Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Truyện Audio Hay || Tôi Là Con Nuôi Nhưng Được Yêu Thương || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Tôi bị bỏ rơi 18 năm, cận Tết thì mẹ ruột tìm đến tận cửa.
00:03Bà ta nói ba ruột tôi sắp chết, muốn gặp tôi lần cuối.
00:06Tôi ửm một tiếng, ở, bên kia có ảnh của tôi, bà cầm đi cho ông ta xem cũng được.
00:10Tôi quay lưng đi, tay run lên vì giận.
00:12Ở kiếp trước, tôi ngu ngốc đi gặp ông ta, kết quả bị ép hiến thận rồi chết vì nhiễm chủng.
00:17Từ nhỏ đến lớn, tôi sống trong một gia đình rất hạnh phúc, cho đến sinh nhật 18 tuổi, mọi thứ tan vỡ như bong bóng xà phòng.
00:22Vừa thổi tắt nến xong, mẹ đã rưng rưng nước mắt nói với tôi,
00:25Lâm Lâm, có chuyện giấu con bấy lâu nay, thật ra con không phải con ruột của bố mẹ.
00:29Tôi giữ người nhìn họ, cho đến khi bố lấy ra một tấm ảnh cũ.
00:32Trên ảnh là tôi khi còn bọc trong tá, miệng đang khóc to, trông yếu ớt như mèo bệnh.
00:3618 năm trước, sáng sớm bố mẹ đi làm, nhặt được con ở ven đường dây xe lửa, lúc đó con vừa mới sinh không lâu.
00:42Khi đó tôi hấp hối, tiếng khóc hàn đặc, dây rốn còn chưa cắt.
00:46Bố mẹ lập tức đưa tôi đến bệnh viện,
00:47cưu sống tôi khỏi những trùng dây rốn xít mất mạng, rồi sau đó làm thủ tục nhận nuôi.
00:51Bố thở dài, chúng ta cũng không định nói ra, nhưng hôm qua, mẹ ruột của con tìm đến.
00:55Mẹ ruột nói ba ruột con bị bệnh hiểm nghèo, muốn gặp con lần cuối trước khi chết.
00:59Mẹ tôi nhìn tôi đầy phức tạp, gặp hay không, tùy con.
01:02Tôi thấy đầu óc tráng váng, chuyện này rõ ràng đã từng xảy ra.
01:05Sao lại lặp lại lần nữa Lâm Lâm, bố tôi đưa tay vẫy vẫy trước mặt tôi, con sao thế.
01:09Tôi chấn tĩnh lại, nhìn bố mẹ, không gặp, bảo họ cút cho nhanh.
01:13Bố mẹ hơi bất ngờ, nhưng lập tức ủng hộ quyết định của tôi.
01:15Tôi quay đi, tay vẫn run lên vì phẫn nộ.
01:18Bọn họ chẳng phải định dùng đạo đức để ép tôi sao.
01:20Xin lỗi nhé, tôi từng chết rồi, tôi không còn đạo đức nữa.
01:23Tôi đã chết một lần rồi, cảnh tượng này từng xảy ra.
01:26Lúc đó tôi ngu ngốc, sau cơn sốc và bối rối, đã đồng ý gặp họ.
01:30Mẹ ruột là một phụ nữ nông thôn già nua mộc mạc, vừa thấy tôi liền ôm tôi khóc nước nở,
01:34kể lời rất nhiều lý do bất đắc dĩ năm xưa.
01:36Rồi bà ta dẫn tôi đến gặp người cha đang hốc hối trên giường bệnh.
01:38Lúc đó tôi mới biết ông ta bị suy thận giai đoạn cuối.
01:41Bên giường còn có một chị gái và một em trai, họ thấy tôi liền khóc đỏ cả mắt.
01:45Gia đình nghèo khổ ấy khiến tôi đồng cảm, tôi khóc như mưa cùng họ.
01:48Sau đó, mẹ ruột đột nhiên đưa ra một yêu cầu, nói rằng ba tôi cần truyền máu.
01:52Chị gái đã hiến rồi, em trai thì chưa đủ tuổi, giờ đến lượt tôi đi khám xem có thể cứu ông ấy không.
01:57Lý do đó rất vụng về, nhưng tôi khi ấy chẳng chút nghi ngờ.
02:00Vài ngày sau, mẹ ruột mang kết quả khám đến tìm tôi, vừa khóc vừa nói nhóm máu tôi và ba rất phù hợp, cầu xin tôi cứu mạng ông.
02:07Lúc này tôi mới biết, thứ họ cần không phải máu mà là thận của tôi.
02:10Mẹ ruột nói hiến một quả thận không ảnh hưởng gì đến sức khỏe, còn nói nếu tôi không giúp, ba sẽ chết, cả nhà sẽ sụp đổ.
02:15Chị phải lấy chồng sớm, em trai bỏ học, bà ta cũng chẳng sống nổi, nên chỉ cần tôi không ký, tôi chính là kẻ đầu sỏ gây ra bi kịch.
02:23Bà ta vừa khóc vừa khiến tôi mơ hồ, thêm chút lòng tốt vô dụng trong tôi nữa.
02:26Tôi bất chấp sự phản đối của gia đình, ký vào tờ đơn hiến thận tự nguyện.
02:30Bố mẹ tôi bố Lâm và mẹ Lâm đau lòng lắm, nhưng không thể làm gì, chỉ có thể để tôi bị đẩy vào phòng mổ.
02:35Ca ghép thận cho ba ruột thành công, sau khi vượt qua phản ứng thải ghép, ông ta sống lại như kỳ tích.
02:39Ba mẹ ruột nợ một đống tiền viện phí, bị bệnh viện đòi nhiều lần.
02:42Bố mẹ nuôi tôi vì nề mặt tôi, đã cho họ vay không ít tiền, nhưng bi kịch vẫn xảy ra.
02:47Không lâu sau đó, tôi bị nhiễm chủng do sai sót y tế, biến chứng hậu phẫu nghiêm trọng.
02:51Hệ miễn dịch của tôi suy giảm trầm trọng, rồi dẫn đến suy thận cấp tính, phải nhập ICU.
02:55Tôi nằm trong ICU suốt một tháng trời.
02:57Những ngày đó, tôi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
03:00Mỗi lần tỉnh dậy, tôi lại nghe thấy bố mẹ ngoài cửa khóc nước nở, gọi tên tôi không ngừng.
03:04Họ cứ lập đi lập lại, lẽ ra không nên để con lên bàn mổ thời gian tôi tỉnh táo ngày càng ít.
03:08Lần cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng bố mẹ khóc nước nở đau đớn.
03:11Tôi chết rồi, nhưng chết không đồng nghĩa với việc mất hết ký ức.
03:14Tôi lơ lửng giữa không chung, nhìn thi thể mình nằm trên giường bệnh, và nhìn những người thân máu mủ kia.
03:18Họ không phải đến để tiễn đưa tôi, mà là đến tranh giành tiền bồi thường y tế vì sự cố phẫu thuật.
03:23Vì số tiền không nhỏ đó, họ đánh nhau với bố mẹ tôi, ép bố mẹ tôi phải nhường bước.
03:27Mẹ ruột gào lên, mặt mũi mèo mó giữ tợn, tưởng Lâm Lâm là con nhà họ lý chúng tôi,
03:31thì người hưởng thừa kế đương nhiên là chúng tôi, thế các người còn chưa đủ sao.
03:35Tiền của chúng tôi, quả thận của Lâm Lâm, cả cái mạng của nó,
03:38giờ con bé vừa mới tắt thở, thi thể còn chưa lạnh, mà các người đã cãi nhau ở đây.
03:42Bố tôi quát lên, dù sao nếu chúng tôi không lấy được tiền, thì tất cả cùng chết,
03:46mẹ ruột không thèm giữ thể diện nữa.
03:47Bọn con cái của họ lao vào như điên, xong tới đánh bố mẹ tôi như những kẻ mất trí.
03:51Tôi đã đẫn nhìn tất cả, không dám tin vào mắt mình đây là những người thân mang cùng dòng máu
03:55mà tôi đã hy sinh mạng sống để cứu sao.
03:57Thấy họ bắt nạt bố mẹ, tôi chỉ muốn lao vào xé xác từng đứa một,
04:00nhưng cơ thể tôi cứ xuyên qua họ như không khí, chẳng làm được gì cả.
04:03Lần tiếp theo mở mắt ra, tôi lại quay về một năm trước khoảnh khắc thổi nến.
04:07Điều ước tôi thầm nói là, trân trọng sinh mạng, không làm thành mẫu nữa.
04:10Kiếp trước tôi hiền lành, nhưng lại bị đám người thân vong ân bội nghĩa xem như cỏ rác.
04:14Kiếp này, các người có bị suy thận, bị ép gả, phải bỏ học thì liên quan gì đến tôi.
04:18Tôi ngồi ăn bánh kem cùng bố mẹ, vừa nói chuyện trường lớp, vừa thấy lòng đầy cảm hái.
04:22Còn chưa tới một năm nữa là tôi thi đại học.
04:24Dựa theo thành tích hiện tại, tôi đủ điểm đậu vào trường top đầu.
04:27Tiếc là kiếp trước, bi kịch khủng khiếp kia đã khiến tôi chết ngay trước ngày thi.
04:31Bố mẹ, con nhất định sẽ chăm chỉ ôn tập, nhất định phải đậu vào đại học A.
04:34Bố mỉm cười an tâm, bố mẹ tin con làm được.
04:37Mẹ thì đầy lo lắng, Lâm Lâm, chuyện vừa rồi mẹ sẽ tự giải quyết.
04:40Con đừng bận tâm, tránh ảnh hưởng đến việc học.
04:42Yên tâm đi ạ, tôi cười, con chẳng thèm quan tâm đến mấy người đó.
04:46Được, lát nữa mẹ sẽ gọi điện cho họ.
04:47Tối hôm đó, tôi ngủ không yên, tay cứ vô thức chạm vào lưng dưới chính là nơi mà kiếp trước tôi bị mổ lấy thận.
04:53Nơi đó bây giờ nhãn nhụy, nhưng trong tầm trí tôi vẫn còn in rõ cảm giác đau đớn đáng sợ ấy.
04:57Sáng hôm sau, tôi dậy sớm đeo ba lô ra khỏi nhà.
05:00Vừa đi đến con hẻm phía trước thì có một giọng run dày gọi tôi lại.
05:03Lâm Lâm, con là tưởng Lâm Lâm đúng không?
05:05Tôi giật mình quay đầu lại, khuôn mặt quen thuộc ấy lại một lần nữa xuất hiện trước mắt tôi.
05:08Da rẻ khô khốc vàng vọt, đầy nếp nhăn, bộ đồ bạc màu càng làm bà ta trông tiểu tụy hơn.
05:13Đó chính là mẹ ruột của tôi kẻ mặt dày vô sỉ, tham nam đến mức đáng ghê tởm.
05:17Kiếp trước, chính vẻ ngoài khốn khổ này khiến tôi mềm lòng thương cảm.
05:20Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy chắn ghét loại người mất hết liêm sỉ như bà ta, còn dám vác mặt đến gặp tôi sao?
05:25Cháu là Lâm Lâm đúng không?
05:27Bà ta rơm rớm nước mắt, hỏi lại lần nữa.
05:29Tôi lệnh lùng lắc đầu, tránh ra, đừng chắn đường.
05:31Bà ta bất ngờ túm lấy tay tôi, con đúng là Lâm Lâm, con giống hệt mẹ hồi trẻ.
05:36Mẹ là mẹ của con mà.
05:37Tôi bực bội giật tay ra, bà là đồ thần kinh à?
05:39Thật mà, mẹ là mẹ con, tôi còn là ông nội bà nữa đó.
05:42Tôi nói xong chẳng thèm quay đầu, cắm đầu bước về phía trường, nhanh đến mức như thể có chó dại đuổi sau lưng.
05:47Nhưng rõ ràng bà ta không có ý định buông tha tôi dễ dàng.
05:50Lúc tan học, bà ta lại đến.
05:52Lần này, con diễn nguyên một vở bi kịch ngay trước mặt thầy cô và bạn học.
05:55Tan học, tôi đang dọn đồ thì nhỏ bạn thân chạy về báo, nhanh ra cổng trường xem đi.
05:59Có một bà tự nhận là mẹ cậu.
06:01Tôi chạy ra xem thì thấy đúng là trò đời.
06:03Bà ta nước mắt ngắn dài đứng ở cổng trường, tay dơ cao một tấm biển to tướng.
06:07Trên đó viết rõ ràng mấy dòng, tìm con gái ruột tửng lâm lâm cha con mắc bệnh nan y, mong được gặp con lần cuối.
06:12Xung quanh học sinh xì xào bàn tán, vừa thương cảm vừa hóng hớt, ai cũng đang hỏi bà ta chuyện gì xảy ra.
06:17Hai mắt bà ta đỏ hoe, cuối đầu vừa khóc vừa nói, bạn học tửng lâm lâm lớp 12A một là con ruột của chúng tôi.
06:2318 năm trước, con bé vừa sinh ra đã bị bắt cóc.
06:25Để tìm nó, bố nó đã suy sụp cả sức khỏe.
06:28Hiện giờ bố nó đang ở giai đoạn cuối của bệnh suy thận, nguyện vọng cuối cùng là được gặp lại con gái một lần.
06:32Tôi đã tìm gặp nó, nhưng nó không chịu gặp chúng tôi.
06:35Làm ơn, xin mọi người giúp đỡ.
06:37Tôi đứng sau đám đông, dẫn đến mức tóc dựng cả lên.
06:39Bà ta đúng là to gan thật đấy, mồm mét toàn chuyện bịa đặt.
06:42Tôi không phải bị bắt cóc, mà là bị vứt bỏ.
06:45Lúc đó trên người tôi chỉ cuốn mỗi một tấm khăn mỏng, dây rốn còn chưa cắt,
06:48bị vứt ngay cạnh đường dây xe lửa gần đó gần như không có nhà dân.
06:51Nếu hôm đó bố mẹ tôi không tình cờ đi làm ngang qua, chắc tôi đã chết từ lâu.
06:55Bọn họ chưa từng tìm kiếm tôi một chút nào.
06:57Hai nhà chỉ cách nhau hơn chục cây số, mà 18 năm nay, đến một tờ rơi tìm người cũng chưa từng thấy.
07:02Nhưng người ngoài đâu có biết lúc này các bạn học không rõ đầu đuôi bắt đầu xì xào bàn tán.
07:05Trời ơi, tội quá, tìm con cả đời, giờ sắp chết đến nơi mà con gái lại không chịu gặp mặt.
07:10Đúng thế, có khi là chê nghèo ham giàu rồi.
07:13Nếu bố mẹ ruột mà giàu có thì chắc rán chặt lấy từ lâu rồi.
07:16Mà người ta cũng đâu có nói nhận lại gì, chỉ xin gặp một lần thôi mà.
07:19Bạn tưởng lâm lâm này quá đáng thật.
07:21Cô bạn thân bên cạnh tôi tức đến nghiến răng, tớ ra mắng cho bà ta một trận.
07:24Cái đồ điên kia còn dám giả làm mẹ cậu.
07:26Đồ lừa đảo không biết xấu hổ, tôi kéo tay cô ấy lại, không cần.
07:30Để tớ tự xử lý, tôi không thể trốn sau lưng người khác, tôi không thể tiếp tục yếu đuối.
07:34Những kẻ từng làm tổn thương tôi, tôi muốn chính tay mình đáp trả.
07:37Tôi bước qua đám đông, đi thẳng đến phía trước.
07:39Xung quanh vang lên những tiếng xôn xao, kìa, nhân vật chính tới rồi.
07:42Người đàn bà đang ngồi bệt dưới đất cũng ngước lên nhìn tôi.
07:45Ánh mắt lộ rõ sự tuyệt vọng và cố chấp, như thể sẵn sàng xé rách tất cả.
07:48Tôi đứng trước mặt bà ta, cuối xuống nhìn.
07:50Bà có bằng chứng gì nói tôi là con gái bà?
07:52Đã làm xét nghiệm ADN chưa?
07:54Bà ta ưỡn cổ lên nói, chúng ta giống nhau như đúc.
07:57Bất cứ lúc nào cũng có thể đi xét nghiệm, giống như đúc á.
08:00Xin lỗi, tưởng lâm lâm là hoa khô lớp tụi tôi đấy.
08:02Bà nhìn lại gương đi, mặt mũi thế kia mà cũng dám nói là giống hả?
08:05Không biết xấu hổ à?
08:07Bạn thân tôi đứng bên cạnh xì một tiếng khinh bị phát bệnh dại thì nên đi chữa đi.
08:10Tôi người đàn bà bị tổn thương.
08:11Bà cái gì bà?
08:12Tôi lớn tiếng tôi không quên biết bà.
08:14Tự nhiên chạy đến trường nói là mẹ tôi.
08:16Không bị điên thì là gì?
08:17Bạn thân tôi còn hét to hơn.
08:18Mọi người báo công an đi.
08:20Hôm nay nạn nhân là tưởng lâm lâm.
08:21Mai mốt có thể là bất kỳ ai trong chúng ta đó.
08:23Mấy bạn học xung quanh cũng bắt đầu phụ họa.
08:25Đúng rồi, trường không có bảo vệ à?
08:27Loại lừa đảo này mà cũng để yên sao?
08:29Đúng đó, phải đoàn kết lại.
08:31Bảo vệ bạn học chứ.
08:32Bảo vệ, mau gọi bảo vệ tới đuổi bà ta đi.
08:34Bảo vệ vừa xuất hiện, người đàn bà còn đang ngồi bệt đó lập tức bật dậy, chạy biến.
08:38Vừa nãy còn làm bộ yếu ớt đáng thương.
08:40Vậy mà chạy nhanh như gió.
08:41Mọi người dần tản ra.
08:43Tôi bước tới nhặt tấm biển bà ta để lại.
08:44Nhìn một cái rồi xé vụn, ném vào thùng rác.
08:47Bạn thân tôi vỗ vai tôi.
08:48Lâm lâm, đừng sợ.
08:49Có chuyện gì thì gọi tớ là được.
08:51Tôi ôm chầm lấy cô ấy.
08:52Nước mắt biết ơn âm thầm rơi xuống.
08:54Tôi còn nhớ rõ kiếp trước.
08:55Sau khi tôi bệnh nặng vào ICU, cô ấy đã tới thăm tôi mấy lần.
08:59Mỗi lần đều đứng ngoài cửa nói rằng đã chép giúp tôi bài vở.
09:01Chờ tôi trở lại cùng thi đại học.
09:03Tôi lau khô nước mắt.
09:04Mỉm cười nhìn cô ấy.
09:05Chúng ta cùng cố gắng nhé.
09:06Cùng thi đại học.
09:07Chắc chắn rồi.
09:08Cô ấy gật đầu mạnh chúng ta phải cùng đậu vào đại học à chứ?
09:11Ừm.
09:12Chỉ còn nửa năm nữa thôi.
09:13Phải cố gắng hết sức.
09:14À mà này.
09:15Cô ấy trật hỏi cái bà điên lúc nãy.
09:16Cậu quen à?
09:17Tôi im lặng một lát rồi đáp.
09:19Nếu những gì bà ta nói là thật thì cậu nghĩ sao?
09:21Bạn thân tôi nghiêm túc nói.
09:22Thật thì sao chứ?
09:23Có gan để mà không có gan nuôi.
09:25Bây giờ còn đến giả bộ mèo khóc chuột thương xót gì nữa?
09:28Biến đi cho rảnh.
09:28Đúng vậy.
09:29Để bà ta biến đi cho khuất mắt.
09:31Hai ngày tiếp theo.
09:32Người đàn bà ấy tạm thời biến mất.
09:33Tôi cứ tưởng bà ta đã chịu từ bỏ rồi.
09:35Ai ngờ.
09:36Tinh thần chiến đấu của bà ta mạnh mẽ đến thế.
09:38Lần này còn kéo đến tận chỗ bố mẹ tôi làm việc.
09:40Bố mẹ tôi làm công nhân vận hành máy ở một xí nghiệp nhà nước trong thành phố.
09:44Người đàn bà đó trực tiếp tìm đến giám đốc xí nghiệp.
09:46Vừa khóc vừa kể lề.
09:47Lại còn lên giọng chỉ trích.
09:48Lôi hết chuyện cũ ra nói một lượt.
09:50Ý là bố mẹ tôi đang ngăn cản con gái ruột nhận lại gia đình.
09:53Đúng vậy.
09:53Bây giờ bà ta khẳng định bố mẹ tôi hoàn toàn không nói gì với tôi cả.
09:57Giám đốc cũng hoang mang.
09:58Sau khi bà ta rời đi liền gọi bố mẹ tôi lên nói chuyện.
10:00Bảo nên xử lý cho ổn thỏa.
10:01Lúc ăn tối.
10:03Mẹ tôi lắc đầu ngao ngán.
10:04Hôm đó trong điện thoại tôi đã nói rõ với bà ta rồi mà.
10:06Con bé không muốn gặp thì thôi.
10:08Sao bà ta không chịu hiểu nhỉ?
10:10Còn đến tận xí nghiệp đe dọa.
10:11Bảo nếu còn cản trở thì sẽ khiến tụi mình không sống yên.
10:13Bà điên thật rồi.
10:14Bố tôi cũng tức giận.
10:15Tôi đặt đũa xuống.
10:16Kể lại chuyện mấy hôm trước bà ta tìm đến tôi.
10:19Còn gây náo loạn ở trường học.
10:20Bố, mẹ.
10:21Hai người thực sự nghĩ bà ta chỉ đơn thuần muốn tôi đến gặp mặt sao.
10:24Bố tôi chầm ngâm một lúc rồi nói.
10:26Bố cũng cảm thấy người đó có gì đó rất kỳ quặc.
10:28Nghe giọng điệu thì không giống mới tìm được con đâu.
10:30Có khi từ lâu đã biết con đang ở nhà mình rồi.
10:32Mẹ tôi cũng bắt đầu nhớ lại.
10:34Đúng đó, hồi mới nhặt được con.
10:35Bố mẹ đã đi từng nhà hỏi.
10:37Con báo lên đồn công an nữa mà.
10:38Vậy nên bây giờ bà ta nóng lòng tới mức này.
10:40Rốt cuộc là muốn gì?
10:41Bố tôi vỗ mạnh lên bàn.
10:43Thấy bố mẹ đã bắt đầu chạm gần đến sự thật.
10:45Tôi liền nhắc.
10:46Hôm trước bà ta nói bố ruột con bị gì ấy nhỉ suy.
10:48Suy thận giai đoạn cuối.
10:49Mẹ tôi lập tức bật dậy.
10:51Phản ứng ngay.
10:51Chẳng lẽ là muốn con thay thận cho ông ta?
10:53Không đời nào.
10:54Tôi thấy bọn họ chỉ giỏi mơ mộng.
10:56Lâm Lâm.
10:56Đừng sợ.
10:57Nếu bà ta dám động đến quả thận của con.
10:59Thì bố mẹ sẽ liều chết với bà ta.
11:01Khi sự thật sáng tỏ.
11:02Bố mẹ lập tức giận dữ.
11:03Sắt cánh cùng tôi trên cùng một chiến tuyến.
11:05Hôm sau.
11:06Họ đến xí nghiệp báo lại với lãnh đạo.
11:07Nói rằng chuyện có gặp mặt hay không.
11:09Họ hoàn toàn tôn trọng ý kiến của con gái.
11:11Nếu con bé không đồng ý.
11:12Thì không ai có quyền ép buộc.
11:14Vì thái độ cả hai người đều rất kiên quyết.
11:16Lãnh đạo sau một hồi khuyên giải cũng đành chịu thua.
11:18Dù sao đây cũng là chuyện riêng trong gia đình nhân viên.
11:20Xí nghiệp chỉ có thể khuyên bảo chứ không can thiệp được.
11:23Lúc ấy.
11:23Cả nhà tôi đều tưởng rằng chuyện đã giải quyết xong.
11:25Ai nấy đều thở vào nhẹ nhóm.
11:27Tôi thi xong kỳ thi cuối kỳ.
11:29Trường cũng cho nghỉ Tết.
11:30Bố mẹ dự định xin nghỉ mấy hôm.
11:31Dẫn tôi về quê thăm ông bà nội.
11:33Thế nhưng đúng lúc đang thu dọn hành lý thì tôi nhận được một cuộc điện thoại.
11:36Là từ đài truyền hình gọi đến.
11:37Xin chào.
11:38Có phải bạn là Tưởng Lâm Lâm không?
11:40Đây là đài truyền hình Nam Giang.
11:41Chúng tôi là nhân viên chương trình Tìm Thấy Bạn.
11:43Bố mẹ ruột của bạn đã ủy thác cho chúng tôi mời bạn đến ghi hình vào ngày 14 tháng 1.
11:47Giọng nói phát ra từ loa ngoài khiến tôi giữ người tại chỗ.
11:49Tìm Thấy Bạn là một trong những chương trình tìm người thân nổi tiếng nhất ở vùng này.
11:53Không biết bao nhiêu người đã nhờ chương trình này mà đoàn tụ với người thân thất lạc suốt nhiều năm.
11:56Mỗi khi tiếng đếm ngược vang lên, người thân bước ra từ đầu bên kia hành lang,
12:00đều khiến người xem không cầm được nước mắt.
12:02Chương trình này đã khiến bao người bật khóc.
12:03Và giờ thì, tôi lại trở thành nhân vật chính trong vở kịch nước mắt đó.
12:06Tôi cảm khái với sự lì lộng và thủ đoạn bất chấp tất cả để đạt mục đích của bà ta.
12:10Người ở đầu dây bên kia vẫn đang kiên nhẫn thuyết phục tôi.
12:12Lời lẽ vừa mềm mỏng vừa đầy áp lực.
12:14Ý là chương trình này có lượng người xem rất cao, sự chú ý của xã hội cũng lớn.
12:18Tuy rằng quyết định đi hay không là ở tôi, nhưng họ vẫn mong tôi đến để thực hiện chuyến hành trình phá băng này.
12:23Với lại đây là chương trình truyền hình trực tiếp đấy, hành động của bạn sẽ được cả nước chứng kiến.
12:27Tưởng Lâm Lâm, bạn còn đang nghe không?
12:29Tôi chậm dãi hỏi lại, phá băng à nếu là băng ở Nam Cực thì sao?
12:32Có phá nổi không?
12:33À, tôi cút máy, rơi vào trầm tư.
12:35Lũ người này sẽ không dễ dàng bỏ qua cho tôi.
12:37Vì bây giờ họ đã lâm vào cảnh khốn cùng, tôi và bố mẹ nuôi chính là chiếc cọc rơm cuối cùng mà họ có thể bám víu.
12:42Cho nên, dù tôi có trốn tránh hay từ chối thì cũng không giải quyết được vấn đề.
12:46Bọn họ muốn lợi dụng dư luận để phát động một cuộc chiến.
12:48Bất kể chúng tôi làm gì, cũng sẽ bị đóng đinh lên cây thập giá đạo đức.
12:52Muốn sống ngẩn cao đầu, chỉ có thể chiến đến cùng.
12:54Trận chiến này không liên quan đến thắng thua, chỉ liên quan đến danh dự.
12:58Sức một người thì nhỏ bé, nhưng sức một gia đình thì rất mạnh mẽ.
13:01Sau một hồi bàn bạc, mẹ tôi chủ động gọi điện cho người đàn bà đó bà ta bật cười một tiếng.
13:05Ồ, lúc đầu chảnh lắm mà, giờ lại chủ động gọi tôi à.
13:08Mẹ tôi không nhịn được bật khóc, rốt cuộc bà muốn gì.
13:10Lâm Lâm còn nhỏ, chỉ còn nửa năm nữa là thi đại học rồi.
13:13Bà nhất định phải ép con bé lên truyền hình sao?
13:15Ha, là do các người ép tôi đấy chứ.
13:17Chúng ta có thể nói chuyện được không?
13:19Muốn thế nào cũng được, chỉ cần ngày 14 đừng lên sóng chương trình.
13:22Mẹ tôi khẩn cầu mãi, cuối cùng bà ta mới đồng ý sẽ đến nhà chúng tôi vào ngày hôm sau.
13:26Sau khi giập máy, sắc mặt mẹ tôi trắng bệnh, làm vậy có ích gì không?
13:30Tôi lắc đầu, cảm thấy vô cùng mông lung.
13:32Nhưng ánh mắt bố tôi lại rất kiên định, thử thì còn có hy vọng, không thử thì chắc chắn không có.
13:36Cứ xem như cứu vớt một con ngựa sắp chết.
13:38Sáng hôm sau, người mẹ ruột biến thái của tôi đến nhà.
13:41Lần này bà ta ngẩn cao đầu, bên mặt bước vào, ngồi chẽn trệ lên chiếc ghế đẹp nhất trong phòng khách.
13:46Bố tôi pha trà, mẹ tôi tiến đến gọt táo, cắt miếng nhỏ rồi cắm tăm đưa cho bà ta.
13:50Bố mẹ tôi lại lần nữa tha thiết cầu xin bà ta hủy việc lên chương trình truyền hình.
13:54Hai người dùng tất cả sự chân thành, lập đi lập lại lời cầu khẩn.
13:57Bà ta ngồi vắt chéo chân, vẻ mặt lạnh tanh, ánh mắt đắc thắng như thế mình là kẻ chiến thắng.
14:01Cuối cùng, bà ta cũng mở miệng, tại sao chứ?
14:04Tự trọng của các người là tự trọng, con của chúng tôi thì không à.
14:07Tôi đã cầu xin các người bao lần, chỉ bảo Lâm Lâm đến bệnh viện thôi mà cũng không chịu.
14:11Lâm Lâm không muốn mà, con bé đủ 18 tuổi rồi, có quyền tự quyết định.
14:14Bố tôi giải thích, bà ta gào lên, dàm, dù nó 80 tuổi thì cũng phải nghe lời cha mẹ.
14:19Mẹ tôi thở dài, nếu thật sự bắt buộc phải đi thì có thể chờ con bé thi xong được không?
14:23Mấy hôm nay vì chuyện này mà nó mất ngủ suốt, bà ta lại cười khẩy, liên quan gì đến tôi?
14:27Dù sao thì ngày 14 là phát sóng trực tiếp, muốn làm gì thì tùy.
14:31Bà là mẹ ruột của nó, chẳng lẽ không thể nghĩ cho con một chút sao?
14:34Mẹ tôi ngại ngào, bà ta châm biếm, nó là tôi đẻ ra đấy.
14:37Tôi cho các người nuôi mười mấy năm không công mà, chẳng ai thương tôi cả.
14:40Trong suốt cuộc nói chuyện, bố mẹ tôi hết lòng nhốn nhường, nhưng bà ta càng lúc càng quá đáng, lời lẽ càng lúc càng chua cay độc địa.
14:47Sau đó, bố mẹ tôi không chịu nổi nữa, cũng bắt đầu chức vấn lại, hai bên cãi vã to tiếng.
14:51Cuối cùng, bà ta ném lại một chàng những lời cay nghiệt, ý là giờ mà chịu xuống nước thì không có cửa, mọi việc bà ta đã làm rồi, cùng lắm là chết chung.
14:59Chửi xong, bà ta nổi đóa bỏ đi, đập cửa rầm một cái.
15:02Tôi người nấp trong phòng mở cửa bước ra, cả người ướt đẫm mồ hôi.
15:05Bố mẹ quay lại nhìn tôi, thở dài thật sâu.
15:07Tôi gượng cười, chính bản thân còn thấy nụ cười ấy còn khó coi hơn khóc.
15:11Sáng 14 tháng 1, chương trình tìm thấy bạn gọi điện lại, bảo tôi đến đài truyền hình vào 2 giờ chiều để ghi hình.
15:16Đến 3 giờ chiều, chương trình tìm thấy bạn chính thức phát sóng.
15:19Sau phần mở đầu, MC bước ra sân khấu.
15:21Một đoạn dẫn dắt đầy cảm xúc kết thúc bằng phần giới thiệu nhân vật chính hôm nay mẹ ruột tôi mạnh cúc vinh.
15:25Bà ta xuất hiện trên màn hình với ráng vẻ tiêu tụy, áo quần rách dưới, ánh mắt vô hồn giống y như lần đầu ra mặt đi tìm con.
15:31Vừa khóc, bà ta vừa kể về chuyện con gái bị bắt góc.
15:34Hai vợ chồng đã tìm kiếm bao năm.
15:36Trong hành trình tìm con, họ đã trải qua biết bao khổ cực.
15:38Bà thất nghiệp, chồng bệnh nặng, cả xã hội không ai thấu hiểu.
15:41Dù khổ đến mấy, chúng tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ từ bỏ.
15:44Bây giờ bố nó bị si thận giai đoạn cuối rồi.
15:46Tâm nguyện cuối cùng trước khi chết lại được gặp lại con gái.
15:49Vừa nói, bà ta vừa lau nước mắt.
15:51MC cũng đỏ hoe mắt.
15:52Sau khi nhận được lời ủy thác, chúng tôi cũng đã rất nỗ lực người được tìm cũng có nỗi niềm riêng.
15:56Hôm nay cô ấy có đến hay không?
15:57Hãy để chúng ta cùng chờ xem.
15:59Bảng điện tử trên sân khấu được ngột nhảy số, bắt đầu đếm ngược.
16:02Giải ánh sáng trắng rực rỡ ở cuối đường dẫn cũng bắt đầu loé lên.
16:05Tất cả mọi người trong khán phòng nín thở nhìn về cuối con đường.
16:07Cùng đếm, 19-8-7-3-2-1 khi đồng hồ đếm ngược kết thúc.
16:11Hành lang ấy hoàn toàn trống rỗng.
16:12Không có ai bước ra cả.
16:14MC lộ rõ vẻ thất vọng.
16:15Xem ra hôm nay con gái của cô Mạnh Cúc Vinh sẽ không đến rồi thật ra.
16:18Bà ta cũng không hề thất vọng thật sự.
16:20Bởi vì trong chương trình, họ vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn 2 phương án.
16:23Nếu người thân xuất hiện thì sẽ rất cảm động.
16:25Không xuất hiện thì tạo cảm giác tiếc nuối.
16:26Nhưng chỉ cần đạt được độ quan tâm từ công chúng, gây được sự chú ý, thì xem như đã thành công.
16:31Vì vậy, họ luôn có hai kịch bản giữ phòng.
16:33Cho nên, nữ MC thở dài một tiếng, bắt đầu đọc lời thoại trong phương án thứ hai.
16:37Khi chúng tôi tìm được đứa trẻ, cô ấy mang trong lòng một bóng tối rất lớn về quá khứ.
16:41Điều đó hoàn toàn có thể hiểu được.
16:43Khi cô ta đột ngột im bặt.
16:44Bởi vì ánh sáng trắng rực rỡ nơi cuối đường dẫn lại lần nữa lóe lên.
16:47Khán giả tại hiện trường reo lên.
16:49Ra rồi, ra rồi kìa.
16:50Đúng vậy, tôi đã bước ra.
16:52Tôi đi ngược về phía ánh đèn trói mắt.
16:53Từng bước một tiến vào sân khấu.
16:55Xung quanh là tiếng vỗ tay của nhiệt vang rội.
16:57Họ vỗ tay cho một cuộc đoàn tụ trễ nải.
16:59Trong mắt họ, tôi đã bỏ lại hết mọi khúc mắt để quay về với tình thân một khoảnh khắc đầy cảm xúc.
17:03Tôi đúng là đã đi về phía mẹ ruột Mạnh Cúc Vinh.
17:05Nhưng chỉ đứng cách bà ta đúng một mét.
17:07Mạnh Cúc Vinh lập tức đứng bật dậy.
17:09Môi run dậy.
17:10Con gái, con đến rồi tôi sao có thể không đến chứ?
17:12Tôi nhìn thẳng vào bà ta.
17:14Mạnh Cúc Vinh bắt đầu khóc nước nở.
17:15Khóc đến mức nghẹn thở.
17:16Dơ tay ra như muốn ôm lấy tôi.
17:18MC tiến lại gần.
17:19Nắm tay tôi.
17:20Con gái à.
17:21Đi đi.
17:21Đó là mẹ con mà.
17:22Mau đến ôm bà ấy đi.
17:24Tôi gật đầu.
17:24Cháu có vài lời muốn nói với bà ấy.
17:26MC gật đầu.
17:27Được.
17:27Hãy nói hết lòng mình cho mẹ biết.
17:29Tôi vẫn đứng yên tại chỗ.
17:30Mắt nhìn chầm chầm vào khuôn mặt ghê tẩm của Mạnh Cúc Vinh.
17:33Bà chuẩn bị tinh thần chưa?
17:34À.
17:34Con nói cái gì đấy lời bà ta còn chưa rứt.
17:36Trong túi áo tôi vang lên một giọng nữ quen thuộc.
17:39Con bé thi đại học thì liên quan gì đến tôi?
17:41Dù sao ngày 14 cũng lên sóng rồi.
17:43Muốn làm gì thì làm.
17:44Bà là mẹ ruột nó.
17:45Chẳng lẽ không xót nó chút nào sao?
17:47Con bé đó tôi đẻ ra mà.
17:48Cho các người nuôi không mười mấy năm.
17:50Có ai thương tôi không?
17:51Mặt MC tái mét.
17:52Mạnh Cúc Vinh trắng bệch.
17:53Gào lên.
17:54Đừng quay nữa.
17:55Dừng quay lại.
17:56Bà ta và MC lao về phía tôi định cướp điện thoại.
17:58Tôi lùi lại vài bước.
17:59Rút ra một con dao dí vào cổ mình.
18:01Nếu các người không nghe hết.
18:02Trong loa.
18:03Giọng mẹ tôi vang lên.
18:04Lâm lâm là bị vứt ở bên đường dây.
18:06Là bà ta không muốn nuôi con.
18:07Giọng bố tôi tiếp lời.
18:08Đúng vậy.
18:09Sau khi nhặt được con bé.
18:10Chúng tôi từng đến từng nhà hỏi thăm.
18:12Còn đến nhà bà ta.
18:13Nhưng họ không thừa nhận.
18:14Một năm sau.
18:15Bà ta còn sinh thêm một đứa con trai nữa.
18:17Mẹ tôi lại nói.
18:18Lúc nhặt được lâm lâm.
18:19Dây rốn còn chưa cắt.
18:20Xuyết chết vì nhiễm chủng.
18:21Bà giải thích sao về chuyện đó.
18:23Giọng của Mạnh Cúc Vinh trong đoạn ghi âm cất lên.
18:25Tôi giải thích cái quái gì.
18:26Có bằng chứng nào là tôi vứt nó.
18:28Mắt nào của mấy người thấy hả.
18:29Bố tôi quát lớn.
18:30Người làm trời nhìn thấy.
18:31Mạnh Cúc Vinh.
18:32Bà sớm muộn cũng gặp bào ứng.
18:34Bào ứng cái con khỉ.
18:35Tôi sợ chắc.
18:36Nói trắng ra.
18:36Năm đó đúng là tôi vứt nó đi đấy.
18:38Cho các người nuôi không mười mấy năm.
18:40Giờ tôi đòi lại thì sao.
18:41Mẹ tôi hét lên.
18:42Lâm lâm là con người.
18:43Không phải chó mèo.
18:44Con người thì sao.
18:45Nó là giống tôi đẻ ra.
18:46Các người phải trả lại.
18:48Dù sao ngày 14 chúng ta chờ xem.
18:49Cùng lắm chết chung.
18:50Âm thanh trong điện thoại im bặt.
18:52Tôi xiết chặt điện thoại.
18:53Cả người run lên không kiểm soát nổi.
18:55Lúc nhân viên chạy đến.
18:56Con dao trong tay tôi cạch một tiếng rơi xuống sàn tay tôi đầy mồ hôi.
18:59Không cầm nổi nữa.
19:00Mạnh Cúc Vinh gào lên đòi xong đến bóp chết tôi.
19:02Nếu không có người ngăn lại.
19:03Có lẽ bà ta đã lao vào được rồi.
19:05Tôi đứng không vững.
19:06Người bệt xuống đất.
19:07Không biết bao lâu sau.
19:08Bố mẹ tôi lao vào.
19:09Tôi run rời hỏi.
19:10Chắc cả nước đã xem được buổi phát sóng này rồi đúng không?
19:13Bà ta chắc không dám đe dọa mình nữa rồi chứ.
19:15Bố tôi lắc đầu.
19:16Không rõ.
19:17Vừa rồi có người hét lên bảo cắt sóng.
19:18Nhưng chúng ta không thấy cụ thể.
19:20Mẹ tôi nói.
19:21Có thể đã cắt thật rồi vì chuyện này được xem như một sự cố phát sóng nghiêm trọng.
19:24Tôi hơi tiếc đuối.
19:25Nhưng cũng bất lực.
19:26Dù sao từ một góc độ nào đó.
19:27Tôi đã khiến bà ta không thể tiếp tục phát rổ thêm nữa.
19:30Người của đài truyền hình nhìn chúng tôi bằng ánh mắt rất khác lạ.
19:33Sau đó có người đề nghị đưa chúng tôi ra bằng cửa phụ.
19:35Nói rằng họ còn phải xử lý vài việc quan trọng.
19:37Có người còn nhắc nhở chúng tôi rằng.
19:39Trước khi làm tốt phần đối phó truyền thông.
19:41Tốt nhất là giữ im lặng.
19:42Chúng tôi không còn thấy bóng dáng Mạnh Cúc Vinh nữa.
19:44Tôi đoán bà ta chắc đã bị nhân viên đưa rời khỏi hiện trường trong lúc kích động.
19:47Mất kiểm soát.
19:48Về đến nhà.
19:49Việc đầu tiên chúng tôi làm là kiểm tra lại buổi phát sóng chương trình hôm nay.
19:52Quả đúng như dự đoán.
19:53Ngay lúc Mạnh Cúc Vinh hết đừng quay nữa.
19:55Thì tín hiệu lập tức bị cắt.
19:56Hai giây sau.
19:57Màn hình chuyển ngay sang quảng cáo.
19:59Sau đó là phát sóng phim truyền hình.
20:00Nhưng trên mạng thì bình luận nổ như bom.
20:02Mọi người đều đang điên cuồng bàn tán.
20:03Vừa rồi là chuyện gì vậy?
20:05Cãi nhau to à?
20:06Hình như sự thật không đơn giản vậy đâu.
20:07Mấy câu cuối nghe kỹ thấy có gì đó sai sai.
20:10Cặp mẹ con này nhìn là biết có vấn đề.
20:12Ai có thông tin nội bộ thì nói đi.
20:13Tôi tò mò muốn chết.
20:15Sao không có kết thúc gì hết vậy?
20:16Cả nhà tôi nhìn nhau không nói nên lời.
20:18Trong lòng thì thấp thỏm.
20:19Ngay lúc ấy, điện thoại của bố mẹ đồng thời đổ chuông.
20:22Họ mỗi người một máy.
20:23Sau khi nghe vài câu thì ngập ngừng giập máy.
20:25Bố tôi nói.
20:26Hình như là phóng viên gì đó.
20:27Mẹ tôi, có người từ một tòa sản báo.
20:29Nói muốn phỏng vấn.
20:30Bố mẹ tôi không phải không muốn đối thoại với truyền thông.
20:33Chỉ là lúc đó ai cũng dối bời.
20:34Chẳng biết phải đối diện ra sao.
20:36Hành động hôm nay là bước đường cùng.
20:37Còn việc đối mặt với dư luận thì thật sự chúng tôi chưa từng nghĩ đến.
20:40Vì thế, cả nhà quyết định đóng kín cửa, tắt điện thoại.
20:43Bố mẹ tôi thậm chí còn xin nghỉ phép ở cơ quan.
20:45Tạm thời, chúng tôi trở thành đa điểu rút đầu vào cát.
20:48Tuy nhiên, chúng tôi vẫn luôn theo dõi tin tức trên mạng.
20:51Những bình luận tràn ra như thác lũ, chưa đến bao lâu đã vượt qua 10.000 dòng.
20:54Chương trình tìm thấy bạn cũng vì sự cố này mà bất ngờ lò top hot search, độ nóng bùng nổ.
20:58Đến chiều, số lượng từ khóa liên quan đã lên đến mấy mục liền, độ bàn luận chạm đỉnh.
21:02Và đúng lúc ấy một đoạn video bùng nổ xuất hiện, được đăng từ một tài khoản ẩn danh.
21:06Tiêu đề, tìm thấy bạn video sự thật về mạnh cúc vinh tôi bấm vào xem.
21:09Ngay người tại chỗ trên video là nửa sau của buổi phát sóng hôm nay.
21:12Tôi đang cầm điện thoại một tay, tay còn lại cầm da dí vào cổ.
21:15Nội dung đoạn ghi âm vang lên rõ ràng từng chữ.
21:18Dù đã nghe rồi, nhưng lần này nghe lại tôi vẫn tức đến đỏ cả mắt.
21:21Dưới video, phần bình luận như muốn nổ tung, trời đất ơi, cú lật mặt ngoạn mục.
21:25Bà này đúng là mặt người dạ thú, mình khóc ủng rồi.
21:28Lúc nãy thương cảm bao nhiêu, giờ tức giận bấy nhiêu.
21:30Tội nghiệp tưởng lâm lâm, sắp thi đại học đến nơi rồi mà còn bị ép nhận mẹ.
21:34Đúng là ép người quá đáng.
21:35Mạnh cúc vinh thật khốn nạn, năm xưa bỏ con không nuôi, giờ con bay trò lên truyền hình.
21:39Thật sự là xúc phạm quyền con người.
21:41Tôi kéo xuống từng dòng, thấy hàng vạn người đang mắng bà ta, tôi mới thật sự yên tâm.
21:45Ngoài một số ít thành phần cực đoan, phần lớn cư dân mạng đều rất tỉnh táo.
21:49Mạnh cúc vinh cố tình xuyên tạc sự thật, đẩy chúng tôi vào miệng lưỡi dư luận là vì muốn giành được sự ủng hộ của công chúng.
21:54Và đòn rút củi dưới đáy nồi của chúng tôi cuối cùng cũng đã thành công.
21:57Một giờ sau, lại có thêm hàng loạt tin tức chấn động được tung ra có một người tự xưng là nhân viên bệnh viện nhận ra Mạnh cúc vinh.
22:03Kể lại, sau khi chồng bà ta được chẩn đoán suy thận giai đoạn cuối, ông ta phát điên trong bệnh phòng, bắt vợ con đi kiểm tra sức khỏe để tìm nguồn thận hiến.
22:10Kết quả là Mạnh cúc vinh không phù hợp vì bị tiểu đường, cô con gái cũng không hợp nhóm máu.
22:14Chỉ có đứa con trai là phù hợp nhất, là người cho thận lý tưởng.
22:16Nhưng hai vợ chồng nhất quyết lắc đầu, nói rằng con trai là độc đinh của nhà họ Mạnh, không thể động vào.
22:21Sẽ nghĩ cách khác, trời ơi, hóa ra cách khác là thế này hả?
22:24Đòi lôi con gái ruột bị bỏ rơi 18 năm trước về để thay thận, đúng là bệnh hoạn thật rồi.
22:29Còn chưa hết đâu, ở khu tôi có một ông già què, ngoài 60, gần đây lại muốn tìm vợ mới.
22:34Nghe đâu Mạnh cúc vinh định dắt con gái đi xem mắt ông này để gom tiền lo viện phí.
22:37Trời đất, con gái mới 20 mấy thôi mà bị bố mẹ đẩy vào cái chỗ đó à?
22:41Hai vợ chồng này đúng là ích kỷ vô cùng.
22:43Đọc xong mấy dòng tin nội bộ này, cả nhà tôi như hóa đá.
22:46Không ai ngờ sau lưng chuyện đó lại còn có nhiều chi tiết kinh khủng đến vậy.
22:49Chỉ có điều tôi chẳng hề thấy thương xót cho người gọi là chị gái kia.
22:52Bởi vì ở kiếp trước, sau khi tôi qua đời, cô ta còn giúp bọn họ hành hung bố mẹ nuôi tôi.
22:56Cho nên, dù thế nào đi nữa, bà ta cũng là đáng đợi.
22:59Hai tiếng sau, chương trình tìm thấy bạn phát đi một bản thông cáo khẩn cấp.
23:03Nội dung nói rằng kỳ này do quá trình sàng lọc người tham gia không nghiêm ngặt,
23:06dẫn đến sự cố nghiêm trọng trong chương trình.
23:08Những người liên quan đã bị xử lý kỷ luật.
23:10Sự việc này gây sốt trên mạng suốt mấy ngày trời,
23:12đến khi nhiệt độ hạ xuống mới dần dần lắng lại.
23:14Chẳng bao lâu sau, có tin tức truyền ra,
23:16chồng của Mạnh Cúc Vinh bị người ta xông vào phòng bệnh chửi rùa,
23:19tức đến phát bệnh nặng hơn.
23:20Không lâu sau đó, ông ta qua đời,
23:22người cha ruột mà tôi từng hiến thận để cứu sống,
23:24sống thì nhỏ nhoi, mà chết cũng bị thảm.
23:26Tưởng rằng mọi chuyện đến đây là kết thúc,
23:28ai ngờ Mạnh Cúc Vinh phát đến rồi.
23:30Mất đi trụ cột kinh tế duy nhất trong nhà,
23:32bà ta dẫn theo con trai và con gái,
23:34mặc đồ tăng lên sân thượng bệnh viện,
23:35mùm hét rằng bệnh viện sơ xuất trong cấp cứu,
23:37bắt phải bồi thường.
23:38Phóng viên khắp thành phố nghe tin kéo đến,
23:40tụ tập đông nghẹt dưới chân tòa nhà bệnh viện.
23:42Lực lượng cứu hỏa chỉ khai đệm hơi,
23:44răng lưới,
23:44lốn tiếng kêu gọi bà ta bình tĩnh lại.
23:46Nhưng Mạnh Cúc Vinh càng lúc càng kích động,
23:48hai tay nắm chặt con cái,
23:49hét toáng lên,
23:50cái bệnh viện chó mở, á này,
23:52không bồi thường thì cả ba mẹ con tao nhảy xuống chết hết cho mà xem.
23:55Mọi người ai nấy sững sờ,
23:56không ngờ bà ta điên đến mức ấy.
23:58Bởi vì rõ ràng người đàn ông đó đã bị suy thận giai đoạn cuối,
24:01vốn dĩ cũng không còn sống được bao lâu nữa.
24:03Trong đám đông có mấy người trước giờ đã trướng mắt bà ta liền la lớn,
24:06nhảy đi,
24:06bà giỏi thì nhảy luôn đi.
24:07Đúng đó,
24:08không nhảy là chó,
24:09mụ ra này,
24:10chồng chết còn định kéo cả bệnh viện chết theo à.
24:12Gia đình tưởng Lâm Lâm đã bị bọn bay hại thê thảm rồi còn chưa đủ sao.
24:15Sắp mặt của Mạnh Cúc Vinh ngày càng khó coi.
24:17Bà ta bắt đầu đẩy mạnh con gái,
24:19như thế đang hối thúc nó nhảy xuống.
24:21Bà ta còn chỉ xuống tấm đệm hơi bên dưới,
24:23ý bảo có nhảy cũng không chết được.
24:25Con gái bà ta mặt tái mét,
24:26nhìn bà ta như nhìn kẻ thù,
24:27rồi đột nhiên phát điên,
24:29nghĩa là sao hả?
24:29Sao lại là con phải nhảy?
24:31Rốt cuộc mẹ chỉ xem con là vật hy sinh thôi đúng không?
24:33Nói xong,
24:34cô ta rút ra một con dao điện cầm tay từ trong túi,
24:37điên cuồng đâm liên tiếp vào người em trai,
24:38không phải mẹ thương nó làm sao.
24:40Vậy thì con đâm chết nó luôn,
24:41đâm chết nó.
24:42Mạnh Cúc Vinh hét lên nhào tới ngăn,
24:44nhưng bà ta già yếu,
24:45sao có thể giữ nổi cô con gái đang nổi cơn điên?
24:48Trên sân thượng hỗn loạn vô cùng,
24:49tiếng hét, tiếng khóc,
24:50tiếng gào rền vang một vùng.
24:52Cảnh sát thừa cơ xông lên,
24:53nhanh chóng khống chế ba mẹ con đã hoàn toàn mất lý trí.
24:56Lúc ấy,
24:56Mạnh Cúc Vinh tóc tai bù xù,
24:58trông như một bà điên chính hiệu.
24:59Cậu con trai nằm trên mặt đất,
25:01người bê bết máu,
25:02không động đậy.
25:02Chỉ còn cô con gái toàn thân toàn mặt dính máu,
25:05miệng vẫn nở nụ cười quái dị,
25:06vừa giống như sung sướng,
25:07vừa như được giải thoát.
25:08Cô ta thật sự đã được giải thoát rồi
25:10không còn phải lấy ông già tàn tật kia nữa,
25:12cũng không cần tiếp tục gánh lấy hy vọng duy nhất của nhà họ Mạnh nữa.
25:15Về sau,
25:15con gái của Mạnh Cúc Vinh bị xử tội cố ý gây thương tích,
25:18nghe nói bị kết án 5 năm tù.
25:19Khi nghe tuyên án,
25:20cô ta rất bình thản,
25:21còn nói mình không kháng cáo phán quyết như vậy là tốt rồi.
25:24Cậu con trai bị đâm thương tích nghiêm trọng,
25:26phải cấp cứu nhiều ngày mới giữ được mạng,
25:27nhưng sau đó cũng chỉ sống lay lát,
25:29gần như tàn phế.
25:30Nghe nói sau đó sẽ được đưa vào viện phúc lợi,
25:32ở đó cho đến khi trưởng thành.
25:34Còn về phần Mạnh Cúc Vinh bà ta đến rồi,
25:36tận mắt chứng kiến chồng chết,
25:37con trai ngã xuống,
25:38bà ta thật sự mất hết lý trí.
25:40Trên đường bị đưa tới đồn cảnh sát,
25:41bà ta gào khóc điên loạn,
25:42không cách nào dừng lại.
25:44Bác sĩ phải đến tiêm thuốc an thần cho bà ta,
25:46mà cũng chỉ có thể khiến bà ta im lặng được một lúc.
25:48Sau đó bà ta bị đưa vào bệnh viện tâm thần,
25:50kiểm tra xong phát hiện bà ta đã mắc chứng dối loạn phân ly
25:53hay nói trắng ra là tâm thần phân liệt.
25:54Khi nghe tin này,
25:55tôi chỉ biết lắc đầu,
25:56tôi nói với bố mẹ,
25:57sao có thể nói là mới phát bệnh chứ?
25:59Bà ta điên từ lâu rồi mà,
26:01coi như là báo ứng,
26:01mẹ tôi nghiến răng tức giận.
26:03Bố tôi gật đầu,
26:04xoa đầu tôi,
26:05từ giờ sẽ không ai có thể bắt nạt con được nữa.
26:07Đám cặn bã đó,
26:08coi như trời sử,
26:09tôi gật mạnh đầu,
26:10bóng đen đè nặng trong lòng suốt bao năm,
26:12cuối cùng cũng tan biến.
26:13Tôi nghĩ,
26:14giúp cuộc mình đã có thể yên tâm chuẩn bị cho kỳ thi đại học.
26:16Nửa năm sau,
26:17tôi và cô bạn thân cùng đậu vào ngôi trường mơ ước Đại học A.
26:20Khi nhận được giấy báo nhập học,
26:21tôi đã nhảy cẵng lên vì sung sướng.
26:23Bởi vì kiếp trước,
26:24dù đến lúc chết,
26:25tôi cũng chưa từng chạm đến cánh cửa của Đại học A.
26:27Và một ngày trước khi đến trường,
26:29tôi tình cờ lướt một nền tảng mạng xã hội
26:30thì bắt gặp một dòng bình luận ẩn danh.
26:32Em họ tôi mắc bệnh thận nặng,
26:33cần gấp một quả thận để thay.
26:35Cả nhà họ quỳ xuống cầu xin tôi,
26:37tôi nên làm gì đây?
26:38Nhìn chăm chăm vào những dòng chữ ấy,
26:39tôi đưa tay chạm vào phần lưng dưới của mình
26:41dù đã trôi qua rất lâu,
26:42nhưng cơn đau tưởng tượng ấy vẫn còn âm ị.
26:44Mỗi ngày,
26:45tôi đều phải kiểm tra không biết bao nhiêu lần
26:46để chắc chắn rằng chỗ đó vẫn còn nguyên vẹn.
26:49Tôi hít một hơi thật sâu,
26:50rồi gõ ra một câu,
26:51đừng hiến.
26:52Thiếu một quả thận thì rất thảm,
26:53nhưng thiếu một người thân tồi tệ thì thật ra chẳng sao cả.
Bình luận

Được khuyến cáo