- 7 giờ trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00:00Năm ta 9 tuổi, cả nhà bị ma tu tàn sát, chỉ một mình ta trốn thoát.
00:00:04Là nàng đã cứu ta, thu nhận ta làm đồ đệ, dẫn ta bước vào con đường tu tiên.
00:00:08Từ đó, ta mới có một nơi để trở về.
00:00:11Đêm hôm ấy không sao không trăng, người phụ nữ khoác váy lụa trắng như ánh trăng,
00:00:15mái tóc xanh dài như thác đổ, từ trên trời ráng xuống.
00:00:18Nàng giống như tia sáng chiếu dọi con đường tối tăm vô tận trước mắt ta.
00:00:22Lòng bàn tay của sư tôn ấm áp, đó là hơi ấm mà ta chưa từng một lần được cảm
00:00:26nhận.
00:00:26Sư tôn của ta là trụ cột của chính đạo, là tiên tử được vạn người kính ngưỡng.
00:00:30Khoảng cách giữa ta và người, không chỉ là lần danh không thể vượt qua giữa phàm nhân thọ mệnh
00:00:34ngắn ngủi và người tu tiên,
00:00:36mà còn giống như con phù du sớm nở tối tàn, vọng tưởng dùng một đời ngắn ngủi để ngước
00:00:40nhìn cao xa của nhật nguyệt.
00:00:41Là sự khác biệt giữa đon đóm và trăng sáng.
00:00:44Nàng là tiên tử, là thần linh của ta, ta từng nghĩ như vậy.
00:00:48Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:00:52luận để mau có người yêu nhé.
00:00:53Hẹ hẹ hẹ. Vào chuyện, năm ta 9 tuổi, cả gia đình bị ma tu sát hại, chỉ mình ta
00:00:58trốn thoát.
00:00:59Chính người đã cứu mạng ta, nhận ta làm đồ đậy và đưa ta bước vào con đường tiên lộ.
00:01:03Từ đó, ta đã có một nơi để về.
00:01:06Ta vốn chỉ là một phàm nhân bình thường.
00:01:08Đêm đó không sao không trăng, một người phụ nữ mặc váy lụa trắng như ánh trăng,
00:01:12mái tóc đen dài như thác nước từ trên trời ráng xuống.
00:01:15Người giống như vệt sáng duy nhất trước con đường tăm tối vô tận của ta.
00:01:18Người xoa đầu ta, khẽ thở dài dịu dàng, đứa trẻ đáng thương.
00:01:21Từ nay ta sẽ là sư tôn của con, ta đưa con về nhà.
00:01:25Lòng bàn tay sư tôn ấm áp, đó là hơi ấm mà ta chưa từng được cảm nhận.
00:01:29Sự tốt đẹp ấy khiến ta phải cẩn trọng cầm lấy vạt áo người.
00:01:32Ánh mắt hèn mọn lại pha chút nịnh nọt, chỉ sợ vệt sáng này sẽ biến mất trước mắt mình.
00:01:36Ta theo người về Linh Sơn, trở thành đệ tử truyền thừa của người.
00:01:39Đứng trên đỉnh Vân Tiêu, dưới chân là bậc thang thiên giới lát bằng bạch ngọc,
00:01:43nhìn xuống qua lớp mây mù lãng đẵng có thể thu chọn cả đại địa thần châu vào tầm mắt.
00:01:47Cảm giác cao cao tại thượng đó khiến ta thực sự hiểu rõ khoảng cách giữa mình và sư tôn.
00:01:51Đó không chỉ là con mương trời khó lòng vượt qua giữa một phàm nhân đoàn mệnh và một tu
00:01:55tiên giả,
00:01:56mà còn giống như loài phù du sớm nở tối tàn lại mưu cầu dùng một đời ngắn ngủi để
00:02:00ngước nhìn nhật nguyệt cao xa,
00:02:01là sự khác biệt giữa đom đóm và ánh trăng sáng.
00:02:04Sư tôn của ta là người đứng đầu chính đạo, là tiên tử được vạn người kính ngưỡng.
00:02:08Người dùng âm luật nhập đạo, vật bất ly thân là linh khí tiêu hàn ngọc.
00:02:11Ngay cả khi tiêu diệt yêu ma, người vẫn luôn ung dung tự tại,
00:02:14không vương một hạt bụi trần, không màng khói lửa nhân gian.
00:02:18Sư tôn đối xử với ta cực kỳ tốt.
00:02:20Trước mặt thế gian, người luôn không mỉm cười để giữ phong thái chính đạo,
00:02:23nhưng với ta, người vô cùng khoan dung, khóe miệng thường xuyên nở nụ cười nhạt.
00:02:27Khi ta còn nhỏ, vào những đêm sấm xét, người sẽ thắp nến và ôm ta vào lòng thật ấm
00:02:32áp.
00:02:32Khi ta buồn bã nhớ nhà, người sẽ mang từ chợ dưới hạ giới về những món ăn và đồ
00:02:36chơi của phàm nhân cho ta.
00:02:37Người cầm tay dạy ta kiếm pháp linh quyết, giúp ta đả thông kinh mạch,
00:02:41cùng ta đi qua xuân hoa thu nguyệt, hạ vũ đông tuyết.
00:02:44Có lẽ vài năm ngắn ngủi này chỉ là một thoáng lướt qua trong cuộc đời dài đằng đắng của
00:02:47sư tôn,
00:02:48nhưng với ta, sư tôn là toàn bộ sinh mệnh, ta rất muốn mãi mãi ở bên cạnh người, không
00:02:53bao giờ rời xa.
00:02:54Linh Sơn là một trong những môn phái lớn hàng đầu tu tiên giới.
00:02:57Sư tôn tuổi còn trẻ đã đạt đến cảnh giới hóa thần, là trưởng lão trong môn phái, địa vị
00:03:02cực cao.
00:03:03Vì vậy, ngay khi mới vào môn, ta đã được hưởng đại ngộ mà đệ tử bình thường không có
00:03:07được.
00:03:07Nhưng thiên phú của ta không xuất sắc, mang trong mình song linh căn phong và thủy,
00:03:11ở Linh Sơn chỉ được coi là bình thường.
00:03:13Việc có thể trở thành đệ tử của sư tôn chẳng qua là nhờ lòng thương xót của người.
00:03:17Linh Sơn chỉ nhận nữ đệ tử, nhưng chính sự đấu đá giữa nữ giới mới là thâm độc nhất.
00:03:21Ta chỉ là một phàm nhân tầm thường, một kẻ mồ côi,
00:03:24bất kỳ đệ tử Linh Sơn nào cũng có xuất thân cao quý hơn ta.
00:03:27Chỉ có sự quan tâm tỉ mỉ của sư tôn dành cho ta là chân thật nhất,
00:03:31lời ngon tiếng ngọt của những kẻ định bợ chẳng qua vì ta là đồ đệ của người,
00:03:34còn những kẻ châm chọc miềm mai cũng chỉ vì ta yếu ớt, hữu danh vô thực.
00:03:44Quy tắc của thế gian này chính là cá lớn nuốt cá bé, muốn sống tốt thì phải tàn nhẫn
00:03:48hơn người khác.
00:03:49Thiên phu thấp thì đã sao? Ngay từ đầu ta đã liều mạng luyện công, chưa từng lơ lả.
00:03:53Ta thậm chí dựa vào thân phận của mình để âm thầm chiếm đoạt tài nguyên,
00:03:57thu phục một nhóm đệ tử lấy ta làm đầu.
00:03:59Trong quá trình đó không tránh khỏi việc dùng thủ đoạn ngầm,
00:04:01chỉ cần không để sư tôn biết ta không quan tâm quá trình đạt được mục đích có đen tối
00:04:05hay không.
00:04:06Ta chỉ cần khiến người tin rằng ta vẫn là đứa trẻ ngây thơ, không hiểu sự đời năm nào.
00:04:11Những lúc rảnh rỗi sau khi tu luyện, ta thường chạy ra sau núi tìm sư tôn.
00:04:14Người ít khi lo việc vật ở Linh Sơn, trước trưởng lão cũng chỉ là danh nghĩa.
00:04:18Khi nghỉ ngơi, người thường thích ngồi bên bàn đá ở rừng phong mười dặm để uống rượu.
00:04:22Rừng phong bốn mùa đều đỏ rực, đạp lên lớp lá phong rụng dày như lửa,
00:04:26người vận y phục trắng tinh khôi trông như lớp tuyết mỏng trên cành,
00:04:29cô độc và lạnh lùng giữa biển sắc đỏ, thần thái tản mạn.
00:04:32Dường như sư tôn có ngàn vạn khuôn mặt, đối với người ngoài thì lạnh lùng,
00:04:36đối với ta thì đặc biệt dịu dàng, nhưng giờ đây khi ngồi một mình trong rừng phong,
00:04:39ta lại nhìn thấy trên mặt người có vài phần chán trường, bạc béo.
00:04:43Tu tiên giả hấp thụ linh khí đất trời, ai nấy đều có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành.
00:04:47Ta lớn dần theo năm tháng nên cũng có chút nhan sắc, nhưng sư tôn thì khác.
00:04:51Người là một mỹ nhân lạnh lùng hiếm thấy, đôi lông mày lá liễu thanh mảnh,
00:04:54trong đôi mắt lạnh lùng như chứa đựng băng tuyết, sâu thẳng và tĩnh lặng.
00:04:57Người không thích trang điểm, chỉ điểm một nốt chu sa giữa lông mày.
00:05:01Khi đôi môi mỏng khẽ mím lại, cả rừng phong đỏ thắm bỗng trúc trở nên lưu mờ.
00:05:05Theo người bao nhiêu năm, sư tôn vẫn luôn thanh cao và lạnh lùng như thế.
00:05:09Ta nhìn người giống như đang ngưỡng vọng một vị thần.
00:05:11Cây kẹo hồ lô cầm trong tay lập tức được ta giấu ra sau lưng, có chút thẹn thùng cuối
00:05:15đầu.
00:05:16Nhưng sư tôn đã nhìn thấy ta, người ngồi thẳng dậy, vẫy vẫy tay với ta, trên mặt nở nụ
00:05:21cười dịu dàng gọi, mặc nhi, có chuyện gì vậy?
00:05:24Ta tự lấy lại can đảm, đưa cây kẹo hồ lô mua từ lễ hội hoa đăng lúc trốn xuống
00:05:28đuối ra trước mặt người, nhỏ rọng, sư tôn, tặng người.
00:05:31Sư tôn đã sớm tích cốc, nhưng ta mơ hồ nhớ khi còn nhỏ người hay mang đồ ăn phàm
00:05:35trần cho ta, đa số là đồ ngọt.
00:05:37Lúc đó ta đã đoán chắc là người thích đồ ngọt.
00:05:40Sư tôn nhớng mảy, cổ tay trắng ngẩn khẽ nâng, đón lấy cây kẹo hồ lô bọc trong giấy dầu
00:05:44từ tay ta.
00:05:45Người cầm trong tay, hứng thú quan sát.
00:05:47Cây kẹo đỏ rực được những ngón tay như bạch ngọc của sư tôn cầm lấy, trông thật lạc lõng
00:05:51với khí chất tiên phong đạo cốt của người.
00:05:54Thấy sư tôn nhận lấy, ta nén lỏng vui sướng, mượn cơ có việc rồi cáo lui.
00:05:58Quay đầu nhìn lại một cái, người đã bóc một nửa lớp giấy dầu, cắn một miếng kẹo.
00:06:02Sư tôn như thế này bớt đi vài phần lạnh lùng, thêm vài phần linh động của nữ tử, dường
00:06:07như có chút, đáng yêu.
00:06:08Ta vội vàng trột dạ quay đầu đi, vỗ vỗ vào gò má nóng bừng, đè nén cái suy nghĩ
00:06:13đại nghịch bất đạo đó xuống.
00:06:15Ngày tháng cứ thế trôi qua, có lần đầu thành công, ta thường xuyên mang những món ăn vặt thú
00:06:19vị dưới núi lên.
00:06:20Lần nào sư tôn cũng tỏ vẻ cao ngạo nhận lấy, nhưng trong ánh mắt lại ngập tràn ý cười.
00:06:25Ta biết mà, sư tôn thích chúng.
00:06:27Dưới sự cần cù và kiên trì, ta tiến bộ rất nhanh.
00:06:30Năm 16 tuổi, ta bắt đầu tẩy tâm vấn đạo.
00:06:33Tu tiên là để chứng đạo lớn, cầu trưởng sinh.
00:06:35Ngày hôm đó sư tôn tặng ta không ít linh khí phòng thân, lại gian dạy, mỗi người đều có
00:06:40cái đạo của riêng mình trong lòng.
00:06:41Một khi đã chọn thì không được làm trái.
00:06:43Vậy đạo trong lòng con là gì?
00:06:45Ta đi sau người, giống như lần đầu gặp gỡ lúc nhỏ, ta đưa tay nắm lấy vạt áo sư
00:06:50tôn, không chút do dự đáp, mặc nhi chỉ cầu đời này có thể theo sát bên cạnh sư tôn.
00:06:54Giọng điệu của ta thành kính và đầy mong đợi, nhưng người chỉ coi ta như đứa trẻ chưa hiểu
00:06:58sự đời.
00:06:59Người cười thở dài, nghịch ngợm, đạo của con sao có thể là người khác được.
00:07:03Ta lắc lắc cánh tay người, cố ý làm nũng, sư tôn không phải là người khác, sư tôn là
00:07:07người sư tôn tốt nhất thiên hạ.
00:07:09Sư tôn á khẩu, xoa đầu ta, nói một cách thâm trầm, nhưng mà, lòng người sẽ thay đổi, con
00:07:14tuyệt đối không được gửi gắm đạo của mình vào những thứ biến hóa khôn lường.
00:07:18Sư tôn bảo con làm gì con liền làm cái đó, có gì khó đâu.
00:07:21Ta cười hì hì nói, nhưng trong nụ cười lại giấu vài phần đáng chát.
00:07:25Sư tôn sao có thể biết được, người chính là toàn bộ cuộc đời ta, chính là cái đạo mà
00:07:29ta theo đuổi.
00:07:30Ta không hề nói đùa, nhưng người không hiểu.
00:07:32Đời người tu tiên quá dài đằng đắng, mà người đã sớm để lại dấu ấn không thể phai mờ
00:07:36trong trái tim của ta.
00:07:38Ta yêu sự phóng khoáng không gò bó của sư tôn, cũng yêu sự cao cao tại thượng của người.
00:07:42Người không cần vì ai mà sống.
00:07:44Và dù sư tôn yêu tú như thế, những người ngưỡng mộ sư tôn giải rác khắp bốn phương, người
00:07:49cũng chưa từng chấp nhận bất kỳ ai.
00:07:51Thế gian này không ai có thể xứng đáng với sư tôn của ta.
00:07:54Người là tiên tử, là vị thần của lòng ta.
00:07:56Chẳng bao lâu sau, nhị sư tỷ của ta xuất quan.
00:07:59Ta không phải là đệ tử duy nhất của sư tôn.
00:08:02Đại sư tỷ đã hy sinh trong cuộc chiến tiên ma từ 50 năm trước,
00:08:05còn vị nhị đồ đệ được sư tôn nhận vào 30 năm trước.
00:08:08Theo lời kể của những đệ tử lâu năm trong môn phái,
00:08:10vị nhị sư tỷ này không chỉ xuất thân từ tiên gia vọng tộc mà còn sở hữu thiên linh
00:08:14căn hệ hỏa hiếm thấy.
00:08:15Tỷ ấy đã theo sát sư tôn hàng chục năm, mãi đến 15 năm trước mới bắt đầu bế quan.
00:08:19Sư tôn cực kỳ sủng ái tỷ ấy, cũng giống như cách sư tôn sủng ái ta hiện giờ.
00:08:24Khi nghe tin này, ta vừa từ dưới núi trở về,
00:08:27trên tay sách gói bánh nướng nhân đậu đỏ còn nóng hôi hổi.
00:08:29Ta đứng hồi lâu trên con đường mòn bên khe núi.
00:08:32Nơi này rất gần nơi ở của sư tôn,
00:08:34gần đến mức chỉ cần đi thêm vài bước là có thể thấy bóng dáng sân nhỏ ẩn hiện dưới
00:08:38rừng trúc thưa,
00:08:38nhưng ta không thể bước nổi một bước nào.
00:08:41Trời dân về chiều, bầu trời vừa mới hửng nắng lại có dấu hiệu chuyển mưa.
00:08:45Nghe tiếng cười nói của thiếu nữ phát ra từ trong sân,
00:08:47tim ta như rơi xuống hầm băng, lạnh lẽo thấu xương.
00:08:50Bánh đậu đỏ đã nguội lạnh, ta mang theo một thân hơi xương quay người trở về,
00:08:54cảm thấy mỗi bước chân như dẫm vào vũng bùn, nặng nề đến mức nghè thở.
00:08:58Sự xuất hiện của nhị sư tỷ giống như một lời ám thị.
00:09:00Trước đây ta là đệ tử duy nhất thuộc mạch của sư tôn tại Linh Sơn,
00:09:04nhờ đó mà ta có thể mượn danh sư tôn để cáo mượn oai hùng.
00:09:07Nay nhị sư tỷ vừa đến, những kẻ đi theo ta dần ít đi,
00:09:10những thứ từng thuộc về ta sắp sửa bị cướp mất, bao gồm cả sư tôn của ta.
00:09:15Không, ta xiết chặt nắm đấm, sắp mặt trắng bệch.
00:09:18Sư tôn là người thương ta nhất, người từng cầm tay dạy ta đọc chữ viết tư,
00:09:21từng ôm ta vào lòng mỗi khi ta gặp ác mộng sợ hãi, ta là do một tay người nuôi
00:09:25lớn.
00:09:26Còn nhị sư tỷ không phải từ nhỏ đã ở bên cạnh sư tôn,
00:09:29nhất định không thể thân thiết với người bằng ta được.
00:09:31Và lại cùng là đệ tử một môn, có lẽ ta và tỷ ấy có thể chung sống hòa bình.
00:09:36Ta mang theo tâm lý cầu may đó cho đến khi tận mắt nhìn thấy nhị sư tỷ, lòng ta
00:09:40bỗng thắt lại.
00:09:41Người đó vận một thân hồng y, mắt sáng răng đều, chương dương và kiêu hãnh.
00:09:45Dù đứng giữa đám đông đệ tử, tỷ ấy vẫn vô cùng rãng rỡ,
00:09:48không ai có thể che lấp được hào quang của tỷ ấy.
00:09:51Tỷ ấy ôm một thanh trường kiếm màu đỏ thắm, đứng hiên ngang,
00:09:54khiến ta, kẻ chỉ mặc một chiếc váy như quần màu xanh nhạt, trở nên mờ nhạt và tầm thường.
00:09:59Nhị sư tỷ chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra thân phận của ta qua lệnh bài đệ tử
00:10:02bên hồng.
00:10:03Sư tỷ nở nụ cười duyên dáng trước mặt mọi người, gọi tên ta rất thân thiết,
00:10:07nhưng dưới lớp cười mỏng manh đó là sự chán ghét và khinh thường nồng động,
00:10:10như thể đang nhìn một ngọn cỏ dại.
00:10:12Chỉ có ta mới nhìn thấy điều đó.
00:10:14Đáng lẽ ta phải sớm nhận ra rằng mình không được lòng nhị sư tỷ.
00:10:17Tỷ ấy là kẻ mắt cao hơn đầu, tuy không có vẻ hống hách của con em thế ra,
00:10:21nhưng đó là vì sự tôn không thích như vậy.
00:10:24Dưới lớp vỏ bọc ngọt ngào kia, không biết ẩn chứa bao nhiêu mũi kim độc.
00:10:27Tỷ ấy ghét ta, có lẽ vì thân phận phàm nhân hành kém của ta,
00:10:31hay vì linh căn tạp nham của ta,
00:10:33hay là đang cười nhạo dã tâm mơ tưởng hóa phượng hoàng của ta.
00:10:36Ta thừa nhận giây phút đó ta đã đố kị.
00:10:39Nhị sư tỷ có một gương mặt rất được lòng sự tôn,
00:10:41đôi mắt to tròn lấp lánh,
00:10:42chiếc mũi nhỏ nhắn,
00:10:44trông vô cùng linh động và đáng yêu.
00:10:45Mỗi khi cười, mắt tỷ ấy như chứa đựng cả ánh sao,
00:10:48lại thêm phần tự tin dạng dỡ,
00:10:50biết tiết chế nụ cười vừa đủ để người ta không cảm thấy quá kiêu ngạo.
00:10:53Ta hiểu rõ sư tôn thanh cao lạnh lùng khi thực lại thích những thứ,
00:10:57hoặc những người đáng yêu, đơn thuần và mỏng manh.
00:10:59Người không hề tiếc rẻ lòng thương xót dành cho họ,
00:11:02nếu không thì năm xưa người đã chẳng cứu ta.
00:11:04Nhưng theo năm tháng,
00:11:05vẻ ngây ngô thời thơ ấu của ta đã biến mất,
00:11:07thay vào đó là sự sắc xảo hoàn toàn khác biệt.
00:11:10Gương mặt thiên về nét anh khí,
00:11:11đôi mắt phượng lạnh lùng,
00:11:13chân mày kiếm sắc bén,
00:11:14khi chất chầm ổn được rèn rũ qua nhiều năm tháng,
00:11:16hoàn toàn không có nét nhỏ nhẹ đáng yêu của con gái nhà lành.
00:11:19Ta có thể là đại bàng sải cánh trên bầu trời,
00:11:22nhưng trước mặt sư tôn,
00:11:23ta chỉ muốn làm một con chim non,
00:11:25dùng lớp lông vũ mềm mại của mình để lấy lòng người.
00:11:27Sự cố tỏ ra yếu đuối của ta trước mặt sư tôn,
00:11:30có lẽ còn chẳng bằng một câu làm nũng tự nhiên của nhị sư tỷ.
00:11:33Dù sư tôn vẫn quan tâm ta,
00:11:35nhưng từ khi có nhị sư tỷ,
00:11:36ta cảm nhận rõ ràng người không còn để tâm đến ta như trước nữa.
00:11:40Người sắp xếp cho ta và nhị sư tỷ cùng thực hiện nhiệm vụ,
00:11:42cùng tỷ thí để bồi đáp tình đồng môn,
00:11:44nhưng người đâu biết rằng giữa ta và nhị sư tỷ đã sớm có vết nước.
00:11:48Xin lỗi tiểu sư mụi,
00:11:49là tỷ lỡ tay quá nặng.
00:11:51Một luồng kiếm khí đỏ rực lướt qua tay ta,
00:11:53chém xuống mặt đất khiến nó nứt toát.
00:11:55Ta cầm kiếm chật vật né tránh,
00:11:57sắp mặt tái nhật lùi sát ra rìa sân khấu.
00:11:59Nghe lời xin lỗi không mấy thành ý của tỷ ấy,
00:12:01ta gượng cười, không sao.
00:12:03Nhị sư tỷ tu luyện sớm hơn ta hàng chục năm,
00:12:05tu vi đương nhiên cao hơn.
00:12:07Tỷ ấy nói là chỉ điểm, tỷ thí với ta,
00:12:09nhưng thực tế chẳng hề áp chế linh lực của mình.
00:12:12Mỗi lần giao thủ,
00:12:13luồng hỏa linh khí nóng rực của tỷ ấy lại tràn vào kinh mạch,
00:12:15khiến phong hình khí trong người ta loạn thành một đoàn.
00:12:18Nhưng sớm muộn gì, ta cũng sẽ đuổi kịp tỷ ấy.
00:12:21Và lại hiện giờ tỷ ấy mạnh hơn thì đã sao.
00:12:24Ánh mắt ta tối sầm lại,
00:12:25nhìn về phía sau lưng nhị sư tỷ rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý.
00:12:28Đôi chân ta bỗng mềm nhũng,
00:12:30người đổ gục về phía sau.
00:12:31Ta phun ra một ngụm máu tươi.
00:12:33Cú ngã này đáng lẽ sẽ chạm xuống mặt đất lạnh lẽo,
00:12:36nhưng ta đã rơi vào một vòng tay ấm áp.
00:12:38Cảm giác quen thuộc này là sư tôn.
00:12:40Đúng như dự đoán,
00:12:42ta nằm trong lòng sư tôn, hơi thở yếu ớt.
00:12:44Hé mắt nhìn lên,
00:12:45vị sư tôn hiếm khi biểu lộ cảm xúc này lại cho mày một cách lạ thường.
00:12:49Người đưa tay vuốt nhẹ bên má ta,
00:12:51mang theo gương xen thanh khiết đặc trưng,
00:12:52sao lại bất cẩn thế này.
00:12:54Sư tôn, nhị sư tỷ không ngờ người sẽ xuất hiện,
00:12:57hoảng hốt thu kiếm định giải thích điều gì đó.
00:12:59Ta lại phun thêm một ngụm máu nữa,
00:13:01cướp lời đáp, không trách nhị sư tỷ,
00:13:03là do con không cẩn thận, sư tỷ đã nương tay rồi.
00:13:06Nương tay,
00:13:07giọng sư tôn lạnh lùng,
00:13:08mặt con đã bị kiếm khí làm bị thương rồi.
00:13:11Bàn tay đang vuốt má ta nhắc lên,
00:13:12đầu ngón tay trắng nõn thon dài lập tức nhụm một màu đỏ tươi trói mắt.
00:13:16Ta sữ người,
00:13:17sư tôn vốn là người yêu sạch sẽ nhất,
00:13:19đến đao kiếm người cũng không chạm vào,
00:13:21khi giết địch vạt áo cũng không dính một hạt bụi.
00:13:23Trong lòng ta dâng lên một cảm giác khó tả,
00:13:25đến mức chẳng thèm để ý đến ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của nhị sư tỷ.
00:13:29Đồ nhi chỉ là đang tỉ thí với sư mụi,
00:13:32ai ngờ sư mụi đến một kiếm của con cũng không đỡ nổi.
00:13:34Nhị sư tỷ không phục nói,
00:13:36tu tiên giả do đấu làm sao tránh khỏi bị thương,
00:13:38lời nói ám chỉ và chế nhạo sự yếu ớt của ta.
00:13:41Sư tôn ngước mắt thẳng nhiên liếc tỷ ấy một cái,
00:13:44bình tĩnh nói,
00:13:45vậy việc con đánh hỏa linh khí vào cơ thể sư mụi,
00:13:47khiến kinh mạch nó tổn thương,
00:13:48căn cơ không vững,
00:13:49cũng là tỉ thí của con sao.
00:13:51Làm sao có thể?
00:13:52Đồ nhi không có.
00:13:54Sư tôn giữ tay chặn lời biện minh của nhị sư tỷ,
00:13:57thở dài mệt mỏi,
00:13:58thôi bỏ đi,
00:13:58môn quy linh sơn không được tàn hại đồng môn.
00:14:01Nghĩ con vô tình nhưng cũng không thể nhẹ tay tha bỏng,
00:14:03tự mình đến dưới luật đường nhận phạt,
00:14:05sau đó ra sau núi hối lỗi một tháng.
00:14:07Nhị sư tỷ không thể tin nổi ngước đầu lên,
00:14:09nhẫn nhịn mãi,
00:14:10cuối cùng vẫn miễn cưỡng đáp,
00:14:11rõ.
00:14:12Ý thức của ta bắt đầu mơ hồ,
00:14:14mắt tối sầm lại.
00:14:15Việc để mặc cho hỏa linh khí của sư tỷ tàn phá trong cơ thể
00:14:18khiến ta phải chịu đựng nỗi đau cực lớn,
00:14:20mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống từ chán.
00:14:22Theo bản năng,
00:14:23ta xiết chặt vạt áo bảo của sư tôn,
00:14:25như thể bám lấy cọng rông cứu mạng cuối cùng.
00:14:27Sư tôn nhẹ nhàng lau mồ hôi cho ta,
00:14:29thở dài,
00:14:30đồ đệ ngốc,
00:14:31sư tôn đưa con đi chữa thương.
00:14:33Mùi hương của người thấm đẫm lòng người,
00:14:35mang theo hương sen thanh dịu.
00:14:36Ngửi mùi hương này ta cảm thấy vô cùng an tâm.
00:14:45Quả nhiên vẫn là quan tâm đến ta hơn.
00:14:47Cứ như vậy,
00:14:48ta từng bước tính toán,
00:14:50khổ luyện kiếm pháp.
00:14:51Năm 18 tuổi,
00:14:52ta đã giành được vị trí đầu bảng
00:14:53trong đại hội tiên đạo của các môn phái chính đạo.
00:14:55Việc này không chỉ mang lại uy danh cho linh sơn
00:14:57mà còn khiến sư tôn vô cùng hãnh diện.
00:15:00Sư tôn rất ít khi mỉm cười trước mặt người ngoài.
00:15:03Người sinh ra đã có khí chất thanh khiết thoát tục.
00:15:05Khi không cười,
00:15:06người tựa như khối băng vạn năm trên đỉnh núi tuyết.
00:15:08Ngày ta giành dài nhất,
00:15:09sớm đã quên đi những ánh mắt sùng bái
00:15:11và ngưỡng mộ của các tu sĩ xung quanh,
00:15:13chỉ mải miết tìm kiếm bóng dáng sư tôn.
00:15:15Thiếu nữ đang độ tuổi trăng tròn
00:15:17đứng trên võ đài cao vút,
00:15:18ráng vẻ thước tha,
00:15:19phong thái không ai bị kịp.
00:15:21Thanh trường kiếm sương thanh trong tay ta khẽ rung lên,
00:15:23ta váy dài màu xanh nhà tôn lên dấu hoa
00:15:25giữa chán càng thêm yêu kiều,
00:15:27rực rỡ như mặt trời mới mọc.
00:15:28Cuối cùng,
00:15:29ta cũng tọa nguyện tìm thấy sư tôn
00:15:31giữa những tiền bối đang quan sát đại hội.
00:15:32Người vẫn mặc bộ y phục trắng đầy tiên khí như thường lệ,
00:15:35người tĩnh lặng phía trên,
00:15:36ánh mắt bình thản và dịu dàng nhìn ta.
00:15:38Đột nhiên,
00:15:39người khẽ cong môi cười.
00:15:40Mọi sự lo âu trong ta lập tức tan biến,
00:15:43thay vào đó là sự cùng nhiệt vui sướng,
00:15:44sư tôn đang rất vui.
00:15:46Người cười rất đẹp,
00:15:47giống như khối băng vạn năm cuối cùng
00:15:49cũng bị mùa xuân làm tan chảy,
00:15:50từ đó nở ra một đoá xen tuyệt nghĩ.
00:15:53Cảm thấy rất mãn nguyện,
00:15:54ánh mắt sư tôn tràn đầy sự nung chiều và dịu dàng.
00:15:57Ta tham luyến vẻ đẹp này,
00:15:58đó là hơi ấm mà ta chưa từng cảm nhận được
00:16:00ở bất kỳ ai khác,
00:16:01một khi đã nắm lấy là không bao giờ muốn buông tay.
00:16:04Trên đường trở về,
00:16:05ta ngồi cạnh sư tôn,
00:16:07phân khích nhào vào lòng người,
00:16:08tự hào nói,
00:16:09sư tôn, đồ nhi làm được rồi,
00:16:11đồ nhi có giỏi không?
00:16:12Cuối cùng ta đã có vốn liếng để tự hào,
00:16:14cuối cùng có thể quên đi thân phận phàm nhân hèn mọ
00:16:16như kiến cỏ trước kia.
00:16:17Ánh hào quang của ta đã hoàn toàn che lấp những khiếm khuyết,
00:16:20cảm thấy mình dường như đã tiến gần sư tôn thêm một bước,
00:16:23gần đến mức có thể sánh vai cùng người.
00:16:25Sư tôn có chút bất lực khẽ gõ nhẹ vào chán ta,
00:16:28trách yêu,
00:16:29vì sư đương nhiên biết đồ nhi của ta rất giỏi,
00:16:31nhưng sao con lại bất cẩn thế này,
00:16:33dấu hoa giữa mày đều bị len rồi.
00:16:35Ta ngẩn ra,
00:16:36vội vàng đưa tay lên sờ,
00:16:37cười ráng rỡ,
00:16:38chắc là lúc đấu pháp không cẩn thận va chạm thôi,
00:16:40không sao ạ,
00:16:41định đưa tay ra nhưng đã bị sư tôn giữ lấy.
00:16:44Để ta,
00:16:45sư tôn nghiêng người lại gần,
00:16:46lấy ra một cây bút chú sa từ trong túi chữ vật.
00:16:49Người dự dàng nói,
00:16:50đồ nhi còn nhớ,
00:16:51dấu hoa mai giữa chán con là ta vẽ cho khi nào không.
00:16:54Dĩ nhiên,
00:16:55ta nhớ rõ mồn một,
00:16:56năm con 12 tuổi,
00:16:58sư tôn đã vẽ hoa cho con để trừ ta đuổi quỷ,
00:17:00đồ nhi luôn khắc ghi trong lòng.
00:17:02Làm sao có thể quên được,
00:17:03tất cả những gì sư tôn ban cho,
00:17:05ta chưa từng quên dù chỉ là một chút.
00:17:07Chúng giống như những viên kẹo ngọt,
00:17:09mỗi khi vấp ngã hay thất bại,
00:17:10ta đều mang ra nhấm nháp lại nhiều lần,
00:17:12chỉ sợ sẽ quên đi,
00:17:13nên càng thêm chân chọc.
00:17:15Đồ nhi đã lớn rồi,
00:17:16đã là một thiếu nữ rồi,
00:17:18không thích hợp vẽ hoa mai nữa,
00:17:19hay là để vi sư điểm cho con một nốt chú sa nhé,
00:17:22sư tôn nói.
00:17:23Con nghe theo sư tôn,
00:17:25ta chỉ biết mỉm cười,
00:17:26nhìn hương mặt sư tôn ngày càng gần lại,
00:17:28trái tim không biết vì sao lại đập thình thịt dữ dội.
00:17:31Hương sen thanh khiết càng thêm nồng đậm,
00:17:32ta ngước mắt nhìn,
00:17:34sư tôn nhẹ nhàng điểm một nốt lên chán ta,
00:17:36vừa chạm vào đã rời ra ngay.
00:17:38Thất đẹp,
00:17:39sư tôn lộ vẻ hài lòng,
00:17:40hương thơm nhạt dần,
00:17:41ta có chút hụt hẳn xoa xoa đầu mũi,
00:17:43cuối đầu không dám nhìn sư tôn,
00:17:45sư tôn còn đẹp hơn.
00:17:46Người điểm nốt chú sa,
00:17:47ta cũng vậy,
00:17:48thật tốt.
00:17:49Sau khi thắng đại hội,
00:17:51ta vô tình trở thành người dẫn đầu trong thế hệ trẻ của chính đạo.
00:17:54Các sư tỷ sư mụi ngày càng kính trọng ta hơn,
00:17:56con đường tu hành vô cùng thuận lợi.
00:17:58Những ngày thắng ở Linh Sơn trôi qua bình yên.
00:18:01Ngặt nỗi,
00:18:01những ngày bình yên luôn trôi qua rất nhanh.
00:18:03Đầu xuân năm sau,
00:18:04khi băng tuyết bắt đầu tan,
00:18:06trong môn phái phát hiện ra nhiều thi thể đệ tử đi rè luyện ở sau núi.
00:18:09Cái chết của những đệ tử này giống nhau đến kỳ lạ,
00:18:12đều bị người ta sống sờ sờ móc mất nội đan,
00:18:14trên mặt vẫn còn vẻ kinh hoàng tột độ không thể tin đổi.
00:18:17Cả Linh Sơn chấn động,
00:18:19trong số đó không chỉ có đệ tử ngoại môn
00:18:20mà còn có không ít đệ tử nội môn thiên tư chắc tuyệt.
00:18:23Họ là tương lai của Linh Sơn,
00:18:25vậy mà tất cả đều do một người làm ra,
00:18:27hoặc là thủ sát,
00:18:28hoặc là có nội gián.
00:18:29Linh Sơn vốn dĩ lánh đời không tranh giành,
00:18:32vì đệ tử Linh Sơn đa số là tu luyện hỗ trợ,
00:18:34bình thường các môn phái khác đều phải cung phụng chúng ta.
00:18:37Hơn nữa,
00:18:37đệ tử kiểm tra thi thể nhanh chóng phát hiện ra ma khí nhạt nhạt trên các sát chết.
00:18:41Trưởng môn nổi trận lôi đình,
00:18:42việc có ma tu ẩn náu trong Linh Sơn vốn là nỗi nhục của chính phái.
00:18:46Ông lập tức hạ lệnh,
00:18:47nhất định phải tìm ra kẻ ta ma đã móc nội đan người khác để tu luyện này.
00:18:51Ta cầm đèn lồng,
00:18:52dán xong câu đối,
00:18:53bất lực thở dài.
00:18:54Chuyện này khiến tâm thần ta không yên,
00:18:56mọi người chẳng còn tâm trí đâu mà đón Tết.
00:18:59Núi bị phong tỏa,
00:19:00ta thậm chí không thể xuống hạ giới chơi Tết Nguyên Tiêu,
00:19:02thật tiếc cho những món đồ mới lạ mà ta định mang về cho Sư Tôn.
00:19:06Đứt rơi suốt 3 ngày 3 đêm,
00:19:07ta che chiếc ô giấy đỏ,
00:19:09mặc bộ y phục đỏ rực vui mắt,
00:19:10xách đèn lồng đi tìm Sư Tôn.
00:19:12Trong hộp điểm tâm là bánh đậu đỏ nóng hổi mà người thích nhất.
00:19:15Đi chưa được mấy bước,
00:19:16ta đã chạm chán với một đội đệ tử của giới luật đường.
00:19:19Nhìn thấy ta,
00:19:20họ không nói không rằng rút kiếm ra,
00:19:22vẻ mặt đầy căng thẳng.
00:19:23Ta bất lực lắc lắc lệnh bài trong tay,
00:19:25đến ta mà các người cũng không nhận ra sao.
00:19:27Người dẫn đầu nhanh chóng thu kiếm,
00:19:29vẻ mặt hối lỗi,
00:19:30sư tỉ lượng thứ,
00:19:31chúng ta căng thẳng quá.
00:19:32Ta nhớ mày,
00:19:33vẫn còn đang lùng sục sao.
00:19:35Đệ tử dẫn đầu so dự một chút,
00:19:37ghé sát lại nói nhỏ,
00:19:38ngay vừa nãy,
00:19:39một đội đệ tử dưới luật đường tình cờ bắt gặp tên tà ma đó
00:19:41đang hút nội đan của người khác.
00:19:43Đang định bắt giữ thì không ngờ tu vi của tên đó quá khủng khiếp,
00:19:46kết quả là,
00:19:47không một ai quay về.
00:19:48Lòng bàn tay ta lập tức xiết chặt,
00:19:50cảm thấy bất an,
00:19:51tên ma tu này la lịch thế nào.
00:19:53Đệ tử dưới luật đường đều là đệ tử nội muôn,
00:19:55nhiều người như vậy mà cũng không ngăn nổi sao.
00:19:58Đệ tử dẫn đầu e dè đáp,
00:19:59có lẽ chỉ có các trưởng lão mới đối phó được.
00:20:02Chúng ta định đi hội quân với các đội khác.
00:20:04Sư tỉ mau quay về đi,
00:20:05theo tin tức từ Ngọc Giản truyền âm,
00:20:07tên tà ma đó đang hoạt động quanh khu rừng này.
00:20:09Các vị trưởng lão đang trên đường tới đây,
00:20:11bên ngoài thực sự rất nguy hiểm.
00:20:13Ta biết rồi, cảm ơn.
00:20:15Ta khẽ gật đầu,
00:20:16trong lòng càng thêm lo lắng cho sư tôn.
00:20:18Ta hỏi thêm,
00:20:19mụi có biết tên ma tu đó trông như thế nào không?
00:20:22Sư mụi lắc đầu,
00:20:23không rõ ạ,
00:20:24chỉ biết người đó mặc áo tràng đen,
00:20:26không nhìn rõ mặt,
00:20:27cũng không biết là nam hay nữ.
00:20:29Ta không còn vẻ thong rong tự tại như trước nữa,
00:20:31treo,
00:20:31vội vã đạp tuyết mà đi,
00:20:33hướng về viện của sư tôn.
00:20:35Sư tôn là trưởng lão,
00:20:36cũng là bậc thầy về âm luật,
00:20:37nhưng nghe sư mụi nói tên ma tu đó
00:20:39giết chết hàng chục đệ tử nội muôn một cách dễ dàng,
00:20:41vẫn chưa biết rõ nông sâu tu vi.
00:20:43Nếu bị đánh lén,
00:20:44sư tôn khó lòng phòng bị,
00:20:46ta phải đến hộ pháp cho người,
00:20:47dù thực lực của ta nhỏ bé,
00:20:49nhưng chỉ khi ở bên cạnh người,
00:20:50ta mới thấy yên tâm.
00:20:52Trời dần tối,
00:20:53ta đi nhanh trong rừng tuyết yên tĩnh,
00:20:55tay xít chặt ngọc giản liên lạc với sư tôn,
00:20:57truyền linh lực gọi,
00:20:58sư tôn,
00:20:58người có đó không?
00:20:59Ngọc giản nhấp nháy,
00:21:01nhưng sư tôn không trả lời.
00:21:03Chắc là người đã nghỉ ngơi từ sớm,
00:21:05ta bình tĩnh ăn uổi bản thân,
00:21:06sư tôn luôn mang theo ngọc giản bên mình,
00:21:08theo lý thường sẽ trả lời rất nhanh,
00:21:10lẽ nào có chuyện gì sao?
00:21:12Bầu trời xám xịt,
00:21:13tuyết rơi nặng hạt hơn,
00:21:14đi chưa được mấy bước,
00:21:16tuyết đã lấp đầy dấu chân ta.
00:21:17Đột nhiên,
00:21:18một tiếng thét thảm thiết xé tọc sự tĩnh lặng của rừng tuyết.
00:21:21Sự sợ hãi và tuyệt vọng trong tiếng thét đó
00:21:22khiến bước chân ta khựng lại,
00:21:24là tiếng thét của con người.
00:21:26Ta đột ngột dừng lại,
00:21:27bước chân định bước ra từ từ thu hồi,
00:21:29cuối đầu nhìn xuống mặt đất phủ
00:21:30một lớp tuyết trắng dày đặc.
00:21:31Từng vệt đỏ như màu hoa yên nhỏ giọt ngay dưới chân,
00:21:34lan dần vào khu rừng bên cạnh.
00:21:36Ta đứng lặng trong khu rừng tuyết yên tĩnh đến mức kỳ lạ này,
00:21:39một cảm giác lạnh lẽo lập tức chạy dọc sống lưng.
00:21:41Ta có thể nghe rõ tiếng thở dốc ruồn dập của chính mình.
00:21:44Dây tiếp theo,
00:21:45linh kiếm trong tay tuốt khỏi bao,
00:21:47mũi kiếm chỉ thẳng vào sâu trong rừng tuyết.
00:21:49Ta cảnh giác nhìn chầm chầm nơi đó,
00:21:51trong đầu lóe lên vô số suy nghĩ.
00:21:53Trực giác mách bảo ta rằng,
00:21:54tên ma tu kia có lẽ vừa mới giết người ngay tại đó.
00:21:57Kẻ này đã giết hàng chục đệ tử nội môn,
00:21:59ta tuy mạnh hơn họ nhưng cũng không thể lấy một địch người,
00:22:02cho nên, ta đánh không lại hắn.
00:22:04Nhưng mình có thể trốn đi đâu chứ?
00:22:06Ta tự giữ cực nghĩ thầm,
00:22:07rồi không cam lòng bước lên một bước.
00:22:09Rõ ràng là sắp thành công rồi,
00:22:11tu luyện mấy mươi năm,
00:22:12ta không cam tâm chết ở nơi này.
00:22:14Tất cả giã tâm, tất cả nỗ lực của ta,
00:22:16chẳng lẽ cuối cùng đều tan thành mây khói sao?
00:22:19Ta còn chưa gặp được sư tôn,
00:22:20chưa nói cho người biết tâm ý của mình.
00:22:22Ta hít một hơi thật sâu,
00:22:24đặt hộp điểm tâm xuống nền tuyết,
00:22:25lấy ra ngọc giản truyền tin của môn phái.
00:22:28Linh lực bao bọc lấy giọng nói truyền vào ngọc giản,
00:22:30như vậy dù có chết,
00:22:31các đệ tử khác cũng sẽ nhận được tin tức.
00:22:33Ta, ta vừa mở miệng,
00:22:35một bóng đen đã vọt tới trước mắt,
00:22:37mang theo luồng âm phong lạnh lẽo trực chỉ diện môn.
00:22:39Chiếc ô đỏ trong tay bay xoay tròn trên không trung chắn trước mặt,
00:22:42cổ tay xoay chuyển,
00:22:43thân hình lùi gấp.
00:22:44Linh lực ở mũi kiếm tuôn trào như dao long xuất giản,
00:22:47nương tụ thành kiếm khí chém về phía trước,
00:22:49tức thì cuộn lên ngàn lớp sóng tuyết.
00:22:51Dầm,
00:22:52chiếc ô bị hất văng sang một bên,
00:22:54giữa trời tuyết bay lả tà,
00:22:55bóng đen kia ngã dạp xuống đất không nhúc nhích.
00:22:58Ta nheo mắt lại,
00:22:59vì quá căng thẳng nên chưa kịp phân biệt kẻ đến,
00:23:01giờ mới phát hiện bóng đen đó không hề có hơi thở của người sống.
00:23:04Tại vùng đan điền của thi thể có một lỗ máu lớn bằng miệng bát,
00:23:07rõ ràng là bị người ta cứng ép móc mất kim đan.
00:23:10Lệnh bài bên hông cho thấy cô ấy là một đệ tử nội môn.
00:23:13Ta cảm thấy da đầu tê dại,
00:23:15mũi chân vừa mới chạm đất,
00:23:16ma khí phía sau đã bùng nổ.
00:23:18Một luồng ma khí đánh mạnh xuống nơi ta vừa đứng,
00:23:20để lại một hố đen cháy xém.
00:23:22Ta cầm kiếm xoay người,
00:23:23chỉ thấy dưới gốc cây có một bóng người mặc đồ đen đang dựa vào,
00:23:26chiếc nón lá họa tiết chúc rủ xuống ba lớp mạng che mặt.
00:23:29Những giọt máu không ngừng thấm ra từ kẽ tay người đó khi đang ôm lấy vai phải,
00:23:33ánh mắt chúng ta giao nhau qua lớp mạng che.
00:23:35Ta cảnh giác nhìn chầm chầm hắn,
00:23:37linh kiếm trong tay chỉ thẳng về phía đó.
00:23:39Kẻ mặc đồ đen không có hành động gì,
00:23:41máu tươi nhụm đỏ cả bàn tay.
00:23:43Hắn nhẫn nhịn cuối đầu ho kịch liệt,
00:23:44âm thanh vỡ vụn như tiếng ngọc quý va vào nhau.
00:23:47Tên ma tu này hóa ra lại là nữ giới.
00:23:49Lòng ta đấu tranh dữ dội.
00:23:51Sau khi ném sát chết về phía ta,
00:23:53cô ta vẫn cứ cuộn tròn dưới gốc cây không động đậy.
00:23:55Luồng ma khí cuộn cuộn ngưng trệ giữa không chung,
00:23:58tiếng ho ra máu của cô ta nghe rõ mồn một.
00:24:00Đây là sự yếu thế,
00:24:01hay là một cái bẫy?
00:24:02Mồ hôi lạnh dịn ra trong lòng bàn tay khiến ta suýt nữa không giữ chắc được chuối kiếm.
00:24:06Ta chỉ có duy nhất một cơ hội.
00:24:09Cô ta mạnh như vậy,
00:24:10rõ ràng có thể ra tay lúc ta chưa phòng bị,
00:24:12chứ không phải như thế này.
00:24:13Ta thử bước tới nửa bước,
00:24:15cô ta lập tức giơ tay kết ấn,
00:24:17nhìn chầm chầm ta như một lời cảnh cáo.
00:24:19Cô ta không cho ta lại gần.
00:24:21Mà tu vốn dĩ gặp người là giết,
00:24:23nhưng cô ta lại mặc kệ cho ta rời đi.
00:24:25Ta lùi lại một bước,
00:24:26quả nhiên động tác trên tay kẻ mặc đồ đen dừng lại,
00:24:28không còn không khí dương cung bạt kiếm nữa.
00:24:30Ta thầm thở phào nhẹ nhõm,
00:24:32cầm kiếm từng bước lùi về phía sau.
00:24:34Chuyện này quá kỳ lạ.
00:24:35Với thế trận chính ta gặp nhau là đỏ mắt,
00:24:38tại sao lại chỉ tha cho mình ta đi?
00:24:39Chẳng lẽ không sợ bị tiết lộ hành tung sao?
00:24:42Không hiểu sao,
00:24:43cảm giác bất thường trong lòng ngày càng đậm nét,
00:24:45đến mức tâm thần bất định.
00:24:46Ta từ từ lùi lại.
00:24:48Thừa lúc cô ta vừa buông lỏng cảnh giác,
00:24:50đột ngột đâm ra một kiếm.
00:24:51Linh kiếm ngân vang thoát khỏi tay,
00:24:53phong linh khí sắc bén mà nhẹ nhàng cuốn
00:24:55theo tuyết vụn trực chỉ của họng đối phương.
00:24:57Luồng gió lạnh lẽo suýt chút nữa
00:24:58đã hất văng mạng che mặt của cô ta.
00:25:00Người đó phất tay áo rộng,
00:25:01đánh bật trường kiếm ra,
00:25:03lực chân khiến hổ khẩu của ta tê dại.
00:25:05Mượn mặt tuyết trơn trượt,
00:25:06ta sấn tới áp sát,
00:25:07vỗ một trưởng vào bờ vai phải đang thấm máu của cô ta.
00:25:11Tóc đen và lớp lụa trắng quấn lấy nhau ngã nhào và đống tuyết.
00:25:14Cô ta hừ nhẹ một tiếng,
00:25:15ta cũng bị ma khí đốt đến đau rát,
00:25:17nhưng nghiến răng chịu đựng không buông tay,
00:25:19xiết chặt lấy vòng eo thon được bao phủ
00:25:20bởi lớp tơ tằm băng lạnh lẽo.
00:25:22Đột nhiên lòng bàn tay chạm vào một vật cứng lạnh,
00:25:24ta gập ngón tay nắm chặt lấy vật đó.
00:25:26Đó là một chiếc tiêu dài bằng ngọc,
00:25:28thân tiêu thấm đẫm hơi lạnh huyền minh,
00:25:30chạm vào thấy lạnh thấu xương tủy.
00:25:32Đầu ngón tay cô ta đã chạm vào huyệt khí hải của ta,
00:25:35nhưng ta lại run dậy không ngừng như bị xét đánh.
00:25:37Cảm giác như rơi xuống vực sâu vạn trượng,
00:25:39như người hành khất trong đêm tối mất đi ánh sao,
00:25:42như người chết đuối mất đi khúc gỗ nổi,
00:25:43trong phút chốc chìm xuống đáy biển băng giá.
00:25:46Chiếc tiêu ngọc này,
00:25:47ta quá quen thuộc cảm giác khi chạm vào nó,
00:25:49từng đường vân của nó.
00:25:50Nó đã được ta lau chùi cẩn thận suốt bao nhiêu ngày đêm.
00:25:53Nó được đúc từ huyền băng ngọc trăm năm,
00:25:55là linh bảo độc nhất vô nhị trên thế gian,
00:25:57và nó vốn dĩ chỉ thuộc về một người duy nhất.
00:26:00Người đó, là vị thần của ta,
00:26:02là sư tôn của ta.
00:26:03Một tiếng kèng vang lên,
00:26:04linh kiếm rơi xuống tuyết.
00:26:06Ta nhìn nốt chú sa thoát ẩn thoát hiện dưới lớp mạng che mặt,
00:26:09trong cổ họng răng lên vị dì sắt của máu.
00:26:11Tại sao lại là sư tôn?
00:26:13Ta từng nghi ngờ rất nhiều người,
00:26:14nhưng chưa bao giờ nghi ngờ người.
00:26:16Sư tôn của ta luôn thanh cao như vậy,
00:26:18tồn tại thánh khiết như tuyết trắng,
00:26:20ta thậm chí không thể tưởng tượng nổi ráng vẻ thất thố hay kinh ngạc của người.
00:26:23Nhưng tiêu ngọc luôn là vật tùy thân của sư tôn,
00:26:25sau khi nhận chủ thì càng không thể để người khác mang trên mình.
00:26:29Khoảnh khắc buông tay,
00:26:30ta như thấy lại hình ảnh cô bé cầm kiếm gỗ năm xưa
00:26:32đang rơi xuống từ bậc thang mây vạn trượng.
00:26:35Trưởng phong của người mãnh liệt,
00:26:36ma khí cuồn cuộn ập đến làm rát cả da mặt,
00:26:38nước mắt không tự chủ được mà trào ra.
00:26:40Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi,
00:26:42ta nhớ lại tất cả những chuyện của những năm qua.
00:26:44Ta đã vô số lần nghiêm túc phát họa ráng vẻ của người,
00:26:47ta hiểu rõ niềm vui nỗi buồn,
00:26:48cái yêu cái ghét của người.
00:26:50Ta từng thế trước mặt người sẽ suốt đời đi theo sau lưng người.
00:26:53Đạo tâm đã lập,
00:26:54sống chết có nhau.
00:26:55Ta chật nhớ đến lời thề máu viết trên mệnh bài ngày hôm ấy.
00:26:58Bỗng thấy thanh thản,
00:26:59sự hoang mang và đau khổ tràn ngợp trong lòng dần biến mất.
00:27:02Sư tôn đã là đạo của ta,
00:27:04vậy thì mọi điều người làm đối với ta đều là đúng.
00:27:06Người có là ma tu hay không không quan trọng,
00:27:08người vẫn là sư tôn của ta.
00:27:10Hóa ra cái hương vị của câu sáng nghe đạo,
00:27:12chiều chết cũng cam lòng lại là thế này.
00:27:14Ta đứng yên không nhúc nhít,
00:27:16để mặc ngọn lửa ma thuật trên đầu ngón tay
00:27:17người đốt cháy những sợi tóc mai trước chán,
00:27:19rồi ngước mặt lên giống như lúc nhỏ hay rụi vào tay áo người để đòi kẹo.
00:27:23Sư tôn,
00:27:24vết máu nơi cổ họng đã nhụn đỏ danh sưng này,
00:27:26nhưng ta lại cười rãng rỡ hơn bất kỳ lần đột phá cảnh giới nào.
00:27:30Trong cơn ảo giác,
00:27:31ta nghe thấy chính mình năm 14 tuổi hỏi,
00:27:33nếu một ngày đạo nghĩa tương phản thì phải làm sao?
00:27:35Nếu là người,
00:27:36đồ nhi nguyện vì người mà chết.
00:27:38Trưởng phong ngay khoảnh khắc chạm vào giữa mày lại hóa thành sự dự dàng mềm mạn.
00:27:42Ngón tay nhuống máu của người lướt qua đuôi mắt ta,
00:27:44khi mùi máu quyện cùng hương xanh xanh thấm vào cánh mũi,
00:27:46ta mới nhận ra mình đã được khóa chặt trong vòng tay quen thuộc.
00:27:49Người thở dài một tiếng,
00:27:50tại sao không tránh?
00:27:52Ta nhìn tấm mạng che mặt rơi xuống.
00:27:54Sư tôn vẫn như xưa,
00:27:56vẫn là vẻ mặt lạnh lùng ấy,
00:27:57nhưng giờ đây do bị ma khí xâm nhiễm,
00:27:59đôi mắt đã vướng bận rục niệm,
00:28:00không còn cái vẻ thanh lãnh không màng khói lửa nhân gian như trước.
00:28:04Nốt chua xa giữa chán đỏ tươi như máu,
00:28:06yêu dị mị hoặc,
00:28:07giống như một nụ hoa đang nở rộ,
00:28:08cuối cùng cũng để lộ ra vẻ kiều diễm nhỏ giọt bên trong nghị hoa.
00:28:12Ta ngây ngốc đưa tay chạm vào khóe mắt người,
00:28:14gương mặt sư tôn dưới sự xâm thực của ma khí ngày càng nhật nhạt và lạnh lẽo,
00:28:18nhưng lại giống như một khối ngọc quý,
00:28:20bóng loáng mà thanh mảnh.
00:28:21Vị thần cao cao tại thượng đã rơi xuống phàm chân,
00:28:23ngay trong tầm tay ta.
00:28:25Khoảng cách giữa ta và người gần đến thế,
00:28:26chỉ cần ta.
00:28:28Sư tôn nắm lấy cổ tay ta,
00:28:30khó hiểu hỏi,
00:28:30đồ đệ ngốc của ta,
00:28:31ta rõ ràng đã thả con đi,
00:28:33tại sao con không rời đi?
00:28:34Hay là vi sư dạy con quá tốt,
00:28:36khiến con học được cái thói đạo đức giả hy sinh bản thân của chính đạo?
00:28:40Làm sao có thể?
00:28:41Ta hoảng loạn nhào vào lòng người,
00:28:43hoàn toàn không để ý việc người đang nắm giữ mệnh muôn của mình.
00:28:46Cây đáng nói,
00:28:46con là do người nuôi lớn,
00:28:48sư tôn không tin con sao.
00:28:49Thực ra con chưa bao giờ quan tâm đến thân phận của người.
00:28:52Người muốn cứu người,
00:28:53con sẽ thử thuốc thay người.
00:28:55Người muốn giết người,
00:28:56con sẽ là con giao nhanh nhất trong tay người.
00:28:58Sư tôn nhất môi cười,
00:28:59nụ cười lại có vẻ rất bạc béo,
00:29:01thật sao?
00:29:02Ta gật đầu thật mạnh,
00:29:04nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của người,
00:29:05nước mắt đột nhiên rơi xuống.
00:29:07Thực sự thấy rất ủi khuất.
00:29:08Ta ủi khuất không phải vì sư tôn có thể giết ta bất cứ lúc nào để diệt khẩu,
00:29:12mà là vì tại sao người không nói cho ta biết.
00:29:14Chẳng phải ta đã dùng đạo tâm để thế rồi sao?
00:29:17Đạo của ta là người,
00:29:18người xuống địa ngục thì ta xuống địa ngục.
00:29:20Người là chính đạo kiệt xuất thì ta theo bên cạnh người,
00:29:23người là ma tu thì đã sao?
00:29:24Người có giết bao nhiêu người đi chăng nữa?
00:29:26Đối với ta họ cũng chỉ là những kẻ không liên quan.
00:29:29Bởi vì người là sư tôn của con,
00:29:31khụ, khụ.
00:29:32Có lẽ là vì sự si mê trong mắt ta quá rõ ràng,
00:29:34sư tôn vô thức nới lỏng lược tay.
00:29:36Ta không thèm che giấu sự mê luyến đối với sư tôn nữa,
00:29:39vừa khóc vừa cười,
00:29:40kể từ ngày người cứu con,
00:29:41nhận con làm đồ đệ,
00:29:42trong cuộc đời con chỉ còn lại sư tôn.
00:29:44Chỉ có người là đối xử tốt với con như vậy,
00:29:46mua kẹo hồ lô cho con,
00:29:48làm búp bê gỗ cho con,
00:29:49khi con ốm đau bị thương người chăm sóc con không rời nửa bước.
00:29:52Rõ ràng chỉ cần một đạo pháp quyết là xong,
00:29:54nhưng vì người sợ con nghĩ rằng người bỏ rơi con,
00:29:57nên mới cố học cách đối xử tốt của phàm nhân với con.
00:30:00Ta đếm từng chuyện một trên đầu ngón tay,
00:30:02ký ức vẫn còn tươi mới,
00:30:03sư tôn,
00:30:04người chính là tiên trên trời,
00:30:05là trăng dưới nước.
00:30:06Lúc đó con đã nghĩ,
00:30:08con phải làm thế nào mới xứng đáng đứng sau lưng người.
00:30:10Con nỗ lực nâng cao tu vi lại để người hãnh diện.
00:30:12Đạo của con không phải là chính đạo,
00:30:14mà chính là người,
00:30:15sư tôn.
00:30:17Tuyết rơi là ta,
00:30:18tuyết động trên người lạnh thấu xương,
00:30:19nhưng máu toàn thân ta như đang sôi trào.
00:30:21Ta khao khát muốn sư tôn hiểu được lòng thành của mình đến thế.
00:30:24Thứ cảm xúc trôn sâu trong xương tủy của thiếu nữ,
00:30:27không biết là sự quyến luyến,
00:30:28sự kính trọng,
00:30:29hay là tình cảm mang tên ái mộ đã sớm ăn sâu vào xương tủy.
00:30:33Sư tôn nhẹ nhàng mơn trớn cổ ta,
00:30:35ma khí bám trên da thịt đau như bị thiêu đốt.
00:30:37Người nhìn vào mắt ta nói,
00:30:38ta bảo con làm gì con liền làm cái đó,
00:30:40dù cho ta đã nhập ma,
00:30:42ta không chút do dự vật đầu.
00:30:44Người bỗng cười khẽ,
00:30:45nốt chú xa nơi đuôi mắt như vệt máu bắn trên tuyết,
00:30:47nếu ta muốn giết con.
00:30:49Người đột ngột bóp lấy cổ ta,
00:30:50từ từ xếp chặt.
00:30:52Cảm giác nghè thở khiến tầm nhìn bắt đầu mờ đi,
00:30:54mặt đỏ gay, ta khó thở,
00:30:56theo bản năng nắm lấy cổ tay sư tôn nhưng không hề dùng sức.
00:30:59Đồ nhi,
00:31:00cũng cam lòng,
00:31:01khụ, khụ,
00:31:02ý thức mờ mịt,
00:31:03khó khăn thốt ra,
00:31:08con tan chảy,
00:31:09đến nói dối cũng không biết,
00:31:10vừa rồi nếu ta thực sự muốn giết con.
00:31:12Người đứng dậy,
00:31:13chiếc áo tròn màu đen quét qua mặt tuyết,
00:31:15ta lao tới túm lấy vạt áo người,
00:31:17nút ngọc làm đau lòng bàn tay.
00:31:19Ta ngước nhìn sư tôn,
00:31:20hoang mang hỏi,
00:31:21sư tôn,
00:31:22người không cần con nữa sao.
00:31:23Sư tôn đứng yên rất lâu,
00:31:25cho đến khi mái tóc đen bị sương tuyết bao phủ.
00:31:27Sắc mặt người mông lung khiến người ta không nhìn rõ tâm tư.
00:31:30Ta quỳ trong tuyết,
00:31:31khi tuyết đã phủ đầy vai,
00:31:32cuối cùng cũng chờ được tiếng thở dài tan biến trong gió,
00:31:35đứng lên đi.
00:31:36Ta ngưng ác nhìn bàn tay thanh tú đưa ra trước mắt.
00:31:39Sư tôn hạ mắt phủi đi những hạt tuyết bên tóc mai của ta,
00:31:42ma văn như thủy chiều rút đi khỏi cổ,
00:31:44về nhà nếu có ai hỏi.
00:31:45Con bị ma tu làm bị thương,
00:31:47người vì bảo vệ con mà nguyên khí đại tổn.
00:31:49Ta vội vàng tiếp lời.
00:31:51Rất tốt.
00:31:52Sư tôn mỉm cười nhạt nhạt,
00:31:53nắm lấy tay,
00:31:54kéo ta đứng dậy khỏi đống tuyết.
00:31:56Ta vội nói,
00:31:57sư tôn để con che ô cho người,
00:31:58người bị thương rồi phải nhanh chóng về chữa trị.
00:32:00Đôi môi mỏng không còn chút huyết sắc của sư tôn khẽ gật đầu.
00:32:03Ta vui sướng che ô,
00:32:05cẩn thận nắm lấy tay sư tôn.
00:32:06Thấy mãn nguyện và phân khích khôn cùng.
00:32:08Thật tốt quá,
00:32:09ta đã biết được một bí mật cực lớn của sư tôn.
00:32:12Bí mật này chỉ có ta và người biết.
00:32:13Ta quả nhiên là người đặc biệt nhất của sư tôn.
00:32:16Sư tôn tu tiêu giao đạo,
00:32:18vốn dĩ điều kiên kỵ nhất chính là chấp niệm.
00:32:20Tiêu giao đạo là tùy theo bản tâm.
00:32:22Ta lẽ ra nên dự liệu được điều này từ sớm.
00:32:24Chỉ là sư tôn thường ngày luôn mang vẻ mặt lạnh lẽo như băng tuyết,
00:32:27vô tình,
00:32:27vô dục,
00:32:28vô cầu,
00:32:29khiến ta chẳng thể ngờ được người lại vì một loại chấp niệm nào đó mà nhập ma.
00:32:32Tổ hỏa nhập ma là do có chấp niệm,
00:32:34vậy chấp niệm của sư tôn suốt cuộc là gì?
00:32:37Nơi sư tôn ở vô cùng thanh tịnh.
00:32:39Khi ta hỏi câu này,
00:32:40người đang biếng nhác tựa dưới gốc cây ngô đồng,
00:32:42vân vê những cánh hoa đảo rụng.
00:32:44Cổ tay trắng ngẩn như sương tuyết,
00:32:46hôm nay người không thắt đai lưng,
00:32:47vạt áo trắng mút bung lơi trên phiến đá xanh.
00:32:50Trước đây sư tôn chưa bao giờ để lộ ráng vẻ này trước mặt ta,
00:32:53ta ngây người nhìn khô chấp mắt.
00:32:55Chẳng qua là tu vi cảnh giới không thể tiến thêm bước nào nữa,
00:32:58tu ma hay tu tiên vốn chẳng có gì khác biệt,
00:33:00kiên trì bản tâm thì sẽ không bị tâm ma thao túng.
00:33:03Người bình thản lạ lùng,
00:33:04rồi đột nhiên nói,
00:33:05đồ nhi,
00:33:06sau này con hãy dọn đến đây ở với ta,
00:33:08bầu bạn với ta nhé.
00:33:09Vâng,
00:33:09ta cầu còn không được.
00:33:11Cái Tết năm này trôi qua không mấy yên ổn,
00:33:14đêm hồ hàn băng kết lại,
00:33:15ta ngồi sổng dưới hành lang lau chuỗi tu kiếm.
00:33:18Sư tôn đạp bóng đêm lặng lẽ trở về,
00:33:19khi tà áo rộng lướt qua,
00:33:21ba viên kim đan còn vương tơ máu lăn vào lòng bàn tay ta.
00:33:24Ma công của sư tôn muốn tiến thêm một tầng nữa
00:33:26thì cần hiến tế không ít kim đan bản nguyên của tu tiên giả.
00:33:30Sư tôn nguy trang quá tốt,
00:33:31người ngoài chưa từng hoài nghi đến người.
00:33:33Chỉ là khi số đệ tử tử vong ngày một nhiều,
00:33:35mà việc điều tra mãi không có manh mối,
00:33:37trưởng muôn cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
00:33:39Ông trự tập đệ tử Linh Sơn đứng trước
00:33:41linh khí thượng cổ thiên mệnh kính để dùng đạo tâm lập thệ,
00:33:43từ đó nhận diện hung thủ.
00:33:45Trước thiên mệnh kính, không ai có thể nói dối.
00:33:48Linh Sơn gần đây nội bất xuất ngoại bất nhập,
00:33:50đến cả ta cũng không thể xuống núi
00:33:52mua đồ ăn phàm trần cho sư tôn.
00:33:54Sư tôn thích ăn điểm tâm,
00:33:55đây là một bí mật nhỏ khác mà ta khám phá được.
00:33:58Không thể mua sẵn, ta tự mình làm.
00:34:00Mỗi ngày, bánh đậu đỏ,
00:34:01bánh đậu xanh, bánh hoa phủ dung
00:34:03thay đổi kiểu cách bày trên sập của người.
00:34:05Sư tôn hảo ngọt, ta thường phải rắc thêm
00:34:07gấp đôi lượng đường mới có thể thấy được
00:34:09một tia thỏa mãn trên gương mặt vốn không cảm xúc ấy
00:34:11khi nếm thử.
00:34:12Ngày hôm đó, ta bưng khay bánh đậu xanh mới hấp đi
00:34:15qua hành lang, bóng người bất ngờ lao ra
00:34:17ở góc cua khiến cổ tay ta suýt lật.
00:34:19Thẻ bài bạc của giới luật đường thoáng qua trước mắt
00:34:21là vị sư mụi vẫn thường tuần tra gần hồ Hàn Băng.
00:34:29Bón tay cô ấy bám lấy tay áo ta run bẩn bật,
00:34:32dừng vô quy, ma tu, mụi thừa lúc ả không đề phòng
00:34:34đã ra tay làm bị thương, làm bị thương cổ tay ả.
00:34:37Sư tỷ, thanh vận trưởng lão có ở đây không?
00:34:40Tên ma tu đó tuyệt đối không phải cấp kim đan
00:34:42có thể đối phó, mụi phải mau chóng đến dưới luật đường.
00:34:45Bàn tay ta đang đỡ sau lưng cô ấy thuận thế
00:34:47dò xét đan điền, quả nhiên cảm nhận được
00:34:49ma khí tàn dư quen thuộc.
00:34:51Sư tôn sáng nay nói đi hái sương sớm,
00:34:53hóa ra thứ người hái chính là kim đan của người sống.
00:34:56Đừng sợ, ta mỉm cười vén lại lọn tóc mai
00:34:58dối bời cho sư mụi, tay kia chạm vào thanh nhuyễn kiếm bên hông.
00:35:02Sư tỷ tiễn mụi đi ngay đây, xuống hoàng tuyển.
00:35:05Tiếng kiếm ra khỏi bao ngân vang
00:35:06làm lũ chim dưới mái hiên giật mình bay tán loạn.
00:35:09Dòng máu nóng hổi phun trào,
00:35:10sư mụi riêng rỉ một tiếng rồi ngã khịu xuống tuyết,
00:35:13nhanh chóng nhụm đỏ mảnh đất này
00:35:14như hoa mạn châu xa đang nở rộ.
00:35:16Ta khẽ thở dài, thực ra,
00:35:18vốn dĩ tỷ có thể thả mụi về báo tin,
00:35:20sư tôn đang lo không có ai tự dâng sát đến cửa,
00:35:22thật đáng tiếc.
00:35:24Nhìn sai vạn sai,
00:35:25chính là mụi đã làm bị thương sư tôn,
00:35:27vậy thì mụi chỉ có con đường chết.
00:35:29Ta ngồi sổng xuống, đầu ngón tay ngưng tụ linh lực,
00:35:31nhẹ nhàng rạch mở đan điền của sư mụi.
00:35:33Khoảnh khắc kim đan được lấy ra,
00:35:35nó vẫn còn hơi ấm và tỏa sáng nhẹ trong lòng bàn tay.
00:35:38Sư tôn thấy chắc chắn sẽ vui lắm.
00:35:40Ta nói khẽ với đôi mắt đã mất đi thần sắc,
00:35:42rồi dùng đầu ngón tay vuốt ngang đôi mắt chưa kịp nhắm lại của sư mụi.
00:35:46Rắc một tiếng,
00:35:47tiếng cảnh khô gãy vang lên đột ngột.
00:35:49Ta mạnh dạng ngởng đầu,
00:35:51thấy nhị sư tỷ đang đứng dưới gốc cây cách đó mười bước chân.
00:35:54Ta váy đỏ rực của tỷ ấy nổi bật đến trói mắt trên nền tuyết,
00:35:57như một ngọn lửa đang bùng cháy.
00:35:58Khi chất ngạo nghẽ bẩm sinh đó luôn là thứ ta căm ghét.
00:36:02Tiểu sư mụi,
00:36:02tỷ ấy nhìn bàn tay đầy máu của ta với vẻ không thể tin nổi,
00:36:06linh kiếm trong tay tỷ ấy đã tuốt trần,
00:36:08mũi kiếm hơi run dày,
00:36:09mũi cầm thứ gì trong tay vậy.
00:36:11Ta chậm dãi đứng dậy,
00:36:12tung hứng viên kim đan trong lòng bàn tay,
00:36:14mỉm cười gọi,
00:36:15nhị sư tỷ.
00:36:15Tỷ ấy lùi lại một bước,
00:36:17vừa cảnh giác vừa sực tình,
00:36:18những đệ tử mất tích đó,
00:36:20đều là do mũi giết.
00:36:21Ta thầm rùa trong lòng,
00:36:23ai không đến lại là sư tỷ,
00:36:24nếu ta giết sư tỷ để diệt khẩu,
00:36:26sư tôn trách phạt thì thật khó ăn nói.
00:36:28Sư tỷ hiểu lầm rồi,
00:36:29ta tiến lên một bước,
00:36:31máu tươi nhỏ xuống từ kẽ tay,
00:36:32mũi vừa đi ngang qua,
00:36:34tình cơ thấy tên ma tu này hành hung,
00:36:35mũi chỉ là.
00:36:37Ta đột một bão khởi,
00:36:38chém ra một kiếm,
00:36:39tỷ ấy nghiêng người né tránh kiếm khí,
00:36:41mũi kiếm chỉ thẳng vào cổ họng ta,
00:36:43nghiến răng nói,
00:36:44còn nói không phải,
00:36:45nhân chứng vật chứng rành rành,
00:36:46mong ngoan ngoãn thúc thủ chịu chói.
00:36:48Ta chật một tiếng,
00:36:49vốn tưởng sẽ có một trận ác chiến,
00:36:51thì một luồng ma khí từ khâu trung xé gió lao tới,
00:36:54xiết lấy cổ sư tỷ,
00:36:55kéo giật về phía sau.
00:36:56Nhị sư tỷ không kịp phòng bị,
00:36:58mặt đỏ gai,
00:36:59trường kiếm rơi xuống đất,
00:37:00hai mắt trợn ngược rồi ngớt đi tại chỗ.
00:37:02Sư tôn từ trên trời ráng xuống,
00:37:04ma khí hóa thành xỉnh xích chói chặt nhị sư tỷ,
00:37:06rồi từ xa nhìn về phía ta.
00:37:08Sư tôn, ta vui mừng gọi,
00:37:10người nhìn cái xác dưới chân ta,
00:37:12lạnh lùng hỏi,
00:37:13con cá lọt lưới vừa rồi bị con giết rồi sao?
00:37:15Vâng, ta vẻ mặt lo lắng,
00:37:17sư tôn, cổ tay người bị thương rồi,
00:37:19có nghiêm trọng không?
00:37:20Không sao, sư tôn mỉm cười nhạt,
00:37:23đưa tay về phía ta,
00:37:24chúng ta rời khỏi đây trước đã.
00:37:26Ta nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của sư tôn,
00:37:28người đạp gió mà đi,
00:37:29nhanh chóng đưa ta về viện.
00:37:31Nhị sư tỷ vẫn đang hôn mê,
00:37:32ta sơ dự một chút rồi nói,
00:37:34sư tôn, nhị sư tỷ thấy con giết người,
00:37:36còn thấy con móc nội đan.
00:37:38Ta đưa tay dâng lên nội đan,
00:37:40sư tôn cầm lấy,
00:37:41suy tư nói,
00:37:42nó vẫn chưa thể chết lúc này,
00:37:43hiện tại đại điển lập thể đang tới gần,
00:37:45giết nó dễ khiến người ta nghi ngờ lên đầu ta,
00:37:47phía gia tộc nó cũng có chút rắc rối.
00:37:50Tạm thời cứ giữ lại,
00:37:51đồ nhi yên tâm,
00:37:52ta sẽ phong ấn đoạn ký ức này của nó.
00:37:54Sư tôn vỗ đầu chấn an ta,
00:37:56sự nung chiều trong ánh mắt
00:37:57khiến ta không tự chủ được mà chìm đắm vào đó.
00:37:59Giống như tiên sáng đầu tiên xé toạc màn đêm,
00:38:01sư tôn đã mang đến cho ta hy vọng,
00:38:03ta là đồ đệ trung thành nhất của sư tôn,
00:38:06ta sẽ không bao giờ phản bội người.
00:38:08Dù dưới vầng hào quang này
00:38:09che giấu núi xương chất cao như thành,
00:38:11dù ta phải dẫm lên đầu lâu
00:38:12của những người vô tội để leo lên đỉnh cao,
00:38:14dù hai bàn tay đẫm máu,
00:38:16tội ác tài trời,
00:38:17ta cũng cam tâm tình nguyện.
00:38:19Ta nghĩ mình có lẽ đã bệnh rồi,
00:38:20gần đây luôn mơ thấy sư tôn,
00:38:22nhưng người trong mộng lại không giống sư tôn.
00:38:24Sư tôn ta là vầng trăng thanh lãnh treo
00:38:26trên 9 tầng mây,
00:38:27xưa nay không vướng bụi trần,
00:38:29dù có nhập ma,
00:38:30đôi mắt lạnh lùng bị ma khí xâm nhiễm ấy
00:38:31cũng chỉ có sự ngạo nghẽ và dĩu cợt.
00:38:34Người trong mộng áo mây nửa cởi,
00:38:36xương ngọc ra băng phản chiếu ánh nến bập bùng,
00:38:38mái tóc đen như mực chảy tràn trên giường,
00:38:40nốt chua xa yêu dị như máu,
00:38:41tựa như một cánh mai đỏ kiều diễm ẩn hiện giữa trời tuyết.
00:38:44Ánh trăng sáng người phía sau
00:38:45cũng bị tuyệt sắc thiên hương này làm cho lưu mở.
00:38:48Ngọc Mỹ làm xương,
00:38:57Hương sen bỗng nhiên nồng đậm,
00:38:59thân chí ta mê mụi,
00:39:00chìm đắm trong giấc mộng xuân ngập tràn hương sen này.
00:39:02Trong cơn hỗn độn,
00:39:03ta đưa tay chạm vào,
00:39:04mái tóc đen như dòng nước quấn lấy đầu ngón tay,
00:39:07quấn quyết lấy ta cho đến khi hơi thở hỏa làm một.
00:39:09Đôi mắt thanh lãnh như hồ hàn băng lúc này ngập tràn xuân tình,
00:39:12xương thủy mờ ảo,
00:39:13sắc phấn hồng lan từ vành tai xuống xương quai xanh,
00:39:16thấm đẫm toàn thân.
00:39:17Khi người cúi xuống,
00:39:18hơi thở xương tuyết bao trùm lấy ta,
00:39:20nhưng hơi lạnh trên môi lại hóa thành ngọn lửa thảo nguyên,
00:39:22thiêu đốt đến mức linh hồn ta cũng phải run dày.
00:39:25Mặc nhi,
00:39:26giọng nói của người thanh lãnh phiêu miểu,
00:39:28hòa làm một với xương mù trong núi,
00:39:29hoàn toàn trái ngược với gương mặt tràn đầy mị ý trước mặt ta.
00:39:32Người gọi tên ta hết lần này đến lần khác,
00:39:35ta giật mình tỉnh giấc trong những lời mê sảng vụn vặt,
00:39:37mồ hôi lạnh thấm đẫm áo lót,
00:39:38bóng đêm che dấu lồng ngực đang phập phòng gấp gáp.
00:39:41Cảm giác xe đám nửa tỉnh nửa mê tan đi như thủy chiều.
00:39:44Ta chở mình,
00:39:45ôm lấy chăn,
00:39:45vùi đầu vào lớp đệm mềm mại,
00:39:47khẽ thỉ thầm.
00:39:48Sư Tôn
00:39:49Giọng nói dự dàng mà trền miên.
00:39:51Từ đêm đầu tiên mơ thấy,
00:39:52ta đã biết đây là vọng niệm,
00:39:54là xa xỉ,
00:39:55là sự nghịch luân không được thế gian chấp nhận.
00:39:57Ta không nên có những suy nghĩ như vậy với người.
00:39:59Nhưng dù có tự dăn đe bản thân thế nào,
00:40:01kẻ xuất hiện trong giấc mơ của ta
00:40:03vẫn luôn là một con diễm quỷ khoác lên mình lớp da của Sư Tôn.
00:40:06Cứ nhìn ta làm gì thế?
00:40:08Sư Tôn đặt ngọc giản xuống,
00:40:10giọng nói thanh lãnh có thêm ba phần ôn nhu.
00:40:12Người ngồi ngay ngắn trước thư án,
00:40:13nhìn sang với nụ cười như có như không.
00:40:15Ta đang chậm rãi mài mực,
00:40:17nhưng ánh mắt lại dính chặt vào tà áo trắng ấy.
00:40:19Trong lúc thẫn thờ liền thốt ra,
00:40:21Sư Tôn thật đẹp.
00:40:22Đồ nhi cũng đẹp vậy,
00:40:24khóe môi người hơi nhét lên.
00:40:25Người tu tiên vốn không trọng ra thịt.
00:40:27Nhưng giữa trốn rừng ngọc cây quỳnh này,
00:40:29ta chỉ thấy Sư Tôn là đẹp nhất,
00:40:30nhìn thế nào cũng không chán.
00:40:32Hỗn hồ đoá sen băng có vẻ ngoài trắng trong ấy,
00:40:34bên trong còn có những phong cảnh khác nhau,
00:40:36cảnh nào cũng khiến ta si mê.
00:40:38Ánh nến bỗng lung lay.
00:40:39Sư Tôn thở dài,
00:40:40nhưng con cứ nhìn chầm chầm như thế,
00:40:42bảo vi sư làm sao tĩnh tâm được.
00:40:44Dạ,
00:40:45động tác trên tay ta khựng lại,
00:40:47ánh nến trao nghiêng phản chiếu dung nhan thanh tú của người.
00:40:50Sư Tôn ngồi đó,
00:40:51ánh trăng từ trên vai chảy tràn xuống,
00:40:53bao phụ cả người trong lớp hào quang mờ ảo,
00:40:55giữa màn đêm trong Sư Tôn giống như vầng trăng sáng thực thụ.
00:40:58Đom đóm sao dám tranh sáng với trăng rằm.
00:41:00Ta đã nghĩ như thế.
00:41:02Theo ta những năm nay,
00:41:03đồ nhi không còn cầu mong gì khác sao.
00:41:05Sư Tôn khẽ hỏi,
00:41:06ta cúi đầu đáp lời cung kính,
00:41:08điều đồ nhi cầu,
00:41:09chính là Sư Tôn bình an vui vẻ,
00:41:11vạn sự không yêu phiền.
00:41:12Còn gì nữa không,
00:41:13cổ họng ta bỗng thắt lại,
00:41:15chỉ do dự trong chút lát rồi giữ im lặng.
00:41:17Sư Tôn khẽ cười,
00:41:19ngón tay ngọc chống cằm,
00:41:20nửa phần cảm thán nói,
00:41:21vui vẻ không yêu phiền.
00:41:23Đồ nhi,
00:41:23con có biết cái gọi là tu tiên tri đạo,
00:41:25càng về sau sẽ càng hiểu rõ thế nào là tiên không.
00:41:28Đoạn tuyệt tình dục,
00:41:29không ham không cầu,
00:41:30đó mới là tiên.
00:41:31Nói xong người không nhịn được mỉm cười,
00:41:33nhưng như thế thì thật vô vị.
00:41:35Trung quy không tự tại bằng tu ma,
00:41:37trên đời này,
00:41:38sinh ra làm người,
00:41:39khó tránh khỏi có thất tình lục dục,
00:41:40chẳng phải sao.
00:41:42Con,
00:41:42ta căng cứng người,
00:41:44chỉ cảm thấy sau lưng bắt đầu thấm mồ hôi lạnh.
00:41:46Chặt đứt trần duyên,
00:41:47diệt trừ dục vọng của con người,
00:41:49vốn là sát luật của tiên môn.
00:41:50Có vững bận sẽ ảnh hưởng đến đạo tâm,
00:41:52đó cũng là lý do vì sao đệ tử khi nhập môn
00:41:54phải chặt đứt duyên trần trước.
00:41:56Con đường tiên đạo vốn dĩ cô độc,
00:41:57nhưng ta cũng không cần phải nghĩ quá xa xôi.
00:42:00Con còn trẻ,
00:42:01tự nhiên không biết cô độc là gì.
00:42:03Con vào đời chưa sâu,
00:42:04điều con cầu xin,
00:42:05đâu chỉ là ở bên cạnh ta.
00:42:07Đáy mắt sư tôn gợn sóng sâu thẳm.
00:42:09Đồ nhi,
00:42:10con phải học cách làm chính mình,
00:42:11làm một con người thực sự,
00:42:12như thế,
00:42:13mới là thú vị nhất.
00:42:15Thú vị,
00:42:15ta cắn môi có chút luống cuống,
00:42:17có phải sư tôn chắn ghét ta rồi không?
00:42:19Gần như là hốt hoảng,
00:42:20ta nói,
00:42:21làm thế nào để thành một con người thực sự,
00:42:23đồ nhi không biết.
00:42:24Người có quê hương,
00:42:25người thân,
00:42:26bạn bè,
00:42:27hẳn phải có điều mong cầu,
00:42:28có điều yêu,
00:42:29có điều hận,
00:42:30có điều sợ hãi.
00:42:31Nếu đồ nhi có điều mong cầu,
00:42:32với tư cách là sư tôn,
00:42:34ta tự nhiên sẽ thực hiện cho con.
00:42:36Sư tôn ngậm cười,
00:42:37đưa tay xoa đỉnh đầu ta,
00:42:38đầy ẩn ý nói,
00:42:39vi sư là sủng ái con nhất.
00:42:41Đầu ngón tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay,
00:42:44cố gắng kiểm soát giọng nói đang run dậy,
00:42:46khẽ hỏi,
00:42:46cái gì cũng được à.
00:42:48Với tu vi của ta,
00:42:49khi chân dị bảo trong thiên hạ đều có thể nằm trong túi,
00:42:52sư tôn có gì mà không cho nổi.
00:42:54Người thẳng nhiên nói,
00:42:55và lại điều con người cầu xin chia làm ba loại,
00:42:57một là cầu cho mình,
00:42:58hai là cầu cho người khác,
00:42:59ba là cầu cho thiên hạ.
00:43:01Ta thấy điều đồ nhi cầu luôn là loại thứ hai,
00:43:03thiên hạ chúng sinh không liên quan đến chúng ta,
00:43:05ta chỉ hỏi con,
00:43:06không cầu điều gì cho chính mình sao.
00:43:09Điều đồ nhi cầu,
00:43:10sư tôn thực sự có thể thực hiện cho con sao,
00:43:12ta gần như cố chấp lặp lại để xác nhận.
00:43:14Tự nhiên rồi,
00:43:15ta hít một hơi thật sâu,
00:43:17mấp máy môi,
00:43:18đồ nhi.
00:43:19Lòng dũng cảm thôi thúc,
00:43:20trong phút chốc bốc đồng,
00:43:21chiếc thư án dưới lòng bàn tay phát ra tiếng kêu răng rắc.
00:43:24Nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của sư tôn,
00:43:27ánh nến trong đôi mắt lạnh lùng ấy tan chảy thành sắc màu ấm áp,
00:43:30ta thậm chí nhìn thấy vài phần đa tình trong mắt người.
00:43:33Sư tôn trước mắt vẫn ngồi ngay ngắn như thường,
00:43:35mái tóc đen được vấn bằng ngọc quan không một chút dối loạn,
00:43:38hàng bi dài như lông vũ khẽ run,
00:43:39lặng lẽ nhìn ta.
00:43:41Ta đột nhiên thấy khô cổ họng,
00:43:42chậm rãi,
00:43:43thật chậm rãi nhưng mình tựa sát vào.
00:43:45Ta không dám nhìn vào mắt sư tôn,
00:43:46đôi mắt đen lạnh lùng ấy lúc này chắc cái chán đang phản chiếu dáng vẻ của ta,
00:43:50chắc chắn là thất lễ và phóng túng.
00:43:52Trong mắt ta chỉ thấy đôi môi mỏng mang sắc máu nhạt của người,
00:43:55đẹp không sao tả xiết.
00:43:57Ta đổ một bóng đen xuống thư án,
00:43:59giữa ánh nến lay động,
00:44:00khoảng cách gần trong gang tấp.
00:44:01Vị tiên tử cao cao tại thượng như thần tiên lúc này đang ở nơi ta có thể chạm tới.
00:44:05Tay có thể hái sao trời.
00:44:07Ta ngẩn đầu, đặt môi mình lên đó.
00:44:09Hương sen thành khiết bao bọc lấy ta,
00:44:11khoảnh khắc hơi lạnh trên môi ấp đến,
00:44:13hương sen trào dâng như sóng chiều.
00:44:14Môi sư tôn thật mềm,
00:44:16giống hệt như trong mộng,
00:44:17ta cảm thấy mình có chết cũng đáng.
00:44:19Điều đồ nhi cầu là sư tôn đừng bỏ rơi con.
00:44:22Đời này ta chỉ yêu một người.
00:44:24Được.
00:44:25Ta từng nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất,
00:44:27chính là bị trục xuất khỏi sư môn.
00:44:29Tình yêu thẩm ký này đã phơi bày không chút che giấu trước mặt sư tôn,
00:44:32ta thấp thỏng không yên chờ đợi sự phán xét từ người.
00:44:34Thế nhưng, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
00:44:37Nụ hôn của ta đầy cẩn trọng,
00:44:39người không né tránh.
00:44:40Khi ta định rút lui,
00:44:41sư tôn bỗng nắm chặt lấy cổ tay ta,
00:44:43hỏi ngược lại,
00:44:44đây chính là tâm nguyện của con.
00:44:45Giọng điệu người mang vài phần trêu trọc,
00:44:47giống như đây chỉ là hương trí nhất thời của một đứa trẻ,
00:44:50không đáng để coi là thật.
00:44:51Tim ta trùng xuống,
00:44:52không cam lòng nói,
00:44:53sư tôn,
00:44:54đồ nhi là nghiêm túc.
00:44:55Con còn nhỏ,
00:44:56chưa hiểu thế nào là tình ái.
00:44:58Người khẽ cười,
00:44:59như đáy mắt bình lặng không chút gợn sóng,
00:45:01ta là sư tôn của con,
00:45:02con chắc chắn đây không phải là tình thân.
00:45:05Ta lắc đầu,
00:45:06ủy khuất,
00:45:06sư tôn sao lại không tin con,
00:45:08con không còn là trẻ con nữa.
00:45:10Trước vốn liếng trẻ đời này của con,
00:45:12trước mặt ta còn chưa đủ xem.
00:45:14Con nói yêu ta,
00:45:15vậy con sẵn sàng yêu đến mức nào.
00:45:17Hộ pháp cho sư tôn,
00:45:18vì sư tôn mà chết,
00:45:19không để bất kỳ ai làm tổn thương người.
00:45:21Ta không chút do dự trả lời.
00:45:23Vậy thì con vẫn chưa hiểu,
00:45:24thế nào là yêu.
00:45:26Người thẳng nhiên,
00:45:27ta cắn môi,
00:45:27khó hiểu,
00:45:28đây chẳng lẽ không phải là yêu.
00:45:30Ánh mắt sư tôn sâu thẳm,
00:45:32khóe môi khẽ nhất,
00:45:33nụ cười không chạm đến đáy mắt,
00:45:34đợi đến một ngày con thực sự hiểu ra,
00:45:36con sẽ biết đối với vi sư
00:45:37rốt cuộc là loại tình cảm gì.
00:45:39Chỉ tiếc là,
00:45:40ta vội hỏi,
00:45:41tiếc cái gì ạ?
00:45:42Người chuyển chủ đề,
00:45:43không có gì,
00:45:44vài ngày nữa là đại điển lập thệ,
00:45:45con tuy không tu ma
00:45:46nhưng chung quy vẫn có liên quan đến ta,
00:45:48lúc đó nhất định phải cẩn thận tự bảo vệ mình.
00:45:51Ta lúc này đâu còn tâm trí lo cho bản thân,
00:45:53lo lắng hỏi,
00:45:54vậy còn sư tôn thì sao?
00:45:55Người đưa tay vuốt tóc ta,
00:45:57không cần lo lắng,
00:45:58ta tự có cách đối phó.
00:45:59Tuy nhiên,
00:46:00nụ cười của sư tôn
00:46:01không hề su tan được nỗi bất an trong ta.
00:46:03Ngày đại điển lập thệ,
00:46:05tất cả đệ tử Linh Sơn tụ họp
00:46:06tại đỉnh Linh ẩn.
00:46:07Trên quảng trường đỉnh núi
00:46:08người đông như chảy hội,
00:46:09mà phía nam là vách đá
00:46:10vạn trượng sâu không thay đáy,
00:46:12truyền thuyết kể rằng
00:46:13ngay cả một viên đá rơi xuống
00:46:14cũng không nghe thấy tiếng vọng.
00:46:15Hơn nữa dưới đáy thung lũng có cương khí,
00:46:17dù ngự kiếm cũng khó lỏng di chuyển.
00:46:20Trưởng môn hạ lệnh phong tỏa mọi lối đi,
00:46:22trừ khi vượt qua sự kiểm tra của thiên mệnh kính.
00:46:24Tầm gương cổ này vốn dùng để soi dọi bản tâm,
00:46:27nay lại chỉ dùng để dò xét ma khí.
00:46:29Nghe nói thiên mệnh kính ban đầu dùng
00:46:30để phân biệt thiện ác,
00:46:31chỉ có trái tim thuần khiết
00:46:32mới soi ra được sáng vẻ nguyên bản trong gương.
00:46:35Chỉ là hiện tại,
00:46:36ngay cả những tu sĩ chính đạo
00:46:37cũng không dám đảm bảo
00:46:38mình không dính bụi chân.
00:46:39Ở nơi Linh Sơn đấu đá lẫn nhau này,
00:46:41ai mà chẳng có vài phần tâm tư đen tối.
00:46:43Cũng vì trưởng môn chỉ truy tìm ma tu
00:46:45nên các chi phái mới miễn cưỡng đồng ý.
00:46:47Việc kiểm tra bắt đầu từ đệ tử ngoại môn.
00:46:49Ta đứng trong hàng ngũ đệ tử của sư tôn,
00:46:52lướt mắt nhìn lên phía trên,
00:46:53thấy sư tôn đang thong thả nhấp trà,
00:46:55thân sắc như thường.
00:46:56Ta thầm thở phào nhẹ nhõm.
00:46:58Nhị sư tỉ đứng cách ta không xa,
00:47:00vẫn là một thân hồng y,
00:47:01chỉ là sắc mặt hơi nhật nhạt,
00:47:03khiến ráng vẻ tỉ ấy có chút gầy gò.
00:47:05Sư tỉ vô cảm nhìn thiên mệnh kính,
00:47:07gương mặt hiếm khi không có lấy một nụ cười.
00:47:09Chuyện xảy ra trong rừng vô quy hôm đó
00:47:11Trung Quy không gây ra sóng gió gì lớn,
00:47:13suy cho cùng cũng chỉ chết một đệ tử nội môn vô danh.
00:47:16Thêm vào đó,
00:47:17nhị sư tỉ tình cờ đi ngang qua bị vạ lây,
00:47:19ngoài việc bị ma khí tấn công phải nằm rừng
00:47:21vài ngày ra thì không có gì đáng ngại.
00:47:23Rất không may là tỉ ấy đã quên sạch
00:47:24chuyện xảy ra sau khi bị tấn công,
00:47:26khiến người ta không có chỗ nào để điều tra,
00:47:28vì thế chuyện này cứ thế trôi qua.
00:47:31Kêu ngạo như sư tỉ,
00:47:32trong lòng tự nhiên thấy bất bình.
00:47:33Ta dán chặt mắt vào tỉ ấy,
00:47:35sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
00:47:37Hai canh giờ sau,
00:47:38đệ tử nội môn cũng đã kiểm tra được quá nửa,
00:47:40không hề có bất thường gì xảy ra.
00:47:42Mọi người vừa thở vào
00:47:43thì không khí lại trở nên căng thẳng.
00:47:45Đến lượt ta,
00:47:46ta bước lên đài cao,
00:47:48lòng bàn tay chạm vào mặt gương lạnh lẽo.
00:47:49Thế nhưng ngay khoảnh khắc ta định lập thệ,
00:47:51ta đột nhiên thấy chóng mặt,
00:47:53linh khí trong người bất ngờ nghịch lưu,
00:47:54một vị thanh ngọt dâng lên cổ họng.
00:47:56Phụt, ta hừ nhẹ một tiếng,
00:47:58phun ra một ngụm máu tươi.
00:48:00Máu tươi bắn lên mặt gương,
00:48:02thiên mệnh kính bỗng chốc tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
00:48:04Trong nháy mắt,
00:48:05ánh sáng trói lỏa khiến ta phải bịt mắt lùi lại một bước.
00:48:08Dưới đài lập tức ồn ào.
00:48:09Ma khí.
00:48:10Trên người cô ta có ma khí.
00:48:12Ta mở to mắt,
00:48:13trong gương,
00:48:13quanh thân ta xương đen lượn lờ,
00:48:15không thể che giấu.
00:48:16Làm sao có thể?
00:48:18Ta rõ ràng,
00:48:18không tu mà.
00:48:20Chính là cô ta.
00:48:21Không để ta kịp suy nghĩ,
00:48:22giọng nói sắc lẹm của nhị sư tỷ vang lên,
00:48:25kẻ tấn công ta hôm đó chính là cô ta.
00:48:27Ta không bao giờ nhận nhầm luồng ma khí đó.
00:48:29Ta không kịp thanh minh,
00:48:31uy áp của vài vị trưởng lão đã đè nặng như núi.
00:48:33Trong lúc hoảng loạn,
00:48:34ta ngẩn đầu nhìn lên cao.
00:48:36Sư tôn vẫn ngồi đó,
00:48:37sáu hàn ngọc trong tay khẽ xoay,
00:48:39ánh mắt đạm mặc nhìn xuống ta.
00:48:40Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại,
00:48:42đã hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó.
00:48:44Hóa ra là vậy.
00:48:45Đây chính là cách đối phó của người.
00:48:47Nước mắt nóng hổi vừa trào ra đã bị bốc hơi khô khốc.
00:48:50Ta biết,
00:48:50họ bắt sống ta là để siêu hồn.
00:48:52Mà nếu ta bị siêu hồn,
00:48:54bí mật của sự tôn sẽ không giữ được nữa.
00:48:56Vậy thì,
00:48:57tha rằng để ta tự mình kết thúc.
00:48:59Ta không chút do dự tế ra bản mệnh kim đan tự bạo,
00:49:01mượn chấn động của vụ nổ để phá vỡ phong tỏa trong thoáng chốc,
00:49:04rồi lao mình vào đám đông.
00:49:06Đây vốn là một cục diện thập tử vô sinh.
00:49:08Trước đây vì sự sự việc bại lộ,
00:49:10ta đã đặc biệt dò xét cách trốn thoát,
00:49:12cuối cùng rút ra kết luận.
00:49:13Nếu xảy ra chuyện,
00:49:14con đường sống duy nhất là vách đá ẩn phong.
00:49:16Nhảy xuống,
00:49:17mới có một tia hy vọng.
00:49:18Vút.
00:49:19Ta đón lấy cơn gió lạnh thấu xương của vách đá ẩn phong,
00:49:22đâm đầu vào màn xương mù trắng xóa.
00:49:24Trước khi rơi xuống,
00:49:25hình ảnh cuối cùng ta thấy là sư tôn đặt xáo ngọc lên môi,
00:49:28khẽ thổi một điệu nhạc.
00:49:30Tiếng xáo không linh xa xăm,
00:49:31còn đang điền ta đau nhói,
00:49:32ta mất đi ý thức giữa tiếng gió giít lào.
00:49:35Con nói yêu ta,
00:49:36vậy con sẵn sàng yêu đến mức nào?
00:49:38Vì người mà chết,
00:49:39ta từng tưởng rằng,
00:49:40móc hết tim gan ra là có thể đổi lấy một lần tin tưởng của người.
00:49:43Nhưng hóa ra ngay từ đầu,
00:49:45ta chỉ là một quân cờ bị bỏ rơi của người.
00:49:47Khi tỉnh dậy lần nữa,
00:49:49ta nằm trong một hang động tối tăm,
00:49:50kinh mạch đứt đoạn,
00:49:51sinh cơ giã rời.
00:49:53Cái chết đã cận kề,
00:49:54nhưng ta không cam tâm.
00:49:55Ta muốn gặp người,
00:49:56ta đã gánh tội thay người,
00:49:58người có đến không?
00:49:59Chỉ cần cử động ngón tay cũng gây ra cơn đau xé nát cơ thể.
00:50:02Ta mất hơn nửa canh giờ mới lết được đến bên vách đá tựa vào,
00:50:06bàng hoàng nhìn bóng tối đặc quánh bên ngoài,
00:50:08chờ đợi cái chết ập đến.
00:50:09Ý thức ngày càng mờ mịt,
00:50:11mất đi nội đan,
00:50:12ta chỉ còn chút linh lực ít ỏi để duy trì hơi tàn.
00:50:14Giữa đêm đen lạnh lẽo này liệu có thể kiên trì được bao lâu?
00:50:17Trung quy,
00:50:18vẫn không gặp được sao?
00:50:19Ngay lúc tầm nhìn sắp tắt hẳn,
00:50:21một bóng người âm thầm xuất hiện nơi cửa động.
00:50:23Nếu không có chút ánh sao mờ nhạt,
00:50:25có lẽ ta hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của người.
00:50:28Áo bảo đen sẫm,
00:50:29mạng che mặt,
00:50:30chỉ có hương sen quen thuộc thoang thoảng bay đến.
00:50:32Toàn thân ta run dậy,
00:50:34hốc mắt nóng bừng,
00:50:35sư tôn.
00:50:35Người từng bước đi đến trước mặt ta,
00:50:37cuối đầu nhìn ta.
00:50:38Mùi hương sen thanh khiết quyện với mùi máu tanh đồng trên người ta.
00:50:41Ta lập tức kích động,
00:50:42lòng tràn ngợp niềm vui.
00:50:44Dư,
00:50:44sư tôn.
00:50:45Khụ khụ,
00:50:46người đến cứu ta sao?
00:50:47Ta biết ngay mà,
00:50:48người sẽ không bỏ rơi ta.
00:50:50Sư tôn chậm dãi bước tới,
00:50:51đầu ngón tay lạnh lẽo vút ve gò má ta.
00:50:54Người không đáp lời.
00:50:55Trong cơn kích động,
00:50:56không biết sức lực từ đâu tới,
00:50:57ta vùng vẫy nắm lấy tay áo sư tôn.
00:50:59Giọng khàn đặc,
00:51:00con đã gánh tội danh ma tu cho người.
00:51:02Người đến đưa con về nhà đúng không?
00:51:04Sư tôn gỡ mạng che mặt,
00:51:06lộ ra rung nhan như họa.
00:51:07Người vút mặt ta,
00:51:09dự dàng như cách người vẫn hay nung chiều ta trước đây,
00:51:11đồ nhiên ngoan của ta,
00:51:12con làm tốt lắm.
00:51:13Về nhà sao sư tôn lầm bầm,
00:51:15nhìn ta với ánh mắt thương hại,
00:51:17ngón tay trượt xuống cổ ta,
00:51:18đột ngột xếp chặt.
00:51:19Không,
00:51:19ta đến để giết con.
00:51:21Đồ đệ ngốc,
00:51:22sao con lại thiên chân như vậy?
00:51:23Sư tôn nói như tiếng thở dài,
00:51:25giọng điệu đầy vẻ rèn sắc không thành thép,
00:51:27nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xương,
00:51:29vẫn chưa hiểu sao.
00:51:30Từ đầu đến cuối,
00:51:31ta đều lừa con.
00:51:32Hơi thở ta nghẹn lại,
00:51:34cảm giác bất an và nghẹt thở như thủy chiều nhấn chìm.
00:51:36Ta bắt đầu vùng vẫy kịch liệt,
00:51:38không,
00:51:38đừng,
00:51:39đừng nói nữa,
00:51:40xin người,
00:51:41đừng nói tiếp nữa.
00:51:42Ta vô cùng ước rằng mình đã chết ngay khoảnh khắc rơi xuống kia,
00:51:45để có thể chết đi cùng tình yêu và sự kính trọng hoàn mỹ dành cho sư tôn,
00:51:48chứ không phải tận mắt nhìn thấy vị thần của mình đập tan hy vọng duy nhất ấy.
00:51:52Năm xưa kẻ diệt cả nhà con,
00:51:54chính là ta.
00:51:55Thân phận của con thực chất không phải con cái nhà phàm nhân bình thường,
00:51:58cả nhà con đều là ma tu,
00:52:00dọng người bình thản mà tàn nhẫn.
00:52:02Đừng nói nữa,
00:52:03xin người,
00:52:04cha con là ma tôn đời trước của ma giới,
00:52:06ta giết ông ta chẳng qua là vì công pháp của ông ta.
00:52:09Còn con,
00:52:09thiên sinh ma chủng,
00:52:10vốn dĩ không nên sống sót.
00:52:12Sư tôn nở một nụ cười,
00:52:14nhưng không có chút ấm áp nào.
00:52:16Ma chủng vốn không phải là nguyên liệu để tu tiên,
00:52:18ai ngờ con lại có thể đi đến bước đường này,
00:52:20là vì vi sư sao.
00:52:21Thật là,
00:52:22khiến người ta cảm động đấy.
00:52:24Chỉ tiếc là bao nhiêu năm qua cũng không giúp gì được cho việc tu luyện của ta,
00:52:27đúng là đồ phế vật.
00:52:28Người chán ghét nhìn ta,
00:52:30lực tay ngày càng lớn.
00:52:31Trong mắt ta một màu đỏ ngầu,
00:52:33không còn nhìn rõ được bất cứ thứ gì nữa.
00:52:35Ta vùng vẫy trong vô vọng.
00:52:37Khoảnh khắc đó ta như mất đi tín ngưỡng,
00:52:39hoang mang,
00:52:40đau khổ.
00:52:40Ta rất muốn hỏi sư tôn tại sao lại nói cho ta biết những điều này,
00:52:44đến chết cũng không muốn tha cho ta sao.
00:52:46Ta thực sự rất yêu sư tôn mà,
00:52:47tại sao người lại đối xử với ta như vậy?
00:52:50Tại sao lại bỏ rơi ta?
00:52:51Chẳng phải đã nói là sẽ không bao giờ xa nhau nữa sao?
00:52:54Tại sao?
00:52:55Ta mở to mắt,
00:52:56dù đã chẳng còn nhìn thấy gì.
00:52:58Sinh cơ từng chút một thoát ra khỏi cơ thể ta,
00:53:00sư tôn đã đi xa rồi.
00:53:02Vì yêu sinh hận,
00:53:03vì yêu sinh ghét,
00:53:04cuối cùng ta đã hiểu thế nào là yêu một người,
00:53:06yêu người bao nhiêu,
00:53:07thì hận người bấy nhiêu.
00:53:09Khoảnh khắc ý thức tan biến cuối cùng,
00:53:11những ký ức vỡ vụn tràn về như nước lũ.
00:53:13Năm 9 tuổi đó,
00:53:14quá khứ mà ta cố tình lãng quên,
00:53:16cuối cùng cũng hiện ra rõ nét.
00:53:17Hóa ra ta lẽ ra nên biết,
00:53:19điều ta nhẫn nhất trên thế gian này không gì bằng,
00:53:21trao cho hy vọng,
00:53:22rồi chính tay nghiền nát nó.
00:53:24Mọi chuyện đã qua,
00:53:25đều là quá khứ.
00:53:26Thiếu nữ đã chết mở chừng đôi mắt đỏ rực,
00:53:28huyết lệ lan dài,
00:53:29nhưng khóe môi lại từ từ cong lên.
00:53:31Nếu không phải vì khát cầu tiêu sáng nhỏ nhoi đó,
00:53:34nếu không phải vì định mệnh đẩy đưa,
00:53:36ta cũng sẽ không.
00:53:37Sư tôn,
00:53:38chúng ta ngày tháng còn dài.
00:53:39Ngoài chuyện,
00:53:40tiểu đồ đệ chết rồi.
00:53:42Ả thông thả kéo sát tiểu đồ đệ
00:53:43từ trong hang ra mép một vết nước dài và sâu hóng.
00:53:46Vết nước ấy thoạt nhìn như vực thẳm,
00:53:48ngay cả thần thức của tu sĩ hóa thần kỳ
00:53:49cũng không thể xuyên qua,
00:53:51nhưng Ả biết dưới vách đá linh ẩn
00:53:52có một nơi thông với kết giới ma giới.
00:53:54Hơn 200 năm trước,
00:53:55Ả từng đi qua nơi này để ra ngoài chơi đùa.
00:53:58Ả,
00:53:58với tư cách là một người sư tôn,
00:54:00trông như đang hủy thi diệt tích.
00:54:02Sau khi ném sát tiểu đồ đệ xuống,
00:54:03Ả ngây ngang bay vút lên dưới ánh trăng thanh khiết,
00:54:06thẳng nhiên đón nhận những lời chào hỏi cung kính
00:54:08của đám đệ tử tuần tra và từng tiếng gọi thanh vận trưởng lão.
00:54:11Ả trở về nơi ở với vẻ mặt lãnh đạm
00:54:13như nước ngay dưới mí mắt bọn họ.
00:54:14Không một ai nhìn thấy vẻ chắn ghét
00:54:16và vô vị hiện lên khi Ả quay đi.
00:54:18Một lũ ngu ngốc.
00:54:19Ả đánh giá như vậy,
00:54:21Ả lại lừa được tất cả mọi người một lần nữa.
00:54:23Những kẻ này,
00:54:24chẳng thông minh bằng tiểu đồ đệ của Ả,
00:54:25ít nhất đứa trẻ đó cũng từng phát hiện ra một lần,
00:54:28không phải sao.
00:54:29Sư tôn lười biến nghĩ,
00:54:30nếu không Ả đã giết tiểu đồ đệ ngay từ lúc ở rừng tuyết,
00:54:33chứ không phải cố tình bày ra một cục diện
00:54:35để giết nàng vào lúc nàng đau khổ nhất.
00:54:37Thanh vận làm sao không biết,
00:54:39ma chủng chỉ có chết đi một lần mới có thể trở thành ma thực thụ.
00:54:42Còn việc có thể từ gõi chết sống lại hay không
00:54:44thì phải xem tạo hóa của tiểu đồ đệ,
00:54:46điều duy nhất Ả có thể giúp chỉ là đẩy nàng vào ma giới mà thôi.
00:54:49Tiểu đồ đệ của Ả,
00:54:50tu tức mặc.
00:54:51Nghĩ đến đây,
00:54:52nụ cười lười biến của sư tôn bỗng khựng lại rồi thu liễm hẳn.
00:54:55Việc không đích thân đặt cho tiểu đồ đệ một cái tên mới,
00:54:58hóa ra lại là điều duy nhất Ả cảm thấy hối hận.
00:55:00Dù sao thì ngay từ lúc bắt đầu nuôi dưỡng,
00:55:03Ả cũng không ngờ món đồ chơi này lại thú vị đến thế,
00:55:05chẳng phải sao.
00:55:06Thực tế,
00:55:07sư tôn chỉ là một kẻ tồi tệ và đầy giã tâm,
00:55:10cảm thấy thế gian này muôn phần vô vị,
00:55:12tính tình tùy hứng,
00:55:12mang theo một sự tàn nhẫn ngây ngô và hờ hứng.
00:55:15Vì một cuốn công pháp mình không luyện được mà giết cả một gia đình ma tu.
00:55:18Ả làm trưởng lão Linh Sơn ở tu tiên giới cũng chỉ vì cuộc sống quá tẻ nhạt,
00:55:22muốn tìm chút niềm vui bằng cách chơi đùa những kẻ chính đạo si mê nhan sắc,
00:55:25cam nguyện quỷ dưới chân Ả.
00:55:27Trong cái thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé,
00:55:30tài nguyên khan hiếm,
00:55:31nơi ai cũng nỗ lực giành giật quyền lực địa vị này,
00:55:33cách hành xử của Ả thậm chí có thể coi là thiếu chí tiến thủ đến mức khiến người ta
00:55:36ghen tị.
00:55:37Nhưng ai bảo danh hiệu của Ả là thanh vận cơ chứ?
00:55:40Tu tiên giới ngày nay rất ít người biết họ thanh có ý nghĩa gì,
00:55:43nhưng thực tế sư tôn rất ghét tên của mình,
00:55:45ghét người khác gọi tên mình,
00:55:47và chỉ duy nhất tiểu đồ đệ luôn cung kính gọi Ả là sư tôn.
00:55:50Ả xuất thân từ thanh ra ở Yên Vân,
00:55:52mang trong mình dòng máu bán thần.
00:55:53Mỗi người nhà họ thanh sinh ra đã là tiên nhân,
00:55:56chỉ vì họ là hậu dệ của thần,
00:55:57chắc chắn sẽ phi thăng thượng giới,
00:55:59miễn là chống chọi được kiếp nạn phi thăng.
00:56:01Người nhà họ thanh thiên tư tuyệt đỉnh,
00:56:03sự kiêu ngạo gần như khắc sâu vào sương máu.
00:56:05Thường chưa đầy trăm năm,
00:56:06họ đã có thể đạt tới cảnh giới hóa thần
00:56:08mà người thường không thể chạm tới mà không gặp bất kỳ bình cảnh nào.
00:56:11Sau đó, dưới ánh mắt ngưỡng mộ sùng kính của người đời,
00:56:14họ ngay đón thiên lôi,
00:56:15sẽ tỏa khư không để đến thượng giới.
00:56:17Không ai biết thượng giới trông như thế nào.
00:56:19Mấy ngàn năm qua thanh gia có hàng chục thiên tài đi lên,
00:56:22nhưng chưa từng có ai trở về,
00:56:24ngay cả một lời nhắn cũng không.
00:56:25Thanh gia chỉ cho rằng tin tức bị ngăn cách
00:56:27nên mới không truyền về được,
00:56:28vì vậy họ vẫn tiếp tục dùng cơ thể và linh hồn thiên phú của mình
00:56:31để chứng thực đại đạo,
00:56:32nối gót nhau rời khỏi thế giới này.
00:56:34Khi thanh vận sinh ra,
00:56:36dòng chính của thanh gia chỉ còn lại cha mẹ à.
00:56:38Lúc này linh khí tu tiên giới không còn nồng động như thời thượng cổ,
00:56:41và huyết mạch thần linh
00:56:42sau nhiều thế hệ thông hôn với ngoại tộc đã trở nên vô cùng loãng.
00:56:49Vài vị hóa thần kỳ trước đó của thanh gia đều thất bại vì căn cơ không vững.
00:56:52Từ đó, người nhà họ thanh không dám tự cao nữa,
00:56:55họ bắt đầu giống như tu sĩ bình thường,
00:56:57dùng bảo vật và kinh nghiệm chiến đấu để bồi đáp căn cơ.
00:57:00Thanh vận là hậu duệ dòng chính duy nhất của thế hệ này,
00:57:03cũng là người cuối cùng của thanh gia.
00:57:05À sinh ra đã có được những thứ mà đại đa số tu sĩ nằm mơ cũng không thấy,
00:57:08công pháp tài nguyên tùy ý sử dụng.
00:57:10Với thế lực của thanh gia,
00:57:11đủ để không chế cả tu tiên giới,
00:57:13nhưng ả lại có một thứ duy nhất không có được,
00:57:15đó chính là tình yêu.
00:57:17Bán thần cốt và thiên tư huyết mạch của thanh gia rất khó để hậu thế kế thừa.
00:57:21Trong tình cảnh huyết mạch ngày càng loãng,
00:57:23dù có người thức tỉnh huyết mạch liên hôn với ngoại tộc
00:57:25thì đứa trẻ sinh ra cũng cực khó sở hữu thần huyết.
00:57:28Vì vậy, 200 năm trước,
00:57:30để duy trì huyết mạch khi suốt 300 năm không ai tự thức tỉnh,
00:57:33thanh gia đã ép buộc hai đệ tử kiệt xuất nhất thế hệ trẻ liên hôn
00:57:35chỉ để sinh ra một đứa trẻ có huyết mạch thuần khiết.
00:57:38Hai người kiệt xuất nhất thế hệ đó,
00:57:39tình cơ lại là một cặp anh em ruột.
00:57:42Thần huyết vốn đắc thiên độc hậu,
00:57:43dù là con cái của những người cận huyết
00:57:45cũng sẽ không có bất kỳ khiếm khuyết nào.
00:57:47Nhưng mẹ ả không muốn nhìn thấy ả,
00:57:49cha ả cũng xa lánh.
00:57:50Trong ký ức của thanh vận,
00:57:51gương mặt của cha mẹ luôn mang theo sự chán ghét,
00:57:53thiếu kiên nhẫn, thậm chí là sát ý.
00:57:56Mẹ từng muốn giết ả nhưng không thành công.
00:57:58Sau này, khi thanh vận được bảo vệ,
00:57:59cha mẹ cũng phải đối mặt với lôi kiếp phi thăng.
00:58:02Thế gian này sẽ chỉ còn lại mình thanh vận.
00:58:04Từ nhỏ không được hưởng thụ tình thương,
00:58:06nên ả không hiểu tình thân.
00:58:08Ả luôn sống trong cung điện nguy nga,
00:58:09không có ai bầu bạn với tư cách bình đẳng,
00:58:11nên ả không hiểu tình bạn.
00:58:13Ả nhìn thấy kẻ khác quỳ dưới chân mình như kiến cỏ,
00:58:16nên thấy kẻ yếu cũng như cỏ cây,
00:58:17có thể tùy ý giết sạch.
00:58:19Không ai dạy ả đạo lý, ả tự ngộ tự học.
00:58:22Cảm giác đứng trên đỉnh cao nhìn xuống chúng sinh là thế nào?
00:58:29Đan, 16 tuổi thành Nguyên Anh,
00:58:3122 tuổi bước vào hóa thần cảnh,
00:58:33trở thành tu sĩ hóa thần trẻ nhất trong vạn năm qua.
00:58:36Trái với dự đoán của mọi người,
00:58:37ả không chọn tiếp tục đột phá hay bế quan tu luyện mà giải tán thanh ra.
00:58:41Gia tộc vốn nắm quyền trong bóng tối mất đi trụ cột liền nhanh chóng tan giã,
00:58:44còn bản thân ả bắt đầu cuộc hành trình dài răng rạc nơi nhân gian.
00:58:48Vài tháng trước khi thăng cấp hóa thần,
00:58:50thanh vận tận mắt chứng kiến cặp anh em tài hoa kia
00:58:52chống qua 9 tầng lôi kiếp để phi thăng.
00:58:54Từ đó ả mất đi hứng thú với việc tu luyện phi thăng,
00:58:56hay nói đúng hơn là bài trừ nó.
00:58:59Một là vì cặp anh em đó khi đi không hề nhìn ả lấy một lần,
00:59:02vô tình đến cực điểm.
00:59:03Hai là đêm đó sấm xét đầy trời,
00:59:05thanh vận đứng trên đỉnh núi nhìn rất lâu,
00:59:07cuối cùng mặt vô cảm rời khỏi thanh ra nơi giam giữ tuổi trẻ của mình.
00:59:10Không ai biết ả đã nhìn thấy gì,
00:59:12bởi người nhà họ thanh khi phi thăng không bao giờ cho người ngoài biết.
00:59:15Đối với thanh vận,
00:59:16đó quả thực là một cảnh tượng hùng vĩ khác sâu cả đời.
00:59:19Thực chất, từ trong sưng tủy ả là một kẻ ích kỷ.
00:59:22Ở thanh ra, mọi thứ đều là của ả,
00:59:24nên ả không có cảm giác đó.
00:59:26Nhưng một khi tiếp xúc với người khác,
00:59:28thanh vận rất không hiểu cách làm của họ.
00:59:30Rõ ràng mang đầy ác ý nhưng lại sưng huynh gọi đệ,
00:59:32đâm sau lưng rồi giả vờ thương xót,
00:59:34đó là tình bạn sao.
00:59:35Nhưng ả cũng thấy những đôi tình nhân trong hiểm cảnh sẵn sàng
00:59:38khiến dâng mạng sống cho người mình yêu.
00:59:40Mỗi người có một hệ giá trị khác nhau,
00:59:42có người thiện lương, có người tà ác,
00:59:44nhưng trước sức mạnh tuyệt đối, bản chất sẽ lộ ra.
00:59:47Thanh vận không đứng trên cao như thần linh,
00:59:48mà trở thành một tấm gương,
00:59:50thấu hiểu nhân sinh bách thái nhưng lại không có cảm xúc của riêng mình.
00:59:53Ả không hiểu yêu,
00:59:54cũng không biết đồng cảm.
00:59:55Dù nguy trang giống đến đâu, ả vẫn không hiểu.
00:59:58Ả thích nhất là dạo chơi nhân gian,
01:00:00đóng vai cứu thế chủ.
01:00:01Những phàm nhân ngu mụi yếu ớt chỉ cần một chút hy vọng
01:00:04sẽ như thiêu thân lao vào lửa.
01:00:06Nếu chính tay ả đập tan hy vọng đó,
01:00:12tuyệt vọng, vậy cứ để người khác nếm trải đi.
01:00:14Vừa kịch diễn cùng tiểu đồ đệ
01:00:16được coi là lần ả đầu tư nhiều nhất
01:00:17và nghiêm túc nhất trong năm tháng dài đẳng đắng.
01:00:20Lưu lạc nhân gian mấy trăm năm,
01:00:21tu tiên giới từ lâu đã không còn giấu vết của ả.
01:00:24Thanh vận chỉ nguy trang một chút,
01:00:26bịa ra thân phận tán tu nguyên anh để vào
01:00:27Linh Sơn làm trưởng lão, rồi tình cờ đột phá
01:00:30hóa thần vào thời điểm thích hợp.
01:00:31Lúc đó ả đã tu luyện lại hai lần,
01:00:33lần thứ ba thử tu ma nhưng vì thần huyết không dung nạp
01:00:42xưa đối lập, ả là hậu duệ thanh gia,
01:00:44vĩnh viễn không thể bước chân vào ma đạo.
01:00:46Hơn nữa thần huyết không thể tách rời,
01:00:48nó đã để lại dấu ấn trên linh hồn từ lúc sinh ra.
01:00:50Thế gian không có cơ thể nào cho ả đoạt xá,
01:00:53cũng không thể chuyển kiếp,
01:00:54đó có lẽ là nỗi bi ai khác biệt của tiên nhân.
01:00:57Ngay lúc ả không cam lòng,
01:00:58thì gặp tiểu đồ đệ tu tức mặc.
01:01:00Thanh vận chỉ nhìn một cái đã nhận ra thân phận của nàng,
01:01:02thiên sinh ma chủng.
01:01:03Tượng trưng cho tai ương và hủy diệt,
01:01:05là sự tồn tại mà thiên đạo cũng không dung thứ.
01:01:08À thích thú nhìn tiểu ma chủng bị thương đầy mình,
01:01:10ngay cả một viên đá cũng không nhấc nổi,
01:01:12đang chật vật trốn chạy khỏi kẻ thù.
01:01:14Đôi mắt đỏ rực ấy là dấu hiệu sắp nhập ma.
01:01:17Với tu tức mặc, kết cục chỉ có một,
01:01:19hoặc bị kẻ thù giết,
01:01:20hoặc thức tỉnh nhập ma rồi bị thiên lôi đánh chết.
01:01:23Nhưng lúc tiểu tức mặc cận kề cái chết,
01:01:24trong lúc tuyệt vọng nhất,
01:01:26nàng đã nhìn thấy vị tiên nhân áo trắng thanh lãnh hơn ánh trăng,
01:01:28rực rỡ hơn sao trời.
01:01:30Nàng mấp máy môi cầu xin,
01:01:31làm ơn, cứu ta với.
01:01:33Được, mọi chuyện bắt đầu từ lần đầu gặp gỡ đó.
01:01:36Vừa kịch sư đồ tình thâm này thanh vận diễn dứt thuận tay,
01:01:39dùng sự nguy trang hiền hòa và quan tâm chú đáo
01:01:41để cho tiểu đồ đệ một giấc mộng đẹp đẽ.
01:01:43Tiếc là mộng rồi cũng phải tỉnh.
01:01:45Thanh vận không phải kẻ hay sen vào chuyện người khác,
01:01:47nhưng ai bảo người là người đầu tiên cầu xin ta.
01:01:49Ta đã cứu người, mạng của người là của ta.
01:01:52À mặc váy trắng như tuyết,
01:01:53tóc đen như thác,
01:01:54từ trên trời ráng xuống với nụ cười ôn hòa nhất,
01:01:57che giấu sự tính toán độc địa bên dưới lớp vỏ bọc dịu dàng.
01:02:00Thanh vận không cần một con ma mang theo hận thù,
01:02:02ả cần một đồ đệ phục tùng tuyệt đối,
01:02:04coi ả như thần mình.
01:02:05Thế là ả phong ấn ký ức và ma khí của tiểu tức mặc,
01:02:08khiến nàng quên đi quá khứ,
01:02:09chỉ nghĩ mình là một đứa trẻ bình thường căn cốt kém.
01:02:12Nhặt một ma chủng,
01:02:13còn được ma chủng coi là cứu thế chủ,
01:02:15thật sự rất thú vị phải không?
01:02:17Nuôi lớn rồi nàng còn nói nguyện vì ả làm tất cả.
01:02:20Thế là ả cố tình để nàng phát hiện ra bí mật,
01:02:22xem nàng có thể làm đến mức nào.
01:02:24Có lẽ vì nuôi dưỡng quá thành công,
01:02:26thanh vận không ngờ đồ đệ lại dùng bái ả hơn ả tưởng,
01:02:29thậm chí là yêu ả.
01:02:30Từ lâu, ánh mắt ái mộ của đồ đệ
01:02:32đã khiến thanh vận ngạc nhiên một chút.
01:02:34Ả vốn không biết làm sự tôn,
01:02:35ả chỉ học theo cách người phàm hay tu sĩ khác đối đải với đồ đệ mà thôi.
01:02:39Ả không hiểu,
01:02:40tình cảm là thứ không bao giờ tính toán rõ ràng được.
01:02:47Nhiều không đếm sể,
01:02:48nhưng tình yêu của họ đa phần chỉ là bề nổi.
01:02:50Thanh vận không biết yêu,
01:02:51nhưng ả phân biệt được nồng nhạt.
01:02:53Câu trả lời của ả luôn là,
01:02:54ngươi nói yêu ta,
01:02:55vậy ngươi có sẵn sàng chết vì ta không?
01:02:57Thô bạo, đơn giản nhưng hiệu quả.
01:02:59Ả chưa từng nhìn lầm lòng người.
01:03:01Nhưng luôn có vài kẻ mang theo tình yêu thuần túy và nóng bỏng.
01:03:04Ả thấy thú vị nên để họ chứng minh.
01:03:06Có người tìm bảo vật hiếm có cho ả,
01:03:08có người đỡ đòn chí mạng cho ả,
01:03:10có người bỏ lại tất cả vì ả.
01:03:12Với thanh vận,
01:03:13sự nỗ lực đó là không cần thiết,
01:03:14ả chỉ đứng nhìn họ đau khổ rồi chết đi như một vị thần lạnh lùng.
01:03:18Ả không bao giờ đáp lại.
01:03:19Trong đó có một kẻ ngốc nhất,
01:03:21hắn nguyện hiến dâng trái tim,
01:03:22và rồi thật sự tự móc tim mình ra,
01:03:24nỉm cười mà tắt thở.
01:03:26Thanh vận bình thản nhìn hắn ngã xuống,
01:03:27ánh mắt lặng ngắt,
01:03:28một lúc sau mới thốt ra hai chữ,
01:03:30vô vị.
01:03:31Không hiểu sao,
01:03:32khi đồ đệ khóc lóc cầu xin ả đừng đi,
01:03:34không màng ả là tiên hay ma,
01:03:36thanh vận lại nhớ đến kẻ đó.
01:03:37Ánh mắt đó y hệt nhau,
01:03:39nóng bỏng,
01:03:40xinh ốc và ngu xuẩn.
01:03:41Vậy thì cứ để vị cứu thế chủ này
01:03:43chính tay đập tan hy vọng của đồ đệ,
01:03:44xem nàng có lộ ra vẻ tuyệt vọng không.
01:03:47Thế là ả cố tình bày mưu,
01:03:48nói ra tất cả,
01:03:49giết nàng vào lúc nàng đau khổ nhất.
01:03:51Ả biết rõ ma chủng phải chết một lần
01:03:53để lừa thiên đạo mới trở thành ma thực thụ.
01:03:55Ả nhét môi cười ác độc,
01:03:57vờ kịch này thật sự quá hay,
01:03:58không biết màn tiếp theo sẽ là gì đây.
01:04:01Cùng lúc này,
01:04:02dưới vực sâu của ma giới,
01:04:03tu tức mặc từ từ mở mắt,
01:04:04đôi mắt nàng đã chuyển sang màu đỏ thẫm của máu,
01:04:07môi nhét lên một nụ cười lạnh lẽo trước nay chưa từng có.
01:04:10Sư tôn thân yêu,
01:04:11ta sẽ cho người biết thế nào là thú vị,
01:04:13để người nếm thử cảm giác quỳ dưới chân người khác là thế nào.
01:04:16Hoàn.
01:04:29Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận