Truyện Audio Hay || Một Đời Một Kiếp, Đứt Duyên Tương Phùng || Thiên Thần Dắt TRuyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Sau khi kết hôn với anh chàng Thanh Mai Trúc Mã được 5 năm,
00:02một tai nạn khiến tôi quay về năm lớp 12.
00:05Làm lại cuộc đời, tôi dốc hết sức tránh xa mọi lần anh vương mãi người bạn Thanh Mai Trúc Mã tìm cách tiếp cận.
00:09Anh mang trà sữa cho tôi, tôi lấy cớ giảm cân để từ chối.
00:12Anh muốn kèm tôi học, tôi viện cớ phải tham dự cuộc họp gia tộc quan trọng để né tránh.
00:16Trước kỳ thi đại học, anh hỏi tôi sẽ vào trường nào, tôi nói dối,
00:19chọn thanh hoa, bóc đại mình thích, để cách anh những ngàn cây số.
00:22Một năm sau, tại buổi họp lớp, mắt anh đỏ hoay, ấm ức hỏi tôi,
00:26văn văn, anh làm sai gì khiến em giận ả?
00:28Sao em cứ hết lần này đến lần khác trốn anh?
00:31Bạn bè xung quanh đều tò mò hóng chuyện.
00:32Tôi nghĩ một lúc, có lẽ bởi năm đó anh cầu hôn tôi chỉ vì dẫn dỗi với Bạch Nguyệt Quang của anh.
00:37Có lẽ vì khi tôi mang thai, Bạch Nguyệt Quang đẩy tôi ngã cầu thang đến sẻ thai,
00:40anh vẫn tin cô ta vô tội, đổ lỗi do tôi nóng tính.
00:43Hoặc có lẽ vì vô số lần anh bỏ mặt tôi chỉ để chạy theo cô ta.
00:46Khoảnh khắc nhấn phím Enter cuối cùng, trái tim tôi mới thật sự yên ổn.
00:49Khác hẳn kiếp trước ụ ám, giờ đây tôi chẳng đầy hy vọng vào tương lai.
00:53Khi Vương Mãnh tìm đến, anh thấy tôi đang chắp tay thành kính cầu nguyện.
00:56Anh cười, học cùng đại học với anh vui thế cơ à.
00:58Ngừng lên nhìn, Vương Mãnh 18 tuổi chẳng đầy sức sống,
01:01chẳng dính dáng gì đến sự tàn nhẫn 7 năm sau.
01:03Thấy tôi im lặng, anh tiện tay nhét ly trà sữa mới mua vào tay tôi.
01:06Thứ em thích uống nhất, anh nhớ mày khoe công.
01:09Tôi đẩy sang bên, thẳng nhiên, giờ em không thích nữa.
01:12Anh cũng chẳng giận, kéo ghế ngồi cạnh tôi.
01:14Còn giận sao?
01:15Thấy tôi vẫn im, anh dính lấy tôi như cao gián chó.
01:18Anh giải thích rồi mà, lúc cô bạn học tên cô tư tư đi làm thêm hay bị lợi dụng,
01:21anh làm lớp trưởng phải qua hòa giải giúp cô ấy.
01:24Không nói với em là sợ em hiểu lầm rồi giận anh như bây giờ thôi.
01:27Anh nói đâu ra đấy, như thể người vô lý là tôi.
01:29Có lẽ trong mắt anh, tôi chính là đứa vô lý nhất.
01:32Nhưng giờ chẳng còn quan trọng, tôi gật đầu cho qua rồi hất anh ra ngoài.
01:35Ai ngờ dáng vẻ ấy lại bị anh xem thành cố chấp gây sự.
01:38Anh bực bội kéo cổ tay tôi, văn văn, anh giải thích 800 lần rồi,
01:41anh với cổ tư tư thật sự không có gì.
01:43Anh chỉ thấy nhà cô ấy khó khăn nên quan tâm hơn chút, em đừng vô lý thể chứ.
01:47Tôi giật mạnh tay về, nghiêm túc gật đầu, em biết, hai người tình bạn thuần khiết.
01:50Thuần, đến mức lên giường cơ đấy.
01:52Có lẽ câu nói của tôi làm anh sửng sốt,
01:54chấp mắt mấy lần anh mới thốt ra một câu, em thông rồi hả?
01:57Không thông thì sao?
01:585 năm hôn nhân, cổ tư tư như ngọi nổ, chỉ cần nhắc tên cô ta là đại chiến thế giới.
02:02Tôi từng muốn gạt cổ tư tư ra khỏi đời mình,
02:04nhưng mỗi lần như thế, vương mãnh lại nhảy ra trách móc.
02:07Anh đã cắt đứt với tư tư rồi, em còn gì không hài lòng,
02:09định ép anh đến chết mới vừa lòng sao?
02:11Nếu em thấy cuộc hôn nhân này không hạnh phúc, cứ ly hôn.
02:14Đến cổ tư tư cũng khuyên tôi, vương mãnh đã cười em rồi, em còn chưa hài lòng.
02:18Em muốn ép tôi chết mới cam tâm à?
02:20Thật nực cười.
02:21Nghe họ nói, không biết lại tưởng kẻ chen vào tình cảm người khác là tôi.
02:24Rõ ràng chính vương mãnh cầu hôn tôi.
02:26Anh nói sẽ yêu thương tôi cả đời, cho mẹ con tôi một mái ấm ấm áp.
02:29Kết quả, anh để mặc cố tư tư đẩy tôi ngã cầu thang.
02:32Sau đó chỉ nhẹ băng một câu em không đứng vững để xua đi tất cả.
02:35Thậm chí khi người khác hỏi, anh còn bày ra bộ dạng nạn nhân.
02:38Như thế chính tôi mới là kẻ vắt kiệt anh rồi phủi tay.
02:41Họ để mặc người ta chút buồn lên tôi, chỉ để gắn chắc mát tiểu tam lên đầu tôi.
02:45Tôi yêu cầu vương mãnh làm sáng tỏ, đổi lại chỉ là vô hạn dày vò và hát muốn thu tính không đếm sể của anh.
02:50Tại sao tôi chịu đủ khổ sở, cuối cùng còn phải hát ca ngợi tình yêu của họ?
02:53Tại sao?
02:54Tại sao?
02:55Tôi từng gom hết dũng khí, muốn giành lại mọi thứ vốn thuộc về mình.
02:58Nhưng những cú đòn liên tiếp đã khiến thân thể từng đầy đặn của tôi trở nên gầy gò, khô quắt như cành cây mùa đông.
03:02Đôi mắt đục ngầu, ngay cả việc nhìn thẳng vào gương cũng thấy gắng gượng và mệt mỏi.
03:06Nhìn chính mình trong gương, tôi bỗng mất hết ý chí chiến đấu.
03:09Tôi sao lại biến thành thế này rồi?
03:11Ngược lại, cô tư tư đang ở độ tuổi rực rỡ nhất, nét ràng rỡ, sống động trên người cô ta giống như một vũ khí trí mạng khiến tôi không còn đường phản kháng.
03:17Tôi còn có thể đấu lại được gì nữa đây?
03:19Tôi cười thê thảm, đúng lúc lại chạm phải ánh mắt của vương mãnh.
03:22Trong ánh mắt ấy là sự ghét bỏ không hề che giấu.
03:25Mãnh vãn văn, bắt trước cũng phải có chừng mực chứ.
