- 7 giờ trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Tiểu ba vương vào học đường, không ai ngờ có một ngày nàng ta lại trở thành cái đuôi nhỏ
00:04của người khác,
00:05ngay ngay bám theo sau gọi tỉ tỉ, tỉ tỉ, một tiếng gọi, gọi cả đời.
00:10Tỉ tỉ, tỉ thật sự nghĩ kỹ rồi tỉ thật sự, muốn thay bác công chúa đi hòa thân ư.
00:15Nghĩ kỹ rồi, nhưng tỉ biết nơi đó, đó, a dao, không cần nói nữa, ta hiểu.
00:21Vậy nghĩa là tỉ không cần a dao nữa, phải không?
00:24Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:27nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:32Vào chuyện, hôm nay học đường náo nhiệt khác thường, chỉ vì tiểu ba vương lừng danh kinh thành đến
00:37nhập học.
00:39Không biết tin đồn lọt từ đâu ra, trước khi tiên sinh đến lớp, bọn học trò đã xôn xao
00:43bản tán không ngớt.
00:45Chỉ có một người không nói gì, im lặng lật sách, ôn lại bài tập hôm qua tiên sinh rào.
00:50Khụ, khụ, đúng lúc mọi người thảo luận đến hăng nhất, tiên sinh không biết đứng sau lưng từ lúc
00:55nào khẽ ho vài tiếng.
00:56Trong nháy mắt, cả căn phòng im phang phắc.
00:59Đợi mọi người yên tĩnh, tiên sinh thu lại vẻ giận dữ, vuốt vuốt tròm dâu dê dưới cầm rồi
01:04đi vào giữa hai dãy bàn.
01:06Một đứa trẻ nửa lớn nửa nhỏ lon ton đi sát theo sau.
01:09Tiên sinh đảo mắt nhìn một lượt đám học trò đang giả vờ chăm chỉ học hành,
01:13lại ho khẽ vài tiếng, ta có chuyện muốn nói.
01:16Hôm nay có đồng học mới, mọi người phải hòa thuận, không được gây chuyện.
01:19Để mặt tiên sinh, không ai dám dị nghị, ai nấy đều tỏ thái độ hợp tác vô cùng.
01:25Tiên sinh lúc này mới yên tâm, bởi trước khi vị tiểu tổ tông này đến,
01:29thưa tướng và thưa tướng phu nhân đã dặn dò nghìn lần vạn lần phải trông trừng nàng cho tốt.
01:34Chỉ là với danh tiếng ngang tàng của nàng bên ngoài,
01:37tiên sinh cũng không dám bảo đảm học trò trong lớp sẽ đối xử thế nào.
01:40Nhưng bây giờ xem ra, ông lo hơi nhiều rồi.
01:44Vậy A Giao, con ngồi ở chỗ kia được không?
01:46Tiên sinh đưa tay chỉ một chỗ cạnh cửa sổ.
01:49Ánh mắt Lạc Giao đi theo hướng tay thầy chỉ, vừa nhìn, nàng liền sững sờ.
01:53Nàng sớm xuyên qua khung cửa, dài lên mặt bàn gỗ trầm một nửa,
01:57nửa còn lại phủ lên dáng người đang chăm chú đọc sách ở phía trước.
02:01Khoảnh khắc ấy, trong đầu Lạc Giao chỉ có một ý nghĩ duy nhất, người này, đang phát sáng.
02:06Tiên sinh, con muốn ngồi cạnh nàng ấy, được không ạ?
02:09Thật ra nàng ngồi đâu cũng chẳng quan trọng.
02:11Hồn chi chỗ tiên sinh chỉ vốn nằm ngay phía trước người kia.
02:15Chỉ là cảnh tượng vừa rồi làm nàng không nhịn được muốn đến gần.
02:18Chưa đợi tiên sinh đồng ý, nàng đã tự nhiên bước đến.
02:22Lâm Gia Hy vốn đang yên ổn đọc sách, bỗng cảm thấy một bóng đen lớn phủ xuống.
02:26Nàng cao mày, ngừng đầu, chỉ thấy một gương mặt đang cười rực rỡ.
02:31Xin chào, vị, vị bằng hiểu này.
02:33Lạc Giao đắn đo một chút, cảm thấy gọi bằng hiểu là hợp nhất.
02:37Ta có thể ngồi cạnh ngươi không?
02:39Không, Lâm Gia Hy không nói, Lạc Giao cũng không nhúc nhích.
02:42Hai người cứ thế rằng co.
02:44Trong lúc đó, tiên sinh đã lau mổ hôi chán, nhắc Lạc Giao, ngồi đâu cũng được, không cần hỏi
02:49nàng.
02:50Nhưng Lạc Giao coi lời ấy như gió thoảng.
02:53Bộ dạng kia rõ ràng là nếu nàng không đồng ý thì ta nhất định không ngồi.
02:57Cuối cùng, Lâm Gia Hy chịu thua trước.
02:59Ngươi muốn ngồi thì ngồi, tiên sinh đã nói rồi, không cần hỏi ý ta.
03:04Lạc Giao nghe vậy lập tức cười tươi, không được, phụ thân dạy ta phải biết tôn trọng người khác.
03:09Lâm Gia Hy không biết câu này là thật hay nói cho có lệ.
03:12Nhưng tiên sinh và những người biết tính Lạc Giao thì âm thầm lau mổ hôi.
03:16Câu này từ miệng tiểu bá vương nói ra thật không dễ dàng.
03:19Được ngồi đúng chỗ mình muốn, chuyện cũng coi như xong.
03:22Tiên sinh lại bắt đầu giảng bài.
03:24Lâm Gia Hy tưởng Lạc Giao chỉ trông có vẻ nghịch, thật ra biết giữ quy củ.
03:28Nhưng, nàng nghĩ quá nhiều rồi.
03:31Từ lúc ngồi xuống, Lạc Giao liền không yên được một khắc.
03:34Một lúc, nàng trọt tay Gia Hy, chỉ ra ngoài cửa sổ.
03:37Ngươi xem kia, trên cây hòe có hai con chim lông xanh kìa, ta chưa thấy bao giờ.
03:42Gia Hy liếc nhẹ một cái rồi lại cuối đọc sách.
03:45Lạc Giao biểu môi, nhạt thế chứ lại.
03:47Chưa được bao lâu, nàng lại cầm bút lông, chấm vào nghiên mực rồi cặm cụi vẽ vời lên sách.
03:53Rồi nàng nghiêng đầu khoe, ngươi xem, ta vẽ tiên sinh có phải rất, thâm tình sâu đậm phải không?
03:59Gia Hy không thèm quay đầu, nhưng tay lại rất chuẩn xác ấn cuốn sách, cùng bàn tay nàng, xuống
04:04bàn.
04:04Tiên sinh đang giảng, ngươi nên nghiêm túc, nàng ngừng một chút rồi bổ sung.
04:08Còn, thâm tình sâu đậm, không dùng để tả bức họa như vậy.
04:13Không đúng à, Lạc Giao chớp đôi mắt tròn xoe vô tội, vậy tỉ tỉ dạy ta phải nói sao
04:18đi?
04:19Không biết vì giọng nàng hay vì ánh mắt kia, Lâm Gia Hy cuối cùng cũng quay sang, giữa mày
04:23ẩn chút bực mình.
04:25Lạc Giao nhìn ra nàng đang cố nén giận, nhưng không hề trột dạ, trái lại còn cố tình chớp
04:30mắt vô tội.
04:31Quả nhiên, Lâm Gia Hy chỉ lường nàng rồi quay lại nghe rằng.
04:34Lạc Giao thấy thế, trong lòng vui như mở cờ, ôi chao, tỉ tỉ thật đáng yêu quá đi.
04:40Gọi nàng tỉ tỉ cũng có nguyên nhân, Lạc Giao là nhỏ tuổi nhất lớp.
04:44Bị lường một cái, Lạc Giao rất biết điều, ngoan hơn một lúc, nhưng chỉ vì nàng, ngủ gục luôn
04:49rồi.
04:50Thu sang, trời lạnh, nàng lại ngủ say đến co do.
04:53Lâm Gia Hy nhìn mà không chịu nổi, bèn thao áo khoác trên vai mình xuống.
04:58Nàng vốn sợ lạnh hơn người thường, nhưng lúc này có người cần hơn.
05:01Nàng nhẹ nhàng đắp cho Lạc Giao.
05:03Thân thể nhỏ xíu đang co lại của Lạc Giao lập tức thả lòng, còn theo bản năng rụi qua
05:07bên nguồn nhiệt, cọ cọ vài cái.
05:10Gia Hy sợ tiếp xúc quá gần nên né sang một chút.
05:13Ai ngờ nàng ngủ đến mức, cũng dịch theo một chút.
05:15Gia Hy lại né, Lạc Giao lại dí theo.
05:18Cuối cùng, Lâm Gia Hy bị ép đến sát tường.
05:21Nàng nhìn bức tường cách nửa nắm tay, rồi nhìn người đang ngủ ngon lành kia, chỉ biết thở dài.
05:27Thôi, nàng thích dựa thì cứ dựa, ta mặc kệ.
05:31Hai người giữ nguyên tư thế ấy đến lúc tan học.
05:34Vừa nghe tiên sinh tuyên bố kết thúc, mọi người lập tức ủa ra ngoài, chỉ còn Gia Hy và
05:38Lạc Giao ngồi yên.
05:39Các con sao còn chưa về.
05:41Gia Hy nghe tiếng tiên sinh mới rời khỏi sách, đứng dậy lễ phép.
05:44Thưa tiên sinh, hôm nay giảng nhiều, con muốn tranh thủ ôn lại trước khi quên.
05:49Tiên sinh nghe vậy thì vui mừng vuốt sâu, tốt, tốt lắm.
05:53Như liếc sang Lạc Giao đang ngủ như chết, mặt ông lập tức sụp xuống, lắc đầu thở dài rồi
05:57bỏ đi.
05:58Không bao lâu sau, một nhà hoàn hấp tấp chạy vào.
06:01Tiểu thư, tiểu thư, nô tì đến đón người về.
06:05Giọng năng lớn đến mức kéo Lạc Giao khỏi mộng đẹp.
06:07Lạc Giao rụi mắt, uể hoài, giờ gì rồi, thu hương.
06:12Chưa đợi nhà hoàn đáp, Gia Hy khẽ nói, đã dờ rộng.
06:15Hử, Lạc Giao cuối cùng cũng phát hiện ra Gia Hy đang ở ngay bên cạnh.
06:19Ngươi, sao lại ngồi đây?
06:22Gia Hy thấy trên chán mình như hiện cả một hàng dấu đen, ngươi quên ta là bạn cùng bàn
06:26của ngươi rồi.
06:27Thấy Lạc Giao vẫn ngư ngác, nàng bổ sung, và chính ngươi đòi ngồi đây.
06:31Lạc Giao lúc này mới ả một tiếng, nhớ ra, nàng chưa kịp lên tiếng.
06:36Gia Hy đã nói, trễ rồi, ta về trước, tùy ngươi.
06:40Nói rồi nàng đứng dậy đi qua người Lạc Giao.
06:42Ê, đợi, đợi đã.
06:44Lạc Giao định gọi, nhưng vừa nhít người thì có thứ gì đó rơi khỏi vai.
06:48Nàng cúi nhìn, là chiếc áo khoác, trông quen đến lạ.
06:52Ở đâu nhỉ? Nàng nghĩ mãi không ra thì đúng lúc đó.
06:55Giọng thu hương vang lên, quận chúa, áo khoác của người đâu rồi?
06:58Rơi mất rồi.
07:00Hả? Rơi, rơi rồi.
07:02Ừ, quận chúa sao lại để mất được?
07:05Trời đang lạnh, ngươi chịu lạnh không nổi mà.
07:08Ba người cách Lạc Giao không xa, câu nào cũng lọt hết vào tai nàng.
07:12Đầu óc dù chậm đến mấy cũng hiểu, huống chi là Lạc Giao cơ chí.
07:16Thì ra đây là áo của tỉ tỉ, vậy nãy tỉ tỉ nói mất, nghĩa là ngại đúng không?
07:20Lạc Giao cầm áo, vừa khoan thai bước đến vừa nói, hay là tỉ tỉ ngược?
07:25Ta ngượng cái gì? Cũng phải, tỉ tỉ có gì mà phải ngượng.
07:29Chỉ là khi ta ngủ, tỉ tỉ sợ ta lạnh nên đắp cho ta mà thôi.
07:33Không biết do bị nói chung ý hay lý do gì, mặt lâm gia hy lập tức đỏ lên thấy
07:38rõ.
07:39Vô lý, nàng ném lại một câu rồi bỏ đi đầy giận dỗi.
07:42Nhà hoàn định chạy theo, nhưng mới nhất chân đã bị Lạc Giao giữ lại.
07:46Lạc Giao đưa áo cho nàng, cầm lấy, nhớ khoác cho chủ tử nhà ngươi.
07:50Còn, thay ta nói lời cảm ơn.
07:53Đại Trương Quốc vốn nổi tiếng cởi mở, cho phép nữ tử vào thư viện học tập.
07:57Phu nhân, tiểu thư các nhà quyền quý trong kinh thành cũng đều lấy việc thông đọc kinh thư làm
08:01vinh dự.
08:02Chỉ riêng Lạc Giao là ngoại lệ.
08:04Trong mắt nàng, tuổi xuân tươi đẹp không nên lãng phí trên sách vở, mà phải nhân lúc còn trẻ
08:09đi chơi cho thỏa.
08:10Tuy nói đọc vạn quyển sách khác nào đi ngàn dạm đường, nhưng cũng chỉ là những trải nghiệm của
08:15người khác chép lại thành đại luận dài dòng.
08:17Cuối cùng thì cũng chẳng phải chuyện của mình, vẫn là tự mình trải qua mới thật sự đáng giá.
08:22Nhưng mỗi lần Lạc Giao đem suy nghĩ ấy nói cho cha mẹ nghe, họ đều chỉ lắc đầu, mắng
08:27nàng hồ đồ.
08:28Hôm nay cũng vậy, chỉ vì phu tử lại sang báo cáo đôi câu với thừa tướng và phu nhân.
08:33Con bé này thật là nghịch ngợm.
08:35Con có biết muốn vào học đường của phu tử tề khó thế nào không, vậy mà con lại còn.
08:40Thừa tướng còn chưa nói hết, Lạc Giao đã vội ép mình rơi vài giọt nước mắt, ôm lấy cánh
08:45tay ông, giọng nói như muốn khóc.
08:47Cha, con biết sai rồi, cha tha cho con một lần thôi mà.
08:51Con, hài.
08:52Xét thấy nàng biết làm nũng cầu xin, thừa tướng không nỡ nặng lời nữa, chỉ thở dài rồi phất
08:57tay áo bỏ đi.
08:58Thấy kế hoạch thành công, Lạc Giao cười đắc ý, lập tức quăng luôn lời hứa vừa rồi ra sau
09:03đầu, kéo theo thu hương chạy thẳng ra cửa phủ.
09:06Theo như lời nàng nói, trời còn lâu mới tối, không đi chơi thì uổng quá.
09:10Hồn chi hôm nay là Tết Trung Thu, phố xa chắc chắn náo nhiệt vô cùng.
09:15Đúng như nàng dự đoán, mặt trời còn chưa lặn hẳn mà trên đường đã chật kín người dạo chơi
09:19ngắm đèn.
09:20Nhìn dòng người ăn mặc rực rỡ chen trúc đi lại trên phố, Lạc Giao không khỏi cảm thán không
09:25ngớt.
09:26Tiểu thư, sao người lại? Thất sách quá thất sách, biết thế đã ra sớm hơn rồi.
09:31Thôi kệ, cứ chơi trước đã.
09:33Thu hương, nắm chặt tay ta, đừng để lạc.
09:36Thu hương nghe vậy liền ngoan ngoãn nắm tay nàng, nhưng dù vậy cuối cùng hai người vẫn bị dòng
09:40người tách ra.
09:42Thu hương đâu rồi? Rõ ràng còn nắm tay ta mà, sao giờ lại mất tâm?
09:46Lạc Giao tìm tượng trưng vài vòng rồi bỏ cuộc, chỉ vì trông thấy một người quen.
09:50Ê, tỷ tỷ quận chúa, tỷ cũng ra đây chơi hả?
09:55Lâm Gia Hy đang đứng trước một quầy bán châm, chăm chú lựa chọn, thì nghe tiếng gọi từ xa.
10:00Nàng ngẩn đầu, còn chưa thấy rõ ai đã cảm thấy cánh tay trái bị cái gì đó, treo lên.
10:05Tiểu nhà hoàn bên cạnh thấy vậy lập tức kéo Lạc Giao ra, lớn mật.
10:09Trước mặt ngươi là ai mà dám thất lễ như vậy?
10:12Lạc Giao lập tức khó chịu.
10:14Từ nhỏ đến lớn chỉ có nàng đi bắt nạt người khác, nào có ai dám nói nặng lời với
10:18nàng.
10:19Thế là lửa giận bùng lên, ta thấy ngươi mới là lớn mật, có biết ta là ai không hả?
10:24Lâm Gia Hy không để ý hai người đấu khẩu, chỉ khẽ mất môi, là người.
10:29Nhà hoàn xứng lại, quận chúa biết nàng ta.
10:32Dĩ nhiên rồi, ta với tỷ tỷ quận chúa còn ngồi cùng bàn nữa mà, sao lại không nhận ra?
10:37Nhà hoàn tức tối nhưng đành nhị, chỉ thầm mắng một câu tiểu nhân đắc trí.
10:41Đây là nhà hoàn trong phòng ta, tính tình nóng này, không giống đại nhà hoàn lần trước đến học
10:46đường tìm ta.
10:47Mụi đừng trách, không trách, không trách đâu.
10:50Mụi sao dám trách nhà hoàn của tỷ, mà tỷ cũng ra ngoài chơi à?
10:55Lâm Gia Hy vừa gật đầu ư một cái thì lập tức bị lạc dao ôm lấy tay lần nữa.
10:59Vậy thì trùng hợp quá, mụi cũng thế.
11:02Hay là, chúng ta đi chung?
11:04Sợ Lâm Gia Hy từ chối, lạc dao cố ý giả bộ rơm rớm nước mắt, tỷ tỷ.
11:08Mụi lạc đường rồi, tỷ bỏ mụi thì mụi biết làm sao.
11:12Không chịu nổi nàng lăn lộn vòi vĩnh, Lâm Gia Hy đành gật đầu đồng ý.
11:16Được đồng ý rồi, cái miệng của lạc dao liền như đập nước vỡ bờ, huyên áo không ngừng.
11:21Tỷ tỷ nhìn kìa, người đó phun lửa thật luôn á.
11:24Tỷ xem cái mặt nạ này đẹp không?
11:26Tỷ ơi chỗ này bán túi hương nè, tỷ thích không?
11:29Để mụi mua tặng vài cái.
11:31Tỷ tỷ.
11:32Lâm Gia Hy nhìn lạc dao hưng phấn quá mức mà thấy hơi đau đầu.
11:36Nàng bắt đầu hối hận vì đã đồng ý cho đi cùng.
11:39Tỷ, sao lại đờ người vậy?
11:41Không khỏe à?
11:42Không, vậy thì tốt quá.
11:44Mụi thấy tỷ đỡ chán tưởng tỷ bệnh thật, may là mụi lo lắng thừa.
11:48Mụi đang lo cho ta.
11:50Lâm Gia Hy hơi sững lại vì bất ngờ.
11:52Lạc dao không trả lời thẳng, chỉ nghiêng đầu, không được sao.
11:55Nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, lòng Lâm Gia Hy như khựng lại.
11:59Nàng thật sự ngày càng không hiểu nổi cô gái này.
12:02Đến khi đi đến quầy bán thiên đăng, Lâm Gia Hy bỗng dừng bước, đứng gần người nhìn dãy đèn
12:07trước mắt.
12:08Tỷ thích đèn này à?
12:09Cũng bình thường.
12:11Đã thích thì mua hết đi.
12:12Không cần, hai cái là đủ rồi.
12:14Được thôi, chủ quán, chọn cho chúng ta hai chiếc đẹp nhất.
12:18Miệng nói quả loa vậy, chứ tay Lạc dao vẫn cẩn thận tỉ mỉ nhặt từng cái.
12:23Nhà hoàn bên Lâm Gia Hy phát hiện sắc mặt chủ tử không bình thường liền hỏi.
12:26Quận chúa, không khỏe sao?
12:28Không thoải mái thì chúng ta về.
12:30Không, chỉ nhớ ra một chuyện.
12:32Nương sao?
12:33Lâm Gia Hy từ khi sinh ra đã mất mẹ.
12:35Nàng chỉ nghe phụ thân kể lại rằng mẫu thân sinh thời thích nhất chính là thả thiên đăng.
12:40Vừa nhìn thấy dãy đèn này, ký ức liền ủa về.
12:44Ừ, không khí chầm xuống.
12:45Đúng lúc ấy Lạc dao ôm hai chiếc đèn chạy lại, tỉ xem đẹp không.
12:49Ừ, đẹp.
12:51Vậy chúng ta đi thả đi.
12:52Chủ quán nói gần bờ sông có chỗ thả thiên đăng đó.
12:55Nghe nói đèn này linh nghiệm lắm, còn gửi được nỗi nhớ đến người đã khuất.
13:00Gửi, nỗi nhớ cho người đã khuất.
13:02Đúng thế.
13:03Mình thử nhé.
13:04Hai người cuối cùng cũng đến bờ sông.
13:06Người đông, đèn sáng bập bùng phản chiếu dưới nước, thuyền hoa qua lại tấp nập.
13:10Mỗi người ôm một chiếc đèn, học theo người xung quanh nhẹ nhàng thả lên trời.
13:14Khi đèn bay lên đến lưng trừng, Lạc dao lập tức bảo, tỉ nhắm mắt lại, mau cầu nguyện.
13:19Nghe vậy nàng cũng miễn cưỡng làm theo.
13:22Đúng lúc Lâm Gia Hy nhắm mắt, Lạc dao lại mở mắt, lẳng lặng nhìn nàng.
13:26Thực ra, cuộc đối thoại giữa quận chúa và nhà hoàn Lạc dao đều nghe hết.
13:30Còn chuyện thiên đăng có thể gửi nỗi nhớ đến người đã mất chỉ là nàng bịa ra.
13:34Chủ quán chỉ nói nó linh nghiệm khi cầu nguyện.
13:37Lạc dao chỉ đơn giản, không muốn nhìn thấy ánh buồn trên mặt nàng ấy.
13:41Bất cứ cảm xúc gì khác cũng được, trừ đau lòng.
13:44Có lẽ nhiều lần dạo chơi ấy, thái độ của Lâm Gia Hy với Lạc dao quả thật dễ chịu
13:48hơn đôi chút,
13:49với điều kiện Lạc dao không làm phiền nàng đang học.
13:52Quả nhiên, vừa bắt đầu buổi giảng, Lạc dao đã mở máy nói không ngừng,
13:56cho đến khi bị Lâm Gia Hy chừng mắt một cái mới chịu im.
14:00Những ngày sau cũng khá yên ổn, Lạc dao thích mang đủ loại đồ chơi lạ lẫm đến tặng Lâm
14:04Gia Hy.
14:05Chỉ cần nhìn thấy nàng ấy hiện lên vẻ ngạc nhiên nhò nhỏ, lòng Lạc dao đã lâng lâng tự
14:10hào.
14:10Ngay cả Lâm Gia Hy cũng không nhận ra rằng từ khi ngồi cạnh Lạc dao, nụ cười của mình
14:15cũng nhiều lên.
14:16Đi cùng Lạc dao khiến thời gian trôi nhanh đến kỳ lạ, chấp mắt đã sang đồng.
14:20Một sáng nọ, Lạc dao bị rét làm tỉnh ngủ.
14:23Nàng rụi mắt gọi, Thu Hương.
14:25Thu Hương lập tức chạy vào.
14:27Hôm nay sao lạnh vậy?
14:29Tiểu thư, hôm nay tuyết rơi ạ nên mới lạnh thế.
14:32Người chờ chút, nô tì châm thêm than.
14:34Khoan, ngươi vừa nói gì?
14:36Thu Hương ngẩn người rồi lặp lại.
14:39Tiểu thư, nô tì nói để nô tì châm thêm.
14:42Không phải.
14:42Câu trước, câu trước.
14:44À, hôm nay tuyết rơi nên lạnh.
14:46Rơi tuyết rồi.
14:48Lạc dao không thèm mang giày, lao xuống giường chạy ra cửa.
14:51Thu Hương vừa cầm giày vừa hốt hoảng đuổi theo.
14:54Tiểu thư, giày, mang giày vào, kẻo bệnh.
14:58Nàng chẳng buồn nghe, chân trần chạy đến cửa, bật tung cánh cửa, trước mắt là một mảnh trắng xóa.
15:03Thu Hương, mau, mau vào đây thay y phục cho ta.
15:07Tiểu thư gấp làm gì?
15:08Tất nhiên là đi học đường chứ.
15:10Không nhanh là muộn.
15:11Thu Hương ôm áo bước lại nhắc, tiểu thư quên rồi sao?
15:15Hôm nay nghỉ lễ, không phải đến học đường.
15:17À.
15:18Lạc dao vốn định rằng tuyết rơi thì học viện chắc chắn rất vui.
15:22Nàng còn mong được chơi tuyết với Lâm Gia Hì.
15:24Ai ngờ hôm nay lại được nghỉ học.
15:26Vừa nghĩ đến, nàng lập tức sụ mặt như cả pháo bị xương.
15:29Tiểu thư sao vậy?
15:31Buồn bã thế.
15:32Nàng thở dài, không được chơi tuyết ở học đường nữa.
15:35Tiểu thư có thể chơi ngay trong phủ mà.
15:38Nhưng, không có ai chơi cùng.
15:40Nô tì có thể chơi với tiểu thư, hoặc tiểu thư gọi vài cô nương khác đến chơi cũng được.
15:44Không phải họ.
15:45À khoan, Thu Hương, ngươi vừa nói gì?
15:48Thu Hương thật sự nghi ngờ tai nàng hôm nay có vấn đề.
15:51Nhưng vẫn lặp lại.
15:52Nô tì nói, Nô tì có thể chơi với tiểu thư.
15:55Không thì tiểu thư tìm vài người khác đến chơi.
15:58Câu đó như chớp sáng trong đầu lạc dao.
16:00Đúng rồi.
16:01Ta có thể đến nhà nàng ấy tìm nàng ấy chơi.
16:04Sao ta lại không nghĩ ra?
16:05Thu Hương, ngươi giỏi quá.
16:07Tháng này ta thưởng ngươi gấp đôi.
16:09Thu Hương chẳng hiểu chuyện gì.
16:11Chỉ biết mặt đỏ lên vì ngượng.
16:13Lạc dao thay đồ nhanh nhất có thể.
16:15Chẳng thèm hỏi Lâm Gia Hy ở đâu.
16:17Đã vội lao ra khỏi phủ.
16:18Không phải nàng tự tin mù quáng.
16:20Mà trong kinh thành này chỉ có đúng một phủ vương gia.
16:23Phủ Tuyên Bình Vương được hoàng thượng tự tay sắc phong.
16:26Tìm rất dễ.
16:27Lạc dao không tốn bao nhiêu công sức đã tìm được phủ Tuyên Bình Vương.
16:31Nhờ tiểu thư gác cổng thông báo.
16:33Nàng mới được cho vào phủ.
16:34Nhưng tiểu thư lại dẫn nàng đến chính sảnh gặp cha của Lâm Gia Hy, Tuyên Bình Vương.
16:38Chứ không phải khuê phòng của quận chúa.
16:41Ban đầu Lạc dao còn lo mình không ứng phó nổi.
16:43Thế mà chỉ trò chuyện vài câu đã phát hiện bản thân lo thừa.
16:46Tuyên Bình Vương giống hệt Lâm Gia Hy.
16:48Đều ôn hỏa dễ gần.
16:50Nàng trò chuyện cùng ông một lúc.
16:52Nhưng mãi vẫn không thấy ông cho người mời Lâm Gia Hy ra.
16:55Benze giặt hỏi.
16:56Bá phụ.
16:57Chẳng lẽ tỉ tỉ còn chưa dậy sao?
16:59Sao lâu như vậy vẫn không thấy người đâu?
17:02Chuyện này, Tuyên Bình Vương do dự một hồi mới nói thật.
17:05Không phải vậy.
17:06Là người trong cung đến.
17:07Đang bàn chuyện với Gia Hy trong khuê phòng.
17:10Mãi sau Lạc dao mới biết người đến là bác công chúa.
17:12Cũng là biểu tỉ của Lâm Gia Hy.
17:15Tuy mới đầu đông.
17:16Nhưng mấy gốc mai vàng trong ngựa hoa viên lại tranh nhau nở rộ.
17:19Hoàng hậu thấy đó là điềm lành.
17:21Liên mở tiệc lớn mời các phi tần trong cung cùng các danh gia quý nữ trong kinh đến thưởng
17:25mai.
17:25Lấy thêm chút may mắn.
17:27Bác công chúa là người nhận được tin đầu tiên.
17:29Nên lập tức chạy đến tìm Lâm Gia Hy.
17:31Muốn rủ nàng cùng vào cung dự yến.
17:34Lâm Gia Hy vốn không thích nơi quá náo nhiệt.
17:36Những buổi yến tiệc trước đây nàng đều rất ít tham dự.
17:39Bác công chúa cũng biết điều này.
17:41Nhưng không hiểu sao lần này lại cố chấp muốn nàng đi.
17:44Hai người rằng co mãi không xong.
17:46Ngày đó, Lạc dao vẫn không được gặp Lâm Gia Hy.
17:49Đến khi gặp lại đã là ba ngày sau.
17:52Dù gì Lạc dao cũng là tiểu thư tể tướng.
17:54Hoàng hậu mở yến tiệc.
17:55Dĩ nhiên không thể thiếu nàng.
17:56Nàng vừa bước vào cung liền tình cờ thấy Lâm Gia Hy cũng đang ở đó.
18:01Lạc dao còn định chạy đến hỏi nàng mấy ngày nay ra sao.
18:04Nhưng ngay khi ánh mắt chuyển sang cánh tay đang khoác lấy tay Lâm Gia Hy.
18:07Nàng đứng xững tại chỗ.
18:09Đôi chân như bị treo thêm cả chục thùng nước.
18:11Nặng đến mức nhất không nổi.
18:13Chỉ có thể ngây ngốc đứng từ xa nhìn nàng ấy cười nói thân mật cùng người khác.
18:17Khoảnh khắc ấy, nàng giống như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ quý nhất.
18:21Lại giống người lạc giữa hoang vu mất đi ngôi sao duy nhất để dẫn đường.
18:25Dù nàng cố gắng tìm kiếm thế nào, cũng chẳng thấy lối ra.
18:28Nhĩ vậy, trái tim nàng bỗng nhói lên một cái.
18:31Cuối cùng Lâm Gia Hy cũng phát hiện nàng.
18:33À dao, sao mụi đứng ngây ra đó.
18:36Nghe có người gọi mình, lạc dao mới giật mình hoàn hồn.
18:40Khi nhìn rõ là nàng ấy, nàng còn thấy như không thật.
18:43Tỉ, hình như, hình như ta bị lạc đường.
18:46Đừng khóc.
18:47Ngoan.
18:47Lạc thì tìm ta, sao phải khóc.
18:50Đây là lần đầu tiên Lâm Gia Hy thấy lạc dao khóc,
18:53liền lúng túng đến mức cuốn quyết lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng.
18:56Đến khi chiếc khăn chạm lên mặt, lạc dao mới nhận ra mình đang khóc thật.
19:00Tỉ tỉ, nàng gọi một tiếng mềm như nếp mật, khiến trái tim Lâm Gia Hy mềm nhún.
19:05Tỉ đây, lời vừa rớt, lạc dao không nhịn được nữa, lau vào lòng nàng.
19:10Dù lạc dao không phải em ruột, dù đôi lúc nói nàng khiến người ta dở khóc dở cười,
19:14nhưng nhìn nàng yếu ớt thế này, Lâm Gia Hy bỗng muốn che chở nàng trong vòng tay,
19:19nhẹ nhàng vỗ lưng lạc dao.
19:21Đừng khóc nữa, được không tỉ tỉ, đừng rơi xa ta.
19:24Lâm Gia Hy khựng lại, chưa kịp đáp.
19:26Lạc dao tưởng nàng không đồng ý, tay ôm eo xiết chặt hơn.
19:30Đừng rơi xa ta, được không, tỉ tỉ, được không.
19:34Không biết có phải ảo giác không, Lâm Gia Hy cảm thấy người trong lòng đang run.
19:38Được.
19:39Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng lạc dao, ngoan.
19:41Ta không đi, không rời xa mụi.
19:44Đừng khóc nữa.
19:45Hai người ôm nhau rất lâu, lâu đến mức người bên cạnh rốt cuộc không nhịn được.
19:49Trên lời, biểu mụi, vị này chắc chính là tiểu bá vương nổi danh kinh thành,
19:53ai nữ của lạc thừa tướng, lạc dao phải không?
19:56Bạn nãy Lâm Gia Hy chỉ chăm chăm lau nước mắt cho lạc dao,
19:59quên bén luôn người đứng bên cạnh là bát công chúa.
20:02Nghe nàng nhắc, Lâm Gia Hy mới giật mình, vội buông lạc dao ra.
20:06Vâng, xem ra lời đồn sai rồi.
20:09Tiểu bá vương gì mà lại ôm người ta khóc thút thít như thế.
20:12Bị buộc phải đứng thẳng lên, lạc dao cực kỳ bực mình.
20:15Ánh mắt nàng nhìn bát công chúa lạnh như xương, còn mang chút không kiên nhẫn.
20:19Cuối cùng nàng kéo Lâm Gia Hy về phía mình như cướp người khỏi tay kẻ khác.
20:24Nhìn vậy, bát công chúa chỉ cảm thấy lạc dao như đang công khai, tuyên bố chủ quyền.
20:29Thấy lạc dao không đúng trạng thái, Lâm Gia Hy sợ nàng nổi nóng làm loạn,
20:33nên bước lên chắn giữa hai người.
20:35Dù thế nào mụi ấy cũng còn nhỏ, không hiểu chuyện.
20:38Khóc nhẹ cũng là bình thường, biểu tỉ đừng trêu chọc.
20:41Ta chỉ nói chơi thôi, sao lại giận.
20:44Yến sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi, kéo đến muộn lại bị nói ra nói vào.
20:49Được, nàng không quên nắm lấy tay lạc dao, đi cùng ta.
20:52Có lẽ sợ lạc dao lại khóc, suốt buổi Yến hôm ấy, Lâm Gia Hy không rời nàng nửa bước.
20:58Từ ngày hôm đó, giữa hai người dường như có điều gì đó âm thầm thay đổi.
21:02Thoáng cái đã ba năm.
21:03Cô bé ngày nào chạy theo sau lưng Lâm Gia Hy gọi tỉ tỉ, tỉ tỉ, nay đã trưởng thành.
21:09Tiểu thư, người đang tìm gì thế?
21:12Thu Hương vừa vào phòng đã thấy lạc dao lục tung hòm tủ như đang tìm thứ gì quan trọng.
21:16Thu Hương, đúng lúc lắm.
21:18Mau rút ta tìm.
21:19Cây bộ xoa ta để chung với các châm ngọc mấy hôm trước biến đâu mất rồi.
21:24Có phải cây bộ xoa hình chim công ngậm châu không ạ?
21:27Sao ngươi biết?
21:28Ngươi thấy nó à?
21:29Vài hôm trước nô tì thấy nó tinh xảo, nghĩ hẳn rất quan trọng với tiểu thư nên đã tự
21:33ý cất riêng trong một hộp nhỏ.
21:35Nói rồi Thu Hương lôi ra một chiếc hộp.
21:38Bên trong là bộ xoa vàng dòng, nạm đầy châu ngọc, hình chim công rực rỡ, đúng thứ nàng đang
21:43tìm.
21:44Cuối cùng cũng tìm được, ta còn tưởng mất rồi.
21:47Hết hồn, nếu mất thật thì ta chẳng còn thời gian chuẩn bị cái khác nữa.
21:51Tiểu thư định tặng ai ạ?
21:53Dĩ nhiên là tì tì.
21:54Hôm nay nàng cập kê, phải tặng thứ tốt nhất.
21:57Ta đi đây, muộn mất.
21:59Nhưng cuối cùng nàng vẫn đến trễ.
22:00Khi nàng đến phủ tuyên bình, Lâm Gia Hy đã được bắt công chúa mời vào cung, ở lại một
22:05đêm mới về.
22:06Lạc Giao chỉ biết chuyện khi chính Lâm Gia Hy đến tìm nàng.
22:10Niềm vui ấy khiến nàng kích động đến mức không nói nên lời.
22:13Đây là lần đầu tiên tì tì chủ động đến tìm mình.
22:15Nhưng khi thấy gương mặt hốc hát của Lâm Gia Hy, niềm vui ấy lập tức tan biến.
22:19Chưa kịp hỏi gì, Lâm Gia Hy đã ôm nàng thật chặt.
22:23A Giao, đây là lần đầu nàng ấy gọi như vậy.
22:26Vui mừng xe lẫn lo lắng, cảm xúc như đánh trống trong lòng nàng ấy, báo hiệu điều gì đó
22:31sắp xảy ra.
22:32Hai người ôm rất lâu mới buông.
22:34Lâm Gia Hy đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt nàng, từ chán xuống chân mày, sống mũi, đến bờ môi,
22:39như muốn ghi nhớ từng nét, rồi nhẹ nói, A Giao, nếu mụi là con trai thì tốt biết mấy.
22:45Nhì, ờ.
22:47Giọng nàng ấy nhỏ lắm, tựa như chỉ nói với chính mình.
22:50Nhưng khoảng cách gần đến thế, nàng muốn không nghe cũng chẳng được,
22:54chỉ là nghe mà chẳng hiểu vì sao nàng ấy lại nói vậy.
22:57Mãi đến ngày thành hôn, Lạc Giao mới hiểu ý nghĩa câu nói đó.
23:01Hôm ấy nàng liều xông qua đám đông, chắn trước kiệu hoa, bộ đoàn rước dâu phải dừng lại.
23:06Nàng tránh những người thổi kèn gầy đàn phía trước, bước thẳng đến kiệu,
23:10ánh mắt rán chặt vào tấm dèm đỏ, như có thể xuyên qua nhìn thấy người bên trong.
23:14Hai người im lặng thật lâu, như đang chờ đối phương mở lời trước.
23:18Cuối cùng, Lâm Gia Hy thua trận.
23:20A Giao, là mụi sao tỉ tỉ, là ta.
23:23Không biết vì sao, nói câu ấy giọng nàng lại nhẹn đi, khàn đặc.
23:27A Giao, mụi không ngoan, mụi không nên.
23:30Tỉ tỉ, không ngoan là tỉ.
23:33Lạc Giao cắt lời, tỉ giấu A Giao để đi lấy người ta, còn phải đi xa như thế.
23:38A Giao, Lâm Gia Hy chỉ biết thở dài bất lực.
23:41Tỉ thật sự nghĩ kỹ rồi, thật muốn thay bát công chúa mà xuất giá.
23:45Lâm Gia Hy không hiểu nàng biết bằng cách nào, nhưng giờ điều đó không còn quan trọng nữa.
23:50Ta quyết rồi.
23:51Nhưng nơi đó, rất nguy hiểm.
23:53A Giao, đừng nói nữa.
23:55Ta biết.
23:56Vậy là, tỉ không cần A Giao nữa, đúng không?
23:59Lần này đến lượt Lâm Gia Hy im lặng.
24:02Nàng không biết phải trả lời thế nào.
24:04Từ đầu đến cuối đời nàng đều bị người khác định đoạt.
24:07Đến mức đôi khi nàng nghĩ, sự tồn tại của mình có lẽ vốn đã là một sai lầm.
24:11Người đời chỉ biết hoàng hậu sinh thái tử và bát công chúa.
24:14Không ai biết còn một đứa con nữa, song sinh với bát công chúa, chính là Lâm Gia Hy.
24:19Từ xưa hoàng thất xem sinh đôi là điểm xấu.
24:22Hoàng hậu không nỡ giết con, hoàng đế đành gửi nàng đến phủ Tuyên Bình Vương.
24:26Lúc nhỏ hai đứa giống nhau như đúc, để tránh bị phát hiện, Tuyên Bình Vương rất hiếm khi để
24:31nàng lộ mặt.
24:32Đến khi lớn hơn, nét mặt dần khác đi, cộng thêm Vương Phi là tỷ em ruột của hoàng hậu,
24:37nên hai đứa trẻ giống nhau cũng dễ giải thích, khi ấy nàng mới được phép ra ngoài.
24:41Ba năm trước, trong buổi thưởng mai ấy, hoàng hậu đã nói sự thật.
24:45Bữa tiệc đó kỳ thực chỉ để thuyết phục nàng thay bát công chúa đi hòa thân với Manji.
24:50Mấy năm gần đây Manji thế lực mạnh lên, đại trưng thì suy yếu.
24:54Triều đình toàn lão thần già cả, người trẻ thì không đủ gánh vác.
24:57Có người đề xuất kế sách hòa thân, mà trong hoàng thất chỉ còn mỗi bát công chúa chưa xuất
25:02giá.
25:03Hoàng hậu thương con nên không muốn đưa nàng đi, bèn nhớ đến Lâm Gia Hì.
25:07Tuy bây giờ hai người không còn giống hệt nhau, nhưng năm phần vẫn có.
25:11Hơn nữa Manji chưa từng gặp mặt bát công chúa thật, dùng người thay cũng dễ qua mắt.
25:15Khi nghe lý do này, chính Lâm Gia Hì cũng thấy nực cười, nhưng nàng vẫn cúi đầu, chấp nhận
25:21số phận.
25:21Thế nên ba năm qua, hãy có thời gian nàng liền bị gọi vào cung, từ lời nói, giáng điệu,
25:27tính nết đến thói quen, tất cả đều phải trở thành một bát công chúa hoàn mỹ.
25:31Tỉ, tỉ đã từng hứa với A-Giao rồi, tỉ sẽ không rời bỏ A-Giao.
25:35A-Giao, nếu tỉ không muốn gả, A-Giao sẽ về bẩm với phụ thân, để phụ thân tấu lên
25:41hoàng thượng, vạch chân kế mưu của bát công chúa.
25:43Không được.
25:45Nếu thật sự để nàng làm như vậy, đến cuối cùng chịu phạt tuyệt đối không chỉ một mình bắt
25:49công chúa, vì thế nàng phải lập tức ngăn lại.
25:52Vậy nghĩa là, tỉ thật sự quyết tâm gả đến mạng di rồi sao?
25:56A-Giao, ngoan, mũi về đi, chuyện này chúng ta không ai làm chủ được.
26:01Đây, là số mệnh của ta, nhưng A-Giao không tin vào số mệnh.
26:05Câu đó gần như là tiếng gào xé họng của nàng.
26:08Lời vừa rớt, giọt lệ lớn như hạt trâu đứt dây mà rơi lã trá.
26:11A-Giao đưa tay lau loạn xạ, cố đè nén tiếng nghẹn để tỉ không nghe thấy giọng mình run
26:16dày.
26:17Tỉ, cả đời A-Giao gặp người chẳng nhiều, hiểu lòng lại càng ít.
26:21Vì phụ thân chuyên quyền độc đoán nơi chiều đình, kết thủ vô số, ai cũng sợ A-Giao, tránh
26:26xa A-Giao.
26:27Họ nói phụ thân là đại bạo quân, còn A-Giao là tiểu bạo quân.
26:31Chỉ có tỉ, chỉ có tỉ là người duy nhất chịu chấp nhận A-Giao.
26:34Vậy mà nay, nay tỉ lại bỏ A-Giao mà đi.
26:37Sau tấm rèm kiệu, Lâm Gia Hy hé môi, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói nên lời.
26:42Cho đến tận cuối cùng, Lạc Giao bị Lạc Thừa tướng cưỡng ép kéo đi giữa tiếng khóc ngại.
26:47Khi nàng khuất bóng, đoàn người lại thúc ngựa gõ nhạc, tiếp tục áp giải kiệu hoa lên đường sang
26:52mạng gì.
26:53Cơn gió lướt qua, khẽ ven tấm màn kiệu, để lộ nửa gương mặt tuyệt mỹ khiến đám người xem
26:57đường kinh hồ.
26:58Nhưng họ chỉ nhìn thấy nét đẹp của nàng, không thấy được dòng lệ lặng lẽ trượt dài trên má.
27:04Sau khi bị phụ thân bắt về, Lạc Giao liền bị cấm túc nghiêm ngặt.
27:07Không được phép rời phòng nửa bước nếu không có lệnh thừa tướng.
27:11Ngay cả tiểu nhà Hoàn Thu Hương cũng bị đuổi đi.
27:14Nhưng dù phụ thân trông chừng khắt khe đến mấy, nàng vẫn tìm được kẽ hở.
27:18Nàng biết tình cảnh của Lâm Gia Hy nguy hiểm vô cùng, nên không thể đứng nhìn tỉ tỉ đi
27:22vào chỗ chết.
27:23Vì vậy, khi có cơ hội, nàng liền lén truyền lời cho Thu Hương, bảo cô ấy chuẩn bị một
27:28con tuấn mã, chờ thời cơ sẽ trốn khỏi phủ.
27:31Đêm đó, vạn ra đều đã tắt đèn, bầu trời chỉ còn vài ngôi sao cô độc lấp lánh.
27:36Tiếng mõ canh xa gần vọng lại, càng khiến trời đất thêm tịch liều.
27:40Lạc Giao canh đúng lúc, lặng lẽ mở cửa, rồi men bóng đêm leo tường thoát ra ngoài.
27:45Theo chỉ dẫn của Thu Hương, nàng tìm được con ngựa đã chuẩn bị sẵn.
27:48Một cú bật nhẹ, nàng đã vững vàng ngồi lên lưng ngựa.
27:52Từ nhỏ nàng đã như tiểu tử, bám lấy phụ thân đòi học cưỡi ngựa.
27:56Thứ gây khó cho bao tiểu thư khuê các, với nàng lại chỉ là chuyện nhỏ.
28:00Vừa lên ngựa, nàng lập tức giật cương, hai chân thúc nhẹ bụng ngựa, quát khẽ một tiếng.
28:05Con ngựa lao đi như tên bắn.
28:06Để đuổi kịp kiệu hoa, nàng chuẩn bị rất kỹ.
28:09Ngay cả bản đồ vốn không mấy để tâm, nàng cũng nghỉ ngẫm hơn chục lần.
28:14Đường sang Mạng Di xa xôi, dù cưỡi tuấn mã chạy ngày đêm cũng phải hơn nửa tháng.
28:19Nàng bị giam mấy ngày, đếm từng ngày một, tính từ lúc tỷ xuất giá đến giờ đã hơn 10
28:23ngày.
28:24Nàng tính rất kỹ, kiệu hoa ít nhất còn hơn 10 ngày mới đến biên giới Mạng Di.
28:29Nếu nàng cưỡi ngựa ngày đêm, vẫn kịp đuổi theo đoàn rước dâu.
28:32Một khi chặn được, mọi chuyện nàng sẽ quyết định, không ai ép tỷ tỷ gả đi nữa.
28:37Nhưng nàng không ngờ giữa đường lại xảy ra biến cố.
28:40Trên đường sang Mạng Di, có người đã đón Lâm Gia Hy đi trước nàng một bước.
28:44Người ấy trùng hợp lại chính là phu quân mới của Gia Hy.
28:47Chính bản thân Lâm Gia Hy cũng sững sở.
28:50Nàng khẽ vén màn, nhìn thấy một nam nhân ráng vóc hiên ngang đang ngồi trên lưng chiến mã.
28:55Còn chưa kịp quan sát kỹ, hắn đã mở miệng, phụ vương sai ta tới đón râu.
29:00Từ đây trở đi, các người không cần đưa nữa.
29:02Đoạn đường sau, ta tự mình hộ tống.
29:05Mấy bà mối nhìn qua nhìn lại, ngoài hắn ra không thấy bóng người thứ hai.
29:09Theo lễ thường, đến đón một công chúa hòa thân, dù là giả, ít nhất cũng phải có nghi trượng
29:14ra ráng.
29:15Đằng này chỉ mỗi một mình hắn, quả là ngạo mạng không nói nổi.
29:19Một bà mối không nhịn được, lấy hết càn đảm hỏi, điện hạ, chỉ có mình ngài đến thôi sao.
29:25Nghe vậy, may hắn nhíu lại tỏ vẻ không vui, sao?
29:28Các người lo một mình ta, không bảo vệ tốt được thê tử chưa qua cửa của ta.
29:32Ba chữ chưa qua cửa hắn cố tình nhấn thật mạnh.
29:35Bà mối hiểu sai ý, sợ đến mức quỳ dạp xuống đất, không dám ho he thêm lời nào.
29:40Hắn chỉ hư khẽ một tiếng rồi không nói gì nữa.
29:43Thế là kiệu hoa của Lâm Gia Hy cùng đám khiêng kiệu bị hắn, trực tiếp cướp đi.
29:47Những nghi thức thành thân mà nàng tưởng tượng, không cái nào xảy ra.
29:51Từ khi bị người tự xưng là phu quân đón về, Lâm Gia Hy chưa từng được gặp lại hắn.
29:56Giống như hắn bốc hơi khỏi thế gian.
29:58Cũng vì hắn chẳng buồn để ý đến nàng, nên đám hạ nhân trong phủ đối xử vô cùng cầu
30:02thả.
30:03Nhưng nàng vốn chẳng xem đây là chuyện lớn.
30:05Cuộc đời này luôn là nịnh kẻ mạnh, khinh kẻ yếu.
30:09Hôm ấy, nàng đang ngồi làm nữ công như mọi ngày.
30:12Theo được nửa chừng thì nghe ngoài cửa sổ có tiếng sột soạt.
