- 13 phút trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Thiên kim thật cứ nhất định đòi yêu đương với tôi.
00:02Tôi dùng cái bảng đèn LED của fan đập bay gã đàn ông bạo lực đang tấn công cô ấy.
00:07Thế là tôi và cô ấy cùng dắt tay nhau lên hot search,
00:10ai nấy đều khẳng định chắc nịch rằng cái đứa thiên kim giả là tôi đây chính là fan cùng
00:14chân chính của cô ấy.
00:15Nhưng khổ nỗi, cái bảng đèn đó là tôi nhặt được mà.
00:19Chỉ là, tại sao đằng sau bảng đèn lại kẹp một bức thư tình xến xúa thế này?
00:23Toàn rồi, sao tôi cứ cảm thấy ánh mắt thiên kim thật nhìn mình cứ sai sai thế nào ấy
00:28nhỉ?
00:29Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:32nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay dài thêm 5 sen nhé.
00:37Vào chuyện, tôi tên là Hứa Dạ, là một giả thiên kim.
00:40Năm đó lúc mới sinh vì gặp động đất bất ngờ mà bị bế nhầm.
00:44Mãi đến năm 18 tuổi trưởng thành, thiên kim thật là răng nhuận mới được tìm thấy,
00:48sau đó thì ai về nhà nấy, tìm lại mẹ đẻ của mình.
00:52Mối quan hệ giữa tôi và cô ấy chỉ dừng lại ở mức xã giao,
00:55mỗi năm gặp nhau một lần trên bàn ăn đoàn viên của hai gia đình vào dịp lễ Tết.
00:59Nói tóm lại là cực kỳ không thân.
01:01Cho dù bây giờ cô ấy đã trở thành ngôi sao lớn vạn người mê,
01:05tôi cũng chưa từng nói với ai về mối quan hệ của chúng tôi.
01:08Thế nhưng, một kẻ vốn dĩ coi nhau như người dưng nước lã như tôi,
01:12giờ đây lại bị gia đình phái đi ra sân bay đón thiên kim thật.
01:15Lý do là vì, bố mẹ hai bên đều muốn đi đón cô con gái bận rộn lâu ngày không
01:20về,
01:20kết quả là cả hai xe đều gặp tai nạn, người nhà hai bên nằm viện ngang hàng thẳng lối
01:24cả luật.
01:26Thế là tôi, người duy nhất còn sống sót khỏe mạnh vì bận đi chơi không tham gia đoàn đón
01:30tiếp,
01:31đã được phụ huynh hai nhà ủy thác trọng trách đi đón thiên kim thật.
01:34Phải công nhận là giang nhuận hot thật, tôi vừa mới bước vào sảnh chờ đã thấy một biển người
01:39dày đặc.
01:40Nhìn cái sự chen trúc và ồn ào này, tôi xiết thì tưởng mình đi nhầm vào phim trường phim
01:44tận thế,
01:45gặp cảnh zombie vây thành.
01:47Đến khi nhìn thấy đống bảng đèn và băng rôn tiếp ứng, tôi mới phản ứng kịp đây là fan
01:51đi đón thần tượng.
01:52Có lẽ vì cái tư thế đón máy bay đông đến mức vắt ra nước này làm sân bay sợ
01:56hãi,
01:57tôi nhận được tin nhắn của thiên kim thật bảo rằng cô ấy đổi sang lối đi VIP rồi.
02:01Được thôi, tôi vội vàng chạy về phía lối đi VIP.
02:05Kết quả là chỉ trong chốc mắt lúc tôi cúi xuống trả lời WeChat, tôi đã bị đám đông fan
02:09cuồng bao vây.
02:10Đáng sợ thật sự, đến lúc tôi chen được ra khỏi tầng tầng lớp lớp vòng vây đó,
02:14tôi cảm giác không chỉ ngực mình bị ép phẳng lì mà cả người cũng gầy đi mấy cân thịt.
02:19Thế nên, khi nhìn thấy một cái bảng đèn của ai đó đánh rơi trên mặt đất,
02:23tôi bỗng thấy đồng cảm với nó vô cùng.
02:26Tôi cúi người nhặt lên, đúng lúc đó WeChat của thiên kim thật lại tới, xuống máy bay rồi.
02:31Không còn thời gian nữa, tôi nhìn lại đám đông fan kín mít đằng sau,
02:35thực sự không đủ căn đảm chen vào để tìm chủ nhân món đồ.
02:38Thế là tôi đành cầm theo cái bảng đèn ghi dòng chữ mãi yêu răng nhuận mà chạy thục mạng
02:42về phía lối đi VIP.
02:44May quá, thiên kim thật vẫn chưa ra.
02:47Khu vực này yên tĩnh hơn sảnh ngoài nhiều, chỉ có nhân viên công tác ở đó.
02:51Tuy nhiên, có lẽ vì hôm nay lượng fan quá hùng hậu nên các nhân viên đều tỏ ra căng
02:55thẳng,
02:56mắt cứ đảo liên tục khắp các ngóc ngách, sợ có fan cùng nào bất thình lình nhảy ra.
03:00Có một gã bảo vệ cứ liên tục nhìn vào phía trong lối đi,
03:03như thể đang xác nhận xem răng nhuận đã đến chưa.
03:06Không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy gã này tỏa ra một luồng sắc khí rất nguy hiểm.
03:11Tôi nhíu mày. Đúng lúc này, bóng dáng thiên kim thật xuất hiện phía cuối hành lang.
03:16Cô ấy được các nhân viên vây quanh bước ra,
03:18các bảo vệ cũng nhanh chóng gia nhập đội ngũ, bảo vệ cô ấy ở giữa.
03:22Vốn dĩ mọi chuyện đều bình thường, nhưng ai mà ngờ được,
03:25đúng lúc này, gã bảo vệ kia bỗng hét lên, răng nhuận, anh yêu em.
03:30Rồi điên cuồng lao về phía cô ấy, gã như một con bò tót hung hãn,
03:34mấy bảo vệ định ngăn cản đều bị gã đâm nhào ra đất.
03:36Vì quá hoảng sợ, răng nhuận đứng đờ người tại chỗ.
03:40Mắt thấy gã sắp ôm chầm lấy răng nhuận, tôi cuối cùng cũng xảy bước lao tới,
03:44túng chặt lấy cổ áo gã lôi ngược ra sau.
03:47Gã bảo vệ bị kéo ra thì nổi giận đùng đùng định quay lại đánh tôi.
03:51Đời nào tôi để gã tọa nguyện.
03:53Tôi đấm thẳng một cú vào thái dương gã, sau đó bồi thêm một cú đá bay gã xuống đất.
03:58Cùng với tiếng gã ngã dầm xuống là tiếng khen khô khốc, một con rau gam rơi tuột ra sàn.
04:03Ý thức được điều đó nghĩa là gì?
04:04Tất cả mọi người có mặt đều dùng mình sợ hãi.
04:07Lực lượng an ninh ngay lập tức đè chặt gã đàn ông xuống sàn.
04:11Báo cảnh sát đi.
04:12Vẫn là thiên kim thật phản ứng nhanh nhất, cô ấy lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
04:16Cuối cùng, ekip của răng nhuận buộc phải ở lại để xử lý đống rắc rối sau đó.
04:21Còn tôi lại một lần nữa được giao trọng trách, từ một sứ giả đi đón răng nhuận,
04:25nay thăng cấp thành thị vệ thân cận hộ tống cô ấy hồi cùng.
04:29Cảm ơn nhé, răng nhuận ngồi trên xe lên tiếng cảm ơn tôi.
04:32Thú thực là hai đứa tôi chưa bao giờ ở riêng với nhau như thế này,
04:36nên khi nghe cô ấy cảm ơn, tôi thấy hơi lúng túng và không tự nhiên.
04:40Chị khá đầy chứ, có học múa không?
04:42Có lẽ cảm thấy chỉ nói lời cảm ơn thì hơi khô khan,
04:46nên thiên kim thật cố tìm chủ đề để trò chuyện thêm với tôi.
04:49Học tán thủ.
04:50À, ồ, tôi, cô ấy, vâng, hết chuyện để nói rồi.
04:55Trên xe lại rơi vào một bầu không khí im lặng đến tuyệt vọng.
04:58May sao, tiếng chung tin nhắn từ điện thoại của răng nhuận vang lên và tan sự tĩnh lặng này.
05:04Bất kể là ai nhắn, tôi đều thấy người đó thật tuyệt vời vì đã cứu vãn tình hình.
05:09Vì không phải gượng ép cho chuyện nữa, tâm trí tôi nhẹ nhõm hẳn đi.
05:12Thế nhưng đúng lúc này, răng nhuận bỗng nhiên quay sang nhìn tôi với biểu cảm cực kỳ phức tạp.
05:17Chị, thích tôi hả?
05:19Hả? Có phải tôi thức đêm nhiều quá nên mới trẻ tuổi đã lãng tay rồi không?
05:23Hóa ra lúc này, tay trái tôi vẫn đang cầm khư khư cái bảng đèn led kia mà cái dòng
05:28chữ mãi yêu răng nhuận lại vừa vặn quay ra ngoài, bị người ta chụp ảnh lại mất rồi.
05:33Trông ngớ ngẩn không chịu được.
05:35Hóa ra cái thích mà thiên kim thật nói là loại thích này à?
05:38Chị có gì muốn nói không?
05:40Giang nhuận hỏi tôi, đáng lẽ tôi định nói cái bảng đèn này là do tôi nhặt được, nhưng chữ
05:45vừa ra đến cửa miệng thì lại biến thành.
05:47Cái bọn paparazzi này cũng tử tế ghê, thế mà không giật tít là, van cùng hăng hái quá mức,
05:53đánh bay nhân viên sân bay.
05:55Giang nhuận, ba chấm
05:57Xong đời, cái thật hễ cứ căng thẳng là ăn nói xà lơ của tôi lại tái phát rồi.
06:01Nhưng cô ấy vẫn lịch sự cảm ơn tôi lần nữa, cảm ơn nhé.
06:04Phú may mà cô ấy không hỏi tôi thích tác phẩm nào của cô ấy, nếu không chắc chắn là
06:09lộ tẩy ngay, hay là về nhà mình phải xem bù gấp nhỉ.
06:13Chị có cần tôi ký tên cho không?
06:15Giang nhuận bất ngờ rút ra một cây bút ký tên màu vàng kim.
06:19Ờ, cái này, tôi hoàn toàn không chuẩn bị bất cứ thứ gì để ký cả.
06:23Nhìn cái bảng đèn LED đang sáng rực lên vì xe đi vào đường hầm, mắt tôi bỗng sáng rực
06:27theo, chẳng phải có sẵn đồ tốt đây sao?
06:30Em ký lên bảng đèn giúp tôi được không?
06:32Tôi vội vàng lên tiếng.
06:34Tất nhiên rồi.
06:35Giang nhuận dù có chút ngạc nhiên nhưng vẫn chủ động cầm lấy bảng đèn, định đặt bút ký.
06:40Ai rè, cây bút ký tên của cô ấy vì bị mất nắp nên đầu bút bị khô, hoàn toàn
06:45không viết ra mực được.
06:46Tôi đang định bảo thôi bỏ đi, thì Giang nhuận lại rất nghiêm túc nói,
06:50xin lỗi nhé, để tôi mang về phòng ký xong rồi đưa lại cho chị sau.
06:54Tôi thì sao cũng được, nhưng thấy đối phương nghiêm túc như vậy, tôi cũng vội vàng giả vờ tỏ
06:59ra thụ sủng nhiều kinh đáp lại, được chứ, tốt quá rồi.
07:03Rất nhanh sau đó đã về đến nhà.
07:05Giang nhuận về phòng trước, còn tôi thì bận báo cáo công việc cho phụ huynh hai nhà, thông báo
07:10nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc để tranh thủ vòi tí tiền tiêu vật.
07:13Nào ngờ tôi vừa ngắt cuộc gọi video thì Giang nhuận đã cầm bảng đèn đứng trước cửa.
07:18Chỉ là lần này, biểu cảm của cô ấy còn phức tạp hơn lúc nãy gấp vạn lần, vừa mở
07:22miệng đã là một câu,
07:23xin lỗi, xin lỗi nhé hứa dạ.
07:26Tấm chân tình này của chị, tôi rất cảm kích, nhưng tôi không thể nhận được.
07:30Hả? Chân tình gì cơ?
07:32Cái bảng đèn fan à?
07:34Giang nhuận không muốn ký tên cho tôi nữa à?
07:37Không ký thì thôi, có sao đâu nhỉ?
07:39Đang mãi suy nghĩ thì Giang nhuận đột nhiên cúi người chào tôi một góc 90 độ, rồi đưa trả
07:44bảng đèn cho tôi.
07:45Ở phía sau bảng đèn, Lulu kẹp một tờ giấy, trên đó dùng bút màu sặc sỡ viết một đoạn
07:50dài rằng rặc.
07:52Nhưng đó không phải là điểm mấu chốt, điểm mấu chốt là, cái quái gì thế này, đây là một
07:56bức thư tình.
07:57Mà cái tên ký dưới thư lại còn là, dạ, người lặng lẽ yêu em.
08:02Oan uổng quá, tôi oan quá đại nhân ơi, tôi chỉ là một sứ giả kiêm thị vệ thôi mà,
08:07nào dám có ý đồ xấu xa gì với công chúa điện hạ chứ.
08:11Bây giờ tôi đổi tên không gọi là hứa dạ nữa có còn kịp không?
08:14Gấp lắm, đang đợi trên mạng, hức.
08:16Tôi vội vàng bước lên một bước định giải thích, kết quả là đoàn một phát, ngón chân cái đá
08:21thẳng vào cạnh bàn trà.
08:23Một cơn đau thấu tận tim gan chuyển đến, mắt tôi đỏ hoe, nước mắt tuôn ra ngay lập tức.
08:28Chị khóc đấy à, thiên kim thật giật mình, vội vàng rút hai tờ khăn giấy trên bàn đưa cho
08:33tôi.
08:34Nhưng tôi đâu còn tâm trí nào mà để ý chuyện đó, vội vàng thanh minh, bảng đen là tôi
08:39nhặt được.
08:39Thư tình không phải của tôi, tôi là gái thẳng mà.
08:43Giang nhuận không nói gì, tin tôi đi, cái này tôi nhặt thật đấy, tôi hoàn toàn không biết đằng
08:48sau kẹp thư tình.
08:49Thấy Giang nhuận im lặng, tôi lại vội vàng bước lên một bước.
08:52Kết quả là vì hoàn toàn quên mất cái bàn trà, nên, hức hức, ngón chân lại đau hơn nữa,
08:58nước mắt cứ thế trào ra không kiềm lại được.
09:01Nào ngờ đúng lúc này, tôi nghe thấy thiên kim thật thở dài một tiếng, đừng khóc nữa.
09:06Giang nhuận vừa thở dài, vừa cầm lấy tờ khăn giấy trong tay tôi để lau nước mắt cho tôi.
09:11Là tôi nhặt thật mà, tôi nhấn mạnh, được rồi, là nhặt.
09:15Ơ kìa, sao tôi cứ cảm thấy cô ấy đang dỗ dành kiểu cho xong chuyện thế nhỉ?
09:20Tôi định giải thích thêm vài câu, nhưng vừa ngừng đầu lên đã chạm ngay vào ánh mắt cô ấy.
09:25Cô ấy đang nhìn tôi vô cùng chăm chú, kết hợp với động tác lau nước mắt dịu dàng.
09:29Tôi thậm chí còn có một ảo giác rằng, trong thế giới của Giang nhuận chỉ có mình tôi,
09:33cô ấy nâng niu tôi như bảo vật, đôi mắt ấy không còn chứa nổi thêm một ai khác nữa.
09:38Tôi dường như đã hiểu tại sao phan lại cùng cô ấy đến thế rồi.
09:42Chính là thích cái nét này của em đấy.
09:44Động tác của Giang nhuận khựng lại, tôi cũng bừng tỉnh ngay lập tức.
09:48Thôi xong, hình như tôi vừa lỡ mồn nói ra suy nghĩ trong lòng rồi.
09:52Tôi không có ý đó đâu.
09:54Tôi vội vàng giải thích.
09:56Ừm, Giang nhuận đáp, nhưng nhìn cái bộ dạng đó thì rõ ràng là chẳng tin tí nào.
10:01Cái tình huống này e là càng giải thích càng loạn, nói gì cũng giống như đang ngụy biệt.
10:05Thôi bỏ đi, cứ thế này vậy.
10:07Tôi chán nản thở dài.
10:09Giang nhuận lại nghiêm túc nói, như vậy là không công bằng với chị.
10:13Ờ, cô ấy nói thật đấy à?
10:15Không sao, thật sự không sao đâu.
10:17Tôi về phòng đây, mai còn phải đi học nữa.
10:20Nói xong, tôi chạy chối chết về phòng mình,
10:23hoàn toàn không dám ngoái lại nhìn xem biểu cảm của Giang nhuận lúc này ra sao.
10:27Mau chóng cho chuyện này qua đi thôi.
10:29Dù sao sau này gặp lại, bố mẹ hai bên chắc cũng khỏe rồi,
10:33không cần hai đứa mình phải ở riêng nữa.
10:35Lúc đó chỉ cần ăn chung bữa cơm, khách sáo ngoài mặt là xong,
10:39sẽ không còn bất ngờ hay sự cố gì nữa đâu.
10:42Gừ gừ, đang mải suy nghĩ thì bụng tôi biểu tình.
10:45Buổi trưa tôi đã chẳng ăn được mấy,
10:47buổi tôi chưa kịp ăn thì đã bị điều đi đón Giang nhuận.
10:50Lúc nãy căng thẳng thì không sao,
10:52giờ thư giãn lại là thấy đói cồn cào.
10:54Nhưng giờ tôi hoàn toàn không dám thò mặt ra khỏi cửa phòng.
10:58Nhớ đâu vừa ra ngoài đã đụng mặt cô ấy thì biết làm sao.
11:01Thôi, tìm ít đồ ăn vặt lót dạ,
11:04đợi Giang nhuận đi ngủ rồi tôi mới xuống tìm đồ ăn sau.
11:07Tôi đi một vòng quanh phòng, cuối cùng tìm được một quả lê.
11:10Khổ nỗi vỏ lê hơi dày, phải gọt.
11:12Tôi vất vả lắm mới tìm được một con dao nhỏ bám đầy bụi,
11:16vừa cầm vào tay thì.
11:17Đừng làm bậy, Giang nhuận không biết từ lúc nào đã xuất hiện.
11:21Tôi thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì dây tiếp theo đã bị cô ấy lao đến ôm chặt
11:25vào lòng.
11:26Cùng lúc đó, trọng tâm không vững, tôi trực tiếp bị Giang nhuận đè xuống thảm,
11:30đầu còn gối lên tay cô ấy.
11:32Tôi ngây người nhìn Giang nhuận, sao em lại tới đây?
11:35Tôi muốn nói với chị chuyện ngỡ hot search,
11:37ai ngờ vừa tới đã thấy chị định làm chuyện dại dột.
11:40Chuyện dại dột.
11:41Khi phản ứng lại việc Giang nhuận đã hiểu lầm, tôi giờ khóc giờ cười,
11:45vội giải thích là mình chỉ muốn ăn quả lê thôi.
11:48Giang nhuận chẳng nói là có tin hay không,
11:49cô ấy chỉ nghiêm túc bảo là tôi đã không cân nhắc đến cảm nhận của chị.
11:54Hả? Tôi nên tìm hiểu chị thật kỹ rồi mới đưa ra câu trả lời.
11:58Cho tôi chút thời gian, tôi sẽ trả lời lại chị sau.
12:01Cái gì? Không không không.
12:03Còn cân nhắc cái gì nữa?
12:05Tôi cũng quyết định ngồi dậy,
12:06nhưng lại quên mất Giang nhuận vẫn đang đè lên người mình.
12:09Cái cựa mình này khiến môi tôi lướt qua khóe môi cô ấy.
12:13Cuối cùng, mọi lời giải thích của tôi sau nụ hôn đó đều trở nên nhật nhạt và vô lực.
12:18Tôi chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất hoặc trốn khỏi nhà ngay lập tức,
12:21nhưng Giang nhuận lại thẳng nhiên kéo tôi dậy, đi ăn cơm thôi.
12:25Cô ấy không cho tôi bất kỳ cơ hội nào để từ chối.
12:28Đây là bữa cơm như ngồi bàn trông nhất mà tôi từng ăn.
12:31Vì Giang nhuận cứ chốc chốc lại gắp thức ăn cho tôi,
12:34tôi thấy chị có vẻ đói rồi,
12:35lúc trên xe về đã đặt đồ ăn hoài.
12:37Có món nào không thích không?
12:40Không, Giang nhuận không chỉ gọi toàn món tôi thích,
12:42mà thậm chí cô ấy còn nhớ tôi không ăn được rau mùi.
12:46Phải là một người tinh tế đến mức nào mới có thể ghi nhớ kỹ như vậy
12:49chỉ qua vài lần gặp mặt ít ỏi cơ chứ.
12:52Mặt tôi nóng bừng lên.
12:53Ăn xong, tôi vội vàng chủ động dọn dẹp bát đĩa rồi chui tọt vào bếp.
12:58Có điều tôi vừa mới mở vòi nước,
13:00tay dính đầy bọt xà phòng thì ống tay áo vừa sắn lên lại bị tuột xuống.
13:03Tôi vội dùng khỉu tay đầy đầy,
13:05nhưng không ăn thua,
13:06ống tay áo thậm chí còn tuột thẳng xuống cổ tay,
13:09bị nước làm ướt sũng một nửa.
13:11Ngay lúc chuẩn bị lau tay để sắn áo lên,
13:13tôi bỗng bị bao vây trong một vòng tay ấm áp.
13:16Đừng cử động,
13:17hơi thở ấm nóng của Giang nhuận phả sát bên tay làm tôi thấy ngứa ngáy vô cùng.
13:21Tôi còn ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc trên người cô ấy.
13:25Giang nhuận tỉ mỉ giúp tôi cuộn ống tay áo lên từng chút một.
13:28Mặt tôi đỏ bừng như gớt chín,
13:29tôi, tự tôi làm được mà.
13:32Ừm, Giang nhuận khẽ đáp,
13:34chị ghét tôi ở đây à?
13:35Không, vậy thì chúng ta cùng làm.
13:38Nói đoạn, Giang nhuận lách vào đứng sát cạnh tôi,
13:40cùng tôi dọn dẹp nhà bếp.
13:42Thực ra vì là đồ gọi về nên cũng chẳng có gì nhiều để rửa,
13:46hai đứa nhanh chóng thu dọn xong xuôi.
13:48Tôi vội vàng cáo bận,
13:49bảo mình mệt rồi nên muốn về phòng nghỉ ngơi.
13:52Thế nhưng tôi vừa mới bước lên đến tầng 2,
13:54còn chưa kịp vào phòng,
13:55giọng nói của Giang nhuận đã vọng lên từ dưới lầu,
13:58hứa dạ, chị có muốn cùng tôi.
14:00Tim tôi bỗng treo ngược lên tận cổ họng.
14:02Đây là, tỏ tình sao tham gia một chương trình giải trí không?
14:06Giang nhuận bổ sung nốt về sau.
14:08Hù, cái kiểu nói ngất quãng này đúng là muốn dọa chết người ta mà.
14:12Tôi chưa tham gia sâu thực tế bao giờ,
14:14chắc không đi đâu.
14:16Các xe mỗi tập là 100.000 tệ,
14:18khoảng 350 triệu Việt Nam đồng.
14:20100.000, tôi bắt đầu giao động.
14:22Tôi nghe bố hứa nói chị đang tự khởi nghiệp,
14:25rất thiếu tiền.
14:26Đúng là tôi đang cực kỳ thiếu tiền.
14:28Khởi nghiệp giai đoạn đầu quá khổ cực,
14:30cộng sự thì quất ngựa truy phong bỏ chạy,
14:32để lại một mình tôi thu dọn đống hỗn độn.
14:35Tôi không muốn để gia đình lo lắng nên không nói,
14:37nhưng thực tế tôi đã nghèo đến mức phải đi học hộ đàn em
14:40để được chúng nó bao cơm căng tin rồi.
14:42Cái sâu đó, có khó không?
14:44Tôi thò đầu ra khỏi lầu hỏi vọng xuống.
14:47Giang nhuận dường như khẽ cười một tiếng,
14:49rồi mới cất lời,
14:50có tôi ở đây, không khó đâu.
14:52Chẳng hiểu sao,
14:53Giang nhuận cứ như có một ma lực khiến người ta an lòng vậy.
14:56Nghe cô ấy nói thế,
14:58sự do dự trong lòng tôi tan biến sạch sành xanh,
15:00vậy tôi đi.
15:02Thế nhưng tôi không ngờ rằng,
15:03ngày ghi hình lại chính là ngày hôm sau.
15:06Đợi đến lúc tôi phản ứng kịp
15:07thì đã bị tống vào xe bảo mẫu của Giang nhuận rồi.
15:10Người đại diện của cô ấy mỉm cười thân thiện với tôi,
15:13gã bảo vệ mà em đá bay ở sân bay hôm qua
15:15là fan cùng cực đoan của Giang nhuận đấy.
15:17Thế thì lỗ quá,
15:18đáng lẽ lúc đó tôi nên đá thêm vài cái nữa.
15:21Tôi vừa rứt lời,
15:22Giang nhuận ngồi bên cạnh đã bật cười thành tiếng.
15:25Người đại diện nghe vậy cũng vui lây,
15:27nói chung là may mà có cú đa đó của em,
15:29nếu không Giang nhuận mà bị thương thì gây go to.
15:32Hôm nay tham gia sâu,
15:33em cứ tự nhiên nhé.
15:35Một người bình thường như tôi có hợp không?
15:37Dù Giang nhuận đã giải thích tình hình cụ thể
15:39nhưng tôi vẫn thấy hơi run.
15:41Sức nóng của em trên hot search
15:43bây giờ chẳng kém gì minh tinh đâu.
15:44Với lại, cấp tốc tiến lên vốn là sâu thực tế
15:47đua tốc độ giữa các cặp minh tinh
15:49và người thân bạn bè mà.
15:50Giang nhuận cũng gật đầu,
15:52có tôi ở đây, đừng lo.
15:54Đúng đấy, cứ để em gái em dắt em đi.
15:57Người đại diện nói,
15:58tôi hứa chắc nịch tôi sẽ cố gắng
16:00không kéo chân sau của mọi người.
16:02Giang nhuận nghe vậy bèn đưa tay lên xoa đầu tôi.
16:05Lạ thật, gò má tôi bỗng nóng bừng
16:06một cách không kiểm soát,
16:08tim cũng hẵng đi một nhịp.
16:10Tôi là chị đấy nhé,
16:11không được xoa đầu chị.
16:12Vậy để chị xoa đầu em được chưa?
16:15Xong rồi,
16:16lần này không chỉ mặt mà cả vành tay tôi
16:18cũng đỏ bừng lên.
16:19Sau cấp tốc tiến lên
16:20có tổng cộng 5 nhóm khách mời.
16:22Trước khi bắt đầu ghi hình,
16:24Giang nhuận dẫn tôi đi làm quen
16:25với các khách mời khác.
16:27Mọi người đều khá thân thiện,
16:28duy chỉ có cặp chị em kia
16:30là có những lời nói
16:30khiến tôi không được thoải mái cho lắm.
16:33Đặc biệt là người chị,
16:34lúc chương trình vừa bắt đầu ghi hình
16:36đã nói một câu đầy ý mỉa mai,
16:38hứa dạ chắc là trước đây
16:39cũng hay đánh nhau lắm nhỉ.
16:40Lát nữa bọn tôi mà thắng,
16:42cô không đánh bọn tôi đấy chứ.
16:44Ngứa tay thật sự,
16:46Giang nhuận lúc này đưa tay nắm lấy
16:47cổ tay tôi,
16:48lắc nhẹ như để an ủi.
16:50Tôi cứ ngỡ Giang nhuận muốn bảo
16:52tôi hãy nhẫn nhịn,
16:53nhưng không ngờ ngay giây tiếp theo,
16:54Giang nhuận đã mỉm cười
16:55cho hỏi các khách mời khác,
16:57mọi người nghe thấy chưa?
16:58Chị em Vũ Đồng hôm nay
16:59cực kỳ tự tin sẽ giành hạng nhất đấy.
17:02Mọi người phải cố gắng lên nhé,
17:03đừng để thua họ nha.
17:05Chỉ một câu nói,
17:06cô ấy đã đẩy hai chị em
17:08ngô Vũ Đồng lên đầu sóng ngọn gió.
17:10Thắng thì bị gọi là ngạo mạn,
17:12mà thua thì thành ra
17:13không biết tự lượng sức mình,
17:14tóm lại là kiểu gì
17:15cũng không thoát khỏi bị ném đá.
17:17Các khách mời khác nghe vậy
17:18cũng bắt đầu lên tiếng bàn tán.
17:20Chỉ một câu của Giang nhuận
17:21đã kéo về vô số gạch đá
17:23cho cặp chị em kia.
17:25Hết giận chưa?
17:26Giang nhuận ghé sát tay hỏi nhỏ tôi.
17:28Thấy Giang nhuận dùng
17:29chưa giết người không giao thế này,
17:31tôi vừa buồn cười
17:32vừa sợ bị ống kính quay trúng
17:33cũng dễ gây ảnh hưởng không tốt,
17:35nên cũng lắc lắc cái tay
17:36đang bị Giang nhuận nắm.
17:37Giang nhuận hiểu ý tôi,
17:38nhưng vẫn lầm bầm một câu,
17:40nhưng tôi vẫn còn giận lắm.
17:42Hậu quả của việc Giang nhuận
17:43nổi giận chính là
17:44trong cuộc thi đua tốc độ,
17:46cô ấy chơi máu và gắt vô cùng.
17:48Tôi cũng phải giật mình,
17:49vì trước đây tôi chỉ thấy
17:50một Giang nhuận thanh lịch,
17:52chầm ổn trên bàn ăn,
17:53không ngờ khi bộc phát lại
17:54mạnh mẽ và thông minh đến vậy.
17:56Nhờ hai đứa phối hợp ăn ý,
17:58chúng tôi là đội đầu tiên
17:59đặt chân đến cửa ải cuối cùng.
18:00Đây là vòng đối kháng,
18:02cần hai đội thi đấu trực tiếp với nhau.
18:05Vui lòng kiên nhẫn đợi
18:06các nhóm khác tới.
18:07Trong lúc chúng tôi đang mặc đồ bảo hộ,
18:09nhóm khách mời thứ hai đã đến,
18:11và không ngoài dự đoán,
18:12chính là cặp chị em đáng ghét kìa.
18:15Hai người nhanh thế,
18:16không phải là gian lận đấy chứ.
18:18Ngô Vũ Đồng vừa mở miệng
18:19đã làm một câu vu khống.
18:21Bị mỉa mai ngay sát mặt,
18:22tôi thực sự không muốn nhẫn nhịn nữa.
18:24Nhưng nhìn đống máy quay xung quanh,
18:26tôi đành nuốt ngược lời định nói vào trong.
18:28Không thể vì sướng cái miệng nhất thời
18:30mà khiến sự nghiệp của Giang nhuận tiêu tùng được.
18:32Kết quả là tôi không nói gì,
18:34nhưng Giang nhuận lại đột ngột bồi thêm một câu,
18:36hay là cô chuyển nghề làm vườn đi.
18:39Phụt, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
18:42Giang nhuận đang mỉa mai bọn họ,
18:43một cách chơi chữ trong tiếng chung,
18:45ý nói không biết tự lượng sức mình.
18:47Nhưng với chỉ số thông minh của hai cô nàng này,
18:50e là nghe không hiểu đâu.
18:51Quả nhiên,
18:52hai chị em mặt máy ngương ác,
18:54chỉ biết hậm hực lường tôi cháy mặt,
18:55cô cười cái gì.
18:57À, tôi bẩm sinh đã yêu đời,
18:59thích cười thôi.
19:00Tôi đáp lời lấy lệ.
19:01Giang nhuận nghe vậy
19:02cũng không kiểm soát được biểu cảm mà bật cười theo.
19:05Lạ thật,
19:06chẳng phải Giang nhuận nổi tiếng
19:07với gương mặt vẻ đẹp lạnh lùng sao?
19:09Cười thế này không sợ hình tượng sụp đổ à?
19:12Vì lo cho Giang nhuận,
19:13tôi trực tiếp phớt lờ hai chị em kia,
19:15khiến bọn họ càng thêm tức tối.
19:17Sau khi nghe trọng tài tuyên bố quy tắc,
19:19họ mạnh miệng bảo muốn đợi nhóm tiếp theo.
19:22Trọng tài cũng không phản ứng gì nhiều,
19:24nếu hai bạn không thấy lãng phí thời gian dành được
19:26từ thẻ thông hành thì cứ việc.
19:28Thẻ thông hành,
19:29hóa ra hai cô ta không phải tự lực cánh sinh
19:31mà là dùng thẻ để nhảy cóc.
19:33Nghĩa là họ vượt ít hơn mọi người
19:35một cửa ải mới đuổi kịp đến đây.
19:37Thế thì có gì mà đắc ý cơ chứ?
19:39Thôi, vượt ải sớm thì được tan làm sớm.
19:42Thử thách cuối cùng là gì?
19:44Phải công nhận hai chị em này
19:45cực kỳ biết cách co được rũi được.
19:47Nhiệm vụ đối kháng,
19:49mỗi thành viên cầm một chậu nước,
19:50ngồi treo nhau trong vòng xoay cà phê.
19:53Khi thời gian kết thúc,
19:54đội nào còn lại nhiều nước hơn trong chậu sẽ thắng.
19:56Đội thua phải đợi nhóm tiếp theo đến
19:58để tiếp tục đối kháng.
19:59Cho nay không khó,
20:01cây khó là đối thủ của bạn có phải là người hay không?
20:04Trong vòng xoay,
20:05tôi và Giang nhận ngồi đối diện nhau,
20:07bên cạnh là hai chị em kia.
20:09Khi vòng xoay bắt đầu chuyển động,
20:11tôi lập tức nâng cao cảnh giác.
20:12Tôi cứ ngỡ họ sẽ cố ý
20:14làm lật chậu nước của tôi hoặc cướp chậu,
20:16tóm lại là đủ cho bẩn để chúng tôi thua.
20:18Thế nhưng tôi không bao giờ ngờ tới,
20:20ngô vũ đồng bất ngờ bưng cả chậu nước
20:22tạt thẳng vào mặt tôi.
20:24Ách!
20:25Dòng nước lạnh toát sọc thẳng vào mũi miệng
20:27khiến tôi nghe thở,
20:28nước mắt nước mũi trào ra.
20:29Quần áo mùa hè vốn mỏng manh,
20:31bị nước rội vào liền dính chặt lấy cơ thể.
20:34Lớp vải trắng tinh giờ đã trở nên bán trong suốt.
20:36Không cần soi gương tôi cũng biết
20:38mình trông thảm hại đến nhiều nào.
20:40Vì có học võ,
20:41theo bản năng tôi định bưng chậu nước tạt lại
20:43để trả đũa.
20:44Nhưng vừa ngừng đầu lên,
20:46tôi nhìn thấy Giang nhận ở phía đối diện.
20:48Cô ấy đang nỗ lực bảo vệ chậu nước của mình.
20:50Cô ấy đang nghiêm túc tham gia trò chơi
20:52và muốn giành chiến thắng cuối cùng.
20:54Nếu tôi tạt qua đó,
20:55cô ấy đang ngồi cạnh ngu vũ đồng sẽ bị.
20:58Động tác của tôi khựng lại.
21:00Giang nhận chố mắt nhìn,
21:01cô ấy đã hiểu ý định của tôi.
21:03À à à à!
21:04Đúng lúc này,
21:06Giang nhận bỗng nhiên bưng chậu nước trong tay,
21:08úp sọt thẳng lên đầu ngu vũ đồng.
21:09Con nhỏ ngu vũ đồng vừa mới đắc ý
21:11xong giờ đã biến thành gà mắc tóc.
21:13Tạt nó cho tao!
21:14Tạt nó!
21:16À gào thét bảo em gái ra tay!
21:18Cô em nghe lệnh định bưng chậu lên,
21:20đời nào tôi để cô ta tọa nguyện.
21:22Bất chấp vòng xoay đang quay với tốc độ cao,
21:24dựa vào nền tảng võ thuật vững chắc,
21:26tôi trực tiếp di chuyển đến trước mặt Giang nhận,
21:29dùng đầu gối thúc lật chậu nước của cô em.
21:31Dầm!
21:32Chậu nước rơi xuống đất,
21:34một ít nước lạnh văng ra
21:35nhưng tôi đã kịp che cho Giang nhận
21:36nên nó chỉ rội lên người tôi.
21:38May quá, công chúa điện hạ nhà tôi
21:40không thể để lộ ráng vẻ thảm hại trước ống kính được.
21:43Dưới sức quay ly tâm cực mạnh,
21:45trọng tâm cơ thể tôi không tự chủ được mà ngả nghiêng.
21:48Chưa kịp định thần thì dây tiếp theo,
21:50một đôi tay đã ôm chặt lấy eo tôi,
21:52kéo tôi lùi lại.
21:53Tôi ngã nhào vào một vòng tay quen thuộc.
21:56Xin lỗi chị,
21:57tôi nghe thấy Giang nhận thì thầm xin lỗi.
21:59Thấy hai chị em kia vẫn còn ý định
22:01xông lên cướp chậu nước của tôi,
22:03tôi lập tức cúi đầu ngụm một hơi nước thật lớn,
22:05rồi hóa thân thành súng liên thanh.
22:07Đứa nào dám cướp, tôi phun nước vào đứa đó.
22:10Cái đồ điên này,
22:11cô có biết bẩn không hả?
22:13Có bệnh à?
22:14Hai chị em nhà kia mắng nhức om sòm
22:16nhưng tuyệt nhiên không dám thò tay vào cướp
22:18cái chậu trong tay tôi nữa.
22:20Thời gian kết thúc,
22:21nhiều lượng nước tôi uống còn sót lại nửa chậu,
22:24đội tôi đã giành chiến thắng.
22:25Lúc trọng tài tuyên bố kết quả,
22:27hai đứa kia vẫn đứng bên cạnh phát hỏa,
22:29nhưng hễ thấy tôi hơi chu môi một cái là cả hai
22:31theo phản xã tự nhiên mà chạy mất dép.
22:34Giang nhuận thì cứ ôm khư khư lấy tôi,
22:36chỉ sợ tôi bị lộ hàng hoặc bị cảm lạnh.
22:39Ngay cả nhân viên chương trình cũng phải thốt lên,
22:41hai chị em nhà này quan hệ tốt thế sao?
22:43Chứ còn gì nữa,
22:45bọn em quen nhau 2-3 năm rồi.
22:47Tôi vừa căng thẳng là cái miệng lại bắt đầu nói xà lờ.
22:50Nhân viên,
22:51chấm hỏi chấm hỏi chấm trỏi.
22:53Hai người là chị em mà quen nhau có 2,
22:553 năm là sao má?
22:57Giang nhuận chỉ biết bất lực thở dài.
22:59Rất nhanh sau đó,
23:00người đại diện đã đến đón chúng tôi.
23:02Lên xe thay quần áo sạch sẽ xong,
23:05tôi mới có cơ hội hỏi Giang nhuận,
23:06lúc nãy em xin lỗi tôi làm gì thế?
23:08Để chị phải chịu ủi khuất rồi.
23:10Có gì đâu chứ,
23:12chỉ là chút nước thôi mà,
23:13tôi không để tâm.
23:14Nhưng tôi để tâm.
23:16Giang nhuận nghiêm túc nói.
23:17Tôi ngẩn người,
23:19cảm ơn chị đã bảo vệ tôi.
23:21Giang nhuận nói quá trịnh trọng làm
23:22tôi chẳng biết phải phản ứng thế nào cho phải.
23:25Một hồi lâu sau,
23:26tôi mới chỉ biết cười trừ,
23:27ha ha ha,
23:28em đừng chê tôi làm em mất mặt là được.
23:30Sao tôi lại chê chị chứ?
23:32Chị dũng cảm như vậy mà.
23:35Á, tôi dũng cảm chỗ nào?
23:37Giang nhuận làm tôi lú luôn rồi.
23:38Tôi thầm nghĩ mình cũng đâu có đấm
23:40hai cái con nhỏ đó đâu.
23:42Giờ nắm đấm lên cần lòng dũng cảm,
23:44nhưng vì người khác mà buông nắm đấm xuống
23:46lại càng cần lòng dũng cảm hơn.
23:48Tôi hoàn toàn không ngờ Giang nhuận lại nói như vậy.
23:51Ánh mắt cô ấy lúc này còn rất chân thành.
23:53Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch,
23:55thình thịch liên hồi.
23:57Trong lòng dường như có một mầm non nhỏ bé
23:58vừa khẽ nhú lên.
24:00Thế nhưng rất nhanh sau đó,
24:02tôi chẳng còn sức lực đâu mà quan tâm
24:03đến mầm non với trả mầm già nữa,
24:05vì tôi, phát sốt rồi.
24:07Rõ ràng sức khỏe vốn rất tốt,
24:09không ngờ lần này lại đổ bệnh thật.
24:11Chuyện này làm phụ huynh hai nhà sợ khiếp vía.
24:14Họ lập tức gạt phát chuyện tai nạn xe cộ sang một bên,
24:17tuyên bố có phải bò cũng phải bò về thăm tôi.
24:19Trợ lý hai bên sợ quá phải cúng cuồng sắp xếp mọi thứ,
24:22cuối cùng không đưa được bố mẹ tôi về nhà
24:24mà lại đưa luôn tôi vào viện.
24:26Thế là cả gia đình chúng tôi ngang hàng thẳng lối,
24:29tề tự đông đủ tại phòng viếp của bệnh viện.
24:31Đây quả là một kỳ quan hiếm thấy trong bệnh viện này.
24:34Con bé tiểu dạ này bình thường khỏe như châu mà,
24:37sao lần này lại lan ra ốm vậy?
24:39Vâng, đây là mẹ ruột của tôi.
24:41Đúng đấy, đợt trước cả nhà bị ốm
24:43mà nó vẫn tung tăng chạy nhảy,
24:45sung sức đến mức một đấm chết được
24:47tám gã đàn ông lực lưỡng cơ mà.
24:49Còn đây là bố ruột tôi.
24:52Vừa buồn cười vừa phải giữ thể diện cho tôi,
24:54môi mín chặt thành một đường thẳng.
24:56Chắc cô ấy phải nhớ lại hết mọi chuyện buồn trên đời
24:59thì mới không bật cười thành tiếng được.
25:01Bác sĩ nói, bị nhiễm lạnh là một phần,
25:03nhưng cơ thể quá lao lực cũng là một lý do.
25:06Phụ huynh hai bên nghe xong là biết ngay
25:08việc khởi nghiệp của tôi gặp vấn đề.
25:10Họ muốn giúp nhưng lại sợ chạm vào lòng tự trọng của tôi,
25:13thế là cứ nằm trên rừng bệnh mà gập bụng liên tục,
25:15chẳng thèm sợ vết thương bị bục ra.
25:17Cuối cùng, Giang Nhuận thở dài,
25:19mọi người đừng lo lắng nữa,
25:21con sẽ trông trừng chị ấy.
25:23Tôi vốn tưởng Giang Nhuận nói trông trừng chỉ là lời khách sáo.
25:26Cho đến lúc đi ngủ,
25:27tôi mới phát hiện cô ấy chẳng khách sáo tí nào.
25:30Cô ấy không về nhà,
25:31cũng không trải rừng phụ,
25:33mà lại chọn.
25:34Tại sao em lại chen trúc trên một chiếc rừng với tôi hả?
25:37Giang Nhuận chẳng thèm để ý đến sự kinh ngạc của tôi,
25:40thậm chí còn tỉ mỉ vén góc chăn cho tôi,
25:42sợ nửa đêm trị sốt cao tái phát,
25:44tôi phải trông trừng.
25:47Dù tôi đã cố ý giãn cách nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Giang Nhuận.
25:52Nếu có sốt tôi sẽ tự bấm chuông gọi y tá mà.
25:54Tôi thấy không tự nhiên chút nào.
25:57Không phải là tôi chưa từng ngủ chung với người khác,
25:59lúc làm việc ở studio mệt quá,
26:01mấy anh em chúng tôi chen trúc trên một cái rừng nghỉ ngơi là chuyện thường.
26:04Nhưng không hiểu sao,
26:06nằm cạnh Giang Nhuận,
26:07tôi lại thấy lúng túng vô cùng.
26:09Đừng nhúc nhích,
26:10chị sắp rơi xuống đất rồi kìa.
26:12Giang Nhuận hoàn toàn không biết nỗi khổ tâm của tôi,
26:14thấy vậy liền một tay ôm lấy eo tôi,
26:17kéo tôi về phía cô ấy.
26:19Vòng tay cô ấy rất ấm áp,
26:20mùi hương nhạt nhạt quen thuộc khiến người ta an lòng,
26:23khiến người ta chỉ nắm.
26:25Tôi ngây người mất 2 giây,
26:26khi phản ứng lại định vùng vẫy thì Giang Nhuận đã trực tiếp khóa tôi trong lòng.
26:30Dường như thấy người tôi hơi nóng,
26:32cô ấy còn thả nhiên áp chán mình vào chán tôi để kiểm tra nhiệt độ.
26:36Cũng ổn,
26:37chỉ hơi nóng một chút.
26:38Cả người tôi cứng đờ,
26:40quên luôn cả việc phải phản háng.
26:42Tim đập nhanh thật đấy,
26:43Giang Nhuận thì thầm.
26:45Làm,
26:45làm gì có.
26:46Tôi lập tức phản bác mà không cần suy nghĩ,
26:49như thể làm vậy là có thể gạt bỏ mọi tạp nhiệm trong lòng.
26:52Nhưng giây tiếp theo,
26:53tôi nghe thấy Giang Nhuận khẽ cười trêu chọc,
26:55ừm,
26:56tôi đang nói tim tôi cơ mà.
26:58Xèo một phát,
26:59mặt tôi đỏ lựng đến tận mang tay.
27:01Khổ nỗi phụ huynh 2 bên hoàn toàn không thấu hiểu nỗi lòng tôi,
27:05gió trêu chọc,
27:06hai chị em đứa nào đứa nấy đi tham gia sâu xong tình cảm tốt lên hẳn nhỉ.
27:11Chứ còn gì nữa mẹ,
27:12chị hứa dạ đáng yêu thế này,
27:14ai mà chẳng thích cơ chứ.
27:15Lúc Giang Nhuận nói câu này,
27:17cô ấy còn cố tình nhìn thẳng vào mắt tôi.
27:19Cô ý,
27:20tuyệt đối là cố tình.
27:22Sao trước đây tôi không nhận ra cô ấy lại đen tối đến thế nhỉ.
27:26Tôi cứ ngỡ nằm chung với Giang Nhuận thì mình sẽ mất ngủ,
27:29nhưng rõ ràng tôi đã đánh giá quá cao cái sức khỏe đang bệnh tật của mình.
27:32Chỉ một lát sau,
27:34tôi đã chìm sâu vào giấc ngủ.
27:35Trong cơn mê man,
27:37tôi dường như nghe thấy tiếng người đại diện của Giang Nhuận
27:39bên phía ngô vũ đồng đã mua hot shirt bôi đen hứa dạ rồi.
27:43Hot shirt gì?
27:44Đây là giọng của bố hứa nhà tôi.
27:46Nói con bé cậy thế Giang Nhuận là ngôi sao lớn
27:49nên chuyên quyền bắt nạt tân binh vừa ra mắt.
27:51Họ còn cố tình cắt ghép đoạn video tạt nước,
27:54nhìn vào quả thực rất giống hứa dạ đang ủi thế hiếp người.
27:57Tôi tức đến mức muốn bật dậy ngay lập tức,
27:59nhưng mí mắt và cơ thể nặng chĩu chỉ có thể phát ra tiếng hừ hừ nhỏ như mũi kêu.
28:04Ngay sau đó, tôi cảm nhận được một bàn tay mềm mại vỗ về chấn an mình.
28:08Bên phía chương trình cũng định cắt ghép theo hướng đó là giọng của Giang Nhuận.
28:13Chắc chắn rồi,
28:14nếu không họ cũng chẳng dám đăng bài bôi đen như vậy.
28:16Ai đứng sau chống lưng cho cô ta?
28:19Đây là mẹ Giang đang hỏi.
28:21Công ty truyền thông hàng tinh,
28:22báo với tổng công ty,
28:23chấm dứt mọi hợp tác với họ.
28:26Bố mẹ hai bên người một câu,
28:28ta một lời,
28:28phần sau tôi không còn nghe rõ được nữa mà lại chìm vào giấc ngủ sâu.
28:32Ngày hôm sau khi tỉnh dậy,
28:34Giang Nhuận không còn ở bên cạnh tôi nữa.
28:36Các bậc phụ huynh thì ai nấy đều đang ngủ rất say.
28:39Tỉnh rồi à,
28:40đúng lúc tôi đang do dự không biết có nên ngồi dậy hay không thì Giang Nhuận quay về.
28:45Ừm,
28:45em đi đâu vậy?
28:47Đi xử lý chút chuyện,
28:49Giang Nhuận đi đến bên giường,
28:50hơi thở còn mang theo sự mát lạnh của buổi sớm mai.
28:52Tôi thấy dưới mắt cô ấy có quầng thâm nhạt nhạt.
28:55Một người vốn luôn chú trọng hình tượng như cô ấy mà giờ lại có quầng thâm mắt rồi.
29:00Em thức trắng đêm đấy à?
29:02Xót xa cho tôi à?
29:03Đã mệt đến mức này rồi mà vẫn còn tâm trí để nói đùa.
29:07Ừ,
29:07xót lắm,
29:08mau vào ngủ bù đi.
29:09Tôi vội vàng định ngồi dậy nhường chỗ trên giường cho cô ấy,
29:12nhưng không ngờ cô ấy trực tiếp ấn tôi nằm xuống,
29:15rồi nằm nghiêng bên cạnh tôi ngủ thiếp đi ngay lập tức.
29:18Tôi muốn rời đi,
29:19nhưng chỉ cần khẽ động đậy là cô ấy lại nhíu mày.
29:22Cuối cùng,
29:23tôi chỉ biết bất lực thở dài,
29:25ngoan ngoãn đóng vai gấu bông cho công chúa điện hạ ôm ngủ.
29:28Còn chuyện Giang Nhuận đã làm gì cho tôi,
29:30mãi sau này tôi mới biết qua lời kể của người đại diện.
29:33Cô ấy cảm thán rằng Giang Nhuận vào nghề lâu như vậy chưa bao giờ dùng đến thế lực gia
29:37đình,
29:38không ngờ lại vì tôi mà phá giới.
29:40Và kết quả của việc phá giới đó chính là
29:42Weibo chính thức của chương trình cấp tốc tiến lên đã đăng bài đính chính cho tôi,
29:46đồng thời phát sóng bản gốc không hề cắt xé những hành vi xấu xa của chị em Ngô Vũ
29:50Đồng.
29:51Sau đó, họ còn bị gạch tên khỏi chương trình.
29:54Chưa dừng lại ở đó,
29:55các chương trình và đoàn phim khác từng mời Ngô Vũ Đồng đều đồng loạt hủy hợp đồng.
29:59Cô ta bị công ty bỏ rơi,
30:01đóng băng sự nghiệp và phải đối mặt với khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng khổng lồ.
30:05Hết giận chưa?
30:06Giang Nhuận nhanh chóng gửi tin nhắn cho tôi.
30:09Ừ, nhưng sao tôi cảm thấy em còn tức giận hơn cả tôi thế?
30:13Vì tôi sót chị mà.
30:15Kể từ sau chương trình đó,
30:17Giang Nhuận và tôi trở nên thân thiết hơn hẳn.
30:19Tin nhắn không còn lạnh lùng như trước nữa,
30:21thỉnh thoảng cô ấy còn hay chơi chọc tôi.
30:23Tôi thực sự cạn lời,
30:25rốt cuộc ai mới là chị đây?
30:27Tôi có công việc phải ra nước ngoài vài ngày,
30:29chị có muốn mua quà gì không?
30:31Tôi mang về cho.
30:32Gì cũng được.
30:33Được.
30:34Giang Nhuận đi rồi.
30:36Lúc đầu tôi chưa thấy cảm giác gì rõ rệt,
30:38nhưng vì lịch múi giờ và cô ấy quá bận rộn,
30:40đến khi tôi phản ứng lại thì phát hiện mình và Giang Nhuận
30:43đã hai ngày không nói chuyện với nhau rồi.
30:45Căn nhà bỗng trở nên trống trải lạ thường,
30:47trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng và bồn trồn khó tả.
30:50Tôi luôn để điện thoại ở vị trí dễ thấy nhất,
30:53chúc chúc lại cầm lên xem.
30:55Bố mẹ Giang nhìn thấy cảnh đó thì liền trêu chọc,
30:57tiểu dạ nhà mình đang yêu rồi hả?
31:00Làm gì có chuyện đó hả?
31:01Tôi phản bác,
31:02nhưng trái tim tôi lại đập loạn nhịp khi nghe thấy câu hỏi ấy.
31:05Tôi chỉ tự chấn an mình rằng chắc dạo này nghỉ ngơi không tốt
31:09nên mới bị đánh trống ngực như vậy.
31:11Vài ngày nữa trôi qua,
31:12hôm đó, khi tôi hoàn thành xong công việc
31:14và bước ra khỏi studio thì đã là đêm muộn.
31:17Điện thoại của Giang Nhuận gọi đến đúng lúc này.
31:20Ta làm rồi à?
31:21Ừm.
31:22Mấy ngày không gặp, có nhớ em không?
31:24Giang Nhuận lại trêu tôi.
31:26Theo bản năng, tôi định phủ nhận,
31:28nhưng lời vừa đến cửa miệng,
31:29tôi bỗng muốn trêu ngược lại cô ấy.
31:31Ừ, nhớ chết đi được đây này.
31:33Vậy chị quay đầu lại đi.
31:35Tôi quay người lại.
31:37Vô số pháo hoa bỗng chốc vút bay lên bầu trời rồi nở rộ rực rỡ.
31:40Và một bóng hình quen thuộc đang từng bước tiến về phía tôi.
31:43Giữa tiếng pháo hoa vang rền,
31:45tôi nghe thấy cô ấy nói,
31:47em cũng rất nhớ chị.
31:48Tôi không còn cách nào để lừa dối bản thân thêm nữa.
31:51Hình như tôi thích Giang Nhuận thật rồi.
31:54Công việc của Giang Nhuận lúc nào cũng bận rộn,
31:56nhưng mối quan hệ của chúng tôi ngày càng thân mật hơn.
31:59Vào ngày sinh nhật tôi, Giang Nhuận đặc biệt hủy hết lịch trình một ngày để ở bên tôi.
32:04Nhà cửa rộn ràng khách hứa,
32:05cô ấy lén nắm lấy tay tôi dưới gầm bàn.
32:08Tôi nghiêng đầu nhìn, Giang Nhuận liền ghé sát lại.
32:11Giữa tiếng cười nói vui vẻ của người thân,
32:13cô ấy thì thầm,
32:14chuyện mà em bảo sẽ cân nhắc ấy.
32:16Đã đến lúc cho chị câu trả lời rồi.
32:18Nghe cô ấy nói thế, tôi bỗng sực nhớ ra chuyện cái bảng đèn và bức thư tình.
32:23Thật ra tôi cũng từng nghĩ đến việc giải thích rõ ràng hiểu lầm này,
32:26nhưng nhìn ráng vẻ tin chắc rằng tôi thích cô ấy của Giang Nhuận,
32:29lời định nói ra mấy lần đều nghẹn lại.
32:32Hai chị em lại đang nói thì thầm chuyện gì đấy?
32:35Một người họ hàng cất tiếng hỏi.
32:36Tôi vội vàng hoàn hồn, cười gượng, không có gì đâu ạ.
32:40Nhắc mới nhớ, tiểu dạ có bạn trai chưa?
32:43Người họ hàng tò mò.
32:44Tôi đáp nhạt nhẽo, dạ chưa có.
32:46Thế để dì giới thiệu cho nhé.
32:49Lần này, không đợi tôi lên tiếng, Giang Nhuận đã giúp tôi từ chối.
32:52Chị ấy còn nhỏ, sự nghiệp cũng mới bắt đầu.
32:55Chưa tính đến chuyện này đâu hả?
32:57Hừm, hơn 20 rồi, không nhỏ đâu.
33:00Con gái sớm muộn gì chẳng phải lấy chồng, yêu sớm yêu muộn thì có sao.
33:04Người họ hàng nói xong liền rút điện thoại định cho tôi xem ảnh mấy chàng trai mà dì ấy
33:09quen.
33:09Miệng còn lại nhảy một chàng dài.
33:11Bố mẹ hai đứa lần này bị tai nạn.
33:13Tuy người ngợm không sao nhưng trong lòng lo lắm đấy.
33:16Họ sợ lỡ mình có mệnh hệ gì thì không ai chăm sóc hai chị em.
33:20Hai đứa đừng trách dì nói nhiều, dì cũng vì thương bố mẹ hai đứa thôi.
33:24Kể cả là để họ yên lòng, thì chuyện của hai đứa cũng nên ổn định sớm đi.
33:28Mấy đứa dì giới thiệu đều rất ưu tú, dì cũng nói qua với bố mẹ hai đứa rồi.
33:32Thấy hợp thì cứ tìm hiểu xem sao.
33:35Những lời sau đó tôi chẳng còn nghe lọt tai nữa.
33:38Tôi chỉ ngước mắt nhìn về phía bố mẹ, bỗng giật mình nhận ra tóc mai của họ đã bạc,
33:42đuôi mắt cũng hẳn dấu vết thời gian.
33:44Tôi im lặng, thấy tôi im lặng, Giang Nhuận cũng không nói thêm gì nữa.
33:49Ăn cơm xong, họ hàng ra về hết.
33:51Buổi chiều, hai bà mẹ nhất quyết kéo tôi và Giang Nhuận đi mua sắm.
33:55Câu trả lời của Giang Nhuận cứ thế bị ngắt quáng, chưa có cơ hội nói ra.
33:59Nhất thời tôi cũng không biết mình nên thấy tiếc nuối hay là may mắn nữa.
34:03Mãi đến lúc hai đứa vào thử đồ, cô ấy cầm quần áo xông thẳng vào phòng thay đồ của
34:07tôi.
34:08Em, em làm gì thế?
34:10Giang Nhuận ép tôi vào góc tường, một tay trống lên tường, một tay ôm lấy eo tôi, không cho
34:15tôi lùi bước, hứa dạ, chúng ta thử bên nhau đi.
34:19Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập điên cuồng.
34:21Tôi muốn nói gì đó nhưng não bộ hoàn toàn trống rỗng.
34:24Tôi há miệng định trả lời nhưng không phát ra được âm thanh.
34:27Đúng lúc này, tiếng của mẹ Giang vọng vào, thử xong chưa hai đứa.
34:31Tôi vội vàng đẩy Giang Nhuận ra, tôi về nói tiếp nhé.
34:34Sau đó đáp vọng ra ngoài, dạ xong ngày đây hả?
34:38Ánh mắt Giang Nhuận tôi sầm lại vài phần nhưng vẫn buông tôi ra.
34:41Thế nhưng, tôi hoàn toàn không ngờ rằng, trước khi về nhà vào buổi tối, chuyện cái bảng đèn lại
34:46một lần nữa leo lên hot search.
34:48Tiêu đề, bảng đèn là do hứa dạ nhặt được.
34:51Chỉ vòn vẹn mấy chữ đã giải thích rõ ràng mọi chuyện.
34:54Chưa kể, chủ nhân thật sự của cái bảng đèn năm đó còn đăng cả ảnh bảng đèn đặt làm
34:58riêng và bức thư tình mà anh ta viết.
35:00Vậy là, em đã hiểu lầm rồi, đúng không?
35:04Trên xe về nhà, Giang Nhuận là người lái.
35:06Hai bà mẹ hoàn toàn không nhận ra bầu không khí bất thường giữa chúng tôi.
35:10Họ tay sách nách mang túi lớn túi bé xuống xe trước.
35:13Trong chiếc xe rộng thanh thang chỉ còn lại tôi và Giang Nhuận.
35:16Nghe thấy lời chất vấn của cô ấy, tôi vội vàng mở lời, lúc đầu đúng là có chút hiểu
35:21lầm, nhưng mà...
35:22Lời tôi chưa rớt, cô ấy đã đột ngột ngắt ngang, xin lỗi, là em tự đa tình rồi.
35:28Chị xuống xe đi.
35:29Nói xong, cô ấy lẳng lạng bấm nút mở khóa dây an toàn của tôi.
35:33Giang Nhuận dường như đã quay trở lại trạng thái ban đầu, xa cách và lạnh lùng.
35:37Tôi bỗng thấy tức giận.
35:39Cái người này, sao không bao giờ chịu nghe người ta nói cho hết câu vậy hả em đuổi tôi
35:43đi đấy à?
35:44Giang Nhuận bứng bỉnh quay mặt đi không thèm nói lời nào.
35:47Cơn giận bốc lên đầu, tôi định mạnh tay mở cửa xe bước xuống,
35:51nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt thấy vành mắt cô ấy đỏ hoe, trái tim tôi lập tức mềm
35:56nhũn.
35:57Dầm, tôi dùng lực đóng sầm cửa xe lại, sau đó túm lấy cổ áo Giang Nhuận, để cô ấy
36:02ra hôn thật sâu.
36:03Cho đến khi quần áo cả hai sọc sạch, hơi thở rồn rập không kịp thở nữa, chúng tôi mới
36:08tách nhau ra.
36:10Giang Nhuận, em nghe cho rõ đây.
36:12Lúc đầu đúng là hiểu lầm, nhưng bây giờ tôi là thật lòng thích em.
36:16Em có còn muốn ở bên tôi nữa không?
36:18Muốn?
36:19Câu trả lời của Giang Nhuận vang lên đầy chém đinh chặt sắt.
36:22Vào ngày sinh nhật tôi, cô em gái Hờ đã chính thức trở thành bạn gái tôi.
36:27Càng ở bên Giang Nhuận, tôi lại càng thích cô ấy nhiều hơn.
36:30Chỉ có điều với tư cách là một ngôi sao đang nổi, thời gian rảnh rỗi Giang Nhuận dành cho
36:34tôi rất ít.
36:35Tôi hoàn toàn thấu hiểu, hơn nữa tôi cũng đang trong giai đoạn đầu khởi nghiệp nên cực kỳ bận
36:39rộn.
36:40Vì thế, khi Giang Nhuận bảo hôm nay có thể về nhà với tôi, tôi đã sướng phát điên.
36:45Tôi cho nhân viên ở studio nghỉ làm hẳn một ngày, rồi tự mình ra chợ hải sản chọn mua
36:50một đống hải sản tươi sống.
36:52Thực ra tôi không thích hải sản lắm, nhưng ai bảo Giang Nhuận nhà tôi là đại minh tinh, phải
36:57giữ gìn vóc dáng cơ chứ.
36:59Giang Nhuận về đến nhà vào lúc giữa trưa. Lúc đó tôi lóng ngóng bị đứt tay, đang cầm hộp
37:04băng cá nhân để rán.
37:05Giang Nhuận mở cửa thấy vậy thì hú hồn, cửa còn chưa kịp đóng đã lao thẳng tới, có sao
37:10không?
37:11Không sao, vết thương nhỏ thôi mà, em mà đến muộn tí nữa là nó tự lành luôn rồi ấy.
37:16Tôi lại bắt đầu thói ăn xà lơ.
37:19Giang Nhuận lường tôi một cái, tôi mỉm cười, để mặc cô ấy bóc băng cá nhân rán lại cho
37:24mình.
37:24Ai rè rán xong một cái, cô ấy lại rút thêm một cái mới.
37:28Tôi chỉ có một vết thương thôi mà.
37:30Tôi không hiểu, Giang Nhuận không nói gì, chỉ nắm lấy bàn tay phải của tôi, quấn thêm một vòng
37:35vào ngón áp út.
37:36Vị trí này, em đặt chỗ trước rồi.
37:39Nói xong, cô ấy nâng tay tôi lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên ngón áp út đó.
37:44Hai đứa đang làm cái gì thế hả?
37:46Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên.
37:49Tôi giật nảy mình quay đầu lại, thấy mẹ tôi đang đứng ở cửa.
37:53Ánh mắt bà đầy kinh hoàng, chiếc túi trên tay rơi bịch xuống đất.
37:57Mẹ, tôi sợ hãi định rụt tay lại, nhưng Giang Nhuận đã nhanh tay nắm chặt lấy cổ tay tôi
38:02rồi đứng dậy.
38:03Mười ngón tay đang chặt lấy nhau.
38:04Mẹ, giống như những gì mẹ thấy đấy ạ.
38:07Con và hứa dạ đang yêu nhau.
38:09Hai đứa, sao hai đứa có thể?
38:11Mẹ tôi run rẩy chỉ tay vào tôi và Giang Nhuận.
38:14Tôi cứ ngỡ bà sẽ xông vào đánh chúng tôi, nhưng cuối cùng tay bà đưa lên rồi lại hạ
38:18xuống, vành mắt đỏ hoe, rồi thất thần rời đi.
38:22Mẹ, tôi vội vàng đuổi theo.
38:24Đừng qua đây.
38:25Một người vốn ăn nói dịu dàng như bà lại hét lên quát tôi một câu.
38:29Tôi đứng trôn chân tại chỗ, lần đầu tiên cảm thấy bất lực đến thế.
38:33Giang Nhuận lặng lẽ ở bên cạnh an ủi tôi.
38:35Đợi một thời gian nữa, chúng ta sẽ nói chuyện tử tế với gia đình sau.
38:40Ngày thứ hai sau khi Giang Nhuận quay lại đoàn phim, mẹ tôi lại đến studio tìm tôi.
38:45Chỉ sau một đêm không gặp, trông bà tiểu tụy như già đi 10 tuổi.
38:48Tôi cứ ngỡ bà sẽ mắng tôi, nhưng cuối cùng, bà chỉ hỏi tôi một câu, nhất định phải là
38:53con bé sao?
38:54Vâng, nhất định phải là cô ấy.
38:57Nhưng con đường này, gian nan lắm.
38:59Mẹ chỉ sợ hai đứa vất vả thôi.
39:01Không hề có đòn roi hay mắng nhất, chỉ có sự lo lắng bao dung.
39:05Nhưng chính vì thế, lòng tôi càng thấy xót xa hơn, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.
39:11Có phải chúng con đã làm mẹ thất vọng rồi không?
39:13Đáp lại tôi là một vòng tay ấm áp của mẹ.
39:16Rất nhanh sau đó, mẹ rời đi.
39:18Nhưng tôi không ngờ rằng, người đại diện của Giang Nhuận lại tìm gặp riêng tôi.
39:23Tôi đi thẳng vào vấn đề nhé.
39:25Cô đang hẹn hò với Giang Nhuận đúng không?
39:27Đúng vậy.
39:28Cô có biết làm thế này sẽ hủy hoại cô ấy không?
39:31Người đại diện vô cùng giận dữ.
39:33Cô ấy mở túi sách ra, ném một sấp ảnh xuống trước mặt tôi.
39:36Đó là những tấm ảnh chụp trộn khoảnh khắc thân mật giữa tôi và Giang Nhuận.
39:40Nếu không phải tôi chặn lại được thì những tấm ảnh này đã bùng nổ trên mạng từ lâu rồi.
39:45Cô có biết nếu chuyện này bị phơi bày, nó sẽ gây ra ảnh hưởng khủng khiếp thế nào đến
39:49Giang Nhuận không?
39:50Cô có biết Giang Nhuận yêu nghề diễn viên này đến nhiều nào không?
39:54Cô có biết vì cô mà cô ấy có thể mất trắng tất cả?
39:57Thậm chí, cả cô và bố mẹ hai bên đều sẽ bị đóng đinh trên cổ trụ nhục nhã vì
40:01chuyện này.
40:02Cô chẳng biết gì cả, cô chỉ biết lo cho bản thân mình thôi.
40:06Đúng lúc đó, bố tôi gọi điện đến.
40:08Tôi mơ hồ nhấn nút nghe, thì thấy ông hỏi, tiểu dạ, sao mẹ con lại đi khám bác sĩ
40:14tâm lý vậy?
40:15Cô nhìn xem, cô đã ép bố mẹ mình đến mức nào rồi?
40:19Giọng của người đại diện vang lên bên tai khiến tôi cảm giác như mình đang rơi xuống vực thẳm
40:22không đáy mà không một ai có thể kéo lên.
40:25Tin đồn Giang Nhận hẹn hò cuối cùng vẫn bị dò dỉ.
40:28Tuy danh tính đối phương chưa bị lộ, nhưng vô số fan đã thoát fan, thậm chí quay lại chỉ
40:33trích cô ấy.
40:34Các hợp đồng đại diện và dự án phim lớn của Giang Nhận cũng lần lượt bị hủy.
40:38Dù cô ấy chưa từng nói gì với tôi, nhưng lòng tôi không sao yên ổn được.
40:43Vành mắt đỏ hoe của mẹ và ráng vẻ quỳ xuống cầu xin của người đại diện cứ lập đi
40:46lập lại trong tâm trí tôi suốt những ngày qua.
40:49Cuối cùng, vào cái ngày Giang Nhận bị một fan cùng quá khích tấn công, tôi đã thốt ra câu
40:54nói đó.
40:54Chúng ta chia tay đi.
40:56Hứa dạ, chị có biết mình đang nói gì không?
40:59Giang Nhận bàng hoàng nhìn tôi.
41:01Tôi mệt rồi.
41:02Chính chị là người đã trêu chọc tôi trước kia mà.
41:04Phải, nhưng giờ tôi hối hận rồi.
41:06Tôi hét lớn.
41:08Giang Nhận ngay lập tức đỏ hoe mắt, biểu cảm đau đớn chưa từng thấy.
41:12Tôi không dám nhìn thêm nữa, chỉ biết chạy chối chết khỏi phòng bệnh, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
41:17Tôi tự ra mình trong studio, dùng công việc để làm tê liệt bản thân.
41:22Thế nhưng, trái tim trống rỗng vĩnh viễn không thể được lấp đầy.
41:25Tôi không dám về nhà, không dám nghe điện thoại của gia đình, cũng không dám xem bất cứ tin
41:30tức gì về Giang Nhận.
41:31Bởi tôi sợ cái quyết tâm khó khăn lắm mới hạ được sẽ bị lung lay chỉ vì một ánh
41:35mắt của cô ấy.
41:37Tôi sống như một cái xác không hồn, thậm chí không cảm nhận được thời gian trôi qua.
41:41Cho đến đêm giao thừa, tôi nhận được tin nhắn của mẹ.
41:44Tết rồi, bận mấy cũng về nhà một lát nhé con.
41:47Tôi mới trợt nhận ra, hóa ra đã lâu như vậy rồi.
41:50Cô ấy, có về không ạ?
41:53Tiểu nhận phải tham gia diễn trực tiếp đêm xuân vãn, không về đâu con.
41:57Vâng, lát nữa con về.
41:59Tôi không biết mình nên thấy nhẹ nhõm hay thất vọng nữa.
42:02Ở nhà, hai bên bố mẹ đều đang đợi tôi ăn bữa cơm tất niên, mọi thứ dường như chẳng
42:06khác gì những cái Tết trước đây.
42:08Nhưng khi ánh mắt tôi lướt qua vị trí vốn dĩ thuộc về Giang Nhận, tim tôi lại nhói đau
42:12một hồi.
42:14Chiếc TV đang phát chương trình xuân vãn đầy tiếng cười nói.
42:17Khi giọng hát của Giang Nhận vang lên, tôi vẫn không kềm lòng được mà tham lam nhìn về phía
42:21cô ấy.
42:22Cô ấy gầy đi nhiều, nhưng càng xinh đẹp hơn, rực rỡ như một ngôi sao sáng.
42:27Tôi không biết mình đã xem hết chương trình đó thế nào, trong đầu tôi toàn là hình bóng cô
42:31ấy.
42:32Đại hội kết thúc, tôi định lên lầu nghỉ ngơi thì mẹ bỗng gọi giật lại, còn đợi đã.
42:37Tôi hơi thắc mắc dừng bước, thấy mẹ né sang một bên, để lộ màn hình TV phía sau.
42:42Trên TV đang chiếu cảnh phỏng vấn hậu trường Xuân Vãn và người được phỏng vấn chính là Giang Nhận.
42:47Chào bạn, Giang Nhận, đây là lần đầu tiên bạn lên Xuân Vãn đúng không?
42:51Bạn có điều gì muốn nói với khán giả truyền hình không?
42:55Giang Nhận trả lời rất lưu loát.
42:56Vậy bạn có điều gì muốn nhắn nhủ tới bố mẹ mình không?
43:00Giang Nhận khựng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào ống kính.
43:03Bố, mẹ, cảm ơn hai người đã ở bên cạnh người con yêu nhất trong dịp lễ này.
43:07Cô ấy sợ nhất là cô đơn.
43:09Con, rất nhớ mọi người.
43:11Người cô ấy yêu nhất, người trong miệng Giang Nhận, là tôi sao?
43:15Tiểu dạ, chuyện của con và Tiểu Nhận, con bé đã kể cho bố mẹ nghe hết rồi.
43:20Điều bố mẹ muốn nói là, con đường này thực sự rất khó đi, rất gian nan.
43:24Nhưng bố mẹ vẫn nguyện ý đồng hành cùng hai đứa.
43:27Đúng vậy, mẹ cũng đang nỗ lực tìm hiểu kiến thức về chuyện này.
43:30Cũng đã tìm đến bác sĩ tâm lý để hỏi cách giúp đỡ hai đứa.
43:34Có lẽ bố mẹ vẫn chưa làm tốt, nhưng bố mẹ đều sẵn lòng học hỏi.
43:38Hai đứa mãi mãi là những cô con gái khiến bố mẹ tự hào nhất.
43:42Mọi ấm ức trong tôi vỡ ỏa ngay khoảnh khắc ấy.
43:45Tôi ôm chầm lấy bố mẹ khóc nức nở.
43:47Pháo hoa đêm do thừa nở rộn ngoài cửa sổ.
43:50Và người tôi yêu đã vượt qua màn đêm để trở về nhà.
43:53Cô ấy đưa đôi tay về phía tôi, trịnh trọng hỏi.
43:56Hứa dạ, chị có muốn cùng em đi tiếp không?
43:59Tôi nhào vào lòng giang nhuận, không bao giờ muốn rời xa cô ấy thêm một giây phút nào nữa.
44:03Hoàn.
44:04Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận