Áng mây trôi giữa trời vô tận, Như kiếp người lạc giữa hư không. Hợp tan một thoáng rồi tan biến, Ai níu được mây giữa mịt mùng?
Tiếng chuông chùa ngân xa khói sớm, Nhắc hồn ta đừng chấp vào mơ. Sinh tử chỉ là dòng huyễn mộng, Phù vân vương áo hạt sương mờ.
An – cậu bé 8 tuổi ở một làng quê nghèo, mồ côi mẹ từ khi còn rất nhỏ. Cha An là một thương nhân, thường đi làm ăn xa, lâu lâu mới trở về. Trong khoảng thời gian dài ấy, An phải sống cùng người mẹ kế và hai đứa em cùng cha khác mẹ. Mẹ kế là người hết mực yêu thương con ruột của mình, nhưng với An, cô chỉ dành sự lạnh nhạt, hờ hững.
Sau những ngày dài xa nhà, người cha bất ngờ trở về, mang theo sự ấm áp nhưng cũng kéo theo một cuộc đối thoại nặng nề trong căn bếp lạnh lẽo. Tiếng khóc, tiếng van xin hòa lẫn ánh mắt day dứt… tưởng chừng cơn giông đã qua, một bữa cơm đoàn tụ thắp lại niềm hy vọng mong manh.
Nhưng bình yên ở làng quê đâu kéo dài mãi. Một giọng gọi dồn dập từ ngoài sân, tin dữ về những đêm cháy đỏ ở làng bên, và ánh nhìn hoang mang giữa tiếng gió rít qua lũy tre… Tất cả chỉ là khởi đầu cho một biến cố lớn mà không ai lường trước.
Bình luận