Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Từ Vô Danh Thành Mỏ Hỗn Hot Nhất Mạng || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Sau nhiều năm im hơi lặng tiếng, tôi bỗng dưng nổi lên lại nhờ cãi nhau.
00:03Chỉ sau một đêm, lượt theo dõi tăng vọt lên 100N,
00:06dân mạng tặng cho tôi biệt danh chị đại khu cãi lộn.
00:09Trong video, tôi một mình đấu với bốn bà thím, không hề lép vế chút nào.
00:12Bốn thứ tiếng chung, Anh, Nhật, Hàn Luân phiên xả ra như S liên thanh, không cần lấy hơi.
00:17Điểm chứa duy nhất là lúc giữa trường tôi hơi đối lý,
00:19bèn quay sang bàn bên cạnh gọi đại một người, chồng ơi, để lấy tinh thần.
00:23Ai ngờ video bùng nổ, và sáng hôm sau, một host blogger chịu view nhắn tin riêng cho tôi,
00:28nghe nói, tôi là chồng em.
00:29Tôi vốn là một beauty blogger trên bê trạm, sau một năm mất 3.000 người theo dõi.
00:33Mà tổng cộng tôi cũng chỉ có 4.000 fan.
00:36Tức quá, tôi bỏ kênh suốt 2 năm trời.
00:38Ai ngờ, hôm trước uống say, tôi vô tình đăng nhầm video mà nhỏ bạn thân quay lúc tôi đang cãi nhau.
00:43Ban đầu, chỉ có vài bình luận lắc đắc,
00:45ủa, kênh mà ông nội tôi theo dõi vừa cập nhật kìa.
00:47Đội đào mộ làm việc rồi, sắc sống sống lại rồi.
00:50Tôi thấy phỉnh quá nên tắt luôn điện thoại.
00:52Sáng hôm sau, mở Bili Bili ra, tôi phát hiện ra một điều bất thường, tôi không thể vào nổi tài khoản của mình.
00:57Cái điện thoại chết tiệt này, định mở ra nghe giọng chầm sexy của Khương Khương mà cũng không được nữa.
01:02Bực mình, tôi ném điện thoại lên sofa.
01:04Đúng lúc đó, điện thoại bàn trong nhà đổ chuông.
01:06Bên kia đầu dây, bạn thân tôi hét lên, lý thất thất, mày nổi tiếng rồi.
01:10Tôi ngái ngủ, bực bội hỏi, nổi tiếng gì?
01:13Sáng sớm làm gì hú hết vậy?
01:14Cháy nhà hả?
01:15Trần Khả, mày tăng 100.000 follow chỉ sau một đêm.
01:18Tôi nuốt nước bọt, dê giặt hỏi, có phải là 5 số 0 phút không?
01:22Lúc nãy quăng điện thoại phong độ bao nhiêu, dừa quy xuống mò tìm thảm hại bấy nhiêu.
01:26Tôi run dẩy nhặt điện thoại lên, mở app màu hồng.
01:28Trang xóa, tim tôi trùng xuống.
01:30Vài giây sau, màn hình sáng lên.
01:32Trên đó hiển thị có số 100.000 follow.
01:34Tôi kích động hôn lên màn hình, sau đó lập tức mở video ra xem.
01:38Trên du thuyền sang trọng, một bà cô người Hàn mắng xéo bằng tiếng Hàn, người Trung Quốc đúng là ngu ngốc.
01:42Người bị chửi không hiểu tiếng Hàn, cầm thực đơn mà mặt đầy hoang mang.
01:45Tôi lập tức đứng phát dậy, chừng mắt nhìn bà ta, phản pháo lưu loát bằng tiếng Hàn.
01:49Trần Khả không kịp cản tôi.
01:51Lát sau, vài bà Tây khác cũng nhập cuộc.
01:53Tôi một trọi bốn, bắn liên tục bốn thứ tiếng, Anh, Trung, Nhật, Hàn.
01:57Cãi đến khi họ nghẹn họng, che mặt bỏ đi.
02:00Khung cảnh hệt như một trận đấu khẩu của Bách Gia Chư Tử thời xưa.
02:02Sự gây cấn của màn giao lưu văn hóa kết hợp với tiếng cười quỷ dị của Trần Khả đã kích thích cộng đồng mạng sáng tạo hàng loạt nội dung chế.
02:08Chỉ sau một đêm, đủ loại video nhái ra đời.
02:11Bình luận tràn ngập danh sưng, chị đại khu vực cãi nhau.
02:13Chính là hình mẫu lý tưởng của tôi trên Internet.
02:16Mẹ tôi hỏi sao lại quỳ xem video.
02:18Ủa, không phải chị này từng làm beauty blogger à?
02:20Phía dưới một đống người đáp ngay, mày nhớ sai rồi, trước đây cổ làm nghề mổ lợn.
02:24Gì chứ, tao là fan lâu năm đây, chị này trước là cãi thuê chuyên nghiệp, nhận kèo khắp thế giới, luyện thành thần rồi.
02:30Một số bình luận càng kỳ quặc hơn, vẹt biết nói bốn thứ tiếng bán ở đâu vậy.
02:34Xin lỗi, vợ tôi chạy lung tung làm mọi người chê cười rồi.
02:37Giữa đống bình luận khó đỡ ấy, tôi chật phát hiện một dòng cực kỳ nghiêm túc.
02:40Chẳng lẽ chỉ mình tôi để ý rằng, ở phút 2 giờ 40 phút, chị này gọi anh chàng bàn bên là chồng à?
02:45Tin tôi hững một nhịp.
02:46Mấy ông này xem video bằng kính hiển vi hay gì vậy?
02:49Lúc đó, tôi cãi tới mức thiếu tự tin, quay sang bàn bên hôm một tiếng chồng ơi để dọa bà cô kia.
02:54Tôi định vào bình luận để giải thích, thì chật phát hiện Khương Khương vừa đăng video mới.
02:58Tôi lập tức lao vào tranh vị trí top comment, nhưng vẫn không kịp.
03:01Tên tài khoản của Giang Giang là Gì.
03:03Tôi đoán chắc anh ấy họ Giang.
03:04Anh ấy là idol số một của tôi trong ba tháng qua.
03:06Không giống tôi một blogger nhỏ xíu lọt thỏng trong biển Internet, Gì là một blogger chịu follow bên mảng công nghệ.
03:12Follow của anh ấy tăng đều như một đường biểu đồ ổn định, không hề có biến động lớn.
03:16Gì chưa bao giờ lộ mặt, nhưng mỗi video đều giới thiệu những phát minh cực kỳ dị.
03:20Điều hấp dẫn tôi nhất chính là giọng nói của anh ấy.
03:22Giọng chầm ấm, nam tính, như loại rượu đắt đỏ nhất trong quán bar, khiến người ta vô thức say mê, cảm xúc cũng trở nên bình lặng.
03:28Dạo này tôi mất ngủ, toàn phải nghe giọng anh ấy mới ngủ được.
03:32Tôi từng bóng gió dò hỏi, biết được Gì là một học bá, vừa được tuyển thẳng cao học.
03:36Anh ấy thích một cuộc sống yên tĩnh và những cô gái có nội hàm, gạch chân có nội hàm.
03:40Vậy nên, mỗi lần Gì đăng video, tôi luôn tranh thủ bình luận những kiến thức chuyên sâu.
03:44Nhưng thật ra, trong lòng tôi chỉ nghĩ một chuyện, bao giờ Gì mới khàn giọng gọi tôi một tiếng bé cưng đây.
03:48Dù sao anh ấy cũng đâu có đọc được suy nghĩ, trong mắt Gì, tôi chắc chắn là một quý cô thanh lịch, tâm hồn đồng điệu với anh ấy.
03:55Tôi nhấn vào video mới của Gì, mở đầu là hình ảnh một con tàu du lịch xa hòa.
03:59Giống y đúc con tàu tôi vừa đi, tôi giữ người, toàn rồi.
04:02Tôi quên mất mình không còn là một blogger nhỏ vô danh nữa, không thể cây ít fan mà làm loạn như trước được.
04:07Tôi vội vã kéo xuống phần bình luận.
04:09Quả nhiên, dưới bình luận mang đầy tính chuyên môn của tôi, có cả đống người spam, bắt giống chị đại khu cãi nhau.
04:14Chị này, tôi khóc mất, Gì cũng làm video về du thuyền hôm nay luôn.
04:18Trùng hợp vậy, hai người này có gì mờ ám không đây?
04:21Nhưng mà chị này có chồng rồi, đẹp trai lắm.
04:24Câu cuối vừa dứt, người đó đính kèm một bức ảnh.
04:26Trong ảnh là anh chàng bàn bên trên du thuyền.
04:28Lúc này, tôi muốn xóa bình luận cũng đã quá muộn.
04:31Dưới bình luận của tôi đã xây thành một tòa cao ốc, mà nội dung thì ngày càng đi xa.
04:35Tôi vất vả lắm mới dựng lên hình tượng quý cô thanh lịch độc thân, vậy mà giờ tan thành mây khói.
04:40Tôi hẹn Trần Khả ra than thở, phải làm sao đây?
04:42Giang Giang thấy tôi có chồng rồi, liệu anh ấy có buồn không?
04:45Có khi nào từ nay không thích tôi nữa không?
04:47Trần Khả, có một khả năng.
04:49Là gì cân bản chẳng biết cậu là ai?
04:51Quá đau lòng.
04:52Tôi nhõm nhẽo, không cho phép cậu nghi ngờ tình yêu Giang Giang dành cho tớ.
04:55Trần Khả biểu môi, tỏ vẻ không nỡ nhìn thẳng.
04:58Đinh tôi lấy điện thoại ra, hiện lên một tin nhắn từ Tổng Vũ.
05:01Tổng Vũ, mới chia tay chưa đến 3 tháng mà đã có chồng rồi.
05:03Tôi lười giải thích, trực tiếp chặn luôn.
05:06Nếu không phải vì Tổng Vũ, tôi cũng chẳng xa suốt 3 tháng trời, lại còn lên du thuyền giải khuây.
05:10Mở ứng dụng ra, trong hộp tin nhắn có một dòng nổi bật.
05:13Nghe nói, tôi là chồng em.
05:15Tôi cứ tưởng là tin nhắn rác, định mắng trong một trận, nhưng khi nhìn thấy Avatar, tôi tối sầm mặt.
05:20Thời buổi này, ngoài Giang Giang, còn ai dùng ảnh đại diện đen kỳ thế này chứ?
05:23Tôi vội vàng vào trang cá nhân xác nhận, lượng fan trùng khớp chính là Giang Giang.
05:27Giang Giang, chồng.
05:29Hai danh sưng này đồng thời xuất hiện trong đầu, khiến tôi không khỏi tưởng tượng xa xôi.
05:33Dù trong lòng đã dối loạn tơ lòng, tôi vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhắn lại, nghe ai nói vậy, sao có thể chứ?
05:38Đối phương lập tức gửi một bức ảnh chính là ông xã tin đồn của tôi.
05:41Tôi vội gõ bàn phím định giải thích đây là hiểu lầm, kết quả.
05:44Gì, người đó là tôi.
05:46Hóa ra, chính chủ đến tận cửa tính sổ.
05:48Tôi im lặng, xóa hết những lời định giải thích.
05:50Anh chàng bàn bên trên du thuyền chính là Giang Giang.
05:53Giang Giang chính là anh chàng bàn bên.
05:55Thế giới này sao mà nhỏ quá vậy?
05:56Và tại sao một người có thể đồng thời sở hữu giọng nói hay, trí tuệ cao và ngoại hình đẹp trai thế này chứ?
06:01Đúng là tạo hóa quá thiên vị.
06:03Gì, em rất dũng cảm.
06:04Tim tôi nhảy lên tận cổ học.
06:06Giọng điệu này, giống y hệt mấy tổng tài bá đạo trước khi nổi giận.
06:09Rất tốt, em thành công chọc giận tôi rồi.
06:11Gì, ý tôi là chuyện em giúp đỡ người khác trên du thuyền.
06:14Rất dũng cảm.
06:15Tôi thử phào nhẹ nhõm, nhưng đầu óc lại bị kéo lệch hướng.
06:18Rồi, anh đã ở đó, sao không ra tay giúp đỡ?
06:21Gì, tôi sợ làm chậm tốc độ nói của em.
06:23Tôi lúc đó dữ dằn đến vậy sao?
06:25Gì, ừ, có hơi dữ.
06:26Anh ấy biết đọc suy nghĩ.
06:28Hay có thể đoán được tôi đang nghĩ gì?
06:30Gì, nhưng rất đáng yêu.
06:31Đáng yêu, tôi không nhịn được đỏ mặt.
06:33Lâu lắm rồi không ai khen tôi đáng yêu, bình thường toàn khen tôi xinh đẹp.
06:37Tôi gửi một sticker xấu hổ.
06:38Thực ra, hôm đó tôi có uống chút rượu.
06:40Bình thường tôi rất hiền, rất dịu dàng, rất có chiều sâu.
06:43Trọng điểm là, rất có chiều sâu.
06:45Tôi tiếp tục bổ sung, cũng may, chỉ có hai chúng ta biết chàng trai trên du thuyền đó là anh.
06:50Tôi cười thẹn thùng, đây là bí mật nhỏ giữa tôi và Giang Giang.
06:53Có bí mật chung là bước đầu tiên để xây dựng mối quan hệ thân mật.
06:56Tôi đang mơ về một tương lai tươi đẹp thì.
06:58Trần Khả đột nhiên cốc đầu tôi một cái.
06:59Ôi trời, thất thất, mau nhìn đi.
07:01Cậu lại hot rồi.
07:03Trần Khả đưa điện thoại cho tôi xem.
07:04Tôi mở video ra, một tài khoản đào bới ảnh đời thường của Giang, so sánh với anh chàng bàn bên của tôi độ tương đồng 99%.
07:10À không, vốn dĩ hai người là một.
07:12Video vừa ra, chuyện Giang là chồng tôi lan truyền với tốc độ chóng mặt.
07:16Tôi nhìn tin nhắn vừa gửi đi chưa đến một phút trước.
07:18Màn vả mặt đến quá nhanh.
07:20Trần Khả lướt bình luận trên trang của Giang, cười đến nói không thành lời.
07:23Tôi nói này.
07:24Thất thất, ha ha ha ha, lần này danh tiếng của Giang bị cậu phá hỏng hoàn toàn rồi.
07:27Tôi tối sầm mặt.
07:29Trần Khả bịt miệng cười, người ta vốn là nam thần độc thân trong sáng, giờ thì hay rồi, tự nhiên biến thành ông chú đã có vợ.
07:35Cô ấy dơ điện thoại ra trước mặt tôi, cậu mau xem bình luận này, có người đặt tên cho con hai cậu rồi, gọi là G27.
07:40Tội lỗi quá, cư dân mạng lẽ nào đều học từ sơ lóc hôm sau.
07:44Tôi cầm ly nước uống để chấn tĩnh.
07:46Bỗng nhiên, Trần Khả ngừng cười, thất thất, IP của G thay đổi rồi.
07:49Biến thành cùng tỉnh với chúng ta, vụt khụ khụ.
07:52Trần Khả mặt vô cảm lấy giấy lau nước trên mặt.
07:54Tôi vội vàng kiểm tra tin nhắn.
07:56Tin mới nhất đã cách tin trước gần một tiếng.
07:58G, chúng ta gặp nhau đi.
08:00Không thể nào.
08:01Chẳng lẽ chỉ vì chuyện nhỏ này mà anh ấy vừa tỉnh đến bắt tôi sao?
08:04Giờ tôi chỉ muốn bật bài thôi anh cứ dết em đi mà thôi.
08:07Tôi nghiến răng, khó khăn gõ ra một chữ, được.
08:09Trong lòng vẫn hơi bất an, hay là, thôi không gặp nữa, tôi lên mạng đính chính.
08:13G gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.
08:15Có một cô gái bình luận, chắc là hiểu lầm gì thôi, có thể hai người họ không phải vợ chồng.
08:19Bên dưới vô số người trả lời, gì chứ?
08:21Chẳng lẽ chị đại cãi nhau cãi đến đối lý nên cố ý gọi G là chồng à?
08:25Ai tin nổi?
08:26Đúng thế, tôi quan sát rồi.
08:27Trước cả video du thuyền, chị này đã quen G rồi.
08:30Mỗi lần G đăng video, chị ta không hạng nhất thì hạng nhì bình luận đầu.
08:34Sao tôi cứ có cảm giác G là cha nam nhì?
08:36Trước kia không công khai, giờ chẳng lẽ còn ép chị đại cãi nhau tự đứng ra thành mình?
08:40Tôi, hay là, gặp nhau đi.
08:42G, được.
08:43Ngay sau đó, anh ấy gửi mã QR WeChat.
08:46Vẫn là avatar đen kỳ quen thuộc, khiến tôi hoa cả mắt.
08:49Hẹn xong thời gian và địa điểm, tôi nằm dài trên bàn, nhã nhã ngậm ống hút, lướt lại đoạn tin nhắn vừa rồi.
08:54Tôi chắc chắn đã thể hiện rất có chiều sâu và dịu dàng rồi nhì.
08:57Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi hẹn hò với Giang Giang.
09:00À không, là lần đầu gặp mặt, phải để lại ấn tượng tốt, không thể để anh ấy nghĩ tôi chỉ biết cãi nhau và hung dữ.
09:05Đến ngày hạnh, tôi trang điểm thật xinh, mặc một chiếc váy phong cách học đường, trông cực kỳ trí thức.
09:10Còn một tiếng nữa mới tới giờ hạnh, Trần Khả đi mua nước hoa, tôi tranh thủ ngồi làm việc.
09:14Chẳng bao lâu, tiếng sụt xịt nhỏ xíu chuyển tới.
09:16Tôi đặt laptop xuống, chạy qua nhìn xung quanh, rồi chỉ vào một chị nhân viên quầy đang cười như đóa hoa ăn thịt người.
09:22Là cô ta bắt nạt cậu.
09:23Trần Khả lý nhí, tôi thích một chai nước hoa, nhưng cô ấy không chịu lấy cho tớ.
09:27Tôi xoa đầu cô ấy, dịu dàng nói, ngoan nào, bảo bối.
09:31Sau đó, tôi nheo mắt nhìn cô nhân viên kia, xin lỗi bạn tôi ngay.
09:34Có lẽ thấy hôm nay tôi ăn mặc ngoan hiền nên cô ta càng vênh váo.
09:37Các cô mua không nổi đâu.
09:39Tôi mà lấy cho các cô, lỡ làm bẩn làm hỏng thì đền nổi không.
09:42Rồi cô ta còn cố tình sổ một tràng tiếng Anh.
09:44Tôi nheo mắt, giọng điệu lạnh nhạt, chắc cô chưa xem video của tôi nhỉ.
09:48Tôi đã cho cô ta cơ hội, là cô ta không biết trân trọng.
09:50Tôi đứng yên một chỗ, bắt đầu bán liên hồi, từ chức lý kinh doanh đến tinh thần phục vụ, từ phẩm chất đạo đức đến sự bình đẳng bầm sinh.
09:57Cuối cùng, tôi nhớ mày, dù có xịt bao nhiêu nước hoa, một tâm hồn bốc mùi như cô cũng chẳng thơm nổi đâu.
10:02Rồi tôi lặp lại câu đó bằng tiếng Anh.
10:04Tôi cầm chai nước hoa lên, đưa cho một nhân viên khác đang hóng chuyện, giọng ngọt như mật, tôi lấy chai này.
10:09Cô nhân viên kia lập tức nhiệt tình gói hàng cho tôi.
10:11Còn đóa hoa ăn thịt người thì há hốc mồm, nhìn chằm chằm đơn hàng béo bở của mình rơi vào tay kẻ khác.
10:16Lúc thanh toán, tôi theo thói quen thỏ tay vào túi.
10:19Rồi móc ra một khoảng không.
10:20Xong đời, quên mang thẻ rồi.
10:22Tôi vẫn ngẩn cao đầu giả vờ tìm thẻ, nhưng trong lòng thì hoảng loạn.
10:25Ngay lúc đó, một bàn tay thon dài, trắng chẻo với đầu ngón tay hồng hồng vươn tới, quẹt cái này đi.
10:30Tay đẹp quá, giọng nam chầm thấp, quyên rũ quá.
10:33Tôi ngước lên nhìn.
10:34Chiếc áo sơ mi trắng phát họa đường nét cơ bụng rắn giỏi.
10:37Bờ vai không bị gủ.
10:38Đường xương hàm sắc xào, bờ môi phớt hồng, sống mũi thẳng tắp, đôi mắt lạnh nhạt nhưng đẹp đến mê hồn, cùng với cặp kính gọng vàng đầy cấm rục.
10:45Nụ cười trên môi tôi dần cứng lại.
10:47Trần khả cũng quên luôn chuyện khóc, ôm chai nước hoa rồi.
10:50Chạy mất.
10:50Nhân viên quầy trìa thẻ ra, tôi nhận ra rồi.
10:53Chị là chị đại cãi nhau đúng không?
10:54Đây là gì phải không?
10:56Hai người tình cảm thật đó.
10:57Tôi có thể trục chung với hai người không?
10:59Tôi lập tức che mặt, túng tay anh chàng kia kéo thẳng ra ngoài.
11:02Mãi đến khi đi đến nhà hàng mà tôi và Giang Giang hẹn trước, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
11:06Vừa bình tĩnh lại, tôi trực nhận ra cảm giác ấm áp trong lòng bàn tay.
11:09Tôi vẫn đang nắm tay Giang Giang.
11:11Không biết có phải ảo giác không, hình như anh ấy còn nhẹ nhàng nắm lại, rồi mới lặng lẽ rút tay về.
11:16Đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay, khiến tôi dùng mình tê dại.
11:19Muốn nắm lại quá.
11:20Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, chào Giang Giang, tôi là chị đại cãi nhau.
11:23Không khí lặng đi một giây, tôi vội vàng sửa lại, à không, ý tôi là, tôi tên Lý Thất Thất.
11:28Quê chết mất, chàng trai trước mặt khẽ nhét môi, Giang Giang.
11:32Cô gọi tôi thế à?
11:33Giọng trầm quá quyến rũ.
11:34Tôi gật gật rồi lại lắc đầu, ngựa ngùng cắn môi.
11:37Anh ấy khẽ cười, chào Thất Thất, tôi là Giang Hoài.
11:39Tôi đoán đúng rồi, gì thật sự họ Giang.
11:42Nếu các fan couple trên mạng mà thấy cảnh này, chắc sẽ mất hết niềm tin mất.
11:46Vợ chồng mà đến tên nhau cũng không biết.
11:47Tôi uống một ngụm cà phê để chấn tĩnh.
11:49Người đàn ông này đẹp quá mức quy định, khiến tôi không thể không ẩn ngơ nhìn vào mắt anh ấy.
11:53Vừa nãy ở quầy nước hoa, anh thấy hết rồi.
11:56Tôi thầm cầu nguyện, nhất định phải nói là không thấy.
11:58Hôm nay tôi là một mỹ nhân trí thức mà.
12:00Giang Hoài, ừ, tôi thấy hết rồi.
12:03Còn đặc biệt nhấn mạnh thấy hết rồi nữa chứ.
12:05Giang Hoài, rất đáng yêu.
12:06Lại đáng yêu, anh ấy không thấy tôi hung dữ sao.
12:09Mẹ tôi còn hay bảo tôi bớt lại, đừng lúc nào cũng nổi bật quá, chẳng giống con gái chút nào.
12:14Tôi cố tình kéo dài thời gian, tránh đề cập đến chuyện ông xã, cứ thế trò chuyện hết chuyện này đến chuyện khác.
12:19Giang Hoài vẫn kiên nhẫn theo mạch chuyện của tôi, không hề có dấu hiệu chán nản.
12:22Giọng nói chầm ấm của anh ấy khiến tôi cực kỳ dễ chịu.
12:25Cuối cùng, chúng tôi nói đến một chủ đề mà tôi đang nghiên cứu gần đây.
12:28Không ngờ, Giang Hoài lại có chuyên môn đúng ảnh, còn đưa ra rất nhiều ý tưởng mới mẻ, khiến tôi như bừng tỉnh.
12:33Tôi vui sự nhảy lên, ôm chầm lấy Giang Hoài, y như cách tôi hay ôm Trần Khả vậy.
12:38Xung quanh có không ít ánh mắt nhìn sang.
12:40Tôi định buông ra thì bị anh nhẹ nhàng giữ lại, tay khẽ đặt lên sau gái tôi.
12:43Thế là cả khuôn mặt tôi vùi vào bờ vai anh ấy.
12:46Khoan đã, hình như có người nhận ra chúng ta.
12:48Lòng ngực anh khẽ rung động theo giọng nói chầm thấp.
12:50Tôi lập tức không dám nhúc nhích.
12:52Chúng tôi giữ nguyên tư thế đó rời khỏi nhà hàng.
12:54Trên người Giang Hoài có mùi bạc hà thoang thoảng, thanh mát và dịu nhẹ, vô cùng cuốn hút.
12:58Tay tôi đặt trên eo anh, không nhịn được mà lên lút vuốt vài cái.
13:02Giống hệt một con chuột nhỏ vừa trộn được miếng phô mai, khí hưởng tận hưởng.
13:05Tôi hoàn toàn chìm đắm trong thân thể tuyệt mỹ của Giang Hoài,
13:07mãi đến khi đi được một đoạn xa, mới sực nhớ phải buông ra.
13:10Giang Hoài khẽ cười, đôi mắt vốn lạnh lùng dưới cặp kính gọng vàng giữa đây cũng ánh lên chút ấm áp.
13:15Nhưng tôi lại lập tức không vui.
13:17Người này là sao đây, bị chiếm tiện nghi mà còn cười vui vẻ như thế.
13:20Người vừa đẹp trai lại ngốc ngớt thế này, rất dễ bị các chị gái già rụ rỗ đến mức chẳng còn mảnh xương nào.
13:25Xem ra vẫn cần tôi giúp anh nếm chút đắng cay của cuộc đời.
13:28Ừ, đúng vậy, vụ ông xã lần này chính là một thử thách dành cho anh ấy.
13:32Tôi ra sức tự thuyết phục bản thân, để có thể quang minh chính đại tiếp cận anh ấy thêm vài ngày nữa.
13:36Giang Hoài, xe ở phía trước, tôi đưa cô về.
13:38Tôi liếc nhìn logo trên xe.
13:40Vickit à, bảo sao lúc nãy quẹt thẻ sức khoát thế.
13:43Tôi nhìn cái nắng gây gắt muốn cháy ra, rồi lại nhìn Giang Hoài.
13:46Là anh ấy chủ động đề nghị đưa tôi về, xa cũng không phải lỗi của tôi.
13:50Tôi đến trường hát đại.
13:51Giang Hoài hơi sững lại, hát đại ở ngoại ô.
13:53Biểu cảm này là gì đây, chẳng lẽ xa quá à?
13:56Nhưng rất nhanh, khóe môi anh ấy nở một nụ cười dịu dàng, lên xe đi.
13:59Quá ư là xoái.
14:00Chỉ một câu lên xe đi mà lại nói ra cái hiệu ứng như lên giường đi vậy.
14:04Mặt tôi lập tức nóng bừng, nhanh chóng chui ngay vào ghế phụ, sợ lát nữa Giang Hoài đổi ý.
14:13Băng qua hơn nửa thành phố.
14:14Tôi chuyển tiền nước hoa cho Giang Hoài, rồi nhắn tin cho chú Nhã Nhã, nhờ cô ấy chuẩn bị sách giúp tôi.
14:19Giọng nói trầm thấp của Giang Hoài vang lên, cô làm việc ở hát đại.
14:22Tôi, ừm, giảng viên khoa vật lý.
14:24Công việc này, đủ để chứng minh tôi có học thức chứ.
14:27Dù Trân Khả lúc nào cũng nói tôi chẳng có tí khí chất nào của một giảng viên,
14:30trông giống mấy nữ phụ bình hoa di động trong showbiz hơn.
14:33Nhưng tôi đường đường là người thi đậu vào hát đại bằng thực lực đấy nhé.
14:36Giang Hoài, tôi cứ tưởng cô sẽ chọn chuyên ngành về ngôn ngữ.
14:39Tôi tự tin nở nụ cười, ngôn ngữ chỉ là sở thích thôi.
14:42Như tiếng Anh, Hàn, Nhật, Thái, tôi chỉ biết sợ sơ, đủ để cãi nhau là được.
14:46Không đúng.
14:47Tôi nói cái gì thế này, nghe cứ như tôi học mấy ngôn ngữ đó chỉ để đi cãi nhau ấy.
14:51Nhìn Giang Hoài quen đường quen lối quẹo vào bãi đỗ xe của hát đại, tôi bắt đầu cảm thấy không ổn.
14:56Đôi, anh đưa tôi đến đây là được rồi, anh có thể về rồi.
14:59Giang Hoài, sắp đến giờ học rồi, tôi đi trước đây.
15:02Tôi, anh nói cái gì? Giờ học gì cơ?
15:04Một đáp án dần hiện lên trong đầu tôi.
15:07Giang Hoài, tôi là Giang Hoài, sinh viên mới nhập học.
15:09Nhờ cô Lý chỉ giáo nhiều hơn, duyên phận đúng là kỳ diệu không sao tả nổi.
15:13Nhất là khi Giang Hoài dùng chất giọng trầm khàn gọi tôi là cô giáo, thật sự khiến người ta máu nóng sôi trào.
15:18Cho đến khi bước vào phòng thí nghiệm, tôi vẫn vì quá xấu hổ mà co rút ngón chân.
15:22Chú Nhã Nhã đưa tài liệu đã sắp xếp cẩn thận cho tôi.
15:25Cô ơi, thứ sáu tuần sau em muốn xin nghỉ.
15:27Tôi gật đầu, được, có việc gì sao?
15:29Thứ sáu tuần sau là trận thi đấu mơ lội của Tề Tư Vũ.
15:32Quả nhiên, tôi biết mà.
15:33Chú Nhã Nhã, một cô gái ít nói, chăm chỉ đến mức liều mạng, chỉ có mỗi Tề Tư Vũ mới khiến cô ấy chịu dừng công việc lại.
15:39Đáng tiếc thay, bông hoa trắng duy nhất trong phòng thí nghiệm của tôi lại bị một vận động viên thể thao chiếm mất rồi.
15:44Nhất là cái gã Tề Tư Vũ đó, ngay cả tỏ tình cũng đáng bị đánh.
15:47Người ta thì thề non hẹn biển, còn cậu ta thì nói thế này, bao nhiêu năm nay, tôi đã quen có cậu bên cạnh rồi.
15:53Hai đứa mình cứ vậy đi ha, nhưng dù đáng đánh thì tình yêu vẫn là tình yêu.
15:57Tình cảm của những chàng trai trẻ đều viết hết trên mặt, chân thành, mãnh liệt, muốn giấu cũng chẳng giấu được.
16:02Nhắc đến chàng trai trẻ, tôi, Nhã Nhã, em có biết Giang Hoài không?
16:05Chú Nhã Nhã, biết ạ, sinh viên năm nhất cao học, trước đây từng đạt rất nhiều giải thưởng.
16:10Tôi, còn gì khác không?
16:11Như tài khoản mạng xã hội chẳng hạn.
16:13Chú Nhã Nhã lắc đầu, cái này em không rõ.
16:15Tốt quá, tốt quá, không rõ là tốt rồi, chứng tỏ chưa nổi tiếng đến mức ai cũng biết.
16:20À đúng rồi Nhã Nhã, thứ sáu tuần sau cô đi cùng em nhé, đi xem thi đấu bơi lội.
16:24Được ạ, chú Nhã Nhã mỉm cười, mà lúng đồng tiền nhạt nhạt.
16:27Nhưng nụ cười này khiến tôi cảm thấy như con bé đang giấu tôi chuyện gì đó.
16:31Kể từ khi biết Giang Hoài cũng học trong trường, mấy ngày nay tôi không dám ra nhà ăn, toàn nhờ Trần Khả mang đồ ăn về giúp.
16:37Vì chuyện này mà Trần Khả cười nhạo tôi mấy hôm liền.
16:39Hóa ra thất thất đại ma vương của chúng ta cũng có thứ phải sợ đấy nha.
16:42Tôi vừa mong gặp anh ấy, lại vừa sợ đứng trong khung hình sẽ bị người ta nhận ra.
16:46Tôi thì không sao, dù gì tôi cũng có ý đồ với Giang Hoài.
16:49Nhưng như vậy không tốt cho danh tiếng của anh ấy.
16:51Dù tôi đã cẩn thận hết mức, nhưng vẫn vô tình đụng mặt vài lần.
16:55Một lần là ở rừng cây nhỏ, ánh nắng dọa lên mặt bên của anh ấy, đẹp như một bức tranh.
16:59Tôi nhìn đến ngây người, cho đến khi Giang Hoài gọi tên tôi, tôi mới bừng tỉnh như trong mộng.
17:03Sau đó, chẳng hiểu sao mà tôi lại cùng anh trốn trong rừng cây nhỏ cho chuyện cả buổi chiều, gần như toàn là tôi nói.
17:09Thiếu chút nữa là kể luôn chuyện ba tuổi tè dầm của mình.
17:12Lần khác là trong phòng thí nghiệm do một giáo viên khác phụ trách, có một nữ sinh nhận ra tôi.
17:16Tôi vội vàng đẩy Giang Hoài đang sắp bước vào Giang Hoài, chờ nữ sinh đó đi rồi mới cho anh vào.
17:20Sau đó lặng lẽ ngồi nhìn anh làm thí nghiệm cả một buổi chiều.
17:23Giang Hoài không phải sinh viên khoa vật lý, nhưng các thí nghiệm trong khối ngành kỹ thuật về cơ bản đều có điểm tương đồng.
17:33Tôi cũng đẹp đến mức có thể đăng lên tạp chí khoa học.
17:35Điều kỳ diệu là, mỗi lần gặp Giang Hoài, buổi tối hôm đó tôi đều ngủ rất ngon.
17:39Còn nếu không gặp, tôi lại mất ngủ, phải xem lại những video cũ của anh để du ngủ.
17:43Nhưng hậu quả là, Giang Hoài xâm chiếm luôn giấc mơ của tôi.
17:47Giọng nói khàn khàn, đôi bàn tay thon dài trắng trẻo, đôi môi đỏ tươi, rượu đỏ đổ tràn, ga rượu nhăn nhúm, đôi mắt lạnh lùng như phủ đầy rục vọc.
17:54Tôi bật dậy giữa đêm đi tắm nước lạnh, cả đêm không ngủ nổi.
17:57Kiếp trước Giang Hoài chắc chắn là yêu tinh.
17:59Thứ sáu, tôi và Nhã Nhã đến bể bơi sớm.
18:01Chỉ là một trận đấu do hữu đơn giản.
18:03Để tư vũ tươi cười chạy đến, chào chị thất thất, em dẫn Nhã Nhã qua bên đông chơi một lát nhé.
18:08Vừa nói, cậu ta vừa vô cùng tự nhiên đặt tay lên vai chú Nhã Nhã, còn tiện thể nhéo má cô ấy.
18:13Tôi không chịu nổi mấy cảnh khoe tình cảm này, bèn xua tay đuổi hai đứa nó đi nhanh lên.
18:17Tôi không quen thuộc với bể bơi, đành đi loành quanh, tiện thể ngắm các anh trai đang ngâm mình dưới nước.
18:21Tuổi trẻ thật tốt, cơ bắp cũng săn chắc hơn.
18:24Bắp tay này, hô, cơ ngực này, ha, đuôi này, chậc, bà lý, hả.
18:29Tôi đang xem đến hang say thì giọng nói lạnh lùng bất thình lình vang lên, làm tôi giật bắn người, trượt chân một cái.
18:34Một đôi tay mạnh mẽ giữ lấy eo tôi, tôi ngừng đầu lên, đập thẳng vào mắt là ánh nhìn của Giang Hoài.
18:39Anh ấy không đeo kính, đôi mắt lạnh lùng xinh đẹp hoàn toàn lộ ra.
18:42Mí mắt trong, đuôi mắt dài và hơi xếch, quyến rũ đến lạ.
18:45Nhìn xuống dưới là ít hầu gợi cảm, xương quay xanh tinh tế, cùng với cơ bụng còn nhỏ nước.
18:50Giang Hoài không mặc áo, tôi theo phản xạ mà bụng dưới xiết lại.
18:53À, trùng hợp quá ha, anh cũng đi bơi à.
18:56Tôi gượng cười hai tiếng, không nhịn được mà nuốt nước bọt, hy vọng ánh mắt mình không quá thô bì.
19:00Đẹp không? Giang Hoài lạnh nhạt hỏi, chậm dãi buông tôi ra, có vẻ không vui cho lắm.
19:04Anh nói bọn họ à? Tôi chỉ vào mấy chàng trai trong bể bơi, cũng đẹp mà, chẳng đầy sức sống, toát lên khí chất thanh xuân.
19:11Sắp mặt Giang Hoài càng kém hơn, tôi đột nhiên có một loại ảo giác rằng mình vừa bị chồng bắt quả tang khi đi ngoại tỉnh.
19:16Giang Hoài kéo tôi đến tủ đồ, lấy ra một đôi dép chống chân mới tinh, vừa đúng sai của tôi.
19:21Tôi nghi hoặc, trong tủ đồ của anh sao lại có dép nữ?
19:24Giang Hoài, dự phòng, sợ em quên mang. Anh ấy chắc chắn như thế nào mà biết tôi sẽ đến bể bơi chứ?
19:29Giang Hoài chỉ mặc quần bơi, người vẫn còn nhỏ nước.
19:31Tôi như đang chơi thử thách không nhìn, không biết nên đặt ánh mắt mình vào đâu.
19:35Giang co trong vài giây, tôi, cơ bụng anh tập cũng được đấy.
19:38Giang Hoài khẽ cong môi, ừm.
19:40Tôi giả vờ lơ đã hỏi, không biết chạm vào có cảm giác thế nào nhỉ?
19:43Giang Hoài, có thể thử xem. Anh nghiêm túc thật à?
19:46Dù gì cũng phải trần trừ một chút chứ.
19:48Tôi thầm lầm bầm trong lòng, người gì mà dễ dụ thế này?
19:51Tôi nhẹ nhàng đưa tay ra, chậm dãi tiến về phía cơ bụng.
19:54Cuối cùng, cũng chạm được rồi.
19:56Lạnh lạnh, mềm mại mà đầy đàn hồi.
19:58Một ngón tay chưa đã, tôi đặt cả bàn tay lên, nhẹ nhàng vút ve.
20:01Sương khóa, tê cả ra đầu.
20:03Đột nhiên, cổ tay đang tự do tung hoành của tôi bị Giang Hoài giữ chặt.
20:06Tôi ngưng ngắc ngẩn đầu lên, ánh mắt anh có chút kỳ lạ.
20:09Thất thất, đủ rồi.
20:10Giọng anh khàn khàn, lập tức kéo tôi về đêm hôm đó trong giấc mơ.
20:14Mặt tôi đỏ bừng, vèo một cái rụt tay lại.
20:16Dù chưa sợ đủ, nhưng bất nạt người ta cũng phải có giới hạn chứ.
20:19Trong đầu tôi toàn là cơ bụng, chẳng còn tâm trí đâu mà xem thi đấu.
20:22Giang Hoài đúng là có độc, nhìn cơ thể anh xong.
20:25Bây giờ nhìn ai tôi cũng thấy như đang ngắm cải thảo, chẳng chút hương thú.
20:28Trận đấu kết thúc, tê tư vũ không ngoài dự đoán giành giải nhất.
20:31Nhưng bên kia hình như không phục, cứ lại nhảy kiếm chuyện.
20:34Ban đầu, trước mặt Giang Hoài, tôi định làm một tiểu thư có nội hàm.
20:38Nhưng đối phương cứ bám giết không buông, tôi nhịn không nổi nữa, lao lên cãi nhau với bọn họ.
20:42Mấy tên cao to bên kia bị tôi chặn họng đến á khẩu, tức giận đến mức mặt đỏ tía tai.
20:46Tôi cũng hơi trột dạ.
20:47Lúc này, Giang Hoài đứng sau lưng tôi, chậm rãi lên tiếng, đừng sợ, có anh đây, tiếp tục đi.
20:52Dùng chất giọng chầm khàn quyến rũ nhất để nói những lời khiến người ta rung động nhất.
20:56Nếu có khả năng, tôi thật sự muốn trùng bao tải bắt cóc anh về luôn.
20:59Có Giang Hoài ở đây, tôi cãi càng hăng, đến 20 phút sau đối phương cuối cùng cũng ngoan ngoãn xin lỗi.
21:04Tôi đắc ý quay lại, dưa tay lên hi-fi với Giang Hoài.
21:07Giang Hoài cười, nụ cười đầy vẻ cưng chiều, lợi hại thật.
21:10Tất nhiên rồi, từ lúc biết nói đến giờ, tôi chưa từng thua cãi nhau lần nào.
21:14Nói xong, tôi chợt nhận ra mình khoe khoang hơi quá đà, định chữa cháy, nhưng khi chạm vào ánh mắt Giang Hoài, tôi lại cảm thấy cứ là chính mình cũng chẳng sao.
21:21Tế tư vũ dẫn nhã nhã đi ăn tiệc lớn, trước khi đi còn đụng tay với Giang Hoài.
21:25Hai người khoác vai nhau thì thầm gì đó, trông cực kỳ thân thiết.
21:28Tôi đi nhờ xe Giang Hoài về nhà.
21:30Trên đường, Trần Khả gửi cho tôi mấy đoạn video.
21:33Một số là video ghép cảnh couple của tôi và Giang Hoài ngọt như mía lùi, còn có một số là video tố cáo Giang Hoài là cha nam.
21:38Lý do rất đơn giản, bởi vì trên mạng anh ấy hầu như không tương tác gì với tôi.
21:42Trần Khả, hai người trên mạng sắp ly hôn ba lần rồi đấy, còn không tính lên tiếng à.
21:46Fan của cậu đã 500.000 người rồi.
21:48Tôi trả lời bằng một sticker, chuyện của mỹ nhân, cậu bớt lo đi.
21:52Trần Khả, chập, Giang Hoài thật đáng thương, không chỉ bị cưới không giấy tờ, giờ còn thành cha nam.
21:56Tôi nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn Giang Hoài.
21:59Anh lại đeo kính gọng vàng, những sợi tóc loạt xòa trên chán khẽ lay động trong gió,
22:02trong vừa dịu dàng vừa lạnh lùng, mang đậm khí chất của một chàng trai trẻ tuổi.
22:06Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa xe, dường như có thể xoa dịu mọi mệt mỏi và vết thương.
22:10Vì gương mặt mà Trần Khả hay treo là bình hoa nữ phụ này,
22:12từ nhỏ đến lớn tôi đã nhận được không ít lời tỏ tình và cũng từng yêu đương vài lần.
22:16Trừ tông vũ ra, những lần khác đều chia tay trong hòa bình.
22:19Nhưng đây là lần đầu tiên, khi cãi nhau, tôi có người đứng sau lưng bảo vệ.
22:22Cũng là lần đầu tiên có người nói với tôi, anh ở đây, em cứ việc cãi.
22:26Câu này còn khiến tim tôi rung động hơn bất cứ lời tỏ tình hoa mỹ nào mà tôi từng nghe.
22:30Mẹ ơi, phải làm sao bây giờ, con gái mẹ hình như sắp rơi vào lưới tình mất rồi.
22:34Giang Hoài vẫn nhìn thẳng phía trước, giọng nói mang theo ý cười.
22:37Thất thất, em cứ nhìn chầm chầm như vậy, anh chịu không nổi đâu.
22:41Khụ khụ tôi giả vờ ho hai tiếng che giấu sự trột dạ.
22:43Giang Hoài, em hỏi anh anh vẫn thích nghe em gọi anh là Giang Giang hơn.
22:47Tôi lập tức có cảm giác bị nghẹn lại.
22:49Dưới gầm trời này, người có thể cắt ngang lời tôi nói chỉ có mỗi Giang Hoài.
22:52Tôi thuận theo, Giang Giang, em hỏi anh, anh cảm thấy con gái thích cãi nhau có nội hàm không?
22:57Khuế môi Giang Hoài chậm rãi cong lên, cuối cùng bật cười thành tiếng.
23:00Cười cái gì? Em hỏi nghiêm túc đấy.
23:02Giang Hoài, em đâu phải đang cãi nhau, mà là đang đấu tranh để bảo vệ quyền lợi chính đáng,
23:06là chiến đấu để bảo vệ bạn bè, là lên tiếng để giữ gìn chính nghĩa.
23:09Tôi chớp mắt, cảm giác CPU trong đầu mình hơi quá tải.
23:12Giang Hoài, sự nghiệp vĩ đại như vậy, sao lại không có nội hàm?
23:16Tôi dần dần phản ứng lại.
23:17Trong lòng chỉ có hai chữ, mẹ nó.
23:19Tại sao lúc nãy tôi không lấy bút ghi lại chứ?
23:21Chỗ này đáng lẽ phải học thuộc lòng mới đúng.
23:24Tôi cũng không ngờ hóa ra cãi nhau lại có ý nghĩa đến thế.
23:26Cái miệng này của Giang Hoài, tôi nghi ngờ anh trước đây làm PR.
23:29Lời lẽ đúng là cao tay.
23:31Tâm trạng tôi bỗng chốc trở nên phơi phới,
23:33mà hãy vui là tôi lại thích nói nhiều.
23:35Tối nay đến nhà em ăn cơm đi.
23:36Ừm, không khí đột ngột trở nên chầm lặng.
23:39Giang Hoài nhưng đầu nhìn tôi thật sâu,
23:40ánh mắt phức tạp đến mức tôi không nhìn ra điều gì.
23:43Tôi nhỏ giọng bổ sung, cũng không có ý gì đâu,
23:45Trần Khả cũng ở nhà em mà.
23:47Giang Hoài, vậy hôm nay anh không làm phiền nữa,
23:49lần sau nhất định phải nếm thử tay nghề của cô giáo lý.
23:52Lần sau nhất định.
23:53Quả nhiên, anh xử lý nguồn từ cực kỳ có chừng mực.
24:01Dạo này sao anh không đăng video mới?
24:03Giang Hoài, vừa đăng video mới,
24:04bình luận toàn bảo anh là cha năng.
24:06Tôi gãi đầu, đưa mắt nhìn đi chỗ khác.
24:08À, cái này, đúng là chúng ta nên tìm thời gian xử lý một chút.
24:12Giang Hoài cười nhạt,
24:13độ cong nơi khóe môi mê người đến lạ.
24:15Nói nhiều sai nhiều, có vẻ hôm nay không thích hợp để tôi mở miệng nữa.
24:18Nửa chặng đường sau,
24:19tôi giữ im lặng, chỉ yên tĩnh lắng nghe bản nhạc piano ru rương trong xe.
24:23Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ,
24:24lờ mơ thấy ngoài cửa sổ,
24:26thần Cupid và Nguyệt Lão đang giao chiến.
24:28Tôi chạy đến can ngăn, vụt một tiếng,
24:30Cupid lén bắn một mũi tên trúng mông tôi.
24:32Tôi đi cùng đuổi theo,
24:33nhất định phải đánh vào cái mông trắng nõn rung rung của hắn.
24:36Nhưng rượt mãi, đến khi tóm được rồi,
24:37Cupid lại biến thành Giang Hoài.
24:39Giang Hoài mọc thêm hai cái cánh nhỏ,
24:41vặn vẹo uốn éo, đáng yêu quá trời.
24:43Tôi nhào tới ôm lấy anh,
24:44chụt một cái hôn lên.
24:46Hô, còn có vị bạc hà nữa.
24:48Tôi vừa cười vừa mở mắt ra,
24:49thần Cupid không thấy đâu,
24:50chỉ có chiếc áo khoác trên người tôi.
24:52Thoang thoảng mùi bạc hà nhanh nhạc.
24:54Tôi vẫn còn chìm trong dư âm của giấc mơ,
24:56ngây ngốc cười với không khí.
24:57Giang Hoài, tỉnh rồi.
24:58Bên ngoài trời đã tối,
25:00giọng anh chầm thấp,
25:01mềm mại như một tấm lưới bao bọc lấy tôi,
25:02khiến lòng tôi chàn đầy sự bình yên và an toàn.
25:05Câu nói ấy kéo tôi trở về thực tại.
25:07Tôi ngừng cười ngốc,
25:07rưỡi lưng một cái,
25:08vừa mở miệng đã phát hiện giọng mình hơi khàn,
25:10trong màn đêm vô tình lộ ra chút mềm mại nũng nịu.
25:13Sao anh không gọi em?
25:14Về đến nhà bao lâu rồi?
25:15Giang Hoài, tầm 10 phút.
25:17Bình thường tôi có tìm đủ mọi mẹo cũng không ngủ được,
25:19vậy mà trong xe Giang Hoài lại ngủ say dễ dàng như thế.
25:22Không lẽ kiếp trước anh là thuốc ngủ thành tinh?
25:24Tôi vẫn còn mơ màng,
25:25Giang Hoài bỗng nhiên nghiêng người lại gần,
25:27khoảng cách giữa chúng tôi rút ngắn đột ngột.
25:29Anh cúi đầu giúp tôi cởi dây an toàn,
25:31tôi thì cúi đầu nhìn đôi môi đỏ hồng của anh.
25:33Cảm giác trong giấc mơ đã không còn nhớ rõ nữa,
25:35nếu có thể nếm thử một chút trong hiện thực thì tốt biết bao.
25:38Giang Hoài, buổi tối em ngủ không ngon à?
25:40Tôi gật đầu, trong lòng lại nghĩ,
25:42hay là anh đến ngủ cùng em đi,
25:43đảm bảo em ngủ ngon như chưa từng được ngủ.
25:45Giang Hoài ngừng lên,
25:46vừa vặn chạm vào ánh mắt sáng quá có chút gian tà của tôi.
25:49Ma xôi quỷ khiến,
25:50tôi đưa tay tháo mắt kính của anh xuống.
25:52Mất đi kính, ánh mắt anh thoáng chút mơ hồ,
25:54nhưng rất nhanh đã bị sự dịu dàng vô tận lấp đầy.
25:57Đêm tĩnh lặng,
25:58chỉ còn lại tiếng hô hấp nhẹ nhẹ của hai người.
26:00Giống như bị trúng bùa,
26:01tôi không kìm lòng được mà từng chút một nghiêng người về phía anh,
26:04tim đập như trống rồn.
26:05Khoảng cách dần rút ngắn,
26:06tôi thì thào, đừng động.
26:08Giang Hoài thực sự không hề nhúc nhích.
26:10Không khí đã đến nước này,
26:10không làm gì đó thì chẳng khác nào xỉ nhục nhan sắc của anh.
26:14Tôi nín thở,
26:14nhanh như chuồn chuồn lướt nước,
26:16chạm nhẹ lên chán Giang Hoài một cái.
26:18Sau đó mở cửa xe,
26:19chạy một mạch về nhà.
26:20Do ngủ lâu quá nên chân tôi bị tê,
26:22tư thế chạy trong chẳng khác gì một con sát sống mới vào nghề.
26:25Về đến nhà,
26:25tôi đóng sầm cửa lại,
26:27hai tay ôm mặt đầy thẻ thùng bị một cây gậy kim loại chọc nhẹ một cái.
26:30Tôi ngưng ngác nhìn chiếc kính gọng vàng trong tay,
26:32bầu không khí lãng mạn hoàn toàn sụp đổ.
26:34Cái quái gì thế này?
26:35Trộn hôn người ta xong còn tiện tay cũng luôn cái kính.
26:38Trần Khả đang đắp mặt nạ bước ra,
26:39nghe tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện liền cười đến rớt cả mặt nạ.
26:42Thất thất,
26:43liệu cậu ấy có nghĩ cậu dùng chiêu đánh lạc hướng,
26:45giả vờ hôn nhưng thực chất là để trộn kính không?
26:47Tôi mặt đầy vạch đen,
26:48mở WeChat ra thì thấy tin nhắn mới của Giang Hoài.
26:51Giang Giang,
26:51nhà anh cũng thuê trong khu này,
26:53sáng mai anh đón em đi học.
26:54Vài giây sau,
26:55Giang Giang,
26:56tiện thể lấy kính.
26:57Trần Khả vừa nhai khoai tây trên vừa ghé sang,
26:59lung bùng nói.
27:00Thất thất,
27:00Cậu không thấy hơi trùng hợp à?
27:02Lại đúng lúc ở cùng một khu trung cư.
27:04Tôi hơi bất ngờ,
27:05vậy có nghĩa là Giang Hoài thầm thích tớ,
27:07cố tình thuê nhà ở đây.
27:08Trần Khả,
27:09cậu vui là được.
27:10Tôi,
27:10trả khoai tây trên đây.
27:12Một lúc trộn hôn,
27:12một đời xấu hổ.
27:14Hôm sau khi Giang Hoài gọi tôi xuống lầu,
27:15tôi lần đầu tiên cảm nhận được một cảm xúc phức tạp mang tên.
27:18Chột dạ.
27:19Sau khi trả kính cho anh,
27:20tôi cả buổi chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
27:23Đến trường,
27:23Giang Hoài vừa mở miệng định nói gì đó,
27:25tôi đã nhanh tay mở cửa xe,
27:26bỏ chạy mất dạng.
27:28Suốt buổi sáng bận rộn trong phòng thí nghiệm,
27:29tinh thần tôi tập trung cao độ suốt mấy tiếng đồng hồ,
27:32cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh.
27:33Giáo sư đi tới,
27:34tôi phân khích khoe thành quả của mình.
27:36Thầy liên tục cật đầu khen ngợi,
27:37rồi hỏi tôi,
27:38em với Giang Hoài thân nhau lắm hả?
27:40Tôi mỉm cười lễ phép,
27:41sao thầy lại nghĩ thế hả?
27:42Giáo sư,
27:43thầy thấy em xuống xe của nó.
27:53Giáo sư đẩy kính,
27:55hôm qua thầy còn cá cực với thầy lưu,
27:57cực hai đứa em ngủ chung,
27:58xem ra là thầy thua rồi.
28:00Vậy giờ hai đứa đến bước nào rồi?
28:01Tôi vội cắt ngang,
28:02thầy tin Giang Hoài có việc gì hả?
28:04Ánh mắt giáo sư lé lên một tia sáng,
28:06à, bảo nó giúp thầy làm thí nghiệm hôm qua,
28:08thầy cần một trợ lý mà.
28:09Thầy ơi,
28:10mình nói chuyện thì cứ nói chuyện,
28:11làm nũng là em chịu không nổi đâu.
28:13Tôi hẹn Giang Hoài ở rừng cây nhỏ.
28:15Tôi đến sớm,
28:15trong đầu mà nghĩ cách làm sao để mỹ hóa cái thí nghiệm này một chút.
28:19Thí nghiệm của giáo sư vừa phiền phức vừa nguy hiểm,
28:21không khéo phải làm nguyên một ngày.
28:23Ai cũng không muốn nhận cái cục nợ này.
28:25Vừa thấy tôi,
28:25Giang Hoài chẳng nói chẳng rằng,
28:27kéo tôi vào một góc vắng nhất.
28:28Khác hẳn mọi khi,
28:29hôm nay anh có vẻ hơi lạnh lùng.
28:31Tôi lùi một bước,
28:32anh tiến một bước,
28:33cho đến khi không còn đường lui,
28:34tôi áp lưng vào tảng đá lớn trong trường.
28:36Đá hơi lạnh,
28:37nhưng cơ thể tôi lại nóng gian.
28:39Sự kích thích giữa nóng và lạnh khiến thần kinh tôi trở nên đặc biệt nhạy cảm.
28:42Giang Hoài đứng rất gần,
28:43gần như bao chọn lấy tôi.
28:45Rõ ràng tôi cũng từng yêu đương không ít,
28:46thậm chí còn bị các phụ huynh đánh giá là cô gái có phần bướng bình.
28:49Nhưng không hiểu sao,
28:50cứ gặp Giang Hoài là tôi lại trở nên.
28:52Ngây thơ hẳn.
28:53Giang Hoài,
28:54cô Lý,
28:54đối với một giáo viên,
28:55trách nhiệm có phải là quan trọng nhất không?
28:57Tôi hơi ngương ác,
28:58tất nhiên rồi.
28:59Giang Hoài,
28:59vậy tại sao cô Lý lại hôn xong rồi chạy?
29:02Tôi Lý nhí,
29:02mất hết khí thế,
29:03vậy anh muốn thế nào?
29:05Không chạy chẳng lẽ đứng đó chờ anh hoàn hồn rồi mắng tôi lưu manh à?
29:08Hơn nữa cũng chỉ hôn lên chán thôi,
29:10nếu đã nói đến chuyện chịu trách nhiệm,
29:11ít nhất cũng phải hôn môi mới tình chứ.
29:13Nghĩ vậy,
29:14ánh mắt tôi bất giác lướt đến môi Giang Hoài.
29:16Có một số chuyện,
29:16chỉ cần có lần đầu tiên thì ý chí sẽ trở nên lung lay,
29:19rất dễ nghiện.
29:20Giang Hoài hạ rọng,
29:21pha chút bất đắc dĩ nhưng lại mang theo vẻ cương chiều.
29:23Em tìm anh có chuyện gì?
29:25Tôi,
29:25chuyện nhỏ,
29:26chuyện nhỏ thôi.
29:27Chỉ là một thí nghiệm nhỏ,
29:28giáo sư chừng muốn nhờ anh làm phụ đá.
29:30Giang Hoài bật cười,
29:31khóe môi gọng lên,
29:32thất thất,
29:33anh biết thí nghiệm đó.
29:34Em chắc chắn đây là chuyện nhỏ à?
29:35Anh cố ý nhấn mạnh chữ nhỏ.
29:37Tôi hơi xấu hổ,
29:38nếu anh không muốn đi thì có thể từ chối mà.
29:40Giang Hoài,
29:41cũng không phải không đi được,
29:42nhưng có lợi ích gì không?
29:43Lợi ích à,
29:44từ góc độ của tôi,
29:45chỉ có thể nhìn thấy đôi môi Giang Hoài mấp máy,
29:47đầu óc lập tức hóa thành bột nhão,
29:49chẳng nghĩ được gì cả.
29:50Tôi,
29:51lợi ích á,
29:52có đấy.
29:52Anh dám nhận không?
29:54Giang Hoài cúi xuống gần hơn,
29:55giọng nói đầy mê hoặc,
29:56em dám cho thì anh dám nhận.
29:58Đùa à,
29:58từ nhỏ đến giờ,
29:59tôi lý thất thất chưa từng sợ gì cả.
30:01Tôi tháo kính của Giang Hoài,
30:02nhét vào túi anh,
30:03rồi vòng tay qua cổ anh,
30:05đặt môi lên.
30:05Mềm quá,
30:06giống hệt như trong giấc mơ của tôi.
30:08Giang Hoài có chút lóng ngóng,
30:10toàn bộ quá trình đều là tôi chủ động cắn mút.
30:12Nhưng sau đó,
30:13anh dần bắt nhịp,
30:14tách hàm răng tôi ra.
30:15Tôi như bừng tỉnh,
30:16hoảng loạn đến mức tim muốn nhảy ra khỏi lòng ngực.
30:18Tôi chỉ định một lần mới gọi,
30:19sao cuối cùng lại thành thành trì thất thủ thế này.
30:22Vội vàng đẩy Giang Hoài ra,
30:23tôi đảo mắt nhìn quanh.
30:24Giang Hoài khẽ thở rốc,
30:26đây là nụ hôn đầu của anh.
30:27Trời đất ơi,
30:28hôn xong mới biết là nụ hôn đầu của người ta.
30:30Bao nhiêu bài bói toán xem có bị trùng nhân duyên hay không,
30:32toàn bộ đều sai bét.
30:34Thất thất,
30:34khoan nói đã,
30:35cái đó,
30:36em,
30:37em sẽ chịu trách nhiệm,
30:38sẽ chịu trách nhiệm mà.
30:39Tôi lúng túng bước nhanh về phía bắc,
30:40đi được vài bước mới nhận ra sai hướng,
30:42sau đó lại cúng cùng xoay người chạy về phía nam.
30:44Tôi còn do trong góc phòng thí nghiệm,
30:46lặng lẽ lướt bê chạm.
30:47Trên mạng,
30:48những lời đồn về việc Gi là cha nam,
30:49cha nam bằng đàn ông tệ bạc,
30:51ngay càng rầm rộ.
30:52Lại còn một đống người chạy vào bình luận hỏi tôi về mối quan hệ giữa tôi và Di.
30:55Hai,
30:56danh tiếng của Giang Giang trên mạng đã bị tôi phá hủy rồi.
30:59Ngoài đời cũng bị tôi cướp mất nụ hôn đầu.
31:01Giải pháp duy nhất chính là,
31:02còn đang nghĩ gì vậy?
31:04Giáo sư vỗ vai tôi,
31:05tôi vội vàng tắt màn hình điện thoại.
31:07Ông ấy cười đầy ẩn ý,
31:08tiểu lý,
31:08son môi của cô bị len kìa.
31:10Tôi lập tức đổi chủ đề,
31:11giáo sư,
31:12trông thầy vui vẻ thế,
31:13sắp làm gì à?
31:14Giáo sư,
31:15đi làm thí nghiệm chứ gì nữa,
31:16nhờ cô mà tôi mượn được Giang Hoài rồi.
31:18Anh ấy đồng ý rồi.
31:20Giáo sư nhướng cặp lông mày thưa thớt,
31:21đương nhiên.
31:22Việc khổ cực như vậy mà còn mượn được người.
31:24Tiểu lý à,
31:25sau này cô nhất định sẽ làm nên chuyện lớn.
31:27Tôi gượng cười hai tiếng.
31:28Trước khi ra khỏi cửa,
31:29giáo sư quan tâm hỏi,
31:30dạo này nhà cô ổn chứ?
31:32Không sao rồi ạ.
31:33Giáo sư gật đầu,
31:34tôi thấy Tiểu Giang cũng không phải là người coi trọng ra thế.
31:37Nói xong,
31:37ông đẩy cửa rời đi,
31:39ráng vẻ như thể cất giấu công lao và danh tiếng.
31:41Còn tôi thì đứng đấy,
31:42ngương ác giữa cơn gió lạnh.
31:43Cái quái gì mà Tiểu Giang chứ?
31:45Tôi nhìn ngờ nghiêm trọng rằng
31:46ông già này chính là một cao thủ lướt mạng 8G.
31:48Biết chuyện nhà tôi không nhiều,
31:50ngoài giáo sư và Trần Khả ra
31:51thì chỉ có một nhóc hàng xóm hồi nhỏ.
31:53Mà kỹ năng cãi nhau của tôi
31:54cũng là rèn luyện từ trong nhà đấy.
31:56Tối hôm đó,
31:56tôi ngồi lì trong văn phòng,
31:58chăm chăm nhìn vào WeChat.
31:59Đến tận 9 giờ,
32:00Giang Hoài vẫn không nhắn tin cho tôi.
32:02Tôi chuẩn bị gọi xe về
32:03thì đột nhiên thấy avatar của anh ấy nhấp nháy 2 lần.
32:06Giang Giang,
32:06anh đang ở dưới lầu.
32:08Tôi bật dậy,
32:08xách túi chạy xuống ngay.
32:10Giang Hoài đứng tựa vào xe,
32:11chờ tôi,
32:12hôm nay làm thí nghiệm hơi muộn,
32:13để em đợi lâu rồi.
32:14Anh ấy dường như hoàn toàn không nhớ
32:15chuyện tôi cữ hôn anh ấy.
32:17Trên đường về nhà,
32:18nhìn ánh đèn nê ông lướt qua cửa sổ.
32:20Tôi hắng rộng,
32:20Giang Hoài anh thích em gọi anh là Giang Giang hơn.
32:23Tôi liếm môi,
32:24Giang Giang,
32:24em nghĩ ra cách giải quyết rồi.
32:26Trong lòng tôi thầm bổ sung,
32:27những gì em sắp nói tiếp theo
32:28có thể sẽ rất không biết xấu hổ.
32:30Mong anh chuẩn bị tinh thần.
32:31Giang Hoài,
32:32nghỉ cơ.
32:33Trên mạng cứ đồn anh là cha nam,
32:34độ hot lại cao như vậy,
32:36sớm muộn gì trường học
32:36cũng sẽ phát hiện ra mối quan hệ giữa chúng ta.
32:38Nghĩ đến phản ứng của giáo sư,
32:40tôi hạ giọng,
32:41có lẽ,
32:41đã có người phát hiện rồi.
32:43Thế nên,
32:43để cứu vãn danh tiếng của anh,
32:45hay là chúng ta cứ công khai
32:46ở bên nhau luôn đi,
32:47thỉnh thoảng khoe chút tình cảm,
32:48như vậy sẽ không ai nói
32:49anh là cha nam nữa.
32:50Một ý tưởng tuyệt vời như vậy,
32:52chắc chỉ có mình tôi mới nghĩ ra.
32:53Không đợi anh trả lời,
32:54tôi nói tiếp,
32:55thật ra,
32:56hôn nhân của ba mẹ em không hạnh phúc,
32:57nên em không có khái niệm rõ ràng
32:59về tình yêu,
32:59cũng không quá mong chờ vào nó.
33:01Ai ngờ bạn trai cũ của em
33:02lại cắm sừng.
33:03Giận quá nên em đi du thuyền hạng
33:05sang giải sầu,
33:05còn cãi nhau một trận trên đó,
33:07cuối cùng vô tình có liên hệ với anh.
33:09Tôi nhìn ra ngoài cửa sầu,
33:10tránh ánh mắt của Giang Hoài,
33:11ba em ngoại tình từ khi em còn rất nhỏ,
33:13mẹ em thì tính cách yếu đuối,
33:15luôn bị bắt nạt.
33:16Nhưng bất kể ai bắt nạt mẹ,
33:17em đều chửi lại ngay lập tức.
33:19Lâu dần,
33:19kỹ năng cãi nhau của em ngày càng tiến bộ,
33:21nhưng bệnh mất ngủ thì cũng ngày càng nặng,
33:23vì em luôn phải dậy lúc nửa đêm
33:24để cãi nhau với người ta.
33:26Giang Hoài đưa tay xoa đầu tôi,
33:27ánh mắt chẳng đầy xót xa.
33:29Anh biết,
33:29tôi sững người,
33:30anh biết,
33:31sao anh có thể biết được?
33:32Bầu không khí cảm động ngay lập tức
33:33chuyển thành hồi hộp.
33:35Giang Hoài không phải là yêu tình đấy chứ,
33:36loại yêu tình có thể đánh cắp ký ức
33:38của người khác ấy.
33:39Giang Hoài,
33:40bởi vì mỗi lần nửa đêm em dậy cãi nhau,
33:41anh đều nghe thấy.
33:43Da đầu tôi bắt đầu tê dại,
33:44trong đầu trượt vang lên mấy đoạn nhạc nền phim kinh dị.
33:46Đến đèn đỏ,
33:47Giang Hoài dừng xe,
33:48quay đầu nhìn tôi,
33:49anh đã nhớ em lâu như vậy,
33:51em thật sự không có chút ấn tượng nào về anh sao.
33:53Giang Hoài cắn từng chữ một,
33:55giọng nói nhẹ bấng,
33:55chị à?
33:56Chị ư?
33:57Trong ký ức của tôi,
33:58chỉ có một người gọi tôi như vậy.
34:00Tôi kinh ngạc bụng miệng lại,
34:01anh không phải là cái nhóc con nhà hàng xóm đấy chứ.
34:03Giang Hoài,
34:04anh lớn rồi.
34:05Ừ,
34:05cũng lớn thật.
34:06Câu này hình như hơi có chút nghĩa khác,
34:08nhưng giờ tôi không có tâm trạng quan tâm nữa.
34:10Tôi cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ,
34:12chuyện này cũng quá trùng hợp rồi.
34:14Giang Hoài,
34:14thật ra không phải trùng hợp,
34:16anh luôn đi tìm em.
34:17Tôi xa xa Thái Dương,
34:18tìm tôi làm gì?
34:19Hồi bé tôi toàn bắt nạt anh thôi.
34:21Giang Hoài nói bằng giọng điệu nhẹ bấng,
34:23cũng không có chuyện gì quá quan trọng,
34:24chỉ là thích em,
34:25muốn gặp em.
34:26Lúc anh ấy nói câu này,
34:27cứ như thế đang bảo hôm nay trời đẹp quá.
34:29Nhưng ánh mắt anh ấy lại quá mức nóng bỏng,
34:31khiến tôi không dám nhìn thẳng.
34:33Giang Hoài,
34:33thất thất,
34:34mình bên nhau đi.
34:35Khoan đã,
34:36tôi là giảng viên vật lý,
34:37cái khác không dám nói nhưng logic phải rõ ràng.
34:39Dù bây giờ tôi đã rung động lắm rồi,
34:41nhưng vẫn dễ dàng nhận ra chỗ sai trong chuyện này.
34:44Sau khi xuống xe,
34:45tôi kéo Giang Hoài vào nhà,
34:46ấn anh ấy xuống ghế sofa.
34:48Tôi bê ghế ngồi đối diện anh.
34:49Giang Hoài cầm cốc nước lên định uống,
34:51bị tôi cản lại.
34:52Tôi,
34:52anh bây giờ là đối tượng bị thẩm vấn,
34:54uống nước cái gì mà uống,
34:55có phù hợp không?
34:56Giang Hoài ngoan ngoãn đặt cốc nước xuống.
35:03Người đàn ông này đúng là cáo giả.
35:13Lúc trước tôi có lo anh bị lừa,
35:14nhưng thật ra anh không đi lừa người khác đã là tốt lắm rồi.
35:17Lấy lại bình tĩnh,
35:18tôi quay đầu lại tiếp tục nhìn chầm chầm vào Giang Hoài.
35:20Tôi,
35:21du thuyền là anh cố tình đi theo tôi phải không?
35:23Chỉ được gật hoặc lắc đầu.
35:25Giang Hoài gật đầu.
35:26Tôi tiếp tục truy hỏi,
35:27lần thi bơi cũng là anh cố tình bảo nhã nhã dẫn tôi đến.
35:29Giang Hoài hơi do dự,
35:31rồi cũng gật đầu.
35:32Giang Hoài,
35:32anh hơi khát,
35:33hắn hoảng rồi,
35:34hắn trột dạ rồi.
35:36Tôi,
35:36nhã nhã là học trò của tôi,
35:37cô ấy sao lại giúp anh chứ?
35:39Nghĩ đến cảnh Giang Hoài khoác vai kỳ tư vũ,
35:41tôi chật hiểu ra.
35:42Nhã nhã chắc chắn không nghe lời Giang Hoài,
35:44nhưng nhã nhã nhất định sẽ nghe lời kỳ tư vũ.
35:46Tôi,
35:47ảnh đời thường trên lễ mọn hét cũng là anh tự dán lên à.
35:49Chuyện anh thuê nhà trong cùng khu với tôi cũng là đã điều tra trước.
35:52Giang Hoài,
35:53thất thất,
35:53em có đói không?
35:54Anh chưa ăn tối,
35:55tay còn bị thương nữa.
35:57Nói xong,
35:57anh còn tội nghiệp đưa tay ra cho tôi xem.
35:59Trên mu bàn tay trắng nõn có một phết đỏ nổi bật,
36:02dường như còn giống chút máu.
36:03Giỏi thật,
36:04không cãi lại được nữa là bắt đầu đánh chống lảng,
36:06còn dùng cả kế khổ nhục.
36:07Tôi cười nhạt,
36:08đói rồi hả,
36:09thế lát nữa ăn nhớ phải sạch sẽ đấy.
36:11Tài nấu ăn của tôi có thể nói là thiên phú dị bầm.
36:13Chưa đầy 20 phút,
36:14tôi đã bưng ra một đĩa khoai tây xào cà chua và một bát canh gạo.
36:17Ăn đi.
36:18Giang Hoài gắp một miếng khoai tây bỏ vào miệng,
36:20nhai hai cái rồi cầm lấy bát canh gạo uống.
36:22Uống xong,
36:23cậu ấy định với tay lấy cốc nước.
36:25Tôi lập tức đè tay cậu ấy lại,
36:26nghiêm túc nói,
36:27canh gạo không ngon sao.
36:28Uống nước gì chứ?
36:29Giang Hoài nắm lấy tay tôi,
36:31giọng trầm khàn đầy mê hoặc,
36:32ngon lắm.
36:33Cậu ấy ăn hết đĩa đồ ăn mà mặt không hề biến sắc.
36:35Làm tôi xích tưởng rằng mình hôm nay phát huy vượt mức bình thường.
36:38Chứ nếu là ngày thường,
36:39tôi nấu thế này thì mẹ tôi cùng lắm chỉ ăn nổi ba miếng.
36:42Nhân lúc Giang Hoài không để ý,
36:44tôi lén uống một hớp canh gạo,
36:45gắp một miếng khoai tây nến thử.
36:47Gạo, chưa chín.
36:48Khoai tây thì mặn chát,
36:49cà chua vừa mặn vừa chua.
36:51Tôi lập tức tu liền hai cốc nước đầy.
36:53Giang Hoài đi tắm,
36:54còn tôi bắt đầu lên mạng phản hồi về vụ chồng yêu.
36:56Nhưng gõ được mấy câu,
36:57tôi lại bị tiếng nước trong phòng tắm làm phân tâm.
37:00Âm thanh ấy khiến người ta có một cảm giác kỳ lạ,
37:02rất an tâm.
37:03Cơn buồn ngủ ập đến,
37:04tôi lờ mờ chìm vào giấc ngủ.
37:06Giữa lúc mơ màng,
37:06có người từ phía sau ôm lấy tôi.
37:08Tôi quay đầu lại,
37:09vừa hay đối diện với ánh mắt của Giang Hoài,
37:11eo cũng bị cậu ấy thuận thế xếp chặt.
37:13Giọng Giang Hoài khàn khàn,
37:14mang theo ý cười mờ ám.
37:16Em thích anh gọi em là bé cưng,
37:17đúng không?
37:18Tôi nước khan,
37:19cơn buồn ngủ tức thì bị quét sạch.
37:20Anh, sao anh biết?
37:22Em rán đầy ngoài từng kia kìa,
37:24nguyên một danh sách mục tiêu trong năm của em.
37:25Tôi giữ người ôi trời ơi,
37:27sao tôi lại quên mất chuyện này?
37:28Trước khi nhận ra Giang Hoài chính là nhóc con năm xưa,
37:31giấc mơ lớn nhất của tôi chính là nghe cậu ấy
37:32dùng giọng khàn chầm mà gọi tôi một tiếng bé cưng.
37:35Giang Hoài ghé sát tay tôi,
37:36giọng ngày càng thấp,
37:37tựa như một lời thì thầm,
37:38bé cưng, anh yêu em.
37:40Tôi đỏ mặt,
37:41lắp bắp,
37:41thật ra,
37:42thật ra anh gọi em là cô giáo cũng được,
37:44em cũng thích nghe mà.
37:45Bàn tay đang ôm eo tôi của Giang Hoài hơi cứng lại,
37:47bạn trai mà,
37:48phải tận dụng triệt đề chứ.
37:50Giang Hoài có chất giọng trời phú như thế này,
37:51làm sao tôi có thể để phí phạm được?
37:53Tôi xem như đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy tình yêu
37:55mà Giang Hoài răng ra rồi.
37:57E rằng cả đời này cũng không thoát nổi nữa,
37:59chỉ có thể cam tâm tình nguyện nằm lại nơi này.
38:01Nhưng may mắn thay,
38:02dù bao lâu đi nữa,
38:03cũng luôn có Giang Hoài cùng tôi ở đây.
38:05Sáng hôm sau,
38:06khi tỉnh dậy,
38:07tôi phát hiện chăn ra đã được thay mới.
38:09Bộ đầu ngủ của tôi cũng bị đổi thành một bộ khác.
38:11Giang Hoài đã chỉnh tề quần áo,
38:12còn bưng sẵn bữa sáng đến tận dường cho tôi.
38:15Tôi nhanh tay rơi điện thoại lên,
38:16nhân lúc Giang Hoài không để ý,
38:18chụp vội một tấm rồi đăng lên mạng.
38:19Tôi đắc ý tuyên bố,
38:20xem ra,
38:21từ giờ chẳng ai còn dám nói anh là cha nam nữa.
38:23Ngày công khai mối quan hệ với Giang Hoài,
38:25tôi hẹn bạn bè ra ăn một bữa.
38:27Giáo sư và chú Nhã Nhã đều có vẻ mặt tôi đã sớm đoán được.
38:30Trần Khả thì sốc suốt nửa bữa ăn,
38:32sau đó dần tiếp nhận sự thật,
38:33trở thành người đầu tiên thúc giục tôi kết hôn.
38:35Cứ nửa tiếng lại nhắc một lần,
38:37cưới đi, cưới lại đi.
38:38Trần Khả nhìn Giang Hoài,
38:39hối thúc,
38:40mau mau giữ con yêu quái lý thất thất này về nhà đi.
38:42Dự quá ba luật,
38:43ai nấy đều đã say,
38:45tôi lơ đã nghịch ngợm ngón tay Giang Hoài.
38:47Trần Khả chỉ vào tôi,
38:48lè nhè,
38:48này,
38:49không được khoe ân ái trước mặt đứa độc thân như tôi.
38:51Giang Hoài bật cười,
38:52kéo tôi đứng dậy rời khỏi bàn tiệc.
38:54Cậu ấy nắm tay tôi,
38:55cùng tôi đi đến một con hẻm nhỏ không có ánh đèn,
38:58chỉ còn ánh trăng dịu nhẹ phủ xuống.
39:00Giang Hoài ghé sát tôi,
39:01cười khẽ,
39:01ở đây không có ai,
39:02em muốn làm gì anh cũng được.
39:04Tôi vươn tay nắm lấy cổ áo cậu ấy,
39:06ánh mắt chẳng đầy ý cười.
39:07Giang Hoài,
39:08anh phải ở bên em cả đời,
39:09cùng em ngắm ánh trăng này.
39:11Giang Hoài ôm tôi vào lòng,
39:12giọng nói chầm thấp dịu dàng.
39:13Anh rất vinh hạnh.
39:15Tôi luôn ao ước có một người như thế,
39:16một người đã từng thấy những lúc tôi tồi tệ nhất,
39:18cũng từng chứng kiến những khoảnh khắc tôi tỏa sáng rực rỡ nhất.
39:20Nhưng bất kể tôi là ai,
39:22người ấy vẫn luôn kiên định chọn tôi,
39:23và tôi đã tìm thấy người đó.
Bình luận

Được khuyến cáo