Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

🎈
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Đêm trước tiệc tuyển phi, Tiêu Yến cùng đám công tử thế ra đang uống rượu say sưa ở tiểu
00:03lầu.
00:04Ta mang bát cháo dưỡng vị đến cho hắn.
00:05Thái tử, ngày mai ngài thật sự định cho Ngọc như ý cho liễu chân chân sao, chân chân thân
00:09phận thấp kém.
00:10Ta tự nhiên phải cho nàng ấy chút thể diện trước mặt công chúng, để không ai dám coi thường
00:14nàng ấy.
00:14Vậy còn hôn ước giữa Thái tử và Tô Minh Nguyệt, chẳng lẽ đành phải hủy bỏ sao?
00:18Tô Minh Nguyệt dù sao cũng là thượng kinh đệ nhất quý nữ.
00:20Dung sắc tài hoa đều thuộc hàng xuất trúng bậc nhất.
00:22Thái tử thật sự nỡ sao?
00:24Ta và Tô Minh Nguyệt vốn đã có hôn ước từ sớm.
00:26Nàng ta ngoài việc gạt lệ làm chắc phi của ta, trên đời này còn ai dám cưới nàng ta
00:30nữa chứ?
00:30Thái tử là hoàng thượng tương lai.
00:32Ai lại vì một người phụ nữ mà công khai đối đầu với Thái tử?
00:34Chăn sống rồi sao?
00:36Thái tử điện hạ quả là rượu kế.
00:38Thái tử không sợ Tô Minh Nguyệt đến làm ẩm lên sao?
00:41Gừ.
00:42Tô Minh Nguyệt xuất thân cao quý.
00:44Bồn thái tử chính là muốn mài rũa tinh khí của nàng ta.
00:46Bàn tay định gõ cửa của ta khựng lại giữa không chung.
00:48Cuối cùng buông thóng xuống.
00:49Ta dứt khoát quay lưng bước đi.
00:51Đem bát cháo đã cẩn thận ninh suốt hai canh giờ.
00:53Đồ cho con chó hoang bên đường.
00:54Tiêu Yến quả nhiên ngu mụi.
00:56Đến tận bây giờ hắn vẫn không biết ta sẽ gả cho ai.
00:58Và ai mới thực sự là thái tử?
00:59Tại tiệc tuyển phi, thái tử Tiêu Yến cầm ngọc như ý hướng về phía A.
01:03Xài bước đi tới.
01:04Thái tử Điện Hạ phong thái hiên ngang.
01:06Tô tiểu thư hoa nhiều nguyệt thạnh.
01:08Thật đúng là một đôi bích nhân trời xinh địa thiết.
01:10Đúng vậy, đúng vậy.
01:12Nghe thấy lời tán dương của mọi người.
01:13Đế hậu ngồi chém chệ trên cao đài.
01:15Ý cười trong mắt càng thêm đậm.
01:17À, thái tử Điện Hạ chẳng lẽ đi nhầm hướng rồi sao?
01:20Dưới ánh mắt kinh ngạc của quần thần.
01:22Hắn đặt ngọc như ý vào khay trước mặt liễu chân chân.
01:25Dù đã liệu trước hắn sẽ làm như vậy.
01:26Nhưng trong lòng ta vẫn không tránh khỏi dấy lên một niềm chua sát.
01:29Ta và Tiêu Yến 5 năm trước đã định hạ hôn ước.
01:32Suốt 5 năm này, ta làm gì cũng coi hắn là ưu tiên hàng đầu.
01:35Thấu hiểu từng sự thích cá nhân của hắn.
01:36Biết dạ dày hắn không tốt.
01:38Lại sợ hắn ăn mãi một món sẽ ngán.
01:39Ta đặc biệt cùng thái y.
01:41Cẩn thận phối chế các món dược thiện khác nhau.
01:43Suốt 5 năm qua, toàn bộ gia tộc ta đã lao tâm khổ tứ.
01:45Mới giúp hắn ngồi vững trên ngôi thái tử.
01:48Suốt cuộc lại nhận về một nhát đau đâm vào tim trước mặt bao người.
01:50Liễu chân chân thong thả đứng dậy.
01:52Hướng về phía thái tử hơi cúi người hành lễ.
01:54Đa tạ thái tử điện hạ đã nâng đỡ.
01:56Ánh mắt cô ta nhìn ta đầy vẻ khiêu khích.
01:59Thái tử lại đem ngọc như ý tượng trưng trong ngôi vị.
02:01Thái tử phi trao cho Liễu chân chân.
02:04Hừ, thái tử E là nhận nhầm người rồi.
02:06Lại đi nhầm lẫn giữa nữ nhi của Liễu viện thừa và cháu gái của Tô Các Lão.
02:09Thái tử và cháu gái của Tô Các Lão đã quen biết từ lâu.
02:12E là không phải nhầm lẫn đâu.
02:13Tô Tiểu Thư, tuy ta và cô đã sớm có hôn ước.
02:16Nhưng tình cảm ta dành cho chân chân đậm sâu hơn.
02:18Trong lòng chẳng thể chứa thêm ai khác nữa.
02:20Chỉ đành nói với cô một lời xin lỗi vậy.
02:22Năm năm trước, ta vào cung hầu hạ Hoàng hậu nương nương.
02:25Như không may rơi xuống hồ nước ở ngựa hoa viên.
02:27Chính Tiêu Yến đã liều mạng cứu ta.
02:29Ta mới giữ lại được tính mạng.
02:30Sau đó, ông nội và Hoàng thượng định thân cho hai chúng ta.
02:33Hoàng hậu lại nhận Tiêu Yến làm đích tử.
02:35Hắn mới được lập làm Thái tử.
02:37Xem ra liễu chân chân này mới là
02:39người trong lòng của Thái tử điện hạ rồi.
02:41Thảo nào con gái của một huyện hầu lại.
02:44Có đủ tư cách tham dự tiệc tuyển phi của Thái tử.
02:47Trong phút chốc, vô số ánh mắt đồng tình, thương hại, giò xét.
02:50Xem trò vui cùng dĩu cực.
02:51Đồng lọt đổ rồn về phía ta.
02:53Phe này có kịch hay để xem rồi.
02:54Tô Minh Nguyệt từ nhỏ đã có hôn ước với Thái tử cơ mà.
02:57Ừ, Tô Minh Nguyệt là đệ nhất quý nữ thượng kinh thì đã sao?
03:00Chẳng phải vẫn bị con gái của một huyện thừa đè đầu cưỡi của đó sao?
03:03Thái tử đúng là một kẻ lị tình.
03:05Vì một liễu chân chân, mà lại ở ngay trước mặt bao nhiêu người.
03:08Khiến Tô Minh Nguyệt không còn mặt mũi nào rơi khỏi đài.
03:10Đây chẳng khác nào tá thẳng vào mặt cô ta.
03:12Sắp mặt phụ thân đột nhiên xa sầm xuống.
03:14Đôi bàn tay giấu dưới vàn đã giết chặt thành nắm đấm.
03:24Ông nội trên mặt vẫn thả nhiên như không.
03:26Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ vào cánh tay phụ thân, khẽ khuyên nhủ người nén giận.
03:29Ánh mắt ông nội nhìn tôi đầy vẻ tán thưởng.
03:32Thái tử, ngươi có ý gì đây?
03:35Bệ hạ đặt mạnh tách trà trong tay, xuống bàn trà đầy giận dữ.
03:38Hoàng hậu vội gượng cười hòa giải.
03:40Thái tử nó còn trẻ người non dạ.
03:41Chưa hiểu được ý nghĩa sâu xa sau chiếc ngọc như ý này.
03:44Đám nô tì các ngươi vô dụng cả rồi sao?
03:46Thái tử chưa hiểu chuyện.
03:47Các ngươi cũng không biết điều luôn à.
03:49Còn không mau lấy lại ngọc như ý từ chỗ liễu cô nương.
03:51Bọn hạ nhân nghe lệnh liền vội vã tiến lên.
03:54Liễu chân chân mặt đầy hoảng sợ đứng dậy.
03:56Gắt gao ôm chặt chiếc ngọc như ý trên khay vào lòng.
03:59Liễu cô nương, mau trả lại như ý cho nô tài đi ạ.
04:02Đây là món đồ thái tử điện hạ tặng cho ta.
04:04Ta không thể đưa cho các ngươi.
04:05Thái tử ca ca, chàng mau tới cứu ta.
04:07Mặt thái tử đỏ gai đỏ gạt.
04:09Dường như đã dốc hết can đảm.
04:11Gã giang rộng hai tay chắn ngay trước mặt Liễu chân chân.
04:13Các ngươi muốn làm cái gì?
04:15Đây là vật ta đã tặng cho chân chân.
04:17Minh Nguyệt, nếu cô muốn nhận ban thừa.
04:20Thì thưởng thứ khác cho cô là được rồi.
04:22Phụ hoàng, mẫu hậu.
04:24Nhi thần không còn là đứa trẻ nữa.
04:26Nhi thần biết chiếc ngọc như ý này đại diện cho điều gì.
04:28Nhi thần một khi đã trao ngọc như ý cho chân chân.
04:30Thì tuyệt đối không có lý nào lại đòi về.
04:32Hô đô, ngươi đừng quên.
04:33Ngươi và Minh Nguyệt vốn đã có hôn ước.
04:35Ngươi hành xử tùy tiện như thế thì bắt Minh Nguyệt phải làm sao?
04:38Phụ hoàng, mẫu hậu.
04:40Trước đây Nhi thần tưởng rằng thành thân với ai cũng như nhau.
04:43Cho đến khi Nhi thần gặp được chân chân.
04:44Nhi thần mới biết trên đời này lại có.
04:46Ngươi khiến Nhi thần rung động đến thế.
04:48Tình cảm Nhi thần dành cho chân chân là trí tử không rời.
04:50Nên xin thứ cho Nhi thần không thể cưới tô Minh Nguyệt làm chính phi.
04:54Yến Nhi, thái tử tuyển phi là chuyện trọng đại.
04:57Đâu đến lượt ngươi muốn tùy tiện ra sao thì ra.
04:59Mẫu hậu.
05:00Nhi thần biết người muốn nhắm tô Minh Nguyệt làm thái tử phi.
05:02Chẳng qua cũng chỉ vì nhắm vào quyền thế của tô ra.
05:05Muốn biến tô ra thành vây cánh hỗ trợ Nhi thần sau này.
05:07Nhưng từng bước Nhi thần đi đều dựa vào chính thực lực của mình.
05:10Sau này lại càng không cần cậy nhờ vào cậy khác.
05:12Tên tiêu yến này đúng là ngu mụi tới mức tận cùng.
05:14Hoàng hậu tuy quý là chủ trung cung.
05:16Nhưng lại không có mụn con nối rỗi nào.
05:18Nếu như đằng sau bà ta không có tô ra chống lưng.
05:20Thì chỉ dựa vào cái danh hoàng tử do một cung nữ sinh ra.
05:22Nhờ vào trận say rượu của hoàng thượng.
05:24Lấy tư cách gì mà đòi hoàng hậu chọn rã.
05:26Rồi nhận rã về giới danh nghĩa của bà ấy.
05:28Để rồi nghiễm nhiên đường hoàng ngồi lên ngôi báo thái tử như hôm nay.
05:30Tôi vốn chẳng muốn lội vào bãi nước đục này.
05:32Nhưng câu nói này của tiêu yến lại đang muốn đẩy tô ra.
05:34Vào tội danh kết đảng vụ lợi cá nhân.
05:36Đã lâm nguy đến tô ra.
05:37Thì tôi tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
05:39Thái tử điện hạ nói quá lời rồi.
05:40Quyền thế của tô ra toàn bộ đều là nhờ thánh ân của bệ hạ ban cho.
05:44Mọi người trong tô ra từ trên xuống dưới đều là trung thần tận tụy.
05:46Đời nay chỉ nguyện một lòng trung thành với một mình bệ hạ.
05:48Làm sao có chuyện thiên vị hay cấu kết riêng với điện hạ được.
05:51Điện hạ có được thành tự như ngày hôm nay.
05:53Đương nhiên đều dựa vào bản lĩnh của chính mình.
05:54Tiêu yến nghe sau.
05:55Sắc mặt lại càng thêm phần đắc ý.
05:57Cô không cần ở đây khoe khoang gia thế của mình.
06:11Nếu kiếp này không thể trường tương tư thủ cùng chàng.
06:14Thì chân chân sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ.
06:16Liễu chân chân vừa nói.
06:17Vừa làm bộ định lao đầu vào hòn non bộ bên cạnh.
06:19Tiêu yến làm sao nỡ nhìn người trong lòng bị thương.
06:22Vội vàng kéo nàng vào lòng.
06:23Xuyết xoan dỗ dành như cục cương tâm can.
06:25Hoàng thượng tức giận đỉnh điểm.
06:26Tiện tay vừa lấy chén trà trên bàn.
06:28Đập thẳng về phía hai kẻ đó.
06:30Chân chân, cẩn thận.
06:32Tiêu yến xoay người một cái.
06:33Lấy thân mình đỡ chọn cú đập.
06:35Nửa bên mặt của hắn lập tức dưng vù lên.
06:38Thật là một màn anh hùng cứu nghĩ nhân cảm động.
06:40Y hệt như lần đầu hai kẻ đó gặp nhau vào ba tháng trước.
06:43Bà nhìn xem.
06:44Đây chính là đứa con trai ngoan do một tay bà giải dỗ đấy.
06:46Hoàng thượng giận dữ lường hoàng hậu một cái sắc lẹ.
06:48Rồi phất tay áo hậm hực bỏ đi.
06:50Sắc mặt hoàng hậu xanh lét kỳ giận dữ.
06:52Quát lớn, nam chưa dựng vợ, nữ chưa gạt chồng.
06:54Mà dám ôm ôm ấp ấp trước mặt bao nhiêu người thế này sao?
06:57Thái tử, con nhìn lại bản thân xem còn ra thể thống gì nữa.
07:00Người đâu còn không mau kéo hai kẻ này ra cho ta.
07:02Tiêu yến che chắn bảo vệ người trong lòng rất chặt.
07:04Đám hạ nhân kiêng dạy thân phận thái tử của hắn.
07:06Nên hoàn toàn không biết phải ra tay thế nào.
07:08Mẫu hậu, chân chân cô ấy bản tính thuần khiết.
07:11Thiện lương, nhi thần là thật lòng yêu thương nạc.
07:13Xin mẫu hậu hãy thành toàn.
07:15Yến Nhi, con đừng bị vẻ bề ngoài của cô ta lừa gạt.
07:18Sao con biết cô ta không phải nhắm vào thân phận thái tử của con chứ?
07:21Mẫu hậu, chân chân tuyệt đối không phải loại người như vậy.
07:23Hơn nữa hôm đó nhi thần vi phục suốt tuần.
07:25Làm sao nàng có thể biết nhi thần là thái tử được?
07:27Ba tháng trước, thái tử phụng chỉ xuất cung tuần thú.
07:30Khi đi qua huyện Thanh Hà, vừa hay gặp liễu chân chân đi ngang qua.
07:33Con ngựa bỗng nhiên giật mình hoảng sợ lao thẳng về phía nàng.
07:35Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Yến đã bay người tới giải cứu liễu chân chân.
07:39Hai người cũng vì thế mà kết duyên.
07:40Hai tử đúng là ngu mụi đến cực điểm.
07:42Hôm đó dù hắn mặc vi phục, nhưng xa giá lại đúng theo quy chế hoàng gia.
07:45Hướng chi liễu chân chân lại là con gái của huyện thừa.
07:47Chuyện thái tử xuất cung tuần thú.
07:49Nàng ta biết được cũng là lẽ thường.
07:50Con và Minh Nguyệt Vốn đã định hôn ước từ lâu.
07:52Hành động hôm nay của con là muốn đặt nó vào vị trí nào đây?
07:55Chuyện ngày hôm nay, đúng là ta có lỗi với cô ấy.
07:58Nhưng chuyện tình cảm vương không thể cưỡng cầu.
07:59Nếu cô ấy chấp nhận ta có thể ban cho cô ấy vị trí chắc phi.
08:02Sau này chỉ cần cô ấy tận tâm hầu hạ ta và chân chân.
08:05Chân chân ngây thơ bản tính thiện lương, nhất định sẽ không làm khó cô ấy đâu.
08:08Bên dưới toàn hội trường lập tức xuôn sao náo loạn.
08:10Thái tử không phải bị phát điên rồi đấy chứ.
08:12Lại đi cất nhát con gái của huyện thừa làm thái tử phi.
08:14Mà ép cháu gái đích tôn của tô các lão làm chắc phi sao?
08:17Xuất thân cao thì đã làm sao chứ?
08:19Liệu có cao hơn được thái tử không?
08:20Đến cuối cùng chẳng phải vẫn phải làm chắc phi cho thái tử sao?
08:23Tiệp tuyển phi lại sẽ ra biến cố lớn thế này.
08:25Vì muốn đại cục êm đẹp.
08:26Xem ra chỉ đành để tô minh nguyệt làm chắc phi thôi.
08:28Nói nghe hay ho là chắc phi.
08:30Chứ thực chất chẳng phải vẫn chỉ là thiếp sao.
08:32Không ngờ đường đường là đệ nhất quý nữ thượng kinh.
08:34Rốt cuộc lại phải ngậm ngùi làm thiếp.
08:36Theo ta thấy thì tô minh nguyệt chưa chắc đã chịu đâu.
08:39Những ánh mắt dòng ngó, soi bói cứ trực sáng chặt vào người tôi,
08:42khiến người ta muốn tránh cũng không tránh nổi.
08:44Sắc mặt phụ thân tôi từ lâu đã dẫn đến xanh lét.
08:46Hoàng hậu thì vẻ mặt vô cùng khó xử.
08:48Minh Nguyệt, bổn cung biết con là một đứa trẻ ngoan.
08:51Chuyện này con thấy thế nào?
08:53Ông nội vừa định lên tiếng thay tôi, nhưng đã bị tôi kịp thời ngăn lại.
08:56Tô minh nguyệt tự biết bản thân tài thô học thiền,
08:58được hoàng hậu nương nương coi trọng,
09:00đã là may mắn lớn nhất đời này.
09:01Thực sự không gánh nổi trọng trách thái tử Phi.
09:03Tô minh nguyệt này định làm thái tử chắc Phi thật sao?
09:06Thái tử chắc Phi thì cũng là Phi.
09:08Tô minh nguyệt làm sao nỡ buông tay dễ dàng như vậy?
09:10Nói cho cùng cũng chỉ là trò lấy lùi làm tiến mà thôi.
09:14Cái gì mà thượng kinh đệ nhất quý nữ chứ?
09:16Ngươi tưởng cô ta có cốt khí thật đấy à?
09:18Tô minh nguyệt, cô vô tài vô đức.
09:21Mỗi ngày chỉ biết hầm cho bổn thái tử,
09:23mấy món canh tào lao vớ vẩn,
09:25ban cho cô vị trí chắc Phi.
09:26Đã là sự nể mặt lớn nhất ta dành cho cô rồi.
09:29Mong cô sau này biết an phận thủ thường.
09:31Đến cả ông nội đứng bên cạnh cũng biến sắc.
09:34Thái tử điện hạ E là đã hiểu lầm rồi.
09:38Nương nương.
09:40Minh nguyệt vô tài vô đức.
09:41Quả thực không xứng là lương phối của thái tử.
09:43Như nhà họ tô có gia huấn.
09:45Nữ như nhà họ tô thà làm vợ kẻ bình dân.
09:47Quyết không làm thiếp trốn quyền quý.
09:49Ô minh nguyệt, cô có ý gì đây?
09:50Cô không muốn làm chắc Phi của bổn thái tử sao?
09:52Thái tử ca ca.
09:53Tô tiểu thư E là đang dùng chư dục cầm cố túng đấy hạ.
09:56Nói là không muốn làm chắc Phi.
09:57Thực chất là chỉ muốn làm chính Phi mà thôi.
09:59Nếu quả thực như vậy,
10:01chân chân nguyện làm chắc Phi.
10:02Chọn đời hầu hạ tô tiểu thư và thái tử ca ca.
10:04Tiêu yến trong lòng vô cùng đồng tình.
10:06Suốt 5 năm qua tô minh nguyệt chuyện gì cũng coi hắn là ưu tiên hàng đầu.
10:09Nhiều khả năng là đã mê mẩn hắn rồi.
10:11Làm sao có thể dễ dàng từ bỏ như thế?
10:12Theo đó, thái độ của hắn cũng trở nên kiêu ngạo hẳn lên.
10:15Quả nhiên là cháu gái do tô các lão nuôi dạy.
10:17Quả thật là lão mưu thâm toán.
10:19Nhưng cô mau chết cái tâm đó đi.
10:20Vị trí chính Phi chỉ có thể là của chân chân.
10:22Thái tử, minh nguyệt thân phận cao quý.
10:24Dù con bé không chắc nhạt chuyện cũ mà đồng ý cùng gà cho con,
10:27thì liễu chân chân cũng chỉ có thể làm chắc Phi.
10:29Lời hoàng hậu vừa rứt.
10:30Liễu chân chân liền buồn nôn khan.
10:32Chân chân, nàng làm sao thế?
10:34Các quý phụ từng xinh nở liền xâm xì bàn tán.
10:36Nhìn dáng vẻ này, liễu chân chân này tám phần là đã mang thai rồi.
10:40Tô minh nguyệt này dù có làm chính Phi thì đã sao.
10:42Chưa qua môn mà thái tử đã có thứ trưởng từ rồi.
10:45Sắc mặt hoàng hậu lại càng thêm xanh mét thái tử.
10:48Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
10:50Là thiếp chủ động quyến rũ thái tử trước.
10:53Xin hoàng hậu nương nương tha cho đứa trẻ trong bụng thiếp.
10:56Nó chính là giọt máu của thái tử mà.
10:59Hoàng hậu nghe vậy cả người loạn trọng trao đảo.
11:01Tô các lão, hôn sự của con trẻ.
11:04Vẫn nên để những người làm trưởng bối như chúng ta định đoạt mới phải.
11:06Không biết ý tô các lão thế nào?
11:09Hoàng hậu nương nương.
11:10Chuyện đính hôi giữa Minh Nguyệt và thái tử điện hạ năm xưa.
11:13Chẳng qua chỉ là câu nói đùa giữa các vị trưởng bối mà thôi.
11:16Hoàng hậu nương nương thừa biết chuyện này, đã không còn cứu vãn được nữa.
11:19Vẻ mặt xanh mét lập tức chuyển sang xám như cho tàn.
11:22Cô Minh Nguyệt.
11:22Xem ra là bổn thái tử quá nể mặt cô rồi.
11:25Nếu cô không muốn làm chắc Phi, vậy thì làm thị thiếp.
11:27Làm thông phòng đi.
11:28Bây giờ chân chân đã mang thai con của bổn thái tử.
11:30Vị trí chính phi chỉ có thể là của nàng ấy.
11:32Cô đừng có ở đó mà bày trò nữa.
11:34Thân nữ chúc thái tử điện hạ và liễu cô nương bạch đầu dai lão.
11:37Bách nhiên hảo hợp.
11:38Tôi lấy ra tín vật đến hôn năm xưa.
11:40Tín vật mà hoàng hậu nương nương ban tặng.
11:42Tôi liền trao trả lại.
11:43Liễu chân chân vừa nhìn thấy miếng ngọc bội đó.
11:44Liền vui mừng đến phát cùng mà đỡ lấy.
11:46Bổn cung cảm thấy thân thể không khỏe.
11:48Xin phép về cung nghỉ ngơi trước.
11:58Không phải thật sự muốn hủy hôn với ngài đấy chứ.
12:00Cô ta làm sao nỡ hủy hôn với ta.
12:02Cô ta giả vừa giả vịt thế này.
12:04Chẳng qua là đang rằng co làm giá với ta mà thôi.
12:06Nếu lúc này ta nhận thương.
12:08Thì vị trí thái tử phi này coi như dâng cho cô ta rồi.
12:11Thái tử ca ca.
12:12Chân chân vốn không hề bận tâm đến danh phận.
12:14Chỉ cần mỗi ngày được ở bên cạnh thái tử ca ca.
12:16Dù có phải làm nô làm tì.
12:18Chân chân cũng nguyện lòng cam chịu.
12:20Nhưng hiện giờ trong bụng chân chân.
12:21Đã mang giọt máu của thái tử mất rồi.
12:24Tiêu Yến lập tức ôm chầm lấy người đẹp vào lòng.
12:26Làng thật ngốc.
12:28Bồn thái tử sao nỡ để nàng chịu ức ức chứ.
12:30Càng không nỡ để đứa.
12:31Con của chúng ta vừa mới trào đời đã phải mang danh phận thứ xuất.
12:34Phải rồi.
12:35Tiêu Yến vốn dĩ là con thứ.
12:37Năm xưa trong hoàng cung đã chịu đủ mọi ánh mắt gẻ lạnh.
12:39Ông nội, ụ thân.
12:40Con đột nhiên thấy trong người không khỏe.
12:42Chúng ta cũng về thôi.
12:44Ông Minh Nguyệt.
12:45Cô thật sự muốn hủy hôn với bồn thái tử sao?
12:48Thái tử điện hạ.
12:49Chẳng lẽ vừa rồi thần nữ nói chưa đủ rõ ràng?
12:52Hay là ngài chưa nghe rõ?
12:53Tiêu Yến đột nhiên bật cười ngạo mạn.
12:54Ông Minh Nguyệt.
12:55Khắp thiên hạ này ai mà không biết ta và cô từng đính hôn?
12:58Dù cô có hủy hôn với bồn thái tử,
13:00thì liệu con kẻ nào dám cưới cô nữa chứ?
13:03Chẳng lẽ cô đã sẵn sàng chuẩn bị cho việc cô đơn đến giàn rồi sao?
13:06Dù cho Tô Minh Nguyệt này có quốc sắc thiên hương,
13:08nhưng ai dám công nhiên đối đầu với thái tử chứ?
13:10Hiện giờ trước mắt Tô Minh Nguyệt chỉ có hai con đường.
13:13Một là chấp nhận làm chắc phi cho thái tử,
13:14hai là đi làm Niko xuất ra.
13:16Đừng nói là ở vậy cả đời.
13:17Cho dù có cạo đầu đi tu làm Niko,
13:20ta cũng tuyệt đối không bao giờ gã cho ngài.
13:21Thất hoàng tử tiêu dực đột nhiên từ một bên nhảy bổ ra.
13:24Ánh mắt rực rỡ nhìn tôi.
13:25Lời này có thật không?
13:29Đương nhiên là thật.
13:30Chàng đột nhiên siết chặt nắm đấm,
13:32gầm lên một tiếng rồi lao thẳng về phía tiêu yến.
13:34Xung quanh bỗng dưng tĩnh lặng như tờ.
13:36Tiêu dực là hoàng tử thứ bảy của hoàng thượng.
13:38Khi ngài vừa ra đời thì mẫu thân đã qua đời vì khó sinh.
13:41Quốc sư phán ngài số mạng quá cứng,
13:43khắc phụ khắc mẫu.
13:44Thế nên vừa mới sinh ra ngài đã bị đầy đến mạc bác
13:46cùng cậu ruột của mình chấn giữ biên cương.
13:48Mấy năm nay ngài dẫn quân đánh cho quân Bác Nhung toan tác.
13:51Lần này xứ đoàn Bác Nhung vào kinh nghị hòa.
13:53Tiêu dực mới được hoàng thượng triệu trở về từ biên giáp.
13:56Tiêu dực, ngươi ăn gan hùng mật báo rồi sao?
13:58Mà dám ra tay đánh cả bổn thái tử.
14:00Hừ, vừa rồi nếu không phải nhìn mặt mũi Nguyệt Tỷ Tỷ
14:02thì ta đã tẩn ngươi từ lâu rồi.
14:04Bây giờ thì hay rồi.
14:05Nguyệt Tỷ Tỷ không thèm gà cho ngươi nữa.
14:07Ta chẳng còn gì phải kiêng rẻ nữa cả.
14:08Ta khuyên ngươi từ nay về sau nên giữ cái mổng cái miệng.
14:11Dám phỉ bán Nguyệt Tỷ Tỷ thêm một lần nào nữa.
14:13Ta sẽ đánh ngươi một lần đó.
14:14Tiêu yến từ nhỏ sống trong ngung lụa ở Hoàng Cung.
14:26Nguyệt Tỷ Tỷ, ta nhất định phải cưới bằng được.
14:28Khi chẳng nói ra câu này, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
14:31Vị thất hoàng tử này rốt cuộc có bị điên không vậy?
14:33Vừa mới ghi điểm trước mặt Hoàng Thượng.
14:34Đã gây ra họa lớn chừng này.
14:36Đúng là hồ đồ thật.
14:37Ai mà chẳng biết người mà Hoàng Thượng ghét nhất
14:39chính là thất hoàng tử này cơ chứ.
14:41Tiêu dực từ trong ngực móc ra một miếng ngọc bội
14:43như dân bảo vật mà đưa đến trước mặt ta.
14:45Nguyệt Tỷ Tỷ, đây là vật ra truyền cậu cho ta.
14:47Bảo sau này để trao cho nương tử.
14:49Tỷ có nguyện ý gả cho ta không?
14:51Ta gượng gạo nhìn ra xung quanh.
14:53Tiêu dực lúc đó liền xa sầm nét mặt.
14:56Chàng ta đến cả thái tử mà còn dám đánh.
14:58Chúng ta e là nên về phủ sớm thôi.
15:00Ta vừa nhìn rõ lắm.
15:01Nắm đấm của ngày ấy còn to hơn cả cái bánh bao.
15:03Đám quyến thuộc qua lại xem náo nhiệt bị dọa cho khiếp phía.
15:05Lũ lực tháo chạy thục mạng.
15:07Cô Minh Nguyệt, hắn chẳng qua chỉ là một hoàng tử thất sủng.
15:09Theo hắn hay theo ta, cô tự mình đắn đo suy nghĩ cho kỹ đi.
15:13Thái tử, ta nhớ vừa rồi chưa có đánh vào chân người đâu nhỉ.
15:16Đi mách phụ hoàng mà đi chậm thế à?
15:18Tiêu yến nghe xong.
15:20Bước chân vốn đang thong ròng.
15:21Lập tức như được lên dây cót.
15:23Kéo liễu chân chân biến mất cực nhanh trước mắt.
15:26Nguyệt tỷ tỷ.
15:28Bây giờ không còn người ngoài nữa rồi.
15:30Ta chỉ sợ chàng lại làm ra hành động gì thái quá.
15:32Liên vội vàng nhận lấy miếng ngọc bội trong tay chàng.
15:34Ta vừa mới hủy hôn với thái tử.
15:36Chàng không sợ hắn trả thù chàng sao.
15:37Nguyệt tỷ tỷ vừa mới đồng ý gả cho ta.
15:39Đã biết quan tâm đến ta rồi sao?
15:41Có điều tỷ đừng lo.
15:43Hiện giờ sứ đoàn Bắc Nhung vẫn còn ở đây.
15:45Phụ hoàng sẽ không phạt nặng ta đâu.
15:47Thất hoàng tử.
15:48Hoàng thượng cho mời ngài qua đó.
15:51Tên rùa giúp đầu thái tử đó chạy nhanh thật đấy.
15:54Biết thế vừa rồi đánh luôn vào chân hắn.
15:56Ta còn bao nhiêu chuyện muốn nói với Nguyệt tỷ tỷ cơ mà.
16:00Nguyệt tỷ tỷ.
16:01Tỷ cứ về trước đi.
16:02Đợi muộn chút ta sẽ đến tìm tỷ.
16:04Ban đêm, khi tiêu dực nhảy cửa sổ vào tìm ta.
16:07Ta đang thong dòng chép kinh dưới ánh đèn.
16:09Tỷ đây là đang lo lắng cho ta sao?
16:11Hơ, ngươi bớt sát vàng lên mặt mình đi.
16:14Ta đang yên lành chép kinh của ta.
16:15Dành đâu mà lo cho ngươi?
16:17Tiêu dực đột nhiên cúi người xuống.
16:19Nắm lấy tay ta, cổ tay xếp nhẹ.
16:20Tỷ nói dối.
16:21Mỗi khi tỷ có tâm sự,
16:23việc tỷ thích làm nhất chính là chép kinh.
16:25Trong lòng ta giật thoát,
16:26chuyện kín đáo như vậy.
16:27Sao chàng lại biết được?
16:28Lời chàng vừa rứt.
16:30Cửa phòng ta đột nhiên bị đẩy mạnh từ bên ngoài.
16:32Nguyệt nhi.
16:33Con nói xem hoàng thượng liệu có phạt nặng thất hoàng tử thật không?
16:36Phụ thân đang đứng ngơ ngác tại chỗ.
16:38Tận mắt chứng kiến cây cải thảo ngon lành mà ông vất vả vun trồng.
16:40Đang bị con heo ủi mất.
16:42Sự lo lắng trong mắt ông dần biến thành phẫn nộ.
16:45Ai nói ta đang lo cho cậu?
16:46Tên dâm tạp nhà cậu.
16:48Đêm hôm khuya khoát lại dám mỏ vào.
16:49Tận phòng con gái ta.
16:51Vừa nói, ông vừa vừa lấy chiếc chuỗi lông gà trong bình gốm.
16:54Dơ lên định miệng túi bụi vào người tiêu dược tỉ tỉ.
16:56Ta đi trước đây.
16:57Lát nữa ta lại sang tìm tỉ nhé.
16:59Tên mặt giày vô liêm sỉ này.
17:00Mi còn dám mỏ tới nữa sao?
17:01Hôm đó, phụ thân đã canh gác ngoài phòng ta suốt 2 canh giờ.
17:05Mi đến mức chịu không nổi nữa mới chịu rời đi.
17:07Tế nhưng, ông vừa trước chân bước đi.
17:08Tiêu dược sau chân đã lại trèo cửa sổ chui vào.
17:10Ta liền rút đoạn đao ra kề ngay vào cổ chàng.
17:13Sao chàng lại biết mỗi khi ta có tâm sự lại thích chép kinh chứ?
17:165 năm qua, cứ mỗi lần nhớ tỉ tỉ.
17:18Ta đều lén về thượng kinh ngắm tỉ một lần.
17:20Lòng ra lại một hồi chấn động.
17:21Chính trong khoảnh khắc thẫn thờ ấy,
17:23giữ thủ trên tay ta đã bị chàng đoạt mắt.
17:25Tư mạc bắc phi ngựa trở về.
17:26Ngày đêm rồ rập, không ngủ không nghỉ.
17:29Chỉ mất 10 ngày là có thể đến thượng kinh.
17:3110 ngày không ngủ không nghỉ.
17:33Chỉ để nhìn ta một lần.
17:34Tại sao lại là 5 năm?
17:36Ngay lúc ta đang băn khoăn,
17:38chàng nhân lúc ta không phỏng bị.
17:39Nhẹ nhàng đặt một nụ hôn xuống.
17:41Đầu óc ta trong chốc sóc trở nên trống rỗng.
17:42Tên đang đồ từ nhà ngươi.
17:44Chàng vươn tay nắm lấy nắm đấm của ta,
17:46đặt lên lồng ngược mình.
17:47Nhịp tim đập mạnh mẽ chuyển đến rõ rệt.
17:495 năm trước,
17:50khi ta cứu tỉ tỉ từ dưới nước lên,
17:52ta đã hạ quyết tâm cả đời này phi tỉ không cưới.
17:56Đáng tiếc không lâu sau đó,
17:57tỉ tỉ lại bị ban hôn cho tên vương bát đản tiêu yên đó.
18:00Chàng nói 5 năm trước chính chàng đã cứu ta từ dưới nước sao?
18:03Rốt cuộc là có ý gì?
18:045 năm trước,
18:05ta vô tình rơi xuống nước rồi hôn mê.
18:07Sau khi tỉnh lại,
18:08tiêu yên nói với ta,
18:08chính hắn là người đã cứu ta.
18:10Tên tiêu yên này lại dám cướp công của ta.
18:13À tỉ,
18:14chẳng lẽ vì hắn cứu tỉ,
18:15nên tỉ mới chịu gả cho hắn sao?
18:17Tiêu dực nghiến răng nghiến lợi vì tức giận.
18:19Sự im lặng của ta đã ngầm xác nhận phỏng đoán của chàng.
18:22Ờ, chàng đi đâu đấy?
18:23Ta vươn tay kéo chặt lấy tay tiêu dực.
18:30Ben tiến lên ôm lấy cổ tiêu dực.
18:32Chàng vừa định cúi người xuống,
18:33đã bị ta lấy tay bịt chặt miệng lại.
18:35Chàng nói cho ta biết đi.
18:375 năm trước sao chàng lại ở trong cung?
18:39Và vì sao lại cứu ta?
18:40Thở nhỏ,
18:41ta cứ nghĩ mình là kẻ không cha không mẹ.
18:43Chỉ có duy nhất một người cộng.
18:445 năm trước,
18:44ta vô tình biết được thân thế của mình,
18:46nên mới muốn tới xem thử người cha của ta trông như thế nào.
18:49Chuyện là thế đó.
18:50Tóm lại,
18:51lần tỉ rơi xuống xong là do ta cứu.
18:52Hóa ra người năm đó cứu ta lại chính là chàng.
18:57Thì ra người cứu ta năm xưa lại là tiêu dực.
19:01Hóa ra bấy lâu nay ta đã yêu sai người.
19:03Thánh chỉ hoàng thượng ban hôn cho ta và tiêu dực.
19:05Được hạ xuống sau đó 3 ngày.
19:06Hôm kỳ được ấn định vào 7 ngày sau,
19:08cùng ngay với đại hôn của thái tử và liễu chân chân.
19:10Khi ta và tiêu dực vào cung tạ ơn hoàng thượng,
19:13lại đúng lúc bắt gặp phụ hoàng.
19:14Người không thể ban hôn tô minh nguyệt cho lão thất.
19:16Nàng ấy vốn có hôn ước với nhi thần mà.
19:18Ban đầu chẳng phải người nhất quyết đòi hủy hôn với tô minh nguyệt.
19:20Để giúp liễu chân chân về sao.
19:22Phụ hoàng, nhi thần muốn cưới chân chân là thật.
19:24Nhưng nhi thần đâu có nói muốn hủy hôn với tô minh nguyệt.
19:26Bê theo ý ngươi, là muốn.
19:27Đích nữ nhà họ tô là tô minh nguyệt làm chắc phi cho người sao.
19:30Phụ hoàng, nhi thần là thái tử do người đích thần lập.
19:32Tương lai còn phải nạp tam cung độc viện cơ mà.
19:34Sắp mặt hoàng thượng lập tức tức đến xanh nét.
19:36Nghịch tử, ông nội của nàng ấy là thầy của chấm.
19:38Cha của nàng ấy với chấm tình đồng thủ tốt.
19:40Thế thì đã sao ạ?
19:50Nữ nhất định sẽ khuyên lơn thái tử đàng hoàng.
19:53Thái tử nhìn thấy nàng ta.
19:54Trong lòng hắn đột nhiên trào dâng vài phần chán ghét.
19:56Trước đây hắn luôn cảm thấy nàng dịu dàng ngoan ngoãn.
19:58Nhưng giờ đây ngay cả nàng cũng đứng ra phản bác hắn.
20:00Cho đến khoảnh khắc thánh chỉ hạ xuống.
20:02Tiêu yên mới bừng tỉnh ngộ ra.
20:04Người con gái đã cùng hắn có hôn ước 5 năm.
20:06Tô minh nguyệt lại thật sự sắp sửa gả cho người khác.
20:08Trong chớp mắt, sự hoảng loạn và bối rối trào dâng rồn rập trong lòng.
20:11Suốt 5 năm qua, những ân tình, sự tốt đẹp mà Tô minh nguyệt sành choán huyện lên từng cảnh
20:16từng cảnh như đèn kéo quân.
20:17Không được, hắn không thể trơm bắt nhìn thứ vốn dĩ thuộc về mình bị kẻ khác gớp mắt phụ
20:21hoàng.
20:22Nếu Tô minh nguyệt không muốn làm chắc phi, thì nhi thần sẽ để nàng làm chính phi.
20:26Cho liễu chân chân làm chắc phi là được chứ gì.
20:28Dù sao nhi thần cũng tuyệt đối không đồng ý gả nàng cho lão thất.
20:31Hái tử ca ca, chàng không thể đối xử với thiếp như thế.
20:34Trong bụng thiếp còn đang mang giọt máu của chàng mà.
20:37Tư yến lạnh gắt nét mặt, đẩy ngã nàng ta xuống đất.
20:42Liễu chân chân, ngươi chẳng qua chỉ là con gái của một huyện thừa nhỏ bé,
20:45được làm chắc phi của bổn thái tử, đã là phúc phận to lớn bằng trời rồi.
20:48Ngươi còn gì mà không biết đủ nữa.
20:50Liễu chân chân bò đến bên cạnh Tư yến, bổ sở văn xin, hai tử ca ca,
20:54trong bụng thiếp đã mang cốt mủ của chàng.
20:56Chàng nỡ lòng nào nhìn đứa chảy vừa sinh ra, đã phải mang danh nghĩa đứa con thứ xuất sao.
21:01Hừ, ngươi nếu đã không muốn con chịu danh phận thứ xuất,
21:04thì đợi sau khi nó ra đời, ta sẽ ghi danh nó dưới danh nghĩa của Minh Nguyệt là được
21:08chứ gì.
21:08Bông, hai tử ca ca, chàng không thể đối xử với thiếp như vậy.
21:12Phụ hoàng, dù thế nào đi nữa,
21:14nhi thần cũng không đồng ý hứa gả tôm Minh Nguyệt cho lão thất.
21:17Tiêu dực đỏ ngầu đôi mắt, lao nhanh tới như mũi tên rời cung.
21:20Thế nhưng quả đấm còn chưa kịp hạ xuống.
21:21Tiêu yến đã ngã nhào ra đất, thất hoàng tử, ngài còn không mau qua đây cho ta.
21:25Ta phóng một ánh mắt lạnh như băng qua.
21:28Tiêu dực liền mang khuôn mặt đầy ấm ức đi trở lại.
21:30Hai tử yên tâm.
21:31Thất hoàng tử sẽ không động vào một sợi tóc của ngài đâu.
21:34Thần nữ hôm nay cùng thất hoàng tử đến đây là để tạ ơn hoàng thượng.
21:37Sắc mặt hoàng thượng dãn ra, vẫn là Minh Nguyệt hiểu chuyện nhất.
21:41Hai đứa tới đúng lúc lắm.
21:43Nghe nói hôn lão thất tới cầu hôn.
21:45Thứ đem theo chính là bảo vật gia trình của mục gia.
21:47Cây ngọc như ý này là món quà tiên hoàng cho tặng khi chấm vào hoàng hậu thành hôn.
21:55Thái tử bị tức tới mức không chịu nổi, lập tức hạ lệnh đuổi hắn ra ngoài.
21:58Thánh chỉ ban hôn đã hạ.
21:59Tuân vô hí ngôn.
22:01Thái tử, ngươi hãy tự lo cho bản thân đi.
22:02Thái tử ca ca, chàng chính là hoàng thượng tương lai mà.
22:05Đợi khi chàng ngồi lên ngay vàng đó.
22:07Muốn cái gì chẳng phải chỉ là một câu nói hay sao?
22:09Phải rồi, sao ta lại không nghĩ ra cơ chứ?
22:12Lão thất, ngươi đừng tưởng ngươi có được.
22:14Tô Minh Nguyệt và ban thưởng thì đã ngon lành lắm.
22:16Tương lai khi ta làm hoàng đế, ta sẽ đoạt lại từng thứ một.
22:19Phải rồi, ngươi đừng tưởng có phụ hoàng bảo vệ.
22:22Có lão thất chống lưng là có thể cây cao gối ngủ ngon.
22:24Đợi đến khi ta lên làm hoàng đế, ngươi rốt cuộc vẫn là của ta.
22:27Ha ha ha ha.
22:29Nói xong, hắn vừa cười lớn vừa bước đi.
22:30Ánh mắt tiêu dực trở nên lạnh lẽo.
22:32Ta cũng xít chặt nắm tay.
22:33Vị trí thái tử này đã đến lúc phải đổi người ngồi rồi.
22:36Suy nghĩ trong lòng ta lại được huynh ấy nói ra bằng lời.
22:38Khiến cõi lòng ta bỗng trở nên an định hơn rất nhiều.
22:41Xăng sớm hôm sau, tại buổi chiều hội, chuyện thái tử mua bán quan tước.
22:44Vơ vét chiếm đoạt rụng đất đã bị người ta vạch trần ra ánh sáng.
22:46Tiêu dực quả thực giỏi giang hơn ta tưởng nhiều.
22:49Ông nội lại cho người phao tin thái tử câu kết với quan lại trong chiều.
22:52Lén lút kinh danh muối và sắt.
22:54Đúng là rậu đổ bìm leo.
22:56Chỉ trong vòng ba ngày, tất cả những việc hoang đường thái tử làm nhiều năm qua, đều bị người
23:00ta vạch trần sạch sẽ.
23:01Hoàng hậu tức đến mức ngã bệnh ngay lập tức.
23:03Hoàng thượng trong cơn lôi đình liền hạ chiếu phế chất ngôi vị thái tử của hắn.
23:06Đúng ngày đại hôn.
23:07Tiêu yến chặn ngay trước kiệu hoa của ta.
23:09Ta sai rồi.
23:10Cầu xin nàng đừng bỏ rơi ta.
23:12Bây giờ ta chẳng còn lại gì nữa.
23:14Ta chỉ còn lại mỗi nàng thôi.
23:15Thái tử nói sai rồi.
23:16Chẳng phải ngài vẫn còn liễu chân chân sao.
23:18Có điều ngài nên nhanh chân lên một chút.
23:21Ta nghe nói liễu chân chân đang thu dọn hành lý chuẩn bị bỏ trốn rồi đấy.
23:24Nếu ngài quay về muộn.
23:26Thì đúng là sẽ chẳng còn lại gì thật đâu.
23:28Người phụ nữ này.
23:28Ban đầu ta vì cô ta mới rơi vào nông nỗi này.
23:31Cô ta thấy ta xa cơ lỡ vẫn lại muốn bỏ đi sao.
23:33Chưa ngày hôm sau.
23:34Ta và Tiêu Dực đang thưởng hoa trong viện.
23:37Thâm tín bên cạnh huynh ấy vội vã và báo.
23:39Điện hạ.
23:39Tiêu yến đã bị hoàng thượng biếm làm thứ dân rồi.
23:42Gạn hỏi kỹ mới biết.
23:43Sau khi Tiêu yến hừng ngực khí thế trở về.
23:45Quả nhiên thấy liễu chân chân đang thu dọn đồ đạc ở đó.
23:48Trong cơn thịnh nộ.
23:49Hắn đã đẩy ngã liễu chân chân xuống đất.
23:51Liễu chân chân ngất xỉu ngay tại chỗ.
23:53Thái y đến trần bệnh nói liễu chân chân chưa hề có thai.
23:55Đồng thời Tiêu yến cũng sai người điều tra ra.
23:57Việc liễu chân chân tiếp cận hắn năm xưa.
23:59Đều là mưu đồ được tính toán kỹ lưỡng.
24:01Hạ nhân còn tìm thấy trong phòng liễu chân chân.
24:03Loại bột thuốc có thể làm ngựa giật mình hoàng sợ.
24:05Là cô.
24:06Tất cả là tại cô.
24:07Minh Nguyệt mới rời bỏ ta.
24:09Ta mới mất ngôi thái tử.
24:10Không ngờ cô lại dám lừa dối ta.
24:12Lại còn định bỏ trốn khỏi ta sao.
24:14Tiêu yến không chịu nổi thực tế phú phẳng.
24:15Liên lao đầu đâm vào bức tường bên cạnh.
24:17Dù thái y đã kịp thời cứu chữa.
24:19Giữ lại mạng sống cho Tiêu yến.
24:20Nhưng hoàng thượng đã thất vọng về Tiêu yến đến cực điểm.
24:22Biếm hắn thành thứ dân.
24:24Tạm thời giam cầm tại thái miếu.
24:26Sau khi thành thân.
24:27Tiêu dực mấy lần xin chỉ đi chấn giữ biên cương mạc bác.
24:29Nhưng đều bị hoàng thượng bác bỏ.
24:30Nửa năm sau.
24:31Ta được chẳng đoán là đã có mang.
24:33Tiêu dực xoa bụng ta.
24:34Nét mặt chàn đầy xúc động.
24:35Thượng kinh sóng gió cuộn trào.
24:37Ta vốn không muốn dấn thân vào cuộc chiến quyền lực.
24:39Nhưng giờ đây để bảo vệ nàng và con.
24:41Ta buộc lòng phải tranh giành một chuyến rồi.
24:43Không lâu sau.
24:43Tiêu dực được xác phòng làm thái tử.
24:45Ta trở thành thái tử phi danh chính nguồn thuận.
24:47Sau khi đại lễ xác phòng kết thúc ta và Tiêu dực sóng vai đứng dưới hiên đông cung.
24:52Tiêu dực đột nhiên xoay người lại.
24:53Nguyệt nhi tỉ tỉ.
25:01Cảm thấy không thực chút nào thế này.
25:03Năm năm trước.
25:03Ta đến cả dũng khí lại gần nàng cũng không có.
25:05Bây giờ nàng lại trở thành thái tử phi của ta rồi.
25:08Ta dơ tay véo nhẹ má huynh ấy.
25:09Đau không?
25:10Đau.
25:11Thế thì không phải nằm mơ đâu.
25:12Tiêu dực hì hì cười một tiếng.
25:14Cúi người bế bổng ta lên.
25:15Thế thì ta phải kiểm tra cho thật kỹ mới được.
25:17Tiêu dực.
25:18Minh mau đặt ta xuống.
25:20Còn có người đang nhìn đấy.
25:21Phía sau vang lên tiếng cười khúc khắc cố nén của đám công nhân.
25:24Nhìn cái gì?
25:24Lui hết xuống cho ta.
25:25Sau lệnh của tiêu dực.
25:27Dân viện trong tháng chốc chẳng còn một ai.
25:29Chàng bê ta vào tầm điện.
25:30Nhẹ nhàng đặt ta xuống giường.
25:32Còn bản thân lại ngồi ngay ngắn ở mép giường.
25:34Chỉ nắm chặt lấy tay ta chẳng chịu buông.
25:36Chàng sao thế?
25:38Nguyệt tỷ tỷ.
25:39Ta có chuyện muốn nói với nàng.
25:41Thần sắc của chàng đột nhiên trở nên nghiêm túc.
25:43Chàng nói đi.
25:44Ta biết nàng đồng ý gả cho ta.
25:46Ban đầu là vì tiêu yến đã làm tổn thương lòng nàng.
25:48Cũng vì người cứu nàng 5 năm trước chính là ta.
25:50Nhưng ta muốn nàng biết rằng ta không bận tâm lý do vì sao nàng gả cho ta.
25:53Ta chỉ quan tâm việc nàng đã trở thành thê tử của ta.
25:55Những ngày tháng sau này còn dài.
25:57Ta nhất định sẽ khiến nàng tâm tình nguyện ở lại bên ta.
25:59Không phải vì ơn nghĩa.
26:00Cũng không phải vì dụng ép.
26:01Mà chỉ đơn giản là vì nàng muốn ở lại.
26:03Đưa dực.
26:04Còn nữa.
26:05Chàng ngắt lời ta.
26:06Ta biết nhiều người trong chiều đều bảo ta là kẻ thô kịch.
26:08Nói ta không xứng với nàng.
26:10Nàng yên tâm.
26:10Ta sẽ học mà.
26:11Cậu ta đã dạy rồi.
26:12Lấy vợ về thì phải hết lòng chiều trụng vợ.
26:14Vợ nói gì cũng phải nghe theo.
26:15Vợ chỉ hướng đông tuyệt đối không được đi hướng Tây.
26:17Ta không kìm được bật cười thành tiếng.
26:19Cậu của chàng còn dạy chàng điều gì nữa.
26:20Cậu còn nói.
26:21Khi thê tử nổi giận.
26:22Bất luận đúng sai thế nào.
26:23Cứ tự giác quỷ mâm giật trước là không bao giờ sai.
26:25Mâm giật sao?
26:26Ừm.
26:27Ta đã cho người chuẩn bị sẵn rồi.
26:28Để ngay ở gian ngoài đấy.
26:29Thiếp đã nói muốn bắt chàng quỷ mâm giật hồi nào chứ?
26:32Bây giờ chưa có.
26:33Nhưng nhỡ sau này có thì sao?
26:34Cứ chuẩn bị trước cho chắc ăn mà.
26:36Ta đưa tay ôm lấy cổ chàng.
26:38Chàng yên tâm.
26:38Thiếp sẽ không bắt chàng quỷ mâm giật đầu.
26:41Thân hình tư dực bỗng khự lại một chút.
26:43Vậy, quỷ cái gì?
26:44Chẳng cần quỷ cái gì hết.
26:45Nguyệt tỉ tịt.
26:46Nàng đối với ta tốt quá.
26:48Chàng ôm chặt ta vào lòng.
26:49Cầm tựa nhẹ trên đỉnh đầu ta.
26:51Từ nay về sau, ta sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ nàng.
26:54Bảo vệ con của chúng ta.
26:55Và bảo vệ mái ấm của chúng ta.
26:57Sáng sớm hôm sau, ta vẫn còn đang say rớt nồng.
26:59Thí nè thấy gian ngoài truyền đến tiếng động sột soạt thai tử địa hạng.
27:02Ngài đang làm gì vậy?
27:03Xuyệt, nhỏ tiếng thôi.
27:04Đừng làm thai tử phi thức giấc.
27:05Xuyệt, nhưng chiếc mâm giật này.
27:07Tự ta làm là được rồi.
27:08Các ngươi lui ra đi.
27:10Ta khẽ hé mắt ra.
27:11Nhìn qua lớp trướng rủ ra ngoài.
27:13Chỉ thấy tiêu dực đang ôm một chiếc mâm giật.
27:15Chàng đang làm cái gì đấy?
27:16Tiêu dực giật bắn người.
27:17Chiếc mâm giật suýt chút nữa rơi trúng chân chàng.
27:19Nguyệt tỉ tỉ, nàng tỉnh rồi à.
27:22Thiếp đang hỏi chàng đang làm cái gì cơ mà.
27:24À, ta nghĩ tối qua quên quỷ mất rồi.
27:27Nên sáng nay quỷ bù.
27:28Chàng đường đường là thái tử.
27:30Sáng sớm tinh mơ lại đi quỷ mâm giật.
27:32Chuyện ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa.
27:34Vậy, buổi tối quỷ nhé.
27:35Buổi tối cũng không cần quỷ.
27:36Thế khi nào mới được quỷ?
27:38Lúc nào cũng không cần quỷ hết.
27:39Nhưng mà cậu ta bảo.
27:40Cậu của chàng là cậu của chàng.
27:42Thiếp là thiếp.
27:43Thiếp đã bảo không cần là không cần.
27:45Tiêu dực chút được đánh nặng.
27:46Liên ném chiếc mâm giật sang một bên.
27:48Hắn chạy một mạch đến bên dừa.
27:49Nguyệt tỉ tỉ.
27:50Nàng đối tốt với ta quá.
27:51Bớt dẻo miệng đi.
27:52Hôm nay chàng không phải lên chiều sao.
27:54Phụ hoàng nói ta vừa mới nhận sắc phong.
27:56Nên đặt cách cho ta nghỉ ba ngày.
27:57Để ở nhà chăm sóc và ở bên nàng thật tốt.
27:59Thế chàng định ở bên ta thế nào?
28:01Tiêu dực suy nghĩ một hồi.
28:02Ta đưa nàng đi cưỡi ngựa nhé.
28:04Cưỡi ngựa sao?
28:04Đúng vậy.
28:05Ta có nuôi một con ngựa chiến rất giỏi ở ngoại thành.
28:07Toàn thân trắng như tuyết.
28:08Tính khí lại vô cùng thuần lành.
28:09Rất hợp cho nữ tử cưỡi.
28:10Ta bây giờ đã là thái tử phi rồi.
28:12Không thể tùy tiện xuất cung được đâu.
28:14Sợ gì chứ?
28:14Có ta ở đây mà.
28:15Kẻ nào dám ngăn cản?
28:16Ta đánh kẻ đó.
28:17Chàng chỉ giỏi mỗi việc động tay động chân thôi.
28:19Thế nàng nói xem phải làm sao?
28:21Hay là chúng ta dạo quanh vườn hoa đông cung đi?
28:23Ta muốn xem nơi chàng từng sống thế nào.
28:25Đông cung trước đây là nơi tiêu yến ở.
28:26Hắn ta thẩm mỹ quá tệ.
28:27Hoa trồng trong vườn toàn là mấy loài hoa tục khí.
28:29Ta đã sai người bứng đi trồng lại hết rồi.
28:31Đợi đến sang xuân là sẽ rất đẹp.
28:33Vậy bây giờ có cái gì?
28:34Bây giờ.
28:34Bây giờ chỉ toàn cỏ thôi.
28:36Ta không khỏi bật cười.
28:37Vậy thì chúng ta đi ngắm cỏ vậy.
28:38Tiêu dực nắm lấy tay ta.
28:40Cùng nhau dạo bước nơi hoa viên đông cung.
28:42Nguyệt tỉ tỉ.
28:43Nàng nhìn đằng kia kìa.
28:45Tiêu dực chỉ vào khoảng đất trống ở xa xa.
28:47Chỗ đó ta dự định sẽ trồng một rừng hoa mai.
28:50Chẳng phải nàng rất thích hoa mai sao?
28:51Sao chàng biết ta thích hoa mai?
28:53Ngay trước khi nàng còn ở trong cung.
28:55Mùa đông nào cũng thích đến rừng mai ở ngự hoa viên.
28:57Có một lần, nàng còn hái một cành mai cắm vào bình.
28:59Rồi đặt ở bên bộ cửa sổ.
29:01Ngay cả chuyện này mà chàng cũng nhớ sao.
29:02Mọi chuyện liên quan đến nàng, ta đều nhớ rõ.
29:04Trong lòng ta dâng lên một luồng ấm áp.
29:06Liên giết chặt lấy tay chàng.
29:07Vậy chàng còn nhớ chuyện gì nữa?
29:09Nhớ rõ ráng vẻ của nàng lần đầu tiên gặp ta.
29:11Ráng vẻ thế nào?
29:12Tiêu dực dừng bước.
29:14Xoay người lại đam đam nhìn ta.
29:15Ngày hôm ấy, ta cải trang thành tiểu thái giám tiến cung.
29:17Mặc bộ y phục rộng thùng hình chẳng vừa vặn.
29:19Mọi người ai nấy đều biến ta thành chào cười.
29:21Duy chỉ có nàng tiến đến gần hỏi ta có lạnh không?
29:23Lại còn nhường cả chiếc áo bào khoác trên người cho ta.
29:25Ta cố gắng nhớ lại.
29:26Lúc đó ta đâu biết người ấy chính là chàng.
29:28Chỉ thấy tiểu thái giám đó thật đáng thương làm sao?
29:30Nàng có biết không?
29:31Đó là lần đầu tiên hoài cậu ra.
29:33Có một người quan tâm đến ta như vậy.
29:35Cho nên lúc đó ta đã tự hứa với lòng.
29:37Kiếp này nhất định phải đối tốt với nàng.
29:39Cho nên chàng đã âm thầm dõi theo ta suốt 5 năm trời.
29:41Cũng không hẳn là âm thầm.
29:43Chỉ là thỉnh thoảng ghé qua nhìn nàng chút thôi.
29:45Thỉnh thoảng mà cưỡi ngựa từ mạc bắc đến thượng kinh.
29:47Tốn tới tận 10 ngày liền sau.
29:48Chàng phi ngựa ngày đêm không nghỉ.
29:50Chẳng mang ăn ngủ.
29:51Chỉ để đổi lấy một ánh nhìn thoáng qua thôi sao?
29:53Nguyệt tỉ tỉ.
29:54Nàng đừng bóc mẽ ta nữa mà.
29:55Ta không có bóc mẽ chàng.
29:57Mà là ta thấy xót xa cho chàng đấy chứ?
29:58Tiêu dực ngẩn người ra một lúc.
30:00Chỉ cần có câu nói này của nàng.
30:01Đừng nói là cưỡi ngựa 10 ngày.
30:02Dù có chạy dòng dã xót một tháng cũng hoàn toàn xứng đáng.
30:05Chàng đúng là đồ ngốc.
30:06Ừm, ta là đồ ngốc.
30:07Còn nàng là nương tử của đồ ngốc.
30:09Vào lúc chiều tả,
30:10Tiêu dực đang ngồi đọc tấu trương trong thư phòng.
30:12Còn ta đứng một bên bài mực cho chàng.
30:14Nguyệt tỉ tỉ.
30:15Nàng xem mấy kẻ này có phải rảnh rỗi quá hóa rỗi việc không chứ?
30:18Sao thế?
30:19Nàng xem, tấu trương này xin ta giảm thuế.
30:21Tấu trương kia lại đòi tăng quân lương.
30:23Từ này bảo ta đắp đê ngăn lũ.
30:24Từ kia lại đòi ta mở học đường.
30:26Bọn họ nói thì nhẹ nhàng lắm.
30:27Nhưng ngân xét lấy đâu ra chứ?
30:29Hừ.
30:30Làm thái tử đâu có dễ dàng gì?
30:32Đúng không?
30:32Hồi trước ở Mạc Bắc, ta cứ nghĩ đánh trận là khó nhất.
30:35Bây giờ mới biết, ganh cái giang sơn này còn gian nan hơn đánh trận nhiều.
30:38Thế chàng có hối hận không?
30:39Không hối hận.
30:40Vì nàng.
30:41Vì con.
30:42Rất vả mấy ta cũng chịu.
30:44Những chuyện chưa rõ, chàng có thể thỉnh giáo ông nội ta.
30:46Ông từng làm tam triệu thái phó.
30:48Kiến thức vô cùng quyên bác.
30:49Thật sao?
30:49Nhạc tổ phụ sẵn lòng chỉ dạy ta ư.
30:51Ngươi đã sớm nói rồi.
30:52Chỉ cần chàng chịu học, ngươi nhất định sẽ dạy.
30:54Thế thì tốt quá.
30:55Sáng mai ta sẽ sang thái phó phủ bái phòng thỉnh giáo.
30:58Ngày mai chưa được đâu.
30:59Ngày mai chàng phải đi cùng ta đến thỉnh An Thái Hậu.
31:01Ta không muốn đi.
31:02Tại sao?
31:03Thái Hậu trước đây sùng ái Tiêu Yến như vậy.
31:05Bây giờ Tiêu Yến bị phế rồi.
31:06Trong đòng người chắc chắn rất cay đắng.
31:08Ta đến đó chẳng phải là tự tìm giác rồi sao?
31:10Chính vì người không vui, chúng ta lại càng phải đến.
31:13Bây giờ người đã là Thái Hậu.
31:14Chàng phải giữ chọn đạo hiếu và sự tương kính.
31:16Nhưng mà, không như nghĩ gì hết.
31:18Nghe lời ta.
31:19Được rồi, nghe nàng tất.
31:21Sáng sớm hôm sau, ta và Tiêu Dực đến thỉnh An Thái Hậu.
31:25Nhi thần xin thỉnh An Mẫu Hậu.
31:27Thần thiếp xin thỉnh An Mẫu Hậu.
31:29Bình thân đi.
31:30Tiêu Dực đứng dậy.
31:32Rồi thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
31:34Mẫu Hậu, hôm nay trông sắc mặt người tốt quá nhỉ.
31:36Nhờ phước của ngươi, ta vẫn chưa bị tức chết.
31:38Mẫu Hậu nói vậy là sao?
31:39Nhi thần nào dám là người tức giận chứ?
31:41Ngươi không dám.
31:42Ngươi kéo Tiêu Yến xuống khỏi ngôi thái tử.
31:44Mà còn bảo là không dám sao?
31:45Mẫu Hậu, Tiêu Yến bị phế vị.
31:47Là do hắn tự bình phạm đại tội.
31:49Chẳng liên quan gì đến nhi thần.
31:50Chẳng liên quan đến ngươi.
31:51Ngươi dám về là ngươi không đâm sau lưng.
31:53Thưa nước đục thả câu không?
31:54Thần thiếp xin mạng phép.
31:55Mẫu Hậu, phế thái tử bị phế vị.
31:57Quả thực là do lỗi của hắn.
31:58Mô quan bán trước.
31:59Cước đoạt rụng đất.
32:00Lén lút buôn muối luyện sát.
32:01Thử hỏi có tội nào không phải do tự tay hắn gây ra.
32:03Còn về thất hoàng tử.
32:04Chàng ấy chỉ làm đúng trách nhiệm buồn phận mà thôi.
32:06Ngươi đúng là khéo ăn khéo nói.
32:07Biết đỡ lời cho hắn nhỉ.
32:08Thần thiếp không phải đỡ lời cho chàng ấy.
32:10Mà thần thiếp chỉ đang nói sự thật.
32:11Trong lòng Mẫu Hậu hiểu rõ hơn ai hết.
32:13Thái tử.
32:13Ông, Tiêu Yến vốn dĩ không phải là chất liệu để làm thái tử.
32:16Thôi bỏ đi.
32:17Sự đã rồi.
32:18Nói gì bây giờ cũng đã muộn.
32:19Các ngươi nuôi ra đi.
32:20Ta mệt rồi.
32:20Nàng vừa rồi đỉnh thật đấy.
32:22Nói cho Mẫu Hậu cứng họng không đáp được câu nào.
32:23Tiếp đâu có đỉnh gì chứ.
32:25Ta là người đứng về lẽ phải mà.
32:26Vậy sau này mấy chuyện cãi nhau với người ta đều giao cho nàng đấy.
32:29Ta chỉ lo việc đánh người thôi.
32:30Nàng lúc nào cũng chỉ biết mỗi đánh người.
32:32Giải quyết được vấn đề là được rồi.
32:34Ngày thăng cư thế êm đềm trôi qua từng ngày.
32:36Chớp mắt một cái đã đến cuối năm.
32:38Đêm giao thừa.
32:39Trong công trang đành kết hòa.
32:40Náo nhiệt vô cùng.
32:41Hoàng thượng mở tiệc ăn mừng tại Điện Thái Hòa.
32:43Tiêu dực ngồi bên cạnh ta.
32:45Liên tục gắp thức ăn cho ta.
32:46Nguyệt tỷ tỷ.
32:47Tỷ nếm thử món này đi.
32:48Ngư thiện phòng mới làm đấy.
32:50Món này cũng ngon lắm này.
32:51Còn có cả món này nữa.
32:54Thôi đủ rồi.
32:54Đủ rồi.
32:55Ta làm sao ăn hết nhiều thế này chứ.
32:57Tỷ ăn không hết thì để ta ăn.
32:58Trang là thái tử đấy.
33:00Chú ý hình tượng một chút đi.
33:02Trước mặt nương tử nhà mình thì cần hình tượng làm gì chứ.
33:04Mấy vị đại thần ngồi đối diện thấy cảnh này liền thầm thì.
33:06Thái tử Điện Hạ đúng là người sống chân thành.
33:08Bộc trực thật đấy.
33:09Chẳng phải sao.
33:10Đối với thái tử Phi phải gọi là hết mực cương chiều.
33:13Nghe nói thái tử Phi nói gì ngày ấy cũng nghe theo.
33:15Đến cả việc chiều chính cũng đều hỏi qua ý kiến của thái tử Phi.
33:18Thế này e là không hay lắm nhỉ.
33:19Có gì mà không hay chứ.
33:20Thái tử Phi chính là cháu gái của tô các lão.
33:22Từ nhỏ đã thông minh hơn người.
33:23Nghĩ đưa tính kế còn giỏi hơn cả đám đại thần chúng ta đấy.
33:26Phải, phải, phải.
33:27Hôm nay là đêm giao thừa.
33:28Chấm kính mọi người một ly.
33:30Mọi người đồng loạt nâng ly.
33:32Tiêu dực cũng dơ chén rượu lên.
33:34Nhưng lại bị ta cản lại.
33:35Chàng uống ít thôi.
33:36Dã dày chàng không tốt đâu.
33:37Chỉ một ly thôi mà.
33:38Một ly cũng không được.
33:39Nguyệt tỉ tỉ.
33:41Nhìn ta làm gì.
33:42Bỏ xuống.
33:43Tiêu dực nhìn ta với vẻ mặt đầy ấm ức đáng thương.
33:45Con đấy.
33:46Mới thành thân chưa được bao lâu.
33:47Mà đã bị quản chật thế này rồi.
33:49Phụ hoàng.
33:50Tiêu dực.
33:50Nhi thần đâu phải bị quản.
33:51Là tự nguyện đấy chứ.
33:52Tự nguyện cái gì.
33:53Chấm thấy con là không dám thì có.
33:55Phụ hoàng.
33:56Ngài đừng trêu chọc nhi thần nữa mà.
33:57Toàn điện bật cười rộn rã.
33:59Sau khi tiệc tàn.
34:00Ta và Tiêu dực sóng bước bên nhau trên đường trở về Đông Cung.
34:03Pháo hoa rực rỡ nở rộ rực trời trên đỉnh đầu.
34:05Nguyệt tỉ tỉ.
34:06Tỉ nói xem sau này năm nào chúng ta cũng đón Tết như thế này có được không.
34:09Được chứ.
34:10Đợi khi ta lên làm hoàng đế.
34:11Ta sẽ bãi bỏ chế độ tuyển tú.
34:13Cả đời này chỉ cần một mình nàng.
34:15Nói lời phải giữ lấy lời đấy nhé.
34:16Đương nhiên giữ lời rồi.
34:17Tiêu dực ta đời này nếu như phụ lòng nàng.
34:19Sẽ bị trời đánh thánh đâm.
34:20Đầu năm đầu tháng mà lại nói điều không may mắn thế hả.
34:23Nguyệt tỉ tỉ.
34:23Tỉ có biết không.
34:24Đôi khi nhớ lại.
34:25Ta thấy số phận thật sự rất kỳ diệu.
34:27Kỳ diệu thế nào.
34:28Năm năm trước khi ta còn làm tiểu thái giám ở trong cung.
34:30Tỉ lúc nào cũng chê chở bảo vệ ta.
34:32Ta cứ nghĩ đời này chỉ có thể đứng từ xa ngắm nhìn tỉ.
34:34Không ngờ cuối cùng tỉ lại gả cho ta.
34:36Điều này chứng tỏ chúng ta có duyên nợ với nhau.
34:38Đúng thế.
34:38Là duyên trời đã định.
34:40Nguyệt tỉ tỉ.
34:41Cảm ơn tỉ.
34:42Cảm ơn ta chuyện gì chứ.
34:44Cảm ơn tỉ vì đã đồng ý gả cho ta.
34:45Cảm ơn tỉ vì đã sẵn lòng trao cho ta cơ hội này.
34:48Cảm ơn nàng đã cho ta biết hóa ra.
34:49Được người khác yêu thương lại có cảm giác như thế này.
34:51Đương dực.
34:52Thiếp cũng cảm ơn chàng.
34:53Cảm ơn ta chuyện gì.
34:54Cảm ơn chàng 5 năm trước đã cứu thiếp.
34:56Cảm ơn chàng đã âm thầm dõi theo thiếp suốt 5 năm.
34:58Cảm ơn chàng vì thiếp mà không quản đường xa từ mạc bắc chạy về.
35:01Và cảm ơn chàng đã cho thiếp một gia đình.
35:03Nguyệt tỉ tỉ.
35:04Kiếp này và cả kiếp sau nữa.
35:06Ta đều muốn cưới nạp.
35:08Sang xuân.
35:09Bụng tôi dần dần nhu cao.
35:10Tiêu dực mỗi ngày xử lý sang chiều chính.
35:12Việc đầu tiên làm là chạy vội về bên tôi.
35:14Nguyệt tỉ tỉ.
35:16Hôm nay con có đạp nàng không?
35:18Đạp rồi.
35:19Chàng đặt tay lên bụng tôi.
35:20Cảm nhận cử động của thai nhi.
35:22Trên mặt nở nụ cười ngốc nghếch.
35:23Thằng nhóc này khỏe thật đấy.
35:25Sau này chắc chắn là mầm non luyện võ tốt.
35:27Sao chàng biết là con trai?
35:29Nhớ đâu là con gái thì sao?
35:30Con gái càng tốt chứ sao?
35:32Xinh đẹp giống hiệt như nàng.
35:33Chàng chỉ toàn khéo miệng.
35:34Ta nói thật lòng mà.
35:35Đúng lúc này.
35:36Hạ nhân vào báo.
35:37Thái tử điện hạ.
35:38Tiêu yến đang đại náo ở thái miếu.
35:40Nói muốn gặp thái tử phi.
35:41Hắn muốn gặp là gặp chắc.
35:42Hắn tưởng mình là ai chứ?
35:44Nhưng hắn nói nếu không gặp được thái tử phi thì sẽ tuyệt thực.
35:47Tuyệt thực thì cứ để hắn tuyệt.
35:48Chết đói thì càng đỡ chật đất.
35:49Để thiết đi gặp hắn một chuyến xem sao.
35:51Không được.
35:51Loại người như hắn chuyện gì cũng dám làm.
35:53Nhớ đong thương tổn đến nàng thì tính thế nào?
35:55Hắn không làm tổn thương thiếp được đâu.
35:57Chẳng phải có chàng đi cùng thiếp sao.
35:58Nhưng mà.
35:59Nghe thiếp đi.
36:00Cứ tới gặp hắn một lần.
36:01Nói cho rõ ràng mọi chuyện.
36:02Đỡ mất công sau này hắn lại quấy rối.
36:04Tiêu dực đắn đo một hồi.
36:05Cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
36:07Trong thái miếu.
36:07Tiêu yến đầu tóc bù sủ.
36:09Mặt mũi lết thết ngồi vụt trên đất.
36:10Nhìn thấy tôi bước vào.
36:11Đôi mắt hắn chật sáng lên.
36:12Minh Nguyệt.
36:13Cuối cùng nàng cũng đến rồi.
36:14Tiêu dực bước tới chắn ngay trước mặt tôi.
36:16Có chuyện thì nói mau.
36:16Có dám thì xả lệ.
36:17Minh Nguyệt.
36:18Ta biết sai rồi.
36:19Ta thật sự biết sai rồi.
36:21Nàng tha thứ cho ta có được không?
36:22Tiêu yến.
36:23Giữa ta và ngươi đã chẳng còn bất kỳ quan hệ nào nữa rồi.
36:25Sao lại không còn quan hệ chứ?
36:27Chúng ta rõ ràng từng có hôn ước suốt 5 năm à?
36:29Hôn ước đó đã hủy bỏ rồi.
36:30Là do nàng không chịu làm chắc phi của ta.
36:32Ta đâu có ý muốn hủy bỏ hôn ước.
36:34Tiêu yến.
36:34Đến tận bây giờ mà ngươi vẫn chưa hiểu ra sao.
36:36Ta chưa từng thích ngươi dù chỉ một chút.
36:39Nàng.
36:39Nàng nói cái gì?
36:40Năm xưa ta đồng ý gả cho ngươi.
36:41Là vì nghĩ rằng ngươi đã cứu mạng ta.
36:43Nhưng sau này ta mới biết.
36:44Ngươi cứu ta không phải ngươi.
36:46Mà là tiêu dực không thể nào.
36:47Rõ ràng chính tay ta đã kéo nàng từ dưới nước lên mà.
36:50Vậy sao?
36:50Thế ngươi thử nói xem.
36:52Lúc ta rơi xuống nước.
36:53Ta mặc bộ y phục màu gì?
36:54Ngươi không trả lời được đúng không?
36:56Bởi vì ngươi cứu ta cân bản không phải là ngươi.
36:59Hóa ra.
37:00Ngay từ đầu nàng chưa từng thích ta sao?
37:02Chưa từng.
37:02Vậy tại sao nàng lại hầm canh cho ta?
37:04Tại sao lại đối tốt với ta như thế?
37:06Bởi vì ngươi là thái tử.
37:07Bởi vì tô ra cần ngươi ngồi vững trên ngôi vị thái tử.
37:09Ta đối tốt với ngươi chưa bao giờ là vì yêu thích ngươi.
37:11Mà là vì lợi ích.
37:12Không thể nào.
37:13Không thể nào.
37:14Tiêu Yến.
37:14Ta khuyên ngươi một câu.
37:15Hãy buông bỏ quá khứ.
37:16Sống cho tốt đi.
37:18Giờ ta đã bị dáng làm thứ dân.
37:20Sống tiếp thì còn ý nghĩa gì nữa.
37:21Còn sống là còn hy vọng.
37:22Nếu ngươi thật lòng hối cải.
37:23Tương lai chưa biết chừng vẫn còn cơ hội chở mình.
37:25Ngừng đầu lên đi.
37:26Nàng nói thật sao?
37:27Ta gạt ngươi làm gì?
37:29Nói xong chưa?
37:30Nói xong rồi thì đi thôi.
37:31Chàng nắm lấy tay tôi kéo thẳng ra ngoài.
37:34Minh Nguyệt.
37:35Cảm ơn nàng.
37:36Trên đường trở về Đông Cung.
37:38Tiêu Dực cứ sầm mặt xuống suốt.
37:39Sao thế?
37:39Chàng không vui à?
37:41Không có.
37:42Còn bảo không có nữa.
37:43Mặt chàng sụ súng sắp chạm đất luôn rồi kìa.
37:45Chàng dừng bước.
37:46Nguyệt Nhi tỉ tỉ.
37:47Nàng nói nàng chưa từng thích Tiêu Yến.
37:49Có thật không?
37:50Tất nhiên là thật rồi.
37:52Thế còn đối với ta thì sao?
37:53Là yêu thích thật lòng hay chỉ vì lợi ích?
37:55Đưa Dực.
37:55Chàng nghe cho rõ đây.
37:56Ta gả cho chàng.
37:57Không phải vì ơn nghĩa.
37:58Không phải vì tạm bỡ.
37:59Càng không phải vì lợi ích.
38:00Ta gả cho chàng.
38:01Là vì ta thích chàng.
38:02Thật sao?
38:04Thế nàng thích ta ở điểm nào?
38:06Thích chàng ngốc.
38:06Chỉ thế thôi sao?
38:07Thích chàng đối tốt với ta.
38:08Thích chàng vì ta mà không thích bất cứ điều gì.
38:10Thích cái cách chàng đứng trước mặt bao người mà rõ rạc.
38:13Nguyệt Nhi tỉ tỉ.
38:13Ta nhất định phải cưới nàng.
38:14Đã đủ chưa?
38:15Đủ rồi.
38:16Đủ rồi.
38:16Chàng cúi người bế bổng tôi lên khỏi mặt đất.
38:18Chàng thả ta xuống đi.
38:19Ta tự đi được mà.
38:20Không thả.
38:21Cả đời này cũng không thả.
38:22Tháng 10 mùa thu vàng.
38:23Tôi sinh hạ một cặp lòng phụ.
38:25Nguyệt Nhi tỉ tỉ.
38:26Nàng xem con trai giống ta.
38:28Con gái lại giống nàng.
38:29Ừm.
38:30Hoàng thượng đích thân đến Đông Cung thăm non.
38:32Lão thức à.
38:33Con đã sinh cho chấm một cặp cháu bựa ngoan đấy.
38:35Nào có vừa.
38:36Phụ hoàng không xem ai sinh ra chúng sao.
38:38Chỉ giải cái huyện dẻo.
38:39Tên của hai đứa nhỏ chẳng đã nghĩ xong rồi.
38:41Cháu trai tên là Tiêu Thừa Chạch.
38:42Cháu gái tên là Tiêu Thừa Nguyệt.
38:44Thừa Chạch.
38:44Thừa Nguyệt.
38:45Tên hay lắm.
38:46Nhi thần tạ ơn phụ hoàng.
38:48Hoàng thượng thoái vị.
38:49Tiêu dực đăng cơ làm đế.
38:50Tôi được sát phong làm hoàng hậu.
38:52Chàng nói xem.
38:53Chúng ta đi đến tận ngày hôm nay.
38:54Có phải giống như một giấc mơ không?
38:56Cũng có chút giống.
38:57Từ nay về sau nàng chính là hoàng hậu rồi.
38:59Nữ nhân trong thiên hạ này không ai quyền quý bằng nàng.
39:02Thế cũng chẳng bằng chàng.
39:03Chàng là hoàng đế cơ mà.
39:04Hoàng đế thì sao chứ?
39:06Hoàng đế thì cũng phải nghe lời nương tử thôi.
39:08Nguyệt nhi tỉ tị.
39:09Ta phát thề trước mặt văn võ trăm quan.
39:11Đời này kiếp này chỉ cần một mình nàng.
39:13Tuyệt đối không nạp phi.
39:14Tuyệt đối không tuyển tú.
39:15Cả đại điện rộ lên xôn xao.
39:17Bệ hạ.
39:17Thế này không hợp tổ chế đâu ạ.
39:19Phải đó.
39:20Bệ hạ.
39:20Hậu cung chống trải sẽ bất lợi cho Giang Sơn xã tắc.
39:22Chấm ý đã quyết.
39:24Kẻ nào còn nhiều lời.
39:25Phạt 50 trượng.
39:26Ta nắm chặt tay tiêu dực.
39:27Trong lòng trào dâng một dòng nước ấm.
39:29Người đàn ông này từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi.
39:32Đêm đã khuya.
39:33Tiêu dực xử lý xong chiều chính trở về tầm cung.
39:35Ta đang ngồi dưới ngọn đèn chờ chàng.
39:39Sao nàng vẫn chưa ngủ.
39:40Thiếp chờ chàng.
39:42Sao này không cần chờ ta.
39:44Nàng cứ ngủ trước đi.
39:45Thiếp không ngủ được.
39:46Nguyệt nhi tỉ tị.
39:48Nàng nói xem.
39:49Sau này chúng ta cứ sống thế này cả đời có tốt không.
39:52Dĩ nhiên là tốt rồi.
39:53Đợi thừa chạch lớn lên.
39:54Ta sẽ chuyển lại hoàng vị cho nó.
39:56Rồi đưa nàng đến mạc bắc.
39:58Đến mạc bắc làm gì cơ.
39:59Đến xem nơi ta đã lớn lên.
40:00Ngắm thảo nguyên.
40:01Ngắm sa mạc.
40:02Ngắm những gì sao.
40:03Được.
40:05Chàng ơi.
40:06Cảm ơn chàng.
40:06Cảm ơn ta chuyện gì.
40:08Cảm ơn chàng đã nguyện đồng hành cùng thiếp chọn đời này.
40:10Ta cũng phải cảm ơn nàng.
40:12Cảm ơn thiếp chuyện gì.
40:13Cảm ơn nàng đã cho ta biết.
40:15Hóa ra được người khác chân thành yêu thương.
40:17Lại là cảm giác thế này.
40:19Tiêu dực cuối đầu hôn nhẹ lên chán ta.
40:21Nguyệt Nhi.
40:22Chúc nàng ngủ ngon.
40:24Chúc chàng ngủ ngon.
40:25Kiếp này có chàng sánh bước.
40:26Thế là quá đủ.
40:28Năm thứ ba sau khi tiêu dực đăng cơ.
40:29Nơi bên cạnh phía bắc lại truyền về tin cấp báo.
40:31Thủ lĩnh bắc nhung xé bỏ hòa ước.
40:33Dẫn ba vạn kỵ binh xâm phạm biên giới.
40:35Liên tiếp hạ ba tòa thành trì.
40:36Chiều đình chấn động.
40:37Sáng sớm thức dậy.
40:38Ta đã thấy sắc mặt chàng nghiêm nghị ngồi ở đầu giường.
40:41Ta ngồi dậy tiến đến nắm lấy tay chàng.
40:42Có phải phía bắc xảy ra chuyện rồi không?
40:44Tiêu dực ôm ta vào lòng.
40:45Nguyệt Nhi.
40:46Xin lỗi nàng.
40:47Mới bình yên được chưa lâu.
40:49Lại khiến nàng phải lo lắng vì ta.
40:51Phu thê một lòng.
40:51Nỗi bận lòng của chàng cũng chính là nỗi bận lòng của thiết.
40:54Bắc Nhung xâm phạm.
40:55Chàng định xử trí thế nào?
40:56Chấm đã sai một tướng quân dẫn binh bác thượng.
40:58Chỉ là lần này Bắc Nhung hưng hãn kéo đến.
41:00Chấm e trong chiều có kẻ thừa cơ làm loạn.
41:01Dù sao Tiêu Yến tuy bị giam cầm ở Thái Miếu.
41:03Nhưng vây cánh cũ của hắn vẫn còn không ít kẻ ẩn nấp trong kinh thành.
41:06Chi bằng để thiếp đến Thái Miếu một chuyến.
41:09Tiếp đi gặp hắn.
41:11Để hắn hoàn toàn từ bỏ những giã tâm không nên có.
41:15Cũng là để những kẻ ẩn trong bóng tối chết sứt hy vọng.
41:18Không được.
41:18Tiêu Yến tâm tính bất định.
41:20Vạn nhất là nàng bị thương thì sao?
41:21Hắn sẽ không làm thiếp thương đâu.
41:23Ta nhìn thẳng vào mắt Tiêu Dực.
41:24Năm xưa thiếp có thể thức tỉnh hắn.
41:26Thì nay cũng có thể không chế được hắn.
41:28Hơn nữa thiếp đi với thân phận Hoàng hậu Tôn Quý.
41:30Hắn không dám làm liều đâu.
41:32Tiêu Dực chầm ngâm hồi lâu.
41:33Suốt cuộc không xoay chuyển được ta.
41:35Đành phải gật đầu.
41:36Hứa với chấm.
41:37Nhất định phải để ám vệ đi theo suốt chặng đường.
41:39Buổi chiều.
41:40Ta đến Thái Miếu.
41:41Bóng lưng Tiêu Yến gầy gọc.
41:42Sớm đã chẳng còn khí thế hăng hái của Thái tử năm xưa.
41:44Nghe thấy tiếng bước chân.
41:46Hắn thông thả quay đầu lại.
41:47Khi nhìn thấy ta.
41:48Trong mắt hắn thoáng qua sự ngỡ ngàng.
41:49Hoàng hậu nương nương đại giá Quang Lâm.
41:51Có việc gì quý báu sao?
41:52Ta bước đến trước mặt hắn.
41:53Hôm nay ta đến đây không phải với thân phận Hoàng hậu.
41:56Mà chỉ với thân phận một người quen cũ để hỏi ngươi vài lời.
41:59Tiêu Yến rủ mắt xuống.
42:00Thân đã là kẻ mang tội.
42:02Không dám nhận là người quen cũ với nương nương.
42:04Tiêu Yến.
42:12Đó là do ta mắt mù nhìn nhầm người.
42:14Tự tay hủy hoại mọi thứ của bản thân.
42:16Cũng phụ sự dốc lòng nâng đỡ suốt 5 năm của Tô Gia.
42:18Ta biết năm đó ngươi không hẳn là hoàn toàn vô tình.
42:21Ngươi chỉ bị liễu chân chân che mắt.
42:23Bị quyền lực của ngươi vị Thái tử làm cho mờ mắt.
42:26Thân phận con thiếp khiến ngươi vô cùng tự ti.
42:29Nhưng lại cực kỳ khao khát chứng minh bản thân.
42:31Sao?
42:32Sao nương nương lại biết ta từng thấy ngươi thẫn thờ một mình nơi góc đông cung lúc đêm muộn.
42:35Từng thấy ngươi xếp chặt nắm tay chỉ vì một câu con thiếp của người khác.
42:39Ngươi sợ dẫm vào vết xe đổ.
42:41Nên mới muốn nắm thật chặt ngôi vị Thái tử.
42:44Chỉ tiếc là ngươi đã nhìn nhầm người.
42:47Là do ta ngu mụi.
42:49Ta cứ tưởng liễu chân chân là chân thành đối đải với ta.
42:52Tưởng rằng không dựa vào Tô Gia thì ta vẫn có thể ngồi vững ngôi vị Thái tử.
42:56Đến cuối cùng lại thành kẻ trắng tay.
42:58Tự tay hủy hoại chính mình.
43:00Trở thành trò cười cho thiên hạ.
43:02Bắt cảnh khai chiến rồi.
43:03Ta đột nhiên lên tiếng.
43:04Tiêu Yến giật mình ngừng kịch đầu lên.
43:06Bác Nhung xâm phạm bờ cõi.
43:07Lòng ngươi trong kinh thành đang hoang mang.
43:10Vây cánh cũ năm xưa của ngươi.
43:12Có kẻ muốn mượn danh nghĩa của ngươi để mưu loạn.
43:14Ngươi có biết chăng?
43:16Sắp mặt Tiêu Yến biến đổi thất thần.
43:18Thần không hề biết.
43:19Những năm qua thần một lòng hướng Phật.
43:21Sớm đã không màng thế sự.
43:23Ta biết ngươi không biết.
43:24Nhưng sự tồn tại của ngươi lúc này chính là cái cớ cho bọn họ.
43:27Tiêu Yến.
43:29Ngươi muốn cả đời sống an ổn qua ngày trong thái miếu.
43:31Hay muốn bị người ta đẩy ra làm quân cờ.
43:34Để rồi nhận kết cục chết không toàn thay.
43:37Vâng.
43:38Thần không muốn dính vào bất kỳ tranh chấp nào nữa.
43:41Chuyện năm đó là do thần sai rồi.
43:46Thần chỉ muốn an phận sống nốt phần đời còn lại thôi.
43:48Rất tốt.
43:49Ngươi chỉ cần nhớ kỹ.
43:51Từ nay về sau.
43:52Thái miếu là nơi an thân của ngươi.
43:54Cũng là bùa hộ mệnh của ngươi.
43:55Bất kỳ ai đến tìm.
43:57Ngươi đều phải đóng cửa không tiếp.
43:59Nếu có kẻ ép buộc ngươi.
44:00Ngươi hãy truyền tin cho ta.
44:01Ta sẽ bảo vệ ngươi bình an.
44:03Thần đa tạ ân hiền của Hoàng hậu Nương Nương.
44:05Thần đời này tuyệt đối không bước ra khỏi thái miếu nửa bước.
44:07Quyết không gây thêm phiền phúc cho bệ hạ và Nương Nương.
44:10Ta xoay người rời đi.
44:11Khi bước ra khỏi thái miếu.
44:12Anh nắm chiếu dọa lên người.
44:13Tảng đá lớn trong lòng giữa cuộc cũng chút xuống.
44:15Phía tiêu yến xem như đã hoàn toàn yên đẹp.
44:18Trở về trong cung.
44:19Tiêu dực thấy ta bình an trở về.
44:21Lập tức tiến lên đỡ lấy.
44:22Nàng không sao chứ.
44:23Có mệt ở đâu không?
44:25Mọi chuyện đều thuận lợi.
44:26Tiêu yến đã hứa sẽ vĩnh viễn không bước ra khỏi thái miếu.
44:29Những kẻ trong bóng tối mất đi.
44:30Cái cớ.
44:31Tự nhiên sẽ không dám kinh suất hành động.
44:33Tiêu dực cuối đầu.
44:34Đặt một nụ hôn lên chán ta.
44:35Nguyệt Nhi của chấm lúc nào cũng thông tuệ như vậy.
44:38Có nàng ở bên cạnh chấm.
44:39Chấm chẳng còn sợ bất cứ điều gì nữa.
Bình luận

Được khuyến cáo