Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 1 tuần trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Vì một số lý do cá nhân không tiện nói ra, Angelin đã từ chối không biết bao nhiêu Omega
00:04giữ trạng thái cẩu độc thân của chính mình suốt 20 năm.
00:08Dù sao thì cô cũng chỉ là một Alpha hết sức bình thường, chỉ là luôn tránh xa Omega mà
00:12thôi, chẳng ai để ý.
00:15Không ngờ con chim cút Alpha có do trốn trong góc này lại bị thiên nga Omega chú ý.
00:20Trải qua vô số lần ngươi đuổi ta trốn, theo đuổi không thành, đại tiểu thư tô từ tức đến
00:24nổi trận lôi đình,
00:25đích thân tìm đến cửa, quyết tâm phải cưỡng ép chói cô mang về.
00:30Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:34luận để mau có người yêu nhé.
00:36Vào chuyện, nếu cho Angelin một cơ hội làm lại, cô nhất định sẽ từ chối buổi leo núi giao
00:41lưu giữa các bộ phận.
00:43Chỉ cần cô không đi leo núi thì đã không gặp tô từ, càng sẽ không có chuyện trong lúc
00:47tô từ vô tình trượt chân.
00:49Cô đưa tay ôm lấy eo người ta để rồi từ một Alpha vô danh ở S đại biến thành
00:53đối tượng tin đồn của tô đại tiểu thư.
00:56Nói cũng buồn cười, ngay Angelin ôm một cái thành nổi tiếng lại đúng vào cá tháng 4.
01:01Trưởng bộ phận tuyên bố đó là ngày cát tường để yêu đương, nhất quyết kéo hai bộ phận đi
01:05leo núi gắn kết cảm tình.
01:07Với thể lực đỉnh cao của một Alpha, Angelin đương nhiên bị phân công khiêng nặng.
01:12Cô thích chạy bộ buổi sáng, đánh cầu lông, nghỉ lễ thì phụ trạm chuyển phát nhà mình phân loại
01:17hàng, sức khỏe tốt đến mức không ai bị kịp.
01:19Thế là giữa đội leo núi đang lê bước nặng nhọc, cô đeo cái ba lô leo núi cao ngang
01:24nửa người, tắm trong ánh ban mai, nhẹ nhàng đi lên hàng đầu.
01:28Nhờ cơn mưa đêm qua, không khí trong núi càng thêm trong lành, nhưng đồng thời cũng phải cẩn thận
01:33vì mặt đất rất trơn.
01:34Khi đang cắm đầu leo cầu thang đá đến nửa đường, một luồng hương hoa hồng thoảng qua, Angelin như
01:39có linh cảm mà mở rộng hai tay, vừa đúng lúc ôm lấy Tô Tử đang trượt chân ngã ngược
01:43về sau.
01:44Người ta trên diễn đàn thì theo dệt thành giai thoại anh hùng cứu mỹ nhân hàng trăm chữ, nhưng
01:49thực tế chỉ diễn ra vài giây vô cùng đơn giản, Angelin đỡ Tô Tử đứng vững rồi lập tức
01:53buông ra, cô không sao chứ.
01:55Ừm, cảm ơn nhé. Chưa kịp nói thêm hai câu, cả đám người đã nghe động chạy đến, phó bộ
02:01trưởng Tô, cô ổn chứ?
02:02Tiểu thư Tô, có va chỗ nào không? May quá cô không bị thương, không thì chúng tôi bị tập
02:08đoàn Tô Thị truy sát mất.
02:10Là nhân vật tiếng tăm ở S Đại, lại là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Tô Thị,
02:14chuyện Tô Tử suýt xảy ra tai nạn đủ khiến mọi người hoảng loạn.
02:18Lúc sau, nguyên một đoàn người vây quanh cô ấy hỏi han, nịnh nọt, đến mũi cũng không chùi lọt.
02:24Còn Angelin, làm việc tốt xong là lập tức ẩn công danh, lách khỏi vòng người của Tô Tử, lặng
02:29lẽ tiếp tục khiêng vác.
02:30Khi cô cuối đầu làm việc, hoàn toàn không hay biết ánh mắt theo dõi cô từ phía xa và
02:35cảnh tượng đó, cũng như cảnh alpha anh hùng cứu omega mỹ nhân đều bị chụp lại rồi tung đầy
02:40diễn đàn trường.
02:41Thú vị ở chỗ, diễn đàn trường luôn quản lý gắt gao tin tức về đại tiểu thư Tô Tử,
02:46ảnh chụp chung với các đối tượng tin đồn khác đều sẽ bị gỡ.
02:48Vậy mà thanh minh cũng qua rồi, riêng loạt ảnh chụp Angelin với Tô Tử vẫn sống sót ung dung.
02:55Bạn bè của Angelin vừa spam xe hotpost vừa nhắn riêng không ngừng, chúng ta là bạn tốt mà, giàu
03:00sang phu quý đừng quên nhau nhé.
03:02Đại tiểu thư phải trăng thích cậu rồi.
03:05Có người nhìn thấy hình nền điện thoại của đại tiểu thư chính là lúc cậu ôm cô ấy đó.
03:09May mà S đại được Tô Thị đầu tư mạnh tay, phòng học, dân thể thao mới tinh, ký túc
03:14xá thì toàn phòng đơn sang trọng, tránh được cảnh có người áp sát giường Angelin hóng chuyện.
03:19Cô bật chế độ không làm phiền cho điện thoại, đóng cửa sổ cửa phòng, thở dài một tiếng rồi
03:24tiếp tục gõ bản kế hoạch hoạt động do trưởng bộ phận giao.
03:27Khi chỉ còn thiếu đoạn kết, chuông điện thoại, thuộc nhóm đặc biệt quan tâm vang lên.
03:32Angelin nhắc máy, alo, mẹ, có chuyện gì hả?
03:35Mẹ An cười tươi, Linh Linh à, chúng ta thấy ảnh con với một Omega vừa sinh vừa đáng yêu
03:41rồi nhé, khi nào dẫn về cho hai mẹ gặp mặt.
03:44Mẹ còn lại cũng góp lời, bên kia ra thế tốt thì cũng đừng tự ti, nhà họ Tô hai
03:49đời rể đều là nhập cưới, chắc chắn cũng sẽ ủng hộ con vào làm rể thôi.
03:53Nói chung con cứ yên tâm theo đuổi tình yêu của mình, hai mẹ luôn ủng hộ, của hồi muôn
03:58tụi mẹ chuẩn bị sẵn hết rồi.
04:00Mẹ ơi mẹ ơi, còn chưa tới bước đó mà. Angelin ôm đầu, con với cô ấy chẳng có gì
04:06hết, chỉ là đỡ cô ấy một cái thôi, chả làm gì thất lễ cả.
04:10Tin đồn trên mạng quá lố rồi.
04:12À, nhưng mẹ thấy đứa nhỏ đó trông ngoan, hai đứa cũng hợp phết đấy, Linh Linh đừng bỏ lỡ
04:17nhân duyên tốt vậy nha.
04:19Vâng, Angelin an ủi xong hai bà mẹ, cúp máy, lần đầu tiên mở loạt ảnh đang viral.
04:25Cô ôm chặt Tô Tử lúc leo núi, Tô Tử lặng lẽ nhìn cô giữa biển người, rồi cả cảnh
04:29trong lễ khai giảng năm nhất, cô dự dàng nhìn Tô Tử đang phát biểu.
04:33Angelin đặt mạnh điện thoại xuống, ôm đầu tuyệt vọng, chết tiệt.
04:37Cô mới gặp đại tiểu thư đúng hai lần, kéo dài tận một năm giữa trời, mà sao đám người
04:42kia lại xíp nhiệt tình đến vậy chứ?
04:44Thật ra lúc ban đầu, Angelin vẫn tưởng mình chỉ là thuận tay đỡ một cái cho Tô Tử, giống
04:49như ném một viên đá xuống hồ nước, gợn lên chút sóng rồi nhanh chóng trở lại bình lặng.
04:54Mà người trong cuộc còn lại kia phản ứng cũng rất nhạt, ngoài một câu cảm ơn, Tô Tử không
04:58hề chủ động liên hệ hay tỏ thái độ khác lạ gì với cô.
05:02Tô Tử vì dung mạo và tài năng đều thuộc hàng xuất sắc, lại thêm ra thế hiển hách nên
05:06người theo đuổi và người hâm mộ nhiều không đếm xuể.
05:09Những lời bàn tán về cô ấy trên diễn đàn trường đủ để chiếm sạch bảng hot.
05:13Dù Angelin không quan tâm mấy chuyện ngoài kia, nhưng đối với sự tích của Tô Tử, cô cũng nghe
05:18loáng thoáng.
05:19Nhiều năm trước khi tập đoàn Tô Thị gặp sóng gió, Tô Tử vì thân phận người thừa kế duy
05:24nhất mà hứng chịu không ít công kích ác ý.
05:26Sau khi cô ấy phân hóa thành Omega, những kẻ ôm ý đồ xấu lại đổi chiến thuật thành các
05:31trò va chạm để được cứu, nhưng tất cả đều bị nhìn thấu và xử lý gọn gàng.
05:35Lúc cứu người Angelin hoàn toàn dựa vào bản năng, nhưng khi ý thức được mình vừa ôm chọn cục
05:40vàng kia thế nào, cô lập tức buông tay, sợ vệ sĩ chạy tới cho mình một cú cuột qua
05:45vài.
05:46May mà nhờ cái danh người vô hình bao năm, tất cả sự chú ý đều dồn vào đại tiểu
05:50thư, chẳng ai để ý cô chuồn mất.
05:53Nhưng Angelin dù không phải ma cũng phải để lại dấu vết.
05:56Đợi khi hoạt động kết thúc, có người xoát lại ảnh và video mới phát hiện, ơ, con nhỏ Angelin
06:01này im lìm vậy mà làm một chuyện lớn thế à?
06:04Nhất là mấy người bạn quen thuộc với tính chỉ biết trốn của cô lại càng vội vàng chạy tới
06:09cha hỏi.
06:09Không phải cậu chưa bao giờ tiếp xúc với Omega sao?
06:13Từ chối biết bao nhiêu Omega xịn rồi, hóa ra là đợi người ta hả?
06:17Khác với nhiều Alpha khác, từ nhỏ đến lớn Angelin không hề có hứng thú với Omega, luôn chỉ giao
06:22du với Alpha và Beta.
06:24Mẹ An và mẹ Dư đoán mãi không ra, cuối cùng bảo con gái, không sao cả, bọn mẹ rất
06:29thoáng.
06:30Con yêu A, A, B hay vô tính cũng được, chỉ cần con vui là được.
06:35Angelin dở khóc dở cười, nhưng cũng ngại không giải thích thật.
06:38Dù sao cô cũng chẳng định yêu đương, cứ thế mà sống thôi.
06:42Không ngờ vẫn có ngày cô bị kéo vào rắc rối liên quan tới Omega.
06:46Nhưng nghĩ lại, tô tử có nhiều tin đồn như vậy, chắc cũng chẳng thiếu cô một cái tên.
06:50Cứ ở đầu sóng như vậy vài ngày rồi cũng qua, bình yên trở lại thôi.
06:55Cho đến khi Angelin nhìn thấy vị Omega gây máu tanh mưa gió ấy trong một hoạt động của bộ
07:00môn.
07:00Cô đã nói gì hồi nãy nhỉ? Chắc rồi cũng bình yên trở lại.
07:04Giờ thì cảm giác chẳng còn ngày nào yên ổn được nữa.
07:08Angelin nở nụ cười cứng đở, túm lấy bộ trưởng đang đi ngang, nghiến răng nói,
07:12Lão Hoàng, tại sao khoa thể dục chúng ta lại phối hợp tổ chức hoạt động với khoa văn nghệ?
07:17Là người lập kế hoạch mà tôi không hề được báo có thêm bộ phận khác tham gia.
07:21Bộ trưởng Hoàng nhìn đông rồi nhìn tay, chỉ không nhìn cô, ha ha ha,
07:25thì để tăng cường giao lưu tình cảm các phòng ban mà.
07:28Thế sao không nói với tôi? Hèn gì hôm đó chị keo kiệt không duyệt ngân sách cho tôi.
07:33Angelin nâng ly cốc tai cô ca lên, bỗng cảm thấy bản thân cũng như ly cô ca,
07:38vừa đáng thương, lại vừa, có ga.
07:40Bộ trưởng Hoàng ủy khuất, ai bảo lần trước leo núi về là em đóng cửa trốn mấy ngày?
07:45Ai bảo em đang làm phó bộ trưởng tự dưng bỏ mặt để tôi một mình chịu trận?
07:50Đừng có đánh chống lảng, Angelin uống cạn ly coca.
07:53Đừng tưởng tôi không biết nửa cái diễn đàn tám chuyện là do chị tung ra.
07:57Chị bán tôi lấy kinh phí phải không?
07:59Bộ trưởng không đáp, nhưng tiếng cười khô khốc đã nói thay tất cả.
08:03May mà sự xuất hiện của một Omega đã cắt ngang cuộc đấu khẩu này.
08:07Người đó chính là Tô Tử.
08:09Đi cùng Tô Tử còn có bộ trưởng Khoa Văn Nghệ, bộ trưởng Lan.
08:12Hai đôi bộ trưởng, phó bộ trưởng gặp nhau lập tức thu hút phần lớn ánh nhìn trong hội trưởng.
08:17Chính gặp chính, phó gặp phó.
08:20Bộ trưởng Hoàng Vin vào cơ đó, cười nịnh, đẩy mạnh Angelin về phía Tô Tử, rồi cùng bộ trưởng
08:25Lan chuồn lẹ.
08:26Trước khi đi còn không quên nhé mắt với Angelin một cái.
08:29Có lẽ ngay từ đầu việc cô gia nhập khoa thể dục đã là một sai lầm, hoặc Hoàng tỷ
08:34kia nên đi tranh cử bà mối chứ đừng làm bộ trưởng nữa.
08:37Angelin ghi hận, quyết định trốn việc thêm một tuần.
08:40Một chiếc hộp được gói tinh xảo đưa tới trước mặt cô.
08:43Điều đầu tiên cô chú ý là bàn tay thon dài đẹp đẽ kia, sau đó mới nhìn lên chủ
08:47nhân của nó.
08:49Tô Tử mỉm cười nhìn cô, cảm ơn cậu đã đỡ tớ hôm đó, nếu không chắc tớ mất mặt
08:54chết được.
08:54Để tỏ lòng cảm kích, tớ có làm ít bánh hoa.
08:57Không phải thứ gì quý giá, hy vọng cậu đừng chê tay nghề của tớ.
09:01Mong cậu sẽ thích hương vị này.
09:03Không chê, à không, không có gì không có gì.
09:07Angelin loạn trọng nhận hộp bánh, còn suýt chạm tay đối phương.
09:10Tôi thích bánh hoa lắm, cảm ơn cô.
09:13Tô Tử nhìn cô chăm chú bằng đôi mắt đầy ý cười.
09:16Có lẽ thấy cô bối rối, đại tiểu thư chỉ nói vài câu xã giao rồi rời đi.
09:21Mùi hương hoa hồng nhạt nhạt vẫn còn sót lại, chứng minh cô gái ấy từng đứng đó.
09:26Angelin đứng im, đợi một lúc vẫn thấy hương thơm không tan.
09:29Cô lần theo mùi, nhìn xuống chiếc hộp bánh, sắc mặt dần nghiêm trọng.
09:33Dù có ngốc chuyện tình cảm đến đâu, Angelin cũng hiểu rõ.
09:37Tặng bánh có cùng mùi với tin tức tố của mình, không khác gì tỏ tình.
09:41Sợ người khác nhìn ra bí mật trong hộp bánh hoa này,
09:44Angelin lúc rời khỏi hiện trường đã tiện tay giật đại một túi trà sữa giao hàng,
09:48rồi dùng tốc độ xếp đánh gói chặt quả bom hẹn giờ ấy đem đi.
09:52Tuy ký túc xá đơn siêu sang của S đại làm rất tốt khoản cách âm lẫn cách ly mùi
09:56để bảo vệ quyền riêng tư,
09:57nhưng Angelin vẫn kiểu tự bịt tay trộm chuông mà kéo luôn rẻm cửa lại.
10:01Đợi xử lý xong hết mọi yếu tố bất ổn, cô mới như đối mặt kẻ thù mà mở cái
10:06hộp Pandora kia ra.
10:07Đúng thật là bánh hoa hồng, không phải do cô mất khíu giác.
10:11Angelin lấy một miếng bánh, tức tôi cắn xuống một cái.
10:15Vỏ bánh giòn tan, ngọt mà không ngấy, tay nghề tô đại tiểu thư đúng là không chê vào đâu
10:19được,
10:20không trách thầy dạy nấu ăn còn chấm cho cô ấy thêm điểm ngoài thăng tối đa.
10:24Các môn khác của cô ấy cũng toàn đứng nhất, quả là nhân vật truyền kỳ nổi tiếng của S
10:28đại.
10:28Cô ấy còn biết vẽ tranh, điều khác.
10:31Nếu không phải bánh hoa hồng thì tốt biết mấy, cô thật sự thích ăn bánh hoa.
10:36Mài nghĩ vẩn vơ, đợi đến khi răng cắn phải đầu ngón tay,
10:39Angelin mới nhận ra cô đã lỡ ăn sạch cả hộp bánh hoa từ lúc nào.
10:43Chiếc hộp đựng bánh được làm từ loại gỗ rất mịn.
10:46Angelin rửa sạch hộp, định dùng để đựng đồ lật vặt.
10:49Khi lật úp hộp xuống để phơi khô, cô mới lướt thấy bí mật dưới đáy,
10:53dưới đó khắp một đoá hồng đang nở.
10:55Bên cạnh là hình hai người, đúng tư thế lần trước cô ôm tô tử,
10:59nét vẽ cực tối giản nhưng tái hiện sắc thái lúc ấy vô cùng sống động.
11:03Cuối cùng, cái hộp ấy chẳng đựng đồ gì,
11:05chỉ bị ai đó lén dấu vào sâu nhất trong tủ sách.
11:09Ngày hôm sau, bị ba cái báo thức đánh thức,
11:11Angelin rụi đôi mắt còn đầy buồn ngủ mà gượng dậy.
11:14Cô cực kỳ nghi ngờ tô đại tiểu thư cho quá nhiều nguyên liệu vào bánh,
11:17đến mức khiến cô mơ suốt một đêm, toàn là mùi hoa hồng.
11:21Chuẩn bị sơ qua, thay giày thể thao,
11:24cô đi đến canteen số 2 gần nhất để mua bữa sáng.
11:27Nếu không phải vì sắp muộn,
11:28cô sẽ chẳng thèm bước chân vào cái canteen tệ nhất S đại.
11:32Trước những khây bày la liệt canh viên thịt kho,
11:34bánh trưng cà chua, hã cảo táo, cô coi như không thấy gì.
11:38Đi thẳng đến quầy bánh bao trông có vẻ an toàn nhất,
11:41mua hai cái bánh bao và một ly sữa đậu nành rồi vội vàng đi tới lớp.
11:45Vừa đi vừa ăn, cắn một miếng, toàn miệng là mùi hoa hồng.
11:49Mùi ngọt đột ngột này hoàn toàn không giống hương vị mặn mà cô tưởng sẽ có,
11:53làm cô ngẩn người, nghi mình chưa tỉnh ngủ.
11:55An Dư Linh chén sạch hai cái bánh trong vài nhịp,
11:58rồi tu hết ly sữa đậu nành,
11:59như thể muốn rửa trôi cái mùi hoa dai rẳng trong miệng.
12:02Cũng may là cô ăn nhanh,
12:04vì lúc vứt rác gặp bạn,
12:05người bạn liếc thấy ly sữa liền kêu lên,
12:07cậu đi canteen 2 mua loại sữa đậu nành pha nước ép cà rốt à.
12:11Đừng bảo là cậu uống hết rồi nha.
12:14An Dư Linh chỉ im lặng gật đầu,
12:18bạn cô tưởng cô bị ẩm thực đen tối tấn công,
12:21vỗ vai ăn ủi rồi đưa cô một túi đổ,
12:24nè, canteen 1 đang mua 1 tặng 1 trà hoa,
12:26tớ thử 1 ly, cậu dùng để át vị đi.
12:29Chữ hoa làm mí mắt An Dư Linh giật mạnh,
12:32cô không ôm hy vọng,
12:33mở túi ra, may quá, là trà hoa nhảy.
12:36Hà hà hà.
12:37Buổi sáng hôm nay chỉ có tiết học lúc 8 giờ,
12:40nhưng sau quá nhiều cú sốc trong tháng,
12:42An Dư Linh chỉ muốn gục đầu nằm lỉ.
12:45Cộc cộc, bên tai vang lên tiếng gõ nhẹ,
12:47đang vừa ngủ, cô mở mắt.
12:50Trước mặt cô là một Omega cô chưa từng gặp,
12:52lo lắng hỏi, bạn học, em thấy khó chịu ở đâu hả?
12:56An Dư Linh lắc đầu,
12:57nhưng đối phương vẫn không yên tâm,
12:59mượn ghế trước ngồi đối diện với cô.
13:01Omega đặt 3 ngón tay lên cổ tay cô kiểm tra mạch,
13:04lại hỏi vài câu về tình trạng cơ thể.
13:07Có người thấy cô ngơ ngác nhìn quanh,
13:09bèn giải thích nhỏ rộng,
13:10cô ấy là cô giáo dư,
13:11bác sĩ đồng ý đó,
13:13hôm nay đến dạy thay lớp ẩm thực trị liệu.
13:15Thân thể rất khỏe, chỉ hơi út khí ở gan.
13:18Cô dư thu tay về,
13:19nét mặt dịu lại,
13:21ánh mắt dừng trên ly trà hoa bên cạnh An Dư Linh,
13:23nhẹ nhàng nói,
13:24loại trà này giúp sơ can giải út,
13:26bình thường có thể uống nhiều một chút.
13:28Nói xong cô dư cũng không trách việc An Dư Linh không tập trung,
13:32đứng dậy tiếp tục giảng bài cho đám sinh viên đang kích động
13:34vì có Omega xinh đẹp dạy thay.
13:36Cô dư giảng rất cuốn hút,
13:38An Dư Linh dần tỉnh táo,
13:39thậm chí quên mất trời đất mà nghe hết nửa tiết sau.
13:43Đến khi cô dư rời lớp,
13:44mấy người bạn quen của An Dư Linh mới gión dén lại gần,
13:47hạ giọng kể bí mật mà cô không biết,
13:49cậu không để ý à?
13:51Mùi tin tức tố của cô dư chính là hương hoa nhài đó.
13:54An Dư Linh giờ thì hiểu,
13:55căn tin một đột nhiên bán trà hoa,
13:57chắc chắn là để kiếm tiền từ tụi chỉ nghĩ đến yêu đương.
14:00An Dư Linh lắc lắc đầu,
14:02muốn đuổi hết những suy nghĩ dối bời ra khỏi óc.
14:04Cô tùy tiện tìm một lý do,
14:06né khỏi đám người đang bám giết hỏi chuyện phiễm,
14:09rồi lén lút chuồn thẳng ra sân vận động.
14:11Khởi động đơn giản mấy động tác làm nóng xong,
14:14cô liền xảy chân chạy bù cho buổi sáng bị lỡ mất.
14:17Một vòng,
14:18hai vòng,
14:18ba vòng,
14:19An Dư Linh chạy trong gió,
14:21để ánh nắng phủ đầy từng tức ra thịt.
14:23Mồ hôi theo lọn tóc nhỏ xuống,
14:25cảm giác bức bối trong người cũng như theo hơi nóng bốc hơi dần dần tản đi.
14:29Trên sân cũng có khá nhiều người đang chạy,
14:31trong đó có một người luôn giữ nhịp độ giống cô, lúc nào cũng ở phía sau, không xa không
14:36gần.
14:37Ban đầu An Dư Linh không để ý,
14:38đến khi mùi hương quen thuộc len nhẹ vào khíu rác,
14:41cô khựng bước.
14:42Quay phát đầu lại,
14:43tô tử đang chạy với bước chân hoàn toàn đồng bộ,
14:45chẳng hề bất ngờ trước ánh mắt của cô,
14:47còn tao nhã dơ tay chảo.
14:49An Dư Linh mím môi thật nhanh,
14:51khẽ vẫy tay đáp lại,
14:53nhưng chân thì không những không chậm mà còn kín đáo tăng tốc.
14:56Chạy thêm ba vòng nữa,
14:57ở đoạn cua của đường chạy,
15:01phía sau, dáng chạy ổn định, trông vẫn nhả nhã đến mức không hề tốn sức.
15:05Lúc này An Dư Linh mới nhớ ra mấy bài viết khen nức nở về tô tử trên diễn đàn.
15:10Người hâm mộ từng nói tô tử từ nhỏ đã luyện võ,
15:12chạy hai cây số kiểu này đối với cô ấy hoàn toàn không phải vấn đề.
15:16Không giống đánh cầu lông cần có bạn đánh cùng,
15:18chạy bộ thì chỉ cần một mình.
15:20An Dư Linh cũng quen với việc chạy một mình.
15:23Nay đột nhiên có thêm một bạn cùng chạy,
15:25khiến cô vừa mới lạ vừa hơi mất tự nhiên,
15:27mỗi lần chạy qua một khúc rẽ, cô lại không nhịn được len lén quay đầu xem tô tử còn
15:32theo phía sau không.
15:33Không những không bị bỏ lại, tô tử còn tăng tốc vài bước chạy song song với cô.
15:37An Dư Linh, giọng tô tử bị gió sớm mang theo, lọt vào tay đặc biệt trong trẻo.
15:43Trên mặt cô ấy còn vương chút ứng đỏ sau khi vận động,
15:46khóe môi cong lên nhẹ nhẹ, nhưng đầu sang cười hỏi,
15:48trưa nay cậu có ai hẹn chưa?
15:50Nếu không thì tớ mời cậu ăn bữa cơm được không?
15:54Ờ, nhịp chân của An Dư Linh khẽ loạn nửa nhịp,
15:56cô chấp mắt thật nhanh, mắt nhìn thẳng đường chạy,
15:59giọng mang chút hơi thở gấp, mời tôi ăn, là vì lần trước tôi đỡ cậu sao?
16:03Không cần khách sáo vậy đâu, cậu đã mời tôi bánh hoa rồi mà.
16:08Nhưng tô tử như chẳng nghe thấy ý từ chối trong câu nói,
16:11nhịp bước vẫn ổn định, quay sang nhìn cô,
16:13khóe môi cong thành nụ cười, bánh hoa ngon không?
16:16Rất ngon, muốn ăn nữa không?
16:18An Dư Linh, 3 chấm
16:21Khó trả lời đến vậy à?
16:22Tô tử chạy vượt lên vài bước, vậy tớ đổi câu hỏi,
16:25Cậu, thích bánh hoa hồng chứ?
16:28Có lẽ vì khoảng cách hơi xa hơn, chữ bánh nhẹ như một tiếng thở dài.
16:32An Dư Linh, 3 chấm
16:33Tô tử dừng lại trước mặt,
16:35An Dư Linh cũng bị ép phải dừng theo vì không dám chạy vòng qua.
16:39Cô ấy vẫn giữ nụ cười, lúc nào cũng là tớ hỏi cậu.
16:42Công bằng mà nói, cậu cũng có thể hỏi tớ một câu.
16:46Tô tiểu thư
16:47Cách xưng hô này khiến tô tử hơi nhíu mày,
16:49nhưng vẫn cười để cô nói tiếp.
16:51An Dư Linh hít một hơi thật sâu,
16:53cậu làm bánh hoa hồng, rồi hỏi những câu này là vì sao?
16:57Tô tử liếc cô một cái,
16:59mang theo chút ủy khuất,
17:00cậu rõ ràng biết tớ đang theo đuổi cậu.
17:03Xin lỗi, An Dư Linh gần như vội vàng nói chen vào,
17:06giọng còn hơi run,
17:07cô ngẩn mắt nhìn tô tử,
17:09cậu rất tốt, nhưng chúng ta không hợp.
17:11Dù đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối,
17:14nhưng tô tử vẫn nghiến răng nhẹ,
17:15không hợp, theo phương diện nào.
17:17Tô tiểu thư
17:18Giọng An Dư Linh đặc biệt nghiêm túc,
17:20giống như đang khuyên một người đi lầm đường,
17:22chọn tôi là một quyết định sai lầm.
