Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Sau Danh Nghĩa Quỹ Lớp Là Một Âm Mưu || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Ngày đầu tiên nhập học, hoa khôi của lớp, giang tử dự, cười tư giói đề nghị lập quỹ lớp.
00:04Linh Linh, cậu giữ tiền nha.
00:06Bọn mình toàn là con nhà giàu, chẳng thiếu tiền.
00:08Tiền lãi mấy chục vạn coi như tiền công cho cậu.
00:10Tôi thầm nghĩ việc này vất vả lại chẳng được gì, liền từ chối.
00:14Thế mà cô xâm lại hùa theo cô ta.
00:16Lâm Linh, mẹ cậu làm việc nhà cho nhà tớ đã đủ cực rồi, giờ cậu kiếm thêm chút, để bà đỡ lo, được chứ?
00:21Tôi bị đẩy vào thế khó, đành phải đồng ý.
00:24Ba năm qua đám công tử tiểu thư này chuyển tiền rất đúng hạn, tôi chẳng cần bận tâm gì nhiều.
00:28Cho đến hôm liên hoan chia tay tốt nghiệp, cô xâm đề nghị dùng quỹ lớp để mua quả kỷ niệm cho từng người.
00:32Lâm Linh, trong quỹ còn đủ tiền chứ?
00:34Chuyển cho tớ 660.000, để tớ mua cho mỗi người một món trang trí bằng vàng 30 gram.
00:38Tôi nhìn anh ta, lắc đầu.
00:40Lớp trưởng à, trong quỹ không còn đồng nào đâu.
00:43Cả lớp sửng sốt nhìn tôi như không tin nổi, mặt cô xâm thì đe gì.
00:46Cậu lừa ai vậy?
00:47Lớp mình một năm tốn bao nhiêu đâu mà không còn 660.000.
00:50Ý anh ta rõ ràng là nghi ngờ tôi ăn chặn tiền, tôi cũng chẳng nhịn nữa.
00:54Nếu không tin thì tự mà kiểm tra, kiện tôi đi cũng được.
00:56Thế rồi khi tôi mở bản sao kê tài khoản quỹ lớp, cả đám đều chết lặng.
01:00Từ lúc tôi nói quỹ không còn tiền, phòng tiệc vốn đang ồn ào bỗng chốc im phang phác.
01:04Hàng chục ánh mắt đổ rồn về phía tôi đang ngồi trong góc.
01:06Cái gì cơ?
01:08Cô xâm như không tin vào tay mình, bản tính công tử thiếu ra bỗng bùng phát.
01:11Lâm Linh, cậu nói lại lần nữa xem, không còn tiền hả?
01:14Anh ta được ngột đứng bật dậy, vài bước đã bước tới sát tôi,
01:17cái bóng cao lớn phủ lên người tôi, mang theo hơi rượu và áp lực nặng nghề.
01:20Cậu đang đùa kiểu gì đấy?
01:22Tiền quỹ 3 năm trời, ngoài cậu ra, ai mà chẳng nộp đủ mỗi năm 15.000.
01:26Tổng cộng 180 vạn, giờ cậu bảo không còn nữa à?
01:29Anh ta thở hồn hền, ngón tay dí sát mũi tôi, tiếp tục quát.
01:32Lâm Linh, cậu đem tiền đi đâu rồi?
01:34Lén lút đưa về nuôi cái nhà nghèo rất mồng tơi của cậu à?
01:36Hay là cậu tự nuốt luôn rồi?
01:38Nói đi.
01:393 năm qua bao nhiêu tự ti và ấm ức trong lòng tôi bị mấy câu của anh ta xé tỏa?
01:42Tôi ngẩn đầu, đối diện với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của anh ta.
01:46Cô thiếu ra, tôi, Lâm Linh, chưa đến mức hèn hạ như vậy đâu.
01:49Các người chỉ nhớ mỗi chuyện chuyển tiền hàng năm,
01:51có ai chịu nhìn xem mỗi năm tiêu bao nhiêu không?
01:53Cần tôi lôi.
01:54Tôi còn chưa nói hết, cô xâm đã ngắt lời.
02:01Cơ hội nói rõ ràng, nếu còn không biết điều thì tôi báo công an thật đấy.
02:05Báo công an á? Tốt thôi.
02:07Tôi cũng nổi nóng, chụp lấy chiếc điện thoại cũ kỹ chóc sơn trên bàn,
02:10mở ứng dụng quỹ lớp, dơ thẳng ra trước mặt cả đám.
02:12Trên màn hình hiện rõ rành rành, số dư, 180.5 đồng.
02:16180 đồng.
02:17Lâm Linh, cậu không thấy chuột xa à?
02:19Chúng tôi đã góp vào đó 180 vạn đấy.
02:21Giữa tiếng quát giận dữ của cô xâm, tôi thẳng tay chuyển toàn bộ số tiền còn lại cho anh ta.
02:25Cô xâm, đây là số dư cuối cùng.
02:27Cậu thấy có vấn đề thì tự đi xem chi tiết đi.
02:29Tôi định đưa điện thoại cho anh ta, thì bị giang tử dự giật lấy.
02:32Thôi nào à xâm, hôm nay ai cũng uống rượu rồi, dơ tính toán chỉ tổ mất vui.
02:36Nếu thật sự không được, thì coi như số tiền đó tớ gánh.
02:39Không được đâu tử dự, sao cậu có thể?
02:41Không đợi cô xâm nói hết, giang tử dự bất ngờ kiễng chân,
02:44hai tay ôm lấy mặt anh ta, rồi mạnh mẽ hôn lên.
02:47Cả phòng tiệc như nổ tung, tiếng gieo hò vang rội.
02:49Wow, hoa khôi chủ động luôn kìa.
02:52Họ yêu thầm ba năm rồi, đến lúc công khai rồi đó.
02:55Nhìn hai người họ trông như một cặp trời xinh,
02:56tôi lập tức cầm túi bỏ đi mà không buồn quay đầu lại.
02:59Về đến biệt thự, nỗi tủi nhục bị làm cho bẽ mặt giữa đám đông như ngẹn ở ngực khiến tôi không thể thở nổi.
