Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Người Chăm Lo Tôi Nhất Lại Là Mẹ Chồng || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Khi đang chuẩn bị túi đồ để sẵn sàng đi sinh ở nhà, tôi nhận được cuộc gọi của mẹ
00:03Con sắp sinh rồi, có cần mẹ qua giúp không?
00:07Tôi biết mẹ đang chờ mong một câu trả lời khẳng định, để rồi sau đó có thể thao thao bất tuyệt không rớt
00:11Ít nhất cũng đến ngàn chữ, nào là chuyện gà vịt ở nhà một ngày phải cho ăn mấy bữa
00:14Nào là nỗi khổ say say khi đi đường xa, tất cả đều được mẹ kể lời như một bản biện minh cho sự vất vả và hy sinh của mình
00:20Theo lẽ thường, tôi sẽ cố gắng nói vài lời dịu dàng
00:23Tôi vẽ sự hy sinh ấy bằng những câu khen nợ, để mẹ tin rằng bà quan trọng biết bao với tôi, với gia đình này
00:28Không phải tôi vốn dĩ đã khéo léo, mà là sau gần 30 năm sống chung cùng mẹ
00:32Tôi đã tập thành bản năng sinh tồn, học cách khiến bà được thoải mái trong lòng
00:35Nhưng lần này, tôi không muốn làm thế nữa
00:37Tôi không cần đâu, cứ để mẹ chồng con lo liệu là được rồi
00:41Một tháng trước, tôi đột nhiên bị tiểu ra máu khi đang ở nhà mẹ
00:44Mẹ tôi lại tưởng rằng tôi bị suất huyết tử cung
00:46Tôi còn đang đục loại tìm thuốc kháng viêm, mẹ đã vội vã dục tôi quay về nhà chồng
00:50Mau về đi, có chuyện gì xảy ra ở nhà mẹ thì mẹ không gánh nổi trách nhiệm đâu
00:54Lúc ấy, tôi cứ ngỡ mình nhe nhầm, đành xác nhận lại một lần
00:58Mẹ, mẹ vừa nói gì cơ
01:00Con không hiểu đâu, 7 tháng thì sống, 8 tháng thì chết
01:03Con mà có chuyện gì ở nhà mẹ thì mẹ biết ăn nói sao với Hàn Chính Huy đây
01:07Có lẽ do thai kỳ khiến tôi nhạy cảm hơn
01:09Cũng có thể vì cuối cùng tôi đã học được cách suy nghĩ tỉnh táo khi gần 30 tuổi
01:13Tôi đáp lại
01:14Hàn Chính Huy không có nhà, con về thì làm được gì
01:17Mẹ chồng con chẳng phải ở nhà sao
01:19Để bà ấy đưa con đi bệnh viện
01:20Có lẽ do sắc mặt tôi quá khó coi
01:23Giọng mẹ mới dịu lại một chút
01:24Mẹ cũng là vì tốt cho con thôi
01:26Nhưng tôi biết rõ, với mẹ
01:28Việc thoát khỏi trách nhiệm và rắc rối quan trọng hơn tất cả
01:30Thứ tốt ấy không khiến tôi cảm động
01:32Mà chỉ khiến lòng tôi nặng nề hơn
01:34Khi tôi còn đang trinh vinh trong nỗi buồn vì sự bạc béo của mẹ
01:37Bà đã nhanh nhẹn gọi sẵn xe cho tôi
01:39Ngồi trên xe, tôi đau lòng đến không thể kìm nén
01:41Khóc nức lên khiến tài xế sợ hãi
01:43Nếu cô thấy không ổn
01:45Tôi đưa thẳng cô đến bệnh viện nhé
01:46Cái tốt cho tôi của một người lạ thậm chí còn chân thành hơn cả người mẹ đã sinh ra tôi
01:50Nghĩ đến đó
01:51Tôi càng thấy buồn tủi hơn
01:53Sau khi kiểm tra và biết chỉ là viêm đường tiết nhiệm thông thường
01:56Không cần vào viện
01:57Mẹ tôi lại bắt đầu trách móc mẹ chồng tôi
01:59Mẹ đã lo lắng đến mức nào rồi
02:00Sao bà ấy lại không đưa con đi bệnh viện chứ
02:03Tôi là con gái ruột của mẹ
02:04Mối quan hệ ấy rõ ràng thân thiết hơn quan hệ mẹ chồng
02:07Nàng dâu
02:07Nhưng trong lòng mẹ
02:09Điều quan trọng nhất vẫn không phải là tôi
02:10Nếu lúc đó mẹ quyết định đưa con đi bệnh viện
02:13Có lẽ con sẽ hiểu sự lo lắng của mẹ
02:14Nghe vậy
02:16Mẹ tôi lúng túng
02:17Con đang trách mẹ sao
02:18Con đã kết hôn rồi
02:19Là người của nhà người ta
02:20Mẹ không thể tự ý quyết định cho con được
02:22Người ta sẽ chê cười đấy
02:24Những lời đầy mâu thuẫn nhưng lại có cái lý riêng của mẹ
02:26Tôi không muốn nghe thêm nữa
02:28Thế nên
02:29Trong suốt tháng này
02:30Mẹ đã gọi cho tôi ba cuộc điện thoại
02:31Lần nào cũng hỏi có cần đi bệnh viện cùng không
02:33Tôi chọn cách từ chối
02:35Đến lần này mẹ mất bình tĩnh thật sự
02:38Mẹ không ở bên cạnh con lúc sinh nở
02:39Con không sợ bị người ta cười chê sao
02:41Thì ra
02:42Những người mẹ đi cùng con gái trong lúc sinh nở
02:44Không hẳn vì lo lắng cho con gái
02:45Mà là để tránh ánh nhìn vào lời đàm tiếu của thiên hạ
02:48Tôi nhân lúc mẹ im lặng
02:50Cúp máy
02:50Khi đứa bé được mổ ra
02:52Chồng tôi gọi cho mẹ tôi trước tiên
02:53Báo rằng bà đã có cháu ngoại
02:55Thật sao
02:56Tốt quá
02:57Chỉ nghe giọng nói qua loa ngoài điện thoại
02:59Tôi vẫn nhận ra sự chua chát nghĩa mai trong câu trả lời ấy
03:02Thuốc T chưa hết tác dụng
03:04Tôi không còn sức để bận tâm
03:05Không biết bao lâu sau
03:07Chồng tôi đi làm thủ tục nhập viện cho con
03:08Mẹ chồng tôi ở lại chăm sóc tôi trong phòng bệnh
03:10Lúc ấy
03:11Điện thoại tôi lại gieo
03:12Là mẹ
03:13Ở nhà mẹ suy nghĩ mãi không yên tâm về con
03:15Mặc dù con không muốn gặp mẹ
03:17Nhưng mẹ vẫn đến
03:18Con cứ coi như mẹ tự đa tỉnh đi
03:20Trong căn phòng bệnh yên tĩnh
03:22Tôi chắc chắn mẹ chồng đã nghe rõ từng chữ từng lời
03:24Nhưng những lời ấy đầy lỗ hồng
03:26Tôi không thể vạch trần hay tranh cãi trước mặt bà
03:28Tôi chỉ hỏi
03:29Mẹ đang ở đâu
03:30Ở bến xe
03:31Chính huy đi làm thủ tục rồi
03:33Mẹ tự gọi taxi đến nhé
03:35Giọng mẹ run run
03:36Mẹ không biết gọi taxi
03:38Làm sao bây giờ
03:39Làm sao bây giờ
03:40Bây giờ tôi có thể tự đứng dậy được hay không đây
03:43Ở ven đường có taxi chính quy
03:45Màu xanh lá cây
03:46Trên nóc xe có chữ taxi
03:47Mẹ nói với tài xế đến bệnh viện huyện
03:49Tôi cút máy
03:50Thế nhưng
03:52Cứ 2 phút một lần
03:53Mẹ lại gọi
03:54Từ việc nhìn thấy xe bán bánh crepe hoa quả ngay trước mặt
03:56Cho đến trạm xe buýt cách đó 500 mét
03:58Mẹ đều tỉ mỉ miêu tả
03:59Duy chỉ có việc gọi taxi thì bà nhất quyết không chịu làm
04:02Tôi nghĩ
04:03Mẹ chồng tôi
04:03Với tư cách là người cùng tuổi với mẹ tôi
04:05Chắc chắn nhìn thấu mọi hành vi toàn tình ấy
04:07Nhưng với tư cách là mẹ chồng
04:09Nàng dâu
04:10Chúng tôi vẫn phải duy trì sự tôn trọng bề ngoài
04:12Vì vậy
04:13Bà chọn im lặng
04:14Giống như một khán giả lý trí
04:15Lặng lẽ ngồi đó theo dõi toàn bộ vở kịch mà mẹ tôi đang diễn
04:18Tôi kiên nhẫn gọi điện cho em họ
04:20Nhờ em ấy giúp đưa mẹ đến bệnh viện
04:22Điện thoại cuối cùng cũng ngừng reo
04:23Tôi thấy cả người mệt mỏi xã rời
04:25Mẹ bước vào phòng bệnh
04:26Lặng lẽ ngồi xuống cuối giường
04:27Mẹ chồng tôi khẽ nói
04:29Chị thông ra
04:30Chị giúp tôi trông văn văn một chút nhé
04:32Tôi đưa cháu đi kiểm tra
04:33Y tá bên kia rục rồi
04:35Cửa phòng bệnh vừa khép lại
04:36Nước mắt của mẹ tôi lập tức rơi lã trá
04:38Mẹ biết con không muốn gặp mẹ
04:40Nếu không thì sao lại đến lúc sinh nở quan trọng như thế này mà con vẫn không cho mẹ đến
04:44Người khác sinh con
04:45Mẹ ruột đều sốt sáng tìm mọi cách lao đến
04:47Còn mẹ tôi thì hết lần này đến lần khác hỏi xem có cần không
04:50Rồi khi tôi nói không cần thì bà lại chụp cho tôi cái mũ
04:53Tôi không muốn gặp mẹ
04:54Hai chân tôi nặng chíu
04:55Ý thức cũng lờ mờ
04:56Tôi nghĩ nếu trong phòng có nhiều người
04:58Có lẽ mẹ sẽ kìm chế hơn
05:00Thậm chí tôi còn có chút trách hàn chính huy
05:02Tại sao lại đặt phòng đơn
05:04Mẹ biết con đang trách mẹ chuyện lần trước
05:06Nhưng rồi sau này con sẽ hiểu
05:07Làm mẹ khó lắm, quản nhiều thì không tốt, quản ít cũng chẳng xong
05:11Con nói xem
05:12Sao con lại nhẫn tâm thế
05:13Để mẹ đợi một mình ở bến xe trong cái thời tiết nóng được ấy
05:16Kết quả con lại lạnh nhạt với mẹ
05:18Đến nhìn mẹ một cái cũng không chịu
05:20Mẹ vừa khóc vừa kể lề
05:22Không ngừng lên án tôi
05:23Mẹ, con đau chân
05:25Nước mắt mẹ càng rơi nhiều hơn
05:27Ai sinh xong lại đau chân bao giờ
05:29Con còn chẳng thèm tìm một lý do tử tế để lừa mẹ nữa à
05:32Con ghép mẹ đến vậy
05:33Vậy thì mẹ đi đây
05:34Miệng tôi thốt ra câu trả lời trước khi ý thức hoàn toàn tan biến
05:38Vậy mẹ đi đi
05:39Tôi nghe tiếng Hàn Chính Huy gọi rồn rập
05:41Văn văn, văn văn
05:43Trong phòng bệnh có tiếng người ra vào
05:45Xe lẫn tiếng khóc thè thé của đứa bé
05:46Mẹ tôi nói
05:47Con bé không nói
05:49Tôi làm sao mà biết được
05:50Rồi giọng lo lắng của chồng
05:52Không có gì nguy hiểm chứ
05:53Khi tỉnh lại
05:55Tôi thấy mình đang chuyển hai chai dịch màu đen
05:57Em bị sao vậy
05:58Hàn Chính Huy vừa nửa đùa vừa nửa thật
06:00Có lẽ do thai kỳ làm em tuổi thân quá
06:03Nên thiếu protein
06:04Phải bổ sung thêm dinh dưỡng
06:05Thật bất ngờ
06:06Mẹ không rời đi
06:07Bà nhìn tôi
06:08Ánh mắt xe lẫn lo lắng thật sự
06:10Và cả sự nhẹ nhõm khi biết tôi không sao
06:11Con lớn rồi mà khó chịu cũng không chịu nói
06:14May có Chính Huy về kịp
06:16Nếu không thì biết làm sao
06:17Dường như những cảm xúc giận hơn
06:19Trách móc khi nãy chỉ là ảo giác lúc tôi hôn mê
06:21Con muốn nhìn con
06:22Mẹ chồng bé đứa bé lại gần
06:24Nhìn sinh linh nhỏ xíu
06:26Trái tim tôi mềm nhũng
06:27Mẹ tôi lại nói
06:28Từ nhỏ con đã lơ đáng
06:30Sau này không thể như vậy được
06:31Làm gì có người mẹ nào sinh con hơn
06:33Một ngày mới nhớ ra nhìn con
06:35Con nhìn xem
06:36Đứa bé này giống hệt Hàn Chính Huy
06:38Chẳng giống con chút nào
06:39Hàn Chính Huy lên tiếng
06:40Hôm qua Văn Văn đã mệt đủ rồi
06:42Sao còn sức mà để tâm đến con nữa
06:44Mẹ tôi cười gượng
06:46Không nói thêm
06:46Nhưng bà vẫn tìm được cơ hội
06:48Chỉ cần trong 2-3 phút
06:49Hàn Chính Huy và mẹ chồng rời phòng
06:51Là lại bắt đầu than thở
06:52Hàn Chính Huy đối xử với con thật tốt
06:54Bảo vệ con chủ đáo thế
06:55Hôm đó con khó chịu sao không chịu nói
06:58Làm mẹ chồng con còn tưởng mẹ không chăm sóc con cẩn thận
07:00Cơn đau sau sinh
07:02Sản dịch
07:02Bết mổ
07:03Cảm giác đói cuồn cào vì chưa gì hơi
07:05Tất cả dồn lại khiến tôi kiệt quệ
07:06Tôi không còn sức để đối phó nữa
07:08Mẹ có thể về nhà chắc không
07:10Con gọi xe cho mẹ
07:11Nhưng mỗi khi cửa phòng bệnh vang lên tiếng động
07:13Sự tủi thân của bà lập tức biến mất
07:15Thay bằng gương mặt bình thản
07:16Hàn Chính Huy còn công việc
07:18Không thể ở viện mãi
07:19Dù đã chuẩn bị trước
07:20Vẫn khó tránh khỏi thiếu sót
07:22Tôi chỉ mong không phải ở riêng với mẹ
07:24Thế nào cũng được
07:25Đúng lúc ấy
07:26Mẹ chồng đang pha sữa thì lỡ làm vỡ bình
07:28Đành phải đi siêu thị mua lại
07:29Mẹ tôi nắm lấy cơ hội
07:30Con đúng là độc ác
07:32Mấy ngày nay đến một câu tử tế
07:33Cũng không chịu nói với mẹ
07:34Có phải nhờ có Hàn Chính Huy chống lưng
07:37Nên con mới dám coi thường mẹ ruột không
07:38Đừng đắc ý
07:40Mẹ thấy tất cả chỉ là bề ngoài thôi
07:41Nếu thật sự tốt thì sao
07:43Để con thiếu chất dinh dưỡng trong thai kỳ
07:44Tiểu bảo bắt đầu khóc
07:46Chắc là đói
07:47Tôi ôm con
07:48Thằng bé oe oe nhưng không chịu bú
07:49Tôi sốt ruột
07:50Mong mẹ chồng nhanh quay lại
07:52Con cũng biết sót con mình
07:53Con có biết
07:54Cảm giác ấy giống hệt mẹ sót con không
07:56Cha mẹ là tấm gương
07:58Con muốn sau này con trai đối xử với con
08:00Như con đối xử với mẹ sao
08:01Ngực tôi căng tức
08:02Tiểu bảo đói lả
08:03Khóc nấc
08:04Tôi cũng bật khóc theo
08:05Tiếng cửa phòng vang lên
08:07Mẹ tôi lập tức im bặt
08:08Rồi lại nhỏ lệ út ức
08:09Là Hàn Chính Huy quay lại vì quên tài liệu
08:11Thấy tôi khóc
08:12Anh lo lắng
08:13Có chuyện gì thế em
08:14Mẹ tôi khéo léo thu lại cảm xúc
08:17Lau nước mắt
08:17Là mẹ lỡ lời khiến văn văn buồn thôi
08:20Hàn Chính Huy bế tiểu bảo đang khóc lên
08:22Dịu rộng
08:23Mẹ à
08:23Có gì thì để sau hãy nói
08:25Văn văn vừa sinh xong mà
08:26Hình tượng mà mẹ tôi dựng lên trước mặt
08:29Hàn Chính Huy luôn là một người mẹ vĩ đại
08:30Ngay thẳng
08:31Biết hy sinh vì gia đình
08:32Chính vì vậy
08:33Bà ấy sẽ không bao giờ trực tiếp phản bác lại lời của anh
08:35Nhưng còn tôi
08:36Cảm xúc dồn nén đã vượt quá giới hạn chịu đựng
08:38Tôi bật ra câu nói
08:40Lát nữa về nhà thì tiện đưa mẹ em về luôn đi
08:42Sau khi về đến nhà
08:44Mẹ tôi liên tục gọi điện cho tôi
08:45Tôi thực sự không muốn đối diện
08:47Cũng chẳng muốn nghe thêm những lời khiến mình chán ghét
08:49Tôi không nghe máy một lần nào
08:50Thậm chí còn thẳng tay kéo số của bà vào danh sách đen
08:53Nhưng bà ấy lại tìm đến một con đường khác
08:55Gọi điện trực tiếp cho mẹ chồng tôi
08:57Tôi không biết mình đã làm sai điều gì
08:59Mà con bé đến cả điện thoại cũng không chịu nghe
09:01Mẹ chồng đưa điện thoại cho tôi
09:03Nhưng tôi chỉ ấn thẳng nút cúp máy
09:04Mẹ chồng thấy rõ sự bực dọc trong tôi
09:07Bà nhẹ giọng khuyên nhủ
09:08Con đang ở cữ
09:09Bây giờ mà để lại di chứng thì là cả đời đấy
09:11Con phải ăn uống đầy đủ
09:13Giữ tinh thần thoải mái
09:14Mọi chuyện hãy để sau khi hết cữ rồi tính
09:16Thật ra mẹ chồng tôi không mấy yêu thích tôi
09:18Trong mắt bà
09:19Điều kiện của con trai bà hoàn toàn có thể tìm một người vợ tốt hơn
09:22Quan hệ giữa chúng tôi chưa từng thân thiết
09:24Chỉ có thể nói là tôn trọng nhau
09:26Nhưng có lẽ chính nhờ những chuyện mẹ tôi đã gây ra trước đó
09:28Nên ngược lại
09:29Tôi lại cảm thấy mẹ chồng hình như không đến mức khó gần
09:31Những ngày sau sinh
09:33Sớm tối bên nhau
09:34Bà ấy thường kể cho tôi nghe đủ chuyện xấu hổ của Hàn Chính Huy thời nhỏ
09:37Khi anh còn học mẫu giáo
09:39Có một bạn nhỏ vừa ăn miến vừa nói chuyện
09:41Sợi miến bất ngờ chui thẳng ra từ mũi
09:42Về nhà
09:43Anh ngây ngô hỏi mẹ
09:44Tại sao có người ăn bằng mũi được
09:46Còn con thì không
09:47Có lần anh bị tiêu chảy
09:49Thêm bao nhiêu mũi ở bệnh viện cũng không thấy đỡ
09:51Mẹ chồng nghe lời người khác
09:52Đi chùa xin lá bùa
09:54Đốt thành cho hòa với nước bắt anh uống
09:55Anh lắc đầu quầy quậy
09:56Con bướng bỉnh nói
09:57Mẹ ơi
09:58Mẹ nhét con lại vào bụng rồi sinh thêm lần nữa đi
10:01Kể đến đây
10:02Hàn Chính Huy chỉ biết cười nghiêng ả
10:03Khẳng định mình chẳng nhớ gì cả
10:05Mẹ chồng trách yêu
10:06Con khiến mẹ chịu bao nhiêu cực khổ
10:08Vậy mà con không nhớ gì hết
10:09Đúng là vô lương tâm
10:10Rồi bà lại cười
10:12Giải thích
10:13Đâu phải thằng bé tự nguyện
10:14Một câu nói kế tiếp của bà khiến tôi lạng người
10:16Đứa trẻ nào mà chẳng lớn lên giữa những vấp ngã
10:19Nghe vậy
10:20Hàn Chính Huy quay sang hỏi tôi
10:22Còn em
10:23Chuyện 57 tuổi
10:24Em có nhớ không
10:24Tôi im lặng
10:26Nhưng trong đầu lại hiện lên rõ mồn một
10:27Từ khi tôi sinh ra nặng hơn 8 cân
10:30Để mẹ tôi chịu biết bao cực khổ
10:31Đến 57 tuổi phải nằm viện
10:33Không có rừng bệnh
10:34Nên mẹ đưa tôi ra hành lang nằm
10:35Tất cả tôi đều nhớ
10:36Thậm chí
10:37Chuyện tôi nặng 8 cân lúc mới trào đời
10:39Trong trí ốc tôi cũng có một ký ức mờ nhạt
10:41Tôi cuộn tròn ở một góc giường
10:42Là một đứa trẻ to lớn
10:43Nặng nghề
10:44Còn 57 tuổi
10:46Nằm viện ở hành lang
10:47Tôi nhớ rất rõ những chiếc ghế xanh lam lạnh lẽo
10:49Mỗi lần tôi làm gì trái ý mẹ
10:51Bà đều nhắc lại chi tiết những khổ cực đã chịu đựng vì tôi
10:53Trước kia
10:54Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng mình có trí nhớ đặc biệt tốt
10:57Nhưng giờ đây
10:58Tôi bắt đầu hoài nghi
10:59Liệu đó có thật sự là ký ức của tôi
11:01Hay là do mẹ nhồi nhét lặp đi lặp lại
11:03Đến mức tôi tưởng tượng ra và tin rằng đó là ký ức thật
11:05Theo phong tục quê tôi
11:07Sau khi sinh con
11:08Người mẹ sẽ về nhà ngoại ở cữ vài ngày
11:09Để biểu thị sự coi trọng
11:11Bố gọi điện hỏi
11:12Khi nào con về nhà ngoại
11:14Con không định về
11:15Có phải con cãi nhau với mẹ không
11:17Tôi cảm thấy câu hỏi đó không phải do ông tự nghĩ
11:20Mà rõ ràng mẹ đã dặn trước
11:22Không
11:23Ít nhất con không cãi nhau
11:24Chỉ là lần này con sẽ không chịu theo ý bà ấy nữa
11:27Bố cẩn thận nói
11:28Mẹ con tình khí vốn vậy
11:30Con đừng chấp
11:30Một thời gian nữa sẽ ổn thôi
11:32Ổn sao
11:33Tôi không tin
11:34Hồi nhỏ
11:35Mỗi khi hai người họ cãi nhau
11:37Mẹ tôi có thể dẫn dỗi không nói chuyện với bố trong thời gian dài
11:39Nhưng chỉ cần bố đi làm xa một thời gian
11:41Trở về
11:42Thì cả hai lại hòa thuận
11:43Vì vậy
11:44Mỗi lần họ cãi nhau
11:45Tôi lại ngây ngô hỏi bố
11:46Khi nào thì bố đi làm
11:48Trong nhận thức trẻ con của tôi
11:50Chỉ cần bố đi làm một chuyến là mọi chuyện sẽ tốt đẹp trở lại
11:52Nhưng lớn lên rồi
11:54Tôi mới hiểu
11:55Đó hoàn toàn không phải cách giải quyết
11:57Mà chỉ là tạm thời né tránh
11:58Tính cách ích kỷ của mẹ tôi đã hình thành từ lâu
12:00Căn bản không thể thay đổi
12:01Thấy tôi im lặng
12:03Bố lại nhẹ giọng
12:04Con có thể về ở nhà vài ngày không
12:06Bố cũng muốn nhìn tiểu bảo
12:07Giọng nói như đang hạ mình của ông khiến lòng tôi mềm nhũng
12:10Tôi biết
12:12Mẹ tôi sống rất khát he
12:13Bố đi làm về
12:14Có mua đồ ăn vật cho tôi cũng phải lén dấu
12:16Khả năng nấu nướng của mẹ bình thường
12:18Nhưng tôi chưa từng thấy bố oán thán
12:19Có một năm mùa đông
12:21Bố làm việc ở làng cách nhà 20 dặm
12:23Mỗi tối ông đều mang về cho tôi 3 chiếc bánh bao nhân thịt
12:26Cắn một miếng
12:27Hương thịt thơm lửng lan khắp khoang miệng
12:29Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc
12:30Chẳng hề thấy nguội
12:31Sau này tôi mới biết
12:32Mỗi ngày chỗ làm phát cho bố 4 chiếc bánh bao
12:34Ông ăn một cái vào buổi trưa
12:36Để dành 3 cái mang về cho tôi
12:38Rồi cả chiều lao động tay chân mà bụng đói meo
12:40Những ký ức ấm áp ấy khiến tôi không thể mở miệng từ chối ông
12:43Vì bố
12:44Chịu một lần nhượng bộ cũng được
12:46Dù sao
12:47Ban ngày ông đi làm
12:48Tôi mới về
12:49Tối hôm đó tôi cũng về nhà
12:51Bố tôi vụng về đón lấy tiểu bảo
12:52Vừa ôm vừa lầm bầm
12:53Tay bố có làm sức thằng bé không đấy
12:55Tôi cười nhạt
12:56Đâu có yếu ớt đến mức ấy
12:57Trước mặt Hàn Chính Huy
12:59Mẹ tôi vẫn giữ dáng vẻ bình thường
13:01Thậm chí còn hỏi anh có muốn ăn cơm hay không
13:03Anh đáp
13:04Mẹ
13:04Tiểu bảo tối nào cũng tỉnh mấy lần
13:06Lại phải làm phiền mẹ giúp Văn Văn nhiều rồi
13:08Mẹ tôi ấm ừ
13:09Văn Văn cần thì mẹ tất nhiên sẽ không từ chối
13:11Nhưng ngay sau khi anh rời đi
13:13Bà lập tức ôm chân gối sang phòng khác
13:15Mẹ biết con không thích thấy mặt mẹ
13:17Mẹ cũng tự hiểu mà
13:18Tôi chỉ có thể im lặng
13:19Tôi vốn hiểu rất rõ mẹ
13:21Bà yêu cầu rất ngủ cao
13:22Chẳng thể chịu nổi tiếng khóc quấy của trẻ sơ sinh
13:24Con là do chính tôi muốn sinh
13:26Không thể ép ai gánh vác cùng mình
13:27Thế nhưng thái độ khoanh tay đứng ngoài của mẹ
13:29Khiến tôi không sao chấp nhận nổi
13:31Bố à
13:32Con về đây cũng chỉ vì bố
13:33Nếu không
13:34Con chẳng thèm về đâu
13:35Bố xua tay
13:36Nhắc tôi hạ giọng
13:37Ông luôn ái nái với mẹ vì khi kết hôn
13:39Trong tay chỉ vòn vẹn bố mươi tệ
13:41Gói trong một chiếc khăn tay
13:42Phần lớn chỉ là một
13:43Hai hào
13:44Sự mặc cảm cộng thêm bản tính vốn yếu mềm
13:46Khiến ông lúc nào cũng nhường nhịn mẹ tôi
13:48Bố biết con ấm ức
13:49Nhưng bà ấy dù sao vẫn là mẹ con
13:51Không có thể làm gì được chứ
13:52Đêm đó
13:54Chính bố
13:54Người ba ngày còn phải đi làm
13:56Lại cùng tôi thức dậy mỗi khi tiểu bảo khóc đêm
13:58Tôi nhìn ông
13:58Ngại nào
13:59Bố thấy rồi đấy
14:00Tiểu bảo cả đêm dậy liên tục
14:02Một mình con không xoay sở nổi
14:03Ngày mai con sẽ về nhà thôi
14:05Ông chỉ lặng lẽ gật đầu
14:06Chưa đợi hàn chính huy đến đón
14:08Hàng xóm đã kéo sang đông nghịp
14:10Nghe tin tôi về nên đều đến thăm tiểu bảo
14:12Tiếng ồn ào khiến con quấy khóc mãi không nín
14:14Tôi phải ôm vào lòng rỗ rành
14:15Con của mình sinh ra còn biết thương xót
14:18Sao lại chẳng hiểu cho cha mẹ mình
14:19Mẹ tôi bất ngờ lên tiếng
14:21Khiến cả gia nhà im bật
14:22Rồi bà lại bắt đầu than thở
14:24Từ chuyện tôi sinh ra bà phải chịu khổ
14:25Đến lần tôi nằm viện không có giường
14:27Rồi đến cả lúc tôi sinh xong mà chẳng buồn để ý bà
14:29Nuôi con mới biết lòng cha mẹ
14:31Con nên thông cảm cho mẹ mình
14:32Chuyện gì cũng có thể bỏ qua
14:34Nhưng sao con lại thờ ơ với mẹ chứ
14:36Văn văn
14:37Chỉ cần nói vài câu dự dàng thôi
14:38Sao phải cứng đầu khiến mẹ con buồn lòng
14:40Mọi người đồng loạt trách móc tôi
14:42Mẹ tôi thấy vậy sắc mặt cũng rãn ra
14:44Rõ ràng tin rằng cả đám đều đứng về phía mình
14:46Còn tôi sẽ không dám vạch áo cho người xem lưng
14:48Mẹ à
14:49Sinh con đau đớn thế
14:50Mẹ có quyền lựa chọn không sinh cơ mà
14:52Là bố mẹ muốn có con
14:54Sao lại đổ nỗi đau đó lên đầu con
14:55Còn lần nhập viện ấy
14:57Bác sĩ bảo có thể về nhà
14:59Sao mẹ cứ khăng khăng để con nằm ngoài hành lang
15:01Những ngày gần đây tôi cố nhớ lại chi tiết
15:03Khi ấy phòng bệnh chật kín
15:05Bác sĩ bảo chuyển nước xong thì về
15:06Hôm sau quay lại
15:07Nhưng chỉ vì tốn năm tệ tiền xe
15:09Mẹ tiếc không chịu về
15:10Liên để tôi nằm con do trên chiếc ghế dài ngoài hành lang
15:12Tôi không oán trách việc bà tiết kiệm
15:14Chỉ là
15:15Tại sao tất cả khổ sở ấy cuối cùng lại thành cái cớ đổ hết lên đầu tôi
15:18Xung quanh ai nấy đều phấn khích
15:20Bởi phụ nữ vốn quen kiểu nay nói xấu người này
15:22Mai lại nói xấu người kia
15:23Giờ thấy được một bộ mặt khác của mẹ tôi
15:26Người ngoài lúc nào cũng giả bộ hiểu chuyện
15:28Biết điều
15:28Thì sao mà chẳng hứng thú
15:29Trong mắt bà
15:30Chỉ có hai kẻ sai
15:31Hoặc là bố tôi
15:32Hoặc là tôi
15:33Mẹ nói khi con sinh xong
15:35Con chẳng thèm quan tâm mẹ
15:36Con đã bảo rồi
15:37Lúc ấy chân con đau đến mức không nhấc nổi
15:39Nếu mẹ chịu chú ý hơn chút
15:41Thì sao không nhận ra con hôn mê vì thiếu đạm
15:43Hàng xóm liền hùa vào
15:44Chị dâu
15:45Như thế là chị sai thật rồi
15:46Ngay cả lúc con bé hôn mê mà chị cũng không hay
15:48Khi mọi người đã tản đi
15:50Mẹ tôi không kìm được nữa
15:51Con làm mẹ mất mặt trước hàng xóm
15:53Con hài lòng rồi chứ
15:54Con sao mà ác thế
15:55Tôi nhức môi
15:57Mẹ trước mặt người khác trách móc con
15:58Thế có ác không
15:59Mẹ tức tửi khóc lóc
16:01Lúc trẻ bà nội bắt nạt mẹ
16:02Bố con thì vô dụng
16:03Mẹ vì muốn con có một gia đình đủ đầy
16:05Nên nhẫn nhịn đủ điều
16:06Kết quả lại bị con đối xử thế này
16:07Hồi nhỏ
16:09Tôi có một người bạn thân
16:10Mẹ cô ấy sau một trận cãi vã đã bỏ đi
16:12Tôi nhìn móng tay bạn dài cộng bẩn
16:14Tay áo sờn rách chẳng ai chăm non
16:15Cảm thấy chấn động đến mức sợ hãi
16:17Nắm bắt nỗi sợ đó
16:18Mẹ tôi thường dọa
16:19Thấy chưa
16:20Từ một đứa bé sinh sắn thành con khỉ đất đâu có lâu
16:22Sau này con không nghe lời
16:24Mẹ cũng bỏ đi
16:24Để xem con sống thế nào
16:26Thế nên
16:27Suốt một thời gian dài
16:28Mỗi khi bố mẹ cãi nhau
16:29Tôi đều lo lắng phát điên
16:30Sợ rằng một ngày nào đó
16:32Mẹ sẽ thật sự rời bỏ tôi
16:33Bà ấy chỉ cần hơi không vừa ý
16:35Là tôi lập tức tự xét lại
16:36Tìm xem mình sai ở đâu
16:38Nếu không tìm ra thì lại mặc định là lỗi của bố
16:40Bố tôi thì luôn lặng im thật lâu
16:42Với tình cảnh này
16:43Tôi cũng biết bản thân có phần trách nhiệm
16:44Bố mẹ chồng tôi đôi khi cũng cãi vã
16:46Nhưng mỗi lần Hàn Chính Huy có mặt
16:48Thì chẳng khác nào chưa từng xảy ra chuyện gì
16:50Tôi từng hỏi mẹ chồng
16:51Sao cứ hễ anh Chính Huy về
16:52Thì mẹ với bố lại chẳng có vấn đề gì nữa
16:54Mẹ chồng cười đáp
16:55Vợ chồng gây gỗ đã đủ mệt rồi
16:57Sao lại bắt con cái phải lo lắng
16:58Tức giận theo mình chứ
17:00Vì yêu
17:01Nên người ta luôn đặt cảm xúc của người mình yêu lên trước
17:03Tiểu bảo dùng bìm
17:04Mỗi lần thay ta khó tránh khỏi bị dây bẩn ra ngoài
17:07Mẹ chồng tôi thấy đồ bẩn là lại muốn nôn
17:08Nhưng để giảm gánh nặng cho Hàn Chính Huy
17:10Bà thường vừa nôn vừa giặt
17:12Nếu ngày đó mẹ tôi nói thẳng rằng
17:14Bà không thể ở cạnh tôi lúc sinh
17:15Tôi sẽ không trách
17:16Ít nhất giữa chúng tôi có sự minh bạch
17:18Nhưng bà cứ hết lần này đến lần khác than thở xe xe
17:21Trong khi chuyện còn chưa ngã ngũ
17:22Rõ ràng hôm bà tự mình đến bệnh viện thì chẳng hề xe xe
17:25Từ nhà đến huyện cũng chỉ mất một giờ đi xe
17:27Tôi chỉ có thể kết luận
17:28Bà chưa bao giờ yêu tôi như bà vẫn nói
17:30Hoặc ít nhất
17:31Tình yêu đó không nhiều như tôi từng tin
17:33Tôi không muốn lại bị cuốn theo tư tưởng của bà như khi còn nhỏ nữa
17:36Nếu phương xa thật sự tốt đẹp
17:38Con có thể tự do theo đuổi
17:39Ra cử xong
17:41Hàn Chính Huy lo liệu tổ chức tiệc đầy thắng cho tiểu bảo
17:43Bố tôi gọi điện dặn dò
17:44Mẹ con tính tỉnh vốn thế
17:46Đừng để bụng
17:47Bà vẫn thương con lắm
17:47Nghe nói sắp làm tiệc đầy thắng cho tiểu bảo
17:50Bà ấy còn đang chuẩn bị đồ
17:51Con gọi điện cho bà một tiếng đi
17:53Năm 15 tuổi
17:54Tôi từng theo người trong làng đi làm thêm hề
17:56Trước khi rời nhà
17:57Chẳng biết vì chuyện gì mà tôi và mẹ cãi vã
17:59Cả tháng trời tôi không liên lạc về
18:01Chỉ cả trong làng về một chuyến
18:02Rồi quay lại mắng tôi
18:04Mày không biết gọi điện về nhà sao
18:05Mẹ mày ngày nào cũng ra đầu làng đợi xe khách
18:08Xem mày có về không
18:09Lo lắng muốn chết
18:10Khi ấy tôi thấy xe rứt khôn nguôi
18:12Trách bản thân vô tâm để mẹ lo đến thế
18:14Tôi mượn điện thoại gọi về
18:15Không đầu tiên mẹ nói lại là
18:17Con còn biết gọi về à
18:18Mẹ cứ tưởng thấy thành phố lớn rồi là quên bố mẹ già ở quê chứ
18:21Mãi gần đây tôi mới nghĩ thông
18:23Liệu mẹ có thật sự lo lắng như lời kể
18:25Chưa chắc
18:26Người trong làng đông như thế
18:27Tuy tiện hỏi một người cũng có thể lấy số liên lạc của tôi
18:29Nhưng bà không làm vậy
18:31Chỉ thích đứng đầu làng
18:32Để mọi người thấy cảnh bà mòn mỏi trong con
18:34Mẹ chưa từng tự nhìn lại bản thân
18:36Vì bà là người lớn
18:37Nên luôn nắm lợi thế mặc định
18:38Bà đứng trên cao
18:39Tôi phải ngước nhìn
18:40Bố à
18:41Anh chính huy đã nói với mẹ rồi
18:43Muốn đến thì đến
18:44Không đến cũng không cần miễn cưỡng
18:45Ngày tiệc đầy tháng
18:47Mẹ tôi quả nhiên có mặt
18:48Họ hàng tranh nhau bế cậu bé mũm mím
18:50Còn bà thì ngồi lặng ở ghế
18:51Nét mặt chăn chứa oán trách
18:53Thí thoảng bà dướn đầu nhìn
18:54Bắt gặp ánh mắt tôi liền rụt lại
18:56Em họ bên gì ba ghé tay hỏi
18:58Gì hai sao thế chị
19:04Mẹ tôi bây giờ mới tìm được cái cớ để giãi bày
19:07Tôi làm văn văn buồn
19:09Sợ nó chẳng muốn nhìn mặt
19:10Tôi đã nói rồi
19:11Tôi hiểu bà
19:12Hôm nay
19:13Bà lại dựng dáng vẻ người bị oan
19:14Nhưng vẫn biết nghĩ cho đại cục
19:16Người chị dâu ấy vốn là chủ tịch hội phụ nữ
19:17Khoai hóng chuyện gia đình người khác rồi
19:19Nhân danh trách nhiệm mà sen vào
19:20Chị ta kéo mẹ tôi lại
19:22Văn văn
19:22Mẹ con rụt thịt thì có gì không vượt qua được
19:24Nói thẳng với nhau là xong
19:26Mẹ tôi dưng dưng
19:27Là tôi không phải
19:28Tôi không nên đến bệnh viện làm con khó chịu
19:30Nhưng lúc ấy tôi chỉ quá lo cho con thôi
19:32Gái tài cắt cút câu chữ để bóp méo ý nghĩa của bà ngày càng thành thục
19:35Như hồi tiểu học
19:37Mẹ nấu khoai tây khét lẹt
19:38Lẫn mùi sắt gì khó nuốt
19:39Tôi xin được ăn mì gói
19:41Tất nhiên bị từ chối
19:42Nói là tôi vẫn phải nuốt hết khoai khét trong nước mắt
19:45Có hàng xóm ghé chơi
19:46Hỏi
19:46Sao con bé vừa ăn cơm vừa khóc thế
19:48Mẹ tôi liền đáp
19:49Nó đòi mì gói
19:50Tôi không cho
19:51Hàng xóm cũng nói
19:52Không cho ăn mì
19:53Kẻo quen miệng
19:54Bỏ cơm
19:55Khi ấy tôi rõ ràng biết mẹ sai
19:57Nhưng theo bản năng lại che chở cho bà
19:58Bởi nói mẹ nấu cháy cơm trước mặt người khác là làm mẹ mất mặt
20:01Trong khi việc mình thèm ăn lại hóa ra xấu hổ
20:04Càng lớn
20:05Tôi càng thấy nhiều lời mẹ nói chẳng cách nào tự biện mình được
20:08Nhưng rồi cũng chỉ có thể bất lực mà chấp nhận
20:10Chủ tịch hội phụ nữ vội căn ngăn mẹ tôi
20:12Có chuyện gì thì để sau hãy nói
20:14Hôm nay là ngày vui mà
20:15Nhưng ai cũng thấy mẹ tôi đã không còn khống chế được cảm xúc
20:18Nếu không nói cho hả thì bà ấy quyết không dừng lại
20:20Tôi chỉ muốn con văn văn tha thứ cho tôi
20:23Thế cũng sai sao
20:24Người nhà hàng chính huy đều có nghề nghiệp đàng hoàng
20:26Vì thế mà họ luôn khinh thường đứa con gái có bố chỉ làm thợ phụ hồ như tôi
20:29Tôi liếc thấy gì hai bên nội
20:31Bà cả
20:32Dì hai
20:32Ai nấy đều mang vẻ mặt cười cợt
20:34Như thế đang chờ xem kịch
20:35Đấu với mẹ suốt bao nhiêu năm
20:37Tôi biết rõ từng mưu toan của bà
20:39Trước mặt bao nhiêu người
20:40Bà đẩy tôi lên bục cao
20:41Bục tôi phải cúi đầu nhận lỗi
20:43Sau đó bà sẽ rộng lượng bỏ qua cho sự nông nổi
20:45Trẻ con của tôi
20:46Dựng lên một màn hòa giải cảm động
20:48Lý trí bảo tôi nên nhẫn nhịn để hôm nay êm xuôi
20:51Tránh cho thiên hạ có thêm chuyện cười
20:52Nhưng những cảm xúc bị dồn nén bao lâu nay đã vỡ tung
20:55Tôi không còn kìm được nữa
20:56Ai muốn cười thì cứ việc
20:58Đâu chỉ riêng tôi bị người ta đem ra dĩu nhạy
21:00Mẹ
21:01Mẹ nói lo cho con như thế
21:02Vậy sao khi con có vấn đề sức khỏe
21:04Mẹ không đưa con đến bệnh viện mà lại chỉ hối thúc con về nhà chồng
21:06Mẹ nói quan tâm con
21:08Vậy sao trước lúc con sinh
21:09Mẹ không chủ động đi cùng con
21:11Mà cứ hỏi đi hỏi lại xem con có cần hay không
21:13Có mở miệng nhiều thì mới chịu đi
21:14D2
21:16Vốn xuất thân thành phố
21:17Vẫn luôn coi thường những thói xấu xuất phát từ tư tưởng hẹp hỏi của nông thôn
21:20Bà ta lấy tay che miệng cười khẩy
21:22Văn văn
21:22Con phải hiểu cho mẹ chứ
21:23Ở nhà còn phải chăm mấy con gà
21:25Con vịt nữa
21:26Chủ tịch hội phụ nữ cũng phụ họa
21:28Mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn còn bỏ qua được
21:30Mẹ con rụt thì làm gì có thủ hành sâu nặng chứ
21:32Văn văn
21:33Em chỉ cần xin lỗi mẹ một câu là xong
21:35Mẹ tôi lại chẳng hiểu ẩn ý trong đó
21:37Con tưởng đã tìm được người cùng phe
21:39Các chị làm mẹ thì hiểu cho tôi chứ
21:40Hiểu tâm tình của một người mẹ chứ gì
21:42Đại sảnh vốn ồn ào bỗng chốc rơi vào khoảng lặng lạ lùng
21:45Hiểu ư
21:46Mẹ nghĩ những cán bộ cơ quan
21:48Lãnh đạo đã quen thấy thói xấu của dân làng sẽ có thể đồng cảm với mẹ sao
21:51Bà ngừng đầu
21:52Đôi mắt chàn đầy ngạc nhiên
21:54Con chán ghét bố mẹ xuất thân nghèo hèn
21:55Kéo chân con lại
21:56Đúng không
21:57Tôi không hiểu sao bà lại vận vẹo lời mình thành như thế
22:00Nếu vậy, từ nay con đừng về nhà nữa
22:03Tôi lạnh nhạt, tôi sẽ làm được
22:05Bố chết lấn qua đám đông
22:06Hốt hoảng bước đến, bà lại làm sao nữa
22:08Mẹ tôi lập tức chỉa mũi nhọn sang ông
22:11Con gái ông chê bai chúng ta
22:12Bảo chúng ta làm nó mất mặt
22:13Tôi có làm gì sai, tại sao lại bị đối xử thế này
22:17Bố không tin
22:18Giận dữ kéo bà ra ngoài, về nhà
22:20Giây phút đó, tôi chẳng biết nên mừng vì ông lần đầu tiên kiên quyết đứng về phía mình
22:24Hay thương cho ông
22:25Người biết rõ gia đình là một phết thương mưng mủ nhưng vẫn cố giữ gìn
22:28Mẹ tôi vẫn chưa đạt được mục đích
22:30Chưa chịu ngừng
22:31Con gái ông coi thường chúng ta
22:32Ông không dạy dỗ nó à
22:33Đúng là vô dụng
22:35Chát
22:35Tất cả lặng im
22:36Mẹ tôi ôm mặt, không dám tin
22:38Bố tôi nhìn bàn tay mình
22:40Ánh mắt cũng kinh ngạc
22:41Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời ông thật sự vùng dậy
22:43Tiệc đầy thắng của tiểu bảo suốt cuộc biến thành trò cười khắp vùng
22:46Bố mẹ chồng tôi trở về mà mặt mày nặng chĩu
22:49Bố tôi ái nái
22:50Nghĩ mình đã phá hỏng ngày vui
22:52Nên đặc biệt đến xin lỗi
22:53Mẹ con nóng này thì không ai cản nổi
22:55Bố biết con giận rồi
22:56Nhưng đừng để bụng nữa
22:57Chính huy bảo vết mổ của con chưa lành hẳn
23:00Con phải giữ gìn sức khỏe
23:01Ông ngồi đó khúng núm
23:02Như đứa trẻ vừa mắc lỗi
23:04Bờ lưng ông cong xuống
23:05Thân hình càng thêm nhỏ bé
23:06Trong ký ức tôi
23:08Ông từng là ngọn núi vững trãi
23:10Giờ đây
23:10Phải ngừng đầu tôi mới nhìn thấy gương mặt ông
23:12Ông chẳng làm gì sai
23:14Vậy mà vẫn phải gánh hậu quả nhục nhã này
23:16Hôm ấy
23:17Hàn chính huy bận tiếp khách dưới nhà
23:19Không nắm được chi tiết
23:20Nhưng chắc anh cũng nghe qua lời đồn
23:22Chỉ là không hỏi thẳng tôi
23:23Bố à
23:24Văn văn vẫn trong thời gian hồi phục
23:25Sau này có chuyện gì không vui
23:27Thì đừng nhắc lại nữa nhé
23:28Bố tôi chỉ bảo
23:29Sau này con không muốn về nhà
23:30Thì cứ ở đây
23:31Lo cho gia đình nhỏ của con là được
23:33Hàn chính huy đáp
23:34Chăm sóc bố mẹ khi về già là trách nhiệm của chúng con
23:36Chúng con sẽ không trốn tránh đâu
23:38Bố tôi xua tay
23:39Không cần
23:40Bao nhiêu năm đi làm thuê
23:41Tiền dưỡng giả chắc cũng đủ rồi
23:43Tôi chỉ nói thêm
23:44Bố à
23:45Sau này bố hãy tự giữ tiền cho mình nhé
23:47Bố tôi ngư ngác ngẩn đầu
23:48Vẻ mặt hoang mang
23:49Tôi tự thấy bản thân vốn đã rất biết điều
23:52Từ khi đi làm
23:53Tháng nào tôi cũng đưa toàn bộ lương cho mẹ
23:55Bố từng bảo
23:56Không cần đưa hết
23:57Con nên để dành chút ít phòng thân
23:58Nhưng mẹ lại gạt đi
24:00Nó còn nhỏ
24:01Làm sao biết giữ tiền
24:02Mỗi lần
24:03Mẹ đều kể chuyện con nhà người ta
24:04Đưa tiền đều đặn về nhà
24:06Thậm chí đến khi lấy chồng
24:07Vẫn dâng cả lương cho cha mẹ
24:08Tôi sợ mình thua kém người khác
24:10Nên hàng tháng chỉ giữ lại
24:11Chút tiền sinh hoạt tối thiểu
24:12Theo tục lệ
24:13Khi con gái lấy chồng
24:14Phải có chút của hồi môn
24:15Tôi bóng gió nhắc
24:16Mẹ chỉ thản nhiên
24:17Muốn mua gì thì cứ mua
24:18Nhưng không có đồng nào
24:20Mua bằng gì
24:21Đồ dùng trong nhà đều là
24:23Hàn chính huy âm thầm
24:23Bỏ tiền túi ra lo liệu
24:24Tôi không nói cho bố biết
24:26Sợ ông lại bất hỏa với mẹ
24:27Bởi mẹ có vô vàn cách
24:29Trừng phạt bố
24:29Không nấu cơm
24:30Không thèm nói chuyện
24:31Thậm chí ném đồ của ông ra ngoài
24:32Mà bố thì không biết phản kháng
24:34Tôi chỉ mong khi mình đi lấy chồng
24:36Hai người có thể hòa thuận đôi chút
24:37Giờ đã quyết đoạn tuyệt với mẹ
24:39Tôi cũng chẳng còn bận lòng gì nữa
24:41Có lẽ bố không biết
24:42Lúc con cưới
24:43Mẹ không cho con một su hồi môn
24:44Bố giận dữ
24:46Đứng phát dậy bỏ đi
24:47Sáng hôm sau
24:48Mẹ gọi điện mắng
24:49Lương văn văn
24:50Mày giỏi lắm
24:51Dám xúi bố mày đòi tiền tao
24:52Người ta nói con gái vong ân bạc nghĩa
24:55Quả không sai
24:55Tôi tuyệt vọng đến mức không còn giao động
24:58Thế còn mẹ
24:59Mẹ chẳng phải cũng là đứa con gái vong ân bạc nghĩa
25:01Mà bà ngoại nuôi không quen đó sao
25:03Ít lâu sau
25:04Bố mang đến một chiếc túi giấy cũ
25:06Bên trong là hơn 21 vạn 1 nghìn
25:07Tôi hiểu ngay
25:0920 vạn là tiền gốc
25:101 vạn 1 nghìn là tiền lãi
25:11Hàn chính huy lập tức từ chối
25:13Bố
25:14Chúng con không thể nhận tiền này
25:15Tôi lại phản đối
25:16Khất đi đã
25:17Bố đã già
25:18Bệnh thật sẽ chẳng tránh khỏi
25:20Mà trong cậy vào mẹ thì
25:21Tôi không mấy tin tưởng
25:22Họ hàng thay nhau gọi cho tôi
25:24Ai cũng nói mẹ vì bị tôi làm tổn thương nên chán trường
25:26Không ăn uống
25:27Không ra ngoài
25:28Tôi hiểu rõ bà
25:29Bà là người để ý bản thân nhất
25:31Tôi từng đưa bà đi bệnh viện lớn chỉ vì một nốt mũi đốt
25:34Bác sĩ còn bực mình
25:35Mũi chưa thấy bao giờ à
25:36Bà vẫn cứng rộng
25:37Ai biết bây giờ lại còn có mũi
25:39Thế nên tôi chắc chắn bà vẫn khỏe mạnh
25:41Bố đi làm xa
25:42Vẫn hy vọng một ngày mẹ nhận ra lỗi lầm
25:44Chúng tôi có thể hòa giải
25:45Ông dặn
25:46Nếu
25:47Bố nói là nếu
25:48Mẹ con chịu nhận sai
25:49Con hãy tha thứ cho bà
25:50Tôi cúi đầu lặng thinh
25:52Tha thứ sao
25:53Mẹ sẽ cúi đầu trước tôi sao
25:54Chưa bao giờ
25:55Mười mấy năm nuôi dưỡng là thật
25:57Nhưng thứ tình cảm giả tạo bà ban phát
25:59Tôi không cần
25:59Bố yên tâm
26:01Con vẫn sẽ phụng dưỡng bố mẹ lúc về già
26:03Từ đó
26:04Bố không còn nhắc đến mẹ nữa
26:05Ông gọi cho tôi thử xuyên hơn
26:07Khi hàn chính huy đi công tác
26:08Anh tiện đường đưa tôi và con đến thăm ông
26:10Chúng tôi đều ngầm hiểu
26:11Không ai nhắc đến bà
26:12Một hôm
26:14Dì ba gọi
26:14Mẹ con bị vật bay vào mắt
26:16Vậy sao ạ
26:17Tôi hở hứng
26:18Dì ba giận
26:19Mẹ con sợ con lo
26:20Nên không cho dì nói
26:21Giờ dì nói
26:22Con lại thờ ơ thế à
26:23Dì đã nói rồi
26:25Chắc dì sẽ đưa mẹ đi bệnh viện giúp con
26:27Con là con gái bà ấy
26:28Đến lượt dì chắc
26:29Tự bà ấy không nói thì con không tin
26:32Điện thoại cút
26:33Chưa đến nửa tiếng
26:34Mấy người dì khác lần lượt gọi
26:35Ai cũng khuyên tôi bỏ qua
26:37Sống bao dung
26:38Lan tỏa tình yêu
26:39Tôi chỉ không hiểu
26:40Sao bà có thể báo cho cả họ hàng
26:41Mà lại không chịu đối diện trực tiếp với tôi
26:43Trong lòng tôi đấu tranh dữ dội
26:45Một giọng nói
26:46Bà là mẹ
26:47Sao mày lại chấp nhạt mãi
26:48Một giọng khác
26:49Mày còn muốn sống lại quãng đời cũ sao
26:51Không
26:52Tôi không muốn
26:53Cuối cùng
26:54Mẹ đích thân gọi cho tôi
26:55Giọng đầy ấm ức
26:56Mẹ đã gọi cho con rồi
26:58Con vừa lòng chưa
26:59Con nhất định phải ép mẹ sao
27:00Mẹ gọi có chuyện gì ạ
27:02Mắt mẹ bị vật gì đó bay vào
27:04Phải đi bệnh viện
27:05Hàn chính huy không đưa bà lên bệnh viện lớn
27:08Mà trở thẳng đến phòng khám trong làng
27:10Hóa ra chỉ là một con bướm đêm bay vào
27:11Lấy ra
27:12Nhỏ chút thuốc là xong
27:13Về nhà
27:15Anh bảo
27:15Mẹ nói muốn gặp tiểu bảo
27:16Anh trả lời sao
27:18Anh nói
27:19Mỗi lần em gặp mẹ đều không vui
27:21Nên anh không đồng ý
27:22Tôi mỉm cười
27:23Anh làm rất đúng
27:24Là cảm ơn anh
27:25Cảm ơn vì anh luôn kiên định bên em
27:28Vì chưa bao giờ làm em mất mặt
27:29Vì vẫn giúp em làm tròn chữ hiếu
27:31Anh khẽ véo mà tôi
27:33Vợ chồng mà cứ cảm ơn nhau hoài sao được
27:34Ngoài kia
27:36Gió đêm ùa vào
27:37Cuốn theo hết thảy hoán hận
27:38Sợi dây dàng buộc máu mủ
27:39Cũng mờ dần sau những lần đối đầu
27:41Của đời dài rộng
27:42Ngoài cha mẹ
27:43Chúng ta còn có con cái
27:44Có gia đình nhỏ của mình
27:45Không thể tru toàn tất cả
27:47Thì hãy tru toàn chính mình
27:48Từ nay
27:49Tôi sẽ không phí tâm sức
27:50Cho những người không đáng
27:51Những chuyện không đáng
27:52Hãy trân trọng những gì mình đang có
27:54Còn cái không có được thì thôi
27:56Chẳng cần cưỡng cầu
27:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Hãy là người đầu tiên nhận xét
Thêm nhận xét của bạn

Được khuyến cáo