00:00Chào mừng các bạn quay trở lại với múa Laksenin tập 13 Nỗi buồn của tình yêu.
00:05Hiroko lại cãi nhau to với chồng, dẫn dỗi cô sang nhà Saki mượn piano vừa đàn vừa chế nhạc để xả dận.
00:11Gia điệu mỉa mai vang lên đầy thách thức, tên chồng đần độn kia, cứ trống mắt lên xem, tôi đi với giai đấy.
00:17Đợt này phải tận thế may ra mới có chuyện cô làm hỏa.
00:20Kosei nghe vậy cũng vừa đàn vừa hát theo giai điệu chế của Hiroko.
00:24Cô rất bất ngờ khi một đứa trẻ chưa từng học piano lại có thể cảm âm đánh chính xác,
00:29liền vui mừng nói Saki hướng Kosei thành nghệ sĩ piano vì cậu là thiên tài.
00:33Kosei đang rất giận khi Mike nói mớ lộn xộn của Kauri không phải âm nhạc cũng chả là gì hết.
00:38Nên cậu sẽ ra đó một mình để chứng minh Misazono Kauri là một nhạc công bản lĩnh đến cỡ nào.
00:43Một phần cũng là vì mệnh lệnh tối thượng của cô nàng điên loạn đó nữa.
00:47Buổi gala là nơi để gây ấn tượng mà, tất cả là lỗi của em.
00:51Vì em đã đưa tôi trở lại sân khấu, lúc nào em cũng là người tiếp thêm động lực cho tôi.
00:55Hãy nhìn tôi đây, tôi sẽ chứng minh rằng tôi rất tuyệt vời.
00:59Rằng người đã chọn tôi đệm đàn, Misazono Kauri, còn tuyệt vời hơn nữa.
01:04Trưởng ban giám khảo Kazama cực kỳ tức giận khi Kosei lại một lần nữa làm chuyện chưa ai từng.
01:09Nỗi buồn của tình yêu vang lên nhưng không phải phiên bản đệm đàn cho violon,
01:12mà là phiên bản cải biên dành riêng cho piano của Vekmaninov.
01:15Hiroko chứng kiến màn biểu diễn ấy không khỏi tự hỏi phải chăng lúc nào Kosei cũng một mình đối mặt với bản nhạc mà Saki ưa thích.
01:23Nhưng nỗi buồn của tình yêu mà Kosei biết lại mạnh mẽ như thế sao, nó hoàn toàn chỉ là sự chút giận.
01:28Ochiai nhìn thấu cậu đang nhầm lẫn giữa sự thô bạo và mãnh liệt, nó nghe thật trướng tai và đáng thất vọng.
01:34Tất nhiên Kosei vẫn không nghe thấy tiếng đàn giống mọi khi, nhưng cậu nhận ra nãy giờ mình đánh mạnh vì cơ thể đang căng như dây đàn.
01:41Cậu biết rõ đây không phải cách chơi bản nhạc mà cậu thường được nghe, khúc nhạc từng là bài hát ru của cậu.
01:46Dù không nghe thấy tiếng piano nhưng thật kỳ lạ khi có âm thanh phát ra trong lòng Kosei.
01:51Cậu trượt nhớ lại lời Hiroko, đó chẳng phải là lý do cháu không bị trói buộc bởi âm thanh đó sao?
01:56Chẳng lẽ cháu chưa có giây phút nào cảm nhận được âm thanh hòa quyện cùng cảm xúc và ước nguyện?
02:01Không nghe được tiếng đàn nữa nhất định là một món quà của thiên phú, lời mẹ dặn lại văng vẳng trong đầu cậu.
02:06Kosei chơi nhẹ nhàng hơn đi con, giống như lúc xoa đầu em bé, chơi như đang ôm ấp một đứa trẻ ấy.
02:13Với tâm trạng nhẹ nhàng hơn, cậu bắt đầu chơi nỗi buồn của tình yêu theo cách tinh tế và dịu dàng.
02:18Cậu tự hỏi mẹ đã chơi như thế này chăng?
02:20Những âm thanh êm ái và đẹp đẽ lan tỏa khắp khán đài.
02:23Emi nhận ra phong cách chơi của Kosei thay đổi, tiếng đàn đang biến chuyển.
02:28Hiroko nghe thấy Saki đang ở trên sân khấu, nỗi đau xưa lại ủa về trong tâm trí.
02:33Ngày Saki đánh Kosei, Hiroko cũng có mặt, cô thấy Saki quá đáng khi tàn nhẫn đánh thằng bé đến chảy máu.
02:39Chuyện Kosei cố gắng để khiến mình vui Saki biết, nhưng bà không còn nhiều thời gian nữa.
02:44Sau khi Saki mất Hiroko lại chứng kiến khoảnh khắc Kosei không thể nghe tiếng piano, cậu trốn trong căn phòng tối và kêu cứu thảm thiết.
02:52Hiroko tự trách mình là người đã ép Kosei vào chân tường, chỉ vì cô đã nói với Saki rằng hãy hướng cậu trở thành nghệ sĩ piano.
02:58Cô nhận ra âm nhạc chỉ đem lại sự dày vò cho Kosei, vậy nên cô xin lỗi và từ đó tránh xa cuộc sống của cậu.
03:05Ấy vậy mà hai năm sau Hiroko lại thấy Kosei quay trở lại.
03:09Một Kosei mất đi Saki đã gặp được ai đó không thể thay thế.
03:13Kosei còn tin tưởng vào sức mạnh của âm nhạc đến vậy thì một nghệ sĩ piano như Hiroko làm sao có thể không tin.
03:19Saki hãy nhìn ngắm một cách trọn vẹn đi, vì đứa con trai của chúng ta đang chuẩn bị nói lời từ biệt.
03:24Đúng là không thể nào nghĩ tới bản nhạc này lại phẳng phất hình ảnh của mẹ.
03:28Có chạm đến được không? Chạm đến được thì hay biết mấy.
03:31Vì Saki không còn nhiều thời gian nữa, nên bà không biết sau khi mình mất Kosei có sống tử tế nổi không,
03:37có kiếm cơm bằng âm nhạc được không.
03:39Giờ điều bà có thể làm là bắt cậu chơi chuẩn mực theo nhạc phổ,
03:42vì có kỹ năng thì tương lai Kosei có thể xoay sở được.
03:45Đúng là bà mẹ tệ hại chẳng thể để lại gì cho con.
03:49Liệu con có tự đánh răng mỗi sáng được không?
03:51Lỡ ngủ thiếp đi ở đâu đó liệu con có bị cảm lạnh không?
03:54Thể thao thì không giỏi lỡ bị thương nặng thì sao?
03:57Ước gì mẹ có thể ở bên con lâu hơn?
03:59Báu vật của mẹ liệu sau này có thể tìm thấy hạnh phúc không?
04:02Kosei biết bóng ma của mẹ là ảo ảnh do chính cậu tạo ra,
04:06là lý do để trốn chạy, là sự yếu đuối của Arima Kosei.
04:10Từ giờ mẹ không còn ở nơi đó nữa, mẹ ở trong lòng cậu.
04:13Ngón tay Kosei dự dàng ấn trên phím đàn,
04:16cậu chơi như lời mẹ nói, nhẹ nhàng như ôm một đứa trẻ.
04:19Kosei nhớ lại khi còn nhỏ, cậu từng thắc mắc
04:21tại sao mẹ luôn chơi nỗi buồn của tình yêu thay vì niềm vui của tình yêu.
04:25Saki nói đấy là để quen dần với nỗi buồn.
04:28Giờ thì Kosei đã hiểu lời mẹ nói khi ấy.
04:31Chúng ta đang được liên kết, giống như những nốt nhạc liên kết với nhau một cách trầm bồng.
04:35Chúng ta đang cùng chia sẻ thông qua âm nhạc,
04:37với ai đó đã quen biết, với ai đó chẳng hề quen, với ai đó trên thế giới này.
04:42Giống như với ai kia, Kosei đang được gắn kết với mẹ,
04:45vì tin vào điều đó nên cậu sẽ tiến bước.
04:48Vậy nên, vĩnh biệt mẹ, vài giây ngỡ ngàng rồi cả khán phòng bừng lên chàng pháo tay kéo dài.
04:53Kosei rời đi khi không còn thấy mẹ ở cửa vào bên trái trên hàng ghế khán giả.
04:57Mikei cũng sững sờ trước một phần trình diễn vừa chạm đến trái tim.
05:01Vừa diễn xong Kosei đã kiệt sức chân run lẩy bẩy.
05:04Hiroko vừa lo lắng vừa bật cười không ngờ cậu bé đào hoa này lại hút gái đến thế.
05:09Nếu chồng cô mà biết con gái mình lao vào lòng một tên con trai thì khóc thét lên mất.
05:13Cô cũng quan tâm Kosei có gặp được Saki không, Kosei khẳng định mẹ luôn ở cạnh mình.
05:18Cả việc ấn phím đàn, cái cách di chuyển tay, thói quen rậm mạnh vào pedal, rồi khẩu vị lẫn thói quen ăn uống.
05:25Mẹ hiện hữu trong từng điệu bộ cử chỉ của Kosei, cậu và mẹ đang được gắn kết với nhau.
05:29Kosei không biết tiếng đàn mà mình gắn hết sức đã chạm tới mẹ chưa,
05:33nhưng Hiroko mắng cậu là đứa ngốc vì cậu và mẹ được gắn kết với nhau nên đương nhiên là chạm tới được rồi.
05:39Kosei hỏa khóc như một đứa trẻ vừa tìm thấy lối ra sau những tháng 5 lạc lối.
05:43Bởi vì có âm nhạc tôi mới trải qua những khoảnh khắc rung động,
05:46mới gặp gỡ với những con người này, mới tìm thấy được những cảm xúc ấy.
05:50Tất cả những điều ấy là kỷ niệm mà người mẹ dạy piano cho tôi để lại.
05:54Mẹ ơi con hạnh phúc lắm, cảm ơn mẹ và vĩnh biệt.
05:57Khán phòng vẫn còn đắm chìm trong dư âm của màn trình diễn vừa rồi.
06:01Một số khán giả đã định ra về với cảm xúc trọn vẹn thì bất ngờ có thêm người lên trình diễn.
06:06Nhưng giờ họ lại chẳng muốn nghe thêm.
06:08Mike đứng trôn chân trên sân khấu run lầy bẩy, cậu đang rất sợ và muốn bỏ chạy.
06:12Nhưng ở hàng ghế khán đài cậu thấy mẹ đang xếp chặt tay cầu nguyện cho mình.
06:16Mike tự hỏi liệu mình đã từng gắng hết sức như câu say chưa,
06:20liệu mình đã từng chơi một cách chân tình đến vậy chưa.
06:22Cậu cũng muốn thử công hiến cả thể xác lẫn tâm hồn tới mức đó xem sao.
06:27Thử bùng cháy xem sao, nhìn con này.
06:29Bây giờ Mike chỉ khao khát được nghe thấy tiếng mẹ.
06:32Tác phẩm thứ 82 của Edward Elgar,
06:34Sonat cho violon cung mi thứ vang lên.
06:37Khán giả bất ngờ vì nghe rất hay.
06:39Giám khảo cũng nhận ra tiếng đàn của Mike mềm mại hơn mọi khi.
06:42Vị giám khảo này nghĩ Mike cũng trúng mũi tên xuyên thấu của câu say mất rồi.
06:46Các em cùng tiến tới tầm cao mới sao.
06:49Emi thấy mừng vì mình đã chơi nhạc,
06:51vì đâu còn niềm vui sướng nào hơn việc đập nát kẻ thù đáng gờm.
06:54Ochiai hơi quan ngại đứa học trò Emi là máu S bẩm sinh.
06:58Watari và Chubaki cũng chạy đến chỗ câu say và Hiroko.
07:02Nhưng vừa thấy khoảnh khắc câu say ngừng cao đầu,
07:04Chubaki khựng lại, những lời định nói trợt tan biến.
07:07Vì chỉ là hàng khuyến mãi nên câu say ra về luôn
07:09và lại cậu phải đi kiếm cái đổ khuyến mãi
07:12Kauri cút đuôi bỏ chạy kia thiêu sống mới được.
07:14Nhân tiện câu say cũng thấy là khi mình cố gắng đến thế mà Chubaki lại không nói được lời nào.
07:19Cậu hỏi để muốn được khen mà nhỏ lắp bắp nói cậu trong người lớn.
07:23Nhìn câu say cười dạng dỡ Chubaki thấy vô cùng kỳ quặc.
07:26Nếu không kìm lại có khi nước mắt chảy ra mắt.
07:29Đó là dòng nước mắt nhẹ nhõm vì có thể nói chuyện bình thường với câu say.
07:32Hay là dòng nước mắt tiếc nuối bởi có thể nói chuyện bình thường với câu say.
07:36Hiroko trách Ochiai xấu tính như mọi khi vì đến xem biểu diễn mà chẳng thèm báo trước lấy một lời.
07:42Ochiai không ngờ câu say được Hiroko kèm cặp.
07:45Vì dù sao sau khi Saki qua đời Hiroko đã chẳng hề tới gần nhà cậu.
07:49Dẫu vậy Ochiai cũng phải thừa nhận câu say đã thay đổi và trở thành một nhạc công thú vị.
07:54Gửi gắm điều gì đó vào nốt nhạc rồi để lại điều gì đó trong lòng thính giả.
07:58Hiroko công nhận câu say lại một lần nữa bước lên con đường trở thành một nghệ sĩ.
08:02Nhưng sự ra đi của Saki đối với câu say và Hiroko là nỗi đau vô bờ bến.
08:07Nhưng với Arima câu say thì đó là điều cần thiết.
08:10Trong màn diễn tấu của câu say đều vương vấn đâu đó nỗi sầu muộn.
08:13Nếu như nói sự ra đi của người mẹ yêu dấu làm thức tỉnh điều gì đó trong cậu thì đó là con đường của quỷ dữ.
08:19Trưởng thành nhờ vào nỗi bi thương thì việc câu say tiến bước có thể sẽ phải đánh đổi bằng sự mất mát.
08:23Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hẹn gặp lại.
Bình luận