Truyện Audio Hay || Cảm Ơn Vì Đã Phản Bội Tôi || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Tôi đang chọn địa điểm tổ chức đám cưới thì nhận được tin nhắn của cô Trạch.
00:03Anh nói thị trường nước ngoài của công ty có biến, không thể rời đi được, lễ cưới phải hoãn lại.
00:08Tôi thông cảm cho sự vất vả của anh, liền bay sang thăm.
00:11Nhưng lại nhìn thấy anh đang ôm một cô gái nhỏ chơi game trong văn phòng.
00:14Có lẽ vì cả tầng chỉ có mỗi văn phòng anh nên họ thậm chí không đóng chặt cửa.
00:18Cô gái nhỏ ngừng đầu nũng nhịu hỏi anh, anh cô Trạch, anh thực sự muốn hoãn đám cưới sao?
00:23Đương nhiên rồi, vốn dĩ ngày nào thầm chí ý cũng bám lấy anh là đã đủ phiền rồi.
00:27Nghĩ đến việc còn phải kết hôn với cô ta nữa thì anh càng thấy bực.
00:30Đúng lúc tìm được cái cớ để hoãn, lại còn có thể ở lại đây thêm với em.
00:34Vậy tiểu thư thầm sẽ đồng ý sao?
00:36Cô ta muốn lấy anh đến thế, chắc chắn sẽ đồng ý thôi.
00:39Chỉ là làm em thiệt thòi, chúng ta khó khăn lắm mới gặp lại, lại không thể cho em một đám cưới long trọng.
00:44Cô Trạch vừa chơi game vừa ngừng đầu hôn nhẹ lên má cô gái kia.
00:47Cô gái nhân cơ hội quay người lại, vòng tay ôm cổ anh, dán môi lên môi anh.
00:52Thế là âm thanh ám mụi vang lên, còn điện thoại thì đã bị vứt sang một bên từ lâu.
00:56Tôi nhẹ nhàng xoay người, dặn dò thư ký dẫn tôi lên, phiền cô đừng nói là tôi từng đến đây, cảm ơn.
01:01Liên hôn mà, liên với ai chẳng là liên, cờ sao cứ phải là người không có tôi trong tim.
01:06Anh à, anh hỏi thử anh trai của cô Trạch có muốn lấy vợ không?
01:09Lần này lại có chuyện gì nữa?
01:11Em chẳng phải đi gặp cô Trạch sao? Sao mới gặp đã cãi nhau rồi?
01:15Không có, nói qua điện thoại không rõ.
01:17Em về rồi nói sau, trước tiên anh giúp em hỏi xem anh trai của cô Trạch có chịu không.
01:21Đầu dây bên kia bỗng vang lên tiếng bước chân, sau đó khi môi trường bên đó yên tĩnh trở lại, giọng anh trai tôi vang lên.
01:27Khác hẳn với vẻ hờ hững lúc đầu, em nghiêm túc đấy hả?
01:30Cô Minh là quân nhân, một khi đã định thì hai người không thể dễ dàng hủy hôn đâu.
01:34Không sao đâu, váy cưới em đã làm xong rồi, đó là mẫu váy mẹ em thiết kế khi còn sống.
01:39Cả đời này, em chỉ mặc một lần thôi.
01:42Giọng tôi kiên định.
01:42Hồi lâu sau, giọng anh tôi trầm thấp vang lên, anh có thể hỏi em lý do vì sao lại đột nhiên đổi người không?
01:48Từ sau lễ tăng của mẹ, em cứ bám lấy anh ta.
01:51Khó khăn là mới có được ánh sáng sau màn đêm, sắp kết hôn rồi, vậy mà em lại đổi ý sao?
01:56Tôi cầm điện thoại, cuối đầu lau đi giọt lệ trên má.
01:59Vì em mệt rồi.
02:01Có lẽ nghe ra được sự mỏi mệt trong giọng tôi, anh tôi không hỏi thế nữa.
02:04Anh sẽ liên lạc với cô Minh, nhưng anh ấy có thể đang làm nhiệm vụ, không chắc liên lạc được.
02:09Tôi khẽ đáp ứng một tiếng.
02:10Lần này, tôi và Cố Trạch thực sự sẽ không còn tương lai nữa.
02:14Vài ngày sau, nhà thiết kế lễ phục cao cấp liên hệ với tôi, nói chiếc váy cưới tôi đặt đã hoàn thành, hỏi tôi có muốn đến thử không?
02:20Tôi nghĩ đang rảnh nên đích thân đến thử.
02:22Khi chiếc váy cưới trắng bút được mặc lên người, tôi như nhìn thấy mẹ mình.
02:26Đây là mẫu váy được cải biên từ váy cưới của mẹ khi xưa.
02:29Mẹ tôi là một nhà thiết kế.
02:31Khi còn nhỏ, bà luôn nói với tôi, đợi con gái mẹ kết hôn, mẹ nhất định sẽ thiết kế cho con chiếc váy cưới đẹp nhất và hợp nhất.
02:37Khi còn sống, bà đã thiết kế cho tôi rất nhiều mẫu váy, nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn chiếc được cải biên từ váy cưới của bà.
02:43Tôi cảm thấy đó là một sự kế thừa.
02:45Tôi hy vọng mình cũng có thể mặc chiếc váy tràn đầy tình yêu thương của mẹ để gả cho người đàn ông yêu tôi.
02:49Từ đó sống một cuộc sống hạnh phúc như mẹ và cha tôi.
02:52Tiếc là mẹ đã mất trong một tai nạn xe khi tôi học lớp 12, cuối cùng bà cũng không thấy được dáng tôi trong váy cưới.
02:58Còn cha tôi, cũng buồn bã mà qua đời không lâu sau đó.
03:01Tôi nhẹ nhàng vuốt ve lớp gen trên vai, âm thầm tự nhủ trong lòng, thầm chi ý, nhất định phải hạnh phúc.
03:06Thầm tiểu thư, điện thoại của cô, nỗi buồn còn chưa kịp lan tỏa thì đã bị lời của trợ lý cắt ngang.
03:11Tôi nhận lấy điện thoại, lập tức nghe thấy giọng điệu đầy bực bội bị kìm nén của cố chạch vang lên.
03:16Chi ý, sao em lại đi thử váy cưới rồi?
03:22Tôi nghi hoặc nhìn xung quanh một vòng, anh làm sao biết được hôm nay tôi đến thử váy.
03:26Đây là váy đặt từ trước, hôm nay chỉ đến thử xem có vượt không thôi.
03:30Em đem nó trả lại đi, lễ cưới còn chưa định, giờ thử cũng chẳng có ý nghĩa gì.
03:34Sau này chưa chắc đã dùng được.
03:36Hơn nữa, anh ngừng lại một chút, rồi giọng nói trở nên lạnh lẽo hơn.
03:40Nếu ảnh em thử váy cưới bị truyền ra ngoài thì không hay đâu, người ta sẽ tưởng chúng ta thật sự sắp kết hôn.
03:45Tôi nhớ mày, nhìn thấy nhà thiết kế cách mấy bước đang cầm điện thoại dơ về phía tôi.
03:49Tôi lập tức hiểu ra, chắc là chị ấy tưởng hôm nay cô Trạch bận nên đã gửi ảnh tôi thử váy cho anh.
03:54Chị ấy là bạn của chúng tôi, mà thông báo hoãn lễ cưới vẫn chưa công bố ra ngoài.
03:58Chị không biết gì.
04:00Cô Trạch, đúng là anh từng nói lễ cưới hoãn, nhưng em chưa từng đồng ý.
04:03Giọng anh càng lúc càng thiếu kiên nhẫn, chi ý, đừng có vô lý như vậy.
04:07Chuyện cưới xin nhiều việc như thế, bên anh bận quá, hoàn toàn không lo nổi.
04:11Nếu em thật sự muốn gả cho anh, thì phải lấy anh làm trung tâm, đừng để anh hối hận vì đã đồng ý liên hôn với em.
04:17Nếu không phải vì hai nhà hợp tác dự án cần ràng buộc lợi ích, thì cho dù em có đuổi theo anh thế nào, anh cũng không thể nào đồng ý cưới em.
04:24Em chỉ là đúng lúc gặp thầy cơ thôi, mong em biết rõ thân phận, đừng tự ý hành động.
04:28Tôi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở ra một hơi, cố gắng để mình không bị những lời lệ lùng đó làm tổn thương.
04:33Cô Trạch, em nghĩ có lẽ em quên nói với anh, em đâu có định.
04:36Được rồi, anh không muốn nghe em giải thích. Lát nữa anh sẽ nói với ba mẹ anh và cả anh trai em, thẩm dục, rằng lễ cưới của chúng ta tạm thời hoãn lại, chưa rõ ngày.
04:46Nếu em còn gây chuyện, thì không phải là hoãn nữa mà là hủy luôn.
04:49Hy vọng khi anh về, em sẽ biết nghe lời hơn.
04:52Cô Trạch, tôi còn muốn mở lời thì tai đã vang lên tiếng tút tút.
04:55Cô Trạch sức khoát cúp máy không chút do dự.
04:57Tuy đã nhiều năm quen với việc anh thường xuyên nói xong là cúp máy, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không thấy buồn.
05:02Lúc câu nói cuối cùng của anh vang lên, tôi nghe rất rõ tiếng nói ở bên kia.
05:07Anh Cô Trạch, rốt cuộc anh hỏi rõ chưa vậy?
05:09Cái ảnh kia là sao chứ?
05:11Đó là giọng của cô gái nhỏ hôn nọ nằm trong lòng anh, có lẽ chính là người khác trong lời anh nói.
05:16Không ngờ vài tháng trước anh đi công tác nước ngoài lại gặp được người còn quan trọng hơn cả tôi.
05:20Tôi cười tự diễu, đặt điện thoại xuống.
05:22Từng có lúc tôi và Cô Trạch cũng yêu thương nhau, thế mà không biết vì sao lại đi đến bước này.
05:27Hồi đó mẹ tôi đột ngồi qua đời vì tên hạn xe, ba tôi bị cú sốc lớn, anh trai cũng phải bỏ giờ việc học, sớm gia nhập công ty để rèn luyện.
05:34Thời điểm đó cả nhà đều chìm trong đau thương, chẳng ai nhận ra sự bất ổn của tôi.
05:38Tôi bắt đầu mất ngủ trên miên, mỗi ngày đều mệt mỏi, không thể học hành, không muốn tiếp xúc với ai.
05:43Cô Trạch là bạn học cũng là con nhà quen thân với gia đình tôi.
05:46Anh nhận ra tôi không ổn, mỗi ngày đều ở bên tôi, ăn ủi tôi, ban đêm gọi điện đọc chuyện cho tôi nghe, giúp tôi ngủ ngon.
05:53Dần dần tôi vượt qua được, nhưng bên cạnh cô Trạch lại xuất hiện thêm một cái đuôi nhỏ.
05:57Không biết từ khi nào, cô Trạch bắt đầu không để ý đến tôi nữa.
06:00Là vì anh phát hiện tình cảm của tôi với anh đã không còn trong sáng.
06:04Hay vì bạn bè thường chơi tôi là vợ sắp cưới nuôi từ bé của anh.
06:07Hoặc cũng có thể là sau khi nghe nói hai nhà có ý định liên hôn.
06:10Thế nên anh không còn bảo vệ tôi, không còn quan tâm đến tôi, sự kiên trì theo đuổi anh của tôi dần khiến anh mệt mỏi.
06:16Tôi vẫn không hiểu, rốt cuộc là vì điều gì.
06:19Hai nhà chúng tôi là bạn thân bao đời, có tình cảm từ nhỏ, liên hôn chẳng phải là điều hiển nhiên sao.
06:24Vì sao anh lại phản đối đến thế?
06:26Khi tôi về đến nhà, anh trai đang tựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.
06:29Có lẽ là nghe thấy tiếng bước chân của tôi, anh mở mắt, quan sát tôi từ trên xuống dưới, có bị ấm ức gì không?
06:35Ban đầu tôi cũng không thấy gì, nhưng khi nghe câu quan tâm ấy, mắt tôi bất giác đỏ lên.
06:40Anh trai tôi ngồi thẳng dậy, vỗ nhẹ lên chỗ bên cạnh, ra hiệu bảo tôi ngồi xuống.
06:44Chiều nay anh nhận được điện thoại của cố trạch, cậu ta nói đã hủy hôn với em rồi.
06:48Nếu em vẫn cố chấp, thì cho dù cậu ta có cưới em, cũng sẽ không yêu em.
06:52Khóe môi anh trai hơi cong lên, ánh mắt lạnh lẽo.
06:55Nếu không phải cố minh gọi cho anh trước cậu ta, đồng ý chuyện hôn sự với em,
06:59còn bảo anh tạm thời giấu cố trạch, thì anh đã để cậu ta ngang ngược vậy sao?
07:02Anh cố minh đồng ý rồi sao?
07:04Ừ, anh ấy nói sẽ bàn với ông cụ cố, hôn lễ vẫn tiếp tục, chỉ là chú rể đổi người.
07:10Tạm thời chưa công bố, đợi anh ấy về sẽ nói sau.
07:13Tuy là tôi chủ động đề nghị đổi người kết hôn, nhưng việc cố minh có đồng ý hay không thì tôi hoàn toàn khâu chắc.
07:18Dù sao cố minh không giống cố trạch xuất thân giàu có, tính cách lại phóng khoáng.
07:22Anh ấy từ nhỏ đã chầm lặng, ít nói nhưng có chủ kiến.
07:25Tình hình gia đình nhà họ cố khá phức tạp.
07:27Bố mẹ cố minh kết hôn vì liên minh thương nghiệp, nến cưỡng sống với nhau vì lợi ích gia tộc.
07:31Nhưng sau khi kết hôn, cha anh vẫn trăng hoa, không màng sự nghiệp.
07:34Ông cụ cố, người nắm quyển trong nhà, thấy con trai là kẻ vô dụng nên đặt hết hy vọng vào cháu trai.
07:40Cố minh từ nhỏ đã được ông nội nuôi dạy.
07:42Còn cố trạch được sinh ra sau khi cha mẹ cố minh hòa thuận trở lại, nên từ nhỏ đã được cương chiều.
07:47Cũng vì thế mà cố minh không thân thiết với cha mẹ, còn cha mẹ lại càng thiên vị đứa con trai nhỏ.
07:52Khi ban đầu đề xuất chuyện liên hôn, anh trai tôi đã hy vọng người làm chú rể là cố minh, không chỉ vì hai người là bạn học, bạn thân.
07:58Mà còn vì sau khi tốt nghiệp đại học, cố minh đã từ bỏ con đường mà ông nội đã trải sẵn, kiên quyết theo đuổi giấc mộng trở thành quân nhân.
08:05Vì điều đó mà anh ấy từng bị ông cụ cố đánh trong một trận ra trò, nhưng vẫn không từ bỏ lý tưởng.
08:10Anh trai tôi rất không phục tấm lòng ấy, nhưng tôi lại không muốn.
08:13Dù là liên hôn, nhưng nghĩ đến chuyện sau này sẽ ngày ngày sớm tối bên nhau, ngủ chung giường, tôi vẫn muốn chọn một người tôi quen thuộc.
08:20Về phía nhà họ cố, so với cố minh, chắc chắn cha mẹ họ cố mong người kết hôn với tôi là cố trạch hơn.
08:25Dù sao bao nhiêu năm qua việc tôi theo đuổi cố trạch ai cũng thấy rõ.
08:28Họ cũng hy vọng sau này cố trạch có thể tiếp quản nhà họ cố, thì nhà tôi, nhà họ thẩm, sẽ là hậu thuẫn quan trọng không thể thiếu.
08:34Đó cũng là lý do vì sao dù cố trạch không hài lòng với cuộc hôn nhân này, anh ta chỉ dám chỉ hoãn chứ không dám hủy bỏ.
08:40Chắc là vì có cố minh đứng sau nên khi cố trạch đề xuất hoãn lễ cưới, không ai bên nhà họ cố phản đối gì.
08:46Vậy nên vấn đề ở công ty nước ngoài cũng thuận nước đẩy thuyền mà không còn là vấn đề nữa.
08:49Cố trạch trở về nước cũng không hề báo cho tôi biết.
08:52Tôi chỉ nghe bạn bè chung kể lại, nghe nói anh ta đang theo đuổi một cô gái rất nhiệt tình.
08:56Cô gái đó tên là Diệp Thu, là mối tình đầu của anh, cũng là bạch người quang thời niên thiếu, người khiến anh rung động thở mới biết yêu.
09:03Sau này vì biến cố gia đình mà hai người mất liên lạc.
09:06Lần này cố trạch sang công ty chi nhánh nước ngoài lo việc lớn, không ngờ lại gặp lại cô ấy ở nước ngoài.
09:11Cố trạch theo đuổi cô ấy rất rầm rộ, không chỉ sắp xếp cho cô làm trợ lý bên cạnh mình,
09:15mà còn đưa cô vào các mối quan hệ xã hội của anh, ngày ngày đi đâu cũng có nhau.
09:19Thậm chí còn nghe nói sắp tổ chức một buổi tiệc sinh nhật hoành tráng cho cô ấy,
09:22để tạo bất ngờ, anh ta còn nhờ bạn bè xung quanh cùng giữ bí mật.
09:26Mới chỉ một tháng ngắn ngủi mà cả giới con nhà giàu ở Bắc Kinh đều biết nhị thiếu gia nhà họ cô đã tìm lại được mối tình đầu.
09:31Còn tôi, vị hôn thê hiện tại, thì trở nên rất lúng túng.
09:35Bạn bè nói đến những hành động gần đây của cố trạch thì vô cùng tức giận.
09:38Dù sao thì việc anh ta vừa hoãn hôn lễ, lại vừa công khai theo đuổi người khác như vậy chẳng khác nào tát vào mặt tôi.
09:44Càng rõ ràng nói với thiên hạ rằng anh ta không hài lòng với hôn ước giữa hai nhà họ cố và họ thầm.
09:48Vì tôi biết người kết hôn với mình đã được đổi thành cố minh,
09:51nên đối với những việc cố trạch đang làm, tôi không còn cảm giác gì nữa.
09:54Gần đây tôi đang bận tìm hiểu tính cách và sở thích của cố minh thông qua anh trai mình.
09:58Dù sao cũng là người sẽ sống chung cả đời, tôi chưa bao giờ xem nhẹ hôn nhân.
10:02Trước đây tôi yêu cố trạch, anh ấy cũng từng rất tốt với tôi.
10:05Lúc chưa đính hôn, tôi chỉ là một em gái thế gia thân thiết với anh ấy.
10:09Vì ba mẹ tôi đều mất sớm nên đi đâu chơi anh cũng mang tôi theo.
10:12Trong cái giới này của chúng tôi, đa phần đều là con cháu không cần kế thừa sản nghiệp,
10:16nên phần lớn đều là những kẻ ăn chơi.
10:18Mỗi khi có ai muốn tiếp cận tôi, cố trạch luôn đứng ra ngăn cản, sợ người ta chỉ muốn chơi đùa.
10:23Còn với những người xung quanh anh mà tôi không thích, hoặc từng nói lời xúc phạm tôi,
10:27chỉ cần tôi nói một câu, anh sẽ không bao giờ qua lại với họ nữa.
10:30Có lẽ chính vì như thế mà tôi mới có ảo giác rằng anh ấy cũng thích tôi.
10:34Cố tung tin muốn sắp xếp hôn nhân cho anh ấy, tôi đã tìm đến anh trai nhờ giúp mình tranh đấu.
10:39Hiện tại chúng tôi đi đến bước này, trong lòng tôi tuy buồn nhưng cũng đang cố gắng buông bỏ.
10:43Khi còn sống, mẹ từng nói với tôi, đối với người yêu, con không nên chọn người đối xử rất tốt với con,
10:48mà hãy chọn một người bản thân anh ta đã là người tốt.
10:51Vì vậy, mẹ à, giờ đây con đã từ bỏ người từng đối xử tốt với con
10:55để lựa chọn một người trong lòng mang lý tưởng vì gia đình và đất nước.
10:58Gần đây vì cố trạch quá phô trương, tôi không muốn ra ngoài để bị người khác nhìn bằng ánh mắt thương hại,
11:02nên cứ ru rú ở nhà mãi.
11:04Anh trai tôi nhìn không nổi nữa, anh cảm thấy tôi quá chán nản, cần phải vực dậy tinh thần.
11:09Tôi giải thích với anh rằng tôi thích cuộc sống như thế này, ăn ăn, ngủ ngủ,
11:13dành thi xem phim, vẽ chuyện tranh, thấy cũng ổn mà.
11:16Anh nghe xong chỉ liếc tôi một cái nhẹ nhàng.
11:18Em nói gì cũng vô ích, bây giờ em đại diện cho nhà họ thầm,
11:21em phải ra ngoài nói cho người ta biết rằng em không hề bị ảnh hưởng, vẫn sống rất tốt.
11:25Thế là tôi bị anh đuổi ra ngoài đi dự tiệc,
11:27tôi thật sự nghi ngờ anh là không muốn đi nên kiếm cớ đẩy cho tôi đi thay.
11:31Đó là bữa tiệc trưởng thành 18 tuổi mà nhà họ tạ tổ chức cho cô con gái út,
11:34nên khách mời hầu hết đều là người trẻ.
11:36Tôi chào hỏi chủ tiệc xong, tặng quà rồi tìm một góc ngồi xuống.
11:40Vốn dĩ tôi không giỏi mấy nơi như vậy,
11:42hơn nữa nhà họ cố và nhà họ tạ có quan hệ thông ra,
11:44nên chắc chắn cố trạch sẽ đến.
11:46Từ sau cú điện thoại dọa hủy hôn hôm trước, tôi và anh ta không còn liên lạc nữa.
11:50Lúc này, ở trường hợp như thế này, tôi càng không muốn để ý đến anh ta.
11:54Lúc phát hiện mọi người xung quanh đều nhìn mình, tôi còn nghi hoặc.
11:57Ngường đầu nhìn quanh một vòng, liên thấy được nguyên nhân.
12:00Cố trạch đang khoác vai diệt thu tiến vào hội trường.
12:03Ban đầu mọi người đã tò mò khi thấy tôi đến dự tiệc một mình,
12:06giờ thì không chỉ cố trạch cũng đến một mình,
12:07mà còn dắt theo một cô gái khác, hơn nữa lại còn thân mật như thế.
12:11Điều này giống như châm lửa vào lòng hóng hớt của mọi người,
12:13ai nấy đều xì xào bàn tán,
12:15chẳng lẽ nhà họ cố muốn nghỉ hôn với nhà họ thầm.
12:17Bảo sao từ sau khi tin đồn liên hôn lan ra,
12:20mãi vẫn không thấy tổ chức lễ cưới.
12:22Có lẽ cố trạch cũng biết mọi người nghĩ gì,
12:23nên khi dắt diệt thu đến chào hỏi chủ nhà,
12:26anh ta giới thiệu thẳng thừng,
12:27đây là diệt thu, bạn gái tôi.
12:29Chào bác tạ, chào bác gái.
12:31Ba mẹ nhà họ tạ lít nhìn nhau,
12:32nhưng dù sao cũng là chuyện nhà người ta nên không tiện nói gì,
12:35chỉ cười nhẹ đáp, cô gái nhỏ xinh quá,
12:37sau này thử xuyên cùng cố trạch đến cho nhé.
12:39Tôi nhìn cố trạch dẫn diệt thu đi trò chuyện với mọi người,
12:42diệt thu luôn đứng bên cạnh anh ấy mỉm cười,
12:44thỉnh thoảng hai người nhìn nhau,
12:45hoặc cố trạch thỉnh thoảng nhéo tay cô ấy.
12:47Thật sự là trai tài gái sắc,
12:49vô cùng xứng đôi.
12:50Tất nhiên là trong trường hợp anh ta không đang có vị hôn thê
12:52mà còn quen bạn gái khác thì sẽ tốt hơn nhiều.
12:55Nhưng có những người đúng là không biết điều.
12:57Chào cô thầm, ngừng đầu,
12:59không quen, mỉm cười rồi cúi đầu.
13:01Chào tiêu diệt vui vẻ của tôi còn ba bước nữa,
13:03mà vẫn còn một khối băng chưa tan.
13:05Người không thân thì chẳng muốn xã giao.
13:07Tôi là diệt thu, bạn gái của cố trạch.
13:09Bước cuối cùng rồi,
13:10đúng lúc gần khối băng xuất hiện một quả bom,
13:12thế mà lúc tôi chuẩn bị trượt tay
13:14thì một bàn tay chìa ra chán mất màn hình điện thoại của tôi.
13:17Tuyệt thật, trượt sai, ván này thua.
13:19Tôi ngừng đầu với vẻ không hài lòng,
13:21nhìn thẳng vào mắt cô ta.
13:22Rồi sao?
13:23Tôi muốn nói chuyện với cô một chút,
13:25không cần thiết.
13:26Thứ nhất, tôi vẫn chưa phải là vợ anh ta,
13:28chỉ là đối tượng liên hôn,
13:30cô không cần xem tôi như tình địch.
13:35Cô sẽ trở thành bạn gái cũ.
13:36Giữa chúng ta không có liên quan,
13:38cũng không cần phải có.
13:39Cô.
13:40Có lẽ cô ta không ngờ tôi nói chuyện lại thẳng thắn như vậy,
13:43nụ cười nơi khóe miệng khựng lại một chút.
13:45Nhưng vẫn tiếp tục nói,
13:46cô thầm, tôi thật sự có chuyện muốn bàn với cô,
13:48chỗ này không tiện,
13:49chúng ta đổi chỗ nói chuyện nhé.
13:51Cô ta lướt nhìn những người đang ngồi xung quanh,
13:53rồi cúi người thì thầm bên tay tôi,
13:54nếu cô vẫn còn muốn cô trạch quay đầu lại.
13:56Tôi nhớ mày ý gì đây?
13:58Tôi đứng dậy dẫn Diệp Thu ra ban công.
14:00Ở đây ánh đèn mờ ảo,
14:02dù có người tò mò cũng không nhìn thấy rõ.
14:04Nói đi, cô có mục đích gì?
14:06Diệp Thu nhìn quanh một vòng,
14:07sau đó tiến lại gần tôi,
14:08hạ giọng nói,
14:09nghe nói người đang điều hành nhà họ thầm bây giờ là anh trai cô,
14:12và anh ấy rất thương cô.
14:13Vậy cô thầm hẳn là có tiếng nói trong nhà họ thầm đúng không?
14:16Tôi hơi lùi về sau một bước,
14:18ánh mắt ra hiệu cô ta nói tiếp.
14:20Nói thật là tôi không hề thích cố trạch,
14:22nhưng công ty nhà tôi sắp phá sản,
14:24cần tiền gấp.
14:25Số tiền này với tập đoàn thẩm thị của các người chẳng đáng là bao.
14:28Nếu cô đồng ý giúp cha tôi vượt dậy công ty,
14:30tôi sẽ rời xa cố trạch.
14:32Nhưng nhà họ cô cũng rất giàu,
14:33cô tìm cố trạch chẳng phải tiện hơn sao.
14:35Tôi vốn cũng định như vậy,
14:37nhưng sau vài tháng làm việc bên anh ta,
14:38tôi phát hiện ra anh ta hoàn toàn không có quyền hành gì trong công ty cả.
14:42Những chuyện lớn đều do ông cụ cố quyết định.
14:44Ông cụ cố vốn dĩ đã không ưa cố trạch,
14:46càng không thể nào bỏ tiền giúp công ty nhà tôi.
14:48Tôi biết cô rất yêu cố trạch.
14:50Anh ta cũng nói chuyện liên hôn là do cô đề nghị.
14:53Nếu cô đồng ý giúp tôi,
14:54tôi sẽ khuyên cố trạch cưới cô theo đúng kế hoạch.
14:56Sau đó chúng tôi sẽ ra nước ngoài,
14:58không quay về nữa.
14:59Tôi thấy buồn cười thật sự.
15:00Trong khi cố trạch rời trong lòng chỉ có cô ta,
15:03cô ta lại có thể vì tiền mà từ bỏ anh ta.
15:05Dựa vào cái gì mà cho rằng tôi vẫn còn yêu anh ta.
15:08Thậm chí còn sẵn sàng bỏ ra một số tiền lớn
15:10chỉ để đổi lấy một người chồng hờ.
15:12Để rồi hai người họ,
15:13một thì ra nước ngoài sống vui vẻ,
15:15một thì cưới tôi mà trong lòng đầy hình bóng bạch người quang.
15:17Tôi là đồ ngốc sao?
15:19Hay là bị tình yêu làm mù lý trí đến mức không cứu được nữa?
15:22Cô Diệp, xin lỗi,
15:23tôi không hứng thú với một cuộc giao dịch
15:24mà chỉ có tôi là bên chịu thiệt.
15:26Xin thất lễ.
15:27Nói xong, tôi chỉnh lại váy rồi chuẩn bị rời đi.
15:30Nhưng Diệp Thu lại đổi sắc mặt,
15:32bất ngờ vươn tay kéo tôi,
15:33theo phản xạ tôi hất tay cô ta ra.
15:35Cô ta hét khẽ một tiếng,
15:37ngã ngửa ra đất,
15:38ly dự trong tay đổ xuống,
15:39làm ướt bộ váy trắng của cô ta.
15:41Tôi còn chưa kịp phản ứng
15:42thì đã bị ai đó kéo mạnh ra xa.
15:44Tôi lào đảo đứng vững,
15:45liền thấy cố trạch đang cẩn thận đỡ lấy Diệp Thu,
15:47rồi ôm chặt cô ta vào lòng.
15:49Anh ta nhíu mày nhìn tôi,
15:50lạnh lung nói,
15:51thậm chí ý,
15:52cô đang làm gì vậy?
15:53Nếu có bất mãn thì nhắm vào tôi,
15:55đừng chút giận lên người khác.
15:57Cái gì gọi là người được yêu
15:58thì có thể làm mọi điều vô lý,
15:59còn không được yêu thì là tội nhân.
16:01Diệp Thu nằm trong lòng anh ta,
16:03khuôn mặt đầy vẻ hoảng hốt,
16:04nhưng tôi lại nhìn thấy rõ nụ cười
16:05trong đáy mắt cô ta.
16:07Cô ta nhẹ nhàng lên tiếng,
16:08anh cố trạch,
16:09anh buông em ra đi,
16:10người em dơ rồi.
16:11Không sao,
16:12em cứ ở trong vòng tay anh đi,
16:14để cho một số người phụ nữ
16:15không biết tự lượng sức hiểu
16:16rằng trong lòng anh không có cô ta.
16:18Dù cô ta có dựa vào gia đình
16:19để ép anh kết hôn cũng vô ích.
16:21Trong lòng anh đã có người yêu,
16:22cho dù có cưới,
16:23cũng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa mà thôi.
16:25Xem ra Diệp Thu thấy tôi không đồng ý,
16:27liên đổi chiến thuật chói chặt lấy cô trạch.
16:30Dù sao anh ta cũng là nhị thiếu gia nhà họ cố,
16:32người có khả năng kế thửa lớn nhất.
16:34Một khi tôi không thành vợ cô trạch,
16:35với tình cảm anh ta dành cho cô ta,
16:37nếu cưới cô ta thật,
16:38dù nhà cô ta có phá sản
16:39thì cuộc sống sau này cũng không đến mức quá tệ.
16:42Chỉ tiếc,
16:43nếu cô trạch thật sự sẵn sàng
16:44vì cô ta mà chống lại cả gia đình,
16:46thì khi trước anh ta đã không nói là hoãn cưới,
16:48mà là hủy cưới rồi.
16:49Có lẽ vì thấy tôi im lặng,
16:51mà động tĩnh bên này
16:51cũng thu hút sự chú ý của vài người trong hội trường.
16:54Bác trai,
16:55bác gái nhà họ tạ cũng liên tục liếc nhìn về phía này.
16:57Cô trạch hạ giọng một chút,
16:59giọng điệu mang theo sự bất mãn
17:00sẽ lẫn chấn an,
17:01chi ý,
17:01đừng gây chuyện nữa,
17:02ngoan ngoãn về nhà đi.
17:04Nếu không,
17:05lần sau anh gọi cho anh trai em
17:06sẽ không phải là hoãn cưới,
17:07mà là hủy cưới.
17:09Giữa nhà họ cố và nhà họ thẩm
17:10đã bắt đầu hợp tác,
17:11chuyện liên hôn là không thể tránh khỏi.
17:13Em thích anh đến vậy,
17:14chắc em hiểu cảm giác yêu
17:21em yên tâm,
17:23phu nhân nhị thiếu nhà họ cố sớm muộn gì cũng là em.
17:25Mà Diệt Thu,
17:26cô ấy không thể công khai ở bên anh được lâu.
17:29Một khi em và anh kết hôn,
17:30để giữ thể diện cho em,
17:31anh sẽ đưa cô ấy ra nước ngoài,
17:33mỗi năm đến thăm cô ấy vài tháng.
17:35Sự tồn tại của cô ấy sẽ không uy hiếp đến em.
17:38Khoảng thời gian này,
17:39chắc em cũng biết chuyện giữa anh và cô ấy rồi.
17:41Anh không liên lạc với em là muốn em tự nghĩ thông suốt.
17:44Em yêu anh,
17:45còn anh yêu cô ấy,
17:45đó là cách tốt nhất để ba người chúng ta cùng tồn tại.
17:48Tôi thật sự không dám tin.
17:51Có người muốn sống kiểu tam thê tứ thiếp.
17:54Mang danh tình yêu đích thực để ngoại tình một cách quang minh chính đại.
17:57Nếu thực sự là tình yêu,
17:58tại sao không dám tranh đấu lấy một lần?
18:00Dù cha mẹ cố không chấp nhận Diệt Thu,
18:02thì anh ta vẫn có thể từ bỏ tất cả để đi theo cô ấy cơ mà.
18:05Bản thân đang có hôn ước,
18:07không nghĩ đến chuyện hủy bỏ,
18:08lại muốn lợi dụng tình cảm của tôi để hoàn thành mối tình của họ.
18:11Anh ta nghĩ tôi là thanh nữ chắc.
18:13Lúc đầu tôi thấy tức giận,
18:14sau đó chỉ còn thấy nực cười đúng là trời sinh một đôi.
18:17Mỗi người đều tính toán riêng,
18:18và cùng xem tôi như một con ngốc.
18:20Giờ tôi chỉ tin vào một câu,
18:22tôn trọng số phận của người khác,
18:23buông bỏ tâm lý cứu rỗi.
18:25Chuyện giữa họ, tôi không muốn dính vào nữa,
18:27nhưng có một việc tôi phải nói rõ.
18:28Cô Trạch, từ trước đến nay vẫn chưa có cơ hội nói với anh.
18:31Thật ra tôi không phải không đồng ý hoãn hôn lễ,
18:33mà là muốn nói hôn ước của chúng ta,
18:35hủy bỏ.
18:36Nói xong, tôi quay người bỏ đi,
18:38một cái lít mắt tôi cũng không muốn dành cho hai người họ.
18:41Tiếc là tôi không muốn dính vào,
18:42nhưng họ lại không bùng tha cho tôi.
18:46Em nói gì? Hủy hôn là sao?
18:50Rõ ràng anh nói với thẩm dục là tạm hoãn.
18:52Em lại định lấy chuyện này để làm loạn,
18:54ép anh cưới sớm đúng không?
18:56Anh nói cho em biết, không có cửa đầu.
18:58Anh đồng ý cưới em là nề mặt ông nội,
19:00chứ nếu không thì cả đời này đừng mơ bước chân vào nhà họ cố.
19:03Cô Trạch, anh bị điên à?
19:05Anh đang làm tôi đau đấy.
19:07Anh Cô Trạch, anh buông cô thẩm ra trước đã.
19:09Cô ấy chắc là chỉ tức giận nên nói vậy thôi.
19:12Dù sao thì chuyện nhà họ cố và họ thẩm sắp liên hôn,
19:14cả thủ đô này ai mà chẳng biết.
19:16Có lẽ thấy sắc mặt Cô Trạch ưu ám,
19:18toàn thân toát ra sắc khí, diệt thu cũng sợ hãi.
19:21Dù sao đây cũng là tiệc của nhà họ tạ,
19:23không tiện làm lớn chuyện.
19:24Cô Trạch không nói gì, cũng không buông tay,
19:26chỉ im lặng nhìn tôi, như muốn tôi phải đưa ra cam kết gì đó.
19:30Tôi cũng chừng mắt nhìn anh ta,
19:31không còn cố gắng vùng vẫy vô ích nữa.
19:33Khi ba người chúng tôi đang ràng co,
19:35một giọng nói chầm ấm vang lên so lưng tôi.
19:37Chuyện gì đây?
19:38Mấy năm không gặp, Cô Trạch,
19:40mày bản lĩnh lên rồi nhỉ, ngay cả con gái cũng dám bắt nạt.
19:43Chúng tôi đồng loạt quay lại nhìn.
19:45Chỉ thấy người đó có đường nét khuôn mặt cứng cáp,
19:47anh Tuấn, nhìn kỹ còn có vài phần giống Cô Trạch.
19:50Anh à, sao anh lại về rồi?
19:52Em tưởng anh vẫn ở trong quân đội mà.
19:54Dạo trước bị thương,
19:55nên nhân cơ hội giải ngũ luôn.
19:57Ba mẹ không nói gì cả,
19:59anh biết em ở đây bằng cách nào.
20:01Anh đến tìm em sao?
20:02Anh không nói với họ, chỉ nhắc với ông nội một câu.
20:05Còn nữa anh đến để đưa chị dâu em về nhà.
20:07Cô Minh vừa nói vừa tiến lên,
20:09bóp lấy cổ tay Cô Trạch.
20:11Cô Trạch đau nên buộc phải buông tay.
20:12Tôi thuận thế nét về phía sau lưng Cô Minh.
20:15Có lẽ chính câu chị dâu đó khiến tôi thấy yên tâm hơn rất nhiều.
20:18Hoặc cũng có thể là tư thế bảo vệ của anh ấy
20:20khiến tôi cảm thấy ấm áp và gần gũi.
20:22Cô Trạch hoàn toàn không nhận ra tư thế giữa tôi và Cô Minh
20:24lúc này mờ ám đến mức nào,
20:26mà lại lên tiếng hỏi lại,
20:27chị dâu, anh yêu ai từ bao giờ vậy?
20:29Rồi anh ta lại chỉ vào tôi,
20:31anh à, để em giới thiệu,
20:33đây là đại tiểu thư của nhà họ thầm thầm chi ý,
20:34là đối tượng liên hôn của em.
20:36Cô Minh nhưng đầu liếc nhìn tôi một cái,
20:38tôi đáp lại anh bằng một nụ cười bất lực.
20:41Tôi cũng không hiểu Cô Trạch đang diễn trò gì nữa rõ ràng
20:43khi nãy còn ôm Diệp Thu giới thiệu với cả hội trường là bạn gái,
20:46bây giờ lại tỏ ra như thế rất quan tâm đến tôi trước mặt anh trai mình.
20:49Em chắc cô ấy là đối tượng liên hôn của em.
20:51Sao anh nghe nói là em đã tìm được tình yêu đích thực,
20:54nên không muốn kết hôn nữa?
20:55Không có, em chỉ là không muốn cưới sớm,
20:58nên mới hoãn lễ cưới lại thôi.
21:00Đã là hoãn, thì thôi vậy.
21:01Nhà họ cố và nhà họ thầm sắp liên hôn,
21:03chuyện ai cũng biết.
21:05Nhà họ thầm chỉ có một tiểu thư,
21:06nhưng nhà họ cố thì không chỉ có một người con trai.
21:09Trước khi trở về,
21:10anh đã bàn với ông nội và thầm rục rồi.
21:12Nếu em đã có người trong lòng,
21:14còn anh thì từ lâu đã ngưỡng mộ tiểu thư thầm.
21:16Chuyện liên hôn này,
21:17để anh và cô ấy thay em thực hiện.
21:19Bây giờ chính thức giới thiệu với em một chút.
21:21Cô Minh vừa nói,
21:22vừa nhẹ nhàng vỗ lên đầu tôi,
21:24đây là chị dâu em,
21:25sau này gặp phải tôn trọng,
21:26càng không được tùy tiện ra tay.
21:28Ánh mắt cố trạch lập tức trợn to,
21:30liên tục liếc qua lại giữa tôi và cô Minh,
21:32môi mấp máy vài lần,
21:33cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu,
21:34anh, anh đừng đùa nữa.
21:36Anh không đùa đâu,
21:37ngày mai lấy giấy chứng nhận xong sẽ gửi cho em xem.
21:40Nói xong,
21:40anh nắm lấy tay tôi,
21:41đi thôi,
21:42anh đưa em về nhà.
21:43Tôi vẫn còn đang ngỡ ngàng vì việc cô Minh bất ngờ quay về,
21:46bị anh dắt đi vài bước,
21:47quay đầu lại liền thấy cố trạch như muốn lao tới ngăn cản chúng tôi,
21:50như bị diệt thu giữ chặt lấy.
21:52Mãi đến khi ngồi lên xe cô Minh,
21:54tôi mới dần hoàn hồn.
21:55Vậy là,
21:56chúng tôi đã công khai rồi sao?
21:58Không cần giấu nữa.
21:59Tôi cố gắng chấn tĩnh nhịp tim đang đập quá nhanh của mình,
22:01dù sao thì trước đó tôi và cô Minh cũng không có tiếp xúc nhiều.
22:05Ấn tượng của tôi về anh vẫn dừng lại ở hình ảnh anh trai đẹp trai
22:07thường đến tìm anh tôi lúc nhỏ,
22:09sau khi trưởng thành lại càng hiếm gặp.
22:11Trong ấn tượng,
22:11anh ấy là một người nghiêm túc,
22:13lạnh lùng,
22:13ít cười,
22:14ngoài khuôn mặt đẹp trai như minh tinh điện ảnh ra
22:16thì hoàn toàn mang khí chất cưng rắn của một quân nhân.
22:19Tôi suy nghĩ một lúc,
22:20vẫn quyết định dùng cách gọi khi còn bé,
22:21anh cố Minh.
22:22Có lẽ giọng tôi quá nhỏ,
22:24anh ấy mất một lúc mới phản ứng lại,
22:26ừm.
22:26Em nghe anh thẩm rục nói,
22:28anh muốn cưới em sao?
22:29À thì,
22:30chủ yếu là do em không còn thích cố trạch nữa.
22:32Nhưng việc hợp tác giữa hai nhà đã bắt đầu rồi,
22:34em cũng không muốn khiến anh trai khó xử nên mới hỏi thử.
22:37Anh có bằng lòng cưới em không?
22:39Câu nói thẳng của cố Minh làm mặt tôi đỏ bừng lên,
22:41sợ anh hiểu lầm nên vội vàng giải thích.
22:43Bỗng một chàng cười thấp,
22:44chầm và hơi khản vang lên.
22:46Chi chi,
22:47không cần giải thích vội,
22:48ý cũng giống nhau thôi.
22:49Tiếng cười của anh như đánh trúng vào tay trái tôi,
22:52khiến vành tay tôi nóng gian lên.
22:53Lúc trước vì lo vụ giải ngũ có biến,
22:55nên anh mới bảo họ tạm thời đừng công khai chuyện hôn sự của hai ta.
22:59Nghe nói gần đây cố trạch làm hơi quá,
23:01cậu ta có khiến em khó chịu gì không?
23:03Không đâu,
23:04dạo này em đều ở nhà,
23:05hôm nay mới gặp lại anh ta.
23:07Chưa kịp nói được mấy câu thì anh đã đến rồi.
23:09Vậy là tốt rồi.
23:10Dù cậu ta có khiến em tức,
23:12anh cũng sẽ tìm cách bù lại cho em.
23:14Vâng,
23:15cảm ơn anh cố Minh.
23:16Anh cố Minh,
23:17sao anh biết em ở đây?
23:18Anh về tới nhà,
23:19định rủ em đi ăn tối,
23:21tiện thể bàn chuyện đi đăng ký kết hôn.
23:23Gọi điện mãi không thấy em bắt máy,
23:25anh liền hỏi thầm dục.
23:26Tôi cúi đầu lấy điện thoại ra,
23:27quả nhiên có mấy cuộc gọi nhỡ tử số lạ.
23:30Chắc lúc nãy đang nói chuyện nên không nghe thấy chuông.
23:32Cố Minh chỉ vào điện thoại tôi bằng cầm,
23:34số của anh đó,
23:35lưu lại đi.
23:36Sau này có chuyện gì thì gọi trực tiếp cho anh.
23:39Tôi lưu số xong,
23:40lề mê ngẩn đầu lên thì xe đã đến trước biệt thự nhà tôi.
23:43Tôi ôm lấy ngực đang đập thình thịt,
23:44chờ xe dừng hẳn liền vội vàng mở cửa xe.
23:47Anh cố Minh,
23:47tạm biệt.
23:48Chi chi,
23:49đi chậm chút.
23:50Tôi giả vờ không nghe thấy,
23:51không quay đầu lại mà chạy thẳng vào nhà.
23:54Về đến nơi,
23:54còn chưa cởi đồ ra đã lăn ngay lên giường.
23:57Chuông điện thoại vang lên là cố chạch gọi đến.
23:59Tôi lập tức cúp máy,
24:00chặn số,
24:01rồi mở WeChat,
24:02xóa bạn,
24:02rước khoát sạch sẽ.
24:04Bây giờ cố Minh đã quay về,
24:05có chuyện gì thì tìm anh ấy.
24:07Tôi không muốn dính líu gì thêm đến cố chạch nữa.
24:10Không hiểu sao,
24:10tôi lại có một niềm tin mù quáng vào cố Minh.
24:13Tôi biết chắc anh ấy sẽ xử lý ổn thoả mọi chuyện.
24:15Đinh đông,
24:16tiếng tin nhắn đến vang lên,
24:18tôi lập tức mở ra xem.
24:19Quả nhiên là của cô Minh.
24:21Nghĩ lại thì chỉ có anh ấy vẫn dùng cách liên lạc cổ xưa như thế này
24:24chứ giờ ai mà chẳng dùng WeChat.
24:26Chi chi,
24:26sáng mai em có rảnh không?
24:28Anh đến đón em đi đăng ký kết hôn.
24:30Vài hôm nữa anh phải quay lại đơn vị,
24:32nên tranh thủ mấy ngày này làm thủ tục trước.
24:34Tôi thực sự bất ngờ vì sự sốt sáng của anh.
24:36Như thế tôi là người con gái mà anh đã yêu sâu đậm suốt bao năm,
24:40nay cuối cùng mới chịu gật đầu cưới,
24:41nên anh nóng lòng muốn xác lập quan hệ ngay.
24:44Đây chính là điểm khác biệt giữa anh và cô Trạch.
24:46Tôi và cô Trạch đã đính hôn từ lâu,
24:48đến cả ngày cưới cũng đã bàn xong,
24:50thế mà anh ta chưa từng nhắc đến chuyện đi đăng ký kết hôn.
24:52Đây không phải là vấn đề yêu hay không yêu,
24:54mà là thái độ của một người đối với hôn nhân,
24:56đối với người bạn đời.
24:58Tôi không nhắc anh rằng chúng tôi có thể dùng WeChat để liên lạc,
25:00mà cũng chọn cách nhắn tin để hồi âm lại,
25:02được,
25:03ngày mai em rảnh cả ngày.
25:04Vậy sáng mai 10 giờ anh đến đón em,
25:06em ngủ thêm chút cũng được,
25:08không cần dậy sớm.
25:09Vâng, hẹn gặp anh ngày mai.
25:11Chúc ngủ ngon.
25:12Trước khi ngủ,
25:13để anh xác nhận lại một lần.
25:14Chi chi,
25:15anh là cô Minh đời này nếu không quá vợ thì sẽ không ly hôn.
25:18Em có vẫn bằng lòng gả cho anh không?
25:20Tôi biết đây là lời hứa của anh dành cho tôi hứa cho tôi một đời một người.
25:24Đồng thời cũng là một sự thử thách,
25:25bởi vì trước đây tôi từng yêu Cô Trạch.
25:27Từng nay kiếp sống,
25:28nếu gặp được người tốt,
25:29thì tuyệt đối không rời không bỏ.
25:31Cả đêm tràn trọc,
25:32sáng ra suýt chút nữa không kịp giờ.
25:34May mà hôm nay ít người đăng ký kết hôn,
25:36nên mọi việc diễn ra khá suôn sẻ.
25:38Làm xong giấy tờ liền đi ăn cơm vợ chồng son tăng cường tình cảm.
25:42Tôi cầm cuốn sổ đỏ rực,
25:43tiện tay chụp một bức ảnh,
25:44gõ vài chữ kết hôn rồi rồi đăng lên vòng bạn bè,
25:46WeChat Moments.
25:48Khóe mắt cô Minh liếc thấy toàn bộ hành động của tôi,
25:50liền tranh thủ đưa điện thoại cho tôi,
25:51thẩm dục sáng nay còn bảo anh giờ mà còn nhắn tin thì lạc hậu quá.
25:55Nên anh đã tải WeChat rồi,
25:57em thêm anh đi rồi giúp anh đăng luôn một cái vòng bạn bè.
26:00Tôi nhìn anh ấy,
26:01lại nhìn cái vẻ mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh kia mà không nhịn được bật cười.
26:05Bình thường anh với anh tôi ở cạnh nhau chắc chỉ có mỗi anh là chê bai người ta,
26:08giờ đột nhiên em vợ lại thành anh vợ,
26:10còn bị chê là lạc hậu,
26:11không biết trong lòng anh ấy có thấy hụt hẳn không.
26:13Tôi mở điện thoại anh ra,
26:15trong danh sách bản WeChat chỉ có một mình thẩm dục.
26:18Sau khi thêm bạn xong, tôi không nhịn được hỏi,
26:20anh thật sự cần phải đăng vòng bạn bè không?
26:22Anh bật cười khẽ,
26:23tôi phát hiện khi ở cạnh tôi,
26:25anh cười rất nhiều.
26:26Vậy em giúp anh thêm tất cả số liên lạc trong danh bạ trước đã,
26:29rồi hãy đăng.
26:30Được rồi, tôi đúng là công nhân miễn phí của anh ấy.
26:33May mà danh bạ điện thoại của anh không nhiều,
26:35nếu không chắc ngón tay tôi sẽ mỏi nhiều.
26:37Thêm xong thì tôi lập tức chụp ảnh,
26:39gõ chữ chuẩn bị đăng bài.
26:40Giúp anh viết quãng đời còn lại,
26:42nhờ em chỉ giáo,
26:43cô phu nhân,
26:44cô Minh đột nhiên lên tiếng.
26:45Mặt tôi lập tức đỏ bừng,
26:47lặng lẽ xóa dòng kết hôn rồi,
26:48đổi lại thành quãng đời còn lại,
26:50nhờ em chỉ giáo.
26:51Vừa đăng xong thì điện thoại đổ chuông,
26:53tôi đưa màn hình cho cô Minh xem,
26:54là cô Trạch,
26:55có nghe không?
26:56Cúp,
26:57Cúp xong chưa được vài giây,
26:58lại tiếp tục đổ chuông.
26:59Là cô Trần,
27:00có nghe không?
27:01Mẹ anh đấy,
27:02cũng Cúp luôn.
27:03Ừ thì thôi vậy.
27:04Còn ông nội,
27:05Cúp,
27:06một người cũng không nghe.
27:07Tôi rất khoát chỉnh điện thoại anh ấy về chế độ im lặng,
27:10thật sự là quá nhiều cuộc gọi.
27:12Ngay sau đó,
27:12điện thoại tôi cũng đổ chuông số lạ.
27:14Tôi cúp máy.
27:15Liên tục vài lần như thế,
27:17rồi nhận được một tin nhắn,
27:18chi ý,
27:18vòng bạn bè của em và anh trai anh là sao?
27:21Hai người thật sự đi đăng ký kết hôn rồi à?
27:23Người em thích không phải là anh sao?
27:25Em không cần vì muốn chọc giận anh
27:27mà cố tình gả cho anh trai anh.
27:29Mau nghe điện thoại của anh,
27:30đừng đùa như vậy nữa.
27:31Điện thoại anh sắp bị mọi người gọi đến nổ tung rồi.
27:34Tôi xem xong thì lập tức xóa tin nhắn,
27:35rồi tò mò hỏi cố Minh,
27:37hôm nay anh đi đăng ký kết hôn với em
27:39mà không nói với người nhà sao?
27:40Không nói.
27:41Vậy họ có biết là anh định cưới em không?
27:44Ông nội biết từ trước rồi.
27:45Những người còn lại,
27:46tối qua anh cũng đã nói.
27:48Tôi đặc biệt tò mò là anh đã nói thế nào.
27:50Nhìn tình hình này chắc người nhà anh phải sốc lắm.
27:53Cố Minh nghiêng đầu nhìn tôi,
27:54sau đó đỗ xe lại.
27:55Anh xoay người nói,
27:56anh nói với họ rằng
27:57nếu cố trạch không muốn liên hôn với em,
27:59thì để anh thay.
28:00Hơn nữa,
28:01anh cũng đã nói chuyện với em rồi,
28:02em không còn thích cố trạch nữa,
28:04còn anh thì lại thích em.
28:06Anh và em kết hôn mọi người đều vui vẻ.
28:08Anh, thích em.
28:09Khi nào vậy?
28:10Sao em không biết?
28:11Lúc nhỏ em hay bám lấy anh trai em,
28:13mà thầm dục thì ghép em,
28:15lần nào chẳng là anh rắt tay em,
28:16chơi cùng em.
28:18Em mỗi lần không chịu ngủ trưa,
28:19cũng là anh đọc chuyện du em ngủ.
28:21Anh không thích em,
28:22tại sao lại dỗ dành em,
28:23nhưng nhìn em,
28:24luôn ở bên cạnh em?
28:25Vậy tại sao sau này lại không thích nữa?
28:28Anh im lặng nhìn tôi,
28:28giọng nói lúc cất lên có chút khàn khàn,
28:31không phải là không thích,
28:32mà là sau đó,
28:33người anh thích lại thích người khác.
28:34Cô ấy không cần anh nữa,
28:36nên anh chỉ có thể buông tay.
28:38Tôi giữ người,
28:38không biết phải trả lời thế nào.
28:40Tôi chỉ nhớ hồi nhỏ
28:41mình rất thích bám lấy anh,
28:42nhưng sau này anh cùng anh tôi
28:44đi học đại học ở nơi khác,
28:45liên lạc dần ít đi.
28:46Rồi sau đó mẹ tôi qua đời,
28:48người luôn ở bên tôi đã đổi khác,
28:49người tôi dùng động khi lần đầu biết yêu,
28:51một cách tự nhiên,
28:52trở thành cố trạch.
28:53Nhưng có lẽ,
28:54đây chính là duyên phận.
28:55Vòng vơ một hồi,
28:56cuối cùng chúng tôi lại đến được với nhau.
28:58Tối về nhà,
28:59tôi nhận được mấy tin nhắn
29:00quan tâm từ bạn bè,
29:01hỏi bài đăng vòng bạn bè của tôi có thật không.
29:04Cố trạch đã gọi điện cho họ,
29:05nhờ họ khuyên tôi đừng bốc đồng,
29:07mong họ hẹn tôi ra ngoài
29:08để gặp anh một lần.
29:09Anh nói muốn xin lỗi trực tiếp.
29:10Anh nói,
29:11Diệp Thu chỉ là tiếc nuối thời niên thiếu,
29:13anh nhận ra người anh thật sự thích là tôi.
29:15Nhưng vì những hành động quá khoa trương trước đó,
29:17đặc biệt là việc công khai
29:18thừa nhận Diệp Thu là bạn gái,
29:20khiến họ cũng rất khó chịu.
29:21Dù sao,
29:22nếu anh không hài lòng với chuyện liên hôn
29:23thì có thể từ chối,
29:25chứ không phải vừa không cưới vị hôn thê,
29:26lại vừa ngang nhiên hẹn hò người khác.
29:28Làm người thì không thể cái gì cũng muốn.
29:30Trong giới của chúng tôi,
29:31phần lớn cuối cùng đều là liên hôn.
29:33Ai mà muốn bị người mình
29:34sắp cưới đánh một cú bẽ mặt như vậy.
29:37Cho nên,
29:37cho dù có là bạn bè của tôi,
29:39tôi tin chắc không ai sẽ đứng
29:40về phía anh ấy mà khuyên nhủ tôi đâu.
29:42Hốn chi tôi đã kết hôn,
29:43xem như đơn phương cắt đứt
29:44hoàn toàn quan hệ với anh ta.
29:46Tôi không rõ bây giờ cố trạch đang nghĩ gì.
29:49Lúc tôi muốn cưới anh ấy,
29:50thì anh ấy trăm phương ngàn kế né tránh,
29:52miễn cưỡng đồng ý.
29:53Thậm chí còn xuất hiện
29:54một mối tình đầu thời trẻ ánh trăng trong lòng.
29:56Vậy mà khi tôi thực sự từ bỏ anh ấy,
29:58anh ta lại hối hận quay đầu.
30:00Đi đi về về như thế,
30:01đúng là minh chứng cho câu
30:02thứ không có được luôn khiến người ta sao động,
30:04còn thứ đã nắm trong tay
30:05thì chẳng bao giờ trân trọng.
30:07Tình cảm giữa anh và Diệp Thu
30:08rốt cuộc là tình yêu thật
30:09hay chỉ là lợi dụng lẫn nhau,
30:11giờ tôi không còn quan tâm nữa.
30:13Những việc khiến tôi mất mặt trong thời gian qua,
30:15tôi không so đo,
30:16nhưng cũng sẽ không bao giờ tha thứ.
30:17Sau khi xử lý xong việc ở quân đội,
30:19cô Minh quay về tiếp quản tập đoàn Cố Thị.
30:21Anh vốn dĩ là người thừa kế
30:23mà ông nội nhà họ cố giày công bồi dưỡng từ nhỏ.
30:25Năm đó là anh chủ động từ bỏ tất cả.
30:27Nhưng cha cố không hợp làm kinh doanh,
30:29còn cố chạy kỳ năng lực lại không đủ.
30:31Chẳng những điều hành công ty nước ngoài thất bại,
30:38ông nội cố đã sớm không hài lòng,
30:40chỉ vì không có người thay thế mà chịu đựng.
30:42Nay cô Minh quay về,
30:43ông liền thuận thế lui xuống.
30:45Cô Minh bận rộn đến mức chân không chạm đất.
30:47Toàn bộ việc chuẩn bị hôn lễ đều do tôi lo liệu.
30:50May mà tôi vốn đã thích làm mấy việc này,
30:52hơn nữa rất nhiều thứ trước đó cũng đã đặt sẵn rồi.
30:55Dù bận đến mấy,
30:56anh cũng chưa từng bỏ lỡ câu chuyện du ngủ mỗi tối.
30:58Từ khi biết tôi gần đây khó ngủ,
31:00anh đã tự tạo thành thói quen này.
31:02Giọng anh chầm ấm,
31:03từ điện thoại chuyển qua vẫn mang chút khả nhẹ,
31:05mỗi lần nghe chưa được bao lâu tai tôi đã đỏ bừng.
31:07Thế nhưng tôi lại không nỡ để anh dừng lại
31:09bởi cảm giác được ngủ yên ổn như thế thực sự quá quý giá.
31:12Khi tình cảm giữa tôi và cô Minh ngày càng sâu đậm,
31:14tôi lại không còn nghe tin tức gì từ cô Trạch và Diệp Thu nữa.
31:17Tôi không biết cuối cùng nhà Diệp Thu có phá sản thật hay không.
31:20Nhưng tôi chắc chắn một điều,
31:22hai người đó sẽ không thể đi đến cuối cùng.
31:24Vốn chỉ là một mối tình thời thiếu niên,
31:25gặp lại sau nhiều năm,
31:27ai cũng mang theo mục đích riêng.
31:28Cô Trạch không phải kẻ ngốc.
31:30Có thể anh từng đắm chìm trong hồi ước tình cảm xưa cũ
31:32hoặc chỉ đơn giản là phản kháng lại cuộc hôn nhân với tôi.
31:35Nhưng khi đã bình tĩnh lại,
31:37anh tự nhiên sẽ hiểu ra.
31:38Hốn chi còn có cha mẹ nhà họ cố yêu đương thì họ không can thiệp,
31:41nhưng một khi nói đến hôn nhân,
31:43thì ra thế, thân phận, tất cả sẽ bị điều tra rõ ràng.
31:46Tôi đã chuẩn bị tinh thần rằng,
31:47khi cưới cô Minh, kiểu gì cũng phải đối mặt với cô Trạch.
31:50Nhưng đến ngày cưới, tôi mới biết anh ta đã ra nước ngoài.
31:53Anh ấy gửi cho tôi một tin nhắn rất dài,
31:55tôi không đọc kỹ, trực tiếp xóa đi.
31:58Chỉ nhớ một câu trong đó,
31:59khi anh nhận ra người anh yêu là em,
32:01thì em đã trở thành chị dâu của anh.
32:03Anh không thể đối mặt được, đành phải rời đi.
32:05Sau này sẽ không quay về nữa.
32:07Thật ra, như vậy là tốt cho cả tôi lẫn anh.
32:10Tôi không hối hận vì từng thích anh anh
32:11từng thật lòng đối xử tốt với tôi,
32:13còn tôi cũng từng dâng hiến cho anh một tình yêu mãnh liệt.
32:16Chỉ tiếc là, tình yêu đó đã bị phụ lòng,
32:18nhưng đó không phải lỗi của tôi.
32:20Tình yêu của tôi, luôn chân thành và nhiệt huyết,
32:22trao cho ai cũng như vậy.
32:23Nếu anh không biết trân trọng,
32:25thì sẽ có người khác trân trọng thay.
Bình luận