Truyện Audio Hay || Chúng Tôi Chỉ Còn Lại Chia Ly || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Sinh nhật tuổi 29, chồng tặng tôi một lọ nước hoa. Tôi không để ý, xịt ngay, kết quả dị ứng đến mức sốc phản vệ, phải vào phòng cấp cứu.
00:08May mắn thoát chết trở về, chưa kịp bình phục thì phó cần tự đã dắt theo thanh mai trúc mã của anh ta, tay ôm giỏ hoa tươi, ung dung đến bệnh viện thăm tôi.
00:16Tôi nhìn cả hai, bình thản mở miệng, ly hôn. Cô gái kia hoảng hốt chắn trước mặt anh, vừa khóc vừa nhận hết lỗi lầm.
00:22Chị dung dung, đừng trách tổng giám đốc phó, lọ nước hoa đó là em chọn, em chỉ nghĩ nó hợp với chị.
00:30Ăn ủi dịu dàng, rồi quay sang tôi với vẻ khó chịu. Đừng hối hận.
00:34Lần chạm mặt tiếp theo là một tháng sau. Tôi xuất viện, về căn hộ nghỉ ngơi, chờ hồi phục hẳn mới trở lại biệt thự.
00:40Người giúp việc bảo, từ ngày tôi nhập viện đến giờ, anh ta chỉ ghé qua một lần rồi chẳng thấy về nữa, tôi chẳng lấy gì làm lạ.
00:47Vì ngôi nhà này đâu phải duy nhất của anh ta. Ở một nơi khác, cùng với trự dĩnh, anh ta đã sớm có một tổ ấm khác cho riêng mình.
00:54Tôi cầm chiếc USB, vào thư phòng in sẵn hai bản đơn ly hôn.
00:57Ký tên xong, tôi gọi điện cho anh ta, bảo tối về.
01:01Đêm khuya, anh mới trở về, tay xách theo một túi quả.
01:04Thấy tôi ngồi nơi sofa, anh chỉ thẳng nhiên dặn dò.
01:07Nấu cho anh bát canh giải dự đi, tối nay uống với mấy ông bạn, đau dạ dày quá.
01:12Nói rồi ném túi quả xuống bàn, thong thả lên lầu tắm rửa, thay đầu ngủ, một lúc sau mới xuống.
01:18Thấy túi quả còn nguyên, anh ta cầm lên đưa thẳng cho tôi.
01:21Quả bù sinh nhật em.
01:22Tôi chẳng buồn nhận, anh ta đặt ngay lên đùi, tôi chỉ đứng lên, đẩy sang một bên.
01:27Không mở thử xem sao.
01:29Tôi nhứt môi, nhưng cười chẳng nổi.
01:31Căn nhà này, kiểu túi quả ấy đã nhiều không kể xiết.
01:34Mỹ phẩm, túi sách, nữ trang, đều dập khôn, giống hệt nhau.
01:38Nhiều hộp quà tôi còn để cả nửa năm chưa chạm đến.
01:40Chỉ có lọ nước hoa kia là khác.
01:42Hộp lạ mắt, tôi tò mò mở ra thử xịt, và rồi lập tức hối hận.
01:46Nó được chết từ hoa hồng.
01:48Mà mùi hương đó, với tôi, là kịch độc, tôi dị ứng, thậm chí không chịu nổi khi người thấy.
01:53Tôi đặt tập đơn ly hôn chuẩn bị sẵn trên bàn trà, đẩy về phía anh.
01:57Đây là thỏa thuận luật sư soạn, anh xem qua, nếu ổn thì ký.
02:01Anh dựng lại, không đón ngay, chỉ hỏi.
02:03Canh giải rượu, em chưa nấu sao, để anh đi xem.
02:07Một lát sau trở lại, gương mặt đã khó coi.
02:09Em không nấu.
02:10Tôi mệt, không muốn động tay.
02:13Có lẽ dạ dày anh ta thật sự khó chịu, khẽ ấn bụng rồi ngồi xuống bên cạnh.
02:17Anh kéo tay tôi, giọng hạ thấp, mềm mỏng.
02:20Dung dung, anh sai rồi, bận quá nên mới nhờ chịu dĩnh chọn quả.
02:23Thế này nhé, mai anh đặt nhà hàng, chúng ta cùng đi, coi như bù lại sinh nhật.
02:28Tôi nhìn anh, chỉ lắc đầu, gỡ tay ra rồi né tránh sang một bên.
02:32Sắp mặt anh sầm xuống, chỉ vì một lọ nước hoa thôi ư.
02:36Không, đâu phải vì một lọ nước hoa.
02:38Mà vì câu chuyện đã đến hồi kết.
02:40Nguồn tình ngọt ngào đã viết xong từ lâu.
02:43Anh ta có con đường riêng, tôi cũng sẽ bước trên lối đi của mình.
02:46Chúng tôi chẳng còn là cặp nhân vật chính chỉ sống để làm nền cho những lời mật ngọt nữa.
02:50Ngày hôm sau sau khi kết hôn, tôi bất ngờ tỉnh dậy cùng một ký ức xa lạ.
02:54Thì ra, tôi chính là nữ chính trong một quyền tiểu thuyết ngôn tình ngọt sủng.
02:58Nhan sắc không tì vết, da trắng, dáng đẹp, khí chất cao lạnh như nữ thần, điểm yếu duy nhất, dị ứng với hoa hồng.
03:04Phó Cần Tự, nam chính trong câu chuyện ấy,
03:07người đàn ông cao ngạo, tuấn tú, dạ dày yếu, nhưng hết mực nâng niu chửu trụng tôi.
03:12Chúng tôi từng có một mối tình ngọt ngào kéo dài suốt 4 năm đại học.
03:15Đêm tiệc tốt nghiệp, anh mất kiểm soát, và kết quả, tôi mang thai.
03:19Những tháng ngày ốm ngén, tôi khổ sở nôn mửa triền miên.
03:22Anh thương tôi đến rơi nước mắt, bắt tôi buông bỏ hết công việc,
03:25chỉ ở nhà để anh nuôi cả hai mẹ con.
03:27Mỗi khi tôi khó chịu, anh liền chừng mắt nhìn bụng, mắng lớn.
03:30Không được quấy mẹ, sinh ra rồi, bố đánh cho một trận.
03:34Thế nhưng, ký ức kia vừa thức tỉnh chưa bao lâu,
03:37thì trụ dĩnh trở về từ nước ngoài.
03:39Cô ta bước vào phó thị, trở thành trợ lý đặc biệt của phó cần tự.
03:42Lúc đó, tôi mới biết sự thật, cha mẹ trụ dĩnh và cha mẹ anh vốn là bạn thân trí cốt.
03:47Sau khi họ qua đời, gia đình phó nhận nuôi cô ta.
03:50Họ là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, trụ dĩnh thầm yêu anh từ lâu.
03:54Còn tôi, đến tận bây giờ mới hay mình có một người tình địch chưa từng xuất hiện
03:57trong bản ngôn tình ngọt mà tôi tưởng là số phận.
04:00Cô ta không phải nhân vật trong câu chuyện ngọt sủng kia.
04:03Cô ta xuất hiện, khi câu chuyện đó đã kết thúc.
04:05Tôi không trách trụ dĩnh, cô ta từng thẳng thắn bày tỏ tình cảm với anh.
04:09Điều tôi trách chính là phó cần tự, biết rõ tất cả, nhưng anh vẫn giữ cô ta bên mình.
04:14Anh nghĩ gì, tôi chẳng còn muốn đoán nữa.
04:16Trong suốt thời gian tôi mang thai, anh cùng cô ta đi công tác, cùng nâng ly uống rượu,
04:21thậm chí còn tay trong tay xuất hiện tại buổi họp lớp cũ.
04:23Ban đầu tôi ghen, anh chỉ cười nhạt, bảo tôi hay đa nghi.
04:27Dần dần, tôi không nhắc đến nữa, và trụ dĩnh cứ thế trở thành một cái bóng,
04:31vĩnh viễn đứng giữ cuộc hôn nhân này.
04:33Đến hôm nay, khi tôi đưa đơn ly hôn, anh lại hỏi,
04:36chỉ vì một lọ nước hoa thôi sao?
04:38Khoảnh khắc ấy, tôi thấy buồn cười đến chua sót.
04:41Lọ nước hoa chỉ là giọt nước chàn ly,
04:43thực ra, tôi đã muốn ly hôn từ lâu rồi, phó cần tự.
04:47Anh cao mày, ánh mắt lạnh như băng.
04:49Hứa mộ dung, em có người khác rồi phải không?
04:51Anh không cho phép.
04:52Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã lao đến, ép tôi ngã xuống sofa.
04:57Phó cần tự, buông ra.
04:59Tôi dãy ruộng, nhưng thân thể bị giam chặt.
05:01Khi bàn tay anh bắt đầu trượt xuống, tôi vung tay, tát mạnh.
05:05Chát, âm thanh rội lại.
05:07Anh khượng lại, đôi mắt đỏ ngầu, ánh lên tia dữ tợn.
05:10Hứa mộ dung, đừng quên em vẫn là vợ anh.
05:12Ngay cả chạm vào em, anh cũng không được nữa sao?
05:15Khoảnh khắc ấy, ký ức về ca phẫu thuật não hút thai từng ám ảnh tôi ùa về,
05:19khiến toàn thân run dậy.
05:21Tôi thấy ghê tởm.
05:22Tôi nhìn thẳng vào anh, ánh mắt kiên định.
05:25Anh cuối cùng buông tôi ra, trượt xuống thảm, bật cười tự diễu.
05:28Thì ra, đây mới là lý do em đòi ly hôn.
05:31Là ai? Tôi im lặng.
05:33Anh vừa lấy áo khoác trên sofa, xảy bước ra cửa.
05:36Hứa mộ dung, muốn ly hôn, đừng mơ.
05:39Nếu để tôi biết thằng đàn ông đó là ai, tôi sẽ giết hắn.
05:42Tôi dõi theo bóng lưng anh đang khuất dần sau cánh cửa, lông ngực đau nhói.
05:46Không kìm được, tôi gọi.
05:48Phó cần tự.
05:48Bước chân anh khựng lại, nhưng vẫn không quay đầu.
05:52Tôi cất giọng, chậm rãi.
05:54Anh có từng yêu tôi không?
05:55Không một lời đáp.
05:57Tôi lại hỏi tiếp, từng câu, từng chữ như lưỡi dao.
06:00Nếu yêu tôi, vì sao anh vẫn giữ bên cạnh cô gái thầm mến anh nhiều năm như vậy?
06:04Nếu yêu tôi, sao anh có thể đồng ý để mẹ anh đưa con trai chúng ta ra nước ngoài?
06:09Ngay khoảnh khắc anh gật đầu đồng ý để bà ấy mang con đi,
06:11trong lòng tôi đã bắt đầu hoài nghi cái gọi là tình yêu của anh rồi.
06:15Lúc này, anh mới quay người lại, ánh mắt phức tạp đầy hoang mang.
06:18Nhưng chẳng phải khi ấy chúng ta đã thống nhất sao?
06:21Để mẹ đưa con đi, để chúng ta được sống thế giới của riêng mình.
06:24Tôi cười nhạt, lắc đầu.
06:26Đó là mong muốn của anh, không phải của tôi.
06:28Đứa trẻ tôi mang nặng 10 tháng, làm sao tôi có thể bỏ con chỉ vì thứ gọi là thế giới 2 người?
06:33Tôi tuyệt đối không bao giờ làm thế.
06:35Anh lắc đầu, như không thể tin nổi.
06:37Nhưng, chẳng phải chúng ta từng nói sẽ sinh thêm đứa nữa sao?
06:41Tôi bất giác bật cười, tiếng cười chua chát.
06:43Đứa con thứ 2 đã không còn nữa rồi.
06:45Ngày tôi sốc phản vệ vì lọ nước hoa ấy, tôi cũng mất đi đứa bé.
06:49Sắp mặt phó cần tự chấn động đến mức không còn lời nào diễn tả.
06:52Anh gần rọng.
06:53Hôm đó tôi đã đến bệnh viện, tại sao em không nói?
06:56Tôi định tối sinh nhật sẽ nói, nhưng anh không về.
06:59Thay vào đó, anh để triệu dĩnh gửi quà đến.
07:01Anh bảo tôi phải nói để làm gì, có ích sao?
07:04Anh im lặng hồi lâu, rồi lạnh nhạt thốt.
07:07Chúng ta vẫn có thể có thêm con.
07:09Tôi ngắt lời, giọng dứt khoát.
07:11Không còn nữa đâu, phó cần tự.
07:13Chúng ta ly hôn đi.
07:14Anh xiết chặt nắm tay, giọng khàn đặc.
07:17Đừng, đừng ly hôn.
07:18Nếu em kiên quyết, tôi thật sự không biết mình sẽ làm ra chuyện gì.
07:22Tôi đưa tập đơn ly hôn đã chuẩn bị, đặt vào tay anh.
07:25Anh ký đi.
07:26Anh nhận lấy, ngừng lên nhìn tôi, hỏi khẽ.
07:28Còn em, hứa mộ rung, em vẫn còn yêu tôi không?
07:32Tôi đã buông bỏ rồi.
07:34Là bây giờ, hay đã từ rất lâu trước rồi?
07:36Tôi im lặng.
07:38Anh cười gượng, rồi nói tiếp.
07:40Thật ra là từ lâu rồi đúng không?
07:41Em không còn níu dữ nữa.
07:43Tôi đi công tác, em chẳng nhắn một lời dặn dò.
07:45Tôi uống rượu, em cũng không bảo tôi uống ít lại.
07:48Tôi về muộn, thậm chí khi tôi sang Moscow 10 ngày,
07:51em cũng không gửi nổi một tin nhắn.
07:53Giống như tối nay, tôi đau dạ dày, em có thể thẳng nhiên mặc kệ.
07:56Hứa mộ rung, em không còn yêu tôi nữa.
07:59Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, chậm dãi đáp.
08:02Đúng, tôi không còn bám lấy anh nữa,
08:04vì bên cạnh anh luôn có trự dĩnh.
08:05Tôi đã không còn chỗ chen vào.
08:07Anh đi công tác, tôi không hỏi han,
08:09là vì chính trự dĩnh đã đăng ảnh hai người đi cùng.
08:12Anh uống rượu, tôi không dặn bớt lại,
08:14là vì anh đã lo chán rượu cho cô ta.
08:16Anh đi Moscow 10 ngày, tôi im lặng,
08:18bởi tôi tận mắt thấy hai người cuốn quyết nhảy muối trong quán bà.
08:21Tôi sợ, nếu nhắn tin,
08:23sẽ phá hỏng niềm vui của anh và cô ta.
08:24Tôi hít sâu một hơi, giọng bình thản đến lạnh lẽo.
08:28Tối nay, tôi thật sự không còn yêu anh nữa.
08:31Phó Cần Tự, tôi đã nhường chỗ cho trự dĩnh rồi,
08:33chúc hai người hạnh phúc.
08:35Anh xiết chặt tập thỏa thuận trong tay,
08:37đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi không rời,
08:38rồi đột ngột xé tọc thành từng mảnh vụn.
08:41Ngay sau đó, anh hất tung cửa,
08:43xâm mặt bỏ đi.
08:44Tôi chỉ lệnh nhạt bảo người giúp việc thu dọn tàn giấy,
08:46rồi vào thư phòng in thêm một sấp mới,
08:48hẳn 10 bàn.
08:49Khoảng một tiếng sau, lướt điện thoại,
08:51tôi thấy bài đăng mới của trự dĩnh.
08:53Trong ảnh, cô ta ngồi bên mép giường,
08:55phía sau là Phó Cần Tự đang ngủ say.
08:58Dòng chữ đính kèm,
08:59người tôi yêu chưa từng biết cách chăm sóc bản thân.
09:01Nếu chị đã không còn yêu anh ấy,
09:03thì xin hãy buông tay,
09:04sao phải tự hành hạ nhau như vậy?
09:06Tôi xiết chặt tập đơn ly hôn mới in,
09:08lập tức lái xe đến thẳng nhà trự dĩnh.
09:10Cửa vừa mở,
09:11gương mặt cô ta thoáng ngập ngừng.
09:13Chị, chị rung rung, sao chị lại đến đây?
09:16Lời cô ta vừa rơi xuống,
09:18tiếng nói chuyện trong phòng khách đồng loạt im bặt.
09:20Tôi bước vào.
09:21Con trai tôi ngồi trên sofa chơi đồ chơi,
09:23còn mẹ Phó Cần Tự thẳng nhiên ngồi bên cạnh.
09:26Cả người tôi run lên,
09:27tim thắt nhẹn lại.
09:28Tôi nhìn con,
09:29giọng lạc đi.
09:30Chân chân,
09:31con và bà nội về từ khi nào?
09:33Ánh mắt con trai nhìn tôi xa lạ,
09:35nó có rúng người,
09:36rồi vội chạy về phía trự dĩnh,
09:37gọi lớn.
09:38Mẹ ơi,
09:39cô này là ai?
09:40Toàn thân tôi như bị nhấn chìm.
09:42Bà Phó vẫn điềm nhiên,
09:43chẳng lộ chút sao động.
09:45Trự dĩnh khẽ giật mình,
09:46rồi nhanh chóng ôm lấy thằng bé,
09:48dịu dọng dỗ dành.
09:49Không sao đâu,
09:50đừng sợ,
09:50có mẹ ở đây.
09:52Trái tim tôi như bị giao cứa,
09:53tôi không còn sức níu lấy đứa nhỏ nữa,
09:55chỉ lạnh giọng hỏi.
09:57Phó Cần Tự đâu?
09:58Phó Tổng,
09:59đang ngủ.
10:00Tôi đã thấy bài đăng của cô,
10:01hắn ngủ ở đâu?
10:03Cô ta cắn môi,
10:04do dự một hồi rồi chỉ về căn phòng cuối hành lang.
10:07Tôi bước nhanh tới,
10:08bật đèn,
10:08khóa chặt cửa từ trong.
10:10Quả nhiên,
10:11Phó Cần Tự đang say ngủ trên giường.
10:13Trên tủ đầu giường là một chiếc cốc thủy tinh
10:15và một khung ảnh.
10:16Trong ảnh,
10:17trự dĩnh ôm con trai,
10:18còn anh ta đứng ngay cạnh,
10:19dáng vẻ như một gia đình ba người hoàn hảo.
10:22Tôi lướt sang chiếc gối trống bên cạnh,
10:23cơn hận bùng lên đến nghẹt thở.
10:25Giây phút đó,
10:26tôi chỉ muốn kết liễu hắn,
10:28nhưng rồi,
10:28tôi cắn răng nhắc nhở bản thân,
10:30không đáng.
10:31Vì loại người này mà mất hết,
10:32thật không đáng.
10:33Tôi vung tay,
10:34liên tiếp tát bốn cái,
10:35khiến hắn tròn tỉnh.
10:37Sữ sờ nhìn tôi,
10:38anh ta quát.
10:39Hứa mộ dung,
10:40em phát điên gì thế?
10:42Tôi không đáp,
10:42chỉ vung móng tay cào mạnh lên gương mặt tuấn tú kia,
10:45máu đỏ lập tức loang ra từng vết.
10:47Phó Cần Tự,
10:48anh còn hỏi tôi điên gì ư?
10:50Tôi túng lấy khung ảnh,
10:51ném mạnh xuống đất,
10:52kính vỡ tung tué,
10:53tôi giật tấm hình ra,
10:54xé nát từng mảnh.
10:56Ngay lập tức,
10:56từ bên ngoài vọng vào tiếng kêu thất thanh của Trần Trần.
10:59Ba ơi,
11:00ba ơi,
11:01mở cửa.
11:02Âm thanh bàn tay nhỏ bé đập rồn dập lên cửa vang vọng khắp căn phòng.
11:05Phó Cần Tự lúc này mới dần tỉnh táo,
11:07trống tay ngồi thẳng dậy,
11:08giọng khàn khàn.
11:09Dung dung,
11:10mọi chuyện không như em nghĩ,
11:12mẹ anh mới trở về hôm qua,
11:13vốn định đợi đến buổi họp mặt gia đình ngày mai sẽ nói rõ với em.
11:16Nghe vậy,
11:17mắt tôi cay xẻ,
11:18nước mắt như không thể kìm giữ,
11:20từng giọt rơi xuống,
11:21dối loạn như chuỗi ngọc đứt lỉa.
11:23Tại sao,
11:23Trần Trần lại gọi chịu dĩnh là mẹ?
11:25Thằng bé là con tôi,
11:27mang nặng người thắng trong bụng,
11:28đau đớn mà sinh ra.
11:29Cỡ gì phải gọi một người khác bằng tiếng mẹ?
11:32Tôi nhìn chầm chầm anh ta,
11:33từng chữ nghẹn lại trong cổ họng như dao cắt.
11:35Phó Cần Tự,
11:36đây là tình yêu anh dành cho tôi sao?
11:38Anh Yến chặt hàm,
11:39ánh mắt lóe lên tia phức tạp.
11:41Chuyện này,
11:42tối mai em về nhà lớn,
11:43anh sẽ cho em câu trả lời.
11:45Tôi khẽ cười lạnh.
11:46Được,
11:47tôi sẽ chờ cái câu trả lời đó của anh.
11:49Nói rồi,
11:50tôi mở cửa bước ra.
11:51Trần Trần đang đứng ngay ngoài hành lang,
11:53ánh mắt vừa bối rối nhìn Phó Cần Tự,
11:55vừa dè chừng nhìn tôi.
11:56Trong lòng tôi như có ngọn lửa bùng lên,
11:58vừa út hận vừa quặn đau.
12:00Tôi hít sâu,
12:01lau đi nước mắt,
12:02gắng gượng nở nụ cười,
12:03rồi ngồi xuống đối diện con.
12:05Trần Trần,
12:05mẹ chính là mẹ ruột của con,
12:07con từng nằm trong bụng mẹ 10 tháng trời,
12:09bác sĩ bế con ra từ chính cơ thể mẹ,
12:11trên bụng mẹ vẫn còn vết sẹo.
12:13Thằng bé mở to mắt ngương ác,
12:14tôi tiếp lời,
12:15dịu dàng.
12:16Nếu con không tin,
12:17hỏi ba đi,
12:18ba sẽ nói cho con biết sự thật.
12:20Đứa trẻ khẽ gọi,
12:21ba,
12:22nhưng Phó Cần Tự chưa kịp đáp,
12:23bà Phó đã cất giọng lạnh băng.
12:25Phó Cần Tự,
12:26con quên lời hứa với mẹ rồi sao?
12:28Không khí đông cứng,
12:29cuối cùng,
12:30anh ta chỉ chọn im lặng.
12:32Bà Phó quay sang,
12:33giọng lập tức mềm lại.
12:34Trần Trần,
12:35lại đây với bà.
12:36Đứa trẻ từ nhỏ đã gắn bó bên bà,
12:38tất nhiên thân thiết hơn.
12:40Nghe vậy,
12:40nó ngoan ngoãn chạy về phía bà mà chẳng chút do dự.
12:43Tôi khẽ con môi,
12:44nụ cười nhạt nhạt như chẳng bận tâm,
12:46rồi quay người nhìn thẳng chịu dĩnh.
12:48Cô cũng không cần vội,
12:49tôi và Phó Cần Tự đang bàn chuyện ly hôn.
12:51Đơn tôi ký rồi,
12:52nhưng anh ta sẽ nát.
12:53Cô xem,
12:54tôi còn chuẩn bị sẵn 10 bản,
12:56mang đến đây luôn.
12:57Tôi vốn định nhờ cô giúp tôi hoàn tất chuyện này,
12:59nhưng xem ra hôm nay lại có dịp thấy rõ bộ mặt thật của các người.
13:03Nói rứt lời,
13:04tôi nhét sấp giấy vào túi sách,
13:05xoay người rời khỏi căn nhà đó.
13:07Tôi gọi điện cho cô bạn thân ở Mỹ.
13:09Trong nước giờ muộn thế này rồi,
13:11sao còn chưa ngủ?
13:12À niệm,
13:13mình cần cậu giúp một việc.
13:14Chuyện gì?
13:15Tôi kể lại việc Trần Trần gọi chịu dĩnh là mẹ.
13:17Bên kia,
13:18à niệm tức đến mức quát ẩm.
13:20Thật nực cười.
13:21Được,
13:21cậu chờ đó,
13:22mình lập tức nhờ người quen tìm thám tử,
13:24để xem cái thứ đàn bà giả dối kia còn giờ cho gì được nữa.
13:27Chỉ tới trưa hôm sau,
13:28hòm thư tôi đã đầy những ảnh và video được gửi tới.
13:31Trong đó,
13:32chịu dĩnh với bụng bầu lùn lùn,
13:34xuất hiện trong một buổi tiệc thác loạn.
13:35Sau trận ẩm ý ấy,
13:36cô ta bị xảy thai,
13:38mất máu nghiêm trọng,
13:39phải cắt bỏ tử cung.
13:40Cả đời này,
13:41cô ta không thể sinh con.
13:43Tôi in toàn bộ ra,
13:44kẹp cùng đơn ly hôn bỏ vào túi,
13:46rồi ngẫm nghĩ một lát,
13:47cho thêm cả một chiếc búa.
13:49Đúng lúc ấy,
13:50phó cần tự đến đón tôi về nhà lớn.
13:52Gương mặt anh ta phủ đầy băng rán cá nhân,
13:54che đi những vết sức tối qua.
13:56Suốt chặng đường,
13:57cả hai im lặng,
13:58không ai mở miệng trước.
13:59Không khí trong nhà lớn nặng nghề.
14:01Không rõ tối qua anh ta đã nói gì,
14:03nhưng sáng nay Trần Trần khi thấy tôi,
14:05rù rè gọi,
14:06mẹ,
14:07tôi mỉm cười,
14:07đưa tay xoa đầu con.
14:09Trần Trần hoan.
14:10Nhưng ngay khoảnh khắc chịu dĩnh từ ngoài đi vào,
14:12thằng bé liền chạy ùa tới,
14:14gọi to.
14:15Mẹ triệu,
14:15tia ấm áp vừa lóe lên trong tôi,
14:17lập tức bị dập tắt.
14:18Cơn tức giận như ngọn lửa âm ỉ bị gió bùng lên.
14:21Bà phó bước vào,
14:22thấy không khí căng thẳng,
14:23liền nghiêm rộng.
14:24Tất cả vào ngồi,
14:26chuẩn bị ăn cơm.
14:27Tôi cùng phó cần tự đi vào phòng ăn,
14:29thay ghế trống,
14:30tôi ngồi xuống mà chẳng nghĩ nhiều.
14:32Triệu dĩnh bước vào sau,
14:33đứng đó,
14:34ráng vẻ như muốn mở lời nhưng lại ngập ngừng,
14:36cố tình diễn bộ khó giữ.
14:37Đúng lúc ấy,
14:38chị gai phó cần tự đi đến.
14:40Nhìn cảnh tượng,
14:41cô ta cười nhạt,
14:42xoay ánh mắt vào tôi,
14:43chua chát châm chọc.
14:44Cô hứa,
14:45lấy chồng bao năm mà còn chẳng biết quy tắc bàn ăn.
14:47Ngồi lộn chỗ thế kia,
14:49chẳng phải quá thất lễ sao.
14:51Sắp mặt phó cần tự lập tức sầm xuống.
14:53Cô ấy là vợ tôi,
14:54đến lượt chị dạy dỗ ả.
14:56Phó cần ngôn xứng lại,
14:57rồi nhấc môi cười mỉa.
14:58Vợ anh,
14:59trong cái nhà này có ai thật lòng công nhận không?
15:01Ngay trước cả nhà đều khuyên anh cưới dĩ nhi,
15:04anh không nghe.
15:05Giờ rước về một thứ thế này,
15:06lại còn bênh chầm chập.
15:08Ánh mắt phó cần tự trật tối hẳn,
15:09giọng trầm như chứa lửa.
15:11Hình như dạo này tôi quá dễ dãi,
15:12để người ta quên mất ai mới là chủ nhân trong nhà này.
15:15Chồng phó cần ngôn vội kéo nhẹ tay áo vợ,
15:17cô ta tức thì ngậm miệng,
15:19nhưng ánh mắt vẫn hàn học.
15:20Tôi khẽ cười,
15:21ngừng đầu nhìn thẳng vào cô ta,
15:23bình thẳng mà sắc lạnh.
15:24Ý cô là,
15:25cô chịu đây còn có giáo dưỡng hơn tôi sao?
15:27Phó cần ngôn chừng mắt nhìn tôi,
15:29môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào.
15:31Tôi nhấc môi,
15:32bật cười,
15:33giọng lạnh bút mà châm chọc.
15:35Đúng rồi,
15:35tôi xuất thân thấp kém,
15:37sao dám so bỉ.
15:38Có gan thì phải như ai kia,
15:39bụng mang dạ trở vẫn đi dự tiệc thác loạn.
15:41Cô nói xem,
15:42tôi nói có đúng không?
15:43Chịu dĩnh.
15:44Một câu vừa rứt,
15:46không khí trong phòng ăn đông cứng.
15:48Ngoại trừ vợ chồng phó cần ngôn còn mơ hồ,
15:50những người còn lại,
15:51bà phó,
15:51chịu dĩnh và cả phó cần tự,
15:53sắc mặt đều biến đổi.
15:54Hứa mộ dung,
15:55cô ăn nói hồ đồ cái gì vậy?
15:57Bà phó quát lớn,
15:58giọng nghiêm khắc.
16:00Tôi đã sớm chuẩn bị,
16:01lập tức gọi.
16:02Bà Lưu,
16:02đưa Trần Trần sang phòng khách,
16:04để người lớn chúng tôi nói chuyện.
16:06Người giúp việc nhìn thoáng qua phó cần tự,
16:07thấy anh ta gật đầu,
16:09bà mới dám dắt đứa bé đi.
16:11Ngay khi cánh cửa khép lại,
16:12tôi kéo khóa túi,
16:13rút sấp ảnh dày cộp,
16:14hất thẳng lên bàn.
16:16Ảnh văng ra,
16:17lộ sộn chảy khắp mặt bàn.
16:19Sắc mặt chịu dĩnh tái nhợt,
16:20hốt hoảng lao tới đoạt lại,
16:21nhưng vợ chồng phó cần ngôn đã nhanh hơn,
16:23nhặt lên mấy tấm.
16:24Chỉ thoáng nhìn,
16:25cả hai sững sờ,
16:26mặt biến sắc,
16:27ánh mắt dán chặt vào chịu dĩnh như không tin nổi.
16:30Bà phó và phó cần tự thì lệnh lẽo nhìn tôi,
16:32ánh mắt như dao nhọn.
16:34Hứa mộ dung,
16:35cô điên rồi hả?
16:36Đám ảnh này ở đâu ra?
16:37Phó cần tự gầm lên,
16:39giọng găn từng chữ.
16:40Tôi chẳng buồn để tâm,
16:41chỉ nghiêng đầu nhìn chầm chầm bà phó và chịu dĩnh,
16:44miễn may.
16:45Khó trách các người ép con trai tôi gọi cô ta là mẹ.
16:47Thì ra,
16:48từ lâu trong lòng đã tự biết cô ta chẳng thể sinh nổi một đứa con nào nữa.
16:52Tôi bật cười lạnh,
16:53nhìn thẳng bà phó.
16:54Bà thật giỏi,
16:55vì con trai mình mà dâng cho nó một món hàng hỏng,
16:57gọi là gì nhỉ?
16:58À,
16:59con dâu hoàn hảo.
17:00Bà phó tức đến run người,
17:02thở dốc,
17:02quay sang mắng thẳng vào mặt con trai.
17:04Đây là loại đàn bà mà con kiên quyết cưới về sao?
17:07Đồ vô dụng,
17:08ngay lập tức ly hôn cho mẹ.
17:09Tôi khoanh tay,
17:10giọng thản nhiên.
17:11Ly thì ly,
17:12tôi vốn đã chờ ngày này từ lâu.
17:14Chỉ có điều,
17:15con trai bà không chịu buông thôi.
17:17Phó cần tự mặt mày sầm lại,
17:19đứng phát dậy,
17:19chụp hết số ảnh trên bàn,
17:21giật khỏi tay mọi người.
17:22Không được nhìn,
17:23đưa hết cho tôi.
17:25Anh ta gom lại,
17:26quay sang tôi,
17:27ánh mắt giật lửa.
17:28Mấy thứ này ở đâu ra?
17:30Quan trọng lắm sao?
17:31Hứa mộ dung,
17:32đừng thách thức tôi.
17:33Tôi cảnh cáo em,
17:34đây là cơ hội cuối cùng,
17:35xin lỗi dĩ nhi.
17:37Tôi nhìn anh ta,
17:38khóe môi nhứt lên,
17:39chậm dãi rút từ trong túi ra thứ đã chuẩn bị sẵn,
17:41một chiếc búa sáng loáng.
17:43Giọng tôi vang lên,
17:44từng chữ dằn xuống.
17:45Anh nhẫn nhịn cái gì cơ?
17:47Ngay sau đó,
17:48tôi ráng mạnh búa xuống bàn,
17:49dầm,
17:49mặt bàn xoay bằng kính nổ tung,
17:52mảnh vỡ bắn ra từ phía.
17:53Tiếng hét thất thanh vang lên rồn dập,
17:55cả căn phòng hỗn loạn như bão ập đến.
17:58Chỉ có chữ dĩnh còn ngồi bệt trên ghế,
17:59cả người run lầy bầy.
18:01Cô ta cúi xuống nhặt một mảnh kính vỡ,
18:03tôi còn tưởng sẽ kề vào cổ,
18:04ai ngờ lại đưa thẳng vào miệng.
18:06Bà phó hoảng hốt hét to,
18:08ngăn lại,
18:08lại lên cơn rồi,
18:09mau đưa đến bệnh viện.
18:11Phó cần tự lao đến rằng lấy,
18:13mảnh kính sắc lẹn cứa tọc bàn tay anh.
18:15Máu chảy từng dòng,
18:16nhưng anh chẳng kêu một tiếng,
18:17ôm chặt chữ dĩnh rồi vội vã bế ra ngoài.
18:20Bà phó hớt hải chạy theo,
18:21chẳng buồn quay đầu nhìn.
18:23Trong phòng ăn,
18:24chỉ còn tôi và vợ chồng phó cần ngôn.
18:26Ánh mắt hai người đan xen phức tạp,
18:28vừa khó xử vừa ái ngại.
18:29Tôi chẳng thèm bận tâm,
18:31giữa cơn hỗn loạn này,
18:32không một ai nhớ đến trần trần.
18:33Tôi bước ra phòng khách,
18:34ngồi sổm xuống trước mặt con,
18:36khẽ hỏi,
18:37không ai để ý đến con cả,
18:39con có muốn đi với mẹ không?
18:41Đôi mắt đen tròn chớp chớp,
18:42thằng bé rè rặt hỏi lại,
18:44cô, thật sự là mẹ cháu sao?
18:46Đúng lúc đó,
18:47phó cần ngôn đi ra,
18:48nghe vậy liền câu mày.
18:49Phó trần trần,
18:50con nói cái gì thế?
18:52Nếu cô ấy không phải mẹ con thì ai mới là?
18:54Thế,
18:55con mẹ chịu thì sao?
18:56Trong đầu phó cần ngôn thoáng hiện
18:58những bức ảnh ba nãy tôi tung lên bàn.
19:00Cô ta hừ lạnh,
19:01ánh mắt thoáng khinh miệt rồi rức khoát đáp.
19:03Cô ta chỉ là người đàn bà khác thôi,
19:04mẹ thì chỉ có một,
19:05là người đã sinh ra con,
19:07nhóc con,
19:08nhớ kĩ.
19:09Nghe vậy,
19:09mắt tôi cay xẻ,
19:10tôi ôm chặt lấy trần trần,
19:12đứng dậy rời khỏi nhà lớn.
19:13Trựu dĩ nhập viện,
19:14phó cần tự bận túi bụi,
19:16chẳng một ai gọi điện cho tôi,
19:17cũng không ai nhớ đến đứa bé.
19:19Ngày hôm đó,
19:20tôi rất còn đi thẳng.
19:22Trên đường,
19:22dễ vào một cửa hàng xe,
19:24tôi quẹt thẻ 300.000 mua
19:25một chiếc mô tô phân khối lớn.
19:27Tiếng động cơ gầm rú,
19:28gió lồng lộng quất bên tai.
19:29Tôi chở con chạy thẳng về phía nam,
19:31bỏ lại sau lưng mọi gông siềng.
19:33Dọc đường,
19:34chúng tôi gặp một nhóm biker,
19:35tiếng cười đang sen tiếng máy nổ,
19:37nhịp tim đập hòa cùng gió.
19:38Lần đầu tiên sau bao năm,
19:40tôi thấy tự do ngọt ngào đến vậy.
19:42Trần trần dỗ sao cũng mới 5 tuổi,
19:44vài ngày rong rủi,
19:45ăn ngủ bên tôi,
19:46thằng bé đã dần dần rúc sát,
19:47ôm chặt không buông,
19:48như thể sợ mất mẹ thêm lần nữa.
19:50Khi phó cần tự liên lạc được,
19:52tôi đã ở một thị trấn nhỏ nơi bên dưới Tây Nam.
19:54Em đang ở đâu?
19:56Có chuyện gì sao?
19:57Nếu anh chịu ký,
19:58trong thư phòng còn 2 bản đơn ly hôn,
20:00lúc nào muốn thì ký.
20:01Đầu dây bên kia im lặng rất lâu,
20:03rồi anh ta chầm giọng hỏi,
20:05người trong ảnh vòng bạn bè của em là ai?
20:07Tôi thoáng ẩn người,
20:08tôi đăng vô số ảnh,
20:10đâu biết anh đang nói đến tấm nào.
20:12Người đứng sau em,
20:13cái cậu trai đó.
20:14Tôi mở điện thoại xem lại,
20:15quả nhiên, giữa một loạt ảnh,
20:17có tấm tôi và một thiếu niên cùng xuất hiện.
20:20Cậu ta nghiêng đầu,
20:21nụ cười sáng rực.
20:22Còn tôi,
20:23mái tóc đỏ xoăn,
20:24môi son rực rỡ,
20:25khoác áo ra bai cơ,
20:26cười phong khoáng đầy cuốn hút.
20:28Tôi bật cười.
20:29Công nhận,
20:30bức đó trông cũng đẹp mắt.
20:32Giọng anh ta chua chát chuyển tới.
20:34Vì cậu ta phải không,
20:35em đòi ly hôn,
20:36còn lấy triệu dĩnh ra làm cái cớ.
20:38Tôi phì cười,
20:39nhưng nụ cười chứa đầy mỉa mai.
20:41Phó Cẩn Tự,
20:41đến giờ anh vẫn không hiểu
20:42vì sao tôi đối đầu với triệu dĩnh sao.
20:45Trước đây cô ta khiêu khích tôi bao nhiêu lần,
20:46tôi có tưởng động đến cô ta không?
20:49Chỉ lần này thôi,
20:50vì sao?
20:50Vì anh,
20:51vì mẹ anh.
20:52Chính các người dung túng,
20:53trà đạp,
20:54để con trai tôi gọi cô ta là mẹ,
20:56cô ta xứng đáng chắc.
20:57Tôi không còn gì để nói nữa,
20:59anh coi trọng cô ta như thế,
21:01thì ký đi.
21:01Anh đi tìm hạnh phúc của anh,
21:03tôi sống cuộc đời của tôi.
21:05Giọng anh ta khàn hẳn,
21:06hứa mộ dung,
21:07tôi không ký.
21:08Tôi hở hững đáp,
21:10vậy thì cứ ngồi đó mà suy nghĩ.
21:12Sau cuộc gọi ấy,
21:13anh hoàn toàn biến mất.
21:14Mãi một tháng rưỡi sau,
21:16điện thoại lại reo,
21:17vừa bắt máy,
21:18giọng anh ta thấp chầm.
21:19Về đi,
21:20ký đơn ly hôn.
21:21Tôi gửi chiếc mô tô qua biêu điện,
21:23ôm trần trần lên máy bay trở lại.
21:25Phó Cẩn Tự đã chờ sẵn ở nhà.
21:27Trên bàn trà,
21:28đơn ly hôn được đặt ngay ngắn.
21:30Hứa mộ dung,
21:31quyền nuôi con,
21:32tuyệt đối không thể để cho em.
21:34Tôi nhìn thẳng anh ta,
21:35giọng kiên định.
21:36Nếu hôm đó anh ký,
21:37tôi còn có thể nhường,
21:38nhưng bây giờ thì không.
21:40Tôi sẽ không để con mình
21:40phải có một bà mẹ kế như thế.
21:43Sắp mặt anh tối lại,
21:44lời nói nặng như lời đe dọa.
21:45Ra tòa,
21:46em chưa chắc giành được quyền nuôi dưỡng.
21:48Tôi bật cười,
21:49nụ cười lạnh lẽo.
21:50Anh và Triệu Dĩnh
21:51có cắt đứt quan hệ được không?
21:53Anh lặng im,
21:54không trả lời.
21:55Tôi nghiêng đầu,
21:56từng chữ dằn xuống.
21:57Thế thì lấy gì để đảm bảo,
21:59tôi không thể thắng anh
21:59trong vụ giành quyền nuôi con.
22:01Tôi cười,
22:02nụ cười chắc nịch.
22:03Ánh mắt anh lé lên,
22:04hẳn đã nhận ra trong tay
22:05tôi còn giữ quần bài.
22:07Em,
22:07từ khi nào trở nên như vậy?
22:09Từ khi nào à?
22:10Tính toán,
22:11hay tàn nhẫn?
22:12Tôi cắt lời,
22:13ánh mắt sắc như dao.
22:14Phó Cẩn Tự,
22:15chính anh và họ
22:16đã ép tôi thành thế này.
22:17Tôi chỉ hỏi một lần thôi,
22:19Triệu Dĩnh,
22:19hay Trần Trần,
22:20anh chọn đi.
22:21Anh hít một hơi thật sâu,
22:23cuối cùng,
22:24vẫn chọn Triệu Dĩnh.
22:25Trong lòng tôi thoáng nhói lên,
22:26nhưng đồng thời cũng như
22:27vừa chút bỏ được
22:28một tảng đá đè nặng bấy lâu.
22:30Trần Trần phải sang nước ngoài học,
22:32giọng anh lạnh tanh,
22:33không mang một chút thương lượng.
22:34Tôi bình thản đáp.
22:35Chuyện này để con tự quyết định,
22:37nếu con thích môi trường trong nước,
22:38thì ở lại.
22:39Nếu con muốn ra nước ngoài,
22:41tôi có thể cùng đi với con,
22:42có gì khó đâu.
22:43Anh thoáng sững lại,
22:45đôi mắt rán chặt lên người tôi.
22:46Còn tôi,
22:47chỉ lặng lẽ đáp trả ánh nhìn ấy,
22:49trong mắt đã không còn
22:50một vệt ấm áp nào.
22:51Có lẽ anh cũng nhận ra,
22:53trong ánh nhìn của tôi,
22:54tình yêu dành cho anh
22:55đã hoàn toàn cạn kiệt.
22:56Anh cầm bàn thỏa thuận
22:57ly hôn lên lầu,
22:58không lâu sau quay xuống,
22:59đưa tận tay tôi,
23:00ký đi.
23:01Tôi mở từng trang,
23:02đọc kỹ điều khoản,
23:03ngoài số tiền mặt,
23:04anh để lại cho Trần Trần
23:055% của phần phó thị.
23:07Thêm 2 bất động sản
23:07ở nước ngoài đứng tên tôi,
23:09để sau này nếu con du học
23:10có chỗ ở,
23:11trong nước,
23:11vẫn còn 2 căn nhà.
23:13Tôi không lên tiếng,
23:14chỉ cầm bút,
23:15sức khoát ký tên.
23:16Sắc mặt anh ư ám hẳn,
23:18giọng trầm khàn.
23:19Nhìn em hâm hở ký như vậy,
23:20thì ra 9 năm nay,
23:21giữa chúng ta chẳng còn lấy
23:22một chút lưu luyến nào sao.
23:24Em không thấy khó chịu sao?
23:26Tôi nhìn thẳng vào mắt anh,
23:27điềm nhiên.
23:28Anh không biết đấy thôi,
23:30đã có biết bao đêm,
23:31tôi đau đến mức
23:31chỉ muốn chết đi.
23:32Nhưng phó cần tự,
23:33tôi vẫn cắn răng mà chịu.
23:35Tôi khẽ nghiêng đầu,
23:36hỏi ngược lại.
23:37Còn anh thì sao?
23:38Anh có từng khó chịu không?
23:40Anh im lặng,
23:41ánh mắt tối sầm,
23:42chất chứa thứ cảm xúc mãnh liệt
23:43mà tôi không thể đoán ra.
23:45Nhưng cuối cùng,
23:45anh vẫn không thốt nổi một lời.
23:47Tôi cầm một bàn thỏa thuận,
23:49đứng dậy.
23:50Ngày hôm đó rơi vào cuối tuần,
23:51không thể làm thủ tục ngay.
23:53Tôi chỉ nói,
23:54thứ hai,
23:559 giờ sáng,
23:56tôi sẽ đợi anh ở cục dân chính.
23:58Anh không đáp.
23:59Chỉ lặng lặng nâng ly rượu,
24:00ngửa đầu uống cạn.
24:02Tôi coi như đó là một sự mặc nhiên đồng ý,
24:04liền quay lưng rời đi.
24:06Sáng thứ hai,
24:07tôi dậy rất sớm.
24:08Đúng hạnh có mặt ở cục dân chính,
24:10gọi điện cho anh.
24:11Điện thoại gieo mãi,
24:12không ai bắt máy.
24:14Tôi chờ đến tận lúc nhân viên ở đó tan ca,
24:16phó Cần Tự vẫn bật vô âm tín.
24:18Trở về nhà,
24:19anh ta cũng không có.
24:20Tới tập đoàn phó thị,
24:22trợ lý nhỏ trong phòng thư ký nói gần đây
24:23anh cũng chẳng hề đến công ty.
24:25Nửa tháng trôi qua,
24:26phó Cần Tự hoàn toàn biến mất.
24:28Không một cuộc gọi,
24:29không một tin nhắn,
24:30và tôi cũng không tìm ra được anh.
24:33Cuối cùng,
24:33tôi hẹn phó Cần Nguôn đi uống trà chiều.
24:36Tưởng cô ta sẽ từ chối,
24:37không ngờ lại nhận lời ngay.
24:39Khi vừa ngồi xuống,
24:40tôi đưa menu cho cô ta.
24:41Không biết chị thích gì nên tôi chưa gọi trước.
24:44Cô ta nhận lấy,
24:45gọi một ly Americano đá.
24:47Tôi còn nghĩ cô sẽ chẳng bao giờ đến.
24:49Tôi cũng tưởng thế.
24:51Bao năm làm dâu,
24:52giữa tôi và vị đại cô này
24:53chưa từng có một lần gặp gỡ riêng tư.
24:55Tôi không muốn vòng vo,
24:56liên nói thẳng.
24:57Chỉ có biết phó Cần Tự đang ở đâu không,
24:59tôi không liên lạc được với anh ta.
25:01Chúng tôi đã ký xong thỏa thuận ly hôn,
25:03hẹn ngay đến làm thủ tục.
25:04Nhưng anh ta biến mất,
25:05điện thoại cũng chẳng bắt,
25:06tin nhắn thì không trả lời.
25:08Phó Cần Nguôn khẽ nhíu mày,
25:09nhìn tôi.
25:10Cô thật sự hết tình cảm
25:11với cuộc hôn nhân này rồi sao?
25:13Nhưng phó Cần Tự thì không nghĩ vậy.
25:15Năm đó cả nhà phản đối,
25:16chỉ riêng anh ta liều mạng cưới cô.
25:18Anh ta từng bất chấp tất cả mà chọn cô,
25:20giờ sao có thể buông tay dễ dàng?
25:22Anh ấy yêu cô đến thế cơ mà.
25:24Nghe vậy, tôi chỉ thấy nực cười.
25:26Tôi mở điện thoại,
25:27lướt đến trang cá nhân của Chữ Dĩnh,
25:29đưa cho cô ta.
25:30Trong đó,
25:31chi chít ảnh Chữ Dĩnh cùng phó Cần Tự,
25:33những khoảnh khắc đời thường,
25:34thân mật và ngọt ngào như vợ chồng thực thụ.
25:37Phó Cần Nguôn câu chặt mày,
25:38cô ta lấy điện thoại,
25:39vào thẳng trang của Chữ Dĩnh,
25:40nhưng tuyệt nhiên chẳng hề thấy những bức ảnh kia.
25:42Tôi nói,
25:43tôi biết,
25:44những thứ đó chỉ để mình tôi nhìn thấy thôi,
25:46đấy chính là cách cô ta khiêu khích tôi.
25:48Ban đầu tôi không để tâm,
25:50nhưng nhìn mãi,
25:51nhìn lâu,
25:51lại tự dưng thấy mơ hồ,
25:53như thể phó Cần Tự mới thật sự là chồng của cô ta.
25:55Họ đi công tác cùng nhau,
25:57du lịch cùng nhau,
25:58uống rượu,
25:59thậm chí cùng nhau xuất hiện trong bà.
26:00Người ngoài nhìn vào,
26:01chẳng phải đều suýt xoa rằng,
26:03thanh mai trúc mã,
26:04thật xứng đôi sao.
26:05Phó Cần Nguôn chầm mặt rất lâu,
26:07rồi cô ta rút điện thoại,
26:08chụp lại mấy bức ảnh trong vòng bạn bè của Chữ Dĩnh.
26:11Ba mẹ Chữ Dĩnh từng cứu mẹ tôi một lần.
26:13Từ đó,
26:14bà đối xử với cô ta còn hơn cả tôi,
26:16con gái ruột.
26:17Thời trẻ,
26:18cô ta từng tỏ tình với phó Cần Tự,
26:20nhưng bị từ chối.
26:21Sau đó ra nước ngoài,
26:22có bạn trai,
26:23rồi mang thai,
26:24cho đến khi xảy ra chuyện mà cô đã biết.
26:26Thực ra,
26:27nếu không phải cô phơi bày,
26:28ngay cả tôi cũng chẳng hề hay.
26:30Chuyện ấy,
26:31phó Cần Tự và mẹ tôi che giấu kỹ lắm.
26:33Ngày hôm đó,
26:33sau khi cô bỏ đi,
26:35phó Cần Tự nói với tôi,
26:36đó là món nợ anh ấy mắc với Chữ Dĩnh.
26:38Nếu không từ chối cô ta,
26:40thì Chữ Dĩnh cũng chẳng đến mức ra nông nỗi này.
26:42Tôi bật cười,
26:43tiếng cười đầy khinh miệt.
26:44Nếu trên đời,
26:45cứ ai thất bại thì chọn hủy hoại bản thân,
26:47rồi vin vào đó để đòi hỏi,
26:49vậy thì hóa ra cứ làm khổ mình là có thể đạt được điều mình muốn sao.
26:52Tất cả chỉ là cái cớ mà thôi,
26:54cái cớ cho sự thỏa hiệp của phó Cần Tự.
26:57Tôi đặt cốc trà xuống,
26:58thẳng nhiên nói,
26:59phiền chị nhắn lại với anh ta một câu,
27:00nếu trong vòng 2 tháng tới anh ta vẫn không chịu ra mặt để làm thủ tục ly hôn,
27:04thì tôi sẽ trực tiếp khởi kiện.
27:06Đồng thời,
27:07tôi cũng sẽ gửi toàn bộ video của Chữ Dĩnh cho truyền thông.
27:10Chữ Dĩnh, cô ta.
27:12Phó Cần Ngôn khẽ động môi,
27:13dường như muốn bênh vực đôi câu,
27:14nhưng cuối cùng lại ngẹn lại,
27:16im lặng.
27:17Được, tôi sẽ chuyển lời cho cô.
27:19Trước khi rời đi,
27:20hình ảnh Chữ Dĩnh nhét mảnh kính vỡ vào miệng bất giác hiện lên trong đầu.
27:23Tôi hỏi,
27:24cô ta đang ở viện tâm thần nào?
27:26Phó Cần Ngôn thoáng sững lại,
27:27rồi cười nhạt.
27:28Không phải viện,
27:29chỉ là ở nhà nghỉ dưỡng.
27:31Về đến nhà,
27:32tôi nhận được tin nhắn của Phó Cần Ngôn,
27:33cô ta đã chuyển lời giúp tôi.
27:35Tôi chỉ nhắn lại một câu cảm ơn.
27:38Nhưng sau đó,
27:38Phó Cần Tự vẫn bật vô âm tín.
27:41Hai tháng trôi qua,
27:42tôi thuê luật sư,
27:43chính thức nộp đơn ly hôn.
27:44Vụ kiện kéo dài hơn nửa năm,
27:46liên tục ràng co,
27:47mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
27:49Phiên tòa đầu tiên bất thành.
27:51Đến lần xử thứ hai,
27:52thì đã cách ngày tôi nộp đơn tròn một năm.
27:55Trong khoảng thời gian ly thân ấy,
27:56tôi bất ngờ nhận được một đoạn video.
27:58Trong đó,
27:59Phó Cần Tự và Triệu Dĩnh kề cận không rời,
28:01cùng nhau sinh hoạt,
28:02cùng nhau trò chuyện.
28:03Từng chi tiết đời thường,
28:04từng khoảnh khắc ngọt ngào,
28:06đều trói mắt đến mức mỉa mai.
28:08Cuối cùng,
28:08chúng tôi ly hôn.
28:10Ngay trước cổng tòa,
28:11Phó Cần Tự chặn tôi lại,
28:12giọng chất vấn.
28:13Đoạn video đó,
28:14em lấy ở đâu?
28:16Hứa mộ dung,
28:16ngay cả thứ này mà em cũng có thể moi ra,
28:19chỉ để được ly hôn,
28:20em thật khiến tôi nhìn bằng con mắt khác,
28:22em tàn nhẫn đến vậy sao?
28:23Tôi không hiểu nổi,
28:24anh ta rốt cuộc giận dữ vì điều gì?
28:27Lẽ nào những ngày thắng cùng Triệu Dĩnh kia
28:28anh ta không hạnh phúc sao?
28:30Trong video,
28:31họ dắt chó đi dạo,
28:32cùng nhau cắt tỉa hoa lá,
28:33thậm chí còn cười vang dưới ánh hoàng hôn,
28:35hài hòa đến mức khiến người ngoài nhìn
28:37cũng phải tin họ là một đôi trời sinh.
28:39Tôi nhất môi cười lạnh.
28:40Phó Cần Tự,
28:41trong video,
28:41hai người chẳng phải cũng rất vui vẻ đó sao?
28:44Đây là thế kỷ 21 rồi,
28:46pháp luật nước ta không cho phép
28:47ảnh hưởng tế nhân tri phúc.
28:48Đừng diễn trò si tình trước mặt tôi nữa,
28:50tôi thấy gây tởm.
28:52Lời vừa rứt,
28:52sắp mặt anh ta dạn vỡ,
28:54tôi không nhìn thêm,
28:55xoay lưng bỏ đi.
28:56Cầm trên tay tờ giấy chứng nhận ly hôn,
28:58tôi rất chần chần bước vào một hành trình mới.
29:01Lần đầu tiên sau bao năm,
29:02tôi thấy lòng mình nhẹ nhóm.
29:04Từ nay,
29:04đời tôi là biển rộng trời cao.
29:06Phiên ngoại,
29:07Phó Cẩn Tự,
29:08chúng tôi thật sự đã ly hôn.
29:10Tôi không nỡ buông tay,
29:11nhưng cô ấy đi dứt khoát đến vậy.
29:13Bóng lưng ấy,
29:14lẹ lùng như một nhát dao xoáy sâu vào tim tôi.
29:17Cô ấy từng bước ép sát,
29:18cuối cùng tôi phải ký.
29:20Tôi cố tình kéo dài,
29:21không làm thủ tục,
29:22chỉ để níu giữ chút hy vọng.
29:24Nhưng tôi không ngờ,
29:25cô ấy lại có đoạn video kia.
29:27Cảnh tôi và Triệu Dĩnh cùng nhau,
29:28bị phơi bày không sót.
29:30Mọi chuyện kết thúc dễ dàng đến mức nực cười.
29:32Năm đó,
29:33sau biến cố,
29:34Triệu Dĩnh mắc chứng dối loạn tâm lý.
29:36Khó khăn lắm mới ổn định trở lại,
29:37cô ta cầu xin vào phó thị,
29:39tôi không đành từ chối.
29:40Đó là món nợ tôi mang trên lưng.
29:43Cô ta từng nói,
29:44đời này chỉ coi tôi như anh trai,
29:45tình cảm trước kia chỉ là tuổi trẻ nông nổi.
29:47Tôi tin.
29:49Vậy mà,
29:49mỗi lần rung rung ghen tuông,
29:51tôi lại thấy phiền chán.
29:52Về sau,
29:53không biết từ khi nào,
29:54cô ấy chẳng còn ghen nữa.
29:56Cũng chẳng còn dựa dẫm,
29:57thân thiết như xưa.
29:59Cô ấy như đã hết yêu tôi.
30:01Tôi từng cố tình để Triệu Dĩnh xuất hiện bên cạnh,
30:03chỉ mong rung rung sẽ nổi giận,
30:04sẽ nhíu tôi lại.
30:06Nhưng tôi không ngờ,
30:07cô ấy đã nhìn thấy hết.
30:08Và trong từng đêm dài im lặng ấy,
30:10cô ấy từng chút một,
30:11gỡ bỏ tôi khỏi trái tim mình.
30:13Đến khi tôi nhận ra,
30:14thì đã quá muộn.
30:16Sau khi phó cẩn ngôn mang lời nhắn của cô ấy tới,
30:18tôi không còn đủ căn đảm đối diện.
30:20Mãi đến ngày ra tòa,
30:21tôi mới gặp lại cô.
30:23Mái tóc dài từng dự dàng nay đã biến mất.
30:25Cô cắt ngắn,
30:26nhụm tím rực rỡ.
30:28Luật sư khen màu tóc rất hợp.
30:30Cô cười ráng rỡ.
30:31Thật sao,
30:32con trai tôi thích,
30:33nên tôi nhụm cùng nó.
30:34Nụ cười ấy,
30:35sang đến mức khiến tôi nhói lòng.
30:37Thì ra,
30:38chỉ khi rời khỏi tôi,
30:39cô ấy mới có thể hạnh phúc.
30:41Về nhà,
30:42tôi bắt đầu điều tra đoạn video cô từng nhận được.
30:44Tìm được người giao hàng ngày đó,
30:46từ lời miêu tả,
30:47tôi đoán ra là Triệu Dĩnh.
30:48Đưa ảnh cho anh ta xem,
30:50câu trả lời càng khẳng định.
30:51Khoảnh khắc ấy,
30:52tôi bắt đầu hoài nghi,
30:53căn bệnh tâm thần của Triệu Dĩnh.
30:55Rốt cuộc có thật không?
30:56Tôi bay sang Mỹ,
30:57tìm gặp bác sĩ từng điều trị cho cô ta.
30:59Sau nhiều uy hiếp và rủ rỗ,
31:01cuối cùng hắn thú nhận,
31:02Triệu Dĩnh chỉ bị rối loạn cảm xúc nhẹ,
31:04rất nhanh đã ổn định.
31:05Người mua chuộc để dựng nên kịch bản bệnh tật,
31:07chính là mẹ tôi.
31:09Trở về nước,
31:09tôi âm thầm gạt bà ta khỏi hội đồng quản trị,
31:12phó thị do tôi toàn quyền nắm giữ.
31:14Bà đã cưng chiều Triệu Dĩnh như thế,
31:15vậy thì để họ sống cùng nhau đến cuối đời đi.
31:18Triệu Dĩnh khóc lóc cầu xin,
31:19nói cả đời này chỉ vì quá yêu tôi.
31:22Thật nực cười.
31:23Tôi gọi video cho con trai.
31:25Mái tóc tím rực rỡ trên đầu thằng bé như một ngọn lửa,
31:27vừa ngông cùng vừa khiến tôi ghen tị.
31:29Tối nay mẹ con đâu rồi?
31:31Tôi hỏi nó.
31:32Nó cười tươi,
31:33quay màn hình.
31:34Mẹ đang ở với anh đẹp trai.
31:36Trong khung hình,
31:37cậu thiếu niên ấy,
31:38người từng xuất hiện trong bức ảnh,
31:39đang tỉ mỉ tết tóc cho rung rung.
31:42Khoảnh khắc ấy,
31:42sang trói đến mức nghẹn lòng.
31:44Tôi vội tắt cuộc gọi.
31:46Cơn đau dạ dày ập tới dữ dội.
31:48Tôi một mình lái xe đến bệnh viện,
31:50kết quả chẩn đoán lạnh lùng,
31:51ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
31:53Tôi lập tức gọi luật sư,
31:54phân chia lại tài sản,
31:55viết di trúc.
31:56Tất cả để lại cho hứa mộ rung và trần trần.
31:59Ngày 9 tháng 5 năm 2025,
32:01tôi ra đi.
32:02Tăng lễ,
32:03cô ấy dắt con trai về.
32:04Đứng trước di ảnh,
32:05gương mặt bình thản,
32:07không còn rơi lệ.
32:08Mãi đến lúc chết,
32:09tôi mới biết.
32:10Thì ra tôi chỉ là nam chính
32:11trong một quyền tiểu thuyết ngọt sủng.
32:13Vận mệnh đã định sẵn,
32:14tôi sinh ra để yêu cô ấy.
32:16Và khi phản bội,
32:17kết cục của tôi chỉ có thể là diệt vong.
32:19Tôi chấp nhận sự trừng phạt ấy,
32:21chỉ là,
32:22vẫn còn tiếc nuối,
32:23vẫn còn vấn vương.
32:24Bởi đến hơi thở cuối cùng,
32:26tôi vẫn yêu cô ấy.
32:27Một tình yêu,
32:28chẳng ai biết.
Bình luận