Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Có Thể Tham Lam, Nhưng Không Hèn Hạ || Thiên Thần Đắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Năm 19 tuổi, tôi bị đưa lên giường của cố tự.
00:03Một người đàn ông kiêng rục nhiều năm, lần đầu nếm thử tư vị xác thịt.
00:07Quả nhiên nếm thử lần đầu liền như nghiện, quấn lấy tôi suốt 4 năm liền.
00:10Cố tự vốn theo chủ nghĩa độc thân, không tin vào hôn nhân.
00:13Còn tôi, mỗi năm đều ký hợp đồng với nhà họ cố, mỗi lần trị giá 100 vạn.
00:18Anh ta ham sắc, còn tôi thì tham tiền.
00:21Tôi đã nghĩ mối quan hệ này sẽ cứ thế tiếp diễn.
00:23Cho đến ngày tôi vô tình nhìn thấy một tấm ảnh trong thư phòng,
00:26một chàng trai trẻ nghiêm túc quỳ xuống, trao nhẫn kim cương cho một cô gái.
00:30Hóa ra, dù có kiên quyết không kết hôn đến đâu, vẫn có thể phá lệ vì một người đặc biệt.
00:35Vậy nên, khi nhà họ cố tìm đến để gia hạn hợp đồng, tôi đã từ chối.
00:39Tôi có thể ham tiền, có thể say mê sắc đẹp, nhưng tôi tuyệt đối không chấp nhận trở thành kẻ thứ ba.
00:44Trong giới thượng lưu Bắc Kinh, cố tự được xem là một dị nhân.
00:47Sinh ra trong gia đình quyền thế, tài năng hơn người, nhưng lại tuyệt nhiên tránh xa nữ sắc.
00:52Không yêu đương, càng không đụng đến chuyện kết hôn.
00:55Bên ngoài đồn rằng, thời nhỏ anh từng bị bảo mẫu ngược đáy.
00:58Đến năm 15 tuổi lại bị con gái của bảo mẫu rụ rỗ, từ đó nảy sinh tâm lý bài xích phụ nữ.
01:03Nhà họ cố vốn ba đời chỉ có một con trai, và anh chính là người kế thừa duy nhất, khiến cả gia tộc nóng ruột.
01:09Có người bày miêu, không tiếp xúc với nữ sắc là vì chưa từng nến trải.
01:13Chỉ cần phá lệ một lần, sẽ biết phụ nữ có sức hút thế nào.
01:16Nghe xong, nhà họ cố thấy hợp lý.
01:18Theo lý thuyết tâm lý, đây được gọi là liệu pháp giải mẫn cảm, càng ghét thì càng phải tiếp xúc nhiều.
01:24Và thế là, họ tìm đến tôi.
01:26Khi đó tôi vừa trúng tuyển đại học, ban ngày đi học, ban đêm làm thêm.
01:30Ăn uống đạm bạc đến mức chỉ có bánh bao chấm nước lọc, nghèo đến mức gió thổi qua người cũng len canh.
01:35Họ đưa ra điều kiện, một năm một trăm vạn, hợp đồng rõ ràng.
01:39Tôi gật đầu đồng ý.
01:40Đêm hôm ấy, sau khi được tắm rửa sạch sẽ, tôi bị đưa thẳng vào phòng ngủ của cô tự.
01:45Tôi hiểu rõ, giữa hàng ngàn mỹ nhân ở Bắc Kinh, vì sao nhà họ cố lại chọn tôi.
01:49Ba của anh nói, mồ côi, cần tiền, dễ kiểm soát, sẽ không dám gây dối.
01:54Mẹ của anh nói, ngoại hình xinh đẹp, lại là sinh viên trường danh tiếng, vừa đủ sắc vừa đủ trí để xứng đôi với con trai tôi.
02:01Còn ông nội anh lại nói, cần tiền là để chữa bệnh cho chị gái, có tình, có nghĩa, là một cô gái tốt.
02:07Ba người cùng gật đầu đồng thuận, quyết định chọn tôi để chữa chứng không gần nữ sắc của cô tự.
02:11Tôi đồng ý, một là vì nghèo, hai là vì đã thấy ảnh của anh.
02:15Cô tự khi mới 20 tuổi, trẻ trung, tuấn tú, ngay cả khi lạnh lùng cũng đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
02:21Nếu đối phương là một ông lão 60, có lẽ tôi sẽ do dự.
02:25Nhưng đây là cô tự, đẹp trai, giàu có.
02:28Lên giường với anh, chưa chắc ai lời hơn ai.
02:31Thế là, tôi đem bản thân bán với giá 100 vạn.
02:33Từ đó trở thành người phụ nữ duy nhất bên cạnh cô tự, được nhà họ cố ngầm thừa nhận.
02:38Quản gia và người hầu đều gọi tôi là cô phu nhân.
02:41Dù anh không cưới, nhưng tôi đã ở bên anh suốt 4 năm, nhìn vào chẳng khác gì chính thất.
02:46Nhưng tôi biết rõ, mình không phải.
02:48Vì vậy, khi nhìn thấy bức ảnh trong thư phòng, tôi lại thấy lòng mình nhẹ bẫng.
02:52Trong ảnh, cô gái dự dàng xinh đẹp, còn cô tự trẻ tuổi quỳ trước cô, ánh mắt nghiêm túc.
02:57Chỉ một thoáng nhìn, tôi đã thấy chiếc nhẫn kim cương trên tay cô.
03:00Thì ra lời đồn trên mạng là thật, trên đời này không có ai thật sự chán ghét hôn nhân, chỉ là chưa gặp đúng người để cưới.
03:07Và giờ, cô tự đã gặp được rồi.
03:09Đêm hôm đó, cô tự vừa bước vào nhà đã vội vã ôm tôi lên giường.
03:13Sau khi tốt nghiệp đại học, anh tiếp tục học cao học, ngay ngay theo giáo sư đi học khắp nơi.
03:18Lần này cũng vậy, đã gần một tháng anh không về, mà vốn dĩ anh đã có nhu cầu cao, lại nhịn lâu nên càng vội vàng, thô bạo.
03:25Xong chuyện, anh nhắm mắt nghỉ ngơi, tiện tay cầm điện thoại lướt.
03:28Còn tôi, giống như một tấm rể bị dùng xong rồi vứt sang một bên.
03:32Tôi gắng gượng nói, cô tự, giúp tôi rửa qua được không?
03:36Bình thường tôi chẳng bao giờ nói vậy.
03:38Anh chưa từng dịu dàng với tôi, ngoại trừ một lần duy nhất.
03:41Nhưng hôm nay tôi thực sự kiệt sức, có lẽ vì mấy hôm nay tăng ca liên tục, hoặc là vì bức ảnh kia, khiến tôi chẳng còn chút sức lực nào.
03:48Giả vờ, anh hừ lạnh, rồi bế tôi lên dễ như không.
03:51Vào phòng tắm, lại tiếp tục một trận hỗn loạn.
03:54Thật ra, lúc mới bắt đầu, cô tự đâu có cùng nhiệt như thế.
03:58Tôi vẫn nhớ rõ, lần đầu tiên của chúng tôi, nhà họ cô đã phải cho anh uống thuốc.
04:03Kết quả là, thuốc cộng thêm cơn giận dữ, đêm đó tôi bị anh hành hạ đến mức bác sĩ gia đình phải tới.
04:08Khi tỉnh lại, khuôn mặt anh lạnh băng.
04:10Anh cãi nhau kịch liệt với người nhà, thậm chí bỏ đi hơn nửa tháng.
04:14Tôi từng nghĩ, anh ghét tôi đến thế, chắc chắn sẽ không bao giờ lại gần nữa.
04:18Nhưng hôm sau, anh bất ngờ đạp cửa xông vào phòng.
04:21Cổ tay tôi bị trói chặt vào đầu giường, anh kéo lỏng cà vạt, ánh mắt đầy tức giận.
04:26Giỏi lắm, các người giỏi lắm.
04:28Cha cho anh quyền lực, mẹ cho anh mạng sống, anh không thể chống lại họ, chỉ có thể chút hết oán hận lên tôi.
04:34Ban đầu, chuyện đó chỉ xảy ra mỗi tháng một lần, lần nào cũng khiến tôi đầy thương tích.
04:38Sau tăng thành nửa tháng, một tuần, rồi gần như ngày nào cũng vậy.
04:42Về sau, anh không còn quá thô bạo, thậm chí đôi khi còn nhẹ nhàng hôn tôi.
04:46Chỉ khi xa nhau lâu, anh mới mất kiểm soát.
04:49Vì thế, khi anh bế tôi vào phòng tắm, tôi liền thử hỏi.
04:53Anh có thể bôi thuốc giúp tôi không?
04:55Sao lưng tôi với không tới?
04:56Vừa nãy tôi bị đập vào đèn bàn, bầm tím một mảng lớn.
05:00Lần này anh không mắng tôi giả vờ yếu ớt, mà ra ngoài lấy thuốc mỡ.
05:03Nhưng khi vừa mở nắp, tiếng chuông điện thoại vang lên, là một bản nhạc đang nổi gần đây.
05:08Ánh mắt anh lập tức sáng lên, rồi rơi khỏi phòng tìm điện thoại.
05:12Từ phòng khách, giọng anh vang lên, dịu dàng đến lạ.
05:15Ừ, anh biết rồi, anh tới đón em.
05:18Sau đó mọi âm thanh dần biến mất.
05:20Nước trong bồn tắm mỗi lúc một lạnh.
05:22Tiếp thuốc mỡ rơi xuống đất, bị anh vô tình dẫm nát.
05:25Tôi muốn vươn tay lấy điện thoại, bởi mỗi khi bị anh hành hạ, chỉ cần nhìn số dư tài khoản, tôi sẽ thấy dễ chịu hơn.
05:31Nhưng lần này, tôi không thể nhúc nhích.
05:33Cả lưng và đùi đau nhói, hôm nay anh quá tàn nhẫn, chẳng còn chút dịu dàng hay nhân tính.
05:38Một cách không đúng lúc, tôi lại nhớ tới bức ảnh kia, nhớ tới giọng nữ ngọt ngào vừa vang lên.
05:43Tôi chỉ là tình nhân được thuê để trị chứng sợ phụ nữ của cô tự.
05:46Còn 7 ngày nữa, hợp đồng sẽ hết hạn.
05:49Có lẽ, lần này nhà họ cố sẽ không tìm tôi ra hạn nữa.
05:52Vết thương trên lưng tôi cuối cùng là do bác sĩ riêng của nhà họ cố bôi thuốc.
05:56Chị ấy dịu dàng, điềm tĩnh, tôi vẫn quen miệng gọi một tiếng chị.
06:00Khi thấy mảng bầm tím lớn, chị chỉ khẽ thở dài, rồi thanh thạo mở tủ thuốc.
06:04Lại bị thế này à, nó lại nổi điên sao.
06:07Giọng chị sen chút nghi ngờ, bởi lần gần nhất tôi bị thương nặng là 2 năm trước.
06:11Từ đó đến nay, giữa tôi và cô tự dường như đã hỏa hoãn hơn nhiều.
06:15Thực tế, lần này là do anh thử một tư thế mới, vô tình đẩy tôi ngã vào đèn bàn.
06:20Nhưng những lời như thế, tôi không thể thốt ra, chỉ im lặng.
06:23Chị bác sĩ cũng rất tinh tế, không gặng hỏi thêm,
06:26chỉ để lại cho tôi ánh mắt đầy thương xót khiến lồng ngực ngẹn lại.
06:29Đang bôi thuốc được nửa chừng, mẹ cô tự đột ngột xuất hiện.
06:32Bà vừa bước vào đã thấy vết bầm rõ rệt trên lưng tôi.
06:35Không cần hỏi, bà cũng hiểu nguyên nhân.
06:38Giận dữ, bà lập tức gọi điện mắng con trai một trận,
06:41ra lệnh anh phải lập tức về nhà, ở lại chăm sóc tôi cho tới khi khỏi hẳn.
06:44Cô tự trở về, sắp mặt ưu ám như phủ một tầng trì.
06:48Trước mặt mẹ, anh còn cố nhẫn nhị,
06:50nhưng khi bà và bác sĩ vừa rời đi, anh lập tức bùng nổ.
06:53Anh hất đổ đèn bàn, ném tuyết thuốc xuống đất, gào lên.
06:56Tĩnh tĩnh khó lắm tôi mới hẹn được đi ăn,
06:58bị cô phá hỏng, cô vừa lòng trừa.
07:01Hóa ra, cô gái đó tên là Tĩnh tĩnh,
07:03không, đó là cách anh gọi thân mật.
07:05Còn tôi, suốt 4 năm,
07:07chưa từng một lần được anh gọi bằng tên chiều mến.
07:09Trong miệng anh, tôi luôn là lâm nhan tịch,
07:11đầy đủ họ tên, lạnh lùng và xa cách.
07:14Cô còn dám giả vờ.
07:15Anh nhặt lại tuyết thuốc,
07:17bôi lên vết thương một cách mạnh bạo, không chút nể năng.
07:20Cơn đau nhói khiến chán tôi vã đầy mồ hôi lạnh,
07:22ngón tay vô thức cào rách ga rường.
07:24Anh chỉ dừng lại khi cơn giận lắng xuống,
07:26rồi lập tức trở về ráng vẻ lạnh nhạt thường ngày.
07:28Anh vốn không muốn để mẹ tức giận,
07:30nên vài ngày sau ở nhà,
07:31anh cố tình tỏ ra đang chăm sóc tôi.
07:34Trước mặt mẹ, anh đút cơm,
07:35rót nước cho tôi.
07:37Nhưng vừa quay lưng bà,
07:38anh ném bát xuống bàn, ôm điện thoại cười hớn hở.
07:41Tôi thoáng thấy ảnh đại diện hoạt hình nền trắng sữa,
07:43vừa nhìn đã biết là của một cô gái trẻ.
07:45Tên Lưu là hứa tĩnh kèm một trái tim nhỏ xinh.
07:48Họ nhắn tin liên tục,
07:49đôi khi còn gọi video.
07:51Những lúc đó,
07:52người đàn ông vốn lạnh lùng ít lời như cố tự
07:54lại trở nên lúng túng, bối rối.
07:56Anh từng đứng trong phòng thử đồ suốt 2 tiếng
07:58chỉ để chọn bộ quần áo hợp gọi video.
08:00Anh quên bôi thuốc cho tôi,
08:02quên luôn cả chuyện đưa cơm hay rót nước.
08:04Nửa đêm, tôi bị cơn đói cào ruột đánh thức.
08:07Cố gắng mở mắt, tôi khe khe gọi anh.
08:09Đáp lại chỉ là tiếng quát gắt.
08:11Đêm hôm khuya khuất gọi cái gì,
08:13còn ôn nữa thì ra ngoài ngủ.
08:15Tôi ôm bụng đang quặn thát,
08:16ngồi lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
08:18Không rõ qua bao lâu,
08:19cơn đau mới dần lắng xuống,
08:21mồ hôi lạnh cũng khô lại.
08:22Tôi thiếp đi trong sự mệt mỏi cùng cảm giác trống rỗng.
08:25Chuyện cố tự thân thiết với một cô gái khác,
08:27tất nhiên không thể qua mắt mẹ anh.
08:29Bà lập tức cho người điều tra ra cảnh của cô gái kia.
08:32Đúng vào ngày cuối cùng của hợp đồng,
08:33mẹ cố tìm tôi nói chuyện.
08:35Bà bước vào phòng tôi và cố tự đang ở,
08:37đảo mắt nhìn quanh một lượt,
08:38rồi dừng lại ở những vết thương trên người tôi.
08:41Mấy ngày dưỡng thương,
08:42tình trạng của tôi đã khá hơn đôi chút.
08:44Bà nhẹ nhàng nói vài câu an ủi,
08:45còn tặng tôi mấy chiếc túi hàng hiệu mới ra.
08:48Sau đó, bà không vòng vo nữa,
08:50lấy hợp đồng ra và đề nghị tôi gia hạn thêm một năm.
08:53Trước đây, đến đoạn này,
08:54tôi sẽ lập tức ký tên,
08:56chưa đầy hai phút sau tiền sẽ được chuyển vào tài khoản.
08:58Nhưng lần này, tôi không cầm bút.
09:01Ngẳng đầu, tôi bình thản nói,
09:03cô tự đã tìm được người con gái anh ấy muốn cưới.
09:05Chúng ta không cần ký tiếp nữa.
09:07Tôi cứ ngỡ bà sẽ truy hỏi như mọi lần,
09:09và tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời.
09:11Nhưng bà chỉ khẽ gật đầu,
09:13như đã biết từ trước, là con bé hứa tĩnh đó, đúng không?
09:17Tôi im lặng.
09:18Bà tiếp lời,
09:19A tự chưa từng yêu ai, nên mới để hứa tĩnh lửa.
09:22Loại con gái như thế tôi gặp nhiều rồi,
09:24ngoài mặt thì thanh cao,
09:25thực chất chỉ muốn bám vào đàn ông có tiền.
09:27Tôi nghe nói nhà nó nghèo,
09:29còn ba đứa em trai đang đi học.
09:31Cháu thử nghĩ xem, nếu A tự cưới nó,
09:33là nuôi vợ, hay nuôi cả đàn em của nó.
09:35Nói trắng ra, chẳng khác gì nuôi một ổ ký sinh trùng.
09:39Hơn nữa,
09:39nó bỏ học từ cấp 2, trình độ thấp như vậy,
09:42sau này sinh con ra cũng khó đảm bảo trí tuệ.
09:44Bà dự dàng nắm tay tôi.
09:46Nhân tịch,
09:47dù chuyện giữa cháu và A tự ban đầu chỉ là giao dịch,
09:49nhưng mấy năm nay cháu sống trong nhà này thế nào,
09:51chúng ta đều thấy rõ.
09:53Cháu là cô gái tốt,
09:54hiền lành,
09:55kiên nhẫn,
09:55biết nhiều nhị.
09:56Tinh khí của A tự,
09:57chỉ mình cháu chịu đựng được.
09:59Chúng ta yên tâm khi giao A tự cho cháu.
10:01Nói trắng ra,
10:02bà thích tôi vì tôi nghe lời,
10:04ngoan ngoãn,
10:04dễ sai bảo,
10:05biết cúi đầu làm con chó trung thành bên cạnh cô tự.
10:08Tôi hiểu rất rõ suy nghĩ của những gia đình hào môn.
10:11Lý do bà muốn giữ tôi lại,
10:12thật ra không khác gì lý do khi họ chọn tôi để ký hợp đồng năm đó.
10:16Mồ côi,
10:16học vấn tốt,
10:17biết ơn.
10:18Ba yếu tố này khiến tôi trở thành công cụ lý tưởng để sinh con cho cô tự.
10:22Tôi hít sâu một hơi.
10:23Cháu xin lỗi,
10:24gì?
10:25Tôi lật lại bản hợp đồng ban đầu.
10:27Có một điều khoản chắc gì không để ý,
10:29chỉ cần bên cạnh cô tự xuất hiện cô gái khác,
10:31cháu có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng và không giả hạn.
10:34Cô tự từng mỉa mai rằng tên tôi nghe cao quý quá mức,
10:36cứ tưởng tôi mạnh mẽ kiên cường,
10:38nhưng thực chất chỉ là hám danh,
10:40mê tiền,
10:40tầm thương và nhạt nhẽo,
10:41không phải ánh trăng trên cao,
10:43mà chỉ là bùn đất dưới chân người.
10:45Anh nói đúng,
10:46tôi quả thật rất tầm thường.
10:47Nhưng dù tầm thường,
10:49tôi vẫn có giới hạn của mình.
10:50Tôi có thể tham tiền,
10:52mê sắc,
10:52nhưng tuyệt đối không chấp nhận trở thành kẻ thứ ba.
10:55Bản hợp đồng ấy,
10:56mẹ cô vẫn đặt lại trước mặt tôi.
10:58Bà khẽ thở dài.
10:59Nhân tịch,
11:00dì biết con đang giận,
11:01nhưng quyết định khi tức giận thường dễ khiến người ta hối hận.
11:03Dì mong con suy nghĩ lại,
11:05nếu thấy số tiền chưa đủ,
11:06dì có thể tăng thêm 100 vạn.
11:08Nhưng tôi không phải vì tức giận,
11:10cũng chẳng phải hành động bốc đồng.
11:11Chỉ là mẹ cô không tin lời tôi nói.
11:14Giới thượng lưu vốn vậy,
11:15bên ngoài lịch thiệp,
11:16bên trong lại kêu ngạo và độc đoán.
11:18Họ chỉ tin điều họ muốn tin,
11:19chỉ làm điều họ muốn làm.
11:21Còn nữa,
11:22chuyện này cũng nên để A tự quyết định,
11:24đúng không?
11:24Nhân tịch.
11:26Cô tự hoàn toàn không biết về bản hợp đồng riêng giữa tôi và gia đình anh.
11:29Trong mắt anh,
11:30tôi chỉ là kẻ tham tiền,
11:31vì muốn làm cô phu nhân nên chủ động leo lên giường anh.
11:34Vì thế,
11:35anh luôn khinh miệt,
11:36không ngừng mỉa mai rằng tôi rẻ rúng.
11:38Mà thực ra,
11:39anh không sai,
11:40tôi đúng là tham tiền,
11:41chỉ có điều,
11:42không phải tiền của anh.
11:43Thứ tôi muốn là tiền của nhà họ cố,
11:45của mẹ anh,
11:46từ bản hợp đồng 100 vạn mỗi năm kia.
11:48Bốn năm ở bên cô tự,
11:50cũng là bốn năm tôi làm công việc này.
11:52Giờ đã đến lúc nghỉ việc,
11:53và cũng nên thông báo cho ông chủ một tiếng.
11:56Đã mấy ngày liền,
11:57cô tự không về nhà.
11:58Theo địa chỉ vệ sĩ cung cấp,
12:00tôi lần tới một khu ổ chuột ẩm thấp,
12:01ồn ao giữa lòng thành phố.
12:03Dọc đường,
12:04vài gã thanh niên tóc nhụn vàng
12:05ngồi trồm hổm bên lề huyết sáo
12:06trêu chọc khi thấy tôi đi ngang.
12:08Con phố nơi đây vừa gồ ghề vừa bẩn thiểu,
12:10không hề có ánh nắng,
12:12chỗ nào cũng là vũng nước đọng bốc mùi hôi.
12:14Tiền thuê nhà ở đây rẻ đến mức chỉ 300 tệ
12:16là có thể thuê một căn phòng trật hẹp,
12:18ẩm mốc.
12:19Hứa tĩnh sống trong một nơi tồi tàn như thế.
12:21Khi tôi tìm thấy họ,
12:23cô tự đang lao vào đánh nhau
12:24với mấy gã lạ mặt.
12:25Anh giận dữ đến mức gân xanh nổi đầy cổ,
12:28quát lớn.
12:28Nếu còn dám đến quấy giày cô ấy lần nữa,
12:30cứ thử xem.
12:32Đám con đồ bị đánh cho phải ôm đầu tháo chạy,
12:34biến mất chỉ trong chốc lát.
12:36Hứa tĩnh đứng bên,
12:37mắt đỏ hoe,
12:37vội vàng lao tới xem xét vết thương cho anh.
12:40Người đàn ông vừa giữ tợn như ác quỷ,
12:42chỉ một giây sau lại trở nên lúng túng,
12:44đôi tay đỏ ứng.
12:45Một cô gái mạnh mẽ,
12:46đơn thuần.
12:47Một chàng trai sẵn sàng vì cô mà xông vào ẩu đả.
12:50Tình yêu tuổi trẻ ngây ngô,
12:52trong sáng,
12:52chẳng khác gì một cảnh trong phim thần tượng.
12:55Tôi khẽ ho một tiếng để báo sự hiện diện của mình.
12:57Vừa trông thấy tôi,
12:58phản ứng đầu tiên của cô tự là đưa hứa tĩnh ra sau lưng,
13:01che chở.
13:02Rồi anh nhíu mày,
13:03dọng đầy cảnh giác hỏi tôi đến đây làm gì,
13:05cứ như tôi sẽ làm gì gây hại cho cô ta vậy.
13:08Chắc họ đang đóng một bộ phim thanh xuân vườn trường,
13:10còn tôi bị đẩy vào vai nữ phụ ác độc chắc.
13:13Tôi không có hứng đứng lâu ở cái nơi ẩm mốc này,
13:15chỉ lạnh nhạt nói.
13:16Tôi đợi anh ở quán cà phê ngoài kia.
13:19Rồi quay lưng bỏ đi.
13:20Cô định rời đi,
13:21cô muốn đi đâu?
13:23Tôi không ngờ chỉ một câu nói ấy
13:24lại khiến cô tự phản ứng dữ dội đến vậy.
13:26Anh mất kiểm soát,
13:27hất đổ tách trà trên bàn.
13:29Gương mặt anh khi tức giận còn đáng sợ hơn
13:31cả lúc đứng ra bảo vệ hứa tĩnh bà nãy.
13:33Đi đâu không quan trọng,
13:34tôi đáp,
13:35dù sao cũng sẽ rời đi,
13:36nên mới đến gặp anh lần cuối.
13:38Tôi ngừng lại giữa câu.
13:40Nói chia tay nghe thật nực cười.
13:42Tôi với cô tự,
13:43rốt cuộc là gì của nhau?
13:45Bạn Dường,
13:46người đi tiệc cùng anh.
13:47Người phụ nữ duy nhất từng sống trong nhà họ cố.
13:50Hay là cô phu nhân trong lời chơi chọc của bạn bè anh?
13:52Có lẽ,
13:53chẳng phải cái nào cả.
13:55Bởi từ đầu đến cuối,
13:56cô tự chưa từng thừa nhận bất kỳ mối quan hệ nào với tôi.
13:59Mập mờ bắt đầu,
14:00mập mờ kết thúc.
14:01Tôi hít một hơi thật sâu.
14:03Tôi sắp đi rồi,
14:04hôm nay đến chỉ để nói một câu này,
14:06sau này,
14:07chắc sẽ không gặp lại nữa.
14:08Không gian như bị đông cứng.
14:10Một lúc lâu sau,
14:11cô tự mới mở miệng.
14:12Tôi không đồng ý.
14:14Anh cao mày,
14:15nhìn tôi như nhìn một đứa trẻ bướng bình.
14:17Cô muốn đến thì đến,
14:18muốn đi thì đi.
14:19Lâm nhan tịch,
14:20ngay đó là cô chủ động trèo lên rừng tôi,
14:22giờ muốn rút lui đầu dễ vậy.
14:24Câu này nói hay thật.
14:25Chẳng lẽ sai rồi thì không được rừng lỗ?
14:28Tôi khuấy ly cà phê,
14:29giọng nửa đùa nửa thật.
14:31Vậy thì đơn giản thôi,
14:32anh chia tay với hứa tĩnh đi.
14:34Chuyện của tôi với tĩnh tĩnh liên quan gì đến cô?
14:36Tôi mắc bệnh sạch sẽ trong lòng,
14:38không chịu được việc mình trở thành kẻ thứ ba.
14:40Hoặc anh chia tay với cô ta,
14:41hoặc tôi rời đi.
14:43Cô tự bật cười,
14:43như vừa nghe chuyện nực cười nhất thế giới.
14:46Bệnh sạch sẽ,
14:47cô,
14:47một con đi leo lên rừng đàn ông
14:49mà cũng đòi nói mình có bệnh sạch sẽ.
14:51Lâm nhan tịch,
14:52mấy ngày không gặp,
14:53cô cũng biết làm giá rồi đấy.
14:55Leo rừng,
14:56con đi.
14:57Cô tự vốn là người được giáo dục bài bản,
14:59hiếm khi thốt ra những từ ngữ thô tục như vậy.
15:01Lần duy nhất trước đây,
15:02chính là đêm đầu tiên chúng tôi gặp nhau,
15:04một đêm vừa đêm cuồng vừa thê thảm.
15:06Khi tỉnh lại,
15:07thấy tôi nằm cạnh,
15:08anh lập tức đẩy tôi xuống rừng theo phản xạ.
15:10Vốn đã đau dã rời,
15:11cú ngã đó suýt khiến tôi bất tỉnh.
15:14Anh bước thẳng ra ngoài,
15:15lốn tiếng quát tháo với người nhà.
15:17Khi quay lại,
15:18tôi vẫn nằm đó,
15:19co quóc như một con rùa rách nát.
15:21Anh tiến đến,
15:22đột nhiên nâng cầm tôi lên.
15:23Tôi đã gặp cô ở đâu rồi phải không?
15:25Câu nói ấy như ánh nắng mùa đông,
15:27khiến tim tôi run lên từng nhịp.
15:29Anh nhớ ra rồi,
15:30quán ba hôm đó.
15:32Tôi vừa mở miệng,
15:33anh đã ngắt lời,
15:34giọng chắc nhịch.
15:35Cô là cô phục vụ hôm đó.
15:37Năm ấy,
15:37khi túng thiếu nhất,
15:38tôi bị bạn cùng lớp rủ đi làm thêm ở quán ba.
15:41Sao mới biết nơi đó chỉ lấy việc bán rượu làm bình phong,
15:44thực chất là bán thân.
15:45Hôm bị mấy gã đàn ông kéo tay định lôi vào phòng riêng,
15:48chính cô tự đã xuất hiện,
15:49cởi áo khoác quấn lấy tôi và nhét cho tôi một sấp tiền giày trước khi rời đi.
15:53Từ trang phục,
15:54tôi đoán anh xuất thân không tầm thường,
15:55chỉ không ngờ lại là người thừa kế nhà họ cố.
15:58Bị vạch trần quá khứ,
15:59tôi thấy một nỗi trột dạ hiếm hoi.
16:01Xấu hổ,
16:02bốt ức,
16:02tủi nhục,
16:03trộn lẫn,
16:04nhưng sâu trong lòng vẫn le lói chút mong chờ
16:06rằng cô tự sẽ nhận ra tôi,
16:08nói điều gì đó khác đi.
16:09Nhưng điều tôi nhận được lại là một cái tát trời ráng.
16:12Anh tát thẳng vào mặt,
16:13khiến tôi ngã nhào xuống sàn.
16:15Cô cố ý quyến rũ bọn họ đúng không,
16:17thấy đàn ông có tiền liền bám dính lấy,
16:19hôm đó xem ra tôi đúng là sen vào chuyện không đâu.
16:21Lúc chuyển đến nhà họ cố,
16:23tôi không mang theo nhiều đồ,
16:24chỉ có một chiếc vali.
16:29Ngay ngắn.
16:30Nhiều năm sau,
16:31trong những đêm bị cô tự hành hạ và xỉ nhục,
16:33mỗi khi sắp không chịu nổi,
16:34tôi lại nghĩ đến chiếc áo đó,
16:36đến ánh mắt từng dịu dàng của anh.
16:38Nhưng hôm đó,
16:39cô tự chẳng buồn để ý vết máu nơi khóe môi tôi.
16:41Trước khi bước ra khỏi cửa,
16:43anh ngoái đầu lại,
16:44giọng lạnh lẽo đến bút tim.
16:45Tôi thật sự hối hận vì đã cứu cô,
16:47hối hận vì đã cứu một con nĩ.
16:49Tôi từng nghĩ mình đã quên câu nói ấy.
16:52Từng tưởng chỉ cần giữ lại ký ức về chiếc áo khoác,
16:54tôi có thể cắn răng chịu đựng cả đời.
16:56Giờ mới nhận ra,
16:57tôi đã đánh giá quá cao bản thân,
16:59và cả chiếc áo đó.
17:00Bởi câu hối hận cùng hai chữ con nĩ ấy
17:02đã ám ảnh tôi suốt bốn năm trong vô số cơn ác mộng.
17:05Vì thế,
17:06khi đối diện với đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận của cô tự,
17:08tôi chỉ im lặng một lúc rồi bật cười.
17:10Đúng vậy, tôi là con nĩ.
17:12Vậy thì,
17:13một con nĩ muốn rời đi,
17:14anh giận cái gì chứ?
17:16Tôi không hiểu nổi vì sao cô tự nhất quyết không cho tôi rời đi.
17:19Anh đổi giận đến mức giấu cả chứng minh thư và hộ chiếu của tôi,
17:22ra lệnh cho mọi người trong nhà phải giám sát chặt chẽ,
17:24buộc tôi phải ở lại nhà họ cố.
17:26Anh cũng không ra ngoài nữa,
17:27suốt 24 giờ mỗi ngày đều kè kè bên tôi,
17:30thậm chí ngay cả khi tôi vào nhà vệ sinh cũng đứng canh trước cửa.
17:33Mẹ anh tới thăm,
17:34vẻ mặt mừng rỡ,
17:35dịu dọng khuyên.
17:36Nhăn tịch,
17:37á tự rất đặc biệt với con,
17:38nó chỉ ngoài miệng cứng rắn thôi,
17:40chứ thật ra chẳng nỡ để con đi.
17:42Tôi nghĩ cả một đêm,
17:43vẫn chẳng hiểu nổi cái gọi là đặc biệt ấy nghĩa là gì.
17:46Trước kia,
17:47khi tôi chủ động lấy lòng,
17:48anh chẳng mảy may để ý.
17:50Giờ tôi muốn rời đi,
17:51anh lại giữ chặt không buông.
17:53Vì thế,
17:54tôi tìm cố tự để nói rõ ràng.
17:56Tại sao không cho tôi đi?
17:58Tôi nhắc lại câu từng nói.
17:59Tôi không có sở thích chen chân vào tình cảm của người khác.
18:02Anh đáp ngay,
18:03không phải chen chân.
18:04Ồ,
18:05vậy là hứa tĩnh mới là người thứ ba?
18:07Không phải.
18:07Ngón tay anh gõ lên hồi lên bàn,
18:09giọng mang chút sốt ruột.
18:10Cô không phải,
18:11tĩnh tĩnh cũng không phải.
18:13Tôi bị vòng vo đến mức bực mình,
18:15dứt khoát hỏi thẳng.
18:16Vậy rốt cuộc anh muốn gì?
18:18Anh im lặng vài giây,
18:19rồi chậm dãi nói.
18:20Cô phải ở lại,
18:21để đáp ứng nhu cầu của tôi.
18:23Ngay trước,
18:24cô tự là cao lăng chi hoa sao,
18:26chẳng hề gần gũi nữ sắc.
18:27Nhưng từ lần đầu tiên ấy,
18:29anh như biến thành một con người khác,
18:30nhu cầu cực kỳ mạnh,
18:31không được thỏa mãn thì cáo bẳn,
18:33mất kiểm soát.
18:34Tôi đâu cấm anh tìm hứa tĩnh.
18:36Không được,
18:37tôi chưa kết hôn với cô ấy.
18:39Vậy thì cưới đi.
18:40Tĩnh tĩnh nói,
18:41phải nuôi ba đứa em trai học xong đại học rồi mới tính chuyện kết hôn.
18:44Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lát,
18:46rồi quay lại,
18:47như đang giải thích.
18:48Tĩnh tĩnh không giống cô,
18:49cô ấy chỉ khi kết hôn mới sẵn lòng gần gũi với tôi,
18:52không giống.
18:53Chỉ hai chữ ấy thôi cũng khiến tôi nghẹn thở.
18:55Vì cô ta đơn thuần,
18:57vì anh yêu và tôn trọng cô ta,
18:59nên anh không muốn chút dục vọng lên người cô ta.
19:01Còn tôi,
19:02trong mắt anh,
19:03tôi rẻ mặt,
19:04tiện nghi,
19:05muốn dùng thì dùng,
19:06muốn bỏ thì bỏ.
19:07Vì thế,
19:08trước khi cưới tĩnh tĩnh,
19:09tôi phải ở lại.
19:10Ở lại để anh giải tỏa,
19:12để anh xả chết.
19:13Tôi đâu phải không ai cần,
19:14anh muốn phụ nữ thì thiếu gì,
19:16sao nhất định phải ép tôi.
19:18Tôi mệt mỏi dây chán.
19:19Có lẽ vì đã nghe quá nhiều lời khiến tim gan rách nát,
19:22giờ chỉ còn lại sự kiệt sức.
19:24Tôi không còn muốn ở lại nhà họ cố thêm một ngày nào nữa.
19:27Nhưng cố tự dường như chẳng nghe lọt tai,
19:29chỉ nhìn ra cửa sổ,
19:30mặt không chút cảm xúc,
19:31lệnh lùng ra lệnh.
19:32Tối nay tôi sẽ đến tìm cô,
19:34rửa sạch sẽ,
19:35đợi tôi.
19:36Giới thượng lưu quả thật biết cách nghiền nát lòng tự trọng của người khác.
19:39Một câu đơn giản thôi,
19:40đủ sức giết người không cần giao.
19:42Anh ta phớt lờ sự phản kháng,
19:44coi lời từ chối của tôi như gió thoảng,
19:46chỉ đơn giản là mệnh lệnh.
19:48Nhưng tối đó,
19:48tôi không phải đợi.
19:50Bởi hứa tĩnh dính mưa,
19:51suốt cao,
19:52một cuộc điện thoại thôi đã khiến cố tự lao đi ngay lập tức.
19:55Những ngày qua,
19:56anh luôn khóa chặt mọi cánh cửa,
19:57sợ tôi bỏ trốn.
19:59Nhưng hôm nay,
20:00vừa nghe thấy cái tên tĩnh tĩnh,
20:01anh như mất phương hướng.
20:03Vội đến mức quên khóa cửa,
20:04cũng quên luôn rằng,
20:05tôi vẫn còn ở trong phòng.
20:07Tôi mở vali,
20:08bắt đầu thu dọn đồ.
20:09Thật ra cũng chẳng có bao nhiêu.
20:11Suốt những năm sống ở nhà họ cố,
20:13tôi luôn giữ khoảng cách,
20:14dè giặt với mọi thứ.
20:16Ngoài vài món hàng hiệu mẹ cố tặng,
20:18tôi hiếm khi mua gì cho bản thân.
20:20Có lẽ là trực giác của phụ nữ,
20:21tôi luôn biết mình sẽ không ở đây lâu,
20:23nên chưa từng coi nơi này là nhà.
20:25Chỉ vài bộ quần áo,
20:26vài món đồ lật vặt.
20:28Một chiếc vali nhỏ gọn,
20:29đủ chưa 4 năm cuộc đời tôi.
20:31Tôi đến nhà họ cố chỉ với từng ấy,
20:33và giờ rời đi,
20:34vẫn chỉ mang từng ấy.
20:35Khi xếp tới chiếc áo khoác ấy,
20:37tôi dừng lại rất lâu,
20:38rồi quyết định để nó ở lại.
20:40Ngay còn trẻ,
20:41tôi từng ngây ngô ôm chiếc áo đã giặt sạch,
20:43ngay ngay đứng trước quán bar
20:44chờ gặp lại anh để trả.
20:46Sau này mới biết,
20:47loại vải đó vốn không thể giặt nước.
20:49Quần áo của người giàu thường
20:50chỉ mặc một lần rồi bỏ,
20:51hốn chi tôi khi ấy
20:52chỉ là một nhân viên phục vụ tầm thường.
20:54Tôi từng nghĩ cố tự đã quên tôi.
20:56Nhưng không, anh vẫn nhớ.
20:58Chỉ là kết quả lại tàn nhẫn đến mức,
21:00thà rằng anh quên tôi,
21:01có lẽ tôi còn thấy dễ chịu hơn gấp trăm lần.
21:04Tôi vừa kéo vali ra đến cửa
21:05thì bị quản gia chặn lại.
21:07Ông ta nghiêm dọng.
21:08Phu nhân,
21:09thiếu gia dặn cô không được bước ra khỏi phòng nửa bước.
21:12Phu nhân,
21:12ai là phu nhân chứ?
21:14Tôi xít bật cười vì tức.
21:15Ý ông là gì?
21:16Muốn giam lỏng tôi à?
21:18Tôi vốn không phải người dễ nổi nóng,
21:20nhưng câu này cũng đủ cho thấy tôi thực sự mất kiên nhẫn.
21:23Quản gia vẫn kiên quyết.
21:24Thiếu gia nói vậy.
21:25Anh ta nói là đúng chắc.
21:27Cấm tôi đi,
21:28giam giữ người trái phép là phạm pháp đấy.
21:30Không được là không được.
21:31Khi tôi còn đang tranh cãi với quản gia,
21:33một giọng nói vang lên phía sau.
21:36Bà bước đến,
21:37ánh mắt dừng lại trên chiếc vali,
21:39khẽ thở dài.
21:40Hà tất phải làm căng thế này,
21:41giữa con và A tự chỉ là hiểu lầm thôi.
21:44Con không nghĩ đó là hiểu lầm.
21:46Tôi cắt ngang,
21:47rút tấm ảnh trong thư phòng ra.
21:48Cô tự đã có người trong lòng,
21:50và muốn kết hôn.
21:51Chỉ là,
21:52người ấy không phải tôi.
21:54Mẹ cô xứng lại vài giây,
21:55rồi mới nói,
21:56chúng tôi sẽ không để cô gái đó bước vào nhà này.
21:58Nhàn tịch,
21:59con mới là dâu tương lai của nhà họ cô.
22:01Nhưng cô tự yêu cô ấy.
22:03Dù bên ngoài nghiêm khắc,
22:04nhưng tôi biết mẹ cô luôn nuôi chiều con trai.
22:07Nếu cô tự kiên quyết,
22:08sớm muộn nhà họ cô cũng sẽ nhượng bộ.
22:10Tôi không muốn trở thành vai diễn phụ trong câu chuyện tình của họ,
22:13càng không muốn biến thành kẻ ngáng đường độc ác.
22:15Nhàn tịch,
22:16dù không làm con dâu,
22:17con vẫn có thể ở lại.
22:19Chúng ta sớm đã coi con như con gái.
22:21Mẹ cô vẫn cố giữ tôi lại.
22:23Tôi khẽ thở dài,
22:24lấy chiếc áo khoác ra.
22:25Con không thể.
22:27Năm ấy tôi ký hợp đồng với nhà họ cô,
22:28một phần vì tiền,
22:30nhưng phần nhiều là vì người đàn ông đó,
22:31cô tự là anh cứu tôi khỏi quán bar,
22:34là người khoác áo cho tôi,
22:35là bàn tay duy nhất từng kéo tôi ra khỏi vũng lầy.
22:38Tình cảm của thiếu nữ,
22:39một khi nảy mầm sẽ lớn nhanh,
22:41chỉ cần chút ánh sáng là đủ sống.
22:43Nhưng không có gì không thể bị hủy hoại.
22:45Nếu chỉ toàn mưa rông sấm xét,
22:47nó sẽ khô héo,
22:48úa tàn,
22:48rồi biến mất.
22:50Tôi không muốn ở cạnh cô tự nữa.
22:52Cũng không muốn yêu anh ấy nữa.
22:54Cuối cùng,
22:54mẹ cô tránh sang một bên,
22:56trả lại giấy tờ cho tôi,
22:57chỉ thở dài.
22:58Dì sẽ nói với A tự là con chỉ ra ngoài thư giãn,
23:01một tháng nữa sẽ về.
23:02Tình cảm bao năm,
23:03dì không muốn hai đứa thực sự chia tay.
23:05Tôi muốn nói,
23:06không phải một tháng,
23:07mà là mãi mãi.
23:08Là không bao giờ gặp lại.
23:10Nhưng đối diện với sự dự dàng của bà,
23:12tôi không nỡ nói,
23:13cũng chẳng muốn tranh cãi thêm.
23:15Tôi quay đầu nhìn lại nơi mình từng sống suốt 4 năm,
23:17rồi xoay người kéo vali,
23:19bước đi không chút do dự.
23:20Sau khi tốt nghiệp,
23:22tôi vào làm tại một công ty niêm yết.
23:24Nhờ năng lực tốt,
23:25tôi thăng tiến khá nhanh.
23:26Không lâu sau,
23:27một công ty khác mời tôi về giữ chức giám đốc trì nhánh phía Nam mới thành lập.
23:31Tôi đồng ý ngay.
23:32Chỉ một ngày sau,
23:33cô tự đã biết chuyện.
23:35Anh ta nổi trận lôi đình,
23:36đập phá cả căn phòng,
23:37chỉ tay vào mặt tôi quát.
23:39Cô định giờ trò gì hả?
23:41Tối hôm đó,
23:42anh ta như biến trở lại con người trước kia,
23:43đầy ghét bỏ và chán ghét.
23:45Mang theo đủ loại thuốc cùng đạo cụ,
23:47hành hạ tôi suốt đêm.
23:48Mãi tới sáng mới chịu dừng,
23:50để lại tôi kiệt sức,
23:51suýt phải nhập viện.
23:53Hôm sau,
23:53anh ta còn ngang nhiên lấy danh nghĩa người nhà gọi cho công ty kia,
23:56thẳng thừng từ chối lời mời làm việc của tôi.
23:58Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt đỏ ngầu,
24:00đầy cố chấp của anh khi ấy.
24:02Lâm nhan tịch,
24:03cô đừng hòng rời khỏi tôi.
24:05Lúc đó,
24:05tôi từng ngây ngốc nghĩ,
24:06có lẽ anh thật sự để tâm,
24:08không muốn mất tôi.
24:09Nhưng giờ nhìn lại,
24:10tôi hiểu,
24:11anh chỉ không muốn mất một công cụ phát tiết đã quá quen thuộc.
24:14Dù gì tôi cũng biết rõ thói quen của anh,
24:16ngoan ngoãn,
24:17và,
24:17chịu đau giỏi.
24:19Tôi mở điện thoại,
24:20chọn một công ty khác trong danh sách từng gửi lời mời săn đầu người.
24:23Lần này là một công ty miền Nam,
24:24đã niêm yết,
24:25phúc lợi rất tốt,
24:26lại đang trên đà phát triển mạnh mẽ.
24:28Tôi nhắm mắt,
24:29thi thâm trong lòng.
24:30Tạm biệt miền Bắc.
24:32Tạm biệt,
24:32cố tự.
24:33Thành phố mới tôi chuyển đến nằm sát biển.
24:36Ban đầu,
24:36tôi nghĩ mình sẽ khó thích nghi với khí hậu ẩm ướt của miền Nam,
24:39nhưng chỉ sau nửa tháng,
24:40tôi nhận ra mọi thứ đều ổn hơn mình tưởng.
24:43Công ty mới tuy không lớn bằng công ty cũ,
24:45nhưng cũng là công ty niêm yết.
24:47Đồng nghiệp đa phần là người địa phương,
24:48ai cũng thân thiện và dễ gần.
24:50Biết tôi từ miền Bắc vào,
24:51họ nhiệt tình giới thiệu hàng loạt quán ăn đặc sản chỉ dân bản xứ mới biết.
24:55Chẳng mấy chốc,
24:56tôi đã có hẳn một danh sách dài những quán ăn nhỏ xinh để khám phá.
24:59Mỗi buổi chiều tan ca,
25:00tôi lại thong thả đi dạo dọc bờ biển,
25:02nghe tiếng sóng vỗ,
25:03hít căng lồng ngực mùi gió mặn.
25:05Trước kia,
25:06khi sống ở nhà họ cố,
25:07tôi từng nhiều lần nói với cố tự rằng muốn đi ngắm biển.
25:10Nhưng anh luôn gạt đi,
25:12nói bận,
25:12không có thời gian để đùa dưỡng linh tinh với tôi.
25:15Tôi không ép,
25:15chỉ lặng lẽ hẹn bạn bè đi chơi.
25:18Thế mà chuyến đi ấy lại bị anh phá hỏng.
25:203 giờ sáng,
25:21anh liên tục gọi điện,
25:22ra lệnh tôi lập tức quay về.
25:24Tôi từ chối.
25:25Sáng hôm sau,
25:26anh bay thẳng đến,
25:27ép tôi rời đoàn.
25:28Chuyến đi vui vẻ của mọi người bị tôi làm gián đoạn.
25:31Về nhà,
25:32tôi mua quả xin lỗi từng người,
25:33ai cũng nói không sao.
25:35Nhưng sau đó,
25:36trên mạng xã hội,
25:37tôi thấy họ tiếp tục đi chơi,
25:38chỉ khác là,
25:39lần này không gọi tôi.
25:41Tối hôm ấy,
25:42tôi buồn rất lâu.
25:43Rồi một thằng chiến tranh lạnh giữa tôi và cố tự bắt đầu.
25:46Bên cạnh tôi lúc này là một cặp đôi mới ra trường đang nô đùa.
25:49Cô gái làm nũng nói khát nước,
25:50chàng trai lập tức chạy đi mua rửa tươi,
25:52đưa tận miệng cho cô uống.
25:54Tôi nhìn họ,
25:55non nớt,
25:55hồn nhiên,
25:56mà ngọt ngào.
25:57Bất giác,
25:58khóe môi tôi cũng cong lên.
26:00Thật ra,
26:01khi yêu,
26:01ai mà không nhận ra chứ.
26:03Chỉ là tôi từng ảo tưởng,
26:05từng tự lừa mình rằng cô tự ghét phụ nữ,
26:07nhưng vẫn để tôi ở bên vì tôi đặc biệt.
26:09Từng nghĩ anh không cưới ai,
26:11nhưng vẫn cho quản gia gọi tôi là phu nhân vì ngoài lạnh trong nóng.
26:14Giờ thì tôi hiểu,
26:15yêu hay không yêu,
26:16vốn đã không còn quan trọng nữa.
26:18Năm năm tình cảm,
26:19cuối cùng cũng giống như chiếc áo khoác kia,
26:21bị tôi bỏ lại,
26:22mặc cho gió cuốn đi.
26:24Sang tuần thứ hai kể từ khi vào miền Nam,
26:26một người bạn gửi cho tôi một bài đăng trên mạng xã hội.
26:28Nhan tịch,
26:29đây chẳng phải cô tự sao,
26:30sao lại đi cùng cô gái khác vậy?
26:32Tiêu đề bài viết đỏ rực như máu,
26:34đập thẳng vào mắt.
26:35Thiếu gia nhà họ cố ẩu đả vì bạch liên hoa nghèo khó,
26:38đại thiếu gia gặp được chân ái,
26:40công tử hào muôn lộ bản chất si tình.
26:42Bức ảnh chiếm gần nửa màn hình,
26:43rõ nét đến mức khó thể làm ngờ.
26:45Trong ảnh,
26:46cô tự đang rang tay che chắn cho hứa tĩnh phía sau,
26:49gương mặt giận dữ,
26:50tung một cú đấm vào người đàn ông trung niên đối diện.
26:52Phía sau ồn ào,
26:53ánh sáng nhập nhạm,
26:54nhưng tôi nhận ra ngay,
26:56đó chính là quán ba nơi tôi từng làm thêm năm xưa.
26:58Bạn tôi cũng nhận ra,
27:00liền thốt lên.
27:01Nhan tịch,
27:01đây chẳng phải cái quán hồi trước cậu làm sao.
27:04Hồi đó cậu cũng bị quấy dối mà,
27:05sao cái chỗ đó vẫn chưa dẹp nhỉ?
27:08Đúng,
27:08chính là nơi đó.
27:09Hứa tĩnh mặc đồng phục phục vụ,
27:11mắt đỏ hoe,
27:12ráng vẻ yếu đuối tội nghiệp.
27:14Ánh mắt cô ta nhìn cố tự mang theo cả ngưỡng mộ,
27:16tuổi thân lẫn tình cảm khó giấu.
27:18Cùng một chỗ,
27:19cùng một tình huống,
27:20chỉ khác là,
27:20người được bảo vệ giờ đã không còn là tôi nữa.
27:23Tôi hít sâu một hơi,
27:24từ giờ đừng gửi cho mình bất cứ tin gì liên quan đến anh ta nữa.
27:28Dù sao,
27:28tôi vẫn biết ơn chàng trai năm ấy đã rang tay cứu mình.
27:32Không quan trọng khi đó anh làm vì bản tính hay vì lòng chính nghĩa được dạy từ nhỏ.
27:35Anh thực sự đã giúp tôi,
27:37và tôi cũng thật lòng cảm kích.
27:38Nhưng bốn năm sau đó,
27:40sự lạnh lùng,
27:41miễn mai,
27:41tổn thương và dày vò của anh,
27:43đã khiến tôi sợ hãi đến tận xương tủy.
27:45Từ nay trở đi,
27:46bên cạnh anh là ai,
27:47tôi cũng chẳng còn muốn để tâm nữa.
27:49Tối hôm đó,
27:50vừa tắm xong,
27:51tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
27:53Nhìn vùng hiển thị,
27:54tôi đã đoán được,
27:55quả nhiên,
27:56là cố tự.
27:57Giọng anh ta mang theo chút khó tin.
27:59Lâm Nhan Tịch,
28:00cô dám chặn số tôi,
28:01càng ngày càng lớn gan rồi đấy.
28:03Không chỉ số điện thoại,
28:04cả WeChat tôi cũng đã chặn từ lâu.
28:07Thật ra,
28:07ngay ngày rời khỏi nhà họ cố,
28:09tôi đã cắt đứt mọi liên lạc.
28:11Có lẽ mấy tuần nay anh bận quấn lấy hứa tĩnh,
28:13nên giờ mới phát hiện ra.
28:15Giọng anh đầy khó chịu.
28:16Đi chơi lang thang đủ chưa?
28:18Mau về đi,
28:18ngày mai tôi muốn gặp cô.
28:20Tôi đáp thẳng,
28:21tôi sẽ không quay về.
28:22Anh im vài giây,
28:24giọng như đang cố nén giận.
28:25Cô có ý gì?
28:26Không về nhà thì định đi đâu.
28:28Tôi nói rồi,
28:29không quay về nghĩa là không quay về.
28:31Tiếng thở của cô tự trở nên gấp hơn,
28:33dấu hiệu anh sắp mất kiểm soát.
28:35Nhưng rồi như trật nghĩ ra gì đó,
28:36giọng anh dịu xuống đôi chút.
28:38Vì tĩnh tĩnh à,
28:39lớn rồi,
28:40đừng trẻ con như thế.
28:42Không liên quan đến cô ấy,
28:43tôi chỉ không muốn quay lại.
28:45Thôi nào,
28:45giận dỗi vậy đủ rồi,
28:47một thằng cũng quá lắm rồi,
28:48mau đặt vẽ về đi.
28:50Tôi bật cười vì tức.
28:51Tôi quay về để làm gì?
28:52Tiếp tục làm công cụ phát tiết cho anh à?
28:55Anh khượng lại,
28:55rồi bên kia chuyển đến tiếng đồ đạc rơi vỡ.
28:58Lâm Nhan Tịch,
28:59cô nói cái gì?
29:00Tôi nói sai à,
29:01anh đã có người mình thích,
29:02thì hãy đối xử tử tế với cô ta,
29:04đừng làm phiền tôi nữa.
29:06Tôi làm phiền cô,
29:07Lâm Nhan Tịch,
29:07cô gọi việc tôi liên lạc với cô là phiền phức.
29:10Đúng,
29:11chỉ cần nghe giọng anh là tôi đã muốn phát điên rồi.
29:13Vài câu qua lại,
29:14cô tự thật sự nổi điên.
29:16Anh buông lời chửi rùa,
29:17giọng lạnh như giao cứa.
29:19Giỏi lắm,
29:20càng ngày càng hỗn,
29:21đợi cô về xem tôi xử lý thế nào.
29:23Công ty cô chỉ cho nghỉ một tháng đúng không?
29:27Sân bay,
29:28xem cô còn dám nói chán ghét tôi nữa không?
29:30Tôi cúp máy,
29:31tiếp tục chặn số.
29:33Mẹ cô vốn sĩ diện,
29:34lại quen thấy tôi mềm mỏng nhẫn nhịn
29:35nên chắc bà tin rằng tôi sẽ quay lại.
29:37Bà nói với mọi người rằng tôi chỉ xin nghỉ phép,
29:40một tháng sau nhất định sẽ trở về.
29:42Nhưng thực tế,
29:43tôi đã nộp đơn nghỉ việc
29:44và sẽ không bao giờ quay lại nữa.
29:46Từ ngày tôi bảo với bạn rằng
29:47không muốn nhận thêm tin tức gì về cô tự,
29:49cô ấy quả thật không gửi thêm.
29:51Thế nhưng,
29:52vẫn có kẻ thích hóng chuyện,
29:53chờ xem tôi gặp rắc rối.
29:55Chiều hôm đó,
29:56tan làm,
29:56tôi nhận được một đoạn video.
29:58Mở ra xem,
29:59là cảnh trước cửa công ty tôi từng làm.
30:01Cô tự đeo kính đen,
30:02gương mặt u ám tiến thẳng vào.
30:04Bảo vệ muốn ngăn lại
30:05nhưng không ai dám làm mạnh tay.
30:07Cô Tổng,
30:07cô Lâm thực sự không còn làm ở đây nữa,
30:09đã lâu lắm rồi không thấy cô ấy.
30:11Anh ngẳng đầu,
30:12giọng gắt.
30:13Cô ấy đang trốn tôi,
30:15các người cũng hùa nhau giấu à,
30:16cô ta trả các người bao nhiêu.
30:18Không có,
30:19cô Tổng,
30:19thật sự không có,
30:21tôi thề.
30:22Hừ,
30:22bảo cô ta ra đây,
30:24nghỉ phép xong không quay lại làm,
30:25định đi đâu.
30:26Cô Tổng,
30:27xin anh đừng làm khó,
30:28thật sự là không có ai ở đây.
30:30Đúng lúc ấy,
30:31quản lý bộ phận của tôi đi ra.
30:33Cô tự lập tức nhận ra,
30:34vẫy lại gần,
30:35giọng nén giận.
30:36Anh là cấp trên của Lâm Nhan Tịch đúng không?
30:38Cô ta nghỉ làm từng này ngày rồi,
30:40anh không quản sao.
30:41Quản lý xứng lại,
30:42bối rối.
30:43Lâm Nhan Tịch,
30:44cô ấy nghỉ việc từ lâu rồi mà.
30:46Ánh mắt cô tự lập tức tối sầm lại.
30:48Anh nói gì?
30:50Cô ấy nghỉ gần một tháng rồi,
30:51anh,
30:52không biết à?
30:53Cuối video là cảnh anh túng cổ áo quản lý,
30:55mắt đỏ ngầu,
30:564-5 người kéo mà vẫn không tách ra nổi.
30:59Người gửi video còn đính kèm một icon che miệng cười.
31:01Lâm Nhan Tịch,
31:02lần này cô xong rồi,
31:04dám chọc tới cô tự cơ đấy.
31:06Tôi chỉ thấy buồn cười,
31:07rồi chặn nốt.
31:08Cả một tháng trời,
31:09cô tự mới phát hiện tôi đã nghỉ việc.
31:11Điều đó chứng tỏ,
31:12anh chưa từng thật sự để tâm đến tôi,
31:14vẫn đứng trên cao mà nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi.
31:17Nhưng giận dỗi chỉ tồn tại khi còn hy vọng.
31:19Đợi ai đó dỗ dành chỉ có khi còn mong chờ.
31:22Còn giờ đây,
31:23với cô tự,
31:23tôi đã không còn chút mong đợi nào nữa.
31:26Tôi không ngờ lại nhận được cuộc gọi từ hứa tĩnh.
31:28Không rõ cô ta lấy số tôi bằng cách nào.
31:31Trong video hiện lên,
31:32cô mặc chiếc váy xanh lam,
31:33toát ra vẻ dịu dàng,
31:34nhưng khuôn mặt lại lộ rõ sự tiểu tụy và mệt mỏi.
31:37Tôi đang bận,
31:38có gì thì nói ngắn gọn.
31:39Thực lòng,
31:40tôi không hề muốn trò chuyện với cô.
31:42Đã quyết tâm cắt đứt mọi liên quan với nhà họ cố,
31:44thì hứa tĩnh cũng là người tôi không định tiếp xúc.
31:47Thế nhưng,
31:48chẳng hiểu vì lý do gì,
31:49cô ta lại rất kiên quyết,
31:50nhiều và đến 3-4 người bạn chỉ để tìm được cách liên hệ với tôi.
31:53Cô là lâm nhan tịch đúng không?
31:55Giọng hứa tĩnh mềm mại,
31:57nhẹ nhàng y như vẻ ngoài của cô ta.
31:59Cô nhìn tôi,
32:00ánh mắt như đang chìm vào hồi ức.
32:01Nghe nói,
32:02trước khi gặp tôi,
32:03chị là người phụ nữ duy nhất ở bên anh tự suốt mấy năm.
32:06Ngoài chị ra,
32:07không ai được phép lại gần anh ấy.
32:09Khoan,
32:10dừng lại.
32:11Tôi không chịu nổi cái giọng điệu chính thất ban ơn đó.
32:13Thời phong kiến qua lâu rồi,
32:15cô ta định làm hoàng hậu chắc.
32:17Có gì thì nói nhanh,
32:18không thì tôi cúp máy.
32:20Bị tôi chặn ngang,
32:21hứa tĩnh khượng lại một chút rồi đi thẳng vào vấn đề.
32:23Tôi muốn nhờ chị một chuyện,
32:24à không,
32:25cũng không hẳn là nhờ.
32:27Cô ta dơ một bản hợp đồng lên trước ống kính,
32:29khẽ lắc.
32:30Mỗi năm 3 triệu,
32:31chưa tính ăn ở,
32:32cuối năm còn có thưởng.
32:33Không giới hạn tự do cá nhân,
32:35chỉ cần có mặt khi được gọi.
32:36Chị yên tâm,
32:37nhiều lắm mỗi tháng 3,
32:384 lần thôi,
32:39không thường xuyên đầu.
32:40Nhìn qua là tôi lập tức nhận ra,
32:42đây chính là phiên bản nâng cấp của bản hợp đồng tôi từng ký.
32:45Khác biệt duy nhất,
32:46tiền nhiều hơn,
32:47yêu cầu ít hơn.
32:48Chị cũng biết,
32:49tôi còn 2 đứa em trai,
32:50khi chưa lo xong cho chúng,
32:52tôi chưa thể kết hôn.
32:53Nhưng tôi cũng không muốn anh tự cứ phải chịu đựng mãi như vậy.
32:56Anh ấy vốn đã yếu sẵn rồi.
32:58Rõ ràng,
32:59hứa tĩnh tin rằng tôi sẽ động lòng.
33:01Cô ta nhìn con số,
33:02nhíu mày tiếc rẻ,
33:03rồi ngừng lên nói.
33:04Đây là tất cả,
33:05tôi sẽ gửi bản điện tử cho chị,
33:07xem xong thì mai đến ký.
33:09Tôi bắt đầu thấy tức thật sự.
33:11Trước đây là mẹ cố thuê tôi,
33:12còn bây giờ thì sao?
33:13Vợ chính thức định thuê tôi phục vụ chồng cô ta à?
33:16Phải nói,
33:17hứa tĩnh quả thật rộng lượng,
33:18rất có phong thái nữ chủ hậu cung.
33:20Tôi lạnh rọng,
33:21không cần,
33:21cô giữ lại mà dùng.
33:23Rồi nhìn thẳng vào gương mặt sững sờ của cô ta,
33:25từng chữ một tôi nói rõ.
33:27Cô tự có biết mình cưới một tú bà về làm vợ không?
33:30Cút máy,
33:31tôi lập tức gọi cho mẹ cố.
33:32Sau này mong dì đừng để hứa tĩnh
33:34hay cô tự liên lạc với cháu nữa.
33:36Trước đây cháu đã nói rất rõ,
33:37hợp đồng đã kết thúc,
33:38cháu và nhà họ cố không còn bất kỳ quan hệ nào.
33:41Quả nhiên,
33:42mẹ cố biết chuyện hứa tĩnh tìm đến tôi.
33:44Cũng dễ hiểu,
33:45nếu không được bà cho phép,
33:51dì biết con đang ấm ức,
33:52không muốn gặp A tự,
33:54nhưng mà...
33:55Bà ấp úng mãi,
33:56nhưng mà lập đi lập lại,
33:57cuối cùng cắn răng nói thẳng.
33:58Dì cũng hết cách,
33:59nhà họ cố chỉ có một người thừa kế.
34:02Dì không thể để gia tộc này tuyệt hậu,
34:03trách nhiệm này ai gánh nổi đây.
34:05Càng nghe,
34:06tôi càng thấy khó hiểu.
34:08Rồi bà buông tiếng thở dài.
34:09Thật ra,
34:10sau khi con đi,
34:11bọn dì cũng không định ép buộc dì.
34:13Người giỏi còn khó tìm,
34:14chứ phụ nữ đẹp thì đâu thiếu.
34:16Bọn dì đã tìm khắp Bắc Kinh,
34:18trẻ đẹp,
34:19ngoan ngoãn,
34:19quyến rũ,
34:20thử đi thử lại hàng chục người.
34:22Nhưng hoàn toàn vô dụng,
34:23không ai khiến nó thay đổi.
34:25Chỉ có con,
34:26chỉ cần nhìn thấy con,
34:27A tự mới có phản ứng.
34:29Chỉ có con mới khiến nó có ham muốn.
34:31Tôi không thể tin nổi những lời mẹ cố vừa nói.
34:34Chỉ có tôi mới khiến anh ta có ham muốn.
34:36Chỉ có tôi mới khiến anh ta có cảm giác.
34:39Bà thậm chí còn gửi cho tôi bản kết luận của bệnh viện.
34:42Nội dung khiến tôi nhíu chật mày.
34:44Kèm theo đó là báo cáo từ bác sĩ tâm lý.
34:46Nhìn hai tờ chẩn đoán đặt ngay trước mặt,
34:48tôi cuối cùng cũng hiểu ra.
34:50Cố tự,
34:50người lạnh lùng,
34:51nghiêm túc,
34:52cao lăng trì hoa ấy,
34:53người mỗi lần đều hành hạ tôi từ tối tới sáng,
34:55thực ra,
34:56đã mất khả năng sinh sản.
34:58Dù có giấy chứng nhận,
34:59dù mẹ cố hết lời khẩn cầu,
35:00thậm chí nâng hợp đồng lên 5 triệu một năm,
35:02tôi vẫn lắc đầu.
35:03Tôi không thể tiếp tục đối diện với cố tự,
35:05càng không thể bình thản mà làm thuốc cho anh ta.
35:08Nếu tôi là kiểu người chỉ vì tiền,
35:09ích kỷ và thực dụng,
35:10có lẽ con số ấy đã khiến tôi gật đầu.
35:13Nhưng tôi lại mâu thuẫn và nhạy cảm,
35:14khi còn trẻ,
35:15tôi dễ dàng bị tiền rũ rỗ,
35:17không đủ sức từ chối.
35:18Đến khi đã thật lòng yêu,
35:20tôi lại không chịu nổi sự xỉ nhục của tiền bạc.
35:22Vậy nên,
35:23chấm dứt thôi.
35:24Tôi buông bỏ 4 năm tình đơn phương,
35:26dài răng giặc và đầy nước mắt.
35:28Buông bỏ tất cả những gì hiện tại.
35:30Buông bỏ cả cố tự.
35:31Nhưng tôi không ngờ,
35:33sáng hôm sau,
35:33cố tự lại xuất hiện trước mặt tôi.
35:35Một mình,
35:36khi đó,
35:37tôi đang bàn giao công việc cho một đồng nghiệp mới.
35:39Cậu ấy là sinh viên vừa tốt nghiệp,
35:41sáng sủa,
35:42hoạt bát,
35:42được mọi người trong văn phòng quý mến.
35:44Tính cách cậu dễ gần,
35:45nên dù tôi không giỏi ăn nói,
35:47vẫn trò chuyện thoải mái.
35:48Vừa trao đổi công việc vừa nói vài câu linh tinh,
35:51tôi bật cười lúc nào chẳng hay.
35:53Đúng lúc ấy,
35:54cố tự xuất hiện.
35:55Ngoài trời mưa,
35:56anh không che ô,
36:01khóa chặt vào cảnh tôi và đồng nghiệp hơi nghiêng người về phía nhau.
36:04Khi bàn giao xong,
36:05tôi vừa quay lại đã bắt gặp ánh nhìn ấy,
36:07không khỏi giật mình.
36:08Những ánh mắt tò mò của đồng nghiệp xung quanh khiến tôi khó chịu,
36:11nên tôi kéo cố tự ra ngoài,
36:12vào một quán cà phê gần đó.
36:14Anh đến đây làm gì?
36:15Ai cho anh địa chỉ?
36:17Hỏi xong,
36:18tôi mới thấy câu hỏi thừa.
36:19Tôi đâu có cắt đứt hết liên lạc với vài người bạn cũ,
36:22mà với khả năng của nhà họ cố,
36:23tìm ra tôi chỉ là chuyện sớm muộn.
36:25Tôi đi thẳng vào vấn đề.
36:27Nói đi,
36:28tìm tôi có chuyện gì?
36:29Cách mấy ngày không gặp,
36:30cố tự trông gầy đi rõ rệt.
36:32Đôi mắt thâm quầng,
36:33sắc mặt xanh sao,
36:34cả người như kiệt sức.
36:36Vừa rồi,
36:37là bạn trai mới của em à?
36:39Không trả lời câu hỏi của tôi,
36:40anh lại hỏi ngược.
36:41Không phải,
36:42không phải mà đứng gần thế.
36:44Tôi cạn lời,
36:45khoảng cách 10 phân cũng thành gần sao.
36:47Nhưng tôi không buồn giải thích,
36:48liên quan gì đến anh?
36:50Sắc mặt anh tối lại,
36:51môi mím chặt.
36:52Dựa vào kinh nghiệm mấy năm ở cạnh,
36:54tôi biết tâm trạng anh đang rất tệ.
36:56Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một cơn bùng nổ,
36:58thậm chí chữ bảo vệ đã sẵn nơi đầu lưỡi.
37:01Nhưng không ngờ,
37:02anh lại nói với vẻ điềm tĩnh bất thường.
37:04Cậu ta còn quá trẻ,
37:05nếu tôi đoán không nhầm,
37:06đôi giày kia chưa tới 200 tệ,
37:08chắc mua ở sạp ve đường.
37:10Nhàn tịch,
37:10gu của em tệ đến vậy sao?
37:12Loại người bốc đồng,
37:13non nớt,
37:14da cảnh bình thường,
37:15chỉ được cái mặt,
37:15em cũng để bị lừa à.
37:17Ở bên người như thế,
37:18em sẽ khổ cả đời.
37:20Người ta khi cạn lời đến cực điểm,
37:22chỉ muốn bật cười.
37:23Tôi không hiểu cô tự lấy tư cách gì để nói như vậy.
37:26Phải rồi,
37:27anh có tiền,
37:28có địa vị.
37:29Nhưng ở bên anh,
37:30tôi đã sống hạnh phúc hơn được bao nhiêu.
37:32Giọng anh dịu lại.
37:33Nhàn tịch,
37:34anh nghĩ giữa chúng ta có chút hiểu lầm.
37:36Nếu em để tâm chuyện tính tính,
37:38vậy anh nói thẳng.
37:39Anh chưa từng yêu ai,
37:40cũng không phân biệt rõ cái gì là thích,
37:42cái gì không.
37:43Một tháng qua,
37:44anh đã suy nghĩ rất nhiều,
37:45có lẽ,
37:46chỉ là có chút cảm tình,
37:47chưa thể gọi là yêu.
37:49Anh ngẩn đầu,
37:50tai hơi đỏ.
37:51Thật ra,
37:51hình như người anh thích,
37:53vẫn luôn là em.
37:54Tôi cắt ngang,
37:55nhưng em không thích anh.
37:57Anh khựng lại,
37:57định phản bác,
37:58nhưng tôi tiếp lời trước.
38:00Chẳng phải anh từng nói,
38:01em là một con đĩ sao?
38:02Anh hoảng hốt,
38:03vội giải thích.
38:04Nhàn tịch,
38:05anh không nghĩ vậy,
38:06đó chỉ là lời trong lúc tức giận,
38:08em biết mà,
38:08mỗi lần anh giận là không kiểm soát được.
38:10Nhưng lời trong lúc giận đôi khi đau đến tận xương tủy.
38:13Tôi hít sâu,
38:14nghiêm rộng,
38:15nhưng em thì không phải đang giận,
38:16giữa chúng ta,
38:17thực sự đã hết rồi.
38:19Chính anh cũng nói,
38:20tất cả là chuyện trước kia.
38:22Không thể cho anh thêm một cơ hội sao,
38:24anh đã đưa hứa tĩnh đi rồi,
38:25sẽ không gặp lại cô ấy nữa.
38:27Người từng kêu ngạo,
38:28cô chấp như anh,
38:29giờ cuối đầu,
38:30nước mắt rơi lặng lẽ,
38:31tôi đáp,
38:31không thể nữa rồi.
38:33Từ hôm đó,
38:34ngày nào cô tự cũng đứng dưới lầu công ty tôi.
38:36Mưa hay nắng,
38:37chưa từng vắng mặt.
38:39Tôi không để tâm,
38:40bảo vệ hỏi,
38:40tôi chỉ nói,
38:41không quen.
38:42Một tháng sau,
38:43anh rời đi.
38:44Trước khi đi,
38:45anh đứng suốt buổi chiều dưới mưa,
38:47nhưng tôi,
38:47vẫn không quay đầu.
38:49Mẹ cố gọi cho tôi,
38:50nói sẽ đưa anh ra nước ngoài điều trị.
38:52Nhàn tịch,
38:53thật sự không còn khả năng nào nữa sao.
38:55Tôi khẽ cười,
38:56không ạ,
38:57tôi từng yêu cô tự,
38:58từng đặt rất nhiều kỳ vọng.
38:59Nhưng những gì đã qua,
39:01thì đã qua rồi.
39:02Chúng tôi gặp nhau sai thời điểm.
39:04Điều duy nhất có thể làm,
39:05là đừng để sai lầm ấy tiếp diễn.
39:07Tôi là như vậy.
39:09Cố tự,
39:09cũng nên như vậy.
39:11Ngoại chuyện,
39:11cố tự,
39:12tôi chưa bao giờ nghĩ,
39:13một người như lâm nhan tịch lại có thể thật sự rời bỏ tôi.
39:16Càng không ngờ,
39:17khi cô đã đi rồi,
39:18sẽ không quay đầu lại nữa.
39:20Lúc đầu,
39:21tôi không coi cô là gì.
39:23Một cô gái vì tiền mà chấp nhận ở bên tôi,
39:25tôi đã gặp quá nhiều kiểu người như thế.
39:27Tôi không tin vào tình yêu,
39:28càng không tin vào sự chân thành.
39:30Nhưng lâm nhan tịch khác.
39:32Khác ở chỗ,
39:33cô ấy không bao giờ đòi hỏi.
39:34Không đòi quà,
39:35không đòi tiền,
39:36không khóc lóc khi bị lạnh nhạt.
39:38Lúc tôi tức giận,
39:39cô im lặng.
39:40Lúc tôi buồn bực,
39:41cô vẫn nấu bữa tối,
39:42để phần cơm tôi thích nhất vào bên trái bàn,
39:44luôn là bên trái,
39:45như một thói quen.
39:47Tôi nghĩ đó chỉ là thói quen phục vụ của cô,
39:49giống như một con mèo hoang được thuần hóa,
39:51biết quy tắc,
39:52biết khi nào nên tiến,
39:53khi nào nên lùi.
39:54Nhưng giờ tôi mới biết,
39:56đó là cách cô âm thầm tồn tại trong thế giới của tôi.
39:58Một cách nhẹ nhàng đến mức tôi tưởng như,
40:00cô sẽ ở đó mãi.
40:02Ngày cô biến mất,
40:03tôi vẫn tưởng chỉ là giận dỗi.
40:05Tôi đã quá tự tin,
40:06nghĩ rằng cô sẽ quay về,
40:07giống như mọi lần trước.
40:09Nhưng rồi một tháng trôi qua,
40:10tôi nhận ra,
40:11cô không hề có ý định quay lại.
40:13Tôi đi tìm,
40:14khắp nơi đều nói không biết.
40:15Khi biết cô đã nghỉ việc,
40:17đã đổi số,
40:18tôi mới thực sự hoảng loạn.
40:19Tôi nhận ra,
40:20mình không biết chút gì về thế giới của cô
40:22ngoài cái tên và gương mặt ấy.
40:23Không biết cô thích ăn gì ngoài món tôi từng thấy cô ăn.
40:26Không biết cô có bạn thân nào.
40:28Không biết khi buồn,
40:29cô sẽ đi đâu.
40:31Bốn năm ở bên nhau,
40:32tôi chưa từng thật sự tìm hiểu cô.
40:34Tôi vẫn nhớ lần đầu gặp cô ở quán ba năm đó.
40:37Ánh mắt cô lúc bị đám đàn ông kéo đi,
40:38hoảng sợ,
40:39nhưng vẫn ngởng đầu nhìn thẳng.
40:41Tôi ghét kiểu ánh mắt ấy,
40:42vì nó giống tôi năm 15 tuổi,
40:44khi bị buộc phải trưởng thành,
40:45phải chống lại tất cả.
40:47Tôi đã kéo cô ra,
40:48khoác áo cho cô,
40:49nghĩ rằng mình vừa cứu một con mèo nhỏ.
40:51Nhưng có lẽ,
40:52tôi không ngờ rằng chính mình sẽ bị móng vuốt mềm mại ấy cào rách trái tim.
40:56Tôi từng tưởng,
40:57nếu mất cô,
40:58tôi sẽ chẳng sao.
40:59Nhưng sự thật là,
41:00mỗi buổi tối về nhà,
41:01căn phòng trống rỗng,
41:02mùi hương quen thuộc biến mất,
41:04tôi mới hiểu cảm giác bị ai đó xóa khỏi đời mình nó khủng khiếp thế nào.
41:07Tôi mới hiểu,
41:08những bữa cơm đặt bên trái bàn không còn nữa.
41:11Tôi gặp lại cô ở quán cà phê hôm đó.
41:13Cô bình thản,
41:14nói em không thích anh.
41:15Tôi không tin.
41:16Tôi tin rằng chỉ cần mình cố thêm chút nữa,
41:19cô sẽ trở lại.
41:20Nhưng ánh mắt cô lúc đó,
41:21dứt khoát,
41:22lạnh lùng,
41:23không còn một khe hở nào,
41:24đã nói cho tôi biết,
41:25tất cả đã muộn.
41:27Ngày cuối cùng đứng dưới mưa,
41:28tôi vẫn mong cô sẽ xuất hiện,
41:29dù chỉ để nói một câu mắng mỏ.
41:31Nhưng cánh cửa tòa nhà không mở.
41:33Cô không quay lại.
41:35Cũng như việc,
41:36tôi không còn cơ hội quay về khoảng thời gian mà chúng tôi vẫn còn ở bên nhau.
41:39Mẹ nói sẽ đưa tôi ra nước ngoài điều trị.
41:42Tôi đồng ý,
41:42vì biết ở lại chỉ khiến mình thêm thảm hại.
41:45Có lẽ,
41:46đi xa mới học được cách chấp nhận.
41:48Nhưng lâm nhan tịch,
41:48dù tôi từng nói những lời tàn nhẫn nhất,
41:51làm những việc ngu ngốc nhất,
41:52thì vẫn có một sự thật mà cả đời này tôi không phủ nhận được.
41:55Tôi đã yêu cô.
41:57Chỉ là,
41:57khi tôi nhận ra,
41:58cô đã không còn ở đó nữa.
Bình luận

Được khuyến cáo