30:15Tiếng rất nhỏ, nhỏ đến mức nàng nghĩ mình nghe nhầm.
30:18Nhưng tiếng bước chân càng lúc càng gần, khiến nàng lập tức cảnh giác.
30:22Chẳng lẽ trong phủ có trộm?
30:24Nàng nhín thở, men theo tường đến gần cửa, định lén nhìn tình hình.
30:28Ai ngờ còn chưa kịp chạm tay vào then cửa, một bóng người đã lách mình chui vào phòng.
30:33Khi thấy rõ gương mặt ấy, mọi cảnh giác của nàng sụp đổ trong nhái mắt.
30:37A-Giao, tỉ.
30:39A-Giao không ngờ phòng nàng trốn đại lại đúng là phòng của Lâm Gia-hi.
30:42Vừa thấy tỉ tỉ, nàng xúc động đến nghẹn lời, lao thẳng vào lòng nàng ấy.
30:47Hai người ôm nhau rất lâu mới miễn cưỡng buông ra.
30:49Vừa rời khỏi vòng tay, Lâm Gia-hi liền lo lắng hỏi.
30:53A-Giao, sao mội lại đến đây?
30:55Tỉ, ta đến, tất nhiên là đến cứu tỉ.
30:58Nghe vậy, Lâm Gia-hi suýt nổi giận, hồ đồ.
31:01Mội có biết như vậy nguy hiểm đến mức nào không ta biết?
31:04Nhưng so với tỉ, tất cả đều không đáng gì.
31:07Mội, Lâm Gia-hi thật sự bị câu nói ấy làm chấn động.
31:11Nàng hé môi, nhưng lời trách mắng đến bên nghiện lại nuốt xuống,
31:14chỉ đành nói một câu nửa giận nửa sót, ngốc.
31:17Lạc Giao nghe thế, trái tim mềm nhũng.
31:19Quả nhiên, tỉ tỉ vẫn thương A-Giao nhất.
31:22Nghĩ đến mục đích chính, nàng lập tức nghiêm mặt, tỉ, đi với ta.
31:26Chúng ta cùng nhau trốn khỏi nơi này.
31:29Lạc Giao chỉ muốn cứu nàng thoát khỏi biển lửa,
31:31còn Lâm Gia-hi thì chẳng hề động lòng.
31:33A-Giao, vô ích thôi.
31:35Ta đã hứa với hoàng hậu, vĩnh viễn không được trở về đại trưng.
31:39Nếu vi phạm, bà ấy sẽ lấy cha ta ra uy hiếp.
31:42Cái, cái gì?
31:44Còn nữa, mội tưởng vương phủ này muốn vào là vào được sao?
31:47E rằng, tất cả đều là do người kia cố ý.
31:51Quả nhiên đúng như lời nàng nói.
31:52Đêm đó, vị phu quân chưa từng lộ mặt bỗng đích thân tới phòng nàng.
31:56Lâm Gia-hi đoán hắn đến là để hỏi tội.
31:59May mắn là nàng đã chuẩn bị trước, bảo Lạc Giao trốn kỹ, tránh rắc rối.
32:03Vừa thấy hắn bước vào, nàng chủ động tiến lên.
32:06Hành lễ, không biết đêm nay điện hạ đến phòng thiếp là vì điều gì?
32:11Hắn ung dung kéo ghế ngồi xuống, rót cho mình chén trà, thông thả đáp, rào.
32:15Không có chuyện gì thì không được đến.
32:18Đúng vậy, đây là phủ của hắn, hắn đi đâu chẳng được.
32:21Nàng không hiểu nhiều về hách liên thước, chỉ biết hắn là hoàng tử không được sùng ái,
32:26suốt ngày ăn chơi lêu lồng, tinh khí thất thường.
32:29Mà nay nàng thân phận yếu thế, không thể không nhịn.
32:32Nhất là đối với kẻ tính tình khó giò như hắn, chỉ một lời lỡ miệng cũng có thể mất
32:36mạng.
32:37Nghĩ vậy, nàng cúi đầu xin lỗi, là thiết thất lễ.
32:40Không ngờ hách liên thước bật cười, như nghe được chuyện nực cười nhất đời.
32:44Phu nhân, nàng định cứ nói vòng vo như vậy mãi với ta sao?
32:48Điện hạ nói vậy nghĩa là sao?
32:50À, không hiểu được.
32:52Lời vừa rước, hách liên thước như bừng tỉnh, không hiểu hả?
32:55Cũng phải, là ta quá hấp tấp.
32:57Nàng chưa hiểu hắn định làm gì, nhưng linh cảm mách bảo điều tiếp theo tuyệt đối không hay.
33:02Và đúng như vậy, hắn vỗ tay hai tiếng, cửa phòng bị phá tung.
33:06Hai thị vệ lôi vào một người bị chói.
33:08Là Lạc Giao.
33:10À Giao.
33:10Nàng cố kiểm chế ý muốn chạy lại đỡ Lạc Giao, quay sang nhìn thẳng kẻ gây nên mọi chuyện.
33:16Điện hạ, đây là ý gì?
33:18Hách liên thước nhấp một ngụm trà rồi mới chậm dãi nói, tưởng ta chưa nói đủ rõ sao.
33:22Lâm Gia Hy cho mày, vẫn không hiểu hắn đang toan tính điều gì.
33:27Ta không hiểu, mong điện hạ nói thẳng.
33:29Hắn đặt chén trà xuống bàn, bước đến trước mặt Lạc Giao, ngồi xuống, giọng như cười như không, con
33:35nhóc này to gan thật.
33:36Một mình dám lẻn vào vương phủ, gan lớn giống hệt, phu nhân của ta.
33:40Lời nói nửa chừng khiến chán Lâm Gia Hy nhíu chặt.
33:43Chỉ đến khi hắn nói tiếp, cả người nàng lạnh toát.
33:46Đừng tưởng nàng không nói thì ta không biết nàng là người thay thế.
33:49Cho hoán long cháo phượng này, không lừa nổi ai đâu.
33:53Hắn hơi ngừng lại, rồi thông thả nói tiếp.
33:55À, ta nói sai rồi.
33:57Không thể gọi là hoán long cháo phượng.
33:59Dù sao, nàng cũng từng là một công chúa thực sự.
34:03Toàn thân Lâm Gia Hy run lên.
34:05Không ai, kể cả hoàng thất, nên biết điều này.
34:08Hách liên thước, rốt cuộc sâu bao nhiêu.
34:10Nàng không hiểu hắn phơi bày bí mật của nàng để làm gì.
34:13Nhưng nàng cảm nhận rõ ràng, hắn muốn điều gì đó từ nàng.
34:17Vì vậy, nàng cố chân tĩnh, điện hạ đến phòng ta.
34:20Hắn không chỉ để nói những chuyện này.
34:22Nghe câu đó, khóe môi hắn cong lên.
34:25Quả đúng là tài nữ đứng đầu đại trưng.
34:27Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.
34:30Nếu vậy, hắn thu lại vẻ cười cợt, toàn thân đổi sang khí thế lạnh lùng sắc bén.
34:35Như biến thành một con người khác.
34:37Chúng ta làm một cuộc giao dịch.
34:39Sau khi tỉnh lại, Lạc Giao phát hiện mình đang nằm trên giường.
34:43Nàng đảo mắt nhìn quanh, trong phòng chống không một ai.
34:46Chống tay ngồi dậy, nàng vẫn cảm thấy đầu đau âm ỉ, căng như muốn nứt.
34:50Rõ ràng nàng còn nhớ mình ở bên ngoài, rồi trước mắt bỗng tối sầm.
34:54Sau đó chẳng biết chuyện gì xảy ra nữa.
34:56Quan sát kỹ khắp căn phòng, Lạc Giao phát hiện nơi này giống hệt gian phòng nàng từng thấy khi
35:01mới gặp Lâm Gia Hy.
35:02Có lẽ nàng đã được đưa trở lại phòng của nàng ấy.
35:05Đúng lúc còn đang suy nghĩ, Lâm Gia Hy từ ngoài bước vào.
35:09Thấy Lạc Giao tỉnh lại, vội bước tới kiểm tra thương thế.
35:12Mụi tỉnh rồi.
35:13Thế nào?
35:14Có chỗ nào khó chịu không?
35:16Lạc Giao lắc đầu.
35:17Ta ổn.
35:18Lâm Gia Hy lúc này mới thở phào, vậy mụi nghỉ ngơi trước.
35:21Bếp vừa hâm cháo, để ta đi lấy.
35:24Nàng vừa đứng dậy thì cảm giác tay áo bị kéo lại.
35:27Ngoảnh đầu, liền thấy Lạc Giao đang nắm lấy mình.
35:30Sao vậy?
35:31Không biết có phải ảo giác không?
35:33Nàng lại nhìn thấy nét tuổi thân thoáng qua trên gương mặt Lạc Giao.
35:36Tỉ tỉ, có thể ở lại với A Giao một lúc không?
35:40Một nhịp tim của Lâm Gia Hy khẽ loạn.
35:42Nàng nhìn thấy đôi mắt hơi đỏ ứng kia, cuối cùng chẳng nói được lời từ chối.
35:46Ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường.
35:48Vừa ngồi, Lạc Giao đã ôm lấy nàng như một con gấu túi.
35:51Vùi đầu vào hõm cổ nàng để tìm chút hơi ấm.
35:54Sao thế?
35:55Hôm nay lại bám người như vậy.
35:57Lạc Giao càng nép sắt hơn, nhưng không nói gì.
36:00Cơn đau nơi gái lúc tỉnh dậy tuyệt không phải ảo giác.
36:03Nàng đã bị đánh lén.
36:04Nhìn lại nơi mình đang ở.
36:06Dù ngốc cũng biết chính Lâm Gia Hy đã cứu mình.
36:08Còn người đánh ngớt mình, 8-9 phần là người trong vương phủ này.
36:12Tỉ tỉ, tỉ thật sự định không quay về sao.
36:16Nãy vì lời đe dọa của Hoàng hậu, tỉ tỉ phải lưu lạc nơi đất khách,
36:19ủy khuất ở trong phủ của một kẻ nàng chẳng rõ gốc gác.
36:22Lạc Giao bỗng rất hận mình vô dụng, không có bản lĩnh.
36:25Nếu không thì làm sao để tỉ tỉ rơi vào tình thế bị động như thế này.
36:29Đa, Lâm Gia Hy không biết đáp thế nào.
36:32Nàng bị Hoàng hậu nắm nhược điểm, giờ lại thêm hách liên thước.
36:36Hoàn cảnh đang ở vào thế tiến thoái lưỡng nan.
36:38Nhưng không muốn để Lạc Giao lo lắng, nàng chỉ mỉm cười nhẹ.
36:42Sao có chuyện đó được?
36:43Nghe nàng nói vậy, mắt Lạc Giao lập tức sáng lên.
36:46Đợi thêm chút nữa, tỉ vẫn còn vài chuyện phải làm ở đây.
36:50Xong rồi, tỉ sẽ cùng A Giao rời đi.
36:52Nàng đưa tay vuốt nhẹ chán Lạc Giao, gạt mấy lọn tóc dối ra sau tài.
36:57Với lời của Lâm Gia Hy, Lạc Giao tin không chút nghi ngờ, bất kể chuyện nàng nói là gì.
37:02Từ đó, trong vương phủ xuất hiện thêm một thị nữ chuyên theo sát chăm sóc vương phi.
37:07Hôm ấy, Lạc Giao theo Lâm Gia Hy ra đỉnh hóng mát.
37:10Nàng nửa người dựa vào lan can sơn đỏ, cuối đầu nhìn hồ sen và mấy con cá chép sặc
37:15sỡ đang bơi dưới lá.
37:16Tỉ tỉ, gần đây tỉ có giấu A Giao chuyện gì không?
37:20Giọng Lạc Giao bình thản, như đang hỏi một chuyện thường ngày.
37:23Lâm Gia Hy đặt miếng điểm tâm xuống, nhìn nàng, không hiểu, sao mụi nghĩ vậy.
37:28Lạc Giao đến vương phủ chưa lâu, đến trên đầu ngón tay.
37:31Nhưng trong quãng thời gian ngắn ấy, nàng đã cảm nhận rõ ràng sự khác thường của Lâm Gia Hy.
37:36Không nói đến chuyện tỉ tỉ cứ như muốn nói rồi lại thôi mỗi khi đối mặt nàng,
37:40chỉ riêng việc nàng cùng hách liên thức qua lại thân mật đã thấy chẳng ổn.
37:44Hai người rõ ràng là phu thê trên danh nghĩa,
37:46huống chi đêm thành hôn vị vương gia kia còn để Lâm Gia Hy phòng không chiếc bóng.
37:50Sao chỉ trong thời gian ngắn lại trở nên như keo như sơn?
37:54Lạc Giao thả tay xuống sát mặt nước,
37:56chỉ hơi cúi thêm chút nữa đã có thể chạm vào làn nước mát lạnh
37:59cùng những con cá táo bạo bơi lên mặt nước thở khí.
38:01Đợi một lát, nàng ngồi thẳng, nhìn sang Lâm Gia Hy rồi khẽ cong môi cười,
38:06giọng nhẹ bẫng, không sao, chắc là do mụi nghĩ nhiều.
38:09A Giao, ta, đúng lúc ấy, một nhà hoàn chạy đến bẩm báo,
38:13Vương Phi, điện hạ có việc gấp chuyển gọi, xin Vương Phi mau tới.
38:18Ta biết rồi, lui xuống đi.
38:20Tiễn nhà hoàn xong, nàng dặn, A Giao, mụi về phòng nghỉ trước,
38:24ta đi một chút rồi về ngay.
38:26Nàng xoay người, dứt khoát rời đi.
38:28Lạc Giao nhìn bóng dáng xa dần,
38:30lời muốn giữ nàng cuối cùng vẫn nghẹn lại trong họng.
38:33Ngược lại nhói lên một cái, cảm giác này rất quen.
38:36Giống hệt lần trước khi bát công chúa tiếp cận Lâm Gia Hy,
38:39nàng cũng từng thấy nghẹt thở như vậy.
38:41Sao lại thế?
38:43Lạc Giao nghĩ mãi không thông,
38:44cảm giác vô cớ mà đáng sợ này chỉ vì một người, là Lâm Gia Hy.
38:49Ngươi quả thật che chở cái tiểu tạc đó kỹ quá nhỉ?
38:52Ngày nào cũng kè kè bên cạnh,
38:54vừa gặp mặt, hách liên thức đã chiều nàng.
38:56Sao? Sợ ta lại làm nàng ta bị thương hả?
38:59Lâm Gia Hy coi như không nghe thấy,
39:01chỉ hành lễ, điện hạ gọi ta đến có chuyện gì.
39:04Thấy nàng không đáp lời mình,
39:06hách liên thức cũng không miễn cưỡng.
39:08Hắn nâng tay liếc ống tay áo rộng để che bớt sự ngượng ngập,
39:11miệng lại lải nhảy, vô vị.
39:13Như nàng vẫn thẳng nhiên mặc kệ,
39:15hắn lại giả bộ phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên tay áo.
39:19Gần đây náo nhiệt lắm,
39:21hoàng đế vẫn còn khỏe,
39:22mà mấy vị hoàng huynh hoàng đệ của ta đã ngứa ngáy lắm rồi.
39:25Đến cả thập lục vốn trông hiền nhất cũng động tâm,
39:28hách liên thức cảm khái,
39:29đúng là khó dò lòng người.
39:31Nàng nói xem,
39:32ta nói có đúng không,
39:33phu nhân.
39:34Hai chữ cuối được hắn cố ý nhấn rộng,
39:37mang theo chút tà mị không hợp với tính cách hắn.
39:39Lâm Gia Hy lại đáp bằng giọng vô cùng bình thản,
39:42điện hạ chẳng phải cũng vậy sao.
39:44Hà tất giả vờ làm người tốt.
39:46Vậy phu nhân nói xem ta nên làm gì?
39:48Ta nghĩ điện hạ áp đã có kế hoạch,
39:50nếu không đã chẳng hỏi.
39:52Lâm Gia Hy à,
39:53Lâm Gia Hy,
39:54nàng thật thông minh.
39:55Nàng nói xem,
39:56nếu phụ hoàng nàng biết nàng tài năng như vậy
39:58mà lại để người khác đẩy nàng vào tay ta,
40:00liệu có hối hận không?
40:02Phụ hoàng,
40:03lần đầu nàng nghe người khác nhắc đến người cha sinh mà không dưỡng của mình.
40:07Cái danh sưng vừa xa lạ vừa quen thuộc khiến nàng khẽ nhẹn một chút,
40:10nhưng tuyệt đối không để hắn nhìn ra.
40:12Điện hạ quá khen,
40:14vậy phu nhân thử đoán xem ta định làm gì.
40:16Dựa vào phong cách trước giờ của điện hạ,
40:18hẳn là tiếp tục án binh bất động.
40:20Hách liên thức nhớn mày,
40:22không phản bác,
40:22ý bảo nàng nói tiếp.
40:24Điện hạ chắc sẽ giữ bộ dáng tiêu giao,
40:27chẳng hỏi chuyện chiều chính.
40:28Đợi họ đấu đến kiệt sức rồi mới thừa cơ đoạt quyền.
40:31Như cá cò chanh nhau,
40:33ngư ông hưởng lợi.
40:34Nhưng hách liên thức không tán thành,
40:36không,
40:36cứ ngồi chờ thì nhàm chán lắm.
40:38Khuấy nước đục chút,
40:39chẳng phải vui hơn sao.
40:41Hắn vừa nói vừa nhón vài miếng mứt bỏ miệng.
40:44Ngọt thật.
40:45Điện hạ không sợ ta tiết lộ,
40:47giữa chúng ta đã giao dịch,
40:48cùng một sợi dây buộc vào.
40:50Không có ta,
40:51nàng cũng ra khỏi đây được chắc.
40:53Vậy rốt cuộc điện hạ gọi ta đến để làm gì?
40:55Tất nhiên là mời phu nhân đi xem kịch.
40:58Xem kịch,
40:59ngày sinh thần hoàng hậu sắp đến.
41:01Hoàng đế lập tiệc,
41:02nàng đi cùng ta.
41:03Chuyện vào cung mừng thọ cùng hách liên thước,
41:06Lâm Gia Hy cố tình giấu đến tận ngày xảy ra.
41:08Không phải vì quên,
41:10mà vì không muốn để Lạc Giao lo lắng.
41:12Lạc Giao quá nhạy cảm,
41:14giống hệt trước đây,
41:15lo chuyện này,
41:15nghĩ chuyện kìa.
41:17Lần vào cung này tuyệt đối không đơn giản,
41:19nên Lâm Gia Hy muốn giữ bí mật
41:20để tránh nàng suy nghĩ nặng nề.
41:22Nhưng cuối cùng,
41:23người tính không bằng trời tính,
41:25Lạc Giao vẫn biết.
41:26Thật sự chỉ vào cung chúc thọ thôi.
41:28Dù không chắc kết quả sẽ ra sao,
41:30Lâm Gia Hy vẫn gật đầu nghiêm túc.
41:33Nàng vốn tưởng Lạc Giao sẽ khóc lóc ngăn cản như trước,
41:35nàng thậm chí còn nghĩ sẵn nên rỗ thế nào.
41:38Nhưng kết quả lại hoàn toàn trái với tưởng tượng.
41:40Không khóc,
41:41không làm nũng,
41:42không ngăn nàng lại.
41:43Chỉ bình tĩnh nói đúng một chữ,
41:45được.
41:46Nếu không phải mấy ngày nay
41:47hai người gần như không rời nhau,
41:49Lâm Gia Hy đã nghi ngờ người trước mặt bị cháo.
41:52Sự bình tĩnh này khiến nàng bất an,
41:54thậm chí hơi ái náy.
41:55Nếu mụi thấy trong phủ buồn chán,
41:57cứ ra ngoài dạo.
41:58Đây là lệnh bài vương phủ,
42:00có nó mụi ra vào tự do.
42:02Lạc Giao xem kỹ lệnh bài,
42:04hình bầu,
42:05viên chạm mây,
42:06ở giữa là quái thú đang há miệng,
42:07trong miệng là chữ lệnh rát vàng.
42:09Gần đây tâm trạng nàng nặng nề,
42:11đúng là cần ra ngoài giải tỏa,
42:13nên nàng không từ chối.
42:15Lâm Gia Hy càng thấy nàng bất thường,
42:17ngay cả khi ngồi trong yến tiệc,
42:18vẫn nghĩ mãi mà không hiểu nguyên nhân.
42:21Nghĩ tới tiểu tặc ấy sao?
42:23Hách liên thức ngồi cạnh,
42:24lướt nàng thì thầm.
42:25Lâm Gia Hy cao mày,
42:27A Giao không phải tặc.
42:28Điện hạ xin giữ lời nói.
42:30Hắn bật cười khẽ,
42:31bảo vệ dữ vậy.
42:32Hy vọng nàng bảo vệ được mãi.
42:34Mặt Lâm Gia Hy lập tức căng thẳng,
42:36giọng hạ thấp,
42:37ý ngươi là gì?
42:38Ta khuyên ngươi một câu,
42:39đừng động đến nàng.
42:41Hách liên thức chẳng buồn sợ.
42:43Hắn là hoàng tử,
42:44sau lưng thế lực lớn,
42:45từng lăn lộn nơi cung đình từ nhỏ,
42:47tâm tính sớm đã cứng rắn.
42:49Một câu dọa của nàng sao lay nổi hắn.
42:51Còn Lâm Gia Hy,
42:52nàng cũng chẳng hề sợ.
42:54Nếu hắn dám tổn thương Lạc Giao,
42:56nàng lưu chết cũng sẽ che chở.
42:58Cùng lắm chết chung.
42:59Nhưng nàng không chắc mình có khả năng bảo vệ Lạc Giao hay không.
43:02Thế lực nàng ở đây quá yếu,
43:04yếu đến mức chẳng ai coi nàng ra gì.
43:07Đó cũng là lý do buộc phải hợp tác với hách liên thức.
43:10Chỉ vì một câu của hắn,
43:11tâm nàng dối như tờ.
43:13Suốt buổi tiệc không yên,
43:14suýt gây họa mấy lần,
43:16may được hách liên thức nói đỡ.
43:17Hắn còn phải cảnh cáo,
43:19tập trung vào.
43:20Đừng gây rắc rối,
43:21bằng không đến ta cũng cứu không nổi nàng.
43:24Hắn tưởng mình dọa được nàng,
43:25ai ngờ Lâm Gia Hy đột nhiên hỏi
43:27yến thọ còn bao lâu kết thúc.
43:29Ước chừng một canh giờ.
43:31Nghe xong,
43:32nàng đứng lên,
43:33hành lễ,
43:33thiếp bỗng thấy không khỏe,
43:35xin phép hồi phủ trước.
43:36Nếu hoàng thượng hỏi,
43:38mong điện hạ dung hòa giúp.
43:39Không đợi hắn nói thêm,
43:40nàng đã rời đi.
43:42Trên xe ngựa hồi phủ,
43:44tay Lâm Gia Hy xoắn lấy ống tay áo,
43:46hồi hộp đến khó thở.
43:47Nếu không vì nhớ đến lạc dao,
43:49người đang mang lệnh bài ra ngoài,
43:51nàng tuyệt không dám bỏ giờ yến thọ.
43:53Về đến phủ,
43:54việc đầu tiên là chạy đi tìm lạc dao,
43:56nhưng phòng trống trơn,
43:57hỏng rồi.
43:59Nàng lập tức lao đi tìm người.
44:01Chạy trong đêm,
44:02nàng liên tục tự trách,
44:03à dao,
44:04mụi đừng xảy ra chuyện gì.
44:05Tất cả là lỗi của ta,
44:07ta không nên để mụi rời phủ.
44:09Ánh trăng như thác đổ,
44:10phủ sáng toàn thân nàng đang hốt hoảng chạy đi.
44:13Nhưng chưa chạy được bao xa,
44:14trong bóng đêm phía trước bỗng hiện lên
44:16một bóng dáng rất quen.
44:18Lạc dao vừa bước vào phủ liền thấy cảnh tượng ấy,
44:20một thiếu nữ dung mạo thanh lệ,
44:22khoác trên người trang phục tinh xảo mà không cầu kỳ,
44:24vai còn hơi run vì thở gấp,
44:26dáng vẻ như vừa chạy hết sức lực
44:28chỉ để tìm nàng.
44:29Trong ánh trăng,
44:30đôi mắt đẹp ấy nhìn chầm chầm vào nàng,
44:32trong đó là sự kinh ngạc, vui mừng
44:34và cả một loại nhẹ nhõm sâu sắc
44:36đến mức lạc dao chưa từng thấy ở Lâm Gia Hy.
44:39Ánh mắt đó khiến nàng ngần ra.
44:41Trên mặt Lâm Gia Hy,
44:42nàng từng thấy vô số biểu cảm,
44:44vui, buồn, giận, lạnh nhạt,
44:46nhưng chưa bao giờ thấy ánh nhìn
44:47vừa bình thường vừa gượng gạo như lúc này.
44:50Một sợi dây nào đó trong lòng nàng
44:52bị khẽ khẩy một cái, run lên.
44:54Chưa kịp phản ứng,
44:55nàng chỉ thấy môi mình mềm đi,
44:57một hương thơm xa lạ mà quen thuộc bất ngờ
44:59lan tràn trước mũi.
45:00Lạc dao cứng đờ người.
45:02Đến khi hoàn hồn lại,
45:03Lâm Gia Hy đã lùi ra xa.
45:05Tỷ có biết mình vừa làm gì không?
45:07Lạc dao vốn nghĩ tỷ tỷ
45:09sẽ phủi bỏ hành động vừa rồi,
45:10nói vài câu lấy lệ để che giấu
45:12sự lỡ tay của mình.
45:13Nhưng không, ánh mắt Lâm Gia Hy kiên định,
45:16môi khẽ mấp máy,
45:17chậm dãi nói ra ba chữ, ta biết mà.
45:20Lâm Gia Hy rất rõ mình đang làm gì,
45:22cũng hiểu Lạc dao có thể vì hành động ấy
45:24mà né tránh mình.
45:26Thậm chí, nàng đã sớm chuẩn bị tinh thần cho điều đó.
45:29Nhưng thì sao?
45:30Trong mắt Lâm Gia Hy,
45:31điều nàng sợ hơn việc Lạc dao lùi xa
45:33chính là mãi mãi đánh mất người này.
45:36Vậy nên một khi đã bước qua danh giới ấy,
45:38nàng không muốn quay đầu nữa.
45:40Ít nhất, trước khi Lạc dao rời khỏi nàng,
45:42nàng muốn để nàng ấy biết rõ
45:44tình cảm được trôn sâu trong lòng mình bao năm qua.
45:47Như vậy, coi như không còn tiếc nuối.
45:49Lạc dao chỉ cảm thấy bên tai ủ đi,
45:51trong đầu vô thức hiện lên biết bao ký ức
45:53từ khi quen biết đến gắn bó với tỷ tỷ.
45:56Từng đoạn, từng đoạn ghép lại,
45:57như cuối cùng cũng tìm ra lời giải
45:59cho mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng mình.
46:01Rồi trong ánh mắt tròn to đầy kinh ngạc của Lâm Gia Hy,
46:04Lạc dao làm một việc mà chính nàng
46:06chưa từng tưởng tượng suốt đời này.
46:08Không biết lấy khí lực từ đâu,
46:10nàng tú mạnh cổ áo kéo Lâm Gia Hy lại,
46:12ép tỷ tỷ đối mặt với mình.
46:14Ngay sau đó, nàng nghiêng người,
46:16chụp lấy đôi môi đỏ ấy và hô xuống.
46:18Hành động bất ngờ khiến Lâm Gia Hy sững lại,
46:21nhưng chỉ một thoáng thôi,
46:22nàng đã như người vốn quen thuộc điều ấy từ lâu,
46:25ôm ghi lấy lạc dao,
46:26chủ động đáp lại,
46:27càng làm nụ hôn thêm sâu nụ hôn nóng bỏng ấy.
46:30Trên bầu trời, sao rơi như bụi,
46:33ánh trăng trong trẻo,
46:34tiếng ếch nơi đầm nước và tiếng ve
46:36trên cành hòa vào nhau thành bản tình ca đêm hè.
46:39Hai người đứng giữa đêm mùa hạ,
46:40ôm chặt lấy nhau,
46:41hơi thở cuốn quyết,
46:43mỗi chút đều như đang vô thanh
46:44mà thổ lộ tình yêu dành cho đối phương.
46:46Tỷ bắt đầu thích A Giao từ khi nào vậy?
46:49Hai người nằm cạnh nhau trên giường,
46:51cùng ngước nhìn màn trướng giao nhau phía trên.
46:53Lạc dao đột nhiên hỏi,
46:55từ khi nào thứ tình cảm tưởng trừng điên rồ
46:57nhưng lại khiến người ta cam tâm đắm chìm này bắt đầu?
47:00Lâm Gia Hy cũng không rõ,
47:02có lẽ là lúc thấy lạc dao bình an đứng trước mặt mình,
47:05hoặc có lẽ còn sớm hơn nhiều.
47:07Dùng lời trong thoại bản để nói,
47:09chính là tình không biết khởi từ đâu,
47:11nhưng đã sâu không thể thoát.
47:13Nàng không vội trả lời,
47:14chỉ nghiêng đầu nhìn sang người bên cạnh.
47:17Vậy, A Giao thì sao?
47:19Từ khi nào mụi có tình cảm này?
47:21Lạc dao chầm mặt một lát,
47:22thật sự suy nghĩ.
47:24Ta cũng không rõ,
47:25hình như từ lần đầu tiên gặp tỷ,
47:27đã cảm thấy đặc biệt thích rồi.
47:29Nàng cũng xoay người lại,
47:30đôi mắt sáng đầy sao lẳng lặng
47:31nhìn Lâm Gia Hy trong khoảng cách gần kề.
47:34Lâm Gia Hy hơi ngẩn da,
47:35rồi cong môi treo,
47:36hóa ra hôm đó mụi nhất quyết ngồi cạnh ta
47:38là có ý đồ từ trước.
47:40Nghe vậy,
47:41Lạc dao lập tức biểu môi đầy bất mãn.
47:43Ta tưởng mình đã thể hiện rõ lắm rồi mà.
47:46Lâm Gia Hy nhìn nàng tức giận phòng má
47:48thì trong lòng ngứa ngáy muốn chọc thêm.
47:50Nhưng nghĩ lại,
47:51sợ treo quá người ta lại không thèm để ý mình nữa,
47:54nên đành nhịn.
47:55Cuối cùng nghiêng người,
47:56hôn khẽ lên môi nàng như chuồn chuồn lướt nước.
47:59A Giao đừng giận nữa, được không?
48:01Lúc đầu Lạc dao còn phòng má giận dỗi,
48:03rồi ngẩn ra,
48:04rồi khóe môi không sao kéo xuống được.
48:06Cuối cùng nàng còn được đằng chân lấn đằng đầu,
48:09áp sát lại,
48:10không thèm che giấu mà tiếp tục tham lam hôn sâu hơn.
48:13Cuối cùng còn xấu xa cắn nhẹ lên môi dưới của nàng ấy.
48:16Cắn rất nhẹ,
48:17nhưng đau thì thật.
48:18Lâm Gia Hy hít một hơi lạnh.
48:21À đau, sao cắn ta?
48:22Ai bảo tì ức hiếp ta?
48:24Đây là trừng phạt.
48:25Câu nói ấy mà là người khác nghe chắc tức lộn ruột.
48:28Nhưng Lâm Gia Hy lại cười đến không khép nổi miệng.
48:31Được được, là ta sai.
48:33Ta cam lòng chịu phạt.
48:35Từ khi thổ lộ lòng nhau,
48:36hai người dính nhau còn hơn trước.
48:38Đến mức chủ nhân tòa phủ,
48:40hát liên tước,
48:40cũng phải chịu không nổi.
48:42Này, hai người như vậy,
48:44không biết còn tưởng ta mới là người ngoài.
48:46Gần như cùng một lúc,
48:48lạc dao theo bản năng đứng chắn trước mặt Lâm Gia Hy,
48:50cảnh giác nhìn gã đàn ông đang khoanh tay cười nửa miệng phía trước.
48:53Lâm Gia Hy thấy hắn cũng khẽ cao mày,
48:56đưa tay kéo lạc dao nếp sau mình.
48:58Không biết hai người đụng vào điểm nào,
49:00mà hát liên tước bật cười thấp.
49:02Tiếng cười nghe có vẻ nhạt nhạt,
49:04nhưng lại khiến Lâm Gia Hy bất giác đề phòng,
49:06giữ lạc dao sát mình hơn.
49:08Hành động rất nhỏ,
49:09nhưng hát liên tước lại thu hết vào mắt.
49:11Hắn hơi nhao mắt,
49:12trong đáy mắt như có cái gì chớp lên rồi biến mất ngay lập tức.
49:16Hai người càng tỏ vẻ đề phòng,
49:17hắn càng thả nhiên bước tới.
49:20Nụ cười nửa như mỉa,
49:21nửa như vui khiến Lâm Gia Hy cảm giác trước mặt không phải người,
49:24mà như ác quỷ từ địa ngục bỏ lên.
49:27Đáng lẽ sẽ đi lướt qua họ,
49:28nhưng hắn bất ngờ dừng lại bên cạnh Lâm Gia Hy,
49:30cuối đầu thì thầm vài câu chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
49:33Sau đó hắn cười nhạt,
49:35lướt qua,
49:36bỏ đi như chưa từng có chuyện gì.
49:38Sống cùng hắn thời gian dài như vậy,
49:40Lâm Gia Hy dần hiểu tính hắn.
49:42Có lẽ hắn thật sự là người phù hợp để làm minh chủ.
49:45Bởi hắn thủ đoạn nhu cương đều có,
49:47dùng cực nhuẩn nguyễn,
49:48đó là tố chất của kẻ đứng đầu.
49:50Tính tình hắn tuy thất thường,
49:51nhưng ít ra hắn đối đải tốt với người dưới quyền.
49:54Có lẽ ngay từ đầu,
49:55điều kiện hợp tác giữa họ cũng không phải không thể thực hiện.
49:59Tỷ,
49:59lúc nãy hắn nói gì với Tỷ vậy?
50:02Sao Tỷ cứ thất thần hoài?
50:03Lâm Gia Hy khẽ cười,
50:05không có gì đâu,
50:06ta chỉ sực nhớ vài chuyện.
50:08À Giao,
50:08mụi có nhớ nhà không?
50:10Câu hỏi đột ngột khiến Lạc Giao giật mình.
50:12Hả?
50:13Sao Tỷ lại hỏi vậy mụi rời tướng phủ đã mấy tháng rồi?
50:16Tính ra cha mụi chắc đang tìm khắp nơi.
50:19Lạc Giao càng nghe càng thấy không ổn.
50:21Tỷ muốn đuổi ta đi sao?
50:23Không đợi nàng giải thích,
50:24Lạc Giao lập tức ỏa lên như trời sập.
50:26Tỷ đừng đuổi A Giao mà.
50:28Ta khó khăn lắm mới tìm được Tỷ.
50:30Không có chuyện đuổi.
50:31Lâm Gia Hy vội rỗ rành,
50:33vuốt mấy sợi tóc rũ trước chán nàng.
50:35Chỉ là sợ mụi nhớ nhà thôi.
50:37Không lâu nữa mọi việc sẽ xong.
50:39Đến lúc đó ta sẽ đưa mụi về cùng.
50:41Lâm Gia Hy hiểu nàng rỗ không nổi Lạc Giao,
50:44nên đành tạm thời dùng lời này chấn an.
50:46Nhưng chuyện này không thể kéo dài được nữa.
50:49Đúng như lời nàng nói,
50:50cuối năm ấy,
50:51khi mọi người đang bận dọn dẹp chuẩn bị đón năm mới,
50:54thì quân chủ Bắc Cương đột nhiên bệnh nặng qua đời.
50:57Tin giữ lan khắp cả Bắc Cương.
50:59Theo di chỉ của tiên đế,
51:00môi vị được chuyển cho tứ hoàng tử,
51:02An Dương Vương Hắc liên tước.
51:04Lâm Gia Hy và Lạc Giao theo đó cũng dọn vào cung.
51:07Nhưng kiểu chuyển ngôi chẳng đầu chẳng cuối này
51:09khiến các hoàng tử khác bất phục.
51:11Ai cũng ngấm ngầm muốn kéo hắn xuống.
51:13Không ai ngờ,
51:14ngay đêm trước lễ đăng cơ,
51:16trong cung xảy ra hỏa hoạn.
51:17Lửa nuốt gần nửa hoàng cung,
51:19tiếng gào thét vang trời.
51:21Lạc Giao tỉnh lại thì thấy mình nằm trên một đống cỏ khô.
51:24Lạ là đống cỏ ấy đang lay động.
51:26Lại nhìn kỹ,
51:27hóa ra nàng đang nằm trên một chiếc xe chất đầy cỏ khô,
51:30được một con lửa giả kéo đi.
51:32So xe là một ông lão tóc trắng đang đánh xe.
51:35Lạc Giao xoa đầu đau nhất,
51:36ký ức từng đoạn đổ về.
51:38Nàng nhớ mình ở trong cung ăn tối với tỉ,
51:40rồi đột nhiên chóng váng.
51:42Sau đó dường như thấy ánh lửa.
51:44Rồi, không nhớ gì nữa.
51:46Cô nương tỉnh rồi à.
51:47Ông lão nghe tiếng động phía sau,
51:49quay đầu nói.
51:50Lão bá, đây là đâu?
51:52Đi thêm một đoạn nữa là tới Tuyên Thành.
51:55Tuyên, Thành,
51:56Lạc Giao lặp lại,
51:58rồi mặt nàng tái hẳn.
51:59Tuyên Thành,
52:00là Tuyên Thành của Đại Trương Quốc sao ông lão khó hiểu,
52:03đúng rồi,
52:04chẳng lẽ còn cái thứ hai.
52:05Vậy lão bá có gặp cô gái nào chạc tuổi con không?
52:09Cao tầm thế này.
52:10Lạc Giao đứng bật dậy,
52:11dùng tay mô tả dáng người lâm gia hy.
52:13Ông lão nhìn rồi lắc đầu.
52:16Lão chỉ thấy mình cô nương thôi.
52:18Sao có thể?
52:19Sao có thể chỉ có một mình ta?
52:21Không thể nào.
52:21Lạc Giao hoảng loạn lặp lại lời ông lão.
52:24Ánh lửa đêm đó bỗng rội về,
52:26cháy sáng trong mắt nàng.
52:27Không xong rồi.
52:29Tỉ,
52:29Tỉ gặp nguy hiểm.
52:30Nàng vừa định nhảy khỏi xe thì bị ông lão cắt ngang.
52:33Cô nương,
52:34xem cái này trước đi.
52:35Ông lão đưa nàng một chiếc khăn lụa gấp vuông vứt,
52:38bên trong có mảnh giấy nhỏ.
52:40Đây là,
52:41ta thấy nó đặt ngay cạnh cô nương.
52:43Rất ngay ngắn,
52:44chắc có người cố ý để lại.
52:46Cô nương gặp được ta,
52:47e cũng không phải trùng hợp.
52:49Chiếc khăn này,
52:50Lạc Giao quá quen.
52:51Nàng run rảy mở mảnh giấy được gấp gọn bên trong.
52:54Chỉ có bốn chữ lớn,
52:55đợi ta,
52:56đừng lo.
52:57Giấy nhẹ bẫng,
52:58nhưng cầm trên tay lại nặng như ngàn cân.
53:00Lạc Giao hoàn toàn không hiểu Lâm Gia Hy đang toan tính gì.
53:03Khi ở vương thất Bắc Cương nàng không hiểu,
53:06bây giờ,
53:06vẫn không hiểu.
53:08Nàng bây giờ chỉ có thể nhận ra một điều rõ ràng,
53:11Lâm Gia Hy nhất định đang giấu nàng chuyện gì đó,
53:13hơn nữa còn là chuyện hệ trọng.
53:15Nàng phải đi tìm tì ấy,
53:17hỏi cho ra lẽ,
53:18nhưng còn chưa kịp đứng dậy,
53:19thân thể lại mềm nhũng,
53:21trước mắt tối sầm,
53:22ý thức nhanh chóng trượt vào bóng đêm.
53:24Cô nương thứ lỗi,
53:25Lão Phu cũng là bị người ta nhờ vả,
53:27bất đắc dĩ mới phải làm vậy.
53:29Quả nhiên,
53:30chẳng có gì ngoài dự đoán,
53:31khi tỉnh lại,
53:32Lạc Giao đã nằm trong phòng mình ở tướng phủ.
53:35A Hoàng Thu Hương quỳ bên giường,
53:37nước mắt giàn ruộng,
53:38nhưng không dám khóc thành tiếng,
53:39sợ quấy dày tiểu thư vừa tỉnh.
53:41Thu Hương,
53:42Lạc Giao vừa tỉnh,
53:44đầu óc vẫn hỗn loạn,
53:45nhìn thấy Thu Hương khóc càng khiến tâm trí nàng thêm mơ hồ.
53:49A, đang ở trong phủ.
53:50Vâng, tiểu thư,
53:52những ngày người mất tích,
53:53Lão Gia và phu nhân đều lo đến gần như phát điên.
53:56Nô Tì cũng rất sợ,
53:57sợ người bị kẻ xấu bắt đi,
53:59rồi,
53:59rồi không bao giờ về nữa.
54:02Giọng Thu Hương vừa ngẹn vừa run,
54:03cha mẹ ta đâu,
54:05Lão Gia sáng sớm vào chiều đến giờ vẫn chưa về.
54:08Phu nhân nói đi hâm cháo,
54:09sợ người tỉnh dậy sẽ đói.
54:11Lạc Giao cố chống người ngồi lên.
54:13Thu Hương,
54:14mời phu nhân đến đây.
54:15Phu nhân vừa vào đã mắng nàng một trận tơi bời,
54:18dặn đi dặn lại rằng
54:19tuyệt đối không được mất tích như vậy nữa,
54:21khiến cả phủ phải lo lắng.
54:23Nhưng Lạc Giao chỉ bình tĩnh hỏi một câu hoàn toàn không liên quan,
54:26Bác Gương,
54:26dạo này thế nào rồi?
54:28Nàng biết mình đã bị đưa về phủ một thời gian,
54:31nàng biết đêm hôm ấy đã trôi qua từ lâu.
54:34Nhưng nàng vẫn không nhịn được,
54:35vẫn muốn hỏi,
54:36muốn biết tỉ ấy còn sống hay không.
54:38Phu nhân ngẩn ra dây lát,
54:40rồi nhíu mày,
54:41hỏi mấy chuyện đó làm gì.
54:43Con giờ cần nghỉ ngơi,
54:44đừng nghĩ linh tinh nữa,
54:46nhưng tỉ ấy đâu phải chuyện linh tinh.
54:47Nhưng tỉ ấy là một sinh mạng,
54:50Lạc Giao gần như sụp đổ,
54:51giọng run run,
54:52mang theo tiếng nước nở.
54:54Nhưng phu nhân không hề động lòng,
54:56ngược lại còn lạnh lùng như muốn dập tắt hoàn toàn hy vọng của nàng.
54:59Hoàng thất Bắc Cương mấy ngày trước xảy ra trận đại hỏa,
55:02cháy suốt 7 ngày 7 đêm,
55:04lửa giữ thiêu rụi toàn bộ,
55:05không một ai sống sót.
55:07Thì ra mọi chuyện không phải là ác mộng,
55:09thì ra tỉ ấy thật sự không bao giờ trở về nữa.
55:12Tỉ ấy bị vùi lấp ở phương Bắc xa xôi,
55:15trong vùng đất hoang lạnh không một ngọn cỏ mọc.
55:17Nàng không khóc đến xé ruột xé gan như tưởng tượng.
55:20Chỉ lặng im, lặng im đến đáng sợ.
55:23Đôi mắt vô hồn nhìn vào một điểm xa xăm,
55:25hoàn toàn mất đi thần chí.
55:27Phu nhân tưởng nàng đã nhận rõ sự thật,
55:29sẽ không còn hành xử nông nổi nữa
55:30nên an tâm để nàng ở lại phòng nghỉ ngơi.
55:33Tháng 2, lạnh chưa tan,
55:35gió xuân vẫn bút,
55:36vài bông hồng mai trước sân nở rộ,
55:38đỏ tươi trên cành.
55:40Gió đông thổi về từ phương xa,
55:41mang theo tuyết lẫn cánh mai,
55:43xoay vòng trước hiên nhà.
55:44Khung cửa khắc hoa làm sao chịu nổi
55:46thời tiết khắc nghiệt như vậy,
55:47kêu lên từng tiếng kẽo kẹt.
55:49Vài bông tuyết lẫn cánh hoa
55:51thừa cơ lách qua khe cửa rơi vào phòng.
55:53Có lẽ do gió đông rét bút,
55:54và cũng có lẽ do tim nàng đã rách nát,
55:57vành mắt lạc dao bỗng thấy ngứa.
55:59Nàng không kìm được,
56:00một giọt nước mắt mặn chát trượt xuống,
56:02hòa vào cánh mai rơi,
56:03bị gió cuốn đi.
56:09Hôm đó là một ngày hè mưa lớn,
56:11trời âm u, hơi nóng ẩm ướt nặng nề
56:13khiến nàng chẳng muốn bước chân ra khỏi phủ.
56:16Nhưng trước đó vài ngày,
56:17mẫu thân đã nhận lời thăm dự tiệc thưởng hoa
56:19ở hầu phủ, nàng không thể không đi.
56:22Thu hương mang theo ô,
56:23cẩn thận theo sát nàng.
56:25Theo lẽ thường,
56:26lạc dao luôn đi bằng xe ngựa,
56:27nàng là tiểu thư tướng phủ,
56:29quen được nuông chiều.
56:30Nhưng hôm nay không hiểu sao lại muốn đi bộ đến hầu phủ,
56:33thu hương chỉ có thể im lặng đi theo.
56:35Không may trời đổ mưa rất nhanh,
56:37càng lúc càng nặng hạt.
56:39Thu hương vội dương ô che cho nàng.
56:41Tiểu thư sao không đi xe ngựa,
56:43lại muốn đổi mưa đi thế này.
56:45Có lẽ muốn tìm chút náo nhiệt.
56:47Đường đến hầu phủ phải băng qua Tây Thị,
56:50trốn náo nhiệt nhất kinh thành,
56:51đầy hàng quán rộn ràng.
56:53Nhưng thu hương biết,
56:54từ sau khi trở về,
56:55tiểu thư không hề thích náo nhiệt nữa.
56:57Tính tình cũng chầm tĩnh,
56:59bình lặng đến lạ.
57:00Hôm nay như vậy,
57:01giống như đang cố tình để ai đó nhìn thấy.
57:04Nhưng nàng không dám nói ra.
57:05Mưa lớn,
57:06các hàng quán hai bên đường luống cuống thu dọn,
57:09người qua lại trên trúc tránh nước,
57:10khung cảnh hỗn loạn.
57:11Trong đám người vội vã ấy,
57:13Lạc Giao bất chợt nhìn thấy
57:14một chiếc ô giấy khác biệt hoàn toàn.
57:17Ô màu xanh nhạt,
57:18trên mặt ô vẽ vài đoá hải đường nở rộ.
57:20Người cầm ô cuối đầu rất thấp,
57:22nhìn không rõ mặt.
57:23Nhưng chiếc ô ấy,
57:24khiến nàng khựng lại.
57:25Khi ánh mắt nàng rơi xuống bàn tay trắng nõn
57:28cầm lấy cán ô,
57:29tim như bị bóp lại.
57:31Thu Hương,
57:31đứng đây chờ ta.
57:32Ta đi một lát sẽ quay lại.
57:34Không đợi Thu Hương kịp giữ lại,
57:36nàng đã chạy đi.
57:37Mưa rối xả đập xuống mặt đất,
57:39bắn lên từng mảng lớn.
57:40Nàng dẫm qua vũng nước,
57:42để mặc mưa tạt lên mặt,
57:43lên áo,
57:44không quan tâm gì nữa.
57:45Nàng chỉ muốn biết,
57:47có phải tỉ ấy không.
57:48Nhưng khi nàng chạy đến nơi,
57:50người đó đã biến mất.
57:52Không thể,
57:52không thể nào.
57:53Nàng đứng giữa màn mưa,
57:54bắt đầu hoài nghi chính mình.
57:56Rõ ràng vừa rồi còn đứng đó,
57:58rõ ràng chiếc ô đó chính là nàng
58:00từng tặng tỉ tỉ,
58:01rõ ràng bóng dáng ấy,
58:02là tỉ.
58:04Vậy mà,
58:05càng nghĩ càng thấy tuổi thân.
58:07Tuổi thân khiến mắt cay xẻ,
58:08rồi nước mắt hỏa vào mưa,
58:10tràn xuống gỏ má.
58:11Không biết từ lúc nào,
58:12nàng chật cảm thấy đầu mình
58:14không còn lạnh bút nữa,
58:15chỉ nghe tiếng lột bộp tí tách
58:16của mưa rơi trên mặt ô.
58:18Làm gì đứng đây mà dầm mưa?
58:21Giọng ấy không mang chút xúc động,
58:22bình thản như nước.
58:25Nàng xoay người lại,
58:26và bắt gặp gương mặt mà nàng nhớ nhung
58:28suốt bao đêm.
58:29Lâm Gia Hy đang đứng sau lưng nàng,
58:31tay cầm chiếc ô giấy hải đường,
58:33mỉm cười nhìn nàng.
58:34Hoàn.
58:35Một số chi tiết tác giả chưa viết rõ,
58:37ví như trận đại hỏa ấy là ai gây ra,
58:39hách liên tước là người thế nào,
58:41Lâm Gia Hy hợp tác với hắn ra sao.
58:43Hữu Duyên tác giả sẽ viết tiếp.
Bình luận