Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Trọng Nam Khinh Nữ Cả Đời Phải Trả Giá || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Bà nội trọng nam khinh nữ, đến Tết cũng không cho tôi ngồi vào bàn ăn.
00:03Anh tôi lập tức hất tung bàn cơm.
00:05Cánh ai vàng nhà bà, ai thích thì ngồi, tôi không hầu nữa.
00:08Nó về thế nào cũng tranh gia sản với con đấy, bà nội đang giúp con chị nó mà.
00:12Đoạn này ám chỉ bà nội cố tình đối xử tệ với tôi để giúp anh tôi giữ phần thừa kế, cách nói rất trịch thượng, ngư mồ.
00:18May mà mẹ tôi vẫn giữ được bình tĩnh.
00:20Bà truyền khoản cho tôi 300 ngàn ngay tại chỗ.
00:22Mấy lời điên khùng đừng nghe, con gái ngoan lấy tiền mà bình tĩnh lại nhé.
00:25Cười chết mất.
00:26Hay là bà nội chửi thêm vài câu nữa cho tôi phát tài tiếp nhỉ.
00:29Bà nội tôi chưa bao giờ thích tôi.
00:31Vì tôi là con gái, lại còn bị bệnh tim bẩm sinh, tốn không ít tiền của trong nhà.
00:35Lúc tôi hơn 4 tuổi, bà lấy cơ dắt tôi ra ngoài chơi, rồi lén vứt bỏ tôi giữa đường.
00:40Mãi đến năm tôi 16 tuổi mới được gia đình tìm thấy.
00:43Để tiện việc tìm tôi, bà tôi mở một công ty logistics.
00:46Không ngờ, lại vô tình trở thành tổng tài trong truyền thuyết.
00:49Anh tôi thì hãy có cơ hội là lên TV quảng cáo khắp nơi, cứ thế mà nổi như cồn, thành lưu lượng đỉnh cấp.
00:54Tôi từng xem video tìm người thân của anh trên chương trình truyền hình, rất cảm động, giống y một kịch bản được sản dựng kỹ càng.
01:00Ban đầu tôi cứ tưởng là chiêu trò xây dựng hình tượng.
01:02Ai mà ngờ, cô tiểu thư lang thang lưu lạc bao năm đó, lại chính là tôi.
01:06Thật ra tôi cũng không thực sự muốn quay về.
01:08Bố mẹ nuôi đối xử với tôi rất tốt, tôi cũng quen với cuộc sống thị trấn nhỏ.
01:12Nhưng không chịu nổi mẹ dù tôi ngày nào cũng tới nhà tặng quà, làm thân, năn nỉ trong nước mắt.
01:16Anh tôi thì thường xuyên trốn lịch trình để rủ tôi đi du lịch.
01:19Đến nỗi quản lý của ảnh gọi điện thẳng cho tôi mắng vốn.
01:22Các tài khoản marketing trên mạng còn đang viết bài bôi đen, nói ảnh yêu đương mở ám với nữ sinh cấp 3.
01:27Mọi người đều khuyên tôi nhận tổ quy tông.
01:29Cả bố mẹ nuôi tôi cũng vậy.
01:30Sau nhiều lần bàn bạc, tôi quyết định về ở thử một cái Tết.
01:33Nhà họ điều kiện đúng là rất khá.
01:35Biệt thự riêng, có hồ bơi, còn có cả vườn trên sân thượng.
01:39Phòng lớn nhất để dành cho tôi, trang trí toàn màu hồng phấn, vừa nữ tính vừa ấm áp.
01:43Mẹ tôi sợ tôi không thích, lo lắng đứng ngồi không yên.
01:46Rồi phát hiện ra anh tôi lén rán một tấm poster khổ lớn của bản thân phía sau cánh cửa.
01:50Còn giấu một đĩa album cũ dưới gối của tôi.
01:52Bà giận đến mức đuổi theo đánh ảnh khắp nhà.
01:54Đồ tự luyến, em gái mày còn chẳng nghe nhạc mày hát.
01:57Không sao cả, anh tôi nói, album đó vốn dĩ là viết tặng cho em gái.
02:01Em gái đã về rồi, đương nhiên phải tặng cho em.
02:04Mẹ tôi đỏ hoe cả mắt.
02:06Tôi cũng có chút xúc động.
02:07Bỗng thấy cái nhà này, hình như cũng không khó để hòa nhập như tôi tưởng.
02:10Sáng hôm sau, đúng ngày 30 Tết.
02:13Bà nội bất ngờ đến nhà, nói muốn ăn Tết chung với cả nhà.
02:16Việc tìm được tôi, ba mẹ vẫn chưa nói với họ hàng, nên bà nội cũng chưa hề hay biết.
02:20Vừa bước vào cửa thấy tôi, bà lập tức hượng lại.
02:23Túi đặc sản trên tay rơi bịch xuống đất, bà nhìn tôi chân trối như thể gặp mà.
02:26Tôi giống mẹ, nhưng lại càng giống anh trai tôi chỉ cần nhìn qua là ai cũng đoán ra quan hệ giữa chúng tôi.
02:31Cháu, cháu là.
02:33Mẹ, đây là miểu miểu đó, mình tìm được con bé rồi.
02:35Ba tôi hơi kích động.
02:37Ông không để ý thấy vẻ mặt như bị xét đánh giữa trời quang của bà nội.
02:40Miểu miểu, con còn nhớ bà nội không?
02:42Ba tôi hỏi.
02:43Tôi mỉm cười, vừa quan sát nét mặt bà cụ ngày càng trở nên cứng đở.
02:47Chắc bà đang hy vọng tôi không nhớ gì.
02:49Nhưng tiếc quá, tôi nhớ rõ mùa một.
02:51Năm đó bà dắt tôi đi vòng vòng ba chuyến xe, đến một công viên rất xa, nói là muốn mua kem cho tôi.
02:56Rồi bà đi luôn, không quay lại nữa.
02:58Chi tiết bị bán thế nào tôi không còn nhớ rõ.
03:00Nhưng cái giọng rỗ ngọt của bà và bóng lưng rời đi đó, đến giờ vẫn thường xuyên xuất hiện trong cơn ác mộng của tôi.
03:05Bà nội không vui sao?
03:07Tôi hỏi bà.
03:08Bà như người mất hồn, miễn cưỡng gượng ra một nụ cười đầy ngượng ngập.
03:11Ông trời có mắt, về là tốt rồi, về là tốt rồi.
03:14Xem ra ba mẹ tôi vẫn chưa biết chính bà là người đã bỏ rơi tôi.
03:17Quả nhiên, trước bữa tối, bà tới gõ cửa phòng tôi dò xét.
03:20Miểu miểu à, sức khỏe con giờ thế nào rồi?
03:23Không tốt lắm, tôi cố ý đáp, sau này còn phải phẫu thuật nữa.
03:26Mặt bà lập tức biến sắc.
03:28À, vậy hả, ca mổ đó, tốn bao nhiêu tiền thế con?
03:31Tôi thuận miệng biện một con số, chắc vài trăm triệu.
03:34Bà không giả bộ nữa, lật bài thẳng luôn.
03:36Miểu miểu à, đừng trách bà nói chuyện thẳng thắn,
03:38nhưng bố mẹ nuôi con nuôi nấng con từng ấy năm,
03:40bỏ ra biết bao nhiêu công sức và tiền bạc.
03:42Con cứ thế quay về nhà chúng ta, chắc họ cũng đau lòng lắm.
03:46Tôi cười, đúng vậy, phí nuôi dưỡng, tiền thuốc men,
03:48chi phí sinh hoạt, tổn thất tinh thần.
03:50Bà nội thấy bồi thường bao nhiêu thì hợp lý.
03:52Bà lập tức ôm ngực, trông như thể sắp nghẹt thở đến nơi.
03:56Thật ra, ba mẹ ruột tôi đã từng nói chuyện với bố mẹ nuôi
03:58về việc đón tôi trở về, nhưng họ không chịu.
04:01Miểu miểu cũng là con gái của chúng tôi,
04:02ba nuôi tôi nói.
04:03Chỉ cần con bé khỏe mạnh, sống vui vẻ là đủ,
04:06chúng tôi không cần gì hết.
04:07Nghĩ tới họ, lại quay sang nhìn bà nội đang cay nghiệt trách móc.
04:10Thở dài, thế giới này đúng là muôn mặt lắm thay.
04:13Hay quá ha, con ít chưa lớn đầu mà cái miệng đã toàn nói chuyện tiền bạc.
04:17Nhìn mày là biết mệnh xui xẻo, đồ sao trổi,
04:19mùng một Tết đến nhà người ta gây xui.
04:21Lúc mày mất tích, ba mày mới phát tài, lập được công ty.
04:24Anh mày học giỏi, đẹp trai, giờ còn là đại minh tinh.
04:27Tất cả những điều đó, đều nhờ ơn tao.
04:30Bà nội dơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi,
04:32chửi không ngừng nghỉ.
04:33Mai mày dọn về cái nhà của mày ngay cho tao,
04:35chỗ này không phải nhà mày.
04:37Nhìn bà tức đến mức mặt mũi đỏ bừng,
04:38tôi chẳng giận chút nào, chỉ hỏi lại.
04:40Ý bà là sao đấy hạ?
04:42Vì sao mọi chuyện lại nhờ ơn bà?
04:43Bà nghẹn học.
04:45Ánh mắt nghiêm túc nhìn tôi như thế đang dò xem tôi có nhớ gì không.
04:48Tôi dịu dọng, nhắc khéo.
04:49Chuyện bà bỏ rơi cháu năm đó, khó nói thành lời đến vậy sao?
04:53Bà nghiến răng, đôi mắt tam giác gần như dự đứng.
04:55Có gì mà khó nói, đó là quyết định đúng đắn nhất đời tao.
04:58Mày đã nhớ rồi, còn mặt mũi nào quay về đây?
05:01Đáng lẽ tao không nên bỏ mày lại,
05:02mà nên bóp chết mày từ đầu,
05:04hoặc ném xuống xong cho chết đuối,
05:05khỏi phải để thứ đòi nợ như mày vất vườn quay lại.
05:08Ừm ưm, tôi mỉm cười nhìn bà,
05:10nhẹ nhàng bấm lưu bản ghi âm.
05:11Bà không hề biết mình vừa tự tố cáo bản thân.
05:14Bữa tối giao thừa,
05:15bà tôi đặt bàn trước ở nhà hàng.
05:17Vì không ngờ bà nội cũng tới,
05:18nên chỉ đặt bốn chỗ.
05:20Chuyện chỉ là thêm một cái ghế mà thôi,
05:21vậy mà lại khiến bà kiếm cớ chút giận.
05:23Theo lệ xưa,
05:24con gái không được ngồi vào bàn ăn ngày Tết.
05:26Xui xẻo,
05:27anh tôi nghe vậy thì mặt sầm xuống.
05:29Anh ngửa người ra sau,
05:30khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn mà.
05:32Bà ơi, mấy cái tư tưởng phong kiến đó,
05:34thôi đừng nhắc nữa cho đỡ nhục.
05:36Nếu rảnh quá không có việc gì làm,
05:37bà ra nhặt ve chai bán đi ạ.
05:39Không làm được người trung gian âm dương điều hòa,
05:41bà nội đành ngậm miệng.
05:43Bà chừng mắt nhìn tôi một cái,
05:44rồi lúng túng im lặng.
05:45Nhưng sau đó,
05:46bà chẳng những không thu mình lại,
05:47mà còn càng lúc càng quá quát hơn.
05:49Món cá mú đông tinh được dọn lên,
05:51bà nói con gái không được ăn cá,
05:53ăn cá nhiều sẽ ngu đi.
05:54Tới canh vi cá hải xâm,
05:55bà lại nói con gái không nên tẩm bổ quá,
05:57ăn con tôm là được rồi.
05:59Gan ngỗng áp chảo sốt rượu vang,
06:00bà bảo con gái ăn sẽ béo.
06:02Thịt kêu hầm nồi đất,
06:03bà nói con gái ăn sẽ bị nhiệt.
06:05Khó khăn làm mới tới món gà quay,
06:07vậy mà bà lại gắp hai chiếc đùi gà,
06:08một cho ba tôi,
06:09một cho anh tôi.
06:10Nhưng như mọi khi,
06:11họ vẫn nhường hết những món ngon nhất lại cho tôi.
06:14Cuối cùng bà nội cũng không chịu nổi nữa.
06:16Con gái mà ăn nhiều như vậy à?
06:17Anh tôi mặt lạnh,
06:18thẳng tay ném đũa xuống bàn.
06:20Bà muốn gây chuyện đến bao giờ?
06:21Muốn ăn thì ngồi yên mà ăn,
06:23còn không thì đi khỏi đây.
06:24Đừng phá hoại bữa cơm đoàn viên của nhà tụi con.
06:27Anh tôi rõ ràng đã rất tức giận.
06:28Lập tức cầm mic ảo lên phát biểu.
06:30Em gái tôi,
06:31muốn ăn thịt dòng tôi cũng tìm cách nấu cho bằng được,
06:33bà khó chịu quá thì cũng kêu anh bà làm cho bà ăn.
06:36Con cháu tự có phúc của con cháu,
06:37bà bao giờ mới hiểu điều đó.
06:39Con gái thì sao?
06:40Chính bà chẳng phải phụ nữ à?
06:42Thời đại khác rồi,
06:43bà đừng đem mấy cái tư tưởng bó chân ép eo đó
06:45ra áp đặt lên em tôi.
06:46Nó ngoan ngoãn hiểu chuyện,
06:48không nỡ nói nặng lời với bà,
06:49chứ tôi thì chả ngán đâu.
06:50Cái gọi là mặt mũi bà ấy hả tôi?
06:52Không, muốn, hề.
06:54Bà nội tức đến phát run.
06:55May hồ đầu rồi.
06:57Nó mà ngoan hiền hiểu chuyện,
06:58nực cười,
06:59đúng là thứ con gái vong ân bội nghĩa,
07:00xui xẻo,
07:01đen đùi,
07:01chỉ biết mang tai họa về nhà.
07:03Cả nhà này bị nó lừa hết rồi.
07:05Bà vừa đấm ngực vừa rậm chân,
07:07miệng toàn lời vu khống.
07:08Chiều nay bà nói chuyện riêng với nó,
07:10vậy mà nó sao?
07:11Vừa mở miệng ra là đòi tiền.
07:12Lời này vừa nói ra,
07:13cả nhà lập tức chết lặng.
07:15Anh tôi sững sờ nhìn tôi,
07:16không dám tin.
07:17Em gái, có thật không?
07:19Bà nội đắc ý nhìn tôi.
07:21Chắc trong đầu đang tưởng tượng cảnh tôi
07:22vừa mới nhận tổ quy tông xong
07:23đã bị đuổi ra khỏi nhà.
07:24Nhưng bà không ngờ được rằng,
07:26sau khi nghe vậy,
07:27anh tôi bỗng vòng tay ôm lấy tôi.
