Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:00:00Thúc trong tiếng vỗ tay vang rội của người dân, công lý đã được thực thi.
00:00:04Một tháng sau, tòa nhà thẩm thị đã được thay tên đổi họ.
00:00:07Biển hiệu cũ được gỡ xuống, thay vào đó là dòng chữ sáng loáng, tập đoàn Tống Gia.
00:00:12Mẹ tôi, bà Tống Lan, chính thức trở lại ghế chủ tịch.
00:00:15Với sự giúp đỡ của tôi và đội ngũ kiểm toán chuyên nghiệp,
00:00:18công ty đã được thanh lọc toàn bộ nhân sự biến chất,
00:00:20trả hết nợ nần và bắt đầu đi vào quỹ đạo phát triển sạch.
00:00:23Tôi đứng trên sân thượng tòa nhà, nơi từng suýt làm mồ trôn của tôi và thẩm Gia Di,
00:00:27đón gió lộng, tư vũ, mẹ bước đến bên cạnh, khoác cho tôi chiếc áo tròn mỏng.
00:00:32Con đang nghĩ gì thế?
00:00:34Con đang nghĩ về Gia Di, tôi khẽ nói.
00:00:37Hôm qua con vào chạy giam thăm nó.
00:00:39Nó thế nào?
00:00:40Nó có vẻ bình yên hơn.
00:00:42Nó bảo, 15 năm trong tù là cái giá phải trả,
00:00:45nhưng cũng là thời gian để nó học cách làm người.
00:00:47Nó không còn phải sống giả tạo, không còn phải lo sợ bị ai đó giật dây nữa.
00:00:51Nó gửi lời xin lỗi mẹ.
00:00:53Mẹ thở dài, nhìn xa xăm.
00:00:55Hai, trẻ người non dạ, đi sai đường thì phải chịu phạt thôi.
00:00:59Còn con?
00:00:59Con định thế nào?
00:01:01Interpol gửi thư mời con sang trụ sở chính làm việc.
00:01:03Con có đi không?
00:01:05Tôi mỉm cười, nhìn xuống thành phố tấp nập bên dưới.
00:01:08Ca là một phần con người tôi, là quá khứ hào hùng và đau thương.
00:01:11Nhưng thẩm tư vũ, con gái của mẹ Tống Lan, mới là hiện tại và tương lai.
00:01:16Con từ chối rồi mẹ ạ.
00:01:17Mẹ ngạc nhiên, tại sao?
00:01:19Đó là mơ ước của bao người mà.
00:01:21Vì con nhận ra, nhiệm vụ khó khăn nhất không phải là bắt tội phạm quốc tế.
00:01:25Tôi nắm lấy tay mẹ, xiết chặt.
00:01:27Nhiệm vụ khó nhất là bảo vệ gia đình mình và xây dựng lại những gì đã mất.
00:01:31Con sẽ ở lại đây, làm giám đốc tài chính cho mẹ.
00:01:33Mẹ con mình sẽ cùng nhau đưa Tống ra trở thành tập đoàn số 1, nhưng là số 1 về sự minh bạch và tử tế.
00:01:40Mẹ dưng dưng nước mắt, ông chầm lấy tôi.
00:01:42Cảm ơn con, con gái.
00:01:44Mẹ tự hào về con.
00:01:46Reng reng.
00:01:47Điện thoại tôi rung lên.
00:01:48Một tin nhắn từ số lạ, nhưng tôi biết đó là từ đội trưởng đội đặc nhiệm Interpol cũ của tôi.
00:01:53Chúc mừng cô đã nghỉ hưu thành công.
00:01:55Ba.
00:01:56Nhưng hãy giữ cái USB đó cẩn thận.
00:01:58Biết đâu một ngày nào đó thế giới lại cần đến cô.
00:02:01Tạm biệt, huyền thoại.
00:02:02Tôi mỉm cười, tắt điện thoại, ném chiếc sim rác cuối cùng vào thùng rác.
00:02:07Gió thổi tung mái tóc tôi.
00:02:08Bầu trời sau cơn mưa trong xanh vời vợi.
00:02:10Những đá mây đen đã tan biến, nhưng chỗ cho ánh nắng rực rỡ.
00:02:14Tôi là thẩm tư vũ.
00:02:15Tôi từng là thiên kim bị dùng bỏ, là đứa trẻ bị lãng quên dưới đáy xã hội.
00:02:19Nhưng hôm nay, tôi đã tự mình bước lên đỉnh vinh quang, không phải nhờ vào dòng máu hào môn, mà nhờ vào bản lĩnh và trái tim kiên cường.
00:02:27Bốp.
00:02:30Tạm biệt, tôi, Cung Lạc Vi, vừa đấm bay anh ta 3 mét, đáp thẳng vào một cái bánh kem 7 tầng.
00:02:36Họ nghĩ vạch trần tôi là thiên kim giả mạo thì tôi sẽ sụp đổ.
00:02:39Sai rồi.
00:02:40Tôi đã biết chuyện đó từ 6 năm trước.
00:02:42Tôi mượn danh cung ra để bí mật xây dựng đế chế tôm hùm cây của riêng mình.
00:02:46Chào mừng các bạn đến với kênh Tiêu Tiêu Review.
00:02:48Chúc các bạn nghe chuyện vui vẻ.
00:02:50Tên tôi là Cung Lạc Vi, và tôi là một kẻ lừa đảo.
00:02:53Được rồi, lừa đảo nghe hơi nặng nề.
00:02:56Hãy nói là tôi là sản phẩm lỗi của khâu cho trả trẻ sơ sinh tại bệnh viện.
00:03:00Suốt 22 năm qua, tôi đã sống trong nhung lụa với cái danh sưng Mỹ Miều, đại thiên kim duy nhất của tập đoàn Cung Thị.
00:03:06Cha tôi, Cung Trấn Hưng, là một người đàn ông mà nếp nhăn trên chán cũng phải tuân theo quy tắc đối xứng.
00:03:12Mẹ tôi, Lương Bích Hà, là một phu nhân xã giao điển hình, người có thể mỉm cười 8 tiếng liên tục mà cơ mặt không bị rút gần.
00:03:18Của đời tôi, nói trắng ra, là một bản kế hoạch hoàn hảo, 18 tuổi vào trường kinh doanh hàng đầu, 22 tuổi tốt nghiệp, 23 tuổi đính hôn với tổng tài của triệu thị, triệu vô cực, 25 tuổi kết hôn, sinh con, và trở thành một phiên bản Lương Bích Hà 2.0.
00:03:35Một kế hoạch hoàn hảo đến mức nhàm chán.
00:03:37Nhưng vấn đề là, Cung Lạc Vi này lại là một biến số không thể kiểm soát.
00:03:41Bề ngoài, tôi là nữ thần piano, là bậc thầy trà đạo, là người có thể phân biệt được 7 loại phô mai chỉ bằng cách người.
00:03:48Nhưng bí mật, tôi là bà trùng của chuỗi nhà hàng tôm hùm đất cây xé lưỡi lớn nhất Thượng Hải.
00:03:53Đúng vậy, tôm hùm đất, cái món mà cha mẹ tôi coi là thứ hạ đẳng chỉ dành cho các quán nhậu vỉa hè.
00:03:58Trong khi họ nghĩ tôi đang ở Thư viện nghiên cứu về kinh tế vĩ mô, thì thực tế là tôi đang ở nhà bếp trung tâm, đeo tạp dề gấu trúc, thử nghiệm công thức sốt cây cấp độ 12 mới.
00:04:08Trong khi chịu vô cực tặng tôi một sợi dây chuyền kim cương nước mắt thiên thần nhạt nhẽo, tôi đã dùng lợi nhuận thắng đó để mua đứt mặt bằng của đối thủ cạnh tranh.
00:04:15Tôi biết mình là con nuôi, tôi biết từ lâu rồi.
00:04:18Năm tôi 16 tuổi, trong một lần say xỉn, Cung Trấn Hưng đã nhìn tôi và lầm bầm, con không giống Bích Hà chút nào, mắt con giống như mắt của lão cung ta, thật kỳ lạ.
00:04:28Một câu nói vô tình, nhưng đủ để một đứa trẻ mẫn cảm đi xét nghiệm DNA.
00:04:33Kết quả, tôi và Cung Trấn Hưng đúng là có quan hệ huyết thống.
00:04:37Con gái của một người anh họ nào đó đã thất lạc từ lâu và vô tình bị bệnh viện trao nhầm.
00:04:44Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là tôi vẫn mang họ cung, nhưng không phải là trực hệ. Tôi không phải là người thừa kế chính thống.
00:04:50Và điều này cũng có nghĩa là, thiên kim thật sự của họ, con gái rụt của Cung Trấn Hưng và Lương Bích Hà vẫn còn đang lưu lạc ở đâu đó.
00:04:58Tôi đã không nói cho họ biết, tại sao tôi phải làm vậy, để họ vứt bỏ tôi và đi tìm con gái rụt à.
00:05:03Không, tôi không ngốc. Tôi dùng thân phận cung thiên kim này để vay vốn ngân hàng, để mở rộng đế chế tôm hùn đất của mình.
00:05:10Tôi tự nhủ, tôi chỉ mượn cái danh này vài năm. Khi tôi đủ lông đủ cánh, tôi sẽ trả lại cho họ, cả vốn lẫn lãi.
00:05:17Và lãi của tôi, chính là triệu vô cực.
00:05:20Triệu vô cực, vị hôn phu trên danh nghĩa của tôi. Anh ta là một tổng tài hoàn hảo như bước ra từ tiểu thuyết.
00:05:26Cao 1m88, đẹp trai, lạnh lùng và sở hữu một tập đoàn công nghệ sắp lên sàn chứng khoán.
00:05:32Và anh ta, thật sự, vô cùng nhàm chán.
00:05:35Gương mặt anh ta đẹp như tượng tạc, nhưng là loại tượng tạc bằng đậu hũ non, nhạt nhão và vô vị.
00:05:40Anh ta nói chuyện với tôi, ba câu không rời khỏi dự án, lợi nhuận và chiến lược.
00:05:45Tôi thả đi xem hai con ốc xên thi chạy còn thú vị hơn.
00:05:49Nhưng cha mẹ tôi thì cực kỳ hài lòng với con rể này.
00:05:52Liên minh cung, triệu sẽ giúp củng cố địa vị của cả hai nhà.
00:05:55Vì vậy, tôi phải diễn.
00:05:57Hôm nay là một ngày trọng đại.
00:05:59Đó là vòng chung kết của bàn tiệc Hoàng Kim,
00:06:01một cuộc thi nấu ăn từ thiện cao cấp mà Lương Bích Hà bắt tôi tham gia để thể hiện tài năng công dung ngôn hạnh.
00:06:06Tôi đã phải đóng cửa chuỗi nhà hàng của mình ba ngày chỉ để học cách làm món súp vi cá phượng hoàng chết tiệt gì đó.
00:06:12Triệu vô cực, dĩ nhiên, là giám khảo danh dự.
00:06:15Anh ta ngồi ở bàn trung tâm, gương mặt vẫn lạnh như tiền, dù đang nếm món súp bảo ngư của đối thủ.
00:06:20Tôi đang trong công đoạn cuối cùng, dùng nhíp gắp từng sợi nấm chắp phồ trắng đắt đỏ đặt lên trên món súp của mình,
00:06:26thì cánh cửa lớn của sảnh tiệc bật tung.
00:06:28Tiếng rầm lớn đến mức tôi suýt làm rơi cả miếng nấm trị giá mấy ngàn tệ.
00:06:32Một người đàn ông mặc trường bào, tay cầm la bàn, vẻ mặt hoảng hốt xông vào.
00:06:37Đó là thầy Phùng, đại sư phong thủy mà cung ra tin dùng hơn cả bác sĩ.
00:06:41Không xong rồi.
00:06:42Không xong rồi.
00:06:43Thầy Phùng la lớn, chạy thẳng về phía bàn của cung chấn hương.
00:06:46Cung lão ra.
00:06:47Tôi đã tìm ra rồi.
00:06:49Lý do tại sao long mạch của cung ra mấy năm nay bị tắc ngẽn?
00:06:52Cung chấn hương nhíu mày.
00:06:53Thầy Phùng, có gì từ từ nói?
00:06:56Đang có truyền thông.
00:06:57Không thể từ từ được.
00:06:58Thầy Phùng chỉ tay thẳng vào tôi.
00:07:00Người đang cầm cái nhíp và mặc tạp dề lụa.
00:07:02Vấn đề nằm ở cô ấy.
00:07:04Phượng Hoàng thật sự đang lưu lạc bên ngoài.
00:07:06Trong khi một con, một con, chim trĩ lại đang chiếm giữ tổ phượng.
00:07:10Vận khí của cung ra bị đảo lộn hết rồi.
00:07:12Anh nói ai là chim trĩ?
00:07:14Cả nhà anh mới là chim trĩ.
00:07:16Lương Bích Hà tái mặt.
00:07:17Thầy Phùng, thầy nói vậy là có ý gì?
00:07:20Ý của tôi là, thầy Phùng hít một hơi thật sâu.
00:07:23Đứa trẻ năm đó đã bị bế nhầm.
00:07:25Thiên kim thật sự của cung ra, tôi đã tìm thấy rồi.
00:07:28Cô ấy đang ở ngay ngoài cửa.
00:07:30Cả sảnh tiệc, bao gồm cả các máy quay đang livestream, đều nín thở.
00:07:34Cánh cửa, vốn chỉ khép hờ, từ từ mở ra.
00:07:38Một cô gái bước vào.
00:07:39Vẻ mặt cô ta như con naiter đi lạc.
00:07:41Mặc một chiếc váy hoa đã bạc màu.
00:07:43Mái tóc tết bím có hơi dối.
00:07:45Cô ta gầy gò, xanh sao.
00:07:47Và đặc biệt, đôi mắt cô ta giống hệt lương Bích Hà như đúc.
00:07:51Cô ta rụt rè nhìn đám đông.
00:07:52Rồi ánh mắt dừng lại ở cung chấn hưng và lương Bích Hà.
00:07:55Cha, mẹ.
00:07:57Giọng nói nhỏ như mũi kêu.
00:07:58Nhưng trong sự im lặng tuyệt đối này, nó vang như sấm.
00:08:01Lương Bích Hà đánh rơi cả chiếc quạt lông vũ.
00:08:04Bà run dẩy đứng dậy, bước từng bước về phía cô gái.
00:08:07Con, con gọi ta là gì?
00:08:09Cô gái kia bắt đầu khóc.
00:08:11Những giọt nước mắt trong veo lan dài.
00:08:13Con là Thi Vũ.
00:08:14Kiều Thi Vũ.
00:08:15Bà ngoại ở quê nói.
00:08:16Con là bị bệnh viện bế nhầm.
00:08:18Đây là, đây là tín vật của mẹ.
00:08:20Cô ta chia ra một sợi dây chuyền ngọc bích.
00:08:23Đó là sợi dây chuyền mà lương Bích Hà luôn nói là đã bị mất.
00:08:26Trời ơi!
00:08:27Lương Bích Hà gào lên một tiếng thê lương.
00:08:29Lao đến ôm chầm lấy Kiều Thi Vũ.
00:08:31Con gái của mẹ.
00:08:32Con gái đáng thương của mẹ.
00:08:34Cuối cùng con cũng trở về.
00:08:36Cung chấn hưng cũng lao tới.
00:08:37Đôi vai run dẩy.
00:08:38Ôm lấy cả hai mẹ con.
00:08:40Về là tốt rồi.
00:08:41Về là tốt rồi.
00:08:42Những năm qua con chịu khổ rồi.
00:08:44Một màn đoàn tụ đẫm nước mắt diễn ra.
00:08:46Các phóng viên điên cuồng chụp ảnh.
00:08:48Khán giả bắt đầu xì xào.
00:08:50Và tôi.
00:08:51Tôi vẫn đứng trên sân khấu.
00:08:52Tay cầm cái nhít.
00:08:53Bên cạnh nồi súp vi cá đang sôi ủng ủc.
00:08:56Tôi nhìn nồi súp của mình.
00:08:58Nấm chắp phổ cũng thả rồi.
00:08:59Lửa cũng vừa.
00:09:00Món này coi như xong.
00:09:02Tôi tắt bếp.
00:09:03Cung lạc vi.
00:09:04Một giọng nói lạnh lùng kéo tôi về thực tại.
00:09:07Là triệu vô cực.
00:09:08Anh ta đã rời khỏi bàn giám khảo.
00:09:10Đứng chắn trước mặt tôi.
00:09:12Gương mặt đậu hũ non của anh ta giờ đây không chỉ lạnh.
00:09:14Mà còn hiện rõ vẻ chán ghét.
00:09:16Tôi nhớ mày.
00:09:17Chuyện gì?
00:09:18Triệu tổng.
00:09:19Anh muốn nếm thử súp à?
00:09:21Hơi nóng đấy.
00:09:22Cô còn tâm trạng đùa cợt.
00:09:23Anh ta gầm gừ.
00:09:25Giọng nói hạ thấp đến mức chỉ tôi nghe thấy.
00:09:27Cô không thấy sao.
00:09:28Cô là đồ giả mạo.
00:09:30Cô đã chiếm lấy vị trí của thi vũ suốt 22 năm.
00:09:33Ồ.
00:09:33Tôi gật gù.
00:09:34Thông tin này tôi vừa mới cập nhật.
00:09:36Cảm ơn đã nhắc nhở.
00:09:40Cần mang súp ra cho ban giám khảo.
00:09:42Cô điên à.
00:09:43Anh ta trợn mắt.
00:09:44Dường như không thể tin được sự bình tĩnh của tôi.
00:09:46Thi vũ vừa mới trở về.
00:09:48Em ấy yếu ớt như vậy.
00:09:50Em ấy vừa phải chịu cú sốc lớn như vậy.
00:09:52Còn cô.
00:09:53Cô chỉ quan tâm đến món súp rác rưỡi của mình.
00:09:56Thứ nhất.
00:09:56Nó không rác rưỡi.
00:09:58Nó rất đắt.
00:09:58Tôi đáp.
00:09:59Thứ hai.
00:10:00Cô ta yếu ớt thì liên quan gì đến tôi?
00:10:02Là tôi làm cô ta yếu ớt à?
00:10:04Hay là tôi bắt cóc cô ta?
00:10:06Anh nói chuyện logic một chút đi.
00:10:08Logic.
00:10:08Trợ vô cực cười gần.
00:10:10Kẻ lừa đảo như cô mà cũng đòi nói logic.
00:10:13Cung lạc vi.
00:10:13Tôi thật sự không ngờ cô lại là loại người mặt dày như vậy.
00:10:17Mặt tôi dày hay không?
00:10:18Không cần anh quản.
00:10:19Nhưng anh.
00:10:20Tôi nhìn anh ta từ trên xuống dưới.
00:10:22Anh lật mặt cũng nhanh thật đấy.
00:10:24Năm phút trước còn gọi tôi là vi vi.
00:10:26Rồi đã gọi là kẻ lừa đảo.
00:10:27Trợ tổng.
00:10:28Anh có đầu tư vào ngành công nghiệp biến diện ở Tứ Xuyên không?
00:10:31Cô.
00:10:32Anh ta tức giận.
00:10:33Đúng lúc này.
00:10:34Kiều thi vũ.
00:10:35Sau màn khóc lóc.
00:10:38Rồi, á, ngứt xỉu trong vòng tay lưng bích hả.
00:10:42Thi vũ.
00:10:42Con ơi.
00:10:43Lưng bích hả hét lên.
00:10:45Mau gọi cấp cứu.
00:10:46Cung chấn hưng hoảng loạn.
00:10:48Trợ vô cực không nói hai lời.
00:10:50Lập tức lao về phía đó.
00:10:51Anh ta bế thốc kiểu thi vũ lên.
00:10:53Gương mặt đầy vẻ đau đớn và xót xa mà tôi chưa bao giờ thấy.
00:10:57Thi vũ.
00:10:57Đừng làm anh sợ.
00:10:59Thi vũ.
00:11:00Anh ta bế cô ta.
00:11:01Xảy bước đi thẳng ra cửa để đến bệnh viện.
00:11:03Khi đi ngang qua tôi.
00:11:05Anh ta dừng lại.
00:11:06Anh ta nhìn tôi.
00:11:07Ánh mắt như dao gầm.
00:11:09Cung lọc vi.
00:11:10Cô là một con rắn độc.
00:11:11Nếu thi vũ có mệnh hệ gì.
00:11:13Anh ta nghiến răng.
00:11:14Tôi tuyệt đối không tha cho cô.
00:11:16Nói rồi.
00:11:17Anh ta dơ tay.
00:11:18Không phải tát.
00:11:19Mà là dùng mu bàn tay.
00:11:20Đẩy mạnh vào vai tôi.
00:11:22Muốn hất tôi ra khỏi đường đi của anh ta.
00:11:24Cút đi.
00:11:25Đồ vận rủi.
00:11:26Cú đẩy rất mạnh.
00:11:28Tôi đang đi dày cao gót.
00:11:29Lào đảo lùi lại mấy bước.
00:11:31Nồi xúc vi cá phượng hoàng tâm huyết của tôi.
00:11:33Bị tay anh ta gạt trúng.
00:11:35Đổ soảng một tiếng.
00:11:36Nước xúc nóng văng tung tué lên tay tôi.
00:11:38Bỏng rát.
00:11:39Tôi nhìn làn da đỏ ứng trên mu bàn tay mình.
00:11:42Tôi ngừng đầu lên.
00:11:43Nhìn chịu vô cực.
00:11:44Anh ta thậm chí không thèm nhìn tôi.
00:11:46Chỉ lo lắng cho cô gái đang giả vờ ngất trong lòng mình.
00:11:49Tôi chắc chắn cô ta giả vờ.
00:11:50Vì tôi thấy ngón tay cô ta vừa cử động.
00:11:53Tất cả mọi người đều nhìn tôi.
00:11:55Cha mẹ dùng bỏ.
00:11:56Vị hôn phu xỉ nhục.
00:11:57Khán giả hả hề.
00:11:59Cung lọc vi.
00:12:00Mày nhịn đủ chưa?
00:12:01Tôi mỉm cười.
00:12:03Chịu vô cực.
00:12:04Tôi gọi.
00:12:05Anh ta quay đầu lại.
00:12:06Vẻ mặt mất kiên nhẫn.
00:12:08Lại chuyện gì?
00:12:09Anh làm đổ xúc của tôi.
00:12:10Tôi nói.
00:12:11Chỉ là một nồi xúc.
00:12:13Anh ta gầm lên.
00:12:14So với tính mạng của thi vũ.
00:12:16Nó là cái thá gì?
00:12:17Nó là tâm huyết của tôi.
00:12:19Tôi nói.
00:12:19Và anh.
00:12:20Làm bẩn tay tôi rồi.
00:12:22Cô nói nhảm gì?
00:12:23Anh ta chưa kịp nói hết câu.
00:12:25Tôi bước tới.
00:12:2622 năm học piano, trà đạo, cắm hoa, 22 năm giả làm thục nữ.
00:12:32Tất cả dồn hết vào một nắm tay.
00:12:35Tôi không phải đai đen.
00:12:36Tôi chỉ là bà chủ của một chuỗi nhà hàng tôm hùm đất, người đã từng phải xử lý mấy gã xe xỉnh quế dối nhân viên.
00:12:42Tôi dồn hết sức bình sinh, dùng kỹ thuật mà tôi học được từ bếp trường của mình.
00:12:47Một cú đấm móc phải.
00:12:48Bốp.
00:12:49Một âm thanh giòn tan.
00:12:50Vàng rội.
00:12:51Thẳng vào quay hàm bằng đậu hũ non, à không, bằng ti tan của trụ vô cực.
00:12:56Mắt anh ta trợn tròn.
00:12:57Kiều thi vũ đang ngất trong tay anh ta, cũng vì cú sốc mà mở mắt ra.
00:13:02Và rồi, vị tổng tài cao 1m88, nặng 70 mấy ký, bay lên.
00:13:07Anh ta bay một đường parabol đẹp mắt, bay qua cả MC đang đứng ngây người.
00:13:11Anh ta bay xa, chính xác là 3m.
00:13:14Dầm.
00:13:14Anh ta hạ cánh.
00:13:15Không phải trên sàn, mà là đáp thẳng vào chiếc bánh kem 7 tầng, biểu tượng của chương trình bàn tiệc hoàng kim.
00:13:21Kem, dâu tây, và sô-cô-la, nổ tung.
00:13:25Triệu vô cực nằm giữa đống đổ nát, trên đầu cắm một cây nến hình số 1, toàn thân phủ đầy kem tươi.
00:13:31Cả sảnh tiệc, im phang phắc.
00:13:33Tôi đứng đó, thổi nhẹ vào nắm đấm đang đỏ ửng của mình.
00:13:36Là, tôi lầm bầm.
00:13:38Đậu hũ này, cứng hơn mình tưởng.
00:13:40Tôi quay sang nhìn cha mẹ cũ của mình, cung chấn hưng và lương bích hà, đang hà hốc mồm.
00:13:45Tôi nhìn kiểu thi vũ, người đã tự mình bò dậy khỏi sàn, vẻ mặt kinh hoàng.
00:13:50Tôi tháo chiếc tạp dề lụa đắt tiền, vứt xuống đất.
00:13:53Cung lão ra, cung phu nhân, tôi mỉm cười rãng rỡ.
00:13:56Cuộc thi này, tôi bỏ.
00:13:58Cái danh thiên kim này, tôi trả lại cho cô ta.
00:14:00Vị hôn phu này, à, anh ta hỏng rồi, các người tự mà sửa.
00:14:05Tôi nhắc gót, bước qua nồi súp vi cá đổ nát, hiên ngang đi về phía cửa.
00:14:09À, đúng rồi, tôi dừng lại ở cửa, quay đầu lại, để chế tôm hùm đất bà trùm ở Thượng Hải.
00:14:15Là của tôi.
00:14:16Nếu các người dám động vào, thì cái bánh kem kia, chính là kết cục của các người.
00:14:21Nói rồi, tôi đóng sầm cửa lại, bỏ lại sau lưng cả một thế giới hỗn loạn và một gã tổng tài đang bốc khói trong đống bánh kem.
00:14:28Phần hai, tôi cá là tiếng đóng sầm cửa của tôi có thể làm dung chuyển cả chỉ số chứng khoán.
00:14:32Tôi hiên ngang bước ra khỏi sành tiệc, bỏ lại sau lưng một hiện trường hỗn loạn, một gã tổng tài đang làm nhân bánh kem, một gia đình thật đang diễn cảnh bi kịch, và hàng trăm cái miệng hà hốc.
00:14:42Nhưng đương nhiên, tôi không thể hiên ngang được lâu.
00:14:46Vừa ra đến hành lang, một bầy kền kền đã ập tới.
00:14:49Ý tôi là các phóng viên, họ mọc lên từ đâu nhanh hơn cả nấm sau mưa.
00:14:53Cung tiểu thư, cung tiểu thư, cú đấm vừa rồi là thật hay giàn dựng cho chương trình.
00:14:58Cung lọc vi, cô có biết cô kiểu thi vũ mới là thiên kim thật sự không?
00:15:02Cô nói gì về việc chiếm giữ thân phận của người khác suốt 22 năm?
00:15:06Bà trùng tôm hùn đất là sao? Xin hỏi đế chế đó có liên quan gì đến cung thị không?
00:15:11Tôi dừng lại, vuốt lọn tóc hơi dối vì cú đấm khi nãy.
00:15:14Tôi nhìn thẳng vào cái máy quay gần nhất, nở một nụ cười chuyên nghiệp của bà chủ nhà hàng.
00:15:19Thứ nhất, cú đấm đó hoàn toàn là thật.
00:15:21Tay tôi bây giờ vẫn còn hơi đau.
00:15:23Đậu hũ của triệu tổng cứng hơn tôi tưởng, tôi xoa xoa nắm đấm.
00:15:27Thứ hai, vị cung thiên kim nào?
00:15:29Tôi là cung lọc vi, bà chủ của chuỗi nhà hàng bà trùng tôm hùn đất cay xé lưỡi.
00:15:33Thứ ba, bà trùng không liên quan gì đến cung thị.
00:15:36Chúng tôi tự hào là một doanh nghiệp khởi nghiệp, chuyên cung cấp tôm hùn tươi ngon, giá cả phải chăng?
00:15:41Một phóng viên nhanh miệng hỏi, vậy cảm xúc của cô khi biết mình là con nuôi?
00:15:45Tôi nhún vai.
00:15:47Cảm xúc của tôi hiện tại là, hơi đói.
00:15:49Tôi đã phải vật lộn với nồi súp vi cá đó cả ngày mà chưa được ăn.
00:15:52Tiện đây, bà trùng đang có khuyến mãi tháng này, mua hai phần tôm hùn đất sốt tỏi, tặng một phần chân gà ngâm xả ớt.
00:15:59Mọi người nhớ ghé ủng hộ nhé.
00:16:01Tôi không đợi họ hỏi thêm, dễ đám đông, đi thẳng về phía thang máy thoát hiểm.
00:16:05Phóng viên vẫn cố đuổi theo.
00:16:07Cung Lạc Vi, cô không thấy xấu hổ sao?
00:16:10Xấu hổ.
00:16:11Tôi xấu hổ vì tôi đã xây dựng một đế chế ẩm thực từ hai bàn tay trắng,
00:16:14hay tôi xấu hổ vì tôi không khóc lóc thảm thiết khi bị vạch mặt.
00:16:17Mấy người này có logic thật kỳ lạ.
00:16:20Tôi nhấn nút thang máy, cánh cửa thép lạnh lùng mở ra,
00:16:23và tôi chui tọt vào trong, bỏ lại một đám kình kền đang náo loạn.
00:16:27Tôi không về biệt thự cung ra.
00:16:28Tôi bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến tổng hành dinh của mình.
00:16:32Tổng hành dinh của tôi không phải tòa nhà chọc trời,
00:16:34mà là một căn hộ áp mái nằm ngay trên nhà hàng bà chùm chi nhánh trung tâm.
00:16:38Nơi này nồng nặc mùi tỏi, ớt và bơ, một mùi hương mà tôi gọi là mùi của tiền.
00:16:43Vừa mở cửa, A Tinh, trợ lý kiêm bếp phó kiêm hacker bán thời gian của tôi, đã lao ra.
00:16:48Cậu ta mặc một chiếc tạp dề hình con tôm hùm, tay cầm cái mùi lớn.
00:16:52Bà chù, em vừa xem livestream, chị ngâu quá, A Tinh dơ ngón tay cái,
00:16:58cú móc phải đó, em chấm 10 điểm, gã mặt đậu hũ đó bay đẹp thật.
00:17:01Nhưng mà, nhưng mà sao, tôi quăng cái túi xách đắt tiền xuống sofa, đi thẳng tới tủ lạnh.
00:17:08Nhưng mà chị vừa làm bốc hơi 5% giá trị cổ phiếu của triệu thị chỉ trong 15 phút,
00:17:12em cá là anh ta đang tự hỏi nên dùng loại kem nào để rửa mặt.
00:17:15Tôi bật một lon bia lạnh, tu một hơi, anh ta xứng đáng, anh ta làm đổ nồi xúc của tôi, còn làm bỏng tay tôi nữa.
00:17:23Tôi dơ mu bàn tay đỏ ứng vì bị nước xúc bắn vào lên.
00:17:27Trời, A Tinh vội vàng chạy đi lấy hộp thuốc bỏng, tay này là để chơi piano hay là để đếm tiền, sao chị lại dùng nó để đi đấm người.
00:17:35Piano tôi bỏ lâu rồi, tôi nhăn mặt khi cậu ta bôi thuốc, còn đếm tiền, tôi có thể dùng tay trái.
00:17:41Đúng lúc này, điện thoại của tôi reo lên, màn hình hiển thị 2 chữ, Cung Trấn Hưng.
00:17:46Tôi ra hiệu cho A Tinh im lặng.
00:17:48Alo, tôi bắt máy, giọng điệu bình thản.
00:17:52Cung Lạc Vi, một tiếng gầm xuyên qua điện thoại, đủ sức làm chết một đàn mũi.
00:17:56Mày, mày dám về nhà ngay cho tao, mày có biết mày vừa làm cái trò gì không?
00:18:01Tôi bình tĩnh đưa điện thoại ra xa tay một chút.
00:18:04Cung Lạc ra, tôi đáp, giọng ngọt ngào, hình như ông gọi nhầm số.
00:18:08Tôi đang bận kiểm kê tôm hùm.
00:18:10Ông có muốn đặt bàn tối mai không?
00:18:12Xin lỗi, chi nhánh trung tâm hết bàn rồi, hay tôi xếp cho ông ở chi nhánh ngoại thành nhé?
00:18:17Mày còn dám đùa?
00:18:19Cung Trấn Hưng giít lên.
00:18:20Mày không phải con tao, mày là đồ giả mạo.
00:18:23Tao sẽ đóng băng tất cả thẻ của mày.
00:18:25Tao sẽ khiến mày không còn một su dính túi.
00:18:27Để tao xem cái đế chế tôm hùm rách nát của mày sống sót được bao lâu.
00:18:31À, chiêu bài quen thuộc của các ông bố tổng tài.
00:18:34Đóng băng tài sản.
00:18:36Tôi bật cười.
00:18:37Cung Lạc ra, ông có cần tôi nhắc không?
00:18:40Tôi nói, giọng vẫn vui vẻ.
00:18:41Cái thẻ tín dụng phụ ông cấp cho tôi, tôi đã dùng nó để thanh toán tiền mua xe giao hàng cho bà chùm 6 tháng trước.
00:18:47Và nó đã bị khóa vì vượt hạn mức.
00:18:49Ông còn không biết.
00:18:51Đầu dây bên kia im lặng.
00:18:52Tôi tiếp tục, ông nghĩ tôi không biết mình là con nuôi à.
00:18:55Cung Trấn Hưng, tôi biết chuyện này từ năm tôi 16 tuổi.
00:18:59Ngay sau khi ông say rượu và nói tôi không giống mẹ Lương Bích Hà, tôi đã tự mình đi xét nghiệm DNA.
00:19:04Tôi biết tôi chỉ là cháu họ xa của ông, bị bế nhầm.
00:19:08Im lặng tuyệt đối, tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nhọc của ông ta.
00:19:12Tôi đã mượn cái danh cung thiên kim của ông 6 năm.
00:19:15Tôi nói, trong 6 năm đó, tôi dùng nó để xây dựng đế chế của riêng mình.
00:19:19Tôi không tiêu một đồng nào của ông cho việc riêng.
00:19:22Tất cả quần áo, túi sách đều là để diễn kịch cho ông và Lương Phu Nhân xem.
00:19:26Giờ thì, thiên kim thật của ông đã về.
00:19:28Tôi trả lại cái danh này cho ông.
00:19:30Chúng ta, hết nợ.
00:19:32Mày, mày, cung Trấn Hưng lắp bắp.
00:19:35Mày đã biết từ lâu.
00:19:36Mày dám lừa cả nhà tao.
00:19:38Ai lừa ai?
00:19:39Tôi cười lạnh.
00:19:40Ông bà lừa tôi trước.
00:19:41Ông bà coi tôi là công cụ để liên hôn.
00:19:43Tôi coi ông bà là nhà đầu tư thiên thần bất đắc dĩ.
00:19:46Chúng ta sòng phẳng.
00:19:47À, nhân tiện 10% cổ phần cung thị mà ông ngoại lương ra cho tôi lúc tôi 18 tuổi.
00:19:52Tôi vẫn giữ đấy.
00:19:53Coi như là, phí tổn thất tinh thần.
00:19:56Chào ông.
00:19:57Tôi cúp máy.
00:19:58Không đợi ông ta gầm lên thêm một tiếng nào nữa.
00:20:00A Tinh nhìn tôi.
00:20:01Mắt mở to.
00:20:02Bà chủ.
00:20:03Chị.
00:20:04Chị là thiên tài lừa đảo.
00:20:05Gọi là nhà chiến lược.
00:20:07Tôi sửa lại.
00:20:08Đi.
00:20:08Chuẩn bị nguyên liệu.
00:20:09Tối nay chắc chắn sẽ có một đám nhà báo kéo đến đây.
00:20:12Chúng ta phải đảm bảo tôm hùm của chúng ta lên hình thật đẹp.
00:20:15Nhưng, mọi chuyện không đơn giản như vậy.
00:20:18Ngay khi tôi vừa thay bộ váy dạ hội lố bịch ra, mặc vào bộ đồng phục bà trùm thoải mái,
00:20:23thì A Tinh lại lao vào, mặt còn hoảng hốt hơn lúc nãy.
00:20:26Bà chủ.
00:20:27Không hay rồi.
00:20:28Gã mặt đậu hú.
00:20:29Chịu vô cực.
00:20:30Anh ta ra tay rồi.
00:20:32Sao?
00:20:32Anh ta kiện tôi tội hành hung à?
00:20:34Tôi nhớ mày.
00:20:35Tốt thôi.
00:20:36Tôi cũng đang định kiện anh ta tội phá hoại tài sản và làm tôi bị bỏng.
00:20:40Không phải.
00:20:41A Tinh dơ cái máy tính bảng lên.
00:20:43Anh ta vừa ra thông cáo báo chí.
00:20:45Anh ta nói.
00:20:46Anh ta vô tình trượt chân ngã vào bánh kem do quá sốc trước tin tức thân phận của chị.
00:20:50Và anh ta tuyên bố.
00:20:51Anh ta sẽ dùng mọi nguồn lực của triệu thị để trừng phạt kẻ lừa đảo đã làm tổn thương thi vũ đáng thương.
00:20:56Trượt chân.
00:20:57Tôi cười phá lên.
00:20:59Trượt chân mà bay xa 3 mét.
00:21:00Anh ta nghĩ anh ta đang đóng phim hành động Hồng Kông à.
00:21:03Còn tâm thần bất ổn.
00:21:04Anh ta dám nói tôi.
00:21:06Vấn đề không phải ở đó.
00:21:07A Tinh cắt ngang.
00:21:09Vấn đề là đây.
00:21:10Anh ta vừa gọi điện cho tất cả các nhà cung cấp tôm hùm lớn nhất ở Hồ Nam và Giang Tô.
00:21:14Anh ta dùng danh nghĩa của triệu thị ép bọn họ ngừng cung cấp hàng cho bà chùm.
00:21:18Nụ cười của tôi tắt ngấm.
00:21:20Cái gã mặt đậu hũ chết tiệt này.
00:21:22Anh ta không chỉ nhạt nhẽo mà còn thù dai.
00:21:24Anh ta biết bà chùm sống dựa vào nguồn cung tôm hùm nước ngọt ổn định.
00:21:29Anh ta muốn cắt đứt đường sống của tôi.
00:21:31Chết tiệt.
00:21:32Tôi lầm bầm.
00:21:33Các chi nhánh đã gọi điện liên tục.
00:21:35A Tinh lo lắng.
00:21:36Nếu không có hàng trong 3 ngày tới, chúng ta sẽ phải đóng cửa.
00:21:40Triệu vô cực.
00:21:41Anh ta muốn chơi chiến tranh thương mại.
00:21:42Anh ta nghĩ tôi.
00:21:44Cung Lạc Vi.
00:21:44Chỉ là một cô trưa não tàn.
00:21:46Rời khỏi cung ra là chết đói.
00:21:48A Tinh.
00:21:49Tôi nói.
00:21:49Mắt lóe lên.
00:21:50Đặt vé máy bay.
00:21:52Đi đâu?
00:21:53Đi Hồ Nam cầu xin bọn họ à?
00:21:55Cầu xin.
00:21:56Tôi cười khẩy.
00:21:57Ai nói tôi dùng tôm hùm nước ngọt.
00:21:59Anh ta cắt nguồn Hồ Nam.
00:22:00Tốt thôi.
00:22:01Chúng ta đi Hải Nam.
00:22:03Hải Nam.
00:22:04A Tinh ngương ác.
00:22:05Ở đó làm gì có tôm hùm đất?
00:22:07Ai nói tôi bán tôm hùm đất?
00:22:08Tôi đập bàn.
00:22:10Gã mặt đậu hũ đó đã cho tôi một ý tưởng tuyệt vời.
00:22:13Anh ta muốn cắt nguồn hàng của tôi.
00:22:15Tốt bà chùm sẽ nâng cấp.
00:22:16Chúng ta sẽ ra mắt sản phẩm mới.
00:22:18Tôm hùm biển sốt bơ tỏi cấp lờ độ 14.
00:22:21Chịu vô cực muốn chơi.
00:22:22Tôi sẽ chơi với anh ta tới cùng.
00:22:24Tôi sẽ khiến cái tập đoàn công nghệ của anh ta
00:22:26phải treo logo quảng cáo cho tôm hùm của tôi.
00:22:29Tôi đang hừng ngược khí thế.
00:22:31Vạch ra kế hoạch lật đổ gã mặt đậu hũ.
00:22:33Thì chuông cửa căn hộ của tôi vang lên.
00:22:35Không phải tiếng chuông cửa bình thường.
00:22:37Mà là tiếng gõ cửa.
00:22:38Nhẹ nhàng.
00:22:39Rụt rè.
00:22:40Cốc.
00:22:40Cốc.
00:22:41Cốc.
00:22:42A Tinh nhìn tôi.
00:22:43Giờ này ai còn đến nữa.
00:22:44Phóng viên không gõ cửa lịch sự vậy.
00:22:47Tôi nhíu mày.
00:22:48Đi ra cửa.
00:22:49Nhìn qua mắt mèo.
00:22:50Bên ngoài.
00:22:51Là một bóng dáng gầy gò.
00:22:53Không phải phóng viên.
00:22:54Không phải cung chấn hương.
00:22:55Là Kiều Thi Vũ.
00:22:57Thiên Kim thật sự.
00:22:58Đang đứng trước cửa nhà tôi.
00:23:00Một mình.
00:23:01Tôi giật mình.
00:23:02Cô ta đến đây làm gì?
00:23:03Để tiếp tục màn kịch yếu ớt.
00:23:05Đáng thương à?
00:23:06Hay là đến để.
00:23:07Tuyên chiến.
00:23:08Tôi hít một hơi thật sâu.
00:23:10Mở khóa cửa.
00:23:11Kiều Thi Vũ đứng đó.
00:23:12Vẫn là bộ váy hoa bạc màu.
00:23:14Đôi mắt to tròn ngấn nước.
00:23:15Nhưng không hiểu sao.
00:23:16Tôi cảm thấy có gì đó không đúng.
00:23:19Chị.
00:23:19Cung Lạc Vi.
00:23:20Cô ta lý nhí.
00:23:21Em.
00:23:22Em có thể vào nói chuyện với chị một lát được không?
00:23:25Tôi khoanh tay.
00:23:26Dựa vào cửa.
00:23:27Nói ở đây.
00:23:28Tôi không có thói quen mời Thiên Kim thật vào ổ tôm hùm của mình.
00:23:31Sợ cô bị dị ứng.
00:23:32Lại ngất ra đây thì phiền.
00:23:34Kiều Thi Vũ cúi đầu.
00:23:35Hai bàn tay vặn vẹo vào nhau.
00:23:37Cô ta trông thật đáng thương.
00:23:39Nhưng rồi.
00:23:40Cô ta ngẩn đầu lên.
00:23:42Nước mắt vẫn còn đó.
00:23:43Nhưng ánh mắt.
00:23:44Không còn là nai tơ.
00:23:45Nó lạnh lùng và sắc bén.
00:23:47Chị diễn giỏi thật đấy.
00:23:48Kiều Thi Vũ đột nhiên nói.
00:23:50Giọng nói không còn run dậy.
00:23:51Mà rõ ràng.
00:23:52Rành giọt.
00:23:53Tôi nhớn mày.
00:23:54Cô nói gì?
00:23:55Tôi nói.
00:23:56Cô ta mỉm cười.
00:23:57Một nụ cười không hề yếu ớt.
00:23:59Cú đâm đó.
00:24:00Đẹp lắm.
00:24:00Cảm ơn chị.
00:24:02Tôi xứng sở.
00:24:03Cô.
00:24:04Cảm ơn tôi.
00:24:05Đúng vậy.
00:24:06Kiều Thi Vũ bước tới một bước.
00:24:08Cảm ơn chị đã nhường cung ra cho tôi.
00:24:10Tôi đã phải ở cái xó quê đó 22 năm.
00:24:12Giả vờ làm một con kiều non ngoan ngoãn.
00:24:14Mệt muốn chết.
00:24:15Cú đấm của chị.
00:24:16Đã giúp tôi đẩy nhanh tiến độ hơn tôi tưởng.
00:24:19Tôi nhận ra.
00:24:20Con nai tơ này.
00:24:21Hình như là sói đội lốt kiều.
00:24:23À.
00:24:23Còn nữa.
00:24:24Cô ta nhìn tôi.
00:24:25Ánh mắt đầy tính toán.
00:24:26Gã triệu vô cực đó.
00:24:28Đúng là nhạt nhão như chị nói.
00:24:30Nhưng.
00:24:30Anh ta giàu.
00:24:31Và anh ta có vẻ rất thích bảo vệ tôi.
00:24:33Chị đã vứt đi rồi.
00:24:35Vậy tôi.
00:24:35Xin phép được nhặt lại nhé.
00:24:37Coi như.
00:24:38Là chị bồi thường cho 22 năm thanh xuân của tôi đi.
00:24:41Tôi đóng sầm cửa lại.
00:24:42Một hành động dứt khoát chấm dứt cuộc viếng thăm kỳ quái của vị thiên kim thật.
00:24:46Tôi dựa lưng vào cửa.
00:24:47Cố gắng tiêu hóa những gì vừa xảy ra.
00:24:49À tinh.
00:24:50Vẫn cầm cái muôi.
00:24:51Ngư ngác nhìn tôi.
00:24:53Bà chủ.
00:24:53À tinh lắp bắp.
00:24:54Em.
00:24:55Em tải không kịp.
00:24:56Cái gì đang xảy ra vậy?
00:24:58Cô ta.
00:24:58Cô ta là diễn viên à?
00:25:00Cú lật mặt đó còn nhanh hơn cả bánh tráng lật.
00:25:02Tôi nhắc môi.
00:25:04Đi về phía tủ lạnh.
00:25:05Lấy ra một lon bia khác.
00:25:07Không phải diễn viên.
00:25:08Tôi nói.
00:25:08Bật lon bia.
00:25:09Cô ta là một nhà đầu tư mạo hiểm.
00:25:11Chỉ là.
00:25:12Thay vì đầu tư vào cổ phiếu.
00:25:14Cô ta đầu tư vào.
00:25:15Gia đình.
00:25:16Cô ta đã tính toán hết rồi.
00:25:18Tính toán gì chứ?
00:25:19Nghĩ đi.
00:25:20Tôi ngồi xuống sofa.
00:25:21Gác chân lên bàn.
00:25:22Cô ta ở quê 22 năm.
00:25:24Cô ta biết mình là ai.
00:25:26Nhưng cô ta không xông vào cung ra ngay.
00:25:28Tại sao?
00:25:29Vì cô ta đợi thời điểm.
00:25:30Đợi đến khi cô ta đủ tuổi trưởng thành.
00:25:32Đủ để nắm bắt mọi thứ.
00:25:34Và đủ để.
00:25:35Chọn một vị hôn phù.
00:25:36À tinh há hốc mồm.
00:25:38Ý chỉ là.
00:25:39Cái màn kịch ở bàn tiệc hoàng kim là cô ta cố ý.
00:25:41Tôi không chắc.
00:25:43Nhưng cú đấm của tôi.
00:25:44Tôi xoa xoa nắm đấm.
00:25:45Đã giúp cô ta đẩy nhanh tiến độ.
00:25:47Cô ta không cần phải từ từ diễn vai cửu non nữa.
00:25:50Giờ thì.
00:25:51Cô ta có tất cả.
00:25:52Cha mẹ giàu có đang ái nái.
00:25:54Mua gã tổng tài si tình vì lòng chắc ẩn.
00:25:56Và toàn bộ tài sản của cung ra.
00:25:58Vậy còn chúng ta.
00:25:59À tinh lo lắng.
00:26:00Cô ta đến đây.
00:26:01Là để cười vào mặt chị à.
00:26:03Không chỉ vậy.
00:26:04Tôi nói.
00:26:05Cô ta đến để phân chia danh giới.
00:26:07Cô ta lấy phần nổi.
00:26:08Cung ra.
00:26:09Triệu thị.
00:26:10Danh vọng.
00:26:10Tôi giữ phần chìm.
00:26:12Ba chùm.
00:26:12Tiền mặt.
00:26:13Và sự tự do.
00:26:14Nói thật.
00:26:15Tôi thấy lời đề nghị này.
00:26:16Quả hời.
00:26:17Hời.
00:26:18À tinh xít làm rơi cái muôi.
00:26:20Gã mặt đậu gũ đang chặn hết nguồn hàng tôm hùn đất của chúng ta.
00:26:23Đúng vậy.
00:26:24Tôi đứng bật dậy.
00:26:25Khi thế hừng hực.
00:26:26Cho nên chúng ta phải đi Hải Nam.
00:26:28À tinh.
00:26:29Cậu quên mục tiêu chính rồi à.
00:26:31Đặt vé.
00:26:32À tinh vội vàng gật đầu.
00:26:33Lao đi đặt vé.
00:26:35Nhưng cậu ta lại quay lại ngay lập tức.
00:26:36Vẻ mặt còn nghiêm trọng hơn.
00:26:38Bà chủ.
00:26:39Có lẽ chúng ta không đi Hải Nam vội được.
00:26:42Sao nữa.
00:26:42Hết vé à.
00:26:44Không phải.
00:26:44À tinh chìa máy tính bảng ra.
00:26:46Là cung chấn hưng.
00:26:47Theo lời Kiều Thi Vũ cảnh báo.
00:26:49Ông ta hành động thật.
00:26:50Ông ta vừa đệ đơn lên tòa án.
00:26:52Ông ta nói.
00:26:53Ông ta muốn khởi kiện trị tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và đòi lại 10% cổ phần mà ông ngoại lương ra cho chị.
00:26:59Tôi cao mày.
00:27:00Cầm lấy cái máy tính bảng.
00:27:01Tin tức giật tít.
00:27:03Cung chấn hưng.
00:27:03Tôi bị đứa con nuôi lừa dối suốt 6 năm.
00:27:06Trong bài phỏng vấn.
00:27:07Cung chấn hưng khóc lóc thảm thiết.
00:27:09Nói rằng ông ta đã tin tưởng tôi thế nào.
00:27:11Yêu thương tôi ra sao.
00:27:12Để rồi bị tôi qua mặt.
00:27:13Ông ta tố cáo tôi cố tình che giấu thân phận thật để đào mỏ cung ra.
00:27:17Và đặc biệt.
00:27:18Lợi dụng sự tin tưởng của ông ngoại lương ra để chiếm lấy 10% cổ phần.
00:27:22Bên cạnh ông ta.
00:27:23Lương Bích Hà cũng sụt sùi.
00:27:24Tôi không ngờ.
00:27:25Đứa trẻ tôi nuôi nấng.
00:27:27Lại tâm cơ như vậy.
00:27:28Nó còn đấm cả vô cực.
00:27:29Thi vũ của tôi.
00:27:30Vừa về đã sợ hãi đòi về quê.
00:27:32Một màn kịch hoàn hảo.
00:27:34Họ biến tôi từ một người bị trao nhầm.
00:27:36Thành một kẻ lừa đảo chủ động.
00:27:37Một con sói đội lốt cừu.
00:27:39A Tinh tức giận.
00:27:40Bọn họ.
00:27:41Bọn họ dám nói vậy.
00:27:42Chẳng phải chính chị mới là nạn nhân sao.
00:27:45Tôi cười lạnh.
00:27:46Nạn nhân.
00:27:47A Tinh.
00:27:47Trên thương trường.
00:27:48Không có nạn nhân.
00:27:49Chỉ có kẻ thua cuộc.
00:27:50Cung chấn hưng muốn chơi luật pháp.
00:27:52Tốt thôi.
00:27:53Tôi nhắc điện thoại.
00:27:54Gọi cho luật sư Trương.
00:27:56Người bạn già của ông ngoại.
00:28:00Nhấn hưng xem bộ sư tập rồi.
00:28:02Cô chắc chứ.
00:28:03Lạc Vi.
00:28:04Giọng luật sư Trương Bình Thản.
00:28:06Lão ra tần phong.
00:28:07Ông ngoại tôi.
00:28:08Nói.
00:28:08Chỉ dùng khi bất đắc dĩ.
00:28:10Bây giờ chính là lúc.
00:28:11Tôi nói.
00:28:12Ông ta muốn kiện tôi lừa đảo.
00:28:14Tôi sẽ kiện ông ta tội.
00:28:15Trốn thuế.
00:28:16Và rửa tiền.
00:28:17Và cả.
00:28:18Ngoại tình.
00:28:19A Tinh.
00:28:19Đang đứng bên cạnh nghe.
00:28:21Xuyết nữa thì ngất.
00:28:22Bà chủ.
00:28:23Chị.
00:28:24Sao.
00:28:25Tôi nhớn mày.
00:28:26Chị nghĩ tôi làm bà chủ tôm hùn đất mà không có chút vốn phòng thân à.
00:28:29Ông ngoại lương ra không chỉ cho tôi 10% cổ phần.
00:28:32Ông ấy cho tôi cả một cái két sát đầy bằng chứng làm ăn của Cung Trấn Hưng.
00:28:36Hóa ra.
00:28:37Ông ngoại lương ra.
00:28:38Người trong hiển tử như ông bụt.
00:28:39Lại là một tay chơi lão luyện.
00:28:41Ông biết thừa Cung Trấn Hưng là loại người gì.
00:28:43Nên đã âm thầm thu thập mọi thứ trong suốt 20 năm.
00:28:46Ông đưa nó cho tôi.
00:28:47Nói rằng.
00:28:48Con cầm lấy.
00:28:49Hy vọng không bao giờ dùng.
00:28:51Nhưng nếu con rể khốn nạn của ta dám bắt nạt con.
00:28:53Thì cứ dùng nó mà ném vào mặt nó.
00:28:56À tinh.
00:28:56Tôi nói.
00:28:57Đăng một thông cáo báo chí cho tôi.
00:28:59Nói rằng.
00:29:00Cung Lạc Phi tôi.
00:29:01Sẵn sàng ra tòa.
00:29:02Và tôi.
00:29:03Cũng sẽ tổ chức một buổi họp báo.
00:29:05Chủ đề là.
00:29:06Những bí mật trong két sát của ông ngoại.
00:29:08Tôi muốn xem.
00:29:09Cung Trấn Hưng mặt dày được đến đâu.
00:29:11Kết quả.
00:29:12Không hoài dự đoán.
00:29:13Chưa đầy 30 phút sau khi thông cáo của tôi được tung ra.
00:29:16Điện thoại của luật sư Trương đã gieo.
00:29:18Cung Trấn Hưng.
00:29:19Với giọng điệu.
00:29:20Mềm mỏng đến kỳ lạ.
00:29:21Ngỏ ý muốn rút đơn kiện.
00:29:23Ông ta nói đó chỉ là hiểu lầm.
00:29:25Do ông ta quá đau lòng nên hành động mất kiểm soát.
00:29:27Ông ta mong gia đình có thể ngồi lại nói chuyện.
00:29:30Tôi cười khẩy.
00:29:31Nói chuyện.
00:29:32Tôi bảo luật sư Trương.
00:29:33Được thôi.
00:29:34Bảo ông ta.
00:29:35Tôi sẽ nói chuyện.
00:29:36Nhưng tôi sẽ nói chuyện trên bàn đàm phán.
00:29:38Với tư cách là cổ đông 10%.
00:29:40Và bảo ông ta chuẩn bị tiền mặt đi.
00:29:42Tôi muốn bán lại 10% cổ phần đó.
00:29:45Cái gì?
00:29:46A Tinh nhảy dựng lên.
00:29:47Bà chủ.
00:29:48Đó là lá bùa hộ mệnh của chị.
00:29:50Sao lại bán?
00:29:51Nó là bùa hộ mệnh khi tôi còn muốn rinh ráng đến cung ra.
00:29:54Tôi lắc đầu.
00:29:55Giờ tôi chỉ muốn tiền mặt.
00:29:57Tôi cần tiền để đi Hải Nam.
00:29:58Để chế tôm hùm biển của tôi quan trọng hơn mớ cổ phần rắc rồi đó.
00:30:02Cụ đàm phán diễn ra nhanh chóng.
00:30:04Cung Trấn Hưng.
00:30:05Vì sợ tôi khui ra đống bê bối kia.
00:30:07Đã phải nghiến răng.
00:30:08Dùng tiền quỹ đen của mình để mua lại 10% cổ phần với giá cao hơn thị trường 20%.
00:30:12Tôi nhận được một cục tiền lớn.
00:30:15Cung Trấn Hưng lấy lại được sự trong sạch cho cung ra.
00:30:17Kiều thi vũ yên vị làm thiên kim duy nhất.
00:30:20Một cuộc trao đổi quá hời.
00:30:21Và thế là, cung lạc vi tôi giờ đây chính thức là một phú bà tự thân.
00:30:25Không còn dính líu gì đến hào môn.
00:30:27Sách vali bay đến Hải Nam.
00:30:29A Tinh đi cùng tôi.
00:30:30Cậu ta giờ không chỉ là bếp phó.
00:30:32Mà còn là quản lý tài chính.
00:30:34Kiêm thư ký.
00:30:34Kiêm.
00:30:35Người sách đổ.
00:30:36Chúng tôi đáp xuống Tam Á.
00:30:38Cái nắng nóng của vùng biển nhiệt đới ấp vào mặt.
00:30:40Khác hẳn với Thượng Hải ồn ào.
00:30:42Bà chủ.
00:30:43A Tinh kéo cái vali nặng trịch.
00:30:45Em đã liên hệ với 10 nhà cung cấp tôm hùm biển lớn nhất ở đây.
00:30:48Nhưng, thái độ của họ kỳ lạ lắm.
00:30:51Kỳ lạ.
00:30:51Tôi kéo kính dâm xuống.
00:30:53Là gã mặt đậu hũ lại ra tay hả?
00:30:55Lần này không phải.
00:30:57A Tinh lắc đầu.
00:30:58Anh ta chưa vươn tay được ra đây.
00:31:00Chỉ là, họ nói, hàng của họ đã bị các khách sạn 5 sao bao tiêu hết rồi.
00:31:04Họ không có hàng lẻ bán cho chúng ta.
00:31:06Hàng lẻ.
00:31:07Tôi nhớ mày.
00:31:08Bà chùm mà là hàng lẻ à?
00:31:10Ý họ là chúng ta là lính mới.
00:31:12Không có uy tín.
00:31:13Họ không tin chúng ta có thể bao tiêu số lượng lớn.
00:31:16Chết tiệt.
00:31:17Tôi quên mất.
00:31:18Trong thế giới tôm hùm đất, tôi là bà chùm.
00:31:21Nhưng trong thế giới tôm hùm biển, tôi chỉ là một con tôm con mới ra đời.
00:31:24Chúng tôi đi khảo sát một vòng cảng cá.
00:31:27Đúng như A Tinh nói, tôm hùm ở đây to, chắc, và, đắt.
00:31:30Và chúng đều được đóng thùng, giá nhãn của các chuỗi khách sạn sang trọng.
00:31:35Tôi và A Tinh ngồi ở một quán bia vỉa hè, nhìn ra biển, cảm thấy hơi, thất bại.
00:31:40Lẽ nào, tôi lầm bầm.
00:31:42Sự nghiệp tôm hùm biển của tôi, chết yểu từ trong trường nước.
00:31:45Hay là, chúng ta quay về Thượng Hải, A Tinh rụt rè đề nghị, tìm nguồn tôm hùm đất ở nước ngoài.
00:31:51Không, tôi đập bàn.
00:31:53Tôi đã tuyên bố bán tôm hùm biển.
00:31:54Tôi nhất định phải bán tôm hùm biển.
00:31:57Cô bé, một giọng nói chầm, khàn khàn vang lên từ bàn bên cạnh.
00:32:00Khẩu khí lớn đấy.
00:32:02Nhưng ở đây, không phải cứ có tiền là mua được hàng đâu.
00:32:05Tôi quay sang.
00:32:06Một người đàn ông trung niên, da ngăm đen vì nắng biển, dâu quai nón, đang ngồi đó.
00:32:11Ông ta mặc một cái áo ba lỗ đã sờn, nhưng tay lại đeo một cái đồng hồ Rolex vàng trẻ.
00:32:16Trông, rất mâu thuẫn.
00:32:18Chào chú, tôi mỉm cười, một nụ cười xã giao.
00:32:21Cháu chỉ đang than thở chút thôi.
00:32:23Than thở.
00:32:24Ông ta cười, để lộ một cái răng vàng.
00:32:26Tôi nghe cô nói cô muốn mua tôm hùm biển.
00:32:29Mua bao nhiêu?
00:32:30Mua nhiều.
00:32:31Năm tấn một tuần.
00:32:32Tôi nói thẳng.
00:32:33Ông ta xiết sạc khói thuốc.
00:32:35Năm tấn.
00:32:36Cô bé, cô đùa tôi à?
00:32:38Cô mở tiệc chưa đãi cả thành phố Tàm Á à?
00:32:40Không.
00:32:41Tôi mở nhà hàng.
00:32:42Chuỗi nhà hàng.
00:32:44Ông ta nhìn tôi từ trên xuống dưới.
00:32:46Cô.
00:32:46Bà chủ.
00:32:47Đúng vậy.
00:32:48Hừm.
00:32:49Ông ta giít một hơi thuốc.
00:32:50Mấy cái nhà cung cấp mặc vest kia.
00:32:52Bọn nó chỉ là cò con.
00:32:54Hàng xịn nhất.
00:32:55Bọn nó không có cửa.
00:32:56Mắt tôi sáng lên.
00:32:58Vậy, hàng xịn ở đâu?
00:32:59Thưa chú.
00:33:00Ông ta nhà khói.
00:33:01Chỉ tay ra biển.
00:33:03Ở ngoài kia.
00:33:04Và ở trong tay Long Vương.
00:33:06Long Vương.
00:33:06Tôi và A Tinh nhìn nhau.
00:33:08Phó Vĩnh Long.
00:33:09Ông ta nói.
00:33:10Dọng đầy kính nể.
00:33:11Lão đại của cái cảng cá này.
00:33:13Ông ta kiểm soát 70% sản lựu tôm hùm biển ở đây.
00:33:16Mấy khách sạn 5 sao kia.
00:33:18Phải xếp hàng chờ ông ta cho hàng.
00:33:20Nhưng.
00:33:20Ông ta khó tính lắm.
00:33:22Ghét nhất là dân kinh doanh mặc đồ đẹp.
00:33:24Mồm mép.
00:33:25Tôi nhìn xuống bộ váy lụa đắt tiền của mình.
00:33:27Cháu.
00:33:28Trông giống dân kinh doanh mồm mép lắm à.
00:33:30Ông ta cười lớn.
00:33:31Cô không chỉ giống.
00:33:32Mà cô còn là định nghĩa của nó đấy.
00:33:34Nhưng.
00:33:35Ông ta đột nhiên ghé sát lại.
00:33:37Tôi có cách giúp cô gặp ông ta.
00:33:39Tại sao chú lại giúp cháu?
00:33:41Tôi cảnh giác.
00:33:42Vì tôi ghét cái thằng cha quản lý của khách sạn SXZE kia.
00:33:45Hắn dám nói tôm hùm của tôi.
00:33:47Quá nhỏ.
00:33:48Hừ.
00:33:49Ông ta lầm bầm.
00:33:50Tôi muốn xem.
00:33:51Nếu Long Vương ký hợp đồng với cô.
00:33:53Hắn ta lấy gì mà bán.
00:33:54A Tinh thì thầm vào tay tôi.
00:33:56Bà chủ.
00:33:57Cẩn thận.
00:33:57Trông ông ta không đáng tin lắm.
00:33:59Tôi thì nghĩ khác.
00:34:01Chú tên gì?
00:34:02Cứ gọi tôi là Lão Hắc.
00:34:04Được.
00:34:04Lão Hắc.
00:34:05Tôi đứng dậy.
00:34:06Dẫn cháu đi gặp Long Vương.
00:34:08Nếu thành công.
00:34:08Cháu sẽ bao chú ăn tôm hùm của bà chủ miễn phí một năm.
00:34:12Một năm.
00:34:13Lão Hắc đứng dậy.
00:34:14Được.
00:34:14Đi.
00:34:15Như nói trước.
00:34:16Long Vương đang ở trên biển.
00:34:18Muốn gặp.
00:34:18Phải ra khơi.
00:34:20Ra khơi.
00:34:21Tôi nhìn đôi giày cao gót Jimmy Chu của mình.
00:34:23Thôi kệ.
00:34:24Vì sự nghiệp tôm hùm biển.
00:34:26Tôi chấp nhận hy sinh.
00:34:27Đi thì đi.
00:34:28Tôi không ngờ.
00:34:29Chuyến đi gặp Long Vương này.
00:34:31Lại khiến tôi đụng độ một kẻ thù còn khó chịu hơn cả gã mặt đậu hú.
00:34:35Lão Hắc không đùa.
00:34:36Cái thứ mà ông ta gọi là thuyền đưa chúng tôi ra khơi.
00:34:39Thực chất.
00:34:39Chỉ là một mớ hỗn độn của gỗ.
00:34:41Dây thừng và một cái động cơ kêu to hơn cả tiếng gầm của cung chấn hưng.
00:34:45Nó bốc mùi.
00:34:46Một bản do hưởng phức tạp của mùi dầu diesel.
00:34:48Mùi cá ươn.
00:34:49Và mùi.
00:34:50Hối hận.
00:34:51A tinh mặt xanh như tàu lá chuối ngay khi thuyền vừa rời bến được 3 mét.
00:34:54Cậu ta bám chặt vào mạng thuyền.
00:34:56Trông như sắp hiến tặng bữa sáng của mình cho thần biển.
00:34:59Bà chủ.
00:35:00Cậu ta dên gì.
00:35:01Em.
00:35:02Em nghĩ em say sóng.
00:35:03Trên cạn.
00:35:04Giờ em.
00:35:04Em thăng hoa rồi.
00:35:06Nín.
00:35:07Tôi gắt lên.
00:35:07Cố gắng giữ thăng bằng trên đôi giày cao gót Jimmy Chu của mình.
00:35:10Đây rõ ràng không phải là địa hình dành cho chúng.
00:35:13Cậu là bếp phó của bà chùm.
00:35:15Một chút sóng gió này mà cũng không chịu được.
00:35:17Tưởng tượng cậu đang lắc xốt tôm hùn đi.
00:35:20Lắc xốt.
00:35:21Không làm dạ dày em lộn ngược.
00:35:22Bà chủ.
00:35:23Lão hắc.
00:35:24Ở phía bánh lái.
00:35:25Cười ha hả.
00:35:26Cô bé.
00:35:27Cậu lính của cô yếu quá.
00:35:28Ra biển mà thế này.
00:35:30Tôm hùn nó cười cho.
00:35:31Tôi không trả lời.
00:35:33Tôi đang bận rùa thầm.
00:35:34Gót giày của tôi vừa lốn sâu vào một cái lỗ giữa hai tấm ván gỗ.
00:35:37Chết tiệt.
00:35:38Tôi phải dùng hết sức mới rút nó ra được.
00:35:40Kéo theo một mảng rêu trơn trượt.
00:35:43À tinh.
00:35:43Tôi hét lên giữa tiếng gió.
00:35:45Ghi sổ.
00:35:46Đôi giày này trị giá bằng 3 tháng lương của trụ vô cực.
00:35:49Trừ vào quỹ marketing của lão hắc.
00:35:51Sau khoảng 30 phút tra tấn.
00:35:53Khi mà tôi đã hoàn toàn hối hận về quyết định mặc váy lụa đi bắt tôm.
00:35:56Lão hắc đột nhiên tắt máy.
00:35:58Tới rồi.
00:35:59Ông ta hất hàm.
00:36:00Cung điện của Long Vương.
00:36:01Tôi nhìn ra.
00:36:03Trời ạ.
00:36:03Đó không phải là một con tàu.
00:36:05Đó là một pháo đài.
00:36:07Một dàn khoan nổi khổng lồ.
00:36:08Được cải tạo lại.
00:36:10Xung quanh nó là hàng trăm cái lồng lưới chìm nổi.
00:36:12Và vô số tàu cá nhỏ hơn đang cập bến.
00:36:14Trao đổi hàng hóa.
00:36:15Nó giống như một khu trợ nổi trong phim cướp biển vùng Kajibê.
00:36:18Phiên bản.
00:36:19Nhiều mùi cá hơn.
00:36:21Khi thuyền chúng tôi cập vào một cầu thang sắt dì xét.
00:36:23Tôi nghe thấy một giọng nói.
00:36:25Một giọng nói lanh lành.
00:36:26Cực kỳ khó chịu.
00:36:27Đang cố gắng nói tiếng phổ thông chuẩn.
00:36:29Tôi nhấn mạnh lại.
00:36:30Thưa ông phó.
00:36:31Chỉ số KPI về logistics của chúng ta cần được optimize.
00:36:35Nếu chúng ta implement cái proposal này.
00:36:38Synergy giữa hai bên sẽ increase.
00:36:40Chúng tôi leo lên bong.
00:36:42Và tôi thấy hắn.
00:36:43Hắn ta mặc một bộ siêu bằng vải lanh.
00:36:45Màu be.
00:36:46Màu be.
00:36:47Ở giữa biển.
00:36:48Tóc hắn ta vuốt keo bóng loáng.
00:36:50Đeo một cặp kính gọng vàng.
00:36:51Và tay đang cầm một cái máy tính bảng.
00:36:53Trình chiếu một biểu đồ hình tròn cho một người đàn ông khác xem.
00:36:55Hắn ta trông như một con chim cánh gụt đi lạc vào xứ sở nhiệt đới.
00:37:00Lão Hắc ghé sát vào tôi.
00:37:01Thì thầm.
00:37:02Đó.
00:37:03Thấy chưa.
00:37:04Thằng cha Trịnh Hiên.
00:37:05Quản lý của khách sạn SXGE.
00:37:07Cái thằng bán phô mai thủy sĩ.
00:37:09Trịnh Hiên nghe thấy tiếng động.
00:37:10Quay lại.
00:37:11Hắn nhìn tôi.
00:37:12Rồi nhìn A Tinh.
00:37:13Rồi nhìn lão Hắc.
00:37:14Hắn nhăn mũi.
00:37:15Một cái nhăn mũi rõ ràng thể hiện sự khinh bỉ.
00:37:18Lão Hắc.
00:37:19Hắn nói.
00:37:19Giọng đầy vẻ thượng đẳng.
00:37:21Ông lại dắt ai lên đây nữa.
00:37:23Long Vương đang bận họp.
00:37:24Đây là khu vực kinh doanh cao cấp.
00:37:26Không phải cái chợ cá của ông.
00:37:27Tôi chuẩn bị vận lại.
00:37:29Thì một giọng nói ổm ổm vang lên.
00:37:31Ai nói đây là chợ cá.
00:37:33Người đàn ông đang ngồi trên một cái.
00:37:35Ngai vàng.
00:37:36Làm bằng thùng giữ lạnh xếp trồng lên nhau.
00:37:38Đứng dậy.
00:37:38Ông ta vạm vỡ.
00:37:39Gia đồng.
00:37:40Dâu tóc đã điểm bạc nhưng cực kỳ ngầu.
00:37:42Ông ta mặc một bộ đồ lụa tàu màu đen.
00:37:44Tay cầm một điếu xì gà to như bắp ngô.
00:37:47Và ánh mắt sắc như rào.
00:37:48Đây chắc chắn là Phó Vĩnh Long.
00:37:50Biệt danh Long Vương.
00:37:51Ông ta trông còn da dáng tổng tài hơn cả gã mặt đậu hũ triệu vô cực.
00:37:55Hắc.
00:37:56Long Vương nhìn chúng tôi.
00:37:57Bạn mới ả.
00:37:59Đại ca.
00:37:59Lão Hắc cuối đầu.
00:38:00Vẻ kính cẩn.
00:38:01Đây là Cung Lọc Vi.
00:38:03Bà chủ của.
00:38:03Bà chùm tôm hùm.
00:38:05Trịnh Hiên phá lên cười.
00:38:06Một tiếng cười lỗ bịch.
00:38:08Bà chùm.
00:38:09Tôm hùm.
00:38:10Ý ông là cái quán tôm hùm đất vỉa hè ở Thượng Hải.
00:38:12Hắn quay sang tôi.
00:38:14Cô bé.
00:38:15Cô đi nhầm chỗ rồi.
00:38:16Ở đây chúng tôi bàn chuyện hải sản cao cấp.
00:38:18Tôm hùm đất của cô.
00:38:19Không có cửa.
00:38:21A Tinh tức giận.
00:38:22Định sông lên.
00:38:23Tôi giữ cậu ta lại.
00:38:24Tôi mỉm cười.
00:38:25Một nụ cười mà tôi hay dùng khi gặp đối tác khó nhằn.
00:38:28Hải sản cao cấp.
00:38:30Tôi nhìn Trịnh Hiên.
00:38:31Là cái món tôm hùm thơ mi đo nhạt nhẽo mà khách sạn SXGE của anh đang bán với giá 5 triệu một con đấy à.
00:38:37Cái món mà anh dùng phô mai thừa và tôm lụt quá lửa.
00:38:40Anh Trịnh à.
00:38:41Đó không gọi là cao cấp.
00:38:42Đó gọi là.
00:38:43Tra tấn tôm hùm.
00:38:45Gương mặt vuốt keo của Trịnh Hiên đanh lại.
00:38:47Cô.
00:38:47Cô biết gì mà nói.
00:38:49Đó là tinh hoa ẩm thực pháp.
00:38:51Tinh hoa.
00:38:52Tôi cười.
00:38:52Đó là một tội ác với hải sản.
00:38:54Nó là sự xỉ nhục với con tôm hùm.
00:38:57Ha.
00:38:57Long Vương.
00:38:58Người nãy giờ im lặng.
00:38:59Đột nhiên cười phá lên.
00:39:01Tiếng cười của ông ta làm rung cả cái bong tàu.
00:39:03Ha ha ha.
00:39:04Tội ác.
00:39:05Ta thích cái từ đó.
00:39:06Lần đầu tiên có người dám nói thẳng ý của ta.
00:39:09Ta ăn cái món đó.
00:39:10Ta cứ tưởng đang nhai bột hồ.
00:39:12Trịnh Hiên tái mặt.
00:39:14Hắn vội vàng quay sang Long Vương.
00:39:15Long Vương.
00:39:16Ngài đừng nghe cô ta.
00:39:18Chúng ta đang bàn về hợp đồng độc quyền.
00:39:19Về tối yêu hóa chuỗi cung ứng.
00:39:21Về thị trường 5 sao.
00:39:23Im.
00:39:24Long Vương gạt tay.
00:39:25Ta nghe cái tối yêu của cậu.
00:39:26Ta đau cả đầu.
00:39:28Giờ ta muốn nghe cô bé này nói.
00:39:30Ông ta quay sang tôi.
00:39:31Nhao mắt.
00:39:32Cô bé.
00:39:33Cô tên gì?
00:39:34Cung Lạc Phi.
00:39:35Ông có thể gọi tôi là bà chùm.
00:39:37Tôi nói.
00:39:38Được.
00:39:39Bà chùm.
00:39:39Ông ta có vẻ thích cái tên đó.
00:39:41Thằng nhóc thị sĩ này muốn hàng của ta để làm bột hồ.
00:39:44Còn cô.
00:39:45Cô muốn hàng của ta để làm gì?
00:39:47Trịnh Hiên sen vào.
00:39:49Chắc lại làm cái món tôm hùm đất cây xè rẻ tiền chứ gì.
00:39:52Tôi lờ hắn đi.
00:39:53Nhìn thẳng vào Long Vương.
00:39:55Ông phó.
00:39:56Tôi không có sai.
00:39:57Tôi cũng không biết Synerge là cái quái gì.
00:40:00Tốt.
00:40:00Long Vương gật gù.
00:40:01Ta cũng ghét slide.
00:40:03Tôi chỉ biết một điều.
00:40:04Tôi nói.
00:40:05Tôi cần hàng của ông.
00:40:06Hàng tốt nhất.
00:40:07Tươi nhất.
00:40:08Và tôi không chỉ cần một.
00:40:09Hai con.
00:40:10Tôi cần.
00:40:11Năm tấn.
00:40:12Mỗi tuần.
00:40:13Cả bong tàu im phang phắc.
00:40:15Ngay cả A Tinh cũng ngừng say sóng.
00:40:17Lão hát suýt làm rơi điếu thuốc.
00:40:19Long Vương ngừng cười.
00:40:20Ông ta nhìn tôi chầm chầm.
00:40:22Năm tấn một tuần.
00:40:23Cô bé.
00:40:23Cô không phải đang đùa ta đấy chứ.
00:40:25Cô biết năm tấn tôm hùm biển là bao nhiêu không?
00:40:28Tôi biết.
00:40:29Tôi nói.
00:40:30Và tôi biết.
00:40:30Tôi sẽ không dùng nó để làm món bột hồ.
00:40:33Tôi sẽ làm.
00:40:33Tôm hùm biển sốt bơ tỏi cấp độ 14.
00:40:36Tôi sẽ làm tôm hùm biển phô mai trứng muối cay.
00:40:39Tôi sẽ khiến cả Thượng Hải phải xếp hàng.
00:40:41Và khi họ ăn.
00:40:42Họ sẽ biết con tôm này.
00:40:43Nó đến từ biển của ông Phó Vĩnh Long.
00:40:45Vớ vẩn.
00:40:46Trịnh Hiên lại sen vào.
00:40:48Dùng tôm hùm biển cao cấp để làm món cay.
00:40:50Đó là hạ thấp giá trị sản phẩm.
00:40:52Đó là.
00:40:53Đó là.
00:40:53Man dợ.
00:40:54Anh gọi đó là man dợ.
00:40:56Tôi quay sang hắn.
00:40:57Tôi gọi đó là nâng tầm trải nghiệm.
00:40:59Một gã chỉ biết ăn phô mai nhạt nhão như anh thì biết gì về đồ cay.
00:41:03Anh nên quay về Thụy Sĩ mà.
00:41:04Vắt sữa bỏ đi.
00:41:06Cô.
00:41:06Cô.
00:41:07Trịnh Hiên tức đến đỏ mặt.
00:41:08Cái vẻ lịch sự Thụy Sĩ bay đâu mất.
00:41:11Dừng.
00:41:11Long Vương đứng dậy.
00:41:13Ông ta đi đi lại lại trên bong.
00:41:15Trịnh Hiên và tôi như hai con gà trọi nhìn ông ta.
00:41:18Thằng nhóc Thụy Sĩ này.
00:41:20Ông ta chỉ Trịnh Hiên.
00:41:21Nó hứa bao tiêu giá cao.
00:41:23Hợp đồng dài hạn.
00:41:24Rất an toàn.
00:41:25Trịnh Hiên mỉm cười đắc thắng.
00:41:27Còn cô.
00:41:28Ông ta chỉ tôi.
00:41:29Cô hứa làm món ăn ngon.
00:41:31Cô hứa làm cái tên Phó Vĩnh Long của ta nổi tiếng ở Thượng Hải.
00:41:34Rất.
00:41:34Thú vị.
00:41:35Ông ta dừng lại.
00:41:36Nhìn cả hai chúng tôi.
00:41:38Ta làm ăn.
00:41:39Ta không tin vào mùm mép.
00:41:41Trịnh Hiên lại mỉm cười.
00:41:42Ta tin vào thực tế.
00:41:44Long Vương nói tiếp.
00:41:45Vậy ông muốn thực tế thế nào?
00:41:47Tôi hỏi.
00:41:48Ông muốn tôi nấu thử.
00:41:49Nấu.
00:41:50Long Vương cười.
00:41:51Nấu thì thằng đầu bếp của ta nấu ngon hơn.
00:41:54Không.
00:41:54Ở đây.
00:41:55Ông ta vỗ vỗ vào cái ngai vàng bằng thùng giữ lạnh.
00:41:58Chúng ta không ký hợp đồng bằng bút.
00:42:00Chúng ta không ký bằng.
00:42:01Rồi.
00:42:02Ông ta vỗ tay hai cái.
00:42:04Hai tên đàn em xăm chỗ đầy mình.
00:42:06Vác ra.
00:42:06Một két rượu.
00:42:08Không phải rượu vang.
00:42:09Không phải sâm panh.
00:42:11Mà là rượu trắng.
00:42:12Rượu gạo 50 độ.
00:42:13Cái loại rượu mà uống một ly có thể đốt cháy cổ họng.
00:42:16Long Vương mỉm cười.
00:42:17Để lộ cái răng vàng y hệt lão hắc.
00:42:20Ở biển.
00:42:20Chúng ta ký hợp đồng bằng.
00:42:22Ly.
00:42:23Ông ta cho người đặt hai cái bát.
00:42:25Không phải ly.
00:42:25Mà là bát.
00:42:26Loại bát xứ to dùng để ăn cơm.
00:42:29Ông ta tự tay rót đầy hai bát.
00:42:30Rượu trắng trong vắt.
00:42:32Bốc mùi nồng nặc.
00:42:33Đơn giản.
00:42:34Long Vương nói.
00:42:35Thằng thủy sĩ muốn hàng 5 sao.
00:42:37Con bé Thượng Hải muốn hàng 5 tấn.
00:42:39Cả hai đều muốn hàng của ta.
00:42:41Hai đứa.
00:42:42Ông ta chỉ vào hai bát rượu.
00:42:43Uống.
00:42:44Ai uống hết két này trước.
00:42:46Mà vẫn đứng vững.
00:42:47Vẫn nói được tên mình.
00:42:48Ta ký hợp đồng độc quyền với người đó.
00:42:50A Tinh.
00:42:51Lão Hắc.
00:42:51Và toàn bộ thủy thủ đoàn đều nín thở.
00:42:54Trịnh Hiên.
00:42:55Gã mặc siêu ly nen.
00:42:56Nhìn cái bát rượu.
00:42:57Rồi nhìn cái két rượu.
00:42:58Mặt hắn ta từ màu đỏ tức giận chuyển sang màu trắng bệch.
00:43:01Rồi sang màu.
00:43:02Be.
00:43:02Tiếp với màu áo.
00:43:04Long Vương.
00:43:05Hắn lắp bắp.
00:43:06Tôi.
00:43:06Tôi không uống được rượu mạnh.
00:43:08Dạ dày tôi.
00:43:08Không tốt.
00:43:10Dạ dày không tốt thì đừng làm ăn lớn.
00:43:12Long Vương gạt phát.
00:43:13Không uống.
00:43:14Cút.
00:43:15Trịnh Hiên nuốt nước bọt.
00:43:16Tôi nhìn cái bát rượu.
00:43:18Thôi xong.
00:43:19Tử lượng của cung lạc vi này.
00:43:20Là một trò lừa.
00:43:21Tôi đã dành 22 năm để giả vờ nhấp môi sâm panh trong các bữa tiệc.
00:43:25Tôi uống một ly bia làm mặt đỏ như tôm luộc.
00:43:27A Tinh ghé sát vào tay tôi.
00:43:29Thì thầm.
00:43:30Bà chủ.
00:43:31Không xong rồi.
00:43:32Chị uống vào là dị ứng.
00:43:33Nổi mẩn hết.
00:43:35Chị quên lần trước chị uống rượu nếp.
00:43:36Chị tưởng con tôm hùm là.
00:43:38Chịu vô cực.
00:43:39Rồi chị đòi đấm nó à.
00:43:41Tôi hít một hơi thật sâu.
00:43:42Mùi rượu sọc thẳng lên não.
00:43:44Một bên là trịnh hiên mặt tái mét.
00:43:46Một bên là Long Vương đang nhao mắt nhìn.
00:43:48Vì sự nghiệp tôm hùm biển.
00:43:50Tôi phải liều.
00:43:51Được.
00:43:52Tôi nói.
00:43:52Giọng cố gắng giữ cho không run.
00:43:54Nhưng tôi có một điều kiện.
00:43:56Điều kiện gì?
00:43:57Long Vương nhớ mày.
00:43:59Nếu tôi thắng.
00:44:00Tôi nói.
00:44:00Tôi không chỉ muốn hợp đồng.
00:44:02Tôi muốn ông.
00:44:03Phải làm đại diện thương hiệu cho bà chùm.
00:44:05Tôi sẽ treo ảnh ông.
00:44:06Trong bộ đồ lụa tàu này.
00:44:08Cầm con tôm hùm biển.
00:44:09Ở tất cả các chi nhánh của tôi.
00:44:11Long Vương sững sờ.
00:44:13Rồi ông ta cười phá lên.
00:44:14Được.
00:44:15Nếu cô thắng.
00:44:16Ta làm người mẫu cho cô.
00:44:18Giờ thì.
00:44:18Uống đi.
00:44:19Không khí trên bong tàu đặc quánh lại.
00:44:22Gió biển mặn chát cũng không thể át được mùi cồn 50 độ nồng nạc bốc lên từ hai cái bát xứ.
00:44:26A tinh.
00:44:27Đứng sau lưng tôi.
00:44:28Nuốt nước bọt ứng ực.
00:44:29Tôi cá là cậu ta đang tính toán xem nếu tôi ngất xỉu.
00:44:32Cậu ta có đủ sức phát tôi nhảy xuống biển để bơi về đất liền hay không?
00:44:36Trịnh hiên.
00:44:37Gã thị sĩ mặc siêu màu be.
00:44:38Trông như thể vừa bị bắt quả tang đang ăn tôm hùm bằng.
00:44:41Tương ớt.
00:44:42Mặt hắn ta trắng bệch.
00:44:43Đôi kính gọng vàng trễ xuống sống mũi.
00:44:45Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên chán đã được vuốt keo kỹ lưỡng.
00:44:49Long vương phó Vĩnh Long.
00:44:50Ngược lại.
00:44:50Đang cực kỳ hưng phấn.
00:44:52Ông ta ngồi phịch xuống cái ngai vàng thùng lạnh.
00:44:54Gác chân lên.
00:44:55Điếu xì gà phì phèo.
00:44:56Nào.
00:44:57Thằng thị sĩ.
00:44:58Con bé bà chùm.
00:44:59Ai.
00:45:00Khai vị trước.
00:45:01Trịnh hiên run rảy nhìn cái bát rượu.
00:45:03Long vương.
00:45:04Tôi.
00:45:04Tôi nghĩ chúng ta nên discurse về cái proposer.
00:45:07Uống rượu.
00:45:07Không professional.
00:45:09Không professional.
00:45:11Long vương gầm lên.
00:45:12Ở biển.
00:45:13Uống rượu là professional nhất.
00:45:15Không uống được thì đừng làm ăn.
00:45:16Cút.
00:45:17Trịnh hiên co rúm lại.
00:45:19Ánh mắt mọi người đổ rồn về phía tôi.
00:45:21Tôi biết.
00:45:22Tôi không thể lùi.
00:45:23Sự nghiệp tôm hùm biển của tôi.
00:45:25Tương lai của bà chùm.
00:45:26Và quan trọng nhất.
00:45:27Cơ hội biến Long vương thành người mẫu độc quyền.
00:45:29Tất cả nằm trong cái bát này.
00:45:31A tinh đang ở sau lưng tôi.
00:45:33Lầm bẩm cầu nguyện.
00:45:34Làm ơn đừng là con tôm hùm.
00:45:35Làm ơn đừng là gã mặt đậu hú.
00:45:37Tôi hít một hơi thật sâu.
00:45:39Đã đến lúc vận dụng kỹ năng diễn xuất mà tôi đã rèn luyện suốt 22 năm ở cung gia.
00:45:43Tôi bước lên.
00:45:44Không một chút do dự.
00:45:46Tôi không nhìn trịnh hiên.
00:45:47Tôi nhìn thẳng vào Long vương.
00:45:49Tôi nhấc cái bát xứ lên.
00:45:50Cái bát nặng chịch.
00:45:52Tôi không uống.
00:45:53Tôi đưa lên mũi.
00:45:54Ngửi.
00:45:55Tôi nhắm mắt lại.
00:45:56Hít một hơi thật sâu.
00:45:57Như một chuyên gia thẩm định rượu vang thứ thiệt.
00:45:59Rồi tôi mở mắt ra.
00:46:01Nhíu mày.
00:46:02Lắc đầu.
00:46:03Hai.
00:46:03Tôi thở dài.
00:46:05Không khí lại im phang phắc.
00:46:06Ngay cả sóng biển rừng như cũng ngừng vỗ.
00:46:09Cô.
00:46:09Cô thở dài cái gì?
00:46:11Long vương nhớn mày.
00:46:12Tôi đặt cái bát xuống.
00:46:14Một tiếng cạch vang lên.
00:46:15Long vương.
00:46:16Tôi nói.
00:46:17Giọng đầy vẻ thất vọng.
00:46:18Dựa này.
00:46:19Ông ủ bao lâu rồi?
00:46:21Long vương sửng sốt.
00:46:22Sao.
00:46:23Năm năm.
00:46:23Dựa gạo men lá.
00:46:25Hàng xịn.
00:46:26Tôi lại lắc đầu.
00:46:27Năm năm.
00:46:28Nhưng men còn non.
00:46:29Lửa nấu không đều.
00:46:30Cổ họng thì cay.
00:46:31Nhưng hậu vị.
00:46:32Nhạt.
00:46:33Không có độ đầm.
00:46:34Loại rượu này.
00:46:35Tôi dừng lại.
00:46:36Nhìn thẳng vào mắt ông ta.
00:46:37Ở bà chùm.
00:46:38Chúng tôi dùng nó để.
00:46:40Rửa tôm.
00:46:41Rửa tôm.
00:46:42Long vương đứng bật dậy.
00:46:43Lão hát suýt làm rơi cả xì gà.
00:46:45A tinh thì suýt ngất.
00:46:47Bà chủ.
00:46:47A tinh thì thầm.
00:46:48Rọng run rảy.
00:46:49Chị.
00:46:50Chị định đấm long vương luôn à?
00:46:52Im.
00:46:53Tôi rít qua kẽ răng.
00:46:54Trịnh Hiên.
00:46:55Thấy tôi chê rượu.
00:46:56Dường như lấy lại được chút dũng khí.
00:46:58Đúng.
00:46:59Đúng.
00:46:59Rượu này.
00:47:00Quá mạnh.
00:47:01Không.
00:47:01Không tinh tế.
00:47:03Cậu thì biết cái gì mà tinh tế.
00:47:05Tôi lườm hắn.
00:47:06Tôi nói nó nhạt.
00:47:07Không phải nó mạnh.
00:47:08Nó là kiểu mạnh.
00:47:09Vô học.
00:47:09Không có chiều sâu.
00:47:11Long vương nhìn tôi chầm chầm.
00:47:13Cái nhìn của ông ta có thể khoan thủng một tảng băng.
00:47:15Cô bé.
00:47:16Ông ta gần rọng.
00:47:17Cô là người đầu tiên.
00:47:19Dám chê rượu của phó vĩnh long ta.
00:47:21Cháu không chê.
00:47:22Tôi mỉm cười.
00:47:23Cháu đang.
00:47:24Góp ý xây dựng.
00:47:25Nếu ông đã muốn ký hợp đồng bằng ly.
00:47:27Ít nhất.
00:47:27Ly rượu đó cũng phải xứng tầm.
00:47:29Nhưng thôi.
00:47:30Tôi nhún vai.
00:47:31Luật là luật.
00:47:32Tôi quay sang A Tinh.
00:47:34A Tinh.
00:47:34Mang đồ nghề của chúng ta ra.
00:47:36Dạ.
00:47:37A Tinh ngương ác.
00:47:38Đồ nghề gì ạ.
00:47:39Chúng ta chỉ mang theo.
00:47:41Thuốc chống xay sóng.
00:47:42Tôi chừng mắt với cậu ta.
00:47:44A Tinh giật mình.
00:47:45Lập tức hiểu ý.
00:47:46Cậu ta lục loại cái ba lô của mình.
00:47:48Và lôi ra một gói ớt bột khô.
00:47:51Loại ớt cay nhất mà chúng tôi dùng cho cấp độ 14.
00:47:54Cái.
00:47:54Cái gì đây?
00:47:55Long Vương hỏi.
00:47:57Dựa nhạt.
00:47:57Tôi nói.
00:47:58Thì phải thêm gia vị.
00:48:00Tôi giật lấy gói ớt.
00:48:01Xé toạc ra.
00:48:02Và đổ một nửa gói vào cái bát dựa trắng.
00:48:05Rắc.
00:48:05Bột ớt đỏ ao nổi lình phình trên mặt dựa.
00:48:08Cả gian khoan.
00:48:09Im lặng.
00:48:10Tiếng gió biển cũng im bặt.
00:48:12Trịnh Hiên nhìn bát dựa ớt.
00:48:13Mặt hắn ta giờ không còn màu be.
00:48:15Hắn ta chuyển sang màu xanh lá cây.
00:48:18Cô.
00:48:18Cô điên rồi.
00:48:19Hắn ta hét lên.
00:48:21Uống cái đó.
00:48:21Cô sẽ.
00:48:22Cô sẽ im bồ mừng thẳng vào bệnh viện.
00:48:25Đó là cách dân sành dự chúng tôi uống.
00:48:27Tôi biện ra một cách tráng trợn.
00:48:28Anh không hiểu đâu.
00:48:29Nó gọi là.
00:48:30Huyết hỏa dao long.
00:48:31Nó giúp.
00:48:32Kích thích vị giác.
00:48:33Tôi ngừng đầu.
00:48:34Nhìn Long Vương.
00:48:35Long Vương.
00:48:36Ông thấy sao?
00:48:37Giờ đủ đàm trừa.
00:48:39Long Vương không trả lời.
00:48:40Ông ta chỉ nhìn tôi.
00:48:42Rồi ông ta nhìn Trịnh Hiên.
00:48:44Thằng thủy sĩ.
00:48:45Ông ta nói.
00:48:46Cô bé đã thêm gia vị.
00:48:47Giờ đến lượt cậu.
00:48:48Tôi.
00:48:49Trịnh Hiên hoảng hốt.
00:48:50Tôi.
00:48:51Tôi.
00:48:52Làm gì có ớt.
00:48:53Không có ớt.
00:48:54Long Vương cười.
00:48:55Vậy uống chay đi.
00:48:57Ông ta hất hàm.
00:48:58Uống.
00:48:58Cả hai.
00:48:59Ai đặt bát xuống trước.
00:49:01Người đó thua.
00:49:02Trịnh Hiên nhìn tôi.
00:49:03Tôi nhìn hắn.
00:49:04Hắn ta đang nghĩ.
00:49:06Không thể nào con nhỏ này uống được cái thứ rung nham đó.
00:49:09Hắn ta chỉ cần uống nhanh bát của mình là thắng.
00:49:11Hắn ta sai rồi.
00:49:13Hắn ta không biết.
00:49:14Tôi không có ý định uống.
00:49:16Tôi chỉ có ý định.
00:49:17Hy sinh.
00:49:18Được.
00:49:18Tôi hét lên.
00:49:19Át cả tiếng sóng.
00:49:21A tinh.
00:49:21Giữ áo khoác cho chị.
00:49:23Tôi cởi phăng cái áo khoác lụa mỏng.
00:49:25Ném cho A tinh.
00:49:26Tôi bưng cái bát huyết hỏa dao long lên.
00:49:28Mùi côn và mùi ớt sộc thẳng vào mũi tôi.
00:49:30Làm tôi hát xì một cái.
00:49:32Vì.
00:49:33Hát xì.
00:49:34Tôm hùm biển.
00:49:35Tôi ngửa cổ.
00:49:36Dốc thẳng cái bát vào miệng.
00:49:38Tôi không uống.
00:49:41Đang liếm một cái vì nướng vẫn còn đang cháy.
00:49:43Trong khi ai đó dùng súng bắn lửa xìt thẳng vào họng bạn.
00:49:46Ơt.
00:49:47Côn.
00:49:48Lửa.
00:49:48Sự hối hận.
00:49:49Tất cả hòa quyện.
00:49:51Trịnh hiên.
00:49:51Thấy tôi uống một cách dũng mãnh như vậy.
00:49:53Hắn ta hoảng sợ.
00:49:55Hắn ta nghĩ tôi là quái vật.
00:49:56Hắn ta không thể thua.
00:49:58Hắn ta cũng bưng bát của mình lên.
00:50:00Nhắm mắt.
00:50:00Nhắm mũi.
00:50:01Ừc.
00:50:02Ừc.
00:50:02Ừc.
00:50:03Hắn ta uống thật.
00:50:04Tôi.
00:50:05Trong khi đó.
00:50:06Giữ rượu trong miệng đúng ba giây.
00:50:08Đủ để khoang miệng tôi tê liệt.
00:50:10Rồi tôi.
00:50:10Phụt.
00:50:11Tôi phun thẳng.
00:50:13Tôi không phun vào ai cả.
00:50:14Tôi phun xuống sàn tàu.
00:50:16Một ngọn lửa vô hình dường như bùng lên.
00:50:18Nhưng vẫn.
00:50:19Đề.
00:50:20Đà.
00:50:20Bà.
00:50:21Bà.
00:50:21Chủ.
00:50:22A tinh lắp bắp.
00:50:23Mặt.
00:50:24Mặt.
00:50:24Chị.
00:50:25Tôi biết.
00:50:25Dị ứng.
00:50:26Nó đến rồi.
00:50:28Tôi không cần soi gương.
00:50:29Tôi cảm thấy mặt mình đang phồng lên.
00:50:31Da tôi đỏ rực.
00:50:32Mắt tôi bắt đầu ngứa.
00:50:33Cơn dị ứng cồn và ớt kết hợp.
00:50:35Nó tạo ra một phản ứng hóa học khủng khiếp.
00:50:38Nhưng Trịnh Hiên không nhìn thấy.
00:50:40Hắn ta đang bận vật lộn với cái bát của mình.
00:50:42Hắn ta đã uống được nửa bát.
00:50:44Và đó là giới hạn của hắn.
00:50:46Hắn ta đặt mạnh cái bát xuống.
00:50:48Hắn ta loạn trọng.
00:50:49Tôi.
00:50:50Tôi.
00:50:50Ha.
00:50:51Tôi cười.
00:50:52Dù giọng tôi nghe như tiếng vịt đực.
00:50:54Sao thế anh Trịnh?
00:50:55Mới nửa bát mà đã optimize rồi hả?
00:50:57Cô.
00:50:58Cô.
00:50:59Gian lận.
00:50:59Cô.
00:51:00Cô nhổ ra.
00:51:01Hắn ta chỉ vào tôi.
00:51:02Mắt long sòng sọc.
00:51:04Nhổ ra.
00:51:05Tôi giả vờ ngây thơ.
00:51:06Không.
00:51:07Tôi đang.
00:51:07Thẩm rượu.
00:51:08Đây là kỹ thuật thổi để rượu bay hơi cồn.
00:51:10Giữ lại vị ngọt.
00:51:12Anh không biết à?
00:51:13Tôi.
00:51:14Tôi.
00:51:14Á.
00:51:15Hắn ta không nói được nữa.
00:51:16Hắn ta ôm bụng.
00:51:18Hắn ta lảo đảo.
00:51:19Và rồi.
00:51:20Uệ.
00:51:21Một dòng chất lỏng màu be.
00:51:22Pha lẫn rượu gạo.
00:51:23Phun thẳng ra.
00:51:24Tưới lên đôi giày da bóng loáng và cái quần linen đắt tiền của hắn ta.
00:51:28Trịnh hiên đã tự implement bữa trưa của mình ra ngoài.
00:51:31Long vương gầm lên.
00:51:32Thằng thủy sĩ.
00:51:34Nó dám làm bẩn tàu của ta.
00:51:35Thua rồi.
00:51:36Cút.
00:51:37Lão hắc và đám thủy thủ cười như được mùa.
00:51:40Trịnh hiên.
00:51:41Nhục nhã.
00:51:41Tức giận.
00:51:42Và bốc mùi.
00:51:43Lào đảo đứng dậy.
00:51:44Hắn ta không nhìn long vương.
00:51:46Hắn ta nhìn tôi.
00:51:47Gương mặt tôi lúc này.
00:51:48Tôi đoán.
00:51:49Trông còn đáng sợ hơn cả cú đấm của tôi.
00:51:51Đỏ rực.
00:51:52Sưng phồng.
00:51:53Mắt hiếp lại.
00:51:54Cô.
00:51:55Cung lạc vi.
00:51:56Hắn ta nghiến răng.
00:51:57Giọng nói lấm bẩn.
00:51:58Cô dám chơi tôi.
00:51:59Cô nghĩ cô thắng rồi sao.
00:52:01Cô động vào khách sạn SG.
00:52:03Tôi thề.
00:52:04Tôi sẽ khiến cái quán tôm hùm rách của cô.
00:52:06Không bao giờ mở cửa được ở Hải Nam này.
00:52:08Tôi muốn đáp lại một câu gì đó thật ngầu.
00:52:11Nhưng tôi không thể.
00:52:13Bởi vì ngay lúc đó.
00:52:14Cơn gì ứng lên đến đỉnh điểm.
00:52:16Tôi không chỉ đỏ.
00:52:17Tôi bắt đầu.
00:52:17Hứa.
00:52:18Ngứa kinh khủng.
00:52:19À.
00:52:20À.
00:52:21À tinh.
00:52:21Tôi cố gắng nói.
00:52:23Tôi.
00:52:23Tôi.
00:52:24Hứa.
00:52:24Tôi bắt đầu gãi.
00:52:26Tôi gãi cổ.
00:52:27Gãi mặt.
00:52:27Gãi tay.
00:52:28Trịnh hiên sững sở.
00:52:30Hắn ta đang định chửi tiếp.
00:52:31Nhưng hắn ta dừng lại.
00:52:32Nhìn tôi như nhìn một sinh vật lạ.
00:52:34Long Vương cũng ngừng cười.
00:52:36Này.
00:52:36Cô bé.
00:52:37Cô.
00:52:38Sao cô lại tự cào mình.
00:52:40À tinh.
00:52:41Tôi hét lên.
00:52:42Thuốc.
00:52:42Thuốc gì ứng.
00:52:43Chết.
00:52:44À tinh vỗ chán.
00:52:45Thuốc.
00:52:46Em để trong vali.
00:52:47Ở khách sạn rồi.
00:52:48Cái gì.
00:52:49Bà chủ.
00:52:50Đừng gãi.
00:52:51À tinh hoảng hốt giữ tay tôi lại.
00:52:53Chị gãi là nó xưng to hơn đấy.
00:52:55Bỏ ra.
00:52:56Ngứa chết tôi.
00:52:57Tôi và à tinh vật lộn.
00:52:59Tôi.
00:52:59Trong cơn ngứa điên cuồng.
00:53:00Đã quên mất hợp đồng.
00:53:02Quên mất trịnh hiên.
00:53:03Trịnh hiên.
00:53:04Sau một phút sững sở.
00:53:05Đột nhiên.
00:53:06Cười.
00:53:07Hắn ta cười.
00:53:08Một tiếng cười khinh bỉ.
00:53:10Ha.
00:53:10Ha ha.
00:53:11Hóa ra.
00:53:12Hắn ta nói.
00:53:13Cố gắng đứng thẳng.
00:53:14Là một con nhỏ dị ứng cồn.
00:53:16Vậy mà dám lên mặt dạy đời.
00:53:18Cung lạc vi.
00:53:18Cô.
00:53:19Cô còn thảm hơn tôi.
00:53:20Ít nhất.
00:53:21Tôi chỉ nôn.
00:53:22Còn cô.
00:53:23Cô trông như.
00:53:24Một con tôm hùm lục bị sưng.
00:53:26Hắn ta nói đúng.
00:53:27Tôi thảm thật.
00:53:28Nhưng Long Vương.
00:53:29Người nãy giờ quan sát.
00:53:30Đột nhiên lên tiếng.
00:53:32Nó thảm.
00:53:33Ông ta nói.
00:53:34Giọng ồm ồm.
00:53:35Nhưng nó không nôn.
00:53:36Nó vẫn đứng.
00:53:37Và nó vẫn biết tên nó là cung lạc vi.
00:53:39Ông ta quay sang trịnh hiên.
00:53:43Giờ thì.
00:53:44Biến.
00:53:45Nụ cười của trịnh hiên tắt ngấm.
00:53:47Hắn ta lường tôi một cái trái mặt.
00:53:49Rồi lào đảo quay đi.
00:53:50Vừa đi vừa cố gắng giữ cho bữa trưa không trào ra thêm.
00:53:53Tôi.
00:53:54Trong khi đó.
00:53:54Vẫn đang chiến đấu với cơn ngứa.
00:53:56À tinh.
00:53:57Tôi.
00:53:58Tôi.
00:53:58Nhìn thấy.
00:53:59Con tôm hùm.
00:54:00Nó.
00:54:00Nó đang nói.
00:54:01Tiếng thủy sĩ.
00:54:02Bà chủ.
00:54:03Không.
00:54:04Đó là cái phao cứu sinh.
00:54:05Đừng đấm nó.
00:54:07Long Vương nhìn tôi.
00:54:08Cái sinh vật đỏ rực.
00:54:09Sưng phồng.
00:54:13Một hơi xì gà.
00:54:15Lão hắc.
00:54:16Ông ta nói.
00:54:17Lấy hợp đồng 5 tấn.
00:54:18Và.
00:54:19Gọi thằng bác sĩ trên giàn khoan tới đây.
00:54:21Bảo nó.
00:54:22Mang theo thuốc.
00:54:22Trị dị ứng.
00:54:23Và thuốc an thần.
00:54:25Ta nghĩ.
00:54:25Chúng ta cần cả hai.
00:54:27Tôi đã từng tưởng tượng ra nhiều kịch bản cho việc ký kết hợp đồng lớn đầu tiên của bà chủng tôm hùm biển.
00:54:32Có thể là trong một phòng họp sang trọng.
00:54:34Tôi.
00:54:34Mặc một bộ vest quyền lực.
00:54:36Bắt tay đối tác.
00:54:37Cả hai cùng nâng ly sâm panh.
00:54:38Hoặc ít nhất.
00:54:39Là trong một văn phòng.
00:54:41Có giấy tờ.
00:54:41Có con dấu.
00:54:43Tôi chưa bao giờ tưởng tượng.
00:54:44Kịch bản đó lại là.
00:54:45Tôi.
00:54:46Cung Lạc Vi.
00:54:47Trông như một cái bánh bao hấp vừa bị ong đốt.
00:54:49Đang cố gắng vật lộn với một người đàn ông mặc áo blue trắng.
00:54:52Trong khi gào thét đòi đàm phán với một cái phao cứu xinh màu cam.
00:54:56Cơn dị ứng ập đến còn nhanh hơn cách chịu vô cực nôn ra bữa trưa.
00:54:59Bỏ tôi ra.
00:55:00Tôi hét lên.
00:55:01Giọng tôi giờ ồm ồm như ếch ổp.
00:55:03Tôi nghe thấy nó.
00:55:04Nó đang optimize cái proposal vào mặt tôi.
00:55:07Tôi gào lên.
00:55:08Cố gắng thoát khỏi gọng kìm của A Tinh và Lão Hắc.
00:55:11Mục tiêu của tôi.
00:55:12Cái phao cứu xinh màu cam đang treo lơ lửng ở mạng tàu.
00:55:15Thằng khốn.
00:55:16Nó dám chế nhạo tôi.
00:55:18Bà chủ.
00:55:18Đó là cái phao.
00:55:20A Tinh la hét.
00:55:21Mặt tái mét.
00:55:22Chị mà đấm nó là tay chị gãy đấy.
00:55:24Nó không phải cái phao.
00:55:25Nó là.
00:55:26Nó là Trịnh Hiên.
00:55:27Hắn ta vừa gọi tôi là.
00:55:29Là Cà Nóc.
00:55:30Cơn ngừa ập đến.
00:55:31Tôi cảm thấy mặt mình phồng lên như một cái bánh bao vừa ra lò.
00:55:34Da tôi đỏ rực.
00:55:36Long Vương Phó Vĩnh Long.
00:55:37Ngược lại.
00:55:38Trông cực kỳ thư thái.
00:55:39Ông ta đã ngồi xuống cái ngai vàng thùng lạnh của mình.
00:55:42Tay cầm điếu xì gà.
00:55:43Phả khói.
00:55:44Nhìn tôi như xem một tiết mục siết đặc sắc.
00:55:46Nào.
00:55:47Bà chùm.
00:55:48Ông ta nói.
00:55:49Giọng ồm ồm.
00:55:50Cô còn cứng hơn cả thằng Thụy Sĩ.
00:55:52Nhưng giờ cô trông.
00:55:53Giống con cá nóc mà ta bắt được hôm qua.
00:55:55Ông.
00:55:56Ông.
00:55:57Dám nói tôi là.
00:55:58Cá nóc.
00:55:59Tôi phẫn nộ.
00:55:59Cố gắng đứng dậy nhưng cơn ngứa làm tôi lảo đảo.
00:56:02Tôi là bà chùm.
00:56:03A Tinh.
00:56:04Lấy hợp đồng ra.
00:56:05Chúng ta ký.
00:56:06Ký xong tôi còn phải đi đấm con tôm hùm Thụy Sĩ kia.
00:56:09Nó là cái phao cứu sinh.
00:56:11Thưa bà chủ.
00:56:12A Tinh tuyệt vọng.
00:56:14Im.
00:56:14Tôi gạt tay.
00:56:15Tôi biết nó là cái gì.
00:56:17Nó đang nhạy tiếng Thụy Sĩ.
00:56:19Vị bác sĩ dường như đã hết kiên nhẫn.
00:56:20Ông ta là một người đàn ông trung niên.
00:56:23Trông còn rắn giỏi hơn cả Long Vương.
00:56:25Ông ta không nói nhiều.
00:56:26Ông ta chỉ lửa mắt nhìn A Tinh.
00:56:28Giữ nó.
00:56:29A Tinh và lão hắc.
00:56:30Mỗi người giữ một bên.
00:56:31Vị bác sĩ rút ra một cái kim tiêm.
00:56:33To như cái xiên nướng tôm.
00:56:35Không.
00:56:36Tôi hoảng hốt.
00:56:37Đó là vũ khí sinh học.
00:56:38Long Vương.
00:56:39Ông định bội tín.
00:56:41Long Vương cười ha ha.
00:56:42Cô bé.
00:56:43Thuốc gì ứng thôi.
00:56:44Phải chích.
00:56:45Không là cô gãi mình thành con tôm lột mất.
00:56:47Tôi không thể chống cự.
00:56:49Kim tiêm được chích thẳng vào bắp tay tôi.
00:56:51Một luồng mát lạnh.
00:56:52Và rồi là một cơn buồn ngủ kinh khủng ập đến.
00:56:55Thế giới bắt đầu quay cuồng.
00:56:56Con cá nóc.
00:56:57À không.
00:56:58Cung lạc vi tôi.
00:56:59Bắt đầu xỉ hơi.
00:57:00Khoan.
00:57:01Khoan đã.
00:57:02Tôi dùng hết sức bình sinh.
00:57:03Nắm lấy tay áo của Long Vương.
00:57:05Hợp.
00:57:06Hợp đồng.
00:57:07Mí mắt tôi nặng chĩu.
00:57:08Nó vẫn còn nhớ hợp đồng kìa.
00:57:10Long Vương gật gù.
00:57:11Vẻ tán thưởng.
00:57:12Mang ra đây.
00:57:13Một tập giấy được đưa ra.
00:57:15A Tinh vội vàng bật đèn pin điện thoại dọi vào.
00:57:18Đúng rồi bà chủ.
00:57:195 tấn.
00:57:20Giá tốt.
00:57:21Độc quyền 3 năm.
00:57:22Điều.
00:57:23Khoan.
00:57:2310.
00:57:244.
00:57:25B.
00:57:25Tôi thiều thảo.
00:57:27Cơn ngứa giờ biến thành cơn buồn ngủ.
00:57:29Có.
00:57:29Có đây.
00:57:30A Tinh reo lên.
00:57:32Bên B.
00:57:32Phó Vĩnh Long.
00:57:33Đồng ý làm gương mặt đại diện.
00:57:35Miễn phí.
00:57:36Với điều kiện.
00:57:36Không được mặc đồ màu bè.
00:57:38Tốt.
00:57:38Tôi thở phào.
00:57:40Bút.
00:57:40Đầu.
00:57:41A Tinh đưa tôi cây bút.
00:57:43Tay tôi run như một con tôm hùm vừa bị vớt lên.
00:57:45Tôi cố gắng ký.
00:57:46Cung lọc vi.
00:57:48Nhưng vì thuốc an thần và cơn dị ứng.
00:57:50Cái tên tôi ký ra trông giống như một con dết vừa bị đột quỵ.
00:57:53Tôi nhìn chữ ký của mình.
00:57:55Không.
00:57:55Không chuyên nghiệp.
00:57:57Tôi dùng hết sức tàn.
00:57:58Vẽ thêm.
00:57:59Một con tôm hùm nhỏ.
00:58:00Đang phì bong bóng.
00:58:01Bên cạnh chữ ký.
00:58:03Đấy.
00:58:03Tôi lầm bầm.
00:58:04Phải.
00:58:05Phải có logo.
00:58:06Mới.
00:58:07Chuẩn.
00:58:07Rồi tôi ngất.
00:58:09Tôi ngất thẳng vào lòng A Tinh.
00:58:10Trước sự chứng kiến của toàn thể thủy thủ đoàn giàn khoan và vị Long Vương đang cười sạc sụa.
00:58:15Tôi tỉnh lại trong một nơi xa lạ.
00:58:17Chăn lụa mềm mại.
00:58:18Điều hòa mát rợi.
00:58:19Và không có mùi cá.
00:58:21Tôi mở mắt.
00:58:22Đây là phòng tổng thống của một khách sạn 5 sao ở Tam Á.
00:58:25A Tinh đang ngồi bên giường.
00:58:26Gò táo.
00:58:27Bà chủ.
00:58:28Cậu ta mừng rỡ.
00:58:30Chị tỉnh rồi.
00:58:31Chị ngủ 18 tiếng rồi.
00:58:32Tôi chậm chạp ngồi dậy.
00:58:34Đầu tôi ong ong.
00:58:35Tôi lao vào phòng tắm.
00:58:37Nhìn vào gương.
00:58:38Ôi trời.
00:58:39Cơn đỏ đã lặn.
00:58:39Nhưng mặt tôi vẫn còn hơi sưng.
00:58:41Trong tôi không còn là cá nóc.
00:58:43Mà là một cái bánh bao nhân thịt.
00:58:45A Tinh.
00:58:46Tôi khàn khàn.
00:58:47Hợp đồng.
00:58:48Chuyện gì đã xảy ra.
00:58:49Ký rồi.
00:58:50A Tinh dơ tập tài liệu lên.
00:58:52Đã đóng dấu son của Long Vương.
00:58:54Chữ ký con dết.
00:58:55À không.
00:58:56Chữ ký nghệ thuật của chị.
00:58:57Hợp lệ.
00:58:58Chúng ta có hàng.
00:58:595 tấn một tuần.
00:59:00Giá gốc.
00:59:01Tôi thở phào nhẹ nhõm.
00:59:03Hy sinh nhan sắc tạm thời.
00:59:04Cũng đáng.
00:59:05Tốt.
00:59:06Tôi nói.
00:59:07Đờ.
00:59:07Việc đầu tiên.
00:59:08Tìm mặt bằng.
00:59:09Chúng ta phải khai trương bà trùm chi nhánh Hải Nam trong vòng.
00:59:122 tuần.
00:59:13Khoan đã bà trù.
00:59:14A Tinh ngập ngừng.
00:59:15Chúng ta.
00:59:16Có một vấn đề.
00:59:18Vấn đề gì.
00:59:19Tiền.
00:59:19Chỉ có cả cục tiền từ cung chấn hương.
00:59:22Không phải tiền.
00:59:22A Tinh đưa tôi cái máy tính bảng.
00:59:25Vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
00:59:26Là liên minh đậu hũ Thụy Sĩ.
00:59:28Cái quái gì.
00:59:29A Tinh mở một trang mạng xã hội.
00:59:31Đó là trang chính thức của khách sạn SXGE Hải Nam.
00:59:34Do Trịnh Hiên quản lý.
00:59:36Và đập vào mắt tôi.
00:59:37Là tôi.
00:59:38Bức ảnh chụp lén.
00:59:40Chính là khoảnh khắc vàng son của tôi trên giàn khoan.
00:59:42Mặt đỏ như gấp.
00:59:43Sương vù.
00:59:44Tóc tai dối bời.
00:59:45Và đang.
00:59:46Gãi.
00:59:46Gãi một cách điên cổng.
00:59:48Bên cạnh bức ảnh của tôi.
00:59:49Hắn ta đặt một bức ảnh chụp một con tôm hùm.
00:59:52Bị bệnh.
00:59:52Đốm trắng.
00:59:53Dầu gãy.
00:59:54Hàng tít chạy cực lớn.
00:59:56Cảnh báo người tiêu dùng.
00:59:57Bà chùm tôm hùm hay bà chùm dị ứng.
01:00:00Nguồn hải sản không rõ nguồn gốc ập vào Hải Nam.
01:00:02Hãy chọn ẩm thực 5 sao SXGE vì sự an toàn của bạn.
01:00:06Máu tôi sôi lên.
01:00:07Cái bánh bao nhân thịt của tôi lại bắt đầu đỏ.
01:00:10Thằng.
01:00:10Thằng thủy sĩ chết tiệt.
01:00:12Tôi gầm lên.
01:00:13Hắn ta dám.
01:00:14Hắn ta dám nói tôi bị dị ứng.
01:00:15À không.
01:00:16Hắn ta dám nói tôi bị ngộ độc.
01:00:18Hắn ta dám so sánh tôi với con tôm hùm bệnh hoạn kia.
01:00:22Chưa hết đâu.
01:00:23A Tinh lướt xuống.
01:00:24Bài đăng đó.
01:00:25Đã được một người khác chia sẻ lại.
01:00:27Là gã mặt đậu hũ.
01:00:28Triệu vô cực.
01:00:30Anh ta chia sẻ lại với dòng trạng thái.
01:00:32Với tư cách là một doanh nhân.
01:00:33Tôi thật sự lo lắng cho sức khỏe cộng đồng.
01:00:36Triệu thị kịch liệt lên án mọi hành vi kinh doanh thiếu trách nhiệm.
01:00:38Sử dụng nguyên liệu bẩn.
01:00:39Mong cơ quan chức năng vào cuộc.
01:00:42Và hắn ta không quên đính kèm một câu cuối.
01:00:44Kiều Thi Vũ.
01:00:45Em ở nhà cẩn thận.
01:00:46Đừng ăn đồ linh tinh nhé.
01:00:48Bọn khốn.
01:00:49Chúng nó đã bắt tay nhau.
01:00:50Nhanh thật.
01:00:51Một kẻ ở Thượng Hải.
01:00:52Một kẻ ở Hải Nam.
01:00:54Chúng nó tạo thành một liên minh xuyên không gian để dìm hàng tôi.
01:00:57A Tinh.
01:00:57Tôi nghiến răng.
01:00:58Chúng ta có bao nhiêu tiền?
01:01:00Rất nhiều.
01:01:01Bà chủ.
01:01:02Tốt.
01:01:03Chúng ta không chỉ mở một nhà hàng.
01:01:05Chúng ta sẽ mở ba cái.
01:01:07Ngay đối diện khách sạn SXG của thằng Thủy Sĩ.
01:01:10Nhưng tin đồn này thì sao?
01:01:12A Tinh lo lắng.
01:01:13Hắn ta nói chúng ta dùng hàng bẩn.
01:01:15Chúng ta vừa đến.
01:01:16Chưa có uy tín.
01:01:17Cái ảnh của chị.
01:01:18Nó lan truyền nhanh quá.
01:01:20Tôi nhìn cái máy tính bảng.
01:01:21Nhìn cái mặt sưng hút của tôi.
01:01:23Uy tín.
01:01:24Tôi cười gần.
01:01:25A Tinh.
01:01:26Cậu quên vũ khí bí mật của chúng ta rồi à?
01:01:28Vũ khí bí mật.
01:01:29Ý chị là.
01:01:30Ơt bột.
01:01:31Không.
01:01:32Điều khoản 14.
01:01:33B.
01:01:34Tôi bật dậy khỏi giường.
01:01:35Cơn sưng dừng như tan biến trước sự tức giận.
01:01:37Hắn ta dùng hình ảnh dìm hàng của tôi.
01:01:40Tốt.
01:01:41Tôi sẽ dùng hình ảnh xịn nhất của tôi.
01:01:43Tôi chụp lấy điện thoại.
01:01:44Bấm số của lão H.
01:01:46Lão H.
01:01:46Tôi gầm vào điện thoại.
01:01:48Tôi cần nói chuyện với Long Vương.
01:01:50Ngay lập tức.
01:01:51Ô.
01:01:51Bà Trùm.
01:01:52Lão H.
01:01:53Ở đầu dây bên kia có vẻ ngái ngủ.
01:01:55Cô.
01:01:55Khỏe chưa?
01:01:56Nghe nói cô dị ứng nặng lắm.
01:01:58Khỏe rồi.
01:01:59Khỏe như tôm hùm biển.
01:02:01Tôi nói.
01:02:01Ông báo với Long Vương.
01:02:03Hợp đồng đã ký.
01:02:04Điều khoản 14.
01:02:05B.
01:02:06Đã đến lúc.
01:02:07Thực hiện.
01:02:08Thực hiện.
01:02:09Thực hiện cái gì?
01:02:10Người mẫu.
01:02:11Tôi hét lên.
01:02:12Bảo ông ta chuẩn bị bộ đồ lụa tàu đẹp nhất.
01:02:14Chuẩn bị xì gà xịn nhất bà Trùm Tôm Hùm Biển Cần.
01:02:17Chụp ảnh quảng cáo.
01:02:18Chúng ta sẽ cho thằng Thủy Sĩ và thằng Mặt Đậu Hũ biết.
01:02:21Thế nào mới là hải sản cao cấp.
01:02:23A Tinh đứng bên cạnh.
01:02:24Mắt sáng rực.
01:02:25Bà chủ.
01:02:26Chị định.
01:02:27Đúng vậy.
01:02:28Tôi cười.
01:02:28Họ chơi bẩn.
01:02:34Tôi sẽ cho hắn ta thấy Long Vương 5 sao.
01:02:37Cậu ta sẽ phải hối hận vì đã biết.
01:02:39Tôi yêu hóa là cái gì.
01:02:40Cú điện thoại của tôi cho Lão Hắc rõ ràng đã khiến giàn khoan nổi của Long Vương chấn động.
01:02:45Nửa tiếng sau.
01:02:46Lão Hắc gọi lại.
01:02:47Giọng hớt hải.
01:02:48Bà Trùm.
01:02:48Long Vương nói.
01:02:49Ông ta đồng ý.
01:02:51Nhưng ông ta nói.
01:02:52Ông ta không biết tạo dáng.
01:02:53Và ông ta không mặc.
01:02:54Đồ bơi.
01:02:55Tôi cười khẩy.
01:02:56Bảo ông ta cứ mặc bộ lụa tàu đen hôm trước.
01:02:59Tôi không cần ông ta tạo dáng.
01:03:01Tôi cần ông ta.
01:03:02Là chính ông ta.
01:03:03À.
01:03:04Và bảo ông ta mang theo con tôm hùm biển to nhất mà ông ta có.
01:03:07Tôi trả tiền gấp đôi.
01:03:09Buổi chụp ảnh diễn ra trong sự hỗn loạn tuyệt đối.
01:03:11Tôi không thuê studio.
01:03:13Tôi thuê hẳn tầng thượng của khách sạn đối thủ.
01:03:15Ngay đối diện tòa nhà SXGE của Trịnh Hiên.
01:03:18Tôi muốn hắn ta nhìn thấy.
01:03:20Long Vương xuất hiện.
01:03:21Câu có y như một con cá mập vừa bị sâu răng.
01:03:23Ông ta mặc bộ đồ lụa đen.
01:03:25Tay cầm xì gà.
01:03:26Và đi.
01:03:26Dép lê.
01:03:27Hoàn hảo.
01:03:28Tay nhấp ảnh ra tôi thuê.
01:03:30Một cậu trai trẻ chuyên chụp ảnh nghệ thuật.
01:03:32Run dậy.
01:03:32Chào.
01:03:33Chào.
01:03:34Chào ông.
01:03:34Ông.
01:03:35Ông có thể nhìn vào ống kính và.
01:03:37Cười.
01:03:37Cười kiểu hạnh phúc được không?
01:03:39Long Vương nhao mắt.
01:03:40Cười.
01:03:41Hạnh phúc.
01:03:42Ta đang phải làm việc với một con cá nóc vừa xì hơi.
01:03:45Ta hạnh phúc cái gì?
01:03:46A tinh vội vàng thì thầm với tôi.
01:03:48Bà chủ.
01:03:49Ông ta gọi chị là cá nóc.
01:03:51Kệ ông ta.
01:03:52Tôi dít lên.
01:03:53Chụp được ảnh là được.
01:03:54Không.
01:03:55Tôi bước ra.
01:03:58Cái đã trở lại.
01:03:59Long Vương.
01:03:59Ông đừng cười.
01:04:00Ông hãy.
01:04:01Lương cái máy ảnh.
01:04:02Lương.
01:04:03Đúng.
01:04:04Hãy tưởng tượng cái máy ảnh này.
01:04:05Là thằng thủy sĩ Trịnh Hiên.
01:04:07Nó vừa nói tôm hùm của ông.
01:04:09Là đồ mang dợ.
01:04:10Ánh mắt của Long Vương thay đổi.
01:04:12Một luồng sắc khí tỏa ra.
01:04:13Ông ta nghiến răng.
01:04:14Giết điếu xì gà.
01:04:16Đưa tôm đây.
01:04:16Ông ta gầm lên.
01:04:18A tinh và hai nhân viên nữa khệ nệ bê ra con tôm hùm biển khổng lồ.
01:04:21Đỏ ao.
01:04:22Bóng mỡ.
01:04:23Mà tôi vừa cho đầu bếp chế biến theo công thức bơ tỏi cấp độ 14.
01:04:27Long Vương cầm con tôm hùm lên.
01:04:28Một tay cầm tôm.
01:04:29Một tay cầm xì gà.
01:04:31Ông ta lườm thẳng vào ống kính.
01:04:33Tách.
01:04:33Tay nhấp ảnh ra run dậy.
01:04:35Nhưng đã bắt được khoảnh khắc đó.
01:04:37Đó không phải là một bức ảnh quảng cáo.
01:04:39Đó là một lời tuyên chiến.
01:04:40Ánh mắt của Long Vương như muốn nói.
01:04:42Mày ăn con tôm này.
01:04:43Hoặc mày muốn.
01:04:44Làm thức ăn cho tôm.
01:04:46Tôi mỉm cười.
01:04:47Hoàn hảo.
01:04:48A tinh.
01:04:49Rửa ảnh.
01:04:49In khổ lớn nhất.
01:04:51Ba nhà hàng bà trùng tôm hùm biển khai trương cùng một lúc.
01:04:54Nằm thành hình tam giác bao vây khách sạn SXG của Trịnh Hiên.
01:04:57Ngày khai trương.
01:04:58Đúng như dự đoán.
01:04:59Vắng tanh.
01:05:00Chiến dịch bôi nhọ của Trịnh Hiên và trựu vô cực đã có tác dụng.
01:05:03Dân địa phương và du khách đều e ngại bà trùng dị ứng.
01:05:06Trịnh Hiên đứng trên ban công phòng làm việc của hắn ta.
01:05:09Dùng ống nhòm nhìn sang.
01:05:10Tôi thấy hắn ta đang mỉm cười.
01:05:12Cái nụ cười thủy sĩ nhạt nhẽo.
01:05:14Hắn ta còn dơ ly rượu vang lên.
01:05:16Ra vẻ chúc mừng tôi.
01:05:17Thất bại.
01:05:18A tinh đứng bên cạnh tôi.
01:05:20Lo lắng.
01:05:20Bà chủ.
01:05:21Bảy giờ tối rồi.
01:05:22Không một mống khách.
01:05:23Em nghĩ.
01:05:24Hay chúng ta giảm giá 50%.
01:05:26Tôi lắc đầu.
01:05:27Nhìn đồng hồ.
01:05:28A tinh.
01:05:29Cậu phải học cách kiên nhẫn.
01:05:30Tiệc vui.
01:05:31Luôn bắt đầu muộn.
01:05:33Đúng 8 giờ tối.
01:05:34Giờ vàng.
01:05:35Tôi búng tay.
01:05:36Cho chúng lên.
01:05:38Từ ba phía của khách sạn SXGE.
01:05:39Ba tấm biển quảng cáo điện tử khổng lồ.
01:05:42Mà tôi đã trì bộn tiền.
01:05:43Cảm ơn cung chấn hương.
01:05:44Để thuê.
01:05:45Đồng loạt sáng rực.
01:05:47Khung cảnh giống như trong một bộ phim.
01:05:49Hình ảnh Long Vương.
01:05:50Cao 30 mét.
01:05:51Hiện lên giữa bầu trời đêm Tam Á.
01:05:53Ông ta trong bộ đồ lụa tàu.
01:05:54Lương cả thành phố.
01:05:56Tay cầm con tôm hùm bơ tỏi.
01:05:58Bên dưới là một dòng chữ duy nhất.
01:05:59Bằng phung chữ mạnh mẽ.
01:06:01Đỏ rực.
01:06:02Hàng của Long Vương.
01:06:03Chỉ bán tại Bà Chùm.
01:06:04Chưa hết.
01:06:05Còn hàng của SG.
01:06:06Họ lấy từ đâu.
01:06:08Tôi nghe thấy tiếng trang từ phía khách sạn SXGE.
01:06:11Có vẻ như thằng thủy sĩ làm rơi ly rượu của hắn ta rồi.
01:06:14Cùng lúc đó.
01:06:15A Tinh.
01:06:16Theo lệnh tôi.
01:06:17Đã tung ra chiến dịch truyền thông thứ 2.
01:06:19Đoạn video.
01:06:20Quay cận cảnh.
01:06:21Nét căng.
01:06:22Một bên màn hình.
01:06:23Con tôm hùm bệnh mà Trịnh Hiên dùng để bôi nhọ tôi.
01:06:26Một bên màn hình.
01:06:27Con tôm hùm thật của Long Vương.
01:06:29To bằng bắp tay A Tinh.
01:06:30Thịt trắng ngẩn.
01:06:31Chắc nhịch.
01:06:32Bên dưới là dòng bình luận.
01:06:33SXGE bị Long Vương từ chối.
01:06:35Phải đi mua hàng thải.
01:06:37Trịnh Hiên.
01:06:37Anh optimize cái proposal kiểu gì thế.
01:06:40Internet bùng nổ.
01:06:42Những người dân địa phương và du khách đang đi dạo trên bãi biển.
01:06:45Nhìn thấy tấm biển quảng cáo khổng lồ.
01:06:47Bắt đầu xì xào.
01:06:48Trời.
01:06:49Đó là.
01:06:50Đó là Long Vương.
01:06:51Long Vương mà cũng đi quảng cáo à.
01:06:53Hàng của Long Vương.
01:06:55SXGE không có.
01:06:56Vậy mà hôm qua nó dám nói SXGE là hàng năm sao.
01:06:59Vậy.
01:07:00Cái tin bà chùm bị dị ứng.
01:07:02Ngay lập tức.
01:07:03Tài khoản chính thức của bà chùm đăng lại bức ảnh tôi bị dị ứng.
01:07:06Cái bức ảnh mặt bánh bao sương húp.
01:07:08Nhưng lần này.
01:07:09Có thêm dòng chú thích của chính tôi.
01:07:11Phải.
01:07:12Tôi dị ứng.
01:07:13Vì tôi đã phải uống rượu ớt để đấu với thằng Thụy Sĩ.
01:07:16Dành giật nguồn hàng tốt nhất thế giới về cho các bạn.
01:07:18Tôi hy sinh nhan sắc của mình.
01:07:20Các bạn thấy tôi có tâm không?
01:07:22Thầy có tâm thì qua ăn tôm ủng hộ đi.
01:07:24Đang giảm giá 10% cho ai check in cùng ảnh dị ứng của tôi.
01:07:28Sự thật được phơi bày.
01:07:30Trong vòng 15 phút.
01:07:31Ba nhà hàng của tôi.
01:07:32Từ chỗ không một bóng người.
01:07:34Đã chật nít.
01:07:35Dòng người xếp hàng kéo dài ra tận đường lớn.
01:07:37Mùi bơ tỏi thơm lừng át cả mùi gió biển.
01:07:40A Tinh vừa xào tôm vừa khóc.
01:07:42Bà chủ.
01:07:43Chúng ta hết tôm rồi.
01:07:44Tôi cười.
01:07:45Gọi cho Long Vương.
01:07:46Long Vương.
01:07:47Ông thấy gì chưa?
01:07:48Chuẩn bị tăng sản lượng đi.
01:07:50Gớp đôi.
01:07:51Long Vương ở đầu dây bên kia cười ha hả.
01:07:53Ta thấy rồi.
01:07:55Cái mặt của ta trên trời kìa.
01:07:56Đẹp trai phết.
01:07:57Được.
01:07:58Tăng thì tăng.
01:07:59Sự sụp đổ của liên minh đậu hũ thụy sĩ diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
01:08:03Trịnh Hiên là người gục ngã đầu tiên.
01:08:05Khách sạn SXGE bị khách hàng tẩy chay vì tội lừa dối.
01:08:08Dùng hàng không rõ nguồn gốc.
01:08:10Chủ sở chính ở thụy sĩ lập tức cử người xuống điều tra.
01:08:13Hắn ta bị sa thải ngay lập tức.
01:08:15Nghe nói.
01:08:15Lúc bị đuổi.
01:08:16Hắn ta vẫn cố implement một lời giải thích nhưng không ai nghe.
01:08:20Còn gã mặt đậu hũ.
01:08:21Chịu vô cực.
01:08:23Hành động chia sẻ bài bôi nhọ của hắn ta bị cộng đồng mạng đào lại.
01:08:26Cổ đông của triệu thị.
01:08:27Một công ty công nghệ cao.
01:08:28Bắt đầu đặt câu hỏi.
01:08:30Tại sao tổng tài của chúng ta lại rảnh rỗi đi.
01:08:32Buôn chuyện tôm hùm.
01:08:33Và còn buôn.
01:08:34Thua.
01:08:35Hình ảnh doanh nhân trẻ.
01:08:36Đáng tin cậy của anh ta sụp đổ.
01:08:38Cổ phiếu của triệu thị bắt đầu rớt giá.
01:08:41Tôi nghe nói.
01:08:41Kiều thi vũ đã cố gắng an ủi anh ta bằng cách nấu một nồi cháo yến.
01:08:45Nhưng gã mặt đậu hũ.
01:08:47Trong cơn tức giận vì mất tiền.
01:08:48Đã hất cả nồi cháo.
01:08:49Và gầm lên.
01:08:50Cô là đồ vận rủi.
01:08:52Từ khi cô xuất hiện.
01:08:53Tôi không gặp may mắn nào.
01:08:55Ha.
01:08:55Quả báo.
01:08:57Cô ta gọi cho tôi.
01:08:58Kiều thi vũ gọi cho tôi.
01:08:59Giọng nói lại trở về chế độ nai tơ yếu ớt.
01:09:02Chị Lạc Phi.
01:09:03Em xin lỗi.
01:09:04Anh vô cực.
01:09:05Anh ấy chỉ nóng giận.
01:09:06Chị có thể.
01:09:07Tha cho anh ấy được không?
01:09:09Tôi đang bận đếm tiền.
01:09:10Cô Kiều.
01:09:11Tôi ngáp.
01:09:12Tôi không có thời gian để tha hay không tha.
01:09:14Tôi đang bận điều hành một đế chế.
01:09:16Nếu cô rảnh.
01:09:17Bảo vị hôn phu của cô.
01:09:18Học cách xin lỗi công khai đi.
01:09:20Có lẽ cổ phiếu sẽ lên lại.
01:09:22Tôi cút máy.
01:09:23Tôi không quan tâm đến họ nữa.
01:09:25Họ quá nhỏ bé.
01:09:26Một tháng sau.
01:09:27Tôi ngồi ở nhà hàng flagship bà chùm tại Tam Á.
01:09:30A Tinh đang báo cáo tài chính.
01:09:32Lợi nhuận vượt mốc 8 con số.
01:09:34Long Vương.
01:09:35Mặc bộ đồ lụa tàu màu xanh ngọc.
01:09:37Bước vào.
01:09:38Ông ta giờ là khách vít.
01:09:40Bà chùm.
01:09:41Ông ta gắt gòng.
01:09:42Bọn nhóc ở chợ cá cứ đòi chụp ảnh với ta.
01:09:44Cô làm ta nổi tiếng quá rồi đấy.
01:09:47Ông nên quen đi.
01:09:48Tôi cười.
01:09:48Đưa cho ông ta một ly bia ổi mát lạnh.
01:09:50Loại bia tôi vừa phát triển.
01:09:52Chi nhánh tiếp theo của chúng ta.
01:09:54Sẽ mở ở Thượng Hải.
01:09:55Đối diện cung gia.
01:09:56Ông thấy sao?
01:09:58Long Vương nheo mắt.
01:09:59Uống cạn ly bia.
01:10:00Được.
01:10:00Như lần này.
01:10:01Ta muốn ảnh của ta phải to hơn.
01:10:03Phải che hết cái nóc nhà của bọn họ.
01:10:06Tôi nâng ly.
01:10:07Không thành vấn đề.
01:10:08Tôi nhìn ra biển.
01:10:09Họ nói tôi là thiên kim giả.
01:10:11Họ nói tôi là kẻ lừa đảo.
01:10:13Họ nói tôi là bà chùm dị ứng.
01:10:15Họ nói đúng.
01:10:16Nhưng giờ.
01:10:17Họ phải gọi tôi là nữ hoàng.
01:10:19Nữ hoàng tôm hùm biển.
01:10:21Và nữ hoàng.
01:10:22Thì không bao giờ để một gã mặt đậu hũ.
01:10:23Hay một thằng thủy sĩ quyết định thực đơn của mình.
Hãy là người đầu tiên nhận xét
Thêm nhận xét của bạn

Được khuyến cáo