Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 1 tuần trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00Sau khi Lục Du Nhiên trốn khỏi miền Bắc miền Điện, cô ấy bắt kịp làn sóng Bitcoin và trở
00:04thành nữ đại gia hàng nghìn tỷ.
00:06Cô ấy bao nuôi tôi suốt 3 năm và khi qua đời, để lại toàn bộ tài sản cho tôi.
00:11Trọng sinh lần nữa, Lục Du Nhiên vẫn là đầu gấu nổi tiếng trong trường, không bị mù, không bị
00:16quẻ, cũng không cụt mất ngón chân.
00:18Và tôi, một học sinh ngoan, thành tích xuất sắc, lại trở thành cái đuôi nhỏ của cô ấy.
00:24Các bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube Giáng Khúc, nếu thấy hay thì để lại một like và bình
00:28luận để ngón tay ngày càng linh hoạt nhé.
00:31Vào chuyện, cậu mà dám đi cùng bọn họ trong chuyến du lịch đó, tôi sẽ, sẽ làm sao sẽ
00:37hôn chết cậu.
00:38Lục Du Nhiên sau đó bị người ta chém chết, để lại toàn bộ tài sản hơn trăm triệu cho
00:43tôi.
00:43Số tiền ấy, tiêu cả đời cũng không hết.
00:46Thế nhưng khi lưỡi giao cứa vào cổ tay, tôi lại nghĩ, tôi không cần thật nhiều tiền, tôi chỉ
00:51cần Lục Du Nhiên.
00:52Trọng sinh trở lại, tôi quay về năm 2003, khi chúng tôi còn học lớp 12, trước một tháng Lục
00:58Du Nhiên bị bắt cóc.
01:00Kiếp trước, cô ấy từng ôn tôi, giọng nói dự dàng quấn quyết nơi cổ, kể về quá khứ của
01:05mình.
01:06Miền Bắc Miến Điện là nơi ăn người không nhả xương, ai bước vào đó cũng phải mất nửa mạng.
01:11Tôi không hỏi Lục Du Nhiên làm sao thoát ra, vì chắc chắn đó là một quãng thời gian đầy
01:15máu và nước mắt.
01:16Lục Du Nhiên ở tuổi 35 mang khí thế lạnh lẽo, uy nghi khác hẳn người thường.
01:21Nữ đại gia nghìn tỷ ấy chỉ cần im lặng thôi cũng khiến người ta run sợ.
01:25Cô ấy cười khẽ, có lẽ là vì tôi xấu quá chăng.
01:28Nhưng 18 tuổi, Lục Du Nhiên là con đồ nổi tiếng trong trường, cao giáo, chân dài, thân hình nóng
01:34bỏng,
01:35chỉ cần hất tóc một cái là đủ khiến bao người hò hét.
01:37Thế mà khi tôi gặp lại cô ấy, dù chi nhớ rất tốt, vẫn khó lòng nhận ra,
01:42bởi trong kiếp trước, Lục Du Nhiên bị mù, quẻ, cút ngón, thân thể đầy thương tích, chẳng còn chỗ
01:48nào lành lặn.
01:49Tôi từng nói, nếu có thể quay lại quá khứ, tôi nhất định sẽ kéo cậu lại, không để cậu
01:54đi nơi đó.
01:55Lục Du Nhiên ôm tôi thật chặt, chặt đến mức như không muốn rời xa,
01:59hãy nói, được thôi, tiểu bảo, nếu là cậu, chắc chắn cậu sẽ cứu được tôi khỏi địa ngục.
02:04Tôi nhìn thấy Lục Du Nhiên lần nữa ở con hẻm đối diện tiệm nét.
02:08Cô ấy tự tường, lười nhác hút thuốc, ánh mắt pha chút ngang tàng, lạnh lùng.
02:13Quan trọng nhất là, vẫn còn nguyên vẹn, không hề tổn thương.
02:16Tôi bước đến, nâng mặt Lục Du Nhiên lên, chạm vào mắt, không mù, nhìn tay, không cụt, nhìn chân,
02:23vẫn còn nguyên,
02:24tôi khẽ vỗ lên đó, lầm bầm, thật sự, đã quay lại rồi.
02:28Ai ngờ, Lục Du Nhiên hơi nhíu mày, hất tay tôi ra, cậu sờ loạn cái gì thế?
02:33Đó là câu đầu tiên cô ấy nói với tôi trong kiếp này.
02:36Nhưng mà, sờ thì sao chứ?
02:39Kiếp trước, từ đầu đến chân, tôi đều từng sờ qua rồi mà, đồ keo kiệt này.
02:44Tôi thẳng nhiên gỡ dây buộc tóc của Lục Du Nhiên, vút mạnh một cái.
02:47Cô ấy đẩy tôi ra, nhìn như thể tôi bị điên.
02:51Sao? Cậu định tố tôi quấy dối à, hay hét lên phi lễ như mấy cô gái nhỏ.
02:55Cô ấy lạnh mặt, thư đường, tôi không rảnh để đôi co với cậu.
02:59Nói rồi quay người bỏ đi.
03:01Đi đâu vậy? Tiệm nét, cho tôi theo với.
03:04Bất ngờ, nghe sệt một tiếng, tôi cúi đầu, phát hiện mình vô tình dẫm đứt đế dày của Lục
03:10Du Nhiên.
03:10Đôi dày vốn sắp rách, giờ bung luôn nửa đế.
03:13Cô ấy chừng mắt, cậu làm hỏng dày tôi rồi.
03:16Cái này hỏng sẵn mà, đó có phải trọng điểm đâu.
03:19Trọng điểm là cậu dám dẫm lên dày tôi cả đời này chưa ai dám đụng đến dày Lục Du
03:23Nhiên này đấy.
03:25Tôi dơ hai tay đầu hàng, được rồi, vậy cậu đi đôi dày của tôi đi.
03:29Nửa tiếng sau, Lục Du Nhiên đi đôi A-Z mới tin của tôi,
03:32còn tôi mang đôi dày sức gót của cô ấy, ngồi trong tiệm nét nhìn người kia chơi game.
03:37Vì ai náy, tôi còn trả tiền mở máy nữa.
03:40Lục Du Nhiên vừa diệt xong một đội nhỏ, tôi liền reo lên.
03:44À, Lục Du Nhiên, cậu giỏi quá.
03:46Cô ấy điều khiển nhân vật lam báo, thao tác như thần, khi thế ngút trời.
03:50Ánh đèn mờ ảo của tiệm nét chiếu lên gương mặt ấy, đường nét sắc xảo, ánh mắt sắc lạnh
03:55mà quyến rũ.
03:56Trước đây tôi không để ý nhan sắc, nhưng Lục Du Nhiên tuổi 18 thật sự khiến người ta mê
04:01mẩn.
04:02Ngay cả đôi môi hé mở khi nói, giọt mồ hôi lăn trên má, đều khiến tôi vừa muốn liếm,
04:07vừa muốn cắn.
04:08Cuối cùng, sau khi bị tôi nịnh bỡ suốt một buổi, Lục Du Nhiên chịu không nổi, gỡ tay ngay
04:13xuống, cậu rảnh lắm à.
04:15Học sinh giỏi như cậu, nửa đêm không ngủ còn làm gì ở đây, mai còn phải đi học đấy.
04:21Tôi lười biếng đáp, cậu cũng biết mai có học à. Cô ấy đã trốn học cả tuần rồi, chẳng
04:26ai quản.
04:27Tôi quay sang nói với ông chủ tiệm nét, hết giờ rồi, không đạp thêm.
04:31Sau đó ngoác cô ấy lại, đi thôi. Đi đâu? Về nhà với tôi.
04:36Thế là Lục Du Nhiên cứ mơ mơ màng màng theo tôi lên xe, tài xe lại đến khu biệt
04:41thự Tây Sơn.
04:42May mà lúc ấy mẹ tôi chưa phá sản, tôi vẫn còn có thể sống vài năm sung sướng trong
04:46thân phận tiểu thư nhà giàu.
04:48Lục Du Nhiên cao mày, cuối cùng cũng phản ứng lại, trợ thư đường, cậu làm sao vậy?
04:53Tôi muốn cậu cùng tôi học hành tử tế.
04:56Gì, trước đây cậu nhìn thấy loại người như tôi chẳng bao giờ có sắc mặt tốt, không đúng, cậu
05:01căn bản chưa từng để tôi vào mắt, tối nay như thể đổi thành người khác vậy.
05:05Được rồi, thật ra hồi cấp 3 tôi quả thật không thân với Lục Du Nhiên.
05:09Tôi ghé sát lại, thì thầm vào tai cô ấy, tôi đến từ 20 năm sau, khi đó cậu phát
05:14tài lớn, còn tôi, đã cặp kẻ với cậu.
05:17Lục Du Nhiên đột ngột lùi ra sát mép cửa sổ xe, cậu nói cái gì lung tung vậy, tôi
05:22không thích phụ nữ.
05:23Không thích?
05:24Lục Du Nhiên, cậu bắt đầu thầm mến tôi từ hồi cấp 2 rồi phải không?
05:28Nói bậy.
05:29Tôi véo một cái vào đùi Lục Du Nhiên, đó là vùng nhạy cảm của cô ấy, trước đây cứ
05:34mỗi lần tôi chạm vào là lại không chịu nổi rồi.
05:37Mau thành thật khai báo, cái quần lót tôi làm mất có phải cậu đã lấy không?
05:41Lục Du Nhiên hơi lắp bắp, cậu nói linh tinh, làm sao có thể tôi?
05:45Cậu trột xạ rồi, Lục Du Nhiên sắp tức chết, nếu không, cậu cho tôi về lục xoát tủ quần
05:50áo của cậu xem.
05:52Không được, tôi không bao giờ dẫn người khác về nhà.
05:55Tôi tiến lại gần, lắng nghe nhịp tim của cô ấy, rồi lùi lại, cười, quả nhiên.
05:59Quả nhiên, quả nhiên cái gì? Chỉ cần tôi ngồi bên cạnh cậu, nhìn cậu, tim cậu đã muốn nổ
06:05tung rồi.
06:06Thư đường, cậu, cậu, Lục Du Nhiên dường như không nói nên lời, tôi lại nháo một cái vào má
06:11cô ấy, cảm giác chạm vào cực kỳ tốt.
06:14Thôi được rồi, đến nơi rồi, xuống xe.
06:17Sau khi đã hiểu rõ Lục Du Nhiên năm 35 tuổi, thì khi gặp lại cô ấy lúc 18 tuổi
06:22thật sự, non nớt quá.
06:24Sau khi vào phòng, Lục Du Nhiên móc tiền từ trong túi ra, tính toán với tôi, đây là tiền
06:29xe, tiền quá nét, còn, này.
06:31Cậu làm gì thế? Ngay trước mặt Lục Du Nhiên, tôi đã thoát y sạch sẽ ném quần áo lên
06:36giường, đi tắm chứ gì.
06:38Ở đây còn có người khác đấy. Cô ấy đỏ bừng mặt, qua sang chỗ khác. Đều là con gái,
06:44sợ gì?
06:45Tôi cười với vẻ đắc ý. Cậu, vô liêm sỉ.
06:48Hài sao cái người này lại thuần khiết thế này?
06:51Tôi đi tới, lột luôn quần áo cô ấy ra, Lục Du Nhiên ra sức kháng cự, cậu không muốn
06:56tắm cùng tôi hả?
06:57Cô ấy đột nhiên đứng im, hai người tắm chung tiết kiệm nước mà.
07:01Ánh mắt Lục Du Nhiên nghi hoặc, rồi chân trừ, cuối cùng chuyển sang kiên định ngay lập tức, không
07:06được, cậu đừng hòng.
07:07Tôi cũng không ép cô ấy, xoay người vào phòng tắm, còn nói vọng ra, cửa tôi không khóa nhà.
07:13Người mà mình thầm yêu 6 năm, mời mình tắm chung, tôi không tin người phụ nữ nào lại từ
07:18chối.
07:19Nước nóng xối lên người, tôi nhắm mắt đếm thầm, 5, 4, 3, 2, cạch, 1 tiếng, cửa mở.
07:26Tôi từ từ mỉm cười.
07:28Lục Du Nhiên 35 tuổi ít nhất có thể trụ được 5 giây, cô ấy bây giờ định lực không
07:32đủ rồi.
07:33Tôi say người lại, mắt sáng rực.
07:35Lục Du Nhiên 18 tuổi thân hình đầy đặn, đường cong mượt mà, ánh mắt chứa tình ý, vô cùng
07:41quyến rũ.
07:41Cô ấy nói, tôi, tôi chỉ muốn tiết kiệm tài nguyên nước cho cậu.
07:46Thôi được rồi, vào đi.
07:47Tôi kéo mạnh cô ấy vào.
07:49Lục Du Nhiên vẫn còn hơi lúng túng.
07:51Tôi kiễng chân, hôn lên môi, dùng nhân chung cọ sát môi dưới của cô ấy.
07:56Lục Du Nhiên đứng chơ ra như đá.
07:58Tôi kéo bàn tay cứng đờ kia đặt lên eo mình, lau bào trong miệng, chẳng chủ động gì cả.
08:03Hôn nhau từ phòng tắm đến giường ngủ.
08:05Đang lúc củi khô lửa cháy, ai ngờ tay Lục Du Nhiên sờ đến bộ đồng phục học sinh bên
08:10cạnh tôi,
08:10đột nhiên xứng lại, rồi đẩy tôi ra.
08:13Không được, đi ngủ đi, ngủ ngon.
08:15Thịt ngay trước mắt, không ăn được làm tôi rất bực mình.
08:19Tôi tiếp tục quyến rũ cô ấy.
08:20Ai ngờ Lục Du Nhiên lấy chăn, muốn quấn chặt tôi lại như đòn bánh tét.
08:24Tôi đành chịu thua.
08:26Được rồi, được rồi, cậu thả ra đi, tôi đi tắt đèn.
08:30Tôi đứng dậy, đèn ở bên phía cô ấy.
08:32Một chân tôi dẫm xuống, hơi thở Lục Du Nhiên đột ngột thô giáp.
08:36Tôi chợt nhận ra, hình như đã dẫm nhầm chỗ rồi.
08:39Không khí im lặng, tôi nhận thấy phản ứng của cô ấy.
08:42Tôi cười gian, rồi nhịn không được dẫm thêm một cái nữa.
08:46Lục Du Nhiên lắp bắp, đừng, đừng, đừng chạm nữa.
08:50Tôi tắt đèn.
08:51Một bàn tay từ từ nắm lấy cổ chân tôi,
08:53kéo nhẹ chiếc vớ, lộ ra làn da trắng như tuyết của tôi.
08:57Người con gái ấy nhìn tôi, ánh mắt chàn đầy rục vọng.
09:00Bảo bối, là em khiêu khích tôi.
09:02Hi hi hi, cuối cùng cũng câu được cá rồi.
09:05Sau khi vận động xong, chân tôi thật sự còn mệt hơn cả chạy bộ 800m.
09:10Lục Du Nhiên giúp tôi lấy giấy lau sạch một số thứ không tiện nói.
09:13Tôi dứt khoát đặt chân vào lòng cô ấy, giúp em xoa bóp đi.
09:17Lục Du Nhiên ấm áp thật, chạm vào eo cô ấy cũng rất có cảm giác.
09:21Lục Du Nhiên nhích qua nhích lại, rồi ngoan ngoãn giúp tôi xoa bóp.
09:25Dùng sức thêm chút nữa, tôi chỉ huy người vừa hành tôi làm theo ý mình.
09:29Lục Du Nhiên liếc tôi một cái, tuy tôi cố tình làm khó, nhưng cô ấy vẫn nghe lời làm
09:34theo.
09:34Dùng ngón tay tháo trước tất ra.
09:37Đôi tay xương sầu rõ ràng, thon dài mềm mại đó dường như có thể ôm trọn cả bàn chân
09:41tôi.
09:42Trước đây khi chân tôi đau, người phụ nữ này cũng thường giúp tôi xoa bóp như thế.
09:47Thật tốt, cô ấy vẫn ở bên cạnh tôi.
09:49Khi Lục Du Nhiên dùng lực, tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của cô ấy.
09:54Trong sự thoải mái, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.
09:57Kiếp trước, năm 25 tuổi, mẹ tôi phá sản, để lại cho tôi mấy triệu tiền nợ.
10:02Không còn cách nào, tôi đi làm người mẫu nữ, uống rượu khi được trả tiền, bán rượu ăn hoa
10:07hồng.
10:08Trước sau cũng qua lại với vài đại gia, không còn trong sạch nữa.
10:12Năm 32 tuổi, cô ấy gặp tôi, người đang sống như một con chó.
10:16Hai người bạn học cũ gặp lại, vị thế hoàn toàn đảo ngược.
10:19Cô ấy là đại gia nghìn tỷ, còn tôi nghèo khó túng quẫn, em có thể đi với bất cứ
10:24ai, chỉ cần có tiền.
10:26Vậy thì đi với tôi đi.
10:28Cô ấy dùng ba ngón tay rút một điếu thuốc, ngước đôi mắt một bên bị sẹo lên hỏi tôi,
10:32không chê tôi xấu chứ.
10:34Tôi nói, không chê, cô cũng đừng chê tôi dơ.
10:37Dù sao thì hai chúng ta, đừng ai chê ai.
10:40Hai người từng lăn lộn trong bùn đất, ôm lấy nhau, nhìn vào đối phương, giống như đang soi gường.
10:46Người khác đều không coi tôi là người, chỉ có cô ấy coi tôi là người.
10:50Nhưng sau đó, việc cô ấy lừa đảo qua điện thoại vẫn bị cảnh sát phát hiện.
10:54Người ở Miến Điện cũng đang tìm cô ấy, hoặc bị chặt đầu, hoặc bị bắn chết.
10:59Người phụ nữ ôm lấy tôi, viên mắt đỏ hoe, nói, thư đường, ở Miến Điện, tôi nghe nói em
11:04bị người ta ức hiếp, tôi đã điên cuồng trốn thoát, tìm em hai năm trời.
11:09Giờ đây, tôi chỉ muốn sống sót, bảo vệ tốt bảo bối của tôi, sao lại khó khăn đến vậy
11:14chứ?
11:15Lục Du Nhiên có thể đẩy mọi thứ lên đầu tôi, nhưng cô ấy không làm.
11:18Việc công ty cũng chưa từng nói cho tôi biết.
11:21Cuối cùng, Lục Du Nhiên dùng mạng sống của mình, đổi lấy mạng sống của tôi.
11:26Cô ấy nói với nhóm người đó, thư đường không biết gì hết, có chuyện gì cứ nhầm vào tôi.
11:31Người chết nợ tan, rồi Lục Du Nhiên của tôi gục xuống.
11:34Sau khi chết, cái đầu đẫm máu của cô ấy bị gửi đến tay tôi.
11:38Kể từ đó, tôi suy sụp.
11:40Lục Du Nhiên luôn cảm thấy mình cho tôi quá ít, vì vậy sau khi chết,
11:44tất cả gia sản đều được chuyển giao hợp pháp cho tôi.
11:47Cô ấy bảo tôi sau này tìm một người tốt để sống,
11:50nói rằng sau này không cần phải tự làm khổ bản thân nữa.
11:53Lục Du Nhiên nghĩ tôi không phải người đồng tính,
11:55và luôn nhớ hồi cấp 3 tôi ghét sự đụng chạm với người cùng dưới đến mức nào.
12:00Thời gian đầu ở bên nhau, nếu không phải tôi chủ động, cô ấy hầu như không dám chạm vào
12:04tôi.
12:05Thời niên thiếu ngông cuồng ấy, tôi có tất cả, coi thường tình yêu.
12:09Sau này thất bại sớm, nên lại càng không nghĩ đến.
12:13Kiếp này nếu nói thật sự rung động với ai, thì chỉ có mình Lục Du Nhiên.
12:17Không liên quan đến giới tính, không liên quan đến bất cứ điều gì.
12:20Lục Du Nhiên là người yêu duy nhất tôi thừa nhận.
12:23Tôi nhớ Lục Du Nhiên từng kể, cứ tưởng đó là một tour du lịch bình thường,
12:27nghe nói còn kiếm thêm được chút tiền.
12:29Ai ngờ lại bị lừa, sớm biết tôi đã đi đầu cơ bitcoin hoặc bất động sản là có thể
12:34phát tài,
12:35cũng không đến nỗi vì chút lợi lộc nhỏ mà bị lừa.
12:37Như vậy tôi có thể ở bên em, bảo vệ em sớm hơn rồi.
12:41Khi nói những lời này, giọng cô ấy run dẩy, cả đời tôi hối hận vì đã đi vào con
12:46đường sai lầm năm đó.
12:47Ban đầu định tỏ tình với em sau khi thi đại học xong, dù bị em ghét cũng không sao,
12:52ít nhất em còn nhớ đến tôi.
12:54Nếu thế, có lẽ sau này gặp lại, chúng ta đã chẳng phải như bây giờ.
12:59May mắn thay, lần này, mọi thứ vẫn còn kịp.
13:02Lục Du Nhiên còn lành lặn, chưa lên chiếc xe du lịch đó.
13:05Cho dù sự cô ấy không học tốt, tôi cũng nhất định phải kéo cô ấy trở về con đường
13:09chính đạo.
13:11Sáng sớm hôm sau, Lục Du Nhiên thức dậy thấy tôi không có ở đó, liền len lút muốn bỏ
13:16đi.
13:16Đi đâu đó, tôi lười biếng kéo cửa phòng vệ sinh ra.
13:20Tôi đi mua bữa sáng cho cậu.
13:22Không cần, đợi tôi đánh răng xong, tôi đi cùng cậu.
13:25Nếu cậu dám bỏ tôi mà chạy, hừ, tôi lướt xéo cô ấy một cái, tôi sẽ không thèm nói
13:30chuyện với cậu nữa.
13:32Lục Du Nhiên đột ngột đứng hình.
13:34Đánh răng xong, tôi mở cửa, phi cười.
13:37Cô ấy đứng ngay ra đó, dùng tay ôm ngực, cũng không biết đã giữ tư thế này được bao
13:41lâu.
13:42Sau khi ăn sáng ở quán, Lục Du Nhiên dành trả tiền, còn đeo cả cặp sách của tôi lên
13:47vai.
13:48Sống lại một đời, cô ấy vẫn chú đáo như vậy.
13:51Cho đến khi bị tôi ấn vào ghế ngồi trong lớp, Lục Du Nhiên vẫn còn ngương ác.
13:55Cậu béo phía trước kinh ngạc, thật sự có người kéo được Lục Tỷ về lớp học rồi,
13:59lại còn là học thần 6 năm không nói chuyện với cô ấy.
14:02Trong mắt người khác, tôi và Lục Du Nhiên tuyệt đối không thể có quan hệ gì.
14:07Tôi cười hiếp mắt nói, bởi vì tôi đang theo đuổi cô ấy mà.
14:10Dầm một tiếng, tôi quay đầu lại.
14:12Lục Du Nhiên ngã từ ghế xuống đất, vô cùng hài hước, vẫn còn sốc nhìn tôi.
14:17Tôi chu môi nhẹ với người ngốc kia.
14:19Lục Du Nhiên đứng dậy, quay đầu đi, theo bản năng sờ sờ mũi.
14:23Tôi không thích loại người như cậu đâu.
14:25Nói thì nói vậy, nhưng hai tay đã đỏ bừng.
14:28Gió lớn thổi qua, lật trang bìa.
14:30Trong sổ nháp của cô ấy, tên tôi đã được viết đi viết lại hàng trăm lần.
14:35Lục Du Nhiên năm 18 tuổi thật sự đáng yêu chết mất.
14:38Sao trước đây tôi lại không nói chuyện với cô ấy?
14:41Của đời này đúng là đã sống ủng phí.
14:43Quan hệ giữa tôi và Lục Du Nhiên ngày càng thân thiết, tôi trở thành cái đuôi nhỏ của cô
14:47ấy.
14:48Thậm chí có lúc đi vệ sinh tôi cũng đi theo vào.
14:51Mọi người vô cùng kinh ngạc.
14:53Có các fan nữ ship couple chúng tôi, thấy chúng tôi ở gần nhau liền bàn tán xì xào với
14:57vẻ lén lút.
14:58Trong lớp còn lưu truyền tranh vẽ và tiểu thuyết nóng bỏng về chúng tôi nữa.
15:02Tôi đọc từng chữ một, Lục Du Nhiên nhìn thấy đôi môi hồng nhuận của chữ thư đường.
15:06Ánh mắt rục vọng càng thêm sâu, vươn ngón tay chạm vào.
15:10Dừng, dừng, dừng lại.
15:12Lục Du Nhiên chịu không nổi nữa, ngăn tôi đọc tiếp.
15:15Lúc này ra mặt cô ấy còn mỏng, tôi thấy thế biết điều dừng lại, đấm lưng cho cô ấy.
15:20Chẳng phải thấy cậu học hành vất vả quá, giúp cậu thư giãn chút sao?
15:24Thật sự vất vả rồi, Lục Tỉ.
15:27Dưới sự giám sát của tôi, gần đây cô ấy đã có tiến bộ nhỏ, ít nhất là không còn
15:31bỏ học, lên lớp biết ghi chép, từ vựng thuộc được cuối cùng cũng không chỉ còn mỗi hello.
15:37Tôi đã nhờ giáo viên chuyển chỗ cho tôi ngồi cùng bàn với Lục Du Nhiên để giúp cô ấy
15:40học.
15:41Buổi trưa, Lục Du Nhiên lật cuốn chuyện tranh, gạm bánh mỉ, liếc nhìn tôi một cái, mắt lấp lánh.
15:47Này, bọn họ nói chúng ta là một đôi.
15:50Ừ, cứ mặc kệ họ nói thôi, hôm qua tôi thấy cậu đi mua đồ ăn vặt với cái thằng
15:54đầu bẹt bên lớp 2.
15:56Mua thì mua, tôi trần trừ, rồi cười.
15:59Đầu người ta cũng đau bẹt lắm đâu, dù sao cũng chẳng liên quan đến tôi.
16:04Một khoảng im lặng, cuối cùng cô ấy không nhịn được chúng ta là quan hệ gì, bạn học thôi.
16:09Lục Du Nhiên đột ngột đứng dậy đi ra ngoài.
16:12Ê, đi đâu đấy? Lên sân thượng? Lên sân thượng làm gì?
16:16Nhảy xuống tự tử cho xong. Sao thế?
16:19Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, bỏ cuốn chuyện tranh xuống, đi tới xoay người cô ấy lại,
16:24phát hiện viền mắt đỏ hoe, như muốn tô cáo tôi, giọng đầy ấm ức, cậu đùa dẫn tôi.
16:29Tôi bật cười, tôi đùa dẫn cậu thế nào?
16:32Hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, chuyện gì nên làm cũng làm rồi, chuyện không nên, cũng làm
16:38luôn rồi.
16:39Cậu vẫn không chịu thừa nhận quan hệ của chúng ta, còn nhận đồ ăn vặt của người khác.
16:43Tôi phản ứng kịp, người phụ nữ này đến đòi danh phận rồi.
16:47Tôi nói thẳng, có thể đồng ý với cậu, nhưng mỗi ngày cậu phải giải thêm 10 bài toán cho
16:51tôi.
16:52Nước mắt lục du nhiên sắp rơi xuống, cứ kẹt lại trong khóe mắt, cái này chẳng khác nào muốn
16:57lấy mạng tôi.
16:59Toán cậu kém như vậy, đương nhiên phải học thêm nhiều rồi.
17:02Cô ấy cao chặt mày, đổi điều kiện khác đi.
17:05Tôi hôn cô ấy một cái, tiện thể lau khô giọt nước mắt đang trực rơi.
17:09Cậu nói gì? Đổi.
17:11Tôi lại hôn thêm một cái, ngậm luôn môi, không cho nói nữa.
17:15Lục du nhiên không kìm được, trực tiếp đưa tay kéo tôi vào lòng.
17:18Tôi lập tức muốn giữ khoảng cách.
17:20Lục du nhiên gấp gáp nói, đồng ý, đồng ý.
17:24Sau đó, mặc kệ tất cả, cô ấy chặn môi tôi lại, nụ hôn cùng nhiệt đổ xuống.
17:29Tôi có 3 điều giao ước với cậu, làm một bài tập được hôn một cái.
17:32Tiến bộ 100 hạng thì tôi sẽ đi chơi với cậu.
17:35Nếu đạt hạng nhất toàn khối, thì muốn đối xử với tôi thế nào cũng được.
17:40Hơi thở lục du nhiên trở nên rồn rập, nhưng phản ứng lại xong lại ấm ức nói,
17:44cậu luôn là hạng nhất toàn khối, tôi vẫn là đội sổ, làm sao thi qua cậu được.
17:49Cho nên cần phải nỗ lực học hành đó.
17:51Bé cưng, tôi dùng tay ôm lấy má cô ấy, hôn lên đôi mắt kia từng chút một.
17:56Cậu phải tin rằng cậu có thực lực này, cậu thông minh lắm, là người thông minh nhất tôi từng
18:01gặp đấy.
18:01Chỉ cần cậu muốn, nhất định sẽ làm được.
18:04Cô ấy từ từ xiết chặt eo tôi, giọng nói có chút run dày, tôi luôn cảm thấy không chân
18:09thật.
18:10Chịu thư đường, tại sao cậu đột nhiên lại đối xử tốt với tôi như vậy?
18:14Bởi vì tôi thích cậu, ngưỡng mộ cậu.
18:16Tôi hy vọng cậu trở nên mạnh mẽ hơn, để tôi có thể sánh vai cùng cậu.
18:21Tôi hứa với cậu, bất luận xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ nắm chặt tay cậu, cùng cậu bước
18:26tiếp.
18:26Tôi sẽ không để cậu bị lừa gạt, bị bắt cóc nữa, sẽ không để cậu phải chịu khổ nữa.
18:31Tôi biết cậu từng bảo vệ tôi 3 năm, rồi nhớ về tôi cả đời, cho nên kiếp này, tôi
18:36đền cả bản thân tôi cho cậu.
18:38Lục Du Nhiên không nói gì, chỉ vui mặt vào hõm vai tôi.
18:42Rất nhanh, tôi cảm nhận được chỗ đó ướt đẫm.
18:44Từ đó, thành tích của Lục Du Nhiên liên tục tiến bộ, mọi người đều kinh ngạc.
18:49Sau khi tan học, cô ấy kéo tôi vào con hẻm phía sau trường hôn đến bay hết 7 hồn
18:537 vía, bảo bối, tôi muốn xin nghỉ học ở trường, không lâu đâu, chỉ nửa tháng hoặc 1 tháng
18:59thôi.
19:00Trong đầu tôi bừng tỉnh, hỏi cô ấy xin nghỉ làm gì.
19:03Lục Du Nhiên nói, tôi gặp một đoàn du lịch, đi Vân Nam, nửa tháng là về.
19:08Không được, tôi hét lớn.
19:10Lục Du Nhiên bị phản ứng quá mạnh của tôi làm cho giật mình, tại sao không được, tôi đã
19:14nói chuyện với người ta rồi.
19:16Hơn nữa, đi đó còn có việc làm nữa, mấy chục ngàn tệ cũng dễ dàng kiếm được.
19:21Tôi không muốn nói cho cô ấy những chuyện kiếp trước, những máu tanh mưa gió đó, chỉ nói, dù
19:26sao cậu cũng không được đi.
19:28Ai ngờ lời nói cưng rắn như vậy của tôi lại gây ra sự phản cảm cho Lục Du Nhiên.
19:32Cô ấy đẩy tôi ra, được rồi đó, cậu còn thật sự coi mình là mẹ tôi đấy à? Cậu
19:38nói cái gì?
19:39Cả tháng qua, cậu nói đông tôi không dám đi Tây. Đang chơi game với bạn bè nhận được điện
19:44thoại của cậu, tôi lập tức thoát game.
19:46Lên lớp lơ đĩnh một chút cậu cũng véo tôi, ép tôi học. Tan học ngay cả đi vệ sinh
19:51tôi cũng phải báo với cậu một tiếng.
19:53Tôi đã 18 tuổi, đã trưởng thành rồi, tôi không có quyền quyết định của riêng mình sao.
19:58Tôi làm vậy là vì tốt cho cậu.
20:01Nhưng, cậu có nghĩ đến tôi có cần không? Trước đây tôi độc thân có biết bao nhiêu tự do
20:05tự tại,
20:06bây giờ tôi như con chó bị sỏ dây xích vậy, chuyện gì cũng nghe theo cậu.
20:11Không còn cách nào, tôi chỉ đành lùi một bước, vậy sau này tôi có thể bớt quản cậu, nhưng
20:16đi Vân Nam thì không được.
20:18Lục Du Nhiên nhìn vẻ cứng rắn của tôi, bỗng cười lạnh, khóe môi khẽ nhất, cậu là tiểu thư
20:22nhà giàu,
20:23đương nhiên không biết dân đen như chúng tôi sống khổ thế nào, muốn sống sót thôi cũng đã khó
20:28rồi.
20:29Tôi đột nhiên thấy trong lòng răng lên một sự cảm chẳng lành, và quả nhiên, dây tiếp theo cô
20:33ấy nói,
20:34tôi thật sự cảm thấy hai chúng ta không hợp, cơ thể tôi lạnh toát.
20:38Lục Du Nhiên trong trường vốn có tiếng không tốt, trước kia triệu thư đường luôn ép cậu ta từng
20:43bước,
20:43vậy mà giờ lại ngày nào cũng bám lấy như cái đuôi nhỏ, chuyện đó khiến ai nấy đều sững
20:48sở.
20:48Triệu thư đường đúng là tự hạ thấp mình, học sinh giỏi mà lại chơi thân với loại hư hỏng
20:53như cậu ta,
20:54rồi cũng sớm muộn gì bị kéo xuống thôi.
20:56Lục Du Nhiên không phải chưa nghe những lời bàn tán kia,
20:59ban đầu cô cũng thấy tức, nghĩ rằng phải làm được gì đó để những kẻ coi thường mình phải
21:03mở mắt ra mà nhìn.
21:05Mẹ Lục Du Nhiên nghiện dự, bạo lực, đúng là rác rửa.
21:08Trời có mắt, dạo gần đây cũng xử bà ta rồi, nhưng chưa triệt để, bà ta bị tai nạn
21:13xe,
21:14tiền phẫu thuật mấy chục triệu, tiền viện phí mỗi ngày vài trăm nghìn, Lục Du Nhiên làm sao mà
21:18kham nổi.
21:19Vấn đề tiền bạc khiến cô dối như tơ vò, nhưng cô lại quá kêu hãnh,
21:23chẳng bao giờ để lộ điều đó trước mặt triệu thư đường.
21:26Giày bị bong đế, một lần còn bị triệu thư đường vô tình dẫm gãy.
21:30Cô không trách, chỉ thấy xấu hổ thôi,
21:32vì đôi giày rách rưới ấy chính là sinh hoạt phí của Lục Du Nhiên hơn cả năm trời,
21:36còn giày của triệu thư đường chỉ là đôi bình thường nhất của cô ấy mà thôi.
21:40Đôi khi Lục Du Nhiên cũng cảm thấy không thật,
21:43một tiểu thư tốt đẹp như vậy, người mà cô thầm thích bao nhiêu năm,
21:46chưa từng dám mở lời nói chuyện, sao lại để mắt đến cô được chứ?
21:50Lục Du Nhiên từng nghĩ, nếu có thể, cô muốn cùng người ấy có một tương lai,
21:54nhưng giờ đây, tình yêu đối với cô là xa xỉ, nghĩ cũng có ích gì đâu.
21:59Nghe Lục Du Nhiên nói những lời đó, tôi tức giận, túm lấy cổ áo cô ấy,
22:04mạnh bạo cắn xuống, môi lưỡi quấn lấy nhau, tôi cắn đến khi chảy máu.
22:08Lục Du Nhiên đau, định đẩy tôi ra, nhưng tôi càng cắn chặt hơn.
22:12Rất nhanh, trong miệng cả hai đều là mùi máu tanh nồng, không hợp à.
22:16Giàm, bà đây với cậu là trời sinh một đôi.
22:19Trước kia tôi kiêu ngạo, mắt chẳng để ai vào, nhưng khi xa suốt, gặp Lục Du Nhiên rồi mới
22:24biết.
22:25Người này tốt đến mức nào, cô ấy gần như nâng tôi lên tận mây xanh.
22:29Tôi nói một câu, Lục Du Nhiên sẵn sàng đem cả nửa gia sản ra chỉ để rỗ tôi vui.
22:34Giờ cô ấy cứng đầu, cứ khăng khăng muốn đi cái nơi chết tiệt ấy, cũng được thôi.
22:39Tôi buông ra, cậu thật sự nghĩ mấy cái đoàn du lịch đó dẫn người đi chơi,
22:43tìm việc, trả lương, bao ăn bao ở hà.
22:45Đừng mơ, đến đó rồi, người ta bắt cậu chui qua hầm, vượt biên giới,
22:50súng dí vào đầu, cậu không đi cũng không được.
22:53Sau đó bị lừa qua miến bắc miến điện làm lừa đảo qua điện thoại.
22:57Lục Du Nhiên mở to mắt kinh hãi.
22:59Tôi nói tiếp, cậu chưa nghe đến khu tự trị à.
23:02Ở đó, ai coi cậu là người?
23:04Ép cậu đi lừa người ta, không làm thì móc mắt, đánh gãy tay chân, chít điện.
23:08Lục Du Nhiên run dẩy cả người, dường như cảm nhận được nỗi sợ đó thật sự xảy ra với
23:13mình.
23:14Tôi hỏi, còn muốn đi nữa không?
23:16Lục Du Nhiên sợ hãi lắc đầu, tôi không đi nữa.
23:19Tôi hài lòng, vỗ nhẹ lên má cô ấy, thế mới ngoan.
23:23Gần đây điểm số của tôi tụt mạnh, rớt 20 điểm.
23:26Mẹ gọi điện mắng, làm thì làm cho tốt, đã làm thì phải dành nhất, xem con làm cái gì
23:31đấy hả?
23:32Con vẫn là hạng nhất toàn khối mà, chỉ tụt chút thôi.
23:35Tôi vốn luôn dẫn đầu với khoảng cách lớn, hơn người thứ 2 tận 50 điểm, dù có tụt hơn
23:4020 vẫn dư 30 điểm, đủ để tôi đứng đầu.
23:43Mẹ hỏi, dạo này có phải con đang yêu sớm không?
23:46Lại con với con gái à?
23:48Cô chủ nhiệm nói hết với mẹ rồi.
23:50Con học giỏi nhờ ai hả?
23:52Tôi đáp, con học theo mẹ đó.
23:54Mẹ tôi là người đồng tính, nhưng vì bất đắc dĩ phải gả cho bố rồi sinh ra tôi, thế
23:59mà bà chẳng dạy dỗ tôi nên người.
24:00Tôi từng tưởng mình ghét phụ nữ, cho đến khi gặp lục du nhiên mới nhận ra, đời này tôi
24:05thật sự gục ngã vì cô ấy, ngã 2 kiếp cũng đáng.
24:09Mẹ lại nói, con gái à, mẹ đây tài hoa như thế, sao con không học được gì tốt mà
24:14học cái này hả?
24:15Tôi cười khẩy, dành thì mẹ lo mà điều tra lại người tình của mẹ đi.
24:19Kiếp trước chính người tình đó lừa mẹ tôi, lấy tiền công ty chạy trốn, câu kết cổ đông, để
24:24lại món nợ khổng lồ.
24:26Đến khi đó mẹ chịu không nổi, thăng thiên luôn, bỏ lại mình tôi. Nếu không, tôi đâu phải sống
24:31như chó thế này.
24:33Mẹ tôi sự người, chuyện này không cần con lo. Rồi bà cúp máy luôn.
24:38Không biết bà có để tâm không, nhưng dù sao tôi cũng đã làm hết khả năng.
24:42Dựa vào mẹ chẳng bằng dựa vào chính mình.
24:45Còn vài năm nữa, tôi sẽ tự lập sự nghiệp, đến lúc đó cũng có thể kéo mẹ ra khỏi
24:49vũng lầy.
24:50Ở trường, Lục Du Nhiên nói với tôi rằng muốn đi vệ sinh.
24:53Tôi đáp, ở, đi đi. Trước khi đi, còn quay đầu lại nhìn tôi một cái.
24:59Tan tiết, Lục Du Nhiên bảo, tan học tôi đi đánh cầu lông nhé.
25:02Tôi vẫn cắm cuối viết bài luận văn, đây là bài tập cô giáo văn giao.
25:06Tôi phải nhanh chóng viết cho xong. Đi đi, tôi nói.
25:10Lục Du Nhiên hơi khựng lại, định nói gì đó nhưng rồi thôi.
25:14Tan học, cô ấy đến tìm tôi, tôi đưa cậu về nhé.
25:18Vừa nói vừa định đeo cặp của tôi lên vai.
25:20Tôi ngăn lại, không cần đâu, bạn cậu còn hãy đánh cầu lông mà.
25:24Đi đi, chơi vui vẻ.
25:26Tôi lấy lại cặp từ tay Lục Du Nhiên, làm như không có gì, xoay người bỏ đi thật tự
25:30nhiên.
25:31Cô ấy cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, giật lại cặp, giúp cuộc cậu bị sao vậy, thư đường.
25:37Tôi mờ mịt đáp, có sao đâu.
25:39Cô ấy ấm ức, trước đây tôi đi vệ sinh cậu còn đứng chờ ngoài cửa, đánh cầu lông cậu
25:44cũng ở đó nhìn, đưa nước cho tôi.
25:46Giờ tôi chỉ muốn đưa cậu về nhà mà cậu còn từ chối.
25:49Nói không có gì, ai tin nổi, cậu không còn yêu tôi nữa đúng không?
25:54Tôi bất đắc dĩ, hai đều là người lớn cả rồi, cũng phải có không gian riêng chứ, dính nhau
25:59như thế làm gì.
26:01Lục Du Nhiên biểu môi, tôi không quan tâm, dính lấy nhau mới chứng minh là đang yêu.
26:05Cậu không yêu tôi nữa rồi.
26:07Nói rồi, cô ấy ôm tôi chặt như gấu, đè cả người lên, nặng chết đi được.
26:12Không phải cậu bảo đừng để tôi quản cậu nữa sao?
26:15Lục Du Nhiên như sực tỉnh, chừng mắt, hóa ra cậu đang thử tôi à?
26:19Tôi cười nhưng không nói gì.
26:21Quản, quản, quản.
26:23Cậu phải quản tôi, bé cưng, vợ yêu.
26:25Nếu cậu không quản tôi, tim tôi sẽ thấy khó chịu lắm.
26:29Tốt thôi, nhưng sau này nếu cậu lại nói tôi quản cậu chặt quá thì sao?
26:33Lục Du Nhiên vội vàng, vợ ơi, tôi sai rồi, tha cho tôi lần này đi, hứa không tài phạm
26:38nữa.
26:39Cô ấy nắm tay tôi, đưa lên vuốt tóc mình.
26:42Thấy tôi không nói gì, Lục Du Nhiên lại càng liều, tay trượt dần xuống, sắp mở áo ra.
26:47Tôi giật mình, tay run lên, đây là giữa phố đấy.
26:51Gan cậu đúng là càng lúc càng to.
26:53Lục Du Nhiên thấy tôi như vậy thì cười khúc khích, ghé sát tay tôi, nói khẽ, vợ ơi, em
26:59có biết tôi nhớ em đến mức nào không?
27:01Nhớ đến phát điên rồi, con dê già này, đừng có vì mấy lợi ích trước mắt mà quên mất
27:06tương lai.
27:07Cứ học cho đàng hoàng, học hết đại học đi, tương lai chắc chắn sẽ rực rỡ.
27:11Nhớ lấy, sau này cậu giỏi lắm, một mình nuôi sống bao nhiêu người cơ đấy.
27:16Lục Du Nhiên cười khúc khích, bé cưng, em nói thế làm tôi có thêm tự tin rồi.
27:21Nhưng gần đây, Lục Du Nhiên thỉnh thoảng lại thất thần, lông mày khẽ nhíu, như mang nỗi yêu phiền
27:26gì đó dấu kín.
27:28Thế mà mỗi khi đối diện với tôi, lại làm ra vẻ vô tư, vui tươi như không có chuyện
27:32gì.
27:33Tôi cảm giác cô ấy đang giấu tôi điều gì đó.
27:36Vì vậy, sau khi cô ấy đưa tôi về nhà, tôi lại lén theo dõi.
27:40Theo suốt mấy ngày liền, cuối cùng cũng bắt gặp.
27:43Tại một quán nướng nhộn nhịp, Lục Du Nhiên ngồi cùng một người phụ nữ đội mũ lưỡi chai, gọi
27:47vài xiên thịt nướng.
27:49Cô ấy chẳng mấy hương thú ăn uống, người phụ nữ kia nói gì đó, Lục Du Nhiên chỉ ử
27:53cho quà.
27:54Người đó đẩy sang cô ấy một khoản tiền, không nhiều, nói với giọng khuyên nhủ, chuyện mẹ em cũng
28:00không khó, chẳng qua là tiền thôi.
28:02Chị nhìn là biết em có năng lực, cố gắng làm việc, nhất định có tương lai.
28:06Bên bọn chị có rủi ro, nhưng lợi nhuận cao lắm, em xem có chỗ nào lương tốt như thế
28:11đâu.
28:12Cố gắng 10 năm, sau này muốn nằm yên hưởng thụ cũng được, mẹ em chẳng phải cũng như thế
28:16mà giải quyết xong à.
28:18Lục Du Nhiên đẩy tiền lại, nói nhỏ, cảm ơn chị họ, nhưng em không cần.
28:23Người phụ nữ đó cũng không ép, đút lại tiền vào túi, vỗ vai cô ấy rồi bỏ đi.
28:28Lục Du Nhiên sau đó đi vòng đến dưới khu nhà tôi, ngừng đầu nhìn ánh đèn sáng trong nhà
28:33tôi, rút một điếu thuốc, vừa hút, vừa đỏ hoe mắt.
28:36Thì ra dạo này, mỗi tối đều đứng dưới nhà tôi như vậy, nhìn ánh đèn một lúc rồi mới
28:41về làm bài.
28:43Sáng hôm sau đến trường, chồng cô ấy lúc nào cũng mệt mỏi, giờ thì tôi đã hiểu.
28:48Tôi bước ra khỏi bóng tối, chặn trước mặt, Lục Du Nhiên, cậu vừa đi đâu vậy?
28:53Ánh mắt cô ấy né tránh, tôi, đi mua thuốc lá, không muốn học nên quay lại thôi.
28:59Gan lớn thật, còn dám nói dối tôi, tôi thật sự không chịu nổi nữa.
29:02Túng cổ áo cô ấy, cậu tưởng tôi không biết sao, tôi đi theo cậu suốt đấy, cậu theo dõi
29:08tôi.
29:09Phải, sao nào? Nếu tôi không theo, thì có phải cậu đã lén tham gia cái đoàn du lịch chết
29:14tiệt kia rồi không?
29:15Sắp mặt Lục Du Nhiên lập tức biến đổi.
29:18Bé cưng, tôi.
29:19Đừng gọi tôi là bé cưng, tôi gần như không kiềm chế được cơn giận, nhắc cao đầu gối, vung
29:25mạnh vào bụng Lục Du Nhiên ba cái, cô ấy bị đánh đến đín thở, ho liên tục, không nói
29:30được lời nào.
29:30Nếu hôm nay tôi không nhìn thấy tất cả những chuyện này, liệu có ngày nào đó cô ấy âm
29:35thầm bỏ tôi mà đi không?
29:37Tôi nói với cậu đó là miếng điện, chỗ ăn người không để xương đâu, cậu không nghe ả tôi
29:41gần giọng.
29:42Lục Du Nhiên nghiêng đầu sang một bên, mắt đỏ lên cả một vùng.
29:46Thư đường, chúng ta cứ như vậy đi được không?
29:49Cứ như vậy á, vậy cút đi cho rồi, hãy kiếm người tốt hơn, để người ta đối xử tử
29:54tế với cậu.
29:55Tôi không xứng với cậu đâu, bây giờ cô chẳng có gì, nợ nân trồng chất.
30:00Với cô, chữ thư đường giống như ánh trăng dịu êm trên trời.
30:04Chỉ cần trăng chiếu xuống người cô một lần thôi đã là mãn nguyện, làm sao dám mong nhiều hơn.
30:09Tôi tức giận đáp, người tốt hơn ư.
30:11Tôi đã thấy người tốt nhất rồi, cậu muốn tôi đi kiếm một người tốt hơn thì làm sao được.
30:16Nhưng vô ích, Lục Du Nhiên vốn kiên định như vậy, cứng đầu đến đáng sợ, một khi đã nhận
30:21định thì chẳng thuyết phục được.
30:23Kiếp trước cô ấy gặp chuyện lớn, ra ngoài bị đánh, gãy cả cổ tay, vậy mà còn nói là
30:28do loãng xương.
30:29Lúc đó tôi bị cô ấy lửa, ngay ngay vẫn vui vẻ lên kế hoạch cầu hôn, chuẩn bị cho
30:33người phụ nữ kia đồng ý, muốn giảng buộc cả một đời.
30:37Ai ngờ vài ngày sau, đầu Lục Du Nhiên đầy máu bị người ta gửi đến tay tôi, phá tan
30:41mọi ảo tưởng.
30:43Kiếp này vẫn vậy, kể từ ngày đó cô ấy chủ động lạnh nhạt với tôi ở trường, nhắn tin
30:47chia tay thì không trả lời, lòng tôi đầy tức giận.
30:50Tôi nhờ thám tử theo dõi mới biết, nửa năm trước mẹ Lục Du Nhiên bị tai nạn, rồi cô
30:54ấy đến tối là đi làm lặt vặt.
30:56Cứ thế gồng gánh, nhưng gần đây người đi đòi nợ tới tìm, ép đưa ti, Lục Du Nhiên mới
31:01biết mẹ nợ nần hơn một triệu tệ, cô ấy hoàn toàn không có khả năng trả.
31:06Rồi cái đoàn du lịch kia liên kết với tín dụng đen, nói sẽ đưa Lục Du Nhiên sang Myanmar
31:10lừa đảo, tín dụng đen sẽ ăn phần trăm, vài năm là trả hết, Lục Du Nhiên sẽ có tiền
31:15chữa bệnh cho mẹ.
31:16Gần đây hai phe đó đều dồn ép cô ấy.
31:19Sau khi thám tử đi rồi, tôi một mình vật xuống sofa, lấy tay che mắt chốc lát rồi nước
31:24mắt chàn ra.
31:25Kiếp trước Lục Du Nhiên nói lúc đó không biết đường đúng đường sai, lỡ xa vào đường sai thì
31:30đã muộn, hóa ra không phải vậy, cô ấy là bị đẩy tới đường cùng, không còn lựa chọn nào
31:34khác.
31:35Lục Du Nhiên của tôi mới 18 tuổi, số phận đã không cho cô ấy một chút thời gian để
31:39thở.
31:40Kiếp này cũng tương tự, Lục Du Nhiên vẫn mạnh mẽ, không chịu nói ra khó khăn của mình, cứ
31:45một mình gạm nhấm, cắn răng chịu đựng.
31:48Nhưng cô ấy gánh một mình, thì để tôi ở đâu? Dù chỉ không muốn liên lụy tôi, tôi cũng
31:53không thể chịu nổi.
31:54Thế là tôi quyết tâm dạy cho cái người cứng đầu kia chịu nghe lời.
31:58Những ngày sau đó, Lục Du Nhiên lạnh lùng với tôi thế nào?
32:01Tôi đáp lại còn lạnh lùng hơn, cắt đứt mọi liên lạc.
32:04Chẳng hết, cô ấy đến lớp thì tôi giả như không quen.
32:07Khi người khác hỏi về chúng tôi, tôi thẳng nhiên bảo chưa từng yêu, chỉ là tin đồn.
32:11Rồi tôi tiếp tục mua sách học hành.
32:13Cảm thấy lưng mình như có ánh mắt nhìn chầm chầm rất lâu, rất lâu.
32:17Cuối cùng cô ấy chẳng nói gì, chỉ đứng dậy bỏ đi.
32:21Lục Du Nhiên đợi tôi trên đường về, đầu lọc cọ, tàn thuốc rơi đầy đất, đứng dựa vào tường.
32:26Khi tôi đi ngang cô ấy nói, này, vậy giờ cậu không thừa nhận nữa sao?
32:30Hay là đến người yêu cũ cậu cũng không dám nhận?
32:33Tôi quay lại nói, đó chẳng phải là điều cậu muốn sao.
32:37Đừng lo, sau này tôi sẽ tìm một người tốt sống với cô ấy cả đời.
32:40Quên cậu sạch sành xanh, cậu có bị mù, mất ngón,
32:44bị què chân ở miếng điện cũng không liên quan gì đến tôi.
32:47Tôi hiểu rất rõ Lục Du Nhiên, biết lời nào châm chọc cô ấy nhất,
32:51những lời đó như dao cắt vào tim, làm tôi bản thân cũng chẳng dễ chịu gì.
32:55Chúng tôi nhìn nhau, mắt đối mắt, vùng quanh mắt Lục Du Nhiên dần đỏ lên,
32:59cô ấy hít một hơi thật sâu, như nói một điều thấm vào tận tim.
33:03Cũng được, như vậy cũng tốt.
33:05Từ ngày đó, chúng tôi không còn liên lạc.
33:07Cuộc chiến lạnh lùng kéo dài suốt một tháng, cho đến ngày 7 tháng 3,
33:11chính là ngày kiếp trước Lục Du Nhiên lên xe của đoàn du lịch.
33:14Hôm đó cô ấy mặc một bộ đồ đen, đội mũ, đi ở cuối đội hình.
33:18Chị họ Lục Du Nhiên cười mãn nguyện, kéo cô ấy lại,
33:21tiểu Lục, đông người thế này, chị tin nhất ở em, đến đó cố gắng làm tốt nhé.
33:26Lục Du Nhiên im lặng kéo khóa áo, không nói gì.
33:29Khi chị họ gọi một tiếng, mọi người xuống lại lên xe,
33:32tôi bỗng xuất hiện từ góc khuất, cho tôi đi cùng, đưa tôi theo với.
33:36Tất cả mọi người im bặt, Lục Du Nhiên trợn mắt,
33:39nói vài câu với chị họ rồi tiến đến kéo tôi vào ngõ nhỏ.
33:43Cô ấy kéo tôi vào trong hẻm, giọng run dẩy, cậu điên rồi à.
33:47Tương lai tươi sáng như vậy, sao lại muốn đi theo tôi?
33:50Đúng đấy, Lục Du Nhiên, cậu đi đâu, tôi đi đó.
33:54Sắp mặt cô ấy trở nên lo lắng, chúng ta đã chia tay rồi,
33:57cậu cũng nói rõ là không còn liên quan gì nữa, tôi không đáng để cậu làm thế này.
34:02Tôi gần như gào lên, cậu không thấy tôi giận sao, không đáng.
34:06Nếu ngay cả vì cậu cũng không đáng, thì trên đời này còn có chuyện gì đáng làm nữa.
34:11Dù thế nào tôi cũng sẽ không để cậu bỏ lại tôi.
34:14Nếu khuyên không được, vậy thì tôi đi cùng.
34:16Nhiều thêm một người, bọn họ cũng không để ý đâu.
34:20Lục Du Nhiên siết chặt nắm tay, yếu ớt nói,
34:22tôi thà rằng cậu thật sự quên tôi đi, rồi sống một cuộc sống tốt đẹp.
34:26Không có cậu, cuộc sống đó có gì ý nghĩa chứ?
34:29Lục Du Nhiên, chỉ cần ở bên cậu, dù là địa ngục tôi cũng không sợ.
34:34Sao có thể giống nhau được?
34:35Tôi không thể châm mắt nhìn cậu cùng tôi xuống địa ngục, vậy tôi còn là người sao?
34:40Cậu có thể đi, sao tôi lại không thể?
34:42Tôi ôm chặt cô ấy, nói dứt khoát, hôm nay, hoặc là mang tôi theo, hoặc là chúng ta cùng
34:48về.
34:49Khoảnh khắc đó, Lục Du Nhiên nhìn tôi thật lâu, cuối cùng cũng hiểu hết tâm ý của tôi, vừa
34:53khóc vừa cười.
34:55Thư đường, tại sao cậu lại ép tôi như vậy?
34:57Ai cũng đang ép tôi, tôi đâu có muốn thế.
35:00Tôi thật sự không còn đường nào nữa.
35:03Tim tôi đau nhói, nước mắt suyết trào ra.
35:05Nhưng nếu không ép cô ấy, cô ấy sẽ chẳng bao giờ học được cách dựa vào tôi.
35:10Tôi nâng mặt Lục Du Nhiên lên, nói thật nghiêm túc.
35:12Lục Du Nhiên, chỉ cần hai người không rời xa nhau, thì chẳng có khó khăn nào không vượt qua
35:17được, đúng không?
35:18Đừng buông tay tôi nữa, được không?
35:21Cô ấy bật khóc, gật đầu liên tục.
35:23Khi Lục Du Nhiên kéo tôi ra khỏi hẻm, đoàn du lịch kia vẫn chưa lên xe.
35:28Chị họ đang đứng đầu hàng, ngậm điếu thuốc, nhìn chúng tôi mà cười, chào mừng thành viên mới.
35:33Lục Du Nhiên bước lên, nói, chị họ, tôi không đi nữa.
35:36Cô ấy cũng không đi.
35:38Lục Du Nhiên sao có thể để tôi mạo hiểm vào hang cọp?
35:41Tôi đánh cược, và quả nhiên tôi đúng.
35:43Chị họ nhét môi, bước tới, lạnh lùng đẩy mạnh một cái, muốn đi là đi, muốn ở là ở.
35:49Bọn mày nghĩ dễ vậy à?
35:51Lời vừa rớt, phía sau một người phụ nữ rút gậy ra, lao tới đánh vào chân Lục Du Nhiên.
35:56Tôi phản ứng nhanh, kéo cô ấy tránh nhé, hét lớn, chạy.
36:00Cả hai lao như điên vào trong hẻm, phía sau tiếng người hò hét đuổi theo rồn dập.
36:05Cậu chạy đi, đừng lo cho tôi cô ấy hét lên.
36:08Mơ đi, tôi chỉ cần liếc qua là biết tên ngốc này đang định làm gì,
36:12lại muốn liều mình giữ chân bọn họ cho tôi chạy thoát chứ gì.
36:15Cô ấy lúc nào cũng thế, nhưng họ đâu biết,
36:18tôi cũng có chuẩn bị trước.
36:20Đột nhiên, từ trên cầu mấy bóng người mặc đồ đe nhảy xuống.
36:23Cảnh sát đây, không được động đậy, toàn bộ nhóm du lịch bị bắt gọn.
36:28Hóa ra họ lợi dụng danh nghĩa du lịch để lừa người sang miến Bắc Miến Điện làm lừa đảo,
36:32đã hại hàng trăm người.
36:33Theo manh mối này, cảnh sát đã triệt phá cả một ổ nhóm ở bên kia,
36:38chỉ họ bị kết án 5 năm tù.
36:40Còn tôi, bán bớt đồ xa xỉ,
36:42gom được 300.000, mang đi trả cho bọn cho vay nặng lãi.
36:46Tôi nói, trước tiên tôi trả ngần này,
36:48phần còn lại lục du nhiên sẽ trả dần trong 5 năm.
36:51Điều kiện là các người không được làm phiền cô ấy,
36:53nếu không, tôi là tiểu thư nhà họ triệu,
36:56chỉ cần mẹ tôi ra tay, các người sẽ chẳng lấy được một xu nào.
36:59Cái danh đó quả thật hữu dụng,
37:01cộng thêm việc tôi chi tiền sộp,
37:03bọn chúng đồng ý ngay.
37:04Không ngờ mọi chuyện lại dễ giải quyết đến vậy.
37:07Chỉ cần lục du nhiên chịu mở miệng,
37:09đâu đến nỗi kéo dài như thế.
37:11Nhưng, ai bảo tôi lại thích cô ấy như thế chứ?
37:14Sau đó, lục du nhiên thường xuyên qua nhà tôi,
37:17gần như ở luôn.
37:18Một hôm thấy cô ấy đang mở gói hàng,
37:21tôi liếc qua, nhớ mày,
37:22là vòng cổ ra, loại dành cho thú cưng.
37:25Lục du nhiên giả vờ đưa lên cổ mình,
37:27nói treo, oa, vừa khít luôn.
37:29Dĩ nhiên, trên túi ghi rõ hàng đặt riêng còn gì.
37:32Cậu tự đo rồi gửi số đo đúng không?
37:35Lục du nhiên cười, bé cưng,
37:37có muốn giúp tôi đeo không?
37:38Chó mới đeo cái này, tôi chính là con chó của em mà.
37:42Tôi nhớ lại lời cô ấy từng nói,
37:44nhưng giờ nhìn ráng vẻ vừa đáng thương vừa nũng nhịu ấy,
37:47tôi bật cười, rồi rút đeo lên.
37:49Không ngờ vừa đeo xong,
37:51lục du nhiên liền đè tôi xuống,
37:52thật sự giống như một con cún say mê chủ nhân,
37:55vừa hôn vừa cắn,
37:56thì thầm, bé cưng, tôi yêu em,
37:58em là của tôi, chỉ của tôi thôi,
38:01mãi mãi không rời.
38:02Nụ hôn hơi mạnh, không đau,
38:04chỉ khiến người ta run dày.
38:06Khi tay cô ấy lần xuống, tôi giật mình tỉnh lại,
38:09không được, bé cưng,
38:10chịu thêm chút nữa, tôi sắp nổ tung rồi.
38:13Tôi chạm vào mặt cô ấy,
38:15phát hiện con cún gốc này đang sốt cao,
38:17không lạ khi người nóng giựt như vậy.
38:19Đứng dậy, tôi đi lấy thuốc.
38:21Nhưng vừa nhổm lên,
38:22lục du nhiên lại thuận tay cởi dây áo lót tôi ra,
38:25còn cười khẽ,
38:26thuốc ở ngay đây,
38:27hai viên này là đủ.
38:28Nói rồi cúi xuống hôn tôi,
38:30thì thầm ngại ngào.
38:32Sau khi hai viên thuốc hạ sốt bị cô ấy cắn đến đau nhất mà vẫn không hạ sốt,
38:36lục du nhiên mệt lả nằm gục xuống,
38:38tôi lại phải vừa chịu đau,
38:39vừa bận rộn lau người,
38:40lấy khăn đắp cho cô ấy.
38:42Thật muốn đem con con cún này đi làm cây bầy món,
38:45nhưng khi người kia mỉm cười ngủ yên,
38:47tôi thấy lòng mình dịu lại.
38:49Tỉnh dậy,
38:50lục du nhiên đang ôm tôi,
38:52ra kề ra,
38:52không còn khoảng cách.
38:54Thư đường,
38:54tôi yêu em.
38:56Gió bên ngoài lùa qua rèm,
38:58lá cây xào sạc.
38:59Trong lòng tôi,
39:00bỗng thấy một thứ bình yên như bụi nhỏ rơi xuống đáy tim.
39:03Tôi cũng yêu cậu,
39:04tiểu nhiên.
39:05Năm đó,
39:06lục du nhiên thì không tốt,
39:08quyết định học lại.
39:09Còn tôi,
39:10theo ý cô ấy,
39:11chọn học ở một trường 985 trong thành phố.
39:14Năm sau,
39:15cô ấy cắm đầu học điên cuồng,
39:16cuối cùng trở thành tân sinh viên khóa dưới
39:18của tôi.
39:19Lục du nhiên nói với tôi,
39:21thư đường,
39:22em đừng vì tôi mà nhường bước.
39:23Hãy cứ là chính em.
39:25Tôi sẽ cố gắng theo kịp,
39:27sẽ mạnh mẽ để che chở cho em.
39:29Và cô ấy đã làm đúng như vậy.
39:31Thời đại học,
39:32lục du nhiên bắt đầu khởi nghiệp,
39:34tốt nghiệp đã có thành tích đáng kể.
39:36Năm năm sau,
39:37cô ấy lên bìa tạp chí tài chính,
39:38được gọi là ngôi sao công nghệ trẻ.
39:40Mẹ tôi,
39:41nhờ tôi cảnh báo trước,
39:43đã phát hiện sớm chuyện tình nhân phản bội,
39:45thẳng tay đuổi ra khỏi nhà.
39:46Mười năm sau,
39:48lục du nhiên cuối cùng cũng được mẹ tôi công nhận.
39:50Tôi và cô ấy bay ra nước ngoài,
39:52đăng ký kết hôn,
39:53tổ chức hôn lễ.
39:54Đó là cái kết tốt đẹp mà kiếp trước,
39:56chúng tôi chưa từng có được.
39:58Hoàn.
Bình luận

Được khuyến cáo