Truyện Audio Hay || Nội Tâm Tôi Bị Gia Đình Tổng Tài Nghe Trọn || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Sau khi linh hồn tôi bị hệ thống ràng bột và nhập vào một cuốn tiểu thuyết,
00:03những suy nghĩ thầm kiến trong lòng tôi lại bị cả gia đình của Tổng Tài nghe được.
00:07Thật là ngốc mếch, anh hai xe khứt thì còn đâu minh mẫn mà làm chuyện đó cho được.
00:11Tỉnh táo lại đi, đứa trẻ trong bụng cô ta hoàn toàn không phải con của anh.
00:15Chị cả cũng thật đáng thương, bị chồng phản bội mà còn phải thay anh ta nuôi con riêng.
00:19Còn lạc chết nữa, nếu không có tình cảm gì với mình thì ly hôn đi chứ.
00:23Tôi còn dự định sau khi ly dị sẽ tìm những chàng trai trẻ,
00:25chỉ nghĩ đến cơ bụng sáu múi thôi là đã thấy thèn thường.
00:28Tối hôm đó, lạc chết chỉ quấn khăn tắm bước vào phòng tôi,
00:31hai vành tay ứng đỏ, có vẻ hơi ngượng ngùng.
00:34Vợ à, cho anh chạm một chút được không?
00:36Nửa đêm, tôi bị lạc chết lôi ra khỏi chăn.
00:39Anh làm gì vậy?
00:40Đang đêm hôm khuya khuất lại làm phiền người ta ngủ.
00:43Lạc chết mặc bộ đồ ở nhà tối màu, tóc mái lòa xòa che chức chán,
00:46trên gương mặt lộ rõ vẻ cương chiều nhưng cũng có chút bất lực.
00:49Em gây chuyện rồi, xuống dưới với anh.
00:52Giọng anh dịu dàng, thanh thoát như tiếng ngọc vỡ.
00:54Lạc chết là chồng tôi.
00:56Phải thừa nhận rằng, tôi khá ưng ý với khuôn mặt này của anh.
00:59Giờ này mà đến tìm mình gây sự,
01:01tám phần là do con nhỏ bạch liên hoa của anh hai lại thêm mắm dặm muối,
01:04khóc lóc kể lề với anh ấy rồi.
01:06Tôi lửm bẩm trong lòng, mặt mày tỏ vẻ khó chịu.
01:09Chỉ nghĩ đến việc phải đối diện với cô ta thôi là tôi đã thấy phiền phức rồi.
01:13Bất ngờ, lạc chết lên tiếng.
01:14Nếu em chịu xuống dưới với anh bây giờ,
01:17anh sẽ cân nhắc chuyện ly hôn.
01:18Khi tôi xuyên vào thân thể của nguyên chủ,
01:20cô ấy đang bị một tiểu thư con nhà giàu có tình cảm thầm kín với lạc chết vô an.
01:24Cuộc hôn nhân giữa nguyên chủ và lạc chết thực chất chỉ còn là hình thức,
01:27hai người hoàn toàn không có tình cảm.
01:29Lạc chết đã đề nghị ly hôn.
01:31Trong thỏa thuận ly hôn,
01:32anh ta chấp nhận bồi thường cho tôi 500 triệu đồng.
01:34Dù bị vu khống thì rất tức giận,
01:36nhưng khoản bồi thường này quá hời, tôi có thể nhắm mắt cho qua.
01:39500 triệu cơ đấy, đủ để tôi bao nuôi cả một dàn người mẫu nam rồi.
01:43Hey hey, nào là xói con, cuốn con,
01:46múi nào tôi cũng muốn thử,
01:476 múi thì càng tốt,
01:48tôi vô cùng hài lòng với số tiền này nên đã đồng ý ly hôn.
01:51Ai ngờ, Lạc chết đột nhiên thay đổi ý định,
01:54không những không ly hôn mà còn giúp tôi điều tra sự thật,
01:56khiến cô tiểu thư kia phải chịu sự trừng phạt của pháp luật và xin lỗi tôi.
01:59Sau đó, mặc cho tôi hết lần này đến lần khác tìm đủ mọi cách dụ anh ly hôn,
02:03anh vẫn không chịu buông tay.
02:05Bây giờ thì sao đây?
02:06Cuối cùng thì anh cũng thông suốt rồi sao?
02:09Ánh mắt tôi bừng sáng.
02:10Đi thôi, xuống dưới.
02:12Chờ chút, Lạc chết giữ tôi lại.
02:14Khi ánh mắt chạm nhau,
02:15anh vội vàng ngoảnh mặt đi,
02:17vành tay ứng đỏ.
02:18Em, cài khuy áo lại đi.
02:20Tôi giữ người.
02:21Hả?
02:22Cuối đầu nhìn xuống,
02:23mặt tôi chật nóng gian không biết từ lúc nào mấy chiếc cúc áo trước nờ.
02:26Ờ, ừ,
02:27xe đã bung ra,
02:28để lộ làn da trắng nõn.
02:30Vậy mà nãy giờ tôi cứ đứng trước mặt anh như vậy.
02:32Cài xong rồi, đi thôi.
02:34Tôi vội cài lại cúc áo,
02:36cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.
02:37Ừm.
02:38Tôi bám theo sau Lạc chết xuống nhà,
02:40nhìn vành tay đỏ rực như muốn giỏ mờ.
02:42Á, ú của anh, tôi lẩm bẩm.
02:45Thì ra tổng tài cũng biết xấu hổ cơ à.
02:47Nguyên ngôi như thế,
02:48nếu biết cái hôm hai đứa say khớt mà chẳng có chuyện gì xảy ra,
02:51chắc anh ta mừng rớt nước mắt.
02:53Bịch.
02:54Đang bước xuống cầu thang,
02:55Lạc chết đột nhiên trượt chân.
02:56Anh không sao chứ.
02:58Vẻ mặt ngoài thì tôi tỏ ra lo lắng,
03:00nhưng trong lòng lại nhét mép cười thầm.
03:02Ai bảo anh không chịu ly hôn với tôi,
03:04giờ thì gặp xui xẻo rồi.
03:05Không sao.
03:06Lạc chết nhăn nhó,
03:07nghiến răng canh kết.
03:09Anh hai đang đợi chúng ta.
03:10Vừa xuống đến phòng khách,
03:12cô bạn gái Bạch Liên Hoa của anh hai Lạc Cẩn
03:13đã khóc sức mất mở miệng.
03:15Hứa mộng,
03:16tôi không biết mình đã làm gì sai
03:17mà cô lại muốn phá nát tình cảm của tôi và Á Cẩn.
03:20Tôi và Á Cẩn thật lòng yêu nhau,
03:22dù cô không chấp nhận tôi cũng đừng nói
03:23đứa bé trong bụng tôi không phải con của anh ấy.
03:26Lạc Cẩn làm nghệ thuật,
03:27tính tình nhạy cảm,
03:28coi trọng tình cảm,
03:29mấy năm nay chưa từng yêu ai.
03:31Tưởng Uyển Nhi dùng vài chiêu trò nhỏ nhặt
03:32cùng với những lời ngon ngọt
03:33đã khiến anh hai coi cô ta như nàng thơ,
03:35yêu đến mù quáng.
03:37Hai người cứ chia tay rồi lại tái hợp,
03:39cho đến gần đây,
03:39trong một bữa ăn,
03:40Lạc Cẩn tuyên bố muốn kết hôn với Tưởng Uyển Nhi.
03:43Cha mẹ Lạc Vốn không hài lòng
03:44vì Tưởng Uyển Nhi từng vướng phải
03:45những tin đồn tình ái với nhiều người.
03:47Lạc Cẩn liền tung ra một quả bom tấn,
03:50Uyển Nhi đang mang thai con của con.
03:52Đen đổi thay,
03:53tôi lại có xích mít với Tưởng Uyển Nhi.
03:55Tôi không thể chịu nổi khi thấy
03:56anh hai bị cô ta rắc mũi
03:57nên đã lên tiếng nhắc nhở.
03:59Anh hai đúng là quá ngây thơ,
04:00người ta nói gì anh cũng tin sái cổ.
04:03Thay vì thế,
04:03anh nên để ý xem cô ta làm gì
04:05khi anh không ở bên cạnh.
04:07Cha mẹ Lạc cũng đồng tình.
04:08Mộng Mộng nói có lý,
04:09đứa bé có thật là con của con hay không còn chưa biết,
04:11nếu con thật sự muốn cưới
04:13thì nên đi xét nghiệm ADN trước đi.
04:15Lạc Cẩn mặt mày lạnh tanh bỏ đi thẳng.
04:17Nhìn thấy bộ dạng anh trai bây giờ,
04:19tôi chỉ biết than dài.
04:20Nếu xét nghiệm ADN được thì tốt,
04:22e rằng giờ anh ấy còn đang tự trách mình
04:24vì đã nghi ngờ cô ta.
04:25Uyển Nhi rút vào lòng anh hai,
04:27ra vẻ tủi thân.
04:28Hứa mộng,
04:29cô đang cố tình bôi nhọ tôi.
04:31Lạc Cẩn với vẻ mặt tối sầm nhìn tôi.
04:33Hứa mộng,
04:33em phải xin lỗi Uyển Nhi ngay.
04:35Em vu khống gì chứ?
04:42Chẳng phải kiểu người giả tạo đó sao?
04:44Ai mà chẳng biết diễn?
04:45Cô tưởng trước đây đã có bao nhiêu tin đồn không hay
04:47khi hai người chia tay.
04:49Em chỉ là lo lắng cho gia đình thôi mà,
04:50anh hai.
04:51Gia sản Lạc Sa ta lớn như vậy,
04:53nếu đứa bé thực sự là của Lạc Sa
04:55thì còn dễ nói.
04:56Bằng không thì,
04:56nói đến đây,
04:57tôi ngập ngừng,
04:58trong lòng thẩm mỹ.
04:59Thật thất vọng về anh trai.
05:01Mình chỉ kín đáo nhắc nhở
05:02để anh ấy tự tìm hiểu.
05:03Ai ngờ anh ấy lại bị cô ta rắt mũi đến mức này.
05:06Ba Lạc bước ra,
05:07mặt nghiêm nghị.
05:08Con dâu nói không sai,
05:09nếu muốn cưới thì phải xét nghiệm ADN trước.
05:12Tuyển Nhi vừa khóc lóc vừa ôm chặt Lạc Cẩn.
05:14À Cẩn,
05:15chẳng lẽ chỉ vì một lời nghi ngờ
05:16mà anh cũng bắt em phải đi xét nghiệm sao?
05:18Nhà anh đúng là ý thế hiếp người.
05:20Nước mắt cô ta cứ tôn rơi,
05:22ráng vẻ đáng thương khiến Lạc Cẩn mùi lòng,
05:24vừa dỗ dành vừa trách móc.
05:26Ba mẹ,
05:26con thật sự thất vọng về hai người.
05:28Tôi chỉ cười thầm trong lòng.
05:30Hai,
05:30xin tình đến thế thì hết cách rồi.
05:37Lạc vẫy tay gọi tôi.
05:38Qua đây ngồi với mẹ,
05:39chuyện của anh con cứ để họ tự giải quyết.
05:42Trên bàn vẫn còn hạt dưa và đậu phộng.
05:44Mắt tôi sáng lên,
05:45vội vàng chạy đến ngồi.
05:46Lúc đi ngang qua Lạc chiếc,
05:48anh ấy vẫn cắm cúi làm việc trên điện thoại.
05:50Đúng là chán thật,
05:51đang lúc căng thẳng thế này mà còn làm việc.
05:53Mẹ Lạc nói tiếp.
05:54Lạc Cẩn,
05:55từ trước đến nay nhà mình chưa từng có chuyện cưới chạy bầu.
05:58Giờ con đã phá lệ,
05:59thì phải để đứa trẻ được gia đình công nhận,
06:01rõ ràng.
06:07Nhẹ nhàng dỗ ngọt.
06:08Quyển Nhi,
06:09nếu đứa bé thực sự là con của anh,
06:11thì em cứ đi xét nghiệm ADN để ba mẹ yên tâm nhé.
06:14Chưa dứt lời,
06:14Quyển Nhi đã tắt anh một cái.
06:16Đồ khốn nạn,
06:17đến cả anh cũng không tin em.
06:19Không cần nói nữa.
06:20Em sẽ bỏ thai,
06:21để tránh những nghi ngờ trước khi sinh.
06:23Tôi che miệng cười khẩy.
06:24Haha,
06:25y như rằng,
06:26cô ta quả nhiên dùng chiêu này để đáp trả.
06:28Anh hai ơi,
06:29hãy tỉnh táo lại đi.
06:30Cô ta muốn phá thai không phải vì xót xa gì đâu,
06:33mà đơn giản là cô ta còn chẳng biết ai là cha của đứa bé.
06:36Giờ cứ nghe theo cô ta thử xem sao,
06:38xem cô ta có đòi chia tay không nhé.
06:40Cả căn phòng chìm vào im lặng.
06:42Mọi người đều nghĩ Lạc Cẩn sẽ mềm lòng,
06:44ngay cả tôi cũng vậy.
06:45Nhưng không ngờ Lạc Cẩn ngước mặt lên nói.
06:47Được thôi,
06:48vậy phá đi.
06:49Tưởng Uyền Nhi ngẩn người ra,
06:51không ngờ sự việc lại diễn biến theo chiều hướng này.
06:53Mẹ Lạc nhẹ nhàng tiếp lời.
06:54Nếu cô tưởng không đồng ý làm xét nghiệm ADN,
06:57mà cũng không có chứng cứ nào chứng minh đứa bé là con của Lạc Cẩn,
07:00thì bỏ đứa bé cũng là một cách hay.
07:02Hơn nữa,
07:02chưa cưới xin gì mà đã có thai,
07:04để tiếng đồn thổi ra ngoài cũng chẳng tốt đẹp gì.
07:07Trong lòng tôi thầm dơ ngón cái.
07:08Đúng là mẹ Lạc.
07:10Chắc chắn lát nữa tưởng Uyền Nhi sẽ làm ầm lên đòi chia tay cho mà xem.
07:13Cô ta đâu dám bỏ đứa bé.
07:15Trong số những người cô ta từng qua lại,
07:17Lạc Cẩn là người có địa vị cao nhất.
07:19Cái thai này chính là quân bài chủ lực giúp cô ta ép Lạc Cẩn phải cưới mình.
07:22Lạc Cẩn,
07:23em đã nhìn lầm anh.
07:24Tưởng Uyền Nhi vừa lau nước mắt vừa tỏ vẻ kiên quyết.
07:27Anh không xứng đáng để em trao chọn cả cuộc đời.
07:30Đứa bé này,
07:31em sẽ tự nuôi,
07:32chúng ta chia tay nhau đi.
07:33Thấy chưa?
07:34Tôi đã đoán trước được rồi mà.
07:36Cô ta chỉ dọa chia tay thôi.
07:38Sau đó lại quay lại rủ rỗ anh hai,
07:39cái vòng luẩn quần này cứ lập đi lập lại cho đến khi đứa bé lớn,
07:43không bỏ được nữa.
07:44Lạc Cẩn lúc này trông rất bối rối,
07:46ánh mắt anh đầy mô thuẫn và hoang mang.
07:48Tôi cứ tưởng anh sẽ theo phản xạ mà giữ cô ta lại.
07:51Đúng vào lúc không khí căng thẳng nhất,
07:52Lạc Chích người nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng.
07:55Cô tưởng cứ khăng khăng nói đứa bé là của anh hai tôi,
07:58vậy cô giải thích thế nào về đoạn video ngày 5 tháng 7 này?
08:01Ngày 5 tháng 7?
08:02Chẳng phải đó là ngày hai người họ xảy ra chuyện đó sao?
08:04Tôi nhớ rồi,
08:05hôm đó cô ta còn hẹn hò với mấy đại gia nữ kia mà.
08:08Lạc Chích mà mòi được cả video này ra được thì quả thật là quá giỏi.
08:12Tôi cũng muốn xem thử.
08:13Tôi tò mò nhòi người ra phía trước,
08:15bỗng thấy hạt dưa trong tay mình nhạt nhẽo hẳn.
08:17Khuôn mặt tưởng uyển nhi bỗng trúc trắng bệch như tờ giấy,
08:20ánh mắt chảnh nẽ.
08:21Video gì cơ?
08:22Tôi không hề hay biết.
08:24Mấy người đang cố tình vu oan cho tôi.
08:26Mấy người,
08:26toàn là bắt nạt tôi,
08:28hoa hoa hoa.
08:29Vừa rứt lời,
08:30cô ta xong đến giật phăng chiếc điện thoại trên tay Lạc Chích,
08:32sau đó ném xuống đất một cách thô bạo.
08:34Tôi cười khẩy.
08:35Diễn xuất tệ hại.
08:36Rõ ràng cô ta sợ Lạc Cẩn nhìn thấy đoạn video nên mới cố tình phá hoại như vậy.
08:41Lạc Cẩn vội vàng tiến lên giữ cô ta lại.
08:43Uyển nhi.
08:44Em hãy bình tĩnh lại đi.
08:45Được thôi.
08:46Nếu đến cả anh cũng không tin em,
08:48vậy thì chúng ta chia tay đi.
08:50Nói xong,
08:50tưởng Uyển nhi ôm mặt khóc giống lên rồi bỏ chạy ra ngoài.
08:53Chạy nhanh đến vậy,
08:54chắc chắn là đã hết đường chối cãi rồi.
08:57Nhìn vẻ mặt đau khổ của anh trai,
08:58tôi bất lực thở dài.
09:00Anh ấy đã mù quáng đến mức này rồi ư.
09:02Bị người ta rắt mũi mà vẫn không hề hay biết.
09:04Thật ra,
09:05giữa hai người họ vốn dĩ không có gì cả.
09:08Hôm đó,
09:08khi anh trai xe khước ngủ ly bì trong khách sạn,
09:10tất cả mọi chuyện đều do một tay tưởng Uyển nhi giàn dựng.
09:13Nực cười hơn là lúc đó cô ta còn đang ở phòng bên cạnh với tình nhân của mình.
09:17Anh trai còn tưởng rằng mình vì say rượu mà gây ra chuyện tài đình,
09:20đúng là thiếu hiểu biết.
09:22Còn là trai tân thì làm sao có thể khiến người ta mang thai được chứ?
09:25Không biết trong đầu Lạc Cẩn đang nghĩ gì,
09:27sắc mặt anh ta lúc trắng lúc đen,
09:29biến đổi liên tục.
09:30Cuối cùng,
09:31anh ấy chừng mắt nhìn tôi một cái,
09:32rồi vội vã đuổi theo tưởng Uyển nhi.
09:34Tôi nhớ mày.
09:36Sao anh hai lại liếc em nhỉ?
09:38Quay sang nhìn,
09:38cha mẹ Lạc cũng mang vẻ mặt khó xử,
09:40đặc biệt là khi ánh mắt họ hướng về phía Lạc Chiết.
09:43Vẻ mặt điển trai của Lạc Chiết trở nên lạnh lùng.
09:45Ôn ao quá,
09:46ngộng cái mùm lại bằng hạt dưa đi.
09:48Tôi liếc xéo lại,
09:49trong lòng thầm nhịn xuống,
09:51đồ mùm miệng độc điện.
09:52Cứ chờ đấy,
09:53nhất định tôi sẽ ly hôn,
09:54rồi tìm một anh chàng ngọt ngào,
09:56biết sỗ rành.
09:57Khi màn kịch hạ màn,
09:58tôi định đi ngủ thì bị Lạc Chiết chặn ngay cửa phòng,
10:00không cho đóng lại.
10:02Anh còn chuyện gì nữa sao?
10:03Lạc Chiết ấp úng,
10:04mặt đỏ ửng.
10:05Em,
10:06có khác không?
10:07Có muốn uống sữa không?
10:08Tôi xứng sở.
10:09Sữa?
10:10Chẳng lẽ là loại sữa mà mình đang nghĩ trong đầu?
10:13Lạc Chiết,
10:13bị ai nhập rồi sao?
10:15Hay là,
10:16hối hận chuyện ly hôn?
10:17Đồ khốn,
10:18rõ ràng không thích mình mà còn định dây dưa.
10:20Tôi lập tức để mạnh anh ta ra.
10:22Nhưng không ngờ ly sữa bò trên tay anh ta đổ hết lên người tôi.
10:25Tôi ngưng ác.
10:26Thật,
10:27thật sự là sữa bò phải không?
10:28Lạc Chiết vừa như đang cười,
10:30lại vừa có vẻ giận dỗi.
10:31Chứ em cho là cái gì?
10:33Tôi nhanh chóng lấy khăn giấy lau quần áo cho anh.
10:35Em cũng đâu có cố ý,
10:36tại anh cầm hộp sữa mà mặt lại đỏ ửng như con tôm luộc.
10:40Lạc Chiết lạng thinh,
10:41dường như cũng tự biết mình vô lý.
10:43Sữa làm ướt cả phần ngược anh,
10:45tôi càng lau càng mất hết cả hồn vía.
10:47Ơ kìa,
10:47đây chẳng phải là cơ bụng sao?
10:49Ai mà ngờ một người trong thư sinh như vậy mà lại có cơ bụng rắn chắc đến thế?
10:53Hay hay,
10:54sau khi ly hôn mình phải tìm vài anh người mẫu về để tha hồ mà sờ mó mới được.
10:58Tôi còn đang chìm đắm trong cái cảm giác tuyệt vời đó thì đột nhiên cổ tay bị anh ta nắm chặt.
11:02Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
11:04Chết cha rồi,
11:05mải mê sờ mó nên quên mất đây là Lạc Chiết.
11:07Lần này thì xong rồi,
11:09chắc chắn anh ta nổi giận mất.
11:11Thế mà trái với những gì tôi nghĩ,
11:12Lạc Chiết không hề tức giận,
11:14ngược lại mặt càng đỏ hơn,
11:15trong mắt lại lộ vẻ bối rối và ngượng ngủ.
11:17Trời ơi đất hỡi,
11:18tự nhiên lại muốn chơi chọc anh ta ghê.
11:20Hứa mộng,
11:21em đừng có khiêu khích anh.
11:23Giọng anh trở nên khàn khàn,
11:24em biết mà,
11:25anh không muốn ly hôn.
11:27Nghe vậy,
11:27tôi liền tỉnh cả người.
11:29Đây là quyết định sau khi anh đã suy nghĩ kỹ rồi đấy hả?
11:31Tôi chẳng còn tâm trạng để đùa giỡn,
11:33hất tay anh ra,
11:34quay người đi về phòng.
11:36Rõ ràng là không yêu mình,
11:37còn níu kéo làm gì?
11:38Đúng là đồ tồi.
11:40Lạc Chiết lại nắm lấy tay tôi.
11:41Chúng ta đừng ly hôn.
11:43Anh sẽ chuyển thêm cho em 10 triệu mỗi tháng.
11:45Anh nghiêm túc nói.
11:46Được không?
11:47Tôi khựng lại.
11:4810 triệu á?
11:4910 triệu sẽ được chuyển vào tài khoản riêng của em,
11:51ngoài ra em còn có thể dùng thẻ phụ của anh nữa.
11:54Tôi nhét mép cười.
11:55Anh nghĩ tôi ham tiền đến vậy sao?
11:57Lạc Chiết nói thêm.
11:59Nếu 10 triệu vẫn chưa đủ,
12:00anh còn có thể,
12:01tôi cất ngang.
12:02Hừ,
12:03Lạc Chiết à,
12:04anh hiểu tôi quá rồi đấy.
12:05Đúng vậy,
12:06tôi ham tiền đó.
12:07Nghĩ đi nghĩ lại,
12:08cuộc hôn nhân này hình như chưa nhất thiết phải ly hôn ngay.
12:11Vậy nên,
12:1110 triệu,
12:12khi nào thì vào tài khoản của tôi?
12:14Thật ra tôi cũng không có ý định tìm hiểu nguyên nhân Lạc Chiết không muốn ly dị.
12:18Vì có thêm một khoản thu nhập,
12:19chẳng có lý do gì để tôi từ chối cả.
12:22Có điều,
12:22thực tế chứng minh rằng kiếm tiền đâu có dễ như tôi nghĩ.
12:25Thời gian gần đây,
12:26tôi liên tục phải cùng Lạc Chiết tham gia các buổi tiệc tùng,
12:28rồi lại phải giả vờ là một người vợ ngọt ngào,
12:31tung cẩu lương khắp nơi.
12:32Cũng không còn cách nào khác,
12:33vì Lạc Chiết có quá nhiều fan hâm mộ.
12:36Anh ta cần một người vợ hợp pháp để làm bình phong che chắn.
12:39Mệt mỏi thì có mệt mỏi thật,
12:40như những người xung quanh anh ta toàn là giới thượng lưu,
12:42mỗi người lại là một nguồn tin đồn cực kỳ hấp dẫn.
12:45Nói thật lòng,
12:46ai mà cưỡng lại được sức hút của những câu chuyện đầy dưa như vậy chứ?
12:49Tôi hóng hớt rất vui vẻ.
12:51Chỉ là tôi không ngờ rằng,
12:52có một ngày tôi lại trở thành tâm điểm của những tin đồn đó.
12:55Nhìn cô ta kìa,
12:56quê mùa hết sức.
12:57Một người như vậy mà cũng xứng làm vợ của Lạc Tổng sao.
13:00Đúng vậy,
13:01vừa tới đã cắm đầu vào ăn,
13:02cứ như chưa từng được ăn bao giờ.
13:04Thật là không có chút ráng vẻ của một quý bà.
13:07Tôi thấy nhan sắc cũng bình thường,
13:12mọi người nghĩ xem,
13:14đến lúc đó liệu Lạc Tổng có bỏ cô ta để quay lại với chị Mộ Vũ không?
13:18Tôi nhanh chóng lướt qua những lời đồn đại
13:19và tìm ra danh tính của người được nhắc đến Tần Mộ Vũ.
13:22À, hóa ra là người bạn Thanh Mai Trúc Mã lớn lên cùng Lạc Chiết.
13:26Đúng lúc này, Lạc Chiết bước xuống lầu.
13:28Tôi lập tức khoác tay anh,
13:29cố tình nói lớn,
13:30giọng điệu ngọt ngào trước mặt đám người kia.
13:32Lạc Chiết, em nghe nói Thanh Mai Trúc Mã của anh,
13:35Tần Mộ Vũ, sắp về nước rồi.
13:37Mọi người đang tò mò liệu anh có bỏ em
13:39để quay về với cô ấy không đấy.
13:41Thấy sắc mặt của mấy người phụ nữ kia trở nên tái mét,
13:43tôi thầm cười trong bụng.
13:45Mấy người cứ đoán giả đoán non làm gì,
13:47tôi hỏi thẳng luôn cho nhanh.
13:48Tốt nhất là Tần Mộ Vũ nên về nước thật,
13:50như vậy tôi mới có lý do để ly hôn.
13:52Gương mặt Lạc Chiết lập tức tôi sầm lại,
13:54ánh mắt sắc bén quét qua từng người.
13:56Rõ ràng là anh ta rất khó chịu,
13:58không cần các người phải quan tâm.
14:00Tình cảm giữa tôi và vợ rất tốt,
14:02cả đời này chúng tôi sẽ không ly hôn.
14:04Mọi người bối rối định lên tiếng xin lỗi,
14:06nhưng Lạc Chiết không cho họ cơ hội,
14:08kéo tôi đi ngay lập tức.
14:09Anh ta, thực sự tức giận à.
14:11Lên xe rồi mà vẻ mặt anh ta vẫn không hề dịu xuống.
14:14Anh và Tần Mộ Vũ chỉ là những người láng giềng hết sức bình thường,
14:17đừng tin những lời đồn nhảm ý.
14:19Thật sự giữa anh và cô ấy không hề có mối quan hệ gì đặc biệt.
14:22Sau một hồi, Lạc Chiết lại cất tiếng để thanh minh mọi chuyện.
14:25Tôi chỉ khẽ cười và phẩy tay.
14:27Anh cứ yên tâm, em không hề để tâm đâu.
14:30Có lẽ chính vẻ rừng rưng của tôi lại làm anh càng thêm lo lắng,
14:33anh lại tiếp tục.
14:34Anh nói thật đấy,
14:35nếu giữa anh và cô ấy có gì đó thì mọi chuyện đã xảy ra từ lâu rồi.
14:38Tôi gật đầu đồng ý.
14:40Câu này thì đúng là chuẩn xác.
14:42Nhưng anh không cần phải lo lắng gì cả,
14:44em hoàn toàn không có hiểu lầm gì đâu.
14:45Dù sao thì, cho dù có chuyện gì xảy ra hay không,
14:48thì cũng không hề ảnh hưởng đến em,
14:50bởi vì chúng ta vốn dĩ chỉ đang diễn kịch mà thôi.
14:53Tôi tự nhận thấy bản thân mình thật lý trí,
14:55nhưng sắc mặt của lạc chết lại càng trở nên tệ hơn.
14:58Tôi nghiêng đầu, thử hỏi giò.
14:59Anh đang tức giận à?
15:01Em nghĩ sao?
15:02Tôi trêu chọc anh.
15:03Người bị coi thường là em đây này,
15:05em còn không hề giận,
15:06anh giận làm gì?
15:07Chính vì em không giận,
15:08nên anh mới tức giận.
15:10Lạc chết đột ngột áp sát lại gần,
15:12đôi mắt sâu thẳm nhìn chăm chăm vào tôi không rời.
15:14Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần tiến lại gần một chút nữa thôi,
15:18thì chót mũi của cả hai sẽ chạm vào nhau.
15:20Đầu óc của tôi lập tức trở nên trống rỗng.
15:22Câu này, nghe thì hiểu đấy nhưng lại có chút khó hiểu.
15:25Ý anh là sao?
15:27Lạc chết khẽ thở dài,
15:28chết móc.
15:29Người ta mong chúng ta ly hôn,
15:30mà em lại chẳng hề để tâm một chút nào,
15:32điều đó chứng tỏ em không hề coi trọng cuộc hôn nhân của chúng ta.
15:35À, đúng tim đen rồi.
15:37Tôi lý nhí.
15:38Nhưng mà, em nhớ hình như là chúng ta kết hôn theo một thỏa thuận mà.
15:42Ban đầu, Lạc chết luôn cho rằng nguyên chủ đã gài bẫy anh nên mới dẫn đến những chuyện này.
15:46Nhưng trên thực tế, cả hai đều là nạn nhân của một cái bẫy do người khác sang ra.
15:50Do một sự cố bất ngờ, hai người đã ở chung một phòng khách sạn.
15:54Mặc dù chẳng có chuyện gì xảy ra,
15:56nhưng vẫn bị giới truyền thông đưa tin đồn thôi.
15:58Vì trách nhiệm, Lạc chết đã chấp nhận kết hôn.
16:01Còn nguyên chủ thì vì cần tiền để chữa bệnh cho mẹ,
16:03cũng đồng ý lấy anh.
16:04Hai người kết hôn vì những lợi ích cá nhân,
16:06hoàn toàn không có tình cảm.
16:08Việc tôi không coi trọng cuộc hôn nhân này,
16:10cũng là điều dễ hiểu thôi.
16:11Như nhìn sắc mặt của Lạc chết lúc này,
16:13rõ ràng là anh đang bực mình,
16:15nên tôi cũng không tiện nói trắng ra.
16:17Lạc chết nhíu chặt mày,
16:18hơi thở trở nên gấp gáp như đang phải cố gắng kìm nén sự tức giận.
16:21Cuối cùng, anh nhắm mắt lại, khẽ thở dài.
16:24Thôi được rồi, sau này nghe thấy những lời đồn đại như vậy,
16:27em đừng bận tâm làm gì.
16:28Nói xong, anh liền bảo tài xế lái xe đi.
16:31Tôi hoàn toàn không hiểu nổi anh.
16:33Đàn ông đúng là một loài sinh vật khó đoán.
16:35Tối hôm đó, Lạc Cẩn cũng về nhà.
16:41Chứng kiến cảnh tượng này,
16:43Ba Lạc càng thêm tức giận.
16:45Đi biệt tâm bao nhiêu ngày trời,
16:46đến một cuộc điện thoại cũng không có lấy một tiếng.
16:49Rốt cuộc con giải quyết sự việc kiểu gì vậy?
16:51Thật là phí công dạy dỗ.
16:52Tôi kiếm đáo quan sát Lạc chết,
16:54thấy anh chỉ im lặng lắc đầu.
16:56Để xem những ngày qua đã xảy ra chuyện gì.
16:58Ồ, hóa ra anh hai đã nhận ra chân tướng sự việc rồi sao?
17:01Thật may mắn, tôi cứ tưởng những ngày này
17:04anh ấy đang lụy tình theo đuổi tưởng Uyển Nhi.
17:06Thật đáng xấu hổ,
17:07bằng chứng rành rành như vậy mà cô ta vẫn chưa chẽ năn nỉ anh hai cưới mình.
17:11Còn thốt ra câu nói kinh điển,
17:13em làm vậy là vì yêu anh,
17:14muốn cho anh cơ hội làm cha của đứa bé.
17:16Nghe mà phát tờm,
17:18cũng may anh hai đã kịp thời tỉnh hộ.
17:20Lạc cẩn đứng đó,
17:21cuối đầu tạ lỗi với mọi người.
17:23Đặc biệt, anh nói với tôi,
17:25em dâu, anh đã hiểu sai về em,
17:26anh xin lỗi.
17:28Những điều em nghi ngờ trước đây đều đúng cả.
17:30Uyển Nhi, thực chất đang mang thai con của người khác.
17:33Vừa nói, mắt Lạc cẩn đào hoe.
17:35Cô ta luôn miệng nói yêu anh,
17:36hóa ra chỉ toàn là dối trá.
17:38Mẹ Lạc vội vàng tiến đến ăn ủi anh.
17:40Chuyện tình cảm mà,
17:41lần đầu yêu sâu đậm,
17:43bị phản bội như vậy,
17:44đau khổ là điều khó tránh khỏi.
17:46Chỉ may mắn là cuối cùng cũng thoát khỏi vũng lầy.
17:48Tôi cũng lên tiếng xoa dịu.
17:50Anh hai, đừng buồn nữa.
17:52Loại phụ nữ như thế,
17:53không xứng đáng để anh rơi lệ.
17:54Anh hãy nghĩ thế này,
17:56người đến sau sẽ tốt hơn,
17:57lại còn ngoan ngoãn hơn.
17:59Nghe vậy,
17:59Lạc cẩn suýt nữa bật khóc thành tiếng.
18:02Tôi định nói thêm vài lời động viên,
18:03nhưng chật cảm thấy có một ánh mắt sắc lạnh
18:05từ trên cao đang nhìn thẳng xuống mình.
18:07Lạc chết nhìn tôi với vẻ lạnh lùng.
18:09Em cũng nghĩ vậy sao?
18:10Ôi!
18:11À!
18:12Anh không nói thêm lời nào,
18:13chỉ liếc tôi một cái rồi xoay người đi lên lầu.
18:16Tôi!
18:16Thật khó hiểu.
18:17Tôi đã từng nghĩ rằng cuộc sống sẽ cứ bình lặng trôi qua như thế này.
18:21Cho đến một ngày,
18:22tần mộ vũ sau khi từ nước ngoài trở về đã tìm gặp tôi.
18:25Quả không hổ danh là minh tinh nổi tiếng,
18:27cô ta sở hữu vẻ đẹp lộng lẫy,
18:28kiểu nhân sắc có sức sắc thương cao.
18:30Mục bích của cô ta cũng rất rõ ràng nói là muốn đến thăm tôi,
18:33người chị dâu.
18:34Nhưng thái độ lại chẳng hề thân thiện.
18:36Nghe nói cô đã dùng thủ đoạn đê tiện để ép Lạc chết cưới cô.
18:39Nếu cô thông minh,
18:40chắc hẳn cô đã hiểu rõ bản thân nên làm gì.
18:43Cái vị trí vợ của Lạc chết,
18:44cô cũng không giữ được lâu đâu.
18:46À!
18:47Ra là những lời đồn trước đó về việc tôi sẽ bị dùng bỏ
18:49khi tần mộ vũ quay lại đều do cô ta tự tạo ra
18:51cái hình tượng Lạc chết vẫn còn tình cảm với mình.
18:54Tình cảm thì có như không dám nói ra,
18:55tìm đến tôi cũng chỉ dám lén lút sau lưng Lạc chết.
18:58Nhìn thấu con người thật của cô ta,
19:00tôi khẽ cười.
19:01Hình như cô đang hiểu lầm điều gì đó rồi.
19:03Cô tưởng tôi thích thú gì cái danh phận này sao?
19:06Nếu không phải Lạc chết và xin tôi đừng ly dị,
19:08thì tôi đã đi từ lâu rồi.
19:10Biết làm sao được,
19:11ai bảo anh ấy yêu tôi quá nhiều.
19:13Cô không biết đâu,
19:14tôi chỉ vì mùi lòng trước sự cầu xin của anh ấy
19:16mà mới đồng ý tiếp tục thôi.
19:18Tần mộ vũ giận tím mặt.
19:20Cô nói dối.
19:21Lạc chết làm sao có thể yêu cô được?
19:23Mất bình tĩnh như vậy,
19:24xem ra cũng chỉ có thế thôi.
19:26Tôi tiếp tục chơ tức.
19:27Hay là,
19:28cô giúp tôi nói chuyện với Lạc chết nhé?
19:30Chỉ cần nói rằng tôi muốn ly hôn lắm rồi,
19:32xem anh ấy sẽ trả lời cô thế nào.
19:34Việc Lạc chết yêu tôi,
19:36thậm chí phải cầu xin tôi đừng bỏ anh ấy,
19:37chính là cú đánh trí mạng khiến Tần mộ vũ
19:39hoàn toàn không thể chấp nhận.
19:41Lúc đến thì kêu xa như thiên Nga,
19:42lúc về thì chẳng khác nào gà mắc tóc.
19:45Hừ,
19:45dám đấu với tôi.
19:47Đến cả đồ lót của cô ta tôi còn thấy hết rồi,
19:49cô ta lấy gì mà so.
19:51Nhưng tôi không ngờ rằng,
19:52Tần mộ vũ lại thật sự đi hỏi Lạc chết.
19:54Nghe nói,
19:55anh yêu cô ta đến mức phải cầu xin cô ta đừng ly hôn.
19:58Lạc chết mỉm cười bí ẩn,
19:59còn tôi thì đỏ mặt tía tai.
20:01Em chỉ nói đùa thôi mà,
20:02ai ngờ cô ta lại tin thật.
20:04Thật bất ngờ là Lạc chết không những không tức giận
20:06vì tôi làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh ấy,
20:08mà còn nhẹ nhàng xoay đầu tôi.
20:10Ừ,
20:11đúng như cô ta nói đấy.
20:12Anh yêu em đến mức như vậy.
20:14Tôi bực mình đánh yêu vào tay anh.
20:16Đừng có mà động tay động chân,
20:18đầu em cũng có cao thêm được đâu.
20:20Lạc chết đột ngột nhắc.
20:21À phải rồi,
20:22sắp Tết rồi,
20:23vài hôm nữa chị cả anh sẽ về.
20:25Chị ấy nấu ăn rất ngon đấy,
20:26em có thể mong chờ những món đặc biệt của chị ấy đấy.
20:29Gia đình Lạc có ba người con.
20:31Lạc nghi là chị cả,
20:32người dịu dàng,
20:33đảm đang,
20:33đã kết hôn với Lục Tiêu,
20:35một giáo sư đại học.
20:35Cuộc sống hôn nhân của họ luôn êm ấm,
20:38tôn trọng lẫn nhau.
20:39Có lẽ lần này Lục Tiêu cũng sẽ theo chị cả về nhà.
20:42Vừa mới nói xong,
20:43hôm sau,
20:44tôi tỉnh giấc vì tiếng ồn ào từ tầng dưới vọng lên.
20:47Tôi đã sống ở đây một thời gian dài,
20:48đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy nhà họ Lạc ồn ào như vậy vào buổi sáng.
20:52Chuyện gì đang xảy ra vậy?
20:54Sau khi rửa mặt,
20:55tôi vừa mở cửa ra thì Lạc chết đã đưa cho tôi một ly sữa đậu nành.
20:58Đánh thức em dậy rồi à?
21:00Uống tạm chút gì nhé?
21:01Chị hai đã về,
21:02chỉ là có việc đột xuất nên có lẽ hôm nay bữa sáng sẽ không yên ổn đâu.
21:06Anh trông khá căng thẳng,
21:07nên tôi không hỏi thêm gì cả,
21:09uống xong rồi cùng anh đi xuống nhà.
21:11Bước vào phòng khách,
21:12tôi thấy mẹ Lạc đang ngồi nghiêng nghị ở vị trí chủ tọa,
21:14vẻ mặt vô cùng khó chịu.
21:16Lục Tiêu,
21:16trước đây tôi đã giao A nghi cho cậu,
21:18vậy mà cậu lại đối xử với con bé như thế này sao?
21:21Lục Tiêu,
21:22vị giáo sư đại học lịch lãm,
21:23đeo kính gọng vàng,
21:24tóc tai chảy chút gọn gàng,
21:31con hiểu rằng việc nhận con nuôi có thể khó được cha mẹ chấp nhận.
21:34Nhưng đây là quyết định của con và A nghi,
21:36mong cha mẹ có thể ủng hộ.
21:38Cha Lạc quay sang hỏi con gái lớn,
21:40con nghĩ thế nào?
21:41Ba, mẹ, con, con không biết.
21:43Lạc nghi đứng đó,
21:45ním môi,
21:45chóp mũi ứng đỏ lên,
21:46dường như vừa khóc xong.
21:48Bên cạnh họ là một bé trai đang ngước nhìn mọi người.
21:51Tôi đứng xem mà chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra,
21:53vừa định mở hệ thống để tìm hiểu thì Lạc chích ghé sát tay tôi,
21:56thì thầm kể lại đầu đuôi câu chuyện.
21:58Hóa ra Lục Tiêu muốn nhận nuôi một đứa trẻ từ trại trẻ mù côi,
22:01chính là cậu bé đó.
22:02Nhưng vì sự nghiệp hiện tại của anh phụ thuộc vào nhà họ Lạc,
22:05nên việc này cần được sự đồng ý của họ.
22:07Chỉ khi Lạc ra chấp nhận đứa trẻ này,
22:09tài sản của anh ta sau này mới có thể được thừa kế cho nó.
22:12Đồng thời,
22:13gia đình Lạc cũng sẽ phải có trách nhiệm chăm sóc đứa trẻ này về sau.
22:16Tuy nhiên,
22:17thái độ của chị cả lại rất bối rối,
22:19có vẻ không hài lòng với quyết định đơn phương của Lục Tiêu.
22:26Sau này khi về già,
22:28tiểu anh sẽ chăm sóc chúng ta.
22:30Nhưng, nhưng chúng ta đã thống nhất là sẽ không sinh con,
22:33cũng không nhận con nuôi mà.
22:34Lạc nghi ngập ngừng mãi mới nói được.
22:36Rồi cũng đến lúc ta già cả,
22:38ai sẽ là người săn sóc cho mình.
22:40Lục Tiêu nhẹ nhàng nói,
22:41ngày trước chính em đã nói không muốn sinh con,
22:43anh vì áp lực từ gia đình mới chấp nhận.
22:45Anh đối xử với em như vậy,
22:47em không nghĩ cho anh chút nào sao.
22:49Chẳng hiểu sao, nhìn vẻ mặt anh lúc ấy,
22:51tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
22:53Chị cả cũng lộ rõ vẻ bực dọc,
22:55ánh mắt thoáng bối rối.
22:56Có chuyện chẳng lành rồi.
22:58Người đàn ông này hoàn toàn không có chút tình yêu nào với chị.
23:01Tôi vội vàng mở ngay hệ thống hóng hớt.
23:03Không tìm thì thôi,
23:04vừa cha đã khiến tôi tức muốn nổ tung.
23:06Hóa ra Lục Tiêu là một kẻ xảo quyệt.
23:08Hắn dùng vẻ ngoài đạo mạo để lừa gạt chị cả.
23:10Mấy năm qua bám váy vợ,
23:12bây giờ lại định trở mặt.
23:13Thường ngày liên tục tiêm nhiễm vào đầu chị những suy nghĩ tiêu cực,
23:16khiến chị từ một người mạnh mẽ trở nên yếu đuối,
23:18cái gì cũng nhiều nhị,
23:19tự giác làm mọi việc nhà,
23:20bị mắng cũng chẳng dám cãi lại.
23:22Đáng giận hơn nữa hắn hoàn toàn không phải là trẻ mồ côi,
23:25mà là có con riêng với người tình.
23:27Tôi giận xôi người nguyên rùa Lục Tiêu trong bụng,
23:29không để ý thấy khuôn mặt chị cả bỗng nhiên đờ đẫn.
23:31Ba Lạc đập bàn giận dữ.
23:33Cậu đang ép bộ con gái tôi đấy à?
23:35Tôi nói cho cậu biết,
23:36đừng hòng nhận nuôi đứa trẻ này.
23:38Mẹ Lạc lạnh lùng tiếp lời.
23:39Với gia sản của Lạc ra,
23:41lo gì lúc các con giả không ai chăm sóc.
23:43Lạc chiếc cũng lên tiếng.
23:45Có tôi ở đây,
23:45anh nghĩ sau này các anh chị không có chỗ dựa hay sao?
23:48Bất chấp mọi lời chỉ trích từ gia đình,
23:50Lục Tiêu vẫn cố gắng gợi cười.
23:52Cha mẹ nói vậy thôi,
23:53nhưng khi về già có thêm một đứa trẻ bên cạnh,
23:55chẳng phải tốt hơn sao?
23:57Anh ta lại quay sang nhìn chị cả.
23:59A nghi, em thấy thế nào?
24:01Tôi nóng ruột nghĩ thầm.
24:02Nếu muốn có con làm bạn khi về già,
24:04vậy lúc trước chị cả nói không sinh con
24:05thì sao anh lại đồng ý?
24:07Chẳng phải vì nhắm vào tiền bạc và địa vị của nhà vợ
24:09nên mới cưới chị ấy hay sao?
24:11Dưới ánh mắt của mọi người,
24:13chị cả ôm đầu khóc nức nở.
24:15Em không biết, đừng hỏi em nữa.
24:16Ông lạc tức giận nói lớn.
24:18Chỉ cần con trả lời có hay không muốn nuôi đứa bé này thôi.
24:21Chị hai vừa định đáp lời thì sắc mặt Lục Tiêu thay đổi,
24:24giọng nói lạnh lùng.
24:25A nghi, chẳng phải chuyện này chúng ta đã thống nhất tại nhà rồi sao?
24:29Bây giờ em lại muốn thay đổi quyết định.
24:31Tôi không thể nhẫn nhịn được nữa.
24:32Anh rẻ à, thái độ của chị hai đã rõ ràng rồi,
24:35chị ấy không muốn.
24:37Việc anh cứ ép buộc như vậy là có ý gì?
24:39Trước đây hai người đã thỏa thuận là sẽ không sinh con.
24:42Bây giờ anh lại muốn nhận con nuôi,
24:43nhìn thế nào cũng thấy anh có lỗi với chị hai.
24:46Nhưng tôi không thấy anh có một chút ăn năn nào cả.
24:49Hơn nữa, hai người còn trẻ,
24:50việc gì phải vội vàng nhận con nuôi?
24:52Tôi nhìn bé này cũng không giống trẻ mù côi.
24:55Anh sốt sáng nhận nuôi như vậy,
24:57lẽ nào đứa trẻ có vấn đề gì?
24:58Lời cuối cùng khiến Lục Tiêu thoáng chút bối rối,
25:01nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh.
25:03Sao có thể như vậy được?
25:04Anh chỉ muốn chuẩn bị cho tương lai thôi mà.
25:07Tôi nghiến rằng,
25:08tên đàn ông tồi tệ này,
25:09dựa vào chị hai để thăng tiến,
25:11vậy mà sau lưng lại lén lút gian díu với sinh viên.
25:14Vừa kết hôn đã có con với người tình,
25:15giờ còn chưa chẽn muốn mang đứa bé về bắt chị hai nuôi dùng.
25:18Nuôi con của tiểu tam bằng tiền của vợ à?
25:21Hình!
25:22Dưới áp lực của bố mẹ lạc,
25:23cuối cùng chị hai bật khóc lắc đầu.
25:25Con không muốn nhận nuôi đứa bé này.
25:27Lục tiêu lập tức biến sắc.
25:29Xem ra em không hề coi trọng gia đình này chút nào.
25:31Anh ta thở dài làm ra vẻ đau khổ.
25:34Đúng vậy,
25:34bao năm nay em nói gì anh cũng nghe,
25:36em muốn gì anh cũng chịu.
25:38Nhưng nếu như vậy,
25:39hay là ly hôn đi?
25:40Trong mắt em,
25:41ý kiến của người chồng này chẳng bao giờ có giá trị.
25:43Tôi tức giận.
25:44Đừng có giả tạo nữa.
25:46Diễn dở tệ.
25:47Nhưng cái trò lùi một bước để tiến ba bước của anh ta
25:49lại khiến chị hai tái mặt.
25:51Em,
25:51em không muốn ly hôn,
25:53tôi gào thét trong lòng.
25:54Trời ơi chị ơi,
25:55tỉnh táo lại đi.
25:56Anh ta đang dùng ly hôn để ép chị đấy.
25:59Đứa bé đó chính là con riêng của anh ta.
26:01Thôi được,
26:02chị không nghe thấy suy nghĩ của em,
26:04em sẽ tìm cách vạch trần anh ta.
26:06Trong lúc tôi còn đang suy tính thì giọng của lạc chíp vang lên.
26:09Anh rẻ à,
26:09em nghĩ thế này.
26:11Nếu anh muốn nhận nuôi,
26:12vậy thì làm xét nghiệm AD&E.
26:14Tôi lập tức sáng mắt.
26:15Đúng rồi.
26:16Sao nãy giờ mình không nghĩ ra?
26:18Lục tiêu giả vờ đau lòng.
26:19À chết,
26:20em nghi ngờ anh sao?
26:22Anh với chị hai yêu nhau chân thành như vậy mà em lại nói thế thì chẳng khác nào em đang nghi ngờ con mắt nhìn người của chị hai sao?
26:28Tôi nhịn cười nói.
26:29Đâu có nghi ngờ gì ạ.
26:30Chính vì em tin tưởng anh,
26:31tin tưởng chị hai nên mới đưa ra ý kiến này.
26:34Làm như vậy sẽ giúp xóa bỏ hoàn toàn mọi người vực trong lòng ba mẹ và cả chị hai nữa.
26:38Hắn thật sự cho rằng chỉ cần chị hai đồng ý là lạc ra sẽ chấp nhận chuyện này sao?
26:42Mẹ lạc cất lời.
26:43Nếu con đã quyết tâm như vậy thì cứ đi xét nghiệm AD&E.
26:46Lục tiêu im lặng vài giây,
26:47đột ngột lấy ra một sấp giấy từ trong túi.
26:50Thật ra con đã làm xét nghiệm rồi ạ.
26:52Đây là kết quả xét nghiệm giữa con và đứa bé hoàn toàn không hề có quan hệ huyết thống.
26:56Hóa ra hắn đã chuẩn bị sẵn.
26:58Đúng là cáo giả.
26:59Chắc chắn đã mua chục bác sĩ làm giả kết quả.
27:01Giờ con diễn trò trước mặt mọi người.
27:03Êp chúng tôi không thể yêu cầu xét nghiệm lại vì sự ảnh hưởng đến danh tiếng của lạc ra.
27:07Mọi người đều lộ vẻ khó chịu.
27:08Lạc chết chỉ lườm ba một cái rồi im lặng bước lên lầu.
27:11Xem ra lục tiêu đã tính toán kỹ lưỡng.
27:13Muốn ép lạc ra phải chấp nhận đứa bé này.
27:16Điều đáng gây tẩm hơn nữa là thằng nhóc kia cũng diễn rất giỏi.
27:19Trong ánh mắt đầy sự kho khát con muốn trở thành thiếu gia giàu có.
27:22Nhưng lại cố tỏ ra ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
27:24Nhìn cái vẻ mặt hiền lành giả tạo đó mà phát tẩm.
27:27Đúng là cha nào con ấy, cái gì cũng thấy tốt.
27:30Chẳng phải lục tiêu và tiền mộng mộng đã giận dò,
27:32nhồi sọ nó kỹ càng trước rồi hay sao?
27:34Bất ngờ, chị hai run dày hét lên, túm lấy cổ áo đứa trẻ.
27:38Sợi dây chuyền này tại sao nó lại ở trên người con?
27:41Lục tiêu, anh giải thích chuyện này cho tôi đi.
27:44Đến lúc này tôi mới để ý đến sợi dây chuyền nhỏ trên cổ thằng bé.
27:47Chị hai không nói, tôi cũng chẳng quan tâm,
27:50hóa ra nó có đeo một sợi dây chuyền trên cổ.
27:52Chị hai ơi đầu óc chị có thể nhanh nhẹ hơn một chút được không?
27:55Lục tiêu ngoại tình với tiền mộng mộng đã 5 năm rồi.
27:58Thằng bé này chính là con riêng của bọn họ.
28:00Trong mắt lục tiêu thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
28:03Còn thằng nhóc thì cuốn cuồng giật lấy sợi dây chuyền,
28:05nhưng bị chị hai giữ chặt.
28:07Nó lộ nguyên hình, gào lên.
28:08Đây là dây chuyền mẹ con tặng cho con mà.
28:11Chị hai nhẹ ngào.
28:12Tôi hiểu rồi anh với tiền mộng mộng có gian tình.
28:14Lục tiêu vẫn cố chối.
28:16A nghi, đừng làm ẩm ý.
28:18Chỉ là trùng hợp thôi, ngoài đường bán đầy kiểu này.
28:20Tôi cười khẩy, cuối xuống thì thầm vào tai thằng nhóc vài câu.
28:24Nó bỗng quả khóc, xong đến đấm đá lục tiêu.
28:26Ba ơi, ba gạt con.
28:28Ba và mẹ đều nói dối con hết.
28:30Con không muốn ở đây, ba đưa con về với mẹ đi mà.
28:33Tiếng ba làm người chị cả sững sờ.
28:35Anh, anh đã phản bội em.
28:37Lục tiêu á khẩu, dơ tay tát đứa bé.
28:40A nghi, em nghe anh giải thích, làm sao anh có thể lừa dối em được chứ?
28:44Đây chỉ là hiểu lầm thôi.
28:46Anh yêu em mà.
28:47Anh đã hy sinh vì em bao nhiêu,
28:49chỉ mong em thực hiện cho anh một yêu cầu nhỏ nhoi thôi mà.
28:51Trời đất ơi, đến nước này rồi mà còn định tẩy não chị tôi nữa sao?
28:55Anh dám phản bội chị tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh.
28:59Lạc Cần bị đánh thức, vẫn còn ấm ức chuyện bị lừa trước đó,
29:02coi như có cơ hội chút giận.
29:04Lục tiêu lãnh chọn mấy đấm của Lạc Cần,
29:05thằng bé cũng lao vào che chắn.
29:07Đừng đánh ba con.
29:09Ba ơi, mình về nhà tìm mẹ đi.
29:11Con sẽ ngoan mà, đừng bán con.
29:13Đúng lúc này, lạc chết lạnh lùng lên tiếng.
29:15Tôi đã cho người điều tra phòng xét nghiệm rồi.
29:18Anh đã hối lộ nhân viên, làm giả kết quả.
29:20Lục tiêu, anh còn gì để nói nữa không?
29:23Lạc Cần nghe xong càng nổi cơn tam bành.
29:25Tôi phải đánh chết anh, đồ tôi.
29:27Thế mà lục tiêu vẫn chưa chẽn đổ thừa.
29:29A nghi chưa bao giờ cho tôi sự ấm áp,
29:31tôi phải chiều theo mọi sở thích của cô ấy.
29:34Tôi chỉ muốn có một đứa con,
29:35nhưng cô ấy không chịu sinh.
29:37Do mẹ đứa bé quyến rũ tôi trước,
29:38tôi cũng bất đắc dĩ thôi, may mắn thay.
29:41Cuối cùng chị cả cũng tỉnh ngộ,
29:42lạnh lùng quay đi.
29:43Nếu anh bất mãn với tôi đến vậy thì ly hôn đi.
29:46Lập tức, lục tiêu thay đổi sắc mặt,
29:48khóc lóc và xin.
29:49Thật giả dối.
29:50Đồ cạn bã.
29:52Cứ chờ xem, anh sẽ phải ra đi tay trắng thôi.
29:54Lục tiêu lầm lũi dẫn đứa bé rời đi,
29:56phía trước chờ đợi hắn ta là sự trừng phạt của Lạc Gia.
29:59Chị cả rưng rưng nước mắt,
30:00nắm lấy tay tôi.
30:02Mộng mộng, may mà có em,
30:03chị mới nhận ra bộ mặt thật của anh ta.
30:05Tôi chớp mắt, cười.
30:07Ôi rào, cũng tại thằng bé dễ bị lừa quá thôi.
30:10Mẹ Lạc tò mò hỏi,
30:12con đã nói gì với nó vậy?
30:13Con bảo, ba mẹ con không cần con nữa,
30:16sắp bán con đi rồi.
30:17Đúng là lúc đó,
30:18bộ dạng của lục tiêu chẳng khác gì kẻ buôn bán trẻ em.
30:21Cả nhà đều cười ồ lên,
30:23ngay cả Lạc Gia cũng khẽ nhít môi,
30:24ánh mắt ánh lên ý cười.
30:26Thật ra thì mộng mộng còn muốn cá cược.
30:28Cô ta tin vào những điều lục tiêu nói,
30:30nghĩ rằng chị gái đã hoàn toàn bị anh ta thao túng,
30:32nên mới cố tình cho con trai đeo chiếc dây chuyền để phô trường.
30:35Ai ngờ rằng,
30:36chính chiếc dây chuyền đó lại làm hỏng hết thảy những toan tính của họ.
30:39Cuối cùng mọi việc đã êm xuôi.
30:41Lục tiêu bị phát hiện ngoại tình,
30:42không những mất hết mà còn bị tố giác về hành vi trái đạo đức nghề nghiệp,
30:45dẫn đến việc bị trường học đuổi việc.
30:47Nghe nói sau này hắn ta đi đâu xin việc cũng khó khăn,
30:50suốt ngày chút dẫn lên tiền mộng mộng bằng bạo lực.
30:52Không lâu sau,
30:53tiền mộng mộng lại gian díu với một người đàn ông khác,
30:55tiện thể đánh gãy chân lục tiêu,
30:57rồi còn tranh thủ tiết lộ một sự thật động trời.
30:59Hóa ra,
31:00đứa trẻ kia thực sự không phải là con của lục tiêu.
31:03Kết quả xét nghiệm trước đó hoàn toàn chính xác.
31:05Lục tiêu cứ tưởng mình đã mua được trục nhân viên giám định,
31:08ai rè tiền mộng mộng đã bí mật móc nối với người đó trước,
31:10lén lút sắt mũi hắn.
31:12Sau này Lạc Chích kể lại chuyện này cho tôi nghe.
31:15Tôi cười muốn tắt thở.
31:16Những ngày sau đó,
31:17Lạc Chích cứ như người mất hồn.
31:18Cứ tan làm là anh lại ghé tiệm hoa mua hoa tặng tôi,
31:21đến nỗi bố mẹ chồng nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.
31:29Đến một ngày,
31:30anh mang về một bó hoa khiến tôi nổi mần đỏ khắp người,
31:32dị ứng kinh khủng.
31:34Tôi không thể chịu đựng được nữa,
31:35liên chất vấn anh.
31:36Anh nghĩ tôi kiếm 10 triệu dễ dàng quá nên định trả thù tôi hả?
31:40Lạc Chích bối rối.
31:41Trước đây anh hiểu lầm em,
31:42bây giờ chỉ muốn bù đắp cho em thôi.
31:45Nhưng anh lại không hề biết tôi bị dị ứng với hoa hồng.
31:47Tôi bất lực thở dài.
31:49Lạc Chích,
31:49hay là chúng ta ly hôn đi?
31:51Anh đối xử với em như vậy,
31:52em thật sự không quen.
31:54Lạc Chích chỉ lắc đầu,
31:55im lặng từ chối.
31:56Mẹ em cũng mất rồi,
31:58em không cần tiền của anh nữa.
31:59Giữa chúng ta vốn dĩ chẳng có gì ràng buộc cả.
32:02Tôi không hiểu.
32:03Tại sao anh lại không chịu ly hôn?
32:05Lạc Chích vẫn im lặng.
32:06Có lẽ là vì tiền.
32:08Nếu là vì tiền,
32:09em sẵn sàng từ bỏ 500 triệu tiền bồi thường.
32:11Tôi nghiến ràng nói.
32:13Dù sao,
32:13cái gì của mình thì giữ,
32:15cái gì không phải của mình thì buông.
32:17Vẫn còn 10 triệu,
32:18đủ để sống qua ngày,
32:19thậm chí còn có dư để thuê vài anh người mẫu.
32:21Lạc Chích đột nhiên hỏi.
32:23Hứa mộng,
32:23em thấy anh là người như thế nào?
32:25Giọng anh rất chân thành.
32:27Thu thật,
32:27Lạc Chích chính xác là hình mẫu lý tưởng mà tôi luôn mong ước.
32:30Từ vẻ ngoài,
32:31vóc dáng,
32:32phong thái đến cách ứng xử,
32:33tất cả đều khiến tôi rung động.
32:35Tôi đáp lời một cách thẳng thắn.
32:37Tuyệt vời.
32:38Vừa đẹp trai,
32:38lại giàu có.
32:39Điều quan trọng là anh biết giữ mình,
32:41thậm chí còn ngây ngô,
32:42đáng yêu nữa chứ.
32:43Đúng là hình mẫu lý tưởng của tôi.
32:45Vậy,
32:46em có thể cho cho anh một cơ hội được không?
32:48Gương mặt Lạc Chích ứng hồng,
32:50thể hiện rõ sự ngại ngùng.
32:51Anh muốn theo đuổi em.
32:53Hóa ra những bó hoa,
32:54những món quà mà tôi nhận được mấy hôm nay
32:56đều là những bước tiếp cận gián tiếp của anh.
32:58Tôi nhìn chằm chằm vào anh,
32:59quả thật khó lòng từ chối.
33:01Anh có tiền,
33:02có ngoại hình,
33:03tính cách lại tốt.
33:03Ở bên anh,
33:04tôi cảm nhận được sự chân thành.
33:06Đằng nào tôi cũng đang độc thân,
33:08cứ thử một lần xem sao.
33:09Mị tôi nhìn chằm chằm,
33:10Lạc Chích có vẻ bối rối.
33:12Nếu em còn do dự,
33:13anh có thể cho em thêm thời gian để suy nghĩ.
33:16Không cần đâu.
33:17Em đồng ý.
33:18Nhưng tôi vẫn không khỏi hỏi.
33:20Anh thích con người thật của em,
33:21hay chỉ là vẻ bề ngoài này?
33:23Nhìn em đang nổi mần đỏ thế này
33:24mà anh vẫn còn tỏ tình cơ đấy.
33:26Lạc Chích hẽ mỉm cười,
33:28giọng nói dịu dàng.
33:29Là em,
33:30thì thế nào anh cũng yêu thích.
33:31Kể từ khi chính thức bắt đầu mối quan hệ,
33:33Lạc Chích càng trở nên cuốn quyết hơn.
33:35Quà tặng cũng chuyển từ hoa sang trang sức,
33:37hàng hiệu đắt tiền.
33:38Mẹ là con nắm tay tôi dặn dò.
33:40Thằng bé này khó khăn lắm mới hiểu ra,
33:42con đừng dễ dãi quá.
33:44Đàn ông có được dễ dàng quá
33:45thì sau này lại không biết trân trọng đâu.
33:47Quả nhiên là mẹ chồng giàu kinh nghiệm,
33:49không hổ danh.
33:50Chắc chắn Lạc Chích không ngờ rằng
33:52mẹ ruột lại âm thầm dễ dỗ mình như vậy.
33:54Một lần,
33:55Lạc Chích say khớt,
33:56ôm chặt lấy tôi đòi ngủ chung.
33:57Vợ chồng người ta ai chả ngủ cùng nhau,
33:59sao anh lại không được?
34:01Thấy ráng vẻ tội nghiệp của anh,
34:02tôi mềm lòng cho anh lên giường.
34:04Lạc Chích nói có chuyện muốn kể.
34:06Anh muốn tiết lộ một bí mật cho em.
34:08Tôi ghé sát tay,
34:09nhưng anh chỉ nhẹ nhàng hôn lên môi tôi
34:11như chuồn chuồn lướt nước,
34:12rồi vội vàng chui vào chân,
34:13hai tay đỏ ửng.
34:15Tôi hỏi,
34:16bí mật đâu?
34:17Thật ra anh nghe được tiếng lòng của em.
34:19Tôi ngỡ ngàng.
34:20Vậy chẳng phải từ lâu anh đã biết
34:21tôi không phải là hứa mộng thật sao?
34:23Anh nhìn tôi,
34:24nhẹ nhàng nói,
34:25anh biết,
34:26người anh yêu,
34:27luôn là em,
34:28chứ không phải cô ấy.
34:29Nghe được câu nói đó,
34:30trong lòng tôi cũng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.
34:33Cuộc hôn nhân này,
34:34vẫn có thể tiếp tục.
34:35Sáng hôm sau tỉnh dậy,
34:36tôi thấy Lạc Chích đang trống đầu nằm bên cạnh,
34:38ánh mắt chàn đầy yêu thương.
34:40Trong đầu tôi bỗng vang lên giọng nói của anh.
34:42Trời ơi,
34:43vợ mới ngủ dậy đáng yêu quá,
34:45muốn hôn quá đi mất.
34:46Rõ ràng Lạc Chích không hề nói ra lời nào.
34:49Đến lượt tôi thấu hiểu
34:49những suy nghĩ sâu kín trong tim anh rồi ư.
34:52Ôi trời đất!
34:53Một tổng tài mà đầu óc lúc nào
34:54cũng chỉ nghĩ đến chuyện ôm ấp và hôn môi thôi sao.
34:56Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hẹn gặp lại.
Bình luận