Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Từ Bạn Cùng Phòng Thành Osin Bất Đắc Dĩ || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Bạn cùng phòng của tôi là Trương Lâm Lâm, là một cô gái ngoan điển hình.
00:03Không được ăn đồ ăn vặt ngoài đường, cũng không được yêu đương.
00:06Mẹ cô ấy còn xem tụi tôi như camera sống, bắt phải theo dõi cô ấy 24 trên 7.
00:10Về sau, Trương Lâm Lâm lén yêu đương rồi bị phát hiện.
00:12Cô ấy bị mẹ mình tắt thẳng mặt giữa đám đông, lôi về nhà để kiểm điểm.
00:16Nhưng cô ta lại đổ hết lỗi lên đầu tôi, bảo là do tôi rũ rũ khiến cô ta hư hỏng.
00:20Còn dọa báo công an bắt tôi, làm cả trường học nháo nhào.
00:23Không thể nhịn được nữa, tôi liền rán hết tất cả chuyện xấu cô ta từng làm lên mọi góc trong trường.
00:27Muốn làm lớn chuyện phải không, để xem ai làm lớn hơn ai.
00:30Trương Lâm Lâm là kiểu con gái ngoan hiền tiêu chuẩn, học giỏi, xinh xắn, dơ dất sinh hoạt rất điều độ.
00:35Nhưng lại có một người mẹ khiến ai nghe cũng thấy ngộp thở.
00:37Ngay ngày đầu nhập học, mẹ cô ta đã chủ động kết bạn ra lô với từng đứa tụi tôi.
00:42Bề ngoài thì bảo là để tiện liên lạc, sau này gửi đặc sản các kiểu.
00:45Nhưng thực chất là biến tụi tôi thành camera sống, ngày nào cũng hỏi han chuyện của Trương Lâm Lâm.
00:49Lâm Lâm dậy chưa? Hôm nay trời nóng, phiền tụi con nhắc con bé mặc áo thun trắng nhé.
00:53Lâm Lâm đang làm gì vậy? 10 phút trước cô nhắn tin mà nó chưa trả lời.
00:56Đèn bàn của Lâm Lâm là loại sạc pin, con bé hay quên, làm ơn tụi con để ý giúp.
01:00Lâm Lâm cứ thấy tin nhắn nhắc tới Lâm Lâm là tôi lại đau đầu.
01:03Ban đầu tôi còn nghĩ thôi thì cùng phòng với nhau, dáng nhịn một chút, nhưng mẹ cô ấy càng lúc càng quá đáng.
01:08Có khi Trương Lâm Lâm không trả lời tin nhắn thì bà ấy quay sang trách tụi tôi, có mỗi đứa nhỏ mà cũng không trông nổi.
01:13Tôi cạn lời, Trương Lâm Lâm đã 18 tuổi rồi, trong khi tôi đến tháng 4 năm sau mới đủ 18, ai mới là trẻ con đây.
01:19Về sao tôi không chịu nữa?
01:20Mỗi lần bà ấy nhắn tin, tôi đều trả lời đại, cháu không có ở phòng, hoặc cháu đang bận, cô đừng nhắn cháu nữa.
01:26Vài lần như vậy, bà ấy thấy tôi không hợp tác thì quay sang hành hạ đứa bạn cùng phòng khác của tôi.
01:30Hỏi gì cũng đòi báo cáo chi tiết, con yêu cầu bạn tôi tranh thủ dọn giường giúp con gái ngoan của bà ấy.
01:35Con gái cô là đứa con ngoan, từ nhỏ cô nuôi trong nhung lộ, không biết làm mấy việc tay chân.
01:39Bạn cùng phòng của tôi nghe vậy cũng ngớ người.
01:41Ý gì, con cô là công chúa, tụi này là người hầu chắc.
01:44Con ai mà chẳng được nuôi dạy đàng hoàng.
01:46Nhưng bạn tôi là kiểu người nhút nhát, không thích gây xung đột, chuyện gì cũng chọn nhịn.
01:50Tôi thì khỏi cần khách sáo, lập luôn một nhóm chat, kéo cả Trương Lâm Lâm và mẹ cô ta vào.
01:55Tôi nhắn tin trong nhóm.
01:56Cô ơi, Lâm Lâm ở trong nhóm này, sau này cô có gì cứ nhắn trực tiếp cho cô ấy nha, tụi.
02:00Cháu đâu phải sinh đôi dính liền, sao biết suốt con cô đang làm gì được.
02:04Cứ tưởng hai mẹ con không có gia lô của nhau luôn đó, ha ha.
02:07Cả hai mẹ con đều không trả lời.
02:09Sau đó, Trương Lâm Lâm có tới phòng xin lỗi tụi tôi, nói là mẹ cô ấy làm phiền mọi người, sau này cô ấy sẽ chú ý điện thoại nhiều hơn.
02:14Cô ấy xin lỗi rất chân thành, còn mua trà sữa cho từng đứa để tạ lỗi.
02:18Tôi cũng hơi ngại.
02:19Dù sao thì người gây chuyện là mẹ cô ấy, đâu phải bản thân cô ấy.
02:22Nghĩ tới việc cô ấy phải sống trong môi trường như vậy từ nhỏ, tôi cũng thấy tội nghiệp.
02:26Kết thúc huấn luyện quân sự, tụi tôi lần đầu đi ăn chung.
02:29Người muốn ăn lẩu, người đòi ăn đồ nướng, có người lại thèm ngỗng om nổi đất.
02:32Chỉ có Trương Lâm Lâm ngồi yên không nói gì.
02:34Tôi hỏi, Lâm Lâm, cậu muốn ăn gì?
02:37Cô ấy ngưng ác ngừng đầu, tôi không biết, những món các cậu nói, tôi chưa ăn bao giờ, gì cơ, ba đứa tụi tôi sốc muốn đứng hình.
02:43Thời đại này mà có người chưa từng ăn lẩu hay đồ nướng sao?
02:45Trong khi nhìn vẻ ngoài thì ra cảnh của cô ấy có vẻ còn tốt hơn tụi tôi.
02:49Mà tớ nói mấy món đó là đồ ăn rác, chỉ cho tớ ăn rau sạch không thuốc với thịt bò thôi.
02:53Vậy thịt heo cũng không ăn hả?
02:55Giò heo ngon cực luôn, một bạn cùng phòng ngạc nhiên hỏi.
02:58Lâm Lâm lắc đầu.
02:59Luận là loài ăn tạp, cái gì cũng ăn, nên thịt của nó là bẩn nhất.
03:02Nghe câu đó, ba đứa tụi tôi biểu cảm phải gọi là hết sức đặc sắc.
03:05Bảo sao giường của cô ấy chưa từng thấy xuất hiện snack hay nước ngọt,
03:08hãy rủ đi canteen là lại khéo léo từ chối.
03:10Thì ra lại là do mẹ cô ấy.
03:12Nhưng dù sao cũng là thói quen của gia đình người ta, tụi tôi cũng chẳng tiện nói gì.
03:16Cả đám lặng lẽ thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, không ai nhắc đến việc rủ cô ấy theo.
03:20Ai ngờ đến lúc sắp đi thì Lâm Lâm bỗng gọi với theo, trong mắt đầy vẻ mong chờ.
03:23Tớ muốn thử, có thể đi cùng các cậu được không?
03:26Tôi hơi trần trừ.
03:27Đi thì được thôi, nhưng nếu mẹ cô ấy phát hiện thì sao?
03:30Cô ấy giải thích kiểu gì, bà ấy liệu có đổ hết tội lên đầu tụi tôi?
03:33Chuyện này đâu chỉ đơn giản là đi ăn một bữa.
03:36Chưa kịp hỏi thì một bạn cùng phòng khác đã đồng ý rồi.
03:38Lâm Lâm vui mừng ra mặt, nhắn tin cho mẹ một cái cớ là có hoạt động câu lạc bộ.
03:42Cô ấy bịt kín mít rồi đi cùng tụi tôi ra ngoài.
03:44Tối hôm đó, sau khi ăn lẩu xong, Lâm Lâm bị tiêu chảy.
03:47Một đêm chạy vào nhà vệ sinh không biết bao nhiêu lần, lúc bước ra thì mặt trắng bệch như sắp xỉu.
03:52Tụi tôi bị cô ấy dọa cho muốn xỉu theo.
03:59Cô ấy dịu lại nhanh chóng.
04:02Từ nay nhất định không thể để cô ấy ăn ngoài nữa.
04:04Tôi nghiêm túc nhắc hai bạn cùng phòng còn lại.
04:06Đường ruột của cô ấy vốn đã quen với ăn uống thanh đạm, giờ đùng cái nạp vào toàn đồ cay nóng, sao mà chịu nổi.
04:11Lỡ xảy ra chuyện thì tụi mình đâu gánh nổi hậu quả.
04:14Hai người kia cũng sợ tái mặt, liên tục cợt đầu.
04:16Nói thế nào cũng không dám dắt Lâm Lâm đi ăn ngoài nữa.
04:19Nhưng Lâm Lâm thì không kiểm soát được bản thân.
04:21Mặc dù tôi hôm đó suýt nữa thì lòi ruột, nhưng cô ấy vẫn mơ mơ màng màng nhớ lại hương vị của lồng.
04:26Nóng nóng, cay cay, thơm nước mũi.
04:28Thấy tụi tôi không chịu dẫn đi nữa, cô ấy lén một mình trốn ra ngoài ăn.
04:31Không chỉ giấu mẹ, mà còn giấu cả tụi tôi, sợ lỡ tụi tôi vô tình nói hớ với bà ấy.
04:35Phải đến khi tôi phát hiện trong phòng hai vì thuốc tiêu chảy rỗng không mới biết mình bị qua mặt.
04:39Tôi khuyên Lâm Lâm nên từ từ, đừng ăn cay quá đột ngột, để ruột dạ có thời gian thích nghi, từ từ xây dựng khả năng chịu đựng.
04:45Thuốc dù gì cũng có hại, cô ấy nghe vậy cũng bắt đầu sợ, chuyển sang ăn luân phiên giữa rau và snack.
04:49Dần dần, đường ruột cũng đỡ hơn nhiều.
04:52Nhưng để tránh bị mẹ phát hiện, Lâm Lâm vẫn đều đặn đến giờ ăn là ra cổng trường lấy cơm mẹ gửi đến.
04:56Nghe nói để chăm sóc cho Lâm Lâm, mẹ cô ấy đã xin nghỉ việc ở quê, cho thuê nhà, rồi lên thành phố thuê luôn một căn gần trường học.
05:02Nghe xong tôi nghẹt thở luôn.
05:04Đây không phải tình yêu, mà là siềng xích.
05:06Nếu là tôi, chắc sớm muộn gì cũng phát điên.
05:08Sau 2 tháng học, trường tổ chức thi giữ kỳ.
05:10Không lâu sau, kết quả được công bố.
05:12Tối hôm đó, cả phòng đang gọi video nhóm với nhau, một bạn nhắc đến chuyện thi cử.
05:16Mẹ của Lâm Lâm tai rất thính, lập tức hỏi.
05:18Mấy đứa thi rồi à, kết quả sao rồi con?
05:21Nghe vậy, tôi lập tức quay sang nhìn Lâm Lâm.
05:23Hồi mới nhập học, trường có tổ chức thi xếp lớp tiếng Anh, Lâm Lâm được vào lớp A.
05:27Sau đó tụi tôi có hỏi nhau điểm thi đại học, cô ấy cao hơn tụi tôi tận 50 điểm.
05:31Tụi tôi có thể trốn tiết, nhưng cô ấy thì tiết nào cũng có mặt, còn ngồi bàn đầu ghi chép đầy đủ.
05:35Buổi tối còn học tới khi dãy giảng đường tắt đèn mới về phòng.
05:38Ấn tượng của tôi về Lâm Lâm luôn là kiểu học sinh gương mẫu, học giỏi, chăm chỉ.
05:42Vậy mà lần này kết quả lại tụt sốc không phanh.
05:44Toàn khối có 4 lớp, tổng cộng 130 sinh viên.
05:47Vậy mà cô ấy chỉ xếp hạng hơn 80.
05:49Cậu nghe nhầm rồi, bạn cung phòng của tớ nói là hồi cấp 3 có thi giữ kỳ, chứ đại học làm gì có cái đó.
05:54Cô ấy vừa nói vừa đeo tay nghe vào.
05:56Mẹ cô ấy tưởng thật, cũng không hỏi thêm gì nữa.
05:59Tối đó, sau khi đèn ký túc xa tắt, Lâm Lâm nhắn tin WeChat cho tôi, cầu xin tôi đừng kể chuyện thi cử với mẹ cô ấy.
06:04Nếu bà ấy biết chắc đánh chết tớ mất.
06:06Tôi đọc xong mà thấy trong lòng hơi khó chịu.
06:08Cô ấy nói vậy nghe như thế tôi là gián điệp nằm vùng giữa cô ấy và mẹ mình vậy.
06:12Tôi chẳng rảnh mà chen vào mớ cảm xúc dối giắm méo mó của nhà người ta.
06:16Yên tâm đi, mấy chuyện này không liên quan gì tới tớ cả.
06:18Tôi nhắn lại cho cô ấy một câu chấn an rồi tắt điện thoại đi ngủ.
06:22Lại đến cuối tuần, tụi tôi trong phòng bàn nhau đi ăn một bữa hoành tráng.
06:25Tiểu Văn, đứa thích ghi lại nhật ký cuộc sống, vừa bày đầu vừa chọc gạo tụi tôi, còn dựng điện thoại quay video lại.
06:30Đúng lúc đó, Lâm Lâm, người lẽ ra hôm nay phải về nhà, bất ngờ đẩy cửa bước vào.
06:34Hôm nay mẹ tớ cho phép tớ đi chơi với các cậu rồi, chỉ cần không ăn đồ trên dầu là được.
06:39Trong lòng tôi cảm thấy hơi lạ, mẹ cô ấy dễ tính vậy sao?
06:42Nhưng đã nói vậy rồi thì cứ đi thôi.
06:48Lâm Lâm bỗng nhiên bảo là làm rơi đồ, không đi được nữa.
06:51Tôi đề nghị cả nhóm cùng quay lại giúp cô ấy tìm, nhưng cô ấy vội vàng xua tay.
06:54Không cần đâu, tớ cũng chưa thấy đói, để hôm khác đi cùng các cậu vậy.
06:58Xe vừa dừng, cô ấy đã nhanh chóng chạy xuống như thể tụi tôi là dịch bệnh vậy.
07:01Tiểu Văn cao mày, mấy cậu không thấy Lâm Lâm có gì đó kỳ kỳ sao.
07:05Một bạn cùng phòng khác biểu môi, có người mẹ như vậy, không kỳ mới lạ đấy.
07:08Tụi tôi ba đứa cũng không để bụng chuyện đó.
07:10Ăn buffet bò bít tết xong, cả đám vừa liếm kem vừa thong thả về lại trường.
07:14Ai ngờ vừa bước vào ký túc xá, liền thấy mẹ Lâm Lâm đang túm tóc con gái mình, kéo lê trên hành lang như lôi bao rác ra ngoài.
07:20Cô quản lý ký túc xá đứng bên cạnh khuyên can mãi, suýt nữa thì nhảy dựng lên vì lo.
07:24Lâm Lâm khóc đến mức lớp trang điểm lem hết cả mặt, lúc này tôi mới nhận ra hôm nay cô ấy có trang điểm.
07:29Tao một tay nuôi mày lớn lên, cực khổ đủ đường chỉ mong mày khỏe mạnh, đừng giống cái thằng cha chết sớm của mày mà chịu khổ.
07:34Vậy mà mày giấu tao đi ăn mấy thứ rác rưỡi ngoài đường.
07:37Tao dạy mày từ nhỏ phải biết tự trọng, yêu đương thì phải nói với bố mẹ, lời tao nói mày coi như gió thổi qua tay đúng không?
07:42Mày không muốn tao sống yên ổn thì tao cũng không để mày sống yên đâu.
07:46Lâm Lâm vừa khóc vừa bám lấy tay mẹ.
07:48Mẹ, mẹ ơi, con sai rồi, mẹ đừng như vậy mà.
07:51Có người định tiến lên căn ngăn thì bị mẹ cô ấy vung tay tát thẳng vào mặt.
07:54Cút, chuyện nhà tao liên quan gì tới mày hả?
07:56Tôi định bước tới giúp nhưng khựng lại ngay lập tức.
07:59Giờ mà lao vào chẳng khác gì dâng đầu chịu trận.
08:01Rõ ràng bà ấy đã phát điên rồi.
08:03Cả ba đứa tụi tôi im lặng nép sát vào tường.
08:05Lâm Lâm cứ thế bị mẹ lôi đi lào đảo, vừa kéo vừa chửi rùa bằng đủ thứ ngôn từ thô tục.
08:10Vãi thật, mẹ cô ấy bị tâm thần chắc luôn rồi.
08:12Tiểu Văn mất một lúc mới phản ứng lại được.
08:14Sao có thể đối xử với con gái mình như vậy chứ?
08:16Ai mà chẳng ăn chút đồ vặt?
08:18Liệu bà ta có đổ hết lỗi lên tụi mình không?
08:20Khó nói, một đứa con gái vốn ngoan ngoãn tự dưng nổi loạn.
08:22Bà ta nhất định sẽ muốn tìm một lý do.
08:24Và lý do đó chỉ có thể là tụi tôi.
08:27Vớ vẩn thật, nếu bà ta dám chửi tôi như vậy, tôi sống chết cũng phải làm cho ra lẽ.
08:31Một bạn cùng phòng bực tức nói.
08:32Ba đứa vừa trò chuyện vừa mở cửa bước vào phòng.
08:34Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cả bọn sững sờ.
08:37Không chỉ bàn của Lâm Lâm bị đập tan tành, mà cả bàn của ba đứa tụi tôi cũng không thoát.
08:41Tất cả đồ đạc bị hất tung xuống đất, cái gì dẫm nát được thì dẫm, cái gì đập vỡ được thì đập.
08:45Hũ kem dưỡng ra cao cấp tôi vừa mới mua, còn chưa kịp mở nắp đã lên đường về trời.
08:49Tụi mình chụp ảnh lại làm bằng chứng trước đã, rồi báo với thầy cố vấn, tôi hét lên.
08:53Thật ra tôi định báo công an, nhưng lại sợ nếu thầy cố vấn chưa biết chuyện mà mình tự ý báo cảnh sát thì sẽ gây rắc rối cho trường và cho chính mình.
09:00Giờ cứ xem thái độ giải quyết của nhà trường thế nào rồi mới tính tiếp.
09:03Chẳng bao lâu sau, thầy cố vấn vội vã từ nhà chạy đến.
09:06Thầy gọi cho mẹ của Lâm Lâm mấy cuộc mới chịu bắt máy, hỏi trước về chỗ ở hiện tại của.
09:10Lâm Lâm rồi bắt đầu nói đến chuyện bồi thường.
09:12Đầu dây bên kia, bà ta vẫn đang tức giận, hét toáng lên.
09:15Trả tiền là được chứ gì, đừng có gọi cho tôi nữa.
09:18Nghe thì hay đấy, nhưng tiền đâu, bao nhiêu, bao giờ trả.
09:21Chưa nói xong đã tự động cúp máy cái rụp.
09:23Tôi tức điên, định gọi công an, nhưng thầy cố vấn hết lời khuyên can.
09:26Thầy bảo sẽ giải quyết ổn thỏa, bảo tụi tôi chờ thêm một chút.
09:29Hai bạn cùng phòng cũng can tôi, thôi, nhịn đi.
09:32Nhịn nhịn nhịn, nhịn như rùa ninja ấy.
09:34Tôi thì không nhịn nổi nữa rồi.
09:35Nhưng đúng lúc đó, thầy cố vấn chuyển khoản cho tôi 5 triệu,
09:37nói đó là tiền mẹ Lâm Lâm tạp ứng để bồi thường.
09:40Tôi mới đi làm được một năm, cô cho tôi gọi điện về nhà hỏi trước được không?
09:43Coi như tôi xin cô đấy.
09:45Tôi nhất định sẽ cho các cô một câu trả lời thỏa đáng,
09:47tối nay cứ ngủ ngon đã nhé.
09:48Thấy thầy cố vấn hạ giọng cầu xin như vậy,
09:50lửa giận trong tôi cũng nguội đi đôi chút.
09:52Tôi chỉ cho một ngày, tôi đợi đúng một ngày.
09:54Thầy cố vấn thở phào, cảm ơn rồi rời đi.
09:57Tôi cứ tưởng đến đây là xong chuyện rồi.
09:59Không ngờ đúng 12 giờ đêm, tôi nhận được cuộc gọi thoại từ mẹ của Lâm Lâm.
10:02Tôi cứ tưởng Lâm Lâm xảy ra chuyện gì,
10:04chưa kịp định thần đã cuống cuồng bắt máy.
10:06Kết quả là bị mắng một trận tơi bời ngay lập tức.
10:08Con đàn bà mặt dày nhà cô làm hư con gái tôi.
10:11Có phải cô ghen tị với nó nên cố tình dụ nó ăn đồ rác để nó nổi mụn không?
10:14Tôi hỏi cô, ai cho phép cô dẫn nó đi chơi cuối tuần, ai cho phép hả?
10:18Nếu nó bị cưỡng hiếp ngoài đường thì ai chịu trách nhiệm, cô chịu được không?
10:21Mấy đứa mất dạy như các cô còn suối con tôi hút thuốc, yêu đương, đi nhà nghỉ.
10:25Tôi không chỉ sẽ nói với thầy cố vấn của các cô,
10:27mà con sẽ gọi cho mẹ cô để cả trường biết bộ ba chưa chẽn các cô là hạng người gì.
10:31Tôi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì bà ta đã cúp máy cái rục.
10:34Mãi đến lúc sau tôi mới dần tiêu hóa được những lời bà ta nói, vừa lỗ bịch vừa phi lý.
10:38Rồi cơn giận cũng ập tới.
10:40Tôi sống 17 năm rưỡi trên đời, chưa bao giờ bị ai mắng thậm tệ như thế.
10:43Muốn dạy con thì dạy, mắc gì lôi tôi vào mà vu khống.
10:46Tôi không phải kiểu dễ bắt nạt, liên gọi lại cho bà ta.
10:49Không bắt máy, tôi gửi luôn tin nhắn thoại.
10:51Biết người ta là con gái bà, không biết lại tưởng bà nuôi chó trong phòng tụi tôi.
10:55Chó còn được đi dạo hít gió, còn bà thì...
10:57Bà thử nhìn lại bản thân đi, ra đâu rồi mà không biết xấu hổ.
11:00Nếu thật sự tôi xúi con gái bà làm mấy chuyện đó,
11:02thì tối nay bà đã bị xe cán chết rồi.
11:04Có bản lĩnh thì mua luôn cái trường này cho con gái bà ở một mình.
11:07Không làm được thì ngậm miệng sống cho giống con người đi.
11:09Bà đi khám khoa thần kinh với tiết nhiệu chưa?
11:12Nước tiểu chắc trào ngược lên não rồi hả? Đồ não tàn.
11:14Tôi nói năng càng lúc càng khó nghe,
11:16chửi câu nào cũng kèm ba với mẹ như đúng rồi.
11:18Chẳng mấy chốc đã khiến mẹ của Lâm Lâm bị tôi mắng đến mức tức điên, mất kiểm soát.
11:22Lúc đó, đoạn chát giữa hai chúng tôi đúng nghĩa là đỉnh cao drama,
11:25nếu đang lên mạng xã hội chắc chắn sẽ bị cấm vĩnh viễn vì quá gắt.
11:28Trong suốt lúc cãi nhau, bà ta cứ lặp đi lặp lại mấy câu kiểu con gái đi chơi sẽ bị cưỡng hiếp,
11:32đúng kiểu nguồn từ độc hại vô lý.
11:33Nói chuyện với một người đầu óc không có logic đúng là mệt mỏi.
11:36Tôi bật chế độ im lặng với quy chắc của bà ta,
11:38quay người đi ngủ, mặc kệ bà ta bên kia tự xướng tinh thần.
11:41Dự tính sáng hôm sau tỉnh dậy sẽ phản đòn một cú ra trò.
11:44Kết quả, vừa mở mắt đã thấy trời sập.
11:46Ảnh đại diện của tôi bị lôi lên tường tỏ tình ẩn danh của trường,
11:49kèm theo một bài viết dài cả ngàn chữ công khai chửi bới,
11:51tô cáo tôi rụ rỗ lâm lâm hư hỏng, bắt nạt cô ấy trong ký túc.
11:54Cả bài viết chỉ gói gọn trong bốn chữ, vớ vẩn hết sức, toàn là nói xạo.
11:58Thế nhưng vì giọng văn quá chân thật và đầy cảm xúc,
12:00nên không ít người lạ không biết rõ sự tình đã nhào vào chửi tôi như đúng rồi.
12:04Một vài người đứng ra phản đối việc công khai thông tin cá nhân như vậy,
12:06nhưng lời họ nhanh chóng bị dìm trong đống bình luận phẫn nộ.
12:09Cùng lúc đó, lớp trưởng nhắn tôi rằng lâm lâm đã sinh nghỉ một tuần,
12:12bảo tôi đến gặp thầy cố vấn lấy giấy phép để nộp cho quản lý ký túc giá.
12:15Tôi thức đến mức chóng váng.
12:17Giờ còn muốn tôi đi lo hộ giấy tờ giúp cô ta.
12:19Định coi tôi là con dối thật à?
12:21Hai bạn cùng phòng cũng lần lượt tỉnh dậy.
12:23Tôi kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra,
12:24cả hai sợ đến ngây người, vội vàng vào tường tỏ tình kiểm tra.
12:27Thấy chỉ có ảnh tôi bị lôi lên thì rõ ràng nhẹ nhõm thấy rõ.
12:30Tôi lạnh người, cảm giác như bị phản bội.
12:32Lúc tiểu văn bị mẹ lâm lâm mắng, tôi là người đứng ra bênh vực.
12:35Lúc triệu lệ na không hỏi ý kiến ai,
12:37tự ý dẫn lâm lâm đi ăn lẩu, tôi cũng không nói nặng một câu.
12:40Mà cuối cùng, lâm lâm lại chỉ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
12:43Thấy tôi im lặng, hai người kia lúng túng cười trừ.
12:45Lâm lâm đúng là hai mặt, trước mặt một kiểu, sau lưng lại là người khác.
12:49Bị mẹ phát hiện chuyện gì cái là lật mặt đổ hết tội lên người khác.
12:52Kinh thật, tụi mình còn từng thấy tội nghiệp cô ta nữa chứ.
12:55Thấy tôi vẫn không phản ứng, hai người liếc nhau rồi hỏi.
12:57Kinh khinh, cậu định làm gì bây giờ?
12:59Tôi định làm gì ư, chuyện tới nước này rồi mới hỏi tôi sao.
13:07Đại diện chỉ có mình tôi bị tung lên, nhưng trong bài viết thì cả ba chúng tôi đều bị lôi vào.
13:11Nói trắng ra, tụi tôi đã bị buộc chung lên một con thuyền.
13:14Tạm thời liên hệ admin tường tỏ tình, bảo họ xóa bài trước đã.
13:17Tiểu Văn, cậu biết dựng video đúng không?
13:19Tớ gửi cậu toàn bộ tin nhắn, à mà còn clip gốc lần trước cậu quay vlog vẫn còn chứ.
13:23Cái đó quan trọng lắm.
13:24Lê Na, cậu điều tra xem bạn trai lâm lâm học khoa nào.
13:26Không tìm ra cũng không sao, cô ta giấu kỹ vậy cũng không muốn ai biết.
13:30Cả hai gật đầu rồi hỏi tôi.
13:32Còn cậu thì sao?
13:33Tớ đi làm bảng tố cáo, in màu 500 bản.
13:35Quả nhiên, mọi chuyện không dễ như tụi tôi tưởng.
13:38Admin tường tỏ tình không chịu xóa bài, còn giả vờ đạo đức, nói là đang thực hiện công lý.
13:42Công lý cái đầu ông ấy.
13:43Tôi liền hỏi lại.
13:44Vậy thì tôi được đăng bài đáp trả chứ?
13:46Admin tường tỏ tình lấy lý do tụi tôi có ý đồ xấu để từ chối bài đăng phản hồi của tôi.
13:51Vô lý hết sức.
13:52Ông là admin tường tỏ tình, chẳng phải nên trung lập và công bằng sao?
13:55Dựa vào tôi nghĩ, tôi cảm thấy là có quyền muốn làm gì thì làm à.
13:58Xem ra, con đường đăng phản bác ở tường tỏ tình đã bị chặn hoàn toàn.
14:02Tiểu văn đã dựng xong video, tôi lập tức đăng lên Duzin, co gắn kèm tên trường.
14:06Ai thấy được thì thấy, lan tỏa được đến đâu hay đến đó.
14:08Trọng điểm vẫn là tấm poster siêu to khổng lồ của tôi.
14:11Thế là trong đêm tối trời gió lớn, ba đứa tụi tôi lén lút tập kết ở phía sau núi của trường, đợi đến sau giờ tắt đèn mới bắt đầu hành động.
14:17Từ con đường mòn sau núi rán tới dãy phòng học Abers, rồi đến tỏa thí nghiệm Nghĩa Phu, nhà thi đấu, ký thúc xa Abers.
14:23Nhìn từ xa, trong bóng đêm đặc quánh, hiện lên từng mảng đỏ trói lóa.
14:26Đó là hai chữ vu khống to đùng.
14:28Tấm poster này là tâm huyết của tôi, nên chính là ảnh chụp chung của Lâm Lâm và mẹ cô ta.
14:31Tôi lấy trộm từ album bạn bè của bà ấy.
14:34Tôi làm mờ hình nền, rồi trông lên giày đặt tin nhắn và ảnh chụp màn hình làm bằng chứng.
14:38Mẹ cô ta bắt tụi tôi làm ô xin cho Lâm Lâm.
14:40Lâm Lâm và xin tôi đừng mách mẹ, bà mẹ dình mò quyền riêng tư người khác, phá hoại tài sản cá nhân tụi tôi, rồi cả những tin nhắn mắng chửi tôi giữa đêm khuya.
14:47Cuối poster có đính kèm mã quý giờ, quét vào là mở được video trên du dinh của tôi ngay.
14:51Lúc làm cái này, tôi cứ nghĩ.
14:52Bà ta để lại từng ấy bằng chứng mà còn dám đòi báo công an bắt tôi cơ đấy, gan bà to thật.
14:57Dán xong 500 tờ, đã gần 2 giờ sáng.
15:00Tụi tôi leo tường chui ra khỏi trường, tìm một khách sạn ngủ qua đêm, còn tranh thủ tắm gội sạch sẽ, thoải mái cực kỳ.
15:05Chỉ chờ ngày mai bùng nổ thôi.
15:07Sáng hôm sau, điện thoại tôi đỏ lè với 99 thông báo.
15:10Cô gọi thì nổ tung, chủ yếu là từ thầy cố vấn và lớp trường.
15:13Kêu tụi tôi tới văn phòng gặp gấp.
15:15Tôi không thèm để ý, cùng lắm thì bị kỷ luật, chứ đuổi học chắc, mơ đi.
15:18Không liên lạc được với tôi, tụi họ cuống lên, quay sang gọi cho mẹ tôi.
15:22Tôi kể lại toàn bộ sự việc cho mẹ, mẹ im lặng một lúc, rồi mang lớn qua điện thoại.
15:26Con gái mẹ mà phải chịu ớt ức vậy hả? Đám kia là cái thứ gì?
15:29Kinh khinh, mẹ ủng hộ con tới cùng, chọc cho mẹ con nhà đó tức chết luôn cho mẹ.
15:33Đấy, hỏi sao tôi gan lì như vậy, là vì tôi có người mẹ dám đứng về phía mình.
15:37Rất nhanh sau đó, có người kể chuyện này cho Lâm Lâm biết.
15:39Cô ta gọi video cho tôi, tôi nhận máy.
15:42Ở đầu dây bên kia, Lâm Lâm né tránh ánh nhìn, thu người co do trong góc, giọng nói nhỏ xíu như đang lên lút gọi.
15:47Tôi để ý thấy một bên má cô ta xưng đỏ lên rõ ràng, mắt thì khóc xưng hút như quả óc chó.
15:51Trông thật tội nghiệp, nhưng ai thấy tội cho tôi?
15:54Kinh khinh, tớ xin cậu, tớ xin lỗi cậu rồi, cậu tha cho tớ lần này đi.
15:57Tôi khó hiểu, tha gì cơ, tớ chỉ đang chứng minh sự trong sạch của mình, chứ đâu có làm gì cậu.
16:02Nhưng mà, nhưng mà, cô ta ấp úng, mắt rưng rưng, nếu cậu không giúp, mẹ tớ sẽ đánh trên tớ mất.
16:07Tôi dứt khoát, không nhân nhượng, không.
16:09Không những không giúp, tớ còn muốn mẹ cậu viết thư xin lỗi tay, dán lên bảng thông báo của trường.
16:13Nếu cậu định thuyết phục tớ, thì khỏi phí công.
16:16Nói rồi tôi tắt luôn cuộc gọi.
16:17Tôi đọc tiểu thuyết nữ chính ngược tâm nhiều rồi, mấy người thích làm thánh mẫu thường chẳng có kết cục gì tốt.
16:22Kinh khinh, nhanh lên coi này, tường tỏ tình lại đăng cái gì bậy bạ nữa kìa, một bạn cùng phòng đột nhiên hét lên.
16:27Tôi bấm vào xem thử.
16:28Không tin được, chúng nó đăng ảnh tiểu văn đăng hôn bạn trai.
16:31Tiêu đề là, trường học là nơi để học hay nơi để yêu đương.
16:34Bình luận thì đúng là tinh hoa nhân loại.
16:36Oe oe oe.
16:37Đói khát thế thì đi thuê phòng đi, định làm luôn tại chỗ chắc.
16:40Chắc tôi bị mọc lẹo mắt rồi.
16:42Nghe nói đây là một trong những người liên quan đến vụ bắt nạt gần đây, có ai biết nội tình không?
16:45Tôi coi hết mấy cái poster rồi, rõ ràng là lỗi của Trương Lâm Lâm.
16:48Thời đại nào rồi mà còn bay cho tiểu thư đến rồi, mọi người phải quỳ xuống liếm gót.
16:52Tường tỏ tình còn ghim bình luận của mình lên đầu.
16:55Người gửi tin nhắn nói rằng anh ta vẫn còn rất nhiều hình ảnh như thế này.
16:58Nếu ai còn định đảo trắng thay đen, anh ta không ngại tung hết ra.
17:01Tiểu văn oa một tiếng bật khóc.
17:03Giờ làm sao đây, khinh khinh?
17:04Tôi vừa nói đừng hoảng, thì cửa khách sạn vang lên tiếng gõ.
17:07Mở ra là, cảnh sát.
17:09Lý khinh khinh, tống tiểu văn, triệu lệ na, phải không?
17:11Có chuyện cần các em theo chúng tôi một chuyến.
17:14Lần đầu tiên trong đời tôi được ngồi xe cảnh sát.
17:16Tôi vẫn bình tĩnh hỏi.
17:17Anh cảnh sát ơi, tụi em làm gì sai vậy ạ?
17:20Anh ấy chỉ đáp.
17:24Hai gương mặt quen thuộc.
17:26Lâm Lâm và mẹ cô ta.
17:27Lâm Lâm chỉ liếc nhìn tụi tôi một cái rồi lập tức cúi đầu.
17:30Giả vờ không quen, ngồi nghịch ngón tay như đang lo lắng cực độ.
17:32Đó chính là biểu hiện của người đang hoảng.
17:34Còn mẹ cô ta thì khác.
17:36Vừa thấy tụi tôi làm mắt trợn trừng, gần như muốn phun lửa thiêu sống ba đứa tại chỗ.
17:39Cảnh sát lấy ra một tờ poster bị xé rách.
17:42Ba em là người làm cái này đúng không?
17:44Tôi gật đầu.
17:45Biết ngay mà, trẻ danh mà đầu óc như rắn độc.
17:47Hủy hoại tôi không sao, nhưng nếu các người làm hỏng đời con gái tôi, tôi liều mạng với các người.
17:52Tôi chỉ tay vào dòng chữ to trên poster rồi hỏi.
17:54Cô ơi, cô chưa từng đi học à?
17:56Hai chữ vu khống to tướng thế mà cũng không biết đọc à?
17:58Tất cả những gì đăng trên poster đều có bằng chứng đàng hoàng, nằm trong điện thoại tôi hết.
18:02Mà nói đi cũng phải nói lại, tôi có mưu mô như cái tường tỏ tình cô mới là lạ.
18:06Bà ta vung tay hét toáng lên.
18:08Tường tỏ tình cái gì, tôi không biết.
18:09Cô đừng có biện nữa.
18:11Con gái tôi kể hết với tôi rồi.
18:12Cô còn ra mùng cãi láo.
18:13Cảnh sát à, tôi thấy nên bắt bọn nó nhốt lại vài ngày cho tỉnh.
18:17Bà ta vừa gào, vừa lao nước miếng thẳng vào mặt tôi.
18:19Tôi lập tức lùi lại, suýt nôn mửa vì kinh.
18:22Cảnh sát đứng ra xoa rượu.
18:23Được rồi, được rồi, mời mọi người tới đây là để làm rõ mọi chuyện mà.
18:26Lý Kinh Kinh, bà ấy nói em đã đưa con gái bà ấy ra ngoài ăn uống, có đúng không?
18:30Lúc này, Triệu Lệ Na đột ngột lên tiếng.
18:32Sau khi kết thúc huấn luyện quân sự, tụi em rủ nhau đi ăn.
18:35Là chính Lâm Lâm nói muốn thử một lần nên tụi em mới đồng ý cho đi cùng.
18:39Nhưng mà tụi em chỉ ăn với cô ấy một bữa duy nhất, sau đó không hề đi đâu nữa.
18:42Cảnh sát gật đầu, vậy còn hút thuốc, yêu đương, đi nhà nghỉ các thứ.
18:46Tôi thấy ánh mắt anh ta chuyển qua nhìn tôi.
18:48Tôi còn chưa có bồ nữa là, tôi lấy đâu ra để giới thiệu cho cô ta.
18:51Nếu không phải bà này tôi chỉ thẳng vào mẹ Lâm Lâm, tôi còn chẳng biết cô ta có bạn trai luôn ấy.
18:55Nghe vậy, mẹ Lâm Lâm gào lên, cô nói láo.
18:58Lâm Lâm kể rõ ràng với tôi là chính cô nói, lên đại học mà không yêu đương thì coi như phí cả đời.
19:03Tôi dầm một cái đập tay xuống bàn, nhìn thẳng vào mặt Lâm Lâm.
19:05Là tôi nói câu đó hả, cậu chắc không?
19:08Lâm Lâm run dày gật đầu, khinh khinh, cậu không thể nói rồi phủi sạch được.
19:11Định dìm tôi tới cùng à, vậy tôi cũng chẳng cần giữ mặt mũi cho cô nữa.
19:15Tốt, thế thì lôi bằng chứng ra, nếu tôi thực sự rủ rỗ cậu yêu đương,
19:18còn rủ cậu đi nhà nghỉ, chẳng lẽ trong WeChat không có lấy một dòng tin nhắn nào sao?
19:22Là người thì lúc làm gì cũng phải nói chuyện với nhau chứ?
19:24Cô ta bối rối trong chốc lát rồi lấy lại bình tĩnh rất nhanh.
19:27Khinh khinh, chẳng phải cậu từng nói sợ mẹ tôi phát hiện nên đã xóa hết tin nhắn rồi sao?
19:31Tôi đã đoán trước được câu này.
19:33Lập tức quay sang mẹ cô ta.
19:35Cô nghe thấy chưa?
19:36Tiểu văn, đưa đoạn video cho họ xem, 12, may mà tôi còn biết đề phòng.
19:40Chạm xe buýt đầu tuyến nằm gần trường học, lúc ba đứa tôi ăn xong đang tản bộ ngang qua đúng đoạn đó.
19:44Vì vẫn còn sớm, tôi đề nghị đi điều tra đoạn camera giám sát lúc hôm nay Trương Lâm Lâm hoảng hốt bỏ đi, xem rốt cuộc là cô ta đã làm rơi cái gì.
19:51Camera giám sát không chỉ hình ảnh rõ nét mà âm thanh cũng nghe rành giọt.
19:54Trong khung cảnh ồn ào, vẫn có thể nghe thấy cô ta hét lên là làm rơi đồ nên phải quay lại.
19:59Còn tụi tôi hỏi có cần giúp gì không thì bị cô ta dứt khoát từ chối.
20:02Trương Lâm Lâm xuống xe ở đường Võng Kiều.
20:04Đó là khu thương mại cao cấp, có nhiều trung tâm hàng hiệu và khách sạn sang trọng.
20:07Sinh viên bình thường chẳng ai lại xuống ở khu đó cả.
20:10Tôi quay sang hỏi.
20:11Chẳng lẽ cậu tình cờ thấy cô ta đang sách túi hàng hiệu vừa mua xong, tay khoát tay một người đàn ông rồi cả hai cùng vào khách sạn.
20:17Nói xong câu đó, tôi cảm giác như mình vừa khai thông mọi huyệt đạo, mọi thứ bỗng sáng tỏ.
20:21Hóa ra là như vậy, tôi lầm bầm.
20:22Tiểu văn bên cạnh huyết nhẹ tôi.
20:24Sao thế?
20:25Tôi ngẩn đầu lên, nhìn chầm chầm vào mẹ của Lâm Lâm.
20:27Tôi cứ tưởng cô không biết, ai ngờ cô biết hết.
20:30Bất kể lý do gì, nếu là một người mẹ tận mắt thấy con gái mình tay trong tay một người đàn ông bước vào khách sạn, bản năng đầu tiên sẽ là chối bỏ.
20:36Nhưng khi cô đứng đó vài tiếng, rồi lại thấy con gái mình thay bộ đồ khác bước ra.
20:40Cô âm thầm bám theo họ, phát hiện hai người cùng xuống xe ở cổng trường, một vào ký túc nam, một vào ký túc nữ.
20:45Cô không nhịn được nữa, xông vào ký túc xá mắng chửi, vì biết rõ hai người họ đã lên giường.
20:49Cô không chấp nhận chuyện con gái quan hệ trước hôn nhân, cô cho đó là cưỡng hiếp.
20:53Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cô quyết định đổ hết lên đầu tụi tôi.
20:56Cho nên cô mới cứ lặp đi lặp lại chuyện ra ngoài chơi sẽ bị cưỡng hiếp, ép buộc chúng tôi phải chịu trách nhiệm thay.
21:00Ngay từ đầu cô đã lên kế hoạch đổ hết mọi thứ lên đầu tụi tôi rồi, thật ghê tởm.
21:04Trong mắt Trương Lâm Lâm và mẹ cô ta lóe lên tia bối rối, dù chỉ trong khoảnh khắc, bà ta bắt đầu la lối kiểu vô lý.
21:10Lúc nãy cô đòi tôi đưa ra bằng chứng, vậy cô có bằng chứng không mà nói như đúng rồi.
21:14Tôi cười khẩy.
21:15Bằng chứng à, cô đừng quên đây là đồn công an.
21:18Anh cảnh sát ơi, admin của tường tỏ tình trường em rất có thể là bạn trai của Trương Lâm Lâm.
21:22Hai ngày liền đăng bài vu khống tụi em mà còn không chịu gỡ xuống.
21:25Thậm chí còn dọa là vẫn còn nhiều hình ảnh tương tự, em nghi ngờ chính Trương Lâm.
21:28Lâm là người đưa mấy thứ đó cho anh ta.
21:30Nói tới đây, Trương Lâm Lâm cuối cùng cũng không nhịn được mà bật dậy.
21:33Cô nói bậy.
21:34Tôi lệnh nhạt đáp.
21:35Tôi nói bậy hay không, không phải do cô quyết định.
21:38Bây giờ tôi muốn lập hồ sơ, báo án chính thức.
21:40Nếu những gì tôi nói là thật, tôi không chỉ muốn hai người bị bẽ mặt toàn trường mà còn muốn mẹ con cô ngồi bóc lịch vài ngày.
21:45Bạn trai cô, tôi cũng không tha.
21:47Nét hoảng loạn trên mặt Trương Lâm Lâm không thể nào giả vờ được.
21:50Cô ta còn định cãi, nhưng khi mọi chuyện đã bị tôi đoán trúng gần hết thì có cãi cũng vô ích.
21:54Bất ngờ, mẹ cô ta bước tới, tắt cho cô ta một cái nảy lửa.
21:57Mày là cái đồ rác rười, tao nuôi mày ăn học đàng hoàng, mày lại dám làm bậy, không nghe lời tao.
22:02Mấy anh cảnh sát vội vàng chạy tới tách hai mẹ con họ ra.
22:05Tôi chỉ lạnh lùng đứng nhìn tất cả.
22:07Mọi chuyện ấm ý đến mức này hoàn toàn là do họ tự chúc lấy.
22:10Không còn gì nữa thì em có thể đi được chứ, tôi hỏi.
22:13Mẹ của Lâm Lâm đột nhiên lao tới, quy xuống trước chân tôi, khóc lóc và xin.
22:16Bố của Lâm Lâm mất sớm vì bệnh, một mình tôi cực khổ nuôi con bé lớn lên.
22:19Không có công cũng có khổ mà, tôi chỉ muốn nó sống đàng hoàng, mai này lấy được chồng tốt, tôi sai chỗ nào chứ.
22:24Tôi lùi lại một bước thật mạnh.
22:26Sự cực khổ của bà, liên quan gì tới tôi, tôi đâu phải là người bà nuôi lớn.
22:30Cứ bán bi kịch ra là xong à.
22:32Vậy thì đốt luôn luật pháp đi cho rồi, ai phạm lỗi thì chỉ cần khóc lóc là được tha hết à.
22:36À đúng rồi, trước khi bước ra khỏi phòng họp, tôi đột nhiên quay đầu lại.
22:39Đừng quên, đồ đạc trong ký túc bị bà đập phá, bà vẫn chưa đền bù đâu đấy.
22:43Ra khỏi phòng họp, Tiểu Văn và Triệu Lệ Na nhìn tôi với ánh mắt như fan gặp idol.
22:47Kinh khinh, đầu óc cậu nhanh thật, sao lại đoán ra được cái admin tường tỏ tình chính là bạn trai cô ta hay vậy?
22:52Dù kiểu gì tụi mình cũng sẽ chứng minh được mình vô tội, nhưng nhờ cậu mà giải quyết nhanh gọn, con đã đời nữa chứ.
22:57Đúng lúc đó, một anh cảnh sát bước ra, vỗ nhẹ vai tụi tôi.
23:00Dù gì Lâm Lâm cũng chỉ vừa mới lên đại học, mấy em có nghĩ đến chuyện hòa giải riêng không?
23:04Mẹ cô ấy đồng ý đến gấp 5 lần thiệt hại, con sẽ viết thư xin lỗi tay, dán công khai lên bảng tin của trường.
23:09Tôi nhìn anh ấy nghiêm túc.
23:11Ban đầu em có thể suy nghĩ, nhưng bây giờ thì không muốn nữa rồi.
23:14Em muốn họ phải nhận đúng hậu quả.
23:16Nếu không thì mẹ em cũng sẽ đau lòng vì em.
23:18Anh cảnh sát không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lại phòng họp.
23:21Gần đến kỳ thi cuối kỳ, mọi chuyện cũng dần chìm xuống.
23:24Ai cũng lao vào ôn tập thi cử.
23:25Nhà trường tổ chức lại đội ngũ quản lý tường tỏ tình, đồng thời cũng đăng bài xin lỗi chính thức cho tụi tôi.
23:30Thư xin lỗi viết tay của trường Lâm Lâm và mẹ cô ta được dán công khai trên bảng tin suốt nửa học kỳ,
23:34đến kỳ thi giữa kỳ của học kỳ sau mới bị gỡ xuống.
23:37Mức xử lý đó, tôi hoàn toàn hài lòng.
23:39Lâm Lâm và mẹ cô ta bị tạm giam một tháng, tổng cộng tiền bồi thường và tiền phạt là hơn 20 triệu đồng.
23:44Còn bạn trai cô ta thì bị giam 3 ngày, phạt thêm 1 triệu.
23:47Sau đó, chương Lâm Lâm làm đơn xin nghỉ học.
23:49Ngay trong kỳ thi, cô ta lặng lẽ thu dọn đồ đạc và rời khỏi trường.
23:52Còn tôi thì, chính thức nổi tiếng.
23:54Không ai trong trường dám động vào tôi nữa.
23:56Dù danh tiếng có hơi bị hác hóa, nhưng cuộc sống như vậy, khất đã đời.
23:59Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo