Truyện Audio Hay || Rời Khỏi Tổ Ấm Thối Nát || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Thất nghiệp 3 tháng, thằng con đang tấm hình tôi ăn bưởi lên nhóm gia đình.
00:03Nó còn thêm dòng chữ, con đàn bà này lại ăn trực nữa rồi.
00:06Bố chồng lập tức nhảy vào, phải vào cho con mẹ mày rách mồn ra mới đúng.
00:09Mẹ chồng thì tắt thẳng chồng tôi, tôi đã bảo anh đừng cưới nó rồi mà.
00:13Tôi giật lấy điện thoại từ tay con, gửi luôn một đoạn ghi âm, lũ giả không biết điều,
00:16mai tôi tới đòi nhà, cho từng người các người ra gầm cầu ở.
00:19Lúc đi làm ra tiền thì bảo tôi bỏ bê gia đình, bây giờ ở nhà chăm lo mái ấm thì nói tôi ăn bám.
00:24Được, thế xem tôi làm vừa lòng các người như nào này.
00:26Tin nhắn vừa gửi đi, nhóm chát vốn còn sôi nổi lập tức im lặng như tờ.
00:30Tôi ném miếng bưởi đang ăn dở lên bàn trà, rảnh tay rồi thì lật xem lại mấy tin nhắn trước.
00:34Thằng con mặt đỏ gay, đứng một bên lúng cuống không biết làm gì.
00:37Thấy tôi trượt tay lướt lên, nó liền nhào tới muốn giật lại điện thoại.
00:40Mẹ, mẹ đang xâm phạm quyền riêng tư của con, mẹ hoàn toàn không tôn trọng con.
00:43Nó vừa gào lên, vừa thò tay ra giật.
00:46Tôi vừa lấy vỏ bưởi quang thẳng vào mặt nó, rồi nhanh tay cầm điện thoại chạy vào phòng, khoa trái cửa lại.
00:50Tiếng đập cửa ấm ấm sau lưng, tôi ngồi xuống, đọc hết tất cả tin nhắn trong nhóm chat.
00:54Trong nhóm chỉ có bốn người, mẹ chồng, bố chồng, chồng tôi và con trai, tuyệt nhiên không có tôi.
00:59Nước cười là cái nhóm ấy lại có tên gia đình yêu thương.
01:0110 tiếng trước, chồng gửi ảnh tôi đang ngủ vào nhóm.
01:0421 tiếng trước, con trai đăng ảnh tôi đang ăn tối.
01:07Cái nhóm mới lập hơn 2 tháng mà đã có 532 tấm hình chụp lén tôi, lúc ăn, lúc ngủ, lúc xem TV, chơi game, đi dạo.
01:13Mỗi tấm ảnh phía dưới đều là những lời chửi rùa cay độc.
01:16Vợ mày sao mà lười chảy thay thế?
01:17Ngày nào cũng chỉ biết ăn, chẳng thấy bỏ một đồng nào ra lo cho nhà.
01:21Tao đã bảo mày đừng có cưới nó.
01:22Giờ thì hay rồi, mất toi 80 triệu tiền cưới, chẳng vớt phát được gì.
01:26Đăng lướt xem, màn hình đột ngột hiện lên một cuộc gọi video là mẹ chồng.
01:29Tôi nhắc mép cười lạnh, bấm từ chối không chút do dự.
01:323 giây sau, bà ta gọi lại ngay.
01:34Tôi nghĩ một lát, quyết định nghe thử xem bà ta lại bày cho gì.
01:37Không ngờ vừa kết nối, bên kia liền dối xả một chàng tiếng địa phương trói tai,
01:40đứt quãng kèm theo tiếng micro dít lên.
01:42Tôi cao mày khó chịu, đưa điện thoại ra xa rồi cúp máy.
01:45Lần nữa bà ta lại gọi, tôi nghe thấy vẫn là cái giọng địa phương kia, dứt khoát tắt máy.
01:49Sau vài lần, cuối cùng mẹ chồng cũng chịu đổi sang tiếng phổ thông.
01:52Trình tiêu, rốt cuộc mày muốn gì?
01:53Mày nói tới thu nhà là có ý gì?
01:55Bố chồng đứng cạnh cũng chen vào, đúng đấy.
01:57Cái nhà này chúng tao đang ở ngon lành, sao mày lại đòi thu?
02:00Mày là con dâu nhà này, nhà của mày cũng là của con trai tao, mày lấy quyền gì mà thu?
02:04Tôi bật cười lạnh, nói nhiều vô ích, tối nay biến khỏi đó cho tôi.
02:08Ngày mai mà tôi còn thấy bóng dáng mấy người, tôi báo công an bắt vì tội chiếm dụng tài sản.
02:11Vừa dứt lời, mẹ chồng lập tức trợn đôi mắt xếch, nhìn tôi hàm hàm.
02:15Bố chồng đứng sau, chẳng khác gì tấm đền mờ.
02:17Một ông một bà, trông chẳng khác gì hai con ma tới đòi mạng.
02:20Thằng con vẫn còn đập cửa dầm dầm, tiếng gào thét trói tai cứ như trong nhà tôi vừa giết lợn.
02:24Nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết của đứa cháu cưng, mẹ chồng gào lên tức tối, mày đang làm gì vậy hả?
02:29Mày có phải mẹ người ta không?
02:30Bỏ mặc con khóc ngoài cửa.
02:32Tao nói rồi, mày đúng là loại đàn bà mất dạy.
02:34Đợi tao tới đó, xem tao xử mày thế nào.
02:37Tôi lại lung tắt video, xử tôi.
02:39Bọn họ thật sự nghĩ mình là vua chúa chắc.
02:41Tôi mở cửa phòng, nhanh tay lùi lại một bước, tránh bị thằng nhóc vô ơn kia đâm sầm vào.
02:45Nó im bật, hai tay xít chặt, đứng một bên chừng mắt nhìn tôi.
02:48Tôi tiện tay quăng điện thoại của nó đi, rồi bước ra phòng khách, tiếp tục ăn nốt miếng bưởi con dờ.
02:52Bưởi ngọt và mọng nước là bố mẹ tôi nhờ người quen trong vườn trái cây chọn kỹ mới gửi đến.
02:56Vừa nhận được, họ liên xách tới cho tôi, tiện thể mang theo một đống đồ tôi thích.
03:00Tấm nòng yêu thương con gái của họ, lại bị trục mũ là tôi ăn trực.
03:03Bỗng một tiếng rầm vang lên khiến tôi giật bắn người.
03:05Quay đầu lại, thấy cửa phòng thằng con đóng chặt.
03:08Nó rõ ràng là đang giận, muốn tôi phải hạ mình xuống xin lỗi, rỗ rảnh nó.
03:11Trước đây tôi có thể làm vậy, nhưng bây giờ thì không đời nào.
03:14Trời bắt đầu sầm tối.
03:15Tôi mở áp đặt đồ ăn, chọn món gà rán yêu thích và đặt đơn.
03:18Do tính chất công việc trước kia, tôi không giỏi nấu nướng, thường phải đặt đồ ăn ngoài.
03:22Sau khi sống chung với Cao Tử Lâm, đa phần là anh ta nấu ăn, rửa bát.
03:26Với suy nghĩ đã là vợ chồng thì phải cùng nhau vun vén, tôi cũng dần học cách rửa bát, dọn dẹp.
03:30Gà rán ra tới, tôi mở hộp, bày ra bàn chuẩn bị chụp vài tấm gửi cho nhỏ bạn thân xem.
03:34Quay đầu lại thì thằng con không biết chui ra từ lúc nào, dơ tay định với lấy miếng gà trên bàn.
03:39Tôi lập tức hất tay nó ra, lạnh rọng, mày làm gì đấy.
03:42Nó bị nét mặt tôi dọa cho sự người, siêu xuống 2 giây rồi lại ngừng đầu cãi ngang, ăn cơm chứ gì nữa.
03:52Tôi là con mẹ, mẹ không cho tôi ăn, tất cả của mẹ đều phải là của tôi.
03:55Bố tôi ngày nào cũng vất vả đi làm kiếm tiền, mẹ ở nhà chỉ biết ăn với chơi, đã vậy lại còn không cho tôi tiêu tiền.
04:01Tôi đâu có nói sai, mẹ chẳng phải chỉ ăn bám ở nhà thôi à, sao tôi phải xin lỗi.
04:05Một chàng ly lẽ sẽ lệch khiến tôi chết lặng.
04:07Cái gì mà tất cả của tôi đều phải là của nó, cái gì mà tôi ở nhà ăn chơi.
04:11Tôi cố nén cơn giận, Cao Tự Thanh, mày đi du lịch, tham gia chạy hè, học thêm, mua điện thoại, mua máy tính, mua xe đạp, món nào không phải tiền của tao bỏ ra.
04:19Nếu mày nói tao ăn bám, vậy lấy sổ ra, lịch kê từng khoản tiền tao tiêu từ bố mày xem.
04:23Để xem rốt cuộc là tao ăn bám, hay mày với bố mày cả lũ ăn bám tao.
04:27Chồng tôi, Cao Tử Lâm, làm ở một tòa soạn báo sắp sập, 10 năm vẫn chỉ là biên tập viên quẩn.
04:31Với mức lương đó, chẳng thể nào nuôi nổi cuộc sống xa hoa của Cao Tự Thanh, càng đừng nói tới chuyện mua được căn hộ 200m vuông giữa thủ đô đắt đỏ.
04:38Chắc vì giọng tôi quá nghiêm túc, Cao Tự Thanh biểu môi, lầm bầm ngồi phịch xuống ghế, mở TV lên xem.
04:43Tôi biết, nó đang đợi bố nó về, để hai bố con cùng nhau giáo hấn tôi một trận.
04:47Bao năm bị ông bà nội nhồi nhét tư tưởng trọng nam khi ngữ, trong đầu nó đã hàn sâu suy nghĩ, mẹ không phải người, chỉ là công cụ để hy sinh.
04:53Tình, điện thoại tôi reo lên, là tin nhắn của bạn thân, mạnh từ, rủ tôi ra ngoài xả hơi.
04:58Không cần nghĩ, tôi lập tức nhắn lại đồng ý.
05:00Trước khi đi, tôi xách theo nốt phần bưởi và gà rán còn thừa.
05:03Mẹ cầm đi hết rồi, con ăn gì?
05:05Tôi đóng sầm cửa lại, để lại một câu, bảo bố mày mua cho mày.
05:08Trên đỉnh đồi, sao sáng đầy trời, mạnh từ bịt khẩu trang, đeo kính râm kín mít đứng đợi tôi.
05:13Cô ấy là ngôi sao hàng đầu của giới giải trí hiện giờ.
05:16Còn tôi, trước khi nghỉ việc, từng là quản lý của cô ấy suốt 16 năm, từ lúc chưa ai biết đến cho tới đỉnh cao hôm nay.
05:21Tôi và gia đình luôn ít có thời gian bên nhau, nhưng hễ rảnh là tôi dành hết cho con trai.
05:25Ba tháng trước, Cao Tự Thanh nổi đoá ở nhà, trách tôi không giặt đồ, không nấu cơm, không dành thời gian cho nó.
05:30Thêm sức ép từ bố mẹ chồng, sự im lặng của Cao Tử Lâm, tôi trần trừ mãi rồi cuối cùng cũng nghỉ việc, dù lòng chẳng muốn chút nào.
05:36Dù tiếc, A Tử vẫn luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi.
05:38Tiêu tiêu, cô ấy chạy lại, vỗ mạnh lên vai tôi một cái, cười tít mắt, lại thất thần rồi hà.
05:43Tao nghỉ việc, có ngu quá không? Tôi mất mái môi, nhẹ nhào bật ra câu hỏi ấy.
05:48A Tử lặng đi một lúc rồi hỏi, Cao Tử Lâm bắt nạt mày hà.
05:50Sự bình tĩnh giả vờ cả buổi chiều bị một câu nói của bạn thân phá vỡ.
05:53Mũi tôi cay xè, vội vàng gật đầu, cô nói gì đó nhưng không thể thốt nổi một câu trọn vẹn,
05:58chỉ biết gục đầu vào ngực cô ấy mà khóc nức lên.
06:00Rõ ràng là họ ép tôi nghỉ việc bằng cái mát người mẹ, thế mà còn nỡ buông lời tàn nhẫn với tôi như vậy.
06:04Hồi còn trong bụng, Cao Tử Thanh ngoan ngoãn, yên tĩnh vô cùng.
06:07Suốt hai kỳ, tôi chẳng phải chịu khổ mấy, ngay cả bác sĩ siêu âm 4D cũng khen thằng bé ngoan và đẹp.
06:12Vậy mà đến giờ tôi vẫn không hiểu nổi, lúc tôi ngoài kia cày cuốc kiếm tiền sống chết,
06:16thì Cao Tử Lâm với bố mẹ anh ta đã dạy con tôi thành ra cái dạng gì thế này.
06:19Mạnh từ thở dài, hỏi câu khiến tôi rằng sẽ nhất, mày định ly hôn à?
06:23Tôi im lặng vài giây, ôm đầu ngồi thụt xuống đất.
06:25Ý nghĩ ly hôn đã nảy mầm trong lòng tôi ngay từ khoảnh khắc Cao Tử Lâm ép tôi nghỉ việc.
06:29Nhưng vì con mới 13 tuổi, tôi cứ nhồi nhét cái ý nghĩ đó xuống đáy tim.
06:32Là mẹ mà, lúc nào cũng tự dối mình bằng mấy cái lớp kính màu hồng, hy vọng ngày mai con mình sẽ thay đổi.
06:37Biết đâu, tôi có thể dạy lại được Cao Tử Thanh.
06:40Tôi định mở miệng trả lời thì điện thoại trong túi rung lên là Cao Tử Lâm, em đang ở đâu đấy?
06:44Tử Thanh khóc suốt cả chiều nay, anh đi làm về thì thấy nó khóc đến khẳng cả giọng.
06:48Mẹ con có giận nhau cũng không nên kéo dài qua đêm, dù nó có sai thì em cũng không thể đối xử như vậy với con được.
06:53Hơn nữa, chẳng phải nó nói đúng à, còn mẹ anh nữa, bà vất vả nuôi anh lớn, em nói chuyện đòi lại nhà là có ý gì?
06:59Hai vợ chồng là một, con dâu cho bố mẹ chồng ở nhờ nhà cũng là rộng lượng, ra ngoài ai chẳng khen em hiền dâu thảo.
07:04Thôi được rồi, em về nấu cơm nhanh lên, đừng giận dỗi nữa.
07:07Mấy giờ rồi, anh đi làm mệt chết, về còn không có nổi bữa cơm nóng.
07:11Bên kia điện thoại là giọng điệu chất vấn không ngừng, xe lẫn tiếng thằng con khóc vừa vịt.
07:14Khóc cả chiều cơ đấy, không có cơm ăn cơ đấy.
07:17Tôi thức quá bật cười, lạnh giọng đáp, trước khi tôi bước chân vào nhà anh, chẳng lẽ anh sống bằng gió sao?
07:22Anh nói có mấy câu, em làm quá lên rồi đấy.
07:24Thôi được rồi, được rồi, đều là lỗi của anh, em về đi.
07:27Cao Tử Lâm nhận sai lấy lệ, cứ như thế tôi mới là người vô lý.
07:30Mười mấy năm hôn nhân, tôi ghét nhất chính là cái kiểu nhận lỗi cho cháu như vậy.
07:34Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, tôi bột miệng, ly hôn đi.
07:37Nói xong, tôi hít một hơi sâu, dốc hết những gì muốn nói.
07:39Hồi đó đối tượng xem mắt nhiều như vậy, anh nghĩ tôi chọn anh vì cái gì?
07:43Vì anh nói sẽ tôn trọng công việc của tôi, sẽ không ép tôi nhỉ.
07:46Không thì anh tưởng mình là ai mà tôi phải đâm đầu theo anh.
07:48Việc nghĩ là anh ép, tôi vì con trai mà đồng ý, tôi không oán.
07:52Nhưng mẹ nói chứ anh là cái thá gì, ăn của tôi, mặc của tôi, ở nhà tôi, mà còn dám đứng sau lưng chửi tôi.
07:57Tôi cho anh mặt mũi à, cao tử lâm ngẹn họng bên kia, ấp úng mãi chỉ thốt ra được mấy tiếng em, em, em.
08:03Tôi cái gì? Mai 3 giờ chiều, cầm sổ hộ khẩu ra trước cổng cơ quan hộ tịch đợi tôi.
08:07Anh mà không tới, khỏi nói đến bố mẹ anh, chính anh cũng xách đồ quốc khỏi nhà tôi luôn.
08:11Tôi mắng đã miệng rối quốc máy thẳng tay, chẳng buồn nghe hắn đáp.
08:14Còn chuyện để nhà lại cho hắn, nằm mơ, việc ly hôn diễn ra khá suôn sẻ.
08:18Chỉ riêng khâu chia tài sản là cao tử lâm cứ sống chết không chịu ký vào bản thỏa thuận do luật sư của tôi soạn sẵn.
08:23Em có 3 căn nhà, chia cho anh 1 căn thì sao?
08:25Chẳng phải tài sản chung của vợ chồng à?
08:27Theo luật thì anh phải được 1 rưỡi.
08:29Hắn quay sang nhìn cao tự thanh đang đứng bên cạnh, cười đắc ý.
08:31Với lại, tự thanh do anh nuôi, thì phải được 2 căn nhà.
08:34Luật sư của tôi nhân mặt, anh cao, lúc nãy đã nói rõ rồi.
08:382 người đã làm công chứng tài sản trước hôn nhân, 3 căn nhà này đều là tài sản riêng của cô Trình, không thuộc sở hữu chung.
08:43Cao tử lâm vẫn chưa cháo, thì cũng phải cho tôi 1 căn.
08:45Hắn với luật sư cứ đưa con mãi, tôi lấy tay ngoái tay, chán trưởng đứng dậy, ký chưa xong à.
08:50Luật sư đã nói rất rõ rồi, 3 căn này là của tôi.
08:53Anh có đi kiện, có lăn ra ăn vạ trước tòa, cũng không môi nổi 1 phiên gạch.
08:56Tôi dừng lại 1 chút, miễn mai, hay là anh học theo bố mẹ mình, định nằm lăn ra đất gào khóc đòi ăn vạ.
09:01Mặt cao tử lâm tái mét, nhẹn họng không thốt ra được lời nào.
09:04Hắn từ 1 làng hẻo lánh không đường mà ra, ghét nhất là ai nhắc đến xuất thân của mình.
09:08Tôi lặp lại câu hỏi, hắn mới bực bội ký vào, kéo cao tự thanh định rời đi.
09:12Trước khi đi, tôi hỏi thằng bé có muốn ở với tôi không.
09:14Nó nắm chặt tay áo cao tử lâm, trốn phía sau lưng hắn, đôi mắt đầy thù hận khiến tôi giận người.
09:19Tôi ghét mẹ, tôi muốn ở với bố. Được thôi, tôi cứ coi như mình đẻ ra 1 cục thịt thối.
09:24Tôi tốt bụng nhắc cao tử lâm, 2 người trong vòng 1 tháng phải dọn khỏi nhà tôi.
09:27Còn bố mẹ anh, bảo họ dọn khỏi căn ở khu lan phong trong vòng 2 ngày, không thì tôi bắt đầu thu tiền thuê.
09:32Tôi vừa về nhà không bao lâu, mẹ của cao tử lâm đã gọi tới như phát rổ.
09:35Điện thoại gieo in ỏi trong phòng khách, mẹ tôi bực tới mức suýt nữa ra tay đánh nhau qua sóng điện thoại.
09:40Trình tiêu, mày lấy tư cách gì đuổi tụi tao ra khỏi nhà?
09:43Cái nhà đó là con tao mua để báo hiếu tụi tao.
09:45Mày thì có tư cách gì mà bảo tụi tao dọn đi?
09:47Bao năm nay mày chẳng coi bố mẹ chồng ra gì, không giữ nề nếp nhà họ cao,
09:51giờ ly hôn rồi còn muốn bòn rút nốt phần cuối cùng, có ai mặt dày như mày không hả?
09:55Bà ta thức đến độ gào chửi loạn cả lên, tôi nghe mà còn sợ bà ấy thức quá mà bị tắc tiệt sữa.
09:59Chờ bà ta chửi xong, tôi mới thẳng nhiên nói, cái nhà đó là tôi mua, sổ hồng và giấy thanh toán tôi đều giữ.
10:04Con mẹ mày nói láo, con tao nói nó mua đấy.
10:07Tôi nhận lấy quả quyết mẹ đưa, vừa nhai vừa nhả ra câu nhẹ tênh, con trai bà xạo bà đấy, đồ già không biết xấu hổ.
10:12Nói xong tôi dứt khoát tắt máy, kéo luôn vào danh sách chặn.
10:15Mẹ tôi nhìn tôi đầy lo lắng, bố thì tay cầm cái vá, mặt căng như dây đàn.
10:19Tôi vỗ tay mẹ, an ủi, không sao đâu, tin con đi, con xử lý được hết.
10:23Từng lăn lộn trong giới giải trí bao năm, điều tôi không thiếu nhất chính là kiên nhẫn xử lý chuyện rắc rối.
10:27Sáng ngày thứ ba, tôi dắt theo bốn vệ sĩ cao gần mét chín mới thuê và đội chuyển nhà tới thẳng nhà cũ.
10:32Bố mẹ cao tử lâm đang ngồi chờ sẵn ngoài cửa.
10:34Vừa thấy tôi, bố hắn đã đỏ mặt tía tai, cố xúi bà vợ nhào tới đánh tôi.
10:38Tôi lắc chìa khóa lủng lẳng trước mặt họ, cười tới giói, ôi, ra ngồi đợi tôi hả.
10:42Hai bác, thu dọn xong đồ rồi nhỉ, bố cao tử lâm run run chỉ tay vào tôi, mày, mày, nhà họ cao chúng ta đúng là số khổ mới giúp cái thứ con dâu như mày.
10:50Li hôn xong còn đuổi cả bố mẹ chồng ra khỏi nhà, ô kìa, lại còn diễn sâu thế.
10:54Tôi quay sang nhìn mẹ cao tử lâm, quả nhiên bà ta lập tức gào khóc thảm thiết.
10:58Chỉ tiếc, hét to quá nên nước mắt không kịp chảy, chỉ biết giả bộ lau lau mắt.
11:02Tôi khẽ cười, phất tay cho đội chuyển nhà vào làm việc.
11:04Mẹ cao tử lâm đứng chặn cửa, mặt mũi đầy quyết tâm sống chết giữ nhà, không được.
11:08Đây là con trai tôi mua cho tôi, ông già, gọi công an, gọi công an đi.
11:12Nói rồi bà ta quỳ thục xuống, lại tôi mấy cái kêu bốp bốp bốp, tôi văn cô đấy con dâu.
11:16Vì tụi tôi già rồi, cô tha cho tụi tôi đi.
11:19Tôi lệ cô, lệ cô đấy, tôi né sang bên, khoanh tay đứng nhìn, khít mũi cười lạch.
11:23Nửa tiếng sau, xe cảnh sát hú còi chạy vào khu lan phòng.
11:26Quản lý khu trung cư dẫn họ lên nhà với vẻ bất đắc dĩ.
11:29Vừa thấy cảnh sát, bố cao tử lâm như bắt được phao cứu sinh, nhào tới ôm tay một anh công an khóc như mưa.
11:34Các đồng chí ơi, con trai tôi mới ly hôn với con mụ này, giờ nó kéo một đám xã hội đen tới đòi đánh tụi tôi.
11:39Cái nhà này là con tôi mua, mấy anh nhất định phải giúp tôi làm chủ.
11:42Nhân viên đội chuyển nhà với công an nhìn nhau, sau đó lần lượt rút thẻ nhân viên và giấy tờ ra.
11:46Đợi ông ta khóc chán, tôi lấy ra sổ hồng và giấy chứng nhận tài sản đứng tên tôi.
11:49Các anh ơi, nhà này là tôi bỏ tiền mua.
11:52Tôi vừa miếu máu, trước khi ly hôn, tôi cho bố mẹ chồng ở nhờ, không lấy một đồng nào, tiền điện nước tôi tự thanh toán.
11:58Giờ tôi ly hôn rồi, muốn lấy lại nhà mà họ không chịu đi.
12:01Vậy có tính là xâm nhập trái phép không ạ?
12:03Cảnh sát nhận lấy giấy tờ từ tay tôi, xem xong quay ra dạy dỗ bố mẹ cao tử lâm một trận.
12:07Cô ấy là con dâu tôi, của cô ấy cũng là của con tôi.
12:09Ông cao cãi chảy cãi cối.
12:11Cảnh sát trốn mắt nhìn, như thể lần đầu thấy người cho cháu đến thế, nhà này người ta tự mua, kết hôn thì sao?
12:16Là của chồng à? Ông cụ à? Ông nghĩ vậy là sai hoàn toàn rồi.
12:20Hai người họ chừng chừng nhìn tôi, tức đến nghiến răng canh két.
12:22Không ngờ gọi công an xong chẳng được giúp, lại bị giảng đạo nửa tiếng đồng hồ.
12:26Nhân lúc ấy, đội chuyển nhà nhanh chóng bê hết đồ đạc của họ ra ngoài.
12:29Một đống thùng to xếp hàng dài ngoài hành lang.
12:31Ngay trước mặt họ, tôi đổi mật mã cửa, đồng thời yêu cầu quản lý khu nhà xóa luôn nhận diện gương mặt của hai người khỏi hệ thống.
12:36Lúc bị cảnh sát đưa đi, ánh mắt của bố mẹ cao tử lâm nhìn tôi tối sầm như muốn giết người.
12:40Tôi vẫy tay chào họ, cười tươi như hoa, ký sinh chủng khó chị à.
12:44Vậy tôi đổ thêm muối rồi đốt luôn tổ chúng.
12:46Chưa được yên ổn mấy hôm, tin xấu về tôi đã leo thẳng lên top 3 tìm kiếm nóng.
12:50Cao tử lâm dắt theo cao tử thanh bắt đầu livestream, định dùng dư luận trên mạng để đè chết tôi.
12:54Trong livestream, hắn ăn mặc chỉn chu, còn bật cả filter làm mặt thon gọn.
12:57Cao tử thanh đứng bên làm nền, mắt xương đỏ như bị pháo bắn vào.
13:01Nhắc tới tôi, cao tử lâm giả bộ tắt livestream một lúc rồi quay lại với đôi mắt đỏ hoe,
13:05ngại ngào nói, mẹ của tự thanh và tôi đã kết hôn hơn chục năm, tôi yêu cô ấy lắm.
13:08Ngày thường tôi chẳng để cô ấy phải rửa bát nấu cơm.
13:11Lúc cô ấy mang thai vẫn kiên trì theo đuổi sự nghiệp, tôi cũng không cản trở.
13:14Thậm chí, hắn nức một cái, thậm chí để con lại cho tôi suốt 13 năm, tôi cũng không oán trách.
13:19Các bạn đừng công kích mẹ tự thanh nữa, tôi sẽ buồn.
13:21Cũng đừng hỏi mẹ tự thanh là ai, tôi chỉ đang tìm một nơi chút tâm sự mà thôi.
13:25Cao tử lâm tuy không nói tên tôi, nhưng hắn cố tình để lộ nghiệp, ngoại hình, cả những nghệ sĩ tôi từng dẫn dắt.
13:30Dân mạng nhanh chóng lật ra tài khoản cá nhân của tôi, ao vào Weibo chửi tới tấp.
13:34Loại như bà cũng xứng làm mẹ à, bỏ mặt con 13 năm, quay về trong nó được 3 tháng đã chịu không nổi.
13:39Li hôn mà không thèm nghĩ tới con cái, xem livestream mà thằng nhỏ khóc tội chưa kìa.
13:43Con đàn bà khốn nạn, đối xử với chồng con như vậy, ra đường bị xe đâm chết cho rồi.
13:47Chính tiêu không xứng làm mẹ và cha con họ cao bị oan cùng lúc leo lên hot search.
13:50Chiều hôm đó, đoạn video tôi đến thu nhà bị cắt ghép rồi tung lên mạng.
13:53Trong clip, bố mẹ cao tử lâm mặc đồ giản dị, gương mặt khắc khổ, bị tôi ép phải quỳ lại rơi nước mắt.
13:58Tôi xem những clip cắt ghép rắc rửi từ mấy tài khoản câu view, không nhịn được bật cười khởi.
14:02Bảo sao hôm đó thu nhà, vừa gặp đã thấy 2 ông bà già đó lại tới lại lui, thì ra là 7 từ trước.
14:07Mạng xã hội nổ tung, hot search xuất hiện 4,5 cái thẻ gán tội cho tôi, như trình tiêu ý thế hiếp người, ép người già quỳ lại.
14:13Tôi không muốn dây vào cái màn chó cắn chó với cao tử lâm, chỉ lên Weibo gõ đúng một câu, ai đang thao túng dư luận.
14:18Trên mạng hỗn loạn như vỡ trợ, một loạt nghệ sĩ tôi từng dưu dắt đồng loạt chia sẻ bài của tôi, lên tiếng bênh vực.
14:23Thậm chí có vài người tính nóng còn cãi nhau tay đôi với dân mạng.
14:26Thông báo trên Weibo của tôi cứ vài phút lại có thông báo mới.
14:29Tài khoản A-Studio do Tống Điểm Điểm quản lý đăng, cứ chờ đấy, chị Diễm đang thu thập chứng cứ, vô khống là phải ra tỏa đấy.
14:35Phó giã thì đăng một dòng khó hiểu, cút, ai thắng ai thua còn chưa biết được.
14:38Tài khoản chính thức của khu Lan Phong cũng tung đoạn video gốc dài tận 2 tiếng, không cắt ghép 1 giây nào.
14:43Nhiều dân mạng tắc luôn sở công an thành phố Kinh, chửi bới ẩm ý, bảo chỉ biết bên kẻ có tiền.
14:47Bị ép quá, sở công an phải ra thông báo, ngay 9 tháng 12 năm 2034, chúng tôi nhận được báo cáo có người xâm nhập trái phép, trộn cắp tài sản.
14:54Sau khi điều tra, người báo là trịnh nào đó và cao nào đó đã cữ chiếm tài sản của cô Trình.
14:59Hành vi cấu thành tội xâm phạm chỗ ở, hiện tại, cơ quan chức năng đã tiến hành xử lý theo quy định pháp luật.
15:03Thông báo vào video vừa lên, những thẻ tìm kiếm bôi nhọ tôi liền lặn mất tâm, nhưng vẫn còn người mắng tôi không xứng là mẹ.
15:09Còn cao tử lâm thì đã bắt đầu livestream bán hàng kiếm tiền.
15:11Tôi không buồn tranh cãi nữa, cứ yên ổn sống cho mình.
15:14Vài ngày nữa tôi đi làm lại rồi, có đâu ra kỳ nghỉ thư thả thế này nữa mà phí vào mấy trò hề đó.
15:19Bộ phim mới của Mạnh Từ đang quay ở trong núi.
15:21Để cô ấy nhập vai, đạo diễn hạn chế tối đa việc dùng điện thoại.
15:24Mỗi lần chạm vào điện thoại, cô ấy đều gọi video cho tôi.
15:27Tiêu tiêu, cô ấy cười cười thần bí trong điện thoại đoán xem lúc quay phim tao gặp cái gì.
15:31Tôi nhai miếng bưởi mẹ vừa rúi cho, thành thật đáp, xoái ca.
15:34Cô ấy chừng mắt, tao là loại người vậy sao?
15:36Tao gặp một con bé siêu siêu siêu giống mày.
15:38Tao gửi ảnh rồi đó, xem thử coi có giống không.
15:40Má ơi, giống y như mày hồi bé.
15:42Chỉ khác là mày hồi nhỏ ăn khỏe như heo sữa, mập hơn nó gấp đôi.
15:46Vừa thấy tấm ảnh, tôi chết lặng.
15:47Trong ảnh là một bé gái có gương mặt giống hệt tôi hồi nhỏ,
15:50chỉ là vóc dáng lại gầy nhẳng như cây giá.
15:52Tôi ngưng ngắc hỏi, à từ, mày không đùa tao đấy chứ?
15:55Tao đùa mày làm gì? Có giống không?
15:57Mẹ tôi chụp lấy điện thoại, nhìn thấy bức ảnh thì kêu toáng,
15:59ối trời ơi!
16:00Bộ tôi từ bếp lao ra, nheo mắt nhìn màn hình,
16:02lúc nhỏ mày có ốm thế này đâu?
16:04Tao nuôi mày béo quay béo cút mà, ảnh này chụp bao giờ vậy?
16:07Tôi và mẹ lít nhìn nhau,
16:08trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quái.
16:10Tôi thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt,
16:12đau âm ỉ.
16:13Tôi thăm dò hỏi, à từ, mày đang quay ở thôn suối nhỏ hả?
16:16Ừ ừ, ơ, tao chưa nói với mày là tao quay ở đâu mà.
16:19Phải rồi, thôn suối nhỏ chính là quê của Cao Tử Lâm.
16:22Cao Tử Thanh cũng sinh ra ở đó.
16:24Chẳng lẽ, bọn họ đã tráo con của tôi?
16:26Mấy ngày gần tới ngày sinh,
16:27Cao Tử Lâm cứ nằng nặc đòi tôi về quê anh ta chăm bố mẹ già.
16:30Hết bảo mẹ bị chẹo chân lại tới lượt bố bị đau lưng.
16:32Tôi lấy lý do bụng to đi lại bất tiện để từ chối nhiều lần,
16:35còn đề xuất đưa ông bà lên thủ đô sống tạm.
16:37Nhưng cuối cùng cũng không thắng nổi sự lăng nhăng của Cao Tử Lâm,
16:39tôi đành theo hắn về thôn suối nhỏ.
16:41Thôn đó chỉ có một trạm y tế nhỏ, cơ sở sơ sài.
16:44Tôi thấy không yên tâm nên yêu cầu Cao Tử Lâm phải đưa tôi về trước ngày dự sinh.
16:47Hắn đồng ý ngay tắp lự.
16:48Tôi ở đó cẩn thận từng chút một, nhưng vẫn trượt chân ngã khi ra cửa.
16:52Chỉ vì mẹ chồng đang bê chảo dầu thì sợ ý làm đổ một ít gia sản.
16:55May mà Cao Tử Thanh ra đời bình an, nên tôi cũng không làm lớn chuyện.
16:58Nhưng từ đó, tôi chưa từng quay lại thôn suối nhỏ thêm lần nào.
17:01Ngay cả dịp lễ Tết, Cao Tử Lâm cũng chưa bao giờ bảo tôi về quê.
17:04Đứa bé gái đó, có phải là con rượt của tôi không?
17:07Tôi phải đến thôn suối nhỏ một chuyến mới rõ được.
17:09Tôi nhờ A Tử chăm sóc con bé giúp mình,
17:11sau đó vội vã thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường.
17:13Tay cầm vô lăng của tôi run rảy đến đáng sợ,
17:15phải tự véo mạnh vào thịt để ép mình bình tĩnh lại.
17:18Tôi phải đi xem cho rõ, có phải là con tôi không?
17:20Nếu đúng là con tôi, tôi sẽ khiến cả nhà họ Cao sống không bằng chết.
17:24Sáng sớm trên núi lạnh thấu xương, vừa bước xuống xe,
17:26gió đã thổi rắt mặt như dao cửa.
17:28Tôi bị mù đường, loanh quanh mấy vòng trên lối mòn mà vẫn không tìm được đường tới đoàn phim,
17:31lại vô tình rẽ vào trong thôn.
17:33Nhìn con đường ngày càng quen thuộc,
17:34tôi rất khoát dựa vào trí nhớ cũ tìm đường đến nhà Cao tử lâm.
17:37Chưa kịp tới nơi, một cái bóng nhỏ xíu mặc đồ xám xịt như viên đạn lao thẳng vào lòng tôi,
17:41mặt bé trôn chặt trong ngực tôi không buồn.
17:43Ngay sau đó là tiếng mắng chửi the thế của một người đàn bà.
17:45Con đi con, mày chạy cái gì mà chạy?
17:47Một bữa sáng cũng không nấu xong, bà dạy mày mà mày còn dám bỏ trốn.
17:51Cút ra đây, mai bà đem mày bán cho lưu mặt sỗ luôn.
17:54Tôi theo bản năng ôm chặt đứa nhỏ trong lòng,
17:56cười nhạt, con ít có làm sai cũng không nên nặng lời vậy đâu.
17:58Ở thôn suối nhỏ này, người ta trọng con trai như vàng,
18:01con gái thì chỉ biết chửi với đánh.
18:03Lúc tôi mang bầu về đây,
18:0410 người ghé nhà hết 9 người hỏi có phải tôi mang thai con trai không?
18:07Cô ơi, cô có thể đưa cháu đi không?
18:09Đôi bàn tay đầy vết thương và rộp vì lệnh bám chặt lấy áo lông của tôi.
18:12Giữa cái Z tháng 12 ở thủ đô,
18:14nó chỉ mặc độc một chiếc áo cũ mỏng dính.
18:16Xin lỗi chị, con bé không có dạy dỗ,
18:18để em dắt nó về liền.
18:19Trân Tiều Hà, mày bám lấy người ta làm cái trò gì vậy hả?
18:22Lại đây mong,
18:23người đàn bà kia vừa gào vừa vươn tay muốn túm tóc con bé.
18:26Con bé sợ đến phát run,
18:27ngửa mặt lên và nài,
18:28cháu biết trẻ cùi nấu cơm,
18:29không cần học, không cần tiền.
18:31Cô đưa cháu đi nhé, cháu xin cô.
18:33Được, tôi kéo nó ra sau lưng,
18:35thẳng lưng đối mặt với người đàn bà vừa nói toàn lời bẩn thiểu.
18:37Nhìn kỹ vào mắt bà ta,
18:38tôi càng nhìn càng thấy quen,
18:40hình như đã từng gặp ở đâu đó.
18:41Ánh mắt bà ta bắt đầu né tránh,
18:43lắp bắp,
18:43chị dâu.
18:44Sao chị lại tới đây?
18:45Người thân bên nhà chồng cũ,
18:47lại gọi tôi là chị dâu.
18:48Tôi nheo mắt lại,
18:49mỉm cười,
18:49ờ nhỉ,
18:50không tới thì sao biết được em ở đây oai phong thế nào?
18:52Em họ Trần Phương à,
18:53chị đua gì vậy chứ?
18:55Em chỉ dạy con thôi,
18:56nói gì mà oai với trả phong.
18:57Nhưng mà chị với anh họ em li hôn rồi mà,
18:59tôi cái xó xỉnh nghèo rớt mồng tôi này làm gì?
19:01Trần Phương khựng lại,
19:02mặt xị ra,
19:03nói trước luôn nha,
19:04nhà cũ bên này không có phần của chị đâu.
19:06Nhà đó là,
19:07là của con em.
19:08Bà ta sực nhớ ra,
19:09liền ngậm miệng.
19:10Tôi cũng vừa như không nghe thấy.
19:11Thật ra thì,
19:12tôi vỗ vai bà ta,
19:13làm ra vẻ ngưỡng mộ,
19:14dạo này tiểu hà hay được đoàn phim gọi đi đóng vai quần chúng nhỉ?
19:17Ôi,
19:17khi nào mà em sinh ra được đứa con đẹp thế này vậy?
19:20Đạo diễn bên tao mê lắm đó,
19:21đang nhắm để nó đóng vai nhỏ,
19:23quay khoảng 3-4 ngày gì đó.
19:24Đoàn xem cắt xe bao nhiêu?
19:263 ngàn.
19:26Tôi lắc đầu,
19:27dưa ngón tay ra lắc lắc,
19:283 vạn.
19:29Nghe tới 3 vạn,
19:30Trần Phương cười tít mắt,
19:313 vạn á.
19:32Tôi khẽ cười thầm,
19:33ngoài mặt vẫn giả vờ thân mật,
19:34ừ đó,
19:34bên đoàn còn chuyển khoản trước 1 vạn làm cọc nữa.
19:37Nhưng mà,
19:37nhưng mà sao?
19:38Đạo diễn yêu cầu giữ kín,
19:39không được để lộ.
19:40Ông ấy bảo tao tìm đứa nhỏ nào kín miệng,
19:42đáng tin.
19:43Mà ban đầu tôi chưa biết tiểu hà là con em đâu,
19:45giờ thì biết rồi.
19:46Trần Phương đập ngực 1 cái,
19:48làm động tác kéo khóa miệng,
19:49hận không thể lập tức gói tiểu hà lại mang đi nột cho đoàn phim,
19:51chị yên tâm.
19:52Cả cái làng này không ai kín miệng bằng em,
19:54tôi mỉm cười,
19:55nắm tay tiểu hà bước đi.
19:56Trước khi rời đi,
19:57tôi tiện miệng hỏi,
19:58Phương này,
19:59đạo diễn bảo tôi dẫn tiểu hà lên thủ đô làm tạo hình.
20:01Em có muốn đi theo không?
20:02Tôi đưa Trần Phương tới khu trung cư nơi Cao Tử Lâm đang ở,
20:05sau đó lái xe đưa tiểu hà đi.
20:06Ban đầu tôi định dặn dò vài câu để tránh làm Cao Tử Lâm nghi ngờ.
20:09Ai ngờ cô ta lại rất biết điều,
20:11vỗ vai tôi một cái,
20:12ánh mắt vừa kênh kiệu vừa mang chút hả hê,
20:14chị cũng tội nhỉ,
20:15yên tâm đi,
20:15em sẽ không nói với anh họ em là chị đưa em đến.
20:18Nói xong,
20:18cô ta tung tăng nhảy xuống xe,
20:20dáng đi đầy dạng dỡ.
20:21Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta,
20:22cười tươi giói.
20:23Tôi thì muốn xem,
20:24cuối cùng là ai mới thật sự đáng thương hơn ai.
20:26Đợi vài phút,
20:27tôi mở phần mềm theo dõi trên điện thoại lên.
20:29Trên màn hình camera,
20:30Cao Tử Lâm hiện rõ vẻ căng thẳng,
20:32ngó nghiêng trái phải rồi kéo phát Trần Phương vào nhà.
20:34Giờ này Cao Tử Thanh đang đi học,
20:35hai người kia liền bắt đầu chuyển động piston ngay giữa phòng khách.
20:38Eo ơi,
20:39cái nhà này đúng là không thể giữ lại nữa rồi.
20:41Tới lúc đó chắc phải giao bán quách cho xong.
20:43Tôi cao mày tắt màn hình điện thoại,
20:44quay sang con bé mới tìm lại được.
20:46Dự dọng nói,
20:47tiểu hà,
20:47con có muốn đi làm xét nghiệm với mẹ không?
20:49Con bé sửng suốt đến nói lắp bắp,
20:51mẹ,
20:51mẹ ơi,
20:52ừ,
20:52là mẹ đây,
20:53con là con gái của mẹ.
20:55Con là bảo bối mà mẹ mong chờ suốt 10 tháng trời.
20:57Lúc kết quả giám định được gửi tới nhà,
20:59mẹ tôi đang đút thịt kho cho tiểu hà.
21:00Bà xót xa nắm cổ tay gầy chơ xương của con bé,
21:03tức đến mức rậm chân,
21:04ôi trời ơi,
21:04tiểu tiểu hà,
21:05con mà không tống được thằng Cao Tử Lâm với con mụ đánh đập tiểu hà vào tù,
21:08thì đừng về cái nhà này nữa.
21:10Bố tôi đứng bên cạnh múa quyền thái cực,
21:11hạ quyết tâm lúc gặp lại Cao Tử Lâm sẽ tung hai cước cho hà giận.
21:14Tôi vừa định bóc phong bì kết quả thì thấy tiểu hà nhìn tôi với vẻ căng thẳng,
21:17ngay cả món khoái khẩu là thịt kho cũng quên mất.
21:19Tôi mỉm cười,
21:20hôn lên má con bé,
21:21dù kết quả thế nào,
21:22con vẫn là con gái của mẹ.
21:23Tôi lật đến trang cuối,
21:25trên đó là dòng chữ đen rõ ràng trên nền giấy trắng,
21:26kết quả giám định cho thấy trình tiêu là mẹ ruột của Trần Tiểu Hà.
21:29Xong hỉ lâm môn,
21:30tôi nhiều người điều tra trạm y tế thôn suối nhỏ,
21:32và đã có kết quả.
21:33Thời đó hệ thống quản lý ở trạm y tế rất lỏng lẻo,
21:36Trần Phương lại là y tá ở đó.
21:37Cô còn đang hôn mê,
21:38việc cháo con giữa con cô và con của Trần Phương dễ như trở bàn tay.
21:41Mà chuyện đó nhiều người thấy lắm,
21:43chỉ cần gọi vài kẻ liên quan tới dọa một chút là khai ra hết.
21:45Giọng nữ trong điện thoại bật cười lạnh,
21:47không biết bọn chúng ngu thật hay to gan bằng trời,
21:49chuyện phạm pháp mà còn dám làm lộ liễu.
21:51Tụi nó ấy à, vừa ngu vừa ác.
21:53Tôi cười mỉm, nhìn vào màn hình giám sát,
21:55nơi Cao Tử Lâm và Trần Phương đang chuẩn bị lên sóng lần nữa.
21:57Sau đó, tôi đăng một bài Weibo,
21:59livestream thu nhà.
22:00Livestream lập tức thu hút hàng loạt người xem,
22:02con số vẫn đang tăng liên tục.
22:04Bình luận chạy liên hồi, chị bị điên à.
22:05Tối qua Cao Tử Lâm còn bảo tụi tôi đừng chửi chị,
22:08vậy mà chị dám đối xử với chồng mình thế này sao?
22:10Thấy rồi, phụ nữ mà đọc lên thì đúng là ghê gớm thật.
22:13Nhà có lạc của chị thì cũng đừng chọn giờ quỷ thế này,
22:15tôi khuyên phá giấc người ta.
22:16Tôi đứng dưới khu trung cư,
22:18vừa nhìn bình luận vừa cười tuê, thế à?
22:20Cao Tử Lâm có nói anh ta yêu tôi không?
22:22Hôm trước bị mắng quá nên sợ,
22:23lần này tôi giấc mọi người cùng đi thu nhà luôn.
22:25Tôi sẽ cho mấy người xem một bất ngờ thật lớn.
22:27Tôi mở chiếc điện thoại còn lại,
22:29vào phần mềm giám sát.
22:30Cao Tử Lâm đang hang say,
22:31cùng Trần Phương lăn qua lộn lại không biết trời đất.
22:33Tôi tặc lưỡi tỏ vẻ không phục,
22:34rồi điều khiển loa thông minh trong phòng khách phát nhạc nền sôi động,
22:37để lửa cháy càng rực.
22:38Thôi không nói nữa, chúng ta cùng đi thu nhà nhé.
22:41Tôi nháy mắt với camera,
22:42rồi đổi sang camera sau.
22:43Tiếng nhạc trong phòng khách vang quá lớn,
22:45tôi mở cửa ra mà cả hai vẫn không hề hay biết.
22:47Tôi nhanh chóng tắt nhạc,
22:48chuyển máy quay livestream hướng về phía nhà bếp,
22:50nơi hai người kia đang trần trùng cuốn lấy nhau.
22:52Màn hình chắt giữ lại một giây,
22:53rồi tràn ngập những dòng WTF.
22:55Tôi giả vờ định tắt livestream nhưng vụn về mãi không tắt được.
22:58Trần Phương hét toáng lên.
22:59Cao Tử Lâm gào lên giận dữ,
23:01lao đến giật điện thoại.
23:02Trình Tiêu,
23:02Mày điên thật rồi à?
23:04Chỉ vài giây sau,
23:05phòng livestream bị khóa.
23:06Nhưng tôi chẳng bận tâm,
23:07tôi biết chắc chắn sẽ có người thông minh kịp ghi hình lại.
23:09Từ hôm nay,
23:10cả mạng internet sẽ tràn lan ảnh của Cao Tử Lâm.
23:12Còn không gọi là nổi tiếng à?
23:14Tôi cười cong mắt,
23:15vỗ tay một cái.
23:16Vài vệ sĩ đứng ngoài cửa lập tức bước vào chắn trước mặt Cao Tử Lâm.
23:19Hắn đứng sau vệ sĩ,
23:20nhìn răng gần rộng với tôi.
23:21Trình Tiêu,
23:22mày dám làm thế này,
23:23tao sẽ bắt mày phải trả giá.
23:24Tôi nghiêng đầu,
23:25nở nụ cười dịu dàng,
23:26tay ôm ngực.
23:27Thế à?
23:27Tôi sợ quá đi thôi.
23:28Bắt đầu dọn đồ đi.
23:30Cao Tử Lâm và Trần Phương khoác chắn đứng ngoài cửa,
23:32vừa run dẩy vừa hàn học trừng mắt nhìn tôi.
23:34Cao Tử Lâm à,
23:35đây là món quà đầu tiên tôi tặng anh sau khi ly hôn.
23:37Nhớ mà nhận lấy cho tử tế nhé.
23:38Ngay tối hôm đó,
23:39Cao Tử Lâm lập tức leo thẳng lên hot search.
23:417 giờ tối,
23:42hắn còn live stream tỏ tình đầy tình cảm với người vợ cũ là tôi.
23:4510 giờ đêm,
23:46hắn đã hù hí cùng người đàn bà khác ngay trong bếp,
23:48đến mức tôi xong vào thu nhà cũng không hay.
23:50Khi dân mạng phát hiện mình bị cái mắt người chồng yêu vợ lừa cho xoay vòng vòng,
23:53họ nổi điên chỉ rùa khắp quảng trường thời gian thực.
23:55Từ một chủ đề phụ,
23:56vụ việc bị đẩy thẳng lên top một tình kiếm hot,
23:58lượng thảo luận vượt xa các chủ đề khác.
24:00Video ghi hình bị lan truyền khắp nơi,
24:02dưới bài đăng Weibo của tôi cũng toàn người xin link.
24:04Ngay cả bình luận được thích nhiều nhất dưới bài cũng là
24:06xin một bản video nét căng không che,
24:08có thể trả một tệ.
24:09Mạnh từ cười đến ngả nghiêng trên sofa nhà tôi,
24:11tay vẫn lướt điện thoại,
24:12vậy mày định làm gì tiếp theo?
24:13Làm gì hả?
24:14Đương nhiên là cho cả nhà Cao Tử Lâm vào ngồi bóc lịch vẻ 3 năm.
24:17Việc tốt như vậy,
24:18không nhờ vào,
24:19không lo lót thì chẳng dễ kiếm đâu.
24:20Tôi nộp hết bằng chứng thu thập được cho tòa án,
24:22chính thức khởi kiện.
24:23Ngay ngày đầu tiên của năm mới,
24:25điện thoại tôi bị cả nhà Cao Tử Lâm gọi tới xuyết cháy máy
24:27chắc là vừa nhận chát hầu tòa.
24:28Tôi tắt máy,
24:29chuyên tâm cùng Trình Hì đắp người tuyết,
24:31Trần Tiểu Hà giờ đã đổi tên rồi.
24:32Ngày nhận kết quả giám định,
24:33con bé năn nỉ tôi đặt tên mới cho nó,
24:35cô Trần đặt bừa vì nhìn thấy con suối,
24:37con không thích tên nó.
24:38Mẹ đặt tên mới cho con nhé.
24:40Sau khi cả nhà bàn bạc,
24:40Trần Tiểu Hà chính thức đổi tên thành Trình Hì.
24:43Con bé hỏi tôi vì sao lại là cái tên đó.
24:45Tôi bảo,
24:45vì ông bà ngoại và mẹ đều mong con sau này
24:47sống một đời rực rỡ,
24:48ấm áp.
24:49Còn số hộ khẩu của Trình Hì,
24:50Trần Phương đã chuyển sang cho tôi từ sớm,
24:52khi vừa biết tôi nắm bằng chứng trong tay.
24:54Chị,
24:54nếu em chuyển hộ khẩu Tiểu Hà cho chị,
24:56chị sẽ không kiện em chứ?
24:57Ừ, tôi rất giữ lời.
24:59Tôi đi cùng cô ta đến trụ sở công an
25:00ở thôn suối nhỏ làm thủ tục chuyển khẩu,
25:02xong xuôi rồi quay lưng bỏ đi,
25:03không thèm nhìn lại.
25:04Có khi,
25:05mấy cuộc gọi vừa rồi chính là từ cô ta.
25:07Mạnh từ chê người tuyết tôi đắp xấu,
25:09chen vào dành chỗ,
25:10mặt không đỏ tim không đập phẫn nặn ra cái còn tệ hơn.
25:12Tôi đứng bên cạnh,
25:13vừa bật điện thoại lại vừa gọi cho bố mẹ.
25:15Điện thoại vừa rung,
25:16tôi chưa kịp cầm chắc thì giọng Trần Phương
25:17như muốn làm tôi thủng mang nhĩ,
25:18chị nói sẽ không kiện tôi.
25:20Chị bảo tôi chuyển hộ khẩu rồi là xong mà.
25:22Tôi giọng ngây thơ vô tội,
25:23vậy à,
25:32anh biết anh sai rồi.
25:33Hồi đó là Trần Phương rụ rỗ anh mới có Tiểu Xuyên chứ bộ.
25:36Em đã nuôi nó 13 năm rồi,
25:37sao nỡ để nó không có bố.
25:39Lỗi là do ba mẹ anh,
25:40nếu không phải họ cứ bảo Trần Phương chắc chắn sinh con trai
25:42thì anh đã không bỏ rơi Tiểu Hà.
25:44Tiểu Hà cũng là con anh mà,
25:45nên anh có gửi tiền cho Trần Phương nuôi nó.
25:47Anh bảo cô ta phải đối xử tốt,
25:48là lỗi của họ,
25:49không phải anh.
25:50Phía sau là tiếng cao tự thanh khóc rào,
25:52nờ mẹ ơi,
25:53con sai rồi,
25:53con biết lỗi rồi,
25:54mẹ đón con về đi mà.
25:55Tôi bật cười khẽ,
25:56giọng chậm rãi,
25:57không,
25:58không phải các người biết lỗi,
25:59mà là các người sợ rồi.
26:00Nếu các người có chút nhân tính,
26:01đã chẳng để Trình Hì 13 tuổi vẫn chưa biết đọc biết viết.
26:04Nếu có một chút lương tâm,
26:05đã chẳng để Trần Phương sinh con cùng ngày với tôi.
26:07À mà,
26:08tôi còn phải cảm ơn cao tự thanh đấy.
26:10Tôi nhớ mày,
26:11giọng cố tình nhấn mạnh,
26:11nếu hôm đó nó không lén chụp ảnh tôi rồi gửi lên WeChat,
26:14thì làm sao tôi có thể tìm lại được con gái rụt của mình.
26:16Nói xong,
26:17tôi cúp mấy cái rụt.
26:18Tôi lục lại hết ảnh chụp màn hình từ nhóm chát gia đình yêu thương năm xưa,
26:21đóng gói 2GB dữ liệu,
26:23upload toàn bộ lên Weibo.
26:24Dân mạng nổi điên,
26:25bảo mày đừng cưới nó.
26:26Bây giờ hay rồi,
26:27mất toi 8 vạn bạc,
26:28chẳng kiếm lại được đồng nào.
26:30Không ít người ở dưới bình luận tiếp nối,
26:31đại lão nước lọc.
26:32Đại lão thịt kho tàu.
26:34Tôi mím môi cười,
26:35tung người húc nhẹ mạnh từ sang bên cạnh.
26:36Cao tử lâm à,
26:37những kẻ tưởng mình theo túng được dư luận.
26:39Cuối cùng đều sẽ bị dư luận trôn sống.
26:41Đây là món quà thứ 2 tôi tặng anh đấy.
26:43Lần cuối cùng tôi gặp lại cả nhà cao tử lâm là vào tháng 4.
26:46Toàn bộ bạn bè thân thiết của tôi đều gác lại công việc,
26:48ngồi ở hàng ghế dự thính,
26:49cùng tôi chờ nghe bản án dành cho bọn họ.
26:51Tiếng phán quyết của tòa vang lên,
26:53theo sau là cú gõ búa rứt khoát.
26:54Ánh sáng trong mắt cao tử lâm hoàn toàn tắt ngấm,
26:56hắn ngồi gục xuống,
26:57không nói một lời.
26:58Mãi đến lúc bị cảnh sát tư pháp dẫn đi,
27:00hắn mới ngởng đầu,
27:01nhìn tôi đầy cam hận.
27:02Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn,
27:03mỉm cười,
27:04vẫy tay chào.
27:05Cao tử lâm à,
27:06cảm ơn anh đã khiến tôi phải chê lìa con gái suốt 13 năm trời.
27:09Đây là món quà thứ 3 tôi tặng anh.
27:10Trần Phương thì phát điên,
27:12gào lên như mất trí,
27:13tôi đâu có chọc gì chị.
27:14Trình tiêu,
27:15tôi sống ở quê từ đầu tới cuối,
27:16chưa từng đụng gì tới chị cả.
27:18Sao chị lại hại tôi thế này?
27:19Cô ta bất chấp cảnh báo của cảnh sát,
27:21quỳ sụp xuống,
27:22nước mắt nước mũi giàn ruộng,
27:23trình tiêu,
27:23tôi xin chị,
27:24chị làm ơn có chút lòng chắc ẩn đi.
27:26Con trai tôi mới có 14 tuổi thôi mà.
27:28Mẹ cao tử lâm mặt cắt không còn giọt máu,
27:30miệng cứ lặp lại,
27:31báo ứng rồi,
27:31trời ơi là báo ứng rồi.
27:33Nếu biết sẽ có ngày hôm nay,
27:34thì sao lúc trước còn làm những chuyện khốn nạn đó?
27:36Tôi mỉm cười,
27:37không nói gì thêm,
27:38nắm tay Trình Hỷ quay lưng rời đi.
27:39Trước cổng tòa,
27:40cây bào đồng bung nở rực rỡ.
27:42Trình Hỷ tròn mắt ngạc nhiên,
27:43mẹ ơi,
27:44hoa nở rồi kìa.
27:45Tôi cúi xuống hôn lên má con bé,
27:46dự dàng nói,
27:47ừ,
27:47nở rồi con à.
Bình luận