- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Mến chào bạn, cảm ơn bạn đã chọn nghe tại nhảy hố chuyện cho ngày hôm nay.
00:04Để ủng hộ và giúp mình có thể duy trì kênh, bạn cho mình xin một tim hoặc một bình luận ngắn nhé.
00:08Bây giờ mời bạn nghe chuyện.
00:10Nội dung video là chuyện hư cấu, các tình tiết và nhân vật không phản ánh người hay sự việc có thật,
00:14mọi trung hợp nếu có chỉ là ngẫu nhiên.
00:16Chồng tôi có một cô thư ký riêng, cô ta cầm thẻ tôi tiêu xài như nước,
00:20còn dám mắng tôi là bình hoa vô dụng giữa nhà hàng Pháp.
00:23Tôi tức quá liền khóa thẻ, khiến cô ta không thanh toán nổi,
00:30tôi biết chuyện, chỉ đưa tay khẽ gõ nhẹ vào mũi tôi, em đó, lớn tướng rồi còn ganh đua với mấy cô nhóc,
00:35hại người ta bị cười chê khắp nơi, anh ta không trách tôi, ngược lại còn xem như chưa có gì xảy ra.
00:41Cho đến tối sinh nhật tôi, anh ta đưa tôi đi ăn nhà hàng Pháp,
00:44anh gọi cả chục bàn thức ăn cao cấp, rượu vang đắt tiền, nói rằng bạn bè anh sẽ đến sau.
00:49Vừa yêu, anh ra ngoài một lát, lát nữa sẽ quay lại ăn sinh nhật với em,
00:53ai ngờ tôi chờ đến tận khi nhà hàng sắp đóng cửa, cũng chẳng thấy anh trở lại,
00:56bạn bè anh thì càng không thấy bóng dáng. Đến khi tôi móc thẻ ra thanh toán,
01:01quản lý nói, cô tô, thẻ của cô đã bị đóng băng rồi, đóng băng rồi,
01:05chiếc thẻ đó là lục cảnh thâm đưa cho tôi. Trước khi đi anh còn lấy lại thẻ của tôi,
01:09bảo rằng hôm nay là sinh nhật tôi, anh sẽ là người trả. Khi đó tôi cảm động vô cùng,
01:14thầm nghĩ mình đã thật sự cưới được người chồng biết điều, thế mà giờ đây không liên lạc được với anh,
01:18gọi cả chục cuộc cũng chẳng ai bắt máy. Nếu thẻ không quẹt được, tôi e là sắp gặp rắc rối.
01:23Quản lý nhìn tôi, ánh mắt từ cung kính chuyển sang khó chịu. Cô tô, cô còn thẻ nào khác không?
01:29Tôi nói trước nha, ở đây không cho nỡ đâu, chuyện này cô biết từ tháng trước rồi mà.
01:33Tôi tất nhiên nhớ rõ, tháng trước chính là lúc thư ký của lục cảnh thâm cầm thẻ anh tiêu xài linh tinh,
01:38còn mắng tôi là bình hoa vô dụng. Chẳng lẽ, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng tôi,
01:43khiến tôi nghi ngờ có phải lục cảnh thâm đang cố tình trả thù giúp cô thư ký kia.
01:46Vừa nghĩ đến đó thì ngoài cửa vang lên tiếng dày ra bước vào.
01:50Tôi quay đầu nhìn, lục cảnh thâm khoác tay cô thư ký mặt đầy oán hận kia đi vào.
01:54Sau lưng họ là một đám bạn bè, ai nấy đều mang vẻ mặt xem kịch vui mà nhìn tôi.
01:58Tôi nhược hề, chẳng phải cô rất thích trừng phạt người khác không có tiền trả sao?
02:02Vậy hôm nay cô cũng nên thử cảm giác đó xem, khi không có tiền trả thì phải làm sao?
02:07Vừa rứt lời, cả nhà hàng rộ lên tiếng cười chế nhạo.
02:09Nghe nói tôi nhược hề là con nhà nghèo, gặp may mới lọt vào mắt tổng giám đốc lục.
02:14Giờ chồng cô ta lại dắt người mới tới xem cho cô ta không tiền trả hóa đơn.
02:18Haha, thấy chưa? Đó là cái giá khi dựa vào nhân sắc để trèo cao.
02:22Đúng vậy, thanh xuân và sắc đẹp duy trì được bao lâu?
02:25Khi đại gia thấy được cô gái trẻ hơn, đẹp hơn,
02:27thì cuộc sống xa hoa của cô ta cũng tới hồi kết rồi.
02:30Tôi xiết chặt nắm tay, cơ giận vì bị xỉ nhục bùng lên trong tích tắc.
02:33Đúng như tôi đoán, Lục Cảnh Thâm quả nhiên vì binh vực thư ký mà gài bẫy tôi.
02:38Anh ta nắm tay Hạ Kiều Ân bước đến bàn, keo ghế ngồi xuống.
02:41Kiều Ân, em yên tâm, hôm đó tôi nhược hề làm nhục em thế nào?
02:45Hôm nay anh sẽ giúp em đòi lại gấp đôi.
02:47Khuôn mặt Hạ Kiều Ân chàn đầy kinh ngạc,
02:49theo bản năng quay sang hôn lên môi Lục Cảnh Thâm.
02:51Cảm ơn anh Cảnh Thâm.
02:52Sau đó, cô ta quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khiêu khích.
02:56Tôi nhược hề, cô chỉ là một phế vật sống dựa vào gương mặt,
02:59có tư cách gì mà khóa thẻ của tôi.
03:01Vừa rứt lời, cô ta liền cầm chai rượu vang đắt tiền trước mặt,
03:04đập xuống ngay dưới chân tôi.
03:06Bốp, rượu bắn tung lên mặt tôi, khiến tôi càng thêm chật vật, nhét nhát.
03:10Đồ phế vật, giờ tôi có anh Cảnh Thâm trả tiền giúp,
03:13đập bao nhiêu chai cũng không sao, còn cô thì tiêu đời rồi.
03:16Lục Cảnh Thâm cũng cười khẩy nhìn tôi,
03:18đừng có chừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
03:20Nếu cô có tiền thì cứ việc thanh toán rồi rời đi.
03:23Ha ha, cô ta thì lấy đâu ra tiền mà thanh toán chứ?
03:26Mấy món ăn đó cộng với rượu vang đã khui nắp,
03:28có số lớn đến mức khiến cô ta nhìn thôi cũng nản rồi.
03:31Cô ta sống đến giờ đều nhờ tiền của Tổng Giám đốc Lục,
03:34rời khỏi anh ta rồi thì chẳng còn là gì cả.
03:36Để khiến tôi bẽ mặt đến cùng,
03:38Lục Cảnh Thâm mỉm cười đứng dậy,
03:40ánh mắt lạnh lùng quét qua cả hội trường.
03:42Chỉ cần ai dám giúp tôi nhược hề giải quyết rắc rối hôm nay,
03:44thì người đó chính là kẻ địch của tôi,
03:46cũng là kẻ chống lại nhà họ Lục,
03:48ai mà chẳng biết họ Lục là gia tộc giàu nhất thủ đô.
03:51Bạn đang nghe chuyện tại kênh youtube nhảy hố chuyện,
03:53chẳng ai dám động vào Lục Cảnh Thâm.
03:55Vài đối tác vốn có quan hệ tốt với tôi định đứng ra giúp đỡ,
03:58nhưng nghe xong câu đó liền lập tức ngồi xuống,
04:00sợ bị Lục Cảnh Thâm để ý.
04:02Thấy chưa, Tổng Giám đốc Lục lần này là thật đấy.
04:05Cương Triều thư ký còn hơn cả vợ hợp pháp.
04:07Đúng vậy, tôi còn tưởng dù gì hai người cũng là vợ chồng danh chính ngôn thuận,
04:11ai ngờ anh ta lại ra tay thế này.
04:13Có anh ta đe dọa thế thì còn ai dám giúp tôi nhược hề nữa.
04:16Tôi tức đến mức kiểm soát,
04:17xong tôi nắm lấy tay Lục Cảnh Thâm chất vấn.
04:19Lục Cảnh Thâm, anh thật sự vì con trà xanh này mà dồn tôi đến mức này sao?
04:24Lục Cảnh Thâm khinh thường hư lạnh,
04:25vung tay tát thẳng vào mặt tôi.
04:27Bốp, đúng vậy, tôi quay đầu lại,
04:29sững sờ nhìn Lục Cảnh Thâm.
04:30Chúng tôi đã kết hôn 3 năm,
04:32luôn được khen là cặp đôi kiểu mẫu.
04:34Năm đó cũng là anh theo đuổi tôi, cô gái mới đến thủ đô.
04:37Trong lễ cưới, anh còn thế thốt sẽ mãi mãi trung thành,
04:40cả đời không phản bội,
04:41dùng cả mạng sống để yêu tôi đến hết đời.
04:44Vậy mà bây giờ thì sao?
04:45Mới 3 năm, tất cả lời thề,
04:47tất cả ký ức đẹp đẽ đều bị anh dùng thủ đoạn lạnh lùng nguyên nát không còn gì.
04:51Đúng như người đời nói,
04:52dựa vào nhan sắc để gả vào hào môn thì chẳng có chút tôn nghiêm nào.
04:56Một khi bên cạnh anh ta xuất hiện người trẻ hơn,
04:58đẹp hơn thì cuộc sống xa hoa của phu nhân nhà giàu cũng đến lúc chấm dứt.
05:02Nhưng Lục Cảnh Thâm mãi không biết,
05:03năm đó tôi cam tâm tình nguyện gả vào nhà họ Lục,
05:06không phải vì chút tài sản còn con kia mà là vì yêu anh.
05:09Đối diện với ánh mắt đỏ hoe của tôi,
05:11Lục Cảnh Thâm rút khăn giấy,
05:13quay mặt đi lau bàn tay vừa đánh tôi.
05:15Biết rõ là tôi cưng chiều thư ký,
05:17vậy mà cô còn dám đòi hỏi nhiều như thế.
05:19Tôi nhược hề,
05:20nếu lát nữa cô không có tiền trả,
05:22tôi sẽ bảo quản lý lột sạch quần áo cô,
05:24bắt cô chạy Trần ra khỏi nhà hàng.
05:26Câu nói vừa rứt,
05:27cả hội trường lập tức ồ lên,
05:28ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt mỉa mai và thèn khát.
05:31Tổng giám đốc Lục đúng là tàn nhẫn,
05:33vì người mới mà bắt vợ mình Trần Chuồng đi ra ngoài.
05:36Chưa chắc còn là vợ đâu,
05:37nhìn tình hình này,
05:38qua đêm nay là bị đạp xuống làm người dưng rồi.
05:41Haha, đừng nói nữa,
05:42mùi xem kịch đi,
05:43còn mấy lão đại trung niên khác thì cười cợt,
05:45nhìn tôi đầy thích thú,
05:52nóng bừng.
05:52Trước khi ra cửa,
05:53Lục Cảnh Thâm đã lấy hết thẻ của tôi,
05:55khiến tôi buông lỏng cảnh giác.
05:57Trên người tôi chỉ còn bộ váy cao cấp,
05:59chẳng có lấy một xu để trả tiền.
06:01Điện thoại cũng hết pin,
06:02giờ tôi mới hiểu,
06:03tất cả đều là kế hoạch đã được anh ta sắp đặt từ trước.
06:06Muộn rồi đó, tôi nhược hề,
06:08nhà hàng còn chờ cô thanh toán để đóng cửa đấy.
06:10Chẳng lẽ cô không có tiền thật sao,
06:12vậy thì làm sao đây?
06:13Không trả nổi thì sẽ bị giữ lại đưa đến đồn cảnh sát đấy.
06:16Chuyện này chẳng phải cô từng làm với tôi rồi sao?
06:19Hạ Kiều Ân lấy ra một điếu thuốc ngậm lên môi,
06:21châm lửa hút lấy một hơi.
06:22Cô ta còn cố tình phả khói vào mặt tôi,
06:25vẻ kiêu căng ngang ngược khiến tôi không nhịn được vung tay tát tới.
06:28Cả nhà hàng lập tức hỗn loạn.
06:29Lục Cảnh Thâm xót xa vì Hạ Kiều Ân bị đánh,
06:32lập tức ra hiệu cho vệ sĩ lao tới,
06:34mạnh tay ném tôi xuống đất.
06:35Tôi nhược hề,
06:36cô dừng tay cho tôi,
06:37gì vậy?
06:38Chỉ cho phép anh chơi đùa người khác,
06:39còn người khác chơi lại anh thì không được sao.
06:42Tôi chừng mắt nhìn Lục Cảnh Thâm,
06:43mắt đỏ hoe.
06:44Nhà họ Lục có thể trở thành gia tộc giàu nhất trong 3 năm ngắn ngủi,
06:47tất cả đều nhờ tôi đứng sau giúp sức.
06:50Tôi dùng thế lực gia tộc mở đường cho nhà họ Lục,
06:52đến cả những thế lực ngầm muốn gây dối cũng phải nề mặt tôi mà tránh xa 3 phần.
06:56Tối nay vốn dĩ tôi định nhân ngày sinh nhật,
06:58nói hết mọi chuyện với anh,
06:59rằng tôi không phải dân thường.
07:01Tôi là người thư kế của gia tộc đứng đầu trong tứ đại hào môn ở Thành Bắc,
07:04cũng định đưa anh về gặp cha mẹ tôi.
07:07Nhưng không ngờ,
07:08lòng người đổi thay lại nhanh đến vậy,
07:09là tôi nhìn lầm anh,
07:11cũng đánh giá quá cao nhân phẩm của anh rồi.
07:13Lục Cảnh Thâm,
07:14anh thật sự muốn tôi mang theo nỗi nhục này mà bước ra khỏi nhà hàng sao.
07:17Lục Cảnh Thâm cười khẩy,
07:18không thì sao.
07:19Tôi bày ra bao nhiêu trò như vậy chẳng lẽ để ngắm cho vui,
07:22Hạ Kiều Ân được bảo vệ che chở thì càng thêm ngang ngược.
07:25Giữa tay đấm thẳng vào mặt tôi,
07:27con tiện này,
07:28mày có 2 lựa chọn,
07:28một là không có tiền bị bắt nhốt vào đồn,
07:31hai là cởi hết đồ,
07:32cắn miếng thịt bò này bò ra ngoài như con chó.
07:35Chọn nhanh đi,
07:35tao chờ hết nổi rồi,
07:37dưới ánh mắt xem kịch của hàng chục người,
07:39tôi xiết chặt nắm tay,
07:40không mang theo chút cảm xúc nào nhìn chầm chầm vào Lục Cảnh Thâm.
07:43Được,
07:43nếu đây là lựa chọn của anh,
07:45thì khi nhà họ Lục phá sản cũng là vì anh,
07:47vừa rứt lời,
07:48Hạ Kiều Ân cười phá lên,
07:49gì cơ.
07:50Haha,
07:51cô ta xem nhiều tiểu thuyết ngôn tình quá rồi,
07:53lại còn mơ mình là nữ chính ẩn danh giàu có à,
07:56chắc giận quá nên thần kinh có vấn đề rồi.
07:58Lục Cảnh Thâm cũng chừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ,
08:00anh ta cho rằng tôi đang nói dối,
08:02liền tiện tay cầm một đĩa thức ăn đập thẳng vào người tôi,
08:05bớt ba hoa đi,
08:06còn dọa phá sản nhà họ Lục.
08:08Cô xứng à,
08:08lo nghĩ xem giải quyết cái đống rắc rối trước mắt thế nào đi,
08:11quản lý,
08:12người quản lý lập tức hiểu ý,
08:14dẫn theo bảo vệ tiến lại,
08:15lạnh lung nói,
08:16cô tô,
08:16cô muốn trả tiền mặt hay là nhờ người khác đến thanh toán,
08:19vì phép lịch sự nghề nghiệp,
08:20anh ta vẫn giữ lễ độ,
08:22không khiến tôi quá khó xử.
08:23Tôi nhìn quanh hội trường,
08:24cuối cùng dừng ánh mắt ở một đối tác từng nhiều lần hợp tác với tôi,
08:28người từng thay mặt nhà họ Lục đàm phán dự án.
08:30Tôi bước về phía chị ấy,
08:32vừa thấy tôi đi đến,
08:33chị vội lùi lại,
08:34tôi nhược hề,
08:34cô đừng lại gần,
08:35tôi không dám trả giúp cô đâu.
08:37Đừng sợ,
08:37tôi không mượn tiền,
08:39chỉ mượn điện thoại.
08:40Được không,
08:40tôi chỉ gọi một cuộc cho bạn tôi,
08:42nhờ cô ấy đem tiền đến trả.
08:44Haha,
08:45cô ta lại còn diễn tiếp.
08:46Ở thủ đô này còn ai dám đem tiền tới giúp cô thanh toán nữa hả?
08:49Cứ để cô ta gọi đi,
08:51cho thêm cô ta nửa tiếng.
08:52Nếu đến hạn mà không có tiền thì để mấy lão mập kia xé váy cô ta ra,
08:56dù sao từng được tổng giám đốc dùng qua.
08:58Chắc cũng không tệ đâu nhỉ,
08:59Hạ Kiều Ân quay đầu nhìn đám đàn ông béo ú đang háo hức trở trực.
09:02Ai nấy đều thèm thù nhìn tôi,
09:04người đối tác kia làm theo lời Hạ Kiều Ân,
09:06đưa điện thoại cho tôi.
09:08Tôi lập tức gọi cho bạn,
09:09dặn cô ấy trong vòng nửa tiếng phải mang tiền đến đây gấp.
09:12Thời gian từng phút từng giây trôi qua,
09:14chỉ còn 10 phút là hết hạn.
09:15Hạ Kiều Ân không nhịn nổi nữa,
09:17đứng bật dậy,
09:18tôi đúng là ngu thật,
09:19lại đi tin lời con tiện này.
09:20Bạn cô ta mà đem tiền đến cứu á,
09:23đúng rồi đó,
09:24rõ ràng chỉ là kéo dài thời gian,
09:25quản lý,
09:26cho người bẻ gãy tay chân con tiện này trước đi.
09:29Không ai dám đụng đến nhà họ lục đâu,
09:31đừng mất thời gian nữa.
09:32Ngay khi quản lý cùng đám bảo vệ mặt mày hung hãn định xông lên,
09:35tôi dơ tay chặn lại,
09:36khoan đã,
09:37chẳng phải vẫn còn 10 phút sau,
09:38đúng 10 phút nữa,
09:39sẽ có người đến thanh toán,
09:41mua cái đầu nhà mày.
09:4210 phút nữa nếu không có ai mang tiền tới,
09:44hoặc tao cho mày thêm 10 phút nữa mà vẫn không có người đến,
09:47thì tao sẽ tự cắn miếng thịt,
09:49bò ra ngoài như chó,
09:50mắt tôi lập tức sáng lên.
09:52Là cô nói đấy,
09:53nhớ cho kỹ,
09:54đúng,
09:54là tôi nói.
09:55Sao nào?
09:56Mọi người ở đây đều có thể làm chứng.
09:58Cả hội trường lại một lần nữa bùng nổ,
10:00vờ kịch này hay quá,
10:01xem đến mức tôi chẳng muốn về nhà luôn,
10:04ai mà ngờ đi ăn một bữa lại được xem cảnh náo nhiệt thế này.
10:0710 phút sắp trôi qua,
10:08có một gã đàn ông béo đã không chờ nổi nữa,
10:10thò tay ra định sờ vào người tôi.
10:12Đừng chạm vào tôi,
10:13tôi vội vung tay đánh trả.
10:15Hê hê hê,
10:16bộ ngực này,
10:17dáng người này,
10:18dù chưa sờ cũng đoán ra được rồi,
10:19không tệ.
10:20Tổng giám đốc lục,
10:21hay là anh tặng cô ta cho tôi đi,
10:23lục cảnh thâm cười nhạt,
10:24uống cạn ly rượu vang,
10:25tay xoay xoay trước bật lửa.
10:27Có gì là không được,
10:28chỉ cần cô ta không có tiền trả,
10:30các người muốn chơi thế nào cũng được.
10:32Ha ha,
10:32vậy thì tôi lên trước nhé.
10:34Tất cả đều chắc chắn rằng tôi không thể trả nổi tiền,
10:37hoàn toàn phốt lờ ý chí của tôi,
10:38bắt đầu xông vào.
10:40Giọng tôi lạnh đến mức như muốn giết người,
10:41nhưng đám phú hào kia cân bản chẳng thèm để ý đến sắc khí của tôi.
10:45Hạ Kiều Ân nhìn tôi bằng ánh mắt diễu cợt,
10:47ra lệnh cho đám vệ sĩ của lục cảnh thâm,
10:49lên hết cho tôi,
10:50giữ chặt cô ta lại để đám heo béo kia được tọa nguyện.
10:53Rõ,
10:54vừa rứt lời,
10:55đám vệ sĩ đã ùa tới,
10:56bao vây tôi chặt chẽ.
10:57Tôi nhìn lục cảnh thâm,
10:59trái tim lạnh đến tận đáy vực.
11:00Chúng tôi vẫn là vợ chồng trên danh nghĩa,
11:02vậy mà anh ta lại để những người đàn ông khác làm nhục tôi,
11:05đó cũng chính là tự tát vào mặt mình.
11:07Nhưng anh ta chẳng thèm bận tâm,
11:09đừng nhìn tôi như vậy,
11:10tôi sẽ không giúp cô,
11:11chỉ cần Kiều Ân hả giận là được.
11:13Có câu nói này của lục cảnh thâm,
11:15đám đàn ông béo kia lập tức hò reo om song.
11:18Người đẹp,
11:18đi với anh đi.
11:19Anh có tiền,
11:20anh trả giúp cho em.
11:21Không không không,
11:22đi với tôi đi,
11:23tôi nhiều tiền hơn,
11:24lại còn gầy hơn hắn một chút.
11:26Vừa sai vệ sĩ giữ chặt tôi,
11:28bọn chúng vừa thò tay xé rách quần áo tôi.
11:30Tôi liều mạng dãy ruộng,
11:31khiến cả đám đàn ông cười ẩm lên.
11:33Tôi ghi nhớ từng khuôn mặt một,
11:35các người dám xem tôi là trò cười,
11:37lát nữa tôi sẽ biến các người thành trò cười.
11:39Còn cô nữa,
11:40Hạ Kiều Ân nhổ một bãi nước bọt về phía tôi,
11:43lột váy nó ra cho tôi.
11:44Hết giờ rồi,
11:45không cần cho nó kéo dài thêm nữa.
11:47Cô ta còn chưa nói xong,
11:48bên ngoài bỗng nhiên xông vào một nhóm vệ sĩ mặc vest đèn.
11:51Họ hành động dứt khoát,
11:52chuyên nghiệp,
11:53nhanh chóng đánh bật đám vệ sĩ đang vây quanh tôi.
11:55Ngay sau đó,
11:56người phụ nữ quyền lực bậc nhất dưới ngân hàng thủ đô,
11:59tạ gian ninh,
12:00bước vào.
12:00Bà xách theo một chiếc vali,
12:02xài bước lớn,
12:03gương mặt nghiêm nghị đến đáng sợ.
12:04Cô tô,
12:05tôi mang tiền tới cho cô rồi.
12:07May là tôi chưa đến muộn chứ.
12:08Lục cảnh thâm,
12:09Hạ Kiều Ân và những người khác đồng loạt bật dậy,
12:12trên mặt đầy vẻ kinh ngạc và khó hiểu.
12:14Tổng giám đốc tạ,
12:15sao bà lại tới đây?
12:16Bà là nhân vật lớn như vậy,
12:17sao một người như tôi nhược hề có thể mời được bà đích thân mang tiền tới?
12:20Hạ Kiều Ân vội vàng rụi mạnh mắt,
12:23tưởng mình nhì nhầm.
12:24Nhưng rụi mấy lần rồi,
12:25hiện thực vẫn tàn nhẫn trước mắt.
12:26Thật sự là,
12:27tổng giám đốc tạ sao,
12:28tạ gian ninh thậm chí không thèm liếc nhìn lục cảnh thâm hay Hạ Kiều Ân lấy một cái.
12:32Bà lập tức bước về phía tôi với thái độ vô cùng cung kính.
12:35Cô tô,
12:36là cô Hàn Tư Vũ bảo tôi tới giải quyết trước.
12:38Cô ấy cũng đang trên đường đến,
12:40nhìn thấy quần áo tôi rách nát,
12:42bộ dạng chật vật,
12:42tạ gian ninh lập tức quay đầu,
12:44ánh mắt lạnh lẽo quách khắp hội trường.
12:46Ai cho các người cái gan chó,
12:48dám vô lễ với cô tô như vậy,
12:49ngay lập tức,
12:50nhà hàng vốn ổn ảo náo nhiệt rơi vào im lặng chết chóc.
12:53Nếu nói nhà họ lục là gia tộc giàu nhất thủ đô,
12:56thì những mối làm ăn và quan hệ của tạ gian ninh đủ sức nghiền nát họ lục bất cứ lúc nào.
13:00Khi nhà họ lục vừa leo lên vị trí số 1,
13:02đã có người đặt dấu hỏi.
13:04Chẳng qua,
13:04chẳng ai ngờ được,
13:05người âm thầm giúp đỡ lại là cái bình hoa mà họ từng khinh thường,
13:08vì lục cảnh thâm từng nói,
13:09tôi muốn trở thành người giàu nhất,
13:11để vợ tôi có thể thoải mái tiêu tiền.
13:13Giờ đây,
13:14cảnh con người mất,
13:15tôi có thể đưa anh ta lên đỉnh cao,
13:17thì cũng có thể đẩy anh ta rơi thẳng xuống vực.
13:19Trước cơn giận dữ của tạ gian ninh,
13:21không ai dám mở miệng bàn tán nữa,
13:23chỉ có thể nhìn nhau,
13:24sợ hãi.
13:25Sắc mặt hạ kiều ân tái nhợt,
13:26môi run rảy,
13:27tôi nhược hề,
13:28thật sự,
13:29thật sự gọi được người mang tiền tới,
13:30bởi vì cá cực giữa chúng tôi vẫn còn đó.
13:33Chỉ cần tôi có tiền thanh toán,
13:39tạ tổng nổi danh như vậy,
13:42sao có thể là bạn của con tiện đó,
13:44không ai có thể trả lời câu hỏi của cô ta.
13:46Cả nhà hàng nín thở,
13:47không dám thốt ra tiếng.
13:49Tạ gian ninh lạnh lùng nhìn chầm chầm cô ta,
13:51bộ dạng chật vật trên người cô tô,
13:52là do cô sai người làm ra.
13:54Trước ánh mắt lạnh lẽo mang theo sắc khí của tạ gian ninh,
13:57hạ kiều ân sợ đến mức chân mềm nhũn.
13:59Chỉ có lục cảnh thâm là vẫn giữ được bình tĩnh,
14:01đưa tay đỡ lấy cô ta,
14:02sợ gì chứ,
14:03còn có anh ở đây,
14:04có được sự che chở của lục cảnh thâm,
14:06hạ kiều ân mới dần ổn định lại,
14:08nỗi hoảng loạn tan đi.
14:09Đúng vậy,
14:10anh cảnh thâm là người giàu nhất thủ đô,
14:12tôi có thể sợ tạ gian ninh,
14:14nhưng không có nghĩa là anh ấy cũng phải sợ.
14:16Nói xong,
14:16cô ta liền lấy lại khi thế,
14:18đứng thẳng dậy.
14:19Lục cảnh thâm nhìn tôi,
14:20lạnh lùng lên tiếng,
14:21tôi không biết cô có quan hệ gì với tạ gian ninh,
14:24nhưng tôi chỉ muốn nói với cô
14:25và cả bà ta
14:26rằng ở thủ đô này,
14:28nhà họ lục mới là người quyết định.
14:29Còn tạ tổng,
14:30tôi khuyên bà một câu,
14:31chuyện nhà tôi,
14:32không đến lượt bà sen vào,
14:34năm đó tôi có thể đánh bại bà để leo lên ngôi đầu,
14:36thì cũng có thể lần nữa đá bà ra khỏi thủ đô.
14:39Ô,
14:39tổng giám đốc lục đúng là khẩu khí lớn thật,
14:42nếu không vì nể mặt cô tô,
14:43chỉ riêng nhà họ lục của anh,
14:45sớm đã bị người ta nuốt sạch rồi,
14:47nhà họ lục các người có được ngày hôm nay,
14:48tất cả là nhờ cô tô mà có.
14:50Đúng là kẻ không biết hưởng phúc,
14:52lục cảnh thâm lại khinh thường hừ một tiếng,
14:54rõ ràng không tin lời tạ gian ninh nói,
15:00tôi sẽ ra tay với nhà họ lục,
15:02để lục cảnh thâm hiểu rõ,
15:03đắc tội với tôi,
15:04tôi nhược hề,
15:05thì hậu quả không phải ai cũng gánh nổi.
15:07Tôi đã thanh toán rồi,
15:08nhưng lời thầy của cô Hạ Kiều Ân còn nhớ không,
15:11tức thì đám đông lại hào hứng trở lại.
15:13Bọn họ đều là dân lăn lộn thương trường,
15:15ai mà không biết sau khi tôi nói vậy,
15:17chắc chắn sẽ có trò hay để xem.
15:19Giờ chưa cần chọn phe,
15:20vì chưa biết ai mới là boss thực sự,
15:22nhưng xem kịch thì vẫn nên xem.
15:24Haha, đúng đó, đúng đó,
15:26bình thường công việc đã mệt mỏi,
15:28giờ có vở hay thế này thì phải tranh thủ giải trí chứ.
15:31Hạ Kiều Ân nhảy dựng lên,
15:32dơ tay chỉ thẳng vào mũi tôi mắng,
15:34con tiện thối,
15:35mày đừng có được voi đòi tiền,
15:37là tao nói đó thì sao,
15:38mày làm gì được tao,
15:39ở đây do anh cảnh thâm quyết định,
15:41mày tưởng dựa vào tạ gia ninh là có thể ép tao giữ lời hả,
15:44tao nhổ vào,
15:45tao không làm đấy,
15:46mày làm gì được,
15:47lục cảnh thâm cười tít mắt,
15:48dơ tay vút ve khuôn mặt Hạ Kiều Ân,
15:50cưng chiều cô ta như bảo vật,
15:51rõ ràng rất thích tính ngang ngược này,
15:54hừ, tôi cười lạnh hơn nữa.
15:56Đợi lát nữa khi tin tức của phiếu nhà họ lục sụt giảm được truyền tới,
15:59không biết lục cảnh thâm còn có thể ôm cô ta cưng chiều như bây giờ không.
16:02Tạ gia ninh nhíu mày,
16:04ra hiệu cho vệ sĩ mặc đồ đen,
16:05vệ sĩ hiểu ý,
16:06lập tức tung một cú đấm cực nhanh,
16:08hất văng Hạ Kiều Ân tới nằm dạp dưới chân tôi.
16:11Tư thế đó,
16:12đúng thật là giống hệt một con chó,
16:14là lời cô tự nói ra,
16:15thì phải làm theo lời cô tô đã định,
16:21thịt bò sống,
16:23máu còn tươi dòng dòng khiến Hạ Kiều Ân lập tức nôn ẹ.
16:25Anh cảnh thâm,
16:26cứu em với,
16:27em thả chết cũng không chịu bò ra ngoài như thế này.
16:30Hạ Kiều Ân gào lên,
16:31khiến lục cảnh thâm cũng nổi điên,
16:33lập tức gọi người tới đưa cô ta đi.
16:35Thế là,
16:35người của tạ gia ninh và người của lục cảnh thâm liền lao vào đánh nhau,
16:38nhưng chưa đầy mấy phút,
16:40người của lục cảnh thâm đã bị đè hết xuống đất.
16:42Người của tạ gia ninh sao có thể thua được đám người của lục cảnh thâm,
16:45họ đều là vệ sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt.
16:47Sắc mặt Hạ Kiều Ân lần nữa tái nhật,
16:49mồ hôi hột lớn bằng hạt đậu tuôn chảy xuống chán.
16:52Lục cảnh thâm trừng mắt nhìn chúng tôi,
16:53mặt đầy tức giận,
16:54tạ gia ninh,
16:55tôi cho cô chút thể diện mà cô tưởng có thể lộng hành.
16:58Tin không,
16:59tôi khiến cô biến mất khỏi thủ đô chỉ sau một đêm,
17:01đừng vì một mình tôi nhược hề mà đối đầu với tôi.
17:04Như thế là ngu ngốc,
17:05tạ gia ninh chẳng thèm để tâm đến lời đe dọa đó,
17:07chỉ cúi đầu cung kính nhìn tôi.
17:09Mọi chuyện xin nghe theo cô tô sắp xếp,
17:11tôi mỉm cười nhìn lục cảnh thâm,
17:13sao thế,
17:13các người có thể xỉ nhục tôi,
17:15còn tôi thì không được trả lại một chút.
17:17À đúng rồi,
17:18thông báo cho luật sư mang bản ly hôn đến đây.
17:20Nhanh lên,
17:21vừa dứt lời,
17:22lục cảnh thâm liền gào lên,
17:23đồ chết tiệt tôi nhược hề,
17:25muốn ly hôn cũng phải là tôi nói trước.
17:27Cô lấy tư cách gì mà đòi,
17:28tôi có tư cách hay không,
17:29lát nữa anh ký xong giấy ly hôn thì sẽ biết.
17:32À đúng rồi,
17:33có lẽ lát nữa ba anh sẽ đến,
17:35đánh chết cái thằng con bất hiếu như anh cũng nên.
17:37Cầm miệng,
17:38cô là cái thá gì mà ba tôi phải vì cô mà đến đánh tôi,
17:41giờ tôi mới biết,
17:42cô đúng là giỏi đóng kịch.
17:44Tuy không rõ cô dùng cách gì khiến tạ gian ninh giúp cô,
17:46nhưng bà ta chỉ có thể giúp cô nhất thời,
17:48không thể giúp cả đời đâu.
17:50Khi chúng tôi đang nói,
17:51thì luật sư gần đó đã đưa giấy ly hôn tới.
17:53Tôi ký tên xong liền đưa cho lục cảnh thâm,
17:56anh ta chẳng thèm nghĩ ngợi gì,
17:57liền ký ngay.
17:58Giờ đã ly hôn rồi,
17:59tôi cũng không cần phải giúp nhà họ lục vang danh nữa,
18:02không đến nửa tiếng nữa.
18:03Tôi sẽ để tin lan ra,
18:05cổ phiếu nhà họ lục sụt giảm,
18:06cho tới lúc phá sản.
18:07Lục cảnh thâm và Hạ Kiều Ân thoáng giữ người,
18:10sau đó phá lên cười như thể tôi đang nói mới trong mờ.
18:12Hạ Kiều Ân vẫn chơ cháo,
18:14dơ tay chỉ vào mặt tôi mà cười.
18:16Tôi nhược hề,
18:17cô giả vờ chưa đủ à.
18:18Lúc nãy cô nói một lần để kéo dài thời gian,
18:20giờ có người giúp cô trả tiền,
18:22lại nói lần hai.
18:23Dựa vào tạ gian ninh,
18:24chỉ đứng thứ hai,
18:25mà muốn lật đổ nhà họ lục.
18:27Biết tại sao nhà họ tạ chỉ đứng thứ hai không?
18:29Là vì có nhà họ lục đè trên đầu họ đó,
18:32còn Lục cảnh thâm.
18:33Sau khi ly hôn,
18:34nhìn tôi bằng ánh mắt mệt mỏi và ghét bỏ.
18:36Tôi nhược hề,
18:37nề tình xưa,
18:38tôi cho cô chút thể diện.
18:39Cô đã trả tiền rồi,
18:40vậy bây giờ quỳ xuống xin lỗi Kiều Ân.
18:42Chuyện này coi như xong,
18:44tôi khinh bỉ nhìn anh ta.
18:45Hạ Kiều Ân còn chưa bò ra khỏi nhà hàng như lời cá cược,
18:48anh ta lại muốn tôi quỳ xuống xin lỗi trước.
18:50Đầu óc anh ta có bệnh à,
18:52tôi ngởng tay nhìn đồng hồ,
18:53rồi khẽ cong môi cười lạnh.
18:55Sao anh không gọi thử cho ba anh xem?
18:57Có phải cổ phiếu nhà họ lục đang tụt giá không?
18:59Lục cảnh thâm nghe giọng tôi nghiêm túc,
19:01liền hơi hoảng hốt.
19:02Ngay lúc anh ta chuẩn bị gọi cho cha thì,
19:04cửa nhà hàng bật mở.
19:06Cha anh,
19:06Lục Trấn Hải,
19:07mặc nguyên bộ đồ ngủ xông vào.
19:09Đồ nghiệt súc,
19:10sao ta lại sinh ra cái thứ nghiệt súc như mày hả?
19:12Ông ta vừa mắng vừa vội vàng cuối đầu xin lỗi tôi,
19:15con dâu à,
19:16con dấu kỹ thật đấy.
19:17Hóa ra con chính là Tô Chiêu Hoa,
19:19người thư kế của nhà họ Tô,
19:20gia tộc đứng đầu tứ đại hào môn ở phương Bắc.
19:23Đã lâu rồi tôi không nghe ai nhắc đến cái tên Tô Chiêu Hoa.
19:26Tên thật của tôi vốn là Tô Chiêu Hoa,
19:28chứ không phải Tô Nhược Hề.
19:29Năm đó vì muốn âm thầm khảo sát thị trường ở thủ đô,
19:32tôi đã giấu thân phận và tên thật.
19:34Không ngờ lại lọt vào mắt Lục Cảnh Thâm,
19:35anh ta dùng mọi cách khiến tôi,
19:37cô gái lần đầu biết yêu,
19:38xa vào cái gọi là dịu dàng của anh ta.
19:41Lục Cảnh Thâm lập tức trừng to mắt nhìn cha mình,
19:43rồi quay sang nắm chặt tay tôi,
19:45Tô Chiêu Hoa.
19:46Tên cô là Tô Chiêu Hoa,
19:47là người đứng đầu tứ đại hào môn phía Bắc,
19:49người chưa từng công khai xuất hiện.
19:51Tô Chiêu Hoa,
19:52tôi lệnh lùng hất tay anh ta ra,
19:53tạ gia ninh bước tới đưa khăn giấy cho tôi lau tay,
19:56sắc mặt Lục Cảnh Thâm trắng bệch.
19:58Nếu đầu óc anh ta chưa bị hỏng,
19:59thì hẳn vẫn còn nhớ,
20:01cách đây chưa đầy một tiếng,
20:02anh ta cũng từng dùng khăn giấy lau đi giấu tay của tôi trên người anh ta.
20:06Không nhận được câu trả lời từ tôi,
20:07anh ta quay sang nhìn cha mình.
20:09Ba, chuyện này là sao?
20:11Hạ Kiều Ân cũng lúng cuống không kém,
20:12suốt ruột chờ đợi Lục Lão ra giải thích.
20:14Cô ta từng nghe đến cái tên Tô Chiêu Hoa ở Bắc Thành,
20:17chỉ là chưa bao giờ gặp mặt.
20:19Nếu tôi thật sự là Tô Chiêu Hoa,
20:20người đứng đầu tứ đại gia tộc ở Bắc Thành,
20:23vậy thì kẻ xong đời không chỉ có cô ta,
20:25mà còn cả nhà họ Lục.
20:26Lục Lão ra vừa nhìn Lục Cảnh Thâm liền nghiến răng nói,
20:29đúng vậy, cô ấy chính là Tô Chiêu Hoa trong lời đồn ở Bắc Thành.
20:32Con đúng là ngu xuẩn,
20:33vì một con tiện mà dám đắc tội với cô ấy,
20:36có được lời khẳng định của Lục Lão ra,
20:38không chỉ Lục Cảnh Thâm ngơ ngác,
20:39mà Hạ Kiều Ân cũng chết lặng.
20:41Cả hội trường như nổ tung,
20:42ôn ao trong chốc lát,
20:43cái gì, ai véo tôi một cái đi,
20:45rốt cuộc tối nay là đang mơ hay là thật vậy,
20:48có người thật sự dơ tay véo mạnh,
20:49đau đến mức hết lên.
20:51Trời đất ơi,
20:51vậy là tất cả đều là thật,
20:53Tô Nhật Hề thật sự là Tô Chiêu Hoa ở Bắc Thành sao,
20:56vừa rồi chúng ta còn mỉa mai,
20:57khinh thường cô ấy,
20:58xong rồi,
20:59lần này chúng ta cũng gặp họa rồi.
21:01Hu hu hu,
21:02phải làm sao bây giờ,
21:03lúc nãy còn giúp Lục Cảnh Thâm và con tiện kia,
21:05ra tay xé quần áo của Tô Chiêu Hoa nữa.
21:07Bên tai vang lên đủ loại tiếng run rảy sợ hãi,
21:10ai nấy đều thầm cầu nguyện tôi đừng để bụng,
21:12mong tôi quên đi lỗi lầm của họ.
21:14Cảm ơn bạn đã nghe chuyện tại kênh Nhảy Hố Chuyện,
21:16tôi đã nói rồi,
21:17ai dám xem tôi là trò cười,
21:19tôi sẽ biến kẻ đó thành trò cười.
21:21Lục Lão ra là người phản ứng đầu tiên,
21:23ông ta tung một cú đá,
21:24đạp Hạ Kiều Ân ngã sấp trước mặt tôi.
21:26Đồ gieo họa,
21:27mày lấy tư cách gì mà dám đối đầu với Tổng Giám Đốc Tô,
21:30còn dám xúi dục đám đàn ông già này xé quần áo cô ấy,
21:33bắt cô ấy cắn thịt bò bò ra ngoài.
21:36Mày có mấy cái mạng mà dám ngang ngược như vậy,
21:38Hạ Kiều Ân bị đá đến tróng váng,
21:40cả người lại lần nữa bò dạp dưới chân tôi như một con chó.
21:43Chỉ khác là lần này,
21:44không còn ai dám cho cô ta chỗ dựa để kêu ngạo nữa.
21:47Cô ta nhìn Lục Cảnh Thâm,
21:48cầu cứu anh ta bằng ánh mắt,
21:50nhưng Lục Cảnh Thâm không thèm nhìn cô ta lấy một lần,
21:52từ đầu đến cuối chỉ nhìn tôi.
21:54Lục Lão ra chừng mắt dẫn dữ nhìn Hạ Kiều Ân,
21:56nhà họ Lục có được ngày hôm nay,
21:58tất cả đều nhờ Tổng Giám Đốc Tô,
22:00trước đây ta không biết.
22:01Sau này đến Bắc Thành một chuyến,
22:02ta mới tận mắt thấy cô ấy ngồi ở vị trí chủ tọa,
22:05dẫn dắt một đám phú hào mở hội nghị thương thảo.
22:08Khi đó ta mới biết,
22:09con dâu của ta lại là nhân vật lợi hại đến vậy,
22:11cô ấy vốn định tối nay công khai thân phận,
22:13dẫn con về Bắc Thành gặp gia tộc,
22:15để con trở thành người đứng đầu,
22:17vậy mà con lại tự tìm đường chết.
22:18Vì một phế vật vô dụng mà phá hỏng tất cả,
22:21Lục Cảnh Thâm mở to mắt,
22:22toàn thân không kiểm soát được mà run dày.
22:24Anh ta nhìn tôi, miệng hà ra,
22:26nhưng một chữ cũng không nói được,
22:32tức thay đổi, vội vàng cầu xin tôi,
22:34con dâu tốt của ta.
22:36Con mau bảo họ dừng tay đi,
22:37cổ phiếu của tập đoàn Lục đang lao dốc nghiêm trọng,
22:40cứ tiếp tục thế này thì nhà họ Lục thật sự xong rồi.
22:42Tôi thong thả chỉnh lại quần áo,
22:44ánh mắt không mang theo bất kỳ cảm xúc riêng tư nào.
22:46Tôi đã nói rồi,
22:48tôi có thể đưa tập đoàn Lục lên đỉnh cao,
22:49thì cũng có thể kéo nó xuống bùn lầy.
22:52Lục Lão ra không nghĩ ngợi,
22:53dựa tay tát mạnh vào mặt Lục Cảnh Thâm,
22:55mày còn đứng ngay ra đó làm gì,
22:57còn không mau quỷ xuống dập đầu xin lỗi Tổng Giám Đốc Tô.
23:00Mày muốn hại chết nhà họ Lục sao,
23:01cuối cùng Lục Cảnh Thâm cũng hoàn hồn.
23:03Anh ta hiểu rõ,
23:04kẻ gây họa thì phải tự tháo gỡ.
23:06Liên tung một cú đá vào mặt Hạ Kiều Ân,
23:09tất cả đều là lỗi của cô,
23:10chính cô khiến vợ chồng tôi trở mặt,
23:12khiến mọi chuyện thành ra thế này.
23:13Người đâu? Áp giải cô ta,
23:15bắt cô ta cắn thịt bò, bò ra ngoài.
23:17Ngay lập tức, người của Lục Cảnh Thâm lao tới,
23:20giữ chặt Hạ Kiều Ân.
23:21Cô ta khóc lóc văn xin,
23:22đôi mắt ngập nước đầy sợ hãi.
23:24Cảnh Thâm ca ca,
23:25mau bảo họ thả em ra đi,
23:27chuyện này vốn không phải ý của em,
23:29là anh nói sẽ giúp em chút sợn mà.
23:31Cầm miệng,
23:31rõ ràng là cô quyến rũ tôi làm chuyện này,
23:34giờ còn dám chối à.
23:35Hạ Kiều Ân bật cười thề lương.
23:36Lục Cảnh Thâm,
23:37trốn tránh trách nhiệm thì anh quen tay thật đấy,
23:39anh đừng tưởng trừng phạt tôi thì tôi chưa hoa sẽ tha cho anh.
23:42Hay cho nhà họ Lục,
23:43đừng nằm mơ.
23:44Chuyện đó,
23:45tuyệt đối không thể xảy ra,
23:47Hạ Kiều Ân nói không sai.
23:48Dù Lục Cảnh Thâm có trừng phạt cô ta thế nào,
23:51tôi cũng sẽ không tha cho nhà họ Lục.
23:53Nhưng cha con bọn họ vẫn không hiểu,
23:54Lục Cảnh Thâm vẫn còn ngạo mạn mở miệng,
23:56không đâu,
23:57vội chỉ nhất thời nóng giận thôi.
23:59Cô ấy yêu tôi nhiều như vậy,
24:00nếu không thì đã chẳng giấu thân phận ở lại nhà họ Lục suốt 3 năm dài như thế.
24:04Trừng đó cũng đủ chứng minh cô ấy yêu tôi thế nào rồi,
24:07chỉ cần đợi cô ấy nguôi giận.
24:09Tôi xin lỗi cô ấy,
24:10chúng tôi sẽ làm lành thôi,
24:11còn các người,
24:12đứng được ra đó làm gì.
24:14Cô ta không chịu bò ra ngoài thì đánh,
24:16đánh chết cũng phải đánh,
24:17đánh đến khi con tiện này chịu bò ra thì thôi.
24:19Dưới lệnh của Lục Cảnh Thâm,
24:21đám vệ sĩ không còn do dự,
24:22bắt đầu đánh đập Hạ Kiều Ân không nương tay,
24:24chúng nhắm đúng những vị trí yếu hại,
24:26đánh đến mức cô ta không đứng dậy nổi.
24:28Hạ Kiều Ân bị đánh đến mức gào khóc thảm thiết,
24:31mọi người xung quanh đều co rúng người lại,
24:32sợ đắc tội với kẻ quyền thế.
24:34Tôi bò, tôi cắn thịt bò ra ngoài,
24:36anh mau bảo họ dừng tay đi,
24:38đánh nữa thì chân tôi gãy mất.
24:40Vì muốn giữ đôi chân,
24:41cuối cùng Hạ Kiều Ân cũng chịu nuốt nhục thực hiện lời thề,
24:44ngậm một miếng thịt sống,
24:45vừa sủa vừa bò ra ngoài như chó.
24:47Sau khi xử lý xong Hạ Kiều Ân,
24:49tôi xoay người chuẩn bị rời đi.
24:50Lục Cảnh Thâm thấy tôi muốn đi,
24:52liền vội vã nắm lấy tay tôi,
24:54vợ ơi, em định đi đâu,
24:55anh đã trừng phạt Hạ Kiều Ân rồi.
24:57Sau này cũng sẽ không vì người phụ nữ nào khác
24:59mà khiến em khó xử nữa.
25:01Về nhà với anh nhé,
25:02tôi nhìn anh ta,
25:03cười như không cười.
25:04Lục Tiên Sinh,
25:05đầu óc anh có vấn đề à,
25:07làm ơn tự trọng một chút,
25:08đừng thấy ai là phụ nữ liền nhận bừa là vợ mình.
25:11Chúng ta đã ký đơn ly hôn rồi,
25:12anh quên rồi sao,
25:14lần sau gặp lại,
25:14đừng gọi nhầm người nữa,
25:16tôi hất tay anh ta ra thì cũng vừa lúc thanh mai trúc mã của tôi.
25:19Tân Phúc Lâm, xuất hiện,
25:21tôi trêu hoa,
25:21năm đó em không chịu đính hôn với anh,
25:23là vì tên này sao?
25:25Hừ, mắt nhìn đàn ông của em thật tệ.
25:27Anh ta đâu có đẹp trai bằng anh,
25:29càng không khí chất bằng.
25:30Quan trọng hơn là,
25:31tình cảm 10 năm không thay đổi của anh dành cho em.
25:34Còn hắn thì sao?
25:35Mới 3 năm đã bắt đầu lang nhăng,
25:37sự xuất hiện của Tân Phúc Lâm khiến đám đông kinh ngạc bật thành tiếng oa.
25:40Họ chưa từng thấy mặt thật của tôi,
25:42nhưng lại quá quen với danh tiếng của Tân Phúc Lâm,
25:44một trong những tài phiệt hàng đầu thế giới.
25:46Anh cao lớn, anh Tuấn,
25:48đứng cạnh lục cảnh thâm thì rõ ràng áp đảo hoàn toàn.
25:50Có Tân Phúc Lâm ở đây,
25:52cuối cùng lục cảnh thâm mới thật sự cảm nhận được khủng hoảng.
25:54Giờ chúng tôi đã ly hôn,
25:56lại thêm việc anh ta từng đối xử tệ bạc với tôi,
25:58muốn quay đầu cứu vãn,
25:59chẳng khác gì lên trời.
26:01Chưa hoa, hắn là ai?
26:02Chưa kịp để tôi trả lời.
26:04Tân Phúc Lâm đã hừ lạnh,
26:05liếc mắt xem thường,
26:06còn phải hỏi sao?
26:07Tất nhiên là hôn phu của cô ấy,
26:09anh đừng mơ nữa.
26:10Hai người đã ly hôn rồi,
26:12sau này cô ấy tuyệt đối không thể gả cho người khác.
26:14Tôi chỉ đành bất đắc dĩ bật cười,
26:16lắc đầu.
26:17Tính cách Tân Phúc Lâm xưa nay vẫn vậy,
26:19thẳng thắn,
26:19không thích vòng vo.
26:20Đi thôi.
26:21Đã lâu rồi em chưa về nhà thăm ba mẹ,
26:23lục cảnh thâm vội vã đuổi theo phía sau.
26:25Chưa hoa,
26:26vậy còn nhà họ lục thì sao?
26:28Còn anh thì sao?
26:28Tôi khựng lại một giây,
26:30nhưng không quay đầu nhìn anh ta.
26:32Giống như tôi đã nói,
26:33còn anh,
26:34chúng ta đã ly hôn rồi,
26:35anh có liên quan gì đến tôi nữa?
26:37Lục cảnh thâm cuối cùng cũng ngại ngào,
26:39nước mắt rơi lã trã.
26:40Nếu như hôm đó anh không vì hạ kiều ân mà khiến em nhục nhã,
26:43nếu anh kịp thời ngăn họ lại,
26:45em có tha thứ cho anh không?
26:46Nếu như tôi không phải là tôi chưa hoa,
26:48thì anh có biết mình sai,
26:50có trừng phạt hạ kiều ân không?
26:52Câu hỏi ấy khiến lục cảnh thâm ngại lời,
26:54mãi không thể trả lời được.
26:55Còn tôi,
26:56không đưa luyến thêm giây nào nữa,
26:57rơi đi cùng Tân Phúc Lâm,
26:59bởi vì đời người không có nếu như.
27:01Đã sai,
27:01chính là sai,
27:02mãi mãi không có con đường quay đầu.
27:04Cảm ơn bạn đã ở lại cùng nhảy hố chuyện.
27:06Nếu chuyện hay,
27:07bạn cho mình xin một like hoặc thả tim ở phần bình luận
27:09để tụi mình có thể duy trì kênh và có thêm động lực ra nhiều chuyện hơn nhé.
27:13Chúc bạn ngày an yên.
Bình luận