03:03Tôi quyết định ngay, thu dọn đồ đạc, rời khỏi cái nhà này.
03:06Tôi lao lên lầu, kéo chiếc vali cũ ra, rôn hết quần áo và xách vở vào trong.
03:10Dầm, cửa phòng bị ai đó đẩy mạnh bật vào tường.
03:13Lâm Linh, tính bỏ trốn hả?
03:14Chột dạ rồi hả?
03:16Cô xâm chặn ở cửa, giang tử dự đi theo sau, mắt làng tránh, gương mặt vẫn đỏ bừng không tự nhiên.
03:21Tôi kéo khóa vali, chẳng buồn đáp lại.
03:23Thấy tôi thực sự muốn đi, anh ta bước vào, túng chặt lấy cổ tay tôi, mạnh đến mức đau điếng.
03:28Tiền đâu?
03:28180 triệu rốt cuộc đi đâu hết rồi?
03:30Hôm nay mà không nói rõ, đừng hòng bước ra khỏi cửa.
03:33Buông ra.
03:33Tôi rằng mạnh muốn thoát, nhưng anh ta phát huy bản tính thiếu ra, cứ giữ chặt không buông.
03:37Tôi nói rồi, tiêu hết rồi, anh không biết tự xem chi tiết à?
03:41Vừa nghe tôi lại nhắc đến bản sao kê, sắc mặt giang tử dự lập tức thay đổi, bước lên muốn kéo cô xâm ra.
03:46À xâm, anh đừng như vậy, Linh Linh chắc chắn có nỗi khổ riêng, nỗi khổ.
03:49Một đứa con của giúp việc, cầm 180 triệu của tụi mình, em nói là có lý do à?
03:53Lâm Linh, tôi hỏi lần cuối, có phải mẹ cô lấy tiền không?
03:56Con của người giúp việc.
03:58Hóa ra bao nhiêu năm qua trong mắt anh ta, tôi mãi mãi chỉ là cái mắt ấy.
04:01Cô xâm, anh nói cho cẩn thận, mẹ tôi không lấy của anh một xu.
04:05Sao kê nằm trong điện thoại, các người tự mà xem.
04:08Tôi lần nữa lấy điện thoại cũ ra, mở ứng dụng quỹ lớp, định đưa cho cô xâm xem, ai ngờ lại bị giang tử dự vung tay tát mạnh vào.
04:13Chát, điện thoại văng khỏi tay tôi, bay tới góc tường.
04:16Tôi giữ người, cô xâm cũng khựng lại một chút.
04:19Tử dự, em.
04:20À xâm, em đã nói rồi, đầu óc anh giờ không tỉnh táo, không phải lúc để tính toán.
04:24Đi, em đưa anh về phòng, có chuyện muốn nói với anh.
04:27Cô ta gần như kéo lê anh ta rời khỏi phòng.
04:30Phản ứng của giang tử dự quá bất thường, cô ta đang sợ cái gì?
04:33Tôi cúi xuống nhật điện thoại lên, chẳng rõ rơi như thế có còn bật được không?
04:36Ồ, ồ, điện thoại rung dữ dội.
04:38Trên màn hình hiện lên, giang tử dự yêu cầu gọi video.
04:41Cô ta vừa đi, rồi lại gọi video.
04:43Tôi theo phản xạ bấm nhận.
04:45Giây tiếp theo, hai bóng người quen thuộc loạn trọng xuất hiện trên màn hình.
04:48À xâm, anh nói xem, là em giỏi hơn, hay Lâm Linh giỏi hơn?
04:51Giọng giang tử dự cô y eo ở xe lẫn hơi thở gấp gáp, hành động thì đầy khiêu khích, rụ rỗ.
04:56Cô xâm hừ một tiếng, tỏ vẻ khó chịu, tay vẫn mơn trớn khắp người cô ta.
05:00Cô ta, con của người giúp việc, giờ còn là con ăn cắp, nhàm chán, sao so với em được?
05:04Phải rồi, giang tử dự cười khúc khích, ánh mắt đầy khiêu khích nhìn thẳng vào ống kính.
05:08Dầm, điện thoại rơi xuống đất.
05:10Tôi từng nghĩ giữa tôi và cô xâm có chút tình cảm.
05:12Giờ thể dục tôi bị chẹo chân, anh ta vượt qua đám đông bế tôi vào phòng y tế.
05:16Những đêm ôn thi khuya, anh ta lén mang cho tôi hộp trái cây.
05:19Dù tôi chỉ là con của người giúp việc, nhưng ngày nào anh cũng chở tôi đi học, tan học.
05:23Vậy mà trong mắt cô xâm, tôi, Lâm Linh, người con gái đã thầm yêu anh suốt 10 năm, cuối cùng cũng chỉ là một công cụ anh dùng mà thôi.
05:29Tôi kéo vali đi ra đến cửa, cửa phòng cô xâm đóng chặt, bên trong mờ hồ vang lên như âm thanh buồn nôn.
05:34Mẹ ơi, tôi đứng ở cửa bếp, giọng hơi khàn, con đi đây, đến buổi phỏng vấn trường quân đội rồi.
05:39Mẹ tôi mắt đỏ hoe, nhét vào tay tôi một hộp cơm được gói kỹ càng.
05:42Trên đường nhớ cẩn thận.
05:44Vâng, mẹ cũng nhớ giữ gìn sức khỏe.
05:46Tôi nhận lấy hộp cơm, không quay đầu lại, kéo vali, bước từng bước rời khỏi cổng nhà họ cố.
05:50Nơi này, tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa.
05:53Không lâu sau, đến ngày tôi đi phỏng vấn trường quân đội.
05:56Từ nhỏ tôi đã có ước mơ trở thành quân nhân, bây giờ chỉ còn cách một bước, lòng tôi đầy hào hức.
06:00Nhưng ngay lúc tôi chuẩn bị bước vào phòng thi, một tiếng quát lớn vang lên sau lưng.
06:03Lâm Linh, tôi giật mình quay lại là cố xâm.
06:06Sắp mặt anh ta tái xanh chỉ vài bước đã đứng chắn ngay trước mặt tôi.
06:09Chạy à, chạy được thầy chùa chứ chạy được cái chùa chắc.
06:12Anh ta túm lấy tay tôi, xiết mạnh đến mức như muốn bóp nát xương tay tôi.
06:16Một con nhỏ ăn cắp 180 triệu của cả lớp mà cũng dám đứng đây hả?
06:19Những ánh mắt xung quanh toàn là thí sinh đang chờ phỏng vấn, lập tức đổ rồn về phía tôi.
06:23Buông ra, tôi gần rọng, không muốn gây chuyện ở nơi này.
06:26Tôi đã nói tiền không phải tôi lấy, là các người tiêu xài phung phí.
06:29Nói xạo, cố xâm ném một sấp giấy vào người tôi.
06:32Nhìn cho kỹ đi, tài khoản của mẹ cô cuối năm ngoái bỗng dưng có thêm 100 ngàn, tiền đó từ đâu ra?
06:36Có phải cô lấy tiền quỹ lớp không?
06:38Tấm ảnh chụp mờ nhòe đến mức chẳng nhìn rõ tên tài khoản, vậy mà cô xâm cứ thế đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
06:43Cô xâm, anh có thôi đi không? Đó là tiền tôi làm thêm gom góp rồi chuyển cho mẹ.
06:47Làm thêm? Quá!
06:49Anh ta cười khẩy, ánh mắt khinh bị hiện rõ trên mặt.
06:52Một đứa con giúp việc như cô làm gì ra nổi 100 ngàn?
06:54Đừng có lửa ma, cô đúng là không thấy quan tài chưa đổ lệ.
06:57Anh ta bất ngờ đẩy mạnh tôi sang bên cạnh.
06:59Tôi vấp vào bậc thềm, cả người mất thăng bằng mã ngửa ra sau, trong cơn hoảng loạn tôi dơ tay trống xuống nất.
07:04Rắc, một âm thanh khô khốc giận người vang lên từ cổ tay.
07:07Tôi dên lên một tiếng, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
07:10Á, có người đánh người kìa.
07:12Đám đông xung quanh hét toáng lên.
07:13Cô xâm cũng xứng lại, nhìn bàn tay tôi, gương mặt thoáng hoảng loạn, nhưng ngay lập tức thay bằng vẻ ngang ngược hơn nữa.
07:19Diễn trò hả? Giờ bài khổ nhục kế rồi đúng không?
07:22Tránh ra, tránh hết ra.
07:23Một người huấn luyện viên tách đám đông đi tới, nhanh chóng kiểm tra cổ tay tôi.
07:27Gãi xương rồi.
07:28Ánh mắt sắc lạnh của anh ta lướt sang cố xâm.
07:30Cậu là ai? Tại sao lại ra tay ở đây?
07:33Tôi không có động tay. Cô ta, tự té đấy.
07:36Chính anh ta đây.
07:37Một nhân chứng đứng bên cạnh lập tức lên tiếng.
07:39Đồng chí, huấn luyện viên đứng thẳng dậy, giọng không lớn nhưng đầy uy nghiêm, dù hai người có mâu thuẫn gì, nhưng hành hung người khác ở đây là rất nghiêm trọng.
07:45Thí sinh này đã bị thương, buổi phỏng vấn e rằng.
07:48Anh ta quay sang nhìn tôi, trong mắt thoáng hiện sự tiếc nuối khó nhận ra.
07:52Tôi như xét đánh ngang tay, mặc kệ cổ tay đau nhói như xé, cố gắng ngựa đứng dậy.
07:56Thầy ơi, em đã chuẩn bị bao lâu nay?
07:58Là anh ta đẩy em.
07:59Là anh ta vu khống em mà.
08:00Đủ rồi.
08:01Đúng lúc đó, một giọng nữ yếu ớt mà cứng rắn chen vào.
08:04Giang tử dự thở hồn hền chạy đến, lớp trang điểm tinh xảo đã bị lem.
08:07Linh linh, A-xâm cũng chỉ là quá nóng giận thôi, anh ấy không cố ý.
08:11Thế này đi, cậu đưa ra 400.000, coi như bù vào cái lỗ hổng của quỹ lớp.
08:14Số còn lại, tớ với A-xâm lo.
08:16Chuyện hôm nay cứ cho qua đi.
08:18Việc phỏng vấn của cậu, tớ sẽ nghĩ cách giúp.
08:20Như thế không phải tốt sao.
08:21400.000
08:22Tôi nhìn khuôn mặt đầy giả tạo và toan tính của cô ta, một luồng lạnh bút từ lòng bàn chân rội thẳng lên đỉnh đầu.
08:27Tiền không phải tôi tiêu, dựa vào đâu bắt tôi bỏ ra 400.000.
08:31Linh linh, cậu sai rồi.
08:32Nét dự dàng trên mặt giang tử dự nhạt hẳn, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo.
08:36Đã cho cậu lối xuống rồi thì biết điều mà nhận.
08:38Đừng không biết điều.
08:39Chuyện hôm nay dùng bang thế này, cậu nghĩ còn vào được trường quân đội à?
08:42Biết điều thì đưa tiền, giang xếp cho em.
08:44Bằng không.
08:45Cô ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi đầy ngạo mạng, rồi quay sang phía huấn luyện viên.
08:49Thầy ạ, thật sự đã làm phiền rồi, bọn em sẽ đưa bạn ấy đến bệnh viện ngay.
08:53Thầy huấn luyện viên không ngăn cản, tôi lập tức ngồi thụt xuống nất, giả vờ ngất.
08:56Có thí sinh ngất rồi, mau đưa đến phòng y tế quân đội.
08:59Khi mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
09:02Chú, chú tử ạ.
09:04Người đàn ông mặc quân phục thẳng tắp trước mặt chính là thủ trưởng năm xưa được bố tôi liều mạng cứu sống, chú tử vệ quốc.
09:09Ôi, linh linh của chú.
09:10Gương mặt nghiêm nghị của chú tử bỗng chốc dịu lại, ánh mắt đầy đau xót.
09:14Tỉnh rồi là tốt, bọn không kiếp đó, dám động đến cháu gái từ vệ quốc này, chúng nó chán sống rồi.
09:19Cháu yên tâm, có chú ở đây, không ai dám bắt nạt cháu đâu.
09:22Một luồng chua sót dâng trào nơi sống mũi, nước mắt xịt rời.
09:25Không phải vì tuổi thân, mà là vì hơi ấm đã lâu không có.
09:28Cháu cảm ơn chú, nhưng chú đừng ra mặt trực tiếp, cháu chỉ xin chú một việc.
09:32Cháu nói đi.
09:33Cháu muốn đợi đến khi làm sáng tỏ mọi chuyện, chứng minh được sự trong sạch của mình.
09:36Khi ấy, chỉ xin chú cho cháu một cơ hội thi lại.
09:39Cháu muốn vào trường quân đội bằng chính năng lực của mình, được không ạ?
09:42Chú tự nhìn tôi rất lâu, trong ánh mắt là sự công nhận và tự hào.
09:45Tốt lắm, có khi cốt, giống hệt bố cháu.
09:48Được, chú hứa với cháu, xử lý xong thì thi lại.
09:51Vài ngày sau, đến đợt nhà trường phát giấy báo trúng tuyển, tôi bó bột tay, trở lại ngôi trường đã lâu không quay lại.
09:56Vừa xuất hiện ở hành lang, mọi ánh nhìn lập tức rồn về phía tôi.
09:59Kìa, là Lâm Linh, nhưng tay cậu ấy sao thế kìa?
10:02Nghe nói bị cô xâm.
10:04Chắc vì vụ tiền quý đó, còn bị lỡ buổi phỏng vấn trường quân đội.
10:07Tôi bước thẳng đến cửa lớp, thấy cô xâm đang đứng trên bục giảng nói cười với vài nam sinh.
10:11Thấy tôi, nụ cười trên mặt anh ta lập tức cứng lại, vài bước đã xuống bục trắn ngay trước mặt tôi.
10:15Lâm Linh, cậu còn dám đến đây, trốn mấy hôm vì ăn cắp tiền, giờ quay lại định diễn vỡ tội nghiệp hả?
10:20Ánh mắt anh ta lít qua tay phải đang treo của tôi, bật cười khinh bỉ.
10:23Diễn khổ nhục kế chưa đủ à?
10:25Muốn vu vạ thêm nữa chắc.
10:26Tôi đứng thẳng lưng, đối mặt với ánh mắt anh ta.
10:29Cô xâm, tôi đã nói, tìm không phải tôi lấy.
10:31Hôm nay tôi đến đây là để đòi lại công bằng.
10:33Công bằng.
10:34Cô xâm chỉ tay vào tôi, quay ra hét lớn với cả lớp.
10:37Mọi người nghe đi, một đứa giữ tiền mà làm mất sạch 180 triệu, còn mặt dày đòi công bằng à?
10:42Tiếng si xào nổi lên, ánh mắt mọi người nhìn tôi đầy nghi ngờ và khinh biệt.
10:45Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ cuối lớp.
10:48Thật ra, mình thấy Lâm Linh nói cũng không phải không có lý.
10:51Một nam sinh bình thường chẳng mấy ai chú ý đứng ra lên tiếng.
10:53Lớp mình tiêu tiền đúng là đáng sợ thật.
10:55Nào là đồng phục đặt riêng, rồi du học hè ở nước ngoài, lần nào chẳng tốn cả mấy chục triệu.
10:59Đúng rồi, lần trước lớp mình tổ chức tiệc riêng, đâu có tiêu ít hơn cả trăm triệu chứ mấy.
11:04Sinh nhật sang tử dự, cả lớp góp lại mua túi cho cô ta, hình như cũng đắt đỏ lắm.
11:08Ngắm lại thì đúng thật, tiền đi cứ như nước.
11:10Nghe thấy những tiếng xì xào nghi ngờ, sắp mặt cô xâm lập tức đen xì lại.
11:13Nói xàm, chút tiền đó đáng gì?
11:16Lâm Linh, đừng có mà đánh chống lảng.
11:17Tiền là mày ăn cắp có giỏi thì đưa bằng chứng ra đi.
11:20Chính là câu đó tôi đang đợi.
11:22Cô xâm, anh cứ lại nhảy tôi ăn cắp tiền, chẳng phải vì nghĩ tôi không có bằng chứng sao.
11:26Được, vậy bây giờ chúng ta đối chiếu trước mặt mọi người, toàn bộ chi tiêu 3 năm của quỹ lớp.
11:30Để cả trường cùng xem, 180 triệu đó rốt cuộc đi đâu, anh dám không?
11:34Tôi bước lên một bước, ánh mắt kiên quyết như thế không còn đường lùi.
11:37Sắp mặt cô xâm lúc đỏ lúc trắng, từ nhỏ được cưng chiều như bảo bối, làm gì từng bị ai chất vấn như thế.
11:42Tôi có gì mà không dám.
11:43Lâm Linh, nếu điều tra ra cô lấy tiền, tôi lập tức đưa cô lên đồn công an.
11:47Còn nếu cô không lấy tôi cho cô đi du học luôn.
11:49Lời vừa dứt, một thằng bạn thân của cô xâm lập tức chạy đi lấy laptop của lớp.
11:53Tôi chuẩn bị nối điện thoại vào máy tính để chiếu màn hình thì dầm một tiếng động lớn vang lên.
11:57Một chiếc trực thăng trắng sáng trói hạ cánh xuống sân thể dục trước tòa nhà học.
12:00Là giang tử dự.
12:01Cô ta thậm chí không buồn trở thang, gần như nhảy luôn xuống đất.
12:04Không được cha, cô xâm, Lâm Linh, hai người dừng tay lại cho tôi.
12:08Cả lớp đều tróng váng trước ráng vẻ hoảng loạn điên dại của cô ta.
12:11Tử dự, em phát điên cái gì vậy?
12:13Trong đó cũng có tình của em đấy, hôm nay nhất định phải điều tra rõ ràng để con nhỏ Lâm Linh biết tay.
12:18Không được, à xâm, không thể điều tra.
12:20Giang tử dự bám chặt lấy laptop, trông vừa nhét nhát vừa hoảng loạn.
12:23Cô ta, Lâm Linh, cô ta uy hiếp em, cô ấy có bằng chứng hại em, nếu điều tra thì em, xong đòi mất.
12:29Uy hiếp em.
12:30Cô xâm nhìn tôi đầy nghi ngờ.
12:32Cô ta có thể có bằng gì uy hiếp em, em sợ cái gì?
12:35Hay là, em với cô ta cùng một phe, tiền đó, em cũng lấy.
12:39Không, không có, à xâm, anh phải tin em.
12:42Đã không có, vậy thì điều tra.
12:44Nhân lúc giang tử dự còn ngớ người, cô xâm lập tức cầm lấy điện thoại tôi, nối với máy tính và mở ứng dụng quỹ lớp.
12:49Trên màn hình, phần thống kê hiện rõ, dưới tên tôi, mục chi tiêu lên tới gần 200 triệu.
12:54Nhưng mục nạp vào cũng có đến 5 triệu.
12:56Sao cô ấy còn chuyển tiền vào?
12:58Chắc là tiền lãi, sao lại chuyển ngược lại?
13:00Vậy rốt cuộc là tham hay không tham?
13:02Cô xâm cũng xứng người, câu mày khó hiểu.
13:04Tôi bình tĩnh đối mặt với ánh mắt đầy nghi hoặc của mọi người, mở miệng giải thích.
13:08Đúng vậy, ban đầu giang tử dự nói tiền lãi coi như tiền công cho tôi.
13:11Nhưng lớp mình năm nào cũng thâm hụt, nên tôi đã chuyển toàn bộ tiền lãi ngược lại vào quỹ để dùng chung.
13:15Cô xâm, đến giờ anh còn dám nói tôi tham tiền quỹ nữa không?
13:18Anh ta bị tôi nói đến cứng họng, chỉ còn cách cố vớt vát, click vào chi tiết mục chi tiêu.
13:23Noel năm ngoái, riêng tiền thuê địa điểm và đồ uống đã gần 280 triệu.
13:26Đi du học hè thì ở resort cao cấp có suối nước nóng riêng, đây là đi học hay đi nghỉ dưỡng.
13:31Mặt cô xâm giật giật, cố biện mình.
13:33Là để mọi người có trải nghiệm tốt nhất, mở mang tầm mắt hiểu không?
13:36Chút tiền đó có đáng là gì?
13:37Mở mang tầm mắt.
13:39Tôi bật cười lạnh, chỉ vào một dòng khác trong danh sách.
13:41Thế còn cái này, ngày quốc tế phụ nữ chi 86 triệu là tiền mua dây chuyển cho giang tử dự đúng không?
13:46Mấy bạn nữ còn lại thì sao?
13:47Tôi nhớ chỉ nhận được mỗi một tuyếp kem dưỡng ra tay thôi mà.
13:50Đám đông lập tức náo loạn, đặc biệt là các bạn nữ trong lớp đồng loạt quay sang nhìn giang tử dự.
13:54Sắp mặt cô ta tái mét, vội vàng giải thích.
13:56Đó là tấm lòng của ác xâm, thay mặt cả lớp.
13:59Thay mặt cả lớp, không phải thay mặt riêng anh ta thì có.
14:02Cô xâm, tiền là của cả lớp, anh lấy quyền gì mà chỉ mua dây chuyển cho giang tử dự.
14:06Bị các bạn nữ chất vấn rồn rập, cô xâm á khẩu không nói nổi lời nào.
14:093 năm tích tụ bất mãn và bức xúc, đến giờ bị những khoản chi vô lý thổi bùng lên.
14:13Mỗi năm tôi đóng 15 triệu là để bị tiêu hoang như vậy hả?
14:16Nhà tôi có tiền thật, nhưng không phải cái kho không đấy.
14:18Cô xâm trả tiền, giang tử dự trả tiền.
14:21Cô xâm bị mắng đến đỏ bừng cả mặt, dẫn quá hóa thậy liền hét lên.
14:24Ôn ào cái gì? Mỗi lần chi tiêu mấy người không đồng ý hả?
14:27Giờ lại giả bộ vô tội, mất tí tiền thôi có đáng không?
14:30Mất tí tiền.
14:31Tôi nhìn thẳng vào anh ta, lạnh lùng nói.
14:33Cô xâm, đây là tiền mồ hôi nước mắt của từng gia đình trong lớp.
14:36Không phải để hai người các anh đem ra chơi cho gia đình.
14:39Lời tôi nói khiến nhiều người thoáng lộ vẻ hối hận và đau lòng.
14:41Đủ rồi.
14:42Cô xâm đập mạnh tay xuống bàn, cô lây khi thế áp chế mọi người.
14:45Lâm Linh, cô nói thế có ích gì?
14:47Chi tiết chi tiêu ở đây hết rồi, tiền đâu có vào tùi tôi.
14:50Không khí đang căng thẳng thì một bạn trong lớp tinh mắt phát hiện điều bất thường.
14:53Khoản chuyển khoản lớn kia là gì vậy?
14:55Sao số tiền cao thế?
14:56Nghe thấy vậy, như bị ma xui quỷ khiến, cô xâm click vào xem.
15:00Màn hình lóe sáng, hiện ra một danh sách ngắn.
15:02Chuyển cho cô xâm quả thành niên của Giang Tử Dự,
15:0488 triệu chuyển cho Giang Tử Dự đặt cọp mua nhà cho cô giáo chủ nhiệm, 400 triệu.
15:08Quả thành niên của Giang Tử Dự có 88 triệu, còn tụi mình thì sao?
15:11400 triệu, sao lại có chi tiêu lớn đến vậy?
15:14Lâm Linh, khoản này là gì vậy?
15:16Có phải cậu với Giang Tử Dự thông đồng chuyển tiền không?
15:18Đúng đấy, không thì sao cô ta lại cản trở không cho cha sổ sách?
15:22Cô xâm cũng bàng hoàng, quay phát sang Giang Tử Dự.
15:24Tiểu Tiểu Dự, 400 triệu này là sao?
15:26Mua nhà cho cô giáo chủ nhiệm mà anh không biết gì cả.
15:29Thấy ánh mắt mọi người đổ rồn về phía mình, Giang Tử Dự vội vàng phân bùa.
15:32Không phải đâu, à xâm, mọi người, nghe tớ nói.
15:35Số tiền đó là tấm lòng chung của cả lớp.
15:37Cô giáo đã dẫn dắt tụi mình 3 năm, tớ chỉ muốn nhân dịp tốt nghiệp thể hiện sự biết ơn nên đứng ra đặt cọp căn nhà.
15:41Tấm lòng chung.
15:43Có người trong lớp bật cười khinh miệt.
15:45Tiểu Thư Giang, tấm lòng của cô đúng là, quy hoa thật đấy.
15:47Cô giáo có biết tụi mình tặng bà ấy một căn nhà không?
15:50Hợp đồng đâu? Lôi ra xem đi, đừng nói xuông.
15:53Đúng rồi đó, giấy tờ đâu?
15:55Tiếng ghi ngờ răng lên như sóng, sắc mặt Giang Tử Dự trắng bệch như tờ giấy.
15:58Hợp đồng, tất nhiên là có, có thể ở chỗ cô giáo, hoặc, hoặc ở nhà tớ, để tớ về tìm.
16:04Tìm được thì đưa cho lớp xem là xong, giờ chuyện chính là điều tra xem Lâm Linh có lấy tiền không.
16:08Cô xâm vội vã đứng ra đỡ lời cho Giang Tử Dự, lại quay đầu tiếp tục trĩa mũi rùi về phía tôi.
16:12Đôi, tay phải vẫn bó bột, lạnh lùng đứng nhìn bọn họ diễn trò, không nói một lời.
16:16Đúng lúc đó, có người bất ngờ kêu lên.
16:18Khoan đã, Giang Tử Dự, tháng tư cậu có đăng ảnh chìa khóa nhà mới lên story đúng không?
16:22Nói là bố mẹ tặng quà thành niên.
16:24Tất cả đều giữ người, đồng loạt quay nhìn Giang Tử Dự.
16:27Có người ngay tại chỗ mở story cũ ra xem.
16:29Chuẩn luôn, ngày 15 tháng 4, trùng khớp với ngày chuyển khoản kia.
16:33Trưng bày, vãi thật chứ?
16:34400 triệu trong quỹ lớp lại hóa thành quà thành niên bố mẹ tặng cho tiểu thư Giang Tử Dự à?
16:38Giang Tử Dự, cậu nói rõ đi, có phải cậu dùng tiền quỹ để mua nhà cho chính mình không?
16:43Sự thật gần như phơi bày, cả lớp đồng loạt quay sang chỉ trích Giang Tử Dự.
16:46Không phải, không phải như vậy.
16:48Giang Tử Dự hoàn toàn hoảng loạn, hét lên cố gắng biện minh.
16:51Mua nhà là tiền của ba mẹ tớ, không liên quan gì đến quỹ lớp cả.
16:54Tớ cũng thật sự mua nhà cho cô chủ nhiệm.
16:56Cô Sâm cũng vội vàng đứng ra bênh vực.
16:59Đúng đó, chỉ là trùng hợp thôi.
17:00Ai chẳng biết nhà Tử Dự giàu, mọi người đừng suy diễn lung tung.
17:03Như lần này, không ai còn tin họ nữa.
17:05Làn sóng chỉ trích càng lúc càng dữ dội.
17:07Cô Sâm, cậu với Giang Tử Dự cùng một phe đúng không?
17:10Phải đó, hai người yêu nhau mà, chắc chắn cậu biết rõ từ đầu.
17:14Thấy cơn giận bắt đầu rồn về phía mình, cô Sâm lung tung không biết làm sao.
17:17Có lẽ trong cơn cuốn quyết, anh ta quên mất điện thoại đang cầm là của tôi,
17:20lại vô thức chuyển sang ứng dụng chat, rồi mở khung hội thoại với Giang Tử Dự.
17:24Trong khung trò chuyện là vài tấm ảnh thu nhỏ.
17:26Chưa kịp nhìn kỹ là ảnh gì, ngón tay anh ta đã vô thức ấn vào một tấm.
17:29Màn hình lớn lập tức hiện rõ một tấm ảnh HD trói mắt.
17:32Trong căn phòng tối, cô Sâm dường như đang ngủ,
17:34còn Giang Tử Dự, mặc bộ nội y gen đầy khiêu gợi, đang ngồi lên người anh ta, tự tay chụp ảnh.
17:39Lạng ngắt như tờ.
17:40Ngay sau đó là một trận bùng nổ gào thét chưa từng có trong lớp.
17:43Trời má ơi!
17:44Cái quái gì đây vậy?
17:45Giang Tử Dự gửi ảnh dường cho Lâm Linh hả?
17:48Gớm!
17:48Ghê tẩm thật sự!
17:50Tất cả mọi người, kể cả cô Sâm, đều sữ sờ nhìn chầm chầm vào màn hình chiếu lớn đầy hình ảnh nhạy cảm kia.
17:54Giang Tử Dự rú lên một tiếng, lao về phía máy tính định tắt đi, như bị các bạn học dẫn dữ giữ lại.
17:59Có lẽ chính cô ta cũng chưa từng nghĩ đến việc tấm ảnh từng gửi cho tôi để khoe khoang, cuối cùng lại bị phê bày thế này.
18:04Giang Tử Dự, không ngờ cậu lại là loại người như thế.
18:07Mắt cô Sâm đỏ ngầu, xiết chặt vai Giang Tử Dự, không còn chút dự dàng nào thường thấy.
18:11À Sâm, anh phải tin em, em gửi nhầm, em thật sự có mua nhà cho cô giáo mà.
18:16Mua cái đầu cô.
18:17Từ cuối lớp, một nam sinh gào lên.
18:19Tôi vừa gọi đến trung tâm giao dịch, căn nhà mua tháng tư chẳng liên quan gì đến cô giáo chúng ta cả.
18:23Đồ cận bã, trả tiền đây.
18:25Tiếng mắng chửi ruồn rập như sóng nhấn chìm Giang Tử Dự.
18:28Sắp mặt cô Sâm cũng trắng bệnh, nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt bỗng thấy sai lạ và kinh tờm.
18:32Giang Tử Dự, rốt cuộc là em đã lừa anh bao nhiêu chuyện.
18:35Đúng lúc ấy, ba chiếc xe hồng kỳ gắn biển đặc biệt dừng lại dưới sân trường.
18:38Một nhóm người mặc quân phục lần lượt bước xuống.
18:41Người cuối cùng xuất hiện, tóc bạc nhưng dáng đứng thẳng tắp, khi thế nghiêm nghị.
18:44Linh Linh, thấy là thủ trưởng tử, tôi vội vàng bước nhanh tới.
18:47Chú tử, sao chú lại đến đây hạ?
18:49Ông vỗ vai tôi, rồi quay sang nhìn cô Sâm và Giang Tử Dự.
18:53Cháu gái tôi, Lâm Linh, bị người ta chửi là ăn cắp tay thì gãy, tương lai thì suýt mất trắng.
18:57Hôm nay, tôi đến để đòi lại công bằng cho con bé và để cho tất cả thấy, 180 triệu đó, cuối cùng ai là kẻ đã ăn trắng nuốt trơn.
19:03Một sĩ quan đi cùng lập tức bước lên, đưa ra một tập hồ sơ giày cục.
19:06Giang Tử Dự, tiểu thư nổi tiếng ở hộp đêm, chuyên làm bạn dự cao cấp, tên cô nổi như còn đấy.
19:11Cô đi lừa đại gia mà lừa đến cả đám học sinh chưa biết đời như thế này hả?
19:15Cả lớp lại lần nữa náo loạn, ánh mắt mọi người nhìn Giang Tử Dự đã hoàn toàn thay đổi.
19:19Tiếp dự á, Giang Tử Dự không phải là tiểu thư nhà họ Giang sao.
19:22Gương mặt Giang Tử Dự lập tức trắng bệch như tờ giấy, không thốt nổi một lời.
19:25Thủ trưởng từ hư lệnh một tiếng, lật hồ sơ ra đọc tiếp.
19:28Tháng 10 năm ngoái, tiểu thư Giang bao chọn khách sạn tổ chức tiệc sinh nhật, tiêu hết 30 triệu.
19:32Khoản này, rút từ quỹ lớp.
19:34Tháng 3 năm nay, bao nguyên khu vui chơi, chi phí 50 triệu.
19:37Khoản này, cũng từ quỹ lớp.
19:38Nghe đến đây, sự phấn nộ trong đám bạn học bùng nổ dữ dội.
19:41Mấy khoản chi cá nhân kiểu này sao lại lấy từ quỹ lớp được?
19:44Lâm Linh, cậu phải giải thích rõ ràng cho tụi tớ.
19:46Đúng đấy, đây rõ ràng đâu phải chi tiêu cho lớp.
19:49Tôi cầm điện thoại kiểm tra lại một lượt, trong lòng cũng đã có câu trả lời.
19:58Cô ta đưa hóa đơn ra đòi lại tiền, nên mới.
20:02Má ơi, Giang tử dự, cậu đúng là con đào mò.
20:04Cậu coi quỹ lớp là kết sắt riêng của mình hả?
20:07Trước giờ không ai ngờ cậu lại là loại người mặt ngoài thánh thiện, bên trong giới giấy thế này.
20:10Dưới hàng trăm ánh mắt như muốn lột ra, Giang tử dự hoàn toàn sụp đổ.
20:13Cô ta gào khóc, lao về phía cô xâm.
20:15À xâm, nghe em giải thích.
20:17Là tụi nó vù khống em.
20:18Là Lâm Linh hại em.
20:20Em, tránh ra.
20:21Cô xâm đẩy mạnh cô ta một cái, đến mức cô ta loạn trọng ngã lăn ra đất.
20:24Em lừa anh suốt thời gian qua dùng tiền của cả lớp, chỉ để trải thảm cho riêng mình.
20:28Không phải mà.
20:29À xâm, em yêu anh thật lòng.
20:31Giang tử dự khóc lóc bò đến ôm lấy chân anh ta.
20:34Giang tử dự, em vốn đâu phải là tiểu thư nhà họ Giang, đúng không?
20:37Đến nước này, cô xâm cũng đã dần sâu chuỗi lại mọi chuyện.
20:40Anh ta đứng dậy, rút điện thoại ra gọi ngay trước mặt mọi người.
20:43Alo, tôi muốn báo án.
20:45Có người tình nghi lừa đảo chiếm đoạt tài sản số lượng lớn.
20:47Mong các anh nhanh chóng đến trường.
20:48Địa chỉ là
20:48Cút máy, cô xâm quay sang nhìn tôi.
20:51Ánh mắt phức tạp đến khó diễn tả.
20:53Lâm Linh, anh.
20:54Cô xâm, anh hãy xin lỗi tôi.
20:56Giang tử dự bị hai nữ cảnh sát áp giải lên xe.
20:59Các người vu khống tôi.
21:00Ba mẹ tôi sẽ mời luật sư kiện hết các người.
21:02Buông ra.
21:03Nhưng chẳng còn ai tin lời cô ta nữa.
21:05Tập hồ sơ mà chú tử mang đến là bằng chứng danh danh.
21:07Tội danh lừa đảo đã thành lập.
21:09Cảm ơn chú, chú tử.
21:11Giọng tôi hơi khàn.
21:12Nếu không có chú,
21:12có lẽ đến giờ tôi vẫn còn bị hàng trăm ánh mắt buộc tội.
21:15Con bé ngốc này,
21:16y như bố con,
21:17cứng đầu mà đáng thương.
21:18Chú vỗ vai tôi,
21:19rồi đưa mắt nhìn quanh căn phòng học hỗn loạn.
21:21Chuyện nói xong rồi, đi thôi.
21:23Trường quân đội, chú đã sắp xếp cho con thì lại.
21:25Tôi gật đầu,
21:26tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được giỡn bỏ.
21:29Nhưng khi tôi vừa xoay người,
21:30thì một bóng người đột ngồi quỳ dạp xuống trước mặt tôi,
21:32chặn đường tôi lại.
21:33Là cô xâm.
21:34Anh ta ngẩn đầu nhìn tôi,
21:35môi run run,
21:36nước mắt bất ngờ lăn dài xuống cằm.
21:38Lâm Linh, anh xin lỗi,
21:39anh có lỗi với em.
21:41Là anh khốn nạn,
21:42là anh ngu ngốc để cô ta lừa.
21:44Anh còn làm em gãy tay,
21:45mất cơ hội phỏng vấn,
21:46anh đúng là đồ xúc sinh.
21:47Anh càng nói càng kích động,
21:48bất ngờ vung tay tự tắt hai cái vào mặt mình,
21:50âm thanh vang rõ mồn một.
21:52Xung quanh vang lên những tiếng hít khí khẽ khẽ đầy kinh ngạc.
21:55Lâm Linh,
21:55em muốn đánh anh,
21:56muốn chửi anh thế nào cũng được.
21:58Xin em,
21:58tha thứ cho anh,
21:59nghĩ đến những gì chúng ta từng có.
22:01Cô xâm cố bỏ tới định níu lấy ống quần tôi,
22:03nhưng tôi lập tức tránh sang bên.
22:04Quá khứ,
22:05tôi cắt ngang.
22:06Cô xâm,
22:07anh nghĩ giữa chúng ta,
22:08từng có quá khứ gì sao?
22:09Anh ta giữ người,
22:10gương mặt đẫm nước mắt bối rối nhìn tôi,
22:12như thế không hiểu nổi lời tôi nói.
22:14Tôi lấy điện thoại ra,
22:14mở một đoạn ghi âm.
22:16Đó là đoạn ghi âm đính kèm cùng với ảnh dương chiếu
22:18mà Giang Tử Dự từng gửi cho tôi để khoe khoang.
22:20À xâm,
22:21anh nói xem,
22:21con nhỏ Lâm Linh đó có phải phiền chết không?
22:23Suốt ngày bám theo anh,
22:24tưởng anh có tình cảm với nó chắc.
22:26Ngay sau đó là tiếng cô xâm cười khẩy,
22:28giọng ngà ngà say.
22:29Nó á,
22:30con gái của giúp việc,
22:31có bao nhiêu giá trị đâu.
22:32Tôi bế nó vào phòng y tế lúc nó chẹo chân.
22:34Là làm màu cho em xem đấy cưng,
22:36tôi muốn em ghen mà.
22:37Mấy hộp trái cây tôi mang cho nó,
22:39là đồ mẹ tôi gọt cho tôi mà tôi không muốn ăn,
22:41đưa nó cho đỡ phí.
22:42Chở nó đi học đi về,
22:44tôi chỉ muốn nó biết xe nhà chúng ta đi là xe gì,
22:46nhà nó có làm cả đời cũng không mua nổi một cái bánh xe.
22:48Đoạn ghi âm kết thúc.
22:50Cô xâm như bị những câu chữ đó rút cạn toàn bộ khí lực,
22:52đến quỷ cũng không vững nữa.
22:54Ánh mắt anh ta từ hoang mang chuyển sang hoảng loạn,
22:56rồi cuối cùng là tuyệt vọng hoàn toàn.
22:57Tôi nhìn anh ta,
22:58chỉ thấy buồn cười đến chua chát.
23:00Những khoảnh khắc từng nâng đỡ tôi qua
23:01suốt quãng thời gian yêu thầm đầy tự ti đó
23:03hóa ra chỉ là những trò nhục mạ có chủ đích.
23:05Tôi chẳng qua là công cụ để anh ta thể hiện mình
23:06với người con gái anh ta thích.
23:08Trong mắt cô xâm,
23:09tôi tồn tại chỉ để chọc tức giang tử dự,
23:11để làm nổi bật thân phận thiếu gia nhà giàu của anh ta.
23:13Tôi nhìn anh ta đang quỳ gối,
23:14mất hồn,
23:15chỉ cảm thấy lệnh lẽo trong lòng.
23:17Cô xâm,
23:17anh nghe rõ chưa?
23:18Đó là cái quá khứ mà anh nói đấy.
23:20Giờ,
23:20anh còn muốn tôi tha thứ điều gì?
23:22Không,
23:23không phải vậy Linh Linh.
23:24Đó là lúc anh sẽ nói bậy thôi,
23:25anh đối với em.
23:26Anh ta lắp bắp cố vùng đứng dậy lao đến chỗ tôi,
23:28nhưng đã bị vệ sĩ đi theo chú tử bình tĩnh chặn lại.
23:31Đủ rồi.
23:31Giọng chú tử vang lên chầm thấp,
23:33mang theo y nhiêm của người từng nắm quyền.
23:35Đưa cậu ta đi,
23:35đừng để rơ mắt con mé.
23:37Vệ sĩ lập tức kéo cô xâm đang mềm oạt dậy,
23:39lúc bị lôi đi,
23:40miệng anh ta vẫn tuyệt vọng gọi tên tôi.
23:42Sau này tôi nghe nói,
23:43cô xâm từ lúc đó hoàn toàn sụp đổ.
23:45Nỗi nhục ê chề,
23:45bị Giang tử dự lừa gạt,
23:47danh dự tan nát trong giới thượng lưu.
23:49Nhiều cú sốc liên tiếp khiến tinh thần anh ta bất ổn.
23:51Cậu thiếu ra từng oai phong một thời cuối cùng
23:53phải vào viện điều dưỡng,
23:54lúc tỉnh lúc mê.
23:55Còn Giang tử dự,
23:56đúng như dự đoán,
23:57chẳng phải tiểu thư danh giá gì cả.
23:59Sau khi bị áp giải về đồn,
24:00cô ta chính thức bị lập án vì tội lừa đảo và bị điều tra.
24:02Còn tôi,
24:03nhờ sự giúp đỡ của chú tử,
24:04sau khi tay lành,
24:05đã thuận lợi vượt qua vòng phỏng vấn lại của trường quân đội.
24:08Tôi cũng nhân tiện giúp mẹ tìm được một công việc gần trường,
24:10đón bà ra khỏi nhà họ cố.
24:11Nghe tiếng còi hiệu lệnh tập hợp vang lên từ loa phát thanh,
24:13tôi hít một hơi thật sâu,
24:15đứng thẳng người.
24:16Những kẻ gây nợ,
24:17sớm muộn gì cũng phải trả đủ cả vốn lẫn lời.
24:19Còn tôi,
24:20sẽ bắt đầu một hành trình mới.
Bình luận

Được khuyến cáo