Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Khẩu Nghiệp Nhiều, Nghiệp Về Liền Tay || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Mẹ chồng nhân lúc chồng tôi vừa đi công tác trở về, lặng lẽ kéo anh vào phòng, đưa cho anh một tấm ảnh rồi nói nhỏ
00:05Tiểu Vũ, dạo này mắt mẹ cứ hay hoa lên, nhưng mấy hôm nay mẹ lại thấy ninh ninh nhiều lần bước lên xe của đàn ông lạ
00:12Con xem giúp mẹ, có phải mẹ nhìn nhầm không?
00:15Trong ảnh, tôi đang cúi người bước vào ghế sau của một chiếc Tesla màu đen
00:18Giang Vũ cầm điện thoại, lặng im không nói một lời
00:22Anh vốn là người điềm đạm, có nghi ngờ cũng chỉ giấu trong lòng, chưa từng một lần chức vấn tôi
00:26Hôm đó, anh uống rượu đến say mềm, tiếng nổ dữ dội trong vụ tai nạn xe hôm ấy trở thành cơn áp mộng theo tôi cả đời
00:33Trong tăng lễ, mẹ chồng bất ngờ đấm ngực khóc lóc
00:36Con trai đáng thương của mẹ ơi, chắc chắn là mẹ bị hoang tưởng nên mới lỡ lời, sao con lại nghĩ quẩn như vậy
00:43Rồi bà quay phát lại, chừng mắt nhìn tôi, dòng nước mắt trợt khượng lại
00:47Nhưng nếu cô thật sự đoan chính, nó liệu có tin lời tôi không?
00:51Ánh mắt của tất cả họ hàng đồng loạt rồn về phía tôi, nặng nề như những chiếc đinh ghim chặt
00:55Tôi không thể biện giải, cả thế giới trước mắt trao đảo dữ dội
00:58Khi mở mắt ra, tôi đã hạ quyết tâm, nhất định phải học cách ăn nói bừa bãi giống như mẹ chồng
01:04Chiếc quần lót gen đen vẫn còn phẳng phất mùi nước giặt, rơi thẳng xuống mặt tôi rồi trượt xuống nền nhà vừa lau sáng bóng
01:11Lâm Ninh, cô còn biết liêm sỉ không? Để con trai tôi đi giặt quần lót cho cô à?
01:16Nó là chồng cô hay là người hầu thế? Nhà họ giang chúng tôi chưa từng có cái kiểu ấy
01:20Mẹ chồng, Trần Mỹ Lan, chống nạnh, hơi thở phả thẳng vào mặt tôi, giọng thế thế như muốn xé tọc màng nhĩ
01:26Tôi đứng xứng
01:27Không phải vì nhục nhã bất ngờ, mà bởi cảnh tượng này quá quen thuộc, in sâu vào tận xương tủy
01:33Chiếc quần lót vương dưới đất
01:35Khuôn mặt méo mó vì ghen ghét của Trần Mỹ Lan
01:39Cả mùi canh sườn còn lơ lửng trong không khí
01:41Mọi thứ đều trùng khốc ký ức, buổi sáng cách ác mộng một tuần
01:44Một tuần nữa, Giang Vũ sau chuyến công tác sẽ bị bà ta kéo vào phòng
01:48Anh sẽ thấy bức ảnh chụp từ một góc đầy tính toán, nghe những lời vì thương con thấm vào tai
01:53Người đàn ông ngốc mết ấy, trước chứng cứ kia, chỉ biết im lặng nuốt hết hoài nghi và đau đớn
01:59Cuối cùng, anh tìm đến rượu để tiết liệt bản thân, rồi bước vào con đường không lối thoát
02:04Cô có nghe tôi nói không hả? Điếc rồi à?
02:08Thấy tôi không đáp, khi thế Trần Mỹ Lan càng hăng, ngón tay gần như dí vào chán tôi
02:12Bà ta gào ẩm lên, không kiên rẻ
02:14Đừng tưởng tôi không biết mấy trò của cô, chỉ biết dùng thủ đoạn bị ổi để trói buộc con trai tôi, bắt nó hầu hạ cô
02:21Con hồ ly rẻ tiền, cô có tư cách gì?
02:24Tim tôi đập thình thịt
02:25Căm hận bùng lên, xen lẫn thứ khoái cảm méo mó nuốt chừng tôi
02:29Tôi đã quay lại
02:31Thật sự quay lại trước khi bi kịch ập đến
02:33Kiếp trước, tôi cúi đầu nhẫn nhị, khu núm lấy lòng
02:37Đổi lại là sự chèn ép không hồi kết vào một cái kết gia đình tan áp
02:40Trong tăng lễ giang vũ, chính bộ mặt này của bà ta vừa khóc vừa gào, dù tôi có nói sai, nhưng nếu nó không nghi ngờ từ trước thì sao lại tin, hát hết nhớ nhớt về phía tôi
02:49Nhẫn nhị không mang lại bình yên, chỉ khiến kẻ khác lấn sâu thêm
02:53Tôi cúi nhặt quần lót dưới đất, không giận dữ, trái lại còn nở nụ cười rạng rỡ
02:58Mẹ, chắc mẹ chưa biết, con trai mẹ mê nhất là tôi mặc loại này đấy
03:03Với lại, lúc anh ấy cởi quần lót cho tôi, sao mẹ không nhắc khéo một câu
03:07Cô, mắt trần mỹ lan trợn tròn, mặt lúc xanh lúc trắng vì xấu hổ
03:11Đàn ông mà đi giặt đồ lót cho đàn bà thì cả đời không ngóc đầu lên nổi
03:15Tôi bật cười chua chát
03:17Vậy bố chồng tôi cả đời chưa từng giặt đồ cho mẹ, mà cũng có thấy ngóc đầu nổi đâu
03:21Tôi cố tình nâng rộng, cắt lời bà ta
03:24Mẹ à, có phải mẹ thích cái quần lót này như ngại hỏi Linh không?
03:28Định mặc cho ông Trương Hàng Xóm nhìn, hay cho ông Lý Đội nhảy quảng trường ấm?
03:32Tôi nói nhanh, không cho bà chen vào, mặt lại tỏ vẻ người hiểu chuyện
03:36Mẹ yên tâm, con không nhiều chuyện
03:38Dù gì buổi tối bố chồng cũng hay vắng nhà, mẹ khó tránh khỏi có nhu cầu, con cũng thông cảm thôi
03:43Nhưng ít nhiều cũng nên giữ thể diện cho nhà họ giang chứ
03:46Nói rồi, tôi kẹp hai ngón tay nâng chiếc quần lót, lắc lư trước mặt bà ta
03:51Ánh mắt đầy vẻ con dâu quan tâm mẹ chồng
03:53Trần Mỹ Lan chết dững
03:55Những gì bà ta tưởng tượng, sự xấu hổ, lời giải thích, cái cuối đầu không hề xảy ra
04:00Cô, cô bịa đặt, toàn nói nhảm
04:03Ông Trương, ông Lý cái gì?
04:05Ai có nhu cầu chứ?
04:07Lâm Ninh, con đàn bà độc miệng này
04:08Mẹ, đừng giấu con nữa
04:11Tôi lập tức cắt ngang, mặt đầy lo lắng, con hạ giọng thì thầm
04:14Con nghe rõ ràng tối qua mẹ gọi cho gì lưu tầng trên
04:17Khóc kể ông Vương tiệm sửa giày lang nhăng rồi bỏ mẹ
04:20Không chịu theo mẹ nữa, đúng không?
04:22Vợ ông ta dữ dằn lắm
04:24Nhớ bà ấy mò tới tận cửa làm ẩm ý
04:26Chửi mẹ là hồ ly cướp chồng thì danh dự mẹ mất sạch đấy
04:29Nghe xong, Trần Mỹ Lan như bị xếp đánh giữa chán
04:32Bà ta đứng cứng, ngón tay run bẩn bật, mặt đỏ bầm rồi tím lại
04:36Cô, cô, bịa đặt trắng trợn
04:39Bà ta nắm chặt điện thoại, hậm hực lao vào phòng
04:42Tôi đoán chắc chắn bà sẽ lại gọi cho Giang Vũ để bị chuyện
04:46Mẹ chồng tôi Trần Mỹ Lan có một tuyệt chiều
04:48Bà sống bằng miệng, lấy việc theo dệt thị phi làm thú vui tuổi già
04:52Đặc biệt là chuyện bịa đặt về tôi, bà coi như trò tiêu khiển mỗi ngày
04:56Trước mặt Giang Vũ, bà luôn lặp đi lặp lại những lời quen thuộc
05:00Tiểu Vũ à, con phải nói lại con bé ninh ninh đi
05:03Con cực nhọc ngoài kia kiếm tiền, con nó ngủ nướng đến tận trưa
05:07Nhà cửa bừa bộn chẳng buồn dọn
05:08Trong khi thực tế, tôi dậy từ 6 giờ
05:11Chuẩn bị bữa sáng, hộp cơm cho chồng
05:13Dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, sáng bóng
05:15Hôm qua mẹ tận mắt thấy nó sách mấy túi lớn
05:18Mua cả đống quần áo bằng tiền con vất vả kiếm về
05:21Tiêu xài hoang phí
05:22Thực ra đó là tiền lương của tôi
05:24Dùng mua quần áo đổi mua cho cả nhà
05:26Kể cả chiếc áo len mới cho bà
05:28Hay nó thấy tôi già rồi
05:30Hôm nay nói chuyện với nó
05:32Mặt nó lạnh tanh, chắc coi tôi là gánh nặng
05:34Nhưng hôm ấy, tôi sốt cao
05:36Cổ họng đau rác không thể nói
05:38Vẫn cố nấu cơm cho bà
05:39Trước họ hàng, hàng xóm
05:41Bà lại khóc lóc kể lề
05:43Con dâu tôi tham ăn lười làm, mỗi bữa ăn 2 bát
05:46Dâu mỡ đổ ra cũng không buồn dọn
05:48Trong khi bà thích ăn thịt kho
05:50Tôi nấu xong bà lại kêu mấy
05:51Con trai tôi đi làm về chẳng có bữa cơm nóng
05:54Nó toàn gọi đồ ngoài, tốn biết bao
05:56Thực tế, Giang Vũ mê món tôi nấu
05:59Chỉ khi tôi tăng ca anh mới gọi đồ ngoài
06:01Lần trước mẹ chóng
06:03Nó đứng đó mà không đỡ, tàn nhẫn lắm
06:05Ai biết lúc ấy tôi đã lao tới
06:07Còn bị chạo chân, đưa bà đi khám tử tế
06:10Những lời bịa đặt tưởng nhỏ
06:12Nhưng ác ý đến tận xương
06:13Dưới bàn tay theo dệt của bà
06:15Từng chút một, hình ảnh tôi trong mắt người khác bị bóp méo
06:18Chính điều đó âm thầm kéo dãn khoảng cách giữa vợ chồng tôi
06:21Anh yêu tôi
06:23Nhưng tin rằng mẹ chẳng bao giờ hại con
06:25Mâu thuẫn ấy xé nát niềm tin
06:27Cuối cùng đẩy anh vào ngõ cụt
06:30Nỗi ướt nghẹn tích tụ suốt 2 kiếp
06:31Giờ nhất định phải chút ra
06:33Căn bệnh ăn nói bừa bãi của Trần Mỹ Lan
06:35Lần này, tôi sẽ chỉ đến cùng
06:37Quả nhiên, chưa đầy 2 phút
06:39Sau khi bà ta buông điện thoại
06:41Giang Vũ, đang công tác xa, đã nhắn tin
06:43Vợ à, mẹ chỉ hay lắm lời thôi
06:45Em cố nhẫn nhịn một chút
06:47Đừng đối trọi với mẹ
06:48Tôi khẽ bật cười, không đáp
06:50Nhẫn nhịn sao
06:52Kiếp trước tôi đã cúi đầu quá nhiều
06:54Và nhận lại là vãn kiếp bất phục
06:56Lần này, tôi không ở lì trong nhà
06:58Mà kéo vali nhỏ rời đi
07:00Ít nhất trong một tuần này
07:02Tôi muốn hít thở không khí tự do
07:03Trong thời gian đó, Giang Vũ gọi điện
07:06Giọng ngập ngừng
07:07Vợ à, mẹ nói mấy hôm nay em không ở nhà
07:10Tôi ngắm hàng ngô đồng ngoài cửa sổ
07:12Bình thản đáp
07:13Ừ, em về nhà mẹ đẻ vài hôm
07:16Ở với bà
07:16Sóng bên này kém
07:18Nhiều lúc nghe điện thoại cũng chẳng rõ
07:20Đầu dây kia im lặng
07:21Như muốn nói gì
07:22Cuối cùng chỉ khe khẽ thở dài
07:24Thôi được
07:25Anh cũng sắp về rồi
07:26Một tuần sau
07:28Tính toán chắc anh gần về
07:29Tôi mới kéo vali trở lại
07:31Chưa kịp lấy chìa khóa
07:33Cửa bật mở từ trong
07:34Trần Mỹ Lan đứng chắn ngay cửa
07:36Mặt cười giả lạ
07:37Giọng thay thé chua ngoa
07:39Ôi giời ơi
07:40Còn biết quay về à
07:41Đi mất tăm cả chục ngày
07:43Nhà này thành khách sạn của cô rồi hả
07:45Ngừng lên
07:46Tôi thấy Giang Vũ ngồi sofa
07:47Ráng vẻ mệt mỏi
07:49Anh vừa ngừng đầu đã cao mày trước những lời chua cay
07:51Chưa kịp mở miệng
07:53Trần Mỹ Lan đã níu chặt tay con trai
07:55Gấp gáp mách
07:56Tiểu Vũ
07:57Con nhìn nó đi
07:58Con vừa đi công tác
07:59Nó liền mất tích
08:00Điện thoại không nghe
08:01Tin nhắn không trả lời
08:03Có đàn bà nào đoan chính mà chẳng buồn về nhà thế hả
08:05Rõ ràng bị đàn ông ngoài mê hoặc rồi
08:08Khuôn mặt Giang Vũ tối lại
08:10Mệt mỏi lẫn bực bội bị châm ngòi
08:12Anh hất tay mẹ ra
08:13Giọng kìm nén
08:14Mẹ
08:15Lại nói nhảm gì nữa
08:16Ninh ninh về nhà mẹ để cơ mà
08:18Bị con trai gắt
08:20Trần Mỹ Lan khựng lại
08:21Rồi biểu môi
08:22Lầm bẩm đủ nghe
08:23Nhà mẹ đẻ
08:24Bao tre thì có
08:25Ai biết thật sự ở đó hay đi đâu
08:27Còn nữa
08:28Con gái gả đi rồi là nước đổ đi
08:30Cứ chạy về nhà mẹ đẻ là mang hết vận khí nhà người ta đi
08:33Khắc cha
08:34Khắc anh
08:35Hai chữ khắc cha như nhát dao lạnh cắm thẳng vào tim tôi
08:38Bà ta biết rõ cha tôi vừa mất chưa đầy một năm
08:41Sắp mặt Giang Vũ sầm xuống
08:43Mẹ
08:44Nói càng lúc càng quá đáng rồi
08:46Tôi nhìn đôi môi độc địa kia
08:48Khẽ cười lạnh
08:49Giả vờ như sực nhớ
08:51Tôi vỗ tay một cái
08:52Mẹ
08:53Nghe mẹ nói thế
08:54Con mới nhớ ra
08:55Tôi cố tình dẫn ánh mắt mọi người về mình
08:58Hôm về nhà mẹ
08:59Con tình cờ gặp bà cụ Lý hàng xóm
09:01Người hay xem tưởng số đó
09:02Tôi làm bộ nghiêm trọng
09:04Bà cụ nắm tay con
09:06Bảo
09:06Ninh ninh à
09:07Về ngay đi
09:08Có phải gần đây mẹ chồng con cứ thấy bất an
09:10Mắt giật liên hồi
09:11Miệng toàn nói linh tinh không
09:13Trần Mỹ Lan giật mình
09:14Vô thức đưa tay chạm khóe mắt
09:16Tôi lập tức thêm mắm dạng muối
09:18Ra vẻ lo lắng
09:19Bà cụ nói đó là bị quỷ ám
09:21Mới sinh ảo tưởng
09:22Thốt lời sàng bệnh
09:24Cụ con dặn
09:25Con phải đặt ít chu sa hay buộc mảnh
09:26Vài đỏ dưới gối cho mẹ để chấn tả
09:28Tôi ngừng lại
09:30Nhìn thẳng
09:30Trong nhà mà cứ nghi kỵ
09:32Lại mở miệng nói mấy câu kiểu khác cha khác mẹ
09:34Thì chẳng khác nào tự phá hòa khí
09:36Cuốn hết vận may
09:37Mẹ thật sự muốn rước xui xẻo về cho cả nhà sao
09:40Một chàng lời tuôn ra từ miệng tôi
09:42Nhanh chóng
09:43Dồn dập
09:44Thật giả sen lẫn
09:45Tôi khéo léo gán cho mẹ chồng chiếc mũ mê tín dị đoan
09:48Biến những lời bịa đặt kia thành do ma quỷ quấy nhiễu
09:50Nhờ thế
09:52Không chỉ phủ nhận được cáo buộc
09:53Mà còn khiến tôi trông như đang lo lắng cho bà
09:55Giang vũ nghe xong thì giữ người
09:58Hết nhìn tôi rồi lại quay sang nhìn mẹ mình
10:00Lông mày anh nhíu chặt
10:02Vẻ mặt hoang mang
10:03Dường như vì những câu nửa tin nửa ngờ của tôi mà quên cả cơn giận khi nãy
10:06Trần Mỹ lan trợn mắt há hốc
10:08Sắc mặt đỏ bừng rồi lại trắng bệch
10:10Bà muốn phản bác
10:12Nhưng từng câu tôi nói đều chạm đúng chỗ hiểm
10:14Nhất là câu làm tổn hại hòa khí
10:16Hao mòn vận may gia đình
10:18Khiến bà nghẹn họng
10:19Chỉ có thể chừng mắt nhìn tôi
10:20Hồi lâu mới vắt ra được một câu run dày
10:23
10:24Cô bớt biện đặt đi
10:25Mẹ
10:26Chuyện này có thì tin là có
10:27Không có cũng nên rẻ chừng ạ
10:29Tôi lập tức đón lời
10:30Giọng càng thêm thành khẩn
10:32Bà cụ lý nói chuẩn lắm
10:34Trước đây mẹ cũng từng nhờ bà xem mà
10:36Hay tối nay mẹ thử lại xem
10:38Dù sao còn hơn cứ đa nghi
10:39Rồi lại mở miệng nguyên rùa chính người nhà mình
10:42Phải không ạ
10:42Rõ ràng Trần Mỹ Lan không ngờ tôi lại dùng chính cách hoang đường ấy để đối phó
10:47Bà chừng mắt nhìn tôi
10:49Ánh mắt hệt như muốn nuốt sống
10:50Giang Vũ mệt mỏi xoa chán
10:53Cố hòa giải
10:53Thôi mẹ
10:55Bớt nói đi
10:55Con vừa đi đường về cũng mệt rồi
10:57Mệt
10:58Mẹ thấy con bị con hồ ly này trúc mê hồn thì có
11:01Trần Mỹ Lan bỗng cao rọng
11:03Tay túng chặt cánh tay con trai
11:04Móng tay bấm vào da thịt
11:06Tiểu Vũ
11:07Con theo mẹ vào đây
11:08Mẹ có cái này phải cho con xem
11:10Xem xong con sẽ biết ai thật sự nghĩ cho con
11:13Ai chỉ toàn miệng lưỡi rồi chá
11:14Không để anh kịp phản ứng
11:16Bà lôi giang Vũ vào phòng nhỏ
11:18Anh nửa muốn rãi
11:20Nửa lại giao động trước thái độ bất thường của mẹ
11:22Đành miễn cưỡng đi theo
11:23Dầm
11:24Cánh cửa đóng sầm lại
11:25Nhưng từng vách mỏng
11:27Tôi nghe rõ từng chữ
11:28Tiểu Vũ
11:30Con xem đi
11:30Mẹ còn lừa con chắc
11:32Chiều hôm nó bỏ đi
11:33Mẹ tận mắt nhìn từ ban công
11:35Cái xe đen ấy
11:36Nó còn cười tươi thế kia mà chui vào
11:39Không phải đàn ông ngoài thì là ai
11:40Con thì cực khổ đi làm
11:42Con nó ở nhà thế này đấy
11:44Tiếng lục lọi điện thoại vang lên
11:46Chắc bà đang tìm ảnh
11:47Một lúc im lặng
11:49Rồi giọng giang Vũ vang lên
11:51Nặng nề pha chút nghi ngờ
11:52Mẹ
11:53Cái này
11:54Chỉ là ảnh cô ấy bước lên xe thôi
11:56Đâu chứng minh được gì
11:57Có thể là xe đặt qua áp
11:59Hoặc đồng nghiệp tiện đường cũng nên
12:00Xe đặt
12:01Đồng nghiệp
12:02Chân Mỹ lan gào lên
12:03Giọng thay thế
12:04Xe dịch vụ nào sang thế
12:06Đồng nghiệp nào mà cần nó cười ngọt thế
12:08Tiểu Vũ
12:09Con tỉnh lại đi
12:10Nó coi con hiền lành dễ bắt nạt
12:12Nên mới dám rửa trò
12:13Mẹ sớm đã thấy nó không ổn rồi
12:15Con
12:16Tới đây
12:17Tôi biết thời cơ đã đến
12:19Không ngu ngốc đứng ngoài
12:20Chịu trận như kiếp trước
12:21Tôi bình thản cầm điện thoại
12:23Gọi cho bố chồng
12:24Giang Trí Bình
12:24Ông vốn nghỉ hưu
12:26Nhưng không chịu ngồi yên
12:27Xin làm bảo vệ ở khu trung cư đối diện
12:29Hết ca thì thường ngồi lì trong phòng chơi bài
12:31Bố ạ
12:32Tôi khéo léo để giọng mình run dày
12:34Tuổi thân
12:35Bố có thể về ngay được không
12:37Mẹ không hiểu sao cứ khăng khăng kéo
12:39Anh Vũ ra nói con có người đàn ông bên ngoài
12:41Còn đưa cả ảnh
12:42Con giải thích thế nào mẹ cũng không nghe
12:44Hai người đang cãi nhau trong phòng
12:45Con
12:46Con thật sự bất lực rồi
12:47Đầu dây bên kia
12:49Giọng ông lập tức nổ như pháo
12:50Cái gì
12:51Lại giờ cho quái quỷ gì nữa
12:53Đợi đấy
12:54Chưa đầy 5 phút
12:56Cửa nhà bị đầy mạnh cái rầm
12:57Giang Trí Bình sầm mặt
12:59Người con vương mùi thuốc lá
13:00Rõ ràng vừa bị kéo thẳng từ bàn bài về
13:03Con âm ý cái gì ở đây
13:05Ông quát như sấm
13:06Khi thế át cả phòng
13:07Cửa phòng nhỏ bật mở
13:09Trần Mỹ Lan nhìn thấy chồng
13:11Thoáng sữ người
13:12Sau đó như bắt được phao cứu
13:14Chỉ tay vào tôi mà khóc tố
13:15Ông Giang
13:16Ông về đúng lúc quá
13:18Ông phải quản cái con dâu này
13:20Nó vô pháp vô thiên
13:21Bên ngoài lang nhang còn dám vu vạ ngược cho tôi
13:23Tôi có chứng cứ đây này
13:25Giang Vũ đi sau
13:26Sắc mặt u ám
13:28Tay cầm điện thoại
13:29Ánh mắt phức tạp quét về phía tôi
13:30Chứng cứ
13:32Giang Trí Bình nhíu mày
13:33Chứng cứ gì
13:35Ảnh nó chui vào xe đàn ông ngoài chứ gì nữa
13:38Trần Mỹ Lan giật điện thoại từ tay con trai
13:40Chia cho chồng xem như báu vật
13:42Ông nhìn đi
13:43Rõ ràng thế này
13:44Băng chứng rảnh rảnh
13:46Giang Trí Bình nheo mắt nhìn ảnh
13:48Rồi ngừng lên
13:49Ánh nhìn lạnh lẽo chiếu thẳng vào tôi
13:50Tôi hít sâu
13:52Không đợi ông mở miệng
13:53Liên ngại ngào
13:54Bố
13:55Cuối cùng bố cũng về
13:56Nếu bố không kịp
13:58Căn nhà này đã bị mẹ phá nát rồi
13:59Tôi lập tức kéo sự chú ý về phía mình
14:02Mẹ
14:03Rốt cuộc mẹ muốn thế nào
14:05Tôi dưng dưng
14:05Rọng ngại lại
14:06Chỉ vì hôm trước con tình cờ bắt gặp mẹ
14:09Ở cửa hàng vàng trong trung tâm thương mại
14:10Đi cùng một ông chú tóc bóng mượt
14:12Mặc áo ra
14:13Còn cười nói thân mật
14:14Mà giờ mẹ dự chuyện hãm hại con sao
14:16Phải đuổi con ra khỏi nhà
14:18Mẹ mới vừa lòng ư
14:19Lời tôi như xét đánh ngang tay
14:22Sắc mặt đắc ý của Trần Mỹ Lan đông cứng
14:24Mắt trợn trừng
14:25Miệng há ra không thốt nổi nửa câu
14:27Gương mặt Giang Trí Bình lập tức tối sầm
14:29Ánh mắt như dao xoáy vào vợ
14:31Cửa hàng vàng gì
14:33Ông chú nào
14:34Ông vốn tính đa nghi
14:36Lại sĩ diện
14:36Nghe thế liền bùng nổ
14:38
14:39Cô nói bậy
14:39Vu khống trắng trợn
14:41Cuối cùng Trần Mỹ Lan gào lên
14:42Nhưng giọng run dày
14:43Tôi vu khống
14:45Tôi bật khóc
14:46Nước mắt lã trã
14:47Nhưng lời lẽ rõ ràng
14:48Ông chú ấy bên lông mày trái
14:50Có nốt ruồi đen to
14:51Đúng không
14:51Lúc đó mẹ còn thử sợi dây chuyền vàng
14:54Hỏi ông ta có đẹp không
14:55Đúng chứ
14:56Nếu không tận mắt thấy
14:58Con cũng chẳng dám tin
14:59Vì sự bố nổi giận
15:00Con cắn răng dấu kín
15:02Chẳng dám hé lời
15:03Nào ngờ
15:04Nào ngờ hôm nay mẹ lại dựng chuyện
15:06Hãm hại con
15:06Đẩy con đến đường cùng
15:08Mẹ
15:08Sao mẹ nỡ ác đến vậy
15:10Từng chi tiết tôi tung ra
15:12Chuẩn xác như nhát búa ráng xuống
15:14Đúng chỗ yếu của Trần Mỹ Lan
15:16Lại đánh thẳng vào tính đa nghi
15:17Của Giang Trí Bình
15:18Trần Mỹ Lan
15:19Giọng ông bùng nổ như sấm
15:21Cô ta nói có đúng không
15:23Thằng nào
15:24Cô dám cắm sừng tôi à
15:25Không có
15:27Ông Giang
15:28Nghe tôi giải thích
15:29Nó biện
15:29Nó vù an tôi
15:31Tiểu Vũ
15:31Con nói giúp mẹ đi
15:33Trần Mỹ Lan hốt hoảng
15:34Mặt trắng bệch
15:35Vừa định níu tay chồng thì bị hất ra
15:37Lại quay sang cầu con trai
15:38Giang Vũ tráng váng
15:40Nhìn mẹ gần như phát điên
15:42Nhìn cha nổi giận
15:43Nhìn tôi nước mắt giàn ruộng
15:44Mà lời nào cũng rảnh mạch
15:45Anh mấp mái môi
15:46Không nói nổi câu nào
15:48Biện
15:49Vũ an tôi vừa khóc
15:50Vừa rồn ép
15:51Như bị rồn đến đường cùng
15:53Được thôi
15:54Mẹ nói con biện đúng không
15:55Con gọi gì tôn lên ngay
15:57Dì phụ trách trung tâm hoạt động
15:58Người già tầng dưới
15:59Ai cũng nể
16:00Chuyện gì trong khu gì đều rõ
16:02Biết đâu gì cũng thấy hôm đó
16:04Nhờ gì phân xử
16:05Kẻo mẹ lại bảo con vũ an
16:06Tôi cố ý nhắc đến đúng người ghét Trần Mỹ Lan nhất mà mê buôn chuyện nhất
16:10Nghe hai chữ gì tôn
16:12Mặt Trần Mỹ Lan biến sắc
16:14Ré lên
16:14Gọi bà ta làm gì
16:16Con mụ lắm mồm ấy
16:17Ở đây không đến lượt bà ta
16:19Nhưng đã muộn
16:20Tôi mặc kệ
16:22Rút điện thoại bấm số
16:23Dì tôn ạ
16:24Dì ở nhà không
16:25Dì lên giúp con một lát được không
16:27Mẹ con cứ khăng khăng nói tuần trước con lên xe đàn ông lạ
16:31Ngay cổng sau khu
16:32Chiều thứ 6 hơn 3 giờ
16:33Hôm đó dì có ở gần không ạ
16:35Con xin dì lên nói giúp
16:37Mẹ con đang cố chấp quá
16:38Người thường khó mà nhớ chuyện hàng xóm một tuần trước
16:41Nhưng dì tôn thì khác
16:43Đầu dây bên kia lập tức phấn khích
16:45Ôi hình như có thật đấy
16:47Mỹ Lan lại bày trò gì nữa
16:48Đợi đấy
16:49Dì lên ngay
16:50Chưa đầy 2 phút sau
16:52Dì tôn đã hớt hải chạy tới
16:53Đôi mắt sáng rực tia tò mò chẳng buồn che giấu
16:56Trần Mỹ Lan trông thấy
16:58Mặt lập tức xa xầm
16:59Con mụ tôn
17:00Chuyện gì cũng trõ mũi vào được ạ
17:02Dì tôn coi như không nghe thấy
17:04Xoay người nhìn thẳng Giang Trí Bình
17:06Khuôn mặt ông nặng nề như chỉ
17:07Và Giang Vũ đang bối rối
17:09Rồi vỗ ngực cái đồn đốc
17:10Trí Bình
17:11Tiểu Vũ
17:12Sao thế này
17:13Lại là Mỹ Lan bày trò gì nữa à
17:15Ninh ninh hoan thế
17:16Có chuyện gì được
17:17Tôi hiểu rất rõ
17:18Lúc này điều ông Giang quan tâm không hẳn là sự thật
17:21Mà là bề ngoài thể diện
17:22Tôi liền nhanh hơn một nhịp
17:24Cố ý dùng giọng ấm ức
17:25Khéo léo dẫn dắt
17:26Dì tôn
17:27Mẹ con bảo rằng hôm ấy hơn 3 giờ chiều
17:30Ở cổng sau khu
17:31Thấy con lên một chiếc xe màu đen
17:32Còn nói con có gian tình với tài xế
17:34Nhưng con nhớ rõ hôm ấy xe đặt qua áp
17:37Tài xế là nữ cơ mà
17:38Chắc mẹ nhìn nhầm
17:39Đúng không hả
17:40Rồi tôi bổi thêm
17:41Dì vẫn hay đi loanh quanh trong khu
17:43Dạo này dì có thấy gương mặt lạ nào xuất hiện không
17:46Nhìn qua đã thấy chẳng đứng đắn ấy
17:48Dì tôn lập tức bắt sóng
17:50Mắt đảo một vòng
17:51Rồi bất ngờ đập đùi cái đép
17:53Chỉ thẳng mặt Trần Mỹ Lan
17:54Ái chà
17:55Đúng rồi
17:56Ninh ninh lên xe thế nào dì không để ý
17:58Nhưng dì thấy bà đấy nhé
18:00Bà ta hăng hái kể lề
18:02Tay múa miệng
18:03Ngay ở khu rác sau cổng sau ấy
18:05Có ông già tóc vuốt láng bóng
18:07Áo da đen
18:07Còn tán tỉnh nữa
18:08Bên lông mày trái có cái nốt ruồi to tổ bố
18:11Nhìn là biết chẳng ra gì
18:12Bà còn đứng đó thì thào cả buổi
18:15Mỹ Lan
18:15Cười tiết mắt nữa cơ
18:17Bà thân mật với đàn ông ngoài
18:18Rồi quay sang đặt điều hại con dâu
18:20Bà tính toán gì thế hả
18:21Những chi tiết gì tôn nói còn sống động
18:24Cụ thể hơn cả câu tôi vô tình hé ra
18:26Y như tận mắt chứng kiến
18:27Trần Mỹ Lan run lẩy bẩy
18:29Gào lên
18:30Bà tôn
18:31Bà nói càn
18:32Bao giờ tôi nói chuyện với hạng người như thế
18:34Toàn đặt điều
18:35Tôi đặt điều
18:37Dì tôn chống nạnh
18:38Giọng như chuồng đồng
18:39Tôi thấy tận mắt nhé
18:41Bà còn nhận một gói giấy từ tay hắn
18:43Lén lút lắm
18:43Bảo sao dạo này hay vòng ra cổng sau
18:46Hóa ra hẹn nhân tình
18:47Trần Mỹ Lan á khẩu
18:49Cái
18:49Cái đó là
18:50Sắp mặt Giang Trí Bình từ khó coi
18:52Chuyển thành rông bão
18:53Gươm gươm nhìn vợ
18:54Từng chữ gần ra
18:55Trần Mỹ Lan
18:56Cô nói rõ cho tôi
18:58Thằng đàn ông đó là ai
18:59Gói giấy kia là gì
19:01Mồ hôi bà chảy ròng ròng
19:03Đành lắp bắp
19:04Là thuốc bắc
19:05Tôi mỉm cười
19:06Giọng mềm mại
19:07Mẹ
19:08Thuốc bắc thì có gì phải giấu
19:09Nếu bố không tin
19:11Mẹ đưa bố ra phòng khám đối chất là xong
19:13Mồ hôi Trần Mỹ Lan tuôn như suối
19:15Hắn chạy mất rồi
19:17Tôi thừa biết
19:18Trước đó bà từng tìm được một lang băm đâu đó
19:20Bỏ cả đống tiền mua thuốc
19:22Cuối cùng chỉ nhận về mớ dễ cỏ rẻ tiền
19:24Trắng tay
19:25Chuyện này bà còn than vãn suốt mấy hôm
19:27Giờ thầy đã chuồn
19:29Chẳng còn đối chứng
19:30Giang Trí Bình càng tức giận
19:31Trần
19:32Mỹ
19:33Lan
19:33Cô dám lừa tôi
19:35Thấy ngọn lửa đã bén
19:36Tôi lập tức châm thêm củi
19:38Giả vờ như sự nhớ ra
19:39Vừa rưng rưng vừa nói với Giang Trí Bình
19:41Bố
19:42Chuyện này nhất định phải làm rõ
19:44Vì sự yên ổn của cả nhà
19:45Cũng để mẹ khỏi nghi ngờ vô cơ mãi
19:47Sao bố không thử kiểm tra tài khoản ngân hàng của mẹ
19:50Con nhớ rõ hôm trước thấy mẹ rút rất nhiều tiền mặt ở cây ATM ngoài khu
19:54Trông lén lút lắm
19:55Lâm Ninh
19:56Cô dám
19:57Trần Mỹ Lan hét lớn
19:58Lao tới
19:59Nhưng Giang Trí Bình đã giữ chặt cổ tay bà
20:01Giật lấy điện thoại
20:02Mở khóa vân tay
20:03Thẳng thưng lật phần giao dịch
20:05Không khí trong phòng nặng chĩu
20:07Chỉ còn ánh sáng màn hình chập trần cùng hơi thở gấp gáp
20:10Bất ngờ
20:11Ông ngẩn phát đầu
20:12Mắt đỏ ngầu
20:13Trần Mỹ Lan
20:14Tháng trước 3 lần liền
20:15Mỗi lần 5.000
20:16Tổng cộng 15.000 tiền mặt
20:18Bà rút đi đâu
20:19Có phải đưa cho thằng đàn ông kia không
20:21Trần Mỹ Lan mặt cắt không còn giọt máu
20:24Run dày
20:25Tôi
20:26Không
20:26Tôi đưa cho em trai
20:27Nhà nó khó khăn
20:28Rút bên ngoại thôi
20:29Bên ngoại
20:31Giang Trí Bình gầm lên
20:32Rút thì chuyển khoản
20:33Sao phải lén lút rút tiền mặt
20:35Bà bật khóc
20:37Tôi sợ ông nghĩ nhiều nên mới rút tiền mặt
20:39Ông Giang
20:39Tin tôi đi
20:40Tôi khẽ thì thầm
20:41Đủ để mọi người đều nghe
20:43Rút tiền mặt thì không để lại dấu vết
20:45Mẹ bảo nhà ngoại sẽ che cho con
20:47Thì chắc chắn cũng sẽ che cho mẹ
20:49Nếu không thì sao không dám chuyển khoản
20:50Cái này
20:51Khó mà giải thích rõ ràng được
20:53Câu nói như lưỡi dao bén
20:54Cắt nát đường lui cuối cùng của Trần Mỹ Lan
20:56Cũng chém đứt sợi kiềm chế mong manh của Giang Trí Bình
20:59Trần Mỹ Lan
21:00D
21:01M3
21:02Ông dáng một cái tát trời dáng
21:04Bốp
21:05Âm thanh rền vang
21:06Trần Mỹ Lan loạn trọng ngã vào tường
21:08Ông mặt khóc thét
21:09Không có
21:10Thật sự là cho em trai
21:11Không tin thì để tôi gọi điện
21:13Gọi cái gì
21:14Chị em bà một ruột
21:16Hợp sức lừa tôi
21:17Giang Trí Bình hết
21:18Gương mặt tím tái
21:19Hôm nay bà không khai rõ từng đồng
21:21Tôi bẻ gãy chân bà
21:22Lửa giận chính thức bùng nổ
21:24Ngoài nổ bị dồn chặt vào tiền mặt
21:27Và người đàn ông mở ám mà gì tôn khẳng định
21:29Tôi nhìn cảnh tượng hỗn loạn
21:31Nhìn ráng vẻ nhục nhã
21:32Bị đóng đinh vào cột ô nhục của Trần Mỹ Lan
21:34Lòng tôi chỉ còn lại sự lạnh lẽo bình thản
21:36Bà vốn giỏi đặt điều hãm hại người khác sao
21:38Vậy thì tôi dựng sân khấu, bày nhân chứng
21:41Thêm chi tiết trí mạng
21:43Để bà tự nếm mùi miệng đời nghiền nát
21:44Chậu nước bẩn này
21:46Bà chỉ có thể tự ôm lấy
21:47Giang Trí Bình run lẩy bẩy
21:50Xét chặt điện thoại
21:51Ông mở WeChat
21:52Lút vào danh sách trò chuyện
21:53Trần Mỹ Lan nhìn thấy
21:55Hoảng loạn hết
21:56Ông Giang
21:57Ông không được xem
21:58Đó là riêng tư của tôi
22:00Riêng tư
22:01Ông hất mạnh
22:02Bà ngã lăn xuống đất
22:03Dùng tiền của tôi hú hí với đàn ông khác thì nhớ riêng tư à
22:07Hôm nay tôi phải xem bà còn giấu trò bẩn gì
22:09Ngón tay ông lia nhanh trên màn hình
22:12Phần lớn chỉ là bạn học cũ
22:13Bạn đánh bài
22:14Nhân viên bán hàng
22:15Không khí đặc quánh
22:16Chỉ còn tiếng đất của Trần Mỹ Lan
22:18Đột nhiên
22:19Tay ông khựng lại
22:20Ánh mắt ông rán chặt vào một đoạn trò chuyện mới nhất
22:23Người lưu tên Lão Trương sửa điện
22:26Tin nhắn hiện ra
22:27Mỹ Lan mụi tử
22:29Hôm nay chị mặc váy đỏ nhảy quảng trường đẹp như hoa
22:31Trần Mỹ Lan
22:33Anh Trương
22:34Lại trêu gạo
22:34Mặt thẹn
22:36Đẹp hơn mấy bà khác nhiều
22:37Ngày mai còn đi nữa chứ
22:38Tôi giữ chỗ
22:39Đi chứ
22:41Nhớ mang chai nước anh hay mua nhé
22:43Càng kéo lên
22:44Câu từ càng là lời
22:45Đêm không ngủ
22:47Chỉ muốn nói chuyện với em
22:48
22:49Đồ da không đứng đắn
22:50Em ngọt hơn cả đường
22:52Ngày mai nhà em có ai không
22:54Tôi qua sửa điện nhé
22:56Con dâu tôi còn ở nhà
22:58Con dâu đúng là phá đám
23:00Ẩm
23:00Một sợi dây trong đầu răng trí bình như đứt phượt
23:04Trần
23:04Mỹ
23:05Lan
23:05Ông gầm lên
23:07Ném thẳng điện thoại
23:08Vỡ tan trên tường
23:09Đây là kiểu giúp bên ngoại à
23:11Dám dựng chuyện hãm hại con dâu
23:13Ông lao tới
23:14Đứng sừng sững
23:15Phun thẳng nước bọt vào mặt vợ
23:17Ve vãn đàn ông
23:18Tin của tôi đem mua quần áo
23:20Mua nước cho hắn
23:21Bà coi tôi chết rồi à
23:23Trần Mỹ Lan bật khóc
23:24Run dày
23:25Không
23:26Không phải như ông nghĩ
23:27Chỉ đùa thôi
23:28Bạn bè thôi
23:29Đùa
23:30Giang trí bình gào thép
23:31Dí màn hình vỡ vào mặt bà
23:33Đây là đùa sao
23:34Còn 15.000 kia
23:36Cho thằng chương này
23:37Hay lý
23:38Hay vương nào nữa
23:39Nói
23:39Dì tôn đứng cạnh
23:41Mắt sáng dỡ
23:42Liên chêm thêm
23:43Thấy chưa
23:44Trí bình
23:45Tôi nói rồi mà
23:46Bình thường anh không ở nhà
23:47Mỹ Lan nào có ngoan hiền
23:49Còn ngọt hơn cả đường cơ đấy
23:51Ra rồi con chẳng biết xấu hổ
23:52Mất mặt chết đi được
23:53Giang vũ đứng bên
23:55Sắp mặt trắng bạch
23:56Nhìn cha mẹ hoàn toàn mất kiểm soát
23:59Nhìn những đoạn chát dơ giấy phơi bày
24:00Anh chỉ thấy buồn nôn và mệt mỏi đến tận xương tủy
24:03Cái chút nghi ngờ vì lời mẹ dựng chuyện ban nãy
24:06Giờ đây đã bị sự thật bẩn thiểu này quét sạch
24:08Trong lòng anh chỉ còn lại nực cười và ghê tờm
24:11Li hôn
24:12Giang trí bình bật dậy
24:13Ngực phập phòng dữ dội
24:14Giọng run lên vì tức giận
24:15Trần Mỹ Lan
24:17Tôi với bà đến đây là hết
24:18Sống thế này khác gì địa ngục
24:20Mai ra cục dân chính
24:23Không rời khỏi nhà cút theo mấy thằng tình nhân của bà đi
24:26Đừng
24:27Trần Mỹ Lan gào khóc thảm thiết
24:29Bà quỳ sụp xuống
24:31Ông chặt lấy chân chồng
24:32Ông Giang
24:33Tôi sai rồi
24:34Tôi chỉ lỡ lời nói bậy vài câu
24:36Thật sự không phản bội ông
24:37Tiền đó đúng là cho em trai tôi
24:39Ông tin tôi đi
24:40Tôi không thể li hôn
24:41Tôi không chịu li hôn đâu
24:43Cút
24:44Giang trí bình hất mạnh
24:45Ánh mắt lạnh như băng
24:46Chỉ còn lại sự khinh miệt
24:48Lời bà
24:49Tôi không tin nổi một chữ
24:50Để tôi điều tra rõ 15.000 kia đi đâu rồi
24:53Tôi sẽ tính sổ
24:54Nói xong
24:55Ông lườm bà một cái như muốn xuyên thấu
24:57Quay phát người
24:58Sập cửa bỏ đi
24:59Tiếng rầm vang rội làm cả căn nhà run lên
25:01Dì tôn sen kịch chán chê vẫn chưa hả dạ
25:04Già vờ thở dài an ủi vài câu
25:06Sau đó cười thỏa mãn
25:08Ngoái đầu nhìn ba lần mới chịu đi
25:09Còn không quên khép cửa dùm tôi
25:11Trong phòng khách chỉ còn lại tiếng gào khóc thê thảm của Trần Mỹ Lan
25:14Giang Vũ đứng xứng
25:16Nhìn mẹ mình nằm bệt dưới đất
25:18Son phấn nhòe nhòe
25:19Chẳng khác nào bóng mà
25:20Anh mấp máy môi
25:21Cuối cùng chỉ khàn giọng bảo tôi
25:23Ninh ninh
25:24Em vào phòng nghỉ một lát đi
25:26Tôi gật đầu
25:27Không nói gì thêm
25:28Xoay người giả vờ định rời đi
25:30Ngay khi bước ngang qua
25:31Bãi bùn nhão kia bỗng ngẩn phát đầu
25:33Đôi mắt xương mọng đục ngầu
25:35Vì khóc lập tức bừng lên ánh nhìn tỉnh táo
25:37Sắc lạnh và đầy oán độc
25:39Bà nhìn tôi tròng trọc
25:40Như lần đầu thấy rõ con người thật của tôi
25:42Lâm ninh
25:44Trần Mỹ Lan khó nhọc đứng dậy
25:45Gọi tôi từng chữ
25:46Giọng khẳng đặc nhưng đầy bình tĩnh giận người
25:48Vừa rồi
25:50Nào là ông chú bóng loáng
25:51Nào là nốt ruồi
25:52Nào là thử dây chuyền ở tiệm vàng
25:54Rồi sao kê ngân hàng
25:55Rút tiền mặt
25:56Bà ngừng lại
25:57Ánh mắt xoáy thẳng
25:58Còn cả con mụ tôn ngu sẩn kia nữa
26:00Cũng đều bị cô lợi dụng làm súng bắn
26:02Đúng không
26:03Mẹ
26:04Mẹ nói linh tinh cái gì vậy
26:06Giang Vũ cao mày
26:07Không thể tin nổi
26:08Trần Mỹ Lan phớt lờ
26:10Mắt vẫn như mũi kim độc ghim chặt vào tôi
26:12Cô căn bản không hề thấy tiệm vàng nào
26:14Cũng chẳng thấy thử dây chuyền gì cả
26:16Đúng không
26:17Giọng bà bỗng vút cao
26:19Lạnh bút như lưỡi dao
26:20Cô đang gài bẫy tôi
26:22Cô biết tôi sợ cái gì
26:23Biết lão giang ghét nhất điều gì
26:25Biết con mụ tôn chỉ mong tôi mất mặt
26:27Cô đi từng bước từng bước
26:28Tất cả đều tính trước
26:29Có phải không
26:30Bà lào đảo lao đến
26:32Ngầm gào
26:33Cô gọi lão giang về không phải vì tấm ảnh kia
26:36Ngay từ đầu
26:37Mục đích của cô chính là chuyện này
26:38Cô muốn trồng trậu nước bẩn đó lên đầu tôi
26:41Phải không
26:42Nói đi
26:43Phòng khách chỉ còn tiếng gào chất vấn điên dại
26:45Giang Vũ bị những lời ấy làm cho dối loạn
26:48Quay sang nhìn tôi luống cuống
26:49Tôi ngừng màn kịch giả vờ khóc
26:52Vai không còn run
26:53Bàn tay che mặt chậm dãi buông xuống
26:55Khi ngừng lên
26:57Trên mặt tôi chẳng còn nửa điểm ủi khuất hay nước mắt
26:59Chỉ còn lại sự bình thản băng giá
27:01Khóe môi khẽ nhất
27:03Thấp thoáng ý cười dĩu cợt
27:04Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt oán độc của Trần Mỹ Lan
27:07Nhẹ nhàng lên tiếng
27:09Mẹ, giờ mẹ mới phát hiện sao
27:10Tôi tiến lên nửa bước
27:12Thấy rõ đồng tử bà có rút mạnh
27:14Chẳng lẽ tôi phải chờ mẹ dùng cái tấm ảnh cắt ghép kia
27:17Để một lần nữa gieo nghi ngờ vào lòng Giang Vũ
27:19Một lần nữa khiến nhà này gà bay chó chạy
27:21Rồi một lần nữa dồn anh ấy vào ngõ cụt sao
27:24Trần Mỹ Lan nghẹn họng
27:26Thở dốc
27:26Run dày chỉ tay vào tôi
27:27Cô, quả nhiên
27:29Tôi dĩ nhiên là ăn nói bậy bạ
27:31Tôi bình thản đáp
27:32Giọng nhẹ tình
27:32Học từ mẹ đó
27:34Mẹ chẳng phải giỏi nhất trò này sao
27:36Không có cũng bịa cho thành có
27:38Lời đồn thổi thành dao
27:39Đẩy người ta vào đường chết
27:40Mặt bà thoáng chốc trắng bệch
27:42Tôi chậm dãi nói tiếp
27:44Từng chữ như dòi quất
27:45Còn mấy đoạn chat với anh Trương
27:47Anh Lý
27:48Mẹ tự hiểu rõ
27:49Lúc mẹ là lơi với mấy ông già đó
27:51Mẹ nghĩ cái gì
27:52Rồi không bu vào trứng lành
27:54Chẳng phải chính miệng mẹ từng dạy tôi sao
27:56Còn 15.000 kia
27:58Tôi dừng lại
27:59Liếp bà một cái đầy ẩn ý
28:00Mẹ bảo giúp bên ngoại thì cứ coi như giúp bên ngoại đi
28:03Dù sao bây giờ bố cũng chẳng tin nữa
28:05Đúng không
28:06
28:07Đồ đàn bà ác độc
28:08Cô mưu tính hại tôi
28:10Trần Mỹ Lan giết lên
28:11Cuối cùng cũng nhận ra
28:12Từ đầu đến cuối
28:13Bà đã đứng trong cái hố tôi đào sẵn
28:15Bà thét gào
28:17Mất hết lý trí
28:18Lao thẳng về phía tôi
28:19Nhưng lần này
28:21Tôi không tránh
28:21Giang Vũ đột ngột bước tới
28:23Giữ chặt cổ tay bà
28:25Sắc mặt vô cùng khó coi
28:26Mẹ
28:27Giọng anh chầm thấp
28:28Nén chặt tức giận
28:29Mẹ còn chưa thấy đủ mất mặt sao
28:31Tiểu Vũ
28:32Con nghe rồi đó
28:34Nó thừa nhận rồi
28:35Nó hại mẹ
28:36Trần Mỹ Lan như kẻ sắp chết vớ được cọng rơm
28:38Điên cuồng gào khóc
28:39Giang Vũ khép mắt lại
28:41Đến khi mở ra chỉ còn lạnh lẽo
28:43Con chỉ thấy mẹ là người đưa ảnh ra trước
28:46Con chỉ thấy mấy đoạn chát mờ ám
28:48Số tiền kia mẹ cũng không giải thích nổi
28:50Mẹ
28:51Đi đến nước này
28:52Mẹ còn trách được ai
28:53Anh dứt khoát hất tay bà
28:55Giọng lạnh thấu xương
28:56Nếu mẹ còn muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng
28:59Thì tự yên lặng đi
29:00Nói rồi
29:01Anh không nhìn gương mặt sám như cho của mẹ nữa
29:04Nắm tay tôi kéo vào phòng
29:05Cánh cửa khép lại
29:07Ngoài kia vẫn còn văng vẳng tiếng khóc chửi điên loạn
29:09Nhưng trong lòng tôi
29:11Đã lặng im không chút sóng gợn
29:12Trong phòng
29:14Giang Vũ buông tay tôi
29:15Mệt mỏi xoa thái dương
29:16Hồi lâu sau
29:18Anh mới khản rộng
29:19Ninh ninh
29:20Anh biết mẹ anh quá đáng
29:21Em chịu ấm ức rồi
29:23Sau này anh sẽ không để bà
29:24Giang Vũ
29:25Tôi bình thẳng ngắt lời
29:27Anh ngẩn lên
29:28Thấy trong mắt tôi có điều gì
29:29Khiến anh trật hoảng hốt
29:31Tôi lấy từ ngăn tủ đầu giường
29:33Một tập giấy
29:33Đưa cho anh
29:34Bia trắng
29:355 chữ đen rõ ràng
29:37Thỏa thuận ly hôn
29:38Con người anh có rút
29:39Giọng khô khóc run dày
29:41Cái này là gì
29:42Tôi đã ký rồi
29:44Tôi bình thản
29:44Nhà cửa
29:45Tiền bạc
29:46Cứ theo pháp luật mà chia
29:47Tại sao
29:48Vì hôm nay mẹ anh sao
29:50Bà ta đáng chết thật
29:51Nhưng anh có thể đuổi bà
29:53Cấm bà bước vào nhà
29:54Chúng ta có thể chuyển đi chỗ khác
29:56Không cần đến mức này
29:57Tôi nhìn gương mặt đau khổ của anh
29:59Lòng thoáng sao động
30:00Anh là người tốt
30:02Quá hiền lành
30:03Quá mềm yếu
30:04Kiếp trước
30:05Sự mềm yếu ấy hủy hoại chính anh
30:07Kiếp này
30:08Nó vẫn không che chở nổi ai
30:10Kể cả anh
30:11Tôi khẽ lắc đầu
30:12Giọng chỉ còn mỏi mệt
30:13Không chỉ vì mẹ anh
30:15Là vì anh
30:16Ràng Vũ
30:17Anh sững sờ
30:18Tôi biết anh tốt
30:20Không muốn ai tổn thương
30:21Nhưng mỗi lần mẹ anh bịa đặt
30:23Ly rán
30:23Anh chọn im lặng
30:24Nghĩ đó là bao dùng
30:25Anh rõ ràng thấy sự điên cùng của bà
30:28Nhưng vẫn mong bà thay đổi
30:29Mong tôi nhẫn nhịn mãi
30:31Hôm nay
30:32Anh nhìn rõ tất cả
30:33Nhưng cuối cùng anh làm được gì
30:34Chỉ hất bà ra
30:36Rồi quay lại nói với tôi sau này
30:38Sẽ không thể nữa
30:39Từng câu như nhát búa ráng vào tim anh
30:41Ràng Vũ
30:43Tôi mệt rồi
30:43Tôi khẽ thở dài
30:44Tôi không bắt anh chọn giữa tôi và mẹ anh
30:47Nhưng tôi không còn hy vọng
30:48Cái tốt của anh thành nơi dung dưỡng cho ác ý
30:51Sự yếu mềm của anh biến thành con dao đâm vào tất cả
30:54Tôi không muốn một ngày nào đó mình cũng hóa điên như bà
30:57Tôi càng không muốn con cái lớn lên trong môi trường ấy
31:01Tôi đặt tập giấy lên giường
31:03Rọng nhẹ như gió
31:04Chia tay
31:05Với tất cả
31:06Đều tốt
31:06Anh có thể lo cho mẹ
31:08Không còn bị kẹt giữa hai bên
31:10Anh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn
31:12Mặt giang vũ trắng bệch
31:14Lào đảo dựa vào tường lạnh lẽo
31:15Anh há miệng
31:17Nhưng chẳng có gì để phản bác
31:18Vậy
31:19Thực sự không còn cách nào sao
31:21Cuối cùng anh khàn rọng hỏi
31:22Tôi chỉ lắc đầu
31:24Anh nhìn kiên định
31:25Thủ tục ly hôn nhanh chóng hoàn tất
31:27Anh từng cố níu kéo
31:29Nhưng quyết tâm của tôi không lay chuyển
31:31Cuối cùng anh chỉ có thể buông tay
31:32Nhà chồng dối tung
31:34Giang Trí Bình kiên quyết ly hôn
31:36Ép Trần Mỹ lan tay trắng ra khỏi cửa
31:39Bà ta khóc lóc
31:40Dọa chết
31:41Nhưng chứng cứ rành rành
31:42Thêm gì tôn lan chuyển khắp nơi
31:43Bà thân bại rành liệt
31:45Cuối cùng chỉ có thể lùi thủi
31:47Vào căn phòng chó cú nát
31:48Sống lẻ loi
31:49Giang Vũ thỉnh thoảng ghé qua
31:51Đưa chút tiền
31:52Nhưng trong mắt luôn mang theo xa cách
31:54Bà mất chồng
31:55Mất cả sự tôn trọng của con trai
31:57Của đời về già
31:58Đã quá rõ
31:59Còn tôi
32:00Sống lại một lần
32:01Tôi đã tự tay xé nát kịch bản số phận
32:03Đời còn dài
32:05Tôi chỉ sống cho chính mình
32:06Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo