Truyện Audio Hay || Tôi Chỉ Là Vợ Cũ, Không Phải Nô Lệ || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Chồng tôi hy sinh vì nhiệm vụ, ba mẹ chồng bảo tôi đừng tái giá, họ nói sẽ thương tôi như con gái ruột.
00:05Vì thế, tôi đã chăm sóc họ suốt hơn 20 năm, cho đến khi cả hai qua đời.
00:09Không ngờ trước lúc mất, họ lại để toàn bộ tiền bạc vào nhà cửa cho em chồng.
00:12Chỉ để lại cho tôi một câu, thả con tự do, mong con tái giá.
00:16Tăng lễ còn chưa dọn xong, tôi đã bị đuổi ra khỏi nhà, chết cóng giữa đống dương ngồ.
00:19Lúc mở mắt ra lần nữa, trên linh đường lại là di ảnh của chồng.
00:23Mẹ chồng đang ôm tôi vừa khóc vừa than.
00:25Dư Mai à, từ nay con chính là con gái ruột của chúng ta.
00:28Chỉ cần chúng ta còn sống, sẽ không để ai bắt nạt mẹ con con đâu.
00:31Tôi hất tay bà ra, lập tức đề nghị phân chia di sản.
00:34Ba mẹ chồng sững sờ, cảm giác rét bút khắp người dần tan đi, tôi vẫn đang ở linh đường.
00:38Chỉ là di ảnh treo trên đó đã đổi từ mẹ chồng thành chồng tôi phùng ra đống.
00:41Tiếng khóc than vang vọng khắp nơi, một đôi tay bất ngờ kéo tôi vào lòng.
00:44Dư Mai à, lại khóc đến ngất xỉu rồi hả?
00:47Thân thể con thế này chịu sao nổi?
00:49Mẹ sót lắm, mau vào trong nghỉ chút đi.
00:51Giọng nói quen thuộc này là mẹ chồng.
00:52Tôi đã trọng sinh rồi sao?
00:54Trở về thời điểm 20 năm trước, trong lễ tàng của chồng, mẹ chồng nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
00:58Trông chẳng khác gì một người mẹ hiền tử.
01:00Con dâu khổ mệnh của mẹ ơi.
01:01Ai? Đúng vậy, tôi sao lại không khổ cơ chứ?
01:04Trung niên mất chồng, mẹ hóa con côi, bị chính những người thân yêu nhất chặt đứt đường lui.
01:08Trong mắt người ngoài, ba mẹ chồng thương tôi hơn cả con gái ruột.
01:11Nhưng thực chất, họ rút cạn sức tôi, vắt sạch tôi như vắt chanh.
01:1420 năm tuổi xuân của tôi đều dành để phụng giữ họ.
01:17Tôi lo từng miếng ăn, giấc ngủ cho ba chồng nằm lệt giường.
01:19Đến lúc ông mất cũng sạch sẽ tương tất.
01:21Sau khi ông mất, tôi lại tận tụy chăm sóc bà mẹ chồng yểu điệu,
01:24thậm chí chưa từng để bà phải rửa một cái chén.
01:26Vậy mà cuối cùng, tôi lại bị họ tính kế một vố đau hơn kẻ thù.
01:29Trước khi mất, mẹ chồng đem toàn bộ tài sản trong nhà để lại cho em chồng.
01:33Ngay cả căn nhà cấp 4 nhỏ trong thôn thứ mà anh ta chẳng dùng tới bà cũng đã âm thầm sang tên cho con trai út.
01:38Không để lại cho tôi dù chỉ một đồng su, chỉ vứt lại một câu.
01:41Thả con tự do, mong con tài giá.
01:43Tôi từng không tin, rằng người suốt ngày gọi tôi là con ngoan ấy lại có thể làm ra chuyện như vậy.
01:47Tôi quỳ trước di ảnh của bà, khóc đến chết cũng không chịu rời đi.
01:50Bà vừa hạ huyệt, linh đường còn chưa dọn xong, em chồng đã xua tôi ra khỏi nhà.
01:54Mẹ nói rồi, bảo chị tài giá đi.
01:56Chị đâu còn là người nhà họ phùng nữa, biến đi đâu cho khuất mắt.
02:03Thất thần trên con đường đầy tuyết, chân loạn trọng, tôi ngã vào đống thân ngô khô, chết cóng trong màn đêm lạnh lẽo.
02:08Dư mai, chỉ cần con không tài giá, cứ ở lại nhà này.
02:11Từ nay, con chính là con gái ruột của hai bác.
02:14Mẹ chồng lau nước mắt, ôm tôi đầy dịu dàng.
02:16Ba chồng chống gậy, trước mặt bao nhiêu người đến viếng, ông thề.
02:19Chỉ cần tôi còn sống, sẽ không để mẹ con nó bị bắt nạt.
02:22Tôi bật cười chua chát.
02:23Kiếp trước, người chèn ép tôi dữ dội nhất, chính là hai người các ông đấy.
02:26Kiếp này, tôi sẽ bắt hai người phải trả giá.
02:29Tiếng nhạc tăng lễ bị cắt ngang.
02:30Tất cả mọi người quay lại nhìn tôi, chờ tôi mở lời.
02:33Nghe tôi nói rõ sẽ không tài giá.
02:34Hai ông bà lập tức thay phiên diễn một màn thương con dâu như con gái.
02:37Nhưng tôi chẳng có thời gian rảnh để chơi kịch với họ.
02:40Tôi đang tìm vị lãnh đạo ở huyện cấp trên của chồng tôi ông Tôn Hạo.
02:42Kiếp trước, toàn bộ thủ tục liên quan đến bồi thường và phúc lợi sau khi chồng tôi hy sinh đều do ông ấy trực tiếp xử lý.
02:48Tôi vừa định bước lên chào hỏi, thì bị mẹ chồng kéo mạnh ra phía sau.
02:51Con ngoan, con mệt cả ngày rồi, đi nghỉ chút đi.
02:54Tôi hất tay bà ra, xài bước đi thẳng.
02:56Bà tưởng tôi sẽ lại uống ly nước có thuốc ngủ như kiếp trước sau.
02:59Chính vì ly nước đó, trong lễ tăng kiếp trước, tôi cứ lờ đờ buồn ngủ cả ngày.
03:03Lãnh đạo huyện mấy lần đến thăm hỏi, nhưng thấy tôi không tỉnh táo để nói chuyện.
03:06Cuối cùng không còn cách nào khác, ông ấy đành chuyển sang bàn bạc với mẹ chồng tôi.
03:10Mẹ chồng cứ thế thuận lợi chiếm hết khoản tiền khen thưởng của gia đống.
03:17Em trai chồng, kiếp này, mọi thứ đáng lẽ thuộc về tôi và con gái hoan hoan.
03:21Tôi sẽ không để họ nhúng tay vào dù chỉ một xu.
03:23Thấy tình hình không ổn, em chồng hoảng hốt chạy lại giữ tay tôi.
03:26Nói một đống chuyện gấp để lôi kéo tôi đi chỗ khác, nhưng tôi thậm chí chẳng buồn liếc hắn lấy một cái.
03:31Tôi đi thẳng đến trước mặt tôn hạo, khẽ gật đầu chào.
03:33Chào anh, tôi là vợ của phùng gia đống lưu dư mai.
03:36Đây là con gái của chúng tôi bé hoan hoan.
03:38Rất cảm ơn anh đã không ngại đường xa đến dự tăng lễ của chồng tôi hu hu hu.
03:42Tôn hạo vội đỡ tôi.
03:43Em dâu à, xin chia buồn cùng em.
03:45Ba mẹ chồng và em chồng vẫn còn ngương ác vì sao tôi không hề buồn ngủ như lần trước.
03:49Còn tôi thì đã đưa lãnh đạo vào nhà, thắp hương cho ra đống xong xuôi.
03:52Ánh mắt mấy người kia như ma quỷ, cứ nhìn tôi chầm chầm không rời.
03:55Tôi chỉ cần quay lưng lại là họ đã nhốn nháo lo đi tìm.
03:58Nhân lúc họ bị đám họ hàng đến viếng cuốn lấy, tôi cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện riêng với lãnh đạo.
04:08Người khác, dặn tôi sớm đến phòng công tác cựu chiến binh để gặp chuyên viên Tiểu Tần làm thủ tục đăng ký.
04:13Trước khi rời đi, ông còn đưa tôi thông tin liên lạc của Tiểu Tần.
04:15Em dâu à, nhớ giữ gìn sức khỏe, phải sống tốt vì con.
04:19Tiến tôn hạo đi rồi, tôi mới thở phào nhẹ nhóm.
04:21Khi ba mẹ chồng và em chồng thoát ra được đám người vây quanh, xe công vụ cũng vừa rời khỏi làng.
04:26Mẹ chồng đến khói xe còn không kịp nhìn thấy, ánh mắt độc ác vụt qua gương mặt bà ta.
04:30Ngày hôm sau, lễ tăng kết thúc, khách hứa cũng dần rời đi.
04:33Họ hàng nhà họ Phùng lập tức vây tôi lại giữa sân, giống như kiếp trước.
04:36Ép tôi phải cam kết công khai rằng sẽ chăm sóc ba mẹ chồng đến hết đời.
04:39Con dâu cũng là nửa đứa con gái, chăm sóc cho mẹ chồng là chuyện đương nhiên.
04:42Phải đó, chú ba Phùng bị đau lưng mãn tính, không có ai chăm sao mà được.
04:46Nếu mày bất hiếu, đừng trách tụi tao không tha cho mày, ngay cả ra đóng cũng sẽ không tha nếu là ma.
04:51Mẹ chồng mặt mày dạng dỡ, ba chồng gật vù cười cười, như thế điều đó là lẽ đương nhiên.
04:55Ba mẹ chồng con thương con như con ruột, sống với họ chẳng thiệt thòi gì đâu.
04:59Có hai ông bà giúp chồng con, sau này con cứ việc sống sung sướng.
05:02Trong lòng tôi không ngừng lật trắng mắt, em trai em gái chồng vẫn còn sống sờ sờ đó.
05:06Dù có kiện lên tòa, trách nhiệm phụng dưỡng cũng chẳng đến lượt tôi.
05:09Em gái chồng cũng hùa theo, em ganh tị với chị dâu ghê á, không phải đi làm, ở nhà chơi cả ngày mà vẫn có tiền tiêu.
05:15Ba mẹ còn thương chị hơn cả em, chị có phúc thế này, phải mừng chứ.
05:19Tôi hử lệnh một tiếng phúc như thế, có muốn đổi lấy không?
05:22Kiếp trước vì phục vụ hai ông bà già, tôi cực khổ đến mức lưng cũng không rũi thẳng nổi.
05:25Hãy trời mưa là tôi đau đến muốn chết, vậy mà cô ta gọi đó là vui trời à?
05:29Tôi hắng giọng một cái, bắt đầu trò hỏi từ người một.
05:32Tôi bước đến trước mặt cô Tư, chống nạnh hỏi thẳng, cô nói sống sung sướng phải không?
05:36Vậy cô mang ba mẹ chồng tôi về mà nhờ họ chồng con đi.
05:39À quên, cô không để được mà, thôi coi như tôi chưa nói gì.
05:45Tôi lại quay sang bà hai, lôi bà ta đến chỗ trôn cất ra đống.
05:48Bà nói anh ấy chết cũng sẽ không tha cho tôi đúng không?
05:51Vậy đi, chúng ta ra mộ anh ấy đứng nguyên một đêm, xem thử ảnh không tha cho bà, hay là không tha cho tôi.
05:56Đi đi bà hai, chẳng phải bà biết gọi hồn sao, giờ đi luôn này.
06:00Bà hai dậm chân đằng đằng sắc khí, nhưng người thì cứ lùi lại, không chịu nhúc nhích lấy một bước.
06:04Cuối cùng, tôi đến trước mặt em chồng, nhìn cô ta chằm chằm.
06:07Cô nói chăm sóc người già yếu là đi chơi đúng không?
06:10Vậy đi đổ bô tối qua của ba cô đi, giặt đống đổ hôi hám đó, rồi xoa bóp cho ông nổi tiếng.
06:15Em chồng biểu môi, liếc nhìn ông cụ một cái đầy ghét bỏ, không nói gì.
06:18Tôi mặc kệ cô ta muốn hay không, sắn tay áo kéo thẳng vào phòng ba chồng.
06:22Tôi khỏe, em chồng bị tôi kéo lê cả người lên không, vừa lạo oai oái vừa vùng vẫy.
06:26Đi đi, không phải thấy nhẹ nhàng vui vẻ lắm sao, giờ đi luôn cho tôi xem.
06:30Lúc này em trai chồng không nhịn được nữa, rào lên.
06:32Đủ rồi, đừng gây chuyện nữa, nếu chị không muốn chăm ba mẹ thì cút đi luôn cho tôi.
06:39Ông nói không rằng, nắm tay hoan hoan vào nhà thu dọn đồ đạc luôn.
06:43Bên ngoài lập tức dối loạn, tôi nghe mẹ chồng đang chửi mắng thằng con trai,
06:46còn ba chồng thì làm bộ làm tịch đòi đánh nó.
06:48Mẹ chồng hấp tấp chạy vào, kéo tôi lại, vừa khóc vừa xin lỗi thay cho em chồng.
06:52Dư mai, nó chỉ là thằng nhóc lỗ mãng, con đừng chấp, đây là nhà con mà,
06:56con dắt con nhỏ đi rồi biết ở đâu, coi như mẹ với ba con văn con đấy,
07:00ở lại đi, ngoan, đừng bỏ đi mà, cả nhà họ hàng mắng tôi là đồ chanh chua,
07:04điên khùng, em gái chồng còn khóc giống lên đòi tôi cút lẹ,
07:07ba chồng đập gậy xuống nền, ra lỗi, ra huệ, xin lỗi chị dâu mấy người mau lên,
07:11em trai và em gái chồng mặt mày khó chịu, không ai muốn xin lỗi,
07:14ông giả dơ gậy lên đập cho một trận, hai đứa bị đánh mới chịu nghiêm túc nói xin lỗi,
07:18lúc đó tôi mới dừng việc thu dọn, mẹ chồng nhất quyết giữ tôi lại,
07:21cũng chỉ vì sợ tôi mang tiền bỏ trốn, không có tôi,
07:24bà vừa mất tiền vừa mất luôn người hầu không công, quá lỗ,
07:27nhưng lần này tiền trợ cấp sẽ được phát trực tiếp cho tôi,
07:29bà ta đâu còn quyền gì để chen vào, hôm sau, tôi lấy cớ đưa hoan hoan đi mua đồ dùng học tập,
07:34âm thầm đến phòng công tác cựu chiến binh ở huyện gặp tiểu tần,
07:36dưới sự hướng dẫn của cậu ấy, tôi lần lượt điền thông tin và hoàn thành thủ tục đăng ký,
07:40tôi còn nhờ chị họ đang làm việc trên huyện tìm giúp một căn nhà thuê giá vừa phải,
07:44chờ mọi thứ ổn thỏa, tôi sẽ lập tức dọn khỏi cái nơi quỷ quái này,
07:47sau khi về nhà, tôi nấu cơm, giặt đồ chỉ lo cho hai mẹ con tôi,
07:51nói đến chuyện chăm sóc người già, hai anh em kia chỉ giỏi nói mồm,
07:54ngay tối hôm đó, Phùng Gia Lỗi đã lái chiếc BMW kép mua bằng tiền vay về thành phố,
07:58Phùng Gia Huệ cũng đi theo, trước khi đi còn không quên vặt sạch vài con gà vịt,
08:02rau trong vườn cũng bị cô ta gom sạch, tiền trợ cấp khen thưởng nhanh chóng được phát xuống,
08:06chưa kịp ấm chỗ thì đã có người người thấy mùi mò tới,
08:08ba mẹ chồng gõ cửa phòng tôi, mở miệng lại yêu cầu tôi đưa hết tiền hiếu kính cho họ,
08:12tổng cộng 15 vạn, trong thời buổi này có thể mua được hai căn nhà ở huyện,
08:16không cần nghĩ tôi cũng biết, số tiền này họ định đưa cho em trai chồng mua nhà cưới vợ,
08:20nghe đâu nó đang cưa cầm một cô gái làm trong biên chế ở thành phố,
08:23nhưng người ta đang chê nó nghèo, nhưng số tiền mà ra đống đánh đổi bằng mạng sống,
08:26dựa vào đâu mà để em trai chồng hưởng, tôi nói thẳng luật pháp quy định phải đưa cho hai người bao nhiêu,
08:30tôi sẽ đưa đúng từng đồng, không hơn một xu, nếu không hài lòng, cứ việc kiện tôi ra tòa,
08:35tiểu tân đã giúp tôi hỏi kỹ theo quy định, hai ông bà già nhiều lắm cũng chỉ được chia hơn ba bạn,
08:39nếu không phải luật bắt buộc, thật sự tôi chẳng muốn đưa cho hai người đó dù chỉ một đồng,
08:43lưu dư mai, cô muốn nuốt chọn số tiền đó một mình à, tôi nói cho cô biết,
08:47không có cửa đâu, mau đem tiền giao ra đây, vì tiền, mẹ chồng cuối cùng cũng lộ nguyên hình độc ác,
08:52tôi phì một ngụm nước bọt ngay trước mặt bà ta, rồi dứt khoát dùng lực đẩy bà ra,
08:56dầm một tiếng đóng cửa lại, không môi được tiền, họ liên gọi cả đám họ hàng đến gây áp lực,
09:00dư mai à, ba mẹ cũng đâu muốn đòi tiền con, tại ba con bệnh nặng quá, bị thoát vị đĩa đệm cần phẫu thuật,
09:05tụi mẹ mới mở miệng gu gu, mẹ chồng luôn xây dựng hình tượng dịu dàng, yếu đuối trong thôn,
09:10ai gặp cũng khen bà hiền, giờ bà vừa khóc lóc một cái, đám họ hàng lập tức hùa vào mắng tôi,
09:14ép tôi đưa tiền ra, lưu dư mai, làm người phải có lương tâm chứ, nuốt tiền cứu mạng người ta,
09:19không sợ báo ứng à, đúng đó, chồng mới mất đã ăn hiếp ba mẹ chồng, đúng là thứ không ra gì,
09:24phải bắt nó trả lại tiền cho vợ chồng chú ba, rồi đuổi cổ khỏi làng, phải rồi,
09:28tại cô ba hiền quá mới bị nó bắt nạt vậy đó, tôi chẳng buồn giải thích nói với những người như vậy cũng vô ích,
09:33gọi thẳng cảnh sát cho nhanh, vừa hay có thể giao tiền ngay trước mặt công an,
09:36cắt đứt quan hệ, khỏi bị họ bám theo kiếm chuyện sau này, mẹ chồng biết khích động họ hàng chưa đủ,
09:41liên tung một chiêu độc hơn, bà ta chậm dãi bước đến trước mặt tôi, rồi phịch một tiếng,
09:45quỳ dạp xuống, dư mai, coi như mẹ xin con đó, đưa tiền để ba con đi mổ đi,
09:50nói rồi, bà dập đầu ba cái vang rội, ở vùng tôi, phong tục là nếu bậc trên dập đầu với bậc dưới thì sẽ tổn thọ,
09:56nhưng tôi chịu được, bà có dập đầu trong cái tôi cũng nhận hết,
09:58em trai chồng nghe tin có tiền liền chạy về, vừa vào cửa đã thấy mẹ mình đang quỳ trước mặt tôi,
10:03chưa hỏi rõ đầu đuôi, nó xông tới tắt tôi một cái nảy lửa, con khốn, may dám bắt mẹ tao quỳ xuống,
10:09nó không biết rằng, lúc đó tiểu tần từ phòng công tác cựu chiến binh huyện đang có mặt trong nhà tôi,
10:13chứng kiến cả cảnh gia đình họ đang bắt nạt một người đàn bà quá như tôi,
10:16và ngay sau đó, tiếng còi cảnh sát cũng vang lên mỗi lúc một gần,
10:19cảnh sát tới nơi, em chồng vẫn hống hách, nhất quyết không xin lỗi,
10:22các anh ơi, chuyện trong nhà tụi tôi, các anh cũng muốn nhúng tay vào à,
10:26con đàn bà này ép mẹ tôi quỳ, tôi tắt nó còn nhẹ chán,
10:29em chồng mặc vest, tóc vuốt keo bóng lưỡng, dây da sáng bóng như gương,
10:32suốt ngày lái BMW kép giả vờ làm người thành đạt, thể diện hơn trời, tất nhiên là không chịu cuối đầu,
10:38tiểu tần đã nói rõ mọi chuyện với các anh công an, nhờ họ đứng ra phân xử,
10:41nhưng một bên là vợ liệt sĩ, một bên là thân nhân liệt sĩ,
10:44chuyện này công an cũng khó mà phân xử rạch ròi, cuối cùng họ chỉ có thể đứng giữa, cố gắng hòa giải,
10:49tôi biết họ không can thiệp sâu được, điều tôi cần chính là biên bản ghi nhận sự việc,
10:53phùng ra lỗi, tôi nói cho anh biết, nếu chị dâu anh mà kiện đến cùng, anh chắc chắn sẽ phải ngồi tù đấy,
10:58đừng tưởng tôi đang hù dọa anh, kiểu người sĩ diện hão rồi tự giức khổ như anh tôi gặp nhiều rồi,
11:02vào tù mới biết hối hận thì quá muộn, đừng trách tôi không nhắc trước,
11:05nghe đến khả năng phải ngồi tù, phùng ra lỗi bắt đầu hoảng loạn,
11:08trong thời đại này, đi tù là chuyện tài trời, cả đời coi như tiêu,
11:12nhưng hắn vẫn không tin, chỉ là tát một cái thôi mà, làm gì đến mức vào tù,
11:15cho đến khi công an chuẩn bị rời đi, trước khi đi còn dặn tôi cứ kiện thẳng ra tòa,
11:19hắn vẫn cố chấp không chịu cuối đầu, ớm, anh gan lắm ha, không sợ tù tội gì hết chứ gì,
11:24lúc này hắn mới thật sự sợ, vội vàng chạy đến trước mặt tôi, cuối đầu xin lỗi rồi giết,
11:28tôi chẳng buồn nhìn hắn, chỉ quay sang nói muốn tiễn tiểu tần cậu ấy phải về đơn vị rồi,
11:33phùng ra lỗi khôn lắm, biết tôi đang dần mặt hắn một trận,
11:35thế là hắn cũng quỳ xuống trước mặt tôi, miệng không ngừng gọi chị dâu xin tha thứ,
11:39tôi vẫn không nói gì, hắn bắt trước mẹ mình, dập đầu mấy cái vang rội,
11:43ba mẹ chồng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán hận, như muốn lột ra tôi sống,
11:46thấy tôi vẫn im lặng, mẹ chồng nhịn không nổi nữa,
11:49mày đừng có được đà lấn tới, ra lỗi đã quỷ xuống rồi, mày còn muốn gì nữa,
11:53chẳng lẽ mày muốn ép chết cả nhà tao mới hài lòng sao, đồ vô lương tâm,
11:56thôi vậy, mấy cái dập đầu hôm nay coi như trả luôn cái ơn kiếp trước,
12:00đứng dậy đi, đừng quỷ nữa, quỷ thì tôi tát không thuận tay,
12:03đứng dậy tôi tát cho gọi, chát, một tiếng bà tai giòn tan vang khắp sân nhà,
12:07tôi lắc tay, nhìn hắn nói rõ ràng, yên tâm, chị dâu sẽ không kiện em đâu,
12:11em cũng không phải đi tù, cùng lắm thì chỉ mất việc thôi mà chuyện nhỏ,
12:14hôm sau, tôi cầm theo biên bản xuất cảnh của công an,
12:17đến tận nơi làm việc của Phùng Gia Lỗi, tôi đứng tên thật tố cáo việc hắn hành gung vợ liệt sĩ,
12:21nếu đơn vị còn tiếp tục sử dụng hắn, tôi sẵn sàng ngày nào cũng đến báo cáo,
12:25thậm chí đứng trước cổng cơ quan kể rõ thành tích vinh quang của hắn,
12:28người phụ trách đơn vị hứa sẽ xử lý nghiêm,
12:30chỉ sau 2, 3 ngày, Phùng Gia Lỗi bị đuổi việc,
12:32hắn quay về làng, khóc lóc om sòm,
12:34ánh mắt nhìn tôi đầy cam thù, nhưng hắn chẳng làm gì được,
12:37nếu còn dám động tay động chân, tôi sẽ gửi hắn vào tù thật luôn,
12:40cùng về với hắn còn có Phùng Gia Huệ em gái chồng,
12:43người đã bỏ việc từ lâu để bám lấy bố mẹ,
12:45vừa về đến nhà là cô ta bắt đầu gọi món,
12:47nào là sườn giam, vịt xào gừng các kiểu,
12:49tôi coi như không tồn tại, vẫn đấu cơm,
12:51giặt rũ cho 2 mẹ con tôi mà thôi,
12:53em chồng tức đến rậm chân tại chỗ dù gì trước đây tôi luôn chiều cô ta vô điều kiện,
12:57nhưng rất nhanh, ánh mắt của cô ta lại đầy vẻ đắc ý,
12:59ôi, em đâu có phúc như chị dâu,
13:01tháng sau em phải đi làm rồi,
13:03làm hậu cần, lương thì cũng chỉ được 7,
13:05800 một tháng, chứ chị dâu thì khác rồi,
13:07giờ trong tay là cả chục vạn tiền tiết kiệm,
13:09đúng, tiền đó là phần tôi xứng đáng nhận,
13:11còn công việc kia, vốn dĩ không thuộc về cô ta,
13:14hôm đó, trước mặt bao người,
13:15với công an và tiểu tần làm chứng,
13:17tôi đã đưa cho ba mẹ chồng đúng phần tiền mà họ được nhận,
13:202 người lập tức đổi thái độ,
13:21lại giả bộ hiền lành thương yêu tôi,
13:23mục đích của họ là giữ chân tôi ở lại làng,
13:25để phùng gia huệ chính thức có được suất việc làm đó,
13:27tôi giả vờ ngây thơ, im lặng theo dõi,
13:29em chồng vì thế từ bỏ công việc cũ,
13:31cũng từ chối lời giới thiệu của người thân về công việc nhẹ lương cao,
13:33cứ thế ở nhà ăn bám từng ngày,
13:35ngủ tới trưa, nằm dài xem tivi,
13:37cứ cười đi, cười cho đã rồi đến lúc nhận ra mình trắng tay,
13:40e là không còn cười nổi nữa đâu,
13:42hy vọng bà ta còn cười nổi,
13:43chị họ ở huyện gọi điện tới,
13:45nói đã giúp tôi thuê xong nhà,
13:46tôi chỉ mang theo vài bộ đồ cần thiết,
13:48giấy tờ cá nhân và cặp sách của Hoan Hoan,
13:50không hoành lại lấy một lần,
13:51tôi dắt con rời đi,
13:52mẹ chồng thấy tôi chuẩn bị đi,
13:54vội buông cả bữa cơm chạy ra chặn lại,
13:55lưu dư mai, cô định đưa con bé đi đâu,
13:57đứng lại cho tôi,
13:59Hoan Hoan là cháu gái nhà họ phùng,
14:00cô muốn cút thì cút một mình,
14:02đừng mong đem con bé theo,
14:03tôi chẳng buồn trả lời,
14:04phất tay hất bà ta sang một bên,
14:06ba chồng bị bệnh cuộc sống thấy vợ bị đẩy,
14:08cuống cùng chống gậy lao ra,
14:09mặt ông ta đen như đít nồi,
14:11dơ tay định xong tới tắt tôi,
14:12tôi né sang một bên,
14:14ông ta mất đà ngã sấp mặt,
14:15lăn quay như chó gạm đất,
14:16tự ông ngã đó nhé,
14:17đừng có mà lôi tôi ra đổ vạ,
14:19tôi nắm tay Hoan Hoan chạy thẳng,
14:21kẻo lại bị vu oan,
14:22mẹ chồng vừa chạy theo vừa hách gọi,
14:23còn tôi thì đã ngồi yên trên chiếc xe ba bánh,
14:33tôi liền trải giường cho con nằm nghỉ,
14:35việc chuyển trường,
14:35tiểu tân đã giúp tôi hoàn tất từ lâu,
14:37sang học kỳ sau,
14:38Hoan Hoan sẽ chính thức học tiểu học ở huyện,
14:40vất vả cả buổi,
14:41tôi vừa đặt lưng định nghỉ ngơi thì điện thoại vang lên,
14:44lưu dư mai,
14:44đồ đàn bà độc ác,
14:46cô đẩy ba ngã đến liệt luôn rồi đấy biết không,
14:48còn dám bỏ chạy hả,
14:49mau tới bệnh viện chăm ông ấy,
14:51không thì đừng trách bọn tôi kiện cô ra tòa,
14:53tôi biểu môi một cái,
14:54thẳng nhiên đáp,
14:54Ờ, vậy cứ kiện đi,
14:56tôi sẵn sàng tiếp đón,
14:57nói rồi tôi lập tức chặn số em chồng,
14:59lan ra ngủ một giấc thật ngon trong căn nhà mới,
15:01còn ba chồng thì không được yên giấc nghe nói ông ta đau quá,
15:04riêng gì cả đêm,
15:05không lừa được tôi quay về chăm ông,
15:06cả nhà họ ở bệnh viện cãi nhau long trời lờ đất,
15:09mẹ chồng vốn quen sống sung sướng,
15:10chẳng biết làm gì ngoài khóc bên giường bệnh,
15:12em chồng thì lười ăn hại,
15:13bảo cô ta chăm người liệt là chuyện viển vong,
15:15em trai chồng thì vội vàng chuẩn bị vào nam học làm ăn,
15:24tính nước lã,
15:25mẹ chồng bị ép phải ở nhà phục vụ ông chồng liệt giường,
15:27nghe tin này, tôi cười ra tiếng,
15:29bà mẹ chồng tốt của tôi ơi,
15:31phúc phần của bà mới chỉ bắt đầu thôi,
15:32chăm người liệt khổ cực cỡ nào,
15:34tôi là người hiểu rõ nhất,
15:35ba chồng dù gây nhưng cũng là đàn ông trưởng thành,
15:37hơn 60kg chứ không ít,
15:38hàng ngày phải chở mình,
15:40vỗ lưng, hút đầm,
15:41lau rửa, đút ăn,
15:42việc khó nhất là vệ sinh cá nhân,
15:44ở quê, nhà vệ sinh cách xa phòng ngủ,
15:46nên phải dùng bô để ông đi tiểu,
15:48đi nặng tại chỗ,
15:54vấn, chưng diện đi chợ,
15:56giờ ngay ngay phải hầu hạ chồng rửa bô,
15:57lau chùi,
15:58sống trong mùi xú ế nồng nạc,
16:00tôi không nhịn được mà phì cười đúng là quả báo xứng đáng,
16:02chưa được vài ba ngày,
16:03mẹ chồng đã bắt đầu than thở ông ta lười,
16:05bẩn, tiêu tiểu nhiều,
16:06nhưng ba chồng cũng chẳng phải loại hiền lành gì,
16:08nhìn thấy bà vợ suốt ngày căn nhăn,
16:10chê bài,
16:11ông ta liền làm một cú trả đũa ngoạn mục đi bậy luôn trên giường,
16:14để mặc bà ta tự xử,
16:15mẹ chồng vừa khóc vừa chửi,
16:16nhưng cũng chẳng còn cách nào,
16:18vừa nôn vừa phải dọn,
16:19dọn xong còn chút giận bằng cách véo một cái thật đau lên người ông già,
16:22giữa trời đông giá rét,
16:23bà ta dọn dẹp xong cho ông còn phải giặt ra giường,
16:25chăn gối,
16:26đôi tay từng được chăm chút kỹ lưỡng,
16:28mịn mang trắng trẻo,
16:29giờ đây vết nước này,
16:30thâm tím vì tê cóng,
16:31mẹ chồng gọi em chồng đang ăn không ngồi rồi ở nhà ra giúp,
16:34nhưng cô ta bịt mũi,
16:35chạy còn nhanh hơn ai hết,
16:36nghe nói giờ chỉ cần đi ngang qua nhà là có thể nghe thấy tiếng mẹ chồng chửi ba chồng vang cả sân,
16:41ông già chết tiệt,
16:42lại ị ra giường nữa hả,
16:43không thích thì ăn,
16:44không thì nhịn chết đi,
16:45bà đây chịu đủ rồi,
16:46trời ơi,
16:47sao không cho tôi chết quách đi cho rồi,
16:49sống thế này còn khổ hơn chết,
16:50mới có mấy ngày thôi mà đã kêu ca không chịu nổi,
16:52kiếp trước,
16:53tôi đã chăm ông cụ tròn 10 năm,
16:55chưa một ngày than bán,
16:56tôi chấp tay cầu trời cho họ sống lâu trăm tuổi,
16:58nhưng tiếc là trời chẳng chiều lòng người,
17:00Tiểu Tân gọi điện bảo tôi đến phòng công tác cựu chiến binh làm thủ tục,
17:03công việc do huyện sắp xếp đã có thông báo,
17:05chẳng mấy nữa tôi sẽ đi làm,
17:06tôi mang theo giấy tờ đến chỗ Tiểu Tân thì đúng lúc thấy em chồng Phùng Gia Huệ đang làm ẩm lên,
17:10làm sao lại bảo không còn trì tiêu,
17:12anh tôi là liệt sĩ,
17:13nhà tôi được xuất làm việc,
17:14có phải mấy người đem xuất này đi bán cho người quen rồi không,
17:17tôi phải tố cáo các người,
17:18Phùng Gia Huệ tức giận rậm chân thình thịt,
17:20chẳng thèm nghe ai giải thích,
17:21ai đến gần khuyên giải,
17:23cô ta đều chửi không tiếc lời,
17:24toàn là những câu thu tục khó nghe,
17:26bất đắc dĩ,
17:26nhân viên đành phải gọi bảo vệ đến mời cô ta ra ngoài,
17:29Phùng Gia Huệ nổi điên,
17:30vơ hết tờ rơi,
17:31bút vở trên bàn ném loạn khắp nơi,
17:33cô mà còn làm loạn nữa là chúng tôi báo công an đấy,
17:35Phùng Gia Huệ càng phát điên,
17:36cứ nghĩ mình bị cướp mất cơ hội,
17:38các người cướp việc của tôi mà còn dám báo công an,
17:40báo đi, tôi thích mấy người đấy,
17:42báo ngay đi,
17:43cô ta gào thép,
17:44túng vai bảo vệ mà đánh túi bụi,
17:46tiểu tân liếc tôi một cái,
17:47khẽ lắc đầu tỏ vẻ đồng cảm,
17:49chị à,
17:49coi như chị khổ sở thật rồi,
17:51gặp phải cái gia đình thế này,
17:52cũng may là giờ chị thoát ra được rồi,
17:54chứ không thì còn khốn khổ nữa,
17:55tiểu tân thao tác máy tính cực nhanh,
17:57in giấy tờ,
17:58đưa tôi ký tên và điểm chỉ liên tục,
17:59bảo vệ liên tục khuyên nhủ nhưng Phùng Gia Huệ vẫn đứng đó phát điên,
18:02tôi ôm tập hồ sơ,
18:03định lén chuồn thì vẫn bị cô ta phát hiện,
18:05lưu dư mai,
18:06là mày,
18:07tao biết ngay mà,
18:08chính mày cướp suất việc làm của tao,
18:10tôi vội bước nhanh ra cửa,
18:11cô ta điên đến thế rồi,
18:12tốt nhất nên tránh xa,
18:13cô ta nhìn chầm chầm vào sấp giấy trên tay tôi,
18:16chạy tới định giật lấy,
18:17may mà tôi phản ứng kịp,
18:18nhét luôn vào túi sách,
18:19cô ta lại nhào tới kéo cả túi của tôi,
18:21tôi hét lớn,
18:22bảo vệ,
18:23cô ta điên rồi,
18:24báo công an đi,
18:25chưa đầy một phút,
18:26hai bảo vệ đã áp chế được cô ta,
18:27Phùng Gia Huệ nhìn tôi chầm chầm,
18:29nước mắt trào ra từ khóe mắt,
18:30ánh mắt đó vừa hận vừa cay đắng,
18:32miệng vẫn không ngừng chửi rùa,
18:33cuối cùng,
18:34cô ta bị công an đưa đi,
18:35vì thái độ nhận lỗi tốt và đã nộp phạt nên không bị tạm giam,
18:38nhưng cơ hội làm việc mà cô ta từng có,
18:40giờ thì vĩnh viễn không quay lại nữa,
18:42sau cùng,
18:43cô ta chỉ có thể xin làm nhân viên sắp xếp hàng hóa trong siêu thị để sống qua ngày,
18:46người đàn ông từng nói sẽ cưới cô ta cũng vì cô không còn việc nhà nước mà quay lưng bỏ đi,
18:50kiếp trước,
18:51chính nhờ công việc ổn định đó mà cô ta cưới được một anh công chức,
18:54cả đời sống an nhàn sung sướng,
18:56chưa từng phải khổ một ngày nào,
18:57chính vì có được công việc nhà nước đó,
18:59nên cô ta mới có thể ngồi trên cao,
19:01kinh khỉnh chê tôi trăm người già là nhàn hạ,
19:02lúc tôi bị đuổi ra khỏi nhà,
19:04cô ta còn đổ cho tôi tội lười biếng,
19:06không biết chăm sóc mẹ chồng,
19:07kiếp này,
19:08e là cô ta sẽ nếm đủ đắng cay thôi,
19:10lại thêm một mùa hè rực rỡ nữa,
19:11hoan hoan đã quen với cuộc sống ở ngôi trường mới,
19:14mùa mưa bão đến,
19:15ngày nào tan ca tôi cũng đến trường đón con,
19:17hôm đó mưa lớn bất ngờ,
19:18ào ào chút xuống,
19:19nhiều khu trũng trong huyện bị ngập nặng,
19:21trường học cũng phải cho nghỉ hai hôm,
19:22chờ hết mưa mới cho học sinh đi học lại,
19:24trời vừa tạnh,
19:25tôi mới nghe tin ba chồng chết rồi,
19:27đêm hôm đó,
19:28mưa lớn tàn phá dữ dội,
19:29sấm chớp giật ngang trời,
19:30xét bổ từng đợt,
19:31lũ bùn tràn về rất nhanh,
19:33người trong làng người thì chạy thoát,
19:34người thì bị vùi lấp,
19:35mẹ chồng run dày,
19:36khoác áo chạy loạn trọng gom đồ để bỏ chạy,
19:38còn ba chồng thì bất lực nằm im trên giường,
19:40trông mắt nhìn nước mưa ăn sâu vào tường nhà,
19:42ông ta nức nở văn xin mẹ chồng,
19:44bà ơi cõng tôi ra ngoài đi tôi không muốn chết đâu,
19:46mẹ chồng nghe tiếng gọi thiều thảo của ông,
19:48bỏ hành lý xuống,
19:49cố gắng đợi ông dậy,
19:50nhưng với sức bà ta,
19:51làm sao cõng nổi một ông già hơn 60kg,
19:53tôi nhớ kiếp trước cũng có một trận lũ bùn như vậy,
19:55mưa lớn như thể trời thủng một lỗ,
19:57tôi làm lụng quanh năm nên rất khỏe,
19:59cõng ông cụ ra khỏi nhà chạy bạt mạng,
20:01mẹ chồng bế hoan hoan đi phía sau tôi,
20:02ngoài khóc thì chẳng làm được gì khác,
20:04vì bị mưa rầm,
20:05ba chồng phát sốt,
20:06tôi đặt ông lên chiếc xe đầy,
20:07kéo một mạch đến huyện khám bệnh,
20:09một người lớn nằm trên xe,
20:10cộng cả xe ít cũng phải 200-300kg,
20:12tôi một mình kéo xe đi trong mưa tầm tã hơn
20:14một tiếng đồng hồ mới đến được bệnh viện,
20:16ông ta giữ được mạng sống nhờ tôi
20:17nhưng chưa từng một lần ghi nhớ ơn nghĩa đó,
20:19lần này, không có tôi,
20:21mẹ chồng không cách nào cõng nổi ông ra ngoài,
20:23bà ta chạy quanh trong mưa kêu cứu,
20:24nhưng xung quanh đã chẳng còn ai,
20:26ai nấy đều chạy thoát thân,
20:27bản năng sinh tồn buộc bà ta phải bỏ chồng lại,
20:29một mình thoát khỏi dòng lũ,
20:31bà chỉ có thể chơi mắt nhìn lũ bùn phá hủy căn nhà,
20:33nhấn chìm người chồng bất động của mình,
20:35ông Phùng ơi ông đừng trách tôi,
20:37tất cả là số ông cả đấy,
20:38tôi cũng hết cách rồi,
20:39chồng chết, nhà sập,
20:40mẹ chồng chỉ cần cách lên thành phố tìm em trai chồng,
20:43nhưng đã lâu lắm rồi hắn chẳng liên lạc,
20:45bà chỉ nhớ mang máng hắn làm việc ở tòa nhà trung tâm,
20:47lúc tôi gặp bà,
20:48bà đã lang thang trên đường mấy ngày rồi,
20:50lương còng, vừa đi vừa hỏi đường,
20:52cháu ơi, cho bác hỏi tòa trung tâm đi lối nào vậy,
20:54trên người bà ta bốc mùi hôi của bùn và mồ hôi trộn lẫn,
20:57ai cũng lành xa,
20:58chưa kịp nghe bà hỏi xong,
21:00người ta đã bịt mũi,
21:01phất tay bảo đi chỗ khác,
21:02chỉ có tôi là dừng lại,
21:03người phụ nữ trước mặt tôi,
21:04so với nửa năm trước,
21:06già hẳn đi cả chục tuổi,
21:07bà đi đôi giày vài đã thủng lỗ,
21:08mặc chiếc áo thun dính đầy bùn đất,
21:10khi thấy tôi,
21:11mắt bà sáng lên một giây,
21:12rồi nhanh chóng tôi sầm lại,
21:14bà muốn tìm phùng ra lỗi đúng không,
21:15tôi dẫn bà đi,
21:16cảm cảm ơn con,
21:17dư mai,
21:18mẹ chồng cuối đầu,
21:19không dám tin tôi lại chủ động giúp bà,
21:21lên xe taxi,
21:22bà vừa xin lỗi,
21:23vừa không ngớt lời khen ngợi,
21:24mẹ từng làm nhiều điều có lỗi với con,
21:26dư mai,
21:27mẹ xin lỗi con thật lòng,
21:28vẫn là con có tấm lòng lương thiện,
21:29chỉ có con mới chịu giúp mẹ,
21:31tôi lương thiện,
21:32bà nhầm to rồi,
21:33tôi thủ rất dai,
21:34có ân thì báo,
21:35có oán thì trả,
21:36tôi chỉ cười mà không nói gì,
21:37chắc bà ta còn chưa biết hôm nay là ngày gì,
21:39chiếc xe đang chạy về phía nhà hàng sang trọng bậc nhất trong huyện,
21:42em trai chồng hôm nay tổ chức lễ đính hôn với tiểu thư nhà giám đốc sưởng may,
21:45mẹ chồng hào hức nhìn ra ngoài cửa sổ,
21:47vẫn chưa biết chính mình sắp phá tan lễ đính hôn của con trai,
21:50sau khi từ miền Nam trở về,
21:51phùng ra lỗi mở công ty riêng,
21:53làm ăn rầm rộ,
21:54hắn thuê liền 3 văn phòng trong tòa nhà trung tâm,
21:56chiếc BMW kép cũ cũng được thay bằng chiếc Mercedes mới toanh,
21:59vest và giày da đều đặt may riêng,
22:01dưới quyền có tới hơn 23 nhân viên,
22:03ai cũng khen hắn là ông chủ trẻ triển vọng nhất huyện,
22:05chỉ có tôi biết tất cả đều là giả,
22:07hắn tự tạo cho mình hình tượng thiếu da khởi nghiệp,
22:09chỉ để lừa cưới được con gái giám đốc sửa may,
22:11kiếp trước, hắn từ miền Nam trở về,
22:13chẳng học được buôn bán gì,
22:14chỉ học được mánh khóe lừa đảo,
22:16lừa tiền nhà đầu tư,
22:17lừa cả các tiểu thư nhà giàu,
22:19thời đó người ta còn cổ hủ,
22:20mấy cô gái bị lừa cũng chẳng dám lên tiếng,
22:22chỉ đanh ngậm đắng nuốt cay,
22:23cuối cùng, hắn nhắm vào con gái giám đốc sửa may và đính hôn với cô ta,
22:27sau đó,
22:28phùng ra lỗi lấy tiền trợ cấp khen thưởng của gia đống để khởi nghiệp,
22:30thất bại 2 lần liền,
22:31đến lần thứ 3 mới dựng được công ty gia hồn,
22:33danh sưng ông chủ mới có chút thực tế,
22:35rồi mới cưới được cô gái kia,
22:37về sau,
22:37khi Hoan Hoan học lớp 12,
22:39để con được ăn uống đầy đủ hơn và đỡ tốn thời gian đi lại,
22:42tôi từng cầu xin hắn cho Hoan Hoan ở nhờ nhà hắn một thời gian,
22:44nhưng bị từ chối thẳng thường,
22:46con hắn ngồi xe sang,
22:47ở biệt thự,
22:48học trường tư,
22:49một đôi giày cũng vài trăm,
22:50còn con gái tôi,
22:51chỉ được ăn cơm rẻ nhất ở canteen,
22:53cho nên kiếp này,
22:54tôi sẽ lật mặt hắn,
22:55để hắn mãi mãi không ngóc đầu lên đổi,
22:57dư mai,
22:57dư mai,
22:58đến trưa,
22:59đây đúng chỗ trưa,
23:00mẹ chồng kéo áo tôi,
23:01kéo tôi trở lại hiện thực,
23:02tôi khẽ gật đầu,
23:03đúng rồi,
23:04chúng ta xuống xe thôi,
23:05thật ra dù bà ta không đến,
23:07tôi cũng đã chuẩn bị đầy đủ chứng cứ để bóc trần hắn tại buổi đính hôn,
23:10nhưng giờ có bà ta ở đây,
23:11tôi chẳng cần ra tay nữa,
23:13mẹ chồng bước vào nhà hàng sang trọng rực rỡ ánh vàng,
23:15đứng một bên có chút lúng túng,
23:16khách hứa đã đến gần đủ,
23:18ai nấy đều đang chờ cặp đôi bước lên sân khấu,
23:20bà ta liếc nhìn tôi,
23:21tôi mỉm cười gật đầu,
23:23ra lỗi ở đây đấy,
23:24mẹ cứ tìm đi,
23:25mẹ chồng đảo mắt nhìn quanh,
23:26bắt đầu do tìm bóng dáng phùng ra lỗi trong đám đông,
23:28sảnh lớn người qua kể lại,
23:30bà ta tìm mãi cũng không thấy,
23:31đột nhiên,
23:32đèn trên sân khấu bật sáng,
23:33dọi vào hai người đường giữa,
23:35người đàn ông mặc vest,
23:36mặt may dạng dỡ,
23:37chính là đứa con trai bà ta tìm mãi không ra,
23:39nhìn thấy phùng ra lỗi,
23:40mắt mẹ chồng lập tức đỏ hoe,
23:42xúc động tột độ,
23:43bà ta lập tức hất tay tôi ra,
23:44vừa chạy về phía sân khấu vừa gọi to,
23:46ra lỗi,
23:47ra lỗi ơi,
23:48mẹ tìm con khổ quá trời ơi,
23:49nhưng khi bà đến gần sân khấu,
23:51bà mới phát hiện phùng ra lỗi đang gọi người khác là ba mẹ,
23:53tiếng gọi của bà nghẹn lại,
23:55đôi mắt không thể tin nổi nhìn lên sân khấu,
23:57tôi bước theo mẹ chồng,
23:58sẵn sàng góp thêm lửa cho màn kịch hay này,
24:00lúc này,
24:00phùng ra lỗi vẫn đang đắm chìm trong không khí hạnh phúc,
24:03hoàn toàn không biết mẹ ruột mình đang đứng dưới sân khấu,
24:05hắn đứng thẳng người,
24:06nét mặt chàn đầy mãn nguyện,
24:07quay sang hai diễn viên thuê mà ngọt ngào gọi,
24:09ba,
24:10mẹ mời hai người uống trà,
24:11tôi liền tranh ngang,
24:12lớn tiếng chất vấn hắn,
24:14ra lỗi,
24:14sao con đính hôn mà không báo cho mẹ biết,
24:16con có biết mẹ tìm con mấy ngày rồi không hả,
24:18tôi kéo mẹ chồng xông thẳng lên sân khấu,
24:21cha anh mất rồi,
24:22căn nhà trong làng cũng bị lũ bùn cuốn trôi luôn rồi,
24:24anh không về lo tăng sự cho ông cụ,
24:26lại âm thầm ở đây tổ chức đính hôn,
24:27trong lòng anh còn có cha mẹ không hả,
24:29phùng ra lỗi chưa kịp phản ứng,
24:31bị tôi rội liên tiếp mấy câu hỏi,
24:32đứng đơi như tượng,
24:33tay vẫn cầm ly trà,
24:34người cứng như khúc gỗ,
24:36ngây ra không nói được gì,
24:37mẹ chồng cứ tưởng tìm được con trai là sẽ có chỗ nương tự,
24:40nào ngờ,
24:40con ruột của mình lại sớm có bố mẹ mới trên sân khấu,
24:43bà đứng bên cạnh,
24:44trong khi nhà gái và bố mẹ chồng tương lai thì tỏ rõ vẻ khó chịu,
24:47bịt mũi nhăn mặt,
24:48phùng ra lỗi sau khi hoàn hồn,
24:49lập tức gọi bảo vệ,
24:50đuổi hai người này ra ngoài cho tôi,
24:52đây là kẻ thù của gia đình tôi,
24:54đến phá đám,
24:54mọi người đừng tin họ,
24:56bây giờ mấy trò trả thù tinh vi lắm,
24:57bảo vệ,
24:58nhanh lên,
24:59mẹ chồng không thể tin nổi con trai mình không những không nhận mẹ,
25:01còn muốn tống bà ra khỏi lễ đính hôn,
25:03bà run rảy đưa tay lên,
25:05nhón chân,
25:05tắt cho hắn một cái như trời ráng,
25:07đồ xúc sinh,
25:08mày đúng là xúc sinh,
25:09mày cầm hết tiền trong nhà đi khởi nghiệp,
25:11đây là kết quả mày cho mẹ sao,
25:12mẹ chồng vừa khóc vừa đấm ngực,
25:14gào khóc om sòm,
25:15bà đập vào lưng hắn không ngớt,
25:16cho đến khi bị bảo vệ lôi đi,
25:18mẹ chồng vùng vẫy dữ dội,
25:19miệng không ngừng hết lên khẳng định mình là mẹ ruột của hắn,
25:22tôi quyết định góp thêm lửa cho vở kịch,
25:24đối chất đi,
25:24có gan thì để hai người trên sân khấu đối chất với mẹ chồng tôi,
25:27họ nói xem thử trên người ra lỗi có vết bớt nào không,
25:29có biết nó dị ứng với gì không,
25:31phùng ra lỗi nhìn tôi đầy hàn học,
25:33nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh,
25:34mấy thứ này chỉ cần điều tra sơ qua là biết ngay,
25:36mấy người đến phá rối cũng cao tay thật,
25:38tôi cười khẽ,
25:39đỡ mẹ chồng đang khóc muốn ngất lị,
25:41vậy thì làm xét nghiệm ADN cái đó thì không thể giả được,
25:43nghe tới xét nghiệm ADN,
25:45phùng ra lỗi bắt đầu loạn lên,
25:46lập tức đề nghị tạm hoãn buổi lễ,
25:48hắn kéo cả gia đình giám đốc sửa may mặt mày đen như đáy nổi ra góc riêng,
25:51vừa khung núm vừa hứa hẹn sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này,
25:54xin cho thêm thời gian,
25:55tôi thấy màng kịch đã đến đoạn cao trào,
25:57cũng đến lúc mình rút lui,
25:58mẹ, mẹ giữ gìn sức khỏe nhé,
26:00con chỉ giúp được mẹ đến đây thôi,
26:02con phải đi đón hoan hoan rồi,
26:03con về trước,
26:04mẹ chồng gật đầu,
26:05vỗ nhẹ lên tay tôi đầy cảm kích,
26:06cảm ơn con,
26:07dư mai,
26:08nếu không nhờ con,
26:09mẹ đâu ngờ mình đã bị chính con trai ruột vứt bỏ,
26:11ánh mắt bà ta sắc như dao,
26:13gam chặt vào phùng ra lỗi,
26:14lúc tôi chuẩn bị rời đi,
26:15vẫn nghe thấy tiếng hắn nhỏ nhẹ và này mẹ mình đừng phá bổi đính hôn,
26:19xin bà hãy rời khỏi,
26:20nhưng mẹ chồng gạt tay hắn ra,
26:21hét to yêu cầu làm xét nghiệm ngay tại chỗ,
26:23hiện trường trở nên hỗn loạn,
26:25cô dâu tương lai hỏa khóc nức nở,
26:26đòi ra lỗi phải cho gia đình mình một lời giải thích,
26:29khách hứa bàn tán ẩm ý,
26:30ai nấy đều nghi ngờ không biết phùng ra lỗi có phải là kẻ lừa đảo hay không,
26:33tôi bước ra khỏi khách sạn,
26:34bỏ lại sau lưng tiếng xôn xao hỗn loạn,
26:36chưa đến 2 ngày sau,
26:37câu chuyện trai nghèo giả làm thiếu da để lừa cưới tiểu thư nhà giàu bị bóc trần tại lễ đính hôn đã lên trang nhất báo địa phương,
26:43thậm chí đài truyền hình còn đưa tin về vụ bố mẹ thật giả xảy ra tại khách sạn sang trọng,
26:46phùng ra lỗi không ngăn được mẹ mình,
26:48bị bà vạch mặt giữa đám đông không chờ chút thể diện,
26:50thấy tình hình không ổn,
26:51hắn mượn cớ ra cửa gọi điện thoại báo công an,
26:53rồi lén lút bỏ trốn khỏi hiện trường,
26:55vừa đắc tội với gia đình nhà gái,
26:57lại còn bị lên sóng truyền hình,
26:58có lẽ cả đời này hắn cũng không dám vác mặt quay về nữa,
27:01mẹ chồng vừa mới tìm lại được con trai,
27:03nào ngơ lại để nó chạy mất lần nữa,
27:05lần này, cho dù mẹ chồng có tìm thế nào đi nữa,
27:07cũng không còn nghe được bất kỳ tin tức gì về phùng ra lỗi,
27:10nhưng người suốt ruột muốn biết tung tích của hắn hơn cả bà ta lại chính là đám chủ nợ,
27:13tuyệt vọng, mẹ chồng chỉ còn cách chuyển sang tìm đến con gái,
27:16lần mò theo địa chỉ mà phùng ra huệ từng đưa để xin ở nhờ,
27:19sau khi bỏ lỡ hàng loạt công việc tốt,
27:21cuối cùng phùng ra huệ cũng chỉ tìm được một chân xếp hàng trong siêu thị,
27:24công việc thì vất vả, lương lại thấp,
27:26nhưng với bằng cấp cấp 3 và không có tay nghề gì trong tay,
27:28có việc nuôi thân đã là tốt lắm rồi,
27:30mẹ chồng từng nghĩ nửa đời còn lại đã có trốn yên thân,
27:33có thể sống cùng con gái,
27:34không ngờ chưa được bao lâu,
27:35phùng ra huệ lại báo tin xét đánh,
27:37anh ấy rất tốt với con,
27:38con muốn gì anh ấy cũng mua,
27:40mẹ à, con sắp lấy chồng và nam sống rồi,
27:42không về nữa đâu, mẹ tự lo cho mình nha,
27:44căn nhà trọ ở thành phố vốn là thuê,
27:46phùng ra huệ vừa đi,
27:48không còn ai trả tiền thuê nhà,
27:49chẳng mấy chốc,
27:50mẹ chồng bị chủ nhà đuổi ra khỏi cửa,
27:52số tiền trợ cấp từng được chia cùng toàn bộ tiền tiết kiệm của 2 ông bà già,
27:55đã bị phùng ra lỗi lừa lấy hết đen đi làm ăn từ lâu,
27:58không tiền thuê nhà,
27:59không tiền ăn uống mẹ chồng chỉ còn cách ngủ ở công viên,
28:01chú dưới gầm cầu,
28:02ăn rác để sống qua ngày,
28:04đêm giao thừa,
28:04tôi dẫn hoan hoan ra bên cầu nước chơi pháo hoa,
28:06vì lần này con bé đạt hạng nhất toàn lớp,
28:09tôi đặc biệt mua hẳn một thùng pháo lớn để thưởng cho con,
28:11từ khi dọn lên thành phố,
28:12điều kiện sống tốt hơn hẳn,
28:14hoan hoan da rẻ trắng trẻo,
28:15đầy đặn,
28:16không còn gầy trơ sưng như kiếp trước,
28:17dinh dưỡng đủ đầy,
28:18con bé cũng không còn ốm vặt liên tục nữa,
28:20hoạt bát,
28:21nghịch ngợi y như một chú khỉ nhỏ,
28:22pháo hoa vừa tắt,
28:23tôi dắt con về nhà,
28:24lúc đó,
28:25một bà lão còng lưng,
28:26đầu tóc dối bù,
28:27bẩn thiểu bước tới hỏi tôi,
28:29cái hộp này cô không lấy nữa chứ,
28:30cho tôi nhặt mang đi nhé,
28:32nhìn kỹ lại khuôn mặt nhân nheo đó,
28:33tôi mới nhận ra đó là mẹ chồng,
28:35nhưng bà ta lại không nhận ra tôi,
28:37bà cướp cái hộp trên tay tôi rồi tiếp tục long khom lục bới trong đống rác bên đường,
28:40tôi nắm tay hoan hoan,
28:41thì thầm một cách thần bí,
28:43con yêu,
28:43mẹ có tin vui muốn kể cho con,
28:45có muốn nghe không,
28:46hoan hoan ngẩn đầu,
28:47ánh mắt lấp lánh hào hức,
28:48muốn,
28:49muốn nghe lắm,
28:50mẹ mong nói đi,
28:50tôi ôm con vào lòng,
28:52khẽ cười,
28:53năm sau,
28:53nhà mình sẽ có nhà mới rồi đó,
28:55huyện vừa phân nhà phúc lợi cho mẹ con mình,
28:57hoan hoan mừng dỡ nhảy cẫn lên,
28:58chạy đến quầy hàng nhỏ bên đường mua thêm một hộp pháo hoa mini,
29:01pháo bay lên bầu trời,
29:02đoàn một tiếng vang rền,
29:04nở rộ thành những trùm hoa rực rỡ.
Bình luận