Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Khi Phản Diện Cũng Biết Xấu Hổ || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Khi tôi gặp lại cậu học bá lạnh lùng lần thứ 10, bỗng nhiên trên màn hình xuất hiện một hàng bình luận chạy ngang.
00:04Phản diện cũng thật là, thích nữ chính thì cứ nói thẳng đi, suốt ngày giả vờ gặp tình cờ làm gì.
00:09Đừng bận tâm đến tôi, tôi chỉ xíp nữ chính với phản diện thôi.
00:12Cậu trai nghèo và tiểu thư nhà giàu, đúng chuẩn tiệc quốc yến.
00:15Tôi khẽ nhíu mày, quay sang người bên cạnh hỏi, cậu thích tôi à?
00:19Cậu học bá ngưng hắc.
00:20Bình luận chạy ngang như bùng nổ.
00:22Tốt quá rồi, thẳng thắn như vậy, chúng ta có hy vọng rồi.
00:25Đào hố nam chính đi, phản diện vẫn là nhất.
00:27Lâm Triều Du vẫn giữ bộ mặt căng cứng, không có biểu cảm gì, như thể lời tôi vừa nói chẳng có chút ảnh hưởng nào đến cậu ấy cả.
00:33Nếu như bỏ qua bàn tay đang xếp chặt lại của cậu ấy.
00:36Cậu ấy thậm chí không thèm liếc mắt nhìn tôi, chỉ lạnh nhạt trả lời một câu, không thích.
00:40Vừa rứt lời, dòng bình luận trên màn hình liền tăng vọt.
00:43Ôi giời ơi, con bảo không thích cơ đấy.
00:45Trên dưới toàn thân, chỉ có cái miệng là cứng thôi.
00:48Giả vờ cái gì, trong lòng chắc loạn lên rồi còn gì.
00:50Ờ ờ, không thích mà còn sợ người ta lại bị mấy tên lưu manh chặn đường đưa đón đi học.
00:55Tôi nhìn thấy câu cuối cùng, trong lòng khẽ động.
00:57Chuyện lần trước tôi bị đám lưu manh chặn đường quấy dối gần như chẳng có mấy ai biết.
01:01Sau khi Lâm Triều Du nói xong câu đó, cậu ấy quay đầu bước thẳng về phía cổng trường.
01:05Tôi nhìn bóng lưng cậu ấy, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không đuổi theo.
01:08Tôi mất nguyên một buổi sáng mới hiểu ra, thì ra tôi là nữ chính trong một quyển chuyện ngôn tình học đường.
01:13Mà Lâm Triều Du lại là phản diện yêu mà không được đáp lại, cuối cùng bị hắc hóa.
01:17Còn nam chính là ai thì tôi vẫn chưa đoán ra.
01:19Chuyện Lâm Triều Du thích tôi khiến tôi hơi bất ngờ.
01:21Cậu ấy nổi tiếng trong trường nhờ ba thứ.
01:24Thứ nhất là thành tích học tập, chưa bao giờ tuột khỏi hạng nhất.
01:27Thứ hai là ngoại hình, danh xứng với thực cậu ấy chính là học bá đẹp trai nhất trường.
01:30Thứ ba là hoàn cảnh gia đình, nổi tiếng nghèo khó.
01:33Có thể nói, ba chữ Lâm Triều Du chính là hiện thân của đẹp, giỏi, thảm.
01:37Tôi hầu như chưa từng nói chuyện với cậu ấy.
01:39Thế nhưng dựa theo lời bình luận, cậu ấy đã thích tôi được hơn nửa năm rồi.
01:42Tôi nhìn về phía chỗ ngồi của Lâm Triều Du, khẽ nhớ mày, bắt đầu có chút mong chờ nam chính là ai.
01:47Nếu ngay cả một cực phẩm như Lâm Triều Du mà còn không được chọn, thì chắc chắn nam chính càng cực phẩm hơn nữa.
01:52Vì cả ngày cứ nghĩ về chuyện này, lúc tôi đi ăn cơm ở canteen, đầu óc có hơi lơ đỉnh, không cẩn thận đâm phải người phía trước.
01:58Vừa định mở miệng xin lỗi, người đó đã quay đầu lại, có vẻ hơi mất kiên nhẫn liếc tôi một cái.
02:03Lời xin lỗi còn chưa kịp thốt ra liền ngẹn lại nơi cổ học.
02:05Đó chính là tên đầu gấu nổi tiếng ở khối chúng tôi tạ dĩ.
02:08Đối với cậu ta, chuyện đánh nhau, trốn học, đi trễ đều như cơ mỡ.
02:12Điều khiến tôi càng tróng hơn chính là màn bình luận chạy ngang chốt nhoáng trước mắt.
02:15Ẩm một tiếng xét giữa trời quang, nam chính hoành tráng xuất hiện.
02:18Nam chính với kiểu tóc ngổ ngáo này, chắc chắn là đại ca trường rồi.
02:22Nam chính đẹp trai, phản diện cũng đẹp trai, nữ chính được lời quá còn gì.
02:26Nam chính trông chẳng giống người bình thường chút nào, bảo sao sau này yêu đương đau khổ.
02:30Đau khổ gì chứ, chẳng phải toàn nữ chính bị hành thôi à.
02:33Toàn thân tôi như bị xét đánh ngang tay.
02:35Tôi tống song kiến, học hành giỏi giang, kính thầy yêu bạn, hiên hòa lễ phép.
02:38Vậy mà sau này lại đi thích tạ dĩ một tên đầu gấu bất cần đời, mắt không coi ai ra gì, nóng tính thất thường.
02:44Hơn nữa còn dây dưa yêu đương đau khổ với cậu ta.
02:47Không được, tại sao chứ?
02:48Cậu ta làm sao sánh được với Lâm Triều Du?
02:51Lâm Triều Du lễ phép hơn, học giỏi hơn, đẹp trai hơn, còn chăm chỉ hơn.
02:55Đây chẳng phải là hào quang nam chính trong truyền thuyết sao?
02:57Tạ dĩ chừng mắt liếc tôi một cái rồi quay người đi thẳng.
03:00Tôi đứng sau lưng cậu ta, cảm thấy vận xui đang đeo bám.
03:03Vất vả lắm mới lấy được cơm, vừa quay đầu đã thấy căn tin chật ký người.
03:06Ngoại trừ bên cạnh tạ dĩ, thì chỉ còn mỗi chỗ đối diện Lâm Triều Du.
03:10Tam giác tình yêu sắp bắt đầu rồi đấy nhỉ?
03:12Tôi cá nữ chính chắc chắn sẽ chọn phản diện, ánh mắt nhìn nam chính lúc nãy như kiểu vừa ăn phải thứ gì ghê tởm vậy.
03:17Đừng coi thường sức hút cốt truyện giữa nam nữ chính nhé.
03:20Mà kệ cái cốt truyện chết tiệt ấy đi.
03:22Tôi không chút do dự ngồi xuống đối diện Lâm Triều Du.
03:24Lâm Triều Du ngẩn đầu nhìn tôi, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên và vui mừng.
03:28Phản diện lúc này chắc cười không ngậm được mồm luôn rồi.
03:30Ôi rồi ôi, trong lòng cười sung sướng chết mất thôi.
03:33Phản diện kiểu này thì có khi đợi đến lúc nghĩ ra cách theo đuổi người ta, nữ chính đã bế con được rồi.
03:38Tôi hoàn toàn đồng ý với câu đó.
03:40Nếu không có mấy bình luận này, thì cho tôi mười đôi mắt tôi cũng không nhìn ra được Lâm Triều Du thích tôi.
03:44Tôi liếc nhìn phần cơm của cậu ấy.
03:46Thanh đạm đơn sơ, toàn món chay rẻ tiền.
03:48Nghĩ đến hoàn cảnh gia đình cậu ấy, tôi lập tức rời mắt đi.
03:51Nhưng bình luận thì không chịu buông tha tôi.
03:53Đừng nhìn Lâm Triều Du ăn đạm bạc thế, cậu ấy có tận tám múi cơ đấy.
03:57Mặc áo thì gầy mà cởi áo thì chắc chắn có thịt.
03:59Nữ chính mau lên, chỉ vì cơ bụng thôi cũng đáng liều mà.
04:02Ánh mắt tôi theo bản năng rơi xuống phần bụng của Lâm Triều Du, mặt nóng gian.
04:06Lúc hoàn hồn lại, tôi hoảng hốt quay đi, chẳng may lại chạm phải ánh mắt của cậu ấy.
04:10Cảm giác như bị bắt quả tang khiến tôi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.
04:13Để giảm bớt ngượng ngùng, tôi nhìn Lâm Triều Du, lại hỏi, cậu thật sự không thích tôi sao?
04:17Đôi đũa trong tay Lâm Triều Du khựng lại một nhịp, sau đó lại tiếp tục ăn như bình thường.
04:21Lần này cậu ấy không phủ nhận nữa, mà đứng dậy ngay.
04:24Ăn xong rồi.
04:25Nói xong câu đó, cậu ấy quay người chạy mất hút.
04:28Như thế phía sau có ma đang đuổi vậy.
04:30Trên đường quay lại lớp học, tôi vẫn luôn nghĩ làm thế nào để thay đổi cốt chuyện.
04:33Phải tránh xa cái tên tạ dĩ mắc chứng cùng bạo đó mới được.
04:36Nghĩ nát óc mà vẫn chưa tìm ra được cách nào hợp lý, giáo viên chủ nhiệm đã mang đến cho tôi một tin tốt lành.
04:41Kết quả thi thắng đã có, phải sắp xếp lại chỗ ngồi.
04:44Lâm Triều Du thì khỏi cần nghĩ, vẫn đứng nhất.
04:46Còn tôi lần này phát huy vượt trội, tiến thêm 5 bậc, leo lên hạng 2.
04:50Điều này có nghĩa là tôi sẽ phải ngồi cùng bàn với Lâm Triều Du.
04:53Nghe tin này xong, mặt tôi cười đến mức sắp nứt ra.
04:56Cái gì? Cùng bàn.
04:57Từ nay nghe mờ ám thật, làm tôi nhất thời phân vân không biết Lâm Triều Du rốt cuộc là phản diện 2 nam chính đây.
05:02Gần nước thì được trăng trước, phản diện mau vùng dậy đi.
05:05Tôi ôm một trồng sách trên bàn, trong ánh mắt của mọi người bước về phía Lâm Triều Du.
05:09Cậu ấy trông rất bình thản, vẫn đang làm bài toán.
05:11Tôi mất cả 10 phút mới dọn xong đồ đạc sang bên cạnh cậu ấy.
05:14Lâm Triều Du vẫn nhìn chầm chầm vào đề toán đó, vẫn là câu hỏi tự luận đầu tiên.
05:18Đối với cậu ấy, dạng bài này dễ như trở bàn tay.
05:21Trừ khi cậu ấy vốn không bình tĩnh như vẻ ngoài.
05:23Càng quan sát, tôi càng thấy Lâm Triều Du trong chuyện thích tôi thật sự có sơ hở khắp nơi.
05:28Tôi thu dọn xong, nhân lúc chưa vào tiết học, gọi cậu ấy một tiếng.
05:31Lâm Triều Du.
05:32Cậu ấy rời mắt khỏi đề bài, quay đầu nhìn tôi.
05:35Là bạn cùng bàn mới của cậu, cậu không có gì muốn nói với tôi sao.
05:38Cậu ấy mí môi, mãi sau mới thốt ra được mấy chữ, tiếp tục duy trì.
05:42Tôi còn chưa kịp phản ứng lại xem câu này nghĩa là gì thì dòng bình luận đã nhanh chóng giải thích cho tôi.
05:46Tiếp tục duy trì bằng lần sau vẫn phải thi được hạng 2 bằng tiếp tục ngồi cùng bàn với tôi.
05:50Đúng là kiểu kiệm lời, muốn người ta tiếp tục làm bạn cùng bàn thì cứ nói thẳng ra đi, bày đặt nói quanh cò.
05:55Mọi người thông cảm cho cậu ấy đi, cậu ấy cầm điếc thế còn nói ra được câu đó là giỏi lắm rồi.
06:00Tôi nhìn chỗ tay cậu ấy hơi ứng đỏ, khóe môi khẽ cong lên.
06:03So với tạ dĩ, cái tên Lâm Triều Du này đáng yêu hơn nhiều.
06:06Tác giả này đúng là chẳng có mắt nhìn gì cả.
06:08Cứ tưởng rằng với một loạt hành động mạnh như hổ hôm nay, ít nhiều cũng có thể thay đổi được chút cốt truyện.
06:13Nhưng tôi vẫn đánh giá quá thấp sức mạnh ràng buộc của cốt truyện.
06:16Tối hôm đó, trên đường tan học về nhà, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại bước vào một con hẻm nhỏ.
06:21Vừa đi được mấy bước, đã nghe thấy phía trước vang lên tiếng ẩu đà.
06:25Tôi nhíu mày, còn chưa kịp phản ứng thì dòng bình luận đã nhảy ra.
06:28Hắn tới rồi, hắn tới rồi.
06:30Kinh điển nam chính bị chặn trong hẻm, nữ chính xuất thủ cứu giúp đã tới rồi.
06:33Mau cứu hắn đi nữ chính, cứu rồi thì hắn sẽ như ma quỷ bám theo cô, không chết không thôi đấy.
06:38Nói mới nhớ, phản diện chẳng phải tối nào cũng đưa nữ chính về nhà sao.
06:41Thấy nữ chính cứu nam chính thế này chắc trong lòng khó chịu chết mất.
06:44Nhìn thấy mấy câu này, tôi chẳng thèm ngoái đầu lại mà chuẩn bị chạy luôn.
06:48Nhưng sức mạnh cốt truyện quá lớn, vừa mới xoay người đã bị người ta phát hiện.
06:51Ai ở đó?
06:52Tôi lập tức cắm đầu bỏ chạy, ngay lúc bọn họ sắp đuổi kịp tôi thì đầu hẻm bất ngờ xuất hiện một người.
06:57Nhìn bóng dáng quen thuộc kia, tôi như nhìn thấy cứu tinh, lao ngay vào lòng cậu ấy.
07:01Lâm Triều Du khựng cả người, cuối cùng cũng đưa tay ôm lấy tôi.
07:04Tôi dựa vào người cậu ấy, hai chân mềm nhũng, giọng run rảy nói, Lâm Triều Du, tớ sợ.
07:09Thật sự tôi rất sợ.
07:10Sau lần bị bọn lưu manh quấy rối trước đó, tôi đã có bóng ma tâm lý.
07:14Cảnh tượng sợ hãi và tuyệt vọng lúc đó vẫn còn rõ rành rành trước mắt.
07:17Một tay Lâm Triều Du ôm lấy tôi, tay còn lại dơ điện thoại về phía người đang đuổi đến.
07:21Tôi báo cảnh sát rồi.
07:22Người kia khựng lại, dưới ánh đèn mờ, vết sẹo trên mặt hắn mơ hồ ẩn hiện.
07:26Hắn xếp chặt cây gậy trong tay, sau lưng vang lên một giọng nói.
07:29Mẹ kiếp, lão tam, về đây, thằng đó chạy rồi.
07:33Hắn nghe xong lập tức quay người đuổi về hướng khác trong hẻm.
07:35Bốn bề trở lại yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ nghe được tiếng tim đập của hai đứa tôi.
07:39Thở vào nhẹ nhõm xong, tôi mới phát hiện hành động vừa rồi của mình hình như hơi ám buội.
07:43Tôi vội vàng lùi khỏi vòng tay của cậu ấy.
07:46Tay lâm chiều du vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy tôi, thấy vậy cũng vội rụt tay lại.
07:49Cậu ấy quay mặt sang chỗ khác, hơi gượng gạo, khẽ ho một tiếng.
07:53Nhân lúc ánh đèn hát xuống không rõ mặt, tôi nhìn cậu ấy chầm chầm rồi lên tiếng cảm ơn, cảm ơn cậu.
07:58Cậu ấy lắc đầu, không có gì.
08:00Tại sao cậu lại ở đây?
08:01Cậu ấy tránh ánh mắt của tôi, cố ra vẻ bình tĩnh nói, ớ, tớ đi dạo.
08:05Cậu ấy đúng là không biết nói dối.
08:07Thần CMN đi dạo.
08:09Đi dạo, ý cậu là buổi tối không có việc gì làm nên đi chọn con đường xa nhất để dạo à?
08:13Có chuyện gì thế, tôi chỉ lướt mấy trang mà sao nữ chính với phản diện lại ôm nhau thế này.
08:17Ôm thì đã sao, tin không, nữ chính có khi bạo dạn tới mức xông lên hôn cậu ấy một phát đấy.
08:22Cảm ơn lời mời, tôi không tin.
08:24Lâm chiều du nói xong cũng cảm thấy lời này có hơi ngốc, cả gương mặt đỏ lên.
08:28Tôi cười cười, không vạch trần cậu ấy.
08:30Vậy cậu còn định đi dạo tiếp không?
08:32Cậu ấy lập tức lắc đầu.
08:34Vậy tớ về trước đây, chuyện hôm nay thật sự cảm ơn cậu.
08:37Lúc đi ngang qua cậu ấy, tôi cố ý đi chậm lại, muốn đợi cậu ấy mở miệng.
08:41Lâm chiều du như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng nhỏ giọng nói một câu, tạm biệt.
08:45Giọng cậu ấy vang lên kích thích đến tận màng nhĩ tôi, khiến tôi bất giác nhớ đến giọng nói đã cứu tôi thoát khỏi đám lưu manh lần trước.
08:51Không ngờ nó lại giống hệt câu cậu ấy vừa nói với tên lưu manh hôm nay.
08:54Khóe môi tôi cong lên một nụ cười.
08:56Thôi vậy, tôi vốn không phải kiểu người bị động.
08:58Tôi quay lại, đứng trước mặt Lâm chiều du.
09:01Dưới ánh đèn đường, hàng mi cậu ấy đổ bóng xuống gương mặt.
09:04Cậu ấy thấy tôi quay lại, hàng mi run lên.
09:06Tôi nhìn cậu ấy bằng ánh mắt đáng thương nhất có thể, mở miệng nói, Lâm chiều du, tớ vẫn sợ, cậu có thể đưa tớ về nhà không?
09:13Cậu ấy xiết chặt nắm tay, đáy mắt hơi động, cuối cùng cũng lấy lại giọng nói của mình, được.
09:17Lâm chiều du đi phía sau tôi.
09:19Trên mặt đất, bóng của tôi và cậu ấy một chức một sao.
09:22Tôi nhớ lại những dòng bình luận về kết cục của Lâm chiều du.
09:24Nghèo túng, cô độc, u sầu mà chết.
09:27Phản diện sao?
09:28Tôi cứ muốn để cậu ấy trở thành nam chính.
09:30Dù sao thì, tôi là nữ chính.
09:32Nữ chính chọn ai, người đó mới là nam chính.
09:35Sáng hôm sau, suốt quãng đường từ cổng trường đến lớp, hai chữ tạ dĩ cứ lởn vờn trong đầu tôi.
09:39Vừa bước vào tòa nhà dạy học, từ xa tôi đã nhìn thấy tạ dĩ đứng ở cửa lớp tôi.
09:44Cậu ta nổi bật với mái tóc nhụm vàng rực, đồng phục không mặc đàng hoàng mà buộc quanh hông,
09:51Trong chẳng khác gì đám lưu manh từng chặn đường tôi hôm trước, tạ dĩ thò đầu nhìn vào lớp tôi, hình như đang tìm ai đó.
09:57Một sự cảm xấu dâng lên trong lòng tôi.
09:59Quả nhiên, dây tiếp theo, tạ dĩ quay đầu lại, ánh mắt có chút hoảng loạn của tôi bị cậu ta bắt gặp.
10:04Khóe miệng cậu ta khẽ cong lên, ánh mắt nhìn tôi như đang nhìn một con mồi dễ dàng nắm trong tay.
10:09Nữ chính phê này tiêu rồi, mối tình kéo dài 10 năm, yêu hận dây dưa bắt đầu từ đây.
10:13Chỉ vì vô tình nhìn cô thêm một cái giữa biển người, nửa đời sau của tôi coi như toi rồi.
10:17Nữ chính có thể thay tôi tát cậu ta một cái không, biết trước cốt chuyện rồi giờ nhìn nam chính thấy ghét quá.
10:22Thật ra cũng không phải không được.
10:24Trong mấy giây ngắn ngủi tôi đang tính toán xem có nên tát cậu ta một cái không thì tạ dĩ đã bước thẳng đến trước mặt tôi.
10:29Cậu chính là Tống Song Kiến.
10:30Cậu ta ngạo nghẽ cuối đầu nhìn tôi, là tôi, tôi qua chính cậu cứu tôi sao.
10:35Cái gì cơ?
10:36Cậu ta mở to con mắt nào mà thấy tôi cứu cậu ta hả?
10:38Tôi không có cứu cậu.
10:39Tạ dĩ khẽ cười khẩy một tiếng, đừng giả vờ nữa, tôi qua không phải cậu lên tiếng để thu hút bọn họ chú ý, rồi tôi mới có cơ hội chạy trốn hả?
10:46Khóe miệng tôi giật giật, hoàn toàn cạn lời trước kiểu suy nghĩ của cậu ta.
10:50Thấy tôi im lặng, cậu ta cúi xuống ngang tầm mắt tôi, tiến sát thêm một chút.
10:54Cậu sợ tôi hả?
10:55Sợ mà còn giúp tôi.
10:56Sao hả?
10:57Thích tôi rồi hả?
10:58Toàn thân tôi run lên vì tức giận, nhưng lọt vào mắt tạ dĩ thì lại thành ngượng ngùng.
11:02Đã vậy thì, để tình cậu cứu tôi, tôi cho cậu một cơ hội theo đuổi tôi.
11:06Sao tối qua đám người kia không đánh chết cậu ta luôn đi?
11:09Tôi kiềm chế cơn giận, nhìn cậu ta nói, không cần, đưa tiền là được rồi.
11:13Ánh mắt tạ dĩ thoáng hiện vẻ kinh ngạc, cái gì?
11:15Tôi nói nếu cậu thật sự muốn cảm ơn tôi đã cứu cậu thì đưa tiền là được rồi.
11:18Trên gương mặt ngang ngược của tạ dĩ thoáng lộ ra một vết nước, cậu không phải là tiểu thư nhà họ tống sao?
11:23Thì sao? Ai mà chê tiền chứ?
11:25Xung quanh càng lúc càng có nhiều người đứng xem, tạ dĩ nhìn tôi vài giây, rồi bỗng nhiên bật cười.
11:30Muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt sao?
11:32Tôi đâu phải loại con gái thích rửa trò lẳng lơ này chứ?
11:35Tác giả nhất định bắt một đứa như cậu ta làm nam chính sao?
11:37Tôi tức đến nghiến răng, định mở miệng mắng cậu ta thì bên cạnh bỗng có một bóng người đi qua.
11:41Tôi lập tức đưa tay túm lấy vạt áo của người đó.
11:44Lâm Triều Du quay đầu lại, ánh mắt đầu tiên là nhìn về phía tạ dĩ.
11:47Trong mắt cậu ấy lộ rõ vẻ địch ý.
11:49Tôi kéo cậu ấy đứng bên cạnh mình, nhìn tạ dĩ nói, bỏ cái ảo tưởng tự luyến của cậu đi, tôi qua chính cậu ấy báo cảnh sát cứu cậu đấy.
11:56Nếu cậu thật sự muốn cảm ơn thì hãy đưa tiền.
11:58Nhớ là tiền mặt, bọn tôi là học sinh ngoan, không chơi điện thoại trong trường.
12:02Tạ dĩ theo phản xạ giấu điện thoại ra sau lưng.
12:04Nói xong, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi kéo Lâm Triều Du đi vào lớp học.
12:08Từ lúc tôi kéo Lâm Triều Du vào lớp cho đến khi tan tiết đọc sáng, cậu ấy không nói với tôi một câu nào.
12:13Trong cậu ấy có vẻ không vui.
12:15Nhưng tôi lại chẳng biết cậu ấy đang không vui chuyện gì.
12:17Lâm Triều Du chỗ nào cũng tốt, chỉ có điều là cái miệng mọc để làm cảnh, chẳng chịu mở lời.
12:22Tôi chẳng có tâm trạng chơi trò đoán ý với cậu ấy.
12:24Cho nên cái tật này của cậu ấy nhất định phải sửa cho tôi.
12:27Trung báo hết tiết vang lên, tôi quay người lại, đối mặt với Lâm Triều Du.
12:31Cậu ấy liếc thấy động tác của tôi qua khóe mắt, ánh mắt có chút hoảng loạn, tay chân cũng cứng đờ cả lại.
12:36Lâm Triều Du.
12:37Cậu ấy lập tức thẳng lưng, quay đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.
12:40Cậu đang không vui.
12:41Tôi dùng giọng điệu vô cùng chắc chắn nói với cậu ấy.
12:44Cậu ấy định phủ nhận, như bị ánh mắt uy hiếp của tôi ép đến mức đành phải thừa nhận.
12:47Ừm, tại sao?
12:48Cậu ấy cuối đầu, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai đứa nghe thấy, tôi không muốn tìm của cậu ta.
12:53Nói xong, chẳng nghe thấy tôi trả lời.
12:55Vài giây sau, cậu ấy không kìm được ngừng đầu lên, thấy tôi không hề tức giận, lại tiếp tục nói,
13:00tôi qua tớ không phải vì cứu cậu ta mà báo cảnh sát, tớ là vì...
13:03Vì cái gì?
13:04Cậu ấy nhìn ánh mắt kiên định của tôi, như được cổ vũ, gom hết can đảm, thốt ra, vì cậu.
13:09Một bước nhỏ của Lâm Triều Du, một bước lớn của chúng tôi.
13:12Trời ơi, tôi vừa nhìn thấy gì thế này, Lâm Triều Du thẳng thắn tỏ tình rồi.
13:16Ai mà còn nói phản diện không biết mở miệng, tôi liều mạng với người đó.
13:20Thật ra cậu ấy cũng biết thả thính đấy chứ, cố lên, để nam chính đi đâu thì đi.
13:24Vẫn phải là nữ chính nhà ta thôi.
13:26Nói xong câu đó, cả người Lâm Triều Du như chính rục, mặt đỏ đến mức không chịu nổi.
13:30Cậu ấy cứng đờ người quay mặt đi, không nhìn tôi nữa.
13:32Tôi lại nghiêng người về phía trước, hình như còn ngửi được mùi hương thoang thoảng trên người cậu ấy.
13:37Cậu ta sẽ không đến đưa tiền đâu.
13:38Lâm Triều Du nhìn bài thi, lòng như lửa đốt, sao cậu biết?
13:42Bởi vì tên tự luyến đó chắc chắn cho rằng tôi tìm Lâm Triều Du chỉ là để che mắt người khác, kiểu lạt mềm buộc chặt ấy mà.
13:47Nhưng lời này không thể nói với Lâm Triều Du được.
13:49Vì tôi chỉ nói thế để đuổi cậu ta thôi.
13:52Lực tay cậu ấy giết cây bút càng mạnh, trong lòng như có sóng lớn dâng trào, có lẽ vì thái độ của tôi khiến cậu ấy có thêm hy vọng.
13:57Cậu ấy quay đầu lại, tôi với cậu ấy gần đến mức có thể nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong mắt cậu ấy.
14:02Cậu không thích tạ dĩ sao?
14:04Tại sao cậu lại nghĩ tớ thích cậu ta?
14:11Tôi vẫn hiểu được điều cậu ấy muốn nói.
14:13Bởi vì tạ dĩ tự do bất ham, hành động tùy tiện, là tâm điểm giữa đám đông, hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả mọi người.
14:19Thế nhưng đồng thời, cậu ta tự luyến, ngạo mạn, ích kỷ, làm gì cũng không tính hậu quả, thích là muốn giành lấy, không thích thì sẵn sàng phát tiết, vứt bỏ mọi thứ như rác rửa.
14:28Cậu ta có vẻ ngoài phù hợp với hình tượng nam chính, nhưng lại thiếu một trái tim phong phú.
14:32Đó chính là lý do tại sao bộ chuyện này gây tranh cãi đến vậy, nam chính khiến người ta vừa yêu vừa hận.
14:36Dù sao thì ánh mắt quần chúng cũng sáng như đuốc.
14:39Mà tôi thì càng không bị mù.
14:41Trước khi giáo viên toán bước vào lớp, tôi khẽ áp sát cánh tay Lâm Triều Du, nhỏ giọng nói, tớ không thích cậu ta.
14:46Và cũng sẽ không bao giờ thích.
14:48Lâm Triều Du nhìn tôi một cái, khóe môi hơi cong lên nụ cười nhạt.
14:51Đừng có lập fleck lung tung á á á á á á.
14:53Giờ nói thế đấy, sau này không phải vẫn yêu đến chết đi sống lại, nam chính vừa lạnh lùng vừa ngoại tình tinh thần mà vẫn thà thứ ả.
14:59Tác giả chẳng phải định viết nữ chính ban đầu trướng mắt nam chính, cuối cùng vẫn yêu chết đi được, để tôn lên sức hút của nam chính đấy hả?
15:05Nữ chính này hiện giờ còn bình thường, sao về sau lại như bị trúng bùa thế?
15:09Đây không phải bị trúng bùa.
15:10Mà là mọi cốt truyện và nhân vật đều phải nhường đường cho hào quang của nam chính.
15:14Tôi đã bị tạ dĩ bám dính lấy.
15:16Mặc dù chuyện này nằm trong dự liệu, nhưng vẫn cảm thấy phiền thật sự.
15:19Cậu ta cứ như thể gắn thiết bị định vị trên người tôi vậy, đi đến đâu cũng thấy mặt cậu ta.
15:23Còn có cả đám đàn em của cậu ta nữa.
15:25Vào lần thứ nờ tôi gặp tạ dĩ trên đường, tôi vừa mệt mỏi vừa chán nản, định đổi đường đi thì đối diện vang lên tiếng ồn ào.
15:31Chào chị dâu.
15:32Chị dâu ơi, anh dĩ đang ở đây này.
15:34Chị dâu đi đâu vậy? Bọn em giúp chị nhé.
15:37Bọn họ nói chuyện chưa bao giờ quan tâm đến âm lượng, khiến xung quanh hầu như ai cũng nghe thấy.
15:41Chỉ trong chớp mắt, tin đồn lan ra khắp nơi.
15:44Trời ơi, tống song kiến thật sự ở bên tạ dĩ rồi à?
15:46Cậu không biết à? Hôm đó sáng sớm tạ dĩ đã ra chặn đường tống song kiến đấy, cậu ta chưa bao giờ đi học sớm thế đâu.
15:52Tôi thấy tống song kiến trong đâu có thích cậu ta đâu.
15:55Dĩ, kiểu lạt mềm buộc chặt thôi mà.
15:57Tôi thấy rõ ràng cô ấy đang cố tránh cậu ta còn gì.
16:00Nhẫn nhịn hết mức có thể rồi, giờ chẳng cần nhịn nữa.
16:02Tôi đứng thẳng lưng, đón lấy ánh mắt của mọi người, bước thẳng về phía tạ dĩ.
16:06Tạ dĩ thấy tôi thì nhớ mày lên, vẻ mặt như thể quả nhiên là thế.
16:10Tôi bước đến cạnh cậu ta, đám đàn em lập tức đồng thanh gọi chị dâu.
16:13Trong tất cả các hành động, tôi ghét nhất là kiểu hùa theo đó.
16:16Là người trong cuộc, lại bị ép phải chịu đựng hai chữ chị dâu đó.
16:19Dù có muốn giải thích cũng sẽ bị tiếng cười của người xung quanh lần át.
16:22Bị ép buộc phải ràng buộc với một người mình không thích, thậm chí là ghét, để rồi sau này vẫn bị lôi ra làm trò cười.
16:28Cảm giác như bản thân bị dẫm đạp, không thể phản háng.
16:31Tôi quay đầu nhìn lướt qua đám người kia, lạnh lùng mở miệng, ai là chị dâu của các người.
16:35Đám người đó cuối cùng cũng nhận ra thái độ không vui của tôi, im bặt rồi nhìn về phía tạ dĩ.
16:39Tạ dĩ nhìn tôi, ánh mắt vẫn mang theo vẻ lười nhác, chẳng hề nghiêm túc.
16:43Tôi đâu có bắt bọn họ gọi vậy.
16:44Tôi bật cười khẩy.
16:46Nếu cậu không mặc định thì bọn họ dám gọi sao?
16:48Tạ dĩ thu lại nụ cười, ánh mắt lóe lên một tia hoảng loạn, nhưng cuối cùng vẫn bị nhân vật của mình áp đào.
16:53Bọn họ muốn gọi thế nào thì kệ họ, tôi quản được chắc.
17:00Xung quanh im phang pháp, không một ai dám lên tiếng.
17:03Tôi và tạ dĩ mắt đối mắt.
17:04Nếu đúng thế thì tôi nói cho cậu biết cậu nghĩ nhiều rồi.
17:07Cậu không xứng.
17:08Mọi người có mặt ở đó đều ngây người.
17:10Bình luận cũng bùng nổ.
17:12Nữ chính của chúng ta đã, vùng, dậy, rồi.
17:15Trời ơi, đây là tống song kiến sao?
17:17Đây là tống song kiến đấy chứ?
17:18Nói chuẩn không cần chỉnh, nam chính từ đầu đến chân, đến sợi tóc cũng không xứng với nữ chính.
17:23Nghĩ đến chuyện sau này nam chính làm mà tôi chỉ muốn nói, sướng.
17:26Thật sự sướng thật đấy.
17:27Tôi quay người đi thẳng về phía lớp học mà chẳng thèm ngoái lại.
17:30Vừa bước vào cửa lớp đã nghe thấy giọng mấy người đang bàn tán.
17:33Câu nào cũng có tên tôi và tạ dĩ.
17:35Thấy tôi bước vào, bọn họ lập tức im bặt.
17:38Tôi làm như không thấy, ngồi xuống chỗ của mình.
17:40Người phía sau lập tức kêu lên bằng giọng điệu khoa trương, gì cơ.
17:43Tống song kiến thật sự ở bên tạ dĩ rồi à.
17:45Nói xong mới phát hiện ra bầu không khí kỳ lạ, vội vàng ngậm miệng.
17:49Ngay khoảnh khắc đó, tay Lâm Triều Du xiết chặt, đầu bút đâm rách cả tờ giấy.
17:53Tôi quay đầu nhìn người đang bối rối kia, mở miệng nói lớn để tất cả mọi người nghe rõ.
17:56Giả đấy, tôi không phải thùng rác, không nhạt rác.
17:59Một lúc sau, trong lớp mới có tiếng gì sao gì rầm.
18:02Cậu không có chuyện gì muốn hỏi tôi sao.
18:04Tôi cúi đầu nói chuyện với Lâm Triều Du.
18:06Cậu ấy khẽ lắc đầu, nhìn tôi, cậu nói không thích cậu à.
18:09Tôi chỉ tin cậu.
18:10Tôi liếc nhìn bài thi bị rách, suýt nữa bật cười thành tiếng.
18:13Tin là một chuyện, nhưng khó chịu thì lại là chuyện khác.
18:16Ánh mắt của Lâm Triều Du nhìn tôi ngoan ngoãn quá mức,
18:18khiến tôi không nhịn được mà đưa tay xoa đầu cậu ấy.
18:20Giọng tôi dự dàng như rụ rỗ, sau này cũng phải luôn tin tôi nhé.
18:24Đây là gì vậy? Xoa đầu.
18:26Trời đất ơi, dễ thương muốn xỉu.
18:27Trời ạ, nếu tôi là Lâm Triều Du mà nghe được câu này thì cả đời này cũng không rời xa tống song kiến mất.
18:32Vậy thì cả đời cũng đừng rời xa nữa.
18:34Từ sau khi mắng cho tạ dĩ một trận, tâm trạng tôi tốt lên hẳn.
18:37Cho đến khi bài kiểm tra toán nhỏ được trả lại.
18:40Nhìn điểm số 115 trên bài thi, đầu óc tôi đầy áp ý nghĩ không thể nào.
18:44Tôi nhớ rõ lúc thì mình làm chắc như đinh đóng cột mà.
18:46Tôi lật qua lật lại bài kiểm tra, cố tìm xem sai ở đâu,
18:49hoàn toàn không chú ý đến khí áp thấp đang bao quanh Lâm Triều Du ngồi cạnh mình.
18:52Sáng hôm sau, tôi phát hiện trên bàn có một quyển sổ ghi chép toán học.
18:56Nó được ghi chép cực kỳ chi tiết, nếu đem bán chắc chắn có thể bán giá cao.
19:00Tôi liếc nhìn Lâm Triều Du ra vẻ không có chuyện gì.
19:02Cái này cậu cho tớ à?
19:04Lâm Triều Du khẽ gật đầu.
19:05Sao đột nhiên lại cho tớ cái này?
19:07Cậu ấy không trả lời, ánh mắt rời sang bài kiểm tra toán mà tôi vừa lôi ra.
19:11Trong lòng tôi lờ mờ đoán được nguyên nhân.
19:13Nhưng tôi vẫn muốn nghe chính miệng cậu ấy nói ra.
19:15Tôi giả vờ tủi thân, mím môi đầy đáng thương,
19:17Lâm Triều Du thấy vậy lập tức hoảng, vụn về an ủi tôi.
19:20Cậu đừng buồn, chỉ là một bài kiểm tra thôi, không nói lên được gì đâu.
19:24Tôi không biết cậu ấy đang an ủi tôi hay là an ủi chính mình.
19:27Cậu để ý đến thành tích của tớ sao?
19:29Lâm Triều Du nghiêm túc gật đầu.
19:31Vì sao vậy?
19:32Cậu ấy hình như không nghĩ tôi sẽ hỏi tiếp, ấp úng nói.
19:34Vì, vì tớ muốn, muốn được ngồi cùng bàn với cậu, mãi.
19:37Dù giọng cậu ấy càng nói càng nhỏ, nhưng tôi vẫn nghe thấy.
19:41Hôm nay Lâm Triều Du cũng tỏ tình thẳng thắn đấy chứ.
19:43Tôi nhìn nét mặt cậu ấy có vẻ hơi lo lắng, cuối cùng vẫn không đành lòng,
19:46liền mở miệng giải thích, thật ra lần này điểm tớ thấp là vì điền sai mã đề,
19:50nếu không thì đã được 140 rồi.
19:52Vừa rứt lời, mắt Lâm Triều Du lập tức bừng sáng, còn có chút mừng thầm.
19:56Cậu ấy vừa định mở miệng, tôi lại nói tiếp,
19:57nhưng lần trước tớ làm bài tốt hơn bình thường, bình thường chỉ có thể đứng hạng 5, hạng 6 thôi.
20:02Ánh mắt sáng rực của Lâm Triều Du vụt tắt hơn nửa, giọng nói có chút chua chát, tớ biết.
20:06Chỉ cần hai chữ ấy tôi cũng hiểu được ý của cậu ấy.
20:09Cậu ấy luôn quan tâm đến thứ hạng của tôi, ở nơi tôi không hay biết.
20:12Tiếng tim đập bị che lấp trong những âm thanh ồn ào xung quanh, nhưng vẫn không sao giấu được.
20:16Tôi khẽ đưa tay đặt lên mu bàn tay của Lâm Triều Du.
20:19Ngón tay cậu ấy khẽ run lên, hơi thở mập mờ dần lan tỏa quanh tôi và cậu ấy.
20:23Lâm Triều Du, tớ cũng muốn tiếp tục ngồi cùng bàn với cậu.
20:26Cậu ấy nghe hiểu hàm ý trong lời tôi nói, nghiêm túc đáp, ừm, tớ sẽ giúp cậu.
20:30Hai người họ thành đôi rồi sao? Tôi hỏi thật đấy.
20:32Thế này thì khác gì thành đôi nữa đâu.
20:34Có ai còn nhớ nam chính thật sự là tạ dĩ không?
20:37Không nhớ nữa, tạ dĩ là ai vậy?
20:39Không nhớ nữa cộng một.
20:40Tôi nhìn những bình luận ngập tràn màn hình mà khẽ cong môi cười, lật sở cuốn sổ ghi chép của Lâm Triều Du.
20:45Lật được vài trang, tôi phát hiện có gì đó không ổn.
20:48Trong sổ ghi chép, cứ cách vài trang lại có một chỗ bị bôi đen chữ, mà đều là cùng một nội dung.
20:53Tôi lật cả quyển sổ tìm kiếm, cuối cùng phát hiện một chữ vẫn còn nguyên nét mờ.
20:56Tôi ghé sát lại nhìn, ba chữ đó rõ ràng là Tống Song Kiến.
21:00Tiếng tim đập như sấm, chỉ vì cái tên này mà càng thêm rung động.
21:03Trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng Lâm Triều Du cẩn thận viết từng nét chữ tên tôi.
21:07Tôi ngắm gương mặt như nghiêng của cậu ấy khi đang chăm chú làm bài, khẽ bật cười rồi cầm bút, viết tên cậu ấy ngay bên cạnh tên mình.
21:12Từ sau khi tôi mắng cho tạ dĩ một trận, cậu ta không tìm tôi nữa.
21:16Có lẽ lòng tự trọng của cậu ta đã bị tổn thương.
21:18Nghĩ đến chuyện sắp đến kỳ thi cuối kỳ, chủ nhật được nghỉ nên tôi ra ngoài mua mấy cuốn tài liệu.
21:23Vừa ra khỏi hiệu sách chưa đi được mấy bước, tôi đã nhìn thấy một mái tóc vàng.
21:26Vẫn là người quen đấy.
21:28Tạ dĩ cũng nhìn thấy tôi, đứng ở bên kia đường, hai tay đút túi, mắt rán chặt vào tôi không rời.
21:33Tôi đứng nguyên tại chỗ đợi đèn xanh, không thèm liếc cậu ta lấy một cái.
21:36Khi đèn xanh vừa bật, cậu ta đột nhiên xảy bước về phía tôi.
21:39Trong tiềm thức, tôi có cảm giác cậu ta sắp làm chuyện điên rồ gì đó.
21:42Dù sao thì chuyện cậu ta làm gì, tôi cũng chẳng thấy bất ngờ nữa rồi.
21:46Tóc giả khi xây dựng cậu ta đã cho đủ mặt mũi, da thế, may mắn, duy chỉ thiếu cái đầu.
21:51Cậu ta xảy bước tới, túm lấy cổ tay tôi kéo tôi xuyên qua đám đông, lôi tôi sang bên kia đường.
21:56Tôi hất tay cậu ta ra, mặt lạnh lùng nhìn cậu ta, cậu làm gì vậy?
21:59Tống song kiến, nếu cậu không thích bọn họ gọi cậu là chị dâu, tôi sẽ bảo họ đừng gọi nữa.
22:04Tôi trợn trắng mắt, không phải cậu nói cậu quản không được họ sao.
22:07Câu này làm tạ dĩ nghẹn học.
22:08Cậu vẫn chưa hiểu sao, tôi không chỉ không thích bọn họ gọi thế, mà tôi còn không thích cậu.
22:13Nghe xong câu đó, ánh mắt tạ dĩ lập tức trở nên đỏ rực, lạnh lẽo, đột nhiên kéo mạnh tay tôi, đẩy tôi sát vào tường, hai tay chống hai bên, nhốt tôi lại.
22:20Cậu im đi. Tôi không muốn nghe câu này nữa, từ nay về sau không được nói.
22:25Chứng hoang tưởng đã đến muộn nhưng vẫn đến.
22:27Tình tiết tường trắn này thật là thiếu trình độ, nữ chính chắc bị gãy cả xương sống mất thôi.
22:31Để tôi đoán thử, nam chính câu tiếp theo chắc là, mạng cũng cho em luôn.
22:34Đừng mà, tay tôi không chịu nổi mấy lời đó đâu.
22:37Tạ dĩ nhìn tôi, giọng có chút van xin, chậm dãi nói, cậu thích tôi được không?
22:41Chỉ cần cậu thích tôi, mạng tôi cũng cho cậu.
22:44Lời còn chưa rứt, cái bà tai của tôi đã vung lên rồi.
22:47Lý trí mách bảo tôi không nên làm vậy, nhưng tay tôi đã tự hành động.
22:50Tin vui lớn, nam chính bị, tát, rồi.
22:53Có một cảm giác sung sướng như tát thẳng vào mặt mình vậy.
22:56Nữ chính rời khỏi nam chính mới phát hiện, bên ngoài toàn là người bình thường.
22:59Tạ dĩ nghiêng đầu, hiển nhiên không ngờ tôi lại ra tay.
23:02Cậu ta nhìn tôi đầy khó tin, vừa định mở miệng thì nghe thấy có người gọi cậu ta, anh dĩ.
23:06Nghe thấy giọng quen quen đó, toàn thân tôi lạnh toát, vô thức quay đầu lại thì thấy hai khuôn mặt quen thuộc.
23:11Cảnh tượng bị bọn chúng chặn ở đầu hẻm hôm đó trợt tái hiện trước mắt.
23:14Tiếng nói tục tiễu của chúng dường như vẫn văng vẳng bên tai.
23:17Chúng cũng nhận ra tôi, vẻ mặt lập tức thay đổi.
23:19Tạ dĩ thấy ánh mắt hai tên đó dừng lại trên người tôi thì có vẻ không vui, đứng chắn trước mặt tôi.
23:24Bọn mày tới làm gì?
23:25Bọn chúng thu lại ánh mắt, cẩn thận mở miệng, anh dĩ, tìm được người hôm trước chơi xấu anh rồi.
23:30Biết rồi, bọn mày về đi.
23:32Chúng lướt nhau một cái, dè giặt hỏi, anh dĩ, đây là chị dâu sao?
23:35Tạ dĩ theo phản xạ định gật đầu, nhưng hình như nhớ ra gì đó, miễn cữ mở miệng, tạm thời chưa phải.
23:41Tôi có thể rõ ràng nhìn thấy nỗi sợ trong mắt hai tên đó.
23:43Giống hệt tôi ngày đó, bị rôn vào đường cùng, chẳng ai giúp đỡ.
23:47Chúng lập tức quay đầu muốn đi, tôi cất giọng gọi lại.
23:49Khoan đã, tạ dĩ nghe tôi lên tiếng thì hơi ngạc nhiên, khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn chúng mang theo chất vấn.
23:54Tôi bước đến gần hai tên kia, không chút do dự cầm lấy viên gạch bên đường đập thẳng vào đầu chúng.
23:59Tôi tuyên bố, đây đã vượt qua thể loại nguồn tình học đường, đây chính là chuyện sảng văn đấy.
24:03Dương quá đi mất, trước kia thấy nữ chính bị bắt nạt mà tôi tức muốn điên, có cả trăm cách đẩy cốt chuyện tiến triển, sao cứ phải chọn kiểu hành hạ ngược đáy.
24:10Mẹ kiếp nghĩ đến là tôi bực, sau này nữ chính biết hai tên này là đàn em của nam chính mà vẫn tha thứ, tôi nghi ngờ đầu cô ấy bị lừa đá vào rồi.
24:17Có thể cho tạ dĩ thêm một viên gạch nữa không?
24:20Thần dân đồng ý.
24:21Trái ngược với bình luận đang gieo hò, hai tên kia đã kêu gào thảm thiết.
24:24Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, lúc tạ dĩ kịp phản ứng thì hai tên đó đã ôm đầu ngồi bệt bên đường.
24:29Dù cậu ta hay gây chuyện, nhưng nhìn cảnh này cũng hơi ngây người.
24:32Cậu có thủ với bọn chúng sao?
24:34Tôi không để ý đến cậu ta, vừa định quay người đi thì một giọng nói vang lên.
24:37Tống song kiến.
24:39Bước chân tôi khựng lại, ngừng đầu lên thì chạm ngay ánh mắt của Lâm Triều Du.
24:42Hình như cậu ấy chạy đến, còn thở dốc, ánh mắt đầy lo lắng như sắp tràn ra ngoài.
24:46Thấy tôi dừng lại, cậu ấy lập tức chạy đến cạnh tôi.
24:54Hai tên kia, toàn thân toát ra khí lạnh, nhìn chúng như đang nhìn thứ gì ghê tởm.
24:58Đây là lần đầu tiên tôi thấy Lâm Triều Du như vậy.
25:00Bên tôi, cậu ấy lúc nào cũng ngoan ngoãn, ngay cả khi có cảm xúc tiêu cực cũng chỉ là âm thầm buồn má.
25:05Chứ không phải như bây giờ, toát ra cảm giác như muốn hủy diệt tất cả.
25:08Tôi bất giác nhớ tới kết cục phản diện của cậu ấy, vội vàng nắm lấy tay cậu ấy.
25:12Cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay tôi, khí lạnh quanh người cậu ấy mới tản bớt.
25:16Gương mặt căng cứng cũng dịu đi.
25:24Ngăn tôi lại.
25:25Giữa cậu và bọn chúng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
25:27Tôi lách qua tay cậu ấy, mặt không đổi sắc nói, muốn biết thì đi hỏi bọn chúng.
25:31Đi được một đoạn, Lâm Triều Du mới chợt nhận ra bàn tay cậu ấy đang nắm lấy tay tôi.
25:35Theo phản dạ, cậu ấy định rút tay lại, nhưng tôi lại xếp chặt hơn.
25:39Lâm Triều Du, tới đây, tối hôm đó là cậu.
25:42Cậu ấy im lặng một lúc rồi gật đầu thừa nhận, là tớ.
25:45Sau khi cậu đuổi bọn họ đi rồi, tại sao không xuất hiện?
25:47Tớ tưởng, tưởng cậu không muốn gặp tớ.
25:50Cậu ấy nói đúng.
25:51Lúc đó, tôi thực sự không muốn gặp cậu ấy.
25:53Nói chính xác hơn, tôi không muốn gặp bất kỳ ai.
25:56Là nữ chính, tác giả đã ban cho tôi rất nhiều hào quang.
25:59Tôi xinh đẹp, học giỏi, được mọi người yêu mến, là đoá hồng trắng không ai dám mạo phạm trong mắt người khác.
26:04Điều đó cũng tạo nên lòng tự trọng bẩm sinh của tôi.
26:06Tôi không cho phép hình ảnh mình thảm hại, bất lực bị người khác nhìn thấy.
26:09Tôi không có đủ dũng khí để gào khóc trước mặt bất kỳ ai.
26:12Nếu lúc đó Lâm Triều Du xuất hiện, có lẽ tôi sẽ giả vờ không có chuyện gì xảy ra và sau đó sẽ vô thức tránh xa cậu ấy.
26:17Nếu không có màn đạn chạy ngang xuất hiện bất ngờ, có lẽ tôi sẽ không bao giờ tỉnh ra, mãi bị nhân vật đó dẫn dắt tiến về phía trước.
26:23Sự im lặng đột ngột của tôi khiến Lâm Triều Du hơi hoảng, cậu ấy khẽ dùng lực, nắm chặt tay tôi.
26:28Tôi quay đầu lại, mỉm cười với cậu ấy.
26:30Sau đó thì sao?
26:32Sau đó gì cơ?
26:33Tôi cười nhìn cậu ấy, không nói gì.
26:35Cậu ấy nhìn tôi một phút rồi chịu thua, được rồi, tớ đã đánh cho hai tên đó một trận.
26:39Hèn chi mấy ngày sau tay cậu bị băng bó.
26:42Nghe tôi nói vậy, mắt cậu ấy sáng lên.
26:44Cậu biết sao?
26:45Tớ biết mà, tôi đan tay vào tay cậu ấy, mười ngón đan xen, lúc cậu lén viết tên tớ trên giấy, tớ cũng đang lén nhìn cậu đấy.
26:51Lâm Triều Du khượng lại, kinh ngạc nhìn tôi, trong mắt như bắn ra từng chùm phá hoa.
26:55Khóe môi cậu ấy nở nụ cười rãng rỡ.
26:58Tôi nhân cơ hội hỏi tiếp, Lâm Triều Du, cậu thích tớ sao?
27:01Nụ cười trên môi cậu ấy cứng lại, tự hồ đang đấu tranh nội tâm.
27:04Ngay lúc cậu ấy định mở miệng, tôi liền cảnh cáo, đây là lần thứ ba tớ hỏi cậu rồi.
27:08Quá tam ba bận, bỏ lỡ lần này là thật sự hết cơ hội đấy.
27:11Vừa rứt lời, tôi đã bị cậu ấy kéo vào lòng.
27:14Tôi áp mặt vào ngực cậu ấy, cảm nhận rõ rệt nhịp tim đang đập mạnh.
27:17Tớ thích cậu.
27:18Rất thích cậu.
27:19Chỉ thích mình cậu thôi.
27:21Được câu trả lời hài lòng, tôi vòng tay ôm lại cậu ấy.
27:24Á á á á á á á ở bên nhau rồi.
27:26Tuyệt quá, là phản diện, nữ chính được cứu rồi.
27:29Trời ơi, ngọt ngào quá, yêu ghê.
27:31Không khí đã thế này rồi, hôn một cái cũng chẳng quá đâu nhỉ.
27:34Đúng là không quá.
27:36Thế nên tôi rời khỏi vòng tay Lâm Triều Du, kiếng chân hôn lên má cậu ấy một cái.
27:40Trong mắt cậu ấy như có hàng vạn vì sao đang lấp lánh.
27:42Tạ dĩ đã nghỉ học suốt một tuần.
27:44Tôi vốn chẳng quan tâm cậu ta, nhưng lúc nào cũng có người nhắc đến trước mặt tôi.
27:48Một tuần sau, cậu ta xuất hiện.
27:50Việc đầu tiên cậu ta làm là trên đường tôi về nhà, kéo lê cái thân thể yếu ớt của mình, túm lấy vạt áo tôi.
27:55Tống song kiến, tớ đau dạ dày.
27:57Cậu ta đau dạ dày á, cái kịch bản vỡ vẩn này đáng lẽ người đau dạ dày phải là tôi mới đúng.
28:02Hơn nữa cậu ta đau dạ dày liên quan gì đến tôi.
28:04Tôi hất tay cậu ta ra, không chút nể năng nói, có bệnh thì đi khám, tiện thể khám luôn cái đầu.
28:09Tạ dĩ đứng bên cạnh tôi, có chút không cam lòng hỏi tiếp, cậu và Lâm Triều Du ở bên nhau rồi à?
28:14Liên quan gì đến cậu?
28:15Cậu ta ngậm miệng, nhưng vẫn chắn trước mặt không cho tôi đi.
28:18Một lúc sau, như thể lấy hết can đảm, cậu ta chậm rãi mở miệng, tớ biết chuyện hai tên kia làm rồi.
28:23Yên tâm, tớ đã tìm người dạy cho chúng một trận, không bò dạy nổi trong nửa tháng đâu.
28:27Vậy nên hôm nay cậu đến xin lỗi thay cho chúng.
28:30Tạ dĩ sao có thể xin lỗi thay bọn chúng được, cậu ta từ trước đến nay chẳng biết cuối đầu là gì.
28:39Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn, cậu rốt cuộc có chuyện gì không, không có thì tôi đi đây.
28:43Thấy tôi định đi, tạ dĩ chắn trước mặt tôi.
28:45Giọng cậu ta mang theo chút chua chát, tớ có điểm nào thua kém Lâm Triều Du?
28:49Cậu có điểm nào sánh được với cậu ấy?
28:51Tớ đẹp trai hơn cậu ấy.
28:53Cậu không hợp gu thẩm mỹ của tôi.
28:54Tớ có nhiều bạn bè hơn cậu ấy.
28:56Bạn bè nhiều hay kẻ thù nhiều thì tự cậu biết rõ.
28:59Bị tôi phản bác liên tiếp, cuối cùng tạ dĩ tung ra chiều cuối.
29:02Nhà tớ, tôi ngắt lời cậu ta, giọng điệu mang theo vài phần diễu cợt, muốn nói ra thế phải không?
29:07Nếu khi nói đến sức hút cá nhân mà phải lôi nhà cửa ra thì chứng tỏ bản thân cậu đã chẳng còn gì đáng để khoe rồi.
29:12Chữ sảng này tôi đọc mỏi miệng luôn rồi.
29:14Đỉnh cao, thật sự là đỉnh cao.
29:16Nam chính cũ à, thôi đừng tự tìm nhục nữa.
29:18Tạ dĩ cuối cùng cũng chịu thua.
29:20Tớ thích cậu, cho tớ một cơ hội được không?
29:22Cậu thích tôi hả?
29:24Tôi cười lạnh một tiếng, tạ dĩ, cậu tự hỏi lòng mình xem cậu thực sự thích tôi hả?
29:28Hay chỉ là bị người khác ép thích tôi thôi?
29:30Lời vừa thốt ra, cả tôi lẫn cậu ta đều giữ người.
29:33Tôi không tránh khỏi nghĩ đến Lâm Triều Du.
29:35Rời khỏi tạ dĩ, trên đường về nhà, đầu óc tôi dối như tơ vò.
29:38Đi được vài bước, đã nghe có người gọi tôi.
29:41Tông xong kiến.
29:42Tôi quay đầu lại.
29:43Dưới ánh đèn đường, Lâm Triều Du ôm một bó hoa chạy về phía tôi.
29:47Gió lùa qua tóc cậu ấy, tung bay vạt áo, ánh trăng và ánh đèn đường cùng đổ xuống người cậu ấy.
29:51Mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ, cậu ấy nhìn tôi như thế đang nhìn thấy cả cuộc đời mình.
29:56Mớ suy nghĩ hỗn loạn trong tôi phút chốc trở nên rõ ràng.
29:58Tất cả vấn đề đến lúc này đều đã có lời giải.
30:01Một vòng mặt trời mới.
30:02Gặp Tông xong kiến lần đầu tiên, trong đầu tôi có một giọng nói bảo rằng cô ấy rất quan trọng đối với tôi.
30:07Nhưng đồng thời, tôi cũng cảm nhận được giữa tôi và cô ấy có một bức tường vĩnh viễn không thể vượt qua.
30:16Cũng như đang nói đến mặt trăng trên trời.
30:18Xa vời vợi.
30:19Khóe môi cô ấy luôn mang nụ cười xa cách, tựa như nhân vật chính hoàn hảo nhất trong phim truyền hình.
30:23Tôi vốn không định nhìn trộm cuộc sống của cô ấy.
30:26Nhưng tình cờ thấy được một khía cạnh khác của cô ấy.
30:28Ngày hội thao hôm đó, cô ấy chạo chân, vẫn cười nói với mọi người rằng không sao,
30:32rồi sau đó lặng lẽ tìm một phòng học vắng vẻ để khóc.
30:35Vừa khóc vừa tự mắng mình ngốc.
30:37Đúng là có chút ngốc thật.
30:38Tôi nghĩ, từ hôm đó, tôi bắt đầu vô thức tìm kiếm bóng dáng cô ấy.
30:42Đêm hôm đó, khi cô ấy ra khỏi cổng trường, tôi bỗng thấy bất an.
30:45Luôn có cảm giác sẽ có chuyện xảy ra, nhưng cũng có thứ gì đó ngăn tôi tiến lên.
30:49Cuối cùng, tôi đã gạt phăng bàn tay vô hình đó, lặng lẽ đi theo sau cô ấy.
30:53Đuổi được hai tên kia đi rồi, tôi không nhìn rõ mặt cô ấy, chỉ nghe thấy tiếng cô ấy thút thít.
30:57Cuối cùng, tôi không bước lên nữa.
30:59Tôi dựa lưng vào bức tường nơi khúc quanh, lắng nghe tiếng cô ấy khóc đến mệt lạ.
31:03Từ hôm đó, tôi bắt đầu đưa cô ấy đi học rồi về nhà.
31:06Đến lần thứ 10 cố tình tạo gặp tình cờ, cô ấy chủ động mở lời với tôi.
31:10Ngay khoảnh khắc cô ấy nói câu đó, tôi dường như cảm nhận được bức tường giữa hai chúng tôi sụp đổ.
31:14Tôi và cô ấy đều trở thành những con người thực sự tự do.
31:17Sau khi ở bên cô ấy, tôi đã mơ lặp đi lặp lại rất nhiều thứ.
31:20Và cuối cùng đã ghép lại được, hóa ra ban đầu tôi và cô ấy vốn không thể đến với nhau.
31:24Cô ấy là nữ chính được người ta ngưỡng vọng, còn tôi chỉ là kẻ phản diện đáng bị khinh thường.
31:28Câu chuyện vốn được ăn bài theo hướng như vậy.
31:31Nhưng bước ngoặt bắt đầu từ khi tôi cứu cô ấy khỏi tay hai tên lưu manh đó.
31:34Tôi thật may mắn, ngày hôm đó đã lặng lẽ đi theo cô ấy.
31:37Và càng may mắn hơn, cô ấy đã phá vỡ xỉn xích của những con chữ và cốt chuyện, chọn cách yêu tôi.
31:41Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo