Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Xóa Tên Anh Khỏi Đời Tôi || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Biết được chồng quân nhân của mình còn có một bạch người quang không thể buông bỏ.
00:04Tôi chủ động xin hủy hộ khẩu, gia nhập kế hoạch nghiên cứu khoa học tuyệt mật của quốc gia.
00:08Kế hoạch tuyệt mật này sẽ khởi động sau một tuần.
00:10Khi đó toàn bộ thông tin cá nhân của cô sẽ bị xóa bỏ, ngay cả người thân cũng không được biết.
00:15Tương đương với việc từ nay trên đời không còn trăng hạ nữa.
00:18Trăng hạ, cô sẽ không tiếc nuối chồng và con mình sao?
00:21Nhận được đơn của tôi, ngay cả chủ nhiệm cũng xứng sở, bởi trước đây tôi luôn đặt gia đình lên hàng đầu.
00:26Tôi im lặng hồi lâu, họ đã có người mà họ quan tâm bên cạnh rồi, tôi nghĩ đất nước cần tôi hơn.
00:32Chỉ vì hạ trùng quang là đại đội trưởng đặc trủng trẻ nhất của quân khu Đông Nam.
00:35Là người thân của quân nhân, tôi từng sẵn sàng từ bỏ nghiên cứu, cam tâm làm hậu phương cho gia đình anh.
00:41Nhưng mãi về sau tôi mới biết, anh còn có một hồng nhan chi kỷ được anh cưng chiều tận trời.
00:46Trước khi ký xác nhận, tôi hỏi, vậy hôn nhân của tôi và hạ trùng quang sẽ thế nào?
00:50Chủ nhiệm lung túng ho khan 2 tiếng, tự nhiên cũng sẽ bị hủy bỏ, e rằng cô.
00:54Nghe đến đây, tôi không hề do dự.
00:56Đã vậy, tôi tự nguyện gia nhập ký lân kế hoạch, một tuần sau sẽ đúng hẹn báo cáo.
01:01Thấy tôi kiên quyết, chủ nhiệm cảm động đến rưng rưng.
01:04Đồng chí trăng hạ, cảm ơn sự hy sinh của cô vì tổ quốc, nhiệt liệt chào mừng cô gia nhập.
01:08Chỉ còn một tuần, tôi sẽ không còn là vợ của ai, mẹ của ai nữa.
01:12Tôi chỉ cho phép họ có tôi thêm một tuần cuối cùng.
01:15Mất tích một ngày không lý do, trong điện thoại ngoài vài tin nhắn thúc giục tôi nấu cơm, chẳng còn ai hỏi hàn.
01:21Gió đen thổi lạnh bút toàn thân, tôi đẩy cửa bước vào thì trong nhà lại ấm áp đến trói mắt.
01:25Điện ra đang ôm con trai cắt giấy, thằng bé mang ánh mắt căm hận cắt hình tôi trong bức ảnh gia đình, rồi dán hình điện ra vào.
01:32Còn tấm hình tôi thì bị xé vụn, dài đầy đất.
01:34Hạ trùng quang chẳng nói câu nào, coi như ngầm đồng ý.
01:38Người đàn ông vốn luôn mang sắc khí ấy, hiếm hoa lộ ra vẻ thư thái, ngồi ngả trên ghế sofa, hai chân vắt chéo.
01:44Vai rộng, chân dài, dáng người cao gầy như được cắt ra từ ngọn gió lạnh vút qua.
01:49Anh dùng ánh mắt dịu dàng chưa từng dành cho tôi để nhìn điện ra vào con, thỉnh thoảng còn đáp lại họ vài câu.
01:54Tôi cầm chìa khóa nhà, bỗng thấy mình giống như kẻ xâm nhập nhầm vào gia đình hạnh phúc của người khác.
01:59Anh về nhà lần cuối là khi nào nhỉ?
02:01Ba tháng trước?
02:02Năm tháng trước?
02:03Không nhớ ra thì thôi, cũng chẳng cần nhớ.
02:05Dù sao cuộc hôn nhân này vốn dĩ đã làm miễn cưỡng.
02:08Năm đó, cha hạ trùng quang gặp nạn khi làm nhiệm vụ ở biên giới, chính cha mẹ tôi đã lấy máu thịt mình đổi lấy mạng ông ấy.
02:15Tôi còn chưa nói sói, đã trở thành trẻ mồ côi.
02:18Ông hạ lập tức tuyên bố, cha hạ chính là con dâu tương lai của hạ gia, hạ gia chúng ta sẽ chịu trách nhiệm với con bé cả đời.
02:24Cha mẹ mất sớm, lại nghèo khó, tôi tự biết mình không xứng với gia đình quân nhân như họ.
02:29Nhưng rồi hạ trùng quang trong một lần làm nhiệm vụ bị thương, không tìm được thận phù hợp, tính mạng nguy kịch.
02:34Tôi là người duy nhất thích hợp, không chút do dự hiến thận cho anh.
02:38Dù mẹ anh ra sức ngăn cản, cha anh vẫn kiên quyết để anh cưới tôi.
02:42Nào ngờ sau hôn nhân, hạ trùng quang lại né tránh tôi như rắn rết, quan hệ với cha anh cũng rơi xuống vực thẳm.
02:47Tôi cứ nghĩ anh vốn lạnh nhạt.
02:50Thì ra, khi tôi nằm trên giường bệnh chịu đựng di chứng, anh lại cùng nữ quân y Điền Gia, người chăm sóc anh, nảy sinh tình cảm, thậm chí thể nguyền.
02:57Là tôi một mình ngốc ghét hiến thận, phá vỡ hạnh phúc của họ.
03:01Nhìn bức ảnh gia đình bị ghép lại gượng gạo, Điền Gia bỗng thoáng vẻ bi thương.
03:05Chỉ tiếc, với tôi mà nói, có một gia đình là điều xa xỉ.
03:08Kỳ nghỉ này, tôi thậm chí còn chẳng có chỗ ở.
03:11Cô ta vốn giỏi tỏ ra yếu đuối.
03:13Điền Gia mồ côi từ nhỏ, từng đi khắp nơi cầu xin được giúp đỡ để có tiền đi học.
03:18Tôi cùng cảnh ngộ, nên vừa đi làm thuê vừa kiên trì tài trợ giúp cô ta học hết đại học, cũng nhờ đó cô ta quen được Hạ Trùng Quang.
03:25Điền Gia từng khóc mà nói sẽ báo đáp tôi.
03:27Cách báo đáp chính là tốt nghiệp xong chạy đến đơn vị của anh, làm quân y, ngay ngay kề cận.
03:32Trong đơn vị, cô ta khắp nơi bôi nhọ tôi là giả từ thiện, gửi tiền không đúng lúc, kéo kiệt.
03:37Một đứa mồ côi lại vác mặt tự xưng mình là đại tiểu thư Hạ Gia, kẻ sĩ diện hảo.
03:42Hạ Trùng Quang vì thế càng thêm ghét bỏ, cưới xong liền lập tức ly thân.
03:46Một lần say rượu có con trai, sau đó anh càng giữ mình vì Điền Gia, đề phòng mọi lần tôi muốn đến gần.
03:51Điền Gia tỏ vẻ út ức, Hạ Trùng Quang đương nhiên đau lòng, liền đề nghị để cô ta ở nhờ nhà tôi.
03:56Điền Gia cũng chẳng khách khí, như đã chuẩn bị từ trước, chỉ vào phòng ngủ của tôi.
04:00Tôi thấy căn phòng kia cũng được lắm.
04:03Theo hướng tay chỉ, Hạ Trùng Quang hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh rãn ra, cũng không phải là không được.
04:08Con trai tôi thì vỗ tay gieo hò, hay quá hay quá, nếu gì Gia Gia có thể làm mẹ con thì càng tốt.
04:14Giọng nói đầy mong chờ, hẳn không thể lập tức đuổi tôi ra ngoài.
04:18Hạ Trùng Quang mỉm cười, vẻ như bất đắc dĩ nhưng cũng thỏa mãn, xoa đầu con trai.
04:22Tôi lỡ làm rơi chìa khóa, phá tan khung cảnh ấm áp ấy.
04:26Con trai vội vàng che bức ảnh gia đình, Hạ Trùng Quang lập tức khôi phục dáng vẻ lạnh lùng.
04:31Tôi biết họ đang chờ tôi nổi cơn tam bành.
04:33Trước đây tôi từng khóc lóc ấm ý không biết bao lần vì sự không biết trường mực của đền ra.
04:38Thật ra cũng chán lắm rồi, tôi thờ ơ thu lại ánh mắt, chẳng buồn để ý.
04:42Lấy một cốc nước, tôi uống một hơi, coi như chẳng có chuyện gì.
04:46Hạ Trùng Quang hơi xứng lại, hiếm hoi chủ động mở lời.
04:49Đói không, anh nấu cho em bát mì.
04:51Nếu là trước kia, anh vừa cho bậc thang tôi đã lập tức leo xuống, bởi tôi mong được ăn cơm anh nấu từ lâu.
04:57Nhưng tôi biết rõ, câu hỏi quan tâm bề ngoài ấy, thật ra chỉ để đổi chủ đề, tránh tôi chút giận lên đền ra.
05:03Tôi vốn định im lặng, chỉ trách ánh mắt Hạ Trùng Quang quá sát, như muốn xuyên thấu tôi nếu tôi không đáp.
05:08Tôi đành qua loa, không đói, vừa rồi tôi uống no rồi.
05:12Rõ ràng đền ra không hiểu ý anh, lên tuông đứng dậy, tôi nên đi thôi.
05:16Con trai lập tức ôm chặt lấy chân cô ta khóc giống, mẹ xấu.
05:20Mẹ vừa về đã đổi gì ra ra đi, mẹ phải cút đi mới đúng, con muốn gì ra ra ở lại.
05:25Một luồng ngẹn chặn nơi ngực, chẳng lên được mà cũng không xuống được.
05:28Hạ Trùng Quang lưu luyến cầm chìa khóa xe, rõ ràng cũng không nỡ để đền ra rời đi.
05:32Thấy không, người thừa thải chỉ có tôi, nhưng không sao, chỉ một tuần nữa thôi, tôi sẽ hoàn toàn không còn vướng bận họ.
05:39Tôi thở ra một hơi, kéo khóe môi thành nụ cười.
05:42Đã vậy thì, mọi người đều muốn chị ở lại, vậy chị cứ ở lại đi, sau này ở ngay phòng tôi.
05:47Đền ra sữa sờ nhìn tôi, đến cả Hạ Trùng Quang vốn bình tĩnh cũng thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
05:52Chỉ có con trai là không biết gì, lập tức ngừng khóc bật cười.
05:55Thật sao? Tuyệt quá.
05:57Ánh mắt Hạ Trùng Quang lé sáng, vội vàng mở miệng trước khi Đền ra kịp phản ứng.
06:02Không cần đâu, ra ra nghỉ xong sẽ quay về.
06:04Tôi sẽ tìm khách sạn cho cô ấy, không cần phiền em.
06:07Bảy năm vợ chồng, tôi dường như vẫn không hiểu nổi Hạ Trùng Quang.
06:11Theo lý mà nói, Đền ra ở đây, họ càng gần nhau, anh đáng lẽ phải đồng ý ngay.
06:16Ngay cả Đền ra cũng thấy ấm ức vì sự khác lạ này, một giọt nước mắt treo nơi khóe mì.
06:20Khoảnh khắc ấy, hiếm hoi thay, ánh mắt Hạ Trùng Quang không đặt nơi Đền ra, mà dõi theo tôi.
06:26Tựa như, cuối cùng anh cũng nhận ra sự khác thường của tôi.
06:29Đón lấy ánh mắt của Hạ Trùng Quang, tôi mỉm cười thả nhiên.
06:32Không phiền đâu, tôi vừa nhận một công việc, sau này cũng chẳng ở căn phòng này nữa.
06:37Cặp lông mày rộng của Hạ Trùng Quang thoáng nhuống vẻ bực bội.
06:39Ô, lại đi làm thêm ở đâu nữa?
06:42Con trai lầm bầm, giọng đầy bất mãn.
06:44Mẹ thì chỉ biết nấu cơm, lau nhà, một thăng kiếm chưa nổi ba ngàn.
06:48Nếu không phải lấy ba con, mẹ làm sao có được cuộc sống tốt như bây giờ?
06:52Tin tôi như bị rụi một gáo chanh, chua sót và nhăn nhúng.
06:56Cha Hạ Trùng Quang quanh năm không ở nhà, nhà họ Hạ đã sớm cắt đứt học phí và sinh hoạt phí của tôi.
07:01Tôi chỉ dựa vào đôi bàn tay chai sạn mà vẫn gắng gượng vừa làm thuê vừa thi đỗ vào học viện khoa học toán của Bắc Đại.
07:06Những điều ấy, nhà họ Hạ hoàn toàn không hay biết.
07:09Bảy năm kết hôn, Hạ Trùng Quang xa cách tôi đến mức chẳng buồn biết tôi làm nghề gì.
07:14Mười tháng mang thai, kể cả khi sinh nở, đều là một mình tôi chống bụng đi bệnh viện.
07:18Khó sinh xích chết trên bàn mổ, cũng chính tôi tự tay ký vào giấy bảo đảm của mình.
07:23Tôi từ bỏ đãi ngộ tốt, chọn công việc nhàn nhã chỉ để nuôi con khôn lớn.
07:27Thế nhưng con trai tôi lại mỉa mai tôi là kẻ ăn bám.
07:30Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ chút hết khổ sở để cầu chút quan tâm ít ỏi.
07:34Nhưng giờ, tôi chỉ bình thản, không, tôi chuẩn bị tham gia.
07:38Lời còn chưa rớt, điên ra bỗng nhíu chặt mày, ôm bụng đau đớn.
07:41Không hiểu sao, bụng tôi tự nhiên đau quá.
07:44Hạ Trùng Quang lập tức thu hồi ánh nhìn về phía tôi, một gối quỷ xuống kiểm tra bụng cô ta, vội vàng lo lắng.
07:49Đau chỗ này, hay chỗ này.
07:52Đứa con trai vốn ngày thường ăn cơm cũng bắt tôi hậu hạ, nay lại nhẹ nhẹn rót ly nước nóng, đưa đến trước mặt điên ra.
07:58Dì ra ra, uống chút nước nóng xem có đỡ không.
08:01Khung cảnh trước mắt, gia đình quay quanh chăm sóc, chính là giấc mơ xa với cả đời tôi.
08:05Thì ra họ đâu phải không biết quan tâm, chỉ là chưa từng quan tâm đến tôi.
08:09Tôi nhớ mùa hè năm nay nóng hầm hập, tôi bận rộn một mình, vừa nấu cơm xong đã ngã gục trong phòng khách.
08:15Con trai hờ hững nước tôi một cái rồi tiếp tục cúi đầu ăn.
08:18Đến khi tôi tỉnh lại đã là buổi chiều, ánh hoàng hôn vàng vọt phủ xuống căn nhà trống trải.
08:23Con trai cuộn trong phòng chơi game, trên bàn vẫn là mớ thức ăn thừa lạnh ngắt.
08:27Một tuần sau, đến kỷ niệm ngày cưới, hạ trùng quang vẫn nói bận, không thể về.
08:31Mẹ chồng dẫn con trai đi học thêm.
08:34Tôi đã chuẩn bị thật nhiều món anh thích, định mang đến doanh trại để cho anh bất ngờ.
08:38Nhưng bảo vệ nói anh đã về từ sớm, để ở bên người yêu.
08:41Rõ ràng, người yêu ấy không phải tôi. Tôi biết chuyện qua đoạn video trên vòng bạn bè của Điền Gia.
08:47Trong công viên giải trí, Điền Gia đội bầm chụt Mickey tinh nghịch, ôm chặt con trai trong lòng.
08:52Con trai nắm tay hạ trùng quang, hôn một cái lên má Điền Gia.
08:56Ngoài màn hình còn vang lên giọng mẹ chồng, hai đứa ôm nhau đi nào.
08:59Hạ trùng quang miếm môi, thoáng so dự, nhưng cuối cùng vẫn mỉm cười ôm Điền Gia vào lòng.
09:04Khi tôi chạy đến công viên, vừa hay thấy họ vui vẻ bước ra.
09:08Tôi trốn sau một gốc cây, cách hạ trùng quang chỉ vài bước.
09:11Trong điện thoại vẫn nghe rõ tiếng con trai la hét, xe lẫn tiếng cười ngọt ngào của Điền Gia.
09:16Tôi đã hy vọng trong khoảnh khắc này hạ trùng quang có thể nói thật, đừng dối trá.
09:20Thế nhưng anh lại nói, đang bận huấn luyện tân bình.
09:23Môi tôi bị cắn đến bật máu, tay xích chặt điện thoại, ừ, được.
09:27Thế giới này đầy dễ giả dối, chỉ có nỗi đau là thật.
09:30Tôi tự nhủ rồi sẽ qua thôi, tôi không buồn, thật sự không buồn.
09:34Không cần hạ trùng quang đuổi khéo, tôi tự biết điều chuyển sang phòng phụ.
09:38Điền Gia hớn hở dọn vào phòng chính, con trai còn nặng nặng đòi ngủ cùng.
09:41Xem ra, kể cả khi tôi rời đi, con trai vẫn sống rất hạnh phúc, thế cũng tốt.
09:46Ngày hôm sau, mẹ chồng cuối cùng cũng du lịch trở về, mang theo nhiều quà kỷ niệm.
09:51Có phần của con trai, của hạ trùng quang, thậm chí của Điền Gia.
09:54Tôi đứng ngẩn ngơ, tính toán nên cảm ơn bà thế nào.
09:57Nhưng sau khi phân phát hết, bà chỉ lạnh lùng lồn tôi một cái.
10:00Mau đi nấu cơm, tôi ở ngoài ăn mãi không quen, vẫn thèm cơm cô nấu.
10:05Giọng điệu như đang sai khiến người hầu, thực tế cũng chẳng khác gì.
10:08Ngược lại, Điền Gia kẻ ngoài cuộc lại giống con dâu ruột, ôm chặt lấy mẹ chồng, hôn lên má bà.
10:13Gì thật tốt.
10:15Mẹ chồng vuốt tay Điền Gia, nhìn đâu cũng thấy vừa mắt.
10:18Sau này ở trong quân đội còn phải nhờ con chăm sóc con trai gì nhiều đấy.
10:22Con người khi rơi vào cảnh ngượng ngùng quả nhiên thích nhìn quanh.
10:24Khi tôi xoay đầu, vừa vặn chạm vào ánh mắt Hạ Trùng Quang, hình như chứa đựng cảm xúc khác lạ.
10:30Anh nhìn đôi tay trống rỗng của tôi, rồi cầm món quả đi tới.
10:33Anh định bố thí cho tôi sao?
10:35Ngay khi món quả sắp chạm vào tay tôi, Điền Gia lập tức nhào đến, cướp lấy từ tay anh, mắt sáng long lành.
10:41Oa, cái này em cũng rất thích, tặng cho em được không?
10:44Hạ Trùng Quang xứng người một thoáng, quay sang nhìn tôi.
10:48Dưới ánh mắt đầy trờ mong của Điền Gia, cuối cùng anh vẫn gật đầu.
10:51Ừ, được.
10:52Nhận món quả, Điền Gia nhìn tôi với ánh mắt chàn đầy đắc thắng.
10:56Khi tâm trí tôi còn dối loạn, mẹ chồng đột ngột sâu mạnh vào người tôi.
10:59Ngần ra làm gì, không mau đi nấu cơm, chẳng lẽ còn đợi tôi làm.
11:04Tôi ôm lấy lồng ngực âm ỉ đau, buộc miệng, sau này nếu tôi không ở đây, mọi người cũng phải học cách tự nấu ăn đi.
11:10Con trai chỉ thấy tôi làm bộ, kinh bị hư lạnh, sau này, nghe như mẹ sắp chết không bằng.
11:15Nói chính xác, tôi quả thật sắp chết rồi, nhưng nhìn ráng vẻ gia đình họ hạnh phúc, hình như có hay không có tôi cũng chẳng hề gì.
11:22Cứ coi như đây là bữa cơm cuối cùng tôi nấu cho họ vậy.
11:25Tôi quen tay đeo tạp dề, xoay người vào bếp.
11:28Điền Gia cũng theo sát phía sau, vẻ mặt đảm đang tích cực vô cùng.
11:31Chị, để em giúp chị nhé.
11:33Mẹ chồng lập tức kéo cô ta qua trách yêu, con là quân y, là người của quốc gia, đâu phải sinh ra đã có mệnh hầu hạ người khác.
11:40Nói xong còn liếc tôi một cái, ý châm chọc tôi không bằng đền ra.
11:44Cô ta mà vào bếp, cả ba người đều khó chịu, vậy thì tôi cần gì tự tìm phiền phức.
11:48Món thịt xào ớt xanh trong nồi bốc khói nghi ngút, tầm mắt tôi bỗng cho đảo giữa lớp sương mờ.
11:53Cảm giác mất trọng lực khiến tôi lạng trọng, ngã thẳng về phía sàn.
11:57Không biết từ khi nào hạ trùng quang đã đứng sau lưng, nhanh chóng ôm lấy tôi.
12:01Không rõ có phải ảo giác, tôi thấy hàng mày anh nhíu chặt, trong mắt đan xen giữa đau lòng và hoảng loạn.
12:06Không sao chứ, có cần giúp không?
12:08Bắp thịt sắn chắc áp vào người tôi, nóng rực.
12:11Mượn sức tay anh, tôi gắng đứng vững, vội thoát khỏi vòng ôm.
12:15Mẹ chồng lập tức lao vào bếp như đề phòng kẻ trộn, chắn giữa hai chúng tôi.
12:19Vừa về đã thấy, nó chỉ giả vờ không muốn nấu cơm thôi.
12:22Tôi vừa định giải thích, Điền Gia đã chạy đến kéo tay hạ trùng quang, cười ràng rỡ.
12:27Mau ra xem con trai vẽ tranh gia đình, giống y như thật.
12:30Sẻ đảo thức ăn lách cách trong nồi, mà trong đầu tôi chỉ hiện lên bức tranh gia đình bốn người con vẽ,
12:34có hạ trùng quang, có con trai, có mẹ chồng, có Điền Gia.
12:38Đến khi tôi bưng cơm lên, cả bốn người hòa thuận thay nhau gắp đồ ăn.
12:42Trên bàn chỉ còn thừa thải lạnh ngát, tôi, người nấu cơm, cầm đũa mà chẳng biết nên gắp gì.
12:47Mẹ chồng ăn uống xong, cho đổi ánh mắt với Điền Gia, rồi ngồi ngay ngắn.
12:51Chẳng hạ, có chuyện tôi phải nói rõ với cô.
12:54Bà ta lấy ra hai thứ.
12:55Một là đơn ly hôn của tôi và hạ trùng quang.
12:58Một là chiếc thẻ ngân hàng có một vạn.
13:00Cô cũng biết thân phận mình với con trai tôi quá tranh lệch, công việc thì chẳng ra sao.
13:04Bây giờ nó tìm được tình yêu thật sự, con trai tôi cũng không ư cô, mà tôi thì sớm đã bất mãn với cô rồi.
13:10Nghe đến đây, tôi đã hiểu tất cả.
13:12Ngước sang nhìn hạ trùng quang, ánh mắt anh rũ xuống, hàng mi dài che đi cảm xúc.
13:17Trái tim tôi hoàn toàn chầm xuống.
13:19Kỳ lân kế hoạch sắp khởi động, đã đến lúc chấm dứt mọi chuyện.
13:22Tôi đặt đũa xuống, vừa hay, tôi cũng có điều muốn nói.
13:26Mẹ chồng lập tức mất kiên nhẫn, dưa tay ngăn cản.
13:28Cô khỏi nói mấy lời dây dưa, để tôi nói trước.
13:32Bà ta đẩy đơn ly hôn và thẻ ngân hàng đến trước mặt tôi.
13:35Năm đó ba mẹ cô liều mình cứu chồng tôi, chúng tôi rất cảm kích.
13:38Nhưng bao năm nay nuôi nấng cô như con gái, ân tình ấy coi như chả xong rồi.
13:43Cho con tôi một quả thận là cô tự nguyện, không gọi là hy sinh.
13:46Hơn nữa con tôi còn phải ấm ức mà cưới cô.
13:48Ân tình của chúng tôi không cần báo, chỉ cần cô buông tha cho con tôi.
13:52Nếu không, tôi quỷ xuống cũng được.
13:54Nói xong, bà ta còn làm bộ định quỷ, quyết tâm ép tôi ký.
13:58Tôi thẳng thừng vạch trần, không cần diễn kịch, tôi ký.
14:01Trong ánh mắt mở to ngỡ ngàng của Hạ Trùng Quang, tôi rất khoát cầm bút.
14:05Khoảnh khắc ký tên, tôi thậm chí thấy nhẹ nhõm.
14:08Cuối cùng, tôi không cần mang tội bỏ rơi hôn nhân.
14:10Cuối cùng, tan rồi.
14:12Con trai dơ tay vui mừng, y ê, con sắp có mẹ mới rồi.
14:16Điên ra mừng rỡ, chẳng giữ nổi vẻ đoan trang, lập tức muốn nắm tay Hạ Trùng Quang, đôi lứa xứng đôi.
14:22Không thể ly hôn.
14:23Hạ Trùng Quang nghiêng người tránh cái chạm tay, dơ tay giật lấy tờ đơn.
14:27Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tờ giấy trong tay anh biến dạng, bị xé vụn, giải đầy phòng.
14:32Anh Trùng Quang, anh làm gì vậy?
14:34Điên ra đỏ mặt tía tay, ôm mặt chạy vào phòng.
14:37Mẹ chồng tức giận đập bàn.
14:38Anh điên rồi sao?
14:39Đây chẳng phải điều anh luôn muốn à?
14:41Hạ Trùng Quang mặt chầm xuống, mãi mới giải thích.
14:44Bây giờ sự nghiệp tôi đang lên, ly hôn rồi lãnh đạo sẽ nghĩ sao về tôi?
14:48Nghĩ sao về ra ra?
14:50Tôi còn tưởng anh thật sự không muốn ly hôn.
14:52Hóa ra, tất cả chỉ là để giữ danh tiếng cho đền ra.
14:55Mà kệ anh ta thôi.
14:57Thực ra dù không ký, sau khi tôi rời đi, khi danh tính bị xóa bỏ, hôn nhân này cũng tự động bị hủy.
15:03Trong tiếng cãi vã, tôi một mình bước ra ngoài.
15:05Gọi xe đến phòng khám đông y mà tôi hay ghé, nơi tôi thường mua thuốc cho cha chồng.
15:10Từ sau khi ông bị thương, mỗi khi gió mưa, ngực ông lại đau nhói.
15:14Tôi đã hỏi nhiều chuyên gia, chỉ thuốc ở đây mới thật sự hiệu nghiệp.
15:18Không đợi ông nghỉ phép về, tôi luôn chuẩn bị sẵn thuốc để ông mang về danh trại.
15:22Mỗi lần như vậy, ông đều vuốt đầu tôi, ánh mắt đầy yêu thương.
15:25Tiểu hạ, nhà này mà không có con thì làm sao được đây?
15:29Cha chồng đối xử với tôi vô cùng tốt, mỗi tháng đều chia lương làm ba phần, một phần chi tiêu, một phần cho tôi, một phần tiết kiệm.
15:35Nhưng phần dành cho tôi, từ lâu đã bị mẹ chồng giữ lại.
15:39Khi người khác còn được cha mẹ che chở, tôi phải làm công trường đến mòn cả tay chai.
15:43Nhưng tôi không muốn khiến cha chồng thêm phiền lòng, nhẫn nhịn ăn tiêu để hoàn thành việc học.
15:48Lần này, tôi dặn bác sĩ ghi lại toa thuốc, để khi tôi không có nữa, họ vẫn có thể dựa vào đó mà sắc thuốc cho ông.
15:54Mua thuốc xong, tôi nổi hứng đi dạo trong trung tâm thương mại.
15:58Đi ngang quầy mỹ phẩm, tấm gương phản chiếu gương mặt tiều tụy của tôi.
16:01Vẻ mệt mỏi đã che lấp đi những đường nét vốn thanh tú.
16:04Nếu cha mẹ tôi không mất sớm, có lẽ giờ tôi cũng được nâng niu trong tay họ, đâu đến nỗi thành ra thế này.
16:10Nhân viên quầy cười bước tới chị muốn mua gì ạ?
16:13Tôi giữ người, khẽ lắc đầu, tôi không rảnh mấy thứ này.
16:16Không sao, không mua cũng có thể thử trang điểm mà.
16:19Cô ấy kéo tôi ngồi xuống, lấy đủ thứ tôi chẳng biết tên thoa lên mặt.
16:23Trong gương, tôi từng chút một thay đổi, dần dần hiện ra một gương mặt khác.
16:27Trời sáng, không còn dấu vết năm tháng bào mòn.
16:30Chị thấy không, chị đẹp lắm. Phụ nữ mà, phải biết yêu bản thân nhiều hơn.
16:34Tôi cũng không nhất thiết muốn chị mua gì, chỉ là thay chị đẹp thật, không trang điểm thì ủng quá.
16:40Đúng vậy, nếu chính tôi cũng không yêu lấy mình, còn trong mong ai sẽ trân trọng tôi.
16:44Không muốn để nhân viên bận rộn ủng công, tôi mua một thỏi son rồi rời đi.
16:48Bộ quần áo trên người đã mặc đi mặc lại nhiều năm.
16:51Có công việc mới, cũng nên sám sửa vài bộ mới.
16:54Khóc lên mình đồ hợp mốt, tôi nhìn vào gương còn chẳng nhận ra chính mình.
16:58Tâm trạng cũng tốt lên không ít, tôi xách đồ đầy tay bước ra cửa trung tâm thương mại.
17:02Trời âm u, mây đen dày đặc như khói cuốn quanh.
17:05Đám đông tấp nập, người cười nói, người vội vàng.
17:08Giữa biển người, hạ trùng quang lại quá nổi bật, chỉ thoáng nhìn đã in chặt vào mắt tôi.
17:13Bước áo gió đen, đứng thẳng dựa vào cửa xe, ngón tay kẹp điếu thuốc.
17:17Chỉ cần đứng đó thôi, cũng đủ hút mọi ánh nhìn.
17:20Anh thấy tôi, do dự nửa ngày mới dám xác nhận.
17:23Người đàn ông vừa nãy còn cao ngạo, vội vàng dập tắt điếu thuốc, ngập ngừng, tôi thấy trời sắp mưa, nên qua đón em.
17:29Nghe như đang giải thích, sợ tôi hiểu lầm là anh bỗng quan tâm.
17:32Quả thật là thừa thái.
17:34Đầu tay hạ trùng quang đỏ lên không rõ nguyên do, hồi lâu mới cất tiếng, hôm nay em rất đẹp.
17:38Bao năm tôi vì gia đình này mà hao tâm tổn trí, anh chưa từng để mắt, rồi lại chẳng tiếc lời khen.
17:44Nhưng lòng tôi sớm lặng như nước, chỉ mỉm cười lịch sự, cảm ơn.
17:48Lên xe đi, tôi đưa em về.
17:50Đây là lần đầu tiên tôi ngồi xe anh, cũng là lần cuối cùng.
17:54Mở cửa ghế phụ, đập vào mắt là một hàng búp bê chuột Mickey mà điền ra thích, ghế còn dán chữ chuyên dành cho tiểu khả ái.
18:00Tôi biết điều quay sang định ngồi ghế sau, hạ trùng quang lúng túng gom hết búp bê ném xuống, còn nhanh chóng gỡ bỏ tâm rán.
18:06Gia Gia còn trẻ, thích đùa, sau này tôi không để cô ấy làm nữa.
18:10Anh vỗ ghế phụ, giọng mang theo mệnh lệnh không cho từ chối, ngồi đây.
18:14Tôi không định nhiều lời, cuối người ngồi xuống.
18:17Vừa ổn định chỗ ngồi, anh bất ngờ nghiêng người, cánh tay vòng qua trước ngực tôi, nửa ôm tôi trong lòng.
18:23Mùi thuốc lá nhạt nhạt áp sát, anh cúi xuống kéo dây an toàn bên hông tôi.
18:27Không biết vì căng thẳng hay thế nào, tôi cảm nhận rõ cơ thể anh run dậy, loay hoay mãi không cài được.
18:32Tôi thở dài, đó lấy, tôi tự làm được.
18:35Ừ, anh chỉ khẽ đáp.
18:37Cơn mưa lớn bất chợt chút xuống, cảnh vật ngoài cửa kính nghè đi.
18:41Chưa bao giờ tôi cùng anh ngồi riêng trong một không gian khép kín như thế này.
18:45Tôi còn có thể ngửi thấy mùi sạch sẽ, như nghị đặc trưng của quân nhân trên người anh.
18:49Anh thỉnh thoảng liếc tôi, cuối cùng không kìm được phá vỡ im lặng.
18:52Mua gì vậy?
18:54Lúc này tôi mới kịp đặt túi thuốc xuống.
18:55À, thuốc đông y cho bà anh.
18:58Đây còn có đơn thuốc, tôi để trong hộp tay vị.
19:00Sau này việc mua thuốc anh lo nhé.
19:03Chiếc xe bất ngờ phanh gấp.
19:04Hạ trùng quang nhìn thẳng phía trước, hai tay xích chặt vô lăng.
19:08Giọng anh khàn khàn, sao giống như em đang giận dò ri ngôn vậy.
19:11Đúng thế, biến mất khỏi thế giới này, cũng là một dạng ri ngôn.
19:15Thật ra em không cần vất vả thế, có thể nói ra, để tôi chia sẻ với em.
19:19Anh quay sang, ánh mắt sâu thẳm vừa rõ ràng vừa mơ hồ.
19:23Chia sẻ cho tôi ư, chắc mưa quá lớn, tôi nghe nhầm rồi.
19:26Chẳng hạ, ừ, tôi nhạt nhạt đáp, chúng ta nói chuyện đi, nhưng tôi chẳng còn gì để nói.
19:32Không trả lời, tôi tự đầu vào cửa kính, nhắm mắt nghỉ.
19:35Tiếng mưa ấm ý, phóng đại khoảng lặng giữa hai người.
19:38Tôi bị đánh thức bởi nhạc chung điện thoại của hạ trùng quang,
19:41giọng điên ra trói tai vang lên qua màn hình.
19:43Mưa lớn quá, em mắc kẹt ở đây rồi, làm sao bây giờ anh trùng quang?
19:47Em sẽ cảm lạnh mất.
19:48Khóe mắt tôi lướt sang, anh cũng đang dò xét xem tôi có tỉnh chưa.
19:53Giờ tôi không tiện, em tự bắt xe đi.
19:56Không được, lúc này làm gì có xe.
19:58Thôi, để em dầm mưa vậy.
20:00Cút máy, tâm trí hạ trùng quang dối loạn, đến mức suýt vượt đèn đỏ.
20:04Tôi không muốn chết trong xe anh trước khi hoàn thành nhiệm vụ quốc gia,
20:07nên chủ động mở miệng, không sao, anh thả tôi ở đây, đi đón cô ấy đi.
20:11Dù sao cũng không xa, tôi tự về được.
20:13Trời mưa to thế này, hạ trùng quang lộ vẻ do dự, cuối cùng hạ quyết tâm,
20:17hay thế này đi, phía trước có bến xe buýt, em ở đó chờ, lát nữa tôi quay lại.
20:22Vừa đóng cửa, xe anh lao vút đi trong màn mưa.
20:25Tôi không ngoảnh lại, chạy vào cửa hàng tiện lợi mua chiếc ô, rồi một mình về nhà.
20:29Thấy chưa, thật ra một mình tôi cũng có thể chăm sóc tốt cho bản thân.
20:33Về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
20:36Xe ra căn bản chẳng cần đợi thêm một tuần, ngay bây giờ tôi cũng có thể đi được rồi.
20:40Thế nhưng đi một vòng quanh nhà, đâu đâu cũng toàn là dấu vết của bọn họ.
20:44Thuộc về tôi, dường như chẳng có gì cả.
20:46Cuối cùng, ở đáy tủ, trong lớp túi ni lông bọc tới 3-4 tầng,
20:50tôi tìm thấy cuốn giấy chứng nhận kết hôn với hạ trùng quang.
20:52Đủ thấy tôi đã từng trân trọng nó đến nhiều nào.
20:55Trong ảnh, tôi cười ngốc ngất, còn hạ trùng quang thì mặt mày khổ sở.
20:59Kỷ niệm duy nhất cũng chẳng hề đẹp đẽ.
21:01Bức ảnh gia đình có tôi đã sớm bị con trai xé bỏ.
21:04Tôi bật lửa, nhìn tấm giấy kết hôn kia trong ánh lửa dần hóa thành cho bụi.
21:08Từ nay, ngay cả khi nhớ đến tôi, bọn họ cũng không còn tìm thấy bất cứ dấu vết nào.
21:13Như vậy, cả hai đều nhẹ nhõm.
21:15Tốt quá rồi.
21:16Không lâu sau, ngoài phòng khách chuyển đến tiếng động,
21:19xe lẫn dọng điền da ngọt lị, anh trùng quang, anh thật tốt,
21:22lúc nào cũng xuất hiện kịp thời bên cạnh em.
21:24Đối với cảnh hai người khoe ân ái, tôi vốn đã quen.
21:28Chỉ là lần này, hạ trùng quang lại đáp, em là khách, đó là điều nên làm.
21:32Phòng khách rơi vào im lặng.
21:33Một lát sau, hạ trùng quang đến gõ cửa phòng tôi.
21:36Tôi chẳng để ý, kéo chân trùng kín, ghét anh quấy giày giấc ngủ của mình.
21:41Sáng hôm sau, trong điện thoại xuất hiện tin nhắn của anh,
21:43gửi lúc 3 giờ sáng, hôm qua là anh sai, anh đã mua 2 vé xem phim, cùng đi nhé.
21:49Kết hôn bao năm, những lãng mạn nhỏ bé anh dành cho điền da thì nhiều,
21:52còn tôi thì chưa bao giờ có.
21:54Đây là lần đầu tiên anh chủ động mời tôi đi xem phim.
21:57Tôi nghĩ, đã sắp rời đi, ít nhất cũng nên nói với anh một lời.
22:01Đợi đến lúc phim kết thúc, chúng tôi cũng nên kết thúc rồi.
22:04Quả thật, phim chiếu xong, người cũng tan, hạ trùng quang vẫn chẳng đến.
22:08Lần nào cũng nghiêm túc, lần nào cũng là bài học, lần nào cũng thất vọng.
22:12Đợi đến khi nhân viên giạc đều đã về, cuối cùng tôi nhận được tin nhắn,
22:15ra ra hôm qua dầm mưa, hôm nay ốm rồi, anh đưa cô ấy đến bệnh viện.
22:19Ngày mai nhé, anh xin thêm vài ngày nhỉ, bù đắp cho em.
22:23Nhưng chúng ta làm gì còn ngày mai nữa?
22:25Chỉ cần điền da xuất hiện, anh luôn chọn cô ta, chưa từng do dự.
22:29Cho dù lần này chính anh là người chủ động hẹn tôi,
22:32cảnh tượng này tôi sớm đoán được, nên đã báo trước để các lãnh đạo đến đón.
22:36Về đến nhà, trông vắng chẳng một bóng người,
22:38tất cả đều đã chạy đến bệnh viện thăm điền da.
22:41Câu từ biệt, chẳng ai kịp nói.
22:43Tôi không mang theo gì, chỉ thay bộ quần áo mới mua, chỉnh tê lại bản thân.
22:47Xe chậm chậm dừng trước cửa, vị chủ nhiệm với gương mặt u sầu bước xuống đón tôi.
22:52Như không nỡ, anh hỏi, chẳng hạ, tôi cho cô thêm cơ hội cuối cùng.
22:55Cô có thật sự muốn cắt đứt hoàn toàn với gia đình,
22:58từ nay chỉ sống cùng nghiên cứu khoa học không?
23:00Hạ trùng quang, lần này là tôi không cần anh nữa.
23:03Tôi nhìn chủ nhiệm, ánh mắt kiên định, xin tổ chức tin vào quyết tâm của tôi.
23:07Tôi sẽ hiến dâng cả đời cho tổ quốc, không oán không hối.
23:10Đôi mắt chủ nhiệm ươn ướt, ông nắm chặt tay tôi.
23:12Đồng chí chẳng hạ, không, từ nay cô là Hồng Ưng, chào mừng em gia nhập ký lân kế hoạch, trở thành một phần của chúng ta.
23:20Khoảnh khắc ngồi lên xe, tôi đã hoàn toàn bước sang một thế giới khác, cách biệt hẳn khỏi bọn họ.
23:25Xe lăn bánh thật lâu, xuyên qua những tòa nhà rực rỡ đèn màu, lướt qua dòng người đông đúc.
23:29Bang qua núi non, vượt qua khai suối, cuối cùng ẩn mình trong nơi thâm sơn cùng cốc.
23:34Từ đây, đôi bên buông tay, mỗi người bình yên theo lối, chẳng còn vướng bận.
23:39Cả nhà họ hạ đều bận rộn chăm sóc đền ra.
23:41Đến khi quay về, đã là mấy ngày sau, vào buổi chiều muộn.
23:45Trước kia, tôi luôn đợi họ về nhà, chuẩn bị sẵn bữa cơm nóng hổi.
23:48Lần này, mẹ chồng gõ cửa mãi, không ai đáp.
23:51Bà tức tối mắng, con lười chết tiệt, ngủ sớm thế à, gõ lâu vậy cũng không ra mở cửa.
23:57Mấy người đứng ngoài lạnh đến rậm chân, mãi mới đợi được thợ khóa đến.
24:00Cửa vừa mở, trong nhà lạnh tanh, vắng lặng, lúc họ đi thế nào, bây giờ vẫn y nguyên.
24:05Bát đũa chưa rửa nằm im trong bồn, phủ một lớp mốc.
24:09Con trai đói quá gào lên, sao mẹ chưa nấu cơm, con không muốn ăn đầu ngoài, con muốn ăn cơm mẹ nấu.
24:14Mẹ chồng đau lòng, lại tiếp tục chửi, chăng hạ chết đâu rồi, cơm cũng không nấu, đúng là loạn hết cả lên.
24:20Trong lòng hạ trùng quang dâng lên một tia bất an.
24:23Anh dùng ngón tay quyệt lớp bụi trên bộ cửa sổ, rõ ràng nhà này đã vắng người mấy hôm nay.
24:28Nỗi sợ hãi như màn đêm ùa tới bao trùng lấy anh, chật anh nhớ ra.
24:32Anh đã hẹn đi xem phim cùng cô ấy, anh quên mất rồi.
24:35Lẽ nào cô ấy giận?
24:36Anh lục tung khắp nhà, kể cả phòng chứa đồ cũng không bỏ sót, nhưng không thấy bóng dáng tôi.
24:41Điên ra ấm ức bấm tay, chị sẽ không giận chuyện mọi người đều ở bên em rồi bỏ nhà đi chứ.
24:46Mẹ chồng mở ngăn kéo, ném chứng minh thư của tôi lên bàn, giọng chắc nịch, giấy tờ còn ở đây, sao mà bỏ đi được?
24:52Cô ta có bản lĩnh ấy chắc.
24:53Hơn nữa cô ta chẳng còn nhà mẹ đẻ, đi đâu được chứ?
24:57Hạ trùng quang bấm gọi số tôi, nhưng lòng anh ngày càng xe thắt.
25:00Chuông điện thoại vang lên từ phòng khách vụ, mọi thứ vẫn còn, chỉ thiếu tôi.
25:05Con trai đã đói đến gào khóc, ôm bụng giống, không.
25:08Con muốn ăn cơm, con muốn mẹ nấu cơm.
25:11Mẹ chồng gượng cười, quay sang nhìn Điền ra, hay hôm nay thử tay nghề của con nhé?
25:15Điền ra bao năm qua vốn quen hưởng thụ sự chăm sóc của người khác, cực chẳng đã mới gượng cười, tất nhiên được ạ.
25:21Quay lưng đi, cô ta đổi hẳn gương mặt, lâm bâm mắng chửi, bỏ nửa gói muối vào nồi.
25:26Giọng đầy độc điện, làm dâu nhà này chứ đâu phải làm ô xin cho nhà này.
25:30Thành phẩm trên bàn, con trai ăn một miếng liền nhổ ra, mẹ chồng cũng mặn đến phải xúc miệng liên tục.
25:35Điền ra chớp mắt, ngấn nước, con thật sự không giỏi nấu ăn.
25:39Mẹ chồng nhìn thấu nhưng cũng đành im lặng.
25:41Bữa cơm hỗn loạn, chỉ có hạ trùng quang ngồi trên sofa, gương mặt buồn bã.
25:45Anh nhìn chầm chầm tin nhắn cuối cùng tôi gửi, thỉnh thoảng lại ra cửa ngóng.
25:49Một ngày, hai ngày, ban đầu còn giữ được bề ngoài yên ổn.
25:52Nhưng dần dần, đến cả mẹ chồng cũng sốt ruột muốn tìm tôi về.
25:56Quân đội liên tục thúc giục hạ trùng quang trở lại đơn vị, nhưng anh thà chống lệnh cũng chỉ chờ tôi quay về.
26:01Cuối cùng, cả nhà không chịu nổi nữa, kéo nhau đến đồn công an báo án.
26:05Đồng chí cảnh sát, tôi nghi vợ tôi bị bắt cóc rồi.
26:08Hạ trùng quang hoảng loạn, đặt hết hy vọng vào cảnh sát.
26:10Cảnh sát hỏi tên, chiều cao, tuổi tác, diện mạo, nơi làm việc của tôi.
26:16Anh ấp úng nửa ngày, ngoài cái tên ra thì chẳng biết gì thêm.
26:20Ngay cả cảnh sát cũng ngao ngán, anh hấp tấp nói đi tìm vợ, tôi còn tưởng anh quan tâm lắm, kết quả ngay cả mấy thông tin cơ bản cũng không nằm rõ.
26:27Hạ trùng quang đỏ mặt, cuối cùng nhớ ra lấy giấy đăng ký kết hôn.
26:30Cảnh sát tra trên hệ thống một hồi, sau đó nhìn anh đầy ngạc nhiên, giấy này giả à, không có người tên chẳng hạ.
26:37Anh nhìn rõ đi, trên đây có dấu đỏ đàng hoàng, chẳng hạ chính là vợ tôi.
26:41Hạ trùng quang mất hết phong độ thường ngày, gấp gáp gào lên.
26:44Nhưng trạng thái hôn nhân của anh vẫn là độc thân.
26:47Cảnh sát quay sang nói với mẹ chồng, có phải anh ta chịu áp lực tinh thần quá lớn không, nên đưa đi khám tâm lý thì hơn.
26:53Một câu, cả phòng im bặt, chẳng lẽ tất cả mọi người đều cùng ảo giác, địa ra cái tên chẳng hạ.
26:59Hạ trùng quang sững sờ, dáng người vốn vững trãi cũng run dẩy sụp xuống.
27:03Con trai anh đứng ngay đây, nhưng cuộc hôn nhân này lại như một giấc mộng.
27:06Giống như trăng hạ, thật sự chưa từng tồn tại.
27:09Mẹ chồng nghĩ ngợi dây lát, mắt bỗng sáng lên, chẳng phải tốt quá sao.
27:13Ly hôn cũng khỏi cần, con mau làm đám cưới với ra ra đi, tính ra còn là kết hôn lần đầu.
27:18Điền ra ngượng ngùng xoắn tay áo, không cần quá rình giang đâu, chỉ cần được ở bên anh trùng quang, em sao cũng được.
27:24Bao giờ tôi nói sẽ cưới Điền ra?
27:26Giọng hạ trùng quang lạnh băng cắt ngang.
27:27Ánh mắt anh nhìn Điền ra chưa bao giờ lạnh lẽo như thế, hệt như nhìn một người xa lạ.
27:32Vợ tôi, chỉ có một mình trăng hạ.
27:34Nói xong, anh quay người ra xe, mặc cho Điền ra chạy theo khóc lóc, ngã sắp mặt, cầm bật máu, anh cũng chẳng ngoái đầu.
27:41Mọi cách đều đã thử, cuối cùng chỉ còn một lựa chọn.
27:44Sau bao năm không liên lạc, hạ trùng quang chủ động phá băng, gọi cho cha mình.
27:48Nghe tin, cha hạ lập tức trở về trong đêm, nổi trận lôi đình trong nhà.
27:52Tôi chỉ bận trong doanh trại chứ nào đã chết, các người giấu tôi rốt cuộc đã làm những chuyện gì.
27:57Nếu tiểu hạ có mệnh hệ gì, tôi sẽ đoạn tuyệt với tất cả các người.
28:00Ông chỉ thẳng vào mặt vợ, nghiến răng nghiến lợi.
28:03Nếu năm đó không phải cha mẹ của tiểu hạ liều mạng cứu tôi, thì người thành quá phụ, mồ côi đã là các người rồi, vậy mà bà còn dám ép nó ly hôn.
28:11Ánh mắt ông trừng sang hạ trùng quang, ngập tràn sắc khí.
28:14Nếu không phải tiểu hạ bất chấp sức khỏe hiến thận cho mày, thì cỏ trên bộ mày giờ đã mọc xanh ung rồi.
28:19Rứt lời, ông ráng một bà tai thật mạnh và đứa con trai vẫn luôn được nâng niu trong tay.
28:24Sau đó quay sang nhìn đứa cháu trai bị vợ ông triều hư mà quát năm đó mẹ mày khó sinh, nó không hề do dự bảo bác sĩ giữ con bỏ mẹ, mày có tư cách gì chế bài nó.
28:32Còn cô nữa, ông nghiến răng chỉ thẳng vào Điền ra.
28:35Cô rõ ràng biết con trai tôi đã kết hôn, còn muốn dây dưa.
28:38Thật hổ thạnh khi còn khoác danh quân y.
28:41Cúc ngay cho tôi, đừng bao giờ bén mảng đến nhà này nữa.
28:44Điền ra bật khóc mở cửa bỏ chạy, từng bước quay đầu mong được níu lại, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thấy hạ trùng quang cất tiếng.
28:50Không ai dám thở mạnh, ngay cả đứa bé cũng im thiên thiết.
28:53Vì quá xúc động, bệnh cũ của cha hạ tái phát dữ dội, ông ôm ngược ngồi phịch xuống sofa, thở rốc không sao đứng dậy nổi.
29:00Hạ trùng quang như sực nhớ ra điều gì, vội lấy ra túi thuốc đông y chang hạ chuẩn bị sẵn.
29:05Nhìn từng gói thuốc ngay ngắn, mắt cha hạ đỏ hoe, không kìm được lấy rơi.
29:09Vừa mở ra, một phong thư viết tay rơi xuống.
29:11Cha hạ, đây là lần cuối cùng con gọi cha như vậy. Cảm ơn cha đã chăm sóc con bao năm nay.
29:17Cái chết của ba mẹ con, con chưa từng oán hận cha.
29:20Được hi sinh để bảo vệ quốc gia, chắc chắn họ cũng cam tâm tình nguyện, không oán không hối.
29:24Con và hạ trùng quang duyên phận đã hết, không cần cưỡng cầu.
29:28Điều duy nhất con không nỡ rời bỏ chính là cha, xin cha nhất định phải giữ gìn sức khỏe, sống thật lâu.
29:33Đừng truy tìm tung tích của con nữa, xin đừng nhớ.
29:36Chẳng hạ.
29:37Thư chưa đọc hết, cha hạ đã rơi lệ.
29:39Ông dơ tay ném mạnh lá thư vào mặt hạ trùng quang, tự nhìn đi, đây là tác phẩm tốt đẹp mày gây ra đấy.
29:45Hạ trùng quang đúng cuống nhặt lên, hàng mi dài run run theo từng dòng chữ, trong mắt ánh nước lấp lánh.
29:50Anh xiết chặt lá thư, bỗng phịch một tiếng quỷ sụp xuống trước mặt cha.
29:54Từ nhỏ lớn lên bên nhau, tôi hiểu rõ sự kiêu ngạo trong cốt tùy anh.
29:57Anh chưa từng cầu xin cha mình.
30:00Ngay cả thành công rực rỡ ngày hôm nay, cũng là nhờ chính anh từng bước đổ máu, đổ mồ hôi mà gầy rựng.
30:05Ấy vậy mà giờ đây, anh thành khẩn quỳ dưới chân cha.
30:08Con biết con sai rồi, con xin cha, giúp con tìm cô ấy.
30:12Con sẽ trực tiếp xin lỗi, cầu mong cô ấy tha thứ.
30:15Lúc này cho hạ mới dịu đi đôi chút, tốt nhất là như thế.
30:18Nhưng dù ông đã nhờ và hết mọi mối quan hệ, kết quả vẫn là con số 0.
30:22Bất đắc dĩ, ông phải hạ mình gọi điện cho cấp trên cũ.
30:25Một lúc sau, bên kia gọi lại.
30:27Hạ trùng quang ôm hy vọng chàn đầy, nhưng nhận lại chỉ là tiếng xét giữa trời quang.
30:31Đến chức vị của tôi còn cha không ra, cậu tự hiểu đó là chuyện gì.
30:35Chắc trong lòng cậu cũng rõ.
30:37Cha hạ lập tức bừng tỉnh, ráng thêm một tát vào mặt con trai, may với con bé, duyên phận đã tuyệt rồi.
30:42Đừng tìm nữa, chết tâm đi, cút về doanh trại ngay.
30:45Nhưng hạ trùng quang vẫn không tin.
30:47Anh không tin một người từng yêu mình đến vậy, lại có thể thật sự tàn nhẫn rời xa đến tận chân trời.
30:52Anh đục tung mọi ngóc ngách trong nhà, cuối cùng, ở phòng chứa đồ, tìm thấy một thùng giấy cũ chứa đầy chứng cứ về tôi.
30:58Trong đó có giấy báo trúng tuyển Đại học Bắc Kinh, huy chương vàng toán học, cùng vô số bằng khanh quốc tế.
31:04Thì ra, người mà anh từng khinh thường lại xuất sắc đến thế.
31:07Tôi đã từ bỏ ánh hảo quang, chỉ một lòng chăm sóc gia đình anh.
31:11Và cuối cùng, chính anh lại đích thân đẩy tôi đi về nơi cả đời này anh chẳng bao giờ vừa tới.
31:16Năm năm sau, căn cứ bị gián điệp xâm nhập, mấy nhà nghiên cứu vô cớ thiệt mạng.
31:20Tổ chức lập tức phái đội đặc trủng tinh nghệ nhất đến bảo vệ và hỗ trợ chúng tôi di chuyển.
31:25Dù tôi đã cố gắng giữ vẻ bình thản, ánh mắt hạ trùng quang vẫn xuyên qua đám đông, dễ dàng khóa chặt lấy tôi.
31:30Một bàn tay rắn chắc bất ngờ giữ chặt, càng lúc càng xít chặt hơn.
31:34Đôi mắt anh hoe đỏ, giọng run dậy, trang hạ.
31:37Các sư huynh bên cạnh lập tức gạt anh ra.
31:39Anh làm gì vậy?
31:41Cô ấy là vợ tôi.
31:42Trong mắt hạ trùng quang đoé lên ánh sáng của kẻ vừa tìm lại được báu vật đã mất.
31:46Nhưng ngay sau đó, lời tôi nói dập tắt tất cả, anh nhìn lại cho rõ.
31:50Tôi không quen anh, cũng chưa từng gặp qua.
31:52Năm năm rèn luyện đã thay đổi tôi, tôi không còn là người phụ nữ rụt rẻ, nhẫn nhịn năm xưa.
31:57Trong ánh mắt tôi bây giờ, sáng người khí chất của một tinh anh điều này không thể giả vờ.
32:01Lâu lắm anh mới ủ rũ cuối đầu, như thể toàn bộ sức lực bị rút cạn.
32:05Xin lỗi, tôi nhận nhầm người rồi.
32:07Chỉ là, tôi quá nhớ vợ mình.
32:10Lúc rời đi, anh vẫn không ngừng quay đầu nhìn tôi, từng ánh mắt giản vặt, không nỡ.
32:15Trong mắt nhìn tôi một lần nữa rời xa, dần biến mất trong tầm mắt.
32:18Vô lực, đau đớn, nhưng cũng bất khả kháng.
32:21Nghe nói, sau khi trở về, hạ trùng quang đã chủ động xin tham gia một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
32:26Trong chiến đấu, anh biến toàn bộ hối hận thành sức mạnh giết địch, như một sát thần vô địch, liên tiếp lập chiến công.
32:32Cho đến phút hy sinh, trên môi anh vẫn chỉ có một cái tên, Trang Hạ.
32:36Anh chẳng để lại lời nào cho bất cứ ai trong nhà họ hả, chỉ riêng tôi nhận được một bức di thư.
32:41Vợ của anh, Trang Hạ, em ở ngoài kia có ổn không?
32:44Anh rất nhớ em.
32:46Năm năm rồi, càng muốn quên lại càng khống chế không nổi mà nhớ em.
32:50Lúc ăn cơm, lúc bước đi, chỉ cần nghĩ đến em từng cho anh một mạng sống mới, nhưng anh lại làm tan nát trái tim em.
32:56Anh bắt đầu hận chính mình, chỉ ước có thể trả lại trọn vẹn sinh mệnh này cho em.
33:00Anh như mắc phải một căn bệnh không bao giờ chữa khỏi.
33:03Ảo giác, ảo thanh, ảo ảnh, tất cả đều là về em, mà anh chẳng muốn tỉnh lại.
33:08Khi gặp lại em, trong khoảnh khắc ấy, anh từng cảm tạ ông trời đã trả em về bên anh.
33:13Nhưng khi em không chịu nhận, anh mới hoàn toàn hiểu rõ.
33:15Những thức nuối năm xưa, vĩnh viễn không thể bù đắp.
33:19Có lẽ chỉ cái chết mới chấm dứt tất cả.
33:22Anh không giỏi viết di thư, hy sinh vì tổ quốc là số mệnh của anh.
33:25Khi em thấy bức thư này, chắc anh đã hóa thành một nắm cho bụi.
33:29Anh sẽ hóa thành một ngôi sao trên trời, dù ở đâu, anh cũng sẽ mãi mãi bảo vệ em, chồng em, hạ trùng quàng.
33:35Đọc xong thư, tôi bật lửa, để ngọn lửa nút chừng từng dòng chữ.
33:39Từng chút một hóa thành cho tàn, như cắt đứt hết thầy hồi ức năm nào.
33:43Tôi tôn trọng sự hy sinh anh hùng của anh vì quốc gia.
33:46Nhưng với tư cách người từng là chồng tôi, tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ.
33:50Sau này tôi mới biết, từ ngày tôi rời đi, hạ trùng quàng đã tuyệt tình đoạn tuyệt với điền ra.
33:54Dù cô ta muốn lợi dụng con trai để níu kéo, anh thậm chí lệ lùng đến mức ngay cả con cũng mặc kệ.
34:00Suốt 5 năm, anh chưa từng bước ra khỏi doanh trại một lần.
34:03Sau đó, điền ra vì phạm trong tội mà bị khai trừ quân tịch.
34:06Mang vết như này, chẳng cơ quan nào dám nhận.
34:08Cùng đường, cô ta quay về quê, định gả cho phú hộ địa phương, ai ngờ hắn lại là một kẻ nát rượu.
34:15Ngày ngày, cô ta bị đánh đập đến mình đầy thương tích.
34:18Con trai trưởng thành hơn nhiều, nhắc đến mẹ, giọng nói toàn là ái nái và hối hận.
34:22Mẹ chồng tôi, trong tăng lễ của hạ trùng quang, khóc đến hôn mê, vào viện thì được chẩn đoán liệt nửa người.
34:28Nhưng tất cả những điều đó, không còn liên quan gì đến tôi nữa.
34:31Tôi lại cắm cúi vào những con số, tiếp tục thế giới của riêng mình.
34:35Từ nay, nguyện lấy một tấm lòng ký thác cho hoa hạ, đem tháng 5 dương hiến cho Sơn Hạ.
Bình luận

Được khuyến cáo