Truyện Audio Hay || Tôi Trở Thành Người Dư Thừa || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Tôi là Thanh Mai, còn Trinh Hạ Nhiễm là nàng thơ từ trên trời rơi xuống.
00:03Người ta vẫn bảo rằng Thanh Mai dù thân thiết đến mấy cũng chẳng thể nào thắng nổi một người mới xuất hiện,
00:07và tôi đã từng coi thường câu nói đó.
00:10Nhưng khi cô ta chuyển đến trường không bao lâu,
00:12đã có người nhìn thấy cậu bạn Trúc Mã ngang tàng bất kham của tôi, Giang Kỳ,
00:15lại đang cúi đầu ngoan ngoãn như một chú cún con trong góc cầu thang vắng vẻ sau giờ học,
00:19lý nhí kiểm điểm lỗi lầm của mình.
00:21Sau này, tôi và Trinh Hạ Nhiễm có chút mâu thuẫn, cậu ta chỉ buông một câu nhẹ bẫng,
00:25tôi không muốn nhìn thấy thẩm vãn đường ở trường nữa.
00:27Bố mẹ tôi, vì sợ đắc tội với nhà họ Giang,
00:30đã không một lời do dự mà lập tức làm thủ tục chuyển trường cho tôi.
00:33Kể từ đó, tôi như thể bốc hơi khỏi thế giới của cậu ta,
00:36chẳng dám ló mặt ra trước cậu ta dù chỉ một lần.
00:39Ấy vậy mà sau này, đúng vào ngày sinh nhật cậu ta,
00:41cậu ta lại mình mẩy ướt dũng đến gõ cửa phòng tôi,
00:44gương mặt vừa thảm hại vừa tủi thân.
00:46Cậu ta hỏi, cậu quên hôm nay là sinh nhật của tớ rồi sao?
00:49Người ta nói thanh mai không bằng trời ban,
00:51và nếu là trước đây, tôi sẽ cười khẩy vào câu nói đó.
00:54Nhưng khi tôi ngồi trong hội trường,
00:55nhìn Giang kỳ đắm đuối rõi theo bóng hình Trinh Hạ Nhiễm
00:57đang uyển chuyển múa trên sân khấu,
00:59ánh mắt cậu trăn chứa sự cưng chiều và yêu thương không thể che giấu.
01:02Giây phút ấy, tôi đã tin rồi.
01:04Tôi cũng tin vào lời đồn đại trước kia,
01:05rằng có người đã thấy một Giang kỳ trời không sợ đất
01:07không sợ lại chịu mềm mỏng trước Trinh Hạ Nhiễm
01:09trong góc cầu thang vắng người.
01:11Mối tình thầm kín tôi chưa kịp ngỏ lời,
01:13giờ đây cũng đành phải trôn chặt vĩnh viễn trong tim.
01:15Một điệu múa kết thúc, tôi hòa cùng mọi người vỗ tay
01:17tán thưởng cô gái đang tỏa sáng trên sân khấu.
01:20Giang kỳ đứng dậy rời đi,
01:21có lẽ là để tìm Trinh Hạ Nhiễm,
01:23và tôi cũng lặng lẽ đứng dậy rời khỏi hội trường.
01:25Bước ra ngoài, tôi dơ tay lên,
01:27một món đồ chơi nhỏ hình quả hồ lô treo lủng lẳng,
01:29đung đưa theo gió.
01:30Ký ức năm nào trợt ùa về,
01:32khi cậu bé Giang kỳ 7 tuổi rúi nó vào tay tôi và nói
01:34tặng cho đường đường,
01:36sau này đường đường chỉ được thích mình tớ thôi,
01:38tớ sẽ bảo vệ đường đường mãi mãi.
01:40Mắt tôi hơi cay, tôi tháo nó xuống,
01:42nắm chặt trong tay,
01:43lời của trẻ con vốn dĩ không thể coi là thật.
01:45Thế nhưng tôi lại ngốc ngếp tin vào điều đó,
01:47để rồi Giang kỳ, cậu trung trường ngạo mạn ấy,
01:50trở thành niềm vui và cũng là bí mật của cả thanh xuân tôi.
01:52Trình Hạ Nhiễm là học sinh mới chuyển đến học kỳ này,
01:54cô ta xinh đẹp,
01:55lại là dân học múa nên vừa đến đã gây ra một trận xô sao.
01:58Các bạn nữ trong lớp còn ví von Trình Hạ Nhiễm
02:00giống hệt nữ chính trong chuyện ngôn tình,
02:02một cô gái ngoan ngoãn chuyển trường rồi lọt vào mắt xanh
02:04của cậu trùng ngồm áo.
02:05Sau đó, trùng trường sẽ vì cô gái ngoan mà thay đổi.
02:08Khi đó có rất nhiều người theo đuổi Trình Hạ Nhiễm,
02:10có người còn chêu rằng chỉ còn thiếu mỗi anh kỳ nữa thôi là đủ bộ.
02:13Giang kỳ đã lười biếng vươn vai,
02:15liếc kẻ vừa nói bằng nửa con mắt,
02:17cô ta xứng sao.
02:18Đấy, cậu ta của ngày đó đã từng kêu ngạo biết bao.
02:21Trước kia tôi không tin Giang kỳ và Trình Hạ Nhiễm ở bên nhau
02:23vì tôi chưa từng tận mắt thấy,
02:25chưa từng tận tay nghe cậu ta thừa nhận.
02:27Nhưng bây giờ, tôi biết mình nên thu lại tình cảm,
02:30cũng nên giữ khoảng cách với Giang kỳ rồi.
02:32Trước đây tôi luôn về nhà cùng cậu ấy,
02:33nhưng tôi chẳng nhớ nổi từ khi nào,
02:35cậu ấy luôn viện đủ lý do để tôi về trước.
02:37Thật ra, cậu ta chỉ cần nói một lời,
02:40tôi sẽ không bao giờ bám giết không buông.
02:42Bởi lẽ, chúng tôi chưa từng thực sự ở bên nhau.
02:44Chủ nhật trở lại trường,
02:46buổi tự học tối phải thu bài tập về nhà.
02:48Giang kỳ thuộc dạng học sinh cá biệt,
02:49đối với lớp trưởng chỉ buông một câu gọn lòn,
02:52chưa làm.
02:52Trước đây, Giang kỳ rất nghe lời tôi,
02:54bạn bè cũng biết điều đó nên mỗi lần như vậy
02:56đều sẽ đến mách tội với tôi.
02:58Bây giờ cũng thế, chỉ có điều họ chẳng thể tìm thấy Giang kỳ đâu cả,
03:01bởi cậu ta vừa tan học đã chạy đi tìm trình hạ nhiễm rồi.
03:04Vãn đường, Giang kỳ lại không làm bài tập,
03:06người cũng không biết đi đâu mất.
03:08Cậu, người bạn ái ngại nhìn tôi.
03:10Tôi chỉ mỉm cười lắc đầu,
03:11cậu cứ nộp thẳng cho giáo viên đi.
03:13Sau này cậu ấy không làm bài tập,
03:15cậu cũng không cần nói với tôi nữa.
03:16Nghe tôi nói vậy, họ cũng chỉ đành gật đầu,
03:19có lẽ tin đồn Giang kỳ có bạn gái là thật rồi.
03:21Thấy thái độ này của tôi,
03:23họ lại càng thêm chắc chắn.
03:24Vào lớp, tôi cúi đầu làm bài kiểm tra,
03:31Bây giờ, tôi phải tự mình nỗ lực
03:33để thực hiện ước mơ đó một mình.
03:35Giang kỳ vắng mặt cả buổi tự học,
03:37giáo viên ngồi trên bục giảng nhíu mày hỏi cậu ta đã đi đâu
03:39và ánh mắt của cả lớp lại đổ rồn về phía tôi,
03:42nhưng tôi từ đầu đến cuối đều không ngừng đầu lên.
03:44Đến tiết thứ hai,
03:45Giang kỳ cuối cùng cũng từ ngoài trở về.
03:47Cậu ta ngồi vào chỗ không nói một lời,
03:49cho đến khi có bạn học nhắc rằng
03:51chủ nhiệm bảo cậu ta đến văn phòng một chuyến.
03:53Cậu ta mới hoàn hồn, lúc đi ngang qua chỗ tôi,
03:55cậu ta còn khựng lại một nhịp.
03:57Tôi vẫn không ngừng đầu,
03:58vì tôi đang vật lộn với bài toán khó nhất trong đề.
04:01Bạn cùng bàn lén lút ghé sát vào,
04:03cẩn thận hỏi tôi và Giang kỳ đã xảy ra chuyện gì.
04:05Tôi chỉ đáp, không có gì cả.
04:07Cậu ấy nhìn tôi không tin,
04:08thật không đấy,
04:09nhưng mà trước kia mỗi lần Giang kỳ không làm bài tập hay trốn học
04:12là cậu lo sốt vó lên còn gì.
04:14Tôi hơi giữ người,
04:15rồi nói với cậu ấy,
04:16đó là chuyện của trước đây rồi,
04:17sau này tớ sẽ không quan tâm đến cậu ta nữa.
04:20Bạn tôi kinh ngạc che miệng lại.
04:21Á, vậy ra tin đồn Giang kỳ có bạn gái là Trình Hạ Nhiễm,
04:24là thật sao?
04:25Tôi cúi mắt, không nói một lời.
04:27Chuông vào tiết tự học thứ hai vừa gieo,
04:29Giang kỳ mới đủng đỉnh bước về lớp.
04:31Một lát sau,
04:32tôi nhận được một màu giấy nhỏ với dòng chữ ngắn gọn,
04:34tan học cậu về trước đi.
04:36Nhìn thấy nội dung trên đó,
04:37tôi chỉ bình thẳng cất đi,
04:38rồi lại cúi đầu làm bài.
04:40Lớp học lúc tan trường luôn ồn ào và chen trúc.
04:42Tôi ngồi ở chỗ của mình,
04:44chậm rãi thu dọn đồ đạc.
04:45Đột nhiên, cả lớp im bặt,
04:47ngay sau tiếng kêu kinh ngạc của cô bạn cùng bàn,
04:49tôi nhìn theo hướng của cậu ấy.
04:50Trình Hạ Nhiễm đang đứng ở cửa,
04:52cô ta khẽ nghiêng đầu,
04:53móc tay ra hiệu với Giang kỳ rồi quay người bỏ đi.
04:56Ánh mắt tôi không kìm được mà liếc về phía Giang kỳ,
04:58chỉ thấy cậu ta cười một cách bất đắc dĩ rồi cũng đi theo ra ngoài.
05:01Ngay sau đó,
05:02cả lớp lại vỡ ỏa trong những tiếng xôn xao bản tán.
05:04Trời đất ơi, vậy mà là thật.
05:06Trước đây tớ còn thấy Giang kỳ với thẩm vãn đường đẹp đôi ghê,
05:09một trùng trường,
05:10một cô bạn ngoan ngoãn học giỏi.
05:12Nhưng mà bây giờ,
05:13gặp đôi trùng trường với nữ sinh lớp múa hình như lại càng hợp hơn ấy chứ.
05:16Cậu đừng có A-dua theo thế,
05:18chỉ là,
05:19có mỗi mình tớ thấy thẩm vãn đường hơi đáng thương à.
05:21Một giọng nói khác vang lên,
05:23bọn họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ đấy.
05:24Lời nói đó như một nhát dao khứa vào tim tôi,
05:27xem ra,
05:28thanh mai đúng là không thể nào bằng trời ban mà.
05:30Bạn cùng bàn mím môi,
05:31dường như muốn ăn ủi tôi.
05:33Tôi đeo cặp sách lên,
05:34lòng đau như cắt,
05:35khó chịu đến tột cùng,
05:36nhưng tôi phải mỉm cười,
05:37tuyệt đối không được khóc.
05:39Tôi không thể để bất cứ ai thấy mình đang đau lòng,
05:41nếu không từ ngày mai,
05:42tôi sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
05:44Tôi không sao,
05:45tớ và Giang kỳ từ trước đến nay chỉ là bạn bè thôi.
05:47Tớ về trước đây,
05:48mai gặp nhé.
05:49Trong mắt cậu ấy vẫn ngập tràn lo lắng,
05:51nhưng cũng chỉ có thể vẫy tay với tôi.
05:53Mai gặp,
05:54cậu đi đường cẩn thận.
05:55Bước ra khỏi sân trường ồn ào,
05:57tôi nắm chặt quai cặp,
05:58cắn chặt răng.
05:59Nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà tuôn rơi,
06:01lòng ngực như bị ai đó bóp nghẹt,
06:03đau đến chết đi được.
06:04Sao cậu ấy lại đột nhiên thích người khác rồi?
06:06Tầm nhìn của tôi dần nhòe đi,
06:08bên tay lại vang vọng giọng nói trong trẻo mà ngạo mạng của thiếu niên năm nào.
06:11Trên đời này không có gì mà Giang kỳ anh không làm được,
06:14thẩm đường đường là người mà anh sẽ bao bọc cả đời.
06:16Thẩm đường đường,
06:17sao sáng nay không đợi tớ?
06:18Sáng nay Giang kỳ đến muộn,
06:20vừa tan học cậu ta đã đi tới,
06:21giọng nói đầy vẻ hờn rỗi,
06:23rồi đặt một chai sữa lên bàn tôi.
06:25Tay tôi đang ghi từ vựng trật khựng lại,
06:26khóe mắt liếc qua chai sữa.
06:28Tôi đáp,
06:29tớ ăn sáng rồi,
06:30với lại sau này tớ sẽ không đi cùng cậu nữa,
06:32tớ sẽ đến trường rất sớm.
06:34Giang kỳ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh,
06:35dường như không hiểu tôi đang dở trò gì,
06:37cậu ta chống cầm nhìn tôi.
06:38Dạo này tớ có chọc gì cậu đâu,
06:40trước đây không phải chúng ta vẫn luôn đi cùng nhau sao.
06:43Tôi đặt bút xuống,
06:44hít một hơi thật sâu,
06:45rồi mỉm cười nói với cậu ta,
06:47bây giờ khác rồi.
06:48Cậu có bạn gái rồi,
06:49chúng ta nên giữ khoảng cách.
06:51Lời vừa rước,
06:51vẻ mặt cậu ta sững lại,
06:53rồi như bừng tỉnh.
06:54Cô ấy sẽ không để ý đâu,
06:55cô ấy cũng biết,
06:56tôi ngắt lời,
06:57nhưng tớ để ý.
06:58Tôi nói dành dọt từng chữ,
07:00tớ không muốn đến lúc tình cảm của hai người có vấn đề,
07:02tớ lại trở thành cái bia để người ta chỉ trích.
07:04Thầm đường đường,
07:05tính tình giang kỳ vốn không tốt,
07:07rất thiếu kiên nhẫn,
07:08nói với tôi được đến đây có lẽ đã là giới hạn.
07:10Vì vậy,
07:11mặt cậu ta lạnh đi,
07:12rồi đột ngột đứng bật dậy.
07:13Chiếc ghế massage với sàn nhà tạo ra một âm thanh trói tai,
07:16cậu ta ném lại một câu,
07:17tùy cậu.
07:18Tôi cúi đầu,
07:19lặng lẽ nhắm mắt lại,
07:20tối qua tôi đã ngồi ngoài ban công hóng gió cả đêm,
07:23tự hỏi liệu mình nên tiếp tục làm một con ngốc,
07:25che giấu tình cảm và ở bên cạnh cậu ta,
07:27hay là để cho tình bạn từ thổi nhỏ đến đây là kết thúc.
07:29Người ta nói ánh mắt khi yêu một người là không thể che giấu,
07:32nếu tôi cứ tiếp tục léo đéo theo sau,
07:34thì sẽ là bất công cho cả tôi và Trình Hạ Nhiễm.
07:36Không có cô gái nào lại thích bên cạnh bạn trai mình có một cô bạn thân khác giới quá mức gần gũi.
07:41Kể từ ngày hôm đó,
07:42Giang Kỳ cũng không bao giờ chủ động nói chuyện với tôi nữa,
07:44ngay cả khi chạm mặt trên hành lang,
07:46cậu ta cũng lướt qua tôi như người xa lạ.
07:48Cô gái đi bên cạnh cậu ta đã từ tôi đổi thành Trình Hạ Nhiễm,
07:51cậu ta dẫn cô ấy đi làm quen với tất cả bạn bè trong giới của mình.
07:54Trình Hạ Nhiễm là mối tình đầu,
07:55là cô gái cậu ta vô cùng yêu thích.
07:57Còn tôi, tôi lặng lẽ học bài,
07:59cùng mọi người nghe những câu chuyện tình yêu của họ qua lời kể của người khác.
08:02Trình Hạ Nhiễm vì tập múa mà nửa đêm đói đến đau dạ dày,
08:05hôm sau Giang Kỳ đã mang bữa tối ít béo do chuyên gia dinh dưỡng của gia đình làm riêng cho cô ấy.
08:09Có một nam sinh trường bên rất thích Trình Hạ Nhiễm,
08:11mấy hôm trước tan học đã chặn cô ấy trong một con hẻm,
08:14nghe nói sau đó bị Giang Kỳ đánh cho một trận khá thảm.
08:17Kỳ thi tháng này, tôi đã trở lại vị trí đứng đầu toàn khối.
08:20Cô giáo từng nói với tôi,
08:21đừng quan tâm đến Giang Kỳ nữa, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc học.
08:24Nhà Giang Kỳ rất giàu,
08:26nên việc học giỏi hay không đối với cậu ta chẳng có gì to tát.
08:29Chiều tan học, tôi chống cầm nhìn giáng chiều rực rỡ ngoài cửa sổ.
08:32Thầm đường đường, sau này cậu muốn thi vào trường đại học nào?
08:35Một buổi tối oi ả nào đó, Giang Kỳ ngồi bên cạnh,
08:38những ngón tay thon dài tùy ý nghịch lõn tóc của tôi,
08:40lời đã hỏi.
08:41Tôi không chút do dự đáp.
08:42Đại học Bắc Thành, cậu ta nói.
08:44Sao vậy?
08:45Thật ra tôi chưa bao giờ nói với cậu ta,
08:47lý do tôi muốn đến đại học Bắc Thành,
08:49không chỉ vì đó là một trường đại học hàng đầu,
08:51mà còn vì tôi muốn trốn khỏi nơi này,
08:53trốn khỏi cái nhà đó.
08:54Bố tôi cũng giống như bao người đàn ông khác,
08:56có tiền rồi liền thay lòng đổi dạ.
08:58Mẹ tôi thì nhất quyết không ly hôn,
09:00bà cho rằng vì mình không sinh được con trai
09:01nên bố mới có những người phụ nữ khác bên ngoài.
09:03Những đêm khuya tĩnh lặng,
09:05bà sẽ gào khóc trong cuồng loạn,
09:06chỉ vào tôi mà khóc,
09:07tại sao tôi không phải là con trai,
09:09như vậy bố đã không ngoại tình.
09:11Sau này, bà thực sự sinh được một cậu con trai.
09:13Bố cũng chỉ quay về gia đình trong một thời gian ngắn,
09:15còn mẹ, từ khi có em trai,
09:17đã dồn hết tâm trí cho nó.
09:19Bởi vì bà cảm thấy mình đã có chỗ dựa,
09:21có một người con trai để nuôi bà lúc về già.
09:23Ừm, vậy thì cậu đây cũng thi vào đại học Bắc Thành vậy,
09:26cậu ngốc như thế,
09:27đến lúc đó không có cậu đây che chở,
09:29chắc chắn sẽ thảm lắm đây.
09:30Thiếu niên khoác lác trước mặt chính là ánh sáng
09:32trong những ngày tháng tan vỡ của tôi,
09:34tôi đã liều mạng muốn níu giữ lấy vầng sáng ấy.
09:36Vì vậy, tôi đã nguyện lãng phí
09:37tất cả thời gian của mình cho cậu ta,
09:39dù cho cuối cùng không đỗ được Bắc Thành,
09:41chỉ cần thi cùng một trường với cậu ta là đủ.
09:43Một tin đồn Trình Hạ Nhiễm là kẻ thứ ba
09:45bắt đầu lan truyền trong trường.
09:46Tôi và bạn cùng bàn vừa từ nhà vệ sinh trở về,
09:48Trình Hạ Nhiễm đã ôm miệng khóc nức nở chạy ngang qua tôi.
09:58Bây giờ lại giờ trò gì đây?
10:00Tôi bị xiết cổ đến khó thở,
10:02bạn cùng bàn đứng cạnh vội vàng đẩy Giang Kỳ ra.
10:04Cậu điên rồi hả?
10:05Tớ và đường đường vừa đi vệ sinh về,
10:07cậu mau buông cậu ấy ra, cậu ấy sắp không thở được rồi.
10:10Lời vừa rớt, Giang Kỳ mới mạnh mẽ buông tay,
10:12tôi kiệt sức thở hồn hền.
10:14Thẩm vãn đường, cô thật đáng kinh tầm.
10:16Đường đường, cậu có sao không?
10:18Tôi ngồi thụt xuống đất ho sạc sụa,
10:20nước mắt cứ thế tuôn rơi.
10:21Quý mộng Di ôm lấy tôi,
10:23nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi.
10:24Đường đường không sao,
10:25Giang Kỳ và bạn gái cậu ta không biết nổi điên gì nữa.
10:28Tôi lau nước mắt,
10:29cắn chặt răng để không khóc thành tiếng.
10:31Bộ dạng căm thù sâu sắc của Giang Kỳ lúc nãy
10:33khiến tôi không còn nhận ra cậu ta nữa,
10:35dường như cậu ta thật sự muốn bóp chê tôi.
10:37Thiếu niên trong ký ức đã biến mất,
10:38hoàn toàn biến mất rồi.
10:40Sau đó, các bạn trong lớp lén lút đưa điện thoại cho tôi xem.
10:43Thì ra có người đã đăng một bài viết ẩn danh lên tường confession của trường,
10:46tôi cáo Trình Hạ Nhiễm là kẻ thứ ba phá hoại tình cảm của tôi và Giang Kỳ.
10:50Rất nhiều người đã tin,
10:51bên dưới toàn là những lời chửi bới Trình Hạ Nhiễm,
10:53lời lẽ vô cùng khó nghe.
10:55Vết hằn trên cổ đã đỏ ứng,
10:56tôi thầm nghĩ,
10:57đợi tôi tan học về nhà,
10:58tôi sẽ lập tức đăng bài đính chính lên tường confession.
11:01Nhưng chưa kịp đăng bài,
11:02tôi vừa về đến nhà đã thấy bố mẹ ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt âm trầm,
11:06rõ ràng là họ đang đợi tôi.
11:07Lòng tôi dấy lên dự cảm không lành,
11:09một chiếc cốc thủy tinh đã bị ném xuống chân tôi,
11:11vỡ tan thành.
11:12Mày đã làm gì ở trường để đắc tội với Giang Kỳ?
11:15Bố tôi đập mạnh xuống bàn,
11:16mắt long lên sòng sọc.
11:17Mày có biết công ty chúng ta phát triển được là nhờ vào việc hợp tác với nhà họ Giang không?
11:21Mày muốn nghỉ hoại cả cơ nghiệp của tao phải không?
11:23Hả?
11:24Tôi đứng đó,
11:25nghe mẹ chửi rùa tôi là đứa con gái vô dụng,
11:27còn bố thì bắt tôi phải đi xin lỗi Giang Kỳ.
11:29Trong căn biệt thự lạnh lẽo,
11:31tôi run lên vì lạnh,
11:32lạnh từ trong ra ngoài.
11:33Tôi không biết,
11:34cũng quên mất,
11:34buổi đầu tô đó đã kết thúc như thế nào,
11:36và tôi đã bị áp giải đến xin lỗi Giang Kỳ ra sao.
11:39Tôi thực sự muốn nói với cậu ta rằng bài viết đó không phải do tôi đăng,
11:42nhưng tôi sẽ đình chính.
11:43Nhưng khi cửa mở,
11:44cậu ta nhìn tôi từ trên cao xuống,
11:46ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương.
11:48Câu nói đó,
11:49đã không thể thốt ra được nữa.
11:50Tôi cúi đầu,
11:51gặp người,
11:52xin lỗi,
11:53cậu ta chỉ lạnh lùng liếc tôi một cái,
11:55dựa vào khung cửa.
11:56Sau này tôi không muốn nhìn thấy cô ở trường nữa,
11:58thẩm vãn đường.
11:59Bố mẹ tôi gật đầu lia lia,
12:00luôn miệng đảm bảo sẽ không để tôi xuất hiện trước mặt cậu ta nữa.
12:03Tôi như một cỗ máy ngừng đầu nhìn cậu ta,
12:05dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo,
12:07tôi dường như không còn nhìn rõ vẻ mặt,
12:09cũng không còn nhìn rõ hình dáng của cậu ta nữa.
12:11Giây phút này,
12:12lòng tự trọng của tôi đã hoàn toàn bị dày xéo dưới bùn đất.
12:15Đến lúc này tôi mới nhận ra,
12:16tôi và cậu ta vốn không cùng một thế giới,
12:18chúng tôi chưa bao giờ có mối quan hệ và địa vị ngang hàng.
12:21Mặt trăng sẽ không bao giờ vì ảo tưởng của con người mà tự hạ mình xuống,
12:24trăng rơi xuống giếng,
12:25chỉ là ảnh ảo,
12:26tất cả đều là giả dối.
12:28Và sự đối tốt của cậu thiếu da ấy với tôi trước đây,
12:30cũng chỉ là một phút hứng khởi của tuổi trẻ.
12:32Tôi không nên ảo tưởng bất cứ điều gì,
12:34ngay từ đầu,
12:35đã là sai lầm.
12:36Đêm đó, tôi thu dọn đồ đạc,
12:38trong lúc bố mẹ đang liên hệ để chuyển trường cho tôi.
12:44Nhưng vì sợ giang kỳ lại thấy tôi mà tức giận,
12:46nên dứt khoát bảo tôi đừng về nữa.
12:48Một nơi ở phía Tây,
12:49một nơi ở phía Đông,
12:50tuy cùng một thành phố nhưng nếu không cố tình tìm đến,
12:53cũng sẽ không bao giờ gặp lại.
12:54Này, thẩm vãn đường,
12:56hôm nay đến xem tớ chơi bóng rổ đi.
12:58Cậu trai đang nói mặc bộ đồ bóng rổ màu đen trắng,
13:00đôi mắt cáo tinh danh ánh lên ý cười.
13:02Khi tôi mới đến,
13:03một bạn nữ trong lớp đã nói với tôi,
13:05cậu bạn đó tên Lục Trần,
13:06nổi tiếng đẹp trai nhưng cũng rất lang nhang.
13:09Các bạn học xung quanh dường như đang làm việc của mình,
13:11nhưng thực chất khóe mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía này.
13:13Đã nhiều ngày trôi qua,
13:14tôi không còn nhớ nổi Lục Trần đã đến gặp tôi bao nhiêu lần.
13:17Họ nói đây là lần đầu tiên Lục Trần theo đuổi một cô gái,
13:20lại còn theo đuổi lâu như vậy.
13:21Ở tuổi mười mấy,
13:22người ta ít nhiều cũng ảo tưởng về những câu chuyện tình yêu học đường
13:25xảy ra với chính mình hoặc những người xung quanh.
13:27Họ nói Lục Trần là lãng tử quay đầu,
13:29nhưng mà lãng tử quay đầu thì cũng đã từng là lãng tử.
13:32Tôi nhẹ nhàng lắc đầu,
13:33tớ không đi đâu, tớ còn phải làm bài tập.
13:36Cậu ta liếc nhìn trong sách bài tập trên bàn,
13:38nhớ mày, thầm vãn đường,
13:39cậu có biết không, tớ đã theo đuổi cậu hai tuần rồi đấy.
13:42Tôi hỏi lại, thì sao?
13:44Cậu ta khẽ cười một tiếng,
13:45vậy tại sao cậu vẫn cứ từ chối tớ?
13:48Lúc này, mọi người trong lớp đã về gần hết,
13:50hoàng hôn bên ngoài đã bắt đầu buông xuống,
13:52sắc cam vàng nhụm cả nửa bầu trời.
13:54Tôi chật nhớ đến một câu nói mình từng đọc được,
13:56gió chiều là miễn phí,
13:57hoàng hôn cũng là miễn phí,
13:58và tôi là độc nhất vô nhị.
14:00Thầm vãn đường, cậu có biết không,
14:02trên người cậu luôn có một cảm giác rất mâu thuẫn,
14:04tiếng còi trên sân bóng vang lên,
14:05cắt ngang ánh chiều tà.
14:07Tôi nhìn cậu ta, cậu ta cong khóe môi,
14:09một cảm giác như đã chết đi và một sự gai góc đến lạ lùng.
14:12Cậu ta nói tiếp,
14:13vì vậy, tớ càng hứng thú với cậu hơn.
14:15Tôi lại lùng liếc cậu ta một cái,
14:17tốt bụng nhắc nhở.
14:18Trận đấu bắt đầu rồi.
14:19Cậu ta nói với giọng khàn khàn,
14:21mang một ý vị vừa đủ.
14:22Hôm nay là trận đấu với trường nhất trung lâm thành,
14:24một chi tiết không ai để ý.
14:26Tôi cúi đầu nhìn vào đề bài,
14:27cậu ta thấy nhàm chán,
14:29chật một tiếng rồi bỏ đi.
14:30Đợi người đi xa,
14:31tôi ngẩn đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường câm lặng,
14:33bài đăng trên tường confession đó,
14:35tôi lờ mờ đoán được là ai đã đăng.
14:37Nhưng mà, làm vậy thì có lợi gì cho cậu ta?
14:40Trường tứ chung và nhất chung không giống nhau,
14:42đến giờ là phòng học sẽ cút điện,
14:43nên đúng 6.30.
14:44Phòng học cút điện,
14:45chỉ còn lại chút ánh sáng từ ráng chiều bên ngoài.
14:48Tôi thu dọn sách vở,
14:49đeo cặp đi xuống lầu.
14:50Cơn gió chiều dịu dàng thổi bay những bông hoa hải đường trên cây,
14:53rơi xuống đất,
14:54cánh hoa tan tác,
14:55lại bị gió cuốn đi.
14:56Tôi đứng đó,
14:57khẽ chấp mắt nhìn,
14:58nhìn lại mười mấy năm ngắn ngủi của mình,
15:00dường như cũng giống như đóa hải đường kia,
15:02bất lực và vô vọng.
15:03Ê, kia có phải là thẩm vãn đường không?
15:05Tiếng gọi này kéo tôi về thực tại,
15:07tôi vừa định nhấc chân rời đi.
15:09Kết quả là bị chặn lại,
15:10hai gương mặt quen thuộc có chút kinh ngạc khi thấy tôi ở đây.
15:12Trước đây khi tôi còn ở bên cạnh Giang Kỳ,
15:14tôi đã quen biết bạn bè của cậu ta,
15:16quan hệ cũng khá tốt.
15:17Hai người họ tay cầm chai nước,
15:19chắc là vừa từ căng tin ra.
15:21Thẩm vãn đường,
15:21cậu thật sự chuyển đến đây học à?
15:23Tôi lướt nhìn cậu ta một cái,
15:25không hiểu ý nghĩa trong từ thật sự đó,
15:26chỉ gật đầu.
15:27Cậu bạn đầu đinh bên cạnh huyết tay cậu kia,
15:29rồi nói,
15:30vãn đường,
15:31cậu và Giang Kỳ lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
15:33Vừa hay hôm nay cậu ấy cũng đến đây,
15:35hai người có thể nhân cơ hội này giải thích rõ hiểu lầm.
15:37Mọi người đều cảm thấy một người như thẩm vãn đường tôi sẽ không làm ra chuyện như vậy,
15:41nhưng Giang Kỳ,
15:42người lớn lên cùng tôi từ nhỏ,
15:43lại một mực cho rằng là tôi làm.
15:45Không, tôi chưa kịp nói xong,
15:46từ phía không xa,
15:48Giang Kỳ đã lại lùng ngắt lời,
15:49mua nước mà cũng lâu thế à,
15:50hay là còn đứng đó nói chuyện với người không liên quan.
15:53Cậu ta đứng cách đó không xa,
15:55ánh mắt ưu ám lướt qua tôi,
15:56như thể nhìn một người hoàn toàn xa lạ.
15:58Nghe vậy,
15:59hai người bạn kia có chút lúng túng nhìn tôi,
16:01tôi mỉm cười.
16:02Tớ đi trước đây,
16:03tạm biệt.
16:03Hai người họ đáp,
16:04Ừ, tạm biệt.
16:06Những ngày ở tứ chung thật yên tĩnh,
16:07thời gian trôi qua rất chậm.
16:09Đôi khi tôi cũng suy nghĩ vẩn vơ,
16:10không hiểu tại sao không ai yêu thương mình.
16:12Trong khi tôi yêu tú như vậy,
16:13bảng vang danh dự năm nào cũng có tên tôi.
16:16Rõ ràng khi còn nhỏ,
16:17mẹ đã nói với tôi rằng
16:18những đứa trẻ học giỏi sẽ được mọi người yêu quý.
16:20Sau này khi tôi lớn lên,
16:22tôi nhận ra chỉ có giáo viên thích những đứa trẻ học giỏi,
16:24còn họ thì không.
16:25Tôi lặng lẽ học tập,
16:26chờ đợi kỳ thi,
16:27chờ đợi kỳ thi đại học,
16:29không còn chờ đợi ai nữa.
16:30Thành tích của tôi tiến bộ vượt bậc,
16:32trong kỳ thi liên kết trăm trường lần này,
16:33tôi đã giành được vị trí thứ nhất.
16:35Đứng trên bục nhận giải cao vời vợi,
16:37cơn gió hẻ nóng hổi thổi bay mái tóc,
16:39làm phong bộ đồng phục của tôi.
16:40Tôi nhìn xuống những học sinh mặc đồng phục xanh trắng đồng loạt bên dưới,
16:43trong mắt họ là sự ngưỡng mộ và khâm phục.
16:45Thầy hiệu trưởng trước Mike Rowe dùng tất cả những từ ngữ hoa mỹ nhất để miêu tả về tôi.
16:49Dây leo trên cây ngoài cửa sổ không ngừng vươn lên,
16:52tiếng ve kêu ngày càng ồn á,
16:53giáng chiều ngày một đỏ rực.
16:55Tiếng đọc bài ở hành lang khối 12 ngày càng lớn,
16:57ai cũng mong có thể nhấn nút tạm dừng thời gian,
16:59để thời gian trôi chậm lại một chút.
17:01Tôi cũng không còn gặp Giang Kỳ nữa,
17:03tôi và những người bạn trước đây dường như đã mất hết liên lạc.
17:05Những người bạn đó,
17:06có thể nói là bạn của Giang Kỳ.
17:08Sau khi nghỉ hè, tôi không về nhà,
17:10vì căn nhà đó rất gần nhà Giang Kỳ,
17:12và từ ngày tôi đến Tứ Trung,
17:13câu nói họ nói với tôi nhiều nhất là
17:15đừng để Giang Kỳ gặp lại mày nữa,
17:17sau này có gặp thì đi đường vòng mà tránh.
17:19Năm nay tôi 17 tuổi,
17:21học kỳ tới tôi sẽ lên lớp 12.
17:22Bố mẹ tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc một đứa con gái
17:25sắp lên lớp 12 như tôi có lo lắng hay không,
17:27họ chưa từng quan tâm đến tôi dù chỉ một chút.
17:29Dưới ánh đèn đường vàng vọt,
17:31tôi ngồi trên ghế giải,
17:32học thuộc lòng bài viết tiếng Anh.
17:34Nhưng không sao cả,
17:35mỗi một công thức tôi viết ra,
17:36mỗi một từ vựng và bài thơ cổ tôi thuộc lòng.
17:38Mỗi một bài tập tôi đã giải,
17:40tất cả sẽ đưa tôi thoát khỏi nơi này,
17:42đưa tôi đến một tương lai tốt đẹp và tươi sáng hơn.
17:44Dòng người qua lại trước mặt tôi,
17:45không ai vì ai mà dừng lại,
17:47chiều nay từ thư viện ra,
17:48điện thoại tôi reo lên,
17:49tôi bắt máy.
17:50Phía bên kia chỉ im lặng,
17:52tôi nhíu mày nhìn màn hình,
17:53là một số không có trong danh bạ,
17:54tôi thăm dò hỏi,
17:56alo, xin chào.
17:57Bên kia vẫn không một tiếng động,
17:59tôi không do dự mà cúp máy.
18:00Thẩm vãn đường,
18:01lục chân từ sân vận động đối diện đi ra,
18:03vẫy tay với tôi,
18:04rồi chạy lại hỏi,
18:05đi ăn cơm không?
18:06Tôi ôm chồng sách,
18:07liếc nhìn mấy người bạn phía sau cậu ta
18:09đang hối hả đẩy nhau đi nhanh hơn,
18:11rồi nói với cậu,
18:12tớ mua về nhà ăn,
18:13cậu đi ăn với bạn đi.
18:14Ôi trời,
18:15cậu suốt ngày ăn đồ mua về không tốt
18:16cho sức khỏe đâu,
18:17tớ dẫn cậu đi ăn một bữa thịnh soạn.
18:19Nói xong,
18:20lục chân liền kéo tay tôi đi.
18:22Cậu ta dẫn tôi vào một nhà hàng kiểu Pháp,
18:24những người xung quanh đều mặc vest
18:25và lễ phục rất trang trọng,
18:26ngay cả nhân viên phục vụ
18:27cũng mặc vest trình tề.
18:29Nhìn lại tôi và lục chân,
18:30tôi mặc một chiếc áo phông trắng rộng
18:31và quần sót bò xanh,
18:33cậu ta thì mặc một bộ đồ bóng rổ
18:34màu đỏ trắng.
18:35Nhìn thế nào cũng thấy lạc lõng,
18:37tôi vội vàng ngăn cậu ta lại.
18:38Cậu chắc không,
18:39chúng ta mặc thế này mà vào à?
18:41Nghe vậy,
18:42cậu ta ngương ác chớp mắt,
18:43chẳng phải chỉ là một nơi
18:44để ăn cơm thôi sao?
18:45Nghe cậu ta nói một cách thẳng thắn như vậy,
18:47hình như cũng có lý.
18:49Chưa kịp để tôi suy nghĩ xong,
18:50một nhân viên phục vụ đã đi tới,
18:52nhìn trang phục của chúng tôi
18:52rồi mỉm cười nói,
18:54xin hỏi hai vị phải không à?
18:55Lục chân gật đầu,
18:57ừm,
18:57nhân viên phục vụ mỉm cười
18:58dẫn đường cho chúng tôi.
18:59Vâng ạ,
19:00mời hai vị đi theo tôi.
19:02Cậu ấy dẫn chúng tôi đi thẳng
19:03đến một vị trí cạnh cửa sổ.
19:04Rồi hỏi chúng tôi,
19:06hai vị có muốn ngắm cảnh bên ngoài không à?
19:08Lục chân hất cầm về phía tôi,
19:09tôi nhìn đồng hồ,
19:10lúc này đã hơn 6 giờ,
19:12chắc là có hoàng hôn.
19:13Tôi khẽ gật đầu,
19:14cậu ta mỉm cười nói,
19:15được.
19:16Rồi không biết đã bấm vào đâu,
19:18ô cửa sổ màu đen kịt
19:19đột nhiên có một luồng ánh sáng
19:20vàng ấm áp chiếu vào.
19:21Tôi há hốc miệng,
19:22có chút kinh ngạc,
19:23sao lại thần kỳ đến vậy?
19:25Khi tôi hoàn hồn,
19:26nhân viên phục vụ bên cạnh
19:27đã không còn ở đó nữa.
19:28Cậu ta đưa thực đơn cho tôi,
19:30muốn ăn gì nào?
19:31Giá trên thực đơn không hề rẻ,
19:32tôi có chút do dự.
19:34Lục chân lại cười hỏi tôi,
19:35sợ ăn hết tiền của tớ à?
19:37Nửa khuôn mặt cậu ta tắm
19:38trong ánh nắng,
19:39ánh sáng vàng óng chiếu lên người,
19:40trong mắt lấp lánh những vì sao?
19:42Tôi nói thật,
19:49tôi đưa thực đơn cho cậu ta,
19:50cậu gọi đi,
19:51tớ không kiêng món nào,
19:52cũng không kèn ăn.
19:53Cậu ta nhận lấy thực đơn,
19:54chiêu chọc một câu,
19:55không tệ,
19:56cũng khá dễ nuôi đấy.
19:58Bít Tết cậu ăn chín mấy phần?
19:59Tôi đáp,
20:00tớ không thích ăn đồ sống.
20:01Cậu ta suy nghĩ một lúc rồi hỏi,
20:03bít Tết chín quá sẽ không ngon,
20:05chúng ta gọi 7 phần được không?
20:06Tôi đáp,
20:07được.
20:08Sau khi gọi món xong,
20:09tôi chỉ vào mình và nói,
20:10cậu đoán xem bây giờ tớ giống gì?
20:12Cậu ta nhấp một ngụm nước,
20:13khóe môi khẽ cong lên,
20:15thuận theo lời tôi hỏi,
20:16giống gì?
20:17Tôi đáp,
20:17giống bà lưu lần đầu vào đại quan viên.
20:20Lời vừa rớt,
20:20cậu ta bật cười,
20:21lục chân cười lên có 2 lún đồng tiền nông,
20:23vừa rãng rỡ vừa ấm áp.
20:25Nhìn cậu ta,
20:26tôi đột nhiên lại nhớ đến Giang Kỳ.
20:27Thật ra đã rất lâu rồi tôi không còn nhớ đến cậu ta nữa.
20:30Chỉ là cậu ta cười lên cũng có 1 lún đồng tiền,
20:33cậu ta không hay cười,
20:34phần lớn thời gian chỉ khẽ cong khóe môi.
20:36Tôi từng chấm vào lún đồng tiền của cậu ta và nói,
20:38cậu cười nhiều lên,
20:39cười lên trông đẹp lắm.
20:41Sau này Trình Hạ nhiễm chuyển đến,
20:42nụ cười của cậu ta cũng nhiều hơn,
20:44đôi khi là nụ cười ngọt ngào,
20:45nụ cười cương chiều.
20:47Bây giờ nghĩ lại,
20:47có 1 câu nói đúng là công thức vạn năng.
20:50Cậu ta chỉ là không thích cười với tôi mà thôi.
20:52Bữa ăn này bắt đầu khi hoàng hôn rực rỡ nhất,
20:54và kết thúc khi trời đã tối hẳn.
20:56Khi ra khỏi nhà hàng,
20:57quảng trường đã đông nghịt người.
20:59Thẩm vãn đường,
20:59hôm nay tớ rất vui.
21:01Tôi ngẩn đầu nhìn cậu ta,
21:02cậu ta cúi đầu nhìn tôi cười.
21:04Hôm nay là sinh nhật của tớ,
21:05tôi kinh ngạc nhìn cậu ta.
21:07Cái gì?
21:07Hôm nay là sinh nhật cậu,
21:09vậy đáng lẽ tớ phải mời cậu ăn cơm chứ?
21:11Sao cậu không nói với tớ sớm hơn?
21:13Cậu ta tỏ vẻ tuổi thân thở dài,
21:15tớ sợ nói với cậu rồi,
21:16cậu sẽ không đi ăn với tớ nữa.
21:18Tôi đáp,
21:18sao có thể chứ?
21:20Không đâu.
21:20Một lúc sau,
21:21tôi đang nghĩ lát nữa sẽ mua quả sinh nhật gì cho cậu ta.
21:24Đột nhiên,
21:25một hơi thở ấm nóng phả vào mặt tôi,
21:26cậu ta bất ngờ ghé sát lại,
21:28giọng nói khẳng khẳng hỏi tôi,
21:29đang nghĩ tặng quả gì cho tớ à?
21:31Hai hôm trước cậu ta vừa nhụn một mái tóc vàng ống,
21:34bị treo tên trên bảng thông báo phê bình.
21:36Gió từ bốn phương thổi vào mái tóc cậu,
21:38trông như một chú chóa golden.
21:39Tớ muốn cái túi thơm lần trước.
21:41Lần đó cậu ta chạy đến tìm tôi,
21:43lúc tôi đang dọn đồ,
21:44chiếc túi thơm trong cặp sách rơi ra.
21:46Cậu ta thuận tay nhặt lên,
21:47nhìn một lúc,
21:48rồi lắc lắc chiếc túi thơm hỏi tôi,
21:50tặng tớ được không?
21:51Thẩm vãn đường.
21:52Lúc đó tôi đã từ chối,
21:53chỉ vì chiếc túi thơm này vốn là món quà sinh nhật tôi định tặng cho Giang Kỳ.
21:57Họa tiết trên đó là do tôi tự tay theo từng mũi kim.
21:59Dù cũng sẽ không bao giờ tặng được cho cậu ta nữa,
22:01nhưng tặng cho Lục Trần cũng không ổn lắm.
22:04Giống như là,
22:04đồ người khác không cần mới đến lượt cậu ta vậy.
22:07Tôi gật đầu thật mạnh,
22:08đồng ý với cậu.
22:09Được, nhưng cậu phải đợi mấy ngày,
22:11tớ sẽ làm lại một cái mới cho cậu.
22:13Trên đường đưa tôi về,
22:14Lục Trần lần đầu tiên hỏi tôi,
22:16thẩm vãn đường,
22:16cậu muốn thi vào đâu?
22:18Tôi ngẳng đầu nhìn những vì sao thưa thớt trên bầu trời,
22:20đại học Bắc Thành.
22:22Cậu ta hỏi,
22:22tại sao?
22:23Tôi đáp,
22:24bởi vì,
22:25bởi vì tớ không thích nơi này,
22:26nơi này không có tuyết,
22:27tớ muốn ngắm tuyết.
22:28Lục Trần cuối đầu không biết đang nghĩ gì,
22:30chỉ gật đầu một cái.
22:32Chậm chậm đi đến trước khu nhà trọ,
22:33cậu ta nói với tôi,
22:34vào đi,
22:35tạm biệt.
22:36Tôi đi được vài bước,
22:37quay đầu lại nhìn cậu,
22:38thiếu niên mặc đồ bóng rổ đứng trong bóng tối,
22:40khóe môi cong lên một nụ cười nhạt nhạt,
22:42ánh mắt u buồn.
22:43Giây phút đó,
22:44tim tôi khẽ rung động,
22:45tôi vẫy tay về phía cậu.
22:46Lục Trần,
22:47sinh nhật vui vẻ nhé.
22:48Nghe thấy vậy,
22:49cậu ta dơ tay lên,
22:50cười vẫy tay lại với tôi.
22:52Thẩm vãn đường,
22:53cậu nhất định sẽ đỗ vào đại học Bắc Thành.
22:55Tôi cứ ngỡ mình vào Lục Trần còn nhiều thời gian,
22:57nhưng lại luôn muốn nhanh chóng theo
22:58xong chiếc túi thơm để tận tay tặng cho cậu ấy.
23:00Không biết cậu ấy có thích mùi ngải cứu không,
23:03tôi lại mua thêm các loại hoa khổ khác.
23:05Tôi theo cho cậu ấy một chiếc hình bùa bình an,
23:07một chiếc hình lân sư đỏ
23:07và một chiếc hình thanh long.
23:09Theo xong,
23:10tôi sâu chúng lại,
23:11ngắm nhìn chúng dưới ánh nắng dịu nhẹ.
23:13Trong lòng thầm nghĩ không biết
23:14lát nữa Lục Trần sẽ có phản ứng gì.
23:16Vừa xuống xe buýt,
23:17tôi đã vội vã chạy đến khu nhà của Lục Trần.
23:19Chỉ là khi đến nơi,
23:20tôi thấy công nhân đang không ngừng chuyển đồ vào trong.
23:23Cả người tôi cứng đờ,
23:24tim không ngừng trùng xuống.
23:25Tôi từ từ đi tới,
23:26nhẹ giọng hỏi một chị gái đang đứng bên cạnh.
23:28Chào chị,
23:29cho em hỏi chủ cũ của căn nhà này đâu rồi hả?
23:31Chị ấy đáp,
23:32Ồ, cậu ấy chuyển đi rồi,
23:34hình như là chuyển đi từ mấy hôm trước.
23:36Vâng, vâng ạ,
23:37tôi ngây người gật đầu,
23:38rồi quay người rời đi.
23:40Tôi ngồi trên ghế,
23:41phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa được sự thật rằng Lục Trần đã đi rồi.
23:44Tại sao lại đi mà không nói một lời nào?
23:46Chúng ta,
23:47không phải là bạn sao?
23:48Mắt tôi nhòe đi,
23:49túi quả trong tay như nặng ngàn cân.
23:51Tại sao cứ đợi đến khi tôi quen với sự tồn tại của cậu,
23:53cậu lại giống như tất cả bọn họ,
23:55đều rời bỏ tôi?
23:56Tôi lệ lùng đưa tay lau nước mắt,
23:58ném túi quả vào thùng rác,
23:59rồi nhấc chân rời đi.
24:00Tối đó trời mưa rất to,
24:02tôi thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ,
24:04màn hình điện thoại đang hiện số của Lục Trần,
24:05nhưng tôi lại trần trừ không dám bấm gọi.
24:07Nếu gọi mà cậu ấy bắt máy,
24:09tôi phải nói gì đây?
24:10Hỏi tại sao cậu ấy đi mà không nói với tôi một tiếng ư?
24:13Có lẽ trong mắt cậu ấy,
24:14tôi chỉ là một cô gái mà cậu ấy nhất thời hứng thú theo đuổi.
24:17Hoàn toàn không đáng để nói nhiều lời như vậy.
24:19Tôi đột nhiên phát hiện ra bản thân mình giống như một trò hề.
24:22Vớt ngã hết lần này đến lần khác mà vẫn không biết rút kinh nghiệm.
24:25Một tiếng gõ cửa đã kéo tôi về thực tại.
24:27Mở cửa ra,
24:28giang kỳ mình mẩy ướt sũng,
24:30người đây vẻ thảm hại đứng trước mặt tôi,
24:31cậu ta nhìn tôi,
24:32vẻ mặt vừa tủi thân vừa đáng thương.
24:34Cậu quên hôm nay là sinh nhật của tớ rồi sao?
24:37Nghe vậy,
24:37nếu là thẩm vãn đường của trước kia,
24:39liệu có tha thứ cho cậu ta không?
24:40Tôi không biết.
24:41Chỉ biết rằng tôi của hiện tại,
24:43đáng buồn thay,
24:44lại không còn một chút cảm xúc nào với cậu ta nữa.
24:46Giây phút đó tôi nhớ lại một câu nói,
24:48khoảnh khắc người ấy đứng trước mặt tôi,
24:50tôi không còn dấy lên được một chút cảm xúc nào nữa,
24:52không còn yêu,
24:53cũng chẳng còn hận.
24:54Cậu ta mắt đỏ hoe nhìn tôi,
24:56đường đường,
24:57hôm nay là sinh nhật tớ,
24:58cậu đã nói,
24:59sinh nhật nào của tớ cậu cũng sẽ ở bên cạnh.
25:01Tôi mệt mỏi đến cực điểm,
25:03sinh nhật vui vẻ,
25:04tôi hỏi,
25:04được chưa?
25:05Cậu ta đột nhiên nắm lấy tay tôi,
25:07tát mạnh vào mặt mình,
25:08xin lỗi đường đường,
25:09có phải cậu vẫn còn giận tớ không?
25:11Tôi nhíu mày,
25:11lực tác động là tưng hỗ,
25:13tôi cảm thấy tay mình nóng rát.
25:15Cậu ta còn muốn dùng tay tôi để tát nốt bên còn lại,
25:17tôi cắn răng rút tay ra,
25:19lạnh lùng nói,
25:19muốn phát điên thì về nhà cậu mà phát,
25:21đừng có ở đây làm loạn.
25:23Da răng kỳ rất trắng,
25:24trên mặt lưu lại một vết tát rất sâu.
25:26Tôi không quan tâm cậu ta có đau không,
25:28tôi chỉ sợ vì cái tát này mà tôi gặp rắc rối.
25:31Cậu ta mấp máy môi,
25:32nước mưa tí thách rơi xuống,
25:33giọng nói đầy cay đắng.
25:34Đường đường,
25:35ớ sai rồi,
25:36ớ,
25:36tớ cũng không biết tại sao lúc đó mình lại như vậy,
25:39đến khi tớ muốn cứu vãn,
25:40thì cậu đã chuyển trường rồi.
25:42Sau đó tớ đến từ chung tìm cậu,
25:43lại thấy một cậu con trai đứng bên cửa sổ nói chuyện với cậu,
25:46tớ đã rất tức giận,
25:47những lời nói hôm đó,
25:48không phải là những lời tớ muốn nói.
25:50Thôi bỏ đi,
25:51tôi khẽ thở dài,
25:52chút ra một hơi thở nặng nề,
25:53một cảm giác bất lực đột nhiên bao trùm lấy tôi.
25:56Giang kỳ ngần người nhìn tôi,
25:57sắp mặt trắng bệch.
25:58Tôi khẽ cười một tiếng,
26:00chuyện trên tường confession,
26:01với khả năng của Giang kỳ cậu,
26:02muốn tra ra ai là người đăng,
26:04không khó.
26:05Lời tôi vừa rước,
26:06Giang kỳ cúi đầu với vẻ mặt đầy đau khổ.
26:08Chỉ là chính cậu cũng đã đoán ra là ai,
26:10chúng ta lớn lên cùng nhau,
26:11cậu không thể không biết,
26:13với tính cách của tớ,
26:14tớ khinh thường làm những chuyện bẩn thiểu như vậy.
26:16Tôi nói tiếp,
26:17Giang kỳ,
26:17không phải cậu không tin đó không phải là tớ,
26:19mà là cậu đã lựa chọn tin rằng đó là tớ làm.
26:22Trình hạ nhiễm muốn người khác biết cô ta mới là bạn gái của cậu,
26:29một người mới đến,
26:30còn quan trọng hơn cả tôi,
26:32người đã lớn lên cùng cậu.
26:33Sự vu khống và gây dối của cô ta,
26:35cậu đều rung túng.
26:36Tôi lạnh lùng nhìn bộ dạng đau khổ của cậu ta.
26:38Ngay từ đầu,
26:39cậu đã đưa ra lựa chọn rồi,
26:40bây giờ lại đến tìm tôi để làm gì?
26:42Đường đường,
26:43xin lỗi,
26:44cậu ta đưa tay ra muốn níu lấy tôi,
26:46tôi lùi lại một bước,
26:47tớ sai rồi,
26:48tớ thật sự sai rồi,
26:49lúc đó tớ cũng không biết mình đang làm gì nữa.
26:51Sau khi cậu đi,
26:52tớ mới phát hiện ra,
26:53tớ không thể không có cậu,
26:55tớ thật sự,
26:55thật sự rất nhớ cậu.
26:57Những ngày không có cậu,
26:58ngày nào tớ cũng nhớ cậu,
26:59nhưng tớ đến từ chung,
27:00đứng hoài đợi mãi không thấy cậu,
27:02vào trong cũng không tìm được cậu,
27:03tớ làm cách nào cũng không thể nhìn thấy cậu,
27:05đường đường.
27:06Nước mắt lan dài từ khóe mắt Giang Kỳ,
27:08cậu ta không ngừng xin lỗi tôi.
27:10Tôi bất lực cuối đầu,
27:11nhắm mắt lại,
27:12thiếu niên đã cùng tôi đi qua bao tháng năm tuổi trẻ,
27:14cuối cùng cũng trở nên đáng ghét.
27:15Giang Kỳ của ngày xưa sẽ không đối xử với tôi như vậy.
27:18Cậu ta không còn là cậu bé sẽ lấy áo khoác che mưa cho tôi,
27:21rồi đứng hiên ngang nói đường đường,
27:23có tớ ở đây rồi nữa.
27:24Thiếu niên ấy đã theo năm tháng mà tan biến,
27:26không thể tìm lại được nữa.
27:27Giang Kỳ,
27:28trình hạ nhiễm đứng cách đó không xa,
27:30gọi cậu ta với giọng nức nở,
27:31cậu ta đến quay đầu lại cũng không.
27:33Đột nhiên,
27:34cô ta khóc lóc cậu xin tôi,
27:35thẩm vãn đường,
27:36tớ chỉ có một mình Giang Kỳ thôi,
27:38cậu đừng dành anh ấy với tớ có được không.
27:40Tớ xin cậu đấy,
27:41cô ta học múa,
27:42quanh năm kiểm soát chế độ ăn uống,
27:44khuôn mặt trắng nõn,
27:45khóc lên cũng khiến người ta thương cảm.
27:47Giang Kỳ gầm lên,
27:48im miệng,
27:48tao đã nói với mày rồi,
27:50chúng ta chia tay rồi,
27:51biến đi.
27:52Em đã làm sai ở đâu,
27:53anh nói cho em biết được không,
27:54em thật sự rất thích anh,
27:56em không muốn xa anh,
27:57tôi không muốn xem màn kịch dượt đuổi này,
27:59liền dứt khoát đóng cửa lại.
28:00Màn kịch tình yêu của họ,
28:02tôi không muốn biết,
28:02càng không muốn dính vào.
28:04Bước vào tháng 9,
28:05tôi đã là học sinh lớp 12.
28:06Đúng như lời cô chủ nhiệm nói,
28:08bây giờ không có gì quan trọng hơn kỳ thi đại học.
28:11Hiện tại tôi chỉ một lòng muốn đỗ vào đại học Bắc Thành.
28:13Sau này Quý Mộng Di gửi cho tôi mấy chuyện cười về Giang Kỳ và Trình Hạ Nhiễm,
28:17rằng rất nhiều giải thưởng vô địch các cuộc thi múa của Trình Hạ Nhiễm đều có gian lận,
28:20thậm chí kỳ thi năng khiếu sau này còn mua chuộc giám khảo.
28:23Mỗi một học sinh tham gia thi năng khiếu,
28:25đã phải chịu bao nhiêu khổ cực,
28:26lau bao nhiêu lần nước mắt,
28:27rồi lại tiếp tục luyện tập,
28:29mồ hôi rơi ướt đẫm sàn nhà,
28:30vẫn cắn răng kiên trì.
28:32Gặp phải chuyện này,
28:33gặp phải loại người này,
28:34ai mà không tức giận,
28:35trong khi cơ hội thì ít mà người tranh thì đông.
28:37Kết quả là chuyện bị đăng lên mạng,
28:38Trình Hạ Nhiễm vốn đã có chút tiếng tăm trên mạng nhờ khuôn mặt trong sáng.
28:42Khi sự việc lên men,
28:43cô ta đã bị hủy kết quả.
28:44Có thể nói,
28:45thân bại danh liệt,
28:46không còn gì trong tay,
28:48cô ta liền bám giết lấy Giang Kỳ.
28:49Giang Kỳ bị làm phiền đến mức không chịu nổi,
28:51bố mẹ cậu ta đã chuyển thẳng cậu ta đi học nơi khác,
28:54để Trình Hạ Nhiễm không thể tìm được.
28:56Bây giờ trên tường confession của trường đều đang bàn tán,
28:58rằng ngày xưa đã từng yêu thích cặp đôi này bao nhiêu,
29:01thì bây giờ lại cảm thấy tiếc nuối bấy nhiêu.
29:03Tôi chỉ xem như một câu chuyện cười,
29:05rồi toàn tâm toàn ý vào việc học,
29:06tờ lịch đếm ngược trên tường ngày một mỏng đi.
29:08Mỗi bạn học đều mong có thể xé đôi thời gian ra mà dùng,
29:11kiến thức này chưa thuộc, cái kia chưa nhớ,
29:13kỳ thi tháng 6 đã đến.
29:15Thật ra đã có rất nhiều lần tôi đứng trên hành lang tầng 10
29:17và nhìn thấy Giang Kỳ đứng ngoài cổng trường,
29:19phần lớn thời gian, cậu ta chỉ lặng lẽ đứng đó một lúc rồi rời đi.
29:22Vào tháng 6, khi tiếng ve kêu ồn á dần nhỏ lại,
29:25thậm chí biến mất, kỳ thi đại học đã đến.
29:27Ngày thi hôm đó, mưa rất to, tôi nhớ để toán hôm đó rất khó.
29:31Làm đến câu chất nghiệm thứ 5,
29:33tim tôi đã lạnh đi một nửa,
29:34lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi,
29:35chán không ngừng đổ mồ hôi lạnh.
29:37Ra khỏi phòng thi, tôi chỉ cảm thấy to rồi.
29:40Khắp cầu thang đều là tiếng phàn nàn về đề toán quá khó,
29:42có nhiều bạn không chịu nổi đã khóc quả lên khi thấy bạn bè.
29:45Á á á, toán khó quá, tớ chết mất.
29:48Nhưng thời gian chưa bao giờ vì sự phàn nàn của bất kỳ ai mà dừng lại,
29:51kỳ thi đại học cũng sẽ không vì thế mà trở nên dễ dàng hơn.
29:54Môn thi cuối cùng là sinh học,
29:55tôi cẩn thận kiểm tra lại một lần nữa,
29:57xác nhận không bỏ sót gì.
29:58Đệ nắp bút lại, ngoài cửa sổ là một màu xanh mướt,
30:01trong lớp học yên tĩnh đến lạ.
30:03Cùng với tiếng Trung báo hiệu còn 5 phút nữa,
30:05quãng đời trung học của tôi, thanh xuân của tôi,
30:07sắp phải vẫy tay từ biệt rồi.
30:08Bước ra khỏi phòng thi, bước ra khỏi tòa nhà dạy học,
30:11tôi quay đầu nhìn lại ngôi trường tứ trung mình chỉ mới gắn bó 1 năm rưỡi,
30:14trong lòng vẫn dâng lên bao cảm xúc.
30:16Tôi mỉm cười vẫy tay tạm biệt thanh xuân của mình.
30:18Tạm biệt nhé, tứ trung, tạm biệt nhé,
30:20quãng đời trung học tuổi 18 của tôi.
30:23Không ai có thể 18 tuổi mãi mãi,
30:25nhưng sẽ luôn có người 18 tuổi.
30:27Sau khi thi đại học xong, tôi không về nhà,
30:29mà đi thẳng cùng Quý Mộng Di đến Thanh Thành làm thêm hè.
30:32Ở đó, gần như cách vài ngày tôi lại nhận được một cuộc gọi từ Lâm Thành,
30:35tôi đều cúp máy thẳng thừng.
30:36Người đi lạc, chưa bao giờ là vì không nắm chặt tay,
30:39mà là vì đã bị hoa thơm cỏ lạ làm mở mắt.
30:41Ngày có kết quả thi đại học,
30:43điểm của tôi bị hệ thống che đi.
30:44Tôi nhìn tin nhắn báo điểm mà sở giáo dục gửi đến,
30:46tôi không còn kìm nén được nữa, ôm miệng khóc nức nở.
30:50Tôi là thủ khoa của tỉnh, tôi đã đạt 713 điểm,
30:52tôi đã không phụ lòng nỗ lực của mình trong 3 năm qua,
30:55mỗi một bước đi của tôi đều đã được đền áp.
30:57Kể từ khi có điểm thi,
30:58những người tìm tôi lại có thêm cặp vợ chồng kia.
31:01Tôi lạnh lùng nhìn họ mặt mày hớn hở khoe khoang
31:03với truyền thông rằng họ đã dạy dỗ con gái mình,
31:05cô thủ khoa này, như thế nào.
31:07Quý Mộng Di tức đến chống nạnh nói,
31:08họ thật không biết xấu hổ,
31:10bao nhiêu năm qua họ có quan tâm đến cậu đâu.
31:16Tôi cười nhạt nhạt trên môi,
31:18từ từ kể về việc tôi có một người bố ngoại tình,
31:20một người mẹ thiên vị, và một gia đình tan vỡ.
31:22Cùng với một tôi kiên cường, không tin vào số phận.
31:25Trong thời đại thông tin lan truyền nhanh chóng như hiện nay,
31:27bài phỏng vấn của tôi vừa được đăng tải,
31:29rất nhiều người đã đồng cảm với tôi,
31:31và cũng khâm phục trái tim mạnh mẽ của tôi.
31:33Sau đó, tôi dứt khoát đổi số điện thoại,
31:35dựa vào học bổng toàn phần của trường và các khoản tiền thưởng khác,
31:37chi phí sinh hoạt cho 4 năm đại học của tôi đã quá đủ.
31:40Sáng ngày thứ 2 sau khi khai giảng,
31:42là lễ khai mạc kỳ quân sự.
31:44Tôi và bạn cùng phòng vội vã chạy ra sân vận động.
31:46Sân vận động rất đông người,
31:47chúng tôi không tìm được vị trí của lớp mình.
31:49Tôi đứng tại chỗ gãi đầu, chóng mặt.
31:51Đột nhiên, sau lưng có một giọng nam trong chẻo vang lên.
31:54Bạn ơi!
31:55Tôi giữ người trong giây lát,
31:56khi quay đầu lại nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong ký ức.
31:59Cậu ấy đứng ngược sáng, khẽ cúi đầu nói với tôi.
32:01Lâu rồi không gặp.
32:02Ngày hôm đó, vừa giải tán tôi đã kéo bạn cùng phòng đến nhà ăn.
32:06Tôi đến, lúc chân chặn tôi ở trên lầu ký túc xá,
32:08nói với mấy cô bạn cùng phòng đang hóng chuyện của tôi.
32:11Có thể cho tớ mượn cô ấy một lát được không?
32:13Cảm ơn.
32:14Tôi không muốn để ý đến cậu ta,
32:16định đi theo các bạn lên lầu,
32:17nhưng cậu ta đã níu lấy tay tôi.
32:19Dù có kết án tử hình,
32:20cũng phải cho tớ một cơ hội để giải thích chứ, được không?
32:23Tôi nghiêm mặt, đi ra một bên.
32:25Cậu ta nhẹ giọng giải thích.
32:26Xin lỗi, tớ không cố ý bỏ đi mà không nói lời nào.
32:29Nhà của tớ, thực ra ở Bắc Thành,
32:31sau này tớ và gia đình có mâu thuẫn lớn,
32:33nên đã đến Lâm Thành học.
32:34Lý do hôm đó vội vã rời đi,
32:36là vì bà nội tớ bị bệnh, rất nặng.
32:38Trong gia đình đó, chỉ có bà nội là tốt với tớ.
32:41Cậu ta cúi đầu,
32:42khóe mắt chữ xuống.
32:43Chuyện này có thể hơi xến xúa,
32:44nhưng sau khi tớ về Bắc Thành,
32:46điện thoại đã bị trộn,
32:47lúc đó tớ bận chăm sóc bà,
32:48đến khi đi làm lại sim thì cậu đã chặn số tớ rồi.
32:51Sau này tớ cũng có về Lâm Thành,
32:53nhưng lúc đó đã là lớp 12 rồi,
32:55tớ sợ cậu thấy tớ sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng,
32:57nên đã không xuất hiện.
32:58Tớ không lừa cậu, tớ thề,
33:00những lời tớ nói, đều là sự thật.
33:02Các bạn nữ về ký túc xa thấy có một chàng trai ở đây,
33:04luôn không nhịn được mà ngó đầu nhìn,
33:06rồi khi chạm phải ánh mắt của tôi lại vội vàng quay đi.
33:08Tôi nhìn bóng mình trên mặt đất,
33:10lòng ngủ ngang chăm mối,
33:11cuối cùng chỉ gật đầu.
33:12Được, tớ biết rồi.
33:14Tôi không biết mình nên có cảm xúc gì,
33:16tức giận ư, hình như đã qua rồi,
33:18vui vẻ ư, hình như cũng không có.
33:20Tôi chỉ muốn trốn khỏi đây,
33:21nếu không còn chuyện gì khác,
33:22tớ, đi trước đây.
33:24Ngay lúc tôi định rời đi,
33:25Lục Trân đột nhiên ôm chầm lấy tôi,
33:27giọng nói rất nhỏ,
33:28tớ thích cậu, thẩm vãn đường.
33:30Không phải là lãng tử quay đầu gì cả,
33:32tớ cũng không hề bẩn thiểu.
33:33Tớ chưa từng có bạn gái,
33:34trước đây có một cô gái theo đuổi tớ rất lâu,
33:36tớ không đồng ý,
33:37những tin đồn thay bạn gái như thay áo,
33:39đều là do cô ta bịa đặt.
33:41Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu ta ở eo tôi không ngừng tăng lên,
33:44trong thoáng chốc,
33:45tôi lại nghe thấy cậu ta nói,
33:46làm bạn gái tớ nhé.
33:47Ngày hôm đó, tôi không trả lời,
33:49mà đã bỏ chạy trong hoảng loạn.
33:51Sau khi kết thúc kỳ quân sự,
33:52Lục Trân học khoa khoa học máy tính ở khu Đông,
33:54còn tôi học khoa luật ở khu Tây.
33:56Cậu ta trông rất đẹp trai,
33:57từ đầu năm học đến giờ,
33:59khuôn mặt này đã làm ngôi làm gió trên tường confession của trường.
34:02Sau đó,
34:03có người không nhịn được đã đăng một bài viết,
34:04gửi tất cả những ai đang tỏ tình với Lục Trân khoa máy tính,
34:07sau này đừng đăng nữa,
34:08thấy chưa?
34:09Tôi cũng học khoa luật,
34:10học cùng một môn với bạn gái cậu ấy,
34:12gần như lúc nào có thời gian là cậu ấy lại đến ngồi cùng bạn gái,
34:15ngọt ngào lắm.
34:16Mọi người sau này đừng đăng nữa nhé,
34:18giải tán đi.
34:19Ảnh đính kèm là một tấm tôi đang ngồi cạnh cửa sổ với vẻ mặt lạnh lùng,
34:22còn Lục Trân thì nhăn mặt,
34:23trông như đang làm sai chuyện gì,
34:25cẩn thận nhìn tôi.
34:26Thật ra chỉ là tôi bảo cậu ta sau này đừng đến lớp ngồi cùng tôi nữa mà thôi.
34:30Sau khi chuyện được lan truyền,
34:31mọi người đều nói Lục Trân trông như một ông chồng nhỏ,
34:33tội nghiệp đáng thương.
34:34Ban đầu Giang Kỳ cũng đăng ký vào một trường ở Bắc Thành,
34:37chỉ là điểm của cậu ta không đủ.
34:39Vào ngày Giáng sinh,
34:40khi đi đến cổng trường,
34:41tôi mới nhớ ra mình để quên điện thoại ở ký túc giá.
34:43Lấy xong,
34:44tôi nhìn thấy Giang Kỳ ở cổng trường.
34:46Cậu ta thấy tôi,
34:47mắt sáng lên,
34:48đường đường,
34:48cuối cùng tôi cũng gặp được cậu rồi.
34:51Thấy là cậu ta,
34:52tôi nhíu mày định bỏ đi.
34:53Cậu ta mặc chiếc áo phao và quàng chiếc khăn len mà tôi đã tặng năm xưa,
34:56vẫn không từ bỏ mà hỏi tôi.
34:58Đường đường,
34:59hôm nay là Giáng sinh,
35:00chúng ta cùng đi ăn nhé.
35:01Hẹn bạn gái của người khác đi ăn,
35:03không phải nên hỏi bạn trai của cô ấy trước sau.
35:05Lục Trân từ phía không xa đi tới với vẻ mặt khó chịu,
35:07chắn giữa tôi và Giang Kỳ.
35:09Tay Giang Kỳ nắm chặt thành quyền,
35:11sắc mặt trắng bệch.
35:12Đường đường,
35:13cậu ta nói có thật không?
35:14Là thật,
35:15tôi có bạn trai rồi,
35:16sau này đừng đến tìm tôi nữa.
35:17Cậu ta lắc đầu,
35:18vẻ mặt như bị ma ám,
35:20rồi nhìn tôi,
35:21mắt đỏ hoe.
35:22Sao?
35:22Sao cậu lại có bạn trai rồi?
35:24Hồi nhỏ cậu rõ ràng đã nói sẽ gả cho tôi mà.
35:26Cậu ta thì thầm,
35:27là tôi đã đánh mất cậu,
35:28đường đường.
35:29Lục Trân lệnh lùng bước tới túm lấy cổ áo cậu ta.
35:32Đúng vậy,
35:32cảm ơn sự không có mắt nhìn của cậu,
35:34sau này cút xa một chút.
35:36Giang Kỳ như mất hết sức lực,
35:37bị Lục Trân ném xuống đất.
35:39Sau đó,
35:39Lục Trân kéo tay tôi,
35:40đi lướt qua cậu ta.
35:42Phía sau vẫn còn vọng lại tiếng,
35:44đường đường,
35:44xin lỗi.
35:45Sự nghiệp của nhà họ thầm luôn dựa dẫm vào nhà họ Giang,
35:48không lâu sau khi Giang Kỳ trở về,
35:49cặp vợ chồng kia đã chạy đến Bắc Thành tìm tôi.
35:52Họ bắt tôi phải ở bên Giang Kỳ,
35:53tôi không thể tin nổi mà nhìn họ,
35:55rốt cuộc phải là loại bố mẹ như thế nào,
35:57mới có thể nói ra những lời không có chút lương tâm như vậy.
36:00Mắt tôi đỏ hoe,
36:01tôi lớn tiếng chức vấn họ.
36:02Hai người không yêu thương con,
36:03tại sao lại sinh con già?
36:05Mẹ tôi chỉ vào chán tôi,
36:06gào lên em mất kiểm soát.
36:08Nếu không phải năm đó lão bác sĩ lang băm kia ám chỉ mày là con trai,
36:11thì mày làm gì có cơ hội được sinh già?
36:13Ngay lập tức,
36:14tai tôi như ủ đi,
36:15tôi không ngừng lùi lại phía sau.
36:17Họ giống như những con sói đói,
36:18muốn xe xác tôi già.
36:19Đúng lúc này,
36:20Lục Trân xông tới,
36:21ôm chầm lấy tôi,
36:22bịt tai tôi lại.
36:23Đừng nghe họ nói bệnh.
36:25Cuối cùng,
36:25nhà họ thẩm vẫn phá sản.
36:27Giang Kỳ vẫn luôn đợi tôi đến cầu xin cậu ta,
36:29nhưng đây lại là điều tôi không bao giờ muốn thấy nhất.
36:32Cậu ta không biết rằng,
36:33tôi còn tặng cho cậu ta một món quả lớn hơn.
36:35Trình Hạ Nhiễm mấy năm nay vẫn luôn tìm kiếm Giang Kỳ.
36:38Ngày hôm đó,
36:39Giang Kỳ gửi cho tôi địa chỉ và số phòng khách sạn của cậu ta,
36:41tôi thuận tay gửi cho Trình Hạ Nhiễm.
36:43Cứ để cho cặp đôi từng mặn nồng này,
36:45nối lại duyên xưa đi.
36:46Sau đêm đó,
36:47Trình Hạ Nhiễm đã mang bụng bầu đến dưới tập đoàn Giang Thị làm ấm lên,
36:50đòi Giang Kỳ phải chịu trách nhiệm,
36:52nếu không sẽ kiện cậu ta tội hiếp cưỡng.
36:54Nhưng lực cười là,
36:55Trình Hạ Nhiễm có một kẻ theo đuổi cuồng nhiệt mà cô ta vẫn luôn dùng làm lốp dự phòng.
36:58Những năm qua,
36:59tất cả tiền của cô ta đều do kẻ đó tru cấp.
37:02Sau này,
37:02người đó đã tìm đến Giang Kỳ,
37:04thọt cậu ta bị thương nặng,
37:05hỏng mất một lá lách.
37:06Trình Hạ Nhiễm thì bị kẻ theo đuổi cuồng nhiệt đó đánh cho đến mức trở thành người thực vật.
37:10Chuyện này đã trở thành chủ đề nóng hổi ở địa phương và trên mạng.
37:13Tôi đã nói rồi,
37:14tôi sẽ bước đến một tương lai tươi sáng,
37:15còn họ,
37:16cứ mục giữa trong bùn lầy đi,
37:18thẩm vãn đường,
37:18không phải nói sẽ làm túi thơm cho tớ sao,
37:20lâu như vậy rồi,
37:21sao vẫn chưa có.
37:23Lục Trần lại đến mè nheo đòi tôi túi thơm,
37:24vì chuyện lần đó,
37:26tôi không muốn làm cho cậu ta,
37:27nên cậu ta cứ nhắc mãi.
37:29Lần này tôi bất đắc dĩ lấy từ trong túi ra một chiếc túi thơm hình bùa may mắn đưa cho cậu ta.
37:33Đây.
37:34Lục Trần nhận được túi thơm liền vui như một đứa trẻ được cho kẹo,
37:36vui không tả xiết.
37:38Nhiều năm sau,
37:38tôi viết nét bút cuối cùng trong cuốn sách của mình.
37:41Chồng của tôi,
37:42sự xuất hiện của anh ấy,
37:43chính là sự cứu rỗi của cuộc đời tôi.
37:45Ngoại chuyện Lục Trần,
37:46tôi từng đọc được một câu trong sách,
37:48gọi đầy đủ họ tên của một người,
37:50giống như một lời thủ thị đầy tình tứ.
37:51Nhưng hình như thẩm vãn đường không hiểu được ý này,
37:54không sao cả.
37:55Sau này tình cờ nhìn thấy chiếc túi thơm của cô ấy bị rơi,
37:57tôi đột nhiên nghĩ đến,
37:58túi thơm là để tặng cho người mình yêu.
38:00Tôi muốn,
38:01nhưng cô ấy không cho.
38:02Mãi sau này cô ấy mới chịu theo cho tôi một cái,
38:05trời mới biết tôi đã vui đến nhiều nào.
38:07Nhưng ông trời dường như đã đùa với tôi một vố lớn,
38:09tôi lại bỏ lỡ một lần nữa.
38:11Nhưng may mắn thay,
38:12tôi nhìn cô ấy đang say ngủ bên cạnh,
38:14không nhịn được mà hôn nhẹ lên má.
38:15Lần này đã không bỏ lỡ nữa rồi.
Bình luận