Truyện Audio Hay || Ngôn Tình Não Tàn Tôi Là Nhân Vật Phá Game || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Các bạn ơi, tôi xuyên không rồi.
00:02Nhưng mà, lại là xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cực kỳ máu chó nữa chứ.
00:05Nội dung viết về màn tranh sủng giữa hai cô con gái thiên kim nhà giàu,
00:08hàng thật và hàng pha kẻ mà tôi vừa mới đọc.
00:10Chắc tại lúc đọc, cái miệng của tôi hơi rãn,
00:12không kìm được mà trời nhân vật mất não trong chuyện liên hồi.
00:15Ông trời tức quá nên mới bắt tôi xuyên luôn vô, cho biết mùi đời.
00:18Và đoán xem tôi xuyên thành ai.
00:20Tôi là con gái ruột mới được tìm thấy,
00:21nhưng bố mẹ và ba anh trai tôi đều đứng về phía cô con gái hàng già.
00:25Ôi, thật là vi diệu.
00:26Họ còn nói sự xuất hiện của tôi đã cướp đi cuộc sống vốn dĩ thuộc về cô ta.
00:30Ủa alo, tôi cướp cái gì?
00:32Cướp cái sổ hộ khẩu hà.
00:34Họ bảo tôi nên làm tròn bổn phận,
00:35họ sẽ không bạc đãi tôi,
00:36nhưng cũng đừng mong chờ gì nhiều từ họ.
00:38Nghe xong tôi suýt bật khóc,
00:40không phải vì tuổi thân mà vì ức chế đến ngạn học.
00:42Và đó chưa phải đỉnh điểm.
00:44Trong chuyện, nữ chính còn có một thanh mai trúc mã si tình,
00:47cũng là nam chính, Phó Vân Liên.
00:48Trong nguyên tác, tôi luôn nghĩ anh ta là anh hùng thời thơ ấu của mình,
00:51vừa nhìn thấy liền tin chắc đó chính là người đã cứu tôi lúc nhỏ.
00:54Tôi yêu anh ta đến mê mụi.
00:56Tự móc thận ra cho con gái hàng già làm quà cưới,
00:58bắt anh ta phải cưới tôi.
01:00Ôi, trời ạ, tôi mất não thật rồi.
01:02Nhưng anh ta cầm kịch bản tổng tài bá đạo trong tay,
01:05làm đủ chuyện sai trái mà chẳng ai làm gì được,
01:07rồi hành hạ tôi cả thể xác lẫn tinh thần.
01:09Môi mắt, móc tim gan và thận để cây ghép cho con gái giả,
01:11bắt tôi phá thai, xảy thai, rơi xuống vực, rơi xuống biển, gặp hỏa hoạn.
01:16Vậy mà, tôi vẫn chưa chết, sống dai như đỉa.
01:19Không những chưa chết, tôi còn chơi chó mất tích vì ung thư suốt 5 năm,
01:22trở lại và tuyên bố sẽ giành lại mọi thứ thuộc về mình.
01:24Thật ra là để dọn đường cho màn tải hợp sau nhiều năm xa cách
01:27và câu chuyện cũ dích kiểu thiên tài nhóc con là con của 2 người.
01:30Mọi người hỏi tôi có ổn không?
01:31Tôi không ổn, thật sự không ổn chút nào.
01:33May mà giờ tôi mới vừa xuyên đúng lúc,
01:35còn chưa bị mổ bụng môi thận gì, chỉ mới chuẩn bị cưới thôi.
01:38Giờ, tôi vẫn còn cơ hội để xử đẹp bọ nhân vật đầu đất kia.
01:42Trước khi xuyên, tôi là con gái của một võ sư thứ thiệt.
01:44Mới 18 tuổi đã biết múa đao, múa kiếm, múa chảo, múa cả trổi lông gà.
01:49Bà tôi luôn nghĩ tôi mạnh mẽ, kiên cường.
01:51Nhưng thật ra, trong lòng tôi chỉ muốn đắp chăn nằm đọc ngôn tình,
01:54mơ mộng đàn ông 6 múi.
01:55Việc tôi trùng chăn đọc tiểu thuyết ngôn tình
01:57bằng điện thoại là một bí mật không thể nói ra.
01:59Vì nếu bị bố phát hiện, chắc chắn tôi sẽ bị bắt quỳ tận 8 tiếng lận.
02:03Quả nhiên, làm người không thể nổi loạn quá.
02:05Không thấy đấy à, bị quả báo rồi,
02:07xuyên thành nữ chính trong chuyện ngược máu chó này chứ.
02:10Tại sao nữ chính trong chuyện ngược lại bị ngược?
02:12Bởi vì cô ấy yêu một nam chính không yêu mình,
02:14mà nam chính lại yêu nữ phụ độc ác.
02:16Dưới sự vu khống và hãm hại của nữ phụ,
02:18nữ chính có miệng cũng không thể biện hộ.
02:19Không phải sao, trong hôn lễ của tôi và nam chính phó vân niên,
02:22nữ phụ độc ác tần thiên thiên làm bộ làm tịch đến chúc mừng tôi.
02:25Rồi tự mình ngã xuống cầu thang,
02:27còn hét lên.
02:28Chị ơi, sao chị lại đẩy em?
02:30Con mẹ nó, đúng là loại trà xanh tự biên tự diễn.
02:33Diễn giỏi thế sao không vào giới giải trí đi?
02:35Càng nghĩ tôi càng tức.
02:36Sau khi đánh gục được phó vân niên,
02:38tôi tát anh ta mấy phát liên tiếp,
02:39không để kịp phản háng.
02:41Anh ta vừa rồi còn hống hách lắm,
02:42giờ bị tôi đánh đến tróng váng,
02:44há hốc mùng không tin nổi.
02:45Vừa kêu la vừa hét lên.
02:46Tân Nguyệt Nguyệt, cô điên rồi hả?
02:48Tôi không thèm nói nhiều, tát.
02:50Cô dám đánh tôi, tát tiếp, cô, tát nữa.
02:53Tôi túng lấy cả vạt anh ta,
02:54đập đầu anh ta xuống gối tửng cú một.
02:56Vừa đập vừa hỏi, phục chưa?
02:58Có phục chưa hả?
02:59Nhìn lại đi, tôi mới là người trị được anh đấy.
03:02Đừng có mà mơ tưởng yêu đương với tôi,
03:03tôi là cha nội của anh đây.
03:05Phó vân niên bị tôi đè ra đánh cho mặt mũi xưng vù,
03:07nước mắt nước mũi đầy mặt.
03:09Đùa à, đánh người là nghề gia truyền nhà tôi,
03:11ba đời rồi, tôi chuyên nghiệp lắm nha.
03:13Anh ta vừa khóc vừa lắp bắp.
03:14Cô, cô hung dữ quá.
03:16Trước giờ cô toàn giả vờ đúng không?
03:18Tôi khoanh tay cười khẩy.
03:19Ghê chưa?
03:20Giỏi thì báo công an đi.
03:21Hừ, đừng tưởng tôi không biết,
03:23trong mấy chuyện tổng tài bá đạo,
03:24công an có tồn tại bao giờ đâu.
03:26Nam chính có thể làm đủ thứ sai trái mà không ai bắt,
03:28thì tôi cũng thế thôi.
03:29Chúng ta đều là nhân vật chính,
03:30mắc gì nữ chính phải nhường nam chính.
03:33Không ngờ tên phó vân niên này chơi xấu thật,
03:35dám gọi công an.
03:36Và bất ngờ hơn là,
03:37công an thật sự đến.
03:38Tôi lập tức tỉnh ra,
03:39trong chuyện kiểu này,
03:40công an không bắt được nam chính,
03:42nhưng lại bắt được nữ chính.
03:43Tôi chỉ mới tắt anh ta vài cái thôi mà,
03:45đâu có giết bạch nguyệt quang hay làm gì quá đáng đâu,
03:47thế mà anh ta dám gọi công an bắt tôi.
03:49Thấy mặt tôi tái đi,
03:50phó vân niên hí hưởng ra mặt.
03:52Ánh mắt kiểu,
03:53ha ha ha, cô sợ chưa?
03:54Anh ta nói đầy tự tin.
03:56Sợ rồi đúng không?
03:57Nếu cô xin lỗi tôi ngay bây giờ,
03:58rồi đến bệnh viện hiến cho thiên thiên 500cc máu,
04:01tôi sẽ tha cho cô.
04:02Tôi không nói không rằng,
04:03tắt cho một cái nữa.
04:05Hiến cái Peter nhà anh đấy.
04:06Sao anh không tự mình hiến đi,
04:08mắc mớ gì đến tôi?
04:09Phó vân niên bị đánh đến mức rụt cổ theo phản xạ.
04:12Cô tưởng tôi không muốn à.
04:13Tôi và cô ấy không cùng nhóm máu,
04:15cô ấy giống cô,
04:16đều là máu hiếm.
04:17Nếu không phải vì thế,
04:18năm đó bị cháo con cũng phát hiện ra rồi.
04:20Nghe tới đây tôi tức muốn phun máu luôn.
04:22Trong chuyện tổng tài,
04:23ai cũng máu hiếm hả?
04:25Tôi túng đầu anh ta,
04:26gần rọng,
04:27đến máu cô ta còn không nhận của anh,
04:28vậy mà cũng bày đặt yêu với đường.
04:30Chia tay mẹ luôn đi.
04:31Thanh mai chúc mã kiểu gì mà ngựa ngựa thấy gớm.
04:34Nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát dưới nhà,
04:36tôi lập tức tự làm dối tóc,
04:37xe áo,
04:38cấu vài phát vào cổ và tay.
04:39Đừng hỏi tôi làm kiểu gì,
04:41võ công chuyển ra,
04:42muốn giả cũng phải cho giống thật chứ.
04:43Khi tôi đã ra tay thật sự,
04:45ngay cả chính tôi cũng thấy mình quá dữ dằn.
04:47Điều tôi không ngờ là,
04:48anh cảnh sát đến xử lý vụ việc lại đẹp trai người người,
04:50cao hơn mét 8,
04:51chân dài,
04:52mặc đồng phục mà nhìn như bước ra từ phim truyền hình.
04:54Quá trời là mờ lem.
04:56Vừa thấy tôi,
04:57anh ấy lập tức xúc động như gặp người thân,
04:58nắm lấy tay tôi.
04:59Trời ơi!
05:00Cô gái,
05:01cô có sao không?
05:02Cô đừng sợ.
05:03Đã có tôi ở đây rồi,
05:04cứ nói hết ra.
05:05Có phải tên đàn ông kia bắt nạt cô không?
05:07Nói với tôi,
05:08tôi sẽ đòi lại công bằng cho cô.
05:10Nhìn là biết anh này là người tốt bụng,
05:11tôi liền tự bấm vào tay mình một cái,
05:13mắt đỏ hoe,
05:14làm ra vẻ yếu đuối đáng thương rồi nhẹ nhàng gật đầu.
05:17Vâng,
05:17anh cảnh sát ạ.
05:18Anh cảnh sát xúc động đến rưng rưng nước mắt.
05:20Được rồi,
05:21cô cứ yên tâm chúng tôi xử lý vụ này thỏa đáng.
05:23Phó Vân Niên đứng bên cạnh nhìn mà ngương ác cả da,
05:25sau đó gào lên.
05:26Cái gì vậy?
05:27Là tôi gọi công an mà.
05:29Tôi mới là người bị hại cơ mà.
05:30Tiếng hét của Phó Vân Niên,
05:32cuối cùng cũng kéo ánh mắt thương xót của anh cảnh sát đẹp trai ra khỏi tôi.
05:35Nhưng khi thấy mặt Phó Vân Niên đầy vết thương,
05:37anh ấy chẳng mảy may thương hại.
05:39Trái lại là tôi,
05:40trông tôi mới thật sự thảm.
05:41Giống như một bông hoa trắng mong manh đang le lát trong gió.
05:44Tôi thấy anh ấy đang nhìn mình,
05:45liền nghiêng đầu nhẹ một chút để lộ cái cổ trắng ngần đầy dấu vết và gương mặt nghiêng xinh xắn.
05:49Tôi nhẹ nhàng nói,
05:50À, đừng nhìn mà.
05:52Anh cảnh sát lập tức nổi giận.
05:53Quay sang mắng Phó Vân Niên không thương tiếc.
05:55Người ta là con gái còn không than một câu.
05:57Anh là đàn ông mà hét ẩm lên cái gì?
05:59Nhìn qua là biết ai bị nặng hơn rồi.
06:01Anh là gì của cô ấy?
06:03Khai thật đi,
06:03không thì theo tôi về đồn.
06:05Tôi càng nhìn anh ấy càng thấy anh ấy xoay khí ngút trời,
06:08chính trực, nghĩa hiệp,
06:09dám đứng lên chống lại bất công.
06:10Trời ơi, tôi đổ rồi.
06:12Tôi không kìm được,
06:13hỏi luôn.
06:14Anh ơi, anh bao nhiêu tuổi rồi?
06:16Tên gì vậy?
06:17Cho em xin số điện thoại với được không?
06:19Em mới 18 tuổi,
06:20chưa từng có bạn trai đâu.
06:21Tôi còn chưa nói xong,
06:22Phó Vân Niên đã nổi điên,
06:23chạy lại đẩy tôi một cái thật mạnh.
06:25May mà tôi từ nhỏ đã luyện võ,
06:27đứng vững như núi,
06:28nếu không là té rồi.
06:29Nhưng thấy anh cảnh sát còn đứng cạnh,
06:31tôi liền giả vờ yếu đuối,
06:32lào đảo rồi nhào vào lòng anh ấy.
06:34Mặt tôi đập thẳng vào ngực anh cảnh sát,
06:36một khối cơ săn chắc dưới lớp áo đồng phục.
06:38Tôi ngừng đầu nhìn anh ấy,
06:39giả vờ ngại ngùng.
06:40Xin lỗi anh ạ.
06:41Rồi quay sang trừng mắt ra hiệu với Phó Vân Niên.
06:44Anh muốn bị đánh nhẹ hay đánh nặng đây?
06:46Phó Vân Niên bắt đầu cuống thật sự.
06:47Nguyệt Nguyệt, em tỉnh lại đi.
06:49Em 22 tuổi rồi,
06:50không phải 18 đâu.
06:52Với lại,
06:52anh là chồng em đấy.
06:54Em dám tán tỉnh người khác trước mặt anh,
06:56coi anh là không khí à.
06:57Tôi ngớ người,
06:58ừ,
06:58mình kết hôn rồi à.
06:59Phó Vân Niên hừ lạnh,
07:00ném hai quyển sổ kết hôn xuống trước mặt tôi.
07:03Tôi mở ra xem,
07:04đúng là tên anh ta và tên nguyên chủ.
07:06Tôi lập tức ôm chặt lấy hai cuốn sổ.
07:07Tốt quá.
07:08Mấy cái này không thể để mất đâu,
07:10còn phải dùng để ly hôn nữa,
07:11làm lại phiền lắm.
07:12Rồi tôi quay sang anh cảnh sát.
07:14Anh chờ em nha,
07:15em ly hôn xong sẽ tìm anh lên đó.
07:17Pha vừa rồi của tôi khiến anh cảnh sát đẹp trai cũng phải hụt hơi.
07:20Anh ấy che miệng ho liên tục,
07:22tay chỉ vào ngực ra hiệu.
07:23Camera đang ghi hình nha.
07:24Khụ khụ khụ.
07:25Cuối cùng,
07:26anh ấy không cho tôi số điện thoại,
07:27nhưng tôi vẫn kịp biết tên.
07:29Họ chị,
07:29tên là Trịnh Trinh.
07:30Trịnh Trinh mắng cả tôi lẫn Phó Vân Niên một trận.
07:32Vợ chồng cãi nhau là chuyện gia đình,
07:34bên tôi chủ yếu giảng hòa.
07:35Hai người chỉ bị thương ngoài ra,
07:37không cần lập án đâu.
07:38Anh quay sang Phó Vân Niên.
07:40Là đàn ông mà đánh vợ là bạo lực gia đình,
07:42anh biết không?
07:43Phó Vân Niên tức đến mức nổ đom đóm.
07:44Không phải tôi đánh cô ấy,
07:46là cô ấy đánh tôi.
07:47Trịnh Trinh,
07:48vợ chồng ấy mà,
07:49đầu giường cãi nhau,
07:50cuối giường lại hòa.
07:51Tôi đỏ mặt nói nhỏ,
07:52tụi em mới cưới hôm nay,
07:53còn chưa ngủ chung nữa.
07:55Phó Vân Niên lại gào lên.
07:56Tân Nguyệt Nguyệt.
07:57Em điên rồi à?
07:58Ừ thì,
07:59tôi điên đấy,
08:00rồi sao?
08:00Tôi,
08:01một cô gái vừa tròn 18,
08:02có tuyệt học gia truyền,
08:03mơ làm người tốt đi cứu thế giới.
08:05Tự dưng ngủ dậy phát hiện mình đã 22 tuổi,
08:07còn là vợ của cái tên nam chính cha nam siêu cấp như Phó Vân Niên.
08:10Tôi không phát điền mới lạ.
08:12Mà anh ta thì 28 tuổi rồi.
08:14Tôi không thích đàn ông hơn mình cả chục tuổi đâu.
08:16Trịnh Trinh dặn dò đôi ba câu,
08:17thấy chúng tôi có vẻ yên ổn thì rời đi.
08:19Phó Vân Niên chắc thấy cãi nhau không ăn thua,
08:21bèn đổi chiêu,
08:22tỏ ra nghiêm túc muốn nói chuyện đàng hoàng.
08:24Tân Nguyệt Nguyệt,
08:25đừng làm loạn nữa,
08:26dù em có làm gì,
08:27anh cũng sẽ không yêu em.
08:28Tôi nhún vai,
08:29vừa hay,
08:30tôi cũng không yêu anh.
08:31Chia tay đi.
08:32Câu nói làm Phó Vân Niên á khẩu.
08:34Em,
08:34em không phải nói là yêu anh sao?
08:36Chỉ cần anh chịu cưới em,
08:38em cái gì cũng chịu.
08:39Ờ thì,
08:40câu đó là nguyên chủ nói,
08:41không phải tôi.
08:42Tôi bực rồi,
08:43thì sao?
08:43Anh chẳng nói là cưới tôi nhưng không đụng vào tôi,
08:45thế mà còn bóp cổ tôi.
08:47Anh đã thất hứa trước,
08:48thì đừng trách tôi.
08:49Phó Vân Niên tức gần xỉu.
08:51Anh nói không đụng,
08:51không phải kiểu đó.
08:53Tôi bịt tai,
08:53hét luôn.
08:54Tôi không nghe,
08:55tôi không nghe,
08:56tôi không nghe.
08:57Tóm lại là anh đánh tôi,
08:58nên tôi muốn ly hôn.
08:59Đồ vũ phu.
09:00Phó Vân Niên đỏ bừng mặt,
09:01tức đến nỗi giết thổ huyết.
09:03Tân Nguyệt Nguyệt.
09:04Trong hai ta,
09:05ai mới là người bạo lực hả?
09:06Được,
09:07em đòi ly hôn cũng được,
09:08nhưng còn chuyện chuyển máu cho thiên thiên,
09:09em đã hứa rồi,
09:10không định lật kèo đấy chứ.
09:12Anh xin em đấy,
09:13em không đi,
09:14cô ấy sẽ chết.
09:14Tôi chán ngán loại nam chính yêu mù quáng kiểu này.
09:17Thiên thiên là tự ngã cầu thang,
09:18chỉ bị sức ra nhẹ thôi mà,
09:20ai cần chuyển máu chứ.
09:21Chỉ có nhà họ Tân với tên Phó Vân Niên não cá vàng mới tin thật.
09:24Tôi nhắc mép cười lạnh,
09:26muốn chết thì chết lẹ đi.
09:27Tôi còn bỏ 200.000 tổ chức tăng lễ,
09:29ăn uống linh đỉnh luôn.
09:30Lời này như giao cứa vào tim Phó Vân Niên.
09:33Cô,
09:33Tân Nguyệt Nguyệt,
09:34không ngờ cô lại độc ác đến vậy.
09:36Tôi phá lên cười,
09:36tôi còn đánh anh mà,
09:38giờ mới biết tôi độc ác hả?
09:39Hay là tôi đánh chưa đủ mạnh?
09:41Có muốn ăn thêm trận nữa không?
09:43Nhưng nhớ là đừng đánh lại nhé,
09:44đánh lại là hai bên đánh nhau,
09:46lúc đó anh không đi mách công an được nữa đâu.
09:48Phó Vân Niên nhìn tôi,
09:49tay ôm ngực,
09:50tay kia chỉ vào tôi,
09:51người run dậy.
09:52Tôi nghiêng đầu,
09:52hỏi thăm tử tế,
09:53sao vậy?
09:54Tay run dữ vậy.
09:55Hay bị Parkinson rồi.
09:57Phó Vân Niên hít sâu một hơi,
09:58rồi cuối cùng cũng buông xuôi,
10:00nhắm mắt lại nói một câu,
10:01cút.
10:01Tôi dơ tay túm lấy cổ áo Phó Vân Niên,
10:03lôi thẳng anh ta từ trên giường dậy,
10:05quẳng ra ngoài cửa,
10:06cút.
10:07Phó Vân Niên tưởng tôi đã quá đáng lắm rồi,
10:09ai ngờ tôi còn hơn thế.
10:10Đây là nhà tôi.
10:11Mẹ tôi chuẩn bị cho chúng ta làm phòng tân hôn.
10:13Tôi gật đầu,
10:14ở đúng,
10:15nhưng tối nay tôi không có chỗ ngủ.
10:17Vỗ vai anh ta một cái,
10:18ngoan,
10:18ai nắm đấm to thì người đó quyết định.
10:20Anh ngủ phòng khách.
10:21Sau đó,
10:22tôi đóng sập cửa ngay trước mặt anh ta,
10:24dầm.
10:25Phó Vân Niên bị đuổi ra ngoài,
10:26vừa đá cửa vừa chửi um lên.
10:28Tân Nguyệt Nguyệt,
10:28mở cửa,
10:29em đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh đúng không?
10:32Dù em có kỳ quặc thế nào,
10:33anh cũng sẽ không yêu em đâu.
10:35Tôi vừa thay đầu ngủ,
10:36đeo băng đô,
10:37đắp mặt nạ,
10:37mở cửa ra nhìn anh ta.
10:39Chó rùa à.
10:40Rồi ngay khi anh ta định mở miệng,
10:41tôi dầm.
10:42Đóng cửa cái nữa,
10:43suýt nữa thì kẹp trúng cái mũi anh ta.
10:45Tông khứ được Phó Vân Niên,
10:46tôi ngủ một mạch tới sáng.
10:48Tôi phát hiện ra,
10:49tuy Nguyên chủ là kiểu nhân vật số khổ,
10:50nhưng đồ skin care toàn hàng hiệu,
10:52thẻ ngân hàng có 8 con số,
10:53còn có cả siêu xe Lamborghini mấy chục tỷ đi chơi.
10:56Tuy là con gái ruột được nhà giàu đón về,
10:58nhưng bố mẹ,
10:59ba anh trai,
11:00với cả người cô ấy từng yêu thầm,
11:01đều chỉ thương con gái giả thôi.
11:03Thế thì có gì đáng thương?
11:05Dòng vậy mà còn than nghèo khổ,
11:06tôi chịu,
11:07không hiểu nổi luôn.
11:08Tôi chỉ biết,
11:09tôi phải ly hôn với Phó Vân Niên,
11:10rồi đi cưa anh cảnh sát trịnh trinh của tôi.
11:12Ai ngờ,
11:13sáng dậy chuẩn bị kéo Phó Vân Niên ra tòa ly hôn
11:15thì phát hiện anh ta biến mất.
11:17Thay vào đó là loạt cuộc gọi nhỡ
11:18và tin nhắn chưa đọc nổ tung điện thoại.
11:20Ba ông anh nhà họ tần cùng bố mẹ tôi như phát điên,
11:22nhắn tin mắng tôi tới bời.
11:24Anh cả tần nhất,
11:25nếu thiên thiên xảy ra chuyện gì,
11:26tao sẽ không tha cho mày.
11:28Anh hai tần nhị,
11:29mày làm thiên thiên chảy máu chán,
11:30tao sẽ khiến mày phải trả giá.
11:32Anh ba tần tam,
11:33không ngờ mày lại ác độc như vậy,
11:34tránh xa thiên thiên ra.
11:36Trời ơi,
11:36thoại gì mà chán thế,
11:38mấy anh tổng tài chỉ biết nói có nhiều đó hả?
11:40Mẹ tần thì nói khác chút,
11:41nếu biết con là người như vậy,
11:43mẹ đã không đưa con về nhà.
11:44Thiên thiên là báu vật của mẹ,
11:45sao con dám làm tổn thương nó?
11:47Về đây ngay,
11:48quỳ xuống xin lỗi nó,
11:49cầu xin nó tha thứ.
11:51Trình độ rất IQ trầm trọng luôn,
11:52không hiểu mấy tác giả lúc viết ra đoạn này có tỉnh táo không,
11:55chắc vừa viết vừa buồn nôn.
11:56Ba tần thì đúng kiểu trầm lặng trụ cột gia đình.
11:59Thiên thiên cần ghép thận,
11:59con cho nó một quả,
12:01ba sẽ cho con một trăm triệu.
12:02Úi trời,
12:03một trăm triệu đó nha.
12:04Tôi chỉ ước mình có 32 quả thận,
12:06hiến luôn 30 quả,
12:07để lại 2 quả xài dần.
12:08Tiếc là tôi chỉ có đúng 2 quả,
12:10tiếc ghê.
12:11Mất thôi 30 tỷ.
12:12Tôi sửa soạn xong,
12:13lái xe về nhà họ tần.
12:15Thật ra tôi chẳng muốn quay về cái nhà đó đâu.
12:17Dù sao tôi cũng có tiền,
12:19đi đâu sống cũng được.
12:20Nhưng vì đám người nhà họ tần cứ dình dập cái thận của tôi,
12:22lần nay tôi phải cuột lại.
12:24Tôi lái xe phóng như bay về nhà,
12:26khi thế bừng bừng.
12:27Lúc xe vừa dừng ở cổng,
12:28ông tài xế trong nhà nhìn tôi đầy khó chịu.
12:30Vừa định mở miệng,
12:31tôi ném chìa khóa vào tay ông ta,
12:33rồi tiện tay,
12:34bóp,
12:34tắt luôn một cái.
12:35Vừa bước vào nhà,
12:36dì giúp việc ngô thấy tôi liền cười nham hiểm.
12:38Ồ,
12:39chẳng phải nhị tiểu thư đây sao,
12:40sao lại một mình quay về.
12:42Chưa kịp nói hết câu,
12:43tôi đã bóp,
12:44tặng ngay một cái bà tai.
12:45Nhị cái đầu bà ấy.
12:46Tôi là thiên kim thật sự của nhà họ tần,
12:48phải gọi là đại tiểu thư.
12:50Dọc đường vào nhà,
12:51hãy gặp ai từng bắt nạt nguyên chủ là tôi tặng một bà tai.
12:54Có người ăn một cái,
12:55có người ăn hai cái,
12:56tôi cũng chả nhớ nổi đánh bao nhiêu rồi.
12:58Chỉ trong vòng chưa đầy trăm mét,
12:59tôi đã vung tay đập mười mấy người.
13:01Bị đánh xong,
13:02ai nấy ôm má chạy đi mét chủ nhà,
13:04cảnh tượng náo nhiệt y như diễn văn nghệ.
13:05Tôi cứ tưởng tần thiên thiên hôm qua giả vờ té cầu thang,
13:08còn đòi xét nghiệm máu,
13:09đổi thận thì chắc giờ nằm viện rồi.
13:11Ai ngờ,
13:11cả nhà đang quây quần vui vẻ ăn cơm ở nhà.
13:14Trong đó còn có cả chồng mới cưới của tôi,
13:16Phó Vân Niên.
13:17Phó Vân Niên đúng chuẩn nam chính,
13:18sức hồi phục đỉnh cao.
13:19Hôm qua bị tôi đánh phù cả mặt,
13:21nay đã đẹp trai lại rồi,
13:22chỉ còn khóe miệng hơi chày chuộng,
13:24trông như xoái ca chiến đấu.
13:25Còn tần thiên thiên,
13:26người hôm qua ngã lăn 18 vòng cầu thang,
13:28giờ ngồi cười nói tiêu tít,
13:29không hề hấn gì.
13:31Đúng là nữ phụ ác độc có sức sống bền bỉ như rán.
13:33Chỉ có tôi,
13:34bị chính tôi vỗ vài cái lên người thôi mà giờ bầm dập tím tái,
13:37chẳng lành nổi.
13:38Đúng là số nữ chính chuyện ngược,
13:39khổ cũng đến mức hết thuốc chữa.
13:41Thiên thiên không sao là tốt rồi.
13:43Đúng thế,
13:43bố mẹ anh lo chết đi được.
13:45Cả nhà đang vui mừng vì thiên thiên bình an vô sự xuất viện.
13:48Cho đến khi thấy tôi bước vào,
13:49nụ cười của ai nấy cứng đở.
13:51Phó Vân Niên lập tức nổi đoá.
13:52Tân Nguyệt Nguyệt,
13:53giúp cuộc em muốn gì?
13:54Anh đã trốn về đây rồi mà em còn đuổi theo làm gì?
13:57Tôi cười,
13:57đừng tự luyên thế.
14:04Tôi tới lấy căn cước và hộ khẩu nề.
14:06Phó Vân Niên ngơ ra,
14:07chưa kịp hiểu tôi đang nói gì.
14:09Tôi dơ bàn tay ra,
14:10sao?
14:10Quên rồi à?
14:11Hay để tôi giúp anh nhớ lại nha.
14:13Sắp mặt Phó Vân Niên trắng bệch,
14:14em,
14:15em thật sự muốn ly hôn sao?
14:16Tôi lười nhây,
14:17mau lên.
14:18Tôi không có rảnh.
14:19Cái kiểu trồng não tàn,
14:20không phát triển nổi cả đại não lẫn tiểu não như anh,
14:22tôi để lại làm gì?
14:24Trưng tết à?
14:24Cả nhà họ Tân quay sang nhìn Phó Vân Niên như xem kịch.
14:27Tần Thiên Thiên giả nai,
14:34không tin nổi,
14:34vì nguyên chủ vốn là cái bao cát trong nhà,
14:36ai cũng có thể bắt nạt,
14:37đến người làm còn xem thường.
14:39Tôi vừa định giờ chưa giả ngây ngô
14:40thì đám người hầu bị tôi tát lúc nãy
14:41ủa vào mách chủ,
14:43ông chủ,
14:43bà chủ,
14:44ba cậu chủ.
14:45Nhị tiểu thư quá đáng lắm.
14:46Dù chúng tôi là người làm
14:47nhưng không thể bị đánh vô lý như vậy.
14:49Chưa kịp nói hết câu,
14:50tôi quay người lại bốp bốp bốp,
14:51tát từng người một,
14:52không xót cái mặt nào.
14:54Trong phòng khách rộng rãi nhà họ Tân,
14:55lập tức vang lên âm thanh tát mặt liên hoàn.
14:58Tôi nói rồi,
14:58tôi là đại tiểu thư,
14:59không phải nhị tiểu thư.
15:01Mấy người bị điếc à?
15:02Cả nhà sững sờ,
15:03rồi tất cả quay sang nhìn Phó Vân Niên
15:04bằng ánh mắt đầy thương hại.
15:06Phó Vân Niên lập tức hiểu ra,
15:07mọi người đang tưởng tượng ra cảnh
15:08anh ta tối qua bị tôi hành ra sao,
15:10lập tức thấy mất mặt,
15:11gào lên.
15:12Tân Nguyệt Nguyệt,
15:13em điên rồi à?
15:14Tôi xoay người lại,
15:15bốp,
15:16tặng ngay một cái bà tai vào mặt anh ta.
15:18Chuyện của tôi,
15:19anh cũng dám sen vào.
15:20Tần Thiên Thiên thấy anh Vân Niên của mình
15:22bị tôi tát,
15:22lập tức bật khóc.
15:23Chị,
15:24sao chị có thể đánh anh ấy?
15:25Chưa kịp nói hết câu,
15:27bốp,
15:27tôi tặng cho cô ta một cái tát.
15:29À,
15:29Tần Thiên Thiên hét lên thảm thiết,
15:30ngã dạp xuống sàn,
15:31trông như chiếc lá úa bay giữa gió thù.
15:33Ba anh trai nhà họ Tân lập tức lao đến đỡ cô ta.
15:36Thiên Thiên,
15:36em không sao chứ?
15:38Anh cả gào lên định nhào vô đánh tôi,
15:40Tân Nguyệt Nguyệt,
15:40em quá đáng quá rồi.
15:42Bốp,
15:42tôi tặng ngay một bà tai.
15:44Anh hai thấy anh cả bị đánh,
15:45xông lên định báo thủ.
15:46Bốp bốp,
15:47hai cái cho tỉnh.
15:48Anh ba nhìn hai ông anh đều bị ăn đòn,
15:50bản thân không xông lên thì kỳ quá.
15:52Bốp bốp bốp,
15:53ba cái liền tù tì.
15:54Trong vòng vài phút,
15:55cả nhà họ Tân,
15:56trừ ba mẹ,
15:57kể cả con chó trong nhà cũng dính một bà tai của tôi.
15:59Mặt ai cũng xưng một bên,
16:01đứng thành vòng quanh phòng khách,
16:02nhìn như đang diễn kịch.
16:03Sao tôi có thể đánh chúng hết từng người một,
16:05mà họ lại không kịp phản ứng?
16:07Vì trong 18 bài quyền mà ba tôi dạy,
16:09có chiêu vô ảnh trường.
16:10Thiên hạ võ công,
16:11chỉ có nhanh là bất bại.
16:12Sau khi được mở mang tầm mắt với khả năng chiến đấu kinh hoàng của tôi,
16:15cả nhà họ Tân run dẩy xếp thành hai hàng trong phòng ăn.
16:18Tôi tiện tay kéo ghế ra,
16:19đặt xuống sàn rầm,
16:20một cái.
16:21Ngồi vịt xuống,
16:22vắt chân lên,
16:23lập tức có người run cầm cập.
16:24Tôi lướt mắt nhìn cả đám,
16:26cười nhạt,
16:26con đứng đó làm gì.
16:28Cả đám tưởng tôi dịu xuống rồi,
16:29mặt mày bắt đầu dãn ra.
16:31Nhưng chưa kịp thở vào thì tôi lên tiếng tiếp.
16:33Quỳ hết xuống cho tôi.
16:34Tân mẹ lập tức phát điên,
16:35chỉ vào mặt tôi chửi.
16:36Tân nguyệt nguyệt,
16:37con điên rồi sao?
16:38Dù sao ta cũng là mẹ con,
16:40bảo ta quỳ xuống,
16:41con chịu nổi hà.
16:42Không sợ trời đánh à?
16:43Tôi vẫn mỉm cười nhìn bà ta.
16:45Không quỳ xuống thì sao biết trời có đánh tôi không?
16:47Cả đám mấy người hợp sức còn không đánh lại tôi,
16:49biết đâu bà vừa quỳ thì trời xuống tay luôn với tôi thì sao?
16:52Có lẽ lời tôi nói quá nực cười,
16:54nên mấy người bị tôi tát lúc nãy không nhịn được cười.
16:56Trong đó có cả ông anh ba của tôi.
16:58Tôi chừng mắt nhìn hắn,
16:59cười gì?
17:00Cười tôi sủi cả bọt mũi rồi kìa.
17:02Anh ba lập tức im bặt,
17:04không dám ho hé nữa.
17:05Những người khác cũng nín lặng.
17:06Còn Tân Thiên Thiên thì chừng mắt nhìn tôi đầy oán độc,
17:08như thể tôi mới là vai phản diện trong phim.
17:11Tôi đập tay một cái,
17:12cười lạnh,
17:12giả vờ gì nữa?
17:14Tao chính là phản diện luôn đấy.
17:15Giờ tôi là nữ chính trong chuyện ngược nhưng đã hắc hóa,
17:17tôi là kiểu nữ chính phát điên rồi.
17:19Thấy tôi nhìn sang,
17:20Tân Thiên Thiên sợ run,
17:21nước mắt rời lã trá.
17:23Cô ta lết tới trước mặt tôi,
17:24vịt một cái quỷ xuống.
17:25Chị ơi,
17:26tất cả là lỗi của em,
17:27là em cướp mất thân phận đại tiểu thư của chị,
17:29cướp mất tình yêu của ba mẹ và các anh.
17:31Chị hận em,
17:32đánh em là đúng.
17:33Nhưng chị không thể làm vậy với ba mẹ và các anh được,
17:35họ là người thân của chị mà.
17:37Tôi bật TV trong phòng khách,
17:43tôi nhìn đi,
17:44mấy người đã gửi cho tôi những gì.
17:45Đọc mấy dòng này mà tôi còn thấy xấu hổ dùng luôn đấy.
17:48Cái này thì sao,
17:49mày làm Thiên Thiên bị thương,
17:50mày phải trả giá,
17:51trả cái đầu nhà mày ấy.
17:53Còn cái này,
17:54con cho Thiên Thiên một quả thận,
17:55ba sẽ cho con 100 triệu,
17:56đây mà là cha ruột hả.
17:58Lại còn câu này,
17:59nếu biết trước mày thế này,
18:00tao đã không mang mày về,
18:01vậy sao lúc đầu không đừng sinh tôi đi.
18:03Một nhà toàn đồ đầu óc có vấn đề,
18:05thật xui xẻo khi phải dính dáng tới mấy người.
18:07Tôi lớn lên trong gia đình võ thuật,
18:08ba là cao thủ danh tiếng,
18:10mẹ là giáo sư đại học,
18:11tao nhã lịch sự.
18:12Là con gái của họ,
18:13tôi văn võ song toàn,
18:15nhưng cũng chửi thề rất giỏi.
18:16Tôi không chịu nổi cái kiểu bị đối xử như rắc rửa này.
18:19Cả nhà họ tần khi thấy tin nhắn mình gửi cho tôi bị chiếu lên màn hình,
18:22ai nấy đều cứng họng,
18:23mặt tái mét.
18:24Họ vốn tưởng mình nói chuyện chính nghĩa,
18:25giờ thấy mình như bị bóc trần,
18:27xấu hổ cuối mặt không dám nhìn.
18:28Tôi chỉ vào từng người,
18:30mắng thẳng,
18:30mấy người gọi là người thân hả.
18:32Toàn bên cái con nuôi tần thiên thiên.
18:34Cô ta khóc,
18:35mấy người đổ tội cho tôi.
18:36Cô ta dụng một sợi tóc,
18:37mấy người bảo tôi làm.
18:39Cô ta thả cái giấm thì khen thơm,
18:40thế cô ta ị mấy người sao không ăn luôn đi.
18:43Phó Văn Niên thấy tôi điên tới mức này thì mặt sầm lại,
18:45định tới kéo tôi.
18:46Tần Nguyệt Nguyệt,
18:47đủ rồi.
18:48Đừng nói nữa.
18:49Tôi quay phát lại,
18:50bóp.
18:50Một cái bà tai ráng xuống mặt anh ta.
18:52Tôi đang nói chuyện,
18:53ai cho anh mở miệng.
18:55Phó Văn Niên chừng mắt nhìn tôi,
18:56không tin nổi,
18:57nam chính bá đạo như anh ta từ nhỏ đến giờ
18:59chưa từng bị xỉ nhục như thế.
19:00Em quậy đủ chưa?
19:01Anh đồng ý sẽ không liên lạc với thiên thiên nữa,
19:03sẽ chỉ ở bên em thôi,
19:05thế đã được chưa?
19:06Anh xin em đừng làm loạn nữa.
19:07Ơ kìa,
19:08thằng này,
19:09quay xe nhanh vậy.
19:10Tôi không hiểu nổi,
19:11nhưng tôi thấy ớn lạnh.
19:12Vì sợ quá,
19:13tôi đạp một cú thẳng vào người anh ta,
19:15đá văng ra xa.
19:16Biến khỏi tôi.
19:17Vì tôi làm loạn quá mức,
19:18nhà họ tần không nhịn được nữa,
19:19gọi cảnh sát.
19:20Cảnh sát vừa đến,
19:21tôi vừa nhìn thấy đã reo lên.
19:23Ủa?
19:24Người quen này.
19:25Tôi chớp mắt một cái,
19:26nước mắt lập tức chảy dòng dòng.
19:27Anh Trịnh Trinh ơi,
19:28cuối cùng anh cũng đến rồi.
19:30Cứu em với.
19:31Ba mẹ em muốn nốt em lại,
19:32còn muốn môi thận em ra
19:33để cho con nuôi của họ.
19:35Em có bằng chứng hết.
19:36Đúng lúc đó,
19:37cái màn hình lớn kia lại lập công.
19:39Trịnh Trinh nhìn thấy hết
19:39các tin nhắn của ba mẹ tôi
19:40và lời đe dọa của ba ông anh trai.
19:42Mặt anh ấy sầm lại,
19:43kéo tôi ra sau lưng.
19:44Mấy người định làm gì?
19:46Êp người ta hiến nội tạng là phạm pháp.
19:48Biết chưa?
19:48Trong phòng còn mười mấy người hầu
19:49đang ôm mặt mách chủ vì bị tôi tát,
19:51cộng thêm đống tin nhắn tố cáo trên màn hình.
19:53Với dáng vẻ tội nghiệp
19:54người gặp người thương của tôi,
19:55Trịnh Trinh dễ dàng tin rằng
19:56tôi bị cả nhà họ tân bắt nạt tập thể.
19:58Phó Vân Niên vừa thấy Trịnh Trinh
19:59thì lập tức nổi nóng.
20:01Sao lại là anh nữa?
20:02Anh nhìn cho kỹ vào.
20:03Ai bắt nạt ai?
20:05Rõ ràng là cô ta đánh bọn tôi.
20:06Trịnh Trinh nhét môi cười khổ.
20:08Tôi hỏi thật,
20:08trong cái chuyện này,
20:09ngoài tôi ra thì còn ai làm đúng
20:11chức trách của một cảnh sát không?
20:12Dĩ nhiên,
20:13Phó Vân Niên không hiểu kiểu
20:14nói phá vỡ bức tường thứ tư này,
20:15mà nếu anh ta hiểu được
20:16thì đầu óc chắc cũng sáng sủa,
20:18tỉnh táo hơn nhiều rồi.
20:19Trịnh Trinh chẳng thèm tin lời anh ta.
20:21Cả đám gần 30 người
20:22mà lại thua một cô gái yếu ớt như cô ấy à?
20:25Dù có đánh lộn thật,
20:26thì lỗi cũng ở phía đông người như mấy người.
20:28Ba anh trai nhà họ tần tức phát điên.
20:30Cô ta là gái yếu đuối chỗ nào?
20:31Anh có thấy mặt bọn tôi
20:32bị tắt sưng vù lên không?
20:34Tôi nếp sau lưng Trịnh Trinh,
20:35vừa rưng rưng nước mắt vừa lắc đầu.
20:37Anh Trịnh Trinh,
20:38em không làm gì cả.
20:39Ba mẹ em,
20:40chồng em,
20:40ai cũng bênh con đuôi kia.
20:42Họ còn bắt em hiến máu,
20:43hiến thận cho cô ta nữa.
20:44Anh cứu em với,
20:45đưa em đi được không?
20:46Tôi vừa khóc vừa run,
20:47nước mắt lăn dài trên má,
20:48đúng chuẩn hoa lê đẫm mưa.
20:50Trịnh Trinh vốn là người ngay thẳng,
20:51thấy cảnh này thì lửa giận bùng cháy.
20:53Mấy người quá đáng vừa thôi.
20:55Và,
20:55anh ấy đưa hết đám người nhà họ tần về đồn.
20:58Lý do,
20:58nghi ngờ cưỡng ép,
20:59đe dạ,
21:00giam giữ trái phép.
21:01Yêu cầu cả nhà về phối hợp điều tra.
21:03Tuy kết quả cuối cùng không có ai bị bắt,
21:05nhưng ba mẹ và ba anh họ tần
21:06vẫn bị Trịnh Trinh nhốt vào phòng kín dạy dỗ
21:07một trận nhớ đời.
21:09Tôi lúc đó mới phát hiện,
21:10hóa ra Trịnh Trinh không phải cảnh sát bình thường đâu,
21:12mà là sếp lớn trong đội.
21:13Trời ơi,
21:14người tôi để mắt tới quả nhiên không tầm thường.
21:16Khai xong lời,
21:17anh ấy tiễn tôi ra ngoài đồn cảnh sát.
21:19Tôi liên tiếp nắm tay anh ấy.
21:21Anh ơi,
21:21chờ em nha,
21:22em ly hôn xong sẽ đến tìm anh.
21:24Anh không chê em từng ly hôn chứ.
21:26Thật ra cuộc hôn nhân đó là bị ép,
21:27chỉ là cái bẫy để lừa em hiến thận thôi.
21:29Em thật sự thích anh,
21:30vừa nhìn đã trúng tiếng xét ái tình.
21:32Trịnh Trinh đỏ mặt như cà chua chín,
21:34vội gạt tay tôi ra.
21:35Khụ khụ,
21:36nghiêm túc chút đi.
21:37Tôi không phải kiểu đàn ông dễ dãi.
21:39Nói xong quay người rời đi.
21:40Trời ơi,
21:41ngay cả khi từ chối người ta cũng đẹp trai thế này.
21:43Đúng là người đàn ông tôi chọn.
21:45Sau màn đại náo nhà họ tần,
21:47cuối cùng bọn họ cũng tỉnh ra.
21:48Cách nói chuyện với tôi nhẹ nhàng hơn hẳn,
21:50không còn ai dám ra lệnh hay ép buộc tôi làm gì nữa.
21:52Thậm chí,
21:53ba mẹ và ba ông anh còn mỗi người chuyển vào tài khoản tôi
21:55một khoản khá khá mong tôi đừng tung đoạn tin nhắn lên mạng,
21:58sợ bị dân mạng chửi là gia đình IQ thấp.
22:06Ngay cả Phó Vân Niên cũng chuyển cho tôi một khoản,
22:08cầu xin tôi tạm thời đừng ly hôn.
22:10Vì việc kết hôn với tôi không chỉ là vì lời hứa hiến thận cho thiên thiên,
22:13mà quan trọng là bà nội của anh ta rất quý nguyên chủ.
22:15Chỉ khi cưới tôi,
22:16anh ta mới giữ được quyền thừa kế nhà họ phó.
22:19Nếu không thì mấy thằng em đã dẫm lên đầu anh ta rồi.
22:21Tôi nói thẳng,
22:22mấy cái khác tôi có thể giúp,
22:24nhưng chuyện này thì không.
22:25Không ly hôn thì làm sao tôi theo đuổi được anh Trịnh Trình.
22:27Tôi có thể xấu tính,
22:29nhưng ngoại tình thì không chơi đâu.
22:30Phó Vân Niên nghe vậy,
22:31ánh mắt đầy đau thương.
22:33Em từng nói là yêu anh mà,
22:34giờ mọi thứ đều thay đổi rồi sao?
22:36Tôi nhún vai,
22:37nói thẳng nhiên.
22:37Ồ,
22:38cái vụ yêu anh đó là hiểu nhầm thôi.
22:40Tôi cứ tưởng anh là anh trai đã cứu tôi hồi nhỏ,
22:42nhận nhầm nên mới tưởng là tiếng xét ái tình.
22:44Ở với anh một thời gian mới thấy,
22:46ngoại hình thì tạm tạm,
22:47còn lại thì,
22:48chẳng có gì đáng để thích.
22:49Hay anh hỏi xem tần thiên thiên có muốn thu hồi rác thải không,
22:52đưa anh về tái chế luôn cho rồi.
22:54Lời tôi quá thẳng thắn khiến Phó Vân Niên sốc nặng,
22:56ôm ngực như thể sắp nhồi máu cơ tim.
22:58Anh ta cố gắng gượng dạy hỏi,
22:59vậy em,
23:00tìm được người anh lúc nhỏ chưa?
23:02Tôi chỉ mỉm cười,
23:03không nói.
23:04Ai là anh cứu mạng thì trong chuyện cũng không viết rõ.
23:06Trong nguyên tác,
23:07nữ chính nhận nhầm người,
23:08yêu nhầm trai,
23:09công hiến hết tim gan phèo phổi rồi mới phát hiện,
23:11nhầm người,
23:11nhưng đã mang thai nên không thể quay đầu.
23:13Còn tôi thì không khờ như nữ chính,
23:15tôi thích ai thì chọn người đó làm anh cứu mạng luôn,
23:17ví dụ như Trịnh Trinh chẳng hạn,
23:19vừa đẹp trai vừa chính trực.
23:20Nhìn vẻ mặt vui vẻ của tôi,
23:22Phó Vân Niên đen mặt hẳn.
23:23Là Trịnh Trinh đúng không?
23:24Tân Nguyệt Nguyệt,
23:25em thích anh ta đến mức đó à?
23:27Muốn ly hôn à?
23:28Kiếp sau nhé?
23:29Em có đánh chết anh,
23:30anh cũng không ly.
23:31Ly hôn thì không phải chuyện ai to tiếng hơn là được,
23:33phải đến nơi ký giấy cơ mà.
23:35Tôi dịu dọng hiếm hoi,
23:36thôi mà,
23:37ký đi,
23:37cùng lắm sau này tôi không đánh anh nữa.
23:39Phó Vân Niên,
23:40tôi thà để em đánh cả đời còn hơn.
23:42Tôi,
23:43anh bị yêu đến lú rồi đấy,
23:44để tôi đặt lịch khám thần kinh cho anh nhé.
23:46Vì Phó Vân Niên không chịu ly hôn,
23:47tôi cũng chẳng rảnh mà dây dưa với anh ta.
23:50Thế là tôi lấy siêu xe của Nguyên Chủ,
23:51tiêu tiền trong thẻ 10 con số,
23:53chạy khắp nơi chơi bời,
23:54ăn uống,
23:54mua sắm tạch gà.
23:56Lần đầu làm người giàu,
23:57tôi nhất định phải trải nghiệm đủ.
23:58Sau khi chơi bời đã đời,
24:00tôi còn ghé thăm bố mẹ nuôi của Nguyên Chủ.
24:02Trước kia,
24:02Nguyên Chủ và Tần Thiên Thiên bị cháu lúc sinh,
24:04nên bị đưa về quê nuôi đến năm 16 tuổi mới được nhận lại.
24:07Bố mẹ nuôi là nông dân,
24:09ra cảnh khó khăn,
24:09trên có anh,
24:10dưới có em.
24:11Tuy không giàu,
24:12nhưng họ cũng không bạc đái cô ấy.
24:14Chỉ là vì Tần Thiên Thiên không muốn quay về quê sống khổ,
24:16nên giờ đủ cho phá đám,
24:18khiến quan hệ giữa Nguyên Chủ và cả hai bên gia đình trở nên căng thẳng.
24:20Tôi quay về,
24:21tặng bố mẹ nuôi cùng anh em họ một khoản tiền lớn,
24:24coi như báo đáp công ơn nuôi dưỡng.
24:25Tại sao tôi hào phóng vậy hả?
24:27Vì tiền đó không phải tôi kiếm mà.
24:29Là của nhà họ Tần và Phó Văn Nguyên chuyển cho tôi,
24:31nên tiêu thoải mái.
24:32Chưa dừng lại ở đó,
24:34tôi còn quyên tiền làm đường nhựa,
24:35xây trường học cho quê hương của bố mẹ nuôi.
24:37Dư tiền quá xài không hết,
24:38thì để người ta cùng hưởng chứ để làm gì?
24:40Thời gian đó,
24:41tôi đi khắp nơi làm từ thiện,
24:43xây trường,
24:43xây bệnh viện,
24:44làm đường.
24:45Tôi lúc nào cũng mang theo sắp tiền mặt trong túi,
24:47thấy chó mèo hoang cũng rúi cho vài tờ.
24:49Công đức 1 cộng 1 cộng 1.
24:51Người ta đăng chuyện của tôi lên mạng,
24:52dân tình kéo vào bình luận dần dần.
24:54Chị gái ơi giết em đi.
24:55Nhét em 2 tờ.
24:57Họ gọi tôi là quan âm phát lộc,
24:58còn lôi cả thông tin ra,
24:59con gái nhà họ Tần,
25:00ba là tổng tài,
25:01ba anh cũng là tổng tài,
25:03chồng cũng là tổng tài.
25:04Tôi cười lăn,
25:05mấy người đừng có mơ đến gần tôi,
25:06trừ khi là,
25:07chuyển khoản vào tài khoản nhé.
25:08Hôm đó,
25:09tôi đăng tung tiền xuống hồ ước nguyện,
25:10thì nhận được cuộc gọi từ Phó Vân Niên.
25:12Tôi nhắc máy,
25:13cười tươi,
25:14sao,
25:14chịu ký đơn ly hôn rồi à?
25:16Nếu chưa thì chuyển khoản thêm đi.
25:18Ai ngờ giọng anh ta gấp gáp.
25:19Tần nguyệt nguyệt.
25:20Mau quay về.
25:21Có chuyện lớn xảy ra rồi.
25:23Nói xong,
25:23cúp máy.
25:24Tôi nghĩ mình cũng đi chơi du hí nửa năm rồi,
25:26giờ chắc cũng đến lúc quay về tìm anh Trịnh Trinh rồi.
25:29Đã nói bảo người ta đợi mình ly hôn,
25:30nửa năm trôi qua còn chưa xong,
25:32nghĩ mà thấy hơi ái nái.
25:33Ai ngờ,
25:34vừa xuống máy bay đã có người của Phó Vân Niên
25:36tới đón tôi thẳng tới bệnh viện.
25:37Tim tôi lập tức cạch một cái.
25:39Không lẽ,
25:40kịch bản não tàn lại bắt đầu nữa à?
25:42Và đúng là,
25:43nó thật sự bắt đầu rồi.
25:44Phó Vân Niên nước mắt rưng rưng nắm tay tôi.
25:46Tần nguyệt nguyệt,
25:47anh xin em,
25:48cứu thiên thiên với.
25:49Cô ấy bệnh nặng hơn rồi,
25:50cần ghép thận.
25:51Chỉ cần em chịu hiến,
25:52anh nguyện làm bất cứ điều gì.
25:54Em mất một quả thận,
25:55nhưng sẽ có được tình yêu và sự trung thủy cả đời của anh.
25:58Tôi xích nôn.
25:59Tôi cần mấy thứ đó làm gì cơ chứ?
26:01Mặt Phó Vân Niên cứng đở,
26:02siêu ngại.
26:03Thấy anh ta không nói được gì,
26:04cả nhà họ Tần lại nhào vô khuyên nhủ.
26:06Mẹ Tần,
26:07nguyệt nguyệt à,
26:08con cứu thiên thiên đi,
26:09con nỡ lòng nhìn nó chết sao?
26:11Tôi,
26:11tất nhiên là nỡ,
26:12càng nhanh càng tốt.
26:13Ba Tần,
26:14con đừng nói vậy,
26:15thiên thiên là em con mà.
26:16Ba ông anh nhà họ Tần cũng lên tiếng,
26:18vậy rốt cuộc em muốn gì mới chịu cứu nó?
26:20Em tự hỏi nửa năm nay tụi anh đã đối xử với em thế nào?
26:23Tôi,
26:24Ờ,
26:24nửa năm qua thì cũng được đó,
26:25nhưng nửa đời trước,
26:26các anh hành hạ tôi không thiếu,
26:28giờ chuyển chút tiền coi như đền bù.
26:30Ít quá,
26:30ít nhất phải gấp ba.
26:32Tôi cười,
26:32muốn chơi trò đạo đức à?
26:34Xin lỗi,
26:34tôi không có đạo đức,
26:35chỉ có công đức thôi nhé.
26:37Thấy cả đám đau khổ như vậy,
26:38tôi quyết định hành thiện chút.
26:40Tôi nghiêm túc hỏi,
26:41các người thật sự muốn cứu thiên thiên.
26:42Thật sự thương yêu cô ta.
26:44Cả nhà gật đầu dần dần,
26:45Phó Văn Liên thì không gật,
26:47nhưng ánh mắt anh ta rõ ràng là quan tâm.
26:49Tôi hít sâu một cái,
26:50nói ra điều mà lúc đọc chuyện tôi thấy ngu không tả nổi.
26:52Các người biết tôi và thiên thiên đều là máu hiếm,
26:54máu gấu trúc đúng không?
26:56Cả nhà gật đầu,
26:57Ừ.
26:57Tôi,
26:58thế các người chưa từng nghĩ,
26:59tại sao tôi lại mang máu gấu trúc à?
27:01Tôi chụp lấy ông Tần,
27:02vì tôi được di chuyển từ ông đó.
27:04Ông cũng là máu gấu trúc.
27:05Không chỉ ông,
27:06mà cả ba anh trai tôi đều là máu gấu trúc.
27:09Các người thương cô ta như vậy,
27:10sao không tự đi mà hiến?
27:12Ba à,
27:12ông hiến cho con gái cưng của ông đi.
27:14Ông Tần nghe xong thì đơ toàn tập,
27:16như chưa từng nghĩ đến điều này.
27:17Ờ,
27:18cái này,
27:18chắc là không phù hợp lắm.
27:20À ha,
27:20vấn đề không chỉ là cái thận,
27:22mà còn ảnh hưởng tới phong độ của đàn ông nữa.
27:24Ngay lập tức,
27:24ba Tần nhảy vào phản đối.
27:26Không được,
27:26ba con tuổi cao sức yếu,
27:28sao mà chịu nổi?
27:29Ba con vội vàng kéo ông Tần ra khỏi tay tôi.
27:31Tôi gật đầu,
27:32tỏ vẻ đồng tình.
27:33Cũng đúng,
27:34ba đã vì gia đình này hy sinh quá nhiều,
27:36không thể để ông ấy cực khổ thêm được.
27:38Ngay lúc ba mẹ Tần vừa thở phào nhẹ nhóm,
27:40tôi liền chuyển mục tiêu sang ba ông anh trai.
27:42Vậy thì,
27:42anh cả,
27:43anh hai,
27:43anh ba ai hiến đây?
27:45Cả nhà có 5 người mang máu gấu trúc,
27:47trừ tôi ra,
27:47mấy anh còn lại 4 người,
27:49chia nhau mỗi người 1 quả thận là đủ 2 quả cho Tần Thiên Thiên rồi.
27:52Sao cứ nhắm mỗi mình tôi mà bòn rút thế hả?
27:54Tôi hỏi lại lần nữa,
27:55ai trong mấy anh hiến?
27:56Ba ông anh bị tôi đánh cho lên bờ xuống rụng hồi trước,
27:59giờ tôi nắm áo là chẳng ai dám nhúc nhích.
28:01Phó Vân Niên cũng quay sang nhìn bọn họ đây,
28:03hy vọng.
28:04Ba người suốt ngày muốn 5 miệng mười bảo yêu thương em gái Thiên Thiên,
28:06mà giờ thì,
28:07anh cả lên tiếng trước,
28:08bắt đầu viện lý do.
28:10Không được đâu,
28:11anh còn công ty,
28:11bận lắm,
28:12hiến thận sẽ mất sức,
28:13phải nghỉ lâu,
28:14thế thì công ty ai lo?
28:15Em cũng không muốn em hết tiền làm từ thiện đúng không?
28:18Tôi gật đầu,
28:18Ờ,
28:19cũng có lý.
28:20Anh hai thấy anh cả nói hay thế,
28:21cũng bắt trước.
28:22Không phải anh hai không muốn hiến đâu,
28:24mà anh hai có bạn gái rồi.
28:26Em không nghĩ cho anh cũng phải nghĩ cho chị dâu tương lai chứ.
28:28Cùng là phụ nữ,
28:29em hiểu mà đúng không?
28:30Tháng này anh cho em thêm tiền tiêu vật luôn nhé.
28:33Tôi gật đầu cái rụt,
28:34đúng,
28:34phụ nữ phải thương phụ nữ,
28:36anh hai không hiến được rồi.
28:37Tôi quay sang nhìn anh ba,
28:38ánh mắt anh là người được chọn.
28:40Anh ba run chân,
28:41kiểu đã tới nước này thì liều luôn,
28:43không được,
28:43anh sợ đau,
28:44anh sợ máu.
28:45Bà mẹ lập tức chạy tới,
28:46ôm lấy anh ba.
28:47Đúng đó,
28:48anh ba con từ nhỏ yếu ớt mà,
28:50con chẳng lẽ không biết.
28:51Tôi nhìn cả đám,
28:52thở dài.
28:53Thế là không ai hiến chứ gì.
28:54Rồi quay sang nhìn Phó Vân Niên,
28:56nói nhẹ nhàng,
28:57anh thấy chưa,
28:57đâu phải mỗi tôi từ chối đâu,
28:59họ cũng không ai chịu hiến cả.
29:01Thôi thì,
29:01để thiên thiên thuận theo số phận vậy.
29:03À,
29:03lời tôi vừa nói ra như luồng sáng xuyên qua hành lang bệnh viện tối tăm.
29:06Cả nhà họ tần như được giải thoát,
29:08lòng nhẹ bẫng,
29:09vội tìm lý do tự bào chữa.
29:10Thiên thiên số khổ thật,
29:12con trẻ mà mắc bệnh.
29:13Ghét thận cũng chưa chắc sống được lâu đâu,
29:15tỷ lệ sống năm đầu rất thấp đấy.
29:16Ừm,
29:17thay vì cô cứu mà không thành,
29:18chỉ bằng bây giờ đối xử tốt với nó,
29:20cho nó những gì nó muốn.
29:22Cũng chưa phải hết hy vọng,
29:23biết đâu lại tìm được người phù hợp hiến thận.
29:25Vài câu là cả đám kiếm được cái thăng để leo xuống.
29:27Chỉ còn mỗi Phó Vân Niên đứng đó,
29:29mặt ngớ ra,
29:30mấy người,
29:30mấy người thật sự định mặc kệ cô ấy sao.
29:32Cô ấy còn trẻ thế,
29:34các người nhìn cô ấy chết mà không cứu à.
29:36Cô ấy là người lớn lên cùng các người mà.
29:38Phó Vân Niên định chơi bài đạo đức,
29:39nhưng tiếc là,
29:40nhà họ tần chẳng ai có đạo đức.
29:42Dù sao thì thiên thiên cũng không phải con ruột nhà này.
29:44Nó được sống sung sướng trong nhà mình
29:46bao nhiêu năm nay là phúc lắm rồi.
29:48Không phải tụi tôi không muốn,
29:49mà là sức khỏe không cho phép,
29:50hiến rồi là sụn luôn nó.
29:52Phải đó,
29:53sao có thể vì một người mà hủy hoại
29:54cả tương lai của cả nhà được.
29:55Tôi không nhịn được mà vỗ tay rào rào.
29:57Hay quá,
29:58hay không thể tả.
29:59Ba, mẹ, anh cả,
30:01anh hai, anh ba mấy người nói quá đúng luôn.
30:03Giúp người thì cũng phải nhìn sức mình,
30:05phải sống tốt cho bản thân trước,
30:06rồi mới lo cho người khác.
30:08Thiên thiên tốt bụng,
30:09hiểu chuyện như vậy,
30:10chắc chắn sẽ không ép các người đâu,
30:11đúng không?
30:12Nhà họ tần đồng thanh,
30:13đúng.
30:14Lần đầu tiên trong đời,
30:15Phó Vân Niên thấy cả nhà họ tần đoàn kết đến thế,
30:17đồng lòng từ chối hiến thận cho tần thiên thiên.
30:19Mặt anh ta thì,
30:20đúng kiểu sụp đổ niềm tin,
30:21thất vọng chàn chề.
30:23Các người,
30:23các người,
30:24anh ta lê bước nặng nề bước vào phòng bệnh của thiên thiên.
30:27Lúc đó,
30:27thiên thiên vẫn chưa biết mình đã bị cả nhà thanh lý,
30:29còn đang mơ mộng tính toán.
30:31Anh Vân Niên,
30:31chị em về chưa?
30:33Chị ấy đồng ý hiến thận cho em chưa?
30:35Chờ bệnh em khỏi rồi,
30:36em sẽ cùng anh đi khắp nơi anh thích.
30:38Phó Vân Niên ôm cô ta vào lòng,
30:39đau lòng hôn lên chán,
30:40đừng sợ.
30:41Thiên thiên,
30:41dù cả thế giới bỏ rơi em,
30:43anh cũng không,
30:44anh sẽ cứu em bằng mọi giá.
30:45Tôi không nhịn được,
30:46tách tách chụp ngay vài tấm ảnh.
30:48Này,
30:48Phó Vân Niên,
30:49anh tỉnh lại chút đi.
30:50Tôi với anh còn chưa ly hôn đâu đấy.
30:52Miệng thì nói thế,
30:53nhưng tay tôi đã nhanh chóng gửi mấy tấm ảnh vào group chat gia đình anh ta,
30:57còn tắt thẳng bà nội anh ta.
30:58Nội ơi,
30:59nội xem nè,
31:00cháu đã nói rồi,
31:01Phó Vân Niên yêu thiên thiên,
31:02nội đồng ý cho tụi con ly hôn đi nhé.
31:04Không ngờ bà nội anh ta gửi ngay một đoạn ghi âm dài ngoằng.
31:06Nó mà dám ly hôn con để đến với cái đứa bệnh tật đó thì đừng có mơ.
31:10Nguyệt Nguyệt,
31:10con mới là cháu dâu mà bà chọn.
31:12Dù Phó Vân Niên không cần con,
31:14thì cửa nhà họ phó lúc nào cũng rộng mở đón con về.
31:16Tôi,
31:17ơ,
31:17cái này.
31:18Tôi cạn lời thật sự,
31:19không trách trong nguyên tắc nữ chính cứ mãi dính lấy nam chính,
31:22bị ngược tới ngược lui,
31:23hóa ra có bà nội nhiệt tình đẩy thuyền thế này.
31:25Nhưng xin lỗi,
31:26cái phúc khí này tôi không cần.
31:27Nội ơi,
31:28chuyện này,
31:28con cũng không có hứng thú gì với cháu trai nội đâu hả?
31:31Tôi còn chưa nói xong,
31:32Phó Vân Niên đã lao đến giật lấy điện thoại của tôi.
31:34Em nói linh tinh gì với bà nội và ba mẹ tôi thế hả?
31:37Thiên Thiên bị em hại thành ra như vậy,
31:39em hài lòng chưa?
31:40Tôi ban đầu định giải thích,
31:41nhưng thấy cái bộ mặt tự cho là đúng của anh ta là tôi tức,
31:44đấm ngay một cú vào bụng,
31:45giật lại điện thoại.
31:46Nửa năm không gặp,
31:47gan to ghê nhỉ,
31:48dám cướp điện thoại của tôi.
31:49Muốn mất tay hả?
31:51Tôi nhắn bà nội anh là để bà ấy đồng ý ly hôn,
31:53giải thoát cho cả hai,
31:54để tôi còn đi tìm trai đẹp khác.
31:56Phó Vân Niên ôm bụng không đứng thẳng nổi,
31:57nhưng vẫn bướng.
31:58Em định ly hôn để đến với Trịnh Trinh phải không?
32:01Đừng có mơ.
32:02Tân Nguyệt Nguyệt,
32:02em với tên đó là,
32:03là Gian Phu Dâm Phụ.
32:05Anh ta còn chưa nói xong,
32:06tôi đã vung tay bốp bốp bốp tát liên tục.
32:08Mùng thôi thế,
32:09ăn gì đấy,
32:10cướp à,
32:10rồi tôi dơ ảnh trên điện thoại ra.
32:12Ai là Gian Phu Dâm Phụ?
32:14Nhìn kỹ chưa?
32:15Anh mới là người ngoại tình trong lúc còn hôn nhân đấy.
32:17Không làng nhàng nữa,
32:18mai sáng mang đủ giấy tờ đi ký đơn ly hôn,
32:20nếu không tôi tung ảnh lên mạng,
32:22anh ngoại tình,
32:22thiên thiên biết mà vẫn chen vào,
32:24đúng chuẩn trà xanh.
32:25À,
32:25tài sản tôi không đụng đến đâu,
32:27nhưng trợ cấp ly hôn thì đừng có keo kiệt.
32:29Tôi còn phải tiêu tiền làm từ thiện nữa.
32:31Tôi không hiểu,
32:32trong chuyện ngược,
32:32ly hôn sao mà khó thế.
32:34Cuối cùng,
32:35Phó Vân Niên bị tôi ép phải về nhà giải thích với người lớn,
32:37còn trình luôn mớ vết thương bị tôi đánh,
32:39nói tôi bạo lực gia đình.
32:40Thế là nhà họ phó nhanh chóng gật đầu cho ly hôn.
32:43Dù sao anh ta cũng là người thừa kế,
32:44suốt ngày bị đánh thì mất mặt cả dòng họ.
32:47Chúng tôi vào phòng công chứng,
32:48chưa tới nửa tiếng đã cầm được tờ giấy ly hôn màu xanh.
32:51Ra đến cửa,
32:51tôi dơ sổ lên,
32:52vẫy tay.
32:53Tạm biệt nhé,
32:54chồng cũ.
32:55Phó Vân Niên siết chặt nắm đấm,
32:56nhìn tôi với ánh mắt không cam tâm.
32:58Tân Nguyệt Nguyệt,
32:59em sẽ hối hận.
33:00Tôi nói,
33:07xua đi xui xẻo,
33:08tối hôm đó tôi liền hẹn anh cảnh sát Trịnh Trinh đi ăn đồ nướng giải xui.
33:11Tôi lấy được giấy ly hôn rồi,
33:13tự do rồi.
33:14Tối nay đi chơi không anh.
33:15Không ngờ anh ấy lại từ chối.
33:17Ngoan,
33:17tối nay anh có nhiệm vụ,
33:18để hôm khác anh tìm em chơi.
33:20Hừ,
33:20đàn ông mà cũng dám từ chối tôi.
33:22Ơ khoan,
33:23ảnh gọi tôi là ngoan.
33:24Tôi đáp,
33:24em ngoan.
33:25Em đợi anh.
33:26Sau đó,
33:27tôi trở lại đời sống độc thân,
33:28không chỉ làm từ thiện mà còn tài trợ,
33:30đầu tư,
33:37đi mà còn tăng lên,
33:38tôi còn lọt vào bảng xếp hạng nữ đại gia.
33:40Còn chuyện của Phó Văn Niên và Tần Thiền Thiền,
33:42tôi không có thời gian quan tâm.
33:44Hôm đó,
33:44tôi ăn diện xinh đẹp,
33:45định đi xem phim với Trịnh Trinh.
33:47Vừa lái xe vào tầng hầm gửi xe,
33:49mới bước xuống thì bị ánh đèn xe dọi thẳng vào mắt.
33:51Tiếp theo là tiếng động cơ gầm rú,
33:53một chiếc xe lao thẳng về phía tôi.
33:55Phản xạ của tôi cực nhanh,
33:56một tay chống lên nóc xe,
33:57bật ngược người lên,
33:58chiếc xe lao sát qua người tôi.
34:00Nó chưa chịu dừng,
34:01quay đầu lại lao vào lần nữa.
34:02Cứ nghĩ tôi tránh không kịp.
34:04Tôi từ nhỏ đã là quán quân vô số giải đấu võ thuật,
34:0618 tuổi đã vô địch thiên hạ.
34:08Tôi làm một cú nhào lộn ngược,
34:09đáp lên nóc xe bên cạnh.
34:11Tôi tránh được,
34:12nhưng chiếc Lamborghini của tôi thì không,
34:13bị đâm nát.
34:14Tôi né quá nhanh,
34:15tài xế không kịp phản ứng,
34:16xe đâm thẳng,
34:17bung túi khí,
34:18hắn bị kẹt trong gấy lái,
34:19trông rất thảm.
34:20Tôi nhảy xuống,
34:21đến bên hắn.
34:22Này,
34:23xong đời rồi nha,
34:24xe của tôi rất đắt đấy.
34:25Tên đó trông dữ tợn,
34:26chán nhăn,
34:27rõ là không phải người tốt.
34:28Thấy tôi không hề hấn gì,
34:29hắn định ra tay.
34:31Tôi bẻ tay hắn ra sau,
34:32chật hớp,
34:33hắn hét lên thảm thiết rồi ngoan ngoãn.
34:34Tôi nói,
34:35xe của tôi hơn mười mấy triệu,
34:36anh định bồi thường sao?
34:38Hắn,
34:38tôi đền cái con mẹ cô.
34:39Tôi rắc một cái,
34:41bẻ hớp tay bị chật về lại chỗ cũ.
34:43Hắn đau đến rơi nước mắt,
34:44chị ơi,
34:44tôi không đền nổi.
34:51Ai thuê anh giết tôi?
34:52Đừng nói là tai nạn,
34:53tầng hâm này có camera giám sát đấy.
34:55Nghe vậy,
34:56hắn trần trừ,
34:57không phải tôi không nói,
34:58mà là.
34:59Tôi rơ tay làm động tác chuẩn bị bẻ tay tiếp,
35:01hắn đổ mồ hôi lạnh.
35:02Tôi nói,
35:02tôi nói,
35:03là chồng cũ của cô,
35:04Phó Vân Niên.
35:05Tôi nhíu mày,
35:06Phó Vân Niên,
35:06hắn dám,
35:07tôi điều tra thì phát hiện,
35:08tần thiền thiền bị suy thận giai đoạn cuối
35:10mà vẫn chưa tìm được thận phù hợp.
35:11Hắn định thuê người giết tôi,
35:13rồi làm giả giấy tờ hiến tạng,
35:14lấy thận tôi cấy cho tần thiền thiền.
35:16Quả nhiên,
35:16anh ta đúng là kiểu nam chính trong chuyện
35:18có thể ngang nhiên đạp lên nửa quyền luật hình sự,
35:20đúng là phạm pháp thật rồi.
35:21Cuộc sống này càng lúc càng giống sắp bị tòa tuyên án vậy.
35:24Đối mặt với chuyện đó,
35:25tôi lập tức báo cảnh sát,
35:27thuê người giết người,
35:28lại còn định ăn cắp nội tạng là tội nặng,
35:29Phó Vân Niên nhanh chóng bị bắt.
35:31Gia đình họ phó muốn tôi viết thư tha thứ
35:33để giảm nhẹ tội cho anh ta.
35:34Tôi không đồng ý,
35:35họ liên đe dọa khiến tập đoàn Tần Thị phá sản.
35:38Tôi đã gắn máy quay,
35:39ghi âm đầy đủ,
35:40sau đó công khai toàn bộ.
35:41Kết quả là chuyện Phó Vân Niên thuê người mưu sát,
35:43lại còn đe dọa nạn nhân bị lộ,
35:44danh tiếng nhà họ phó sụp đổ,
35:46cổ phiếu rơi thẳng đứng.
35:47Tần Thị chưa phá sản thì nhà họ phó đã sắp tiêu rồi.
35:50Tuy tôi không bị thương trong vụ ám sát đó,
35:52nhưng vì Phó Vân Niên biết luật mà vẫn phạm,
35:54lại không có thái độ hối lỗi,
35:55anh ta bị xử nặng 10 năm tù.
35:57Tần Thị thiền mất đi người bảo kê mù quáng là Phó Vân Niên,
35:59lại không tìm được nguồn hiến thận phù hợp,
36:01chẳng bao lâu thì chết.
36:02Cha mẹ ruột cô ta không trách tôi,
36:04chỉ xin tôi đưa cho cốt cô ta về quê trôn cất,
36:06tôi đồng ý.
36:0710 năm sau,
36:08khi Phó Vân Niên mãn hạn tù,
36:09đến mộ Tần Thịền Thiền viếng,
36:11cỏ trên mộ cô ta đã mọc cao 2 mét.
36:13Còn tôi,
36:13vào đêm Tần Thịền Thiền chết,
36:14vì đã làm quá nhiều việc thiện,
36:16công đức vô lượng,
36:17nên tôi xuyên trở lại thế giới thật.
36:18Đúng vậy,
36:19tôi mẹ nó xuyên về rồi.
36:21Ngay lúc tôi đang tỏ tình với anh Trịnh Trinh,
36:23anh ấy đồng ý làm bạn trai tôi,
36:24chúng tôi còn chưa kịp hôn nhau.
36:26À,
36:26bạn hỏi sao tôi biết được phần sau của chuyện khi đã xuyên về?
36:29Vì cuốn sách đó chính là một quyển tôi từng đọc ngoài đời thật,
36:32khi trở lại tôi lập tức đi xem kết cục.
36:34Không ngờ cuốn chuyện đã thay đổi,
36:35toàn bộ trở thành những việc tôi từng làm trong chuyện.
36:37Vì những màn phản công quá sảng khoái,
36:39cuốn sách đó còn leo lên bảng bestseller.
36:41Ai cũng nói chuyện này mở đầu kiểu ngược luyến,
36:43nhưng về sau nữ chính như bị đổi người,
36:45đánh đầu thắng đó.
36:46Toàn bộ quá trình,
36:47mở đầu ưu ám,
36:48kết thúc cực đã.
36:49Tác giả vốn chuyên viết chuyện ngược cũng lên tiếng,
36:51ai thích viết chuyện ngược thì tự viết đi,
36:53từ nay tôi chỉ viết chuyện sảng,
36:54không viết ngược nữa.
36:55Đọc đến đó,
36:56tôi bật khóc.
36:57Hú hú hú,
36:58mọi người thấy sướng rồi,
36:59còn tôi thì sao?
37:00Anh Trịnh Trinh của tôi,
37:01tôi còn chưa hôn được.
37:02Ba tôi thấy tôi khóc thương tâm,
37:04hỏi,
37:04con gái,
37:05bị con lừa nào đá à?
37:06Hừ,
37:07tôi còn nhớ ông lắm đấy,
37:08đúng là không nên quay lại nhà này.
37:10Tôi nói,
37:10ba không nhìn ra sao,
37:11con đang thất tỉnh đó.
37:13Ba,
37:13với ai?
37:14Cái khúc gỗ?
37:15Hay bao cát?
37:16Tôi cố nén giận,
37:17dù sao cũng là ba ruột.
37:18Ngay lúc tôi đang vừa khóc vừa bị ba trêu chọc,
37:20thì cổng nhà có người đẩy vào.
37:22Một chàng trai cao giáo,
37:23tuấn tú ló đầu vào.
37:25Xin hỏi đây có phải là nhà của ông Cụ Tân không ạ?
37:27Tôi tên là Trịnh Trinh,
37:28rất yêu thích võ thuật truyền thống Trung Hoa,
37:30xin hỏi ông có nhận đệ tử không?
37:32Tôi nhìn thấy,
37:33trời ơi,
37:34chẳng phải là người yêu tôi trong chuyện sao?
37:36Sao lại xuất hiện ở đây?
37:37Chẳng lẽ tôi đang mờ?
37:38Tôi rụi mắt,
37:39nhìn lại vẫn còn nó.
37:41Tôi lập tức chạy tới kéo anh ấy vào.
37:43Đúng rồi,
37:43đúng rồi,
37:44là nhà tôi đó,
37:44Trịnh Trinh đúng không?
37:46Tôi thay ba tôi nhận anh làm đồ đệ,
37:47từ nay tôi là sư tỷ của anh.
37:49Sư đệ muốn học gì,
37:50sư tỷ tôi đều có thể dạy.
37:52Này,
37:52sư đệ,
37:53anh chấp nhận yêu đương cùng môn phái không?
37:55Tôi dẫn Trịnh Trinh ra vườn sau,
37:56chỉ để lại ba tôi đứng đó nhảy dựng lên.
37:59Còn tôi và Trịnh Trinh,
38:00chương mới của chúng tôi,
38:01vừa mới bắt đầu.
Bình luận