Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Không Cần Cơ Hội Sống Lại Thứ Hai || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Sau khi tiễn cháu trai đến trường, tôi trở về nhà thì vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa chồng và con trai trong thư phòng.
00:05Chồng tôi nói, xong hết rồi, chuyện đi du lịch nước ngoài với dì hạ đã được thu xếp ổn thoả.
00:09Chỉ cần để ý đừng để mẹ con phát hiện là được.
00:11Con trai tôi nhẹ giọng đáp, yên tâm đi ba, bao nhiêu năm nay mẹ có phát hiện được gì đâu.
00:16Chỉ là tội cho ba, nửa đời người rồi mà phải sống với một người phụ nữ không hề yêu thương.
00:19Chồng tôi thở dài, không sao cả, dì hạ của con là một con chim tự do giữa bầu trời,
00:23lẽ ra không nên bị ba giữ lại và giam mình trong căn bếp cả đời.
00:26Anh ta khẽ cười, giọng nói dự dàng chưa từng có với tôi vang lên,
00:29tên của con là Trạch Hòa bởi vì ba chọn chữ Hòa trong hân hạ.
00:32Dù thân ba ở đâu thì trái tim này vẫn luôn ở bên dì hạ của con.
00:35Tôi tróng váng rời khỏi đó, lang thang đến công viên, ngồi bệt xuống chiếc ghế dài mà ngủ thiếp đi.
00:40Nhưng khi tỉnh lại, tôi không hề trọng sinh, cũng không có cơ hội sống lại một lần nữa.
00:43Đôi tay tôi vẫn thô giáp, che sạn như cũ, những sợi tóc rũ xuống vẫn bạc trắng như ngày nào.
00:48Nhưng tôi đã có một mối hận đủ để kéo tất cả bọn họ cùng rơi xuống địa ngục.
00:51Chồng tôi, cũng yêu kéo vali ra khỏi nhà và nói là phải sang nước ngoài thăm một người bà con xa.
00:56Anh ta dặn dò, Thục Vân à, mấy ngày này anh không có ở nhà, em nhớ chăm lo mọi việc cho tốt nhé.
01:00Công việc con dâu đã đủ mệt rồi nên em đừng để con bé lo việc nhà với chuyện của Tử Lâm nữa.
01:05Tôi gật đầu, anh yên tâm mà đi.
01:06Mẹ, con đưa ba ra sân bay đây.
01:08Mẹ nhớ giặt quần áo và giày dép của Tử Lâm với mẹ con bé nhé.
01:11Tiểu mạng nhắc quần áo của cô ấy phải giặt tay nên mẹ đừng bỏ vào máy giặt nhà.
01:15Hai ba con nói xong thì cùng rời khỏi nhà.
01:17Tôi đóng cửa lại, trong mắt chỉ còn sự lạnh lẽo.
01:19Tôi quay người đi vào thư phòng rồi bắt đầu lục lọi khắp nơi.
01:22Cuối cùng tôi tìm thấy một kết sắt.
01:23Cố Nghiêu từng nói bên trong chỉ là tài liệu nghiên cứu trường học nên tôi chưa từng đụng tới.
01:27Lần này, tôi thử nhập mật mã.
01:28Chỉ cần nhập đúng ngày sinh của Hứa Hân Hà, kết sắt lập tức mở ra.
01:32Tôi lấy ra một sắp thư tử và giấy tờ.
01:33Bên trong là toàn bộ bí mật suốt bao năm giữa Cố Nghiêu và Hứa Hân Hà.
01:36Tôi càng xem càng run lên không kiềm chế được.
01:39Hứa Hân Hà là con riêng của ba tôi.
01:40Lớn hơn tôi mấy tháng.
01:42Sau khi mẹ tôi qua đời, ba đã đón mẹ con bà ta về nhà.
01:44Thành tích của Hứa Hân Hà rất kém nên ba bảo Cố Nghiêu.
01:47Người từng được định sẵn làm hôn phu của tôi kèm cặp giúp.
01:49Sau kỳ thi đại học, tôi bất ngờ trượt.
01:51Con Hứa Hân Hà lại nhận được giấy báo trúng tuyển.
01:53Khi tôi còn đang hoang mang và thất vọng, Cố Nghiêu lúc đó đã vào đại học,
01:56lại được ngồi cầu hôn tôi.
01:58Thời đó, không có giấy báo trúng tuyển thì chẳng thể học tiếp.
02:00Tôi đành từ bỏ việc học rồi mang theo bao hy vọng gả cho người mình yêu.
02:03Không lâu sau, tôi kết hôn sinh con, trở thành một bà nội trợ toàn thời gian.
02:07Còn Hứa Hân Hà thì được ba tôi bỏ tiền đưa ra nước ngoài và trở thành một người phụ nữ chi thức.
02:11Nhưng bây giờ, những tài liệu trong kết sắc của Cố Nghiêu lại vạch chân tất cả.
02:14Năm đó, chính Cố Nghiêu đã trộn giấy báo trúng tuyển của tôi và đưa cho Hứa Hân Hà.
02:18Bao năm qua, họ vẫn dùng thư tử để kể lời mối tình sâu nặng nhưng không thể công khai của mình.
02:22Có những bức ảnh là Cố Nghiêu cùng Trạch Hòa và Hứa Hân Hà thân mật chụp chung.
02:25Nhìn vào chẳng khác nào một gia đình ba người thực thụ.
02:27Tôi lấy điện thoại ra, lần lượt chụp lại từng thứ, không sót một chi tiết nào.
02:31Một tuần sau, Cố Nghiêu trở về nước.
02:40Cố Nghiêu có vẻ không vui, lúc tôi đi em vẫn khỏe mà, sao vừa về đã kêu khó chịu rồi.
03:08Anh ta ra ngoài nói gì đó với Cố Trạch Hòa.
03:10Trưng mạng lớn tiếng cằn nhằn để tôi nghe thấy, đúng là phiền chết đi được.
03:13Cả ngày chẳng làm gì mà nói một câu không khỏe là đùn hết việc cho người khác à.
03:16Cố Trạch Hòa cũng suốt ruột gọi, mẹ, mẹ dậy một lát thôi mà.
03:19Hôm nay tiểu mạng thật sự rất mệt.
03:21Nhưng mặc cho bọn họ gọi đến khẳng rộng thì tôi vẫn không bước ra.
03:24Chẳng ai trong số họ quan tâm tôi rốt cuộc khó chịu ở đâu và có nghiêm trọng không.
03:27Thứ họ nghĩ đến chỉ là đến lúc tôi phải phục vụ họ.
03:30Nếu không làm thì chần đầy oán trách.
03:31Đó chính là chồng và con trai tôi.
03:33Sáng sớm, cô Tử Lâm lại gõ cửa phòng tôi.
03:35Bà nội, nhanh dậy đưa cháu đi học.
03:37Mau dậy đi, đừng có làm biếng.
03:39Nếu cháu đi trễ cháu đánh chết bà đó.
03:41Trước đây tôi từng cho rằng trẻ con nói năng vô tâm,
03:43bây giờ mới hiểu đó là ác ý thật sự.
03:45Tối đó, tôi một mình đứng trong bếp nấu cơm.
03:48Cô Tử Lâm gào lên từ phòng khách.
03:49Bà nội, cơm xong chưa vậy?
03:51Cháu đói muốn chết rồi.
03:52Đúng là bà nội vô dụng, nấu có chút cơm mà cũng lâu.
03:55Cô Trạch Hòa cũng cao có, mẹ làm nhanh chút đi,
03:57con ít thì không thể để đói được.
03:59Sao mẹ không chuẩn bị từ sớm?
04:00Trương Mạ nói thêm vào một câu,
04:02tưởng ta làm về có cơm nóng ăn.
04:03Ai ngờ ở nhà còn có một tượng Phật ngồi chém chệ,
04:05không nhúc nhít, phiền chết đi được.
04:07Tôi chỉ im lặng thái rau rồi rửa sạch phần mình sẽ ăn.
04:09Phần rau hư và bẩn thì cứ để nguyên và thái cùng một lượt.
04:12Không phải họ muốn nhanh sao?
04:14Cô Nghiêu gọi vọng ra,
04:15Tử Lâm, mau lại xem chương trình phỏng vấn của dì hạ con đi.
04:18Ba ngày tôi đã xem đoạn phỏng vấn đó rồi.
04:20Hứa hân hả,
04:21du học sinh nữ thế hệ trước dự dàng trí thức
04:22và là nhà thiết kế nội thất nổi tiếng.
04:24Qua một chút tiết thị,
04:25cô ta đã có chút danh tiếng trên mạng.
04:27Gần đây đúng dịp xu hướng nữ chủ độc lập đang thịnh hành.
04:29Cô ta được tung hôn là biểu tượng phụ nữ độc lập.
04:31Đến giờ vẫn chưa kết hôn và làm nghề thiết kế nội thất rất thời thượng.
04:34Câu nói nổi bật dạo gần đây của cô ta là
04:36phụ nữ không nhất thiết phải ra mình trong một gia đình.
04:38Tỏa sáng trong sự nghiệp,
04:39dù 50 tuổi cũng là cuộc sống đẹp nhất.
04:41Tư tưởng đó hợp gu không ít phụ nữ hiện đại.
04:43Thế là cô ta càng nổi tiếng.
04:45Chương trình thực tế và phỏng vấn truyền hình tới tấp mời gọi.
04:47Cả nhà ngồi vào bàn ăn.
04:49Tôi chỉ im lặng gắp một món mà không ai quan tâm
04:50tại sao tôi chẳng ăn món nào khác.
04:52Cô Tử Lâm nhân mặt chê bài.
04:53Tôm này dở quá,
04:54chẳng ngon bằng món hôm qua con ăn với dì hạ.
04:57Cụ.
04:57Cô Trạch Hòa vội lướt mắt nhắc cậu bé đừng lỡ lời.
04:59Lộ chuyện hôm qua cả nhà ra ngoài ăn với hứa hân hạ.
05:02Tôi coi như không nghe thấy mà chỉ tiếp tục ăn phần của mình.
05:04Trưng mạng cười nói.
05:05Ba, dì hạ đúng là nổi tiếng ghê á.
05:07Hôm nay con nói với đồng nghiệp dì ấy là dì của con mà ai cũng tò mò hết.
05:11Vài anh trong phòng con bảo dì hạ là nữ thần nữ cơ.
05:13Cô Trạch Hòa cười đầy ẩn ý.
05:15Dì hạ đúng là có sức hút lớn thật.
05:17Đồng nghiệp con bảo muốn theo đuổi dì ấy.
05:18Tức là dì hạ đâu dễ cho ai cơ hội.
05:20Rồi cậu ta nhìn về phía cô Nghiêu.
05:22Giọng đầy ám chỉ.
05:23Ba đoán xem ai mới là người xứng đáng có được trái tim và sự dịu dàng của nữ thần ấy.
05:27Lời nói như khẳng định rằng nữ thần trong mắt người đời chỉ dành cho cô Nghiêu.
05:30Cô Nghiêu nghe thế thì cười khoái trí.
05:31Giả bộ nghiêm mặt dọa.
05:32Đừng có chọc ngẹo dì hạ của con.
05:34Coi chừng bị cô ấy đánh đấy.
05:35Cả nhà díu dít vui vẻ.
05:36Trừ tôi ra.
05:37Họ ăn xong thì bỏ bát đũa xuống.
05:39Ai nấy quay về làm chuyện của mình hoặc tiếp tục ngồi sofa bàn về hứa hân hạ.
05:42Tôi lặng lẽ rửa dọn.
05:43Tối hôm đó.
05:44Cuối cùng tôi cũng đợi được cơ hội của mình.
05:46Cô Nghiêu hiện đang giảng dạy tại ngôi trường đại học cũ.
05:48Hôm nay hứa hân hạ cũng đến đó tham gia một vài hoạt động.
05:51Tôi mang theo một thứ.
05:51Bước từng bước nặng nề tiến vào khuôn viên trường.
05:54Lòng chữ nặng như thế đang đi viếng mộ.
05:55Trên con đường dập bóng cây.
05:57Phía trước.
05:57Cô Nghiêu và hứa hân hạ vừa đi vừa cười nói thân mật.
06:00Tôi tiến thẳng tới rồi hất thẳng máu gà trong tay lên người họ.
06:02Tôi hét lớn.
06:03Cô Nghiêu.
06:04Hứa hân hạ.
06:04Hai người đúng là đôi cầu nam nữ.
06:06Người thì là chồng tôi.
06:07Người thì là chị gái tôi.
06:08Vậy mà lại vụ trộm sau lưng tôi.
06:10Còn lén ra nước ngoài sống cuộc sống ngọt ngào của đôi tình nhân.
06:12Hai người có còn mặt mũi nào nhìn tôi rồi nhìn cái nhà này.
06:15Nhìn con trai và cháu nội của tôi nữa không?
06:25Cô Nghiêu và hứa hân hạ bị máu gà hất chúng thì chết sững.
06:35Nghe tôi nói song sắc mặt càng thay đổi rõ rệt.
06:37Ngay sau đó, cô Nghiêu ưu ám lau mặt rồi xong tới định kéo tôi lại.
06:40Hứa Thục Vân.
06:41Em phát điên gì thế?
06:42Em đang nói linh tinh cái gì đấy?
06:44Hứa hân hạ cũng lúng túng nhìn xung quanh thấy ai cũng đang cầm điện thoại thì vội phản ứng lại.
06:47Thục Vân.
06:48Chắc là em hiểu nhầm rồi.
06:50Chị và anh Nghiêu chỉ là người thân thôi.
06:51Sao em lại vô an cho tụi chị như vậy?
06:53Em làm vậy là đẩy tụi chị vào thế khó đó.
06:55Cô Nghiêu nghe thế mặt càng khó coi.
06:57Bước lên định kéo tôi.
06:58Hứa Thục Vân.
06:59Đừng có la hét ẩm ý trong trường học nữa.
07:01Tôi lập tức né tránh.
07:02Bật cười lạnh.
07:02Vô an sao?
07:03Hai người dám nói mình chưa từng du lịch riêng ở nước ngoài à?
07:06Cô Nghiêu.
07:07Hứa hân hạ.
07:07Hai người dám chối không?
07:09Sắc mặt hứa hân hạ thoáng biến.
07:10Vội nói.
07:11Thục Vân.
07:11Thật sự có hiểu lầm.
07:12Để tụi chị giải thích từ từ cho em được không?
07:14Cô Nghiêu gần rọng.
07:15Hứa Thục Vân.
07:16Đi về.
07:17Đi về với anh.
07:18Tôi nhanh chóng lùi lại.
07:19Lớn tiếng nói.
07:19Tôi.
07:20Hứa Thục Vân.
07:2119 tuổi đã gả cho anh.
07:22Sinh con chăm cháu.
07:23Lo toan gia đình mà hôm nay lại nhận được kết cục thế này.
07:25Hôm nay tôi không đi đâu hết.
07:27Tôi muốn đòi lại công bằng cho chính mình ngay trong ngôi trường đại học lấy đạo đức làm gốc này.
07:30Cô Nghiêu.
07:31Anh làm ra chuyện như vậy mà còn xứng làm thầy người ta sao?
07:34Anh ngủ với cả hai chị em.
07:35Anh có khác gì cầm thú mặc quần áo đâu.
07:37Hứa Hân Hà.
07:38Chị tự xưng là phụ nữ độc lập trên mạng.
07:40Vậy mà lại vụn trộn với chồng của em gái mình suốt mấy chục năm.
07:43Cô Nghiêu gầm lên.
07:43Hứa Thục Vân.
07:44Đủ rồi.
07:45Anh ta mạnh tay kéo tôi ra ngoài.
07:47Tôi sẽ rụa hét lên.
07:48Buông ra.
07:49Hai người đúng là cầu nam nữ mà.
07:50Tôi gào đến khẳng rộng.
07:51Chẳng khác gì một mụ đàn bà điên lạ.
07:53Thì ra bà ấy là nhà thiết kế nổi tiếng trên mạng.
07:55Hứa Hân Hà đó hả?
08:05Mặt hứa Hân Hà đỏ bừng.
08:06Đưa tay muốn che mặt lại.
08:08Có chuyện gì vậy?
08:08Có chuyện gì vậy?
08:10Bà lãnh đạo nhà trường nghe tin đã kéo đến hiện trường.
08:12Thầy trưởng khoa quét mắt nhìn ba người chúng tôi rồi quay sang tôi nói.
08:15Dù sao đây cũng là trường học.
08:16Làm ảnh đất trong sạch của sinh viên.
08:18Có chuyện gì thì đừng làm ầm lên.
08:19Mời cô theo tôi vào văn phòng giải quyết.
08:21Tôi nhìn thấy họ dẫn theo cả bảo vệ thì biết lần này mình đã gây ra chuyện lớn rồi.
08:24Thầy trưởng khoa lại quay sang nhắc nhở đám sinh viên đang rơi điện thoại.
08:27Chúng tôi chưa điều tra rõ ràng mọi việc thì các em đừng tùy tiện đăng tải những thông tin không xác thực lên mạng.
08:31Các em làm vậy là bôi nhọ danh tiếng của chính trường mình.
08:34Cũng làm ảnh hưởng đến danh dự tương lai của từng sinh viên.
08:36Hiểu chưa?
08:37Phần lớn sinh viên nghe vậy.
08:38Đều hiểu rõ sự nghiêm trọng nên chẳng ai dám chống đối nhà trường.
08:41Tất cả đều âm thầm cất điện thoại đi.
08:43Hứa Hân Hà lếp nhìn tôi rồi hứa lạnh một tiếng.
08:45Tôi lại bình tĩnh nhìn về phía đám đông.
08:47Nơi một người đang lặng lẽ đứng giữa nhóm sinh viên.
08:49Tôi ra hiệu cho người quay phim chuyên nghiệp mà mình đã thuê.
08:51Anh ta khẽ gật đầu rồi rời đi.
08:53Sau đó, tất cả chúng tôi đều bị mời vào phòng hiệu trưởng.
08:56Phó hiệu trưởng đi tới đi lui.
08:57Nhìn tôi.
08:58Cô nói gì thì nói nhưng dù sao cũng là người một nhà.
09:00Sao lại làm loạn như thế giữa trốn đông người?
09:02Cô Nghiêu vội nói.
09:03Hiệu phó đặng.
09:03Thật xin lỗi vì đã gây rắc rối cho nhà trường.
09:05Là do sơ suất của tôi.
09:07Khiến vợ tôi vì hiểu lầm mà gây ra chuyện ồn ào làm ảnh hưởng đến danh tiếng trường.
09:10Tôi cười khẩy.
09:11Ồ, là hiểu lầm thật sao?
09:13Cô Nghiêu chừng mắt.
09:14Hứa Thục Vân.
09:15Em đủ rồi đấy.
09:16Có chuyện gì về nhà rồi anh giải thích.
09:17Em muốn mất mặt đến mức nào nữa.
09:19Tôi khẽ cười mỉa.
09:20Mấy người không biết xấu hổ thì tôi còn sợ gì mất mặt.
09:23Em.
09:23Cô Nghiêu mặt mày tái mét.
09:24Hứa hân hà dự dàng nói.
09:26Thục Vân.
09:26Thật sự là hiểu lầm.
09:27Tôi lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái.
09:29Phó hiệu trưởng đảo mắt nhìn cả ba người rồi bắt đầu khuyên nhủ tôi.
09:32Bọn họ dĩ nhiên sẽ đứng về phía Cô Nghiêu.
09:34Một giáo sư đại học gắn liền với danh tiếng của trường.
09:36Nhưng mục đích hôm nay của tôi đã đạt được rồi.
09:38Tôi trở về nhà một mình rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
09:41Cô Nghiêu.
09:41Và hứa hân hà cũng vội vã trở về theo.
09:43Cô Nghiêu vào thư phòng trước để kiểm tra kết sắt.
09:45Thấy đồ đạc vẫn nguyên vẹn.
09:47Không có dấu hiệu bị động đến thì lúc này mới yên tâm.
09:49Sau đó, anh ta tức giận hầm hầm đi về phía phòng ngủ.
09:51Anh ta giận dữ gào lên, hứa Thục Vân, đổ điên.
09:54Em có biết em làm vậy sẽ khiến danh tiếng của hân hà bị tổn hại không?
09:57Em vốn đã như mụ đàn bà đanh đá trợ búa.
09:59Giờ còn kéo theo cả hân hà đang có hình ảnh tốt đẹp ngoài xã hội nữa.
10:02Cô Nghiêu kéo mạnh tôi ra khỏi phòng.
10:04Em phải đến trường giải thích rõ ràng và yêu cầu nhà trường ra thông cáo minh quan cho anh.
10:07Tôi hất mạnh tay anh ta ra.
10:09Những gì cần nói tôi đều đã nói rồi.
10:10Còn cần giải thích gì nữa à?
10:12Em, cô Nghiêu ngẹn lời.
10:13Thục Vân.
10:14Hứa hân hà bước lên trước.
10:15Em thật sự hiểu lầm rồi.
10:17Chị, chị đúng là có gặp anh yêu ở nước ngoài nhưng tuyệt đối không có chuyện sống cuộc sống hai người.
10:21Chẳng qua là hai người cùng ở nơi xa lạ.
10:23Gặp nhau rồi ăn bữa cơm thôi.
10:24Cũng đâu có gì quá đáng.
10:25Sao em lại có thể không phân rõ trắng đen rồi bôi nhọ chị và anh ấy như vậy?
10:29Anh yêu là chồng em.
10:30Nếu tiếng tâm của anh ấy bị ảnh hưởng thì chẳng phải cả nhà đều mất mặt sao?
10:33Hứa hân hà có vẻ đã nhận ra tôi nhất định biết chuyện hai người từng cùng du lịch nước ngoài
10:36và chắc chắn đã nắm bằng chứng nên không thể phủ nhận.
10:39Thế là cô ta lập tức xoáy vào chuyện trong sạch để chống đỡ.
10:41Sắc mặt cô Nghiêu ưu ám, chuyện này nhất định phải làm rõ ở trường.
10:44Hứa thục vân, chúng ta là vợ chồng bao nhiêu năm, em đừng gây ra chuyện mất mặt thế này nữa.
10:49Tôi nhìn anh ta, cô Nghiêu, anh yên tâm, tôi sẽ ly hồn với anh.
10:52Cô Nghiêu xứng người.
10:53Hứa hân hà ánh mắt khẽ biến.
10:55Thục vân, sao em phải làm vậy?
10:56Hứa, ly hôn á?
10:58Cô Nghiêu cười lạnh rồi nhìn tôi.
10:59Hứa thục vân, cô tưởng mình còn trẻ trung hai mươi mấy tuổi chắc.
11:02Cô đã năm mươi rồi, cháu nội cũng có rồi, bây giờ lại nói muốn ly hôn sao?
11:06Cô không thấy nực cười hà?
11:07Tôi thấy cô sống sung sướng quá rồi nên rảnh rỗi đến mức muốn biến mình thành trò cười.
11:11Tôi lạnh lùng, cô Nghiêu, anh muốn nói gì tùy anh.
11:13Tôi nhất định phải ly hôn.
11:15Trước khi ly hôn, tôi nhìn thấy anh là thấy ghê tởm.
11:17Một phút cũng không muốn ở lại nên hôm nay tôi sẽ rời khỏi nơi này trước.
11:21Tôi quay người trở vào phòng rồi tiếp tục thu dọn hành lý.
11:23Hứa thục vân, cô Nghiêu giận dữ đến cực độ.
11:25Hứa hân hà tỏ vẻ kinh ngạc.
11:27Không lẽ thục vân thấy tôi đăng mấy câu nói về phụ nữ độc lập trên mạng được mọi người yêu thích
11:30nên cũng muốn bắt chức làm người phụ nữ mạnh mẽ sao?
11:32Cô Nghiêu cười khẩy.
11:33À, đúng là đông thi bắt chức tây thi, không biết lượng sức.
11:36Ngay lúc ấy, cô Trạch Hòa và Trương Mạn vội vàng chạy về.
11:39Cô Trạch Hòa sốt sáng hỏi.
11:40Ba, sao lại xảy ra chuyện như vậy?
11:42Sao mẹ lại đến trường đại học gây ẩm ý thế?
11:44Cô Nghiêu sữ sữ nhìn họ.
11:46Sao tụi con biết?
11:47Hai vợ chồng lướt nhìn nhau.
11:48Cô Trạch Hòa đáp.
11:49Ba, trên mạng đã lan truyền khắp nơi rồi.
11:51Đoạn video mẹ gây náo loạn ở trường lên cả hot search.
11:53Đang có rất nhiều người bàn tán đấy.
11:55Cái gì?
11:56Cô Nghiêu giật mình, vội lấy điện thoại ra xem.
11:58Hứa hân hà cũng tái mặt, nhanh chóng mở điện thoại.
12:00Trên hot search của trang blog lớn,
12:02tiêu đề nổi bật chính là tên của bọn họ.
12:04Vừa bấm vào, là đoạn video quay cảnh tôi trong khuôn viên trường đại học bị sinh viên vây quanh.
12:08Lớn tiếng mắng chửi hai người bọn họ.
12:10Ông Kính ghi lại rõ ràng gương mặt bê bết máu gà của Cô Nghiêu và hứa hân hà.
12:13Lượng thảo luận tăng vọt không ngừng.
12:14Không ngờ hứa hân hà lại là loại người như vậy.
12:17Quá sốc luôn, em rể với chị vợ hả?
12:19Nếu là thật thì quá trái lân thường đạo lý rồi.
12:21Hình tượng sụp đổ tan tành.
12:22Còn là giáo sư đại học nữa.
12:24Còn mặt mũi nào đứng lớp nữa không?
12:26Đã tự xưng là nữ chủ độc lập.
12:27Thế mà đi rụ rỗ chồng của em gái.
12:29Vậy là đâm sau lưng phụ nữ rồi còn gì?
12:31Sắp mặt hứa hân hà sám ngát.
12:32Hứa Thục Vân.
12:33Cô Nghiêu giận dữ hết vào phòng ngủ.
12:35Lúc này tôi đã kéo vali đi ra.
12:37Cô Nghiêu lao tới kéo tay tôi lại.
12:38Cô mau đăng thông báo giải thích rõ ràng trên mạng.
12:40Cô muốn hại chết tôi và hân hà sao?
12:42Thục Vân.
12:43Chị là chị ruột của em mà.
12:44Sao em có thể làm vậy với tụi chị chứ?
12:46Hứa hân hà nói bằng giọng đứt ruột đứt gan.
12:48Tôi lại nhạt nhìn hai người.
12:49Đã làm được thì phải chịu hậu quả.
12:51Chẳng phải đó là lẽ đương nhiên sao?
12:53Cô.
12:53Sắp mặt cô Nghiêu biến đổi.
12:54Giơ tay định tắt tôi.
12:56Tôi né tránh ngay.
12:57Còn thạnh quá hóa giận nữa kìa.
12:58Hứa Thục Vân.
12:59Cô.
12:59Cô Nghiêu giận đến phát run.
13:01Chỉ tay vào tôi.
13:01Cô tốt nhất đi giải thích cho rõ ràng.
13:03Cô muốn hủy hoại cái nhà này sao?
13:05Hủy hoại cái nhà này.
13:06A ha.
13:06Tôi cười khẩy.
13:07Lít nhìn cô Nghiêu rồi kéo vali rời đi.
13:09Mẹ.
13:10Cô Trạch Hòa bước tới chặn đường.
13:11Sao mẹ lại có thể đối xử với ba và dì hạ như vậy?
13:14Mẹ mau lên mạng giải thích đi.
13:15Không thì nhà mình sẽ bị thiên hạ bàn tán vớ vấn mất.
13:18Trưng mạng cũng tái mặt.
13:19Không hiểu mẹ muốn gì nữa.
13:20Bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm mấy trò này?
13:22Một gia đình thể diện như vậy.
13:24Lại bị đưa lên mạng vì chuyện thế này.
13:25Không thấy mất mặt à?
13:26Không có văn hóa thật đáng sợ.
13:28Tôi hất mạnh tay Cô Trạch Hòa ra rồi lạnh lùng bước đi.
13:30Cậu ta lại kéo tôi lại.
13:32Mẹ.
13:32Mẹ thật sự muốn hại ba với dì hạ sao?
13:34Sao mẹ có thể làm ra chuyện như vậy?
13:36Có người mẹ nào khiến con mình cảm thấy xấu hổ như mẹ không?
13:39Mẹ đừng đi.
13:40Mau ra mặt làm rõ với ba và dì hạ đi.
13:42Tôi gạt tay cậu ta ra rồi nhìn thẳng vào đứa con trai mà mình từng rứt rụt sinh ra.
13:45Chắc con đã thấy xấu hổ vì có người mẹ như mẹ từ lâu rồi.
13:48Cũng muốn đổi mẹ khác cho rồi chứ gì.
13:50Vậy hôm nay mẹ tọa nguyện cho con.
13:52Cô Trạch Hòa xứng người.
13:53Mẹ đến tuổi này rồi.
13:54Rốt cuộc mẹ còn không hài lòng điều gì.
13:55Ba là giáo sư đại học có thể diện.
13:57Con và vợ con đều có công việc ổn định.
13:59Mẹ đang sống yên ổn không thiếu gì mà lại gây chuyện thế này.
14:01Mẹ có còn xứng làm mẹ con không?
14:03Tôi cười khẩy.
14:04Phải.
14:04Mẹ không xứng.
14:05Nên giờ mẹ tự đi.
14:06Không đợi tụi con đuổi.
14:07Cô Trạch Hòa đứng yên.
14:09Không nói nên lời.
14:10Hứa Thục Vân.
14:11Cô Nghiêu gần rọng.
14:11Nếu cô đã muốn làm to chuyện đến mức này thì tôi cũng chẳng giữ nữa.
14:14Nhưng cô nhất định phải làm rõ mọi chuyện.
14:16Phải đó.
14:17Muốn đi thì đi đi.
14:18Đừng để lại vết nhơ cho nhà chúng tôi.
14:20Trương mạng cũng chen vào trận tôi lại.
14:21Hứa Hân Hà dự dàng nói.
14:23Thục Vân.
14:23Chị cũng đã giải thích rồi.
14:24Tất cả chỉ là hiểu lầm.
14:26Chị biết em luôn có khúc mắc với chị.
14:28Ngày xưa lúc chị được đưa về nhà họ hứa.
14:29Em đã nghĩ chị chiếm lấy mọi thứ của em.
14:31Em học giỏi hơn chị.
14:32Cuối cùng lại là chị đỗ vào ngôi trường đại học mà em hẳn ảo ước.
14:35Cho nên em luôn canh cánh trong lòng.
14:37Cảm thấy chị đã cướp đi mọi thứ của em.
14:39Giờ lại nghĩ chị cướp cả chồng em.
14:41Mới gây ra chuyện lớn như vậy.
14:42Em đâu cần phải lo xa đến thế.
14:44Chị chưa bao giờ muốn giành giật gì cả.
14:46Nếu chị muốn giành thì đã giành từ mấy chục năm trước rồi.
14:48Chứ chẳng đợi đến hôm nay.
14:50Tôi cười lạnh nhìn bộ dạng ra vẻ đạo mạo của cô ta.
14:52Mẹ à.
14:53Bao nhiêu năm rồi.
14:54Ai có số thì người đó hưởng.
14:55Dì hạ có được sự nghiệp.
14:56Được người người yêu mến là vì gì có bản lĩnh.
14:59Mẹ tưởng mẹ cũng có khả năng đó sao.
15:01Cô trạch hòa khinh khỉnh nói.
15:02Giờ mẹ sống yên ổn chẳng thiếu gì.
15:04Sao cứ mơ mộng mấy thứ chẳng thuộc về mình vậy.
15:06Nếu mẹ thật sự không chịu đứng ra giải thích rõ.
15:08Để người đời mắng chửi ba và dì hạ thì mẹ đừng trách con không nhận mẹ nữa.
15:11Tôi bật cười khẽ một tiếng.
15:13Cô nghiêu trầm giọng nói.
15:14Hứa thục vân.
15:15Đàng hoàng mà lên mạng đính chính đi.
15:16Tôi có thể không truy cứu chuyện cô điên rổ hôm nay.
15:19Nhìn lại bản thân đi.
15:20Cô là bà rồi.
15:21Đừng khiến cháu mình cũng phải xấu hổ thay.
15:22Đúng vậy.
15:23Từng thấy người mắc bệnh công chúa nhưng chưa từng thấy ai đến tuổi này rồi còn mắc bệnh công chúa như mẹ.
15:27Trưng mạng trưng mắt khinh thường.
15:29Tôi lẹn lùng nhìn bọn họ.
15:30Cứ chờ mà xem.
15:31Tối nay tôi sẽ đăng video giải thích rõ ràng.
15:33Tôi nói xong rồi kéo vali quay lưng rời đi.
15:35Tôi vào phòng khách sạn.
15:36Gọi bữa tối rồi ung dung ngồi ăn.
15:38Tôi không cần phải nghĩ xem khẩu vị từng người thế nào.
15:40Không cần vắt óc lượng món.
15:41Lo sao nấu được hết mọi yêu cầu mà còn bị soi mói đủ điều.
15:44Giờ chỉ cần gọi đúng món mình thích.
15:46Một mình ăn thật ngon lành.
15:47Cảm giác này thật tuyệt vời biết bao.
15:49Tôi ăn no uống đủ thì bắt đầu quay một đoạn video.
15:52Tôi đăng ký một tài khoản trên mạng xã hội.
15:53Thêm từ khóa hot search rồi đăng lên.
15:55Nội dung video rất đơn giản.
15:56Chào mọi người.
15:57Tôi là vợ của cô Nghiêu.
15:58Là em gái của Hứa Hân Hà và tên tôi là Hứa Thục Vân.
16:01Tôi muốn làm rõ một chút về những gì đang lên hot search.
16:03Những lời tôi nói và những việc tôi làm đều là cảm xúc chân thật của bản thân.
16:06Việc cô Nghiêu và Hứa Hân Hà cùng nhau ra nước ngoài sau lưng tôi là sự thật.
16:10Là một người phụ nữ trung niên bị chồng và chị gái phản bội cùng lúc.
16:12Tôi không hối hận về những gì mình đã làm.
16:14Chỉ một lát sau, video của tôi đã bị bình luận nhấn chìm.
16:17Trời đất.
16:18Chính người trong cuộc xác nhận chồng và chị gái có gian tình kìa.
16:20Xem ra chuyện này là thật rồi.
16:22Kinh tẩm thật sự.
16:23Em rể với chị vợ luôn á.
16:25Lại còn lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn làm ra loại chuyện này.
16:27Trước giờ tôi vẫn xem Hứa Hân Hà như nữ thần.
16:29Giờ thì hết muốn nhìn luôn.
16:31Ngay sau đó, điện thoại tôi bắt đầu bị cô Nghiêu và cô Trạch Hòa gọi đến rồn rập.
16:35Tôi không nghe.
16:35Họ lại gửi tin nhắn thoại qua ứng dụng mạng xã hội.
16:38Cô Nghiêu gào lên, Hứa Thục Vân.
16:39Cô giỏi lắm.
16:40Dám làm ra chuyện này.
16:42Cô là đồ đàn bà điên loại.
16:43Tôi thật hối hận khi đã cưới cô.
16:44Cô Trạch Hòa thì nói.
16:46Mẹ, con thật không ngờ mẹ lại độc ác đến vậy.
16:48Vì ganh tị với dì hạ mà hại ba với dì ấy ra nông nỗi này.
16:51Có người mẹ như mẹ đúng là điều đáng xấu hổ nhất đời con.
16:54Tôi cười lệnh một tiếng rồi bình tĩnh chờ cơn bão tiếp theo kéo đến.
16:57Chuyện đạo đức dối giám này khiến cư dân mạng bàn tán không ngớt.
16:59Có phóng viên đến tận trường S đại tì người.
17:01Nhưng cô Nghiêu lại trốn bịt không dám lộ mặt.
17:03Phía Hứa Hân Hà cũng bị dân mạng phản ứng dữ dội.
17:05Lớp mặt nạ xây dựng bao năm như bị xé toạc.
17:07Bị mắng chửi thậm tệ.
17:08Sau vài ngày cơn bão vẫn chưa hạ nhiệt.
17:10Một lan sóng dư luận mới bắt đầu nổi lên.
17:12Hướng gió dần thay đổi.
17:13Mấy ngày nay, tôi thuê một căn phòng nhỏ rồi tìm công việc phù hợp với độ tuổi của mình.
17:17Năm xưa sau khi lấy cô Nghiêu,
17:18vài năm đầu tôi chỉ ở nhà chăm con, làm nội trợ.
17:21Tài chính hoàn toàn phải trông vào những đồng tiền ít ỏi mà anh ta buông thỏng từ kẽ tay.
17:25Khi cô Trạch Hòa bắt đầu đi học, tôi định ra ngoài tìm việc thì lại mang thai lần nữa.
17:28Nhưng đứa con gái tôi sinh ra chẳng may qua đời khi mới 4 tuổi.
17:31Sau khi tôi vượt qua nỗi đau, thì mới chính thức đi làm bên ngoài.
17:34Tôi tan làm rồi về nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, cũng tạm ổn mà xoay sở được.
17:38Chỉ vì phải chăm lo gia đình nên tôi không thể toàn tâm toàn ý cho công việc mà chỉ có thể làm những việc ít lương,
17:43và không có cơ hội thăng tiến.
17:44Mãi đến khi cô Trạch Hòa tốt nghiệp đại học, chuẩn bị cưới vợ.
17:47Cậu ta nói tôi đi làm bao năm, giờ con trai muốn mua xe.
17:50Con dâu thì phải có đủ trang sức, mẹ làm mẹ thì không thể thiếu sót.
17:53Vậy là tôi mang toàn bộ số tiền tích góp được suốt bao năm sau khi chi dùng cho gia đình.
17:57Một phần mua vàng cưới cho con dâu và phần còn lại góp vào mua xe cho con trai.
18:00Rồi đến lúc con dâu mang thai, sinh con, tôi chăm bà đẻ rồi chăm cháu.
18:04Làm việc nhà và nấu nướng cho cả nhà.
18:05Những năm gần đây, tôi lại trở về cảnh muốn mua mớ rau hay mua chút đồ ăn cho cháu cũng phải ngửa tay xin tiền chồng.
18:11Hiện tại tôi đã dọn ra khỏi nhà.
18:12Số tiền thuê thắm tử tư điều tra hai người bọn họ cũng là do tôi đem chiếc vòng ngọc mẹ để lại đi cầm.
18:16Tôi mừng vì lúc ấy đã không cho nó cho con dâu.
18:18Tôi từng nghĩ chờ đến cuối đời đưa cho con dâu cũng không muộn.
18:21Giờ tôi lại dùng số tiền đó để bắt đầu lại cuộc sống mới ở tuổi 50.
18:24Tôi thật sự xin lỗi mẹ tôi.
18:26Không biết đời này, tôi còn có thể trục lại chiếc vòng đó hay không?
18:29Sau khi tôi tìm được công việc làm vệ sinh khách sạn, trên mạng bắt đầu xuất hiện làn sóng dư luận ngược chiều.
18:33Tôi biết mấy ngày nay họ không tìm đến tôi.
18:35Chắc chắn đã có đôi sách.
18:36Tôi vẫn chờ đợi.
18:37Trên mạng, cô Nghiêu và Hứa Hân Hà đều đăng bài thanh minh.
18:40Cả hai đều khẳng định mối quan hệ trong sáng.
18:42Hứa Hân Hà còn đặc biệt xuất hiện trong một buổi phỏng vấn truyền hình.
18:45Thái độ điềm nhiên trả lời mọi câu hỏi.
18:46Cô ta nói bản thân ở nước ngoài chỉ là trùng hợp.
18:48Là vì cô ta có công việc phải xử lý.
18:50Em gái cô ta là tôi vốn nhạy cảm, thường hay nghi ngờ chồng mình phản bội nên mới hiểu lầm.
18:54Con trai và con dâu tôi cũng tham gia phỏng vấn.
18:57Ra mặt xác nhận mối quan hệ giữa họ và Hứa Hân Hà chẳng có gì mờ ám.
19:00Còn nói người làm mẹ như tôi hay nghi thần nghi quỷ.
19:02Đến mức chỉ cần hàng xóm có bà nào nhìn chồng tôi thêm một cái là tôi cũng nghi ngờ.
19:05Cô Trạch Hòa còn tuyên bố trên.
19:07Sóng truyền hình rằng cậu ta lấy làm xấu hổ khi có một người mẹ như tôi.
19:10Cậu ta nói tôi cố tình phá hoại gia đình, phá hoại sự hòa thuận,
19:13gây ảnh hưởng tiêu cực nghiêm trọng đến cháu nội.
19:15Vân vân, không một ai trong gia đình đứng về phía tôi.
19:17Từ đó, dư luận hoàn toàn đảo chiều.
19:20Ngay cả con trai ruột còn không bênh vực, vậy có lẽ thật sự là do tôi sai.
19:23Sau đó là hàng loạt bài đăng bắt đầu xuất hiện.
19:25Tự xưng là hàng xóm hoặc người quen cũ kể rằng tôi luôn ganh tị với Hứa Hân Hà.
19:29Vì tôi thi trượt đại học nên ganh ghét cô ta đỗ đại học và được đi du học.
19:32Tôi chỉ là bà nội trợ.
19:33Còn cô ta thì trở thành nhà thiết kế danh tiếng được ngưỡng mộ.
19:35Nên tôi sinh ra tâm lý vặn vẹo, luôn cảm thấy mình không xứng đáng.
19:38Với chồng và cho rằng chị gái muốn cướp chồng mình.
19:41Ganh tị khiến tôi muốn hủy hoại người chị mà mình không thể so bằng.
19:43Mấu chút là tôi chỉ biết gào khóc om sòm như thể nói to là có lý.
19:46Nhưng lại không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào.
19:48Từ đó, dư luận hoàn toàn nghiêng về một phía.
19:51Trên mạng toàn là lời móng mỏ tôi.
19:52Gọi tôi là giáo phái vợ cả.
19:54Người phụ nữ ngu rốt, tàn dư phong kiến hay tội đáng chết.
19:56Họ lấy ảnh tôi, người đàn bà trung niên thảm hại chế thành đủ loại ảnh mìm sâu xí.
20:00Một cuộc hò hét tưng bừng để lật đổ giáo phải vợ cả.
20:03Tôi mặc đồng phục lao công.
20:04Tan ca từ khách sạn trở về khu nhà trọ.
20:06Một đám phóng viên từ đâu bất ngờ ủa ra vây quanh tôi.
20:09Cô hứa, xin hỏi cô có thật là vì ganh tị với hứa hân hàm mà cô ý đến trường đại học của chồng để gây náo loạn không?
20:13Ngay cả con trai và người thân cũng không đứng về phía cô.
20:16Có thể thấy cách cô đối nhân xử thế rất khiến người ta khinh thường.
20:19Cô thật sự cố tình hại chị gái mình sao?
20:21Cô hứa là một người phụ nữ kết hôn sớm, cam tâm làm cái bóng của đàn ông,
20:24không đóng góp gì cho xã hội mà lại đi bôi bẩn một người phụ nữ độc lập chi thức.
20:27Cô không thấy xấu hổ sao?
20:28Cô định khi nào mới công khai xin lỗi, trả lại sự trong sạch cho hứa hân hà vậy?
20:32Từng chiếc micro dí sát vào mặt tôi, đèn flash lóe lên hồi.
20:35Tôi dơ tay che mặt, tôi sẽ không xin lỗi.
20:38Tôi nói xong rồi quay người định rời đi.
20:40Cô hứa, chẳng lẽ cô không thấy mình quá độc ác sao?
20:42Nếu cô vu khống thành công thì hứa hân hà sẽ bị tổn thương đến thế nào?
20:45Vậy mà cô không hối hận à?
20:47Cô bôi nhọ một người phụ nữ ràng rỡ, cứ tưởng ai cũng cướp chồng mình,
20:50cô có thấy mình là kẻ thù của toàn thể phụ nữ không?
20:52Cô có nên xin lỗi thay mặt cho giới nữ không?
20:54Tôi gạt hết mọi thứ ra, tôi không hối hận những gì mình đã làm.
20:57Tôi sẽ không xin lỗi.
20:59Tôi chỉ để lại một câu đó rồi xoay người chạy đi.
21:01Những hình ảnh trong buổi phỏng vấn đó nhanh chóng bị tung lên mạng.
21:03Tiếng chửi rùa càng thêm dữ dội.
21:05Ngay cả nơi tôi làm việc cũng có người chỉ trò bàn tán.
21:07Quản lý không nói hai lời mà.
21:08Trực tiếp xa thải tôi.
21:10Tôi thất hiểu rời khỏi khách sạn.
21:11Một nhóm người tự dưng là chính nghĩa lần theo dấu vết trên mạng.
21:13Chặn tôi giữa đường rồi ném chứng thối vào người tôi.
21:16Rau phái vợ cả chết đi.
21:17Nhìn ai cũng tưởng cướp chồng mình.
21:19Loại người mất mặt như bà sao không đi chết đi cho rồi.
21:22Vì.
21:22Tiếng mắng, chứng thối và rau hỏng bay tới tấp vào người tôi
21:24nhưng tôi chỉ dơ tay lau qua rồi lặng lẽ rời đi.
21:27Khi tôi trở về dưới khu trọ
21:28thì trông thấy hứa hân hà đang đứng chờ ở đó.
21:30Hứa hân hà tháo kính dâm xuống.
21:32Ánh mắt ngạo mạn.
21:33Giọng đầy dữ cực khi nhìn thấy ráng vẻ lấm lem dơ bẩn của tôi.
21:35Còn miễu môi rồi kẹp mũi như thế không chịu nổi mùi hôi.
21:38Tôi không để tâm đến cô ta mà xoay người chuẩn bị bước vào tòa nhà.
21:41Thục vân, tôi cố ý đến để xem trò cười của cô.
21:43Sao lại không cho tôi nhìn lâu thêm một chút vậy?
21:45Hứa hân hà chua ngoa gọi giật lại.
21:47Tôi quay đầu nhìn cô ta.
21:48Tôi nghe được cuộc đối thoại giữa cô Nghiêu và cô Trạch Hòa.
21:51Hai người thật sự tư tình với nhau sau lưng tôi.
21:53Hứa hân hà khẽ cười lạnh.
21:54Thì ra là như vậy cô mới biết.
21:55Nhưng cô nghĩ có ai sẽ tin lời cô sao?
21:58Hứa thục vân, cô thật ngu ngốc.
21:59Trước đây đã ngu.
22:00Giờ thành đàn bà trung niên rồi lại càng ngu hơn.
22:03Chẳng có bằng chứng gì mà dám chỉ trích tôi.
22:04Giờ rơi vào kết cục này.
22:06Thật sự quá buồn cười.
22:07Tôi nói, hứa hân hà.
22:08Làm điều thất đức quá nhiều ác sẽ tự diệt.
22:10Cô cũng sẽ không có kết cục tốt đâu.
22:12Hà hà hà.
22:13Hứa hân hà ngửa đầu cười vang.
22:14Thục vân ả.
22:15Giờ cô cũng chỉ còn biết cắn răng nói ra vài lời không ai tin để tự lừa mình dối người.
22:18Tiếc là giờ tôi đang sống trong vinh quang.
22:20Còn cô thì chẳng có lấy một chốn dung thân.
22:22Cô nghĩ năm xưa cô Nghiêu thật lòng yêu cô ả.
22:25Nếu không phải vì chuyện đó.
22:26Cô ta nhét mép.
22:27Không nói ra chuyện mình thay tôi lên đại học và cần cô Nghiêu giúp che giấu.
22:30Nếu không phải tôi phải ra nước ngoài.
22:31Cô nghĩ cô Nghiêu sẽ lấy cô ả.
22:33Đáng tiếc thật.
22:34Nhặt được món hời như vậy.
22:35Gả cho một người ôn hòa.
22:36Học thức như cô Nghiêu.
22:37Vậy mà còn không biết giữ mà để đến mức giờ chẳng còn gì.
22:40Không nhà cửa.
22:41Phải đi làm lao công.
22:42Giờ đi về chắc cũng vì bị đuổi việc rồi chứ gì.
22:44Bị người đời phỉ nhổ.
22:45Ăn trứng thối và bị dùng bỏ.
22:46Đã gần 50 tuổi rồi mà hơ lai ai bàn tay trắng.
22:48Thân bại danh liệt.
22:50T-S-K-T-S-K.
22:51Cô định sống quãng đời còn lại thế nào đây?
22:53Ha ha ha.
22:54Hứa Thục Vân.
22:54Tôi nhìn cô bây giờ mà không biết làm sao để nhịn được cười đây.
22:57Tôi lạnh lùng nhìn cô ta đắc ý.
22:58Cô là con rơi được đưa về nhà họ hứa.
23:00Luôn ganh tị vì tôi từng có gia đình trọn vẹn và đi học đàng hoàng.
23:03Thế nên cô luôn muốn cướp lấy mọi thứ của tôi rồi cười nhạo tôi thật lớn.
23:06Phải không?
23:07Hứa Hân Hà hừ khẽ một tiếng.
23:08Đáng tiếc là tôi thật sự có bản lĩnh cướp sạch mọi thứ của cô.
23:11Giờ khoảng cách giữa chúng ta đúng là trời cao và vực thẳm.
23:14Cô vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi.
23:16Thôi được rồi.
23:16Vừa hài kịch cũng xem đủ rồi.
23:18Hứa Thục Vân.
23:18Từ nay về sau cô cứ sống mòn trong cái rãnh nước thối nát của mình đi và hãy nhìn xem tôi dạng dỡ thế nào trên mạng, trên truyền hình.
23:24Đó chính là tương lai của tôi và cô đó.
23:26Ha ha ha.
23:26Sau khi Hứa Hân Hà mắng nhức tôi một lúc đầy đắc ý, thì mới hài lòng quay người bỏ đi.
23:30Tôi đưa tay sở vào máy ghi âm trong túi.
23:32Sau đó tôi không lên nhà nữa mà xoay người đi về một nơi khác.
23:35Tôi đứng đợi dưới tòa nhà nơi cô Trạch Hòa làm việc.
23:37Chờ đến khi cậu ta tan làm.
23:39Khi cậu ta bước ra, tôi tiến lại gần gọi, Trạch Hòa.
23:41Cô Trạch Hòa vừa thấy tôi thì tôi sầm mặt, mẹ tới đây làm gì.
23:44Ánh mắt đầy ghét bỏ nhìn tôi với bộ dạng bê bết mùi trứng thối và rác bẩn.
23:48Cậu ta lùi ra xa vài bước.
23:49Tôi đau lòng nói, mẹ là mẹ của con mà.
23:51Mẹ bị cả mạng xã hội tấn công, bị mất việc, còn bị người ta ném trứng thối.
23:55Mẹ thật sự rất thảm, rất đau khổ.
23:57Cậu ta cười khẩy, không phải do mẹ tự trúc lấy hả?
24:00Ai bảo mẹ làm ra chuyện đó?
24:01Tôi lắc đầu, nước mắt lương tròng, như những gì mẹ nói đều là sự thật, Trạch Hòa.
24:05Mẹ nghe được con và ba nói chuyện, ba muốn cùng hứa Hân Hà ra nước ngoài du lịch.
24:09Con còn nói ba phải sống cả đời với người mà ba không yêu,
24:11còn ba thì nói trái tim mình mãi mãi thuộc về hứa Hân Hà.
24:14Cậu ta sửng sốt, thì ra mẹ nghe được những lời đó nên mới nổi điên như vậy sao?
24:18Tôi gật đầu, cho nên mẹ thật sự rất đau lòng mà, Trạch Hòa.
24:21Tôi tiến lại gần.
24:22Cậu ta lại lùi xa, ánh mắt đầy ghê tởm, ba yêu gì Hà thì sao?
24:26Cuối cùng người kết hôn với ba vẫn là mẹ.
24:28Dựa vào điều kiện của mẹ mà lấy được một giáo sư đại học như ba thì mẹ còn chưa hài lòng gì nữa.
24:32Vậy mà mẹ lại đi gây ra chuyện mất mặt như vậy, khiến cả nhà mang tiếng xấu.
24:36Mẹ chẳng phải tự làm tự chịu sao?
24:37Tôi thật sự thấy xấu hổ vì có người mẹ như mẹ.
24:40Tôi không thể hiểu nổi tại sao mẹ lại là mẹ tôi.
24:42Nếu được chọn thì tôi thả mong gì Hà là mẹ mình chứ không phải một người đàn bà ngu ngốc và vô dụng như mẹ.
24:46Tôi đau đớn, khóc đẫm nước mắt, Trạch Hòa.
24:48Dù thế nào đi nữa, mẹ vẫn là người sinh con, mang nặng đẻ đau 10 tháng, nuôi con khôn lớn mà.
24:53Nếu không có tình của ba thì mẹ nuôi nổi tôi à?
24:55Cậu ta cười lạnh.
24:56Trước đây mẹ ngoan ngoãn ở nhà, làm việc nhà, trong cháu,
24:59đóng góp chút công sức nhỏ nhỏ thì cả nhà cũng chẳng để mẹ thiếu ăn thiếu mặc.
25:03Vậy mà mẹ lại không biết đủ, còn gây chuyện lớn đến vậy,
25:05suýt khiến ba và dì Hạ mang tiếng xấu.
25:07Giờ mẹ thế nào thì đúng là đáng đời.
25:09Ba đã nộp đơn ly hôn rồi, vì việc mẹ gây ra quá nghiêm trọng nên dù mẹ không đồng ý thì vẫn sẽ xử lý cho xong.
25:14Từ giờ trở đi, mẹ tự gánh hậu quả đi.
25:17Đừng đến tìm tôi nữa, tôi nói rồi, tôi không còn là con của mẹ.
25:20Cậu ta cười khi miệt rồi quay người rời đi.
25:22Trạch Hòa.
25:23Trạch Hòa.
25:24Mẹ là mẹ rồi của con mà.
25:25Tôi khóc lóc, cố gắng kéo tay cậu ta lại.
25:27Tránh ra.
25:28Cậu ta chẳng ghét hất mạnh tay tôi ra.
25:30Á.
25:31Tôi bị sức của cậu ta hất ngã, ngồi bệt xuống nền đất lạnh lẽo.
25:34Ôi ra, tôi đau đớn bật tiếng rên rỉ.
25:36Cô Trạch Hòa lướp tôi rồi cười khẩy, đáng đời.
25:38Đừng bôi xấu mặt mũi nhà tôi nữa.
25:40Cậu ta nói rồi không thèm ngoái lại mà bỏ đi thẳng.
25:42Tôi đau đớn thảm hại ngồi đó.
25:44Mọi người xung quanh đều ngoái lại nhìn.
25:45Lúc này, tôi mới nhìn về phía một chiếc xe đậu ven đường.
25:48Trong xe có người đàn ông ấy, người đã từng ghi lại cảnh tượng tại trường học.
25:51Anh ta vẫn cầm máy quay.
25:53Lần này cũng không bỏ lỡ một giây nào.
25:54Đã ghi lại toàn bộ.
25:55Anh ta gật đầu với tôi ra hiệu đã quay xong rồi lái xe rời đi.
25:58Tôi trở về phòng trọ.
25:59Xem lại một số tư liệu vừa được gửi đến trong điện thoại.
26:02Là thông tin về một phóng viên nữ.
26:03Một phóng viên luôn mang trong mình lòng chắc ẩn với những người yếu thế.
26:06Dù bài viết của cô ấy chưa từng nổi tiếng nhưng cô ấy luôn đứng về phía những người bị chèn ép và cất lên tiếng nói cho họ.
26:11Tôi bấm số gọi cho cô ấy.
26:12Phóng viên Trần đúng không?
26:13Tôi là hứa thuộc vân.
26:14Người phụ nữ bị chửi rủi nhiều nhất trên mạng mấy ngày nay đây.
26:17Trần Mục Cầm đến phòng trọ của tôi.
26:19Tôi mời cô ấy ngồi rồi rót cho cô ấy một ly nước.
26:21Ánh mắt cô ấy nhìn tôi đầy thăm dò, nghi ngờ, hiếu kỳ và thận trọng.
26:25Tôi mỉm cười với cô ấy rồi mở lòng nói hết tất cả mọi chuyện.
26:27Tôi căn chỉnh vị trí máy quay, ngồi trước camera trong cuộc phỏng vấn của Trần Mục Cầm và bắt đầu kể lại câu chuyện đời mình.
26:32Tôi tên là Hứa Thục Vân, năm nay gần 50, đã lên trước bà nội.
26:36Rồi tôi kể lại cả cuộc đời mình kể từ khi Hứa Hân Hà được đưa về nhà họ Hứa, cho đến khi tôi là mẹ, làm bà nội.
26:41Tôi vẫn nghĩ cuộc đời mình sẽ trôi qua lặng lẽ như thế, không yêu đương, không biến cố và cũng chẳng có niềm vui nào lớn lao.
26:47Tôi từng nghĩ trí ít thì con trai mình đã kết hôn, có con và có nhà riêng, có thể xem như tôi đã hoàn thành trách nhiệm cả đời.
26:52Nhưng hôm đó, tôi nghe được cuộc đối thoại giữa chồng và con trai và trong đó, chồng tôi đã thừa nhận bản thân yêu trị kế của tôi.
26:58Sau đó, tôi nhận lúc ông ta ra nước ngoài mà mở kết sắt, mới phát hiện toàn bộ bí mật.
27:02Hóa ra năm đó tôi trượt kỳ thi đại học không phải do điểm không đủ mà là vì vị hôn phu của tôi đã tráo giấy báo trúng tuyển và đưa cho người trị kế không đủ điểm, hứa Hân Hà.
27:09Để tôi không sinh nghi, ông ta cầu hôn tôi và khiến tôi từ bỏ việc tra cứu thêm.
27:13Con gái tôi, một đứa bé chỉ mới 4 tuổi đã chết một cách thảm thương mà đáng lẽ ra có thể tránh được.
27:17Hôm đó tôi ra ngoài mua rau, nhờ cố nghiêu trong con dùm.
27:20Ông ta dẫn con xuống công viên.
27:21Chị kế của tôi tìm đến, hai người len lén tình tự mà lơ là con bé.
27:25Khi mọi người đã đưa con mình tránh xa thiết bị bị hỏng trong công viên thì con tôi lại bị bỏ mặc gần đó và bị thiết bị đổ xuống đập trúng đầu.
27:30Khi tôi phát hiện thì con bé đã không còn dấu hiệu sống nữa.
27:33Họ ghi hết những điều đó trong thư tử.
27:35Trong thư, họ kể về tình yêu bất chấp tất cả của mình mà họ chẳng hề hối hận.
27:38Nhưng một người bị hoán đổi cả cuộc đời như tôi và đứa con gái bé nhỏ của tôi đã làm gì sai chứ?
27:43Cùng với đoạn video phỏng vấn đẫm nước mắt ấy, toàn bộ nội dung các bức thư giữa Cố Nghiêu và Hứa Hân Hà cũng được công bố lên mạng.
27:48Chiếc đoạn thư của Hứa Hân Hà gửi Cố Nghiêu.
27:50Anh yêu, em thích anh, từ lần đầu tiên gặp mặt, nhưng khi đó anh đã là hôn phu của Thục Vân rồi.
27:55Mỗi lần được anh dạy kèm, được nghe anh dịu dàng nói chuyện, tim em lại đập nhanh không kiểm soát.
27:59Anh à, em rất muốn vào đại học, muốn được học cùng trường với anh, có thể ở gần anh hơn.
28:04Ước gì em có thành tích tốt như Thục Vân, em thật sự rất buồn.
28:07Từ nhỏ em đã không có ba, cũng chẳng được học hành như cô ấy.
28:10Em cảm ơn anh đã lấy được giấy báo trúng tuyển cho em.
28:12Em yêu anh lắm. Sau này chúng ta có thể học cùng trường rồi, em vui lắm.
28:16Nhìn thấy anh cầu hôn Thục Vân, tim em đau như cắt, nhưng em biết anh làm vậy vì em.
28:20Em sẽ mãi yêu anh. Tuy em sắp đi xa nhưng trái tim em vẫn mãi bên anh.
28:24Ở nơi đó, em gặp một người rất giống anh.
28:26Em ở bên người đó, còn mang thai, nhưng hóa ra anh ta đã có vợ.
28:30Vợ anh ta tìm đến, em bị xảy thai.
28:32Bác sĩ nói cơ thể em bị tổn thương, sau này có thể không còn khả năng làm mẹ nữa.
28:36Em buồn lắm, anh sẽ chê em sao?
28:38Khi nghe anh nói không hề chê em, còn ăn ủi em qua thư thì em thật sự rất vui.
28:42Em chỉ muốn mau chóng trở về và được nằm trong vòng tay anh.
28:44Cuối cùng em cũng trở về.
28:46Dù mỗi lần bên anh đều thật ngắn ngủi nhưng em vẫn cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
28:49Anh yêu, anh là người đàn ông duy nhất của em.
28:52Em yêu anh.
28:53Anh là nơi con tim em hướng về, là bến bờ em đương tự.
28:56Chiếc đoạn thư cô Nghiêu gửi hứa Hân Hà, em gái Hân Hà của anh.
28:58Khi nghe em nói thích anh, anh cũng thấy lòng mình rung động.
29:01Thật tiếc là người được giữ lại nhà họ hứa không phải là em.
29:04Hân Hà à, em muốn gì thì anh cũng sẽ giúp em đạt được.
29:07Thục Vân đã có quá nhiều rồi.
29:08Giấy báo chúng tuyển đó lẽ ra là của em.
29:10Anh sẽ bù đắp cho cô ấy bằng cách cưới cô ấy và để em có thể vào đại học cùng trường với anh.
29:14Ngày anh kết hôn, anh nhìn cô dâu trước mặt mà anh chỉ ước người đó là em, cô em gái đáng yêu của anh.
29:19Anh nhìn người phụ nữ ở nhà, người lo cơm áo giặt rũ, người đang mang thai nặng nề mà chật nghĩ may mà không phải là em.
29:24Em xứng đáng với cuộc sống lãng mạn tự do, không nên bị anh trói buộc trong căn bếp nhỏ.
29:28Em mãi mãi dạng dỡ, đáng yêu và khi nằm trong vòng tay anh, em thật đẹp đẽ, thuần khiết.
29:33Đó mới chính là em.
29:34Em đi xa, anh nhớ em đến phát điên.
29:36Bao đêm nằm trong thư phòng, chỉ để tưởng nhớ thời gian hai ta bên nhau.
29:40Trái tim anh vẫn luôn thuộc về em.
29:41Ngốc à, sao anh có thể chê em?
29:43Là lỗi của anh, không thể danh chính nguồn thuận ở bên em, để em phải tìm kiếm bóng dáng anh nơi người khác.
29:48Nghe em xảy thai, mất khả năng sinh nở, tim anh đau như dao cắt.
29:52Nhưng không sao.
29:53Trạch hòa chính là con của em, thằng bé giống bố cũng yêu em vô cùng.
29:56Em còn nhớ không, cái tên trạch hòa chính là chọn từ hân hà.
29:59Nó vẫn luôn là đứa trẻ của anh và em.
30:01Giờ em đã trở về.
30:02Khi anh ôm em, lòng anh xúc động đến muốn rơi nước mắt.
30:05Em vẫn đẹp như xưa, anh chỉ muốn ôm em đến tận sáng mà không bao giờ rời xa.
30:09Vì quá yêu em nên mới khiến chúng ta quên mình mà đánh mất con gái.
30:12Nếu phải dùng cái chết của con gái để chứng minh tình yêu anh dành cho em thì anh nghĩ,
30:15mình đã chứng minh rồi.
30:17Anh yêu em sâu đậm đến vậy.
30:18Hân hà, em là người vợ duy nhất anh thừa nhận, là nơi tâm hồn anh quy tụ, là trốn về duy nhất của trái tim anh.
30:23Anh yêu em, vợ của anh.
30:24Những nội dung trong loạt thứ đó, nếu không phải một người đã có vợ và người kia lại là chị vợ
30:29và nếu không có chuyện tráo đổi giấy báo trúng tuyển,
30:31nếu không có sự rừng rưng đến giận người khi dùng cái chết của con gái để minh chứng cho tình yêu,
30:34nếu chỉ đơn thuần là len lút ngoại tình,
30:36thì có lẽ đây thực sự sẽ là một câu chuyện tình yêu lây động lòng người.
30:39Nhưng chính vì tất cả những điều ấy với sự chơ chén,
30:41trái lân thường đạo lý, bất chấp đạo đức và nhân tính,
30:44đã khiến cả mạng xã hội dậy sóng, sừng sốt và cam phẫn.
30:46Ngay sau đó là vô số lời bình luận ngợp tràn.
30:48Thật kinh tờm, buồn nôn quá, đọc mà muốn nôn hết bữa cơm tất niên.
30:52Rồi lại xuất hiện những tấm ảnh thân mật giữa cố nghiêu và hứa hân hà.
30:55Ảnh chụp cả hai cùng cố trạch hòa như một gia đình ba người.
30:57Mặt sau của bức ảnh còn ghi chú rõ ràng, bố, mẹ, con trai.
31:01Cả ba cùng tổ chức Tết Hiếu Nhi, ngày của mẹ, sinh nhật,
31:04ba người họ đều ở bên nhau vào những dịp như thế.
31:06Sau đó, trên mạng lại tiếp tục xuất hiện một số đoạn ghi âm và video.
31:09Là những đoạn ghi âm giọng hứa hân hà miềm mai tôi.
31:11Khoe khoang thắng lợi, cười cợt tôi như một trò hề và hoàn toàn trái ngược.
31:14Với hình tượng dự dàng chi thức mà cô ta từng gây dựng.
31:17Còn có cả đoạn video ghi lại cảnh tôi đứng dưới tòa nhà nơi cố trạch hòa làm việc trong bộ dạng thảm hại.
31:21Mong con trai hiểu mình và tin tưởng mình.
31:23Nhưng thứ tôi nhận lại là sự lạnh lùng và ghép bỏ đến tuộc cùng của con trai.
31:26Rõ ràng biết cha mình ngoại tình với chị của mẹ.
31:28Vậy mà vẫn cho rằng mẹ mình phải nhẫn nhịn.
31:30Nếu không nhịn thì chính là lỗi của mẹ.
31:32Trong video, ai cũng thấy rõ người làm mẹ như tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với cậu ta nhưng cậu ta lại chán ghét.
31:36Và nhục mạ tôi đến thế.
31:38Cuối cùng tôi còn bị con trai ruột đẩy ngã xuống đất chẳng hề thương tiếc.
31:41Chẳng thèm quan tâm và quay lưng bỏ đi với một câu châm chọc.
31:43Đáng đời.
31:44Cảnh tượng đó khiến dân mạng phấn nộ đến cực điểm.
31:46Trời ơi, có đứa con như vậy thà đẻ cục thịt còn hơn.
31:49Thật không thể chấp nhận nổi.
31:50Còn lương tâm không?
31:51Dù thế nào cũng không thể đối xử với mẹ ruột như vậy mà lỗi lại nằm ở ba cậu ta cơ mà.
31:56Còn có một đoạn video khác quay lại cảnh của Tử Lâm ở công viên nhưng khuôn mặt được làm mờ.
31:59Con không cần bà nội hứa Thục Vân.
32:01Bà hẳng có ích gì hết.
32:02Chỉ biết giặt đồ nấu cơm quét nhà.
32:04Toàn làm mấy việc thấp kém đê tiện.
32:06Sao có thể sánh được với bà nội Hân Hà xinh đẹp cao quý?
32:09Bà nội của con phải là người được yêu mến, có năng lực, lại còn xinh đẹp.
32:12Hứa Thục Vân chết đi thì tốt, để bà nội Hân Hà làm bà nội của con.
32:15Đoạn video lan truyền, lập tức dấy lên làn sóng công kích dữ dội.
32:18Trẻ con gì mà nói ra những lời thế này?
32:20Là người lớn dạy chứ ai vào đây nữa?
32:22Nếu việc nội trợ là đê tiện,
32:23vậy đừng có tận hưởng cơm nóng canh ngọt và quần áo thơm tho từ tay người ta nữa.
32:27Thật buồn nôn.
32:28Miệng thì chê bai mà chân vẫn đi đôi tất bà giặt, cơm vẫn ăn bà nấu.
32:31Chửi bà nội ruột, mong bà chết đi để người ngoài thay vào.
32:34Trời ơi, gia đình gì mà đáng kinh tẩm đến thế chứ?
32:37Sau đó, Trần Mục Cầm còn tìm đến phỏng vấn một số hàng xóm
32:39nhưng không phải giống như những bài đăng nạc danh bị đặt trước đó.
32:42Ai cũng nói Hứa Thục Vân là người phụ nữ hiền lành tử tế.
32:44Ai nhờ chồng con thì đều vui vẻ giúp đỡ.
32:46Hứa Thục Vân quán xuyến cả nhà gọn gàng sạch sẽ.
32:48Nuôi cháu, làm việc nhà vất vả mà chẳng bao giờ than vãn.
32:51Họ cũng thấy rõ trong nhà đó chẳng ai tôn trọng tôi cả.
32:54Thằng bé thì suốt ngày la hét mắng.
32:55Thậm chí còn ném đá và nhổ nước bọt.
32:57Có người còn từng thấy Cố Nghiêu và Hứa Hân Hà có hành vi thân mật trong công viên
33:00nhưng không có bằng chứng cụ thể nên ai dám tùy tiện lên tiếng chứ.
33:03Họ bảo đảm rằng tất cả những gì họ nói đều là thật và tận mắt chứng kiến.
33:06Chỉ là là trước đây không ai hỏi nên họ biết nói với ai bây giờ.
33:09Tất cả mọi thứ như cơn bão dự ập đến.
33:11Hot search trên mạng xã hội nổ liên tục.
33:13Cho thấy sự quan tâm khủng khiếp mà câu chuyện luân lý gia đình này tạo ra.
33:16Những lá thư úa mỏng.
33:17Nét chữ được xác nhận đúng là chữ viết tay Cố Nghiêu lúc còn ràng rẹt ở đại học.
33:20Những tấm ảnh cũ kỹ không thể làm giả vào cả nội dung kinh tẩm ấy.
33:23Tất cả đều chứng minh sự thật.
33:24Một sự thật khiến người ta buồn nôn.
33:26Video về con trai và cháu trai tôi đã phơi bày sự chất chẽn trong lối suy nghĩ của những người lớn.
33:30Trai luân thường và bạc béo tình thân.
33:31Cả mạng xã hội gào thét và phẫn nộ.
33:42Chỉ nghe được một đoạn hội thoại mà không có chứng cứ gì trong tay nên mới thẳng nhiên chế diễu.
33:46Kinh bỉ tôi và dẫm đạp tôi xuống tận bùn đen.
33:48Nhưng họ không biết tôi vẫn luôn chờ đợi.
33:50Tôi muốn đợi đến lúc mạng xã hội dậy sóng.
33:51Tôi muốn khi tất cả mọi người còn đang hiểu lầm tôi và đang xỉ nhục tôi thì tôi sẽ tung ra toàn bộ sự thật.
33:56Chỉ khi hình tượng sụp đổ hoàn toàn.
33:57Người ta mới nhận ra mình từng bị lừa gạt đến mức nào.
34:00Chỉ như thế thì họ mới phải chịu hậu quả lớn nhất.
34:02Mới thật sự bước vào địa ngục.
34:03Cô Nghiêu đã bị đình chỉ công tác và đang bị điều tra.
34:06Cơ quan của Cô Trạch Hòa cũng không thể chấp nhận một người con trai bất hiếu như thế.
34:09Giờ đây, Cô Nghiêu, Hứa Hân Hà và Cô Trạch Hòa chỉ biết trốn trong bóng tối.
34:13Không dám lộ diện.
34:14Họ gọi điện cho tôi không ngừng nhưng tôi chẳng hề bắt máy.
34:16Những tin nhắn họ gửi đến chỉ toàn là cầu xin.
34:18Cô Trạch Hòa sợ hãi.
34:19Mẹ ơi, con là con ruột của mẹ mà.
34:21Mẹ không thể để mọi người đối xử với con thế này được.
34:23Cô Tử Lâm cũng khóc.
34:24Bà nội ơi, con sai rồi.
34:26Hu hu, hừ.
34:27Tôi cùng Trần Mộc Cầm đến sở giáo dục.
34:29Tôi muốn đòi lại công bằng cho chính mình của 30 năm về trước.
34:32Sự việc gây chấn động dư luận đến mức Đại học S cũng khẩn trương điều tra vụ tráo đổi giấy báo trúng tuyển năm xưa.
34:36Rất nhanh.
34:36Kết quả đã có.
34:38Tôi cầm bản xác nhận ấy rồi một lần nữa đứng trước ống kính.
34:40Trên văn bản cũ nát theo thời gian ấy, bảng điểm năm đó của tôi rõ ràng in dấu.
34:43Cùng với con dấu đỏ ghi đã trúng tuyển vẫn còn in hẳn theo năm tháng.
34:47Tôi biết, kể từ khoảnh khắc này, quả báo thật sự đã đến với cô Nghiêu và Hứa Hân Hà.
34:51Họ sẽ phải trả giá.
34:52Trần Mộc Cầm dự dàng hỏi tôi, cuối cùng, cô còn điều gì muốn nói không?
34:55Tôi với mái tóc bạc phơ, gương mặt già nua, thân thể mỏi mệt ngồi đó trước ống kính, nở nụ cười nhẹ nhõm mà mãn nguyện.
35:01Tôi cảm ơn mọi người.
35:02Tôi lặng lẽ lui khỏi màn hình.
35:04Trần Mộc Cầm tiếp tục nói trước ống kính, xã hội ngày nay đã phát triển, khiến những người phụ nữ như chúng ta hiểu rõ hơn về quyền lợi mà mình xứng đáng được có.
35:16Nhưng phụ nữ không nhất thiết phải dọc khuôn trong chữ nữ cường.
35:20Chúng ta có thể là môn hình vạn trạng, có thể dự dàng, có thể thích nấu ăn, có thể khởi nghiệp, có thể băng qua sông núi, cũng có thể bình thường giản dị, mang trên mình nhiều thân phận khác nhau.
35:28Chúng ta ủng hộ phụ nữ bước ra khỏi gia đình, nhưng sự công hiến của họ trong chính gia đình ấy cũng đáng được tôn trọng, xứng đáng được ghi nhận và trả công.
35:35Chúng ta không nên chế diễu mà nên thúc đẩy việc nam nữ cùng chia sẻ việc nhà, và quan trọng hơn hết là trao cho phụ nữ quyền tự do lựa chọn cuộc đời mình.
35:41Mỗi người phụ nữ đều xứng đáng là nữ chính trong câu chuyện của chính mình.
35:44Chúng ta có thể là người hôn mưa gọi gió trốn công sở, cũng có thể là người bình dị sống an vui.
35:48Có lẽ, tương lai mà chúng ta hướng đến là một ngày chẳng còn cần phải nhấn mạnh phụ nữ độc lập nữa mà giống như chúng ta chưa từng dùng đến khái niệm đàn ông độc lập.
35:55Hãy cùng nhau xây dựng một tương lai tươi đẹp.
35:57Đơn ly hôn giữa tôi và cố Nghiêu rất nhanh đã được phê duyệt.
36:00Tôi nhận được phần lớn tài sản.
36:01Tôi cũng đã chuộc lại chiếc vòng ngọc mà mẹ tôi để lại.
36:03Cuối cùng bọn họ cũng phải chịu những quả báo mà họ đáng nhận.
36:06Tôi ngồi một mình trên băng ghế trong công viên, lặng lẽ tự lưng, nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió ấm áp dự dàng thổi qua.
36:11Tất cả bình yên đến lạ.
36:13Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở trong một căn phòng cũ kỹ mang phong cách xưa cũ.
36:17Tôi ngẩn ngơ đưa tay lên.
36:18Nhìn làn da mềm mại trắng chẻo, chẳng còn là đôi tay giả nua thô giáp năm nào.
36:21Tôi run run sờ lên gương mặt mình.
36:23Sau đó tôi bật dậy.
36:24Vội vàng chạy đến nhìn tờ lịch treo tường với những con số 5 tháng phía trên.
36:27Tôi hoảng hốt lao ra khỏi cửa.
36:29Cũng như khi ấy còn trẻ, chặn tôi lại ở ngoài cửa.
36:31Thục Vân, em đi đâu thế?
36:33À đúng rồi, chiều nay anh sẽ ra biêu điện xem có giấy báo chúng tuyển gửi về cho em không?
36:37Em cứ yên tâm chờ tin anh nhé.
36:38Tôi dốc sức đẩy anh ta ra rồi chạy thẳng về con đường phía trước.
36:41Tôi đến biêu điện.
36:42Nhận được thứ mà cả một đời trước tôi chưa từng nhìn thấy.
36:45Tôi run rảy mở ra rồi nhìn những dòng chữ in trên tờ giấy.
36:47Bạn học hứa Thục Vân.
36:48Chúc mừng bạn đã trúng tuyển vào trường chúng tôi.
36:50Nước mắt tôi lặng lẽ rơi trên tờ giấy ấy.
36:52Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo