Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 15 giờ trước

Danh mục

🎈
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Thái tử khi đăng cơ đã lập ta làm hoàng hậu, nguyên do vô cùng đơn giản.
00:03Trong mệnh thư có ghi, hoàng hậu đầu tiên của chấm sẽ bị vạn tên xuyên tâm mà chết.
00:08Nếu lập chắc phi, thì nàng ấy sẽ không phải người đầu tiên.
00:12Ngay thánh chỉ phong hậu ban xuống, chị gái của ta bảo, thần thiết chúc mừng hoàng hậu nương nương.
00:16Thẩm nhược nhược, tranh thủ tận hưởng mấy ngày thành thơi này đi nhé.
00:19Nhưng mà cũng đừng vội đắc ý quá, nếu lỡ làm chị đây không vừa lòng chút nào,
00:22thì dù sao sau khi em chết, chuyện hậu sự có được tử tế hay không đều do chị quyết
00:26định cả đấy.
00:27Vậy sao?
00:29Thế thì chị nhớ đừng có chết trước bản cung đấy nhé.
00:35Gia đình ta vốn là thế gia y học, ba đời tổ tiên đều nhậm chức tại Thái Y viện.
00:39Đời này lại không có con trai, chỉ có ta và Thẩm Thành Vân là hai đứa con gái.
00:42Hai chị em ta từ nhỏ đã học dược lý, Thẩm Thành Vân là con gái do đại phụ nhân
00:45sinh ra.
00:46Từ nhỏ đã được nuông chiều tử trong trứng nước, tỷ ấy chê việc xã thuốc, nghiên thuốc sẽ làm
00:49hỏng.
00:50Đôi vàn tay ngọc ngà mịn mẳng như mỡ đông, càng ghét cái mùi thuốc bắc hôi hám sẽ ám.
00:54Vào ta váy lụa là đã được ướp hương thơm ngát.
00:56Vì thế tỷ ấy luôn tìm cách trốn việc cha và đại phụ nhân cưng chiều tỷ ấy, nên cũng
01:00nhắm một mắt mở một mắt.
01:01Mặc cho tỷ ấy thích làm gì thì làm, ta thì lại khác.
01:04Ta chẳng có được chỗ dựa vững chắc như tỷ ấy.
01:06Về thân thế mẫu thân dục của ta, trong phủ lưu truyền rất nhiều lời đồn dị nghị.
01:09Mẹ nó chỉ là một tỷ nữ chết sớm trong phủ mình thôi.
01:13Phải phải phải.
01:15Hai Z, ấy, mẫu thân nó á, là kỹ nữ ca hát ở nhạc phường ngoài kia cơ.
01:19Điều duy nhất có thể xác định là, xuất thân của ta hèn kém, chẳng hề được yêu thương.
01:22May thay, ta là một người thông minh.
01:24Xác dược lý ta chỉ cần đọc qua một lần là nhớ kỹ.
01:26Đơn thuốc chép hai lần là ngộ ra được nhiều điều mới.
01:28Mỗi lần nhìn ta vất vả giã thuốc, thẩm thanh vân đều cười khẩy chê bai.
01:33Ngày nào cũng làm mấy thứ này thì có tác dụng gì chứ.
01:39Bó mà gả vào trốn quyền quý, nếu cha có gả ta cho một tên gia nhân nào đó, nếu
01:43là người ta thích thì chẳng nói làm gì.
01:44Nhưng ngộ nhỡ hắn là kẻ nát rượu lại hay dơ tay đánh vợ, thì ít nhất ta còn có
01:48khả năng bỏ trốn.
01:49Bôn ba bạc mạng giang hồ làm một thầy thuốc lưu động, tìm lấy một góc nhỏ an yên để
01:52sống tiếp trên đời.
01:53Đó chính là tâm nguyện duy nhất của ta.
01:54Nào ngờ đâu, một nguyện ước nhỏ bé trừng ấy, đến cuối cùng cũng chẳng thể thực hiện nổi.
01:58Ban đầu, ta chỉ thấy cha đêm ngày không ngủ, ngồi trong thư phòng nét mặn ủ âu.
02:02Ta vốn không có nhiều tình cảm với cha, bao nhiêu yêu thương ông đều dành chọn cho thẩm thành
02:06vân.
02:06Ta tự nhiên cũng chẳng có chút tình thương nào cho ông, nhưng ta lại rất hứng thú với y
02:09thuật.
02:10Ta muốn biết dốt cuộc là, căn bệnh nan y quái vừa nào mà ông không thể chữa trị nổi,
02:13biết đâu, biết đâu ta lại làm được.
02:15Ban đầu cha nhất quyết không chịu nói, nhưng về sau ông mới giật mình nhớ ra, ta quả thực
02:19từ nhỏ đã có thiên bẩm về y thuật.
02:20Thế là ông bảo ta cải trang thành y đồng.
02:22Theo ông tiến vào trong cung, người bị bệnh lại chính là thái tử.
02:25Cha nói cho ta biết, ngay ấy từ trong bụng mẹ đã mang thể trạng suy nhược.
02:27Từ nhỏ đã mắc chứng ho dai rẳng, bao năm qua dùng không biết bao nhiêu là thuốc, mà vẫn
02:31chẳng thấy thuyên giảm.
02:32Thái tử lúc ấy nằm dài trên sập khoảnh khắc nhìn thấy vương mặt chàng.
02:35Trái tim ta đã lỡ mất một nhịp.
02:36Chàng thật đẹp, chẳng hề vương chút khí chất xa hoa.
02:39Phu quý nào của chốn nhung lũa ngược lại.
02:41Chàng như một loài cây điểm tĩnh, tựa như những vị thảo dược mà ta hàng ngày gắn bó.
02:44Thanh tú, tuấn tú, toát lên một làn hương thanh đắng dịu nhẹ.
02:48Ta đội chiếc nón lá, lớp rèn lũa dài che khuất đi khuôn mặt.
02:51Ta dạo bước nhẹ nhàng tiến lại gần.
02:52Điện hạ, hãy để tiểu y đồng bắt mạch cho ngài nhé.
02:54Hỗi láo, thế như thái tử lại ôn hòa mình cười.
02:56Không sao, chàng đưa cổ tay ra phía ta.
02:58Ta nhẹ nhàng đặt ngón tay lên.
03:00Chàng nhìn ta bằng ánh mắt trong trẻo tựa làn nước.
03:02May sao lớp khăn rủ đã che kín gương mặt ta.
03:04Nếu không chàng hẳn sẽ thấy gò má ta đang ửng đỏ.
03:06Đây không phải bệnh hư yếu, mà là tích nhiệt độc.
03:09Vì vậy không nên tẩm bổ, mà phải giải độc thông khí.
03:11Hoang đường, các vị thái y lớn tiếng mắng ta mới vào nghề, chưa biết chừng mực.
03:15Những lời này thốt ra, chẳng khác nào tuyên bố trong suốt bao nhiêu năm qua.
03:19Tất cả các bậc cao niên trong thái y viện đều đã chẩn đoán sai lầm.
03:22Thẩm viện thủ, không sao đâu.
03:24Thái tử nhìn về phía ta, đôi mắt chẳng tự nhiên có một đường công tinh tế.
03:28Khiến ánh mắt nhìn ai cũng như chứa chăn nụ cười.
03:30Vậy ngươi biết kê đơn thuốc không?
03:32Tiểu y đồng có thể thử ạ.
03:33Ta trở về nhà thức trắng đêm giờ xem y thư.
03:35Đắn đo suy ngẫm suốt nhiều canh giờ.
03:37Cuối cùng mới viết ra được một phương thuốc.
03:39Dược liệu đã bốc được đưa vào đông cung.
03:41Mỗi ngày đều sắc uống.
03:42Bảy ngày sau, chứng ho dai dẳng nhiều năm của thái tử cứ thế mà khỏi hẳn.
03:45Hai tử liền hỏi cha ta.
03:47Tiểu y đồng này của viện thủ quả nhiên có chút bản lĩnh.
03:49Mới 7 ngày, chứng ho làm phiền cô độc bấy lâu nay lại có thể chữa khỏi hoàn toàn.
03:55Tiểu y đồng này là ai?
03:56Cô độc muốn gặp người đó.
03:59Dạ bầm, đó thực ra là tiểu nữ.
04:02Tin tức thái tử điện hạ sắp nghiên đón con gái của người đứng đầu.
04:04Thái y viện về làm thái tử phi, nhanh chóng truyền khắp kinh thành.
04:08Đã nghe tin gì chưa?
04:09Thái tử điện hạ sắp cưới thái tử phi rồi đó.
04:11Là tiểu thư nhà nào thế?
04:12Là con gái của thẩm viện thủ ở thái y viện đấy.
04:14Lúc ta đến tiệm thuốc lấy dược liệu thì nghe được tin này.
04:16Trái tim trật thình thịch đập loạn một nhịp.
04:18Ta vội vã chạy thục mạng về nhà.
04:19Trong phủ lúc này đã tràn ngập không khí hỉ dự.
04:21Đại phu nhân mình cười hớn hở.
04:23Cài một chiếc trong kim bộ dao lên đầu thẩm thành vân.
04:27Kinh thành biết bao khuê tú muốn gả cho thái tử.
04:30Mơ tưởng đến phát bệnh tương tư cũng chẳng thành.
04:32Vẫn là vân nhi nhà ta có phúc khí nhất.
04:34Điềm báo chẳng lành trong lòng ta suốt cuộc đã thành hiện thực.
04:37Ta đứng chôn chân tại chỗ.
04:38Làn gió mùa hạ mang theo hơi ấm lướt qua tay áo.
04:40Nhưng ta lại cảm thấy như rơi xuống hầm băng.
04:42Thẩm thành vân ngoảnh đầu nhìn ta.
04:44Như chặt đôi lông mày.
04:46Nhìn cái dáng vẻ ngư ngác đần đẫn của nó kìa.
04:48Ngày đại hỉ đại cát.
04:50Thật đúng là xui xẻo.
04:51Ta há miệng định nói.
04:53Cổ họng khô khóc.
04:54Ba chữ thốt ra tựa như cạn kiệt khí huyết.
04:55Thẩm thành vân chẳng nghe thấy cái gì cơ.
04:57Ta cất giọng to hơn.
04:58Người đó là ta.
04:59Sắp mặt thẩm thành vân lập tức biến đổi.
05:01Nét mặt của cha và đại phu nhân cũng xa sầm xuống.
05:04Cha bước nhanh lại gần.
05:05Dơ tay dáng cho ta một cái tát trời dáng.
05:07Các người lui xuống trước đi.
05:08Đám hạ nhân bực bội phẩy phẩy khăn tay rồi lui ra.
05:10Trong phòng chỉ còn lại bốn người chúng ta.
05:12Cha mặt xanh sắt nhìn ta.
05:13Con muốn làm gì?
05:15Con chẳng muốn làm gì cả.
05:16Ta ngẩn đầu nhìn cha.
05:17Khét khàng cất lời.
05:18Cha, nếu cha thật sự hỏi lòng không hổ.
05:20Thì hãy nhìn vào mắt con mà nói.
05:22Thái tử đến cưới con gái cha.
05:24Và rốt cuộc là ai đã chữa khỏi chứng bệnh ho cho ngày ấy.
05:27Chẳng lẽ không có chút liên quan nào sao?
05:28Cha né tránh ánh mắt của ta.
05:30Nhưng chỉ trong chốc lát.
05:32Dây lát sau.
05:32Ông quay lại nhìn thẳng vào mắt ta.
05:34Đương nhiên là có liên quan.
05:35Cha bước đến bên cạnh thẩm thành vân.
05:37Vân Nhi viết ra đơn thuốc.
05:38Chưa khỏi chứng bệnh ho của thái tử điện hạ.
05:40Thái tử điện hạ thưởng thức tài năng và hiền đức của Vân Nhi.
05:43Nên mới cưới Vân Nhi làm thái tử phi.
05:46Chuyện này có gì không đúng?
05:47Ta mở to mắt nhìn cha.
05:49Ông không hề né tránh.
05:50Mà cũng nhìn chằm chằm lại ta.
05:52Rốt cuộc là ta đã đánh giá thấp ông ấy.
05:54Hóa ra người ta thật sự có thể đối xử với hai người.
05:56Con ruột máu mủ một trời một vực như thế.
05:58Thẩm thành vân cười.
05:59Chị ta bước đến trước mặt ta.
06:00Ghé sát vào tay ta.
06:01Mụi mụi.
06:02Em đừng buồn.
06:03Con gái thứ làm sao có thể làm thái tử phi được chứ?
06:06Phút phần này em không gánh nổi đâu.
06:08Chị đã gánh giúp em rồi.
06:09Em nên thấy mừng cho chị mới phải chứ?
06:11Ta nghiến chặt răng.
06:13Hồi lâu sau mới khẽ cười thành tiếng.
06:14Ta đương nhiên là vui cho chị rồi.
06:16Vậy thì chị nhất định phải cầu nguyện.
06:18Cho thái tử điện hạ tương lai luôn bình an thuận lợi.
06:20Cho dù là cả mạo cũng không được vướng phải.
06:22Nếu không thì, vạn nhất ngày ấy có nhức đầu sổ mũi tới tìm chị.
06:25Với cái y thuật ba mớ ngay cả dược liệu còn phân không rõ của chị.
06:27Chẳng phải sẽ phạm vào tội khi quân hay sao?
06:30Ta còn chưa dứt lời.
06:31Vân Nhi cũng có thể học y thuật.
06:33Cha lạnh mặt phán.
06:34Ta mỉm cười lắc đầu.
06:36Con gái của cha thế nào?
06:37Cha là người hiểu rõ nhất.
06:38Đừng tự dối mình dối người nữa.
06:41Họ thảo luận trong thư phòng suốt một đêm.
06:43Rồi mới gọi ta qua.
06:44Khi ta đẩy cửa bước vào, thấy trên mặt thẩm thành Vân vẫn còn vệt nước mắt chưa khô.
06:48Chị ta đỏ ngầu mắt nhìn chầm chầm ta.
06:50Rồi quay ngoắt đi.
06:51Cha bất lực nhìn chị ta một cái.
06:52Rồi lập tức chuyển ánh mắt về phía ta.
06:54Con hãy làm thị nữ bồi giá.
06:56Theo Vân Nhi cùng nhau nhập cung.
06:57Thẩm thành Vân hét lên.
06:59Chị ta rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận quyết định này.
07:01Vội vã bước ra giữa thư phòng.
07:03Giơ tay chỉ thẳng vào mặt ta.
07:04Nếu không nhờ ta nghiêng đầu náy tránh.
07:06Bộ móng tay dài sơn hồng sặc sữa của chị ta.
07:08Đã suýt chút nữa cào rách mắt ta.
07:10Cha xem cái ráng vẻ không phục này của nó kìa.
07:13Để nó theo con vào cung.
07:14Nó nhất định sẽ khuyến rũ Thái Tử Điện Hạ cho xem.
07:17Cha bước đến trước mặt ta.
07:18Giọng ông trở nên ôn hòa hơn nhiều.
07:19Ta biết chứ.
07:20Đó là điểm báo ông sắp sửa có việc nhờ vào ta.
07:22Nhược nhược.
07:23Con và Vân Nhi là chị em.
07:25Phải rồi.
07:26Hai chị em thì phải biết nương tượng.
07:28Giúp đỡ lẫn nhau.
07:28Ta phải gồng chặt cơ mặt.
07:30Chỉ sợ nếu không cố nén lại.
07:31Ta sẽ lập tức bật cười mỉa mai ngay tại chỗ.
07:33Bao năm qua.
07:34Ta toàn phải ăn bánh ngọt thừa của thẩm thành Vân.
07:36Giữa mùa đông giá Z còn phải giặc y phục lót cho chị ta.
07:39Những điều này phụ thân và đại phu nhân đều nhìn thấy cả.
07:41Khi ấy làm gì có ai nói với thẩm thành Vân rằng.
07:43Chúng ta là chị em.
07:44Nhược nhược.
07:45Thân phận mẫu thân ngươi không thể đem ra ánh sáng.
07:47Cho nên đối ngoại cũng chẳng thể tuyên bố ngươi là tiểu thư phủ chúng ta.
07:50Điều này hẳn là ngươi cũng tự biết rõ.
07:52Thế nên khi ở trong phủ.
07:53Ngươi cũng chỉ mang thân phận nhà hoàn nô tì.
07:56Cùng lắm chỉ gả cho một tên gia đình mù chữ.
07:58Bằng không thì bị bán đi làm thiếp.
08:00Nhưng vào cung rồi thì sẽ khác.
08:02Nhưng nếu bây giờ ngươi làm ấm lên.
08:04Khiến Vân Nhi mất đi vị trí thái tử phi.
08:07Ý ngươi nói xem.
08:07Chính bản thân ngươi có sống yên ổn nổi không?
08:09Đúng vậy.
08:10Sao mà sống tốt cho được?
08:11Cái mạng này của ta chưa từng do ta tự quyết định.
08:13Ta ngoan ngoãn cuối đầu.
08:14Hãy giọng đáp.
08:17Con hiểu rõ.
08:19Nhược nhược nhất định sẽ dốc lòng phò chữa trị.
08:21Đại phụ nhân và phụ thân nhìn nhau một cái.
08:22Nở nụ cười đầy hài lòng.
08:24Thầm Thành Vân đứng bên cạnh sắc mặt cũng dạng dỡ hẳn lên.
08:26Thế nhưng nét mặt vui vẻ này của họ.
08:28Chẳng giữ được bao lâu nữa đâu.
08:30Thái tử rất hài lòng về Thầm Thành Vân.
08:32Cũng chẳng trách được ngài.
08:33Thầm Thành Vân chỉ khi đối diện với ta.
08:35Mới lộ ra bộ mặt khác nghiệt đai nghiến ấy.
08:37Những lúc khác.
08:38Chị ta mang một gương mặt vô hại.
08:40Dịu dàng.
08:40Lộng lẫy kiêu sa.
08:41Đoan trang đài các.
08:42Nói như lời vị thầy bói năm xưa.
08:44Nữ nhân này vừa nhìn tướng mạo đã biết là mệnh phù quý.
08:47Còn ta thì hoàn toàn trái ngược.
08:48Chiếc cằm nhọn như hạt dưa.
08:50Làn da trắng lạnh không chút sắc máu.
08:52Trong mắt cũng nhạt màu hơn người khác vài phần.
08:54Chẳng khác nào những hạt châu lưu ly.
08:55Bán đầy ngoài chợ.
08:56Một lượng bạc mua được cả nắm.
08:58Thầy bói khi đó vì muốn nịnh hot.
08:59Để lấy lòng đại phu nhân và Thầm Thành Vân.
09:01Đã đánh giá tướng mạo ta thế nào nhờ.
09:03À.
09:03Ta nhớ ra rồi.
09:04Lão ta bảo rằng ta là một.
09:06Hồ ly tinh mệnh mọc.
09:08Sau khi lão nói xong câu đó.
09:09Đại phu nhân và Thầm Thành Vân đều cười lên đầy mãn nguyện.
09:12Còn ta.
09:12Khi ấy mới chỉ hơn 10 tuổi đầu.
09:14Mắt đã trực trào những giọt lệ ướt ức.
09:15Nay thời thế đã đổi thay.
09:17Ta không còn là cô tiểu thư năm ấy.
09:18Chỉ biết cắn chặt răng nuốt nước mắt vào trong nữa.
09:20Sau khi hầu hạ Thầm Thành Vân trang điểm xong.
09:23Ta lặng lẽ soi mình trong gương đồng.
09:25Mệnh mọc.
09:25Có lẽ vậy.
09:26Nhưng hồ ly tinh ư.
09:27Ít nhất trong cuộc đời trước đây.
09:29Cái đánh giá này quả thực đã làm oan cho ta.
09:31Đã mang cái danh oan khuất này rồi.
09:32Thì chi bằng ta biến nó thành sự thật luôn.
09:34Thái tử vốn thích sự thanh tĩnh.
09:35Sở thích lớn nhất là đọc sách và luyện chữ.
09:37Ngay thường một mình ở trong thư phòng.
09:39Tiêu giao cả một buổi chiều.
09:40Thầm Thành Vân chẳng bao giờ ghé qua.
09:42Chị ta năm xưa khi còn ở trong phủ đã từng nói.
09:44Nhìn mấy thứ nhiều chữ nghĩa là ta lại đau đầu.
09:46Chiều hôm đó.
09:47Thầm Thành Vân nằm chập mắt trên sập mắt.
09:49Chị ta sau khi dùng bữa xong vốn luôn có thói quen ngủ chưa.
09:52Chỉ có điều lần này.
09:52Ta đã bỏ thêm một chút thảo dược.
09:54Vào trong lưu hương giàn phòng chị ta.
09:56Đốt thành cho hương rồi thì tuyệt đối không thể nào.
09:58Nhiệm ra được bất kỳ vấn đề gì nữa.
09:59Thanh phân cũng chẳng có gì đặc biệt.
10:01Chỉ là vài vị thuốc an thần mà thôi.
10:02Trong làn khói hương nghi ngút.
10:04Thầm Thành Vân sẽ ngủ ngon rất hơn một chút.
10:05Xe rất hơn và lâu hơn bình thường một chút mà thôi.
10:08E rằng chỉ chừng nửa thời thần.
10:09Nhưng đối với ta như vậy là quá đủ.
10:11Ta bưng bát canh hạt sen đậu xanh đi về phía thư phòng của Thái Tử.
10:14Thái Tử Phi Sai Nô Tì mang canh đến cho Thái Tử Điện Hạ.
10:17Thư phòng của Thái Tử nằm sâu giữa trốn cỏ cây ưu tịch.
10:19Bên ngoài cửa sổ là một dạng chút xanh.
10:21Bức tường trắng tuyết phản chiếu bóng chúc nhạt tựa nét mực.
10:23Bóng chúc lay động theo chiều gió.
10:25Khiến lòng người cũng sao xuyến bồi hồi.
10:26Thì vậy không hề gạn hỏi câu nào.
10:28Trực tiếp để ta bước vào.
10:29Ta bưng bát canh tiến đến sau lưng Thái Tử.
10:31Chàng đang luyện chữ.
10:32Nét mực đậm đà loang nổ trên tờ giấy tuyên.
10:34Biển chuyển như chim hồng trao cánh.
10:35Uốn lượn tựa dòng ngúa mây bay.
10:37Thật khó mà hình dung một người tuấn tú văn nhã như chàng.
10:39Lại có thể viết ra một bài thơ cùng thảo khoáng đạt đến thế.
10:42Chàng viết xong.
10:42Mảnh lại nhìn thấy ta.
10:44Thì giật mình một thoáng.
10:45Nô Tì đã mạo phạm rồi.
10:47Không sao.
10:48Chàng rất thích nói hai chữ không sao.
10:50Ôn hòa.
10:50Tính tình hiền lành.
10:51Lại không hề mang chút giá băng.
10:53Đó chính là ráng vẻ người phu quân mà ta từng mong ước.
10:55Điện hạ đang luyện chữ.
10:57Nô Tì nhìn đến ngẩn ngơ.
10:58Nên mới quên mất việc bẩm báo.
11:00Ra phong nhà ngươi khá đấy.
11:01Đến cả nhà hoàng cũng được thầy đồ dạy cho đọc sắc viết chữ sao.
11:04Trong lòng ta giấy lên một nỗi nhói đau.
11:06Chẳng rõ là oán hận phụ thân.
11:07Hay oán trách người mẫu thân đến cả thân phận ta cũng chẳng rõ.
11:09Ta nén nỗi đau ấy xuống.
11:11Khách hàng đáp.
11:12Nô Tì không chỉ biết chữ.
11:14Mà đối với thư pháp cũng hiểu biết chút ít.
11:17Thái tử bỗng dưng sinh lòng hứng thú.
11:18Ồ.
11:20Nô Tì tên là Kiều Kiều.
11:21Nô Tì không biết viết thư từ ca phú.
11:23Ông sao.
11:23Ngươi cứ tùy ý viết vài chữ là được.
11:25Rồi chàng đưa ngọn bút lông sói đã thấm đẫm vết mực cho ta.
11:28Nô Tì xin phép viết những thứ Nô Tì quen thuộc nhất.
11:31Ta cầm lấy bút.
11:31Đặt nhẹ ngọn bút lên tờ giấy tuyên trắng tuyết.
11:33Một hàng chữ đường khải chuẩn mực ngay ngán.
11:35Hoàng Liên.
11:36Chi tử.
11:37Hoàng Bá.
11:37Kim Ngân Hoa.
11:38Thái tử ban đầu còn chăm chú rõi theo với vẻ đầy hứng khởi.
11:40Nhưng dần dần.
11:41Chàng Dương như nhận ra điều gì đó.
11:43Nét mặt liền biến sắc.
11:44Ta vẫn thản nhiên viết.
11:45Từng chữ.
11:45Từng chữ một nối tiếp nhau.
11:47Trong lòng cuộn trào một miềm khoái trá dơ máu.
11:49Ta biết rõ ta đang làm gì.
11:50Ta đang treo tính mạng của cả gia tộc trên đầu ngọn bút.
11:52Đặt cực vào một ván bài mà chính ta cũng chẳng biết phần thắng là bao nhiêu.
11:55Nhưng thì đã sao chứ.
11:57Các người vốn dĩ chẳng hề bận tâm đến ta.
11:59Vậy thì ta cũng chẳng cần tha thiết gì các người.
12:00Ta viết xong.
12:01Cả thư phòng tĩnh lặng đến mức một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy.
12:04Hai tử đứng ngay bên cạnh ta.
12:05Ta có thể nghe rõ cả tiếng hít thở rồn rập của chàng.
12:08Ta đã viết kín cả một mặt giấy tuyên.
12:09Nội dung vô cùng đơn giản.
12:10Chính là phương thuốc đã cứu sống bạn chàng.
12:12Đương nhiên.
12:13Nếu chỉ dừng lại ở đó.
12:14Thì vẫn có thể viện ra vài lý do khác để chống chế.
12:16Chẳng hạn như với danh nghĩa là nhà hoàng của thẩm Thành Vân.
12:19Ta đã từng nhìn thấy đơn thuốc kia.
12:20Nên vô tình thuộc lòng.
12:21Nhưng ta biết rõ.
12:22Đơn thuốc năm xưa.
12:23Từng được dâng lên trước mặt thái tử.
12:25Thái tử vốn thích luyện chữ.
12:26Chàng cực kỳ nhạy cảm với nét chữ của người khác.
12:28Chàng nhất định sẽ nhận ra một cách rõ ràng rằng.
12:30Ta và người đã viết đơn thuốc năm ấy.
12:32Chính là một người.
12:33Kết hợp với ngày hôm đó.
12:34Chàng từng nghe thấy giọng nói của ta.
12:35Lại thêm một người viết được nét chữ đường khải chỉnh chú thế này.
12:38Tất nhiên phải là người dành luyện bút nghiên thường xuyên.
12:40Trong khi thẩm Thành Vân lại chưa từng bước chân vào thư phòng.
12:42Trên tay ngay cả vết chai do cầm bút cũng không có.
12:44Tất cả những chi tiết vốn bị bỏ qua trước đây.
12:46Khi sâu chuỗi lại các manh mồi ấy.
12:48Ta không tin thái tử lại không nhận ra.
12:50Bầu không khí chìm vào tĩnh lặng hồi lâu.
12:52Nàng tên là gì?
12:53Không biết đã qua bao đâu.
12:54Ta nghe thấy thái tử khẽ hỏi.
12:55Nhược nhược.
12:57Nhược nhược.
12:57Thái tử khẽ lặp lại.
12:59Nàng là nhà hoàng của thẩm ra sao?
13:01Cũng có thể nói như vậy.
13:02Ta khẽ đáp.
13:02Thiếp tên thẩm nhược nhược.
13:03Ta cố ý nhấn mạnh vào họ thẩm ấy.
13:06Thái tử im lặng.
13:07Chàng đã hiểu ra.
13:08Chàng bưng chén xứ ta đặt trên bàn lên.
13:10Canh đậu xanh hạt sen này không tồi.
13:12Đậu xanh vị ngọt tính hàn.
13:14Đi vào kinh tâm vị.
13:16Hạt sen vị ngọt chát tính bình.
13:18Bổ tì dưỡng tâm.
13:20Hai thứ kết hợp lại.
13:21Giúp thanh nhiệt giải độc.
13:21Thích hợp nhất với thể chất của điện hạ.
13:23Nửa canh giờ sau.
13:24Ta trở về viện của mình.
13:25Thẩm thanh vân vừa mới thức dậy.
13:27Vừa rụi mắt vừa nhìn ta.
13:28Em đi đâu về thế?
13:29Chị ta hàn học hỏi.
13:30Em nấu chút canh đậu xanh.
13:32Chị có muốn dùng thử không?
13:34Ai mà uống cái thứ đồ bỏ ấy.
13:36Thẩm thanh vân mất kiên nhẫn nói.
13:38Cắt cho chị ít dưa hấu ướp lạnh màu.
13:40Nét mặt bực bội của chị ta.
13:41Chỉ kéo dài trong chấp mắt.
13:43Vì ở ngay phía sau ta.
13:44Thái tử đã bước vào sân.
13:45Sắc mặt thẩm thanh vân lật nhanh hơn lật sách.
13:48Chấp mắt đã biến thành vẻ dịu dàng.
13:49Nét na.
13:50Biện hạ tới rồi.
13:51Thiết vừa thức giấc.
13:52Trong người đang thấy hoi nóng quá.
13:53Ở đây có dưa hấu ướp nước giếng.
13:55Chúng ta cùng dùng một ít nhé.
13:56Ta húng núng định đi lấy dưa hấu.
13:57Nghe thấy thái tử ở phía sau thản nhiên nói với thẩm thanh vân.
14:01Chẳng phải dạo này nàng hay kêu đau bụng sao?
14:03Sao còn ham đổ lại?
14:04Ta nghe thẩm thanh vân lúng túng đáp lời.
14:06Thiếp.
14:06Kiếp mới ngủ dậy.
14:07Đầu óc vẫn chưa được tỉnh táo.
14:08Nên quên mất chuyện này.
14:09Đêm đó.
14:10Thẩm thanh vân thắp ngọn đèn nến từ sớm.
14:12Ngóng chờ thái tử đến nghỉ ngơi.
14:13Nhưng chờ đến tận nửa đêm.
14:15Thái tử vẫn không xuất hiện.
14:16Một tên thị vệ đến bẩm.
14:17Khởi bẩm thái tử phi.
14:18Thái tử điện hạ xem xét ở thư phòng đến tận khuya.
14:20Đêm nay ngày ấy ngủ lại ở thư phòng luôn rồi ạ.
14:22Ừng.
14:23Thẩm thanh vân thất vọng chăn đơn gối chết đi ngủ.
14:25Ta chẳng chọc không sao ngủ được.
14:27Bèn một mình bước ra hồ cá chép trong hoa viên ngắm chăng.
14:29Đang mãi ngắm nhìn.
14:30Bên cạnh xuất hiện một bóng người.
14:31Chính là thái tử.
14:33Gan nặng lớn thật đấy.
14:34Trang chầm giọng nói.
14:35Thực ra thiếp nhát gan lắm.
14:36Từ nhỏ đến lớn.
14:37Thiếp chưa từng tự dành giật thứ gì cho mình.
14:39Vậy lần này.
14:41Sao lại ngoại lệ đón lấy ánh mắt của thái tử.
14:43Ta bình thản nhưng kiên định nói.
14:45Ngay từ lần đầu gặp thái tử.
14:46Thiếp đã thầm thương điện hạ rồi.
14:48Người vốn trầm mặc ít nói như thiếp.
14:50Chưa từng có khoảnh khắc nào thẳng thắn và mãnh liệt đến vậy.
14:52Thái tử hơi ngẩn người một lúc lâu.
14:54Chàng cuối đầu.
14:55Nhìn bầy cá đang tung tăng bơi lội dưới hồ.
14:57Nàng có biết mẫu thân của ta là ai không?
14:59Hoàng hậu nương nương.
15:01Đó là chuyện sau năm ta 12 tuổi.
15:04Còn trước năm 12 tuổi.
15:05Mẫu thân ta chỉ là một cung nữ hạ đẳng nhất ở Hoán Y Cục.
15:07Ta nương tựa theo bà mà lớn lên ở Hoán Y Cục.
15:09Phụ hoàng hoàn toàn quên mất hai mẹ con ta.
15:11Sau đó mẫu thân ta qua đời.
15:13Trên đời chỉ còn một mình ta trong cung.
15:15Đến nay cũng chẳng nhớ rõ.
15:16Khi ấy rốt cuộc ta làm thế nào để sống sót qua ngày.
15:18Năm đó đại hoàng tử lâm bệnh qua đời.
15:20Hoàng hậu trong lúc đau thương mới bàng hoàng nhận ra bà chẳng còn.
15:23Con trai ruột để tranh giành ngôi vị với hoàng quý phi nữ.
15:26Chớ trêu thay.
15:28Bà ấy lại nghe biết đến sự tồn tại của ta.
15:30Ta cuối gầm đầu.
15:31Bí mật hoàng gia thế này không phải thứ ta nên nghe.
15:33Nghe xong rủi cơ.
15:34Có ngày rơi đầu như chơi.
15:35Thế là vào năm 12 tuổi ấy.
15:36Ta chính thức trở thành đích tử của hoàng hậu.
15:38Ký ức của mọi người dường như đều bị tẩy xóa.
15:40Như thế từ nhỏ ta luôn được nuôi dưỡng trong cung hoàng hậu.
15:43Dường như chỉ có duy nhất mình ta.
15:45Bị những ký ức quá khứ ấy dần vò.
15:47Thái tử nghiêng đầu nhìn ta.
15:48Khẽ nói.
15:49Không danh không phận.
15:49Không được thừa nhận.
15:50Chịu muôn vàn bất ức tuổi hơn.
15:52Chỉ muốn tìm một góc yên bình để chú ngụ mà không bị tránh ép.
15:54Chỉ muốn vun vén chút hạnh phúc bình dị vốn thuộc về mình.
15:57Nhưng dù cho ức nguyện nhỏ bé ấy cũng chẳng thể thực hiện một kiếp người như thế.
16:00Ta chưa bao giờ khóc.
16:01Ít nhất là từ khi biết nhận thức đến nay.
16:03Ta chưa từng rơi một giọt nước mắt.
16:04Dù cha, đại phu nhân hay thẩm thành vân có hành hạ bắt nạt ta ra sao.
16:08Dù ta có kìm nén đến đỏ gây cả mắt.
16:10Cũng nhất quyết không chịu khóc hòa ra.
16:11Nhưng chính vào khoảnh khắc này.
16:12Một giọt nước mắt nóng hổi trực trào.
16:14Từ trong mắt ta lăn dài xuống, rơi xuống mặt đất.
16:16Tựa như muốn thiêu dụi cả mặt đất thành một khoảng trống.
16:19Thái tử chậm rãi đặt tay lên đầu ta.
16:21Ráng vẻ như đang vỗ về một cô gái nhỏ.
16:23Sau đó chàng nhẹ nhàng bấy ta lên.
16:24Bước về phía nội phòng.
16:26Đó là một đêm gió thu thoảng lạnh.
16:27Giem lụa bị luồng gió ngoài cửa sổ thổi tung.
16:29In hàn bóng người trên giường.
16:31Chàng dùng tay mơn chớn cầm ta.
16:32Đầu ngón tay hơi lành lạnh.
16:33Tựa như một khối ngọc mát mịn mềm mại.
16:35Cầm nhỏ tho nhọn thật đấy.
16:37Chàng khẽ thì thầm.
16:37Mặt ta nóng bừng như lửa đốt.
16:39Thầy bói từng bảo chồng ta giống hồ ly tinh.
16:42Nỗi căng thẳng tục cùng khiến ta bắt đầu nói năng lung tung.
16:45Làm gì có con hồ ly tinh nào như thế này chứ?
16:47Ta nương theo lời chàng mà tự đánh giá bản thân.
16:49Ngôi cứng đờ trên giường.
16:51E ấp đến mức gần như run dẩy.
16:52Quả thực chẳng có chút dáng vẻ yêu mị nào của một hồ ly tinh cả.
16:55Thái tử bình cưới nắm lấy tay ta.
16:57Dẫn dắt ta tháo giải áo ngủ của chàng.
16:59Hơi thở dài thong thả dần trở nên dù dập.
17:00Thị giác bắt đầu mờ ảo.
17:01Ngọn nến đỏ đang cháy sang kia.
17:03Trước mắt ta nhòe đi thành một củng vầng sáng.
17:05Ta nhìn ngắm sắc đỏ chàng ngợp khắp mắt.
17:07Trong lòng thầm thấy ấm áp mừng rỡ.
17:08Thế này có tính là chúng ta đã động phòng hoa trúc rồi không?
17:10Chàng ôm chặt lấy ta.
17:11Lồng ngực rán chặt vào lưng ta.
17:13Nhược nhược.
17:14Ta nhất định sẽ không phụ nàng.
17:15Ngày hôm sau.
17:16Ta được sắc phong trở thành thái tử chắc phi.
17:18Thầm Thành Vân hận ta đến mức tim gan ưa máu.
17:20Nhưng chị ta chẳng thể làm gì được ta.
17:22Vì ta đang đứng trong phòng của chị ta.
17:24Bình thản nhìn chị ta.
17:25Chị.
17:26Ta biết chị rất muốn giết chết ta.
17:28Nhưng có lẽ chị cũng nên hiểu rằng.
17:30Hiện tại ta thừa bản lĩnh để kéo chị cùng chết đấy.
17:33Lồng ngực thầm Thành Vân phập phòng hồi lâu.
17:35Tức giận phẩy mạnh tay áo.
17:36Cô dương môi buông lời cứng cỏi.
17:38Nhưng thực chất chị ta đã thảm bại rồi.
17:40Ngẫm lại.
17:40Ta và thái tử.
17:41Từng có một khoảng thời gian vô cùng yên đẹp.
17:43Chàng đọc sách.
17:44Ta luyện chữ.
17:45Chàng ra câu đố.
17:46Ta giải đáp.
17:46Thư phòng chính là nơi đong đầy hạnh phúc nhất của hai chúng ta.
17:49Đã có rất nhiều khoảnh khắc.
17:50Ta thực sự cảm thấy chúng ta là một đôi phu thê gắn kết.
17:52Thái tử đã một thời gian dài không đến chỗ thầm Thành Vân.
17:55Đêm nào cũng ngủ lại biệt viện của ta.
17:56Mọi chuyện đột ngột xoay chuyển vào một ngày nọ.
17:59Nơi biên cương bất ngờ bùng đổ chiến sự.
18:01Nước Bắc Khương hiếu chiến trụng võ bắt đầu xâm phạm nam thần ta.
18:03Triều đình ta vốn trọng văn kinh võ đã từ lâu.
18:06Các võ tướng dường như chỉ cần lên triều điểm danh cho có lệ.
18:08Tan triều bèn rủ nhau uống rượu chém gió là đủ.
18:10Sự tồn tại của họ gần như nhạt na đến mức có thể ngó lơ.
18:13Thế nhưng khi khói lửa chiến tranh bùng lên.
18:15Những võ tướng từng bị xem nhẹ ấy.
18:16Lại lập tức trở nên vô cùng quan trọng.
18:18Nếu không nhờ vậy.
18:19Có lẽ ta đã quên mất.
18:21Ca ca của đại phụ nhân chính là chấn viễn tướng quân Bành Lương của triều đình.
18:24Bành tướng quân chinh chiến với Bắc Khương ở biên giới hơn 3 tháng.
18:26Dù làm mất 2 thành.
18:27Nhưng may sao vẫn gượng ép giữ vững được cục diện.
18:30Không để võ ngựa Bắc Khương dẫm nát kinh thành.
18:32Đây đã là niềm vui ngoài ý muốn của nam thần rồi.
18:34Bành tướng quân về kinh thuật trước.
18:36Lão Hoàng đế không dám đãi bôi.
18:37Đón tiếp bằng quốc lễ tràng trọng.
18:38Bành tướng quân sau khi say rượu bèn đặc biệt hỏi thăm.
18:40Cô cháu gái đang làm thái tử phi của ông ta.
18:43Xem ở trong cung sống có tốt không.
18:44Thái tử hôm đó cũng có mặt ở cung yến.
18:46Sau khi trở về.
18:47Chàng không bao giờ bước chân vào viện của ta nữa.
18:49Mà lại đi thẳng tới phòng của thái tử phi.
18:51Đó là cậu của thẩm thành vân.
18:52Chứ chẳng phải cậu của ta.
18:53Ta ngước nhìn bầu trời ú út đến mức như sắp vắt ra nước.
18:56Thâm nhận ra cuộc đời mình.
18:57E rằng cũng sắp dông bão kéo đến rồi.
18:59Thẩm thành vân đã mang thai.
19:00Có lẽ thầy bói nói chẳng sai chút nào.
19:02Chị ta đúng là người có tướng đại phúc.
19:04Thái tử lưu lại chỗ ta lâu như vậy.
19:05Mà chẳng hề có chút động tĩnh gì.
19:07Vừa sang chỗ chị ta mới hơn một tháng.
19:08Đã có được tin hỉ trời ban như thế.
19:10Ta bắt đầu cáo bệnh.
19:11Để lấy cớ khỏi phải đích thân tới thăm thẩm thành vân.
19:13Chỉ sai người mang lễ vật qua.
19:15Không phải ta ghen ăn tức ở khi thấy thẩm thành vân sống tốt.
19:17Từ đầu đến cuối ta chỉ muốn nhận được phần của riêng mình.
19:20Chưa từng ảo tưởng sẽ độc chiếm thứ gì.
19:21Chỉ là ta thừa hiểu.
19:22Với tính cách của thẩm thành vân.
19:24Một khi chị ta đắc ý.
19:25Quyết sẽ không để ta yên thân.
19:26Ta tìm đủ mọi cách để tránh mặt chị ta.
19:28Nhưng cuối cùng vẫn không sao né được.
19:30Hôm đó thẩm thành vân vừa uống xong thuốc an thai.
19:32Liên bắt đầu kêu gào đau bụng.
19:33Kêu được một nửa thì ngất lị đi.
19:35Thái tử nghe tin xong.
19:36Vội vàng lao ngay đến phòng chị ta.
19:38Sau khi cho cha xét kỹ lưỡng một hồi.
19:39Một tỷ nữ nhỏ gión rén cất lời.
19:41Thuốc là do nô tì sắc.
19:42Chỉ có.
19:43Chỉ có thẩm chắc phi từng mở nắp ấm thuốc ra.
19:45Rồi hỏi bên trong là thứ gì.
19:46Ta bị giải tới phòng của thẩm thành vân.
19:48Vừa mới bước qua cửa.
19:49Hai ma ma vạm vỡ đã ghi chặt ép ta quỷ móp xuống đất.
19:52Ta ngẩn đầu nhìn thẩm thành vân.
19:53Chị ta đang nằm nghiêng trên giường.
19:55Vẻ mặt đáng thương nếu lấy tay áo thái tử.
19:57Đôi mắt dẫn dẫn nước mắt nhìn ta.
19:58Chị luôn đối xử với em như mụi mụi ruột thịt.
20:01Sao em lại nỡ hại con của chị?
20:03Đúng là một kịch bản cũ dích.
20:04Kỹ năng diễn xuất thật tồi tệ.
20:06Trong lòng ta chỉ thấy thật nực cười.
20:07Mọi thứ đều nực cười đến thế sao?
20:09Ta đánh giá thẩm thành vân.
20:10Chị ta đã dốc hết sức mình.
20:12Để vơ ra vẻ yếu ớt.
20:13Nhưng vẫn không giấu nổi khuôn mặt.
20:14Đầy phúc khí.
20:15Hồng hào khỏe mạnh ấy.
20:16Gương mặt chị khí sắc tốt lắm đấy.
20:18Hay là để em bắt mạch cho chị nhé.
20:20Xem thử trận đau bụng này là thật hay giả?
20:22Ta đứng dậy bước về phía thẩm thành vân.
20:24Thẩm thành vân trợn tròn mắt.
20:25Ta bị đẩy một cái thật mạnh.
20:27Sau đầu đập sầm vào góc bàn.
20:28Phát ra một tiếng động trói tài.
20:30Ta nén đau ngẩn đầu lên.
20:31Không thể tin nổi nhìn về phía trước.
20:33Người đẩy ta chính là thái tử.
20:35Chàng nhìn ta.
20:36Ánh mắt vô cùng phức tạp.
20:37Như lời nói ra lại lạnh lẽo vô cùng.
20:38Tiện nhân.
20:39Sao ngươi dám suy đoán vô căn cứ về thái tử phi?
20:41Ta ngẩn người.
20:42Giây phút này.
20:43Thái tử hoàn toàn là một người ta không hề quen biết.
20:45Chàng xa lạ đến thế.
20:46Xa lạ đến mức khiến tim ta nhói đau.
20:48Bất chợt ta bừng tỉnh.
20:49Mưu kế của thẩm thành vân.
20:50Dù cho có vụn về hơn hiện tại gấp vạn lần.
20:52Thì vẫn cứ là phát huy tác dụng.
20:54Bởi vì sự thật vốn dĩ chẳng quan trọng.
20:55Chỉ có thái độ của thái tử mới là điều quyết định.
20:57Đối với thái tử mà nói.
20:59Sự tranh chấp giữa thế thiết chỉ là chuyện nhỏ.
21:00Người chàng buộc phải nắm chặt lấy là thẩm thành vân.
21:02Hay nói đúng hơn là sự chống lưng từ bành tướng quân.
21:05Cậu của chị ta.
21:05Nếu không.
21:06Ngôi vị thái tử này.
21:07Chàng chưa chắc đã ngồi vững.
21:09Chàng từng ở chát y cục suốt 12 năm.
21:10Đó là lý do chàng cùng chung cảnh ngộ với ta.
21:12Nhưng cũng là quá khứ dày vào chàng.
21:14Chàng tuyệt đối không thể quay lại đó.
21:16Không thể trở về cảnh trốn không ai coi trọng.
21:18Phải chịu đủ mọi tuổi hơn.
21:19So với điều đó.
21:20Ta chẳng qua chỉ là một con cờ hy sinh nhỏ bé mà thôi.
21:23Điện hạ.
21:23Chúng ta nên xử phạt cô ta thế nào đây?
21:26Tùy thái tử phi quyết định.
21:27Giọng nói của thái tử vang vọng rõ mồng một trong phòng.
21:29Ta nghe thấy tiếng thẩm thành vân mỉm cười đắc ý.
21:31Cho cô ta uống thuốc triệt hạ.
21:33Để cô ta vĩnh viễn không thể dịnh được.
21:35Ta run rảy khắp người.
21:36Nhìn về phía thái tử.
21:37Nhìn về phía cọc cứu mạng cuối cùng của mình.
21:39Chàng không thể đồng ý.
21:40Xin chàng đấy.
21:41Không thể đồng ý.
21:41Điện hạ nghe xem này.
21:42Tiểu Hải Nhi đang cựa quậy rồi.
21:43Thẩm thành vân nhìn thái tử đang im lặng.
21:45Kéo tay chàng qua.
21:46Đặt lên phần bụng dưới đã hơi nhô lên của mình.
21:48Lần trước cậu qua tham thiếp.
21:49Có nói đứa nhỏ này nhất định rất khỏe mạnh.
21:52Nếu là một bé trai.
21:53Sau này còn có thể theo cậu đi đánh trận.
21:54Bảo vệ nam thần chúng ta nữa đấy.
21:56Bàn tay thái tử đặt trên bụng thẩm thành vân.
21:58Chàng im lặng trong giây lát.
21:59Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi.
22:01Đó là sự răng xé cuối cùng của lương tâm.
22:02Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy nhanh chóng trôi qua.
22:04Chàng nhìn sang đám thị tòng bên cạnh.
22:06Các ngươi còn ngơ ra đó làm gì.
22:07Còn không mau làm theo lời thái tử phi.
22:09Ta không thốt ra được dù chỉ một tiếng.
22:11Bọn thị tòng bịt chặt miệng ta.
22:12Lôi ta ra bên ngoài.
22:13Ta muốn dốc sức dãy ruột.
22:14Nhưng làm sao địch nổi đám thị tòng kia.
22:16Bọn chúng cậy miệng ta ra.
22:17Xiết chặt lấy cổ ta.
22:19Bát thuốc nóng dược bị cưỡng ép đổ vào cổ họng ta.
22:21Ta ho sặc sụa từng tiếng một.
22:22Gần như muốn hộp cả máu ra.
22:23Nhưng thuốc đã nốt xuống.
22:25Thì làm sao chớ ra được nữa.
22:26Cuối cùng ta dần mất đi ý thức.
22:28Khi tỉnh lại.
22:28Ta đang ở trong một căn nhà nhỏ tối ong.
22:30Ta hé mở cửa sổ.
22:31Mới phát hiện nơi này đã nằm ngoài đông cung.
22:33Dựa vào vị trí các tiệm buôn xa xa.
22:35Đây chắc là một con hẻm ở phía tây nam kinh thành.
22:37Nơi sinh sống của những kẻ hạ kiểu lưu có thân phận thấp kém.
22:39Một bà lão chịu trách nhiệm trong trường ta.
22:41Bà ta bảo chính thái tử đã đưa ta đến đây.
22:43Để ta ở chốn này đóng cửa sám hối.
22:45Ta chẳng buồn tìm cách trốn chạy.
22:47Bởi thân thể ta đã quá đổi yếu ớt.
22:48Đôi chân nặng chịch như đeo trì.
22:49Mới đi được mười mấy bước đã kiệt sức.
22:51Hướng chi dù có trốn ra ngoài.
22:53Thì ta biết đi đâu về đâu.
22:54Bà lão đã đi ngủ.
22:55Ta ngồi trong khoảng sân nhỏ ưu tối.
22:57Tàn hèn.
22:57Ngước nhìn vầng trăng trên cao.
22:59Thái tử bắt ta ở đây tự kiểm điểm.
23:00Mà ta cũng thực sự đang ngẫm lại bản thân.
23:02Rằng có phải ta đã sai rồi hay không.
23:04Có lẽ ta đã sai thật rồi.
23:05Lẽ ra ta nên an phận với kiếp sống hèn mọn này.
23:07Không nên ôm lòng oán hận.
23:08Không nên tranh giành.
23:09Càng không nên hảo huyền về tình yêu hư vô mờ mịt.
23:12Cũng chẳng nên tư tử đến một tương lai bình yên.
23:14Hạnh phúc ta cứ ngỡ trở thành thái tử chắc phị.
23:16Là có thể trả thù thẩm thành vân.
23:17Nào ngờ quân bài tẩy của chị ta lại đáng sợ đến thế.
23:20Mà mấy mưu hành kế mọn của ta sao địch lại nổi.
23:22Là tự ta đã đẩy bản thân vào cảnh vạn kiếp bất phục.
23:25Là ta đã sai rồi.
23:26Ta lặng lẽ ngắm nhìn vầng trăng.
23:27Cho đến khi một bóng đen đổ sập ngay trước mặt ta.
23:30Ta gượng đứng dậy.
23:39Các chữ của quân danh nam thần.
23:40Bị thần xạ thủ của nam thần ta truy sát.
23:43Xem ra là một kẻ gian ác không phải dạng vừa.
23:45Ta nghe thấy tiếng vó ngựa ngoài kia.
23:47Tiếp đó là tiếng giày quân nện trên đường đá.
23:49Không chỉ mình ta nghe thấy.
23:50Bà lão đã đi ngủ cũng bị giật mình tỉnh giấc.
23:52Bà ấy khoác bội áo rồi lật đật chạy ra mở cửa.
23:54Quan ra có chuyện gì vậy?
23:56Tranh ra.
23:56Chúng ta đang truy bắt chọn phạm.
23:58Phải vào trong lục xoát.
23:59Quan ra.
24:00Không thể đâu.
24:00Tên thống lĩnh mặt mày bị ổi đó chẳng buồn nghe.
24:03Đạp văng cửa phòng ta.
24:04Bà lão cuốn cuồng.
24:05Cô lấy thân mình chắn ở phía trước.
24:07Mama.
24:07Cứ để họ vào đi.
24:08Ta mang vẻ mệt mỏi như vừa bị đánh thức khỏi giấc nồng.
24:11Chậm dãi ngồi dậy.
24:12Dương ngủ được phủ một lớp trứng rủ.
24:13Lớp ló phản chiếu bóng hình ta.
24:15Trong mắt tên thống lĩnh.
24:16Không cảnh đó chẳng khác nào.
24:17Thương sinh chạm chán nữ quỷ nơi của tự.
24:19Ta nghe thấy tiếng bước chân của hắn đột ngột khựng lại.
24:21Ta tháo tấm ngọc bài bên hông ném ra ngoài.
24:24Bên trên khắc rõ hai chữ đông cung.
24:25Ta là thái tử Chắc Phi.
24:26Do mạo phạm thái tử Phi.
24:28Nên mới bị phạt tới đây xám hối.
24:30Nhưng dù có thế nào.
24:31Thân thể ta cũng là người của thái tử.
24:33Nếu như bị người đàn ông khác nhìn thấy.
24:35Chẳng biết đến khi thái tử điện hạ hai tin.
24:37Ngài có nổi giận hay không.
24:38Tên thống lĩnh ngập ngừng một hồi.
24:39Rồi đáp.
24:40Xin thứ lỗi cho thần đã mạo phạm.
24:41Dám hỏi Chắc Phi nương nương.
24:42Vừa rồi.
24:43Liệu có kẻ khả nghi nào xâm nhập không?
24:45Kẻ khả nghi.
24:46Ý ngươi là đàn ông ư.
24:47Ta đang trong thời gian chịu phạt tạ tội.
24:49Nếu còn dám bừa bãi với gã đàn ông xa lạ bên ngoài.
24:51Thì cái mạng cuối này của thiếp có rẻ mặt mấy.
24:53Cũng không dám đùa với lửa như thế đâu.
24:55Tất lễ rồi.
24:55Thống lĩnh lui ra ngoài.
24:56Tiếng vó ngựa dần xa.
24:58Mama.
24:59Ta thấy trong người không khỏe.
25:00Cần một chút thảo dược.
25:01Ngươi có thể giúp ta mua về không?
25:03Ta đưa đơn thuốc ra ngoài cửa.
25:04Kèm theo đó là
25:05một chiếc nhẫn ngọc bích chất lượng thượng hạm.
25:07Chỉ sau khoảng một nén hương.
25:09Thuốc đã được mua về.
25:10Ta vén bức mạng lộ lên.
25:11Người đàn ông bận H.I. đang nằm trên giường.
25:13Ta không tháo khăn che mặt của hắn.
25:14Nếu không thấy rõ diện mạo.
25:15Tuy nhiên, đôi mắt lộ ra ngoài lại đẹp vô cùng.
25:18Lúc này đang lặm lẽ nhìn xoáy vào ta.
25:20Những người nàng nói vừa rồi là thật sao?
25:21Nàng thực sự là chắc phi của thái tử nam thần.
25:23Ta bỏ thảo dược vào miệng nhai nát.
25:26Lừa bọn họ đấy.
25:28Ta thấy lại giống thật đấy.
25:29Ta mất kiên nhẫn như mày.
25:30Chàng có xong chưa đấy?
25:32Bây giờ ta đang cứu chàng.
25:33Sao lại lắm chuyện thế hả?
25:35Chàng xem ta có rảnh rỗi đến mức rò hỏi xem chàng là ai không?
25:38Ta vươn tay cởi giải áo của gã.
25:39Nhưng nút thắt lại buộc quá chặt.
25:41Cửi ra mau.
25:41Ta đang bị bệnh tay chân không chút sức lực.
25:43Ben hất hất cầm về phía chàng.
25:45Ta vốn nghe nói nữ tử nam thần phong cách rất bảo thủ.
25:48Dù nói thế, chàng vẫn hoan hoãn tự cửi áo ra.
25:50Ta đắp phần thảo dược đã nhai nát lên vết thương của chàng.
25:55Ừ.
25:56Vốn dĩ phải giã nát.
25:58Nhưng ở đây không có dụng cụ.
25:59Chàng đừng có mà kén cá trọn canh.
26:01Trên kiếm có độc.
26:02Ta lại không có thuốc giải.
26:03Mấy vị thảo dược này chỉ có thể chế ngự độc tính trong vài thời thần.
26:06Chàng phải mau chóng đi tìm giải dược.
26:08Nàng có thể hỏi ta mà.
26:10Chàng nhìn ta đắp thuốc.
26:11Đột nhiên lên tiếng.
26:11Cái gì cơ?
26:12Ta chưa kịp phản ứng.
26:14Đắp thuốc xong.
26:15Ta xé một giải vải từ vặt váy.
26:17Rồi băng bó lại vết thương.
26:19Không cần đâu.
26:20Ta thẳng nhiên nói.
26:21Ta biết chàng là ai.
26:22Thân hình chàng khẽ giật mình một chút.
26:23Làm giải vải băng gạc của ta bị lệch sang một bên.
26:25Ta là ai?
26:26Hoàng tử Bắc Khương.
26:27Tên là địch gì đó.
26:28Ta từng nghe qua tên chàng.
26:30Nhưng không để tâm ghi nhớ.
26:31Bọn họ nói chàng là xích đầu chi vương.
26:33Kaka của chàng binh chiến ở tiền tuyến.
26:34Còn chàng lại thâm nhập sâu vào nội bộ kẻ thù.
26:37Cuối cùng cũng băng bó xong.
26:38Ta thở vào một hơi.
26:40Lèn vào kinh đô lại còn bị quân sĩ truy sát.
26:42Chắc chắn là chàng rồi chứ gì.
26:43Người đàn ông áo đen nằm trên giường lạm thinh.
26:45Đã biết ta là ai?
26:46Rọng chàng hơi khản lại.
26:47Tại sao lại cứu ta?
26:48Nàng không nên giao ta cho quân đội sao?
26:50Vì nếu ta làm thế.
26:51Chàng đã vặn gãy cổ ta trước khi ta kịp cất tiếng rồi.
26:53Ta thốt ra một câu đầy chắc chắn.
26:55Chàng không nói gì.
26:56Coi như đã ngầm thừa nhận.
26:57Hơn nữa ta là người học y.
26:58Thấy người bị thương hay đau ốm.
26:59Phản ứng đầu tiên chính là cứu giúp.
27:01Cho nên thẩm thanh Vân Hà tất phải lấy bát thuốc an thai đó để vụ an cho ta chứ.
27:04Thuốc là để cứu người.
27:06Xưa nay chưa từng dùng để hại người.
27:07Thuốc ta đáp cho chàng chỉ có tác dụng trong vài canh giờ.
27:10Chàng hãy mau đi tìm giải dựng đi.
27:12Dưới ánh trăng nơi góc sân.
27:13Ta nhìn theo bóng dáng người đàn ông ấy phi thân lên mái nhà.
27:16Chàng ngoảnh đầu lại.
27:16Nhìn về phía ta lần cuối.
27:18Địch hàn.
27:19Dị cơ.
27:20Tên của ta.
27:20Chàng mỉm cười với ta.
27:22Lần sau gặp lại.
27:23Đừng có quên nữa đấy.
27:24Ta cũng mỉm cười.
27:25Ta nhớ rồi.
27:27Dù biết sẽ chẳng có cơ hội gặp lại lần sau.
27:29Nhưng ta vẫn đưa tay lên vẫy trào.
27:30Năm thứ hai xảy ra chiến tranh giữa Bắc Hương và Nam Thần.
27:33Đã xảy ra vô số chuyện.
27:34Cuộn mệnh thư đó được phát hiện trong Hoàng Thất Tông Miếu.
27:37Từng bị máu tươi ngâm qua.
27:38Nên đã hư hại tàn khuyết.
27:39Các quan phu tử trong đội cung đã tốn rất nhiều thời gian.
27:41Cuối cùng cũng chỉ khôi phục được vài mảnh chữ tản phế.
27:44Dòng đầu tiên.
27:44Năm Long Phong thứ 28.
27:46Thái tử Sở Ninh Hòa thắng thế trong cuộc tranh đoạt ngôi vị với Ninh Vương.
27:48Đồng thời trừ khử Ninh Vương.
27:50Thuận lợi đăng cơ.
27:51Chỉ riêng điều này đã khiến Quý Phi cùng Hoàng Thượng vô cùng Phật ý.
27:53Điểm làm Quý Phi không vui.
27:55Là vì Ninh Vương vốn là con trai bà.
27:56Còn điều làm Hoàng Thượng Phật ý.
27:58Lại là vì năm nay chính là năm Long Phong thứ 28.
28:00Chứa theo những gì viết trên mệnh thư.
28:02Ngày ấy chẳng thể sống qua khỏi năm nay.
28:03Mọi người ngoài miệng đều nói lai lịch cuộn mệnh thư này còn chưa rõ ràng.
28:06Những lời trên đó không thể coi là thật.
28:08Thế nhưng trong lòng ai nấy đều thầm bất an.
28:10Bởi cuộn mệnh thư này tuy đã rách dưới.
28:12Nhưng chẳng hiểu sao.
28:13Trong quả thực chẳng giống phàm vật.
28:15Kẻ tin lời này nhất lại chính là Ninh Vương.
28:16Hắn vốn luôn giò ngó ngôi thái tử.
28:18Và thực sự luôn nơm nớp lo sợ.
28:19Rằng một khi sở Ninh Hòa đăng cơ.
28:21Sẽ lập tức trừ khử mình.
28:22Mệnh thư tựa như một lời cảnh tình.
28:24Càng làm trầm trọng thêm tâm bệnh của hắn.
28:25Vì vậy.
28:26Vào một đêm đen không trăng không sao.
28:27Ninh Vương đã giấy binh làm phản.
28:28Hắn dẫn theo dàn gia nhân.
28:30Bắt trước biến cố tuyên vũ môn.
28:31Đến hành thích thái tử.
28:32Người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường chính là ta.
28:34Đó là ngày thứ hai ta được đón trở lại phủ thái tử.
28:37Thẩm Thanh Vân đã sinh.
28:38Là một quý tử.
28:39Ta chẳng còn thể đe dọa đến địa vị của chị ta được nữa.
28:58Thẩm Thanh Vân cất lời.
29:15Ta biết chị ta lại đang vắt óc tìm cách mới để hành hạ ta rồi.
29:18Giống hệt như hồi bé.
29:19Chị ta cố tình xô đổ thùng nước khi ta đang lau nhà.
29:22Chẳng khác nào một số nước giữa thắng chạp xá rét.
29:24Rội thẳng vào người ta vậy.
29:25Thế nhưng khoảnh khắc đó.
29:26Ta chẳng còn tâm trí đâu mà phân biệt lòng dạ độc ác của hắn nữa.
29:29Tất cả mọi người đều quay lưng về phía cổng phủ.
29:31Chỉ có ta là đối diện trực tiếp với cửa phủ.
29:32Vì thế.
29:33Chỉ mình ta nhìn thấy trên nắp nhà.
29:35Có một kẻ dương cung lắp tên.
29:37Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch ấy.
29:38Ta liền lau thẳng ra.
29:39Thẩm thanh vân và thái tử liền bị ta xô ngã xuống.
29:41Đứa trẻ trên tay thẩm thanh vân xít chút nữa rơi xuống đất.
29:44Hoảng sợ khóc giống lên.
29:45Một mũi tên sắp bén sực qua người ta.
29:47Cắm chặt xuống mặt đường đá.
29:50Gia tướng trong cung trong phút chốc ủa ra.
29:52Thái tử sắp mặt sắt lại nhìn mũi tên đó.
29:55Đó là người của nhà mẫu tộc Quý Phi.
29:56Tiếng vó ngựa rùn rập vang lên.
29:58Binh mã của đại liễu danh cũng đã kéo đến.
30:00Kẻ dẫn đầu chính là Ninh Vương.
30:01Hai bên binh mã lao vào nhau.
30:03Tiếng chèn rít vang lên bốn phía.
30:04Chỉ trong chốt mắt.
30:05Cổng sau đông cung vốn yên bình giờ đã máu chảy thành sông.
30:08Mò hộ tống chủ tử rút lui.
30:10Thái tử được đỡ lên lưng ngựa.
30:11Trên ngựa vẫn còn chờ thêm được một người nữa.
30:13Chàng cúi đầu nhìn ta.
30:14Lúc này ta là người đứng gần chàng nhất.
30:16Chàng chỉ cần dự tay ra là có thể kéo ta lên lưng ngựa.
30:18Ta đưa tay về phía chàng.
30:19Đó là bản năng cầu sinh.
30:21Chàng lại thúc ngựa lướt qua ta.
30:22Vung tay ôm lấy thẩm thành vân ở phía sau ta rồi phi đi.
30:25Xung quanh.
30:25Tiếng binh khí va chạm và tiếng la hét thảm thiết vẫn vàng vọc.
30:28Thế nhưng ta đứng ngay ra đó.
30:29Trong tay chỉ còn vần vũ tiếng vó ngựa ấy.
30:31Chàng đạp lên con đường đá xanh.
30:33Từ từ xa khuất.
30:34Cả hai bên đều thương vong nặng nề.
30:35Binh sĩ tinh nhuệ của thái tử phủ gần như hy sinh toàn bộ.
30:38Nhưng đại liễu doanh cũng thiệt hại vô cùng nặng nề.
30:40Cuối cùng chỉ còn lại ninh vương và viên tướng của đại liễu doanh.
30:52Thái tử bỏ mặc một mình cô ta ở lại đây.
30:54Đã đủ chứng tỏ cô ta chẳng hề quan trọng.
30:56Ngươi nghĩ có thể uy hiếp được cái gì chứ?
30:57Ninh vương thiếu kiên nhẫn nói.
30:59Hắn nhìn về phía ta.
31:00Rồi nhê răng cười nham nhở.
31:01Tuy nhiên kiểu nha đầu này trông cũng khá đáng yêu đấy.
31:04Rõ ràng là vẻ thanh tú.
31:05Như lại có nét hồ mị không sao tả xiết.
31:08Thật héo hốc hồn người khác.
31:09Ta muốn bỏ chạy.
31:10Nhưng tên tướng kia đã đè chặt lấy ta.
31:12Hắn thọ tay định lột y phục của ta.
31:13Muốn răng ta như một con cừu non cho Ninh vương.
31:15Ta cất tiếng kêu thảm thiết.
31:17Tiếng kêu đó lấn áp cả tiếng nỏ xé gió lao tới.
31:19Trên đầu viên tướng đã cắm một mũi tên nỏ.
31:21Hắn dường như không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
31:23Chỗ mắt nhìn mũi tên kia.
31:25Sau đó ngã ngửa ra đằng sau.
31:26Tắt thở tại chỗ.
31:27Ninh vương không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào.
31:29Bởi vì một lưỡi dao mỏng dính đang kề sát của hắn.
31:32Vị vương da này của nam thần các người.
31:33Có phải rất đáng giá không?
31:34Rất lâu sau ta mới nhận ra giọng nói đó là đang hỏi mình.
31:37Ta quay đầu nhìn lại.
31:38Địch Hàn tay cầm lưỡi dao mỏng.
31:40Bên hông đeo đoàn nỏ.
31:41Đang cười hít mắt nhìn ta.
31:42Chàng thế mà lại không đeo khăn che mặt.
31:44Đập vào mắt ta là một gương mặt đẹp đến kinh ngạc.
31:46Khác với thái tử vốn tựa như cây xanh trên núi ngọc.
31:49Tướng mạo của địch Hàn mang nét đặc trưng của người Bắc Hương.
31:51Một phẻ anh Tuấn mãnh liệt đến mức đầy áp đạo.
31:53Từng nét lông mày ánh mắt đều hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được.
31:56Chàng ấy trẻ hơn nhiều so với suy nghĩ của ta.
31:58Gương mặt vẫn chưa rứt hẳn nét ngông ngô thiếu niên.
32:00Nhưng lại vương vất ba phần tạc khí.
32:02Chẳng khác nào một ma tôn vừa mới xuất thế.
32:04Ngần người ra đó làm gì?
32:05Ta đang nói chuyện với nàng đấy.
32:07Tên này nếu ta bắt mang về, chắc là có giá trị làm đấy.
32:10Hoàng đế nam thần chắc hẳn sẽ sẵn lỏng.
32:11Dâm ba tòa thành trì để đổi lấy hắn nhỉ?
32:13Nhưng nếu nàng muốn ta giết hắn, ta sẽ giết hắn ngay.
32:15Ta biết đây là một tình cảnh vô cùng nghiêm trọng.
32:17Hoàng tử Bắc Hương đang lăm lăm thanh đao chĩa vào vương gia nam thần.
32:20Nhưng ta vẫn không sao nén nổi nụ cười.
32:22Ta thực sự đã bật cười thành tiếng.
32:23Kẻ hãm hại ta trên đời này nhiều vô số kể.
32:25Giết làm sao cho hết được?
32:27Hàn đột nhiên tắt nụ cười.
32:29Ánh hàn quang trên tay hắn lóe lên cực nhanh.
32:31Ninh vương còn chưa kịp thốt ra tiếng nào.
32:32Đã ngã gục ngay xuống đất.
32:34Vậy thì cứ bắt đầu từ tên này đi.
32:43Bằng không.
32:44Ta chém người nhanh lắm đấy.
32:46Nàng mau mau chạy đi.
32:47Bằng không lát nữa thái tử dẫn người quay lại.
32:49Nếu lại bị truy sát.
32:50E rằng lần này chưa chắc đã gặp được người như ta đến cứu đâu.
32:53Ha ha ha.
32:54Trên người chàng nồng nặc mùi máu tanh.
32:56Nhưng chẳng hiểu sao.
32:57Ta lại chẳng hề cảm thấy sợ hãi.
32:59Khi thái tử đưa thẩm thành vân quay trở lại.
33:01Đập vào mắt chàng là vô số sát chết ngủ ngang.
33:03Cuối cùng.
33:03Giữa biển máu xương chất thành núi ấy.
33:05Chàng đã tìm thấy ta đang có rúng nơi góc tử.
33:07Vẻ mặt hoảng sợ đến mất mật.
33:08Vụ án ninh vương mưu phản nhanh chóng được định tội.
33:11Đến cả quý phi cũng bị liên lụy.
33:12Bị khép vào tội đồng mưu.
33:13Và bị tống vào lãnh cung.
33:14Sự thật về biến cố ngày hôm đó cũng dễ dàng được suy đoán ra.
33:17Ninh vương giao tranh dữ dội với gia tướng thái tử phủ.
33:19Cuối cùng cả hai bên đều bỏ mạng không xót một ai.
33:21Ta được đưa trở về thái tử phủ.
33:23Do trải qua một trận kinh hoàng.
33:24Ta liền lâm bệnh nặng.
33:25Nằm bệt trên giường.
33:26Phải tĩnh dưỡng suốt một tháng trời.
33:27Ta dĩ nhiên chẳng hề có bệnh.
33:28Nhưng làm vậy ít nhất ta cũng được hưởng mấy ngày thanh tĩnh.
33:31Quả thực ta đã có những ngày tháng rất đổi yên bình.
33:33Chỉ duy nhất một lần trong giấc ngủ trưa.
33:35Giữa lúc nửa mơ nửa tỉnh.
33:36Ta cảm nhận được có ai đó đang ngồi bên giường mình.
33:38Đến khi ta hoàn toàn tỉnh dốc.
33:40Người đó đã rời đi mất rồi.
33:41Trong phòng vẫn vương lại một mùi hương thanh đáng tựa như thảo mộc.
33:43Giờ Ninh Hòa đã từng tới đây.
33:45Thái tử rốt cuộc cũng chịu đến thăm người chắc vì từng bị chàng vứt bỏ.
33:48Ta chẳng còn tâm trí đâu mà suy đoán tâm tư của chàng.
33:50Điều đó đối với ta giờ đây đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.
33:52Cái trách của Ninh Vương khiến người ta bắt đầu tin rằng.
33:54Những lời tiên đoán trong mệnh thư là có thật.
33:56Hoàng đế bắt đầu ra sức né tránh mọi việc.
33:58Có thể khiến bản thân lâm vào nguy hiểm.
34:00Ngay cả cuộc đi săn hàng năm cũng bị hủy bỏ.
34:02Chuyện ăn uống hàng ngày cũng cực kỳ cẩn trọng.
34:03Cứ cách vài ngày lại triệu thái y viện đến hội trần một lần.
34:06Để đảm bảo bản thân hoàn toàn khỏe mạnh.
34:08Không bệnh không tai.
34:08Thế nhưng, trong một lần bãi triều trở về cung.
34:11Hoàng thượng bị một đàn chim bất ngờ bay lên làm cho giật mình.
34:13Rồi xảy chân ngã từ trên bậc thềm xuống.
34:15Đó vốn chỉ là một cú ngã từ ba bậc thềm.
34:17Tuyệt đối không thể đe dọa đến tính mạng.
34:18Thế nhưng, đầu của Hoàng thượng lại chớ chơ thay và đập đúng vào tròm đá.
34:21Và thế là ngày liền băng hạ.
34:22Cùng với sự ra đi của tiên hoàng và sự kế vị của tân hoàng.
34:25Người ta dần dần tin vào lời đồn điên dồ ấy là sự thật.
34:27Lời của đạo sĩ thực chất chính là thiên cơ.
34:29Những gì ghi trong mệnh thư đều sẽ trở thành sự thật.
34:31Mà điều tiếp theo ghi trong mệnh thư lại chính là.
34:34Vị hoàng hậu đầu tiên của sở Ninh Hòa sẽ bị loạn kiếm xuyên tâm mà chết.
34:37Từng có người đề nghị cứu để chống ngôi vị hoàng hậu.
34:39Nhưng không ít kể lại chẳng hài lòng với điều đó.
34:41Bành tướng quân không hài lòng.
34:42Với vị thế hộ quốc đại thần đương thời.
34:44Ông ta một lòng muốn cháu gái mình được mẫu nghi thiên hạ.
34:47Thẩm Thành Vân cũng chẳng bằng lòng.
34:48Nếu ả không làm hoàng hậu thì con trai của ả cũng.
34:50Chẳng thể là đích trưởng tử danh chính ngôn thuận.
34:52Chẳng biết là kẻ nào đã nghĩ ra cái kế này.
34:54Đã là hoàng hậu đầu tiên.
34:56Vậy thì chỉ cần có người lên làm hoàng hậu trước Thẩm Thành Vân.
34:59Tai kiếp tự nhiên sẽ có kẻ gánh hộ.
35:00Và cứ như thế.
35:01Một chắc khi của thái tử như ta lại bị đẩy lên ngôi hoàng hậu.
35:04Ai ai cũng biết những lời ghi trên mệnh thư đa phần đều sẽ ứng nghiệp.
35:07Vị hoàng hậu là ta đây rồi sẽ sớm ngày bỏ mạng.
35:09Thế nên, cung nữ thái giám mới dám coi thường ta.
35:12Phượng nghi cung của ta hoang vu chẳng khác nào lãnh cung.
35:14Sở Ninh Hòa không đến cung của ta.
35:15Nhưng cũng chẳng bước chân sang chỗ Thẩm Thành Vân.
35:17Hắn mỗi ngày đều ra mình trong ngự thư phòng.
35:19Lo lắng đến sức đầu sức chán.
35:20Tin chiến bại từ tiền tuyến gửi về như tuyết bay phủ ký ngự thư phòng.
35:23Sắp mặt của Sở Ninh Hòa ngày một thêm tồi tệ.
35:26Triều đình vốn chia làm hai phe chủ chiến và chủ hòa.
35:28Ngày hôm đó, người cuối cùng của phe chủ chiến cũng chính là cậu của Thẩm Thành Vân.
35:32Bành tướng quân đã quỳ xuống dập đầu.
35:34Bệ hạ không thể đánh tiếp nữa, nếu không hẳn.
35:39Sắc kỷ của Bắc Khương sẽ dẫm nát kinh thành nước ta mất.
35:43Người đàn ông vạng vỡ ấy.
35:44Vào khoảnh khắc này, lại ru dậy chẳng khác nào một con chuột nhát.
35:47Sở Ninh Hòa mang khuôn mặt xám sẽ trở về hậu cung.
35:49Thẩm Thành Vân muốn lại gần hắn, liền bị hắn hất mạnh một cái, ngã ngửa ra sàn.
35:53Ta đứng từ xa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy.
35:55Trong lòng lại chẳng chút hân hoan, chàng thiếu niên nho nhã lễ độ trong ký ức của ta.
35:59Suốt cuộc đã trở thành vị đế vương máu lạnh vô tình.
36:01Hoặc có lẽ, chàng thiếu niên năm đó chỉ là một lớp vỏ bọc, là nơi gửi gắm giấc mộng
36:05bị thời thiếu nữ của ta.
36:06Con người thật của hắn vốn dĩ chưa từng thay đổi.
36:07Ngày hôm sau, Nam Thành thất thủ, Sứ đoàn Bắc Khương tiến vào Kinh Thành, đại diện cho Bắc Khương
36:12Vương đến thương thảo điều khoản.
36:13Người đại diện của Sứ đoàn, chính là Địch Hàn đệ đệ của Bắc Khương Vương, cắt nhượng 16 thành
36:17chỉ phía Bắc.
36:18Nam Thần từ nay trở thành phụ thuộc quốc của Bắc Khương.
36:21Mỗi năm tiến cống ngàn lượng vàng, vạn sắp tơ lụa, cùng 10 nữ tử tông thất.
36:25Địch Hàn nghe các đại thần đọc tới điều cuối cùng.
36:27Liên xua tay ngắt lời, ngựa chiến ba, khoan đã.
36:29Nữ tử Bắc Khương ta lên ngựa cầm đao ra trận, xuống ngựa giỏi ca múa hát.
36:33Cần nữ nhân Nam Thần các ngươi làm cái tích sự gì?
36:35Đại thần liền gạch đi danh sách nữ tử tông thất.
36:37Địch Hàn nhét môi cười khẩy.
36:39Nhưng thế này thì lại hơi ít.
36:40Chi bằng thế này đi, Hoàng đế Nam Thần.
36:43Dân Hoàng hậu của ngươi cho ta.
36:45Nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
36:46Sợ Đinh Hòa lại lên tiếng từ chối Địch Hàn.
36:48Hắn muốn khai chiến, toàn thể chiều thần đồng loạt quỷ dạp xuống.
36:51Bành tướng quân quỷ ở hàng đầu tiên.
36:53Bệ hạ xin hãy tam tư.
36:55Lão thần biết Hoàng hậu hòa thân là kỳ sĩ đại nhục.
36:57Nhưng xin bệ hạ hãy nghĩ cho con dân bách tính.
37:00Thực sự không thể đánh tiếp được nữa đâu.
37:02Sợ Đinh Hòa không thèm nghe.
37:03Ta khoác lên mình y phục Hoàng hậu.
37:05Bước vào giữa triều đình.
37:06Quần thần không ngờ ta lại xuất hiện.
37:07Nhất thời đều sửng sốt ngơ ngáp.
37:09Sự đi hay ở của bản cung là gia sự của Hoàng thượng.
37:11Bành tướng quân ở ngoài chiến trường liên tiếp bại trận.
37:13Trở về triều đình lại dám cuộc ngôn bàn luận gia sự của Hoàng thượng.
37:15Đây chính là danh tướng của nam thần ta sao.
37:18Lôi ra ngoài đánh 30 đại trượng.
37:20Tước bỏ quân tịch.
37:21Triều thần sững sờ.
37:22Thị vệ cũng ngơ người khựng lại.
37:23Chẳng một ai cất lời.
37:24Cũng chẳng một ai dám nhúc nhích.
37:25Người nơi hậu cung.
37:26Sao có thể can dự triều chính.
37:27Tôn Hoàng thượng.
37:28Tên quan chưa kịp nói hết.
37:29Đã bị ta thẳng tay ngắt lời.
37:30Thần thiếp nói có gì không đúng sao.
37:32Ta nhìn sở ninh hòa.
37:33Lạnh lùng nhả ra từng chữ.
37:34Chàng đã nhìn rõ thứ ta đang cầm trong tay.
37:36Một cây đoạn đao sắc bén.
37:37Ta dùng cây đoạn đao ấy kề chặt vào ngực mình.
37:40Quân thần Hoàng hốt náo loạn.
37:41Nếu ta chết vào lúc này.
37:42Bọn họ sẽ thật sự chẳng còn Hoàng hậu nào để bồi thường cho bác hương nữ.
37:46Sở ninh hòa chầm mặc dây lát.
37:47Rồi hạ giọng ra lệnh.
37:49Cứ làm theo lời Hoàng hậu đi.
37:52Ông, Hoàng thượng.
37:53Tướng quân bị lôi ra ngoài chịu trượng hình.
37:55Tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp điện đại chiều.
37:57Ta nhét đôi môi đỏ.
37:59Nở một nụ cười lạnh lẽo khoảnh khắc này.
38:01Quân thần nhìn ta đầy sợ hãi.
38:02Rốt cuộc ta cũng đã có đôi chút dáng vẻ của một yêu hậu hồ ly.
38:05Nhưng ta đã chẳng còn bận tâm nữa rồi.
38:06Ta chỉ là một con cờ Hoàng hậu bị đẩy ra làm kẻ chịu chết thế mạng mà thôi.
38:10Cho dù có thật sự trở thành tai họa khuyên quốc hại dân.
38:12Thì đã làm sao chứ?
38:13Trở về trong cung.
38:14Thẩm Thành Vân đã hăng hái dẫn theo đám cung nữ không tận tìm tới.
38:17Thẩm nhược nhược.
38:17Sao em dám đối xử với cậu như thế?
38:19Ta mình cười ngắt lời.
38:20Chị cứ đánh đi.
38:21Đánh hỏng gương mặt này rồi.
38:23Đến lúc bác hương nghiệm hàng phát hiện là một mụ đàn bà xấu xí.
38:26Chị nói xem trách nhiệm này thuộc về ai.
38:27Thẩm Thành Vân ngẩn người khượng lại.
38:29Thừa lúc chị ta còn đang do dữ ta vung mạnh tay.
38:31Dáng một cái tát này lửa vào mặt chị ta.
38:33Lực tát mạnh đến mức khiến cả người chị ta trao đảo nghiêng sang một bên.
38:36Cái tát này là dạy dỗ Thẩm Quý Phi năm đó dám.
38:38Mạo nhận công lao của ta để gả cho Hoàng thượng.
38:40Thẩm Thành Vân chật vật gượng dậy.
38:42Chị ta còn chưa kịp đứng vững.
38:44Cái tát thứ hai của ta đã vung tới tắt tuổi.
38:46Lực đạo còn dữ dội hơn.
38:47Cái tát này là dạy dỗ Thẩm Quý Phi năm đó vô cớ vô an cho ta.
38:52Ép ta uống hạ hồng hoa.
38:53Nửa năm trong quá khứ.
38:54Bây giờ nếu không thanh toán thì còn đợi đến bao giờ nữa.
38:57Buổi tối.
39:03Nhất đời này của Thẩm Thành Vân chính là vừa độc ác lại vừa ngu ngốc.
39:06Vào lúc này mà đi tìm Sở Ninh Hòa khóc lóc.
39:08Chẳng lẽ Sở Ninh Hòa còn có thể làm chủ cho chị ta sao?
39:10Thiếp đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.
39:11Ta thản nhiên cất lời.
39:12Thiếp sẽ đi Bắc Khương.
39:14Ta cảm nhận được nhịp thở của Sở Ninh Hòa ngưng trệ trong thoáng chóc.
39:16Chàng hạ giọng gọi.
39:17Nhược nhược.
39:18Được rồi.
39:18Ta nhẹ nhàng ngắt lời.
39:19Chàng không cần nói thêm nữa đâu.
39:21Chàng vẫn không chịu từ bỏ.
39:22Nhược nhược ta ngoảnh lại nhìn chàng.
39:23Thiếp biết chàng muốn nói gì.
39:25Chàng muốn nói người chàng yêu từ trước đến nay vẫn luôn là thiếp đúng không?
39:28Ta đã cướp luôn lời mà Sở Ninh Hòa định nói.
39:30Chàng sững người tại chỗ.
39:31Ta biết.
39:32Ta luôn biết điều đó.
39:33Nhưng.
39:35Nụ cười của ta vương chút thế lương.
39:37Nhưng thì sao chứ?
39:38Chàng quả thực có yêu ta.
39:40Nhưng tình yêu ấy nghĩa là.
39:41Trong phạm vi ái tình.
39:42Ta là người hợp ý chàng nhất.
39:44Nhưng chàng là đế vương.
39:45Khi tình cảm, quyền lực và sự an nguy của bản thân mâu thuẫn với nhau.
39:48Chàng sẽ không bao giờ là người lựa chọn tình yêu.
39:50Ta biết chàng đã làm những gì.
39:52Năm đó đẩy ta rời khỏi Đông Cung.
39:53Là vì sự thẩm thành vân tiếp tục hãm hại ta.
39:55Những lúc ta chập mắt sắc trường.
39:56Chàng lén đến thăm ta.
39:58Sở Ninh Hòa im lặng.
39:59Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ.
40:00Ta hít một hơi thật sâu.
40:02Dùng lại sưng hô như thở ban đầu mới gặp.
40:03Điện hạ.
40:04Thế vẫn chưa đủ.
40:05Thực sự không đủ.
40:06Sở Ninh Hòa nhìn ta.
40:08Hồi lâu.
40:08Chàng chầm giọng nói.
40:09Năm đó đưa nàng rời Đông Cung.
40:10Là điều chẫm hối hận nhất.
40:12Có phải nàng đã gặp địch hàng vào chính lúc đó không?
40:15Ta hơi ngẩn người.
40:16Rồi bất giác mình cười.
40:17Việc chàng có thể điều tra rồi suy đoán ra chuyện này.
40:19Chẳng làm ta ngạc nhiên chút nào.
40:20Nam thần trên chiến trường bại trận liên tiếp.
40:22Nguyên do là ở quốc hố và binh lực.
40:24Bản thân Sở Ninh Hòa không phải kẻ ngu ngốc.
40:26Trái lại.
40:26Chàng là một quân vương trẻ tuổi.
40:28Luôn dốc lòng dẹp bỏ những hủ tục mà đời chức để lại.
40:30Sở Ninh Hòa thấy ta im lặng.
40:32Liên biết ta đã ngầm thừa nhận.
40:33Nàng đã yêu hắn rồi.
40:35Không quan trọng.
40:36Ta thản nhiên đón nhận ánh mắt của Sở Ninh Hòa.
40:38Điều quan trọng là.
40:39Ta không còn yêu chàng nữa.
40:41Sở Ninh Hòa quay lưng bỏ đi.
40:42Đêm lạnh như nước.
40:43Ta đứng một mình giữa sân.
40:44Hậu cung nam thần dĩ nhiên được.
40:46Bao bọc bởi những bức tường thành sừng sững.
40:47Nhưng ta biết tường cao thế này cũng chẳng ngăn nổi một kẻ nào đó.
40:50Hơn nữa vừa mới bại trận xong.
40:51Ngựa lâm quân cũng chẳng còn sĩ khí.
40:53Phòng thủ ban đêm sao có thể nghiêm ngặt cho được.
40:55Quả nhiên.
40:56Ta đứng chưa đầy nửa canh giờ.
40:57Một bóng người đã xuất hiện trên bức tường cung.
40:59Chàng gan lớn thật đấy.
41:01Hậu cung của Hoàng đế mà cũng dám đột nhập.
41:03Ta ngẩn đầu nhìn chàng.
41:04Rơi ánh trăng thanh.
41:05Thiếu niên ngồi trên bờ tường.
41:06Tủng tỉnh cười cuối đầu nhìn ta.
41:08Thế đã là gì?
41:09Người phụ nữ của Hoàng đế ta còn dám cướp nữa là.
41:11Ta mỉm cười ngẩn đầu nhìn chàng.
41:13Địch Hàn.
41:14Thẩm nhược nhược ta đời này kiếp này sinh ra số mệnh như cỏ bồ.
41:17Nhưng tuyệt đối không phải là sở hữu của bất kỳ ai trong các người.
41:20Địch Hàn ngẩn người.
41:21Chàng đã hiểu ra ý ta.
41:22Ben hơi gượng gạo xin lỗi.
41:23Ta không có ý đó.
41:24Ta tiến về phía chàng.
41:26Địch Hàn nhìn ta.
41:27Trong ánh mắt chàng tràn ngập sự chân thành.
41:28Cùng ta về Bắc Khương đi.
41:30Ta thích nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
41:32Trên người nàng có một sức mạnh thật bình lặng.
41:34Như thể cuốn hút lấy lòng người.
41:35Ta chưa từng thấy sức mạnh ấy.
41:37Ở bất kỳ người phụ nữ nào khác.
41:39Theo ta đi.
41:39Hoàng cung nam thần chẳng đáng để nàng ở lại đâu.
41:42Ca ca ta đã xưng đế.
41:43Ta chính là người kế vị của huynh ấy.
41:45Ta sẽ khiến nàng trở thành vương phi của ta.
41:47Địch Hàn.
41:48Ta khẽ cất tiếng gọi tên chàng.
41:49Chàng nói không sai.
41:50Hoàng cung nam thần quả thực không đáng để ta ở lại.
41:52Nhưng điều đó không có nghĩa là Hoàng cung.
41:54Bắc Khương xứng đáng để ta tới.
41:55Sắc mặt địch Hàn hơi biến đổi.
41:57Chàng rất tốt.
41:57Chàng có điểm nào chê.
41:58Nhưng ta sẽ không đi cùng chàng đâu.
42:00Chàng và Sở Ninh Hòa đều giống nhau.
42:01Đều là những đứa trẻ sinh ra trong nhà đế vương.
42:03Chút chân tình của các người là thật.
42:05Nhưng sự tàn nhẫn cũng chân thật chẳng kém.
42:06Địch Hàn đam đam nhìn ta.
42:07Ánh mắt sắc bén như dao găm.
42:09Chàng vốn là gã do thám giết người không trước mắt.
42:11Chẳng phải hạm quân tử ôn hòa dễ tính.
42:12Ta thừa biết.
42:13Bản thân đã làm chàng nổi giận.
42:15Thế nhưng ta chẳng hề hoảng sợ.
42:16Đây là cuộc đời của chính ta.
42:17Nếu bắt ta sang Bác Hương để dẫm lên vết xe đổ.
42:19Như những tháng ngày ở Nam Thần.
42:21Thì chỉ bằng chàng cứ giết ta đi.
42:23Ta bình thản đáp lời địch Hàn.
42:24Suốt cuộc.
42:25Hoàng đế Nam Thần là Sở Ninh Hòa vẫn.
42:27Cắn giang chấp thuận giao Hoàng hậu cho Bác Hương.
42:29Chỉ có điều.
42:29Ngay khoảnh khắc Hoàng hậu được tỷ nữ dìu ra khỏi kiệu.
42:31Tam Hoàng tử Bác Hương địch Hàn rất khoát phất tay.
42:34Giang cung thủ phía sau lập tức đồng lọt xả xăm.
42:36Hàng vạn mũi tên lao thẳng về phía Hoàng hậu.
42:38Đúng như lời tiên án trong mệnh thư đã định.
42:40Hoàng hậu đầu tiên của Sở Ninh Hòa là Thẩm Nhược Nhược.
42:42Đã bỏ mạng trong mưa tên vạn tiễn xuyên tâm.
42:43Hoàng hậu đã giao cho Bác Hương chúng ta.
42:45Thì xử trí ra sao là do ta toàn quyền quyết định.
42:48Bệ hạ Nam Thần.
42:48Ngay có điều gì dị nghị trăng.
42:50Sở Ninh Hòa giận dữ nhìn địch Hàn.
42:51Bất giận đến mức nhói lòng nôn ra máu.
42:53Thế nhưng phía sau địch Hàn lại là hàng ngũ.
42:55Kỵ binh sát đen cùng giàn cung thủ ngợp trời.
42:56Sở Ninh Hòa cuối cùng chẳng thể thốt ra lấy một lời.
42:59Hắn không nỡ nhìn thêm thi thể của Hoàng hậu.
43:01Xoay người ngoảnh mặt bước đi.
43:02Ném ra loạn táng cương.
43:03Còn địch Hàn liền sai thuộc hạ đem thi thể Hoàng hậu.
43:05Vớt bỏ ngoài loạn táng cương.
43:07Nhược Nhược.
43:07Xin đừng giết ta.
43:08Ngay tháng sau này của Sở Ninh Hòa và Thẩm Thành Vân.
43:11Chẳng hề có lấy một chút hạnh phúc.
43:12Thẩm Thành Vân tuy được lên làm Hoàng hậu.
43:14Nhưng ả ta lại thường xuyên gặp ác mộng.
43:15Liên tục gào khóc.
43:16Nhược Nhược.
43:16Xin đừng giết ta.
43:17Còn Sở Ninh Hòa thì sống trong ô nhục.
43:19Biến quốc gia thành chư hầu thuộc địa cho Bác Hương.
43:21Sự giàn rộ u gất về tâm lý khiến cho.
43:23Cơ thể Hán ngày một suy kiệt kiệt sức.
43:24Chỉ có điều lần này.
43:25Hán kiên quyết từ chối uống bất kỳ chén thuốc nào của Thái Y.
43:28Tất hảy những chuyện đó chẳng còn chút can quan nào tới ta nữa.
43:30Nơi ngôi làng hẻo lánh vùng biên giới Nam Thần và Bác Hương.
43:33Bất ngờ xuất hiện một vị lang chung giang hồ nhỏ.
43:35Người này bắt bệnh bốc thuốc cho dân lành.
43:36Chỉ thu lại đôi ba đồng tiền lẻ.
43:38Gia cảnh nào túng thiếu không có tiền.
43:40Đổi bằng vài quả trứng gà hay vài củ khoai lang trong nhà cũng xong.
43:43Mặc dù lấy giá rẻ như cho.
43:44Nhưng y thuật lại cao minh đến kinh ngạc.
43:45Những người già ốm đau bệnh tật hành hạ.
43:47Nhờ vị lang chung ấy mà được êm ả dễ chịu hơn rất nhiều.
43:49Những đứa trẻ vốn gầy yếu bệnh tật cũng dần dần khỏe mạnh.
43:52Khoái hoạt trở lại vị lang chung ấy.
43:54Không ai khác chính là ta.
43:55Rốt cuộc ta cũng thực hiện được ước mơ thời thơ bé.
43:57Dùng y thuật để đổi lấy cho riêng mình.
43:59Một khoảng trời nhỏ bé đủ để an thân lập mệnh.
44:01Thật lòng cảm ơn địch hà.
44:02Chàng đã lựa chọn ra tay giúp ta.
44:04Kẻ được ti nữ dìu ra khỏi kiệu năm đó.
44:05Chỉ là một hình nhân thế mạng bằng gỗ.
44:07Còn màn vạn tiễn xuyên tâm cũng chỉ là một phở dối dựng sẵn.
44:10Cốt để che mắt thiên hạ mà thôi.
44:11Khi họ biết tin hoàng hậu đã qua đời.
44:13Chỉ có như vậy.
44:13Thẩm nhược nhược thực sự mới có thể hoàn toàn tự do.
44:16Địch hàn để lại một túi hành lý bảo ta mang theo.
44:18Bên trong toàn là vàng bạc châu báu.
44:19Đủ để bảo đảm cho ta nửa đời sau không lo nghĩ.
44:22Nhưng ta đều không mang theo thứ nào.
44:23Thứ duy nhất ta mang theo là một con dao nhỏ.
44:25Nó rất giống thanh dao mà địch hàn hay dùng.
44:27Mỗi khi nhìn con dao nhỏ này.
44:28Ta lại nhớ đến.
44:29Ráng vẻ thiếu liên ấy nhớn mày bỉnh cười với ta.
44:31Ta dùng con dao nhỏ này để đào thảo dược.
44:33Rồi lại dùng thảo dược ấy cứu sống bao nhiêu người.
44:35Một ngày nọ.
44:36Có vị bệnh nhân đến tận cửa nhà nhờ ta khám bệnh.
44:40Bệnh của ta chỉ có cô nương mới chữa được thôi.
44:43Ta nhìn chàng.
44:44Ánh mắt đong đầy giọt lệ.
44:45Giọng nói run run.
44:46Chỉ có thể gượng sức chấn tĩnh lại hỏi.
44:48Bệnh gì?
44:49Chàng nhìn ta.
44:49Mỉnh cười rồi rang rộng vòng tay.
44:51Rộng mở gót ôm về phía ta.
44:52Bệnh tương tư.
44:53Vì ta mà từ bỏ ngôi vị hoàng thái tử Bắc Khương.
44:56Có đáng không?
44:57Đừng mang trên mình gánh nặng nặng nề đến thế.
44:59Địch hàn xoa đầu ta.
45:00Cũng không hẳn là vì nàng mà từ bỏ đâu.
45:02Ta vốn dĩ chẳng có giã tâm lớn lao gì.
45:04Ta chỉ sống để cầu lấy niềm vui thôi.
45:05Giúp ca ca ta đánh trận cũng rất vui.
45:07Đến nam thần phiêu bạt trải nghiệm cũng rất vui.
45:09Bây giờ ta lại thấy ở bên cạnh nàng mới là vui nhất.
45:12Nhược nhược.
45:13Trước đây ta luôn không giải thích được.
45:14Rốt cuộc nàng thu hút ta ở điểm nào.
45:16Nhưng giờ ta đã hiểu rồi.
45:17Nàng giống như một cây thảo dược vậy.
45:19Sinh trưởng nơi khe đã hẹp thèm.
45:20Nhưng vẫn nỗ lực vươn mình xoay cành xanh lá.
45:22Trong lòng ta trào dâng niềm xúc động.
45:23Nhưng ngoài mặt chỉ lấy cọng cỏ gõ nhẹ vào đầu chàng.
45:26Đừng có nói mấy lời nhảm nhí đó nữa.
45:27Nơi này của ta không nuôi kẻ ăn bám đâu đấy.
45:29Tuân mệnh.
45:30Ta đã mang toàn bộ đồ đặc quý giá trong cung đến đây rồi này.
45:33Ta gốc cho chàng một cái đau trên chán.
45:34Không được dùng đấy nhé.
45:35Sự hơi ta không biết chàng là hoàng tử Bắc Triều hay sao.
45:38Thế ta phải làm sao đây?
45:39Bỏ sức lao động ra mà đổi lấy tiền.
45:41Ta hỏi.
45:41Chàng có kỹ năng gì không?
45:43Địch Hàn gãi gãi đầu.
45:44Vắt óc suy nghĩ một hồi rồi đáp.
45:46Thành thạo ám sát.
45:48Ta bảo.
45:49Thế này đi.
45:49Vậy chàng làm bảo kê cho ta là được.
45:51Sẵn sàng sả thân.
45:52Địch Hàn thần sắc trịnh trọng.
45:53Nhất định bảo vệ an toàn cho vị lang chung duy nhất nơi biên cường này.
45:59Trong cuốn thiên bệnh thư nơi hoàng cung.
46:01Không biết từ bao giờ lại hiện lên vài dòng chữ.
46:03Mười năm sau.
46:04Bác Hương bùng phát dịch bệnh.
46:05Cục diện đại loại.
46:06Phản giặc bốn phương nổi dậy.
46:07Hoàng đế băng hả.
46:08Xích hậu tri vương năm xưa tái xót.
46:10Có người kỳ nữ đồng hành bên cạnh.
46:12Nàng cực kỳ tinh thông y thuật trong đại dịch đã cứu dân chúng khỏi cảnh lầm than.
46:15Bác Hương tôn xưng nàng là thánh nữ.
46:1760 năm sau.
46:17Bác Hương bình định.
46:19Xích hậu tri vương đăng cơ làm đế.
46:20Câu cưới thánh nữ làm hoàng hậu.
46:21Tất cả những điều trên thiên mệnh thư ta đều chẳng hề hay biết.
46:24Ta chỉ biết vận mệnh vốn nhiều chắc trở.
46:26Nhưng ta sẽ kiên định bước tiếp.
46:28Nghịch cảnh không thể cuột ngã ta.
46:30Đường cùng chẳng thể giam cầm ta.
46:32Thì nhất định ta sẽ đón trào cuộc sống mới của chính mình.
46:34Bước về phía núi.
46:35Cao sông dài.
46:36Về một tương lai trời cao đất rộng bao là.
Bình luận

Được khuyến cáo