17:24Hôm đó cho dù không phải tôi,
17:26cũng sẽ có người khác cứu cậu.
17:28Có thể do hiệu ứng cầu treo nên cậu có chút tình cảm với tôi,
17:31nhưng rồi theo thời gian,
17:33khi hiểu rõ tôi hơn,
17:34cậu sẽ phát hiện tôi không phải người có thể sánh bước cùng cậu.
17:38Hiệu ứng cầu treo
17:39Tô tử nhớn mày,
17:40bất chợt bật cười khẽ.
17:42Tiếng cười ấy không còn sự ôn hòa thường thấy,
17:44mà sắc bén hơn,
17:45như lột bỏ một lớp ngụy trang.
17:47Cô bước đến gần thêm nửa bước,
17:49ngón tay nhẹ chạm vào sợi tóc trước chán bị gió thổi loạn của An Dư Linh,
17:53tớ rất rõ mình đang làm gì.
17:54Và tớ đang theo đuổi cậu,
17:56đó là thông báo,
17:57không phải yêu cầu.
17:59Hàng mi của An Dư Linh run mạnh,
18:01câu thông báo ấy như đánh thẳng vào não khiến cô có chút chóng.
18:04Cô theo phản xạ lùi lại nửa bước,
18:06ánh mắt liền và phải đôi mắt không còn che giấu của Tô tử,
18:09sắc như lưỡi kiếm tuốt khỏi vỏ,
18:11lộ rõ sự sắc bén.
18:13Tô tiểu thư,
18:14cậu,
18:14cô định phản bác,
18:15nhưng cổ họng như nghẹn lại,
18:17chỉ có thể chơm mắt nhìn Tô tử tiếp tục áp sát thêm một chút nữa,
18:20gần đến mức có thể đếm được từng sợi lông mi của đối phương.
18:24An Dư Linh,
18:25Tô tử cắt lời,
18:26giọng thấp đi,
18:27mang chút khản nhẹ bị gió sớm cuốn qua,
18:29đừng gọi tớ là Tô tiểu thư nữa.
18:31Cô đưa tay lên,
18:32lần này không chạm tóc,
18:34mà khẽ vút phẳng cổ áo của An Dư Linh,
18:36nhiệt độ nơi đầu ngón tay xuyên qua lớp vải mỏng chuyển đến làn da,
18:40hoặc gọi tớ là Tô tử,
18:41hoặc chờ đến lúc tớ khiến cậu cam tâm tình nguyện đổi sang một cách gọi thân mật hơn.
18:46Tâm ngôn bá tổng đúng là không phân biệt giới tính,
18:49thế giới này đúng là huyền ảo đến mức một người bình thường như cô lại bị lôi tuột vào
18:53kịch bản cưỡng đoạt kiểu bá đạo tổng tài.
18:56An Dư Linh ngẩn đầu nhìn trời,
18:57không thấy cái hào quang nhân vật chính nào trên đầu mình cả,
19:00gọi nội tâm thì cũng chẳng có hệ thống nào chui ra giải thích.
19:06Tâm ngôn động khiến Tô tử bật cười phụt một tiếng,
19:08được rồi được rồi, không chọc cậu nữa,
19:10tớ thật lòng muốn làm bạn với cậu thôi.
19:13An Dư Linh, cậu thú vị lắm.
19:15Ai làm bạn mà vừa gặp đã chơi lớn như vậy?
19:18Người thành phố các cậu gọi lời tỏ tình là kết bạn bình thường à?
19:21An Dư Linh nổi đoá, An Dư Linh chua chát,
19:24An Dư Linh dần bình tĩnh lại sau khi được ăn món ăn riêng tư do cô tiểu thư mời.
19:28Đúng vậy, sau khi chạy mười mấy vòng,
19:31cái bánh bao hoa hồng ăn sáng đã tiêu sạch từ đời nào,
19:36xe của Tô tử đi ăn.
19:37Đương nhiên, lý do chính là Tô tử nói còn mời cả các bộ trưởng cùng đi,
19:41chứ không phải cuộc hẹn riêng của hai người.
19:43Cho nên tuyệt đối không phải vì cô đói mà leo lên chiếc xe nguy hiểm này.
19:48An Dư Linh nghiêm túc thuật lại từng câu từng chữ cho Hoàng Vi,
19:51người đang cười đều bên cạnh,
19:52và thất bại thảm hại khi khiến người kia cười càng lớn hơn.
19:56Hoàng Vi cầm ly rượu cùng với Tô tử ngồi đối diện,
19:58rồi hút cùi trỏ vào An Dư Linh bên cạnh.
20:01Tôi nói nghiêm túc đấy, hai người hợp nhau lắm.
20:03Tiểu Linh, hay là em theo luôn đi?
20:06Tô đại tiểu thư đây đảm bảo hạnh phúc nửa đời sau của em.
20:10Tô tử cũng rất phối hợp,
20:11móc ra một sấp thẻ đen từ trong túi,
20:13hai tay dần lên trước mặt An Dư Linh,
20:15mời vợ nhận cho.
20:17Ánh mắt cầu cứu đầy tuyệt vọng của An Dư Linh cuối cùng
20:19cũng lây động được người thứ tư trong bàn.
20:21Bộ trưởng Lan đối diện vỗ nhẹ Tô tử một cái,
20:24được rồi, đừng diễn cái màn này mỗi lần nữa.
20:27Phan với người theo đuổi em mà biết em ở ngoài đời là cái dạng này,
20:30hình tượng vỡ sạch.
20:32Lời của bộ trưởng Lan khiến An Dư Linh thấy lé lên hy vọng.
20:35Cô chủ động hỏi,
20:36Tô tiểu, Tô đại tiểu thư bình thường cũng hay đuổi như vậy sao?
20:40Gì mà mỗi lần,
20:42thẻ của tôi mới đưa ra đúng một lần.
20:44Tô tử nhíu mày,
20:45giọng mang vài phần ủy khuất.
20:47Với lại vợ này,
20:48chẳng phải tớ bảo đừng gọi Tô tiểu thư nữa rồi sao?
20:51Gọi vợ,
20:52hay bé cưng thì tốt biết bào.
20:54Khụ khụ,
20:55Hoàng Vi là người bị sạc đầu tiên.
20:57Khụ khụ,
20:58An Dư Linh ho cũng dữ dội không kém.
21:00Tô tử lập tức bật dậy,
21:01đưa ngay ly nước cho An Dư Linh,
21:03cả nửa người nghiêng về phía cô,
21:05cái ráng vẻ đó như hận không thể hất luôn
21:07cái bàn sang một bên để qua vỗ lưng cho cô.
21:10Hoàng Vi chỉ vào đôi tình nhân nhỏ trước mặt,
21:12mặt đầy kinh hãi,
21:13chị thật không ngờ hai đứa là loại người như vậy.
21:16Chị yêu cầu hai đứa trả phí
21:17vì đã để chị chứng kiến màn chơi tình thú này.
21:20Nhưng An Dư Linh không rảnh để ý
21:22lời cáo buộc vô lý đó.
21:23Mặt cô đỏ bừng,
21:25đẩy ngay cái ly trong tay tô tử ra.
21:27Gái, cái ly này,
21:28cậu uống rồi.
21:29Ui ra,
21:30không sao đâu mà.
21:31Quan hệ chúng ta tốt như thế rồi còn gì.
21:34Giọng điệu làm nũng của tô tử vang lên.
21:36Nói,
21:37hai người có phải sớm đã ngầm qua lại rồi không?
21:40Đây là tiếng hoàng vi,
21:41vừa kinh ngạc vừa phân khích.
21:43Trong lúc hỗn loạn như chiến trường,
21:45Lan Tĩnh vẫn bình tĩnh như núi,
21:47nhấp trà,
21:47mí mắt không thèm độc.
21:49Cuối cùng,
21:50màn hỗn chiến kết thúc bằng việc
21:51An Dư Linh chấp nhận lời mời kết bạn của tô tử.
21:54Chia tay ra về,
21:56cô lại bị ép lên ghế phụ để được tô tử đưa về ký túc.
21:59Tới khi cô gửi ảnh chứng minh đã an toàn lên phòng,
22:02chiếc xe sang dưới lầu mới chịu rời đi đầy không cam lòng.
22:05Nằm trên giường,
22:06thay đồ ngủ xong,
22:07An Dư Linh mới kịp nhận ra một điều kỳ lạ,
22:09rõ ràng cô mới là An Pharma.
22:11Sao lại bị một Omega,
22:13trêu gẹo.
22:14Từ sau kỳ thi đại học,
22:16tô tử liền tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
22:18Lăn lộn trong cái chiến trường gió tanh mua máu ấy suốt gần 2 năm,
22:22nhìn đám sinh viên trẻ trong trường đối với cô mà nói đúng là nhạt như nước ốc.
22:26Hơn nữa,
22:27cô bận biệu công việc,
22:28chuyện vắng mặt trong giờ học là chuyện bình thường.
22:31Ây vậy mà dạo này cô lại xuất hiện trong khuôn viên trường quá thường xuyên,
22:35đến cả những buổi học chán như nước lã cũng thấy bóng cô,
22:38điều này đúng là rất đáng để suy ngẫm.
22:40Trên sân chạy,
22:41hai bóng người quen thuộc cứ thế đuổi nhau vòng này đến vòng khác,
22:44đến gần còn có thể nghe thấy cuộc đối thoại kinh điển,
22:47đại tiểu tư,
22:48cậu có thể đừng đuổi tôi nữa được không?
22:50Tiểu Linh Linh,
22:51cậu lại gọi sai rồi,
22:52phạt cậu quay lại theo đuổi tớ.
22:54Hoàng hôn buông xuống,
22:56sân cầu lông lại xuất hiện hai người họ ở hai bên lưới,
22:59vung vợt đánh cầu với khí thế như đạn bắn.
23:01Tiểu Linh Linh,
23:02nếu cậu thắng,
23:03tớ chịu để cậu làm bạn gái tớ,
23:05được không?
23:06Không được,
23:07cậu nói vậy thì tôi còn đánh được gì nữa?
23:10Trong giờ ẩm thực trị liệu,
23:11An Dư Linh vừa dùng tay che tầm mắt của tô đại tiểu thư bên cạnh,
23:14vừa không chấp mắt chăm chú nhìn lão sư giảng bài.
23:17Ánh mắt hóng hớt xung quanh sắp đốt thủng cả hai người,
23:20vậy mà tô tử vẫn tươi cười như chẳng có việc gì,
23:23hết nhìn cô bạn cùng bàn lại liếc sang giáo viên theo ánh mắt cô.
23:27Trung tan học vừa vang lên,
23:28cô giáo dư bước đến bắt mạch cho An Dư Linh lần nữa,
23:31lần này tốt hơn nhiều rồi,
23:32người trẻ đừng để tâm lý tạo gánh nặng quá lớn.
23:35Lão sư vừa đi,
23:36tô tử liền biết chuyện xảy ra,
23:39nụ cười nơi khóe môi cô biến mất,
23:40im lặng nắm tay An Dư Linh kéo thẳng vào nhà ăn số một.
23:44Cô ơi, cho con một ly trà hoa hồng, cảm ơn.
23:47Dưới ánh mắt mang tính đặc biệt uy hiếp của đại tiểu thư,
23:50An Dư Linh bất đắc dĩ uống hết sạch.
23:52Tô tử hừ nhẹ, nhớ nhé,
23:54trà hoa hồng cũng có tác dụng lý khí giải uất,
23:57trà hợp hoan, trà phật thủ cũng có tác dụng giống vậy mà.
24:00Có lẽ ở cạnh đại tiểu thư lâu quá,
24:02lời An Dư Linh nói cũng vô thức trở nên, không kiên nể.
24:06Giỏi ha An Dư Linh, dám cãi tớ rồi cơ đấy.
24:09Tô tử bỗng cúi người tấn công sát mặt.
24:11Dọa An Dư Linh muốn bật ngửa,
24:13tất nhiên là chẳng ngửa được,
24:14và thế là cô bị chật eo.
24:16Vinh dự nhận về một miếng cao rán cùng lời dặn dò của bác sĩ,
24:20các em còn trẻ, làm chuyện vợ chồng đừng quá mạnh bạo.
24:23Không, bọn em không có.
24:25Lời giải thích của bệnh nhân bị tắt âm bằng tay.
24:28Người nhà thì lễ phép cảm ơn bác sĩ,
24:30cảm ơn bác sĩ, bọn em sẽ chú ý,
24:32sau này không thế nữa.
24:34Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên không thể thoát khỏi
24:36ánh mắt soi mói của quần chúng An Dư,
24:38đến chuyện bao giờ họ kết hôn diễn đàn cũng bàn xô xào.
24:42An Dư Linh vốn chẳng phải kiểu thích hóng hớt.
24:44Những làn sóng drama trên diễn đàn đều do bạn bè gửi cho,
24:48lúc đó cô mới biết danh tiếng của mình bên ngoài
24:50đã bị hoạnh hoại đến mức nào.
24:51Cô liếc người đang nhất quyết bắt cô ăn cùng trong nhà ăn,
24:54rồi thở dài một hơi.
24:56Đối phương thì đang cúi đầu nhặt từng miếng cà rốt trong phần ăn,
24:59ném hết vào bát An Dư Linh,
25:01nhưng động tĩnh bên cạnh thì không bỏ sót tí nào.
25:03Sao đấy?
25:04Lại muốn uống trà hoa nhài nữa à?
25:06An Dư Linh hít một hơi thật sâu.
25:09Cô quyết định phải nói rõ một số chuyện.
25:11Cậu, cậu chưa chơi chán sao?
25:13Cạch, tô tử đặt đũa xuống,
25:15ánh mắt nửa cười nửa không,
25:17cậu thật sự phân không rõ,
25:18hay là giả vờ phân không rõ?
25:20Nhưng mà, An Dư Linh nhắm mắt lại một chút rồi nói ra,
25:24ngay từ đầu tôi đã từ chối cậu rồi.
25:26Bên kia bàn im lặng,
25:28An Dư Linh rè rặt ngước lên,
25:30lại đối mặt một đôi mắt bình thản đến mức không đoán nổi đang nghĩ gì.
25:33Cậu không phải không có cảm giác với tớ,
25:36tớ không biết cậu đang lo lắng điều gì.
25:38Tô tử cầm đũa lên ăn tiếp,
25:40thả nhiên như không.
25:41Thậm chí còn gắp miếng cà rốt bỏ vào miệng.
25:44Dạo này tôi hơi bận,
25:45vừa hay sắp thi cuối kỳ rồi,
25:47tôi không quấy dày cậu nữa.
25:48Thi xong chúng ta nói tiếp.
25:50Nói rồi, tô tử nhanh chóng ăn hết phần cơm,
25:53rõ ràng bình thường cô chậm rãi là vì nhường tốc độ của An Dư Linh.
25:57Lần này, cô không chờ nữa,
25:59bưng khay lên rồi rời đi ngay lập tức.
26:01Chỉ cần chọn đúng chuyên ngành thì mỗi kỳ cuối năm đều như,
26:04thi lại đại học.
26:05May mà kỳ thi cuối kỳ của An Dư Linh nhiều lắm
26:08cũng chỉ giống kiểu thi tuyển sinh cấp 2,
26:10nhưng vẫn đủ để cô bị lột một tầng ra.
26:12Tin tốt là cô cũng thuộc nhóm rời khỏi biển khổ sớm nhất trường.
26:16Rời phòng thi sau muôn cuối cùng,
26:17vừa cầm điện thoại lên, cô theo thói quen ấn vào khung chat ghim trên đầu,
26:22tin nhắn gần nhất vẫn là 3 tuần trước.
26:24Linh Linh Linh, trưa nay muốn ăn gì nè?
26:27Tôi không phải trung tan học, ăn can tin đi,
26:29sắp thi rồi, lười ra ngoài quá.
26:32Có người đi ngang qua, An Dư Linh phản xạ nhanh tắt màn hình.
26:35Mặt cô lạnh tanh phản chiếu trên đền đen của điện thoại.
26:38Lần màn hình sáng lên tiếp theo là khi cô quẹt mã tàu điện ngầm để vào trạm.
26:43An Dư Linh kéo vali, chạy chuyến đêm rời khỏi thành phố.
26:46Mùa hè trôi qua nhàm chán,
26:48thỉnh thoảng phụ giúp ở trạm giao nhận nhà mình,
26:51còn lại đều chui trong căn hộ riêng cắm đầu chơi game.
26:54Nhà mua từ vài năm trước khi giá rẻ,
26:56mẹ An quyết định cho con gái một tổ ấm độc lập,
26:58xa thì nhớ gần thì, dễ chán nhau.
27:01Giờ cô về nhà phải báo cáo,
27:02mà hai bà mẹ sang nhà cô cũng phải nhắn trước.
27:06Một mình thì tự do vô đối,
27:08ngủ lúc nào tùy ý,
27:09ngủ đến trời sập cũng chẳng ai quản.
27:11Cứ thế chơi bời xa đoạn mấy ngày liền,
27:13cho đến khi khung chat game gửi đến một tin mới,
27:16là của tô tử, không tử mà biệt,
27:18cộng sticker mỉm cười.
27:20An Dư Linh, chấm hỏi.
27:21Hai ngày trôi qua, vẫn không có tin thứ ba.
27:24Đúng lúc cô mở khung chat lên lần nữa,
27:27mẹ gọi đến.
27:28Linh Linh, có cả đống hàng của con sao không nói.
27:31Mau đến lấy đi.
27:32Một linh cảm bất thường nổi lên.
27:34Cô chạy xe điện đến chạm lấy đồ,
27:36còn bị mẹ treo,
27:37mùi hoa hồng trong mấy cái kiện này
27:39muốn ủ chua luôn rồi đó.
27:41Mở ra thì đúng như dự đoán,
27:43bánh hoa hồng,
27:44trà hoa hồng,
27:44rượu hoa hồng,
27:45tinh dầu hoa hồng,
27:46v.v.
27:48Cô chụp lại gửi cho tô tử.
27:50Đối phương lại chỉ gửi một icon mỉm cười.
27:52Cô cũng không nhắn thêm.
27:54Hoa hồng chất đầy bàn trà,
27:55hương thơm lan khắp phòng khách.
27:57Nhìn một lát,
27:58tuyến thể sau gáy An Dư Linh nóng lên.
28:01Kỳ dị cảm đến sớm nửa tháng,
28:03tám phần do cô đảo lộn giờ giấc.
28:05May là đồ ăn sẵn đầy tủ lạnh,
28:07dụng cụ cũng mới giặt sạch.
28:08Cô báo rõ tình hình cho hai bà mẹ,
28:10đảm bảo mỗi ngày sẽ gửi tin an toàn,
28:12nên họ mới yên tâm.
28:14Từ lúc phân hóa An Pha,
28:16năm 16 tuổi,
28:17theo tần suất 3 lần 1 năm,
28:18cô đã trải qua kỳ dị cảm hơn 10 lần,
28:20rất có kinh nghiệm.
28:22Cô kéo dèm,
28:23lấy hộp dụng cụ giấu trong tủ,
28:24bật tivi vào thư mục bí mật,
28:26rồi ngồi bệt xuống sàn.
28:28Tuyến thể nóng dần.
28:29Khi ánh mắt vô hồn dán vào màn hình,
28:31cô lướt sang hoa hồng trên bàn,
28:33liên mở rượu hoa hồng,
28:34rồi hộp bánh.
28:35Một ngụm rượu một miếng bánh,
28:37trong miệng và trong phòng đều ngập mùi hoa hồng,
28:40cộng thêm kích thích thị giác và dụng cụ,
28:42đợt sóng đầu tiên của kỳ dị cảm dễ dàng qua đi.
28:45Theo kinh nghiệm,
28:46ngay đầu chỉ là khai vị,
28:47cô còn đủ sức làm vài việc.
28:49Cầm tinh dầu hoa hồng vào tắm,
28:51lâu sau mới khoác áo tràng bước ra.
28:53Chân trần vừa chạm sàn,
28:55cô nghi hoặc phòng khách lẽ ra
28:56phải bừa bộn giờ sạch bong bóng loáng.
28:58Mẹ à!
28:59Một cái ôm từ phía sau nâng bổng cô lên,
29:02giọng trách móc từ đỉnh đầu vọng xuống,
29:04vì sao không mang dép?
29:06Đô!
29:06Đừ!
29:07Ưm!
29:08Chưa kịp nói xong,
29:09môi đã bị cướp mất,
29:11bị hôn đến mềm nhũng,
29:12hai má đỏ hồng,
29:13nhưng miệng vẫn cứng,
29:14cậu sao đến đây?
29:15Không phải chúng ta,
29:17cãi nhau rồi à!
29:18Tớ đương nhiên đến tính sổ,
29:19bảo cậu thi xong liên lạc,
29:21kết quả lại chạy trốn như con chim cút.
29:23Dừng!
29:24Bây giờ không được,
29:25tôi đang kỳ dị cảm.
29:27Biểu hiện này giống Omega vào nhiệt kỳ lắm à!
29:30Tô tử cúi xuống hôn lên cổ,
29:32khiến cô run dày.
29:33Nhưng tô tử không tiếp tục.
29:35Cô ấy ôm Angeline vào lòng,
29:37giúp cô chỉnh quần áo,
29:38nếu không tính mùi hoa hồng càng đậm
29:40thì trông cứ như sắp nghiêm túc nói chuyện.
29:42Tin tức tố Omega tỏa ra lặng lẽ
29:44đánh thức mùi cam quyết giấu kỹ của Alpha.
29:47Tô tử áp mũi vào tuyến thể sau gáy Angeline,
29:49nhịn không được liếm một cái,
29:51ngọt ghê.
29:52Đừng biến thái cô vừa che tuyến thể,
29:54vừa trốn.
29:55Bộp!
29:55Một cái đánh lên mông làm cô đỏ bừng,
29:58cậu, đồ lưu manh.
29:59Tô tử lại cúi đầu cắn cổ.
30:02Angeline ngửa người tránh,
30:03suýt ngã,
30:04đành phải ôm lại.
30:05Bộp bộp!
30:06Lần này thật sự đánh đau.
30:08Cô khóc dấm dứt,
30:09hu hu hu,
30:10đánh chết tôi luôn đi.
30:11Kỳ dị cảm của Alpha mỗi người một kiểu.
30:14Có kẻ nóng này,
30:15có người dễ khóc,
30:16Angeline hiển nhiên thuộc loại thứ hai.
30:18Dù đã được mẹ An và mẹ Dư cảnh báo,
30:21nhưng thấy tận mắt vẫn khác.
30:22Tô tử mềm lòng,
30:24ôm Angeline nhẹ nhàng vuốt lưng,
30:25nghe lời thì tớ không đánh nữa.
30:27Một lát sau Angeline mới khàn giọng nói lại,
30:30không được kể chuyện hôm nay ra ngoài.
30:33Ừ,
30:33không được chê kỳ dị cảm của tôi giống nhiệt kỳ của Omega.
30:37Không.
30:38Cậu tránh ra,
30:39để tôi ở một mình.
30:40Nói thế,
30:41nhưng tay lại túm chặt áo người ta.
30:43Tô tử tất nhiên không bỏ.
30:45Vừa ôm vừa vuốt lưng an ủi như dỗ mèo xù lông.
30:48Ánh mắt Angeline vô tình thấy thêm một thùng hàng mới trên sàn.
30:52Cái gì đó?
30:53Tô tử nhìn theo,
30:54khóe môi nhất lên cái kiểu hay dùng chọc cô,
30:57đồ hai mẹ cậu chuẩn bị cho tớ.
30:59Có vẻ,
30:59không dùng đến.
31:01Cái gì?
31:01Đầu óc đang loạn,
31:03cô vẫn cố bắt Tô tử mở ra.
31:05Bên trong là,
31:06gậy chặn cắn,
31:07quay gặm,
31:08dây chói,
31:08vòng ức chế,
31:09vòng bảo vệ tuyến thể,
31:11những đồ bảo hộ dành cho Omega khi tiếp xúc Alpha đang vào kỳ,
31:14phòng Alpha mất kiểm soát.
31:16Hiển nhiên,
31:17không ai biết kỳ dị cảm của Angeline vô hại với Omega,
31:20ngược lại còn mất sức.
31:22Thấy tô tử cứu trần trụi xuất hiện trước mặt mình,
31:25lòng tự trọng của Alpha bị tổn thương nặng.
31:27Angeline lầm bầm,
31:29sao mẹ tôi dám để cậu đến bên một Alpha trong kỳ dị cảm?
31:32Cậu không mang đồ bảo hộ nào hết,
31:34tin tôi đến vậy,
31:35hay cậu nghĩ cậu đánh bại tôi dễ vậy?
31:38Tô tử cười vô cùng ngang ngược,
31:40đưa tuyến thể của mình sát môi Angeline,
31:42cắn thử không.
31:43Angeline tức điên lao tới đòi cắn,
31:45liền bị chế phục trong một giây.
31:47Tớ nói với hai mẹ là cậu bắt cá hai tay,
31:50tớ phải đến đòi công đạo,
31:51còn khoe luôn sức chiến đấu của mình,
31:53mới xin được mật khẩu nhà cậu.
31:55Điện thoại Angeline rung lên,
31:57làm mẹ gọi kiểm tra.
31:59Cô lườm tô tử rồi bắt máy,
32:00mẹ, con không sao, tô tử cũng ổn,
32:03con biết rồi, sẽ nói chuyện đàng hoàng,
32:05vâng, con không phụ người ta đâu.
32:08Tô tử cũng ghé lại,
32:09dạ, tụi con ổn,
32:11linh linh mà không nghe lời,
32:12con chói cô ấy lại,
32:13con có vệ sĩ dưới lầu,
32:15vâng, đúng rồi,
32:16con lát nữa mang cô ấy về luôn.
32:19Cúp máy, Angeline sợ run,
32:21cậu định làm gì tôi?
32:22Tô tử không vội,
32:24cô dọn đồ trên bàn,
32:25rót rượu hoa hồng,
32:26còn lau sạch dụng cụ của Angeline.
32:28Đừng đụng vào mấy cái đó,
32:30Anpha nhào tới giành lại,
32:32kết quả chỉ khiến mình rơi vào miệng cọp.
32:34Sau đó thì,
32:36phòng khách,
32:36ban công,
32:37bàn làm việc,
32:38đâu cũng lưu lại dấu vết hai người.
32:40Cuối cùng Anpha chống không nổi,
32:42giọng run dày,
32:43tô tử,
32:44bỏ ra.
32:44Tô tử chỉ hôn lên chán chấn an,
32:46tay lại,
32:47không dừng.
32:48Vừa treo,
32:49phó bộ trưởng thể thao nghỉ hè không tập luyện hả,
32:51mới nửa ngày đã chịu không nổi.
32:54Phó bộ trưởng lúc này đang chống tay run cầm cập,
32:56tiếng xích len keng theo từng nhịp run,
32:58đúng là người biết dùng đồ thì thứ gì cũng thành dụng cụ.
33:01Không chỉ khéo tay,
33:03tô tử còn thù lâu nhớ dai,
33:04vừa tùy tiện đánh nhẹ mông An Dư Linh,
33:06vừa hỏi,
33:07lúc nãy cậu gọi tới 26 lần tô tiểu thư,
33:1042 lần đại tiểu thư,
33:12tổng cộng 68 lần nhỉ.
33:14Thấy người phía dưới không đáp,
33:16cô cắn một dấu lên cổ,
33:17An Dư Linh lập tức ấm ức báo số.
33:2023, 24,
33:21á,
33:22đại tiểu thư,
33:23cậu làm gì vậy?
33:24Giờ là 69 lần rồi.
33:26Tô tử cười nhàn nhã,
33:28vợ yêu muốn 69 lần nữa,
33:29hay là muốn cùng tớ 69?
33:32Tô tử,
33:32đồ biến thái.
33:34Hương hoa hồng đậm quện cùng mùi cam quyết thanh mát,
33:37hòa vào nhau tràn khắp căn phòng.
33:39An Dư Linh nghiện mùi này,
33:40ôm chặt tô tử,
33:41hơi thở trở nên lười biếng và ăn ổn.
33:44Xin lỗi,
33:45cuối cùng dây thần kinh căng thẳng của An Dư Linh cũng đứt,
33:47là tôi quá nhát,
33:49sợ cậu không chấp nhận tôi như vậy.
33:51Nhưng tôi lại tham lam cảm giác ở bên cậu,
33:53chạy bộ cùng,
33:56tản bộ, quan trọng nhất là người làm cùng tôi những chuyện đó là cậu.
33:59Không ai thay thế được,
34:01tránh né tình cảm của cậu là lỗi của tôi.
34:03Tôi sai, để cậu chịu ấm ức,
34:05thật xin lỗi.
34:07Tô tử rồi xoa đầu An Dư Linh,
34:09tớ thấy cậu như vậy cũng tốt mà,
34:11tốt hơn tớ nhiều.
34:12Nếu nói ai là kẻ xấu, chắc là tớ.
34:15Cô cong mắt, cười như cáo nhỏ,
34:17cậu nghĩ tớ vì sao không dán miếng bảo vệ.
34:20Nếu tớ thật sự thân thủ tốt vậy,
34:22năm đó đã không để cậu bắt được rồi.
34:24Hôm nay tớ cố ý không mang gì,
34:26đến để nhân cơ hội bắt cậu chịu trách nhiệm.
34:28Như nhớ ra gì đó,
34:30An Dư Linh nghiêm túc, dù là bây giờ,
34:32tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm.
34:33Tôi chỉ thế này lúc kỳ dĩ cảm thôi,
34:36bình thường tôi vẫn là An Pha đáng tin đấy.
34:38Đến lượt cậu vào nhiệt kỳ,
34:40tôi cũng giúp được, tôi không phải An Pha vô dụng.
34:43Đồ ngốc,
34:44tô tử cắn cô một cái,
34:46tôi thiếu cái đó sao?
34:47Hả, tôi thiếu là câu cậu yêu tôi.
34:50Tôi yêu cậu,
34:51nghe như ép buộc nên tô tử không hài lòng,
34:54quyết định phạt thêm.
34:55Ưm, sao còn nữa?
34:57Tô tử, cậu không mệt sao?
34:59Lại gọi sai sưng hô.
35:00An Dư Linh, đúng là không rút kinh nghiệm.
35:03Tô tử suy nghĩ rồi thông báo tin tốt,
35:05phạt cậu,
35:06cả nhiệt kỳ của tôi cũng nằm y như vậy.
35:08Xong rồi,
35:09cô hình như đã mở ra thuộc tính kỳ lạ nào đó
35:11của tô đại tiểu thư rồi.
35:13Ngoại chuyện, tô tử.
35:15Ngày 1 tháng 4,
35:17tô tử vốn có một buổi đàm phán hợp tác quan trọng.
35:19Không ngờ đối tác lại có việc đột xuất,
35:212 bên đành hẹn lại sau vài ngày để bàn chi tiết.
35:24Biết cô rảnh,
35:25Lan Tĩnh liền lôi cô ra ngoài leo núi với lý do,
35:28dù là trâu ngựa cũng phải nghỉ một hơi,
35:30ra ngoài thư giãn chút đi.
35:32Đến lúc gặp nhau,
35:33tô tử mới nhận ra hôm nay chính là ngày liên hoan với khoa thể chất.
35:37Mà Lan Tĩnh đã sắp xếp mọi thứ gọn gàng,
35:39chẳng để vị phó bộ trưởng như cô có đất diễn.
35:42Cô giả vờ đau lòng mà lau nước mắt,
35:44em đúng là vô dụng,
35:45để một mình bộ trưởng Lan cực khổ nuôi lớn đàn con của chúng ta.
35:49Bộ trưởng Lan thản nhiên lấy bình xịt chống nắng khỏi tay cô,
35:52đừng có diễn nữa.
35:53Bị vạch trần,
35:54tô tử chẳng thấy ngại ngùng,
35:56vẫn tiếp tục diễn,
35:57thấy nhiều mấy lão cáo già thương trường chân tuột chán rồi.
36:00Giờ về nhìn đám sinh viên hiền lành dễ thương này,
36:02chỉ hận không thể ôm hết mọi người mà khóc một trận.
36:05Lan tĩnh liếc khắp sân,
36:07muốn ôm ai?
36:08Chị tìm giúp.
36:09Tô tử chừng cô một cái đầy oán trách,
36:11cuối cùng cũng chịu thu lại trò làm màu.
36:14Gia đình hai người vốn là bạn cũ nhiều năm,
36:16từ nhỏ hai người đã biết nhau.
36:18Lan tĩnh đương nhiên biết tô tử không thích đụng chạm thân thể,
36:20cũng biết mẹ tô gần đây liên tục thúc giục cô ấy đi xe mắt.
36:24Về việc này, tô tử còn suối Lan tĩnh thử yêu o o với mình.
36:28Lan tĩnh biết tô tử lại nói nhảm,
36:30nhưng điều đó không ngăn được cô dùng mình.
36:32Không còn chỗ cho màn kịch,
36:34tô tử hừ một tiếng rồi bỏ mặt Lan tĩnh đi thẳng lên núi.
36:37Họ đã tập võ để tự vệ,
36:39dù bận rộn đến đâu cô cũng không lơ là luyện tập,
36:41thể lực dư sức bỏ xa nhiều an pha một quãng lớn.
36:45Nhưng mục đích hôm nay là leo núi,
36:47không phải thi đi bộ tốc độ,
36:48cô cũng không cần phải cắt đuôi hai vệ sĩ mà mẹ tô cố nhét cho.
36:52Cô cố gắng phớt lờ hai cục nợ phía sau,
36:55may mà phong cảnh trên núi đẹp,
36:57mãi mê ngắm nghiến nên quên luôn động tĩnh phía sau.
37:00Công việc gần đây rồn rập,
37:01tô tử cũng lâu rồi chưa ra ngoài hít thở khí trời.
37:04Cô tính sau khi xử lý xong vụ này,
37:06sẽ nghỉ ngơi đàng hoàng một thời gian,
37:08tận hưởng cuộc sống sinh viên thật sự.
37:11Đã chơi thì phải chơi cho ra hồn,
37:12suy nghĩ làm gì.
37:14Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe qua trước khi cô,
37:16trượt chân.
37:17Một luồng hương cam ngọt nhẹ thoảng tới,
37:20cô được ai đó đỡ gọn,
37:21giữ cho đứng vững.
37:22Đến khi đôi tay kia rời khỏi người mình,
37:24tô tử thậm chí hơi, không nữa.
37:27Cậu không sao chứ?
37:28Ừm, cảm ơn.
37:30Người đỡ cô là một an pha,
37:31không hề có hành vi vượt giới hạn nào.
37:33Khi những người khác ủa lại,
37:35đối phương lập tức rút khỏi hiện trường nhanh như chớp.
37:38Tô tử hơi tiếc không thể nói thêm vài câu.
37:41Suốt phần còn lại của hoạt động,
37:42cô luôn không nhịn được mà liếc nhìn người an pha ấy.
37:45Chăm chú làm việc rất có sức hút,
37:47cơ tay đẹp,
37:48mà khuôn mặt tròn tròn lại đáng yêu.
37:50Thế nhưng an pha kia cứ như người mù,
37:52mà cô nhìn đến cháy người cũng không ngẩn đầu lấy một lần.
37:55Lan Tĩnh bước tới chắn tầm nhìn,
37:57lần này không có âm mưu gì cả,
37:59đúng thật là em vô ý ngã vào người ta.
38:01Mắt em làm sao thế?
38:03Nhìn chúng rồi à?
38:04Muốn chị đưa cho em hồ sơ của người ta không?
38:07Không cần.
38:09Tô đại tiểu thư đây đâu phải hạng người tùy tiện.
38:11Làm sao có thể rơi vào cái mô típ,
38:13ân cứu mạng liền muốn lấy thân bảo đáp.
38:16Về lại nhà,
38:17tô tử lại lao đầu vào công việc,
38:18chọn vẹn hoàn thành buổi hợp tác bị trì hoãn.
38:20Vài ngày sau,
38:22cô mở khu chat với Lan Tĩnh,
38:23gửi một cái sticker mặt cười.
38:26Đối phương không hỏi gì,
38:27gửi thẳng cho cô một tài liệu tên An Dư Linh.
38:30Tài liệu lập tức được nhận.
38:31Một lúc sau,
38:32tô tử gọi điện,
38:33sắp xếp thêm một buổi liên hoan với khoa thể chất.
38:36Em bao?
38:37Được.
38:38Sức mạnh đồng tiền giúp khoa văn nghệ chen chân
38:40vào hoạt động của khoa thể chất.
38:42Vì thêm người đột xuất nên địa điểm hơi chật,
38:44nhưng ai nấy đều tự giác nhường không gian
38:46khi thấy hai nhân vật trọng tâm xuất hiện.
38:48Trước bao ánh nhìn,
38:50tô tử cũng không làm gì dư thừa,
38:51chỉ tặng An Dư Linh một hộp bánh hoa để cảm ơn.
38:54Rời khỏi hội trường,
38:55cô không quay về chỗ ở gần trường
38:57mà đến ở căn ký túc thường bỏ trống.
38:59Hôm sau,
39:00rõ ràng không có tiết đầu,
39:02cô lại dậy sớm,
39:03sỏ dây chạy bộ ra sân.
39:04Nhưng đến lúc chuông báo vào lớp vang lên,
39:07cô vẫn không gặp người khiến mình nhớ thương.
39:09Dưới nắng cam nhạt,
39:11cô ngồi xuống ghế gần đường chạy,
39:12lấy điện thoại ra gửi tin,
39:14chào buổi sáng,
39:15trưa nay em mời chị và bộ trưởng Hoàng ăn cơm.
39:18Lan Tĩnh gọi ngay,
39:19đừng dọa người ta chạy mất,
39:21em gấp lắm rồi.
39:22Tô tử mím môi,
39:24lỡ vợ bị người khác cướp mất thì sao?
39:26Lan Tĩnh, 3 chấm.
39:28May mà tiết đầu xong thì An Dư Linh đến chạy bộ,
39:31tô tử lặng lẽ theo sau hai vòng,
39:33cuối cùng không chịu được mà thả chút tin tức tố.
39:36Quả nhiên An Dư Linh phát hiện,
39:37tô tử bình tĩnh vẫy tay chào.
39:39An Pha im lặng đáp lễ nhưng lập tức tăng tốc,
39:42biểu hiện rõ ràng,
39:43không thích bị tiếp cận.
39:44Nhưng tô đại tiểu thư không bao giờ vì chút trở ngại mà bỏ cuộc.
39:48Cô đuổi theo,
39:49mời ăn trưa,
39:50bị từ chối đúng như dự đoán.
39:52Mặt không đổi sắc,
39:53cô chuyển đề tài,
39:54bánh hoa ngon không?
39:55Rất ngon,
39:56muốn ăn nữa không?
39:58An Pha như không xúc động chút nào khiến tô tử hơi nản.
40:01Cô vượt lên trước để đối phương không thấy vẻ thất vọng của mình,
40:04rồi cố ý hỏi có thích bánh hoa hồng không?
40:06Không, chữ bánh còn cố tình hạ thấp rộng,
40:08lại là im lặng.
40:10Không nhịn được nữa,
40:11tô tử chặn đường An Dư Linh,
40:13định nói thẳng hết mọi sự.
40:15Cô thủ lộ ý đồ của mình,
40:16lại bị từ chối.
40:17An Dư Linh cho rằng tô tử chỉ là nhất thời rung động vì ân cứu mạng.
40:21Sao có thể?
40:22Nếu vậy thì bao nhiêu lần tai nạn trước đây,
40:25chẳng phải cô đã thích cả đống An Pha rồi sao?
40:28Tô tử bực thật sự.
40:29Lần đầu tiên cô lộ bộ mặt thật trước người ngoài,
40:32còn cố ý làm quá lên để dọa đối phương và xem chừng An Pha kia bị dọa thật.
40:37Đã vậy, cô liều luôn,
40:38mặt dày mời bằng được đối phương đi ăn,
40:40kèm theo hai cái bóng đèn.
40:42Bộ trưởng Hoàng thì tốt,
40:43luôn nỗ lực tác hợp cho hai người.
40:45Còn Lan Tĩnh ngoài vài câu xã giao và một lần cản cô trêu vợ tương lai,
40:49thì miễn cưỡng xem như khúc gỗ.
40:51Nhưng bữa ăn mang lại hai thu hoạch lớn.
40:53Thứ nhất, tô tử tìm ra cách đối phó An Dư Linh,
40:56đó là hai chữ mặt dày.
40:58Thứ hai, cô không cần thủ đoạn gì,
41:00đã có tên đối phương trong danh sách bạn bè.
41:03Đường theo đuổi cuối cùng có tiến triển.
41:05Cô mạnh mẽ bước vào cuộc sống của An Dư Linh
41:07và nghĩ lại thì,
41:08rõ ràng An Pha kia cũng không hoàn toàn vô cảm.
41:11Nếu không,
41:12sao cô ấy không dứt khoát cự tuyệt như với các Omega khác?
41:15Ở cùng An Dư Linh làm bất cứ việc gì cũng vui.
41:18Họ chạy dưới nắng ấm,
41:20đánh cầu lông dưới trăng sáng,
41:22tản bộ dưới ánh đèn mờ.
41:23An Dư Linh còn cùng cô vào phòng gốm nặn ly,
41:26làm mẫu vẽ, thử các món hắc ám ẩm thực mà cô hứng lên nấu.
41:30Tô tử cảm nhận được lớp giấy mỏng ấy
41:32và cô chủ động chọc thủng.
41:34Mượn cớ ghen tuông,
41:36cô uy hiếp An Dư Linh uống tách trà có mùi tin tức tố giống cô.
41:39An Dư Linh ngoan ngoãn uống,
41:40còn đùa dỡn với cô.
41:42Nụ cười ấy khiến tim cô loạn nhịp,
41:44cô nhân cơ hội áp sát,
41:46ai ngờ An Pha phản xã né,
41:47tự làm chật eo,
41:48rồi còn bị bác sĩ dặn,
41:50đừng vận động mạnh chuyện phòng thề.
41:52Tô tử vừa buồn cười vừa bực,
41:54và ngay sau đó chỉ còn lại bực,
41:56An Dư Linh lại từ chối,
41:57lần này nói trắng ra.
41:58Tô tử không tin đối phương hoàn toàn không có tình cảm.
42:02Trải qua bao ngày tiếp xúc,
42:03cô nhận ra An Pha này đang bận lòng một điều gì đó.
42:06Như miệng cứng như vịt chết,
42:08có hỏi cũng không chịu nói.
42:10Gần kỳ thi cuối kỷ,
42:11cô không muốn làm phiền việc học của đối phương.
42:13Công việc công ty cũng nhiều,
42:15Tô tử quyết định tạm thời tách ra,
42:17chờ thi xong sẽ nói chuyện cho rõ.
42:19Ai ngờ khi cô làm xong hết mọi việc,
42:21con vịt kia biến thành rùa rụt cổ chạy về nhà trốn mất.
42:24Đây là do cậu ép tôi.
42:26Cô gửi tất cả quà vốn định tặng tận tay,
42:29rồi tự mình lên đường đến thành phố nơi An Dư Linh sống.
42:32Biết rõ nơi ở,
42:33cô có thể xong đến bất cứ lúc nào,
42:35nhưng cô chỉ lặng lẽ quan sát hai ngày.
42:38Cô thấy An Dư Linh ngày ngủ đêm thức,
42:40ba bữa toàn đặt đồ ăn,
42:41cả người nhét nhát,
42:42chỉ khi đi phụ ở điểm giao nhận hàng mới chịu trang điểm
42:45để che đi vẻ mệt mỏi.
42:47Nhận gói hàng xong không lâu,
42:48tô tử không nhịn được bước vào.
42:50Chưa kịp mở miệng,
42:51mẹ An đã vui vẻ hỏi,
42:52cô bé, cháu là bạn gái của Linh Linh đúng không?
42:56Tô tử không muốn phủ nhận.
42:58Hai mẹ hồ hởi kéo cô nói chuyện một lúc dài,
43:00đến khi điện thoại vang tin nhắn của An Dư Linh.
43:02Nghe nói con gái vào kỳ dị cảm sớm,
43:05mẹ An lo lắng muốn chạy qua xem,
43:07còn mẹ Dư ngăn lại,
43:08con bé sĩ diện,
43:09không muốn để ai thấy nó khóc nhẹ lúc này.
43:12Là mẹ nó còn chẳng hiểu,
43:14ăn pha mà hay khóc có gì đáng xấu hổ đâu.
43:17Tô tử nảy ra một ý điên rồ,
43:18liền chen lời,
43:19Dì ơi,
43:20để cháu qua xem thử đi.
43:22Hai đôi mắt lập tức nhìn về phía cô.
43:24Tô tử bình tĩnh nói dối,
43:26cháu từng có đánh dấu tạm thời với Linh Linh rồi.
43:28Cô ấy thấy cháu sẽ yên tâm hơn.
43:31Cô dốc hết khí thế trên bàn đàm phán,
43:33mềm có cưng có,
43:34thành công thuyết phục hai mẹ cho địa chỉ và mật mã cửa.
43:37Đợi cô đi rồi,
43:38mẹ An mới vỗ chán,
43:40tiểu tử là Omega mà,
43:41sao cảm giác Linh Linh không thể áp được con bé vậy?
43:44Em cũng không áp được chị mà,
43:46đại An pha mẹ Dư ủi khuất,
43:48vậy tối nay cho em ở trên.
43:50Thật không mẹ Dư hí hứng,
43:52nhưng nhớ ra cái gì đó lại lạnh rộng,
43:54chị lại muốn lửa tôi.
43:56Trong lúc hai người đang yêu đương cãi nhau,
43:58tô tử đã vào đến nhà An Dư Linh.
44:00Tiếng nước trong phòng tắm dốc rách,
44:02tô tử cố nén kích động đứng cạnh sofa quan sát mọi thứ.
44:05TV dừng ở cảnh không hợp mắt trẻ em,
44:08cô lập tức tắt đi.
44:09Trên bàn lăn lóc đầy sản phẩm hương hoa hồng cô gửi đến,
44:12sắp xếp lại ngay ngắn,
44:13lắc lắc chai rượu hoa hồng còn nửa.
44:15Còn dưới đất, những thứ đó.
44:17Trước giờ tô tử không mấy hứng thú mảng này,
44:20nhiệt kỳ Omega của cô phản ứng rất nhẹ,
44:22thậm chí tranh thủ nghỉ phép để làm thêm công việc.
44:25Nhưng thân là Omega,
44:26cô rất rõ những thứ này dùng để làm gì.
44:29Ở đây không hề có Omega thứ hai,
44:31vậy tất cả những thứ này đều dùng trên Anpha kia ừ.
44:35Chỉ tưởng tượng cảnh tượng đó thôi,
44:37tâm trạng cô còn mãnh liệt hơn lúc vào nhiệt kỳ.
44:39Có vẻ mấy thứ mẹ An chuẩn bị riêng cho cô dùng không còn cần nữa.
44:43Cửa phòng tắm mở ra,
44:45An Dư Linh khoác áo tràng tắm,
44:47chân chần bước ra.
44:48Những gì diễn ra tiếp theo chắc ai cũng biết rồi.
44:50Hoàn!
44:51Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo