- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Tôi đã cứu một cô gái ma cà rồng bị trả về.
00:02Cô ấy đã hoàn toàn chết lặng, vừa về đến nhà là ngoan ngoãn quý trước mặt tôi, từ từ
00:06cởi bỏ quần áo.
00:07Tôi dơ tay ngắt lời, xin lỗi, tôi không có nghĩa vụ phải lên giường với cô.
00:12Tôi mua cô về là để cô làm việc cho tôi.
00:14Thế là Vân Kỳ trở thành quản gia của tôi.
00:17Sau đó, chủ nhân cũ từng vứt bỏ cô ấy tìm đến, bắt đầu màn truy thê hỏa táng tràng,
00:21nói Vân Kỳ là người vợ duy nhất của anh ta và muốn đón cô ấy đi.
00:25Tôi, được thôi, Vân Kỳ, chấm hỏi.
00:28Tối hôm đó, Vân Kỳ đè tôi xuống giường, cưỡng chế lập khế ước.
00:31Cô ấy ghé vào tai tôi thì thầm, không ai có thể chơi cắt chúng ta, kể cả chị.
00:36Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc,
00:38nếu thấy hay thì để lại một like và bình luận để ngón tay ngày càng khỏe nhé.
00:43Vào chuyện, tuy nằm ở vị trí hẻo lánh, nhưng chợ đen dưới lòng đất lại không thiếu người qua
00:47lại.
00:48Mặc dù những giao dịch ở đây không thể công khai,
00:50nhưng chúng đã thỏa mãn những dục vọng dơ bẩn ẩn dấu dưới vẻ ngoài đạo mạo của nhiều người.
00:54Khu vực buôn bán ma cà rồng còn tàn nhẫn và đáng sợ hơn.
00:58Với sự ra đời của vòng cổ kiểm soát và máu nhân tạo được nghiên cứu dành riêng cho ma
01:01cà rồng,
01:02loài ma cà rồng hoàn toàn trở thành tù nhân, trở thành món hàng có thể mua bán riêng tư.
01:07Ngay khi tôi bước vào khu vực này, đã có người đón tiếp, cảm ơn quý khách đã ghé thăm,
01:11giang tổng.
01:12Bên chúng tôi chắc chắn là nơi có nhiều loại nhất, tất cả đều đã được huấn luyện, đảm bảo
01:16ngoan ngoãn.
01:16Cô cứ việc đưa ra yêu cầu, đồ ở đây tùy ý cô chọn.
01:20Tôi gật đầu, vừa định lên tiếng, một chàng ồn ào từ xa đến gần, kèm theo là mùi máu
01:25tanh nồng nặc.
01:26Tôi nhíu mày nhìn sang, chỉ thấy một người bị tra tấn đến mức máu thịt lẫn lộn được khiêng
01:30vào.
01:30Nhân viên cửa hàng hoảng hốt trong giây lát, rồi lập tức chấn an, giang tổng, chắc chắn có hiểu
01:35lầm gì đó.
01:36Thật xin lỗi, làm bẩn mắt cô rồi, tôi sẽ giải quyết ngay.
01:40Tôi phải tay cho anh ta đi.
01:41Nhân viên vội vàng chạy tới, cẩn thận hỏi, chuyện gì thế này?
01:45Cái giống tiện nhân này chỉ đi theo tịch tổng vài năm mà đã dám vọng tưởng trèo lên cao.
01:49Giờ chọc sận tô tiểu thư không vui, không lấy mạng nó, không gây rắc rối cho cửa hàng của
01:53mấy người, đã là tịch tiên sinh nhân tử rồi.
01:56Giờ thì mang cái thứ trướng mắt này về lại chỗ nó đến, đừng để nó lẳng vàng trước mặt
02:00tịch tổng và tô tiểu thư nữa.
02:02Tôi cười khẩy.
02:03Nhân tử.
02:03Kết cục của một ma cà rồng bị trả về còn đáng sợ hơn cái chết.
02:07Người nhân viên liên tục xin lỗi, cúi đầu không núm tiễn người nhà họ tịch đi.
02:11Anh ta cảm thấy con ma cà rồng này đã gây rắc rối cho mình nên dơ chân đá nó
02:14một cái.
02:16Nhận thấy ánh mắt của tôi, nhân viên lập tức cười tươi chạy đến, định nọt, xin lỗi, để cô
02:20phải xem trò cười rồi.
02:22Tôi đảm bảo đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi, những ma cà rồng khác trong cửa
02:26hàng chúng tôi chắc chắn rất ngoan ngoãn.
02:27Ngón tay tôi gõ nhịp nhàng trên ghế sofa, suy nghĩ một lúc, tôi nói, tôi muốn cô ta.
02:32Nhân viên ngỡ ngàng, cái gì ạ?
02:35Tôi không trả lời, dơ tay ra hiệu.
02:37Vệ sĩ chờ ngoài cửa lập tức vào phòng khiêng con ma cà rồng đáng thương kia đi, suốt quá
02:41trình không nói một tiếng nào.
02:42Động tác nhanh chóng và dứt khoát.
02:44Tôi kẹp thẻ giữa hai ngón tay, thản nhiên nói, quẹt thẻ.
02:47Ma cà rồng đã tỉnh.
02:48Cả người cô ấy gầy gò, héo hon, lòng đã nguội lạnh.
02:52Sau khi được đưa đến trước mặt tôi, cô ấy quỷ xuống như đã được huấn luyện hàng ngàn lần
02:56trước đây, bò đến chân tôi, nhẹ nhàng tựa đầu vào đầu gối tôi.
02:59Tôi cúi nhìn cô ấy, có thể cảm nhận được cô ấy đang run dẩy.
03:02Cô đứng dậy trước đã, tôi có chuyện muốn nói với cô.
03:06Nghe vậy, cô ấy run dẩy dữ dội hơn, động tác cứng ngác lùi lại một chút, đầu vẫn không
03:10dám ngẩn lên.
03:11Sau đó, cô ấy dơ hai tay lên, bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo.
03:15Tôi lên tiếng ngắt ngang hành động kia, dừng lại.
03:18Cô ấy khựng tay lại, tia hy vọng cuối cùng bị thái độ lạnh lùng của người trước mặt dập
03:22tắt, cơ thể vốn còn cố gắng giữ thẳng giờ đây hoàn toàn buông lòng.
03:25Tôi lạnh nhạt nói, xin lỗi, tôi không có nghĩa vụ phải lên giường với cô, tôi mua cô về
03:30là để cô làm việc cho tôi.
03:31Bây giờ, ngẩn đầu nhìn tôi, tôi đợi rất lâu, cô ấy mới cực kỳ chậm dãi ngẩn đầu lên.
03:37Đó là một khuôn mặt rất đẹp, mặc dù đã gầy đến mức biến dạng, tôi gật đầu, tốt lắm.
03:42Cô nghe đây, hiện tại tôi đang thiếu một quản gia trung thành.
03:45Quản gia trước của tôi đã phản bội tôi, bị nhà khác cũng mất.
03:48Quản gia rất quan trọng đối với một gia đình lớn, việc thay quản gia có nghĩa là rất nhiều
03:52thứ phải bắt đầu lại từ đầu.
03:54Và, tôi nhìn chiếc vòng cổ trên cổ cô ấy, cười khẽ một tiếng, tôi được biết mà cả dòng
03:59có thể bị kiểm soát bằng một số thủ đoạn.
04:01Tôi nghĩ, chiếc vòng này có lẽ có thể giúp tôi tìm được một quản gia tuyệt đối trung thành.
04:05Bây giờ, nói cho tôi biết tên của cô, cô ấy càng nghe, mắt càng mở to, trông có vẻ
04:10vô cùng kinh ngạc.
04:11Há miệng, cô gắng vài lần, mới miễn cưỡng nặn ra hai từ từ cổ họng bị thương, Vân Kỳ.
04:17Tôi gật đầu, cái tên hay.
04:18Tôi là Giang Dẫn Ninh, người điều hành hiện tại của tập đoàn Giang Thị.
04:22Như cô thấy, gia nghiệp lớn, muốn trở thành quản gia của tôi không dễ dàng,
04:26vì vậy tiếp theo cô sẽ trải qua khóa đào tạo trước khi nhận việc rất nghiêm ngặt,
04:29chỉ vượt qua đánh giá mới được nhận vào làm.
04:31Nhưng hãy nhớ, cô chỉ có một cơ hội duy nhất.
04:34Một tháng sau, tôi gặp lại Vân Kỳ.
04:37Cô ấy đang ở phòng khách lần lượt tiếp xúc với những người phụ trách các công việc khác nhau
04:40trong trang viên.
04:41Trạng thái của cô ấy rõ ràng đã tốt hơn nhiều, ít nhất là không còn run dẩy nữa,
04:45có thể giao tiếp bình thường với mọi người.
04:47Thấy tôi về, tất cả mọi người trong phòng khách đều đứng dậy.
04:51Giang Tổng đã về, xin lỗi, chúng tôi không nhận được thông báo trước.
04:54Việc không có quản gia kịp thời tiếp đón thì chuyện này đương nhiên sẽ xảy ra.
04:58Tôi phải tay ra hiệu không sao, rồi nhìn về phía Vân Kỳ.
05:01Trước đó, khi tôi gặp Vân Kỳ, cô ấy hoặc là nằm, hoặc là quỷ, hoặc là ngồi.
05:06Giờ đứng thẳng lên tôi mới phát hiện, cô ấy có chiều cao khá tốt.
05:09Vân Kỳ nhìn chăm chú vào tôi như bị hút hồn.
05:12Sau khi đối diện với ánh mắt của tôi, cô ấy mới như tỉnh mộng, lập tức hơi cúi người,
05:16giang Tổng.
05:17Tôi gật đầu, ừm, lễ nghi học không tệ, các cô cứ tiếp tục đi.
05:21Vân Kỳ nhìn bóng lưng người kia rời đi, lắng nghe tiếng tim đập dữ dội bên tai.
05:25Rất lâu sau mới thu hồi ánh mắt, hít sâu một hơi, nói, chúng ta tiếp tục.
05:29Lại hai tháng rưỡi sau, tôi trở về nhà, vừa xuống xe đã thấy Vân Kỳ đang đợi sẵn bên
05:34cạnh.
05:34Tôi nhìn cô ấy từ trên xuống dưới một lượt, không keo kiệt lời khen, trạng thai rất tốt.
05:39Đi thôi, quản gia Vân Kỳ.
05:41Mắt Vân Kỳ sáng lấp lánh, ẩn hiện những giọt nước mắt.
05:44Để che giấu những giọt lễ sắp rơi, cô ấy vội vàng quay người nhận đồ từ tài xế, điều
05:48chỉnh lại rồi dẫn tôi vào nhà.
05:50Buổi tối, tôi họp trực tuyến trong phòng làm việc, Vân Kỳ bưng trà trái cây nóng bước vào.
05:55Tôi tiện tay cầm lên uống một ngụ, vừa vào miệng, tôi kinh ngạc ngởng đầu nhìn cô ấy.
05:59Vân Kỳ mỉm cười nhạt, rồi lặng lẽ rời đi.
06:02Sau khi cuộc họp kết thúc, Vân Kỳ đúng lúc bước đến, giang tổng, nước tắm đã được chuẩn bị
06:06xong.
06:07Được, cảm ơn.
06:08À phải rồi, ly trà đó là cô tự pha sao.
06:14Hàm lượng trà không cao, uống vào sẽ không bị mất ngủ.
06:17Nếu cô thích, tôi sẽ thường xuyên chuẩn bị cho cô.
06:20Tôi cởi áo vest đưa cho cô ấy, ừm, vất vả rồi.
06:23Ngày mai sẽ có bác sĩ đến khám lại cho cô.
06:25Những gì cần thiết cho việc hồi phục sức khỏe sau này, cô cứ tự mình sắp xếp, không cần
06:30lo lắng về chi phí.
06:31Trước khi chăm sóc người khác, phải học cách tự chăm sóc tốt bản thân mình.
06:35Tại buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới của công ty, tôi lên sân khấu phát biểu khai mạc
06:39với tư cách là chủ tịch, nhằm củng cố vị thế cho dự án của mình.
06:42Sau khi xuống sân khấu, người đến giao tiếp và đàm phán cứ lớp lớp kéo đến.
06:46Toàn bộ buổi họp báo có thể nói là nhàm chán và tẻ nhạt.
06:49Điểm thú vị duy nhất là Tịch Ngọc và cô bạn gái mới của anh ta, Tô Thi Niên.
06:53Nhìn kỹ, ánh mắt và đường nét trên khuôn mặt Tô Thi Niên có vài phần giống với Vân Kỳ.
06:58Thì ra là vậy, Tổng Giám Đốc, Bạch Nguyệt Quang và Thế Thân, chẳng còn gì phải thắc mắc nữa.
07:03Tịch Ngọc chú ý thấy ánh mắt của tôi, bèn tiến đến, giang tổng, sản phẩm mới lần này rất
07:08tuyệt vời.
07:08Sau này tôi phải học hỏi cô nhiều hơn.
07:10Tôi cười nhạt, quá lời rồi.
07:12Tô Thi Niên đứng bên cạnh anh ta, ngượng nghịu chào tôi một tiếng.
07:15Tôi ử một tiếng đáp lại.
07:17Tịch Ngọc nhân cơ hội giới thiệu, Thi Niên vừa từ nước ngoài trở về.
07:21Tuy đã đạt được chút thành tựu ở nước ngoài, nhưng vẫn muốn rèn luyện thêm và thích nghi với
07:24môi trường trong nước.
07:25Anh ta muốn tôi cho cô ta một cơ hội để rèn luyện.
07:28Tôi cẩn thận đánh giá Tô Thi Niên, từ trên xuống dưới không có chỗ nào không được chăm sóc
07:32tốt.
07:33Ngay cả sợi tóc cũng mềm mượt và sáng bóng, đặc biệt là sự kiêu căng giữa đôi lông mảy.
07:37Chỉ cần nhìn một cái là biết cô ta được vạn phần cương chiều.
07:40Không hiểu sao, hình bóng Vân Kỳ dần dần trồng lên hình ảnh cô ta trong mắt tôi.
07:44Gầy gò, khô héo, tự ti, kiên cường.
07:47Nghĩ đến đây, tôi bật cười một tiếng, nhưng ánh mắt lại trở nên lạnh lùng.
07:51Gia đình Tô ra bề thế, thêm vào đó là học thức của Tô Tiểu Thư, tương lai quả là
07:55đáng mong đợi.
07:56Lần sau hãy gọi cả cha cô đến, chúng ta cùng gặp mặt.
07:59Tịch Ngọc, Tô Thi Niên, hai người quá tham lam rồi.
08:02Muốn đàm phán hợp tác, hãy gọi cha cô ta đến.
08:05Dù tuổi tắc có tương đương, nhưng hai người vẫn chưa đủ tư cách để nói những điều này với
08:09tôi.
08:09Tịch Ngọc và Tô Thi Niên đương nhiên đã nghe ra ý ngoài lời của tôi.
08:13Tịch Ngọc vội vàng xin lỗi, xin lỗi Giang Tổng.
08:15Hôm nay là buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới của công ty cô, tôi vốn là đến để
08:19học hỏi.
08:20Không ngờ lại hợp ý với cô quá, nói một hồi lại lỡ lời, thất lễ rồi, xin lỗi.
08:24Nói xong anh ta kéo tay Tô Thi Niên, Tô Thi Niên xị mặt xuống, miễn cưỡng đáp lời hai
08:29tiếng.
08:29Buổi họp báo kết thúc, tôi bước ra khỏi hội trường, tài xế đã cầm dù đợi ở cửa.
08:34Bên cạnh anh ta còn có một bóng dáng mảnh khảnh đứng đó, cô ấy mặc một chiếc áo khoác
08:38đen cổ cao, giấu cằm mình vào trong cổ áo.
08:40Tôi bước tới, Vân Kỳ lấy áo khoác giày giúp tôi mặc vào, trời đổ mưa rồi, tôi đến để
08:45mang áo cho cô.
08:46Tôi thuận theo động tác của cô ấy mặc áo vào, hỏi, sao lại mặc bộ đồ nặng nề thế
08:51này.
08:51Vân Kỳ mím môi, nói nhỏ, mặc thế này thì sẽ không lộ ra vòng cổ, tôi sợ làm cô
08:56mất mặt.
08:57Tôi nhìn cô ấy hồi lâu, thứ nhất, chỉ cần cô đi bên cạnh tôi, sẽ không ai dám nói
09:02cô một lời không hay.
09:03Thứ hai, cô phải có nhận thức đúng đắn về bản thân, nếu cô không tự tôn trọng chính mình,
09:07người khác càng không tôn trọng cô.
09:09Vân Kỳ xấu hổ vô cùng, vùi đầu thấp hơn nữa.
09:12Nhìn ráng vẻ này của cô ấy, trái tim dù có cưng rắn đến mấy cũng mềm đi vài phần,
09:17tôi thở dài, xin lỗi, cô có lỏng mang áo đến cho tôi, vậy mà tôi lại còn trách mắng
09:21cô, là lỗi của tôi.
09:23Vân Kỳ lắc đầu, cẩn thận ngẩn mặt lên, đôi mắt ướt át nhìn tôi, trong đó không có oán
09:28giận, chỉ có lo lắng, tay cô lạnh lắm, chúng ta lên xe trước đi.
09:32Lên xe, Vân Kỳ nhanh chóng lau dọn vết nước mưa chúng tôi mang vào xe, rồi thay cho tôi
09:36một đôi giày thoải mái.
09:38Làm xong tất cả, cô ấy rót một ly trà từ bình giữ nhiệt đưa cho tôi.
09:42Tôi nhận lấy uống một ngụ, nóng hổi, hơi bỏng, vừa vặn vào miệng.
09:45Tôi thoải mái thở dài một tiếng, rồi nói với cô ấy, tôi rất xin lỗi về chuyện hôm nay.
09:50Để bày tỏ lời xin lỗi, tôi có thể đáp ứng cô một điều ước.
09:54Vân Kỳ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vừa định từ chối thì bị tôi ngắt lời.
09:58Không cần trả lời ngay lập tức, cô có thể chọn thời điểm thích hợp để yêu cầu tôi thực
10:01hiện lời hứa của mình.
10:03Tối hôm đó, bệnh cũ của tôi lại tái phát, tay chân lạnh ngắt, không ngủ được, vì vậy tôi
10:08dậy định uống một ngụ nước nóng.
10:09Vừa ra khỏi phòng được vài bước, Vân Kỳ cũng mở cửa đi ra, răng tổng, có chuyện gì vậy?
10:14Giọng tôi hơi khàn, uống một ngụ nước nóng.
10:17Vân Kỳ bước nhanh tới, lo lắng nhìn tôi, cô không khỏe sao?
10:21Tôi đưa tay ra, Vân Kỳ nhìn tôi, rồi nhìn tay tôi, do dự đặt tay mình lên.
10:25Ban đầu cô ấy còn hơi ngượng ngùng, nhưng khi chạm vào nhiệt độ, những cảm xúc lãng mạn trong
10:29lòng cô ấy tan biến ngay lập tức.
10:32Lạnh quá, cô mau về phòng đi, có nhu cầu gì tôi sẽ giúp cô?
10:36Nằm trên giường, tôi nhìn Vân Kỳ bận ruộn làm đủ thứ, rất lâu sau cô ấy mới ngồi xuống.
10:41Tôi nhìn cô ấy, an ủi, không cần lo lắng, bệnh cũ rồi.
10:44Vân Kỳ gật đầu, cô ấy chắc chắn đã tìm hiểu về tình trạng sức khỏe của tôi trong quá
10:48trình huấn luyện, nên mới không quá hoảng hốt.
10:51Ánh đèn đầu giường chiếu lên nửa khuôn mặt Vân Kỳ, khắc họa những góc cạnh sắc xảo của cô
10:55ấy,
10:56trông càng xinh đẹp hơn, một vẻ đẹp đầy tính công kích.
10:58Tâm trạng tôi có chút tốt, nên nói nhiều hơn, nhiệt độ cơ thể của Macca dòng cao hơn tôi
11:03nghĩ, tôi cứ tưởng sẽ có gì đó khác biệt so với con người.
11:06Vân Kỳ cười ngượng, theo một nghĩa nào đó, chúng tôi chỉ là con người nhưng đặc biệt hơn thôi.
11:11Nói xong, cô ấy chợt nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng đính chính, không không không, tôi.
11:16Có lý.
11:17Tôi ngắt lời cô ấy.
11:18Vân Kỳ sững sờ.
11:19Tôi tiếp tục khẳng định, cô có thể nghĩ như vậy, tôi rất mừng cho cô.
11:23Khóc mắt Vân Kỳ dần ướt.
11:25Tôi không biết cách đối phó với những người sắp khóc, đơn giản là nhắm mắt lại dưỡng thần, cho
11:29cô ấy một chút không gian riêng.
11:31Giang Tổng, tôi đã nghĩ ra điều ước của mình rồi.
11:33Tôi mở mắt nhìn cô ấy.
11:35Tôi muốn nắm tay cô một lần.
11:37Không đòi tiền, không đòi bất động sản, lại còn muốn tranh thủ làm túi sửa cho tôi.
11:41Tôi khẽ cười một tiếng, đưa tay ra.
11:43Vân Kỳ dùng cả hai tay nhận lấy tay tôi, bao bọc lại.
11:47Rất ấm áp, rất thoải mái.
11:48Đến nỗi tôi không biết mình đã ngủ thiếp đi lúc nào.
11:51Tỉnh dậy là khi đồng hồ báo thức reo.
11:53Tôi tắt báo thức, nằm trên giường tĩnh dưỡng.
11:56Vân Kỳ gõ cửa bước vào, đút cho tôi uống một ly nước ấm, rồi nhẹ nhàng báo cáo lại
12:00lịch trình hôm nay.
12:01Tôi suy nghĩ một lát, rồi nói, buổi trưa rảnh, cô đi cùng tôi đến một nơi.
12:06Vân Kỳ không hề suy nghĩ mà đồng ý ngay.
12:08Dù sao thì tôi cũng chưa bao giờ thảo luận với người khác.
12:13Tôi thức dậy sửa soạn, trước khi ra khỏi cửa, tôi nhìn Vân Kỳ.
12:17Lại nghĩ đến tôi thi niên.
12:18Trong lòng đột nhiên dâng lên một chút ham muốn chiến thắng.
12:21Thế là tôi lại đặt thêm vài cửa hàng có lối đi viết.
12:23Người tôi nuôi, không thể nào thua kém người khác được.
12:26Trong viện nghiên cứu, Vân Kỳ đi kiểm tra các chỉ số cơ thể, tôi đợi bên ngoài.
12:31Chắc Việt Minh cười hiếp mắt ngồi đối diện tôi, đây chính là người mà Giang Đại Tiểu Thư đưa
12:35về nhà.
12:35Tôi gật đầu, giải thích ý định một cách ngắn gọn, giúp cô ấy thay đổi cái vòng cổ.
12:40Chắc Việt Minh nhớ mày, muốn đổi thành cái gì?
12:42Tôi suy nghĩ một lát, vòng tay đi.
12:45Chắc Việt Minh tặc lưỡi một tiếng, cái thói hư tật xấu vẫn không bỏ được.
12:48Sao cô không hỏi ý kiến người ta?
12:50Lời nói thẳng thường khó nghe, tôi nhịn lại, không nói gì, dùng sự im lặng bày tỏ sự đồng
12:55tình.
12:55Chắc Việt Minh đắc ý cười lớn, giang dẫn ninh, cô cũng có ngày hôm nay.
12:59Báo cáo kiểm tra của Vân Kỳ đã có, chắc Việt Minh xem xong, khi ngẩn đầu lên vẻ mặt
13:04có chút nghiêm trọng.
13:05Thiếu dinh dưỡng và một số vết thương cũ thì là chuyện nhỏ, bồi dưỡng sẽ khỏi thôi, nhưng do
13:09động thần kinh của cô ấy không ổn định lắm.
13:11E rằng có nguy cơ mất kiểm soát, vòng tay chắc chắn không có tác dụng bằng vòng cổ, còn
13:16đổi nữa không.
13:17Nghe vậy, sắp mặt Vân Kỳ lập tức bất an, hai tay theo bản năng nắm chặt ống tay áo
13:21của tôi.
13:22Ban đầu khi biết ý định của tôi, cô ấy thực sự rất vui.
13:25Thấy tôi im lặng hồi lâu, sự bất an trong lòng Vân Kỳ leo đến đỉnh điểm, khi lên tiếng
13:29giọng cô ấy run dậy, giang tổng, đừng đổi nữa.
13:35Vân Kỳ đổi, có cách nào để điều trị không?
13:37Sau khi giao tiếp rõ ràng về yêu cầu và thanh toán chi phí, Vân Kỳ đi theo chắc Việt
13:41Minh vào phòng thí nghiệm.
13:42Vân Kỳ nằm trên ghế dựa, cảm xúc vẫn chưa ổn định.
13:45Chắc Việt Minh chuẩn bị dụng cụ bên cạnh, không hề hối thúc.
13:49Tôi có làm tổn thương cô ấy không?
13:51Chắc Việt Minh quay lại nhìn Vân Kỳ trả lời, chỉ cần cô không muốn, sẽ không đầu.
13:55Ánh mắt Vân Kỳ tập trung lại, nhìn thẳng chắc Việt Minh.
13:58Cô thấy được tia đỏ lé lên trong mắt anh.
14:00Vân Kỳ kinh ngạc, anh cũng là ma cà rồng.
14:03Chắc Việt Minh cười sâu hơn, đúng vậy.
14:05Vì vậy đừng quá tự ti, bây giờ các ngành nghề đã bắt đầu chấp nhận ma cà rồng rồi,
14:09chỉ là không tuyên bố ra bên ngoài thôi.
14:11Dù sao thì thời gian ngủ chúng ta cần ít, khả năng phục hồi cũng mạnh, là một nguồn lao
14:16động chất lượng cao.
14:17Cô phải tin rằng, cô không phải là giã thú, cô là một người có khả năng tự kiểm soát.
14:21Giang Dẫn Ninh còn tin tưởng cô hơn cả chính cô.
14:24Mua sắm vài bộ quần áo cho Vân Kỳ, tôi ngồi trên ghế sofa ngắm nhìn cô ấy trong gương.
14:29Tuy vẫn còn hơi gầy, nhưng không có vòng cổ, cả người cô ấy dường như đứng thẳng hơn, kết
14:33hợp với khuôn mặt này.
14:34Thật sự rất đẹp, tôi không hề che giấu sự kinh ngạc trong mắt.
14:38Vân Kỳ bị nhìn đến mức tai đỏ bừng, cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi, kéo ống tay áo
14:42tôi, giang tổng, không cần mua nhiều như vậy đâu.
14:45Tôi hơi nghiêng đầu nhìn cô ấy, không nhiều đâu.
14:48Bắt đầu từ tháng sau, cô sẽ phải theo lịch trình của tôi, nhiều dịp cần phải mặc đồ trang
14:52trọng.
14:53Vân Kỳ lập tức tỏ ra lo lắng, nhưng mà, giang tổng, tôi không hiểu gì cả.
14:57Tôi dơ tay giúp Vân Kỳ vé những sợi tóc loạt xòa bên thái dương, nhìn cô ấy đầy ẩn
15:01ý, cô không cần phải hiểu, cô đã làm rất tốt rồi.
15:04Hơn nữa, đi theo tôi, sẽ có kịch hay để xem.
15:07Trong tháng gần đây, tôi thi niên bắt đầu tiếp quản công việc kinh doanh, đã đạt được một vài
15:11hợp tác, tạo dựng được chút danh tiếng trong giới.
15:14Có người nói cô ta là thiên tài thương mại, là một giang dẫn ninh tiếp theo.
15:18Và vì giang thị đã nhiều lần từ chối hợp tác với cô ta, nên trong giới lại bắt đầu
15:21lan truyền tin đồn giang dẫn ninh ghen tị với thiên tài mới nổi này, âm thầm chèn ép cô
15:25ta.
15:26Thư ký cẩn thận nhìn sắc mặt tôi, giang tổng, xử lý thế nào ạ?
15:30Tôi đại khái lướt qua kế hoạch của tôi thi niên, bình thường, không có lỗi lớn nào, đối với
15:34một người mới thì quả thực rất đáng quý.
15:36Nhưng chắc chắn chưa đến bước thiên tài thương mại.
15:38Tôi thẳng nhiên nói, có tài năng, nhưng tự phụ, không cần để ý, một thời gian nữa cô ta
15:43sẽ tự lộ tẩy thôi.
15:45Quả nhiên đúng như tôi nói, một dự án trong tay tôi thi niên gặp vấn đề, vài nhà đầu
15:49tư gây áp lực, làm âm ý lên.
15:51Là thịt ngọc ra tay giúp giải quyết.
15:53Tôi thi niên dựa vào gia đình và thịt ngọc chống lưng, làm việc khoa trương, không nghĩ đến hậu
15:57quả, đánh giá rủi ro không đầy đủ.
15:59Tịch ngọc một lần, hai lần, ba lần có thể cam tâm tình nguyện giúp người yêu mình dọn dẹp
16:04hậu quả, vậy còn bốn lần, năm lần, sáu lần thì sao?
16:07Tình của ai cũng không phải từ trên trời rơi xuống.
16:10Thế là tại buổi trưa thương hôm đó, tôi thi niên và tịch ngọc đã xảy ra cãi vã.
16:14Tịch ngọc, sao anh có thể không giúp em?
16:17Tịch ngọc nhìn quanh, hạ giọng nói, em bình tĩnh đã, về nhà rồi nói chuyện.
16:21Giọng tôi thi niên đột nhiên cao vút, làm sao em bình tĩnh được?
16:24Em chỉ còn thiếu một bước này thôi, anh cũng không muốn giúp em sao?
16:28Tịch ngọc cũng mạnh mặt, giận dữ quá, tôi thi niên, em gây dối cũng phải xem dịp chứ?
16:33Mắt tôi thi niên ngay lập tức ngấn lệ, tịch ngọc, sao anh có thể nói chuyện với em như
16:37vậy?
16:37Tất cả những người có mặt đều là đến để làm ăn, đối với hai người đang coi thương trường
16:41như trò đùa này, ấn tượng ngay lập tức không tốt lắm.
16:44Một số tiếng xì xào bàn tán dần dần lan ra từ mọi phía.
16:47Sắp mặt tôi thi niên và tịch ngọc lúc đỏ lúc trắng, tôi thi niên tức giận không biết làm
16:51sao, cứ kéo tịch ngọc cãi vã không ngừng, tịch ngọc tức đến mức muốn bỏ đi ngay lập tức.
16:56Đột nhiên không biết ai đó cười nói chào hỏi, giang tổng đến rồi.
16:59Câu nói này giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, tất cả mọi người lập tức nhìn
17:03về phía cửa.
17:04Chỉ thấy giang tổng giang dẫn ninh mặc một chiếc đầm dạ hội dài ôm sát màu đen, vừa quyến
17:08rũ lại vừa xem lẫn sự trang trọng không thể xâm phạm, thông thả bước vào tầm nhìn của mọi
17:12người.
17:13Ngay sau đó, người đứng phía sau bên phải cô ấy cũng dần dần bước ra từ bóng tối.
17:18Người đó mặc một bộ vest nữ màu đen, thân hình cao giáo, tóc được búi gọn gàng, ánh mắt
17:22sâu thẳm và lạnh lùng, giống như một con rắn độc đang ẩn nớp sau lưng giang dẫn ninh, cảnh
17:27cao tất cả những kẻ đang dòm ngó, mang ý đồ sấu.
17:30Tôi đi lại giữa đám đông, không cần chủ động lên tiếng chào hỏi, tự nhiên sẽ có người vây
17:34quanh bắt chuyện.
17:35Đế chế kinh doanh khổng lồ giang thị đặt ở đó, ngay cả khi chỉ là xã giao giả dối,
17:39người khác cũng phải đắn đo từ ngữ trước khi nói chuyện với tôi, không dám mạo phạm một câu.
17:44Ánh mắt tôi lướt qua thịt ngọc và tô thi niên đang sững sờ như bị đánh một gậy vào
17:47đầu, trong lòng vui vẻ cười rộ lên.
17:50Giang dẫn ninh tiếp theo ư, tô thi niên cũng xứng sao, các người ngay cả một sợi tóc của
17:54Vân Kỳ nhà tôi cũng không bằng.
17:56Sau sự cố đó, nhà họ tô không thể ngồi yên, đưa ra lời mời muốn dùng bữa với tôi,
18:01tôi dặn thư ký, không cần trả lời.
18:03Khi họ rung túng con gái mình không biết trời cao đất dày khiêu khích tôi, khả năng hợp tác
18:07giữa chúng tôi đã bằng không.
18:09Nghĩ đến đây, tôi nhìn Vân Kỳ đang sắp xếp tài liệu cho tôi, chống cảm cười nói, nếu thịt
18:13ngọc hối hận, cô có quay về bên anh ta không?
18:16Vân Kỳ nghe vậy, động tác trên tay vẫn không ngừng lại, giọng điệu bình thản, giang tổng, tôi chỉ
18:21mong anh ta chết đi.
18:22Tôi nhớ mày, vút ve bó hoa thịt ngọc gửi đến, thật sao?
18:26Nhìn thái độ này, tôi cứ nghĩ trước đây hai người rất yêu nhau.
18:29Vân Kỳ phân loại tài liệu cho vào túi hồ sơ, sau đó mới ngẩn đầu nhìn tôi, giang tổng,
18:34tôi sẽ không đi đâu, tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô.
18:36Đến lượt tôi im lặng, đúng vậy, tôi chính là muốn nghe lời cam kết này.
18:41Người hướng đến nơi cao, nước chảy về chỗ thấp, Vân Kỳ hiện tại ngày càng yếu tố, đối nhân
18:46xử thế khéo léo, hoàn toàn có thể tự mình gánh vác mọi việc.
18:49Không ai muốn mãi mãi ở dưới chướng người khác, tôi hiểu rất rõ điều này.
18:53Từ nhỏ đến lớn, những người bên cạnh tôi đều như vậy, đến rồi đi, đi rồi lại thay đổi
18:57một nhóm khác, tuần hoàn không rứt.
18:59Tôi biết rõ con người là thứ không thể giữ lại được, vì vậy, tôi luôn đối xử với những
19:03điều này bằng thái độ rất bình thản.
19:05Nhưng khi tôi nghĩ đến việc Vân Kỳ sẽ rời đi, bỗng cảm thấy, có chút không nỡ.
19:10Chuyện này khiến tôi hiếm khi mất tập trung, đến mức không nhìn đường, khiến cánh tay bị sước.
19:15Vân Kỳ thấy vậy nhanh chóng mang hộp thuốc đến.
19:17Khi tôi nhìn thấy cồn trong hộp, đột nhiên rụt người lại.
19:20Vân Kỳ có chút khó hiểu nhìn tôi một cái.
19:22Tôi hít một hơi sâu, để tôi tự làm đi.
19:25Vân Kỳ ngoan ngoãn đưa tam bông cho tôi.
19:27Tôi cầm tam bông mãi không dám đưa xuống, lại cứ né tránh không cho Vân Kỳ làm giúp.
19:31Thế là Vân Kỳ dứt khoát ôm tôi từ phía sau, hai tay lần lượt cố định hai cánh tay
19:35tôi,
19:36đè tay tôi đang cầm tam bông ấn vào vết thương.
19:38Cơn đau bút nhói ấp đến.
19:39Tôi run lên, nước mắt tuôn trào.
19:42Cảm giác đau đớn quen thuộc kéo tôi về năm tháng tuyệt vọng nhất đó.
19:45Cha mẹ và anh trai gặp tai nạn máy bay, tôi mắc bệnh nặng, lại phải gồng mình gánh vác
19:49trách nhiệm của Giang Thị.
19:50Lúc đó, để gắng gượng đến công ty đối phó với các cổ đông đang dòm ngó,
19:54mỗi ngày tôi phải tiêm vô số mũi kim, ăn thuốc như ăn cơm.
19:57Cảm giác đau đớn không ngừng giúp tôi duy trì một hơi thở, giữ được tỉnh táo trong một khoảng
20:01thời gian.
20:02Sự hành hạ cả về tâm lý và thể xác khiến tôi, dù đã nhiều năm trôi qua,
20:07vẫn không thể quên được nỗi đau khắc cốt nghi tâm ấy.
20:09Vì vậy, tôi sợ đau, đặc biệt rất sợ.
20:12Vân Kỳ cảm thấy không ổn, nhanh chóng xử lý xong, cô ấy ngồi sổng bên chân tôi, ngừng đầu
20:16lên nhìn, cả người cô ấy sửng sốt.
20:19Tôi đã khóc, Vân Kỳ lập tức luống cuốn xin lỗi, xin lỗi Giang Tổng, tôi làm cô đau rồi
20:24đúng không cô phạt tôi đi, đánh tôi cũng được.
20:26Tôi lấy hai tay che mặt, lau đi nước mắt, bình tĩnh một lúc mới dầu dĩ nói, không phải
20:31lỗi của cô, là do tôi quá sợ đau.
20:33Sự xót xa trong ánh mắt Vân Kỳ như muốn chàn ra, Giang Tổng, là con người ai cũng sợ
20:37đau cả.
20:38Cô ấy nắm lấy tay tôi, đặt lên má mình, không biết từ lúc nào hóc mắt cô ấy cũng
20:42đã ướt.
20:43Cô nên kêu đau, ít nhất tôi sẽ nhẹ tay hơn, tôi cũng sẽ an ủi cô.
20:47Nghe lời này, tôi như bị ma xui quỷ khiến mà biểu môi một cách tủi thân, cô nén tiếng
20:52khóc, lần sau tôi sẽ kêu, cô phải giữ lời.
20:54Vân Kỳ rụi mặt vào lòng bàn tay tôi, nhất nguồn cửu đỉnh.
20:58Sau diễn đàn, đương nhiên không thể thiếu bữa tiệc chiêu đãi.
21:01Trên bàn tiệc có khá nhiều người mời giữ tôi.
21:03Để duy trì quan hệ xã giao, tôi đã uống hai ly rượu nhỏ.
21:07Tất nhiên, sau khi tôi đặt ly xuống và nói không thể uống nữa, cũng không ai dám ép.
21:11Bữa tiệc kết thúc, một vị tổng giám đốc bảo một ngôi sao nhỏ trong giới giải trí đi cùng
21:15ông ta đưa tôi ra xe.
21:17Tôi liếc nhìn vật hiến tế này, thấy đối phương cũng có chút nhan sắc, nhưng không đẹp bằng Vân
21:21Kỳ.
21:22Tôi vốn định từ chối, nhưng tôi thấy ánh mắt cầu cứu của cô ta.
21:25Thế là, cô ta giữ khoảng cách với tôi, ngoan ngoãn đi sau tôi, bước ra khỏi câu lạc bộ.
21:31Vừa đến cửa, không hiểu sao đầu tôi tróng váng trong giây lát, theo bản năng đưa tay muốn tìm
21:35thứ gì đó để vị.
21:36Ngôi sao nhỏ đó lập tức đưa tay đỡ cánh tay tôi, lo lắng hỏi, chị không sao chứ.
21:41Chữ chứng tróng mặt đột nhiên nặng hơn, bên tai thậm chí còn có tiếng ủ ủ.
21:45Lúc này, một lực đạo khác vòng qua eo tôi, mạnh mẽ kéo tôi vào lòng người đó.
21:49Chỉ nghe thấy giọng Vân Kỳ lạnh lùng vang lên trên đầu tôi, cảm ơn cô đã vất vả rồi,
21:54chúng tôi đi đây.
21:55Lên xe, Vân Kỳ chú đáo cho tôi uống thuốc giải rượu, sau đó xúc miệng cho tôi.
21:59Tôi nhắm mắt rượu vào lưng ghế để hồi phục.
22:02Vân Kỳ vừa xoa bóp đầu cho tôi vừa hỏi, người đó là ai?
22:05Tôi đáp, một vị tổng giám đốc bảo cô ta đưa tôi ra.
22:08Nếu tôi từ chối, kết cục của cô ta sẽ không tốt, nên tôi cứ thuận theo thôi.
22:12Vân Kỳ lại hỏi, cô cũng thương hại cô ta sao? Tôi nghi hoặc mở mắt, cái gì gọi là
22:17cũng.
22:18Ánh mắt Vân Kỳ dâng trào cảm xúc, nếu không có tôi, thấy cô ta đáng thương như vậy, cô
22:22cũng sẽ đưa cô ta về nhà sao?
22:24Tôi nhíu mày, thế giới này làm gì có nhiều nếu như vậy?
22:27Rốt cuộc cô bị làm sao thế? Vân Kỳ không nói nữa.
22:31Vân Kỳ biết, việc cô được đưa về nhà ban đầu là do sự thương hại của Giang Dẫn Ninh.
22:35Nhưng cô không thể chấp nhận việc Giang Dẫn Ninh lại vì lòng thương hại mà đưa một người khác
22:39về nhà,
22:39chia sẻ sự dịu dàng, sự dung túng và sự dựa dẫm vốn hoàn toàn thuộc về cô.
22:43Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cô đã ghen tị đến phát điên.
22:46Chờ treo thay, Giang Dẫn Ninh lại là một người lương thiện.
22:49Vân Kỳ cắn chặt Giang, để không cho Giang Dẫn Ninh thấy được dáng vẻ mất kiểm soát cảm xúc
22:54của mình,
22:54về đến nhà cô nhanh chóng sắp xếp mọi thứ, đưa người kia vào chăn ấm, rồi vội vàng trốn
22:59vào phòng mình.
23:00Sự thật chứng minh, trốn tránh là vô dụng.
23:02Các loại cảm xúc khiến cô dần mất ý thức,
23:05sự bồn trồn lo lắng thậm chí còn ảnh hưởng đến dây thần kinh thị giác của cô,
23:08trước mắt cô là một mảng sáng tối kỳ dị.
23:10Lúc thì là tô thi niên cầm đủ loại dụng cụ tra tấn tạo ra từng vết thương trên cơ
23:14thể cô.
23:15Lúc thì là tiếng cười chế nhạo của tịch ngọc,
23:17không sao, cô ta là ma cà rồng, sẽ không chết đâu.
23:20Đến sáng mai, vết thương trên người cô ta sẽ tự lành lại, đừng sợ, chúng ta đi thôi.
23:25Lúc thì cô thậm chí còn ảo tưởng rằng Giang Dẫn Minh đã đưa ngôi sao nhỏ đó về nhà,
23:29cô ấy dự dàng đắp chăn cho ngôi sao nhỏ,
23:31rồi quay sang dặn dò cô, cô ấy hình như bị sốt rồi, cô đi rót ly nước nóng đi.
23:36Nghĩ đến đây, bên tai chuyển đến một tiếng động lớn,
23:38không biết là cô đã làm đổ thứ gì.
23:41Ngay sau đó là tiếng cửa mở, giọng nói mà cô hằng mong nhớ vang lên trước mặt,
23:45Vân Kỳ, cô sao vậy? Không khỏe chỗ nào à?
23:48Vân Kỳ thở rốc, nhìn thấy dáng vẻ này của cô ấy,
23:51tôi lập tức định nhắc điện thoại gọi cho chắc Việt Minh,
23:54hịt gọi, tôi đã bị Vân Kỳ đẩy ngã xuống đất.
23:57Đồng tử Vân Kỳ chuyển sang màu đỏ,
23:59Giang manh lộ ra nơi khóe miệng, mái tóc dài buồn xóa.
24:02Tôi cố gắng gọi cô ấy tỉnh lại, Vân Kỳ, là tôi, Giang Dẫn Minh.
24:06Cô khó chịu lắm đúng không? Đừng sợ, tôi gọi bác sĩ đến, được không?
24:10Hô hấp của Vân Kỳ rất nặng nề, nhìn đoạn cổ thon thả và trắng nõn trước mắt,
24:14sợi dây lý trí trong đầu cuối cùng đã đứt.
24:16Cô ấy đột nhiên cúi xuống, vùi đầu vào cổ tôi,
24:19đôi môi mềm mại chạm vào làn da, gây ra một trận run dày.
24:22Tôi cố gắng dãy ruộng, nhưng phát hiện sức lực của cô ấy kinh người.
24:25Tôi có chút sợ hãi, bắt đầu gọi tên cô ấy.
24:28Nhưng dây tiếp theo, cảm giác đau nhói truyền đến,
24:31tiếp theo là cảm giác đau đớn không ngừng,
24:33chiếc lưỡi ẩm ướt thỉnh thoảng liếm mút, cảm giác vừa tàn nhẫn vừa gợi tình.
24:37Tôi thậm chí không thể thốt ra lời nào, há miệng chỉ có thể thở dốc, toàn thân run dày.
24:46Buông thỏng xuống hai bên cơ thể. Tôi khẽ nói, Vân Kỳ, tôi đau.
24:50Câu nói này giống như một cú búa tạ, ráng mạnh vào đầu Vân Kỳ.
24:53Lý trí Vân Kỳ quay trở lại, cảm nhận được làn da mềm mại chạm vào môi,
24:57mùi máu ngọt ngào còn vương lại trong miệng, đầu óc cô nổ tung.
25:00Cô từ từ chống người dậy, chỉ thấy Giang Dẫn Ninh nằm dưới thân mình,
25:04đôi mắt hơi nhắm lại, tóc xóa tung vì dãy ruộng, vết thương ở cổ vẫn còn dì máu.
25:08Xinh đẹp mà thê lương, Vân Kỳ không thể tin được nhìn mọi thứ trước mắt.
25:12Cô đã làm gì? Sao cô có thể làm như vậy?
25:15Khi ôm Giang Dẫn Ninh lên, hai tay Vân Kỳ run dày,
25:18cô cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn, gọi điện thoại cho chắc Việt Minh, cứu cô ấy.
25:23Còn khó chịu ở đâu nữa không? Tôi nằm trên giường một cách bình thản.
25:26Không, chắc Việt Minh vừa xem phiếu xét nghiệm vừa gật đầu.
25:29Ừm, lần này cô ấy cắn hơi mạnh, nên cô sẽ bị chóng.
25:32Anh ta cất phiếu xét nghiệm, đặt lên tủ đầu giường, cô giận cô ấy không?
25:37Tôi nhẹ nhàng chạm vào miếng gạc trên cổ, không giận.
25:40Chắc Việt Minh nhớ mày, rộng lượng thế sao? Không giống cô chút nào.
25:44Đôi, cút đi.
25:45Chắc Việt Minh nhún vai, nhưng Vân Kỳ đang tự trách đến chết kia kìa,
25:48lát nữa quay lại chắc sẽ quỳ xuống xin cô tha thứ.
25:51Vừa rớt lời, Vân Kỳ đẩy cửa bước vào, thấy tôi tỉnh,
25:54cô ấy nhanh chóng đi tới, nắm lấy tay tôi và quỳ xuống không nói một lời.
25:58Chắc Việt Minh rất hiểu chuyện, rơi khỏi phòng bệnh.
26:01Tôi bất lực nhìn cô ấy, đứng dậy đi.
26:03Vân Kỳ nắm chặt tay tôi, nước mắt rơi xuống như mưa.
26:06Xin lỗi, là lỗi của tôi, tôi đã làm cô bị thương, xin cô đừng bỏ tôi.
26:11Tôi rút tay ra, lòng bàn tay Vân Kỳ trống rỗng, cô ấy im lặng ngay lập tức,
26:15tim ngừng đập, cả người như bị nhấn nút tạm dừng.
26:18Tôi dùng hai tay nâng mặt cô ấy lên, buộc cô ấy nhìn thẳng vào tôi.
26:21Vân Kỳ, tôi không trách cô, đây không phải lỗi của cô.
26:25Hơn nữa, cô không làm hại tôi, cô rất giữ lời hứa,
26:28nghe tôi kêu đau là cô tỉnh lại rồi.
26:30Điều này chứng tỏ tôi rất quan trọng đối với cô, đúng không?
26:33Vân Kỳ lại bắt đầu khóc, không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu lia lệ.
26:37Tôi từ từ cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi cô ấy.
26:41Vân Kỳ lại bị tạm dừng lần nữa.
26:43Cô cũng rất quan trọng đối với tôi, nên tôi sẽ không bỏ cô đâu.
26:46Về đến nhà, Vân Kỳ chăm sóc tôi càng tỉ mỉ hơn,
26:49thậm chí còn muốn đút cơm cho tôi ăn.
26:51Buổi tối, tôi nhìn Vân Kỳ ôm gối ngoan ngoãn đứng bên giường mình, cảm thấy khó xử.
26:56Báo cáo xét nghiệm nói rằng, do do động thần kinh của Vân Kỳ chưa ổn định,
26:59lại còn hút máu tôi trong giai đoạn bồn trồn,
27:01nên cần tôi chấn an ở một mức độ nhất định.
27:03Cách giải quyết tốt nhất là ngủ chung vào buổi tối.
27:06Từ khi người nhà qua đời, tôi luôn ngủ một mình,
27:08đột nhiên có thêm một người ngủ bên cạnh, tôi cảm thấy toàn thân không thoải mái.
27:12Hơn nữa, ban ngày vừa mới thổ lộ tình cảm, tôi đã nằm chung giường rồi sao?
27:16Tôi lại nhìn Vân Kỳ, cô ấy cũng không chủ động bước lên,
27:20ôm gối mắt đam đam nhìn tôi, chờ đợi sự cho phép của tôi,
27:23ra vẻ tôi nói không được thì cô ấy sẽ rời đi.
27:25Cuối cùng tôi vẫn chịu thua, vén chân lên, vỗ nhẹ vào giường.
27:29Vân Kỳ đặt gối xuống, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh tôi.
27:32Cảm nhận được chiếc giường bên cạnh lốn xuống, tim tôi dần đập nhanh hơn.
27:36Nhưng Vân Kỳ luôn yên tĩnh, hơi thở cũng rất nhẹ,
27:38hoàn toàn không có ý định quấy dày, giống như một con rồng ác đang âm thầm bảo vệ kho
27:42báu.
27:42Nghĩ như vậy, tôi thấy hơi buồn cười, cũng cảm thấy an tâm.
27:46Dần dần, tôi chìm vào giấc ngủ.
27:48Vân Kỳ luôn chú ý đến trạng thái của người bên cạnh.
27:51Chắc Việt Minh nói Giang Dẫn Ninh cần nghỉ ngơi thật tốt trong thời gian gần đây,
27:54vì vậy dù Vân Kỳ có khao khát đến mấy cũng cố nhịn không làm phiền cô ấy.
27:58Nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng của đối phương, Vân Kỳ cũng thả lòng,
28:01nhưng người nhìn Giang Dẫn Ninh.
28:03Lông mi dài, mũi đẹp, môi cũng đẹp, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.
28:06Trong lòng Vân Kỳ vui sướng khôn siết.
28:09Không biết bao lâu trôi qua, Giang Dẫn Ninh đang ngủ say đột nhiên cựa quậy.
28:13Vân Kỳ theo bản năng muốn đưa tay vỗ nhẹ, dỗ rảnh cô ấy.
28:16Tuy nhiên, đối phương lại quay người về phía cô, hơi cuộn tròn người lại, đầu nhẹ nhàng tựa vào
28:21vai cô.
28:22Vân Kỳ nhẹ nhàng hạ cánh tay vừa mới dơ lên xuống,
28:25đặt đúng vào vòng eo thon thả mềm mại của Giang Dẫn Ninh, ôm người vào lòng.
28:28Cảm nhận cơ thể ấm áp, mềm mại đang rán vào mình, trái tim Vân Kỳ thỏa mãn đến mức
28:33muốn nổ tung.
28:34Không thể kiểm soát được, cô cũng nhẹ nhàng tiến gần hơn, ôm chặt đối phương vào lòng.
28:38Đây là đêm ngủ yên bình nhất mà cô ấy trải qua suốt nhiều năm nay.
28:42Sáng thức dậy, đập vào mắt tôi là khuôn mặt Vân Kỳ, cô ấy đang ngồi bên giường nhẹ nhàng
28:46véo ngón tay tôi chơi.
28:48Thấy tôi tỉnh, mắt cô ấy sáng lên, thân người hơi cúi về phía trước nhìn tôi,
28:52cười nói tôi có thể có một nụ hôn chào buổi sáng không.
28:55Bộ không khí quá tốt, tôi không có lý do gì để từ chối, thế là tôi nhẹ nhàng nhắm
28:59mắt lại,
29:00sau đó một sự mềm mại chạm vào môi tôi, rồi lại nhẹ nhàng liếm láp một chút.
29:04Dậy thôi, hôm nay lịch trình khá dày đặc.
29:06Tôi nghe lọt tai lịch trình hôm nay, cảm thấy đau đầu, lập tức đứng dậy sửa soạn.
29:11Đến công ty, thư ký nói thịt ngọc tìm tôi, tôi hơi nhớ mẩy, bảo người mời anh ta vào
29:15phòng tiếp khách.
29:16Chờ anh ta nói rõ mục đích, tôi mới biết, anh ta và Tô Thi Niên đã cãi nhau rồi
29:20tan vỡ.
29:21Tô Thi Niên trước khi chia tay đã dùng khổ nhục kế lừa gạt tiền của anh ta.
29:24Anh ta đến để vay tiền, tôi mỉm cười từ chối, không cho.
29:28Thịt ngọc lại tiếp tục cầu xin.
29:30Tôi nói, nếu năm đó anh đối xử tốt hơn với Vân Kỳ, có lẽ bây giờ tôi sẽ đồng
29:34ý với anh.
29:35Sắp mặt thịt ngọc tái mét như cho tàn.
29:38Ra khỏi phòng tiếp khách, thịt ngọc thấy Vân Kỳ đang đợi ở cửa.
29:41Sau vài lần đấu tranh tư tưởng, anh ta bước nhanh tới muốn nắm lấy tay cô ấy, nhưng bị
29:45né tránh.
29:46Vân Kỳ lạnh lùng nhìn anh ta, xin anh hãy tự chọc.
29:49Vân Kỳ, anh biết mình sai rồi, năm đó anh bị Tô Thi Niên lừa gạt, anh có lỗi với
29:54em, xin em tha thứ cho anh.
29:56Vân Kỳ nhìn anh ta như nhìn một người xa lạ, không hề gợn sóng cảm xúc nào với người
30:00trước mặt.
30:01Thịt ngọc, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
30:04Trong tầm mắt, cô thấy Giang Dẫn Ninh cũng bước ra khỏi phòng họp, lập tức lướt qua thịt ngọc,
30:08đi đến bên cạnh Giang Dẫn Ninh, đưa cho cô ấy một ly trà.
30:11Thịt ngọc cứng đờ quay người nhìn sang.
30:13Anh ta không thể ngờ rằng, một mạc cả dòng hành kém lại có ngày dẫm lên đầu anh ta.
30:18Nếu ngày đó anh ta không vì tiện nhân Tô Thi Niên mà đuổi Vân Kỳ đi, liệu bây giờ
30:21Vân Kỳ có trở thành vợ hiền nội trợ giúp anh ta không?
30:24Tôi vừa uống trà vừa nhìn thịt ngọc lào đảo rời đi, rồi lại nhìn Vân Kỳ.
30:29Ánh mắt chạm nhau, Vân Kỳ lập tức cúi đầu nhân cơ hội hôn trộm lên chán tôi một cái.
30:33Tôi bất lực nhìn cô ấy, đưa ly trà trong tay qua, Vân Kỳ rất thuần thục nhận lấy, rồi
30:38đưa túi sách cho tôi, dẫn tôi đi kịp lịch trình tiếp theo.
30:41Bách túc trì trùng, tử nhi bất cương.
30:43Tôi không biết tại sao Tô Thi Niên rõ ràng là người lừa gạt tịch ngọc, mà anh ta lại
30:47quay sang đối phó với tôi.
30:49Nhìn bản tin đang phát sóng trên TV về việc sản phẩm của Giang Thị bị kiểm tra chất lượng
30:52không đạt tiêu chuẩn.
30:53Trong tập đoàn vốn đã có một số người rục dịch, giờ nắm bắt cơ hội này đồng loạt liên
30:57kết lại gây khó dễ cho tôi.
30:59Tôi ngồi trong xe nhắm mắt dưỡng thần, Vân Kỳ ngồi bên cạnh đứng ngồi không yên.
31:03Cô ấy hỏi, có phải tịch ngọc làm không?
31:05Tôi gật đầu.
31:06Vân Kỳ đầu tiên là cúi xuống, lông bi cong cong hơi run dậy, nói, xin lỗi, đều là vì
31:11tôi.
31:12Suy nghĩ một lát, cô ấy lại ngừng đầu lên, chầm giọng nói, tôi sẽ đi nói chuyện với anh
31:16ta.
31:17Tôi mở mắt nhìn cô ấy, có chút tò mò, nếu anh ta nói chỉ cần em quay lại bên
31:21anh ta, anh ta mới chịu dừng tay, em sẽ làm gì?
31:25Vân Kỳ dần bình tĩnh lại, kiên định nhìn tôi, tôi sẽ không rời xa chị.
31:28Tôi mệt mỏi cười một tiếng, được.
31:31Vân Kỳ nhìn người đang tranh thủ mọi thời gian để ngủ bù trước mắt, lòng như bị giang trên
31:35chảo, cảm giác tội lỗi, tức giận và xót xa đan xen, bàn tay dần xiết lại, nắm chặt đến
31:39mức run dậy.
31:41Hôm nay lại là một ngày phải đấu võ mùm với đám đông tại cuộc họp cấp cao.
31:44Trong tháng gần đây, không biết đã tổ chức bao nhiêu cuộc họp thế này.
31:48Họ không ngờ tôi, cái kẻ ốm yếu này lại có thể kéo dài thời gian đến vậy, hôm nay
31:52sớm hơn mọi khi, họ đã cho dừng cuộc họp và giải tán trong cảm xúc không vui.
31:57Ra khỏi phòng họp, thư ký đón tôi, tôi hỏi, Vân Kỳ đâu?
32:00Thư ký đáp, Vân Quản ra nói cô ấy có chút việc, rời đi một lát.
32:04Tôi nhớ mày, biết cô ấy đi làm gì không?
32:07Thư ký do dự một lát, giọng điệu trở nên cẩn thận, cô ấy đi gặp Tịch Ngọc.
32:11Tâm trạng tôi có một thoáng không tốt, tôi rất hiểu sự lo lắng và cảm giác tội lỗi của
32:15Vân Kỳ đối với tôi, muốn tự mình ra mặt giải quyết chuyện này.
32:18Nhưng việc trực tiếp tiếp xúc với Tịch Ngọc là một điều rất rủi ro, dù sao Tịch Ngọc chính
32:22là nhắm vào cô ấy.
32:24Làm chuyện như vậy mà không bàn bạc trước với tôi, chẳng lẽ không nghĩ đến việc tôi cũng sẽ
32:28lo lắng cho cô ấy sao?
32:29Toàn bộ chuyện này, điều tôi lo lắng chưa bao giờ là mất đi vị trí người kiểm soát tập
32:33đoàn, mà là Vân Kỳ.
32:35Tôi có chút bực bội thở dài, cử người đi theo dõi.
32:38Về đến nhà, ngồi trong thực phòng xử lý công việc.
32:40Vân Kỳ cẩn thận bưng một ly trà vào.
32:43Tôi lướt nhìn cô ấy, không nói gì, ly trà đưa tôi cũng không nhận.
32:46Vân Kỳ cố gắng hơn nữa, muốn lại gần ôm tôi.
32:49Giang Tổng, có người tìm cô.
32:51Tôi đứng dậy tránh né Vân Kỳ, đi thẳng ra ngoài.
32:54Chỉ thấy Tịch Ngọc mặc một bộ vest chỉnh tề, ngồi trong phòng khách, thấy tôi thì vui vẻ vẫy
32:58tay.
32:59Tôi ngồi đối diện anh ta, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
33:02Giang Tổng gần đây sống không tốt lắm nhỉ, gây đi rồi đấy.
33:05Tôi nói cô nghe, sức khỏe vốn đã không tốt, còn cô chấp làm gì.
33:09Tôi thản nhiên, cảm ơn Tịch Tổng đã quan tâm.
33:12Tịch Ngọc cười, tôi cũng không phải muốn dồn cô vào chỗ chết.
33:15Dù sao cô cũng chưa từng đắc tội gì tôi, tôi chỉ muốn đưa Vân Kỳ đi.
33:19Cô ta chỉ là một ma cà rồng bị tôi trả về, hà cớ gì cô lại cung phụng như
33:22báu vật thế.
33:24Trải qua nhiều chuyện như vậy, tôi cũng nhận ra Tô Thi Niên không phải lựa chọn tốt nhất, Vân
33:28Kỳ mới là người phù hợp.
33:29Nếu cô trọng dụng cô ta như vậy, tôi có thể đảm bảo cô ta sẽ là người vợ duy
33:33nhất của tôi.
33:34Tôi nhìn khuôn mặt đạo đức giả trước mắt này, cười lạnh một tiếng, được.
33:38Vân Kỳ vừa xuống lầu đã nghe thấy câu này, đầu cô lập tức ong lên.
33:42Tôi tiếp tục châm biếm, tôi đồng ý để cô ấy đi, nhưng cô ấy có muốn quay lại không?
33:46Sắc mặt tịch ngọc bắt đầu trở nên khó coi, cô ấy đã không còn là cô ấy của ngày
33:50xưa nữa rồi.
33:52Nếu để cô ấy ngồi vào vị trí của anh, cô ấy sẽ làm tốt hơn anh.
33:55Chỉ cần Vân Kỳ không muốn, anh đừng bao giờ hỏng đưa cô ấy đi.
33:59Tôi vừa giữ lời, một luồng gió lướt qua bên cạnh,
34:02ngay sau đó tôi thấy Vân Kỳ nhanh chóng bước đến trước mặt tịch ngọc,
34:05túng lấy cổ áo anh ta, dùng một tay nhấc bổng anh ta lên.
34:08Vẻ mặt cô ấy hung dữ hơn bao giờ hết, tôi đã nói rồi, tôi có đủ cách khiến anh
34:12sống không bằng chết.
34:14Nói xong, Vân Kỳ xách tịch ngọc đi ra ngoài,
34:17hai chân tịch ngọc loạn xạ đạp trên mặt đất, mặt mũi kinh hoàng kêu cứu.
34:20Tôi vội vàng bảo người tách hai người ra, tuyệt đối không thể để xảy ra án mạng.
34:24Sau khi ném tịch ngọc ra ngoài, Vân Kỳ mặt mày âm chầm nhìn tôi, dẫn ninh, chị vừa nói
34:29được.
34:30Thấy vẻ mặt Vân Kỳ không ổn, tôi vội vàng dưa hai tay lên, tôi tuyệt đối không có ý
34:34đó,
34:34sau đó tôi còn nói rất nhiều điều khác nữa mà.
34:37Vân Kỳ bước nhanh tới vác tôi lên, những người xung quanh muốn bước tới ngăn cản,
34:41tôi nằm trên vai cô ấy lắc đầu, họ mới im lặng tàn ra.
34:45Tôi bị ném xuống giường, dù giường rất mềm nhưng tôi vẫn có cảm giác trời đất quay cuồng.
34:49Vân Kỳ chống tay hai bên vai tôi, nhìn tôi từ trên cao xuống.
34:52Đồng tử lại chuyển sang màu đỏ.
34:54Tôi nuốt nước bọt, em bình tĩnh lại đi.
34:56Vân Kỳ cười lạnh, tôi rất bình tĩnh.
34:58Thấy cô ấy như vậy, tôi càng hoảng hơn, em muốn làm gì?
35:02Vân Kỳ nhấc mép, có thể sẽ hơi đau.
35:04Lần này tôi thực sự sợ hãi, dùng tốc độ nhanh nhất có thể nói,
35:08thật ra tôi đã sắp xếp cách đối phó rồi, tôi căn bản không hề để anh ta vào mắt.
35:12Việc xoay sở nhiều ngày qua là để nhổ cỏ dọn gốc những tàn dư có ý đồ xấu trong
35:16tập đoàn.
35:16Vừa rồi tôi nói như vậy là để châm chọc anh ta.
35:19Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc buông tay em, tôi thề.
35:22Nói xong tôi cẩn thận nhìn Vân Kỳ.
35:24Vân Kỳ vẫn không nói gì, tôi kéo tay cô ấy, em đừng như vậy, tôi sợ.
35:28Vân Kỳ đột nhiên cúi người xuống, tôi nhắm mắt cắn chặt răng.
35:32Nhưng cơn đau dự đoán không ập đến, thay vào đó là sự tiếp xúc mềm mại.
35:35Cô ấy đang hôn tôi, hôn liên tục, từ cổ, từng tức một đi xuống.
35:40Cảm giác tê dại như bị điện giật đó khiến hơi thở tôi ngày càng gấp gáp,
35:43đến mức tôi phải nắm chặt vai cô ấy, khoan đã.
35:46Vân Kỳ đứng dậy hôn nhẹ lên khóe môi tôi, lầm bầm, đừng sợ.
35:49Vừa nói, cô ấy vừa từ từ khám phá xuống dưới.
35:52Trong một mớ hỗn độn, một cảm giác đau nhói truyền đến ở cổ,
35:55nhưng cơn đau lại bị nhấn chìm trong khoái cảm sung sướng.
35:58Tỉnh dậy lần nữa, tôi cảm thấy hơi chóng váng, muốn cử động,
36:01nhưng phát hiện có một lực đang xếp chặt tôi.
36:04Tôi đang bị Vân Kỳ ôm chặt trong lòng.
36:06Cô ấy rụi vào tôi, tỉnh rồi à.
36:08Giọng tôi hơi khàn, ừm.
36:10Vân Kỳ đứng dậy đi lấy nước, đỡ tôi uống để làm ẩm cổ họng.
36:13Vô tình, tôi nhìn thấy một phết đỏ sẫm trên cánh tay nhỏ của mình.
36:17Tôi mở to mắt, đây là gì?
36:19Huyết khế ước, bằng cách này, chúng ta sẽ luôn có thể cảm nhận được đối phương đang ở đâu,
36:24cảm nhận được tâm trạng của đối phương.
36:26Nếu cả hai đều là ma cà rồng, thì ai vi phạm lời hứa, người đó sẽ chết.
36:30Nhưng con người sẽ không bị ảnh hưởng, đừng sợ.
36:33Tim tôi đập rất nhanh, chúng ta đã có lời hứa nào rồi?
36:36Vân Kỳ nắm lấy tay tôi và hôn lên, hôm qua chị đã nói, chị yêu em.
36:40Em cũng đã nói, em yêu chị.
36:42Bây giờ, không ai có thể chia cắt chúng ta, kể cả chị.
36:45Cho đến ngày chị hoàn toàn chắn ghét em, chắn ghét đến mức muốn em chết.
36:49Tịch Ngọc ra chiêu xong, đến lượt tôi phản công.
36:52Đúng lúc tôi đang sắp xếp các loại bằng chứng thu thập được trong những ngày qua,
36:55Vân Kỳ cũng đưa ra một chiếc USB.
36:57Bên trong là bằng chứng quan trọng về việc Tịch Ngọc ra vào các địa điểm bất hợp pháp
37:01để thực hiện các giao dịch phi pháp.
37:02Thì ra những tuần tôi bận rộn thu thập bằng chứng, Vân Kỳ cũng không hề nhàn dỗi.
37:07Tôi xem những bằng chứng này, càng xem càng kinh ngạc, chầm ngâm hồi lâu, bảo bối.
37:11Những bằng chứng này, em lấy được bằng cách nào?
37:13Vân Kỳ pha trà một cách điềm tĩnh, trước đây em luôn ở bên cạnh anh ta,
37:17nên những việc anh ta làm, em đều biết.
37:20Đây không phải là câu trả lời tôi muốn, tôi tiếp tục hỏi, ý tôi là,
37:23để có được những video này, em đã đến những nơi đó rồi sao?
37:27Em đã thuyết phục những người ở đó đưa video cho em bằng cách nào?
37:30Động tác của Vân Kỳ dừng lại một chút, cô ấy ngước mắt nhìn tôi, tôi nhìn thẳng lại.
37:35Vân Kỳ tiếp tục động tác đang làm, đặt một ly trà bên tay tôi rồi mới trả lời,
37:39em phải có chút bản lĩnh, mới xứng với chị.
37:41Em muốn chăm sóc chị, càng muốn giúp đỡ chị.
37:44Con đường sáng để chị đi, những việc dư bẩn trong bóng tối để em làm.
37:48Tôi cao mày, việc này quá nguy hiểm.
37:50Vân Kỳ cúi xuống hôn tôi, ngắt lời tôi, đôi môi cọ vào khóe môi thì thầm, hãy tin em.
37:55Bằng chứng vừa được công bố, tin đính chính chính thức và thư luật sư của Giang Thị
37:59cùng lúc được phát ra, tình hình ngay lập tức đảo ngược.
38:02Giang Thị nhân cơ hội này đẩy mạnh tất cả các dự án mới gần đây,
38:05xuất hiện trước công chúng với một thái độ nghiêm túc hơn, chuyên nghiệp hơn và cũng thân thiện hơn.
38:09Vài cổ đông và lãnh đạo cấp cao của Giang Thị bị quét sạch ra khỏi công ty.
38:13Một số doanh nghiệp lợi dụng lúc nước rôi lửa bỏng đã bị Giang Thị kiềm chế,
38:16Giang Thị không cho họ một chút cơ hội biện minh nào.
38:19Trong giới kinh doanh nhất thời gió thổi cỏ lay,
38:21những doanh nghiệp vốn đang chờ xem xét đều lần lượt đến tỏ lòng trung thành.
38:24Và trong cuộc phản công rầm rộ này,
38:26Tịch Ngọc, người bị mất hình tượng nghiêm trọng, lại bạt vô âm tín.
38:30Những người trong giới kinh doanh càng kín miệng hơn,
38:32vì thông thường gặp trường hợp này, người ta sẽ giao cho cảnh sát.
38:35Nhưng bạt vô âm tín, thường đại diện cho một khả năng khác.
38:38Giang Thị đã tự tay xử lý người này.
38:40Kết cục có thể còn đáng sợ hơn cả việc vào tù.
38:43Trong chợ đen, Vân Kỳ ngồi trên ghế sofa,
38:46quan sát Tịch Ngọc đang nằm bò dưới đất, bị xích lại.
38:49Bây giờ anh ta đã gầy chơ xương,
38:50trên người đầy những vết thương máu thịt lẫn lộn.
38:53Cổ họng Tịch Ngọc đã không thể nói thành lời,
38:55chỉ có thể bỏ tới cố với lấy chân Vân Kỳ.
38:57Khi đầu ngón tay sắp chạm tới,
38:59Vân Kỳ nhấc chân dẫm lên bàn tay đó,
39:01rồi nghiên nhẹ, nghe tiếng gào thét khàn đặc từ dưới chân.
39:04Đau không? Đừng vội,
39:06chẳng bao lâu nữa anh sẽ trở thành loài vật hành kém nhất trong lòng anh mà thôi.
39:09Tịch Ngọc kinh hãi mở to mắt,
39:11Vân Kỳ phẩy tay,
39:12người bên cạnh lập tức kéo anh ta đi.
39:14Trong suốt quá trình,
39:15Tịch Ngọc không ngừng dãy ruộng,
39:17cổ họng khẳng đặc không biết đang gào thét điều gì.
39:19Vân Kỳ đoán,
39:20có lẽ là đang nguyền rùa cô.
39:22Trên đường về nhà,
39:23Vân Kỳ ghé khách sạn tắm rửa thay quần áo trước,
39:25rồi mới vào nhà.
39:27Tôi vốn đang xử lý công việc trong thư phòng,
39:29mấy ngày gần đây bận tối mắt tối mũi,
39:31tôi cũng không biết mình đã ngủ quên từ lúc nào.
39:33Cho đến khi Vân Kỳ bế tôi lên,
39:35cảm giác lơ lửng đó khiến tôi theo bản năng ôm chặt cổ cô ấy.
39:38Vân Kỳ đặt tôi xuống giường,
39:40ánh mắt nhìn tôi sẽ lẫn sự xót xa,
39:41ngủ ngon một giấc đi.
39:43Tôi gật đầu,
39:43ừm, xử lý xong hết rồi à,
39:45em ngủ với tôi nhé.
39:47Vân Kỳ không nói hai lời cởi áo khoác ngoài,
39:49nằm xuống,
39:50thuần thục ôm tôi vào lòng,
39:51vỗ nhẹ lưng tôi như dỗ trẻ con.
39:53Tôi chui sâu hơn vào vòng tay cô ấy,
39:55lầm bầm một câu,
39:56yêu em, ngủ ngon.
39:58Ôm người này trong lòng,
39:59Vân Kỳ cảm thấy vô cùng an tâm.
40:01Những lời nguyền rùa đáng sợ đó,
40:03đã bị hạnh phúc ngăn cách ở bên ngoài.
40:05Vân Kỳ không còn sợ hãi nữa,
40:06bởi vì có người yêu cô.
40:08Cuộc sống trở lại quỹ đạo,
40:10hôm nay bước ra ngoài tôi phát hiện trời đổ tuyết.
40:12Vân Kỳ bảo tôi lên xe trước,
40:14cô ấy quay lại lấy đổ.
40:15Tôi ngồi trong xe,
40:16nhìn cửa sổ xe mờ hơi xương,
40:18theo bản năng đưa tay viết hai chữ Vân Kỳ lên nó.
40:21Đến khi nhận ra hành động của mình,
40:23tôi bất lực cười một tiếng,
40:24dứt khoát vẽ thêm một trái tim nhỏ ở phía sau.
40:26Nhìn một lúc, tôi đưa tay lau đi,
40:28nhưng lại thấy Vân Kỳ đang cười tươi nhìn tôi từ ngoài cửa sổ.
40:32Khoảnh khắc đó tin tôi như ngừng đập trong giây lát.
40:34Vân Kỳ mở cửa xe,
40:35việc đầu tiên khi bước vào là hôn tôi một cái.
40:38Tôi hỏi, em lấy gì vậy?
40:40Một vài thứ cần dùng khi chơi tuyết.
40:41Chơi tuyết?
40:42Ai muốn chơi tuyết?
40:43Vân Kỳ danh mãnh chớp mắt,
40:45chị, và em.
40:46Nghĩ kỹ lại,
40:47từ khi người thân qua đời,
40:48bản thân lại mắc bệnh,
40:50tôi đã không còn chạm vào tuyết nữa.
40:51Vì vừa không có tâm trạng,
40:53tình trạng sức khỏe cũng không cho phép.
40:55Giữa đây tôi nhìn Vân Kỳ,
40:56lại nhìn về phía màu trắng xóa phản chiếu
40:58trên cửa sổ xe phía sau cô ấy,
41:00trong lòng lại dâng lên chút mong chờ.
41:02Từ sau lần mượn thế lực thanh trừng nội bộ,
41:04công việc cần xử lý ở công ty
41:05đã trở nên đơn giản và rõ ràng hơn nhiều.
41:08Buổi tối,
41:09Vân Kỳ kéo tay tôi đi đến một bãi tuyết trắng xóa,
41:11giúp tôi đeo găng tay,
41:12quảng khăn.
41:13Tôi đứng yên tại chỗ mặc cô ấy làm gì thì làm,
41:16có chút bất lực,
41:17tôi cứ nghĩ mình có thể tự tay chạm vào tuyết.
41:19Vân Kỳ chấn an hôn lên chán tôi,
41:21lát nữa sẽ cho chị chạm.
41:23Chúng tôi cùng nhau đắp một người tuyết,
41:25nhìn cái đầu tròn vo của người tuyết,
41:26trong lòng tôi vô cùng yêu thích.
41:28Vân Kỳ cúi người thì thầm bên tay tôi,
41:30vẽ cho nó một khuôn mặt cười nhé,
41:32rồi nhẹ nhàng giúp tôi tháo găng tay.
41:34Tôi ngồi sủng trước người tuyết,
41:35hứng thú đưa ngón tay ra,
41:36chuẩn bị bắt đầu sáng tạo.
41:38Vân Kỳ cũng ngồi sủng bên cạnh tôi,
41:40còn đưa tay đỡ eo,
41:41cho tôi một chút lực,
41:42ngón tay chạm vào tuyết lạnh buốt.
41:44Trước đây tôi rất ghét cảm giác tay chân lạnh ngắt.
41:47Bây giờ tôi không cảm thấy thế nữa,
41:49ngược lại còn thấy hạnh phúc.
41:50Vẽ xong nét cuối cùng,
41:52Vân Kỳ đột nhiên đưa tay,
41:53thuận thế đeo một vật lấp lánh lên ngón tay tôi.
41:55Tôi nhìn vật đó rất lâu,
41:57mới nhận ra đó là một chiếc nhẫn.
41:59Khoảnh khắc đó,
41:59tôi thậm chí không dám thở mạnh.
42:01Bởi vì quá hạnh phúc,
42:02hạnh phúc đến mức không chân thực.
42:04Vân Kỳ hôn lên chán tôi,
42:05khẽ hỏi,
42:06chị thích không?
42:07Giọng tôi run run,
42:08thích.
42:09Vân Kỳ cười hai tiếng,
42:10ôm chầm lấy tôi.
42:11Vì cả hai đều đang ngồi sổng,
42:13động tác này khiến tôi mất thăng bằng.
42:15Vân Kỳ ôm lấy tôi,
42:16để bản thân cô ấy đỡ phía dưới.
42:18Chúng tôi nằm trên tuyết,
42:19thích sao lại còn khóc thút thiết thế.
42:21Tôi nhẹ ngào,
42:22vì quá thích.
42:23Vân Kỳ ôm tôi nhẹ nhàng dỗ dành một lúc.
42:25Khi cảm xúc tôi đã bình tĩnh lại,
42:27tôi hỏi,
42:28đây chắc là nhẫn đôi phải không?
42:29Chứ của em đâu?
42:31Vân Kỳ im lặng một lát,
42:32chị cho phép,
42:33em mới đeo.
42:34Tôi chống người dậy nhìn cô ấy từ trên cao xuống,
42:36vẻ mặt nghiêm túc.
42:37Vân Kỳ quá lâu không nhận được phản hồi,
42:39trong lòng bắt đầu lo lắng,
42:41cô ấy mấp máy môi muốn nói gì đó.
42:43Tôi ôm lấy mặt Vân Kỳ,
42:44hôn cô ấy một cách mạnh mẽ.
42:46Vân Kỳ,
42:47nếu bây giờ em cầu hôn tôi,
42:48tôi cũng sẽ đồng ý.
42:49Tôi đồng ý.
42:50Tâm hồn Vân Kỳ chấn động mạnh,
42:52đồng tử hơi run dậy.
42:53Sau đó hốc mắt dần đỏ lên.
42:55Người ngoài nhìn vào dường như là cô luôn chăm sóc
42:57và bao dung cho vị Giang Tổng yếu ớt này.
43:00Nhưng kỳ thực là Giang Tổng đã hết lần này
43:01đến lần khác đó nhận sự tự ti của cô,
43:03cho cô đủ sự tự tin để được yêu thương.
43:06Tôi bắt đầu lục lọi trong túi áo khoác của Vân Kỳ.
43:08Cô ấy ngoan hoãn nằm yên không nhúc nhít,
43:11nhìn tôi mãi không đủ.
43:12Cuối cùng, tôi tìm thấy chiếc nhẫn còn lại,
43:14không nói không rằng nắm lấy tay cô ấy,
43:16đeo chiếc nhẫn vào.
43:18Tay Vân Kỳ run lên,
43:19sau đó từ từ nắm lấy tay tôi,
43:21hãy nói, tay lạnh quá,
43:22chúng ta về xe thôi.
43:24Không thì chị sẽ bị cảm lạnh đấy.
43:26Tôi ngồi yên không động đậy,
43:27thuần thục say bảo người khác,
43:28em bế tôi đi.
43:29Vân Kỳ không nói hai lời đứng dậy ôm tôi vào lòng.
43:32Tôi cười cười,
43:33chắc tôi phải đi làm móng tay mới.
43:35Vân Kỳ thắc mắc,
43:36tại sao?
43:36Có kiểu mới nào chị thích à?
43:38Phải làm một bộ móng xứng với chiếc nhẫn kim cương lớn này chứ,
43:41còn muốn tối nay nằm trên em nữa.
43:43Vân Kỳ nghe vậy,
43:45mặt ứng hồng,
43:45ôm tôi chặt hơn.
43:46Tôi cũng cười vươn tay ôm lấy cổ cô ấy.
43:49Hoàn.
Bình luận