03:27Trước đây cô đã không bằng tư tư, bây giờ bôi son chát phấn vào là tử hơn người à.
03:31Nhìn cô chẳng khác gì bà già yêu quái.
03:33Tôi thật sự không hiểu hồi đó đầu óc tôi bị sao mà lại từ bỏ viên ngọc quý như tư tư để đi yêu một đứa ngu như cô.
03:38Nói xong, anh ta quay lưng bỏ đi không chút so dự.
03:41Khoảnh khắc đó, tôi thật sự hối hận.
03:43Tôi hối hận vì đã phí cả đời vì một thằng đàn ông như vậy.
03:45Mọi bất lực và ước ước trong tôi, cuối cùng hóa thành oán hận, treo cổ trên xà nhà.
03:49Tôi không thể báo thù, vậy thì làm ác quỷ, khiến bọn họ đời đời không được yên thân.
03:53May mắn thay, tôi đã được sống lại.
03:55Lần này, tôi nhất định sẽ không để cuộc đời mình lặp lại bi kịch cũ.
03:58Thấy tôi chẳng có chút hối lỗi nào, vương mãnh hoàn toàn mất kiên nhẫn.
04:02Anh ta đá mạnh vào cửa, làm đen trùng cũng rung lên ba nhịp.
04:05Tôi thật sự không hiểu cô có gì mà phải tức giận đến vậy.
04:07Cô tư tư là bạn tôi, tôi chăm sóc cô ấy thì sao?
04:10Cô nhìn người ta mà xem, học hành chăm chỉ, cố gắng bao nhiêu.
04:13Còn cô, suốt ngày chỉ biết làm tiểu thư, chẳng biết nghĩ cho ai.
04:17Bắt cô sống như tư tư, không tới ba ngày chắc bị người ta đánh chết.
04:20Tôi việc gì phải sống như cô ta?
04:22Tôi lại lùng đáp, tôi không sống được cuộc đời của cô ta,
04:24nhưng cuộc đời của tôi, cô ta cũng chưa chắc hưởng nổi.
04:27Của vương mãnh đỏ bừng vì tức, cô đúng là ngang ngược vô lý.
04:30Anh nghĩ gì thì tùy, dù sao tôi cũng không định ở bên anh nữa.
04:33Sau đó tôi bắt đầu đuổi người ra khỏi nhà.
04:35Vương mãnh chỉ thẳng vào mũi tôi, mãnh vãn văn,
04:37nhưng lúc tôi còn kiên nhẫn, biết điều một chút đi.
04:39Tôi thật sự không hiểu vương mãnh lấy tự tin từ đâu,
04:42đẩy mãi không nhúc nhích.
04:43Thôi thì cứ giả vờ thuận theo,
04:44dù gì bây giờ cũng chưa phải lúc thích hợp để hủy hôn.
04:47Thấy tôi xuống nước, anh ta mới đắc ý bỏ đi.
04:49Ai ngờ vừa đuổi được anh ta,
04:51quay đầu đã thấy ánh mắt của bố mẹ.
04:53Được đấy, phải cho nó một bài học.
04:54Con gái nhà họ mãnh chúng ta đâu phải muốn cưới là cưới.
04:57Ba tôi gật gù khen ngợi, sau đó lại dặn,
04:59nhưng cũng đừng làm quá, phải biết co kéo như thả diều,
05:02như vậy mới bền lâu được.
05:03Đó chính là bố mẹ tôi khi con gái nhà người ta đang tận hưởng tuổi thanh xuân,
05:06thì họ lại dạy tôi cách giữ chặt trái tim đàn ông.
05:08Trong mắt họ, vương mãnh là con dễ lý tưởng,
05:10đẹp trai, có chi tiến thủ,
05:12quan trọng nhất là gia thế tốt.
05:13Dù từ nhỏ tôi sống đầy đủ,
05:15nhưng trong mắt nhà họ vương, tôi chẳng có tư cách để ngồi chung mâm.
05:18Tất cả chỉ vì số mệnh tôi hợp với vương mãnh,
05:20mà ba mẹ anh ta lại tin Phật,
05:21nên hôn sự này rơi xuống đầu tôi.
05:23Từ đó, tôi trở thành cái bóng của vương mãnh.
05:25Anh vui tôi phải cười,
05:32anh ta thất vọng,
05:33bao năm ở bên anh ta khiến anh dần này xin tình cảm đặc biệt.
05:36Anh hãnh diện tuyên bố với cả thế giới rằng tôi là người anh độc quyền sở hữu.
05:39Khi tôi ủng, anh sẽ lén đút kẹo vào miệng tôi.
05:42Cả hai gia đình đều tán thành mối quan hệ này.
05:44Tôi cũng vui theo,
05:45vì chỉ cần vương mãnh vui, cuộc sống của tôi sẽ dễ thở.
05:47Nhưng con đường đến hạnh phúc chưa bao giờ xua xẻ.
05:50Năm lớp 11,
05:50một học sinh chuyển trường tên cố tư tư xuất hiện.
05:53Ban đầu tôi không để tâm cô gái đó,
05:54vì trong cô ta thật tầm thường.
05:56Da ngăm vàng,
05:57tóc tai dối bù,
05:58chẳng khác nào có dại ven đường.
05:59Vậy mà chính cô ta lại lọt vào mắt của vương mãnh.
06:02Những lần trò chuyện của bọn tôi dần dần bắt đầu xuất hiện cái tên cố tư tư.
06:05Anh thì than phiền,
06:06bực bội,
06:06nhưng mỗi lần nhắc đến cố tư tư,
06:08ánh mắt anh ấy lại lộ ra tình cảm không thể che giấu nổi.
06:10Kể từ lúc đó,
06:11anh bắt đầu cố tình xa lánh tôi.
06:13Thậm chí còn công khai nói cái gọi là hôn ước giữa chúng tôi chỉ là chuyện trẻ con không hiểu chuyện.
06:17Chẳng ai trách anh cả,
06:18vì từ đầu đến cuối,
06:19cuộc hôn nhân này vốn là tôi trèo cao.
06:21Lúc đó tôi vừa đau lòng vừa phải đối phó với ba mẹ cha hỏi,
06:24tinh thần gần như sụp đổ.
06:25Không ngờ vương mãnh lại tự đến tận nhà tôi để giải thích,
06:27viện cớ tôi cần có người chăm sóc,
06:29đưa tôi về căn hộ của anh ta ở.
06:31Trong quá trình sống chung,
06:32trái tim vốn thuộc về anh ta của tôi lại càng đập loạn không kiểm được.
06:35Dù tôi thừa biết người anh ấy yêu là cố tư tư.
06:37Cả ba đứa chúng tôi học cùng một trường đại học,
06:39từng hành động thân mật giữa họ tôi đều thấy hết.
06:41Họ yêu nhau mãnh liệt,
06:42lại được mọi người tung hồ.
06:43Chàng công tử cao cao tại thượng sẵn sàng cuối đầu vì tình yêu,
06:46cô gái gai góc cũng nguyện vì người mình yêu mà rút bỏ mọi gai nhọn.
06:49Tình yêu của họ khiến ai cũng ngưỡng mộ.
06:50Còn tôi,
06:51như một kẻ trộn đứng trong bóng tối nhìn lén tình yêu của người khác.
06:54Thỉnh thoảng còn mơ mộng xa xôi rằng,
06:55biết đâu tình yêu ấy sẽ rơi xuống mình.
06:57Ai ngờ,
06:58ông trời thật sự lại nghe thấy.
07:00Sau khi hai người họ chia tay không lâu,
07:01vương mãnh ngày ngày uống rượu giải sầu.
07:03Còn tôi thì như hồi nhỏ,
07:04đi theo anh,
07:05trả tiền,
07:06rồi đưa người về nhà.
07:07Chỉ có lúc đó anh mới tạm thời thuộc về tôi một chút.
07:09Một buổi sáng,
07:10vương mãnh bất ngờ quỳ xuống cầu hôn tôi.
07:12Tôi tưởng anh ta chưa tỉnh rượu.
07:14Nhưng anh lại gọi tên tôi,
07:15sau đó để tôi xuống rừng một cách đầy bá đạo.
07:17Niềm hạnh phúc bất ngờ khiến tôi như sống trong mơ mấy ngày liền,
07:20đến mức quên luôn chuyện uống thuốc tránh thai.
07:22Kết quả là tôi chưa tốt nghiệp đã bị đưa về nhà họ vương để sinh con.
07:24Lý do đơn giản,
07:25nhà họ vương theo Phật,
07:27không muốn sát sinh.
07:28Tôi quyết định sau khi thi đại học xong sẽ chủ động đề nghị hủy hôn.
07:30Thứ nhất,
07:31ba mẹ tôi bây giờ chắc chắn sẽ không đồng ý.
07:33Thứ hai,
07:34chỉ có vào được đại học,
07:35rời khỏi nơi này,
07:36tôi mới có cơ hội tự quyết định tương lai của mình.
07:38Bằng không,
07:39nếu chuyện hủy hôn bị lộ ra,
07:40tôi chỉ có thể cam chịu.
07:41Nghĩ vậy,
07:42tôi đem hết túi sách và trang sức hàng hiệu trong tủ đi bán ở chợ đồ cũ,
07:45được 200.000 tệ.
07:46Tuy không nhiều,
07:47nhưng với một sinh viên đại học thì đủ sống ổn trong 4 năm.
07:50Chỉ cần nghĩ đến việc chỉ còn một tháng nữa là có thể rời khỏi nơi này,
07:52tôi hình cảm thấy vui mừng.
07:54Mấy ngày sau,
07:54tôi viện cớ đi tìm Vương Mãnh,
07:56thực ra là trốn trong thư viện học bài.
07:58Dù sao việc tôi bỗng dưng không thích Vương Mãnh nữa chắc chắn sẽ khiến người khác nghi ngờ.
08:01Không ngờ lại đụng chúng anh ta ở đây.
08:03Không ngoài dự đoán,
08:04sau lưng anh vẫn là cố tư tư.
08:06Giờ cô ta đã thay đổi,
08:07da không còn vàng vọt như trước,
08:08mà có màu nâu khỏe mạnh,
08:09tràn đầy sức sống.
08:11Thấy tôi,
08:11Vương Mãnh thoáng ngạc nhiên,
08:12sao em lại đến đây?
08:14Rồi vội vàng trữ lại,
08:15ý anh không phải vậy,
08:16chỉ là em trước giờ đâu thích mấy chỗ thế này.
08:18Từ sau khi cố tư tư xuất hiện,
08:19anh bắt đầu cháy mặt tôi.
08:21Thư viện chính là một trong những chỗ như vậy.
08:23Tôi mỗi lần đến là lại gây ồn,
08:24khiến mọi người đều khó chịu.
08:25Ánh mắt anh nhìn tôi chầm chầm,
08:27lại lít qua cố tư tư bên cạnh,
08:28cả hai có vẻ lúng túng,
08:29như muốn nói lại thôi.
08:31Cố tư tư chủ động kéo tôi ra ngoài.
08:33Vẫn vẫn,
08:33tớ với Vương Mãnh thật sự không có gì cả,
08:35tớ thể đấy.
08:36Vừa nói vừa dơ tay lên làm ráng như thế thốt rất thành khẩn.
08:39Ừ, tớ tin.
08:40Một câu khiến cô ta ngẹn họng,
08:41mắt mở to hết cỡ.
08:42Vương Mãnh đuổi theo sau cũng ngớ ra như vậy.
08:44Hai người lít nhau rồi Vương Mãnh lên tiếng như chịu thua,
08:47nghe lời,
08:47đừng làm loạn nữa.
08:48Anh thở dài,
08:49nhà hàng nơi tư tư làm thêm không an toàn,
08:51nên anh mới bảo cô ấy đến thư viện.
08:53Tịa thể anh đưa cô ấy tới luôn.
09:00Rồi, chỉ là chưa có cơ hội.
09:02Vừa nói vừa nắm tay tôi,
09:03cậu nhất định phải tin bọn tớ,
09:05giữa tớ với Vương Mãnh thật sự chỉ là bạn bè.
09:07Tôi gật đầu,
09:08Ừ, tớ biết.
09:09Tôi nghĩ thái độ của mình đã đủ lịch sự rồi.
09:11Nhưng trong mắt Vương Mãnh lại thành tôi đang kiếm chuyện.
09:13Em sao vậy?
09:14Tôi hơi khó hiểu,
09:15rồi nhanh chóng hiểu ra,
09:16anh nghĩ em đang giận dỗi với anh à?
09:18Về mặt Vương Mãnh đúng kiểu chẳng phải thế còn gì.
09:20Tôi tức đến bật cười.
09:21Vậy anh bảo em phải làm sao?
09:23Là ra đường khóc lóc ẩm ý,
09:30anh không có ý đó.
09:31Thấy tôi im lặng,
09:32Vương Mãnh thất vọng lắc đầu.
09:34Anh biết mà,
09:34em vốn chẳng thể đồng cảm với ai.
09:36Nhưng từ từ thật sự có hoàn cảnh đáng thương,
09:38anh chỉ hy vọng sau này vào đại học em có thể đối xử với cô ấy tốt một chút,
09:41giống như anh vậy.
09:42Giống như anh.
09:43Quan tâm đến mức ngủ luôn.
09:45Tôi không có sở thích đó đâu.
09:46Dù sao sắp rời đi rồi,
09:48tôi cũng không muốn cãi vã nữa,
09:49vẫn cứ gật đầu cho quà.
09:50Chỉ là,
09:51từ mai,
09:51tôi không thể đến thư viện này nữa.
09:53Sáng hôm sau,
09:54vừa mới tỉnh dậy tôi đã thấy Vương Mãnh ngồi ở phòng khách.
09:57Anh ta còn mang theo bánh kem sô-cô-la tôi thích nhất.
09:59Từng ấy năm,
10:00luôn là tôi nhìn nhịn anh ta,
10:01từ bao giờ mà đại thiếu gia này chịu làm mấy chuyện này chứ.
10:04Tôi đành cắn răng đưa anh ta vào phòng ngủ.
10:06Còn chưa kịp ngồi xuống,
10:07Vương Mãnh đã đột ngột lên tiếng,
10:08đồ đạc trong phòng em sao ít đi nhiều vậy.
10:11Tim tôi khựng lại,
10:11theo phản xạ lập tức phủ nhận.
10:13Không có mà.
10:14Anh chỉ vào cái tủ trống trơn,
10:15cái túi anh tặng sinh nhật năm ngoái,
10:17còn cái đồng hồ mua dịp lễ nữa đâu.
10:19Mấy thứ đó em thích nhất mà.
10:20Tất cả em đem đi vệ sinh rồi.
10:22Tôi buộc miệng biện một cái cớ,
10:23nhưng rõ ràng anh ta không tin.
10:25Vừa định hỏi kỹ hơn thì điện thoại của cô Tư Tư gọi tới.
10:27Vương Mãnh biến sắc,
10:28định lời đi,
10:29nhưng cuối cùng vẫn nhấc máy đúng lúc sắp bị ngắt.
10:31Trước khi đi còn không quên dặn tôi,
10:33dù sao cũng cũ rồi,
10:34sau này anh mua cái mới cho em.
10:36Rồi cứ thế kéo dài đến tận ngày khai giảng.
10:38Tối hôm đó,
10:39Vương Mãnh gọi điện cho tôi.
10:40Em đang ở đâu?
10:41Thấy tôi không trả lời,
10:42anh ta lại nói tiếp,
10:43anh biết em vẫn còn giận anh,
10:44nhưng dù giận cũng không thể đùa với tiền đầu của mình được.
10:47Mau đến trường nhập học đi,
10:48anh đang đợi em ở cổng.
10:49Vương Mãnh,
10:50em đang ở trường rồi.
10:51Nghe xong câu đó,
10:52giọng anh ta lập tức cao vút,
10:53em đang ở đâu?
10:54Anh qua đón em ngay.
10:56Tôi bình thản trả lời,
10:57em đang ở thanh hoa bắc lại.
10:58Sau đó,
10:59tôi dứt khoát cúp máy.
11:00Ngay từ ngày nhận được giấy báo trúng tuyển,
11:02tôi đã lên kế hoạch rời đi.
11:03Tôi chẳng có gì quan trọng,
11:04nên 3 ngày trước khi nhập học,
11:05tôi chỉ mang theo một cái ba lô rồi lặng lẽ rời khỏi nhà.
11:08Trước khi đi,
11:09tôi cố ý nói với Vương Mãnh rằng không muốn đi chung xe với anh ta và cố từ từ.
11:12Tất nhiên,
11:13anh ta cũng không dám ép tôi.
11:15Còn với ba mẹ,
11:15chỉ một câu con đi gặp Vương Mãnh là đủ để tôi có 3 ngày tự do.
11:18Đợi đến khi mọi người nhận ra có gì đó không đúng,
11:20thì tôi đã bắt đầu quân sự ở thanh hoa bắc đại rồi.
11:23Sau khi kết thúc đợt quân sự,
11:24tôi lập tức bước vào giai đoạn học tập căng thẳng.
11:33Các bạn có thể trả thù là tự xác.
11:34Muốn dùng cái chết để khiến họ tỉnh ngộ.
11:36Nhưng liệu kết cục có như mình mong muốn không?
11:38Không đâu.
11:39Họ chẳng những không cảm thấy ái náy vì cái chết của tôi,
11:41mà sau này còn lấy ra làm chuyện để khoe khoang.
11:43Thế nên đừng bao giờ trông chờ vào việc dùng cái chết để khiến người khác hối hận,
11:46hay để người xấu nhận quả bảo.
11:48Bởi vì trên đời này,
11:49không ai hiểu rõ nỗi oan của mình hơn bản thân mình,
11:51cũng không ai mong muốn được đòi lại công bằng hơn chính mình.
11:54Một khi chọn cái chết,
11:55mới là khởi đầu của thất bại thực sự.
11:57Vì vậy, lần này tôi vô cùng trân trọng cuộc sống.
11:59Chỉ có mạnh mẽ thì mới có thể bảo vệ được chính mình.
12:02Ngoài ăn và ngủ ra,
12:03tôi toàn dành thời gian để học hoặc đi tìm việc làm thêm.
12:05Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là việc tìm việc lại khó đến thế.
12:08Cho dù hôm trước nói chuyện có thuận lợi đến đâu,
12:10thì sang hôm sau cũng chẳng thấy tâm hơi gì.
12:12Lâu dần, tôi cũng nhận ra có điều bất thường.
12:14Đầu dây bên kia,
12:15Vương Mãnh nghe tôi kể về tình hình dạo gần đây.
12:17Có lẽ là do căn phòng quá trật trội khiến anh ta bực bội.
12:20Cũng có thể là vì mảnh vãn vãn cô gái trước giờ luôn hay khóc bỗng dưng thay đổi tính tình.
12:24Không chỉ thế,
12:25tôi còn lén anh đăng ký học thanh hoa Bắc Đại,
12:26cách xa cả ngàn cây số.
12:28Bao nhiêu năm qua,
12:29tôi đi theo anh ta,
12:30thứ gì tôi muốn mà anh không cho.
12:32Gần như chỉ còn thiếu mang cả mặt trăng trên trời xuống tặng tôi.
12:34Vậy mà tôi lại dám lén bán sạch sẽ mấy món quà anh tặng,
12:37co đổi luôn số điện thoại,
12:38chặn hết liên lạc.
12:39Thật là quá bướng bình.
12:40Nhưng không sao,
12:41từ trước đến giờ,
12:42chưa có thứ gì Vương Mãnh muốn mà không giành được.
12:44Hú hậu đây là người mà từ nhỏ anh đã nói sẽ cưới về làm vợ.
12:47Chẳng qua là do được nuôi chiều quen rồi,
12:49nên giờ mới dám giờ trò làm cao.
12:51Nhưng không sao,
12:52chẳng bao lâu nữa tôi sẽ tự biết ai mới là người thật sự tốt với mình.
12:55Đúng lúc tôi đang tính tiết kiệm chi tiêu trong 4 năm đại học,
12:57đột nhiên có một công việc làm thêm tìm đến tôi.
12:59Tôi ôn tâm lý thử vận may mà đến,
13:00ai ngờ người phỏng vấn lại là một gương mặt quen thuộc sang giật sân,
13:03bạn thân của Vương Mãnh.
13:04Tôi theo bản năng khẽ nhíu mày.
13:06Thật ra tôi và anh ta chẳng thân thiết gì,
13:08chỉ là từng gặp vài lần khi theo Vương Mãnh đi tụ tập.
13:10Hồi đó bên cạnh Vương Mãnh còn chưa có cổ tư tư,
13:12tôi vẫn là người duy nhất trong lòng anh.
13:14Chỉ cần tôi lỡ nhìn giang giật sân vài cái thôi là Vương Mãnh đã bóp cầm tôi,
13:17gần rọng, đẹp trai thì sao chứ.
13:19Bên trong thối giữa thì cũng vô dụng.
13:21Hú hậu em không thấy tên hắn nghe quê mùa à.
13:23Như là người ở thế hệ trước vậy.
13:24Sau này mà gặp thì tránh xa ra.
13:26Hắn không phải loại tử tế gì đâu,
13:28ai mà đụng vào là hắn liều mạng đến cùng đấy để không chịu đổi.
13:30Mãi sau này tôi mới biết,
13:32bố giang giật sân hơn 70 tuổi mới có con,
13:34lại còn là mối tình già nên cưng chiều anh ta đến phát sợ.
13:36Cũng vì thế mà trong giới chẳng ai dám đụng vào anh.
13:39Ai nấy đều sợ dính đến cái tính điên ấy.
13:41Từ đó về sau,
13:41mỗi lần gặp giang giật sân là tôi nín thở,
13:43không dám hò hế.
13:45Nhưng từ khi tôi quyết tâm cắt đứt với Vương Mãnh,
13:46tôi chưa từng gặp lại anh ta.
13:48Tất nhiên càng không ngờ người gọi tôi đi làm thêm lần này
13:50lại chính là giang giật sân.
13:51Mãnh vãn văn,
13:52giọng anh ta mang theo một luồng khí lạnh khiến tôi dùng mình.
13:55Thất lòng và nói,
13:56tôi chẳng nhớ mình đã từng đắc tội với anh ta bao giờ.
13:58Tôi cố gắng mở miệng với giọng run run,
14:00thiếu ra giang,
14:01lâu quá không gặp.
14:02Tôi cố gắng nở một nụ cười lịch sự,
14:03ai ngờ lại bị anh ta lường như thế cực kỳ trứng mắt.
14:06Cô cãi nhau với Vương Mãnh hả.
14:07Nghe đến đây,
14:08tôi cũng mơ hồ đoán được đại khái.
14:10Giới thượng lưu trước giờ vốn thông nhau hết.
14:12Không có bạn vĩnh viễn,
14:13cũng chẳng có kẻ thù vĩnh viễn,
14:14chỉ có lợi ích vĩnh viễn.
14:15Nhưng tôi vẫn không khỏi tò mò,
14:17làm sao mà Vương Mãnh khiến một người điên như giang giật sân phải ra tay.
14:20Cô không sợ tôi à?
14:21Anh ta nhìn tôi chằm chằm,
14:22trong mắt là thứ cảm xúc tôi không thể hiểu nổi.
14:25Tôi thành thật đáp,
14:25sợ.
14:26Nhưng sợ thì sao chứ?
14:27Cùng lắm là chết,
14:28mà tôi đã từng chết một lần rồi còn gì.
14:30Thế nên giờ chẳng có gì khiến tôi thấy đáng sợ nữa.
14:33Nghĩ vậy, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
14:35Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện anh ta,
14:37cười nịnh nọt,
14:37nếu Vương Mãnh trả anh một phần,
14:39tôi trả gấp đôi, được không?
14:40Giang giật sân cười khẩy hai tiếng,
14:42nhà họ Mãnh sớm đã đuổi cô ra đường rồi,
14:44cô còn cái giá trị gì chứ?
14:45Hơn nữa,
14:46ai nói người Vương Mãnh tìm là tôi?
14:48Tôi chỉ là thích xem kịch hay thôi.
14:49Nói xong,
14:50anh ta lập tức bảo người ném tôi ra khỏi công ty.
14:52Chỗ đó đúng kiểu nơi quỷ không thèm tới.
14:54Xa xa có mấy gã xăm chỗ đầy người,
14:56trong mặt mũi hung tợn.
14:57Để nhất là,
14:58bọn họ cứ bám theo tôi.
14:59Trong chóp mắt,
15:00tôi nghĩ đến hàng loạt tình huống từng xem trên kênh Pháp Luật.
15:03Rồi tôi càng sợ hơn nữa,
15:04nhất là khi thấy trong tay họ còn cầm dao.
15:06Ngay lúc bọn họ tiến gần,
15:07tôi lập tức lôi bình xịt hơi cay trong túi da,
15:09vừa hét vừa xịt thẳng vào mặt cuối cùng bị,
15:11cảnh sát khiển trách một trận.
15:12Thì ra,
15:13mấy người đó đang quay video ngắn.
15:15Dao cũng là dao giả,
15:16không có lưỡi.
15:17Chẳng lẽ là do tôi phản ứng thay quá thật sao?
15:19Nhưng rõ ràng tôi đã thấy,
15:20ngay lúc tôi bước ra khỏi đồn công an,
15:22lại thấy đám người đó lẳng vàng quanh mình.
15:24Không quá gần,
15:25cũng không quá xa,
15:25nhưng đủ để khiến tôi tim đập thỉnh thịt.
15:27Dưới thần kinh sợ hãi của tôi bị kéo căng đến mức cực hạn.
15:30Đây là chiêu trò quen thuộc của Vương Mãnh.
15:32Mỗi khi anh ta không vui là lại dùng cách này để hành hạ tôi,
15:34lúc buông,
15:35lúc kéo,
15:35đợi đến khi tôi thật sự phát điên thì lại nhảy ra đóng vai người tốt.
15:38Đến lúc đó,
15:39tôi sẽ quên hết đau buồn,
15:40chỉ biết biết ơn anh ta rồi giết.
15:42Nhưng lần này,
15:43tôi sẽ không như vậy nữa.
15:44Lúc tôi gõ cửa phòng Giang Giật Dân,
15:46trời đã về khuya.
15:47Tôi biết anh ta là kiểu người ăn chơi,
15:48nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến tôi hoảng sợ.
15:50Căn phòng đấy nam nữ lạ mặt,
15:52ánh mắt họ đổ rồn về phía tôi,
15:53khiến tôi theo bản năng lùi lại mấy bước.
15:55Nhưng Giang Giật Dân không cho tôi cơ hội trốn tránh,
15:57anh ta trực tiếp phát tôi lên vai rồi đưa thẳng lên tầng trên.
16:00Tiếng cầu cứu yếu ớt của tôi nhanh chóng bị tiếng gieo hò náo nhiệt nuốt chừng.
16:03Giang Giật Dân chẳng hề nhẹ nhàng,
16:04thậm chí mỗi một động tác mạnh mẽ đều khiến tôi nhân mặt vì đau.
16:07Tôi sợ,
16:08tôi hoảng loạn,
16:09nhưng tôi lại không có lựa chọn nào khác.
16:11Trong số những người tôi quen,
16:12chỉ có Giang Giật Dân mới có thể chống lại vương mãnh.
16:14Nói trắng ra,
16:15dù đã sống lại một lần,
16:16tôi vẫn đánh giá quá cao năng lực của bản thân.
16:18Tưởng rằng chỉ cần bỏ trốn là có thể yên ổn vô dự.
16:21Nhưng nào ngờ,
16:22là quân cờ thì vốn dĩ không có quyền chọn lựa.
16:24Khi tôi tỉnh dậy,
16:25trời đã sáng.
16:26Tối qua tôi ngủ chẳng yên.
16:27Trong mơ,
16:28lúc thì bị vương mãnh chèn ép,
16:29lúc lại bị Giang Giật Dân cưỡng ép.
16:31Tóm lại là không cách nào phản kháng.
16:33Nghĩ đến đây,
16:33tôi bất giác thở dài.
16:34Tại sao kiếp sống lại của tôi lại thảm hại đến vậy?
16:37Tôi không nghĩ ra cách nào khác,
16:38cũng chẳng tìm được ai thích hợp hơn Giang Giật Dân.
16:40Còn như việc báo cảnh sát như tối qua.
16:42Chưa chắc tôi không bị biến thành người gây chuyện,
16:44rồi phải đem hết số tiền 20 vạn còn lại ra đền bù.
16:47Tôi đành chấp nhận số phận,
16:48thay quần áo.
16:49Không ngờ Giang Giật Dân đã đợi sẵn bên ngoài từ lâu.
16:51Dù đã xảy ra chuyện tối qua,
16:53nhưng khi đối mặt với anh ta,
16:54tôi vẫn cảm thấy lúng túng.
16:55Chuyện đó,
16:56với tôi,
16:56là một loại hành vi hành hạ.
16:58Nhưng Giang Giật Dân lại thẳng nhiên như không có gì.
17:00Đừng nghĩ nhiều.
17:01Em trả tiền,
17:02anh làm việc.
17:03Mỗi người có thứ mình cần.
17:04Em chỉ là đổi sang một cách thanh toán khác thôi.
17:06Lý thì đúng,
17:07nhưng nghe vẫn thấy trối tài.
17:09Tôi tự vỗ nhẹ lên mặt,
17:10cố khiến bản thân tỉnh táo hơn.
17:11Dù sao cũng đã sống lại rồi,
17:13sao còn giữ lắm nguyên tắc như vậy?
17:15Có chuyện gì quan trọng hơn mạng sống của mình không?
17:17Câu trả lời là,
17:18không.
17:18Từ khi có Giang Giật Dân chống lưng,
17:20chẳng ai dám bắt nạt tôi nữa.
17:21Ngay cả việc tìm công việc làm thêm cũng dễ dàng hơn hẳn.
17:24Nếu phải nói điều gì khiến tôi đau đầu,
17:26thì chỉ có chuyện,
17:26Giang Giật Dân quá khoa trương.
17:28Không biết anh ta dùng cách gì mà cũng nhập học ở đây.
17:31Thậm chí còn công khai tuyên bố tôi là bạn gái anh ta.
17:33Đi học thì giữ chỗ,
17:34tan học thì mua cơm,
17:35vui vẻ như thằng ngốc.
17:36Đôi lúc tôi cũng tự hỏi,
17:37liệu anh ta có thật lòng thích tôi không?
17:39Dù sao thì khiến một thiếu gia nhà giàu vì mình mà làm nhiều đến vậy,
17:42cũng không phải chuyện dễ.
17:43Cho đến khi tôi vô tình nghe thấy cuộc điện thoại của anh ta,
17:46cô quan tâm làm gì,
17:47tôi thấy mới mẻ thì không được à?
17:48Cô ta dùng cơ thể để thuê tôi,
17:50tôi dùng hành động để bảo vệ cô ta.
17:52Mối quan hệ của tụi tôi là vậy đó,
17:53hiểu chưa?
17:54Hiểu.
17:55Tôi luôn hiểu rất rõ tôi là người thuê,
17:56còn anh ta là kẻ được thuê.
17:58Tất nhiên,
17:58Giang Giật Dân thỉnh thoảng cũng thưởng cho tôi vài món quà,
18:01tôi nhận hết.
18:02Sau đó đem bán ở chợ đồ cũ,
18:03coi như tiền bồi thường tổn thất tinh thần.
18:05Dù sao cái tính khoe mẽ của anh ta cũng đã gây cho tôi không ít sắc dối.
18:08Chỉ là hôm đó,
18:09không biết anh ta lên cơn gì mà nhất định đòi dắt tôi đi họp lớp.
18:12Vừa bước vào cửa,
18:13tôi đã thấy Vương Mãnh đang ngồi nghiêm chỉnh chờ sẵn.
18:15Vương Mãnh xứng ngửi một lúc,
18:17rồi gượng cười,
18:17Giang Giật Dân,
18:18mày có ý gì đây?
18:19Giang Giật Dân một tay kéo tôi vào lòng,
18:21một tay nâng ly rượu,
18:22cười nhạt,
18:23không có gì cả,
18:23chỉ là muốn giới thiệu bạn gái tao cho mọi người thôi.
18:26Tránh để có người hồ đồ gọi nhầm tên.
18:28Giang Giật Dân,
18:28mày còn nhớ mày đã hứa gì qua điện thoại với tao không?
18:31Mày còn biết xấu hổ không vậy?
18:32Lời vừa rứt,
18:33chai rượu vang trong tay Vương Mãnh đã đẹn thẳng lên đầu Giang Giật Dân.
18:36Lực của Vương Mãnh không nhỏ,
18:37Giang Giật Dân suýt nữa ngã gục xuống sàn.
18:39Tôi theo phản xã vội đỡ lấy anh ta,
18:41anh có sao không?
18:42Anh khẽ đáp không sao,
18:43rồi cố gắng đứng thẳng dậy.
18:45Cướp người tao nhị,
18:45như mấy trò hù dọa cô ấy là do mày làm đúng không?
18:48Vương Mãnh lạnh mặt ngắt lời anh,
18:49thì sao?
18:50Mãnh vãn vãn từ nhỏ đến lớn là của tao,
18:52từ lúc nó sinh ra đã in dấu của Vương Mãnh này.
18:54Đừng nói dạ,
18:55cho dù nó chết rồi,
18:56người lo hậu sự cũng chỉ có thể là tao.
18:58Tôi bật cười lạnh một tiếng,
18:59quá rõ ràng để anh không thể ngụy biệt.
19:01Vương Mãnh vội vàng giải thích,
19:03em biết anh không có ý đó mà.
19:04Anh chỉ muốn em quay lại,
19:06muốn em hiểu rõ ai mới là người yêu em nhất trên đời này.
19:08Giang Giật Dân bật cười khinh bỉ,
19:10tình yêu của mày đúng là nhỏ nhen đến đáng sợ,
19:11cứ ép người ta đến đường cùng.
19:13Giọng Vương Mãnh phát ra từ mũi,
19:15đầy mỉa mai,
19:15mày cao thượng,
19:16mày cao thượng đến mức đi nhặt đồ tao vứt.
19:18Mày điên đến mấy cũng không nên ra tay
19:20với loại phụ nữ như vậy chứ.
19:21Hơ, tôi bật cười lạnh,
19:23loại phụ nữ như vậy.
19:24Thế còn anh,
19:25là loại đàn ông gì?
19:26Dựa vào đâu mà anh nghĩ tôi sẽ muốn
19:27đôi giày rách người khác vứt cho.
19:29Mãnh vãn vãn.
19:30Còn chưa kịp để Vương Mãnh lên tiếng,
19:32cô Tư Tư đã lao ra,
19:33sao cậu có thể nói Vương Mãnh như thế?
19:34Những ngày qua anh ấy luôn nhớ thương cậu,
19:36vậy mà cậu lại đi dê dưa với người đàn ông khác.
19:39Tôi nhìn cô ta,
19:39lạnh lung hỏi,
19:40cậu lấy tư cách gì để nói chuyện với tôi?
19:42Là chiếc vòng cắt kia phiên bản mới nhất trên tay cậu,
19:44hay là bộ chân đời trên người cậu?
19:46Theo tôi biết thì hoàn cảnh nhà cậu cũng bình thường,
19:48tại sao vừa vào đại học đã có tiền mặc hàng hiệu?
19:50Đừng nói cậu và Vương Mãnh chỉ là bạn,
19:52bạn bè không lên rừng với nhau đâu.
19:54Lời vừa rứt,
19:55mặt Vương Mãnh lập tức trắng bệnh.
19:56Anh, vãn vãn,
19:57anh, tránh xa tôi ra,
19:59anh bẩn thật đấy.
20:00Sắp mặt anh càng lúc càng khó coi,
20:01thân hình cao lớn khẽ trao đảo như sắp gục.
20:03Một lúc lâu sau mới dít ra được một câu,
20:05sao em có thể nói anh như vậy chứ?
20:07Thôi được rồi.
20:08Anh tiếc,
20:09em còn non nớt,
20:10anh không trách.
20:11Chỉ cần em quay về bên anh,
20:12anh lập tức đuổi cô tư tư đi.
20:13Anh đảm bảo,
20:14bên cạnh anh chỉ còn mỗi em thôi.
20:16Vương Mãnh
20:16Thái độ tuyệt tình của anh khiến trái tim cô tư tư như bị cửa nát.
20:20Cô ta rụt rè kéo tay áo Vương Mãnh,
20:21nhưng bị anh ta hất mạnh,
20:23biến đi,
20:23đồ tiện nhân.
20:24Nước mắt ngập tràn trong mắt cô tư tư,
20:26nhưng rồi lại bật cười thành tiếng,
20:27tiện nhân.
20:28Tôi là tiện nhân sao?
20:29Lúc anh ngủ với tôi,
20:30sao không nói tôi là tiện nhân đi?
20:32Có lẽ lần này,
20:33cô ta thật sự đau lòng.
20:34Anh từng nói Mãnh vãn vãn ưu ám như một vũng nước chết,
20:36anh không yêu cô ta.
20:38Cô ta chỉ là áp lực từ gia tộc,
20:39còn tôi thì đầy sức sống,
20:41là sinh mệnh thứ hai của anh.
20:42Nhưng giờ anh lại gọi tôi là tiện nhân sao?
20:44Vương Mãnh kẻ trở mặt vô tình vung tay tát cô một cái,
20:47rồi quay sang tôi,
20:48dịu dọng nói,
20:49vãn vãn,
20:49em yên tâm.
20:50Anh nhất định sẽ xử lý sạch sẽ mọi chuyện,
20:52tuyên đối không để bất kỳ thứ dưa bẩn nào lại gần em.
20:54Huống hủ,
20:55là cô tư tư quyến rũ anh trước,
20:57anh chỉ là,
20:57chỉ là thấy cô ta giống em.
20:59Hơn nữa,
21:00anh thấy cô ta giống em chẳng phải càng chứng minh là anh yêu em sao.
21:03Tôi thật sự bị cái logic kinh tẩm ấy của Vương Mãnh làm cho chóng váng.
21:06Cô tư tư cũng vậy.
21:07Cô ta tuyệt vọng nằm gục dưới đất,
21:08màu thấm đầy phía dưới như một đoá hoa nở rộ.
21:11Dù tôi rất hận cô tư tư,
21:12nhưng khi tận mắt chứng kiến kết cục của cô ta,
21:14tôi vẫn không khỏi cảm thấy xót xa.
21:16Do sất huyết quá nhiều,
21:17cô ta buộc phải cất bỏ từ cung.
21:18Vĩnh viễn không thể có con nữa.
21:20Nghe tin đó,
21:21tôi chẳng biết mình nên vui hay buồn.
21:22Chỉ là lúc thấy cô ta ôm bụng khóc nước nở,
21:24trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh đứa con của mình.
21:27Khoảnh khắc ấy,
21:28chúng tôi đều chỉ là những người mẹ mất con.
21:29Sau khi tỉnh lại,
21:30cô tư tư cứ nhất định đòi gặp tôi.
21:32Nhưng khi tôi thật sự xuất hiện,
21:33cô ta lại chẳng nói lời nào.
21:35Một lúc lâu sau,
21:36cô mới chậm dãi lên tiếng,
21:37cậu nói xem,
21:38đây có phải là báo ứng không?
21:39Gì cơ?
21:40Cô ta đột ngột ngừng đầu,
21:41nhìn tôi chằm chằm,
21:42mãnh vãn vãn,
21:43mạng đứa con của cậu,
21:44tôi đã trả rồi.
21:45Tôi không đáp,
21:46cũng chẳng biết nên nói gì.
21:47Chúng tôi với thân phận là tình địch vốn dĩ
21:49không thể đội trời chung.
21:50Nhưng bỏ qua tất cả những điều đó,
21:51thì rốt cuộc,
21:52chúng tôi đều là những người mẹ đã mất con.
21:54Vốn dĩ chẳng hề liên quan,
21:55nhưng chỉ vì một người đàn ông
21:56lại bị buộc chặt với nhau đến bước đường này.
21:58Thật nực cười biết bao,
22:00lần nữa gặp lại Giang Giật Dân là khoảng một tháng sau.
22:02Lúc ấy vết thương của anh ta đã hoàn toàn hồi phục.
22:04Tôi vốn tưởng quan hệ giữa chúng tôi đã kết thúc từ lâu,
22:07không ngờ anh ta vẫn chủ động tìm đến.
22:09Anh ta gầy đi trông thấy,
22:10bộ quần áo vốn vừa vặn nay trông rộng thùng thình.
22:12Tôi lít nhìn anh vài lần,
22:13rồi tiếp tục bước đi.
22:15Giang Giật Dân chặn tôi lại,
22:16vãn vãn,
22:16chúng ta nói chuyện một lát.
22:18Ánh hoàng hôn kéo bóng anh ta dài lê thê,
22:20cả khung cảnh toát ra vẻ hiêu quạnh.
22:21Lạ anh ta bảo muốn nói chuyện,
22:23nhưng cuối cùng lại chẳng mở lời.
22:24Tôi lít nhìn điện thoại,
22:25thúc giục,
22:26anh còn nói không?
22:27Tôi sắp đến giờ đi làm rồi.
22:29Giang Giật Dân bím môi,
22:30dạo này em sống có tốt không?
22:31Tốt chứ.
22:32Đó là lời thật lòng.
22:33Không còn phải sự vương mãnh uy hiếp,
22:35cũng không cần đối phó với Giang Giật Dân.
22:37Tôi cảm thấy cuộc sống nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
22:39Ở một mức độ nào đó,
22:40tôi phải cảm ơn Giang Giật Dân.
22:41Nếu không có anh ta,
22:42chắc tôi vẫn còn bị vương mãnh quấy giảy mãi.
22:44Sắp mặt Giang Giật Dân trở nên ưu ám,
22:46anh bất ngờ hỏi,
22:47vậy em còn cần tôi nữa không?
22:48Tôi ngần người,
22:49rồi lắc đầu,
22:50không cần.
22:51Quan hệ thuê mướn giữa chúng ta đã kết thúc rồi.
22:53Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt tôi,
22:55em nghe thấy hết rồi sao?
22:56Tôi gật đầu,
22:57Ừ, tôi nghe hết rồi.
22:58Anh không có ý đó đâu.
22:59Giang Giật Dân vội vàng giải thích.
23:01Thật ra em nói cũng đúng,
23:02em dùng thân thể thuê tôi,
23:04đây đúng là một kiểu giao dịch.
23:05Chỉ là,
23:06hai bên đều có được lợi,
23:07cũng chẳng hay ho gì.
23:08Cho nên,
23:09quan hệ thuê mướn của chúng ta nên chấm dứt tại đây.
23:11Anh ta đột ngột tiến lên một bước,
23:12nhưng bị vương mãnh từ đâu xuất hiện,
23:14đấm thẳng vào người.
23:15Giang Giật Dân nghiến răng gào lên,
23:16hai người quay lại với nhau rồi đúng không?
23:18Liên quan gì đến anh?
23:19Chúng tôi vốn đã có hôn ước,
23:20ở bên nhau là chuyện đương nhiên.
23:22Vương mãnh nói đúng,
23:23trên danh nghĩa tôi vẫn là vị hôn thê của anh ta,
23:25cái mắt ấy tôi nhất thời chưa gỡ bỏ được.
23:27Giang Giật Dân gần như phát điên,
23:29vãn vãn,
23:29cho dù em không chọn tôi cũng được,
23:31tôi có thể chờ em tình nguyện,
23:32nhưng em tuyệt đối không thể quay lại với cái thằng xúc sinh đó.
23:35Hắn sau lưng em đi tìm đàn bà,
23:36còn công khai làm nhục em.
23:38Chẳng lẽ em quên hắn từng sai người bắt nạt em rồi sao?
23:40Em quên thật rồi à?
23:41Chuyện cũ bị đào lại,
23:43Vương mãnh không chịu nổi nữa,
23:44lập tức lao vào đánh nhau với Giang Giật Dân.
23:46May mà bảo vệ kỳ thời can ngăn,
23:47nhưng Giang Giật Dân vẫn vùng vẫy không cam lòng,
23:49muốn tiếp tục ra tay.
23:50Giang Giật Dân,
23:51anh dừng lại cho tôi.
23:53Giang Giật Dân mắt đỏ hoe nhìn tôi,
23:54vãn vãn,
23:55em vậy mà lại đứng về phía hắn.
23:56Tôi thở dài thật sâu,
23:58giữa hai người,
23:58có gì khác nhau sao?
24:00Cả Giang Giật Dân lẫn Vương mãnh đều ngẩn người,
24:01định mở miệng thì tôi đã chặn lại,
24:03hai người miệng nói yêu tôi,
24:04muốn tốt cho tôi,
24:05nhưng có ai từng nghĩ đến cảm giác của tôi
24:06khi một mình vùng vẫy trong tuyệt vọng không?
24:08Các người chỉ muốn tôi trong lúc nguy nan sẽ nhào đến các người,
24:11để thỏa mãn tâm lý làm anh hùng,
24:12rồi dùng ơn nghĩa để trói buộc tôi.
24:14Về bản chất,
24:15hai người đều bẩn thỉu như nhau.
24:16Tôi không muốn gặp lại các người nữa,
24:18cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.
24:20Vãn vãn,
24:21vãn vãn,
24:21cút đi,
24:22tôi cuối cùng không nhịn được mà gào lên.
24:24Vài phút sau,
24:25thế giới cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
24:27Thật ra tôi đã sớm biết,
24:28mọi thứ đều do Giang Giật Sân đứng sau điều khiển.
24:30Tôi cũng biết,
24:31Vương Mãnh tuy tra tấn tôi,
24:32nhưng sẽ không giết tôi.
24:33Tôi biết hết,
24:34nhưng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.
24:36Tôi chỉ muốn sống như một người bình thường cho dù là vất vả,
24:38bồn ba cũng không sao.
24:39Họ tranh giành tôi như thế tôi là một món đồ sở hữu.
24:42Họ thật sự yêu tôi sao?
24:43Tôi nghĩ là không.
24:44Họ chẳng qua chỉ vì tôi không chịu khuất phục,
24:46hoặc vì một kẻ thấp kém như tôi lại dám từ chối họ chính điều đó
24:49đã khơi dậy lòng hiếu thắng trong họ,
24:50chỉ đơn giản vậy thôi.
24:52Hồ chi,
24:52dù là Giang Giật Sân hay Vương Mãnh,
24:54bản chất đều chẳng khác gì nhau.
24:55Đều là loại người dựa vào quyền lực để theo túng lòng người.
24:58Nếu tôi lỡ xa chân vào vũng bùn đó,
24:59thì kết cục có khi còn thê thảm hơn cả cô từ từ.
25:02Ngoại chuyện Giang Giật Sân lần đầu tôi gặp Mãnh vãn vãn,
25:04cô ấy mới 13 tuổi.
25:06Nhỏ như cái hạt động mà lại cứ lao ra bảo vệ Vương Mãnh.
25:08Trong cái giới đầy dễ sao hoa và giả tạo này,
25:10tôi đã thấy đủ mọi kiểu người,
25:12vậy mà lại lần đầu gặp được đứa ngốc đến mức như Mãnh vãn vãn.
25:14Thật ra, ra cảnh nhà cô ta cũng chẳng ra sao,
25:17nếu nói thẳng thì đến dép của chúng tôi còn không xứng để sách.
25:19Thế nhưng không hiểu sao tôi lại thấy cô ấy,
25:21đặc biệt, đặc biệt ngốc.
25:23Người có mắt đều nhìn ra Vương Mãnh chỉ đang chơi đùa cô ấy,
25:25vậy mà cô ta vẫn nước mắt giàn ruộng,
25:27không hề rẻ trừng.
25:28Sợ Vương Mãnh bị thương,
25:29sợ anh ta thiệt thòi,
25:30cả thế giới trong mắt cô chỉ có mình Vương Mãnh.
25:32Cô ấy quá trong sáng đến mức khiến người ta muốn phạm tội.
25:35Thế nhưng Vương Mãnh lại canh cô ấy quá chặt,
25:37đến cả tụ họp cũng không cho đi.
25:38Tôi biết, Vương Mãnh cũng nhận ra điểm tốt của cô ta.
25:41Anh không nói với em,
25:42chỉ sợ em hiểu lầm rồi lại giận anh như bây giờ,
25:44cứ gì chuyện tốt như vậy lại rơi vào tay Vương Mãnh.
25:47Một thằng ngu như thế mà cũng xứng.
25:48Cuối cùng, tôi vẫn lỡ tay,
25:50để vãn vã nhìn thấy mặt đê tiện nhất của mình.
25:52Nhưng tôi không hối hận,
25:53ít nhất tôi từng có một đoạn ký ức ấm áp.
25:55Tôi yêu cô ấy, tôi mong cô ấy hạnh phúc.
25:57Tôi chỉ hy vọng hạnh phúc đó là do chính tay tôi mang đến.
26:00Nếu không được, vậy thì hận tôi cả đời cũng được.
26:03Chỉ cần đừng quên tôi là được rồi.
26:04Tôi vốn đã quyết tâm ở bên bảo vệ vãn vãn.
26:06Không ngờ Vương Mãnh lại cũng trọ mõm vào.
26:08Cho dù là làm người thay thế,
26:10thì vị trí số một cũng phải là tôi.
26:11Nhưng hắn ta thật sự quá trướng mắt,
26:13thế là tôi bèn chơi một ván bài.
26:15Tôi tung chuyện của cô Tư Tư lên mạng.
26:16Chẳng bao lâu, Vương Mãnh bị cuốn vào scandal.
26:19Hắn ta ra thông cáo tố cô Tư Tư vu khống.
26:21Ai ngờ cô ta lập tức tung ảnh thân mật của hai người họ.
26:24Cổ phiếu tập đoàn Vương Thị rất thảm hại,
26:25chạm đáy trong lịch sử.
26:27Vương Mãnh nổi điên tìm cô Tư Tư ăn thua đủ,
26:29cuối cùng bị cô ta đập gót dày vào đầu, chết tại chỗ.
26:31Quá đã, tôi ôm điện thoại chạy đi tìm vãn vãn khoe công,
26:34thế mà, lại không tìm được cô ấy.
26:36Tôi lật tung tất cả, nhưng hoàn toàn không có chút tin tức nào.
26:39Sao lại như vậy được?
26:40Vãn vãn, vãn vãn, em còn chưa kịp yêu anh.
26:43Sao em có thể biến mất như vậy?
26:44Cho dù em có trốn đến đâu, anh cũng sẽ tìm được em.
26:47Em đừng hòng thoát khỏi anh.
26:48Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận