chỉ cảm thấy lồng ngực thắt lại,
01:02:25phun ra một ngụm máu rồi ngất đi.
01:02:27Thiên phạt quả thực rất đau.
01:02:29Khương Linh bế ta về thần điện.
01:02:30Nàng ngày đêm canh giữ,
01:02:32thậm chí mang cả tấu trưng lên núi cửu lê để phê duyệt.
01:02:35Ta ngủ suốt một năm trời,
01:02:36tựa như vừa trải qua một giấc mộng dài không mấy tốt đẹp.
01:02:39Khi tỉnh dậy,
01:02:40người đầu tiên ta thấy là Khương Linh.
01:02:42Nàng đang ngồi bên bàn,
01:02:43cuối đầu xử lý quốc sự.
01:02:44Vị nhân hoàng này quả là danh bất hư truyền,
01:02:47mạnh mẽ hơn tổ tiên nàng nhiều.
01:02:48Nghe thấy động tĩnh phía sau,
01:02:50Khương Linh quay lại,
01:02:51sững sờ một lúc rồi ôm chầm lấy ta.
01:02:53Nàng cuối cùng cũng tỉnh rồi.
01:02:55Nàng lại khóc.
01:02:56Sao mà thích khóc thế không biết?
01:02:58Chắc không phải làm từ nước đấy chứ.
01:03:00Ta xoa đầu nàng.
01:03:01Ừm, ta tỉnh rồi.
01:03:02Ngươi khóc cái gì?
01:03:04Ta vui quá.
01:03:05Ta cứ sợ nàng sẽ không bao giờ tỉnh lại,
01:03:07hoặc là ta không đợi được đến lúc nàng tỉnh.
01:03:09Sao lại không đợi được?
01:03:10Thần lực bản mệnh của ta nằm trong người ngươi,
01:03:13giờ đây ngươi thọ ngang với ta rồi.
01:03:14Ta khẽ cười.
01:03:16Khương Linh vẫn nhíu mày,
01:03:17thần lực nằm trong người ta,
01:03:18vậy còn nàng thì sao?
01:03:20Thần lực bản mệnh của thần nữ cửu lê nằm trong người ngươi,
01:03:23nhưng bây giờ ta là ma thần mà,
01:03:24đồ ngốc.
01:03:25Ta thay nàng lau đi những giọt nước mắt,
01:03:27rồi nhẹ nhàng đặt lên môi nàng một nụ hôn.
01:03:29Khương Linh lúc này mới sực tỉnh,
01:03:31trong mắt tràn ngập niềm vui sướng vô bờ.
01:03:33Ta biết nàng vẫn luôn lo lắng,
01:03:35nàng dù là nhân hoàng nhưng cũng chỉ là một phàm nhân,
01:03:37không thể so bì với tuổi thọ vạn năm của ta,
01:03:40nhưng giờ đây nàng đã có thể ở bên cạnh ta mãi mãi rồi.
01:03:42Nàng vui, ta cũng vui.
01:03:45Sau khi tỉnh lại,
01:03:46Khương Linh hỏi ta có muốn đến Hoàng Cung ở Tân Đô xem thử không?
01:03:49Ta nghĩ dù sao cũng đang rảnh rỗi,
01:03:51núi cửu lê này cũng ở đến chán rồi,
01:03:53nên đã cùng nàng đi một chuyến.
01:03:55Về sau, khắp khỏi thiên thần không ai là không biết
01:03:57nữ hoàng bệ hạ có một người tình cũng là nữ tử.
01:04:00Thổ đầu, cả triều đình đều khuyên ca nàng nạp thêm Nam Phi,
01:04:02nói rằng nữ tử yêu nhau là trái với thiên đạo.
01:04:05Ta nghe xong, ác nhiệm trong lòng nổi lên,
01:04:08bèn giữ lấy nữ hoàng bệ hạ của họ,
01:04:10nhất quyết không cho nàng ra ngoài.
01:04:11Khương Linh chưa bao giờ có nửa lời oán trách ta,
01:04:14nàng không cầu xin ta điều gì,
01:04:15luôn thuận theo ta như thế.
01:04:17Về sau, những tiếng nói phản đối đó đều bị Khương Linh dập tắt.
01:04:20Nàng chinh chiến tứ phương,
01:04:22đánh đầu thắng đó, phá thiên khởi,
01:04:24thu vạn dân, thống nhất cửu chồng.
01:04:26Ta thích nhìn ráng vẻ nàng rơi lệ dưới thân ta,
01:04:28cũng thích nhìn vẻ oai phong lẫm liệt của nàng khi cưỡi chiến mã.
01:04:31Nàng là đế vương của thiên hạ,
01:04:32nhưng chỉ là Khương Linh của riêng ta.
01:04:34Có thần lực bản mệnh của ta,
01:04:36dù bao nhiêu năm trôi qua,
01:04:38Khương Linh vẫn giữ nguyên ráng vẻ đó.
01:04:39Đại tướng của nàng đã già,
01:04:41trọng thần của nàng cũng đã lão.
01:04:42Nàng cũng buộc phải hóa phép cho mình trông như đã trung niên,
01:04:45ta cười nàng dù tuổi trẻ nhưng phong thái vẫn rất chứng chạc.
01:04:48Mỗi lần ta trêu chọc,
01:04:49nàng lại đỏ mặt như thở thiếu thời.
01:04:51Khi thiên hạ đã thái bình,
01:04:53lại có kẻ khuyên nàng nạp thiếp lập hậu.
01:04:55Khương Linh nổi giận,
01:04:56ban bố chứa chỉ lập ta làm hoàng hậu.
01:04:58Ta lười biếng nằm trên giường đáp lại,
01:04:59không làm.
01:05:00Mắt Khương Linh đỏ lên trực khóc,
01:05:02nàng vừa khóc vừa hầu hạ ta.
01:05:04Nàng rất hay khóc,
01:05:05khóc đến mức khiến người ta phiền lòng,
01:05:06thôi thì hoàng hậu thì hoàng hậu vậy.
01:05:08Thế nhưng sau khi lập hậu,
01:05:09những kẻ phiền phức kia lại thúc giục nàng hạ sinh tử dễ.
01:05:13Khương Linh bàn bạc với ta,
01:05:14muốn chọn một đứa trẻ ưu tú trong tông thất mang về bên cạnh nuôi dưỡng.
01:05:17Ta vốn ghét có kẻ sen vào giữa hai người,
01:05:20lạnh lùng nói,
01:05:21người nhà họ Khương các ngươi,
01:05:22ngoại trừ ngươi ra,
01:05:23ta nhìn ai cũng thấy không thuận mắt,
01:05:25đừng ép ta giết sạch bọn chúng.
01:05:27Khương Linh nhìn ta,
01:05:28khẽ thở dài bất lực,
01:05:29cửu lê,
01:05:30ta chỉ muốn chọn một người kế vị phù hợp để giao lại tất cả,
01:05:33ta muốn cùng nàng trở về núi cửu lê.
01:05:35Núi cửu lê có gì thú vị chứ?
01:05:37Ta cảm thấy hơi nhàm chán mà nói.
01:05:38Khương Linh chớp mắt,
01:05:40vậy không đi núi cửu lê,
01:05:41đi đâu cũng được.
01:05:42Ta khẽ cười,
01:05:43coi như đồng ý với nàng.
01:05:45Vậy không chọn từ tông thất,
01:05:46mà chọn trong số những bé gái thông minh nhất thiên hạ thì sao?
01:05:49Ta có chút khó hiểu,
01:05:50tại sao chỉ có thể là con gái?
01:05:52Nàng không thích con trai sao?
01:05:54Khương Linh mỉm cười,
01:05:55cửu lê,
01:05:56nàng ở trên thần sơn quá lâu rồi,
01:05:58nàng quên rồi sao?
01:05:59Chính vì Khương Kỳ coi thường thân phận nữ nhiên
01:06:01nên mới có thể ngang nhiên đánh cắp công đức của nàng
01:06:03một cách chính đáng như vậy.
01:06:04Ta im lặng không nói,
01:06:06cảm xúc trong mắt tối sầm lại.
01:06:07Khương Linh ngồi trong lòng ta,
01:06:09chầm giọng nói,
01:06:10cửu lê,
01:06:10năm đó Phụ Hoàng chưa từng nghĩ đến việc chuyển ngôi cho ta.
01:06:13Quốc sư bói ra ta mang thiên đạo khí vận,
01:06:15có thể nối giải quốc vận cho vân gian,
01:06:17nhưng cũng chưa từng nghĩ đến việc để ta làm đế vương.
01:06:20Ngôi vị đế vương này không phải do ai ban cho,
01:06:22mà là tự tay ta đoạt lấy.
01:06:24Người kế vị mà Phụ Hoàng định ra là hoàng đệ của ta,
01:06:27một kẻ do nữ tử dân gian sinh ra,
01:06:28nhưng đã bị ta giết rồi.
01:06:30Ta biết,
01:06:31những chuyện này ta đều biết,
01:06:32vì lúc đó rảnh rỗi nên ngày nào ta cũng dùng quan thế kính để theo dõi nàng.
01:06:36Nhưng cũng không phải chuyện gì ta cũng biết.
01:06:38Ví dụ như,
01:06:39Phụ Hoàng của nàng vốn định dùng cách mà tổ tiên đã đối xử với ta để đối phó với
01:06:43nàng,
01:06:43nuốt nàng dưới long mạch,
01:06:44dùng thân hồn của nàng để nuôi dưỡng long mạch.
01:06:46Ta nhíu mày,
01:06:47rồi bật cười,
01:06:48cách thức của bọn họ quả nhiên ngàn năm qua cũng chỉ có bấy nhiêu đó thôi.
01:06:52Sau khi đăng cơ,
01:06:53ta mới nhìn thấy một vài bí mật mà chỉ có đế vương vân gian mới được biết.
01:06:56Ví dụ như giữa núi Cửu Lê,
01:06:58Kinh Đô và Thần Miếu vốn là một trận pháp khổng lồ.
01:07:01Đầu ngón tay ta luồn qua mái tóc nàng,
01:07:03nâng một lọn tóc lên đưa lên mũi người.
01:07:05May mà vị đế vương trong lòng là do ta nuôi lớn,
01:07:08nếu không,
01:07:08nàng thực sự sẽ bị giam cầm giống như ta lúc trước rồi.
01:07:11Ở trên núi Cửu Lê không ra ngoài được,
01:07:13nhưng ta nghe thấy tâm nguyện của thế gian.
01:07:15Chỉ là chúng sinh đều đáng ghét như nhau,
01:07:17chẳng có gì khác biệt.
01:07:19Nhưng nếu Khương Linh đã muốn vậy,
01:07:20con gái thì con gái vậy,
01:07:21nữ tử nhìn quả thực thuận mắt hơn đàn ông.
01:07:24Ta cắn nhẹ vào vành tay nàng,
01:07:26hoàng đế bệ hạ muốn có một hoàng nữ,
01:07:28chi bằng tự mình mang thai tử dệ thuộc về hai chúng ta,
01:07:30việc gì phải cầu kỳ xa xôi.
01:07:32Khương Linh nhìn ta với ánh mắt đầy vẻ không thể tin đổi.
01:07:35Ta mỉm cười,
01:07:36lại cắn nàng thêm một miếng nữa,
01:07:38bồn cô nương là thần,
01:07:39ma thần cũng là thần.
01:07:40Ngươi là nhân hoàng,
01:07:41trong người lại có thần lực bản mệnh của ta,
01:07:43việc thay nhén một tử dệ có gì là không thể.
01:07:46Một tháng sau, đế vương có hỉ.
01:07:51Ninh Thành chăm chim về bái kiến,
01:07:53mây lành phủ kiến vạn dặm,
01:07:54y hệt như cảnh tượng năm xưa khi nàng ra đời.
01:07:57Ta phát hiện ra Khương Linh dường như
01:07:59thực sự chỉ không lạnh lùng với mỗi mình ta.
01:08:01Ngay cả khi đối mặt với tiểu hoàng nữ,
01:08:03nàng cũng giữ khuôn mặt lạnh băng,
01:08:04ráng vẻ vô cùng lãnh khốc vô tình.
01:08:06Khương Linh đặt tên cho đứa bé là Khương Lê.
01:08:09Vấn Thiên Phủ nói cái tên này không hợp,
01:08:11Khương Linh chỉ lạnh lùng liếc nhìn một cái,
01:08:12rồi dẹp luôn Vấn Thiên Phủ.
01:08:14Nàng đã muốn làm việc này từ lâu rồi,
01:08:16chẳng qua là chưa tìm được cái cớ thích hợp mà thôi.
01:08:19Khương Lê rất sợ Khương Linh,
01:08:20vừa kính vừa sợ,
01:08:21nhưng lại không sợ ta cho lắm,
01:08:23lúc nào cũng thích xà vào lòng ta.
01:08:25Trẻ con lúc còn nhỏ nhìn cũng khá thú vị,
01:08:27nhưng khi Khương Lê lớn dần lên,
01:08:29cho vui cũng chẳng còn nữa.
01:08:31Con bé cứ quy củ,
01:08:32như mị,
01:08:32chẳng giống Khương Linh lúc nhỏ chút nào.
01:08:34Trái lại,
01:08:35càng lớn con bé càng giống ta,
01:08:37đến lúc này văn võ bá quan mới kinh hãi nhận ra,
01:08:39hoàng nữ điện hạ thực sự mang huyết mạch của ta.
01:08:46Cũng có không ít kiến giải độc đáo.
01:08:48Khương Linh nuôi dạy con bé rất tốt,
01:08:49nhưng ta thấy nó càng lớn càng không đáng yêu nữa.
01:08:52Lúc nhỏ thì mềm mềm,
01:08:53trắng trẻo như viên trôi nước,
01:08:55lớn lên lại càng thêm sắc xảo,
01:08:56lạnh lùng,
01:08:57chẳng còn gần gũi với ai.
01:08:59Ta ôm lấy Khương Linh,
01:09:00sau một hồi ân ái mặn nồng,
01:09:02ta có chút hào hứng hỏi nàng,
01:09:03Khương Linh,
01:09:04hay là chúng ta sinh thêm đứa nữa đi?
01:09:06Sắp mặt Khương Linh tối sầm lại,
01:09:08lần đầu tiên nàng từ chối ta.
01:09:09Nàng nói,
01:09:10mang thai 10 tháng quá đau đớn.
01:09:12Ta nghiêm túc hồi tưởng lại,
01:09:13quả đúng là như thế,
01:09:15lúc đó nàng đã phải chịu không ít khổ cực.
01:09:17Thôi vậy, ta không nỡ,
01:09:18đứa trẻ có vui đến mấy cũng không bằng Khương Linh của ta.
01:09:21Nhưng ta không hề biết rằng,
01:09:23cái đau đớn mà Khương Linh nói là vì khi nàng mang thai,
01:09:26ta sẽ không chạm vào nàng nữa.
01:09:27Ta nghĩ mãi không ra,
01:09:29giúp cuộc mình đã nuôi dạy nàng kiểu gì mà nàng lại thành ra thế này.
01:09:32Chắc là do dục vọng cả hai quá nặng trăng,
01:09:34nhưng trước đây ta chỉ vì buồn chán,
01:09:36sau này mới là thực lòng yêu nàng.
01:09:38Năm Khương Linh 15 tuổi,
01:09:40Khương Linh liền quảng gánh giữa đường không làm nữa.
01:09:42Ta hỏi nàng,
01:09:43nay thiên hạ vẫn chưa coi là thái bình hoàn toàn,
01:09:45người nỡ bỏ mặc thần dân của mình sao?
01:09:47Khương Linh đứng trên đỉnh núi cửu lê,
01:09:49ánh mắt chầm mặc,
01:09:50rồi khẽ lắc đầu,
01:09:51cửu lê,
01:09:52ta làm như vậy đã là quá đủ rồi,
01:09:54đã xứng đáng với thiên trách này rồi.
01:09:55Ta nghĩ cũng phải,
01:09:57từ nay về sau,
01:09:58ta chỉ là của cửu lê.
01:09:59Nàng nở một nụ cười rãng rỡ với ta,
01:10:01trong đôi mắt chỉ phản chiếu hình bóng của ta.
01:10:04Ta cúi đầu hôn nàng,
01:10:05ôm lấy nàng,
01:10:06hẳn không thể cùng nàng hoàn toàn hỏa làm một.
01:10:08Nếu không có Khương Linh,
01:10:09có lẽ ta đã thực sự đoạn lạc thành ma rồi.
01:10:11Không phải là vị ma thần như bây giờ,
01:10:13mà là một con ma không còn chi giác.
01:10:15Khương Linh là liều thuốc của ta,
01:10:17dù cho liều thuốc này có đến muộn mất mấy trăm năm.
01:10:19Hoàn.
01:10:20Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận