Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

🎈
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Ta là một đứa con hoang, cha ta là đương triều thái sư, 16 năm trước, khi mẹ mang thai
00:04ta, cùng cha ta về quê tế tổ, lại chẳng may đụng phải sơn tặc.
00:07Mẹ vì muốn cứu cha, đã một mình dẫn dụ đám cướp đi hướng khác, cha ta được cứu thoát,
00:11mẹ ta tuy sau cùng cũng được cứu về, nhưng đám sơn tặc tám tận lương tâm, đã làm nhục
00:14mẹ ta khi bà đang mang thai 6 tháng.
00:16Người đời ai nấy đều nói mẹ ta đã mất đi chính tiết, lẽ ra nên cha cổ tự vẫn
00:20trò dồi, nhưng mẹ ta nhất quyết không chịu, vì đứa con trong bụng, bà đã cắn răng kiên cường
00:23sống tiếp, cha ta vì thanh danh của bản thân, không tiện chủ động hưu thê, bởi vì chính mẹ
00:27đã cứu mạng ông ta.
00:28Nếu dùng bỏ mẹ ta, ông ta sẽ mang tiếng là kẻ bội tín bội nghĩa, điều đó sẽ cản
00:32trở đường quan lộ, nên ông ta lên xanh người đưa mẹ ta đến một trang viên hẻo lánh ngoài
00:36kinh thành.
00:36Ngoài mặt thì nói là để mẹ an tâm dưỡng thai, không bị lời ông tiếng ve quấy dậy, nhưng
00:40trang viên ấy đã cũ nát lâu năm, hiếm có bóng người lui tới, đúng thật là một nơi thanh
00:44tịnh để giữ bệnh.
00:45Nửa năm sau đó, đợi đến khi thiên hạ dần lãng quên mẹ ta, cha ta liền dùng nghi lễ
00:48cưới chính thất để cưới con gái của ân sư.
00:51Đúng ngày đại hỷ tân hôn của ông ta, mẹ đã sinh ra ta, ta cùng mẹ sống ở trang
00:54viên hẻo lánh ấy suốt 8 năm dòng.
00:56Trong suốt 8 năm đó, chỉ có 2 bà ma ma trong non chúng ta, không cho chúng ta chạy
01:00loại, cũng không cho người ngoài tiếp cận chúng ta.
01:02Trang viên hẻo lánh quảnh quẽ, nên việc coi sóc chúng ta đối với họ là một việc khổ sai.
01:052 bà ma ma ôm mối bất mãn trong lòng, luôn đem 2 mẹ con ta ra chút giận, chung
01:09mắng mẹ ta là đồ lang loạn, đã thất tiếc thì nên chết quét đi cho rồi.
01:12Mắng ta là thứ biệt chủng, là do mẹ ta vụn trộn với đàn ông mà sinh ra, mẹ ta
01:15ôm chặt lấy ta để cãi lý với bọn họ, như lần nào cũng bị chúng đánh đập đến khắp
01:19người bầm dập.
01:20Đêm đến, ta lén chui xuống gầm giường của chúng, định giả làm ma để dọa bọn họ, nào ngờ
01:24lại nghe thấy chúng to nhỏ trong đêm rằng, việc xỉ nhục, đánh đập 2 mẹ con ta đến mức
01:27này, đều là do nhị phu nhân trong phủ giận dò, mục đích là để chúng ta chịu không nổi
01:31khổ ải.
01:32Rồi quấn trí mà tự kết liễu đời mình, chẳng phải nhị phu nhân không dám ra tay giết chúng
01:35ta, mà là bà ta và cha ta đều phải giữ nghìn danh tiếng, và nhất giết chúng ta, mà
01:39bị người ta lần ra dấu vết, thì đó chính là thóp để kẻ khác nắm lấy.
01:42Cha ta qua lộ đang lúc thên thang rực rỡ, nên không dám mạo hiểm như vậy, chỉ có thể
01:46ngày qua ngày mòn mỏi đầy ắc, và việc chúng ta tự xác chính là kết cục tốt nhất cho
01:49bọn họ.
01:50Tất nhiên, dẫu cho có bị người ngoài phát hiện rằng việc tự vẫn là do bị hạ nhân đối
01:53xử tàn tệ, thì cha ta và nhị phu nhân cũng có thể thoái thác là do ở quá xa,
01:56chưa quản thúc tốt kẻ dưới, là có thể rũ sạch mọi căn hệ.
01:59Ta đem chuyện này kể lại cho mẹ nghe, nhưng mẹ lại chẳng hề làm lớn chuyện, bà chỉ bắt
02:03đầu âm thầm dạy ta đọc sách, nhận mặt chữ, cùng những quy củ phép tắc mà ta chưa từng
02:06hiểu tới.
02:07Ta không cam lòng, muốn tìm cha để hỏi cho ra lẽ, nhưng lại bị mẹ nghiêm khắc ngăn cản,
02:11bản tính ngỗ nghịch khiến ta không phục, nên tìm cách trốn đi.
02:13Cuối cùng, trong một lần người trong phủ đến trang viên tiếp tế, ta liền lén chèo lên xe ngựa
02:17bám theo bọn họ trở về phủ, đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy tống phủ, điêu lương họa
02:21đống nguy nga, khi phái phi phạm tôn nghiêm, còn ta thì mặc trên bình bộ quần áo sách dưới
02:24tả tơi, ta bị coi như kẻ ăn mày mà bị đuổi ra ngoài, ngay trước cửa tống phủ, ta
02:28hừa khéo nhìn thấy cha dẫn theo một bé gái như ngọc ngả, ngồi trên kiệu trở về, ta chạy
02:32lại gọi cha, nhưng lại bị thị vệ đạp ngã lăn ra đất, ta nghe thấy đứa bé gái kia
02:36hỏi ta là ai, chỉ là một
02:37đứa ăn mày thôi, bẩn thiểu lắm, Thanh Trúc đừng nhìn, kéo bẩn mắt con, sau này ta mới biết
02:42bé gái đó là con gái của nhị phu nhân, tên là Tống Thanh Trúc, mới 7 tuổi đã tài
02:46danh Vang Sa, là niềm tự hào của cha ta, năm 8 tuổi, ta vẫn ngây thơ nghĩ rằng, chỉ
02:50cần chăm chỉ đọc sách là có thể được cha yêu thương như Tống Thanh Trúc, thế nên ta liều
02:54mạng học theo mẹ, 5 tháng dần trôi, ta lớn lên từng ngày, dung nha ngày càng trổ mã xinh
02:59đẹp, nhưng chân mày mẹ lại càng thêm chữ nặng, mẹ không cho phép ta trang điểm, để hai mụ
03:03mama canh chừng chúng ta, không phát hiện ra dung
03:05mạo của ta, bà thậm chí còn bắt ta cố tình hóa trang cho xấu xí, vào ngày ta cập
03:08kê, không biết mẹ đã nói gì với hai mụ mama canh gác, bọn họ vậy mà lại đưa mẹ
03:13ta về phủ, nhưng cũng chỉ được nửa ngày, mẹ ta đã quay về, sau khi về, mẹ rất đau
03:17buồn, ta không biết chuyện gì đã xảy ra trong phủ, mẹ chẳng hề nói với ta nửa lời, chỉ
03:21điên cùng dạy ta cầm kì thi họa cùng nữ công gia tránh, được vài tháng sau, mẹ ta đã
03:25tự vấn, tự vấn mà không hề có chút điền báo nào, bà còn để lại một phong tuyệt mệnh
03:29thư, trên đó toàn là lời sáng hối của chính mình
03:31nói rằng thân xác mình đã vấy bẩn, không xứng đáng sống trên đời này nữa, ta không tin những
03:34lời trong tuyệt mệnh thư của mẹ, càng không tin mẹ ta tự xác, ta lao vào sống mái với
03:38hai mụ mama canh gác, cho rằng chính bọn họ đã ép bức mẹ, nhưng lại bị bọn họ đánh
03:42ngất đi, đến khi ta tỉnh lại, ta điên cùng lao ra khỏi trang viên, đến nhà môn tìm mỗ
03:46tác để nghiệm thi, kết quả nhận được là mẹ ta quả thực chết vì tự vấn, mụ mama canh
03:51giữ bảo ta, đừng phí công vô ích nữa, con mẹ tiện nhân của cô chính là tự xác đấy,
03:55bà ta đã làm giao dịch với Thái Sư Đại Nhân và Nhị
03:57Phu Nhân, bà ta tự vấn để giữ chọn thể diện cho Tống Phu, đổi lấy việc gả cô cho
04:01một nối tốt, Nhị Phu Nhân từ Bi, đã nhắm cho cô một nơi tử tế rồi, đối phương là
04:05một gã đầu tể quá vợ lại bị thoạt chân, thân phận Bi cô mà gả được cho hắn, cũng
04:09là phúc phận lớn đấy, mau chuẩn bị đi, vài hôm nữa là giúp cô về cửa, mụ mama cười
04:13vô cùng đắc ý, dường như đang hả hê vì không cần, tiếp tục trông chừng mẹ con ta nữa,
04:17lần này, ta không khóc cũng chẳng làm loạn, hai mụ mama tưởng rằng ta đã nhận mẹ, chỉ là
04:21chúng không ngờ đến nửa đêm, đợi chúng ngủ say, ta đã
04:24Ta cõng thi thể của mẹ trốn đi, đến khi ta tới Kinh Thành, trời đã sáng rõ, ta cõng
04:28mẹ đến trước cửa Tống Phủ, ta chỉ muốn vì mẹ mà đòi lại một lời công đạo từ Tống
04:31Sương, nhưng vừa tới cổng Tống Phủ, ta liền thấy một đoàn đưa dâu dài rằng rạc từ trong phủ
04:35bước ra, quả thật là mười dặm hồng trang, vô cùng long trọng và uy nhi, ta nghe thấy người
04:39xung quanh bản tán xôn xao, hóa ra là người mụi mụi yêu quý của ta, Tống Thanh Trúc hôm
04:43nay tiến cung hầu giá, trở thành quý phi của tân đế, ta thấy cha ta đứng trước cửa tiễn
04:46dâu, dạng giữa h
04:47Các quan viên thi nhau nói lời định bộ cha ta, trên gương mặt ông ta ngập tràn vẻ đắc
04:52ý, kiêu ngạo, có thể thấy cái chết của mẹ ta chẳng hề mảy may ảnh hưởng tới ông ta,
04:56thậm chí còn là sang hỉ lâm môn, ta cõng thi thể của mẫu thân đứng giữa đám đông, chỉ
05:00lặng lặng dõi nhìn, những gã sai vật và nhà hoàn ném tiền bừng, kẹo hỉ, về phía chúng ta,
05:04rớt lột bột lên người ta, nhưng ta chẳng hề cảm thấy một chút đau đớn nào, ta xếp chặt
05:08hai nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, ta thầm phát lời thề, ta nhất định phải
05:11bảo
05:12Ta muốn tống xương và cả phủ họ tống phải trôn cùng mẹ ta, kỳ chân lầu là nhà đấu
05:16giá lớn nhất đại nguyên, nơi đây hội tụ đủ mọi kỳ chân dị bảo trong thiên hạ, chỉ có
05:20thứ người ta không ngờ tới, chứ không có thứ kỳ chân lầu không tìm ra, nhìn khắp thiên hạ,
05:24cũng chẳng có thứ gì mà kỳ chân lầu không dám đấu giá, kẻ đứng sau kỳ chân lầu là
05:27ai, không một ai hay biết, nhưng bất kể là con cháu tước hầu hay hậu dễ danh gia vọng
05:31tộc, khi đến kỳ chân lầu đều không dám làm càn, lúc này, ta đang đứng trên tầng cao nhất
05:35của kỳ chân l
05:42Ta không đến để mua đồ, ta đến để bán đồ, vậy cô nương muốn bán thứ gì, một món
05:45đồ trị giá 50 vạn lượng, ông có thể làm chủ không, ta hỏi ngược lại, tôn trưởng quỹ cười
05:49đáp, tại hạ tuy chỉ là một trưởng quỹ, nhưng 50 vạn lượng này vẫn có thể tự mình định
05:53đoạt, mời cô nương cứ nói, ta muốn bán chính bản thân mình, ta nhìn tôn trưởng quỹ nói, tôn
05:57trưởng quỹ thu lại nụ cười, cô nương đừng đùa nữa, ta là đích trưởng nữ của đương triều thái
06:01sư, là đích trưởng tỷ của quý phi, ta đáng giá 50 vạn lượng này, nay ta muốn bán thân
06:05chôn mẹ, tin tức này đủ để kỳ chân lầu
06:07Trở thành tâm điểm bàn tán của cả kinh thành, danh tiếng của kỳ chân lầu sẽ càng vang xa
06:11hơn nữa, thương vụ này các người không chịu thiệt đâu, kỳ chân lầu sức tụng thiên hạ không có
06:15thứ gì, mà các người không dám đem ra đầu giá, nay món hàng này của ta, các người có
06:18dám nhận hay không, ta đã dùng kế khích tướng rõ ràng nhất, tôn trưởng quỹ nhìn sâu vào mắt
06:22ta, hồi lâu sau mới cất lời, xin cô nương đợi một lát, nói xong, ông ta liền lui ra
06:26ngoài, rõ ràng là đi thỉnh thịt ông chủ đứng sau màn của kỳ chân lầu, độ trừng qua một
06:30tuần trà, tôn trưởng quỹ quay trở
06:32Thương vụ này của cô nương, kỳ chân lầu chúng tôi nhận, ba ngày sau sẽ bắt đầu buổi đấu
06:36giá, trước khi buổi đấu giá diễn ra, ta hy vọng kỳ chân lầu có thể làm hai việc, ta
06:40nhìn về phía tôn trưởng quỹ, tôn trưởng quỹ nói, cô nương, cứ nói, việc thứ nhất là phải dùng
06:44bên loan truyền, tin tức ta bán thân trôn mẹ, đồng thời thân phận đích nữ thái sư, và đích
06:48tỉ của quý phi cũng phải, chuyện khắp mọi hang cùng ngõ hẻm trong kinh thành, ngay cả trong hoàng
06:52cung cũng phải biết đến, việc thứ hai là bảo vệ ta trong ba ngày này, trong ba ngày này,
06:56bất kể là ai gây sức ép lên kỳ chân lầu,
06:58ta mong kỳ chân lầu đều không hủy bỏ buổi đấu giá, cũng tuyệt đối không được ra nộp ta
07:01ra ngoài, ta nhìn tôn trưởng quỹ rất khoát nói, tôn trưởng quỹ gật đầu, cô nương đây là muốn
07:05không chết không thôi với thái sư đại nhân rồi, nhưng kỳ chân lầu chúng tôi nhận lời, ta cười
07:09nhạt, đương nhiên phải là không chết không thôi, tuy Tống Sương đã là người đứng đầu hàng văn thần,
07:13kẻ bợi đỡ su nịnh nhiều vô kể, nhưng hất cũng có kẻ muốn thấy ông ta mất mặt, ta
07:16muốn ngay trong ngày đấu giá, biến Tống Sương thành trò cười cho toàn cõi kinh thành, thế nhưng, thứ
07:20ta muốn không chỉ đơn thuần là khiến Tống
07:25bán thân trôn mẹ, vừa tông ra chưa đầy nửa ngày, đã gây chấn động khắp kinh thành, bởi vì
07:30lan truyền cùng với tin tức đó, còn có chuyện 17 năm trước mẫu thân bị cứu, Tống Sương mà
07:34bị Sơn tặc làm nhục, chuyện vốn đã qua 17 năm, chẳng còn mấy ai nhớ rõ, nhưng ta thì
07:38nhớ, mẫu thân ta vì chuyện này mà ớt ức qua đời, còn kẻ được hưởng lợi là Tống Sương
07:41lại sống ung dung tự tại, điều này quá đổi bất công, thế nên ta mới tìm người lan truyền
07:45chuyện này ra ngoài, có người nói Tống Sương ngược đãi mẹ con ta, đến chết cũng không có tiền
07:49an táng, vậy nên ta mới phải bán thân trôn c
07:54người vợ Tào Khang, lại có kẻ bảo ngôi vị quý phi kia đáng lẽ phải thuộc về ta, bởi
07:58Tân Đế vốn định nạp đích nữ của Thái Sư, mà ta mới chính là đích nữ danh chính hôn
08:02thuật, Tống Thanh Trúc chỉ là con do nhị phu nhân sinh ra, xét theo lý cũng chỉ là một
08:05thứ nữ, chỉ vỏn vẹn một canh giờ sau, Tống Sương thẹn quá hóa giận đã dẫn theo, vài tên
08:09da nâu mặt mày bạm trợn, tay lăm lăm gậy gọc xong tới kỳ chân lầu đòi bắt ta về,
08:13nói là bắt về, nhưng thái độ hung hãn kia rõ ràng là muốn đánh chết ta ngay tại chỗ,
08:16may mà ta đã sớm
08:17Tống Sương trốn ở một nơi an toàn, Tống Sương lùng xuống khắp kỳ chân lầu mà chẳng thấy tung
08:21tích ta đâu, chỉ đành hậm hực dẫn người rời đi, Tôn Trưởng Quỹ báo cho ta hay, Tống Sương
08:24đã cài cắm tay mắt quanh kỳ chân lầu, khuyên ta chớ nên rất đầu lộ diện, hơn nữa, trong
08:28cung cũng phải người theo dõi kỳ chân lầu, ngay cả không ít đối thủ chính trị của Tống Sương,
08:32cũng cử người canh chừng nơi đây, ta chẳng hề lấy làm lạ về điều này, bởi mọi việc phốn
08:35đã nằm trong dự liệu, thế nên ta cứ yên tâm ẩn mình suốt ba ngày, Tôn Trưởng Quỹ còn
08:39kể thêm
08:39Hôm qua là ngày đầu tiên Tống Thanh Trúc nhập công thị tẩm, nhưng Hoàng thượng vì chuyện của ta,
08:43mà ngay cả dân viện của ả cũng chẳng thèm bước chân tới, nghe vậy, ta khẽ nhét môi cười,
08:47mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi, bao ứng của nhà họ Tống, giờ mới thực sự mở màn, ba
08:51ngày trôi qua thật nhanh, đến ngày thứ ba, sảnh đấu giá của kỳ chân lầu đông nghị không còn
08:55chỗ trống, và ta cũng đã chính thức xuất đầu lộ diện ta an toàn trên đài cao, bốn phía
08:59trật kín tân khách đến dự đấu giá, ta bị bọn họ xăm soi giò xét chẳng khác nào một
09:02món hàng, nhưng ta vẫn điềm nhiên như không,
09:04chẳng mẩy may bận tâm, ta đảo mắt nhìn quanh một lượt, thầy Tống Sương đang ngồi ngay vị trí
09:08trung tâm, khuôn mặt ông ta đằng đằng sắc khí, ánh mắt ngùn ngụt ngọn lửa căm hơn muốn nuốt
09:12chừng người khác, nếu đây không phải kỳ chân lầu, có lẽ ông ta đã sai người xông lên đánh
09:15chết ta tại trận, ánh mắt ta chỉ lạnh lùng nước qua người ông ta, chẳng buồn dừng lại lấy
09:19nửa giây, sau cùng, ánh nhìn của ta dừng lại ở một nhã gian trên lầu 2, tôn trưởng quỹ
09:23từng nói với ta, vị khách trong nhã gian đó là người từ trong cung đến, nhưng cụ thể là
09:26ai thì ông ấy cũng không rõ
09:28tôn trưởng quỹ bước lên cũng không dài dòng giới thiệu, dẫu sao thân phận của ta ai đấy đều
09:31đã tưởng tận, ông chỉ cất lời thông báo quy tắc đầu giá, hôm nay không hô giá công khai,
09:36mà mức giá khởi điểm là 20 vạn lượng, mỗi người sẽ tự viết mức giá của mình lên giấy,
09:40tất cả sẽ được giao tận tay cho ta xem xét, ai trả giá cao nhất sẽ thắng, ta nhìn
09:43thấy trong mắt tống sương lóe lên vẻ quyết tâm phải có bằng được, lúc này, ông ta liền đứng
09:47dậy, lão phu chính là phụ thân của đứa nghiệt chứng này, hôm nay nghiệt chứng này làm ra chuyện
09:50bôi cho chát chấu thế này, là do lão phu d
09:54xin trả giá 20 vạn lượng, hy vọng chư vị nể chút thể diện của lão phu, nói rứt lời,
09:58tống sương đảo mắt nhìn quanh bốn phía, dường như muốn khắc ghi diện mạo của tất cả mọi người
10:01nơi đây, ta cười khẩy một tiếng, lời này của tống sương rõ ràng là đang đe dọa, xem ra
10:05hôm nay kẻ dám ra giá chẳng còn mấy người, may mà đây là buổi đấu giá bí mật, biết
10:09đâu chừng có người thực sự dám ra giá cao hơn tống sương, nửa canh giờ sau, tôn trưởng quỹ
10:13đem tất cả giấy ghi giá của mọi người đến giao vào tay ta, ta mở từng tờ ra xem,
10:17tiện thể ghi nhận, lại
10:18bộ thị lang lý chung một nghìn lượng, đại lý tự thiếu khanh hoàng nguyên tám nghìn lượng, quốc tử
10:22giám tế tử tống khang một vạn lượng, những kẻ này đều nể mặt thái sư tống sương, không dám
10:26ra giá quá cao, nhưng cũng đưa ra mức giá không tồi, để không mang tiếng là hạ thấp đích
10:30nữa của thái sư, đúng là khéo léo chẳng đắc tội bên nào, ta mở mảnh giấy cuối cùng ra,
10:34bên trên viết, tống sương, 20 vạn lượng, mức giá cao nhất toàn trường, tôn trưởng quỹ nhìn con số
10:39trên đó, liền ghe sát tay ta thì thầm một câu, kỳ chân lầu chỉ nhận theo giá,
10:42cô nương chỉ đành tự cầu nhiều phút thôi, ta hiểu ý của tôn trưởng quỹ, ông ấy nghĩ ta
10:46mà bị tống sương mua về, thì chắc chắn là lành ít dữ nhiều, nhưng kỳ chân lầu chỉ nhận
10:50theo giá, sẽ không can thiệp chuyện khác, đây là nguyên tắc hành sự của họ, cũng sẽ không vì
10:54ta mà phá lệ, ta khẽ cười mỉm, cầm lấy mảnh giấy của tống sương, nhìn về phía tống sương
10:58đang đắc ý venh váo, người ra giá cao nhất lần này là tống đại nhân tống sương, 50 vạn
11:02lượng, sắp mặt tống sương lập tức cứng đầu, đứng bật dậy định phản bác ta, ta không đợi ông
11:06ta kịp mở miệng,
11:07đã nhanh chóng cướp lời, mức giá cao thứ hai là 49 vạn lượng, chỉ kém có một vạn lượng
11:11thôi, tống sương há hốc mồm, nhưng không thốt nên lời, ta biết có thể ông ta đoán được ta
11:15đang nói dối, nhưng ông ta không dám đánh cược, bởi vì ông ta nhất định phải thắng, nếu hôm
11:19nay ta bị người khác mua đi, vị thái sư tống sương này sẽ mất sạch mặt mũi, mà ta
11:22cũng sẽ thoát khỏi tầm kiểm soát của ông ta, về sâu e rằng hậu hoạn khôn lửa, cho đến
11:26lúc này ông ta chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, sắp mặt tống sương sám hoét, từ trong mực
11:30áo rút ra 50 vạn lượng, ng
11:33ta tiền định xông lên lôi ta rời đi, ta thẳng tay khắp phang tay ông ta ra, rồi nhận
11:37lấy 40 vạn lượng bạc từ tay tôn trưởng quỹ, khi chân lầu thu 2 phần mới mức giá đầu
11:41giá, nên ta chỉ nhận được 40 vạn lượng, nghịch nữ to gan, mau theo ta về phủ, đợi về
11:46phủ rồi ta sẽ chừng trị ngươi, 40 vạn lượng này ngươi cũng đừng hỏng mang đi, ta lạnh lùng
11:50nhìn tống sương, tống đại nhân e là phải thất vọng rồi, nói rứt lời, chẳng đợi tống sương kịp
11:54định thần, ta hướng về phía nhã gian trên tầng 2 cất sọng, dân nữ liễu nhã nguyện quyên
11:5740 vạn lượng bạc trắng cho tướng sĩ nơi biên ải, đồng thời có một bảo vật giá trị liên
12:01thành, có thể giải quyết mối nguy cấp trước mắt xin dâng lên hoàng thượng, chỉ mong được tiến cung
12:04hầu giá, liễu là họ của mẫu thân ta, còn họ tống kia, ta chê dơ bật, lời này vừa
12:08thốt ra, sắc mặt tống sương lập tức miến sắc kịch liệt, ông ta chừng mắt nhìn ta đầy cam
12:12phẫn, vội vã hướng về nhã gian tầng 2 phần bùa, nghịch nữ này chỉ đang nói đủ thôi, tân
12:15đế mới đăng cơ, biên cương chưa yên, đã nhiều lần xảy ra xung đột, hoàng th
12:27cộng thêm quốc hố đang lúc trống rỗng, vì vậy chuyện này cứ bị chỉ hoãn mãi, lúc này ta
12:31nguyện quyên ra 40 vạn lượng, làm nương thảo hỗ trợ hoàng thượng, chẳng khác nào một liều thuốc trợ
12:35tin, ta tin chắc bị trên cao kia sẽ động lòng, quả nhiên, từ gian phòng rác vàng vang lên
12:38một giọng nói ôn hỏa, bảo vật gì, rút lời, một tiểu thai giám vội vã chạy xuống lầu đến
12:43bên cạnh ta, ta từ trong tay áo rút ra một vật đưa cho tiểu thai giám, tiểu thai giám
12:47cầm lấy đồ rồi vội vã đi lên tầng 2, nửa canh giờ sau, tiểu thai giám cầm thánh
12:50Thánh chỉ bước ra, phụ thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, sắc phong liễu nhã làm liễu phi, ngay
12:56hôm nay tiến cung, ta tiếp lấy thánh chỉ trong lòng mới hoàn toàn yên tâm, suốt cuộc cũng bước
12:59được bước đi này rồi, sắc mặt tống sư biến đổi tức thì, vô cùng khó coi, lão ta trừng
13:03mắt nhìn ta trần trụi sắc khí, ngươi giống hệt con mụ tiện nhân mẹ ngươi, thật khiến người ta
13:07buồn nôn, ta chẳng bận tâm chút nào, ngược lại còn nhìn tống sương mà mỉa mai
13:11Tống Đại Nhân, hôm nay ta xuất giá, với tư cách là đích trưởng nữ, hồi môn chắc hẳn không
13:15ít hơn đứa mụi mụi thứ sức của ta đâu nhỉ, còn nữa, của hồi môn năm xưa của mẫu
13:19thân ta, cũng nên trả lại cho ta rồi chứ, trong tay ta đều có danh sách rõ ràng đấy,
13:23hôm nay bao nhiêu nhân vật có máu mặt đều tụ họp ở đây, tin rằng tống đại nhân sẽ
13:26không làm ra cái trò rèm pha, mặt dây biển thủ của hồi môn của phụ nữ đâu nhỉ, sắc
13:30mặt tống sương xanh lét như tàu lá chuối, làm ra cái trò biển thủ của hồi môn mất mặt
13:33đến thế sao, mặt tống sương xám
13:35Ngươi thật đáng chết, ngươi tưởng tiến cung rồi, bổn quan không thể chỉnh chết ngươi sao, ta hoàn toàn
13:40chẳng thèm để ý, lời huyền rủ của tống sương, ngược lại chỉ thấy buồn cười, ngồi trên chiếc kiệu
13:45nhập cung, lòng ta trỗi dậy một niềm hân hoan, trận đối đầu hôm nay là ta thắng rồi, tuy
13:49nhiên thắng lợi này cũng nhiều chút may mắn, tống sương chẳng qua là chưa kịp chuẩn bị, mới để
13:52ta đục nước béo cỏ, thứ gọi là bảo vật mà ta dâng lên chính là danh sách, toàn bộ
13:56các quan viên đã trả giá tại buổi đấu giá hôm nay, cùng với số tiền ngân lượng c�
14:02Lúc nào cũng than nghèo kể khổ với hoàng thượng, vậy mà hôm nay tại sàn đấu giá lại vung
14:05tay quá chán, chi nhiều tiền như thế chỉ để mua một nữ tử, thì dĩ nhiên cũng nên bỏ
14:09ra bấy nhiêu tiền để rót vào ngân khố quốc gia, hoàng thượng nắm trong tay danh sách này, tự
14:13nhiên có thể ép lũ quan lại đó, móc tiền quyên góp chi viện cho chiến sự nơi biên cương,
14:16tuy chỉ là một danh sách đơn thuần, nhưng quả thực là bảo vật giải quyết cơ nguy cấp trước
14:20mắt của hoàng thượng, ta dọn vào cung phúc đức, việc đầu tiên làm sau khi vào cung chính là
14:23đem toàn bộ hồi môn mà tống sương đưa, dâng hết vào ng
14:27Đồ của tống sương ta chê dơ bẩn, ta chỉ cẩn thận giữ lại của hồi môn của mẫu thân
14:30ta mà thôi, hành động này của ta khiến hoàng thượng vô cùng vui mừng, ngay lập tức khen ngợi
14:34ta là người biết đại nghĩa, liên ban thưởng cho ta không ít chân bảo, mới nhập cung được nửa
14:37ngày, nội vụ phủ tổng quản đã dẫn theo vài, cung nữ và thái giám bước vào sân viện của
14:41ta, nội vụ phủ tổng quản định hót cười xuân say, liễu phi nương nương, mấy nô tài này đều
14:45do nội vụ phủ đích thân huấn luyện, nương nương xem có ai vừa mắt không ạ, ta lướt mắt
14:48nhìn hàng thái giám cung nữ đang đứng khung núm, rồi ngay lập tức quay sang nhìn nội vụ phủ
14:52tổng quản, ngươi chọn giúp bổn cung vài người, bổn cung chỉ có một yêu cầu duy nhất, nô tài
14:56ngươi chọn có thể là tai mắt của hoàng thượng hay hoàng hậu, nhưng tuyệt đối không được là người
14:59của tống quý phi và tống sương, nếu để bổn cung phát hiện ra, bổn cung dù có liều cái
15:03mạng này cũng sẽ kéo ngươi chết chúng, ngươi suy nghĩ cho kỹ đi, xem số bạc tống sương cho
15:07ngươi có trọng yếu hơn không, vẫn là cái mạng của ngươi quan trọng hơn, ngươi cũng đừng bỏ ngoài
15:11tay
15:11những lời bổn cung vừa nói, bổn cung có thể thề với trời, không chết không thôi, ôi chào, liễu
15:17phi nương nương quá lời rồi, nô tài sao dám cơ chứ, ta thong thả nhấp trả, chẳng buồn bận
15:21tâm đến hắn, sắp mặt tổng quản nội vụ phủ biến đổi liên tục, sau đó liền chọn ra vài
15:25thái giám và cung nữ, rồi dẫn những người còn lại không nương nuôi ra, nhập cung rồi thì phải
15:29đến bãi kiến hoàng hậu nương nương, khi ta tới cung vị ương của hoàng hậu, bên trong đã có
15:33không ít người tụ họp, hoàng hậu ngồi đoan trang ở vị trí chính trung tâm, ta tiến lên
15:37phía trước thỉnh an, từng động tác của ta chuẩn mực tới mức hoàn hảo, như thế đã được luyện
15:40tập hàng ngàn hàng vạn lần, mấy vị phi tần đang chụp chờ xem trò hay của ta, ai nấy
15:44đều không khỏi kinh ngạc, bởi lẽ bọn họ đều biết ta là đứa con, được nuôi dưỡng ở trang
15:47trại rách dưới, từ nhỏ đã thiếu sự dạy dỗ, bắt hẳn chỉ là kẻ thô tục chẳng thể làm
15:51nên trò chống gì, chẳng ngờ phong thái của ta lại phi phạm, khi chất ngút ngàn thế này, liễu
15:55phi bình thân, bàn toạn, ta đứng dậy rồi bước tới ngồi xuống ghế bên cạnh, ánh mắt r
15:59Về phía nữ nhân ngồi đối diện, ta biết cô ta chính là Tống Thanh Trúc, quý phi đương chiều
16:03của hoàng thượng, cũng là nữ nhi mà Tống Sương vô cùng tự hào, hoàng hậu nhìn ta rồi cất
16:07lời, hôm nay là ngày đầu tiên liễu phi nhập cung, sau này mọi người đều là tỉ mụi một
16:11nhà, phải sống hòa thuận với nhau đấy, Tống Thanh Trúc trường mắt nhìn ta, trong ánh mắt tràn ngập
16:15sự cam hờn
16:16Tỉ tỉ đúng là bản lĩnh cao cường, mẫu thân ruột vừa mới qua đời được ba ngày, đã vội
16:20vã vắt chân lên cổ tiến cung, giả vờ bán mình cho mẹ, diễn trò đáng thương để tranh thủ,
16:24sự đồng cảm, màn kịch này tỉ diễn giỏi thật đấy, chẳng biết dưới suối vàng mẫu thân của tỉ,
16:28biết được cái đức hạnh này của đứa con gái cưng, nhắm mắt có nổi hay không nữa, ta liếc
16:31nhìn hoàng hậu một cái, hoàng hậu vừa mới dặn phải giữ hòa khí, ngay sau đó Tống Thanh Trúc
16:35đã rẻm pha mỉa mai ta, xem ra cô ta chẳng để mặt hoàng hậu ch
16:41Tống Thanh Trúc xuất sáng đâm trọt ta như vậy, chắc chắn là do chuyện trước đó ta làm khiến
16:45cô ta ngứa mắt, bởi lẽ ta đã đem quyên 40 vạn lượng vào quốc khí trước, sau đó lại
16:48gom luôn cả của hồi môn Tống Sương cho, sắp xỉ 10 vạn lượng nộp nốt vào ngân khố, thiên
16:52hạ ai nấy đều khen ta đại nghĩa, còn Tống Thanh Trúc thì bị đẩy vào thế tiến nuôi lưỡng
16:55nàn, vì cùng là nữ nhi của Tống Sương, của hồi môn của cô ta nên quyên hay không quyên
16:59đây, không quyên thì hóa ra ích kỷ hẹp hòi, mà quyên thì cô ta lại xót xót của, nhưng
17:03đó chính là kết quả mà ta mong muốn,
17:05ta muốn cả cái nhà họ Tống không ai được sống yên ổn, các phi tần khác rủ nhau chăm
17:08chú nhìn ta, bộ dạng ai nấy đều trực trờ tọa xương quan hổ đấu, ta nhách môi cười thầm,
17:12ta đâu phải quả hồng mềm để ai muốn nắn thì nắn, ta lại đồng hướng ánh mắt về phía
17:16Tống Thanh Trúc, mỗi mụi còn nhớ rõ mẫu thân ta vừa mới qua đời được 3 ngày cơ đấy,
17:19đích mẫu qua đời, kẻ làm thứ nữ như mụi còn giả đi được, thì đứa đích nữ như ta
17:23cớ sao lại không thể, mẫu thân ta có nhắm mắt hay không ta chẳng rõ, nhưng cái vị di
17:27nương của mụi ấy mà, chắc h�
17:30Khi cả thiên hạ đều biết cái danh dị phụ nhân của bà ta chỉ là phận thiếp thất tự
17:33lừa mình lừa người mà thôi, cả đời này mụi mụi cũng chỉ mang danh con do thiếp sinh ra,
17:36ngẫm lại thấy cũng tội nghiệp thật đấy, mấy lời của ta làm cho sắp mặt Tống Thanh Trúc tím
17:40tái như gan heo, bởi lẽ trước đây rộ lên tin đồn, kẻ thiếp sức như cô ta đã chiếm
17:43chỗ của đích sức để leo lên ngôi quý phi, đã vậy 3 ngày nay hoàng thượng còn chưa từng
17:47đặt chân tới tầm cung của cô ta, biến cô ta thành trò cười cho toàn hậu cung, cô ta
17:50vừa định mở miệng bật lại, thì đã bị hoàng h
18:00Chỉ có thể cùng các phi tần khác rời đi, sau khi mọi người lui hết, hoàng hậu nhìn ta
18:04cất lời, liễu phi, những ân oán giữa ngươi và Tống Thái Sư
18:07Bồn cung và hoàng thượng đều rõ, ngươi lần này vào cung đã giúp hoàng thượng, bồn cung ghi nhận
18:11phần ân tình này, ở trong cung, bồn cung tuy cũng kiêng rẻ Tống Thái Sư, nhưng muốn bảo vệ
18:15ngươi thì vẫn làm được
18:16Chỉ trong nửa ngày ta vừa nhập cung, phía hoàng thượng đã cầm danh sách ta dâng lên, đến phủ
18:20các quan viên để ép quyên góp, co ly co cứ, lại mang danh vì nước vì dân, hiên đám
18:25quan lại đó hết đường thoái thác bảo không có tiền
18:26Ta nhìn hoàng hậu, ngẫm nghĩ từng lời người nói, một lát sau, ta cất lời, hảo ý của hoàng
18:31hậu nương nương, thần thiết xin ghi nhận, nhưng thần thiết và cả nhà họ Tống Quyết không đội trời
18:36chung
18:37Hà tất phải như vậy chứ
18:39Trứng trọi đá sao nổi, ngươi không quyền không thế, lấy gì để đấu, ta im lặng không đáp, cuối
18:44cùng hoàng hậu cũng đành cho ta lui ra trước, ngay đầu tiên ta vào cung, đêm đó tất nhiên
18:48là ta thị tập, đây là quy củ mầm trốn hậu cung, đến giờ rộng
18:51Hoàng thượng ngự giá tới cung phúc đức của ta, thần thiết thỉnh an hoàng thượng, bình thân đi, hoàng
18:56thượng mở lời, liên bước tới ngồi xuống bên bàn, ta nhận ra giọng nói này chính là giọng của
19:00người trong nhã gian hôm nay
19:01Lúc này, tiểu thái giám bên cạnh hoàng thượng, liên dẫn tất cả mọi người lui ra ngoài, liễu phi,
19:05hôm nay Tống Thái Sư đã đến tìm chấm, muốn chấm đầy nàng vào lãnh cung
19:10Hoàng thượng nhìn ta nói, ta tiến lại gần hoàng thượng, rót cho người một chén trà, vậy hoàng thượng
19:14đã đáp thế nào, hoàng thượng không trực tiếp trả lời câu hỏi của ta
19:17Chấm vừa mới đăng cơ, chiều đình chưa vững, văn thần lại lấy Tống Thái Sư làm đầu, nếu Tống
19:22Thái Sư chịu phỏ ta chấm, bắt hẳn chiều chính sẽ được yên ổn
19:24Ta đứng bên cạnh mình cười, hoàng thượng rất muốn thuận theo, nhưng thần thiết vừa mới giúp người
19:29Lại còn quyên góp 50 vạn lượng bạc trắng làm quân lương, tướng sĩ nơi biên cương đều sẽ ghi
19:33nhớ ân tình này
19:34Nếu hoàng thượng trách phạt thần thiết, thì không chỉ tướng sĩ biên cương lạnh lòng, mà những kẻ đang
19:39dốc sức vì người cũng sẽ nản lòng thoái trí
19:41Liễu Phi, nàng rất thông minh, ngay từ lúc đấu giá đã từng bước ngư tính, nàng thông minh như
19:44vậy thì thử đoán xem chấm có đồng ý không
19:46Ta lắc đầu, vô cùng khẳng định đáp, hoàng thượng tuyệt đối không đồng ý
19:49Tại sao? Những lý do vừa rồi chưa đủ, để chấm từ chối thiện ý của Thái Sư đâu
19:53Bởi vì chấm hoàn toàn có thể đợi nửa năm sau, khi mọi chuyện đã êm xuôi
19:56Tuy tiện tìm một cái cớ đầy nàng vào lãnh cung là được, bởi vì hoàng thượng là chân mệnh
20:00thiên tử
20:01Hoàng thượng sẽ không bao giờ chịu để ai khống chế
20:03Tống xương giúp người dẹp yên một lần, vậy còn lần thứ hai thì sao?
20:06Rồi cả lần thứ ba nữa, cho nên hoàng thượng sẽ không đồng ý
20:09Hoàng thượng không nói gì, đôi mắt lạnh lùng nhìn ta
20:11Liễu Phi, nếu nàng là phận nam nhi
20:14Chấm nhất định phong nàng làm thừa tướng, ta nhìn ra được
20:17Khoảnh khắc vừa rồi hoàng thượng đã dấy lên sát tầm, gần vua như vần cọc
20:20Hoàng thượng tuyệt đối không cho phép người quá thông minh ở lại trốn hậu cung
20:23Hoàng thượng, thần thiếp làm một cuộc giao dịch với người thì sao?
20:26Nàng nói thử xem, thần thiếp giúp người lật đổ tống xương
20:29Đợi sau khi tống xương sụp đổ, thần thiếp chỉ mong hoàng thượng cho phép thần thiếp xuất cung đến
20:33chúa Bích Vân tĩnh dưỡng
20:34Lần này hoàng thượng đáp ứng vô cùng dứt khoát, chấm đáp ứng nạp
20:37Nhưng nàng có biết thế lực của tống xương trong chiều lớn thế nào không?
20:40Mà dám buông lời ngông cùng như vậy?
20:41Ta gật đầu, tống xương chính là thái sư đương chiều
20:43Lục bộ đều nằm dưới sự kiểm soát của ông ta, vẫn như tưởng đồng vách sát
20:46Ngay cả hoàng thượng tạm thời cũng chưa thể lai chuyển
20:48Vậy chấm rửa mắt chờ xem, hoàng thượng cũng không dây dưa
20:51Sau khi ngồi lại cung ta hơn một canh giờ, hoàng thượng mới rời đi
20:54Rõ ràng hoàng thượng làm vậy là để giữ thể diện cho ta
20:56Khiến người ngoài đều nghĩ hôm nay ta đã được thị tẩm
20:58Nhập cung ba ngày, ngày nào hoàng thượng cũng tới cung ta ngồi hơn một canh giờ
21:02Phận lớn thời gian ta và người chỉ chơi cờ
21:03Thế nhưng trong mắt thiên hạ, ta lại cực kỳ đắc dùng
21:06Ngay ngay đều được thị tẩm
21:07Ta nghe nói đồ sứ ở Thúy Trúc Biển đã phải thay đến mấy đợt rồi
21:10Thúy Trúc Biển chính là viện của Tống Thanh Trúc
21:11Ta nhìn ra được, hoàng thượng đây là cố ý
21:14Mục đích chính là để chọc giận Tống Thanh Trúc và kẻ chống lưng cho ả là Tống Sương
21:17Quả nhiên đến ngày thứ tư, Tống Phủ Liên truyền ra tin tức
21:19Tống Sương lấy cớ mẫu thân ta bất trình bất khiết để hưu thê
21:22Mẹ con ta từ nay hoàn toàn rất tuyệt quan hệ với nhà họ Tống
21:25Mẫu thân ta cũng không được tán vào phần mộ tổ tiên họ Tống
21:27Ta cười lạnh, mẫu tổ nhà họ Tống ai thèm vào chứ
21:30Trông vào mẫu tổ họ Tống
21:31Mẫu thân ta còn chê bẩn thiểu
21:32Xong Tống Sương đã ra chiều, thì ta cũng phải tiếp chiều
21:35Ngay chiều hôm đó, ta liền xin hoàng thượng hạ trì
21:37Cho Tống Sương dẫn theo nhị phu nhân của ông ta vào cung
21:39Hoàng thượng ban đầu không hề muốn
21:41Nhưng khi ta nói việc này có thể giúp người phá vỡ liên minh văn thần
21:44Người mới miễn cưỡng đồng ý
21:45Ta ở cung phúc đức đợi một canh giờ
21:47Tiểu thái giám mới dẫn Tống Sương và nhị phu nhân của ông ta tới
21:50Tống Sương ở trong chiều dưới một người
21:51Trên vạn người, đám thái giám cung nữ ai nấy đều khúng đúng
21:54Cúi chào
21:55Tống Sương rõ ràng rất hưởng thụ cảm giác này
21:57Suốt dọc đường đều lộ rõ vẻ đắc ý
21:59Tống Sương vừa nhìn thấy ta, trong mắt vẫn còn vương nét sận dữ
22:01Nhưng sau đó lại nở nụ cười dĩu cợt
22:03Gọi lão phu vào cung
22:05Là vì muốn nương của người được chôn vào mộ tổ họ Tống Sao
22:07Ta liếc Tống Sương một cái
22:09Rồi đưa mắt nhìn ả nhị phu nhân bên cạnh ông ta
22:11Dung mạo quả thực rất mỹ miều
22:12Nhân sắc của Tống Thanh Trúc đúng là được thừa hưởng từ ả
22:14Tống đại nhân thật là oai phong
22:16Nhìn thấy tần phi của hoàng thượng mà không thèm hành lễ
22:19Đây là coi thường hoàng thất sao
22:20Sắc mặt Tống Sương cứng đở
22:21Ngay sau đó liền nhiến răng cuối mình hành lễ
22:23Sắc mặt nhị phu nhân cũng cực kỳ khó coi
22:25Đành phải khung đúng
22:26Du gối hành lễ
22:27Ta từ trong tay áo rút ra một món đồ
22:29Đặt lên chiếc bàn bên cạnh
22:30Lúc Tống Sương và nhị phu nhân hành lễ
22:32Ánh mắt vừa vặn nhìn thẳng vào món đồ đó
22:34Tống Sương vừa đứng dậy nhìn thấy món đồ ấy
22:35Sắc mặt tức thì tái mét
22:37Liễu nháp
22:38Ngươi thật to gan
22:39Ánh mắt
22:39Nhị phu nhân sau khi nhìn thấy thứ đó
22:41Sắc mặt cũng trở nên vô cùng khó coi
22:42Còn ta chỉ mỉnh cười
22:43Nhẹ nhàng vuốt ve món đồ bên cạnh tay
22:45Đây là bài vị của nương ta
22:46Được làm khá nhỏ
22:47Nên ta mới có thể mang theo bên mình vào cung
22:49Tống Sương và ánh mắt
22:50Nhị phu nhân vừa rồi hành lễ
22:51Chẳng khác nào hành lễ trước nương ta
22:53Thảo nào bọn họ mới tức giận đến thế
22:54Ta mỉnh cười nói
22:55Bồn cung ngày thường chỉ thích trò chuyện với nương thân của mình
22:58Sao lại thành làm càng rồi
22:59Tống Đại Nhân nói thử xem nào
23:01Tống Sương tức đến mức không thốt miền lời
23:02Nhị phu nhân bên cạnh liền cất giọng chửi rùa
23:04Ngươi dám để lão ra hành lễ với ả tiện thiên này
23:06Bà ta gánh nổi không
23:07Ta cười khẩy
23:08Chuyện của nương ta há đến lượt một kẻ thiếp thất nhưng ngươi chất vấn
23:11Ngươi đâu
23:11Tống Di nương vất kính với bồn cung
23:13Và miệng ba người cái
23:14Ai dám
23:15Đám thai dám và cung nữ quả nhiên không dám tiến lên
23:19À
23:25Tống Thái Sư nghĩ cho kỹ
23:26Cái tát này mà dám xuống
23:28Chẳng khác nào vào vào thể diện của hoàng thất
23:29Thanh danh của ngài sẽ tan thành mây khói trong phút chốc đấy
23:32Tống Sương cả đời đều vì danh tiếng của bản thân
23:34Sao có thể vì một ả nhị phu nhân mà phá lệ
23:36Tống Sương tức đến toàn thân run dậy
23:38Cái tát này dốt cuộc cũng không dám dám xuống
23:39Còn ta trở tay tát thẳng vào mặt nhị phu nhân thêm một bát tài
23:42Nhị phu nhân vốn quen sống an nhàn sung sướng
23:44Bị ta tát hai cái liền ngã bệt xuống đất
23:46Cả người ngây dại
23:47Liễu nhát
23:48Bản quan có thừa cách khiến ngươi sống không bằng chết
23:52Cầu chết cũng không xong
23:53Trước đây bản quan còn nề chút
23:55Tinh phụ tử nên chưa ra tay
23:56Hôm nay ngươi dám dỉ nhục bản quan thế này
23:58Bản quan tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi
23:59Tống Sương bình tĩnh trở lại
24:01Giọng nói lạnh lẽo đến giận người
24:02Ta ngồi xuống trở lại
24:03Tống Đại Nhân
24:04Ngay từ khoảnh khắc ngày bức chết nương ta
24:06Chúng ta đã là một mất một còn rồi
24:08Tống Sương dẫn nhị phu nhân rời đi chưa đầy nửa canh giờ
24:10Một đông tàu sớ hạch tội ta đã được dâng lên nữ thư phòng
24:12Tôi đến
24:13Hoàng hậu tới viện của ta
24:14Cùng bổn cung tới Thủy Vân Am đi dạo một lát đi
24:17Mang theo cả bài vị của nương ngươi nữa
24:18Thủy Vân Am là một Phật đường trong cung
24:20Nằm ở nơi khá hẻo lánh
24:21Là nơi chuyên dành cho các phi tần trong cung đến lễ Phật
24:24Ta mang theo bài vị của nương
24:25Đi theo Hoàng hậu tới Thủy Vân Am
24:27Hoàng hậu thắp hương trước
24:28Sau đó mới nói với ta
24:29Hãy để bài vị của nương ngươi thở phụ ở Thủy Vân Am đi
24:32Trong cung có cung quy
24:41Hoàng hậu mở lời
24:42Ta lại gật đầu
24:43Thần thiếp vốn đã chuẩn bị sẵn tập lý
24:45Hôm nay là tuần đầu của nương thần thiếp
24:46Làm vậy cũng là để chút giận thay nương
24:48Hoàng hậu thấy ta như vậy
24:49Hãy thử dài một tiếng
24:50May mà trước đây ngươi từng có nghĩa cử
24:52Bổn cung cũng đã cầu xin Hoàng thượng
24:53Nên lần này chỉ phạt nhẹ để dân đe
24:55Phạt ngươi chép kinh Phật
24:57Liễu Phi
24:57Bổn cung thấy ngươi mang theo bài vị của nương bên mình
25:00Đủ thấy tình cảm mẫu tử của hai người sâu đậm như nào
25:02Nương ngươi dưới suối vàng chắc cũng không
25:04Hy vọng ngươi mạo hiểm như vậy đâu
25:05Ta nhìn về phía Hoàng hậu
25:06Hoàng hậu nương nương không cần khuyên can thần thiếp
25:09Vương dĩ đã là không chết không thôi rồi
25:11Hoàng hậu lại thở dài
25:12Ngươi chỉ tay ra hoa viên bên ngoài
25:14Ngươi nhìn mấy tiểu cung nữ kia xem
25:15Tôi nhìn theo hướng tay Hoàng hậu chỉ
25:17Lúc này bên ngoài có một nhóm cung nữ nhỏ
25:19Đang làm cỏ trong vườn hoa
25:20Có lẽ vì Thủy Vân Am nằm ở nơi sâu nhất trong Hoàng cung
25:23Bình thường ít phi tần qua lại
25:24Nên mấy tiểu cung nữ đó cũng gàn làm háo
25:26Vừa làm vừa nô đùa
25:27Tiếng cười nói chuyển cả sang đây
25:29Trốn Hoàng cung này đâu đâu cũng là tăm tối
25:31Đâu đâu cũng chực ăn tươi nuốt sống con người
25:33Nhưng vẫn có những hy vọng và sự an yên
25:34Chỉ cần ngươi nhẫn lại đợi một năm
25:36Chờ mọi người dần quên đi ngươi
25:37Bồn cung có thể xin Hoàng thượng thả ngươi xuất cung
25:40Tìm một nơi thanh bình mà sống tiếp
25:42Tôi nhìn Hoàng hậu
25:43Hỏi ra nghi vấn trong lòng
25:44Vì sao người lại làm vậy
25:45Ngay đầu tiên nhập cung
25:46Thần thiếp đã cảm thấy Hoàng hậu đối xử với thần thiếp rất khác biệt
25:49Đến năm nỗi này mà người còn có thể nói ra lời đưa thần thiếp rời cung
25:52Đó không phải là điều một Hoàng hậu nên nói
25:53Nói ra có lẽ ngươi không tin
25:55Nhưng Bồn cung nhìn thấy ở ngươi
25:56Sự phản kháng mà Bồn cung luôn khao khát
25:59Sự dũng cảm
26:00Quyết liệt dám chống lại tất cả
26:01Cả đời Bồn cung vì gia tộc
26:02Vì Hoàng thượng
26:03Chỉ có thể làm một Hoàng hậu đúng chuẩn mực
26:05Nhưng ngươi thì khác
26:06Ngươi có nhiều lựa chọn tốt đẹp hơn
26:07Sất cả quãng đường tôi đều suy nghĩ về lời của Hoàng hậu
26:10Vừa về đến cung Phúc Đức
26:11Đã thấy Tống Thanh Trúc dẫn người trực sẵn trong viện của tôi
26:13Liễu nhát
26:14Đồ tiện nhân nhà ngươi
26:15Quy phi xin hãy kiểm trí
26:16Ngươi cành vàng lá ngọc
26:17Không đáng để đụng độ trực diện với cô ta
26:19Tống Thanh Trúc vừa thấy tôi là lao và định xô xát
26:21Nhưng đã bị nhà hờn bên cạnh giữ lại
26:23Thái sư đại nhân đã liên hợp với các đại thần
26:25Dâng sớ hạch tội ả ta rồi
26:27Những lời khuyên ngăn làm Tống Thanh Trúc bình tĩnh trở lại
26:29Tôi lạnh lùng nhìn Tống Thanh Trúc
26:31Ngươi cũng nên nếm thử vị ngọt của vài cái tát rồi đấy
26:33Ngươi chẳng qua chỉ cậy mình được Hoàng thượng sủng ái
26:35Ta nói cho ngươi biết
26:36Ta nhất định sẽ cướp lại sự sủng ái đó
26:38Cứ chống mắt lên mà xem
26:39Tống Thanh Trúc rứt lời liền dẫn theo cung nữ
26:41Và thái giám hăng hái rời đi
26:42Sau đó tin tức đồn ra
26:43Tống Thanh Trúc chủ động đến ngựa thư phòng đưa canh bổ
26:46Đây là chuyện trước đây chưa từng xảy ra
26:48Tống Thanh Trúc vốn cậy mình là ái nữ thái sư
26:50Thân phận cao quý
26:51Coi khinh các phi tần khác chẳng cùng
26:52Cho rằng việc họ dân
26:53Sắp bổ canh ngon cho Hoàng thượng đều là hành vi nịnh hot chờ trẻ
26:56Chẳng ngờ giờ đây chính cô ta cũng phải vứt bỏ
26:58Sự tự tôn để làm cái việc mình từng khinh bỉ
27:00Chỉ là cô ta không ngờ tới
27:02Buổi tối Hoàng thượng vẫn ghé viện của tôi
27:04Chấm cho nàng một cơ hội để giải thích
27:06Tôi mở một cuốn tấu sớ ra
27:07Lướt qua nội dung bên trong
27:08Rồi mình cười nhẹ nhàng
27:10Hôm nay bệ hạ chắc cũng đã thấy rõ Tống Sương ở trong chiều
27:12Có vây cánh sâu rộng đến mức nào
27:14Mấy vị quan viên dân tấu sớ này
27:15Chỉ vì một người thiết của Tống Sương
27:17Mà dám hồi nhau dân sớ hạch tội phi tần của bệ hạ
27:19Chẳng không cần nàng phải nhắc nhở những điều này
27:21Hoàng thượng lạnh lùng nhìn tôi
27:22Tôi liền cười nghỉa
27:23Ngày mai trước buổi bãi chiều
27:24Xin bệ hạ ban thêm một đạo thánh chỉ
27:26Chịu Tống Sương và nhị phu nhân đến cung phúc đức
27:28Nói rằng thần thiếp muốn công khai xin lỗi vợ chồng ông ta
27:31Hoàng thượng nhíu mày
27:31Nàng chịu dương cờ trắng hàng nhanh như vậy sao
27:33Tôi mỉm cười đáp
27:34Bệ hạ lại chiều thần thiếp rồi
27:35Bệ hạ thử đoán xem
27:36Liệu Tống Sương có mò đến không
27:38Hoàng thượng chầm ngâm một lúc
27:39E là hắn sẽ không đến
27:40Tôi gật đầu đồng tình
27:41Tống Sương vốn là người đứng đầu quan văn
27:43Chịu nỗi nhục nhã này
27:43Sao có thể dễ dàng bỏ qua được
27:45Chắc chắn ông ta sẽ không đến
27:46Nàng đã biết rõ ông ta sẽ không đến
27:48Sao còn muốn chấm hạ đạo thánh chỉ này
27:49Ta liền nói
27:50Bởi vì Hoàng thượng đã hạ chỉ
27:51Nếu ông ta không đến
27:52Chính là kháng chỉ
27:53Nhưng để không mang tội kháng chỉ
27:55Ông ta chỉ có thể cáo bệnh
27:57Không thể nhập cung
27:57Ta nhìn Hoàng thượng rồi nói tiếp
27:59Rồi sau đó thì sao
28:00Hoàng thượng hỏi
28:01Một kẻ thân mang trọng bệnh
28:02Bắt hẳn không thể nào thượng chiều
28:04Thế nên trên chiều đường ngày mai
28:05Đám quan văn kia như rắn mất đầu
28:07Hoàng thượng thân là thiên tử mới có thể dễ bề ra tay
28:09Hoàng thượng lắc đầu
28:10Không được
28:11Đám quan lại đó đâu phải kẻ ngốc
28:12Tống Sương vắng mặt
28:13Bọn chúng chỉ cần giả ngơ giả điếp là xong
28:15Chẳng cũng chẳng thể chém đầu tất cả bọn họ
28:17Ta khẽ lắc đầu
28:18Hoàng thượng đúng là không thể giết bọn họ
28:20Nhưng người có thể không bãi chiều
28:21Ngày mai
28:22Chưa đạt được mục đích thì quyết không bãi chiều
28:24Phần thiếp không tin
28:25Bọn họ có thể chống đỡ được mãi
28:26Hoàng thượng hần người
28:27Ngay sau đó bật cười thành tiếng
28:28Chưa này quả thực thâm hiểm
28:29Chẳng chưa từng nghĩ đến cách này bao giờ
28:31Ta cười đáp
28:32Bởi vì Hoàng thượng vốn là người chính trực
28:34Kỳ thực đôi khi giờ chút ngón đòn cùn cũng rất hữu dụng
28:37Ngày hôm sau
28:38Trước cả khi thiết chiều
28:39Hoàng thượng đã sai người truyền thánh chỉ đến Tống Phủ
28:41Quả nhiên
28:42Thái giám tuân chỉ trở về bẩm báo rằng
28:43Tống Sương thân thể khó ở
28:45Không thể nhập cung
28:46Đương nhiên cũng chẳng thể lên chiều
28:47Còn phía Hoàng thượng
28:48Đã thức trắng đêm chỉ thị tâm phúc
28:49Soạn sẵn tấu chương điều chuyện
28:50Thăng chức cho hàng loạt quan viên
28:52Đem ra bàn định ngay giữa chiều đình
28:53Những kẻ Hoàng thượng muốn thân chừng đều là vây cánh của Tống Sương
28:56Đám tâm phúc còn lại của Tống Sương
28:57Tất nhiên đồng loạt đứng ra phản đối
28:59Thế nhưng Hoàng thượng đã sớm chuẩn bị kỹ càng
29:01Lý lẽ đanh thép
29:01Áp đạo khiến những kẻ phản đối không thốt nên lời
29:03Đám người đó quả nhiên bắt đầu dở trò cùn
29:05Từng kẻ một đều xin để ngày mai bàn lại
29:07Muốn lui về phủ suy xét thêm
29:09Nếu là ngày thường
29:09Hoàng thượng cũng sẽ chẳng ép buộc
29:11Nhưng hôm nay
29:11Người lập tức hạ lệnh phong tỏa chiều đường
29:13Bắt toàn bộ đại thần phải đưa ra quyết định mới được bãi chiều
29:16Thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả thiện thực
29:17Ta dặn tiểu thái giám luôn để mắt ngóng tin bên đó
29:19Mãi đến khi quá sờ ngọ
29:20Đám quan viên kia vẫn cắn chặt không chịu nhượng bộ
29:22Ta liền sai tiểu thái giám báo tin cho công công thân cận của Hoàng thượng
29:25Bảo công công cầm thánh chỉ chịu khiến Tống Sương bước vào chiều đường
29:28Loan báo rằng Tống Sương đột nhiên phát bạo bệnh ngã quỵ
29:30Hiện giờ tính mạng đang hàn cân treo sợi tóc
29:32Biên cố này khiến đám vây cánh của Tống Sương lập tức dối loạn tâm trí
29:35Bọn chúng không thể rời cung
29:36Người bên ngoài cũng chẳng thể đưa tin vào
29:38Cuối cùng đến lúc dùng bữa
29:39Đã có một viên quan bắt đầu thỏa hiệp
29:41Ngay sau đó từng người từng người một cũng lần lượt quy phục
29:43Hoàng thượng liên tiếp ban ra nhiều đạo thánh chỉ
29:45Chỉ trong chốc mắt đã quét sạch một nửa
29:46Vây cánh của Tống Sương ra khỏi chiều đình
29:48Thay thế bằng người của chính mình
29:49Khi Hoàng thượng bước vào viện của ta
29:51Ta đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của người từ xa
29:53Hoàng thượng nhìn ta
29:54Vẻ mặt đầy tiếc người nói
29:55Nàng mà là bậc nam nhi thì tốt biết mấy
29:57Đến tối muộn
29:58Tống Sương vội vã xin diện kiến vào cung
29:59Nhưng đáng tiếc Hoàng thượng căn bản không thèm gặp mặt
30:01Chỉ truyền thái dám truyền lời tới Tống Sương
30:03Rằng đã bệnh thì hãy nghỉ ngơi cho khỏe
30:05Chớ nên lo lực
30:05Tống Sương tức đến tím tái mặt mày
30:07Nhưng cũng chẳng thể làm gì được
30:08Bởi vì đây là điều bá quan văn võ đều đồng thuận
30:11Lại còn có cả thánh chỉ ban ra
30:12Trong một tháng tiếp theo
30:13Hoàng thượng ra tay rức hoát
30:14Mạnh mẽ cải tổ
30:15Có thêm các tâm phúc phò tá
30:16Đã liên tiếp bãi trước nhiều môn sinh của Tống Sương
30:19Lại thêm tin thắng trận từ Biên Cương liên tục báo về
30:21Uy thế của Hoàng thượng khiến triệu thần chẳng ai dám hé răng nửa lời
30:23Ngay cả Tống Sương cũng đành an phận thủ thường ở vị trí thái sư
30:26Suốt một tháng ấy
30:27Dù Tống Thanh Trúc có vắt óc tìm đủ mọi cách lấy lòng Hoàng thượng
30:30Người cũng chẳng hề đặt chân đến tầm cung của Ả
30:32Tháng này, phần lớn thời gian Hoàng thượng đều đến cung của ta đánh cử vào buổi tối
30:35Kế đến là sang chỗ Hoàng hậu
30:37Rồi mới tới các phi tầng khác
30:38Hoàng thượng làm vậy thực chất rất đơn giản
30:40Chính là muốn phát đi một tín hiệu cho các quan văn
30:42Người vô cùng bất mãn với Tống Sương
30:44Tống Sương thao túng được văn thần
30:45Nhưng chẳng lẽ còn quản được việc Hoàng thượng nghỉ lại cung nào
30:48Đương nhiên, trong đó cũng có một phần là vì ta
30:50Đó là một điều kiện ta đưa ra với Hoàng thượng
30:52Và cũng là một nước cờ nhằm lật đổ Tống ra
30:54Để đề phòng Tống Sương phái thích khách ám sát ta
30:56Cả Hoàng thượng lẫn Hoàng hậu đều phái người âm thầm bảo vệ
30:58Thậm chí những cung nữ hầu hạ bên cạnh ta
31:00Cũng đều là những kẻ mang võ công cao cường
31:02Tất nhiên, những chuyện này người ngoài không hề hay biết
31:04Lại một tháng nữa trôi qua
31:05Tống Thanh Trúc bên kia bắt đầu cúng cùng
31:07Bèn lén sai người đưa tin về Tống Phủ
31:09Chưa đầy vài canh giờ sau
31:10Tống Phủ đã đệ bài xin tiến cung
31:11Người tới chính là Nhị Phu Nhân
31:13Bà ta hành tung vô cùng kín kẽ
31:14Dường như sợ bị ta phát giác
31:15Mà đi thẳng tới tầm cung của Tống Thanh Trúc
31:17Khoảng trường một canh giờ sau
31:19Nhị Phu Nhân mới chuẩn bị rời đi
31:20Ta ngầm sai bảo Thái Giám và cung nữ
31:22Đứng bàn tán dọc theo lối đi của Nhị Phu Nhân
31:24Theo dịch chuyện ta đã ước hiếp Tống Thanh Trúc ra sao
31:26Sau khi Nhị Phu Nhân rời cung
31:27Tiểu Thái Giám đến bẩm báo lại với ta
31:29Rằng sắp mặt bà ta khi đi tức tối đến tìm tái
31:31Tối đến, Hoàng thượng lại sang cung ta đánh cờ
31:33Bàn cờ vừa bày ra
31:35Tiểu cung nữ bên phía Tống Thanh Trúc đã vội vã chạy sang
31:37Cầu xin Hoàng thượng qua thăm Quý Phi của Nô Tỳ với ạ
31:39Quý Phi nương nương thấy không khỏe
31:41Nhất quyết không chịu cho Thái Y trần trị
31:43Vừa nãy còn bị ngất đi rồi ạ
31:44Ta cười khẩy một tiếng, chẳng buồn mờ lời
31:46Không ngờ Nhị Phu Nhân lại bày cho Tống Thanh Trúc cái hạ sách này
31:48Hoàng thượng bên cạnh khẽ nhíu mày
31:50Trước đây, Tống Thanh Trúc cùng lắm chỉ say người dân canh điền tâm
31:52Hoặc đón đường ở ngựa hoa viên để trò chuyện với Hoàng thượng
31:55Chưa chưa từng giờ trò giả bệnh
31:56Không ngờ hôm nay ả lại dám diễn mà này
31:58Hoàng thượng, người qua xem chút đi mà
32:00Quý Phi nhà nô tì dù hôn mê vẫn luôn hiện gọi tên vệ hạ đó ạ
32:03Lần này thì ta bật cười thành tiếng
32:13Ta đợi chừng một khát
32:14Rồi liên dẫn Thái Y cùng tới tầm cung của Tống Thanh Trúc
32:17Vừa bước vào đã thấy Tống Thanh Trúc
32:18Với vẻ mặt yếu ớt nằm trên giường
32:20Một tay vẫn nắm chặt lấy vặt áo của Hoàng thượng không buông
32:22Vừa thấy ta xuất hiện ánh mắt Tống Thanh Trúc liền lói lên tia hung ác
32:25Ta cười nói, nghe đầu mụi mụi ngã bệnh
32:27Ta bèn dẫn Thái Y đến xem cho mỗi đây
32:29Bệnh tật thì phải để Thái Y chữa
32:30Nhưng ngắm Hoàng thượng đâu có bớt bệnh được
32:32Hoàng thượng của chúng ta đâu biết trị bệnh đâu nào
32:34Nói xong, ta liền ra hiệu cho Thái Y tiến lên trần bệnh cho Tống Thanh Trúc
32:37Tống Thanh Trúc ôm chầm lấy Hoàng thượng
32:38Thần thiếp không muốn đâu
32:40Thần thiếp chỉ là thấy Hoàng hốt trong lòng thôi
32:42Chỉ cần Hoàng thượng ở bên cạnh
32:43Thần thiếp sẽ bình an vô sự
32:45Thái Y thấy vậy cũng không dám tiến tới
32:46Ta lại mỉm cười nói
32:47Nói vậy là mụi mụi đâu có bệnh tật gì
32:49Tống Thanh Trúc im lặng không đáp
32:50Chủ tử nhà chúng tôi không phải bị bệnh
32:52Mà là bị tà khí xâm nhập
32:53Cho nên ban đêm mới không thể chập mát
32:55Uống thuốc cũng chẳng giải quyết được gì
32:56Hoàng thượng là chân long thiên tử
32:58Có long khí hộ thân
32:59Chỉ cần có Hoàng thượng ở đây
33:01Chủ tử nhà chúng tôi mới có thể yên giấc
33:02Xin Hoàng thượng rủ lòng thương xót chủ tử nhà chúng tôi
33:05Chủ tử đã một tháng nay không được ngủ rồi
33:08Nếu cứ tiếp tục không thể chập mát
33:09Thì thân thể chắc chắn sẽ kiệt sức mất
33:11Cầu xin Hoàng thượng đêm nay hãy ở lại nơi này
33:15Tống Thanh Trúc đúng lúc tỏ vẻ yếu đuối
33:17Trong mắt còn dặn ra một giọt nước mát
33:19Ta đứng ở đó bật cười
33:20Nhìn đám cung nữ đang quỳ đầy căn phòng
33:22Lạnh hắng rọng một tiếng
33:23Các ngươi là cái thoá gì chứ
33:24Quý phi bị bệnh
33:25Mà dám bắt Hoàng thượng ở lại lưu tốc
33:27Nếu như lây bệnh khí
33:28Khiến long thể Hoàng thượng bất an
33:30Liệu các ngươi có gánh nổi tội này không
33:32Liễu phi nương nương
33:33Nương nương nhà chúng tôi là bị tà khí xâm nhập
33:35Chứ không phải bị bệnh
33:36Liễu phi nương nương cũng là chị ruột của nương nương chúng tôi
33:38Thấy nguy mà không cứu thì đã đành
33:40Sao lại còn không cho Hoàng thượng đến cứu
33:41Đúng là mùng 5 miệng người sắc xảo lắm
33:43Ta cười khẩy nhìn ả tỷ nữ vừa lên tiếng
33:45Đã cần đến long khí
33:46Thì trong cung thiếu gì nơi long khí rồi rào
33:48Người đâu
33:50Khiến tống quý phi đến trước cửa thái miếu
33:52Long khí ở thái miếu so với long khí
33:54Trên người Hoàng thượng còn vượng hơn nhiều
33:55Chắc chắn có thể chữa khỏi bệnh ngay
33:57Nói xong
33:57Ta vẩy vẩy tay
33:58Mấy tiểu thái giám liền bước vào
34:00Trực tiếp khiến tống thanh trúc hướng thẳng về phía thái miếu
34:02Mấy ả cung nữ của tống thanh trúc định lao ra ngăn cản
34:11Hơi nhét lên
34:12Chỉ sau một đêm
34:13Tống thanh trúc đã bị rét đến hôn mê trước cửa thái miếu
34:15Nhưng lại chẳng ai dám trách ta nửa lời
34:17Bởi danh nghĩa ta dương cao chính là
34:18Vì muốn chữa bệnh cho tống thanh trúc
34:20Tất nhiên
34:20Chẳng ai là kẻ ngốc
34:21Ai nấy đều thừa hiểu thâm ý bên trong
34:23Tin tức này
34:23Dưới sự cố ý an xài của ta
34:25Đã được truyền tới tai nhị phu nhân
34:27Kèm theo đó là những tin tức về việc ta hành hạ tống thanh trúc đủ đường
34:30Sau đó
34:30Ta cho người gắt gao theo dõi nhị phu nhân
34:32Ba ngày sau
34:33Nhị phu nhân quả nhiên đã có động thái
34:34Bà ta bắt đầu liên lạc với kẻ mắt rán
34:36Mà tống xương cải cắm trong cung
34:37Kẻ mắt rán đó chính là ả tỷ nữ
34:39Đã lên tiếng ở cung tống thanh trúc hôn nọ
34:41Mệnh lệnh bà ta giao cho kẻ mắt rán chính là trừ khử ta
34:43Ta đã dặn ám vệ mà hoàng thượng ban cho phải canh giữ từng giây
34:46Cho nên mọi nhất cử nhất động của bà ta
34:48Và kẻ mắt rán
34:48Ta đều nắm rõ như lòng bàn tay
34:50Cũng chính tin tức này
34:51Hoàng thượng và hoàng hậu dĩ nhiên cũng đã biết
34:53Ta cũng chẳng hề có ý định giấu giếm họ
34:54Hoàng hậu cũng nhìn ra kế hoạch của ta
34:56Đã đích thân đến tầm cung khuyên ta đừng lấy thân bình ra bảo hiểm
34:59Tuy nhiên ta lại không định bỏ lỡ cơ hội tốt này
35:01Ta đã dọn đường bấy lâu nay
35:02Chỉ để chờ đợi thời cơ này
35:03Sao có thể dễ dàng từ bỏ
35:05Để tạo cơ hội cho kẻ mắt rán ra tay
35:06Ta cố ý thường xuyên lui tới ngựa hoa viên
35:08Lại còn chuyên chọn những nơi hẻo lánh
35:10Vắng người
35:10Cuối cùng
35:11Đến ngày thứ 5
35:12Ám vệ báo cho ta biết
35:13Cái kẻ nội rán đã có dấu hiệu muốn ra tay
35:14Sang sớm ngày thứ 6
35:15Ta đến Thủy Vân Am
35:16Thắp một nén nhang trước bài vị của nương
35:19Nương
35:19Xin người hãy phù hộ cho con
35:20Rời khỏi Thủy Vân Am
35:21Ta liền đi dạo quanh ngựa hoa viên
35:23Lần này ta cố ý chỉ dẫn theo một cung nữ
35:25Lại còn chuyên chọn đi về phía
35:26Khu giả sơn đá tảng lồn trờm
35:28Bóng cây rậm rạp ở góc tây bắc ngựa hoa viên
35:30Nơi này không chỉ hẻo lánh
35:31Mà đá thái hồ lại có nhiều hang hóc
35:33Quả là nơi tuyệt hảo để ẩn nấp và tẩu thoát
35:35Ta đang tạo ra cơ hội hành thích tốt nhất cho tên đội rán đó
35:38Bốn bề tĩnh bịch đến mức chỉ nghe thấy
35:40Tiếng gió rít qua từng kẻ đá
35:41Cung nữ nhỏ theo sát sau lưng ta
35:43Căng thẳng đến mức thử mạnh cũng không dám
35:45Ngay khoảnh khắc ta bước qua phiến đá phủ đầy rêu phòng
35:47Dị biến bất ngờ ập đến
35:49Từ trong bóng tối của hòn giả sơn
35:50Một bóng đen lao ra như tên rời cung
35:52Tay lăm lăm một thanh đoạn đao sáng loáng
35:54Chém thẳng vào mặt ta
35:56Dưới ánh nắng lè lói
35:58Ta lập tức nhận ra
35:59Đó chính là đại cung nữ thân phận của Tống Thanh Trúc
36:01Ta vốn dĩ có thể náy tránh
36:02Nhưng ta không hề lùi bước
36:04Mà ngược lại cắn chặt răng
36:05Chủ động ngay đón lưỡi đao hung hiểm của ả
36:07Đưa thẳng cánh tay trái ra đỡ
36:08Đoàn đao giạch toạc y phục thanh nhã
36:11Dòng mau nong bắn ra thành từng tia đỏ thấm
36:13Văng tung tué lên tảng đá thái hồ sáng cho
36:15Á, có thích khách, cứu mạng với
36:19Kẻ ám sát thấy một đòn chưa trúng chỗ hiểm
36:21Trong mắt thoáng qua tia hoảng loạn
36:22Lập tức vung đao muốn đâm tiếp
36:24Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy
36:25Thủ lĩnh ám vệ một cước đá bay đoạn đao trong tay ả
36:28Hoa chặt hai tay ả ra sau lưng
36:30Đè nghiến xuống nền đá vụn
36:31Ả liều mạng dãy ruộng
36:33Miệng phát ra tiếng gào thét biến dạng đau đớn
36:35Con chẳng cần phải thẩm vấn
36:36Bởi ta đã tính trước mọi đường đi nước bước của ả
36:38Thủ lĩnh ám vệ quỳ một gối xuống đất
36:40Nhìn cánh tay không ngừng trào máu của ta
36:41Vẻ mặt đầy kinh hãi
36:43Nương nương
36:43Người hà tất phải làm vậy
36:45Thuộc hạ đã mai phục sẵn trong bóng tối
36:47Tuyệt đối không để ả đà thương người dù chỉ một sợi tóc
36:49Ta ôm chặt lấy vết thương
36:50Sắc mặt trắng bệch
36:51Như khóe môi lại cong lên một nụ cười lạnh buốt sương tủy
36:53Giọng nói lạnh tựa băng giá
36:55Áp dại ả tới ngự thư phòng
36:56Môi câu đã cắn
36:57Xin hoàng thượng thu đuối
36:58Chứng cư xác thực
36:59Sắt đá như núi
37:00Hoàng thượng đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi
37:02Ngài hoàn toàn không cho tống sương bất kỳ cơ hội nào
37:04Để kịp xoay sửa hay thông đồng khẩu cung
37:05Chỉ trong vòng nửa canh giờ
37:07Sau khi thích khách bị giải vào ngự thư phòng
37:08Một đội cấm quân dũng mãnh như hùm meo
37:10Đã lập tức bao vây chặt thái sư phủ
37:11Hoàng thượng trực tiếp hạ chỉ bắt giam tống sương và nhị phu nhân
37:14Tống thanh chúc bị tước đoạt phong hiệu
37:16Ngay lập tức bị tống vào lãnh cung
37:17Đại án được giao cho đại lý tự xét xử
37:19Nhưng ai nấy đều hiểu rõ
37:20Muôn sinh và vây cánh của tống sương trải khắp triều đình
37:23Muôn triệt hạ được vị đương triều thái sư này đến đường cùng
37:25Tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng
37:26Đêm trước ngày đại lý tự mở phiên hội thẩm
37:28Ta mang theo cánh tay còn vương vết thương
37:30Cầm đệnh bài đặc ban của Hoàng thượng
37:31Bước chân vào khu giam giữ nữ tử của thiên lao
37:33Nhị phu nhân bị nhốt trong phòng giam ẩm ướt
37:35Gương mặt kiều diễn được trăm chút kỹ lưỡng ngày nào
37:37Giờ đây chỉ còn lại nỗi kinh hoàng và tiểu tụy
37:39Nghe thấy tiếng bước chân
37:40Bà ta đột ngột ngởng đầu lên
37:42Khi thấy người đến là ta
37:43Bà ta co rúng vào góc tường như thể nhìn thấy ma quỷ
37:45Ngươi đến đây làm gì
37:46Đồ độc phụ nhà ngươi
37:47Là ngươi gài bẫy hại ta
37:48Tiếng gào thét cũng chẳng giấu nổi sự run dậy trong giọng nói
37:51Ta sai ngục tốt khiêng đến một chiếc ghế thái sư
37:53Ngồi nhìn bà ta từ trên cao qua chấn song sắt
37:55Sẽ cười mỉa mai
37:57Nhị phu nhân
37:57Ngày mai đại lý tự sẽ mở đường thẩm vấn rồi
38:00Ta đến là để chỉ cho ngươi một con đường sáng
38:03Ngươi mà lại có lòng tốt thế sao
38:04Ta đương nhiên chẳng tốt bụng đến thế
38:06Nhưng ta đoán bây giờ ngươi nhất định đang đợi
38:08Đợi Tống Sương dùng các mối quan hệ đến cứu ngươi
38:10Đúng chứ, đừng nằm mơ nữa
38:12Người của ta vừa mới tháng tính được ở đại lý tự
38:14Tống Sương vì muốn bảo toàn ngôi vị thái sư của mình
38:16Và thanh danh trăm năm của Tống Gia
38:18Đã chuẩn bị sẵn sàng cho buổi thẩm vấn ngày mai
38:20Để phủi sạch mọi tội lỗi
38:21Ông ta sẽ nói việc ám sát Hoàng Phi hoàn toàn do ngươi ghen ghét phát cuồng
38:25Tự ý câu kết với tai mắt gây ra
38:26Ông ta hoàn toàn không hay biết gì
38:28Đồng tử của nhị phu nhân bỗng rãn to
38:29Toàn thân run dày như cầy xấy
38:31Lão ra không thể tuyệt tình như vậy được
38:34Ông ta không những làm được
38:35Mà còn đã làm rồi
38:36Ta ném một bản khẩu cung hộp dám giả mạo
38:38Xuống ngay dưới chân bà ta
38:40Ông ta thậm chí đã chuẩn bị sẵn cả hiệu thư
38:42Chỉ cần ngày mai ngươi khăng khăng nói do ông ta chỉ thị
38:44Đại lý tự sẽ phán vợ chồng các ngươi cấu kết hãm hại nhau
38:46Như đồ phản nghịch
38:47Đó là tội chết chu di cửu tộc
38:49Đến lúc ấy không chỉ mình ngươi phải chết
38:51Tống Sương phải chết
38:51Mà ngay cả Tống Thanh Trúc đang ở trong lãnh cung
38:53Cũng sẽ bị ban cho một giải lội trắng
38:56Nghe thấy ba chữ Tống Thanh Trúc
38:57Tuyến phòng ngự tâm lý của nhị phu nhân hoàn toàn sụp đổ
39:00Thanh Trúc
39:02Thanh Trúc của ta
39:03Nhìn dáng vẻ suy sụp của bà ta
39:05Ta mới tung ra miếng mồi nhiều thực sự
39:06Nhưng nếu ngươi gánh hết mọi chuyện thì sao
39:08Một mình ngươi gánh lấy tội danh ám sát
39:10Nhận định Tống Sương thực sự không hề hay biết gì
39:13Như vậy Tống Sương cùng lắm chỉ chịu tội chị da không hiêm
39:16Bị thê tử che mắt
39:18Tội của ông ta không đến mức chết
39:20Tống ra vẫn còn đó
39:21Tống Thanh Trúc cũng không phải đền mạng
39:23Cùng lắm là ở lại lãnh cung để giữ lấy một mạng sống
39:26Dùng một mạng của ngươi
39:27Đổi lấy việc con gái ngươi được sống tiếp
39:29Món hời này quá hời rồi có gì
39:32Nhị phu nhân ngư ngác nhìn ta
39:34Những giọt nước mắt lan dài từng giọt lớn
39:36Bà ta cuối cùng cũng hiểu ra
39:37Bản thân đã rơi vào một tử cục
39:39Dù thế nào cũng không thể thoát khỏi
39:40Bà ta tuy độc ác nhưng tình thương dành cho con gái lại là thật
39:43Ngươi đúng là ác quỷ
39:44Bà ta ngã gục xuống đất ta đứng dậy
39:46Vốt lại vạt váy phẳng phiêu không một nếp nhăn
39:49Thả nhiên nói so với thủ đoạn dùng dao cùng cứa thịt năm xưa
39:51Mà ngươi đối xử với nương ta
39:53Ta vẫn còn kém xa lắm
39:56Ngày hôm sau
39:57Đại lý tự chỉ thẩm vấn đúng một ngày là kết án
39:59Mọi chuyện đều đúng như ta dự liệu
40:01Nhị phu nhân khóc lóc thảm thiết trước công đường
40:03Ông đồng hết mọi âm mưu ám sát vào mình
40:05Đánh vác phần lớn tội trạng
40:07Tống Sương tuy ra sức chối bỏ liên can
40:09Nhưng trước chứng cứ đánh thép cùng lời khai của thầy tử
40:11Ông ta cũng chẳng thể nào duy trì nổi
40:12Hình tượng thủ lĩnh văn thần cao cao tại thượng kia nữa
40:14Phán quyết nhanh chóng được đưa ra
40:16Nhị phu nhân mưu hại Hoàng Phi
40:17Bị phán xử tử hình
40:18Chờ đến mùa thu sự trạng
40:19Tống Sương tuy không trực tiếp tham gia
40:21Nhưng trị gia không nghiêm
40:22Xuyết nửa gây nên đại họa
40:24Xét thấy từng có công định quốc
40:26Tội chết có thể miễn
40:27Nhưng tội sống khó tha
40:28Phạt lưu đầy 3.000 dặm
40:30Vĩnh viễn không được trở về
40:31Tống Thanh Trúc chứa chấp thích khách
40:33Bị giam cầm trung thân nơi lãnh cung
40:34Tống ra
40:35Một thế lực sửng sững tại kinh thành
40:36Suốt mấy chục năm qua
40:37Nay đã ẩm ẩm sụp đổ
40:39Ba ngày sau
40:39Đoàn xe lưu đầy chuẩn bị khởi hành
40:41Ta xuất hiện ở tầng sâu nhất của Thiên Lào
40:43Nhìn người đàn ông từng ngang dọc một thời đang ở trong ngục tối
40:46Tống Sương lúc này khoác lên mình bộ tù phục xám xịt thô giáp
40:48Tay chân mang siềng xích nặng nề
40:50Đầu bù tóc dối
40:51Mặt mày lấm len
40:52Đâu còn nửa phần dáng vẻ thái sư phong độ năm xưa
40:54Nghe thấy tiếng động
40:55Ông ta ngởng đầu lên
40:57Thấy người đến là ta
40:58Trong đôi mắt đục ngầu bỗng bùng lên sự cam hận tột cùng
41:00Ông ta cười khẩy một tiếng
41:01Lão Phu chưa chết
41:03Ngươi có phải đang thất vọng lắm không
41:05Ta nhìn ông ta qua song sát
41:06Không nhịn được mà bật cười
41:07Ta đâu có thất vọng
41:08Ngược lại
41:09Ta còn mong ngươi sống thêm vài năm nữa
41:11Cả đời ngươi theo đuổi danh lợi
41:12Coi trọng nhất cái danh tiếng hão huyền kia
41:15Giờ đây trở thành kẻ tù tội
41:17Đây mới chính là sự giấy vò thích đáng nhất dành cho ngươi
41:19Ta và mẫu thân bị ngươi giam lỏng suốt 16 năm
41:21Ngươi cũng nên đến vùng cực bắc xa xôi nếm trải nỗi khổ này rồi
41:24Tống xương lập tức nổi cơn lôi đình
41:26Nhịt nữa
41:28Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy
41:30Ngươi tưởng năm đó mẫu thân ngươi cứu ta là vì ta sao
41:33Bà ta chẳng qua chỉ vì bản thân mình thôi
41:35Dù bà ta không dẫn dụ bọn thổ phỉ
41:37Thì cuối cùng chúng cũng sẽ bắt lấy bà ta
41:39Việc đó thì can hệ gì đến ta
41:41Mất đi trinh bạch vốn dĩ đã đáng chết
41:44Lão phung giữ lại cho bà ta một mạng đã là ân huệ lớn rồi
41:46Ta nhìn gương mặt giận dữ đến vận vẹo của ông ta
41:49Ánh mắt lạnh băng không một tìa ấm áp
41:50Đây chính là tống xương
41:51Một kẻ ích kỷ tụt cùng
41:53Một kẻ hèn nhát luôn chút mọi lỗi lầm lên đầu người khác
41:55Căn bản sẽ không bao giờ nhận ra sai lầm của chính mình
41:57Chuyện năm đó rốt cuộc thế nào
41:58Ngươi rõ hơn ai hết chúng ta tranh cãi thêm nữa thì có ý nghĩa gì
42:07Sai rồi
42:08Ngươi sống sót là vì đêm trước ngày thẩm vấn
42:10Ta đã ép nhị phu nhân phải gánh hết mọi tội trạng
42:13Là ta cố tình trừ lại cái mạng này cho ngươi đấy
42:17Tống xương sững sờ
42:18Rồi tức giận quá hóa cười
42:20Đồ danh con miệng còn hôi sữa
42:22Thật là ăn nói hông cuồng
42:23Ngươi vẫn chưa hiểu sao
42:24Nếu cả hai người cùng nhận tội
42:26Chẳng qua là cùng nhau rơi đầu vào mùa thu
42:28Chết một cách thống khoái
42:29Nhưng làm sao ta nỡ để ngươi chết dễ dàng như vậy
42:32Ta muốn ngươi phải sống trong cảnh thân bại danh liệt
42:35Giờ đây khắp hang cùng ngõ hẻm kinh thành đều đang đồn thổi
42:37Đừng đừng là thái sư tống xương mà lại là kẻ
42:40Dám làm không dám chịu
42:41Dù đầu như rùa
42:42Vì để giữ lấy mạng mình
42:43Mà tắng tận lương tâm ép thê tử nhận tội chết thay
42:45Những môn sinh
42:46Và lại từng định bỡ ngươi
42:47Bây giờ chỉ nhắc đến tên ngươi thôi cũng thấy sụ ế
42:50Thể diện của một danh gia vọng tộc họ tống
42:52Đều đã bị chính tay ngươi xé tan tành
42:54Dẫm đạp dưới chân
42:56Trở thành cho cười trong những câu chuyện phiếm của toàn thiên hạng
42:59Toàn thân tống xương bỗng chốc cứng đờ
43:00Như thể bị xét đánh ngang tai
43:02Cả đời này
43:03Thứ ông ta bận tâm nhất
43:04Chính là tiếng tăm
43:05Lời đăng tiếu của thế gian
43:06Là lớp mặt nạ đạo đức giả kia
43:07
43:08Phải rồi
43:08Còn có cả đứa con gái mà ngươi yêu thương nhất
43:10Tống thanh chúc nữa
43:11Nó ở trong lãnh cung ngày đêm nguyền xuống ngươi
43:14Kẻ làm cha ích kỷ
43:15Chơ mắt nhìn mẫu thân nó chết
43:16Chỉ để giữ lấy mạng sống của chính mình
43:19Ngươi hãy từ từ tận hưởng nỗi dạy vò suốt mấy mươi năm còn lại đi
43:22Mang theo cái danh tiếng thối tha muôn đời của ngươi
43:24Mà từ từ gặm nhấm trên con đường lưu đầy
43:26Nói xong
43:26Ta không thể nhìn ông ta thêm một lần nào nữa
43:28Dứt khoát quay người bước ra ngoài
43:29Phía sau chuyển đến tiếng gầm rú bi phẫn
43:31Tuyệt vọng
43:32Như lại đầy bất lực của tống xương
43:34Ta hít một hơi thật sâu làn không khí lạnh lẽo bên ngoài thiên lao
43:36Nương
43:37Cuối cùng con cũng đã báo thủ cho người rồi
43:38Sau khi đại thủ đã trả
43:40Ta tỉnh dưỡng vết thương ở cung phúc đức suốt một tháng trời
43:42Trong cung bắt đầu lan truyền tin đồn
43:43Rằng liễu phi nương nương của hoàng thượng vì lần thích khách hành thích trước đó
43:46Mà bị tổn thương tâm mạch
43:47Các thái y đều bó tay chịu chói
43:49Có người nói liễu phi sắp sửa hương tiêu ngọc vẫn
43:51Đây đương nhiên là thỏa thuận ngầm mà ta và hoàng thượng đã tính toán từ sớm
43:54Đêm trước ngày rời cung
43:55Hoàng thượng cho lui toàn bộ cung nhân
43:56Một mình đến tẩm điện của ta
43:58Người nhìn hành lý ta đã sớm thu dọn song xuôi
44:00Trong mắt tháng qua vẻ phức tạp cùng ý muốn níu giữ
44:02Tống ra đã sụp đổ
44:03Triều đình đã được chấm nắm chặt trong tay
44:06Liễu nhã
44:06Nàng thật ra có thể ở lại
44:08Chỉ cần nàng bằng lòng
44:09Ngày mai chấm sẽ xác phòng nàng làm hoàng quý phi
44:12Ta nhìn vị đế vương trẻ tuổi trước mắt
44:13Khét khuyệu gối
44:14Hành đại lễ cuối cùng trốn hoàng cung
44:16Hoàng thượng
44:17Thần thiếp chỉ là một thanh đao báo thủ
44:19Nay dương gai đã róc sạch
44:20Nếu thanh đao này tiếp tục ở lại hậu cung
44:22Sớm muộn gì cũng sẽ làm tổn thương người cầm đao
44:24Thiên hạ bao la rộng lớn
44:25Hoàng thượng muốn nữ tử dịu dàng
44:27Thục đức cỡ nào mà chẳng có
44:28Hà tất phải giữ một kẻ độc phụ luôn toan tính bên gối làm gì
44:31Hoàng thượng đam đam nhìn ta hồi lâu
44:33Cuối cùng thở dài một tiếng
44:34Đít thân đặt lên bàn một viên mí dược
44:36Có thể tạo ra hiện tượng giả chết trong ba ngày
44:38Liễu nhát
44:39Nàng là một kẻ thông minh và khao khát tự do
44:43Chấm
44:43Chuẩn y cho nàng xuất cung
44:44Lại qua vài ngày sau
44:45Trung tăng trong cung gióng lên từng hồi dài
44:47Chuyển ra tin tức liễu phi hoàng thệ
44:49Hoàng thượng bãi chiều ba ngày
44:50Dùng nghi thức lòng trọng bậc nhất
44:52Để an táng cho ta
44:53Cùng lúc đó
44:54Ta đã thay một bộ áo vải thô cài châm gỗ bình dị nhất
44:57Đứng trước khoảng sân đổ nát
44:58Từng giam cầm mẹ con ta suốt 16 năm dòng
45:01Gió xuân thoảng qua
45:02Cây liễu ra ngoài tường viện thế mà
45:03Lại đâm trồi này lọc trên những cành cây khô cằn
45:05Ta ôm chặt hũ cho cốt của nương vào lòng
45:07Đưa tay vuốt về lớp thành hũ lạnh buốt
45:09Cảm nhận sự nhẹ nhõm chưa từng có suốt 16 năm qua
45:12Nương
45:13Chúng ta tự do rồi
45:14Người đã bị tống xương giam cầm cả đời
45:16Bị những lễ giáo quy củ và miệng đời dèm pha trói buộc cả một kiếp người
45:20Sau này
45:21Con gái sẽ đưa người đi ngắm tuyết trắng nơi tái bắc
45:24Đi ngắm dòng nước sân trốn giang nam
45:26Đi ngao du khắp trốn nhân gia này
45:27Ta xoay người lại
45:28Bỏ lại trang viên ăn thịt người ấy
45:30Bỏ lại hoàng cung đầy dãy sự dối lừa toan tính
45:32Bỏ lại tất cả thù hận và mưu mô nặng nề
45:34Vĩnh viễn ở lại phía sau
45:35Dịch đạo thanh thăng dặm dài
45:36Trời cao biển rộng
45:37Đây là tiếng lòng tự do chỉ thuộc về dương liễu nhã ta
Bình luận

Được khuyến cáo