- 11 giờ trước
Danh mục
🎈
Vui nhộnPhụ đề
00:00Ta vốn là một kẻ ác bẩm sinh, chẳng ngờ lại đầu thai và lục ra một danh gia vọng
00:03tộc thanh cao thế này.
00:04Phụ mẫu ân ái hòa thuận, đại huynh rộng lượng bao dung, trưởng tỷ ôn dịu hiền thục, khiến cho
00:08một bụng mưu mô xảo hoạt của ta chẳng có nơi nào thi triển.
00:10Năm 8 tuổi, ta theo mẫu thân ra ngoài giao thiệp, có cô tiểu thư nhà quyền quý ghen tị
00:14với tài cưỡi ngựa bắn cung của trưởng tỷ, bèn hạ thuốc phát điên vào ngựa của tỷ ấy.
00:17Ta một kiếm đâm chết con ngựa điên, xoay người móc luôn hai con mắt của nó, rồi bỏ vào
00:21đĩa thức ăn của cô tiểu thư kia, nghe nói ăn gì bổ nấy, loại có mắt như mù kia,
00:27mau nến thử đi nhé.
00:28Cô tiểu thư đó sợ đến mốc tè rầm tại chỗ, mất hết thể diện, rồi triệt để bị gia
00:32tộc dùng bỏ.
00:32Năm 10 tuổi, ta cùng mẫu thân đến thư viện đưa y phục cho đại huynh, bắt gặp bạn học
00:36của huynh ấy đang bày tỏ tâm ý với huynh.
00:38Mẫu thân đỏ bừng mặt, tiếng lui lưỡng nan, đại huynh cũng cúng quyết cả lên, chỉ biết vội vã
00:41giải thích, huynh đệ chúng ta đều là nam nhi, phải, chăm chỉ đọc sách, thi lấy công danh, ta
00:46lướt mắt một cái, là biết ngay tên bạn học đó ghen tị với tài học của đại huynh.
00:49Muốn làm dối loạn tâm trí huynh ấy trước kỳ thi mùa thu, ta liền đem mấy bài thơ tình
00:53hắn viết cho đại huynh sửa đổi đôi chút, rồi chuyển sang cho trường Bắc Vương kẻ vốn có sở
00:57thích đoạn tụng.
00:57Nghe đâu đến kỳ thi mùa thu, tên bạn học đó, còn chẳng lết nổi ra khỏi giường, nói gì
01:01đến tương lai tuyển đồ, tội nghiệp ta vì cái nhà này mà lo lắng đến nát lòng, thế mà
01:05phụ mẫu lại càng thêm phiền.
01:06À yên, chúng ta biết làm sao với con bây giờ, ta chẳng hiểu mình như thế thì có gì
01:11không tốt.
01:11Mẫu thân nói, trường tỷ con và tiểu hầu ra đang bàn chuyện hôn sự, nếu bị người ta biết
01:16trong nhà có đứa em gái hàn học trả thù đến cùng, e rằng sẽ làm lỡ dở hôn sự
01:19của nó.
01:20Phụ thân cũng nói, đại huynh con ở trốn quan trường luôn cẩn trọng lo sợ, chỉ e đi sai
01:24một bước.
01:25Nếu để người ta biết em gái ở nhà tâm điện độc ác tàn nhẫn, chỉ sợ họ sẽ mượn
01:29đó để tấn công nó.
01:30Phụ mẫu fan xin ta vì tương lai của huynh tỷ, hãy cố nhẫn nại giả vờ một chút.
01:33Người nhà đối xử tốt với ta, ta tự nhiên cũng biết đáp lễ, chỉ là giờ chút mưu mẹo
01:37nhỏ.
01:37Ta đã dựng thành công hình tượng thiếu nữ đạm bạc như hoa cúc, nào ngưu hình tượng dựng lên
01:41quá thành công, lại khiến thái tử đến tận cửa cầu hôn.
01:43Thái tử và chắc phi lưu uyển oánh vốn tỉnh sau nghĩa nặng, ngặt vì lưu uyển oánh lại là
01:47con gái trùng thổ phỉ mà hắn mang về sau khi dẹp loạn, nên không thể làm thái tử phi.
01:51Thái tử không muốn người trong lòng phải chịu tủi thân, nên mới kén chọn ngàn lần, chọn một kẻ
01:55mang danh bên ngoài là quả hồng mềm như ta về làm thái tử phi bù nhìn.
01:58Người nhà biết rõ bản tính của ta nhất, sao dám đưa một tai họa lớn chừng này vào đông
02:01cung chứ, chỉ đành đánh chống làng khéo léo từ chối.
02:04Thái tử vốn đã quen hô mưa gọi gió, muốn gì được nấy, thất bại lớn nhất đời hắn có
02:08lẽ chính là không thể xác phong người nữ nhân mình yêu làm chính thất.
02:10Giờ đây lục ra bé nhỏ nhà ta lại dám từ chối hắn, hắn liền nổi giận đùng đùng ban
02:14thưởng cho đại tỷ phu ta, tám mỹ nữ hầu hạ kiều diễm, rồi lại bắt đại huynh ta tạm
02:18thời bãi chức ở nhà, thế vẫn chưa đủ.
02:19Tên thái tử cho má đó còn đích thân tới tận cửa đe dọa ta, nói cái gì mà, nếu
02:23không phải quyển oánh thân phận quá thấp kém, thì ngôi vị thái tử phi này làm sao đến lượt
02:27nàng.
02:28Nhưng thái tử trong lòng cô chỉ có một mình nàng ấy, nàng gạ vào cửa rồi tuyệt đối không
02:32được gây khó dễ cho nàng ấy, nhìn thấy nụ cười nhất môi đầy lạnh lẽo của ta, phụ thân
02:35không còn giữ nổi vẻ đạo mạo giả tạo nữa, đành phải phơi bày luôn bộ mặt thật mà ta
02:39hằng cất xấu.
02:40Tinh khí A Yên vốn ngông cuồng bướng bình, thật sự không hợp để nhập chủ đông cung, nhưng tên
02:43thái tử cho kia lại chẳng thềm tin.
02:45Hắn còn gặm hỏi phụ thân ngay trước mặt ta, có phải vì muốn bảo vệ ta mà ông sẵn
02:49sàng vốt bỏ cả tương lai của đại huynh và đại kỷ không?
02:51Hay cho câu này, hóa ra cái hình tượng thanh cao như cúc của ta lại chẳng bảo vệ nổi
02:55anh chị mình, thế thì còn chờ đợi gì nữa?
02:56Quy tắc thứ nhất của kẻ phản diện, kẻ biết thời thế mới là trang tuấn kiệt.
02:59Ta liền quỳ sụp xuống trước mặt tên thái tử chó, chưng ra bộ dạng vô cùng đoan trang, thùy
03:03mị.
03:04A Yên huyện ý nhập chủ đông cung, chỉ mong biện hạ đại nhân đại lượng, khoan thúi cho người
03:09nhà của A Yên.
03:10Hừ, tên thái tử chó, người tốt nhất nên mở mắt mà ngủ đi, bằng không ta nhất định sẽ
03:14cho người biết.
03:14Mã vương ra rốt cuộc có mấy con mắt.
03:17Vào đúng ngày đại hôn của ta và thái tử, lưu biển oánh mặc một cây đồ trắng, cưỡi con
03:21ngựa chiến lao thẳng về phía kiệu hoa của ta.
03:23Con gái lục ra các người không ai thèm lấy hay sao, mà nhất định phải sen vào giữa ta
03:27và ngọc an ca ca.
03:28Con ngựa giữ chưa được thuần phục, nếu bị móng ngựa đá trúng, ta không chết thì cũng tàn phế,
03:32bà ma ma hốt hoảng hét lớn, mau bảo vệ thái tử và thái tử phi, thị vệ lập tức
03:35quây thành một vòng.
03:36Nhưng tên thái tử lại buông một câu nghiệt mã, bất kỳ ai cũng không được phô lễ với chắc
03:40phi, nếu chắc phi tổn hại dù chỉ một sợi lông, cô sẽ hỏi tội các người, thế là chẳng
03:44ai dám nhúc nhích.
03:44Quy tắc thứ hai của kẻ phản diện, đã đến lúc ra tay thì phải ra tay, ta đột một
03:48vén khăn trùng đầu lên, nhân lúc không ai để ý, rơi chiếc ám khí trong tay áo lên, nhắm
03:52thẳng vào mắt con ngựa hung hãn mà bắn.
03:53Trong chắc mắt mau nong bắn tung tué đầy mặt đất, con ngựa đau đớn hóa điên, lưu huyển oánh
03:57không kịp phản ứng liền bị hất văng xuống lưng ngựa, con ngựa đang điên cuồng dẫm đạp thẳng qua
04:01người cô ta.
04:01Thái tử Tiêu Ngọc An gào lên, cứu chắc phi, người đâu, mau cứu chắc phi, cô không muốn làm
04:07ấy xảy ra bất kỳ bất chắc nào.
04:08Thưa lúc đám đông đang hỗn loạn, ta thông thả thực thức ráng vẻ chật vật của lưu huyển oánh
04:11lần cuối, rồi từ từ buông lại chiếc khăn trùng đầu theo chim uyên ương, lấy giọng dung dày cất
04:15tiếng.
04:16Điện hạ, bên ngoài có sát thủ sao, ngài không bị thương đấy chứ, thử hỏi ai lại đi nghi
04:20ngờ một tân đương mỏng manh, yêu đôi chứ.
04:22Quả nhiên, thái tử liền tùy tiện qua quyết với ta, sát thủ quá hung hãn, huyển oánh vì bảo
04:27vệ chúng ta, nên mới bị ngựa giữ dẫm thương, nên cô phải đưa nàng ấy đi gặp thái y
04:31trước.
04:31Không sự này cứ đơn giản hóa mọi thủ tục đi, ta vội vã cất lời lo lắng, chắc phi
04:35thế nào rồi.
04:36Trời Phật thương hại, một người đang yên đang lành sao lại bị ngựa dẫm thương chứ, vết thương có
04:40nghiêm trọng lắm không?
04:41Hôm nay đa tạ lưu chắc phi, sau này A yên nhất định sẽ đích thân đến tạ ơn.
04:46Sức khỏe của chắc phi là quan trọng nhất, A yên hiểu mà.
04:49Bên tai truyền đến tiếng miến răng canh kết, ta có lý do để nghi ngờ lưu huyển oánh sắp
04:53tức đến học máu rồi.
04:54Tiêu Ngọc An Đích thân cưỡi ngựa đưa lưu huyển oánh đi tìm thái y, đám đông dân chúng đứng
04:57xem cũng bản tán xôn xao.
04:58Chẳng trách người ta bảo thái tử yêu thương chắc phi như báu vật.
05:01Hôm nay rõ ràng là chắc phi đại náo hôn lễ của thái tử phi, thậm chí suyết làm thương
05:05tổn thái tử phi.
05:06Vậy mà thái tử lại có thể đổi trắng thai đen, biến chắc phi thành anh hùng cứu người.
05:10Ai mà chẳng biết thái tử phi là người không tranh không rành, tính tình đạm mạc như cúc chứ.
05:14Bằng không thì các người nghĩ dựa vào đâu mà cô ta ngồi lên được vị trí thái tử phi.
05:17Mới ngày đại hỷ đã bị thái tử gẻ lạnh, sau này phủ thái tử tha hồ có kịch hay
05:21để xem.
05:21Chi lý, chi lý, đúng vậy đấy.
05:23Ai mà chẳng biết lục yên ta đạm mạc như cúc chẳng mang tranh rành.
05:26Chuyện con ngựa bị đâm, lưu huyển hoánh ngã ngựa, rồi bị ngựa dẫm lên.
05:29Dù cho có điều tra cả chặp lần, cũng chẳng ai nghi ngờ tới đầu ta được.
05:34Đêm tân hôn diễn ra đúng như ta lường trước.
05:36Thái tử ngủ qua đêm ngay tại phòng của lưu huyển hoánh.
05:38Quy tắc thứ ba của kẻ phản diện tuyệt đối không ngược đáy bản thân.
05:41Ta tự tay vén khăn chùm đầu lên, rồi bảo ma ma giúp ta tháo bỏ.
05:44Mấy thứ mũ phượng trong cài nặng chịch muốn chết này.
05:46Ma ma nhíu mày.
05:47Tiểu thư không đợi thái tử điện hạ tới sao?
05:49Ta cười khẩy.
05:50Ngày ấy sẽ không tới đâu.
05:51Ma ma càng thêm lo thỏng.
05:53Ngày đại hỷ mà thái tử không vào động phòng.
05:55Sau này ở Đông Cung nương nương biết sống làm sao?
05:57Hay là để lão nâu phao tin?
05:59Hôm nay nương nương bị hoảng sợ.
06:01Rồi sang điện phụ mời thái tử qua đây.
06:04Ta xua tay.
06:05Đừng làm việc vô ích.
06:07Ma ma hả?
06:09Hôm nay đại hỷ ta mệt lắm rồi.
06:11Chỉ muốn được nghỉ ngơi đàng hoàng thôi.
06:13Ma ma thương ta.
06:15Giúp ta gỡ mấy thứ này ra đi.
06:16Để ta được ngủ một giấc an lành.
06:18Ma ma xưa nay chưa bao giờ nỡ từ chối trò nũng nịu của ta.
06:21Ben thở dài đầy lo lắng rồi giúp ta tẩy trang.
06:23Thay một bộ chung y thoải mái.
06:24Lão nô sẽ canh ở ngoài cửa.
06:26Lỡ như thái tử có đến.
06:27Cũng kịp thời vào báo cho nương nương.
06:29Ta biết ma ma cả đời cẩn trọng.
06:30Muốn cản cũng chẳng cản được.
06:32Ben dặn bà mặc ấm một chút.
06:33Rồi vô tư lăn ra ngủ.
06:34Tiêu ngọc an mà chịu đến đây.
06:35Thì đến ta cũng phải coi thường thủ đoạn của Lưu Uyển Oánh.
06:37Tất nhiên.
06:38Thủ đoạn của Lưu Uyển Oánh đúng là không vừa thật.
06:40Sau một đêm ngủ say giấc.
06:41Ma ma mang hai quầng thâm mắt to tướng.
06:43Thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt ta.
06:44Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của ta.
06:46Chuyện này chắc chắn có biến.
06:47Ta vừa gạn hỏi một câu mới biết.
06:49Đêm qua Lưu Uyển Oánh trần ra đã có thai hơn một tháng.
06:51Thái tử mừng rơi nước mắt lại vừa lo suốt vó.
06:53Xích chút nữa lôi cả thái y viện sang đó.
06:55Chỉ sợ Lưu Uyển Oánh và đứa bé xảy ra chuyện gì bất chắc.
06:58Lo lắng là thế.
06:58Ngày ấy còn hạ lệnh cha tới cùng rốt cuộc.
07:00Hôm qua ai đã đâm lén hại người.
07:02Ta không nén nổi sự thầm mừng trong lòng.
07:03Thái tử đúng là chi kỷ của ta mà.
07:05Lưu Uyển Oánh phi ngựa hại người thì là điều hiển nhiên.
07:07Còn kẻ khác ngăn cản cô ta.
07:08Làm cô ta bị thương thì lại là tội đáng vạn chết.
07:10Cái logic này đúng là nga ngược chẳng kém gì logic phản diện của ta.
07:13Quả không hổ danh là phu quân yêu quý của ta.
07:15Đúng là nồi nào úp phu nấy.
07:16Chẳng sai đi đâu được.
07:17Nhưng ám khí kim theo do chính tay ta thiết kế.
07:19Hắn mà cha ra được vết tích thì bao năm công phu của ta coi như bỏ đi rồi.
07:23Thế nên ta chẳng chút gánh nặng tâm lý.
07:25Đón lấy chiếc khăn tay ngâm nước gừng từ Mama.
07:27Nhẫn tâm ấp thẳng vào dưới mắt.
07:28Quy tắc thứ tư của kẻ phản diện cướp diễn của kẻ thù.
07:30Khiến kẻ thù không còn đường mà diễn.
07:32Đảm bảo nước mắt rơi đến mức dưng vút cả mắt.
07:34Rồi mới ghé tay dặn dò Mama một hồi.
07:35Ta ôm đôi mắt dưng đỏ mọng ghé sát.
07:37Vào trước cửa phòng của Lưu Uyển Oánh.
07:39Điện hạ.
07:40Thân thể Uyển Oánh mụi mụi không sao chứ.
07:42Thiếp nghe nói mụi mụi đang năng thai.
07:44Thai khí đã ổn định chưa?
07:45Đám thị nữ trong viện của Lưu Uyển Oánh mắt nhìn mũi.
07:47Mũi nhìn tâm.
07:48Chẳng ai dám lướt nhìn ta lấy một cái.
07:50Cũng chẳng buồn bận tâm đến ta.
07:51Càng tiện cho màn giả tội nghiệp của ta lát nữa.
07:53Thế nên sắc mặt ta càng thêm tha thiết.
08:05Không dám đơn độc vào cung bái kiến.
08:07Thiêu Ngọc An bực bội vén rẻm cửa bước ra.
08:09Thế nhân đều nói nữ nhân lục ra các cô đạm bạc như cúc.
08:12Sao mới ngày đầu về phủ đã ồn ào quấy dày người khác thế này?
08:16Cô nôn nóng đến thế sao?
08:17Muốn cùng cô động phòng đến vậy à?
08:21Sao hả?
08:22Cô gấp gáp không chờ nổi.
08:24Muốn cùng cô và động phòng đến thế cơ à?
08:26Đám thị nữ trong viện quăng ánh mắt.
08:28Kinh bị ẩn ý về phía ta.
08:29Ta làm như không chịu nổi nhục nhã.
08:30Liên đưa chiếc khăn tay thấm nước gừng lên sát khóe mắt.
08:33Tên thái tử chết đâm.
08:34Tên Thiêu Ngọc An đáng chết.
08:35Ngươi đắc ý lắm đúng không?
08:36Lát nữa ta sẽ cho ngươi biết tài.
08:37Giọng nói bực bội của Lưu Uyển oánh vọng ra.
08:39Có xong chưa đấy?
08:40Khóc tàng đấy à?
08:41Mới sáng bảnh mắt.
08:42Khóc lóc cái gì trước cửa phòng ta?
08:44Nếu không phải vì bảo vệ ngươi.
08:46Sao ta lại đang mang thai mà bị thương chứ?
08:48Ngươi còn mặt mũi mà khóc à?
08:50Ta thấy quý nữ kinh thành các ngươi đúng là làm màu.
08:53Mở miệng ra là động phòng.
08:54Sao thế?
08:55Ta và đứa trẻ nguy hiểm trong găng tóc.
08:57Mà ngươi vẫn còn muốn quấn lấy Tiêu Ngọc An ca ca hoan lạc trên giường sao?
09:00Lục Yên, ngươi có khoảng chút lương tâm nào không?
09:02Ta lại hơi như chịu đựng không nổi nữa.
09:04Lấy khăn tay che mặt.
09:05Vội vã chạy ra ngoài.
09:06Thì xuyết đâm sầm vào cầm sát cô cô đến truyền trị của hoàng hậu.
09:09Bà ân cần An ủi ta vài câu.
09:10Rồi mới lạnh lùng nhìn Lưu Uyển Hoánh.
09:12Chắc Phi vào ngày đã hôn lại làm trò hoang đường.
09:14Xuyết chút nữa làm tổn hại hoàng tốn.
09:16Nương nương vô cùng lo sợ.
09:17Lệnh cho Chắc Phi tự tay chết Kim Cang Kinh 5 lần.
09:20Tiêu Ngọc An vừa định cầu xin.
09:21Cầm sát cô cô liền thăm thúy liếc nhìn Thái tử một cái.
09:24Điện hạ yêu thương Chắc Phi.
09:26Thì nên tính đường dài.
09:28Chuyện hoang đường 2 ngày qua ở phủ Thái tử.
09:31Thục Phi đã thêm mắm thêm muối tấu chỉnh lên thánh thượng rồi.
09:33Bên nào nhẹ bên nào nặng.
09:35Điện hạ chắc hẳn phải rõ chứ.
09:37Tiêu Ngọc An nuốt chừng những lời định nói vào trong.
09:39Lại quay sang nắm lấy tay ta.
09:40Hai ngày qua cô vì quá quan tâm nên quẫn trí.
09:43Đã làm tổn thương Thái tử Phi rồi.
09:44Cô vốn nghe Thái tử Phi tính cách đạm bạc như khúc.
09:47Chắc chắn sẽ không như nữ nhân tầm thường mà ghen tung vật vãnh đâu nhỉ.
09:50Tất nhiên là không rồi.
09:51Quy tắc kẻ phản diện thứ 5.
09:53Đánh rắn phải đánh vào bảy tóc.
09:54Ghen tung vật vãnh thì có gì thú vị.
09:55Tên Thái tử chó má không biết đau.
09:57Sao xứng với những giọt nước mắt ta đã rơi.
09:59Vừa nghĩ đến những gì sắp diễn ra khi vào cung.
10:01Ta đã muốn bật cười.
10:02Thành ra mấy lời định hót thốt ra lại càng thêm phần chân thành.
10:04Thiếp và Điện hạ vốn là vợ chồng một lòng.
10:07Tuyệt đối không bao giờ làm Điện hạ ngột ngạt.
10:09Gừ, mơ đi nhé.
10:13Khi cùng Thái tử dâng trả cho Hoàng đế và Hoàng hậu.
10:15Một vị quý Phi Mỹ miều xót xa nắm lấy tay ta.
10:18Tội nghiệp con quá.
10:18Ngày đại hôn mà phải một mình phòng trống.
10:20Cảm giác đó chẳng dễ chịu chút nào đâu nhỉ.
10:22Trông kìa, đôi mắt đã khóc đến sưng hút cả lên rồi.
10:25Chân mày vừa rãn ra của Hoàng đế lại nhíu chặt tách trà đập thẳng vào người tiêu Ngọc An.
10:29Quy phủ lễ nghi ngươi học vứt cho chó ăn rồi sao?
10:31Lục ra một nhà một lòng trung nghĩa.
10:33Vậy mà ngày đại hỉ ngươi lại xỉ nhục con gái lục ra như thế.
10:36Ngươi bảo chấm làm sao đối diện với lục thanh.
10:39Bảo Hoàng thất ta làm sao bịt đập miệng thế gian hả?
10:42Đừng đừng là Thái tử.
10:44Mà chút thành phủ cũng không có.
10:45Vì một đứa thiếp không biết phận.
10:47Mà làm cho tiền chiều hậu cung náo loạn cả lên.
10:50Hay y viện cũng suýt bị ngươi lật tung cả lên rồi.
10:52Ngươi xem ngươi có còn dáng vẻ của chữ quân nữ không?
10:54Tiêu Ngọc An bị mắng cho vốt mặt không kì.
10:56Ta liền nhân cơ hội xin tội dùng.
10:57Nói rằng việc Tiêu Ngọc An sang phòng lưu uyển hoánh.
10:59Đều là do thiếp lo lắng chuyện con đối dõi.
11:01Nên mới cố ý khuyên chẳng sang đó.
11:03Nhận thấy sự hài lòng trong mắt Hoàng hậu.
11:04Cùng sự dịu lại trong ánh mắt Tiêu Ngọc An.
11:06Ta thừa thắng xông lên.
11:07Nói một chàng những lời hay ý đẹp.
11:09Tóm lại là.
11:09Nói ngắn gọn lại.
11:10Ta đưa cái vẻ hiểu lễ nghĩa thanh cao đạm bạc.
11:12Thấu hiểu lòng người của mình.
11:14Diễn xuất sắc tới mười phần người.
11:15Tiến Hoàng đế đã ngôi ngoai lửa giận.
11:17Cùng Thục Phi chàn đầy hậm hợp ra về.
11:18Hoàng hậu liền lấy một cuốn sụ.
11:20Ném thẳng vào mặt Thái tử.
11:21Hồ đồ cũng phải có mức độ thôi chứ.
11:23Nếu không nhờ bổn cung chặn hạng lời đàm Tiếu này trước.
11:26Để tiện nhân Thục Phi kia thêm mắm thêm muối.
11:29Thì cái ghế Thái tử này của ngươi có còn giữ nổi không?
11:32Ngươi thích ai không thích?
11:34Lại cứ phải giúp con gái tên đầu sỏ thổ phỉ về làm chắc Phi.
11:37Làm chắc Phi thì cũng đành một lẽ.
11:39Ngươi không thể khiêm tốn kín kẽ hơn một chút sao?
11:41Lúc dẹp loạn thổ phỉ.
11:42Ngươi không đánh chiếm được trại.
11:44Mới dùng bĩ nam kế quyến rũ lưu uyển oánh.
11:47Mới có thể đánh sập sơn trại từ bên trong.
11:49Chuyện đó vẻ vang lắm hay sao?
11:51Lại còn cho người viết thành sách chuyện nữa chứ?
11:53Ngươi sợ lưu uyển oánh quên mất quá khứ bị ngươi lợi dục.
11:56Hay sợ thiên hạ không biết Thái tử điện hạ.
11:58Mà họ kính trọng lại là một kẻ vô năng.
12:00Chỉ biết dựa vào nhan sắc để làm nên chuyện ta thì khép nét.
12:02Mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.
12:04Ồ, quạt, xem ra hoàng hậu không xem ta là người ngoài.
12:06Rất tin tưởng ta.
12:07Nhưng loài phản diện tụi ta có lô gích riêng.
12:09Nên ta tự động hiểu thành hoàng hậu đang thử thách ta.
12:12Quả nhiên, hoàng hậu liền xoay chuyện đề tài.
12:14Lục ra là danh gia thanh cao.
12:16Con cháu trong nhà đều chính trực có tài.
12:19Ai yên lại càng là hình mẫu khuê nữ chuẩn mực.
12:23Con bé không tranh không giành.
12:25Mà ngươi lại thật sự đi bắt nạt nó sao?
12:28Những người này của hoàng hậu nương nương rõ ràng.
12:29Đã đâm trúng tim đen của Tiêu Ngọc An.
12:31Hắn cuối gầm mặt xuống.
12:32Là do nhi thần lỗ mãng.
12:33Ta biết đã đến lúc mình phải lên đài.
12:35Ta lập tức mịn hót thể hiện lòng trung thành, mẫu hậu.
12:37Trong binh pháp tôn tử cũng có mỹ nhân kế.
12:39Điện hạ nhà ta chỉ là thuận theo thời thế.
12:42Không tốn một binh một chốt đã hạ được thanh phong trại.
12:44Chứ bỏ mối lo lớn trong lòng đại sở ta.
12:46Người ta bảo làm việc lớn không chấp nhặt tiểu tiết.
12:50Đại sở ta có được chữ quân như vậy.
12:52Chính là phúc phận của bách tính.
12:54Đây là lời bày tỏ lòng thành.
12:56Nhưng con người đâu phải có cây.
12:57Sao có thể vô tình cho được.
12:59Điện hạ tuy không tổn hại đại nghĩa thiên hạ.
13:02Nhưng lại chẳng thể vượt qua cửa ải trong lòng.
13:04Thế nên mới không nỡ mà sùng ái chắc phi lưu nhiều hơn một chút.
13:08Đó cũng là chuyện thường tình ở đời mà thôi.
13:13Hôm nay biết được chắc phi từng trợ giúp điện hạ.
13:16Thiếp vô cùng khâm phục và ngưỡng mộ.
13:18Chỉ dẫn bản thân không thể làm được nhiều hơn cho thái tử.
13:21Đây là hành động bày tỏ thái độ.
13:22Hoàng hậu ra lệnh cho Tiêu Ngọc An mau chóng làm thiếp mang thai.
13:24Để bịt miệng thế gian.
13:26Thật ra thiếp thấy hơi buồn nôn.
13:27Nhưng muốn lật kèo thì cũng phải có sự cực chứ.
13:29Thôi thì coi như bị kiến cắn vậy.
13:31Quy tắc kẻ phản diện số 6.
13:32Làm việc lớn không chấp nhạt chuyện nhỏ.
13:34Kẻ tàn nhẫn như chúng ta vốn dĩ biết những khuất để trời thời.
13:36Thiếp vì đại cuộc mà hy sinh thân mình vô cùng đau đớn.
13:39Nhưng có người còn đau đớn hơn cả thiếp.
13:40Đó chính là Lưu Uyển Oánh.
13:41Sau khi bị đế hậu dân đe.
13:43Cho dù là để chặn họng thiên hạ.
13:44Thái tử cũng bắt buộc phải khiến thiếp mang thai.
13:46Thế nên mấy ngày nay chàng rất chăm chỉ cấy cấy.
13:48Nhưng Lưu Uyển Oánh đã quen hưởng độc sủng.
13:50Mang thai lại hay suy nghĩ nhiều.
13:52Giờ phải chấu mắt nhìn Tiêu Ngọc An cùng thiếp động phòng mỗi ngày.
13:54Sao cô ta nhẫn nhịn cho nổi.
13:55Ngay khi thiếp và Tiêu Ngọc An lại chuẩn bị hành sự.
13:58Người hạ trong viện của cô ta gào khóc chạy sang mời.
14:00Điện hạ.
14:01Xin ngài mau qua xem sao.
14:03Chắc Phi đau bụng dữ dội.
14:05Đang đòi bỏ đứa.
14:06Còn trong bụng để về thanh phong trại.
14:08Không ở lại kinh thành gai mắt ngài và thái tử Phi nữa.
14:11Hoàng hôn hôn trước Tiêu Ngọc An bị gọi đi.
14:13Sao ngày thứ hai, Lưu Uyển Oánh lại bổn cú soạn lại.
14:16Thiếp vẫn dương mắt nhìn Tiêu Ngọc An bị gọi đi.
14:18Liên tiếp nhiều ngày liền.
14:19Cho đến khi thiếp thức dậy buổi sáng và bị ố ngén.
14:21Xác nhận là đã có thai.
14:22Vũ nuôi lén đưa tin thiếp mang thai vào trong cung.
14:24Tối hôm đó, Lưu Uyển Oánh lại lấy lý do đau bụng để gọi Tiêu Ngọc An đi.
14:27Chưa đầy nửa khắc sau, Tiêu Ngọc An đã bị người của Hoàng hậu triệu vào cung.
14:31Lâm Lang Cô Cô, người đã đợi sẵn ở thái tử Phủ.
14:33Bưng, bát thuốc phá thai tiến vào viện của Lưu Uyển Oánh.
14:36Lưu Uyển Oánh liều mạng dễ dụ.
14:37Nhưng cho đến khi máu dưới thân cô ta chảy ra như suối, vẫn chẳng có ai đến cứu.
14:40Lưu Uyển Oánh dựa vào một hống căm hận.
14:42Thoát khỏi Lâm Lang Cô Cô, chạng vạng chạy xông đến trước mặt thiếp.
14:45Lục Yên, nếu ca ca Ngọc An biết ngươi giết chết con của chúng ta, chắc chắn sẽ không tha
14:49cho ngươi đâu.
14:50Đồ lòng xà dạ thú, ngươi sẽ chết không nhắm mắt.
14:52Ngươi tưởng trừ phử đứa trẻ trong bụng ta, là ngươi có thể kê cao hối mũ ngon rồi sao?
14:56Ca ca Ngọc An yêu ta, ngươi vĩnh viễn không bằng ta.
14:59Sau này con ngươi sinh ra cũng chẳng bằng con của ta đâu.
15:02Thiếp nghi ngờ sâu sắc đầu óc Lưu Uyển Oánh có vấn đề.
15:04Bằng không sao lại bắt đầu nói hưu nói vượn rồi.
15:06Lâm lang cô cô đảo mắt khinh bỉ.
15:08Chắc Phi còn nằm mơ đấy à?
15:10Nương nương nhà chúng ta nói rồi.
15:11Chắc Phi ngây thơ hồn nhiên.
15:13Sinh con sẽ làm mai một đi sự thuần khiết trên người chắc Phi.
15:16Cho nên đã lệnh cho nô tì thêm thuốc tuyệt tự vào bắt phá thai này.
15:20Với thành phần thuốc này, chắc Phi sau này vĩnh viễn không thể sinh con được nữa đâu.
15:24Giọng nói lạnh băng của Tiêu Ngọc An chuyển vào từ ngoài cửa.
15:26Thuốc tuyệt tự, ai cho các ngươi cái gan, dám ra tay với người phụ nữ cô yêu nhất.
15:30Cùng với tiếng khóc thê lương của Lưu Uyển Oánh, Tiêu Ngọc An tát một cú ráng trời xuống mặt
15:34thiếp.
15:34Lục Yên, đây chính là cái sự nhân hậu từ tốn của cô sao?
15:37Cô dâm hại cả Hoàng Tôn, lại còn hạ thuốc tuyệt tự với Uyển Oánh.
15:40Lục Yên, tại sao chứ?
15:41Chỉ vì Uyển Oánh nhiều lần gọi cô rời đi, mà cô phải trả thù tàn nhẫn thế này sao?
15:45Quy tắc kẻ phản diện số 7.
15:47Tùy theo từng hoàn cảnh, mọi lúc mọi nơi phải biết bị chuyện.
15:49Thiếp thẳng thắn nhìn Tiêu Ngọc An.
15:51Nếu thiếp nói, thiếp hoàn toàn không biết gì về chuyện này.
15:55Biện hạ có tin lời của A Yên không?
15:57Chiếc khăn tay đã thấm nước vườn nhẹ nhàng lau qua khói mắt, nước mắt chụp chào, cho đảo nơi
16:01viền mắt.
16:01Vua nuôi rất nhanh chí đến đỡ lấy tôi.
16:03Báo biện hạ, thái tử Phi đang mang long phụ thai trong người.
16:05Tuyệt đối không được kích động tâm trí.
16:07Thái tử Phi từ nhỏ vốn dĩ không bằng tranh giành.
16:09Tính tình thanh cao, nhân hậu như hoa cúc.
16:11Bây giờ khó khăn lắm mới có được giọt máu này.
16:13Sao lại có thể ra tay độc ác với con của người khác?
16:15Trong mắt Tiêu Ngọc An thoáng qua một chút giả động.
16:17Nàng mang thai rồi sao?
16:18Nàng cũng là người sắp làm mẹ.
16:19Tại sao lại không thể cảm thông cho huyền hoánh?
16:21Mộc mực gì cũng muốn dùng người ta vào đường cùng.
16:23Nàng ấy không cha không mẹ, chẳng còn người thân.
16:25Cả thanh phong chạy người nhà đều đã mất sạch.
16:28Hiện giờ chỉ còn chút giọt máu này trong bụng.
16:30Các người cũng không thể dung thứ hay sao?
16:32Lâm lăng cô cô cẩn thận đỡ tôi ngồi vững vàng trên ghế.
16:34Lúc này mới nghiêm nét mặt lại.
16:35Nô Tì trước khi đến phủ Thái Tử.
16:37Nương Nương đã liệu trước Thái Tử Điện Hạ sẽ đổ thừa cho Thái Tử Phi.
16:41Nên sẽ hạch sách Nô Tì.
16:42Cô ý dặn Nô Tì mang theo khẩu dụ.
16:44Nương Nương nói nếu nghe xong khẩu dụ.
16:47Điện Hạ vẫn cảm thấy Nô Tì có tội.
16:49Thì Nô Tì xin giao cho Điện Hạ tùy ý xử trí.
16:52Nhưng Thái Tử Phi hoàn toàn không hề biết chuyện này.
16:54Lại vừa mới mang thai.
16:56Ngài không thể giận lây sang người.
16:58Tiêu Ngọc An ra hiệu cho hạ nhân đen.
16:59Lưu Biển Oánh đang lào đảo sắp ngất đưa về viện chạy chữa.
17:02Mới lạnh mặt cất lời.
17:03Ngươi nói đi.
17:04Lâm Lăng Cô Cô thần sắc vô cùng nguyên nghị.
17:05Liễu chắc Phi 5 lần 7 lượt viện lý do đau bụng để gọi Thái Y.
17:09Thục Phi lại ở trước mặt Hoàng Thượng thêm mắm thêm muối.
17:11Nói thể trạng của ngài kém khỏi.
17:13Nên con nối dõi mới yếu ớt suy kiệt như vậy.
17:15Liếc thấy vẻ mặt thờ ơ của Tiêu Ngọc An.
17:17Lâm Lăng Cô Cô liền nhấn mạnh giọng điệu.
17:19Hoàng Thượng chọn người kế vị.
17:20Ngoài việc xét về xuất thân, tài năng và phẩm hạnh.
17:24Thì con nối dõi của người kế vị và sức khỏe thể chất cũng là điều cực kỳ xem trọng.
17:28Những năm qua Thục Phi rất được sủng ái.
17:30Kéo theo cả đứa.
17:31Còn do bà ta sinh ra là thất Hoàng Tử cũng đặc biệt được Hoàng Thượng thương yêu.
17:35Nếu ngài cứ dung túng cho Liêu Uyển Oánh quấy phá như vậy.
17:37Để lại ấn tượng vô dụng không thể gánh vác việc lớn trong mắt Hoàng Thượng.
17:40Khiến người thân đau lòng.
17:42Kẻ thù hả hê.
17:43Thì bao nhiêu năm lưu tính của nương nương sẽ đổ sông đổ biển hết.
17:46Tiêu Ngọc An đau đớn ngồi bệt xuống đất ôm lấy đầu.
17:48Nhưng đó là đứa con đầu lòng của ta và Tuyển Oánh.
17:51Là đứa trẻ mà ta đã mong chờ bấy lâu nay.
17:53Sao các người có thể tự ý bỏ đứa bé mà không qua sự đồng ý của ta.
17:56Mẫu hậu mở miệng ra là tính toán đại sự.
17:58Khép miệng lại là đại nghĩa quốc gia.
17:59Bà ấy có bao giờ quan tâm đến cảm xúc của con người ta chưa.
18:01Ta là một con người bằng xương bằng thịt mà.
18:03Đứa trẻ mà bà ấy giết hại cũng là cháu ruột của bà ấy cơ mà.
18:06Lâm lăng cô cô giọng chân tức giận thái tử.
18:08Nương nương làm tất cả những điều này đều là vì cục diện chung.
18:12Sao ngài lại không thể thấu hiểu cho người.
18:14Mắt tiêu Ngọc An đỏ ngầu lên.
18:15Cho dù cái thai của Uyển Oánh không động.
18:17Mẫu hậu vì đại nghiệp buộc lòng phải trừ bỏ.
18:19Vậy tại sao lại phải cho Uyển Oánh uống thuốc tuyệt tự?
18:21Uyển Oánh vì ta mà phản bội lại cả thanh phong trại.
18:23Vì ta mà hy sinh toàn bộ người thân và chỗ dựa.
18:25Nói không hoa chút nào.
18:26Uyển Oánh còn yêu thương và quan tâm ta hơn cả mẫu hậu.
18:29Tại sao các người lại cho nàng ấy uống thuốc tuyệt tự?
18:31Chặt đứt luôn cả tia hy vọng cuối cùng của nàng ấy.
18:33Tên ngu đần này.
18:33Uồng công vài ngày trước ta còn coi hắn là chi kỳ.
18:36Đúng là vết như đáng xấu hổ trên con đường làm phản diện của ta.
18:38Giữa hắn và Lưu Uyển Oánh.
18:40Là mối nợ máu của mấy trăm mạng người ở thanh phong trại.
18:42Bây giờ Lưu Uyển Oánh bị tình yêu làm cho mờ mát.
18:44Tất nhiên là ngoan ngoãn để hắn rắt mũi rồi.
18:46Nhưng đời người thì lại quá dài.
18:47Khó bảo đảm sẽ có một ngày.
18:49Hắn không bảo mòn sạch sẽ nhiệt huyết tình yêu của Lưu Uyển Oánh.
18:51Khi tấm màng tình yêu biến mất.
18:53Thực tế trần trụi phơi bày giữa hai người họ.
18:55Hắn làm sao bảo đảm Lưu Uyển Oánh sẽ không cam hận hắn.
18:57Hoàng hậu nương nương ngồi vững ngôi hậu bấy nhiêu năm.
18:59Sao có thể dung thứ cho một kẻ.
19:01Không biết phận lại sinh hạ huyết mạch hoàng thất.
19:02Gieo bằng hiểm họa cho sau này.
19:04Ma Ma Lâm Lang đã phân tích sạch dòi mọi lý lẽ.
19:06Nghiêng ngẫm giảng giải cho Tiêu Ngọc An rất lâu.
19:08Mới vội vã cáo lui về cung.
19:09Thế nhưng Ma Ma Lâm Lang vừa mới chân trước rời đi.
19:11Tiêu Ngọc An đã vội vã chạy ngay sang chỗ Lưu Uyển Oánh.
19:14Rõ ràng là những lời Ma Ma Lâm Lang nói.
19:15Tiêu Ngọc An chẳng lót tay dù chỉ một câu.
19:17Để so dịu tâm trạng của Lưu Uyển Oánh.
19:19Tiêu Ngọc An suốt ngày cuốn quyết đưa cô ta đi du sân thưởng thủy.
19:21Hôm nay lên núi đông ủ rượu hoa hạnh.
19:23Ngày mai xuống suối Nam hướng nước suối ngàn.
19:25Để đổi lấy một nụ cười của Lưu Uyển Oánh.
19:27Tiêu Ngọc An còn nghe theo lời mặc tạo.
19:28Tìm kiếm gánh hát cùng nghệ nhân ở quê nhà Lưu Uyển Oánh.
19:31Rồi đưa họ vào đón ở phủ Thái tử.
19:33Bắt họ ngày ngày diễn trò cho Lưu Uyển Oánh xem.
19:35Việc này khiến ngự sự dân tấu hạch tội Thái tử đám chìm trong gửi lạc.
19:38Sùng thiếp diệt thê.
19:38Các đại thần cũng cực kỳ bất mãn với Thái tử.
19:41Cùng lúc đó, ta sai nhũ mẫu truyền thư cho phụ huynh và đại tỷ.
19:44Bằng mọi giá.
19:45Dầm rộ phao tin Thái tử tham băng Mỹ sắp.
19:47Bất tài không xứng bồi ngay Thái tử.
19:48Dễ lên làn sóng đòi phế lập Thái tử.
19:50Phe cánh của thất hoàng tử dẫu không có sóng cũng tự tạo báo.
19:52Huống chi người của ta đã bắt sẵn thang.
19:54Chẳng mấy chóc.
19:55Tấu trưng hạch tội Thái tử dâng lên hoàng thượng nhiều như tuyết rơi.
19:57Hoàng thượng tuy không lộ vẻ vui buồn ra mặt.
19:59Nhưng Hoàng hậu thì đã hoàn toàn ngồi không yên nữa.
20:01Bà đích thân truyền gọi ta và Thái tử vào cung.
20:03Thẳng thắn bắt Thái tử phải lựa chọn giữ ngai vàng và lưu huyển hoánh.
20:07Thái tử nước mắt ngắn dài.
20:08Mẫu hậu là muốn như thần tự tay giết chết người mình yêu sao.
20:11Hoàng hậu dẫn đến đỉnh điểm.
20:12Dáng một tác chát chúa vào mặt Thái tử.
20:14Đồ ngu.
20:14Ta là bảo ngươi tạm thời lạnh nhạt với nó.
20:17Đóng cửa viện của nó lại trước.
20:19Sau này.
20:19Lời Hoàng hậu chưa dứt.
20:21Nhưng những người có mặt đều hiểu thấu ẩn ý chưa nói ra.
20:23Sau này Tiêu Ngọc An đang cơ.
20:25Muốn dụng ái ai chẳng qua chỉ là câu nói.
20:27Tiêu Ngọc An biểu môi.
20:28Nhưng Nhi thần đã phụ huyển hoánh nhiều lắm rồi.
20:30Mẫu hậu từng nói.
20:32Tâm tư nữ nhân rất đơn thuần.
20:34Nhưng cũng vô cùng mong manh.
20:35Không chịu nổi tổn thương hết lần này đến lần khác.
20:38Nhi thần rất sợ.
20:39Sau này lên đỉnh cao nhìn lại.
20:40Lại trở thành kẻ cô độc trôi trọi thực sự.
20:42Ta tức đến phát đau cả rằng.
20:44Tên Thái tử tồi Tiêu Ngọc An cho má.
20:45Ngươi đang nhả ra cái thứ thối tha gì thế hả?
20:47Bồn Thái tử phi thân thể khỏe mạnh.
20:49Thọ tỉ Nam Sơn.
20:50Ngươi chủ rùa ai cô độc đấy.
20:51Nhưng ta và Lục Gia sau lưng ta.
20:52Lúc này đều đang bị buộc chung một thuyền với tên Thái tử tồi này.
20:55Tạm thời.
20:56Ừm.
20:56Tạm thời Tiêu Ngọc An chưa thể xảy ra chuyện được.
20:58Vì thế ta lại hé nở đủ cười hiền thục dự dàng.
21:00Nương Nương.
21:00Huyền oánh mụi mụi là người điện hạ khác cốt ghi tâm.
21:03Thiếp không muốn làm điện hạ phải khó chịu.
21:05Chi bằng để thiếp đứng ra đảm bảo.
21:07Giúp Nương Nương cùng chung nong.
21:09Khuyên bảo điện hạ và mụi mụi.
21:10Xin Nương Nương cho kẻ có tình thêm một cơ hội.
21:13Đáy mắt Tiêu Ngọc An lóe lên sự ái náy cùng cản động.
21:15A yên.
21:16Nàng quả không hổ danh thanh cao như hoa cúc.
21:18Sau này luận công ban thưởng.
21:20Ta tuyệt đối không quên sự đại độ và bao dung của nàng hôm nay.
21:22Đáng tiếc là ta ở trong cung nói đến gãy cả lưỡi.
21:25Tự do mà ta vừa nhọc công tranh đấu cho Lưu Huyền oánh.
21:27Nay lại bị cô ta dùng chọn để quay lại đối phó ta.
21:29Ta và Thái tử vừa mới trở về phủ.
21:31Lưu Huyền oánh đã chỉa thẳng châm cài vào cổ mình.
21:33Huyền oánh biết mình thân vi ngôn nhẹ.
21:35Không được phụ hoàng và mẫu hậu yêu thích.
21:37Nhưng Lưu Huyền oánh ta.
21:39Vốn dĩ sạch giỏi.
21:40Đúng ra đúng.
21:40Sai ra sai.
21:41Dù có chết ta cũng phải vạch trần bộ mặt thật của Lục Yên.
21:44Siêu Ngọc An đau đớn nhắm chặt mắt lại.
21:46Huyền oánh.
21:46Nàng náo loạn đủ chưa?
21:47Vừa rồi mẫu hậu muốn cấm tốc.
21:49Tức đoạt hoàn toàn tự do của nàng.
21:50Nếu không nhờ A-in cầu xin cho nàng.
21:51Thì làm sao nàng còn cơ hội ở đây mà vô khống nàng ấy?
21:54A-in tính tình đạm mạc như cốt chẳng tranh chẳng rành.
21:56Nàng ấy lại đang mang thai con của ta.
21:58Nàng có thể đừng tiếp tục vô sự sinh sự nữa được không?
22:00Lưu Huyền oánh tức đến mức toàn thân ru rảy.
22:02Được, được lắm.
22:02Hóa ra tất cả những gì ta làm đều là ta đang vô lý quấy rồi sao?
22:06Huyền nói phụ hoàng mẫu hậu không thích ta.
22:08Huyền nói mẫu hậu muốn nhốt ta lại.
22:09Hôm nay ta sẽ cho Huyền thấy rõ.
22:11Vì sao Lưu Huyền oánh ta lại rơi vào nông nỗi như ngày hôm nay?
22:14Theo tiếng vỗ tay của cô ta,
22:15Mạc Liêu Trương kể từng giúp ta khuyên Tiêu Ngọc An đi tìm Lưu Huyền oánh.
22:18Cũng là người quản lý gánh hát và thợ thủ công ở quê nhà.
22:20Đang với nét mặt hoảng hốt bước vào chính điện.
22:22Lưu Huyền oánh chừng mắt nhìn ta chẳng chẳng.
22:24Lục Yên, Mạc Liêu Trương này,
22:25Ngươi chắc chẳng xa lạ gì nhỉ?
22:27Năm đó ngươi lợi dụng điểm yếu thèm cờ bạc,
22:28Lại đang túng thiếu tiền bạc của ông ta,
22:30Để mua trục Mạc Liêu Trương,
22:31Xui dục điện hạ làm ra những chuyện hoang đường,
22:33Hám hại ta vào cõi bất nghĩa.
22:35Ngươi còn điều gì để bảo chữ nữa không?
22:36Tiêu Ngọc An nhìn ta bằng ánh mắt đầy kinh ngạc.
22:38Lục Yên, chỉ vì mấy đánh hát vào nhóm thợ thủ công này,
22:41Mà cô bị phụ hoàng của trách là đám đuối tỉnh sát.
22:43Chí lớn không có,
22:44Thậm chí xích chút nữa đánh mất cả ngôi vị thái tử.
22:46Nguồn cơn của tất cả những việc này lại xuất phát từ nàng sao?
22:49Nàng đã có được sự tôn vinh của vị trí thái tử phi.
22:51Nàng lại có con nối dõi bên mình.
22:52Suốt cuộc nàng còn chưa vừa lòng ở điểm nào chứ?
22:54Ta và nàng vốn cùng vinh cùng nhục.
22:56Một người chịu thiệt là cả hai cùng tổn hại.
22:57Cô thật sự không hiểu vì sao nàng lại làm như vậy.
22:59Ta không ngờ một kẻ thô bọc bọc trực,
23:01Vốn luôn bị ta rắt mũi như.
23:02Lưu huyển oánh lại có thể tra ra mặc liêu trương,
23:04Khiến ta bị đánh cho một trận trở tay không kín.
23:06Lưu huyển oánh cười khẩy một tiếng.
23:08Ngọc An huynh, huynh hỏi những lời này chẳng phải quá thừa thải sao.
23:11Vì sao ư, còn có thể vì sao nữa chứ?
23:13Cái vẻ đạm mạc như cúc, chẳng tranh chẳng dành của Lục Yên,
23:15Đều là giả tạo hết.
23:16Mặc liêu trương vì không chịu nổi sự cắn dứt của lương tâm,
23:18Nên đã nói ra toàn bộ sự thật.
23:20Từ đó ta mới chợt nhận ra,
23:21Kể từ ngày Lục Yên gả vào đây,
23:23Mọi chuyện đều có gì đó bất thường.
23:24Nâng theo mấu chốt đó tra tiếp,
23:25Quyên đoán xem ta đã điều tra ra được những gì.
23:27Con dao ngắn dùng để đâm trách ngựa trong ngày đại hôn.
23:29Sở dĩ không tra ra được lai lịch,
23:31Là vì thanh đoàn kiếm đó do chính tay Lục Yên thiết kế,
23:33Rồi đặt làm riêng từ thợ rèn lành nghề.
23:35Ánh mắt nghi ngờ của Tiêu Ngọc An xoay quanh người ta,
23:37Lưu huyển oánh ghít một hơi thật sâu.
23:39Những cuốn thoại bản bị mẫu hậu chỉ trích,
23:41Cũng là do cô ta sai khiến thư sinh viết ra.
23:43Chẳng biết chạm đến nỗi đau nào,
23:44Khóc mắt Lưu huyển oánh đỏ bừng,
23:45Mặc cho nước mắt lan dài.
23:47Còn cả đứa, con của chúng ta nữa.
23:49Tiêu Ngọc An nhắm chặt mắt lại,
23:50Đứa trẻ mất đi là do đích thân cô cô lâm năng bưng bát thuốc phá thai tới.
23:53Chuyện này quả thực không liên quan đến nàng ấy.
23:55Lưu huyển oánh bật cười đầy thê lương.
23:57Ha ha ha, Ngọc An ca ca,
23:59Đã đến năm nỗi này rồi,
24:00Mà chàng vẫn không chịu tin thiếp,
24:02Nàng ta đã cho chàng uống bùa mê thuốc lú gì rồi chứ.
24:04Thuốc phá thai đúng là mẫu hậu bất đắc sĩ ban cho thiếp,
24:07Nhưng chuyện gì cũng phải có nguyên do của nó.
24:09Thiếp chỉ cho gọi vài vị thái y cơ sao tin tức thai khí thiếp không ổn định,
24:12Lại có thể bị Thục Phi tranh thủ lợi dụng một cách chính xác đến thế.
24:15Tất cả đều là do Lục Yên đã mua chuộc,
24:17Cung nữ quét dọn trong viện của Thục Phi,
24:19Cô y vô tình liên tục tuồn tin tức sang phía Thục Phi.
24:22Điện hạ, Lục Yên ả ta tâm cơ thâm sâu,
24:24Lại giỏi ngụy trang,
24:26Lòng dạ lại vô cùng độc ác,
24:27Nếu không có ả ta ở giữa đâm bang trong ngòi,
24:29Ngài và mẫu hậu sao lại rơi vào thế bị động đến nông nỗi này.
24:32Chưa kể, khi ngài và mẫu hậu đang đầu bù tóc dối xử lý công việc,
24:35Thì phụ huynh của Lục Yên trên chiều lại công khai ủng hộ Thất Hoàng Tử.
24:39Thiếp có đủ lý do nghi ngờ lục gia vốn thuộc Phe Thất Hoàng Tử.
24:42Ả ta sử dĩ gã cho ngài,
24:44Chính là để trả thù việc ngài từng gây uy hiếp đối với lục gia bọn họ.
24:47Lưu huyển oánh vừa rứt lời,
24:48Liên lôi ra một nhân chứng,
24:49Khiến cho mọi lời buộc tội của ả đều trở nên vô cùng thuyết phục.
24:51Tiêu Ngọc An chẳng thèm đái hoài đến việc tôi đang mang thai,
24:54Dáng thẳng một cú tát cháy má vào mặt tôi.
24:55Đồi tiện nhân, ngươi gan to bằng trời,
24:57Dám tính kế cô và huyển oánh sao?
24:59Đi, ngươi mau theo cô đến chỗ mẫu hậu ngay.
25:02Cô phải đích thân rửa sạch oan khuất cho huyển oánh,
25:04Để mẫu hậu nhìn cho rõ,
25:06Kẻ đang đâm thọc làm mưa làm gió rốt cuộc là ai,
25:08Khóe môi dị ra vệt máu tươi,
25:09Trong cảnh báo trong lòng tôi lập tức vang lên dữ dội,
25:11Rốt cuộc tôi vẫn được lục gia bảo vệ quá tốt,
25:13Lại tự tin thái quá mà đánh giá thấp lưu huyển oánh,
25:16Để rồi vô tình dâng chọn mọi sự hở cùng,
25:17Thốn huyệt trí mạng vào tay đối phương,
25:19Lần này nếu không thể thu dọn êm đẹp,
25:21E rằng chẳng những bản thân tôi,
25:22Mà cả phụ mẫu cùng huynh tỷ cũng sẽ bị tôi kéo xuống vực sâu vạn trượng,
25:25Trong lòng dối bời, hoảng loạn vô cùng,
25:27Thế nên khi bái kiến hoàng hậu nương nương,
25:28Để giải tỏa bớt căng thẳng,
25:29Tôi khét hàng chỉnh lại y phục và trang sức,
25:31Hoàng hậu tỏ vẻ vô cùng phiền nổi,
25:33Sao lại mò về đây nữa rồi,
25:34Lại còn kéo theo cả cái thứ tai họa đó đến nữa,
25:37Không thể để bổn cung thanh tĩnh lấy một chút hay sao,
25:39Lưu huyển hoánh lập tức kể lại dành dọt từ đầu đến cuối,
25:41Những gì mình phát giác cho hoàng hậu nương nương nghe,
25:43Sắc mặt tiêu ngọc an ưu ướt đến mức như sắp nhỏ ra nước,
25:46Mẫu hậu, đừng đừng giành lấy ngôi báu làm sao rung nổi kẻ lòng tha thứ dối gian,
25:50Lục yên đến đây rõ ràng bất thiện,
25:51Chúng ta nhất định phải diệt trừ hậu họa,
25:53Cũng chính vào khoảnh khắc này,
25:54Tôi mới nhận ra tiêu ngọc an cũng có lúc bộc lộ khí thế uy nghiêm đến vậy,
25:57Hoàng hậu liếc mắt nhìn tôi một cái,
25:58Lục yên, ngươi có nhận tội không?
26:01Hình tượng tôi dựng lên vốn là người đạm mạc như hoa cốc,
26:03Chẳng mang tranh giành đấu đá với ai,
26:04Giờ mà đỏ mặt tía tai đứng tranh cãi tay đôi với Lưu huyển hoánh,
26:07Dù tôi thừa sức xoay chuyển càng khôn,
26:09Nhưng sau này muốn tiếp tục dương cao họa cờ,
26:11Thanh cao đạm mạc ấy thì không thể nào được nữa,
26:13Thế nên tôi đành đem hết sức lực,
26:14Ấn mạnh chiếc khăn tay,
26:15Đã ngâm qua nước gừng vào sát dưới khóe mắt,
26:17Nước mắt lập tức tuôn rơi đầm đìa,
26:18Thần thiếp không biết Lưu chắc phi rốt cuộc là từ,
26:20Nơi nào thu thập được những con người này,
26:23Thiết sẫu có trong miệng cũng không sao giải thích nổi,
26:25Xin mẫu hậu và Điện Hạ hãy tin tưởng thiếp,
26:28Lưu huyển hoánh kinh tưởng dương mắt nhìn tôi,
26:29Nhân chứng rành rành ra đó,
26:31Ngươi còn gì để nguyện biện nữa hả?
26:32Tiêu Ngọc An phất phất tay,
26:33Xem như nể mặt ngươi đang mang giọt máu của cô,
26:35Đợi ngươi sinh xong đứa trẻ này,
26:37Ta sẽ cho ngươi được toàn thầy,
26:38Ngươi cứ an tâm mà đi đi,
26:39An tâm cái đầu nhà ngươi ấy,
26:41Thiếp chỉ còn biết trông cậy vào Hoàng hậu nương nương,
26:43Mẫu hậu,
26:44Nhi thần không hiểu vì sao những người này lại hãng hại Nhi thần,
26:47Như Nhi thần khẩn cầu mẫu hậu ban cho,
26:49Nhi thần một cơ hội cuối cùng,
26:51Được hỏi rõ ràng bọn họ,
26:54Rốt cuộc Nhi thần đã đắc tội với họ ở điểm nào,
26:56Lưu huyển hoánh gạt phát đi,
26:58Không cho ta đối chất với nhân chứng,
26:59Ai biết được ngươi có dở trò quỷ gì không?
27:01Thiếp xoài hai tay ra,
27:02Thiếp hỏi chuyện ngay dưới tầm mắt của mẫu hậu và cô,
27:05Thiếp sở trò quỷ gì được cơ chứ,
27:07Có lẽ nghĩ đến việc thiếp vào Đông Cung vốn rất thỏa đáng,
27:09Hoàng hậu phẩy tay,
27:10Dứt khoát cho phép ta tự mình đối chất với nhân chứng,
27:12Nhưng hình tượng của ta bên ngoài vốn là đạm mặc như cúc mà,
27:15Làm sao ta có thể đỏ mặt tía tai tranh luận với nhân chứng được?
27:17Ta chỉ ngậm đắng nuốt cay,
27:19Dơm dơm nước mắt gạn hỏi,
27:20Các ngươi và ta không oán không thủ,
27:21Cơ sao lại vô khống,
27:23Hãm hại ta,
27:24Có phải chắc Phi đã uy hiếp các ngươi rồi không?
27:26Các ngươi cứ việc yên tâm,
27:28Chỉ cần các ngươi nói sự thật,
27:29Ta tuyệt đối không làm khó các ngươi,
27:31Mấy lời hết sức mực thước bình thường,
27:33Vậy mà đám người vừa ở phủ thái tử mồm lăm lăm xỉn sói ta,
27:35Hâm hở muốn đặt ta xuống tận bùn đen,
27:37Lại đồng loạt lật lại lời khai,
27:39Nương nương xin thứ tội,
27:40Điện hạ xin thứ tội,
27:41Đều tại tiểu nhân tham dầu sang phú quý,
27:43Vì tư lợi cá nhân,
27:45Mà vô khống cho thái tử phi,
27:46Lưu huyển hoánh tức điên lên,
27:47Trước đó các ngươi đâu có nói như vậy,
27:50Rõ ràng là Lục Yên đe dọa,
27:51Dụ dỗ các ngươi,
27:52Nên các ngươi mới tiếp tay cho giặc,
27:54Vừa rồi Lục Yên đã cho các ngươi uống bùa mê thuốc lú gì,
27:57Mà làm các ngươi mê mội quên mất trời trăng thế này,
27:59Hoàng hậu và Điện hạ đều đang ở đây,
28:00Các ngươi còn gì mà không dám nói,
28:02Rốt cuộc các ngươi đang sợ cái gì chứ,
28:04Ta thông thả chỉnh lại chiếc vòng cổ hơi vướng,
28:06Lại nhẹ nhàng sửa lại chiếc chậm gỗ tròn trịa trên tóc,
28:09Tên thợ rèn đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt Lưu huyển hoánh,
28:11Chắc phi nương nương,
28:12Xin người đừng làm khó tiểu nhân nữa,
28:15Ám tiễn cài tay mà người nói là cái thứ gì,
28:17Tiểu nhân nghe còn chưa từng nghe qua,
28:19Tiểu nhân chỉ là một kẻ đập đá rèn sắt,
28:22Làm sao biết rèn cái món đồ chơi đó cơ chứ,
28:24Cầu xin Chắc phi,
28:26Đừng ép bục tiểu nhân nữa,
28:28Gã thư sinh nghèo lại càng phẫn nộ hơn,
28:34Tôi kìa, chỉ còn nửa năm nữa là đến kỳ thi hương rồi,
28:36Tiểu nhân thực sự không muốn dính dấp,
28:38Và mấy chuyện dối dám sô sát này nữa,
28:39Xin Chắc phi rủ lòng thương cho tiểu nhân,
28:41Đừng lấy tương lai ra đe dạ ép tiểu nhân làm chứng giả nữa,
28:44Lưu huyển hoánh thét lên,
28:45Không phải, trước đó các người không hề nói như thế,
28:48Cẳng định sẽ lưu yến sửa là một số lượng,
28:51Bởi vì vậy, các bạn không thể làm khó khăn,
28:55Các bạn có thể làm khó khăn,
28:57Các bạn có thể làm khó khăn,
28:59Các bạn có thể làm khó khăn,
29:03Các bạn có thể làm khăn,
29:07Bắt ta đem ra xúc nhiễm bệnh dịch giao cho quân địch,
29:10Khiến gần 3 vạn tướng sĩ bên địch chết vì ôn dịch,
29:13Đó là hành vi vô cùng độc ác,
29:14Cô đối xử lạnh lùng,
29:15Ích kỷ với người nhà,
29:16Chỉ vì một gã đàn ông mới gặp một lần,
29:18Mà sẵn sàng bán đứng thanh phòng chạy nơi nuôi cô khôn lớn,
29:21Đó là bất hiếu bất nghĩa,
29:23Ngay đại hỷ cô còn cưỡi ngựa giữ lao thẳng về phía Lục Yên,
29:26Nếu không nhờ thị vệ dũng cảm,
29:27E rằng tính mạng A Yên đã bỏ mạng dưới tay cô rồi,
29:30Nước mắt Lưu Uyển Oánh lã trả rơi như mưa,
29:32Toàn thân cô ta xúc động tột cùng,
29:34Cô ta lắp đầu quẩy quẩy,
29:35Thế nhưng Tiêu Ngọc An lại coi như không nhìn thấy,
29:37Giờ đây cô còn muốn vị tạo nhân chứng nữa sao,
29:39Dám vô hãm A Yên,
29:40Xích chút nữa hại cô mất đi đích trưởng tử,
29:42Đúng là người đàn bà độc như rắn rết,
29:44Lâm lang cô cô rất tinh ý liền dẫn Lưu Uyển Oánh đi,
29:46Lưu Uyển Oánh hiển nhiên cũng biết lần này đi rồi,
29:48A sẽ chẳng còn mạng mà trở về nữa,
29:50Cho nên ánh mắt A nhìn ta tràn ngập sự hoang vang cùng oán hận,
29:53Ta mết nhẹ chiếc khóa trường mệnh cuốn trên cổ tay,
29:55Nợ với A một nụ cười dịu dàng êm đềm,
29:57Ta vốn dĩ là kẻ ác tử trong chứng nước,
29:58Mấy trò đe dọa nhân chứng này,
30:00Sao Lưu Uyển Oánh có thể nhiều kinh nghiệm bằng ta chứ,
30:02Đêm đó, khi học hạ ta tắm rửa,
30:03Nhũ mẫu vẫn chưa hết bàng hoàng sợ hãi,
30:05Lão nâu cứ tưởng hôm nay phải bỏ mạng rồi chứ,
30:09Kiềng đeo cổ của con gái gã thợ rèn,
30:11Khoa trường mệnh của con trai gã thư sinh,
30:13Lại thêm chiếc kẹp gỗ và túi thơm này nữa,
30:16Nương tử đã thu thập những thứ này từ bao giờ vậy,
30:18Quy tắc của kẻ ác, điều thứ 9,
30:19Lô suy đoán con người và sự việc theo hướng tồi tệ nhất,
30:22Và chuẩn bị sẵn phương án phòng bị,
30:23Một khi ta đã dám dùng những kẻ này,
30:25Bắt đã nắm thóp điểm yếu của chúng từ trước,
30:26Dĩ nhiên, mấy chuyện này chẳng việc gì phải nói cho nhũ mẫu biết,
30:29Một vụ lưu huyền oánh,
30:30Khiến Tiêu Ngọc An tổn hại nguyên khí nặng nề,
30:32Suốt một thời gian dài chẳng còn tâm trí đau đụng vào nữ nhân,
30:34Trái lại dốc toàn bộ tâm trí vào việc chiều chính,
30:37Ván cờ mà ta cùng phụ huynh răng ra năm xưa,
30:39Đến lúc này mới thực sự phát huy tác dụng,
30:41Tàn dự thế lực của lục ra vây cánh chẳng chì,
30:42Lại thêm phai thất hoàng tử trung thành sắt đá,
30:44Ngày nào trên chiều cũng không ngừng rèn phà,
30:46Hạ bệ Tiêu Ngọc An, rồi tâm bốc thất hoàng tử lên tận mây xanh,
30:49Khiến vị hoàng đế vốn đã gần đất xa trời càng thêm bất an nghi ngại,
30:52Con người càng già, càng sợ có kẻ gió ngó ngai vàng của mình,
30:55Dưới sự khuyên lơn của ta,
30:56Tiêu Ngọc An nương theo thời thế,
30:57Răng sớ xin từ vị thái tử,
30:58Nhi thần gượng ngồi ở ngôi thái tử,
31:00Vốn là để sẻ chia lo lắng cùng phụ hoàng,
31:02Nay thất đệ tài năng vượt trội hơn nhi thần,
31:04Lại được bách quan hết lòng ủng hộ,
31:06Nhi thần tự nguyện thoái vị nhiều hiền,
31:08Cũng là để có thời gian,
31:10Toàn tâm toàn ý hiếu kính phụ hoàng,
31:11Một bên thì mải mê tranh quyền đoạt lợi,
31:13Một bên lại trí thuần trí hiếu,
31:14Ai hơn ai kém lập tức rõ ràng,
31:16Khi nhà quyến của Thục Phi lại một lần nữa trên chiều,
31:18Đề xuất chuyện thay lập thái tử,
31:20Thành thượng đùng đùng nổi giận,
31:21Hay là Giang Sơn họ tiêu này,
31:22Dâm chọn bằng cả hai tay cho Trương ra các người luôn đi,
31:25Một câu nói dạ Trương lão thái gia hoảng sợ,
31:27Đến mức phải đập đầu tự sát tạ tội ngay tại chỗ,
31:29Trương đại lão ra lập tức quyết đoán,
31:30Lê cơ cao lão về quê,
31:32Dẫn dắt dòng chính Trương ra rời toàn bộ tộc về quê cũ Sơn Tây,
31:34Còn chuyện khi nào Trương ra mới có thể trở lại trung tâm quyền lực,
31:37Thì chẳng ai có thể lường trước,
31:38Phé thất hoàng tử đang như mặt trời ban chưa đành phải thu quân im tiếng,
31:41Tiêu Ngọc An sau khi hoàng đế băng hà liền đăng cơ làm đế,
31:43Ta thuận lý thành Trương trở thành hoàng hậu,
31:45Còn đếp trưởng tử của ta và Tiêu Ngọc An cũng được sắp phong làm thái tử,
31:48Khi tiểu thái tử được 7 tuổi,
31:49Mẫu hậu dầu hao đèn cạn,
31:50Tiêu Ngọc An mất đi mẫu thân,
31:52Chịu đà kích nặng nghề,
31:53Lại quay sang hoài niệm những hoan lạc và kích thích,
31:55Mà Lưu Huyển Quánh từng mang lại cho hắn,
31:56Bắt đầu nạp hết thế thân này đến thế thân khác của Lưu Huyển Quánh vào cung,
31:59Làm cho toàn bộ hậu cung náo loạn đến mức ô yên trường khí,
32:01Ta vốn dĩ đã lười ứng phó với Tiêu Ngọc An,
32:03Nên đối với cho khác thuyền tình kiếm ngớ ngẩn đó của hắn,
32:06Ta mặc kệ chẳng buồn ngó ngàng,
32:07Vốn tưởng chúng ta có thể cứ tương kính như tân trọn đời như vậy,
32:10Nào ngơ hắn dùng ái thế thân đến mức mụ mị đầu óc,
32:12Lại còn nghĩ rằng nhị hoàng tử chính là,
32:14Chút cốt nhục năm xưa của Lưu Huyển Quánh đầu thai chuyển thế,
32:16Hắn quả quyết chắc như đinh đóng cột,
32:18Dù thế nào đi nữa,
32:19Nàng và ta đều đã mắc nợ đứa trẻ đó,
32:21Hay là nhiều ngôi vị thái tử của A hữu lại cho đứa trẻ đó,
32:23Coi như trọn vẹn chút tình nghĩa giữa chấm và huyển quánh,
32:25Nàng thấy thế nào, ta thấy chẳng ra làm sao cả,
32:27Và ta thấy Tiêu Ngọc An sống thế là quá đủ rồi,
32:29Quy tắc của kẻ ác điều thứ 10,
32:31Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết,
32:32Kẻ tan nhẫn như chúng ta thích nhất là tính trước tình huống xấu nhất,
32:35Để mà luôn chủ động phòng bị thế nên loại độc không màu không mùi,
32:37Tuyệt đối chẳng ai tra ra manh mối,
32:39Đã được ta từng chút một bỏ vào thức ăn của Tiêu Ngọc An,
32:42Sợ liều lượng chưa đủ chết,
32:43Ta lại sắp xếp người dụ dỗ Tiêu Ngọc An luyện đan,
32:45Uống các loại linh đan,
32:46Kẻ càng nắm giữ quyền lực lại càng thèm khát trưởng sinh,
32:48Nên ta chẳng mẩy may lo việc Tiêu Ngọc An không mắc công,
32:50Chưa đầy 3 tháng sau,
32:51Tiêu Ngọc An băng hạ,
32:52Ta giắt tay A hữu,
32:54Từng bước tiến lên đỉnh cao quyền lực,
32:55Muôn rẻ nhiếp chính,
32:56Dĩ nhiên văn võ đại thần vô cùng bất mãn,
32:58Kẻ nhảy dựng lên hăng hái nhất chính là ngữ sử,
33:00Cứ một hai gào lên đòi tử gián,
33:02Kẻ ác như ta đôi khi cũng có lúc này xin lòng từ bi,
33:04Cho nên ta đành phải thành toàn cho nguyện vọng của hắn,
33:06Cho hắn đi chết,
33:07Sau khi giúp ba vị đại thần hăng hái nhất đạt thành ý nguyện tử gián,
33:10Chưa đình bỗng trở nên hòa thuận chưa từng có,
33:12Ta rất hài lòng,
33:13Cái cảm giác nắm chọn quyền lực trong tay này,
33:15Quả thực khiến người ta phải mê đắm,
33:16Mỗi khi ta buông rẻ nghe chính sự,
33:18Bàn chiều yên tĩnh đến mức một cây kim rơi cũng nghe rõ,
33:20Hàng quan đại thần phía trước đến cả tròn dâu cũng chẳng dám run,
33:23Chỉ có người anh trai cứng cỏi,
33:24Cương trực của ta lục hằng,
33:25Nay đã là lại bộ thượng thư,
33:26Nằm giữ mũ ô xa của toàn bộ quan lại trong thiên hạ,
33:29Huynh ấy đứng đầu bách quan,
33:30Sống lưng thẳng tắp,
33:31Như một thanh bảo kiếm đâm thủng màn trời,
33:33Ta rất thích dáng vẻ này của huynh ấy,
33:34Lục ra có một cuộc trụ chống trời vững trãi như thế,
33:36Thì đứa làm mụi mụi như ta,
33:38Ở phía sau làm gì cũng đều có đủ thể diện,
33:40Thế nhưng chẳng bao lâu sau,
33:41Ta lại không còn thích điều đó nữa,
33:42Nguồn cơn bắt đầu từ trận đại hạn ở phía nam,
33:44Dân tai loạn lạc,
33:45Lầm than,
33:45Quan lại địa phương dân sớ xin mở khó phát lương,
33:48Đồng thời miễn thuế 3 năm,
33:49Ta đã phê chuẩn,
33:50Lại còn đặc biệt chích thêm từ nội tảng,
33:51Hạ lệ thu mua dược liệu và áo bông gửi kèm tới đó,
33:54Thế nhưng sớ của hộ bộ dân lên lại than rằng quốc hố trống rỗng,
33:56Thình chỉ tăng thêm 3 thành thuế đối với thương hộ trong kinh thành,
33:59Đệ bù và khoản thiếu hụt ở phía nam,
34:00Ta ưng thuận,
34:01Tiểu hoàng đế A hữu ngồi trên ngai vàng,
34:03Hai cái chân nhỏ còn chưa chạm tới đất,
34:05Dung giọng sữa ngây thơ đọc theo ta,
34:06Chuẩn tấu,
34:07Lời vừa dứt,
34:08Đại ca ta đã bước ra khỏi hàng,
34:09Mẫu hậu hoàng thái hậu,
34:11Thánh thượng,
34:12Thần có bản tấu,
34:13Giọng nói của huynh ấy trong trèo,
34:14Âm vang rất khoát,
34:15Chưa đình ta theo luật pháp,
34:16Việc tăng giảm thuế má,
34:17Bắt buộc phải qua tam ti hội thẩm,
34:19Càng phải thể sát dân tình,
34:21Thương hộ trong kinh vốn dĩ lời lãi mỏng,
34:23Nay đột một tăng thuế ba thành,
34:24E rằng sẽ khiến trăm nghỉ đình đốn,
34:26Lòng dân hoang mang,
34:27Đây là hành động cắt thịt phá nhọt,
34:29Chẳng phải là kế sách lâu dài,
34:30Nút sau tấm rẻ ngọc,
34:31Ta nhẹ nhàng mài rũ chiếc móng tay giả,
34:33Bằng ngọc mắt lạnh,
34:34Đại ca nói đúng lắm,
34:35Câu nào câu nấy đều chỉ lý,
34:36Huynh ấy vẫn là người luôn tâm niệm lo cho thiên hạ như xưa,
34:38Lục Hằng vốn tính tỉnh cương trực, công minh,
34:40Nhưng huynh ấy lại quên mất,
34:41Cơ sự nào khiến quốc khố trống rỗng như ngày hôm nay,
34:43Tiên đế Tiêu Ngọc An khi sư mải mê luyện đan tù đạo,
34:45Cho xây dựng vô số cung quán đạo xóm,
34:47Lại còn nuôi bấy nhiêu thế thân của lưu huyển quánh,
34:49Ban thường vung tay qua cửa sổ,
34:51Thì cái quốc khố này sớm đã bị ngày ấy phá sạch bách rồi,
34:53Những chuyện này, ta có thể nói ra sao,
34:55Ta không thể, ta phải bảo vệ danh tiếng cho tiên đế,
34:57Thì mới giữ vững được giang sơn cho A Hữu,
34:59Vậy nên, ta chỉ thản nhiên cất lời,
35:01Lục Thượng Thư một lòng vì công lý,
35:03Bồn cung vô cùng cảm kích,
35:04Như nạn dân phía nam tình thế ngàn cân treo sợi tóc,
35:07Chuyện này cứ theo tấu trình của hộ bộ mà làm,
35:10Khỏi phải bàn cãi thêm,
35:11Đại huynh đột ngột ngưỡng đầu,
35:12Xuyên qua bước rẻm trâu,
35:13Ánh mắt giật lửa nhìn về phía ta,
35:15Ta hoàn toàn tưởng tượng ra sự thất vọng và khó hiểu trong mắt huynh ấy,
35:18Huynh ấy cứng cổ, cân cổ lên cãi,
35:19Thái hậu nếu vẫn nhất ý độc hành,
35:21Thần xin từ chức lại Bộ Thượng Thư này,
35:23Hoàn triều xôn xao,
35:24Tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn đại huynh ta,
35:26Ngỡ như đang nhìn một kẻ sắp chết,
35:27Dù sao thì vết máu của ba vị ngữ sự can rán chết trước đó,
35:30Vẫn còn chưa kịp hô,
35:31Thế nhưng ta lại mỉm cười,
35:32Quy tắc thứ 11 của kẻ ác,
35:34Yếu điểm sở dĩ trở thành yếu điểm,
35:35Là vì người không lỡ xuống tay,
35:37Ta không thể giết đại huynh ta,
35:38Huynh ấy là một trong số ít những người trên thế gian này,
35:40Đối xử thật lòng tốt với ta,
35:42Ta nhẹ nhàng cất dọc,
35:43Đại huynh làm vậy là có ý gì?
35:45Sẽ chưa yêu phiền vì quốc gia,
35:47Cần gì phải cởi giáp lui bình,
35:49Huynh mụi ta bao nhiêu năm qua,
35:50Tính khí huynh ra sau ta là người rõ nhất,
35:53Thôi bỏ đi,
35:53Chuyện này để sau rồi bàn tiếp,
35:55Ta nhẹ nhàng phất tay áo,
35:56Tuyên bố bãi chiều,
35:57Trở về từ An Cung,
35:58Nhũ mẫu lo lắng khôn nguôi,
36:00Nương nương,
36:00Đại công tử cậu ấy,
36:02Cậu ấy quá bướng bỉnh,
36:03Thẳng tính rồi,
36:04Ta tháo chiếc mũ phượng nặng chịu xuống,
36:06Hơn rỗi cười khẩy một tiếng,
36:07Thẳng tính ư,
36:08Huynh ấy là đang nghĩ đứa em gái này,
36:10Đã thay lòng đổi dạ,
36:11Không còn xứng với gia phong nhà họ lục nữa rồi,
36:14Truyền bảo đại công tử tối nay,
36:15Đến từ An Cung dùng bữa,
36:16Ta lại muốn xem xem,
36:17Là vị thái hậu này ghen tương ghê gớm hơn,
36:19Hay cái bản tính thanh cao,
36:21Cứng đầu của huynh ấy ghê gớm hơn,
36:22Bầu không khí bữa tối vô cùng ảm đạp,
36:24Đại huynh lục hàng ngồi đối diện ta,
36:25Mức không trôi miếng nào,
36:26Ta tự tay gắp thức ăn cho huynh ấy,
36:28Đại huynh đến thử món này xem,
36:30Đầu bếp ngự thiện phòng mới làm đấy,
36:31Nghe nói dùng mang tiến công từ phía nam gửi về,
36:33Huynh ấy đặt đũa xuống,
36:35Chầm giọng nói,
36:35Yên nhi, huynh mụi ta,
36:37Cần gì phải như thế này,
36:38Chuyện trên chiều đường hôm nay,
36:40Là do vi huy nhất thời bốc đồng,
36:41Như làm anh,
36:42Ta không thể chố mắt nhìn mụi bước đi sai hướng,
36:44Khi tiên đế còn tại vị,
36:45Chiều chính đã có nhiều điều hoang đường bê bối,
36:47Nay mụi buông dẹp nhấp chính,
36:48Càng phải dẹp loạn phò chính,
36:49Trọng dụng hiền tài,
36:51Lánh xa tiểu nhân,
36:51Cơ sao chỉ vì lấp đầy quốc khố,
36:53Mới dùng đến thượng sách bóc hắn cắn giải,
36:55Hại nước hại dân như vậy,
36:56Ta thong thả nhấp ngụa canh,
36:58Lắng nghe những lời giáo hấn thao thao bất tuyệt của huynh ấy,
37:00Những lời này,
37:01Phụ thân cũng từng nói với ta,
37:02Nhưng bọn họ nào đâu có biết,
37:03Danh tiếng thanh cao êm tai thì có êm tai thật đấy,
37:05Lại chẳng thể làm no bụng,
37:07Càng không thể chống đỡ lũ sói giữa đam lam le gìn mò,
37:09Ta đặt bát canh xuống,
37:11Ngước mắt nhìn huynh ấy,
37:12Những gì đại huynh nói đều đúng,
37:14Nhưng quốc khố không còn tiền,
37:15Nạn dân ở nam cảnh sẽ chết đói,
37:18Thương hộ ở kinh thành bị tăng chút thuế,
37:20Cùng lắm chỉ là bớt lời đi,
37:21Nhưng nạn dân mà mất lương thực,
37:23Thì chính là mất mạng,
37:25Cái nào nhẹ,
37:25Cái nào nặng,
37:26Quốc khố vì sao hết tiền,
37:27Huynh và ta đều hiểu rõ trong lòng,
37:29Nếu ta truy cứu lại sổ sách thời tiên đế,
37:31Chiều đình ắt sẽ đại loạn,
37:32Ngay vàng của A du liệu có còn ngồi vững được không,
37:34Lục ra cả đời giữ chọn thanh danh,
37:35Nhưng thanh danh đó,
37:36Có đổi được vài gánh lương thực,
37:38Có chống đỡ được thiết kỵ nơi biên ải hay không,
37:39Ta từng câu từng chữ,
37:40Hỏi tới mức huynh ấy nhẹn lời không đáp,
37:42Huynh ấy đau đớn nhắm mắt lại,
37:44À yên,
37:44Mụi biến đổi rồi,
37:45Đúng vậy,
37:46Mụi đã thay đổi,
37:47Ta thản nhiên thừa nhận,
37:48Từ khoảnh khắc mụi đồng ý bước chân vào đông cung,
37:51Mụi đã thay đổi rồi,
37:52Nếu không biến đổi,
37:53Lục ra chúng ta đã sớm trở thành đá lót đường dưới chân kẻ khác,
37:57Đại huynh cứ an an ổn ổn làm vị danh thần thanh cao của huynh,
38:00Còn kẻ ác tay vấy đầy máu bẩn này,
38:02Cứ để mụi làm,
38:03Như vậy không tốt sao,
38:05Huynh ấy y lặng rất lâu,
38:06Lâu đến mức ta tưởng huynh ấy sẽ phất áo bỏ đi,
38:08Cuối cùng,
38:09Huynh ấy chỉ thở dài một tiếng xuất xa,
38:10Mụi bảo vi huynh làm sao có thể tự đối mặt với chính mình đây,
38:13Huynh chỉ cần làm chính mình là được,
38:15Ta nhìn huynh ấy,
38:22Cũng không cần hỏi,
38:23Tiễn đại huynh đi rồi,
38:24Ta cảm thấy có chút mệt mỏi,
38:25Đúng lúc này,
38:26À dù tới,
38:27Thằng bé đã 10 tuổi,
38:28Lông mày ánh mắt đã mang dáng dốc của Tiêu Ngọc An,
38:30Nhưng tính cách lại giống người nhà họ lục đến kỳ lạ,
38:32Ôn hòa,
38:32Lễ độ,
38:33Thằng bé chắp tay hành lễ với ta đúng theo khuôn phép,
38:35Rồi từ trong tay áo lấy ra một cụ sách,
38:37Mẫu hậu,
38:37Hôm nay thái phụ dạy cuốn mạnh tử,
38:39Nói rằng dân là quý nhất,
38:41Xã tác đứng thứ hai,
38:42Vô là hàng nhẹ nhất,
38:43Mẫu hậu tăng thuế,
38:44Của dân,
38:45Như vậy có phải không tốt lắm không?
38:47Trong lòng ta trật chấn động,
38:48Ta đã thỉnh cho con vị đại nho bác học nhất thiên hạ,
38:50Về làm thầy dạy,
38:52Nhưng lại quên mất rằng những vị đại nho này dạy dỗ,
38:54Rồi sẽ chỉ đào tạo ra một bậc nhân quân,
38:56Chứ không phải một vị bá chủ có thể chỉ áp lũ sói,
38:58Ta kéo thằng bé lại gần,
38:59Chỉ ra những ánh đèn lung linh ngoài cửa sổ,
39:01Con xem,
39:02Trong sách nói đúng đấy,
39:05Nhưng sách lại không nói cho con biết,
39:06Làm hoàng đế đôi khi cần phải đưa ra,
39:09Những quyết định trông có vẻ không tốt,
39:11Những thương hộ kia giống như những ngọn đèn,
39:13Sáng nhất trong ánh đèn khắp thành này,
39:14Ta mượn một chút ánh sáng của họ,
39:16Để thắp sáng những ngọn đèn sắp lụi tàn ở nam cảnh,
39:18Con nói xem,
39:19Thế này là tốt hay không tốt?
39:20Azu nửa hiểu nửa không?
39:21Ta xoa đầu thằng bé,
39:23Con hãy nhớ lấy,
39:24Làm hoàng đế,
39:25Lòng phải rộng lớn để dung chứa cả thiên hạ,
39:29Nhưng tay phải tàn nhẫn,
39:30Phải trừ khử được tất cả những kẻ muốn lật đổ thiên hạ này,
39:34Còn về danh tiếng,
39:36Đó là chuyện để lại cho sử quan ghi chép,
39:38Quy tắc của kẻ phản diện,
39:39Điều thứ 12,
39:40Quân cờ do chính tay mình dốc lòng vun trồng,
39:42Cũng có thể trở thành lưỡi kiếm sắp bé nhất,
39:44Đâm ngược lại chính mình,
39:45Ta phải cho đứa con trai ngoan của ta học thêm một bài học nữa rồi,
39:47Xong gió từ vụ việc tăng thuế,
39:49Dưới sự thỏa hiệp giữa ta và đại huynh,
39:50Cuối cùng đã được giải quyết bằng hình thức quyên góp,
39:52Các phú thương trong kinh thành,
39:53Dưới sự cảm hóa của lục thượng thư và lời gợi ý của ta,
39:56Đã hăng hái quyên tiền,
39:57Suốt cuộc cũng giải quyết được cuộc khủng hoảng cấp bách ở Nam Tĩnh,
39:59Triều Đinh tạm thời êm ấm,
40:00Ta liền dồn hết tâm trí vào việc giáo dục A Hữu,
40:03Kinh điển nho ra phải học,
40:04Mà quyền thuật đế vương lại càng phải hiểu sâu,
40:06Ta tự tay chọn đọc một số hồ sơ vụ án,
40:08Ẩn đi tên tuổi,
40:09Để nó phân tích lợi hại thiệt hơn trong đó,
40:10Có vụ liên quan đến trừng trị tham quan,
40:12Có vụ về cân bằng phè phái,
40:13Và cũng có cả cách hãm hại đối thủ chính trị,
40:15A Hữu rất thông minh,
40:16Chỉ điển một chút là hiểu ngay,
40:17Thế nhưng nỗi yêu phiền giữa hàng lông mày của nó cũng ngày càng đậm,
40:20Nó bắt đầu mất ngủ,
40:21Thường xuyên nửa đêm ngồi thẫn thờ một mình bên cửa sổ,
40:23Ta biết đây là con đường bắt buộc phải trải qua,
40:25Từ một đứa trẻ được bao bọc trong sách thánh hiền,
40:27Trở thành một quân chủ thực sự nắm rõ quyền lực,
40:29Con đường này vốn dĩ đã định sẵn là cô độc và đau đớn,
40:31Đúng lúc ta tưởng rằng mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát,
40:34Thì giác dối lại kéo đến,
40:35Trong kinh thành chẳng biết từ lúc nào,
40:36Đã lan truyền một bài dân ca,
40:38Kim đan ngọc lộ rục mạng phù,
40:39Xì tình đế vương xuống hoàng tuyển,
40:41Sau rẹm thấp thoáng bóng ma quỷ,
40:42Trẻ thơ ngơ ngác ngồi giang sơn,
40:43Lời ca rất trần trụi,
40:44Mũi nhọn chỉa thẳng vào ta,
40:45Nhũ mẫu tức đến mức toàn thân run rảy,
40:47Nương nương,
40:48Việc này,
40:49Kẻ khốn kiếp nào lại dám đâm chọc sau lưng thế này,
40:53Lão nô sẽ sai người đi điều tra ngay,
40:55Nhất định phải băm vàn thay chứng ra,
40:57Điều tra,
40:58Ta cười lạnh,
40:58Điều tra thế nào,
41:00Bắt hết toàn bộ bách tính hát bài ca này trong kinh thành lại sao,
41:03Làm vậy chỉ càng chứng minh chúng ta tật giật mình,
41:05Chuyện này chắc chắn có kẻ đứng sau giật say,
41:07Kẻ đầu tiên ta nghĩ đến là thất hoàng tử đang bị giam lòng,
41:10Ông,
41:11Hắn không có cái gần đó,
41:12Vậy thì chính là phe cánh cũ của hắn,
41:13Những cựu thần từng bị tiên đế chèn ép,
41:15Nay trong lòng vẫn còn bất mãn,
41:16Chúng không dám công khai đối đầu,
41:18Nên mới dùng đến thủ đoạn bỉ ủ này,
41:19Muốn làm dung chuyển nền móng cai trị của ta,
41:21Quy tắc của kẻ hát,
41:22Điều thứ 13,
41:23Kẻ thù càng muốn ngươi làm gì,
41:24Ngươi lại càng không được làm điều đó,
41:26Chúng muốn khiến ta hoảng loạn mất phương hướng,
41:27Tự làm dối đội hình,
41:28Ta lại không thấy,
41:29Ta chẳng những không điều tra,
41:30Mà còn ban xuống một đạo chiếu chỉ,
41:32Tiên đế riêng năng việc trường chính,
41:33Tích lao thành bệnh,
41:34Lại lỡ tin lời phương sĩ,
41:35Nên mới sớm tạ thế khi tuổi đời còn trẻ,
41:37Chấm đau đớn vô cùng,
41:38Để cảm nhiệm ân đức tiên đế,
41:40Chấm cùng mẫu hậu hoàng thái hậu sẽ,
41:41Vì tiên đế mà xây dựng chủ chân Phật trên núi vạn thọ,
41:44Chấm sẽ ngày ngày cầu phúc cho tiên đế,
41:45Mong hồn tiên đế về trốn thiên đình,
41:47Phụ hộ giang sơn đại sở của ta mãi mãi vững bền,
41:49A hiểu quỷ bên cạnh ta,
41:50Cùng ta ban hành đạo chiếu chỉ này,
41:52Văn võ toàn chiều ca ngợi công đức,
41:53Nói thanh thượng nhân hiếu,
41:54Thái hậu hiền đức,
41:55Ta đã tỏ rõ thái độ đau thương đến tụt cùng,
41:57Thậm chí trước triều đình còn mấy bận ngẹ ngào không thốt minh lời,
42:00Ta muốn cho cả thiên hạ thấy,
42:01Người ở lại như ta đã nhớ thương tiên đế đến nhiều nào,
42:03Đã dốc lòng phò tá ấu chủ ra sao,
42:05Có thể thì những lời đồn nhảm mới tự khắc tan biến,
42:07Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó,
42:09Một mặt ta rầm rộ cho xây dựng thiên Phật tự,
42:11Mặt khác lại sai ám vệ nương theo nguồn gốc câu cao giao mà truy giáo diết rất nhanh,
42:15Mọi manh mối đều chỉ về một nơi,
42:16Căn nhà cổ duy nhất còn sót lại của trương gia tại Kinh Thành,
42:19Trương gia nhà mẹ đẻ của Thục Phi,
42:20Năm đó từng bị tiên đế nổi giận đầy về quê cũ Sơn Tây,
42:23Vậy mà vẫn còn găm lại một cái gai ngầm như thế,
42:25Bọn chúng tưởng mình ẩn nấp rất kỹ,
42:27Nhưng đâu biết ta đã để mắt tới chúng từ lâu,
42:29Nhìn vào danh sách ám vệ chỉnh lên,
42:30Trên đó chém trệ vài cái tên quen thuộc,
42:33Đều là vây cánh nằm cốt của thất hoàng tử năm xưa,
42:35Tốt lắm, ta đưa tờ danh sách vào ngọn nến,
42:37Lặng nhìn nó hóa thành cho bụi,
42:38Đã thích theo dệt câu chuyện đến thế,
42:41Thì ta sẽ giúp bọn chúng,
42:42Khiến câu chuyện này thêm phần viên mãn,
42:44Ta chưa vội ra tay với trương gia,
42:46Mà đang chờ một thời cơ,
42:47Thời cơ khiến người anh trai tốt của ta,
42:49Cũng phải câm nín không còn gì để nói,
42:51Việc xây dựng thiên Phật tự diễn ra rầm rộ,
42:52Ba ngày hai bận ta lại dẫn A Hiếu đi giám sát thi công,
42:55Trưng ra bộ dạng Hiếu Thảo cảm động đến thấu trời xanh,
42:57Hôm đó, ta đang cùng quan viên bộ công bản bạc về kiểu dáng đại Phật,
43:00Thì đại huynh tới, huynh ấy lưu hết người xung quanh,
43:02Sắc mặt nghiêm trọng chưa từng có,
43:04A Yên, những lời đồn đại trong kinh thành mụi đã nghe qua chưa,
43:07Ta giả vờ kinh ngạc,
43:08Lời đồn gì cơ,
43:10Ý đại huynh là sao,
43:11Huynh ấy nhìn ta,
43:12Ánh mắt phức tạp chứa đựng sự giò xét,
43:14Xót xa và cả một tiên sợ hãi,
43:16Những lời đồn liên quan đến việc tiên đế băng hạ,
43:18Ta rủ hàng mi xuống,
43:19Giúp khăn tay chấm nhẹ khóe mắt,
43:21Giọng nói nghẹn ngào,
43:22Đại huynh,
43:22Đến cả huynh cũng muốn đâm vào tim mụi sao,
43:24Tiên đế,
43:26Tiên đế ngày ấy đi quá đột ngột,
43:29Mụi và A Hiếu mẹ quá con côi,
43:31Vốn đã muôn vẳn khó khăn,
43:32Những kẻ bên ngoài sao lại nỡ,
43:35Sao lỡ lòng thiêu diệt những lời này để tổn thương mẹ con mụi chứ,
43:38Ta diễn chân thật tha thiết,
43:44Giữa mụi và huynh,
43:45Không cần phải như vậy,
43:46Huynh ấy thở dài một tiếng,
43:48Rồi từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình xứ nhỏ,
43:50Đây là mấy ngày trước,
43:51Một mụ hầu quét dọn trong phủ huynh,
43:53Lén lén lút lút định đem trôn dưới gốc cây ở hậu viện,
43:56Sau khi huynh tra hỏi,
43:57Mụ ta khai là người của chương gia đã cho mụ một khoản tiền,
43:59Bắt mụ phải làm vậy,
44:00Ta nhìn chiếc bình xứ đó,
44:01Nhận ra đó chính là một trong những chiếc bình ta từng dùng để được loại độc dược không màu
44:05không mùi,
44:05Trong lòng ta lật tức dấy lên hồi chung cảnh báo,
44:07Chương gia lại có thể điều tra đến tận bước ngày sau,
44:10Hay đây chỉ là một sự trùng hợp,
44:11Một cái bẫy bọn chúng răng ra để vô khống ta,
44:14Mụ ta còn khai gì nữa không,
44:15Ta đè nén tâm trí,
44:16Cất tiếng hỏi,
44:17Mụ ta nói,
44:18Giọng đại huynh trở nên vô cùng khàn đặc,
44:20Gian an,
44:20Mụ ta nói tiên đế vốn không phải bạo bệnh mà qua đời,
44:22Mà là,
44:23Mà là bị người ta hạ độc mãn tính,
44:26Mụ ta còn nói,
44:27Loại độc này chính là xuất phát từ từ An Cung,
44:29Huynh ấy chừng mắt nhìn ta chằm chằm,
44:31A yên,
44:31Mụ hãy nói thật cho huynh biết đi,
44:33Đây không phải là sự thật,
44:34Ta nhìn gương mặt đau khổ của huynh ấy,
44:35Bất giác cảm thấy có chút buồn cười,
44:37Vị đại huynh tốt của ta,
44:38Đến năm nỗi này rồi,
44:39Mà vẫn còn mong cầu một sự thật thuần khít sạch sẽ,
44:41Ta không trả lời câu hỏi của huynh ấy,
44:43Mà lại hỏi ngược lại,
44:44Đại huynh,
44:44Nếu đây là sự thật,
44:46Thì huynh sẽ làm thế nào?
44:48Đại nghĩa diệt thân,
44:49Phế bỏ vị thái hậu là mụ đây,
44:59Của thất hoàng tử răng ra,
45:00Nhằm mục đích ly gián huynh mụi ta,
45:01Làm dung chuyển gốc dễ quốc gia,
45:03Hôm nay huynh đến đây chất vấn mụi,
45:04Chẳng phải đã trúng ngay kế của chúng rồi sao?
45:06Ta đứng dậy,
45:07Bước đến trước mặt huynh ấy,
45:08Nhìn thẳng vào mắt huynh,
45:09Đại huynh,
45:10Sự thật là gì có quan trọng không?
45:13Điều quan trọng là A hữu bắt buộc phải làm hoàng đế,
45:17Lục ra bắt buộc phải là hoàng thân quốc thích,
45:19Vì điều này,
45:20Đừng nói là một tiên đế,
45:21Dù có là mười tiên đế thì cũng chết rất đáng,
45:25Huynh ấy loạm trọng đùi lại một bước,
45:27Sắp mặt tái nhật như tờ giấy,
45:28Điên rồi,
45:29Mụi thật sự điên rồi,
45:30Mụi không điên,
45:31Ta gần dọng từng chữ một,
45:33Mụi đang vô cùng tỉnh táo,
45:35Đại huynh,
45:36Hiện tại huynh có hai sự lựa chọn,
45:38Một là cầm chiếc bình này đi báo quan,
45:41Đến Tông Nhân Phủ,
45:42Để tố cáo mụi,
45:44Đặt cực cả gia tộc lục ra,
45:45Để cực lấy một lãi công bằng mà huynh mong muốn,
45:47Hay là đưa chiếc bình này cho mụi,
45:49Rồi trở về nhà tiếp tục làm lại bộ thượng thư của huynh,
45:52Coi như hôm nay chưa từng có chuyện gì xảy ra,
45:54Ta đưa tay ra,
45:55Huynh ấy nhìn ta,
45:56Môi ru rảnh,
45:57Nửa ngày trời không thốt nổi một lời,
45:58Cuối cùng,
45:59Như thế đã bị rút cạn toàn bộ sức lực,
46:01Huynh ấy chậm rãi đặt chiếc bình sứ đó vào lòng bàn tay ta,
46:04A yên,
46:05Huynh ấy nhắm mắt lại,
46:06Giọng nói ngập tràn tuyệt vọng,
46:07Lục ra sớm muộn gì cũng hủy hoại trong tay mụi,
46:09Ta nắm chặt bình sứ,
46:11Mỉnh cười,
46:11Không đâu,
46:12Đại huynh,
46:13Lục ra ở trong tay mụi mới có thể vạn thế vinh hiển,
46:16Trương Tôn tĩnh kiểu,
46:17Có sự trợ lực của Đại huynh,
46:18Mọi chuyện liền dễ bề xử lý hơn nhiều,
46:20Ta lấy cớ trương ra có mưu đồ tạo phản,
46:22Vua khống thái hậu,
46:23Ra lệnh kinh triệu phụ phối hợp cùng cấm quân,
46:24Bao vây phụ cũ trương ra tại kinh thành đến mức nước chảy không lọt,
46:27Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ,
46:28Người tẩu phụ đó,
46:29Chiếc bình sứ ấy,
46:30Cùng với những thư từ qua lại lục xoát từ nhà cũ trương ra,
46:32Với tàn dư thất hoàng tử,
46:34Kèm theo cả Long Bào và Ngọc Tỉ,
46:35Mặc dù tất cả đều do ta sai người gài vào từ trước,
46:38Trương cư sát đá như núi,
46:39Trương ra có trăm miệng cũng không thể bảo chữa,
46:41Tàn dư của thất hoàng tử cũng bị hốt trọn một mẻ,
46:43Ta hạ chỉ trương thị một tộc,
46:44Tội đồng mưu tạo phản,
46:45Tịch thu toàn bộ tài sản,
46:47Chém đầu toàn môn,
46:47Thất hoàng tử tiêu minh,
46:49Xui dục đồng đạc,
46:49Mưu đồ bất chính,
46:50Ban cho một giải lũa trắng tự sát,
46:52Xử lý xong tất cả những việc này,
46:53Trên triều đình không còn ai dám thốt thêm nửa lời,
46:56Những quan viên từng xị xào bàn tán sau lưng ta,
46:58Giờ đây gặp lại ta,
46:59Con kính cẩn sợ hãi hơn cả thấy Diêm Vương,
47:01Sau khi sóng gió đã bình định,
47:02Ta dẫn A Hữu lên quan tinh đài cao nhất Hoàng Cung,
47:05Khi ấy,
47:05Nó vừa tròn 13 tuổi,
47:06Vóc dáng đã phổng phao thành một thiếu niên tuần tú,
47:09Nó nhìn kinh thành trải dài như bàn cờ dưới chân,
47:19Nó nhìn nơi đó xem,
47:21Đó là trốn tiêu tiền bậc nhất kinh thành,
47:23Nơi ăn chơi chắc táng,
47:24Dây đám mộng mỹ kẻ ra vào nơi đó mỗi ngày,
47:26Chẳng phải quyền quý thì cũng là kẻ giàu sang,
47:28Còn nói xem,
47:29Bắt chúng bớt uống vài chén rượu,
47:31Để đổi lấy con đường sống cho hàng vạn tai dân ở Nam Cảnh thì có hởi hơn,
47:35Hay là vì cái gọi là luật pháp,
47:37Mà dương mắt nhìn họ chết đói thì thỏa đáng hơn,
47:40Nó lại hỏi,
47:41Vậy thất Hoàng Thúc cũng thật sự có lòng bất thần sao?
47:44Ta mỉm cười,
47:45Tựa vào Lan Ca nhìn về phía xa,
47:47Ông ta có hay không không quan trọng,
47:49Quan trọng là tất cả mọi người đều nghĩ ông ta có,
47:52Thế là đủ rồi,
47:53À hiệu,
47:54Con hãy nhớ kỹ,
47:55Làm Hoàng đế không phải làm thánh nhân,
47:56Nước trong quá thì không có cá,
47:58Người soi xét quá thì không kẻ nào theo,
47:59Con hãy dùng tiêu chuẩn thánh nhân để yêu cầu thần tử,
48:02Bắt chúng phải tận tụy siêng năng,
48:03Không dám phạm lỗi,
48:04Nhưng chính bản thân con,
48:05Bắt buộc phải là một kẻ ác,
48:06Có thể phá vỡ mọi quy tắc bất cứ lúc nào,
48:08Con phải khiến chúng kính trọng con,
48:09Và găng phải khiến chúng sợ hãi con,
48:11Kính trọng giúp con có được lòng trung thành,
48:12Nhưng sợ hãi mới giữ được tính mạng và giang sơn của con,
48:15Ta quay người lại,
48:16Ngắm nhìn gương mặt có bảy phần giống tiêu ngọc an,
48:18Nhưng lại thêm vài phần thanh chính hơn tiêu ngọc an của nó,
48:21Phụ hoàng con chính là quá muốn làm người tốt,
48:23Ông ta muốn làm người con hiếu thảo,
48:25Người tình si,
48:25Vị quân chủ nhân tử,
48:26Kết cục thì sao,
48:27Ông ta bị cái gọi là tình ái vốn chân,
48:29Bị những đạo lý của triều thần chói buộc,
48:31Cuối cùng đến cả cái mạng của mình cũng chẳng giữ nổi,
48:33Dĩ nhiên,
48:33Câu cuối cùng là ta nói dối,
48:35Mạng của tiêu ngọc an,
48:36Là do chính tay ta đoạt lấy,
48:37Nhưng ai hữu không cần phải biết những điều này,
48:39Nó chỉ cần biết rằng,
48:40Sự nhân nhượng yếu đuối sẽ đoạn tuyệt tất cả,
48:42Nó nhìn ta,
48:43Trong mắt mang nét thâm trầm không nên có ở lứa tuổi này,
48:45Có kinh ngạc,
48:46Có mơ hồ,
48:47Cuối cùng đều biến thành sự thấu hiểu lạng lẽ,
48:49Nó im lặng hồi lâu,
48:50Rồi,
48:51Với ta bái lại một cách trang trọng,
48:52Như thần xin ghi nhớ lời dạy,
48:54Ta mỉm cười hài lọc,
48:55Rất lấy tay nó,
48:56Bàn tay thiếu niên ấm áp mà vững chãi,
48:58Đi thôi,
48:59Trời trở lạnh rồi,
49:00Đã đến lúc về cung,
49:02Ta nhìn con trai ta,
49:03Kiệt tác của ta,
49:04Sự đối giải quyền lực của ta,
49:05Từ nay về sau,
49:06Nó sẽ là vị thánh quân được sự sách ghi dành,
49:08Thương dân như con,
49:09Khiêm tốn lắng nghe lời can gián,
49:10Còn ta,
49:10Sẽ là kẻ phản diện bất bại đứng sau lưng nó,
49:13Mãi mãi cầm đao dọn sạch mọi trong gai cả đường,
49:15Giang sơn đại sửa này,
49:16Mang họ tiêu,
49:17Mà cũng mang họ lục tất tốt quá,
49:19Cảm giác nắm chọn quyền lực trong tay quả thực khiến người ta mê đắm,
49:21Vĩnh vĩnh viễn viễn,
Bình luận