- 2 ngày trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00:00Bố ruột tôi đã lạnh lùng cúp máy khi tôi gào khóc cầu cứu, bỏ mặt tôi cho bọn bắt cóc suốt 18 năm chỉ vì tiếc tiền chuộc.
00:00:06Ngày tôi trở về, không phải để nhận lại tình thân mà để tiễn cả gia đình tàn độc này vào tò.
00:00:12Đứa em gái nuôi giả tạo chiếm đoạt vị trí của tôi cùng người bố cầm thú giàn cảnh trừ ta mang rợ để đầu độc mẹ tôi hòng chiếm đoạt tập đoàn.
00:00:19Thậm chí, chúng còn dám phóng hỏa thiêu sống tôi để che giấu tội ác rửa tiền xuyên quốc gia. Nỡ máu phải trả bằng máu.
00:00:25Chào mừng các bạn đến với kênh Tiêu Tiêu Review. Chúc các bạn nghe chuyện vui vẻ.
00:00:29Choang, chiếc bình xứ của đời thanh vỡ tan tành trên sàn đá cẩm thạch, tiếng động chói tai xé tọc sự im lặng giả tạo trong phòng khách xa hoa của thẩm gia.
00:00:37Tôi đứng yên tại chỗ, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn màn kịch vụng về đang diễn ra trước mắt.
00:00:42Dưới sàn, thẩm giai di, cô thiên kim tiểu thư giả mạo đã chiếm vị trí của tôi suốt 18 năm qua, đang ngồi bệt xuống đất, đôi vai run rảy, nước mắt lưng tròng ngước nhìn mọi người với vẻ cam chịu đầy oan ức.
00:00:54Bố, mẹ, đừng trách chị Tư Vũ. Là do con hậu đậu, con muốn rót trả mời chị ấy nhưng trượt tay, chị ấy không cố ý hớt tay con đầu hả?
00:01:02Giọng nói của cô ta ngại ngào, nghe như đang bình vực tôi, nhưng thực chất là đang đóng đinh tội danh hung hăng, đố kị lên đầu tôi.
00:01:08Thẩm Quốc Cường, người bố rụt trên danh nghĩa, đứng bật dậy khỏi ghế sofa, gương mặt đỏ gay vì giận dữ.
00:01:15Ông ta chỉ tay thẳng vào mặt tôi, giọng run lên vì kìm nén cơn thịnh nộ.
00:01:19Thẩm Tư Vũ, mày vừa về cái nhà này chưa đầy 24 tiếng đồng hồ mà đã muốn làm loạn sao?
00:01:24Giai di nó có lòng tốt mời trà, mày không uống thì thôi, cờ sao lại hất đổ bình quý.
00:01:29Mày có biết cái bình đó trị giá bao nhiêu không? Bán cả mạng mày đi cũng không để nổi đâu.
00:01:34Tôi nhấc mép, khẽ cười, bán mạng tôi, e rằng toàn bộ tài sản của cái thẩm gia này cộng lại cũng chưa chắc mua được một giờ làm việc của tôi.
00:01:42Tôi là thẩm Tư Vũ. 18 năm trước, tôi bị bắt cóc và lưu lạc đến vùng biên giới.
00:01:47Trong mắt họ, tôi là một cô gái ít học, lớn lên ở vùng núi nghèo khó, được đón về chỉ để làm màu cho cái danh gia đình đoàn tụ.
00:01:54Nhưng họ không biết, tôi chính là ca, chuyên gia kiểm toán pháp y và cố vấn an ninh tài chính ẩn danh, người đang nằm trong danh sách bảo vệ đặc biệt của tổ chức Interpol.
00:02:03Lần này tôi trở về, không phải để nhận người thân, mà để điều tra những dấu hiệu rửa tiền mờ ám trong báo cáo tài chính của tập đoàn thẩm thị, nơi mà thẩm quốc cường đang điều hành.
00:02:12Thẩm Tổng, ông lớn tiếng như vậy làm gì? Tôi bình thản đáp, giọng điệu không chút sợ hãi. Ông nói tôi hất tay cô ta. Ông nhìn thấy tận mắt sao?
00:02:20Zai Di đã nói thế còn sai được à? Nó hiền lành, chưa bao giờ biết nói dối. Thẩm quốc cường quát lên.
00:02:27Ồ, vậy sao? Tôi bước chậm rãi về phía chiếc camera an ninh gắn ở góc trần nhà. Thời đại 4.0 rồi, nói miệng không bằng chứng thì ai tin? Camera kia vẫn đang chạy đèn đỏ, hay là chúng ta cùng xem lại băng ghi nhé?
00:02:39Để xem là tôi hất tay, hay là cô em gái quý hóa này tự tay gạt bình xuống đất để vu oan giá họa.
00:02:46Câu nói của tôi khiến thẩm Zai Di cứng người. Cô ta hoảng hốt liếc nhìn thẩm quốc cường.
00:02:50Thẩm quốc cường khựng lại. Ông ta biết rõ camera ở phòng khách hoạt động 24 trên 7. Nếu chích xuất ra và thấy Zai Di tự biên tự diễn, mặt mũi ông ta biết để đâu.
00:03:00Nhưng quan trọng hơn, sự bình tĩnh đến đáng sợ của tôi khiến ông ta trột dạ. Một đứa con gái nhà quê sao có thể sắc xảo và am hiểu như vậy?
00:03:07Camera, camera hôm qua vừa bảo trì, chưa bật lại. Thẩm quốc cường vội vã lấp liếm, giọng điệu bắt đầu đối lý.
00:03:14Mày đừng có đánh chống lảng. Làm sai thì phải xin lỗi em mày ngay.
00:03:18Tôi bật cười thành tiếng. Cái cớ bảo trì camera đúng là kinh điển của những kẻ chờ tật giật mình.
00:03:23Xin lỗi. Trong từ điển của tôi không có hai từ này dành cho kẻ giả tạo. Tôi nhìn thẳng vào mắt thẩm Zai Di, ánh mắt sắc bén như dao mổ khiến cô ta dùng mình, vội nếp sau lưng thẩm quốc cường.
00:03:34Đủ rồi. Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cầu thang. Mẹ tôi, bà Tống Lan, bước xuống.
00:03:40Bà mặc bộ đồ ở nhà bằng lộ, thân sắc tiểu tụy nhưng đôi mắt vẫn thoát lên vẻ uy quyền của người nắm giữ 40% cổ phần tập đoàn.
00:03:46Ôn ào cái gì? Nhà này là cái chợ à? Thẩm Zai Di thấy bà Tống Lan lập tức chạy tới định ôm lấy tay bà, nức nở, mẹ ơi, chị thư vũ.
00:03:56Tránh ra, Tống Lan lạnh lùng gạt tay cô ta ra, khiến thẩm Zai Di loạn trọng suýt ngã.
00:04:01Cả phòng khách sững sờ. Trước đây bà Tống Lan cưng chiều Zai Di nhất mực, coi như báu vật để bù đắp nỗi đau mất con. Tại sao hôm nay thái độ lại thay đổi 180 độ?
00:04:11Bà Tống Lan đi thẳng đến trước mặt tôi. Bà nhìn tôi chằm chằm, đôi bàn tay run run muốn chạm vào mặt tôi nhưng lại kìm nén.
00:04:18Tư vũ, con lên phòng thay đồ đi. Tối nay nhà có khách quý, đừng để người ta chê cười.
00:04:23Sau đó, bà quay sang thẩm quốc cường, ánh mắt sắc lạnh, ông cũng bớt lời đi. Cái bình vỡ thì thôi, đừng vì vật chết mà làm tổn thương người sống.
00:04:31Tối nay cậu hứa đến bàn chuyện hợp tác, tôi không muốn thấy bất kỳ màn kịch gia đình nào nữa.
00:04:35Thẩm quốc cường hậm hực ngồi xuống nhưng không dám cãi lại vợ. Ông ta biết rõ, không có sự hậu thuẫn từ gia đình họ Tống của vợ, cái ghế chủ tịch của ông ta đã bay từ lâu.
00:04:45Tôi nhìn mẹ, trong lòng giấy lên một chút cảm xúc phức tạp. Bà ấy dường như đã nhận ra điều gì đó.
00:04:51Bữa tối tại thẩm gia được chuẩn bị thịnh soạn như tiệc hoàng gia.
00:04:54Khách quý hôm nay là Hứa Văn Bân, người thừa kế của tập đoàn xây dựng Hứa Gia.
00:04:59Hắn ta nổi tiếng trong giới thượng lưu không phải vì tài năng kinh doanh, mà vì thòi ăn chơi chắc táng và những tin đồn không hay về cách đối xử với phụ nữ.
00:05:06Vốn dĩ, hôn ước giữa thẩm gia và hứa gia thuộc về tôi từ khi mới lọt lòng.
00:05:10Nhưng sau khi tôi mất tích, thẩm giai gì là người thế chỗ.
00:05:13Hứa Văn Bân bước vào, bộ vest đắt tiền không che giấu được vẻ mặt hốc hác do tiệc tùng quá độ.
00:05:19Ánh mắt hắn lướt qua thẩm giai gì đầy thèm khát, nhưng khi nhìn thấy tôi, hắn khựng lại, vẻ mặt lộ rõ sự khinh thường.
00:05:25Tôi mặc một chiếc váy sơ mi đơn giản, không trang điểm, tóc bục cao, hoàn toàn lạc công giữa bàn tiệc xa hoa.
00:05:31Bác thẩm, đây là, hứa Văn Bân chỉ trỏ vào tôi, cười cợt nhả, người giúp việc mới à.
00:05:37Thẩm Quốc Cường cười giả lạ, vội vàng giới thiệu, không, không, đây là Tư Vũ, con gái lớn của bác mới tìm về.
00:05:44Cháu biết đấy, nó thất lạc nhiều năm, sống ở vùng quê nên phong thái có chút, mộc mạc.
00:05:49À, ra là cô con gái thất lạc, hứa Văn Bân kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt sủng xã quét dọc cơ thể tôi.
00:05:55Nghe nói ở quê không khí trong lành, thảo nào nhìn khỏe mạnh thế này.
00:05:59Nhưng mà, hắn quay sang thẩm giai gì, cười tình tứ, so với khí chất thần tiên của giai gì thì đúng là một trời mùa vực.
00:06:06Thẩm giai gì e thẹn cuối đầu, che giấu nụ cười đắc thắng.
00:06:09Thẩm quốc cường hắng rọng, bắt đầu vào chủ đề chính, Văn Bân à, hôm nay bác mời cháu đến là muốn bàn lại chuyện hôn ước.
00:06:16Cháu thấy đấy, giai gì hiện đang là gương mặt đại diện cho quỹ từ thiện của tập đoàn, lại sắp tham gia cuộc thi piano quốc tế.
00:06:23Sự nghiệp đang lên, kết hôn bây giờ e là hơi sớm.
00:06:26Hứa Văn Bân nhíu mày, ý bác là muốn hủy hôn. Hứa ra chúng tôi không dễ chơi khăm thế đâu.
00:06:31Không không, thẩm quốc cường xua tay, hôn ước vẫn giữ, chỉ là, đổi người.
00:06:36Tư Vũ cũng là con gái rồi của bác, danh chính ngôn thuận.
00:06:40Hơn nữa, nó đã đến tuổi lập gia đình, về làm sâu hứa ra, giúp chồng dạy con thì hợp hơn giai gì nhiều.
00:06:46Bố, tôi buông thỉa xuống, tiếng kim loại va vào đĩa xứ vang lên khô khốc.
00:06:50Ông đang coi hôn nhân là cuộc giao dịch buôn bán đấy à? Ông hỏi ý kiến tôi chưa?
00:06:55Cần gì phải hỏi? Thẩm quốc cường chừng mắt, mày về cái nhà này ăn trắng mặc trơn, thì phải có trách nhiệm đóng góp cho gia tộc.
00:07:02Hứa ra ra thế hiển hách, mày gả qua đó là chuột xa chỉnh gạo, còn đòi hỏi gì nữa?
00:07:07Hứa Văn Bân ngả người ra sau ghế, nhìn tôi như nhìn một món hàng ế ẩm được khuyến mãi kèm theo.
00:07:12Hắn nhất mép, bác trai nói cũng có lý.
00:07:15Tuy cô em này hơi quê mùa, không sang chảnh bằng giai gì, nhưng nhìn cũng lạ mắt.
00:07:19Thôi được, nể mặt bác, cháu sẽ dùng tạm, nhưng của hồi muôn thì phải tăng thêm 5% của phần dự án mới nhé.
00:07:26Dùng tạm, tôi lặp lại hai từ đó, nụ cười trên môi càng lúc càng lạnh lẽo.
00:07:30Tôi chậm dãi đứng dậy, cầm chai rượu vang đỏ trên bàn lên, mọi người tưởng tôi định rót rượu tả lỗi.
00:07:36Thầm giai gì cười thầm, chị Tư Vũ, chị mau rót rượu mời anh Văn Bân đi, anh ấy đồng ý là phúc phận của chị đấy.
00:07:44Tôi đi đến bên cạnh hứa Văn Bân, hắn ta vênh mặt lên, chờ đợi sự phục tùng.
00:07:48Anh nói đúng, tôi quê mùa thật, tôi thì thầm, ở quê tôi, khi gặp loại rác rượu không thể tái chế, chúng tôi thường.
00:07:55Ảo, tôi giúp ngược chai rượu vang.
00:07:57Dòng chất lỏng màu đỏ thẫm không đổ vào ly, mà đổ thẳng xuống đỉnh đầu chảy chuốt bóng lộn của hứa Văn Bân, chảy tràn xuống bộ vest trắng tinh của hắn.
00:08:05Không gian như đóng băng.
00:08:07Hứa Văn Bân hét lên, nhảy dựng dậy, con điên này, mày làm cái quái gì thế?
00:08:12Thầm Quốc Cường và thầm giai gì há hốc mồm, không tin vào mắt mình.
00:08:16Tôi thẳng nhiên đặt chai rượu rỗng xuống bàn, rút khăn giấy lau tay, phong thái ung dung như vừa tưới cây xong.
00:08:22Xin lỗi nhé, tay tôi cũng trơn giống em gái tôi lúc nãy vậy, rượu ngon mà đổ vào người anh, đúng là phi phạm rượu.
00:08:29May, may chán sống rồi.
00:08:31Hứa Văn Bân điên tiết, lao tới định tóm lấy tôi.
00:08:34Tôi không lùi bước, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào hắn, gần từng chữ.
00:08:38Hứa thiếu ra, trước khi động thủ, anh nên nhớ lại đêm ngày 15 tháng trước tại hộp đêm Babylon.
00:08:43Cô gái tiếp dự tên Tiểu Mai, anh nhớ chứ.
00:08:46Cánh tay đang dơ lên của hứa Văn Bân khựng lại giữa không chung, mặt hắn chuyển từ đỏ sang trắng bệch.
00:08:51May, may nói cái gì?
00:08:53Giọng hắn run dẩy.
00:08:55Tôi tiến thêm một bước, ép hắn phải lùi lại.
00:08:57Tôi hạ giọng, chỉ đủ để hắn và những người trên bàn ăn nghe thấy.
00:09:01Cảnh sát vẫn đang tìm chiếc mật lửa Zippo phiên bản giới hạn có khắc tên anh bị rơi tại hiện trường vụ tên ạn đó.
00:09:06Trùng hợp thay, tôi lại biết nó đang nằm trong tay ai.
00:09:09Anh có muốn tôi gửi định vị cho cơ quan điều tra ngay bây giờ không?
00:09:13Đó là một vụ tên ạn xe hơi gây chết người rồi bỏ trốn mà hứa ra đã dùng rất nhiều tiền để bịt miệng truyền thông.
00:09:18Nhưng hồ sơ vụ án đó đã nằm trên bàn làm việc của tôi từ tuần trước khi tôi giả soát tài chính của hứa ra.
00:09:24Hứa văn bân run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh toát ra như tắm.
00:09:27Hắn hiểu rằng bí mật này nếu lộ ra, không chỉ hắn đi tù mà cổ phiếu hứa ra cũng sẽ lao dốc không phành.
00:09:33Cô, cô là ai?
00:09:35Hắn lắp bắp, nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm trí.
00:09:38Tôi là ai không quan trọng.
00:09:39Tôi mỉm cười, nụ cười đẹp nhưng nguy hiểm.
00:09:42Quan trọng là tôi không phải món hàng để các người mua bán.
00:09:45Cút khỏi đây ngay, trước khi tôi đổi ý.
00:09:47Hứa văn bân không dám nói thêm nửa lời, vơ vội cái áo vest ướt sũng, cắm đầu chạy thẳng ra cửa, không dám ngoái lại nhìn.
00:09:55Thẩm quốc cường lúc này mới hoàn hồn.
00:09:57Ông ta nhìn tôi như nhìn một quái vật.
00:09:59Kế hoạch hoàn hảo để có vốn đầu tư đã bị tôi phá nát trong nhái mắt.
00:10:03Mày, mày dám đuổi khách quý đi.
00:10:04Mày biết mày vừa làm mất bao nhiêu tiền của công ty không hả?
00:10:08Thẩm quốc cường gào lên, điên cuồng đập bàn.
00:10:10Cút, mày cút ngay khỏi nhà tao.
00:10:13Tao không có đứa con mất dạy như mày.
00:10:15Cút, tôi nhớ mày, nhìn ông ta đầy thương hại.
00:10:18Bố à, bố đuổi tôi đi cũng được thôi.
00:10:20Nhưng mà, cái kết sắt âm tường trong thư phòng của bố, mật khẩu là ngày sinh nhật của Gia Di nhỉ?
00:10:25080-802.
00:10:28Mặt thẩm quốc cường sám ngoét, hơi thở ông ta trở nên rồn rập.
00:10:32Sao? Sao mày biết?
00:10:33Trong kết sắt đó không chỉ có tiền mặt, mà còn chưa cuốn sổ cái ghi chép những khoản lại quả và các giao dịch đen tối của tập đoàn.
00:10:40Đó là tử huyệt của ông ta.
00:10:42Tôi biết nhiều hơn bố tưởng đấy.
00:10:44Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc USB nhỏ màu đen, xoay xoay trên tay.
00:10:48Ví dụ như, tại sao lợi nhận dự án phía tây thành phố lại bốc hơi 30%?
00:10:52Hay là số tiền đó đã chảy vào tài khoản của một công ty ma ở đảo Cây Mừng đứng tên người tình của bố?
00:10:58Thẩm Gia Di ngồi bên cạnh nghe đến đây cũng tái mặt.
00:11:00Cô ta lén lút nhìn thẩm quốc cường, tay xiết chặt khăn chải bàn.
00:11:04Không khí trong phòng ăn căng thẳng đến cực độ.
00:11:06Thẩm quốc cường nhìn chầm chầm vào chiếc USB trên tay tôi, ánh mắt lộ rõ sắc khí nhưng không dám manh động.
00:11:12Ông ta nhận ra, con sói mà ông ta nuôi ong tay áo không phải tôi, mà chính ông ta đã giúp một con hổ giữ về nhà mà không hề hay biết.
00:11:20Mày muốn gì?
00:11:21Ông ta giít lên qua kẽ răng.
00:11:23Đơn giản thôi, tôi cất chiếc USB vào túi, mỉm cười nhẹ nhàng.
00:11:27Tôi muốn một vị trí trong hội đồng quản trị vào ngày mai.
00:11:29Và căn phòng ngủ chính ở tầng 2 mà cô em gái đây đang ở, tôi muốn lấy lại nó ngay tối nay.
00:11:35Dù sao thì, đồ giả thì nên trả về đúng vị trí của nó, đúng không dai gì.
00:11:40Tôi không đợi họ trả lời, quay người bước thẳng lên lầu, để lại sau lưng một bàn tiệc hỗn độn và những khuôn mặt đang méo sực vì sợ hãi.
00:11:46Tiếng vali kéo lê trên sàn gỗ rồi vang lên ken kết, nghe như tiếng nghiến răng của một kẻ đang cố kìm nén cơn giận tột độ.
00:11:53Tôi đứng dựa lưng vào khung cửa, thong thả cắn một quả táo xanh, nhìn thẩm giai di đang chỉ đạo người giúp việc dọn đồ ra khỏi căn phòng ngủ chính rộng lớn, nơi mà cô ta đã chiếm giữ suốt 18 năm qua.
00:12:04Cẩn thận cái túi he mét đó, chầy một chút là các người bán nhà cũng không để nổi đâu.
00:12:09Thẩm giai di gắt gỏng với cô người làm, rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt ném ra hàng ngàn mũi dao gầm.
00:12:14Chị Tư Vũ, chị hài lòng chưa? Tôi đã nhường phòng cho chị rồi đấy. Hy vọng chị ngủ ngon, không bị ác mộng vì đã cướp chỗ của người khác.
00:12:22Tôi nhắc mép, bước vào phòng, cầm lấy lọ nước hoa đắt tiền trên bàn trang điểm mà cô ta cố tình bỏ quên, ném thẳng vào thùng rác.
00:12:29Cướp? Tôi cười khẩy.
00:12:31Giai di à, em dùng từ sai rồi, là vật về nguyên chủ.
00:12:34Hơn nữa, cái phòng này nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền và sự giả tạo của em, chị e là phải cho người khử chùng 3 ngày 3 đêm mới dám ngủ.
00:12:41Chị, thẩm giai di nghẹn họng, mặt đỏ bừng.
00:12:45Cô ta hậm hực rậm chân, nhưng trước khi bước ra khỏi cửa, cô ta bỗng hạ rọng, nở một nụ cười quỷ dị.
00:12:51Được thôi, chị cứ đắc ý đi.
00:12:53Nhưng chị nên nhớ, ở cái nhà này chị có thể dùng thủ đoạn để lấy cái phòng, nhưng ở tập đoàn thẩm thị, chị chỉ là con số không tròn chính.
00:13:00Ngày mai đến công ty, tôi sẽ cho chị biết thế nào là lễ độ.
00:13:03Cánh cửa đóng sầm lại.
00:13:05Tôi đứng giữa căn phòng chống trải, nụ cười trên môi tắt ngấm.
00:13:09Tôi không quan tâm đến lời đe dọa trẻ con của cô ta.
00:13:12Thứ tôi quan tâm là những gì còn sót lại trong căn phòng này.
00:13:15Tôi rút từ túi quần ra một chiếc máy dò tín hiệu chuyên dụng, bắt đầu quét từng ngóc ngách.
00:13:19Gầm giường, kẽ tủ, đen chùm, tít, tít.
00:13:23Quả nhiên, bên trong ủ cắm điện phía sau kệ TV, tôi tìm thấy một thiết bị nghe lén siêu nhỏ.
00:13:28Không phải loại bán trôi nổi ngoài chợ đen, mà là hàng quân dụng đời mới.
00:13:32Thẩm Quốc Cường.
00:13:33Không, ông ta không có trình độ này.
00:13:35Là kẻ đứng sau ông ta sao?
00:13:37Hay thẩm giai gì cũng chỉ là một con tốt thí?
00:13:40Tôi không tháo thiết bị đó ra.
00:13:42Thay vào đó, tôi kết nối nó với một phần mềm giả lập âm thanh trên laptop.
00:13:46Từ giờ, những gì kẻ bên kia nghe được sẽ chỉ là tiếng ngáy ngủ hoặc những cuộc hội thoại vô thưởng vô phạt mà tôi muốn họ nghe.
00:13:52Giang giang.
00:13:53Điện thoại tôi dùng lên.
00:13:54Một tin nhắn mã hóa từ Interpol ra.
00:13:57Chúng tôi phát hiện một dòng tiền lớn vừa được chuyển từ tài khoản thẩm thị sang một ngân hàng ở Panama.
00:14:02Số tiền lên tới 10 triệu USD.
00:14:04Mã giao dịch được ký duyệt bởi Giám đốc Tài chính Trần Hùng.
00:14:07Cẩn thận, bọn chúng đang tổ tán tài sản nhanh hơn dự kiến.
00:14:10Tôi xiết chặt điện thoại.
00:14:1210 triệu USD.
00:14:13Đó là tiền mồ hôi nước mắt của hàng ngàn cổ đông và nhân viên.
00:14:16Thẩm Quốc Cường.
00:14:17Ông dám chơi lớn thật.
00:14:19Ngày mai, cuộc đi săn chính thức bắt đầu.
00:14:21Sáng hôm sau, trụ sở tập đoàn thẩm thị.
00:14:24Tòa nhà cao 40 tầng sừng sững giữa trung tâm tài chính,
00:14:27biểu tượng cho quyền lực và sự giàu có của thẩm gia.
00:14:30Nhưng dưới con mắt kiểm toán của tôi,
00:14:32nó chỉ là một cái vỏ rỗng đang bị mối mọt đục khuét từ bên trong.
00:14:35Thẩm Quốc Cường giữ đúng lời hứa, đưa tôi vào công ty.
00:14:38Nhưng ông ta cũng rất cáo giả.
00:14:40Trong cuộc họp do ban đầu tuần, trước mặt toàn thể ban lãnh đạo,
00:14:43ông ta vỗ vai tôi, cười giả lạ.
00:14:45Giới thiệu với mọi người, đây là Tư Vũ, con gái lớn của tôi mới ở quê lên.
00:14:50Tuy con bé chưa có bằng cấp gì, kinh nghiệm cũng là con số 0, nhưng rất ham học hỏi.
00:14:55Tôi quyết định để con bé vào thực tập tại phòng tài chính kế toán.
00:14:58Mọi người nhớ giúp đỡ con bé nhé.
00:15:00Hai chữ giúp đỡ được nhấn mạnh đầy ẩn ý.
00:15:03Cả phòng họp rỗ lên tiếng si sao.
00:15:05Những ánh mắt khinh thường, chê dĩa đổ rồn về phía tôi.
00:15:08Một cô gái nhà quê, không bằng cấp lại đòi vào thánh địa tài chính của tập đoàn.
00:15:12Bố A, thẩm giai di, lúc này đang ngồi ở ghế giám đốc dự án với bộ vest hàng hiệu sang trọng,
00:15:17lên tiếng, giọng đầy vẻ lo lắng giả tạo.
00:15:20Phòng tài chính là nơi nắm giữ huyết mạch công ty, áp lực rất lớn.
00:15:24Chị Tư Vũ ở quê quen việc tay chân, sợ là không chịu nổi nhiệt đâu.
00:15:27Hay là cho chị ấy xuống bộ phận hành chính, lo việc phô tô giấy tờ,
00:15:31pha trà rót nước cho quen dần đã.
00:15:33Trần Hùng, giám đốc tài chính, một gã đàn ông trung niên có đôi mắt gian xảo,
00:15:38lập tức hùa theo, đúng đấy chủ tịch.
00:15:40Số liệu kế toán sai một ly đi một dặm.
00:15:42Cô Tư Vũ đây, e là nhìn bảng Excel còn hoa mắt.
00:15:45Tôi đứng yên, điềm nhiên chỉnh lại tay áo.
00:15:48Họ muốn dìm tôi xuống đáy xã hội.
00:15:50Được thôi, vị trí càng thấp, càng dễ quan sát những thứ rắc rửa dưới gầm bàn.
00:15:54Không sao ạ, tôi mỉm cười hiền lành, cuối đầu đúng chuẩn một thực tập sinh ngoan ngoãn.
00:15:59Con biết mình còn kém cõi, được vào phòng tài chính học hỏi chú Trần là vinh hạnh rồi.
00:16:04Con xin hứa sẽ làm việc chăm chỉ, không để bố thất vọng.
00:16:07Thẩm Quốc Cường hài lòng ra mặt.
00:16:09Ông ta nghĩ tôi đã biết sợ sau màn thị uy tối qua.
00:16:12Tốt, vậy Trần Hùng, giao cho cô ấy việc sắp xếp chứng tử kho lưu chữ đi.
00:16:16Nhớ là hướng dẫn kỹ vào.
00:16:18Việc sắp xếp chứng tử kho lưu chữ,
00:16:20nói trắng ra là đẩy tôi vào cái nhà kho bụi bạm,
00:16:22tránh xa hệ thống máy tính trung tâm.
00:16:24Nhưng ông ta không biết, với một forensic accountant,
00:16:27kho chứng tử giấy chính là mỏ vàng.
00:16:29Những giao dịch điện tử có thể bị xóa,
00:16:31nhưng dấu vết trên giấy tờ gốc, chữ ký giả,
00:16:34con dấu lịch, hóa đơn khống, thì không bao giờ biết nói dối.
00:16:37Buổi trưa, căng tin công ty.
00:16:40Tôi ngồi một mình ở góc khuất,
00:16:41vừa ăn phần cơm đạm bạc vừa quan sát.
00:16:43Thẩm Giai Di đang ngồi ở bàn trung tâm,
00:16:45vây quanh là đám nhân viên su nịnh.
00:16:47Cô ta cười nói vui vẻ,
00:16:49thỉnh thoảng liếc về phía tôi với ánh mắt đắc thắng.
00:16:51Nghe nói con nhỏ nhà quê đó sáng nay làm vỡ cả máy phô tô đấy.
00:16:55Đúng là đồ vô dụng,
00:16:57vào đây chỉ tổ chật đất.
00:16:58Xuyệt, nghe nói nó là con rơi của chủ tịch đấy,
00:17:01đừng dây vào.
00:17:02Những lời bàn tán cố tình nói to để tôi nghe thấy.
00:17:05Tôi lờ đi, tập trung vào chiếc máy tính bảng
00:17:07đang giấu dưới khay cơm.
00:17:09Tôi đang xâm nhập vào mạng wifi nội bộ của công ty.
00:17:12Hệ thống bảo mật của thẩm thị lòng lẻo đến nược cười.
00:17:14Chỉ mất 5 phút, tôi đã vượt qua tường lửa,
00:17:17cài một con trojan vào máy chủ.
00:17:19Binh, dữ liệu bắt đầu đổ về.
00:17:21Tôi lướt nhanh qua báo cáo tài chính quý vừa rồi.
00:17:24Doanh thu tăng trưởng 20%,
00:17:25lợi nhuận dòng cao ngất ngửa.
00:17:27Giả tạo, tôi lầm bầm.
00:17:30Dòng tiền thực tế đang âm nặng.
00:17:31Số liệu đã được xào nấu một cách tinh vi để đẩy giá cổ phiếu.
00:17:34Và quan trọng hơn, tôi tìm thấy dấu vết của khoảng 10 triệu USD kia.
00:17:38Nó được hạch toán vào mục chi phí phát triển dự án Green Valley,
00:17:41một dự án ma ở ngoại ô thành phố.
00:17:43Đột nhiên, một khay thức ăn bị hất mạnh xuống bàn tôi.
00:17:47Canh nóng bắn tung tué lên áo.
00:17:49Ái trà, xin lỗi nha thực tập sinh.
00:17:51Tôi trượt tay.
00:17:53Tôi ngước lên.
00:17:54Là trưởng phòng nhân sự, tay chân thân tính của thẩm giai di.
00:17:57Cô ta khoanh tay, nhìn tôi với vẻ khinh khỉnh.
00:18:00Cô tư vũ này, ăn nhanh lên rồi về kho mà dọn dẹp.
00:18:03Giám đốc Trần Bảo chiều nay phải tìm cho ra hóa đơn của năm 2015.
00:18:07Không tìm được thì đừng hòng về nhà.
00:18:09Tôi nhìn vết canh trên áo, rồi từ từ đứng dậy.
00:18:12Tôi không tức giận, ngược lại còn mỉm cười ráng rỡ.
00:18:15Cảm ơn chị đã nhắc nhở.
00:18:17Tiện thể, chị cho tôi hỏi.
00:18:18Dự án Green Valley mà chị phụ trách tuyển dụng nhân sự năm ngoái.
00:18:21Sao trong danh sách lương lại có tên của 50 nhân viên đã?
00:18:24Qua đời vậy.
00:18:25Mặt cô trưởng phòng biến sắc.
00:18:27Cô, cô nói linh tinh cái gì đấy?
00:18:30Tôi chỉ tò mò thôi.
00:18:31Tôi ghé sát tay cô ta.
00:18:3350 nhân viên ma, mỗi thằng lĩnh lương 20 triệu.
00:18:35Số tiền đó chảy vào túi ai nhỉ?
00:18:38Chắc không phải là để mua cái túi chăn nở chị đang đeo đâu hả?
00:18:40Cô ta lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp không nói nên lời.
00:18:45Tôi phủi áo, bước đi thẳng, để lại cô ta đứng chết chân giữa căng tin.
00:18:50Tin đồn tôi là con nhỏ nhà quê ngu ngốc sẽ sớm chấm dứt thôi.
00:18:53Buổi chiều, cơn bão ập đến sớm hơn tôi tưởng.
00:18:56Tôi đang phân loại đống hóa đơn mốc meo trong kho lưu chữ thỉ loa phát thanh công ty vang lên giọng nói gấp gáp của thư ký chủ tịch.
00:19:02Thông báo khẩn cấp, yêu cầu toàn bộ ban giám đốc và nhân viên khối tài chính tập trung tại phòng họp lớn ngay lập tức, đối tác từ tập đoàn hứa ra đang yêu cầu giải trình gấp.
00:19:11Hứa ra, lại là hứa văn bân.
00:19:13Tôi nhíu mày, hắn ta chưa sợ sao.
00:19:16Khi tôi bước vào phòng họp, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
00:19:20Thẩm Quốc Cường ngồi đầu bàn, mồ hôi nhễ nhạy.
00:19:22Đối diện là đại diện của hứa ra, nhưng không phải hứa văn bân, mà là bố hắn, hứa chủ tịch, một con cáo giả thực thụ trên thường trường.
00:19:30Trần Hùng và Thẩm Giai Di đứng bên cạnh, mặt mũi tải mét.
00:19:33Thẩm Quốc Cường, ông giải thích đi.
00:19:35Hứa chủ tịch ném tập hồ sơ xuống bàn.
00:19:37Dự án hợp tác xây dựng khu đô thị phía nam, tại sao khoản vốn đối ứng 10 triệu USD mà bên ông cam kết vẫn chưa thấy đâu?
00:19:44Tài khoản rỗng tuyết, ông định lừa đảo hứa ra chúng tôi à?
00:19:47Thẩm Quốc Cường run dậy, quay sang quát Trần Hùng, giám đốc Trần.
00:19:51Chuyện này là sao? Tôi đã ký lệnh chuyển tiền từ tuần trước rồi mà.
00:19:55Trần Hùng lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm.
00:19:57Chủ tịch, tôi, tôi đã chuyển rồi ạ.
00:20:00Hệ thống báo thành công rồi mà.
00:20:02Chắc là, chắc là do lỗi ngân hàng.
00:20:04Lỗi cái đầu ông, hứa chủ tịch đập bàn.
00:20:07Nếu hôm nay không thấy tiền, tôi sẽ kiện thẩm thị ra tòa vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
00:20:11Lúc đó thì cổ phiếu của các người cứ đợi mà hủy niêm yết.
00:20:14Thẩm Giai Di lúc này bỗng dưng lên tiếng, giọng run run nhưng đầy ác ý.
00:20:18Bố, con nhớ ra rồi.
00:20:20Hôm qua, hôm qua chị Tư Vũ có vào phòng làm việc của giám đốc Trần.
00:20:24Lúc đó máy tính của chú ấy đang mở, không lẽ?
00:20:27Mọi ánh mắt đổ rồn về phía tôi đang đứng ở cửa.
00:20:30Thẩm Quốc Cường như vớ được cọc, lập tức chuyển hướng tấn công.
00:20:33Tư Vũ, có phải mày không?
00:20:35Mày thu ghét tao, thu ghét cái nhà này nên mày đã can thiệp vào lệnh chuyển tiền để phá hoại công ty đúng không?
00:20:41Trần Hùng cũng nhanh chóng hùa theo, đúng rồi.
00:20:43Hôm qua tôi thấy cô ta lẳng vàng quanh phòng tôi.
00:20:46Cô ta là gián điệp thương mại.
00:20:48Gọi bảo vệ, báo công an, bắt con danh này lại.
00:20:51Thẩm Quốc Cường gầm lên.
00:20:53Tôi nhìn màn kịch đổ vỏ kinh điển này mà thấy buồn cười.
00:20:56Họ nghĩ tôi là ai?
00:20:57Một con tốt để họ hy sinh khi gặp sự cố sao.
00:21:00Tôi bước chậm rãi vào phòng họp, tiếng dày cao gót nện xuống sàn đều đặn, uy lực.
00:21:05Bình tĩnh nào các vị?
00:21:06Tôi cất tiếng, giọng vang và đanh thép.
00:21:09Muốn đổ tội cho tôi, ít nhất cũng phải có logic một chút.
00:21:12Tôi là thực tập sinh, không có mật khẩu admin, làm sao can thiệp vào hệ thống switch của ngân hàng.
00:21:17Mày là hacker.
00:21:19Tao nghe nói mày hay vọc vạch máy tính.
00:21:21Thẩm giai gì hét lên.
00:21:23Hacker.
00:21:23Tôi bật cười.
00:21:24Được, nếu các người đã nói thế.
00:21:26Vậy hãy để hacker này giúp các người tìm xe 10 triệu USD đó đi đâu nhé?
00:21:31Tôi đi thẳng đến chiếc máy chiếu đang kết nối với laptop của Trần Hùng.
00:21:34Cô làm cái gì đấy?
00:21:36Tránh ra.
00:21:37Trần Hùng lao tới định ngăn cản.
00:21:39Ngồi yên.
00:21:40Tôi chừng mắt.
00:21:41Ánh mắt sắc lẹm khiến gã đàn ông trung niên khựng lại vì sợ hãi.
00:21:44Tôi cắm chiếc USB của mình vào.
00:21:46Màn hình lớn vụt sáng.
00:21:48Thay vì giao diện chuyển tiền thông thường, tôi hiển thị sơ đồ dòng tiền mà tôi vừa vẽ lại từ dữ liệu thu thập được.
00:21:54Thưa hứa chủ tịch, thưa bố, tôi cầm bút laser, chỉ lên màn hình.
00:21:58Số tiền 10 triệu USD đúng là đã rời khỏi tài khoản công ty.
00:22:02Nhưng nó không đi đến tài khoản dự án.
00:22:04Nó đã được chia nhỏ thành 20 khoản, đi qua 5 công ty trung gian ở Hồng Kông và Singapore.
00:22:08Cuối cùng.
00:22:09Tôi nhấn nút.
00:22:10Một cái tên hiện lên to đùng trên màn hình.
00:22:12Quỹ đầu tư cá nhân Blue Sky.
00:22:15Cả phong họp ổ lên.
00:22:16Blue Sky.
00:22:17Hứa chủ tịch nheo mắt.
00:22:19Đó chẳng phải là quỹ đứng tên vợ của giám đốc Trần Hùng sao.
00:22:22Trần Hùng ngã phịch xuống ghế, mặt trắng bệch như sát chết.
00:22:26Tôi quay sang nhìn Thẩm Quốc Cường, mỉm cười ẩn ý.
00:22:29Thực ra, tôi biết thừa Blue Sky là sân sau của Thẩm Quốc Cường.
00:22:32Trần Hùng chỉ là kẻ đứng tên hộ.
00:22:34Nhưng trong tình thế này, Thẩm Quốc Cường buộc phải chọn, hoặc nhận tội, hoặc thì tốt.
00:22:39Thẩm Quốc Cường hiểu ngay vấn đề.
00:22:40Ánh mắt ông ta lóe lên tia tàn nhẫn.
00:22:42Ông ta lao tới, tát thẳng vào mặt Trần Hùng một cú trời ráng.
00:22:46Thằng khốn nạn, mày dám biển thủ công quỹ sau lưng tao à?
00:22:50Tao tin tưởng mày như thế, giao cả kết sắt cho mày, mà mày dám lấy tiền dự án gửi vào quỹ của vợ mày.
00:22:56Chủ tịch, tôi, oan quá, là ông.
00:22:58Trần Hùng định mở miệng thanh minh.
00:23:00Câm mồm, gọi công an kinh tế ngay lập tức.
00:23:03Thẩm Quốc Cường hét lớn, cắt ngang lời Trần Hùng, đồng thời ra hiệu cho vệ sĩ lôi gã ra ngoài.
00:23:08Ông ta đang giết người diệt khẩu, về mặt sự nghiệp.
00:23:11Hứa chủ tịch nhìn màn kịch này, hư lệnh một tiếng.
00:23:14Thẩm Tổng, ông quản lý nhân sự kiểu gì thế?
00:23:16May mà có cô con gái này phát hiện ra.
00:23:19Nếu không, ông đi tù mọt gông rồi.
00:23:21Thẩm Giai Di đứng chết lặng.
00:23:22Kế hoạch đổ tội cho tôi không những thất bại mà còn khiến tay chân thân tín nhất của bố cô ta bị loại bỏ.
00:23:28Cô ta nhìn tôi với ánh mắt kinh hoàng.
00:23:30Làm sao?
00:23:31Làm sao trong một buổi sáng, một con nhỏ thực tập sinh có thể truy vết dòng tiền quốc tế phức tạp như vậy?
00:23:36Tôi rút USB ra, đi lướt qua thẩm Giai Di, thì thầm.
00:23:40Em gái, em thấy chưa?
00:23:42Ở cái công ty này, năng lực không nằm ở cái miệng dẻo kẹo hay bộ quần áo hàng hiệu.
00:23:46Năng lực nằm ở việc ai nắm giữ thông tin.
00:23:48Ván này, chị thắng.
00:23:49Tôi quay sang thẩm quốc cường, lúc này đang vừa sợ vừa giận nhưng buộc phải cười gượng với đối tác.
00:23:55Bố à, con đã minh hoan cho mình và cứu công ty một bàn thua trông thấy.
00:23:59Phần thưởng là gì nhỉ?
00:24:01Con nghĩ, vị trí giám đốc tài chính đang chống đấy.
00:24:04Thẩm quốc cường nghiến răng ken két, nhưng trước mặt hứa chủ tịch, ông ta không thể nuốt lời.
00:24:09Được, tạm thời con sẽ giữ chức quyền giám đốc tài chính.
00:24:12Nhưng liệu hồn mà làm, sai một ly là tao đuổi thằng cổ.
00:24:15Tôi mỉm cười rãng rỡ, cảm ơn bố.
00:24:17Con sẽ chăm sóc kỹ lưỡng sổ sách của công ty.
00:24:20Buổi họp kết thúc, thẩm Giai Di chạy theo tôi ra hành lang, không còn giữ được vẻ đạo mạo giả tạo nữa.
00:24:26Thẩm Tư Vũ, chị đừng tưởng bờ.
00:24:28Chị đuổi được chú Trần, nhưng chị đã đụng vào ổ kiến lửa rồi.
00:24:32Những người đứng sau quỹ Blue Sky sẽ không tha cho chị đâu.
00:24:35Tôi dừng lại, quay đầu nhìn cô ta.
00:24:38Giai Di, em nói đúng một điều.
00:24:40Chị không đụng vào ổ kiến lửa.
00:24:42Tôi tiến lại gần, ép cô ta vào tường, ánh mắt tôi sầm lại đầy đe dọa.
00:24:46Chị chính là người mang xăng đến đốt cả cái ổ kiến đó.
00:24:49Và em, tốt nhất nên cầu nguyện mình không bị cháy xém.
00:24:52Tôi bỏ đi, để lại thẩm Giai Di run dẩy trong hành lang vắng.
00:24:56Nhưng tôi biết, trận chiến hôm nay mới chỉ là màn khởi động.
00:24:59Việc loại bỏ Trần Hùng đã khiến tôi lộ diện tài năng,
00:25:02đồng nghĩa với việc tôi đã trở thành cái gai trong mắt những kẻ thực sự đứng trong bóng tối.
00:25:06Vừa bước vào thang máy, điện thoại tôi rung lên.
00:25:09Một số lạ.
00:25:10Cô bé, diễn hay lắm.
00:25:12Nhưng Trần Hùng chỉ là con tép diêu.
00:25:14Món quà tiếp theo ta gửi tặng cô sẽ thú vị hơn nhiều.
00:25:17Chuẩn bị tinh thần đón nhận, cái chết của người thân yêu nhất nhé.
00:25:20Tim tôi thắt lại.
00:25:21Người thân yêu nhất, mẹ.
00:25:23Tôi vội vàng bấm gọi cho mẹ tôi, bà Tống Lan.
00:25:26Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.
00:25:29Một cảm giác bất an cực độ xâm chiếm lấy tôi.
00:25:31Tôi lang ra khỏi tòa nhà, vẫy một chiếc taxi.
00:25:34Đến biệt thự thẩm ra.
00:25:36Nhanh lên.
00:25:37Chiếc taxi phanh cháy lốp trước cổng sắt uy nghiêm của biệt thự thẩm ra.
00:25:40Tôi ném tờ tiền mệnh giá lớn cho tài xế rồi lao xuống xe như một cơn lốc.
00:25:45Cánh cổng sắt chạm chỗ dòng phượng đóng kín mít.
00:25:47Tôi áp ngón tay vào máy quét vân tay.
00:25:50Tít, tít, quyền truy cập bị từ chối.
00:25:52Tôi nghiến răng.
00:25:53Thẩm Quốc Cường, ông nhanh tay thật đấy.
00:25:56Vừa mới đây còn đóng vai người bố bao dung,
00:25:58giờ đã xóa sạch dữ liệu sinh chắc học của tôi để chặn đường về nhà.
00:26:04Mở cửa, tôi biết các người đang nhìn qua camera.
00:26:08Tôi hét lên, đập mạnh vào thanh sắt lạnh lẽo.
00:26:11Không có tiếng trả lời.
00:26:12Chỉ có tiếng gió giít qua những tán cây ngọc lan,
00:26:15mang theo sự im lặng chết chóc.
00:26:17Tôi lùi lại vài bước, rút điện thoại ra.
00:26:19Không phải để gọi cảnh sát, họ đến thì mọi chuyện đã rồi.
00:26:22Tôi mở ứng dụng điều khiển Smart Home mà tôi đã kịp cài cửa
00:26:25sau vào hệ thống mạng nội bộ từ đêm hôm trước.
00:26:28Hệ thống an ninh, tắt tường lửa, kích hoạt chế độ khẩn cấp, mở toàn bộ cửa.
00:26:335 giây sau, cạch, chốt khóa điện tử bật mở.
00:26:36Cánh cổng từ từ tách ra 2 bên.
00:26:38Tôi chạy thục mạng qua sân vườn rộng lớn, hướng thẳng về phía tòa nhà chính.
00:26:42Linh tính mách bảo tôi rằng mẹ tôi, bà Tống Lan, đang gặp nguy hiểm cực độ.
00:26:46Cô gọi đe dọa lúc nãy không phải là trò đùa.
00:26:49Vừa bước vào sảnh chính, một mùi hương lạ sọc vào mũi.
00:26:52Không phải mùi nước hoa, cũng không phải mùi thức ăn.
00:26:55Đó là mùi trầm hương nồng nặc, pha lẫn với mùi khách của giấy tiền vàng mã.
00:26:59Phòng khách đã bị biến đổi hoàn toàn.
00:27:01Dèm cửa kéo kín mít, che khuất ánh sáng mặt trời.
00:27:04Giữa nhà lập một cái đàn tế lễ lớn, khói hương nghi ngút.
00:27:07Thẩm Quốc Cường đang quỳ lệ xi sụp trước án thờ.
00:27:10Bên cạnh ông ta, Thẩm Giai Di mặc một bộ đồ trắng toát, tóc xóa rũ rượi,
00:27:14tay cầm chuông đồng lắc liên hồi, miệng lầm bẩm những câu thần chú quái đản.
00:27:18Và mẹ tôi.
00:27:20Bà Tống Lan bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ ở giữa vòng tròn bát quái vẽ bằng máu gà trên sàn nhà.
00:27:24Đầu bà gục xuống, tóc tai rũ rượi, sắc mặt xám nguết như cho tàn,
00:27:29đôi mắt trợn ngược vô hồn, miệng sủi bọt mép trắng xóa.
00:27:32Một gã thầy Pháp dâu tóc bạc phơ, mặc áo đạo bào màu vàng,
00:27:36đang cầm một bát nước đen ngòm, định đổ cứng ép vào miệng mẹ tôi.
00:27:39Dừng lại, tiếng hét của tôi vang vọng khắp căn phòng, sẽ tọc bầu không khí ma quái.
00:27:44Gã thầy Pháp giật mình, bát nước sóng ra ngoài một ít, rơi xuống sàn nhà xèo xèo bốc khói trắng.
00:27:49Đó không phải nước thánh, đó là acid lãng hoặc một loại dung môi hóa học.
00:27:54Thầm Giai Di quay phát lại, đôi mắt cô ta lóe lên tia nhìn độc địa nhưng miệng lại hô hoán.
00:27:58Chị Tư Vũ, chị về đúng lúc lắm, mẹ bị vong ám.
00:28:02Con quỷ giữ theo chân chị từ vùng núi về đã nhập vào người mẹ rồi.
00:28:05Thầy Pháp đang làm lễ trừ tà để cứu mẹ, chị đừng có phá đám.
00:28:09Vong ám, tôi cười gần, bước nhanh về phía vòng tròn.
00:28:12Tao thấy con quỷ duy nhất ở đây chính là mày đấy, Giai Di.
00:28:16Đứng lại, Thầm Quốc Cường đứng bật dậy chắn trước mặt tôi.
00:28:20Mày không thấy mẹ mày đang phát điên sao.
00:28:22Bà ấy xùi bọt mép, co giật, nói sẵn.
00:28:25Bác sĩ đến khám bảo không tìm ra bệnh, chỉ có thầy Hoàng mới cứu được thôi.
00:28:29Mày là đồ sao trổi, mày mang xui xẻo về cái nhà này, giờ mày còn muốn hại chết mẹ mày hả?
00:28:34Tôi nhìn lướt qua mẹ tôi.
00:28:36Chữ chứng này, co giật cơ mặt, xùi bọt mép, đông tử rán, da lạnh ngát.
00:28:41Đây không phải bệnh, cũng chẳng phải ma quỷ.
00:28:43Đây là ngộ độc Stringine hoặc một loại độc tố thần kinh mạnh, thường có trong các loại thuốc diệt chuột hoặc thảo dược độc.
00:28:48Tránh ra, tôi gạt mạnh tay Thẩm Quốc Cường.
00:28:52Người đâu? Bắt nó lại, không cho nó lại gần làm kinh động đến thần linh.
00:28:56Thẩm Gia Di hét lên.
00:28:58Hai gã vệ sĩ lực lưỡng từ trong góc tối lao ra.
00:29:01Chúng không phải vệ sĩ nhà họ Thẩm, nhìn mặt mũi hung tợn, xăm chỗ đầy mình, giống dân xã hội đen được thuê về hơn.
00:29:07Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, mẹ tôi đang thói thóp, nếu uống bát nước kia vào, bà sẽ chết vì loét dạ dày hoặc ngộ độc cấp tính ngay lập tức.
00:29:15Tôi không thể đấu sức với hai gã đàn ông này.
00:29:18Tôi nhanh tay rút trong túi ra một bình xịt nhỏ, là bình xịt hơi cay nồng độ cao tôi luôn mang theo phòng thân.
00:29:24Xịt, một lan sương mù cây nồng phun thẳng vào mặt hai gã vệ sĩ.
00:29:28Á á á.
00:29:29Chúng ôm mặt gào thét, lan lộn trên sàn nhà.
00:29:32Mùi ớt cay nồng lan tỏa khiến cả Thẩm Quốc Cường và Thẩm Giai Di ho sạc sụa, nước mắt nước mũi giàn ruộng.
00:29:37Lợi dụng lúc hỗn loạn, tôi lao đến bên mẹ tôi, đá bay bát nước trên tay gã thầy Pháp.
00:29:42Choang, bát nước vỡ tàn.
00:29:44Gã thầy Pháp định dơ gậy lên đánh tôi, tôi chừng mắt, rút con dao gọt hoa quả trên đĩa lễ gần đó, chĩa thẳng vào cổ họng lão.
00:29:51Lão già lừa đảo, ông dám động vào một sợi tóc của tôi, tôi sẽ cho ông đi gặp Diêm Vương ngay bây giờ để hỏi xem ông thờ thần nào.
00:29:59Khi thế sát thủ của ca bùng nổ khiến lão thầy Pháp run dày, đánh rơi cả cây gậy, lùi lại phía sau vấp ngã rúi rụi.
00:30:05Tôi vội vàng cởi trói cho mẹ, bà lạnh toát, mạch đập yếu ớt, tôi đỡ bà nằm xuống sàn, kiểm tra hơi thở.
00:30:12Mẹ, mẹ nghe con nói không?
00:30:14Bà Tống Lan ú ớ không thành tiếng, đôi mắt đờ đẫn.
00:30:18Tôi ngước nhìn quanh bàn thờ, hương trầm, nến thơm và một ly trà răng rở trên bàn.
00:30:23Tôi cầm ly trà lên ngửi, mùi hạnh nhân thoang thoảng.
00:30:26Sai hình ai?
00:30:27Không, nếu là sai hình ai bà ấy đã chết rồi.
00:30:30Mùi này là nhựa cây trúc đào phà loãng.
00:30:33Các người cho bà ấy uống trà trúc đào.
00:30:35Tôi quay lại nhìn Thẩm Quốc Cường và Thẩm Giai Di với ánh mắt rực lửa hận thù.
00:30:39Các người muốn giết bà ấy từ từ để chiếm đoạt cổ phần đúng không?
00:30:42Thẩm Quốc Cường mặt biến sắc, nhưng vẫn giả mồm, may nói bậy.
00:30:47Mày vu không tao, tao sẽ kiện mày ra tòa.
00:30:51Kiện, tôi cười lớn, tiếng cười vang vọng đầy bi thương và phẫn nộ.
00:30:54Được, để xem ai kiện ai.
00:30:57Tôi móc điện thoại ra, bật chế độ live stream trên nền tảng mạng xã hội lớn nhất,
00:31:01nơi tôi có một tài khoản ẩn danh chuyên bóc phốt tài chính với hàng triệu người theo dõi.
00:31:05Chào mọi người, tôi đang ở biệt thự Thẩm Gia.
00:31:07Đây là hiện trường của một vụ ngư sát nút bóng mê tín dị đoan.
00:31:10Nạn nhân là bà Tống Lan, chủ tịch tập đoàn Thẩm Thị.
00:31:13Tôi quay camera về phía mẹ tôi đang co giật, rồi quay sang bát nước đen ngòm đang bốc khói dưới sàn,
00:31:19và cuối cùng là gương mặt hoảng loạn của ba kẻ thù ác.
00:31:22Thẩm Quốc Cường, Thẩm Giai Di, và gã thầy Pháp lừa đảo này.
00:31:25Mọi người hãy nhìn kỹ đi.
00:31:27Họ chuốc độc bà Tống Lan rồi dàn cảnh trừ tà để che mắt thiên hạ.
00:31:30Số lượng người xem tăng vọt chóng mặt.
00:31:32Một nghìn, năm nghìn, mười nghìn người.
00:31:35Tắt ngay, tắt cái điện thoại đi.
00:31:37Thẩm Giai Di điên cuồng lao tới định giật điện thoại của tôi.
00:31:40Tôi né người, dưa chân ngáng đường.
00:31:43Cô ta vấp ngã sấp mặt, chán đập xuống sàn nhà đánh cốt một cái, xưng vù.
00:31:48Các người dám làm mà không dám chịu à.
00:31:50Tôi gào lên vào camera.
00:31:51Cư dân mạng, hãy gọi cảnh sát và xe cấp cứu giúp tôi.
00:31:55Địa chỉ là số 18 đường Hoa Phượng.
00:31:57Nhanh lên, mẹ tôi sắp không chịu nổi rồi.
00:31:59Thẩm Quốc Cường thấy sự việc đã đi quá xa, danh tiếng sắp tan tành.
00:32:03Ông ta hoảng loạn tột độ.
00:32:05Ông ta không ngờ tôi dám chơi bài ngửa, công khai chuyện xấu trong nhà lên mạng xã hội.
00:32:09Điều tối kỵ của giới hảo môn.
00:32:11Tư Vũ, con bình tĩnh lại.
00:32:13Có gì đóng cửa bảo nhau.
00:32:14Tắt livestream đi, bố sẽ gọi bác sĩ ngay.
00:32:17Ông ta văn xin, giọng lạc đi.
00:32:20Muộn rồi, tôi lạnh lùng đáp.
00:32:22Tiếng còi xe cảnh sát và xe cấp cứu đã văng vẳng từ xa.
00:32:25Tôi đã gọi họ từ lúc còn trên taxi.
00:32:2730 phút sau, bệnh viện quốc tế.
00:32:30Mẹ tôi được đẩy vào phòng cấp cứu để rửa ruột.
00:32:32Tôi ngồi ở hành lang, trên người vẫn còn ám mùi khói hương khét lẹt.
00:32:36Thẩm Quốc Cường và Thẩm Giai Di bị cảnh sát giữ lại tại biệt thự để lấy lời khai.
00:32:40Với đoạn livestream làm bằng chứng,
00:32:42họ không thể chối cãi việc giam giữ người trái phép và hành nghề mê tín dị đoan gây hậu quả nghiêm trọng.
00:32:47Tuy nhiên, để buộc tội cố ý giết người thì cần kết quả xét nghiệm độc chất của mẹ tôi.
00:32:51Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra.
00:32:53Bác sĩ bước ra, vẻ mặt nghiêm trọng.
00:32:56Ai là người nhà bệnh nhân Tống Lan?
00:32:58Là tôi. Tôi đứng dậy.
00:33:00Bệnh nhân bị ngộ độc glycoside tim mạch, chất này có nhiều trong cây trúc đảo.
00:33:04May mắn là cô đưa đến kịp và đã sơ cứu bằng cách cho nôn ra bớt.
00:33:08Nếu chậm 15 phút nữa thì tim sẽ ngừng đập.
00:33:10Hiện tại bà ấy đã qua cơn nguy kịch, nhưng cần theo dõi đặc biệt tại ICU.
00:33:14Tôi thở phào nhẹ nhóm, chân tay bùn rùn, ngã ngồi xuống ghế.
00:33:18Mẹ đã sống.
00:33:19Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc.
00:33:21Tôi biết Thẩm Quốc Cường sẽ dùng tiền và quan hệ để lấp liếm vụ này.
00:33:24Ông ta sẽ đổ tội cho gã thầy Pháp kê đơn thuốc sai,
00:33:27còn ông ta và Gia Di chỉ là nạn nhân của sự mê tín.
00:33:30Quả nhiên, sáng hôm sau, luật sư của Thẩm ra đến bệnh viện tìm tôi.
00:33:35Ông ta đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn, đẩy về phía tôi một tấm xét chống.
00:33:39Cô Tư Vũ, Thẩm Tổng rất ân hận về sự việc hôm qua.
00:33:42Ông ấy bị tên thầy Pháp lừa gạt.
00:33:44Ông ấy muốn cô ký vào đơn bãi nại và gỡ bỏ đoạn video trên mạng.
00:33:48Con số trên tấm xét này cô tùy ý điền,
00:33:50miễn là cô rời khỏi thẩm ra và không bao giờ quay lại.
00:33:53Tôi cầm tấm xét lên, nhìn con số không tròn chỉnh.
00:33:56Tiền bịt miệng sao.
00:33:58Ông về nói với Thẩm Quốc Cường,
00:33:59tôi sẽ nát tấm xét làm đôi,
00:34:01rồi sẽ tiếp làm tư, ném thẳng vào mặt gã luật sư,
00:34:04rằng cái giá của mạng sống mẹ tôi,
00:34:06ông ta không trả nổi đâu.
00:34:08Cô nên suy nghĩ kỹ.
00:34:09Luật sư chỉnh lại kính, giọng đe dọa.
00:34:11Cô chỉ là một cá nhân, đâu thế nào lại cả một tập đoàn.
00:34:15Thẩm Tổng vẫn là người giám hộ hợp pháp của bà Tống Lan
00:34:17khi bà ấy mất năng lực hành vi.
00:34:19Ông ấy có quyền chuyển bà ấy sang bệnh viện khác,
00:34:22thậm chí ra nước ngoài chữa trị.
00:34:24Đây mới là đòn trí mạng.
00:34:25Nếu họ chuyển mẹ tôi đi,
00:34:27tôi sẽ mất quyền kiểm soát và mẹ tôi có thể chết
00:34:29vì bạo bệnh bất cứ lúc nào ở một nơi đất khách quê người.
00:34:32Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bật mở.
00:34:35Ai nói bà ấy mất năng lực hành vi?
00:34:37Một giọng nói yếu ớt nhưng kiên định vang lên.
00:34:40Tôi quay phát lại.
00:34:41Mẹ tôi, bà Tống Lan, đang ngồi trên xe lăn,
00:34:44được y tá đẩy ra.
00:34:45Dù gương mặt còn xanh sao,
00:34:47nhưng ánh mắt bà đã lấy lại được thần thái sắc xảo
00:34:49của một nữ doanh nhân từng lăn lộn trên thương trường.
00:34:51Mẹ, tôi chạy lại nắm tay bà.
00:34:54Bà Tống Lan vỗ nhẹ tay tôi chấn an,
00:34:56rồi nhìn thẳng vào gã luật sư.
00:34:58Luật sư phạm, ông bị sa thải.
00:35:00Từ giờ phút này,
00:35:01mọi quyền đại diện pháp lý của tôi
00:35:03sẽ được chuyển giao cho con gái tôi,
00:35:04Thẩm Tư Vũ.
00:35:06Gã luật sư há hốc mồm,
00:35:07nhưng, thưa bà, Thẩm Tổng,
00:35:09đừng nhắc đến cái tên đó trước mặt tôi.
00:35:12Bà Tống Lan ngắt lời,
00:35:13giọng lạnh như băng,
00:35:14và nhắn với ông ta,
00:35:15chuẩn bị sẵn đơn ly hôn đi.
00:35:17Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về tôi,
00:35:19cổ phần, nhà cửa,
00:35:21và cả danh dự của nhà họ Tống.
00:35:23Gã luật sư biết không thể làm gì hơn,
00:35:25lùi thủi ra về.
00:35:26Khi chỉ còn hai mẹ con,
00:35:28bà Tống Lan nhìn tôi, nước mắt trào ra.
00:35:31Tư Vũ, mẹ xin lỗi,
00:35:32mẹ đã quá nhu nhược,
00:35:34quá tin người,
00:35:35mẹ cứ nghĩ nhẫn nhịn thì gia đình sẽ êm ấm,
00:35:37không ngờ chúng nó lại muốn lấy mạng mẹ.
00:35:39Tôi ôm lấy bà,
00:35:40lau nước mắt,
00:35:41mẹ, quá khứ qua rồi,
00:35:43giờ mẹ có con,
00:35:44con sẽ không để ai ức hiếp mẹ nữa.
00:35:46Con nói đúng,
00:35:48bà Tống Lan xiết chặt tay tôi,
00:35:49ánh mắt rực lửa quyết tâm,
00:35:51con có biết tại sao Thẩm Quốc Cường lại nóng lòng muốn hại chết mẹ lúc này không?
00:35:55Tại sao ạ?
00:35:56Vì tuần sau là đại hội cổ đông thường niên,
00:35:58mẹ đang nắm giữ lá phiếu phủ quyết,
00:36:01ông ta muốn bán đứt dự án cảng biển chiến lược của công ty cho một tập đoàn nước ngoài
00:36:04để lấy tiền hoa hồng khổng lồ bù vào khoản lỗ thủng mà ông ta đã gây ra.
00:36:08Nếu mẹ còn sống,
00:36:09ông ta không thể bán được.
00:36:11Tôi giật mình,
00:36:12dự án cảng biển,
00:36:13đó là dự án trọng điểm quốc gia.
00:36:15Nếu bán cho nước ngoài,
00:36:16không chỉ thiệt hại kinh tế mà còn ảnh hưởng đến an ninh,
00:36:19Thẩm Quốc Cường vì tiền mà dám bán nước sao?
00:36:22Mẹ,
00:36:22con cần mẹ ký một giấy ủy quyền toàn bộ cổ phần cho con.
00:36:25Tại đại hội cổ đông tuần sau,
00:36:27con sẽ thay mẹ tham dự.
00:36:29Bà Tống Lan nhìn tôi,
00:36:30không chút do dự gật đầu,
00:36:31được.
00:36:32Mẹ tin con,
00:36:33hãy cho chúng biết thế nào là bản lĩnh của con cháu nhà họ Tống.
00:36:36Một tuần sau,
00:36:38đại hội cổ đông tập đoàn thẩm thị,
00:36:40phòng hội nghị lớn chật kín người.
00:36:41Các cổ đông đang xì xào bàn tán về vụ scandal livestream vừa qua,
00:36:45nhưng Thẩm Quốc Cường đã dùng truyền thông bẩn để lấp liếm,
00:36:47đổ hết tội lỗi lên đầu mê tín dị đoan và gã thầy Pháp đã bỏ trốn.
00:36:51Thẩm Quốc Cường ngồi trên ghế chủ tọa,
00:36:53vẻ mặt đắc thắng.
00:36:54Ông ta tin rằng mẹ tôi vẫn đang nằm viện,
00:36:57không thể đến dự,
00:36:58và ông ta đã mua chuộc đủ số phiếu để thông qua quyết định bán dự án cảng biển.
00:37:02Bên cạnh ông ta,
00:37:03Thẩm Giai Di ăn mặc trình tề,
00:37:05đóng vai cô thư ký tận tụy,
00:37:06rót nước cho các cổ đông lớn,
00:37:08miệng cười tươi như hoa.
00:37:10Thưa các vị,
00:37:10Thẩm Quốc Cường đứng dậy,
00:37:12hắng rọng,
00:37:17mua lại dự án cảng biển với giá 500 triệu USD.
00:37:20Đây là cơ hội để cứu vãn dòng tiền của công ty.
00:37:23Tôi phản đối.
00:37:24Cánh cửa hội trường bị đầy mạnh.
00:37:26Tôi bước vào,
00:37:27mặc một bộ vest đen cắt may tinh tế,
00:37:29tóc búi cao,
00:37:30khí chất áp đảo toàn trường.
00:37:32Phía sau tôi là bốn luật sư hàng đầu thành phố và một đội vệ sĩ riêng.
00:37:35Cô là ai?
00:37:36Bảo vệ đâu?
00:37:37Sao lại cho người lạ vào?
00:37:39Một cổ đông phe cánh của Thẩm Quốc Cường quát lên.
00:37:42Người lạ.
00:37:42Tôi cười khẩy,
00:37:43bước thẳng lên bục sân khấu,
00:37:45ném tập hồ sơ ủy quyền lên bàn trước mặt Thẩm Quốc Cường.
00:37:48Tôi là Thẩm Tư Vũ,
00:37:49đại diện ủy quyền hợp pháp của bà Tống Lan,
00:37:51cổ đông lớn nhất tập đoàn.
00:37:53Với 40% cổ phần của mẹ tôi
00:37:54và 11% cổ phần tôi vừa thu mua được từ các cổ đông nhỏ lẻ trong tuần qua.
00:37:59Tôi chống hai tay xuống bàn,
00:38:00nhìn thẳng vào mắt Thẩm Quốc Cường đang trợn trừng vì kinh hãi.
00:38:03Tổng cộng tôi nắm giữ 51% quyền biểu quyết.
00:38:06Tôi tuyên bố,
00:38:07phủ quyết việc bán dự án cảng biển.
00:38:09Và yêu cầu thứ hai,
00:38:10bãi nhiệm chức vụ chủ tịch hội đồng quản trị của ông Thẩm Quốc Cường
00:38:13ngay lập tức vì lý do vi phạm đạo đức kinh doanh
00:38:15và gây thiệt hại nghiêm trọng cho công ty.
00:38:18Cả hội trường bùng nổ.
00:38:19Thẩm Quốc Cường run dày chỉ tay vào tôi,
00:38:21mày, mày lấy đâu ra tiền mua 11% cổ phần.
00:38:25Tôi mỉm cười bí hiểm.
00:38:2611% đó là tiền tôi kiếm được từ việc săn các tài khoản đen của chính ông ta
00:38:30và hứa ra trong suốt những năm qua.
00:38:32Lấy mỡ nó rán nó,
00:38:33cảm giác thật tuyệt vời.
00:38:35Chuyện tiền nông không quan trọng.
00:38:36Quan trọng là tôi bật màn hình lớn phía sau.
00:38:39Trên màn hình không phải là biểu đồ tài chính,
00:38:41mà là một đoạn video quay lén cảnh Thẩm Giai Di
00:38:44đang lén lút gặp gỡ đại diện của Eagle
00:38:45gọp trong một quán ba tối tăm,
00:38:47nhận một pha ly tiền mặt.
00:38:49Đây là bằng chứng Thẩm Giai Di nhận hối lộ 2 triệu USD
00:38:52để mua giới bán rẻ tài sản công ty.
00:38:54Thẩm Quốc Cường,
00:38:55ông có biết con gái nuôi ngoan hiền của ông đang bán đứng ông không?
00:38:58Thẩm Giai Di hét lên thất thanh,
00:39:00đánh rơi cả ly nước trên tay.
00:39:02Không, không phải, là video giả.
00:39:04Bố ơi, con không có.
00:39:07Thẩm Quốc Cường quay sang nhìn Thẩm Giai Di,
00:39:09ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
00:39:11Ông ta bị phản bội từ mọi phía.
00:39:13Các người, các người,
00:39:14Thẩm Quốc Cường ôm ngực,
00:39:16mặt đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái.
00:39:17Cơn đau tim ập đến thật sự chứ không phải giả vờ.
00:39:21Ông ta ngã gục xuống sàn ngay trên bục phát biểu.
00:39:24Hội trường hỗn loạn,
00:39:25gọi cấp cứu,
00:39:26chủ tịch ngất rồi.
00:39:27Tôi đứng nhìn cảnh tượng hỗn độn đó,
00:39:29lòng không chút giao động.
00:39:30Đây mới chỉ là sự sụp đổ của quân cờ.
00:39:33Kẻ cầm cơ thực sự,
00:39:34ego cọp vào thế lực ngầm phía sau,
00:39:36bây giờ mới chính thức lộ diện.
00:39:38Bệnh viện quốc tế, nửa đêm.
00:39:40Hành lang khu VIP vắng lạng như tờ,
00:39:42chỉ có tiếng máy điều hòa chạy di dầm
00:39:44và tiếng bước chân nện xuống sàn gạch lạnh lẽo của tôi.
00:39:47Tôi đứng trước cửa phòng hồi sức tích cực.
00:39:49Bên trong, Thẩm Quốc Cường đang nằm bất động,
00:39:51xung quanh là máy thở và dây nhựa chẳng chịt.
00:39:54Cú sốc tại đại hội cổ đông đã khiến ông ta đột quỵ,
00:39:56nhưng bác sĩ nói khả năng hồi phục là rất cao.
00:39:59Tuy nhiên, tôi đến đây không phải để thăm bệnh.
00:40:02Tôi đẩy cửa bước vào.
00:40:03Thẩm giai di đang ngồi gục đầu bên mép giường,
00:40:05tay nắm chặt điện thoại,
00:40:07vẻ mặt thất thần.
00:40:08Khi thấy tôi, cô ta giật bắn mình,
00:40:10đánh rơi cả điện thoại xuống đất.
00:40:12Chị, chị đến đây làm gì?
00:40:14Đến để xem bố chết chưa à?
00:40:16Cô ta giết lên,
00:40:16nhưng trong giọng nói không giấu nổi sự run dày sợ hãi.
00:40:20Tôi không trả lời,
00:40:21chậm dãi cúi xuống nhặt chiếc điện thoại của cô ta lên.
00:40:24Màn hình vẫn đang sáng,
00:40:25hiển thị một tin nhắn chưa kịp xóa từ một số máy lạ.
00:40:28Lấy được hộp đen trước 12 giờ trưa mai,
00:40:30hoặc chuẩn bị nhặt xác.
00:40:31Tôi dơ màn hình điện thoại trước mặt thẩm giai di,
00:40:34nhích mép cười, hộp đen.
00:40:36Có vẻ như chủ nhân của cô đang mất kiên nhẫn rồi nhỉ,
00:40:38em gái.
00:40:39Mặt thẩm giai di cắt không còn giọt máu,
00:40:42cô ta lao tới định giật lại điện thoại,
00:40:44trả đây,
00:40:44không liên quan đến chị.
00:40:46Tôi dơ tay lên cao,
00:40:47dễ dàng né tránh sự yếu ớt của cô ta.
00:40:50Giai di,
00:40:51em nghĩ Eagle gọp sẽ cứu em sao?
00:40:53Với bọn chúng,
00:40:54em và bố em chỉ là những con tốt đã hết giá trị sử dụng.
00:40:57Khi mọi chuyện vỡ lở,
00:40:58người đi tù mọt gông,
00:41:00thậm chí bị bịt đầu mối,
00:41:01chính là hai người.
00:41:02Chị im đi,
00:41:03thẩm giai di bịt tay lại,
00:41:05hét lên trong tuyệt vọng.
00:41:06Chị thì biết cái gì,
00:41:08bọn họ nắm giữ bằng chứng,
00:41:09bằng chứng.
00:41:10Bằng chứng em đã tiếp tay rửa tiền suốt ba năm qua.
00:41:13Tôi tiếp lời,
00:41:14ánh mắt sắc lạnh nhìn sâu vào tâm can cô ta.
00:41:16Nghe chị này,
00:41:17cơ hội sống duy nhất của em là giao nộp hộp đen đó cho chị.
00:41:21Chị có thể đảm bảo em được xét xử khoan hồng.
00:41:23Thẩm giai di nhìn tôi,
00:41:25đôi mắt giao động dữ dội.
00:41:26Nhưng rồi,
00:41:27nỗi sợ hãi đối với thế lực kia dường như lớn hơn tất cả.
00:41:30Cô ta lùi lại,
00:41:31lắc đầu ngồi ngội.
00:41:32Không,
00:41:33chị không đấu lại được ông ta đâu.
00:41:34Victor,
00:41:35hắn là quỷ dữ.
00:41:39Thế rồi,
00:41:39cô ta vừa lấy túi sách,
00:41:41tông cửa chạy thục mạng ra khỏi phòng bệnh,
00:41:43bỏ lại người cha đang hôn mê sâu.
00:41:45Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta,
00:41:46thở dài.
00:41:47Con người ta khi bị dồn vào đường cùng thường chọn cách ngu ngốc nhất,
00:41:50bán linh hồn cho quỷ thêm một lần nữa.
00:41:52Tôi kết nối điện thoại của mình vào hệ thống định vị.
00:41:55Tôi đã lén cải một con chip theo dõi siêu nhỏ vào đế dày của thẩm giai di khi nãy.
00:41:59Chạy đi,
00:42:00cô bé lọ lem giả tạo,
00:42:02dẫn chị đến hang ổ của xói nào.
00:42:04Sáng hôm sau,
00:42:05trụ sở thẩm thị hỗn loạn chưa từng thấy.
00:42:08Vừa bước chân vào sảnh tòa nhà,
00:42:09tôi đã cảm nhận được sự hoảng loạn bao trùm.
00:42:11Nhân viên chạy nhốn nháo,
00:42:13tiếng điện thoại déo lên hồi nhưng không ai bắt máy.
00:42:16Giám đốc tư vũ,
00:42:17nguy to rồi,
00:42:18trưởng phòng y tê lao đến chỗ tôi,
00:42:20mặt tái mét,
00:42:21mồ hôi nhễ nhại.
00:42:22Toàn bộ hệ thống máy tính của công ty bị tê liệt,
00:42:24màn hình của tất cả nhân viên đều hiện lên đầu lâu đỏ.
00:42:27Bọn hacker đòi tiền chuộc 50 triệu USD,
00:42:29nếu không chúng sẽ xóa sạch dữ liệu và công khai toàn bộ bí mật kinh doanh lên webden.
00:42:34Mã độc tống tiền,
00:42:35tôi nhíu mày.
00:42:36Vâng,
00:42:37tệ hơn nữa,
00:42:38chúng đang kích hoạt quy trình lò thiêu,
00:42:40làm quá tải hệ thống tản nhiệt của phòng máy chủ để gây cháy nổ vật lý.
00:42:43Chúng ta chỉ còn,
00:42:4430 phút nữa thôi.
00:42:46Tôi xiết chặt tay,
00:42:47đây là đòn trả thù của Eagle Corp.
00:42:49Chúng muốn gửi diệt thẩm thị để phi tăng bằng chứng trước khi cảnh sát kịp vào cuộc,
00:42:53và người tiếp tay mở cửa sau cho chúng,
00:42:55không ai khác chính là thẩm giai gì.
00:42:57Đưa tôi đến phòng máy chủ,
00:42:59ngay lập tức.
00:43:00Tôi ra lệnh,
00:43:01rồi xảy bước như bay về phía thăng máy.
00:43:03Trong phòng điều hành trung tâm,
00:43:05không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
00:43:07Hàng chục kỹ sư IT đang gõ phím điên cuồng
00:43:09nhưng bất lực nhìn những dòng cốt đỏ rực chạy trên màn hình lớn.
00:43:12Nhiệt độ phòng máy chủ đang tăng dần,
00:43:1340 độ,
00:43:1445 độ.
00:43:15Tôi đẩy tay trưởng phòng IT ra,
00:43:17ngồi vào ghế chỉ huy.
00:43:19Tránh ra,
00:43:20để tôi.
00:43:21Nhưng giám đốc,
00:43:21cô biết gì về an ninh mạng?
00:43:24Tôi không trả lời,
00:43:2510 ngón tay bắt đầu lướt trên bàn phím với tốc độ chóng mặt.
00:43:28Những dòng lệnh phức tạp hiện ra,
00:43:29đang xe nhau như một ma trận.
00:43:31Đây không phải lúc giấu nghề nữa.
00:43:33Kích hoạt do thức Ghost,
00:43:35tắt cổng 8080,
00:43:37chuyển hướng lưu lượng truy cập sang máy chủ ảo.
00:43:39Đám kỹ sư IT há hốc mồm nhìn tôi,
00:43:42những thao tác của tôi nhanh và chuẩn xác
00:43:43đến mức họ không kịp nhìn theo.
00:43:45Đây,
00:43:46đây là kỹ thuật dịch ngược mã nguồn cấp cao nhất.
00:43:48Một nhân viên thốt lên,
00:43:50cô ấy,
00:43:50cô ấy đang tấn công ngược lại hacker.
00:43:53Trên màn hình,
00:43:54chiếc đầu lâu đỏ bắt đầu nứt vỡ,
00:43:56nhưng đúng lúc đó,
00:43:57một cửa sổ chat video bật lên,
00:43:58chiếm chọn màn hình lớn.
00:44:00Một người đàn ông đeo mặt nạ bạc xuất hiện,
00:44:02giọng hắn méo mó qua bộ trình âm.
00:44:05Khá lắm,
00:44:05ta,
00:44:06ta biết cô đang ở đó,
00:44:07nhưng cô nghĩ cô có thể cứu được cái xác thối giữa này sao?
00:44:11Victor,
00:44:11tôi gõ một dòng lệnh,
00:44:13đồng thời nhìn thẳng vào camera.
00:44:15Cuối cùng ngươi cũng lộ mặt,
00:44:16ta cứ tưởng ngươi chỉ dám trốn trong cống rãnh như lũ chuột.
00:44:20Mạnh miệng đấy,
00:44:21nhưng cô có 5 phút,
00:44:22nhìn sang bên cạnh cô đi.
00:44:24Tôi quay sang màn hình giám sát camera an ninh.
00:44:27Tại tầng 40,
00:44:28phòng làm việc của chủ tịch,
00:44:29Thẩm Giai Di đang đứng trước kết sát bí mật.
00:44:32Cô ta đang điên cuồng nhét những ổ cứng di động vào túi sách,
00:44:34nhưng điều đáng sợ là,
00:44:36trên tay cô ta cầm một chiếc bật lửa,
00:44:38và xa nhà lên láng chất lòng.
00:44:40Là rằng,
00:44:40con bé ngu ngốc đó nghĩ rằng đốt chủ sở thì sẽ xóa được dấu vết tội lỗi của nó.
00:44:45Ta chỉ khuyến khích nó một chút thôi.
00:44:47Victor cười khanh khách.
00:44:48Bây giờ,
00:44:49cô chọn đi,
00:44:50ta,
00:44:50cứu dữ liệu máy chủ để tống ta vào tù,
00:44:52hay chạy lên tầng 40 cứu đứa em gái yêu quý của cô trước khi nó tự thiêu cùng tòa nhà này.
00:44:57Hắn đang chơi trò tâm lý.
00:44:59Hắn biết tôi cần dữ liệu trong máy chủ để kết tội hắn,
00:45:01nhưng hắn cũng cực rằng lương chi của tôi sẽ không để Giai Di chết.
00:45:05Ngươi sai rồi Victor.
00:45:06Tôi nói,
00:45:08giọng bình thản đến lạ lùng.
00:45:09Ta không cần chọn.
00:45:11Tôi nhấn phím Enter thật mạnh.
00:45:12Bùm.
00:45:13Không phải tiếng nổ thật,
00:45:14mà là tiếng nổ trên màn hình.
00:45:16Con virus của Victor bị nghiền nát bởi tường lửa mà tôi vừa dựng lên.
00:45:20Hệ thống tản nhiệt quay trở lại hoạt động bình thường.
00:45:22Dữ liệu đã được an toàn.
00:45:24Bây giờ đến lượt con tốt của ngươi.
00:45:26Tôi bật dậy,
00:45:27lao ra khỏi phòng điều hành.
00:45:29Các cậu giữ vững hệ thống.
00:45:31Gọi cứu hỏa vào cảnh sát ngay.
00:45:33Tôi chạy bộ lên thang thoát hiểm.
00:45:3635 lên tầng 40.
00:45:38Phổi tôi nóng gian,
00:45:39chân mỏi nhừ,
00:45:40nhưng tôi không dám dừng lại.
00:45:42Khi tôi đạp tung cửa phòng chủ tịch,
00:45:44mùi xăng nồng nặc sọc vào mũi.
00:45:46Thẩm Giai Di đang đứng giữa vũng xăng,
00:45:47tay cầm bật lửa run bần bật.
00:45:49Cô ta khóc lóc,
00:45:50tóc tai rũ rượi,
00:45:51trông như một con thú bị rồn vào đường cùng.
00:45:54Đừng lại đây.
00:45:55Chị lại đây tôi đốt.
00:45:56Tôi đốt hết.
00:45:57Giai Di,
00:45:58bỏ cái bật lửa xuống.
00:46:00Tôi hét lên,
00:46:01thở hồng học.
00:46:02Em điên rồi sao?
00:46:06Không giúp hắn,
00:46:07em không hiểu hả?
00:46:08Không,
00:46:09ông ấy nói chỉ cần đốt phòng này,
00:46:11trực thăng sẽ đón em trên sân thượng.
00:46:13Em sẽ được ra nước ngoài,
00:46:14em sẽ làm lại cuộc đời.
00:46:16Thẩm Giai Di gào lên,
00:46:17ánh mắt hoang dại.
00:46:19Nhìn lên trần nhà đi,
00:46:20tôi chỉ tay lên trên.
00:46:21Hệ thống chữa cháy tự động
00:46:22đã bị hắn vô hiệu hóa từ xa rồi.
00:46:25Cửa sân thượng cũng đã bị khóa bằng mã độc.
00:46:27Em không có đường thoát đâu.
00:46:29Hắn muốn biến em thành món thịt nướng.
00:46:31Thẩm Giai Di ngẩn người,
00:46:32ngước nhìn lên trần nhà,
00:46:33rồi lại nhìn ra cửa kính dẫn lên sân thượng.
00:46:36Đèn bao khóa cửa đang hiện màu đỏ lòm.
00:46:38Sự thật phũ phàng như gáo nước lạnh tạt vào mặt cô ta.
00:46:41Cô ta bị bỏ rơi.
00:46:43Cô ta bị lửa.
00:46:44Tại sao?
00:46:45Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?
00:46:47Thẩm Giai Di suy sụp,
00:46:48tay cầm bật lửa buông thỏng xuống.
00:46:50Nhưng đúng lúc đó,
00:46:51chiếc bật lửa trượt khỏi tay cô ta.
00:46:53Cạch,
00:46:54ngọn lửa bùng lên bén vào vũng xăng dưới chân cô ta.
00:46:57Á á á,
00:46:58chết tiệt.
00:46:59Tôi không suy nghĩ nhiều,
00:47:00lao vút qua biển lửa.
00:47:02Tôi cởi chiếc áo vét dày đang mặc,
00:47:03chùm lên người thẩm Giai Di,
00:47:05rồi dùng hết sức bình sinh đẩy cô ta lăn ra khỏi khu vực cháy.
00:47:08Lửa liếm vào tay áo sơ mi của tôi,
00:47:11nóng rát.
00:47:11Nhưng tôi mặc kệ.
00:47:13Tôi túm lấy cổ áo thẩm Giai Di,
00:47:14kéo cô ta lết ra hành lang.
00:47:16Khụ khụ,
00:47:17chị,
00:47:18chị cứu tôi.
00:47:19Thẩm Giai Di nằm ho sạc sụa dưới sàn,
00:47:21nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi.
00:47:23Gương mặt xinh đẹp của cô ta giờ lấm lem khói đen,
00:47:26nước mắt làm nhòe đi lớp phấn son dày cộm.
00:47:29Tôi dập tắt ngọn lửa nhỏ trên tay áo,
00:47:31lạnh lùng nhìn cô ta.
00:47:32Đừng hiểu lầm,
00:47:33chị cứu em không phải vì tình chị em.
00:47:35Chị cứu em vì em là nhân chứng sống quan trọng nhất.
00:47:38Em chết thì lấy ai ra tòa đối chất với Victor.
00:47:41Thẩm Giai Di bật khóc nước nở.
00:47:43Lần này là những giọt nước mắt hối hận thực sự.
00:47:45Cô ta nhận ra trong lúc hoạn nạn nhất,
00:47:47người cha nuôi thì hôn mê,
00:47:48gã boss hứa hẹn thì muốn giết cô ta.
00:47:51Chỉ có người chị mà cô ta luôn hãm hại lại
00:47:52liều mình lao vào lửa cứu cô ta.
00:47:55Coi báo cháy vang lên in ỏi.
00:47:57Hệ thống chữa cháy hành lang kích hoạt,
00:47:58phun nước dối xả xuống hai chúng tôi.
00:48:01Tôi lôi Thẩm Giai Di đứng dậy,
00:48:02còng tay cô ta vào tay vịn cầu thang.
00:48:05Ở yên đây chờ cảnh sát.
00:48:07Đừng hòng chạy trốn lần nữa.
00:48:08Tôi quay trở lại phòng chủ tịch đang cháy ngùn ngụt.
00:48:11Chị Tư Vũ, chị đi đâu đấy?
00:48:14Nguy hiểm lắm.
00:48:15Thẩm Giai Di hét lên.
00:48:16Còn một thứ quan trọng hơn mạng sống của em.
00:48:19Tôi lao vào đám khói đen đặc.
00:48:21Mục tiêu của tôi là cái kết sắt đang mở toang kia.
00:48:23Victor muốn Giai Di đốt phòng này
00:48:25chính là để hủy cái hộp đen.
00:48:26Chiếc ổ cứng chứa danh sách các quan chức nhận hối lộ
00:48:28và sơ đồ rửa tiền toàn cầu.
00:48:31Nhiệt độ trong phòng nóng như lò bát quái.
00:48:33Tóc tôi bắt đầu xém.
00:48:34Tôi nín thở, bò sát sàn nhà.
00:48:36Kia rồi.
00:48:37Chiếc ổ cứng nằm trỏng trơ ngay cạnh mép lửa.
00:48:40Tôi vươn tay ra.
00:48:41Ngón tay vừa chạm vào vỏ kim loại nóng dễ thỉ.
00:48:44Dầm.
00:48:44Một thanh xà gỗ từ chân nhà rơi xuống.
00:48:47Chặn ngang đường lui của tôi.
00:48:48Lửa bùng lên dữ dội.
00:48:50Vây quanh tôi thành một vòng tròn tử thần.
00:48:52Tôi cầm chặt chiếc ổ cứng trong tay.
00:48:54Ho khan vì ngạt khói.
00:48:55Chẳng lẽ ca lừng lẫy lại chết cháy ở đây sao?
00:48:58Không.
00:48:59Tôi nhìn thấy cửa sổ kính cường lực phía sau bàn làm việc.
00:49:01Đó là lối thoát duy nhất.
00:49:03Nhưng chúng ta đang ở tầng 40.
00:49:05Tôi vừa lấy chiếc ghế chủ tịch nặng trịch.
00:49:07Dùng hết sức ném mạnh vào cửa kính.
00:49:09Choang.
00:49:10Kính vỡ tan.
00:49:11Gió mạnh từ bên ngoài thổi thốc vào.
00:49:13Khiến ngọn lửa càng bùng lên mạnh mẽ.
00:49:15Tôi không còn thời gian do dự.
00:49:17Tôi lùi lại lấy đà.
00:49:18Rồi lao mình qua khung cửa sổ vỡ.
00:49:20Nhảy ra khoảng không bao là.
00:49:22Phía dưới là vực thẳm bê tông.
00:49:24Nhưng tôi không dưới tự do.
00:49:25Tôi đã nhắm chúng cái tời lau kính đang treo lơ lửng ở tầng 39.
00:49:29Tôi bám được vào dây cáp thép lạnh lẽo.
00:49:31Đôi tay trượt xuống một đoạn dài.
00:49:33Ra tay rát bỏng.
00:49:34Nhưng tôi đã sống.
00:49:36Tôi đu người trên dây cáp.
00:49:37Nhìn lên tầng 40 đang cuồn cuộn khói đen.
00:49:39Trong túi áo ngực.
00:49:41Chiếc ủ cứng hộp đen vẫn nằm yên vị.
00:49:43Dưới sân tòa nhà.
00:49:44Xe cảnh sát và cứu hỏa đã vây kín.
00:49:46Đám đông chỉ trỏ lên trên.
00:49:48Tôi từ từ hạ mình xuống ban công tầng 38.
00:49:51Nơi an toàn.
00:49:52Vừa đặt chân xuống đất.
00:49:53Điện thoại tôi rung lên.
00:49:55Một cuộc gọi video.
00:49:56Lại là Victor.
00:49:57Nhưng lần này.
00:49:58Hắn không đeo mặt nạ.
00:50:00Hắn đang ngồi trong khoang hạng nhất của một chuyến bay quốc tế.
00:50:02Ly rượu vang trên tay rung nhẹ.
00:50:05Cô đúng là con rán sống dai.
00:50:06Ca ạ.
00:50:07Nhưng cô lấy được ủ cứng thì đã sao.
00:50:09Ta đang bay đến một quốc gia không có hiệp ước dẫn độ.
00:50:12Cô không bao giờ chạm được vào ta.
00:50:14Tôi thở dốc.
00:50:15Vút ngược mái tóc ám khói.
00:50:16Đưa chiếc ủ cứng lên trước camera.
00:50:18Nở một nụ cười ngạo nghế.
00:50:20Victor.
00:50:20Ngươi giỏi công nghệ.
00:50:21Nhưng ngươi quên mất nguyên tắc cơ bản nhất của hacker rồi.
00:50:25Cái gì?
00:50:25Hắn nhíu mày.
00:50:27Đừng bao giờ kết nối vào wifi công cộng.
00:50:29Kể cả trên máy bay.
00:50:31Mặt Victor biến sắc.
00:50:32Mày nói cái gì?
00:50:34Ta vừa dùng mã nhận diện từ cuộc gọi này để truy cập vào hệ thống giải trí trên ghế ngồi của ngươi.
00:50:39Và đoán xem.
00:50:40Ta đã gửi một tín hiệu khẩn cấp giả mạo khủng bố từ ghế của ngươi đến tháp không lưu.
00:50:44Mày điên rồi.
00:50:45Victor đứng bật dậy.
00:50:46Làm đổ ly rượu.
00:50:48Nhìn ra cửa sổ đi Victor.
00:50:49Victor không phải hạ cánh ở thiên đường đâu.
00:50:51Máy bay của ngươi đang bị hai tiêm kích F-16 hộ tống quay đầu hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay quân sự đấy.
00:50:57Qua màn hình điện thoại.
00:50:58Tôi thấy Victor tái mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
00:51:01Hắn chửi thề một tiếng rồi màn hình tối đen.
00:51:04Tôi ngắt máy.
00:51:04Giữa lưng vào tường.
00:51:06Trượt dài xuống đất vì kiệt sức.
00:51:08Trận chiến trên không gian mạng đã kết thúc.
00:51:10Nhưng trận chiến pháp lý cuối cùng để tống tất cả bọn họ vào tù vĩnh viễn.
00:51:13Bây giờ mới thực sự bắt đầu.
00:51:15Cánh cửa ban công bật mở.
00:51:17Đội đặc nhiệm SWAT ấp vào.
00:51:19Dơ tay lên.
00:51:20Tôi mỉm cười.
00:51:21Dơ cao chiếc ổ cứng trong tay.
00:51:23Đừng bắn.
00:51:24Tôi là nhân chứng.
00:51:25Và đây là bản án tử hình của bọn chúng.
00:51:28Ba tháng sau.
00:51:29Tòa án nhân dân tối cao thành phố.
00:51:32Hôm nay trời mưa tầm tã.
00:51:33Nhưng không ngăn được dòng người đông nghịt vây kín cổng tòa án.
00:51:36Hàng trăm phóng viên từ các đài truyền hình lớn nhỏ đang chen chúc nhau để đưa tin về vụ án thế kỷ.
00:51:41Chủ tịch tập đoàn thẩm thị cùng con nuôi và một chùn tội phạm quốc tế bị đưa ra xét xử với hàng loạt tội danh, rửa tiền, tham ô, cố ý giết người và khủng bố mạng.
00:51:49Tôi ngồi ở hàng ghế đầu tiên dành cho nhân chứng và người bị hại.
00:51:52Hôm nay tôi không mặc vest đen quyền lực như mọi khi mà chọn một chiếc váy trắng đơn giản, thanh lịch.
00:51:57Màu trắng tượng trưng cho sự thanh tẩy, cho một sự khởi đầu mới sau khi gột rửa hết những nhớ nhớp của quá khứ.
00:52:03Bên cạnh tôi là mẹ, bà Tống Lan.
00:52:05Bà đã hoàn toàn bình phục, khi sắc hồng hào, nhưng ánh mắt nhìn về phía vành móng ngựa vẫn được buồn.
00:52:10Dù sao, đó cũng là người đàn ông bà từng đầu ấp tay gối suốt mấy chục năm.
00:52:15Mời các bị cáo đứng dậy, giọng chủ tọa phiên tỏa vang lên nghiêm nghị.
00:52:19Trong lồng kính chắn đạn, ba bóng người hiện ra.
00:52:21Thẩm Quốc Cường ngồi trên xe lăn, mái tóc bạc trắng chỉ sau vài tháng tạm giam.
00:52:26Vẻ ngạo nghĩa, hông hách ngày nào đã biến mất, thay vào đó là sự tiều tụy, run dẩy của một kẻ đã mất tất cả.
00:52:32Thẩm Giai Di đứng bên cạnh, cúi gặm mặt, đôi tay bị còng xiết chặt vào nhau.
00:52:36Cô ta gầy dọc đi, đôi mắt thâm quầng đầy sợ hãi.
00:52:40Và cuối cùng là Victor.
00:52:41Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, ngạo mạng của một kẻ tin rằng tiền có thể mua được công lý.
00:52:46Hắn mặc bộ đồ tù nhân nhưng phong thái vẫn như đang ngồi trong phòng họp hội đồng quản trị.
00:52:50Đại diện viện kiểm soát đứng dậy, đọc bản cáo trạng dài 50 trang.
00:52:54Từng tội ác được liệt kê chi tiết từ việc lập quỹ đen Blue Sky, đầu độc bà Tống Lan bằng lá trúc đào,
00:52:59cho đến việc phóng hỏa đốt trụ sở và tấn công mạng.
00:53:02Bị cáo Victor, anh có nhận tội không?
00:53:05Chủ tọa hỏi.
00:53:06Victor nhách mép cười, giọng lơ lơ tiếng Việt, thưa quý tỏa, tôi là công dân nước ngoài, tôi bị bắt giữ trái phép.
00:53:13Những bằng chứng mà bên công tố đưa ra chỉ là dữ liệu điện tử, hoàn toàn có thể bị ngụy tạo bởi một hacker nào đó.
00:53:19Hắn lướt nhìn về phía tôi đầy khiêu khích.
00:53:21Tôi yêu cầu được dẫn độ về nước.
00:53:23Luật sư bào chữa của Victor, một tay luật sư nổi tiếng với giá thuê hàng triệu đô, lập tức đứng dậy, phản đối.
00:53:29Thân chủ của tôi là nạn nhân của một âm mưu cạnh tranh thương mại bẩn thiểu.
00:53:32Chiếc ổ cứng hộp đen mà bên công tố gọi là bằng chứng, không hề có dấu vân tay của thân chủ tôi.
00:53:37Cả phòng xử án xôn xao, Victor quả nhiên cáo giả, hắn chưa bao giờ trực tiếp chạm vào bàn phím hay ổ cứng.
00:53:44Hắn điều khiển tất cả qua giọng nói và tay sai.
00:53:46Tôi từ từ đứng dậy.
00:53:48Thưa quý tòa, tôi xin phép được trình bày chứng cứ bổ sung.
00:53:51Được sự cho phép của chủ tòa, tôi bước lên bục nhân chứng.
00:53:55Tôi cắm chiếc USB chứa dữ liệu đã được giải mã từ hộp đen vào hệ thống máy chiếu.
00:53:59Bị cáo Victor nói đúng, hắn không để lại vân tay.
00:54:02Nhưng hắn quên rằng, mỗi dòng cốt, mỗi giao dịch tài chính đều có chữ ký số riêng.
00:54:07Màn hình lớn hiện lên sơ đồ dòng tiền trằng trịt như mạng nhện.
00:54:11Đây là bản đồ đường đi của 500 triệu USD tiền bẩn chảy qua các ngân hàng ngầm trong 5 năm qua.
00:54:15Và đây, tôi nhấn chuột.
00:54:17Một đoạn ghi âm được phát lên.
00:54:19Đốt sạch đi dai di, đốt cả tòa nhà, tao sẽ cho trực thăng đón mày.
00:54:24Giọng nói của Victor vang lên rõ mồn một, khiến cả khán phòng dùng mình.
00:54:28Sắc mặt Victor biến đổi.
00:54:30Hắn không ngờ tôi đã khôi phục được cả dữ liệu thoại từ chiếc điện thoại bị cháy xém của thẩm giai gì.
00:54:34Đây là giọng nói của bị cáo Victor, đã được Viện Khoa học Hình sự giám định trùng khốc 99,9%.
00:54:40Tôi rõ rạc tuyên bố, hắn không chỉ ra lệnh rửa tiền, hắn còn ra lệnh phóng hỏa giết người.
00:54:45Luật sư, ông còn muốn bảo chữa gì cho hành vi khủng bố này không?
00:54:49Luật sư của Victor cứng họng, mồ hôi vã ra như tắm.
00:54:52Victor đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên, con khốn, may gài bẫy tao.
00:54:57Trật tự, chủ tọa gõ búa.
00:55:00Tiếp theo là phần xét hỏi thẩm giai gì.
00:55:02Cô ta bước lên bục, run dẩy như chiếc lá trước gió.
00:55:06Bị cáo thẩm giai gì, cô có quan hệ gì với Victor?
00:55:09Thẩm giai gì ngước nhìn tôi, trong ánh mắt cô ta không còn sự thù hận, chỉ còn sự cầu khẩn.
00:55:14Cô ta biết, tôi là người duy nhất đã cứu cô ta khỏi đám cháy, và cũng là người duy nhất có thể xin giảm án cho cô ta.
00:55:21Đôi, tôi là tay sai của hắn.
00:55:23Thẩm giai gì bật khóc.
00:55:24Tôi bị hắn vả.
00:55:25Bố tôi, ép buộc.
00:55:27Bố cô, công tố viên hỏi lại.
00:55:30Thẩm giai gì quay sang chỉ tay vào thẩm quốc cường đang ngồi rúng gió trên xe lăn.
00:55:34Chính ông ấy, thẩm quốc cường, ông ấy đã dạy tôi cách làm giả sổ sách từ năm tôi 16 tuổi.
00:55:40Ông ấy bảo tôi dùng danh nghĩa từ thiện để chuyển tiền ra nước ngoài.
00:55:43Ông ấy nói nếu tôi không làm, ông ấy sẽ tống tôi về trại trẻ mù côi.
00:55:47Thẩm quốc cường ngừng phát đầu lên, giọng khan đặc, mày, đồ ăn cháo đá bát.
00:55:52Tao nuôi mày 18 năm, cho mày sống như bà Hoàng, giờ mày cắn tao à?
00:55:56Bà Hoàng.
00:55:57Thẩm giai gì cười trong nước mắt, nụ cười meo mó đau khổ.
00:56:01Ông nuôi tôi để làm công cụ rửa tiền.
00:56:03Ông chưa bao giờ coi tôi là con gái.
00:56:05Khi tòa nhà cháy, ông chỉ lo cho cái kết sắt, ông có gọi điện hỏi tôi sống chết thế nào không?
00:56:10Nếu không có chị tư vũ cứu tôi, tôi đã thành cho bụi rồi.
00:56:14Lời khai của thẩm giai gì như nhát dao cuối cùng cắt đứt mọi đường lui của thẩm quốc cường.
00:56:18Cả phòng xử án nhìn ông ta với ánh mắt ghê tởm.
00:56:21Một người cha sẵn sàng hy sinh cả con ruột lẫn con nuôi vì tiền.
00:56:24Đến lượt thẩm quốc cường tự bào chữa.
00:56:26Ông ta biết không thể chối tội kinh tế, nên chuyển sang bài ca tình cảm để xin giảm án.
00:56:31Thưa tòa, tôi già rồi, sức khỏe yếu, lại bị bệnh tim.
00:56:35Ông ta thiều thào, nước mắt cá sấu chảy dài.
00:56:38Tôi thừa nhận tôi tham lam, tôi sai phạm kinh tế.
00:56:40Nhưng tôi chưa bao giờ muốn hại vợ con tôi.
00:56:43Chuyện đầu độc Tống Lan là do tên thầy Pháp suối rục.
00:56:45Còn chuyện của Tư Vũ, dù sao nó cũng là con ruột tôi, hổ giữ không ăn thịt con.
00:56:50Ông ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt vàn lơn.
00:56:53Tư Vũ, con gái, bố sai rồi.
00:56:55Bố bị đồng tiền làm mở mắt.
00:56:57Nhưng bố là bố đẻ của con mà.
00:56:59Con nỡ lòng nào nhìn bố chết trong tù sao?
00:57:01Xin con, xin tòa cho tôi một cơ hội.
00:57:04Mẹ tôi ngồi dưới nắm chặt tay vịnh ghế, cả người run lên vì giận.
00:57:08Tôi nhìn người đàn ông đang diễn kịch kia, trong lòng không còn chút rung động nào.
00:57:11Chỉ thấy buồn nôn.
00:57:13Hổ giữ không ăn thịt con.
00:57:15Tôi lặp lại câu nói đó, giọng lạnh lẽo vang khắp phòng xử án.
00:57:18Tôi lấy từ trong túi sách ra một chiếc máy ghi âm cũ kỹ, vật chứng cuối cùng mà tôi tìm thấy trong két sát bí mật của ông ta tại hộp đen.
00:57:25Thẩm Quốc Cường, ông có nhớ ngày 12 tháng 8 của 18 năm trước không?
00:57:29Mặt Thẩm Quốc Cường trắng bệch, đồng tử co rút lại.
00:57:32Đó là ngày tôi bị bắt cóc.
00:57:33Tôi nhấn nút play, tiếng rè rè vang lên, rồi đến giọng nói non nớt, hoảng loạn của một bé gái 5 tuổi và giọng nói lạnh lùng của một người đàn ông.
00:57:42Alo, Thẩm Quốc Cường nghe đây.
00:57:45Bố ơi, cứu con, con sợ lắm.
00:57:47Hu hu.
00:57:48Mày gọi nhầm số rồi.
00:57:50Tao không có tiền.
00:57:51Đừng làm phiền tao đăng ký hợp đồng.
00:57:53Bố ơi, là con tư vũ mà.
00:57:56Tao nói rồi, tao không quan tâm.
00:57:58Bọn mày muốn làm gì nó thì làm, đừng gọi lại nữa.
00:58:01Tút, tút, tút.
00:58:03Cả phiên tòa chết lặng.
00:58:04Không gian như ngừng trôi.
00:58:06Tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ trong đoạn băng như mũi kim đâm vào tim từng người tham dự.
00:58:10Hóa ra, 18 năm trước, bọn bắt cóc đã gọi điện cho ông ta.
00:58:14Nhưng vì đang bận ký một hợp đồng béo bở với đối tác nước ngoài,
00:58:17và vì tiếc tiền chuộc, ông ta đã lạnh lùng cúp máy.
00:58:20Mặc kệ đứa con gái ruột rơi vào tay bọn buôn người.
00:58:22Ông ta đã xóa sổ sự tồn tại của tôi chỉ bằng một cú cúp máy.
00:58:26Ông, mẹ tôi đứng bật dậy, không kìm nén được nữa, hét lên trong đau đớn.
00:58:30Thẩm Quốc Cường, ông là cầm thú.
00:58:33Sao ông dám?
00:58:34Sao ông dám bỏ mặt con tôi?
00:58:36Bà lao lên định đánh ông ta nhưng được cảnh sát ca ngăn.
00:58:39Bà gục xuống khóc nức nở.
00:58:40Nỗi đau bị phản bội 18 năm trước giờ mới thực sự phơi bày trần trụi.
00:58:44Thẩm Quốc Cường há hóc mồm, không thốt nên lời.
00:58:47Ông ta tưởng bí mật đó đã bị trôn vùi vĩnh viễn.
00:58:49Ông ta không ngờ tôi, gà, lại có thể đào bới lại quá khứ tàn khốc đến vậy.
00:58:54Tôi nhìn ông ta, nước mắt lan dài trên má nhưng giọng nói vẫn kiên định.
00:58:58Thẩm Quốc Cường, ông không phải hồ dữ.
00:59:00Ông còn tệ hơn cả loài cầm thú.
00:59:02Ngày hôm nay tôi đứng đây, không phải với tư cách con gái ông,
00:59:05mà với tư cách là nạn nhân đã sống sót trở về từ địa ngục mà chính ông đã đẩy tôi xuống.
00:59:10Tôi không cần ông chết.
00:59:12Tôi muốn ông sống.
00:59:13Sống thật lâu trong tù ngục để gặm nhấm tội lỗi của mình.
00:59:16Tôi quay lưng đi xuống, không thèm nhìn ông ta thêm một lần nào nữa.
00:59:20Chủ tọa gõ búa, tuyên án.
00:59:22Nhân danh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tòa tuyên án.
00:59:261. Bị cáo Victor, tù trung thân vì tội rửa tiền, khủng bố và cố ý giết người,
00:59:31trục xuất sau khi chấp hành án.
00:59:322. Bị cáo thẩm Quốc Cường, tù trung thân vì tội tham ô, rửa tiền và mưu sát,
00:59:37tịch thu toàn bộ tài sản cá nhân sung công quỹ.
00:59:403. Bị cáo thẩm Giai Di, 15 năm tù giam vì tội đồng phạm rửa tiền và giảm mạo giấy tờ.
00:59:46Tiếng búa gõ xuống như tiếng Trung báo hiệu sự kết thúc của một đế chế mục nát.
00:59:50Thẩm Quốc Cường gào thét, dãy ruộng trên xe lăn khi bị cảnh sát áp giải đi.
00:59:54Thẩm Giai Di khóc ngất.
00:59:55Victor cúi đầu, chấp nhận thất bại hoàn toàn.
00:59:58Phiên tòa kết thúc trong tiếng vỗ tay.
Hãy là người đầu tiên nhận xét