Truyện Audio Hay || Tình Yêu Sau Giờ Học Nhảy || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Trong lúc tìm tài liệu, tôi vô tình lướt trúng một bài đăng đăng hot dần dần. Yêu phải cô giáo dạy nhảy của con gái thì phải làm sao? Tò mò. Tôi bấm vào đọc. Đúng như tiêu đề. Cô ấy còn là bạn thân của vợ tôi. Tôi cảm giác cô ấy cũng thích tôi. Cảm giác này khiến tôi không thể nào dừng lại được. Cô ấy cũng có gia đình. Tôi thật sự muốn đổi vợ mình cho chồng cô ấy. À, mọi người cho tôi xin chút lời khuyên. Làm sao ly hôn để vợ tôi ra đi tay trắng? Bình luận phía dưới nổ tung.
00:25Vãi trường. Đến cả cô giáo của con gái mà cũng dám ăn. Đã thế còn là bạn thân của vợ. Gan mày to thật đấy. Cô giáo dạy nhảy chắc dáng xịn lắm nhỉ? Nếu là tao chắc cũng khó kiềm nổi. Cho xin tấm hình đi. JPG càng tốt. Hoặc ly hôn cưới cô ta. Hoặc sẵn sàng bị lộ. Tao khuyên mày cưới luôn đi. Chứ giấu sao nổi. Ơ khoan. Mấy người đọc kỹ chưa? Cô giáo cũng có chồng mà. Gướng thật. Đã ngoại tình còn tính để vợ trắng tay. Mày không chết đi cho xong chuyện à? Không lâu sau. Chủ bài viết đăng một bức hình gợi cảm của cô gi
00:55nhảy không lộ mặt. Tôi nhìn chằm chằm. Máu trong người như đông lại. Bộ váy Latin trên người cô ta chính là bộ mà tôi từng tặng cho bạn thân mình. Tôi lập tức mở WeChat của chồng cô ấy. Này, có một chuyện tình cảm tôi nghĩ chúng ta cần phải nói rõ với nhau. Giang tắc trả lời tin nhắn rất nhanh. Ý gì đây? Ôn thi tình. Em gửi nhầm tin rồi chứ gì? Lỡ để cố minh nhìn thấy. Anh bị đánh chết mất. Tôi vội nhắn lại một câu. Xin lỗi nhé. Em gửi nhầm thật. Ngay sau đó, Giang tắc gửi hẳn một sticker hình cú đá bay. Lần sau mà gửi nhầm nữa. Vợ anh
01:25em thấy rồi gây chuyện với anh. Em phải chịu hết trách nhiệm đấy. Nhìn chằm chằm màn hình. Tôi bỗng bật cười. Nhưng càng cười, nước mắt lại càng rơi xuống. Anh ấy có danh giới rõ ràng đến vậy. Thế mà không hề biết vợ mình đã sớm phản bội anh. Nhưng tôi thì có khác gì đâu. Nếu không phải vừa rồi lên tiểu hồng thư để tìm tài liệu, chắc tôi cũng không bao giờ ngờ nổi cố minh ngoại tình. Dù gì thì anh ta và tôi luôn được coi là cặp đôi mẫu mực trong giới. Ảnh đại diện là hình cả gia đình ba người. Ghim trên đầu là hình tôi. Ảnh bìa WeChat cũng là tôi. Thậm chí,
01:55của anh ta đều là hình hai mẹ con tôi. Bạn bè con từng đùa. Thì tình, trong nhóm bọn mình chắc chỉ có cậu là hạnh phúc nhất. Cố minh tốt với cậu vậy. Cả thế giới đàn ông có ngoại tình thì anh ấy cũng không bao giờ ngoại tình đâu. Cô bông đùa như còn vong vẳng bên tai, giờ lại bị bài đăng kia xé vụn. Tôi đâu chỉ dựa vào mỗi bộ váy Latin để khẳng định đó là Mạnh Linh Hà. Mà bởi vì những lời cố minh nói, câu nào cũng chẳng nhắc đến tên cô ta, nhưng câu nào cũng đang nói về cô ta. Con gái tôi đã đến phòng tập của Mạnh Linh Hà học nhảy suốt nửa năm nay
02:25anh ta chẳng thèm đi đón con lấy một lần. Từ lần anh ta đi đón con hai tháng trước, mọi chuyện bắt đầu trượt dài không phanh. Không chỉ mỗi lần đều hăng hái đi đưa đón, người vốn chẳng bao giờ có kiên nhẫn như anh ta còn chịu ngồi lì trong phòng tập, cùng con gái xem chọn cả buổi học, đợi đến khi tan lớp mới đón con về. Lúc đó, tôi còn ngây thơ nghĩ rằng ừm, chắc anh ta rắc ngộ rồi, bắt đầu bật chế độ ông bố tận tụy, toàn tâm toàn ý bên con. Bây giờ nghĩ lại, hoàn toàn không phải vậy. Mỗi ngày đưa con về, anh ta lại nằm dài ra, dán mắt vào điện thoại, đôi
02:55vào màn hình, có gỡ cũng không ra nổi. Là tôi sơ ý. Có lẽ ngay từ lúc ấy, hai người họ đã bắt đầu nhắn tin thâu đêm suốt sáng rồi. Tôi hận đến mức chỉ muốn lao thẳng đến công ty cố minh để hỏi cho ra nhé. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện nếu lật bài lúc này, toàn bộ tài sản của anh ta rồi cũng phải chia đôi, trong lòng tôi lại thấy vô cùng không đáng. Bước chân vừa nhất lên liền chậm dãi thu về, ngồi xuống sofa, tay run dậy, tôi mở tài khoản tiểu hồng thư của cố minh. Anh ta đã đăng vài bài từ lâu rồi, không ngoại lệ, tất cả đều liên quan đến Mạnh Linh Hà.
03:24Lần đầu tiên thấy con gái biết nhảy đẹp đến vậy, ảnh chụp trông như đang tập trung vào con gái, nhưng tiêu điểm rõ ràng lại đặt trên người phụ nữ mặc bộ váy Latin gợi cảm Mạnh Linh Hà đứng trước mặt con. Thì ra nhảy Latin khó thế này, vất vả cho cô giáo quá ngã. Đính kèm là tấm hình Mạnh Linh Hà đang một mình ép chân trước gương, ngực ưỡn, cằm nâng, tỷ lệ eo hồng hoàn hảo cùng bầu ngực đầy đặn khiến người ta không thể rời mắt. Vì anh ta không ghi rõ, những bài đăng này hầu như chẳng ai quan tâm, lượt tương tác cũng lẹt đẹ
03:54Chỉ sau hơn 10 phút, phần bình luận đã nhảy vọt thêm mấy chục cái. Blogger, tôi khuyên anh nên tử tế với vợ mình đi. Anh có nghĩ đến chuyện nếu vợ anh thấy được thì sao không? Dưới ánh mặt trời chẳng có gì mới mẻ, lúc nào cũng có đàn ông ngoại tình, và lần sau lại càng lỗ hơn lần trước. Thử đặt mình vào vị trí vợ anh ta xem tôi mà là cô ấy, tôi sẽ gọi taxi đi ngay lập tức, hoặc tìm thẳng chồng của Tiểu Tam nói chuyện cho ra lẽ. Một là ly hôn để hai người đến với nhau, hai là cùng nhau xử đẹp đôi cẩu nam nữ này. Người trên buồn cười quá, nhỡ đâu vợ người ta biết từ
04:24Mà còn yêu điên cuồng thì sao? Có khả năng chúng ta chỉ là một phần trong trò chơi tình ái của bọn họ không? Blogger ơi, anh làm drama câu view kiểu này, bố mẹ anh biết thì sao? Cô Minh tức điên, lập tức trả lời một câu. Câu view cái đầu cậu ấy, đây là chuyện tôi thật sự đang gặp và đang đau đầu tìm cách giải quyết. Không góp được ý gì thì đừng ở đây làm nhảm. Anh ta còn bổ sung thêm, tôi thật sự rất yêu cô ấy. Mọi người cho tôi chút lời khuyên, làm thế nào để ly hôn mà khiến vợ tôi phải ra đi tay trắng đây?
04:51Chính câu trả lời đó của hắn đã chọc giận hàng loạt nữ netizen. Đồ cạn bá, sao mày không chết quách đi cho rồi? Nằm mơ giữa ban ngày, còn đòi để vợ ra đi tay trắng nữa chứ? Tao mà là vợ mày, tao đã tống thẳng mày sang chỗ hồng ra ra rửa cái mông cho tỉnh người ra rồi. Đồ đàn ông hèn hạ, mong có ngày bị chồng của tiểu tam bắt gian tại giường, đập gãy luôn cái thứ để nối rõi tông đường của mày đi. Ghê tẩm hết sức. Ngay sau đó, có người hò hét. Mau vào xem đi, có người đã chụp màn hình bài viết này rồi đăng bài cảnh báo tránh xét đây này. Đường link đây.
05:21Tôi tróng váng netizen bây giờ đúng là lợi hại thật sự. Lập tức copy link. Trước mắt tôi hiện ra một bài đăng khác. Kéo người vào. Bài cảnh báo đây. Quý cô sống ở khu minh nho. Hoài xuyên chồng chị đang ngoại tình với cô giáo dạy nhảy của con gái chị đấy. Cô giáo này dạy Latin. Nửa năm trước con gái chị mới được gửi đến học. Cô ta còn là bạn thân của chị. Đã vậy cũng có chồng rồi. Mọi người đẩy bài này lên top giúp tôi với. Phần bình luận cũng bùng nổ. Rất nhiều người kéo sang từ dưới bài đăng của cô mình.
05:47Từ bài gốc qua đây. Mọi người mau đẩy lên cho vợ hắn thấy đi. Nhanh. Ấp ấp ấp. Cắp. Cắp. Ấp ấp ấp. Sao chạy tận đến Bắc Kinh nhà tôi rồi? Về lại hoài xuyên của cậu đi. Cho cậu một cú đẩy cắp.
05:59Tôi vô thức cũng gõ một câu. Cắp. Gõ xong mới sự nhớ người ta đang kéo người giúp tôi cơ mà. Trong lòng tôi thật sự cảm ơn đám netizen nhiệt tình ấy. Nhưng không thể nói gì. Chỉ đành giả vờ chết lặng. Chắc cô mình cũng thấy bài đăng kia rồi. Nhận ra tình hình ngày càng nghiêm trọng. Hắn lập tức xóa hết mấy bài đã đăng. Nhưng hắn xóa cũng vô ích thôi. Những thứ cần ghi hình. Tôi đều đã ghi lại đầy đủ. Thoát khỏi tiểu hồng thư. Tôi lại nhắn thêm một tin cho Giang Tắc. Muốn đi đón vợ anh không? Đi cùng nhé. Giang Tắc ngơ ngác. Ôn thi tình. H
06:29Hết gửi nhầm tin lại rủ anh đi đón vợ anh. Rốt cuộc em bị sao vậy? Tôi trả lời bằng một icon mặt cười. Không sao hết. Chỉ là hứng lên thôi mà. Cô Minh với con gái tôi cũng ở đó. Tôi đi đón họ mà. Hôm nay chúng tôi bận một chút. Chắc không tiện chở Linh Hà. Nên mới gọi anh đi cùng. Để anh tiện đón cô ấy. Đúng vậy. Trước giờ mỗi lần đều là mạnh Linh Hà theo xe cô Minh về. Dù gì nhà chúng tôi chỉ cách nhau chưa đến 500 mét. Khi tôi đi đón con gái. Cô ta chưa từng ngồi lên xe tôi. Nhưng đến khi cô Minh đi đón thì cô ta lại vui vẻ leo lên. Khi ấy.
06:59Cô ta còn cười khenh khách giải thích với tôi. Thi tình. Chồng Minh dạo này bận quá không rảnh đón tớ. Mượn chồng cậu xài chút nha. Cậu yên tâm. Tớ chỉ đi nhờ xe thôi. Sẽ không rửa trò với anh ấy đâu. Cô Minh nghe vậy cười phá lên ngay tại chỗ. Ý em là sao? Nghe như thế anh là cái loại đàn ông mềm nhũng. Sợ em rửa trò vậy à? Anh là đàn ông đích thực đấy nhé. Mạnh Linh Hà liếc mắt sắc lẻm. Hừ khẽ. Ừ ừ ừ. Anh là đàn ông đích thực. Là Mạnh Nam nhé. Giờ nghĩ lại cảnh tượng hôm đó. Tôi mới hiểu thì ra ngay trước mặt tôi.
07:29Bắt đầu tán tỉnh. Chưa gẹo nhau rồi. Cơ thể tôi lại bắt đầu run lên không kiểm soát. Tôi nhắn thêm cho Giang Tắc. Đi không đấy. Không thì lát nữa vợ anh chẳng có ai đón đâu. Vợ đẹp thế này mà không giữ kỹ. Coi chừng bị người ta cướp mất đó. Giang Tắc gửi ngay một sticker đá bay. Cút. Vợ tôi nói rồi. Cô ấy yêu tôi nhất. Chẳng ai cướp được hết. Tôi cũng tin cô ấy. Yêu một người thì phải tin tưởng trọn vẹn. Đừng nghi ngờ linh tinh. Như thế chỉ làm hao mòn tình cảm thôi. Nhìn hai câu này. Tôi bật cười khẽ. Nhưng trong lòng chỉ thấy chua chát.
07:57Cũng không biết nên nói anh ấy quá đơn thuần hay đúng kiểu não vì yêu nữa. Đổi lại là đàn ông khác. Có vợ sinh thế kia chắc đã kè kè bên cạnh 24 trên 7 rồi. Nhưng ngay sau đó. Tôi lại thấy mình cũng chẳng hơn gì anh ấy. Hồi đó. Chẳng phải tôi cũng vì muốn cho cô Minh đủ tôn trọng mà chưa bao giờ kiểm tra. Cũng chẳng xem điện thoại của anh ta sao. Bằng không. Làm sao trên đời lại có cái bài đăng trắng trợn đòi tôi ra đi tay trắng kia chứ. Dù nhà chúng tôi và họ chỉ cách nhau vài trăm mét. Nhưng trước khi cưới. Cô Minh chưa từng gặp hai người họ. Những năm tôi kết hôn và sinh con.
08:27Giang Tắc và Mạnh Linh Hà đều ra nước ngoài học nâng cao. Mãi đến năm nay mới quay về. Vừa về nước. Giang Tắc với điều kiện gia đình dư giả lập tức mở cho Mạnh Linh Hà một phòng tập nhảy. Mà đúng lúc con gái tôi vừa tròn 4 tuổi. Tôi liền gửi bé đến học. Không ngờ. Chỉ sau lần gặp đó. Hai kẻ ấy lại tiên lửa bắn tung tué. Nhên nhóm thành cái gọi là tình yêu. Tôi nhìn tin nhắn của Giang Tắc. Chỉ thẳng nhiên đáp. Tùy anh thôi. Tôi đi ngay đây. Anh tự liệu mà tính. Cái loại não vì yêu này. Thật sự chẳng kéo nổi. Cô Minh lấy xe ch
08:57taxi đến thẳng phòng tập của Mạnh Linh Hà. Không hề báo trước. Tôi vừa bước lên lầu. Nhìn qua cửa kính đã thấy con gái mình cùng vài đứa trẻ khác đang tự do ép chân. Tập động tác trong phòng. Nhưng không thấy cô Minh. Cũng chẳng thấy Mạnh Linh Hà đâu. Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Tôi khẽ ấn xuống tiếng reo vui của con gái khi thấy mình. Cục cương. Ba đâu rồi. Con bé chớp mắt. Giọng ngọt lịm chỉ về phía nhà vệ sinh. Mẹ ơi. Ba đi tè rồi. Cô giáo cũng đi tè rồi ngã. Tôi ngừng đầu. Nhìn thẳng về phía nhà vệ sinh. Rồi cúi xu
09:27Cục cương ngoan. Con cứ chơi tiếp đi. Mẹ cũng đi tè một chút. Con bé ngây thơ gật đầu. Tiếp tục quay về trước gương. Ép chân như chẳng có gì xảy ra. Tôi bước thật khẽ. Tiến về phía nhà vệ sinh. Vừa đến gần. Tai tôi lập tức bắt được âm thanh khẽ khàng tiếng thở rồn rập. Nặng nhọc vọng ra. Cưng à thân hình em thật sự quá tuyệt anh. Anh không nhịn nổi nữa rồi. Chân tôi khượng lại. Một cơn giận dữ bùng lên từ tận gót chân. Nóng gian chạy dọc khắp cơ thể. Khiến tôi chỉ muốn lao thẳng vào xé xác hai kẻ bên trong. Nhưng
09:57lén đưa ra khe cửa bấm ghi hình. Bên trong. Giọng thở rốc của Mạnh Linh Hà vang lên xe lẫn tiếng nắm đấm nện vào cô Minh. Thân hình thi tình chẳng phải cũng đẹp sao. Mau nịnh tôi vui lên đi. Cô Minh khẽ cười khẩy. Cô ta. Cái thân hình phẳng lì đó. Nhìn thôi cũng muốn nôn. Làm sao mà so được với em. Lẳng lơ. Quyên rũ thế này. Linh Hà. Hay là chúng ta mau chóng ly hôn rồi cưới nhau đi. Anh thật sự chịu không nổi nữa. Anh chỉ muốn ở bên em thôi. Mạnh Linh Hà lập tức ngắt lời. Anh điên à. Chúng ta thế này không tốt sao. Việc
10:27đi hôn. Nếu tôi ly hôn rồi. Làm sao lấy được tiền của Giang Tắc. Anh có tiền không. Tiền của anh còn phải chia cho thi tình một nửa. Lúc đó nuôi tôi bằng gì. Cô Minh vội chấn an. Phòng tập nhảy của em chẳng phải cũng kiếm được tiền sao. Anh sẽ tìm cách để thi tình tay trắng ra đi. Đến lúc đó chúng ta sẽ có tiền. À đúng rồi. Chẳng phải em đã đưa cho anh hơn 3 triệu sao. Cộng thêm hơn 1 triệu từ nhà anh. Số đó cũng khá khá rồi. Tôi giữ người cô ta đã đưa cho cô Minh nhiều tiền đến vậy sao. Không lạ gì dạo gần đây anh ta tiêu xài ở nhà hào phóng hơn hẳn. Nhưng mà
10:57Mạnh Linh Hà vẫn chưa vừa lòng. Không được. Thế này vẫn quá ít. Bố mẹ Giang Tắc có cả chục triệu tiền gửi. Chỉ riêng trên người Giang Tắc đã có mấy trăm bạn. Tôi không yêu anh ta. Nhưng cho mắt nhìn từng ấy tiền tuột khỏi tay. Tôi không làm được. Với cả phòng tập này cũng có phần của anh ta. Không chỉ là của tôi. Tôi và anh ta buộc lợi ích quá sâu rồi. Chúng ta cứ từ từ đã. Cô Minh chỉ có thể thất vọng thở dài. Được rồi vậy chờ thêm. Nhưng cứ len len lút lút thế này đến bao giờ. Anh sợ lắm. Lỡ để thi tình biết được thì xong đời. Mạnh Linh Hà lại bật cười khẩy.
11:28Ôn thi tình ấy mà cô ta vốn chẳng lanh lợi gì. Để cô ta biết được chuyện này còn khó hơn lên trời. Cô Minh bị câu nói của ả làm bật cười. Dám mà anh quen em sớm hơn thi tình thì anh chắc chắn đã cười em rồi. Giọng mạnh Linh Hà lại pha chút chê bài. Chưa chắc tôi đã lấy anh đâu. Anh tuy đẹp trai. Giáng người cũng ngon. Nhưng anh không có nhiều tiền như Giang Tắc. Bây giờ tôi ở bên anh. Là vì tôi có tiền rồi. Hiểu không? Nhưng tiền đó là từ chỗ Giang Tắc mà ra. Anh ta bây giờ chính là cơm áo cha mẹ của chúng ta. Anh ngoan ngoãn một chút.
11:57Chúng ta sẽ moi được nhiều hơn nữa. Cô Minh đành bất lực gợt đầu. Được thôi. Vậy chúng ta lấy hết tiền nhà hắn rồi mới cưới nhau. Mạnh Linh Hà khẽ cười khinh khích. Đúng thế. Đứng trên vai người khổng lồ thì thành công sẽ đến nhanh hơn.
12:09Cô Minh hơi khó chịu. Giọng ghen tuồng. Vậy em phải hứa với anh. Đừng để hắn chạm vào em. Anh sẽ ghen đấy.
12:15Mạnh Linh Hà nở nụ cười quyến rũ. Nửa đùa nửa thật. Biết rồi. Biết rồi. Thứ này đã ăn một lần làng nghiện. Sau khi ở với anh. Hắn mà chạm vào tôi. Tôi thấy buồn nôn muốn chết.
12:26Hắn thật sự ngoài tiền ra thì chẳng có gì. Tuy không quá xấu. Nhưng so với anh thì kém xa lắm.
12:31Cô Minh hài lòng. Vung tay vỗ mạnh vào mông ả. Con yêu tinh nhỏ này. Đúng là muốn lấy mạng anh mà.
12:36Thấy hai người kia còn sức tán tỉnh xong là chuẩn bị tiếp tục chiến đấu. Tôi lập tức thu điện thoại. Lặng lẽ rút ra ngoài.
12:42Sợ con gái nói rằng tôi từng ghé qua. Tôi cố tình xuống dưới lầu. Rồi nhắn cho cô Minh một tin.
12:48Anh yêu. Em vừa tiện đường đi ngang qua phòng tập của Linh Hà. Lớp xong chưa? Chúng ta về nhà cùng nhau nhé.
12:53Vài phút sau. Cô Minh mới trả lời. Sắp rồi. Đợi chút nhé. Đang dọn đồ. Xong ngay thôi.
13:00Thực ra tôi đã đứng trong phòng tập. Chuẩn bị thu dọn đồ cho con gái rồi. Thêm vài phút nữa. Cô Minh mới hớt hải chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
13:08Khi thấy tôi đang đứng đó. Anh ta lập tức hòa đá. Vợ sao em đột nhiên lại tới đây. Tôi giả vờ ngạc nhiên nhìn anh ta.
13:14Em nhắn tin cho anh lúc còn ở dưới lầu mà. Xong em lên luôn. Anh chẳng phải đang dọn đồ cho con sao.
13:20Khuôn mặt anh ta thoáng hiện lên vẻ bối rối. Nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Nặn ra một nụ cười. Anh vừa rồi hơi gấp. Nên đi vệ sinh trước.
13:28Vốn dĩ tôi đã có ý đồ từ trước. Nên chẳng hề định vạch trần gì. Tôi chỉ mỉm cười. Nói nhẹ. Ừ. Vậy mình về nhà thôi.
13:35Ngay lúc ấy. Mạnh Linh Hà cũng bước ra khỏi nhà vệ sinh. Bộ đồ nhảy trên người cô ta rõ ràng có gì đó không ổn.
13:41Trước ngực còn rách một đường nhỏ. Nhìn thấy tôi. Cô ta giữ lại trong thoáng chốc.
13:45Thi tình. Tôi nhìn cô ta. Cố gắng để nén sự căm hận trong lòng. Kéo khóe môi gượng gạo nặn ra một nụ cười.
13:51Đúng vậy. Hôm nay tiện đường ngang qua đây. Nên ghé lên đón Đa Đa về luôn.
13:55Mạnh Linh Hà lập tức cúi xuống ôm chầm lấy con gái tôi. Trên gương mặt toàn là vẻ tán thưởng.
14:00Đa Đa thật sự rất có năng khiếu nhảy múa. Cậu đưa bé đến chỗ tớ. Đúng là lựa chọn chuẩn đấy.
14:05Tôi bế lại con gái. Lễ phép cảm ơn. Cũng phải cảm ơn cậu kia nhẫn dạy dỗ nữa.
14:09Bọn mình xin phép về trước nhé.
14:11Ánh mắt của Minh suốt từ nãy đến giờ cứ lượn quanh trên người Mạnh Linh Hà.
14:14Trong đáy mắt đầy vẻ luyến tiếc. Mạnh Linh Hà cũng không nỡ rời.
14:18Nhưng vì có tôi đứng đây. Hai kẻ đó đành phải kiềm chế một chút.
14:21Chỉ đến khi tôi bế con đi đến cửa. Họ mới nuối tiếc rút lại ánh nhìn. Chậm chạp theo sau.
14:26Ai ngờ vừa bước ra ngoài. Chúng tôi đụng ngay răng tắc.
14:29Ánh mắt của Minh nhìn anh ấy thoáng chốc trở nên cực kỳ phức tạp pha lẫn ghen ghét và cả sự không cam lòng.
14:34Răng tắc nhìn thấy chúng tôi thì cười sảng khoái.
14:36Trùng hợp quá nhỉ? Mọi người vừa định về à?
14:39Tôi tới đón Linh Hà đây. Hay là chúng ta cùng đi ăn một bữa rồi về nhé?
14:43Tôi vốn định từ chối. Nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe cô Minh nhanh nhào nói.
14:47Được chứ? Vậy bọn mình đợi cậu. Qua lắm rồi. Thật sự muốn ở bên Mạnh Linh Hà đến mức này sao?
14:53Nhưng anh ta đã đồng ý. Tôi cũng không từ chối nữa.
14:55Cũng tốt. Có răng tắc ở đây. Xem hai người họ còn làm được gì.
14:59Chẳng mấy chốc. Mạnh Linh Hà đã thay đồ xong. Cùng răng tắc đi ra.
15:03Thấy chúng tôi vẫn đứng đó. Mặt cô ta thoáng hiện vẻ không vui.
15:06Chồng à. Thi tình bọn họ định về rồi mà. Sao anh còn giữ họ lại?
15:10Răng tắc chỉ cười. Các em là bạn thân mà. Hiếm khi gặp. Đi ăn chung một bữa cho vui.
15:15Khi chúng tôi lái xe đến nhà hàng. Vừa bước xuống.
15:18Mạnh Linh Hà đi trước bỗng bị chẹo gót giày cao gót. Cả người cho đảo suýt ngã.
15:21Trong khoảnh khắc đó. Cô Minh và răng tắc đồng loạt lao tới. Mỗi người một bên đỡ lấy cô ta.
15:27Cảnh tượng bỗng đóng băng cả ba người đều xứng lại. Như thời gian ngừng trôi.
15:30Cuối cùng. Vẫn là tôi phản ứng đầu tiên. Bước nhanh đến kéo cô Minh lại. Mỉm cười trêu chọc.
15:35Chồng à. Anh chạy bộ dạo này có khác nhỉ? Phản xạ nhanh thật đấy.
15:39Anh đang tranh công anh hùng cứu mỹ nhân với răng tắc à?
15:42Cô Minh lập tức buông tay mạnh Linh Hà. Lùi hẳn một bước. Vội vàng nói xin lỗi.
15:46Giang Huynh. Ngại quá. Tôi chỉ thấy cô ấy sắp ngã nên theo phản xạ đưa tay đỡ thôi.
15:51Không có ý tranh công của cậu.
15:53Răng tắc kéo mạnh Linh Hà vào lòng. Mặt thoáng qua một tiếng khó chịu.
15:56Không sao. Lần sau chú ý là được. Vợ tôi. Tôi tự đỡ.
16:00Răng tắc thực ra cao hơn cô Minh một chút.
16:02Tuy khuôn mặt không đẹp bằng. Nhưng về mọi phương diện khác đều hơn hẳn.
16:05Ít nhất. Khi thế trên người anh ấy mạnh hơn rõ rệt thứ khi thế được tiền bạc và địa vị nuôi dưỡng.
16:10Cô Minh theo phản xạ rụt vai. Vẻ trột xạ hiện đầy trên mặt. Thấy ráng vẻ này. Mạnh Linh Hà lập tức tỏ rõ sự bất mãn.
16:17Dơ tay đánh nhẹ vào răng tắc.
16:18Chồng à. Anh làm gì vậy? Anh ấy chỉ đỡ em một chút thôi mà. Sao lại làm quá lên thế? Lần sau để em té luôn cho xong hả?
16:26Răng tắc hoảng hốt rỗ rành ngay.
16:27Xin lỗi. Bảo bối. Anh không cố ý chỉ là anh không muốn em có tiếp xúc với người đàn ông khác thôi mà.
16:33Nghe anh xin lỗi. Khóe miệng của Minh quả nhiên cong lên. Lé qua một tía đắc ý.
16:37Khi món ăn được bưng lên. Răng tắc liên tục gắp thức ăn cho Mạnh Linh Hà.
16:41Còn cố Minh thì ngẹn một bụng tức mà chẳng dám phát tác.
16:44Đến lúc gắp tới nấm mèo đen. Anh ta theo thói quen đưa thẳng về phía bác của Mạnh Linh Hà.
16:48Tôi giật mình. Vội vàng đưa bác của mình tới. Chặn ngay miếng nấm mèo ấy.
16:52Chồng à. Anh đối xử với em tốt quá. Biết em thích ăn món này.
16:56Cố Minh giật thoát. Ánh mắt nhìn tôi thoáng chúc thay đổi hẳn.
16:59Mạnh Linh Hà cũng khựng lại. Đến nỗi răng tắc gắp thêm đồ ăn cho cô ta mà cô ta cũng không phản ứng.
17:04Cố Minh lập tức gắp thêm mấy món khác cho tôi.
17:06Giọng điệu cực kỳ lúng túng.
17:08Em ăn nhiều vào. Bợ. Toàn mấy món em thích đây.
17:11Tôi nhận hết vào bát. Nụ cười nhạt nhạt.
17:13Bởi hơn ai hết. Tôi biết rõ cô Minh thừa hiểu tôi vốn chẳng thích ăn nấm mèo.
17:17Thậm chí trong nhà gần như chẳng bao giờ mua nó.
17:20Bữa ăn đó ngồi ngạt đến mức ai nấy đều ôn trong lòng một đống tâm tư.
17:23Cố Minh là người đầu tiên không chịu nổi.
17:25Đứng lên lấy cớ đi vệ sinh.
17:27Chẳng bao lâu sau. Mạnh Linh Hà cũng đi.
17:29Chưa đến một phút. Tôi đưa đa đa cho răng tắc trông rồi cũng đứng dậy theo sau.
17:33Cũng coi như gián tiếp làm bình phong cho Mạnh Linh Hà vì tôi cũng đi.
17:36Răng tắc sẽ không nghi ngờ cô ta và cô Minh có gì khuất tất.
17:39Tất nhiên tôi đi theo không phải để che chắn gì cho họ.
17:42Mà là để mở điện thoại. Lén ghi hình.
17:44Bên trong giọng Mạnh Linh Hà vang lên.
17:47Nghe có vẻ bực bội.
17:48Cố Minh. Anh làm sao vậy?
17:50Anh cứ hờ hênh thế này trước mặt răng tắc.
17:52Lỡ anh ấy phát hiện ra.
17:53Chúng ta tiêu đổi đấy.
17:54Còn cô Minh kẻ trước mặt tôi luôn tỏ ra ra trưởng lúc này lại giống hệt một kẻ theo đuổi thấp hèn.
17:59Giọng nhỏ nhẹ như xin sỏ.
18:00Anh chỉ vì lúc nào cũng nghĩ tới em nên mới thế.
18:03Lần sau anh không vậy nữa.
18:05Mạnh Linh Hà thở dài một tiếng.
18:06Em biết anh yêu em.
18:08Nhưng vì tiền chúng ta phải nhẫn nhịn thêm.
18:10Không thì chúng ta lỗ to mất.
18:11Cố Minh lập tức ôm lấy cô ta.
18:13Vỗ về. Được. Được. Anh biết rồi.
18:16Lần này là lần cuối.
18:17Ra ngoài anh sẽ giả vờ như người xa lạ.
18:19Được chưa?
18:20Mạnh Linh Hà lúc này mới thở vào.
18:22Dịu rộng hơn.
18:23Đợi lát em chuyển cho anh thêm một trăm vạn.
18:25Nhớ giữ kín đấy.
18:26Số tiền này em khó khăn lắm mới mòi được.
18:28Ngay sau đó.
18:29Tiếng hôn nhau vàng lên khẽ khẽ.
18:31Tôi đưa tay che miệng.
18:32Cố nén cơn buồn nôn.
18:33Rồi quay về phòng bao trước khi lộ dấu vết.
18:35Khi hai người kia lần lượt trở lại bàn ăn.
18:37Quả nhiên họ giả vờ xa cách thấy rõ.
18:39Cả hai đều lạnh mặt.
18:41Không buồn nhìn nhau.
18:42Giả bộ như chẳng hề quen biết.
18:43Nhìn hai người họ giả bộ xa lạ.
18:45Khóe môi tôi khẽ nhức lên.
18:46Một tiếng cười lạnh vang lên trong lòng.
18:48Nếu không phải để thu thập đủ chứng cứ cho vụ ly hôn.
18:51Tôi tuyệt đối sẽ không nuốt hận chịu đựng như thế này.
18:53Bởi vì tôi đã quyết rồi tiền tiết kiệm hơn một triệu trong nhà.
18:56Ba triệu mấy trên người anh ta.
18:58Nhà.
18:58Xe.
18:59Và cả quyền nuôi con gái.
19:00Tôi muốn hết.
19:01Về đến nhà.
19:02Cô Minh lại lập tức biến trở lại thành ông chồng gia trường.
19:05Tự phong làm chủ trong nhà.
19:06Con gái chạy đến tìm anh ta.
19:08Nhưng anh ta chẳng có chút kiên nhẫn nào để chơi với con.
19:11Cục cương.
19:11Ba bận chút việc.
19:12Con tự chơi một lát nhé.
19:14Tôi không thể nhịn được nữa.
19:15Quay sang hỏi thẳng.
19:16Cô Minh.
19:17Anh đang bận cái gì?
19:18Tại sao đến con gái mà anh cũng không chịu chơi cùng?
19:21Vừa về là dán mắt vào điện thoại tôi thật sự muốn xem.
19:24Anh bận đến mức nào mà quan trọng thế?
19:26Thấy tôi lao tới định giật lấy điện thoại.
19:28Cô Minh thoáng hoảng.
19:29Lập tức dơ cao tay.
19:30Đưa điện thoại lên đến mức tôi với không tới.
19:32Được.
19:33Được.
19:33Anh chịu em rồi.
19:34Anh đi chơi với con ngay được chưa?
19:36Nhìn bộ dạng miễn cưỡng đó.
19:38Tôi nuốt xuống cơn giận như sóng trào.
19:40Nhưng trong lòng đã có quyết định.
19:41Sáng hôm sau.
19:42Tôi không chờ thêm một phút nào.
19:44Lập tức đi tìm luật sư soạn thảo đơn ly hôn.
19:46Dựa vào những chứng cứ tôi cung cấp.
19:48Tôi hoàn toàn có thể giành được 2 phần 3 tài sản.
19:50Nhưng tôi không định chỉ lấy 2 phần 3.
19:52Tôi đưa con gái sang cho ba mẹ trông.
19:54Gọi anh trai tới nhà.
19:56Cả hai ngồi chờ Cố Minh về.
19:57Vừa bước vào.
19:58Thấy anh trai tôi.
19:59Hắn khựng lại.
20:00Anh à.
20:01Sao hôm nay anh lại tới?
20:02Có chuyện gì sao?
20:04Đa đa đâu rồi?
20:05Anh trai tôi lạnh mặt nhìn hắn.
20:06Giọng nặng nề.
20:07Đa đa đang ở nhà tôi.
20:09Tôi không có chuyện gì thì không được đến đây chắc.
20:11Cố Minh cười gượng.
20:12Không.
20:13Không.
20:13Lúc nào anh đến cũng được.
20:15Đợi hắn ngồi xuống.
20:16Tôi đặt thẳng bản thỏa thuận ly hôn trước mặt.
20:18Giọng lạnh như băng.
20:19Cố Minh.
20:20Chúng ta ly hôn đi.
20:21Tôi biết anh đã yêu Mạnh Linh Hà.
20:23Vậy tôi thành toàn cho 2 người.
20:24Cố Minh biến sắc.
20:25Lập tức bật dậy khỏi ghế sofa.
20:27Em nói gì cơ?
20:28Ly hôn.
20:29Anh yêu Mạnh Linh Hà.
20:30Em đang nói gì vậy?
20:32Nhìn bộ dạng hắn giả vờ vô tội.
20:34Tôi chỉ thấy buồn cười.
20:35Cố Minh.
20:36Anh thật sự nghĩ tôi ngu đến thế sao?
20:38Đúng là tôi phát hiện hơi muộn.
20:39Chỉ mới biết vài ngày nay thôi.
20:41Nhưng không có nghĩa là tôi sẽ mãi mãi không biết.
20:43Tôi ném thẳng những hình ảnh cắt ra từ video hắn và Mạnh Linh Hà ngoại tình lên bàn trước mặt hắn.
20:47Hắn cầm lấy.
20:48Nhìn một tấm.
20:49Sắc mặt trắng thêm một phần.
20:51Trong mắt toàn là vẻ không thể tin nổi.
20:53Ôn thi tình.
20:53Em dám theo dõi bọn anh.
20:55Anh trai tôi vung thẳng một cái tát này lửa lên mặt hắn.
20:58Nếu bọn mày không làm ra mấy trò ghê tẩm đó.
21:00Em gái tao có cần quay lại những thứ này không?
21:02Cố Minh tróng váng sau cú tát trời dáng của anh trai tôi.
21:06Anh anh dám đánh tôi.
21:07Anh trai tôi hất cằm.
21:08Ánh mắt hung dữ.
21:09Giọng lạnh như băng.
21:11Ký vào thỏa thuận đi.
21:12Rồi đường ai nấy đi.
21:13Cố Minh cầm lấy bản thỏa thuận.
21:15Vừa lướt một cái.
21:16Sắc mặt lập tức tái mét.
21:17Sao cô biết trên người tôi có 400 vạn.
21:19Còn muốn lấy hết.
21:20Cô sao không đi cướp luôn đi.
21:22Tôi khẽ nhứt môi.
21:23Bật ra một tiếng cười lạnh.
21:24Là Mạnh Linh Hà đưa cho anh đấy.
21:26Nhưng bây giờ nó đã thành tài sản chung của vợ chồng.
21:29Bây giờ là anh ngoại tình.
21:30Với đống chứng cứ này tôi kiện anh.
21:32Số tiền này cũng sẽ thuộc về tôi.
21:34Nhưng anh thật sự muốn tôi kiện sao.
21:36Muốn cho cả thiên hạ biết hết sao.
21:38Ví dụ như giang tắc chẳng hạn.
21:39Dù gì thì số tiền kia anh moi từ chỗ anh ta.
21:42Nếu anh ta biết anh không chỉ ngủ với vợ anh ta.
21:44Mà còn lấy tiền của anh ta.
21:46Anh đoán xem anh ta sẽ làm gì anh.
21:48Tôi nghĩ.
21:49Xe xác anh ra chắc vẫn còn nhẹ.
21:50Quả nhiên.
21:51Mặt cô Minh theo từng lời tôi nói mà chuyển từ trắng bệch sang xanh lét.
21:55Cuối cùng chỉ còn lại nỗi sợ hãi hàn rõ.
21:57Bởi hơn ai hết.
21:58Đàn ông hiểu rõ cảm giác bị cắm sừng đau đớn và nhục nhã thế nào.
22:01Tôi nhẹ rộng.
22:02Từng bước đẩy hắn vào thế phải chấp nhận.
22:04Chỉ cần anh ký vào thỏa thuận này.
22:06Tôi sẽ giữ bí mật cho anh.
22:07Hơn nữa.
22:08Tôi cũng không đến mức bắt anh ra đi tay trắng.
22:11Dù gì luật pháp cũng không có khái niệm trắng tay mà.
22:13Đúng không?
22:14Tôi còn để lại cho anh 30 vạn đấy thôi.
22:16Anh đâu có mất trắng hoàn toàn đâu.
22:18Sắp mặt hắn đã bắt đầu dịu đi.
22:20Rõ ràng lòng phòng bị cũng dần buông lòng.
22:22Em đảm bảo sẽ không nói với giang tắc chứ.
22:24Tôi dơ tay phải thề.
22:25Đúng vậy.
22:26Sau này các người ra sao?
22:27Em không quan tâm.
22:28Nhưng ít nhất sẽ không có chuyện đó lọt ra từ miệng em.
22:31Ly hôn xong.
22:32Anh có thể yên tâm ở bên mạnh linh hả?
22:34Anh không phải rất yêu cô ta.
22:36Rất muốn cưới cô ta sao?
22:37Chỉ cần anh ký tên.
22:39Giấc mơ đó của anh đã tiến thêm một bước lớn rồi.
22:41Cô ta vẫn có thể moi tiền từ giang tắc.
22:43Phòng tập cũng có thu nhập.
22:45Sau này hai người chẳng phải lo không có cái ăn cái mặc.
22:47Dưới sự ép buộc và mùi nhử của tôi, hắn cuối cùng cũng cầm bút, miễn cưỡng ký tên mình xuống.
22:52Khi thấy hắn viết xong nét cuối cùng, trái tim treo lơ lửng trong tôi cuối cùng cũng hạ xuống.
22:57Tôi lập tức chớp thời cơ, kéo hắn đến cục dân chính làm thủ tục.
23:00Lúc ra khỏi cục, hắn cầm điện thoại, định nhắn ngay cho mạnh linh hả báo tin vui.
23:04Nhưng bị tôi chặn lại.
23:06Cô ta chẳng phải đã nói không muốn anh ly hôn sao?
23:08Giờ anh báo ngay, chắc chắn cô ta sẽ nổi giận.
23:11Thà đợi thêm một tháng, chờ chúng ta nhận được giấy ly hôn xong, rồi anh hãng nói.
23:16Lúc đó, có khi cô ta đã moi được nhiều tiền hơn.
23:19Cô Minh hạ điện thoại xuống, nhìn tôi với vẻ sửng sốt.
23:22Ôn thi tình, từ bao giờ em trở nên biết tính toán đến vậy?
23:25Tôi khẽ nhét môi, cười nhạt.
23:26Từ lúc nhìn thấy bài đăng của anh, tôi đã khác rồi.
23:29Cô Minh, đã không còn yêu nữa, thì cứ chia tay trong yên ổn đi.
23:33Trong một tháng này tôi sẽ phối hợp với anh.
23:35Tôi sẽ kiếm lý do về nhà mẹ đẻ ở.
23:37Sẽ không để cô ta biết anh đã ly hôn.
23:39Ánh mắt cô Minh nhìn tôi đã hoàn toàn thay đổi.
23:42Ôn thi tình, xem ra em cũng chẳng còn yêu anh nữa, mới có thể làm được đến mức này.
23:46Tôi nhìn hắn, chỉ khẽ đáp một câu.
23:48Đúng, không yêu nữa rồi.
23:50Sắc mặt cô Minh thoáng hiện vẻ tổn thương, im lặng một lúc lâu mới nói tiếp.
23:54Xin lỗi, thi tình, là anh đi sai đường, làm tổn thương em.
23:58Nhưng mạnh linh hà thật sự quá đẹp, anh không kiềm chế được.
24:01Tôi lập tức cắt ngang lời hắn.
24:02Đủ rồi, tôi tuy không còn yêu, nhưng không có nghĩa là tôi muốn nghe mấy chuyện tình yêu ngọt ngào của hai người.
24:08Kết thúc ở đây đi, một tháng sau, đến đây nhận giấy ly hôn.
24:12Nói xong, tôi không nhìn hắn thêm lần nào, quay người bước lên xe của anh trai, để xe rời đi vùn vụt.
24:17Anh trai tôi nhìn tôi ủ rũ, đưa tay nháo nhẹ má tôi, cười dịu dàng.
24:21Sao thế? Mọi chuyện đâu phải đã thuận lợi sao?
24:24Sao còn không vui?
24:25Tôi ngước nhìn anh, suýt bật khóc.
24:27Anh à, hôm nay cảm ơn anh, em sợ nếu chỉ có em với hắn.
24:31Lỡ hắn nổi điên, tức quá mà giết em bịt miệng thì sao?
24:34Nên em mới gọi anh đến cùng.
24:36Anh trai đưa tay xoa đỉnh đầu tôi, giọng chắc nhịch.
24:39Con bé ngốc, dù em đã lấy chồng sinh con, em mãi mãi vẫn là em gái của anh, là người mà anh phải bảo vệ cả đời.
24:45Cố minh cái thằng khốn đó đã phản bội em, anh không đánh chết hắn đã là may cho hắn rồi.
24:50Chuyện này đừng nói là em gọi anh, cho dù em không gọi, anh cũng sẽ tìm hắn tính sổ.
24:54Nước mắt tôi không kìm nổi nữa, rơi xuống ảo ạt.
24:57Tôi khóc nức nở, xả hết mọi cảm xúc căng thẳng mấy ngày nay ra ngoài.
25:01Anh trai không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ đưa tôi về nhà ba mẹ.
25:05Ba mẹ biết tôi đã ly hôn, vừa tức vừa lo.
25:07Nhưng khi thấy tôi giành được khá nhiều tài sản, họ mới yên tâm phần nào.
25:11Tôi và con gái An ổn dọn về ở tạm nhà ba mẹ, dự định đợi mọi chuyện lắng xuống sẽ mua một căn hộ ngay gần khu trung cư của họ để sống cạnh nhau.
25:18Từ ngày đó, để không cho mạnh linh hà nghi ngờ và cũng để đề phòng của mình làm điều gì đó quá khích, tôi đích thân đưa con gái đến lớp nhảy.
25:25Ban đầu, cô ta còn thắc mắc hỏi, thi tình, sao dạo này toàn cậu đưa đa đa đến vậy, chồng cậu đâu rồi?
25:31Tôi giả vờ hờn rỗi, đáp ngay, bọn tớ đang giận nhau đấy, chỉ vì hắn không mua cho tớ cái túi tớ thích, dự định lạnh nhạt với hắn một tháng, cho hắn biết thế nào là hối lỗi.
25:40Cô ta kinh ngạc, rồi ngay sau đó lại vui mừng ra mặt.
25:43Thì ra là vậy à, không phải tớ nói cậu đâu, phụ nữ mà, nên nhường thì cũng phải nhường chút, đừng ép đàn ông quá chặt.
25:50Hố hồ chuyện mua túi sách nhỏ xíu như thế, có đáng để cậu giận lâu vậy không?
25:54Tôi lập tức phản bác, tớ đã nhịn hắn lâu rồi, lần này tớ mặc kệ, chưa đủ một tháng, tớ sẽ không thèm quan tâm hắn.
26:01Cậu cũng đừng làm người hòa giải nữa, tớ sẽ không nghe đâu.
26:04Cô ta đành làm bộ bất lực, vẫy tay, được rồi được rồi, tớ không khuyên nữa.
26:08Nhưng ngay sau khi tôi đưa con đi khỏi, cô ta lập tức bắt taxi đến nhà tôi.
26:12Không có tôi và con gái, hai người họ cuối cùng cũng không còn gì phải kiên rẻ.
26:16Mạnh Linh Hà ở lì nhà tôi đến tận nửa đêm mới về.
26:19Suốt một tháng sau, ngoài giờ dạy, cô ta gần như chỉ còn thiếu dọn hẳn đến sống ở nhà tôi.
26:24Tôi vừa như không thấy, cắn răng chịu đựng, cho đến khi 30 ngày lạnh nhạt kết thúc,
26:28tôi và cô Minh chính thức cầm tờ giấy ly hôn trên tay.
26:31Tôi thẳng thừng hạ lệnh đuổi người.
26:33Cô Minh, giờ có giấy rồi, anh có thể đường hoàng nói thật với Mạnh Linh Hà.
26:37Chắc tháng này cô ta moi thêm được khối tiền, hai người có thể đi thuê nhà hoặc mua nhà rồi.
26:41Cô Minh tức đến mức nghẹn lời.
26:43Ôn thi tình, em đúng là lạnh lùng vô tình, giỏi lắm.
26:46Tôi chẳng thèm để ý đến cơn giận của hắn, chỉ lạnh nhạt nhìn hắn thu dọn đồ đạc dọn đi.
26:51Nhìn chiếc xe tải nhỏ chở đồ của hắn lăn bánh khuất bóng, tôi cảm thấy rất rõ cuộc hôn nhân này.
26:55Cuối cùng cũng chấm dứt, hoàn hồn lại, tôi lập tức liên hệ môi giới, đưa căn nhà lên bán,
27:00rồi cũng gọi công ty dọn dẹp, thu xếp hết đồ đạc của tôi và con gái, rời khỏi đó.
27:05Từ đó trở đi, tôi không còn đưa con đến lớp nhảy nữa.
27:08Ngày thứ ba sau ly hôn, tôi nhận được điện thoại của Mạnh Linh Hà.
27:11Thi tình, sao cậu không đưa Đa Đa đến học nữa vậy?
27:14Tôi tiện miệng bị một cái cớ.
27:16Đa Đa dạo này không muốn đi, nên tớ không đưa con đến.
27:19Cô ta không nói thêm gì, chỉ cúc máy.
27:21Nhưng chẳng bao lâu sau, cô ta lại gọi tới.
27:24Vừa nhắc máy, tôi nghe thấy giọng cô ta đầy kinh hoàng.
27:27Ôn thi tình, cậu cậu và cô Minh ly hôn thật rồi à?
27:30Tôi bật cười nhẹ.
27:31Ừ, tình cảm không hợp, lạnh nhạt mà cũng không buồn rỗ tôi.
27:34Thế là tiện thể ly hôn luôn.
27:36Mạnh Linh Hà không tin.
27:37Ôn thi tình, cậu đừng gạt tôi.
27:39Cậu cậu đã biết chuyện gì rồi đúng không?
27:41Tôi cố nhịn cơn tức, vẫn cười mà nói.
27:44Biết gì cơ, tớ chẳng hiểu cậu đang nói gì cả.
27:47Mạnh Linh Hà tức đến mức nói lắp cậu.
27:48Cậu, cậu cả buổi, cuối cùng chỉ hậm hực cúp máy.
27:51Nhìn màn hình điện thoại đen thui, tôi rốt cuộc bật cười thành tiếng.
27:55Bây giờ, cô Minh đã độc thân, chắc chắn chỉ quấn lấy cô ta.
27:58Và việc Giang Tắc phát hiện ra chuyện này chỉ còn là vấn đề thời gian.
28:02Tôi thực sự đã hứa sẽ không tự mình vạch trần sự việc vì sự an toàn của tôi và con gái.
28:06Nhưng tôi không nói không có nghĩa là chuyện này sẽ mãi mãi được giấu kín.
28:10Quả nhiên, hai tháng sau, Mạnh Linh Hà bỗng gửi cho tôi một chàng tin nhắn rồn rập.
28:14Ôn thi tình, có phải cậu cố tình ly hôn với cố Minh không?
28:17Cậu có biết anh ta hại chết tớ rồi không?
28:20Chồng tớ biết chuyện anh ta rồi, giờ chỉ muốn giết tớ thôi.
28:23Cậu đã sớm biết chuyện giữa tớ và anh ta phải không?
28:25Cậu sao độc ác thế?
28:27Minh sống không tốt thì kéo anh ta đến hại tớ đúng không?
28:30Tớ sẽ không bỏ qua cho cậu.
28:31Nhìn mấy dòng chữ đó, tôi còn vỗ ngực, sợ quá cơ.
28:34Sau đó thẳng nhiên chụp màn hình, gửi thẳng cho Giang Tắc, kèm một câu.
28:38Quản vợ anh đi, đừng để cô ta ra ngoài cắn người loạn dạng.
28:42Giang Tắc trả lời rất nhanh.
28:43Ôn thi tình, tại sao em ly hôn với cố Minh?
28:46Chẳng lẽ em cũng phát hiện ra chuyện dơ bẩn của hắn với Mạnh Linh Hà?
28:49Anh nói cho em biết, từ lúc thấy hai người họ có gì đó mờ ám,
28:52anh đã cho người theo dõi và lấy được không ít chứng cứ.
28:55Bọn họ thậm chí còn muốn hại chết anh.
28:57Không chỉ định chiếm hết tài sản của ba mẹ anh,
28:59còn muốn đoạt mạng anh, nuốt hết tiền của nhà anh thật độc ác.
29:02Thù cướp vợ này, anh tuyệt đối sẽ không tha cho bọn họ.
29:06Nhìn hắn gào thét xả dẫn qua tin nhắn, tôi chẳng buồn trả lời.
29:09Không muốn lãng phí chút tinh thần nào cho chuyện đó.
29:12Lúc này, nhà tôi đã bán xong, tiền cũng vừa vào tài khoản.
29:15Lòng tôi cực kỳ thoải mái.
29:16Tôi tính thử, tiền từ cố Minh cộng với tiền bán nhà.
29:19Tôi đã có gần 8 triệu.
29:21Một tháng sau, một người bạn bất ngờ liên lạc với tôi.
29:23Thi tình, cậu biết chưa? Cố Minh xảy ra chuyện rồi.
29:26Tôi hơi ngớ ra, chuyện gì? Bạn tôi xứng sở.
29:29Cậu không biết thật à? Hắn là chồng cũ của cậu đấy.
29:32Tôi nhấc môi, bật ra một tiếng cười lạnh.
29:35Cậu cũng nói rồi, là chồng cũ.
29:37Sao tôi phải quan tâm đến tin tức của hắn chứ?
29:39Bạn tôi cười gượng.
29:40Ừ nhì nhưng để tớ kể cho cậu nghe.
29:42Hắn bị Giang Tắc thuê người giết rồi.
29:44Còn Mạnh Linh Hà thì bị đánh tàn phế.
29:46Nằm lên giường suốt đời.
29:47Chù nho trong tay tôi rơi xuống đất.
29:49Dù tôi sớm biết nếu Giang Tắc phát hiện thì hậu quả sẽ rất thê thảm.
29:52Nhưng không ngờ lại đến mức giết chết luôn.
29:54Chỉ là Giang Tắc vẫn quá bồng bột.
29:56Vì báo thủ mà anh ta cũng đã hủy hoại cả chính mình.
29:59Nhưng có lẽ đây chính là cách anh ta rửa nhục.
30:01Chỉ khi tận tay giết chết kẻ đã phản bội mình.
30:04Mới có thể xoa dịu nỗi căm hận bị cắm sừng.
30:06Nghĩ đến đây, tôi bật cười nhạt.
30:08Chỉ có thể nói bọn họ đáng đời.
30:10Đây là cái giá cho việc vụn trộm sau lưng người khác.
30:12Bạn tôi cũng cười theo.
30:14Ai mà chẳng thấy như vậy?
30:15Kết thúc cuộc gọi.
30:16Tôi nhìn số dư trong tài khoản.
30:18Rồi quay sang nhìn con gái đang ngồi bên cạnh.
30:20Một cảm giác thỏa mãn sâu sắc tràn ngập trong lòng tôi.
30:23Tương lai tư đẹp đang chờ mẹ con tôi phía trước.
Bình luận