Truyện Audio Hay || Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Cũ Là Đại Gia || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Kỷ niệm 5 năm kết hôn, Lục Triêu tặng người phụ nữ khác một sợi dây chuyền 700.000.
00:04Còn tôi thì nhận được 2 quyển sách, lúc đó tôi đang ở nước ngoài xử lý công việc.
00:07Anh ta nhắn tin cho tôi, đề nghị ly hôn.
00:09Tôi bình tĩnh đồng ý, khi Lục Triêu khoe khoang đưa tiểu thư nhà giàu mà anh ta tự hào nhất bước vào buổi tiệc.
00:14Anh ta nhìn thấy tôi, người đang được các ông lớn trong giới tài chính vây quanh, tiến thẳng đến vị trí quyền lực cao nhất.
00:19Buổi tối, tôi và chồng nằm trên giường bàn chuyện đi du lịch.
00:22Điện thoại của Lục Triêu đổ chuông, anh liếc nhìn màn hình rồi đẩy đầu tôi khỏi vai mình một cách tự nhiên, cầm điện thoại ra ngoài nghe máy.
00:28Tôi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, tiếp tục lướt mạng tìm mấy địa điểm du lịch phù hợp cho 2 vợ chồng.
00:32Đến khi tôi bắt đầu lơ mơ buồn ngủ, anh mới quay lại.
00:35Tôi mơ màng hỏi sao lâu vậy, anh thờ ơ đáp một câu, bên đối tác, phiền thật, tôi vòng tay qua cổ anh, thoải mái rút vào hõm vai anh, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
00:43Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lục Triêu đã đi làm.
00:45Anh hứa với tôi là trong vòng 2 ngày sẽ xử lý xong mọi việc để nghỉ phép đi chơi cùng tôi.
00:49Tôi ở nhà rảnh rỗi, vừa mua sắm online vừa nhận vài cuộc gọi từ trợ lý, dặn dò công việc xong thì điện thoại của Lục Triêu gọi tới.
00:56Chồng ơi, mấy giờ anh tan làm, em qua đón nha.
00:58Tiểu nhất, xin lỗi em, dạo này công ty vừa nhận dự án mới, bên đối tác yêu cầu anh theo sát toàn bộ quá trình, anh thật sự không đẩy cho ai được.
01:05Chuyện đi chơi chắc phải hoãn lại rồi, tôi sững người thất vọng.
01:08Dù sao mấy năm nay tôi mới có kỳ nghỉ đầu tiên, công việc của tôi còn bận hơn Lục Triêu nhiều lần.
01:12Tôi vẫn cố hỏi, thật sự quan trọng đến thế sao, là dự án gì vậy, hay để em cử người theo giúp anh nhé.
01:18Giọng anh chầm xuống.
01:19Tiểu nhất, chúng ta đã nói rồi, tuyệt đối không can thiệp hay hỏi hàn chuyện công việc của nhau, tôi im lặng.
01:23Từ lúc yêu nhau đến khi cưới 5 năm, chúng tôi chưa từng giữ buổi tiệc thường niên nào của công ty đối phương, chính là do Lục Triêu đề nghị.
01:29Tôi cũng đồng ý, được rồi, anh lo việc cho xong đi.
01:32Ừ, tối nay anh phải làm thêm.
01:34Về muộn một chút, tôi gác máy, nhưng nỗi buồn và tuổi thân vẫn lặng lẽ dâng lên.
01:38Thôi thì cả hai đều là người cùng công việc, tôi chẳng thể ngồi yên ở nhà, Lục Triêu thì càng lúc càng bận.
01:43Ngày nào cũng về rất trễ, tôi cũng không muốn quay lại công ty nên đành mở vài cuộc họp trực tuyến tại nhà.
01:47Làm đến mức nhân viên ở trụ sở chính bên kia đầu dây cũng nơm nớp lo sợ.
01:50Kỷ niệm ngày cưới, tôi định dành cho Lục Triêu một bất ngờ.
01:53Ai ngờ, anh cũng chuẩn bị cho tôi một cú bất ngờ.
01:56Hôm đó, anh lại uống say trở về.
01:58Khi giúp anh cởi áo, tôi vô tình thấy trong cặp tài liệu có một chiếc hộp quà.
02:01Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương hồng.
02:03Tôi còn thấy cả hóa đơn 700.000.
02:05Không phải là quá đắt, nhưng đây là lần đầu tiên Lục Triêu tặng tôi món quà đắt đến vậy.
02:08Tôi cũng có chút bất ngờ.
02:10Tôi hài lòng đặt lại mọi thứ về chỗ cũ.
02:11Mong chờ đến ngày kỷ niệm hôm sau, tôi thuê đầu bếp riêng đến nhà nấu một bàn ăn tây tinh tế và ngon miệng.
02:16Còn bảo trợ lý mang từ hầm rượu công ty về một chai vang đỏ hơn 1 triệu.
02:20An tâm chờ Lục Triêu tan làm, tận gần 10 giờ tối.
02:22Anh mới về đến nhà, nhìn thấy bàn ăn sang trọng.
02:25Hoa tươi cùng tôi đang mặc chiếc váy đỏ rượu, anh xử người mất một lúc.
02:28Cuối cùng, anh vỗ chán.
02:29Trời ơi tiểu nhất, anh quên hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của tụi mình rồi.
02:33Nụ cười của tôi suýt nữa đông cứng trên mặt.
02:35Vì muốn tạo bất ngờ, tôi cả ngày không gọi cho anh, anh cũng chẳng gọi lại.
02:38Tôi cứ nghĩ anh sẽ không quên dù gì hôm qua tôi cũng đã nhìn thấy món quà đó rồi mà.
02:42Lục Triêu cất đồ, kéo tôi ngồi vào bàn, mặt đầy ái nái.
02:45Tôi nặn ra nụ cười ngọt ngào trở lại.
02:47Không sao đâu, em biết anh bận.
02:49Nào, ăn cơm thôi.
02:50Tôi tao nhã đẩy ly rượu đã rót sẵn qua.
02:52Nếm thử đi, em chọn kỹ lắm đấy.
02:54Lục Triêu nhìn tôi, thoáng ẩn người rồi cười mỉm.
02:56Ánh mắt say mê hiếm thấy khiến tôi cũng thấy thẹn thùng.
02:59Rượu ngon đấy, anh xoay nhẹ ly, nhưng chẳng buồn nhìn nhãn hiệu.
03:02Tôi cũng mỉm cười.
03:03Lần hiếm hoi pha trò.
03:05Chồng ơi, có chuẩn bị quà cho em không đó?
03:07Lục Triêu cười dịu dàng như cương chiều.
03:09Tất nhiên rồi, anh chuẩn bị từ lâu rồi ấy chứ.
03:11Vẫn để trong cặp đấy.
03:12Nói rồi anh đứng dậy đi lấy.
03:14Tôi cười ngọt ngào nhìn theo bóng lưng anh.
03:16Tay bất giác vuốt nhẹ cổ mình nơi vẫn trống trơn.
03:18Chưa được đeo sợi dây chuyền nào.
03:19Khi Lục Triêu quay lại, nụ cười tôi cũng dừng lại tại chỗ.
03:22Trên tay anh là hai quyển sách.
03:23Final United Variant Economy và Value Creation.
03:26Bản tiếng Anh nguyên gốc.
03:28Lục Triêu hào hứng khoe.
03:29Anh nhờ người mãi mới xin được bản in đầu tiên.
03:31Còn có chữ ký của tác giả nữa nè.
03:33Thấy không?
03:33Professor bao ký đấy.
03:35Tôi thì đầu óc như bị đứng hình.
03:36Lục Triêu vẫn mãi mê kể cho tôi nghe hai quyển này lợi hại cỡ nào.
03:39Tác giả nổi tiếng ra sao?
03:41Là thân tượng của giới tài chính.
03:42Là người đi đầu thời đại.
03:43Còn tôi thì nhìn chầm chầm cái tên quen thuộc kia trên bìa sách.
03:46Âm thầm xiết chặt chiếc chìa khóa xe Ferrari tôi định tặng anh.
03:49Bữa tối kết thúc.
03:50Lục Triêu lại vào thư phòng gọi điện thoại.
03:52Thế là kỷ niệm ngày cưới trôi qua như vậy.
03:53Tôi nằm trên giường.
03:54Nhớ đến sợi dây chuyển kim cương hồng kia.
03:56Còn Lục Triêu thì phải gọi điện tận hai tiếng mới ra.
03:59Tôi giả vờ ngủ.
03:59Anh lặng lẽ nằm xuống bên cạnh.
04:01Chưa đầy một lát đã vang lên tiếng ngáy khách hàng.
04:03Tôi cứ tưởng đêm nay sẽ là một đêm mặn nồng.
04:05Kết quả chỉ còn lại trống rỗng.
04:07Sáng hôm sau tỉnh dậy.
04:08Lục Triêu đã rời nhà.
04:09Cả ngày tôi chẳng có tâm trạng làm gì.
04:11Tôi bắt đầu hồi tưởng lại thái độ của anh gần đây.
04:13Bên ngoài thì vẫn như cũ.
04:14Nhưng trong từng chi tiết nhỏ.
04:16Mọi thứ đang dần thay đổi.
04:17Đúng lúc ấy.
04:18Điện thoại vang lên.
04:19Nhìn thấy cái tên quen thuộc trên màn hình.
04:20Tôi mỉm cười nhức máy.
04:22Thầy ạ.
04:22Đầu dây bên kia vang lên giọng nói ấm áp.
04:24Dự dàng và nhẹ nhàng như gió.
04:26Julie.
04:26Em sống ổn chứ?
04:27Tất nhiên rồi.
04:28Còn thầy.
04:29Cũng ổn.
04:30Nhưng vẫn mong em quay về giúp thầy.
04:31Trong giọng nói mang theo tiếng cười.
04:33Nếu không phải người này là thầy giáo tôi.
04:35Có lẽ chỉ nghe giọng thôi tôi cũng chết chìm trong đó rồi.
04:37Thầy hả?
04:38Thầy đã là người tiên phong của nhân loại rồi.
04:39Có thể nói chuyện đứng đắn và chính trực một chút không?
04:42Julie.
04:42Công ty bên này cần em.
04:44Em vì tình yêu mà rời bỏ bọn thầy tình yêu thực sự quan trọng đến vậy sao?
04:47Thầy biết mà.
04:48Với em.
04:48Hôn nhân là một phần trong cuộc đời.
04:50Nó là điều ăn sâu trong máu người hoa của chúng ta.
04:52Vừa nói xong.
04:53Tôi lại thấy mơ hồ.
04:54Hồi còn học ở Yale.
04:55Tôi chưa từng xem hôn nhân là mục tiêu cuộc đời.
04:57Nhưng không hiểu sao.
04:58Sau khi về nước.
04:59Tôi lại tự nguyện đưa nó vào kế hoạch sống.
05:01Là vì lục chiêu sao.
05:02Julie.
05:03Mong em thật sự hạnh phúc với lựa chọn của mình.
05:05À đúng rồi.
05:06Sắp tới thầy cần em hỗ trợ một việc.
05:08Mong rằng em và tập đoàn tường môn của em có thể giúp đánh giá một dự án thầy đang làm.
05:12Không thành vấn đề.
05:13Thầy.
05:13Em tốt nghiệp lâu rồi.
05:14Giờ chúng ta là bạn cũ.
05:15Em có thể đừng gọi là thầy nữa được không?
05:17Giọng nói chầm thấp đầy tư tính của bác Tư Viễn như chậm dãi lướt qua tay tôi.
05:21Ok.
05:21Đợi gặp lại thầy à không?
05:23Gặp lại anh.
05:23Em sẽ gọi thẳng tên.
05:25Hân hạnh vô cùng.
05:26Cúp máy.
05:26Tâm trạng tôi ổn hơn nhiều.
05:28Công việc trong nước giờ cũng dần bão hòa.
05:29Ba trợ lý đắc lực của tôi gần như có thể tự vận hành tất cả.
05:32Có lẽ cũng đến lúc người đứng sau như tôi nên lộ diện rồi.
05:3511 giờ đêm.
05:35Lục chiêu vẫn chưa về.
05:36Tôi gọi ba cuộc đều không bắt máy.
05:38Lần đầu tiên trong lòng tôi lóe lên ý nghĩ muốn đi đón anh.
05:41Tôi lấy chìa khóa chiếc Ferrari ra.
05:42Dù chưa kịp tặng anh.
05:44Nhưng sớm muộn gì cũng định tặng.
05:45Tôi lái xe đến công ty của Lục Chiêu rung sáng.
05:47Tòa nhà kính màu lam nằm ngay khu trung tâm thương mại thành phố.
05:50Ngừng đầu nhìn lên.
05:51Chỉ còn lắc đác vài văn phòng còn sáng đèn.
05:53Nhưng tầng của Lục Chiêu đã tối ôm từ lâu.
05:55Không ở công ty.
05:56Tôi gọi cho đối tác của anh.
05:57Lưu Quyền vừa hỏi đã biết.
05:58Hôm nay họ liên hoan.
06:00Giờ đã đến hội sở hát karaoke.
06:01Chị dâu.
06:02Chị qua đây không?
06:03Anh Lục uống hơi nhiều rồi đấy.
06:04Được.
06:05Em gửi địa chỉ.
06:06Chị tới ngay.
06:07Sau khi lấy địa chỉ.
06:08Tôi lái xe thẳng đến Dayton Club.
06:09Tiếng gầm của chiếc Ferrari đỏ rực vừa đến đã khiến bao người đứng trước cửa phải ngoái đầu.
06:13Tôi xuống xe.
06:14Đi thẳng tới phòng riêng mà Lưu Quyền báo.
06:16Cửa mở.
06:16Bên trong là một đám nam nữ trẻ tuổi.
06:18Nhưng khi ánh mắt tôi rơi lên người Lục Chiêu.
06:20Cả phòng trợt như khựng lại.
06:21Lục Chiêu đã uống khá khá.
06:23Đang tựa vào sofa.
06:24Bên cạnh là một cô gái trẻ.
06:25Mặc bộ siêu hồng nhạt kiểu chân nở.
06:27Đang ngồi sát giạt.
06:28Không ngừng lấy ngực cọ vào tay anh.
06:29Lục Chiêu mỉm cười.
06:30Nhưng đầu nói gì đó với cô gái kia.
06:32Trông thân mật như chẳng mang đến ai xung quanh.
06:34Tôi đứng đó nhìn họ một lúc lâu.
06:36Lưu Quyền phát hiện ra tôi đầu tiên.
06:37Anh ta cười cười.
06:38Ờ.
06:39Chị dâu đến sao không vào trong luôn.
06:40Vừa nói vừa đẩy nhẹ vai Lục Chiêu.
06:42Lục Chiêu quay ra.
06:43Thấy tôi đứng ở cửa.
06:44Nụ cười trên mặt anh khựng lại.
06:46Tôi mỉm cười bước vào.
06:47Ngồi xuống phía đối diện bên cạnh anh.
06:49Sao em lại đến đây?
06:50Giọng anh lạnh nhạt và xa cách đến mức khiến tôi thoáng thấy lạ như người đàn ông này chưa từng là chồng tôi.
06:54Lưu Quyền nói anh uống nhiều.
06:56Em qua đón.
06:56Lục Chiêu chừng mắt lườm Lưu Quyền một cái.
06:58Lưu Quyền cười gượng.
06:59Gãi mũi chữa ngượng.
07:00Chị dâu muốn uống gì?
07:02Để em lấy cho.
07:02Không cần.
07:03Cô gái này là.
07:04Tôi nhìn sang cô gái vẫn đang ngồi rất gần bên cạnh Lục Chiêu.
07:07Cô gái trẻ lúc này mới mỉm cười nhìn tôi.
07:09Đưa tay ra bắt.
07:10Giọng ngọt ngào.
07:11Chào chị.
07:11Em tên là Phó Tâm.
07:12Là đối tác bên phía anh Lục.
07:14Tôi khẽ nheo mắt đánh giá.
07:15Nhưng khi nhìn thấy sợi dây chuyền kim cương hồng trên cổ cô ta.
07:18Ánh mắt tôi lập tức xứng lại.
07:19Phó Tâm thấy tôi không có ý bắt tay.
07:21Lại phát hiện ánh mắt tôi đang nhìn chăm chăm.
07:23Liên nở nụ cười dịu dàng.
07:24Đưa tay vuốt nhẹ sợi dây chuyền một cách tự nhiên.
07:26Trực giác mách bảo tôi cô ta đang khiêu khích.
07:28Trong phòng hát.
07:29Đám nam nữ trẻ tuổi bắt đầu xì xào to nhỏ.
07:31Đây là chị dâu hả?
07:32Lần đầu tiên tôi gặp đó.
07:34Tôi cũng vậy.
07:34Làm ở đây 3 năm rồi mới thấy lần đầu.
07:36Không phải là tình cảm có vấn đề chứ.
07:38Mấy người trẻ trong ngành tài chính vốn miệng mùn chẳng kiêng nghề gì.
07:41Lục Chiêu cũng chẳng có ý định giới thiệu tôi với ai.
07:43Khiến không khí dần trở nên ngượng ngạo.
07:45Lưu Quyền nhận ra bầu không khí không ổn.
07:46Vội lên tiếng.
07:47Giờ cũng hơn 12 giờ rồi.
07:49Mọi người nên về nghỉ sớm đi.
07:50Mai còn chiến tiếp.
07:51À đúng rồi.
07:52Cô phó.
07:53Để tôi đưa cô về nhé.
07:54Chị dâu.
07:55Chị và anh Lục cũng về sớm nghỉ ngơi đi.
07:57Lục Chiêu mím môi không nói một lời.
07:58Còn phó tâm thì lưu luyến nhìn anh ta.
08:00Lục Chiêu dịu dàng cười với cô ta.
08:02Đi đường cẩn thận.
08:03Rồi quay sang tôi.
08:04Mặt lạnh tanh.
08:05Về thôi.
08:05Lưu Quyền đưa phó tâm đi trước.
08:07Chúng tôi cũng rời đi sau khi Lục Chiêu thanh toán xong.
08:09Cùng nhau bước ra cửa.
08:10Anh không giới thiệu tôi.
08:11Tôi cũng chẳng cần giả vờ xã giao.
08:13Tôi bước nhanh đến chỗ đậu chiếc Ferrari của mình.
08:15Đám người phía sau nhìn thấy chiếc Ferrari màu đỏ rực mới nhất.
08:18Ai nấy đều kinh ngạc.
08:19Đậu xanh.
08:20Xe chị dâu chất quá.
08:21Trời ơi.
08:21Bản mới trên tạp chí này.
08:23Hình như là bản giới hạn.
08:24Cái này nhìn còn ngầu hơn cả con Bentley của cô phó.
08:27Lục Chiêu rõ ràng cũng không ngờ tôi lái chiếc Ferrari mới toanh này.
08:30Chào tạm biệt mọi người xong.
08:31Anh lên xe.
08:32Xe này mượn của ai vậy?
08:33Vừa ngồi vào.
08:34Anh đã hỏi.
08:34Của bạn.
08:35Tôi đột nhiên không muốn nói với anh rằng đây là xe tôi mua.
08:38Hơn nữa.
08:38Là mua để tặng anh.
08:40Sáng hôm sau.
08:40Lục Chiêu ra khỏi nhà rồi và lái luôn chiếc Ferrari đó đi.
08:43Tôi suy nghĩ một chút.
08:44Rồi nhắn tin cho Lưu Quyền.
08:45Hỏi xem dạo này công việc bên Lục Chiêu có thật sự bận đến mức nghẹt thở như anh nói không.
08:50Lưu Quyền thì biết gì nói nấy dù sao.
08:51Anh ấy là người của tôi.
08:53Chị dâu.
08:53Dự án mới là hợp tác với Minh Long.
08:55Kéo dài 2 tháng.
08:56Không gấp như vậy đâu.
08:57Phó chiếm đỉnh.
08:58Vậy cô phó tâm kia là.
08:59Tiểu thư nhà họ phó đó.
09:01Mới từ nước ngoài về.
09:02Nghe nói là tốt nghiệp yêu.
09:03Còn là tài nữ nữa.
09:04Bên Minh Long cử cô ta đến làm cầu nối với Dung Sáng.
09:07Ngày nào cũng tới tìm anh Lục.
09:08Tôi xoay cây bút trên tay.
09:10Ánh mắt không chút cảm xúc.
09:11Anh ta có nói gì về kỳ nghỉ không?
09:13Anh Lục á.
09:13Không thấy nhắc gì cả.
09:15Lưu Quyền dù là đối tác của Lục Chiêu nhưng chỉ bỏ tiền.
09:17Không tham gia vận hành.
09:18Có điều ngày nào cũng có mặt ở công ty.
09:20Tôi biết rồi.
09:21Cúp máy.
09:21Lần đầu tiên tôi cảm thấy tôi không hiểu nổi Lục Chiêu nữa.
09:24Xem ra chuyện hủy chuyến đi nghỉ là vì cô tiểu thư họ phó kia rồi.
09:27Chiều hôm đó.
09:28Tôi gọi về tổng bộ.
09:29Điều mấy người giỏi nhất lên.
09:30Lập tức tổ chức đội ngũ đánh giá riêng.
09:32Chuẩn bị tiếp nhận dự án của thầy tôi.
09:34Chỉ có công việc mới khiến tôi bình tĩnh lại.
09:36Tình cảm.
09:36Đúng là thứ vướng víu.
09:378 giờ tối.
09:38Lục Chiêu vẫn chưa về.
09:39Điện thoại có thông báo từ ứng dụng theo dõi riêng mà tôi cài đặt.
09:42Gửi cho tôi lộ trình mới.
09:43Tôi mở app.
09:44Hình ảnh bên trong chiếc Ferrari hiện ra rõ ràng.
09:465 camera ẩn ghi lại toàn cảnh trong xe và khu vực xung quanh một cách sắc nét.
09:50Camera được lắp dấu đi là vì tính thẩm mỹ bên trong xe.
09:52Chứ không phải để lén theo dõi ai cả.
09:54Lục Chiêu đang lái xe bằng một tay.
09:56Bên cạnh là phó tâm trang điểm kỹ lưỡng.
09:58Hôm nay lại diện nguyên xét chăn nở đen.
10:00Cô ta nghiêng người về phía anh.
10:01Díu dít nói chuyện suốt.
10:02Lục Chiêu thì lặng lẽ nghe.
10:03Kiên nhẫn như thế đang yêu lần đầu.
10:05Cảnh tượng trong xe không khác gì một cặp tình nhân đang trong giai đoạn mật ngọt.
10:08Cô gái kia còn vòng tay ôm lấy tay anh.
10:10Mà Lục Chiêu chẳng hề né tránh.
10:11Tôi lạnh lùng nhìn màn hình điện thoại.
10:13Mắt không hề chốc khi nhìn thấy sự thân mật giữa hai người.
10:15Sau đó, tôi tắt ứng dụng.
10:17Tôi gọi cho trợ lý.
10:18Đặt vé máy bay hạng nhất đi Mỹ vào ngày mai.
10:20Đồng thời dặn anh ấy sáng mai đưa chiếc Ferrari vào gara công ty.
10:23Dù có vẻ muốn nói gì đó.
10:25Nhưng cuối cùng Đỗ Phong chỉ cung kính đáp.
10:26Vâng, sếp.
10:27Tôi bắt đầu tập trung làm dự án của giáo sư hướng dẫn.
10:30Tài liệu sơ bộ mà trợ lý gửi qua đã đủ khiến tôi này sinh hứng thú mãnh liệt với dự án lần này.
10:34Đồng thời, tôi cũng không khỏi kinh ngạc trước khả năng nắm bắt thị trường chuẩn sắc đến đáng sợ của thầy.
10:38Quả không hổ danh thiên tài.
10:40Tôi chật nhớ đến lời Lưu Quyền từng nói.
10:41Phó tâm là nữ sinh tài giỏi tốt nghiệp tự yêu.
10:44Ha, chẳng lẽ tôi đã có người kế nhiệm?
10:46Lục chiêu trở về vào lúc 11 giờ tối.
10:47Hai người nhìn nhau mà chẳng nói một lời.
10:49Chìa khóa xe để trên bàn.
10:51Mai tôi đi công tác.
10:52Không phải đang nghỉ phép à?
10:53Sao lại đi làm nữa rồi?
10:54Lục chiêu tỏ ra không hài lòng.
10:56Tôi nghỉ phép vì kỷ niệm ngày cưới.
10:58Giờ ngày đó cũng qua rồi.
10:59Tôi thấy chẳng cần thiết phải nghỉ tiếp.
11:00Cô đang giận tôi đấy hả?
11:02Tôi đã nói rồi.
11:03Dự án lần này rất quan trọng.
11:04Phía bên kia chỉ đích danh tôi phải theo sát.
11:06Cô cũng biết công ty tôi vẫn còn một đoạn đường nữa mới lên sàn.
11:09Tôi không biết.
11:10Chẳng phải anh nói hai ta không được nhắc đến chuyện công việc sao?
11:12Tôi đáp lại lạnh lùng.
11:13Lần này là tôi sai.
11:15Đợi tôi làm xong dự án sẽ đưa cô đi du lịch.
11:17Được không?
11:17Lục chiêu thở dài.
11:18Cứ như thế tôi là đứa trẻ đang dỗi vô cớ.
11:21Không cần đâu.
11:21Anh có thời gian.
11:22Nhưng tôi thì không.
11:23Công việc của tôi cũng rất bận.
11:24Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
11:26Nói từng chữ rõ ràng.
11:27Cái công ty nhỏ xíu của cô thì bận cái gì?
11:29Giọng điệu lục chiêu đầy khinh thường.
11:31Ồ, anh biết công ty của tôi hả?
11:33Tôi bắt đầu thấy hứng thú.
11:34Trước khi cưới hình như tôi có xem qua một lần.
11:36Mấy năm trước cũng có chú ý qua.
11:38Cũng được.
11:38Phát triển ổn.
11:39Nhưng quy mô thì vẫn vậy.
11:40Tôi nhớ lại hồi đó.
11:41Khi chi nhánh ở đây chưa thành lập xong.
11:43Tôi từng giúp một đàn em đánh giá và tái cấu trúc dự án.
11:46Nhưng cô ấy một mực không chịu thay đổi mô hình.
11:48Lúc đó tôi đang yêu xe đám với lục chiêu.
11:50Từng có lần anh ta đưa đón tôi.
11:51Cũng chỉ vì xe tôi hỏng đang sửa.
11:53Xem ra.
11:54Trong mắt anh ta.
11:55Tôi vẫn luôn làm việc ở công ty đó.
11:56Mà công ty của đàn em ấy vì bỏ lỡ cơ hội tái cấu trúc.
11:59Đến giờ vẫn chỉ là một doanh nghiệp nhỏ không tên tuổi.
12:01Không năng lực.
12:02Không tương lai.
12:03Lai lát sống qua ngày.
12:04Sau này cô ấy từng tìm đến tôi.
12:06Nhưng tôi từ chối.
12:07Cơ hội chỉ có một lần.
12:08Không nắm được thì tôi cũng không có nghĩa vụ giúp thêm lần nữa.
12:10Ừ.
12:11Là một công ty nhỏ thôi.
12:12Sao sánh được với tòa tháp tài chính của Tổng Giám đốc Lục.
12:14Tôi bất giác bật cười.
12:16Tiếng cười vang rõ ràng.
12:17Lục chiêu nghe ra ý miểm mai trong lời tôi.
12:19Tức giận xoay người vào nhà tắm.
12:20Đêm đó.
12:21Lục chiêu ngủ ở phòng khách.
12:22Còn tôi.
12:23Nhẹ nhàng thu dọn hành lý.
12:24Sáng hôm sau lên chuyến bay sang Mỹ.
12:26Lịch trình ở Mỹ dày đặc.
12:27Tôi không nghỉ lấy một phút.
12:28Nhanh chóng gia nhập nhóm nhỏ trong dự án của giáo sư.
12:31Nhân sự ở trụ sở chính như được tiêm thuốc kích thích khi biết tôi tới.
12:34Dù sao đường môn Capital do tôi sáng lập cũng là đầu tàu trong ngành.
12:37Từ khi học cao học ngành quản trị kinh doanh ở Yale.
12:39Tôi đã đặt nền móng cho đường môn.
12:41Chỉ trong 3 năm ngắn ngủi.
12:42Chúng tôi đã đầu tư hơn 1.500 dự án.
12:44Tỷ suất hoàn vốn cao đến mức kinh ngạc hàng triệu lần.
12:46Đúng vậy.
12:47Khoản đầu tư 15 triệu ban đầu giờ đã xin lời lên tới hàng nghìn tỷ.
12:50Giáo sư rất vui khi tôi đến.
12:52Vài ngày nay anh như công công xòe đuôi khoe sắc.
12:53Khiến tôi tạm quên lúc ban đầu gặp mặt.
12:55Anh từng lệnh lùng chê bài luận của tôi chẳng ra gì.
12:58Còn hỏi tôi thi vào Yale có mang theo đầu không.
13:00Chúng tôi nhanh chóng bước vào vòng đánh giá sơ bộ.
13:02Dự án lần này liên quan đến cân bằng sinh thái toàn cầu.
13:05Không chỉ tạo ra lợi nhuận khổng lồ mà còn có thể giải quyết bài toán môi trường cộng sinh trước mắt.
13:08Lúc ấy, tôi lần đầu cảm nhận rõ ràng.
13:11Kiến thức thật sự có thể thay đổi nhân loại.
13:12Và những con người sở hữu trí tuệ xuất chúng cùng tấm lòng bao la.
13:15Chính là những người tiên phong.
13:16Ba ngày thức trắng, chúng tôi hoàn thành vòng đánh giá thứ hai.
13:19Mọi người đều phấn khích gieo họ.
13:21Mấy nhà nghiên cứu đầu ngành giống như giáo sư ôm chầm lấy nhau.
13:23Họ hét đầy nhiệt huyết.
13:24Đúng lúc đó, tôi cũng nhận được một tin nhắn từ lục chiêu.
13:27Đường nhất, chúng ta ly hôn đi.
13:29Cơn hương phấn vẫn còn.
13:30Nhưng tin nhắn này đã cắt ngang tất cả.
13:32Năm năm sống chung, cuối cùng tôi vẫn không nhìn thấu con người này.
13:35Tôi biết đắc dĩ lắc đầu.
13:36Giáo sư Bossy Wen cầm ly dự tiến đến trước mặt tôi.
13:39Julie, đội ngũ của em thật sự rất xuất sắc.
13:41Anh chân thành khen ngợi.
13:42Không đâu, là dự án của thầy rất vĩ đại.
13:44Em không tưởng tượng nổi nó sẽ tạo ra cú sốc lớn đến mức nào.
13:47Julie, tôi cảm thấy em không vui.
13:49Giáo sư nhận ra tâm trạng tôi có vấn đề.
13:51Không có gì, chỉ là em sắp ly hôn thôi.
13:54Tôi thẳng nhiên trả lời.
13:55Cái gì? Thật à?
13:56Tôi cảm nhận được sự phấn khích ẩn trong giọng anh ấy.
13:58Julie, em nói thật sao?
14:00Gã đó muốn ly hôn với em.
14:01Hắn có biết mình sắp mất đi thứ gì không?
14:03Bossy Wen, đúng là tình yêu làm chậm tốc độ rút đao của em.
14:06Đây là một câu nói rất nổi tiếng trên mạng.
14:08Ha ha ha, đúng thế thật.
14:10Julie, tôi quyết định rồi.
14:11Dự án này phải mang về Trung Quốc.
14:13Tôi sửng sốt nhìn anh.
14:14Trong ánh mắt anh, tôi không thấy bất kỳ dấu hiệu đùa dẫn nào.
14:17Thầy chắc chứ?
14:18Dĩ nhiên, dù đây là dự án cho toàn cầu,
14:20tôi vẫn muốn nó khởi nguồn từ quê hương mình.
14:22Tôi nhìn vào ánh mắt kiên định của Bossy Wen,
14:24bỗng thấy việc mình vừa vì chuyện tình cảm mà mất tập trung thật nực cười.
14:27Tôi cùng Bossy Wen và Dennis,
14:28trợ lý ở trụ sở chính của đường môn trở về nước,
14:31mang theo toàn bộ tài liệu dự án và lõi chip sơ cấp quan trọng nhất.
14:33Bossy Wen đến chi nhánh của đường môn nằm trong khu phát triển công nghiệp kinh tế
14:36khu tổ hợp thương mại lớn nhất,
14:38quy tụ những tòa nhà văn phòng công nghệ tiên tiến nhất và cả khu nghỉ dưỡng xa hoa nhất.
14:41Ở đó còn có công viên riêng của đường môn và đủ loại tiện ích giải trí khác.
14:44Đảm bảo dân IT hướng nội nhà tôi có thể ở lì cả tuần mà vẫn có chỗ xả chết.
14:48Còn tôi, thì về nhà, nhà không một bóng người.
14:51Không rõ cuối tuần Lục Chiêu là bận tăng ca hay đang bận ở bên phó tâm,
14:54chưa kịp đặt vali xuống, điện thoại đã báo có tin nhắn mới.
14:57Một yêu cầu kết bạn là từ phó tâm, nhắc Tào Tháo.
15:00Tào Tháo đến thật, tôi đồng ý kết bạn, nhưng cô ta không nói gì.
15:03Tôi thức thời lướt ngay vào trang cá nhân của cô ta,
15:05những dòng trạng thái mới toanh khiến cô ta trông không khác gì một cô gái đang yêu xe đắm.
15:09Bài nào cũng thấy bóng dáng của Lục Chiêu,
15:11có ảnh anh ta đứng trong bếp nấu ăn,
15:12ảnh nghiêng mặt khi đang họp, lúc lái xe,
15:14và cả ảnh hai người nắm tay mười ngón đan chặt.
15:17Mỗi dòng chú thích đều là những lời ngọt ngào không giấu nổi hạnh phúc.
15:19Kể về việc grad lâu năm cuối cùng cũng thành của mình,
15:22tôi bật cười khẽ nói không đau lòng là giả.
15:24Năm năm bên nhau, từ lần tình cờ gặp lại Lục Chiêu sau khi tôi về nước,
15:27cựu sinh viên cùng chừng năm nào bắt đầu theo đuổi tôi,
15:29mà tôi cũng thuận theo tự nhiên bước vào mối quan hệ ấy.
15:32Chúng tôi kết hôn đơn giản,
15:33rồi sống với nhau không có sự can thiệp của hai bên gia đình.
15:42Tôi có mặt Lục Chiêu, gửi thẳng cho anh ta,
15:44kèm theo cho cả bố mẹ anh ta.
15:46Mười giờ sáng mai, gặp nhau ở cục dân chính,
15:48chưa đến một phút, điện thoại đổ chung là Lục Chiêu,
15:50tôi bắt máy.
15:51Tiểu nhất, em về rồi à?
15:53Ừ, tiểu nhất, mình nói chuyện một chút được không?
15:55Anh không muốn em hiểu lầm là anh ngoại tình.
15:57Anh và phó tâm chưa đến mức đó,
15:59ha ngã được thôi.
16:00Dù sao cũng sắp ly hôn rồi,
16:02nên rõ ràng mọi chuyện là cần thiết.
16:03Tôi đến quán cà phê mà Lục Chiêu đã hẹn,
16:05anh ta đã ngồi sẵn ở đó,
16:07trông có vẻ tiểu tụy hơn trước.
16:08Tiểu nhất, em ăn gì chưa?
16:09Tôi nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt,
16:11bất giác nhớ lại 5 năm qua,
16:12chúng tôi từng là người thân thiết nhất.
16:14Cùng ăn cơm, cùng ngủ,
16:15cùng sửa ấm cho nhau mỗi tối.
16:17Tôi hít sâu một hơi, lạnh nhạt nói,
16:19có chuyện thì nói nhanh đi.
16:20Đúng lúc đó, điện thoại Lục Chiêu gieo lên,
16:22anh ta bắt máy, tôi nhận ra giọng mẹ chồng.
16:24Lục Chiêu nhíu mày,
16:25nói vài câu rồi cúp máy,
16:27em nói với mẹ rồi à,
16:28anh ta không vui hỏi.
16:29Dĩ nhiên, chúng ta sắp ly hôn,
16:31tôi cần nói cho họ biết,
16:32để họ đừng tưởng là tại tôi mà cuộc hôn nhân này tan vỡ.
16:35Tiểu nhất, em không cần phải làm đến mức đó.
16:37Anh không muốn làm lỡ giờ em,
16:39chúng ta vẫn có thể là người thân.
16:40Thôi đi, Lục Chiêu,
16:41nghe anh nói câu đó mà tôi thấy buồn nôn.
16:435 năm, hóa ra cũng chỉ đến thế.
16:45Tiểu nhất, là anh có lỗi với em,
16:47nhưng anh thật sự đã yêu phó tâm,
16:49anh không muốn phụ cô ấy,
16:50cũng không muốn kéo dài với em.
16:52Tôi hiểu, vậy nên ngày mai ly hôn,
16:54anh còn gì muốn nói nữa không?
16:55Tôi thật sự thấy mọi lời bây giờ đều trở nên vô nghĩa.
16:58Trong từ điển của tôi,
16:59chưa bao giờ có chữ này ép ai phải yêu tôi cả.
17:01Tiểu nhất, em lúc nào cũng ly trí như vậy.
17:03Anh thậm chí từng hy vọng em sẽ khóc lóc ẩm ý,
17:06dựa dẫm vào anh như mấy cô gái nhỏ khác.
17:07Bộ hôm nay anh mới biết con người tôi sao.
17:09Tôi bực bội nhìn anh ta,
17:11đúng vậy, nên anh mới bị phó tâm thu hút.
17:13Nhìn thì cô ấy có vẻ dịu dàng yếu đuối,
17:15nhưng thật ra rất giỏi.
17:16Cô ấy là tài nữ tốt nghiệp yêu.
17:18Mỗi lần trò chuyện với cô ấy,
17:19anh đều thấy mình học được rất nhiều điều.
17:21Cô ấy có đầu óc kinh tế độc lập
17:22và tư duy thương mại cực kỳ nhạy bén.
17:24Anh thật sự bị tài năng của cô ấy chinh phục.
17:26Nhưng em biết không,
17:27một cô gái xuất sắc như vậy
17:28lại có thể vì anh mà tỏ ra nhỏ bé mềm mại.
17:31Chỉ vì một câu nói của anh mà vui cả ngày,
17:33chỉ vì một bữa cơm anh nấu mà cảm động đến rơi nước mắt.
17:36Đủ rồi, lục chiều.
17:37Anh đúng là nông cạn.
17:38Mà này, cô ta tự xưng là tài nữ yếu cô ta biết tôi là ai không?
17:41Tiểu nhất, anh biết em cũng học yếu.
17:43Nhưng cô ấy đúng là không biết đến em.
17:45Ha ha ha ha, trùng hợp thật đấy.
17:47Tôi cũng không biết yếu có nhân vật tài nữ nào như cô ta.
17:50Anh nói anh bị tài năng của cô ấy làm cảm động.
17:52Mà cả 5 năm qua, anh chưa từng thật sự hiểu tôi.
17:54Anh có biết tôi giỏi đến mức nào không?
17:56Tiểu nhất, anh biết em thông minh, rất giỏi.
17:59Nhưng em và phó tâm thật sự không thể so sánh được.
18:01Tôi cười khẩy vì tức.
18:02Lục chiều, thì ra anh ham hư vinh đến vậy mà tôi không biết.
18:05Trước giờ anh che dấu khéo thật đấy.
18:07Gương mặt lục chiều tối sầm lại.
18:08Tôi quá hiểu anh ta.
18:09Nếu phó tâm không phải con gái độc nhất của nhà họ Minh Long,
18:12dù có giỏi đến đâu, mà khiến anh ta tưởng chỉ làm ở công ty nhỏ như tôi từng làm,
18:16thì anh ta cũng chẳng thèm để mắt.
18:17Tiểu nhất, căn nhà để lại cho em, coi như bù đắp.
18:205 năm qua, tiền bạc chúng ta độc lập.
18:22Nếu em cần hỗ trợ tài chính, có thể nói.
18:24Lục chiều, tôi nhìn thẳng anh ta, giọng điệu lạnh như băng.
18:27Tiểu nhất, sau này nếu em gặp chuyện gì, cứ tìm anh.
18:30Anh biết em không có người thân bên cạnh, anh chỉ mong em hiểu.
18:33Yêu một người, anh muốn theo đuổi cô ấy một cách đường hoàng.
18:36Được, 10 giờ sáng mai, nhớ đến đúng giờ, tôi đứng dậy bỏ đi.
18:39Lục chiều không gọi tôi lại, tôi phóng xe Ferrari như bão trên đường cao tốc.
18:43Nói không giận là nói dối, nói không buồn cũng là nói dối.
18:46Là phụ nữ, ai mà không từng bị cảm xúc chi phối,
18:48tôi chưa bao giờ có ý giấu giếm thực lực của mình với anh ta.
18:51Là anh, hết lần này đến lần khác gạt đi.
18:53Nói không muốn mang công việc vào tình cảm, muốn trong căn nhà này chỉ có 2 người,
18:57không có sự nghiệp sen vào, ngay cả chi tiêu cũng mỗi người một phần.
19:00Nhưng thử hỏi, sống cùng nhau sao tách biệt hoàn toàn được?
19:03Từng món đồ sinh hoạt trong nhà, đều là tôi lặng lẽ bổ sung.
19:06Từng ngóc ngách trong đời sống này, đều là tôi sắp xếp.
19:08Dòng suy nghĩ của tôi trôi xa mãi, điện thoại gieo.
19:11Là mẹ chồng gọi đến, cháu nghe, thưa bác, đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
19:15Đường nhất à, lục chiều có lỗi với con.
19:17Bác với ba nó vốn không định can thiệp, vì đó là chuyện riêng của 2 đứa.
19:20Nhưng bác biết, lần này nó sai thật rồi.
19:23Tuy bác ít khi sen vào cuộc sống của 2 đứa, nhưng bác luôn biết con là một người con dâu tốt.
19:27Sau này, nếu có chuyện gì cần, cứ tìm đến bác.
19:30Bác với ba nó mãi là trưởng bối, là người nhà của con.
19:32Vâng ạ, con hiểu, bà còn định nói gì đó nữa.
19:35Nhưng tôi đã cúc máy, nước mắt, không kiểm soát được nữa.
19:38Cứ thế trào ra, tôi trở về chi nhánh.
19:40Dự định sau này sẽ sống luôn tại đây.
19:42Tầng cao nhất của khách sạn nội bộ luôn dành riêng cho tôi một phòng nghỉ hãng sang,
19:45hai phòng tổng thống, một căn dành cho tôi, căn còn lại để Bossy quen ở.
19:49Biết tôi quay về, anh mở cửa bước ra.
19:51Julie, em về rồi à.
19:53Nói xong, anh nghiêm túc bước nhanh về phía tôi.
19:55Em khóc rồi.
19:56Vừa nói vừa dơ tay định chạm vào mặt tôi.
19:58Tôi né người, tránh bàn tay ấy.
19:59Không sao, chỉ là vừa giải quyết chút việc riêng.
20:02Là tên chồng cũ kia à.
20:03Ừ, ngày mai, em với anh ta sẽ kết thúc cuộc hôn nhân này.
20:06Lẽ ra nên làm sớm hơn.
20:08Hắn chẳng xứng với em chút nào.
20:09Nói chẳng ra, năng lực của hắn còn thua cả trợ lý của tôi.
20:12Tôi không hiểu sao ngày đó em lại nhìn chúng người như vậy.
20:15Tôi cũng không biết tại sao mình lại chọn lục chiều.
20:17Có lẽ vì anh ta cho tôi cảm giác giống như gia đình.
20:19Tôi lắc đầu.
20:20Thầy, em mệt rồi.
20:21Muốn nghỉ một lát.
20:22Có gì thầy cứ tìm đỗ phong giám đốc điều hành chi nhánh.
20:25Cũng là cánh tay phải của em.
20:26Julie, ngày mai để tôi đi cùng em.
20:28Bossy quen nói với vẻ rất nghiêm túc.
20:30Tôi khựng lại một chút.
20:31Không cần đâu.
20:32Đây là chuyện cá nhân của em.
20:33Nói xong, tôi quay người vào phòng.
20:35Tôi mơ hồ cảm nhận được tâm ý của Bossy quen.
20:37Nhưng lại cảm thấy mình đang tự luyến.
20:39Một người như anh thiên tài thực thụ.
20:40Suốt đời theo chủ nghĩa độc thân.
20:42Chỉ coi chi thức là nguồn vui duy nhất liệu có thật sự để tâm đến những thứ như tình cảm.
20:45Tôi ngủ một giấc sâu suốt cả đêm.
20:47Sáng hôm sau, đúng hẹn tôi đến cục dân chính.
20:50Vừa đến nơi, tôi đã nhìn thấy xe của lục chiều.
20:52Anh ta bước xuống xe, nhanh chóng đi về phía tôi.
20:54Nhưng khi vừa tới gần, cửa xe sau cũng mở ra phó tâm bước xuống.
20:57Cô ta đứng dựa vào xe, nhìn về phía chúng tôi.
21:00Lục chiều, bị dịn vậy sao?
21:02Li hôn xong là tính cưới luôn hả?
21:03Tôi cười lạnh.
21:04Tiểu nhất, bọn anh còn có dự án cần bàn.
21:06Không phải cố ý gọi cô ấy đến đâu.
21:08Vậy sao?
21:08Nhưng tôi lại thấy cô ta cố ý đấy.
21:10Tôi lấy điện thoại ra, lướt đến tin nhắn tối qua mà phó tâm gửi tôi.
21:14Đừng nhất, đừng phí công vô ích nữa.
21:16Người lục chiều yêu là tôi.
21:17Mong chị nhanh chóng li hôn cho sớm rứt điểm.
21:19Người không được yêu mới là kẻ thứ ba.
21:20Những gì tôi mang lại cho lục ca, chị mãi mãi không thể cho được.
21:23Kèm theo đó là vài bức ảnh thân mật của hai người.
21:26Lục chiều mặt đen như đáy nổi, lông mày nhíu chặt lại.
21:28Thấy tôi đưa điện thoại cho anh ta xem.
21:30Phía bên kia, phó tâm bắt đầu tỏ ra lúng túng.
21:32Nụ cười cũng biến mất.
21:33Lục chiều rốt cuộc không nói gì, chỉ thở dài.
21:36Tiểu nhất, cô ấy trong chuyện tình cảm vẫn còn non nớt.
21:38Hay lo sợ tôi sẽ rời bỏ, không có cảm giác an toàn.
21:41Em đừng trách cô ấy nữa, sau này sẽ không như vậy nữa đâu.
21:44Tôi cười khẩy, chẳng buồn đáp.
21:45Rồi đi thẳng vào trong cục dân chính, thủ tục giải quyết nhanh gọn.
21:48Tấm giấy ly hôn vào tay, lục chiều trông như được chút gánh nặng.
21:51Thần thái nhẹ nhõm hẳn, anh ta lại nhảy bên tay tôi đủ thứ lời lẽ an ủi.
21:55Tôi không đổi sắc mặt, bước ra khỏi cửa.
21:57Lúc này, phó tâm tung tăng chạy tới.
21:59Lục ca, xong rồi à.
22:00Cô ta khoác tay lục chiều, mặt may hớn hở.
22:02Lục chiều gật đầu, hai người chẳng thèm để ý đến xung quanh.
22:05Cười cười nói nói, nhưng chỉ mới nhớ lại mấy tin nhắn kia thôi.
22:08Nụ cười của lục chiều đã dần biến mất.
22:10Anh ta quay lại nhìn tôi, tiểu nhất, sau này nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ tìm anh.
22:15Anh nhất định sẽ giúp em.
22:16Tôi còn chưa kịp mở miệng thì một chiếc mê bách giới hạn toàn cầu lao tới như muốn cán chết ba người chúng tôi.
22:20Chiếc xe thắng gấp ngay cách chúng tôi chưa tới 5 mét.
22:23Lục chiều kinh ngạc nhìn chiếc siêu xe trị giá hơn 20 triệu này.
22:25Hai chiếc xe sang chảnh đỗ trước cửa cục dân chính lập tức thu hút mọi ánh nhìn xung quanh.
22:29Cửa xe mở ra.
22:30Một người đàn ông mặc vest đặt may, chỉn chu đến từng bước chân Bossy Wen bước xuống.
22:34Chỉ mất vài giây, biểu cảm của lục chiều và phó tâm chuyển từ ngạc nhiên sang sững sở.
22:38Thầy ơi, phó tâm không kìm được kêu lên.
22:40Trời ơi, em không ngờ lại được gặp thầy ở đây.
22:42Là thầy thật sao?
22:43Giáo sư Boss, Bossy Wen dừng lại.
22:45Ánh mắt lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang ánh lên tia sáng trong mắt.
22:48Lúc này, lục chiều cũng nhận ra người đàn ông trước mặt là ai.
22:51Anh ta phân khích tiến lên đưa tay ra.
22:53Chào giáo sư Boss, tôi là lục chiều, tổng giám đốc tập đoàn vinh sáng.
22:56Bossy Wen chẳng buồn liếc nhìn hai người kia.
22:58Quay sang tôi hỏi, xong hết rồi hả?
23:00Không phải tôi nói sẽ đi cùng em sao?
23:02Sao không gọi tôi?
23:03Hai người bên cạnh như bị xét đánh.
23:04Há hốc miệng đến độ quên cả nói.
23:06Tôi bất đắc dĩ gật đầu.
23:07Xong rồi.
23:08Đi thôi.
23:08Em có mang xe.
23:09Tôi quay người bước về phía chiếc Ferrari của mình.
23:12Còn Bossy Wen thì xoay người lên chiếc Maybach.
23:14Hai chiếc siêu xe một chiếc một sau rời đi.
23:16Lục chiều và phó tâm đứng trôn chân tại chỗ.
23:18Rất lâu sau mới lặng lẽ rời đi theo.
23:19Khi tôi đến công ty, đỗ phong tay điều phối hàng đầu do chính tôi đào tạo đã liên hệ xong với bên chính phủ.
23:24Phía họ vô cùng sửng sốt khi biết một giáo sư ưu tú từ Mỹ muốn mang dự án tầm cỡ này về nước.
23:29Chính phủ đã cử người đến tận hai lần.
23:30Đoàn sau cấp bậc lại càng cao hơn đoàn trước.
23:33Lần này, đường môn sẽ đại diện cho nhóm của Bossy Wen tổ chức một hội nghị thương mại cấp 1.
23:37Và sẽ có đại diện chính phủ tham gia.
23:39Hội nghị cấp 1 là sự kiện do các tập đoàn tài chính hàng đầu tổ chức.
23:41Có sức ảnh hưởng trực tiếp đến thị trường và khả năng điều phối chiến lược cấp cao.
23:45Cuộc họp lần này sẽ công bố nội dung dự án ra bên ngoài.
23:47Đồng thời cũng được xem như một trận chiến vì lòng yêu nước.
23:50Tất cả các doanh nghiệp tài chính lớn đều nhận được thư mời kể cả công ty của Lục Chiêu cũng không ngoại lệ.
23:54Đến khi tôi phát hiện ra, mới biết là do trợ lý của tôi, Đỗ Phong.
23:57Cô ý yêu cầu thêm.
23:58Cậu ấy nói, tôi muốn cho tên cặn bã Lục kia thấy.
24:01Rốt cuộc mình đã đánh mất một người tài giỏi cỡ nào.
24:03Tôi bị sự phẫn nộ của cậu ấy làm bật cười, đành đề mặt.
24:06Trong lúc bận rộn chuẩn bị cho hội nghị, Phó Tâm vẫn còn rảnh rỗi nhắn tin cho tôi.
24:09Cô ta liên tục hỏi tại sao giáo sư Boss lại ở bên tôi.
24:12Tôi thấy buồn cười, chặn thẳng tay.
24:14Ngay sau đó, đến lượt Lục Chiêu cũng gửi tin nhắn muốn tôi giúp anh ta kết nối với Bossy Wen.
24:18Tôi thật sự bật cười thành tiếng rồi cũng chặn luôn.
24:20Bỗng thấy hai người này đúng là một cặp trời sinh, xứng đôi vừa lứa theo cách buồn cười nhất.
24:24Đúng lúc ấy, người mà tôi không ngờ đến lại gọi điện cho tôi Lưu Quyền.
24:27Đối tác làm ăn của Lục Chiêu, alo, chị dâu à?
24:30Ừ, Lưu Quyền, có chuyện gì sao?
24:32Chị thật sự ly hôn với anh Lục rồi à?
24:34Phải, em xin lỗi chị dâu em không thể ngăn chuyện đó xảy ra ngay từ đầu.
24:38Giọng Lưu Quyền đầy ái nái, không liên quan đến cậu.
24:40Với cả, Lưu Quyền, những chuyện tôi từng giúp công ty các cậu đừng bao giờ nhắc với Lục Chiêu.
24:44Tôi không muốn dính líu gì đến anh ta nữa.
24:46Phiền lắm.
24:47Chị dâu em không biết chị lợi hại đến mức nào.
24:49Nhưng em biết, chị tuyệt đối không phải kiểu nhân viên nhỏ như anh Lục từng nói.
24:53Em biết chị rất giỏi.
24:54Ừ, tôi đúng là rất giỏi.
24:55Lục Chiêu chẳng qua chỉ là kẻ mắt mù không nhìn ra thôi.
24:58Tôi cười nhẹ.
24:59Có vẻ như lần đầu tiên nghe tôi nói thẳng như vậy.
25:01Lưu Quyền cũng thoải mái hơn hẳn.
25:02Chị dâu, còn cô phó tâm kia, chẳng phải là con gái cưng độc nhất của chủ tịch Minh Long à?
25:07Đúng là thiên kim hào môn thật.
25:08Nhưng em thấy cô ta cũng thường thôi.
25:10Có mấy lần cô ấy ra quyết định, em còn thấy vô lý đến mức không hiểu nổi.
25:13Vậy mà không biết sao, anh Lục cứ một mực coi cô ta là tài nữ.
25:17Chắc bị cái hình tượng tốt nghiệp yêu ấy lừa rồi.
25:19Tôi bật cười khẽ.
25:20Ha ha ha, Lưu Quyền là con nhà giàu thật sự.
25:22Trong khi bố của Lục Chêu là viện trưởng bệnh viện, mẹ là giảng viên đại học.
25:25Những năm đầu khởi nghiệp, nhà anh ta cũng không thể xuất tiền chục triệu ngay được.
25:29Đúng lúc đó, Lưu Quyền bạn học của anh ta xuất hiện.
25:31Hai người như huynh đệ, ăn chia rõ ràng.
25:33Lưu Quyền chỉ cần ngồi nhận cổ phần chia lợi nhuận.
25:35Còn Lục Chêu cũng rất nể mặt cậu ta, coi như chiến hữu thân thiết.
25:38Lưu Quyền, tôi nói cậu một việc.
25:40Hy vọng cậu đừng kể cho Lục Chêu biết.
25:50Lưu Quyền, cậu biết đường môn Capital không?
25:52Biết chứ?
25:53Trời ơi, ai mà chẳng biết đường môn?
25:55Tập đoàn đã niêm yết, trụ sở bên Mỹ, chi nhánh thỉ ở khu phát triển kinh tế trong nước.
25:59Em từng đến đó rồi, đúng là hoành tráng.
26:01Khuôn viên kinh khủng, hình như còn có cả sân bay riêng.
26:03Chị biết không?
26:04Em tận mắt thấy hai cái sân đỗ trực thăng đấy.
26:06Ừ, đôi khi để tiếp cận dự án kịp thời, cần phải đi trực thăng.
26:10Đấy, chị thấy chưa?
26:11Đúng là quá đỉnh.
26:12Ê mà chị sao biết kỹ thế?
26:14Chị đừng nói với em chị đang làm ở đường môn nhé.
26:16Không phải làm, tôi là giám đốc điều hành của đường môn.
26:18Tập đoàn là do tôi tự lập từ thời còn học đại học.
26:20Đầu dây bên kia im bặt.
26:22Một lúc lâu sau, giọng Lưu Quyền run run vang lên.
26:24Đường đường tỉ chị không phải là bị sốc ly hôn quá mà hoang tưởng rồi chứ.
26:27Lưu Quyền, tôi tên đường nhất.
26:29Tên tiếng Anh là Julie Sweet.
26:31Má ơi, má ơi, trời đất quỷ thần ơi.
26:33Em phát điên mất.
26:34Chị là Sweet.
26:35Chị là CEO của đường môn.
26:36Ừ, giữ bí mật giúp tôi.
26:38Vâng vâng vâng vâng đường tỉ.
26:39Em em em không biết nói gì luôn.
26:41Có gì chị cứ sai.
26:42Em liều mạng mà làm.
26:43Tôi cúp máy.
26:44Không nhịn được khẽ bật cười thành tiếng.
26:46Nửa tháng sau, hội nghị thương mại cấp cao được tổ chức đúng như kế hoạch.
26:49Hầu hết các ông chùn trong giới tài chính và công nghiệp đều có mặt tại sự kiện đỉnh cao này.
26:52Chính phủ điều hành một xe đại biểu đến tham dự.
26:55Trong đó có vài vị lãnh đạo cao cấp mà bình thường chỉ thấy trên truyền hình.
26:58Cùng đi còn có một số viện sĩ danh tiếng.
27:00Ai nghe tên cũng biết.
27:01Riêng phần tổ chức hội nghị đã tiêu tốn hàng chục triệu.
27:03Toàn bộ chi phí do đường môn đứng ra tài trợ.
27:05Bossy Wen đã bắt đầu chuẩn bị tài liệu cho bài phát biểu.
27:08Trợ lý của anh Dennis Tháp Tùng suốt cả quá trình.
27:10Một trong ba tay điều phối hàng đầu của tôi lần này là Đỗ Phong trợ lý thân cận của tôi tại Trung Quốc.
27:14Phụ trách mọi hoạt động của chi nhánh đường môn.
27:16Bao phủ toàn bộ mạng lưới doanh nghiệp trong nước.
27:18Tôi cùng Đỗ Phong đến hội trường khá sớm.
27:20Dù người chưa đến đủ.
27:21Nhưng không khí thương trường đã bắt đầu nhộn nhịp với những lời xã giao quen thuộc.
27:24Tiểu nhất.
27:24Em cũng ở đây hả?
27:25Một giọng nói vang lên phía sau.
27:27Tôi quay đầu lại.
27:28Bắt gặp Lục Chiêu và Phó Tâm đang bước tới.
27:30Phó Tâm vẫn diện một bộ đồ chăn nờ tinh xảo.
27:32Khoác tay Lục Chiêu.
27:33Cố tình thể hiện sự thân mật giữa trốn thương trường.
27:35Tôi chẳng mảy may để ý đến họ.
27:37Chỉ chăm chú quan sát hoạt động vận hành của hội nghị.
27:39Dù đã sắp xếp ổn thỏa.
27:40Nhưng vì hôm nay có sự hiện diện của quan chức chính phủ và các viện sĩ.
27:43Tôi vẫn không khỏi cẩn trọng.
27:44Cô Đường.
27:45Cô đến đây làm gì?
27:46Phó Tâm tỏ vẻ khiêu khích hỏi.
27:48Liên quan gì đến cô?
27:49Tôi lướt xéo cô ta.
27:50Dọng chẳng buồn che giấu sự khó chịu.
27:52Tiểu nhất.
27:52Hội nghị lần này quy tụ toàn những ông lớn trong giới tài chính.
27:55Em nên cẩn thận một chút.
27:56Lục Chiêu lên tiếng như thế đang quan tâm.
27:58Tôi nhìn người đàn ông đã sống với mình suốt 5 năm bằng ánh mắt lẹ nhạt tôi thật sự từng yêu lầm một kẻ không xứng.
28:03Lúc đó, một người đàn ông trung niên cao lớn cùng trợ lý bước vào.
28:06Phó Tâm vừa nhìn thấy liền vui vẻ gieo lên.
28:08À, người đàn ông nhìn sang con gái đang khoác tay Lục Chiêu.
28:10Ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh.
28:12Xoay xét người đàn ông bên cạnh con gái mình.
28:14Chào tổng giám đốc phó.
28:15Lục Chiêu cuối đầu chào với vẻ rất cung kính.
28:17Nghe nói cậu đang qua lại với con gái tôi.
28:19Còn chưa kịp tìm cậu nói chuyện.
28:21Chuyện trong nhà đã giải quyết xong chưa?
28:22Lục Chiêu khẽ liếc về phía tôi.
28:24Có chút lúng túng.
28:25Vâng, tôi hiện tại đang độc thân.
28:26Trong giọng phó Chiếm Đình vẫn có vẻ áp chế.
28:28Vậy thì tốt.
28:29Tôi không muốn con bé nhà tôi bị mang tiếng xấu gì.
28:32Tôi cũng không phải kiểu người cổ hủ.
28:33Nếu hai đứa thật lòng, tôi cũng sẽ không phản đối.
28:36Cảm ơn tổng giám đốc phó.
28:37Cảm ơn ba.
28:38Lúc này, phó Chiếm Đình quay sang nhìn tôi.
28:40Ánh mắt lộ rõ sự ngạo mạng của người ở vị trí thượng tầng.
28:42Tôi chẳng buồn tránh né.
28:44Thả nhiên nhìn lại ông ta.
28:45Đúng lúc đó, Đỗ Phong bước nhanh tới.
28:47Ánh mắt phó Chiếm Đình sáng bừng.
28:48Vẻ kênh kiệu vừa rồi lập tức biến mất.
28:50Thay vào đó là nụ cười khiêm tốn.
28:52Giám đốc Đỗ, chúc mừng anh.
28:53Nghe nói dự án lần này của các anh là cực kỳ đặc biệt.
28:56Đỗ Phong cào mày nhìn ông ta, tổng giám đốc phó của Minh Long.
28:59Vâng vâng, chúng ta từng có một lần hợp tác.
29:01Lần này rất mong được giám đốc Đỗ giới thiệu đôi điều tại hội nghị.
29:03Không dám, Minh Long các anh cũng giỏi lắm mà.
29:06Giọng của Đỗ Phong đầy lạnh nhạt, thậm chí có chút khinh thường.
29:08Nhưng phó Chiếm Đình hoàn toàn không nhận ra.
29:10Vẫn khúng núm khiêm tốn đáp lại.
29:11Lúc đó tôi vừa kết thúc cuộc gọi với Bossy Wen.
29:14Đỗ Phong thấy tôi cúp máy liền bước đến bên cạnh.
29:16Cúi người nói nhỏ.
29:17Xếp, đến giờ chuẩn bị rồi ạ.
29:19Tôi đứng dậy, không nói một lời.
29:20Quay người rời khỏi hội trường.
29:21Đỗ Phong bước nhanh theo sau tôi.
29:23Phía sau, phó Chiếm Đình và Lục Chưa đứng giữ người tại chỗ.
29:26Như thể vừa bị xếp đánh ngang tay.
29:28Tôi còn lờ mờ nghe thấy giọng ông ta đầy kinh ngạc hỏi.
29:30Cái gì?
29:31Người phụ nữ vừa rồi là xếp của giám đốc Đỗ sao?
29:33Chẳng bao lâu sau, sảnh lớn đã chật ký người.
29:35Theo quy định sắp xếp chỗ ngồi.
29:37Vị trí càng gần sân khấu thì càng thuộc về những nhân vật máu mặt trong giới tài chính.
29:40Hai hàng đầu tiên là chỗ dành riêng cho các quan chức chính phủ,
29:42các viện sĩ và những người đứng đầu các tập đoàn tài chính lớn nhất cả nước mỗi người đều nắm trong tay tài sản hàng trăm tỷ.
29:48Phó Chiếm Đình được xếp ngồi hàng thứ tư.
29:50Còn Lục Chiêu và Phó Tâm bị xếp tận mấy hàng cuối cùng.
29:53Đúng lúc đó, tôi cùng Bossy Wen được giàn lãnh đạo cấp cao của đường môn hộ tống,
29:56từ cửa bên bước vào hội trường.
29:58Cả khán phòng lập tức ngoái lại nhìn.
29:59Ngay lúc ấy, Lục Chiêu cũng trông thấy tôi,
30:01người vợ cũ anh ta từng khinh thường,
30:03giờ đây được vây quanh như nhân vật trung tâm.
30:05Bước thẳng tới vị trí ghế danh dự hàng đầu nơi chỉ dành cho những người có sức ảnh hưởng lớn nhất.
30:09Ánh mắt anh ta trợn trừng,
30:10vẻ mặt sững sờ đến mức miệng cũng há hốc vì quá kinh ngạc.
30:13Nhìn vừa ngố vừa buồn cười,
30:14Phó Tâm đứng cạnh, gương mặt tối sầm,
30:16tức tối nhìn tôi và Bossy Wen.
30:18Hội nghị bắt đầu, Đỗ Phong là người điều phối toàn bộ chương trình.
30:21Xin chào mọi người, tôi tin rằng tầm quan trọng của buổi thương thảo hôm nay không cần phải nhắc lại.
30:25Để mở đầu, xin trân trọng giới thiệu,
30:27Giám đốc điều hành tập đoàn Đường Môn Cô Đường Nhất,
30:29tiếng vỗ tay vang lên như sấm,
30:30tôi bình tĩnh bước lên sân khấu.
30:32Màn hình toàn cảnh công nghệ hologram phía sau khiến cả khán phòng ngập tràn cảm giác hiện đại,
30:36đẳng cấp công nghệ cao.
30:37Khi tôi đứng lên bục phát biểu,
30:38hình ảnh ba chiều phía sau bắt đầu trình chiếu phần giới thiệu về tập đoàn Đường Môn
30:41cái tên không còn xa lạ với bất kỳ ai có mặt hôm nay.
30:44Xin chào tất cả quý vị, tôi tên là Đường Nhất,
30:46có thể cái tên này với nhiều người còn lạ lắm.
30:48Nhưng tên tiếng Anh của tôi là Julie Sweet,
30:50vừa nghe thấy cái tên quen thuộc ấy,
30:52cả hội trường như bùng nổ tiếng vỗ tay vang rội hơn cả lúc nãy.
30:55Tôi khởi nghiệp khi còn đang theo học cao học tại Đại học Yale,
30:57với khoản đầu tư ban đầu từ cha mẹ nuôi,
30:59đó là nền móng đầu tiên của Đường Môn.
31:01Sau này, dưới sự hỗ trợ và cố vấn của giáo sư hướng dẫn tôi giáo sư danh dự của Yale,
31:05Professor Boss Đường Môn đã phát triển thành một tập đoàn xuyên quốc gia như hiện tại.
31:09Tôi không dám nói rằng Đường Môn là tập đoàn tài ba nhất,
31:11vì ở đây có quá nhiều nhân vật đứng đầu ngành,
31:13có người là tiên phong, có người là biểu tượng.
31:15Nhưng buổi hội nghị hôm nay có một mục tiêu quan trọng hơn mọi dự án lợi nhuận đó là một sứ mệnh toàn cầu,
31:19một dự án có lợi cho toàn thể nhân loại.
31:21Dự án này là tâm huyết gần 10 năm của giáo sư tôi.
31:24Có người từng gọi anh là người tiên phong của nhân loại,
31:26và chính hôm nay tôi thật sự thấm thi ý nghĩa của từ đó.
31:28Anh ấy là người tiên phong thực thụ,
31:30và anh ấy nói rằng dự án này phải được bắt đầu từ chính quê hương chúng ta.
31:33Vì vậy, Đường Môn vinh hạnh đồng hành cùng anh,
31:36mang toàn bộ công trình nghiên cứu trở về.
31:38Xin mời, giáo sư Bossy Wen lên sân khấu chia sẻ về dự án,
31:41tiếng vỗ tay như muốn nổ tung cả hội trường.
31:43Phía sau, hình ảnh trụ sở tập đoàn Đường Môn cũng được trình chiếu
31:46một thế giới của công nghệ đỉnh cao và hiện đại nhất.
31:48Vị giáo sư trẻ bước lên sân khấu,
31:50thuyết trình đầy say mê về dự án,
31:51về từng giọt mồ hôi công sức mà anh đã dồn hết gần một thập kỷ để hoàn thiện.
31:54Tôi ngồi phía dưới, lòng chăn đầy nhiệt huyết,
31:57các lãnh đạo chính phủ và các viện sĩ không giấu nổi xúc động,
31:59vỗ tay không ngừng, mắt rừng rừng.
32:01Đây không chỉ là một dự án công nghệ,
32:03mà là một trận chiến tầm cỡ toàn cầu,
32:05là niềm tự hào lớn nhất của đất nước này.
32:07Buổi hội nghị thương mại cấp 1 này đã khiến máu nóng sụp sôi
32:09trong lòng tất cả những người có mặt.
32:10Ngay tại chỗ, các ông lớn trong ngành quyết định
32:12giót vốn đầu tư tổng cộng 9.000 tỷ,
32:14gấp nhiều lần kỳ vọng ban đầu,
32:16tất cả khoản đầu tư đó không phải để kiếm tiền,
32:18mà là để góp sức cho một trận chiến công nghệ mang tên Trung Quốc.
32:21Vì tương lai của cả nhân loại,
32:22hội nghị thương mại kéo dài suốt 2 ngày,
32:24diễn ra vô cùng xuân sẻ và chàn đầy khí thế.
32:26Toàn bộ nhân viên của đường môn đều phối hợp tích cực,
32:28góp phần khiến hội nghị thành công mỹ mãn.
32:30Khi sự kiện chính thức khép lại,
32:31Lục chưa tìm đến gặp tôi.
32:33Lúc này, pháo tâm không còn đi cạnh anh ta nữa.
32:35Tiểu nhất em là chủ tịch đường môn mà chưa từng nói gì với anh.
32:38Tôi chẳng buồn nề nang gì người đàn ông tham danh hám lợi này.
32:41Thản nhiên đáp là anh từng nói,
32:42hai người chúng ta không nên can thiệp vào công việc của nhau.
32:45Ngay cả tiệc cuối năm công ty anh tổ chức,
32:47anh cũng chưa từng dẫn tôi đi.
32:48Vậy thì tôi nói ra để làm gì?
32:50Ánh mắt Lục chưa đầy tiếc núi,
32:51giọng nói nặng chịu hối hận.
32:52Nếu anh biết em giỏi đến vậy thì anh đã không?
32:54Thôi đi, Lục chiều.
32:55Tôi cắt ngang lời anh ta,
32:57khóe môi nhét nhẹ đầy mỉa mai.
32:59Khi anh hết lời ca ngợi pháo tâm tài giỏi xuất thân yêu,
33:01tôi chỉ thấy buồn cười.
33:02Lúc đó, Bossy Wen bước lại gần.
33:04Tôi mỉm cười dạng dỡ nhìn anh.
33:06Thầy, trong số sinh viên yêu bên Trung Quốc,
33:08có ai tên là pháo tâm và được mệnh danh là tài nữ không ạ?
33:11Bossy Wen nghiêm túc nghĩ vài giây rồi đáp.
33:13Không có.
33:13Học sinh Trung Quốc, tôi nắm rất rõ.
33:15Còn tài nữ chỉ có một người đó là em, Julie.
33:17Sắp mặt Lục chiêu lập tức tối sầm.
33:19Chính khoảnh khắc này,
33:20anh ta mới thực sự nhận ra mình đã ngu ngốc đến mức nào.
33:23Người vợ từng đầu gối tay ấp là chủ tịch của một tập đoàn tài chính hàng đầu thế giới,
33:26là sinh viên xuất sắc nhất của yêu.
33:28Vậy mà anh ta lại ngồi trước mặt cô ấy,
33:30không ngừng ca tụng một cô cử nhân yêu nửa vời,
33:32đến mức còn ly hôn để chạy theo ảo tưởng của chính mình.
33:35Hàng loạt cảm xúc hối hận ập đến,
33:36khiến Lục chiêu gần như sụp đổ.
33:38Còn tôi không còn quan tâm đến anh ta nữa,
33:40dù chỉ là một chút.
33:41Trong tay tôi là chiếc hộp quà,
33:42bên trong là sợi dây chuyển đính kim cương hồng món quà mà Bossy Wen tặng tôi.
33:45Kèm theo đó là hóa đơn thanh toán,
33:47700 ngàn, người tiên phòng của nhân loại không phải tôi,
33:49mà là anh.
33:50Tôi từng nói với Bossy Wen như vậy,
33:52Lục chiêu sực nhớ lại,
33:53kỷ niệm 5 năm ngày cưới,
33:54anh ta đã tặng tôi 2 cuốn sách.
33:56Cả 2 đều do Bossy Wen viết,
33:58lúc ấy anh ta còn ngây thơ nghĩ rằng mình đã tặng món quà tuyệt nhất.
34:01Nhưng khi ấy,
34:01trong lòng tôi thật sự nghĩ gì Lục chiêu mãi mãi cũng không thể biết.
34:04Tôi và Bossy Wen rời đi trong sự dịu dàng,
34:06để lại bóng lưng Lục chiêu gục xuống trong cây đắng và ân hận đến tận cùng.
34:09Bữa tiệc tối được tổ chức xa hoa vượt bậc,
34:11dưới thương nghiệp khắp nơi đổ về,
34:13không chỉ mở rộng mạng lưới quan hệ,
34:14mà còn bàn bạc sâu hơn về định hướng tương lai của thị trường.
34:17Trên ban công,
34:18Bossy Wen tìm thấy tôi,
34:19anh đưa cho tôi một ly sâm panh,
34:21vẫn đang nghĩ về chồng cũ sao,
34:22tất nhiên là không,
34:23tôi bật cười,
34:24ngước nhìn ánh trăng.
34:25Em đang nghĩ về người tiên phong của nhân loại,
34:27đôi mắt Bossy Wen sáng rực lên,
34:28gần như phát sáng dưới ánh đèn tiệc tối.
34:30Em đang nghĩ đến tôi sao?
34:32Ha, không đâu, tôi cười khét.
34:34Em đang nghĩ đến bốn chữ người tiên phong của nhân loại,
34:36em cũng có thể nghĩ đến tôi mà,
34:37em biết tôi muốn nói gì mà.
34:39Julie, Bossy Wen,
34:40anh là thầy giáo của em,
34:41chỉ lớn hơn em sáu tuổi thôi.
34:43Em thấy tôi già lắm à,
34:44giọng anh mang chút nũng nịu,
34:46như một chú cún bị bỏ rơi.
34:47Tôi không kiềm được,
34:48khẽ vuốt nhẹ mái tóc mềm mực của anh,
34:50em giờ đây đã có áo giáp không còn cần điểm yếu nữa.
34:52Bossy Wen buồn bã nhìn về phía ánh trăng.
34:54Julie,
34:55đừng bao giờ làm khó bản thân vì bất kỳ ai,
34:57đừng lo,
34:58em chưa từng làm vậy và sẽ không bao giờ.
35:00Bùm,
35:00màn trình diễn pháo hoa bắt đầu,
35:02những giải sáng rực rỡ xé toạc bầu trời đêm như màn khép lại cho một buổi tiệc huy hoàng.
35:06Nhưng đây không phải là cái kết,
35:07mà là khởi đầu.
35:08Tôi và Bossy Wen cũng ly,
35:09chúc cho tương lai,
35:10chúc cho những người tiên phong của nhân loại,
35:12chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.
35:13Chi thức mãi mãi là con đường dẫn tới sự thay đổi,
35:15người tiên phong của nhân loại là những người sẵn sàng bơi ngược dòng,
35:18tức sức cho những con sóng phía sau và luôn cuộn trào mãnh liệt.
Hãy là người đầu tiên nhận xét