Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Mẹ Kế Cưới Ba Tôi, Anh Ấy Gọi Tôi Là Em || Thiên Thần Dắt Truyện

#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Mẹ tôi vừa mất được 2 tháng, bố tôi đã lập tức kết hôn với một quý bà nhà giàu quyền thế.
00:04Người mẹ kế đó không chỉ xinh đẹp lộng lẫy, mà còn có một cậu con trai nổi tiếng phong lưu, truyền thống của dòng họ.
00:09Trước mặt người khác, anh ta khen tôi ngoan ngoãn dễ thương.
00:12Sau lưng lại chặn tôi vào góc tường, nắm cầm tôi, cười đều và nói.
00:16Em gái cũng biết chơi bạo đấy chứ.
00:18Tôi khinh thường bật cười.
00:19Làm sao bằng được anh trai, cháy bỏng đến mức dọa người.
00:22Mẹ tôi vừa mất được 2 tháng, bố tôi đã tuyên bố sẽ liên hôn với tập đoàn nhà họ Tống.
00:26Ban đầu, tôi cứ tưởng đối tượng liên hôn là tôi và Tống Kỳ Minh.
00:29Dù nói gì thì nói, ngoài tiếng xấu cáo hoa của Tống Kỳ Minh ra,
00:33thì cả gia thế lẫn tuổi tắc của tôi và anh ta đều xem như tương xứng.
00:36Nào ngờ đâu, người kết hôn lại là bố tôi và mẹ anh ta.
00:39Tối nay ở nhà có tiệc, dì Tống và Kỳ Minh sẽ đến, con nhớ ra chào hỏi.
00:43Giọng bố tôi lạnh băng khi dặn dò.
00:45Tôi cục mắt, lặng lẽ gật đầu, trong lòng lại đầy khinh thường.
00:48Bố tôi là kiểu đàn ông gia trưởng điển hình,
00:50có khát vọng kiểm soát cực mạnh đối với mẹ tôi và tôi.
00:52Làm gì cũng chưa từng nghĩ đến việc hỏi ý kiến chúng tôi,
00:55càng không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
00:57Tội nghiệp mẹ tôi bị ông ấy tẩy não cả đời,
00:59không bao giờ nghe lọt lời tôi nói.
01:01Lúc mẹ còn sống, tôi còn có thể gắng gượng đóng vai một đứa con ngoan.
01:04Giờ người duy nhất tôi quan tâm đã không còn nữa,
01:07ông ta lại nghĩ tôi sẽ tiếp tục ngoan ngoãn vâng lời ư.
01:09Ừ.
01:10Bữa tiệc tối nay, mục đích là để tuyên bố liên hôn giữa tập đoàn Trình Thị và tập đoàn Tống Thị,
01:14một cuộc bắt tay giữa hai thế lực lớn.
01:15Sau khi xã giao với các vị khách,
01:17bố tôi dẫn tôi đến gặp dì Tống trong truyền thuyết.
01:19Bà ấy tên đầy đủ là Tống Thư,
01:21được mệnh danh là đoá hồng dại xinh đẹp nhất giới kinh doanh.
01:23Chỉ đến khi gặp trực tiếp, tôi mới hiểu vì sao bà ấy được gọi như vậy,
01:27quả thật danh xứng với thực.
01:28Tuy đã gần 50 nhưng bảo dưỡng cực kỳ tốt,
01:30trông chỉ như mới hơn 20, ngũ quan sắc xảo,
01:33từng cử chỉ đều toát lên phong tình khó diễn tả.
01:35So với mẹ tôi thì đúng là hồng nhung và hoa trắng,
01:37chẳng trách bố tôi động lòng nhanh thế,
01:39thì ra là đổi khẩu vị rồi.
01:40Cháu chào gì ạ?
01:41Tôi ngoan ngoãn cất tiếng chào.
01:43Tống Thư lướt mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới,
01:45rồi mỉm cười, đây là nam tinh à, thật xinh đẹp.
01:48Bà ấy đưa cho tôi một chiếc hộp quà,
01:50gì tặng cháu món quà gặp mặt,
01:51chút đồ nhỏ thôi, xem thử có thích không.
01:54Chiếc vòng ngọc hơn 3 triệu tệ,
01:55nhìn không ra đấy, tương lai mẹ kế của tôi xem ra cũng khá hào phóng.
01:58Tôi cũng không khách sáo,
02:00lập tức bày tỏ sự yêu thích với món quà,
02:01rồi ngoan ngoãn để chị Tống đeo giúp mình.
02:03Phải thừa nhận, mắt chọn đồ của bà ấy cũng không tệ.
02:06Chiếc vòng này rất hợp với phong cách tiểu thư khuê các tôi chọn hôm nay,
02:09vừa tôn cổ tay trắng nõn thanh tú,
02:11lại vừa mang đến vẻ cao quý không thể mạo phạm.
02:13Bố tôi đột nhiên hỏi,
02:14Kỳ Minh đâu, sao vẫn chưa đến?
02:16Trên đường rồi, chắc sắp tới,
02:18vừa rứt lời thì người đã đến.
02:20Tống Kỳ Minh khoác bộ vest đặt mai riêng,
02:21vóc dáng cao lớn, ung dung bước lại.
02:24Anh ta thừa hưởng rất nhiều nét đẹp từ mẹ mình,
02:26sống mũi cao, môi đỏ như son,
02:27gương mặt toàn là đường nét mang tính tấn công.
02:30Chỉ có đôi mắt xanh và những đường nét sâu hơn bình thường mới
02:32cho thấy anh ta không phải thuần há.
02:34Nghe nói bố rụt của Tống Kỳ Minh là người nước ngoài,
02:36nên anh ta là con này.
02:37Chào mẹ, chào chú Trình, anh ta gật đầu.
02:40Thấy anh, nụ cười xã giao trên mặt Tống Thư lập tức trở nên chân thành hơn.
02:44Kỳ Minh, để mẹ giới thiệu,
02:45đây là con gái của chú Trình, Trình Nam Tinh.
02:47Bố tôi kéo tôi lại, Nam Tinh, chào anh đi.
02:50Tống Thư đứng bên cạnh phụ họa,
02:51Kỳ Minh, sau này Nam Tinh sẽ là em gái con,
02:54làm anh phải biết chăm sóc em nhiều hơn nhé.
02:56Bà ấy hơi như người, khiến tôi hoàn toàn lộ ra trước mặt Tống Kỳ Minh.
03:00Cảm nhận được ánh nhìn của anh ta cuối cùng cũng dừng lại nơi tôi,
03:02tôi mới ngởng đầu lên nhìn lại.
03:04Rồi nhảy môi cười duyên, nũng nịu cất tiếng chào,
03:06chào anh ạ.
03:07Giọng nói vừa ngây thơ vừa ngoan ngoãn, đầy vẻ vô tội.
03:10Tống Kỳ Minh ban đầu còn lơ đáng,
03:12nhưng khi ánh mắt chạm đến gương mặt tôi,
03:13liền khẽ nheo mắt lại.
03:15Xong rất nhanh, anh ta đã mỉm cười như không có gì xảy ra.
03:18Vẫn là nụ cười phong tình lẳng lơ quen thuộc.
03:20Thì ra em gái mới của anh,
03:21ngoan thế này cơ à.
03:23Tống Kỳ Minh nói đầy ẩn ý,
03:24chỉ có tôi là nghe ra được ý vị ẩn dấu
03:26trong giọng điệu cố tình kéo dài của anh ta.
03:28Anh ta nhấn mạnh từng từ cuối cùng.
03:30Anh đây làm anh trai, nhất định sẽ chăm sóc thật nhiều.
03:33Nghe vậy, tôi càng cười dạng dỡ hơn nữa.
03:35Dù sao thì,
03:36ba tháng trước, anh ta chính là bạn trai cũ
03:38mà tôi đã đá ở nước ngoài.
03:40Chăm sóc chứ, là chuyện nên làm mà.
03:42Tầng 3, phòng ngủ.
03:43Buổi tiệc tối nay là để chúc mừng bố tôi và Tống Thư,
03:46tôi viện cớ mệt nên lên lầu nghỉ sớm.
03:48Chân trước vừa bước vào phòng,
03:49chân sau đã nghe cạch một tiếng,
03:51cửa bị khóa lại.
03:52Là anh trai hở khóa.
03:53Tống Kỳ Minh xoay người,
03:54mạnh tay giữ chặt cổ tay tôi ép sát vào cánh cửa,
03:57người anh ta áp sát,
03:58từng chút một xâm lấn không gian của tôi.
04:00Anh ta bóp cầm tôi,
04:01ánh mắt từ trên cao nhìn xuống đầy giò xét,
04:03lẳng lơ nhưng cũng đầy tính xâm lược.
04:05Mái tóc dài đen xuôn mượt,
04:06đôi mắt trong sáng,
04:07làn da trắng ngần với lớp trang điểm ngoan ngoãn,
04:09váy dạ hội quốc ngực màu trắng ngà
04:10càng làm nổi bật vẻ ngây thơ trong sáng.
04:12Tất cả đều hoàn toàn khác xa trong trí nhớ của anh ta,
04:15cô nàng tóc xoăn vàng rực,
04:16môi đỏ chót,
04:17váy hai dây quyến rũ đầy khí chất yêu tình.
04:19Đổi phong cách rồi à?
04:21Đúng vậy đó,
04:21anh thích không?
04:22Tôi nháy mắt,
04:23nũng nhịu gọi một tiếng,
04:24anh trai.
04:25Ánh mắt Tống Kỳ Minh bỗng tối lại,
04:26lực tay xiết mạnh hơn khiến cổ tay tôi bắt đầu nhức.
04:29Tôi càng cười dạng dữ hơn,
04:30tôi quá quen với dáng vẻ này của anh ta rồi,
04:32dù sao cũng từng quen nhau ba tháng.
04:34Anh làm em đau rồi đấy.
04:36Anh ta lại xiết chặt hơn,
04:37giọng khàn khàn,
04:38em gái cũng biết chơi bạo nhỉ.
04:40Lần này ra tay không nhẹ chút nào,
04:41tôi vừa định rằng ra,
04:42anh ta liền buông tay một cách dứt khoát.
04:44Tôi xa xoa cổ tay,
04:45đáp trả ngay không nể mặt.
04:47Còn thua xa anh đấy,
04:48anh mới thật sự là đồ lẳng lơ.
04:50Ra tay với cả em gái mình,
04:51thỏ cũng chẳng ăn cỏ gần hang nữa là.
04:53Tống Kỳ Minh bật cười vì tức,
04:55mẹ kiếp,
04:55em mà là em gái tôi cái quái gì.
04:57Em đột nhiên quay về nước,
04:58rồi đùng cái đá tôi,
04:59có phải đã sớm biết chuyện bố em sắp cưới mẹ tôi không?
05:02Không phải,
05:03vậy thì lý do là gì?
05:04Tôi chán rồi.
05:05Cả gương mặt anh ta sầm lại,
05:07trình nam tinh,
05:07em đang đùa giỡn tôi đúng không?
05:09Tôi gật đầu,
05:10có vấn đề gì không?
05:11Câu trả lời quá đỗi dứt khoát,
05:12đến mức Tống Kỳ Minh cũng phải xứng người vài giây.
05:15Anh ta hít sâu mấy hơi,
05:16mở cửa rồi dầm một tiếng sập lại,
05:18quay lưng bỏ đi.
05:19Nói là chán thì là nói dối.
05:20Tống Kỳ Minh,
05:21người đàn ông hội tụ mọi yếu tố đúng chuẩn gu thẩm mỹ của tôi,
05:24sao tôi có thể chán cho được?
05:26Nửa năm trước,
05:26để tạm thời thoát khỏi sự kiểm soát ngồi ngạt của bố
05:28và những trận khóc lóc truyền miên không dứt của mẹ,
05:30tôi đăng ký chương trình cho đổi sinh viên của trường.
05:33Đó là lần đầu tiên tôi nếm trải mùi vị của tự do,
05:35rời khỏi mái nhà ngột ngạt,
05:36buông thả chính mình,
05:37làm điều mình thích,
05:38không cần kiên rẻ gì cả.
05:39Trong một buổi tiệc,
05:40tôi nhìn thấy Tống Kỳ Minh,
05:41người như phát sáng giữa đám đông.
05:43Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi,
05:45họa tiết loài loài vô cùng nổi bật,
05:46kính râm trễ trên sống mũi,
05:47miệng nở nụ cười ngông nghênh khi bật rượu sâm panh,
05:49bàn tay thon dài,
05:50khớp xương rõ ràng cực kỳ hút mắt.
05:52Tôi đứng khá gần,
05:53bị rượu bắn trúng,
05:54nhưng toàn bộ sự chú ý của tôi đều bị anh ta cuốn chặt.
05:57Nồng nhiệt,
05:57phong khoáng,
05:58nổi loạn,
05:59mọi khí chất trên người anh ta đều đúng với điều tôi khao khát.
06:01Ngay lần đầu gặp mặt,
06:02tôi đã có ham muốn chiếm hữu mãnh liệt chưa từng có.
06:05Tôi hỏi anh ta,
06:06anh có bạn gái chưa?
06:07Anh ta nhớ mày,
06:08tháo kính râm ra đối mặt với tôi.
06:10Có,
06:11mà nhiều lắm,
06:11tới lượt em chắc còn lâu đấy.
06:13Tôi thẳng nhiên ử một tiếng.
06:15Vậy thì tốt,
06:15tôi không có đạo đức lắm đâu,
06:16cho tôi chèn hàng đi.
06:18Giọng điệu rừng rưng nhưng đầy tự tin,
06:20không hề xấu hổ.
06:21Lần này Tống Kỳ Minh không tức đến phát điên,
06:23mà suýt thì cười đến ngạt thở.
06:25Anh ta cười đến mức khiến tôi ngứa ngáy trong lòng,
06:27nên tôi lại rục một câu.
06:28Nhanh lên nhẽ,
06:29tôi đang gấp đấy.
06:30Quả thật là gấp,
06:31thời gian tự do của tôi chẳng còn bao lâu nữa.
06:33Anh ta cười đến không thở nổi,
06:35ngay tại chỗ tuyên bố.
06:36Em chen hàng thành công rồi.
06:37Tiệc tan,
06:38tôi nắm lấy cổ áo sơ mi loài loài của Tống Kỳ Minh,
06:40kéo anh ta cúi xuống,
06:42rồi chủ động hôn lên môi anh.
06:43Tống Kỳ Minh chỉ sững sờ đúng một giây,
06:45sau đó lập tức đáp lại.
06:46Nụ hôn của anh ấy,
06:48cũng giống như con người anh ấy,
06:49nồng cháy và táo bạo.
06:50Chỉ có điều,
06:51hơi non tay một chút.
06:52Trong lúc hôn,
06:53anh ta bật cười khẽ khẽ.
06:55Gấp vậy sao?
06:56Ừ, tôi khẽ đáp.
06:57Tiết kiệm thời gian cho mấy người xếp hàng phía sau.
06:59Đang say mê,
07:00Tống Kỳ Minh đột nhiên lùi lại vài bước,
07:02giả vờ nghiêm túc ho nhẹ mấy tiếng.
07:04Thực ra,
07:05tiến độ tụi mình có thể chậm lại chút cũng được,
07:06dạo này anh đâu bận lắm.
07:08Liếc thấy vành tay anh đỏ ứng,
07:10tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
07:12Không ngờ một kẻ ngoài mặt trông như cha nam lắm chiêu,
07:14bên trong lại ngây thơ đến mức này.
07:16Có vẻ nhận ra bản tính bị lộ,
07:17Tống Kỳ Minh bực dọc liếc tôi một cái,
07:19rồi cầu má tôi một cái như chút giận.
07:21Cốc cốc,
07:22tiếng gõ cửa kéo tôi ra khỏi dòng hồi tường.
07:24Bác giúp việc họ ngô đang ôm một cái thùng giấy đứng trước cửa.
07:27Tiểu thư,
07:28đây là mấy món di vật dọn ra từ phòng phu nhân.
07:30Lúc trước ông chủ bảo tôi vứt hết,
07:32nhưng đợt tăng lễ bận quá tôi quên mất.
07:33Nếu cô muốn giữ lại gì đó làm kỷ niệm thì cứ chọn.
07:36Tất cả đưa tôi đi.
07:38Trong thùng toàn là mấy món lật vật chẳng đáng giá,
07:40còn có vài cuốn sách mẹ tôi thích đọc,
07:41mấy bức vẽ nguyệt ngoạc và vài đoạn trích dẫn.
07:44Tôi tiện tay mở một quyển sổ bìa đen,
07:45là nhật ký của mẹ lúc còn sống.
07:47Sáng hôm sau,
07:48vừa mở cửa phòng,
07:49tôi đã chạm mặt Tống Kỳ Minh.
07:51Anh ta vừa từ phòng đối diện đi ra,
07:52quay lưng lại đang đóng cửa,
07:54xem ra tối qua đã ngủ lại nhà tôi.
07:56Anh ta thay một bộ vest kiểu quý ông Anh Quốc lịch lãm,
07:58phong cách quý tộc pha chút ngông cuồng.
08:00Giáng người thì khỏi chê,
08:01vai rộng, eo thon, mông cong.
08:03Dù so với tối qua ăn mặc đàng hoàng hơn,
08:05nhưng khí chất ngầm thì vẫn toát lên vẻ lưu manh nửa kín nửa hờ.
08:08Đến khi Tống Kỳ Minh quay người lại,
08:09tôi mới phát hiện hôm nay anh còn đeo thêm kính gọng vàng rỗng mắt,
08:12loại chỉ đeo cho đẹp chứ chẳng giúp gì cho thị lực.
08:15T.C.H. đúng chuẩn một tên cầm thú mặc vest.
08:17Tôi dựa vào khung cửa,
08:19không nhịn được huyết sáo kiểu lưu manh.
08:21Dô, anh trai, đổi phong cách rồi hả?
08:23Tống Kỳ Minh mặt lạnh như tiền,
08:24lướt tôi một cái rồi quay đầu đi,
08:26không thèm phản ứng.
08:27Xem ra vẫn chưa hết giận.
08:29Tôi lại cười tuê tuêch.
08:30Không tệ đâu, em thích lắm.
08:32Hừ, anh ta hừ lạnh một tiếng,
08:34vẫn không thèm để ý,
08:35xảy bước thẳng xuống dưới nhà.
08:37Nhưng lúc đi ngang qua tôi,
08:38lại thấp dọng buông một câu.
08:39Đồ lưu manh chết tiệt.
08:41Xuống lầu,
08:41bố tôi và Tống Thư đã ngồi vào bàn ăn.
08:44Tiếng huyết sáo của tôi vang rội
08:45đến mức làm bố tôi giật mình đánh rơi cả tờ báo,
08:47định mắng cũng quên cả lời.
08:49Cuối cùng vẫn là Tống Thư ra mặt hòa giải,
08:50gọi chúng tôi xuống ăn sáng.
08:52Thấy bà ấy, tôi mới nhận ra
08:53Tống Kỳ Minh không phải ở tạm
08:55mà là hai mẹ con họ đã dọn đến nhà tôi sống luôn.
08:58Vừa công bố xong đã chuyển vào ở,
08:59bố tôi còn suốt ruột hơn cả tôi nữa đấy.
09:01Nhìn ba người họ ngồi ăn sáng,
09:03gắp đồ,
09:03múc cháo,
09:04rộn ràng vui vẻ như người một nhà,
09:06chỉ riêng tôi ngồi đó giống như người ngoài.
09:08Lúc này bố tôi cũng định thần lại,
09:09chừng mắt bảo.
09:10Còn đứng đó làm gì?
09:11Xuống nhanh lên,
09:12con gái con lứa mà huyết sáo gì như đầu đường xóa chợ.
09:15Tôi kéo ghế ngồi cạnh Tống Kỳ Minh,
09:17thẳng nhiên đáp.
09:18Tại thấy anh hôm nay đẹp trai quá,
09:19không kiềm được.
09:20Bố tôi còn định tiếp tục nói,
09:22nhưng bị một ánh mắt của Tống Thư chặn lại.
09:24Tôi cười lạnh trong lòng,
09:25giờ thanh sự vợ rồi à,
09:26quả nhiên là tình yêu đích thực.
09:28Nếu là mẹ tôi thì có mà nằm mơ mới khiến ông ta nghe lời.
09:31Có lẽ vì hôm qua tôi hơi quá đả.
09:33Tuy nghe thấy tôi nhắc tới mình,
09:34nhưng Tống Kỳ Minh vẫn chẳng buồn liếc tôi lấy một cái.
09:37Tôi lén dịch ghế lại gần anh ta một chút.
09:39Tống Kỳ Minh đang cầm mũ thì khựng lại,
09:41cuối cùng cũng quay đầu lườm tôi một cái,
09:42ánh mắt sâu thẳm.
09:44Tôi vẫn ngậm chiếc bánh bao trứng sữa trong miệng,
09:46mắt long lanh giả ngây thơ.
09:47Anh cũng muốn ăn không?
09:48Vừa nói vừa gắp một cái bánh nữa bỏ vào bát anh.
09:51Bánh bao trứng sữa bát ngô làm ngon lắm đó,
09:53thử đi hả?
09:54Tôi biết anh ta không thích đồ ngọt,
09:55cố tình trêu cho vui thôi.
09:57Tống Kỳ Minh ngồi thẳng người,
09:58môi mím chặt.
09:59Tống Thư thấy vậy định mở miệng nói anh không thích đồ ngọt,
10:02nhưng ai ngờ dây tiếp theo,
10:03anh ta lại cắn một miếng.
10:05Chỉ là,
10:05nhai mà cứ như đang nghiến nát cả cái bánh.
10:08Dĩ nhiên anh vẫn chẳng buồn để tâm tới tôi.
10:10Được đấy,
10:10da vẻ chịu đựng cũng khá khá ha.
10:12Liên tiếp mấy ngày liền,
10:13Tống Kỳ Minh tỏ ra đặc biệt lạnh nhạt với tôi.
10:16Nhưng có một điều phải công nhận,
10:17anh ta thay đồ siêng thật,
10:18cứ như đang cố chấp đỏ sức với tôi,
10:20mỗi ngày đổi một phong cách khác nhau.
10:22Lần nào ra khỏi nhà cũng ăn mặc loài loài,
10:23cố tình đi vòng qua cửa phòng tôi một lượt,
10:26như thể sợ tôi không nhìn thấy.
10:27Tôi thừa nhận,
10:28đúng là bị dụ thật rồi.
10:29Chiều nay thấy anh ta chuẩn bị ra ngoài,
10:31tôi cũng vô cùng tự giác mà leo lên xe,
10:33thẳng nhiên ngồi vào ghế phụ.
10:35Anh ta liếc tôi,
10:36xuống xe,
10:36không, tôi từ chối ngay,
10:38tiện đường mà.
10:39Dì Tống nói em có thể đến công ty anh thực tập.
10:41Tống Kỳ Minh lớn hơn tôi một khóa,
10:43khi còn đi học đã bắt đầu giúp Tống Thư xử lý công việc,
10:45sau khi tốt nghiệp thì chính thức tiếp quản vị trí của bà ấy.
10:48Chứ nếu không,
10:49làm gì bà ấy rảnh rỗi đến mức có thời gian phát triển tình yêu tuổi xế chiều với bố tôi.
10:52Công ty em phá sản rồi hả?
10:54Anh ta dừng dưng hỏi lại.
11:01Phải nói là giả vờ nhượng bộ.
11:03Tống Kỳ Minh không lái xe đến công ty,
11:04mà đưa tôi đến một câu lạc bộ tư nhân cao cấp.
11:07Đã gọi là thực tập,
11:08thì đi xã giao cùng xếp cũng là một phần công việc.
11:10Trong phòng viết,
11:11mấy vị tổng giám đốc có mặt tôi đều thấy quen mặt,
11:13đều là đối tác làm ăn với bố tôi cả.
11:15Tất nhiên,
11:16họ cũng biết tôi là ai,
11:17biết tôi và Tống Kỳ Minh sắp trở thành anh em không cùng huyết thống.
11:20Nhưng biết là một chuyện,
11:21tận mắt thấy lại là chuyện khác.
11:23Có người tò mò hỏi,
11:24Cô Trình,
11:24sao lại đi cùng tổng giám đốc Tống vậy?
11:27Tôi mỉm cười đáp.
11:28À,
11:28bố tôi muốn tôi theo anh trai học hỏi thêm kinh nghiệm.
11:30Sau này còn trở thành nữ cường nhân như dì Tống,
11:33tiếp quản sự nghiệp của ông ấy.
11:34Nghe xong,
11:35mấy người kia vẫn cười xã giao khích lệ,
11:37nhưng trong đầu thì đã bắt đầu tính toán.
11:38Dù gì thì bố tôi và Tống Thư cũng đều có tuổi,
11:41nhưng chưa chắc không thể sinh thêm con.
11:43Lỡ đâu sau này có thêm một cậu quý tử,
11:44thì tài sản khổng lồ kia rốt cuộc sẽ thuộc về ai,
11:47thật khó nói.
11:48Huống hồ,
11:48còn có Tống Kỳ Minh,
11:49một người trẻ tuổi nhưng thủ đoạn đã lão luyện như cáo giả.
11:52Sau vài câu chuyện xã giao,
11:53mọi người bắt đầu vào phần chính.
11:55Tôi thì lần đầu tiên được thấy ráng vẻ làm việc của Tống Kỳ Minh,
11:57đối mặt với những lão làng trong thương giới mà vẫn vô cùng điêu luyện.
12:00Lời anh ta nói,
12:01nếu không phải 800 cái đầu lọc thì cũng khó mà hiểu hết,
12:04đúng là hại não.
12:05Nghe được một lúc là tôi thấy chán,
12:07bèn ngồi sang một bên uống rượu.
12:08Dù gì thì anh ta đưa tôi tới đây cũng chỉ để chắn rượu mà thôi.
12:12Sau vài vòng cụm ly,
12:13mọi người bắt đầu hiểu ra,
12:14này đâu phải truyền kinh nghiệm,
12:15rõ ràng là đang chỉnh tôi.
12:17Ngồi đây toàn dân cáo giả,
12:18thấy đàm phán xuân sẻ nên ai cũng muốn làm người tốt,
12:20thi nhau mời rượu tôi.
12:22Dù sao cũng nể mặt bố tôi,
12:23nên không ai dám quá đáng.
12:25Nhưng tôi thì rượu tới là uống,
12:26càng uống càng hưng phấn.
12:28Nếu không phải Tống Kỳ Minh cản lại,
12:29mấy ông tổng kia chắc uống đến mức bò da mới về nổi.
12:32Tiểu lượng của tôi thật ra không cao,
12:33chỉ là so với người khác thì say chậm hơn một chút.
12:36Rời khỏi câu lạc bộ,
12:37gió đêm vừa lùa qua,
12:39cơn say lập tức ập tới.
12:40Mặt tôi đỏ ứng,
12:41bước chân loạn trọng theo sau Tống Kỳ Minh.
12:43Lúc anh ta đang định mở cửa xe đỡ tôi vào,
12:45tôi bất ngờ ấn anh ta dựa hẳn vào xe,
12:47ngừng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
12:49Hết giận chưa?
12:50Tôi khẽ hỏi,
12:50giọng có chút ngẹn ngẹn,
12:51anh trai.
12:52Vốn dĩ Tống Kỳ Minh đã bắt đầu mềm lòng thấy rõ,
12:54nhưng chỉ một tiếng anh trai của tôi lại kéo anh về trạng thái bốc hỏa ban đầu.
13:06Tống Thư thấy chúng tôi cũng không có biểu hiện gì lạ.
13:08Bà ấy chỉ cho rằng hôm qua tiệc tùng quá khuya,
13:10nhà lại xa,
13:11đã uống rượu,
13:12nên ngủ lại bên ngoài một đêm,
13:13hôm nay bận rộn nên không tiện liên lạc.
13:15Về phần bố tôi,
13:16đã đắm chìm trong men tình quá sâu,
13:18chẳng còn hơi sức đâu mà quản tôi.
13:20Nhìn dáng vẻ e lệ dịu dàng của Tống Thư mà xem.
13:22Tôi cục mắt,
13:23che đi tia lạnh lẽo trong ánh nhìn,
13:24rồi theo sau Tống Kỳ Minh lên lầu.
13:26Trước khi vào phòng, tôi khẽ nói,
13:28chúc anh trai ngủ ngon.
13:30Bây giờ, Tống Kỳ Minh nghe hai chữ anh trai
13:31không những không thấy phản cảm nữa,
13:33mà còn kích thích thấy rõ.
13:35Dù sao thì tối qua cũng bắt tôi gọi câu đó
13:36không biết bao nhiêu lần.
13:38Anh ta cười mãn nguyện,
13:39khẽ nhớ mày đáp lại với vẻ hương thú.
13:41Em gái cũng nghỉ sớm nhé.
13:42Quả là một màn huynh hiểu mội cung,
13:44anh em thân thiết đến mức giả tạo.
13:46Sáng hôm sau, tôi cố ý dậy sớm,
13:48canh đúng giờ mà gõ cửa phòng Tống Kỳ Minh.
13:50Mới gõ một cái, tôi đã bị kéo mạnh vào trong.
13:53Cạch, cửa khóa lại.
13:59Hơi nước còn đọng lại trên người chưa tan hết.
14:01Anh chẳng khách sáo gì,
14:03giữ lấy mặt tôi rồi hôn lên.
14:04Trong lúc nụ hôn dây dưa,
14:06anh lại hỏi câu giống như tối qua.
14:07Bảo bối, chúng ta quay lại nhé.
14:09Tôi chỉ chăm chú đáp lại nụ hôn,
14:11không trả lời.
14:12Đúng lúc ấy, cốc cốc, có tiếng gõ cửa.
14:15Kỳ Minh, mở cửa đi, là giọng Tống Thư.
14:17Tôi đẩy anh ra theo phản xạ,
14:19nhưng lại bị anh giữ chặt không cho nhúc nhích.
14:21Tiệc Tùng xong lại lao đầu vào công việc,
14:22chắc chắn chưa nghỉ ngơi đủ.
14:24Mẹ pha cho con cốc mật ong,
14:25uống vào cho đỡ đau đầu.
14:27Thấy không có động tĩnh,
14:28bà lại gõ thêm hai cái.
14:29Tiếng cửa gõ nhẹ chuyển đến qua tấm lưng của tôi
14:31đang áp sát tấm ván gỗ.
14:33Trước mắt tôi,
14:34nhịp tim của Tống Kỳ Minh ngày càng rồn rập.
14:36Hai âm thanh, tiếng gõ cửa và nhịp tim anh
14:38như trồng lên nhau trong đầu tôi.
14:40Mẹ cứ để ở cửa đi,
14:41con đang thay đổi.
14:42Anh hơi tách người ra trả lời.
14:44Tống Thư đặt ly nước xuống,
14:45nhưng vẫn chưa rời đi,
14:46lại hỏi thêm một câu.
14:47Con có thấy nam tinh đau không?
14:49Không thấy.
14:50Ai nhìn tôi chằm chằm,
14:51dối trắng trợn không cần nghĩ.
14:52Tôi nghe thấy ngoài cửa có thêm một tiếng bước chân nữa.
14:55Có chuyện gì vậy?
14:56Là giọng bố tôi.
14:57Tống Thư đáp.
14:58Không có gì nghiêm trọng đâu.
14:59Tôi pha cho nam tinh một cốc mật ong,
15:01nhưng không thấy con bé trong phòng,
15:02nên tiện miệng hỏi Kỳ Minh thử.
15:04Bố tôi có vẻ đang nhíu mày.
15:05Con bé dạo này càng lúc càng không biết nghe lời,
15:08sang sớm đã chẳng thấy tâm hơi đâu.
15:10Hai người tiếp tục trò chuyện rồi rời đi xa dần.
15:17Trong phòng,
15:18Tống Kỳ Minh rõ ràng không định tha cho tôi dễ dàng như vậy.
15:21Anh ta xa sầm mặt.
15:22Vừa rồi tại sao không trả lời?
15:24Hả?
15:24Tôi mà trả lời thì chẳng phải bại lộ hết à?
15:26Tuy là sự thật,
15:27nhưng lý do này chắc chắn không thể thuyết phục được anh.
15:30Tống Kỳ Minh lập tức lạnh mặt.
15:31Đừng nói với tôi là em lại đang dỡn mặt tôi.
15:34Tôi đánh chống lảng.
15:35Có khi nào,
15:35với thân phận hiện tại của hai đứa mình,
15:37chuyện quay lại yêu nhau đúng là hơi bất tiện đó.
15:39Anh trai, tôi cố tỉnh nhấn mạnh.
15:41Tống Kỳ Minh bật cười đầy miềm mai,
15:43giọng điệu âm dương quái khí.
15:44Nói quay lại thì bất tiện,
15:45nhưng lúc đi mua coca với tôi thì lại thấy tiện ghê nhỉ.
15:48Giờ cho xong là phủi sạch sẽ,
15:50thế không phải đùa thì là gì?
15:51Tôi cãi cùng.
15:52Chẳng lẽ anh không thấy cảm giác trái đạo đức kiểu này rất kích thích sao?
15:55Thú vị mà.
15:56Trái đạo đức cái gì?
15:57Tôi thấy em là thiếu đức thì có.
15:59Anh ta lườm tôi,
16:00nửa nheo mắt cảnh cáo.
16:02Đã muốn chơi thì tôi chịu,
16:03nhưng nếu còn dám bỏ tôi lại mà biến mất như lần trước,
16:05em chết chắc.
16:06Tôi gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
16:08Trò chơi này tôi quen lắm rồi.
16:10Tôi bỏ chạy,
16:11anh đuổi theo,
16:12chúng tôi đều là kẻ không thể thoát được nhau.
16:14Công việc thực tập của tôi là trợ lý tổng giám đốc,
16:16nói trắng ra thì chính là chân chạy vặt cho Tống Kỳ Minh.
16:19Việc chẳng có gì khó,
16:20chủ yếu là chuyển tài liệu,
16:21in giấy tờ,
16:22nhàn nhã vô cùng.
16:23Tôi chưa bao giờ có ý định tiếp quản sự nghiệp của bố,
16:25mà bố tôi cũng chưa từng có ý định giao nó cho tôi.
16:28Ông sợ mấy chục năm lao lực vất vả cuối cùng lại bị tôi phá nát,
16:31về ra vẫn trắng tay như cũ.
16:32Kế hoạch của ông là sau khi nghỉ hưu sẽ chọn người đáng tin thay mình điều hành,
16:35còn tiền cổ tức mỗi năm thì đủ để tôi tiêu xài.
16:38Vì vậy,
16:38khi chọn ngành học,
16:39ông cũng không ép tôi học quản trị kinh doanh mà để tôi tự chọn ngành yêu thích,
16:42tôi đã chọn ngành hội họa.
16:44Chính từ lúc ấy,
16:45tôi mới thật sự cảm nhận được quyền tự do lựa chọn là điều quý giá đến nhiều nào.
16:48Tôi có năng khiếu vẽ,
16:49cũng coi như có chút tiếng tâm trong giới vẽ minh họa,
16:52đơn đặt hàng cũng khá nhiều.
16:53Những lúc câu giờ trong công ty,
16:54tôi thường tranh thủ dùng iPad để hoàn thành đơn hàng.
16:57Đinh đong,
16:58màn hình bất chợt bật lên một tin nhắn.
17:00Tiếp theo là hàng loạt thông báo,
17:0130 đã trả lời bạn.
17:02Là tài khoản của Tống Kỳ Minh,
17:04chắc anh ta từng đăng nhập vào iPad của tôi và quên đăng xuất.
17:07Tốt lắm,
17:07ông chủ dẫn đầu phong trào trốn việc nhé.
17:10Tôi tò mò bấm vào bài đăng của anh.
17:11Bạn gái cũ đá tôi xong lại bảo là nhớ tôi,
17:14nhưng khi tôi đề nghị quay lại thì lại nói không tiện.
17:16Tôi phải làm gì bây giờ?
17:17Bình luận đủ kiểu.
17:18Anh em chạy lại đi,
17:19cô ta đăng ký thuật viên anh đó.
17:21Ủa,
17:22thật sự anh đưa luôn à?
17:23Tỉnh lại đi,
17:24nhớ cái gì mà nhớ,
17:25là thèm thì có.
17:26Đàn ông cần gì danh phận?
17:28Muốn biết lý do bị đá nẻ?
17:29Tống Kỳ Minh trả lời bình luận cuối.
17:31Cô ấy bảo chán rồi.
17:33Phía dưới là một loạt comment.
17:34Vì,
17:35não yêu đương hả?
17:36Đi đào rau dại với Vương Bảo Xuyến đi anh ơi.
17:38Tôi lập tức dùng điện thoại đăng ký tài khoản phụ,
17:40bình luận.
17:41Biết đâu cô ấy có nỗi khổ riêng?
17:43Tống Kỳ Minh trả lời cực nhanh.
17:45Tôi cũng nghĩ vậy.
17:46Lập tức bên dưới lại là một loạt comment.
17:48Anh em rút thôi,
17:49vô phương cứu chữa rồi.
17:50Não yêu đương thì sẽ tự bào chữa hộ người ta.
17:53Đinh đong,
17:53Tống Kỳ Minh còn nhắn riêng cho tôi.
17:55Cảm ơn,
17:56tôi sẽ hỏi rõ ràng.
17:57Tôi cũng đáp.
17:58Chúc anh sớm quay lại được.
18:00Anh trả lời.
18:05Nghĩ rằng tài khoản phụ của mình đã bị anh phát hiện.
18:08Nhưng liếc qua tấm kính,
18:09Tống Kỳ Minh vẫn đang chăm chú nhìn màn hình máy tính,
18:11vẻ mặt nghiêm túc.
18:12Có lẽ là tôi tưởng tượng quá thôi.
18:14Tâm trạng tôi lúc này vô cùng phức tạp.
18:16Thật ra,
18:17nỗi khổ của tôi cũng chẳng đến mức quá bi thương.
18:19Lý do tôi đột ngột về nước là vì bác sĩ nói
18:21bệnh trầm cảm của mẹ tôi lại tái phát nghiêm trọng,
18:23bắt đầu xuất hiện ý nghĩ tự sát mạnh mẽ.
18:25Mẹ tôi mắc chứng trầm cảm sau sinh từ khi sinh tôi ra,
18:28lại thêm việc bố tôi suốt bao năm luôn lạnh lùng và áp chế,
18:30bệnh tình vẫn không thuyền giảm.
18:32Nhưng lần tái phát này lại chính là vì tôi bỏ đi.
18:35Bà không thể chấp nhận việc đứa con gái duy nhất lại trốn khỏi bà,
18:37bỏ đi thật xa.
18:38Từ nhỏ đến lớn,
18:39mẹ luôn dịu dàng với tôi,
18:41và tôi cũng rất phụ thuộc vào bà.
18:42Nhưng sự dịu dàng ấy,
18:44mỗi khi đối diện với bố tôi lại trở nên yếu đuối và hèn mọn,
18:46đầy nịnh nọt.
18:47Ngay cả tôi cũng nhận ra bố chưa từng yêu mẹ,
18:49nhưng bà vẫn bám víu vào chút hy vọng nhỏ nhoi,
18:51cam lòng chịu đựng lạnh nhạt,
18:53rồi rôn hết mọi ấm ức chút lên người tôi,
18:55lặp đi lặp lại.
18:56Nếu nói bố tôi kiểm soát hành vi của tôi,
18:57thì mẹ lại trói buộc tâm trí tôi.
18:59Đáng buồn là,
19:00có lẽ bà ấy còn chẳng nhận ra điều đó.
19:02Tôi làm theo lời dặn của bác sĩ,
19:04lập tức bay về nước trong đêm.
19:06Ngoài cửa sổ máy bay,
19:07bầu trời đêm tối đen như mực,
19:08mang theo thứ cảm giác đè nén nặng nề,
19:10chỉ có vài vì sao đơn lẻ nhấp nháy yếu ớt.
19:12Đối với tôi,
19:13Tống Kỳ Minh giống như ánh sao ấy,
19:14chỉ có thể mang đến một chút ánh sáng ngắn ngủi giữa đêm tối.
19:17Khoảnh khắc máy bay hạ cánh,
19:19tôi lập tức nhận ra,
19:20thời gian tự do của mình đã hoàn toàn chấm dứt.
19:22Và vì vậy,
19:23tôi nhắn cho Tống Kỳ Minh một tin.
19:24Chúng ta chia tay đi.
19:26Sau khi trở về nước,
19:27tôi gần như ở bên mẹ suốt ngày đêm,
19:28tình trạng của bà dần dần ổn định.
19:30Bác sĩ cũng nói,
19:31gần đây tâm trạng bà khá ổn định.
19:33Vì vậy tôi mới tranh thủ hai ngày đến trường
19:35để xử lý một đống bài vở chất chồng.
19:37Nhưng đến khi tôi về nhà,
19:38mẹ tôi lại trở nên nhạy cảm,
19:39tâm trạng rơi xuống đáy.
19:41Bác Ngô nói,
19:42phu nhân ra ngoài dạo một vòng,
19:43về là bắt đầu như vậy luôn.
19:45Ban đầu,
19:45tôi cứ nghĩ là do mình sơ xuất.
19:47Cho đến đêm của buổi tiệc đó,
19:48tôi thức trắng đọc hết quyển nhật ký của mẹ.
19:51Thì ra hôm đó bà nhìn thấy bố tôi và Tống Thư đi cùng nhau.
19:54Mà bố mẹ tôi và Tống Thư đã quen biết từ hồi đại học,
19:56từng là bạn bè thân thiết.
19:57Chuyện của họ nghe cũng cũ dích,
19:59cùng yêu một người đàn ông.
20:00Mà bố tôi lại là kiểu đàn ông tôi điển hình,
20:02lúc nào cũng lưỡng lự giữa hai người.
20:04Cuối cùng,
20:05vì ông nội tôi thiên về người phụ nữ dịu dàng đoan trang hơn
20:07nên ông ấy mới cưới mẹ tôi.
20:09Người ta thường nói,
20:10đàn ông lấy bông hồng trắng thì lâu ngày sẽ thấy nó giống như hạt cơm dính trên áo,
20:13chẳng có gì đặc biệt.
20:15Còn hoa hồng đỏ thì mãi là nốt rùi son trong tim,
20:17rực rỡ trói mắt không thể chạm đến.
20:19Cho nên,
20:19dù hôm đó bố tôi và Tống Thư chỉ là gặp gỡ trò chuyện bình thường vì công việc,
20:23nhưng trong mắt mẹ tôi lại là khoảnh khắc bùng nổ tiên lửa định mệnh.
20:25Bà yêu bố tôi quá sâu,
20:27quá điên cuồng.
20:28Không thể có được,
20:29cũng chẳng ngăn nổi trái tim mình.
20:30Và thế là,
20:31đêm hôm đó,
20:32bà kết thúc mối tình vô vọng và cả cuộc đời mình.
20:34Tuy rằng mẹ tôi là người tự lựa chọn kết cục của mình,
20:37như điều đó không ngăn tôi hận bố.
20:38Tại sao đã cưới bà rồi,
20:40mà lại không yêu bà?
20:41Chỉ cần bố chịu bố thí một chút yêu thương,
20:43dù là giả dối,
20:44có lẽ mẹ cũng có lý do để tiếp tục sống.
20:46Nhưng ông không làm vậy.
20:48Chính ông là người đã dồn mẹ đến bước đường cùng,
20:50vậy mà giờ lại có thể sống hạnh phúc.
20:52Tống Thư chỉ là một ngòi nổ gián tiếp,
20:53không có bà ta,
20:54thì sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện một chị Lý hay chị Vương nào đó thôi.
20:58Nói là vậy,
20:58nhưng khi biết bố tôi thực sự định kết hôn với Tống Thư,
21:01tôi vẫn không kìm được mà tức giận lây sang bà ta.
21:03Nhất là khi tôi điều tra ra bà ấy
21:04còn có một đứa con trai tên là Tống Kỳ Minh,
21:06vừa mới về nước không lâu.
21:08Đúng chuẩn phim truyền hình 8 giờ tối,
21:10người yêu cũ biến thành anh em không chung huyết thống.
21:12Còn chưa gặp lại anh ta,
21:13tôi đã lên kế hoạch,
21:14quay lại với anh.
21:16Chỉ cần như vậy,
21:16là có thể phá vỡ cuộc hôn nhân của bố và Tống Thư.
21:19Tôi yêu anh,
21:20nhưng không thể bên anh mà không vướng bận.
21:22Vì Tống Thư,
21:23cũng vì tình yêu của anh quá mãnh liệt và thuần khiết,
21:25còn tôi chỉ có 5 phần chân thành,
21:263 phần vì mê sắc và 2 phần là lợi dụng.
21:29Thế nhưng,
21:30ngay khoảnh khắc gặp lại,
21:31tất cả kế hoạch trong đầu tôi đều biến mất sạch.
21:33Anh vẫn khiến tim tôi đập loạn nhịp.
21:35Kế hoạch vẫn đang triển khai,
21:36nhưng trái tim tôi cứ lung lay mãi,
21:38mắc kẹt trong góc chết của mâu thuẫn.
21:40Sau khi tan làm về nhà,
21:41tôi cứ đợi mãi,
21:42chờ Tống Kỳ Minh mở lời hỏi tôi.
21:44Nhưng đợi đến 1 giờ sáng,
21:45vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.
21:46Tôi rót cốc nước,
21:47nhấp vài ngụm cho rượu cổ họng khô rát,
21:49định đi ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng động từ ban công bên cạnh.
21:52Không hỏi thì thôi,
21:53dù sao tôi cũng chưa kịp sắp xếp lời nói.
21:55Phòng tôi và Tống Kỳ Minh đối diện nhau,
21:57do thiết kế nhà nên ban công 2 bên sát vách,
21:59chỉ cách nhau 1 vách tường ngắn.
22:00Tôi nhẹ nhàng bước lại gần.
22:02Anh đang dựa vào lan can hút thuốc.
22:04Ngón tay kẹp lấy điếu thuốc đỏ lửa,
22:06lan khói phả ra mang theo nỗi cô đơn u buồn.
22:08Tự dưng tôi thấy xót xa.
22:09Đến lúc anh suy sụp cũng đẹp đến thế,
22:11nét đẹp khiến người ta muốn rơi vào.
22:13Dưới chân anh giải đầy tàn thuốc,
22:15có vẻ đã hút được một lúc lâu rồi.
22:17Tôi nhớ,
22:17trước đây anh không hút thuốc.
22:19Tống Kỳ Minh,
22:20muộn vậy rồi còn chưa ngủ à?
22:21Anh không ngờ tôi lại bắt gặp,
22:23vội rụi tắt điếu thuốc,
22:24trên mặt lập tức nở nụ cười trêu chọc.
22:26Thì nhớ em chứ sao?
22:27Nhìn anh cười gượng gạo như vậy,
22:28mũi tôi bất giác cay xẻ,
22:30ngực ngẹn đến khó thở.
22:31Tống Kỳ Minh,
22:31em muốn ôm anh một cái.
22:33Được, mở cửa đi.
22:35Anh đã quá quen với việc tôi đưa ra những yêu cầu vô lý,
22:37lập tức xoay người tính đi qua phòng tôi.
22:39Khoan đã,
22:40tôi gọi anh lại.
22:41Rồi,
22:42một chân đạp lên lan can,
22:43dựa theo gờ tường nhô ra mà trèo qua ban công đối diện.
22:46Tống Kỳ Minh giật mình suýt rớt tim,
22:48mãi đến khi ôm được tôi trọn vẹn trong lòng mới thở vào.
22:50Anh thấp giọng quá khẽ.
22:52Nguy hiểm như vậy,
22:52lỡ xảy ra chuyện thì sao hả?
22:54Tôi rụi mặt vào hõng vai anh,
22:56thì thầm.
22:56Hồi còn đi học,
22:57em từng trèo tường trốn học sau lưng bố và thầy cô nhiều lần rồi,
23:00không sao đâu.
23:01Tống Kỳ Minh vẫn còn vẻ sợ hãi trên mặt.
23:03Tựa vào lồng ngực anh,
23:04tôi mới ngửi thấy mùi rượu còn sót lại,
23:06lẫn với vị thuốc lá nhẹ nhẹ.
23:08Không hề khó chịu,
23:09nhưng lại khiến tôi ngại ngào,
23:10mắt đỏ hoe.
23:11Giọng tôi run run,
23:12hơi khàn.
23:13Tống Kỳ Minh,
23:14xin lỗi,
23:14em không nên nói chia tay,
23:15em,
23:16không phải vì chán,
23:17mà là vì
23:17cảm xúc răng lên,
23:19khiến tôi thốt ra tất cả.
23:20Về chuyện giữa tôi và bố mẹ.
23:22Về hành trình yêu,
23:23chia tay,
23:24rồi gặp lại anh.
23:25Từ sau khi mẹ mất,
23:26mọi cảm xúc bị đè nén trong tôi như vỡ hỏa ra trong khoảnh khắc này.
23:29Tống Kỳ Minh,
23:30em là một người phụ nữ xấu xa,
23:31đã đùa dỡn tình cảm của anh.
23:33Tống Kỳ Minh ban đầu vẫn yên lặng lắng nghe,
23:35còn nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
23:37Nhưng đến câu đó,
23:38anh bỗng bóp nhẹ má tôi một cái.
23:39Cũng biết mình thế ha,
23:41được đấy.
23:41Vậy giờ anh còn muốn quay lại không?
23:43Anh nhìn tôi chăm chú,
23:44ngón tay ấm áp vuốt nhẹ sau gáy tôi.
23:47Em biết rõ câu trả lời rồi mà,
23:48họ đều nói anh là não yêu đương.
23:50Tôi trượng tròn mắt.
23:51Tôi biết ngay mà,
23:52cái tài khoản đó bị lộ rồi.
23:54Không đúng,
23:55có khi cái bài viết đó là cái bẫy anh răng sẵn để dụ tôi.
23:58Khốn thật,
23:58anh mới đánh thường một cái mà tôi đã bung hết chiều cuối.
24:01Tống Kỳ Minh còn không cho tôi cơ hội phản bác,
24:03liên chặn miệng tôi bằng một nụ hôn.
24:05Đúng lúc đó,
24:06dầm,
24:06cửa phòng bị đá văng.
24:07Bố tôi,
24:08Tống Thư,
24:09bác Ngô và cả một đám người giúp việc tay cầm trồi gậy xong vào.
24:11Kết quả,
24:12tất cả đứng hình.
24:13Một cảnh tượng lúng túng đến nghẹt thở.
24:15Bạn tin được không,
24:16hai chúng tôi vẫn còn đang,
24:17kéo tơ tình.
24:18Lời nguyên miệng quạ của Tống Kỳ Minh,
24:20thành sự thật.
24:21Tôi trèo ban công thật sự gặp chuyện rồi.
24:23Biệt thự có hệ thống an ninh,
24:24camera đã bắt được hình ảnh tôi leo tường,
24:26lập tức gửi cảnh báo đến điện thoại của bố tôi.
24:28Và thế là ông dẫn nguyên một đoàn người lao vào như đi bắt gian.
24:32Nhìn hiện trường hiện tại,
24:33tôi xác định mình tiêu rồi.
24:34Mất mặt toàn tập sắp bị bố đánh chết.
24:36Tống Thư cho người làm lui hết ra ngoài,
24:38sắp mặt cũng trở nên nghiêm trọng.
24:40Chúng tôi bị đưa về phòng riêng,
24:41tách ra trả hỏi.
24:42Bố tôi kìm nén cơn giận,
24:43không vòng vo lấy một câu.
24:45Lập tức chấm dứt quan hệ này.
24:47Vẫn là cái kiểu độc đoán,
24:48chuyên quyền như mọi khi,
24:49đến mức không thèm hỏi tôi và Tống Kỳ Minh bắt đầu từ bao giờ.
24:52Ông ta chỉ cần kết quả,
24:53không quan tâm quá trình.
24:54Tôi cười khẩy.
24:55Sao lại là tôi phải chia tay?
24:57Ông ta lập tức biến sắc,
24:58gào lên.
24:59Trình Nam Tinh,
25:00ý mày là,
25:01người nên chia tay phải là tao và Tống Thư à?
25:03Đúng vậy,
25:04tôi cũng chẳng sợ,
25:05ngang giọng đáp trả.
25:06Thật ra,
25:07tôi và ông ấy giống nhau,
25:08đều ghét bị kiểm soát,
25:09bị ép buộc.
25:10Chỉ khác là ông ta trưởng thành sớm hơn tôi,
25:12rồi đem cái bộ quy tắc do ông nội nhồi nhét đó áp lên tôi như một phép thử.
25:15Trước khi hai người kết hôn,
25:17tôi và Tống Kỳ Minh đã ở bên nhau rồi.
25:19Vậy dựa vào đâu mà bảo chúng tôi phải chia tay?
25:21À phải rồi,
25:22nhớ ra rồi,
25:23hồi đại học ông với bà ta quen nhau,
25:25khó khăn làm mới tỉnh cũ không rủ cũng tới,
25:27sao mà buông tay nổi?
25:28Nếu ông thích bà ta như vậy,
25:29thì năm đó cưới mẹ tôi làm gì?
25:31Chính ông là người đã bức chết mẹ tôi,
25:33là ông.
25:34Dựa vào cái gì mà giờ lại có thể sống an nhiên như không có chuyện gì xảy ra?
25:38Dựa vào cái gì mà bắt tôi phải dọn đường cho hạnh phúc của ông?
25:40Đừng mơ,
25:41bốp,
25:42ông ta tát tôi một cú trời ráng.
25:44Mặt tôi lập tức xưng đỏ,
25:45máu dỉ ra từ khóe môi bị rách.
25:47Tôi đưa tay lau máu,
25:48khẽ nhét môi cười.
25:49Ông mất bình tĩnh rồi,
25:50chứng tỏ tôi nói trúng tim đen.
25:52Đồ mất dạy,
25:52ông ta dơ tay định đánh nữa,
25:54nhưng rồi dần lại,
25:55cuối cùng nắm chặt tay hạ xuống,
25:56nghiến rằng,
25:57nếu mày còn muốn tao chấp nhận hai đứa mày bên nhau,
25:59thì đúng là nằm mơ.
26:01Tôi cười càng dạng dỡ,
26:02nhớ mày,
26:02quay người rút từ ngăn kéo ra một tờ giấy xét nghiệm,
26:04ném thẳng lên bàn.
26:06Muộn rồi,
26:06không cần ông đồng ý nữa,
26:08tôi có thai rồi,
26:09ông sắp được làm ông ngoại rồi đó.
26:11Bố tôi xiết chặt tờ giấy xét nghiệm,
26:13mới một tháng,
26:13phá được.
26:14Tôi nhún vai,
26:15được thôi,
26:16ông ly hôn với tống thư đi,
26:17tôi phá.
26:18Nói xong rứt khoát,
26:19không một chút do dự.
26:20Tờ giấy xét nghiệm đó là giả,
26:22tôi mượn kết quả thật từ một người bạn,
26:23rồi chỉnh sửa tên lại,
26:24tự in ra.
26:25Nằm trong kế hoạch của tôi từ đầu.
26:27Tôi cũng không ngờ dùng đến nó sớm như vậy,
26:29nhưng đúng lúc,
26:30hợp lý.
26:31Bố tôi chỉ tay vào tôi,
26:32lặng thinh suốt mấy giây,
26:33sau đó ôm ngực ngã gục xuống,
26:35ngất xỉu.
26:35Tôi đúng là một đứa con bất hiếu.
26:37Bố tôi bị tôi chọc tức đến mức phải nhập viện.
26:39Kể từ đêm đó,
26:40tôi cũng chưa từng gặp lại Tống Kỳ Minh.
26:42Chỉ có thể nói,
26:43gừng càng già càng cay.
26:45Không rõ bố tôi và tống thư đã nói gì với nhau,
26:47chỉ biết rằng dưới sự sắp xếp vô cùng khéo léo của bà ta,
26:50Tống Kỳ Minh đã tạm thời rời thành phố,
26:52nghe nói là để bàn một vụ làm ăn lớn.
26:54Ai mà biết thật hay giả,
26:55dù sao tôi cũng không liên lạc được với anh.
26:57Sau khi bố tôi ổn định lại,
26:59Tống Thư hẹn gặp riêng tôi.
27:00Vừa ngồi xuống,
27:01bà ta đã đi thẳng vào vấn đề.
27:03Nghe nói cháu mang thai,
27:04và chỉ khi tôi li hôn với Thiên Dương,
27:06cháu mới chịu bỏ đứa bé.
27:07Trình Thiên Dương,
27:08tên của bố tôi.
27:09Chuyện đứa bé để sau đi,
27:10hôm nay tôi muốn nói với cháu một chuyện khác
27:12về mối quan hệ giữa tôi,
27:13bố cháu và mẹ cháu.
27:15Tôi im lặng,
27:16lắng nghe bà ta nói.
27:17Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm
27:18với lựa chọn của mình.
27:19Mẹ cháu mất là do bà ấy lựa chọn như vậy.
27:21Cháu không nên đổ hết lỗi lên đầu bố cháu.
27:24Tôi biết cháu nghĩ rằng
27:24ông ấy không yêu mẹ cháu thì không nên cưới,
27:26rồi lại lạnh nhạt dày vỏ bà ấy.
27:28Nhưng thực ra,
27:29người mà ông ấy muốn cưới ban đầu là tôi.
27:31Tống Thư nói rất nhiều.
27:33Sự thật mà bà ta kể khác hoàn toàn
27:34với những gì mẹ tôi viết trong nhật ký.
27:36Thì ra bố tôi chưa từng bắt cá hai tay.
27:38Trong câu chuyện này,
27:39không hề có tam giác tình yêu,
27:41nhưng vẫn không kém phần cẩu huyết.
27:43Người ông ấy yêu từ đầu đến cuối là Tống Thư.
27:45Còn mẹ tôi,
27:46chỉ là một người đơn phương si tình.
27:48Chính mẹ tôi đã giấu Tống Thư,
27:49dùng thủ đoạn không chính đáng để gài bẫy bố,
27:51rồi mới sinh ra tôi.
27:53Sau đó,
27:53bà lại kể chuyện cho ông nội,
27:54người vốn không ưa Tống Thư,
27:56buộc bố tôi phải cưới bà.
27:57Dù bố tôi đã nói rõ,
27:58dù có kết hôn,
27:59ông cũng sẽ không yêu bà.
28:01Mẹ tôi vẫn nhất quyết gả vào.
28:02Tôi ngắt lời.
28:03Cô đang cố bôi xấu mẹ tôi à?
28:05Tống Thư chỉ mỉm cười lặng lẽ.
28:07Bố cháu có từng yêu mẹ cháu hay không?
28:09Sống cùng họ ngần ấy năm,
28:10cháu còn rõ hơn tôi.
28:11Tôi im lặng vài giây,
28:13rồi hỏi lại.
28:13Nếu hai người yêu nhau như vậy,
28:15tại sao cuối cùng vẫn chia tay?
28:17Theo logic thường thấy,
28:18nếu mẹ tôi là vai ác,
28:19thì bố tôi là nam chính,
28:20lẽ ra phải bất chấp tất cả
28:21để cưới được tình yêu đời mình.
28:23Tống Thư đáp rất thản nhiên.
28:24Là tôi đá ông ấy.
28:26Vì tôi sao?
28:27Cháu chỉ là một phần nhỏ,
28:28chủ yếu là tôi,
28:29chán rồi.
28:30Có phải bà đang móc tôi đấy không?
28:32Thấy mặt tôi cứng đở,
28:33Tống Thư bật cười,
28:34nhún vai.
28:35Đùa chút thôi.
28:36Thực ra lúc đó nhà tôi gặp biến cố,
28:37tôi buộc phải ra nước ngoài.
28:39Bà không nói rõ,
28:40rồi lại nhanh chóng quay lại chủ đề chính.
28:42Được rồi,
28:43chuyện của thế hệ chúng tôi đến đây là kết thúc.
28:45Việc cháu có muốn tiếp tục oán trách bố cháu hay không,
28:47tôi không can thiệp.
28:48Giờ hãy nói đến chuyện của thế hệ tiếp theo đi.
28:50Tôi có thể đồng ý với cháu,
28:52rằng sau khi cháu phá thai,
28:53tôi sẽ li hôn với thiên dương.
29:00Đổi lại,
29:00hai người cũng phải giữ lời.
29:02Còn nếu cháu muốn sinh đứa bé này,
29:03vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi.
29:05Tôi sẽ chăm sóc tốt cho cháu bé.
29:07Còn chuyện giữa cháu và Kỳ Minh,
29:08tôi không thay đổi được suy nghĩ của bố cháu.
29:10Có thể bên nhau hay không,
29:12thì tùy duyên.
29:13Chọn như thế nào,
29:13là quyền của cháu.
29:15Nói xong,
29:15bà ấy lại bổ sung một câu cuối.
29:17Chính nam tinh,
29:18cháu có thể nói bố cháu phụ lòng mẹ cháu,
29:20nhưng ông ấy luôn yêu cháu,
29:21chỉ là yêu sai cách.
29:23Tống Thư đứng dậy chuẩn bị rời đi,
29:24nhưng tôi giữ lại.
29:25Tống Kỳ Minh đâu rồi?
29:26Tôi muốn gặp anh ấy.
29:28Nó biết hết rồi.
29:29Tin tôi trùng xuống,
29:30cái gì cơ?
29:31Bà quay lại,
29:32nhìn thẳng vào tôi.
29:33Tất nhiên là chuyện cháu mang thai,
29:34và cả lý do thật sự khiến cháu muốn ở bên nó.
29:37Ánh mắt của Tống Thư sắc bén lạ thường,
29:39như nhìn thấu tôi chỉ trong một lần liếc.
29:41Đúng vậy,
29:41tôi đã lợi dụng Tống Kỳ Minh.
29:43Lần này,
29:44là anh chủ động giận dỗi rời đi.
29:46Không còn như trước kia,
29:47chỉ cần tôi dỗ là sẽ hết giận.
29:48Cũng có thể,
29:49anh sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nữa.
29:51Tống Thư nói thêm.
29:52Hiện giờ,
29:53hai đứa không thích hợp gặp nhau.
29:55Kỳ Minh bảo tôi nhắn lại rằng,
29:56dù đứa bé là của hai người,
29:58nhưng anh ấy sẽ tôn trọng mọi quyết định của cháu.
30:00Nên này,
30:00Nam Tinh,
30:01lựa chọn thật kỹ nhé.
30:03Giờ đây,
30:03vận mệnh của ba chúng ta đều nằm trong tay cháu.
30:06Lần này sẽ không có ai can thiệp hay ép buộc gì hết.
30:09Cháu có toàn quyền lựa chọn.
30:10Tống Thư cho tôi ba ngày để suy nghĩ.
30:16Quá khứ của mẹ,
30:17cái lập trường chính nghĩa mà tôi nghĩ mình nắm giữ,
30:19đã sụp đổ hoàn toàn.
30:21Tôi không còn đứng ở vị trí có thể phán xét bố mình nữa,
30:23và càng không có tư cách ngăn cản ông đi tìm hạnh phúc.
30:26Huống hồ,
30:26dù chọn thế nào đi nữa,
30:28giữa tôi và Tống Kỳ Minh,
30:29đều chẳng còn khả năng.
30:30Tống Thư mới là cao thủ đích thực.
30:32Bà ta nắm quá chuẩn điểm yếu của tôi.
30:34Bà biết rõ Tống Kỳ Minh là yêu thế và chỗ dựa lớn nhất của tôi,
30:37nên ngay từ đầu đã chặt đứt mọi cơ hội.
30:39Miệng thì bảo tôi có toàn quyền quyết định,
30:41nhưng thật ra,
30:41mọi con đường đã bị bịt kín.
30:43Tôi nhốt mình trong phòng,
30:44vẽ tranh để xả bớt áp lực.
30:46Đến ngày thứ ba,
30:47tôi để lại một bức thư,
30:48thu dọn hành lý rồi bỏ nhà đi.
30:50Đúng vậy,
30:50tôi không chọn gì hết.
30:52Tôi chọn cách mà tôi cho là ngầu lòi
30:53nhưng thực chất lại là
30:54trẻ con và bốc đồng nhất.
30:56Bỏ đi không lời từ biệt,
30:57tránh mặt là yên chuyện.
30:58Lá thư tôi để lại rất ngắn,
30:59cũng không hề cảm động.
31:01Vì cả tôi và bố đều không ưa mấy lời ủy mị.
31:03Xin lỗi, bố.
31:05Hai người cứ sống tốt với nhau.
31:07Con đi rồi, đừng tìm.
31:08Còn chuyện mang thai là giả,
31:10tôi không giải thích.
31:11Cứ để họ nghĩ tôi ôm bụng bỏ trốn đi.
31:13Dù sao,
31:14hai người sẽ khiến người ta lo lắng lâu hơn một người,
31:16vậy cũng tốt.
31:17Một tháng sau,
31:18tôi vừa hoàn thành xong bản vẽ,
31:19thì chung cửa đột ngột vang lên.
31:21Nhìn qua mắt mèo,
31:22là Tống Kỳ Minh.
31:23Khuôn mặt tiểu tụy đầy giận dữ.
31:25Trình Nam Tinh, mở cửa,
31:26tôi biết em đang ở trong.
31:28Có gan giữ con thì cũng có gan mở cửa chứ.
31:30Anh nói không nhỏ chút nào,
31:32khiến bà hàng xóm hóng chuyện bên đối diện
31:33cũng tò mò thò đầu ra.
31:35Tôi đã đổi hết toàn bộ thông tin liên lạc,
31:36không rõ anh tìm được tôi bằng cách nào.
31:39Tống Kỳ Minh không ấn chung nữa,
31:40chuyển sang đập cửa,
31:41cả tầng lầu trên dưới đều nghe thấy.
31:43Tôi vội vã mở cửa,
31:44kéo anh vào trong.
31:45Mới chỉ một tháng không gặp,
31:47vậy mà cảm giác như đã ba năm.
31:49Vì trong lòng có tội,
31:49tôi cố kiểm chế cảm xúc,
31:51lạnh giọng hỏi.
31:52Anh tới làm gì?
31:53Làm gì à?
31:54Tôi tới thăm con chứ làm gì?
31:55Tống Kỳ Minh cười lạnh.
31:57Cái đứa con mà chúng ta ngủ với nhau một tuần
31:58thì có thai được một tháng ấy,
32:00giờ sao rồi?
32:01Chết rồi, sơ hở thời gian.
32:03Tôi sờ bụng,
32:04do uống nhiều trà sữa nên có hơi phúng phính,
32:05mặt dày đáp.
32:06Ổn lắm.
32:07Nghe xong,
32:08Tống Kỳ Minh lập tức nắm lấy má tôi,
32:09nghiến răng.
32:10Em muốn chọc tôi tức chết hả?
32:12Đưa cho em quyền lựa chọn,
32:13kết quả là gì?
32:14Em bỏ trốn.
32:15Anh không bóp mạnh,
32:16nhưng tôi vẫn rơi nước mắt.
32:17Em tưởng anh lần này giận thật,
32:18sẽ không tha thứ cho em nữa.
32:20Tôi từng nói gì?
32:21Nếu em lại biến mất mà không từ biệt,
32:23em chết chắc.
32:24Ánh mắt anh ưu ám,
32:25như mây đen sắp kéo đến dòng bão.
32:27Tôi lập tức cảm thấy nguy hiểm,
32:28muốn chuẩn đi.
32:29Kết quả bị anh bế ngang lên,
32:31đi thẳng vào phòng ngủ.
32:32Tôi bám chặt khung cửa,
32:33cầu xin.
32:34Hay là,
32:34mình nói chuyện thêm chút nữa được không?
32:37Tống Kỳ Minh gỡ từng ngón tay của tôi ra,
32:38lạnh lùng nói.
32:39Không,
32:40tiết kiệm thời gian.
32:41Dì bảo tôi về phải mang cả vợ lẫn con theo.
32:44Vợ chắc là tôi.
32:45Con thì,
32:46tạm hiểu đi.
32:47Khoan đã,
32:47gì nào vậy?
32:48Tống Thư,
32:49ủa không phải đó là mẹ anh sao?
32:51Tống Kỳ Minh không định giải thích thêm lúc này.
32:53Tôi trật hỏi ra điều vẫn luôn né tránh.
32:55Còn bố em,
32:55ông ấy tha thứ cho em chưa?
32:57Tống Kỳ Minh khản rộng.
32:59Đừng lo cho bố nữa,
32:59lo cho anh trước đã.
33:01Cùng lúc đó,
33:02điện thoại rơi trên sàn lặng lẽ sáng lên.
33:04Vì đang để chế độ im lặng nên không ai chú ý.
33:06Trên màn hình là một tin nhắn WeChat.
33:08Bố,
33:08Kỳ Minh,
33:09nếu tìm được nam tinh rồi,
33:10thì hãy chăm sóc con bé thay bác.
33:12Vài giây sau,
33:13thông báo biến mất.
33:14Màn hình trở lại hình nền,
33:15là bức tranh tôi từng để lại cùng bức thư.
33:17Trời đêm mịt mù,
33:18sao thừa thớt.
33:19Chỉ có sao mai,
33:20lấp lánh rực rỡ nhất,
33:21ngoại chuyện góc nhìn Tống Kỳ Minh.
33:23Tôi và mẹ không phải mẹ con ruột.
33:25Tống Thư thực ra là dì tôi,
33:26em gái ruột của mẹ tôi.
33:28Còn bố tôi thì,
33:29chỉ là một tên đàn ông trăng hoa,
33:30bạc tình.
33:31Khi tôi mới một tuổi,
33:32ông ta bỏ rơi hai mẹ con.
33:34Mẹ tôi chịu đà kích quá lớn,
33:35đã tự tử ngay trước mặt tôi.
33:37Cho nên hôm thấy nam tinh trèo ban công,
33:39tôi mới hoảng sợ đến vậy.
33:41Dì nhận được tin,
33:42lập tức bay xuyên đêm đến nước ngoài.
33:43Để tôi không mang ám ảnh tâm lý,
33:45dì nuôi tôi như con ruột.
33:46Bao năm qua,
33:47một mình dì chống đỡ đủ thứ,
33:49không hề dễ dàng.
33:50Tôi biết,
33:50trong lòng dì vẫn luôn có một người.
33:53Ai ngờ,
33:53người đó lại là bố của nam tinh.
33:55Đúng là,
33:55cầu huyết đến phát ngấy.
33:57Trình nam tinh,
33:57bạn gái cũ của tôi,
33:59cô gái xấu xa từng đùa dỡn tình cảm của tôi
34:00không chỉ một lần.
34:02Chắc tôi thật sự là một não yêu đương ngầm.
34:04Hết lần này tới lần khác ngã vào tay cô ấy.
34:06Tôi không ngờ mọi chuyện lại vỡ lở theo cách đó.
34:09Dì bảo tôi cứ ở yên trong phòng,
34:10để dì và chú trình nói chuyện riêng với nam tinh.
34:13Không ngờ dì quay lại rất nhanh,
34:14còn mang theo một tin sốc.
34:16Nam tinh có thai rồi.
34:17Tôi vừa bất ngờ vừa vui mừng,
34:18nhưng nghe đến đoạn mới được một tháng,
34:20tôi lập tức hiểu,
34:21đó là giả.
34:22Không rõ cô ấy đang bày cho dì,
34:23nhưng tôi vẫn quyết định phối hợp.
34:25Dì hiểu tôi quá rõ,
34:26chỉ nhìn nét mặt là biết.
34:28Dì hỏi tôi,
34:29cháu chắc chứ,
34:30nam tinh thực sự yêu cháu sao?
34:31Tôi đương nhiên chắc chắn.
34:33Thế rồi,
34:34lại bị vả mặt.
34:35Con bé nói,
34:35chỉ cần tôi ly hôn,
34:36nó sẽ phá thai.
34:38Nó lợi dụng cháu từ đầu đến cuối,
34:39chỉ để ép bố nó mà thôi.
34:45Cô ấy thì làm gì được?
34:47Dì mắng tôi.
34:48Cháu đúng là giống y mẹ cháu,
34:49não yêu đương,
34:50bị đá một lần chưa đủ,
34:51giờ lại tự dâng đến cửa.
34:53Dì bảo sẽ giúp tôi thử lòng nam tinh.
34:55Bảo tôi giả vờ đau lòng,
34:56bỏ đi.
34:57Tôi do dự một lúc,
34:58rồi đồng ý.
34:59Tôi cũng muốn biết,
35:00cô ấy sẽ chọn gì.
35:01Không ai ngờ,
35:02cô ấy lại chọn bỏ đi.
35:04Biến mất triệt đề.
35:05Tất cả liên lạc đều đổi sạch.
35:06Tôi phát điên,
35:07lung sục khắp nơi.
35:08Chú Trình ngoài mặt bình tĩnh,
35:10nhưng cũng đang âm thầm tìm kiếm.
35:11Dì nhìn chúng tôi như vậy,
35:13chỉ biết lắc đầu cảm thán.
35:14Con bé này cao tay thật,
35:15dì chịu thua.
35:17Bỏ nhà đi là tuyệt chiêu rồi,
35:18còn dì để làm nữa đâu.
35:19Dì giao cho tôi bức tranh
35:20mà nam tinh từng để lại,
35:22nói biết đâu có manh mối.
35:23Quả nhiên,
35:24tôi lần ra tài khoản
35:24theo phong cách tranh,
35:25lần theo tới công ty
35:26mà cô ấy ký hợp đồng,
35:27rồi lần được đến địa chỉ hiện tại.
35:29Trên đường tới,
35:30tôi còn tự nhủ.
35:31Phải cho cô ấy một bài học.
35:33Không dễ dàng tha thứ vậy đâu.
35:35Thế mà,
35:35vừa mở cửa,
35:36cô ấy khóc.
35:37Tôi dối bời.
35:38Thôi kệ mẹ cái trận mắng.
35:40Cô ấy có bắt tôi đi đào giao dại,
35:41tôi cũng sẵn sàng tha thứ.
35:43Bảo bối,
35:44đừng khóc nữa,
35:44ông xã tới rồi.
35:45Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo