00:00Chào mừng các bạn quay trở lại với múa Laksenin, tập 3, trong mùa xuân.
00:04Cô say vốn chỉ là một vai phụ, vậy mà giờ lại thành người thế thân bất đắc dĩ.
00:09Kauri dẫn cậu đi ăn bánh xốp caramel kèm táo và hạt rẻ.
00:12Dẫu là một nghị sĩ violon tài năng nhưng lúc này cô chẳng khác gì một cô gái bình thường,
00:17hào hứng chụp ảnh lắc lư hạnh phúc khi thấy đồ ăn ngon.
00:20Giữa không gian ấm cúng của tiệm bánh, tiếng piano vang lên với giai điệu ngôi sao nhỏ lấp lánh,
00:25hai đứa trẻ đang loay hoay trên phím đàn.
00:27Kauri nghiêng đầu bảo rằng đó là một cây đàn hạnh phúc nhưng cô say chỉ thấy nó đáng thương
00:32vì piano rất kỵ nước vậy mà lại trang trí bằng hoa tươi.
00:35Kauri chả thèm nói với cái tên không hiểu phong tình đó nữa mà tiến đến làm quen với hai đứa nhỏ.
00:41Khi biết chúng đang tập nhạc của Moza,
00:43cô chẳng chút so dự đẩy cô say vào cuộc còn giới thiệu là cậu chơi siêu lắm.
00:47Hai đứa trẻ sáng mắt chạy ngay đến nài nhỉ cô say dạy chúng.
00:50Cậu lắc đầu từ chối vì đã bỏ piano từ lâu.
00:53Quỷ cái Kauri bực mình đá chân cậu cảnh cáo đừng để em phải mất mặt với tụi nhỏ.
00:58Áp lực từ ánh mắt mong chờ cô say đành miễn cưỡng nhận lời nhưng chỉ một chút thôi.
01:02Cậu và đứa nhỏ cùng đánh đàn.
01:04Kauri đảm nhiệm phần hát tới phần biến tấu tay cô say linh hoạt nhảy múa trên phím đàn.
01:09Cả tiệm dường như nín thở sửng sốt trước âm thanh đầy sức sống ấy.
01:12Kauri thì thầm đây rõ ràng là cây đàn hạnh phúc.
01:15Nhưng rồi đột ngồi cô say khựng lại.
01:17Cậu xin lỗi bọn trẻ vì không thể chơi tiếp.
01:20Kauri non nê bước ra khỏi quán đã thấy cô say ngồi chơi với mèo từ lâu.
01:24Hóa ra ngày trước nhà cậu cũng từng nuôi một con mèo giống hệt thế này.
01:27Cậu không định chơi piano nữa à.
01:30Kauri biết cậu và biết rất rõ là đằng khác.
01:32Em kể hàng loạt nào là giải nhất cuộc thi âm nhạc Moriwaki,
01:36nhà vô địch trẻ tuổi nhất của giải Saiki, rồi còn giải này giải kia.
01:40Mỗi màn trình diễn của cậu đều chính xác và chuẩn mực như máy đánh nhịp hình người.
01:44Thần đông piano từng biểu diễn cùng giàn nhạc khi chỉ mới 8 tuổi.
01:47Cùng thế hệ chơi nhạc ai mà không biết đến cô say Arima cơ chứ.
01:51Cậu chính là thần tượng mà bọn tôi luôn ngưỡng mộ.
01:54Kauri không hiểu tại sao cậu lại bỏ piano.
01:56Ngay cả con mèo đen cũng hỏi cậu tại sao.
01:59Bất ngờ là dù thính giác hoàn toàn bình thường,
02:01cô say lại nói vì mình không nghe được tiếng piano.
02:04Nhưng vừa rồi cậu còn chơi đàn trong quán cơ mà.
02:07Ban đầu đúng là cậu nghe được.
02:09Nhưng càng chìm sâu vào bản nhạc,
02:10những âm thanh từ cây đàn cứ như những cánh hoa bị gió xuân cuốn đi,
02:14hòa lẫn vào hư không,
02:15đan quyện với nhau lùi xa dần rồi tan biến vào khoảng không vô tận.
02:19Cậu vẫn nghe được tiếng ngón tay chạm phím
02:21hay âm thanh cơ học khi phím đàn luôn xuống.
02:23Chỉ có duy nhất tiếng piano mà cậu biểu diễn là không thể nghe được.
02:27Cậu nghĩ đây là sự trừng phạt.
02:29Kauri thấy tên này quá u ám.
02:31Em đánh cậu túi bụi yêu cầu cậu không chơi được cũng phải chơi.
02:34Đã thử ngậm que chơi đàn như Beethoven chưa hả?
02:37Không dùng tay được thì gác chân lên mà đánh.
02:39Nếu cụt ngón tay thì dùng cả mũi nữa.
02:41Cô say bất lực vì cậu có phải mua ra đâu cơ chứ.
02:44Nhưng Kauri không dừng lại giọng cô đầy kiên quyết.
02:47Dù có sầu não tơi tả buồn khổ cùng cực thì vẫn phải chơi đàn.
02:50Có như vậy những người như chúng ta mới tiếp tục sống được.
02:53Cô say nhìn Kauri.
02:55Khi ở bên em tôi mới hiểu được những gì Watari đã nói.
02:58Chính vì đang yêu nên người con gái đó mới tỏa sáng.
03:00Em ham ăn, yêu violon và yêu âm nhạc.
03:04Phải chăng vì lý do đó nên em mới tỏa sáng.
03:06Một cảm xúc xa lạ dâng lên trong lòng cô say.
03:09Có lẽ đây chính là cái thứ mà người ta gọi là khao khát.
03:12Kauri bất ngờ phân công bạn thân A làm người đệm đàn vòng 2 cho mình.
03:16Cô say đã nói rất nhiều lần là cậu không nghe được tiếng đàn nên không thể chơi.
03:20Nhưng Kauri chẳng thèm bận tâm.
03:22Tôi đã quyết định rồi nên hãy tỏ ra là người lớn và chấp nhận đi.
03:25Khoảnh khắc ấy cô say chắc chắn em là người xuất hiện trong mùa xuân của tôi.
03:29Một mùa xuân không gì có thể thay thế được.
03:31Nhưng người đệm đàn có thể thay thế được mà.
03:33Cô say nhất quyết không chịu đệm đàn nên mới sáng đã bị Kauri truy đuổi.
03:37Bài thi vòng này là khúc tự tấu và giondo capricioso của Sanh Sense.
03:42Không đưa được trực tiếp nhạc phổ cho cô say.
03:44Kauri bèn về thảo luận với Chubaki việc nhờ cô say đệm đàn.
03:48May mắn Chubaki cũng cùng hội cùng thuyền.
03:50Chiến dịch tẩy não bắt đầu.
03:52Mọi nơi cô say đến đều vang lên khúc tự tấu và giondo capricioso.
03:56Trở về phòng chu bị âm nhạc cậu chết lặng khi tường rán đầy nhạc phổ như bùa chấn ỉm.
04:00Sách, tù dây, ngóc ngách nào cũng là những nốt nhạc đáng sợ.
04:04Ngay cả nhà cậu cũng không thoát.
04:06Cậu tính quay sang chửi Chubaki nhưng cửa sổ phòng nhỏ là một biển nhạc phổ.
04:10Cả màn hình chờ điện thoại cũng bị đổi lúc nào không hay.
04:13Một tuần trôi qua ngày nào cũng như ngày nào.
04:15Dù ngón tay cậu có nhịp trong không khí, dù giai điệu đã thấm vào từng suy nghĩ,
04:19cô say vẫn tự nhủ mình không làm nổi.
04:22Dạo này không thấy tiến triển gì nên Chubaki nghĩ phải dùng vũ lực để cô say khỏi chuồn.
04:27Kauri sợ như vậy thì ép cô say quá.
04:29Nhưng Chubaki biết tính cậu ta nên cách này chính là cách hiệu quả nhất.
04:32Nhỏ còn định kéo Watari vào cuộc bởi nếu là Kauri nhờ chắc chắn cậu ta sẽ không từ chối.
04:38Chubaki hớn hở nhất định phải bắt cô say chơi piano cho bằng được.
04:42Kauri bất chợt hỏi nhỏ thích cô say đúng không.
04:44Chubaki bật cười nghĩ cô say như đứa em trai vô dụng của mình thì đúng hơn.
04:48Nói thật thì với nhỏ việc cô say có chơi piano hay không cũng chẳng quan trọng.
04:53Chỉ là nếu bỏ tôi muốn cậu ấy thực tâm mà bỏ.
04:56Chứ nhìn cậu ấy cứ làm việc nửa vời như vậy đau lòng lắm.
04:59Kể từ ngày không nghe thấy tiếng đàn cô say như mất đi mục đích sống.
05:02Vậy nên tôi muốn cậu ấy chơi piano vì nó nhất định sẽ thay đổi được điều gì đó.
05:07Xe dừng Chubaki bước xuống chạm.
05:09Kauri tiếp tục hành trình đi đến bệnh viện đại học Totsuhara.
05:12Vòng loại thứ 2 của cuộc thi violon cuối cùng cũng diễn ra.
05:15Nhưng cô say thì trốn trên sân thượng.
05:17Làm Kauri và mọi người phải chạy đôn chạy đáo khắp trường để kiếm.
05:21Vì cậu là nghệ sĩ solo nên cô say không hiểu tại sao Kauri lại nhất quyết chọn mình.
05:25Trong khi ngoài kia có biết bao nhiêu người được đào tạo bài bản để đệm đàn.
05:29Một lần nữa cậu tự thuyết phục bản thân rằng
05:31ngay cả khi có lên sân khấu cậu cũng chẳng thể chơi ra hồn.
05:34Vì cậu không thể chơi piano được nữa.
05:37Nhưng Kauri thì không nghĩ vậy.
05:39Không phải cậu không thể mà là cậu không làm.
05:41Không nghe thấy tiếng piano chỉ là lý do để cậu trốn tránh mà thôi.
05:45Câu nói ấy đánh thẳng vào nỗi sợ sâu thẳm của cô say.
05:48Cậu thừa nhận mình thấy sợ.
05:49Như thế cậu đang chìm dưới đáy đại dương tam tối
05:52nơi không hề có một tiếng động và cũng không hề có một ai.
05:55Con mèo đen trong ký ức đã chất vấn cậu cảm thấy nhẹ nhõm
05:58khi không còn nghe tiếng đàn đúng không.
06:00Vì cậu đã tìm thấy một lý do chính đáng để không phải bước lên sân khấu nữa.
06:04Cô say cầu cứu trong vô vọng giữa muôn vàn khán giả nghĩ cậu tự diệt.
06:08Cứ thế cô say lại tiếp tục chìm trong bóng tối đơn độc dưới đáy đại dương ấy.
06:12Nhưng bây giờ cậu có tôi ở đây mà.
06:14Kauri nhìn cậu với ánh mắt đầy kiên định.
06:16Tôi biết cậu không nghe được tiếng đàn lẫn việc ngừng chơi piano.
06:20Nhưng tôi vẫn cần cậu.
06:21Chúng ta có thể sẽ không chơi ra hồn nhưng vẫn phải biểu diễn.
06:24Chỉ cần có cơ hội lên sân khấu.
06:26Chỉ cần có thính giả ngồi đó.
06:28Tôi sẽ biểu diễn hết mình để người nghe không bao giờ quên được.
06:31Để tôi có thể sống mãi trong tim họ.
06:33Đó là lý do tôi tồn tại.
06:35Bởi vì tôi cũng là một nghệ sĩ biểu diễn giống như cậu.
06:38Kauri cuối đầu gần như văn nài cô say hãy làm người đệm đàn cho mình.
06:41Xin hãy giúp tôi chỉ một chút cũng được.
06:43Xin hãy giúp lấy con người sắp gục ngã này.
06:46Trong khoảnh khắc ấy cô say nhận ra Watari nói đúng.
06:48Có bó tay hay không thì người con gái sẽ nói cho mình biết.
06:52Cậu nhận lời làm người đệm đàn cho Kauri.
06:54Nhưng kết quả có ra sao thì cậu không chắc chắn.
06:57Chư Baki với Watari cũng đã tìm đến nơi.
07:00Trước khi bàn chuyện tiếp theo cả hai xử lý cô say một trận ra trò đá.
07:03Vấn đề thứ hai là chỉ còn 20 phút để đến Tô Hoa Hồn.
07:07Chạy bộ thì vừa kịp giờ nhưng thời gian đâu mà luyện tập.
07:09Không trần trừ Watari và Chư Baki cúp tiết.
07:12Mượn tạm hai chiếc xe đạp chở cô say và Kauri phóng thẳng đến điểm thi.
07:16Cô say lo lắng luyện tập còn Kauri hào hứng cả hai là thứ giữ nên không sao.
07:20Trong cơn gió cuốn qua những cánh hoa anh đào bay là tả.
07:23Đã bao lâu rồi cô say mới lại ngắm nhìn khung cảnh này.
07:27Thị trấn nơi tôi sống đang trở nên rực rỡ sắc màu.
Bình luận