- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Ngòm bất đắc kỳ từ ngay đêm nhận giấy báo tuyển thẳng bác đại chỉ vì giải nốt bài toán Olympic, tôi chính thức trở thành thủ khoa số nhỏ nhất lịch sử.
00:07Từ một thiên tài toán học, tôi xuyên thẳng vào đại tiểu thư não phẳng tóc hồng tróe, vừa mở mắt đã bị cả trường cười nhạo vì màn tỏ tình thảm họa trên loa phát thanh.
00:15Bạn thân trà xanh gài bẫy gian lận, hotboy mặt lạnh khinh bỉ ra mặt.
00:19Xin lỗi, ACC này phế thì tôi cày lại, để xem ai mới là kẻ phải quỳ xuống.
00:24Chào mừng các bạn đến với kênh Tiêu Tiêu Audio, chúc các bạn nghe chuyện vui vẻ.
00:29Tôi tên là Chú Đan.
00:30Trước khi mọi chuyện điên rồ này xảy ra, tôi là một huyền thoại sống của trường trung học trọng điểm số 1 tỉnh X.
00:36Biệt danh của tôi là máy cày điểm số, kẻ hủy diệt đề thi, hay thân thương hơn là con quái vật phòng tự học.
00:42Thành tích của tôi ư, 745 trên 750 điểm thi đại học, thủ khoa toàn tỉnh, được tuyển thẳng vào khoa toán của Đại học Bắc Kinh,
00:49nơi mà người thường chỉ dám ngước nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn sợ hãi.
00:53Cuộc đời tôi chỉ xoay quanh 3 thứ, giải toán, săn học bổng và tích tiền.
00:57Tôi yêu tiền, vì nhà tôi nghèo rớt mồng tơi.
01:00Bố mẹ tôi bán đậu phụ thối ngoài chợ, quanh năm suốt tháng mùi đậu phụ ám và quần áo khiến tôi chẳng có lấy một người bạn.
01:06Nhưng tôi không quan tâm, tôi tin rằng chỉ cần bộ não này còn hoạt động, tôi sẽ dùng kiến thức để rát vàng lên cuộc đời mình.
01:13Thế nhưng, đời không như là mơ, mà nó như một bài toán sát xuất thống kê đầy rủi ro.
01:18Vào đêm nhận giấy báo chúng tuyển Bắc Đại, tôi đã quá phân khích.
01:22Tôi quyết định tự thưởng cho mình bằng cách thức trắng đêm đề, giải nốt bộ đề thi Olympic Toán Quốc tế năm 1998 mà tôi còn giang dở.
01:29Và rồi, tim tôi đập nhanh như tiếng chống lân ngày Tết, mắt tôi sầm lại.
01:33Tôi đột tử vì làm toán quá sức, một cái chết thật ngầu nhưng cũng thật lãng sẹt.
01:37Dẹt, dẹt, alo, alo, giang thần, em yêu anh. Yêu anh như chuột yêu gạo, như cá yêu nước, như.
01:45Âm thanh rè rè trói tay đánh thức tôi dậy, đầu tôi đau như búa bổ, cổ họng khô khóc.
01:50Tôi mở mắt ra, đập vào mắt không phải là cổng trời hay địa ngục, mà là một căn phòng nhỏ đầy nút bấm và dây điện loàng hoàng.
01:57Tôi đang cầm một chiếc micro, đứng trước bảng điều khiển âm thanh.
02:00Khoan đã, cái giọng nói xên xúa, run dẩy và lạc tông vừa rồi là của ai? Là của tôi sao?
02:06Ký ức ùa về như thác lũ, không phải ký ức về tích phân hay đạo hàm, mà là ký ức của một cô gái tên Bạch Vivi.
02:13Tôi xin không rồi.
02:14Tôi xin vào Bạch Vivi, đại tiểu thư của tập đoàn Bạch Thị, nổi tiếng tại trường quốc tế Hoàng gia.
02:19Nhưng cô ta nổi tiếng không phải vì giàu, mà vì, ngốc.
02:23Biệt danh của cô ta là Bạch Não Phẳng.
02:24Bạch Vivi, 17 tuổi, học sinh lớp 11F, cô ta trang điểm như hát tuồng, nhuộng tóc màu hồng cánh sen trói lọi, và đinh cùng theo đuổi hotboy lạnh lùng của trường, Giang Thần.
02:35Và hiện tại, tôi đang đứng trong phòng phát thanh của trường, thực hiện một phi vụ tỏ tình thế kỷ mà nguyên chủ đã dày công chuẩn bị, khoa trái cửa phòng phát thanh, bật loa toàn trường và đọc bức thư tình dài 5 trang giấy A4 sướt mướt.
02:46Tôi cúi xuống nhìn tờ giấy chi chít chữ viết tay trên bàn.
02:50Giang Thần, anh là oxy của em.
02:53Thiếu anh, em như phản ứng cháy thiếu chất xúc tác, sẽ lụi tàn.
02:56Khóe môi tôi giật giật.
02:58Oxy là chất duy trì sự cháy, không phải chất xúc tác.
03:01Kiến thức hóa học cơ bản lớp 8 mà cũng sai.
03:04Hơn nữa, oxy không màu, không mùi, không vị.
03:07Ý cô ta bảo Giang Thần là một gã nhạt nhão vô vị sao.
03:11Dầm, dầm, dầm.
03:13Tiếng đập cửa rồn dập vang lên, kèm theo tiếng quát tháo của thầy giám thị, Bạch Vi Vi.
03:18Em điên rồi hả?
03:19Mở cửa ngay.
03:20Em đang làm loạn cái trường này lên đấy.
03:22Bên ngoài cửa sổ kính của phòng phát thanh, tôi thấy một đám đông học sinh đang tụ tập dưới sân trường, chỉ trỏ lên và cười nghiêng ả.
03:29Trong đám đông đó, có một nam sinh dáng người cao giáo, khuôn mặt điển trai nhưng đen xì như đít nổi, đó chính là nam chính Giang Thần.
03:36Đứng cạnh cậu ta là một cô gái có vẻ ngoài mong manh, yếu đuối, đang che miệng cười trộn, tống dai kỳ, bạn thân của Bạch Vi Vi, và cũng là trà xanh chính hiệu trong truyền thuyết.
03:46Tình huống này đúng là xã hội tính tử vong.
03:48Tôi hít một hơi thật sâu.
03:50Chú Đan à chú Đan, mày là thủ khoa bác đại, mày không thể để cái danh sưng Bạch não phẳng này dìm chết được.
03:56Phải xử lý tình huống này theo cách của một thiên tài logic.
03:58Tôi cầm micro lên một lần nữa, cả trường bên dưới im bặt, chờ đợi xem con nhỏ đi khùng này sẽ nói thêm điều gì ngu ngốc.
04:06Alo, alo, kiểm tra mic, 1, 2, 3.
04:10Giọng tôi vang lên, không còn run dẩy hay sức mứt nữa, mà bình tĩnh, lạnh lùng và đầy tính châm biếm.
04:16Vừa rồi là màn kịch ngắn mang tên hậu quả của việc không học hóa, tôi xin đính chính lại đoạn văn mẫu vừa rồi.
04:21Tôi cầm tờ thư tình lên, lấy một cây bút đỏ gạch chéo một đường dứt khoát.
04:25Thứ nhất, so sánh người yêu với oxy là sai lầm về mặt khoa học.
04:29Nếu nồng độ oxy quá cao sẽ gây ngộ độc phổi và tổn thương hệ thần kinh trung ương.
04:33Ý tác giả bức thư muốn nói tình yêu này là độc hại sao?
04:37Cả sân trường bên dưới ngương ác, thầy giám thị đang đập cửa cũng khựng lại, tay lơ lửng giữa không chung.
04:42Thứ hai, tôi tiếp tục, giọng đều đều như đang giảng bài.
04:45Câu em yêu anh như chuột yêu gạo là một phép so sánh thiếu vệ sinh và tiềm ẩn nguy cơ dịch hạch.
04:50Chuột là vật trung gian truyền bệnh, gạo là lương thực.
04:53Mối quan hệ này mang tính chất phá hoại và kỳ sinh.
04:56Tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích vang lên từ loa phát thanh.
04:59Cuối cùng, tôi nhìn xuống giang thần đang đứng như trời trồng dưới sân.
05:03Giang thần, cậu đừng ảo tưởng.
05:05Bài văn mẫu này tôi đọc để cảnh tỉnh các bạn học sinh.
05:07Đừng yêu sớm, hãy học hóa cho tử tế vào.
05:10Xin hết.
05:11Cạch.
05:11Tôi tắt mic, ngắt cầu giao điện.
05:13Căn phòng chìm vào im lặng.
05:15Tôi mở cửa phòng phát thanh.
05:17Trước mặt tôi là thầy giám thị mặt đỏ tía tai.
05:20Thầy hiệu trưởng đang ôm ngực thở dốc.
05:21Và đám học sinh hóng hớt đang há hốc mồm.
05:24Bạch.
05:25Bạch Vi Vi.
05:26Em.
05:26Em.
05:27Thầy giám thị chỉ tay vào mặt tôi.
05:28Run dày không nói nên lời.
05:30Em chào thầy.
05:31Tôi cúi đầu lễ phép.
05:33Thầm đánh giá bộ trang phục loài loài trên người mình.
05:35Cái váy ngắn cũng cỡ này thật bất tiện.
05:37Làm sao mà chạy nhảy để đi thư viện tranh chỗ được đây?
05:40Lên phòng hiệu trưởng ngay.
05:42Mời cả phụ huynh.
05:43Thầy hiệu trưởng gầm lên.
05:44Tiếng gầm vang vọng khắp hành lang.
05:46Tôi nhún vai.
05:48Được thôi.
05:48Dù sao tôi cũng cần gặp nhà tài trợ mới của cuộc đời mình.
05:51Bố của Bạch Vi Vi.
05:53Tại phòng hiệu trưởng.
05:54Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
05:57Tôi ngồi trên ghế sofa.
05:58Đối diện là thầy hiệu trưởng và cô chủ nhiệm lớp 11F.
06:01Một người phụ nữ trung niên có khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt luôn nhìn tôi như nhìn một đống rác không thể tái chế.
06:10Mặc bộ vest hàng hiệu đắt tiền, bụng vệ, mặt mũi hiền lành nhưng lúc nào cũng toát ra vẻ tôi có tiền nhưng tôi bất lực.
06:16Ông Bạch.
06:17Tôi không thể dung túng cho con gái ông thêm nữa.
06:19Thầy hiệu trưởng đập bàn.
06:20Làm loạn phòng phát thanh.
06:22Tỏ tình nhảm nhí.
06:23Làm ảnh hưởng đến nề nếp nhà trường.
06:25Hơn nữa, thành tích học tập của em ấy.
06:27Ông lôi ra một sớp bảng điểm ném lên bàn.
06:30Toán 15 điểm.
06:31Văn 20 điểm.
06:32Tiếng Anh.
06:338 điểm.
06:34Trời ơi.
06:34Khoanh bừa trắc nghiệm theo sát xuất 25% thì trung bình cũng phải được 2.5 điểm mỗi câu.
06:39Tổng cũng phải hơn thế này chứ.
06:41Em ấy né đáp án đúng một cách tài tình.
06:43Tôi lướt nhìn bảng điểm.
06:45Chà.
06:45Nguyên chủ đúng là một thiên tài.
06:47Né điểm.
06:48Làm sao có thể chọn sai toàn bộ câu hỏi trắc nghiệm được nhì.
06:51Sát xuất này còn thấp hơn cả chúng số độc đắc.
06:54Thầy thông cảm.
06:54Cháu nó.
06:55Cháu nó ở nhà ngoan lắm.
06:57Bố Bạch lý nhí.
06:58Tay lén lút rút khăn mùi xoa lau mồ hôi.
07:00Ngoan.
07:01Cô chủ nhiệm cười khẩy.
07:03Ông Bạch.
07:03Con gái ông là sâu mọt của lớp tôi.
07:05Nó kéo tụt điểm thi đua của cả lớp.
07:08Tôi đề nghị đuổi học.
07:09Đuổi học.
07:10Từ khóa này kích hoạt hệ thống báo động trong não tôi.
07:13Không được.
07:13Nếu bị đuổi học.
07:14Tôi sẽ không có bằng cấp 3.
07:16Không có bằng cấp 3 thì không thi được đại học.
07:19Không thi đại học thì không có bằng cấp.
07:21Không bằng cấp thì làm sao kiếm việc lương cao.
07:23Làm sao tôi thực hiện ước mơ nằm trên đống tiền của mình.
07:26Tôi không thể để kịch bản phế vật này diễn ra được.
07:29Tôi là chú đan.
07:30Tôi sống bằng não.
07:31Không phải bằng nước mắt.
07:33Tôi đứng bật dậy.
07:34Chỉnh lại cái nơ hồng tróe trên cổ áo.
07:36Thưa thầy.
07:37Thưa cô.
07:38Mọi người giật mình nhìn tôi.
07:40Bình thường Bạch Vivi bị mắng chỉ biết khóc lóc hoặc gào thét ăn vạ.
07:43Hôm nay cô ta lại bình tĩnh lạ thường.
07:45Em thừa nhận hành động chiếm dụng phòng phát thanh là sai trái.
07:48Em xin chịu phạt lao động công ích.
07:50Tôi nói rành giọt.
07:51Nhưng về vấn đề học tập.
07:53Em không đồng ý việc bị đuổi học chỉ vì điểm số quá khứ.
07:56Quá khứ.
07:57Cô chủ nhiệm nhét mép.
07:58Quá khứ của em kéo dài từ mẫu giáo đến giờ đấy.
08:01Con người ai rồi cũng khác.
08:03Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
08:05Em đề nghị một cuộc cá cược.
08:07Cá cược.
08:08Thầy hiệu trưởng nhíu mày.
08:09Kỳ thi khảo sát chất lượng toàn trường sẽ diễn ra vào tuần sau.
08:12Nếu em lọt vào top 50 toàn khối,
08:14nhà trường sẽ xóa bỏ án kỷ luật và cho phép em tiếp tục học.
08:18Nếu không, em tự nguyện rút hồ sơ.
08:19Cả phòng im phang phắc.
08:22Bố Bạch hốt hoảng kéo tay áo tôi.
08:24Con gái.
08:24Con điên rồi à.
08:26Top 50.
08:27Con đang đứng thứ 1.500 trên 1.500 đấy.
08:30Hay là con đập đầu vào đâu rồi?
08:32Cô chủ nhiệm bật cười lớn.
08:33Tiếng cười chát chúa.
08:34Bạch Vivi.
08:35Em đang kể chuyện hài đấy à.
08:37Top 50.
08:38Em có biết khoảng cách giữa em và top 50 là bao xa không?
08:41Là khoảng cách từ trái đất đến sao hỏa đấy.
08:43Cô không cần lo về khoảng cách địa lý hay thiên văn học.
08:46Tôi bình thản đáp.
08:47Cô chỉ cần gật đầu thôi.
08:49Thầy hiệu trưởng nhìn tôi chằm chằm, như đang cố tìm xem tôi có giấu thiết bị quay lén nào không.
08:54Ánh mắt kiên định của tôi, ánh mắt của một kẻ từng giải những bài toán khó nhất thế giới, dường như đã làm ông lung lay.
09:00Hoặc có thể ông nghĩ đằng nào tôi cũng thua, nên cho tôi một cơ hội để tôi tự biến đi cho khuất mắt cũng tốt.
09:06Được.
09:07Thầy hiệu trưởng gõ tay xuống bàn.
09:09Tôi chấp nhận.
09:10Nhưng tôi nói trước, đề thi lần này do sở giáo dục ra, độ khó rất cao.
09:14Em đừng hòng rửa trò gian lận.
09:15Gian lận là sự xỉ nhục đối với trí tuệ của em.
09:18Tôi nhất mép cười, một nụ cười ngạo nghẽ mà Bạch Vivi chưa từng có.
09:22Thầy cứ chuẩn bị sẵn giấy khen đi ạ.
09:25Bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, bố Bạch nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh.
09:29Vivi, con, con ổn không?
09:31Hay bố đưa con đi khám não nhé?
09:33Bố quen bác sĩ trưởng khoa thần kinh giỏi lắm.
09:36Tôi nhìn người đàn ông trung niên đang lo sốt vó này, trong lòng bỗng thấy ấm áp.
09:40Ở kiếp trước, bố mẹ tôi vì nghèo khó mà lúc nào cũng cầu nhau, chưa bao giờ quan tâm tôi như thế này.
09:45Ông Bạch tuy nương chiều con thái quá khiến nguyên chủ hư hỏng, nhưng tình yêu thương của ông là thật.
09:50Bố, con không sao.
09:52Tôi vỗ vai ông.
09:53Con chỉ trợt nhận ra, theo đuổi đàn ông là lỗ vốn.
09:56Đầu tư vào bản thân mới là lãi suất kép.
09:58Bố cứ chuẩn bị tiền đi, con sắp cần mua rất nhiều sách.
10:02Sách?
10:02Mua sách?
10:03Ông Bạch trợn tròn mắt, con muốn mua chuyện tranh hay tạp chí thời trang.
10:07Bố mua cả sạp cho con.
10:09Sách tham khảo, sách bài tập nâng cao, tuyển tập đề thi 10 năm gần nhất.
10:13Tôi liệt kê, mắt sáng lên lấp lánh như nhìn thấy vàng.
10:16Vừa đi đến cổng trường, chúng tôi đụng mặt một nhóm người.
10:20Đi đầu là Giang Thần, Nam Thần mặt lạnh, người vừa bị tôi lôi ra làm ví dụ minh họa cho bài giảng hóa học và sinh học.
10:26Bên cạnh cậu ta, vẫn là Tống Giai Kỳ với đôi mắt ẩn ẩn nước.
10:29Vivi, Tống Giai Kỳ chạy tới, định nắm tay tôi nhưng tôi lùi lại một bước, khiến cô ta hụt hẳn.
10:35Cậu không sao chứ?
10:36Tôi lo cho cậu lắm.
10:38Sao cậu lại dại dột thế?
10:39Lỡ bị đuổi học thì sao?
10:41Lo cho tôi.
10:42Tôi nhìn cô ta từ đầu đến chân.
10:44Váy đồng phục được sửa ngắn hơn quy định 5cm.
10:47Áo sơ mi bung một cúc trên cùng để lộ xương quai xanh.
10:50Rất biết cách tạo nét.
10:51Nếu cậu lo cho tôi, tại sao lúc tôi vào phòng phát thanh, cậu là người đưa chìa khóa cho tôi?
10:56Tôi hỏi ngược lại.
10:57Mặt Tống Giai Kỳ biến sắc.
10:59Ớ, tôi chỉ muốn giúp cậu tỏ tình thôi mà.
11:02Giang thần bước lên chắn trước mặt Tống Giai Kỳ.
11:04Nhìn tôi với ánh mắt chán ghét.
11:06Bạch Vivi, cô đừng có ngậm máu phun người.
11:09Giai Kỳ tốt bụng.
11:10Còn cô thì sao?
11:11Cô làm cho hề chưa đủ à?
11:13Còn dám cá cược top 50.
11:15Cô định mua điểm hay thuê người thi hộ.
11:17Tôi ngước nhìn Giang thần.
11:18Đẹp trai đấy, nhưng tiếc là tư duy logic hơi kém.
11:22Giang thần.
11:23Tôi gọi tên cậu ta.
11:24Gì?
11:25Cậu ta gắt gỏng.
11:27Khóa quần cậu chưa kéo kìa.
11:29Giang thần giật bắn mình.
11:30Mặt đỏ bừng.
11:31Vội vàng nhìn xuống.
11:32Và nhận ra mình bị lừa.
11:34Quần cậu ta vẫn chỉnh tề.
11:35Cô.
11:36Cậu ta gầm lên.
11:38Phản xạ chậm.
11:39Dễ bị thao túng tâm lý.
11:40Tôi lắc đầu.
11:41Tặc lưỡi.
11:42Loại con trai này.
11:43Cho không tôi cũng không cần.
11:44Tránh đường.
11:45Tôi còn phải về nhà giải đề.
11:47Tôi kéo tay ông Bạch đi thẳng ra.
11:49Xe hơi sang trọng đang chờ sẵn.
11:51Bỏ lại Giang thần đang tức điên và Tống Giai Kỳ đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
11:55Ngồi trên chiếc xe Bentley êm ái.
11:57Tôi nhìn qua cửa kính xe.
11:59Giang châu phồn hoa đô hội lướt qua mắt tôi.
12:02Cuộc sống mới của học bá Chu Đan trong thân xác tiểu thư phế vật bạch Vivi chính thức bắt đầu.
12:06Mục tiêu đầu tiên.
12:07Top 50 toàn trường.
12:09Vũ khí.
12:10Bộ não chứa 18 năm kinh nghiệm cày đề.
12:12Kẻ thù.
12:13Sự lươi biếng của cơ thể này và.
12:15Cái thủ quần áo toàn màu hồng tróe kia.
12:17Tôi thở dài.
12:18Nhắm mắt lại.
12:19Việc đầu tiên khi về nhà là phải tẩy trang.
12:22Cái lớp phấn trên mặt tôi dày đến mức có thể chát tường được rồi.
12:25Chiếc Bentley màu đen bóng loáng dừng lại trước cổng một căn biệt thự to như cái lâu đài trong phim hoạt hình Disney.
12:31Tôi bước xuống xe.
12:32Ngước nhìn cơ ngơi đồ sổ trước mặt mà không khỏi chép miệng.
12:35Nguyên chủ bạch Vivi đúng là sinh ra ở vạch đích.
12:37Tiếc là cô ta lại chọn cách chạy ngược về vạch xuất phát.
12:40Bố bạch ân cần dẫn tôi vào nhà.
12:42Vừa đi vừa dặn dò đám người làm phải tẩm bổ cho tôi bằng yến xào, vi cá.
12:46Tôi chỉ gật đầu cho qua chuyện rồi lao thẳng lên phòng ngủ.
12:49Tôi cần không gian yên tĩnh để khởi động lại bộ não thiên tài này.
12:53Cánh cửa phòng bật mở.
12:54Tôi đứng chết chân tại chỗ.
12:56Trước mắt tôi là một cơn ác mộng thị giác.
12:58Toàn bộ căn phòng, từ chân nhà, tường, giường, dèm cửa cho đến thảm trải sàn đều là một màu hồng cánh sen trói loại.
13:04Trên giường chất đống thú bông to bằng người thật, còn bàn học thì biến thành bàn trang điểm với hàng trăm thỏi son, phấn mắt vướt lung tung.
13:11Đây không phải phòng ngủ, đây là hiện trường vụ nổ nhà máy sản xuất kẹo bông gòn.
13:16Tôi hít một hơi thật sâu để chấn tĩnh hệ thần kinh thị giác đang gào thét.
13:19Việc đầu tiên cần làm không phải là học, mà là thanh chảy cái không gian này.
13:23Tôi gọi dì Lan, người quản gia đang đứng thập thò ngoài cửa với vẻ mặt lo lắng.
13:28Dì Lan ơi, phiên gì cho người dọn hết đống thú bông và mỹ phẩm này đi giúp con, thay toàn bộ ga giường và dèm cửa sang màu xám hoặc xanh dương nhạt.
13:36Và quan trọng nhất, mang cho con một cái bàn học rộng, đen trống cận và một thùng nước tăng lực.
13:41Dì Lan há hốc mồm, đôi mắt mở to như vừa nhìn thấy người ngoài hành tinh.
13:45Bà lắp bắp hỏi lại xem tôi có bị sốt không, vì bình thường tiểu thư coi đống gấu bông đó như mạng sống.
13:50Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng bảo rằng con người ai rồi cũng phải trưởng thành, gấu bông không giúp con thi đỗ đại học được.
13:56Dì Lan dưng dưng nước mắt, miệng lầm bẩm tạ ơn trời Phật rồi chạy bay đi chỉ đạo người làm.
14:01Giải quyết xong vấn đề môi trường, tôi bước vào nhà tắm, nhìn vào gương, tôi xít nữa thì hét lên.
14:07Khuôn mặt trong gương được chát một lớp phấn dày đến mức nếu tôi cười mạnh một cái, phấn sẽ rơi lả tả như bụi vôi trần nhà.
14:13Đôi mắt được kẻ eyeliner đen xỉ, sắc lẹm như dao cao, cộng thêm bộ tóc giả màu hồng sơ sát.
14:20Nước nào một con vẹt rio bị suy dinh dưỡng? Tôi lấy nước tẩy trang, kỳ cọ điên cuồng suốt 30 phút. Cuối cùng, lớp mặt nạ cũng được gỡ bỏ.
14:28Trong gương hiện ra một khuôn mặt trái son thanh tú, làn da trắng mịn màng do được nuôi chiều từ bé, đôi mắt to tròn đen lấy và đôi môi hồng tự nhiên.
14:35Rõ ràng là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, tại sao nguyên chủ lại phải tự dìm hàng mình bằng phong cách thảm họa kia chứ? Chắc chắn là do bị ai đó xúi dục.
14:44Tống Giai Kỳ, cái tên này lập tức hiện lên trong đầu tôi.
14:48Tôi quay trở lại phòng, lục tin chiếc điện thoại đời mới nhất nằm trỏng chơ dưới gầm giường.
14:52Mở khóa bằng vân tay, tôi truy cập ngay vào ứng dụng tin nhắn.
14:55Quả nhiên, lịch sử trò chuyện với Tống Giai Kỳ hiện ra dài ràng rạc.
14:59Ngày hôm qua, 10 giờ đêm.
15:02Tống Giai Kỳ, Vivi à, tớ nghe nói giang thần thích con gái ca tính và nổi bật.
15:06Cậu cứ trang điểm đậm vào, mặc váy ngắn lên, đảm bảo anh ấy sẽ không thể rời mắt khỏi cậu.
15:11Tống Giai Kỳ, còn nữa, tớ đã lén lấy trộm chìa khóa phòng phát thanh cho cậu rồi.
15:16Ngày mai giờ ra chơi cậu cứ lên đó tỏ tình.
15:19Con trai ai cũng thích sự lãng mạn bất ngờ mà.
15:21Cố lên nhé, bạn thân yêu quý.
15:24Tôi cười lạnh, bạn thân cái kiểu gì mà suối bạn mình biến thành trò hề cho thiên hạ, lại còn đưa chìa khóa để đẩy bạn vào chỗ chết.
15:30Đây rõ ràng là mưu sát danh dự có chủ đích.
15:33Tôi nhanh tay chụp lại toàn bộ màn hình tin nhắn, sao lưu vào đám mây và gửi một bản vào email bí mật của mình.
15:39Ở đây nói phải có sách, mách phải có chứng.
15:41Tống Giai Kỳ, cô thích diễn vai Bạch Liên Hoa Thánh Thiện, tôi sẽ cho cô biết thế nào là kỹ thuật bóc phốt của dân chuyên toán.
15:48Sáng hôm sau, trường quốc tế hoàng gia xôn xao như vỡ chợ.
15:52Tin tức Bạch Vivi cá cực lọt top 50 toàn khối để không bị đuổi học đã lan truyền khắp các ngóc ngách, từ nhà vệ sinh nam đến phòng thay đồ nữ.
15:59Tỷ lệ đặt cực hiện tại đang nghiêng hẳn về phía tôi thua cuộc, với tỷ lệ một ăn một nghìn.
16:03Tôi bước xuống xe, hít thở bầu không khí sặc mùi tiền của ngôi trường quý tộc.
16:08Hôm nay tôi mặc đồng phục trình tề, váy dài quá đầu gối, tóc đen buộc cao gọn gàng, khuôn mặt mục không chút son phấn.
16:14Khi tôi đi qua cổng trường, mọi tiếng ồn ào bỗng nhiên tắt ngấm, những ánh mắt kinh ngạc, tò mò và ghen tị đổ rồn về phía tôi như đèn pha sân khấu.
16:23Kia là ai vậy? Học sinh mới chuyển trường à? Xinh quá.
16:27Một nam sinh huyết tay bạn mình thì thầm, cậu bạn kia nheo mắt nhìn kỹ rồi hét lên thất thanh như nhìn thấy mà.
16:33Là Bạch Vivi, trời đất ơi, là Bạch não phẳng, cô ta đi phẫu thuật thẩm mỹ đổi đầu hay sao mà nhìn khác thế?
16:40Tôi phớt lờ những lời bàn tán, đi thẳng về phía lớp 11F, nhưng đời không như là mơ, oan ra ngõ hẹp.
16:46Ngay ở chân cầu thang, tôi đụng độ Tống Giai Kỳ và Giang Thần.
16:49Tống Giai Kỳ hôm nay trông có vẻ tiều tụy, đôi mắt hơi sưng đỏ, chắc là do khóc lóc diễn sâu để lấy lòng thương hại của Giang Thần.
16:56Vừa thấy tôi, cô ta đã lao tới, định nắm lấy tay tôi với vẻ mặt lo lắng tột độ.
17:01Vivi, cậu đi học rồi à, tôi lo chết đi được, hôm qua bác trai có mắng cậu không, tôi đã bảo cậu đừng làm thế rồi mà cậu không nghe.
17:09Tôi lùi lại một bước, né bàn tay của cô ta như né vi khuẩn E.coli.
17:13Tống Giai Kỳ hụt tay, loạn trọng suýt ngã vào lòng Giang Thần.
17:17Giang Thần đỡ lấy cô ta, chừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ.
17:20Bạch Vivi, cô quá đáng vừa thôi.
17:23Giai Kỳ lo lắng cho cô cả đêm không ngủ, cô không cảm ơn thì thôi còn thái độ lồi lõm gì vậy.
17:28Tôi nhìn cặp đôi hoàn cảnh trước mặt, cảm thấy buồn cười.
17:31Một kẻ giả tạo, một kẻ mù quáng, đúng là trời sinh một cặp.
17:35Thái độ lồi lõm, tôi nhớn mày, giọng điệu bình thản nhưng sắc bén.
17:39Giang Thần, cậu nên đi khám mắt đi, tôi còn chưa chạm vào người cô ta, là do cô ta tự ngã đầy chứ.
17:45Định luật Newton thứ ba phát biểu rằng, khi vật A tác dụng lên vật B một lực, thì vật B cũng tác dụng lại vật A một lực.
17:52Tôi không tác dụng lực, cô ta ngã là do lực hấp dẫn của trái đất hoặc do khả năng giữ thăng bằng của cô ta kém thôi.
17:58Giang Thần cứng họng, mặt đỏ bừng vì tức nhưng không biết cãi lại thế nào, cậu ta vốn rốt lý.
18:03Tống Giai Kỳ thấy tình hình không ổn, vội vàng chuyển chủ đề, mắt rưng rưng lệ.
18:07Bivi, cậu đừng giận tớ, tớ biết cậu đang áp lực chuyện cá cực top 50, nhưng mà, thật sự rất khó đấy.
18:15Hay là cậu đi xin lỗi thầy hiệu trưởng đi, tớ sẽ nhờ bố tớ nói giúp một câu, chứ nếu cậu thua, phải rút hồ sơ thì mất mặt lắm.
18:22Cô ta đang cố tình nhắc lại chuyện cá cực để đám đông xung quanh chế diễu tôi.
18:26Quả nhiên, tiếng cười khúc khích bắt đầu vang lên từ phía.
18:30Cảm ơn lòng tốt thừa thải của cậu, tôi nhìn thẳng vào mắt Tống Giai Kỳ, mỉm cười lạnh lẽo.
18:35Nhưng tôi nghĩ cậu nên lo cho vị trí top 10 của cậu thì hơn, đừng để đến lúc bị một đứa não phẳng vượt mặt thì lại khóc lụt trường.
18:42Nói xong, tôi lét qua người bọn họ, bước lên cầu thang, bỏ lại sau lưng là khuôn mặt tái mét của Tống Giai Kỳ và ánh mắt nghi hoặc của giang thần.
18:49Tiết đầu tiên là toán học.
18:51Giáo viên dạy toán lớp 11F là thầy Trương, biệt danh Trương Hắc Ám.
18:55Thầy ta nổi tiếng là ghét học sinh rốt, và dĩ nhiên, Bạch Vivi là cái gai to nhất trong mắt thầy.
19:01Thầy Trương bước vào lớp, đập mạnh tập giáo án xuống bàn làm bụi phấn bay mù mịt, cả lớp im phang phác.
19:07Hôm nay chúng ta ôn tập về dãy số và giới hạn.
19:09Đây là phần kiến thức khó, tôi biết với cái đầu của các anh chị thì rằng cũng như nước đổ lá khoai, nhưng nhiệm vụ của tôi là phải rằng.
19:16Thầy ta viết một bài toán lên bảng, một bài toán tính giới hạn hàm số cực kỳ phức tạp,
19:20nhìn qua là biết đây là đề thi học sinh giỏi cấp thành phố, hoàn toàn không phù hợp với trình độ của lớp 11F.
19:26Ai lên bảng giải được bài này, tôi sẽ cộng 2 điểm vào bài kiểm tra một tiết sắp tới, còn không ai giải được thì cả lớp chép phạt công thức 50 lần.
19:34Cả lớp dên gì?
19:36Đám học sinh nhìn nhau lắc đầu ngao ngán.
19:38Bài này đến lớp chọn còn khóc thét chứ nói gì đến cái lớp toàn thành phần bất hảo này.
19:42Ánh mắt thầy chương quét quanh lớp như ra đa giò tìm mục tiêu, cuối cùng dừng lại ở tôi.
19:47Thầy tôi đang ngồi chống cầm nhìn ra cửa sổ, thực ra tôi đang nhẩm tính lại các hàng số tích phân trong đầu cho đỡ chán, thầy ta nhách mép cười khẩy.
19:54Bạch Vivi
19:55Tôi quay lại nhìn thầy.
19:57Em lên bảng làm bài này, nghe nói em vừa mạnh miệng cá cực lọt top 50 toàn khối, để tôi xem bản lĩnh của em đến đâu hay chỉ là thùng rỗng kêu to.
20:06Cả lớp quay xuống nhìn tôi với ánh mắt thương hại.
20:08Tống Giai Kỳ ngồi ở bàn chênh quay xuống, giả vờ thì thầm nhắc bài nhưng thực chất là nói sai công thức để hại tôi.
20:15Vivi, dùng quy tắc lờ hoppito đi.
20:17Tôi đứng dậy, đi thẳng lên bục giảng.
20:19Thầy chương khoanh tay đứng nhìn, vẻ mặt đắc ý chờ đợi màn kịch hay.
20:23Ông ta đã chuẩn bị sẵn những câu mắng nhứt cây độc nhất để dìm tôi xuống bùn đen.
20:27Tôi cầm viên phấn lên.
20:29Cảm giác quen thuộc khi cầm phấn khiến máu trong người tôi sôi lên.
20:32Đây là sân khấu của tôi.
20:33Bài toán này nếu dùng lờ hoppito như tống giai kỳ suối dại thì sẽ ra một vòng luẩn quẩn không lối thoát.
20:39Đây là cái bẫy.
20:40Tôi không nói một lời.
20:41Bắt đầu viết.
20:43Viên phấn lướt trên bảng đen tạo ra những âm thanh lách cách vui tai.
20:46Tôi không dùng cách giải thông thường trong sách giáo khoa.
20:49Tôi sử dụng khai triển tay lơ kết hợp với phép thay thế vô cùng bé tương đương.
20:53Dòng thứ nhất.
20:54Dòng thứ hai.
20:55Dòng thứ ba.
20:56Kết quả.
20:57Chưa đầy 30 giây, tôi đã đặt viên phấn xuống, phủi bụi phấn trên tay.
21:02Xong rồi thưa thầy.
21:03Cả lớp im lặng đến mức nghe được tiếng rùi bay.
21:06Thầy Trương trợn tròn mắt, cặp kính giày cột suýt rơi xuống đất.
21:09Ông ta lao đến bảng, do từng dòng, từng chữ, cố tìm ra một lỗi sai dù là nhỏ nhất.
21:15Nhưng không có lỗi nào cả.
21:16Lời giải hoàn hảo, ngắn gọn và xúc tích đến mức đáng kinh ngạc.
21:20Cách giải này còn cao cấp hơn cả đáp án mẫu mà ông ta có.
21:23Em, em chép ở đâu?
21:25Thầy Trương quay lại quát, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận.
21:28Bài này nằm trong đề thi tuyển chọn đội tuyển toán quốc gia năm ngoái.
21:31Em làm sao mà biết giải?
21:33Chép.
21:34Tôi cười nhạt, ánh mắt sắc bé nhìn thẳng vào ông ta.
21:37Thầy Trương, thầy có thấy ai mang sách vở lên bảng không?
21:40Hay thầy nghĩ em có khả năng tăng hình tài liệu?
21:42Đây là kiến thức cơ bản của giải tích.
21:45Nếu thầy thấy lạ lẫm, có lẽ thầy nên cập nhật lại kiến thức sư phạm của mình đi ạ.
21:49Tiếng ổ lên kinh ngạc vang khắp lớp.
21:51Đám học sinh nhìn tôi như nhìn thấy quái vật.
21:53Bạch Vivi cãi lại giáo viên.
21:55Bạch Vivi giải được toán nâng cao.
21:57Thế giới này đảo điên rồi.
21:59Thầy Trương tức đến mức nghẹn họng.
22:01Chỉ tay ra cửa.
22:02Em, em về chỗ.
22:03Đừng tưởng giải được một bài mà lên mặt.
22:05Tôi thong thả bước về chỗ ngồi.
22:07Đi ngang qua bàn của Tống Giai Kỳ.
22:09Cô ta nhìn tôi chân chối.
22:11Miệng hà hốc không khép lại được.
22:12Tôi ghé sát tay cô ta.
22:14Thì thâm đủ để cô ta nghe thấy.
22:16Cảm ơn vì lời gợi ý lờ Hopito nhé.
22:18Nhưng tiếc là tôi thích dùng Taylor hơn.
22:20Switch ấy.
22:21Không phải chuỗi số đâu.
22:22Nhưng chắc cậu cũng chẳng hiểu tôi đang nói gì.
22:25Tống Giai Kỳ tái mặt.
22:26Tay xếp chặt cây bút bi đến mức gãy làm đôi.
22:29Giờ nghỉ trưa.
22:30Tôi trốn vào thư viện để tránh những ánh mắt soi mói.
22:33Thư viện trưởng hoàng gia to như một cái bảo tàng.
22:35Sách vở bạt ngàn.
22:36Đây chính là thiên đường của tôi.
22:38Tôi ôm một trồng sách toán cao cấp và vật lý hạt nhân tìm một góc khuất để ngồi.
22:42Đang xe xưa đọc về thuyết lượng tử.
22:44Một bóng đen bỗng che khuất ánh sáng của tôi.
22:47Ngẳng đầu lên.
22:48Lại là Giang Thần.
22:49Cậu ta đứng khoanh tay.
22:50Nhìn tôi với vẻ mặt khinh khỉnh quen thuộc.
22:52Lại định giờ trò gì nữa đây?
22:54Giang Thần hất hàm hỏi.
22:56Cô theo dõi tôi đến tận đây hả?
22:57Đừng tưởng cô thay đổi cách ăn mặc.
22:59Giải được một bài toán là tôi sẽ chú ý đến cô.
23:02Trong mắt tôi.
23:03Cô vẫn chỉ là một đứa con gái hư hỏng, thủ đoạn.
23:06Tôi thở dài, đóng cuốn sách lại.
23:08Sao cái tên này tự luyến nặng thế nhỉ?
23:10Bệnh này y học có chữa được không?
23:12Giang Thần.
23:13Tôi nói.
23:14Giọng mệt mỏi.
23:15Cậu có biết nguyên lý bất định hay sừng bốc không?
23:18Cậu ta ngẩn người.
23:19Cái gì?
23:20Nó nói rằng ta không thể xác định đồng thời chính xác cả vị trí và động lượng của một hạt.
23:24Cũng giống như việc tôi không thể xác định được tại sao cậu lại nghĩ tôi đang theo đuổi cậu trong khi tôi chỉ đang cố gắng nạp kiến thức vào não.
23:32Đấy, làm ơn tránh ra.
23:34Cậu không phát sáng, nên đừng đứng đó làm vật cản quang.
23:38Giang Thần sững sờ.
23:39Cậu ta chưa bao giờ bị con gái xua đuổi.
23:41Hủng hồ là Bạch Vi Vi, người từng lẽo đẽo theo cậu ta như cái đuôi.
23:45Cô, cô dám đuổi tôi.
23:47Tôi không trả lời.
23:48Đeo tay nghe chống ồn lên.
23:50Tiếp tục đọc sách.
23:51Giang Thần đứng đó một lúc, mặt hầm hầm tức giận rồi bỏ đi.
23:54Trước khi đi còn đá vào chân ghế của tôi một cái cho bỏ ghét.
23:57Đồ trẻ con.
23:59Một tuần trôi qua nhanh chóng trong sự rùi mài kinh sử của tôi và sự soi mói của toàn trường.
24:03Cuối cùng, ngày thi khảo sát chất lượng cũng đến.
24:06Sáng hôm thi, tôi kiểm tra lại hộp bút.
24:09Bút chỉ 2B, tẩy, bút bi đen, thước kẻ, máy tính bỏ túi.
24:13Tất cả đều đầy đủ.
24:15Khi tôi bước vào phòng thi, Tống Giai Kỳ đã ngồi sẵn ở đó.
24:18Cô ta cười tươi giói.
24:19Vẫy tay chào tôi.
24:21Vi Vi, cố lên nhé.
24:22Tớ tin cậu làm được.
24:24Nụ cười đó làm tôi lạnh sống lưng.
24:26Linh cảm của một người từng chinh chiến qua hàng trăm kỳ thi mách bảo tôi rằng có gì đó không ổn.
24:31Giám thị bắt đầu phát đề thi môn văn.
24:33Tôi nhận đề.
24:34Lướt qua một lượt rồi bắt đầu làm bài.
24:36Văn chương không phải sở trường của tôi nhưng với vốn sống phong phú và tư duy logic, tôi hoàn toàn có thể chém gió ra bão.
24:42Thời gian trôi qua được một nửa.
24:44Đột nhiên, Tống Giai Kỳ ngồi bàn trên giữa tay.
24:47Thưa cô, em thấy bạn Bạch Vi Vi có hành động lạ.
24:49Giám thị lập tức đi xuống, ánh mắt nghiêm nghị, có chuyện gì?
24:54Tống Giai Kỳ chỉ vào ngăn bàn của tôi, giọng run rảy như sắp khóc vì sợ hãi.
24:58Em, em thấy bạn ấy cứ nhìn xuống ngăn bàn.
25:01Hình như, hình như có tài liệu.
25:03Cả phòng thi đổ rồn ánh mắt về phía tôi.
25:06Giám thị yêu cầu tôi đứng dậy và kiểm tra ngăn bàn.
25:09Bên trong ngăn bàn trống chân của tôi, bỗng nhiên xuất hiện một tờ giấy nhỏ gấp tư.
25:13Giám thị mở ra, bên trong chí chít chữ in nhỏ xíu, là nội dung tóm tắt của các tác phẩm văn học trong đề thi.
25:19Phào thi, Bạch Vi Vi, giám thị quắc mắt nhìn tôi, dơ tờ phào thi lên.
25:24Em giải thích thế nào về cái này?
25:25Tôi đã cảnh cáo em rồi mà em vẫn dám gian lận sao?
25:28Tống Giai Kỳ che miệng, thốt lên đầy vẻ thất vọng.
25:31Trời ơi Vi Vi, sao cậu lại làm thế?
25:34Tôi biết cậu muốn thắng cá cược, nhưng gian lận là không đúng đâu.
25:37Một màn kịch hoàn hảo, Tống Giai Kỳ đã lén nhét tờ giấy đó vào ngăn bàn tôi lúc đi ngang qua phát bài,
25:43hoặc lúc tôi đang tập trung làm bài.
25:45Cô ta muốn tôi bị đình chỉ thi ngay lập tức, đồng nghĩa với việc thua cược và bị đuổi học.
25:49Tôi nhìn tờ phào thi, rồi nhìn khuôn mặt đắc thắng ẩn sau vẻ lo lắng giả tạo của Tống Giai Kỳ.
25:55Cô nghĩ tôi không để phòng sao?
25:56Tôi mỉm cười, một nụ cười khiến Tống Giai Kỳ bỗng nhiên trột dạ.
26:00Thưa cô, tờ giấy này không phải của em, tôi bình tĩnh nói.
26:04Em đừng chối nữa, nó nằm trong ngăn bàn em, giám thị quát.
26:09Đúng là nó nằm trong ngăn bàn em, nhưng cô có thể kiểm tra camera giám sát của phòng thi không ạ, tôi chỉ tay lên góc phòng.
26:16Camera hôm nay bị hỏng đang bảo trì, giám thị lạnh lùng đáp, em hết đường chối cãi rồi, lập biên bản.
26:22Tống Giai Kỳ thở phào nhẹ nhõm, cô ta đã tính toán kỹ lưỡng cả việc camera hỏng.
26:27Nhưng em có bằng chứng khác.
26:29Tôi thò tay vào túi áo, rút ra một chiếc bút bi có hình dáng hơi kỳ lạ, tôi bấm nút trên thân bút, một giọng nói vang lên rõ mồn một giữa phòng thi yên tĩnh.
26:38Cái con nhỏ não phẳng đó chắc chắn không biết gì đâu, đợi lúc phát đề tao sẽ nhét phào vào ngăn bàn nó.
26:43Camera hỏng rồi, lần này nó chết chắc, để xem nó còn dám lên mặt với tao không.
26:49Giọng nói đó chua ngoa, đanh đá, khác hẳn với giọng nói ngọt ngào thường ngày, nhưng ai nghe cũng nhận ra đó là giọng của Tống Giai Kỳ.
26:56Khuôn mặt Tống Giai Kỳ chuyển từ hồng sang trắng, rồi sang xanh mét như tàu lá chuối.
27:01Đây là bút ghi âm chuyên dụng, tôi luôn mang theo bên người để ghi lại ý tưởng toán học bất chợt.
27:05Không ngờ hôm nay lại ghi được một kế hoạch hoàn hảo đến thế, tôi dơ chiếc bút lên, nhìn Tống Giai Kỳ đang run lẩy bẩy.
27:12Tống Giai Kỳ, cậu có muốn giải thích về đoạn ghi âm này không? Hay là cậu định nói giọng cậu cũng bị ai đó hách?
27:18Cả phòng thi ồ lên, giám thị sữ sờ nhìn chiếc bút ghi âm, rồi nhìn sang Tống Giai Kỳ đang đứng không vững.
27:24Giọng nói chua ngoa trong đoạn ghi âm tiếp tục vang lên, mô tả chi tiết kế hoạch hãm hại tôi,
27:29từ việc chọn thời điểm nhét phao thi cho đến cách diễn nét mặt thất vọng sao cho đạt giải Oscar nhất.
27:34Từng câu từng chữ như những cái tát vô hình dáng thẳng vào khuôn mặt đang tái mét của cô ta.
27:39Tống Giai Kỳ run dày, đôi mắt ngập nước nhìn quanh cầu cứu,
27:42nhưng đáp lại cô ta chỉ là những ánh mắt khinh bỉ và kinh tẩm của các thí sinh khác.
27:46Ngay cả giám thị, người bắt nãy còn hùng hổ định lập biên bản tôi,
27:49giờ cũng đứng sữ như tượng đá, trên tay vẫn cầm tờ phao thi tăng trứng.
27:53Đó, đó là giả.
27:55Tống Giai Kỳ hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn.
27:58Là bạch Vivi dùng AI cắt ghép giọng nói của em.
28:01Bây giờ công nghệ deepfake đầy dẫy, cô ta muốn hại em nên mới làm thế.
28:05Cô ơi, cô tin em đi, em và Vivi là bạn thân, sao em nỡ hại bạn ấy chứ?
28:10Tôi bật cười thành tiếng.
28:12Bạn thân, khái niệm bạn thân của cô ta đúng là làm mới lại từ điển tiếng Việt.
28:16Tôi thong thả cất chiếc bút ghi âm vào túi áo,
28:19nhìn thẳng vào Tống Giai Kỳ đang dễ dụ trong vũng bùn do chính mình tạo ra.
28:23Cậu nói tôi dùng AI cắt ghép.
28:25Được thôi, tôi nói, giọng bình thản nhưng sắc bén.
28:28Đoạn ghi âm này có chứa siêu dữ liệu, bao gồm thời gian và địa điểm thu âm chính xác.
28:33Nó được ghi lại vào lúc 7 giờ 15 phút sáng nay tại nhà vệ sinh nữ tầng 2
28:36khi cậu đang khoe chiến tích với đàn em khóa dưới.
28:39Nếu cậu muốn, tôi có thể nhờ các chuyên gia an ninh mạng phân tích tần số âm thanh và nhịp thở
28:43để chứng minh đây là giọng thật 100%, cậu có dám mang đi giám định không?
28:48Tống Giai Kỳ cứng họng.
28:49Cô ta biết rõ nếu chuyện này bị làm lớn, không chỉ danh dự bị hủy hoại mà cô ta còn có nguy cơ bị đuổi học vĩnh viễn.
28:56Đôi chân cô ta mềm nhũn, ngã ngồi xuống ghế, nước mắt bắt đầu rơi lã trã, nhưng lần này là khóc thật vì sợ hãi.
29:02Giám thị hít một hơi sâu, lấy lại sự nghiêm nghị vốn có.
29:06Bà ta cầm tờ phao thi trên bàn, ném mạnh xuống trước mặt Tống Giai Kỳ.
29:10Tống Giai Kỳ, mời em ra khỏi phòng thi.
29:12Hội đồng kỷ luật sẽ làm việc với em sau.
29:15Còn Bạch Vi Vi, xin lỗi em vì sự hiểu lầm này.
29:18Em tiếp tục làm bài đi.
29:19Tôi gật đầu nhẹ, ngồi xuống ghế, cầm bút lên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
29:24Đối với tôi, màn kịch vừa rồi chỉ là một chút giải trí giữa giờ, giúp não bộ thư giãn trước khi tiếp tục chiến đấu với Đề Văn.
29:30Tống Giai Kỳ bị giám thị áp giải ra ngoài trong tiếng si sao bàn tán.
29:34Khi đi ngang qua tôi, cô ta ném lại một ánh nhìn đầy oán độc.
29:38Tôi chỉ nhấc mép, không thèm để vào mắt.
29:40Một con kiến càng cố cắn người thì chỉ càng tự làm gãy răng mình thôi.
29:44Kỳ thi kết thúc trong êm đẹp.
29:46Tôi bước ra khỏi phòng thi với tâm trạng sảng khoái như vừa giải xong một bài toán hóc búa.
29:50Nhưng sóng gió chưa dừng lại ở đó.
29:52Ba ngày sau, ngày công bố kết quả thi khảo sát chất lượng.
29:56Bảng tin điện tử khổng lồ đặt giữa sân trường hoàng gia sáng dực,
29:59thu hút hàng nghìn học sinh vây quanh.
30:01Mọi người chen lấn, sô đẩy để xem kết quả.
30:04Nhưng mục đích chính của họ không phải xem mình được bao nhiêu điểm,
30:06mà là để xem bạch vi vi, kẻ to gan giám cá cược top 50,
30:10sẽ chết thảm hại như thế nào.
30:12Giang thần đứng khoanh tay ở hàng đầu, vẻ mặt lạnh lùng chờ đợi.
30:15Cạnh cậu ta là đám bạn thân đang cười cợt,
30:17chuẩn bị sẵn những lời chế diễu cay độc nhất.
30:19Chắc con nhỏ não phẳng đó đang trốn ở nhà khóc rồi, top 50, mưa ngủ giữa ban ngày.
30:26Tao cá nó không qua nổi 300 điểm tổng, chuẩn bị xem nó cuốn gói khỏi trường đi.
30:30Tôi đứng ở tít phía xa, tay cầm hộp sữa hút rồn rột,
30:33thong thả quan sát đám đông như xem một đàn kiến đang tranh giành miếng mồi.
30:37Bố bạch đứng cạnh tôi, mồ hôi ướt đẫm chán, tay cầm khăn mùi xoa lau liên tục.
30:42Vi vi, hay là mình về đi con?
30:44Bố chuẩn bị xong hồ sơ du học cho con rồi.
30:46Sang châu Phi cũng được, miễn là tránh xa cái trường này, bố bạch run rảy nói.
30:51Tôi vỗ vai ông Trấn An, bố cứ bình tĩnh, uống miếng nước đi, sắp có kịch hai rồi.
30:57Đúng lúc đó, màn hình điện tử chớp nháy, danh sách top 100 toàn khối hiện ra.
31:02Đám đông ổ lên, bắt đầu dò tìm từ dưới lên trên.
31:05Hạng 100, không có tên bạch vi vi.
31:08Hạng 50, vẫn không có.
31:10Tiếng cười nhạo bắt đầu vang lên.
31:12Thấy chưa, tao đã bảo mà, nó nổ cho banh sát pháo.
31:16Bạch vi vi đâu rồi?
31:18Ra đây mà nhận thua đi.
31:19Giang thần nhét mép cười khinh bì.
31:21Cậu ta nhìn lướt qua danh sách, tìm tên mình.
31:24Hạng 3 toàn khối.
31:25Không tệ.
31:26Nhưng khi ánh mắt cậu ta lướt lên vị trí cao nhất, nụ cười trên môi cậu ta vụt tắt, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ.
31:33Ở vị trí cao nhất, dòng chữ màu đỏ trói lọ, to gấp đôi các dòng chữ khác, đập thẳng vào mắt tất cả mọi người.
31:38Hạng 1, Bạch vi vi.
31:41Tổng điểm, 748 trên 750.
31:44Toán, 150.
31:45Lý, 100.
31:46Hóa, 100.
31:48Anh, 150.
31:49Văn, 148.
31:51Không gian như bị đóng băng.
31:52Tiếng cười nói tắt ngấm.
31:54Hàng nghìn con mắt chố lồi ra như mắt ốc nhồi, nhìn chầm chầm vào cái tên Bạch vi vi ngự trị trên đỉnh bàng vàng.
32:00Đây là lỗi hệ thống à.
32:01Một học sinh thốt lên.
32:03Không thể nào.
32:04748 điểm.
32:05Điểm tuyệt đối gần như tất cả các môn.
32:07Đến cả thần đồng lý tuyết lớp chọn cũng chỉ được 730 điểm thôi mà.
32:11Tôi ném vỏ hộp sữa vào thùng rác một cú chính xác theo đường Parabon hoàn hảo, rồi thong thả bước vào giữa đám đông.
32:17Mọi người tự động giặt ra hai bên như Moses Tech biển đỏ, nhường đường cho tôi.
32:21Tôi đi thẳng đến trước mặt thầy hiệu trưởng và cô chủ nhiệm lớp 11F, những người đang đứng chết chân với vẻ mặt như vừa nuốt phải rồi.
32:28Thưa thầy, thưa cô.
32:29Tôi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhưng không chạm đến đáy mắt.
32:33Em đến để nhận lời xin lỗi và thông báo xóa kỷ luật.
32:36À quên, em lỡ tay thi hơi quá đà, không chỉ vào top 50 mà còn chiếm luôn cái ghế thủ khoa.
32:41Hy vọng không làm ảnh hưởng đến thành tích thi đua của lớp 11F.
32:45Cô chủ nhiệm há hốc mồm, lắp bắp không nói nên lời.
32:48Bà ta nhìn tôi như nhìn một con quái vật.
32:50Làm sao một đứa học sinh tuần trước còn không biết giải phương trình bậc 2, tuần này lại đạt điểm tuyệt đối toán.
32:56Bạch, Bạch Vivi, em, em gian lận đúng không?
32:59Cô chủ nhiệm hét lên trong tuyệt vọng.
33:02Gian lận, tôi bật cười.
33:03Cô nghĩ em có thể gian lận kiểu gì để đạt 150 điểm toán với đề thi khó gấp đôi năm ngoái?
33:08Hay cô nghĩ em hách vào hệ thống của sở giáo dục?
33:11Nếu em có trình độ hách đó thì em đã đi làm cho CIA rồi chứ không ngồi đây nghe cô buộc tội đâu?
33:16Thầy hiệu trưởng, người tỉnh táo nhất trong đám đông, vội vàng bước tới.
33:20Ông ta nhìn bảng điểm, rồi nhìn tôi với ánh mắt sáng rực như nhìn thấy mỏ vàng.
33:25748 điểm.
33:26Đây là thành tích chưa từng có trong lịch sử trường Hoàng gia.
33:29Nếu Bạch Vivi thực sự là thiên tài thì danh tiếng của trường sẽ lên như diều gặp gió.
33:33Không có gian lận gì cả.
33:35Bài thi được chấm qua 2 vòng độc lập.
33:37Camera phòng thi cũng đã được khôi phục và kiểm tra kỹ lưỡng.
33:40Thầy hiệu trưởng rõng rạc tuyên bố.
33:41Bạch Vivi là thủ khoa xứng đáng của kỳ thi này.
33:45Ông quay sang tôi, giọng nói trở nên dịu dàng đến nổi da gà.
33:49Vivi à, chúc mừng em.
33:50Nhà trường rất tự hào về em.
33:52Về vụ cá cược, đương nhiên là em thắng rồi.
33:55Kỷ luật được xóa bỏ hoàn toàn.
33:57Từ nay em sẽ là tấm gương sáng cho toàn trường nói theo.
34:00Tôi nhìn khuôn mặt lật lọng nhanh hơn lật bánh tráng của thầy hiệu trưởng.
34:03Trong lòng cười khẩy.
34:04Đúng là có tiền mua tiên cũng được.
34:06Nhưng có trí tuệ thì bắt cả tiên phải phục vụ mình.
34:09Bố Bạch đứng bên cạnh tôi đã khóc tu tu như một đứa trẻ.
34:12Ông vừa lau nước mắt vừa lầm bầm.
34:13Tổ tông phù hộ.
34:14Mồ mả nhà họ Bạch phát sáng rồi.
34:16Con gái tôi không phải não phẳng.
34:18Nó là não kim cường.
34:20Giang thần đứng chơi chọi giữa đám đông.
34:22Khuôn mặt đen xỉ.
34:23Cậu ta nhìn tôi.
34:24Ánh mắt phức tạp sẽ lẫn sự không cam lòng.
34:26Cậu ta không thể chấp nhận việc người con gái cậu ta từng coi thường giờ đây lại đứng trên đỉnh cao.
34:31Nhìn xuống cậu ta như một con kiến.
34:33Tôi lướt qua giang thần.
34:34Không thèm lít cậu ta lấy một cái.
34:36Đối với tôi, cậu ta bây giờ chỉ là một hàng số vô nghĩa trong phương trình cuộc đời tôi.
34:41Mục tiêu của tôi không phải là giam ba cái tình cảm học trò nhảm nhí.
34:44Mà là lấy lại hào quang của một thiên tài toán học.
34:46Và quan trọng nhất, dùng bộ não này để kiếm thật nhiều tiền.
34:50Từ một đứa con gái bị cả trường ghét bỏ, tôi trở thành quốc bảo của lớp 11F.
34:54Các bạn học từng xa lánh tôi giờ đây tranh nhau mang sách vở đến nhờ tôi giảng bài.
34:58Thậm chí có đứa còn lén đặt ảnh tôi lên bàn thờ thần tài để cầu may trước giờ kiểm tra.
35:03Tôi lập ra một quy tắc, muốn tôi giảng bài.
35:05Được thôi, nộp phí.
35:0750 tệ một bài cơ bản, 100 tệ một bài nâng cao.
35:10Tiền thu được tôi bỏ lợn đất, tích tiểu thành đại.
35:13Dù nhà họ bạch rau nước đố đổ vách,
35:15nhưng tiền do chính chất xám của mình làm ra mới mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
35:19Tuy nhiên, sóng gió ở trường quý tộc chưa bao giờ dừng lại.
35:22Một tuần sau, trường Hoàng gia thông báo tuyển chọn đội tuyển tham dự kỳ thi Olympic Toán học cấp thành phố.
35:28Đây là cuộc thi danh giá nhất năm, nơi quy tụ những bộ não quái vật từ các trường chuyên.
35:33Giải thưởng cho đội vô địch không chỉ là tiền mặt mà còn là tấm vé tuyển thẳng vào các trường đại học top đầu thế giới.
35:38Tôi đương nhiên đăng ký.
35:40Mục tiêu của tôi là bác đại,
35:41và con đường ngắn nhất để quay lại đó chính là những tấm huy chương vàng lấp lánh này.
35:46Nhưng đời không như là mơ,
35:47danh sách đội tuyển được công bố,
35:49và tên tôi không có trong đó.
35:52Giang thần, một nam sinh lớp chọn A,
35:55và Lý Tuyết, người được mệnh danh là nữ thần toán học của trường Hoàng gia,
35:58người vừa bị tôi đá văng khỏi vị trí thủ khoa trong kỳ thi vừa rồi.
36:02Tôi cầm tờ đơn đăng ký xong thẳng vào phòng hiệu trưởng.
36:05Thầy hiệu trưởng đang ngồi uống trà,
36:07thấy tôi vào thì suýt sặc.
36:08Ông vội vàng đặt tách trà xuống, cười gượng ngạo.
36:11Vivia, có chuyện gì thế?
36:14Tại sao không có tên em trong danh sách đội tuyển toán?
36:16Tôi đặt tờ thông báo xuống bàn, hỏi thẳng.
36:19Điểm toán của em là 150 trên 150 tuyệt đối,
36:22cao hơn bất kỳ ai trong danh sách này.
36:24Thầy hiệu trưởng lau mồ hôi chán, ấp úng.
36:27À, chuyện này là do cô Trần, tổ trưởng tổ toán quyết định.
36:31Cô ấy nói rằng, phong cách giải toán của em quá,
36:34hoang dã, không phù hợp với tiêu chuẩn thi đấu hàn lâm.
36:37Hơn nữa, em mới chỉ đạt điểm cao một lần,
36:39chưa chứng minh được sự ổn định.
36:41Đội tuyển cần những người có kinh nghiệm thi đấu dày dặn như Lý Tuyết.
36:44Tôi cười lạnh, hoang dã, ý bà ta là cách giải của tôi quá thông minh
36:48khiến bà ta không hiểu nổi chứ gì.
36:50Rõ ràng là có sự chèn ép.
36:52Lý Tuyết là cháu gái của cô Trần, chuyện này ai trong trường cũng biết.
36:56Được, vậy em muốn khiếu nạn.
36:58Tôi khoanh tay, tựa lưng vào ghế.
37:00Em yêu cầu một cuộc thi đấu công khai,
37:02để em và Lý Tuyết cùng giải một đề.
37:04Ai thắng người đó đi thì.
37:06Thầy hiệu trưởng nhăn nhó.
37:07Ông biết không thể chọc giận tôi cái máy in thành tích mới của trường,
37:11nhưng cũng không dám đắc tội với cô Trần, cây đa cây đề của tổ toán.
37:15Được rồi, để thầy sắp xếp.
37:17Nhưng vi vi này, Lý Tuyết không phải dạng vừa đâu.
37:19Con bé đã giải toán từ năm ba tuổi, huy chương treo đầy nhà.
37:23Em chắc chắn muốn đấu chứ.
37:25Em không đấu.
37:26Tôi nhét mép, ánh mắt rực lửa.
37:28Em đến để nghiền nát.
37:30Cuộc thi đấu tay đôi được tổ chức tại hội trường lớn vào chiều thứ sáu.
37:33Tin tức lan nhanh như virus, cả trường kéo đến xem đông như đi chảy hội.
37:37Ai cũng muốn chứng kiến màn so găng giữa tân thủ khoa Hắc Mã và cựu nữ thần toán học.
37:42Trên sân khấu đặt hai chiếc bảng đen lớn.
37:44Tôi và Lý Tuyết đứng hai bên.
37:46Lý Tuyết là một cô gái có vẻ ngoài chi thức,
37:48đeo kính gọng vàng, tóc búi cao,
37:50toát lên vẻ kiêu ngạo của kẻ luôn đứng trên đỉnh cao.
37:53Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy sự coi thường.
37:56Bạch Vivi, tôi thừa nhận cậu thông minh.
37:58Lý Tuyết lên tiếng, giọng nói lạnh lùng.
38:00Nhưng toán học là một nghị thuật,
38:02không phải chỗ cho những kẻ chọc phú dùng mẹo vặt.
38:05Cậu chỉ may mắn trúng tủ đề thi trường thôi.
38:07Hôm nay tôi sẽ cho cậu thấy thế nào là đẳng cấp thật sự.
38:10Tôi ngoái tay, thổi phù một cái.
38:13Cậu nói nhiều quá.
38:14Toán học không cần mùm ép, nó cần kết quả.
38:17Bắt đầu đi.
38:18Cô Trần, với tư cách là trọng tài,
38:20dù thiên vị rõ ràng, bước ra ra đề.
38:22Bà ta viết lên bảng một bài toán hình học không gian cực khó,
38:25liên quan đến thiết diện và thể tích đa diện.
38:28Đây là dạng bài ác mộng của mọi học sinh cấp 3.
38:31Thời gian là 30 phút.
38:32Bắt đầu.
38:33Lý Tuyết lập tức cầm phấn, vẽ hình nhanh thoan thoát.
38:36Cô ta sử dụng phương pháp tọa độ hóa vector,
38:38một phương pháp an toàn và chuẩn mực.
38:40Từng dòng công thức hiện ra đều tăm tắp,
38:42đẹp như in.
38:43Đám học sinh bên dưới trầm trồ thán phục.
38:46Đúng là nữ thần,
38:46vẽ hình không cần thức mà chuẩn từng mm.
38:49Cách giải này cao siêu quá,
38:51tao nhìn mà chóng cả mặt.
38:53Trong khi đó, tôi vẫn đứng im,
38:55tay xoay xoay viên phấn,
38:56mắt nhìn chầm chầm vào đề bài.
38:58Bên dưới bắt đầu xì xào.
39:00Bạch vi vi sao thế?
39:02Tắc tịt rồi à?
39:03Chắc gặp đúng bài không trúng tủ nên đứng hình rồi.
39:06Thôi xong, trả lại hào quang cho nữ thần đi.
39:09Giang thần đứng dưới khán đài,
39:11nhìn tôi với vẻ mặt hả hê.
39:12Cậu ta chờ đợi khoảnh khắc tôi thất bại
39:14để chứng minh rằng cậu ta đã đúng khi không chọn tôi.
39:175 phút trôi qua,
39:18Lý Tuyết đã giải được một nửa.
39:20Tôi vẫn đứng im.
39:2110 phút trôi qua,
39:23Lý Tuyết đã gần ra kết quả.
39:25Đột nhiên, tôi cầm viên phấn lên.
39:27Tôi không vẽ hệ trục tọa độ.
39:29Tôi không dùng vector.
39:30Tôi vẽ thêm đúng 3 đường kẻ phụ vào hình vẽ ban đầu.
39:34Chỉ 3 đường kẻ.
39:35Cả hội trường nín thở.
39:37Sau đó, tôi viết đúng 3 dòng công thức
39:39dựa trên định lý Menelow trong không gian
39:41và tính chất đối xứng của khối đa diện.
39:43Dòng 1, thiết lập tỷ lệ.
39:46Dòng 2, triệt tiêu các biến số.
39:48Dòng 3, kết quả.
39:50Tôi gõ mạnh viên phấn xuống bảng,
39:52tạo ra một dấu chấm kết thúc đầy uy lực.
39:54Xong, lúc này,
39:55Lý Tuyết vẫn đang mải mê tính toán ma trận cấp 3
39:58với hàng đống con số dối giắm.
40:00Nghe tiếng gõ bảng của tôi,
40:01cô ta giật mình quay sang,
40:03viên phấn trên tay rơi xuống đất vỡ tan.
40:05Cô trần hốt hoảng chạy lại bảng của tôi.
40:07Bà ta định tìm lỗi sai để bắt bẻ,
40:09nhưng càng nhìn, mặt bà ta càng trắng bệch.
40:12Cách giải của tôi, quá đẹp.
40:14Nó ngắn gọn, tinh tế và đột phá
40:15đến mức khiến phương pháp tọa độ của Lý Tuyết
40:17trông như một cỗ xe bò ra nua chậm chạp
40:19so với một chiếc Ferrari Lao Voodie.
40:22Kết quả, chính xác.
40:23Cô trần run dẩy tuyên bố,
40:25giọng nói như bị ai bóp nghẹt.
40:27Cả hội trường bùng nổ.
40:28Tiếng vỗ tay, tiếng gieo hò vang rội như sấm dậy.
40:31Trời ơi, ba dòng.
40:33Cô ấy giải bài toán đó trong ba dòng.
40:36Thiên tài, đây mới là thiên tài thật sự.
40:39Lý Tuyết thua rồi.
40:40Thua tâm phục khẩu phục.
40:42Lý Tuyết đứng chết chân tại chỗ,
40:43nhìn bài giải của tôi như nhìn một bức tường
40:45thành không thể vượt qua.
40:47Sự kiêu ngạo sụp đổ, thay vào đó là sự hoang mang và sợ hãi.
40:50Tôi phủi bụi phấn trên tay,
40:52quay sang nhìn Lý Tuyết.
40:54Toán học đúng là nghệ thuật.
40:55Tôi mỉm cười.
40:56Và nghệ thuật đỉnh cao là sự tối giản.
40:58Cậu tính toán rất giỏi,
40:59nhưng cậu thiếu tư duy đột phá.
41:01Cậu giống như một cái máy tính chạy cơm,
41:03cân mẫn nhưng dập khuôn.
41:05Còn tôi, tôi là người lập trình ra cái máy đó.
41:08Nói xong, tôi quay lưng bước xuống sân khấu
41:10trong ánh hào quang rực rỡ.
41:11Giang thần đứng đó, nhìn tôi chân chối,
41:14muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
41:16Cậu ta nhận ra khoảng cách giữa tôi và cậu ta giờ đây
41:19không chỉ là một cái bảng điểm,
41:20mà là cả một vũ trụ tư duy.
41:22Tôi đã giành được tấm vé và đội tuyển.
41:24Nhưng quan trọng hơn, tôi đã khẳng định vị thế của mình
41:27ở cái trường này, không có nữ thần nào cả,
41:29chỉ có một nữ hoàng mang tên Bạch Vivi.
41:32Kỳ thi Olympic Toán học cấp thành phố
41:33diễn ra tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia,
41:35nơi có hệ thống điều hòa mát lạnh
41:37đến mức có thể bảo quản thực phẩm tươi sống.
41:39Tôi bước xuống xe buýt của trường,
41:41hít một hơi đầy mùi áp lực và mùi dầu gió
41:43xanh từ các thí sinh đang xe xe.
41:45Đội tuyển trường Hoàng gia gồm ba người,
41:47tôi, Lý Tuyết và Giang Thần.
41:49Suốt dọc đường đi, Lý Tuyết không nói với tôi nửa lời.
41:52Cô ta cắm mặt vào cuốn sổ tay dày cộp,
41:55lầm bẩm các công thức như đang điệm chú trừ tà.
41:57Còn Giang Thần thì cứ chốc chốc lại liếc
41:59nhìn tôi qua kính chiếu hậu,
42:00ánh mắt chứa đựng sự mâu thuẫn giữa khinh thường và tò mò,
42:03giống như một con mèo đang nhìn thấy
42:04con chuột bỗng dưng biết múa ba lê.
42:07Hôm nay tôi mặc chiếc áo phong in hình phương trình E
42:09bằng MC2, chân đi giày thể thao năng động.
42:12Trong đầu tôi lúc này chỉ có một con số duy nhất,
42:1450.000 tệ, đó là tiền thưởng cho giải nhất cá nhân.
42:18Cộng thêm tiền thưởng nóng của bố bạch
42:19và tiền thưởng của nhà trường,
42:21tổng cộng tôi sẽ có khoảng 200.000 tệ.
42:23Số vốn này đủ để tôi bắt đầu đầu tư
42:25vào thị trường chứng khoán.
42:26Chúng tôi bước vào hội trường thi.
42:28Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
42:30Hàng trăm thí sinh đeo kính dày cộp,
42:32mặt mũi đam chiêu, tay lăm làm máy tính bỏ túi.
42:35Đối thủ lớn nhất của trường Hoàng gia
42:37năm nay là trường chuyên Lam Sơn.
42:39Nghe đồn đội trưởng của họ là Âu Dương Phong,
42:40một thiên tài có chỉ số IQ 160,
42:43được mệnh danh là máy tính chạy bằng cơm.
42:46Cậu ta ngồi ở dãy bàn đối diện,
42:47nhìn chúng tôi bằng ánh mắt sắc lạnh
42:49như dao mổ trâu.
42:50Lý tuyết nhìn thấy Âu Dương Phong thì mặt tái mét,
42:53tay run run làm rơi cả bút.
42:54Giang thần cũng nuốt nước bọt cái ực.
42:56Tâm lý thi đấu của đội nhà yếu ớt
42:58đến mức đáng lo ngại.
42:59Đừng lo, tôi vỗ vai Lý tuyết,
43:02nói bằng giọng tỉnh bơ.
43:03Cậu ta IQ 160 thì sao?
43:05Tớ IQ vô cực đây này,
43:07cứ coi cậu ta là một củ khoai tây
43:09biết làm toán là được.
43:11Lý tuyết chừng mắt nhìn tôi,
43:12định mắng tôi ngạo mạn nhưng lại thôi.
43:14Có lẽ cô ta nhớ lại bài toán hình học
43:16ba dòng của tôi hôm trước nên đành im lặng.
43:19Vòng thi đầu tiên là vòng thi cá nhân.
43:21Đề thi năm nay được đánh giá là khó nhất
43:22trong lịch sử 10 năm trở lại đây.
43:24Ngay câu đầu tiên đã là một bài toán
43:26về số học liên quan đến định lý format nhỏ mở rộng.
43:29Tôi lướt qua đề bài.
43:30Khó thật, nhưng cái khó này kích thích sự hưng phấn
43:33trong từng nơ doan thần kinh của tôi.
43:35Đây mới là cảm giác tôi tìm kiếm,
43:37chứ không phải mấy bài toán cộng trừ nhân chia ở trường.
43:40Tôi bắt đầu múa bút.
43:41Tốc độ làm bài của tôi khiến giám thị đi qua
43:43cũng phải dừng lại nhìn chân chối.
43:45Trong khi các thí sinh khác đang cắn bút,
43:47vào đầu bước tai, tôi đã lật sang trang thứ hai.
43:50Âu Dương Phong ở bàn bên kia cũng làm rất nhanh.
43:53Cậu ta lướt sang tôi,
43:54thấy tôi lật trang thì nhíu mày.
43:55Tốc độ viết tăng lên đáng kể.
43:57Có vẻ củ khoai tây này cũng hiếu thắng phết.
44:0090 phút trôi qua, tôi đặt bút xuống,
44:02vươn vai một cái rắc.
44:04Xong, tôi kiểm tra lại một lượt,
44:06chắc chắn không sai sót dù chỉ là một dấu phẩy.
44:09Vòng thi cá nhân kết thúc.
44:10Lý Tuyết bước ra khỏi phòng thi
44:11với khuôn mặt như đưa đám.
44:13Cô ta bỏ trắng hai câu cuối.
44:15Giang thần cũng lắc đầu ngao ngán,
44:17nói rằng để quá sức.
44:18Chỉ có tôi là đang nhầm tính xem
44:20với số tiền thưởng đó thì nên mua mã cổ phiếu nào.
44:23Buổi chiều là vòng thi đồng đội.
44:25Đây mới là phần kịch tính nhất.
44:26Mỗi đội sẽ cùng nhau giải quyết
44:283 bài toán lớn trong vòng 60 phút.
44:30Điểm số sẽ quyết định ngôi vô địch toàn đoàn.
44:32Đề bài được chiếu lên màn hình lớn.
44:35Bài 1, giải tích tổ hợp.
44:37Bài 2, hình học không gian đa chiều.
44:39Bài 3, một bài toán ứng dụng thực tế
44:41về tối ưu hóa mạng lưới giao thông.
44:43Khán giả bên dưới hò gieo cổ vũ.
44:46Trường Lam Sơn giải quyết bài 1 và 2 nhanh như chớp.
44:48Âu Dương Phong chỉ đạo đội hình rất chuyên nghiệp,
44:50phân chia công việc rõ ràng.
44:52Trong khi đó, đội hoàng gia đang dối như canh hẹn.
44:55Lý Tuyết hoảng loạn khi nhìn thấy hình học không gian đa chiều.
44:58Cô ta vẽ hình sai liên tục.
45:00Giang thần thì loay hoay với bài toán tối ưu hóa.
45:02Tính toán sai số tủn lùm.
45:04Bạch Vi Vi, làm sao đây?
45:06Chúng ta thua mất.
45:07Lý Tuyết sắp khóc đến nơi.
45:09Tôi nhìn bảng điểm điện tử.
45:10Lam Sơn đã hoàn thành 2 bài.
45:12Đang làm bài 3.
45:13Chúng ta chưa xong bài nào.
45:15Tránh ra.
45:16Tôi đẩy nhẹ Lý Tuyết sang một bên.
45:18Cầm lấy viên phấn.
45:19Tôi không phân chia công việc nữa.
45:21Tôi sẽ cân tất.
45:22Tôi bắt đầu giải bài 2 trước vì nó khó nhất nhưng tôi lại thạo nhất.
45:263 phút.
45:27Chỉ 3 phút.
45:28Đáp án hiện ra trên bảng.
45:29Khán giả ổ lên kinh ngạc.
45:31Tiếp theo là bài 1.
45:32Giang thần đang tính dở.
45:34Tôi xóa sạch phần cậu ta làm.
45:35Viết lại từ đầu bằng một phương pháp truy hồi ngắn gọn hơn.
45:382 phút nữa trôi qua.
45:39Xong bài 1.
45:41Lúc này, Lam Sơn cũng vừa hoàn thành bài 3.
45:44Họ nhấn chung báo hiệu xong bài.
45:45Nhưng, đèn đỏ báo lỗi sáng lên.
45:48Đáp án bài 3 của họ sai.
45:50Âu Dương Phong sững sờ.
45:51Cậu ta vào đầu bước tai kiểm tra lại.
45:53Nhưng không tìm ra lỗi sai ở đâu.
45:55Cơ hội của chúng ta đây rồi.
45:57Tôi nhìn bài 3.
45:58Bài toán tôi yêu hóa mạng lưới giao thông này thực chất là một cái bẫy về lý thuyết đồ thị.
46:02Nếu dùng thuật toán Dice Cha thông thường sẽ bị rơi vào vòng lập vô tận ở nút giao thứ 5.
46:06Phải dùng thuật toán Bellman 4 cải tiến.
46:09Tôi lao vào viết.
46:10Viên phấn trên tay tôi mòn đi nhanh chóng.
46:13Mồ hôi lấm tấm trên chán.
46:14Lý tuyết và Giang Thần đứng sau lưng tôi.
46:16Nín thở theo dõi.
46:17Không dám thở mạnh.
46:19Còn 30 giây.
46:20Lam Sơn vẫn đang loay hoay sửa lại đáp án.
46:23Còn 10 giây.
46:24Tôi viết con số cuối cùng lên bảng.
46:26Đó không phải là một con số.
46:28Mà là một hàm số phụ thuộc vào mật độ giao thông.
46:30Bấm chuông.
46:31Tôi hét lên.
46:33Giang Thần giật mình.
46:34Đập mạnh tay vào nút trung đỏ.
46:36Keng.
46:36Đèn xanh sáng lên.
46:38Đáp án chính xác.
46:39Cả hội trường bùng nổ.
46:41Tiếng vỗ tay vang rội như muốn sập chân nhà.
46:43Trường Hoàng ra lội ngược dòng ngoạn mục vào những giây cuối cùng.
46:46Âu Dương Phong nhìn bảng đáp án của tôi.
46:48Khuôn mặt thất thần.
46:50Cậu ta lầm bầm.
46:51Làm sao có thể.
46:52Hàm số phụ thuộc.
46:53Tại sao mình lại không nghĩ ra biến số thời gian thực chứ.
46:56Tôi buông viên phấn xuống.
46:57Quay lại nhìn hai đồng đội đang đứng ngơ ngác.
47:00Xong rồi.
47:01Đi nhận tiền thôi.
47:03Lễ trao giải diễn ra ngay sau đó.
47:05Tôi đứng trên bục cao nhất.
47:06Cổ đeo huy chương vàng nặng trịch.
47:08Tay cầm tấm sách tượng trưng trị giá 50.000 tệ.
47:11Cảm giác cầm tiền.
47:12Dù là tấm bìa cát tông.
47:13Vẫn thật tuyệt vời.
47:15Bên dưới khán đài.
47:16Bố bạch khóc như mưa.
47:17Nước mắt nước mũi tèm lem hết cả bộ vest Armani.
47:20Ông dơ cao tấm băng rôn in hình tôi.
47:22Ảnh đã qua chỉnh sửa photoshop lung linh.
47:24Với dòng chữ.
47:25Con gái tôi là thiên tài.
47:27Ai bảo nó não phẳng bước ra đây.
47:29Tôi cười gượng gạo.
47:30Thầm mong bố đừng làm lô quá.
47:32Sau buổi lễ.
47:33Giang thần tìm gặp tôi ở hậu trường.
47:35Cậu ta cầm một bó hoa hồng đỏ thắm.
47:37Trông có vẻ ngựa ngùng khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
47:40Bạch Vivi.
47:41Giang thần gọi tôi.
47:42Tôi đang mãi đếm tiền trong phong bì.
47:44Tiền thật.
47:45Ngừng lên nhìn cậu ta.
47:46Gì.
47:47Chia tiền thường hả.
47:48Phần đồng đội chia ba.
47:49Nhưng công tôi lớn nhất nên tôi lấy 50%.
47:51Hai người chia nhau phần còn lại nhé.
47:54Không phải chuyện tiền nong.
47:55Giang thần bước tới gần.
47:56Chia bó hoa ra.
47:58Chúc mừng cậu.
47:59Hôm nay cậu.
48:00Rất tuyệt.
48:00Tôi xin lỗi vì trước đây đã hiểu lầm cậu.
48:03Thực ra.
48:03Ôi.
48:04Cậu ta ấp úng.
48:05Mặt đỏ bừng.
48:06Đây là kịch bản ngôn tình điển hình.
48:08Nam chính sau khi thấy nữ phụ tỏa sáng thì quay xe hối hận và nảy sinh tình cảm.
48:12Tôi nhìn bó hoa.
48:13Rồi nhìn giang thần.
48:15Cậu định tỏ tình à.
48:17Tôi hỏi thẳng.
48:18Giang thần giật mình.
48:19Nhưng rồi gật đầu rức khoát.
48:20Ừ.
48:21Tôi nghĩ chúng ta có thể thử tìm hiểu nhau.
48:23Cậu thông minh.
48:24Cá tính.
48:25Khác hẳn những cô gái khác.
48:26Tôi thích cậu.
48:27Tôi bật cười.
48:28Tiếng cười khiến giang thần ngương ác.
48:31Giang thần này.
48:32Tôi khoanh tay trước ngực.
48:33Cậu thích tôi vì tôi thông minh.
48:34Hay vì tôi vừa giành giải nhất.
48:36Nếu hôm nay tôi vẫn là bạch vi vi não phẳng trang điểm loè loèt.
48:39Cậu có thèm liếc mắt nhìn tôi không?
48:42Giang thần im lặng.
48:43Cậu không thích tôi.
48:45Cậu chỉ thích cảm giác chinh phục một người nổi bật để tôn lên giá trị của bản thân cậu thôi.
48:49Tôi nhận lấy bó hoa.
48:50Rút ra một bông.
48:51Bông hoa này coi như quả chúc mừng đồng đội.
48:54Còn lại cậu mang về cắm lọ đi cho đỡ phí tiền.
48:57Vi vi.
48:57Cậu.
48:58Giang thần sững sở.
48:59Cậu ta không ngờ mình bị từ chối phũ phàng như vậy.
49:02Cậu ta là hot boy giang thần cơ mà.
49:04À quên nữa.
49:05Tôi rút từ trong túi ra một tờ hóa đơn viết tay.
49:08Phí giảng bài cấp tốc trong lúc thi đấu cho cậu và Lý Tuyết.
49:11Tổng cộng 200 tệ.
49:12Chuyển khoản hoặc tiền mặt đều được.
49:14Giang thần đứng chết chân tại chỗ.
49:16Nhìn tôi quay lưng bỏ đi.
49:18Bóng dáng tôi khuất dần sau cánh gà.
49:19Để lại một chàng trai vỡ mộng và một mối tình chưa kịp nở đã bị vùi dập bởi tư bản chủ nghĩa.
49:24Ba năm sau.
49:26Trên trang bìa tạp chí Fox Châu Á xuất hiện hình ảnh một cô gái trẻ trung, xinh đẹp với nụ cười tự tin và ánh mắt sắc xảo.
49:33Tiêu đề, Bạch Vivi, nữ hoàng đầu tư Gen Z và hành trình từ tiểu thư não phẳng đến tỷ phú tự thân.
49:38Tôi ngồi trong văn phòng làm việc trên tầng 88 của tòa tháp tài chính, nhìn xuống thành phố Giang Châu bé nhỏ bên dưới.
49:45Sau kỳ thi Olympic năm đó, tôi không quay lại trường Bắc Đại theo diện tuyển thẳng như kiếp trước.
49:50Tôi dùng số tiền thưởng và tiền tiết kiệm của Bạch Vivi để đầu tư vào tiền ảo và các start-up công nghệ.
49:55Với bộ não tính toán sát xuất siêu Việt, tôi đánh đầu tháng đó, tài sản nhân lên theo cấp số nhân.
50:00Tôi không cần bằng đại học để chứng minh năng lực.
50:03Tôi dùng kết quả kinh doanh để nói chuyện.
50:05Tống giai kỳ sau vụ scandal quay cóp đã phải chuyển trường, nghe nói giờ đang làm livestream bán kem trộn nhưng ế ẩm vì bị bóc phốt hàng giả.
50:12Lý tuyết đỗ vào một trường đại học tầm trung, thi thoảng vẫn nhắn tin hỏi tôi cách giải toán, và tôi vẫn thù phí.
50:18Giang thần đi du học, nghe đâu vẫn chưa quên được cú sốc bị từ chối năm nào, giờ trở thành một chapboy chính hiệu để trả thù đời.
50:25Còn tôi, chú Đan trong thân xác Bạch Vivi, đang tận hưởng cuộc sống mà tôi hằng mơ ước.
50:30Cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên, trợ lý bước vào, đặt lên bản một tập hồ sơ.
50:35Chủ tịch, đây là báo cáo tài chính quý này, lợi nhuận tăng trưởng 300%.
50:39Ngoài ra, trường đại học Bắc Kinh gửi thư mời cô về làm diễn giả danh dự cho lễ khai giảng năm nay.
50:44Tôi cầm lá thư mời lên, lướt ngón tay qua logo quen thuộc của Bắc Đại.
50:49Kiếp trước, tôi đã chết vì quá cố gắng để bước chân vào đó.
50:52Kiếp này, họ phải trải thảm đỏ mời tôi về.
50:55Đúng là đời, tính toán giỏi đến đâu cũng không bằng một lần xuyên không đúng chỗ.
50:59Tôi mỉm cười, ký tên vào văn bản phê duyệt đầu tư mới.
51:03Nhận lời đi, bảo họ chuẩn bị hội trường lớn nhất.
51:06Tôi sẽ có một bài diễn thuyết mang tên, đừng để điểm số giới hạn tài khoản ngân hàng của bạn.
51:10Tôi xoay ghế nhìn ra cửa sổ, nâng ly cà phê đắt tiền lên.
51:14Tạm biệt chú đan nghèo khó.
51:16Chào mừng Bạch Vivi tỷ phú.
51:18Cuộc chơi này, tôi đã thắng tuyệt đối.
51:20Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng Hành Trình Cày Lại ACC đầy kịch tính của Bạch Vivi trên kênh Tiêu Tiêu Audio.
51:26Nếu yêu thích câu chuyện này, đừng quên nhấn like, subscribe và bật chuông thông báo để không bỏ lỡ những siêu phẩm tiếp theo nhé.
Hãy là người đầu tiên nhận xét