Truyện Audio Hay || Anh Đóng Vai Quá Ngọt || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Bạn trai tôi, mỗi tháng cho tôi 20 vạn tệ.
00:02Mỗi ngày, tôi đều giữ đúng chuẩn mực đạo đức của một người phụ nữ truyền thống,
00:06không bao giờ xem điện thoại của anh ấy, không bao giờ truy vấn về hành tung của anh.
00:10Nếu tình cờ bắt gặp anh đi với một cô gái khác, tôi thậm chí còn hồi hộp hơn cả anh,
00:14cắm đầu cắm cổ chạy đi thật nhanh, chỉ sợ làm hỏng chuyện tốt của anh ấy.
00:18Nửa năm sau, khi yêu nhau, vào một ngày chúng tôi đang xem phim bằng điện thoại của anh
00:22thì bỗng nhiên WeChat hiện lên một tin nhắn, em có thai rồi.
00:25Chúng tôi ngượng ngùng nhìn nhau trong giây lát, tôi do dự mà mở miệng, hay là
00:29Để em chăm sóc hậu sản cho cô ấy nhé.
00:32Buổi tối, tôi quét mã lấy một chiếc xe đạp công cộng, đang trong trạng thái chán lẳng,
00:36chuẩn bị dạy thêm cho mấy đứa nhỏ thì bất ngờ có một giọng nói gọi tôi,
00:39Này, cái cô đi xe đạp kia.
00:41Tôi ngẩn người, quay lại lấy tay chỉ vào mình, gọi tôi hả?
00:44Đúng, là cô đấy, lại đây chút.
00:46Tôi bước đến với vẻ mặt chẳng hiểu mô tê gì.
00:49Chàng trai đưa tôi một tấm thẻ, làm bạn gái tôi, mỗi tháng tôi cho cô 20 vạn, cô muốn không?
00:54Hả?
00:55Vẻ mặt lộ rõ sự mất kiên nhẫn, anh ấy lặp lại lần nữa, làm bạn gái của tôi,
00:59mỗi tháng tôi cho cô 20 vạn, hỏi cô lần cuối, có đồng ý không?
01:03Những gì tôi nghe thấy là, à à ớ bờ, cho 20 vạn, cờ rờ đờ e.
01:07Tôi nhanh tay lẹ mắt cầm lấy chiếc thẻ, giọng ngọt ngào kêu, chồng ơi.
01:12Giỏi lắm, chàng trai hài lòng gật đầu, thuận thế khoác lên vai tôi,
01:15khi bị nhìn người đối diện, thấy chưa, 20 vạn với tôi chẳng là gì cả,
01:19nhưng tôi thả cho chó ăn còn hơn đưa cho cô, cô không xứng.
01:22Nghe anh nói vậy, tôi không hề có chút cao mẩy.
01:25Cho tôi 20 vạn, mắng tôi là cuốn con thì có làm sao?
01:29Ha! Anh dùng thẻ sách này ra định lửa ai vậy?
01:32Lúc này tôi mới nhận ra, ở phía đối diện còn có một cô gái đang khoanh tay đứng nhìn,
01:36vẻ mặt đầy ngạo nghế.
01:37Cô nàng này có khuôn mặt công nghệ xinh đẹp, dáng người nuột nà, ăn mặc mát mẻ.
01:42Nhưng tôi không có thời gian để ngắm nhìn, trong lòng đầy lo lắng.
01:45Nếu như trong thẻ này không có tiền, một tiếng chồng ơi của tôi chẳng phải ủng công rồi sao?
01:49Chàng trai lôi điện thoại ra, thất mặt ra hiệu cho tôi, cô, bật mã quy rửa lên.
01:54Tôi lập tức lấy quả táo hàng si của mình ra bật mã,
01:57còn không quên dành ánh mắt cảm kích cho người đẹp phía đối diện.
02:00Đây mới là tinh thần chị em giúp nhau.
02:02Chàng trai bấm vài phát trên điện thoại, tôi ngay lập tức nhận được thông báo.
02:05Người dùng 52XXXXX đã chuyển cho bạn 20 vạn vào lúc 19h46 phút.
02:10Ghi chú, tự nguyện cho.
02:12Thấy rồi chứ?
02:13Chàng trai dơ điện thoại lên hướng về phía cô gái đối diện.
02:16Cô ấy mặt mày xám xịt, không thể nói được gì.
02:19Nhớ cho kỹ, là ông đây đá cô.
02:21Chàng trai hài lòng cất điện thoại, quay người bước đi,
02:23nhưng đi được vài bước quay đầu lại, cô ngẩn người ở đó làm gì, còn không mau theo tôi hả?
02:28Tôi nhanh chóng chạy theo sau.
02:30Em tới đây chồng ơi.
02:31Chàng trai đi thẳng đến cổng trường, dừng lại trước một chiếc cay en màu đen,
02:35câu mày hỏi, cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi.
02:37En.
02:38Tôi định nói chỗ địa chỉ dạy thêm nhưng nghĩ lại thì,
02:41tôi vừa kiếm được 20 vạn, nên lập tức đổi lời, em về ký túc xã.
02:44Được, tôi đây không tiễn cô nữa.
02:46Trong thẻ có 40 vạn tệ, cộng thêm 20 vạn tệ tôi vừa mới chuyển nên 3 tháng tới cô là bạn gái của tôi,
02:52cô có ý kiến gì không?
02:53Tôi nắm chặt thẻ ATM, lắc đầu, em không có, chồng ả.
02:57Chàng trai lại bật mã QR của mình lên, kết bạn đi.
03:00Tôi vội vàng thêm anh ấy vào danh sách bạn, còn cân thận ghi chú, em là bạn gái của anh.
03:05Chàng trai chấp nhận lời mời kết bạn, rồi cất điện thoại đi.
03:08Thế nhé, có gì tôi sẽ nhắn qua WeChat, tôi đi đây.
03:11Tôi vẫn đứng đó cho đến khi chiếc xe màu đen kia biến mất khỏi tầm nhìn, mà vẫn chưa hoàn hồn.
03:16Với vận may tệ đến mức mua chai nước chưa bao giờ được trúng thêm chai nào,
03:20chuyện tốt như thế này thực sự đến với tôi sao?
03:22Tôi cầm điện thoại lên, kiểm tra lại số dư.
03:25200.805,02
03:26Lần đầu tiên tôi cảm thấy, cuộc sống này thật tươi đẹp và ý nghĩa.
03:31Trở về ký túc xã, tôi vội vàng không chút trần trừ nào, xin nghỉ làm gia sư.
03:35Sau đó bắt đầu lên Baidu cha cứu, cách phòng tránh lừa đảo.
03:39Lăn qua lộn lại tìm kiếm đủ kiểu, tôi vẫn chưa tìm được cách lừa đảo nào như thế này.
03:43Tôi thoát ra, lại kiểm tra số dư một lần nữa rồi nhìn chiếc thẻ ngân hàng trong tay,
03:47đột nhiên nhận ra anh ấy chưa cho tôi biết mật khẩu.
03:50Vào khung trác của chàng trai, tôi chỉ nhìn thấy ở một khoảnh khắc ba ngày trước,
03:53ảnh đại diện toàn một màu đen, điệt xanh thì để trống.
03:56Tôi nhìn chầm chầm vào màng hình đen đó, lại bắt đầu cảm thấy khó xử.
04:00Tôi không biết anh ta tên gì.
04:02Nghĩ tới nghĩ lui, tôi bèn rè dặn nhắn.
04:04Hi, bạn trai.
04:05Nửa tiếng sau, anh ấy mới thấy nhắn lại.
04:08Gì?
04:09Tôi trả lời ngay lập tức.
04:10À thì, hình như anh chưa nói cho em, mật khẩu thẻ ngân hàng.
04:14Lại qua nửa tiếng nữa, đầu dây bên kia gửi tới một dãy số.
04:17001-220 ngay sau đó, một tin nhắn thoại kéo dài 4 giây với tiếng nhạc in ỏi và tiếng ồn lớn được gửi đến.
04:24Đấy là sinh nhật tôi, hãy nhớ cho kỹ, sau này tôi sẽ kiểm tra lại đấy.
04:28Tôi gõ đâu chỉ là nhớ, em sẽ khắc nó vào DNA nữa chồng ả.
04:32Nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định xóa nó đi,
04:34nhắn biết rồi mà kèm theo một biểu tượng cảm xúc con mèo dễ thương mà đã lâu tôi không dùng.
04:38Anh không trả lời nữa, tôi quyết định mò xuống ATM của trường trong bóng tối, để kiểm tra.
04:43Sau khi xác nhận đúng là trong thẻ có 40 vạn, tôi mới thỏa mãn trở về ký túc giá.
04:48Tắm rửa rồi đi ngủ.
04:49Trong giấc mơ, tôi thấy mình sống ở một khu cao cấp hàng đầu,
04:53và cũng là hàng xóm của tỷ phú nhất thế giới.
04:55Khi tôi đang thích thú nghe ông ta kể bí mật của một ngôi sao đang nổi tiếng thì bị tiếng nhạc chuông chối tai,
05:00kéo tôi trở về thực tại.
05:01Tôi nhắm mắt, khó chịu bắt máy, alo, em ngủ rồi à?
05:05Tôi nhìn đồng hồ, bây giờ đã 3 giờ 50 phút sáng,
05:08không chút nghĩ ngợi đã trả lời theo bản năng, chứ còn gì nữa.
05:11Em dám cáu với tôi, tôi tỉnh táo ngay lập tức.
05:14Ôi trời, đại gia của mình.
05:16Tôi nhẹ giọng lại, cục cưng à, em đâu dám cáu với anh.
05:19Đối diện im lặng trong giây lát, giọng anh có chút hơi men.
05:22Tại sao trước khi ngủ, không nói chút ngủ ngon với tôi?
05:25Thật lòng mà nói, đứa ế từ trong bụng mẹ như tôi,
05:28lấy đâu ra thói quen trước khi đi ngủ phải báo cáo với bạn trai chứ?
05:32Như nói vậy thì không hay tôi kiếm cớ, em định chúc anh,
05:35nhưng lại ngủ quên mất rồi.
05:36Em biết mình là bạn gái tôi chứ, em biết mà chồng yêu.
05:39Từ giờ, những gì bạn trai người khác có, tôi cũng phải có,
05:43những gì họ không có, tôi cũng phải có,
05:45nếu không đừng hòng tôi gia hạn hợp đồng.
05:47Gia hạn hợp đồng, còn có cả trò này nữa sao?
05:50Em hiểu rồi, sau này em sẽ chú ý hơn, nhưng mà
05:53tôi hơi ngập ngừng, cảm thấy có chuyện cần phải làm rõ về chuyện đó.
05:57Nói trước, em chỉ bán nghệ chứ không bán thân.
06:00Đối phương bật cười, nói, yên tâm đi, anh đây tuân thủ luật pháp.
06:04Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy rất hài lòng với công việc mới này.
06:07Sáng ngày mai đi học, tôi muốn thấy em đứng dưới ký túc xá của tôi với đồ ăn sáng.
06:12Tôi sẽ nhắn địa chỉ ký túc xá, số điện thoại cho em sau.
06:15Vâng, cưng à.
06:17Ừ, ngủ đi.
06:18Em ngủ đây, chúc anh ngủ ngon.
06:20Ừ, cuộc gọi kết thúc.
06:22Ngày hôm sau, tôi dậy thật sớm, sửa soạn tương tất,
06:24mua đồ ăn sáng rồi đứng đợi trước cửa ký túc xá nam.
06:28Nhìn dòng người ra vào không ngớt, tôi lại gặp một vấn đề mới.
06:31Tôi bị chứng mù mặt nhẹ, cộng với việc hôm qua,
06:33chỉ lo thẻ ngân hàng, xem số dư trên điện thoại,
06:36ngắm xe sang và khuôn mặt xinh đẹp công nghệ
06:38nên tôi không nhớ rõ anh chàng hôm qua trông như thế nào.
06:40Tôi chỉ nhớ anh ấy mặc toàn bộ đồ đen
06:42và đeo một chiếc khuyên kim cương ở tay trái.
06:45Ôm bữa sáng trên tay, tôi cẩn thận chăm chú nhìn từng người con trai một,
06:48đặc biệt ở tại họ để tìm kiếm.
06:50Năm phút sau, một cậu trai mặc đồ đen,
06:52đeo khuyên tai kim cương đen bên tay trái,
06:54bước ra khỏi ký túc xá.
06:56Tôi lập tức nở một nụ cười chuyên nghiệp và tiến lại gần.
06:59Chồng ơi, chào buổi sáng.
07:01Chàng trai xứng lại, bầu không khí yên lặng trong chốc lát,
07:03rồi các bạn xung quanh anh ấy bắt đầu chiêu chọc.
07:06Ái trà, Giang giật phàm, từ khi nào cậu có bạn gái vậy?
07:09Đây không phải là đàn em cùng khóa với chúng ta sao?
07:12Nữ hoàng băng giá của chúng ta cũng bị cậu tán đổ rồi à?
07:15Giang giật phàm, đàn anh cùng khóa với tôi.
07:18Thật ngại quá, bạn gái tôi sáng chưa tỉnh ngủ,
07:21nhận nhầm người rồi.
07:22Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau,
07:24một cánh tay thon dài lười biếng khoác lên vai tôi,
07:26anh hơi cúi đầu, đôi mắt đen lấy,
07:28ánh lên ý cười như không cười,
07:30chồng em ở đây này, em yêu.
07:32Tôi nghĩ mình sắp thất nghiệp rồi.
07:34Đi được một đoạn, anh mới buông tôi ra,
07:36chậm dãi rút một điếu thuốc rồi châm lửa,
07:38nhớ mày hỏi, tôi giống anh ta lắm à?
07:41Chàng trai đang đứng ngược sáng,
07:42tôi khó khăn lắm mới chạm tới ngực anh,
07:44đôi mắt hẹp dài hơi nhớn lên,
07:46sống mũi cao thẳng, đường hàm sắc nét,
07:48môi mỏng nhà khói trắng,
07:49tỏa ra khí chất vừa nguy hiểm vừa quyến rũ.
07:51Còn Giang giật phàm vừa rồi cũng có dáng người tương tự anh,
07:54như đường nét mềm mại hơn,
07:55đôi mắt hơi cục xuống, môi dày vừa phải,
07:58tạo cho người khác cảm giác dịu dàng và thoải mái
08:00như tắm mình trong gió xuân.
08:01Tôi nghiêm túc lắc đầu, không giống.
08:03Vậy thế sao em còn nhận nhầm?
08:05Ông đây đứng bên cạnh em nửa tiếng,
08:07cuối cùng em lại chạy tới gọi người khác là chồng.
08:09Nửa tiếng?
08:10Sao em không nhìn thấy anh đi xuống mà?
08:13Hôm qua tôi không ở ký túc giá,
08:14tôi quay lại vì muốn gặp em đấy.
08:16Có ai ngờ tôi đứng nửa tiếng đồng hồ,
08:18bạn gái cũng không nhận ra tôi,
08:20thậm chí còn gọi người khác là chồng trước mặt tôi,
08:22ôi có vẻ như tôi vẫn chưa tiêu tiền đúng chỗ.
08:25Đúng chỗ? Đúng chỗ mà,
08:26về em sẽ khắc hình bóng anh lên điếu thuốc rồi hít thẳng vào phổi,
08:29sau này sẽ không bao giờ nhận nhầm nữa.
08:31Anh nhét mép, tỏ ra rất thích thú,
08:33nghe nói em là nữ hoàng băng giá mà.
08:35Sao vào tay tôi lại thành hâm dở thế này?
08:38Tôi lập tức chỉnh đốn thái độ,
08:39chỉ cần chồng em thích,
08:40em đi theo phong cách nào cũng được.
08:42Anh tiện tay dập điếu thuốc ném vào thùng rác ngay gần đó,
08:45xem như thái độ phục vụ của em tốt,
08:47tôi sẽ tha thứ cho em một lần,
08:48buổi sáng em có tiếc không?
08:50Cuối cùng tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm,
08:51cảm ơn ông chủ, sáng nay em không có tiếc.
08:54Anh ấy liếc tôi một cái, ông chủ.
08:56Em nói nhầm, chồng ơi,
08:58không có tiếc thì đi học chung với tôi.
09:00Sau này còn dám gọi người khác là chồng,
09:02coi chừng tôi chửi lương đấy.
09:04Em biết rồi ạ, tôi ngoan ngoãn chạy theo anh.
09:07Với mức lương 20 vạn tệ này,
09:08chưa nói đến việc đi học cùng anh ấy,
09:10nhảy băng gi với anh ấy tôi vẫn sẵn lòng.
09:13Anh ấy trên tôi một khóa,
09:14là sinh viên học ngành khoa học máy tính kế bên.
09:16Anh kéo tôi vào từ phía sau,
09:18đi thẳng đến hàng cuối cùng,
09:19bắt đầu chọn đồ ăn sáng.
09:21Cái này tôi không thích ăn, em giải quyết đi.
09:24Tôi thích bánh bao súp, lần sau mua nhiều một chút.
09:27Tôi tiện tay lấy một cuốn sổ trong cặp da,
09:29cắn nhẹ nắp bút nhanh chóng ghi chép.
09:31Vâng vâng, anh cứ nói tiếp đi anh nhớ mày,
09:33ngó đầu sang xem cuốn sổ của tôi.
09:35Sự thích của mỏ vàng,
09:36phần bữa sáng, bánh bao súp cộng một,
09:38bánh rán âm một.
09:40Anh hơi dừng lại, rồi bật cười thành tiếng,
09:42em đáng yêu như thế làm gì,
09:43muốn tôi cười chết à.
09:45Sau đó, anh bị ho sạc sụ,
09:46vừa cười vừa ho, phải mất một lúc mới lấy lại được bình tĩnh.
09:50Tôi thầm chú thích, cho ăn cẩn thận,
09:52dễ bị sạc.
09:54Sau khi giáo sư bước vào lớp,
09:55câu đầu tiên ông hỏi là, hôm nay Tống Nguyên có tới không?
09:58Ở đây, anh ấy ủe hoài giữa tay,
10:01thì ra chồng yêu của tôi tên Tống Nguyên.
10:03Cuối cùng cũng nhìn thấy chân thân của em,
10:05nay quả là chuyện lạ.
10:06Giáo sư liếc anh một cái, bắt đầu buổi học.
10:08Tống Nguyên nằm xuống bàn quay trái
10:10quay phải một lúc thì bắt đầu ngủ.
10:12Tôi ngồi không cũng chán quá,
10:13quyết định giúp anh ấy ghi bài.
10:15Không cần biết có hiểu hay không,
10:17cứ viết là xong.
10:18Sau khi tôi cắm cúi ghi chép gần hết nửa buổi học,
10:20Tống Nguyên mới mơ màng tỉnh dậy,
10:22chống cằm nhìn tôi ghi bài.
10:24Chuông tan học vang lên,
10:25anh khàn giọng hỏi tôi,
10:26bạn gái, em tên gì vậy?
10:28Em là Vu Tư Tư.
10:29Ừ, được rồi.
10:31Anh đưa tay xoa đầu tôi,
10:32ngồi đây đợi anh chút,
10:33anh đi hút một điếu.
10:34Tống Nguyên vừa ra ngoài,
10:36thì một bàn tay vừa trắng nõ nhỏ nhắn
10:37với bộ móng được vẽ với hết sức cầu kỳ
10:39đã đến gõ bàn tôi.
10:40Này, tôi ngẳng đầu,
10:42liền nhìn thấy chị em tốt có gương mặt xinh đẹp
10:44nhờ công nghệ ngày hôm qua.
10:46Chào, cậu học cùng khoa với Tống Nguyên à?
10:48Người đẹp không trả lời,
10:49câu mày hỏi tôi,
10:50cô và Tống Nguyên yêu nhau thật sự sao?
10:52Đúng vậy.
10:53Cô ấy cần nhíu mày chặt hơn,
10:55cô đâu có quen biết anh ta,
10:57chỉ vì anh ta cho cô mấy chục vạn,
10:58cô đồng ý yêu anh ta sao?
11:00Đúng vậy.
11:01Không có chút lòng tự trọng nào à,
11:03vì tiền mà cô sẵn sàng đổi lấy lòng tự trọng của mình sao?
11:06Tôi cảm thấy khó hiểu.
11:07Cậu có nghe thấy mình đang nói cái gì không?
11:10Chẳng lẽ vì lòng tự trọng
11:11mà tôi phải từ bỏ cả tiền à?
11:13Người đẹp nổi cáo,
11:14cô, cô là loại người gì vậy?
11:16Tất nhiên tôi là một người lao động chăm chỉ rồi.
11:18Tôi nghĩ một lúc rồi nói thêm,
11:20đừng mơ tưởng cướp lấy công việc của tôi đấy,
11:22cắt đứt đường sống của người khác như vậy,
11:23cẩn thận tôi sẽ không để yên cho cô đâu.
11:26Ai muốn dành công việc của em?
11:28Tống Nguyên ung dung bước vào từ cửa sau.
11:30Tôi lập tức thay đổi sắc mặt,
11:31giả vờ tội nghiệp cuối đầu xuống.
11:33Không ai cả, chồng ạ.
11:35Tống Nguyên cao mày,
11:36liếc nhìn cô ta,
11:37cô tìm bạn gái tôi làm gì?
11:38Tôi túng ống tay áo Tống Nguyên,
11:40bớt ức nói,
11:41không sao đâu chồng,
11:42anh đừng làm khó chị ấy,
11:43tuy chị ấy nói em không có lòng tự trọng không biết điểm dừng,
11:46nhưng chắc chắn chị ấy chỉ vô ý thôi.
11:48Tống Nguyên lừa người đẹp một cái,
11:50bây giờ mới biết hối hận.
11:51Chậm rồi.
11:52Thừa dịp, anh lại ôm tôi vào lòng,
11:54xoa đầu tôi rồi dịu dàng an ủi,
11:56tư tư ngoan,
11:57sau này đừng nói chuyện với cô ta,
11:59lát nữa chồng đưa em đi mua thật nhiều quần áo,
12:01bồi thường cho em.
12:02Tôi không kìm nổi,
12:03định ngừng đầu lên hỏi anh một chút,
12:05mua thật hay mua giả thế?
12:07Nếu mua thật thì có thể ra tiền mặt được không?
12:09Nhưng tôi chưa kịp mở miệng nói gì,
12:11Tống Nguyên dường như đã biết trước được ý định của tôi,
12:13thả nhiên ấn đầu tôi xuống.
12:15Hai người, thật ghê tờm.
12:17Cô ấy tức giận nói rồi dẫm dày cao gót đi xa dần.
12:20Tống Nguyên buông tôi ra,
12:21được rồi,
12:21đừng giả vờ giả vịt nữa,
12:23em diễn giỏi thật đấy.
12:24Để ông chủ hết giận,
12:25là việc em nên làm mà.
12:27Tôi ngồi xuống bên cạnh anh ấy với vẻ mặt tự hào,
12:29có thể nhìn thấy bóng lưng của chị em tốt đẹp nhờ công nghệ ở phía xa,
12:33tôi không nhịn được bắt đầu hóng hớt.
12:35Cục cưng à,
12:36sao cô ấy lại làm anh nổi nóng thế?
12:38Tống Nguyên giận dữ liếc nhìn bóng dáng của cô ta một cái,
12:40còn sao nữa,
12:41cô ta ngoại tình với một gã thầu đất ngoài 40 tuổi,
12:44cắm cho anh một quả sừng to đùng.
12:46Không đùa chứ,
12:47anh vừa đẹp trai,
12:48lại vừa có tiền,
12:49sao cô ấy tìm một lão già ngoài 40 tuổi để làm gì?
12:52Mắt cô ta mù.
12:53Tống Nguyên nghiêng người,
12:54nhỏ giọng châm biếm kể cho tôi nghe,
12:56anh đây chưa từng yêu ai,
12:57cô ta theo đuổi anh suốt một năm.
12:59Anh định thử xem sao nhưng vừa được một tháng,
13:01cô ta đã nói với anh sắp đến sinh nhật mình,
13:03gợi ý muốn anh mua cho cô ta một cái túi.
13:06Chiếc túi kia có giá 2 vạn,
13:07anh thấy quá giản dị nên không đồng ý.
13:10Anh mua một chiếc BMW kép cho cô ta
13:11nhưng đến ngày sinh nhật thì cô ta lại chơi trò biến mất.
13:14Tối hôm sau,
13:15anh mới bắt gặp cô ta bước xuống từ xe của một lão già,
13:18luôn miệng nói anh không cho cô ta
13:19thì sẽ có rất nhiều người khác cho cô ta.
13:21Cô ta còn nói với anh không có tiền thì đừng yêu đương,
13:24vì thời gian của cô ta.
13:26Tôi gật gù tỏ ra vẻ đã hiểu,
13:27hóa ra tôi là người được hưởng lợi từ vụ này.
13:29Thật phí hoài mối tình đầu của anh.
13:31Tôi trịnh trọng vỗ vai anh ấy,
13:33không sao, anh còn có em.
13:35Mối tình đầu có thể bị ủng phí,
13:36nhưng hai mê vãn chắc chắn sẽ không như thế.
13:39Em nhất định sẽ cho anh trải nghiệm tình yêu VIP cao cấp nhất.
13:42Tống Yên liếc một tôi cái,
13:43em làm tốt,
13:44khiến tôi hài lòng thì việc gia hạn thêm
13:46một hai năm hợp đồng không thành vấn đề.
13:48Quả nhiên,
13:48tư bản rất giỏi việc vẽ ra một ước mơ xa vời.
13:51Suốt mấy tuần trời,
13:52khi không có tiết,
13:53tôi đều sẽ đến học cùng Tống Yên,
13:55sau đó lại chạy về khoa của mình học tiếp.
13:57Nhưng riêng ngày mà tôi thấy ghét nhất là thứ ba.
14:00Vì hôm ấy,
14:00Tống Yên có buổi học ở cơ sở phía nam,
14:02mà tiết học buổi chiều của tôi lại ở cơ sở phía bắc.
14:05Hai cơ sở cách nhau khá xa,
14:07khiến tôi thở không kịp,
14:08lại còn không có thời gian để ăn trưa,
14:10chỉ đành lên lớp với chiếc bụng đói.
14:12Ngồi trong lớp mà bụng tôi cứ déo liên hồi.
14:14Tôi khẽ thở dài,
14:15mới có mấy ngày sung sướng thôi đã không chịu được rồi.
14:18Tôi mù côi từ nhỏ,
14:19nhờ có chính sách trợ cấp,
14:20miễn giảm học phí và làm thêm bục mặt,
14:22tôi đã thành công tự bước chân vào sẵn đường đại học.
14:24Của đời của tôi vốn không có nhiều sự lựa chọn,
14:27tiền luôn là thứ được ưu tiên hàng đầu.
14:29Gần như toàn bộ thời gian rảnh rỗi ngoài giờ đi học của tôi,
14:32đều là đi làm thêm hoặc đang trên đường đi làm thêm,
14:34còn đâu thời gian nghĩ đến chuyện yêu đương nữa.
14:36Bởi vậy mới bị mọi người gọi là nữ hoàng băng giá.
14:39Thật ra, tính tôi rất dễ gần,
14:41chỉ là không có thời gian để cho người khác thấy mà thôi.
14:43Chào em, anh có thể ngồi ở đây không?
14:46Một giọng nói dịu dàng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
14:49Hóa ra đó là đàn anh mà tôi nhận nhầm là mỏ vàng ngày hôm đó,
14:52giang giật phảm.
14:53Được ạ, tôi đỏ mặt, nhít người sang một bên để nhường chỗ.
14:57Sáng hôm đó, gọi anh ấy là chồng trước mặt bao nhiêu người rồi chạy mất tâm
15:00mà không một lời giải thích, chắc hẳn anh ấy rất khó xử lắm.
15:03Nghĩ vậy thôi, tôi liền chủ động xin lỗi, xin lỗi anh nhé.
15:06Đàn anh, sáng hôm đó em nhận nhầm người, không phải là em cố ý đâu.
15:10Không sao, anh tới tìm em không phải vì chuyện đó.
15:13Giang giật phàm ngồi xuống bên cạnh tôi,
15:15hôm nay vừa hay không bận gì nên anh lên lớp nghe giảng bài cũ để ôn thi.
15:19Anh ấy do dự một chút, rồi hỏi tiếp,
15:21nhưng mà, sao ngay cả bạn trai của mình mà em cũng nhận nhầm vậy,
15:24hai người yêu qua mạng hả?
15:26Tôi lập tức bịa chuyện, không phải đâu bọn em là tình yêu xét đánh,
15:29cảm thấy cả hai là định mệnh của mình, nên đã yêu nhau ngay lập tức.
15:33Nhưng vì thời gian gặp nhau quá ngắn,
15:35nên sau một giấc ngủ em đã không nhận ra.
15:37Cũng không thể nói với anh ấy, tôi và Tống Yên yêu nhau vì tiền được.
15:40Ra là vậy.
15:41Giang giật phàm quay người lại, yên lặng nhìn tôi chăm chú,
15:44thật đáng tiếc, nếu em nhìn thấy anh sớm hơn,
15:46nói không chừng người em vừa gặp đã yêu lại là anh đấy.
15:49Hả?
15:50Não tôi đột nhiên chết máy vì quá tải thông tin.
15:53Tôi biết Giang giật phàm lâu rồi,
15:54mỗi lần đại diện học sinh lên phát biểu hay đại diện cho khoa chúng tôi đi tham gia các cuộc thi lớn,
15:59về cơ bản đều là anh ấy ra mặt.
16:01Chỉ là tôi chưa từng tiếp xúc với anh ấy,
16:03cũng không nghĩ rằng anh ấy biết một người luôn bận rộn công việc như tôi.
16:06Anh nhớ trước giờ em không yêu ai,
16:08anh có 2-3 người bạn học cùng từng thổ lộ với em nhưng đều bị từ chối.
16:12Anh cứ tưởng em định chuyên tâm học hành,
16:13thì ra là vì chưa gặp được đúng người mình đủ thích thôi.
16:16Đúng vậy, ha ha.
16:18Ngoài mặt tôi gật đầu,
16:19trong lòng lại thầm nghĩ,
16:20em gặp được người mình đủ thích hồi nào,
16:22em đây là gặp được người đủ giàu nhá.
16:24Lúc sau, Giang giật phàm ngừng trò chuyện với tôi,
16:26đeo một cặp kính gọng vàng lên rồi tập trung nghe rằng.
16:29Thi thoảng thấy vẻ mặt mông lung của tôi,
16:31anh ấy sẽ giải thích bài cho tôi.
16:33Phải nói rằng,
16:34là đại diện cho khoa tham gia thi đấu,
16:36nền tảng kiến thức của Giang giật phàm rất vững chắc,
16:38lời giảng của anh ấy cũng rất dễ hiểu.
16:40Tôi chăm chú lắng nghe đến nỗi không nhận ra đã tan học.
16:43Cho đến khi giọng nói chua lòng của Tống Nguyên vang lên,
16:46cắt ngang lớp học nhỏ của chúng tôi.
16:48Cục cưng,
16:48em lại nhận nhầm chồng à.
16:50Giang giật phàm cục mắt nhìn sách giáo khoa,
16:52chỉnh lại kính,
16:53không phải đâu,
16:54tôi đang giảng bài cho em ấy.
16:56Thật không?
16:56Tống Nguyên nhét méch nhưng mắt lại không vui vẻ chút nào,
16:59vậy để lần sau nghe nhé,
17:00anh mang cơm cho em này cục cưng.
17:02Lúc này tôi mới để ý đến Tống Nguyên đang xách một túi cơm.
17:05Hôm nay rất cảm ơn anh,
17:07đàn anh,
17:07em đi trước nhé.
17:09Giang giật phàm nhớ mày,
17:10vậy hẹn lần sau gặp lại,
17:11học mụi.
17:12Trên đường trở về ký túc giá,
17:14Tống Nguyên cứ sụ mặt,
17:15chẳng ứ chẳng hừ.
17:16Tôi không biết phải nói gì bè nói đại,
17:18tốt vậy sao,
17:19anh còn đích thân mua cơm cho em ừ.
17:21Tống Nguyên nghiêng đầu liếc tôi một cái,
17:23ừm,
17:23anh ăn nó rồi à,
17:25ừm,
17:25ngon không,
17:26ừm,
17:26tôi hoàn toàn hết cách.
17:28Biểu hiện của Tống Nguyên quá rõ ràng,
17:30ngay cả một đứa chậm hiểu trong tình yêu như tôi vẫn có thể nhận ra,
17:33anh ấy đang ghen.
17:34Đột ngột như vậy làm tôi không biết phải dỗ anh ấy thế nào,
17:37đành lấy điện thoại ra,
17:38tra cứu trên Baidu,
17:40cách dỗ bạn trai đang ghen.
17:41Câu trả lời thứ nhất là,
17:42hãy giải thích rõ ràng với bạn trai,
17:44khẳng định với anh ấy rằng không ai có thể thay thế vị trí của anh ấy trong lòng bạn.
17:48Sau đó,
17:49hãy chủ động vào lúc thích hợp,
17:50quan tâm đến anh ấy nhiều hơn,
17:52làm điều gì đó khiến anh ấy vui.
17:54Lúc tôi đang nghiêm túc xem,
17:55Tống Nguyên lại đột ngột dừng bước,
17:57khó chịu nói,
17:57em lên lút xem gì đấy.
17:59Không có gì,
18:00anh yêu,
18:01tôi vội cất điện thoại đi.
18:02Sắp mặt của Tống Nguyên càng đen thêm,
18:04hít một hơi thật sâu,
18:05cúi đầu trong một điếu thuốc.
18:07Từ biểu cảm của anh ấy,
18:08có thể thấy,
18:09anh ấy đang trên bờ vực bùng nổ.
18:11Tôi có nguy cơ sắp mất công việc lương cao này rồi đây.
18:14Tôi vội vàng làm theo như câu trả lời,
18:16em chỉ tình cờ gặp được đàn anh giang giật phàm thôi,
18:18em không hề thân thiết với anh ấy đâu,
18:20anh đừng nghĩ nhiều nha.
18:22Trong lòng em anh là duy nhất không ai thay thế được.
18:24Quả thật,
18:25không ai có thể thay thế được,
18:26còn ai có thể cho tôi 20 vạn mỗi tháng chứ.
18:29Sắp mặt Tống Nguyên có vẻ khá hơn,
18:31anh ấy quay đầu nhà một làn khói,
18:33hỏi tôi,
18:33vậy điện thoại đâu?
18:34Em giấu gì trong đó?
18:36Tôi do dự trong giây lát,
18:37cuối cùng vẫn đưa điện thoại cho anh ấy xem.
18:39Tống Nguyên cầm điện thoại lướt qua qua,
18:41hơi nhấc môi.
18:42Em cũng biết tôi ghen à?
18:44Ừ.
18:44Tôi ngừng đầu nhìn anh ấy,
18:48em là bạn gái của anh,
18:50mà lại còn gọi người khác là chồng,
18:52rồi học cùng với người ta còn nói cái gì mà hẹn lần sau gặp lại,
18:55nghe có khó chịu không?
18:56Anh trả cho em 20 vạn một tháng,
18:58chẳng lẽ lại để bị cắm sừng thêm phát nữa sao?
19:01Em sai rồi.
19:02Tôi gục đầu.
19:03Đoạn sau đâu?
19:04Dạ.
19:04Không phải ở trên đấy,
19:05nói phải làm gì cho anh vui sao?
19:07Anh nói đi,
19:08anh muốn em làm gì?
19:10Tống Nguyên hất cầm,
19:11điện thoại,
19:11mở camera lên đi.
19:12Tôi mở camera lên,
19:14anh cầm điện thoại của tôi,
19:15túng đại một bạn học đi ngang qua nói gì đó,
19:17sau đó đến bên tôi,
19:19tự nhiên đặt tay đang kẹp điếu thuốc lên vai tôi,
19:21nhìn camera đi.
19:22Chụp lên mấy tấm,
19:23Tống Nguyên nhìn ảnh,
19:24tỏ vẻ khá hài lòng.
19:26Tôi chủ động hỏi,
19:27anh có muốn em đăng lên Weibo công khai với bạn bè không?
19:30Coi như em biết điều đấy.
19:31Cuối cùng Tống Nguyên cũng nở nụ cười,
19:33kéo tôi đi về phía trước,
19:34không cần vội,
19:35trước tiên em về ăn cơm đi,
19:37bụng kêu réo nửa ngày rồi,
19:38còn kêu nữa là mất mặt lắm đấy.
19:40Tôi xấu hổ sợ bụng,
19:41không ngờ lại bị anh ấy nghe thấy.
19:43Về đến ký túc giá,
19:45tôi chưa vội ăn cơm ngay mà đăng ảnh lên khoảnh khắc trước.
19:47Bức ảnh chụp chung kèm thêm hai chữ,
19:49bạn trai của tôi.
19:50Vừa ăn cơm xong,
19:52khu bình luận của tôi bùng nổ.
19:53Toàn bộ đều là dấu chấm hỏi viết hoa,
19:55yêu nhau hồi nào vậy?
19:57Bạn trai của cậu có phải vị con ông cháu cha lắm
19:59tại nhiều của bên ngành khoa học máy tính không?
20:01Cậu bảo mình chuyên tâm kiếm tiền cơ mà.
20:04Tôi nghĩ trong lòng,
20:05ừ thì tôi đang kiếm tiền mà.
20:07Tống Nguyên không bình luận gì,
20:08chỉ dơ ngón cái.
20:09Anh ấy không đăng lên khoảnh khắc,
20:11tất nhiên tôi chả quan tâm lắm.
20:13Tôi chỉ là một người làm công,
20:14sao dám đòi hỏi từ ông chủ của mình chứ?
20:17Nhưng sau chuyện này,
20:18tôi cảm thấy kinh nghiệm yêu đương của mình chưa đủ,
20:20ảnh hưởng nghiêm trọng đến quá trình trải nghiệm tình yêu đại gia của mình.
20:23Sau khi rút ra bài học sương máu,
20:25tôi quyết định tìm mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình đề tài tình yêu thời sinh viên,
20:28xem vài bộ phim tình cảm để nhồi nhét thêm kiến thức về chuyện yêu đương.
20:31Tôi vừa mới truy cập vào một app phim Hàn Quốc nào đó,
20:34thì dầm một cái cửa ký túc xá đã bị mở toang,
20:36hai cô bạn của tôi la hét ấm ý,
20:38rồi lao về phía tôi liên tục đặt câu hỏi.
20:41Cậu hẹn họ còn đăng lên khoảnh khắc cho chúng tớ biết.
20:43Ai theo đuổi trước?
20:44Theo đuổi thế nào?
20:45Có nắm tay không?
20:46Có hôn nhau không?
20:47Cậu mau giải thích rõ ràng coi.
20:49Tôi đơ người,
20:50chuyện này phải từ từ đã.
20:51Chờ một chút.
20:53Cảnh sát trưởng Huyên Huyên tạm ngừng tay,
20:54từ trong ngăn tủ lấy ra hai túi khoai tây chiên,
20:57xe túi xong nói tiếp,
20:58được rồi,
20:58tiếp tục.
20:59Vì vậy,
21:00tôi đành dành ra ba phút để giải thích rõ ràng với họ.
21:03Hai người nghe xong đều ngớ ra một hồi lâu.
21:0520 vạn.
21:06Mỗi tháng.
21:07Không lừa đảo đấy chứ.
21:08Không ký hợp đồng sao?
21:10Tôi thành thật trả lời,
21:11tiền đã đưa,
21:12hợp đồng chưa ký.
21:13Cậu bị ngốc à,
21:14số tiền này chắc có thể lấy lại được.
21:16Đợi tớ hỏi bạn trai của tớ,
21:17anh ấy học ngành luật,
21:18tớ sẽ bảo anh ấy làm hợp đồng cho cậu.
21:21Huyên Huyên gọi một cuộc điện thoại rồi đi ra ngoài.
21:23Để lại hai người chúng tôi mắt to mắt nhỏ chờ đợi trong hai phút,
21:26rồi cô ấy quay lại.
21:28Chút nữa,
21:28chúng ta đi in hợp đồng,
21:30cần anh ta ký tên.
21:31Trần dai dai hơi do dự.
21:33Đàn anh Tống Yên,
21:34anh ấy có lẽ sẽ không làm loại chuyện nói lời không giữ lấy lời đâu.
21:37Bạn trai tớ học cùng khóa với anh ấy,
21:39nói nhà anh ấy rất ròng.
21:41Lúc hẹn hò,
21:41chúng tớ đã gặp anh ấy vài lần,
21:43xe thể thao mà anh ấy đi mỗi lần mỗi khác.
21:46Vậy cũng không được,
21:46đây là hai mươi vạn đó,
21:48chúng ta nhất định phải cẩn thận.
21:50Đi thôi,
21:50bây giờ chúng ta đi in hợp đồng.
21:52Tôi nghĩ,
21:53đúng là nên thêm hợp đồng.
21:54Vì vậy,
21:55ba chúng tôi rời ký túc giá,
21:56tụ tập trong tiệm in ở dưới lầu,
21:58in hợp đồng ra,
21:59cô ấy nhét nó vào túi vải của tôi.
22:01Tiểu Huyên cao mày,
22:02không ồn tí nào,
22:03cậu đã có thu nhập hàng tháng lên tới hai mươi vạn,
22:05mà sao mức sống vẫn bị kẹt lại ở mức chín tệ chín hào vậy.
22:09Trần Giai Giai phụ họa,
22:10đúng vậy,
22:10vừa hay giờ vẫn còn sớm,
22:12chúng ta đi dạo phố đi.
22:14Tôi nhìn túi của mình,
22:15không cần đâu,
22:16dù sao chúng ta cũng chỉ là học sinh,
22:17được đọc sách là tốt rồi.
22:19Chật chật,
22:20bạn bè của Tống Yên đều là con nhà giàu,
22:22muốn giữ mặt mũi cho nhà tài trợ
22:23cũng phải mua vài món cho tử tế chứ.
22:25Tôi gật đầu,
22:26cậu nói nghe cũng có lý.
22:27Ba người chúng tôi bắt xe,
22:29đi đến trung tâm thương mại.
22:30Gia cảnh của Huyên Huyên khá tốt,
22:32rất am hiểu về hàng hiệu
22:33nên đã chọn giúp tôi vài bộ đồ cùng túi
22:35đơn giản phù hợp với dáng người và khí chất của tôi.
22:37Sau khi mua sắm thả ga,
22:39ba người chúng tôi xách túi lớn túi nhỏ bước ra,
22:41đi chưa được mấy bước,
22:42chân dai dai đột nhiên nhỏ giọng nói.
22:44Từ từ,
22:45nhìn phía bên trái cậu đi,
22:46hình như đó là Tống Yên,
22:47sao bên cạnh còn có cô gái khác,
22:49vừa mới công khai đã ngoại tình.
22:51Tôi cố giữ bình tĩnh,
22:52nhanh chóng quay ra liếc nhìn.
22:54Tống Yên đang đút tay vào túi quần,
22:56nóng nảy đi về phía trước,
22:57người phụ nữ bên cạnh nhì không rõ mặt,
22:59trắng đến trói mắt kéo tay anh,
23:00đeo giày cao gót chật vật mãi
23:02mới đuổi kịp anh ấy.
23:03Huyên Huyên sắn tay áo,
23:04đúng là anh ta rồi,
23:05còn không biết xấu hổ đi về phía chúng ta,
23:07để tớ giúp cậu mắng con bồ nhí cho hả giận.
23:10Đừng đừng đừng.
23:11Tôi vội giữ chặt lấy Huyên Huyên,
23:13lấy kinh dâm và mũ từ trong túi đựng đồ ra đeo vào,
23:15cuối thấp người,
23:16lên lén kéo hai người họ lùi lại thật nhanh,
23:18mau chạy thôi,
23:19đừng để anh ấy nhìn thấy tớ.
23:21Ba người vừa lôi vừa kéo,
23:22trốn nhanh vào một cửa hàng xa xỉ gần đó.
23:25Tôi lén thò đầu ra do thám tình hình bên ngoài.
23:27Huyên Huyên tức giận kéo tôi lại,
23:29thao kinh dâm ra khỏi mắt tôi.
23:30Không hiểu nổi,
23:32ai đang ngoại tình nữa,
23:33sao cậu lại chạy còn nhanh hơn anh ta vậy,
23:35chuyện này là như thế nào?
23:37Đương nhiên là anh ấy ngoại tình,
23:38nhưng tớ không thể để anh ấy biết là tớ biết được,
23:40lỗi như anh ấy thạnh quá hóa giận đòi chia tay với tớ,
23:43loại chuyện tốt như này tớ phải đi kiếm ở đâu được chứ?
23:46Huyên Huyên dơ ngón tay cái lên,
23:48xin lỗi,
23:48vì tớ suy nghĩ quá hạn hẹp.
23:50Ba người chúng tôi mặt giày trốn trong cửa hàng xa xỉ
23:52cho đến khi nó đóng cửa,
23:54sau khi chắc chắn rằng chúng tôi sẽ không đụng phải Tống Nguyên mới gión rén đi về.
23:57Vừa về ký túc giá chưa được bao lâu,
23:59Tống Nguyên đã gửi tin nhắn tới.
24:01Hôm nay, em ra ngoài à?
24:03Tôi chối bay chối biến,
24:04em không có.
24:05Đó là 20 vạn đấy,
24:06không thể thừa nhận được.
24:08Tôi và Tống Nguyên ngày càng trở nên thân thiết.
24:10Thỉnh thoảng anh sẽ dậy sớm rồi đợi tôi ở dưới lầu.
24:13Tôi đã luyện tập kỹ năng trang điểm khá nhiều
24:15nên hôm nay tôi quyết định dậy sớm,
24:16trang điểm nhẹ nhàng và tinh tế.
24:18Mái tóc đen xoăn buôn xóa trên vai,
24:20tôi mặc một bộ váy trắng tinh khôi.
24:22Vừa bước xuống,
24:23tôi đã nhìn thấy bóng dáng của anh,
24:24đang đứng dưới gốc cây bạch quả.
24:26Chồng ơi, chào buổi sáng.
24:28Tôi chủ động chào hỏi anh.
24:30Tống Nguyên tùy ý ngừng đầu lên,
24:31khi nhìn thấy tôi,
24:32động tác đang hút thuốc của anh khẽ dừng lại.
24:35Ánh mắt sâu thẳm nhìn chầm chầm tôi trong vài giây,
24:37sau đó dập điếu thuốc đi và bước tới.
24:39Đẹp không?
24:40Tôi xoay một vòng để khoe với anh.
24:42Anh nhét méch cười,
24:43kia nhẫn nhìn tôi trình diễn xong,
24:45đẹp, sao hôm nay lại đặc biệt trang điểm vậy?
24:47Sau này,
24:48ngày nào em cũng sẽ trang điểm cho anh xem.
24:50Tôi chủ động ôm tay anh.
24:52Cánh tay Tống Nguyên nhất thời cứng đở,
24:54lúng túng quay mặt đi,
24:54em có trang điểm hay không đều rất xinh đẹp rồi.
24:57Anh vừa nói xong,
24:58chuông điện thoại liền reo lên.
25:00Tống Nguyên cúi đầu nhìn,
25:01có chút miễn cưỡng nhận điện thoại.
25:03Có chuyện gì?
25:04Cục cưng à.
25:05Đầu dây bên kia là giọng của một người phụ nữ,
25:07dịu dàng đến mức sắp bật khóc.
25:09Không biết có phải đã bấm nhầm loa ngoài hay không,
25:11nhưng âm thanh rất rõ.
25:13Trường hợp hơi khó xử nên tôi quyết định cho họ
25:15chút không gian riêng tư.
25:16Em lên lầu lấy cái này.
25:18Nói xong,
25:18tôi chạy về ký túc giá nhanh như chớp,
25:20vừa kịp lấy bản hợp đồng mà Huyên Huyên đã soạn cho tôi.
25:23Sau đó,
25:24tôi lặng lẽ quan sát từ cửa sổ hành lang,
25:26đợi anh gọi điện xong rồi mới đi ra ngoài.
25:28Tống Nguyên đột nhiên tâm trạng không tốt,
25:30vẻ mặt ưu ám,
25:31cả chặng đường đi chẳng nói câu nào.
25:33Sau đó tôi nhận ra rằng,
25:34có vẻ như vừa rồi tôi không nên nói.
25:36Có phải tại em không hiểu chuyện,
25:38cô ấy nghe thấy giọng của nữ liền hiểu lầm,
25:40sau đó cãi nhau với anh ấy.
25:42Tôi hơi nóng ruột,
25:43thậm chí còn muốn tự mình dạy anh hai chiêu.
25:45Nói tôi là bạn học,
25:47nói tôi là chị gái hoặc em gái,
25:48đều được mà.
25:49Mấy cái lý do vớ vẩn như này không bịa ra được à.
25:52Lúc đến lớp,
25:53Tống Nguyên cũng ngồi im chẳng nói chẳng rằng.
25:55Tôi ngồi bên cạnh anh mà lo lắng dùm.
25:57Còn chờ gì nữa,
25:58lấy điện thoại ra,
25:59dỗ nhanh lên.
26:00Một tiết trôi qua,
26:01tôi đứng ngồi không yên.
26:03Tống Nguyên rốt cuộc không nhịn được hỏi,
26:04em ngồi ở đó mà cứ vận vẹo cái gì vậy.
26:07À hi hi,
26:07tôi gượng cười,
26:09chắc do em mặc đồ mới không quen.
26:11Anh nhìn tôi chầm chầm hai giây,
26:12sau đó đột nhiên nhít lại gần.
26:14Vừa rồi có một người phụ nữ gọi điện thoại cho anh,
26:16em không biết ghen sao.
26:17Em thật sự coi anh như một cái máy rút tiền không có tình cảm đấy hả?
26:21Nói thật nhé,
26:22tôi không hề ghen chút nào.
26:23Chỉ với hai mươi vạn này,
26:25tôi có thể nhìn thấy sa mạc Sahara trong mắt mình.
26:27Tuy nhiên,
26:28nếu là các cặp đôi đang yêu nhau,
26:30chắc sẽ ghen.
26:31Đương nhiên là ghen rồi.
26:32Tôi rõng rạc.
26:33Vậy em ghen thử cho tôi xem.
26:35Tôi dưa nắm đấm nhỏ,
26:36đấm vào ngực Tống Yên,
26:37tên đàn ông xấu xa này.
26:39Sao anh lại làm thế với em?
26:41Em yêu anh nhiều như vậy mà anh còn khoác tay cô gái khác đi dạo phố,
26:44thậm chí còn nói chuyện điện thoại trước mặt em.
26:46Vừa nói,
26:47tôi vừa lấy hợp đồng ở trong túi,
26:49lần sau bé cưng đừng làm thế nữa,
26:50phạt anh phải ký hợp đồng này.
26:52Chờ tôi đưa hợp đồng qua,
26:54Tống Yên hoàn toàn chết lặng.
26:55Một lúc lâu,
26:56anh mới bình tĩnh lại,
26:57câu mày mà ký vào.
26:59Đúng là không ai qua nổi em,
27:00vu tư tư.
27:01Tống Yên giận rồi.
27:02Anh ấy không cần tôi đi học cùng,
27:04cũng không trả lời tin nhắn.
27:06Còn nhiều lần sánh vai với những cô gái khác tàn bộ ở trường.
27:09Nhưng chớ treo thay,
27:10toàn bị tôi bắt gặp được.
27:11Khiến cho tôi lúc nào cũng phải mang mũ,
27:13khẩu trang và kính dâm theo,
27:15chỉ cần đụng mặt tôi liền nhanh chóng trang bị rồi giả mù bước qua.
27:18Huyên Huyên và Trần Giai Giai được tôi đưa đi trốn mỗi ngày.
27:20Một thời gian sau,
27:21chúng tôi chẳng khác gì như một đội du kích,
27:23lúc nào cũng ở trong trạng thái cảnh giác,
27:25vừa đi vừa giả soát xung quanh.
27:27Tôi suy nghĩ mãi chẳng biết rỗ anh như thế nào.
27:30Tặng hoa hồng.
27:31Tạo hình trái tim dưới ký túc giá.
27:33Viết thư xin lỗi.
27:34Không tìm được cách nào khác nên tôi đành nhắn tin WeChat cho Tống Yên,
27:37hẹn anh ấy nói chuyện.
27:39Rỗ được thì rỗ,
27:40không rỗ được thì tôi từ chức.
27:41Dù sao tiền cũng kiếm đủ rồi,
27:43tôi không thể đánh du kích nổi nữa.
27:45Màn đêm buông xuống,
27:46Tống Yên mới trả lời.
27:47Anh ấy đã gửi định vị,
27:48đó là một quán bar nào đó.
27:50Đến cửa quán bar,
27:51tôi gọi điện thoại cho Tống Yên.
27:53Nhưng người nghe điện thoại lại là bạn của anh ấy.
27:56Là chị dâu sao?
27:57Chị vào đi,
27:58anh Tống Yên uống xe rồi.
28:00Nhà trong quán bar vang ẩm trời,
28:01mấy cậu trai cô gái ăn mặc sành điệu đi tới đi lui,
28:04sóng nhiệt quay cuồng trên sàn nhảy.
28:06Vừa đi vào,
28:07đã có mấy thanh niên vẫy tay với tôi.
28:09Chị dâu,
28:09ở đây.
28:10Tôi chưa gặp họ bao giờ,
28:11cũng không biết sao họ có thể nhận ra tôi trong nhái mắt.
28:14Sau khi bước vào,
28:15tôi thấy Tống Yên đang nghiêng đầu nằm trên ghế sofa,
28:18hai tay nhẹ nhàng che mắt,
28:19chỉ lộ ra đôi môi mỏng.
28:21Chị dâu,
28:21có phải chị cãi nhau với anh Tống Yên không?
28:23Anh ấy uống rượu mấy ngày rồi,
28:25hôm nay hiếm khi chị tới,
28:27chị mau đi rỗ anh ấy đi.
28:28Đúng đó chị dâu,
28:29anh Tống Yên rất yêu chị mà,
28:31chị xem anh ấy trông đáng thương như vậy,
28:33chị đừng giận anh ấy nữa nhé.
28:35Mấy cậu thanh niên ấy nói như vậy,
28:36làm tôi khá bối rối không biết từ chối kiểu gì.
28:39Tôi lại gần,
28:40ngồi xuống bên cạnh Tống Yên,
28:41lắc nhẹ cánh tay đang che chán của anh ấy,
28:43nhỏ giọng hỏi,
28:44Tống Yên,
28:45anh không sao chứ?
28:46Tống Yên nhíu mày,
28:47nắm lấy bàn tay đang run dậy của tôi.
28:49Tống Yên,
28:50không phải lúc trước mỗi ngày em đều gọi anh là chồng sao?
28:53Giọng anh vang lên đúng lúc đổi bài hát,
28:55mọi người trong phòng đều nghe thấy.
28:57Ai ra,
28:57thì ra ngọt ngào vậy luôn.
28:59Mới nãy còn không chịu nói gì,
29:01bây giờ thấy chị dâu đã nói nhiều vậy rồi.
29:03Những câu chưa đùa vang lên,
29:04hết lần này đến lần khác,
29:06khiến mặt tôi đỏ bừng.
29:07Các cậu bớt nói vài câu không chết được.
29:09Tống Yên ném gối,
29:10xoa huyệt thái dương,
29:12loạn trọng đứng dậy.
29:13Tôi nhỏ giọng hỏi anh,
29:14em đưa anh về nhé.
29:15Ừm,
29:16Tống Yên khoác vai tôi,
29:17bước chân hơi loạn trọng.
29:19Anh ấy rất thích khoác vai tôi,
29:20với sự trên lệch chiều cao giữa chúng tôi,
29:22tôi vẫn luôn nghi anh ấy đang coi tôi như cái nặng.
29:25Theo địa chỉ,
29:26tài xế chạy đến một biệt thự nhỏ hai tầng.
29:28Tôi đỡ Tống Yên xuống xe,
29:30nhà anh có ai không?
29:31Không,
29:32giọng anh nghè nghẹn.
29:33Tôi do dự một lúc lâu,
29:34thấy Tống Yên đi không vững,
29:36tôi quyết định đưa anh ấy vào nhà cẩn thận,
29:38nếu không anh ấy sẽ xảy ra chuyện mất.
29:40Bên trong căn nhà tối đen như mực,
29:42chỉ có thể nương theo ánh trăng mới nhìn thấy rõ bố cục của căn nhà,
29:45có hai tầng và mấy cánh cửa.
29:46Tôi đành hỏi anh ấy,
29:48phòng ngủ của anh ở đâu?
29:49Không cần,
29:50tôi ngủ trên ghế sofa cũng được.
29:52Tôi ngăn anh ấy lại,
29:53anh đi vào cho em,
29:54vào phòng ngủ đi.
29:55Tống Yên cúi đầu áp vào chán tôi,
29:57kéo tôi lại gần.
30:01để chiếu sáng đôi mắt đen lấy của Tống Yên.
30:04Anh dịu dàng nói,
30:05vu tư tư,
30:05tuy anh là một cái máy rút tiền,
30:07nhưng anh cũng là đàn ông,
30:08em tin anh vậy sao?
30:10Tim tôi đập thình thịt,
30:11hốt hoảng nhìn sang chỗ khác.
30:13Không tin.
30:14Vậy thôi,
30:14ngồi với anh một lát đi.
30:16Tống Yên ngồi xuống sofa,
30:17nắm tay tôi kéo nhẹ để tôi ngã vào lòng anh ấy.
30:20Tư tư,
30:21anh không vui,
30:22em dỗ anh đi.
30:23Tôi đỏ mặt tía tai,
30:24nằm trong lòng anh suy nghĩ hồi lâu.
30:26Anh đừng không vui.
30:27Tống Yên không nhịn được khẽ cười,
30:29lòng ngực ru nhẹ nhẹ khiến lòng tôi ngứa ngáy.
30:31Dỗ người khác cũng không biết,
30:33đây là đại ngộ cấp VIP của em sao?
30:35Tôi nổi giận vô cớ,
30:36anh đã ôm tôi rồi,
30:37anh còn muốn gì nữa chứ?
30:39Rồi rồi rồi,
30:40không nói nữa,
30:40vậy cũng được rồi.
30:42Vừa giất lời,
30:43chuông điện thoại của Tống Yên lại vang lên không đúng lúc.
30:45Anh lấy điện thoại ra xem,
30:47sau đó đưa cho tôi,
30:48cô trả lời đi.
30:49Tôi nhìn ghi chú,
30:50đó là tên một người phụ nữ,
30:52tôi hơi lúng túng.
30:53Chẳng lẽ anh lại muốn tôi giúp anh chọc giận người ta sao?
30:56Đừng suy nghĩ lung tung,
30:57đó là mẹ tôi,
30:58cô nói tôi ngủ rồi là được.
31:00Tôi nghe điện thoại với tâm trạng cắn rứt lương tâm,
31:02chào cô,
31:03Tống Yên vừa ngủ rồi ạ,
31:04ngày mai cháu bảo anh ấy gọi lại cho cô được không?
31:07Cháu là bạn gái nó à?
31:08Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói,
31:10khiến tôi sững người.
31:12Thì ra là người phụ nữ gọi cục cưng ngày hôm đó.
31:14Bà ấy như vừa sinh ra đã có giọng nói nhẹ nhàng uyển chuyển,
31:17nói gì cũng khiến người ta có cảm giác đang làm nũng.
31:20Tôi liếc nhìn Tống Yên,
31:21cầm anh ấy đặt trên vai tôi,
31:22không lên tiếng.
31:23Tôi đành phải kiên trì đến cùng,
31:25vâng thưa cô.
31:26Ai ra thật là,
31:27nghiêng nghiêng có bạn gái rồi cũng không nói với cô,
31:29cục cưng à cháu bao tuổi rồi.
31:31Cùng chừng với nghiêng nghiêng hả?
31:3320 phút sau đó,
31:34tôi bắt đầu bị mẹ Tống Yên cho hỏi đủ thứ,
31:36từ học vấn,
31:37tuổi tắc cho đến gia cảnh.
31:38Lúc tôi trả lời bà ấy rằng tôi không cha không mẹ,
31:40bà ấy rõ ràng chầm mặc 2 giây rồi dịu dàng nói,
31:43thật à,
31:44chắc cháu đã vất vả lắm.
31:46Cháu vẫn ổn ạ.
31:47Tôi thẳng nhiên đáp lời.
31:48Cuối cùng,
31:49tôi lấy cớ nghỉ ngơi để cúp máy.
31:51Cô nhà dịu dàng thật đấy,
31:52sao anh lại không muốn bắt máy?
31:54Sắc mặt của Tống Yên thay đổi,
31:56tôi cũng không rõ.
31:57Vậy,
31:57mấy ngày nay tâm trạng của anh không tốt là vì cãi nhau với cô sao?
32:00Tôi và bà ấy không cãi nhau.
32:02Tống Yên cười khổ,
32:03là bởi vì sinh nhật của mẹ tôi trùng với ngày rũ của bố anh.
32:07Nếu là vậy,
32:07chuyện này cũng không phải do mẹ anh quyết định.
32:10Đúng vậy,
32:10lý do này thật gượng ép.
32:12Tống Yên cụp mắt xuống,
32:13vù tư tư,
32:14em biết không,
32:15anh cũng từng là một đứa trẻ không cha không mẹ.
32:17Không thể nào.
32:18Tôi nhìn xung quanh,
32:19dù không bật đèn cũng loáng thoáng nhận ra sự sang trọng của căn biệt thự này,
32:22chẳng lẽ anh là con nuôi?
32:24Không phải.
32:25Khi anh học tiểu học,
32:26bố anh bị bệnh nặng,
32:27mẹ anh li hôn với ông ấy.
32:29Nhà không có tiền nên chúng anh phải bỏ giờ việc chạy chữa,
32:32ít lâu sau thì qua đời.
32:33Rồi,
32:34anh trở thành người khâu cha không mẹ.
32:36Sau này lên cấp 3,
32:37mẹ anh lại xuất hiện.
32:38Bố dựng anh giàu có nhưng hiếm muộn nên bà ấy đến gặp anh để xin anh quay lại.
32:42Mấy ngày trước là sinh nhật mẹ tôi,
32:44mẹ không biết sinh nhật của mẹ lại trùng ngày rũ của bố.
32:47Anh cũng không nói nhưng khi nhìn mẹ,
32:48anh luôn thắc mắc,
32:49nếu ngày ấy bà ấy không bỏ đi,
32:51liệu bố anh có thể sống lâu hơn không?
32:53Cha dựng đối xử với anh như con đẻ,
32:55mẹ anh cũng đã làm mọi cách để bù đắp cho tôi.
32:58Anh biết mẹ chỉ đang tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn,
33:00điều đó không có gì sai cả.
33:02Nhưng trong lòng anh luôn có một cái gai,
33:04mỗi khi anh muốn lại gần bà ấy thì cái gai đó lại càng đâm sâu thêm.
33:07Từ từ,
33:08em sẽ hận bố mẹ mình chứ?
33:10Sẽ không?
33:11Tôi không cần suy nghĩ đã trả lời,
33:12đời người ngắn ngủi,
33:13em không muốn sống trong oán hận.
33:15Khi ai đó phàn nàn rằng tại sao họ lại đi chân đất,
33:18thì trên đời vẫn còn người không có chân,
33:20em có đủ cả tứ chi,
33:21vậy tại sao em không thể vượt qua nó?
33:23Không học được cách an ủi người khác,
33:25thôi thì thử làm bát xúc gà xem.
33:27Tổng yên lặng lẽ nhìn tôi,
33:29vụ tư tư,
33:30em khác hẳn so với tưởng tượng của anh.
33:32Vậy trong tưởng tượng của anh,
33:33em là kiểu người gì?
33:35Mỗi lần thấy em ở trên trường đều là vẻ mặt lạnh như tiền,
33:37như có thâm cửu đại hận với ai không bằng.
33:40Vớ vẩn,
33:40tôi chừng mắt nhìn anh,
33:42bộ anh hôm nào đi làm cũng cười tué tué chắc.
33:44Em thấy ai cũng giống đang nợ em 200 vạn đấy,
33:47vậy em nghiêm túc làm việc đi.
33:49Tổng yên ôm tôi chặt hơn,
33:50đọc chuyện cho anh nghe trước khi đi ngủ và ru anh ngủ đi.
33:53Vụ này em tính là tăng ca đấy nhé.
33:55Tôi lầm bầm,
33:56bắt đầu đọc những câu chuyện trước khi đi ngủ có trên Baidu.
33:59Ngày xưa ngày xưa có một ngọn núi,
34:00trong núi có một ngôi chùa,
34:02trong chùa có một vị sư già và một vị sư trẻ.
34:04Càng đọc,
34:05mí mắt tôi càng nặng chĩu,
34:07bóng đêm càng bùa vây.
34:08Trong mộng,
34:08tôi nghe thấy tiếng của Tổng yên.
34:10Từ từ,
34:11hay là chúng ta nghiêm túc hẹn hò thử xem.
34:13Tôi mơ mơ màng màng trả lời,
34:15thêm tiền.
34:1640 vạn.
34:16Tôi lắc đầu,
34:1740 vạn không phải giá của bạn trai.
34:19Ừ.
34:20Bỏ ra 40 vạn chỉ để làm bạn trai là anh chịu thiệt rồi,
34:23hay để em nâng anh lên thành bố em,
34:25để em làm châu làm ngựa hiếu kính anh,
34:27anh thấy sao?
34:28Coi như tôi chưa nói gì đi.
34:30Đừng mà,
34:30có thể thương lượng,
34:3135 vạn cũng được.
34:32Giọng của Tổng yên biến mất khỏi giấc mộng,
34:35chỉ còn tôi một mình lầm bầm.
34:36Anh còn ở đó không?
34:38Hello?
34:39Giá kịch sàn 30 vạn được chưa?
34:40Im miệng,
34:41ngủ đi.
34:42Dạ.
34:43Ngày hôm sau,
34:43tôi bò dậy vì đau eo,
34:45bị Tổng yên nhét vào trong xe,
34:46vội vàng đến trường học ca sáng.
34:48Tôi xoa eo càm giam.
34:50Anh ôm chặt quá đấy,
34:51eo em giờ đau như bị đứt ra đây này.
34:53Giọng điệu Tổng yên có vẻ lúng túng.
34:55Tại anh sợ em ngã xuống chứa bộ,
34:57có phải cố ý đâu?
34:58Không phải anh sợ em ngã,
35:00anh sợ em không chết thì có.
35:01Rồi rồi rồi,
35:02bồi thương cho em,
35:03gửi số thẻ cho anh,
35:05gia hạn thêm một năm.
35:06Tôi lập tức trở nên hăng hái,
35:07sau khi gửi một dãy số qua,
35:09tôi mới ngờ ra.
35:10Ủa nửa năm sau anh tốt nghiệp rồi mà.
35:12Em quản được anh chắc,
35:14ông đây chỉ thích nữ sinh thôi được chưa?
35:16Tôi rơi vào trầm tư.
35:17Nếu anh nói thế,
35:18tôi sẽ suy xét đến việc tạm nghỉ học và lưu ban.
35:21Tổng yên cạn lời liếc tôi một cái.
35:23Em đúng là cái gì cũng dám nghĩ.
35:25Tôi vội vã chạy đến dạng đường,
35:26trong lớp học chỉ còn một chỗ trống.
35:28Tôi vừa ngồi xuống đã bị bốn con mắt hình viên đạn ở hàng ghế đầu nhìn qua.
35:32Trần Giai Giai và Huyên Huyên nhìn tôi với vẻ mặt hận sắt không thành thép.
35:35Hôm qua, tôi bảo với họ mình đi gặp Tổng yên rồi ra ngoài,
35:38ngủ quên trước khi trả lời tin nhắn.
35:40Cả đêm không về, chắc bị hiểu lầm rồi.
35:43Sau 2 giờ vất vả chịu đựng,
35:44khi trung tan học vang lên,
35:46Huyên Huyên và Trần Giai Giai cấp tốc kéo tôi trở về ký túc giá.
35:49Trịnh trọng ngồi xuống,
35:50tư tư, chúng ta tâm sự đi.
35:51Tổng yên đã yêu người khác rồi thì cứ bỏ quách anh ta đi.
35:54Chúng tớ biết cậu thiếu tiền nhưng cậu không thể dùng thân xác của mình
35:57để giữ một người đàn ông.
35:59Cậu như vậy, chúng tớ rất.
36:00Dừng, dừng, dừng.
36:02Tôi vội cắt ngang,
36:03dựa bọn họ nói bậy bạ.
36:04Hôm qua không có chuyện gì xảy ra cả.
36:06Tổng yên uống nhiều quá,
36:08tớ đưa anh ấy về.
36:09Huyên Huyên nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt ngờ vực,
36:11không có gì thật à.
36:12À, có một chút.
36:14Cậu tự nguyện hở.
36:15Ừm, nửa tự nguyện.
36:17Chân dai dai cao mảnh.
36:19Lâu như vậy,
36:19không phải cậu thèm muốn cơ thể của người ta đấy chứ.
36:22Đừng nói bậy,
36:23tớ nào có.
36:24Tôi trột dạ mà cuối đầu.
36:26Không thể nói là không có chút ý xấu nào.
36:28Dù nhiều hay ít thì vẫn hơi thèm thật.
36:30Chưa đầy nửa năm,
36:31cuốn sổ tay tên sở thích của mỏ vàng của tôi đã được ghi trí chi chữ.
36:35Tôi đóng vai bạn gái càng ngày càng thuần thục.
36:37Tổng yên thích ăn gì,
36:38thích uống gì,
36:39thích chơi gì,
36:40thậm chí ngay cả bạn bè lẫn tính cách của mẹ anh tôi cũng biết rõ.
36:43Tôi gãi đúng chỗ ngứa,
36:44ngay ngay tuân theo nữ đức,
36:46không bao giờ để anh ấy phải ghen.
36:48Tôi cũng đọc thuộc người quy tắc phụ nữ thông minh phải biết,
36:50không bao giờ xem điện thoại của anh ấy,
36:52không bao giờ hỏi anh ấy đi đâu,
36:54cho anh ấy được tự do.
36:55Mâu thuẫn giữa hai chúng tôi thường là do Tổng yên phản nàn rằng tôi cho quá nhiều tự do.
36:59Khi rảnh rỗi,
37:00tôi sẽ đến biệt thự của Tổng yên.
37:02Bởi vì anh ấy bắt tôi phải nấu cơm cho anh ấy.
37:05Một lần khác,
37:05tôi gặp mẹ của Tổng yên khi về nhà,
37:08cô rất nhiệt tình,
37:08có vẻ như Tổng yên cũng không còn cảm thấy khó xử khi ở cùng mẹ anh ấy,
37:12chúng tôi có thể nói là rất vui vẻ.
37:14Chẳng biết từ lúc nào,
37:15tôi đã hòa nhập hoàn toàn vào cuộc sống của anh ấy.
37:18Nếu không phải có hơn 100 vạn trong thẻ ngân hàng,
37:20tôi xít chút nữa đã quên giữa chúng tôi vẫn còn quan hệ tiền bạc.
37:23Nghỉ lễ quốc khánh,
37:24tôi không có nhà để về,
37:26chỉ đành ăn không ngồi rồi ở ký túc giá,
37:28thế nên Tổng yên đã xách tôi về biệt thự của anh.
37:30Trong lúc đợi anh ở cổng trường,
37:32người đẹp công nghệ đã lâu không gặp lại xuất hiện.
37:34Cô ta mang giày cao gót,
37:36nhìn tôi và Tổng yên đang ngồi trên xe máy với ánh mắt cực kỳ khinh bỉ,
37:39thẳng nhiên bước lên một chiếc xe thể thao mui trần,
37:41chiếc xe nổ máy đùng đùng rồi lao đi.
37:43Xe của ông đây đắt hơn nhiều so với chiếc xe thể thao nát đó,
37:46ra vẻ cái quái gì, ôm chặt anh.
37:48Lời vừa dứt,
37:49xe máy rú lên phóng đi.
37:51Tôi ôm chặt eo Tổng yên,
37:52qua lớp áo thun mỏng,
37:53tôi cứ thấy eo của anh ấy kỳ kỳ,
37:55không khỏi tò mò mà sờ một xíu.
37:57Mỡ bụng của anh sao cứng vậy,
37:59con mẹ nó đấy là cơ bụng,
38:01em sờ đủ chưa?
38:02Ồ, tôi xấu hổ rút tay,
38:04quay đầu lại thì thấy chiếc xe thể thao mui trần đang đậu giữa đường,
38:07người điều khiển không thấy đâu,
38:08hình như xe bị hỏng hóc ở đâu đó.
38:10Tổng yên đi chậm lại,
38:11tôi lập tức ăn ý phối hợp.
38:13Đàn chị,
38:14chị ở đó chờ nhá,
38:15chúng em đi trước đây,
38:16bái bài.
38:17Tổng yên tăng tốc,
38:18xe rú ga vọt đi,
38:19trên đường đến biệt thự,
38:20tôi thầm nhủ trong lòng.
38:22Chồng đánh người mình đưa dao,
38:23chồng chửi người mình cổ vũ.
38:25Nhưng tôi tính không bằng trời tính,
38:27chồng ngoại tình,
38:28tôi còn phải hầu hạ bồ ở cữ.
38:29Sau khi trở lại biệt thự cùng Tổng yên,
38:31chúng tôi ôm một đống đồ ăn vặt,
38:33ngồi trên thảm trong phòng ngủ
38:34và bắt đầu xem phim kinh dị bằng điện thoại.
38:36Chúng tôi nhát nhưng thích xem phim.
38:38Chưa đầy nửa tiếng,
38:39tôi đã chui vào lòng Tổng yên.
38:40Khi tôi xem đến cảnh hấp dẫn nhất của bộ phim,
38:43vô số cảnh báo nguy hiểm xuất hiện,
38:44tôi ôm cánh tay của Tổng yên,
38:46nhìn chăm chăm vào màn hình,
38:47chuẩn bị hết.
38:48Đột nhiên WeChat của anh ấy báo có hai tin nhắn mới.
38:51Em có thai rồi,
38:52mấy ngày nữa sẽ tới ngày sự sinh.
38:54Bầu không khí an tĩnh một cách lạ lùng,
38:56tôi chăm chăm nhìn tin nhắn,
38:58phốt lờ luôn cái mặt quỷ đáng sợ ở cuối màn hình.
39:01Một lúc lâu sau,
39:02nghĩ đến số dư trong thẻ của mình,
39:03tôi ngập ngừng nói,
39:04hay là,
39:05để em chăm sóc hậu sản cho cô ấy nhé.
39:07Cánh tay đang ôm tôi của Tổng yên bỗng bung lòng ra.
39:10Được thôi.
39:11Anh lạnh lùng nhìn tôi,
39:12ngày mai chuẩn bị cho kỹ để đi chăm cô ấy,
39:14nếu không anh sợ em sau này sẽ không an tâm tiêu tiền.
39:17Được, được,
39:18giờ em đi chuẩn bị.
39:19Tôi lẳng lặng xách túi đi đến trung tâm thương mại mua đồ cho mẹ và bé.
39:23Cứ mua mua mua,
39:24nước mắt bất chợt rơi xuống.
39:26Tôi thậm chí còn không biết mình đã mua gì,
39:28ngồi đầu ra trong trung tâm mua sắm người đến kẻ đi với vài túi đồ mẹ và bé trên tay.
39:32Từ từ,
39:33khuôn mặt của Giang giật phàm đột nhiên xuất hiện.
39:35Đàn anh,
39:36tôi vội vàng lau nước mắt.
39:38Đây là cái gì?
39:39Anh nhìn đồ cho mẹ và bé trên tay tôi.
39:41Tôi vừa giải thích vừa lau nước mắt.
39:43Không,
39:43không,
39:44đây là đồ cho chị em tốt của em.
39:46Giang giật phàm ngạc nhiên,
39:47tiểu huyên có thai.
39:48Tôi không kìm được lại bắt đầu khóc,
39:50ngại ngào nói,
39:51không phải họ,
39:52là bạn gái tổng nghiên.
39:53Nhưng không phải em là bạn gái của cậu ta sao?
39:56Chưa tay rồi.
39:56Chưa chia tay,
39:58em còn phải hầu hạ nhân tình của anh ấy.
40:00Oa oa oa,
40:00đàn anh à,
40:01sao cuộc sống của em lại khổ như vậy?
40:03Tôi ôm cánh tay của Giang giật phàm,
40:05bắt đầu gào khóc.
40:06Giang giật phàm hoang mang tột độ,
40:08anh ấy ấp á ấp úng an ủi tôi suốt nửa tiếng,
40:11sau đó cảm xúc của tôi dần ổn định lại.
40:13Sau khi bình tĩnh lại,
40:14đàn anh Giang giật phàm nhìn tôi một cách e rè.
40:17Khóc xong rồi,
40:18có thấy tốt lên chưa?
40:19Ừm.
40:20Tôi cúi đầu,
40:20bắt đầu cảm thấy xấu hổ vì sự bất cần vừa rồi của mình.
40:23May là đàn anh Giang giật phàm không cố hỏi thêm,
40:26chỉ giúp tôi cầm túi lớn túi nhỏ,
40:27đưa tôi xuống lầu.
40:29Để anh đưa em về nhé,
40:30không cần.
40:31Tôi nhìn chằm chằm bóng người trợt lóe lên cách đó không xa.
40:34Hình như là Tống Nghiên.
40:35Vu tư tư.
40:36Hả?
40:37Tôi lấy lại tinh thần.
40:38Ánh đèn đường vàng ấm chiếu lên mặt Giang giật phàm,
40:41khiến khuôn mặt vốn đã dịu dàng của anh lại càng dịu dàng hơn.
40:44Nếu như Tống Nghiên không tốt với em,
40:46em có thể nghĩ tới anh.
40:47Tôi cúi đầu,
40:48nhìn trong chọc đống đồ cho mẹ và bé dưới chân,
40:50cắn giang nói.
40:52Thật ra,
40:52Tống Nghiên khá tốt với em.
40:54Tuy rằng anh bảo tôi chăm bố nhí nhưng anh ấy đối xử với tôi rất tốt.
40:57Đàn anh Giang giật phàm cười,
40:59nụ cười tuy lịch sự nhưng vô cùng xa cách.
41:01Ừm,
41:02anh đoán được,
41:02anh tôn trọng lựa chọn của em.
41:04Anh ấy dường như mãi mãi như vậy,
41:06dịu dàng ân cần,
41:07lại kiên định.
41:08Tuy nhiên,
41:09cảm xúc đột ngột lại không thể kiểm soát được,
41:11vừa rồi khiến tôi nhận ra,
41:12có lẽ tôi với Tống Nghiên diễn quá hóa thật.
41:14Dù bây giờ tôi đã biết mình chỉ là một con cá trong lưới đánh cá của anh ấy,
41:18nhưng tôi chỉ có thể nói mình cảm thấy thoải mái hơn với số tiền này.
41:22Khi tôi ngồi xe trở về biệt thự,
41:23Tống Nghiên đã ngủ.
41:24Tôi dọn dẹp một chút rồi cũng ngủ theo.
41:27Vốn chỉ là một mối làm ăn,
41:28tôi không việc gì phải tức.
41:30Cảm xúc bột phát là do một góc trái tim đang ôm ấp kỳ vọng bỗng sụp đổ mà thôi.
41:34Sáng sớm hôm sau,
41:36tôi lấy đồ cho mẹ và bé đã mua,
41:37lên xe của Tống Nghiên,
41:39đi chăm sóc tình nhân đang ở cữ của anh ấy.
41:41Đi tới cửa phòng bệnh,
41:42Tống Nghiên bỗng dừng lại,
41:43cô vào trước đi,
41:48trong phòng bệnh có một cô gái đang ngủ.
41:50Cô ấy khoảng 28, 29 tuổi,
41:52da trắng phát sáng,
41:53hẳn là cô gái lần trước tôi vô tình gặp ở trung tâm mua sắm.
41:56Tôi đặt những thứ trên tay súng một cách nhẹ nhàng nhất có thể,
41:59nhưng vẫn đánh thức cô ấy.
42:01Cô gái từ từ ngồi dậy,
42:02sao em lại tới đây,
42:03Tống Nghiên đâu?
42:04Lòng tôi chua sót,
42:05sao có thể gọi tôi là em nhuẩn nhuyễn đến thế?
42:08Quả nhiên,
42:08đàn ông có tiền có thể khiến phụ nữ buông bỏ thù hằn,
42:11không ngần ngại gọi nhau hai tiếng chị em.
42:13Chào chị ạ.
42:18Chát nữa sẽ quay lại,
42:19việc chăm sóc chị cứ để em lo.
42:21Đừng đừng đừng,
42:22em đặt ở đây đi,
42:23em là khách,
42:23sao có thể để em chăm sóc chị được?
42:26Không sao đâu chị.
42:27Tôi cười chua chát,
42:28bắt đầu làm việc.
42:29Được,
42:30cứ coi như mình đang làm bảo mẫu đi.
42:32Mỗi tháng 20 vạn lận,
42:33lỗ làm sao được?
42:34Đang làm việc hăng say thì có một người đàn ông lạ mặt bước vào.
42:37Người đàn ông sau khi bước vào liền đi thẳng đến chỗ cô gái trên giường bệnh,
42:41ngồi bên cạnh cô ấy,
42:42hôn nhẹ lên chán cô ấy,
42:43sao rồi?
42:44Em còn khó chịu không?
42:45Cô gái hôn lên má anh,
42:47cưng à,
42:47em không khó chịu xíu nào.
42:49Tôi nhìn má mắt chữ O mồm chữ A,
42:51tư giác tình yêu.
42:52Ủa rồi ai cắm sừng ai?
42:54Đây là thế giới của kẻ có tiền ư.
42:56Tốt xấu gì tôi cũng phải chịu trách nhiệm một tí.
42:59Tôi đứng đó không dám lên tiếng.
43:01Lúc này,
43:01Tống Yên mới mang một đống sản phẩm dinh dưỡng vào.
43:04Hai người trên giường vẫn dựa sát vào nhau.
43:06Lòng tôi có chút kích động.
43:08Tới rồi tới rồi,
43:09cuối cùng chiếc sừng là của ai?
43:10Đáp án sắp được hé lộ.
43:12Không ngờ người đàn ông trên giường mặt không đổi sắc,
43:14nhẹ nhàng chào hỏi.
43:15Tống Yên đến rồi.
43:17Cô gái cất tiếng của trách,
43:18em cũng thật là,
43:19để cho em dâu đến đây một mình,
43:21còn mình thì chạy mất.
43:22Không phải em tới rồi sao?
43:24Còn nữa,
43:24cô ấy muốn chăm chỉ lúc ở cữ,
43:26em không cản nổi.
43:27Tôi thật ngớ ngẩn.
43:28Lúc này Tống Yên mới giới thiệu với tôi,
43:30đây là chị họ bên đằng ngoại của anh,
43:32đây là chồng của chị họ anh.
43:34Tôi,
43:34ba chấm,
43:35vãi,
43:36chạng vạng,
43:36Tống Yên đưa tôi về.
43:38Vừa về đến nhà,
43:39tôi đã tương quyền vào ngực anh,
43:40anh chơi em.
43:41Đầu.
43:42Tống Yên xoa ngực,
43:43anh chơi em lúc nào?
43:44Không phải em muốn chăm người ở cữ sao?
43:46Anh đưa em đến rồi đó,
43:47có vấn đề gì sao?
43:49Anh thừa biết em tưởng là của anh mà.
43:51Cái gì của tôi cơ?
43:52Tống Yên cục mắt,
43:53véo eo tôi,
43:54kéo tôi đi về phía trước.
43:56Bạn gái hả?
43:57Bạn gái anh không phải là em sao?
43:59Anh biết em hiểu lầm,
44:00vì sao không giải thích?
44:01Vụ tư tư em có tấm lòng bao dung độ lượng hơn cả Bồ Tát,
44:04đến chuyện chăm bồ nhí lúc ở cữ còn đồng ý thì em có thể hiểu lầm cái gì?
44:08Còn nữa,
44:09khi anh đi tìm em giải thích,
44:10chẳng phải em đã có đàn anh rồi sao?
44:12Quên đi,
44:13anh là ông chủ,
44:14em không thèm so đo với anh.
44:16Tôi tức giận đẩy anh ra.
44:17Tống Yên giữ chặt cổ tay tôi,
44:19kéo tôi về bên cạnh.
44:20Vụ tư tư,
44:21anh không muốn làm ông chủ của em nữa.
44:23Anh định xa thải em.
44:25Anh cho em cả gia tài,
44:26đổi lấy một tờ giấy đăng ký kết hôn,
44:28được không?
44:29Tưởng bờ vừa thôi,
44:30một học sinh như anh có thể có bao nhiêu tài sản chứ?
44:33Tôi thẳng thắn nói ra những lời từ tận đáy lòng mình.
44:35Tống Yên bị chọc cười,
44:37dù mỗi tháng 20 vạn,
44:38anh cũng có thể làm ông chủ của em thêm 20 đến 30 năm nữa.
44:41Sao?
44:42Em kén chọn thế à?
44:43Nghĩ đến vô số số không trong sổ tiết kiệm,
44:45tôi nuốt nước bọt.
44:47Nhưng mà vẫn kịp phanh lại.
44:48Vậy cũng không được,
44:49còn quá sớm,
44:50em vẫn chưa tốt nghiệp,
44:51cũng chưa đi làm.
44:52Nói không chừng sau này em sẽ có nhiều tiền hơn anh,
44:54cũng có thể thuê một sinh viên đại học làm bạn trai với giá 20 vạn một tháng.
44:59Em đừng nghĩ nữa.
45:00Tống Yên cúi đầu áp lên chán tôi,
45:02ánh mắt anh sâu thăm thẳm,
45:03vậy anh muốn danh phận bạn trai.
45:05Như bị ánh mắt sâu thẳm của anh thiêu đốt,
45:07tôi khó chịu ngoảnh mặt đi,
45:08anh không phải bạn trai em rồi sao?
45:10Không phải trên danh nghĩa.
45:12Tống Yên tiến lại gần,
45:13môi lướt qua chóp mũi tôi,
45:14muốn theo đúng nghĩa của nó,
45:15ví dụ như này.
45:17Cái chạm ấm áp ấy khiến đầu óc tôi trống rỗng.
45:19Không biết bao lâu,
45:20tôi mới tìm lại lý trí.
45:22Tống Yên,
45:23anh không ghét em vì em hám làm giàu sao?
45:25Ước gì em hám làm giàu thêm một chút,
45:27như thế thì khi anh cho em cả gia tài
45:29để đổi lấy một tờ giấy đăng ký kết hôn,
45:31em sẽ không từ chối.
45:33Vậy chúng ta,
45:34thử trước xem.
45:35Tống Yên nhét môi,
45:36được,
45:36thế chúng ta tiếp tục.
45:37Ừm,
45:38chẳng mấy chốc,
45:39Tống Yên đã tốt nghiệp.
45:40Sau khi tốt nghiệp,
45:41thay vì đến công ty của bố dựng,
45:43anh chuyển sang làm công việc phát triển phần mềm.
45:45Vì lý do này,
45:46gia đình đã cắt giảm chi phí sinh hoạt của anh ấy.
45:49Lúc đó,
45:49tôi như chó ngáp phải rùi,
45:51cổ phiếu mua bữa cũng lên tróng mặt,
45:52số tiền tiết kiệm tôi có tăng gấp đôi.
45:54Tôi vung thẻ một phát mua liền mấy căn nhà trong một lần,
45:57vừa thi lên thạc sĩ vừa thu tiền nhà.
45:59Tuy Tống Yên cũng có lợi nhận nhưng tuổi gì so với tôi?
46:02Bỗng dưng,
46:02tôi giàu hơn Tống Yên.
46:04Vì thế nên ngày nào Tống Yên cũng phải canh chừng,
46:06tập gym lòi bản họng vì sợ một ngày nào đó
46:08tôi sẽ thuê một nam sinh viên đại học làm bạn trai thật.
46:16Tư Tư à, anh phải làm sao đây?
46:18Em còn trẻ như vậy đã thành phú bà con rồi,
46:20có phải giờ em chê tiền của tôi rồi không?
46:22Tôi gật gật đầu, chê.
46:24Tống Yên cuối đầu suy nghĩ hồi lâu.
46:26Vậy anh không tham gia phát triển phần mềm nữa?
46:28Em thấy toàn bộ tài sản của cha dựng anh có được không?
46:31Được thì anh sẽ về nhà thừa kế công ty liền.
46:33Hỏi chấm.
46:34Tống Yên lời lẽ hụng hồn nhìn tôi,
46:36sao?
46:37Nhiều tài sản như vậy,
46:38đừng nói em không cần đấy nhá.
46:40Tôi giờ khóc giờ cười.
46:41Vậy em cũng thuê anh làm bạn trai của em,
46:43sau này em sẽ làm bà chủ của anh.
46:46Hai năm sau nếu em không sa thải anh,
46:48em sẽ thăng chức cho anh lên làm chính thức.
46:49Thế nào?
46:50Một lời đã định.
46:51Tống Yên chỉ sợ tôi đổi ý.
46:53Kể từ đó,
46:54Tống Yên cũng bắt đầu có thêm một cuốn sổ tên sở thích của phú bà.
46:57Anh ấy rất nghiêm túc,
46:58mỗi trang giấy đều chi chít mực đen.
47:00Một ngày nọ,
47:01anh lặng lẽ lật sổ ghi chép,
47:03cảm thán,
47:03xem thái độ của anh này,
47:05so với em hồi đó còn nghiêm túc hơn nhiều.
47:07Tôi không kìm được cơn tò mò,
47:08lấy sổ ghi chép dở ra.
47:10Lướt qua vài trang đầu,
47:11đúng là nó được viết từ hai năm trước.
47:13Mỗi ngày chỉ vài câu ngắn ngủi.
47:15Hóa ra không phải chỉ có mình tôi không biết yêu,
47:18hôm nay Vu Tư Tư đã lên bài đu cha cách dỗ bạn trai đấy.
47:21Lần đầu tiên chụp ảnh chung,
47:22sao tôi cứ thấy cô ấy không đẹp bằng mình nhỉ?
47:25Chờ mãi không thấy Vu Tư Tư đăng mình lên khoảnh khắc,
47:27thôi thì để tôi thay cô ấy tuyên bố vậy,
47:29lần đầu tiên phát cơm chó,
47:30hơi lo lắng chút.
47:32Hôm nay khi tôi bị chị họ kéo đi mua quả sinh nhật cho mẹ
47:34thì tình cờ gặp Vu Tư Tư.
47:36Lúc cô ấy nhìn thấy tôi,
47:38cô ấy liền đeo kính dâm chạy mất,
47:39thật kỳ lạ.
47:40Hôm nay Vu Tư Tư trang điểm,
47:42mẹ ơi cô ấy đẹp vãi.
47:43Hôm nay tâm trạng tôi vốn không tốt,
47:45thế mà Vu Tư Tư còn cố gắng ép tôi ký hợp đồng,
47:48tức chết tôi rồi.
47:49Ba bốn ngày nay tôi kéo tay bạn cùng lớp đi dạo,
47:51Vu Tư Tư không đến dỗ tôi thì thôi,
47:53lại còn vừa nhìn thấy tôi đã đeo kính dâm chạy mất.
47:56Đây là đãi ngộ nên có đối với mỏ vàng sao.
47:58Dây dưa mãi không xong,
48:00đó chỉ là kính dâm thôi Vu Tư Tư,
48:02không phải kính tàng hình.
48:03Hôm nay ôm Vu Tư Tư xong,
48:05tôi không còn khó chịu nữa,
48:06trái tim tan chảy mất rồi.
48:08Vốn định thổ lộ nhưng chẳng hiểu sao lại thành gia hạn một năm.
48:11Quên đi, trước hết cứ bồi đắp tình cảm đã,
48:13sang năm hãng tỏ tình.
48:15Hôm nay Tư Tư nấu cơm cho tôi,
48:16siêu ngon.
48:17Tôi thích khoảnh khắc cùng xem phim kinh dị với Tư Tư nhất,
48:19cô ấy sẽ ôm tôi không rời.
48:22Tư Tư đáng yêu quá trời quá đất.
48:23Thật ra lúc Tư Tư không làm việc,
48:25mặt của cô ấy rất xấu,
48:26chỉ khi ở bên tôi,
48:28cô ấy mới thích cười,
48:29tôi rất thích.
48:30Sau đó là những lời khen có cánh như thế này.
48:32Tuyệt thật,
48:33thì ra tôi nhặt được một cái não biết yêu đương trong sáng.
48:36Đừng đọc,
48:36đừng đọc nữa,
48:37lúc anh viết không cảm thấy chua đến vậy đâu.
48:39Tống Yên giật lấy cuốn sổ,
48:41vành tay đỏ như sắp nhỏ máu,
48:43về sau không gọi nó là sổ ghi chép sở thích của phú bà nữa
48:45mà đổi thành nhật ký theo đuổi ha.
48:47Tôi sửa lại cho đúng,
48:48theo đuổi quỷ gì.
48:53Nhật ký của anh cho em xem rồi,
48:54em cũng cho anh xem nhật ký của em đi.
48:57Tôi lắc đầu như chóng bỏi,
48:58không được,
48:59tuyệt đối không được,
49:00đừng có mơ.
49:01Bởi vì tôi chỉ có hai mục tiêu cho năm mới trong nhật ký của mình.
49:04Hy vọng Vũ Tư Tư tiền đồ như gấm hy vọng Vũ Tư Tư và Tống Yên,
49:07mãi không xa rời.
49:08Hết.
Hãy là người đầu tiên nhận xét