Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 7 giờ trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Trải nghiệm cảm giác người yêu hiện diện khắp mọi nơi là như thế nào?
00:03Đáp, kinh dị, cực kỳ kinh dị.
00:05Bởi vì tôi sợ ma mà.
00:07Một kẻ nhát gan sợ ma như tôi lúc này đang co dùm dưới ánh đèn le lói,
00:11lén quẹt đi giọt nước mắt không tồn tại trên mặt.
00:14Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:17nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay dài thêm 5 cent nhé.
00:21Hẹ hẹ hẹ.
00:22Vào chuyện, một tiếng trước, tôi lỡ chân lạc vào chợ quỷ.
00:25Nhìn dòng người ăn mặc kỳ quái xung quanh,
00:28tôi cứ ngỡ là đang có lễ hội cosplay nên quả quyết mua một chiếc mặt nạ nhập hội,
00:32thậm chí còn tóm lấy một tỷ tỷ mặc cổ trang đẹp nghiêng nước nghiêng thành để làm thân.
00:36Vợ ơi, em có một yêu cầu hơi quá đáng, chị có thể đồng ý với em không?
00:41Tôi cười hiếp mắt, tự nhiên như quen thân từ lâu mà nắm lấy tay cô ấy,
00:45chủ động dán sát vào.
00:47Ồ, hơi lạnh, có phải mỹ nữ tỷ tỷ bị trứng thể hàn không?
00:50Nhưng không sao, tôi nhiệt tình như lửa, chuyên trị các ca thể hàn.
00:55Nghe vậy, cô ấy dường như hơi sững người, nhưng không hề gạt tay tôi ra.
00:59Trong đôi mắt phượng lóng lánh hơi nhét lên hiện qua một tia sáng khác lạ.
01:03Tôi tưởng cô ấy đã đồng ý nên càng lấn tới, đưa tay ôm lấy eo cô ấy,
01:07không quên buông lời chơi chọc đầy ngưỡng mộ, vợ ơi, eo chị thon quá đi.
01:12Nói đoạn, tôi móc điện thoại ra định làm việc chính.
01:15Vợ ơi, em chụp ảnh với chị được không?
01:17Cô ấy không nói gì, chỉ khẽ nhất đôi môi đỏ rực như máu, nỉm cười nhìn tôi.
01:22Trong đôi mắt phượng sâu thẳm có ánh xanh lướt qua, tựa như ngọn lửa ma chơi lập lè.
01:26Kính áp chồng này đẹp thật đấy.
01:28Tôi thầm cảm thán một câu đầy mê mụi.
01:31Sau đó, tôi mặt dày cuối đầu, tạo dáng dựa vào ngực người ta để chụp ảnh kỷ niệm.
01:36Thế nhưng, sau mười mấy tiếng tách tách liên tiếp, cả người tôi cứng đờ lại,
01:40đến nỗi ngón tay nhấn nút chụp cũng run bẩn bật.
01:43Bởi vì tôi không hề nghe thấy tiếng nhịp tim,
01:45thứ tôi cảm nhận được chỉ là sự tĩnh lặng như chết và cái lạnh lẽo như rơi vào hầm
01:49băng.
01:50Mỹ nữ đã chờ đợi giây phút này từ lâu, nhận ra sự sợ hãi của tôi,
01:54cô ấy mới thong thả nâng cầm tôi lên, hỏi ngược lại một câu đầy ẩn ý.
01:58Bở.
01:59Giọng điệu của cô ấy ám mụi và dịu dàng,
02:01nhưng lại lẫn trong đó hơi thở quỷ dị lạnh lẽo, khiến tôi lạnh thấu xương tủy.
02:05Ma, là ma.
02:07Đầu lưỡi tôi run dày, nắm chặt điện thoại định chạy trốn.
02:10Nhưng tôi đau đớn nhận ra, dòng người xung quanh đã dừng lại từ lúc nào,
02:14tự giác vây thành một vòng tròn, đang thèm thùng nhìn chầm chầm vào tôi,
02:18không để lại một kẽ hở nào để thoát thân.
02:20Ma, toàn là ma.
02:22Tôi sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, trắng hơn cả mặt ma,
02:25muốn ngất đi mà không dám ngất.
02:27Đây nào phải là hóa trang, rõ ràng toàn là thật.
02:31Trong cơn nguy kịch, ý chí cầu sinh trỗi dậy mạnh mẽ.
02:34Chỉ mất một giây, tôi đã đưa ra quyết định sáng suốt nhất.
02:37Vợ ơi, chụp chưa đẹp, chụp lại lần nữa đi.
02:40Tôi nhiệt tình nắm lấy tay mỹ nữ trước mặt,
02:43giả vời như không thấy cái lạnh bất thường kia,
02:45áp tay cô ấy lên gò ma ấm áp của mình để ăn đậu hũ, miệng cười tươi giói.
02:50Như không ngờ tới việc tôi sẽ chọn cách phản ứng tự sát kiểu này.
02:53Mỹ nữ cổ trang hứng thú nhất môi, bộ trâm cải bằng vàng trên đầu khẽ đung đưa, được.
02:58Tôi giả vời như đã mãn nguyện, liên tục thay đổi tư thế chụp ảnh,
03:02vừa chụp vừa lùi dần về phía sau cô ấy,
03:04sau đó ném ra một tờ bùa giả, lừa đám quỷ hở ra một khe hở.
03:08Và rồi, tôi bị đám quỷ đuổi theo qua mấy con phố,
03:11cho đến khi chạy thoát khỏi chợ quỷ và nấp dưới cột đèn đường này.
03:15Thế nhưng, dù trên cột đèn này có khắc phù chú của thiên sư phủ bảo đảm an toàn tuyệt
03:19đối,
03:19thì những bóng ma đáng sợ kia vẫn cứ lẳng vảng nơi danh giới giữa ánh sáng và bóng tối,
03:24trực trở ra tay.
03:26Dường như chỉ cần tôi không chịu nổi áp lực tâm lý mà chạy khỏi phạm vi chiếu sáng của
03:30đèn đường,
03:31chúng sẽ lao tới xé xác tôi ngay lập tức.
03:33Nhìn những bóng đen đang muốn may quay cuồng, tôi ôm chặt cột đèn run dẩy dữ dội hơn,
03:38thậm chí còn thút thít nhưng nhất quyết không buông tay.
03:40Suy cho cùng, tôi thật sự sợ ma, sợ đến mức thả chết còn hơn.
03:45Nếu sớm biết cơ thể này có thể chất thu hút ma quỷ nặng đô như thế,
03:49tôi thể có chết cũng không rời khỏi thiên sư phủ,
03:51thà ở lại trong phủ để bị nữ chính công ngược đãi còn hơn.
03:54Thậm chí, tôi cảm thấy việc nguyên chủ lấy ơn báo đáp để bái nhập thiên sư phủ
03:58cũng không phải là chuyện gì quá không thể tha thứ.
04:01Dù sao thì thiên sư phủ cũng là nơi linh thiêng nhất dùng để chấn áp tà vật theo thiết
04:05lập của tác giả.
04:07Ba ngày trước, tôi xuyên vào cuốn tiểu thuyết bách hợp huyền học tên là Thiên mệnh Nan Vi,
04:10trở thành nữ phụ pháo hôi chuyên bám đuôi nhân vật chính thụ.
04:14Nguyên chủ từng dựa vào việc tổ tiên có ơn với thiên sư phủ mà ép buộc để được bái
04:18sư,
04:18trở thành đệ tử chân truyền của thiên sư đương thời Lê Bạch Tình, chính là nữ chính thụ.
04:23Sau đó, để tiếp cận Lê Bạch Tình, nguyên chủ đã nhiều lần gây chuyện,
04:27khiến bản thân trở thành kẻ không ra người không ra quỷ.
04:30Cuối cùng, cô ta bị đồ đệ nhỏ mới thu nhận của Lê Bạch Tình là thương tử,
04:34nữ chính công, đâm chết ngay lần đầu gặp mặt, tiện thể giúp thương tử vang danh thiên hạ,
04:39đúng chuẩn kịch bản của một công cụ pháo hôi.
04:42Lúc mới nhớ lại cốt chuyện, thấy mốc thời gian mới dừng ở đoạn lấy ơn báo đáp,
04:46thương tử còn chưa xuất hiện.
04:47Tôi đã thầm thở phào nhẹ nhõm,
04:49nghĩ rằng chỉ cần tránh xa chính Lê Bạch Tình và thiên sư phủ là có thể thoát khỏi họa
04:53sát thân.
04:54Thế là tôi hí hưởng bỏ trốn ngay trong đêm,
04:57hoàn toàn quên mất rằng đây chẳng phải là thế giới khoa học hiện đại,
05:00mà là một thế giới huyền học đầy dễ hiểm nguy và bản thân tôi lại sở hữu thể chất
05:04thuần âm trăm năm khó gặp.
05:06Nên bây giờ, tôi hối hận, vô cùng hối hận,
05:09ngay khi tôi đang chìm trong sự hối lỗi muộn màng,
05:11một giọng nói hoa lệ nhưng đầy âm như lười biếng vang lên.
05:15Vợ ơi, sao chưa trò hỏi tiếng nào đã đi rồi?
05:18Cùng lúc đó, một bàn tay quỷ trắng bệch với những khớp xương rõ ràng,
05:22hư hư thực thực nắm lấy cổ chân đang run lầy bẩy của tôi.
05:25Gái, cái quỷ gì thế này?
05:27Tôi sợ đến mức trợn tròn mắt, nhìn chân chân vào nó không rời,
05:31một cử động nhỏ cũng không dám.
05:33Dường như không hài lòng vì bị tôi ngó lơ,
05:35mỹ nhân tuyệt sắc mang đậm phong vị cổ xưa kia đứng nơi danh giới sáng tối.
05:39Tay sách tà váy đen đỏ cầu kỳ, khẽ kho người xuống để nhìn thẳng vào mắt tôi,
05:43rồi lại cất tiếng gọi đầy ám mụi, quyến luyến, vợ ơi!
05:47Giây tiếp theo, tôi bị bàn tay quỷ nâng cầm lên,
05:50buộc phải đối diện với ánh mắt đầy ý đồ xấu xa của cô ta.
05:53Nhìn bong dáng mỹ lệ nổi bật khiến lũ quỷ xung quanh phải tự giác tránh đường kia,
05:58tôi cười mà còn khó coi hơn cả khóc.
06:00Giả đúng không?
06:01Cái đèn diệt ảnh này là đồ giả đúng không?
06:04Chẳng phải đã bảo là xua đuổi mọi tà vật sao?
06:07Rõ ràng nữ chính công cũng từng trốn dưới cột đèn này mà.
06:10Trừ phi, tôi đã chọc phải một nhân vật lớn không tầm thường.
06:13Và rõ ràng, sự thật đúng là như vậy.
06:16Thấy tôi còn gan dạ tới mức dám thất thần,
06:19sự kiên nhẫn của mỹ nhân dường như đã cạn sạch.
06:21Cô ta khẽ cục đôi lông mày xinh đẹp xuống,
06:24đôi môi đỏ rực mím chặt thành một đường chỉ đầy vẻ không vui,
06:27cứ như dây tiếp theo sẽ hiện ra nguyên hình đáng sợ vậy.
06:30Vào khoảnh khắc mấu chốt,
06:31bản năng sinh tồn của cơ thể đã vượt lên trên ý thức.
06:34Sư phụ gọi em về ăn cơm rồi.
06:37Nói xong câu này, tôi suýt thì tự cắn đớt lưỡi mình,
06:40may mà phản ứng đủ nhanh để chữa cháy kịp thời.
06:42Vợ ơi, chị có muốn đi cùng không?
06:45Mỹ nhân lúc này mới khẽ nhướng đôi mắt phượng,
06:47cười tươi như hoa.
06:48Giọng điệu ám mụi dịu dàng cực kỳ,
06:50nhưng nghe kiểu gì cũng thấy một luồng hơi lạnh từ dưới lòng đất bốc lên.
06:54Được thôi.
06:55Vừa nói,
06:56bàn tay mịn màng như bạch ngọc của cô ta từ từ đưa ra khỏi tay áo,
07:00nâng lên nơi do thoa giữa ánh sáng và bóng tối,
07:02tiến vào vùng đèn sáng một phân.
07:04Cô ta thực ra cũng không vào được.
07:06Tôi nhạy bé nhận ra điểm này,
07:08thế là hạ quyết tâm bắt đầu chém gió,
07:10định bụng sẽ chịu đựng cứng nhắc ở đây suốt cả đêm.
07:12Chỉ cần đến ban ngày là tôi sẽ an toàn.
07:15Là gọi về ăn sáng,
07:16vợ ơi chị chịu khó đợi cùng em thêm một lát nhé.
07:20Nào ngờ mỹ nhân khẽ nhức môi,
07:22nụ cười còn rạng rỡ hơn cả lúc nãy,
07:24thậm chí ánh xanh u ẩn trong đáy mắt cũng lé lên liên tục.
07:27Được thôi,
07:28vậy thì đợi đến sáng vậy.
07:30Cô ta khẽ búng ngón tay,
07:31thong thả ngồi xuống chiếc ghế được kết bằng những bàn tay quỷ,
07:34trong cái cầm tinh tế,
07:35thưởng thức cảnh tượng kỳ quái khi tôi bị những bàn tay quỷ vây kín.
07:39Trong thoáng chốc,
07:40vô số bàn tay quỷ sám ngoét từ dưới đất trồi lên,
07:43nắm lấy bắp chân,
07:44quân lấy đùi,
07:45ôm lấy eo,
07:46chạm vào lưng,
07:47rồi vuốt lên làn môi tôi,
07:48bò khắp toàn thân không chừa một kẻ hở.
07:51Cả người tôi lập tức cứng đời như một sát chết,
07:53muốn ngất mà không ngất nổi.
07:55Đã vậy mỹ nhân còn lười biếng tựa vào ghế quỷ,
07:57nhạy lại giọng điệu mê mụi của tôi lúc trước,
07:59cười tủm tỉm trêu chọc,
08:01vợ ơi,
08:02chân em dài quá,
08:03eo thon quá,
08:04ngực mềm quá,
08:05mà môi cũng mềm quá đi.
08:07Tôi vẫn còn đang chìm trong kinh hoàng,
08:09nghe vậy chẳng thốt lên được lời nào,
08:11chỉ giữ khư khư tư thế ôm chặt cột đèn.
08:13Mỹ nhân thấy vậy cũng chẳng buồn để tâm,
08:16cô ta điều khiển những bàn tay quỷ thon dài,
08:18bắt đầu những động tác đầy ám mụi và nguy hiểm.
08:21Bàn tay quỷ lạnh lẽo và mềm mại mơn trớn qua lớp áo trước ngực,
08:24cảm giác như thế nó có thể dễ dàng xuyên qua lớp vải mỏng manh đó để chạm trực tiếp
08:28vào làn da ấm nóng,
08:29thậm chí là xuyên qua lớp da thịt yếu ớt để bóp nát trái tim đang đập loạn xạ của
08:34tôi.
08:35Tôi sợ đến mức nước mắt trực trào ra nhưng không dám cử động,
08:38chỉ biết lặp đi lặp lại việc thôi miên chính mình.
08:40Không sao đâu,
08:41trời sáng là ổn thôi,
08:43nhưng thực tế đã chứng minh đó chỉ là tôi đang tự lừa mình dối người.
08:47Bởi vì ngay giây tiếp theo,
08:49những bàn tay quỷ vừa mới mơn trớn đầy ấm mũi kia đã không chút do dự xuyên qua lồng
08:53ngược tôi.
08:54Hư ảo nắm lấy trái tim ấm nóng,
08:56giữ chặt giữa những đốt xương ngón tay dài ngoằng,
08:58cảm nhận nhịp tim đang tăng tốc điên cuồng của tôi.
09:01Cái lạnh thấu xương lập tức từ tim lan ra khắp tứ chi bách hải.
09:05Lưỡi tôi cứng đờ không nói nên lời,
09:07nhưng ham muốn sống sót lại cực kỳ mãnh liệt,
09:09ăn khuya em nhớ nhầm rồi,
09:11thực ra là đi ăn khuya,
09:12vợ ơi chúng ta về ngay thôi.
09:14Vậy sao?
09:15Mỹ nhân mặt đẹp như hoa đào tựa nửa người vào ghế quỷ liếc nhìn tôi,
09:18giọng điệu dự dàng quyến luyến vạn phần,
09:20nhưng ngữ khí lại lạnh lẽo thấu xương,
09:22nhưng ta lại cảm thấy bữa sáng tốt hơn.
09:25Vừa nói,
09:26những bàn tay quỷ khác càng thêm càng quấy chạm vào người tôi,
09:29cố tình hay vô tình khiêu khích qua tất cả những điểm nhạy cảm nhất.
09:32Cảm giác này vừa ám mụi vừa quỷ dị đến cực điểm.
09:35Tôi nghiến chặt răng, mặt lúc đỏ lúc trắng.
09:38Không sao, chúng ta có thể đi ăn khuya trước.
09:41Ngay khi tôi đang chật vật tìm đường sống một lần nữa,
09:44từ phía xa bỗng vang lên một giọng nữ đầy vẻ nghi hoặc.
09:47Sư phụ, tiểu sư mụi dường như ở đằng kia.
09:50Tôi theo bản năng nhìn về phía phát ra âm thanh,
09:52chỉ thấy trong màn đêm đen đặc như mực có hai bóng người,
09:55một cao một thấp.
09:56Người thấp hơn mặc bộ đồ giản dị,
09:58búi tóc củ tỏi,
10:00trông rất xinh xắn đáng yêu.
10:01Còn người kia mặc bộ hán phục trắng tinh viền bạc,
10:04mái tóc trắng như thác đổ xóa sau lưng,
10:06hơi lạnh toát ra từ tận xương tủy.
10:08Đặc biệt là đôi mắt màu xanh thẫm kia,
10:10không một chút gợn sóng hay cảm xúc,
10:13giống như một hồ nước lặng chết chóc không ham muốn,
10:15không cầu cầu.
10:17Trời ơi, sao nữ chính thụ lại ở đây?
10:19Tôi kinh hãi đến mức suýt cắn vào lưỡi,
10:22may mà kịp phản ứng lại,
10:23lời định nói ra vội vàng bẻ lái.
10:25Sư phụ, người đến rồi.
10:27Lê Bạch Tình là đệ nhất truyền nhân của giới huyền học đương đại,
10:30là đỉnh cao về sức mạnh trong chuyện.
10:32Chỉ cần ôm được đùi cô ấy
10:33thì lo gì không đấu lại được nữ quỷ trước mắt.
10:36Dù điều này đi ngược lại dự định ban đầu của tôi,
10:38nhưng mạng sắp mất tới nơi rồi,
10:40tôi cũng chẳng quản được nhiều thế nữa.
10:42Lê Bạch Tình nghe vậy,
10:44ánh mắt mang theo hơi lạnh không phân biệt
10:45đối xử nhạt nhạt rơi trên người tôi,
10:47thâm sâu không thấy đáy.
10:49Cùng lúc đó, tôi không tự chủ được mà dùng mình một cái.
10:52Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy
10:54cô ấy có chỗ nào đó không ổn,
10:56nhưng lại không nói rõ được là không ổn ở đâu.
10:59Chưa đợi tôi kịp định thần để làm thân,
11:01mỹ nhân trên ghế quỷ phía trước đã lười nhác lên tiếng trước.
11:04Lê Thiên Sư,
11:05mới có mấy ngày không gặp mà cô đã nhớ ta đến thế sao,
11:08đuổi theo ta tận tới chợ quỷ này.
11:10Mỹ nhân cười tủn tìm,
11:12đáy mắt hiện lên ánh xanh quỷ quyệt.
11:14Rứt lời,
11:15một làn khói súng không tên bắt đầu lan tỏa,
11:18ăn mòn không khí xung quanh trở nên loãng dần.
11:20Lê Bạch Tình dường như không hề hay biết,
11:22vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh lãnh vô tình ấy,
11:25thậm chí ánh mắt đang đặt trên người tôi
11:26cũng chẳng hề xê dịch lấy một phần.
11:29Làn gió đêm xe lạnh thổi qua,
11:31làm tung bay mái tóc trắng mượt như lụa,
11:33mang theo những lời nói thấm đẫm xương giá
11:34của cô ấy truyền vào tai tất cả những người có mặt.
11:38Bùi lệnh,
11:38xem ra lần trước vẫn chưa khiến ngươi rút ra được bài học.
11:41Vừa nghe thấy hai chữ bùi lệnh,
11:43tôi lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.
11:45Đây chính là đại phản diện trong cuốn sách này.
11:47Một kẻ làm ma
11:48làm việc hoàn toàn dựa vào sở thích,
11:50không có đạo đức hay giới hạn nào,
11:52thậm chí còn âm mưu kéo cả giới huyền học trôn cùng.
11:55Cũng không thể trách tôi không nhận ra
11:57vì mỗi lần bùi lệnh xuất hiện
11:58đều không có hình dáng cố định,
12:00lại còn chẳng theo quy luật nào cả.
12:02Nghĩ đến những việc mình đã làm lúc nãy,
12:04bỗng nhiên tôi cảm thấy,
12:05thà chết cho rồi.
12:07Ngược lại với tôi đang run dày,
12:09chính chủ đại phản diện bị đe dọa
12:10lại tỏ ra hết sức bình thường.
12:12Cô ta thẳng nhiên vút ve tay vị,
12:14lười biếng đứng dậy khỏi chiếc ghế quỷ.
12:16Một lần thôi á,
12:18sao mà đủ được?
12:19Cô ta nhất môi đầy ám mụi,
12:21giọng điệu là lơi đùa cợt,
12:22ít nhất cũng phải 7-80 lần chứ.
12:24Nhưng nếu thiên sư đã chủ động thế này,
12:27thì ta cũng phải đáp lễ một chút mới phải đạo.
12:30Trong chớp mắt,
12:31những bàn tay quỷ sám ngoét nhấn chìm lấy tôi.
12:33Trên làn da non nớt mịn màng của tôi,
12:36trung cầu véo ra vô số dấu vết tình tứ nồng đậm,
12:38trông cứ như tôi vừa trải qua
12:40một cuộc mây mưa kịch liệt vậy.
12:41Mọi chuyện diễn ra quá nhanh,
12:43không ai kịp trở tay.
12:44Phần đáp lễ này đủ nhiệt tình chưa?
12:46Thiên sư.
12:48Đến khi định thần lại,
12:49mùi lệnh đã mày ngài hớn hở,
12:51một lần nữa mấp máy đôi môi đầy khiêu khích.
12:53Tôi chỉ muốn gào khóc thật to.
12:55Đúng là thần tiên đánh nhau,
12:57tôm cá vây quanh như tôi chỉ có nước chịu trận.
12:59Thế nhưng tôi cũng chẳng có gan để gào khóc thật sự,
13:02chỉ biết rụt cái cổ đầy những vết đỏ tím lại,
13:05những tiếng khóc nức nở mà túm lấy vạt áo viền bạc nơi góc tầm mắt.
13:09Sư phụ, cứu con.
13:10Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống điểm đóng băng.
13:13Một đạo phù trú màu bạc mang theo huyền lực cuồn cuộn lao thẳng về phía mặt bùi lệnh,
13:17xé tọc không gian tạo ra những tiếng giít trói tai.
13:20Dây tiếp theo,
13:21từng luồng khói đen bốc lên từ chỗ bùi lệnh đứng,
13:24rồi hoàn toàn tan biến.
13:25Chỉ còn lại lời chơi chọc vô cùng lười nhác của cô ta trôi nổi trong bầu không khí chỉ
13:29trệ.
13:30Thiên sư đúng là nhiệt tình thật đấy.
13:32Nghe vậy, tôi ngẩn đầu lên,
13:34nhìn chầm chầm vào khoảng đất chống không trước mặt,
13:36ngơ ngác chớp mắt.
13:38Vậy là,
13:38không hổ danh là nhân vật chính,
13:40kết thúc rồi sao?
13:41Chỉ tiếc rằng,
13:42đối với tôi,
13:43mọi chuyện vẫn chưa xong.
13:45Dây tiếp theo,
13:46một giọng nói thanh lãnh xe lẫn ngọn lửa giận khó nhận ra,
13:49không cho phép kháng cự lọt vào tay tôi,
13:51tại sao lại rời khỏi thiên sư phủ.
13:54Tim tôi hững một nhịp,
13:55theo bản năng quay đầu lại,
13:56vừa vặn đối diện với đôi mắt màu lạnh đang tỏa ra những gợn sóng quỷ quyệt.
14:00Tôi hoàn toàn ngây người.
14:02Trong sách chẳng phải nói rằng,
14:03vì cách tu hành nghiệp thiên mà mắt của Lê Bạch Tình không nhìn thấy bất kỳ màu sắc nào,
14:07nên cô ấy chẳng hề có hứng thú với vạn vật trên đời sao.
14:11Thế nhưng,
14:12tại sao đôi mắt vốn nên tẻ nhạt không chút ánh sáng ấy,
14:15lúc này lại lung linh sắc màu rực rỡ đến thế?
14:18Ngay cả khi đối mặt với nữ chính công,
14:20ánh mắt cô ấy cũng chỉ dịu dàng hơn đôi chút,
14:22chứ tuyệt đối không có ánh hào quang thế này.
14:25Vậy thì,
14:26cái tình huống phi lý chết tiệt này là sao đây?
14:30Khỏi thiên sư phủ, thấy tôi đang mãi thả hồn lên mây,
14:33Lê Bạch Tình khẽ rũ hàng mi,
14:35tiến lên một bước, lại lệnh lùng hỏi lại một lần nữa,
14:37dường như âm điệu đã nặng nề hơn.
14:40Ánh trăng như giải lụa mỏng buông xuống người cô ấy,
14:43mạ lên một lớp hào quang mờ ảo,
14:44khiến cô ấy trông như một vị thần cao cao tại thượng,
14:47yêu thương chúng sinh, không màng rục vọng,
14:49nhưng đồng thời lại giống như một ác quỷ khoác tấm gia hoàn mỹ,
14:53tham lam, quái đảm, rục nhiệm vô biên.
14:55Sư phụ con sai rồi, con không nên lẻn ra ngoài chơi,
14:59lần sau con không dám nữa đâu.
15:01Trong tình huống cực kỳ nguy hiểm,
15:03bản năng tự bảo vệ mình được kích hoạt.
15:05Trước khi ý thức kịp phản ứng,
15:06tôi đã ngoan ngoãn cuối đầu nhận lỗi.
15:08Lê Bạch Tình thấy tôi thành khẩn,
15:10sóng mắt vẫn không hề bình lặng,
15:12ngược lại còn xoáy sâu vào lỗ hổng trong lời nói của tôi,
15:15nhạt nhạt bồi thêm một câu.
15:16Sẽ không có lần sau.
15:18Vâng ạ, sư phụ.
15:20Tôi gật đầu lia lia như gà mổ thóc,
15:22không dám có bất kỳ ý kiến nào.
15:24Ừm, theo ta về đi.
15:26Lê Bạch Tình lúc này mới cục mắt,
15:28quay người đi.
15:29Vâng ạ, sư phụ.
15:31Tôi tiếp tục giả vờ ngoan ngoãn,
15:32nhưng vừa định đứng dậy thì động tác bỗng khựng lại.
15:35Bởi vì ánh mắt của Lê Bạch Tình một lần nữa rơi trên người tôi,
15:38chính xác mà nói là nhìn vào cổ áo đang mở rộng của tôi.
15:42Sư phụ, có chuyện gì vậy ạ?
15:44Tôi run lên theo bản năng,
15:46sắp không giả vờ nổi nữa rồi.
15:48Lê Bạch Tình nhớ hàng mi trắng như tuyết,
15:50không trả lời, chỉ khẽ cúi người xuống,
15:52túm lấy cổ áo tôi.
15:54Và rồi trong sự tuyệt vọng muốn bật khóc của tôi,
15:57cô ấy thong thả chỉnh đốn lại cổ áo,
15:59che đi những dấu vết tình tứ đầy ám mụi kia.
16:02Chỉ là không ai thấy được,
16:03trong ánh mắt bình lặng đang cúi xuống kia
16:05ẩn chứa một mảng tối tăm cuộn trào đến nhường nào.
16:08Đó là một con quỷ đã bị giam cầm quá lâu trong thế giới đen trắng,
16:12sau khi nhìn thấy sắc màu rực rỡ duy nhất thuộc về riêng mình,
16:14đã nảy sinh một lòng tham không thể cứu vãn.
16:17Càng không ai biết,
16:18cô sẽ thực hiện những hành vi điên rồ và bệnh hoạn
16:20đến mức nào để độc chiếm sắc màu ấy.
16:23Cảm ơn sư phụ,
16:24cho đến khi Lê Bạch Tình chỉnh sửa xong
16:26và đứng thẳng người lên,
16:28tôi mới hoàn hồn,
16:29lắp bắp cảm ơn cô ấy.
16:31Ngay giây sau đó,
16:32một bàn tay trắng trẻo như ngọc dừng lại trước mắt tôi.
16:35Cùng lúc đó,
16:36một giọng nói chầm thấp lạnh lẽo rót vào tai,
16:38đi thôi, theo ta về.
16:40Nhìn hành động tự nhiên và đầy chú đáo này của cô ấy,
16:43tôi ngương ác rồi run dẩy đặt tay mình vào lòng bàn tay Lê Bạch Tình.
16:47Là, là ý này đúng không?
16:49Vậy ra thực ra dù vẻ ngoài nhân vật chính có lạnh lùng vô tình thế nào,
16:52thì bên trong vẫn là một thiên thần nhỏ dịu dàng lương thiện,
16:55phải không?
16:56Duy chỉ có đại đệ tử của Lê Bạch Tình là Úc dĩ toàn đứng sau lưng chúng tôi là
17:00mặt đầy kinh hãi,
17:01thậm chí còn không tin nổi mà rụi rụi mắt.
17:04Nhưng rất nhanh sau đó,
17:05tôi nhận ra mình không chỉ nhìn lầm người,
17:07mà còn mù quáng đến mức nực cười.
17:10Bởi vì ngay khi vừa vào thiên sư phủ,
17:12tôi đã bị Lê Bạch Tình lấy ra nghĩa điều trị để giam lòng,
17:15lại còn là giam ngay trong phòng của cô ấy.
17:17Lai cánh cửa và cửa sổ đóng chặt không chút lai chuyển,
17:20mặt tôi trắng bệch,
17:21trung báo động trong đầu gieo vang điên cuồng.
17:24Lê Bạch Tình dường như không nhận ra điều đó,
17:26cô ấy không ăn ủi tôi,
17:28cũng chẳng có ý định ngăn cản hành động của tôi,
17:31chỉ thẳng nhiên rót trà với vẻ mặt thờ ơ.
17:33Vì cô ấy hiểu rõ hơn ai hết,
17:37cân bản không thể bước chân ra khỏi trận pháp do chính tay mình thiết lập.
17:41Cho đến khi tôi nhận rõ hiện thực và chủ động bỏ cuộc,
17:44cô ấy mới ngừng đôi mắt không chút gợn sóng lên,
17:47nhàn nhạt vẫy tay với tôi.
17:49Lại đây, tôi ủ rũ bước tới như một con thú nhỏ đã bị thuần phục,
17:53ngoan ngoãn cúi cái đầu kêu hãnh của mình xuống trước mặt cô ấy.
17:56Sư phụ, nào ngờ,
17:58thứ chờ đợi tôi lại là một chén trà ấm nóng.
18:01Lê Bạch Tình giữ chặt bả vai đang run dẩy vì sự hãi của tôi,
18:04khẽ rũ hàng mi trắng thuần khiết như tuyết,
18:06ra lệnh một cách không nặng không nhẹ.
18:08Dưới lớp áo khoác không vương bụi trần của Lê Bạch Tình
18:11là một sự tham lam sâu thẳm như mực đặc.
18:14Cửi ra,
18:14Sư phụ,
18:16tôi trợn tròn mắt,
18:17nhìn cô ấy đầy vẻ không tin nổi,
18:19giống như một con mèo bị hoảng sợ đến mức xù lông theo bản năng.
18:22Ánh mắt Lê Bạch Tình khẽ động,
18:24vẻ mặt khôi phục lại sự lạnh nhạt,
18:26cô ấy giữ chặt bả vai gầy gò của tôi,
18:28bình thản giải thích một câu,
18:30bẩn rồi, thay đi.
18:32Vâng.
18:33Thấy bộ dạng không chút cảm xúc này của Lê Bạch Tình,
18:35tôi mới nhận ra mình đã phản ứng quá khích,
18:38vội vàng hổ thạnh cuối đầu,
18:39lắp bắp đáp lời.
18:41Chỉ tiếc rằng khi cuối đầu xuống,
18:42tôi đã vô tình bỏ lỡ nụ cười đắc ý thoáng qua nơi đáy mắt cô ấy khi tôi đồng
18:46ý,
18:47cũng như rục niệm đen tối ngày càng đậm đặc trong đôi mắt ấy
18:50khi tôi bắt đầu cởi bỏ y phục ngay trước mặt Sư phụ.
18:53Chiếc sơ mi kiểu dáng giản dị bị lột xuống,
18:55những vết tích tím đỏ hoàn toàn lộ ra trước không khí.
18:58Nhìn những mảng màu đỏ rực trên cơ thể, tôi có một thoáng ẩn ngơ.
19:02Rõ ràng lúc đó cũng không đau lắm, sao trông lại nghiêm trọng thế này.
19:06Ôm chặt chiếc sơ mi, cánh môi mấp máy định nói gì đó,
19:10nhưng chưa kịp mở lời, bờ vai bỗng cảm nhận được một lực kéo mạnh.
19:13Dây tiếp theo, tôi rơi vào một vòng tay mềm mại mang theo hương thơm thanh lạnh.
19:18Cùng lúc đó, đôi lông mày khẽ nhíu lại trên khuôn mặt trắng sứ của Lê Bạch Tình đập thẳng
19:22vào mắt tôi.
19:23Dư, sư phụ.
19:25Một nỗi hoang mang lo sợ vô hình ập đến, tôi thậm chí chẳng còn tâm trí đâu mà xấu
19:29hổ hay đỏ mặt,
19:30chỉ biết dùng cả tay lẫn chân cố gắng vùng vẫy để đứng dậy.
19:33Lê Bạch Tình không thèm để ý đến tiếng gọi của tôi, cô ấy chỉ dùng một tay xiết chặt
19:38eo tôi,
19:39dùng sức mạnh không thể kháng cự kéo tôi trở lại, ấn chặt lên đùi cô ấy.
19:43Chỗ này cũng bẩn rồi, ánh mắt Lê Bạch Tình khẽ động, bàn tay đặt lên lồng ngược đang phập
19:47phòng của tôi,
19:48khẽ thở dài như đang tự lầm bầm, phải làm sao để làm sạch nó đây.
19:52Tôi nhẹ bén bắt được sự nguy hiểm ẩn sau lời nói của Lê Bạch Tình,
19:56ra đầu tê dần, dựa vào bản năng cầu sinh mà nhắm nghiền mắt lại.
20:00Lê Bạch Tình nhìn ráng vẻ ngoan ngoãn mặc cho mình muốn làm gì thì làm của tôi,
20:04rốt cuộc không nén nổi ngọn lửa đang bùng lên trong đáy mắt,
20:07ngón tay đang đặt trên xương quai xanh chậm rãi trượt xuống theo đường cong cơ thể.
20:11Sạch rồi, sư phụ, thực sự sạch rồi mà.
20:14Cả người tôi run dẩy đến mức ngay cả đầu ngón chân cũng ửng hồng,
20:17tôi gục vào vai Lê Bạch Tình, khóc không thành tiếng.
20:20Vì bị tôi túng lấy mà mái tóc của Lê Bạch Tình hơi dối,
20:24cổ áo cải kín của cô ấy cũng hơi hé mở,
20:26lộ ra xương quai xanh tinh tế đẹp đẽ bên dưới.
20:29Nhưng thần sắc vẫn thanh lãnh, đạm mặc như cũ,
20:32giống như một vị thần cao cao tại thượng không thể xâm phạm.
20:35Mặc dù bàn tay trắng như ngọc của vị thần ấy vẫn còn đang lún sâu trong cơ thể tôi,
20:39để vi sư kiểm tra lại lần nữa.
20:41Cô ấy rũ mắt giữ chặt lấy tôi đang lào đảo sắp ngã,
20:44dùng tông giọng băng lãnh không cho phép cự tuyệt,
20:47nhạt nhạt lặp lại một lần nữa.
20:48Tôi thảm hại tựa sát vào Lê Bạch Tình, run dẩy như cầy giấy.
20:52Khi cuộc kiểm tra cuối cùng cũng kết thúc,
20:54tôi đã biến thành một quả cà chua chín mọng,
20:57trong những kẽ hở mở rộng vẫn còn tràn ra những dòng mật ngọt tươi non.
21:00Lê Bạch Tình lại như không nhìn thấy,
21:02cô ấy tỉ mỉ cài từng chiếc cúc áo sơ mi mới cho tôi,
21:05vút phẳng những nếp nhăn trên cổ áo,
21:07động tác bình thẳng và không mang theo chút rục vọng nào.
21:10Thế nhưng, cặp đuôi bên dưới lớp váy của cô ấy lại khẽ chuyển động theo động tác của tay,
21:15vô tình hay cố ý cọ sát vào nụ hoa tươi đỏ đang đẫm mật qua lớp vải hơi thô
21:19giáp,
21:19hành hạ tôi thêm một lần nữa.
21:21Tôi sắp phát điên vì vẻ mặt trong ngoài bất nhất này của Lê Bạch Tình,
21:24nhưng vì tính mạng đang nằm trong tay người ta,
21:27tôi chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng để cô ấy thao túng,
21:29để cô ấy ác liệt chơi đùa mình.
21:31Tác giả có nhầm không đây?
21:33Rõ ràng nguyên tác nói Lê Bạch Tình là thụ,
21:35thụ nào mà ra tay ác liệt thế này cơ chứ?
21:38Ngay lúc tôi đau đớn không thể chịu nổi nữa,
21:41giọng của đại sư tỷ Úc dĩ toàn trật vang lên ngoài cửa.
21:44Sư phụ, ngoài cổng lớn có một cô gái nôn da máu rồi ngất xỉu ạ.
21:48Nghe vậy, Lê Bạch Tình vẫn giữ tư thế đỡ lấy khoeo chân tôi,
21:51sắp mặt không đổi, biết rồi.
21:53Ngược lại, tôi lập tức nín bạt tiếng khóc,
21:55suýt chút nữa là vui ra mặt.
21:58Bởi vì về đoạn đầu gặp gỡ giữa công và thụ này,
22:00tôi nhớ rõ như in, cô gái đó chính là nữ chính công.
22:04Quả nhiên, ba giây sau,
22:06Lê Bạch Tình nhíu đôi mày tuyết buông tôi ra.
22:08Thậm chí còn không kịp thay bộ váy áo đã lấm bẩn,
22:11đứng dậy vội vàng rời đi,
22:12chỉ để lại một câu, ở đây đợi ta.
22:15Tôi lúc này mới tựa vào lưng ghế thở phào nhẹ nhõm.
22:18May quá, cốt truyện chính vẫn không thay đổi.
22:21Nhưng ngay khác sau, vẻ mặt tôi đờ ra,
22:23suýt thì tự cắn vào lưỡi mình.
22:25Bởi vì sau khi nữ chính công bái sư,
22:27chính là đoạn cốt truyện ngược tôi ra bã mà.
22:30Chạy, tôi phải chạy ngay lập tức.
22:31Thế nhưng cửa sổ ở đây đều đã bị phong tỏa,
22:34tôi căn bản không thoát ra được,
22:36và hơn nữa.
22:37Ánh mắt tôi trượt xuống theo dòng suy nghĩ,
22:39thấy trên làn da trắng đỏ đan xen của mình
22:41chỉ khoác độc một chiếc sơ mi mỏng tang,
22:43phần thân dưới lớp lánh nước lại chẳng có một mảnh vài che thân.
22:47Bộ dạng này cũng không thể chạy ra ngoài được.
22:49Mặt đỏ bừng vì xấu hổ, tôi thầm thở dài.
22:52Ngay lúc tôi đang cuống cùng như kiến bò trào nóng,
22:55một luồng xương đen từ khay cửa sổ từ từ lên lỏi vào,
22:58lặng lẽ ngưng tụ thành hình người phía sau tôi.
23:00Một bàn tay ngọc trắng chẻo lạnh lẽo vươn ra từ lớp xương đen dày đặc,
23:04thong thả ôm lấy vòng eo đang mềm nhũng của tôi.
23:07Tôi lập tức run bắn lên vì lạnh,
23:09theo bản năng đưa tay sờ vào.
23:11Trong khoảnh khắc đó,
23:12một giọng nói dự dàng ám mụi vang lên bên tai đầy lười biếng,
23:15nghe kỹ còn thấy nồng nặc mùi giấm,
23:17vợ ơi, mới không gặp có mấy tiếng mà em đã lén lút ăn vụng sau lưng tôi rồi sao.
23:22Giọng điệu quen thuộc lọt vào tai,
23:24tim tôi thắt lại theo bản năng,
23:25vô tình làm lộ ra suy nghĩ thật trong lòng,
23:28sao chỉ có thể vào đây được.
23:30Tôi không thể vào sao,
23:31bùi lệnh nheo đôi mắt phượng hỏi ngược lại,
23:33đáy mắt như có ngọn lửa quỷ màu xanh u ẩn giao động,
23:36trông vừa ám mụi vừa nguy hiểm tột cùng.
23:39Giây tiếp theo, cô ta dùng hai ngón tay bóp cầm tôi,
23:42tôi, cười dự dàng quyến luyến nhưng nụ cười chẳng chạm đến đáy mắt,
23:45chẳng phải chính vợ đã gọi tôi đến ăn sáng sao.
23:48Nghe vậy tôi nghẹn lời,
23:49lúc này mới muộn màng nhớ ra lời nói dối lúc trước của mình.
23:52Thực ra thì, ý em là, cũng có thể.
23:56Ngay khi tôi đang định mặt dày bịa tiếp,
23:58bùi lệnh trực tiếp bóp chặt hai bên má mềm mại của tôi,
24:01cười tùng tìm ngắt lời,
24:02ánh lửa xanh trong đáy mắt gần như hóa thành thực thể,
24:05chẳng lẽ lúc trước vợ lừa tôi sao?
24:07Làm sao có thể chứ?
24:09Bản năng cầu sinh nhanh hơn ý thức,
24:11tôi buộc phải tự vào mặt mình ngay lập tức,
24:13cười mà trông còn thảm hơn khóc.
24:15Ừm, châm cài tóc khẽ đung đưa,
24:17bùi lệnh mỉm cười gật đầu tán đồng,
24:19thuận theo lời tôi mà nói tiếp,
24:21vậy bữa sáng ăn gì thì tốt đây.
24:23Tôi cố gắng giả câm giả điếc,
24:25rõ ràng, phản ứng của tôi nằm trong dự tính của bùi lệnh.
24:28Cô ta chẳng hề có ý định đợi tôi trả lời,
24:31tự ý dùng tông giọng chứa đầy ý cười mà đáp đầy thú vị,
24:34hay là tiếp tục cách ăn của tối qua nhé?
24:36Vừa vặn có thể bù đắp luôn cả bữa khuya mà vợ còn nợ tôi nữa.
24:40Không, cuối cùng, tôi không thể giả vờ được nữa,
24:44thất thanh kinh hô.
24:45Chỉ tiếc rằng, những lời từ chối còn lại đều bị nhấn chìm
24:48trong những bàn tay quỷ xanh xám đang cuồn cuộn tuôn ra.
24:50Những bàn tay quỷ lạnh lẽo,
24:52thon dài như những đợt sóng dữ dội,
24:54nuốt chừng tôi đang ăn mặc phong phanh từ đầu đến chân,
24:57không để lại một kẻ hở nào.
24:58Lớp vải mỏng manh trong suốt vừa mới mặc vào,
25:01chấp mắt đã bị xé toạc ra một lần nữa.
25:03Sư mụi, em có ở bên trong không?
25:06Không biết đã bao lâu trôi qua,
25:08ngoài cửa vang lên một giọng nữ lạ lẫm,
25:10nghe cách xưng hô thì có lẽ là một vị sư tỉ nào đó của tôi.
25:13Tôi đang bị bàn tay quỷ làm khó,
25:15khổ không lời nào diễn tả được,
25:17chỉ có thể đáng thương mà túng lấy tay áo của bùi lệnh.
25:20Bùi lệnh lại ám mụi nắm ngược lấy tay tôi,
25:23vừa lau mồ hôi trên chán tôi vừa cố ý hỏi,
25:25sao em lại đổ nhiều mồ hôi thế này?
25:28Sư mụi, em ngủ rồi sao?
25:31Ta mang cơm đến cho em,
25:32nếu em chưa ngủ thì ra mở cửa giúp ta được không?
25:35Không nhận được hồi đáp của tôi,
25:37vị sư tỉ kia vô thức cao rộng hơn.
25:39Nhưng ngay khoảnh khắc sư tỉ cất tiếng,
25:41những bàn tay quỷ lớn nhỏ bỗng như bị kích động
25:43mà trở nên xáo động dữ dội.
25:45Tôi lập tức run dày kịch liệt hơn,
25:47suýt chút nữa đã va vào chiếc bàn trà bên cạnh.
25:50Sư mụi, dường như nghe thấy tiếng động trong phòng,
25:53giọng nói bên ngoài mang theo một chút nghi hoặc.
25:55Tôi chẳng còn cách nào khác,
25:57đành khóc lóc ôm chầm lấy bùi lệnh,
25:59ra sức nịnh ngọt những bàn tay quỷ của cô ta,
26:01cầu xin cô ta hạ thủ lưu tình.
26:03Cảm giác như chỉ mới vài giây trôi qua,
26:06mà cũng như đã cả một thế kỷ.
26:08Cuối cùng bùi lệnh cũng nhấc đôi môi đỏ rực,
26:10điều khiển bàn tay quỷ trong miệng tôi lùi ra một chút,
26:13cho tôi vài giây để đáp lại.
26:15Nhưng chưa kịp để tôi mở lời,
26:16một tông giọng thanh lãnh không chút gợn sóng quen thuộc từ xa lại gần,
26:20đã chặn đứng lời của sư tỉ trước tôi một bước.
26:27Ngăn cách bởi cánh cửa gỗ dày,
26:29nhìn về phía phát ra giọng nói lạnh lùng ấy,
26:31tôi đau khổ trợn tròn đôi mắt đẫm nước.
26:33Vợ ơi, chỗ đó chặt quá nha!
26:36Giữa lúc tinh thần đang căng như dây đàn,
26:38giọng nói dự dàng đầy ám mụi của bùi lệnh lười biếng vang lên sát bên tai,
26:42mang theo một vẻ cực kỳ đáng đánh đòn.
26:44Tôi vừa xấu hổ vừa giận dữ,
26:46mặt đỏ bừng như muốn bốc cháy,
26:48nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà xếp chặt hơn.
26:51Bùi lệnh cảm nhận được phản ứng đáng yêu của tôi,
26:53đôi mắt phượng lóng lánh răng lên từng tầng sóng mắt,
26:56cô ta khẽ nhất mối tiếp tục thì thầm trêu chọc,
26:58tay ta sắp bị em kẹp gãy rồi đây này.
27:01Vừa nói,
27:02những bàn tay quỷ xanh xám đang tắc oai tắc quái kia liền phối hợp mà làm càn.
27:06Đồ khốn!
27:07Tôi chỉ biết để mặc những giọt lệ long lanh trực trào,
27:10căm hận giít qua kẽ răng từng chữ một.
27:12Bùi lệnh nghe vậy cũng không phản bác,
27:14chỉ dự dàng hôn lên những giọt lệ nơi khóe mắt tôi,
27:17lặng lẽ mỉm cười.
27:19Đúng lúc này,
27:20tiếng bước chân đều đặn ngoài cửa ngày càng rõ rệt và nặng nề,
27:23như thể dây tiếp theo sẽ bước tới trước cửa,
27:25tiến vào trong phòng.
27:26Lê Bạch tình sắp vào rồi.
27:28Bị ý nghĩ này chiếm lấy tâm trí,
27:30tôi kinh hoàng trợn mắt,
27:32lông tơ dựng đứng cả lên,
27:33nắm lấy bàn tay quỷ của cô ta mà hét lên loạn xạ,
27:36mau đi đi,
27:37nhanh rời khỏi đây đi.
27:38Nhưng bùi lệnh chỉ nhét môi cười nhạt,
27:41không hề nhúc nhích.
27:42Thế thì không được,
27:42chẳng phải vợ còn định mời tôi ăn sáng sao.
27:46Làm ơn đi,
27:47lần sau ăn,
27:48ăn bao nhiêu lần,
27:49ăn thế nào cũng được hết.
27:50Tiếng kết đẩy cửa vang lên,
27:52tim tôi suýt chút nữa thì ngừng đập vì hoảng sợ,
27:54mặc kệ tất cả mà nói nhanh như súng liên thanh,
27:57cầu xin chị đó,
27:58bây giờ,
27:59mau đi đi.
28:00Ăn thế nào cũng được sao?
28:01Bùi lệnh thong thả,
28:02canh đúng thời gian mà nâng cái cảm ứng hồng của tôi lên,
28:05cười tùn tìm xác nhận lại.
28:07Thế nào cũng được,
28:08tôi thảm hại nhắm nghiền mắt,
28:09giọng nói mang theo tiếng khóc nồng đậm.
28:12Ngay khoảnh khắc lời tôi vừa rứt,
28:13cánh cửa gỗ dày hoàn toàn mở toang.
28:16Cùng lúc đó,
28:17làn xương đen mở ảo và nhạt nhòa từ lâu
28:19đã hóa thành từng sợi ly ti tan biến sau lưng tôi,
28:22không để lại một chút dấu vết nào cho thấy nó từng tồn tại.
28:25Chỉ còn lại mình tôi đứng đó với bộ dạng quần áo sọc sạch,
28:29làn da trắng như tuyết lộ ra phân nửa vương đầy những dấu vết đỏ hồng,
28:32đến mức người bình thường nhìn vào cũng biết vừa có chuyện gì xảy ra.
28:35Nó quá rõ ràng, dù người trước mặt không nhìn thấy màu sắc,
28:39thì cũng chẳng thể nào giấu nổi.
28:41Tôi túng chặt lấy cổ áo sơ mi,
28:43nhìn những dấu vết đỏ trắng đan xen trên người mình,
28:46sau đó mới muộn màng nhận ra vấn đề này.
28:49Dư, nhưng chưa kịp để tôi ngập ngừng mở lời,
28:52Lê Bạch Tình đang khẽ rũ hàng mi tuyết trước mặt
28:54đã lạnh lùng ngắt lời tôi một cách không nặng không nhẹ, lại bẩn rồi.
28:58Cô ấy đặt hộp cơm giữ nhiệt xuống,
29:00tháo chuỗi vòng gỗ đàn hương trên cổ tay trắng ngần ra,
29:02nhạt nhạt nhưng không cho phép phản kháng,
29:05vậy thì tẩy rửa lại một lần nữa.
29:07Nhìn chuỗi vòng với những hạt to bằng ngón tay cái,
29:09tôi lập tức hít vào một ngụm khí lạnh,
29:11đôi chân không tự chủ được mà nhũn ra.
29:14Bởi vì trong nguyên tác,
29:15chuỗi vòng mang theo huyền lực này đã được nữ chính công chơi ra đủ trò,
29:19khiến mỹ nhân băng giá trước mặt không ít lần phải rưng rưng muốn khóc.
29:22Dù không biết tại sao cốt truyện lại nát bét
29:24đến mức khiến thụ đột ngột trở thành công,
29:26nhưng cô ấy là chủ nhân của chuỗi vòng,
29:28rõ ràng sẽ hiểu rõ và biết cách lợi dụng nó hơn bất kỳ ai.
29:32Không, đừng, sư phụ.
29:34Nghĩ đến đây, tôi hoảng loạn vô vọng lắc đầu,
29:37thân hình lào đảo lùi lại phía sau.
29:39Lê Bạch tình thấy vậy ánh mắt khẽ động,
29:41nhưng sắc mặt trắng lạnh vẫn không đổi,
29:43cô ấy vẫn cầm chuỗi hạt đàn hương tròn trịa,
29:46bình tĩnh từng bước ép xa tôi.
29:48Nhưng khi chạm vào bờ vai đang co dùng của tôi,
29:50cô ấy cuối cùng vẫn nhạt nhạt giải thích một câu,
29:53oán khí quá nặng, có hại cho con,
29:55nhưng nhất định phải tẩy sạch.
29:57Màu sắc rất đẹp, đua nghịch với những hạt ngọc tinh khiết long lanh,
30:00đôi mắt bình tĩnh của Lê Bạch tình cuộn trào những luồng sóng ngầm,
30:04giọng nói thanh lãnh vương đầy hơi thở khàn đặc.
30:06Tôi gần như hôn mê, gục trong vòng tay xe lạnh của cô ấy,
30:09vô thức dên dỉ một tiếng,
30:11hoàn toàn không nhận ra sự kỳ quái trong lời nói của Lê Bạch tình.
30:15Lê Bạch tình thấy vậy, khắc chế mín chặt môi,
30:18đầu ngón tay thon dài bóp lấy hạt ngọc hồng nhuận của tôi,
30:20dây vò lớp vỏ mỏng manh như muốn nhụn lên đó một màu đỏ tươi sáng hơn.
30:24Tôi lúc này mới buộc phải tỉnh táo lại,
30:27cắn chặt hạt đàn hương ấm lạnh,
30:28ôm lấy cánh tay cô ấy mà nức nở cầu xin,
30:31sư phụ, thực sự sạch rồi.
30:33Ánh mắt Lê Bạch tình lé sáng,
30:35nhân cơ hội đó nắm chặt cổ tay tôi,
30:37cuối đầu cắn lên khớp xương cổ tay mảnh khảnh.
30:40Chỗ này vẫn chưa sạch,
30:41tôi không còn sức phản kháng,
30:43chỉ biết cuộn chặt 5 ngón tay, khóc đến thương tâm.
30:46Nhưng dây tiếp theo,
30:47động tác nắm giữ của cô ấy khựng lại,
30:49thay vào đó là đôi môi mềm mại rời đến lòng bàn tay tôi.
30:52Những ngón tay trắng hồng của tôi bị cô ấy hôn qua từng phân một,
30:56ngay cả kẽ tay cũng không bỏ sót.
30:58Dù đang làm những chuyện cực kỳ khó nói,
31:00nhưng trên mặt cô ấy vẫn giữ nguyên vẻ bình thản không chút gợn sóng như cũ.
31:04Cứ như thể người xa vào vực thẳm,
31:06không thể tự chủ được,
31:08từ đầu đến cuối chỉ có mình tôi vậy.
31:10Rửa sạch tay xong,
31:11Lê Bạch tình xếp chặt 5 ngón tay tôi rồi lại cuối đầu,
31:14rơi ánh mắt đầy kìm nén xuống phía dưới.
31:17Trong thoáng chốc,
31:18những hạt đàn hương tròn trịa va vào nhau,
31:20phát ra âm thanh trầm đục.
31:21Tôi bị kích thích,
31:22theo bản năng co quóp người lại,
31:24run rảy như bị điện giật.
31:26Thật đẹp,
31:27có thể nồng đậm hơn một chút nữa không,
31:29màu sắc của ta.
31:30Giây phút ý thức dần biến mất,
31:32tôi nghe thấy những lời thì thầm mơ hồ.
31:34Lần nữa tỉnh lại,
31:36vẫn là ở trong phòng của Lê Bạch tình.
31:38Chỉ là cô ấy không còn ở bên cạnh tôi nữa,
31:40người đang ngồi thong thả nhâm nhi trà,
31:42túc trực bên cạnh tôi là bùi lệnh.
31:44Chị,
31:45khoảnh khắc bóng dáng quen thuộc lọt vào mắt,
31:47tôi sợ tới mức bay sạch cơn thèm ngủ,
31:49ôm lấy chăn vèo một cái nhảy dựng lên.
31:51Nhưng vừa cử động,
31:52cả người tôi đã cảm thấy một cơn tê dại khó tả lan tỏa khắp nơi.
31:56Bởi vì chuỗi vòng gỗ đàn hương kia vẫn chưa được tháo ra,
32:00mà trái lại còn được Lê Bạch tình an vị ngay trên người tôi.
32:03Thấy tôi bỗng khượng lại một cách kỳ quái,
32:05bùi lệnh vút ve chén trà,
32:07mỉm cười dịu dàng,
32:08chỉ là nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt.
32:11Lê Thiên Sư đúng là hào phóng thật đấy,
32:13sợ em bị oán khí của ta làm bị thương
32:15nên ngay cả chuỗi chấn hồn trâu này cũng đưa cho em luôn.
32:18Tôi biết cô ta đang nói về điều gì,
32:20lập tức vừa thạnh vừa giận,
32:21hồi lâu sau mới đỏ mặt ngượng ngùng thốt lên được một câu,
32:24sao chị lại tới đây?
32:26Bùi lệnh nghe vậy liền đặt chén trà xuống,
32:28khẽ nhất đôi môi đỏ,
32:30gần từng chữ một,
32:30dĩ nhiên là tới để ăn bù bữa sáng của tôi rồi, vợ ơi!
32:35Không không không,
32:36chị không được ăn,
32:37nghĩ đến việc chấn hồn trâu có khả năng khắc chế quỷ hồn,
32:40tôi quả quyết lắc đầu.
32:41Bùi lệnh lại cười,
32:43một nụ cười đầy ám mụi và thú vị,
32:45vợ ơi,
32:46đây là chính em đã hứa với tôi mà,
32:48vừa hay chỉ có chỗ đó là không ăn được thôi,
32:50còn những chỗ khác thì chẳng có ảnh hưởng gì cả.
32:53Cuối cùng,
32:54đúng thật là trừ chỗ đó không bị đụng vào da,
32:57thì tất cả những nơi khác trên cơ thể tôi đều bị ăn sạch sành xanh,
33:00ăn cho đến khi bùi lệnh hoàn toàn bù đắp được bữa sáng đã bỏ lỡ mới thôi.
33:05Lê Bạch Tình trở về phát hiện ra sự việc cũng không hỏi han gì nhiều,
33:08cô ấy chỉ tiếp tục giam giữ tôi một cách tỉnh táo nhưng đầy điên cuồng,
33:12tẩy rửa tôi hết lần này đến lần khác.
33:14Tôi không rõ bọn họ đã đạt được sự hài hòa quái dị này như thế nào,
33:18chỉ biết bản thân bị kẹp giữa hai người họ,
33:20bị dày vò đến mức chỉ muốn chết đi cho xong,
33:22nhưng tôi cũng hiểu rõ mình chẳng thể làm gì được.
33:25Bởi vì trong cốt truyện nguyên tác,
33:27đại phản diện chỉ bị chấn áp vào lúc đại kết cục
33:29bởi sự hợp lực của công và thụ khi đã trưởng thành.
33:32Ở giai đoạn đầu, cô ta thực sự vô địch thiên hạ,
33:35ngay cả nữ chính thụ, người đứng đầu giới huyền học,
33:38cũng chỉ có thể ngồi ngang hàng với cô ta.
33:40Mà theo tiến độ cốt truyện hiện tại,
33:42còn phải mất nhiều năm nữa mới đến đại kết cục.
33:45Tôi, người vốn đã lo lắng đến mức như muốn vò nát mấy hạt tràng hạt,
33:49đang nằm vật ra trên giường của Lê Bạch Tình như một con cá ươn,
33:52tâm hồn chẳng còn chút thiết tha gì với cuộc đời.
33:54Ngay khi tôi tưởng rằng mình sẽ phải cắn răng chịu đựng như thế này
33:58cho đến tận cuối chuyện mới có thể về nhà,
34:00thì ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói trong trèo.
34:03Sư tỉ, chị có ở trong đó không?
34:06Giọng nói này nghe vừa lạ tai,
34:07nhưng dường như cũng có chút quen thuộc.
34:10Tôi ủể oài bò dậy khỏi giường,
34:12ra mở cửa để chờ, được ăn cơm.
34:14Nhưng giây phút cánh cửa vừa mở ra,
34:16cả người tôi sững sờ tại chỗ.
34:18Đập vào mắt tôi là một thiếu nữ trẻ trung,
34:21xinh đẹp, dạng dỡ như ánh nắng và tràn đầy sức sống.
34:24Hình ảnh này cực kỳ khớp với mô tả
34:26về nữ chính công tiểu mặt trời trong nguyên tác,
34:28chắc chắn đây chính là thương tử không sai vào đâu được.
34:31Thế nhưng,
34:32khuôn mặt ấm áp như thiên thần này,
34:34tại sao càng nhìn lại càng giống người yêu cũ của tôi vậy?
34:37Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác,
34:39thương tử nheo đôi mắt linh động,
34:41nở một nụ cười ấm áp như nắng mai,
34:43chủ động lên tiếng trước,
34:44thật không ngờ lại có thể tình cờ gặp nhau ở đây nhỉ, đàn chị.
34:48Rõ ràng,
34:49nhờ vào dung mạo của nguyên chủ cực kỳ giống tôi,
34:51thương tử cũng đã nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
34:54Bỗng nhiên em cảm thấy,
34:55nhiệm vụ dường như cũng chẳng còn quan trọng đến thế nữa.
34:59Khi tôi còn chưa biết phải phản ứng ra sao
35:01và định giả ngu giả ngơ,
35:02thương tử vẫn mỉm cười ấm áp,
35:04tiếp tục nói,
35:05dẫu sao thì, món nợ giữa chúng ta cũng nên tính toán kỹ một chút,
35:08đúng không?
35:10Năm đó đàn chị vì muốn rời bỏ em
35:12mà không tiếc dùng cái chết để ép buộc,
35:14giờ lại bị em vây khốn ở nơi này.
35:16Chị có muốn cân nhắc thử lại một lần nữa cho táo bạo không?
35:19Không,
35:20nhịp thở của tôi nghẹn lại,
35:21lập tức lộ tẩy.
35:23Bởi vì thất bại của lần đe dọa tự sát trước đó
35:25đã khiến tôi suýt bị cô ta hành hạ cho mất nửa cái mạng,
35:28suýt chút nữa từ giả chết thành chết thật.
35:31Thương tử cười,
35:32xách hộp cơm bước vào rồi khóa trái cánh cửa gỗ nặng nề lại.
35:35Đàn chị vẫn cứ thích đi treo hoa gẹo nguyệt như vậy nhỉ.
35:42Đấy nguy hiểm rơi trên những dấu vết lốn đốm khắp người tôi.
35:45Sự ấm áp trong đáy mắt tan biến sạch sành xanh,
35:47chỉ còn lại lớp băng giá vạn năm không tan.
35:50Nhưng không sao đâu,
35:51lần này em sẽ để đàn chị treo gẹo cho thỏa thích.
35:54Trong nháy mắt,
35:55cô ta lại khôi phục nụ cười ấm áp,
35:57chỉ có giọng điệu là nhẹ nhàng đến mức khiến người ta phải nổi da gà,
36:01để xem đàn chị có phúc phần đó hay không thôi.
36:04Cái cân bằng hài hòa đã biến thành một hình tam giác vững trãi.
36:07Tôi không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này,
36:09chỉ đau đớn nhận ra dường như mình hoàn toàn không thể trở về được nữa rồi.
36:13Bởi vì cuốn sách này sẽ không bao giờ có được cái đại kết cục như định sẵn ban đầu
36:17nữa.
36:18Hoàn!
Bình luận

Được khuyến cáo