Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Điều Muốn Nói Mãi Chôn Giấu || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Sau khi ly hôn với tôi, Giang Giã lập tức quay sang nắm tay Bạch Nguyệt Quang của mình.
00:04Lần gặp lại sau đó, khi tôi đang hát ở quán bar, trong lòng anh ta đã đổi thành một mỹ nhân khác.
00:09Tôi đã trở về quỹ đạo vốn có của mình, còn anh, dường như không bao giờ quay lại được nữa.
00:13Ngày tôi ly hôn với Giang Giã, trong cục dân chính đông nghịt người.
00:16Ở cửa sổ bên cạnh, một cặp vợ chồng cãi vã ẩm ý, cuối cùng lại không ly hôn.
00:20Còn tôi và Giang Giã ngồi cạnh nhau, không nói một lời, chỉ bình thản ký tên.
00:24Cầm tờ giấy ly hôn bước ra ngoài, anh đưa chìa khóa xe cho tôi.
00:28Xe tặng em đấy.
00:29Nhà họ Giang vốn giàu có, chẳng thiếu một chiếc xe sang.
00:32Huống hồ, căn biệt thự chúng tôi sống chung sau khi cưới, anh cũng đã sang tên cho tôi.
00:36Chỉ là, lúc đến chúng tôi đi chung một xe, nghĩ đến chuyện cậu ấm Giang chắc chắn không quen ngồi taxi.
00:41Tôi tốt bụng hỏi, vậy để tôi đưa anh.
00:43Chưa kịp nói hết câu, bên cạnh vang lên tiếng còi xe.
00:46Cửa sổ chiếc Porsche đỏ hạ xuống, một gương mặt diễm lệ quyến rũ, ngay cả mái tóc tung bay cũng tinh xảo đến lạ.
00:51À giã, lên xe.
00:53Người đó tên là Hạ Văn Ý, là thanh mai trúc mã của Giang Giã sau khi du học về nước.
00:57Trong cái vòng tròn ấy, ai cũng nói Hạ Văn Ý chính là bạch nguyệt quang của Giang Giã.
01:01Nhìn ráng vẻ ăn ý của hai người, còn gì không hiểu nữa.
01:04Khó trách Giang Giã hào phóng như vậy, chẳng qua là muốn tôi sớm nhường chỗ.
01:08Tôi kéo môi, nở nụ cười đúng mực, đã có người đến đón anh, vậy tôi đi trước.
01:12Giang Giã đút tay vào túi, bình thẳng nhìn tôi, rất lâu sau mới nói, trên đường cẩn thận.
01:17Tôi khẽ gật đầu, chân thành đáp, chúc anh tốt lành.
01:19Gặp lại Giang Giã là hai tháng sau đó.
01:21Lúc ấy tôi đã bán căn nhà anh để lại, mua một căn hộ hai phòng nhỏ ở vị trí rất tốt.
01:26Tuy diện tích nhỏ hơn nhiều, nhưng sống một mình không thấy trống trải.
01:29Thêm nữa, căn hộ mới có ban công, ánh sáng rất đẹp, tôi thường ngồi đó cả buổi chiều vẽ tranh.
01:34Đến tối, tôi lại quay về nghề cũ, nhận hát ở quán bar, nhìn muôn mặt đời trong đêm,
01:38cũng coi như tìm thêm chút cảm hứng cho nét vẽ.
01:40Tối nay đến quán của bạn giúp một tay, không ngờ lại bất ngờ gặp Giang Giã.
01:44Tôi ngồi trên sân khấu, anh ngồi dưới khán đài.
01:46Khi bốn mắt chạm nhau, trong mắt anh chỉ có sự bình lặng.
01:49Chỉ là, người đang nếp trong lòng anh là một cô gái xinh đẹp khác, lại chẳng phải hạ ván ý.
01:54Chẳng lẽ Bạch Nguyệt Quang biến thành cục cơm dính rồi sao?
01:57Nhưng cũng quá nhanh đi chứ.
01:58Sau khi hát thêm hai bài, tôi xuống sân khấu đi vào nhà vệ sinh,
02:01lại gặp Giang Giã đang tựa ở cửa, hút thuốc.
02:04Hai tháng không gặp, trong thoáng chốc tôi lại không biết nên chọn câu trào gượng gạo nào để mở lời.
02:08Vẫn là anh lên tiếng trước, qua làn khói thuốc, giọng hơi khàn, dạo này em ổn chứ?
02:12Khá ổn.
02:13Anh lại hỏi, không đủ tiền tiêu sao?
02:15Tôi biết anh muốn hỏi tại sao tôi lại đi hát ở quán bar.
02:18Bởi ngoài nhà và xe, anh còn để lại một khoản tiền rất lớn,
02:21đủ để một người bình thường cả đời ăn mặc không lo.
02:23Tôi không trả lời thẳng, chỉ nói, tiền có bao giờ thử đâu.
02:26Giang Giã dập tắt điếu thuốc, khẽ cười, giọng điệu lạnh nhạt, tôi quên mất, em rất yêu tiền.
02:31Tôi và Giang Giã kết hôn, vốn dĩ chỉ vì tiền.
02:34Một năm trước, anh ta cãi vã với gia đình,
02:36để chống lại cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối mà nhà họ Giang sắp đặt,
02:39Giang Giã liền đưa ra lời cầu hôn với tôi, một người lần đầu gặp mặt.
02:42Cũng là một đêm như thế này, cũng là trong quán bar nơi tôi hát.
02:45Anh nói, cô hát cũng không tệ, nhưng cũng thuận mắt,
02:47có muốn kết hôn với tôi để đối phó với gia đình không?
02:50Đổi lại, anh sẽ trả một khoản thù lao rất hậu hĩnh.
02:53Khi đó, tôi đang cần tiền gấp, lại tham sắc diện mạo đẹp đẽ của anh,
02:56nên liền gật đầu đồng ý.
02:58Tôi còn nhớ rõ, anh sững sờ một thoáng, ngay sau đó bật cười đầy ẩn ý.
03:01Gan cũng lớn đấy.
03:03Tôi cũng cười.
03:04Dù sao tôi cũng không thiệt.
03:05Sau này mới biết, dũ tiền ấy đâu phải dễ kiếm như vậy.
03:08Tôi chẳng hòa nhập được vào cái vòng tròn của anh,
03:10đám công tử kia khinh thường xuất thân tầm thường của tôi.
03:13Có lần đi tiệc, giữa trường Giang Giã vào nhà vệ sinh,
03:19chưa về nước, thì vị trí Giang phu nhân nào đến lượt tôi ngồi.
03:23Khi ấy tôi còn không biết trời cao đất dày, trực tiếp nâng ly.
03:26Trước đây có thầy bói nói tôi mệnh đại phú đại quý,
03:28theo cách anh nói thì xem ra cũng đúng phần nào.
03:30Người kia bị ngẹn ngay tại chỗ, nhưng từ đó về sau,
03:33tôi không còn đến những bữa tiệc của Giang Giã nữa.
03:35Không chỉ bạn bè anh, mà cả người nhà họ Giang cũng chưa bao giờ coi trọng tôi.
03:39Nghe nói trước đó mẹ anh vừa ý một cô gái môn đăng hộ đối,
03:42lại còn là nhạc sĩ, chứ không phải hạng người vẽ vời hạ tiện như tôi.
03:45Hôm đó, trên đường từ biệt thự cũ của Giang Giã trở về,
03:48lần đầu tiên Giang Giã chủ động nắm lấy tay tôi,
03:50nhưng đầu, giọng điệu cả lơ phất phơ mà ăn ủi.
03:52Đừng để bụng lời mẹ tôi.
03:54Tôi liếc nhìn bàn tay đang nắm chặt,
03:56trêu anh.
03:56Anh chưa nói với gia đình rằng tôi cũng là người làm nhạc à?
03:59Trong mắt anh lộ ý cười,
04:00ra vẻ nghiêm túc gợt đầu.
04:02Là tôi sợ sót, lần sau giới thiệu Giang phu nhân,
04:04nhất định sẽ thêm danh hiệu này.
04:05Nhưng với mẹ tôi thì thôi đi,
04:07bà có bệnh tim, tôi sợ bà ngất mất.
04:09Bây giờ nghĩ lại,
04:10trong cuộc hôn nhân này,
04:11đúng là có nhiều ấm ức,
04:12nhưng hình như cũng chẳng khó chịu lắm.
04:14Bởi vì Giang Giã cho đủ nhiều.
04:16Tôi và anh,
04:17chẳng qua chỉ là đôi bên lấy những gì mình cần.
04:19Sau đó,
04:20ở quán ba nơi tôi thường hát,
04:21cũng nhiều lần tình cờ gặp Giang Giã.
04:23Vẫn là tôi trên sân khấu,
04:24còn anh ngồi dưới.
04:25Bàn của bọn họ lúc nào cũng náo nhiệt,
04:27nhưng tôi luôn dễ dàng nhận ra anh,
04:28kẻ tách biệt với sự ồn ảo ấy.
04:31Giang Giã không lắc xuất sắc,
04:32không đánh bài,
04:32thỉnh thoảng nghiêng đầu mỉm cười,
04:34thỉnh thoảng nâng ly uống cạn,
04:35chỉ là trong lòng anh mỗi ngày đều ôm một cô gái khác.
04:38Nhưng không ai trong số họ có thể so được với Hạ Ván Ý,
04:40không ai đẹp rực rỡ,
04:41kêu ngạo và rạng rỡ như cô ấy.
04:43Còn Hạ Ván Ý đâu?
04:45Anh ta lăng nhăng như vậy,
04:46chẳng lẽ không sợ Hạ Ván Ý biết sao?
04:48Tôi mãi nghĩ,
04:49bất giác hát sai một câu.
04:50Người chơi guitar bên cạnh nhìn tôi một cái,
04:52liền ăn ý chuyển sang đoạn điệp khúc.
04:54Khi quay lại nhìn xuống,
04:55ánh mắt tôi lập tức chạm vào một đôi con người đen lái.
04:58Giang giã lười nhác Hạ Mi mắt,
04:59uống cạn ly rượu,
05:00rồi ôm lấy cô gái xinh đẹp bên cạnh rời đi.
05:02Tôi thu lại ánh nhìn,
05:04tiếp tục hát khúc tình ca buồn.
05:05Chúng ta là hai điểm đi ngược chiều,
05:07kéo dài thành đường thẳng không điểm kết.
05:08Tình yêu à,
05:09chẳng biết sâu nông,
05:10đảo lộn ngày đêm.
05:11Có lẽ làm phu nhân nhà giàu quá lâu,
05:13từ xa hoa trở về giản dị thật sự khó thích nghi,
05:15mấy tháng nay cơ thể tôi bắt đầu không chịu nổi.
05:18Tôi đến bệnh viện thành phố lấy thuốc xong,
05:19quay người lại thì chạm mặt một người quen cũ.
05:21Là một trong những bạn nối khố của giang giã,
05:23nhưng hôm nay lại mặc áo blue trắng.
05:25Đường Yến nhớ mày cười.
05:27Biết tôi lâu như vậy,
05:28chẳng lẽ cô còn không biết tôi là bác sĩ hả?
05:30Nghe cứ như thế tôi với anh ta thân thiết lắm,
05:32nhưng thật ra,
05:33nhiều nhất tôi chỉ nhớ tên nhờ gương mặt đẹp trai kia.
05:35Tôi gật đầu qua loa,
05:36định rời đi.
05:37Anh ta lại hỏi,
05:38bệnh à,
05:39cảm cúng chút thôi.
05:40Đường Yến lước về phía khoa tiêu hóa sau lưng tôi,
05:42chỉ khẽ cười.
05:44Về đến nhà,
05:44ở huyền quan thêm một đôi giày da nam quen mắt,
05:46từ cửa đã nghe thấy tiếng động trong bếp.
05:48Ba tôi đang quấn tạp dề mở cửa tủ lạnh,
05:50ánh mắt thoáng dừng lại trên túi thuốc in tên bệnh viện trong tay tôi,
05:53rồi tiếp tục mở ngăn lạnh.
05:54Vẫn giọng điệu chua chát,
05:55miễn mai.
05:56Ôi chào,
05:57tủ lạnh nhà người giàu cũng trống rỗng nhỉ.
05:59Tôi tựa vào tường đùa.
06:00Vì người giàu chỉ ăn đồ tươi,
06:02tủ lạnh làm gì có cơm thừa.
06:03Cô mà chịu ăn cơm thừa canh cặn,
06:05tôi cũng phải tạ ơn trời đất rồi.
06:07Ông vốn dĩ phản đối cuộc hôn nhân nực cười giữa tôi và giang giã,
06:09sau khi tôi kết hôn,
06:11ông thường nói chuyện kiểu miễn mai châm biếm.
06:13Tôi biết ông cả đời chính trực,
06:14từ nhỏ dạy tôi phải sống đàng hoàng,
06:16nào ngờ lại nuôi ra một đứa con gái ham hư vinh.
06:18Ông dẫn tôi đem hôn nhân ra đùa giỡn,
06:20dẫn tôi mắt rán vào tiền mà không biết giới hạn,
06:22dẫn tôi ở nhà chồng chịu lạnh nhạt mà chẳng hề hối cải.
06:24Nhưng từ khi tôi ly hôn,
06:26ông lại thường ngồi cả tiếng xe buýt đến nấu cho tôi một bữa cơm,
06:28nhét đầy ngăn đông nào là sủi cảo,
06:30nào là bánh bao.
06:31Nhìn bóng lưng ông chẳng còn cao lớn như trước,
06:33tôi ngại nước mắt, cố ý treo.
06:35Bố đừng mắng nữa,
06:36con chẳng phải đã bị báo ứng rồi sao.
06:38Quả nhiên thấy ông dơ tay lên định mắng.
06:40Rốt cuộc, ông thở hát ra hai hơi,
06:42quát, cút đi rửa tay ăn cơm.
06:44Biết rồi, bố.
06:45Vì sức khỏe không chịu nổi,
06:47tôi thôi công việc hát ở quán bà.
06:49May mà gần đây tranh của tôi đều có chỗ đặt mua,
06:51thu nhập cũng không tệ.
06:52Sư huynh bán tranh giúp tôi gọi điện đến.
06:54Bức thanh trừ của em đã có người mua rồi.
06:56Tôi nhìn tấm toan trắng trước mặt,
06:58thuận miệng hỏi.
06:59Vẫn là vị tiên sinh Xuân Mang đó à?
07:01Ừ, anh ta rất thích tranh của em.
07:03Gần đây,
07:04tất cả tranh của tôi đều được một người tên là Xuân Mang mua hết.
07:06Anh ta dường như chẳng cố định thích phong cách nào,
07:08giao dịch nhanh gọn,
07:09ra tay rộng rãi,
07:10mua sạch toàn bộ tác phẩm.
07:12Tôi biết rồi,
07:13cảm ơn anh.
07:14Sư huynh bên kia trần trừ rò hỏi.
07:16Tinh Trần,
07:16em có quen vị tiên sinh đó không?
07:18Tôi chấp mắt,
07:19mỉm cười,
07:19không quen,
07:20lần nữa gặp lại Giang Giã,
07:21là ở trung tâm thương mại.
07:23Anh cùng Hạ Vãn Ý ngồi trong tiệm trang sức chọn nhẫn kim cương.
07:26Tôi đứng ngoài cửa kính,
07:27qua lớp thủy tinh nhìn trộm sự ngọt ngào hạnh phúc của hai người.
07:30Hạ Vãn Ý ngồi trên ghế cao,
07:31thử từng chiếc nhẫn trước mặt,
07:33Giang Giã thì đút tay vào túi đứng bên,
07:34thỉnh thoảng khi cô ngừng đầu hỏi ý kiến lại cùng cô cười nói vài câu.
07:38Trên gương mặt cô,
07:39chàn đầy mong chờ và vui sướng của một người sắp bước vào lễ đường hôn nhân.
07:42Hoàn toàn khác tôi của một năm trước.
07:44Khi đó tôi và Giang Giã còn chưa quen thân,
07:46ngồi trong cửa tiệm trang sức cao cấp,
07:47tôi thậm chí chẳng dám đếm xem trên bảng giá có bao nhiêu số không.
07:50Ngược lại, Giang Giã thì ngồi lười nhác bên cạnh,
07:52cuối đầu nghiêm túc chỉ tôi mấy mẫu để thử.
07:55Nhân viên cười tươi, nhiệt tình giới thiệu.
07:57Cô Mạnh, mời cô xem trước kiểu dáng,
07:59kim cương và sai vòng đều có thể đặt riêng.
08:01Tôi bị cả khay kim cương lấp lánh làm cho không thể rơi mắt,
08:04chẳng biết phải chọn từ đâu.
08:05Thấy tôi mãi không động tĩnh,
08:07Giang Giã liền chọn thẳng một chiếc,
08:08kéo bàn tay trái của tôi, nhẹ nhàng lồng vào ngón áp út.
08:11Ừm, cũng được đấy.
08:12Tôi liếc bảng giá, không dám lên tiếng.
08:15Anh Tháo ra rồi lại đeo một chiếc khác,
08:16vừa ngắm vừa nói.
08:17Cái này cũng đẹp.
08:19Tôi nhìn, ối trời, còn đắt hơn.
08:21Thử xong cả khay nhẫn, Giang Giã mới chống cảm hỏi tôi.
08:24Thích cái nào?
08:25Cơn chứng khó chọn của tôi lại nổi lên,
08:27vốn định nói cái nào cũng đẹp,
08:28thì nghe anh thả nhiên mở miệng.
08:30Hay là gói hết đi.
08:31Tôi, cái này đi.
08:32Tôi ngựa ngập chọn ra một mẫu thiết kế tối giản
08:34nhưng rất độc đáo, kiểu dáng khá hiếm.
08:36Nhân viên bên cạnh lập tức khen.
08:38Cô Mạnh có mắt nhìn thật tốt,
08:39mẫu này gọi là duy nhất,
08:40mang ý nghĩa chỉ có cô là người tôi yêu.
08:43Chỉ có cô là người tôi yêu,
08:44Giang Giã khẽ lặp lại,
08:45sau đó còn môi cười.
08:46Vậy thì cái này,
08:47cái này rất hợp với em.
08:49Ánh mắt anh sáng rực,
08:50làm lưu mờ tất cả ánh sáng lấp lánh trong tiệm.
08:52Khoảnh khắc ấy,
08:53dường như chỉ còn lại hình bóng anh.
08:54Còn hiện tại,
08:55Giang Giã đứng cạnh cô ấy,
08:57lông mày khóe mắt đều nhu hỏa,
08:58tự nhiên toát ra dịu dàng.
09:00Lúc anh ngồi bên tôi khi ấy,
09:01trong lòng lại đang nghĩ đến ai.
09:03Tinh Trần,
09:03từ hướng cửa vào trung tâm thương mại,
09:05Hứa Dịch bước tới,
09:06cười đưa cho tôi một túi giấy.
09:07Anh mang cho em chút đặc sản,
09:09đừng bảo anh keo kiệt nữa nhé.
09:11Mấy hôm nay anh tình cờ đi công tác ở đây,
09:13nên chúng tôi hẹn nhau ăn một bữa.
09:14Tôi treo,
09:15có phải loại đắt nhất không đấy?
09:16Hứa Dịch xoa đầu tôi,
09:18khoác vai dắt đi về phía thang cuốn.
09:19Phải phải phải,
09:20tiểu tổ tông của anh,
09:21anh nợ ai chứ đâu dám nợ em.
09:23Đi được vài bước,
09:24lại chạm mặt Giang Giã và hạ vãn ý
09:26vừa từ tiệm trang sức đi ra.
09:27Ánh mắt Giang Giã nóng rực rán chặt vào bàn tay
09:29Hứa Dịch đang khoác vai tôi,
09:31rồi trượt lên khuôn mặt anh,
09:32đôi mắt đẹp nhíu lại,
09:33bên trong toàn là ánh nhìn thăm dò khó hiểu.
09:35Tôi khẽ cứng người,
09:36hoàn toàn không ngờ lại đụng mặt họ ở đây.
09:38Vẫn là hạ vãn ý lên tiếng chào trước.
09:40Lâu rồi không gặp,
09:41cô mạnh.
09:42Tôi bừng tỉnh,
09:43gật đầu đáp lại,
09:43kéo Hứa Dịch vòng qua bọn họ rời đi.
09:46Mãi đến khi lên thang cuốn,
09:47Hứa Dịch mới ngạc nhiên phản ứng.
09:49À, vừa rồi chẳng phải là
09:50chồng cũ của em sao?
09:52Hồi tôi cưới Giang Giã,
09:53Hứa Dịch còn đang ở nước ngoài làm dự án,
09:55không kịp về,
09:55tôi chỉ gửi ảnh cưới cho anh xem,
09:57không ngờ anh vẫn nhớ rõ mặt Giang Giã.
09:59Ừ, là anh ta.
10:01Anh ta còn chưa kịp gặp thằng anh họ này
10:02thì hai đứa đã li hôn,
10:03chật, khó trách lúc nãy ánh mắt anh ta
10:05nhìn anh lại lạnh vậy.
10:06Chẳng lẽ tưởng anh là tình mới của em,
10:08ghen à?
10:09Tôi nhớ đến Hạ Vãn Ý đang đứng bên cạnh anh,
10:11bật cười lắc đầu.
10:12Không đâu,
10:13anh ấy đã có người mình thích rồi.
10:15Ba tháng sau,
10:16Giang Giã đầu tư thất bại,
10:17công ty công nghệ do anh sáng lập tuyên bố phá sản.
10:19Khi ấy,
10:20tôi đang ngồi ở ghế dài ngoài hành lang bệnh viện
10:22chờ gọi số,
10:22tiện tay lướt điện thoại thì thấy tin tức về anh.
10:25Dù là chuyên mục tài chính,
10:26nhưng phóng viên luôn thích lấy gương mặt đẹp trai kia
10:28làm mồi câu,
10:28ảnh chụp cận cảnh không góc chết của anh
10:30chiếm chọn trang đầu.
10:39Tôi không nhịn được khẽ cười,
10:40con người này đúng là lúc nào cũng thích làm màu.
10:42Mạnh tinh trần.
10:43Tôi giật mình ngừng đầu,
10:44thấy đường yến trong áo blue trắng đứng ngay trước mặt.
10:47Anh ta nhìn chầm chầm vào bảng tên bệnh nhân đang chờ khám,
10:49giọng điệu chiêu chọc.
10:51Lại cảm cúm rồi à?
10:52Tôi xét chặt tờ phiếu xét nghiệm trong tay,
10:54thẳng nhiên đáp.
10:55Dạ dày hơi khó chịu,
10:56đến lấy thuốc.
10:57Ồ, vậy à?
10:58Từ bệnh viện về nhà thì đã rất muộn,
11:00vì tôi đi nhầm hướng tàu điện ngầm,
11:02mãi đến khi đến tận ga cuối mới phát hiện mình ngu ngốc đến thế nào.
11:05Thành ra loay hoay đến hơn 9 giờ mới về tới nhà,
11:07lại bắt gặp chiếc Bentley quen thuộc dưới lầu.
11:09Xe của răng rã tôi đều từng thấy qua,
11:11nhất là biển số đẹp này,
11:12muốn làm ngơ cũng khó.
11:14Đi ngang qua,
11:14quả nhiên ánh mắt tôi chạm ngay vào anh qua ô cửa sổ xe đang hạ xuống,
11:18tay kẹp điếu thuốc.
11:19Sao anh ở đây?
11:20Anh mở cửa xe,
11:21dập tàn thuốc dưới chân,
11:22nhưng lại chỉ dựa vào cửa xe,
11:24im lặng không nói.
11:25Tim tôi bỗng đập loạn,
11:26cứ ngỡ đường Yến đã nói gì với anh.
11:28Kết quả,
11:29anh lại mở miệng.
11:30Về muộn thế làm gì?
11:31Tôi thở vào nhẹ nhóm,
11:32còn chưa kịp trả lời,
11:33lại nghe anh hỏi tiếp.
11:35Đi hẹn hò với cái người lần trước à?
11:37Người lần trước,
11:37ý nói hứa dịch sao?
11:39Không phải,
11:39răng rã mím chặt môi,
11:40nâng mắt nhìn tôi.
11:42Em xem tin tức chưa?
11:43Tôi phá sản rồi.
11:44Trong đầu tôi thoáng nghĩ,
11:45anh đến là để vay tiền,
11:46hay muốn tôi ăn ủi đôi câu?
11:48Nhưng anh lại cuối đầu,
11:49tự nói một mình.
11:50Đi tìm một người giàu đi,
11:52người lần trước vừa nhìn
11:52đã thấy chẳng nỡ tiêu tiền cho em.
11:54Tôi nhíu chặt mày,
11:55buộc miệng chửi.
11:56Anh có bệnh à?
11:57Người bị bệnh thật ra là tôi.
11:59Ở nhà ngất xỉu,
12:00suýt nữa dọa cha già
12:01đến đưa cơm cho tôi sợ chết khiếp.
12:03Tôi mặc áo bệnh nhân
12:03ngồi trên giường bệnh,
12:04nhìn ông lục tục mở từ lớp
12:05hộp giữ nhiệt,
12:06bận rộn tới lui.
12:07Bố nấu cháo rồi,
12:08vị nhạt một chút,
12:09con cố gắng uống ít nhiều nhé.
12:11Tựa lưng ở độ cao này
12:12có thoải mái không?
12:13Có cần điều chỉnh ra
12:14phía trước thêm chút không?
12:15Con muốn ăn gì thì nói với bố,
12:17lát nữa bố hỏi bác sĩ
12:18xem có được phép ăn không.
12:19Đã thật lâu rồi
12:20ông chưa từng bình tĩnh,
12:21hiền hòa mà nói nhiều
12:22với tôi đến thế.
12:23Đợi ông ngồi xuống ghế bên giường,
12:24im lặng chốc lát rồi
12:25ngại ngào mở miệng.
12:26Mẹ con cũng vì căn bệnh này
12:27mà đi,
12:28không ngờ đến con.
12:29Mẹ tôi mất vì ung thư
12:30dạ dày giai đoạn cuối,
12:31ông ngoại tôi cũng vậy,
12:32căn bệnh này truyền đến tôi,
12:34e rằng cũng khó sống nổi.
12:35Nhưng tôi chỉ có thể
12:36mỉm cười an ủi ông.
12:37Bây giờ kỹ thuật y tế
12:38phát triển rồi,
12:39chỉ cần phối hợp điều trị,
12:40bác sĩ bảo vẫn có thể
12:41sống bình thường,
12:42biết đâu con còn sống
12:43lâu hơn cả bố ấy chứ.
12:45Ông thở dài,
12:45hỏi tôi,
12:46con đã sớm biết rồi phải không?
12:48Khi trước con lấy răng giã,
12:49có phải là vì chuyện này?
12:50Đúng vậy,
12:51để chữa bệnh,
12:52tôi cần một khoản tiền rất lớn,
12:53chỉ dựa vào vẽ tranh
12:54và hát quán ba
12:55thì không kiếm nổi.
12:56Đúng lúc đó,
12:57răng giã tìm đến.
12:58Anh là quý nhân,
12:59cũng là cọng dân cứu mạng của tôi.
13:01Nhưng việc tôi lấy anh,
13:02cũng không hoàn toàn chỉ vì tiền.
13:03Có lẽ răng giã không nhớ,
13:05lần đầu chúng tôi gặp nhau
13:06thật sự cũng là ở quán ba,
13:07nhưng không phải lần mà anh nghĩ,
13:08mà còn sớm hơn nữa.
13:10Khi đó,
13:10tôi vừa xuống sân khấu
13:11thì bị một gã say rượu cuốn lấy.
13:13Hắn cao to,
13:14đòi số điện thoại không được,
13:15liền thô bạo kéo tay tôi.
13:16Không phải cô ra đây
13:17là để bán thân sao,
13:18giả bộ thanh cao cái gì.
13:20Ông đây vừa mắt cô
13:21là cho cô thể diện rồi đấy.
13:22Tôi tức đến toàn thân run dậy,
13:24ra sức đẩy hắn.
13:25Buông tay,
13:26không buông tôi báo công an đấy.
13:27Gã cười đều,
13:28kéo tôi lôi vào phòng riêng vắng người.
13:30Không dạy dỗ thì chắc cô không biết
13:31trời cao đất dậy là gì.
13:33Đúng lúc này,
13:34không khí vang lên tiếng bật lửa,
13:35từ góc tối lué lên một đốm lửa.
13:37Răng giã tựa vào tường,
13:38một tay đút túi,
13:39một tay nghịch chiếc bật lửa,
13:40khi nhướng mày lên,
13:41ánh mắt vừa dĩu cợt vừa sắc lạnh.
13:43Anh bạn,
13:43dưa hái ép thì chẳng ngọt,
13:45cô ấy nói không muốn rồi.
13:46Liên quan quái gì đến mày,
13:48biến đi chỗ khác.
13:49Anh đứng thẳng người,
13:50ngạo mạng ngừng cằm.
13:51Chuyện này,
13:52tôi nhất định quản.
13:53Đêm đó,
13:54răng giã đánh hắn một trận,
13:55rồi kéo tôi rời khỏi quán ba,
13:56còn gọi xe taxi cho tôi.
13:58Về sớm một chút đi.
13:59Tôi vịn cửa sổ xe,
14:01lo lắng nhìn anh,
14:01do dự.
14:02Hắn không sao chứ,
14:03nếu cần làm chứng,
14:04tôi.
14:05Răng giã cho một điếu thuốc,
14:06qua làn khói mờ,
14:07chỉ buông ra một tiếng cười hờ hứng.
14:09Yên tâm,
14:10sẽ để hắn sống.
14:11Anh hùng cứu mỹ nhân quả thật cũ mòn,
14:13nhưng trái tim rung động đêm ấy
14:14lại không cách nào tránh được.
14:15Từ đó trở đi,
14:16chỉ cần anh ngồi dưới khán đài,
14:18tôi luôn có thể bắt gặp anh
14:19ngay trong nháy mắt.
14:20Chỉ là,
14:21anh dường như đã quên mất cô gái
14:22mà mình vô tình cứu,
14:23đến khi gặp lại,
14:24trong mắt anh chỉ còn xa lạ.
14:26Thế nhưng,
14:26anh lại nói với tôi,
14:28cô hát cũng không tệ,
14:29nhìn cũng vừa mắt,
14:29có muốn lấy tôi để đối phó
14:31với gia đình không?
14:32Lúc ấy,
14:32tôi đã biết anh là ai rồi.
14:34Anh là con trai của đại gia bất động sản,
14:36là doanh nhân trẻ khởi nghiệp
14:37đầy triển vọng,
14:37là kim cương độc thân nổi bật
14:39trong giới thượng lưu.
14:40Tôi và anh vốn là hai đầu thế giới,
14:41nhưng từ đó lại xuất hiện
14:42một điểm giao nhau.
14:43Được thôi,
14:44người tôi chẳng thể chạm tới,
14:45lại trở thành bí mật
14:46chưa từng thốt ra khỏi miệng.
14:48Giang giã lại một lần nữa
14:49lên trang nhất tin tức.
14:50Chỉ là lần này,
14:51nguyên nhân là vì liên hôn,
14:52mà đối tượng lại không phải
14:53bạch người quang của anh.
14:55Theo báo đưa tin,
14:56đó là một tiểu thư xuất thân
14:56môn đăng hộ đối,
14:57tài sản hùng hậu.
14:59Ngày hôm sau,
14:59tôi liền gặp Hạ Vãn Ý
15:00ở bệnh viện.
15:01Cô khoác tay một người đàn ông nho nhã,
15:03khuôn mặt chẳng đầy hạnh phúc
15:04bước ra từ khoa sản.
15:05Cô mạnh,
15:06tôi gật đầu,
15:07lướt ngang qua.
15:08Cô lại đuổi theo sau lưng.
15:09Cô mạnh,
15:09có thời gian trò chuyện chút không?
15:11Trên chiếc ghế dài
15:12dưới tòa nhà bệnh viện,
15:13Hạ Vãn Ý khẽ vuốt bụng
15:14khi chất mất đi
15:15vẻ tự do rực rỡ ngày trước,
15:16thay vào đó là sự dự dàng
15:17hiền ái của một người mẹ.
15:19Tôi mang thai rồi,
15:20hôn lễ sẽ tổ chức vào tháng sau.
15:22Tôi gật đầu,
15:23chân thành nói.
15:23Chúc mừng cô.
15:25Cô vén sợi tóc vương trước
15:26chán ra sau tay,
15:27nghiêng đầu nhìn tôi.
15:28Cô dường như chẳng ngạc nhiên,
15:29chẳng lẽ không muốn hỏi
15:30đứa bé có phải của Giang Giã không?
15:32Chúng tôi đã li hôn rồi.
15:34Hạ Vãn Ý bỗng bật cười.
15:35Được rồi,
15:36không trêu cô nữa,
15:37đứa bé không phải của Giang Giã.
15:38Nói chính xác thì,
15:39lần này tôi về nước
15:40chính là để kết hôn,
15:41mà đối tượng kết hôn,
15:42từ đầu đến cuối
15:43chưa bao giờ là anh ấy.
15:44Tôi ngồi lặng trên ghế,
15:45một chiếc lá khô
15:46xoay vòng rơi xuống chân.
15:47Người bên cạnh đã rời đi,
15:49chỉ còn những lời kia
15:49vẫn văng vẳng bên tay.
15:51Người Giang Giã thích không phải tôi,
15:52cái gọi là bạch nguyệt quang
15:53chỉ là tin đồn.
15:54Khi trước anh ta chẳng qua lấy tôi
15:55làm cái cớ để đối phó
15:56với gia đình mà thôi.
15:58Bác sĩ nói bệnh tình của tôi
15:59đang xấu đi,
16:00cần nhập viện theo dõi.
16:01Thế nên,
16:02bố tôi mang cả bảng vẽ
16:03vào phòng bệnh.
16:04Chỉ là nơi này không có
16:04ánh nắng ấm áp
16:05như ban công nhỏ ở nhà,
16:07mỗi ngày đều ngợp tràn tiếng khóc,
16:08tiếng thở dài,
16:09cảnh biệt ly,
16:10tử biệt,
16:10màu xám,
16:11màu trắng,
16:11thực sự chẳng khiến
16:12người ta có hứng cầm bút.
16:14Vì vậy,
16:14bảng vẽ của tôi luôn để chống,
16:16chỉ tiện tay vẽ
16:16vài nét trên cuốn sổ đặt trên chăn.
16:18Cô đang vẽ gì thế?
16:20Từ khi biết tôi nhập viện,
16:21Đường Yến thỉnh thoảng lại đến thăm.
16:23Dù chẳng thân thiết,
16:24nhưng anh ta có vẻ
16:24không phải người xấu.
16:26Tôi không ngừng tay,
16:27đáp qua loà.
16:27Chào đường tiên sinh.
16:29Đường Yến đứng cạnh giường,
16:30cúi đầu nhìn,
16:31bật cười.
16:32Cái dáng ngạo mạn này,
16:33giống y chang tên ràng giã kia.
16:35Ngoài bút tôi khựng lại,
16:35rồi tiếp tục phát họa viền chiếc mũ.
16:37Vậy sao?
16:38Không khí trong phòng bệnh đông cứng,
16:39im lặng rất lâu,
16:40chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy.
16:42Thực ra cô đã sớm biết
16:43công ty của giang giã gặp vấn đề đúng không?
16:45Ừ, cô cũng biết,
16:47anh ta vì chuyện đó mới ly hôn với cô.
16:48Ừ, vậy còn hạ ván ý.
16:50Tôi đều biết.
16:51Đường Yến chầm mặc hồi lâu,
16:53rồi hỏi tiếp.
16:54Vậy tại sao cô vẫn đồng ý ly hôn?
16:56Rõ ràng là cô yêu anh ta đến thế.
16:58Tôi ngẳng đầu,
16:58đưa mu bàn tay đầy vết bầm kim
17:00chuyển dịch ra trước mặt anh,
17:01khóe môi nặn ra một nụ cười trắng bệnh.
17:03Anh xem, tôi bị bệnh rồi.
17:05Mẹ tôi mất vì ung thư dạ dày,
17:06ông ngoại tôi cũng vậy.
17:07Thế nên, khoảnh khắc cầm được tôi trần đoán bệnh,
17:09trong lòng tôi lại sinh ra một cảm giác à,
17:11nó cuối cùng cũng đến rồi,
17:12như một sự an bài của số mệnh.
17:14Khoảng thời gian đó,
17:15tôi cũng không thấy quá đau khổ.
17:17Thậm chí,
17:18ngay khi biết mình mắc bệnh,
17:19tôi lập tức gác lại mọi việc trong tay,
17:20lên kế hoạch cho một chuyến du lịch.
17:22Đến làng Vũ băng ngắm băng hồ,
17:24nhảy múa dưới hoàng hôn tuyệt đẹp,
17:25đến Kula Gangri nhìn núi tuyết,
17:27gào thét trong gió như một sự không cam lòng,
17:29đến, khả lạp quân,
17:30ngắm thảo nguyên,
17:30nơi đồng xanh bất tận nối liền với bầu trời xanh thẳm.
17:33Tôi đã đi qua nhiều nơi,
17:34dùng chính đôi chân mình để đo lường vẻ đẹp thế gian,
17:36cố gắng để quãng đời ngắn ngủi này không còn tiếc núi.
17:39Thế nhưng, sau chuyến đi,
17:40ông trời lại để tôi gặp giang giã.
17:42Một người đàn ông rực rỡ đến vậy,
17:44cuối cùng vẫn khiến con người ta nảy sinh lưu luyến và vọng tưởng.
17:46Tôi yêu ánh mắt dịu dàng,
17:48đa tình nơi anh,
17:49xe đắm trong những ngày tháng hạnh phúc có anh,
17:50cùng anh sống đời thường trong ánh sáng ba ngày,
17:52cùng anh chìm xuống vực sâu trong màn đêm.
17:54Chúng tôi yêu nhau như bao cặp vợ chồng bình thường nhất,
17:57nhưng số phận dường như lại chẳng hề công bằng.
17:59Công ty của giang giã gặp vấn đề nghiêm trọng về tài chính,
18:01dù anh che giấu rất khéo,
18:03nhưng đèn trong thư phòng vẫn sáng suốt đêm này qua đêm khác.
18:05Về sau anh dần trở nên lạnh nhạt,
18:07những đêm không về,
18:08trong vòng bạn bè đều đồn rằng anh đã chán người tôi.
18:10Cho đến khi giang giã đề nghị ly hôn,
18:12tôi không hề do dự mà đáp được.
18:14Rõ ràng đó là câu trả lời anh mong muốn,
18:16vậy mà trong đôi mảy mắt xinh đẹp kia lại thoáng khựng một chút.
18:19Anh nói, em yên tâm,
18:20thứ đáng thuộc về em,
18:21một thứ cũng sẽ không thiếu.
18:23Thế là, anh để lại cho tôi nhà, xe và tiền.
18:26Nhưng những thứ ấy,
18:27đều không thể cứu được mạng sống của tôi.
18:32Dần biến mất khỏi cuộc đời anh.
18:34Thế nhưng, trong quãng đời ngắn ngủi vốn đã được định sẵn ấy,
18:37suốt cuộc vẫn để lại một niềm tiếc nuối.
18:39Sau hóa trị, tóc tôi bắt đầu rụng không ngừng.
18:41Mỗi sợi tóc đen dính trên ga trải giường trắng,
18:43đều giống như thiệp mời mà tử thần gửi tới tôi.
18:46Tôi lặng lẽ nhặt tóc rụng bỏ vào thùng rác,
18:47nhưng từ đó chẳng còn dám soi gương.
18:49Cuộc sống trong bệnh viện thật khó chịu,
18:51ngoài nỗi đau từ điều trị,
18:52tôi còn phải chứng kiến ở nơi này biết bao cảnh sinh ly tử biệt của người khác.
18:56Người chị trong phòng bệnh bên cạnh cũng ung thư giai đoạn cuối,
18:58chồng chị ngày ngày túc trực bên giường,
18:59nhìn chị từ một mỹ nhân rực rỡ héo úa đến không còn giáng dốc.
19:02Cho đến khi chị rời khỏi thế giới này,
19:04người đàn ông dự dàng ấy mới bật khóc,
19:06tiếng khóc bị thương làm thân hình cao lớn sụp xuống.
19:08Lúc ấy tôi đã nghĩ, như vậy cũng tốt,
19:10vì tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi cảnh giang dã gào khóc đau đớn đến thế.
19:14Sau đó, vô tình nghe y tá tán gỗ,
19:16mới biết người đàn ông yêu vợ như mạng kia,
19:18chưa đầy mấy tháng sau đã vội vã tái hôn với một người phụ nữ xa lạ.
19:21Trong tiếng thở dài tiếc nuối của người ngoài,
19:23tôi lại nghe ra được nỗi nhớ thương và răng xé mà anh ta phải chịu đựng từng ngày từng đêm.
19:27Có lẽ, vì quá đau khổ,
19:28anh ta khát khao tột cùng có một người lấp đầy căn nhà chống trải kia.
19:32Lúc ấy tôi lại nghĩ, nếu giang dã tái hôn,
19:34cũng tốt thôi, ít ra anh sẽ có người ở bên.
19:36Thế nên ngày giang dã đính hôn, tôi thực lòng vui mừng cho anh.
19:39Đường Yến ngồi bên giường gọt táo, như vô tình nhắc đến.
19:42Vị hôn thê của anh ta thích anh ta từ nhỏ,
19:44cái tính cứng đầu lúc theo đuổi năm đó cũng từng nổi danh trong giới.
19:47Nay lấy được người trong mộng, đúng là ông trời thương xót.
19:50Trên màn hình điện thoại là ảnh phóng viên giải trí chụp tại lễ đính hôn,
19:53hai người nâng ly sâm panh, tài tử giai nhân, trông thật xứng đôi.
19:56Nếu có người yêu anh, vậy thì càng tốt, tốt quá.
19:59Đường Yến nghiêng mắt nhìn tôi, thấy tôi nói ra những lời chân thành,
20:02giữa mày mắt lại thoáng chút bực bội.
20:03Mạnh tinh trần, cô ngốc thật à?
20:05Tôi cười, đưa tay ra.
20:07Sao còn chưa đưa táo cho tôi?
20:09Anh lường tôi một cái, bực bội nhét miếng táo đã gọt vào tay tôi.
20:12Tôi vui vẻ cắn một miếng, nghe anh bất chợt nói.
20:15Tôi đã liên hệ được chuyên gia quyền uy ở nước ngoài,
20:17cô, có muốn sang đó điều trị không?
20:19Đường Yến quay mặt đi, bắt đầu lại nhảy giải thích.
20:21Ý tôi là, môi trường y tế ở nước ngoài tốt hơn,
20:24mà vị bác sĩ đó trong lĩnh vực này rất nổi tiếng.
20:26Tôi nghĩ nếu cô qua đó, biết đâu còn thêm hy vọng.
20:29Tất nhiên, nếu cô sợ môi trường xa lạ,
20:31thì đúng lúc tôi có cơ hội tu nghiệp bên đó,
20:33với tư cách là, bạn bè, tôi có thể đi cùng cô,
20:35được, anh khựng lại, quay đầu nhìn tôi.
20:38Tôi mỉm cười, khẽ nói.
20:39Cảm ơn anh, người bạn của tôi.
20:41Bố tôi theo tôi ra nước ngoài.
20:43Ban đầu tôi không đồng ý,
20:44trong lòng nghĩ nếu sau này không về được,
20:46thì cứ để ông coi như tôi mãi sống ở nước ngoài cũng tốt.
20:49Ai ngờ ông cụ lại bướng bình.
20:50Cơm nước của bọn Tây con ăn quen chắc,
20:52vốn bệnh đã nằm ở xã dây, phải giữ cho tử tế.
20:55Tôi cười hì hì chiêu ông.
20:56Con chỉ sợ phải nhìn thấy cảnh bố dư lệ thôi mà.
20:59Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thở dài.
21:01Mẹ con sẽ phù hộ cho con.
21:03Đương Yến cũng nói.
21:04Thần Linh sẽ che chở cho cô gái này.
21:06Tôi thành thật hỏi.
21:07Thế tôi nói tiếng Trung, thần phương Tây có nghe hiểu không?
21:10Đương Yến chừng mắt, hậm hực.
21:12Cô chưa nghe bài hát kia à,
21:13cả thế giới đều đang học nói tiếng Trung đấy.
21:15Thế nhưng, dường như thần Linh đã bỏ rơi tôi,
21:17ca phẫu thuật thất bại.
21:19Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, tôi đã gầy dọc đi,
21:21gương mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch, mất hết sắc hồng.
21:24Chỉ là, tôi vẫn cầm bút như thường,
21:26nhẹ nhàng vẽ trên giấy.
21:27Đương Yến hỏi tôi.
21:28Vẽ thỏ tiên sinh à?
21:30Tôi gật đầu.
21:31Anh ngồi xuống cạnh giường,
21:32chống cầm nhìn nét phát trên giấy.
21:34Bước nào cũng giống răng rã,
21:35nhưng sao cô lại thấy hắn giống thỏ?
21:37Rõ ràng là một con sói mới đúng.
21:39Cô chưa từng thấy hắn đánh nhau đâu,
21:40khi hung hăng lên thì thật sự.
21:42Tôi thấy rồi, tôi khẽ cười,
21:43trong mắt hiện lên hình ảnh lần đầu gặp anh,
21:45tôi từng thấy anh ấy đánh nhau rất dữ dội,
21:47nhưng khoảnh khắc thu tay lại lại vô cùng bình thản.
21:49Nhưng tôi còn thấy nhiều hơn là dáng vẻ thường ngày của răng rã,
21:52yên lặng ăn cơm, lặng lẽ quan sát người khác,
21:54trái tim vừa nhạy cảm vừa dễ vỡ.
21:56Lúc tức giận thì bất chợt cắn người,
21:57nhưng chỉ cần dỗ dành một chút,
21:59anh lại ngoan ngoãn nằm trong lòng bạn,
22:00giống hệt một chú thỏ nhỏ đáng yêu, hiền lành.
22:03Tôi không nhịn được cười, hỏi Đường Yến.
22:05Chẳng lẽ anh không thấy,
22:06lúc anh ấy ngoan thì đặc biệt dễ thương sao?
22:08Đường Yến trầm mặt rất lâu, rồi mới nói.
22:10Có lẽ, cô nên gặp anh ta một lần,
22:12thật ra anh ta chẳng có tình cảm gì với người phụ nữ kia,
22:15chỉ là bị nhà họ răng ép buộc.
22:17Tôi biết, tôi đều biết,
22:18từ khi anh lấy tên Xuân Mang tiên sinh để mua tranh của tôi,
22:20tôi đã hiểu tất cả.
22:21Bốn bề tinh tú, Xuân Mang hồi sinh.
22:24Răng rã, thật bất ngờ lại dễ hiểu đến vậy.
22:26Tôi chẳng thể ăn được gì,
22:28sức lực dần cạn kiệt,
22:29ngay cả cây bút vẽ cũng không còn cầm nổi.
22:31Nhìn ông cụ ngồi cạnh giường,
22:32mặt cao có mở từng hộp cơm,
22:34tôi hiếm khi nghiêm túc nói với ông.
22:35Bố, căn nhà trong nước lúc mua con đã viết tên bố,
22:38sổ đỏ để sau ảnh mẹ rồi.
22:39Còn một cái thẻ, trong đó không nhiều tiền,
22:41coi như chút hiếu thuận của con.
22:43Bố đừng chê ít mà không dùng,
22:44từng đồng trong đó đều là con tự kiếm được,
22:46còn tiền răng rã đưa,
22:47con đã dùng hết vào chữa bệnh rồi,
22:49không còn lại bao nhiêu.
22:50À đúng rồi,
22:51nếu gặp được cô nào phù hợp,
22:52bố cứ cưới đi.
22:53Con luôn đồng ý mà,
22:54một mình sống,
22:55thật sự quá khổ rồi.
22:57Ông bím chặt môi,
22:58chẳng nói gì,
22:58chỉ lặng lẽ bưng cháo kề bên miệng tôi.
23:01Một giọt nước mắt rơi xuống má tôi.
23:02Bố, con không muốn ăn đâu,
23:04đẩy con ra ngoài phơi nắng đi.
23:06Thành phố này vừa trải qua mấy trận mưa giả dích,
23:07những ngày liên tục âm u khó chịu,
23:09hôm nay hiếm hoi mới có nắng.
23:11Tôi nhắm mắt đón ánh sáng,
23:12cả người lười nhát,
23:13nơi chóp mũi chẳng ngập hương cỏ cây và bùn đất sau mưa.
23:16Bên tai mưa hổ vang lên tiếng ai đó gọi tên tôi từ xa.
23:19Tôi mở mắt,
23:20cố gắng nhìn.
23:21Có người đang chạy ngược sáng về phía tôi.
23:23Ngày thường anh ta ưa sạch sẽ,
23:24mà hôm nay ống quần vét lại đầy vét bùn.
23:27Giang giã mắt đỏ ngầu,
23:28vẻ mặt hoảng loạn,
23:29lúc lao đến bên cạnh còn có giọt lệ rơi xuống khóe mắt.
23:31Anh nắm chặt tay tôi,
23:32run không ngừng.
23:33Mạnh tinh trần,
23:34đồ lừa đảo,
23:34tại sao em phải gạt tôi?
23:36Mạnh tinh trần,
23:37em có thể lừa tôi thêm lần nữa không?
23:39Một gã đàn ông cao 1m9 gục trên đầu gối tôi,
23:41khóc như một đứa trẻ.
23:43Bàn tay gầy gò của tôi luồn qua mái tóc mềm của anh,
23:45nụ cười thoải mái hiện trên môi.
23:47Tốt quá,
23:47con có thể gặp lại anh.
23:49Nhưng giang giã,
23:50tôi,
23:50hơi buồn ngủ rồi.
23:51Trong khoảnh khắc ý thức mơ hồ,
23:53bên tai chỉ còn tiếng gào khóc xé rụt xé gan của anh.
23:55Không,
23:56xin em.
23:57Gặp được mạnh tinh trần,
23:58giang giã cho rằng đó là ý trời.
24:00Khi ấy anh đang giận dỗi với gia đình,
24:02một mình đi du lịch.
24:03Dưới núi tuyết Cula Gangry,
24:04anh gặp một cô gái cũng đang độc hành.
24:06Cô gái ấy không phải quá xinh đẹp,
24:08nhưng gương mặt thanh tú,
24:09ít nhất khiến anh không kìm được mà liếc nhìn thêm vài lần.
24:12Cho đến khi,
24:12anh nghe thấy cô hét lên giữa núi tuyết bao là.
24:15Lão nương không cam lòng.
24:16Giang giã vốn định bỏ đi,
24:17nhưng câu nói ấy lại khiến anh bật cười.
24:19Khi quay đầu tìm kiếm,
24:21vừa khéo bắt gặp cô gái đi ngang qua,
24:23mùi hương nước hoa nhạt nhạt lạnh lẽo,
24:24giống như đoá tuyết liên nở trên núi cao.
24:26Anh bất hồn,
24:27không kìm được bước theo.
24:28Chào em,
24:29ai ngờ lần tán tỉnh đầu tiên trong đời lại thất bại,
24:31cô lập tức kéo khăn đa năng che mặt,
24:33buông một câu khổ khóc.
24:34Ly dị, nuôi con.
24:35Lần gặp lại,
24:36anh thấy người phụ nữ ly dị mang con ấy
24:38ngồi trên ghế cao trong quán bar,
24:39cất tiếng hát.
24:40Giọng hát của cô rất đặc biệt,
24:42như một ly rượu ngọt,
24:43chẳng quá mạnh,
24:43nhưng càng uống càng say.
24:45Giang dã hiếm khi để tâm đến một cô gái,
24:47vậy mà tìm mãi chẳng thấy dấu vết nào
24:48của ly dị mang con.
24:50Chỉ là,
24:50anh không vội tiếp cận,
24:52thường xuyên đến quán bar kia nghe cô hát.
24:54Cô hát hay,
24:54người đẹp,
24:55nhưng luôn có kẻ không biết điều dở trò.
24:56Thế là,
24:57anh ra tay dạy dỗ.
24:59Lâu lắm rồi không động thủ,
25:00lại uống chút rượu,
25:01ra tay chẳng hề nương.
25:02Đến khi nhận ra,
25:03mới nhớ bên cạnh còn có cô đang đứng đó.
25:05Anh lập tức thu lại vẻ hung hăng,
25:07kéo cô rời đi.
25:08Thực ra,
25:09chẳng cần vội,
25:09anh có thừa thời gian để tìm hiểu cô gái này,
25:11nhưng nhà họ Giang thì không thể đợi.
25:13Gia đình chuẩn bị sẵn một cuộc hôn nhân,
25:15cha mẹ hài lòng,
25:16chỉ riêng anh không hài lòng.
25:17Anh muốn tự chọn người mình thích.
25:19Thế là anh đưa ra thẳng thắn,
25:21dùng tiền để đổi lấy sự đồng ý của mạnh tinh trần.
25:23Ai ngờ,
25:23cô gái ấy tính tình mạnh mẽ,
25:25gan lớn,
25:26lập tức đồng ý,
25:33ngoại trừ trái tim của mạnh tinh trần,
25:35anh cho rằng mình đã nắm tất cả trong tay.
25:37Anh nghĩ đời này còn dài,
25:39sẽ có đủ thời gian từ từ chiếm lấy lòng cô.
25:41Nhưng cảnh đẹp chẳng kéo dài,
25:42dây vốn đã căng của Giang ra cuối cùng cũng đớt.
25:45Nước cười thay,
25:46cách cứu nhà họ Giang lại là hy sinh tình yêu và hôn nhân của anh.
25:49Cha anh chỉ tay vào mặt mắng.
25:51Không có Giang ra,
25:51may chẳng là gì cả.
25:53Không lâu sau,
25:54công ty công nghệ anh gây dựng tuyên bố phá sản.
25:56Nhưng thực chất không phải thất bại trong đầu tư,
25:58mà chính là Giang ra đứng sau hạ thủ.
26:00Để ép anh,
26:01cha mẹ đã tự tay phá hủy từng viên gạch anh dày công xây dựng.
26:04Giống như khi còn bé,
26:05anh hì hục xếp thành lâu đài bằng gỗ,
26:07mẹ lại hất đổ,
26:07lạnh lung nói,
26:08đó là hình phạt vì trốn tránh học đàn.
26:10Không sao cả,
26:11anh tin mình có thể lại đứng lên.
26:13Nhưng mẹ đã nắm được nhược điểm của anh.
26:15Công ty sập,
26:16con có thể lập lại,
26:17nhưng nếu mạnh tinh trần gặp chuyện thì sao?
26:19Không,
26:19anh không thể lấy cô ra mạo hiểm.
26:21Người nhà họ Giang đều là kẻ điên,
26:27người đó.
26:28Chỉ là,
26:29chưa qua mấy ngày,
26:30mạnh tinh trần bị xe điện tông,
26:31chân khâu nằm mũi.
26:32Giang giã hiểu,
26:33đó là thủ đoạn của nhà họ Giang.
26:35Vừa là cảnh cáo,
26:36vừa là thúc ép.
26:37Chúng ta ly hôn đi,
26:38được,
26:39cũng giống như ngày anh cầu hôn,
26:40cô trả lời dứt khoát.
26:41Nhưng rõ ràng là anh đưa ra lời chia tay,
26:43Giang giã lại mong cô do dự một chút,
26:45đau lòng một chút,
26:46thậm chí chỉ cần hỏi một câu tại sao,
26:48cũng tốt,
26:48chứ không phải bình thẳng như thế.
26:50Đôi khi,
26:51anh thật sự muốn xé rách khuôn mặt xinh đẹp kia để nhìn xem,
26:53dưới lớp vỏ ngoài chỉ ham tiền ấy,
26:55liệu có chút nào là tình cảm dành cho anh.
26:57Hôn đính hôn,
26:58anh biết chắc cô sẽ nhìn thấy tin trên mạng.
27:00Đêm đó,
27:00anh lái xe đến dưới lầu nhà cô,
27:02ngừng đầu nhìn cửa sổ tối om ấy suốt cả đêm.
27:05Ngày hôm sau,
27:05trong một buổi tiệc rượu,
27:06lại nghe một người bạn say rượu lỡ lời,
27:08nói rằng sau khi ly hôn,
27:09mạnh tinh trần và đường yến đã dính líu với nhau.
27:11Phải nói,
27:12trong giới của chúng ta kết hôn thì phải môn đăng hộ đối,
27:14mấy cô gái chỉ biết nhìn tiền thì trong mắt làm gì còn gì khác.
27:18Giang giã cười lạnh,
27:18đập vỡ ly rượu,
27:19rồi lao vào đấm đá gã đó một trận tơi bời.
27:22Đợi người khác kịp phản ứng kéo ra,
27:23gã kia vẫn không cam lòng,
27:25lầm bầm.
27:25Tôi nói sai à,
27:26hôm đó chính mắt tôi thấy cô ta ngồi trên xe của đường yến.
27:29Ra khỏi cửa,
27:30giang giã vừa đi về phía bãi đỗ xe,
27:32vừa gọi cho đường yến.
27:33Cậu thích mạnh tinh trần à?
27:35Đường yến ở đầu dây bên kia im lặng một lát,
27:37chỉ nói,
27:38vài ngày nữa tôi ra nước ngoài tu nghiệp,
27:39cô ấy sẽ đi cùng tôi.
27:41Giang giã ném điện thoại,
27:42đá mạnh vào cửa xe,
27:43chỉ hận không thể phá hủy cả thế giới trước mắt.
27:45Nhưng anh có tư cách gì để trách ai?
27:48Trách đường yến sao?
27:49Trách mạnh tinh trần sao?
27:50Hay trách chính mình?
27:51Vài ngày sau,
27:52trong thế giới của anh,
27:53đã chẳng còn bóng dáng cô gái ấy.
27:55Ban đầu,
27:55anh vẫn thường quanh quần dưới lầu nhà cô,
27:57ngồi cả đêm chỉ mong cửa sổ kia một lần sáng đèn.
28:00Nhưng đêm này qua đêm khác,
28:01cuối cùng anh cũng phải chấp nhận,
28:02cô gái của anh đã rời đi,
28:04đi theo đường yến rồi.
28:05Giang giã nghĩ,
28:06cả đời mình vốn là kẻ phản nghịch,
28:07luôn chống lại Giang giã,
28:09cuối cùng lại trở thành con dối ngoan hoãn trong tay bọn họ.
28:11Thôi vậy,
28:12cứ thế đi.
28:13Thế nhưng nửa năm sau,
28:14anh bất ngờ nhận được cuộc gọi quốc tế từ đường yến.
28:16Mạnh tinh trần bệnh rồi,
28:17cậu đến gặp cô ấy đi.
28:19Phải là bệnh gì mà anh ta dùng giọng điệu ấy,
28:21để nói ra câu ấy.
28:22Giang giã,
28:23cậu phải nhanh lên.
28:24Anh đi rất nhanh,
28:25bỏ lại tất cả sau lưng,
28:26chỉ mong được sớm nhìn thấy cô gái của mình.
28:29Nhưng vẫn quá muộn.
28:30Đoá tuyết liên kêu hãnh ngày nào,
28:31nay gầy gò héo úa dưới ánh mặt trời.
28:33Nửa tháng sau,
28:34trên cầu vượt sông xảy ra một vụ tai nạn xe.
28:37Công tử tập đoàn Giang thị xây rượu lái xe,
28:38cùng chiếc xe lao thẳng xuống dòng sông.
28:40Không ai biết,
28:41hôm ấy chính là ngày anh và Mạnh Tinh Trần lần đầu gặp nhau.
28:44Anh chỉ là,
28:45đi tìm lại cô gái của mình thôi.
Bình luận

Được khuyến cáo