- 3 tuần trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Người bạn thân trách tôi đã phá vỡ mối quan hệ giữa cô ấy và nam thần trường học,
00:04thậm chí còn tố cáo tôi gian lận trong kỳ thi đại học.
00:06Thành tích của tôi bị hủy bỏ.
00:08Cô ấy đạt được ước nguyện đỗ vào Đại học Bắc Kinh và cắt đứt quan hệ với tôi.
00:12Nhiều năm sau, cô ấy trở về trường cũ với tư cách là cựu sinh viên xuất sắc để diễn thuyết.
00:16Tôi lặng lẽ trốn trong góc nhìn cô ấy.
00:18Khi nhìn thấy tấm bảng lớn phía sau cô ấy sắp đổ xuống, tôi theo bản năng lao tới.
00:23Toàn thân đau nhất, ý thức mơ hồ, tôi buông bàn tay đang nắm chặt lấy cô ấy.
00:27Lần cuối cùng, nếu có kiếp sau, tôi sẽ không giúp cậu nữa.
00:31Sau đó, chúng tôi thực sự cùng nhau tái sinh.
00:34Cô ấy và nam thần yêu nhau cùng nhiệt, trốn học để đi nghe nhạc hội.
00:37Rồi là cờ quốc gia lợi dụng bài kiểm điểm để thổ lộ tình yêu.
00:41Tình yêu của họ mãnh liệt và bùng nổ như ngọn lửa thiêu dụi.
00:44Nơi nào họ đi qua cũng chẳng còn gì sót lại.
00:46Còn tôi, làm đúng như lời đã nói ở kiếp trước.
00:49Tránh xa hứa ra, chăm chỉ học hành.
00:51Cô ấy chế nhạc tôi, ngu sẵn rồi.
00:54Có học thế nào cũng chẳng đỗ nổi thanh hoa hay bác đại.
00:56Lãng phí thanh xuân.
00:58Cô ấy mang theo ký ức về kỳ thi đại học ở kiếp trước.
01:00Ảo tưởng về việc vừa thành công trong học tập vừa đạt được tình yêu.
01:03Chào bạn, cảm ơn vì đã ghé thăm nhà có cây cỏ nhỏ.
01:07Chúc bạn có một khoảng thời gian thật dễ chịu và an yên.
01:09Cách kỳ thi đại học còn 100 ngày.
01:11Hứa ra và Tống Giang Xuyên đã ở bên nhau.
01:14Bức ảnh họ hôn nhau dưới mưa trên sân thượng lan truyền khắp trường.
01:17Hứa ra đẩy Tống Giang Xuyên lên bàn học cũ nát.
01:19Kiễn chân hôn chàng trai có đôi tai đỏ bừng.
01:22Cô ấy hành động rất nhanh.
01:23Hôm qua vừa tái sinh.
01:24Hôm nay đã tỏ tình.
01:26Như sợ lại bị ai đó ngăn cản.
01:28Tôi cười tự diễu trong lòng.
01:29Cúi đầu học từ vựng.
01:30Xung quanh.
01:31Các bạn cùng lớp thì thầm bàn tán.
01:33Những dung động tuổi thanh xuân ẩn dấu trong tiếng đọc bài.
01:36Dần lan tỏa khắp lớp học.
01:37Người bạn ngồi trước tôi liên tục quay đầu lại.
01:39Nhìn hứa ra bên cạnh tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ pha lẫn ghen tị.
01:43Sách giáo khoa của cô ấy dựng đứng.
01:45Bên dưới dấu điện thoại.
01:46Trò chuyện với Tống Giang Xuyên.
01:47Đôi mắt sáng rỡ.
01:48Má đỏ hay hay.
01:50Thi thoảng trò chuyện hào hứng đến mức bật cười khúc khích.
01:52Lặp đi lặp lại vài lần.
01:54Tôi không kiềm được mà câu mày khó chịu.
01:56Muốn chơi thì ra ngoài.
01:57Đừng làm phiền người khác.
01:58Hứa ra ngẩn đầu.
01:59Liếc nhìn tôi một cái.
02:01Cười nhạt đầy thách thức.
02:02Không phải cậu học qua rồi sao.
02:04Giờ giả vờ chăm chỉ để làm gì chứ.
02:06Cô ấy ngừng lại một chút.
02:07Nhưng nghĩ ra gì đó.
02:08Cô ý thêm một câu.
02:10Yên tâm.
02:10Chỉ cần lần này không vi phạm.
02:12Cậu nhất định có thể thi đỗ đại học.
02:14Tôi cắn răng xiết chặt sách trong tay.
02:16Cảm giác như tim bị kim châm đau nhói.
02:18Hít thở cũng khó khăn.
02:19Kiếp trước.
02:20Sau khi thi xong môn tiếng Anh.
02:22Tôi từng kể với hứa ra rằng mình đã không dừng bút ngay khi chuông báo nộp bài vang lên.
02:26Cô ấy khi đó không nói gì.
02:28Nhưng vài ngày sau tôi nhận được thông báo bị hủy kết quả thi tiếng Anh.
02:31Có người tố cáo tôi gian lận.
02:33Mà người duy nhất biết chuyện này và biết số báo danh của tôi chỉ có hứa ra.
02:36Khi đó.
02:37Tôi tìm đến chất vấn cô ấy.
02:39Cô ấy cười còn miểm mai hơn bây giờ.
02:41Chỉ cho phép cậu tố cáo tôi yêu sớm.
02:43Không cho phép tôi tố cáo cậu vi phạm à.
02:45Hàn song.
02:46Đây là thứ cậu nợ tôi.
02:48Học kỳ cuối trước kỳ thi đại học.
02:49Hứa ra bị Tống Giang Xuyên quấy dày.
02:51Từng phàn nàn với tôi rằng việc này ảnh hưởng đến học tập.
02:54Lúc đó.
02:55Tôi không biết cô ấy chỉ đang khoe khoang với tôi.
02:57Nên đã nói với mẹ cô ấy.
02:59Hy vọng có thể giúp được cô ấy.
03:01Kết quả là mẹ cô ấy tìm đến nhà Tống Giang Xuyên.
03:04Khiến cậu ta phải chuyển trường và cuối cùng thay lòng đổi dạ.
03:07Tôi không ngờ cô ấy lại ghi hận tôi vì chuyện này.
03:09Càng không ngờ trong lòng cô ấy.
03:11Tương lai cả đời của tôi lại không quan trọng bằng tình yêu của cô ấy.
03:14Tôi kìm nén cảm giác chua sót dâng lên trong lòng.
03:17Cố gắng khắc sâu từng từ vựng trong sách vào trí nhớ.
03:20Vi phạm quy chế thi cử ở kiếp trước là lỗi của tôi.
03:23Tiên nhầm người cũng là lỗi của tôi.
03:24Tôi chấp nhận.
03:25Kiếp này.
03:26Tôi phải nỗ lực gấp đôi để học tập.
03:28Bù đắp những tiếc nuối đã qua.
03:29Hứa ra vẫn đang mải mê trò chuyện.
03:31Ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại.
03:33Trước mặt cô ấy.
03:34Sách vờ chỉ toàn ghi chép chi chít ở bên trái.
03:37Còn bên phải thì để chống hoàn toàn.
03:39Từ khi tái sinh.
03:40Cô ấy chưa từng nghe một tiết học nào hay làm bất kỳ ghi chép nào.
03:44Cô ấy dành toàn bộ tâm trí cho Tống Giang Xuyên.
03:46Giả bệnh xin nghỉ để cùng cậu ta tổ chức sinh nhật.
03:48Trốn học để xem cậu ta chơi bóng rổ.
03:51Thậm chí.
03:52Trong giờ học.
03:53Cô ấy còn gấp ngôi sao và viết thư tình cho cậu ta.
03:55Thầy chủ nhiệm từng bắt gặp và cảnh cáo hai lần.
03:58Nhưng chẳng có tác dụng gì.
03:59Sách vờ của hứa ra ngày càng sạch sẽ.
04:01Còn những người quanh cô ấy thì ngày càng phức tạp.
04:04Cô ấy không còn ngồi chăm chú học bài như trước.
04:06Mà thường dựa vào lan can hành lang tán gẫu với một nhóm người.
04:10Đồng phục rộng thùng thình khoác trên người cô ấy.
04:12Khoa kéo để mở.
04:13Để lộ chiếc áo thun in logo thương hiệu thời trang giới hạn bên trong.
04:16Tống Giang xuyên thường mang đồ ăn vặt.
04:18Và trà sữa đến cho cô ấy vào giờ giải lao.
04:21Hai người vừa chưa đùa vừa tắm nắng.
04:23Khuôn mặt hứa ra dưới ánh nắng rạng rỡ.
04:25Và thoải mái.
04:26Hoàn toàn trái ngược với những bạn học đang cắm đầu giải đề trong lớp học.
04:29Khi tôi đi lấy nước ngang quà.
04:31Đám bạn mới của cô ấy gọi tôi lại.
04:33Họ bá vai nhau.
04:34Cười hớn hở hỏi.
04:35Hàn song chăm chỉ như vậy.
04:36Chắc định thi vào bắc đại hay thanh hoa phải không?
04:39Tôi chẳng buồn đáp lời họ.
04:40Hứa ra liền mỉa mai thay tôi.
04:42Cố gắng đến mấy cũng vô ích thôi.
04:44IQ không đủ thì nhiều nhất chỉ đỗ nổi trường sư phạm hạng 2.
04:48Kiếp trước.
04:48Vì bị hủy kết quả thi môn tiếng Anh.
04:50Tôi cũng chỉ đỗ được một trường sư phạm hạng 2.
04:53Dù có tính cả điểm tiếng Anh.
04:55Tôi vẫn kém bắc đại hay thanh hoa một khoảng cách xa.
04:57Không thể với tới.
04:59Tôi không thông minh như hứa ra.
05:00Những kiến thức cô ấy chỉ cần một thời gian ngắn là nắm được.
05:03Tôi phải mất gấp đôi hoặc thậm chí gấp ba thời gian mới học được.
05:06Kiếp trước.
05:07Dù dành cùng một lượng thời gian và công sức cho việc học.
05:10Tôi vẫn chỉ có thể cố gắng đuổi theo sau lưng cô ấy.
05:12Đây là số mệnh.
05:13Hàn song.
05:14Dù cậu có nỗ lực gấp trăm ngàn lần.
05:16Cũng không bằng tôi lật qua sách vở vài lần.
05:18Hứa ra từng ngồi dưới bàn học.
05:20Vừa sơn móng tay vừa cười nhạo tôi đang lãng phí cơ hội tái sinh mà trời ban.
05:24Tôi không đáp lại.
05:25Chỉ viết lên một màu giấy nhớ dòng chữ trời không phụ lòng người chăm chỉ.
05:28Rồi dán lên góc phải bàn học.
05:30Thanh hoa cũng được.
05:31Bác đại cũng không sao.
05:37Sau nhiều năm.
05:38Cuộc sống mỗi ngày chỉ xoay quanh ba điểm trường học.
05:41Ký túc xá và nhà ăn lại trở thành thói quen.
05:43Trong khi đó.
05:44Hứa ra và Tống Giang Xuyên vẫn yêu nhau nồng nhiệt.
05:46Họ cãi nhau nhỏ hai ngày một lần.
05:48Cãi nhau lớn ba ngày một lần.
05:50Mỗi lần cãi nhau.
05:51Hứa ra lại úp mặt xuống bàn khóc lóc.
05:53Thương xuân nhớ thu.
05:54Sau đó.
05:55Cô ấy ngởng đầu nhìn trời 45 độ.
05:57Nghe đi nghe lại những bài tình ca đau khổ.
05:59Chỉ đến khi Tống Giang Xuyên mang sô-cô-la đến rỗ rảnh.
06:02Hai người mới lại làm lành.
06:04Kết thúc kỳ thi giữ kỳ.
06:05Tôi xin thầy chủ nhiệm đổi chỗ ngồi.
06:07Thầy thở dài.
06:08Đưa ra bảng điểm vừa mới nhận được.
06:10Tôi nhìn từ trên xuống.
06:11Mình xếp thứ 10.
06:12Còn hứa ra rơi xuống ngoài top 100.
06:15Kiếp trước.
06:15Hứa ra chưa từng tụt khỏi top 10 toàn khối.
06:18Không chỉ vậy.
06:19Cô ấy còn luôn xếp trên tôi.
06:20Gần đây trạng thái của hứa ra quá tệ.
06:23Em và em ấy thân thiết.
06:24Hay là tạm thời đừng đổi chỗ.
06:26Giúp em ấy học tập tốt hơn nhé.
06:28Tôi từ chối ngay.
06:29Thầy ơi.
06:30Gần đây em học cũng khá vất vả.
06:32Sợ là không giúp được cậu ấy.
06:33Nhiều kiến thức tôi cũng đã quên gần hết.
06:35Phải cố gắng ôn tập điên cuồng mới đạt được top 10.
06:38Muốn chi.
06:39Hứa ra căn bản không cần tôi giám sát.
06:41Cô ấy hận không thể đẩy tôi cách xa cô ấy và Tống Giang Xuyên cả vạn dặm.
06:45Ngay đầu tiên sau khi tái sinh.
06:46Cô ấy đã cảnh cáo tôi.
06:48Lần này đừng sen vào chuyện của tôi nữa.
06:50Đi xa được bao nhiêu thì đi.
06:51Vì vậy.
06:52Khi gặp lại mẹ của hứa ra ở hành lang.
06:54Tôi chọn cách im lặng.
06:56Xin lỗi cô.
06:57Cháu thật sự không biết.
06:58Hay cô hỏi hứa ra thử xem.
07:00Kiếp trước.
07:01Vì chuyện này.
07:01Tôi trở thành người bạn thân độc ác trong mắt cô ấy.
07:04Cô ấy nghĩ tôi ghen tị.
07:05Không muốn cô ấy hạnh phúc.
07:07Nên cố tình chia rẽ cô ấy và Tống Giang Xuyên.
07:09Tôi chưa từng nghĩ.
07:10Từ miệng người bạn thân thiết và tin tưởng nhất.
07:13Lại có thể nghe được những lời cay nghiệt như thế về mình.
07:15Chúng tôi quen nhau từ khi học mẫu giáo.
07:17Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ mãi là bạn bè suốt đời.
07:20Mẹ của hứa ra không hỏi được gì.
07:22Ánh mắt sắc lạnh chất vấn tôi.
07:23Cháu không phải bạn thân nhất của nó sao.
07:25Ngay cả cháu mà cũng không biết à.
07:27Tôi như bị ai đó tát một cái.
07:29Má nóng bừng.
07:30Lòng dâng lên cảm giác chua sót.
07:32Tôi lắc đầu.
07:33Khi cửa thang máy mở ra liền gạt tay bà ấy.
07:35Chạy vội ra ngoài.
07:36Theo ý nguyện của hứa ra.
07:38Lần này tôi không nói gì cả.
07:40Không chỉ lần này.
07:41Mà cả sau này.
07:42Bất cứ chuyện gì liên quan đến cô ấy.
07:44Tôi đều không sen vào.
07:45Tôi giữ vững danh giới.
07:47Đứng nhìn từ xa.
07:48Chỉ đơn giản là tôn trọng nhưng không quan tâm.
07:50Nhưng dù tôi đã làm đến mức này.
07:52Chuyện của hứa ra và Tống Giang Xuyên vẫn không giấu được lâu.
07:55Ngày hôm sau khi bảng điểm được phát.
07:57Cô ấy liền bị gọi phụ huynh.
07:58Khi tôi đến văn phòng tìm thầy chủ nhiệm.
08:00Thầy đang trò chuyện với bố mẹ của hứa ra.
08:03Hứa ra đứng bên cạnh.
08:04Thản nhiên nghịch bộ móng tay đen mới làm của mình.
08:07Tôi đặt tập bài kiểm tra vừa thu lên bàn.
08:09Đúng lúc nghe thấy cô ấy mạnh miệng cam đoan.
08:11Thầy cô cứ yên tâm.
08:12Em sẽ không để ảnh hưởng đến việc học đâu.
08:15Thi đại học được 6-700 điểm không thành vấn đề.
08:17Thầy chủ nhiệm nhìn cô ấy.
08:19Biểu cảm có chút bất lực.
08:20Kiên nhẫn khuyên cô đừng quá tự tin mù quáng.
08:23Nhưng đáng tiếc.
08:23Hứa ra như nước đổ lá khoai.
08:25Chẳng thèm để vào tai.
08:27Cô ấy và tôi đều đã trải qua kỳ thi đại học một lần.
08:30Các đề thi đã sớm rõ như lòng bàn tay.
08:32Chỉ cần nhớ được đề cũ.
08:33Trước kỳ thi ghi nhớ đáp án của từng câu.
08:36Đạt điểm tuyệt đối cũng không phải không thể.
08:38Tôi cúi mắt.
08:39Định lặng lẽ lẻn ra ngoài thì bị thầy chủ nhiệm gọi lại.
08:42Em nhìn bạn hàn song này.
08:43Từ trước tới giờ chưa từng rước khỏi top 10 toàn khối.
08:46Em nên học hỏi bạn ấy nhiều hơn.
08:48Câu nói này như đụng vào chỗ đau của hứa ra.
08:50Cô ấy như con mèo xù lông.
08:52Trừng mắt nhìn tôi.
08:53Đầy vẻ không phục.
08:54Chẳng qua là em chưa nghiêm túc.
08:56Nếu nghiêm túc thì cậu ta còn chẳng xứng sách dép cho em.
08:59Lời vừa rứt.
09:00Toàn bộ giáo viên trong văn phòng đều ngừng đầu nhìn cô ấy.
09:03Sắp mặt bố mẹ cô ấy cũng thay đổi.
09:05Bố cô ấy vội lớn tiếng quát cô dừng ngay những lời nói ngông cuồng.
09:08Mẹ cô ấy thì cúi mặt.
09:09Lúng túng xin lỗi tôi.
09:11Tiểu song.
09:11Cháu đừng để bụng nhé.
09:13Hứa ra dạo này thi không tốt.
09:14Tâm trạng không ổn.
09:16Hai đứa là bạn thân.
09:17Cháu nên thông cảm.
09:18Tôi vẫn không nói gì.
09:19Chỉ chào thầy cô rồi quay về lớp học.
09:22Chẳng bao lâu sau.
09:23Hứa ra xong vào lớp.
09:24Hất hết đồ trên bàn tôi xuống đất.
09:26Tại sao lúc nào cũng là cô.
09:28Cô là cái thá gì mà dám so với tôi.
09:30Cô ấy chỉ thẳng vào mặt tôi.
09:32Mắt đỏ hoe như vừa khóc xong.
09:33Tôi còn chưa kịp phản ứng.
09:35Tống Giang Xuyên cũng chạy vào theo.
09:36Cậu ta ôm lấy hứa ra từ phía sau.
09:39Rồi lệnh lùng trừng mắt nhìn tôi một cách khó hiểu.
09:41Sau đó.
09:42Trước mặt cả lớp.
09:43Cậu ta kéo hứa ra vào lòng mình.
09:45Hứa ra.
09:46Cả đời này anh chỉ cần em.
09:47Dù là trời đất đảo lộn cũng không thể chia cách chúng ta.
09:50Hứa ra ngẩn đầu khỏi lòng cậu ta.
09:52Nhìn cậu bằng ánh mắt kiên định.
09:54Nắm chặt lấy áo cậu ta.
09:55Tống Giang Xuyên.
09:56Dù có chống lại cả thế giới.
09:58Chúng ta cũng sẽ không bao giờ chia xa.
10:00Cả lớp.
10:00Bao gồm tôi.
10:01Đều ngương ác nhìn màn kịch của họ cho đến khi tiếng chuông vào học vang lên.
10:05Tống Giang Xuyên nắm tay hứa ra.
10:07Mười ngón tay đan chặt.
10:08Rồi cả hai chạy ra khỏi lớp.
10:10Tôi cúi xuống nhặt lại xách vở vương vãi khắp nơi.
10:12Nghe thấy bạn bè xung quanh xì xào bàn tán.
10:15Bố mẹ hứa ra ép cô ấy chia tay với Tống Giang Xuyên.
10:18Còn tìm đến nhà cậu ta để trách mắng thậm tệ.
10:20Họ tuyên bố nếu không chia tay thì sẽ làm lớn chuyện đến tận công ty của bố cậu ta.
10:24Câu chuyện dường như quay trở lại đúng tuyến đường cũ của kiếp trước.
10:27Mọi người đều đoán liệu họ có chia tay hay không.
10:30Lớp trưởng ngồi bên cạnh tôi.
10:31Im lặng từ nãy giờ.
10:32Cuối cùng đứng dậy phát bài kiểm tra mới.
10:35Tôi nhặt xong đồ.
10:36Cầm tờ bài kiểm tra toán trong tay nhưng đầu óc lại dối bời.
10:39Tôi vốn nghĩ chỉ cần giữ im lặng thì hứa ra sẽ không đổ lỗi cho tôi.
10:42Nhưng cuối cùng.
10:43Ngay cả việc tôi thi tốt hơn cô ấy cũng trở thành một cái sai.
10:46Kiếp trước tôi từng ngây thơ cảm thấy ái náy với cô ấy.
10:50Bây giờ nhìn lại thật ngu ngốc.
10:51Cậu làm sai rồi.
10:53Lời nói lạnh lùng của lớp trưởng vang lên bên cạnh tôi.
10:55Ánh mắt cậu ấy dừng lại ở bài tập tôi vừa làm xong.
10:58Sau khi xin thầy chủ nhiệm đổi chỗ ngồi.
11:00Tôi được sắp xếp ngồi cạnh lớp trường.
11:02Trong ấn tượng của tôi.
11:04Cậu ấy luôn đứng đầu khối.
11:05Học thần chính hiệu.
11:06Lại rất khiêm tốn và ít nói.
11:08Nếu học thần nói tôi làm sai.
11:10Thì chắc chắn là tôi sai.
11:11Tôi gạt bỏ mọi cảm giác khó chịu và thất vọng trong đầu.
11:14Tập trung lại để đọc kỹ đề bài.
11:16Thầy chủ nhiệm cả buổi chiều không đến lớp.
11:18Mãi đến gần cuối giờ mới mặt mày u ám vội vã bước vào.
11:21Còn hứa ra.
11:22Suốt buổi chiều hôm đó.
11:23Hoàn toàn không xuất hiện.
11:25Đến giờ ăn tối.
11:26Bên ngoài trời bắt đầu mưa.
11:27Tôi che ô đi đến nhà ăn.
11:29Khi đi ngang qua sân vận động.
11:31Tôi thấy một đám đông tụ tập lại.
11:33Nhìn kỹ thì ra đó là hứa ra và tống giang xuyên.
11:35Họ chạy song song trong mưa.
11:37Để mặc những giọt nước mưa tạt vào mặt.
11:39Thỉnh thoảng.
11:40Họ quay đầu nhìn nhau đầy tình cảm.
11:42Rồi cười mà không nói gì.
11:43Thầy giám thị đứng ngoài.
11:44Che ô.
11:45Mặt tối sầm.
11:46Lơn tiếng quát mắng.
11:47Nghe nói họ vừa chạy khỏi lớp.
11:49Định treo tường ra khỏi trường thì bị bắt quả tang.
11:52Đột nhiên.
11:52Hứa ra loạn trọng.
11:53Chân trái vấp vào chân phải và ngã nhào xuống đất.
11:56Tống giang xuyên lập tức dừng lại.
11:58Chạy tới.
11:59Bế cô ấy lên theo kiểu công chúa rồi chạy về phía phòng y tế.
12:02Đám học sinh đứng quanh che những chiếc ô đủ màu sắc liền tự động nhường đường cho cậu ta.
12:06Khoảnh khắc đó.
12:07Bất kể màu sắc nào rực rỡ đến đâu cũng chỉ làm nên cho họ.
12:10Nhạt nhòa như chìm trong màn xương xám xịt.
12:13Có người thì thầm cảm thán.
12:14Thật ngầu.
12:15Thật lãng mạn.
12:16Đây mới chính là tuổi trẻ.
12:17Tôi quay đầu nhìn về phía đồng hồ đếm ngực được treo cao trên nóc tòa nhà dạy học khối 12.
12:22Còn 80 ngày nữa đến kỳ thi đại học.
12:24Dòng chữ trắng nổi bật trên nền đỏ.
12:26Là điểm sáng duy nhất giữa bầu không khí ưu ám.
12:28Những giọt mưa lạnh bút bị gió hắt vào mặt khiến tôi dùng mình.
12:32Kéo chặt khóa áo đồng phục.
12:33Tôi hòa vào dòng người.
12:35Bước nhanh đến nhà ăn.
12:36Buổi tự học tối.
12:37Hứa ra vẫn chưa quay lại lớp.
12:39Nghe nói cô ấy bị sốt cao vì dầm mưa.
12:41Trong lúc thời gian đang gấp rút.
12:43Thầy chủ nhiệm lại dành nửa tiết học để tổ chức một buổi họp lớp.
12:46Chỉ còn vài chục ngày nữa thôi.
12:47Muốn yêu đương thì nhịn đi.
12:49Tốt nghiệp xong muốn làm gì thì làm.
12:51Đương nhiên nếu các em vẫn cứ muốn yêu thì thầy cũng chẳng cản được.
12:54Trong ánh mắt mệt mỏi của thầy thoáng hiện lên chút tiếc nuối.
12:57Tương lai là của các em.
12:58Hy vọng các em hãy có trách nhiệm với chính mình.
13:01Cũng như với tương lai của người khác.
13:02Chuyện tình của Hứa ra và Tống Giang Xuyên trong thời gian này đã gây ra quá nhiều ảnh hưởng.
13:07Nhiều bạn học có vẻ cũng bị kích thích.
13:08Bắt đầu ngọ ngội.
13:10Nhưng khi kỳ thi đại học đã cận kề.
13:12Nhà trường không thể đuổi học họ thật sự.
13:14Chỉ có thể ghi lỗi và thông báo phê bình toàn trường.
13:16Sáng thứ hai.
13:17Trong buổi trào cờ.
13:18Hứa ra và Tống Giang Xuyên.
13:20Những người đã biến mất nhiều ngày.
13:21Mỗi người cầm một tờ kiểm điểm đứng trên bục phát biểu.
13:24Tống Giang Xuyên với mái tóc nhụn màu vàng nhạt.
13:27Cầm micro với dáng vẻ bất cần.
13:29Nhưng không phải để đọc kiểm điểm.
13:30Xin lỗi đã làm phiền mọi người học hành.
13:32Tôi cam đoan sau này sẽ không phô trương tình cảm trước mặt mọi người nữa.
13:36Cậu ta là một cậu ấm.
13:37Cha mẹ ly hôn.
13:38Không ai quản giáo.
13:39Suốt ngày chỉ đánh nhau.
13:41Đi bar club và đua xe cùng đám bạn ngoài trường.
13:43Viết kiểm điểm với cậu ta chỉ như chuyện cơ mỡ.
13:46Không những không thấy xấu hổ mà còn có phần tự hào.
13:49Tôi đứng ở hàng đầu tiên.
13:50Chăm chú xem sổ ghi lỗi sai nhỏ cỡ tùi áo.
13:53Hoàn toàn thờ ơ với vở kịch trên sân khấu.
13:55Chỉ đến khi hứa ra cất tiếng nói.
13:57Tôi mới ngẩn đầu liếc nhìn và ngẩn người.
13:59Cô ấy trang điểm.
14:00Lông mi dài và dày.
14:01Đường kẻ mắt đen kéo dài tạo nên một đường cong duyên dáng.
14:05Quần đồng phục rộng thùng thình giờ đã được sửa thành quần lường.
14:08Để lỗ mắt cá chân trắng mút cùng đôi giày thể thao đôi.
14:10Đây không phải lần đầu cô ấy nói trước toàn trường.
14:13Nhưng lại là lần đầu đọc kiểm điểm.
14:15Cô ấy hắng rộng.
14:16Mắt nhìn về phía Tống Giang Xuyên.
14:18Rồi nói trước mặt toàn bộ giáo viên và học sinh.
14:20Tôi không hối hận khi ở bên Tống Giang Xuyên.
14:22Cũng xin cam đoan với thầy cô và các bạn.
14:24Tôi nhất định sẽ thi đỗ thanh hoa hoặc bác đại.
14:27Đây là lần thứ hai cô ấy nói những lời này.
14:29Tự tin một cách quá mức nhờ vào ký ức từ kiếp trước.
14:32Nhưng cô ấy làm sao chắc chắn được.
14:34Rằng đề thi đại học năm nay sẽ giống hệt như kiếp trước.
14:36Buổi lễ trào cờ kết thúc tróng vánh.
14:38Hứa ra và Tống Giang Xuyên lại được mời đến văn phòng hiệu trưởng uống trà.
14:42Tôi hòa vào dòng người trở về lớp.
14:44Khi đi ngang qua bảng tin dưới tòa nhà giảng dạy.
14:46Bắt gặp tấm áp phích mới.
14:48Kết quả bầu chọn người học sinh xuất sắc nhất của trường đã được công bố.
14:51Tên và ảnh của tôi được đặt ở vị trí nổi bật nhất.
14:54Kiếp trước, vị trí đó thuộc về hứa ra.
14:56Cô ấy thậm chí còn chê bức ảnh chụp quá xấu.
14:59Đến mức thả không nhận danh hiệu còn hơn.
15:01Giờ đây như ý cô ấy muốn.
15:02Nhưng cô lại bắt đầu chế nhạo tôi một cách lạnh lùng.
15:05Chỉ là danh hiệu mười học sinh xuất sắc.
15:07Có gì ghê gớm chứ?
15:09Chưa đầy vài ngày, bức ảnh của tôi đã bị vẽ bậy.
15:11Bên cạnh còn dán một tờ giấy lớn với dòng tiêu đề.
15:14Con gái của kẻ sát nhân cũng được gọi là xuất sắc sao?
15:17Tôi đứng đó, nhìn chầm chầm tờ giấy.
15:19Cảm giác như rơi vào hầm băng, toàn thân run dẩy.
15:22Rất nhiều người vây quanh xem.
15:24Có cả những bạn học quen biết quay đầu nhìn tôi.
15:26Tôi chen vào giữa đám đông.
15:28Xé tờ giấy đó xuống.
15:29Rồi tìm thấy hứa ra trên sân thượng.
15:31Cô ấy đang tựa vào lòng tống giang xuyên.
15:33Dành điếu thuốc để hút.
15:35Là cậu làm phải không?
15:36Tôi ném tờ giấy đã vò nát vào mặt cô ấy.
15:39Hứa ra hét lên.
15:40Nét chặt vào lòng tống giang xuyên.
15:42Tống giang xuyên vứt điếu thuốc.
15:43Kéo hứa ra ra phía sau mình.
15:45Rồi đẩy mạnh vai tôi.
15:46Muốn chết à.
15:47Dám động vào người phụ nữ của tao.
15:49Cậu ta dùng sức mạnh.
15:50Tôi bị đẩy ngã xuống đất.
15:52Lòng bàn tay cọ sát vào nền xi măng thô giáp.
15:54Đau giác đến tận tim.
15:55Chuyện của bố tôi là bí mật lớn nhất cuộc đời tôi.
15:58Trong trường ngoài hứa ra.
15:59Không ai biết điều này.
16:01Cô ấy từng thề sẽ không nói với bất kỳ ai.
16:03Dù mối quan hệ giữa chúng tôi có tệ đến đâu.
16:06Tôi cũng chưa từng nghĩ cô ấy sẽ dùng chuyện này để làm tổn thương tôi.
16:09Cậu không sợ báo ứng sao.
16:11Tôi đứng dậy.
16:11Ánh mắt gam chặt vào hứa ra.
16:13Lòng trống rỗng như sa mạc.
16:14Cô ấy từng nói.
16:16Nếu tiết lộ chuyện này.
16:17Cả đời sẽ gặp vẫn xui.
16:18Báo ứng.
16:19Trên đó câu nào không phải sự thật.
16:21Bố cô vốn là kẻ sát nhân mà.
16:23Hứa ra nép sau lưng tống giang xuyên.
16:25Trong vài giây ngắn ngủi từ ánh mắt do dự chuyển thành kiên định.
16:28Cô ấy nhìn tôi từ trên cao.
16:29Cười nhạt.
16:30Tôi chỉ muốn đặt câu hỏi về kết quả bầu chọn.
16:33Chẳng lẽ không được sao.
16:34Nhìn khuôn mặt hoàn toàn xa lạ của cô ấy.
16:36Tôi không thể hiểu vấn đề nằm ở đâu.
16:38Tôi từng thật lòng coi cô ấy là bạn.
16:40Là người tôi tin tưởng nhất.
16:41Chia sẻ mọi điều thầm kín.
16:43Giờ đây.
16:44Những bí mật tôi từng thì thầm trong đêm tối đã bị cô ấy phơi bày dưới ánh sáng.
16:48Trở thành lưỡi dao đâm thẳng vào tôi.
16:50Cổ họng tôi nghẹn lại như có bông gòn chặn nang.
16:52Tôi cố gắng rất nhiều mới thốt ra được câu hỏi đã chất chứa trong lòng.
16:55Tại sao?
16:56Hứa ra như nghe được chuyện gì buồn cười lắm.
16:58Ánh mắt khinh miệt nhìn tôi từ đầu đến chân.
17:01Hàn song.
17:02Cậu không thật sự nghĩ tôi coi cậu là bạn chứ.
17:04Tìm gương mà soi đi.
17:05Cậu xứng sao.
17:06Những nữ sinh vây quanh bật cười ẩm ý.
17:08Có người thân thiết khoác tay hứa ra.
17:10Một cô bạn lấy ra chiếc điện thoại lén mang vào trường.
17:13Bật chế độ quay phim trước rồi túm tóc tôi bắt nhìn vào camera.
17:16Trong camera.
17:17Tôi thấy khuôn mặt mình vàng vọt.
17:19Cuồng thâm mắt rõ rệt.
17:20Trên chán còn nổi vài nốt mụn đỏ.
17:22Bộ đồng phục rộng thùng thình bạc màu khoác trên người.
17:25Đôi giày vài cũ mềm bị chóc keo.
17:27Tôi định dơ tay phản kháng nhưng bị họ ghi chặt lại.
17:30Còn đùa nhau sẽ dùng son hết hạn để trang điểm cho tôi.
17:33Hứa ra dựa vào người tống giang xuyên.
17:34Ánh nắng dự dàng.
17:36Gió nhẹ thổi qua mái tóc xoăn bồng bềnh của cô ấy.
17:38Cô ấy trông như một vị thần thiếu nữ.
17:40Ánh mắt nhìn tôi đầy thương hại pha lẫn chế diễu.
17:42Các cậu đừng bắt nạt học sinh xuất sắc của trường nữa.
17:45Người ta cũng đáng thương lắm.
17:47Mẹ cô ấy làm trong tiệm massage.
17:49Rửa chân và massage cho đàn ông để nuôi cô ấy ăn học.
17:52Mỗi năm còn phải xin trợ cấp dành cho học sinh nghèo.
17:54Có năm không được trợ cấp.
17:56Mẹ cô ấy còn đến trường quỳ xin thầy chủ nhiệm.
17:58Tôi tận mắt chứng kiến.
18:00Tống giang xuyên vừa châm thuốc.
18:01Hút một hơi liền bị sặc.
18:02Vừa ho vừa cười lớn.
18:04Trời ạ.
18:05Nghèo thế còn học cái gì.
18:06Đi làm công nhân xếp ốc cho rồi.
18:08Cậu ta ôm lấy hứa ra.
18:09Hôn nhẹ lên má cô ấy.
18:11Giọng điệu đầy cương chiều.
18:12Bảo bối.
18:13Sau này đừng dính dáng đến cô ta nữa.
18:15Đừng để dính phải cái nghèo.
18:17Sau này em làm phu nhân nhà giàu.
18:19Sao có thể liên quan đến loại người như cô ta.
18:21Đám bạn đứng xung quanh cũng cười lớn.
18:23Tay cầm son đỏ chuẩn bị vẽ lên mặt tôi.
18:25Tiếng chuông vào học vang lên.
18:27Tôi không còn đường thoát.
18:28Bị một người tát mạnh vào mặt.
18:30Đừng không biết điều.
18:31Bôi tí son rồi cho đi.
18:32Bị tát đến tráng váng.
18:34Tôi loáng thoáng nghe thấy một tiếng quát lớn vang lên.
18:36Các em đang làm gì vậy?
18:38Mọi người giật mình.
18:39Đồng loạt quay đầu.
18:40Thầy chủ nhiệm, giám thị và hiệu trưởng đều đứng ở cửa sân thượng.
18:43Tôi nghiến chặt răng.
18:45Ngầng cao khuôn mặt đỏ sưng.
18:46Nước mắt trào ra từ khóe mắt.
18:48Thưa thầy.
18:49Em muốn báo cảnh sát.
18:50Khuôn mặt dạng dỡ của hứa ra lập tức tráng bệch.
18:52Cô ấy lung cuống trước tình huống bất ngờ.
18:54Cô ấy đã chìm đắm trong thanh xuân ngông cuồng của mình.
18:57Quên mất rằng tôi không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa.
19:00Tôi trưởng thành.
19:01Nội tâm mạnh mẽ.
19:02Mọi sự xỉ nhục đều không thể đánh gục tôi.
19:05Bất cứ ai xỉ nhục tôi.
19:06Tôi đều sẽ đáp trả từng người một.
19:08Cánh cửa văn phòng hiệu trưởng đóng chặt.
19:10Tôi nắm chặt tay mẹ.
19:11Đối diện với hứa ra và bố mẹ cô ta.
19:14Ngoài gia đình họ.
19:15Những người còn lại không có phụ huynh nào đến.
19:17Cảnh sát cũng đã tới.
19:18Nhưng vì nhóm người đó đều chưa đủ tuổi vị thanh niên.
19:21Hứa ra cũng chỉ còn thiếu một tháng.
19:23Hơn nữa.
19:24Họ chưa gây ra tổn thương thực sự nào với tôi.
19:26Nên cảnh sát khuyên tôi thương lượng giải quyết.
19:28Cháu không chấp nhận xin lỗi.
19:30Cứ xử lý theo nội quy nhà trường.
19:32Theo quy định.
19:32Xúc phạm và hành hung bạn học nếu nghiêm trọng sẽ bị lưu bàn.
19:35Phải được phụ huynh đón về để giáo dục đến khi hối lỗi.
19:38Trước khi tôi đến sân thượng tìm hứa ra.
19:40Tôi đã nhờ người đi gọi thầy chủ nhiệm và giám thị.
19:42Hứa ra đã gây sự với tôi một lần thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai.
19:46Tôi còn phải thi đại học.
19:47Không rảnh chơi trò này với cô ta.
19:49Nếu cô ta không muốn học mà chỉ muốn yêu đương.
19:52Vậy thì cứ về nhà mà yêu đi.
19:54Mặt mẹ hứa ra tái mét.
19:55Chỉ còn hơn hai tháng nữa là thi đại học.
19:57Tiểu xong.
19:58Yêu cầu của cháu hơi quá đáng đấy.
20:00Nếu chuyện này khiến Gia Gia không thi tốt được.
20:02Cháu gánh nổi trách nhiệm không.
20:04Bà ta nói một câu thì đánh vào đạo đức.
20:06Câu khác thì dựa vào tình cảm.
20:07Chẳng phải cháu và Gia Gia thân nhau như chị em sao.
20:10Cháu biết nó thích đùa mà.
20:12Chẳng phải nó cũng đâu động tay động chân gì.
20:14Ngay cả mẹ tôi.
20:15Một người luôn hiền lành.
20:17Cũng tối sầm mặt định nói gì đó.
20:18Nhưng tôi đã ngăn lại.
20:20Dì ơi.
20:21Con gái gì đâu có coi cháu là chị em.
20:23Cháu cũng không dám trèo cao đâu.
20:25Tôi cười nhạt.
20:26Thái độ vô cùng cương quyết.
20:27Nếu không xử lý theo quy định nhà trường.
20:29Cháu sẽ truy cứu trách nhiệm pháp lý với tất cả bọn họ.
20:32Lập tức báo án.
20:33Nghe đến chuyện báo án.
20:34Nhóm người đang co rúm ở góc phòng liền ngởng đầu lên.
20:37Ánh mắt hoảng sợ.
20:38Tống Giang Xuyên nắm chặt tay.
20:40Bước lên kéo hứa ra ra sau mình.
20:42Chuyện này là lỗi của tôi.
20:43Không liên quan đến cô ấy.
20:45Có giỏi thì nhầm vào tôi đây này.
20:47Nhưng hứa ra lại không hề sợ.
20:48Thậm chí còn kéo Tống Giang Xuyên ra.
20:50Đứng trước mặt cảnh sát khiêu khích tôi.
20:52Định dọa ai vậy.
20:54Muốn báo án thì báo đi.
20:55Có giỏi thì bắt hết chúng tôi vào tù.
20:57Cuối cùng.
20:58Ngay cả cảnh sát cũng không chịu nổi.
21:00Lôn tiếng quát mắng họ.
21:01Còn giáo dục pháp luật một phen.
21:03Hai người họ bị mắng đến mất mặt.
21:05Miễn Cưỡng chấp nhận xử lý của nhà trường.
21:07Viết xong cam kết liền bị đưa về nhà.
21:09Tôi tiễn mẹ ra cổng trường.
21:10Bà vẫn không hiểu nổi.
21:12Hứa ra sao lại thành ra như vậy.
21:14Trước đây nhìn nó ngoan ngoãn hiểu chuyện lắm mà.
21:16Bà dặn dò tôi chăm chỉ học hành.
21:18Sau này đừng quá thân thiết với cô ta nữa.
21:20Tôi không chỉ không thân thiết.
21:21Mà còn ước cả đời này không bao giờ phải gặp lại cô ta.
21:24Thậm chí cảm thấy việc từng quen biết và thân thiết với cô ta là một điều đáng xấu hổ.
21:29Không còn hứa ra và tống giang xuyên.
21:31Không khí trong trường dường như cũng trong lành hơn.
21:33Nhưng trong lòng tôi lại có cảm giác trống rỗng.
21:35Không khí hít vào lồng ngực như biến thành cơn gió lạnh bút thổi khắp tim gan.
21:39Tôi và hứa ra từng nằm trên cùng một chiếc giường.
21:41Mơ mộng về tương lai.
21:43Chúng tôi đã hứa sẽ cùng đỗ vào một trường đại học.
21:45Cùng tốt nghiệp.
21:46Sau đó cùng kiếm tiền.
21:48Cùng lập nghiệp.
21:48Trở thành phù dâu của nhau.
21:50Nửa kia của chúng tôi cũng sẽ trở thành bạn tốt.
21:52Con cái chúng tôi sẽ thân thiết như chúng tôi.
21:55Cuối cùng.
21:55Chúng tôi sẽ nắm tay nhau vào viện dưỡng lão.
21:58Tìm một ông lão đẹp trai để nhảy múa ở quảng trường tôi từng thề sẽ làm bạn tốt của hứa ra cả đời.
22:03Thậm chí coi cô ta quan trọng hơn bản thân mình.
22:05Nhưng hóa ra tất cả chỉ là giả dối.
22:07Chỉ là sự đơn phương của tôi.
22:09Cơn gió lạnh trong lòng tôi ngày càng thổi mạnh.
22:11Nhưng vẻ ngoài của tôi lại càng trở nên bình tĩnh.
22:14Thầy chủ nhiệm nói với tôi rằng nhà trường sẽ ra thông báo chính thức.
22:17Chuyện của bố tôi sẽ không ảnh hưởng đến tôi.
22:19Danh hiệu người học sinh xuất sắc nhất của tôi là do trường xét duyệt nhiều lần.
22:23Không có bất kỳ vấn đề gì.
22:25Tôi lướt qua ánh mắt khác lạ của bạn bè.
22:27Ngừng cao đầu quay lại chỗ ngồi.
22:28Lớp trường.
22:29Người luôn cắm đầu vào sách vở.
22:31Cuối cùng cũng quay sang nhìn tôi một cái.
22:33Ánh mắt cậu dừng lại vài giây trên khuôn mặt vẫn còn xưng đỏ của tôi.
22:37Sau đó.
22:38Cậu lấy ra một vài tờ đề thi từ ngăn bàn.
22:40Đặt chúng trước mặt tôi.
22:41Tôi nhìn tờ đề trắng tinh hơn cả mặt mình.
22:44Cảm giác giá lạnh trong lòng bỗng dừng lại.
22:46Hít sâu một hơi.
22:47Tôi chấp nhận số phận.
22:48Tập trung làm bài tập.
22:49Không nghĩ ngợi thêm điều gì khác.
22:51Khi đồng hồ đếm ngược còn 40 ngày.
22:53Kết quả kỳ thi thử cuối cùng toàn thành phố được công bố.
22:56Tôi đạt 666 điểm.
22:57Cao hơn bất kỳ kết quả nào ở kiếp trước.
23:00Cùng ngày hôm đó.
23:01Hứa ra cũng quay lại trường.
23:02Cuối tuần vừa rồi tôi vừa về nhà.
23:04Bố mẹ hứa ra đã mang quà và đồ bổ đến tìm tôi.
23:07Họ tha thiết cầu xin tôi tha thứ cho hứa ra.
23:09Để cô ta được quay lại trường học.
23:11Cô ta ở nhà suốt một tháng.
23:13Không những không chịu học mà còn tìm mọi cách để trốn ra ngoài hẹn hò với Tống Giang Xuyên.
23:17Bố mẹ cô ta đã mắng.
23:19Đã đánh nhưng không có chút tác dụng nào.
23:21Thậm chí.
23:22Hứa ra còn dùng cách tự làm tổn thương mình để uy hiếp họ.
23:25Dùng dao dạch lên tay để lại những vết thương sâu nông không đều.
23:28Nếu họ dám ép cô chia tay hoặc gây khó dễ cho Tống Giang Xuyên.
23:31Cô sẽ lấy cái chết ra để đe dọa họ.
23:34Kiếp này.
23:34Cô ta đã dùng cách này để đạt được mong muốn.
23:37Hoàn toàn gắn bó với Tống Giang Xuyên.
23:39Tiểu xong.
23:39Dì xin con đấy.
23:40Hãy để ra ra quay lại trường.
23:42Dì sẽ cho nó ở nội chú.
23:44Tránh xa cậu ta.
23:45Mẹ hứa ra rưng rưng nước mắt.
23:47Khuôn mặt tiểu tụy hơn nhiều so với một tháng trước.
23:49Thực ra.
23:50Gia đình hứa ra cũng không khá giả.
23:52Bố mẹ cô ta mở quán ăn sáng ở cổng khu trung cư đã hơn chục năm nay.
23:56Họ dậy sớm thức khuya kiếm tiền để cho cô ta ăn học.
23:59Dành mọi điều tốt nhất cho cô.
24:01Trước đây.
24:01Mẹ hứa ra luôn tự hào khoe con gái mình là học bá của trường.
24:04Thường xuyên hỏi thăm mẹ tôi về thành tích học tập của tôi.
24:07Sau khi tìm hiểu kỹ.
24:09Bà ta luôn tỏ vẻ hào phóng vẫy tay.
24:11Bà hứa ra dạy kèm tôi.
24:12Giúp tôi nâng cao thành tích.
24:14Nhưng trong lòng bà ta.
24:15Cũng như hứa ra.
24:16Đều không coi trọng tôi.
24:17Luôn nghĩ rằng tôi không thể so với con gái bà.
24:20Ngay cả bây giờ.
24:21Bà vẫn đầy hy vọng.
24:22Nắm tay tôi nói về tương lai.
24:24Đợi tiểu xong nhà mình thi đỗ vào trường tốt.
24:26Nhất định chúng tôi sẽ mời mẹ con cháu một bữa thật hoành tráng.
24:29Tôi xít nữa bật cười.
24:31Thầm mừng vì bà ta không có ký ức kiếp trước.
24:33Nếu không chắc chắn sẽ rất xấu hổ.
24:35Kiếp trước.
24:36Sau khi hứa ra thi đỗ bác đại và tuyệt giao với tôi.
24:38Mẹ cô ta đã chặn tôi trên WeChat.
24:40Dù hai nhà đối diện nhau.
24:42Gặp trong hành lang bà ta cũng chẳng buồn chào tôi.
24:44Tôi còn nhiều việc phải học.
24:46Không muốn dây dưa với họ nên đồng ý để hứa ra quay lại trường.
24:49Ngay trước khi cô ta trở lại trường.
24:51Tôi dọn hết mọi thứ liên quan đến cô ta trong nhà.
24:54Ban đầu định mang trả.
24:55Nhưng đến cửa nhà cô ta lại nghe thấy tiếng cãi nhau ẩm ý bên trong.
24:58Hứa ra đã ăn trộn thẻ ngân hàng của gia đình để giúp Tống Giang Xuyên mua xe máy.
25:02Chỉ là 100.000 tệ thôi mà.
25:04Sau này con kiếm được cả triệu mỗi năm.
25:06Trả lại 500.000 cho bố mẹ.
25:08Coi như 400.000 là lãi.
25:09Cô ta nói với vẻ bất cần.
25:11Giữa tiếng khóc của mẹ và tiếng mắng chửi của bố.
25:14Kiếp trước.
25:15Sau khi tốt nghiệp đại học.
25:16Cô ta vào làm trong ngành tài chính đầu tư.
25:18Tấm vé vào cửa là ngôi trường danh giá.
25:20Thêm vào đó.
25:21Cô ta vừa xinh đẹp vừa tài năng.
25:23Chẳng mấy chốc đã kiếm được mức lương hàng triệu mỗi năm.
25:26Vậy nên những món đồ cũ của cô ta mà tôi giữ lại chắc chẳng còn giá trị gì.
25:30Tôi quay người rời khỏi tòa nhà.
25:32Ném túi đồ trong tay vào thùng rác.
25:34Hứa ra trở lại trường.
25:35Việc đầu tiên cô ta làm là tìm tôi.
25:37Thi được điểm cao thì có ích gì.
25:39Cô có nhớ hết đề thi đại học không?
25:41Cô ta chống hai tay lên bàn.
25:43Hình xăm mới đầy ấn tượng chiếm gần nửa cánh tay.
25:45Trong đó nổi bật nhất là chữ viết tắt tên cô ta và tống giang xuyên.
25:49Dưới hình xăm vẫn còn những vết rạch sâu nông không đều.
25:51Cánh tay của tống giang xuyên cũng bị như vậy.
25:53Tôi đã thấy trong bài đăng trên quy quy của cô ta.
25:56Những vết xẹo xấu xí trong mắt người khác lại trở thành huy chương tình yêu đáng tự hào trong mắt họ.
26:00Thấy tôi không để ý đến.
26:02Hứa ra cuối xuống.
26:03Nhìn thẳng vào mắt tôi.
26:04Cố tình hạ giọng.
26:06Chúng ta có thể hợp tác.
26:07Hai người cùng nhớ lại đề thi.
26:09Thanh Hoa hay Bác Đại chẳng phải tùy cô chọn.
26:11Kỳ thi đại học càng đến gần.
26:12Cuối cùng cô ta cũng bắt đầu sốt ruột.
26:15Đáng tiếc.
26:15Cô ta không thể nhớ hết toàn bộ đề thi năm đó.
26:18Nên phải đến nhờ tôi.
26:19Tôi thậm chí còn không buồn liếc nhìn cô ta.
26:22Chỉ rút từ ngăn bàn ra cuốn từ vựng tiếng Anh và tập trung đọc.
26:25Cô ta còn muốn nói gì đó thì đúng lúc thầy chủ nhiệm bước vào lớp.
26:28Câu may quát.
26:29Hứa ra.
26:30Em đã không học thì thôi.
26:31Đừng làm ảnh hưởng đến người khác.
26:33Hứa ra lường một cái.
26:34Không cam lòng đứng thẳng người dậy.
26:36Trước khi đi còn miểm mai tôi.
26:37Giả bộ thanh cao.
26:39Rồi cô sẽ phải cầu xin tôi.
26:40Cũng không biết hứa ra lấy đâu ra sự tự tin ấy.
26:43Tôi chưa từng nói mình cần tờ đề thi đó.
26:45Nhìn qua thì rõ ràng cô ta mới là người cần hơn.
26:48Ngày nào cũng ngồi cắn bút trước một tờ giấy trắng.
26:51Mười ngày.
26:51Cô ta chỉ nhớ được nửa tờ đề.
26:53Các câu hỏi của các môn trộn lẫn.
26:55Không có chút quy luật nào.
26:56Trong thời gian đó.
26:57Cô ta đã tìm tôi hai lần nữa.
26:59Nhưng tôi vẫn không nói gì.
27:01Đến tối hôm đó.
27:02Tôi bị khóa ngoài cửa ký túc giá.
27:04Các bạn cùng phòng đều bị hứa ra dọa dẫm.
27:06Không ai dám mở cửa cho tôi.
27:08Tiểu song.
27:09Thật xin lỗi.
27:10Bạn trai cô ấy.
27:11Tống Giang Xuyên.
27:12Chúng tôi không dám đắc tội.
27:13Kể từ khi quay lại trường.
27:15Hứa ra bị mẹ ép ở ký túc giá.
27:17Mẹ cô ta còn nhất quyết muốn chúng tôi ở chung phòng.
27:20Nói là để tiện chăm sóc nhau.
27:21Quả thật cô ta chăm sóc tôi rất chú đáo.
27:23Mỗi ngày lại nghĩ ra cách mới để làm phiền.
27:26Quần áo của tôi bỗng dưng mất tích.
27:27Khăn mặt bị bôi đầy màu vẽ.
27:29Thậm chí có khi cả giường cũng ướt nhẹp.
27:31Buộc tôi phải ra lớp ngủ trên bàn.
27:33Những đêm không ngủ được.
27:34Tôi bật đèn pin học từ vựng hoặc ngồi ngắm ngôi trường vào lúc 4 giờ sáng.
27:38Nhưng cứ tiếp diễn như vậy thì chắc chắn sẽ kiệt sức.
27:41Ảnh hưởng đến việc ôn tập.
27:42Vì vậy, tôi thường ăn trưa nhanh rồi quay lại ký túc giá để chập mắt.
27:46Một buổi trưa.
27:47Khi tôi về phòng.
27:48Mọi người đều nghỉ ngơi trong lớp.
27:50Tôi nghĩ không gặp hứa ra ở đây.
27:51Nhưng cô ta đang đứng trên thang giường.
27:53Dường như chuẩn bị xuống.
27:55Thấy tôi.
27:55Cô ta giật mình.
27:56Tôi đứng ở cửa.
27:58Nhìn cô ta mặc một chiếc váy ngủ mỏng.
28:00Bó sát cơ thể.
28:01Đường cong thiếu nữ vừa trưởng thành hiện lên rõ ràng.
28:04Mái tóc cô ta dối bù.
28:05Gương mặt đỏ ứng.
28:06Đôi mắt lấp lánh ánh nước.
28:08Ánh mắt hoảng loạn của cô ta khiến tôi ngẩn lên nhìn về phía giường cô.
28:11Qua tấm rèm kéo hở.
28:13Tôi thấy một cánh tay của nam sinh.
28:15Hứa ra lập tức nhảy xuống giường.
28:16Chắn tầm nhìn của tôi.
28:18Nhìn gì mà nhìn.
28:19Tôi làm như không có chuyện gì.
28:21Lấy đầu rồi đi ra.
28:22Trong lớp.
28:23Mọi người đều nằm nghỉ trên bàn.
28:24Một số vẫn đang miệt mài viết bài.
28:26Cậu bạn ngồi cùng bàn.
28:27Người luôn vững như thép.
28:29Từ lúc tôi rời đi đến lúc quay lại vẫn ngồi yên làm bài.
28:31Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống.
28:33Vừa định nằm một chút thì nghe cậu ấy hỏi.
28:35Cậu định thi trường nào?
28:36Tôi chớp mắt.
28:37Đặt tay làm gối rồi đáp.
28:39Bác đại.
28:39Kiếp trước.
28:40Mục tiêu của tôi cũng là bác đại.
28:42Lần này.
28:42Tôi muốn thử thêm một lần nữa.
28:44Cậu ấy gật đầu.
28:45Ánh mắt lại quay về sách vở.
28:47Tôi mơ màng nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.
28:49Vài ngày sau.
28:50Vào buổi trưa.
28:51Tôi lại thấy hứa ra lén lút trở về ký túc xá một mình.
28:54Buổi chiều.
28:55Cả trường xuân sao khi biết gì quản lý ký túc phát hiện tống giang xuyên trên giường của cô ta.
28:59Hai người đều trong trạng thái sọc sệt.
29:01Tống giang xuyên thậm chí chỉ mặc mỗi chiếc quần lót.
29:04Nhiều người đã nhìn thấy cảnh đó.
29:06Vậy là còn 20 ngày nữa đến kỳ thi đại học.
29:08Họ lại bị đưa về nhà.
29:09Lần này.
29:10Sự việc nghiêm trọng hơn.
29:11Họ bị cấm quay lại trường cho đến khi thi xong.
29:14Bố tống giang xuyên đích thân đến trường để đón cậu ta về Thượng Hải.
29:17Hứa ra chạy trong mưa đuổi theo chiếc Bentley.
29:19Vừa chạy vừa khóc.
29:21Cuối cùng.
29:21Cô ta ngã quỵ xuống đất.
29:23Để mặc mưa sối ướt người.
29:24Trông chẳng khác gì nữ chính trong tiểu thuyết thanh xuân.
29:27Mấy ngày sau.
29:28Thầy chủ nhiệm bí mật hỏi tôi có biết Hứa ra ở đâu không?
29:31Sau khi bị đón về nhà.
29:32Cô ta sốt cao và bỏ trốn.
29:34Đã mất tích 2 ngày.
29:36Tôi nhớ đến bài đăng buổi sáng của Hứa ra.
29:38Người mình yêu cách một biển trời.
29:40Biển trời đều có thể san bằng.
29:41Hình minh họa là cô ta ngồi sau xe máy của tống giang xuyên.
29:44Nụ cười dạng dỡ.
29:46Phía sau họ là tấm poster khổng lồ của buổi hòa nhạc.
29:48Đó là ca sĩ mà tôi và Hứa ra đã yêu thích từ những năm cấp 2.
29:52Ngày mai sẽ tổ chức concert đầu tiên tại Thượng Hải.
29:55Chúng tôi từng nghe nhạc của anh ấy qua một tay nghe chia sẻ.
29:58Hứa rằng sau khi tốt nghiệp sẽ cùng tiết kiệm tiền để đi xem concert của anh ấy.
30:02Nhưng tôi không nói điều này với thầy chủ nhiệm.
30:04Trước đây tôi báo cáo với quản lý ký túc chỉ vì cô ta chọc tức tôi trước.
30:08Giờ đây, cô ta không gây chuyện với tôi.
30:10Tôi tôn trọng quyết định của cô ta.
30:12Nhưng nhờ sự điều tra của thầy cô, họ vẫn tìm ra rằng cô ta đã trốn đến Thượng Hải.
30:17Đáng tiếc, trước khi bố mẹ cô ta kịp đưa về, cô và Tống Giang Xuyên đã gặp tai nạn giao thông.
30:22Họ nghe xong buổi hòa nhạc rồi đi đua xe.
30:24Cuối cùng lao khỏi đường trên đoạn đèo núi.
30:26May mắn thay, bụi cây và cành lá đã làm giảm lực va chạm.
30:30Cả hai chỉ bị gãy xương nhẹ và vài vết chầy xước.
30:32Tuy nhiên, cằm của hứa ra bị cành cây cào rách.
30:35Để lại một vết xẹo dài.
30:37Liệu có thể hồi phục hoàn toàn hay không còn phụ thuộc vào may mắn?
30:40Nếu không thì chỉ có thể chi một khoản lớn để phẫu thuật thẩm mỹ.
30:43Khi tôi về nhà lấy đồ, tôi nghe thấy cô ta đang làm ấm lên, đòi sống đòi chết.
30:48Cuối cùng, Tống Giang Xuyên đến, đứng trước mặt bố mẹ cô ta thể thốt.
30:52Anh yêu chính con người em, dù em có thành ra thế nào, trong mắt anh, em vẫn luôn là đẹp nhất.
30:57Hứa ra cuối cùng cũng nở nụ cười trong nước mắt chấm một không ngày trước kỳ thi đại học.
31:01Cô ta đeo khẩu trang trở lại trường.
31:03Cô ta như một vị tướng vừa thắng trận, kêu hãnh khoác tay Tống Giang Xuyên.
31:07Ngừng cao đầu bước đi, đám bạn vây quanh gọi cô ta là chị da, không phục dũng khí truy đuổi tình yêu của cô ta.
31:13Hứa ra mỉm cười đắc ý.
31:15Thanh xuân là để điên cuồng mà sống.
31:17Không giống mấy đứa chỉ biết vùi đầu vào học, thật nhạt nhẽo.
31:20Đúng rồi, có chết tôi cũng không cần kiểu con gái như thế, chan ngây đến phát ói.
31:25Một số người phụ họa, đứng túng tụng lại và cười lớn một cách bị ổi.
31:28Tôi đi ngang qua, giả vờ không nghe thấy những lời châm chọc mỉa mai.
31:32Nhưng cuối cùng, tôi vẫn bị đám bạn nhỏ của hứa ra đuổi kịp giữa đường.
31:36Họ kéo tôi đến một căn phòng trọ cách trường 200m mà không cho tôi giải thích.
31:40Hứa ra ngủi trên ghế sofa.
31:41Còn Tống Giang Xuyên đang chơi game trong phòng ngủ.
31:44Căn phòng đầy hơi thở của cuộc sống.
31:45Có vẻ họ đã sống ở đây một thời gian.
31:48Hóa ra họ đã lén lút cùng nhau dọn đến ở chung mà không ai hay biết.
31:51Khi phòng khách chỉ còn lại tôi và hứa ra.
31:54Cô ta ném một tờ giấy và cây bút lên bàn trà.
31:56Hoặc là bây giờ viết đề thi ra.
31:58Hoặc là chúng ta cùng bị nhốt đến hết kỳ thi.
32:01Chẳng ai yên ổn cả.
32:02Cô ta thậm chí không thèm giả vờ nữa.
32:04Tay cầm điếu thuốc.
32:05Trông giống như một kẻ vô lại ở ven đường.
32:07Hình ảnh cô gái dịu dàng.
32:09Dạng dỡ như ánh ban mai trong ký ức của tôi giờ đây chẳng còn chút bóng dáng nào.
32:13Tôi muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
32:15Quyết định không tự chuốc lấy nhục.
32:17Bước thẳng đến ghế sofa ngồi xuống.
32:19Được.
32:19Tôi sẽ nói hết tất cả các đề thi.
32:21Hứa ra luôn là kiểu thiên tài trong học tập.
32:23Chẳng bao giờ ghi chép hay làm sai câu nào.
32:26Làm xong thì quang luôn.
32:27Không giống tôi.
32:28Tập hợp các bài sai của tôi đã chất thành hơn chục cuốn.
32:31Ngay cả đề thi đại học cũng đã tổng hợp đầy đủ.
32:33Những câu hỏi mà cô ta nhớ không ra.
32:36Tôi đã làm đi làm lại đến mức thuộc nằm lòng.
32:38Chưa đến 2 giờ.
32:39Tôi đã viết lại toàn bộ đề thi của kiếp trước.
32:41Tôi cứ tưởng cậu thanh cao lắm.
32:43Hóa ra cũng chỉ là học thuộc cả thôi.
32:45Hứa ra đọc từng chữ.
32:47Nở nụ cười khinh nghiệt như đã đoán trước được.
32:49Nhìn ráng vẻ tự tin của cô ta.
32:51Tôi không phản bác.
32:52Đặt bút xuống và rời khỏi đó.
32:54Cũng không biết cô ta đã nói gì với Tống Giang Xuyên.
32:56Cậu ta thực sự tin đó là đề thi đại học.
32:58Những ngày cuối cùng.
32:59Cả 2 chỉ chăm chăm ôn đi ôn lại những tờ giấy đã ghi sẵn đáp án.
33:03Đến tận lúc bước vào phòng thi.
33:05Hứa ra mới hài lòng cất những tờ giấy đã nhào nhĩ vào cặp.
33:08Tiểu xong.
33:09Đợi tôi đỗ vào thanh hoa hay bác đại.
33:11Nếu chúng ta thành bạn cùng trường.
33:12Vẫn có thể làm bạn.
33:13Tôi mỉm cười với cô ta.
33:15Hít một hơi thật sâu và bước vào phòng thi.
33:17Môn đầu tiên là ngữ văn.
33:19Tôi mở đề thi và đọc câu hỏi đầu tiên.
33:21Ban đầu.
33:22Tôi ngây người.
33:23Rồi sau đó bật cười.
33:242 ngày thi đại học trôi qua nhanh như một giấc mơ.
33:27Tôi bước vào lớp học.
33:28Hứa ra lập tức lao tới.
33:29Nắm chặt vai tôi.
33:30Gần như phát điên.
33:32Tại sao?
33:32Tại sao lại không giống?
33:34Sao có thể chứ?
33:35Khuôn mặt cô ta đầy vẻ không tin nổi.
33:37Hết lần này đến lần khác chất vấn tôi.
33:39Đề thi đại học hoàn toàn khác với kiếp trước.
33:41Tất cả những gì cô ta đã ôn đều vô ích.
33:44Tôi bình tĩnh nhìn cô ta nổi điên.
33:46Nhìn từng chút kiều ngạo trong mắt cô ta sụp đổ.
33:48Cậu biết trước đúng không?
33:50Sao không nhắc tôi?
33:51Nhận ra hỏi không có kết quả.
33:52Cô ta bắt đầu nghi ngờ đủ thứ.
33:54Vẫn như trước.
33:55Một khi kết quả không như ý muốn.
33:57Thì đó là lỗi của tôi.
33:58Chẳng phải cậu đã bảo tôi đi xa được bao nhiêu thì đi.
34:01Đừng xen vào chuyện của cậu nữa sao?
34:03Tôi cười nhạo.
34:04Đẩy tay cô ta ra.
34:05Dùng chính lời cô ta từng nói để đáp lại.
34:08Với lại.
34:08Tôi là cái gì chứ?
34:09Cậu giỏi hơn tôi nhiều.
34:11Sao phải nghe tôi?
34:12Tôi không tin vào số phận.
34:14Nhưng tôi tin vào nhân quả.
34:15Gieo nhân nào?
34:16Gạt quả nấy.
34:17Từ khi tái sinh.
34:18Cô ta chưa bao giờ nghiêm túc làm bài.
34:20Nhưng tôi thì đã làm.
34:22Những đề thi mẫu của thầy cô đã thay đổi.
34:23Nhiều câu hỏi và dạng bài tôi chưa từng gặp ở kiếp trước.
34:26Số phận cũng giống như việc chúng tôi tái sinh.
34:29Đang từng chút một thay đổi.
34:30Cục diện hôm nay đều do chính cô ta lựa chọn.
34:33Hứa ra đừng xứng.
34:34Trừng mắt nhìn tôi.
34:35Không biết đang nghĩ gì.
34:36Là sự huy hoàng của kiếp trước giờ đây tan biến như bong bóng xà phòng.
34:40Hay là những lời cam đoan trước đây giờ trở thành trò cười.
34:42Tôi thu dọn sách vở.
34:44Bước ra khỏi lớp.
34:45Những tờ giấy trắng như tuyết bay là tả từ mái nhà xuống.
34:48Những cậu bạn tuổi thiếu niên như cơn gió.
34:50Vừa la hét vừa đuổi nhau lướt qua tôi.
34:52Đồng hồ đếm ngược của kỳ thi đại học đã về không.
34:55Nhưng tuổi trẻ dường như mới thực sự sống dậy trong khoảnh khắc này.
34:58Tôi trở về nhà.
34:59Thay đồng phục.
35:00Mặc váy.
35:01Trang điểm rồi ra ngoài chơi thâu đêm với nhóm bạn mới.
35:04Hôm sau.
35:04Tôi lên chuyến tàu hướng về phía bắc.
35:06Du lịch trên tuyến đường Tây Tạng.
35:08Vân Nam suốt một tháng.
35:09Lần gặp lại hứa ra tiếp theo là trong tiệc mừng đỗ đại học của tôi.
35:12Cô ta ngồi cạnh bố mẹ mình.
35:14Mặt mộc.
35:15Trông như đã quay lại ráng vẻ cô gái ngoan ngoãn ngày trước.
35:18Mẹ tôi kéo tôi qua mời rượu.
35:20Khuôn mặt bố mẹ cô ta lộ rõ vẻ bối rối và khó xử.
35:23Cảnh họ từng hứa mời mẹ con tôi một bữa tiệc lớn khi tôi đỗ đại học vẫn còn như in.
35:27Giờ đây ngược lại.
35:28Họ đang ngồi trong bữa tiệc của tôi.
35:30Điểm thi đại học của tôi là 690.
35:33Tôi không phải thủ khoa.
35:34Nhưng đủ để vào bắc đại.
35:35Còn hứa ra.
35:36Nghe nói điểm không đủ vào cao đẳng.
35:38Đang chuẩn bị ôn thi lại.
35:39Nhưng vì cô ta quá nổi tiếng ở trường cũ.
35:42Không có giáo viên nào đồng ý nhận cô ta.
35:44Cô ta và Tống Giang Xuyên Giờ đang tìm cách chuyển đến trường khác.
35:47Tiểu song từ nhỏ đã chăm chỉ.
35:49Dì biết chắc con sẽ vào được trường tốt.
35:51Không như con bé nhà gì.
35:53Mẹ hứa ra thật sự ngưỡng mộ.
35:55Lấy ra một phong bì dày rúi vào tay tôi.
35:57Dù chưa nhập học.
35:58Con có thể dạy kèm cho ra ra không?
36:00Chúng ta sẽ trả tiền học phí theo giá thị trường.
36:03Tôi cầm phong bì.
36:04Nhìn sang hứa ra.
36:05Nghĩ rằng cô ta sẽ nổi giận như trước đây.
36:07Nhưng cô ta không hề.
36:08Thậm chí mắt còn đỏ hoe.
36:10Giọng ngẹn ngào.
36:11Song song.
36:12Cô ta gọi tôi bằng biệt danh cũ.
36:14Cẩn thận nắm lấy tay tôi.
36:15Tớ biết mình sai rồi.
36:17Xem như vì tình bạn ngày xưa của chúng ta.
36:19Cậu giúp tớ lần này được không?
36:20Ánh mắt cô ta đầy vẻ đáng thương.
36:22Nhưng sâu thẳm vẫn còn sự không cam tâm.
36:25Ngày công bố điểm thi.
36:26Ai đó đã phát tán video hứa ra cam đoan sẽ thi đỗ thanh hoa hoặc bác đại.
36:30Video đó lan truyền khắp diễn đàn trường và quy quy.
36:32Mỗi ngày đều có thêm những bình luận chế nhạo.
36:34Song song.
36:35Tớ thể lần này sẽ học hành nghiêm túc.
36:37Tớ cũng muốn đỗ bác đại.
36:39Đến lúc đó chúng ta lại cùng học.
36:40Cùng ăn cơm.
36:41Hứa ra ôm tay tôi.
36:43Đưa ra vô số lời hứa và cả những tưởng tượng đẹp đẽ.
36:45Cô ta rất giỏi làm nũng.
36:47Có thể khiến người khác mềm lòng.
36:49Những bộ hết lần này đến lần khác.
36:51Trước đây tôi từng rất dễ dàng bị cô ta thuyết phục.
36:53Để cô ta tùy ý sai bảo.
36:55Được.
36:55Tôi sẽ giúp cậu học.
36:57Hứa ra vui mừng hét lên.
36:58Ôm chầm lấy tay tôi.
37:00Kéo tôi ngồi xuống bên cạnh.
37:01Cô ta dựa vào vai tôi.
37:03Thì thâm với giọng chỉ hai chúng tôi nghe thấy.
37:05Vậy cậu có thể dạy kèm cả Tiểu Xuyên được không?
37:07Dù sao dạy một người cũng là dạy.
37:09Hai người cũng là dạy mà.
37:11Tôi nhất miệng cười nhạt.
37:12Được.
37:12Cả hai cùng học.
37:14Hôm sau.
37:14Đến giờ hẹn.
37:15Tôi không đến thư viện.
37:16Bởi vì tôi biết hôm nay là thất tịch.
37:18Hứa ra và Tống Giang Xuyên chắc chắn sẽ không xuất hiện.
37:21Hôm qua.
37:22Trong lúc đi vệ sinh ở tiệc mừng.
37:24Tôi nghe cô ta gọi điện cho Tống Giang Xuyên.
37:26Họ đã hẹn sẽ lên chùa trên núi để cầu duyên và cầu thi cử.
37:29Nghe nói rất linh nghiệm.
37:30Cơ hội cuối cùng tôi dành cho cô ta.
37:32Cô ta lại để dành cho tình yêu với Tống Giang Xuyên và lời cầu nguyện với Phật Tổ.
37:36Vậy thì tôi chỉ có thể chúc họ trăm năm hạnh phúc.
37:39Học hành tấn tới.
37:40Được Bồ Tát phù hộ.
37:41Tối hôm đó.
37:42Tôi trả lại phong bì mà mẹ cô ta đưa.
37:44Xóa hết mọi liên lạc với hứa ra.
37:46Trước ngày nhập học.
37:47Tôi cùng mẹ lên Bắc Kinh.
37:48Ngày nhập học.
37:49Tại bàn đón tiếp.
37:50Tôi bất ngờ gặp lại lớp trường.
37:52Ờ.
37:53Không phải cậu vào Thanh Hoa sao.
37:54Kiếp trước.
37:55Cậu ấy là thủ khoa tỉnh.
37:56Vào Thanh Hoa và các đứt liên lạc với bạn bè.
37:59Tôi chỉ thỉnh thoảng nghe người khác kể rằng cậu ấy rất giỏi.
38:02Học xong tiến sĩ thì được giữ lại trường làm giảng viên.
38:04Tất nhiên.
38:05Kiếp này cậu ấy vẫn là thủ khoa.
38:07Chỉ khác là chọn Bắc Đại thay vì Thanh Hoa.
38:09Cậu ấy nhắc môi.
38:11Ánh mắt lóe lên.
38:12Điểm của tôi.
38:13Muốn chọn trường nào cũng được.
38:14Tôi ngẩn ra.
38:20Không sai.
38:21Còn những người tự cao nhưng lưới biếng.
38:23Ngay cả cơ hội để lựa chọn cũng không có.
38:25Năm sau.
38:26Hứa ra và Tống Giang Xuyên vẫn không đỗ đại học.
38:28Cuối cùng.
38:29Tống Giang Xuyên được bố chi tiền để vào một trường cao đẳng dân lập.
38:32Hứa ra không cam lòng.
38:34Lại tiếp tục ôn thi.
38:35Nhưng trong thời gian ôn thi.
38:36Cô ta mang thai.
38:37Việc ôn tập cũng chấm dứt từ đó.
38:39Nhiều năm sau.
38:40Trong một buổi họp lớp.
38:41Một người bạn làm giảng viên tại trường cũ nhắc đến họ.
38:44Cô ấy sinh con gái cho Tống Giang Xuyên.
38:46Nhưng bố mẹ cậu ta không cho bước vào cửa.
38:49Tình yêu lãng mạn chẳng đáng một su trong mắt nhà giàu.
38:51Chuyện này mấy năm rồi còn gì.
38:53Nghe nói sau đó Tống Giang Xuyên còn ngoại tình.
38:56Lén qua lại với một cô trẻ hơn.
38:58Sinh hơn.
38:58Thế mà còn ngoại tình.
39:00Tôi nghe nói nhà họ gần phá sản.
39:02Nửa nân trồng chất rồi mà.
39:03Mọi người nhao nhao bàn tán.
39:04Ghép lại những mảnh ghép rời rạc về cuộc đời của hứa ra và Tống Giang Xuyên.
39:08Tôi không nói gì.
39:10Lặng lẽ ra ngoài trả tiền cho cả bữa tiệc.
39:12Khi quay lại.
39:13Một giọng nói quen thuộc gọi tôi.
39:14Đó là hứa ra.
39:16Cô ta đến buổi họp lớp nhưng không vào phòng.
39:18Mà đứng đợi ở một góc.
39:19Cô ta trông không ổn.
39:20Tóc khô sơ.
39:21Quần áo rẻ tiền.
39:23Dù là mùa hè.
39:24Cô ta vẫn mặc áo dài tay để che đi những hình xăm trên cánh tay.
39:27Ngày xưa.
39:28Chúng tôi từng hứa nếu ai giàu trước sẽ nuôi người còn lại.
39:31Bây giờ tôi đã trở thành một luật sư thành đạt.
39:33Có đủ khả năng để nuôi cô ta.
39:35Nhưng giữa chúng tôi không còn là mối quan hệ có thể giúp đỡ nhau nữa.
39:39Hàn xong.
39:39Nghe nói cậu làm luật sư rồi.
39:41Hứa ra mím môi.
39:42Cố gắng mỉm cười với tôi.
39:44Nhưng vết sẹo trên cằm cô ta càng rõ hơn khi cô ta cười.
39:47Tôi muốn nhờ cậu tư vấn về ly hôn.
39:49Chuyện công việc.
39:50Tôi ngắt lời cô ta.
39:51Đưa một tấm danh thiếp.
39:53Đây là danh thiếp của trợ lý tôi.
39:54Có thể hẹn lịch qua cô ấy.
39:56Hứa ra khượng lại.
39:57Gượng gạo nhận danh thiếp.
39:59Nói lời cảm ơn.
40:00Không khí trở nên ngựa ngập.
40:01Tôi khẽ gật đầu.
40:02Không mời cô ta vào phòng.
40:04Mà đi thẳng qua cô ta.
40:05Trước khi tôi vào phòng.
40:06Cô ta lại gọi tôi.
40:08Im lặng một lúc lâu mới hỏi.
40:09Nếu lúc đó tôi cũng đưa ra lựa chọn giống cậu.
40:12Kết quả có phải sẽ khác không?
40:13Khi hỏi câu đó.
40:15Cô ta hẳn đã biết đáp án.
40:16Nhưng thanh xuân đã qua.
40:17Con người không thể làm lại từ đầu.
40:19Cô ta không còn cơ hội để lựa chọn lại.
40:21Tôi không trả lời.
40:22Bước thẳng vào phòng.
40:24Cánh cửa vừa mở.
40:25Bên trong có người lớn tiếng nói.
40:27Đúng là tự hủy cuộc đời mình.
40:28Đáng đời.
40:29Cuối cùng.
40:30Hứa ra cũng không đến nhờ tôi tư vấn ly hôn.
40:32Cô ta hỏi trợ lý của tôi.
40:34Biết được phí tư vấn của tôi là 30.000 tệ mỗi giờ.
40:37Một ngày nọ.
40:37Tôi đi xem buổi hòa nhạc của ca sĩ mà tôi yêu thích nhiều năm.
40:41Khách hàng biết tôi thích ca sĩ này.
40:43Đã tặng tôi 2 vé VIP.
40:44Đêm đó.
40:45Tôi ngồi ở vị trí tốt nhất.
40:46Bên cạnh vẫn là ghế trống.
40:48Ánh đèn sân khấu lia khắp khán phòng.
40:50Mọi người ôm nhau.
40:51Hét lên những tiếng hò reo cuồng nhiệt.
40:53Tôi lặng lẽ lắng nghe những ca khúc nổi tiếng từ 10 năm trước.
40:56Trong ký ức.
40:57Những bài thi chưa làm xong.
40:58Từ vựng chưa học thuộc.
41:00Những kỳ thi chưa hoàn thành giờ hóa thành ánh sáng lấp lánh.
41:03Đó chính là thanh sân của tôi.
41:04Không mãnh liệt.
41:05Không kịch tính.
41:06Nhưng chăm chỉ.
41:07Bền bì.
41:08Từng bước đạt được tất cả những gì tôi mong muốn.
41:10Hoàn chuyện.
41:11Nếu bạn thấy câu chuyện hôm nay thú vị.
41:13Đừng quên nhấn theo dõi kênh.
41:14Like và để lại bình luận bên dưới về chuyện bạn muốn có kể trong lần sau nhé.
41:19Mỗi lời góp ý.
41:20Mỗi cái tên chuyện bạn gợi ý đều là động lực để có cố gắng hơn ở những audio sau.
41:25Chào tạm biệt và hẹn gặp lại ở chuyện tiếp theo.
41:27Hẹn gặp lại các bạn trong những video tiếp theo.
Bình luận