07:29Nhân lúc tôi không để ý,
07:30anh dơ điện thoại lên,
07:31như thể đang chụp ảnh chung,
07:32quét nhanh qua gương mặt hai đứa.
07:34Đến khi anh lên tiếng,
07:35giọng anh đầy ái nái.
07:36Xin lỗi em gái,
07:37tiền ly xì chắc phải đợi đến mai
07:38anh mới đưa được.
07:40Nhưng anh vừa mở thanh toán thân mật
07:41cho em rồi đấy,
07:42quẹt thoải mái,
07:43không giới hạn hạn mức.
07:44Giờ ăn trước đã nha,
07:45ăn xong anh dắt em đi mua sắm.
07:47À đúng rồi,
07:47có muốn coi phim không?
07:49Mẹ tôi thì đỏ hoe mắt,
07:50nắm chặt tay tôi không ngừng xin lỗi.
07:52Bảo bối ngoan,
07:53xin lỗi con,
07:54làm mẹ sự ý quá.
07:55Đinh Alipay chuyển khoản thành công,
07:56100,000 tệ.
07:58Âm báo vừa vang lên,
07:59tôi đứng xứng lại.
08:00Bà nội thì trông như vừa thấy quỷ,
08:02tụi bay,
08:03tụi bay điên rồi hả?
08:04Lúc này,
08:05ba tôi lên tiếng,
08:05mẹ à,
08:06câu đó,
08:07phải để tụi con nói mới đúng.
08:08Bà nội xứng người.
08:10Ba tôi vẫn nói tiếp,
08:11Tết là ngày đoàn viên của gia đình,
08:12mà mẹ biết không?
08:13Mẹ có biết 12 năm nay,
08:15tới ngày này,
08:16lòng con là như thế nào không?
08:17Ông đập tay lên ngực,
08:18giọng ngẹn lại đầy xót xa.
08:2012 năm rồi,
08:21mỗi năm đến ngày này,
08:22là ngày con đau khổ nhất.
08:23Mọi người nhà nhà sung vầy,
08:25còn con thì sao?
08:26Nhà của con đâu?
08:27Giọng ông bắt đầu lạc đi.
08:28Mẹ tôi thì ở bên cạnh đã khóc không thành tiếng.
08:31Trường đó năm,
08:32con đi cùng kiếm tiền,
08:33gần như đảo tung cả trời đất để tìm con bé.
08:35Cuối cùng cũng tìm được rồi.
08:36Nhưng ông không nói thêm được nữa,
08:38im lặng rất lâu.
08:39Tôi ngẩn đầu nhìn ông.
08:41Thấy ông gỡ kính ra,
08:42mệt mỏi lau nước mắt,
08:43rồi cũng nhìn tôi.
08:44Ánh mắt hai cha con chạm nhau
08:45ông không kìm được mà mắt lại đỏ hoe.
08:47Ông nặn ra một nụ cười,
08:48trong giọng nói vừa có vui mừng,
08:50lại vừa mang theo tiếc nuối.
08:51Nó lớn rồi.
08:52Lúc đi mới chỉ là một bé con tí xíu,
08:54rồi đã gần cao bằng ba rồi.
08:56Ông nhìn tôi,
08:57đau lòng nói.
08:58Ba thậm chí không dám nghĩ,
08:59suốt 12 năm qua,
09:00ba đã bỏ lỡ những gì.
09:02Miểu miểu à,
09:02là ba có lỗi với con.
09:04Lại nhạt như tôi,
09:05đến khoảnh khắc này cũng khó mà không xúc động.
09:07Nhưng,
09:08người có lỗi với tôi không phải ông ấy.
09:09Người nên nói lời xin lỗi,
09:11là kẻ khác kia.
09:12Tôi cục mắt,
09:13rồi chậm dãi ngước lên nhìn về phía bà nội.
09:15Chỉ thấy,
09:16đối mặt với cảm xúc chân thành của ba tôi,
09:18thứ bà thể hiện ra lại chỉ là sự bực bội.
09:20Được rồi, được rồi.
09:21Bà nói,
09:21tìm được rồi thì dãy dỗ cho cẩn thận vào.
09:24Bà nói,
09:24ai biết ở bên ngoài học được bao nhiêu thói hư tật xấu nữa.
09:27Ba tôi lập tức thu lại nét buồn,
09:29ánh mắt sắc lạnh nhìn mà.
09:30Mẹ,
09:30nãy giờ con nói gì,
09:32mẹ không nghe hiểu sao.
09:33Vậy để con nói thẳng đừng có nhắc tới chuyện tiền năng nữa.
09:36Dù miều miều có muốn lấy mạng con,
09:37con cũng không tiếc.
09:38Bà nội tròn mắt,
09:39xứng người,
09:40xì xì xì,
09:41mùng một Tết mà nói mấy cái gỡ gì vậy.
09:43Chính mẹ cũng biết hôm nay là ngày Tết,
09:45thì mẹ lại càng nên cẩn thận lời ăn tiếng nói chứ.
09:47Ba tôi đập tay xuống bàn,
09:48giận dữ.
09:49Mẹ,
09:50mẹ là mẹ ruột của con,
09:51miều miều là cháu ruột của mẹ.
09:53Sao mẹ có thể,
09:54lại còn vì sao,
09:55mẹ lại nỡ lòng đối xử với nó như vậy.
09:57Từ trước đến nay,
09:58ba tôi luôn kính trọng bà,
09:59chưa từng trái ý nửa lời.
10:00Đây là lần đầu tiên ông thẳng thắn
10:02chỉ trích bà rõ ràng đến vậy.
10:03Tôi,
10:04bà nội bắt đầu cãi chảy cãi cối,
10:05tôi làm gì nó chứ?
10:07Nó là cháu ruột của tôi,
10:08tôi nói vài câu thì sao?
10:10Chính nó là người đòi tiền tôi trước,
10:11tôi nói thật mà cũng không được à?
10:13Lời còn chưa rớt.
10:14Đinh Alipay chuyển khoản thành công,
10:16100,000 tệ.
10:18Tiếng báo giao dịch lại vang lên.
10:19Bà nội như phát điên.
10:21Nhìn thấy mẹ tôi cuối đầu chuyển tiền cho tôi,
10:23bà gào lên.
10:24Đồ phá hoại gia đình,
10:25nhà họ hứa tám đời xui xẻo
10:26mới sinh ra thứ nghiệt chủng như mày.
10:28Nếu mày dám nhận số tiền này hôm nay,
10:30thì...
10:31Đinh Alipay chuyển khoản thành công,
10:32100,000 tệ.
10:34Âm báo lại vang lên.
10:35Lúc này mẹ tôi cuối cùng cũng ngừng đầu lên,
10:37ánh mắt sắc lạnh nhìn bà nội.
10:39Bà nói đi,
10:40cứ nói nữa đi.
10:41Bà nói một câu,
10:41tôi chuyển một lần.
10:43Trời ơi,
10:43nổi loạn quá trời.
10:45Tôi yêu mất rồi.
10:46Bà nội hoàn toàn sụp đổ,
10:47ngồi phịch xuống đất,
10:48bắt đầu trình diễn tiết mục
10:49di sản văn hóa phi vật thể của gia tộc.
10:51À,
10:52trời ơi là trời.
10:53Bà ngửa cổ,
10:54gào to như gọi hồn,
10:55vừa kêu vừa lấy tay đập đùi bôm bốp,
10:57khóc lóc than trời.
10:58Tôi không sống nổi nữa rồi.
10:59Bà bắt đầu màn ăn vạ chuyên nghiệp,
11:01lan xả nước mắt.
11:02Vì một đứa con gái mà tụi bay
11:03dám bắt nạt mẹ mày như thế này,
11:05trên đời này còn công lý không hả?
11:07Ông ơi là ông,
11:07dưới suối vàng mà có linh thiêng,
11:09mau lên mà coi đám con cháu bất hiếu này đi nè.
11:11Con gái trong nhà thì học đòi hư hỏng,
11:13tao nói có hai câu mà cũng không được,
11:15tụi bay tính ép chết tao luôn cho rồi chứ gì.
11:17Anh tôi cạn lời,
11:18chỉ biết trợn trắng mắt.
11:19Phản xạ đầu tiên là đưa tay bịt tay tôi lại,
11:21giữa tôi bị ô nhiễm tinh thần.
11:23Không sao đâu,
11:24tôi né tránh.
11:25Tôi vốn không quen tiếp xúc thân thể với người khác.
11:27Hơn nữa,
11:28tôi còn muốn xem thử bà có thể lật lọng đến mức nào.
11:31Hồi nhỏ,
11:31tôi không hiểu chuyện,
11:32từng nghĩ lỗi lạ ở mình,
11:33có lúc còn nghi ngờ cả giá trị bản thân.
11:35Nhưng giờ tôi đã lớn,
11:36mọi thứ lặp lại,
11:37mà tôi chỉ cảm thấy,
11:38thật nực cười.
11:39Tôi chưa nói một lời nào,
11:41mà bà đã chịu không nổi rồi à.
11:42Cứ việc làm loạn đi,
11:44làm tới mức không thể vãn hồi càng tốt.
11:46Tôi còn chưa tung chiêu cuối đâu.
11:47Miểu miểu à,
11:48đừng sợ,
11:49ăn cá đi con.
11:50Ba tôi xoay đĩa cá mú đông tinh lại trước mặt tôi,
11:52giọng đầy ẩn ý.
11:53Đãm chất lượng cao đấy,
11:54ăn càng nhiều càng thông minh.
11:56Anh tôi ở bên cạnh cười không nhịn được.
11:58Phải phải,
11:59uống thêm bát cạnh nữa nè.
12:00Mẹ tôi mỉm cười hiền dịu.
12:01Bổ ra,
12:02ngọt thanh,
12:03tốt cho sức khỏe.
12:04Sau đó còn dịu dàng nói thêm.
12:05Nếu mẹ có gì sợ sót,
12:07con cứ nói thẳng với mẹ.
12:08Nhớ là đừng giấu trong lòng một mình nha con.
12:10Tôi có thể cảm nhận được sự quan tâm
12:12và tình cảm ấm áp từ họ
12:13nhưng tôi vẫn chưa quen.
12:14Lỗi như nói ra lại bị lì xì nữa thì sao?
12:17Chả lẽ lại phải nhờ bà nội
12:18chửi thêm vài câu dùng mình à?
12:20Chắc là thấy tôi có chút lúng túng,
12:21anh tôi bỗng làm bộ ghen tị,
12:23nói.
12:23Ba,
12:24mẹ,
12:24con vẫn còn ngồi đây nè.
12:26Tôi cứ tưởng ảnh sắp bắt đầu tố cáo
12:27ba mẹ thiên vị,
12:28ai ngờ.
12:29Anh tôi liền đổi giọng.
12:30Ba mẹ làm thế này,
12:31chẳng phải là cướp hết cơ hội thể hiện
12:32của con rồi sao?
12:34À đúng rồi,
12:34em gái à,
12:35em có thần tượng nào không?
12:37Nói với anh,
12:37anh mời về ăn cơm chung với em.
12:39Cái này mà cũng được luôn hả?
12:41Nghèo đúng là giới hạn trí tưởng tượng mà.
12:43Trời đã,
12:44hình như,
12:44tôi quên cái gì thì phải.
12:51Không còn khi thế như lúc đầu.
12:53Cả nhà người ta bốn người đoàn viên sung vầy,
12:55còn tôi bà già này chẳng còn chỗ dung thân nữa.
12:57Nghe thế,
12:58anh tôi còn gật đầu tán đồng.
13:00Nhưng ánh mắt vẫn không thèm nhìn lấy một cái,
13:02chỉ quay sang nói với tôi.
13:03Đừng ngại nhé,
13:04được em gái anh thích là vinh hạnh của người ta đấy.
13:07Không chịu nổi anh cứ hỏi mãi,
13:08tôi đành phải nói thật.
13:09Hiện giờ thì chưa có ai,
13:11nếu sau này có,
13:12em nói anh biết.
13:13Anh tôi nhớ mày,
13:14tự luyến nói.
13:15Cũng đúng,
13:15có ông anh như anh đây,
13:16em còn nhìn chúng được ai nữa chứ.
13:18Ba mẹ tôi nghe xong,
13:20cũng đều tỏ vẻ bất lực.
13:21Chỉ có mình anh tôi là vẫn đang ngập chìm
13:23trong sự đẹp trai của chính mình,
13:24không tự thoát ra được.
13:25Còn bà nội bên kia,
13:26thấy khóc lóc lăn lộn mãi mà chẳng ai buồn đoái hoài,
13:29bắt đầu rốt rụt thật sự.
13:30Bà đứng dậy,
13:31lao thẳng đầu định đập vào tường.
13:33Tôi chết cho rồi.
13:34Hành động nhanh và dữ dội đến mức mọi người không kịp phản ứng.
13:37Ba tôi bật dậy,
13:38ghế ngồi kéo lê phát ra âm thanh trói tai.
13:40Cuối cùng cũng khiến mọi người chú ý.
13:42Bà nội liên tranh thủ bắt đầu diễn màn mới.
13:44Vừa tự tát vào mặt,
13:45vừa dập đầu vào tường.
13:46Sống còn có ý nghĩa gì nữa?
13:48Trừng đó năm rồi,
13:49tôi sống để làm gì?
13:50Con trai thì chê,
13:51con dâu thì ghét.
13:52Mẹ tôi cạn lời,
13:53nói.
13:54Ê,
13:54bà cẩn thận lời nói đó,
13:56ai làm gì bà?
13:57Sống đủ rồi,
13:58cuộc sống như vậy tôi không cần nữa.
13:59Bà dít lên bằng cái giọng uốn éo như ca cải lương.
14:02Ngoài cửa phòng riêng bắt đầu có tiếng người xì xào.
14:05Hiển nhiên là có người bị tiếng khóc thảm thiết của bà thu hút đến hóng chuyện.
14:08Mặt ba tôi sầm xuống.
14:09Anh tôi cũng nhíu mày.
14:11Dù sao ảnh cũng là người của công chúng,
14:12lỡ bị kẻ có ý đồ chụp lại đăng lên mạng,
14:14thì chuyện trắng cũng dễ bị bẻ thành đen.
14:16Nhân viên nhà hàng gõ cửa nhẹ nhàng,
14:18hỏi chúng tôi có cần giúp đỡ không?
14:20Rõ ràng là sợ xảy ra chuyện lớn.
14:22Không cần,
14:22không cần đâu,
14:23ba tôi đành ra ngoài giải thích.
14:25Xin lỗi mọi người,
14:26chuyện trong nhà thôi,
14:27để quý vị chia cười rồi.
14:28Thế mà bà nội lại tưởng chưa đủ mất mặt,
14:30phải thêm dầu vào lửa.
14:32Càng gào to hơn.
14:33Có ai ra mặt thay tôi không?
14:34Bà ơi,
14:35tôi nhìn bà,
14:36bình tĩnh mở miệng.
14:37Năm đó con mất tích,
14:38bà còn nhớ rõ là vì sao không?
14:40Câu này vừa thốt ra,
14:41cả phòng bỗng lặng như tờ.
14:42Kể cả bà nội ngơ người.
14:44Cười chết mất.
14:45Bà tưởng,
14:45tôi không có miệng chắc.
14:47Tiếng khóc của bà nội nghẹn lại giữa cổ họng,
14:49bà lén liếc nhìn tôi bằng khóe mắt.
14:51Ba mẹ tôi đưa mắt nhìn nhau,
14:52sắc mặt đều không mấy dễ coi.
14:54Anh tôi thẳng thắn mở lời.
14:55Bà bảo là,
14:56em tự chạy ra ngoài.
14:57Tôi cười lạnh,
14:58không đáp.
14:59Lúc này,
14:59im lặng còn sắc bén hơn mọi lời nói.
15:02Bà nội bắt đầu luống cuống.
15:03Nhưng dù sao già cũng là già,
15:05diễn xuất và kinh nghiệm cũng không phải dạng vừa.
15:07Thấy chưa?
15:08Tôi nói mà,
15:08bắt đầu chưa dễ tình cảm rồi đấy.
15:10Lão Tứ,
15:11nó rõ ràng là cố ý phá vỡ cái nhà này,
15:13anh còn chưa nhận ra sao.
15:15Ba tôi lại nói.
15:16Nhưng miểu miểu chưa hề nói gì cả.
15:18Chính bà vì trột dạ,
15:19mới vội vàng đánh đòn phủ đầu,
15:20tưởng ai cũng ngu như bà chắc.
15:22Vậy ý anh là,
15:23anh nghi ngờ mẹ mình nói rồi sao?
15:25Tôi cực khổ nuôi con giúp anh,
15:26vậy mà lại bị mang tội à?
15:28Được thôi,
15:29anh báo công an đi.
15:30Bà lao tới đấm thùng thục lên ngực ba tôi,
15:32gào rú như hóa điên.
15:33Anh đưa mẹ anh đi ngồi tù luôn đi,
15:35đủ rồi.
15:36Ba tôi cuối cùng cũng không nhịn được,
15:37quát lớn.
15:38Mẹ,
15:39rút cuộc mẹ muốn gì đây?
15:40Bà nội trợn trắng mắt,
15:41rồi thẳng thừng ngã xuống đất giả chết.
15:43Sau một hồi hỗn loạn,
15:44ba tôi đành phải đưa bà tới bệnh viện.
15:46Trước khi đi,
15:47ông quay sang dặn tôi.
15:48Miểu miểu,
15:49ba xin lỗi con,
15:50con cứ ăn tiếp đi,
15:51lát nữa để anh con đưa con đi chơi.
15:53Ông nhìn tôi chầm chầm,
15:54như thể sợ tôi đột nhiên biến mất lần nữa.
15:57Ba sẽ nhanh chóng quay lại,
15:58miểu miểu chờ ba,
15:59được không?
15:59Tôi khẽ gật đầu,
16:00ông mới lưu luyến rời đi.
16:02Thấy nắm tay bà nội vẫn xiết chặt,
16:03tôi khẽ cười lạnh.
16:05Già ngất được một lần,
16:06chẳng lẽ giả cả đời.
16:07Đợi đến khi bà xài hết mấy chiêu trò này rồi,
16:09tôi xem bà còn định cãi kiểu gì.
16:11Không ngờ đâu,
16:12bà không những không biết sẫu hổ,
16:13mà còn ra vẻ tủi thân,
16:15lén chuyển viện binh từ quê lên.
16:16Tiểu điểm tới đây là để chăm sóc bà đấy.
16:18Bà nội nói với giọng mỉa mai chua cay.
16:20Cũng là cháu gái,
16:21mà sao khác nhau một trời một vực thế không biết.
16:24Hứa điểm,
16:24chị họ tôi.
16:25Lúc nhỏ suốt ngày chửi tôi là đồ ốm yếu,
16:27sắp chết,
16:28còn bảo tôi là đồ tiểu quỷ.
16:30Bây giờ gặp lại,
16:30ánh mắt khinh khỉnh vẫn y nguyên như cũ.
16:33Bà nội đừng giận nữa,
16:34chị ta vừa vuốt ve tay bà vừa lên giọng.
16:36Lần này cháu tới là để làm chủ cho bà.
16:38Làm chủ,
16:39tôi bật cười,
16:39rồi lấy điện thoại ra.
16:41Chị họ nói công bằng như thế,
16:42em cũng yên tâm.
16:43Em cũng có một việc,
16:44chị làm chủ giúp em luôn nhé.
16:46Vừa nói,
16:47tôi vừa mở app ghi âm,
16:48ấn nút phát.
16:49Biểu đồ âm thanh trên màn hình bắt đầu giao động.
16:51Giọng bà nội vang lên từ loa.
16:53Miểu miểu à,
16:54dạo này sức khỏe con thế nào rồi?
16:56Bà nội như bị xét đánh giữa trời quang.
16:58Nỗi sợ hiện rõ trên gương mặt nhăn nheo đầy nếp gấp của bà.
17:01Đây,
17:01đây là cái gì?
17:02Chị họ nhíu mày,
17:03đầy nghi hoặc.
17:04Tôi mỉm cười ngoan ngoãn,
17:06nhìn bà nội,
17:06rồi ấn nút tạm dừng.
17:08Chị hỏi bà nội ấy,
17:09bà rõ nhất mà,
17:10tôi cố tình đầy câu hỏi về đúng chỗ xuất phát.
17:12Bà nội chừng mắt nhìn tôi đầy cam hận,
17:14nhưng lại không thốt được một lời.
17:15Đến cả chị họ cũng bị ánh mắt đó dọa cho chuột dạ,
17:18còn đang định hỏi thêm.
17:19Thì mẹ tôi bất ngờ đi đến,
17:20bình tĩnh lên tiếng.
17:22Sao mọi người đứng cả ngoài này thế?
17:23Vào nhà đi.
17:24Chị họ rõ ràng đã bị bà nội tẩy não đến lú lẫn,
17:27vừa thấy người là lao vào cán bệnh.
17:28Thím tư,
17:29chuyện mấy hôm Tết tụi cháu biết cả rồi.
17:31Thật ra,
17:31ba cháu giận lắm đấy.
17:33Ba cháu là anh cả trong nhà,
17:34không thể làm ngơ được.
17:36Mẹ tôi nghe xong cũng không biết nên tức hay nên cười.
17:38Rồi sao?
17:39Thím tư,
17:39thái độ của thím là sao vậy?
17:41Thím muốn để ba cháu đích thân qua đây xử lý hả?
17:43Mẹ tôi xít nữa bật cười thành tiếng.
17:45Tôi cũng không hiểu nổi từ bao giờ mà ông bác tôi biến thành vua chúa.
17:49Lời ổng nói,
17:49là thanh chỉ chắc.
17:50Hoàng đế xử án còn cần xét chứng cứ,
17:53chị ta thì giỏi rồi.
17:54Không cần biết đúng sai,
17:59mở miệng là phản đòn liền.
18:00Ba cháu giỏi vậy,
18:01có dạy được cháu biết tôn trọng người lớn tuổi không?
18:03Không có quy củ,
18:04mẹ tôi trả lại nguyên si câu chị ta vừa nói.
18:07Giỏi thì gọi ba cháu qua đây luôn đi.
18:09Chị họ sượng người,
18:10mặt lúc đỏ lúc xanh như đèn giao thông.
18:12Thôi, tiểu điểm,
18:13ba nội vội vàng chen vào,
18:14ra vẻ tuổi thân vô cùng.
18:16Đừng nói nữa.
18:17Vừa nói,
18:17vừa liếc trộm phản ứng của tôi.
18:19Rõ là sự tôi tung luôn đoạn ghi âm lên.
18:21Bà nội,
18:22bà đừng cản cháu.
18:23Nhưng hứa điểm lại không chịu buông,
18:25cố tình đổ thêm dầu vào lửa,
18:26quyết trí phải làm ấm lên bằng được.
18:28Không kính trọng người lớn,
18:29coi thường trưởng bối,
18:30chị họ gào lên.
18:31Nhà họ hứa tụi tôi không chứa loại mất nết như thế này.
18:34Mẹ tôi,
18:35vốn luôn dịu dàng,
18:35cũng không nhịn nổi nữa,
18:37tay đã dơ lên định và.
18:38Khoan đã,
18:39tôi dơ tay cản mẹ,
18:40rồi quay sang hỏi chị họ.
18:41Nhà họ hứa là có ngai vàng thật à?
18:43Sao mà quy củ nhiều dữ vậy?
18:45Vậy thì,
18:45trưởng bối mà đối xử tệ với vãn bối,
18:47ví dụ như đánh mắng,
18:48dùng bỏ thì có tính là mất nết không?
18:50Chị họ tưởng tôi định quay xe.
18:52Liên vội vàng cướp lời bịt đường lùi.
18:54Trưởng bối dạy dỗ vãn bối là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
18:56Chính là chờ câu đó.
18:58Mẹ,
18:58ra tay đi.
18:59Bốp,
18:59tiếng bàn tay ráng vào má vang giòn giữa phòng khách,
19:01như sấm rền đánh thẳng vào đầu bà nội và chị họ.
19:04Cái tắt này dạy mày cái tội không kính trọng trưởng bối.
19:07Hai người còn chưa kịp phản ứng,
19:08mẹ tôi đã trở tay tặng thêm một cái đôi xứng.
19:10Bốp,
19:11cái tắt này vì tao muốn đánh mày thì tao đánh.
19:13Như chính lời mày nói đó,
19:15trưởng bối dạy dỗ vãn bối thiên,
19:16kinh,
19:17địa,
19:17ýa.
19:18Chị họ tôi chắc chưa từng thấy mẹ tôi bộc lộ mặt chi khí như vậy.
19:21Bị dọa đến mức hai tay ôm má,
19:23muốn khóc mà không ra nước mắt.
19:24Mà nghĩ lại thì,
19:25theo quy củ nhà họ hứa,
19:26mẹ tôi vẫn còn nương tay lắm rồi.
19:28Chúng mày quá đáng vừa thôi,
19:30chị họ la lên,
19:30giọng điệu giống y hệt bà nội lúc lên cơn.
19:33Còn thiết lý nữa không hả?
19:34Mẹ tôi hỏi ngược lại,
19:35mấy chuyện xảy ra đêm 30 Tết mày biết rõ hết rồi à?
19:38Tất nhiên,
19:39chị họ lớn rộng.
19:40Chẳng lẽ bà nội lại nói dối tụi tôi?
19:42Mặt bà nội lập tức tái mét.
19:44Bà lập tức kéo tay chị họ,
19:45ra hiệu đừng nói nữa.
19:46Tiểu điểm à,
19:47chuyện cũ rồi,
19:48thôi bỏ đi,
19:49bà nội không muốn tính toán nữa.
19:50Nhưng bà càng như vậy,
19:52hứa điểm càng được thể làm tới.
19:53Chắc chắn 100% rằng bà nội bị chúng tôi ức hiếp đến cùng cực.
19:56Cô ta lập tức rút điện thoại ra,
19:58bấm gọi,
19:59vừa gọi vừa bị đặt điêu hòa.
20:00Ba,
20:01thím tư xít đánh chết con rồi,
20:02mau qua đây ngay đi.
20:04Cuối cùng còn không quên bồi thêm một câu.
20:06Gọi hết tất cả họ hàng tới luôn,
20:07chuyện này phải cho rõ ràng trắng đen.
20:09Vừa nghe thấy vậy,
20:10bà nội biến sắc như trời sập đến nơi.
20:12Luôn cuốn ngăn cản ngay.
20:13Không được đâu,
20:14tiểu điểm,
20:15đừng để họ tới.
20:16Vừa nói,
20:16bà vừa liếc trộn về phía điện thoại trong tay tôi.
20:19Hiển nhiên là sợ tôi tung bằng chứng ra.
20:21Chỉ tiếc,
20:22hứa điểm đã bị bà tẩy não quá nặng,
20:23thấy vậy lại càng chắc chắn bà bị nhà tôi ức hiếp đến không nói nổi.
20:27Cô ta lập tức xiết chặt quyết tâm.
20:28Ba,
20:29ba nghe thấy chưa?
20:30Mau tới ngay đi.
20:31Nói xong,
20:32tuốt một tiếng dứt khoát cúp máy.
20:33Rồi quay sang nhìn mẹ tôi,
20:35giọng đầy khiêu khích.
20:36Các người cứ chờ đó.
20:37Mẹ tôi tức đến mức phải bật cười.
20:39Nhưng vẫn chưa hết.
20:41Chị ta còn yêu cầu luôn.
20:42Để tiện chăm sóc bà nội,
20:43cháu phải ngủ chung phòng với bà.
20:45Nghe nói phòng thím là lớn nhất,
20:46chuyển ra ngoài đi,
20:47nhưng phòng cho bà ở.
20:48Đúng lúc đó,
20:49anh tôi từ trên lầu đi xuống.
20:51Vừa nghe xong,
20:52liên lạnh mặt phản đòn ngay.
20:53Nói mê mà cũng mở mắt ra nói được,
20:55chắc thần kinh có vấn đề rồi.
20:57Hay cần anh giới thiệu bác sĩ cho,
20:59mấy bệnh về não,
20:59chữa sớm vẫn kịp đó.
21:01Chị họ bị và liên tục,
21:02mặt mũi khó coi,
21:03nhưng vẫn cố cứng miệng.
21:05Chị ta nhìn anh tôi đầy chính khí.
21:06Anh họ à,
21:07anh là người nổi tiếng đấy.
21:09Anh định làm gương cho fan thế này sao?
21:11Nếu tôi công khai chuyện này,
21:12anh nghĩ sẽ có hậu quả gì?
21:14Anh tôi tự người vào tay vịn cầu thang,
21:15ánh mắt lười biếng quét qua.
21:17Cô tưởng tôi lớn lên nhờ bị dọa chắc.
21:19Cứ nói đi.
21:20Anh nhạt nhạt đáp.
21:21Dù sao tôi cũng đã tìm được em gái rồi.
21:23Cái danh minh tinh ấy hả?
21:25Lấy ra dọa tôi,
21:26tôi chẳng quan tâm.
21:27Chị họ khựng lại,
21:28ánh mắt nhìn tôi bỗng chốc xe lẫn ghen tị.
21:30Thật ra,
21:31đến cả tôi cũng không ngờ anh tôi vào showbiz,
21:33lại là để tìm tôi thật.
21:34Trong lòng tôi bỗng thấy dối bời,
21:36vui mừng,
21:36dây rớt,
21:37cảm động,
21:37lẫn lộn cả mớ cảm xúc.
21:39Tôi hít một hơi,
21:40quyết định kết thúc vở hài kịch này.
21:42Lật bài,
21:42vạch chân,
21:43xe sạch mặt nạ.
21:44Cũng để cho chị họ thấy rõ người mà cô ta ra sức bảo vệ,
21:47rốt cuộc là loại người gì.
21:48Nhưng bà nội vừa thấy tôi lại lấy điện thoại ra,
21:50ánh mắt lóe lên tia cảnh giác.
21:52Bà lập tức vịt một tiếng,
21:53quỳ sụp ngay trước mặt tôi.
21:55Miểu miểu ơi,
21:56tất cả là lỗi của bà,
21:57bà già rồi,
21:58lú lẫn rồi.
21:59Bà nội xét chặt cổ tay tôi,
22:00đau đến mức tôi nhăn mặt,
22:01rồi nhân lúc đó gạt mạnh điện thoại tôi rơi xuống đất.
22:04Bà không có học,
22:05lời nói có phần khó nghe,
22:06nhưng thật sự không có ý gì xấu.
22:08Ở quê ai mà chẳng vậy với con gái,
22:09không tin thì con hỏi chị họ con đi.
22:12Tôi thực sự ghét bà,
22:12nhưng chưa bao giờ tôi từng nghĩ sẽ khiến bà phải quỳ xuống cầu xin.
22:16Theo phản xạ,
22:17tôi định đỡ bà dậy.
22:18Để người ngoài nhìn thấy cảnh này,
22:20thì đúng là khó mà nói rõ ràng ai đúng ai sai.
22:22Chị họ thấy bà nội như vậy lại càng tưởng tôi ép người quá đáng,
22:25cố tình làm nhục bọn họ.
22:27Cô ta tức đến mức lao tới định đánh tôi.
22:29Cô tưởng mình là vàng là ngọc chắc,
22:30đụng tí là không chịu được.
22:32Không ăn được mấy món đó thì sao,
22:34Tết này cô sống không nổi,
22:35hay ngày mai lăn ra chết.
22:37Chuyện còn con mà làm ấm lên như thể trời sập.
22:43Bộ dạng thì như thể muốn xé xác tôi ra.
22:45Cái dạng như cô mà đòi nhận tổ quy tông,
22:47được bước vào từ đường nhà họ hứa à,
22:49kiếp sau đi.
22:50Nhà họ hứa thật sự có ngai vàng truyền đời chắc.
22:52Không biết phải tẩy não qua mấy đời mới tạo ra được kiểu người như này.
22:55Tôi lùi lại một khoảng an toàn.
22:57Nhặt điện thoại lên.
22:58Rồi hỏi chị họ.
22:59Ý bà nội là,
23:00bà đối xử với chị cũng vậy sao?
23:02Chị ta lập tức nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác.
23:04Tết không được ngồi vào bàn,
23:06không được ăn món ngon,
23:07phải ngủ phòng tệ nhất,
23:08tiên cưới phải dành cho em trai.
23:10Chị họ như bị đâm trúng chỗ đau,
23:11rào lên.
23:12Ở quê ai mà chẳng thế,
23:13người ta chịu được,
23:14sao mỗi cô làm bộ làm tịch.
23:16Lúc đó,
23:16tôi chỉ còn thấy thương hại cô ta.
23:18Từ nhỏ đã sống trong môi trường bất công giới tính nặng nề,
23:21có suy nghĩ như vậy cũng chẳng phải chuyện lạ.
23:23Dù sao,
23:24không thể đánh thức một người cố tình ngủ quên.
23:26Sự đặc biệt của tôi,
23:27nhắc nhở cô ta rằng những gì cô từng chịu đựng là bất công.
23:30Nhưng cô không nghĩ đến chuyện thay đổi nó.
23:32Cô chỉ nghĩ làm cách nào để xóa bỏ kẻ khác biệt như tôi.
23:35Như thế chỉ cần ai cũng chịu khổ như nhau,
23:37thì không còn gì là bất công nữa.
23:39Đừng làm loạn nữa,
23:40tôi bình thản nói.
23:41Tôi không ăn nổi cái kiểu lý lẽ méo mó đó của cô.
23:44Rồi chậm dãi nhấn mạnh,
23:45tỉnh lại đi thời đại này khác rồi.
23:47Chị họ chết lặng.
23:48Có vẻ cũng bắt đầu nhận ra điều gì đó,
23:50chị họ dần thu lại cái vẻ kích động điên cuồng của mình.
23:52Từ khoảng cách cách tôi vài bước,
23:54cô ta quan sát tôi.
23:55Dù chỉ lớn hơn tôi 2 tuổi,
23:56nhưng ngoại hình lại như người già trước tuổi,
23:58phong xương hơn tôi rất nhiều.
24:00Vết bà tai đỏ rực trên mặt là quà từ mẹ tôi.
24:03Tiểu điểm à,
24:04em gái con nói đúng lắm.
24:05Bà nội lại bắt đầu rửa trò giọng trà xanh mềm mỏng.
24:08Bà nào ngờ con bé sống ngoài kia nhiều năm như vậy,
24:10mắt thấy rộng,
24:11lòng nghĩ lớn,
24:11đã không còn giống chúng ta nữa.
24:13Là lỗi của bà,
24:14bà không nên nói nặng nó.
24:15Thôi vậy,
24:16hay là tụi mình về quê thôi con.
24:18Nghe xong,
24:19chị họ lập tức nổi máu bảo vệ chính nghĩa.
24:21Bà đừng sợ tụi nó,
24:22ba con sắp đến rồi.
24:23Cô ta đầy tự tin nói,
24:25con không tin chú Tư lại hồ đồ đến mức
24:26để mặc tụi nó muốn làm gì thì làm.
24:28Nếu chú Tư không quản được,
24:30còn có ba con.
24:31Ba con không được thì còn có các trưởng bối trong tộc.
24:33Chuyện gì cũng phải có đạo lý tụi nó mà làm vậy,
24:35ra ngoài sẽ bị người ta chỉ trỏ sau lưng đấy.
24:38Anh tôi thật sự không chịu nổi nữa.
24:40Nhớ mày nói,
24:41ra huy nghiên cứu thuyết tiến hóa
24:42mà chắc lọt mất bà đấy nhỉ.
24:44Tết nhất mà vô nhà tôi sủa loạn cả lên,
24:46tôi không đuổi bà ra là tôi tích Đức rồi đấy.
24:48Vậy mà vẫn chưa chịu dừng à.
24:49Chị họ vẫn u mê bất ngộ,
24:51giọng đầy trách móc.
24:52Anh, anh đúng là không phân rõ phải trái.
24:54Bà nội làm vậy chẳng phải vì muốn tốt cho anh sao.
24:56Cô ta vừa về đã gây náo loạn,
24:58thế mà anh còn bênh cô ta.
25:00Anh nghe những lời nó nói chưa?
25:01Một bộ lý luận rõ ràng,
25:02kiểu gì sau này cũng tranh giành ra sản với anh,
25:04vậy mà anh còn tin nó.
25:06Anh tôi như nghe được chuyện cười đầu năm.
25:08Không nói thêm một câu dư thừa,
25:09rút điện thoại gọi bảo vệ.
25:15Có gì thì nói tử tế,
25:17kiểu điểm không có ý đó đâu.
25:18Tôi mặc kệ cô ta có ý gì,
25:20anh tôi nổi giận.
25:21Cút ra ngoài cho tôi.
25:22Và như mọi lần,
25:23không cần đợi ai đụng vào,
25:25bà nội lại trợn trắng mắt,
25:26ngất ngay tại chỗ.
25:27Tôi và mẹ nhìn nhau.
25:28Cùng một chiều đó,
25:29định chơi đến bao giờ nữa vậy?
25:31Chị họ thì như trời sập,
25:32ôm bà nội khóc giống,
25:33lại còn giờ chiêu quay clip dọa đăng mạng.
25:35Hôm nay tôi nhất định bóc phốt cái nhà này
25:37một lũ vong ân bội nghĩa.
25:38Anh tôi bước lên,
25:39giật lấy điện thoại của chị họ.
25:41Ánh mắt lạnh băng quét qua,
25:42giọng khinh thường.
25:43Cô cũng là con gái,
25:44ác ý từ đâu ra vậy?
25:46Từng bị ướt mưa rồi
25:46thì lại muốn xé rách chiếc ô
25:48của người khác sao?
25:49Rõ ràng là anh tôi
25:50không thể hiểu nổi tư duy đó.
25:51Nếu còn để tôi nghe thấy cô nói
25:53nửa câu xấu về em gái tôi,
25:54đừng trách tôi không khách giáo.
25:56Nói xong,
25:56anh dùng điện thoại chị họ
25:57gọi thẳng cấp cứu.
25:59Đã nói là tới chăm bà,
26:00thì đến bệnh viện chăm đi,
26:01tiền, nhà tôi trả.
26:03Nhìn anh tôi lạnh lùng,
26:04kiên quyết,
26:04phong thái không chê vào đâu được.
26:06Ánh mắt chị họ
26:06trật vụt qua một tia ưu tối.
26:08Tại sao,
26:09cô ta lầm bầm,
26:10giọng nặng chịu hờn ghen?
26:11Tại sao tôi lại sinh ra
26:12trong cái gia đình đó?
26:13Anh tôi chẳng thèm đáp,
26:15quay người đi thẳng về phía tôi.
26:16Anh dịu giọng nói,
26:17anh viết bài mới rồi,
26:19đi,
26:19lên lầu anh đàn cho em nghe.
26:21Bị phốt lờ hoàn toàn,
26:22nỗi cay đắng trong mắt chị họ
26:23càng đậm.
26:24Mẹ tôi lúc này
26:24bồi thêm một nhát dao thật mềm.
26:26Suất thân không thể chọn,
26:27nhưng đầu óc là của mình.
26:29Nếu bản thân còn chưa gượng dậy được,
26:30người khác muốn kéo tay
26:31cũng chẳng có chỗ để bám.
26:33Chị họ như sụp đổ thế giới quan.
26:35Ngừng đầu nhìn mẹ tôi,
26:36lại quay sang nhìn tôi phía sau bà.
26:38Ánh mắt ghen tị dần dần hóa thành,
26:39ngưỡng mộ.
26:40Đi thôi,
26:41anh tôi dẫn tôi lên lầu.
26:42Nói đàn nhạc chỉ là cái cớ.
26:44Anh biết tôi có tâm sự.
26:45Lúc nãy bà nội bỗng quay ngoát thái độ,
26:47kỳ lạ lắm.
26:48Anh tôi cao mày.
26:49Bà không phải kiểu người bị vài câu nói
26:51làm lung lai đâu.
26:52Sau này em đừng một mình gặp bà nữa,
26:54lỡ đâu bà lại bắt nạt em thì sao?
26:56Tôi nghĩ một lát,
26:57rồi quyết định nói thật.
26:58Bà ta thay đổi là vì,
26:59trong tay em đang giữ bằng chứng.
27:01Bằng chứng,
27:02giọng anh tôi đột nhiên đầy phấn khích.
27:04Đúng là em gái của anh,
27:05Hứa Uyên.
27:06Không cần cố gắng tán tụng như thế đâu.
27:08Chính anh cũng nên nghe lại xem
27:09anh vừa nói cái gì đấy.
27:11Chứng gì vậy,
27:11anh huyết vai tôi,
27:12tò mò.
27:13Cho anh nghe thử đi.
27:15Lần này không ai xem ngang nữa.
27:16Giọng điệu độc ác và ngang ngược
27:17của bà nội vang lên rõ ràng
27:18qua đoạn ghi âm lọt thẳng vào tay anh tôi.
27:21Mới nghe đến nửa đoạn ghi âm,
27:22anh tôi đã tức đến run người.
27:24Gương mặt vốn đã ngang tàng nay
27:25càng giống một con sói con bị chọc giận,
27:27không giữ,
27:27sắc khí đằng đằng.
27:29Như thế dây tiếp theo sẽ vác rao phai chém
27:30từ đầu phố đồng la loan tới tận tiêm sa trụy.
27:33Tôi sợ anh xúc động quá,
27:34phá hỏng hết kế hoạch của mình.
27:36Vội vang kéo anh lại.
27:37Từng đó năm còn chịu được,
27:38giờ cũng không thiếu thêm một lúc này.
27:40Anh tôi nhìn tôi đầy xót xa.
27:42Là lỗi của anh,
27:43nếu năm đó anh không mãi chơi,
27:44chịu trông chừng em.
27:45Sao lại trách anh được?
27:47Năm đó anh cũng chỉ là một đứa trẻ,
27:49có thể làm được gì?
27:50Hơn nữa,
27:50ai mà ngờ được chính bà nội ruột lại
27:52có thể độc ác đến như vậy?
27:54Ngày hôm đó,
27:54ba nói ba ngày đêm không quên được em.
27:56Thì anh đây,
27:57có ngày nào là không dần vặt đâu?
27:59Giọng anh tôi ngẹn lại.
28:00Ngay từ nhỏ,
28:01bà nội đã thiên vị con trai,
28:02ghét bỏ con gái anh làm sao mà không nhận ra.
28:05Nhưng là người được hưởng lợi,
28:06anh lại mặc nhiên chấp nhận sự thiên lệch đó.
28:08Chưa từng nghĩ tới việc phải lên tiếng.
28:10Sau khi em mất tích,
28:11ngày nào anh cũng nghĩ,
28:12nếu khi đó anh không nhắm mắt làm ngơ,
28:14nếu anh thật sự gánh lấy trách nhiệm làm anh trai,
28:16thì liệu mọi thứ có khác đi không?
28:17Tôi lạng người vì những lời tự sự ấy.
28:19Không ngờ phía sau vẻ ngoài bất cần,
28:21cả lơ phất phơ của anh lại là một nội tâm sâu sắc
28:23và mềm mại như vậy.
28:24Anh rất hối hận.
28:31Em, miểu miểu, anh thật sự xin lỗi.
28:33Không sao đâu.
28:34Tôi biết, anh đã chờ ba chữ đó từ rất lâu rồi.
28:37Mặc dù, tôi chưa từng trách anh.
28:39Vì tất cả những chuyện này,
28:40với anh mà nói cũng là một cơn ác mộng kéo dài 12 năm.
28:43Nếu là tôi,
28:44e là tôi còn chẳng làm được như anh.
28:46Nhưng vào đúng khoảnh khắc này,
28:47thứ giúp anh giải thoát khỏi gánh nặng ấy.
28:49Chính là ba chữ, không sao đâu.
28:51Tôi nắm lấy bàn tay lạnh toát của anh,
28:53cố kìm nước mắt.
28:54Già vờ bình thản, nhẹ nhàng nói.
28:56Em tha thứ cho anh rồi, anh hai.
28:58Ừm, anh tôi nước nhìn tôi.
29:00Đôi mắt đỏ hoe,
29:01cố gắng ngượng cười rồi ôm tôi thật chặt.
29:03Miểu miểu, cảm ơn em.
29:04Anh ngẹn giọng thì thầm.
29:06Cảm ơn em đã quay về.
29:07Cảm ơn em, vẫn chịu làm em gái của anh.
29:09Khụ khụ, tôi bị anh giết tới mức sắp nghẹt thở.
29:12Xuyết nữa quên mất,
29:13anh tôi nghiến răng canh kết.
29:15Bà nội mà dám làm ra chuyện như vậy,
29:16anh tuyệt đối không để bà yên.
29:18Em cũng không định bỏ qua cho bà ta, tôi nói thẳng.
29:21Anh tôi nhìn tôi,
29:22trong mắt là sự nung chiều vô điều kiện,
29:23không giới hạn.
29:24Có đoạn ghi âm này làm chứng,
29:26ít nhất cũng đủ để xử 3 năm tù.
29:28Anh sẽ giúp em.
29:29Nhưng dù thế,
29:30cũng không thể bù đắp những đau khổ
29:31mà cả nhà mình đã phải chịu suốt từng ấy năm.
29:33Đúng vậy, tôi đáp.
29:35Sự vậy là quá nhẹ cho bà rồi.
29:37Anh tôi nhớ mày,
29:38ánh mắt lấp lánh tán thưởng.
29:39Em định làm gì?
29:40Trong đầu tôi lại hiện về buổi trưa oi bức năm ấy.
29:43Tiếng ve kêu trói tai,
29:44cây kem tan chảy,
29:45và bóng lưng mờ nhạt đầy vội vã của bà nội.
29:47Mọi chuyện phải rõ ràng đúng sai,
29:49nói cho minh bạch,
29:50lật lại hết lý lẽ.
29:51Anh thấy có đúng không?
29:52Anh tôi ngứa người.
29:53Lý lẽ?
29:54Vậy thôi hả?
29:55Tôi gật đầu,
29:56không giải thích gì thêm.
29:57Bên ngoài vang lên tiếng xe cấp cứu.
29:59Chẳng mấy chốc,
30:00mẹ tôi bước lên lầu.
30:01Anh tôi lập tức kể lại nội dung đoạn ghi âm,
30:03không dám để bà nghe trực tiếp,
30:04giữa bà chịu không nổi.
30:06Anh phải xử bà ta.
30:07Mới chỉ nghe anh kể lại thôi,
30:09mẹ tôi đã tức đến phát run.
30:10Gương mặt thường ngày luôn dịu dàng,
30:12giờ đây giận dữ và quyết tuyệt.
30:14Bà bật dậy,
30:14lao xuống lầu.
30:15Tôi phải xử bà ta ngay bây giờ.
30:17Mẹ, mẹ,
30:18anh tôi vội ngăn lại.
30:19Mẹ đừng nóng.
30:20Nóng này,
30:21mẹ tôi quay đầu,
30:22đôi mắt rưng rưng.
30:23Con thấy em gái con phải chịu ấm ức như vậy,
30:25mà con bảo mẹ đừng nóng.
30:27Bà gào lên trong nước mắt.
30:28Bà ta chia cắt mẹ con tụi tôi suốt 12 năm bà ta muốn giết mẹ luôn cho rồi.
30:32Nếu chuyện như vậy mà mẹ còn phải nhịn,
30:34thì mẹ sống làm gì nữa?
30:36Còn con đấy,
30:36hứa uyên,
30:37mẹ dạy con là như thế hả?
30:39Thấy lửa giận của mẹ bắt đầu lan sang cả anh tôi,
30:41tôi vội xong ra can.
30:42Mẹ,
30:43mẹ đừng vội,
30:44con có cách rồi.
30:45Sắc mặt mẹ tôi tự dẫn dữ chuyển thành kinh ngạc.
30:47Không thể tin được hỏi.
30:48Con,
30:49vừa gọi mẹ là gì,
30:50gọi lại lần nữa được không?
30:52Ờ,
30:52không phải cái này mới là vấn đề sao?
30:54À đúng rồi,
30:55mẹ,
30:55ba đâu rồi à?
30:56Sắc mặt mẹ tôi lập tức trở nên khó coi.
30:59Tôi không kìm được hỏi.
31:00Có chuyện gì sao?
31:01Có vài nhân viên không về quê ăn Tết,
31:03ba con đến công ty phát ly xì cho họ rồi.
31:05Mẹ tôi giải thích.
31:06Chính vì ba con không có ở nhà,
31:08nên bà nội mới gọi tiểu điểm đến làm loạn.
31:10Con gái à,
31:11đã để con phải chịu ấm ức rồi.
31:13Con yên tâm,
31:13hôm nay có là ông trời xuống ngăn cũng vô ích mẹ không cho qua chuyện này đâu.
31:17Ánh mắt mẹ tôi lúc này cứng cỏi,
31:18đầy quyết đoán.
31:20Tôi hiểu mẹ lo ba sẽ vì tình mẫu tử mà tha thứ,
31:26dù sao đó cũng là mẹ ruột của ba,
31:28tuổi tắc lại đã cao.
31:29Lần trước ba chỉ mới nói vài câu nặng lời,
31:31bà đã lăn ra giả ngất,
31:33đòi sống đòi chết.
31:34Tôi thật sự rất mong đợi lần này bà sẽ chơi chiêu gì mới.
31:37Tất nhiên,
31:37nếu ba mà có thể tha thứ cả chuyện này,
31:39vậy thì ông cũng không xứng làm ba tôi.
31:41Tới lúc đó,
31:42có nên quay về cái nhà này hay không,
31:44trong lòng ai cũng đã rõ.
31:45Mẹ à,
31:46mẹ đừng giận nữa.
31:47Tôi nhẹ nhàng vuốt lưng mẹ,
31:48giúp bà bình tĩnh lại.
31:50Giờ chưa phải lúc lật bài cuối.
31:51Tôi nói với cả hai người họ,
31:53mối thủ này,
31:54con muốn tự tay mình trả.
31:55Nước mắt mẹ tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
31:57Bà ôm chặt lấy tôi,
31:59rất lâu rất lâu,
31:59cũng không chịu buồn.
32:01Như thế muốn bù lại tất cả những năm tháng xa cách
32:03bằng một cái ôm duy nhất.
32:04Nhưng,
32:05chúng tôi đều biết,
32:06thời gian đã lỡ mất,
32:07mãi mãi không thể quay lại.
32:08Khay nứt giữa chúng tôi giữa hai gia đình,
32:10hai thế hệ,
32:11hai quan niệm rốt cuộc sẽ không thể hoàn toàn lấp đầy.
32:13Dù ai đúng ai sai,
32:14vết thương từng có,
32:15vẫn sẽ ở đó.
32:16Con muốn làm gì,
32:17mẹ sẽ giúp con.
32:19Nói xong,
32:19mẹ con tranh thủ tỏ tình.
32:21Con gái à,
32:22phải tin mẹ,
32:22mẹ sẽ luôn yêu con,
32:23luôn đứng về phía con.
32:25Tôi nghe mà xấu hổ không chịu được.
32:27Anh tôi cũng vội chèn vào.
32:28Anh cũng vậy.
32:29Nếu cách của em không đủ hiệu quả,
32:31anh sẽ dùng cách của anh.
32:32Em gái của anh,
32:33không ai được phép bắt nạt.
32:35Lòng tôi trật ngẹn lại vì xúc động.
32:37Thì ra,
32:37cảm giác được thiên vị vô điều kiện,
32:39là thế này.
32:40Bỗng dưng,
32:41điện thoại vang lên.
32:42Mẹ tôi nghe máy,
32:42sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
32:44Bác cả của con dẫn cả họ đến bệnh viện rồi
32:46đang gây chuyện ấm ý ở đó.
32:48Vừa đến gần cửa phòng bệnh,
32:49đã nghe thấy giọng một người đàn ông
32:50đang gào lên chửi bới đầy giận dữ.
32:52Cảm xúc cực kỳ kích động,
32:53bên cạnh còn có không ít người hùa theo.
32:55Ba,
32:56ba không thấy con nhỏ đó bây giờ
32:57ra dáng đáng thương cỡ nào đâu.
32:59Già vờ thôi mà,
33:00nhìn phát buồn nôn luôn á.
33:02Chị họ tôi ra sức thổi gió châm dầu.
33:04Chú tư với thím tư chắc chắn bị nó lừa rồi,
33:06thấy nó lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm không về,
33:08nên mới hành động hồ đồ như vậy.
33:10Ba,
33:10lát nữa chú tư tới,
33:11ba nhớ phải nói cho ra lẽ đó nha.
33:13Nói tới đây,
33:14giọng chị ta bỗng mẹn lại đầy quất ức.
33:16Thím tư cũng là bị nó rắt mũi thôi,
33:18con không trách thím ấy đâu.
33:19Ba là anh cả trong nhà,
33:20nhất định đừng vì một đứa con gái
33:21không rõ lai lịch mà phá hỏng hòa khí
33:23trong họ hàng mình.
33:24Dù sao,
33:25nhà có yên thì mới vượng,
33:26hỏa khí mới sinh tài mà ba.
33:28Một chàng lời ra tiếng vào,
33:29vừa khéo léo,
33:30vừa có lớp lang.
33:31Ba cả nghe xong gật gù,
33:32tán thưởng.
33:33Vẫn là con gái ba hiểu chuyện nhất,
33:35không như mấy đứa con gái khác,
33:36mở miệng ra là gào khóc ăn vạ.
33:38Con yên tâm,
33:39ba không để con phải chịu ướt ức đâu.
33:41Con nhỏ kia chắc chắn ở bên ngoài
33:42bị hư hỏng gì rồi,
33:43vừa về đã gây loạn.
33:44Chú tư,
33:45thím tư mà không quản,
33:46thì ba sẽ ra mặt,
33:47phải bắt nó xin lỗi con cho bằng được.
33:49Chị họ thấy có người chống lưng,
33:50lại càng tỏ ra tội nghiệp,
33:52vừa ướt ức vừa đáng thương gật đầu đồng ý.
33:54Anh tôi đã sớm tức đến muốn phát nổ.
33:56Nếu không có mẹ tôi ngăn lại,
33:57chắc ảnh đã lao vào vả mặt chị ta từ lâu.
34:00Vẫn là mẹ tôi cao tay.
34:01Bà đứng ngoài cửa,
34:02lạnh giọng gọi lớn.
34:03Bác sĩ,
34:04bác sĩ đâu rồi?
34:05Giọng bà vang rõ một cách sắc lạnh,
34:07khiến đám người bên trong đang nói xấu nhà tôi lập tức hoảng hốt,
34:09như bị bóp chúng ít hầu.
34:11Không khí trong phòng bỗng chốc lúng túng đến cực độ.
34:13Ồ, em dâu đến từ bao giờ vậy?
34:15Bác cả lúng túng cười.
34:17Mẹ tôi nhét mép,
34:18ánh mắt sắc như dao.
34:19Từ lúc tiểu điểm mở miệng gọi con bé kia là con khốn thì tôi đã đến rồi.
34:22Chị họ tái mặt,
34:23lui ra sau một bước.
34:25Bác cả lập tức đổi chủ đề,
34:26giả vờ hỏi.
34:27Gọi bác sĩ làm gì vậy?
34:28Tôi muốn hỏi,
34:29ở đây có quy định gì không?
34:31Mà sao mèo hoang chó gẻ nào cũng được vào phòng bệnh?
34:33Bà nội nằm trên giường,
34:34thấy có người chống lưng nên mắt sáng như đèn pha,
34:36lập tức phát huy hết năng lực diễn xuất,
34:38dên hừ hừ tỏ vẻ đau đớn thấu tim gan.
34:40Cô nói ai là mèo hoang chó gẻ,
34:42bác cả chừng mắt.
34:43Còn ra thể thống gì nữa?
34:45Làm dâu nhà này mà ăn nói kiểu đó hả?
34:47Mẹ tôi mới tới nhà chú có mấy hôm đã phải nhập viện,
34:49ngay xưa là phải quỳ trước từ đường,
34:51ăn roi rồi.
34:51Tôi nhíu mày thì ra cái tư tưởng phong kiến mục dũng ấy của hứa điểm là học từ đây.
34:55Ồ, mẹ tôi hờ hững liếc lên,
34:57buông một câu lạnh như băng.
34:59Rồi bắn ra một quả tiểu pháo lạnh.
35:00Vậy nhà họ hứa các người cứ,
35:02đuổi tôi đi đi.
35:03Bác cả bị nghẹn họng,
35:04không nói được gì.
35:05Anh tôi phá lên cười không chút nể mặt.
35:07Tôi cũng không nhịn được,
35:08khóe môi khẽ nhếch.
35:09Đúng là không biết tự lượng sức,
35:11cái quy củ phong kiến mục nát đó mà cũng muốn áp lên nhà tôi.
35:14Ba, không đến mức đó đâu.
35:15Chỉ họ bước ra giàn hòa,
35:17tiện thể tạo cho cha mình một bậc thang để xuống.
35:19Bác cả vừa bị chọc giận đến xanh mặt,
35:21vừa nhìn thấy con gái,
35:22liền chút toàn bộ tức giận sang cô ta.
35:24Đồ sao trổi,
35:25ba ngày không đánh là leo mái nhà,
35:27ở đây có chỗ cho mày lên tiếng à.
35:29Nói là đánh chó,
35:30mà rõ ràng đang chỉ ai đó trong phòng.
35:32Chị họ mặt cứng đờ,
35:33bị dân mặt một câu liền câm nín.
35:35Tôi nhìn thấy ánh mắt vừa bẽ bàng vừa tủi nhục của cô ta,
35:37cùng đôi mắt đỏ hoe cố kìm nước mắt.
35:39Thật sự, cho cô ta ba giây mặc niệm.
35:41Mẹ tôi chế nhạc.
35:43Tiểu điểm à,
35:43giữa lưng kiểu này thì không vững lắm đâu.
35:45Bác cả trận mắt,
35:46cô tư nhà này bị điên à,
35:48cô đang nói cái gì đấy hả?
35:49Mẹ tôi không thèm lòng vòng nữa,
35:51dứt khoát tuyên bố.
35:52Tôi mặc kệ các người đến đây làm gì,
35:53tốt nhất đừng sen vào chuyện nhà tôi.
35:55Bác cả nói,
35:56mẹ tôi bị ức hiếp,
35:57tôi làm anh thì phải đứng ra quản chứ sao?
36:00Mẹ tôi lạnh rọng,
36:01bà ấy bị ức hiếp,
36:02sao không hỏi bà ấy đã làm ra chuyện gì trước?
36:04Bác cả cố chấp,
36:05bà ấy là bề trên,
36:06làm gì thì làm,
36:07mấy người cũng không nên đối xử như vậy.
36:09Làm người không được quên nguồn gốc,
36:15nếu bà ta giết người,
36:16phóng hỏa,
36:16hại cả nhà tôi tăn nát thì sao?
36:18Bác cả trừng mắt,
36:19vòng vo,
36:20con không chê mẹ xấu,
36:21chó không chê nhà nghèo,
36:23cô đừng tưởng có tiền rồi là chê bai người thân,
36:25làm như thế sẽ gặp báo ứng đó.
36:26Mẹ tôi lặp lại,
36:27từng chữ như dao,
36:28tôi hỏi anh,
36:29nếu bà ta giết người,
36:30phóng hỏa,
36:31hại cả nhà tôi anh tính sao?
36:33Bác cả nổi khùng,
36:34cô đúng là cố chấp,
36:35không thể nói lý,
36:36mẹ tôi đã lớn tuổi thế rồi,
36:37cô còn định làm nhục bà ấy hả?
36:39Hai người rõ ràng không cùng tần số,
36:41một người nói lý,
36:42một người chơi thẻ lớn tuổi không được chạm.
36:44Nhưng bà nội thì rất rõ ràng
36:45chúng tôi đang ám chỉ điều gì,
36:46trên mặt thoáng qua vẻ hoảng hốt,
36:48rồi lập tức che đậy lại.
36:49Đừng cãi nữa,
36:50bà ta bắt đầu bật mốt tôi chỉ là một bà già tội nghiệp,
36:52ngại ngào dên gì.
36:53Tôi sống đến trường này tuổi,
36:55hay là để tôi chết quách đi cho xong?
36:56Bác cả lập tức đón lời,
36:58như thể diễn chung kịch bản.
36:59Mẹ,
37:00mẹ đừng sợ,
37:00nếu tứ đệ không nuôi mẹ,
37:02thì con với lão tam nuôi.
37:03Chuyện năm đó mẹ làm,
37:04cũng là vì muốn tốt cho tứ đệ với thằng Tiểu Yên.
37:07Nếu bọn họ có chút lương tâm,
37:08thì phải cảm ơn mẹ mới đúng.
37:10Khoảnh khắc đó,
37:11tôi chết lặng.
37:12Lời này,
37:12chẳng phải đã ngầm thừa nhận,
37:13họ đều biết rõ bà nội đã vứt bỏ tôi.
37:16Không những không thấy có lỗi,
37:17còn cảm thấy bà ta làm đúng.
37:19Thậm chí,
37:19còn cho rằng đáng được ghi công.
37:21Tôi cảm ơn cái đầu ông ấy,
37:23ông nói thế mà nghe được à?
37:24Anh tôi lập tức bùng nổ,
37:26chửi thẳng mặt.
37:26Tôi gọi ông một tiếng bác cả,
37:28nhận ông là họ hàng,
37:29không phải để nghe mấy lời mất dạy kiểu này đâu.
37:31Cũng không phải để ông dạy tôi cách làm người
37:33mà ngay cả đúng sai còn phân biệt không nổi.
37:35Đây là phạm pháp đấy.
37:36Các người,
37:37từng người một,
37:38đầu óc toàn là đống phân cổ hủ phong kiến
37:39ngâm 3.000 năm chưa nổi phải không?
37:41Quả nhiên là ca sĩ sáng tác lời gốc,
37:43mắng chửi cũng có tính nghệ thuật đặc trưng,
37:45vừa thơm vừa độc.
37:46Bác cả nghẹn họng,
37:54hề có ý dừng lại,
37:55tiếp tục sổ tung.
37:56Cánh hai vàng nhà ông,
37:57ai thích thì cứ ngồi.
37:58Làm ơn đừng kéo tôi vào cái gia phả của nhà họ hứa các người,
38:01mất mặt.
38:02Ngủ trên giường còn giết lợn,
38:03cả đời bị ép làm thân thích với loại người như mấy người.
38:06Em gái tôi ấy à,
38:07dù có thế nào,
38:08cũng là viên ngọc quý trong lòng tôi.
38:09Mấy loại yêu ma quỷ quái như các người thì không có tư cách trõ mồm vào.
38:13Chuyện nhà tôi,
38:14từ nay về sau,
38:15cút ra xa 100 mét.
38:16Cả phòng im phang phắc,
38:17đám người vừa còn hùng hổ đều bị màn solo đỉnh cao này làm cho cầm nín.
38:21Đúng lúc ấy,
38:21giọng bố tôi vang lên ngoài cửa.
38:23Tiểu Yên,
38:24con đang nói chuyện với bác cả kiểu gì đấy hả?
38:26Tin tôi nhảy dựng,
38:27tưởng đâu ông sẽ đứng về phe họ.
38:29Ai ngờ,
38:29ông chỉ làm bộ làm tịch được một câu,
38:31sau đó lập tức quay đầu tiếp lời.
38:33Con nói xong chưa?
38:34Để ba nói tiếp.
38:35Ba không ở đây,
38:36thì con,
38:36người đàn ông còn lại trong nhà,
38:38đương nhiên phải đứng ra bảo vệ hai người phụ nữ vừa xinh đẹp vừa tốt bụng này rồi.
38:41Bố tôi gật gù,
38:42vỗ nhẹ vai anh tôi,
38:43rõ ràng rất hài lòng.
38:45Bài diễn thuyết bốc lửa của anh tôi chẳng khác nào dạy cho cả đám người ở đây một bài học nhớ đời.
38:49Đặc biệt là chị họ.
38:50Cô ta cố nhịn nãy giờ,
38:52cuối cùng nước mắt vẫn trào ra,
38:53môi nhắc lên thành một nụ cười méo mó đầy dĩu cợt.
38:56Dưới lần danh giới tính,
38:57công bằng đôi khi chỉ là giả dối.
38:59Cũng là con gái,
38:59nhưng có người được nâng như nâng chứng,
39:01còn có người thì chỉ thấy toàn là sự bóc lột.
39:04Bác cả không chịu buông tha,
39:11cả mẹ ruột mình đấy nhé.
39:12Tốt lắm,
39:13mày đúng là cưới vợ rồi quên mẹ,
39:14thứ vong ân bội nghĩa,
39:15có tiền là muốn phản trời đúng không?
39:17Con trai mày giờ đang định tống cả nhà họ hứa chúng tao vào tù đấy.
39:21Mày giỏi thì tới đây,
39:22tự tay bắt tụi tao nhốt vào hết đi.
39:24Hôm nay mà không đưa tao vào tù,
39:25thì tụi tao cũng sẽ cắt đứt quan hệ với mày.
39:27Về sau có chết cũng đừng hòng bước vào mộ tổ nhà họ hứa nữa,
39:30cái thằng giám đốc to xa kia.
39:32Bố tôi không để bị kéo vào màn diễn đó,
39:34mà nhạy bén bắt được điểm mấu chốt trong lời bác cả.
39:36Tôi chỉ mới rời nhà có nửa ngày,
39:38sao về là nghe toàn chuyện không hiểu nổi thế này.
39:40Ông nhìn thoáng qua bác cả đang gào thét,
39:42rồi nhìn sang bà nội cuối đầu né tránh,
39:44cuối cùng dừng mắt trên gương mặt tức giận của anh tôi.
39:46Tiểu Yên, con nói đi,
39:48bà nội con rốt cuộc đã phạm tội gì?
39:50Anh tôi biểu môi,
39:51nói với vẻ châm biếm.
39:52Con là lớp nhỏ,
39:53không dám lỗ mãng trước mặt bác cả tôn quý,
39:55hay là, để bác cả kể xem nào.
39:57Tôi kể gì?
39:58Bác cả chừng mắt,
39:59lập tức nổi trận lôi đình như một di sản văn hóa phi vật thể sống.
40:02Cái đồ con hoang vong ân bội nghĩa không biết điều kia.
40:04Bà nội mày lo sợ con nhỏ kia về nhà dành gia sản,
40:07nên mới gài vài câu nói thử nó,
40:08kết quả thì sao?
40:10Nó ghi âm lại hết,
40:11còn lấy đó để uy hiếp bà.
40:12Bắt bà phải bồi thường tiền cho cha mẹ nuôi nó nữa kìa.
40:15Nói đến đây,
40:16bác cả liếc tôi một cái lạnh tanh đầy ác ý.
40:18Người ta nuôi nó hơn chục năm,
40:19giờ sớm đã một lòng một dạ với nhà người ta rồi.
40:22Vậy mà tụi mày còn coi nó như bảo vật trong lòng.
40:24Nghe vài lời ngon ngọt là lập tức quay mỏng mỏng.
40:26Tôi khẽ nhớn mày,
40:27xuyết bật cười thành tiếng.
40:29Ai mới là người bị hai ba câu hứa hảo lửa cho ngu cả đám,
40:32còn mặt dày ra đây bịa chuyện.
40:33Việc hoàn toàn bịa đặt,
40:34một người dám nói,
40:35còn mấy người khác thì nghe mà không chấp mắt.
40:37Còn bịa đặt ngay trước mặt tôi,
40:39chắc nghĩ tôi không có mồm để phản bác.
40:41Ban đầu tôi còn tưởng cả nhà họ hứa đều bị điên.
40:43Giờ thì yên tâm rồi,
40:44họ không điên,
40:45chỉ,
40:46ngu thôi.
40:47Anh tôi cũng không ngờ họ có thể tin được cái lý do rách nát đến thế.
40:50Ánh mắt anh lướt qua bà nội,
40:51thấy bà vẫn quay lưng,
40:52không rõ là vì hổ thẹn hay không dám đối mặt.
40:55Tôi nhìn quanh một phòng.
40:56Là bà nội tự kể vậy với mọi người sao?
40:58Bác cả vẫn khinh khỉnh,
40:59coi tôi không đủ tư cách để nói chuyện,
41:01hư một tiếng rồi quay đi.
41:02Tôi chẳng buồn để tâm,
41:03chỉ lặng lẽ nhìn vào lưng bà nội.
41:05Bà nói,
41:06hay để tôi nói.
41:07Toàn thân bà nội cứng đờ,
41:08từ từ quay đầu lại,
41:09ánh mắt đỏ ngầu,
41:10đầy độc ý.
41:11Mày định ép chết tao à?
41:13Dù sao tao cũng là bà nội ruột của mày,
41:15nói mày vài câu thì đáng tội chết à?
41:17Mày còn muốn tao phải nói gì nữa?
41:18Tao quỳ xuống rồi còn chưa đủ sao?
41:20Bà nội bắt đầu đập giường,
41:21khóc lóc gào thét.
41:22Tao biết mà,
41:23chúng mày thấy tao phiền,
41:24không muốn thấy mặt tao,
41:26không muốn quan tâm tao.
41:27Nhưng tao đã nói rồi,
41:28tao không muốn sống nữa,
41:29cũng sẽ không tới nhà chúng mày nữa,
41:31như vậy vẫn chưa đủ sao.
41:32Phải lấy cái mạng già này đi,
41:34tụi mày mới vừa lòng đúng không?
41:35Vừa nói xong đã ven chăn nhảy khỏi giường,
41:37lao về phía cửa sổ,
41:38định nhảy xuống.
41:40Bác cả và mấy người còn lại lập tức
41:41xông lên giữ bà lại.
41:42Bà nội vẫn dễ dụa không thôi.
41:44Để tao chết đi,
41:45tao chết rồi thì chúng mày mới vừa lòng,
41:47hôm nay tao chết cho chúng mày xem.
41:49Cứ như thế mình bị ép đến đường cùng,
41:50tụi nhục đến mức phải tự sát.
41:52Lão tứ,
41:53xem con gái mày dễ dỗ kiểu gì kìa.
41:55Bác cả bắt đầu trách mắng bố tôi.
41:57Tao biết con gái mày mất tích,
41:58mày xót,
41:59mày thương,
41:59nên mới nung chiều nó.
42:00Nhưng nung chiều cũng phải có giới hạn chứ,
42:02sao có thể để nó ức hiếp mẹ rụt mày như thế?
42:05Bố tôi thở dài,
42:06vậy theo ý anh cả,
42:07tôi nên làm gì đây?
42:08Bác cả lập tức trợn mắt,
42:09gào lên,
42:10tắt nó.
42:11Con cái không đánh thì làm sao nên người,
42:13mày không nỡ ra tay thì để tao.
42:14Hôm nay phải bắt nó quỳ chức tổ tông xin lỗi mới được.
42:17Vừa nói vừa sắn tay áo,
42:18bước về phía tôi.
42:20Anh tôi và mẹ ngay lập tức chắn trước mặt tôi.
42:22Bố thì dơ tay chặn ngực anh tôi,
42:24nhắc.
42:24Đừng manh động.
42:25Anh cả à,
42:26vừa nãy Tiểu Yên nói rõ ràng rồi,
42:27nhà tôi bốn người,
42:28không cần phải nằm trong gia phả nhà họ hứa nữa,
42:30sau này cũng khỏi thờ trong từ đường nhà họ hứa.
42:33Chúng tôi không xứng.
42:34Bị nhà họ hứa đuổi khỏi tổ,
42:36vậy thì nhà tôi bốn người sống với nhau đầm ấm yên ổn là được rồi.
42:39Không ngờ bác cả lại nổi đoá,
42:40trợn mắt giống lên.
42:41Mày điên rồi hả lão tứ,
42:43ra khỏi gia phả,
42:44vậy bố mẹ mày nuôi mày thành công cốc chắc.
42:46Ủa,
42:47thế nào cũng không xong,
42:48ra ra phả cũng không được,
42:49mà không ra cũng không được,
42:50người nhà họ hứa cao quý thật đấy hả?
42:52Quả là khó hậu hạ.
42:53Nhưng tôi cũng không ngờ bố lại kiên quyết đến vậy.
42:56Nhìn thái độ của bác,
42:57tôi cũng hiểu bọn họ được giáo dục kiểu gì từ bé.
42:59Mà có thể đứng ra phản kháng như thế,
43:01bố tôi đúng là dị trùng trong cái nhà này.
43:03Chắc cũng đã suy nghĩ rất nhiều,
43:04phải mất một quá trình để thay đổi cách nhìn về gia đình và máu mù.
43:07Bố tôi không những không giận,
43:09còn cười cợt nói đùa.
43:10Bà ấy nuôi tôi trắng tay,
43:11giờ tôi coi như nhặt được đứa con gái báu vật,
43:13huyê nhau rồi.
43:14Anh à,
43:15đó là phúc phận của nhà họ hứa ta đấy.
43:17Mày,
43:17mày đúng là đồ xúc sinh,
43:19bác cả tức đến mức mắng như muốn xé họng.
43:21Bố tôi lại làm bộ như vừa được khen.
43:23Bà nội thì gào ẩm lên.
43:24Mày đuổi bọn họ đi,
43:25đuổi hết đi,
43:26tao không có đứa con như mày.
43:28Bác cả nhìn bố tôi cười hì hì,
43:29vẫn chưa hả giận,
43:30bất ngờ dơ tay lên,
43:31muốn tát tôi một cái.
43:33Sắc mặt bố tôi lập tức chầm xuống,
43:34ánh mắt lạnh băng,
43:35toát ra khí thế khiến người ta dùng mình.
43:37Ông chụp lấy cổ tay bác cả,
43:39mạnh tay đẩy ông ta ra xa.
43:40Tôi tưởng vừa nãy tôi đã nói rất rõ rồi.
43:43Bố tôi khi nổi giận đúng là mang theo một loại uy nghi
43:44khiến người khác không dám thở mạnh.
43:46Ánh mắt ông đảo một vòng quanh phòng,
43:48cuối cùng ghim thẳng vào mặt bác cả,
43:50đột ngột nâng cao rọng.
43:51Không hiểu tiếng người à.
43:52Bác cả chưa từng thấy bố tôi như vậy,
43:54bị dọa cho sững người,
43:55nhưng vẫn cứng miệng.
43:56Bây giờ không dạy,
43:57sau này nó lớn lên sớm muộn gì
43:58cũng thành phần tử bất hảo,
44:00lúc đó có hối cũng không kịp.
44:01Cầm miệng,
44:02bố tôi quát lớn,
44:03giọng giận dữ đành lại.
44:04Mấy người có mắng tôi kiểu gì cũng được,
44:06nhưng nếu còn để tôi nghe thấy
44:07một lời nào dám nói xấu con gái tôi,
44:09tôi sẽ nhổ luôn cái lưỡi đó xuống mà dẫm nát.
44:11Nghe rõ chưa?
44:12Cả đám như gà con gặp diều hâu,
44:14run dậy không dám ho hé một tiếng.
44:16Bà nội cũng không diễn được nữa,
44:17vội vàng thu lại bộ dạng khóc lóc đòi chết,
44:19nút tịt sau đám người,
44:20không dám ho hé.
44:21Sau một hồi hỗn loạn,
44:22cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
44:24Tôi nhìn bác cả,
44:25giọng nhạt nhạt.
44:26Bác khỏi mất mặt,
44:27nếu sau này tôi thật sự trở thành phần tử bất hảo,
44:29người đầu tiên tôi tìm đến chính là bác.
44:31Để bác được mở mang tầm mắt,
44:32xem mình ánh mắt như đuốc,
44:33phán câu nào chuẩn câu đó.
44:35Bác cả đỏ mặt tía tai,
44:36nhưng đầu làm ngờ.
44:37Bố tôi thấy tôi còn đùa được như vậy,
44:39cũng yên tâm phần nào,
44:40gương mặt sẵn ra,
44:41đi tới bên tôi,
44:42hỏi nhỏ.
44:43Vừa nãy con định nói gì ấy nhỉ?
44:44À, con suýt quên mất.
44:46Tôi vừa nói,
44:47vừa thẳng nhiên rút điện thoại ra.
44:49Không báo trước một tiếng,
44:50tôi bật đoạn ghi âm đó lên.
44:51Tôi nhấn tăng âm lượng lên mức tối đa,
44:53giọng điệu độc địa,
44:54cay nghịch của bà nội lập tức vang võng khắp phòng bệnh.
44:56Tao thấy mày đúng là đồ sao trổi,
44:58thứ xui xẻo,
44:59đầu năm đầu thắng mò về tìm xui rủi.
45:01Mày vừa mất tích,
45:02ba mày phát tài mở công ty.
45:03Em mày học giỏi,
45:04đẹp trai,
45:05giờ còn thành minh tinh nổi tiếng.
45:07Tất cả là nhiều vào tao.
45:08À,
45:09bà nội gào lên như điên,
45:10xong tới định giật điện thoại trong tay tôi.
45:12Mai mày cút về cái nhà của mày đi,
45:14ở đây không phải chỗ của mày.
45:16Âm thanh ghi âm vẫn vang lên.
45:17Từng chữ,
45:18từng câu độc ác và dữ tợn,
45:19như thể một con quỷ từ địa ngục bò lên,
45:21mang theo nỗi hận ngút trời để rùa xả.
45:23Hồi đó tao không nên chỉ vứt mày đi,
45:25đáng lẽ phải bóp chết mày ngay từ đầu.
45:27Hoặc ném mày xuống xong cho chết đuối,
45:29đỡ phải để con đòi nợ như mày bám giết không buông.
45:31Sắc mặt mọi người đều tái mét,
45:33như thể chiếc mặt nạ giả tạo xấu xí cuối cùng cũng bị lột xuống,
45:35lộ ra bộ mặt chuột rắn cùng ổ,
45:37mục dũng đến tận xương.
45:38Bà nội ngăn không được,
45:39ngồi phịch xuống đất gào khóc ăn vạ.
45:41Đủ rồi,
45:42bố tôi ôm lấy tôi,
45:43giọng run rảy mà nhẹ nhàng,
45:44đủ rồi,
45:45miểu miểu,
45:46mình đừng nghe nữa được không?
45:47Đoạn ghi âm vừa hết,
45:48tôi lại lùng cất điện thoại,
45:49cũng ôm chặt lại ông.
45:51Tôi cảm nhận được cơ thể ông đang khẽ run lên
45:52vì phẫn nộ dồn nén đến nghe thở,
45:54nghe thấy tiếng hít thở nặng nề,
45:56lẫn theo sát khí tưởng như có thể hóa thành thực thể.
45:58Phòng bệnh yên lặng đến độ một cây kim rơi cũng nghe rõ.
46:01Bác cả và chị họ lúc này như hóa câm,
46:03không nói được nửa lời.
46:04Một lúc sau,
46:05bố tôi buông tôi ra.
46:06Tôi thấy tay ông vẫn run không ngừng,
46:08sắc mặt chầm xuống,
46:09mắt đỏ hoài.
46:10Ông hít sâu mấy lần,
46:11cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa,
46:13mọi cảm xúc như núi lửa phun trào.
46:14Mắng đi,
46:15sao không mắng nữa?
46:16Không phải mấy người mồm miệng lanh lợi lắm à?
46:18Không phải nhà họ hứa mấy người giỏi phân rõ đúng sai,
46:21lý lẽ quang minh chính đại lắm sao?
46:23Không phải đòi nói lý à?
46:24Lại đây,
46:24ai nói lý với tôi đây,
46:26ai?
46:26Mùng thì nói người nhà tôi điên rồi,
46:28giờ nhìn lại xem,
46:29rút cuộc ai điên?
46:30Ai điên mà làm ra được mấy chuyện còn tệ hơn cầm thú như thế hả?
46:33Ngực ông phập phòng dữ dội vì tức giận,
46:35xe lẫn trong đó là một nỗi đau đớn tột cùng,
46:37một người cha bị phản bội.
46:3812 năm rồi,
46:39suốt 12 năm tôi không đêm nào ngủ ngon được.
46:42Hồi đó tôi vô dụng,
46:43con gái bệnh tật,
46:44người thì gầy gò nhỏ xíu,
46:45tiêm thuốc xong nhăn hết mặt lại,
46:46tôi đến mức khiến người ta rơi nước mắt,
46:48mà tôi đến một viên kẹo cũng chẳng có tiền mua cho nó.
46:51Khoảnh khắc tôi cảm thấy yên ổn nhất là lúc đi làm về,
46:53kể chuyện cho con nghe để nó ngủ.
46:54Mệt thế nào tôi cũng không thấy khổ,
46:56ngược lại còn cảm thấy mình là người có ích nhất trên đời.
46:59Không phải con bé cần tôi,
47:00mà là tôi cần con bé.
47:02Ánh mắt ông rơi lên người bà nội,
47:03nước mắt giàn ruộng.
47:04Bà luôn miệng nói là vì muốn tốt cho tôi,
47:06nhưng bà có từng hiểu suy nghĩ của tôi,
47:08có từng quan tâm đến cảm giác của một người cha không?
47:10Bà đem nó vứt đi,
47:11không sợ nó gặp chuyện gì,
47:13chết ở gió dỉnh nào à?
47:14Suốt 12 năm nay,
47:15bà có từng thấy tôi điên cuồng tìm nó,
47:17bà có từng thấy hối hận chút nào không?
47:19Bà không nằm mơ thấy nó sao?
47:21Không có chút nào cắn rớt lưng tâm à.
47:23Vì ráng vẻ của bố tôi lúc đó thật sự như sắp nổi điên,
47:25bác cả sợ ông sẽ làm gì bà nội nên vội vàng xong tới đẩy ông ra.
47:29Nhưng bố tôi đã chẳng còn ý định nề mặt bất kỳ ai,
47:31nhất là vào thời điểm này.
47:32Ông hất mạnh bác cả qua một bên,
47:34chỉ thẳng vào tất cả những người có mặt.
47:36Ai dám cản tôi hôm nay,
47:37đừng trách tôi liều mạng với họ.
47:39Thôi đi, lão tứ,
47:40cậu làm vậy để làm gì chứ?
47:41Bác cả chuyển sang giọng khuyên nhủ.
47:43Giờ thì con bé cũng tìm về rồi còn gì?
47:45Chưa rớt lời,
47:46bố tôi đã vung tay,
47:47một cú đấm thẳng mặt.
47:49Bác cả ngã vật ra một bên,
47:50ôm lấy mặt,
47:51ngỡ ngàng nhìn bố tôi,
47:52run dậy đến nỗi không nói được một chữ.
47:54Bị đánh sợ thật,
47:55lại cảm thấy mất mặt,
47:56sắp mặt ông ta khó coi vô cùng.
47:58Chị họ vội chạy đến đỡ.
47:59Bố tôi lúc này trông chẳng khác nào anh đại trên phố,
48:01ngồi sủng xuống đối diện bác cả,
48:03nheo mắt,
48:04giọng ủ ám.
48:05Ông chưa từng mất con,
48:06thì đừng ở đó mà nói mát.
48:07Nói rồi ông lướt mắt nhìn chị họ,
48:09bật cười lạnh.
48:10Mà dù có mất thật,
48:11tôi đoán ông chắc cũng chẳng thấy đau lòng gì đâu.
48:13Mặt chị họ cứng đờ,
48:14bị đâm trúng chỗ đau,
48:15cúi đầu nức nở,
48:16không thành tiếng.
48:18Ai nói thế,
48:18bác cả cứng miệng cãi,
48:19cha mẹ nào chẳng thương con,
48:21chỉ là,
48:21chỉ là.
48:22Thôi khỏi ngụy biện,
48:23bố tôi lạnh lùng bước qua ông ta,
48:25nói.
48:25Cái bộ mặt giả nhân giả nghĩa của đám họ hứa các người,
48:28nhìn thôi cũng đủ khiến tôi thấy buồn nôn.
48:30Nghe vậy,
48:30bà nội lại vỗ đùi gào khóc,
48:32như thể trời sập đến nơi.
48:33Tốt bụng làm phúc mà thành gan lừa.
48:35Con trai thành kẻ thù.
48:37Muốn giết mẹ mình à?
48:38Trời đánh à?
48:39Trời đánh à?
48:40Bố tôi tiến lên,
48:41đứng trước mặt bà.
48:42Từ trên cao nhìn xuống,
48:43tay xếp chặt thành nắm đấm,
48:45răng nghiến chặt.
48:46Ánh mắt đó,
48:47đến tôi nhìn cũng phải thấy sợ.
48:48Cú đấm to như quả tạ ấy,
48:55rằn cơn giận.
48:56Tại sao đến nước này rồi mà bà vẫn có thể cảm thấy mình không hề sai?
48:59Câu hỏi này,
49:00thật ra cũng là điều tôi luôn muốn biết.
49:02Cái sự tự tin chính nghĩa của bà ấy,
49:04rốt cuộc là do ai ban tặng.
49:05Tôi vốn đâu có sai.
49:07Bà nội ưỡn cổ,
49:08nói một cách đầy lý lẽ.
49:09Cái bệnh của nó tốn tiền thế nào,
49:11chính anh chẳng lẽ không biết.
49:12Mẹ thấy anh khổ sở quá,
49:14mẹ xót lắm.
49:15Không có nó,
49:15đời anh sẽ dễ thở hơn biết bao nhiêu.
49:17Anh muốn con gái thì đẻ thêm đứa khác chẳng được à?
49:20Cần gì phải giữ cái đứa bệnh tật này?
49:22Giờ còn vì mấy chuyện cũ dích đó mà đối xử với mẹ như thế.
49:25Anh làm vậy,
49:26có xứng với bố đã khuất không?
49:28Mẹ là mẹ ruột của anh mà,
49:29nếu mẹ không mong anh sống tốt,
49:31thì ngay xưa hả tất phải vất vả nuôi nấng các con lớn khôn như vậy.
49:34Con ơi,
49:34mẹ có thể hại anh sao?
49:36Những lời tự cho là đầy cảm động và hy sinh ấy của bà,
49:38lại khiến tất cả mọi người chết lặng.
49:40Và người đầu tiên không thể chịu nổi mà phản bác lại,
49:42chính là chị họ,
49:43cô ta không nhịn được nữa,
49:44lên tiếng.
49:45Đủ rồi,
49:46chị họ bật khóc hết lên.
49:47Chẳng phải vì cô ấy là con gái,
49:49nên bà mới làm vậy sao?
49:50Nếu người mất tích năm đó là anh Uyên,
49:52hoặc là em trai tôi,
49:53tôi không tin bà nỡ lòng vứt bỏ.
49:55Bà thậm chí sẽ bán sạch gia sản để cứu,
49:57phải không?
49:58Biết đâu còn đòi cả nhà họ hứa phải đồng lòng giúp sức,
50:00giữ gìn cái hương hỏa quý báu của bà cho bằng được.
50:03Những lời đó như một quả bom nổ tung trong phòng bệnh.
50:05Chưa kịp nói hết,
50:06bác cả đã giật tay kéo chị lại.
50:08Con nhỏ chết tiệt này,
50:09con ăn nói cái gì vậy hả?
50:11Con nói sai hả?
50:12Chị họ hất tay ông ta ra,
50:13tiếp tục tổng công kích.
50:14Nếu năm đó người mất tích là con,
50:16chắc chắn các người sẽ chẳng tìm đến tận hôm nay đâu.
50:18Bác cả khượng lại.
50:20Ông nhìn con gái mình như thế lần đầu tiên mới thật sự nhìn thấy cô ấy.
50:23Bởi vì con là con gái.
50:25Chỉ vì con cũng là một đứa con gái.
50:27Chị họ vừa nói vừa nức nở đến ngẹn lời.
50:29Không khí trong phòng bệnh lúc này ngồi ngạt đến đáng sợ.
50:31Từ trước đến nay,
50:32không ai từng để tâm đến cảm nhận của chị họ.
50:35Mọi người đã quen rồi,
50:36quen với việc.
50:37Con gái sinh ra là để làm việc nhà.
50:39Là phải biết trị liệu tinh thần cho cả nhà.
50:41Không được chơi bời,
50:42học hành không cần quá giỏi.
50:44Không học đại học cũng chẳng sao,
50:45công việc tốt hay không cũng chẳng quan trọng.
50:47Vì sớm muộn gì cũng phải đi lấy chồng.
50:49Vì cuối cùng,
50:50cũng chỉ là món hàng đổi lấy sinh lễ.
50:52Không cần mua nhà,
50:53không cần đầu tư,
50:54mọi nguồn lực,
50:54từ giáo dục đến tài chính,
50:56đều phải nhường cho con trai.
50:57Tất cả vì một gia đình hòa thuận ấm êm.
50:59Con gái không làm gì sai cả.
51:01Sai là ở chỗ,
51:02cha mẹ ngay từ đầu đã chọn sai.
51:04Bác cả cuối cùng cũng sụp xuống,
51:06thở dài như mất hết khí lực.
51:07Tôi mặc kệ rồi,
51:08các người muốn làm gì thì làm,
51:09tôi không lo nổi nữa.
51:11Nghe thấy vậy,
51:12bà nội sợ hãi hoảng loạn,
51:13vội vàng như lấy bác cả cầu xin.
51:15Bà sợ,
51:15dù chỉ là gậy ông đập lưng ông,
51:17bà cũng không đủ can đảm gánh chịu.
51:19Lúc này,
51:19anh tôi quay sang hỏi nhỏ tôi.
51:21Em gái,
51:22giờ anh gọi cảnh sát được chưa?
51:24Vừa nghe đến chuyện báo cảnh sát,
51:25bà nội lập tức la lớn cầu xin tha thứ.
51:27Không được,
51:28bà không thể vào tù đâu,
51:29vào tù thì thà chết còn hơn.
51:31Bà biết sai rồi,
51:32miểu miểu ơi,
51:32bà biết bà sai rồi,
51:34xin lỗi con,
51:34năm đó không nên vứt bỏ con,
51:36sao sao?
51:37Vừa nói,
51:37vừa ráng từng cái tát mạnh lên mặt mình.
51:39Bà hồ đồ,
51:40bà là kẻ tội lỗi,
51:41tất cả đều là lỗi của bà.
51:43Đủ rồi,
51:43đừng diễn nữa,
51:44tôi lạnh giọng ngắt lời.
51:45Bà biết không thể vãn hồi,
51:47rốt cuộc cũng dừng lại,
51:48ngừng đầu lên nhìn tôi.
51:49Miểu miểu,
51:50con thực sự tàn nhẫn vậy sao?
51:51Tôi nhớ mày,
51:52tôi tàn nhẫn,
51:53hay thật,
51:54bà đúng là biết lật lọng đổ vấy.
51:56Anh tôi lo bà lại lên cơn điên,
51:57bèn tiến lên đứng chắn trước mặt tôi.
51:59Giờ anh báo cảnh sát,
52:00anh nói,
52:01giọng kiên quyết.
52:02Lão tứ à,
52:03chuyện này,
52:03bác cả cũng chạy tới can ngăn.
52:05Nhà mình mà để chuyện xấu chuyển ra ngoài,
52:07người ta biết được thì còn mặt mũi nào nữa.
52:09Con dâu mà đẩy mẹ chồng vào tù,
52:10để người ta cười thúi mũi à.
52:12Bố tôi nén giận quát.
52:13Vậy còn việc bà ta hại con gái tôi,
52:15hại cả nhà tôi,
52:16thì tính là gì?
52:17Bác cả cứng họng,
52:18không trả lời được.
52:19Anh tôi bắt đầu bấm số.
52:21Bà nội nhìn thấy thật sự hoảng loạn,
52:22gương mặt vừa sợ hãi vừa hối hận,
52:24nhưng tôi biết đó không phải là vì ăn ngăn,
52:26mà là vì sợ phải trả giá.
52:27Tôi dư tay ngăn anh.
52:28Không muốn tôi báo cảnh sát,
52:30cũng được,
52:31nhưng tôi có điều kiện.
52:32Bà nội ngạc nhiên,
52:33nhưng rõ ràng nhẹ cả người.
52:34Em định tha cho bà ấy thật à,
52:36anh trai tôi cao mày không đồng tình.
52:38Tôi kéo anh ra một góc.
52:39Bốn người chúng tôi,
52:40gia đình nhỏ của tôi,
52:41tụ lại thành vòng tròn,
52:43tôi khẽ nói ra suy nghĩ của mình.
52:44Chuyện này xảy ra quá lâu rồi,
52:46nếu thật sự muốn lật lại toàn bộ,
52:47thì ngay cả ba mẹ nuôi của em
52:48cũng có thể bị liên lụy.
52:50Em biết,
52:50em nên dùng pháp luật để bảo vệ bản thân,
52:52nhưng mà,
52:53thế giới này đâu phải chuyện gì cũng trắng với đen.
52:55Nhiều khi,
52:56người ta còn bị mắc kẹt trong cái gọi là tình thân,
52:58là đạo lý,
52:59là danh tiếng,
52:59là dư luận.
53:00Cho nên,
53:01cho dù có báo cảnh sát,
53:02bà ấy cũng không bị kết tội gì nặng,
53:04cùng lắm chỉ là bỏ rơi trẻ em,
53:05nhiều lắm cũng chỉ ngồi tù vài năm.
53:07Chứ em định để yên cho bà ta à,
53:09anh tôi vẫn không cam tâm.
53:11Tôi nhìn thẳng vào anh,
53:12giọng lạnh.
53:12Đương nhiên là không.
53:14Ác giả ác báo.
53:15Em có một cách,
53:15còn hiệu quả hơn cả việc báo cảnh sát,
53:17còn đau đớn hơn cả ngồi tù 10 năm,
53:19thậm chí,
53:20còn đau hơn cả cái chết.
53:21Dì cơ,
53:22anh tôi ngưng ác.
53:23Ba mẹ tôi thì đã hiểu,
53:24ánh mắt họ đầy đồng tình và tự hào.
53:26Tôi quay người lại,
53:27nhìn thẳng vào bác cả.
53:28Chúng tôi đã bàn xong,
53:30không báo cảnh sát.
53:31Bà nội nghe vậy thì mặt mày rãn ra hẳn,
53:33từ hoảng loạn chuyển sang vui sướng.
53:35Bà thậm chí còn có vẻ tự đắc,
53:36tưởng rằng mình đã thắng.
53:37Nhưng tôi chẳng để bà vui được bao lâu.
53:39Nhưng mà,
53:40tôi nhìn xuống bà nội đang ngồi bệt dưới đất,
53:42ánh mắt băng lạnh như dao.
53:43Điều kiện,
53:44tôi sẽ tuyên bố ngay bây giờ.
53:45Thứ nhất,
53:46bà phải cắt đứt quan hệ với ba tôi.
53:48Chuyện phụng dưỡng lúc già,
53:49tăng ba hậu sự,
53:50từ nay về sau đều không liên quan đến nhà chúng tôi.
53:52Phải ký văn bản rõ ràng,
53:54đăng báo công khai,
53:54hiệu lực vĩnh viễn.
53:56Thứ hai,
53:56nhà họ hứa phải khai trừ bà ra khỏi gia phả,
53:58sau khi chết không được vào từ đường cũng như mộ tổ.
54:01Thứ ba,
54:01mong các vị trưởng bối hãy tuân thủ đúng quy tắc của dòng họ hứa,
54:12bình thường thì chẳng có gì to tát.
54:14Nhưng với bà nội lại chẳng khác nào bắt bà bước lên đao sơn,
54:16xuống chảo dầu,
54:17rơi vào 18 tầng địa ngục,
54:18vĩnh viễn không siêu sinh.
54:20Dùng chính quy tắc và tín ngưỡng của bà để đánh bại bà.
54:22So với bất kỳ vũ khí nào khác,
54:24còn có sức sát thương gấp 10 lần.
54:26Phản ứng của bà còn dữ dội hơn cả lúc mới bị vạch mặt.
54:29Miều miều,
54:29bà sinh con đấy,
54:30đừng đối xử với bà như vậy mà.
54:32Bà vừa nói vừa gào khóc thảm thiết như xé phổi.
54:42Tức chụp lấy cơ hội như thể vừa túng được cọng dâm cứu mạng.
54:44Bác sĩ,
54:45bác sĩ ơi cứu tôi với.
54:47Họ đang ép chết tôi,
54:48họ đang hành hạ cái thân giả này.
54:50Y tá nhìn bảng theo dõi chỉ số rồi thẳng nhiên nói.
54:52Bác gái,
54:53mọi chỉ số của bà đều bình thường,
54:54hiện tại không có gì nghiêm trọng cả.
54:56Bệnh viện đang rất thiếu giường,
54:57nếu không có vấn đề gì thì nên về nhà dưỡng bệnh đi ạ.
55:00Một câu dập tắt luôn màn diễn,
55:01rồi lặng lẽ quay đi,
55:03rời khỏi hiện trường như một huyền thoại.
55:04Thằng hai,
55:05thằng hai à,
55:06con là đứa con mà mẹ thương nhất mà,
55:08sao con lại để mặc họ bắt nạt mẹ như vậy được.
55:10Bà nội quay sang khóc lóc cầu cứu bác gả.
55:12Bác gả mặt lạnh như tiền,
55:13sau một lúc chầm mặc,
55:14cuối cùng cũng từ từ kéo tay áo lên,
55:16giọng khàn khàn nhưng lại là lần đầu tiên nói được câu công bằng.
55:19Mẹ à,
55:19chuyện này đúng là mẹ làm sai thật.
55:21Dù con bé thế nào,
55:22nó cũng là con ruột của lão tứ.
55:24Mẹ sao có thể,
55:25sao có thể nhẫn tâm đến thế.
55:27Bác gả thở dài thật sâu,
55:28rồi cắn răng nói.
55:29Mẹ,
55:30xin lỗi,
55:30giờ mẹ lựa chọn đi.
55:32Là vào tù,
55:32hay là làm theo điều kiện của miều miều.
55:34Bà nội rốt cuộc cũng hiểu mình hết đường xoay chuyển rồi.
55:37Mà tôi cũng rốt cuộc khiến bà hiểu rõ tôi trở về chính là để đòi lại mọi thứ.
55:41Bà ngầng đầu nhìn tôi,
55:42không nói lời nào,
55:43nhưng trong đôi mắt ngập tràn nước kia lần đầu tiên có một tia hối hận và tuyệt vọng thật sự.
55:47Cũng chính là cái sáng vẻ tôi từng mang.
55:49Khi nhỏ,
55:49tôi ngồi ngư ngác bên vệ đường,
55:51chờ đợi bà quay lại đón mình về nhà.
55:53Tôi không thể vào tù,
55:54nếu có tiền án thì ba đời sau đều bị ảnh hưởng.
55:56Bà ôm mặt,
55:57gục đầu xuống,
55:58như thể toàn bộ những giáo điều cũ kỹ mà mình từng lấy làm niềm kiêu hãnh giờ đang đè nặng lên chính bà.
56:02Tổ tiên từng dạy,
56:03làm nhục sa môn,
56:04đánh mười roi.
56:05Làm loạn gia tộc,
56:06đánh mười roi.
56:07Ly gián thị phi,
56:08đánh mười roi.
56:09Giọng bà run run,
56:10cứ thế lặp đi lặp lại những quy định của nhà họ hứa,
56:12như đang tự ép mình cuối đầu trước chính thứ tí ngưỡng mà mình từng dùng để áp đặt người khác.
56:16Trong nỗi sợ hãi kéo dài của bà nội,
56:18màn kịch cuối cùng cũng khép lại.
56:19Bà tôi đã ký vào hợp đồng cắt đứt quan hệ với bà tại bệnh viện,
56:22đồng thời giao cho luật sư công chứng.
56:24Còn bác cả thì dẫn bà trở về làng họ hứa,
56:26trói vào từ đường,
56:27tự tay xóa tên bà khỏi gia phả.
56:29Sau đó,
56:30lấy gậy gỗ to bằng bắp tay,
56:31đánh 30 roi theo gia pháp,
56:32người thi hành chính là Tam Thúc Công,
56:34một trưởng lão trong tộc.
56:35Đòn roi tàn nhẫn,
56:36đánh đến rách gia toạc thịt,
56:37máu me đầm đìa,
56:38bà vừa ra khỏi bệnh viện lại phải nhập viện trở lại.
56:41Tất cả những chuyện này là do chị họ kể lại cho tôi.
56:44Trải qua mọi việc,
56:44chị ấy đã suy nghĩ rất nhiều.
56:46Trước đây chị luôn bị bà nội và bác cả tẩy não,
56:48cho rằng mình phải hy sinh tất cả vì đàn ông trong gia tộc là chuyện đương nhiên.
56:52Nhưng giờ bà nội đã phải trả giá vì đức tin sai lầm của mình.
56:55Chị ấy không thể đi vào vết xe đồ đó,
56:57phải bước ra khỏi chiếc lồng giam ưu ám này,
56:59sống vì chính mình.
57:00Chị tìm được một sưởng rồi,
57:01sau này sẽ đi làm chăm chỉ,
57:02cố gắng không quay lại cái làng đó nữa,
57:04chị họ nói.
57:05Tôi tắt màn hình điện thoại,
57:07quay sang nhìn ba mẹ đang giúp tôi thu dọn đồ đạc,
57:09còn anh trai tôi thì ôm guitar giả vờ u sầu,
57:11khiến tôi không nhịn được cười bật thành tiếng.
57:13Ngày mai có hội đèn lồng giằm tháng riêng,
57:15mình đi xem xong rồi về.
57:16Mẹ vừa dọn vừa nói.
57:17Nhân tiện nói chuyện với ba mẹ nuôi của con về việc chuyển trường.
57:20Ở bên này điều kiện học tập tốt hơn,
57:22nên mọi người đều mong tôi sẽ chuyển hẳn sang đây học.
57:24Vốn dĩ chỉ định về quê ăn Tết,
57:26ai ngờ lại ở đến tận rằm.
57:28Ba mẹ nuôi cũng đã bắt đầu nhớ tôi,
57:29bảo ba mẹ ruột đưa tôi về.
57:31Và thế là mới có khung cảnh hôm nay cả nhà cùng thu dọn hành lý,
57:34diêu diết chuẩn bị về.
57:35Ba sắp xếp xong cả rồi,
57:37ba tôi nói.
57:38Nếu miều miều muốn chuyển trường qua đây,
57:39thì sẽ đón cả ba mẹ nuôi con cùng qua.
57:42Còn nếu con muốn ở lại bên đó,
57:43thì cả nhà mình sẽ dọn qua đó ở cùng con.
57:45Dù sao thì cả nhà phải ở bên nhau.
57:47Anh trai cuối cùng cũng đặt guitar xuống,
57:49cười nói.
57:50Quan trọng nhất là mọi người đều vui vẻ.
57:52Đen sang khắp phố,
57:53ánh trăng tròn đầy,
57:54người đoàn viên xung vầy.
57:55Tôi rất vui.
57:56Thế giới này có quá nhiều cái bẫy,
57:58có quá nhiều vùng sám mơ hồ,
57:59nhưng may mắn thay.
58:01Tôi đã kịp thời thoát ra.
58:02Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo